Khác [Countrhumans] Sở hữu hệ thống công lược, ta liền truy sát đối tượng công lược !

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
388380810-256-k134980.jpg

[Countrhumans] Sở Hữu Hệ Thống Công Lược, Ta Liền Truy Sát Đối Tượng Công Lược !
Tác giả: Kamihinabella
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cre ảnh : Mo Lyn
Pinterest
AU Vietnam của bác có tính hơi kì, mỏ xinh nhưng hỗn vl.

Đọc được thì đọc, không đọc được thì phắn he =3



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giang Sơn Đồ.
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Cuộc Sống Khó Nhằn Ở Điện Biên
  • Sơn hải cao trung
  • Tây Sơn bi hùng truyện
  • Father and son
  • [Countrhumans] Sở Hữu Hệ Thống Công Lược, Ta Liền Truy Sát Đối Tượng Công Lược !
    I. Xuyên không


    _____________________________________________________________

    Trong một căn phòng với kiểu trang trí đơn giản, trên chiếc giường rộng lớn kia có bóng người đang nằm.

    Đó là Vietnam.

    Tuy chỉ mới 16 nhưng hắn đã trở thành tỉ phú trẻ tuổi nhất nhân loại, với tài sản đứng tên lên tới hàng chục con số, bất động sản,....đều đi với con số kinh khủng khiến người ta phải mù mắt.

    Hiện giờ hắn đang nằm uể oải trên giường than vãn không có gì làm.

    Chợt máy hắn hiện lên một thông báo, là một lá thư nặc danh với link của một cuốn tiểu thuyết hoàn thành đã lâu, nó từng rất nổi tiếng một thời.

    Không phải nổi tiếng vì mức độ hay của nó, mà nó nổi tiếng vì cái sự cẩu huyết, chó má,tệ hại thôi rồi

    Tên của nó là [ Tôi mới là nữ chủ ! ] Cuốn tiểu thuyết này còn không bị ít người mang lên phốt, bị chê bai bằng tất cả ngôn từ 'hoa mỹ' của cư dân mạng

    Do đang chán cộng với cái tính tò mò thì hắn quyết định sẽ đọc thử xem

    .

    .

    .

    Xoảng

    Tiếng chiếc điện thoại va vào ly thuỷ tinh trên mặt bàn rơi xuống.

    Phải, sau khi cố nhai hết cả cuốn tiểu thuyết thì Vietnam đã không chịu được mà phi luôn chiếc điện thoại đi mất

    Cẩu huyết !

    Chó má !

    Tại sao tác giả lại có thể nghĩ ra cái thứ kịch bản này vậy????

    Vietnam thầm chửi tác giả và thằng gửi email cho mình, chửi cả bản thân vì đã tò mò mà đọc thử, thật sự hối hận rồi a !

    Chợt một luồng sáng bao quanh hắn, khiến hắn chói mắt.

    Mở mắt ra, trước mặt hắn là một mảng tối, không gian ẩm ướt khiến hắn khó chịu.

    Cảm thấy lưng đau nhức, lại một cỗ lạnh lẽo truyền từ lưng, Vietnam nhận ra chiếc giường êm ái vừa nãy giờ đã trở thành một chiếc giường đá lớn.

    Thậm chí còn không có rơm, vừa nhức vừa lạnh khiến hắn không khỏi chửi trong lòng.

    Vietnam cố ngồi dậy nhưng lại nghe tiếng xích

    Leng keng

    "E sao cứ thấy kì ngang..."

    Vietnam giơ tay lên.

    Quả nhiên, trên cổ tay hắn là một sợi xích to khủng bố.

    Khá nặng đấy....

    Ting

    Chợt trong đầu hắn vang lên một âm thanh máy móc

    --[ Chào mừng kí chủ đã- ứm ]--

    "Clm, mày là ai, tao đang ở đâu?

    Nói mau !

