Cập nhật mới

Tiểu Thuyết COTE vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 năm 2 (kèm vol 0)

Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Tổng hợp ss của vol 9


SS Kushida Kikiyou- Ván cờ căng thẳng

Khi tôi được gọi ra ngoài hành lang, con ả lại bảo tôi tham gia hội học sinh?

Hơn nữa, với Horikita là hội trưởng hội học sinh và tôi là cấp dưới của cô ta?

Đừng có đùa với tôi.

Dù có vì công trạng gì đi chăng nữa thì tôi cũng không đời nào tham gia.

Tôi đã lên kế hoạch kiên quyết từ chối cô ấy.

Nhưng bỗng nhiên tôi cảm thấy rằng có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra—

"Điều đó không cần phải nói.

Nếu Kushida-senpai tham gia hội học sinh, những người rất ghét Kushida-senpai sẽ không thể hành động."

Người nói câu đó là Amasawa năm nhất.

Con bé là một trong những người mà tôi không muốn gần gũi (chí ít là về thể xác) nhất lúc này.

Người tôi ghét đến mức không thể nào giấu được sát khí của mình.

Horikita cũng nghĩ rằng Amasawa là một mối phiền toái ở đây, vì vậy cô ấy đang cố đuổi con bé này đi.

"Em cũng không có mục tiêu cụ thể, nhưng em nghĩ là em cần tìm Kushida-senpai."

"Chị hả?

Ồ, ra thế.

Vậy có chuyện gì sao?"

"Hả~?

Vậy chị nghĩ em đến đây là vì chuyện gì nào?"

Cái con này.

Chắc chắn nó đến đây chỉ để chọc tức tôi.

Giá mà có thể thì tôi muốn băm vằm nó ra ngay và luôn.

Nhưng chính xác là tôi không thể hành động ở nơi này, vì vậy tôi quyết định chịu đựng nó và tiếp tục thể hiển bộ mặt nhân hậu của mình.

Hơn nữa......

Ayanokouji-kun cũng ở đây.

Không không, cậu ấy có ở đây hay không không quan trọng, phải không.

Một cảm xúc khó hiểu xuất hiện ngay lập tức, vì vậy tôi quyết định phớt lờ nó và đuổi nó đi.

Giữa cuộc trao đổi mà Amasawa cũng tham gia, tôi tiếp tục nghĩ về một kế hoạch để kết thúc chuyện này.

"Xin lỗi, nhưng mình không thể đáp ứng mong đợi của cậu.

Mình không thể -------- tham gia hội học sinh hoặc một cái gì đó tương tự."

"Đừng có bi quan vậy chứ.

Tại sao chị không tham gia hội học sinh?"

Một lần nữa, Amasawa lại chỏ mũi vào cuộc nói chuyện của tôi.

Hơn nữa, cái con bé này nó bám dai như đĩa đói ấy, càng đuổi thì lại càn lấn tới đến độ chạm vào cơ thể tôi mà không được phép.

Nó thậm chí còn chẳng ngần ngại chạm vào má tôi, vì ở đây có nhiều người đang nhìn nên tôi phải cố giữ nụ cười của mình.

"Kushida-senpai xinh đẹp, 3 vòng đầy đặn và khá thông minh đúng không?"

Tôi không thể chịu nổi nữa, tôi đến giới hạn rồi.

"Chuyện này......

Chúng ta......

đi qua chổ khác để nói chuyện được không?"

Nếu chúng tôi không đổi địa điểm, tôi có thể bị cái gai trước mắt mình làm cho tắt thở, sùi bọt mép ngay tại đây.

Tôi đã đưa ra một lời kêu gọi tuyệt vọng, có vẻ như Horkita đã hiểu và cô ấy đã chấp nhận điều đó.

Trời ạ, tại sao tôi phải có một khoảng thời gian tồi tệ xung quanh bởi những người mình ghét chứ?

Tôi chắc chắn sẽ không tham gia hội học sinh.

Tôi sẽ nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện và về nhà.

Trong khi thề điều đó trong lòng, tôi tiếp tục căng thẳng.

...

SS Himeno Yuki- Chàng trai mà tôi cảm thấy khó hiểu

Vào đêm khi tôi nói chuyện xong với Kanzaki-kun và những người khác ở quán karaoke.

Tôi nán lại Keiyaki một chút và được Ayanokouji-kun, người cũng đang giết thời gian bắt chuyện.

"Hmm...

Tôi hơi choáng chút.

Tôi đã đi đến cửa hàng tạp hóa và đi đến rạp chiếu phim mà không có lý do gì"

Tôi trả lời lý do tại sao mình ở lại đây đến giờ này bằng những suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.

"Tôi cứ vòng vo nghĩ, 'Mình thấy thoải mái khi ở một mình', và rồi thì trời đã tối."

Tôi không thể nói rằng tôi biết nhiều về các bạn cùng lớp.

Nhưng tôi thậm chí còn biết ít hơn về Ayanokouji-kun.

Nên tôi nghĩ sẽ rất tuyệt nếu được làm quen với Ayanokouji-kun một chút.

Tôi không giỏi và không thích nói chuyện với mọi người, vậy nên tôi cũng tránh làm điều đó luôn cho đỡ rắc rối.

Tuy nhiên, khi nhận ra thì tôi đã nói chuyện một cách bình thường vời Ayanokouji-kun, người đang đi cạnh tôi.

Thú thật bản thân tôi không nghĩ đây là sự cuốn hút giữa 2 người khác giới với nhau, đúng hơn là cả 2 người đều bắt được tần số của nhau.

Nhưng tôi không thể tìm ra nguyên nhân của việc này, nói thế nào nhỉ, cậu ấy chỉ là một tên khó hiểu thôi.

"Tôi nhận ra rằng bản thân đã không hoàn thành bất cứ điều gì so với những gì mình tưởng tượng.

Tôi đã tự tin một cách vô căn cứ rằng mình đang làm được điều gì đó đặc biệt khi hợp tác với Kanzaki-kun, và rằng tôi thật tuyệt vời khi nhận ra rằng Ichinose-san đang gặp rắc rối khi không ai khác nhận ra được.

Nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn chẳng thể làm được gì ra hồn.

Cảm giác như ai đó đã đấm gãy mũi của tôi vậy."

Rõ ràng nếu ai đó nói ra mấy câu cực đoan như vậy thì biểu hiện thường thấy của người đối diện sẽ làm tức giận vì sự yếu đuối của tôi, nhưng lời nói của Ayanokouji-kun hoàn toàn khác.

"Tôi xin lỗi về điều đó."

"Không có gì phải xin lỗi.

Dù sao thì cậu cũng đâu có nói sai."

Tôi ước mình có thể thành thật hơn với những người khác ngoài người này.

Nhưng nghĩ về nó theo cách khác, tôi cảm thấy khủng khiếp.

Tôi không còn cảm thấy là chính mình nữa.

Tôi cảm thấy như tôi sẽ trở thành một cái gì đó khác.

"Cứ tưởng làm việc lớn không phải gì khó...Nhưng mà ai ngờ khó thật..."

"Điều đó đúng với tất cả mọi người.

Dù là Ichinose hay tôi đều như vậy"

"Tôi đang cố gắng tìm một con đường phía trước, nhưng tôi không chắc liệu mình có thể cải thiện bằng cách hợp tác với Kanzaki-kun và Hamaguchi-kun hay không."

"Không có gì sai khi nghi ngờ cả.

Đó không phải là một vấn đề có thể được giải quyết bằng cách đứng yên."

Đúng vậy.

Nhưng ......

Tôi không biết nếu thay đổi lớp bây giờ thực sự là một bước đi đúng đắn.

"Tôi biết, nhưng... tôi nghĩ mình đang bắt đầu cứu lớp, nhưng những bánh xe vô hình đang bắt đầu đi chệch hướng từng chút một.

Tôi không thể không cảm thấy như vậy."

Đây là những gì tôi có thể cảm thất lúc này.

Tình trạng thật sự có khi còn tồi tệ hơn vậy nữa.

Tôi không nghĩ mọi thứ sẽ phát triển theo hướng náy nhưng cũng chẳng có gì chắng minh những gì tôi nghĩ là đúng.

Nỗi bất an này chẳng qua là tôi suy nghĩ nhiều thôi.

...

SS Ichinose Honami-Tiến về phía trước

Đêm hôm qua, lúc mà tôi đang suy nghĩ về mọi thứ trên giường, đã cố ngủ sau khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm.

Và tôi đã thức dậy lúc hơn 5 giờ sáng, chỉ ngủ trong 5 giờ.

Mặc dù tôi thường ngủ 7, hoặc 8 tiếng.......

Có thể là do tôi đang suy nghĩ về nhiều thứ.

Tôi sẽ gặp Ayanokouji-kun 10 giờ sáng nay tại Keiyaki.

Tôi đã nghĩ đến việc ngủ lại, nhưng hôm nay, tôi không muốn ngủ lại, điều mà tôi luôn rất thích làm.

Ngay cả khi tôi nhắm mắt lại, điều duy nhất hiện ra là những gì sẽ xảy ra hôm nay.

Hôm qua, Ayanokouji-kun nói rằng muốn gặp tôi và mời tôi đi chơi, và nhịp tim của tôi đã tăng lên kể từ đó.

Tôi biết.

Đây không phải là cuộc hẹn hò giữa bạn trai và bạn gái.

Ayanokouji-kun là hoa đã có chủ và người đó còn ở cùng lớp với cậu ấy.

Đó lý do tại sao chắc chắn phải có lý do khác cho việc cậu ấy hẹn gặp tôi hôm nay.

Nó có lẽ liên quan đến lý do tại sao tôi rời khỏi hội học sinh, có thể lắm.

Nagumo-senpai đã ra lệnh yêu cầu giấu kín mọi thông tin về nó, nhưng những tin đồn đã bắt đầu lan truyền.

Mọi người trong lớp chắc hẳn cũng muốn biết tại sao tôi rời khỏi hội học sinh.

Trong khi nằm nghiêng và quay trái phải trên giường, tôi chỉ nghĩ đến những điều như thế.

Sau khi nỗ lực hết sức và đến khoảng 9 giờ rưỡi sáng, tôi đã bắt đầu đạt đến giới hạn chờ đợi trong phòng của mình.

Dự báo thời tiết nói rằng sẽ có mưa vào buổi chiều, vì vậy tôi đã lấy một chiếc ô.

Sau đó, vào thời điểm sớm khi tôi không gặp ai, tôi từ từ đi về phía Keyaki.

Ngoài trời lạnh, nhưng tôi có thể giữ bình tĩnh theo cách này.

Trong khi nghĩ rằng ra ngoài sớm là một quyết định đúng đắn, tôi, người đã đến điểm hẹn của chúng tôi, bắt đầu sự chuẩn bị cuối cùng cho trái tim mình để tôi sẽ ổn dù Ayanokouji-kun có đến hay không.

Trước hết, đừng làm hoặc thể hiện khuôn mặt u ám bằng hết khả năng của tôi.

Và đừng thể hiện bất kỳ cảm xúc kỳ lạ nào.

Mình là bạn của Ayanokouji-kun...Là bạn....Chỉ là bạn thôi.

Không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn thôi.

Vừa nghĩ về nó, tôi nắm chặt chiếc ô của mình.

Lý do tại sao tôi quyết định gặp Ayanokouji-kun hôm nay.

Tôi cần phải tiến về phía trước, đó là cách duy nhất để tôi có thể thoát khỏi tình cảnh hiện tại

"Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun."

Nhìn thấy Ayanokouji-kun đang đi về phía này, tôi đã gọi cậu ấy.

Khi ngày hôm nay kết thúc, tôi muốn quên đi mọi thứ.

Tôi một lần nữa phải cố gắng chôn giấu tình cảm vào sâu trong tim.

...

SS Ichinose Honami-Ghen

Ah, tôi đang rất lo lắng.

Tôi rời khỏi chỗ Ayanokouji-kun và Mako-chan với lý do bù nước khoáng.

Gần đây, tôi đã quen với mỗi hiệp dài 30 phút, và tôi đã có thể toát mồ hôi và bình tĩnh lại.

Nhưng lượng mồ hôi bất thường và nhịp tim cao.

Điều này không bình thường chút nào.

Không phải phát bệnh đột ngột gì, rõ ràng nguyên nhân nằm ở hai người đó.

"Bởi vì Mako-chan đã nói những điều kỳ lạ..."

Tôi đã cố gắng không nhớ lại càng nhiều càng tốt để điều hòa hơi thở của mình, nhưng thật vô ích.

Tôi không thể không nhớ những gì đã xảy ra trước đó.

"Ý tớ là, nhìn nó khá gợi cảm đó, Honami- chan."

Mako-chan, người cũng tham gia buổi GYM này với chúng tôi, thì thầm những lời này sau khi luân phiên nhìn tôi và Ayanokouji-kun.

"Tớ không biết do có phải Style thường ngày của cậu , nhưng cậu có để ý trang phục của cậu hơi táo bạo không?"

Tôi đã quá tập trung vào những thứ khác mà không để ý gì đến ngoại hình của mình.

Tôi chỉ nghĩ về việc tập ở phòng gym như thường lệ và cố giữ bình tĩnh...

"Cậu không để ý sao, Honami-chan."

"Chuyện gì cơ...?"

"À không, ừm...

ừm, nếu cậu không quen, ăn mặc như thế này thì thường sẽ hơi xấu hổ đấy."

"Tớ hiểu rồi"

Mako-chan, người đã lịch sự truyền đạt tất cả cảm xúc của tôi.

Chắc cô ấy nghĩ cởi mở sẽ giúp mọi người thoải mái hơn, nhưng nó lại có tác dụng ngược lại.

Nhờ sự quan tâm ân cần như vậy, tôi đã tràn đầy cảm giác muốn chui xuống lỗ rồi.

Vì vậy trong 30 phút , tôi chỉ tập trung vào máy chạy bộ.

Và cảm xúc đó bất ngờ ập đến.

"Ugh............xấu hổ quá............"

Tôi muốn thay quần áo ngay bây giờ, nhưng tôi không thể.

Tôi có đổ mồ hôi , vì vậy tôi sẽ thay một chiếc áo sơ mi kín đáo hơn.

Sẽ ổn nếu người kia không suy nghĩ nhiều, nhưng Ayanokouji-kun chắc chắn sẽ chú ý.

Khi tôi nhận thấy nó, cổ họng của tôi khô lại.

Đó chỉ là một cái cớ để chạy trốn, nhưng tôi quyết định đi cung cấp đủ nước cho bản thân.

"Có lẽ mình nên bình tĩnh lại một chút."

Sau khi cho một ngụm nước lạnh vào cổ họng, cuối cùng tôi đã lấy lại được bình tĩnh.

"...

Phải rồi.

Cố gắng lên nào"

Giờ là lúc rèn luyện thân thể.

Chỉ cần dồn toàn tâm toàn ý là ổn thôi.

Nghĩ vậy, tôi quay trở lại lối vào của phòng tập GYM nhưng đôi chân lại dần nặng trĩu.

Người mà tôi đang chú ý tới , Ayanokouji-kun đang trò chuyện vui vẻ với Mako-chan.

"Họ đang trò chuyện à ... ?

"

Tôi không biết họ đang nói về chủ đề gì , nhưng cuộc trò chuyện diễn ra rất rôm rả.

Thái độ của Mako-chan cũng khác lúc cô ấy ở với với các bạn cùng lớp .

Bởi vì cô ấy đã đi cùng Ayanokoji-kun trong chuyến đi trải nghiệm sao?

Bạn bè hòa thuận với nhau thì tốt, nhưng tôi không thể bình tĩnh được với những âm u sâu thẳm trong lòng.

Một loại cảm giác không vui nào đó bủa vây lấy tôi.

Những bước chân lẽ ra trở nên nặng trĩu giờ đã biến mất.

Đúng hơn, tôi muốn thoát khỏi những tiếng rì rầm trong lồng ngực này càng sớm càng tốt.

Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến.

"Quả nhiên, mình đang rất lạ...

Không, hôm nay, mình sẽ vượt qua được...!"

Và vì vậy, tôi quyết định trở lại là con người bình thường của mình trước mặt hai người họ.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Minh họa vol 9.5


"Hiện tại, không có ai trông thấy đâu"

Có vẻ như cô ấy luôn quan sát xung quanh, nên cô ấy cho rằng hiện tại đang là thời điểm hoàn hảo.

Ichinose khoác cánh tay tôi và bấm máy.

"Tớ không lưu vào điện thoại hay để làm hình nền đâu ...

Nên chắc vẫn ổn nhỉ ?"

Mở đầu: "Cuộc sống thường ngày không thể thay thế" (かけがえのない日常, Kakegae no Nai Nichijō)

Chương 1: "Bài hát của nỗi cô đơn" (寂しさのSONG, Sabishisa no SONG)

Chương 2: "Một linh cảm nhỏ" (ちょっとした予感, Chotto Shita Yokan)

Chương 3: "Tìm hiểu lẫn nhau" (探りあい, Saguri Ai)

Chương 4: "Chuyển động nhẹ nhàng" (静かなる胎動, Shizuka Naru Taidō)

Chương 5: "Thời gian còn lại" (残された時間, Nokosareta Jikan)

Kết chương: "Mối quan hệ đang đổi thay" (変わっていく関係, Kawatteiku Kankei)

Shiranami Chihiro

Sanada Kousei - 2A

Học lực: A

Thể chất: C+

Thích ứng: B+

Đóng góp xã hội: B+

Năng lực tổng thể: B

Yamamura Miki - 2A

Morishita Ai - 2A

Học lực: B+

Thể chất: C+

Thích ứng: B+

Đóng góp xã hội: B+

Năng lực tổng thể: B

(cái chỗ minh họa này chưa chắc chắn đúng theo thứ tự truyện, có gì tôi fix lại sau nhé,)
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Mở đầu: Cuộc sống thường nhật không thể thay thế


Năm thứ 2...

Kỳ nghỉ đông thứ 2 tại trường Cao trung nâng cao cuối cùng đã bắt đầu

Không cần cố phải làm một điều gì đó đặc biệt trong kỳ nghỉ này

Nhưng tất nhiên sẽ tốt hơn nếu tôi có thể trải qua những gì mà một học sinh có thể trải qua trong một kỳ nghỉ

Thời gian vẫn cứ trôi.

Khoảng thời gian còn lại của tôi ở ngôi trường này đang dần rút ngắn đi một cách lặng lẽ và tàn nhẫn

Nhưng tôi không cảm thấy buồn phiền về chuyện này cho lắm, thậm chí có thể sống một cách tự do đến hôm nay cũng là đủ để cho tôi hài lòng

Bạn bè...

Người yêu...

Senpai và kouhai....

Những cuộc gặp gỡ bất ngờ...

Tôi đang dành thời gian ở ngôi trường này giống như bất cứ học sinh nào khác ở đây

Thời gian vẫn cứ trôi như thế.

Vậy nên tôi sẽ cố gắng tận hưởng khoảng thời gian ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi không còn có thể ở lại đây nữa

Và khi lúc đó đến thì...

Vĩnh biệt...

Hôm nay tôi không thể nói trước điều gì

Ngày mai cũng như thế

Phải hiểu rằng mỗi ngày trong cuộc sống đều là một thứ không thể thay thế
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 1: Bài hát của nỗi cô đơn


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Ngày 24 tháng 12.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông.

Tôi thức dậy vào buổi sáng với một cảm giác lạnh người.

"...Thật là một giấc mơ kỳ lạ."

Khi tôi thì thầm điều đó, từ từ ngồi dậy.

Chỉ một chút thôi, nhưng có vẻ như tôi đã đổ mồ hôi khi ngủ.

Thông thường, tôi không thực sự cố gắng ý thức về những giấc mơ của mình.

Dù là giấc mơ đẹp hay giấc mơ xấu, dù kỳ lạ, giấc mơ là giấc mơ và không phải là thực tế.

Và con người về cơ bản là những sinh vật quên đi giấc mơ của họ.

Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu có những người trên thế giới ngoại lệ với điều đó, nhưng tôi cũng là một trong số những người đó.

Ngay cả khi bạn nhớ ra ngay sau khi thức dậy, thì đó cũng là thứ rơi ra khỏi trí nhớ của bạn trong nháy mắt.

"——Tự nhiên lại mơ về sensei mặc đồ thỏ bunny......."

Ngay cả khi tôi cố gắng nhớ và chống lại, điều đó nói chung là vô ích.

Đó có thể là những lời khiến bên thứ ba phải nghiêng đầu nếu họ đang lắng nghe.

Dù sao thì giấc mơ không chỉ đơn giản là về giáo viên chủ nhiệm lớp mình mặc đồ thỏ ...

Dù sao thì việc đào sâu vào giấc mơ của bản thần cũng chỉ là điều vô ích mà thôi

Tôi từ sớm đã từ bỏ việc nhớ lại giấc mơ đó

Vì không cần phải đến trường nên tôi có thể trải qua buổi sáng một cách từ tốn và chậm rãi

Bàn chải và cốc đánh răng được đặt ngăn nắp trên chậu rửa mặt

Từ ngày xa cach với Kei-người đã gắn bó trong một khoảng thời gian nhất định, cuộc sống "bình thường" của tôi đang dần trở lại

Tất nhiên nó không có nghĩa mối quan hệ giữa chúng tôi đã kết thúc

Nó kiểu giống như là 2 chúng tôi đang chiến tranh lạnh vì một số hiểu lầm

Tâm tình tôi cũng không dao động mấy khi chuyện này xảy ra

Dù sao thì tôi là người đã dẫn dắt mọi chuyện diễn ra như vậy và nó đang diễn ra đúng như những gì tôi mong muốn, tuy nhiên tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang gây ra một sự xáo trộn nào đó trong mối quan hệ này không

"Chẳng biết nữa"

Sự thay đổi cảm xúc của một người là khi bạn nhận ra bản thân cần đối phương như thế nào

Nếu bạn cảm thấy bản thân đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, bạn sẽ không ngần ngại làm mọi cách miễn là nó có tác dụng.

Tất nhiên, đối phương cũng sẽ làm điều tương tự

Tuy nhiên với tôi yêu không phải chỉ là một loại cảm xúc

Miễn là 2 người dành nhiều thời gian cho nhau, cả 2 người đều vun đắp cho mối quan hệ thì khoảng thời gian 2 người bên nhau luôn là những giây phút hạnh phúc

Bên cạnh đó, thời gian của con người là hữu hạn, vậy nên hãy sống thật hạnh phúc hơn là chìm đắm trong khổ đau.

Chí ít thì đó là những gì tôi suy ra được từ đạo đức xã hội của con người

Dù vậy cũng không nên vì thí nghiệm của tôi mà khiến khiến cho đối phương xảy ra những bất ổn về mặt tinh thần

Tôi không mù quáng đưa mối quan hệ này vào chiến tranh lạnh mà là đã tính toán từ trước.

Trước khi mối quan hệ giữa chúng tôi rơi vào thế không còn có thể cứu vãn, tôi sẽ hâm nóng nó lại bằng việc cùng nhau đi mua quà giáng sinh

Nó kiểu như là một kế hoạch nằm trong kế hoạch khác.

Ban đầu tôi tính hẹn gặp Kei vào buổi sáng

Bên ngoài trời đang mưa, xem ra thời tiết xấu trước khi kỳ nghỉ đông bắt đầu vẫn tiếp diễn.

Tôi có hơi thất vọng khi mong chờ hôm nay là một ngày tốt lành để hẹn hò với Kei

Dự báo thời tiết bảo là hôm nay sẽ mưa cả ngày nên có thể nói Giáng sinh năm nay sẽ giảm bớt chút náo nhiệt.

Tất nhiên thời tiết nằm ngoài sự kiểm soát của con người nhưng đó không phải là điều duy nhất

Tôi nhìn vào tấm lịch để bàn, dấu trái tim được đánh dấu vào 2 ngày 24 và 25 của tháng 12

Mọi chuyện xảy ra vào đêm ngày kết thúc học kỳ 2

Tôi đã liên lạc với Kei để hẹn gặp nhau vào Giáng sinh nhưng không được phản hồi ngay

Mất một lúc sau, tôi quyết định gửi tin nhắn nhưng cũng chưa có dấu đã xem

1 giờ sau, trong khi tôi đang suy nghĩ đã có chuyện gì xảy ra thì cô nàng hồi đáp lại và thứ tôi nghe được đầu tiên là tiếng ho.

Theo y học thì cúm là 1 loại bệnh dịch cảm lạnh có sức lây lan nhanh bất chấp tuổi tác và giới tính và thường gia tăng vào thời điểm tháng 11 và 12 nên cũng không có gì lạ ở đây cả.

Nếu có trách thì cũng chỉ có thể trách bản thân không may mắn mà thôi.

Kei vẫn kiên quyết muốn thực hiện lời hứa mua quà giáng sinh với tôi đến cùng cho dù có phải ra khỏi phòng bằng các lết như một con sâu.

Dù thế như đã nói, cúm có sự lan truyền một cách mạnh mẽ vậy nên nếu một người mang bệnh đến khu vực đông người qua lại như Keiyaki thì chắc chắn vô cùng nguy hiểm.

