Khác [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư

[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Khoái lạc


Dứt câu gã cũng bắn vừa ngại ngùng đỏ mặt nhìn thấy anh cười tươi như hoa gỡ tay gã trao một nụ hôn nồng nhiệt gã cũng bắt đầu đắm mình trong nụ hôn nồng cháy ấy trong phút chốc anh liền dừng lại từ trên người gã nhìn khuôn mặt đang cầu xin mình muốn nữa thì liền đứng dậy đến sofa trước mặt ngồi xuống đốt điếu thuốc trên tay chống cằm lên bàn

| Gã ám chỉ Asian |

- 9h ,Tối nay?

Câu vừa dứt gã không nói gì chỉ mặc lại quần áo khuôn mặt những vạch đỏ lộ rõ gã ngại ngùng trước khi rời đi cả gan hôn lấy cậu bỗng chốc cậu cười trừ gật đầu cho gã đi khỏi phòng trong thâm tâm họ không cam chịu sống chết đòi ra còn Việt Nam chẳng nghĩ nhiều vì dường như đối với anh họ cũng chỉ là một mảnh linh hồn chỉ cần anh biến đổi họ liền biến mất nên đương nhiên không chút do dự sao anh phải nghe chứ ?

- Asian à , tên không hay chút nào

| Kích hoạt nv : Asian

Là một Continent : Lục địa

Tuổi:???

Kích hoạt biệt danh: nam sủng |

Ngẫm nghĩ một chút Việt Nam quyết định tìm Asian tò mò chút chẳng sai nam sủng của mình thì phải đi tìm thôi chẳng bao lâu Việt Nam đứng trước căn nhà tồi tàn nhưng khá lớn , anh lịch sự gõ cửa rất vui vẻ chờ đợi còn bên trong bọn họ hoảng hốt trốn chạy cho đến khi Asian mở cửa tiếp đón thì thấy Việt Nam xách theo túi đồ ăn có vẻ nặng cười cười muốn bước vào nhưng bị Asian ngăn lại gã không dám nhìn chỉ muốn xin phép anh để giúp bọn họ bình tĩnh hơn rồi tiếp tục nói dường như anh cũng hiểu mà lùi lại nhưng vẫn không quên nhét hai túi đồ ăn lớn vào tay Asian.

Sau khi , lại bị bỏ ở ngoài anh mới hiểu sao chúng sợ rồi

- gì ?

Có vẻ như họ nợ nần nhỉ ?

Lũ xã hội đen đòi nợ cau có đuổi anh, chúng không dám ra tay vì người anh toàn đồ dành cho quý tộc cấp cao với lại cái ánh mắt kia chúng đã nhìn vô số lần không lần nào không sợ chúng " lũ quý tộc" , anh thốt ra một câu khiến cả bọn chúng đều ngạc nhiên

- bao nhiêu?

Trong chúng mãi mới đứng ra một người đưa cậu cuốn sổ ghi nợ khá cũ chúng tưởng anh không thèm cầm thứ bẩn thỉu nên chỉ đành lật đật lật từng trang rồi dơ cho anh xem ai ngờ anh trực tiếp cầm lấy xé luôn cuốn sổ vứt cho chúng túi tiền vàng lớn , sau đó dùng ánh mắt dịu dàng nhìn chúng

- Đi đi , vất vả rồi

Bao năm lăn lộn trong thời gian dài nghèo đói chính chúng không biết bản thân bao lâu đã không còn tự do cũng ngày ngày đều đi đòi tiền của dân nghèo cho dù họ thật sự một đồng cũng không có , lũ quý tộc ngày nào cũng đánh đập chúng như súc vật chưa từng ai nói với chúng dịu dàng cả ngay cả gia đình chúng cũng từ mặt cuối cùng...

Cũng đã có người quan tâm đến chúng .

Dứt câu cũng chỉ dám lủi thủi đi nhưng anh lại một lần nữa khiến chúng rơi nước mắt

- Này , 24 đồng mua lại tự do cho các ngươi

Một lúc anh cũng đợi được Asian mở cửa chưa để hắn kịp phản ứng anh đã ngồi sẵn ở ghế gỗ vui vẻ uống nước để gã nhìn mình bằng ánh mắt cá chết đáp lại ánh mắt ấy anh rất vui vẻ chỉ lên môi bản thân , cơ thể không kiểm soát gã hôn ngấu nghiến lấy đôi môi anh không ngừng nghỉ, anh cũng rất thoải mái vòng tay lên cổ Asian để gã tùy ý hôn lên mình rồi dần dần gã bỏ đôi môi anh ra kéo ra sợi chỉ trắng buốt rồi hôn lên xương quai xanh của anh căn xuống nhẹ nhàng để đánh dấu chủ quyền sau đó tiếp tục cắn lên môi anh từ từ luồn lưỡi vào trong quấn lấy lưỡi anh không rời , tay gã cũng chẳng để yên sờ từng chiếc cúc gỡ nó ra càng cao trào thì gã bế anh lên đi vào buồng.

Đằng sau Việt Nam nhìn lũ kia từng người trong phòng đang nhìn lén cười khẩy để một tư thế gợi cảm yêu kiều mà vẫy chúng .

.

.

.

.

Đến giường gã ngại ngùng che mặt rồi lại ôm lấy cơ thể anh để mình gần cổ anh từng chút một cởi hết những thứ vướng víu trên người cả hai.

Trước mắt anh người đàn ông vừa dịu dàng vừa hấp tấp lại ngại ngùng đỏ mặt nói một câu

- Tôi biết lũ nhỏ thấy chúng ta làm điều bất chính

Anh không ngạc nhiên lại rất sảng khoái nắm lấy cậu nhỏ của Asian chơi đùa mơn trớn nó đáp cười cợt

- Tôi biết chứ nhưng tôi lại mong anh biết đường thoả mãn tôi hơn đấy

Chẳng bao lâu gã bắn chính xác bắn vào mặt anh không sót một chút , gã vội vàng xin lỗi nhưng anh vẫn rất bình tĩnh ngồi dậy liếm đi tinh tr*ng trên mặt thè lưỡi ra để gã nhìn lại một chút rồi nuốt mất chưa để gã giật mình bắt anh nhả ra nhưng cho dù vậy vẫn chẳng thể nói xong được Việt Nam tiếp tục đè lên trên cơ thể Asian hôn lấy gã dùng cơ thể chà xát nơi đó cùng gã khiến gã không chịu nổi nữa lanh lợi đút tay khuấy đảo bên trong anh , tuy là không phải lần đầu cũng không quá nhiều hơn 2 lần nhưng Việt Nam rất điêu luyện khiến ngay cả gã đã ???

Chưa từng gặp.

Thật sự ở tương lai gã đã thừa nhận nếu như không phải gã thân phận không xứng quá thấp hèn thì chính lúc đó gã cũng đã thúc cậu thật nhanh để giải phóng khoái lạc của bản thân... [ Điêu]

.

.

.

Tôi vẫn buồn vụ các bạn chỉ ủng hộ cho tôi 19 sao ;-; quá sad
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Tình dục


Hơi thở quyện vào nhau Asian thúc mạnh khiến Việt Nam rên rỉ bên tai càng khiến gã bung xoã con mãnh thú mà tiếp tục thúc vào lỗ huyệt mạnh bạo , nhanh chóng gã tìm được điểm G của cậu mà thúc liên tục anh nhìn gã biểu cảm chân thành nhất rơi nước mắt rên những tiếng làm tình đấy khiêu gợi , gã bế anh lên để làm nhưng càng ngày càng nhanh lên những tiếng rên cũng càng ngày càng lớn , những khuôn mặt anh rất gợi tình không những vậy cơ thể kia trong mắt gã từng giây từng phút càng đẹp càng khiến gã điên cuồng thúc vào , gã hôn anh đến khi anh đã hết hơi chuyển thành thở dốc thì mới buông nhưng chẳng xong từ tư thế này đến tư thế kia liên tiếp chuyển đổi khiến Việt Nam kiệt sức không chống cự lại được để gã thúc vào Điểm G của mình những lúc như vậy anh sẽ rên lên , chẳng biết đã bao lâu nhưng ít nhất anh biết mình đã mệt lử không còn sức riêng gã sau khi làm xong thì tràn trề sức lực, khuôn mặt nhẵn bóng ôm lấy anh cả buổi tối ấy không bỏ nhẹ nhàng thủ thỉ trong khi anh ngủ say giấc

- Tôi không phải kẻ bình thường trong các CHs mà tôi là một CTe

| CTe dịch tắt của continent : Lục địa |

Gã nhẹ nhàng quay người anh lại ôm vùi mình vào cổ cậu cho đến sáng..

đôi mắt gã mới chớp chớp đã chẳng thấy Việt Nam đâu khiến từ hoảng sợ thành kinh hoàng mà vội vàng mặc quần áo chạy ra bên ngoài nhưng bên ngoài anh đang tất bật nấu đồ ăn cho lũ kia mãi mới chú ý thấy gã thì cười tươi tắn vẫy tay ngụ ý bảo gã đến nhưng chưa kịp để anh mở mắt đã bị ôm chặt mà xíu nữa bị lộn nhào xuống đất Việt Nam không bất ngờ mấy vì bản thân còn đang được treo thưởng mà .

Anh nhẹ nhàng thúc giục gã dậy rồi dịu dàng hôn lên trán gã nói :

- Ăn sáng chứ nhỉ ?

Việt Nam rất tươi cười còn Asian thì không biết nói gì đang toan tính giới thiệu gia đình họ thì anh đọc từng tên mọi người trong nhà thành thục hơn cả gã khiến Asian sặc đồ ăn

- bên trái là Japanese, bên cạnh là China, Singapore, Asean, Laos , Taiwan Thailand, Campuchia,....

Bọn kia nghe vậy gật đầu lia lịa nhưng đợi đã :

- Sao Ngươi biết!?

Việt Nam nhâm nhi ly trà thì cười đáp

- Ở đây không có ai tôi không biết ngay cả cha các ngươi đang trong đà đấu tranh nên mới đẩy các ngươi đến đây

Chính ra căn nhà nay chỉ đơn giản giả nghèo thôi chứ giá trị cũng rất cao đó cái bàn này ít nhất cũng 400 bảng anh chứ chẳng đùa nhưng lướt mắt lại thấy China , Việt Nam đang phấn kích cực kỳ mới đúng thật trùng hợp ở đây cũng toàn kẻ trùm thế giới đây sao ?

Miệng lưỡi trơn chu bảo Asian đi lấy đồ giúp thì trực tiếp tấn công China trước :

- Vậy Cậu là người bán ma túy cho Japan suốt 2 năm qua à ?

Cả bàn ăn im bặt không lên tiếng Taiwan đứng ra cười trừ đáp lời:

- Mạn phép là ai nói cho cậu?

Anh vứt tập tài liệu lên bàn ăn bánh mì nhìn họ đang đọc từ bình tĩnh sang căng thẳng nhìn Việt Nam sợ hãi không dám hó hé nửa lời

- Sao?

China sợ Việt Nam mách lẻo với Asian vì miệng lưỡi anh quá sảo quyệt nhưng không ngờ viên đạn đã bị nước giữ lại không hề run sợ Việt Nam còn kinh bỉ viên đạn của hắn như một lời sỉ nhục

- Viên đạn cậu cũng chỉ vậy à ?

Bỗng chốc cửa có tiếng chuông Việt Nam dùng sức mạnh mà quấn chặt họ vào ghế trước không để họ lộng hành mới từ từ đi mở cửa liền gặp ngay người quen

- Cha người làm gì lâu vậy !?

Thailand bị làm sao thì sao ?

Dứt lời người kia khựng lại người trước mặt chẳng phải Asian mà là Việt Nam thì cũng giật mình không kém nhưng nhanh chóng Asian cũng quay lại chào đón . cả lũ kia rất kích động nhất là khi nghe tên Thailand riêng Việt Nam không nói gì ngạc nhiên đang định rời đi thì cậu ta lao thẳng vào người anh khiến cả hai ngã nhào xuống lúc đó chính cậu ta lấy bao nhiêu ấm ức tuôn trào khóc lóc đủ kiểu cuộn mình vào người Việt Nam không rời vùi đầu vào cổ anh không chút do dự khiến bọn họ bỗng chốc ngạc nhiên đến há hốc mồm nhất là Japan gã thích Thailand rất lâu rồi cũng chưa từng như vậy.

- Hôn tôi đi

Thailand nắm lấy cổ áo Việt Nam nhưng anh đều ngó lơ dửng dưng như không thấy vậy Thailand không chịu được đè Việt Nam xuống hôn ngấu nghiến không để anh thở dù một giây để Asian trực tiếp rơi chiếc bát trong tay không biết làm sao gã nhìn lại cảm thấy đau đớn rất lâu cái cảm giác này đã chết rồi nhưng ông một lần nữa giật Thailand ra khỏi Việt Nam nhìn khuôn mặt ấy bỗng dưng ông lại rơi nước mắt nhìn Việt Nam, dịu dàng bế anh vào phòng nhưng không quên lườm Thailand một cái rồi trực tiếp quay đi mất để Thailand thẫn thờ nhìn như bắn lửa vào gã , chạm vào môi mình cậu ta rất vui vẻ không thèm để ý họ đang...

Rất sốc chưa từng cho rằng cùng họ làm chuyện ấy cậu ta cũng tránh né nhất định không cho ai hôn vào môi mình kể cả Đại Nam không nói gì tiến vào tra hỏi cậu ta

- Tại sao con lại hôn thằng bé đó ?

Thailand hất tay ông ra khuôn mặt lạnh lùng không thèm quan tâm nhưng ánh mắt kỳ lạ kia vô tình lại lọt vào mắt Japan

- Ông chưa từng nghe chỉ hôn người mình yêu à ?

.

.

.

.

Hết các nàng ủng hộ tôi =))) không tác giả buồn cho ăn chay 18 chap tiếp theo đấy

Giờ thì hẹn gặp lại ở thời gian sau !
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
ten ten


🙂)) emmn giải thích chút

Anh →⁠_⁠→ là Việt Nam

Gã ➝ các nước nhưng chia đoạn kèm theo lời giải thích

Hắn + tên ➝ các nước chia đoạn kèm lời giải thích

Cậu ta ➝ Thailand

Em ấy ➝ ????

Cô ấy ➝ nhân vật phụ

Ông + tên ➝ các nước cũ và lục địa

.....
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
off


Xin lỗi ạ

Do truyện không có logic cũng không có gì đặc sắc tôi xin nghỉ theo thời gian, không tính drop nhưng ổn 🙏
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
rời đi


Thời gian dừng lại

Việt Nam trên tay Asian bước xuống nhẹ nhàng không hề nặng nề bước đi ra xa, gã mắt thấy lòng đau như cắt cố gắng cự động .

Anh bước đi đến chiếc cửa nhà để lại cho Asian một câu nói nhẹ nhàng :

Có lẽ anh tự đa tình nghĩ tôi yêu anh rồi - Việt Nam

Asian nhìn anh đôi mắt không nỡ đành lòng để Việt Nam bước đi nhưng lại chỉ có thể trơ trẽn nhìn người đi mất , đến không kịp mất đi người thầm thương trước mắt rời đi khoảng cách ấy dài như ngàn dặm đã vô tình lấy đi linh hồn lấy cả trái tim của một con người được người kia nhìn nhìn trúng.

