Khác [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,894
Điểm tương tác
0
Điểm
0
322428045-256-k473724.jpg

[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Tác giả: anothertime221
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác giả sủi 🙂)



vietnamharem​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Tự viết] Phế Vật Là Công Chúa?
  • [ MAU XUYÊN] BÀI ĐOẠN NHÂN SINH
  • [One Piece] Xuyên không vào One Piece
  • [BHTT] Đế Cảnh Trọng Sinh - Yêu Thụ
  • [Drarry] Nguyện Vọng
  • [12 Chòm Sao] 12 Vị Thần( Drop)
  • [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    người cá cuối cùng..


    " tốt quá rồi phu nhân!

    Thằng bé là người cá "

    " Nói nhỏ !

    "

    " Vâng thưa phu nhân"

    " Đưa thằng bé đây"

    ...

    __________

    Người con gái trên giường nhanh chóng mà cố gắng đứng dậy rồi rời khỏi đó ngay lập tức sau khi sinh tránh để người khác thấy được mà hỏng chuyện nên càng ngày tốc độ càng nhanh mà rời đi mặc kệ đằng sau chắc chắn không lâu nữa người chồng của bản thân sẽ chạy khắp nơi để tìm mình , người phụ nữ chỉ cắn răng mà chạy .

    Thấy đằng sau có tiếng động bà chạy càng nhanh khiến chân chảy cả máu cuối cùng cũng đến dòng sông gần đó mà nhẹ nhàng đi xuống thật nhanh , thoáng chốc khuôn mặt kia đã rơi nước mắt mà rơi xuống hạt ngọc trai lớn trong tay đứa trẻ nhỏ được thủy thần chấp thuận trở thành vị thần thủy thần tiếp theo..

    " Với giòng máu cuối cùng của tộc người cá , đứa trẻ này sinh ra trong dòng máu thuần thúy và là kẻ sẽ thay thế chỗ của ta"

    " Cảm tạ...cảm tạ người"

    Bất chợt người phụ nữ nhận được phía trên bờ có mối nguy hiểm nên đã được thủy thần dùng thần lực mà cho hai mẹ con vào một hang động lớn.

    Đôi mắt người mẹ rung động nhìn đứa bé kháu khỉnh trên tay không khỏi cảm tạ chúa

    " Việt Nam.. con là tất cả hy vọng của mẹ "

    Câu nói ấy như lời nói của mẹ dành cho cậu như lời nhắc nhở rằng nếu như cậu gặp mệnh hệ gì chắc chắn mẹ sẽ không thể sống nổi

    Cuối cùng trôi qua khỏi 4 ngày đứa trẻ mới có thể biến mất đuôi cá của mình khi không dính nước lúc ấy người mẹ mới thở phào nhẹ nhõm mà đưa thằng bé quay lại đất liền.

    * Cốc cốc*

    " Đại Nam mở cửa"

    Người đàn ông cao lớn nhanh chóng mở cửa khi câu nói ấy vừa dứt , đôi mắt ông hơi đỏ và sưng nhìn người phụ nữ trước mặt mà rơi nước mắt.

    " Em biết...anh nhớ em nhường nào không!?"

    Ông định dang tay mà ôm vợ mình thật lớn vậy mà bà nhẫn tâm đẩy ông ra mà lắc đầu

    " Anh làm vậy con sẽ ngạt thở mất "

    Ông nhìn một hồi rồi mới vui vẻ trở lại mà gật đầu lia lịa đưa bà vào nhà

    " Con bé thật giống em..."

    Bà không nói gì chỉ gật đầu cho qua rồi đưa cậu vào phòng , cửa phòng vừa đóng người đàn ông kia nghi ngoặc nhìn nó hồi lâu

    " Kỳ lạ...

    Bình thường mà nói nếu như mình ôm cô ấy, chưa bao giờ từng từ chối có khi còn đưa con cho người hầu rồi ôm mà..."

    Người đàn ông khá ngạc nhiên rồi cũng điều chỉnh lại cảm xúc mà lau nước mắt trên mi mình rồi quay về phòng làm việc không khí rất im lặng không có tiếng động cho đến khi ..

    " Bố ơi !

    Mẹ về chưa ?

    "

    Cậu bé nhỏ tuổi đập của phòng mà nói lớn để người bên trong nghe được cũng chỉ nhận được câu trả lời thờ ơ nhưng có lẽ như vậy cũng đủ làm cậu ta vui

    " Ừ "

    " Con cảm ơn người"

    Thằng bé vội vàng dắt theo đứa em trai nhỏ của mình mà nhanh chóng đến cánh cửa phòng bà ,nhỏ nhẹ tiến vào rồi hỏi .

    " Mẹ ơi?

    Người có ở trong đó không ạ "

    Cánh cửa vừa hé bà ngay lập tức giật mình mà quát lớn

    " Ai cho con vào!?

    Đi ra mau Mặt Trận "

    Thằng bé đứng như trời trồng mà bất ngờ rơi nước mắt trên mặt , sốc đến mức khóc lớn khiến Đại Nam chạy đến mà dỗ dành.

    " Mặt trận sao vậy!?

    "

    Đại Nam nhìn thằng bé khóc toáng lên nhưng không biết tại sao.

    "Ồn chết đi được !

    Em con đang ngủ đấy , ta rất mệt mỏi .

    Đi ra ngoài "

    Đại Nam cũng trực tiếp đơ luôn khó hiểu nhìn bà rồi giận dữ

    " Em nói vậy là sao?

    Thằng bé là con em đấy !

    "

    Bà phẩy tay quay đi không quan tâm chỉ luôn ẵm cậu dịu dàng mà ru cho đến khi cậu ngủ.

    " Đại Nam , vào đi chúng ta cần nói chuyện "

    Cuối cùng bà chọn đàm phán với ông khuôn mặt của bà trước kia hiền dịu nhẹ nhàng của một người phụ nữ nội trợ còn n mà giờ lại hệt như một người xa lạ chẳng còn dáng vẻ dịu dàng mà là dáng vẻ của một người phụ nữ ác độc

    "...

    Vợ à...

    Sao em ..?

    "

    " Chia phòng đi , tôi không muốn ngủ chung nữa "

    Dứt câu bà chỉ xuống cạnh giường đầy đủ tất cả quần áo của ông đều được đặt ở đó không sót không thiếu , ông chưa kịp định thần thì lại ngạc nhiên đến bất ngờ bà định hút thuốc lá

    " Không tốt !

    Em hút cái thứ đó làm gì ?"

    Bà nhíu mày nhìn ông tính cãi nhau thì cậu tỉnh giấc mà nhìn bà rớm nước mắt khiến cuộc cãi vã phải dừng lại và bà cũng trở lại dáng vẻ dịu dàng mà bồng đứa bé khiến cho đứa bé ngủ tiếp

    " Đại Nam , quần áo anh tôi cũng đã soạn xong rồi.

    Anh ngủ ở đâu thì ngủ nhưng tôi không ngủ chung với anh nữa "

    Bà đặt cậu lên giường mà nhìn ông đôi mắt không hề có cảm xúc đuổi ông khỏi phòng trước sự ngỡ ngàng của ông thì lúc ấy ông chỉ nghĩ bà đang giận dỗi vì ông đã không tìm được bà khiến bà ở bên ngoài vài ngày.

    " Cút ra ngoài "

    Ông thẫn thờ thật rồi , vì cái gì mà đối xử lạnh nhạt với ông như vậy?

    Nên ông gõ cửa phòng đến chục lần mãi bà vẫn chẳng thèm đếm xỉa.

    Tối muộn cũng chẳng ai nấu cơm nấu nước tắm cho ba người , họ chỉ biết nhìn chiếc cửa không một động tĩnh mà buồn bã.

    " Cha à...

    Mẹ làm sao vậy ạ ?

    "

    Ông ngồi ở ghế tiều tụy nhìn đứa con của mình liền chấn chỉnh lại cảm xúc mà trả lời thằng bé

    " Mẹ chỉ là đang mệt thôi .. không sao hết"

    Ông lại mất kiên nhẫn một lần nữa đứng trước cửa phòng ngủ của bà hít một hơi thật sâu...

    .

    .

    .

    Hết chap

    | Chap chủ yếu nói về việc Việt Nam được sinh ra và biến đổi của người mẹ |
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Chuyện gia đình ?


    * cạch *

    " Muốn gì nữa?

    "

    Bà nhẹ nhàng bước khỏi phòng rồi đóng cửa khẽ nhất có thể mới đi ra , thấy hai đứa giữa của bản thân đang khóc đòi mẹ , bà cũng chỉ phất tay như không nghe thấy

    " Thằng bé cũng cần em mà ?

    Sao em lại phân biệt như vậy?"

    Bà không nói gì mà trầm mặc một hồi lâu rồi mới nhìn lên ông tức giận

    " Vậy lúc thằng bé với tôi bị sói đuổi thì sao ?

    Anh có ở đó không?

    Hay là lúc tôi không có gì bỏ bụng thì 3 người ăn no không quan tâm rồi tôi ở rừng ngày thứ 3 đói đi chết đi sống lại"

    Bà cố tình bịa lý do để mắng chửi ông không có căn cứ nhưng lại dẫn đến cãi nhau.

    Cuối cùng ông chút nữa tát bà một cái thì khuôn mặt của bà vẫn lạnh tanh không cảm xúc mà cười khẩy

    " Nếu không có bản lĩnh đánh thì đừng giả vờ đánh tôi "

    Bà quay lại vào phòng mà đóng sầm cửa lại không hề để tâm hai đứa nhỏ kia sợ hãi mà trốn dưới gầm bàn.

    ' mẹ khiếp !

    Nếu như không phải ông có dòng máu thuần khiết cộng sinh sẽ sinh ra được thằng bé tôi chết cũng không bước vào đây . tất cả những kẻ CHs khác tôi đều cũng qua tay rồi nhưng lại chẳng thể có giống loài thuần khiết , sau cuối cùng cũng có đứa con thuần khiết này tôi đã phải hao tâm tổn thất đến tận sương tủy '

    Bà tặc lưỡi rồi lên giường ngủ mà ôm lấy cậu , đôi mắt khẽ lay động trước khuôn mặt của thằng bé mà sờ lúc lâu

    " Vậy mà...

    Giống hệt ta nhưng có vẻ đẹp hơn 4 phần"

    Bà ngắm nghía mãi đến khi thằng bé đến tận sáng vẫn còn không nhìn đủ , sáng sớm thằng bé cũng thức dậy mà mở mắt , thấy bà liền nở nụ cười tươi tắn

    " Chà đôi mắt này ...Có vẻ như giống ta vậy là con giống hệt ta chẳng khác thứ gì chỉ là đôi mắt này không tốt lắm nó đổi màu theo cảm xúc "

    Bà ngao ngán nhìn đôi mắt mà thở dài , chưa kịp chán nản đã bị Đại Nam gõ cửa phòng khiến mặt bà rất chi không vui

    Chỉ đành bế cậu ra ngoài chưa kịp làm gì mới đã chú ý đến phòng khách đầy người mà bà nheo mắt định bước ra ngoài liền bị ông chặn lại mà nhìn xuống

    " Em muốn ra ngoài với bộ đồ này ?

    "

    Bà nhìn một chút rồi lại quay vào trong phòng , khó chịu đóng cửa.

    .

    .

    " Chà , gia đình ngươi đang bị làm sao à ?"

    Đại Nam ngồi xuống ghế mà thở dài , đôi mắt nhắm lại không nói gì mà gật đầu đáp lại câu hỏi kia

    " G.E , ngươi thôi trêu chọc Đại Nam đi vấn đề gia đình tự khắc cậu ta khác lo "

    G.E nheo mắt nhìn kẻ bên cạnh không vừa ý mà phẩy tay

    " Tsk , ngươi chẳng thú vị gì cả Qing"

    Đáp lại Qing chỉ lấy quạt mà che miệng cười trừ

    " Hai người thôi đi , đi thăm chứ có phải đi để cãi nhau đâu ?

    "

    Cả hai thuận mắt mà quay đầu nhìn Frace Empire mặt không mấy vui vẻ mà gật đầu cho qua

    Lúc ấy bà cũng mới bước khỏi phòng mà thậm chí nhìn họ bằng nửa con mắt bước vào bếp

    "...

    Đại Nam ?

    Ai vậy.."

    Qing nhìn ông đôi mắt giật giật không tin mà chỉ vào căn bếp kia , mấy người khác cũng đã đơ người mà nhìn về phía bếp không nói gì

    " Vợ tôi "

    Ông đáp lại một cách mệt mỏi rồi cũng nhìn họ bất ngờ họ lại chẳng hề động đậy mà cứng đơ vẫn nhìn về phía bếp

    " Ngươi chắc chứ?"

    G.E nhìn Đại Nam không có vẻ tin tưởng

    " Người đó hệt như vợ ta "

    G.E vừa nói xong liền đến cạnh cánh cửa ngó vào

    Đúng chính là dáng vẻ nấu nướng này ...

    Chính nó !

    Vợ ông đã mất khá lâu rồi nhưng nhìn bà , ông khẳng định chắc chắn là bà .

    Còn bà chỉ cau có quay lại nhìn vào đôi mắt ấy không hề ngạc nhiên mà đi đến khóa chặt cửa không cho G.E nhìn nữa

    " Không sai...

    Chính là vợ ta .."

    Gã quay đầu nhìn Đại Nam đang tự hỏi thì bất chợt gã nắm lấy cổ áo ông mà quát

    " Ngươi !?

    Ngươi là người bắt cóc vợ ta ?"

    G.E đang nóng máu định đánh ông thì bàn tay đó giữ ông lại

    " Ngài đang làm gì?

    Chồng tôi "

    G.E vừa nghe bà nói chữ chồng tôi thì không thể bình tĩnh mà định ôm lấy bà nhưng bà lại tránh được nên ngạc nhiên hỏi gã

    " Ngài định làm gì trước mặt chồng tôi vậy!?"

    Bà tránh xa nhất có thể rồi đề phòng nhìn gã .

    Còn Đại Nam ư?

    Ông giận suýt nữa là đấm gã tay nắm chặt mà vẫn phải bình tĩnh lại

    " Đây là vợ tôi , ngài đang làm cái gì vậy!?"

    Gã nheo mắt rồi ngồi xuống mà mở giọng xin lỗi

    " Xin lỗi , là ta nhận nhầm người"

    Qing thấy cũng không nói gì người phụ nữ đích thực giống vợ hắn đến 9-10 phần nhưng nhớ lại hắn bỏ đôi mắt xuống rồi ngẫm nghĩ

    Chính hắn đã thẳng tay giết vợ mình thì chắc chắn người này không phải bà

    U.K ngồi một bên không nói gì từ đầu tới cuối chỉ nhâm nhi ly trà trên tay rồi mới đặt xuống

    " Phu nhân..

    đây là ai pha trà vậy?"

    Đại Nam bình tĩnh lại rồi mới trả lời

    " Là vợ tôi dạy tôi"

    Bà không nói gì trên tay vẫn bồng cậu đôi mắt cá chết nhìn lũ kia bỏ đi

    U.K cũng nhìn bóng lưng bà dần khuất rồi mới thoát khỏi suy nghĩ của mình.

    Hắn tự nhủ chính hắn đã móc mắt vợ mình rồi chặt xác đem chôn chắc chắn không hề có sai sót cũng không giết sai người.

    Còn Spain nhìn Đại Nam hồi lâu cũng chẳng nói gì mà quay đầu

    Chà ?

    Lũ ở đây nếu không giết vợ thì là vợ chết ...

    " Đại Nam, anh trông con hộ em một chút"

    Bà bước khỏi phòng mà chậm chạp đi đến sau khi xác nhận cậu đã yên vị trong tay ông bà mới dám day chán bước đến chiếc điện thoại bàn cũ bấm số .

    "Ετοιμαστείτε να πάτε, θα πάω εκεί μια φορά "

    - chuẩn bị đi, tôi sẽ đến đó một lần nữa -

    Bà gật gù rồi tắt điện thoại bước đến ghế mà ngồi bên cạnh Đại Nam tuy không nói nhưng bà cũng giành cậu lại khỏi tay Đại Nam mà ru ngủ.

    Đại Nam cau mày nhìn bà .. rốt cuộc thằng bé này có gì lại khiến bà đối xử lạnh nhạt với ông như thế này ?

    " Gia đình hai người đang không ổn sao?"

    Bà cố mà cúi đầu cười nhẹ

    " Không phải, chúng tôi rất tốt.

    Sao ngài lại nói vậy thưa ngài R.E?

    "

    / R.E là Russia Empire/

    Ông cười trừ rồi đi ra ngoài không nói gì

    .

    .

    .

    Hết

    | Cuộc gặp mặt giữa các nước cũ với mẹ Việt Nam cũng như bản thể thật sự của người mẹ mang tên Nguyệt Anh |
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Bà Không thích ông


    Sau khi bàn công việc kết thúc các nước khác cũng về hẳn , người cuối cùng bước khỏi bà liền tắt hẳn nụ cười không còn vui vẻ và dịu dàng nữa

    " Việt Hoà với Việt Minh các con ra đây"

    Giọng bà chẳng dịu dàng mà khá gắt gỏng và nghiêm khắc thêm khuôn mặt mệt mỏi đủ để hai đứa trẻ kia sợ

    " D...dạ "

    Mặt trận dắt Việt Hoà đến trước mặt bà dáng vẻ có chút sợ hãi và run rẩy nắm chặt tay em mình

    " Hai đứa từ nay không được phép đến gần ta nữa , cha con sẽ chăm sóc các con".

    Ông đi đến cạnh bà phút chốc chân tay ông run rẩy mà kéo bà lại

    " Rốt cuộc em bị làm sao vậy , Nguyệt"

    Đôi mắt kia đã khóc nhiều ngày xưng đỏ một vùng nhìn người vợ mình mà run rẩy vì tức giận

    " Bỏ ra đi"

    Bà hất tay ông ra cũng định rời đi nhưng ông một mực không cho bà đi

    " Đừng mà..

    Nguyệt Anh.

    Anh xin em đấy , anh sai rồi đừng như này nữa được không.."

    Ông nắm chặt lấy bàn tay bà mà khụy xuống đất , việc trước nay ông chưa từng làm là quỳ xuống trước ai đó.. nhưng vì bà ông vậy mà quỳ xuống trước mặt người quản gia già đã chăm sóc mình từ khi còn bé

    Ông quản gia nhìn đến mức cứng người còn bà chỉ lạnh nhạt mà bỏ tay ông ra khỏi người đi thẳng vào buồng không hề nhìn lại

    Ông quản gia nhận thức có chuyện không ổn mới thức tỉnh khỏi sự ngỡ ngàng nhanh chóng tiến đến bên ông

    " Quản..gia , có phải ta làm gì sai ko?"

    Ông già rầu rĩ nhìn cậu chủ của mình rồi nhận ra đã bao lâu ...

    Bao lâu ông không hề nói với anh , chỉ vì muốn anh hạnh phúc với người anh yêu.

    Nhưng bà ấy lại chẳng thể duy trì mãi lắm một người vợ dịu dàng của anh nữa rồi

    " Ngài không sai...

    Chỉ là ngay từ đầu đã không nên yêu cô ấy"

    Ông quản gia đỡ Đại Nam dậy cảm xúc cũng theo đó mà buồn theo

    " Đây là hôn nhân sắp đặt , có lẽ bà ấy đã tìm được người bà ấy thật sự yêu rồi"

    Người quản gia quay đi không dám nhìn lại cũng càng không muốn nhìn thẳng vào mắt ông

    Nhắm nghiền đôi mắt ông bất giác chẳng còn sức sống trước câu nói của người quản gia già , nhưng ông một lần nữa chối bỏ nó mà cười trừ

    " Có lẽ em ấy chỉ buồn bực gì thôi , em ấy nói em ấy yêu tôi mà .."