Có vẻ như cũng nhận ra được mình nói không đúng, Kei buồn bã xin lỗi và trách mình vì đã không chăm sóc bản thân thật tốt.

Tôi cũng không thể trách bạn gái mình vì bị cúm được nên cũng chỉ nhắc cô ấy nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân để sớm khỏi bệnh.

Ngoài ra tôi cũng đã nói rằng cả 2 đứa sẽ thực hiện lời hứa đó vào một ngày khác

Tất nhiên Kei sẽ có thể nói với tôi không cần phải giữ lời hứa này với cô ấy nữa thì cuộc hẹn giữa chúng tôi có thể sẽ kết thúc nhưng điều đó sẽ không xảy ra như vậy

Nếu tâm lý của cô nàng có gì đó thay đổi thì chắc chắn đó là có sự tác động từ bên thứ 3, Kei là một người có bản chất phụ thuộc mạnh mẽ, vậy nên rất khó có thể dễ dàng bị người khác tác động.

Tuy nhiên vì vẫn còn hy vọng hàn gắng mối quan hệ này, cô nàng vẫn muốn bám lấy cọng rơm cứ mạng cuối cùng này bất chấp cơ thể đang mang bệnh trong người.

Có thể từ giờ cho đến cuối năm, cô nàng sẽ có nhiều thứ muốn tự mình xác nhận và một trong số đó sẽ là mối quan hệ của chúng tôi

Sau khi đã xác nhận về bệnh tình, Kei bảo tôi không cần lo lắng vì đã nhờ bạn mua hộ những thứ cần thiết để dưỡng bệnh, vậy nene về cơ bản cô ấy sẽ không gặp rắc rối gì.

Tôi rất vui vì cô nàng có thể sắp xếp mọi thứ ổn thỏa như vậy vì chuyện khu vực đó có lệnh giới nghiêm chỉ là sớm muộn

Và đó là những gì xảy ra vào đêm qua...

Cho đến sáng nay, tôi mới biết là cũng có nhiều học sinh khác cũng mắc cúm từ tất cả cả các khối lớp.

Vì không tiếp xúc gần với Kei trong mấy ngày qua nên về cơ bản thể chất của tôi vẫn bình thường.

Vẫn đề bây giờ là phải làm gì trong ngày hôm nay.

Toàn bộ kế hoạch hâm nóng tình cảm đêm giáng sinh của tôi chưa triển khai đã bị phá sản

[Ayanoukouji-kun, chào buổi sáng.

Mình nghe bảo là Kauizawa-san bị cúm.

Cậu ấy vẫn ổn chứ?]

Tôi nhận được tin nhắn từ Ichinose trên điện thoại, chứ kịp rep thì tin tiếp theo lại đến

[Mình nghe nói có rất nhiều người bị dính cúm.

Ayanokouji-kun vẫn ổn chứ?]

Có vẻ như bằng mạng lưới thông tin rộng khắp của mình nên cô nàng nắm tình hình khá nhanh

"Mình có hơi mệt, mình định sẽ ngủ một chút"

[Mình thật sự lo cho cậu lắm đó.

Nếu có gì cần giúp thì cứ nói với mình nhé]

"Cảm ơn"

Sau một hồi trò chuyện thì cô nàng có hỏi tôi về dự định hôm nay.

Ban đầu kế hoạch của tôi là dành cả ngày hôm nay với Kei ở Keiyaki nhưng...

Tuy nhiên tôi vẫn có một số việc cần phải đến đó nên về cơ bản kế hoạch đến Keiyaki sẽ không đổi

"Mình định sẽ đi tập gym"

Tôi nghĩ rằng mình có thể dành thời gian yên tĩnh một mình ở đó nên đã đưa ra câu trả lời như vậy

[Thật sao?

Thế cậu định đi lúc nào?]

"Dù sao hôm nay mình cũng rãnh nên mình sẽ đi khoảng giữa trưa"

[Mình cũng định sẽ đến phòng tập cũng vào khoảng đó nhưng có vẻ mình phải suy nghĩ lại xem có nên đến hay không rồi]

"Tại sao thế?"

[Ừ thì...chẳng phải nó giống như kiểu chúng ta đang hẹn hò sao?

Dù mình biết chỉ là trùng hợp thôi nhưng mà...]

Chúng tôi chỉ "vô tình" có kế hoạch đi tập gym hôm nay và thời gian cũng trùng khớp với nhau.

Tất nhiên tôi vẫn phải cân nhắc đến Kei nữa nhưng với tình hình hiện tại thì điều này không cần thiết

Nếu cứ cố gắng khiến mọi người không hiểu lầm thì đôi khi còn gây ra hiểu lầm lớn hơn

"Không có gì phải lo cả.

Cứ đi như bình thường thôi.

Khi nào đến nơi thì mình sẽ liên lạc với cậu"

Tin nhắn vừa mới gửi đi được đọc ngay lập tức và tôi nhận được một cái sticker ra dấu Okay từ đối phương

Giờ thì tôi sẽ thay quần áo, chỉnh lại tóc tai và sẵn sàng đến phòng tập

Mới hơn 9 giờ thôi à?

Tôi quyết định sẽ giết thời gian bằng cách dọn dẹp phòng và giặt giũ

Phần 1:

Vào buổi sáng tại Keiyaki, không khí chuẩn bị cho đêm Giáng sinh đang đạt cao điểm nhất.

Nhiều đồ trang trí lộng lẫy hơn ngày hôm qua được trang trí ở mọi góc của trung tâm mua sắm.

Có lẽ đó là một hiệu ứng tâm lý, nhưng tỷ lệ cặp đôi trong số những người mua sắm dường như rất cao.

Như tôi đã nói với Ichinose, tôi sẽ đến phòng tập thể dục mà tôi đã tham gia sớm hơn một chút.

Tôi tham gia chưa lâu nhưng tôi sẽ cố gắng đến nhiều lần nhất có thể vì tôi phải trả phí hàng tháng.

Sẽ không có ai đi vào giờ này, phải không?

Tôi đã nghĩ về nó khi trả phí vào cửa.

Tôi thay quần áo tập luyện và bước vào phòng tập, nhưng nó không trống như tôi nghĩ.

Nhìn thoáng qua, có cả các học sinh và người lớn.

Người đang chuẩn bị sử dụng máy tập ngực đặc biệt đáng chú ý.

Mashima-sensei, giáo viên của lớp 2A.

Thầy ấy có một thân hình cường tráng và vạm vỡ và nó đã được phô ra tối đa bằng bộ quần áo bó.

"Xin chào, Mashima-sensei"

" Ayanokouji?

Em cũng là đi tập gym à?"

"Em cũng chỉ vừa mới tập thôi."

"Ồ, vậy hả.

Cố lên nhé."

Không hiểu sao Mashima-sensei lại gật đầu tỏ vẻ vui mừng như bắt được vàng nữa.

Chẳng phải chỉ là một học sinh bình thường đi tập gym thôi sao?

"Không biết lý do gì khiến em tham gia luyejen tập thế?"

"Em cảm thấy sức khỏe của mình không còn sung mãn như trước nên quyết định tập luyện nhằm lấy lại phong độ."

"Thầy không nghĩ một học sinh như em sẽ tham gia vì lý do đó"

"Em cũng không biết rằng mình có thể kéo dài nó được bao lâu"

"Thú thật ban đầu thầy cũng định tập chơi cho vui thôi nhưng mà giờ thầy lại trở thành khách hàng thường xuyên của phòng tập rồi đó.

Dù sao thầy cũng rất vui khi có thể được tập luyện cùng với học sinh của mình"

Mashima-sensei có vẻ hào hứng hơn thường lệ và chào đón tôi với vòng tay rộng mở.

"Thầy rất vui vì em đã đến phòng tập thể dục vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông."

"Sensei, đêm Giáng sinh hôm nay thầy có kế hoạch gì chưa?

"Hả?

À, thật không may, thầy quyết định ở đây cả ngày hôm nay để tập thể dục."

Thầy ấy trả lời mà không có chút ngần ngại......

"À thì..."

Dù sao thì đây là vấn đề riêng của Mashima-sensei, nhưng tại sao thầy ấy lại có thể dễ dàng nói điều đó với tôi như vậy

"Có vấn đề gì sao?"

"À không, không có gì.

Tại em mới tập nên không biết phải bắt đầu từ đâu"

"Thế à."

Trên thực tế, tôi không gặp vấn đề gì với việc vận hành và sử dụng thiết bị thể dục.

Vậy nên việc nhờ người khác hướng dẫn không phải điều cần thiết

Tuy nhiên một "người mới" nên cư xử như một người mới, và sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn cho người khác suy nghĩ rằng mình không biết gì cả.

Dù sao thì cũng đến lúc tôi bắt đầu luyện tập rồi

"Được rồi!"

"Được rồi?"

"Dù sao thì đây cũng là cơ hội hiếm có, em hãy quan sát thầy tập mà học hỏi nhé."

"Hả?

À, vâng."

Tôi vừa định bắt đầu thì đã bị ngăn lại.

Mashima-sensei ngồi xuống ghế, di chuyển thanh tạ đến vị trí ngang với tầm nhìn của mình và từ từ đẩy nó lên vài lần.

Sau đó, thầy ấy điều chỉnh các thanh an toàn ở bên trái và bên phải cao hơn ngực.

"Hãy chú ý đến chốt an toàn này, nó sẽ giữ em không gắp vấn đề gì trong trường hợp thiết bị bị sập".

"Em hiểu rồi"

Tôi không thể nói rằng tôi đã biết, nhưng tôi chỉ có thể tiếp tục quan sát trong im lặng.

Nhưng nếu bạn không trả lời bất cứ điều gì, bầu không khí sẽ trở nên không tốt, vì vậy cần phải nói gì đó.

"Thầy có thể nâng bao nhiêu kg?

"Để xem nào......

Lần này là 80kg.

Nhưng không phải là không thể đạt được 100kg, chỉ có 1% người có thể nâng được 100kg thôi."

Mặc dù trông không tự hào, nhưng giọng điệu thì tràn đầy tự tin.

Có vẻ như thầy ấy đang muốn khoe thành tích của mình

Nhưng tôi chưa nghe nói về nó, kiến thức này liệu có đúng không?

"Nếu ép buộc cơ thể mình quá sức thì sẽ chỉ làm hại bản thân thôi.

Giống như trên các chương trình TV, để có tác dụng thì em sẽ phải chia ra nhiều set tập thì mới hiệu quả."

Tôi không biết liệu thầy ấy có học được điều này một cách tuyệt vọng từ TV và bắt đầu tập luyện ngoài đời thực rồi truyền đạt cho tôi hay không.

Tôi nhìn sensei đang đổ mồ hôi đầm đìa trong khi toát lên khí thế của một người đàn ông

Mashima-sensei đứng dậy sau khi hoàn thành 3 set.

"Phù.

Về cơ bản là tập như vậy đó"

"Vâng, rất bổ ích."

"Tốt.

Trong kỳ nghỉ đông, thầy dự định sẽ đến 6 ngày một tuần trừ thứ 5.

Thầy có thể đến vào ban đêm khi học kỳ thứ ba bắt đầu, nhưng kế hoạch này sẽ không thay đổi, vì vậy nếu em cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, cứ gọi cho thấy nhé."

Tôi cảm thấy mình đã được tiếp thu một cách cụ thế, ngoài ra thì tại sao lại trừ thứ 5 ra?

"Nếu cần thiết, thấy có thể làm PT kèm 1-1 ..."

"Không, không sao đâu.

Em chỉ mới tập nên có lẽ sẽ ưu tiên các bài tập nhẹ trước."

Tôi muốn ra khỏi đây trước khi quá muộn.

"Được rồi.

Nếu bạn có bất kỳ vấn đề gì, hãy cho thầy biết.

Thầy sẽ đến phòng tập thể dục nhiều nhất có thể trong kỳ nghỉ đông."

Sau khi nghe những lời đó của sensei, tôi đã tập luyện một mình.

Sau đó, khi tôi tập được khoảng 30 phút, không khí trong phòng tập thay đổi đột ngột.

Một số học sinh đang nhìn vào thiết bị đồng loạt hướng mắt về một chỗ.

Nhìn về hướng họ đang nhìn, tôi đảo mắt và nhìn thấy một nhân vật mà tôi quá quen mặt, Kouenji.

Mặc dù thu hút nhiều ánh nhìn, nhưng đối phương không có vẻ gì là quan tâm và miệt mài tập.

Tôi đã nghĩ rằng cậu ta bị chú ý vì làm mấy thứ lạ lùng, nhưng có vẻ như không phải vậy.

Giọng nói của mấy đứa con trai lớp khác gần đó cũng khẽ lọt vào tai tôi.

"Thằng Kouenji đó văm thật."

"Chứ sao?

Mới cao trung thôi mà đã build được body như này rồi thì rõ ràng là không bình thường ......"

Khả năng thể chất trông không giống trình độ của một học sinh cao trung của tên đó đã gây được sự chú ý trong phòng tập, nơi mà những người có thể chất vượt trội luôn là tâm điểm của sự chú ý.

Thực sự rõ ràng trong nháy mắt có thể thấy cơ thể đó có độ hoàn thiện cao như thế nào.

Các cơ bắp lớn được vận động đầy đủ và sự mềm mại.

Không có động tác vô ích nào, và vẻ ngoài thường thấy của một kẻ lập dị đã biến mất và thay vào đó là một con người nghiêm túc không thể tưởng tượng được.

Tôi có ấn tượng rằng Kouenji luyện tập cơ thể của mình mà không có bất kỳ sự phân tâm nào.

Khi bạn nghĩ về nó theo cách này, việc cậu ấy đến phòng tập thể dục không phải là điều khó tin, đúng hơn là không quá khi nói rằng tên này là người đàn ông phù hợp nhất với phòng tập thể dục.

Mashima-sensei nhìn Kouenji, rồi cũng dừng lại và bắt đầu quan sát.

Khách quan mà nói, Kouenji đặc biệt xuất sắc trong việc chăm sóc thân thể

Cậu ta được ban tặng một vóc dáng hoang dã và tập luyện chăm chỉ ngày này qua ngày khác để duy trì cơ thể của mình.

Ngay cả khi còn đi học, Kouenji vẫn theo đuổi việc tập thể dục bất kể thời gian và địa điểm, điều mà tôi một lần nữa được tận mắt chứng kiến.

Không giống như Mashima-sensei, người có mức độ tập luyện mạnh hơn một chút so với người mới bắt đầu, việc tập luyện của Kouenji dường như rất nặng nhưng vẫn toát lên sự quyến rũ.

Và đối phương không cảm thấy lo lắng, khó chịu hay lo lắng dưới con mắt của người khác, mà ngược lại, tên đó có thể thực hiện các động tác của mình một cách đẹp mắt.

"Kouenji đúng là vẫn giữ vững phong độ".

Tuyên bố này cũng chứng minh rằng sự hiện diện nổi bật của Kouenji không chỉ có ngày hôm nay.

"Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun."

Sau đó, có một người gọi tên và nhanh chóng đến bên cạnh tôi.

"Chào buổi sáng."

"Hôm nay trời mưa to nhỉ.

Nhân tiện, cậu đã đến đây bao lâu rồi, Ayanokouji-kun?

"Khoảng 30 phút trước."

"Vậy à.

Thật ra thì mình cũng định đến tầm giờ đó.

Mình đến muộn vì có một cuộc nói chuyện nhỏ với một người bạn."

Ichinose, người đã nói vậy, đứng gần tôi và ngước nhìn tôi.

"Hôm nay là Giáng sinh rồi nên...."

"Ừm, không sao cả.

Mình đã nói là không có gì phải lo mà."

"Mấy bạn nữ sẽ không nghĩ đơn giản như vậy đâu."

"Đó là sự thật, mình không thể phủ nhận điều đó."

Là một người đàn ông, tôi không biết phụ nữ bị ám ảnh bởi những ngày đặc biệt như thế nào.

Sau một cuộc trò chuyện ngắn, Ichinose mời tôi chạy trên máy chạy bộ với cô ấy.

Tôi đã đồng ý.

Vì vậy, hai chúng tôi đã chạy cùng nhau.

Trong 30 phút tiếp theo, chúng tôi không nói chuyện phiếm, mỗi người điều chỉnh theo tốc độ của mình và bắt đầu tập thể dục.

"Chà, đúng là tập cùng người khác thì có động lực hẳn."

"Đúng vậy.

Có vẻ cậu đã đúng khi bắt đầu việc luyện tập này với Amikura"

Ichinose mỉm cười và lấy khăn lau mồ hôi trên trán.

Sau đó, tôi dành thêm một giờ nữa ở phòng tập thể dục với Ichinose.

Mãi sau khi Amikura xuất hiện, tôi mới thông báo với Ichinose rằng sẽ không làm phiền 2 người họ.

Cô ấy quyết định nói chuyện với Amikura lâu hơn một chút, vì vậy chúng tôi chia tay nhau tại đây.

"Về rồi à?

Mashima-sensei, người nhận thấy rằng tôi đang đi về phía cửa ra, đã dừng bài tập của mìnhvà nói chuyện với tôi.

Phải nói là tôi đã ở đây gần hai giờ, vậy là đủ lâu rồi.

"Em cảm thấy hơi đuối chút, dù sao em cũng đã ở đây gần 2 tiếng rồi mà"

"Hai tiếng sao?

Ồ, đúng là thời gian trôi nhanh thataj đó"

Tôi đoán thầy ấy mải mê tập luyện nên không để ý.

"Mashima-sensei nên nghỉ ngơi đi.

Thầy đã tập luyện gần 3 tiếng đồng hồ rồi.

Sự mệt mỏi tích tụ vô hình có thể dẫn đến chấn thương."

Là một người "nghiệp dư", tôi chỉ đơn giản là đưa ra lời khuyên.

Tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị đối phương phản bác

Nhưng thay vì tức giận, Mashima-sensei đã giơ hai tay lên trong sự ngạc nhiên.

"......Đúng vậy.

Thầy đã từ bỏ bản thân vô dụng của mình và dành tất cả niềm đam mê của mình để trở thành một giáo viên giỏi.

Nhưng nó đã phản tác dụng rồi nhỉ."

Tôi không nghĩ rằng bất cứ ai xung quanh Mashima-sensei đã từng cho thầy ấy lời khuyên như vậy.

Thầy ấy muốn đạt được kết quả càng sớm càng tốt, ở đây là có được một cơ thể cường tráng càng sớm càng tốt.

Thầy ấy mải mê tập luyện đến nỗi bỏ qua sự mệt mỏi của mình.

"Được rồi.

Hôm nay dừng ở đây thôi."

Mashima-sensei nghe theo lời khuyên của tôi và nói như vậy.

"Vậy gặp lại sau, Sensei."

Tôi gật đầu và chào, nhưng Mashima-sensei đã đuổi theo tôi ngay lập tức.

"Chúng ta nói chuyện một chút được không?"

"Vâng."

Tôi đã định nói về phòng thay đồ, nhưng thầy ấy kéo tôi sang chổ khác.

"Không lẽ lúc luyện tập em đã làm gì khiến thầy không hài lòng sao?"

Tôi không hiểu lý do bị gọi nên cố gặng hỏi.

"Làm sao có thể chứ?

Không phải chuyện đó đâu, đừng lo.

Em hoàn toàn không làm gì sai cả"

Cứ như thể thầy ấy đã theo dõi mọi hành động của tôi vậy. .......

Trước ánh mắt nghi ngờ của tôi, Mashima-sensei cụp mắt xuống.

"Được rồi, thú thật thì nãy giờ thầy chăm chú tập quá không để ý xung quanh luôn ".

Mashima-sensei dường như nhận ra rằng mình đã bị nhìn thấu và cau mày xin lỗi.

Ngay cả giáo viên cũng có kỳ nghỉ đông.

Thầy ấy có quyền tự do tận hưởng ở đây và không có nghĩa vụ phải giám sát học sinh của mình.

Thầy ấy xin lỗi vì đó là trách nhiệm và bổn phận của một người trưởng thành.

"Vậy thì chuyện cần nói là......"

Tôi thuyết phục Mashima-sensei đừng lo lắng về việc xin lỗi nhưng thầy ấy vẫn liên tục đảo mắt để chắc chắn rằng không có ai xung quanh.

"Thực ra, có một điều thầy muốn nhờ em."

"Vâng"

Mashima-sensei đứng thẳng dậy và định nói gì đó thì có người xuất hiện.

Đó là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài gợn sóng.

Cô ấy là một trong những nhân viên tại phòng tập thể dục và mỉm cười nhẹ khi chú ý đến chúng tôi.

"Hôm nay anh cũng vất vả rồi, Mashima-san."

"Tôi luôn cố gắng bứt phá bản thân mà"

Mashima-sensei trả lời ngắn gọn.

Thầy ấy tập ở đây lâu hơn tôi nhiều nên được người ta nhớ mặt cũng không có gì lạ

"Đó là ......."

"À, đây là Ayanokouji.

Nó không học ở lớp tôi, nhưng là học sinh giỏi của Lớp B."

Như thể thúc giục tôi nói lời chào, Mashima-sensei vỗ nhẹ vào lưng tôi.

Bản thân sensei dường như cũng nghĩ đó chỉ là một cái vỗ nhẹ.

Nhưng đó là một cái tát mạnh mẽ như muốn đánh ngất người ta đến nơi......

"Em là Ayanokouji"

"À phải ha.

Là cậu bé hồi ở quầy lễ tân với Ichinose-chan đây mà"

Quả nhiên là một nhân viên ở đây, hình như người này cũng có chút ấn tượng về tôi dù chỉ là thoáng chốc.

"Tôi xin lỗi đã làm phiền mọi người nghỉ ngơi.

Tôi chỉ đến để lấy một số vật dụng cần thiết.

Xin phép."

Sau khi cúi đầu một cách khiêm tốn, cô ấy nhặt vài chiếc khăn tắm từ giá dành cho nhân viên và quay lại quầy lễ tân với chúng trên tay.

Mashima-sensei thậm chí còn không rời mắt đến khi cô ấy khuất dạng......

Không, dù đã khuất bóng, Mashima-sensei vẫn không nhúc nhích.

"Sensei?"

"À, có chuyện gì vậy, Ayanokouji?"

"Không...

Nói sao đây, không phải thầy có chuyện muốn nói với em sao?"

"Vâng. ......

Không, quên nó đi.

Hãy để dành nó cho lần khác."

"Hả?

Chà, nếu thế thì em xin phép"

"Đứng lại!"

Vai tôi bị thầy ấy nắm lấy từ phía sau.

"......Chuyện gì vậy?

Cho dù hôm nay tôi nhìn Mashima-sensei như thế nào, thầy ấy vẫn trông hơi lạ.

Hình ảnh một người thầy thường điềm đạm trong ứng xử giờ đã mờ nhạt.

"Được rồi, nghe này...."

Điều duy nhất tôi có thể nói với sự tự tin là lần này cuối cùng tôi cũng có thể đi thẳng vào vấn đề.

"Người đó là Akiyama-san."

"Em không quan tâm lắm, với lại cô ấy cũng đeo bảng tên mà.

Vậy thầy cần em làm gì?"

"......Thầy muốn em thu thập thông tin về cô ấy.

Nhớ làm cho nó khéo vào."

"Hở?"

Tôi cố gắng chạy đi, nhưng vai tôi bị ấn mạnh xuống và tôi không thể di chuyển.

"Từ trước đến nay, thầy chưa bao giờ vướng vào những vấn đề liên quan đến bạn khác giới trong cuộc sống học đường lẫn công việc.

Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi kể từ khi thầy đến phòng tập thể dục.

Em thông minh mà, hiểu thầy đang nói gì rồi phải không?"

"Chà, thầy muốn nói thầy đã phải lòng Akiyama-san, phải không?"

"......Vâng, ông tướng cũng không cần nói toạc móng lợn ra đâu"

Không, đó là tất cả những gì tôi có thể nói.

"Akiyama-san có thể vẫn còn nét mặt trẻ con, nhưng cô ấy chắc chắn là một phụ nữ xinh đẹp."

"Đúng......À mà, khoan đã..."

Cô ấy thực sự xinh đẹp, nhưng tôi tò mò về lời nói của Mashima-sensei.

"Nếu vậy, không phải Hoshinomiya-sensei và Chabashira-sensei cũng rất đẹp sao?

Không có luật nào cấm giáo viên yêu nhau, phải không?"

"Không em, cấm chặt."

"Ồ, vậy à?

Nhưng hình như có những giáo viên có mối quan hệ bí mật với nhau thì phải."

"Không thể nói là không có.

Nhưng dù nội quy không cấm, thầy cũng sẽ không đưa hai người đó vào danh sách chờ của mình."

Mashima-sensei nói với vẻ chắc chắn.

"Có thể nói cho em biết lý do không?

"Xin lỗi, thầy không thể nói cho em biết.

Dù sao thì chúng ta cũng không thân thiết gì mà có nói cũng vô nghĩa mà thôi."

"Vậy em về đây, dù sao cuộc trò chuyện này cũng vô ích."