    Mày đã làm gì tao và mày lại là thứ quái gì ?!"

    Xẹt xẹt

    Do hắn mạnh tay bóp chặt hệ thống quá nên nó đã xuất hiện lỗi

    --[ Kí chủ à, xin b..bình tĩnh..tĩnh đã...ã...xẹt...xẹt]--

    "MAU GIẢI THIC- "

    Đột nhiên hết hơi khiến não hắn khựng lại, cơ thể đơ cứng, cả người hắn đơ lại như một bức tượng.

    --[ Kí chủ à, ngài đã xuyên vào bộ Tôi mới là nữ chủ ! rồi đấy...]--

    Hả????

    Xuyên không ???????

    __________________________________________________
     
    [Countrhumans] Sở Hữu Hệ Thống Công Lược, Ta Liền Truy Sát Đối Tượng Công Lược !
    II. Trốn thoát


    Vài phút sau, hắn mới bình tĩnh lại

    --[ Vâng, như tôi vừa nói, ngài đã xuyên không ]--

    "...."

    --[ Uhhhh...Tôi chỉ là một hệ thống công lược.

    Chỉ có nghĩa vụ thông báo cho kí chủ biết đối tượng công lược và hỗ trợ một chút thôi.

    Còn nhiệm vụ của kí chủ là công lược đối tượng mà hệ thống yêu cầu ]--

    "Đm, nghe có điềm vc"

    --[ Kí chủ à, ngài trời sinh cọc tính a ?]--

    "Việc nhà mày à"

    --[....]--

    "được rồi, vậy ý ngươi là ta sẽ phải công lược đối tượng mà ngươi yêu cầu ?"

    --[ Vâng ạ, đúng như tôi đã nói. ]--

    "Ồ, được rồi, để ta suy nghĩ...."

    --[ Thôi, ngài khỏi suy nghĩ, dù ngài đồng ý hay không cũng phải làm thôi 🙂 Ngài không từ chối được đâu ]--

    "Ê e, hệ thống như cái đuồi bầu z ???"

    --[ Thôi kí chủ thân iu của bản hệ thống- ]--

    "T là cha m í chứ thân đ đâu mà yêu"

    --[ Kìa.... ]--

    ( "Sao tổ quốc lại lỡ lòng nào lại nói z TT"_Hệ thống )

    --[ Ngoài ra, ngài có thể gọi tôi là Elara ]--

    Dứt lời, từ chiếc bảng hệ thống trở thành một con mèo lông đen, với đôi mắt xanh lục nhưng vẻ mặt lại rất ngứa đòn.

    Elara ngồi ngay trên người Vietnam, nhìn hắn chằm chằm.

    "Cô làm gì đấy ??"

    /Ngồi nhìn kí chủ 🙂/

    "Nhìn cc, thôi thì ta chấp nhận nhiệm vụ.

    Đối tượng cần công lược của ta là ai ?"

    'Hẹ hẹ, ta sẽ truy sát đối tượng được công lược để cho hệ thống nhà ngươi cay chơi'*Nghĩ thầm*

    /Dạ, đối tượng cần công lược của ngài là Cuba ạ/

    "À à, nếu ta nhớ không nhầm thì Cuba là những ít countryhumans chống lại nữ chính giống nguyên chủ ha "

    'Holy shet, tại sao lại là Cuba !?'*khóc ròng*

    /Đổi đối tượng công lược được không Elara ?/

    /Có cái nịt nè- à lộn, không được đổi đối tượng công lược đâu/

    /Cái rắm !

    Đồ hệ thống như đầu b-/

    /Kìa, sao ngài nỡ lòng nào chửi hệ thống đáng thương như thế ?/

    /Thương cái mả bố nhà mày í mà thương/

    /Tổ quốc ơi, ngài còn đang bị xích kìa, thoát khỏi đây đi rồi muốn nói gì nói/

    /À, ngươi không nhắc, ta cũng quên mất /

    Cạch

    Tiếng mở cửa vang lên ngay dưới chân Vietnam, tiếng bước chân của ai đó đang đến gần hắn.