"Tôi chưa từng vô cớ mà rơi nước mắt cũng không hà cớ yêu một người mới gặp , có lẽ chỉ một cái liếc mắt em cũng lấy đi trái tim của kẻ khác vậy tại sao em lại đến bên tôi rồi nói đi liền rời đi "- Asian

Nhắm mắt lại vờ như không thấy, tôi chỉ còn cách này để ngăn tựa không thấy mà để nước mắt mình không rơi, em đâu thấy tôi rớt nước mắt cũng chưa thấy tôi hạnh phúc khi bên cạnh em , tôi chỉ trách tại sao thời gian lại ngắn vậy còn em lại không ngừng xa lạ với tôi .

Xung quanh tôi đều là những người quen thuộc tại sao chỉ có em lại quen thuộc nhất, chỉ cần em đi một bước đã đến bờ bên kia của thế giới còn tôi vẫn ở đây chờ đợi một cách vô thức .

Tôi cố nói một câu trước khi em đi, đôi mắt dần mờ đi trước bóng hình ấy:

" Cho dù nhóc không phải người tuyệt nhất

Nhưng tôi chẳng thể quay lại được khi

Tôi yêu em "

Lúc ấy câu nói đó như một phép màu khiến Việt Nam quay đầu nhưng chẳng thể giữ Việt Nam lại..:

Sẽ có người khác yêu anh hơn tôi- Việt Nam

Thật sự không thể níu kéo tình cảm của em nữa rồi nhóc con nhưng làm ơn khi gặp lại hãy yêu tôi một lần nữa nhé ...

Asian ở đó không biết bao lâu rồi mới quay lại thực tại khoảng khắc ấy trên tay gã vẫn còn âm ấm nhiệt độ của anh ở trên vô thức bỏ đi để lại những người kia ở lại

Những giọt nước mắt rơi trên sàn nhà như những mảnh kí ức ngắn gọn ôm trọn lấy thứ tình cảm mờ nhạt của anh và ông

Asean là người đầu lo lắng cho cha mình gã đuổi theo Asian nhanh nhất có thể giữ lại tay Asian đang rơi nước mắt chạy , Asean chỉ khó hiểu nhìn lấy người cha của mình bóng lưng ấy trong khoảng khắc nào đó đang cố với lấy hình bóng nhỏ của một cậu trai .

Tỉnh khỏi suy nghĩ cũng là lúc Asean bắt kịp Asian lúc ấy vừa hay cũng nhìn được bóng hình ấy suy cùng nó cũng tan biến theo cái chớp mắt nhanh chóng, Asean nhìn tay của cha mình rồi bất lực thở dài nhìn ông mấp máy nhỏ nhẹ :

Cha tại sao người nhất định không muốn về nhà với chúng con - Asean ngước đôi mắt nhìn cha mình

hờ hững trước câu hỏi ấy , người cha mà gã ngưỡng mộ chẳng hề đáp lại nhưng ánh mắt lại luôn tìm kiếm một thân ảnh nhỏ như bông hoa sen len lỏi trong đôi mắt đẫm lệ , trên khuôn mặt trẻ trung của người đàn ông ngoài 48.

Trước kia có lẽ vì mẹ của con nhưng bây giờ nó không phải vì bà ấy - Asian bỏ tay đứa con mà ông tự hào nhất rời đi cùng hàng lệ còn rơi ánh mắt đầy vương vấn nhìn cánh cửa ở xa

Thailand trong một thời gian đã nhanh nhận ra Việt Nam biến mất đôi mắt của cậu ta đảo khắp nơi trong căn nhà không một góc bỏ sót lại hướng mắt về phía chính Asian dứt khoát đứng dậy bắt lấy người ông đôi mắt hoảng loạn hỏi thật to , giọng nói cực kỳ vội vàng lại cực kỳ sợ hãi :

Cậu ấy đâu !?

Đâu rồi - Thailand mặt đầy sợ hãi nắm chặt lấy vai Asian không rời

Trước việc đó ông càng không muốn trả lời cố gỡ tay cậu ta ra nhưng đâu dừng lại cậu ta đè ông ra gặng hỏi một cách kịch liệt đến mức Asean ngạc nhiên giật Thailand ra ông cũng chậm rãi ngồi dậy đáp lại cậu ta :

- nhóc con ấy đi mất rồi

Thailand nghe tin động trời , trong vòng tay Asean càng lớn giọng mắng chửi ông vô dụng chẳng thể giữ lại Việt Nam còn ông lại nghe từng chút một không mất một chữ , ông không chối bỏ cũng không trách bất kỳ điều gì bởi vì đó là sự thật ông thừa nhận ông vô dụng người mình thương hay cả người vợ mình đều không còn bên ông nữa là do ông không đủ khả năng để giữ họ lại

Có lẽ câu chuyện này nên

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Kết thúc

Đùa đấy thật cảm ơn hơn 1,06k ủng hộ nhé chap này tôi nghỉ thật rồi sắp thi r á chúc bạn

Là Sáng thì sáng an lành

Là trưa là trưa an lành

Là tối thì ngủ ngon nhé
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Chiến tranh


Gió thu thổi qua những nẻo đường ở thành phố những hàng quán đầy ắp không khí giáng sinh, lẻ loi trong dòng chảy thời gian chẳng biết qua bao lâu , bao nhiêu đất nước trong mắt Việt Nam ánh sáng của hàng quán bắt mắt ấy chớp nhoáng biến mất để lại đống hoang tàn đổ nát , đôi môi nứt nẻ hà hơi dài vào bàn tay nhỏ nhắn chẳng lấy chút ấm áp, bất lực mấp máy vài ba câu :

Mat-xcơ-va .. tên hay, nhưng quá khứ chỉ là một đống đổ nát không hơn không kém - Việt Nam nhướng mày nhìn xung quanh đầy xác chết nhuộm đỏ cả con đường đi

Dụi đôi mắt lục bảo yêu quý , mấy năm bôn ba đất trời nghe nhiều đến mỏi tai những biến cố từng năm đến việc chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ rồi đến lần thứ hai mặt đất chẳng thể chịu nổi tạo những vết nứt vỡ đến đáng thương.

Tương lai tuyệt vời thì cũng là tương lai rồi sẽ nhìn lại quá khứ bản thân từng ngu xuẩn đến mức nào.

Chẳng ai quên được hết những cay đắng của chiến tranh ,

đến cả những đất nước hoà bình cũng bị lôi kéo vào cái chiến tranh không chút lý do, bầu trời đầy máy bay thuốc độc thải ra giết chính loài người..

CHs không thể chết còn loài người lại yếu đuối chỉ cần một vết xước cũng thấy đau tại sao lại dùng họ ?

Đẩy họ vào cái cuộc chiến tranh mang danh WWI II đầy khốc nhiệt và vô nghĩa khiến những cuộc tình dang dở phải chia ly những hạnh phúc phải dập tắt.

Việt Nam ngồi xuống gốc cây nhấp ngụm nước lên môi , cổ họng khát khô để cảm nhận cái chiến tranh này nguy hiểm mức nào mà nói bước ra khỏi chỗ an toàn lập tức cái cơ thể này biến thành một cái xác xác xuất 100% , cảm nhận đằng sau có người Việt Nam không hấp tấp uống nước càng rậm rãi đến khi nòng súng ngay cạnh vai cũng chẳng quan tâm lắm :

Anh bắn tôi không chết có khi kẻ chết lại là anh đấy- Việt Nam ung dung nhìn bình nước trên tay chuẩn bị đứng dậy thì.

Người kia đặt súng xuống dưới bên cạnh đùi anh vang lên giọng van xin :

Anh có thể giết tôi nhưng tôi chỉ cần bình nước trên tay anh thôi ...

Làm ơn , cầu xin anh !- người lính liên xô quỳ xuống cầu xin trước khuôn mặt đầy vẻ nhẹ nhàng của anh

Việt Nam không nói gì để chiếc bình nước trước mặt anh lính liên xô ấy phía nam bất chợt có tiếng động khiến anh để ý , nhưng cũng không nói gì ngồi ở gốc cây ấy đặt thêm những đồ ăn hộp ra đưa đến cho người đằng sau không lâu người kia cũng ăn ..

ăn ngấu nghiến to đến nỗi cậu cũng nghe thấy nhưng không một chút khó chịu vẫn bình thản lấy trong túi ra điếu thuốc lá tùy hứng hút

Ăn xong người lính kia muốn cảm ơn nhưng giọng của Việt Nam khiến người lính phải khựng lại

Đồng đội anh cũng đói lấy thêm một chút cho anh ấy đi - Việt Nam cầm tay điếu thuốc vẫn thư giãn còn anh lính kia nhìn anh suy nghĩ

Cố lết cơ thể mình người lính kia trước mắt ánh mắt ngỡ ngàng của Việt Nam bảo vệ anh khỏi đám cỏ kia lấy thân mình che cho một kẻ bất tử thật sự là điều ngu ngốc trong mắt họ nhưng bây giờ Việt Nam hiểu anh lính ấy chỉ muốn bảo vệ mình mà thôi .. nụ cười của Việt Nam xuất hiện là lúc tiếng súng ấy nổ khiến khung cảnh ấy vỡ như một chiếc kính vỡ

Người lính kia gục xuống là lúc Việt Nam dùng sức mạnh kia ôm lấy người lính , trước khi nhắm mắt anh ta không quên nhờ Việt Nam đưa chiếc nhẫn lấy từ chiếc áo lính của mình chiếc nhẫn sáng bóng còn đôi mắt cầu xin Việt Nam gửi lại nó cho người con gái mà anh ta yêu .

Việt Nam cười cười lấy tay mình bọc lại bàn tay của anh ta phát ra giọng hát bay bổng nhấc người lính kia bay lên

Hỡi chúa người hãy cứu lấy người lính đáng thương này con chẳng thể thực hiện lời hứa nên chỉ đành để anh ấy tự đeo nhẫn lên tay của cô gái anh ấy yêu bằng cả mạng sống - Việt Nam quỳ xuống cầu xin hướng đôi mắt mình lên trời cao

Người lính kia dần tỉnh lại trước sự ngỡ ngàng của lính Đức, sự cầu xin ấy thật sự được chúa động lòng .

Vết thương của người lính Nga đang từ hồi phục như chưa từng bị thương.

Người lính ấy khi đứng trên mặt đất nhìn Việt Nam đôi mắt đầy nước mắt quỳ xuống trước anh cảm ơn, tất cả xong Việt Nam bước đến bụi cỏ nhìn vào bên trong, người lính Nga cũng từ từ đi đến nhìn Người lính Đức thoi thóp đôi mắt chẳng còn sự lựa chọn , biết trước mình cũng sẽ chết người Đức ấy nhắm mắt lại nói vài câu :

Tôi chẳng có lựa chọn bắn hay không bắn, chết hay không nhưng đến đây cũng rất giỏi rồi .

Tôi sắp chết anh bắn cũng được tôi chịu đau đủ rồi , Vợ tôi còn ở nhà đợi tôi nhưng sớm tôi quên mất cô nhìn ấy như thế nào rồi - Người Đức bất lực nằm trên nền tuyết trắng xóa nhắm mắt lại chờ cái chết

Việt Nam ngăn nòng súng của người lính Nga lại đến bên người lính Đức thoi thóp giữa sự sống và cái chết từ từ chữa trị cho anh ta trước sự chứng kiến của người Nga ấy Việt Nam nhờ người lính ấy bê người Đức đến gốc cây

Đừng ngạc nhiên cậu có người cậu yêu, anh ta có người anh ta yêu chiến tranh không phải anh ta làm đừng lấy lý do là địch mà nói với tôi - Việt Nam vỗ vai Người lính Nga kia nghiêm túc mà nói với người lính ấy
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Sự thật chẳng thể chối cải


Người lính Nga không hiểu cũng không hỏi nhiều còn Việt Nam để người Đức kia ăn no bụng mới ngồi xuống bên cạnh kéo theo cả người lính Nga ngồi nhìn hai người không vừa ý không thèm nhìn nhau Việt Nam nhìn họ mà buồn cười tủm tỉm đến lúc họ nhìn nhau thì khựng lại.

Việt Nam biết không khí hoà dịu đôi chút thì nói nhỏ nhẹ giải thích cho họ :

Cậu nhìn đấy anh ta cũng như cậu , cũng muốn quay về với vợ của mình còn cậu lại có người mình yêu.

Chiến tranh này không phải do anh bạn người Đức này muốn mà cũng không phải cậu chỉ là những người có quyền thế hơn bắt buộc chúng ta đi, người dân chúng ta không có lỗi đừng thù địch nhau nữa - Việt Nam rất cố gắng để họ hiểu ra rằng họ chẳng có lý do mà thù địch cả

.

.

.

Họ nhìn nhau người Đức kia mở miệng xin lỗi trước để lại người lính Nga nhịn không được mà xin lỗi theo , cả hai từ từ rồi rất thoải mái ngồi cạnh nói chuyện để Việt Nam một mình nhìn họ hợp ý đến kỳ lạ .

Nhìn đồng hồ 15p rồi 30p họ cứ nói mãi đến lúc cậu thúc giục họ nên rời đi mới nhận ra trời đã tối sầm

Hai người hợp nhỉ ?

Nhưng muộn rồi không muốn về sao ?- Việt thắc mắc đánh thức hai con người đang say xưa nói chuyện

Cuộc tạm biệt ngắn gọn người lính Đức cũng quay đi còn người Nga lại đi một hướng bật chợt cả hai quay đầu hét lớn

Nếu gặp lại!

Tôi vẫn muốn nói chuyện và Cậu nữa một CHs tuyệt vời - Cả hai người lính đồng thanh rồi biệt tăm mỗi người đi một hướng

Việt Nam đi theo hướng người lính Nga vừa chạy qua vết chân vẫn còn đành dùng sức mạnh nước mà làm nó biến mất cả vết giày của người lính Đức sử lý gọn gàng .

Trời tối lạnh đến mức đóng băng còn Việt Nam ung dung dùng sức mạnh lửa của mình làm ấm người tiện cả soi đường đi trên con đường nhuốm máu không chút kinh ngạc bước mãi lại gặp lính Nga , Việt Nam bị dí súng vào đầu nhưng không chút do dự mở miệng nói :

Tôi đến đây tìm người - Việt Nam nói nhanh gọn chỉ vào người lính Nga sáng nay ở phía xa đang chạy lại

Người lính Nga kia chạy đến thở dốc nói quen Việt Nam để họ bỏ nòng súng ra khỏi người anh , không chậm chạp Việt Nam vứt đống đồ ăn hộp cho người lính Nga kia

Cậu và anh ta quên mang đồ ăn về này trong cái túi ấy có cả nước đấy cẩn thận một chút - Việt Nam dứt câu liền muốn rời đi nhưng bị Người lính Nga kia bắt lấy tay giữ lại

Trời tối rồi không bằng cậu ở đây với chúng tôi!- người lính ấy không chú ý nhưng chỉ huy của của cậu ta rất không vừa ý vô tình nó lại lọt vào mắt anh nên Việt Nam từ chối khéo vẫy tay rời khỏi

Ngoại truyện :

Người lính ấy vừa vẫy tay tiễn Việt Nam vừa rơi nước mắt khiến cả đoàn lính Nga hoảng hốt, người lính Nga phân phát cho mọi người thức ăn nhưng lời nói của chỉ huy khiến ai nấy cũng khựng lại

Cậu có chắc gã đó cho đồ ăn không có độc không?