"Hoshinomiya quá nhây, còn Chabashira quá trầm.

Được chưa."

Mashima-sensei đã đưa ra một câu trả lời dễ hiểu.

Giả sử rằng cả hai đều có cùng mức độ ngoại hình.

Hoshinomiya-sensei là một cô gái đa tình.

Ngay cả khi họ trở thành một cặp thì biết đâu vẫn xảy ra chuyện cô ấy một chân đặp mấy thuyền cũng nên.

Mặt khác, Chabáhira-sensei vẫn còn lưu luyến người cũ và cũng chưa tiến tới với ai kể từ lúc đó.

Tóm lại là không ai muốn bạn gái mình còn tơ tưởng về bạn trai cũ cả.

"Nhưng chưa chắc là Akiyama-san không giống họ."

Những gì không thể nhìn thấy ban đầu, về sau thành một cặp tự khắc sẽ biết hết ------

"Cái này thì khó nói lắm"

Không phải là không tin nhưng mà không có bằng chứng.

"Thầy biết hai người đó từ khi còn là học sinh và chưa bao giờ coi họ là khác giới, dù chỉ một lần.

Dù sao bọn thầy không chỉ là bạn bè mà còn là đối thủ của nhau, vậy nên nếu thầy có tình cảm với một trong hai người thì điều đó sẽ có tác động rất lớn đến cuộc sống và công việc của thầy ở đây."

Mashima-sensei đã nói rõ rằng hai người đó là không phù hợp

"Chà, có vẻ như thầy nói cũng đúng."

"Vậy nên thầy mới nhờ em"

"Sao lại là em?"

"Thế không lẽ ông bảo tôi đi nhờ đồng nghiệp của mình à?"

"Cũng phải ......"

"Em thường xuyên lui tới chổ này, Đồng thời em cũng vô cùng đáng tin cậy và là một người 'vô hình' không mấy nổi bật.

Em là người duy nhất phù hợp."

"Hèn gì hôm nay thấy em thầy mừng như bắt được vàng vậy"

"Bậy rồi.

Tất nhiên là vì thầy có một đối tác khác để tập luyện cùng."

Đó là một lời nói dối.

Rõ ràng, đó là vì thầy ấy đã tìm ra một người phù hợp để có thể giúp mình đi tán gái

Tôi khá chắc chắn về điều đó.

"Thế thầy nên biết những gì về cô ấy nhỉ?"

"Xem nào.

Đã có bạn trai chưa?

Mẫu người yêu thích?

Sở thích và thói quen của bản thân?...."

"Điểm tuyệt đối.

Chabashira đúng là may mắn khi có được học sinh như em"

Người trước mặt tôi thực sự là Mashima-sensei mà tôi luôn biết đây sao?

Tuy nói rằng công việc và cuộc sống nên được tách biệt, nhưng điều này không ngờ lại quá khác biệt đến thế.

Tuy nhiên, giọng điệu của thầy ấy vẫn như thường lệ và cũng không có chút cảm xúc háo hức nào được biểu lộ ra.

"Thầy sẽ không yêu cầu em làm điều đó ngay lập tức.

Hai chùng ta đã bị Akiyama-san nhìn thấy đang nói chuyện với nhau hôm nay rồi.

Hãy đợi đến khi kết thúc kỳ nghỉ hay gì đó, và nhớ là phải khôn khéo điều tra một cách cẩn thận."

Hãy cẩn thận và khôn khéo.

Hai từ này là những gì Mashima-sensei muốn nhấn mạnh.

"Em sẽ cố gắng hết sức, nhưng đừng mong đợi quá nhiều."

"Biết rồi.

Ngày làm việc của Akiyama-san là ......."

"Trừ ngày thứ 5 ra."

"......Thông mình lắm, hiểu vấn đề nhanh đó."

Đó là lý do tại sao Mashima-sensei đến phòng tập vào những ngày khác ngoài thứ 5.

Mặc dù ban đầu tham gia vì mục đích rèn luyện thể chất, nhưng bây giờ mục tiêu của thầy ấy đã hoàn toàn thay đổi thành Akiyama-san.....

Tuy nhiên, vì thầy không cẩu thả trong việc rèn luyện nên không có lý do gì để trách cả

Cuối cùng sau khi thoát khỏi Mashima-sensei, tôi rời đi như thể đang chạy trốn

Phần 2:

Sau khi ra khỏi phòng tập, tôi nghĩ xem phải làm gì tiếp theo.

Đầu tiên, tôi sẽ đến cửa hàng mà tôi đã đặt hàng trước đó và lấy đồ của mình, sau đó tôi sẽ quay trở lại ký túc xá sau khi mua sắm tại trung tâm thương mại.

Đối với những gì Mashima-sensei giao phó cho tôi, tôi cũng chưa cần phải vội như thầy ấy đã nói.

Tôi thực sự hy vọng rằng trong khi tôi lo lắng về cách hỏi, họ sẽ có thể thổ lộ tình cảm của mình.

Bây giờ mới quá trưa, nên dù có quay lại, tôi cũng sẽ chỉ ở trong phòng mà không có việc gì làm.

Tôi mở điện thoại di động và kiểm tra danh bạ của mình một lúc.

Sẽ rất tuyệt nếu thỉnh thoảng gọi điện cho những người bạn nam.

"...

Không."

Tôi lướt qua màn hình điện thoại và đóng nó lại.

Dù không nghĩ đến, tôi cũng biết rằng mình chưa bao giờ chủ động hẹn gặp bạn nam cùng lớp của mình.

"Cậu có muốn đi chơi với mình không?"

Nếu tôi đưa ra lời mời như thế...

[Xin lỗi.

Mình bận mất rồi]

Tôi sẽ rất buồn nếu bị từ chối một cách nhanh chóng như vậy.

Yosuke có lẽ sẽ cân nhắc tâm trạng của tôi và nhận lời.

Nhưng tôi sẽ cảm thấy phức tạp bởi một mối quan tâm như vậy.

Nói cách khác, mời mọi người là một công việc rất tốn công sức và khó khăn.

Cuối cùng, tôi rút ra kết luận rằng tốt hơn hết là đừng làm phiền người khác và ở một mình.

"Bạn bè" là gì?

Bây giờ là nửa cuối năm thứ hai của tôi, và tôi nhận ra rằng sự tiến bộ của tôi trong lĩnh vực này vẫn không suôn sẻ chút nào.

Tôi đi thang máy lên tầng.

Bây giờ vẫn còn là ban ngày, và số lượng học sinh đã tăng lên một chút.

Nếu như không thể chủ động mời ai đó, có cách nào khác không.

Ví dụ, một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Nếu vô tình gặp nhau, có thể sẽ đi cùng nhau nói chuyện một đoạn

Tôi nghĩ về nó và nhìn xung quanh, nhưng hóa ra không có bạn học nào của tôi ở đó vào lúc này.

Nếu bạn học cùng khóa thì cũng được nhưng mà tôi thì cũng không thấy được ai.

Nếu cứ như này thì có thể tôi sẽ nhìn khá là đáng nghi.

Vì vậy, tôi nhanh chóng từ bỏ lựa chọn tìm kiếm ai đó.

Chỉ có thể nghĩ rằng tôi đã không may và quyết định một mình tận hưởng hôm nay

Tôi dừng lại trước bảng hướng dẫn được dựng khắp nơi trong trung tâm thương mại,

Tôi đã nắm rõ các vị trí của các cửa hàng, và lần này tôi muốn xem có cửa hàng nào mới mở không.

Nhưng các cửa hàng không dễ thay đổi và tôi không tìm thấy gì mới cả.

Ngay lúc đó, có một cửa hàng thu hút sự chú ý của tôi.

"Thử đến đó xem nào"

Đó là một cửa hàng cho thuê băng đĩa mà tôi chưa từng đến nhiều.

Tại đây bạn có thể thuê băng đĩa, tức là DVD và BD phim và anime.

Ngoài ra còn có các đĩa CD âm nhạc ở đây.

Vì bạn có thể xem nội dung video miễn phí bất cứ lúc nào với đăng ký trực tuyến hàng tháng, nên nhu cầu ở đây không quá cao.

Đôi khi, đó là một ý thích bất chợt hoặc là có mục tiêu từ đầu.

Chỉ có những học sinh như vậy đến đây, vì vậy số lượt ra vào không cao.

Đó là lý do tại sao tôi đến đây trong kỳ nghỉ đông này.

Thỉnh thoảng dành thời gian như vậy cũng tốt vì có rất nhiều thời gian rảnh.

Tóm lại, mặc dù có vẻ như có rất nhiều lý do được đưa ra, nhưng tôi không hề cô đơn.

Một lần nữa, một ý tưởng bất chợt lướt qua đầu tôi

Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định đến cửa hàng cho thuê băng đĩa.

Cửa hàng không rộng rãi, nếu thực sự muốn nói thì khá chật hẹp.

Trong một không gian hẹp như vậy, có rất nhiều loại đĩa.

Thông thường đĩa được đựng trong hộp, nhưng cửa hàng này để chúng trong túi OPP (ông nào hồi xưa hay đi ra tiệm đĩa mua lẻ sẽ biết) nên mọi người có thể biết đó là đĩa về nội dung gì bằng cách nhìn vào bìa.

Khi tìm kiếm video bằng máy tính hoặc máy tính bảng, bạn thường bắt đầu lọc trực tiếp từ tiêu đề hoặc hình thu nhỏ.

Nhưng trong môi trường hiện tại thì bạn phải tự mình tìm kiềm, dù là thể loại mà mình thích hay không thích thì cũng phải xem qua mới có thể biết được.

Sau đó, tôi đọc phần tóm tắt một cách cẩn thận.

Khi bạn chỉ xem những thứ mình muốn xem, bạn có thể vô tình bỏ lỡ những tác phẩm hay.

Bạn nên dành thời gian và thỉnh thoảng ghé thăm những nơi như thế này.

Có lẽ tôi sẽ đến đây thường xuyên hơn.

Nhưng thực sự, có những vấn đề khác.

Ngay cả khi bạn tìm thấy thứ gì đó thú vị ở đây, bạn cũng không cần phải thuê đĩa nữa.

Chỉ cần nhớ tên và về lên mạng tìm thì có thể xem nó một cách tự do tại ký túc xá và bạn không cần phải lo lắng về thời gian thuê.

Trong tương lai, việc điều hành các cửa hàng cho thuê như vậy sẽ ngày càng khó khăn hơn.

Điều này cũng đúng với các cửa hàng đồ điện gia dụng.

Tôi nghe nói rằng việc lên mạng và mua với giá rẻ hơn sau khi nhìn thấy hàng trong cửa hàng đang ngày càng trở nên phổ biến.

Sau khi dành một chút thời gian cho khu phim ảnh, tôi chuyển sang khu âm nhạc.

Tôi không thường nghe nhạc.

Tôi nghe những bài hát nhạc pop và những bản hit của những năm trước trên TV, nhưng chỉ có vậy thôi.

Tôi không có kinh nghiệm mua đĩa hát, và tôi cũng không thực sự hứng thú vào lúc này.

Đó chính xác là lý do tại sao nó là một cuộc phiêu lưu, và thật tuyệt nếu có một cuộc gặp gỡ nào đó.

Tôi nghĩ rằng sẽ không có khách hàng nào khác trong cửa hàng cho thuê, nhưng tôi không ngờ rằng đã có một khách hàng rồi.

Học sinh nhỏ này đang đeo tai nghe quay lưng về phía tôi.

Bởi vì có một bản nhạc nền đang phát trong cửa hàng nên cô ấy dường như không chú ý đến tôi.

Lúc đầu tôi không biết đó là ai, nhưng khi đến gần hơn, tôi đã xác nhận được danh tính.

Đó là Shiranami Chihiro, học sinh cùng lớp với Ichinose.

Tôi đã không nói chuyện với cô ấy nhiều, nhưng chúng tôi đã gặp nhau vài lần trong một số sự kiện hiếm hoi.

Từ gần đây nhất là trong kỳ thi đào hoang, và sau đó là những cuộc chạm mặt trên tàu.

Cô ấy trông giống như đang lắng nghe điều gì đó.

Kiến thức của tôi về âm nhạc còn ít và nó hoàn toàn khơi gợi sự tò mò bên trong.

Nhưng Shiranami đang chăm chú lắng nghe bài hát đến nỗi một cuộc trò chuyện thầm thì có lẽ sẽ không được chú ý.

Điều đó nói rằng, nếu bạn cố gắng thu hút sự chú ý của bên kia để thu hẹp khoảng cách, thì khả năng cao bạn sẽ khiến cô ấy sợ hãi.

Nhưng dù có im lặng chờ bài hát xong rồi mới lên nói chuyện.

Khó khăn trong việc bắt chuyện sẽ không ít hơn.

Vì vậy, tôi đã đến gần cô ấy.

Để không bị nghi ngờ, tôi bắt đầu xem xét các đĩa xung quanh để làm ra kiểu mình cũng vô tình đến đây

"Ah .....?"

Ôi không.

Tôi nghĩ tôi đã làm cô ấy sợ.

Sự tò mò muốn biết Shiranami đang nghe gì đã khiến tôi tiến lại gần mà không nhận ra.

Cô nàng loay hoay tháo tai nghe.

"Aya...Ayanokouji-kun!?"

"Thực sự xin lỗi, tôi không có ý quấy rầy cậu."

Vì đã tháo tai nghe nên âm nhạc phát ra bên trong trở nên rõ ràng hơn.

Cùng với những giai điệu buồn của tiếng đàn guitar, giọng nam và lời bài hát vang đến tai tôi.

[Nên anh lùi bước về sau để thấy em rõ hơn.

Để có thể ngắm em từ xa, âu yếm hơn.....]

"Phía sau 1 cô gái" à?

Lời bài hát cứ vang lên và cô ấy vội vàng nhấn nút dừng khiến bài hát dừng lại.

"Anou...., có chuyện gì vậy!?"

Cô ấy băn khoăn hỏi, vẫn chưa hết bàng hoàng.

"Không......

Tôi chỉ tò mò về những gì cậu đang nghe thôi."

Tôi trả lời thẳng thắn, nhưng bên kia có hiểu được hay không lại là chuyện khác.

Học sinh của các lớp khác, và không đặc biệt quen biết với nhau, sẽ không có khả năng nói chuyện với nhau nếu không tình cờ.

Và vì nam và nữ nữa nên càng có vẻ đáng ngờ hơn.

"Xin lỗi đã làm phiền, tôi sẽ đi ngay"

Tiếp tục ở bên cạnh Shiranami một cách vô nghĩa sẽ chỉ làm phiền cô ấy.

Điều duy nhất tôi có thể làm là rời đi càng sớm càng tốt, dù chỉ là sớm hơn 1 giây.

"À thì.......

Chuyện này......"

Shiranami dường như có điều gì muốn nói.

Cô ấy không phải là kiểu người nói nhiều với những người mà cô ấy không liên quan.

Nhưng nếu tôi vội vã với cô ấy, thì những lời đã ở trong cổ họng của cô ấy có thể sẽ lại bị giữ lại.

Vì vậy, tôi không nhìn vào mắt cô ấy, mà chỉ nhìn vào khoảng không.

Tôi đợi lâu nhất có thể để tạo ra một bầu không khí cho phép người khác nói mà không hoảng sợ.

"Anou......

Cậu giờ có rãnh không......"

Cứ như vậy, tôi bất ngờ nhận được yêu cầu giết thời gian cùng nhau từ Shiranami.

"Ừm, cũng không có việc gì nhưng không thích hợp để nói về nó ở đây, phải không?

Tôi không phiền nếu đó là chủ đề liên quan đến âm nhạc, nhưng từ cách nhìn của cô ấy, có vẻ như không phải vậy.

Mặc dù cửa hàng cho thuê không đông lắm, nhưng nếu bạn tiếp tục nói về những chủ đề không liên quan mà không tiêu tiền, ít nhất bạn sẽ trở thành một khách hàng không được chào đón.

"Ưm......

Mình có thể đi đâu cũng được, sẽ không mất nhiều thời gian đúng không?

"Thế thì -----"

"Mình không chắc liệu mình có bị làm phiền nếu đó là một nơi cao cấp hay không.

Bởi vì mình không muốn bị hiểu lầm..."

Tôi định đề xuất một quán cà phê ngẫu nhiên, nhưng tùy chọn này đã bị chặn trước đó.

"Vậy thì phải ở đâu đây?

Muốn đi đâu thì cứ nói đi"

"......

Mình sẽ để nó cho Ayanokouji-kun."

Cứ như đây là một yêu cầu với các điều kiện hạn chế nhất định.

Hơi vô lý một chút, nhưng xét đến việc tôi đã chủ động, đó là trách nhiệm của tôi.

Tôi phải nghĩ ra một nơi đáp ứng yêu cầu của cô ấy.

Phần 3:

Sau đó tôi đã xem xét một số địa điểm để đi qua với Shiranami.

Những ngày nghỉ đông cộng với thời tiết mưa như trút nước, việc di chuyển ra ngoài trời gặp nhiều khó khăn.

Nhưng trong trung tâm mua sắm dù sao cũng là trong trung tâm mua sắm, có rất nhiều học sinh.

Nhưng quái quỷ là, Shiranami rất muốn tránh mặt tôi.

Về cơ bản, trong trường hợp này, tôi sẽ giả vờ thân thiết hơn, đi cạnh nhau hoặc đi trước hoặc sau hai bước như 2 người là bạn, nhưng bây giờ tôi, người đang đi phía trước và Shiranami lẽo đẽo theo sau và giữ khoảng cách.

Có lẽ, đối với những người qua đường, chúng tôi không ở cùng nhau.

Vì vậy, ngay cả khi đó là đêm Giáng sinh, không cần phải lo lắng về việc bị nhầm là một cặp trai gái và có những lời đàm tiếu không hay.

"......

Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì"

Có vẻ như việc quan tâm quá nhiều đến những lời sau lưng sẽ khiến Shiranami ngày càng xa cách.

Tôi đã không nghĩ ra được nơi nào phù hợp, nhưng nó vẫn làm phiền cô ấy.

Nhưng dù sao thì tôi cũng là người bắt chuyện nên chẳng thể làm gì được.

Sau khi đi bộ không mục đích một lúc, chúng tôi đến khu vực nghỉ ngơi.

Có một số máy bán hàng tự động được trưng bày và hai chiếc ghế đẩu bằng gỗ

Theo như tôi biết, số lượng học sinh đến thăm nơi này thấp một cách đáng ngạc nhiên, và hôm nay nó thực sự vắng vẻ.

"Cậu có muốn uống gì không?

"Không."

"Vậy thì ngồi đi..."

"Mình không cần gì cả."

Tôi đã từ bỏ rất nhiều ý tưởng sau khi bị từ chối nhiều lần.

"Thế thật ra là có chuyện gì vậy?"

Shiranami đang đứng cách xa tôi, xoa hai tay vào nhau.

Có chuyện gì khó nói đến vậy sao?

"Ayanokouji-kun và......

Mối quan hệ giữa Ayanokouji-kun và Honami là gì?"

"Mối quan hệ gì cơ?"

"Chỉ là học cùng khối với nhau?

Hay bạn bè?

Hay là...... trên cả điều đó?"

Giọng nói yếu đi từng chút một, nhưng những gì cô ấy muốn hỏi đã phát ra một cách rõ ràng.

Mặc dù cô ấy hỏi hơi vòng vo, nhưng tôi biết rằng câu trả lời của tôi rất quan trọng đối với Shiranami.

Và tất nhiên lý do đã rất rõ ràng.

Đây được cho là một trong những sự kiện cho phép tôi và Ichinose xây dựng mối quan hệ.

Năm ngoái, khi tôi vừa nhập học, Ichinose đã được tỏ tình bởi Shiranami, người đang ở ngay trước mặt tôi.

Không chỉ với tư cách là một người bạn, mà là loại tình cảm lãng mạn ban đầu hướng đến người khác giới.

Không, cách diễn đạt đó không chính xác.

Trong thời đại ngày nay, việc vẫn còn quan tâm đến chuyện cùng hay khác giới là một sai lầm

Shiranami-một con người đã phải lòng Ichinose-cũng là một con người.

Đó là tất cả.

Nó dễ hiểu đến mức bạn thậm chí không cần phải hỏi một câu hỏi tu từ nào.

"Tôi không chắc câu trả lời này có thể khiến cậu hài lòng không..."

"Đừng lo cho mình, cậu cứ nói đi."

"Tôi không lo lắng về cậu.

Thật khó để nói liệu tôi có đủ tốt để được gọi là bạn của cô ấy hay không."

"......Cái này, nghĩa là sao?"

Shiranami ngạc nhiên nhìn không hiểu, lông mày nhíu lại.

"Tôi có rất ít bạn.

Hơn nữa, tôi không hiểu đâu là ranh giới cho những thứ như bạn bè.

Không thể gọi mình là bạn nếu chỉ nói chuyện với nhau, phải không?

Đâu là ranh giới giữa quen biết nhau và là bạn bè?"

"Cái này......

Chà, thật khó để nói ranh giới ở đâu......."

"Tôi đang gặp rắc rối với cùng một điều mà cậu đang gặp rắc rối bây giờ, Shiranami.

Theo quan điểm của riêng tôi, tôi nghĩ cô ấy và tôi là bạn bè."

"Mình cảm thấy cách nói của cậu rất khó hiểu......

Là cố ý mập mờ sao?"

Tôi không hề nghĩ như vậy.

Ngược lại, tôi định trả lời một cách nghiêm túc.

"Vậy hai người chỉ là bạn thôi phải không?

Mình không nghĩ giữa 2 cậu sẽ có một kiểu tình cảm nào đó như là...

Mình có thể nói như vậy không?

Mặc dù chưa hỏi trực tiếp nhưng chắc hẳn cô ấy hiểu cảm xúc của Ichinose.

Shiranami đã nói từ "giữa cả 2 người", nhưng tôi e rằng cô ấy chỉ muốn biết về tình cảm của tôi dành cho Ichinose.

"Đó là sự thật, phải không?

Rốt cuộc, Ayanokouji-kun đang hẹn hò với Karuizawa-san mà"

Shiranami không đợi câu trả lời của tôi và nói thêm một câu nữa.

"Có bạn gái hay không thì có liên quan gì?

Nó đâu có liên quan gì đến mối quan hệ giữa tôi và Ichinose?"

"Nhất định là có liên quan!

Rốt cuộc chỉ có thể thích một người mà thôi."

Đó là một câu trả lời lãng mạn, hơn là một câu trả lời hoàn toàn nữ tính.

Không có nghi ngờ rằng cô ấy tin vào nó.

"Có những người có nhiều hơn một mối tình cùng một lúc, phải không?

Tôi có thể nghĩ ra nhiều trường hợp, cả nam lẫn nữ.

"Không có đâu!"

Nhưng Shiranami mạnh mẽ phủ nhận điều đó.

Cô nàng siết chặt đôi bàn tay nhỏ xíu của mình và tỏ vẻ giận dữ.

"Tôi xin lỗi.

Có vẻ như những lời tôi nói đã khiến cậu hiểu lầm.

Hiện tại giữa tôi và Ichinose, không liên quan gì đến hướng mà Shiranami đang nghĩ lúc này."

"......Hiện tại?"

Tất nhiên, mọi lời nói ra khỏi miệng tôi đều rất nhạy cảm với Shiranami, vì vậy nên mua thêm bảo hiểm để đề phòng.

"Điều gì xảy ra sau đó thì cũng khó mà đoán được."

"Mặc dù vậy, trong một mối quan hệ bình thường, không cần phải thêm từ "hiện tại"......"

Có lẽ đúng như những gì Shiranami đã nói.

Nếu không phải Ichinose mà là người khác, ví dụ như một cô gái như Amikura, người thân thiết với cô ấy.

Bảo hiểm "hiện tại" là không cần thiết, phải không?

Nếu chỉ là bạn bè bình thường thì nên nói rõ là không có quan hệ trên mức đó cả.

"Nếu......

Nếu Ayanokouji-kun không có tình cảm trên mức tình bạn với Honami, thì cậu đã không thêm từ "hiện tại".

Tuy nhiên, cậu đã thêm vào......

Nếu cậu không nghĩ đến việc chia tay với Karuizawa-san và hẹn hò với Honami, cậu sẽ không thêm từ đó, phải không?"

Shiranami miễn cưỡng nói ra những gì cô ấy đang nghĩ, nhưng thật khó để nói.

Tôi nghĩ chắc hẳn cô ấy đã lấy hết can đảm để nói những lời này bằng cách nhìn chằm chằm vào chóp mũi của tôi.

"Chuyện mình quan tâm đến Ichinose là điều không thể phủ nhận, điều đó có thể gây ra những hiểu lầm không đáng có ......

Tuy nhiên, mình sẽ không ngồi yên và chấp nhận cho cô ấy hẹn hò với những kẻ không chung tình với cô ấy ......"

"Vậy thì người đã có bạn gái và quan tâm đến bạn thân khác giới đều là thể loại không chung tình hết à?"

"Cái đó......

Không đúng, nhưng mà......"

