Khác [Countryhuman - AllVietNam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,659
Điểm tương tác
0
Điểm
0
325421916-256-k977717.jpg

[Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
Tác giả: MonLuonLeo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•Truyện All - Không có cặp phụ!

•Truyện ít H! (Hoặc cũng có thể là không có!)

• Truyện là do tôi lên ý tưởng, đừng bê nó đi đâu cả!

• Hãy góp ý một cách nhẹ nhàng, tôi không muốn có những lời chửi cay nghiệt trong bộ truyện của mình!

•Truyện không có ý xúc phạm đến bất kì cá nhân hay bất kì quốc gia nào!



countryhuman​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [CountryHumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
  • [Countryhumans] Hành trình dài
  • [Countryhumans]• Phía Bên Kia Cửa Sổ•
  • Sự ra đời và phát triển [countryhumans ]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Countryhumans all x Viet Nam] Chuyến du lịch sang...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [countryhumans ] [ allviet nam ] Hắc hóa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Lời mở đầu


    Tác giả: Xin chào các bạn

    Tác giả: Đây là bộ truyện mới của tôi, mong các bạn sẽ ủng hộ

    Tác giả: Tôi cũng muốn hỏi ý kiến các bạn rằng tôi có nên thay đổi cách viết tiểu thuyết không:vv

    Ví dụ: "lời nói của nhân vật"_Hành động của nhân vật, biểu cảm và khung cảnh xung quanh

    Các bạn cứ đóng góp ý kiến, tôi sẽ theo ý kiến số đông

    Nói sơ về cốt truyện mở đầu, cậu (Việt Nam) là một người sắc sảo, tinh tế, luôn biết mọi người cần xung quanh cần gì khi chỉ dựa vào nét mặt và yếu tố xung quanh

    Cậu yêu mọi người (các Countryhuman khác) vào một lần tình cờ, nhưng tình yêu đó chẳng kéo dài bao lâu khi cậu biết họ chỉ muốn cậu trở thành bản sao của người con gái họ yêu

    Cô ấy đã mất do một bệnh ung thư não, họ suy sụp tinh thần rất nhiều sau cú sốc ấy và họ đã gặp được cậu, một con người hoàn hảo để trở thành bản sao của cô gái đó...

    Họ lên kế hoạch tiếp cận cậu, sau một thời gian họ tình hiểu thì họ tỏ tình cậu, ai nhìn vào cũng thấy cậu thật hạnh phúc, nhưng chỉ có cậu là người biết rõ nhất, cậu chỉ là kẻ thay thế, là bản sao của cô gái họ thương

    Còn về sau thì cốt truyện sẽ thay đổi theo hướng nào thì tôi không biết:vv

    Nhưng đại loại thì phần cốt truyện đầu sẽ là như vậy

    Và đây vẫn là thể loại truyện xuyên không, nhưng người có hạnh phúc không phải cậu mà là người khác

    Nói tới đây thôi, cảm ơn mọi người đã lắng nghe

    Mong bộ truyện này sẽ được chào đón

    Chúc các bạn một người tốt lành
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Chương 1 // Mở Đầu //


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    ---

    Cậu (Việt Nam) một người được cho là hoàn hảo toàn diện.

    Cậu xinh đẹp, sắc sảo và cực kì tinh tế.

    Cậu là mẫu người yêu lí tưởng của biết bao chàng trai và cô gái.

    Nhưng vào một ngày, cậu gặp họ...

    Phải nói họ rất đẹp trai, cực kì cực kì đẹp trai mới đúng, họ ga lăng, biết chiều chuộng ngươi yêu và đặc biệt là họ GIÀU! (Đừng nghĩ xấu, cậu không phải kẻ hám tiền vì căn bản cậu cũng chẳng thiếu tiền tiêu) Họ chính xác là mẫu người mà cậu yêu.

    Cậu bắt đầu lên kế hoạch để tiếp cận họ.

    Chẳng lâu sau, họ cũng đáp lại tình cảm của cậu và họ yêu nhau từ đó...

    Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ cặp đôi này thật đẹp, trai tài gái sắc (Việt Nam vẫn là CON TRAI nha!!!).

    Nhưng chỉ có những người đã biết quá khứ của họ thì mới hiểu và cảm thấy tội nghiệp cho cậu

    Đúng vậy!

    Họ từng trải qua một mối tình sâu đậm với cô gái ấy...nhưng thật không may, cô ấy đã qua đời sau căn bệnh ung thư não.

    Họ đã suy sụp rất nhiều....

    Nhưng không lâu sau, họ gặp được cậu...một người hoàn hảo!

    Mọi người nghĩ họ sẽ yêu cậu sao..?

    Không!

    Họ nhắm trúng cậu chỉ để...LÀM BẢN SAO cho cô ấy mà thôi!

    Khốn nạn thật đấy...