- Chỉ huy nhìn lọ thức ăn đóng hộp nghi ngờ

Nhưng đáp lại người lính tầm 17-18 tuổi rất tự nhiên mở nắp hộp nhanh gọn :

Tôi đã ăn rồi thật sự không có độc thưa ngài - người lính trẻ tuổi dõng dạc đáp

Nếu như ngày mai tất cả đều trúng độc thì sao ?

- Chỉ huy nhìn bộ dạng của người lính trẻ hớn hở ăn

Tuyệt đối không có nếu không sáng nay tôi ăn bây giờ đã trúng độc chết rồi ạ - người lính trẻ vừa dứt lời tất cả cũng ăn ngấu nghiến nhưng chỉ huy chỉ ăn vài miếng rồi để lại

Tất cả đều không hiểu cũng không quan tâm riêng thiếu niên kia đến gần chỉ huy đưa thêm một hộp thức ăn nói thì thầm rồi quay đi ăn tiếp

* Nói nhỏ * thưa ngài, ngài hãy ăn đi lấy sức chỗ thức ăn này đủ cho chúng ta ăn hai tháng - người lính trẻ tuổi tiếp tục ăn

Người chỉ huy cuối cùng cũng ăn hết cả hộp ấy, nước mắt ông trào ra thật sự từ lúc chiến tranh họ đều chẳng thể ăn một bữa no bụng ai cũng đói , ông sợ nếu ăn hết rồi mai không còn được ăn nữa nhưng lời nói thì thầm của thiếu niên khiến ông biết mình phải ăn thật no , bữa ăn cuối cùng cũng được

....

Kết thúc

Phải nói sao nhỉ .. tôi dần mất đi động lực có lẽ lời mà một cô gái nói thật đúng

" Truyện tôi chỉ có thể xuống đáy xã hội thôi "

Càng nghĩ vừa xót lại vừa mệt dù viết gần hết cả cuốn truyện nhưng tôi ngẫm nó thật sự không hay . .

Cảm ơn đã ủng hộ !

Bạn là động lực của tôi nên đừng bỏ tôi lại nhé
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Trên con đường


Suốt dọc đường cho dù tối hay sáng đều có người bị thương Việt Nam cũng chỉ biết băng bó chữa trị cho họ như việc thường ngày danh tiếng cậu khắp báo lá cải của Ussr ( liên xô ) truyền thẳng đến cả chỗ Nazi vì vừa giúp người Nga đồng thời cũng giúp người Đức khiến cả hai phe khó hiểu nhưng mà nói ở biên giới chỗ cậu người Nga với người Đức nói chuyện bình thường lại trao đổi thật sự không có chiến tranh đôi lúc nếu lãnh đạo đến họ cũng chỉ giả vờ đánh nhau để che mắt cấp trên thật sự ở đây áp lực cũng không có họ giúp nhau xây nhà hầm trú cho dù quen thuộc đường nhưng mỗi lần tiếp nhận người mới đến đều sẽ giải thích cho cậu ta như cách Việt Nam giải thích cho cậu ta hiểu nếu như không được họ không xa lánh chỉ là không đem cậu ta theo nếu bọn họ đi cùng nhau cả người Nga và Đức.

Như vậy ở đây hệt như không có chiến tranh rất hòa thuận

Còn Việt Nam vẫn ở đây thong dong đi chơi với họ như bạn bè không chút phòng bị cũng như tính toán nếu họ thiếu gì đó, anh đều có thể cho thật sự trong mắt họ Việt Nam như vị thần vừa hiền lành lại quan tâm mọi người , họ lại tự ti một chút vì chẳng thể cho anh bất cứ thứ gì.

Nhưng không được bao lâu con đường cậu vẫn đi bỗng chốc có rất nhiều dấu chân và...

Vết xe tăng trên đường đi

Việt Nam hiểu rằng bình yên đã bắt đầu kết thúc rồi

Khói chiến tranh bay lên phất phới cờ của phe phát xít và đồng minh

Anh chỉ đành lặng lẽ từ trên cây thông cao nhìn xuống xem mưa bom bão đạn rơi xuống đất , Việt Nam ghét chiến tranh nhưng nó là một thứ không thể can thiệp vào nếu không tương lai khó đoán , tình thế khó xử , rút từ túi quần bao thuốc lá rít một hơi dài.

Việt Nam nhăn mày nhìn phía căn cứ phát xít, nhẹ nhàng nhảy lên những ngọn cây thông cao nhìn từ trên xuống đang treo cổ đứa trẻ con nga nhỏ xíu trừng 10 tuổi trong không khí im lặng thật lâu giọng nói quen thuộc từ trong trí nhớ chẳng rằng vừa quen vừa lạ...J.E

Việt Nam không chút ngạc nhiên vứt điếu thuốc trên tay đứng dậy phủi bụi bẩn trên áo khuôn mặt khẽ biến đổi.

Phiền phức lắm đấy..Lão cáo già- Việt Nam

Anh nhìn thấu tâm can gã chỉ muốn mình lòi đuôi, tò mò kẻ tạo ra hoà bình sao ?

Nực cười một kẻ phát xít tò mò một kẻ vô danh à .

Việt Nam nhảy xuống đáp lại trước mặt cô bé nhỏ , đôi cánh trắng đầy mê hoặc khiến cô bé ngất lịm .

Việt Nam bỏ chiếc dây thừng ra khỏi cổ của đứa bé, hôn nhẹ lên trán cô bé nhỏ.

Bế được cô bé trên tay thì J.E cũng lên tiếng:

Tự nhảy vào hố lửa à ?

Kẻ hoà bình - J.E tò mò hướng về đôi cánh của Việt Nam.

Việt Nam rất rạng rỡ cười dịu dàng bất ngờ lại mở mắt diễu cợt một con mèo nanh vuốt định vồ xé mình

Ồ , thật tuyệt vời khi ngài thích đôi cánh này ...

Nhưng tôi không có nhu cầu - Việt Nam vừa niềm nở vừa bay lên chưa kịp để gã cũng những người Đức kia phản ứng đã tung cánh bay mất

Mê hoặc không chỉ nhân ngư đâu , thiên thần cũng là kẻ thiên về mê hoặc đấy thôi dùng vẻ đẹp đẽ để mê hoặc lấy nạn nhân chỉ là thiên thần không hề được phép giết người còn nhân ngư có thể .

Việt Nam đành dừng lại bay xuống thu đôi cánh mình lại sợ cô bé lạnh đóng băng mất nếu cứ bay trên độ cao như vậy mà trên cao lại càng ít oxi thật sự làm cô bé trên tay khó thở .

Chỉ đánh liều đi bộ đến căn cứ phe đồng minh thấy kế hoạch không ổn nên cố đến gần khu căn cứ rồi bay lên thôi

Bay giữa khu căn cứ đáp một cách oai phong thật sự Việt Nam không muốn vậy đâu nghĩ trước tương lai đã tưởng tượng được viễn cảnh bị người ta chĩa súng vào người ít nhất cũng phải nhiều chút ai lại mỗi hai người canh gác

Tất nhiên toàn người quen lòi ra không ít người lạ mặt nhưng những người quen chạy lại như ong vỡ tổ anh cũng sợ tưởng oai phong mà thậm tệ không tưởng dùng cánh chặn họ lại Việt Nam đưa cho một người lính Nga cô bé nhỏ trong tay mình, khuôn mặt mọi người ở đó trầm trọng một hồi rồi lại tưng bừng như dạ hội hô lớn

Thưa ngài , tiểu thư Belarus đã bình an lành lặn quay lại - người lính Nga hô to cho người ở xa vội vàng đi đến

Việt Nam chợt khựng lại thì ra là Ussr trùng hợp ngẫu nhiên thật mà cũng chẳng hề ngẫu nhiên gặp lại nhau trong khung cảnh này đương nhiên Việt Nam chọn bay mất rồi nhưng vẫn không xong bị China kéo lông vũ khiến cả người đau đớn.

Việt lập tức thu đôi cánh lại căm phẫn nhìn gã :

...- Việt Nam

Không nói gì cả đạp cho China một cú văng ra tường , tức giận nhìn gã nổi gân xanh nhưng ánh mắt mọi người Việt Nam cũng nhanh chóng cố mà bình tĩnh nhưng không nhịn được chửi thề.

Mẹ m thằng ch*- Việt Nam thật sự rất lâu không tức giận dữ

.

.

.

Hết =)) chap không phải truyện

Bye mấy cưng ủng hộ lấy tinh thần nhể 🫂🌌
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Người cũ , nợ cũ


Thấy Việt Nam nổi khùng Thailand từ đoàn người lao ra che chắn cho China khiến anh khựng lại một chút rồi quay đi không thèm nửa mắt nhìn chỉ lạnh lùng liếc một cái, những người lính Nga quen Việt Nam không ngạc nhiên lắm dù sao cũng là gã China sai , một lúc sau bọn họ đã rủ Việt Nam nhậu nhẹt như thường

Việt Nam xoa xoa trán bất lực cầu cứu cậu thanh niên lính Nga nhưng ai ngờ không thoát lại còn phải uống thêm mấy ly với cậu ta đúng là người Nga nghiện vodka , họ say mèn linh hồn sắp bay lên trời còn Việt Nam vẫn ngồi một chân trên ghế một chân dưới đất trên tay vẫn là chai vodka uống được hơn nửa .

uống mười chai vodka như nước tay vẫn cầm một chai ngồi khiến những người không quen đều ngạc nhiên tửu lượng của Việt Nam quá cao rồi họ vài chai đã say ngất ngưởng

Chính lúc đang buồn sầu nhìn những người xung quanh gục hết thì một cô gái người Nga xuất hiện chắc mẩm là có quen nhưng không rõ lắm, cô gái ấy cúi người nhờ Việt Nam cứu giúp các binh lính Nga đã bị thương.

Đang không có gì làm Việt Nam cũng đồng ý đi theo sau trước con mắt ngạc nhiên của mọi người đi bình thường như không sau khi nốc tận mười chai vodka.

Ussr ngạc nhiên nhìn Việt Nam không thể không bất ngờ trước CHs ấy ...

Việt Nam không để ý lắm lôi từ áo một thùng lọ màu xanh lá kì lạ bước vào phòng điều trị , cô gái ấy đã quen nên mặc cậu làm gì thì làm , cô trông cửa hộ .

Việt Nam thẳng tay ném mỗi người một lọ thuốc rồi cứ tiếp tục khi có người đến thì cũng xong xuôi đâu vào đó hệt như không có gì

Họ đều hồi phục rất nhanh đến khi một CHs đẩy cửa vào tất cả người lính bị thương đều đã khỏi hẳn , tất nhiên tránh rủi do không đáng có Việt Nam cùng cô gái tính chuồn trước ra khỏi phòng thì gặp ngay Ussr cũng đi đến.

Việt Nam đột nhiên vỗ vai cô gái nói chuyện vui vẻ:

Xong việc rồi, tôi đi trước nhé sissy - Việt Nam nói xong chưa để Ussr kịp nói bất cứ thứ gì đã nhanh chóng lướt đi

Mới rời đi N.Korea đã phá cửa gào lớn khiến anh từ xa trúng tim đen vội lẩn đi mất :

Đứng lại !!!

Cậu làm chúng bằng cách nào!?- N.Korea

* Kích hoạt nv mới :

• North Korea

• tính cách : ???

• thích : ✖️

• .....

Ussr nghe vậy thì vội vàng chạy vào xem binh lính bị thương, không giống tưởng tượng các binh lính đều đã hồi phục như không hề bị bất kỳ thương tích đang mừng thì chợt nhận ra tại sao tất cả các vết thương nặng ấy biến mất nhìn ra ngoài N.Korea đang lắc mạnh cô y tá

Cô nói coi cậu ta dùng bùa mê thuốc lú nào mà bọn họ khỏi r !?- N.Korea cứ lắc cô gái càng không trả lời

Ussr nắm tay N.Korea lại để cho cô ấy bình tĩnh lại mới từ tốn hỏi còn N.Korea đã bị Ussr bịt miệng để khiến cô gái Nga ấy bớt hoảng .

Cậu ta dùng thuốc gì vậy?

Sissy - Ussr nhìn cô ấy đầy sự tra hỏi

Sissy suy nghĩ rồi tái mặt bắt đầu cắn móng tay không biết giải thích như thế nào chỉ đành cúi đầu xin lỗi Ussr .

Thưa ngài, chuyện này thật sự Sissy không giúp được ngài - Sissy vừa buồn tủi vừa sầu đời lau mồ hôi trên trán

Ussr nhận được câu trả lời cũng không nói gì chỉ đành đưa N.Korea đi khỏi , cô gái cũng thở phào quay đi thật sự ánh mắt dò xét của Ussr quá đáng sợ nếu không thân thiết với Việt Nam quá cô cũng sẽ nói toẹc ra cho ngài ấy luôn mất.

Việt Nam cũng rất sầu não suy ngẫm , bây giờ có thể Ussr không biết Việt Nam là ai vì khuôn mặt giả này rất tốt nhưng không chừng sau này có thể gã sẽ phát hiện sớm thôi , vừa đang trên mái căn cứ suy ngẫm thì căn phòng đầy người tập trung đông như kiến khiến Việt Nam vô thức chú ý, anh nhắm một bên mắt lại nhìn thấu bức tường

Việt Nam chỉ cười khẩy nhìn cánh cửa, mạnh miệng lắm nhưng lại chẳng thể chịu nổi một đòn, yếu kém thật đấy.

Nhảy xuống lan can căn phòng, Việt Nam từ ngoài bước vào phòng cấp cứu khẩn cấp bị bác sĩ chửi rủa đuổi ra ngoài nhưng Việt Nam bỏ ngoài tai đẩy họ sang một bên, lấy từ túi áo lọ thuốc xanh lá ném vào người China không thương tiếc chiếc lọ chạm vào China lập tức vỡ vụn rồi biến mất những thứ xanh kia bám lên người gã từ từ bao phủ cơ thể rồi chui vào người vết thương cũng dần biết mất và China cũng mơ màng tỉnh lại.

Việt Nam giờ quay sang vị bác sĩ kia cười đểu :

Nếu anh muốn tôi có thể làm lại cho anh cấp cứu ?- Việt Nam cười hớn hở chỉ vào người trên giường mổ đang tỉnh lại

Vị bác sĩ đứng trước cậu toát mồ hôi lạnh cười cười:

Là tôi có mắt không nhìn thấy thái sơn - vị bác sĩ lau mồ hôi lạnh mau chóng đi khỏi cùng trợ lý

Việt Nam nhìn China vẫn đang đau quằn quại thì thuận tay ném thêm lọ nữa , không quên châm điếu thuốc trên tay phả khói bước ra ngoài.