Shiranami, học cùng lớp với Ichinose, không thể nói được Ichinose đang ở trong tình trạng nào.

Tôi cho rằng cô ấy có thể đã cảm nhận được sự thay đổi ở Ichinose, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy điều đó.

Đúng là tôi không muốn để bản thân vô tình ảnh hưởng đến bất kỳ ai cho đến khi tôi đánh giá được bộ mặt mới toanh của Ichinose thực sự có thể tạo ra tác động như thế nào.

Đó là lý do tại sao ngay cả khi nó để lại bóng đen trong trái tim Shiranami, tôi chỉ có thể thêm từ "hiện tại" để không làm rối tung mọi thứ.

"Tôi không định làm gì để khiến cậu khó xử.

Nhưng bất cứ điều gì tôi nói trong tình huống này, cậu có thể sẽ không thể bình tĩnh tiếp nhận, vì vậy tôi buộc phải nói rõ ràng để cậu có thể tiếp nhận."

Ngay cả khi các từ rõ ràng hơn ở đây, nó là cần thiết để truyền đạt chính xác những gì cần truyền đạt.

Cô nàng mặt đó trong giây lát dường như nhận ra rằng mình đã để sự nóng giận đi quá xa so với những gì bản thân nghĩ.

"......Mình xin lỗi.

Mình...Mình nghĩ mình đã đi quá xa rồi......"

Cô ấy thậm chí không biết mình đã kéo dài chủ đề đến mức nào nhưng trong một khoảnh khắc cô ấy đã để cảm xúc nóng nảy lấn áp.

"Cậu lo lắng về Ichinose lắm nhỉ?"

Việc lo lắng cho một người bạn thân và người mình có tình cảm trên mức này là điều tự nhiên.

"Cái đó. . . . . .

Mình xin lỗi!"

Sau khi bình tĩnh lại, Shiranami một lần nữa nhận ra mình đã đi quá xa như thế nào.

"Gần đây, mình đã nghe rất nhiều tin đồn về Ayanokouji-kun và Honami......"

"Tin đồn chỉ là tin đồn."

"Đúng vậy......

Sau khi học xong cho kỳ thi, 2 cậu bắt đầu đến phòng tập thể dục cùng nhau để có thể ở một mình, và Ayanokouji-kun đã mời Honami về phòng của minh mặc dù đã có bạn gái, nhưng mình không tin rằng có Chuyện đó......"

......

Tôi không biết phải làm gì.

"Sao vậy, nãy giờ cậu bình tĩnh mà sao tự nhiên giờ lại trầm ngâm thế?"

"Đây là loại tin đồn không hề đáng tin.

Không, không phải là tin đồn mà là một mô tả phóng đại quá mức về một sự thật không đáng tin cậy, rồi lan truyền."

"Mình cảm thấy như cậu đang nói vòng vo.

Ý cậu là không có mối liên hệ nào giữa từ "tin đồn" và "sự thật", phải không?"

"Đương nhiên, có rất nhiều sự tình không liên quan."

"......

Hở?"

"Hửm?"

"Hai người không chủ ý đến phòng tập thể dục cùng nhau.......

Đúng không?"

"Không.

Tôi đã tình cờ gặp Ichinose ở đó, mọi thứ chỉ đơn giản là trùng hợp thôi"

Đó chính xác là những gì đã xảy ra ngày hôm nay.

"Đúng vậy, sau cùng thì phải mất một hồi Honami mới đến phòng tập sau khi cậu đến.

À, việc bị gọi vào phòng của Ayanokouji-kun chắc chắn cũng là một tin đồn thất thiệt."

"Đúng vậy.

Tôi không yêu cầu Ichinose đến phòng mình."

Theo những gì tôi nhớ, Ichinose đã đến phòng tôi 3 lần.

Lần đầu tiên là khi kỳ thi Class Poll hồi năm nhất.

Lần thứ hai là một ngày mưa cuối năm học.

Lần thứ ba là gần đây, nhưng sau tất cả, Ichinose đã tình nguyện đợi ở cửa phòng tôi.

Có lẽ lần đó đã có ai đó nhìn thấy

"......

Mình tin cậu"

Mặc dù tỏ ra do dự, Shiranami nói trong khi thể hiện biểu cảm tích cực nhất trong ngày.

Nhưng rắc rối là trong tương lai, tùy thuộc vào cách Shiranami tiếp nhận nó, cô ấy có thể cảm thấy bị phản bội.

Tôi có nên nói thêm một chút nữa để cho chắc ăn không?

Tuy nhiên, nếu cô ấy tùy tiện nói điều gì đó giống như một cái cớ để phản bác vào lúc này, thì trái tim cuối cùng đã vui lên của cô ấy sẽ chỉ còn lại một bóng đen.

"Tôi có thể nói vài điều được không?"

"Hả.

Cái gì?"

"Cho dù Ichinose có thích ai...Bất kể cô ấy thích ai, giá trị của Shiranami đối với cô ấy bây giờ sẽ không giảm đi.

Nhưng nếu cậu thực hiện một hành động mà Ichinose không muốn thấy, điều đó không nhất thiết là tốt.

Cậu hiểu ý tôi mà, phải không?"

"......Ưm"

Người bạn thích không thể ở bên bạn.

Điều đó không dễ nuốt một chút nào

Tất nhiên, kiểu suy nghĩ này sẽ không khiến người bạn thích hạnh phúc.

Thậm chí còn biến mình trở thành một kẻ khó chịu hơn

Hy vọng Shiranami khi bình tĩnh lại có thể suy nghĩ thông suốt hơn.

"Mình chỉ biết phàn nàn và đổi lỗi cho Ayanokouji-kun mà thôi. ......"

Tôi có linh cảm khi cô ấy gợi ý tìm một nơi khác để nói chuyện.

Nhưng ngay cả khi cô ấy không phải là người cố tình quấy rầy, tôi cũng không muốn đổ lỗi cho Shiranami.

"Cậu đã giúp mình rất nhiều hồi kỳ thi đảo hoang......"

Shiranami luôn có tình cảm đặc biệt với Ichinose kể từ khi vào trường này.

Và bây giờ, cô ấy kìm nén cảm xúc của mình và ủng hộ Ichinose như người bạn thân nhất của mình.

Vì vậy, không phải là vô lý khi nuôi dưỡng sự ghê tởm và thù địch trong tiềm thức đối với một sự tồn tại như tôi.

"Đừng bận tâm.

Dù sao tôi thật sự đã khiến cho cậu lo láng rồi.

Thật sự-"

"Mình xin lỗi!"

Trước khi tôi có thể nói hết lời xin lỗi của mình, nó đã bị lời xin lỗi của Shiranami đã nói ra trước.

"Mình...Mình không ghét Ayanokouji-kun......

Thực sự, không phải như vậy......"

Tôi hiểu tất cả mọi thứ.

Nhưng Shiranami không hiểu tôi đang nghĩ gì và bắt đầu tự dằn vặt bản thân.

Cô ấy sẽ không chấp nhận ngay cả khi tôi yêu cầu cô ấy dừng lại, vì vậy bây giờ tôi sẽ là người lắng nghe.

Khoảng thời gian sau đó, Shiranami 80% xin lỗi 20% cầu xin sự tha thứ vì mình đã không nói chuyện mạch lạc.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 2: Một linh cảm nhỏ


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Mặc bộ quần áo mới mua, tôi rót nước nóng vào cốc.

Vào giữa trưa, ánh sáng hắt vào từ cửa sổ khiến tôi chú ý và tôi kéo rèm ra.

"Tuyết rơi nhiều thật ......"

Thời tiết mưa cho đến đêm, đã có lúc chuyển thành tuyết rơi và tiếp tục rơi suốt đêm.

Mặc dù tuyết chỉ rơi không liên tục vào ban ngày, nhưng có vẻ như đã có một trận bão tuyết vào đêm qua.

TV đã báo cáo rằng hôm nay trời sẽ tiếp tục có tuyết rơi.

"Đó là lý do tại sao mùa đông trở nên lạnh hơn."

Nhưng nhờ vậy mà cà phê nóng thật sự ngon hơn

Tôi đang đứng trong bếp, tay phải cầm tách cà phê vừa mới rót.

Trên tay trái, tôi cầm điện thoại di động, màn hình hiển thị các mặt hàng và giá của chúng.

Mặc dù đây là điều mà tôi chỉ mới biết gần đây, nhưng có vẻ như Trung tâm mua sắm Keiyaki đã đặt quảng cáo trên web cho những người sống ở sinh hoạt trong trường.

Đó là khoảnh khắc cuối cùng của cuộc chiến mua sắm Giáng sinh cho đến ngày 25 hôm nay và đợt giảm giá lớn đang diễn ra trực tuyến.

Nhóm chat trong lớp đang nói về việc họ đã trải qua đêm Giáng sinh trước đây như thế nào, hoặc đêm Giáng sinh mà họ đang có bây giờ như thế nào, và tôi đã chú ý đến điều đó khi đang đọc chúng.

Ike và Shinohara là những người đầu tiên gây ra chủ đề trong cuộc trò chuyện nhóm.

Họ rõ ràng đang ở trong cuộc trò chuyện nhóm, nhưng sau khi cuộc trò chuyện nhóm bắt đầu lúc 9 giờ tối, cả hai đều không cho thấy mình đã đọc nó, điều này nhanh chóng khơi dậy chủ đề giữa các bạn cùng lớp.

Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay hai người họ đang dành thời gian cho nhau.

Tất nhiên đa số đều nghĩ là vế sau

Trong số đó, nửa ghen tuông, nửa nghịch ngợm đã quyết liệt gọi điện cho họ nhưng điện thoại di động của cả hai đều tắt máy, không thể kết nối được.

Tuy nhiên, không ai coi việc tắt máy là ngẫu nhiên và cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục.

Sau đó, chủ đề liên tục thay đổi, tôi cảm thấy rằng mình không thể nói hết những chủ đề này trong vài giờ.

Giữa lúc này, tôi chú ý đến chương trình khuyến mãi lớn.

"Chà......

Đồ gia dụng cũng rẻ à?"

Tôi từ từ đưa cà phê vào miệng để tránh bị bỏng trong khi lướt ngón tay trên màn hình.

Có rất nhiều mặt hàng như máy chơi game và game thú vị thu hút các nam sinh, cũng như các vật dụng hàng ngày như máy sấy tóc và bàn chải đánh răng điện, cho đến các dụng cụ nhà bếp như máy xay sinh tố và máy thái.

Gần đây, tôi nấu ăn thường xuyên hơn trước và tôi quan tâm đến rất nhiều thứ.

Tôi không biết tại sao tôi lại quan tâm đến chiếc máy làm sữa chua này, nhưng nó được quảng cáo trên trang web là một mặt hàng có số lượng hạn chế và được liệt kê trong phần khuyến mãi.

Mọi thứ không phải chỉ đơn giản là mua vì rẻ

Mặc dù tốt nhất là hạn chế chi phí cho điểm cá nhân, nhưng nếu bạn có thể sử dụng tốt máy làm sữa chua trong tương lai, thì sẽ rất tuyệt khi kiếm lại được.

Tôi sẽ được ăn sữa chua bao nhiêu lần trong suốt quãng đời còn lại ở trường, và nó rẻ hơn bao nhiêu so với sữa chua bán ngoài chợ - không, đây là một suy nghĩ vô nghĩa.

Đơn giản là tôi muốn cái máy làm sữa chua này.

Và sau đó cố gắng sử dụng nó.

Có lẽ, đó là tất cả.

Nếu chỉ nghĩ về hiệu quả của đầu vào và đầu ra, rõ ràng bạn không nên chọn mua nó.

Càng nghĩ về nó, tôi càng ít có khả năng mua một chiếc máy làm sữa chua.

Vì vậy, tôi ngừng suy nghĩ về nó.

Nó đã được giảm giá, vì vậy tôi đã mua nó, và đó là tất cả.

Phần ghi chú lưu ý số lượng có hạn.

Đối tượng khách hàng chính Keiyaki là học sinh, vì vậy họ không cần bận tâm tích trữ một lượng lớn hàng trong kho.

Có 120% khả năng chỉ có một lượng nhỏ hàng được tung ra.

Chưa kể rằng chương trình khuyến mãi lớn này rất phổ biến trong nội bộ học sinh.

Tuy nhiên, tôi đã không chú ý đến điều này vào năm ngoái, nó đã rất nổi tiếng khi tôi không biết về nó và bán hết veo khi tôi không biết về nó (theo những gì cuộc trò chuyện nhóm của lớp đã nói).

"Phải kiểm tra mới biết được ......?"

Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ nghiêm túc tham gia các chương trình khuyến mãi, nên không chắc đó là chỉ đơn giản là vì có hứng thú với việc giảm giá hay tôi thật sự muốn mua đồ.

Nhưng cái gì cũng phải trải qua mới thấy nó như thế nào.

Trong lúc tôi đang do dự, một tin nhắn đến từ chiếc điện thoại tôi đang cầm trên tay.

[Chào buổi sáng.

Mình có đang đang làm phiền cậu không?]

Đó là từ Ichinose, người đã ở phòng tập thể dục với tôi ngày hôm qua.

Đó là một phương pháp xác nhận thận trọng hơn sau khi cô ấy cân nhắc khả năng tôi không được khỏe, hoặc trong trường hợp Kei ở quanh đây.

Không, điều đó không đúng.

Ichinose đã biết rằng Kei bị cúm.

Riêng ngày hôm qua và hôm nay, không nên nghĩ rằng có thể chữa khỏi.

Suy cho cùng vẫn là che đậy ý nghĩ thật đúng không?

Tôi gọi điện thoại trực tiếp để cho thấy rằng không có vấn đề gì.

[Chào buổi sáng.

Mình không làm phiền cậu chứ?]

"Không, mình có thể giúp gì cho cậu?"

[Chà, cậu có kế hoạch gì trong ngày hôm nay không, Ayanokouji-kun?]

"Kế hoạch?

Không, mình không có kế hoạch gì cả."

"Mình đoán Karuizawa-san vẫn chưa hồi phục nhỉ?"

"Xét cho cùng, đó là bệnh cúm, nên sẽ mất một thời gian."

[ Mình định sang thăm các bạn bị bệnh nhưng nhà trường giới nghiêm rồi nên...]

"Phải.

Hình như là để tránh tiếp xúc ngoài ý muốn."

Nhà trường đã gửi email yêu cầu học sinh và nhân viên không đến thăm người cúm và giảm số lần ra ngoài.

"Mình đã kiểm tra tình hình sức khỏe của cô ấy khi nói Chuyện điện thoại rồi."

[Vậy thì tốt.]

Cô ấy dường như cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, không chỉ từ bên ngoài.

[Để xem nào......

Hôm nay cậu có muốn đến Trung tâm mua sắm Keiyaki không?]

"Nói sao nhỉ? ......

Chà, mình cũng đang nghĩ về việc ra ngoài...

Nếu cậu có điều gì muốn nói, chúng ta có thể gặp nhau ở Keiyaki không?"

[Mình không thể làm điều đó được.

Mặc dù nghe có vẻ ngụy biện, nhưng đây không phải là một cuộc gặp hay một thỏa thuận.

Mình chỉ muốn biết liệu Ayanokouji-kun có đến Trung tâm mua sắm Keiyaki hôm nay hay không thôi mà]

"Mình định sẽ ở đó, cậu hài lòng rồi chứ?"

"Vâng.

Cảm ơn cậu."

Nói xong, Ichinose nói thêm một câu.

[Nếu gặp bất kỳ rắc rối nào, hãy cứ nói cho mình.

Mình cũng muốn giúp Karuizawa-san]

Sau đó, đối phương cúp máy ngay lập tức, và Ichinose không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho đến khi kết thúc.

Đến lúc rồi.

Tôi nhìn thời gian và quyết định.

"Được rồi..."

Lúc đó là 9:45, vừa đúng giờ mở cửa của Keiyaki.

Tôi cũng quan tâm đến những gì Ichinose đã nói, vì vậy tôi bắt đầu cuộc đột kích theo ý muốn của mình.

Tôi đi theo con đường ngắn nhất vào tòa nhà và nhắm đến cửa hàng đồ gia dụng.

Sau đó, tôi nhận được một máy làm sữa chua và không nhìn vào bất cứ thứ gì khác.

Nếu bạn mua bất cứ thứ gì, bạn sẽ rơi vào kế hoạch của cửa hàng.

Tôi đặt tách cà phê vừa uống vào bồn rửa và đi ra cửa.

NHIỆM VỤ BẮT ĐẦU!

~ • ~ • ~

Phần 1:

Cùng ngày, lúc 9:55 sáng, tôi đến trung tâm thương mại Keiyaki.

Đã có 7 học sinh đang chờ mở cửa hàng ở lối vào gần nhất.

5 nữ và 2 nam.

Trong số các cô gái có một nhóm 3 và một nhóm 2.

Tất cả đang mải mê nói cười, không cảm thấy không khí của một trận đại chiến săn sale chút nào.

Mặc khác, nam sinh năm nhất và năm 3 chỉ chăm chú nhìn vào điện thoại và không có ý định tiếp chuyện với ai.

Có vẻ như họ đang hành động một mình.

Tôi không nghĩ rằng họ sẽ nhắm mục tiêu vào máy làm sữa chua, mặc dù có khả năng là họ cũng sẽ nhắm đến cửa hàng thiết bị điện.

Cậu học sinh năm nhất hơi mũm mĩm, đeo kính và đang cầm ngang điện thoại bằng cả hai tay, cứ liên tục vuốt và bấm vào màn hình nên khả năng cao là đang chơi game.

Vì vậy, khả năng cậu ta nhắm đến máy chơi game hoặc đĩa game cũng rất cao.

Nhưng -.

Tôi cảm thấy một cảm giác bất an kỳ lạ.

Các bạn cùng lớp tôi đi đâu hết rồi?

Tôi lấy điện thoại ra và mở lại cuộc trò chuyện nhóm đang hot ngày hôm qua.

Có một số người trong cuộc trò chuyện, cả nam và nữ, khẳng định rằng họ sẽ mua món đồ mình muốn vào kỳ giảm giá ngày lễ sàng mai

Hondou rất phấn khích khi thấy một quảng cáo cho thứ mà cậu ta muốn từ lâu và một tin nhắn như vậy đã được ghi lại rõ ràng trong nhật ký trò chuyện.

Tôi không quan tâm đến những sản phẩm như vậy, nhưng tỷ lệ cạnh tranh chắc chắn không thấp.

Nhiều người khác cho biết họ lo lắng không biết có mua được ngay khi cửa hàng mở cửa hay không, tự nhắc nhở bản thân không được ngủ quên hay đại loại thế.

Thời gian trên điện thoại trôi qua, bây giờ là 9:56.

Đã gần đến giờ mở cửa, nhưng không thấy bóng dáng của các bạn cùng lớp.

Từ những gì xảy ra trong nhóm chát hôm qua, thật kỳ lạ là không có ai ở đây.

Đã có chuyện gì xảy ra?

Những học sinh lẽ ra phải nhìn thấy nó không có cảm giác bất tuân.

Không ai trong số bảy người ở đây có vẻ hào hứng hay lo lắng.

Bạn không nên tập trung ở lối vào nếu muốn cạnh tranh về mặt thời gian sao?

Tôi cảm thấy hơi tò mò, nên tôi lấy hết can đảm để thử xác nhận điều đó ở đây.

May mắn thay, có một người có thể bắt chuyện.

"Xin lỗi đã làm phiền"

"......?"

Cậu học sinh năm nhất có vẻ mặt thiếu kiên nhẫn vì bị người ta làm phiền lúc combat.

Sau khi nhấn nút dừng, mọi thứ trên màn hình dừng lại.

Cậu ta ngay lập tức tỏa ra một khí chất kiểu không muốn nói chuyện khiến cho tôi cũng thấy chút quan ngại.

"Cậu định mua gì ở Keiyaki thế?"

"Hả?

Gì vậy anh giai?

Đùa nhau à?......?

Tôi không biết bạn muốn nói gì."

"......

Hở?"

Tôi đã cố gắng nói chuyện với đối phương một cách tự nhiên nhất có thể để không làm cậu ta khó chịu, nhưng rõ ràng nó chỉ khiến sự cảnh giác của cậu kouhai này với tôi càng lúc càng cao hơn

Thời gian không còn nhiều nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi thẳng vào vấn đề.

"Hôm nay có một đợt giảm giá tại một cửa hàng đồ điện. máy chơi game cũng có giá khá phải chăng."

Để nói chuyện với cậu ấy nhiều nhất có thể, tôi nhấn mạnh vào vấn đề máy chơi game.

Tôi không biết liệu tôi có thành công trong việc khoiw dậy sự hứng thú của đối phương hay không, kết quả cauaj ta chỉ ờ một tiếng rồi lại mở máy chơi tiếp.

Nhưng sau đó...

"Để tôi nói cho anh nghe, lùa gà cả đấy.

Cái gì mà máy game chạy phần cứng ngon nhất, tay cầm mượt, mành hình LCD sắc nét,....Nếu mà ngon như thế thì lúc mở bán người ta đã kéo nhau di mua rồi, rõ là không bán được nên mới bày trò giảm giá để dẹp kho cuối năm đây mà.

Rồi còn mấy cái đĩa game nữa, cái gì mà giảm 20% chứ.

Giảm 200% thì đây cũng méo thèm mua nhé, đó toàn là mấy con game lỗi thời rồi.

Với lại bây giờ ai cũng toàn tải từ Steam về chơi rồi chứ không mua đĩa nữa đâu"

"..........."

--Tôi hiểu rồi.

Tôi có thể hiểu những gì cậu ta nói những không phải là hoàn toàn.

Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là cậu ấy không quan tâm đến việc săn sale chút nào.

"Hôm nay là ngày phát hành manga mà tôi muốn đọc, nên tôi chỉ muốn đi đến nhà sách.

Ông anh không thắc mắc tại sao tôi mua game trên Steam mà lại đi mua sách giấy thay vì ebook à?"

"

"À thì... không......"

"Đúng là Ebook có thể mua ngay trong ngày và có thể đọc trên điện thoại hoặc máy tính bảng bất cứ lúc nào, khá hấp dẫn.

Tuy nhiên, tôi thích cảm giác chạm vào cuốn sách tận tay.

Mà nói thật không hiểu sao tôi cũng chẳng mấy hứng thú với việc đọc ebook cả.

Dù là một cuốn sách best seller của năm, một cuốn sách ảnh,...Tôi đều thích mua tận tay sách giấy để đọc.

Cho đến khi tôi còn học sơ trung, đa số những gì tôi đọc đều là trên giấy.

Kể từ khi tôi đã vào trường này, tôi ngày càng sử dụng điện thoại và máy tính bảng nhiều hơn, vậy nên tôi cũng phải dần thích nghi và thay đổi.

Ôi trời, mải nói chuyện quên mất đang combat."

Tôi muốn hiểu những gì cậu ấy đang nói nhưng tôi không thể nào hiểu hoàn toàn được.

Phảng phất cảm thấy mình không thích hợp với tính cách nói nhiều như vậy, và có cảm giác như bộ não đang từ chối ghi nhớ những điều này.

Tôi lại mở điện thoại sau khi được kouhai mình nói chuyện với vẻ khó chịu.

Không còn gì để tôi nhìn vào.

Thời gian đã đến 9:58.

Đã gần đến lúc một người mà tôi biết xuất hiện, hoặc một học sinh đang nhắm đến hương trình khuyến mãi này.

Đợt giảm giá lớn không hấp dẫn như tôi nghĩ

Như cauaj ta đã nói, liệu đây có phải là một đợt dọn khó trá hình không?

Tuy nhiên, tôi nghe nói rằng năm ngoái là một sự kiện lớn, và ít nhất là từ phản ứng của các bạn cùng lớp, do Hondou dẫn đầu, tôi đã mong đợi điều gì đó.

Liệu tôi có đến sai ngày không?

Nhật ký trò chuyện ghi "ngày mai", nhưng có thể là tôi đã nhầm lẫn?

Hoặc có thể là nếu ngày được thay đổi, nó sẽ là ngày mai của ngày hôm nay?

Tôi lấy điện thoại ra và bấm vào quảng cáo một lần nữa.

"......

Là hôm nay"

Khả năng đó là một sai lầm đã biến mất trong nháy mắt.

Rõ ràng là số lượng học sinh tụ tập không tăng lên mặc dù nó đã đến gần cửa hàng hơn.

Cái quái gì đang xảy ra thế .......

Ngay khi cửa hàng khai trương, tôi đã trực tiếp đến đại lý đồ gia dụng để mua máy làm sữa chua.

Không phải vậy sao?

[Đây này, Yuuko vừa gửi cho mình một bức ảnh về một hàng dài ở lối vào phía bắc.]

[ Năm ngoái mình cũng đã đến đó nhưng không thấy thứ muốn mua.

Mà tại sao mọi người lại ở cửa phía bắc?]

[Năm ngoái, khi cửa hàng mở cửa, có nhiều học sinh đã bị thương do đám đông, phải không?]

[Không biết nữa...

Đa số mọi người đều săn sale như sói đói nên không để ý nữa.