    Cậu thì cũng chẳng màng đến những lời ấy mà cứ đâm đầu vào để rồi bị lừa cho một vố đau điếng

    Cậu bắt đầu cảm thấy họ quản cậu chắc hơn, từ việc ăn, ngủ, đi lại,...v.v...

    Họ đều phải quản hết, quá đáng hơn là những thứ cậu bị dị ứng như hải sản thì họ cũng ép cậu ăn cho bằng được, dù họ biết rằng sau khi cậu ăn xong là phải nhập viện! (Vì cậu bị dị ứng khá nặng, chỉ cần chạm môi vào một chút thôi cũng đủ khiến cậu nổi mẩn khắp người rồi) Nhưng họ nào có quan tâm?

    Vì sở thích khi còn sống của cô ấy là mỗi cuối tuần đều sẽ đi ăn hải sản mà, nên cũng đành chịu thôi...

    Góc bật mí nhỏ: Cậu nhập viện vì ăn hải sản nhiều đến mức mà các bác sĩ còn nhớ luôn cả mặt cậu là các bạn có thể hiểu mức độ vô tâm của họ rồi đấy

    --Vào Lại--

    Đỉnh điểm là vào một ngày, họ ép cậu ăn tới mức cậu không thể chịu nổi được nữa mà ngất đi ngay tại quán.

    Bây giờ họ mới nhận ra...vì lụy tình mà họ đã hại chết một mạng người rồi...

    Họ nhanh chóng gọi cấp cứu để đưa cậu đến bệnh viện nhanh nhất có thể...

    Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ lẫn y tá phải há hốc mồm, bị dị ứng hải sản nhưng vẫn cố ăn trong suốt cả mấy tháng như vậy...một người bình thường chắc chắn sẽ không chịu nổi mà chết rồi...cậu đứng là nghị lực thật...

    --2 Tiếng Sau--

    Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu từ từ kéo khẩu trang xuống rồi lắc đầu "Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng cậu ấy vẫn không qua khỏi.

    Mong người nhà bệnh nhân không quá đau buồn" Vừa nói, bác sĩ vừa cuối nhẹ người, tỏ vẻ xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi

    Còn họ?

    Họ chỉ đứng đó, thẩn thờ nhìn vào phòng cấp cứu...họ biết...mình đã yêu cậu rồi...nhưng vì tình xưa nên họ mới bất đắc dĩ phải làm như thế...nhưng dù sao thì...

    Cũng Đã Muộn Rồi...

    --End Chap--

    Lần đầu tôi viết theo kiểu thế thân như này nên còn khá nhiều sai sót như lời văn lủng củng, không chặt chẽ nên mong mọi người thông cảm!

    Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc

    Chúc các bạn một ngày tốt lành

    Góc bật mí nhỏ: Chuyện là tôi đang phải chạy deadline muốn tuột cả quần nên có thể tôi sẽ không ra chap thường xuyên được (và lịch ra cũng sẽ không cố định) mong các bạn thông cảm

    Cre: @Cone_Ink on Twitter
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Chương 2 //Cuộc Sống Mới?//


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    ---

    "Ư...Mình...đang ở đâu đây chứ...?"

    Mắt cậu nheo lại, thẫn thờ ngồi dậy.

    Cậu nhìn khoảng không vô tận kia với một ánh mắt vô hồn, không có một chút sức sống nào.

    Hiện giờ tâm trạng của cậu vô cùng tệ, cũng phải thôi, hết lòng vì người mình yêu nhưng thứ cậu nhận lại là gì chứ?

    Sự đau khổ sao?

    Cậu cứ thẫn thờ ngồi đó, ánh mắt màu vàng ánh kim của cậu cũng đã nhạt, gương mặt vô cảm.

    Đột nhiên có vần sáng hiện ra ngay trước mắt cậu, vì không nhịn được mà cậu đã nhắm tịt mắt lại, khi cảm nhạn được ánh sáng kia đã biến mất cậu dần mở mắt ra

    "C...Cái quái...!?"

    Cậu mở to mắt nhìn người trước mặt.

    À không, nói là người thì không đúng lắm, phải nói là một con robot.

    Con robot trước mặt cậu dần mở mắt, một đôi mắt xanh biên tuyệt đẹp, nó nhìn cậu từ trên xuống dưới như đang dò xét cậu, sau đó nó liền nhắm mắt lại và cuối người "Hệ Thống số 1385, rất hân hạng được gặp ngài"

    "H...Hả!?

    C...Chuyện gì đang xảy ra vậy!?"

    Cậu bàng hoàng mà đứng vậy.

    "Thưa ngài Việt Nam, tôi là Hệ Thống của ngài" Đứng thẳng dậy "Hệ Thống!?"

    Cậu với gương mặt nửa tin nửa ngờ nhìn con robot trước mặt.