.

.

.

Hết chap r các nàng=)))

Ủng hộ đeeeeeeeee

感谢您们的关心,我爱您们哦🫂♥️
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Kẻ bị cầm tù


Taiwan, Hongkong và cả Qing đã bên ngoài canh sẵn đợi Việt Nam ra liền chạy vào , Việt Nam biết sẽ rất tốn thời gian nếu càng ở đây , thả đôi cánh bay lên.

Biến mất trong không gian trên cao

Việt Nam dừng chân lại ở ngôi nhà của một người nga vốn bỏ hoang đã lâu , bỏ lại khu vườn đầy bùn đất và nước xung quanh khó để di chuyển .

Rít điếu thuốc trên tay Việt Nam xoa đầu khó chịu nhanh chóng tháo chiếc cà vạt xông thẳng vào nhà bước mãi vào khoảng không gian đen ngòm không tia sáng những tiếng bước chân vang vọng xa càng nặng nề nhanh hơn đến chiếc lồng sắt lớn Việt Nam mở khóa đến mức hỏng cả cánh cửa sắt .

Đè người trong lồng sắt lớn xuống dưới người , khuôn mặt anh đỏ bừng phả ra những hơi thở nặng nhọc đôi mắt hoá đỏ nhìn người con trai dưới thân mình không chút kháng cự .

Việt Nam khó chịu xé toạc áo khoác người con trai ấy thô bạo cắn vào cổ cậu ta.

Hôm nay thiếu máu à ?- Weimar nằm im bất động để Việt Nam hút lấy máu mình thô bạo khiến mùi tanh nồng của máu bắt đầu lan ra

Việt Nam dừng lại việc hút máu nhẹ nhàng lau vết máu còn chảy trên môi , liếm mép cười

Thiếu máu - Việt Nam đáp rồi bỏ Weimar ra trước khi đứng dậy liếm một chút máu còn chảy ra từ vết cắn

• Kích hoạt: Weimar

• mang danh kẻ bị giam cầm

• tính cách : trầm tính , thích socola...

• thích : ???

• .....

Weimar cũng chẳng phải lần một lần hai bị nên cũng quen rồi, một tháng Việt Nam sẽ đến một lần nhưng chẳng biết trước sẽ đến lúc nào vốn người trầm tính nên Weimar vài lần đã quen rồi với lại anh cũng chẳng tệ bạc gì tóm lại khá tốt trong lồng sắt giam giữ này nếu tuy có chút nhàm chán nhưng ít ra Việt Nam cũng không quên mua cho gã vài quyển sách ở khắp nơi.

Tôi vẫn chưa biết cậu thật sự là Alpha hay gì đấy - Weimar nhìn Việt Nam thắc mắc sờ mó khắp lưng anh

Sigma - Việt Nam nhìn Weimar không hứng thú lắm nhưng ngoài ra gã còn là túi máu nên không thể để chết được

Oh.. với loài nào cũng được nhỉ ?

- Weimar nhìn Việt Nam bất ngờ đôi chút..

Nhưng không có nghĩa tôi chấp nhận tinh trùng của bất kỳ kẻ nào - Việt Nam nhìn Weimar cảnh cáo đôi mắt đỏ sắc lẹm đủ để chặt đôi gã

Việt Nam không hề muốn phí thời gian ném cho gã chiếc áo khoác rồi bước đi khỏi

Weimar nhìn một lúc đến khi Việt Nam biến mất thì cầm chiếc áo khoác kia ôm lấy nó nhẹ nhàng, vui vẻ quay đi...

Có lẽ anh vô tâm nhưng ít nhất cũng nhớ món ăn vặt gã thích nhất.

Socola - Weimar lục từ chiếc áo thanh socola khá dài vui vẻ ngặm nó

.

.

.

.

.

Việt Nam ra khỏi không gian riêng của bản thân thì ngồi phịch xuống ghế, không gian xung quanh đen nghịt không ánh sáng nên chỉ đành nheo mắt sử dụng sức mạnh bật đèn lên , nhưng không ngờ hai kẻ lạ mặt cầm súng giơ súng thẳng vào đầu anh.

Nếu việc dừng ở đó đã không sảy ra bất cứ thứ gì nhưng một trong hai kẻ đó lại bị thương mùi vị máu thật sự khiến Việt Nam đang cố nhẫn nhịn phải cười nhìn từ trên xuống dưới họ .

Hmmm...- Việt Nam nhìn người họ tầm khoảng 17-18

Rất từ từ để họ mất cảnh giác những xúc tu bằng nước đã cuốn lấy họ , Việt Nam giật khẩu súng trên hay hai người.

Đè người bị thương trước lột chiếc mặt nạ của cậu ta xuống thật sự Việt Nam chẳng chần chừ mà hôn lấy gã , hai người bọn họ bắt đầu không phản kháng được có một mùi hương gì đó cám dỗ họ khiến cả người nóng ran như trên chiếc chảo nóng.

Việt Nam hôn từ từ lên người kia đương nhiên mùi hương sắc tố đã khiến hai người kia như một liều thuốc kích thích.

Nếu thật sự ngày hôm đó không phải kì Việt Nam cũng chẳng qua đêm với Asian những giọt mồ hôi rơi xuống áo người lạ kia.

Việt Nam không nhìn rõ cũng không quan tâm trực tiếp bị người kia đè xuống, lật ngược tình thế vì đã đến kì sự ham muốn cũng có Việt Nam mặc kệ ôm lấy người thanh niên ấy

* không phải lẳng lơ 🙂) mà là đến kì , uống máu là một cách Việt Nam giảm ham muốn nhưng một khi có alpha ở gần tất nhiên ngài chấp hết ngoại trừ tiếp nhận tinh trùng để mang thai ra thì ai cũng đc*

Không phải hai người mà ba người vật lộn trên giường đến tận tờ mờ sáng, câu cuối cùng Việt Nam nhìn hai người kia căm phẫn là...

Con mẹ nó , các ngươi nhất định phải đợi ta đến kì mà xuất hiện à - Việt Nam sau hiệp cuối cũng ngủ mất hai người kia cũng tờ mờ mà ngủ thiếp đi

Việt Nam sáng dậy đau eo nhưng không dám than thở vì dù sao cũng hơn 20 tuổi đầu ngủ qua đêm với hai thằng ranh con thật sự chẳng ra sao , Việt Nam nhìn lại vài lần cũng mang máng nhớ hai người này .

Finland và Iceland???- Việt Nam vò đầu bứt tóc hét toáng lên .

.

.

.

:V J nữa hết r , không 18+ 🙂)) dạo này đang tịnh tâm
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
white room . Việt Nam kết hôn với ai ?


Rắc rối...- Việt Nam nhìn hai người ngủ với mình hôm qua thật sự rất bất lực

Nếu là người lạ có lẽ sáng nay căn nhà này sẽ xuất hiện hai cái xác nát bét mất , hai hoàng tử băng giá chẳng biết tại sao lại ở chiến trường của Liên xô thế không biết

Tình hình ở đây như nước sôi lửa bỏng vậy mà thêm hai người này nữa có lẽ không thể thiếu như vụ núi lửa phun trào dữ dội.

Đang định bỏ đi thì phong cảch bỗng thay đổi thành một màu trắng không chút màu sắc nào , đôi mắt vàng bắt đầu liếc xung quanh một màu trắng tinh khôi dừng lại trên người Finland và Iceland rồi từng người từng người xuất hiện thấy tình hình không ổn Việt Nam toan tính chạy nhưng căn phòng này có hạn nên cụt đường chạy .

Việt Nam độc nhất một chiếc áo trên người , đôi mắt sắc lạnh cảnh cáo bọn họ tránh xa một chút những người khác đang dần tỉnh lại bị ánh mắt Việt Nam làm cho giật mình trừ Nazi và Ussr , trên chiến trường bao nhiêu năm ánh mắt này họ gặp nhiều rồi cũng chưa từng phải ngạc nhiên khi đã quen .

Gần nhất là cuộc đụng độ của cả hai Nazi và Ussr trên chiến trường bọn họ tỉnh lại hết thì cũng là lúc trận chiến bắt đầu hai phe nhìn nhau nảy lửa còn Việt Nam bình tĩnh nhìn đến một bóng hình...

Weimar cũng vừa hay bắt gặp ánh mắt ấy anh ta chớp chớp mắt vui vẻ chạy đến chỗ Việt Nam lướt qua Nazi một cách tự nhiên, Nazi nhìn bóng lưng của Weimar thì kêu lên một tiếng.

" Weimar !

Là em đúng không!?

"- Nazi

Weimar khựng lại quay đầu nhìn Nazi nhưng lại khuôn mặt ấy hiện rõ không muốn gặp lại người anh càng không muốn đi theo , đôi mắt Weimar trong lúc đó đã hoảng loạn chạy đi.

Nazi cũng đuổi theo cho đến lúc Weimar chạy vào lòng Việt Nam, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy chiếc áo mỏng manh của Việt Nam

Việt Nam bị chiếm tiện nghi không hề có chút vui vẻ với túi máu nhỏ nhưng thấy Weimar như thế chỉ đành ôm lấy dỗ dành lúc đó anh mới nhớ thì ra bản thân sắp chuẩn bị trần như nhộng rồi vôi vàng đẩy Weimar ra :

" Cậu đi ra cho tôi, chiếm tiện nghi" -Việt Nam

Việt Nam đỏ mặt nhìn Weimar chân tay chỉ trỏ nhanh chóng chạy vào một mảng đen lớn, Weimar định chạy theo nhưng Nazi đã giữ tay lại , khuôn mặt tổn thương ấy hiện lên tâm trí Weimar đúng khuôn mặt ấy chẳng khác Người ba của họ .

Weimar quá tức giận đến nỗi quên mất trước mặt mình không phải ông ấy liền tát cho Nazi một cái đau điếng , Weimar nhìn Nazi lấy tất cả sức mạnh đấm vào mặt gã .

Nhưng cuối cùng vẫn là không thể nào cậu ta khóc lóc đấm vào ngực của Nazi :

" Anh thì biết cái quái gì!?

Ông ta chưa từng đánh tôi nhưng đã từng cưỡng hiếp anh chưa!

Tôi ghét anh khuôn mặt của anh chính là khuôn mặt của ông già khốn nạn đấy .

Cút đi !

Anh dựa gì mà nói tôi sung sướng hơn trong khi ông ta chưa từng động vào Anh.

"

Nazi nhìn đứa Em trai mình đôi mắt rớm nước mắt:

" Xin lỗi..anh thực sự xin lỗi.."

- Nazi

Bàn tay gã không kìm được dơ lên đến khuôn mặt của Weimar nhưng cú hất tay của đứa em trai hiện rõ nó không hề muốn.

" Nazi tôi cả đời này cũng không muốn có từ anh em với anh .

Trước kia là tôi ngu xuẩn mới tin tưởng anh yêu thương tôi như anh em , vậy mà nghe lời ông già đó anh cưỡng tôi "-Weimar

Việt Nam mới thay xong quần áo ngồi hưởng trà thì lại bị Weimar ngắm trúng chính là như vậy mà cậu ta không chút do dự bước đến chỗ anh

Nhưng điều Việt Nam không ngờ đến là cậu ta hôn lấy mình.

Không biết từ lúc nào tay của Việt Nam có thêm chiếc nhẫn kết hôn chẳng ai quan tâm đến nó nhưng có lẽ nó là thứ duy nhất mà Weimar có thể chứng minh cậu và Việt Nam đã kết hôn..

Weimar dừng nụ hôn lại giơ bàn tay của Việt Nam lên chứng minh cậu và anh kết hôn , Weimar biết họ trong họ nhất định có người yêu Việt Nam.

Nhưng là một người chồng Weimar đã đứng dậy để cảnh cáo , nhất là Thailand...

.

.

.

Weimar và Việt Nam...

Kết hôn là một trong những thứ Anh chưa từng ngờ được nhưng cuộc hôn nhân này vốn là mẹ sắp xếp...

" Tuyệt đối không được phép trái lại "

.

.

.

Việt Nam lần đầu tiên nhìn Weimar là lúc cả hai bước lên lễ đường, Việt Nam mang trên người bộ váy trắng còn Weimar mặc lên một bộ vest đen lúc đó cả hai dừng trước khuôn mặt của nhau .

Nụ hôn mà họ trao nhau như một nụ hôn của kẻ xa lạ khuôn mặt tĩnh lặng không chút biểu cảm.

Đêm đầu tiên.

Weimar đặt lên bàn tờ giấy trước mặt Việt Nam " giấy điều kiện" , Việt Nam cười khẩy nói một câu vẫn như in trong đầu Weimar:

" Ngươi nghĩ bản thân có quyền được ra điều kiện à ?

"

Lúc đó Weimar mới nhận ra ...

Bản thân thực sự chẳng hề có chút quyền lực gì cả.. chỉ là người chồng bị chính cha ruột bán cho Việt Nam

Anh nhận ra ánh mắt thất thần của Weimar thì cũng rất bình tĩnh lấy tờ giấy đọc điều kiện.

Việt Nam không hề do dự ký bút .

" Tôi đồng ý , chắc cho dù tôi ngủ với ai anh không quản đúng không?"

- Việt Nam

Weimar gật đầu.. cho dù biết bị hơi thiệt thòi cho Việt Nam nhưng Việt Nam chẳng hề quan tâm trực tiếp đồng ý , đêm đầu cứ như vậy kết thúc không hề sảy ra bất cứ thứ gì nhưng sau đó mẹ đã đề nghị Weimar vào không gian riêng của Việt Nam phòng ngờ một số việc .

Weimar cũng đồng ý nên cậu ta ở đó bị giam cầm suốt mấy năm qua ở đó

Việt Nam chính thức kết hôn ở tuổi 20...

Quên không đăng 🤡

Việt Nam kết hôn với Weimar.
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
những cảm xúc thật sự cuối cùng


Việt Nam nắm lấy cổ áo Weimar định vứt anh ta ra nhưng chợt nhận ra người trước mặt mình càng lúc càng mờ Việt Nam bỏ tay cố chống tay vào tường những con đau khiến Việt Nam mất lý trí ngồi xuống cố gắng nhắm mắt giảm đau nhưng có lẽ chúng càng đau đớn hơn , Việt Nam nhớ ra rồi nhớ rồi thì ra chính Weimar đã phản bội tờ giấy kia yêu Việt Nam.

Việt Nam bỗng chốc ngất xỉu khiến Weimar hoảng hốt ôm lấy :

" Việt Nam...

Việt..."

Chưa để Weimar hoảng sợ Việt Nam đã ôm lấy gã đôi môi Việt Nam nhẹ nhàng hôn lên môi Weimar , đầy tình cảm nhưng lúc đó Weimar đã tự tát mình để tỉnh lại khỏi giấc mơ hoang đường.

Việt Nam chỉ nhẹ nhàng sờ lướt qua má Weimar đôi môi nhỏ nhẹ hỏi :

" Đau không?"