    (Vietnam hiện bị nằm trên một tấm sắt, 2 tay 2 chân đều bị xích)

    Elara cũng mau chóng nhảy xuống, chui xuống gầm của chiếc bàn gần đó.

    Một giọng nói vang lên.

    Chà~giọng nói này há còn lạ gì với hắn nữa ?

    "Sao ?

    Tỉnh rồi à ?"

    Còn ai ngoài China nữa đây

    Vietnam im lặng, không nói một lời.

    Nhìn China bước vào, tay gã chạm nhẹ vào những vết thương trên người hắn.

    Cảm thấy rát, Vietnam nhanh chóng nhận ra trên những ngón tay chạm vào vết thương của mình, gã đã xát thêm muối vào.

    Mặc dù những điều này không có hấn gì đối với hắn, nhưng Vietnam có thể cảm nhận được nếu là nguyên chủ thì sẽ vì đau mà khóc lóc van nài.

    Đương nhiên là hắn cũng rất muốn cho tên China 1 đấm nhưng vẫn cố nhịn.

    (Tổ quốc đang nghĩ 7749 cách để đập China)

    China thấy Vietnam không có phản ứng gì, khác với mọi ngày.

    Bình thường, gã chỉ chạm nhẹ vào thì Vietnam đã khóc nức nở kêu đau.

    Nay thêm muối mà vẫn chả có phản ứng gì, thực sự có chút kì lạ a

    China quay người tiến đến chiếc bàn gần đó, trên bàn có rất nhiều loại dao, China chủ yếu sử dụng là để tra tấn Vietnam.

    Trong lúc China còn đang chọn dao, Vietnam bất ngờ vùng dậy, sức lực mạnh mẽ đến bất ngờ khiến hai sợi dây xích hai tay hắn đứt tan

    Sự bất ngờ này đến quá đột ngột khiến China giật mình, quay người lại.

    Chỉ thấy người vốn đang nằm bất động kia đã ngồi dậy, hai sợi xích đứt lìa, mái tóc đỏ rối bù, bết bát rũ xuống vai.

    Tấm sắt mà gã đã kì công chuẩn bị cho Vietnam cũng bị người kia làm méo cả bốn góc.

    Cả căn hầm không có chút ánh sáng tự nhiên nào, chỉ có ánh sáng yếu ớt đến từ ngọn đuốc trên tường và từ chiếc đèn dầu của China.

    Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt dù đã xuất hiện một vệt cắt sâu hoắm nhưng nó vẫn khiến China đứng hình.

    Vẻ đẹp ấy, đích xác là vẻ đẹp mà lúc Vietnam còn là con trai út được cưng chiều hết mực của Việt gia.

    Làn da trắng nõn như da em bé, đôi đồng tử vàng kim vốn đã như đồng bạc xỉn màu, nay lại một lần nữa ánh lên hào quang, chỉ là lần này nó được phủ thêm một lớp sương u ám.

    Đôi môi đỏ hồng khiến bao chị em ghen tị.

    Sống mũi cao, khuôn mặt hóp lại, Vietnam bị suy dinh dưỡng.

    Cũng đúng thôi, dù gì thì hắn bị China giam ở đây được 5 tháng rồi, ăn uống không đầy đủ dinh dưỡng, bị như vậy cũng không lạ...

    ("Hmu hmu, nhưng mà ta xóttttt"_Choco)

    Vietnam đâu có ngu mà để tên Tàu kia phản ứng lại, liền bật dậy, nhanh chóng giật đứt hai sợi xích còn lại dưới chân rồi chạy biến.