    RỐT CUỘC CẬU ĐANG DÍNH PHẢI CHUYỆN QUÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY!?

    Nhìn thấy gương mặt khó hiểu của cậu liền nhanh chóng giải thích "Tôi được Hệ Thống Chủ giao nhiệm vụ rằng sẽ cho cậu xuyên không vào một thế giới khác, để cậu có thể bắt đầu một cuộc sống khác"

    "Cô thật sự sẽ cho tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn?"

    Cậu nửa tin nửa ngờ mà hỏi lại cho chắc, "Tốt hay xấu là do sự quyết định của ngài, nó hoàn toàn nằm trong tay ngài, chúng tôi không có quyền can thiệp"

    "Vậy thì...cô sẽ cho tôi xuyên không...vào thế giới nào?"

    Cậu nghiêng nhẹ đầu, khoang tay nhìn con robot trước mặt "Thưa ngài, đó là thế giới thời còn có vua chúa, ngài sẽ xuyên không vào gia đình Đại Việt và là anh thứ trong gia đình đó"

    Cậu nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu một hồi rồi cũng đồng ý.

    "Ngài đã sẵn sàng chưa?"

    Cô hỏi, Sẵn sàng!"

    "Bắt đầu xuyên không sau..."

    10

    9

    8

    7

    6

    5

    4

    3

    2

    1

    0

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    "Xuyên Không Thành Công..!"

    --End Chap--

    Truyện hôm nay viết ngắn do ngày mai tổ tôi có một bài thuyết trình khá quan trọng, và tôi nghĩ tôi sẽ tạch môn Toán^^...

    Không phải do tôi không ôn kĩ, mà do cái đề nó gài thấy m*🙂🖕

    7 câu hết m* nó 3 câu gài (là những câu LẤY ĐIỂM nó mới đau^^💦)

    Hình thì tôi ôn còn kĩ hơn cơ, nào là cách Cm Hbh, Hình thang cân, Hình thang vuông,..v.v...

    Và các bạn biết gì chưa, cái đề nó ra chớt quớt=)...

    Tôi ôn cách Cm Hbh là cách 3 và cách 5, vì tôi nghĩ 2 cách đó là tỉ lệ ra cao nhất, nhưng thật không ngờ Phòng quay xe cái rớt luôn tôi xuống đường^^...

    RA CÁCH MỘT MÀ TÔI D**L NHÌN RAAAAA ( câu b thì Cm hai đường thẳng cộng lại ra đường thẳng lớn...mà có được ôn d**l nào đâu!)

    Cay thiệt là cay^^💦

    Cái đề Cương ôn rõ dễ, nhìn phát biết luôn đáp án, còn đề Ktr á, khó ch** m*, nói chung đề lần này tôi được 5 điểm thôi cũng mãn nguyện chứ nói gì là 8 điểm💦💦

    Tâm sự tới đây thôi

    Cảm ơn các bạn đã lắng nghe

    Chúc các bạn một ngày tốt lành

    Cre: @skrrrrrrCH on Twitter

    (Cho tôi hỏi, người bên trái Russia là ai thế?)
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Chương 3 //Biến Cố - Thông Tin//


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    ---

    "Ư...Xuyên không rồi sao..."

    Cậu gắng gượng dậy, nheo mắt nhìn xung quanh.

    Đột nhiên lại có một cơn đau kinh khủng ở khắp người cậu, cậu nhăn mặt "Cái...Sao đau quá vậy hả!?"

    Cậu chật vật đứng dậy, kiểm tra quanh người thì phát hiện...Trên Người Cậu Đầy Vết Bầm Tím Và Vết Cắt!

    "Cái quái!?"

    Cậu tròn mắt nhìn cơ thể yếu ớt này...Ai Đã Làm Ra Mấy Vết Này Vậy Chứ!?

    Thì bỗng có một giọng nói vang lên "Là do người nhà của ngài làm" Cậu ngẩn người, người nhà mà cũng có thể làm ra những chuyện này sao?

    Rốt cuộc nguyên chủ ở đây đã trả qua những chuyện gì vậy chứ!?

    Bỗng cánh cửa trước mặt đột ngột mở ra.

    Cậu giật mình nhưng bắt đầu nhìn kĩ lại...Người này sao mà giống cậu vậy chứ!?

    Chẳng lẽ hắn ta copy cậu sao?

    Chưa kịp suy nghĩ xong thì một giọng trầm vang lên "Mày đang làm cái gì vậy?

    Cha đang chờ mày ở dưới nhà đấy!"

    Hắn ta nhíu mày, ánh mắt chứa đầy sự ghét bỏ, cậu thì vẫn ngơ ngác đứng đó.

    Được một lúc, hắn ta thấy mất thời gian nên mới lên tiếng "Mày bị điếc sao!?

    Lo mà xuống nhà đi, nay có khách đấy!"