- Việt Nam

Weimar vẫn không tin vào sự thật lập tức lùi ra , Việt Nam trong trí tưởng tượng của Weimar là một người lạnh lùng và vô cảm nhưng ánh mắt đầy tình cảm kia khiến anh ta đột nhiên không quen.

Việt Nam thực sự như đang đi guốc vào bụng Weimar:

" Chà ...

Em không phải Việt Nam thật sự..chỉ là một mảnh của cảm xúc trong Việt Nam mà thôi.

Mảnh cảm xúc yêu anh "

Weimar thẫn thờ rất lâu nụ cười như ngọc ấy những ký ức của Weimar ùa về thì ra Việt Nam cũng từng yêu anh những lồng ngực Weimar như thắt lại nỗi lo lắng dường như vỡ òa nhưng chưa kịp để Weimar thốt ra thì Việt Nam đã đặt một nụ hôn sâu lên lúc dừng lại Việt Nam rất vui vẻ lau đi nước mắt lăn trên má anh .

" Xin lỗi anh....

Weimar có lẽ chút cảm xúc này sắp bị Việt Nam thật bóp chết rồi"- Việt Nam mảnh linh hồn

Anh ta bất ngờ giữ tay Việt Nam đang áp trên má mình vào tim thật lực lắc đầu không muốn .

Việt Nam sờ lên nó nhẹ nhàng thốt ra:

" K...khụ nhanh lên nếu không muốn em chết mong anh mau đốt tờ giấy điều kiện đi Weimar... làm ơn "- Việt Nam mảnh linh hồn

Chút những sức lực cuối cùng nói câu cuối mới ngất lịm đi để Weimar loay hoay cố gắng xé tờ giấy kia thành trăm mảnh bất lực ôm lấy Việt Nam.

Asian nhìn hai người họ từ lúc Weimar nói hai người họ đã kết hôn là lúc gã rơi nước mắt thì ra Việt Nam đối với gã mà nói chỉ là tình một đêm không ngắn không dài nhưng càng chối bỏ chúng càng đau.

" Đau lắm....nhất là khi em không hề yêu tôi nhưng lại cùng tôi qua đêm...

Việt Nam"-Asian

Europe nhìn Asian như vậy thì hỏi :

" Có chuyện gì à Asian "-Europe

Africa cũng nheo mắt nhìn Asian đầy nghi hoặc theo hướng Asian thì chính là một cặp đôi đang ôm nhau.

" Thôi nào anh bạn , cậu sống hơn thằng bé gần 2 thế kỷ đấy nhìn trúng người ta à ?

"-Africa

Asian bị người ta nói trúng tim đen thì cười trừ gật đầu quay đi , Europe cũng nhìn theo thì thấy cũng đẹp nhưng gã không hứng thú lắm đâu.

.

.

.

Việt Nam tỉnh dậy nhìn Weimar rồi gãi đầu xin lỗi:

" Xin lỗi , tôi là cảm xúc thứ hai "

Rồi Việt Nam bước đi chạy nhiều vòng không tìm thấy người muốn tìm thì ỉu xìu buồn bã đang chán nản thì Asian cũng xuất hiện trong tầm mắt

" Asian !

"- Việt Nam cảm xúc thứ hai

Asian chưa kịp phản ứng thì đã bị khoá miệng bởi nụ hôn của Việt Nam nụ hôn không dài nhưng không ngắn anh đôi mắt ứa đầy nước mắt nhìn Asian.

Nụ hôn ấy dừng lại là lúc Việt Nam cười khổ nhìn lấy người trước mặt:

" Asian...

Em xin lỗi..em chỉ là một chút tình cảm mỏng manh đang chiếm hữu cơ thể này..nghe này người em yêu xin lỗi vì không cho anh được thứ anh cần , xin lỗi vì sự xuất hiện đột ngột này... nhưng tất thảy em chỉ muốn nói..Em yêu anh Asian"- Việt Nam cảm xúc thứ hai

Asian đang ngạc nhiên thì đôi mắt của Việt Nam nó không phải màu hồng.. lập tức gã tức giận bóp lấy vai Việt Nam , Europe đơ người đang nhìn Asian và Việt Nam thì quay sang hỏi Africa :

" Này... chuyện gì vừa xảy ra vậy?

"-Europe

Africa nhún vai thứ Africa quan tâm là đồ ăn chứ mấy tình cảm này hắn quen rồi nên chỉ nhắc nhở Europe nên tập làm quen đi.

.

.

.

.

" ViVi !

Ai cho cô kiểm soát cơ thể của anh ấy!?"

-???

Đang hóng chuyện thì tình cờ chất giọng giận dữ khiến cả lũ phân vân nhìn một Countryhuman lạ mắt hệt như Việt Nam nhưng đôi mắt vàng thường ngày lại là màu rượu vang đương nhiên nếu như không chú ý sẽ chẳng tài nào nhận ra .

Còn phe đồng minh và phát xít không quan tâm họ đang đánh nhau đến điên cuồng thậm chí đổ máu còn các Countryhuman khác đang ngồi một chỗ trứng kiến.

Tất nhiên người kia lập tức lao vào Việt Nam còn Việt Nam nhảy khỏi chỗ đó cứ như vậy lao vào đánh nhau , đang xem thì đột nhiên những người khác nữa cũng đồng loạt xuất hiện ViVi trong cơ thể việt nam liền nói một câu chán nản:

" Ôi trời , mấy người không thấy tôi đang tích cực tìm ng mà anh ấy thật sự yêu à ?

Toàn chen vào chả thú vị gì cả "- ViVi

.

.

.

.

.

ViVi là ai?

Đoán xem chap tiếp theo

Tết năm nay các bạn đc lì xì bao nhiêu tôi được gần 3 củ .
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
...


" ViVi ...

Cô kiểm soát anh ấy bao lâu rồi..?"

- Đông Lào

Gã bắt đầu không kiềm chế hỏi lại lần nữa dần tiến tới chỗ cơ thể Việt Nam dừng trước mặt anh dẫu người trước mặt là anh nhưng suy cùng chỉ là một cơ thể lạnh lẽo không hề cảm nhận được chút linh hồn nào của Việt Nam mà thay vào đó lại là một người từng quen.

" Đông Lào... từ..từ "- An Nam

Đông Lào chướng mắt cái linh hồn của con ả này lâu rồi nhưng gã là một mảnh linh hồn trong Việt Nam nào dám động đến mảnh linh hồn khác ấy vậy người đàn bà này anh yêu quý nhất trong mấy mảnh linh hồn...

Ai mà biết con khốn này lợi dụng lúc họ bị anh giam cầm mà dám đưa họ khỏi anh rồi quay lại nói hỗn láo...

" Tao hỏi mày lần cuối con khốn nếu mày còn dám nói dối một lần nữa, thì cái lưỡi mày chuẩn bị cho chó gặm đi là vừa .."

- Đông Lào

Nhưng chợt ánh mắt ViVi càng kiêu ngạo trực tiếp cười cợt nói :

" Mày ?

Mày nghĩ mày có thể làm gì cho dù bây giờ mày cố vào cơ thể này thì tao cũng đã chiếm giữ được nó rồi thằng khốn!

Mày hiểu con mẹ gì về tao !?

Mày có hiểu tao đã phải làm tất cả để có cơ thể này không ?

"- ViVi

Gã thật sự không chịu nổi dơ tay xíu nữa thì tát lên khuôn mặt của Việt Nam nhưng liền dừng lại :

" Đánh đi !?

Thằng khốn dơ bẩn !

Đây là cơ thể ngươi và cả cái lũ kia hằng đêm mong nhớ đấy haha "-ViVi

" Việt Nam sao ?

Cái linh hồn bị vỡ thành nhiều mảnh rồi nhiều cơ thể trú ngụ ngươi nghĩ hắn ta chịu được sao ?

Một linh hồn hoàn thiện một nửa lại chẳng hề có cảm xúc thật khiến người khác cười "- ViVi

" Đúng ...

Đáng lẽ tao nên giết mày ngay khi mày lẻn vào người anh ấy !

Con khốn "- Đông Lào

.

.

.

" Anh nuôi ong tay áo , nuôi cáo trong nhà ...

Con ăn cháo đá bát "- Đông Lào

V.E nhìn không nổi nữa mới đi đến vỗ vào vai Đông Lào cái nhẹ khiến gã sực nhớ ra gã định nói nhưng ánh mắt kiên định của V.E khiến gã thở dài quay đầu đến chỗ An Nam đứng .

Giờ đến lượt V.E ra nói chuyện với ViVi nhưng ả có vẻ rất đắc ý

" ViVi chúng ta quen nhau rất lâu rồi.. nhưng có vẻ cô vẫn cứng đầu như vậy"- V.E

" A...ah...quen nhau sao ?

Anh đang nói cái quái gì thế "-ViVi

" Tôi nói cô nên dừng lại hành động này ngay lập tức.."

-V.E

" Này...

Đợi đã chuyện quái quỷ đang sảy ra vậy!?

"- Nazi

" Chúng tôi không hiểu bất kỳ thứ gì mà mấy người đang nói "- Ussr

Ngài Ussr phe đồng minh thực sự đang bối rối chuyện gì đang xảy ra ở đây và tất cả các Countryhuman đang nghe cũng chẳng hề hiểu...

" V.E để tôi "- Việt Minh

| Gã bây giờ chỉ V.E |

V.E lúc đầu hơi ngạc nhiên nhưng tất nhiên đồng ý bởi vì bây giờ V.E cần nói chuyện riêng với cô ta vậy nên gã gật đầu rồi quay lại cuộc nói chuyện với ViVi.

" Cô biết bây giờ cô ngu xuẩn đến mức nào không?

"- V.E

Cô ta đã bối rối sau cùng vẫn cố cãi cứng đầu như một con chó không biết nghe lời điều này khiến gã cười thực sự vì biểu hiện cô ta bây giờ như một con dòi không hiểu mình phải đối đầu với gì...

" Tất cả quay đầu không được nhìn ...

Che mắt tất cả vào "- V.E

Tuy không muốn nhưng căn phòng hình như đã có ý thức trực tiếp tách họ với V.E và các mảnh vỡ khác vả lại che mất đi tầm ngắm.

Các mảnh vỡ khác tất cả rất thản nhiên lấy một chiếc kính đen đeo lên nó khiến American chú ý liền hiếu kỳ hỏi U.K nó là gì , France rất tò mò rằng có chuyện gì còn F.E càng hốt hoảng xếp từng ký ức nghe bọn họ một , Nhiều người còn đang mơ hồ thì riêng Weimar mới khóc trong một góc thì ra không phải người anh yêu thì ra không phải người sưởi ấm trái tim anh ....

.

.

.

" ViVi~ cô nhớ ta chứ ?

"-...

" Ah...

Xích quỷ là ngài đúng không !

Ngài ở đâu !?

"- ViVi

Ánh mắt ViVi đầy hạnh phúc tìm kiếm trong vô vọng đến khi ả tưởng đó chỉ là ảo ảnh thì một bàn tay đặt lên vai ả lập tức khí tức đó khiến cô ả nở nụ cười rạng rỡ quay lại nhưng chờ đợi chính là bàn tay người mình yêu giật linh hồn bản thân ra khỏi cơ thể mà mình nỗi lực biết bao nhiêu lâu...

" Xích quỷ....

Anh làm cái gì vậy!?

Anh hứa với em rồi mà !

Rằng chúng ta sẽ cao chạy xa bay..."

- ViVi

" Cao chạy xa bay ?

Mày điên à tỉnh táo lại đi không ở đây sẽ vỡ tung đấy cô gái "- Xích quỷ

Hắn chỉ lên đầu cười man rợn trực tiếp giật lấy linh hồn ả cắt đôi nó , kết quá không khả quan linh hồn không thể bị tổn thương ngược lại còn gắn lại việc này khiến Xích quỷ không vui , dẫu sao cái thứ dơ bẩn này suy cùng cần phải chịu đựng gấp ngàn lần Việt Nam chứ nhỉ .

Cô ả kinh hãi tột cùng nhìn xích quỷ cứ tiến lại nhưng linh hồn ả rốt cuộc cũng không muốn chạy đi mãi mới nhận ra trên người hắn đầy máu ...

Màu máu quen quen...

Nhưng ý nghĩ lập tức bị Xích Quỷ cắt ngang mạnh bạo ném linh hồn ả vào một cơ thể...

Cơ thể này khiến cô ả ngạc nhiên là....

Của ả.

" Cô nhận ra máu này chứ ?

"- Xích Quỷ

Ả chết đứng run rẩy nắm chặt lấy cơ thể của mình....

.

.

" MẸ KHIẾP THẰNG KHỐN !

"

.

.

.

Hoi sủi thêm mấy tuần nữa z =)) bye các Love

Mua mua ta >:3
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
ViVi và giải đáp thắc mắc =))


Xuất thân vốn tầm thường nhưng ViVi là một hoa khôi của làng tuy vậy cô vốn chăm chỉ làm lụng kiếm tiền nuôi em mình ...

Năm đó cô 18 cái tuổi đẹp nhất của đời yêu kiều diễm lệ mặc cho thế giới khắc nhiệt để cô sinh ra với hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn mặc cho nghèo khó cô vẫn cố gắng làm lụng , Đại Nam người cho cô sự cứu rỗi , hạnh phúc.

Cô được ông trọng dụng và được làm người hầu của ông , ấy vậy cô biết...cô thích ông thích những khi ông uống trà đọc sách yêu khuôn mặt ngáy ngủ rạng rỡ của ông nhưng thân phận bần hàn này khiến ông chủ cưới người khác.

Có một điều mà cô gái trẻ biết rằng " ông không yêu cô và việc giữ cô bên cạnh là vì sự thương hại " mỗi lần nói đến lòng cô như cắt thành nghìn mảnh

Nhiều lần nghĩ đến cái chết cô lại không nỡ khi ngày ngày không được nhìn thấy Đại Nam nữa nên cô vẫn cố gắng sống qua từng ngày ...

Cái chết của cô trùng với ngày mà Việt Hòa ra đời tuy vậy nhưng ký ức bị kẻ đó giết cô vĩnh viễn không nhớ nổi lại hận không thể biết kẻ giết mình , một linh hồn luôn luẩn quẩn quanh nhà Đại Nam.

Rất lâu cho đến khi Việt Nam ra đời cô ả tự nhiên gặp được tình yêu đời mình ..."

Xích Quỷ" gã là một linh hồn như cô vậy nên cả hai quấn quýt không rời rất lâu thì bất ngờ gã biến mất không một dấu vết khiến cô điên cuồng tìm kiếm nhưng chẳng có gì cả .

Cô nhận được chút linh hồn " Xích Quỷ " trong Việt Nam nên từ đó cô ả luôn bám theo cậu nhưng từ đơn thuần là bám theo cô bắt đầu ác ý với một cậu bé nhỏ tuổi nhiều lần doạ nạt hù doạ nhưng thằng bé chưa từng quan tâm đến nỗi nó chẳng hề muốn công nhận sự tồn tại của cô ..

