Khác Countryhuman Oneshots

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
312172057-256-k972440.jpg

Countryhuman Oneshots
Tác giả: MonLuonLeo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•Cre ảnh bìa: ✨🌻 Phương Linh 🍀✨

•Truyện của tôi!

Đừng bê nó đi đâu cả! (Tôi không ngại cho các bạn 1 phiếu báo cáo đâu!)

•Truyện Viễn Tưởng, không có ý xúc phạm đến bất cứ cá nhân nào hay xúc phạm đến bất cứ quốc gia nào!

•Tôi không thích viết H+ nên là đừng bắt tôi viết tôi giận tôi dỗi là tôi drop nên đừng làm khó tôi nhé!( ╹▽╹ )



đammỹ​
 
Countryhuman Oneshots
Xin Chào


T/g: Chào mọi người, đây là truyện thứ 2...và mong mọi người đọc mô tả truyện!

T/g: Nếu truyện có sai sót, mong mọi người góp nhẹ nhàng và đừng chửi tục trong truyện của tôi

T/g: Đây là truyện Oneshot, mọi người có thể đặt đơn mà mọi người thích

T/g: Cách để tôi xác nhận và làm cặp đó!

Tên cặp

Ngược/Ngọt

Kết: HE, SE, BE,...v.v...

T/g: Tới đây thôi, Pp mọi người

T/g: Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍
 
Countryhuman Oneshots
AllVietNam


T/g: Chap này làm đơn của bác moshi127

T/g: Điểm danh Công...

Mặt Trận (MTDTGPMNVN)

VNCH (Việt Nam Cộng Hòa)

USSR (Liên Xô)

Nazi (Third Reich)

China (Trung Quốc)

American (Mỹ)

Russia (Nga)

Cuba

T/g: Hưm...nhiêu đây thôi

T/g: Vào truyện thôi nhỉ?

---

Cậu (Việt Nam) và các anh đã kết hôn với nhau được 3 năm, họ sống với nhau rất hạnh phúc, nhưng cũng có một vài sự cố xảy ra nhưng họ đã vượt qua nó, hiện tại họ đang có 8 người con (mỗi người có 1 đứa con)

T/g: Đừng hỏi tôi mấy đứa bé đó tên gì, tôi không biết đâu...Nhưng tôi sẽ cho mọi người đặt tên cho 7 đứa bé này

Trong căn phòng tối...một cơ thể nhỏ bé đang nằm trên đó, người đó có nước da màu đỏ với điểm nhấn là một ngôi sao năm cánh trước mặt

Việt Nam đang nằm ngủ...mắt cậu thì thâm quần, cơ thể thì mệt mỏi, có lẽ tối qua cậu khá bận bịu về chuyện chăm con ngủ, vì mấy tên kia tối qua không biết đâu, để cậu ở nhà với những đứa trẻ này, cậu phải làm đủ trò để chúng chịu ngủ, đến lúc chúng ngủ thì mặt trời cũng đã ló dạng rồi...

Cốc Cốc Cốc (tiếng gõ cửa)

Việt Nam: Ư.../mệt mỏi ngồi dậy/...Mời vào...

Cạch (tiếng mở cửa)

???: Em sao rồi Việt Nam?

Anh có mang đồ ăn sáng lên nè...

Việt Nam: Ưm...cảm ơn anh nha Mặt Trận.../cầm khay đồ ăn gật gà gật gù/

Mặt Trận: Thôi, ăn xong đi rồi ngủ tiếp, chứ giờ em mà ngủ thể nào cũng bị đau bụng cho coi...

Việt Nam: Vâng.../bắt đầu ăn/

Mặt Trận: Ăn đi, anh ra ngoài chút, lát anh quay lại /đứng dậy rồ đi/

Sau khi anh vừa rời đi thì...cậu liền cầm khay đồ ăn để lên bàn và nằm xuống ngủ tiếp...vì cậu đã thức trắng mấy đêm liền rồi ngủ thiếp đi...

Các anh cũng có vào phòng cậu tính gọi cậu dậy nhưng USSR và Nazi đã ngăn lại

USSR: Các ngươi muốn em ấy tiếp tục mất ngủ?

Nazi: Các ngươi không nghĩ cho em ấy?