Nó khá nghiêm trọng phải không?]

[Đúng thế.

Đó là lý do tại sao chúng ta sẽ tập trung tại lối vào phía bắc kể từ năm nay, và sau đó nhân viên bán hàng sẽ hướng dẫn cho chúng ta.]

Sự thật mà tôi muốn nghe nhưng không muốn nghe đã lọt vào tai tôi.

Cùng thời điểm tôi phát hiện ra sự thật, đó là 10:00 tại Keiyaki.

Phần 2:

Học sinh và nhân viên nhà trường chen chúc nhau trong cửa hàng.

Tôi đã đợi ở lối vào của một cửa hàng như vậy mà không rời một bước nào.

Những khách hàng bắt đầu xếp hàng 30 phút trước khi cửa hàng mở cửa lần đầu tiên bước vào cửa hàng và giành lấy những sản phẩm họ muốn.

Khách hàng bình thường có thể mua những thứ tốt như thế nào?

Nhưng tôi cũng không ngạc nhiên hay băn khoăn.

Vẫn còn ai đó muốn mua máy làm sữa chua sao?

Không chắc nữa nhưng mà chuyện này không phải là không thể.

Tôi tự nghĩ khi bước vào cửa hàng, nhưng kỳ vọng của tôi đã bị dập tắt một cách thô bạo.

Máy làm sữa chua được quảng cáo đã bán hết.

Thực tế của những người đến sớm đã nẩng tay trên của tôi.

Khi tôi nhìn thấy điều này, tôi đã bỏ cuộc và cố gắng với lấy chiếc máy làm sữa chua mới nhất, nhưng giá cao hơn gấp đôi so với mặt hàng đang giảm giá.

Tôi đã định mua một thứ khác từ cửa hàng này, nhưng cuối cùng tôi đã không mua.

Bây giờ, những học sinh đã mua các mặt hàng mục tiêu của họ từ cửa hàng đã rời đi một cách vui vẻ.

"Thật không cam lòng ......"

Không một lời nói dối, tôi đã nói những gì tôi đang cảm thấy bây giờ.

Tôi ghét bản thân mình vì đã không điều tra mô hình bán hàng.

Đây có phải là dấu chấm hết cho cuộc đời của kẻ thua cuộc vì đã bỏ qua việc thu thập thông tin?

Trên đường về, tôi đi ngang qua siêu thị trong trung tâm mua sắm.

Tôi bị cuốn hút và đi thẳng đến quầy sữa mà không thèm lấy giỏ hàng.

Hầu hết sữa chua của tất cả các hãng đều được trưng bày tại đây.

Giá mà tôi có thể biến mọi thứ thành sữa chua

Tôi muốn thử.

Ý nghĩ này càng nảy ra mạnh mẽ hơn.

Những hộp sữa chua vốn luôn nằm trong tầm với, nay dường như đã quá xa vời.

Không, đó không chỉ là vấn đề khoảng cách.

Như thể có một tấm kính vô hình ngăn cách tôi và chúng.

Bất chấp tâm trạng tệ hại của tôi lúc này, mọi người vẫn lần lượt lấy sữa chua.

Sữa chua dự trữ ở nhà cũng không còn nhiều mấy

Nhưng nếu tôi hành động ở đây bây giờ - không phải là thừa nhận thất bại sao?

Tôi cố thuyết phục mình rời đi, nhưng tôi không thể di chuyển đôi chân của mình.

Lý do ở đây là...

Sữa chua được giảm giá đặc biệt, rẻ hơn bình thường khoảng 20 yên.

Nếu không vì máy làm sữa chua thì tôi đã mua chúng rồi phải không?

"............"

Tôi không thể rời khỏi quầy sữa chua khi nhìn thấy điều này.

"Trứng cũng rẻ hơn so với thường ngày ......"

Do lạm phát và những biến động của tình hình thế giới, giá cả đang tiếp tục tăng mạnh.

Mặc dù ngôi trường này bị cô lập khỏi xã hội và có những quy tắc riêng, nhưng về cơ bản nó vẫn giống như thế giới bên ngoài.

Sau khi tốt nghiệp, cuộc sống hàng ngày đối mặt với giá cả trước mặt và cuộc đấu tranh tâm lý để tránh bị viêm màng túi.

Tất cả những gì tôi có thể nói bây giờ là tôi không hề dự định về chuyện này từ trước......

Thực tế là bạn đôi lúc cũng có những suy nghĩ như vậy, phải không?

Đôi lúc chỉ muốn window shopping thôi nhưng rồi kiểu gì cũng muốn chi tiền

Dù sao, điều chắc chắn là bạn không thể ở đây mãi được.

Tôi quyết định rời đi, dù phải lê đôi chân nặng trĩu.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Lần đầu chị thấy chú có bộ mặt này đấy, Ayanokouji."

"......

Kiryuin-senpai"

Khi tôi đang nghĩ đến việc rời khỏi đây, Kiryuin đã nói chuyện với tôi.

Thật không ngờ, đôi chân đáng lẽ phải nặng nề của tôi lại trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, giúp tôi có thể rời khỏi nơi cám dỗ đó.

Tôi chỉ ghé qua để xem sữa chua trên kệ chứ không có mục đích gì.

Kiryuin theo tôi với cả hai bàn tay trắng.

Tôi cùng tiện đó mà nói về những chuyện đã xảy ra hôm nay

Có lẽ, đó là để tìm người để nói chuyện.

Tôi hy vọng rằng ai đó sẽ hiểu được sự tiếc nuối của tôi khi không mua được máy làm sữa chua.

Đêm qua, tôi phát hiện ra việc nó giảm giá.

Tôi chạy vội đến cửa hàng để đợi nó mở cửa, nhưng tôi đã đến nhầm cửa.

Cuối cùng, nó đã được mua bởi người khác.

Sau khi nghe chuỗi sự kiện này, Kiryuin cười chế giễu.

"Chú đúng là lúc nào cũng thú vị, Ayanokouji.

Thật là một chàng trai đặc biệt."

"Có cần tâng bốc vậy không?

Em nghĩ mình chỉ là một học sinh trung học có thể được tìm thấy ở khắp mọi nơi."

"Chú đúng là biết đùa mà.

Ừ thì thật ra nó cũng có 1 phần đúng."

Sau khi phủ nhận nó, chị ta khẳng định lại lần nữa.

"Là vì chú cư xử quá giống một học sinh trung học bình thường nên chị mới giỡ chút thôi.

Bị ám ảnh bởi chiếc máy làm sữa chua quả thật là lạ, chị sẽ không bất ngờ nếu như chú quyết định chuyển hướng sang một cái gì đó thay thế nhằm giải tỏa sự ức chế này"

"Em hiểu rồi. ......"

"Mà chú muốn có một chiếc máy làm sữa chua đến mức đó sao?

Ra siêu thị gần đó và mua sữa chua trực tiếp sẽ rẻ hơn, ngon hơn và vệ sinh hơn phải không?"

Nói xong, chị ta quay đầu nhìn siêu thị phía xa.

"Đối với em, việc tự làm và ăn nó mới thật sự có ý nghĩa.

Và hôm nay đã đánh mất cơ hội đó"

"Tuy chú em nói chuyện lúc nào mặc cũng lạnh tanh nhưng lần này chị có thể nhìn ra được khao khát đó của chú"

"Chị không nấu ăn à?"

Đối mặt với câu hỏi của tôi, Kiryuin gật đầu không do dự.

"Hồi xưa chỉ làm điều đó chỉ để lấy lòng bố mẹ thôi.

Giờ thì dẹp hết rồi"

"Bởi vì chị nấu dở quá sao?"

"Không.

Nói thế nào nhỉ?

Cơ bản thì vẫn tính là ăn được.

Bố mẹ chị cũng khá vui khi được đứa con gái quý hóa nấu ăn như vậy.

Chính điều đó khiến chị đây ngày càng trau dồi kỹ năng để có thể nhìn thấy khụng cảnh vui vẻ đó lần nữa"

"Về cơ bản giờ chị đây là khách quen hàng siêu vip của các cửa hàng đồ ăn nhanh và căn tin trường.

Thậm chí nếu mà có đi mua đồ siêu thị thì chị cũng chỉ mua đồ đã nấu sẵn"

Tôi nghĩ rằng ít nhất chị ấy sẽ nấu nướng một cách thỉnh thoảng, nhưng tôi không mong đợi điều ngược lại.

Tình trạng hiện tại có thể được mô tả là hoàn toàn không nấu ăn, điều này thật đáng ngạc nhiên.

"Còn chú thì sao?

Bắt đầu nấu ăn từ khi có bồ hả?"

"Em không hề nấu ăn cho đến khi học cấp ba.

Đó là lần đầu tiên em sống một mình mà lại còn ở lớp D, vì vậy điểm cá nhân của em lúc đó không được dư dả cho lắm."

"Chính vì thế mà chú mới nấu cho nó tiết kiệm hả?"

"Ngay cả khi nhà trường chuẩn bị một kế hoạch cho các bữa ăn miễn phí, thì việc ăn chúng quanh năm không phải là một trải nghiệm dễ nuốt.

Nấu đi nấu lại nhiều lần không chỉ cải thiện kỹ năng nấu nướng mà còn tăng hiệu quả cho những công việc khác.

Còn về việc tối đa hóa hiệu quả chi phí thì em cũng chỉ mới nghĩ đến nó gần đây thôi."

Ý nghĩ về một chiếc máy làm sữa chua có khả năng nâng náu nướng tôi lên một tầm cao mới.

Tôi rất tiếc rằng tôi đã không kịp mua được nó.

"Rồi sao?

Muốn thì cứ mua đi."

"Chênh lệch giá giữa những sản phẩm khác và sản phẩm mục tiêu quá lớn, và mặc dù nó có nhiều chức năng nhưng tôi chỉ cần nó để lên men sữa chua thôi.

Em không nghĩ mình nên mua sản phẩm kia."

Nếu bạn mua một sản phẩm quá đắt vào thời điểm này, rõ ràng bạn đã rơi vào bẫy của cửa hàng.

"Thế có khi nào mua hàng online chưa?"

"Chưa"

"Vậy thì hãy tìm kiếm trước khi chú cảm thấy thất vọng với chính mình.

Có những điều ngạc nhiên mà chú có thể nhận được với giá rẻ.

Chị có một số trang web uy tín đây."

Kiryuin lấy điện thoại di động ra và tìm từ khóa.

Chúng tôi tựa vào một góc lối đi để không làm phiền người đi đường qua lại.

Sau đó, chúng tôi tìm thấy cùng một mặt hàng với mức giá gần bằng giá bán tại cửa hàng này.

"Thật bất ngờ!"

"Ưu đãi đặc biệt chỉ có thế thôi.

Cơ bản thì đây chỉ đơn giản là một cách xả hàng tồn kho.

Đó là kiến thức phổ biến của giới trẻ ngày nay mà, phải không?"

"Ra thế"

"Chú vẫn không định mua sao?"

"Đúng là có thể mua trực tuyến những sản phẩm đó với mức giá gần như tương đương.

Nhưng vì em đã biết được thông tin mới này, em quyết định quay trở lại phòng và tìm kiếm những thứ cần thiết khác."

Sau khi tìm kiếm trên mạng, tôi thấy rằng ngay cả máy làm sữa chua giảm giá cũng có đầy đủ chức năng không thua gì máy bán ở cửa hàng.

Tôi nhận ra rằng bằng cách này, tôi có thể cắt giảm các chi phí dư thừa và mua được sản phẩm với giá rẻ hơn.

Điều đó thật tuyệt.

"Quan trọng hơn, mua cùng một mẫu sẽ khiến em cảm thấy mình là kẻ thua cuộc.

Nhân tiện, Kiryuin-senpai không định mua gì sao?"

"Tại chị thấy chú lúc đó nhìn buồn cười vl nên mới đến bắt chuyện chơi thôi, chị đâu co đến đây để mua đồ."

Có vẻ như chị ta không vào siêu thị vì muốn mua thứ gì đó.

"Chỉ vì như vậy thì chẳng phải khá là quái lạ sao?"

Đây là cách mà chị ta giết thời gian vì không có gì để làm trong kỳ nghỉ đông à?

"Chị biết chú đang nghĩ gì, nhưng ngay cả khi rảnh rỗi, chị cũng không lao mình vào mọi thứ."

"Nếu vậy thì tốt rồi, nhưng em vẫn không biết chị đang có ý gì."

Tôi thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, và Kiryuin cười cay đắng trước khi giải thích lại.

"Bởi vì đó là chú, Ayanokouji.

Chứ không phải ai khác"

"Em không phải là người để chị lãng phí thời gian quan tâm đâu"

"Sau những chuyện đã xảy ra mà chú vẫn còn khiêm tốn chán ha?

Chị vẫn không quên chuyện gì đã xảy ra trên đảo hoang đâu..."

Chị ta đang nói về trận đấu tay đôi giữa Tsukishiro và tôi trong kỳ thi đảo hoang

Kiryuin đã chiến đấu với Shiba-sensei, cấp dưới của Tsukishiro

Nó không chỉ dừng lại ở vấn đề giải quyết mọi thứ bằng nắm đầm.

Trải qua sự kiện bất thường đó và chứng kiến tận mắt những gì đã xảy ra trước mắt mình, việc chị ấy chú ý đến tôi cũng là điều hiển nhiên.

Điều đó không phải là gì quá khó hiểu

"Đúng là tiếc quá đi mất"

"Tiếc?"

Kiryuin nói với một tiếng thở dài, như thể sắp tiết lộ những bí mật sâu kín nhất của mình.

"Vào mùa hè, chị thường nghĩ nếu ngôi trường này có hệ thống lưu ban thì sẽ tốt biết bao......"

"Lưu ban?"

Một học sinh không thể tốt nghiệp lớp A sẽ nghĩ về điều này ít nhất một lần nếu bản thân không còn lựa chọn nào khác.

Nhưng họ sẽ từ bỏ ngay lập tức.

Rốt cuộc, không có chuyện lưu ban trong các quy tắc cơ bản của ngôi trường này.

"Đó không phải là một ý tưởng ngớ ngẩn sao?"

"Ờ thì đúng là thế thật.

Hầu hết học sinh không chống lại các quy tắc đã được đặt ra."

Bất cứ ai cũng không thể tự mình phá vỡ các quy tắc.

Để một mình nổi loạn, để lật đổ, để có thể đạt được thứ mình muốn, để thay đổi quy tắc của cả một ngôi trường.

Điều đó thật khó.

"Mặc dù vậy, chị vẫn đang nghĩ đến việc ở lại trường vào năm tới.

Nếu nó trở thành hiện thực thì chị có thể hoàn toàn trải nghiệm 1 năm cùng với Ayanokouji là như thế nào"

"Thì ra có những học sinh nghĩ như vậy.

Với em thì nó thật sự khá là kỳ lạ."

Xét về vai vế thì chị ấy là senpai của tôi, vì vậy tôi không nghĩ rằng chị ấy lại có suy nghĩ như thế

"Không có gì mà chúng ta không thể mua bằng điểm cá nhân đúng chứ.

Chị đã hỏi giáo viên để xác nhận điều này và câu trả lời là 'Không'."

"Cho em hỏi câu này đã, chị nhắm mình có thể kiếm được 20 triệu điểm không?"

Ngôi trường này không cho phép học lại một lớp, vì vậy nếu bạn muốn phá vỡ các quy tắc, bạn phải trả một số điểm rất lớn.

Câu trả lời quá rõ ràng từ biểu hiện trên khuôn mặt của senpai.

"Thứ lớn nhất chúng ta có thể mua được ở ngôi trường này là quyền chuyển lớp.

Nếu có được chừng đó điểm trong tay thì thà chuyển thẳng vào lớp A luôn chứ ai lại phải làm mấy trò cồng kềnh đó chứ."

"Đúng vậy.

Chừng đó là quá đủ để có thể biến ước mơ thành hiện thực rồi."

Khả năng chắc chắn vào lớp A > học lại một năm.

Công thức này chắc chắn sẽ không thay đổi.

Không ai sẽ đầu tư 20 triệu điểm vào một thứ mang đầy sự rủi ro này.

"Chắc chú cũng thắc mắc tại sao với 1 số điểm như vậy thì vẫn không thể nào khiến cho trường cho phép lưu ban.

Mặc dù việc ngăn chặn học sinh bỏ học và chuyển trường được đưa vào nội quy của trường, nhưng lưu ban lại là thứ nằm ngoài hệ thống này."

Đúng.

Tuy nói điểm cá nhân có thể mua được mọi thứ cũng không quá lời, nhưng trên đời luôn có những thứ không thể mua được cũng không sai.

Nó giống như những gì tôi đã nói trước đó.

Không thể nói rằng việc một học sinh cố tình lưu ban sẽ có giá trị hơn là chuyển sang lớp A.

Nhưng dù vậy, quy định lưu ban không được công nhận cũng phải có lý do.

"Những học sinh muốn học lại lớp đã ở trường ít nhất một năm có nhiều kiến thức hơn về cách đối phó với các kỳ thi đặc biệt.

Từ quan điểm này, nhà trường đánh giá rằng điều đó sẽ có tác động không công bằng đến các lớp khác ."

Đúng là ý tưởng này có cơ sở, nhưng chia sẻ thông tin là điều có thể thực hiện ngay cả khi không bị lưu ban.

Senpai cũng sẽ không ngại ngần gì mà cho kouhai của mình những thông tin cần thiết.

Điều này rất dễ thực hiện trong cuộc sống hàng ngày.

Và lợi ích của thông tin không phải là tuyệt đối, phải không?

Các kỳ thi đặc biệt được tiến hành ở cùng 1 khối năm ngoái và năm nay về cơ bản là khác nhau.

Ngay cả khi bạn có lợi thế trong bài kiểm tra viết, nó sẽ có rất ít tác động đến bức tranh toàn cảnh.

"Em...E là điều đó làm giảm giá trị của ngôi trường."

"Oh, sao lại thế?"

"Học sinh tốt nghiệp lớp A ở trường này được ưu ái rất nhiều.

Các công ty cũng sẽ đánh giá học sinh tốt nghiệp lớp A là xuất sắc và sẽ chiêu mộ họ.

Nhưng nếu có học sinh lưu ban thì sẽ đặt ra câu hỏi về giá trị của trường học.

Đối với thế giới bên ngoài và ngôi trường chỉ chú trọng vào kết quả, việc có thể tốt nghiệp lớp A nhưng bằng cách nào đó ánh mắt của họ lại va phải vào dòng chữ lưu ban.

Hãy lấy ví dụ về senpai đi.

Người ta chưa biết năng lực của chị thế nào nhưng nếu nhìn thấy Thứ đó trong CV xin việc thì đó chính là 1 điểm đen, họ sẽ nghĩ rằng chị đã không đủ chăm chỉ và phấn đấu để vào được lớp A.

Ngay cả khi chị thật sự có năng lực, người phỏng vấn cũng khó mà hoàn toàn tin tưởng vào điều đó "

Nhà trường không muốn có 1 học sinh như vậy chút nào.

"Đúng là rắc rối quá đi mà."

"Em nghĩ đây là lý do chính đáng."

"Thật ra nếu chị đây là người phỏng vấn, chị cũng sẽ không tuyển một người như vậy"

Đây là một câu chuyện tự hủy hoại bản thân mà bạn chỉ có thể nói nếu bạn tự tin vào khả năng của mình.

"Thay vì lưu ban, tại sao chị không chuyển sang lớp Nagumo?"

"Không hứng thú"

"Ngay cả khi chị có 20 triệu điểm cá nhân mà chị kiếm được bằng chính sức lực của mình?"

"Với chị thì tốt nghiệp ở lớp nào chẳng quan trọng, nó không thể nói lên được tất cả."

Đối với một người như Kiryuin, không có sự khác biệt lớn giữa việc tốt nghiệp lớp A và lớp D.

Nhưng ý kiến chung là tốt nhất nên tốt nghiệp từ lớp A.

Nếu tiền đề là không mang lại bất hạnh cho bất kỳ ai, thì tốt hơn là chuyển đến lớp A.

"Có một quy tắc là điểm cá nhân có thể đổi thành tiền thật sau khi tốt nghiệp.

Đó mới là điều chị quan tâm"

Dù là bao nhiêu đi chăng nữa thì đó cũng là số tiền quý giá đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cao trung.

Tuy nhiên, khi đặt lên bàn cân với lựa chọn tốt nghiệp lớp A, thứ có thể giúp ích rất nhiều trong tương lai, thì nhìn chung không thể so sánh được.

"Điểm cá nhân có thể đáp ứng nguyện vọng của đại đa số học sinh, nhưng cũng không phải là công cụ vạn năng, chắc chắn là có những thứ không thể đụng tới."

"Ừ, ít nhất với chị thì nó không thể khiến chị đuổi được mấy ông bà giáo làm chị đây ngứa mắt."

Kiryuin mỉm cười và nói điều gì đó đáng sợ.

"Có vẻ như chị đã từng thử làm điều đó nhỉ?"

"Ồ, cái này thì bí mật nhé"

"Chị thực sự không quan tâm đến việc tốt nghiệp lớp A à?"

"Và chị đoán không nghĩ mình là người đầu tiên nghĩ như vậy.

Chú cùng đã nghĩ về điều đó từ lâu rồi phải không, Ayanokouji?

Đúng là tôi không bị ám ảnh bởi việc tốt nghiệp lớp A.

Bởi vì lợi ích lớn nhất mà nhà trường mang lại ---- tốt nghiệp, tôi không có diễm phúc được hưởng.

"Có thể là thực sự có một sự khác biệt lớn giữa em và chị.

Dù sao nếu đánh đồng chị với những người không có hứng thú với lớp A khác thì đó là 1 sai lầm"

"Thế khác biệt ở đây là gì?"

"Đóng góp cho lớp học.

Ngay cả khi họ không quan tâm đến bản thân, họ thường hành động vì lớp của mình.

Nếu Kiryuin-senpai sẵn sàng cho lớp B mượn sức mạnh, họ sẽ có thể chiến đấu chống lại cựu chủ tịch hội học sinh Nagumo.

Cho dù không cùng lý tưởng với phần còn lại nhưng đôi lúc chị cũng đâu đó vài lần được mọi người nhờ ra tay tương trợ mà, đúng chứ?"

Khi nghe điều đó, chị ta cũng chỉ đơn giản đáp lại tôi với giọng bất cần.

"Đúng là có chuyện đó"

"Nhưng trong ba năm, kể cả hôm nay, chị vẫn chỉ hành động vì bản thân mình mà thôi"

"Dù sao thì chị không làm gì gây họa cũng đã là giúp lớp rồi.

Dù sao chị cũng đâu thể nào đối đầu được với Nagumo."

"Nếu chị nhìn vào Kiriyama cùng lớp với chị, chị có thể nhận ra điều đó ------ Không, nếu nhìn vào tất cả học sinh năm 3, chị sẽ tnhanaj ra điều đó.

Kiryuin-senpai chỉ vì hành động của chính mình nhưng cũng không làm phiền đến người khác.

Đó là lý do tại sao chị không có kẻ thù nhưng cũng không có bạn bè "

Dù là kẻ thù hay đồng minh thì sự tồn tại của chị ta có cũng như không

"Đã từng có rất nhiều người khó chịu và giậnn dữ với những gì chị làm nhưng dần dà cũng chẳng còn ai thèm đếm xỉa gì đến chị nữa"

Mặc dù vậy, họ cũng chẳng thể làm gì được Kiryuin, ngoại từ các chỉ số của chị ấy

Xét cho cùng, trường học sẽ chỉ đánh giá các học sinh bằng các số liệu dựa trên những gì họ thể hiện trong các kỳ thi đặc biệt.

Chuyện này cũng diên ra tương tự với lớp tôi (tất nhiên là bao gồm của tôi).

"Này, hỏi câu này được không?"

"Ý chị là sao?"

"Chú biết chị muốn nói gì mà, đúng chứ?

Có rất nhiều thứ chị muốn hỏi, nhưng mà chị nghĩ rất nhiều điều chị hỏi chú sẽ không nhận được câu trả lời mà chị mong muốn mà trái lại còn làm phiền chú nữa"

Sau đã tám nhảm đủ thứ, Kiryuin quyết định vào thẳng vấn đề.

"Liệu tất cả vấn đề xung quanh chú đã được giải quyết rồi không?

Mặc dù phạm vi câu hỏi hơi rộng, nhưng tôi không cần phải suy nghĩ sâu hơn để biết chính xác điều mà chị ấy đang đề cập đến.

"Nhờ có chị, cuộc sống của em đang dần trở nên bình yên hơn"

Tôi bước hai bước để di chuyển cơ thể của mình, cố gắng tỏ ra mọi thứ vẫn diễn ra như thường ngày

"Dù có nhớ lại ngày hôm đó bao nhiêu lần đi chăng nữa, chị vẫn không thể quên được hình ảnh chú em xông pha trên bãi biển.

Những gì chú thể hiện như một con người nằm ngoài sức tưởng tượng và nhận thức của chị.

Nếu Oji-sama nghe được chắc cũng sẽ không tin ấy chứ."

"Oji-sama?"