    Người quản gia kia cuối cùng cũng không chịu được liền lặng lẽ rơi nước mắt nhìn ông , dù bà không hề yêu ông nhưng ông vẫn chấp nhận nó rồi lại lừa bản thân rằng bà yêu ông.

    " Tôi...

    Xin lỗi thưa cậu chủ"

    Ông cúi đầu xuống nước mắt rơi xuống đất khiến hai đứa trẻ hiếu kỳ mà nhìn họ , ông quản gia đã lấy chiếc nón của mình xuống không còn vẻ vui vẻ như mọi ngày mà là ông lựa chọn bản thân sẽ rời đi một thời gian.

    Đại Nam không nói gì cả cũng không có gì có thể nói , sự bất lực bao trùm lên ông hy vọng của ông dần thu hẹp một chút..

    .

    .

    .

    Năm sau_____

    Cậu tròn 2 tuổi dưới sự dám sát của mẹ mà ngày càng cô đơn cũng lạnh lùng không hề có một chút sự đáng yêu của một đứa trẻ con

    Đôi mắt cậu cũng không được phép chuyển đổi màu nếu mẹ không cho , cuộc sống như vậy áp lực rất lớn đè nặng lên vai cậu

    Từ nhỏ ngày ngày mẹ đều sẽ đọc những quyển sách dày đặc kiến thức , không được tiếp xúc với ai cậu cũng nguyện ý mà tiếp tục theo cách dưỡng dục của bà không chút phản kháng

    Hai người anh của cậu cũng chỉ được phép ở xa mà nhìn cậu , không được phép tiếp xúc chỉ là sự dưỡng dục của bà rất tàn nhẫn với cơ thể nhỏ bé ấy.

    Tuy cưng chiều đến hết tất cả nhưng việc cậu làm sai thì cái phạt sẽ phải gấp chục lần

    Ngày ấy...

    Sinh nhật 4 tuổi , cậu trốn mẹ mà đến cạnh anh mình chơi hết nửa ngày bị bà bắt được liền bị phạt quỳ 2 ngày .

    Anh trai lúc ấy trong mắt cậu bé là một kẻ ác độc , chỉ cần cậu làm sai họ sẽ chạy đến mà mách với mẹ như vậy mẹ sẽ khen họ một câu rồi lại đến phạt cậu rất nặng , đôi mắt thằng bé đỏ au nhìn anh mình rồi thất thần mà cúi đầu xuống

    Từ đó thằng bé khép mình lại chỉ dám bên cạnh mẹ , không còn dám đến cạnh họ nữa.

    Mẹ chính là như vậy , từ đó mọi việc cậu làm sai có thể tha thứ cũng không phạt nặng nữa còn cậu chỉ bên cạnh mẹ đôi mắt cũng không còn sáng rực màu vàng tươi tắn nữa , trông nó đen thẫm không chút khác biệt với đôi mắt của mẹ .

    Lên 6 tuổi ______

    Nhà cậu nhận nuôi một đứa con khác cùng tuổi với cậu , cậu cũng không quan tâm mà chỉ biết cắm mắt vào những cuốn sách dày đặc .

    Nghe người hầu thì thào rằng thằng bé kia sẽ là người em út được mọi người yêu thích nhất , đôi mắt em vẫn vậy chưa hề lay động trước nó .

    Nhìn họ vui vẻ cười đùa cậu cũng không còn cảm giác gì ngoài trống không , mẹ không thích nó cũng không cấm cản nó vì mẹ đơn giản không muốn động vào đồ của cha

    Cuối cùng ____

    Thằng bé kia lần đầu tiên gặp tôi trong chính căn nhà của tôi , nó vui vẻ dơ tay ra để bắt tay còn tôi lại thẳng thừng lướt qua nó khiến họ tức giận.

    Anh ba tôi nắm lấy tóc tôi mà đánh tôi , mẹ tôi thấy liền chạy đến mà tát mạnh vào mặt anh chửi anh cút đi , lần ấy....

    Là lần đầu tiên tôi thấy bà khóc .

    Bà khóc lóc mà ôm lấy tôi rời đi

    Sau khi đã yên vị trong phòng bà liền nhắc nhở tôi ở bên trong , còn bà đi ra ngoài đóng cửa nhẹ nhàng nhưng tôi thấy bàn tay bà đang run rẩy.

    Tôi hiểu chuyện cũng chỉ nằm xuống nắm chặt lấy tai mình , lần nữa bên ngoài có tiếng cãi nhau lớn đối với tôi đã rất bình thường rồi nên tôi lựa chọn im lặng ngồi đó

    Cuộc tranh vã kết thúc tôi nghe thấy tiếng thằng bé kia khóc lớn bên ngoài, tò mò tôi bước xuống nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài.

    Mẹ tôi bị ông tát ngã xõng soài dưới đất tôi cũng lựa chọn im lặng bước đến mà dìu mẹ dậy

    Người hầu thường gọi tôi là thằng câm còn thằng bé kia được gọi là tiểu thiếu gia chuyện này tôi cũng không quan tâm vì thứ quan tâm nhất không phải là tiếng đồn cũng như cảm giác của họ dành cho tôi vì tôi chỉ cần bà mà thôi .

    Cuối đông năm ấy ____

    Bà đưa cho ông một tờ giấy ly hôn đặt trước mặt ông , mẹ nói mẹ chịu đủ rồi không muốn tiếp tục nữa.

    Anh trai tôi họ cố gắng giữ mẹ tôi lại nhưng bà chỉ thảnh thơi mà đẩn họ ra

    Thấy tôi bên bà họ chạy đến năn nỉ tôi rất lâu , tôi lắc đầu cười

    " Tôi không có quyền quyết định đâu ngài Mặt Trận và ngài Việt Hoà"

    Tôi cũng đẩn họ ra xa , tôi ngả vào lòng mẹ , tôi nhìn lại tôi trong gương, kỳ lạ nhìn bản thân tôi quên mất cảm giác cười hay buồn là gì

    Cha tôi nhất quyết không ký vào giấy ly hôn còn bà không hề nghe ông giải thích mà giật thẳng chiếc vali khỏi cô người hầu bên cạnh dắt tôi đi khỏi , tôi bỗng chốc dừng lại kéo lấy tay mẹ rồi bỏ ra

    Tôi quyết định trước khi đi lấy lại một chút đồ

    Họ thấy tôi quay lại thì hắt hủi mà mắng chửi thậm chí đổ cả nước vào người tôi nhưng tôi vẫn đi tiếp đến cánh cửa kia mở ra lấy con gấu bông lớn rồi bước đi đến cửa , thằng bé kia thấy con gấu bông lớn liền muốn giành với tôi bị tôi từ chối liền khóc toáng lên còn tôi vẫn đi khỏi ra ngoài , cha cùng hai anh trai đi ra ngoài có lẽ muốn con gấu bông này .. nhưng tôi sớm đã để nó trên xe của mẹ bản thân cũng yên vị mà ngồi trên đó.

    " Ký đi , chỉ cần anh ký xong chúng ta sẽ chấm dứt"

    Mẹ không còn kiên nhẫn đợi ông trả lời nữa mà đưa thẳng tờ giấy cho ông , lúc ấy tôi ngồi trên xe thấy con gấu mẹ mua sắp bị họ cướp mất liền khóc lóc thấy mẹ quay lại họ cũng không dám giành nữa

    " Sao hai đứa chúng mày mặt dày thế !?

    Đây là con gấu ta tự thiết kế cho con trai ta !

    Ai cho hai đứa ngươi giành "

    Nói xong bà cũng đẩy họ ra mà đóng cửa xe trước đó còn nhắc ông bác lớn tuổi đóng chặt cửa xe lại

    Anh trai tôi cũng dũng cảm mà trực tiếp kéo lấy tay mẹ vào nhà

    " Tại sao chứ!?

    Mẹ lại có thể đối xử với chúng con như vậy!"

    Bà vứt anh vào lòng cha mà quát lớn

    " Ai là mẹ mày !?

    Mẹ mày không phải tao"

    Bà không thừa nhận anh là con mình quay đi không thèm nhìn

    Anh chỉ biết khóc lóc mà ôm lấy cha còn anh hai lại thật sự không dám tin vào lời mẹ nói bám chặt vào người mẹ

    " Sao em lại phân biệt đối xử với nó và con chúng ta như vậy?"

    Ông chỉ thẳng vào tôi lúc ấy vừa hay tôi cũng nhìn ông...

    Ông cũng không muốn nhận tôi là con mình còn bà lại không nhận họ là con

    Tôi thấy họ nhìn tôi như muốn thiêu rụi tôi vậy còn tôi thì không còn cảm thấy hơi ấm gia đình từ họ nữa , nên nó cũng không còn quan trọng đối với tôi nữa rồi

    " Đại Nam!

    Ai cho anh dám nói thẳng bé như vậy!?

    "

    Ông dừng một chút lại cãi với bà

    " Thì sao!?

    Tôi không vốn không coi nó là con!"

    Bà không nói gì cúi gằm mặt xuống thì ông nghĩ rằng ông lần này thật sự thắng bà rồi còn bà mấp máy môi

    " Tôi cũng vốn không hề yêu anh "

    Bà vuốt mái tóc dài của mình mà cười lớn thậm chí nó mang cho Đại Nam cảm giác đau đớn tột độ

    Bà đá Mặt Trận ra khỏi chân mình bước vào xe còn ông thì bối rối đập cửa xe trước khi nó lăn bánh đi mất

    Tôi nhìn đằng sau chiếc kính của chiếc xe thấy, họ đang cố chạy đằng sau cũng chỉ cụp mắt lại vờ như không thấy

    .

    .

    .

    Hết

    | Về việc gia đình tan vỡ của Đại Nam và Nguyệt Anh, cách dạy dỗ khắc nhiệt của bà khiến cậu mất đi cảm xúc và thờ ơ với mọi thứ |
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Neverland


    Mẹ đừng xe đưa tôi ra biển bắt chợt đôi mắt tôi chuyển màu chẳng như mọi lần quát tháo trước, bà vui vẻ mà đưa tôi lên thuyền cũng không còn vẻ cau có thường ngày , bà dịu dàng bồng tôi đến trước bom tàu rồi chỉ vào phía xa

    Tôi thuận mắt mà nhìn theo nhưng lại chẳng có gì , tôi nhớ mình đã hiếu kỳ mà hỏi bà

    " Tại sao mẹ lại chỉ về hướng đó"

    Mẹ tôi cười thật tươi nhìn tôi đôi mắt tôi chợt dừng lại trước nụ cười kia nó trong vắt khiến tôi thấy mẹ xinh đẹp lên nhiều lần.

    " Nơi đó còn xa lắm ...

    Chúng ta cần đợi đến khi đến đất nước của mẹ "

    chẳng còn là thằng câm nữa mà đã trở lại với tâm hồn trong sáng của một đứa trẻ , tôi từng ngây thơ nhìn bà thật lâu rồi mới nhẹ nhàng thiếp đi trong vòng tay bà , đối với tôi ngày hôm ấy là ngày mở cho tôi một trang mới của cuộc sống tẻ nhạt của tôi suốt 6 năm

    .

    .

    Vài ngày sau______

    Bà đưa tôi xuống một bến cảng lớn nên tôi từng tò mò chỉ tay nghịch ngợm vào những con cua trên bờ khi mẹ tôi nói chuyện với ai đó , một lúc mẹ tôi lại đưa tôi lên xe nhưng khác chiếc xe kia chiếc xe này thật sự rất đẹp còn lại có đầy màu đặc sắc khiến tôi thẫn thờ rất lâu đến tận khi mẹ dục tôi xuống tôi mới bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ đầy màu sắc

    Đứng trước căn nhà lớn tôi không quen nhưng vẫn sẽ lẽo đẽo theo bà đi vào , căn nhà không có nhiều người hầu nhưng họ đều yêu quý tôi cho dù tôi không có quan tâm mà trốn đằng sau bà .

    Bà nói với tôi rằng:

    " Từ nay về sau con có thể đi chơi mọi nơi không cần ở cứ khư khư ở nhà nữa"

    Bà biết tôi chưa quen nên đưa tôi ra ngoài đi chơi cả ngay hôm ấy , bà nói tôi từng chỗ một cho tôi làm quen với thế giới bên ngoài cánh cửa kia , tôi lúc đầu từng rất lo lắng nhưng rồi cũng dám làm gì theo mẹ , tất cả mọi người đều rất thân thiện .

    Có lẽ tôi đã không còn sợ nữa mà chạy trước mẹ vui vẻ cầm lên tay bông hoa Huệ mà mẹ thích, chạy trên khu phố lớn tất cả tôi chưa từng được thấy vui vẻ mà chạy nhảy khắp nơi

    Cứ vậy tôi cuối cùng đã hòa nhập với nó cũng mạnh dạn mà đi một mình trên phố ai cũng biết tôi , họ đều tốt bụng hơn tôi nghĩ .

    .

    .

    Năm 10 tuổi_______

    Tôi đón các CHs nước khác cho đến khi họ xuống chiếc thuyền , đáy mắt tôi giật giật mà chuyển hoá thành màu đen láy nhìn họ..

    " Cảm ơn đã đến thăm"

    Mẹ chỉ cúi người chào như phép lịch sự rồi bảo người bịt mắt họ lại , tôi cũng không nói gì im lặng nghe lời mẹ đưa họ đến nhà.

    " Chào Đại thiếu gia , người đã về ạ "

    Nhưng người hầu lúc nào cũng ngăn nắp khi tôi về , đằng sau họ không nói gì tôi cũng chỉ bảo người bỏ bịt mắt của họ ra

    " Đẹp nhỉ ?"

    Việt Hoà nhìn Thailand cười tươi

    " Đẹp thật nhaaa wa ở đây đẹp thật đấy"

    Người hầu nhìn thằng bé như sinh vật lạ rồi cúi người xuống hỏi tôi

    " Thưa ngài đây là..."

    Tôi bất chợt cũng không biết trả lời nhưng không thể không nói

    " Là khách mời họ vào nhà đi "

    Họ nhìn tôi không vui vẻ cho lắm nhưng họ biết đấy tôi sẽ không quan tâm đâu

    Ngồi xuống sofa họ ngạc nhiên nhìn nó còn tôi chẳng nói gì

    " Waaaa mềm thật nếu nhà chúng ta cũng có nhất định sẽ rất tuyệt"

    Thailand vừa nói xong Mặt Trận cũng nói sẽ thưa cha...

    À không Đại Nam mua nhưng đâu biết nó là thiết kế của mẹ ..

    Trong phút chốc tôi dơ tay lên người hầu hiểu ý mà đi vào bếp tôi cũng hạ tay xuống rồi nói với người hầu bên cạnh lấy cho mình một quyển sách

    " Mày nghĩ thế nào khi bọn tao ở đây một thời gian?

    "

    Việt Hoà nhìn tôi cười còn tôi đáp lại rất nhẹ nhàng

    " Mẹ không cho mấy người ở đây đâu , đây là đại sảnh chính của tôi "

    Tôi không khoác lác căn nhà này là mẹ tôi cho tôi lúc đầu tôi nghĩ sẽ đưa họ đến căn nhà chính của mẹ để thuận tiện nói chuyện nhưng có vẻ bà cần nói chuyện riêng với chồng cũ nên tôi chỉ đành đưa họ đến đây

    Người hầu cũng mang nước lên , đặt xuống trước mặt tôi một đĩa bánh ngọt

    " Cậu chủ buổi sáng người chưa ăn , đây là đầu bếp đặc biệt làm cho ngài"

    Cô người hầu vui vẻ đứng vào bên cạnh tôi

    " Mọi người lui đi "

    Tôi muốn họ đỡ mỏi nên tiện tay mà nói họ đi xuống

    Tôi phát hiện Thailand thích bánh ngọt mà nhìn chằm chằm nó , tôi chỉ đẩy đĩa bánh qua

    " Ăn đi "

    Người hầu lấy sách quay lại mồ hôi đầy mình , tôi mới chợt nhận ra kệ sách căn phòng kia trong vô thức đã đọc hết rồi

    " Cảm ơn nhé Bella "

    Cô người hầu mỉm cười mà lui xuống nhưng ánh mắt dừng lại trước đĩa bánh ngọt nhiều tầng bị Thailand ăn mất

    Cô tặc lưỡi rồi xách váy đi vào bếp

    Tôi đọc sách trên tay cũng không quan tâm họ nữa , vì quá buồn chán họ liền đòi ra ngoài

    " Câm mồm , hỗn xược các ngươi đang ở đất nước khác đấy !"

    Cậu chặn Bella lại mà lắc đầu

    " Được , ta đưa các ngươi ra ngoài"

    Thailand mơ hồ đứng bật dậy mà đến gần cậu một chút liền bị cậu lùi lại

    " Thiếu gia út của Đất nước Đại Nam , xin ngài hãy chú ý khoảng cách"

    Cậu quay đi phủi người mà dặn dò người hầu , còn những người khác nhìn cả ba người kia đến nổ cả đom đóm mắt

    " Đủ rồi !

    Nhanh lên bọn ta không có thời gian"

    Cậu quay lại nhìn họ rồi cụp mắt xuống gật đầu đồng ý...

    .

    .

    .

    Hết

    | Chap này chủ yếu nói đến đất nước bí mật và tình cảnh trớ trêu gặp nhau giữa Thailand và Việt Nam cùng gia đình Đại Nam, các gia đình khác|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Giới hạn của giao lưu


    Cậu đưa họ đến khu phố thân thuộc , bước vào một cửa hàng hoa còn họ thẫn thở nhìn xung quanh hiện đại đến ngớ người , cậu bước ra ngoài cầm theo bó hoa Huệ mới tinh tiếp tục dắt họ đi trên phố

    Tham quan đủ cậu đưa họ đến căn nhà chính , lễ phép mà gõ cửa đợi chờ rất lâu nhưng cậu vẫn rất kiên nhẫn đợi còn ba người kia đã mệt lả mà đòi gõ cửa bị cậu ngăn lại

    " Mời đại thiếu gia vào"

    Người quản gia tuy lớn tuổi nhưng ra hiền dịu mà mở cửa cho cậu cho đến khi nhìn thấy ba đứa trẻ kia liền cau mày

    " Sao vậy ?

    "

    Cậu ngước mắt nhìn ông một lúc rồi nhìn đằng sau mình , người quản gia cũng cười cười mà mở cửa cho họ

    Cậu vừa vào cả đoàn hầu gái đã đứng đợi sẵn mà cúi đầu trước cậu , cậu cũng chỉ gật gù mà bước vào theo thói quen bước đến chiếc bình hoa ở phòng khách , cắm những bông hoa cẩn thận vào lọ rồi mới đến mà cúi người xuống chào mẹ

    " Chào buổi sáng thưa mẹ "

    Động tác thuần thục và hoàn mỹ không có chỗ chê vừa quay đầu mới phát hiện ở đây rất nhiều người nhưng không hề hoảng hốt mà chỉ cúi đầu chào họ một cái rồi ngồi xuống ghế

    " Ta nghĩ con không cần đưa 3 đứa trẻ kia đến đây"

    Bà nhìn cậu một hồi lâu rồi nhìn 3 đứa trẻ ở cửa không hề có một chút cảm xúc

    " Là sai xót của con thưa người"

    Bà cũng không nói gì mà nhìn mấy người đối diện

    " Tôi mong có thể hợp tác , nhưng tôi nghĩ mọi người không cần đem theo con của mình đến đâu vì sẽ chẳng ai quản đất nước hết"

    Họ lắc đầu cười , bà cũng chỉ biết lấy tay miệng cười nhưng chẳng biểu lộ sự vui vẻ gì cả .