Sau hai câu nói này thì mấy người còn lại cũng không còn gì để phản bác nữa, lí do họ vào phòng cậu là vì mấy đứa nhỏ đã dậy và chúng đang phá tanh bành phòng làm việc, còn phá luôn cả phòng khác, họ không chịu nổi nên mới tính đánh thức cậu như rồi lại bỏ đi (lưu ý đây là buổi tối nha)

Oaoaoaoa (tiếng khóc)

Việt Nam: /giật mình tỉnh dậy ngó qua đồng hồ/ Thôi c.hết!

Mình ngủ tới tối luôn rồi!

Việt Nam: Phải rồi mấy đứa nhỏ /bước xuống giường, đi ra khỏi phòng, chạy thật nhanh tới phòng mấy đứa nhỏ/

Cạch (tiếng mở cửa)

Việt Nam: Mấy đứa, mẹ tơi rồ- /đứng hình/

Hóa ra tiếng hồi nãy không phải của mấy đứa nhỏ khóc, mà là tiếng cười...chắc do cậu thức nhiều quá nên lãng tai, mốt phải đi khám lại mới được!

AllCông: Em dậy rồi à?

Xuống ăn tối đi, bọn anh có để sẵn đồ ăn ở dưới rồi

Việt Nam: Hả...mà mọi người không đi công việc sao...?

USSR: Bọn ta tính đi rồi, những nãy bọn trẻ dậy rồi phá

Nazi: Nên bọn ta mới phải sỗ cho chính ngủ này

China: Chăm trẻ con đúng là mệt thật

Cuba: Giờ anh mới hiểu cảm giác của em đấy

Những người nãy không nói: Đúng vậy

Việt Nam: /phì cười/

Mặt Trận: Nhưng mà...

VNCH: Mấy bữa nay bọn anh ăn chay nhiều rồi...

Russia: Hay em...

America: Phải đó...

Việt Nam: Thôi...em đang mệt lắm...để khi khác đi...nói nữa là đừng trách tại sao em ác đây /đi xuống phòng bếp/

Thế là cậu vẫn không thoát khỏi số mệnh bị đè, và tôi sẽ cắt phần H+ đi...vì tôi không thích viết H, và tôi cũng có ghi rõ ở mô tả rồi nha!

---

End chap~

T/g: Chap tiếp theo sẽ là đơn của bác này

Ngược là đúng sở trường của tôi ròi=))

Nhưng đừng lo, tôi sẽ người nhẹ nhàng thôi, lâu lâu cho Việt Nam làm phản diện bữa=))

Và lưu ý chap sau có máu và tả hơi thô, ai không thích thì out!

Chap tới đây thôi

Pp mọi người

Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍
 
Countryhuman Oneshots
Việt Nam x Nazi


T/g: Chap này đơn của bác @O0o_Lavender_o0O

T/g: Như chap trước tôi đã nói, chap này có lời tả hơi thô và có máu me

T/g: Nhất là chap này Việt Nam là PHẢN DIỆN, ai sủng Việt Nam thì làm ơn out ra chứ đừng ở lại đọc rồi cãi lí với tôi!

T/g: Chap này thì tôi tả Nazi hơi yếu đuối một chút để hợp với ngữ cảnh!

---

Trong căn phòng tối...là thân thể của một người đàn ông khoảng 30 tuổi bị xích lại ngay thành giường...trên người còn có rất nhiều vết thương, còn bị cụt đi mất một chân nữa...mùi tanh nồng trong phòng xộc lên tới mũi!

Cạch (tiếng mở cửa)

Việt Nam:...ăn một ít gì đi, bộ anh muốn bị chết đói ở đây đấy à?/cầm khay đồ ăn bước vào/

Nazi: T...Thả ta r...ra.../cố gắng nói/

Việt Nam: Anh biết câu trả lời nhưng vẫn cố gắng hỏi sao? /múc một muỗng đồ ăn đưa lên trước mặt Nazi/ này ăn đi, anh gầy đi nhiều rồi

Nazi: /nhìn/...không ăn /quay đầu đi/

Việt Nam: Cứng đầu!

Anh thật sự muốn chết đói ở đây tới vậy à!? /bóp cằm Nazi/

Nazi: Ư..."

đáng chết...nếu mình thoát được thì..."

Nazi: T...tên khốn...thả ta ra.../vũng vẫy/

Chát!

Việt Nam: Anh đừng có mà cứng đầu!

Tôi nói nhẹ nhàng không muốn nghe!? /tức giận/

...