"Xin lỗi, có vẻ chị đã khiến chú có chút khó hiểu nhỉ?

Ý chị là ông (Sofu) của chị"

Kiryuin nheo mắt nói, như thể đang nhớ đến ông \của mình.

Tôi hiểu ý của chị ấy, nhưng không có nhiều người thường gọi ông của họ là Oji-sama.

"Chị cũng biết ăn nói trang nghiêm ha?"

"Đùa chứ chị đây cũng là con nhà gia giáo mà.

Đó là cách bọn chị gọi nhau ở nhà đây."

Tôi có cảm giác rằng người này đã được giáo dục tốt.

Tất nhiên là ngoài trừ cái bản chất ngang tàng của chị ta

"Khi chị còn nhỏ, chị dành nhiều thời gian cho Oji-sama hơn bố mẹ, những người bận rộn với công việc.

Thậm chí đến bây giờ chị vẫn được Oji-sama chu cấp cho là chính"

Chị ấy mỉm cười như thể đang nhớ lại điều gì đó, nhưng tôi không nghĩ chị ta sẽ làm vẻ mặt như vậy nếu có những ký ức tồi tệ.

"Oji-sama đã rất thất vọng khi biết rằng không thể gặp chị trong 3 năm khi chị nhập học trường này."

"Có vẻ như ông chị cũng rất quý chị"

"Muốn nghỉ học thì cứ nói, ta đây còn hoang nghênh nữa ấy chứ.

Oji-sama thường hay nói thế đó."

Chà, câu nói này có vẻ khá là cường điệu đấy

Chỉ riêng câu này thôi cũng khiến bạn nghĩ rằng ông già này có điều gì đó đặc biệt.

"Nhưng sẽ không phải là một cú sốc nếu chị thực sự bỏ học sao?"

"Không, chị nghĩ Oji-sama sẽ rất vui ấy chứ.

Nếu tôi không tự quyết định tương lai của mình, có lẽ ông đã ra lệnh cho chị tiếp tục học lên đại học và tieps quảnn việc kinh doanh."

Nói cách khác, ngay cả khi chị ta không tốt nghiệp lớp A, chị ấy cũng có một tương lai ổn định - không, thậm chí là hơn cả thế.

Một người phụ nữ được tạo ra quyền lực và sự nuông chiều.

Dù không muốn nhưng thật sự nó vẫn khiến tôi liên tưởng đến 1 người

"Chị có biết Kouenji Rokusuke không?"

"Kouenji?

Tại sao cậu lại nhắc đến cái tên đó?"

"Ừ thì...Nhìn đi."

Tôi chuyển sự chú ý sang người đang đi về hướng này.

Nói Tào Tháo thì Tào Tháo đến

"Chú không nghĩ chị giống với tên lập dị đó đấy chứ?"

Các học sinh xung quanh nhìn tên đó như thể họ đã nhìn thấy điều gì đó kỳ lạ.

Một người đàn ông đang cầm một chiếc hộp lớn có logo của một nhà sản xuất nổi tiếng trên đó, và thứ bên trong chiếc hộp có hình dáng độc đáo, tôi đoán, là một chiếc TV siêu mỏng.

"Chắc chị không biết, cậu ta có vẻ là con trai của một doanh nhân nổi tiếng.

Và cũng đã được công bố là chủ tịch tiếp theo."

"Vậy ý chú là đấy chính là nguyên nhân khiến hắn có những hành động lập dị đó à.

Nhưng thật không may, chị cũng không hứng thú với chuyện này.

Về mức độ nổi tiếng, so với Oji-sama...

Chà, dù sao đó cũng không thực sự là việc của chị."

Có vẻ như Kiryuin biết rất ít về thế giới tinh họa.

Ở một khía cạnh nào đó, tôi rất vui vì con người này đã không quan tâm nhiều đến cái họ hiếm Ayanokouji của tôi.

Chà, ngay cả khi chị ấy có ấn tượng về cái họ này, thì không có lý do gì để nó liên quan trực tiếp đến tôi.

Ngay cả khi nó hiếm, không dễ để có thể nghĩ đến tôi có quan hệ với 1 người có họ Ayanokouji nào đó.

"Đó có phải là lý do chị không quan tâm đến lớp A không?"

"Làm sao có thể chứ?

Chị vào đây vì đơn giản là quá chán việc ăn, ngủ với xài tiền mà.

Chị không định quay lại đó sau khi tốt nghiệp và vì cuộc chiến của năm 3 đã kết thúc từ lâu, chị sẽ tập trung vào việc học cao hơn và tìm kiếm việc làm giống như những người khác từ lớp B trở xuống."

Điều đó có nghĩa là Kiryuin đã có một kế hoạch rõ ràng cho tương lai.

"Chỉ tham khảo thôi, chị có thể cho em biết chị định làm gì được không?"

"Điều đầu tiên chị làm là vào một trường đại học với tư cách là một sinh viên tự do, và sẽ cố để có thể giảm bớt các chi phí cần thiết.

Nếu không có đủ tiền cho cuộc sống hàng ngày thì kiếm công việc bán thời gian cũng là 1 ý tưởng hay ho"

"Có vẻ như nó không khác gì một người bình thường sẽ làm nhỉ ."

"Chị đây muốn tự do hoạc tập và phát triển, sau đó làm việc trong một công ty vừa và nhỏ.

Công việc có sang hèn hay không không quan trọng.

Tóm lại chị muốn sống một cuộc sống mà không đả động gì đến cái họ Kiryuin của chị"

Tôi cũng muốn sống một cuộc sống tự do không bị chú ý hay ràng buộc trong xã hội.

Những lời của Kiryuin chứa đựng một ý chí mạnh mẽ.

"Không tệ."

"Chứ sao?

Chị không cần và không muốn phải làm gì đặc biệt, ít nhất là bây giờ."

Theo một nghĩa nào đó, nó giống với suy nghĩ của tôi khi mới vào trường.

Lên hay xuống lớp không quan trọng, tôi chỉ sống cho tự do của mình.

Người đã có ý tưởng và thực hiện nó trong ba năm nay đang ở bên cạnh tôi.

"Tuy nhiên, nói thì dễ hơn làm.

Để có một cuộc đời suôn sẻ và bằng phẳng thì nó chỉ là viễn vông.

Dù có không thích họ của mình thế nào đi nữa nhưng sau khi tốt nghiệp thì cái họ Kiryuin vẫn sẽ tồn tại thoe chị cho đến cuối đời, phải không?"

Tôi không biết gì về gia tộc Kiryuin.

Nhưng nếu đó là một gia đình nổi tiếng, không có gì ngạc nhiên khi họ bị ràng buộc bởi một con đường nào đó đã được trải sẵn từ trước.

Ngay cả khi họ trốn đến ngôi trường này vì nổi loạn như tôi, thì tiếng chuông tốt nghiệp cuối cùng cũng sẽ vang lên chỉ là sớm muộn.

"Liệu ông chị có thể để chị tự tung tự tác vậy không?"

"Không, cửa ải ở đây là bố mẹ của chị cơ.

Không giống như Oji-sama, 2 người họ phải nói là siêu siêu cứng nhắc luôn.

Nếu họ biết rằng chị muốn sống một cuộc sống bình thường, chị có thể tưởng tượng được khung cảnh họ nộ khí xung thiên rồi"

Có hợp lý không khi so sánh điều này với hoàn cảnh của tôi?

Sau khi nghe những lời này, tôi cảm thấy rằng dù có vài điểm giống nhau nhưng hoàn cảnh của tôi không giống như vậy.

"Chị không hối hận về những việc mình đã làm trong 3 năm qua.

Chị đã làm những gì mình thích."

Tuy nhiên, khuôn mặt của Kiryuin-người tuyên bố điều này, cũng cho thấy một chút bối rối.

"Mặc dù vậy chị thật sự vẫn luôn bị ám ảnh với việc phải sống khác với kỳ vọng của đấng sinh thành, không chỉ để lấy lại sự tự do của bản thân đã bị chôn vùi trong trái tim chị từ lâu.

Có lẽ đó là lý do tại sao chị băn khoăn liệu mình có nên lưu ban hay không."

Kiryuin đã không cố gắng hết sức trong 3 năm học vừa qua.

Đối với lớp A do Nagumo đứng đầu, con người này nếu dùng hết sức chắc chắn sẽ trở thành một sự tồn tại nguy hiểm.

Thật khó để khiến chị ấy chấp nhận con đường mà gia đình đã vạch ra cho mình

"Trận chiến với Nagumo vẫn chưa kết thúc đúng không?"

"Nếu có cơ hội thì cũng không lý do gì để mà từ chối cả, nhưng không biết tương lai sẽ ra sao."

Mọi thứ đều do nhà trường quyết định.

Tôi sẽ để nó tùy thuộc vào số phận cho dù Nagumo có thể can thiệp vào việc này hay không.

Với lại...

Đó không phải là vấn đề chúng ta có mong đợi hay không, nhưng có những trường hợp chúng ta không thể khiến cho nó xảy ra.

"Mặc dù chị không nghĩ rằng chú sẽ bất cẩn, nhưng chị vẫn muốn nhắc chú hãy cẩn thận với học kỳ 3 sắp tới."

"Em có thể xem đó là lời khuyên chân thành từ 1 senpai không?"

"Không hẳn.

Chuyện là chị vừa nghe Nagumo nói chuyện với ai đó vào ngày hôm trước, nghe đâu là hắn muốn chơi lớn cho bộ hạ đi thu thập toàn bộ thông tin của tất cả học sinh năm 2"

Tôi nghĩ Nagumo đang sử dụng mạng lưới chân rết của mình tốt hơn nhiều lần so với bất kỳ ai khác để có được một cuộc đấu với tôi.

"Kỳ thi đặc biệt tiếp theo có thể rắc rối hơn dự tính."

"Nhà trường có thể không rò rỉ thông tin về các kỳ thi, nhưng có thể dễ dàng ước tính mức độ khó từ số liệu thống kê của các kỳ thi đặc biệt trước đây.

Kỳ thi đặc biệt đầu tiên trong học kỳ thứ ba của năm 2 sẽ như thế nào?"

Nếu xác suất của các bài kiểm tra tương tự đạt đến một mức nhất định, Nagumo sẽ có thể liên kết điều gì đó với bài kiểm tra đặc biệt năm ngoái.

"Ai biết được.

Tất cả học sinh trong năm 3 đều nằm dưới sự cai trị của Nagumo.

Chị cũng chỉ là một học sinh vô danh của lớp B mà thôi, không thể nào biết hết mọi thứ được"

"Em hiểu mà."

Đúng là chỉ có một số bài kiểm tra đặc biệt mà Kiryuin sẽ thực hiện nghiêm túc

Tuy nhiên tôi vẫn khá quan ngại về những gì chị ấy cung cấp.

"Hình như trong kỳ thi đặc biệt trước đó, lớp chị có người phải rời khỏi trường thì phải"

"Ý chị là sao khi nói vậy?"

"Đó là những gì chị nhớ được.

E rằng đó là một sự hy sinh cần thiết, có lẽ những người đó phải ra đi để có thể đảm bảo cho lợi ích của Nagumo."

Nagumo sẽ coi kết quả lý tưởng là chiến thắng và phần thưởng.

Chắc chắn sẽ có một bài kiểm tra đặc biệt mà có người sẽ phải ra đi, vì vậy không có gì sai khi đẩy người khác vào chổ chết để bảo vệ mình.

Nếu những gì Kiryuin nói là sự thật, thì sẽ có một thử thách cam go đang chờ tôi vào đầu học kỳ 3, phải không?

"Nhưng nói chung, ưu tiên hàng đầu là giảm số lượng học sinh trong Lớp C hoặc Lớp D."

"Ai mà biết được, về cơ bản lo cho mình chưa xong thì sao lo được cho người khác."

Tôi không biết về các lớp khác ở năm 3 nhưng có với Kiryuin thì nó cũng không đáng để bản thân quan tâm

Mặc dù vậy, thay vì quên nó, nó dường như bị mắc kẹt trong một góc ký ức nào đó của chị ấy.

"Dù sao thì mỗi khối lại là mỗi câu chuyện khác nhau, dù sao quan trọng là không được nản lòng."

"Em thật sự không hiểu chị đang muốn nói gì nữa."

Tôi quyết định không tìm hiểu nó ngay bây giờ.

"Xin lỗi vì đã làm phiền.

Nhưng nếu không phải có cơ hội này, chị sẽ không thể nói chuyện thoải mái với chú về những vấn đề tầm thường như vậy.

Thật là một trải nghiệm thú vị."

"Em thật sự vinh dự vì điều đó."

Kiryuin quay lại và bước vài bước, rồi đột nhiên dừng lại.

"Có lẽ đó chỉ là trực giác thôi.

Nhưng hy vọng 2 ta sẽ gặp nhau bên ngoài trường trong tương lai gần."

"Trực giác của chị rất chính xác sao?"

"Đâu đó 50% thôi."

Bạn có thể thực sự gọi nó chỉ là một linh cảm ...

"Nhưng lần này, chị tự tin vào trực giác của mình.

Nếu có lý do, thì đó là vì chú em không phải là một học sinh trung học bình thường.

Chắc chán nếu không bị xã hội này vùi dập, ngày tái ngộ của 2 chúng ta nhất định sẽ đến."

"Em không nghĩ đó là cái kết mà chị mong đợi, phải không?

Dù sao chị cũng chỉ muốn làm người bình thường thôi mà"

"Hmm?

Hahaha, có lẽ vậy."

Với một cái vẫy tay nhẹ, Kiryuin bước ra ngoài Keiyaki.

Chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở đâu đó...

Liệu điều đó có xảy ra không?

Tôi sợ rằng tương lai sẽ không đến.

Nhưng, nếu tương lai đó thực sự tồn tại...

Không, hãy từ bỏ lối suy nghĩ đó.

Không có lý do gì để có những tưởng tượng không thực tế về tương lai.

Hiện tại, tôi vẫn đang sống tự do.

Thế là đủ rồi.

Phần 3:

Sau khi chia tay với Kiryuin, trên đường về tôi nhớ đến tin nhắn mà Ichinose đã gửi.

Mặc dù tôi tự hỏi liệu Ichinose có đến Keiyaki không, nhưng cô ấy không để lại thông tin nào quan trọng để suy ra cả.

Thông thường, trước tiên nếu muốn gặp nhau thì người ta sẽ hẹn gặp nhau ở một địa điểm nhất định vào một khoảng thời gian nào đó.

Nhưng rõ ràng trong trường hợp này không xảy ra như vậy.

Nghĩ theo 1 hướng nào đó thì có thể là không cần phải tìm kiếm làm gì, chỉ gần có duyên ắt sẽ gặp nhau.

Như vậy có đúng không nhỉ?

Hiện tại, tôi quyết định không tìm Ichinose và quay về.

Nếu tôi nhìn thấy cô ấy trước khi rời khỏi đây, tôi sẽ nán lại đôi chút.

Với ý nghĩ đó, tôi tiến về phía lối vào của trung tâm mua sắm.

Ở lối vào có một cây thông Noel rất lớn, hôm qua có rất nhiều người đến đây chụp hình và họ sẽ dở bỏ nó vào ngày mai.

Kei-người đang nằm liệt giường, chắc hẳn rất khó chịu.

Chẳng ích gì khi gần 20 người đã có kết quả xét nghiệm dương tính tại trường vào thời điểm dịch cúm đang lây lan dữ dội.

Đi ngang qua con đường cạnh cây thông Noel, quả nhiên có rất nhiều học sinh đang tụ tập ở đó.

Không, vào thời điểm này có vẻ như có nhiều học sinh tụ tập hơn ngày hôm qua.

Trong đám đông, tôi phát hiện ra Ichinose.

Cô nàng trò chuyện vui vẻ với 3 nữ sinh năm nhất.

Vì bầu không khí đó, tôi không đủ can đảm để đến gần cô ấy, vì vậy tôi đứng cách đó một quãng ngắn để xem chuyện gì đang xảy ra.

Vào lúc đó, tôi tình cờ gặp Hoshinomiya-sensei và Chabashira-sensei đang đi ngang qua.

Việc giáo viên ăn mặc tự do trong những ngày nghỉ lễ dài ngày là chuyện bình thường.

Ngay cả Chabashira-sensei, người thường mặc đồ công sở, giờ cũng tự tin khoe cá tính với váy ngắn.

"Ủa, em đi 1 mình sao?"

Người đầu tiên nói chuyện với tôi là Hoshinomiya-sensei.

Sau đó, Chabashira-sensei cũng đi theo.

"Có vẻ là vậy rồi."

"Thế mà cô cứ tưởng em sẽ đi cùng cô bạn gái gyaru của mình cơ.

Không lẽ em bị đá rồi à?"

"Đừng trêu chọc học sinh của tôi, Chie.

Karuizawa em ấy đang bị cúm"

Tôi không chắc tại sao, nhưng...

"Tôi biết điều đó chứ!"

"Và cô nói ra được câu vô tri như vậy hả?"

"Ý tôi là, tôi thấy mà tôi tức á.

Tôi không thể chịu được việc nhìn thấy những học sinh nhỏ tuổi hơn mình có đôi có cặp vào dịp Giáng sinh."

"Thì năm nào chuyện chẳng thế."

"Đó là lý do tại sao tôi không thể chấp nhận.

Tôi biết Sae-chan không nói ra nhưng trong lòng cũng đau nhiều lắm"

"Đừng nói có mà suy bụng ta ra bụng người, tôi là kiểu người không phản đối việc đón Giáng sinh một mình.

Nhưng thật tiếc là chúng ta sẽ không được gặp Karuizawa trong 1 thời gian, Ayanokouji."

"Em cũng không thể giúp được.

Và em không phải là người có vấn đề gì với việc trải qua Giáng sinh một mình."

Trước câu trả lời của tôi, Chabashira-sensei cười, và Hoshinomiya-sensei dường như đang ở trong một tâm trạng tồi tệ hơn.

Nhìn hai người họ khiến tôi nhớ đến Mashima-sensei.

Đúng là cặp với ai trong số họ cũng sẽ rất rắc rối.

"Các cô định làm gì tiếp theo?"

"Tất nhiên là đi karaoke rồi.

Sensei cũng phải đi giải trí mà, phải không?"

"Người duy nhất muốn giải trí là Chie.

Tôi chỉ đi với cô ấy."

"Ồ, thật sao?

Không phải Sae-chan lúc dược rủ đi cũng cao hứng lắm mà?"

"Làm gì có chuyện đó chứ......"

Giáo viên không có ý định đối đầu suốt ngày vì sự cạnh tranh trong lớp.

Hai người họ dù không biết có thân thiết hay không vẫn đi cùng nhau về hướng quán karaoke.

Ngay sau đó, tôi nhận thấy rằng Ichinose đang nhìn về phía tôi.

Có vẻ như các cô gái đã kết thúc cuộc trò chuyện với nhau.

"Ồ, thật trùng hợp, Ayanokouji-kun."

"Quả thực, có chút trùng hợp.

Có vẻ như cậu đang có một khoảng thời gian vui vẻ với những học sinh năm nhất."

"Đó là những học sinh lớp B năm nhất.

Chuyện là Yagami của hội học sinh đột nhiên phải rời trường.

Họ cảm thấy hơi bối rối vì điều đó, nhưng mọi người phải tiếp tục, vì vậy họ muốn nhận được lời khuyên của mình." (riêng cái này thì tụi nó tìm sai người rồi, đáng lẽ phải tìm Horikita mới đúng)

Yagami được gửi đến trường này chỉ để khiến tôi bị đuổi học.

Theo một hướng nào đó lớp 1B chỉ đơn giản là vô tình bị ảnh hưởng mà thôi, dù sao thì việc bạn cùng lớp phải rời đi chẳng phải là điều vui vẻ gì.

Sẽ rất khó khăn trong một thời gian sau đó.

"Ayanokouji-kun đến khi nào vậy?"

"Trước 10:30, hình như là vậy."

Đã gần 12 giờ, tức là tôi cũng đã nán lại hơn 1 tiếng rồi.

Không, dù sao thì tôi đến đây không hẳn là chỉ muốn gặp cô ấy .

Trong mọi trường hợp, Ichinose đang tận hưởng ngày hôm nay theo cách của mình.

"Ayanokouji-kun, chụp ảnh với mình nhé?"

Nói xong, Ichinose có chút xấu hổ lấy ra di động của mình.

"Mình đã chụp một bức ảnh với nhiều người ở đây hôm nay để làm kỷ niệm."

Có lẽ để chứng minh cho những gì mình nói, Ichinose mở album ảnh và cho tôi xem những bức ảnh cô ấy chụp hôm nay.

Đúng là cô ấy đã chụp ảnh với nhiều học sinh trước cây thông Noel.

Ở đây cũng có rất nhiều nam sinh trong lớp của Ichinose.

Rồi cả bức ảnh với học sinh năm nhất vừa rồi.

Mặc dù Ichinose đã đợi ở đây để tạo ra những kỷ niệm khi học trung học, nhưng mục đích thực sự ẩn dưới bề mặt đã rõ ràng.

"Mình thật sự muốn chụp ảnh với Ayanokouji-kun.

Đó là mong muốn lớn nhất của mình."

Ichinose không đưa ra lý do chi tiết hơn, nói thẳng mong muốn thầm kín.

Nếu trong điện thoại của cô ấy có ảnh của tôi, Kei hoặc bạn bè của Kei sẽ không thể không suy nghĩ về mối quan hệ giữa 2 chúng tôi khi những bức ảnh này bị lộ ra.

Dù sao việc hai người bạn một nam một nữ chụp hình với nhau không phải là điều gì cấm kỵ nhưng vẫn thật khó để người ngoài nghĩ rằng mối quan hệ đó thật sự chỉ là bạn bè.

Mặc dù không có nhiều hình ảnh với các chàng trai khác, nhưng nhìn thoáng qua có thể thấy rõ rằng họ rất vui khi được Ichinose đề nghị chụp ảnh cùng nhau, và họ trông rất ngại ngùng.

Chính vì chỉ có Ichinose là đối tượng cố định nên có nhiều bức cảnh với các học sinh khác nhau.

Ichinose sẵng lòng chụp ảnh với tất cả mọi người mà không có sự phân biệt đối xử nào.

"Vậy, cậu có thể chụp ảnh với mình không?

"Đương nhiên là mình không có lý do gì để từ chối."

"Thật sao?"

Thì dù sao cô ấy đã cố gắng nán lại đến giờ để làm điều đó mà.

"Thật ra mình không định chụp với nhiều người như vậy, nhưng chắc họ nghe nói mình sẵn lòng chụp ảnh nên...Đúng là có hơi vất vả thật"

Có vẻ như tin đồn rằng Ichinose muốn chụp ảnh với nhiều người đã lan truyền như vũ bão.

"Thế cậu đã chụp ảnh với bao nhiêu người?"

"Xem nào, học sinh vừa rồi là người thứ 43."

Xem ra cô ấy đã chụp rất nhiều hình ......

Và có vẻ như mọi thứ đã diễn ra một cách nhanh chóng và nhịp nhàng

"Dù sao cậu cũng đã chụp với khá nhiều người rồi, chẳng phải tốt nhất là nên dừng lại rồi sao?"

"Suy cho cùng thì mình vẫn muốn tận hưởng điều này mà, với lại mình vẫn chưa có được thứ mình muốn."

"Chà, theo một nghĩa nào đó, nó cũng không phải là một ý tồi."

Ichinose mỉm cười, như thể biết những gì mình đang làm khá kỳ quặc nhưng vẫn phải được thực hiện.

Tôi cũng làm điều tương tự nhưng có cảm giác hơi cứng nhắc.

Ichinose nắm lấy tay tôi và điều chỉnh góc độ.

Sau đó, cô nàng rướn người và cầm điện thoại trên tay ở chế độ selfie.

"Lúc này không có ai xung quanh đâu"

Cô ấy dường như luôn nhìn xung quanh và có lẽ nghĩ rằng đây là thời điểm tốt nhất.

Ichinose nắm lấy cánh tay tôi và chụp một bức ảnh ngay lúc đó.

Sau đó, cô ấy lại buông tay tôi ra và đổi sang tư thế khác "bình thường" hơn.

"Bức đầu tiên sẽ không được lưu trong điện thoại của mình đâu"

"Cậu không có gì nuối tiếc sao?"

"Ừ thì, dù sao cậu cũng sẽ không muốn bị hiểu lầm nên sẽ yêu cầu mình như vậy thôi."

"Không, cứ giữ nó đi.

Mình cũng không trách cậu nếu để nó bị người khác nhìn thấy đâu.

Cho dù có chuyện gì đã xảy ra đi nữa thì trách nhiệm của mình.

Vì mình là người đồng ý cho cậu chụp và giữ bức ảnh đó."

"Như vậy có thực sự ổn không?

Nó có thể sẽ có rạn nứt giữa cậu và Karuizawa-san."

"Như đã nói, đó là trách nhiệm của mình."

Nếu đã đồng ý chụp ảnh thì phải có trách nhiệm với hành động đó còn không thì tốt nhất đừng chụp.