    Nói xong hắn liền đóng cửa bỏ đi, không quên bonus cho cậu thêm cái liếc mắt hình viên đạn

    "Chuyện này là sao hả Hệ Thống!?

    Sao ngươi không nói gì với ta về việc này!?"

    Cậu đùng đùng quát "À vâng...đây là lỗi của tôi ạ..."

    Cô nói với giọng hối lỗi.

    Cậu nhìn cô rồi thở dài một tiếng "Được rồi...Sao cũng được...Cho ta thông tin, ký ức của nguyên chủ và TẠI SAO GIA ĐÌNH NGUYÊN CHỦ LẠI LÀM RA MẤY VẾT BẦM NÀY!"

    Cậu gằn giọng với cô, lông mày cũng hơi nhíu xuống "À vâng...Ký ức sẽ được cập nhật sau...còn lý do gia đình nguyên chủ làm ra mấy vết này thì...

    Do nguyên chủ ở đây quá yếu...không thể làm gì ngoài những việc nhẹ..."

    Cô hạ giọng, gương mặt đầy vẻ bất mãn, chỉ vì như vậy thôi mà đối xử với máu mủ của mình như vậy luôn sao?

    Có lẽ cậu cũng có suy nghĩ giống cô...

    "...Sqo cũng được...giờ cho ta thông tin của cái nhà này!"

    Cậu khoanh tay rồi đảo mắt sang một bên tỏ vẻ chán ghét cái gia đình này.

    "À vâng...thứ tự gia đình lần lượt là...

    Tên: Đại Nam (Cha)

    Tuổi: 47

    Giới Tính: Nam

    Chiều Cao: 1m89

    Cân nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (Về sau sẽ thay đổi)

    Ghét: Những kẻ làm trái ý ông

    Món Ăn Ưa Thích: Không rõ

    Sợ: Không rõ

    Tính cách: Hiền dịu với những người nghe lệnh ông và lạnh nhạt với những kẻ làm trái ý ông

    Tên: Việt Minh (Anh Cả)

    Tuổi: 17

    Giới Tính: Nam

    Chiều Cao: 1m82

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (Về sau sẽ thay đổi) , Luyện kiếm

    Ghét: Cậu (Về sau sẽ thay đổi)

    Món Ăn Ưa Thích: Không rõ

    Sợ: Không Rõ

    Tính Cách: Lạnh lùng boy

    Tên: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (Anh Thứ)

    Tên Thường Dùng: Việt Nam, Việt

    Biệt Danh: Vie

    Tuổi: 15

    Giới tính: Nam

    Chiều Cao: 1m73

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Hoa sen, đọc sách

    Ghét: Luyện kiếm (Về sau sẽ thay đổi), Hải sản (do bị dị ứng)

    Món Ăn Ưa Thích: Bánh chanh, trà hoa sen, các loại bánh ngọt, phở

    Sợ: Những nơi chật hẹp, nơi đông người

    Tính Cách: Hòa đồng, khá nhát với người lạ

    Tên: Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam (Anh Ba)

    Tên Thường Dùng: Mặt Trận, Giải, Phóng

    Giới Tính: Nam

    Tuổi: 13

    Chiều Cao: 1m69

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Cậu

    Ghét: những ai làm tổn thương cậu

    Món Ăn Ưa Thích: Các loại bánh ngọt

    Sợ: Không rõ

    Tính Cách: Ấm áp, Dịu dàng với người mình thích, lạnh lùng với người ngoài

    Tên: Việt Nam Cộng Hòa

    Tên Thường Dùng: Việt Hòa, Hòa

    Giới Tính: Nam

    Tuổi: 12

    Chiều Cao: 1m68

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (Về sau sẽ thay đổi)

    Ghét: Cậu (Về sau sẽ thay đổi)

    Món Ăn Ưa Thích: Không rõ

    Tính Cách: Lạnh lùng boy2

    Tên: Đông Lào

    Giới Tính: Nam

    Tuổi: 10

    Chiều Cao: 1m60

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (Về sau sẽ thay đổi), Luyện kiếm

    Ghét: Cậu (Về sau sẽ thay đổi)

    Món Ăn Ưa Thích: Bánh mì

    Tính cách: Lạnh lùng boy3

    ---

    End Chap

    Ờm...hiện tại thì tôi đang chạy deadline khá mệt nên bỏ bê viết truyện khá nhiều...

    Và khi tôi làm cái thông tin này thì có mấy cái tôi ghi "Không rõ".

    Là do tôi và Au của tôi chưa kiếm được cái nào phù hợp...

    Và cũng về cái bảng thông tin này, tôi có nghe phóng phanh là thực chất Việt Nam còn lớn tuổi hơn cả Đại Nam😱

    Sau khi nghe xong tôi cũng hơi sock nhưng do tình tiết truyện nên tôi và Au quyết định thay đổi nó

    Và nếu các bạn có thấy câu văn lủng củng và không chặt chẽ thì cho tôi xin lỗi...vì tôi là đứa ngu văn....