Cậu (Việt Nam) bắt đầu đánh đập Nazi, cậu đánh xuống thân thể ốm yếu của anh(Nazi), đánh không một chút thương tiếc...

Anh cũng đã quen với việc bị đánh đập này rồi nên cũng nằm im để chịu trận, vì anh dám cá rằng, nếu anh phản kháng, chắc chắn cậu sẽ ra tay tàn độc hơn nữa, vì lúc trước anh có phản kháng, kết quả là bị cậu chặt cụt đi mất một chân, anh không muốn mất thêm cái chân nữa đâu!

Sau một hồi đánh đập thì người anh đã be bét máu, trên tay cậu cũng dính máu...đó là máu của Nazi!

Việt Nam: Nè, anh tính nằm đất tới bao giờ!?

Không có tiếng trả lời...

Việt Nam: Nè, anh có nghe tôi nói không! /mất kiên nhẫn/

Vẫn không có tiếng trả lời...

Việt Nam: Nè! /đi lại/

Cậu đi lại kiểm tra thì thấy...anh...đã c.hết rồi...?

Phải, c.hết dưới tay một kẻ vì tình yêu mà mù quáng...

Cậu suy sụp hoàn toàn...cha cậu...anh trai cậu...bây giờ tới người cậu yêu cũng rời bỏ cậu sao...?

Cậu đã làm gì sai chứ...(sai quá sai rồi...)

---

Reng...Reng...Reng...(tiếng chuông báo thức)

Nãy giờ chỉ là mơ thôi sao...?

Hay...nó thật sự là sự thật...?

Cậu bước xuống giường...đi ra khỏi phòng thì thấy...Nazi?

À không...chính xác là cái XÁC CỦA NAZI đang ngồi trên chiếc ghế sofa kia và...đang nhìn vào tivi?

Tất cả những đã xảy ra đều là thật...vì cậu quá yêu anh nên cậu đã lau sạch sẽ vết máu...thay cho anh một bộ đồ khác...băng bó các vết thương và...mang xác anh đi đến sofa và đặt nó xuống...cậu có thật sự biết anh đã chết rồi hay không vậy!?

Hay cậu chỉ đang giả vờ rằng người mình thương...vẫn còn sống?

Thật sự quá mù quáng rồi đấy!

---

End chap~

T/g: Chap này tả hơi thô nhỉ?

Thôi kệ vậy=))

T/g: Chap sau sẽ đến đơn của bác này

Mà...ngược (tâm) là gì vậy bác'-')?

Tôi không hiểu lắm

Chap tới đây thôi...Pp mọi người

Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍
 
Countryhuman Oneshots
Russia x Việt Nam


T/g: Vì tôi không biết Ngược (tâm) là gì nên tôi sẽ hiểu là Ngược nha'-')

T/g: Truyện này đơn của bác @Leto_Lotosa

---

Cậu (Việt Nam) và hắn (Russia) đã kết hôn với nhau được 5 năm...lúc đầu thì tình cảm còn rất mặn nồng nhưng càng về sau cậu càng thấy rõ...tên này không thật sự yêu thương cậu như cậu nghĩ!

Cưới được 1 năm đầu, hắn lúc nào cũng đối xử rất tốt với cậu, nhưng khi kết hôn được 3 năm, cậu đã thấy rõ hắn bắt đầu chán ghét cậu, hắn buôn những lời chửi thậm tệ nhất mặc dù lỗi đó không thật sự do cậu gây ra...mọi người hỏi do ai gây ra á?

Tên đấy chứ ai!

Cái bình quý của hắn, hắn vô tình và vào và làm nó vỡ tanh bành, rồi ai là người vừa dọn và vừa nghe chửi?

Là cậu!

Rõ ràng là hắn làm bể, vậy mà hắn không chịu?

Lại nói cậu chính là người làm bể?

Cậu cũng chỉ biết nhẫn nhịn thôi...vì dù gì vợ chồng nhường nhịn nhau một chút cũng không sao nhỉ?

Sau khi kết hôn được 5 năm, hắn bắt đầu đi ra ngoài vào ban đêm nhiều hơn...cậu cũng không nghi ngờ gì cả, chỉ nghĩ là chồng mình đi đâu đó gặp đối tác làm ăn các kiểu, nhưng cậu đâu ngờ là trên đầu của cậu đã mọc hai cái sừng dài vãi lìn ra'-')

Đỉnh điểm là vào lần...