    " Việt Nam , con mang bọn họ ra đằng sau chơi đi"

    Cậu gật đầu rồi đứng dậy khỏi ghế mà đưa họ đi

    Khu vườn đầy hoa sắc màu đặc sắc nhưng ít khi cậu đến có thể đếm trên đầu ngón tay

    Họ ngồi xuống dưới chiếc cây cổ thụ lớn , riêng cậu mang chiếc khay vẽ mang theo.

    Cậu để họ ở đó làm gì thì làm còn mình thì đi vẽ nhưng vì không có gì nên Thailand chạy đến mà giật lấy bút vẽ của cậu rồi vẽ lung tung vào bức tranh kia khiến nó xấu xí bao nhiêu

    Bọn trẻ kia thì cười lớn trêu chọc cậu còn khen và hoan hô Thailand giỏi riêng Nazi nhìn bức tranh mà tiếc thay cậu

    Cậu cũng không nói gì chỉ thay giấy vẽ tiếp tục hoàn thiện nó rồi gọi người hầu lại.

    " Layla , đem nó vứt đi "

    Cô người hầu hiểu chuyện gật đầu lia lịa rồi mang bức tranh đi

    " Chán quá ...."

    Thailand thở dài một hơi khiến cả lũ kia xúm lại như đàn ong riêng hai người là Nazi cùng Ussr thì không nói gì

    Cậu phẩy tay ám hiệu họ theo sau rồi bước đi , họ nhận được ám hiệu cũng rời đi theo

    Cậu đưa họ đến một chỗ đất trống rồi lại một cây cổ thụ lớn

    " Vào đi"

    Cậu chỉ tay vào cái thân cây rồi đi vào đằng sau , cả hai cũng bước vào sốc khi bước vào nó..

    Khắp nơi đều là tranh nó thật sự đẹp đến hút mắt còn cậu chỉ gãi đầu rồi bước lên cầu thang mà cậu tạo ra , sẵn vừa đi họ vừa chiêm ngưỡng những bức tranh tuyệt đẹp

    Trên lầu đủ chỗ ngủ cho rất nhiều người nhưng đơn giản và thoang thoảng mùi sen trên chăn

    " Được rồi...

    Có vẻ đến thời gian phải quay lại rồi"

    Cậu chỉ tay vào thời gian trên đồng hồ ngụ ý bảo họ rời đi nên họ cũng chỉ gật đầu mà làm theo

    Đối với cậu mà nói họ lớn hơn cậu 4 tuổi nên chắc chắn mấy ám hiệu này nhất định phải biết cậu không nghĩ nhiều rồi đóng cửa lại mà đến khu vườn thượng uyển kia gọi bọn họ về

    Đưa họ đến đúng giờ về tất nhiên cậu thấy bình thường cho đến khi

    Thailand hôn lên trán cậu khiến cậu...

    Chạy thẳng vào nhà vệ sinh đóng cửa mạnh đến nỗi nó phát ra một tiếng kêu ing tai , bà mẹ chẳng thể nào nở nụ cười nữa mà nhìn Đại Nam

    " Nếu ngài không dạy tử tế về giới hạn giao tiếp cho thằng bé. tôi không ngại tát thẳng vào mặt thằng bé đâu "

    Bà thật sự cáu rồi khuôn mặt bây giờ thật sự để duy trì sự ổn định về cảm xúc rất khó coi nếu như không có ai ngoài bà và Đại Nam bà sẽ không ngần ngại chạy thẳng đến đánh nhau đâu .

    Đại Nam cũng biết cậu ta có lỗi mà cúi đầu xin lỗi bà

    " Đưa thằng bé chiếc khăn mềm nhất không nó sẽ làm bản thân chảy máu đấy"

    Cô người hầu đằng sau vội vàng rời đi , còn họ một lời không nói nhìn cậu ta cứ như vậy cho đến Việt Nam đi ra ngoài

    Bà mới đứng dậy bước đến

    " Con ở kia nghỉ một lúc, tí nữa ăn tối"

    Cậu nắm lấy tay bà chầm trậm ngồi xuống sofa

    Cậu nhíu mày khó chịu nhìn họ nhưng cũng không nói gì cả

    Ussr mới định đi đến bị người hầu lập tức ngăn cản

    " Tôi nghĩ ngài đã rất mệt rồi , người hầu chúng tôi cũng đã chuẩn bị nước tắm xong.

    Liệu ngài muốn đi tắm trước không?"

    Tay cô hầu che đường đến chỗ cậu , anh cũng chỉ cau mày rời đi

    Thailand thấy cậu cũng rất buồn vì cậu là người đầu tiên không thích.. vậy nên nó mới định chạm vào người cậu.

    Thì cậu đã lùi xa xa ánh mắt rất khó chịu nhìn thằng bé

    " Ngài Thailand , tôi không thích tiếp xúc với người lạ mong ngài thông cảm"

    Cậu lột chiếc áo ngoài vừa bị thằng bé chạm vào mà đưa cho người hầu , đôi mắt nhìn người kia hồi lâu rồi quay lại khuôn mặt vẫn vậy không cảm xúc ngồi đó

    Thấy thằng bé tiến gần cậu nhanh chóng đeo khăn tay một cách thuần thục kéo Mặt Trận vào giữa, ngăn Thailand lại chiếc khăn tay kia cũng bị cậu vứt luôn vào thùng rác

    Không động tác thừa cậu linh hoạt mà cúi đầu chào để rời đi khỏi còn Mặt Trận mặt đen xì

    .

    .

    .

    Hết

    | Chap này về thói quen của Việt Nam, cuộc gặp mặt giữa các nước nhỏ tuổi , các nước lớn và sự cố của Thailand|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Sự tăm tối của Việt Nam


    ...

    " Thưa mẹ ...

    Sao họ lại ở đây?"

    Người phụ nữ kia xoa trán mệt mỏi một lúc mới bỏ tờ văn kiện xuống nhìn đứa con của mình , bà hiểu thằng bé không đồng ý nhưng thật sự không còn lựa chọn

    "...

    Ta.. họ sẽ ở đây một thời gian , con cũng không cần ở đây hãy ở nhà kia đi.

    Ta sẽ sắp xếp "

    Cậu gật đầu hiểu rồi mới cúi đầu bước khỏi phòng.

    Bà nhìn đằng sau cậu đôi mắt cũng rất mệt mỏi mà gục xuống chiếc giường cạnh chỗ làm việc

    .

    .

    "..."

    " Mấy người đang làm gì ở trước cửa phòng tôi ?"

    Nhìn lũ trẻ kia , không giống cậu chẳng có ai thì chúng lại đầy những người bạn xung quanh

    " Em ấy ở trong đó chơi"

    Việt Hoà chỉ tay vào trong phòng mà nhìn cậu , còn cậu đôi mắt không kìm chế được mà lần nữa đổi màu đi nhanh đến mức họ chẳng theo kịp mà tiến vào

    " Mẹ nó !

    "

    Cậu lần đầu tiên chửi thề tất nhiên rồi lần đầu.. vì không khống chế được xuýt chút đã nhảy đến mà bóp chết thằng bé kia

    " Đ* mẹ m !?

    Sao m lại dám vào đây !"

    Người hầu nghe tiếng động liền chạy đến thấy một bên an ủi người con trai kia còn một bên giữ lại cậu chủ của mình riêng Ussr và Nazi không hề nhúng tay.

    ...

    Cô người hầu đến chỗ Thailand mà thẳng tay tát một cái mạnh khiến cậu ta giật mình mà khóc lóc còn những đứa trẻ kia muốn bước đến mà đánh cô người hầu liền bị giọng nói Việt Nam làm sợ

    " ..."

    " Bella , giết chúng đi !

    Moi tim chúng cho ta !?

    "

    Cô người hầu quay lại nhìn cậu chủ rồi mỉm cười tươi tắn.

    " tôi sẽ phục vụ mệnh lệnh của ngài thưa chủ nhân "

    Bella rút khỏi dưới chân mình chiếc dao nhọn , dần tiến đến bên bọn trẻ kia khuôn mặt cười đến tận mang tai khuôn mặt cô hình như đen xì riêng nụ cười mang rợn một màu trắng nổi bật đang chuẩn bị giết thì.

    Cửa mở cô người hầu lập tức cất con dao mà chạy đến chỗ Việt Nam , đôi mắt rưng rưng mà chỉ vào lũ trẻ kia

    ____________

    Bà bước vào phòng rồi chợt để mắt thấy đứa con trai của mình đang nắm tay đến chảy máu còn đôi mắt thì đỏ ngầu nhìn lũ trẻ kia thì cũng vội vàng mà bảo cô người hầu đưa thằng bé ra

    " Bella !

    Mau đưa thằng bé đi "

    Cô người hầu bên cạnh thấy đôi mắt cậu càng lúc càng đậm liền tức tốc mà đưa cậu khỏi phòng

    Chấm dứt sự việc bà thật sự không chịu nổi mà kéo lũ trẻ đến trước mặt cha chúng vứt thẳng tay Thailand vào lòng Đại Nam

    Bà đánh ông đến chảy máu mũi rồi nhìn lũ trẻ kia đặt tờ đề nghị của họ trước mặt không mảy may chút nữa là xé nó thành đống vụn

    " Nguyệt !

    Em làm cái gì vậy "

    Đại Nam kịp thời mà dừng việc xé bản hiệp ước kia

    " Sao m không hỏi thằng con út của m đấy Đại Nam cả mấy người con của G.E , R.E ?

    M nghĩ nó đã làm con trai tôi !?

    "

    Bà còn nhìn lũ trẻ kia như muốn ăn tươi nuốt sống , rồi quay sang gia đình G.E và R.E tức giận

    " Thằng con anh có lẽ không biết ngăn cản những thứ nghịch ngợm ngu xuẩn kia à ?

    "

    Bà thẳng tay vào hai đứa trẻ vị thành niên nhìn mình trong sự bất ngờ

    " 17-18 tuổi mà không biết trông một lũ con nít 10 tuổi , tôi tò mò ngài sự lựa chọn của ngài "

    G.E chịu đủ rồi liền đập bàn mà chỉ vào người bà

    " Nó thì sao chứ !?

    Căn phòng đó có gì đặc biệt ?

    Cô còn nhớ hiệp ước sáng nay bản thân đã ký không !?"

    Bà giật giấy khỏi tay Đại Nam một lời không nói xé nó thành trăm mảnh

    " Đủ rồi chứ ?"

    Dứt câu tiếng còi báo động xuất hiện bà từ tức giận mà giật mình sợ hãi run rẩy

    Bà chỉ đành cầm lấy chiếc vòng cổ nói gì đó

    " Cái..."

    Nước tạo ra một màng chắn lớn bao bọc lấy họ , bà giật cổ áo của Thailand quát lớn

    " Tại m !?

    Nếu như m không bước vào thì chúng ta đã không phải nguy hiểm!"

    Đại Nam giật thằng bé từ tay bà rồi che chắn cho thằng bé

    " Rốt cuộc bà sợ gì chứ!?

    Cả gia đình bà còn bỏ rơi được!

    Thì bà sợ cái quái gì?"

    Việt Hoà chạy đến mà đẩy bà ngã xuống đất nhưng bà né tránh được liền giữ áo cậu ta lại không để bị ra ngoài

    " Nếu biết con ngu như vậy , ta đã không để con cho người cha của con đúng là sai lầm"

    Bà kéo Việt Hoà lại trách móc rồi quỳ xuống trước lá khiên kia

    Cùng lúc ấy bức tường cũng bị nứt ra cậu từ từ bước vào mà đến gần

    " Đi khỏi đó đi , con không muốn giết mẹ .

    Mẹ biết mà ..."

    Bà vẫn quỳ ở đấy không dám động đậy , nước mắt cũng chảy ra

    " Mẹ....xin con đấy dừng lại đi còn anh trai còn mà...

    Dừng lại đi "

    Bên cạnh cậu có một khối nước giống hệt như người cười cợt mà chỉ vào họ

    " Nhìn kìa ??

    Thailand à ?

    Sao không ra ngoài này chơi với tôi nhỉ "

    Thailand như hút hồn mà đi đến may được Nazi giữ lại nhưng khối nước kia không vui vẻ nổi mà hiện ra một khuôn mặt buồn

    " Tôi thích cậu lắm ...

    Nên hãy đến với tôi đi.. tôi thật sự rất buồn"

    Thailand thở gấp mà giãy dụa khỏi những cánh tay kia lúc đó bà một tay đánh ngất thằng bé rồi quỳ xuống cầu xin cậu

    " Ta...

    Giết thằng bé rồi hãy bình tĩnh lại đi "

    Cuối cùng khối nước kia cũng chỉ cười cười mà rơi xuống sàn nhà biến mất

    Còn cậu cũng ngã xuống

    Bà vội vàng đi đến mà ôm lấy cậu , cứ như vậy mà đầy hoảng hốt phẫn nộ

    " Dừng đàm phán đi , ta không đồng ý bất kỳ bản hợp đồng nào nữa và cút khỏi đây "

    Những người hầu cũng mau chóng có mặt nhưng toàn thân họ đều chảy máu Bà biết họ không giữ nổi Việt Nam, như vậy cũng không cản được họ đưa 3 gia đình kia đi

    Họ đều được bà đến làm gì đó rồi mới đưa về nước còn cậu đang ở căn phòng dưới căn nhà.

    .

    .

    .

    Hết 🙂)

    .

    .

    .

    =)) Thôi độc giả sao vẫn cố chấp z không biết

    | Vì gặp gỡ người mới kích hoạt nhân vật mới và việc sự tối kỵ của Việt Nam, xuất hiện linh hồn không tên|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Thức tỉnh


    Cậu bị mẹ nhốt dưới đây khoảng 2 ngày để cậu bình tĩnh lại mới cho cậu ra ngoài khỏi căn phòng kia .

    " Từ nay con sẽ ở dưới nước đến khi nào bình tĩnh lại chúng ta sẽ trở lại bình thường "

    Bà nhìn cậu dưới nước đôi mắt chỉ giảm 2 phần mà không biết nói gì

    Trước khi đi để lại cậu một quyển sách rồi mới rời đi như thói quen 1 tuần một lần đến mang sách cho cậu

    .

    .

    .

    8 năm sau______

    Cậu phải ra nước ngoài du học nên bà chỉ biết ngậm mùi xin vị thần kia theo dõi cậu còn mình lại ở lại không thể rời đi , trong 8 năm qua bà cũng đã quen với nhân cách kia như cậu... chỉ là hai tính cách thật sự quá khác biệt , cậu ôn nhu như ngọc bao nhiêu thì thằng bé kia ngông cuồng bấy nhiêu

    Bà không lo cậu chỉ lo cho nhân cách tên Việt Lào mà bà lo hơn cả cậu , với tính tình kia chắc chắn sẽ sớm mà náo loạn cả nước Frace

    Mà...

    Có gì đó rất sai , cực kỳ sai ở đây nhưng lại chẳng biết là gì

    < Ngươi quên rằng thằng bé chưa thức tỉnh nửa kia đấy >

    Bà văng vẳng tiếng gì đó trong đầu mới nhận ra thứ kia thì thót tim mà chạy vội đến cảng lớn vừa lúc cậu cũng chuẩn bị nổ neo

    Bà không kịp nói gì chỉ có thể quăng một sợi dây chuyền lên thuyền của cậu

    Cậu nhìn nó không hiểu sao bà lại ném cho mình nhưng cũng gật đầu mà quay đi còn bà cố gào thét như loa phát thanh nhưng cậu đã đi mất khiến cho mảnh linh hồn kia cười phá lên.

    < Hahahaha , cười chết ta rồi!?

    Con ngươi đúng là hệt như ngươi >

    Bà tặc lưỡi chán nản mà quay về còn mảnh linh hồn bay kia thì báo tin cho Việt Lào trước rồi mới về

    Việt Lào trong cơ thể cậu nhận được lời nhắn cũng nhanh chóng mà chui ra báo với cậu còn cậu đang ngủ thì bị phá phách nên cũng không bận tâm mấy mà dừng giấc ngủ của mình

    " Ra khỏi người anh đi , anh mệt không có thời gian chơi với em đâu "

    Cậu cầm quyển sách rồi nhấc người kia ra ghế khác mà đến kệ sách lớn

    " Anh thích sách như vậy à ?"

    " chỉ là thói quen thôi "

    Anh day day trán rồi đi đến chiếc giường giữa căn phòng lớn , Việt Lào thì nhìn theo cậu không nói gì đến khi cậu chuẩn bị cởi đồ

    " Anh đang làm gì vậy ?"

    " Ngủ "

    Đến khi đã thay xong nó tò mò suy ngẫm mà đi đến chỗ kệ sách tìm rất lâu rất lâu nhưng không có kết quả nên bèn leo lên giường cậu mà ngủ chung cho đến sế chiều nó tỉnh dậy

    " Lại đọc sách "

    Cậu đẩy gọng kính nhìn nó đang ngái ngủ mà vươn vai ngáp dài ngáp ngắn :

    " Đây đã là lần thứ 39 lần em nói câu đó rồi "

    ..

    Việt Lào dụi mắt nhìn cậu , đôi mắt chợt lóe sáng mà lấy chiếc máy ảnh chụp vài tấm nó thấy cậu dừng cười thì cũng vội vàng mà bỏ máy ảnh xuống..

    " Em lấy cái máy ảnh kia ở đâu vậy ?"

    Việt Hoà lúng túng không biết nói gì rồi mới nhớ ra bản thân là một mảnh linh hồn của cậu thì mới kiếm cớ

    " Thì...

    Em có phải người đâu vả lại các CHs khác đều có sức mạnh mà "

    Cậu không nói gì chỉ nhẹ nhàng xoa tóc nó rồi chậm rãi đi xuống giường còn nó lại lười nên không muốn xuống giường vậy nên nằm ỳ ở đấy được lúc cậu đi khỏi nó ngó vào máy quay xem những bức hình kia

    " Ôi trời lần đầu tiên cười mà đẹp như vậy thật không ngờ luôn "

    Ngó nghiêng tấm ảnh trên tay nó vui sướng cười hề hề như thằng ngốc mà nhìn vào quên mất bản thân muốn hỏi cậu câu gì

    .

    .

    .

    Khoảng 2 ngày sau_________

    Cậu đặt chân lên cảng Le Havre còn nó chỉ là một linh hồn tất nhiên sẽ không ai thấy

    Gương mặt thư sinh ?

    Quần áo quý tộc ?

    Và cả tiền đồ của bà mẹ mình, cậu vừa xuống tàu thì bước lên xe ngựa ngồi ròng rã 3 tiếng động hồ chỉ để gặp France cậu không có vẻ gì còn Việt Hoà vốn năng động lại càng quậy phá nhưng không ai nhìn thấy nên cậu lấy bông tai mà nhét vào tai mặc kệ nó kêu gào trong chiếc xe ngựa

    " Xin...

    Lỗi .. nhưng chúng ta đến nơi rồi thưa ngài"

    Anh giờ mới chú ý rằng chiếc xe không chỉ có mình và Việt Lào ngồi nên cũng gật đầu mà đi xuống còn ông sứ quán kia cũng theo sau

    " Chào mừng ngài đến đất nước của tôi , Việt Nam"

    France dơ tay ra ý muốn bắt tay với anh , anh cũng không từ chối mà bắt tay lại như một lời chào

    ' em tưởng anh mắc bệnh sạch sẽ mà ?"

    Anh nghe nó nói nhưng bây giờ không thuận tiện nên chỉ đành mặc kệ câu hỏi kia mà theo sau France tiến vào cung điện lớn

    " Nghe nói...