    Thêm một lưu ý nhỏ là thế giới cậu Xuyên Không là thể loại AllMặtTrận nên hầu như mọi người đều sẽ thích ngài...

    Tới đây thôi...tôi phải đi nghỉ đây...

    Tạm Biệt Mọi Người

    Chúc Mọi Người Một Ngày Tốt Lành

    Cre: Minh Duong on Facebook

    (OTP tôi:33)
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Chương 4 //Hào Cảm//


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    Trước khi vào truyện thì tôi có một lưu ý nhỏ cho các bạn rằng khi ngài Vie nói chuyện với Hệ Thống thì thời gian xung quanh ngài sẽ dừng lại, nên khi các bạn thấy ngài Vie nói chuyện với Hệ Thống lâu quá mà không ai cằn nhằn thì hiểu rồi ha

    Và thêm nữa là tôi thấy bản thân không hợp với cách viết mới nên sẽ quay lại viết cách viết cũ nha!!!!

    //abc//: Hành động

    _abc_: Nói chuyện với Hệ Thống

    (abc): Lời tác giả

    "abc": Suy nghĩ

    (Sẽ còn cập nhật thêm)

    ---

    Việt Nam: _Hưm...Không quá tệ ha..._

    Hệ Thống1385: _À...Và còn một chuyện nữa ạ...Là ở đây vẫn có một vài nhiệm vụ và bắt buộc ngài phải làm nếu không sẽ phải chịu hình phạt_

    (Chỉ áp dụng với những nhiệm vụ thật sự quan trọng tới cốt truyện, còn những nhiệm vụ lẻ tẻ không làm cũng không sao)

    Việt Nam: _Hình phạt gì đây?_ //hơi nhíu mày//

    Hệ Thống1385: _Nó còn tùy thuộc vào mức độ quan trọng của nhiệm vụ đó thưa ngài_

    Việt Nam: _Ờ...Vậy đã xong rồi có đúng không?

    Ta xuống nhà trước đây..._

    Hệ Thống1385: _Vâng...Chúc ngài may mắn_ //cuối người//

    Việt Nam: "Sao làm như mình sắp đi đánh trận thế..."

    (Ờm...Mặc dù là ở Châu Á nhưng cậu đang ở trong lâu đài của người Hoàng Tộc bên Châu Âu, một phần lý do là vì tôi có coi sơ qua Hoàng Cung theo phong cách Châu Á nhưng thấy nó phải đi vòng vòng nhiều quá, sợ không nhớ nổi hết nên mới như vậy, mong các bạn thông cảm)

    ---

    Sau khi bước đến giữa cầu thang, cậu thấy lờ mờ bóng dáng thân thuộc của ai đó...Chẳng phải là China và cha của anh ta sao?

    Họ đến đây để làm gì chứ?

    Nghe tiếng bước chân, họ quay đầu lại thì thấy cậu...Mặt Trận như vớ được vàng, chạy ngay lại phía cậu mà ôm.

    Mặc dù cậu không thích trẻ con thật đấy...Nhưng đối với những đứa trẻ vừa xinh vừa dễ thương như em(Mặt Trận) thì sao có thể cưỡng lại?

    Thế là cậu đành cuối xuống và bế em lên đi về phía họ

    Cậu cũng cảm nhận được sát khí từ ai đó đang xả ra nhưng cậu nào có quan tâm làm gì?

    Vì căn bản họ đều thích Mặt Trận nên nếu có em ở đây thì làm họ có thể làm gì cậu cơ chứ?

    Đang đi giữa chừng thì Hệ Thống hiện lên

    Hệ Thống1385: _À...Thưa ngài, có nhiệm vụ ạ_

    Việt Nam: _Cứ nói đi_//Vẫn đang bế em//

    Hệ Thống1385: _À Vâng, nhiệm vụ của ngài là tăng 10 hào cảm của ngài China.

    Phần thưởng nhận được là 10 sao và tăng 5% sức mạnh_

    Việt Nam: _Sao đó dùng để làm gì?_ //nghiêng nhẹ đầu//

    Hệ Thống: _Có thể mua các vật phẩm hỗ trợ như súng, dao, hộp cứu thương,...v.v..._

    Việt Nam: _Ồ...vậy có thông tin nào về hào cảm của mấy tên kia dành cho ta không?_

    Hệ Thống1385: _À có thư ngài_//Hiện một màn hình trước mặt cậu//

    Độ Hào Cảm

    Đại Nam: 2%

    Việt Minh: 1%

    Mặt Trận: 86%

    Việt Hòa: 3%

    Đông Lào: 2%

    China: 0%

    Qing: 0%

    Việt Nam: //hơi nhíu mày// _Chỉ có nhiêu đây người thôi?_

    Hệ Thống1385: _À Vâng, do hiện tại ngài chỉ mới mở khóa được nhiêu đây nhân vật trong cốt truyện thôi ạ_