Hôm đó ngày trời khá đẹp, bầu trời trong xanh, nắng không quá gắt nhưng...đó lại là một ngày...rất xấu với cậu!

Vì sao ư?

Cậu không biết lòi đâu ra 1 con ả tự xưng là thư kí của hắn, nhưng ả kiểu...có vài hành động thân mật thái quá trước mặt cậu?

Nhưng cậu không tức giận?

Vì cậu nghĩ đó chỉ là vài hành động bình thường thôi...có lẽ trong mắt cậu là thế...

(Tôi xin phép được đặt tên cho thư ký Mina để dễ cho mọi người hình dung)

Mina: Xin chào, tôi là thư ký của của ngài Russia /ôm một bên tay của hắn/

Ả vừa ôm, vừa cạ cạ bộ trái cây làm bằng cao su của ả vào tay hắn.

Ả mục đích là muốn cậu tức giận rồi đẩy ả sang một bên, rồi sau đó sẽ bị Russia chửi một cách thậm tệ, kế hoạch lúc đầu của ả là thế

Nhưng ả đâu ngờ, người con trai đứng trước mặt ả lại điềm tỉnh, chào hỏi nhiệt tình, còn không thèm để ý đến hành động của ả!

Ả tức không?

Tức chứ, nhưng phải nhịn vì nếu ả tức giận với cậu thì có khi vừa bị đuổi việc vừa bị mang tiếng là trà xanh (hoặc tiểu tam), ả không muốn như vậy đâu!

Về phần hắn, hắn nghĩ gì ư, rất thắc mắc!

Hắn thường thấy những người đàn ông mang người tình về nhà thì vợ sẽ nổi trận lôi đình lên, nhưng riêng cậu thì...đây là trường hợp đầu tiên hắn thấy...điềm tỉnh, tươi cười chào đón, không tỏ ra một chút giận dỗi nào...hắn tự hỏi rằng cậu ngốc thật hay ngốc giả thế hả!?

Việt Nam: A!

Thôi chết, hai người vào nhà ngồi đi chứ, không thể để thư ký của anh đứng ở ngoài được!

Nói xong, cậu liền chạy ra đằng sau hai người và đẩy vào nhà...thật không hiểu nổi!

Cậu là đang nhiệt tình quá mức cần thiết rồi!

Việt Nam: Được rồi, hai người ngồi đây đi, để em đi lấy nước!

Việt Nam: À mà...hai người muốn uống gì?

Mina: A...à...cho tôi một ly cà phê sữa...

Russia: Cà phê đen

Việt Nam: Vâng để em đi lấy ngay /quay người đi vào bếp/

---

Mina: Tôi thấy làm như này...có tội cho phu nhân quá không thưa chủ tịch?

Russia: Ta không biết...nhưng nhìn biểu hiện của em ấy khá khác...

Mina: Tôi cũng thấy vậy...thường thì hầu như ai bị phản bội đều rất tức giận kia mà...?

...Hóa ra họ chỉ đang thử cậu thôi...vì Russia thấy cậu lúc nào cũng giấu hắn gì đấy, lúc nào cũng lén la lén lút đi ra ngoài, rồi còn căn dặn cẩn thận tất cả các người hầu không được nói gì đó với hắn, nên hắn bất đắc dĩ phải dở trò này với cậu, chứ thực chất, hắn vẫn còn rất thương cậu...thương rất nhiều...

---

Về phía cậu...cậu đang vừa pha cà phê và...vừa khóc...?

Những giọt nước mắt không tự chủ mà rơi lả chả, cậu biết hắn ngoại tình nhưng cố gắng không bộc lộ cảm xúc thật ra ngoài vì...cậu đã mắc một căn bệnh quái ác...bệnh ung thư giai đoạn cuối...cậu chỉ mới phát hiện vào cuối tháng trước...và bây giờ bác sĩ bảo, cậu chỉ còn một tháng nữa để sống thôi...đó là lí do, cậu lại nhiệt tình với cả hai tới vậy...thật đau lòng!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

...

Chủ tịch!

Ngài mau tỉnh lại đi!

Russia: /dần mở mắt/

Mina: Ngài làm gì vậy!?

Đang giờ làm việc mà lại ngủ gục, nếu nhân viên mà nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa!?

Russia: Phu...