    Đất nước của cậu là một nơi thần bí ?"

    France đột ngột hỏi nhưng không quay lại nhìn vì hắn nghĩ cậu sẽ lúng túng nhưng..

    " Tất nhiên rồi thưa ngài , đất nước tôi chỉ được phép một lần vào và 1 lần ra trừ người cai quản"

    Hắn cười rồi quay đi mà thích thú huýt sáo người hầu sợ hãi run rẩy nhìn hắn không hám hó hé một chút nào

    .

    .

    .

    Phòng người hầu_____

    " Nè.. sáng nay ngươi thấy ngài ấy cười không?"

    Cô người hầu đang thay đồ kia giật mình mà kéo người kia đi

    " Điên à !?

    Nói nhỏ thôi , ngài ấy mà biết thì ngươi chết chắc đấy"

    Người hầu kia cũng run rẩy mà nắm chặt tay người kia rồi nói nhỏ

    " Ta nhớ ng hầu Layla , từng nói xấu ngài ấy ".

    Cả hai đều rất sợ hãi

    " Cô...cô ta bị ngài ấy làm đến mức chết rồi ném cho sói ăn "

    "Nếu.. nếu biết thế nên ngậm miệng đi "

    Cô người hầu bỏ khỏi phòng thay đồ lập tức làm việc , người kia cũng ra khỏi nhưng không ngờ Việt Lào từ đầu đã lởn vởn quanh phòng

    " Chơi kinh thật sự , đến chết luôn "

    .

    .

    . hết chap 🙂)😔👊 bạn toàn chs xấu Tôi =))) bạn đọc bạn không ủng hộ

    | Nói về việc du học của Việt Nam sau khi đã đủ tuổi, và hành trình đến nước pháp|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Kinh nghiệm lên giường


    France đưa cậu đến chỗ cha mình nhưng không như tình cha con nồng thắm mà họ chỉ lườm nhau té lửa

    " Cha à .

    Đây là người du học nước ta tên Việt Nam"

    Ông nhìn vẻ rất điềm tĩnh mà nhìn cậu nhưng ngược lại với đứa con mình ông nhìn rất không vừa ý

    " Vậy, cậu ở cung điện ta đi.

    "

    France nhìn cha già của mình khó lòng mà nói thì lời đó của ông khiến gã không hề vừa ý

    " Cha à , cậu ở chỗ của con "

    Ông lườm France một cái

    " Con đang chống đối ý kiến của ta à "

    France cuối cùng cũng phải bỏ cậu ở lại mà quay đi

    F.E nhìn anh một lúc rồi tiếp tục đọc báo không nói gì

    Anh tính rời đi thì ông nói muốn nói chuyện với anh nên anh chỉ đành ngồi xuống

    " Cậu nên cảm ơn ta đi "

    F.E nhìn cậu cười trừ rồi nhìn vào cử chỉ mà đánh giá

    " Tôi không hiểu ý ngài cho lắm".

    Ông nhìn dò một vài lần rồi cụp mắt xuống xác định chuẩn

    " Cậu không biết về France à ?"

    Cử chỉ của cậu rất từ tốn , khuôn mặt cũng hạng chuẩn cùng quần áo và cảm xúc , những thứ này khá hiếm ở một CHs nên ông rất hài lòng

    " Kinh nghiệm lên giường , đúng không ngài France Empire"

    Cậu nói rất điềm đạm đôi mắt tựa như chiếc hồ trong mà nói từ ngữ đầy dơ bẩn đấy

    " Cậu biết thì không nên đến đây"

    F.E đang thích thú nhìn cậu nhâm nhi tách trà hoa hồng

    " Tôi sẽ không hề muốn đầu mình lìa cổ chỉ vì từ chối vị vua đâu "

    Anh nhìn tờ báo kia rồi quay sang nhìn F.E chợt một chút bất ngờ thoáng chốc cũng thu lại

    " Ta từng nhớ nó đã lên giường với hầu hết những người qua đây du học đấy"

    Cậu không ngạc nhiên mấy đáp :

    " Vậy chắc tôi phải cảm ơn ngài rất nhiều rồi"

    Anh cười tuy nó rất đẹp nhưng lại rất thiếu gì đó còn người kia đã đắm đuối nhìn nó

    " Cậu cười nhìn đẹp hơn nhiều đấy"

    Sau khi nói chuyện xong ông cũng chỉ nói người hầu chuẩn bị cho cậu một căn phòng

    " Đưa hết chìa khóa căn phòng đó đây "

    F.E nhìn người hầu rồi đưa tay ra

    Người hầu không dám trái lệnh mà đưa hết cho F.E rồi xin phép lui xuống

    " Của cậu"

    Ông ném một chiếc chìa khóa cho cậu rồi ngồi thư giãn

    " Sao ngài lại lấy hết chìa khóa phòng?"

    Đôi mắt anh khó hiểu nhìn F.E nhưng không hề đòi chúng

    " Chà...

    Nếu ta không làm vậy thì tối nay ngươi lên giường với thằng bé sao?"

    Cậu suy nghĩ một lúc rồi cũng tiếp tục câu chuyện

    " Sao ngài lại giúp tôi "

    F.E suy cùng cũng có cảm giác kỳ lạ với cậu nên trước tiên xem xét đã

    " Ta không nghĩ vị vua tương lai của một đất nước lại bị ăn bởi một vị vua khác đâu "

    Cậu gật đầu rồi rời khỏi , theo chân người hầu mà đi đến hành lang cung điện lớn

    Chợt cô người hầu dừng lại mà cúi đầu hành lễ nên cậu cũng di chuyển ánh mắt ra khỏi cuốn sách trên tay

    " Ngươi...

    Sao không cúi đầu "

    Người kia lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhưng chuyển tức giận

    Anh cũng chỉ qua loa vài câu chào rồi nói người hầu kia đi tiếp

    " Hành lễ "

    Người kia chặn anh lại không có hề có ý cho anh đi , anh bây giờ mới nhìn thẳng vào người kia

    " Chào ngài American , nhưng sao ngài lại chặn đường tôi ?"

    Anh nhìn hắn hồi lâu rồi hắn mới mở lời trước sự im lặng của cả hai

    " Ngươi nghĩ mình là ai ?

    "

    Anh không nói gì chỉ tháo kính mà cúi xuống nhìn hắn

    " Tôi là người du học ở đây"

    Cùng lúc U.K cũng đến cạnh bên còn có F.E nói gì đó , American không nói gì chỉ chạy đến bên cạnh F.E kêu ca

    " Ông ơi , kẻ này không hành lễ "

    F.E nhìn American rồi nhìn cậu đôi mắt hiện tia tức giận , thấy thế hắn được đà mà lè lưỡi trêu cậu

    ' ta đã che dấu tuổi mà sao....

    Tsk '

    Lẩm bẩm vài phút ông mới cưới trừ mà nhìn cậu

    " Không có chuyện gì đâu , cậu về phòng đi"

    Sau khi cậu mới vào phòng ông mới thở phào nhẹ nhõm trước sự ngạc nhiên của đứa con và cháu của mình

    " Ta biết ta già nhưng lần sau cháu đừng đứng trước mặt ta mà gọi ta là ông không ta chết cũng không có người bên cạnh đâu "

    American khó hiểu nhìn cha mình còn U.K đã hiểu ra thì cười

    " Cha à , người thật là già đầu còn cưới vợ trẻ "

    Ông giận rồi mà thẳng tay đuổi họ khỏi cung của mình không chút nể nang mà đá họ ra ngoài

    .

    .

    .

    Sau khi về phòng______

    Việt Lào cũng quay lại nhìn cậu đọc sách mà hoá mắt cá chết

    " Em về rồi"

    Anh đặt cuốn sách xuống bàn nhìn nó mà phì cười

    " Thế có lấy được thông tin gì không?"

    Việt Lào trở lại hào hứng mà nhảy vào đùi cậu nằm

    " Tất nhiên là có chứ , rất thú vị"

    Anh không nhịn được mà hỏi :

    " Thế có gì ?"

    Nó ậm ừ lâu rồi mới buột miệng nói ra

    " Thì nghe France là tên bạo dâm đấy "

    Cậu không nói lời nào mà than thở nhìn nó đang áy náy

    " Anh biết France có su hướng tình dục rất tùy tiện nhưng không nghĩ ngài ấy có xu hướng bạo dâm đâu "

    Nó lắc đầu rồi kể lại vụ mình ở phòng thay đồ của người hầu

    " Cái... người hầu nào tên Layla bị gã s*x đến chết đấy rồi bị vứt cho chó sói ăn , nên em nghĩ gã là bạo dâm "

    .

    .

    .

    Hết chap.

    🙂)) Bạn éo ủng hộ tôi càng lười đăng viết xong gần cml truyện mà ủng hộ ít quá thôi thì để cho các bác sống qua tuần sau thứ 6 có chap mới z 🥲🧹

    | Cuộc hành trình tại lâu dài của France và cả việc nhân vật mới France.Empire cùng UK và American .

    Việt Lào biết được France là tên bạo dâm|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Gia đình U.K


    Tối đấy anh nằm trên giường mà chán nản , đơn giản vì anh đã ngủ đủ rồi không còn cảm thấy buồn ngủ nữa còn Việt Lào thì ngủ rất say đến nỗi gáy lớn khiến anh không tài nào nằm được nữa nên đành xuống giường mà đọc sách

    Chợt cửa có tiếng động lớn nhưng anh cũng không để tâm lắm mà tiếp tục đọc sách trên tay rồi uống trà được chuẩn bị sẵn

    Cánh cửa càng lúc càng mạnh khiến anh khó chịu bước đến mở ra

    Trước mặt anh là hai thằng bé lạ mặt đang bị thương nên anh không nói gì mà ôm thằng bé vào khoá trái cửa lại

    Băng bó cho thằng bé xong thì bê lên giường, tiện tay mà đạp Việt Hoà xuống khỏi giường

    Đặt hai đứa bé yên ổn thì cậu mới tiếp tục đọc mà không ổn vì tay áo anh đã bị chúng giữ rồi

    Vậy là hai bên một đứa bé còn anh lại ở giữa mà thẫn thờ vào không trung cuối cùng cũng nhắm mắt mà đi ngủ

    .

    .

    .

    Sáng__________

    Khi cậu mở mắt thì ...

    Hai bên lại xuất hiện ra hai thiếu niên không hề mặc quần áo

    Anh chỉ vén chiếc chăn lên nhìn người mình còn quần áo thì thở phào rồi bước xuống giường để họ lại ở đó

    Tiếng bước chân ngoài hành lang làm anh chú ý nên anh mở cửa thì khối người đã ở bên ngoài đứng

    France từ từ đi ra mà hỏi cậu :

    " Cậu có thấy hai thằng bé người đầy thương tích không ?"

    Anh gật đầu chỉ vào bên trong rồi lùi ra cho họ bước vào

    Bên trong không có đứa trẻ nào mà chỉ có hai thiếu niên đang ngủ rất ngon , France không nói gì mà đi đến cho mỗi đứa một cái đập vào đầu khiến hai người kia tỉnh giấc mơ màng .

    " Hai đứa bay.....

    Làm gì cậu ta rồi "

    Hai người kia theo hướng tay gã mà nhìn vào cậu...

    Người thiếu niên có khuôn mặt thư sinh phải gọi rất đẹp lông mi dài cùng với đôi môi mềm mại đeo một chiếc kính là một sự kết hợp hoàn hảo nhưng....

    Chiếc áo sơ mi kia đã sộc sệch đôi chút còn dưới chân người kia lại mặc một chiếc quần cực kỳ ngắn để hở đôi chân thon dài kia

    | Ngài ấy 1m8 |

    Anh ngáy ngủ nhìn France rồi bước vào phòng tắm , còn cả căn phòng kia im lặng đến kì lạ

    F.E ở phòng bên cạnh cũng đã qua mà thấy hai thằng cháu mình không mặc quần áo nằm lên giường cậu thì cũng rất khó chịu

    " Chú à !!!

    Tụi cháu thật sự không làm gì mà !?"

    France cầm một lọ rỗng mà đưa ra trước mặt họ hỏi

    " Vậy thuốc trong này đâu ?"

    Cả hai người kia nhìn nhau , biết không trốn được chỉ đành nhận là bản thân đã uống nó rồi

    Cậu cũng vscn xong mà bước ra ngoài liền thu hút ánh mắt của mọi người , thân hình kia ...

    Chuẩn đến cực phẩm

    " Có chuyện gì sao ?"

    F.E mới bừng tỉnh mà gãi đầu đáp

    " Không có gì...

    Chuyện gia đình thôi "

    Anh dừng lại đôi chút rồi cười trừ ánh mắt không mấy vui vẻ

    " Vậy à "

    Anh không nói gì mà đến cạnh chiếc vali của mình tìm quần áo mặc , xoay người một cái nhìn thấy họ vẫn nhìn thì ..

    " Có thể ra ngoài không "

    France cười trừ rồi tóm theo hai người kia đi ra ngoài cùng F.E

    Cánh cửa đóng lại, cậu cũng thay đồ rồi chỉnh sửa lại bộ tóc dài của mình thì cô người hầu đi vào

    " Ngài France mời ngài xuống ăn sáng"

    Cậu chỉ gật đầu mà đi theo vào phòng ăn

    " Mời cậu ngồi "

    Người hầu kéo ghế cho cậu rồi cúi đầu lui xuống

    Anh cũng nhìn họ một lượt rồi mỉm cười nhìn F.E , đáp lại ông cũng chỉ biết cười lại

    " Ta mời cậu xuống để xin lỗi "

    France cắt ngăn mà lên tiếng có vẻ gã không muốn bị cướp mất sự chú ý từ cậu

    " Việc gì mà để ngài phải xin lỗi vậy?"

    Cậu nhìn France không hiểu nhưng gã chỉ cười trừ

    " Chuyện cháu ta đã lên giường với cậu "

    Gã nhìn New Zealand và Australia mà nghiêm nghị nói .

    Cậu chống cằm một hồi thì cười tươi tắn mà phủi tay

    " Không có gì đâu , hai người họ với tôi chẳng sảy ra chuyện gì đâu "

    Bữa sáng ấy chẳng ai nói gì cho đến hết bữa ăn thì đường ai nấy đi

    " Sao anh không thử xem tương lai của họ nhỉ ?"

    Việt Lào bay lơ lửng đằng sau anh mặt mày không mấy vui vẻ

    " Cũng được "

    Nó ậm ừ rồi bay đi , nếu chẳng phải hôm qua anh không đá nó xuống đất rồi rơi xuống sàn của tầng dưới nó đã chẳng phải xem Frace bệnh hoạn như thế nào

    " Mẹ nó "

    Nó suy ngẫm một hồi

    " Chà ...xem nào quay lại nó thì sao nhỉ ?"

    Nó cười hớn hở mà tạo ra một vết nứt đen giữa không trung mà chui vào rồi vết nứt kia cũng biến mất

    " Ối chà đau đấy , chưa đến giờ à !??"

    Giờ France đang duyệt tấu sớ nhìn có vẻ điển trai đấy nhưng đối với Việt Lào thật sự nó tởm không chịu được , nó thủ sẵn máy quay chỉ để ghi lại cảnh bệnh hoạn kia thôi.

    .

    .

    .

    11H điểm __________

    " Oh , ai đây .

    Người hầu nói hắn lúc chiều bị mình nghe lỏm này "

    Nó nhìn người phụ nữ trên thân không hề có một nội y mà cười , nãy nó đang lơ lửng chơi bời thì cổ bị ném vào lúc đó thì France đang tắm

    " Phải chăng làm tình ai cũng phải đi tắm !?"

    Nó chợt nhận ra mà suy ngẫm hồi lâu thì France cũng đã bước ra

    Gã lên giường gần người hầu kia rồi chợt nhận ra gì đó mà quay xuống

    " Ta quên mất còn phải nói chuyện tâm sự nữa mà đúng không?"

    Hắn cầm theo ly rượu vang mà ngồi cạnh giường

    " Ngươi biết không ?

    Không phải nói xấu là sẽ bị đem đến đây đâu "

    Cô gái kia sợ hãi nhìn gã mà lùi lại

    " Chỉ cần ta bốc trúng . ngươi liền bị người khác đưa đến đây "

    " Sở thích ta vốn như vậy , tình dục đối với ta không hứng thú nhưng ngươi biết đấy.

    Từ khi ta đã là thiếu niên thì đã yêu chính mẹ mình , nên ta chỉ biết giải quyết nó vào một đối tượng không nhất định và sau đêm khoái lạc ấy kẻ thay thế kia bắt buộc phải chết "

    Nói xong hắn uống một hơi hết ly rượu trên tay mà bước tới

    Việt Lào quay lại hết rồi nhìn hắn ghê tởm

    " Yêu chính mẹ của mình à ...

    Nếu như cha ngươi biết thì sao nhỉ?"

    Chợt hắn làm xong thì hút một điếu thuốc

    " Hmmm~ , ta thay đổi người ta yêu rồi"

    Nó giật mình nhìn gã mà không hết bất ngờ vì tấm ảnh của Việt Nam được treo đằng sau bàn làm việc của gã đã thế nó rất to

    Nó quay sang bay đến gần xác người hầu kia mặt mày tối sầm lại , sự việc đi quá xa rồi...

    Xác người phụ nữ kia..

    Chỗ đó đầy tinh dịch trào ra cả miệng cũng có , thân thể đầy vết cắn đôi mắt không nhắm mà chết.

    .

    .

    .

    Bạn nghĩ còn không?

    .

    .

    Hết chap 🙂)) chứ gì nữa, ủng hộ cmt đi r chap mới ra 😔🤌

    | Hiểu nhầm giữa New Zealand và Australia đã ngủ cùng Việt Nam, France là tên Bệnh hoạn |
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Yêu ?


    Trở về bên cạnh Anh mình nó không có chút sợ hãi chỉ là....

    Thấy nó không ồn ào Việt Nam cũng chú ý mà nhìn nó , hỏi :

    " Có chuyện gì à ?"

    Nó bất giác muốn nói nhưng lại bị tiếng ồn bên ngoài làm ồn , nó nhìn cậu vài giây buột lòng nói :

    " Anh đến cạnh F.E đi "

    Việt Nam không hiểu gì nhìn nó đang lo lắng điều gì nhưng ít nhất cũng bớt ồn nên Việt Nam thử đi xem như thế nào.

    " Việt Nam à ? tôi cũng đang đi mua chút đồ cậu muốn đi không?"

    F.E nhìn cậu vui vẻ đến híp mắt mà nói

    " Được chứ , tôi còn vài ngày ở đây mà ở cung điện mãi cũng không phải tốt"

    F.E liền dìu cậu lên xe , bản thân ông cũng lên theo nhanh chóng , xe ngựa chạy đi một lúc France liền chạy đến nơi tức giận đập vào chiếc đèn bên cạnh khiến nó vỡ tan tành người hầu đằng sau sợ hãi không dám thở mạnh ...

    Lúc ấy trên xe ngựa F.E và Việt Nam nói chuyện rất vui cho đến khi F.E hỏi một câu khiến anh tụt hứng:

    " Cậu biết yêu là gì không?"

    Anh thoáng chốc bất ngờ nhìn người trước mặt đang nhìn mình chăm chú.

    " Sao ngài lại hỏi vậy ?"

    Ông không nói gì chỉ ậm ừ mãi mới nói

    " Tôi.... không biết yêu hay thích là khác nhau như thế nào"

    Anh ngẫm một hồi rồi nhìn ông

    " Nếu ngài thấy thích một thứ gì đó, ngài sẽ giành lấy nó .

    Còn yêu thì khác ngài một lòng muốn chăm sóc và bảo vệ nó "

    " Ngài dù gì cũng là trưởng bối sao lại hỏi một người trẻ như tôi vậy?"