    Việt Nam: _Thôi kệ vậy...Nhưng ta lại có một kế hoạch khá hay cho nhiệm vụ này đấy..._//nhìn China với một ánh mắt ma mị//

    Hệ Thống1385: _Oh, vậy thì hay quá rồi, chúc ngài thành công với kế hoạch của mình_ //cười nhẹ//

    ---

    End Chap (Chương) ~

    Chap(Chương) này khá sơ sài và nhạt, mong mọi người thông cảm

    Nếu mọi người có bắt gặp lỗi chính tả hay dùng từ không đúng thì mong mọi người góp ý

    Dạo gần đây tôi cứ có ý định là sẽ Drop hết mấy bộ truyện của tôi.-. (Cảm thấy mình thật khốn nạn:vv)

    Và các bạn đừng coi chùa nữa có được không...nhìn lượt bình chọn mà tôi chỉ muốn ngất đi^^💦

    Tới đây thôi

    Cảm ơn các bạn đã xem

    Chúc Các Bạn Một Ngày Tốt Lành

    Cre: Taminton on Instagram
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Chương 5 //Kí Ức//


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    Do chương trước tôi quên cho phần thông tin của Đại Thanh và China nên chương này sẽ cho nha

    Tên: Công Hòa Nhân Dân Trung Hoa

    Tên Thường Dùng: Trung Quốc, China, Trung

    Giới Tính: Nam

    Tuổi: 15

    Chiều Cao: 1m75

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (về sau sẽ thay đổi!), những chú thỏ nhỏ

    Ghét: Không rõ

    Món Ăn Yêu Thích: Há cảo, kẹo hồ lô (cả hai cũng là món yêu thích của tui😀)

    Tính Cách: Ngoài lạnh trong ấm

    Tên: Trung Hoa Đại Thanh Quốc (hoặc Mãn Thanh)

    Tên Thường Dùng: Qing, Đại Thanh

    Giới Tính: Nam

    Tuổi: 49

    Chiều Cao: 1m90

    Cân Nặng: Không rõ

    Thích: Mặt Trận (về sau sẽ thay đổi!)

    Ghét: Không rõ

    Món Ăn Yêu Thích: Há cảo

    Tính Cách: Ngoài lạnh trong ấm, gian xảo

    *Chú thích:

    //abc//: Hành động và Cảm Xúc

    _abc_: Nói chuyện với Hệ Thống

    (abc): Lời tác giả

    "abc": Suy nghĩ

    abc~: Giọng giễu cợt

    abc~~: Dẹo

    -abc-: Âm Thanh

    [abc]: Chuyển Cảnh

    ABC: Hét Lớn Hoặc Quát (tùy tình huống)

    (Sẽ còn cập nhật thêm)

    ---

    -Ting-

    Đang nói chuyện hăng say thì lại có tiếng 'Ting' xuất hiện, cậu chỉ liếc mắt, đặt Mặt Trận xuống cái ghế gần đó rồi quay sang hỏi cô (Hệ Thống)

    Việt Nam: _Tiếng gì vậy?_

    Hệ Thống1385: _À thưa ngài, là kí ức của nguyên chủ đã được cập nhật xong, mời ngài vào xem ạ_

    Chưa để cậu nói thì cơ thể cậu dần mờ đi, không gian xung quang cũng bắt đầu đen lại sau đó lại hiện ra một cánh đồng rộng lớn.

    Cậu nhíu mày nhìn xung quanh thì thấy...Kia không phải là nguyên chủ lúc nhỏ sao? (Lúc ấy nguyên chủ 10 tuổi nha!)

    Nhưng có gì đó hơi lạ ở đây thì phải...Nguyên chủ thì đang chạy thục mạng, phía sau còn có thêm hai người mặc đồ trắng (giống áo của bác sĩ ở bệnh viện) đang chạy đuổi theo cậu (Nguyên chủ), nước mắt cậu dàn dụa, không ngừng kêu cứu trong vô vọng

    (TẠM THỜI chương này tôi sẽ gọi Nguyên chủ là cậu, còn Việt Nam là em nha!)

    CHA ƠI, LÀM ƠN CỨU CON VỚI...!

    Không lâu sau, họ cũng đuổi kịp và bắt được cậu, họ đánh ngất cậu và cho vào một cái bao màu đen lớn và nhanh chóng rời đi

    Em chỉ nhìn mà trợn tròn mắt rồi quay ngoắt sang nhìn cô ý hỏi cái beep gì đang diễn ra vậy!?