    Định chạy thẳng ra cửa thì nhớ ra còn hệ thống, Vietnam quay đầu lại, nhìn xuống

    /Kí chủ cứ chạy trước đi, tôi sẽ ra sau/

    /Vậy nếu ngươi bị tên China bắt lại thì đừng có trách ta nhá/

    /Omg, kí chủ đang lo cho iem sao/

    /Lo cc, t đang chối bỏ trách nhiệm/

    Vietnam trốn thoát thành công khỏi tên China.

    Hắn chạy theo chỉ dẫn của bản đồ khu rừng mà hệ thống cung cấp, nhanh chóng thoát khỏi khu rừng.

    ____________________________________________________

    Khó nói....
     
    [Countrhumans] Sở Hữu Hệ Thống Công Lược, Ta Liền Truy Sát Đối Tượng Công Lược !
    III. Kế hoạch đạp đổ nữ chủ


    Vietnam cứ thế mà cắm đầu chạy, theo bản đồ mà Elara cung cấp, nơi Vietnam đang đến chính là nơi gia đình nguyên chủ sống.

    Quay lại căn hầm, China phản ứng lại, Vietnam đã chạy mất dạng.

    Gã tức giận, lật đổ chiếc bàn.

    Vô tình nhìn thấy một con mồn lèo đen sì nằm dưới gầm bàn.

    Thấy China định giận cá chém thớt, ai mà ngờ, vừa lại gần, con mèo đã nhảy phốc lên, cào hai nhát vào mặt China rồi chạy mất.

    ( Siêu cấp mồn lèo si đèn đèn)

    Elara chạy về hướng Vietnam đã chạy, lúc sắp ra khỏi bìa rừng thì chợt bị một bàn tay bế lên.

    /Á á, thứ nô tỳ to gan nào dám bế bổn cung lên hả ??/

    /Là ta, làm gì dãy giữ vậy ?/

    /A, là kí chủ hả.

    Hù chết bảo bảo rồi/

    ...

    /Vậy, ngài muốn trực tiếp hoả thiêu cả cái biệt thự của nữ chính sao ?/

    /ờ/

    Vietnam hờ hững đáp, nhưng trong lòng không ngừng nghĩ xem cách nào để một lần khiến cả Việt gia cắt đứt hoàn toàn và mất toàn bộ sự tin tưởng từ gia tộc của nữ chính.

    Elara vẫn nằm im trên tay hắn, không nhúc nhích, lặng lẽ chờ Vietnam nói ra phương án của mình đã nghĩ ra.

    Cô chắc chắn Vietnam sẽ bày ra một kế hoạch hoàn hảo, dù Vietnam đôi khi cọc cằn nhưng chắc chắn sẽ không làm những việc vớ vẩn mà không có mục đích riêng.

    Vài phút sau, Vietnam đã nghĩ ra một kế hoạch hoàn cmn hảo.

    "Hẳn sẽ rất thú vị"

    /Kí chủ siếp cấp thân yêu à, cho hệ thống biết kế hoạch của kí chủ được không :3/

    /Căk...Đùa thôi, giờ ta và ngươi sẽ đột nhập vào căn hầm của biệt thự nữ chính đang ở.

    Sau đó, ngươi sẽ phóng hoả cả biệt thự, nếu có thể làm cháy lan sang cả biệt thự của Việt gia thì càng tốt.

    Nhân lúc mọi người đang hỗn loạn thì ta sẽ toàn thân thảm hại chạy ra trước mặt họ.

    Kết quả thì phải chờ phản ứng của mấy người đó như thế nào thôi/

    Elara im lặng, khẽ đồng tình với kế hoạch.

    Cô hiểu, trong biệt thự của nữ chính có một căn hầm mà không ai biết nó tồn tại ngoại trừ nữ chính.

    Trong căn hầm có rất nhiều thứ đen tối, nếu để lộ ra ngoài, chắc chắn không chỉ bị danh tiếng huỷ hoại, mà còn bị cả vương quốc lệnh truy nã.