    Cậu cười tủm tỉm mà nhìn ông , còn ông thì chợt đỏ tai một chút

    " Không có gì đâu ..."

    Ông kết thúc cuộc nói chuyện mà đưa cậu xuống xe vào khu trung tâm khá tốt đặc biệt những cửa hàng cổ điển cực kỳ đẹp mắt hiện lên trước mặt Việt Nam

    Còn Việt Lào nhìn khuôn mặt cười của cậu lại không nói gì nó đặc biệt biết cảm giác của cậu nên chỉ lượn lờ bay đi mất

    " Cười giả tạo như vậy mà không ai biết được đúng là Siren mà "

    Anh nghe thấy cũng không nói gì mà tiếp tục đeo mặt nạ cười đi cùng F.E chơi khắp nơi đến cuối ngày cậu ngại ngùng nắm lấy mảnh áo F.E nói :

    " Ngài F.E này ...

    Tôi muốn thuê khách sạn ở ngoài ấy.. trong cung điện khá ngột ngạt "

    Ông tươi tắn gật đầu đồng ý mà thuê cho cậu một khách sạn ở trước khi đi còn dặn dò đủ kiểu mới đi lên xe

    " Cậu ở đây nhé , tôi sẽ bảo người hầu đem vali cho cậu "

    Cậu cười tươi tắn mà tạm biệt F.E nhưng đến khi ông đã đi xa rồi thì mặt anh tắt hẳn nụ cười mà chẳng hề có biểu cảm lạnh lùng bước lên lầu như không

    Việt Lào lơ lửng trên không mà cười rồi theo cậu đi vào phòng nhưng liền bị cậu chặn họng nói trước

    " Nói đi , có chuyện gì mà lo lắng "

    Nó lắc đầu nhìn người Anh của mình rồi đưa máy quay trước mặt anh

    " Em nghĩ rời đi càng nhanh càng tốt "

    Anh xem xong đặt máy quay lên bàn rồi xoa trán lắc đầu nói nó

    " Chuẩn bị đi "

    "Em hiểu rồi"

    Chuyến tàu đi đến đất nước khác tầm cũng sắp tới giờ nên tranh thủ anh bảo nó dọn đồ rồi chuẩn bị đi khỏi , để không lộ liễu thì anh sai Việt Lào mang vali xuống vì nó là linh hồn và cả thứ nó đang cầm đều vô hình nên Việt Nam rất an tâm.

    " Ngài muốn đi đâu ?"

    Người chủ quán nhìn cậu đi xuống thì lo lắng mà nhìn còn cậu hơi giật mình mà phủi tay lản tránh

    " Cháu đi hóng gió với đi mua chút đồ, vả lại chú gửi được thư thì gửi cho ngài ấy giúp cháu nhé "

    Cậu dúi tay ông một lá thư được bọc cẩn thận rồi đi ra ngoài.

    Cùng lúc đó người hầu cũng vừa đến thì cậu liền bảo bản thân tự xách đồ giả vờ đi vào cho đến khi người kia rời đi thì lại rẽ hướng khác

    .

    .

    .

    " Chú kiểm vé hộ cháu nhé ?"

    Người kiểm tra viên cũng gật đầu rồi soát vé mà cho cậu lên tàu nhanh chóng thuyền cũng nổ neo cậu yên tâm mà đi vào.

    " Thuận lợi hơn em tưởng "

    * Gật *

    Sắp xong đồ thì cậu đi ra ngoài hóng gió liền gặp người cũ Thailand đang ở trên tàu cùng mình , cả hai nhìn nhau không nói gì .

    đơn giản vì mẹ của Việt Nam đã xóa ký ức của cậu ta nên bây giờ cả hai như chưa từng quen biết

    Nhưng không ngờ nhìn thấy Việt Nam Cậu ta nhìn nhìn anh rồi đau đầu mà quỵ xuống , Việt Hòa thấy vậy liền chạy đến đỡ , nhìn cậu mắng lớn thu hút ánh mắt của Mặt Trận và Đại Nam , cả hai chạy đến thì thấy cậu ta đang nằm trong lòng Việt Hòa thì giận dữ tiến lên nắm lấy cổ áo anh

    Thailand sau khi tỉnh táo lại thì ngăn cản họ khiến họ chỉ đành dừng lại mà lườm cậu đầy giận dữ

    ...

    Lần này...

    Việt Lào sợ rồi , nó lựa chọn bay ra xa nhất có nhất có thể không quay đầu lại .

    Nhưng rất nhanh cơ thể cậu đã kéo nó lại

    " Anh à !!

    Tha em đi !

    Em còn chưa được động vào gái mà !?"

    Việt Nam cáu rồi nhưng chưa làm gì liền...

    < Đừng lại ! >

    Anh bỗng chốc không biết bản thân đang ở đâu nhưng ít nhất sự tức giận này vẫn còn và nó hết như một cơn sóng thần lớn hơn cả lúc ấy...

    Chạm mặt một người lạ có khuôn mặt mình , nghĩ Việt Lào nên định bắt nó lại nhưng không thành công khiến Việt Nam tức giận đánh người kia

    " ..."

    Người kia không nói gì mà dơ tay lên khiến thứ đen òm trồi lên mà quấn chặt lấy cậu và cũng tiến đến gần ..

    Ôm lấy Việt Nam Trong phút chốc anh không nói gì khuôn mặt tủi thân mà oà khóc

    " Việt Nam....

    Em không có tình thương của cha , hai người anh kia thì chí ít em còn Việt Lào và anh ,...

    Mà "

    nhìn người đang ôm mình mà gục xuống đất không kiềm được nước mắt

    Người kia khựng lại...

    Rốt cuộc đứa trẻ thiếu thốn tình yêu của cha hay của mẹ đều có suy nghĩ lệch lạc đến đáng sợ

    " Không sao hết...

    Nghỉ ngơi đi "

    Việt Minh nắm quyền kiểm soát liền đứng dậy tính bỏ đi thì lại bị Thailand bắt lại

    " Việt Nam...

    Chúng ta nói chuyện một chút đi "

    Nhìn lũ người đằng sau , anh gật đầu đồng ý

    .

    .

    .

    Tầng thượng_____

    " Thật tốt....

    Khi gặp lại cậu "

    " ...

    "

    "Sao vậy ?"

    " Tôi không muốn gặp cậu "

    "T... tại sao chứ!?"

    " Tôi là người tâm thần "

    ".."

    " Không sao cả....vì."

    Cuộc trò chuyện ngay lập tức bị ngăn cản...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Hết chap ;-;

    2 , 3 con lươn .

    Em cho anh lượn

    3 chap đặc biệt cho anh cái nịt 🙂))

    =))) Hết r nhìn gì chọc mắt h 🐸💅

    | Chạy khỏi France ! cuộc vui chơi với F.E và gặp gỡ người không muốn gặp|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Khoảng cách


    Đại Nam chen vào cuộc trò chuyện mà đưa Thailand đi nhưng bị cậu ta đẩy ra

    " Không muốn !

    Con không muốn con muốn bên cậu ấy"

    Anh ngạc nhiên nhìn cậu ta , đôi mắt ấy mở to nhìn người con trai trước mặt

    " Ta không cần biết !

    Con cần phải đi cùng ta "

    Không chịu được sự trói buộc nữa cậu ta cuối cùng cũng giựt tay ông ra khỏi người quát lớn

    " Cha !

    Người điên rồi.

    Thứ tình cảm kia con không muốn!?

    Nó khiến con phát tởm "

    Cậu ta chạy mà ôm lấy anh chặt không buông , Việt Minh rất mệt mỏi và chán nản nhìn họ cùng người mà các CHs yêu thích

    " Thailand , buông tôi ra "

    Cậu ta một mực không buông mà bám vào anh

    Mặt trận và Việt Hoà đã thủ sẵn mà chặn đường anh nên cho dù làm gì cũng bị bắt nên anh lựa chọn im lặng mà nhảy xuống mũi tàu

    Giờ Việt Lào mới được phép ra ngoài.

    ' lấy hành lý đi '

    Nó tặc lưỡi mà bay đi :

    "Cậu có muốn theo tôi không ?

    Hay với lão già kia "

    Việt Minh nhìn Thailand bám mình không buông chỉ đành hỏi

    " Làm ơn !

    Tôi muốn theo cậu cho dù phải chết.

    Đừng đưa tôi cho cha"

    Vừa lúc ba người kia cũng xuống đến mà đòi lại Thailand

    " Trả em ấy đây "

    Anh không nói gì giơ tay lên cười

    " Bye "

    Dứt lời thì cũng nhảy xuống

    Thailand ôm chặt lấy cậu nghĩ mẩm chắc chắn sẽ cùng nhau chết nhưng có gì đó lạ lắm khiến cậu ta phải mở to mắt của mình

    " Đừng nhìn "

    Ngay lập tức bị Việt Minh che Thailand lại , tiếp tục ở trên nước biển mà lướt thật nhanh khỏi con tàu kia .

    Đến một quần đảo nhỏ

    " Được rồi "

    Cậu ta mở mắt thì đã ở trên đảo khiến cho cậu ta kinh ngạc

    " Cậu có sức mạnh à ?

    "

    Việt Minh nhìn cậu ta đang hớn hở mà xoa tóc

    " Tất cả CHs đều có không phải sao ?

    Hay...

    Cậu không có?"

    Đáp lời , cậu ta ngập ngừng mà nhìn anh

    " Tôi...chưa từng được thử "

    Anh nhìn cậu rồi cậu lại nhìn anh , bốn mắt nhìn nhau

    " Tôi không muốn phí thời gian đâu "

    Nói xong anh định bước đi nhưng rồi lại dừng lại mà quay đầu

    " Đứng dậy "

    Anh dừng trước mặt cậu ta mà ra lệnh tuy nhiên cậu ta cũng rất biết điều mà đi theo

    " Tôi muốn học phép thuật "

    Anh nhìn người kia rồi lắc đầu

    " Chắc không?"

    Thailand gật đầu lia lịa thì bị cậu ném một tờ giấy vào mặt

    " Đọc rồi ký đi "

    Thailand tò mò nhìn vào rồi đọc

    1.

    Không được phép nói gì về cậu

    2.

    Không được phép nói quen nhau

    3.

    Không được phép nói chuyện của cậu

    4.

    Khi vi phạm sẽ bị xoá bỏ thỏa thuận và quay lại bên cạnh Đại Nam

    -ꈵꂖ ꋖꏹꋊ-

    Cậu ta ngậm ngừng nói

    " Tôi muốn luôn ở bên cạnh cậu"

    Anh không nói gì chỉ vào mặt cậu ta rồi cười

    " Cậu nghĩ với khuôn mặt thu hút CHs kia mà theo tôi để trở thành tâm điểm à ?"

    Thailand xoa mặt mình một hồi rồi cầm một hòn đá định đập nó vào mặt mình liền bị anh chặn lại

    " Đeo vào "

    Mặt nạ nước bị anh niệm chú vừa đắp lên mặt Thailand liền thay đổi trở thành hao hao giống cậu chỉ là không phải ngôi sao mà là bông hoa sen..

    " Ký vào!"

    .

    .

    .

    Sau khi ký kết xong thì anh cũng đã chuẩn bị mà đá ma thuật xong

    " Cậu cầm chúng lên "

    Thailand cũng nghe theo

    Cuối cùng viên gió cũng sáng , khẳng định cậu ta thuộc hệ gió .

    " Nhắm mắt suy nghĩ về gió đi như vậy sẽ có hiệu quả "

    Anh thì cũng chuẩn bị xong rồi chỉ ngồi xem thôi...

    Gió thổi mạnh qua khiến tóc anh bay loạn xạ , khô hết cả mắt khiến anh càu nhàu

    " Được rồi"

    " À ừm "

    Việt Minh bế xốc cậu ta lên rồi nhìn vào tờ giấy du học của mình ....

    " American?"

    Tặc lưỡi rồi bước đến phía biển trước sự chứng kiến của Thailand

    " Này !

    Cậu muốn chết chung à "

    " phí lời "

    Thailand nhận ra ánh đang đi trên nước mà thích thú nhìn xuống

    " Nếu cậu không muốn tôi ném cho cá mập thì tốt nhất ngồi im đi "

    Tốc độ càng nhanh phóng qua nhiều nơi rồi dừng ở một góc biển không người trên biển Ame

    " Thấy cái gì trên tay cậu không ?

    "

    " thấy chứ "

    " Hợp đồng của tôi với cậu đấy"

    Sau khi đến nơi trước cả con thuyền kia , anh quyết định thuê chỗ ở trước

    " how much per room "

    - bao nhiêu một phòng -

    "50"

    Thailand nhanh nhảu đặt phòng trước cậu

    I want a double room

    - tôi muốn phòng đôi -

    Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh , cậu ta đã lấy chìa khóa mà kéo cậu đi lên

    " Phòng đôi ?

    "

    Nhíu mày lại khó chịu mà giật tay mình khỏi tay Thailand

    Cậu ta chỉ gãi đầu mà xin lỗi rồi e dè mà vào phòng nằm không nói gì cùng cậu

    " Cách xa tôi một chút , giữ khoảng cách"

    ".."

    Thailand nhìn lưng người kia quay đi cũng không nói gì mà vẫn mãi đắm đuối nhìn theo không rời

    .

    .

    .

    Ký ức của Thailand __________

    ...

    Tôi được 1 gia đình CHs nhận nuôi và tất nhiên họ đối với tôi rất tốt chỉ là...

    Tôi luôn chú ý đến rằng không chỉ có hai người con , cha dượng còn có một đứa con nữa nhưng tôi lại chẳng hề gặp được.

    Mọi ngày tôi thường sẽ đến cạnh cửa kính phòng làm việc cũ của ông vì ở đó tôi mới có thể nhìn được toàn bộ sân vườn...

    Ngày ấy tôi gặp một cậu bé trạc tuổi mình ở dưới sân sau , binggo thì là người con trai thứ ba của cha nuôi nhưng họ chẳng quan tâm cậu ấy là mấy .

    Tôi nhận ra ngày nào mình cũng thấy cậu ở đó đọc sách, mỗi ngày quyển sách sẽ thay đổi nhưng cậu ấy vẫn như vậy, trong mắt tôi cậu là một người điềm tĩnh và...

    Ừ kiều diễm hơn những người con gái khác chỉ là cậu chẳng phải con gái.

    Một ngày không thấy cậu ấy ở đó tôi liền sợ cậu ấy bị làm sao nhưng chỉ là do mẹ nuôi của tôi không cho cậu ra...

    Tôi cũng biết được từ người hầu rằng: chẳng ai ở đây thích cậu cả nên tôi rất muốn đến gần cậu hơn muốn bên cạnh cậu nhưng họ lại không cho tôi bước tiếp một bước nữa tiến đến với cậu.

    Từ khi tôi đắm mình vào việc nhìn cậu thì hai người anh cậu thật xấu tính và tham lam họ chỉ muốn giành lấy tôi mà thôi .

    Tôi không muốn vì ở bên họ tôi cảm thấy rất nhớ hình bóng của cậu , cha nuôi nói xấu cậu rằng:

    " Thằng bé đó bị câm mà ?

    Con quan tâm nó làm gì?

    Ở bên ta thôi "

    Tôi sợ họ , chỉ muốn chạy đến bên cậu mà ôm lấy thôi .

    Sao lại có một người cha đi giành tình cảm của mẹ thằng bé chứ !?

    Thì ra ông không được bà yêu nên đâm ra thù ghét cứ đâm vào cậu , còn người hầu cũng vênh váo mà bắt nạt cậu một số lần.

    Nhưng mẹ nuôi đối với cậu rất tốt nên tôi rất an tâm ,

    Đổi lại tôi muốn đùn đẩy ba người họ cho ai đó để đến với mẹ nuôi và cậu nhưng không được .

    Để ở bên cạnh cách xa cậu, tôi chỉ đành ngậm mùi mà chịu đựng họ .

    Ấy vậy !

    Mẹ nuôi cũng không chịu nổi mà ly hôn với ông , bà cũng cướp mất cậu khỏi tôi .

    Tôi không muốn ở lại, không muốn ở lại ....

    Đến khi 10 tuổi_____

    Tôi đã được đến đất nước của cậu theo mong muốn bấy lâu nhưng không thể vội vàng vì họ còn bịt mắt lại.. cuối cùng sau sự việc ấy mở mắt ra chính cậu ở trước mặt tôi , tôi rất vui vẻ cũng rất nhớ cậu.

    Chẳng biết suốt vài năm qua tôi đã phải chịu đựng biết bao người đụng chạm vào khiến tôi dơ bẩn chính mình nên chưa vội vàng tôi chú ý đến chiếc ghế mình đang ngồi mà khẽ khen một câu nhưng ai biết anh trai cậu lại nói rằng bản thân sẽ nhờ ông mua tôi nhìn cậu không mấy dễ chịu cũng không nói gì hồi lâu nói chuyện với cậu có vẻ ngữ khí ấy vẫn lạnh lùng như ngày nào chẳng thay đổi nhưng đối với tôi giọng nói rất ấm áp.

    Cuối cùng tôi đã gần hơn với cậu một chút đã được đi bên cạnh cậu , đi đến khu vườn được gọi là thượng uyển cậu lại bỏ mặc tôi bị kẹt vì họ lại rồi bình tĩnh vẽ tranh , tôi lúc ấy thật sự muốn đá họ đi vì thật sự rất phiền.

    Cuối cùng chiều ấy tôi chẳng thể ở bên cạnh cậu lâu..

    Rồi định mệnh một lần nữa cho tôi gặp lại cậu trên con thuyền đến nước Mỹ , nhìn thấy đầu tôi đau đớn mà gục xuống rồi nhớ lại tất cả...

    Sau tất cả tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu , tôi không muốn quay đầu mà ở bên họ nữa tôi cũng có cảm xúc của bản thân nên đã dính chặt lấy cậu cùng cậu nhảy xuống biển...

    .

    .

    .

    Hết chap r 😏💅xem chùa nè tôi lười viết quá xong chap này nghỉ một tuần nhé =)))

    | Bị cục nợ bám người , bỏ trốn khỏi thuyền cùng với việc tìm hiểu lại về ký ức của Thailand|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Rắc rối


    " Ngủ đi mai chúng ta đi tiếp"

    Thailand lanh lợi trèo lên giường nằm ngủ mà nhìn anh đầy mong đợi nhưng đáp lại cậu chỉ là ánh mắt lạnh nhạt của anh rời đi đến chiếc ghế gần chiếc tủ ở góc phòng

    " Cậu.... không ngủ à ?"

    Anh vẫn nhìn cuốn sách trên tay mà lật từng trang nhẹ nhàng đáp nhưng chẳng hề nhìn cũng không bận tâm mấy

    " không , sao à ?"

    " Ngủ đi , không ngủ mai tôi không vác cậu theo được đâu "

    Cậu ta cũng ngoan ngoãn nghe lời mà ngủ thiếp đi như một việc thần kì đến lạ lùng

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau_____

    Anh không thúc giục cậu ta dậy chỉ nhẹ nhàng bế trên tay mà cầm theo hành lý đi xuống , người phục vụ cũng giúp anh mang hành lý ra ngoài mà cười vui vẻ nói :

    "So lucky to have such a good boyfriend like you"

    - thật may mắn vì có người bạn trai như anh -

    | Nv phụ |

    Anh dừng lại một chút rồi cũng chỉ cúi đầu chào tạm biệt rồi đưa cậu ta lên xe , trong lúc ấy khi cậu ta vẫn đang ngủ thì Việt Minh cúi gần mặt một chút hồi lâu cuối cùng cũng quay mất

    Việt Lào rất tò mò với tính hiếu kỳ tất nhiên sẽ hỏi cho bằng được:

    < Thế nào ?