    Việt Nam: _Chuyện này là sao đấy.!?_

    Hệ Thống1385: _À...đó là phần kí ức đầu tiên của nguyên chủ thưa ngài_

    Việt Nam: _Không có phần trước đó nữa sao?_//hơi nhướng mày//

    Hệ Thống1385: _Dạ không có thưa ngài, phần đó sẽ được cập nhật sau, do hình ảnh ngài đang thấy là lúc sau khi nguyên chủ té vách đá_

    Việt Nam:_...Coi tiếp đi..._

    Hiện tại cảm xúc trong lòng em khá là khó tả, có lẽ vì em cảm thấy thương cho nguyên chủ chăng?

    Một người mà cho tới cuối đời vẫn chẳng nhận được một sự công nhận hay yêu thương nào...(vì tới năm 29 tuổi nguyên chủ sẽ bị chính cha mình bắn ch**)

    [Quay lại chỗ của Nguyên chủ]

    Hiện tại cậu đang bị trói ở và đang ngồi co ro bên vách tường.

    Một trong hai người hồi nãy bắt cậu xuất hiện, họ tự nhận mình là một nhà 'khoa học', họ muốn tìm một người để thử nghiệm thuốc nên mới bắt cậu về

    Tiếp đến lại có thêm một người nữa bước vào, trên tay còn cầm rất nhiều kim tiêm và các loại ống nghiệm đầy sắc màu.

    Họ từ từ tiến lại gần cậu.

    Cậu chỉ biết sợ hãi mà nhắm tịt mắt, cơ thể không ngừng run.

    Họ bắt đầu tiêm thuốc vào cơ thể cậu, sau khi tiêm xong cỡ 1-2 phút thì cơ thể cậu không sao, nhưng dần dần...chữ không ấy biến thành chữ có...

    Cơ thể cậu bắt đầu co giật dữ dội, đầu đau vô cùng, cậu hét lên một tiếng rồi ngất lịm đi

    Sau khi tỉnh dậy, cậu thấy hình như có gì đó hơi lạ, sao trên đầu và cả đằng sau mình lại có tai và đuôi mèo thế kia!?

    ---

    End Chương~

    Nói chung thì chương này tôi nghĩ ra vào một lần tình cờ, đang ngồi ngẫm lại cuộc đời thì tự nhiên lại có ý tưởng viết truyện nên tôi xách đít lên đi làm ngay=))

    Và như chương trước, nếu chương này có lỗi hay cái gì đó đại loại vậy thì mong các bạn sẽ nhắc để tôi chỉnh sửa

    Cảm ơn các bạn đã xem

    Chúc Các Bạn Một Ngày Tốt Lành

    Cre: LMNgọc

    (Bự thiệt nha chời)
     
    [Countryhuman - Allvietnam] Chỉ Là Kẻ Thay Thế?
    Ngoại Truyện //Hậu Trường bất ổn//


    TRUYỆN VIỄN TƯỞNG, KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM BẤT CỨ CÁ NHÂN HAY QUỐC GIA NÀO!!!!!

    *Chú thích:

    //abc//: Hành động và Cảm Xúc

    _abc_: Nói chuyện với Hệ Thống

    (abc): Lời tác giả

    "abc": Suy nghĩ

    abc~: Giọng giễu cợt

    abc~~: Dẹo

    -abc-: Âm Thanh

    [abc]: Chuyển Cảnh

    ABC: Hét Lớn Hoặc Quát (tùy tình huống)

    #abc#: Khẩu Hình Miệng

    ^abc^: Giao Tiếp Bằng Mắt

    (Sẽ còn cập nhật thêm)

    Tác giả: Ok thì nay tôi nổi hứng nên muốn viết hậu trường một chút...

    Au: Nói trắng ra là bí ý tưởng đấy, do mấy nay nó viết bản thảo mà chưa qua nổi mức 700 từ nên nó hơi nản

    Tác giả: Một chút thôi...do thấy viết dưới 700 hay 600 từ thì hơi có lỗi với các bạn...nên hôm nay tôi mới ra hậu trường (mong sẽ trên đc 700 hoặc 800 từ✨)

    --Chương 1--

    Việt Nam: //ăn dĩa cá trước mặt// Ngon đấy

    Mặt Trận: Không phải anh bị dị ứng với cá sao Vie?

    Việt Nam: Cá này làm từ socola mà nên sợ gì chứ //vui vẻ gặm đuôi cá//

    -Rầm-

    Việt Nam: //Giật mình quay qua//

    Tác giả: Ahaha...ngài Phóng à, bình tĩnh ăn miếng bánh uống miếng trà rồi từ từ nói chuyện ha...//đổ mồ hôi hột//

    Mặt Trận: Không phải trước khi diễn ta đã bảo không được để anh ấy ăn socola sao? //đấm mạnh vào bức tường kế bên T/g// //nổi gân trên mặt//

    Tác giả: À...là do tôi có đặt bánh kem hình cá rồi mà người ta nói còn lâu lắm mới về nên làm tạm...