Cô ghét nó vì Đại Nam không thích nó nhưng suy cùng cô đã yêu người khác trái tim cô vẫn còn ngài , là thứ ngài ghét vậy cô cũng ghét nên vì kế hoạch lấy đi cơ thể Việt Nam đã được cô vạch ra rất lâu .

Đó là tất cả ký ức của ViVi

.

.

____

"Giải đáp Tại sao "

Việt Nam từ khi sinh ra đã là người đa nhân cách nhưng những nhân cách ấy ẩn trong chính linh hồn của cậu một khi tách ra thì linh hồn của cậu sẽ vỡ thành nhiều mảnh :

" Tại sao cậu bị rối loạn đa nhân cách?

Các nhà khoa học theo thuyết đa nhân cách cho rằng: ngay từ khi sinh ra cậu đã mang trong mình nhiều “mầm nhân cách” khác nhau, giống như mang nhiều hạt giống.

Hạt giống nào phù hợp với cơ thể, điều kiện sống và giáo dục thì sẽ phát triển trở thành nhân cách của người đó "

Một trong số đó:

" Đông Lào là nhân cách ngỗ ngược lại cục cằn là nhân cách đầu tiên được xuất hiện "

" Việt Minh là nhân cách ôn nhu và dịu dàng nhân cách thứ hai "

" An Nam là một nhân cách vừa có đặc tính của Đông Lào và Việt Minh lại có suy nghĩ riêng chiếm đa phần cảm xúc của Việt Nam "

" Xích Quỷ là một Linh hồn dùng mảnh linh hồn Việt Nam để trú ngụ , hiếu chiến lại cực kỳ ác độc là linh hồn mà Việt Nam ghét nhất "

" V.E cũng là Linh hồn nhưng là mảnh linh hồn lớn tuổi sau Xích Quỷ tính cách lạnh lùng quá độ với việc giết người không chớp mắt nên Việt Nam chưa từng cho gã ra ngoài "

" Đại Việt là anh của Đại Nam cũng ở trong cơ thể Việt Nam , là người Việt Nam quý như một người cha nhưng ông cũng rất máu lạnh còn hơn cả Đại Nam "

" Nam Việt cũng như mấy người trên là Linh hồn nhưng luôn được Việt Nam chú ý nhất vì cái tính cách thất thường không hề có một tính cách nhất định của hắn nhất là Việc hắn giết người không chớp mắt "

" Đông kỳ là mảnh nhân cách thứ tư khác biệt nhất vì Đông kỳ là con gái khác họ , là người nấu ăn ngon nhất đám tính tình hiền lành nhất nhưng giết người cũng ác không kém cạnh mấy người kia "

" Và một số nhân cách , linh hồn còn

Ẩn nên không có số liệu xác định "

Việt Nam tại sao lại không hề có cảm xúc chỉ quanh quẩn chữ vô tâm

Nguyên nhân chủ yếu gây nên tình trạng rối loạn cảm xúc này đó chính là sự suy giảm về thời gian và cường độ chiếu sáng của ánh mặt trời.

Căn bệnh này sẽ có những biểu hiện đặc trưng như buồn chán, bi quan, tuyệt vọng, mệt mỏi, thiếu sức sống, mất cảm xúc với mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

Căn bệnh này diễn ra rất lâu rồi nên nó đè nặng lên người Việt Nam .

.

.

.

,

.

Cốt truyện nó đơn giản zl =)) nhưng tác giả nói ra thì các bạn biết r coi làm gì nữa.

" Việt Nam là đứa con bị đa nhân cách ghẻ lạnh của gia đình Đại Nam trong vài năm khi Thailand đến và gia đình tan vỡ cậu bước đi với mẹ mình đến đất nước của mẹ " Neverland" và làm quen sống ở đó.

Sau đó nhân cách đầu tiên được xuất hiện và nhân cách khác , vài năm sau cậu ra ngoài du học và qua nhiều nước trước khi thế giới thứ hai xuất hiện cậu vẫn trong hành trình du học của bản thân khi bước đến nước Ussr ở vùng biên giới và và xuất hiện với một cơ thể khác và trong lúc đang bị đến kì liền gặp hai người và qua đêm với họ sau đó ViVi thực hiện kế hoạch cướp xác của Việt Nam.....

Kể lại thế thôi cốt truyện tiếp ai rảnh kể =))) lộ hết bí mật.

Đừng ai hỏi tại sao tôi thiết kế nhân vật ngài Việt Nam như vậy=)) có lý do cả đấy.🤡🥀🌀
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Mana


" thôi nào...

Lại thua rồi , trận thứ 8 rồi đấy Việt Nam "-...

Việt Nam đang vui vẻ đánh cờ với Thần khuôn mặt lạnh tanh hơi vui vẻ đặt con cờ xuống bàn.

" Chiếu tướng "-Việt Nam

Thủy thần bất lực nhìn Việt Nam ứa nước mắt lần đầu ông ta bị thua thảm hại đến vậy thực sự tổn thương tâm lý đến nỗi tuyệt vọng thì Việt Nam càng vui

Cậu ta lên đây cũng tầm 4-5 ngày rồi ấy thế mà ngày nào cũng nhàn nhã đánh cờ với các vị thần khác lâu lâu đợi đối phương đánh cờ lâu quá , quay sang nhâm nhi tách trà nhàn nhạt đợi chờ .

Việt Nam thấy tâm trạng Thủy Thần đang tụt dốc không phanh thì cười cười đáp:

" Vậy ngài muốn nghe truyện không ?

"- Việt Nam

" Được "- Thủy Thần

Rồi Việt Nam thảnh nhiên kể từng chút một cho Thủy thần về cuộc sống của mình , một chút là hàng tá vị thần cũng ngồi nghe Việt Nam kể chuyện đến khúc gay cấn thì dừng .

Khuôn mặt của các vị thần đang hứng khởi thì vụt tắt như ngọn đèn dẫu vậy nhưng người làm ra nó chẳng hề có vẻ tội lỗi tí nào thậm chí còn cười đểu bọn họ .

Việt Nam sau khi lên đây thường nghe ngóng dưới trái đất nếu thực sự không có gì làm mới nói chuyện với các vị thần trên đây chẳng có sách nên để giết thời gian thôi thì anh chọn mở miệng nhiều hơn một chút cũng không ăn bớt thịt trên người.

Việt Nam cũng thông thạo ngoại giao hơn nhiều người với việc đeo trên mặt cái mặt nạ cười thì sức mạnh cũng là điểm mà các mảnh vỡ và linh hồn không thể với tới..

" Không phải bây giờ cậu nên quay về sao ?

"- Thủy thần

Ông ngắm nhìn anh đôi mắt đảo qua khuôn mặt ấy rồi quay đi uống cạn ly rượu trên tay nói , đôi mắt Việt Nam vẫn là màu đen như đá quý không chút dao động.

Nhưng có lẽ nó cũng là thời gian thích hợp đôi tay anh một lần nữa không tự chủ rút bao thuốc lá từ túi quần, hút một hơi dài lập tức quẳng đi nhảy khỏi tiên đài trước mặt Thủy thần.

Đôi mắt ông và các vị thần các lập tức đứng hình riêng ông chớp mắt đã bắt kịp tình hình dùng sức mạnh bao bọc lấy cơ thể Việt Nam đang rơi tự do.

" Liều lĩnh hơn ta tưởng nhiều"- Thủy thần

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

______________

Một tiếng động lớn khiến các " Countryhuman " giật mình khói bụi khắp căn phòng mạnh mẽ phóng qua người họ những mạnh vụn khiến nhiều người bị thương sau khi đám khói biến mất thì...

Việt Nam khác sừng sững đứng trước mặt họ đang vận động cơ tay và hầu như cú rơi vừa nãy không hề gây nên một chút sát thương nào cả ngay cả việc đó Việt Nam cũng không chú tâm lắm .

Vài ngày không kiểm soát có lẽ mấy mảnh linh hồn kia hoạt động tự do hơn anh nghĩ đặc biệt là vết máu loang chảy khỏi bức tường kia.

" Gì ?

"- Việt Nam

Nghe tiếng những mảnh linh hồn kia bắt đầu chạy đến dang rộng vòng tay muốn ôm , trái lại Việt Nam tránh hết chỉ lạnh lùng liếc mắt lại chỉ chậm chạp bước đến chỗ bức tường kia thì chạm mắt với Xích Quỷ và V.E .

Việt Nam chỉ nhìn lướt qua nhanh chóng quay đầu không hề nhìn lại một chút .

" đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi... tởm lắm "- Việt Nam

Cái căn phòng này xem ra phải mất một lượng năng lượng lớn hơn tưởng tượng của anh có lẽ khi cô ta bên cạnh đã cố lấy đi sức mạnh của Việt Nam nhưng không thể lấy hết được nên cô ta sử dụng phương pháp phá hồn của Countryhuman rất thông minh thật đáng để khen ngợi cho kẻ phản bội.

* Phương pháp phá hồn gồm 2 cách và tùy mức độ sức mạnh của Countryhuman

Cách 1 : là khiến họ vỡ hồn và tái tạo trong một thời gian nếu sử dụng càng mạnh thời gian càng tăng chỉ cần dùng sức mạnh khi Countryhuman trong trạng thái không đề phòng hoặc mất đi trạng thái tỉnh táo rồi bóp đi một nửa linh hồn trong trái tim họ .

Trong trái tim họ có một viên đá quý Mana chứa một nửa linh hồn và sức mạnh.

* Đại Nam đã làm lên Việt Nam bằng cách này để hủy đi một nửa linh hồn và sức mạnh của Việt Nam *

Cách 2 : Phá cả Linh hồn

Cách man rợ nhất được gọi trong Countryhuman là cái chết đau đớn, cách này bắt buộc phải khiến Countryhuman đó bị cách đầu trước nhưng nếu làm Countryhuman đó đau đớn hơn thì trực tiếp làm cách hai

Bóp vỡ cả hai viên mana trong cơ thể cách này khiến Countryhuman đau đớn và khiến người đó giống như trong ảo cảnh sống rồi lại chết nhiều lần tra tấn tinh thần .

Nếu đã làm cách một trước thì nỗi đau sẽ giảm nhiều hơn *

Điều Việt Nam không ngờ là việc mẹ cũng ở đây thậm chí bà còn rất tận hưởng nhìn nó xem ra người mẹ của anh thực sự không giống gương mặt tựa thiên thần kia...

Những mảnh vỡ linh hồn bây giờ sẽ không còn bất kỳ liên quan đến anh nữa cũng như bỏ đi một gánh nặng vậy.

" Xem ra con hồi phục mana rồi nhỉ ?

"

Anh không nói gì cả thì là đồng ý điều này ít người hiểu nhưng mẹ lại nắm thóp được nên đối với mẹ Việt Nam hầu như không thể che giấu nhất là việc bị vỡ mana đó , mẹ là người nguy hiểm đội lót thiên thần nên nếu có người nói mẹ là ác quỷ Việt Nam cũng sẽ gật đầu mà thôi bà vì cậu mà không từ thủ đoạn thậm chí ngủ với nhiều người.

“ vâng , thưa mẹ ”- Việt Nam
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
R18


" Con biết đấy Việt Nam , chúng ta là người của đất nước Neverland và con biết mình phải làm gì đúng chứ ?

Với tư cách là....

Nhỉ "-Nguyệt Anh

Đôi mắt Việt Nam chợt có chút giao động nhưng cũng gật đầu cho qua tuy nhiên sự việc chưa hết một lần nữa đến kỳ Việt Nam cố gắng nhẫn nhịn cúi đầu chào mẹ rồi liếc mắt nhìn xung quanh trong đám Countryhuman cơ thể Việt Nam càng nóng càng khó chịu hơn nhiều kỳ Nhiệt đặc biệt...có lẽ vậy

Bà nhận ra đứa con của mình không bình thường có lẽ linh cảm nhưng bà rất nhanh đã đoán ra thằng con trai quý báu của mình đang đến kỳ nhiệt.

" Weimar...

Tôi cá cậu biết nhiệm vụ của bản thân nhỉ ?

"- Nguyệt Anh

Trong đám đông Weimar chạy rất nhanh đến chỗ bà vì mệnh lệnh ấy như thứ gì đó ép buộc cậu ta phải đi đến nhưng Nazi cũng đuổi theo sau , đôi mắt Weimar nhìn Việt Nam đầy kinh ngạc tốc độ của cậu ta càng nhanh hơn mà chạy đến trước mặt bà .

" Đưa thằng bé vào đó rồi thực hiện nhiệm vụ đi "-

Weimar trước áp lực của bà lập tức đứng không vững nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt khinh miệt của bà , Nazi chắn trước mặt Weimar quát :

" Con đàn bà già !

Bà làm cái ** gì vậy!?

"- Nazi

Nhưng chính gã cũng bị áp lực của bà đè nặng đến nỗi máu từ miệng chảy ra ngoài lúc đó bà dừng lại lườm Weimar, cậu ta cũng biết điều mà đưa Việt Nam vào chiều không gian riêng của Bà .

Bây giờ bà mới nhìn xuống dưới đất Nazi đang nằm buột miệng nói:

" Sâu bọ ...

Ngươi và cha ngươi là người lấy trinh tiết của thằng con rể của ta ?

"-

Gã đứng hình nhưng vẫn gồng lên quát lớn:

" Không phải!!!

Ta bị bỏ thuốc !

"- Nazi

Bà cũng không muốn cãi vã liền phủi tay quay đi để lại gã người đầy nước mắt nỗi tủi nhục đó là điều cả đời hắn không muốn nhắc nhất là việc hắn đã phế đến nỗi tìm không ra người em trai của gã..

Sự tủi hờn hóa giận dữ gã đứng dậy điên cuồng tìm cha mình nhưng có vẻ cha gã trong đám nay không hề biết chuyện gì đang xảy ra.

.

.

.

.

.

.

__________________

Vừa được Weimar dìu vào chiếc giường Việt Nam khó khăn thở cố nhẫn nhịn nhìn Weimar

" Tôi hỏi cậu.. có được không ?

"- Việt Nam

Weimar lúng túng phút chốc đỏ mặt nhưng nhìn tình trạng của Việt Nam cậu ta gật đầu lập tức đồng ý tức nghĩa Việt Nam được quyền làm tất cả .Lúc này anh bất ngờ lao tới nắm lấy cằm Weimar đưa cậu ta vào nụ hôn sâu đầy mê hoặc, Việt Nam luồn lưỡi vào miệng Weimar cảm nhận từng hương vị của đối phương , cứ như cho đến khi Weimar không chịu được nữa hết dưỡng khí Việt Nam mới dừng lại kéo sợi chỉ bạc ra khỏi môi của cả hai.

Sau nụ hôn ấy nhân lúc Weimar đang lấy lại dưỡng khí , Việt Nam liền đè cậu ta xuống nhẫn nhịn hôn lên cổ cậu ta để lại dấu vết không màng đến còn cắn Weimar một vài vết cắn.

" Ah...hức "-Weimar

Việt Nam khá mơ hồ liếm mép khuôn mặt đầy nguy hiểm tiến đến không ngần ngại xé toạc quần áo của Weimar , Việt Nam mân mê cắn mút hõm cổ của Weimar.