Tất nhiên, nếu bạn buộc phải làm như vậy thì đó lại là một câu chuyện khác.

Thời gian để chúng tôi đến tiếp xúc gần với nhau chỉ khoảng 10 giây, và khi chúng tôi định thần lại, chúng tôi đã ở trạng thái bình thường.

Trong thời gian đó, sự thân mật đã không được ai nhìn thấy.

"Ồ đúng rồi, Ayanokouji-kun, hôm qua cậu đã gặp Chihiro-san đúng không?

Chihiro...Shirarami Chihiro à.

Hình ảnh cô nàng nghe nhạc với tai nghe xuất hiện trong tâm trí tôi.

"Có vẻ cậu biết nhanh thật đó."

"Bọn mình nhiều thời gian bên nhau trong tuần và vào các ngày lễ.

Hôm qua, khi mình nhìn thấy khuôn mặt của Chihiro, mình cảm thấy có gì đó khác thường.

Mình tự hỏi liệu có điều gì đó không ổn không.

Cậu ấy không nói cho mình biết chính xác, nhưng tự nhiên lại phản ứng khác đi khi nhắc đến Ayanokouji-kun, vì vậy mình đoán cậu đã nói điều gì đó với cậu ấy."

Ichinose thường chú ý đến trạng thái tinh thần của các học sinh trong lớp của mình và rất dễ nhận thấy những thay đổi này.

"Nhân tiện, cô ấy đã phả ứng thế nào vậy?

Mình hy vọng nó không tiêu cực."

"Không có gì, mình không biết cậu đã nói gì, nhưng có vẻ như Chihiro-san ngày hôm qua luôn mỉm cười"

Việc thuyết phục cô ấy nhận thức rõ ràng ít nhiều là một canh bạc nguy hiểm và có vẻ như mọi thứ đã diễn ra đúng như ý tôi muôn.

"Vậy cũng tốt"

"Nhưng-"

Tôi rất vui vì sự trưởng thành của Shiranami, nhưng dường như Ichinose không có ý định kết thúc nó ở đây.

"Mặc dù hiện tại mình vẫn là người mà Chihiro quan tâm nhất, nhưng mối quan hệ của hai bọn mình không thể tiến xa hơn thế được nữa.

Với lại cậu ấy cũng là người nhẹ dạ và rất dễ bị người khác dắt mũi."

Đây là lời cảnh báo rằng tôi không thể lại gần Shiranami được nữa.

"Hy vọng cậu có thể giữ khoảng cách với Chihiro-san."

"Mình hiểu rồi."

Đây có phải là nhiệm vụ và nghĩa vụ của Ichinose với tư cách là một người bảo vệ lớp hay chỉ đơn giản là đó là ý muốn của chính bản thân cô âyhs.

Tôi sẽ phải cẩn thận khi gặp Shiranami trong tương lai

"Ichinose-senpai!

Ayanokouji-senpai!"

"Nanase-san."

Nanase phát hiện ra tôi và Ichinose nên chạy tới.

"Em nghe nói rằng chúng ta có thể chụp ảnh cùng nhau ở đây nên đã đến."

Những tin đồn dường như đang lan đến tai Nanase.

"Nếu không nhanh thì có lẽ sẽ không còn cơ hộih mất.

Có khi chậm là phải xếp hàng tới tận nửa đêm luôn ấy chứ."

"Ai mà biết được.

Có lẽ chị sẽ trở thành cô gái chụp ảnh với cả trường trước cây thông Noel mất thôi"

Ichinose bật cười, đáp lại câu nói đùa bằng một trò đùa tương tự.

"Ayanokouji-senpai đi cùng chị ấy sao?"

"Không, anh đến để chụp một bức ảnh với Ichinose vì nghe mọi người truyền miệng nhau, yên tâm anh sẽ không làm phiền 2 người đâu"

Tôi không nghĩ tham gia là một ý kiến hay, vì vậy tôi sẽ lùi một bước.

"Thật ra em cũng không muốn làm phiền 2 anh chị đâu."

"Không, anh không nghĩ vậy.

Thật khó để giữ Ichinose lại trong tình huống như thế này, và không có nhiều người muốn chụp ảnh với anh"

Tôi cũng đành làm thợ ảnh bất đắc dĩ mà chụp Ichinose và em ấy.

Trong lúc điều chỉnh góc độ cho bức ảnh, nhưng Nanase dừng lại như thể đột nhiên nhận ra điều gì đó.

"Xin lỗi, chị có thể chờ một chút được không?"

"Hửm?

Tất nhiên rồi, mà có vấn đề gì sao?"

Nanase xin lỗi trong khi chạy về một hướng nào đó.

Một nam sinh đang đứng đó với vẻ mặt hầm hố, thậm chí không thèm nhìn xung quanh.

Nanase-người trông giống như một chú cún bên cạnh cậu ấy, đang vừa nói gì đó vừa chỉ tay về phía này.

"Đó có phải là yêu cầu từ Housen-kun không?"

"Dường như là vậy."

Không khó để mời một ai đó chụp ảnh, nhưng đó là Housen.

Tôi không nghĩ họ sẽ đi cùng để chụp ảnh.

Sau cuộc trò chuyện ngắn với Nanase, tôi không biết Housen đang nghĩ gì mà cậu ta đổi hướng và đi tới, vẫn với vẻ mặt kinh khủng đó.

"Hình như cậu ta đang tiếng về đây"

"Có vẻ như là vậy."

Không chỉ Ichinose, mà tôi cũng bị thu hút bởi ánh nhìn của cậu ấy.

Tôi muốn tránh càng nhiều càng tốt những xung đột có thể phát sinh, dù sao hiếm lắm mới có thời gian để nghỉ đông mà.

" Housen-kun cũng muôn chụp ảnh với chị."

"Không thành vấn đề.

Em thật sự muốn chụp hình sao?"

Ý của Ichinose là xác nhận xem Housen có thực sự muốn chụp hình hay không.

Housen không nói lời nào, nhưng cứ nhìn đi nhìn lại tôi và Ichinose...... với vẻ mặt sát thủ.

"Không có vấn đề gì cả đâu.

Thôi nào, Housen-kun"

Nanase, người đã nói như vậy, đã đẩy Housen về phía trước.

Tôi đã nghĩ rằng tên này chắc chắn sẽ chống cự, nhưng thật bất ngờ, Housen đã mặc sức để con bé đẩy tới.

"Nhìn gì mà nhìn, bố mày móc mắt giờ"

Tôi định nói gì đó, nhưng cậu ta trừng mắt nhìn tôi.

"À thì..."

Nghĩ lại thì những hành động này chẳng giống cậu ta thường ngày chút nào.

Dù sao thì chắc chắn đang có âm mưu gì đó cho chuyện này

"Hả?

Đây không thích lòng vòng.

Muốn gì thì nói toạc ra đi."

"Không có gì."

"Huh?"

Khi thấy tôi có ý nhún nhường, Housen cười khẩy và nhìn đi chỗ khác.

Thật khó để tưởng tượng rằng đây là cách mà một học sinh lớp dưới cư xử với senpai của mình.

Nếu tôi không cẩn thận, tôi có bị cậu ta xiên thêm một nhát nữa không nhỉ?

Housen ít nhiều thô tục trong lời nói, vậy nên như thể có điều gì muốn nói sau khi chụp ảnh xong với Ichinose, dù vậy cậu ta bỏ đi với hai tay đút túi.

"Cái quái gì đang diễn ra vậy?"

Nanase nhìn thấy khuôn mặt đầy bối rối của tôi và cúi xuống thì thầm.

"Thật ra, Housen-kun thích Ichinose-senpai đó."

"Thế à, tin chuẩn không vậy......'

Tôi thực sự không thể nói nên lời.

Không, đúng là tên này đã chụp ảnh với Ichinose một cách háo hức nhưng mà nghe được cái này tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên

"Em nghĩ cậu ấy đã nghe về cơ hội chụp ảnh và đến để xem chuyện gì đang xảy ra."

Nói cách khác, đây không phải là ngẫu nhiên mà là đã tính toán từ trước à

"Mà em cũng vì thế nên mới đến đây à?"

"Không, em được Housen-kun yêu cầu đến Keiyaki cùng.

Em đoán cậu ta không giỏi ăn nói đàng hoàng nên mới nhờ em mở lời giúp."

Nếu mọi thứ đã được lên kế hoạch, thì cậu ấy thực sự muốn chụp một bức ảnh với Ichinose.

Ít nhất là từ thái độ hiện tại thì đó là sự thật.

Nhưng Housen đã ở rất xa nên tôi không thể quay lại để xác nhận.

"À, Ichinose~ Chụp ảnh với bọn chị nhé"

Nhóm 2 nữ sinh năm ba tiến về phía Ichinose với một cái vẫy tay.

Có lẽ tôi ở lại càng lâu, sẽ càng có nhiều người.

Tôi nhẹ nhàng chào họ rồi quyết định tấp xe đi.

"Hẹn gặp lại, Ayanokouji-kun"

Ichinose vẫy bàn tay nhỏ bé của cô ấy với tôi và đáp lại một cách tự nhiên khi đối mặt với các senpai.

Nó dường như đã biến thành một sự kiện lớn.

Trước đây là 43 người...... tính cả tôi, Nanase và Housen, tôi thì con số đó giờ là 46 người.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 3: Tìm hiểu lẫn nhau


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Ngày 26 tháng 12.

Vào ngày này, bao gồm cả Sudou, người không có hoạt động câu lạc bộ, mốt số học sinh của lớp Horikita đã tập trung tại quán cà phê ở Keiyaki.

Tổng cộng có tám người, bao gồm Ike, Sudou, Shinohara, Matsushita, Mori, Wang, Maezono và Onodera.

Mặc dù Maezono là người đề xuất tập hợp họ lại, nhưng khi cô ấy đề xuất tổ chức "một cuộc thảo luận quan trọng về tương lai của lớp", mọi người đều có vẻ bối rối.

Đầu tiên, một lời yêu cầu như vậy là quá nghiêm túc đối với một cô gái như Maezono.

Hơn nữa, những người chủ chốt trong lớp đã bị loại trừ một cách có chủ ý.

Tại sao Horikita và Hirata, những người lãnh đạo của lớp lại không có mặt?

Họ được cho là những nhân vật không thể thiếu khi nói về tương lai của lớp.

Tuy nhiên, hầu hết trong số tám người được chọn đều không phản đối mạnh mẽ việc tụ họp và đồng ý lời mời của Maezono.

Matsushita là người duy nhất luôn nghi ngờ.

Tuy nhiên, do không được hỏi trực tiếp với Maezono nên cô ấy cũng quyết định tham gia như những người khác.

Có lẽ vì có tám người nên Maezono chỉ định địa điểm gặp mặt là quán cà phê trong Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Khi thời gian đến vào lúc 11:30 đã định, tất cả sáu người ngoại trừ Ike và Shinohara đều có mặt.

Matsushita nhìn các thành viên tập hợp và nghi ngờ của cô nàng ngày càng sâu sắc.

Đó không chỉ là sự lựa chọn của các ứng cử viên, mà còn là vấn đề lập kế hoạch để thảo luận về tương lai của lớp ở một nơi như vậy với sự phô trương lớn.

Cô ấy không nghĩ rằng tính cách và khả năng của Maezono có thể đứng ra tổ chức cuộc thảo luận này.

Vì nó được gọi là "cuộc thảo luận quan trọng", việc chọn địa điểm cũng phải được lựa chọn kỹ lưỡng.

Maezono dường như hoàn toàn không biết gì về những suy nghĩ của Matsushita, và đang cười nóivề những gì cô ấy đã xem trên TV ngày hôm qua.

Matsushita- người gần gũi với Maezono, cũng đã dần hoạt bát hơn trước.

"Xin lỗi vì đã khiến mọi người đợi lâu"

Trong khi Matsushita vẫn đang suy nghĩ, Ike và Shinohara, những người đến muộn cuối cùng cũng đã có mặt.

Sau khi tất cả đã tập hợp đông đủ, mọi người bắt đầu ngồi vào bàn.

"Này, đừng có thể hiện tình yêu giữa ban ngày ban mặt như vậy.

Và quan trọng là đừng có đến muộn!"

Sudou dường như không thể chịu nổi bấu không khí tình yêu mà 2 người đó tạo ra nhưng cũng chẳng làm được ghì ngoài phàn nàn.

"Thôi nào, mọi thứ cũng có gì quá đáng đâu phải không, Satsuki?"

"Đúng vậy, bọn mình đâu có làm lố hay gì đâu.

Mà không phải Sudou-kun cũng từng là vua đến muộn sao?"

Hai người ngồi trên ghế mà không hề bỏ tay nhau ra.

Sudou thở dài với cả hai.

"Lần này tui đến đúng giờ nhé"

Mặc dù Sudou đã trả lời như vậy, nhưng nó dường như không lọt vào tai của Shinohara.

"Hai cái người này......"

"Ừ, hết cứu"

Nghe thấy lời thì thầm của Maezono, Matsushita gật đầu.

Vào ngày 24 hoặc 25, có sự thay đổi rõ ràng trong biểu hiện của cả hai.

Điều đó hẳn đã vượt ra ngoài mối quan hệ trước đây.

Có tin đồn về điều này trong chuyến đi dã ngoại, nhưng chúng không được xác nhận.

Nhưng bây giờ thái độ này của hai người đã làm cho các học sinh thấy rõ.

"Cái thằng Kanji này......"

Sudou và Ike đã thân thiết với nhau trong một thời gian dài, và năm ngoái họ đã nói chuyện nhiều lần về việc muốn làm điều này điều kia nếu họ có bạn gái.

Thấy bạn mình đã có gấu, Sudou có chút gọi là a cay, thậm chí cậu ta còn bị x2 sát thương khi tỏ tình thất bại.

Sudou thở dài nặng nề trước việc bị bón cơm chó đầy mồm.

"Sudou-kun, cậu sao thế?"

Onodera đang ngồi cạnh Sudou, không thể hiểu được cảm xúc phức tạp của đối phương và tỏ vẻ lo lắng.

"Không có gì.

Lớp học trở lại bình thường không phải là quá tốt sao?"

"Ừ, cũng phải."

Sau kỳ thi đặc biệt được nhất trí và những phản ứng không thể tha thứ của Kushida, có mối lo ngại rằng tình bạn của một số bạn cùng lớp có thể sụp đổ.

Wang-người được biết là thích Hirata, được giúp đỡ bởi Matsushita và những người khác để lấy lại tâm trạng bình thường.

Shinohara, người đã bị Kúhida chế giễu với vẻ ngoài của mình, cũng đã được phục hồi hoàn toàn với sự hỗ trợ của bạn trai Ike.

Có thể gặp nhau như thế này là bằng chứng cho thấy cả hai bên đang dành thời gian để sửa chữa mối quan hệ của họ từng chút một.

"Tám chuyện đủ rồi.

Đã đến lúc chuyển sang chủ đề chính."

Sudou không thể chịu được khi bị nhồm cơm chó đầy mồm và thúc giục.

"Đúng vậy.

Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã đến hôm nay."

Maezono cảm ơn bảy người được mời đã đến.

Khi mới nhập học, Maezono nổi tiếng là người có cái mỏ hỗn nhất lớp khi sẵn sàng dùng lyric để diss bất cứ ai mà mình ngứa mắt, giờ lại dường như đang dần cởi bỏ sự góc cạnh của mình.

Ít nhất không có thành viên nào có mặt lúc này hành động như thể họ cảm thấy khó gần gũi với cô ấy.

Thay vào đó, giống như Wang và Satou, cô nàng là một trong những người bạn thân của Matsushita.

Dù bế ngoài họ đều là chị em thân thiết, nhưng trong thâm tâm, Matsushita không có đánh giá cao về Maezono.

"Bao nhiêu người ở đây không quan trọng.

Nhưng tại sao bọn này lại là những người duy nhất thảo luận về tương lai của lớp?

Điều đó rất quan trọng, mà phải không?"

Sudou hỏi, dường như có cùng câu hỏi mà Matsushita đang nghĩ.

Matsushita mong muốn cuộc trò chuyện sẽ phát triển hơn nữa sau khi ai đó đã lên tiếng thay cho mình.

"Đúng vậy.

Tại sao?"

Ike và Shinohara nhìn nhau như thể họ vừa nhận ra điều đó.

Có thể là họ chỉ đơn giản là chưa nghĩ về nó.

Ý nghĩ này vụt qua đầu Matsushita......

"Chà.

Thực ra, có một lý do......

Tui không cố ý mời Hirata hay Horikita, thậm chí là những người khác.

Bởi vì tui có vài điều muốn nói với mọi người trước học kỳ ba."

Có vẻ như sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Maezono đưa ra lời phát biểu mở đầu trước, rồi bắt đầu giải thích mục đích.

"Nói trắng ra là về Ayanokouji-kun."

Cuối cùng mục đích cũng được nói ra.

7 người khác ngoài Maezono không phản ứng gì nhiều, phải nói rằng họ vẫn chưa hiểu tại sao tên của Ayanokouji lại được nhắc đến.

"Những gì tui nói có thể gây ra một số hiểu lầm không đáng có.

Tôi có nên nói rằng tôi không thích Ayanokouji-kun không?

Không đúng cho lắm, nói trắng ra là tui không hợp với cậu ta."

Có lẽ cô ấy cảm thấy cách diễn đạt hơi cứng nhắc nên sau khi nói ra đã sửa lại cho đúng ý hơn.

"Không hợp nhau?

Vì sao?"

Đáp lại lời nhận xét thẳng thắn của Maezono, Wang đặt câu hỏi

"Ayanokouji-kun không phải là kẻ gây rối cũng không phải là người gây hại gì cho lớp mà, phải không?"

Đó là suy nghĩ thẳng thắn của Wang.

"Biết là vậy nhưng tui vẫn không thể ưa nổi cậu ta......

Cậu ta kiểu như không chịu hòa nhập với lớp, lúc nào cũng như người vô hình, thật sự muốn làm thân thì cũng khó.

Điều đó khiến cho tui không muốn lại gần chút nào cả?"

"Nói cách khác, là cậu đơn phương chủ quan đánh giá cauaj ấy không tốt sao?"

Người vẫn im lặng hỏi Maezono điều này.

"Chà...... nó cùng không hẳn là sai."

"Tui cũng không biết phải đánh giá Ayanokouji-kun thế nào mới đúng nữa, cậu ta không làm gì sai nhưng cái sự u ám của cậu ấy thật sự khiến cho tui không thể nào thiện cảm nỗi."

Ấn tượng của Maezono không sai, và Ike đồng ý.

Thích hay không thích, Ayanokouji mang lại ấn tượng mờ nhạt và u ám.

Không ai có thể phản bác điều đó nhưng mà ......

"Bây giờ thì đã khác, ít nhất là tui nghĩ vậy."

Người đầu tiên không đồng ý là Sudou.

"Nếu như vậy thì cậu ấy dễ gì tán đổ được bà tám chảnh chọe Karuizawa chứ"

Cậu ta không những phủ nhận mà còn đưa ra lý do.

"Chà, tui cũng ngạc nhiên khi cậu ta hẹn hò với Karuizawa.

Không, nhưng mà......"

Câu trả lời của Sudou có phần hợp lý, nhưng ấn tượng về Ayanokouji trong tâm trí Maezono vẫn không hề lung lay.

"Ken, gần đây mày và Ayanokouji nói chuyện rất nhiều.

Hai người trở nên thân thiết từ khi nào vậy?"

Sudou ngạc nhiên trước lời nói của Ike trong khi cầm ly uống nước.

"Đâu chỉ có mình tao, chẳng phải mày cũng như vậy sao?

Hồi đó mày cũng hay bắt chuyện với nó mà..."

"Không, tao kiểu bắt chuyện cho vui thôi, kiểu như là bạn cùng lớp thì nói với nhau vài câu xã giao ấy.

Mày ban đầu cũng có khác gì tao đâu, sao giờ tự nhiên thân thiết dữ thế?"

"Chuyện này......"

Sudou nói đến đây, nhớ lại cảnh tượng khi cậu ta mới bắt đầu nhập học, và nhất thời không nói nên lời.

Cậu ta và Ike lườm nhau, và Maezono nhanh chóng ngăn họ lại.

"Chờ một chút, đừng có cãi nhau chứ, chúng ta còn chưa đi vào vấn đề đâu.

Tui có rất nhiều điều muốn hỏi Sudou-kun, người đang ngày càng thân thiết với Ayanokouji-kun"

Vì được người khác ngăn lại nên ánh mắt tóe lửa của cả 2 cũng dần dịu đi, và Sudou hỏi lại với một tiếng thở dài.

"......

Tui hả?"

"Đúng, trong tất cả chúng ta, Sudou-kun có vẻ là người biết rõ nhất về tình hình gần đây của Ayanokouji-kun"

Maezono cảm thấy thật vô nghĩa nếu để mọi thứ đi theo hưosng không đâu, nên cô nàng quyết định đi thẳng vào vấn đề.

Tuy nhiên, có vẻ những người còn lại vẫn không hiểu ý nên Maezono đành phải nói rõ ý của mình.

"Ayanokouji-kun không chỉ là một người bạn cùng lớp với tính cách u ám......, phải không?

Nếu cậu ta có điều gì đó không thể nói ra thì sao?"

Đến lúc này, mọi người, kể cả Ike và Shinohara, bắt đầu hiểu ý của Maezono.

"Có phải cuộc họp hôm nay là để thảo luận chính xác Ayanokouji-kun là gì hay đại loại như vậy?"

Đáp lại câu hỏi của Wang, Maezono gật đầu khẳng định.

"Tui đã loại trừ bạn gái của cậu ta Karuizawa-san, bạn thân của bạn gái là Satou-san, Hirata-kun và Horikita-san là những người thân thiết với Ayanokouji-kun, và Hasebe-san từng cùng nhóm bạn thân nhưng giờ đã tan rã"

"Tại sao?

Chẳng phải những người đó sẽ đưa ra nhận xét chính xác hơn sao......"

"Có chắc là sẽ vậy không?

Tui thì tui không nghĩ vậy.

Tất cả những người được đề cập trước đó, hoặc một số người trong số họ sẽ biết được bí mật Ayanokouji-kun và sẽ giúp cậu ta che giấu nó, phải không?"

Nghe có hơi vô lý nhưng cũng rất thuyết phục, Maezono lẩm bẩm.

Đó chính xác là lý do tại sao cô ấy đã loại trừ những học sinh thân thiết với Ayanokouji trong phạm vi những gì cô ấy biết.

"Nếu đã như vậy, tại sao lại gọi tui đi thảo luận?"

"Nếu mọi người không biết gì với Ayanokouji-kun, cuộc trò chuyện sẽ không đi đến đâu, phải không?

Với lại Sudou-kun là một người thẳng như ruột ngựa nên là đối tượng thích hợp để khai thác"

Để có thể thảo luận tốt hơn, cũng không thể thiếu một người nắm được những thông tin cần thiết.

Maezono trả lời rằng bản thân đã chọn những người đáng tin cậy theo ý tưởng của riêng mình.

"Được rồi, hiểu vấn đề rồi.

Nhưng có có thật sự cần thiết để phải đem ra thảo luận không?"

Shinohara nói rằng bản thân hiểu nhưng không hiểu tại sao phải đem nó ra để thảo luận

"Đúng là nếu là chuyện nhỏ thì cũng không đáng để trao đổi nhưng mà lần này thì khác ...... bởi vì, sự hiện diện của Ayanokouji-kun rõ ràng là kỳ lạ"

Tất cả mọi người đều nhìn nhau.

Sau một hồi im lặng, ai đó bất ngờ chấp nhận ý kiến của Maezono.

"......

Thành thật mà nói, đúng là lạ thật"

Thật khó để nói, nhưng Wang vẫn bày tỏ cảm xúc của mình bằng lời.

"Đấy, thấy chưa?"

Sự có mặt của một người có cùng ý với mình làm Maezono khó giấu được niềm vui trên gương mặt.

"Vậy sao?

Chính xác thì điều đó có nghĩa là gì?"

Shinohara hỏi, nghiêng người về phía trước vì cô ấy không hiểu đối phương đang đề cập đến điều gì.

"Ít nhất nó khác với đánh giá thể hiện trên OAA của trường.

Cho dù đó là khả năng học tập hay khả năng thể chất, có vẻ như giá trị OAA thấp hơn so với năng lực thực tế của cậu ấy."

"OAA của Ayanokouji có vấn đề gì à?"

Đối với Ike đang không hiểu, Shinohara mở điện thoại của mình và cho cậu ta xem.

"......Đúng là vậy thật.

Không thể chấp nhận rằng tổng chỉ số của tên đó cao hơn mình."

"Bớt than vãn đi.

Cậu bị thế là do cậu không chịu phấn đấu đó, Kanji."

"So với lần đầu tiên hệ thống OAA công bố, các giá trị của chúng ta đã tăng lên rất nhiều.

Thậm chí có những người có chỉ số tăng phi mã như Sudou-kun, nhưng tui không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của điều đó ở cậu ta."

Ban đầu, năng lực học tập của Sudou được đánh giá là E, thấp nhất.