    Tương lai cậu ta thế nào>

    Việt Minh chỉ cau mày đáp lại lạnh nhạt không thèm để ý nhiều:

    " Không thấy"

    Anh nhìn ra ngoài mệt mỏi dựa vào người Thailand ngủ

    ..

    Trong lúc đó_____

    Trong tâm trí Việt Nam cùng ???

    đang xem mà không nói gì , Việt Nam sở hữu con mắt nhìn ký ức cũng thấy được một phần ký ức của cậu ta nên không còn lắm ác cảm nữa

    ϟ SOS ϟ

    ϟThư mật !

    Thư mật ϟ

    Sau khi nghe xong cũng không ngạc nhiên gì mà quay đi còn Việt Lào không hiểu gì chạy theo đề lại một kẻ kỳ bí ở lại

    .

    .

    .

    " Thưa ngài..

    đến rồi ạ "

    Người kéo xe gọi nhẹ Việt Minh dậy , rồi tiện tay đưa cho người kéo xe 50 đồng sau đó mới bế Thailand xuống thì đã bị gia đình Đại Nam chặn lại.

    " Thailand đâu !?"

    Việt Hoà định lao lên thì bị Mặt Trận giữ lại

    " Con tôi đâu ?"

    Đại Nam tiến đến chỗ cậu mà giật lấy người kia đi khỏi khiến Thailand choàng tỉnh

    " Xin ngài bỏ tay ra khỏi vợ tôi "

    Việt Minh cáu kỉnh mà giật lại còn Đại Nam nghĩ là Thailand thì giật áo choàng của cậu ta ra nhưng lại không phải mà là một CHs lạ nhưng rất đẹp khiến ông dừng lại một chút

    " Tôi không hiểu ngài muốn làm gì , nhưng đây là vợ tôi và tôi không biết người ngài tìm là ai "

    Giật lấy áo choàng khỏi tay Đại Nam, anh cũng không muốn rắc rối mà đưa cậu ta nhanh chóng đi khỏi

    .

    .

    .

    " ꇃꁲꌈꉣꀍꀤꏹꋊꉣꀍꌈꇃꋖꀍꁲꋖꂡꁲꂖ "

    - cậu phiền phức thật đấy-

    " câm miệng mau chóng lết cái thân của cậu mà rời khỏi đây nhanh đi "

    Câu nói có chút ấm áp khiến cậu ta đỏ mặt mà vui vẻ chạy theo còn với người khác nó hệt như lời đe doạ kinh khủng nhưng chưa bao xa liền bị Đại Nam chặn lại ở cửa thành

    "..."

    "sao cậu lại vội vàng như vậy?"

    - Đại Nam

    " Liên quan gì đến ông ?"

    " Nếu tôi không đưa em ấy khỏi đây thì chẳng lẽ để ông cướp mất?"

    Đại Nam nhăn mặt mà giật cậu ta khỏi Việt Minh rồi định cưỡng chế bắt đi điều ông ta không ngờ bị cậu ta đẩy ngã mà chạy đến chỗ Việt Minh

    Lúc ấy Quân đội Hoàng gia cũng đến mà áp giải họ vào hoàng cung vì tội náo loạn còn Việt Minh thật sự rất cạn lời mà đi theo

    " Quỳ xuống !"

    Có chết mới chịu nhục mà quỳ xuống chứ có cl Ame không thấy Việt Minh quỳ xuống thì chú ý mà nhìn vào cười

    " Đây không phải người du học mà ông F.E nói sao?

    Sao lại đến nước tôi phá phách rồi"

    " Không phải việc của ngươi"

    Thấy anh che chắn gì đó gã cười thầm mà ra lệnh

    " Đem người đằng sau ra cho ta "

    Thailand hoảng hốt mà co rúm người vào không dám nhìn

    Ame không hề thích kẻ chống lệnh liền đi xuống mà nâng cằm cậu ta lên lập tức bị mờ mắt

    Còn Việt Minh ở xa tặc lưỡi

    ' chả phải vì cái thứ chết tiệt kia , ngươi nghĩ ta ở đây để xem romantic chắc '

    Việt Lào càu nhàu rồi bay ra khỏi cơ thể Việt Nam

    " Mẹ nó , rất tốn thời gian đấy!

    Ông nghĩ con c*c gì mà làm hợp đồng kia thế hả !?"

    Thailand nhìn gã rồi hất tay gã ra lạnh tanh không chút hảo cảm

    " Tôi là người đã có chồng , mong ngài tự trọng "

    Gã hướng lên nhìn anh đang cau mày mà phủi áo đến gần

    " Vợ ngươi đẹp như vậy..."

    Vừa lúc gã ngẩng lên nhìn chúng khuôn mặt bị cậu che kỹ ...

    Gã nhìn Thailand rồi lại nhìn cậu , gã quyết định gì đó rồi sai binh lính :

    " Gỡ trói cho cậu ta "

    Sau khi đang giãn cơ tay thì Ame nói một câu khiến anh giật mình

    " Trở thành vợ ta đi"

    Dứt lời gã bị Thailand tát thẳng vào mặt tức giận không chút do dự

    " Tôi cực kỳ không thích người chống đối mình lắm , phải làm sao nhỉ?

    Hay giữ chồng cậu lại bên tôi đi "

    Thailand lao đến cực kỳ nhanh tát một bạt tai to khiến tất cả binh lính ở đó đều đơ người

    " Con m* m , của tao !

    "

    Gã nhìn Thailand vừa đánh mình mà nổi gân xanh

    " Ngươi nghĩ mình là ai !?

    "

    Rồi cả hai lao vào nhau mà cãi vã khiến anh phải vác người bỏ đồ ở lại

    Thailand ngậm mùi mà giơ ngón giữ với Ame còn Ame thì giật giật mắt tức giận bắt người đi đuổi

    " ....

    Tôi nói một lần nữa cậu không nghe , tôi có thể vứt cậu ở lại rồi để hắn giết cậu đấy".

    Thailand mới tỉnh ngộ sau câu nói của Việt Minh mà cầu xin

    " Xin lỗi.....mà "

    Ửu xìu mà được anh vác trên vai đến bờ biển trong khi không biết gì

    " Nhanh. . nhanh vậy!?

    "

    Việt Minh không nói gì mà dùng vải che mắt cậu ta lại

    " Đừng giãy dụa không tôi sẽ cho cậu làm mồi cá mập"

    Việt Lào quát lớn vào tai Việt Minh mà thúc giục

    " Mẹ nó đến rồi kìa ở đấy mà tình cảm"

    .

    .

    .

    Hết chap

    Nhìn gì =))) chọc mắt h hết r 👊😶‍🌫️☁️

    | Bị gia đình Đại Nam bắt gặp và trói đến chỗ American, trước nhan sắc của Việt Nam, American đã ngục ngã.

    Bị người của American truy đuổi|
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    sống ở đảo


    Anh bây giờ lướt nhanh trên mặt nước biển tránh để bị phát hiện mà dần đi xuống mặt nước rồi cuối cùng biến mất tất nhiên anh chẳng tin Thailand đâu nên không thể để lộ đuôi chỉ bước bộ dưới biển để khỏi bị bắt mà thôi

    " Cậu.... sử dụng phép thuật nước à ?"

    Thailand nhìn khuôn mặt anh đắm đuối giờ mới nhận ra mà hỏi

    " Vậy nếu không thì cả hai đều làm mồi cho cá rồi tôi còn ở đây với cậu à ?"

    Việt Minh không nóng nảy nhưng chí ít cũng bị tâm trạng ghét Thailand của Việt Nam ảnh hưởng đôi chút

    " Hết cách , cậu nếu muốn ở lại bên tôi thì sống trên đảo rồi đúng thời hạn tôi sẽ đưa đến Spain không thì tôi trả cậu lại cho bọn họ "

    Cậu ta lắc đầu không muốn mà bám lên người anh không buông

    ' nhịn 2 phần 9 phần lành không nên chửi , không nên 'whisper

    Mực nước đưa họ lên mà không bị lún xuống nước , trước một quần đảo hoang không bóng người

    Anh cáu kỉnh mà giựt Thailand khỏi mình rồi vứt sang một bên , chỉ tay vào chỗ cậu ta ngồi

    " Ngồi im ở đây!

    "

    Cậu ta cũng rất biết điều mà im phăng phắc không hó hé gì nên anh mới an tâm đi lấy củi và một số vật dụng để nhóm lửa

    Quay lại đã thấy cậu ta đang hý hửng cầm trên tay bông hoa lớn nhưng anh phát giác mà chạy đến

    " Cậu điên à !?"

    Cậu ta thờ thẫn nhìn vào anh đáng vào vai mình mà bỗng chốc rơi nước mắt

    " Tôi chưa làm gì sai mà ?"

    Cậu ta ấm ức mà chạy đi còn anh thì nhìn theo mà đập đầu mình tức giận nhẵm nát bông hoa kia

    .

    .

    .

    Trời đã tối không thấy cậu ta quay lại anh tức tốc mà chạy theo hướng đó rồi thấy cậu ta đang bên một người lạ cầm theo bông hoa Lilium trên tay

    Anh vội vàng đưa cậu ta mà chạy đi rồi không nói lời nào còn Thailand trong vòng tay anh giãy dụa thoát ra

    " Bỏ ra !

    Anh làm gì vậy hả !?"

    Anh chạy đến được đến chỗ đám lửa thì thẳng tay vứt cậu xuống đất giữ chặt lấy tay cậu quát

    " Cậu điên vừa thôi !

    Tôi đi tìm củi đã nói cậu ngồi im rồi tại sao từ đâu ra cái loài hoa chết tiệt kia !?"

    Anh không chịu nữa quát lớn , điên rồi tại sao lại đi ký kết hợp đồng với thằng ngu này không biết

    " Nó thì sao chứ!?

    Rất đẹp mà !?"

    " mẹ nó , mày điên à "

    ".."

    Anh nhìn nó đã bị mình nhẵm nát bét mà nhìn cậu đầy tức giận

    " cái bông hoa m khen là loài hoa kịch độc đấy , còn cái loài hoa chết đẫm m đang cầm nó đang mê hoặc mày đến chỗ con cá mập ngoài kia kìa "

    Giựt khỏi tay cậu ta , bông hoa loa kèn trắng buốt vẫn tính tế đẹp như vậy nhưng cậu ta thì không trong mắt anh giờ Thailand như thằng ngu thiếu học thức

    " Rồi tỉnh lại chưa ?

    Cậu đừng làm việc nó vô dụng như vậy được không !?

    Mấy loài hoa trên cái hòn đảo chết bầm này chẳng tốt đẹp gì đâu "

    Anh định tát cậu nhưng cũng chẳng đánh mà đập mạnh xuống đất bỏ đi

    Cậu ta ngơ ngác nhìn bóng lưng kia dần khuất thì khóc lóc thảm thiết chạy theo xin lỗi nhưng không đi được bao lâu thì mất dấu .. chỉ đành quay lại kia ngồi xuống

    Lúc sau_____

    Anh cũng quay lại mang theo một số động vật hoang dã trên vai ướt cả một cánh tay áo khiến nó đỏ đậm vẫn còn vài giọt máu rơi xuống

    Tuy sợ nhưng cậu ta biết anh không làm gì mình nên chỉ biết quay đi không dám nhìn

    " Con thỏ tôi nướng không ăn à ?

    Sắp cháy rồi kìa "

    Nãy giờ đúng là có một con thỏ nhưng cậu ta chẳng hề để ý nên không biết chỉ ôm bụng chờ

    " Ch....cho tôi à ?"

    " ừ , ngậm miệng và ăn đi "

    Nhét một miếng thịt thỏ đã chín vào mồm Thailand thì anh đưa que xiên cho cậu ta rồi mình đi thay đồ , đói nên Thailand ăn lia lịa không dừng cũng không nhớ chuyện ban nãy cãi nhau với anh nữa

    Việt Lào mãi mới đến thì thấy chuyện như vậy nên chả quan tâm làm gì mà chui lại vào người Việt Nam còn người điều khiển là Việt Minh

    " Lúc em không có ở đây, sảy ra chuyện gì à ?"

    Việt Nam liếc mắt rồi cười

    " Không có gì, chỉ là anh ấy bị ảnh hưởng tính cách nên hơi cọc cằn thôi "

    .

    .

    Tối đấy_____

    Thailand đã ngủ còn Anh thì vẫn thẫn thờ rất lâu ngủ thì chỉ được 3 tiếng rồi chẳng thể ngủ được nữa

    " Mai rời"

    Thailand nhìn anh không mấy để ý nhưng cậu ta lại khá ngạc nhiên

    " Sao vậy ?

    Không phải chúng ta ở đây vài ngày sao ...

    Hôm nay mới ngày thứ hai "

    Anh liếc xéo một cái rồi cười

    " Chà , tôi không muốn phí thời gian làm nội trợ mà quản thúc cậu đâu "

    Việt Minh mệt mỏi chợp mắt rồi ngủ thiếp đi để cậu ta ngây thơ đến gần mà nằm xuống bên cạnh ngủ chung.

    Thật thì từ trong tâm trí Việt Nam đều biết nhưng không cấm cản chỉ đơn thuần là xem mà thôi

    " Em nghĩ không ổn "

    " không cần thiết , anh ấy lo đc "

    " Nhưng thế này quá thân mật rồi"

    " đừng ý kiến nhiều đi ngủ đi "

    " Như.... nhưng"

    Việt Nam khó chịu mà nhìn nó đang lúng túng không nói ra nên anh cũng đuổi khỏi trước khi nó càu nhàu thật sự rất phiền phức

    " Tình yêu là một thứ lãng phí thời gian"

    .

    .

    .

    Hết chap

    =))) Các bạn hết thương tác giả r chap mới nhất mà các bạn ăn quỵt tôi hơi nhiều nên tôi 🙂)) sẽ bỏ các bạn 2 Tuần
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Điên [ đăng lại ]


    | lưu ý: tôi thay đổi cách viết |

    Việt Nam điều khiển rất tốt không để cậu ta phát hiện ra điều bất thường, cùng ở với Thailand vài ngày trên đảo thì nhận được thư của Mẹ mình chuyển nhượng lại cho Việt Minh để Việt Nam quay về đất nước .

    Lúc Việt Minh xem bức thư , Việt Lào cũng ra ngoài mà coi chung lúc đó nhiệt độ trên hòn đảo lúc bấy giờ đã giảm cực kỳ nhanh , song từ lâu , Việt Minh đã đành nhờ Việt Lào đi kiếm quần áo mùa đông ở đất nước gần đó.

    Trên đất nước đó bày đan xen những bộ đồ ngắn dài, lướt qua là bắt gặp rất nhiều kiểu thời trang được làm bằng chất liệu lông thú như đàn cừu béo lúc nhúc trên thảo nguyên.

    Quần áo không phải cừu , mua quần áo mới là cừu.

    Việt Lào về khoản này rất băn khoăn nhất là giờ gã chẳng có cơ thể hoàn hảo nên lộ liễu quá không tốt mà giả quỷ càng không hay

    Việt Nam nho nhã, lịch sự ở đất nước nói chuyện với mẹ nhâm nhi tách trà hoa sen còn ấm toả ra mùi hương thoang thoảng nhè nhẹ để Việt Minh và Việt Lào tùy cơ ứng biến .

    Việt Lào nhân lúc không ai để ý Việt Lào cuối cùng cũng chọn được đồ ưng ý mà quay về đảo

    Việt Minh rất phân vân, lưỡng lự khi ủ ấm cho Thailand nhưng tranh thủ vậy Thailand liền rót mật vào tai anh

    -màu trắng nhất định rất hợp với cậu , thêm một chiếc khăn Len nữa sẽ cực kỳ hoàn hảo.

    Việt Minh phớt lờ câu nói ấy nhưng chất giọng Thailand sở hữu cực kỳ êm tai , cổ họng như chiếc violin , mỗi lần phát ra đều rất mê người.

    Trong số nam giới CHs cậu ta trở thành người trung tâm cũng chả còn là việc lạ .

    Đôi mắt đỏ của cậu ta lung linh , nhìn Việt Minh nhưng chả nên cố gắng thì hơn vì anh chàng chả mấy rung động vì trò vặt vãn này đâu.

    Lúc Thailand gặp Việt Nam, ngay cả tàu titanic cũng bị tảng băng trôi đâm chìm đấy thôi.

    Khéo sao Thailand lại đặt tên cậu là Rose.

    Năm sáu tuổi , đã bị cậu ta lén tự đặt cho Việt Nam cái tên đấy sau khi được nghe chuyện về tàu Titanic.

    Cậu ta luôn ước bản thân thành Leonardo của Việt Nam trên một chiếc du thuyền xa hoa nào đó, hai người đứng trên mũi tàu, dang tay đón gió lãng mạn kết hôn

    Chớp mắt đã nhiều năm, Leonardo mười tám tuổi của ngày hôm nay đã được bên cạnh Rose.

    Vì vậy, mới sáng sớm khi tỉnh dậy đã như sam mà theo chân anh không rời, nằng nặc xin đi theo mà bám đuôi chỉ để ngắm nhan sắc của cơ thể Việt Nam.

    Thật ra, Thailand cũng đẹp mã nhưng lại lùn hơn Việt Nam một chút tuy đã gặp kha khá CHs nhưng phải công nhận, vẻ điển trai của Việt Nam đúng là hiếm như vàng mười.

    Theo nguyên văn của Thailand thì:

    - Vừa nhìn thấy cậu là tôi đã yêu rồi.

    Việt Lào trở lại liền tặng ngay cho cậu thiếu niên một cái nguýt:

    - ngày tim cậu ta đập thình thịch cũng là ngày cậu ta chắc chắn sẽ về cùng cát bụi.

    Việt Nam cũng chỉ qua loa từ suy nghĩ truyền cho Việt Lào nói :

    - em nên học một chút về tình yêu đấy Việt Lào.

    Việt Lào chỉ hừ một cái rồi nghĩ ngán ngẩm .

    Cậu ta đích thị là người bám đuôi đến từng tế bào trong máu , chắc chắn nghe truyện tình yêu nhiều quá nên đâm ra nghĩ mình cũng như vậy

    Lúc Việt Minh vừa sắp xếp đồ , thì nam nhân bên cạnh đã thở dài than vãn

    - Hồi đó tôi rất thích từ xa mà ngắm cậu lắm cũng tò mò những quyển sách viết về lịch sử cậu đọc trong đó khẳng định rất đặc biệt.

    Việt Minh rất bất lực hỏi trời cao, lần đó chính cậu ta yểu điệu mà hôn lên má Việt Nam, nói thích Việt Nam chẳng khác nào tỏ tình là bao.

    Vừa lướt qua mặt biển , Việt Lào đã bắt anh dừng lại như chuông đồng hồ réo rắt bên tai.

    Việt Minh tạm dừng lại mà nghe chiếc chuông ở đồng hồ sống bên cạnh nghe giọng điệu khá vội vàng , anh hoang mang nhìn về phía hướng Việt Lào chỉ giờ lại đến ngó lơ những tiếng thúc giục kia mà khựng lại

    - Chạy đi !

    Chắc Việt Lào vừa bay rất nhanh để theo kịp anh , giọng điệu còn gấp gáp lại thở khó khăn

    - sao phải chạy ?

    Anh quay lại trả lời:

    - nó là thuyền của Ame và gia đình Đại Nam kia

    Nói rồi anh chẳng để ý lắm mà tiếp tục lướt sóng biển thoặt nhìn rất điêu luyện , Việt Lào không đuổi được chỉ nhập lại vào thân xác Việt Nam xoay đi xoay lại nhìn Việt Minh điều chỉnh nó , mặt biển trong vắt màu xanh dương tựa như không một lối thoát , cậu ta hỏi anh:

    - đẹp thật đấy, cậu có nghĩ vậy không?

