T/g: Vì tôi không biết Ngược (tâm) là gì nên tôi sẽ hiểu là Ngược nha'-')
T/g: Truyện này đơn của bác @Leto_Lotosa
---
Cậu (Việt Nam) và hắn (Russia) đã kết hôn với nhau được 5 năm...lúc đầu thì tình cảm còn rất mặn nồng nhưng càng về sau cậu càng thấy rõ...tên này không thật sự yêu thương cậu như cậu nghĩ!
Cưới được 1 năm đầu, hắn lúc nào cũng đối xử rất tốt với cậu, nhưng khi kết hôn được 3 năm, cậu đã thấy rõ hắn bắt đầu chán ghét cậu, hắn buôn những lời chửi thậm tệ nhất mặc dù lỗi đó không thật sự do cậu gây ra...mọi người hỏi do ai gây ra á?
Tên đấy chứ ai!
Cái bình quý của hắn, hắn vô tình và vào và làm nó vỡ tanh bành, rồi ai là người vừa dọn và vừa nghe chửi?
Là cậu!
Rõ ràng là hắn làm bể, vậy mà hắn không chịu?
Lại nói cậu chính là người làm bể?
Cậu cũng chỉ biết nhẫn nhịn thôi...vì dù gì vợ chồng nhường nhịn nhau một chút cũng không sao nhỉ?
Sau khi kết hôn được 5 năm, hắn bắt đầu đi ra ngoài vào ban đêm nhiều hơn...cậu cũng không nghi ngờ gì cả, chỉ nghĩ là chồng mình đi đâu đó gặp đối tác làm ăn các kiểu, nhưng cậu đâu ngờ là trên đầu của cậu đã mọc hai cái sừng dài vãi lìn ra'-')
Đỉnh điểm là vào lần...
Hôm đó ngày trời khá đẹp, bầu trời trong xanh, nắng không quá gắt nhưng...đó lại là một ngày...rất xấu với cậu!
Vì sao ư?
Cậu không biết lòi đâu ra 1 con ả tự xưng là thư kí của hắn, nhưng ả kiểu...có vài hành động thân mật thái quá trước mặt cậu?
Nhưng cậu không tức giận?
Vì cậu nghĩ đó chỉ là vài hành động bình thường thôi...có lẽ trong mắt cậu là thế...
(Tôi xin phép được đặt tên cho thư ký Mina để dễ cho mọi người hình dung)
Mina: Xin chào, tôi là thư ký của của ngài Russia /ôm một bên tay của hắn/
Ả vừa ôm, vừa cạ cạ bộ trái cây làm bằng cao su của ả vào tay hắn.
Ả mục đích là muốn cậu tức giận rồi đẩy ả sang một bên, rồi sau đó sẽ bị Russia chửi một cách thậm tệ, kế hoạch lúc đầu của ả là thế
Nhưng ả đâu ngờ, người con trai đứng trước mặt ả lại điềm tỉnh, chào hỏi nhiệt tình, còn không thèm để ý đến hành động của ả!
Ả tức không?
Tức chứ, nhưng phải nhịn vì nếu ả tức giận với cậu thì có khi vừa bị đuổi việc vừa bị mang tiếng là trà xanh (hoặc tiểu tam), ả không muốn như vậy đâu!
Về phần hắn, hắn nghĩ gì ư, rất thắc mắc!
Hắn thường thấy những người đàn ông mang người tình về nhà thì vợ sẽ nổi trận lôi đình lên, nhưng riêng cậu thì...đây là trường hợp đầu tiên hắn thấy...điềm tỉnh, tươi cười chào đón, không tỏ ra một chút giận dỗi nào...hắn tự hỏi rằng cậu ngốc thật hay ngốc giả thế hả!?
Việt Nam: A!
Thôi chết, hai người vào nhà ngồi đi chứ, không thể để thư ký của anh đứng ở ngoài được!