Mina: Phu? /khó hiểu/

Russia: Kêu phu nhân tới đây đi.../mệt mỏi/

Mina: /ngạc nhiên nhưng dần lấy lại bình tĩnh/ Chủ tịch, có lẽ ngài đã làm việc quá nhiều nên sinh ra ảo giác rồi, nghỉ ngơi đi

Russia: Ta bảo kêu phu nhân vào đây!

Mina:...Phu nhân đã mất rồi thưa chủ tịch!

Russia: /bừng tỉnh/

Mina: Phu nhân đã mất được 1 tháng rồi!

Tỉnh lại đi thưa chủ tịch!

...Hóa ra...tất cả những gì xảy ra đều là do hắn mơ sao?

Mơ lại những gì hắn đã làm với người mà hắn thương yêu nhất?

Hắn...đau...đau lắm...vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, lại nghe tin người vợ mình đã mất được một tháng và...nay là ngày dỗ của em ấy?

Đau lòng chứ...ai mà chẳng đau...nhưng trách thì vẫn trách...ai bảo cậu quá thương hắn, sợ hắn buồn khi nghe tin cậu bị ung thư nên đã cố gắng bảo tất cả các người hầu, vệ sĩ, quản gia trong nhà, dù xảy ra chuyện gì tuyệt đối cũng không nói cho hắn biết cho đến khi cậu mất!

Bây giờ...hắn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi...hối hận vì đã không chăm sóc cậu...hối hận vì đã không quan tâm cậu nhiều hơn và...hối hận vì đã làm cậu ra nông nỗi này...

---

End chap~

Chap tiếp theo sẽ là đơn của bác này

Tới đây thôi

Pái pai mọi người, chúc mọi người một ngày tốt lành 👍
 
Countryhuman Oneshots
Thông báo


Chào mọi người, hôm nay tôi muốn nói là tôi bị sốt rồi:vv

Tối hôm qua thì tôi có ra bác sĩ để truyền nước thì bác sĩ cũng có đo nhịp tim cho tôi, sau khi đo xong thì bác sĩ nói câu mà tôi đứng hình luôn...

Đo hai lần, lần đầu là 140, lần hai là 180, đo xong mà hú hồn😱 (cuối cùng là không truyền nước được:vv)

Cho nên hôm nay tôi muốn xin các bạn cho tôi nghỉ đăng truyện mấy bữa:vv

Cảm ơn các bạn đã xem

Chúc các bạn một ngày tốt lành👍
 
Countryhuman Oneshots
Somalia x Việt Nam


Chap này giành cho bác TD-countryhumans

---

Cậu = Việt Nam

Anh = Somalia

Y = Cuba

Lưu ý: Tất cả chỉ do tôi dựng lên, hoàn toàn không có ý xúc phạm nào cả!

Việt Nam: Em thật sự rất thích tiền bối, không biết tiền bối có thể...//Đưa hoa và Socola ra trước mặt anh// //đỏ mặt//

Somalia: Em thích tôi? //nhìn cậu//

Việt Nam: V...Vâng ạ!

Anh im lặng nhìn chàng trai kia đang cuối đầu đưa quà cho mình, nhưng thay vì từ chối món quà hoặc vui vẻ nhận nó thì anh lại nhìn cậu bằng ánh mắt ghê tởm..?

Đúng vậy, anh ghê tởm người đồng tính vô cùng, anh coi họ như một căn bệnh, ai ai trong trường cũng biết điều đó, riêng cậu thì không...

(Nhắc nhở: Do cậu vừa mới nhập học khoảng 2 tháng rưỡi nên cậu không biết điều đó cũng bình thường!)

Somalia: Ghê tởm thật đó...

Việt Nam: D...Dạ? //ngước lên nhìn anh//

Cậu vừa ngước lên thì anh liền hất phăng món quà đi.

Cậu ngây người nhìn đống socola mình cất công làm, giờ đây lại nằm vỡ vụn dưới đất.

Đau chứ, ai bị người mình thích từ chối tình cảm mà chẳng đau?

Cậu ngậm ngùi cuối xuống nhặt đống socola bị vỡ vụn dưới đất lên cho vào hộp, còn anh thì nhìn cậu với gương mặt của kẻ chiến thắng, anh quay người bỏ đi, để lại cậu một mình...

--Những Ngày Sau Đó--

Cậu vẫn đến trường như mọi ngày, nhưng lần này lại khác so với những lần trước.