    Anh vô thức gật đầu , không có rác thải tất nhiên phải đẹp chứ ?

    Việt Lào nói :

    - màu trắng này anh mặc mới đẹp, màu trắng bắt mắt cứ gọi như cục bông Việt Nam ạ

    Việt Minh quay sang nhìn Việt Nam, nở nụ cười mê hồn rồi lại tiếp tục điều khiển cơ thể lướt sóng biển

    Việt Nam lờ đi mà nâng ly rượu trên tay nhâm nhi lúc Việt Lào phát hiện tàu của American và Đại Nam thì Anh cũng đã quay lại tâm thức sau 2 ngày thảo luận với mẹ .

    Việt Lào nhìn Việt Nam sau lưng mình:

    - Anh sao vậy?

    Vừa đưa cốc cho Việt Lào , anh vừa thuận miệng nói :

    - Việt Minh trả lại cơ thể cho em đi

    Việt Minh cũng chẳng tỏ vẻ bất mãn mà lo lắng hỏi :

    " Nhớ kiềm chế cảm xúc là được"

    Việt Nam cũng chẳng để ý mà phớt lờ câu nói của Việt Minh rồi nắm quyền điều khiển cơ thể dừng lại một chút cúi gần mặt Thailand nhìn

    .

    .

    .

    Hết chap._.

    Bạn muốn j 🙂)) hết r 👊

    Ờm chuyện tôi có cả continent 🙂)) các lục địa ấy các bác hiểu không tất nhiên cả 18 chớ 🙂)) .

    Cái này là độc quyền đấy

    Xl vì đã dừng đăng tải tôi đăng lại
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Tham vọng [ đăng lại ]


    Bước chân đến đất nước G.E , Việt Nam vẫn thảnh thơi bế Thailand đi bộ khắp nơi trong tâm trạng không vui cũng chẳng buồn , sau đó thuê một căn phòng ở khách sạn anh kiệt sức gieo mình xuống sofa chẳng buồn quan tâm đến Thailand.

    Là một vị vua sắp kế vị , Anh không cho rằng mình có chỗ nào chưa làm trọn phận sự để bị bắt đi du học cả , mọi thứ người khác cần đều có trên người đầy đủ, sinh ra đã ngậm thìa vàng, tiền đồ họ muốn anh đều có .

    Bữa tiệc tất nhiên đều đi cho dù người khác có mời rượu đến đâu cũng chưa từng nói " không" , cho dù tức giận hay không vui , bực bội không ai có thể phát hiện không vui hay tức vì khuôn mặt giả tạo này rất hoàn hảo.

    Đối với cái rét ở thủ đô highways này thật ra chẳng nhằm nhò gì nhưng nam nhân bên cạnh kia đã rét đến run rẩy co người lại như con nhím lớn quấn lấy hết chiếc chăn trên giường vốn đã mỏng nhìn anh một hồi lâu

    - cậu không rét sao ?

    Thoáng chốc đôi mắt anh chẳng mấy quan tâm rút điếu thuốc từ trong túi khi bế cậu ta đã mua nhanh chóng cầm bật lửa quẹt khiến khói thuốc phả ra khắp căn phòng tuy khó chịu Thailand cũng chẳng thể làm gì mà quận mình lại cố gắng không hít phải khói thuốc lá kia

    Chấm điếu thuốc lá trên tay cuối cùng anh cũng đáp hờ hững :

    - nếu cậu muốn người ôm cậu , có lẽ nên người cậu tìm là Đại Nam chứ không phải tôi

    Dứt câu anh cũng rời khỏi , khuôn mặt vẫn lạnh lùng như tảng băng ngàn năm nhưng đứng trước người khác lại rất tươi cười biết tùy tình huống mà thay đổi cảm xúc của bản thân , căn phòng còn lại một mình Thailand thẫn thờ nhìn vào tờ giấy bên trên bàn đọc từng chữ rồi hét lên giận dữ

    -Ai nói tôi muốn quay lại !?

    Cậu là đồ ác độc !

    Cuối cùng chưa kịp để Thailand kịp chạy gia đình Đại Nam đã đến.

    Sau hai tháng không gặp , Thailand nhìn ông đôi mắt dần chẳng còn cảm xúc nữa kể cả những cái động chạm cũng khiến cậu ta phải kinh tởm đến phát ói nhanh chóng tránh đi mà đẩy ông ra

    Cậu ta ứa nước mắt đập vào người Đại Nam đầy oán hận :

    - Tôi muốn ở bên cậu ấy!

    Trả tôi cho cậu ấy tôi không muốn bên ông!?

    ĐỒ GHÊ TỞM

    Ông nhìn Thailand khóc lóc dùng tất cả sức lực để đánh ông thì dừng lại vài giây ông không tin cậu bé dễ thương của ông lại thốt ra câu nói rằng ông " ghê tởm" đôi mắt bất ngờ chẳng biết làm gì.

    Mặt trận và Việt Hoà đã thất thần đứng hình trước Thailand chỉ là họ không biết người mà cậu ta nhắc là ai nhưng ít nhất họ cũng đưa được cậu đi.

    Phía Việt Nam , xác nhận họ đã đưa cậu ta lên xe cũng quay đầu biến mất trong đám đông thoáng chốc ấy Thailand nhìn thấy Anh dần khuất bóng thì sợ hãi khóc oà lên cố gắng vùng vẫy khỏi tay Đại Nam nhưng kết quả định sẵn cậu ta chẳng thể thoát khỏi ông ta và chỉ thất vọng nhìn phía anh biến mất không nói lên lời

    § Giấy Dự Tiệc Của Gia Tộc G.E

    Kính Gửi : Đại Hoàng Tử Việt Nam

    Yêu Cầu bắt buộc: Mang theo người dự tiệc cùng §

    Chán nản nhìn tấm thiệp trên tay anh tặc lưỡi cho qua rồi nhìn xung quanh, dần khuất bóng vào con đường cũ kỹ biến mất không dấu vết , thấy vậy các sát thủ ẩn của G.E đen mặt cố gắng tìm manh mối lục tung cả con đường kia cũng không có một chút manh mối thì sợ hãi mà sắp đào cả con đường kia .

    Việt Nam đằng xa nhìn thì cười khẩy nhìn lên trời hít một hơi phả ra âm ấm mới đặt khẩu súng ngắm xuống đất nhằm từng sát thủ đang tìm kiếm mình trong vô vọng, chưa kịp hiểu tình hình một kẻ ngã xuống đất khiến lũ kia chú ý mà đến quan sát chưa kịp nhìn đã gục xuống khiến cả lũ kia hoảng loạn mà chạy toán loạn nhưng lại chẳng thể chạy khỏi nòng súng bắn tỉa của Việt Nam cho dù là một tên

    Anh rũ tóc xuống cười cười rồi thuận miệng chửi G.E một câu:

    - Thằng chó tham lam

    Anh cũng bỏ đi không ngoảnh lại chỉ tiếc nuối khẩu súng tỉa của bản thân bị mất mấy viên đạn , G.E cũng nhanh chóng xuất hiện ở hiện trường nhưng anh vốn đã bỏ đi rất lâu rồi.

    Hiện trường rất sạch sẽ những tên kia không bị đạn xuyên qua đầu cũng chẳng có thương tích nhưng khi kiếm tra G.E cũng phải cứng người nội tạng bên trong nát bét không nguyên vẹn ngay cả xương sống, các bác sĩ cũng sợ chết khiếp .

    Phía Anh , Việt Nam đang thương lượng với An Nam về vấn đề thiệp mời:

    | Kích hoạt nv : An Nam

    Giới tính: nam

    Tuổi : ???

    Biệt danh được ghi nhận: chó bám đuôi từ Việt Lào

    Tính cách : ???

    Nửa linh hồn của Việt Nam được cho là kẻ đã ăn mất cảm xúc của Việt Nam |

    - An Nam, giả Gái đi rồi cùng tôi dự tiệc.

    Nam nhân kia nhất định không chịu nhưng cũng phải cúi đầu trước con người này vì uy lực của anh rất lớn đánh không lại chỉ vứt mặt mũi mà giả gái đi cùng Việt Nam.

    Bữa tiệc còn sớm mới diễn ra nhưng có vẻ tất cả đã tập trung đủ , vấn đề rất đơn giản vì Thailand nên bọn họ mới xúm lại như mấy con lợn xề cố gắng lấy lòng cậu ta càng nhìn anh càng phát tởm quay đi, An Nam vốn không quan tâm nhiều chỉ ở trong lòng Việt Nam kinh bỉ nhìn Thailand đang cắn răng cắn lợi muốn bóp chết gã.

    | Lưu ý : gã trong chap sẽ là An Nam|

    | Và American sẽ là Hắn |

    Không biết từ đâu Ame cũng đã đến gần Việt Nam nhìn bằng ánh mắt đầy tình cảm mà ngồi cạnh liếc mắt đưa tình nhưng nhận lại chỉ là ánh mắt chẳng mấy thích thú của Việt Nam , Ame càng xấn tới thì An Nam đã nhảy lên đùi phải của Việt Nam để cắt ngang lời của hắn với anh , nhanh tay giơ ngón trỏ vào mặt American

    Ame rất tức giận nhưng lại chẳng hề để lộ liễu quá mà giả vờ hỏi An Nam ân cần :

    - Cậu là ai ?

    Sao lại ở với Anh ấy

    An Nam không định đáp lại chỉ nép vào người Anh mà chỉ tay ra xa , Việt Nam cũng chán nản với cuộc nói chuyện của Ame nên bế An Nam rời đi đến chỗ bánh ngọt trên bàn ngồi ở xa để Ame tức giận đến phóng lửa mắt nhìn còn An Nam hướng mắt muốn thách thức gã.

    .

    .

    Bạn còn mong gì nữa;-;

    .

    Hết chứ sao nữa=))) xời tất cả các chap đều giới hạn 1000 chữ hơn thôi ;-; viết nhiều các bạn lại chán ←⁠(⁠*⁠꒪⁠ヮ⁠꒪⁠*⁠)

    :')) các bạn không còn ủng hộ tôi nhiều nữa r hơi sad
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Quyến rũ


    Thailand không chịu được liền đẩy họ ra, bước khỏi mớ hỗn độn thì thấy An Nam đang ngồi trên đùi Việt Nam dùng cơ thể mà cọ vào người anh , cậu ta dừng lại mà nắm tay bản thân đến bật máu cắn răng cắn lợi chịu đựng . liếc xéo An Nam , đâu cần xuy nghĩ đương nhiên An Nam không hề quan tâm mà hôn hít Việt Nam đủ kiểu.

    - Cho dù hôm nay mất mặt nhưng ít nhất tôi cũng là người đầu tiên lấy của em.

    An Nam rất đắc ý cười mà nâng cằm của Việt Nam cắn lấy đôi môi lạnh băng kia còn Việt Nam chẳng mảy may quan tâm để An Nam tùy ý đùa giỡn .

    Các CHs khác giờ mới chú ý mà nhìn hai người họ đang thân mật cũng há hốc mồm mà nhìn

    - Thailand !?

    Tay em chảy máu kìa

    Brazil nhận thấy mùi máu thì nhìn xung quanh thấy Thailand đang chảy máu thì cực kỳ hoảng hốt khiến cả vũ hội luống cuống hỏi han, trái lại cậu ta thấy rất phiền mà dậm chân thật mạnh xuống đất đi đến chỗ An Nam và Việt Nam một lời không nói liền xô ngã An Nam ra

    - Cậu là ai !?

    An Nam ngạc nhiên nhìn Thailand khó hiểu, đôi mắt nhìn từ trên xuống dưới cậu ta khinh thường phủi áo nhẹ nhàng rưng rưng nước mắt nhìn Việt Nam đang không quan tâm mà nhâm nhi ly rượu vang trên tay cười

    - khóc gì ?

    Việt Nam dứt lời mỹ nhân An Nam đã ngã vào lòng , nhìn An Nam đang giãy đành đạch trong người mình thì cũng chỉ nhắm mắt cho qua , Thailand càng nhìn càng tức đang chuẩn bị đánh thì Ussr ngăn lại , được đà An Nam chỉ tay vào Thailand nức nở mách với Việt Nam

    - Là cậu ta xô em , đau chết bảo bảo rồi

    Thailand dơ tay lên chuẩn bị đánh thì Việt Nam chắn lại lắc đầu , sờ vào mặt An Nam ngắm nghía cũng không có gì không muốn to chuyện Việt Nam xin lỗi Thailand, kéo An Nam đi mất để lại cậu ta thất thần nhìn quá tức giận Thailand đẩy ngã Ussr

    Tức giận quát lớn:

    - Đừng làm hỏng chuyện của tôi !

    Đại Nam gần đó thấy vậy thì vội vàng đi đến xin lỗi Ussr , Thailand đã theo chân họ đi mất North.Korea chú ý mà đi theo theo nhau đến khu thượng uyển , An Nam chủ động bảo Việt Nam đợi nhưng không nói mình đi đâu khuôn mặt anh hơi bất lực mà quay đi, An Nam cũng đi mất.Thailand đuổi theo còn North.Korea chắc chắn không có gì không ổn may thay gần đó có vài người khác nên lôi họ theo nghe trộm.

    An Nam bỏ Việt Nam ở đó đương nhiên để bắt một con chuột nhắt theo mình tận 10p không chịu buông, liếm môi mình , dừng lại ở chỗ vắng nhẹ nhàng rút từ một chiếc túi giấu kín dưới váy bao thuốc lá tùy tiện lấy một cái rồi dựa lưng vào tường chờ đợi Thailand xuất hiện.

    Tất nhiên cậu ta không suy nghĩ nhiều mà xuất hiện trước mặt An Nam

    - Tránh xa Việt Nam ra

    Hắn dửng dưng chẳng thèm chú ý châm điếu thuốc trên môi rít một hơi dài đáp hời hợt:

    - Thailand à ?

    Cậu thấy đấy người Việt Nam thích là tôi và cậu đối với cậu ấy cũng chỉ là cộng tác thôi

    Thailand đương nhiên không chấp nhận câu nói này nhưng cậu ta biết Việt Nam chưa từng cũng và dám chắc chắn chưa từng có một chút ánh nhìn ham muốn với cậu ta ngay cả cơ thể đó chần như nhộng anh ấy cũng sẽ không nhìn lấy 1 cái .

    - Phù..

    Tôi khuyên cậu đừng nên theo dõi tôi , tôi thậm chí giết cậu còn nhanh hơn trước khi cậu kịp phản ứng đấy

    An Nam kết thúc cuộc nói chuyện nhạt nhòa lướt qua nhanh chóng như chớp nhoáng để Thailand ở sau buồn bã ngồi xuống xụp ở đó khóc lóc, An Nam rất hài lòng mà rời đi vứt điếu thuốc lá bước đi uyển chuyển .

    Lũ người nghe lỏm kia thì bị An Nam lườm từng người một đều lạnh tóc gáy nhưng cũng chỉ là nửa con mắt nhanh chóng cụp xuống rồi đi mất

    .

    .

    Trở lại bữa tiệc _____

    Việt Nam đang bình tĩnh nghe Đại Nam mắng mỏ đủ kiểu An Nam không đồng ý mà cũng chỉ thẳng mặt ông ta chửi bới nguyền rủa đủ kiểu , đến khi Việt Nam không chịu được liền bịt miệng An Nam bằng bánh ngọt mới tạm thời khiến anh hết cãi nhau riêng Đại Nam vẫn chưa hết chửi rủa Việt Nam vì làm Thailand khóc.

    Giữa tiếng chửi Việt Nam dùng một cái tát mạnh vào mặt Đại Nam , vứt chiếc khăn tay vừa đánh ông vào thùng rác như lời sỉ nhục nhã , cuộc trò chuyện càng rắc rối thì Thailand lại đi ra hòa giải.

    - Cha à !

    Người đừng làm ồn ào nữa .

    Con mới là người thích cậu ấy

    Hội trường im lặng không ai nói gì họ đều nhìn Việt Nam từ trên xuống dưới rồi lại nhìn An Nam, họ che đi Việt Nam khỏi tầm mắt Thailand nhưng cậu ta đã đẩy mấy người kia sang một bên mà bước đến gần Việt Nam ngồi xuống, An Nam trợn tròn mắt nhìn Thailand ngồi cạnh mình thì đờ người, tưởng cậu buông tha cho Việt Nam rồi nhưng có vẻ không có tác dụng .

    Cả bọn họ không biết rốt cuộc Việt Nam có điều gì đặc biệt, American thấy Thailand ngồi thì cũng không chịu nổi nữa mà ngồi thẳng vào bên trái người Việt Nam không buông.

    - Cút xuống

    Việt Nam bị kéo từ bên trái sang phải rồi lại ôm ở giữa người khuôn mặt rất méo mó chửi rủa đúng một câu ba người kia lập tức bỏ ra mà quay đi còn Việt Nam đứng dậy mà ra chỗ khác phủi áo khoác chỉnh chu, đẩy chiếc kính lên , anh muốn chơi thử piano kia mà đi mất để lại ba người kia hì hoẹ nhau.

    .

    .

    .

    Hết chap 🥲

    Tutu🙂)) bạn đáng yêu cho tui cảm nhận🙂)
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Cờ bạc


    Việt Nam vốn muốn chơi nhạc lại tự dưng chùn bước khiến An Nam khá ngạc nhiên, Việt Nam quay đi về phía phòng nghỉ ngơi nên An Nam vốn muốn đi theo sau cùng lại bị hai người kia cản lại giữ không cho đi chỉ đành nhìn anh vào bên trong một mình .

    Sau khi một mình không có ai Việt Nam mới yên tâm mà vào trong tâm thức của chính mình, khuôn mặt khó coi lại càng khó coi ba người kia đánh mạt chược không thì lại đánh bài chẳng khác lũ nghiện cờ bạc ma túy , chắc chắn khi hình thành ra lũ này biết trước như vậy thà bẻ ra ăn còn hơn.

    Nhanh chóng Việt Minh phát hiện ra anh rất sớm mà rủ rê Việt Nam vào :

    - Thiếu mỗi một chỗ , vào đây đánh với tụi này đi

    Việt Nam mặt nổi gân xanh khiến Việt Minh trước thảm kịch mà bỏ bài mạt chược trên tay chạy , bỏ bạn lấy xác .

    Bạn bè như thể tay chân vào thế khó tay chặt lấy thân .

    - Quay lại

    Chạy không nổi dù gì cũng là tâm thức của Việt Nam , Việt Minh quay đầu quỳ chung số phận với Việt Lào và Tây Sơn .

    Ấm ức lắm nhưng vẫn chưa đủ người Việt Nam đã bắt họ chịu đủ hình phạt tây sơn cũng phải nể phục vừa man rợn lại đau đớn.

    Tiếng hét thất thanh của cả ba khiến vài người đang chốn sởn gai ốc

    Sau khi tra tấn xong Việt Nam cũng quay lại thực tại suy ngẫm vuốt ve đôi môi mình suy nghĩ :

    - Tổng cộng gồm: Xích quỷ , An Nam, Việt Lào, Việt Minh, Tây Sơn.. trong cơ thể này .

    Nói rồi anh nằm đó đến khi âm thanh vang lên mới rậm rãi chỉnh sửa trang phục rồi bước ra ngoài chào hỏi G.E , An Nam vẫn đang cãi nhau Ame với Thailand bắn lửa mắt .

    - Việt Nam là một nửa của tôi và tôi cũng thế !

    Cậu câm mồm đi thứ lẳng lơ .