Cơ thể khoả thân của cậu ta khá tuyệt thậm chí cả thứ cưng cứng đó nhưng hôm nay sẽ chẳng phải cậu ta ở trên rồi...

Việt Nam ghé xuống liếm mút đầu ngực của Weimar tuy nhiên nó chưa đủ với anh bàn tay kia cũng đặt lên bên ngực kia mân mê , Weimar khá nhạy cảm nên âm thanh kêu lên thật sự càng dâm dục hơn .

Sau khi thoả nghịch ngợm ngực của Weimar thì Việt Nam lột chiếc găng tay bên tay trái rồi di chuyển xuống thằng nhỏ của Weimar , thực sự nó rất cương cứng điều này không nhằm nhò với Việt Nam tuy là lần đầu nhưng có vẻ anh điêu luyện hơn cậu ta nghĩ.

Lưỡi anh ấm nóng mút từ trên xuống nhẹ nhàng lên xuống ngậm lấy nó tốc độ nhanh nhẹn hơn một chút đã khiến Weimar lên đỉnh bắt vào miệng anh một đống tinh dịch.

Chưa để cậu ta bĩnh tĩnh Việt Nam trước mặt cậu ta nuốt hết đống tinh dịch đó cậu ta đứng hình lập tức che mặt mình lại.

Việt Nam nâng đùi cậu ta lên dùng lưỡi mò mẫm vào bên trong khiến cậu ta giật mình rên lên vì nó quá đột ngột nhưng bỗng dưng không đúng lắm thì đã muộn rồi.

Việt Nam cởi áo sơ mi trắng rồi đến cái quần vướng víu giải phóng cự vật của bản thân thường thì anh sẽ nằm dưới nhưng do anh ở thiên giới 4-5 ngày nên giống như 4-5 năm vậy đó là sự việc anh không lường trước...

Weimar cảm nhận được vật gì đó cọ vào nguyệt hoa của bản thân .

" Xin lỗi nhưng hôm nay tôi thật sự không thể nằm dưới đâu"- Việt Nam

Vừa dứt lời, Việt Nam đã đâm thẳng cự vật cương cứng vào nguyệt hoa của Weimar không chút lưu tình.

Quá đột ngột cậu ta không kiềm được rên một tiếng lớn vì trước kia cha và Nazi làm cũng không đau như vậy suốt từ nãy cả quãng thời gian thì ra anh cố tình làm cậu ta thả lỏng cảnh giác.

Đôi tay Weimar nắm chặt tay Việt Nam nguyệt hoa cũng theo chuyển động của Weimar mà siết chặt khiến Việt Nam giật mình nhưng anh không nói là nó khá tuyệt so với anh nghĩ .

Âm thanh rên rỉ cầu xin Việt Nam bỏ ra cùng dâm tủy từ nguyệt hoa chảy ra càng nhiều.

Việt Nam dần dần tăng tốc độ và đâm mãnh liệt hơn lúc đầu, anh rút ra rồi lại đâm vào sâu bên trong khiến Weimar rên càng kịch liệt.

Thanh âm va chạm ngày càng nhanh và mãnh liệt hơn dồn dập khiến tiếng dâm dục vang vọng cả căn phòng .

Chẳng mấy chốc Việt Nam lên đỉnh, anh bắn tất vào nguyệt hoa của Weimar .

Sau cả giờ đồng hồ làm Việt Nam mới chịu rút nó ra khỏi nguyệt hoa của Weimar.

Ý thức việc đã khiến Weimar quá sức Việt Nam chỉ còn cách đợi cậu ta dậy sau cơn mây mưa đầy dâm dục này , nên trước khi cậu ta tỉnh Việt Nam bắt đầu công việc dọn lại đống thứ không nên của hai người.

.

.

.

.

Mới tập viết R18 thôi =)) xin đừng ném đá
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
⋆ ☄︎. ·˚ * 🔭


Weimar thức dậy là lúc Việt Nam đang ngồi xem các giấy tờ chăm chú không chú ý đến việc Weimar đã tỉnh dẫu sao cậu ta cũng rất hưởng thụ hướng tay đến chỗ anh kiểu chụp ảnh khung cảnh không chụp thật lãng phí...

Chợt anh hướng mắt khiến Weimar ngại ngùng vội bỏ tay xuống đôi mắt Weimar có lẽ hơi ngạc nhiên nhìn nụ cười bất ngờ nở rộ trên khuôn mặt lạnh lùng kia dẫu vậy chẳng biết nó có phải thật sự hay không nhưng hình ảnh này đã in vào tâm chí cậu mất rồi.

Nhưng rất nhanh nó cũng quay lại một khuôn mặt lạnh lùng như băng như vậy cũng tốt chỉ cậu nhìn thấy là được

" Nghỉ ngơi đi , tôi sẽ đi làm bữa sáng"- Việt Nam

Tốc độ của Việt Nam rất nhanh đã bế Weimar lên giường rồi bước ra ngoài đóng cửa rất nhẹ nhàng nhưng biểu cảm của anh thật khiến Weimar phì cười, thì ra tảng đá ngại ngùng là như vậy.

.

.

.

.

.

.

______________

Bên ngoài cánh cửa vẫn là một Màu trắng như vậy trừ việc khuôn mặt anh đang đỏ bừng thật sự chẳng biết dấu vào đâu chỉ mong nó kết thúc thật nhanh.

" Damn.. it"- Việt Nam

Đông Lào thấy Việt Nam ra thì vui mừng chạy đến nhưng lập tức khựng lại khi Việt Nam lia ánh mắt giết người qua bỏ khỏi chỗ đó vào một thứ gì đó đen nghịt thật khiến gã ta lấy làm lạ nhưng lựa chọn đó là đúng vì sau câu nói tục tĩu ấy Việt Nam đấm cái tường đến nỗi nó vỡ ra.

Nguyệt ánh nhìn vậy thì cười trừ rồi quay đi sang chỗ ViVi đang bị tra tấn có lẽ tâm trạng bà tốt lên rất nhiều khi thấy Việt Nam đi ra.

" Xem ra cái kết giới này cũng sắp nên phá đi thôi "- Nguyệt Anh

Việt Nam bước khỏi thứ kia cầm theo một khay đồ ăn sáng chậm rãi bước đến cửa phòng mà mẹ tạo ra gõ ba cái nhẹ mới bước vào , không quá 5p đã bước ra khỏi.

Kịp thời Nazi cũng nắm lấy cổ áo Việt Nam tra hỏi:

" Em trai tao đâu !

"- Nazi

Việt Nam nhìn Nazi cười khẩy chỉ vào bên trong khiến hắn điên tiết dơ nắm đấm muốn đánh nhưng có vẻ các mảnh vỡ linh hồn khác đã đến để giữ hắn lại đồng thời muốn nói chuyện nhưng Việt Nam chỉ im lặng trước các câu hỏi.

" Mấy người không phải bất kỳ mảnh linh hồn nào của tôi nữa và một điều nữa bây giờ chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào rồi "- Việt Nam

Việt Nam phủi áo cầm một viên màu trắng tinh khỏi chiếc áo trước mặt họ bóp nát nó thành mảnh vụn đồng thời căn phòng cũng dần biến mất , bọn họ giống như dần tan biến cứ như vậy sự việc kết thúc tại đây.

ViVi đúng là chưa chết nhưng đã bị Việt Nam Nguyền rủa bị kéo xuống địa ngục và tất cả sẽ trở lại quỹ đạo của nó như trước đây.

" Mẹ không nghĩ con đã tiếp nhận chức vụ Kẻ kế vị nhanh vậy đâu , chúc mừng con nhé Việt Nam và bây giờ đưa thằng bé về phòng đi đừng trong không gian ta tạo ra nữa"- Nguyệt Anh

Bà nói đúng Việt Nam là một trường hợp đặc biệt và một trong số sức mạnh mà anh có được khi nhận chức vụ " Kẻ kế vị của Thần "là Nguyền rủa nhiều sức mạnh khác cho dù cái kết giới khó nhằn kia cũng trong chốc lát biến mất thì sức mạnh khi làm Thần sẽ mạnh hơn gấp bội .

.

.

.

.

.

.

" Việt Nam là người tôi yêu !

Ông nghe rõ chưa!?

Cả lũ khốn các ngươi nữa"

Tiếng Thailand vọng khỏi căn phòng giam giữ khi tất cả đã quay lại cuộc sống thường ngày là thứ vang vọng khắp nơi trong căn nhà lớn này , họ không hiểu anh có gì tốt cho dù đã bỏ rơi cậu ta để họ đón Thailand về nhưng cho dù ngay cả khi anh qua đêm với người khác cậu vẫn chấp nhận yêu anh ta vậy rốt cuộc họ là gì đây...

China mở cửa bước vào căn phòng đầy thứ bị cậu phá , phá đến nỗi không tưởng tượng nó đã từng là một căn phòng đẹp đẽ như nào, hắn cố vươn tay sờ lên má cậu nhưng đáp trả chỉ là một vết thương rỉ máu .

Hắn tủi thân , nghẹn ngào nhìn cậu ta nói :

" Nếu tôi giống cậu ta ...

Em sẽ yêu tôi chứ ?

"- China

Thailand kéo rèm giường ngủ sờ lên khuôn mặt của China rồi lại buông xuống không chút quan tâm rút tay vào đóng rèm không nói bất kỳ thứ gì đáp:

" Cho dù anh có thể thay đổi khuôn mặt cố thay đổi giọng nói thì cũng chẳng thể giống anh ấy...

Đừng khiến tôi nực cười nữa "- Thailand

" Rốt cuộc em mong muốn điều gì nữa...!?

Em nhìn chúng tôi một lần có được không một lần thôi !

Chính bằng cái ánh mắt em nhìn hắn khi chúng ta ở cái kết giới đó..."

- China

Chưa kịp nói hết Thailand đã sử dụng sức mạnh đè China vào tường thật mạnh rồi vụt gã ra ngoài cửa trực tiếp đóng lại không chút lưỡng lự.

Bọn họ chỉ còn cách mời Việt Nam đến nhà chính tuy nói là bàn bạc nhưng chủ yếu để xem Việt Nam cư xử tất cả thói quen của Việt Nam, anh biết nhưng vẫn đến.

Bước vào sảnh những ánh mắt mệt mỏi kia khiến anh chú ý nhưng đó không phải tất cả, có lẽ người con trai gầy gò đày đọa bản thân không được ăn mới hưng phấn cười tươi tắn nhìn anh....
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 37


Việt Nam nhìn Thailand như vậy thì cũng không nói gì bước đến chỗ Việt Hoà bình tĩnh nói :

" Phòng bếp ở đâu ?

"- Việt Nam

Việt Hoà cũng rất mệt mỏi chỉ để cho người hầu đưa Việt Nam đi không hề muốn cãi lộn bất kỳ từ nào nữa nhưng việc anh bế Thailand vào khiến bọn họ ngạc nhiên , Ussr muốn ngăn cản nhưng ánh mắt của Thailand đã cảnh cáo hắn không được lại gần hoặc bất kỳ ai .

Việt Nam và Thailand ở đó rất lâu rồi mới bước ra anh cũng rất chừng mực mà bế Thailand đặt vào tay Ussr.

Việt Nam chuẩn bị mặc áo vest lại rồi đi về nhưng Đại Nam đã giữ tay anh lại , câu nói của ông khiến anh cười mỉa mai :

" Hãy ở lại với thằng bé một tối "- Đại Nam

Việt Nam hất tóc nụ cười mỉa mai đã nở trên khuôn mặt anh mang đầy khiêu khích nhưng thực lòng họ chẳng thể làm gì cả ngay cả việc cho Thailand một giấc ngủ ngon.

Việt Nam nhẹ nhàng lấy lại Thailand từ tay Ussr từng bước đi đến căn phòng của cậu ta , ánh mắt họ dõi theo từng cử chỉ của anh thậm chí China đã thấy nụ cười mãn nguyện của Thailand khi ra khỏi phòng bếp một nụ cười ấy họ đánh đổi tất cả nhưng chẳng thể lấy được nó còn Việt Nam chỉ là việc nhỏ nhặt ấy vậy nụ cười đó nở ra thật dễ dàng...

" Đổi phòng khác nhé , căn phòng này bừa bộn rồi "- Việt Nam

Câu nói đó trực tiếp khiến Đại Nam đơ người anh vậy mà lại bước vào phòng ông , ngay cả lúc cánh cửa vừa kịp đóng nụ cười khinh thường của Việt Nam hiện rõ trước mắt họ .

Nụ cười cả đời họ chắc chắn không hề quên

Thailand biết sau khi đóng cửa anh sẽ một lần nữa bỏ mặc cậu nhưng có vẻ lần này anh đã thay đổi rồi , giọng điệu khi ở một mình với cậu cũng đã ấm áp hơn nhiều không còn cái giọng lạnh nhạt đến mức dưới âm độ nữa , thấy anh một lần nữa quay đi cậu sợ hãi nắm chặt lấy tay anh .

Việt Nam phì cười xua tay Thailand ra rồi đáp:

" Tôi đi lấy quần áo để cậu đi tắm , hôm nay sẽ ở với cậu"- Việt Nam

Thailand nghe xong mới bỏ ra nhưng có hơi mất mát và ủy khuất xuất hiện trong mắt cậu cho đến khi Việt Nam quay lại mới xua đi suy nghĩ , Việt Nam bế Thailand vào nhà tắm chưa từng để cậu ta tự đi từ khi bản thân xuất hiện điều đó khiến cậu ta lạ lẫm nhưng cũng thật vui sướng , bàn tay anh mềm mại gội đầu cho cậu massage nhẹ nhàng lại cực kỳ chậm rãi .

Giúp cậu kì cọ cơ thể.

" Cơ thể giống que củi rồi làm gì còn sức mà kì cọ "- Việt Nam

Việt Nam sau khi giúp cậu ta xong cũng cởi quần áo ra mới bước vào bồn tắm lớn tự kì cọ bản thân điều Thailand đăm chiêu là cơ thể và thằng bé ấy của anh , nhận ra mình bị nhìn Việt Nam cũng mặc kệ dù sao ít nhiều anh cũng từng nằm dưới nhìn thế này không ngại ngùng lắm.

" Việt Nam...

Cậu có chắc bản thân nằm ở dưới không ?"

- Thailand

Anh quay sang nhìn cậu lắc đầu đáp nhẹ :

" Không , tôi nghĩ bản thân có lẽ nằm trên cũng tốt "- Việt Nam

Thailand cũng không nói gì chỉ gật đầu cho qua , sau khi tắm rửa xong thì anh một lần nữa bế cậu lên rồi ra ngoài lên giường lớn Thailand vẫn rất vui vẻ cho dù biết bản thân đang lên giường cùng người đã có vợ chồng hợp pháp.