Nói xong, cậu liền chạy ra đằng sau hai người và đẩy vào nhà...thật không hiểu nổi!
Cậu là đang nhiệt tình quá mức cần thiết rồi!
Việt Nam: Được rồi, hai người ngồi đây đi, để em đi lấy nước!
Việt Nam: À mà...hai người muốn uống gì?
Mina: A...à...cho tôi một ly cà phê sữa...
Russia: Cà phê đen
Việt Nam: Vâng để em đi lấy ngay /quay người đi vào bếp/
---
Mina: Tôi thấy làm như này...có tội cho phu nhân quá không thưa chủ tịch?
Russia: Ta không biết...nhưng nhìn biểu hiện của em ấy khá khác...
Mina: Tôi cũng thấy vậy...thường thì hầu như ai bị phản bội đều rất tức giận kia mà...?
...Hóa ra họ chỉ đang thử cậu thôi...vì Russia thấy cậu lúc nào cũng giấu hắn gì đấy, lúc nào cũng lén la lén lút đi ra ngoài, rồi còn căn dặn cẩn thận tất cả các người hầu không được nói gì đó với hắn, nên hắn bất đắc dĩ phải dở trò này với cậu, chứ thực chất, hắn vẫn còn rất thương cậu...thương rất nhiều...
---
Về phía cậu...cậu đang vừa pha cà phê và...vừa khóc...?
Những giọt nước mắt không tự chủ mà rơi lả chả, cậu biết hắn ngoại tình nhưng cố gắng không bộc lộ cảm xúc thật ra ngoài vì...cậu đã mắc một căn bệnh quái ác...bệnh ung thư giai đoạn cuối...cậu chỉ mới phát hiện vào cuối tháng trước...và bây giờ bác sĩ bảo, cậu chỉ còn một tháng nữa để sống thôi...đó là lí do, cậu lại nhiệt tình với cả hai tới vậy...thật đau lòng!
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
...
Chủ tịch!
Ngài mau tỉnh lại đi!
Russia: /dần mở mắt/
Mina: Ngài làm gì vậy!?
Đang giờ làm việc mà lại ngủ gục, nếu nhân viên mà nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa!?
Russia: Phu...
Mina: Phu? /khó hiểu/
Russia: Kêu phu nhân tới đây đi.../mệt mỏi/
Mina: /ngạc nhiên nhưng dần lấy lại bình tĩnh/ Chủ tịch, có lẽ ngài đã làm việc quá nhiều nên sinh ra ảo giác rồi, nghỉ ngơi đi
Russia: Ta bảo kêu phu nhân vào đây!
Mina:...Phu nhân đã mất rồi thưa chủ tịch!
Russia: /bừng tỉnh/
Mina: Phu nhân đã mất được 1 tháng rồi!
Tỉnh lại đi thưa chủ tịch!
...Hóa ra...tất cả những gì xảy ra đều là do hắn mơ sao?
Mơ lại những gì hắn đã làm với người mà hắn thương yêu nhất?
Hắn...đau...đau lắm...vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, lại nghe tin người vợ mình đã mất được một tháng và...nay là ngày dỗ của em ấy?
Đau lòng chứ...ai mà chẳng đau...nhưng trách thì vẫn trách...ai bảo cậu quá thương hắn, sợ hắn buồn khi nghe tin cậu bị ung thư nên đã cố gắng bảo tất cả các người hầu, vệ sĩ, quản gia trong nhà, dù xảy ra chuyện gì tuyệt đối cũng không nói cho hắn biết cho đến khi cậu mất!
Bây giờ...hắn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi...hối hận vì đã không chăm sóc cậu...hối hận vì đã không quan tâm cậu nhiều hơn và...hối hận vì đã làm cậu ra nông nỗi này...
---
End chap~
Chap tiếp theo sẽ là đơn của bác này
Tới đây thôi
Pái pai mọi người, chúc mọi người một ngày tốt lành 👍