    Nói không đùa chứ nữ chính không chỉ tích trữ vũ khí trái phép.

    Mà còn có một người có quyền trên triều trong vương quốc đều bị nữ chính bắt giam, thậm chí còn bị tra tấn một cách dã man, đã có vài người chết dưới sự tra tấn ấy rồi.

    Mục tiêu của Vietnam đương nhiên là nhằm khiến nữ chính một lần mất tất cả, phơi bày tội ác của nữ chính.

    Đồng thời cũng hoàn toàn tẩy trắng cho bản thân nguyên chủ.

    Đương nhiên là kèm theo đó là việc hắn có thể tiếp cận Cuba - đối tượng cần công lược của mình.

    _________________________________________________

    ' : Lời nói

    " : Suy nghĩ

    / : Giao tiếp bằng ý thức
     
    [Countrhumans] Sở Hữu Hệ Thống Công Lược, Ta Liền Truy Sát Đối Tượng Công Lược !
    IV. Lần chạm mặt đầu tiên với nữ chủ


    __________________________________________________

    /Elara, đưa ta bản đồ biệt thự của nữ chính/

    /Dạ/

    Chợt trong đầu hắn xuất hiện một bản đồ.

    Vietnam trèo vào nhà từ cửa sổ nhà bếp, rồi rón rén bước ra phòng khách.

    Phòng khách vô cùng rộng lớn, Vietnam nhìn mà có chút choáng ngợp.

    "Nữ chính xa hoa quá nhỉ ?"

    Vietnam nhanh chóng bước nhẹ lên cầu thang.

    Lên tầng hai, hắn nhìn lướt qua các căn phòng.

    Phòng nào phòng nấy cửa đều dát vàng.

    "Cái này...cũng xa hoa quá mức rồi..."

    Elara nhìn thấy liền không khỏi bất ngờ.

    Elara : /Aiza, cũng vượt mức pickeball rồi đi/

    Vietnam rón rén từng bước tiến đến căn phòng cuối hành lang

    Cạch

    Tiếng cửa kót két khẽ vang lên giữa hành lang vắng vẻ.

    Vietnam bước nhẹ vào, đôi mắt hổ phách nhanh chóng đảo quanh căn phòng.

    Căn phòng có vẻ giống một cái nhà kho, bên trong chất đầy những thùng cát tông to nhỏ lẫn lộn.

    Bụi bặm bám dày khắp căn phòng, căn phòng này không hề có cửa sổ, tệ hơn, nó còn không có đèn.

    'Thật ngột ngạt...'_Vietnam nghĩ thầm, khẽ nhíu mày lần mò trong căn phòng đầy bụi.

    Vài phút sau, hắn mò được một chiếc chìa khóa bằng bạc đã xỉn màu.

    Nhìn chiếc chìa khóa trong tay, Vietnam nghĩ thầm

    Hẳn là lâu rồi không dùng.

    Vietnam nắm chiếc chìa khóa trong bàn tay.

    Vừa định bước ra ngoài thì Vietnam chợt nghe thấy tiếng mở khóa cổng biệt thự.

    Trong lòng giật thót một cái, giật mình suýt đánh rơi chiếc chìa khóa bạc trong tay.

    Vietnam nhón chân khẽ bước ra hành lang.

    Vietnam bám tay vào lan can, ghé người vào góc tối.

    Ánh mắt hướng về nhóm người vừa bước vào nhà.

    Một nữ, hai nam và năm countryhumans.

    Là nữ chính và và mấy thằng thích liếm đế giày của ả đây mà, à đâu, thích liếm đế cao gót 7 phân chứ nhỉ.

    Vietnam không khỏi lầm bầm.

    Khẽ lui cả người vào sau chiếc bình hoa lớn đặt trong góc.

    Lúc đầu, Vietnam chỉ định đứng chờ nữ chính cùng mấy con chó con, chó lớn không để ý mà lẻn xuống tầng hầm bí mật của nữ chính.