    Mặt Trận: Ngươi là đang gián tiếp hại anh ta bị sâu răng? //nhả sát khí//

    Tác giả: Ôi trời ngài ơi...tôi nào dám hại Tổ Quốc tôi...//khóc ròng quay qua nhìn Au// #Cứu tao coi#

    Au: #Có chơi có chịu, ai rảnh cứu quài#

    Tác giả: "Bà mày ghim!"

    --Chương 2--

    Việt Nam: Chơi gì kì thế hả?

    Sao lại chiếu đèn vô mắt ta, biết dễ mù lắm không!?

    Tác giả: Ngài cứ yên tâm ánh sáng này tôi đã thử qua rồi, hoàn toàn bình thường...

    Việt Nam: Nhưng nó chói...

    -Rầm-

    Tác giả: //khóc ròng// "ngài à...nếu ngài cứ chê chỗ quay của chúng tôi thế này thì chúng tôi thất nghiệp hết mất"

    Muốn biết lí do sao?

    Là do họ nghe lời của Việt Nam nói lúc nãy nên phá nát hết những thứ cậu không thích...bao gồm cả cái đèn vừa nãy

    --Chương 3--

    Đại Nam: //đen mặt nhìn kịch bản// chuyện này là sao đây con nhỏ kia?

    Tác giả: Ahaha...ngài cứ bình tĩnh...có gì từ từ giải quyết ha...

    Đại Nam: Ta cũng nghĩ thế đấy //nụ cười méo mó//

    -Chát-

    -Bốp-

    -Binh-

    Au: Hey...còn sống không bạn yêu?

    Nếu không thì để tao đem cho mày cái hòm...

    Tác giả: Ừ...tao chết hết một mạng rồi //khóc ròng// //băng bó đầy người//

    Au: Viết cái kịch bản thế mà không bị đánh mới lạ đấy

    --Chương 4--

    Hệ Thống1385: Ở đây tôi có một danh sách những hình phạt của các nhiệm từ thấp tới cao

    (Lưu ý: từ 1-100 là mức độ hình phạt của các nhiệm vụ từ thấp tới cao)

    1-25: Bị sốt nhẹ

    26-47: Bị sốt nặng

    48-67: Bị tê liệt toàn cơ thể

    68-89: Chịu cơm dày vò vô cùng đau đớn

    90-100: Chịu tác dụng của xuân dược trong 1 ngày

    Việt Nam: Giống bảng án tử hình ha?

    Tác giả: Cái này không được trách tôi mà phải trách Au vì nó đảm nhiệm phần này...

    Au: Ai biết gì đâu chứ

    Tác giả: Nhưng ngài đừng lo...nhiệm vụ có độ quan trọng cao từ 68-100 thì khá ít nên ngài không cần sợ...

    Việt Nam: Khá ít chứ không phải là không có...//hơi hoang mang nhìn nhiệm vụ có mức hình phạt từ 90-100//

    Tác giả: Cái này tùy thuộc vào ngài có thể hoàn thành nhiệm vụ trong cốt truyện hay không

    --Chương 5--

    Mặt Trận: Cút xa anh tao ra! //sấy AK vào mấy người "khoa học"//

    Tác giả: Ngài Phóng à, bình tĩnh, ngài phá nát trường quay bây giờ //núp sau một bức tường//

    Au: Trời ơi ngài ơi, đừng sấy AK vào những người vô tội chứ! //chạy//

    Đại Nam: " Lắm tốt lắm con trai...tiếp tục đi" //âm thầm thẩy mấy băng đạn về phía Mặt Trận//

    Việt Hòa: "Dù có ghét ổng thiệt mà thôi, tiếp tục đi anh trai"

    --Góc nhỏ của Au và Tác giả--

    Au: Thường thấy hậu trường người ta vui lắm mà sao bên này nó lạ lắm...

    Tác giả: Vậy còn đỡ hơn mấy chương sau đấy...//nhìn tương lai mịt mù trước mắt//

    Au: Hơ hơ...Cố lên nào, có phúc cùng hưởng có họa tự chịu

    Tác giả: Nó sai sai ta?

    Au: Đừng bắt bẻ văn chương của tao...

    End Chương~~

    Tới giờ chắc các bạn thi xong rồi ha?

    Có tạch môn nào không đấy?

    Nếu có thì đừng buồn, hãy vui lên nhé, đời người có lúc lên lúc xuống mà

    Và tôi cũng có một chuyện muốn nói với các bạn là...các bạn có thể đặt Ask cho tôi được không? (Lưu ý: Chỉ nhận Ask, còn Dare thì tôi chỉ nhận vài cái thôi nha)

    Chúc các bạn một ngày tốt lành

    Cre: @Yiee Dou on Facebook

    Việt Nam: Dễ thương ghê

    Japan: //ấm lòng//
     
    Back
    Top Dưới