Đối với cậu ta chỉ cần như vậy là đủ... thật sự quá đủ rồi

Việt Nam cũng chẳng làm gì cả đơn thuần là ngủ thôi nhưng Thailand lại khác , cậu ôm lấy sau lưng của Việt Nam giữ tư thế đó khá lâu thì Việt Nam chỉ đành bất lực nhẹ nhàng ôm cậu ta vào lòng ánh mắt anh hướng về trong góc phòng nơi chiếc camera dấu kín màu đỏ nhỏ nhoi bị Việt Nam phát hiện.

Việt Nam nở nụ cười đắc ý rồi vùi đầu xuống hõm cổ Thailand...

Việt Nam làm vậy muốn chọc tức họ kẻ làm đủ trò để có được vị trí của anh nhưng đáng tiếc thay chỉ càng khiến cậu ta hắt hủi , khinh thường thật thảm hại làm sao ....

American tuy không phải là người thích Thailand nhưng gã thích Việt Nam điều này gã thực có chút không thích ấy vậy sức mạnh của gã chẳng bằng Nazi hay Ussr .

Trận chiến vẫn diễn ra còn bọn họ vẫn còn theo dõi hai người này ngủ với nhau thật khiến American suy ngẫm , rốt cuộc Thailand có đặc điểm gì...

.

.

.

.

.

.

Cuộc chiến thế giới thứ hai vẫn diễn ra nhưng bọn họ còn có thể hoà hợp ở đây xem hai người nam ngủ với nhau xem ra cũng trận chiến này rốt cuộc cũng chẳng là gì..

Sáng sớm Việt Nam đã rời đi để lại một mẩu giấy trên bàn cho Thailand

Tuy Thailand thất vọng nhưng có vẻ đã vui vẻ hơn trước cậu ta đã bước xuống nhà tươi tắn mà ăn thức ăn sáng cùng họ .

Thời gian lại tích tắc trôi Thailand vẫn nhung nhớ Việt Nam thậm chí những điều nhỏ nhặt nhất mà anh không quan tâm , sự thật này quá dỗi khốc liệt và tàn nhẫn với họ chỉ những kẻ không yêu Thailand mới là may mắn...

" Rốt cuộc em mù quáng đến mức nào...

Thailand"

.

.

" Đến mức ngay cả anh ấy không yêu tôi , tôi vẫn yêu anh ấy "- Thailand

Họ vì yêu mà mù quáng đến đáng thương còn em cũng vậy tiếc rằng người em yêu không phải họ ...

Có lẽ vĩnh viễn chẳng thay đổi.
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 38


Việc Thailand yêu Việt Nam không phải chuyện mới nổi nhưng chuyện này ít nhiều cũng truyền đến tai Weimar , chính thất hoặc là người chồng hợp pháp của Việt Nam.

Chẳng dễ dàng gì có thể san sẻ người mình yêu với người khác nhất là khi cả hai đã cưới hợp pháp có cả hai bên gia đình tham dự.

Việc Việt Nam qua đêm vài lần với Thailand suy cùng cũng đến tai Weimar thực sự một người chồng hợp pháp có thể cho người mình yêu qua đêm với người khác sao...

Ít nhất đó không trong từ điển của một người chồng.

Hôm nay là ngày Weimar đến gặp mặt Thailand

Nực cười làm sao lại có sự xuất hiện của cả bốn người: " Weimar , Thailand , Asian , American ".

Cùng ngồi chung một bàn nói chuyện với nhau , tuy nói là bốn người này thích Việt Nam nhưng ngoại trừ nó có lẽ còn vài người khác dấu mặt .

Cuộc thảo luận khá u ám thậm chí cả một câu nói cũng nặng nề , Asian là người lớn tuổi nhất trong họ từ đầu chẳng mảy may nói đến một câu hai người kia cũng chỉ nói nhẹ vài câu riêng Weimar khá bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng .

" Dạo này tôi khá khoẻ có lẽ do em ấy vận động với tôi quá nhiều ấy mà , mọi người thì sao ?

"- Weimar

Câu nói này động đến lòng đố kị của Thailand nên cậu ta không nói gì cả trực tiếp bỏ qua còn hai người kia tuy khá ghen tị nhưng chỉ biết nuốt vào trong cười nhẹ

Weimar chỉ nói loáng thoáng vài câu rồi muốn đi về tuy nhiên vẫn muốn chọc Thailand một chút.

" Tôi nghe cậu qua đêm với em ấy vài lần nhưng ít nhất mong cậu đừng nên để lộ liễu như vậy chứ "- Weimar

Thailand nuốt nước bọt cố gượng cười đáp:

" Vâng , có lẽ em nên chú ý "- Thailand

Weimar đương nhiên rất vui vẻ quay lại thì xuýt chút nữa ngã vì va vào người Việt Nam , anh nhanh nhẹn đỡ được Weimar rồi kéo cậu ta dậy .

Việt Nam không nói gì nhiều chỉ nhìn Weimar một lúc rồi kéo cậu ta đi khỏi tầm mắt của Thailand và hai người kia .

Việt Nam mở cửa cho Weimar nhưng thái độ vẫn lạnh tanh như không , bước vào xe lập tức phóng đi mất ...

Thailand nhìn theo chỉ biết cười khẩy

American nhìn chán nản hỏi :

" Cậu cười cái gì ?

"- American

" Thái độ Việt Nam đối với Weimar không phải rất khác biệt sao ?

"- Thailand

| Bọn họ ám chỉ các Countryhuman yêu Thailand |

Mở đầu câu chuyện của họ nói về nhiều nội dung nhưng đều là về Việt Nam , điều này khiến bọn họ phát điên lên ở đầu dây theo chiếc máy nghe lén nhỏ trên người Thailand.

.

.

.

Trên xe ______

Việt Nam vẫn giữ thói quen vừa hút thuốc lá vừa lái xe như thường điều anh chú ý vẫn là cuộc hội thoại với thư ký , Weimar nhìn thái độ của Việt Nam cũng không bất ngờ lắm dù sao anh ấy suy cùng vẫn là Việt Nam không bao giờ yêu thật lòng ngay cả khi qua đêm với nhau bao nhiêu lần nữa thì tình yêu của Việt Nam thực sự quá xa vời .

Weimar thắc mắc rốt cuộc tại sao Việt Nam lại như vậy...

Chẳng lẽ Việt Nam làm bằng cát sao.

Việt Nam hướng mắt sang Weimar thẫn thờ suy nghĩ thì rút điếu thuốc khỏi miệng dừng xe trước bãi biển lớn ...

Anh bước ra ngoài từ lúc nào để Weimar chợt hốt hoảng bỏ ra khỏi xe tìm kiếm , Việt Nam chỉ đơn thuần đứng đó ngắm cảnh từ trên cao .

Bộ tóc dài của Việt Nam phất phới bay trong gió trước mắt Weimar , khuôn mặt lạnh lùng ấy vẫn vậy chỉ là nó thật sự không hề có bất kỳ thay đổi từ lúc cả hai chạm mặt nhau lần đầu.

Lần đầu cảm xúc trên khuôn mặt Việt Nam thay đổi là lúc Việt Nam đã lên giường với Weimar lúc đó nhưng chỉ là khuôn mặt thoả mãn nhè nhẹ với khuôn mặt ngại ngùng đỏ bừng.

" Tim em có lạnh như em không Việt Nam....

Anh rất tò mò "- Weimar suy nghĩ

Việt Nam tuy không hề nhìn Weimar một cái chỉ nhàn nhạt đáp lại :

" 我的心可不冷 "- Việt Nam

- trái tim tôi không lạnh-

Điếu thuốc cũng tàn nên thuận tay Việt Nam trực tiếp vứt luôn không nghe bất kỳ lời nào của Weimar nên anh vào xe chờ đợi luôn , để lại Weimar thắc mắc rốt cuộc nó là gì....

Thì ra Việt Nam biết Weimar sẽ không hiểu tiếng Trung nên mới đáp như vậy.

______

Phía xa một bóng người vô tình chụp lại hình ảnh của Việt Nam rồi biến mất như chưa từng xuất hiện , Việt Nam ngoảnh đầu lại thì đã không thấy nữa tiếc rằng Việc này chả có lợi gì cho người kia cả .

Nếu không anh mà bắt được cậu ta thì đừng tính là cái mạng nhỏ ấy mất những người khác biết cũng đừng mong được sống.

Kết thúc một ngày , Việt Nam cùng Weimar bước vào nhà thì nhìn thấy một người quen nhưng anh không quan tâm lắm chỉ cởi vest bước lên tầng .

Weimar thì đang cởi dày vội vã theo sau , Đại Nam đang nói chuyện với mẹ của Việt Nam.

" Con không chào ta sao ?

"- Đại Nam

Ánh mắt ông hướng về phía Việt Nam nhưng biểu cảm khó chịu của Việt Nam hiện rõ trước mặt không sai một chút nào so với dự đoán của ông.

" Nếu ông không muốn chỗ này nổ tung thì thì đừng nói gì cả "- Việt Nam

.

.

.

.

.

.

.

.

Tg lặn 2 tuần nữa r tính tiếp
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 39


Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ ảnh hưởng nhiều quốc gia ngay cả Đại Nam cũng bị cuốn theo chiều hướng chiến tranh riêng đất nước Việt Nam không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào hết thậm chí người dân còn không biết bên ngoài có chiến tranh, cuộc sống vẫn trôi theo thời gian riêng các lãnh đạo họ đương nhiên biết , mẹ Việt Nam biết nhưng bà không muốn dân biết.

Đó là thông tin tuyệt mật tránh người dân sợ hãi nhưng có vẻ người dân họ chỉ giả vờ không biết thực tế họ nắm giữ tình hình rất nhanh.

Việt Nam rất không hài lòng với các Countryhuman nhiều lúc không muốn nghe bất kỳ thứ gì cả bởi lẽ hễ mở miệng lại đến Thailand, Thailand .

Không phải anh khó tính như lúc trước nhưng ít nhất họ nên hiểu rằng cuộc đối thoại này dành cho người dân của họ và tình hình đất nước chứ không phải thứ tình cảm như mớ rau ngoài chợ kia .

Thật khó để mấy người này bỏ cuộc nên Việt Nam chấp nhận ra chiến trường mặc dù nó chẳng có lợi gì cả

Lý do rất đơn giản : “ Mẹ của Việt Nam không muốn Đại Nam chết nên cử cậu đi ”

Tóm lại chỉ cần theo phe hoà bình là được hơn nữa Ussr cũng không phản đối việc anh nhập ngũ tuy nói vậy nhưng trong này nhiều khuôn mặt anh chưa từng gặp hoặc gặp rồi nhưng không nhớ , hoà bình ở đất nước anh còn anh lại mang xác mình ra chiến trường thật buồn cười đáng lẽ anh chẳng cần ra đây.

.

.

.

.

______

" Bây giờ cậu ấy sẽ ra chiến trường với chúng ta "- Ussr

Tất cả khuôn mặt trong hội nghị hướng mắt nhìn Việt Nam từ trên xuống dưới rồi phì cười khinh miệt , tiếng xì xào bàn tán xôn xao về Việt Nam dẫu vậy anh vẫn ngồi xuống ghế ở đó chẳng có gì thay đổi cả khuôn mặt lạnh tanh như không để một tờ giấy trên bàn.

Anh nở nụ cười hoà nhã nói với Ussr :

" Ussr , tôi biết anh đang bất lợi trước phe phát xít nhưng tôi đồng ý vào đây đương nhiên anh cũng hiểu tôi có lý do riêng nhỉ ?

"- Việt Nam

Ussr trước khi nghe tin cũng biết như vậy nhưng Ussr không suy nghĩ nhiều vì Việt Nam là một con bài lớn nếu như có được Việt Nam thì phần thắng chắc chắn không xa nên mới hấp tấp đón cậu về khu căn cứ.

Ussr gật đầu với Việt Nam tức nghĩa rằng đã hiểu , Việt Nam rất vừa ý nên vứt tờ giấy qua cho Ussr

" Tôi sẽ chi trả thiệt hại và vũ khí theo hợp đồng , nhớ lấy tôi chỉ làm theo hợp đồng cho đến khi chiến tranh kết thúc"- Việt Nam

Việt Nam không ngồi nữa mà trực tiếp ra ngoài sau khi nói xong với lãnh đạo của phe đồng minh thực hiện lời hứa với mẹ mà thôi còn đâu Việt Nam không hề muốn làm nó giống hệt như cách thức mà mẹ từng làm " trực tiếp ra đấu trường giết phe địch" đó là cách mẹ Việt Nam sẽ làm.

Việt Nam cũng lâu không vận động nên chắc đã tụt ánh hào quang về chiến đấu rồi

Anh chọn khu luyện tập 8 ..

Nhiều người nghĩ Việt Nam dở hơi vì khu đó rất lâu rồi chưa ai dọn dẹp cả như một khu rừng đầy cây dại cao hơn đầu người mà thôi , Ussr khá ngạc nhiên khi anh còn ra điều kiện với mình rằng không được để ai đến khu tập luyện của Việt Nam.

Không chắc chắn lắm nên Ussr đành gật đầu dù sao thì anh cũng là người đầu tư tiền nhất ở đây mà .

Việt Nam đến khu tập luyện thì đúng như dự đoán nó thực sự rất tồi tàn nhưng anh không để ý lắm trực tiếp đi xung quanh rồi gắn mấy thứ nhỏ nhỏ vào các cây xung quanh khu huấn luyện mới bình tĩnh bước vào trong , Việt Nam chọn nó vì nó tồi tàn mà vậy nên ít người tới là được.

Việt Nam vứt khỏi túi những hình tròn kì lạ nhưng bất ngờ chúng biến thành con rối trực tiếp dọn dẹp khu huấn luyện ngay lập tức sau khi thành hình người.

Có vẻ anh có một con chuột nhắt theo dõi rồi , Việt Nam không để tâm đâu chỉ là một con chuột nhắt mà thôi thứ anh chú ý là vũ khí của mình.

Việt Nam chém thử vào đám cỏ ai ngờ nó ra một đường dẹp hết cỏ bên đó luôn chẳng cần con robot kia nữa , đối với Việt Nam thì các nước khác lạc hậu hơn đất nước anh nhiều đến nỗi còn chẳng biết đến robot là gì cơ mà , nên anh dùng suy nghĩ bắt chúng dẹp ra để anh dọn dẹp cho nhanh chứ dùng tay thủ công thực sự rất chậm chạp.

Việt Nam dọn xong khu huấn luyện thì cởi áo khoác ra vứt luôn mấy thứ linh tinh , ném cho một con robot kiếm gỗ trước rồi chuẩn bị tập luyện tuy là robot nhưng nó cũng rất sợ Việt Nam nhất là chiến đấu ánh mắt đó khiến nó muốn co rúm luôn.

Thật sự rất sợ nhưng dù sao chúng là robot hiện đại mà bà chủ với cậu chủ tạo ra chẳng lẽ không thực hiện được cho cậu chủ thì là một nỗi nhục lớn với nó .

Nhưng cách Việt Nam khởi động và ánh mắt sắc lẹm kia khiến nó co rúm chạy qua mấy con robot khác sợ chảy cả nước mắt còn Việt Nam đang khởi động không biết tại sao nó chạy trốn như vậy ...

.

.

.

Hi
 
Back
Top Dưới