    Vietnam nào ngờ được, trong lúc cố nép người vào góc hành lang, vô tình liếc thấy được một mô đất bị nhô lên trong chậu cây lớn bên cạnh, lại có dấu hiệu bị đào lên rồi bị lấp lại rất nhiều lần như thể thứ bị chôn mất được sử dụng rất nhiều lần rồi lại bị chôn đi.

    /Hay ngươi đào lên xem thử đó là gì/

    Chợt có giọng nói vừa lạ vừa quen vang lên trong đầu Vietnam.

    Vietnam biết giọng này không phải của Elara, vì con mồn lèo này là cái, đé.o phải đực nên Vietnam chắc chắn đây không phải giọng con hệ thống.

    Vietnam lặng thing, không phản ứng cũng không trả lời như thể bản thân không nghe thấy giọng nói vừa nãy.

    /Vietnam, ta nói ngươi đấy.

    Ngươi điếc à ?

    Hay ngươi bị câm ?/

    Giọng nói lại lần nữa vang lên trong đầu, trong giọng nói xen thêm sự bực dọc.

    Nhưng Vietnam vẫn giả điếc giả câm, vẫn không đáp lại giọng nói kia.

    /A kí chủ, đó là một countryhumans tiền thế mà chủ hệ thống cho đến giúp ngài đấy./

    Cho đến khi con mồn lèo hệ thống lên tiếng, Vietnam mới đáp lại giọng nói kia.

    /Được, ta sẽ thử đào lên xem/

    Vietnam nói xong, liền dùng tay đào mô đất trông như chỗ chôn người chết lên thử.

    Trong lòng Vietnam có chút mong chờ muốn biết vị countryhumans tiền thế này là vị nào.

    Vietnam khá mong là boss, nếu không phải thì người khác cũng ổn.

    Chỉ miễn là không phải kẻ nào đó suốt ngày đối đầu với boss.

    Lại còn phá của - Vietnam bổ sung thêm nhận xét về vị tiền thế kia

    Vietnam : ???

    Thứ Vietnam đào được vậy mà lại là một chiếc vòng tay ngọc trai.

    Không chỉ vậy, mấy viên ngọc trai khi nhìn vào và chạm thử thì Vietnam có cảm giác mấy viên ngọc trai khá sần sùi.

    Cảm giác không giống ngọc trai lắm...-Vietnam ngẫm nghĩ.

    /Này, cho ta xem thử cái vòng đó/

    Sợi dây không được cố định chặt chẽ, Vietnam vừa mới đưa chiếc vòng lên trước mặt.

    Đầu kia sợi dây đã trượt khỏi tay, mấy viên ngọc trai mà trong suy nghĩ của Vietnam là đá chứ không phải ngọc trai liền rơi lộp cộp rơi xuống nền nhà.

    Tiếng từng hạt ngọc trai rơi xuống sàn đã thành công thu hút mấy người dưới kia.

    Vietnam không khỏi giật mình.

    Cho đến khi phản ứng lại thì thấy mấy người dưới kia đã đến nửa cầu thang rồi.

    Vietnam lúc ấy luống cuống không biết nên làm gì.

    Đầu nảy số liền trốn vào góc khuất của chậu cây.

    Một tay thì chỉnh lại mô đất sao cho giống như ban đầu.

    Và thật may mắn , họ thực sự không thấy Vietnam.

    Chỉ có một countryhumans trong nhóm trong lòng có sự quen thuộc và có chút sởn gai ốc khi nhìn thấy chiếc bình trồng cây trong góc.

    Liền nhanh chóng rời đi sau khi không thấy có gì ngoài bình cây và vài hạt chân châu trên sàn.

    Lúc này nữ chính hiện đang ở trong bếp nên không biết những gì xảy ra ở trên lầu hai.

    'Chà, vậy ta xuống lầu chờ em ấy thôi.