Khi cậu gặp anh trên hành lang, theo thói quen thì cậu sẽ chạy đến mà ôm chầm lấy anh như chào hỏi, nhưng hôm nay thì không, cậu chỉ làm lơ đi như chẳng thấy, cậu lướt ngang qua anh làm anh có chút...hụt hẫn? (Sao anh hay ra dẻ quá hà)

Những ngày tiếp theo cũng như vậy, anh ở đây thì sẽ không bao giờ có mặt cậu ở đó.

Điều này khiến anh rất bực mình nhưng cũng chẳng làm được gì cậu.

Đến một ngày anh bắt gặp cậu đi trong sân trường, cười cười nói nói vui vẻ với người đồng chí yêu quý của cậu.

Đúng vậy là Cuba.

Y vui vẻ khoắc vai cậu vừa cười nói rất vui khiến anh càng bực hơn

Anh lao đến tách cậu và y ra còn không quên bonus cho y một anh mắt đầy "yêu thương và triều mến", đại ý anh muốn nhắn nhủ đến người đồng chí kia là " cút xa vợ bố mày ra chút"

Không nhiều lời, anh liền kéo cậu đi trong sự hoang mang của hai con người kia

Việt Nam: Nè!

Anh làm cái gì vậy hả, mau thả tôi!

Somalia: "đổi cách xưng hô rồi sao..?"

Ra đây nói chuyện chút...

Việt Nam: Tại sao tôi phải nói chuyện với anh?

Tôi chẳng có gì để nói cả, mau thả tôi ra! //giãy giụa//

Somalia: Yên chút đi! //kéo cậu mạnh hơn//

Việt Nam: Ức...//đau//

Anh kéo cậu ra một góc khuất của trường rồi ép cậu vào tường để cậu không chạy được.

Việt Nam: Anh có bị vấn đề thần kinh không thế!?

Nếu có thì đi chữa đi chứ tôi thấy nó càng ngày càng nặng rồi đấy! //cố giãy ra khỏi người anh//

Somalia: Tại sao lại tránh mặt...?

Việt Nam: Nói nghe mắc cười ghê không?

Chính miệng anh bảo tôi ghê tởm mà bây giờ hỏi tại sao tôi tranh mặt anh?

Nghe vui nhờ?

Somalia: ...Xin lỗi...//rưng rưng//

Việt Nam: //hơi giật mình//

Dù cậu có độc mồm độc miệng đến mức nào thì khi nhìn người khác khóc thì cậu cũng dễ mềm lòng, có thể nói đây là điểm yếu chí mạng của cậu trong tình cảnh hiện tại.

Cậu luống cuống không biết làm sao dễ cho người trước mặt nín, cậu chỉ đành miễn cưỡng ôm anh dỗ dành.

Được cậu ôm anh cũng vui chứ, vì nói thật ai được vợ ôm mà không hạnh phúc?

Somalia: Tha thứ cho tôi được không...?

Việt Nam: //chần chừ//...

Somalia: Hức...

Việt Nam: A!

Được được!

Somalia: Em sẽ đối xử với tôi giống lúc trước chứ...?

Việt Nam: Được rồi...

Somalia: Em sẽ làm vợ tôi chứ...?

Việt Nam: Được rồi...//hơi khựng lại// khoan đã!?

Không nói không rằng, anh bế cậu lên chạy ra khỏi trường một mạch trong sự hoang mang tột độ của mọi người chứng kiến.

Anh còn không quên nói thêm "Về đăng ký kết hôn thôi nào" làm cho mọi người đã hoang mang nau còn tăng gấp bội

-End Chương-

Lâu lắm luôn rồi tôi chưa trở lại viết truyện này , tôi còn quên luôn mình còn quá trời đơn của mọi người=))

Au: Những kẻ tàn ác luôn được sống thảnh thơi!

Xê ra! //đẩy Au ra//

Nói chung thì thành thật xin lỗi vì sự chậm trễ

Tôi sẽ cố gắng chậm trễ dài dà- à nhầm!

Cố gắng không chậm trễ nữa

Cảm ơn các bạn đã theo dõi.

Pái pai

Chúc các bạn một ngày tốt lành

(Nếu chương này có dở quá thì hãy thông cảm cho tôi vì tôi đang tiếp tục chạy đua với deathline;-😉

Cre: Kuma on Facebook
 
Back
Top Bottom