    Spain không chịu nổi liền kéo Italy đến chỗ Việt Nam mà mắng mỏ vì An Nam, Spain nhìn thấy mặt anh thì bỗng chốc chẳng nói gì thả Italy ở đó chạy đến chỗ An Nam vẻ hý hửng.

    - Đổi với tôi đi, cậu lấy Italy, Việt Nam tôi thích rồi.

    Italy đơ người nghe Spain đang trao đổi với An Nam, tủi thân mà ngã vào vòng tay của Việt Nam không chút chú ý nhan sắc kia cũng quá đỉnh nếu lùn một chút nữa là ổn .

    Spain quay lại thì Italy đã xua đuổi cậu đi vì Italy còn đang say đắm trong lòng Việt Nam

    - Bỏ hôn ước đi, tôi không chịu cưới cậu đâu Spain!

    Tôi tìm thấy người tôi yêu rồi

    Vòng tay Việt Nam vốn ấm áp lại cực kỳ mềm mại nên Italy một mực không chịu ra đơn giản mùi hương đó quá đặc biệt cho dù tất cả CHs cũng chẳng thể có .

    Mùi Hương Đặc trưng cho sự dòng máu thuần khiết không tạp nham.

    Việt Nam cũng không phản kháng để Italy ôm rất lâu mới khó chịu đẩy ra nhưng rất nhẹ để đủ hiểu Anh đã khó chịu

    An Nam nói khẽ vào tai Italy cười khúc khích mà đi đến xà vào lòng Việt Nam :

    - Tôi biết Cậu nghiện mùi đó rồi nhỉ ?

    Bị trúng tim đen cậu ta đỏ mặt bỏ Spain ở lại không hiểu gì nhìn An Nam nghi ngoặc rồi chạy theo Italy, An Nam hiểu một chút mùi cơ thể Việt Nam vì nó rất nhiều mùi đặc biệt nhiều là mùi hoa sen thoang thoảng nhưng những mùi hương này cực kỳ dễ gây nghiện nên anh ít muốn ai đó ôm bản thân

    - Bọn họ lại chơi Bạc à

    An Nam là một nửa của Việt Nam nên cũng có cùng cảm nhận với Việt Nam còn những người kia là một chút ký ức không thì do tính cách tạo nên còn An Nam như tách từ một nửa cơ thể và linh hồn nên cảm nhận rõ hơn bất kỳ ai trong cơ thể kia

    Thật tình chẳng thể hiểu nổi Việt Nam nghĩ gì kể cả An Nam cũng khó mà hiểu được Việt Nam tâm chí anh như một dải ngân hà rộng lớn còn họ chỉ là những con kiến nhỏ nằm gọn dưới chân có thể chết bất cứ lúc nào, An Nam từng tiết lộ rằng cho dù là nửa linh hồn nhưng vẫn bị kém xa sức mạnh , tri thức của Việt Nam nên không kẻ nào vượt qua được anh.

    - Vướng

    Việt Nam hất An Nam ra mà nhăn mặt đi mất , có vẻ không vui nhưng vẫn nhẹ nhàng mà đưa An Nam đến chỗ ngồi nghỉ

    Chính An Nam cũng không còn lạ gì việc này , nên chỉ im lặng ngồi đợi rốt cuộc Thailand vẫn chọc vào tim đen của An Nam

    - * chát * Câm miệng cậu đi !

    An Nam mất kiểm soát tát mạnh vào mặt Thailand nhảy vào đánh nhau , G.E cũng không muốn ồn ào chỉ bảo Việt Nam chông trừng lại người của mình, đối với Đại Nam rất vội vàng thì Việt Nam rất bình tĩnh như không , đi đến nhìn thấy An Nam bị Đại Nam đổ rượu lên đầu cũng chỉ đứng trước mặt gã nhìn

    - Đau không ?

    Việt Nam rất thảnh thơi rút chiếc khăn tay lau đi rượu đắng lăn trên má An Nam , những động chạm nhẹ nhàng ấy khiến Thailand nhìn phát thèm còn nhìn lại Việt Hoà, Mặt Trận và cả Đại Nam họ chưa từng cũng sẽ chẳng được như Việt Nam, cậu ta càng ghen tị .

    Xong xuôi Việt Nam Lột chiếc áo đắt tiền xuống che cho An Nam, bây giờ Việt Nam mới trả lại cả lời lẫn lãi từ Đại Nam thẳng tay đổ cốc rượu vang nhiều hơn của Đại Nam vào chính người ông trong sự ngỡ ngàng của tất cả .

    Việt Nam nhổ nước bọt vào chiếc áo của ông.

    Bế An Nam đi không quên nói một câu

    - Người phụ nữ của tôi chưa đến lượt ông dạy bảo , ông đổ rượu lên người cô ấy thì tôi trả ông một ly rượu không ai nợ ai .

    Ông cũng đừng đem mấy cái giấy tờ ra để đe doạ tôi , nó không có tác dụng.

    Chính như vậy Việt Nam bỏ đi như một người hùng trong mắt Thailand và Ame , Italy còn trong mắt Đại Nam nó như lời sỉ nhục .

    .

    .

    .

    .

    Bạn còn nghĩ gì nữa hết mẹ r =))()

    Umba xì bùa 🙂)) không ủng hộ tui ra chuồng gà 1 tuần
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Nước Finland


    Việt Nam sau khi nhiệm vụ thì đã đá An Nam vào tâm thức bởi vì quá phiền nếu không Việt Lào lại An Nam chính vậy mấy người đó đều bị Việt Nam nhốt lại trong đó không được phép ra ngoài nếu như không được sự cho phép của anh

    - phiền phức

    Việt Nam châm điếu thuốc trên tay thuốc lá toả khắp căn phòng đôi mắt kia chẳng mấy vui vẻ cầm trên tay tờ giấy được phục vụ đưa cho thẳng tay vứt đi vào thùng rác không nhìn nửa con mắt, đôi môi mấp máy những từ ngữ thô tục nhưng ngoài mặt vẫn rất điềm tĩnh nhã nhặn , người phục vụ rất thích Việt Nam nhưng mùi căn phòng đó quá nồng nặc thuốc lá chẳng hề có chút liên quan đến anh vì anh quá trong sạch và sạch sẽ chính câu nói ấy. chẳng biết sao được gắn mác hoàng tử trắng chính anh cũng phải bật cười.

    Chả qua cũng chỉ qua mặt vài lần trên tàu, họ đâu biết anh là người như thế nào.

    Chỉ chút tò mò về đất nước Finland, dù gì cũng đọc qua có vẻ khá thú vị nhưng đối với Việt Nam nó chẳng phải việc to tát gì chỉ tốn thời gian Finland.Empire cũng như Finland, tốt bụng nhưng chẳng phải ngươi dễ động có khi mùa đông đến chính anh cũng nghe được lời thì thầm từ tuyết đấy .

    Chưa đến nhưng có vẻ như Việt Nam đã gặp một thêm kẻ phiền phức dính chặt vào mình

    - Việt Nam !

    Cậu nghĩ thế nào khi ở với tôi ?

    Việt Nam bỏ đi xa khỏi kẻ này chính gã là người từng làm khó anh , nhưng chẳng một lý do thành thích anh vì khuôn mặt Việt Nam, quần áo chỉnh chu ?

    Thích quá gương mặt giả tạo che đi khuôn mặt chẳng có cảm xúc hay thứ gì đó đặc biệt ở Việt Nam, anh tự hỏi liệu gã thích anh vì gì nhưng cũng như cảm xúc Việt Nam cũng đóng nó lại không hé nửa lời với American.

    Việt Nam đối với American rất dịu dàng cũng không dám hút thuốc trước mặt cậu ta , đối với anh biết gã đang dần chán quan hệ này rồi

    | Gã trong chap ám chỉ American|

    - Dừng lại nhé ?

    Gã nhìn Việt Nam rất lâu không trả lời nhưng không đáp gã đang chìm đắm trong suy nghĩ anh lắc đầu cười

    - Đừng nghĩ cái tình cảm thoáng qua ấy là tình yêu cũng đừng đến với tôi nữa

    Gã hoảng loạn nắm lấy Việt Nam nhưng nhận ra khuôn mặt anh lạnh tanh không chút cảm tình hất gã ra , trước mắt gã , kẻ được người khác tôn vinh tay châm điếu thuốc lá khuôn mặt vô cảm cười khẩy , bỏ đi để lại cho gã một câu nói lạnh tanh

    - Cậu cũng có người mới rồi đừng tìm tôi nữa

    Việt Nam rời đi khỏi thì không ngừng cười , xoá tên gã khỏi cuốn nhật ký cùng lúc điếu thuốc lá gần hết, anh tặc lưỡi vứt nó khỏi thuyền bước đi rất vui vẻ bông hồng đỏ đi đâu cũng trở thành tâm điểm của đám đông suốt thời gian ở trên thuyền rất nhiều quý tộc bị nhan sắc Việt Nam làm đổ gục nên có gì họ cũng nói với anh giả dụ như việc American qua đêm với một cô gái họ đều nói với anh nên Việt Nam mới có cớ mà đá American.

    Đêm ấy, American cầm một bó hoa tươi trắng gõ cửa phòng Việt Nam chẳng cần hỏi cũng biết để xin lỗi nhưng anh ở trong phòng thư giãn đọc sách mặc kệ American bị sóng tạp nước vào khiến người gã ướt nhẹp .

    Gã nghĩ anh giận vụ gã qua đêm với một đứa con gái khác nên vẫn đứng đợi ở đó còn Việt Nam bắt đầu thấy phiền phức liền tắt hẳn điện mà ngủ để gã ở ngoài cả đêm

    - Cậu còn muốn gì nữa

    Sáng sớm đi khỏi cửa đã gặp người cũ ai cười nổi , American phủi quần áo rồi giơ bó hoa trên tay lên nhưng anh lại chẳng nói gì đóng sầm cửa phòng lại , gã ngạc nhiên xoay bó hoa nhìn thì mới phát hiện thì ra nó đã chết hết đen xì , gã không hiểu gì cả nhưng vẫn nhẫn nhại quay về phòng chuẩn bị bó hoa khác.

    Trái ngược Việt Nam biết ai làm ấy vậy anh lại chẳng nói gì

    Mấy ngày trôi qua hầu như mọi ngày American đều sẽ đến để xin lỗi, Việt Nam rất chán nản đến nỗi nửa con mắt cũng không thèm nhìn , người xung quanh cũng nói hộ cậu rằng gã nên từ bỏ đi nhưng gã một mực muốn tiếp tục không chịu nổi Việt Nam kéo gã đến giữa bữa tiệc mà tuyên bố sẽ không bao giờ yêu gã một lần nữa khiến gã một mình đứng đó với đôi mắt ngấn lệ mặc dù chẳng ai dám cười gã cả

    Sau vài ngày gã không tìm Việt Nam nữa Anh rất dễ chịu dần đi xung quanh thuyền nhiều hơn , tính tình cũng dễ chịu hơn .

    Nhưng hầu như đều bị quan sát, dần dần anh cũng quen lúc đó cũng gần đến nơi chỗ Finland, Việt Nam cũng hạn chế di chuyển hơn khư khư trong căn phòng nhất quyết không ra khiến American chẳng thể theo dõi được gì nên gã đánh liều một phen rằng tối sẽ lẻn vào phòng Việt Nam

    Đâu dễ dàng ngay lúc gã đi vào đã chứng kiến Việt Nam hút thuốc thì cũng như chẳng thể nào bước chân ra khỏi căn phòng ấy.

    Việt Nam đã bắt gã lại , đôi mắt anh sắc bén lướt qua một lượt khiến gã run rẩy như thấu cả tâm can của American , rồi việc gì cũng phải đến gã bị Việt Nam đè xuống giường trước sự bất lực của gã .

    - Tha cho tôi đi!

    Tôi sai rồi

    Gã khóc lóc cầu xin...

    .

    .

    .

    Việt Nam nhíu mày dơ tay lên đã khiến gã sợ hãi co rúm như con nhím rồi , cuối cùng mở mắt ra gã mới ngạc nhiên cực độ Việt Nam chẳng làm gì cả ôm lấy American như thể gã là gấu bông nhẹ nhàng thiếp đi mất để gã thất thần nhìn anh ngủ .

    American cười nụ cười đầy ma mị mà vòng tay vào người anh ôm chặt lấy ngả đầu gã vào cổ anh đầy sự hạnh phúc, đôi mắt gã sớm đã xuất hiện một hình trái tim lớn nhìn vào Việt Nam không chớp mắt

    - Nhìn ghê thế, thằng này giống chú nó a

    Việt Lào trong nội tâm Việt Nam gào thét thảm thiết rồi dơ chiếc máy quay cũ cho họ xem , càng hoảng rằng Việt Nam cứ để gã tùy tiện kệ gã làm gì thì làm.

    Họ rất muốn ra khỏi đó để vứt thẳng American ra ngoài nhưng Việt Nam vốn đã phong ấn lại hết cách chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đóng không chút động tĩnh

    .

    .

    .

    🙂)) Ngứa đuýt xẹt xẹt , ăn bỏng ngô xem chap sau có ngài ấy có bị bóc tem không nhoá
     
    [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
    Giết người ?


    Sau đêm đó, Việt Nam bảo American ở ngoài đợi.

    đã đợi rất lâu đến khi con tàu dừng cũng chẳng hề thấy Việt Nam bước ra vậy nên gã vì quá mong nhớ đã đá chiếc cửa phòng ra khỏi nhưng phát hiện không hề có một dấu vết Việt Nam biến mất không chút dấu vết thậm chí mùi hương cũng đã khử sạch không còn tí manh mối .

    Quá tức giận gã dán thông báo bắt người trên chợ đen

    .

    .

    .

    Tất nhiên điều nay cậu biết nhưng không hề cảm xúc gì mà lướt qua nhanh chóng về đến phía nhà trọ thì cười mỉm chắc chắn rằng người đằng sau đã đi theo liền đứng trước cửa nhà trọ cởi mũ để ra biểu cảm yếu đuối bước vào trong sau khi chắc chắn cậu đã lên phòng , người kia đã hành động tiến vào nhà trọ ông chủ rất nồng nhiệt tiếp đãi nhưng sau khi người đó đã lấy chìa khóa lên phòng thì khuôn mặt tắt lịm bước khỏi quầy hàng mà treo ngược biển lại

    * Close*

    - đóng -

    Đúng như suy nghĩ trí óc cũng như những kẻ trước " ngu ngốc" hắn chỉ có trong tay một lọ thuốc mê , một khẩu súng điện hệt như bọn đến trước đó Việt Nam không phấn khởi như lần đầu nữa chỉ hơi kinh bỉ mà quay ngoắt đi không thèm nhìn dùng tay phất đi mà ngồi buông thõng trên sofa rít hơi dài điếu thuốc trên tay phả ra Việt Nam cầm ly thủy tinh màu đỏ tươi vẫn còn ấm một hơi uống hết không ngần ngại chẳng biết là người thứ bao nhiêu nhưng trong hôm nay ít nhất đã đủ đầy cả sàn nhà của anh .

    Chọn lấy một kẻ còn thoi thóp thở dốc trên đống xác liền vứt thẳng vào giường lực mạnh cộng với bị thương nặng gã chỉ phụt một ngụm máu tươi trên giường trắng

    Thấy anh đến gã lết người cố chạy nhưng bị anh đè xuống giữ chặt hai tay trên đầu cười khẩy

    - Alpha như ngươi nếu chết nhất định sẽ khiến omega buồn đấy biết điều ngoan ngoãn đi

    Tiếng phập từ da thịt khiến người kia đau đớn nhưng không dám hó hé dù chỉ nửa lời, anh cũng không làm khó gã chỉ bỏ răng mình ra uống số máu chảy ra rồi lau miệng cười, gã như một con chó nghe lời không dám nói nửa câu quay mặt đi .

    Anh hứng thú mà cắn thêm một vết vào tay gã hiện lên dấu ấn, bỏ khỏi giường phất tay khiến đống xác kia lập tức biến mất để người kia nằm ở đó mệt lử từ vết thương đau đớn quằn quại ở trên giường nhưng nó hình như đang cấu tạo để khiến vết thương lành lại , anh không thèm nhìn đến nửa con mắt lau đi vết máu trên môi , để gã giãy dụa chán chê mới dùng nước đưa hắn vào phòng tắm lúc ấy cửa cũng đang bị phá nhưng rất lâu lại chẳng thể mở được Việt Nam giả vờ yếu đuối trên thân mỗi chiếc sơ mi cũng chán nản đọc sách mãi .

    Cửa được mở người kia mệt lả bước tới chỗ cậu mà dơ súng vào đầu anh nhưng sau khi gã hành động là lúc cửa khoá trái lại một tiếng rất to tưởng người gã sợ hãi quay lại thì cơ thể đã cứng đờ 1s trước còn là căn phòng ấm áp giờ thành một màn đen vô tận đầy xác chết xung quanh gã đầy kẻ nhìn lên nhìn xuống kẻ thì thầm thì còn lại đều cười gã đã dơ súng doạ nạt nhưng nhận lại chỉ là tiếng hét thảm thiết vang vọng xa xa

    Việt Nam đối với Alpha kia có chút cảm tình vì gã ngoài nuôi bản thân lại còn nhiều đứa trẻ mới lớn ngang ngang anh nên cái mạng nhỏ kia xem như thoát nạn cũng không trách gã số tiền lên đến ngàn đô sao lại có thể vụt mất suy ngẫm thì gã cũng chỉ muốn vì gia đình , nhưng từ lúc nào anh lại có tấm lòng vị tha vậy nhỉ có lẽ cảm giác nhất thời cánh cửa kia cũng nhanh chóng mở ra gã mặc trên người bộ đồ thanh lịch của anh vừa vặn đến khó tả ít nhất khuôn mặt kia không làm anh thất vọng ai cũng đều yêu cái đẹp mà nhỉ sẽ chẳng sao khi giữ một sủng vật đẹp trai bên cạnh đâu , các quý cô đều muốn có một người sủng nam mà anh cũng chỉ đi theo thời đại thôi, gã thấy anh luôn miệng cười thì rất thắc mắc không tả buột miệng hỏi:

    - Bộ ngươi không có cảm xúc à tại sao đều chỉ cười như vậy

    Việt Nam mất hứng thì tặc lưỡi không đếm xỉa đến quay đi đọc sách, thấy bản thân bị ăn bơ gã tức giận muốn bỏ đi thì liền khựng lại đi đến chỗ cậu không chút do dự khiến gã bối rối lắm nhưng người Việt Nam càng làm gã bối rối vì người anh thậm chí chẳng có gì ngoài chiếc sơ mi trắng toát , gã sợ toát cả mồ hôi nhìn anh đang dò xét mình.

    Cảm giác lạnh sống lưng chưa từng cảm nhận khiến gã bất giác cảm thấy trống rỗng xung quanh không có thứ gì an toàn cho gã cả , chưa để gã tỉnh táo anh trực tiếp nắm lấy tay gã đè xuống sofa cởi từng chiếc cúc áo ra khiến gã hoảng hốt cực kỳ chiếc quần cũng bị cậu lột ra hẳn trên người không lấy đồ vật che thân khuôn mặt gã đã đỏ càng đỏ nhìn anh đang chơi với cậu nhỏ thật sự khiến gã bối rối nhưng dần già gã không dám phản kháng mặc cậu tự động nhưng càng lúc càng nhìn gã lại chẳng thể chịu nổi đối với gã bây giờ..

    - Miệng là không đủ

    .

    .

    .

    ¯⁠\⁠_⁠(⁠ツ⁠)⁠_⁠/⁠¯ Hết 👌😏 bạn thấy tôi matday=))) tôi càng thích trêu đùa bạn
     
    Back
    Top Dưới