    Ta xuống trước đây'

    Một giọng nói ngứa đòn vô cùng vang lên.

    Chủ nhân giọng nói đưa hai tay ra sau đầu, nghênh ngang bỏ xuống lầu.

    /Trông thật đáng đánh, hay ngươi lao ra đấm tên đó te tua đi./

    Giọng nói lại lần nữa vang lên trong đầu Vietnam.

    /Ngài đùa tôi à?

    Có điên mới nhảy ra!/

    Vietnam không khỏi cạn lời với vị Countryhumans tiền thế này, lẽ nào vị này tin tưởng hắn tới mức nghĩ rằng hắn có thể 1 mình thương tích mà đấu với năm vị kia đi ?

    'Chắc chắn không phải boss rồi'_Vietnam có chút hụt hẫng, dù sao thì hắn vẫn luôn mong kẻ kia là boss.

    Đợi khoảng một lúc thì dưới nhà cũng vang lên tiếng nói chuyện.

    Vietnam rón rén bước ra khỏi chỗ trốn, định vào đại một phòng rồi nhảy từ cửa sổ xuống, ma xui quỷ khiến, hắn lại nhặt mấy viên ngọc trai từ dưới đất rồi mới chạy khỏi dinh thự của nữ chính.

    /Sao ngươi không xuống tầng 1 để nghe xem chúng nói cái gì ?/

    /Nếu ngài muốn, ngài có thể đi xem, tôi xin khiếu/

    /Ta mà đi được, ta đi lâu rồi/

    /Vậy đó, chịu thì chịu, không chịu thì kệ ngài/

    /.../

    Vietnam chạy xa cách dinh thự của nữ chính khoảng vài mét rồi tính toán xem nên đốt từ hướng nào.

    Nghĩ ngợi một hồi thì giọng nói của người kia lại vang lên.

    /Từ hướng 9h, tính từ cái hàng rào kia khoảng 1m rồi đốt/

    /Hử ?/

    /Hử cái gì mà hử, còn cần ta nhắc lại à ?

    Bộ tai ngươi có vấn đề hay gì ?/

    /À ừm...Vậy...ngài cũng muốn đốt cho ấm à ?/

    /Ấm dâu hả mầy ??/

    /???/

    Hình như đầu óc của vị kia có vẻ không bình thường (giống hắn) cho lắm...

    Nói vậy thôi chứ Vietnam vẫn làm theo lời của người kia.

    Sau khi làm theo chỉ dẫn, Vietnam hơi ngớ người, hắn quên mất là bản thân không có bất cứ thứ gì tạo lửa cả.

    "Chậc...Sao mình lại quên nhỉ..."

    Vietnam day trán, chống tay đứng ngẩn người nhìn đám cỏ mà trong lòng không khỏi chửi thề vài câu.

    Chợt trước mặt Vietnam xuất hiện một bàn tay mờ ảo cùng với một hộp diêm.

    Vietnam ngẩng phắt đầu lên, vẻ kinh ngạc như sắp tràn ra khỏi mặt hắn.

    /Clgt ??/

    Bàn tay mờ ảo kia chỉ có một chút là còn nhìn được, khi ngẩng đầu, xung quanh trống không, chẳng có thứ gì khác lạ ngoài bàn tay mờ ảo trước mặt.

    /Ngươi nhìn cái gì ?

    Còn không mau cầm lấy rồi đốt lẹ đi, ngẩn người cái lồ-/

    --[Đã tắt khả năng phát ngôn của TR]--

    _____________________________________________

    Tôy đang trong giai đoạn thi cấp 3 nên thời gian viết truyện chẳng có nhiều là bao.

    Nên chỉ có thể tranh thủ lúc nghỉ ngơi hiếm hoi viết truyện cho bản thân thui.

    Nếu mọi người cảm thấy hay thì mong mọi người có thể ủng hộ Choco với aa
     
    Back
    Top Dưới