Cậu ấy đã học tập chăm chỉ mỗi ngày dưới sự quan tâm của mọi người và cải thiện thái độ của mình, vì vậy các chỉ số đánh giá được cải thiện.

Mặt khác, Ayanokouji không có bất kỳ dấu hiệu cố gắng nào.

Và khi Sudou nhận ra điều đó, cậu ấy đã đạt điểm cao trong kỳ thi và chỉ số liên tục tăng một cách phi mã.

Ấn tượng đột ngột này mạnh đến mức khiến bản thân Suodu cũng phải bất ngờ

"Kết luận từ điều này là cậu ấy đã không nỗ lực hết mình sao?"

"Có thể lắm"

"Nhưng cũng có thể nghĩ là cậu ta cố tình để nó như vậy, đúng chứ?"

"Đây cũng là một khả năng.

Cậu ấy đã không làm điều đó một cách nghiêm túc."

"Nhưng tại sao?"

"Dù không muốn thừa nhận nhưng tui cũng chịu"

Sau khi mọi người nói những gì họ nghĩ, cảnh tượng trở nên không thể kiểm soát được.

"Đợi một chút.

Mình hiểu những gì các cậu muốn nói, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng, phải không?

Đâu phải ai cũng muốn thể hiện bản thân ta đây là người giỏi giang trước mặt người khác chứ.

Mình nghĩ có thể là Ayanokouji-kun không thích được chú ý, vẫn đang âm thầm rèn luyện bản thân."

Khi những suy đoán đang liên tục được đưa ra, Matsushita kêu gọi mọi người bình tĩnh

Có một Sudou vượt lên trước mắt mọi người, và cũng có một người lặng lẽ bồi dưỡng sức mạnh trong bóng tối.

Matsushita đã nêu ra khả năng này.

Nếu ngay từ đầu thực lực đã bị che giấu, tất nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Nói cách khác, nó sẽ bị coi là không làm hết sức mình cho lớp.

Suy đoán là suy đoán, nhưng Matsushita hy vọng nó sẽ không đi theo chiều hướng xấu.

"Dù sao Ayanokouji không gây ấn tượng tốt khi lần đầu tiên nhập học.

Vậy chẳng phải là lý do tại sao cậu đã làm việc chăm chỉ để gây ấn tượng với mọi người sao?

Cậu ta cũng như tui, đang cố gắng tiến bộ hơn từng ngày"

Ike buột miệng, nghĩ rằng người tên Ayanokouji cũng tương tự như mình.

"Đậu má.

Ông bị ngu thật hay cố tình không hiểu những gì tui muốn nói vậy hả, Ike-kun?"

Đối mặt với một Ike như vậy, Maezono không thể chịu nổi mà đành phải về mode mỏ hỗn.

"Ừ, tui không hiểu đó.

Thì sao?"

"Ayanokouji-kun đã trả lời hoàn hảo 5 câu hỏi trong bài kiểm tra đặc biệt lần trước.

Có hiểu điều mà con này muốn nói chưa?"

"Thì chuyện trả lời đúng toàn bộ đâu chỉ có mình nó?"

Những học sinh như Horikita và Hirata, những người có học lực từ B trở lên, cũng trả lời một cách hoàn hảo.

"Đúng là ngu hết chổ nói, đưa cái tai lên mà nghe cho rõ đây.

Những câu hỏi mà Ayanokouji-kun trả lời khó hơn những câu hỏi mà Horikita và những người khác đã trả lời, đó là 5 câu khó nhất.

Đến cả học sinh lớp A cũng không thể làm đúng hết toàn bộ.

Tôi đã quan sát tất cả kết quả bài kiểm tra của cả 4 lớp, nghĩa là tôi đã nghiên cứu rất kỹ không phải nói ra để khè nhau đâu."

"Ông có cố gắng cả đời cũng không làm được đâu.

Đã hiểu chưa hả?"

Maezono không thể nào ngăn cái mỏ hỗn của mình được nữa

"Thì có vấn đề gì đâu?

Chẳng phải nó từng nói mình giỏi toán mà.

Vậy nên điều đó cũng đâu có gì lạ?"

"Nghe này, Ayanokouji-kun chỉ giải 1 câu toán duy nhất, ok?

Các câu còn lại là 2 câu tiếng Anh, 1 câu Hóa học và 1 câu Văn học hiện đại.

Và xin nhắc lại cho ông bạn não rỗng của tôi, đây là những câu thuộc loại bố của khó"

Xem ra Maezono đã thực hiện một số nghiên cứu trước khi gặp bảy người kia.

Cô ấy nhấn mạnh rằng Ayanokouji không chỉ giỏi một môn cụ thể.

"Mình thật sự không thể tin được luôn đó"

Một trong những thành viên là Wang, cũng là người xuất sắc trong học tập, phải gật đầu đồng ý.

"Người ta đã muốn làm gái hiền rồi mà cứ bắt phải quạu, bực cả mình...Vậy nên dựa trên những điều đó, tui nghĩ rằng sự khác biệt giữa OAA và khả năng của cậu ấy là một trời một vực."

"Công nhận, điều này chẳng phải rất lạ sao?"

Matsushita muốn cắt ngang cuộc trò chuyện của Maezono, nhưng không thể.

Xem ra đối phương đã nghiên cứu rất kỹ mọi thứ để sằn sàngdập tắt hết bất cứ ý kiến nào đối lập với mình

Nếu cô ấy đưa ra những lời phản bác quá nhiều sẽ bị coi là đang bảo vệ Ayanokouji.

Trên thực tế, Matsushita muốn Ayanokouji sẽ hoạt động tích cực hơn vì lợi ích của lớp trong tương lai, và không muốn làm các học sinh chán ghét cậu ấy theo cách vụn vặt.

Đó là lý do tại sao cô ấy nghĩ rằng không nên thể hiện lập trường bảo vệ Ayanokouji của mình lúc này.

"Có thể nó chỉ đơn giản là ăn may thôi.

Kiểu lâu lâu trúng xổ số ấy mà"

Ike, người không phải là người ủng hộ Ayanokouji, đã đưa ra một tuyên bố ngớ ngẩn như vậy, điều này đã giúp ích rất nhiều cho Matsushita.

Ike về cơ bản giờ đã trở thành người phát ngôn thay cho những gì Matsushita muốn nói.

Cậu chàng có thể là một người cần thiết trong tình huống này.

"Không, chuyện này đéo phải là ngẫu nhiên gì hết.

Ayanokouji-kun cơ bản là đã bá sẵn từ đầu rồi"

Maezono ngay lập tức phản bác lại đây không phải là ăn may

"Thế bằng chứng đâu?"

Wang cũng đặt ra câu hỏi cho điều đó

Maezono nhìn quanh và cố gắng kìm lại sự ức chế của mình.

"Muốn có bằng chứng hả?

Có luôn ......

Kỳ thi đảo hoang năm nay, có những bài kiểm tra để lấy điểm đúng chứ?

Theo tui được biết thì Ayanokouji-kun đã làm một số bài kiểm tra viết cực kỳ khó và trả lời tất cả chúng trôi chảy"

Không còn nghi ngờ gì nữa, Ayanokouji có khả năng học tập vượt bậc trước cả kỳ thi đặc biệt cuối kỳ 2 vào tháng 12.

Ngay cả khi Maezono đã nói trước rằng đó chỉ là điều mình nghe được, nó cũng đủ để khiến mọi người phải suy ngẫm

"Không biết sự thật như thế nào...... nói thế nào nhỉ, Ayanokouji-kun hiện tại và Ayanokouji-kun ngày đầu nhập học cảm giác không có nhiều thay đổi...... nhưng mà thái độ của những người xung quanh đối với cậu ấy đã thay đổi đáng kể.

Hirata-kun cũng tin tưởng Ayanokouji-kun.

Các cậu ấy gọi nhau không phải bằng họ mà bằng tên.

Đây là trường hợp đặc biệt duy nhất của Hirata-kun làm vậy..."

Wang-người quan sát Hirata hơn bất kỳ ai khác và có tình cảm với đối phương đã nói ra điều đó

Ngay cả khi tất cả các thành viên có mặt không nói ra, thì không còn nghi ngờ gì nữa, họ tin tưởng vào lời nói của Wang.

Đối với bài phát biểu nhiệt tình của Maezono.

Onodera, Ike, Shinohara, tất cả đều gật đầu đồng ý.

Matsushita lắng nghe mọi người xung quanh và một lần nữa hiểu rằng cả lớp đã nhận thấy sức mạnh tiềm ẩn mà Ayanokouji sở hữu.

Tất nhiên, Ayanokouji đã hành động cởi mở hơn so với những gì cậu ta đã làm trong năm đầu tiên.

Bây giờ câu hỏi đặt ra là liệu có khả năng những điều này sẽ đi theo chiều hướng xấu hay không.

Sau khi nói chuyện đến đây, đa số mọi người đều đánh giá rằng nên thay đổi suy nghĩ của mình

"Có lẽ Maezono-san đã đúng.

Điểm số của Ayanokouji-kun về cơ bản đã không mấy nổi bật trong thời gian dài, vì vậy ngay cả khi đạt được kết quả tốt bây giờ, cậu ấy sẽ không được đánh giá là A trở lên.

Nhưng nếu cậu ấy nghiêm túc nỗ lực ngay từ đầu, ít nhất bây giờ học lực của cậu ấy có thể là A"

Matsushita, người đã hoài nghi, cũng bắt đầu tán thành, và Maezono lộ vẻ tự mãn.

"Sudou-kun có biết điều gì đặc biệt về Ayanokouji-kun không?

Tốt hơn là nói ra để mọi người còn bàn luận thêm."

Đối mặt với Maezono đang chờ đợi, Sudou tỏ vẻ bối rối.

"Sao hả?

Có gì đặc biệt không?

Nếu có hãy nói cho bọn này biết."

Với trực giác của một người phụ nữ, Maezono không bỏ qua biểu cảm trên khuôn mặt đối phương và tiếp tục đặt câu hỏi.

Sudou cân nhắc xem có nên kể về sức mạnh to lớn của Ayanokouji hay không, những gì cậu ấy đã thấy và nghĩ khi tận mắt chứng kiến hồi kỳ thi đặc biệt đầu vào năm thứ hai với Housen.

Mặc dù chuỗi sự kiện đó được coi là một bí mật và không ai ngoài những người liên quan biết.

Nhưng sau cùng thì khả năng của Ayanokouji không được cậu ấy yêu cầu giữ bí mật, phải không?

Nếu đây là điều khiến Ayanokouji khó nói ra, thì cậu ấy đã nhiều lần dặn mình không được nói rồi.

"......

Nói thế nào nhỉ, Maezono chỉ có chú tâm vào mảng học tập thôi.

Cậu ta còn bá hơn như thế nhiều."

"Hả?

Ý cậu là gì?"

"Bà đã thấy Ayanokouji chạy nhanh như thế nào trong cuộc chạy tiếp sức năm ngoái rồi phải không.

Nó còn nhanh hơn cả tui ấy chứ."

Mặc dù chưa trực tiếp thi đấu với Ayanokouji, nhưng cậu ta đủ kiến thức để có thể đánh giá đối phương về mặt thể chất

Nhưng tuyên bố này đã không gây ra một sự khuấy động lớn.

Trên thực tế, ngay từ cuộc thi với cựu hội trưởng hội học sinh Horikita, mọi người đều biết rằng tốc độ chân của Ayanokouji là phi thường.

"Điều đó đúng nhưng mà cái này ai cũng biết rồi.

Với lại nó cũng tầm thường quá"

Đáp lại điều đó, Sudou tiếp tục nói với mọi người rằng sự thật không đơn giản như vậy.

"Tên đó không chỉ đơn giản là chạy nhanh thôi đâu.

Thành thật mà nói, tui không muốn phải thừa nhận điều đó...... khả năng vận động của cậu ta còn hơn cả tui ấy chứ."

"Hả?

Hơn cả Sudou-kun!"

Sudou tiếp tục trong khi cân nhắc làm thế nào để truyền đạt sự vĩ đại của Ayanokouji.

"Có lần tui sợ rằng thứ duy nhất mình có thể đánh bại Ayanokouji một cách nghiêm túc là bóng rổ.

Nhưng ngay cả khi đó là bóng rổ, tôi cũng không muốn thi đấu với cậu ta.

Mặc dù tui không nghĩ mình sẽ thua, nhưng tui có một cảm giác rằng mình sẽ bị cậu ta rebound trong suốt trận đấu.Đó là những gì trực giác mách bảo tui đấy"

Sudou, người có năng lực thể chất được đánh giá cao nhất trong năm thứ hai, đã giương cờ trắng.

"Nếu đó là sự thật thì thật tuyệt vời...

Có thêm bằng chứng gì không?"

Maezono phấn khích tiếp tục yêu cầu Sudou đưa ra một lý do có thể thuyết phục mọi người.

Vì cậu ấy không thể kể cho tất cả nghe về chuyện đã xảy ra với Housen, nên bây giờ đành phải bịa ra một câu chuyện.

"Tui đã xảy ra bất hòa với Ayanokouji và sau đó cả 2 lao vào đánh nhau.

Tui nghĩ mình có thể dễ dàng làm gỏi đối phương nhưng điều đó hoàn toàn là không thể......

Vậy đó, đừng có nhìn bề ngoài mà đánh giá cậu ấy không đánh lại được ai"

Sudou vừa nói dối vừa tu nước liên tục.

Nghĩ lại cảnh chuyện đã xảy ra hôm đó.

Đối mặt với Housen, người đã khiến Sudou bất lực, Ayanokouji đã dũng cảm đối đầu với hắn ta.

Ngay cả khi bị dao đâm, cậu ấy cũng không hề tỏ ra sợ hãi mà bình tĩnh xử lý tình huống.

Khung cảnh mà bản thân tận mắt chứng kiến thuyết phục đến mức Sudou nghĩ rằng không thể đánh bại Ayanokouji nếu đấu nhau bằng nắm đấm

Những lời nói đều toát ra cảm giác chân thật, và Maezono dường như chấp nhận chúng.

"Như vậy cũng có khả năng lý do tại sao Karuizawa-san hẹn hò với Ayanokouji-kun là vì đã nhận ra rằng đối phương vượt xa Hirata-kun vốn đã rất hoàn hảo từ sớm ......

Xem ra cái gì cô ấy giỏi thì không biết nhưng mà riêng khoản chọn bạn trai thì đúng là khó ai sánh bằng"

Maezono bày tỏ sự khen ngợi của mình với giọng điệu ngạc nhiên và thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.

"Chà, mình cũng đang thắc mắc tại sao Karuizawa-san và Ayanokouji-kun lại hẹn hò."

"Tât cả những gì chúng ta có thể dự đoán được bây giờ là Karuizawa đã chọn Ayanokouji vì nhìn thấy khả năng thật sự của cậu ta."

Nhưng bây giờ Sudou đã có một suy nghĩ khác.

Đó là tại sao Ayanokouji lại trở thành người yêu của Karuizawa.

Ừ thì để nói đẹp thì có nhưng không phải là đẹp nhất, chưa kể tính cach thì chảnh thôi rồi, đã thế còn là kiểu người học thì không vào đâu nhưng ăn chơi thì miễn bàn

Tuy nhiên, đây hoàn toàn là một đánh giá chủ quan của riêng cậu ấy, vì vậy Sudou ở đây đã không nói ra.

"Có vẻ như mọi người ở đây đều đánh giá cao Ayanokouji từ lời của ken......

Nhưng ngay cả khi nó nói vậy thì đó chỉ là đánh giá chủ quan mà thôi-"

Ike ngay cả sau khi nghe tất cả những gì mọi người nêu ra, vẫn chẳng có vẻ gì là hiểu vấn đề

"Tao cùng không ngạc nhiên nếu mày nói thế.

Dù sao thì phải trải qua thì mới có thể tin được"

"Đúng vậy.

Vậy thì cậu nghĩ phải làm gì để cậu ta bộc lộ sức mạnh của mình?"

Maezono hỏi Sudou

"Cái này có gì khó... bất ngờ đánh từ phía sau là biết ngay ấy mà."

"Đánh lén dù sao cũng quá đê tiện, tao sẽ không làm đâu."

"Vậy là thì hãy thứ đối đầu trực tiếp đi!

Tao đây cũng khá tự tinh về cú đấm one hit one kill của mình đó"

Ike đứng dậy và đấm gió như một tay đấm chuyên nghiệp

Sudou không nói nhiều, nhẹ nhàng tặng bạn thân 1 đấm vào bụng khiến đối phương suýt ói phải loạng choạng ngồi xuống

"Cậu vốn không biết đánh nhau, phải không?"

Shinohara thẳng thắn phơi bày sự thật

"Vớ vẩn.

Chẳng qua là mình không thích bắt nạt kẻ yếu thôi"

"Được rồi..."

"Chà, hãy gác chuyện đó sang một bên.

Nếu đó là sự thật, xem ra Ayanokouji-kun thật sự là một con người vô cùng toàn diện.

Lớp ta sẽ có được nhiều lợi ích nếu cậu ấy có thể công hiến"

Sẽ là một lợi ích cho cả lớp nếu họ có đóng góp lớn cho mức độ học tập và khả năng thể chất.

"Ừ.

Chúng ta học cùng lớp nên cũng không khó để thuyết phục cậu ấy mà, phải không?"

Wang nói ra suy nghĩ muốn mọi người thuyết phục Ayanokouji công hiến cho lớp

"Nghe hay đó, chúng ta nên công bố điều đó trước cả lớp sau khi kỳ nghỉ đông kết thúc"

Nói chung, không có sự phản đối nào trong tình huống này và Shinohara đã đồng ý với đề xuất ngay lập tức.

Kỳ vọng dành cho Ayanokouji ngày càng lớn hơn.

Điều này Matsushita cũng đã hy vọng nhìn thấy, nhưng đồng thời cảm thấy rằng bản thân không thể để mọi người hiểu lầm vấn đề này thêm nữa

"Khoan đã, mình có điều này muốn nói.

Mình hiểu mọi người ở đây đếu muốn Ayanokouji-kun cồng hiến khả năng của mình cho lớp, nhưng mình không nghĩ rằng nói điều đó trước cả lớp hay ép buộc cậu ấy làm điều gì đó là một ý kiến hay."

"Tại sao?

Chẳng phải đây là cách giúp lớp tiếng lên à?"

Shinohara bày tỏ sự không hài lòng, nghĩ rằng sẽ thật tệ nếu một người giỏi giang như vậy không có cống hiến gì cho lớp

"Điều đó không sai nhưng mà lật ngược vấn đề lại thì các cậu đã nghĩ đến việc tại sao cậu ấy có tài nhưng lại giấu chúng ta không?"

Matsushita lịch sự khuyên những học sinh nhiệt tình rằng họ nên quan tâm đến ý muốn của Ayanokouji.

Sudou người chỉ là im lặng trong một thời gian ngắn, đồng ý với điều này và cố tình ho để thu hút sự chú ý.

"Phải đó.

Bản thân cậu ấy vốn ghét bị chú ý, vì vậy nếu chúng ta làm không khéo có thể sẽ phản tác dụng."

"Hừm.

Nếu cậu ấy trở nên bất hợp tác, chẳng phải đó là một sự mất mát sao?

Cậu ấy đã trả lời đúng tất cả các câu hỏi khó trong bài kiểm tra đặc biệt trước đó, như vậy cũng có thể thấy cậu ấy cũng có ý muốn giúp lớp"

Sau khi được giải thích sự nguy hiểm của việc ép buộc Ayanokouji làm điều mình không muốn, Shinohara và những người khác cũng cảm thấy những rủi ro liên quan đến việc này.

"Mình cũng đồng ý.

Mình không biết rõ cậu ấy thế nào nhưng mình chắc chán Ayanokouji-kun không phải loại người sẵn sàng bỏ mặc lớp như Kouenji-kun.

Vậy nên chúng ta hãy đối xử với cậu ấy như trước đây đã."

Onodera cũng không thể ngồi yên, đồng ý với Matsushita và Sudou

Thông qua việc tập hợp ở đây, ít nhất mọi người đều đã có được những sự đồng thuận nhất định

Năng lực của Ayanokouji đã không được miêu tả chính xác trong OAA.

Tiêp đó là dù mong đợi cậu ta phát huy sức mạnh của mình trong tương lai, nhưng cũng không thể vội vàng.

Nhưng là người chủ trì cuộc thảo luận, Maezono vẫn cảm thấy chưa đủ

"Thật sự chỉ có chừng đó sao?

"Hở?"

"Chúng ta giờ đã biết rằng Ayanokouji-kun là một học sinh xuất sắc.

Nhưng đó là lý do tại sao cậu ta đáng sợ ......

Rốt cuộc, ...... cậu ta chính là người yêu cầu một người trong hội bạn thân của mình là Sakura phải bị đuổi học đúng chứ?

Cũng chính Ayanokouji-kun đã đẩy Kushida-san đến mức suýt nữa phải rời trường. và cậu ta làm điều đó mà không có cái gì gọi là cắn rứt lương tâm ở đây cả......

Nếu...Chỉ là nếu thôi, Ayanokouji-kun thật sự nghiêm túc làm điều gì đó, liệu cậu ta có máu lạnh đến mức đem cả lớp ra làm vật hy sinh để đạt được mục đích của mình hay không?"

Tất cả đều im lặng khi nghe những lời đó

"Dù biết đây là chuyện không thể tránh khỏi.

Vì lựa chọn của Kushida, chúng ta phải loại một người, nếu không lớp sẽ mất cơ hội chiến thắng.

Chọn OAA làm điểm chuẩn để đuổi học hơn là tình cảm cá nhân.

Cậu ta đã chấp nhận làm ác để bảo vệ cả lớp chúng ta..."

Tất cả bao gồm cả Ike, lườm Sudou, người ngay lập tức bắt đầu vặn lại.

"Sao vậy?

Tui nói gì sai à?"

Maezono bối rối trước sự hoảng loạn của Sudou.

"Cậu không nói gì sai cả, có điều ......"

Matsushita nói tiếp.

"Bọn này không thể ngờ một người như cậu lại có thể nói ra những điều như thế"

"Hả?

Là sao?"

"Nếu đó là Sudou-kun của ngày đầu.

Cậu nhất định sẽ không bao giờ nói như vậy"

"Ừ, đúng vậy đó."

"Cậu thật sự đã trưởng thành rất nhiều đó"

Onodera, vì lý do nào đó, trông hạnh phúc khi nghe cậu ấy được khen ngợi.

"Đừng có tâng bốc nhau thế chứ.

Chà, dù sao thì theo tôi Ayanokouji không phải là người xấu."

Sudou trở nên ngại ngùng sau khi được khen ngợi, buộc phải quay lại chủ đề.

"Thật ra ai cũng hiểu mà.

Bắt buộc phải có người ra đi để cứu lớp.

Nhưng phải nói sao mới đúng đây?

Cậu có nhớ cách cậu ta khiến cho Kushida-san không thể nào phản bác không?

Cậu ấy không cho cô ta một chút gì gọi là liêm sĩ cuối cùng cả.

Cậu ta cứ như ...

đúng rồi, một cỗ máy không cảm xúc...... là vậy đó"

"Lúc đó Ayanokouji không còn lựa chọn nào khác, cậu ấy phải làm điều đó dù bản thân không muốn"

Cuối cùng, Sudou vẫn quyết tâm ủng hộ Ayanokouji đến cùng.

"Nếu một tình huống tương tự phát sinh, cậu vẫn muốn Ayanokouji-kun đưa ra quyết định máu lạnh đó nữa sao?"

"Không thể nào cứ nghĩ phiến điện về Ayanokouji như vậy, đôi khi cũng phải suy nghĩ một cách khách quan mà, phải không?"

"Khách quan à......

2 người có đồng tình với cách làm của cậu ta không?"

Maezono nói vậy, khẽ đảo mắt sang Ike và Shinohara.

Đây là 2 học sinh OAA đứng cuối bảng xếp hạng của lớp.

Ý của cô nàng rõ là muốn nói 2 người này rồi cũng sẽ có khả năng cao một ngày trở thành vật hy sinh tiếp theo

"Phải nói thế nào nhỉ, cách tiếp cận của Ayanokouji đúng là có hơi không được lòng mọi người.

Dù sao thì là người ra đi hay ở lại thì điều đó thật sự quá khó để chấp nhận, Satsuki cũng nghĩ như vậy mà đúng không?"

"Mình không muốn chuyện đó xảy ra chút nào"

Shinohara nắm chặt tay Ike không buông.

"Vì sự cố đó, Hasebe-san đã trở nên cực đoan hơn bao giờ hết, những người bạn khác cũng vậy.

Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây......"

Nhớ lại những điều đã xảy ra gần đây, khuôn mặt của Wang trở nên u ám.

"Tôi nghĩ điều này bây giờ có thể chấp nhận được.

Chỉ là...... nếu Ayanokouji-kun thật sự vượt qua cả Horikita-san và Hirata-kun trở thành người lãnh đạo lớp, thì tương lai này có phải là điều nhất định không thể tránh khỏi không?"

Sau cuộc thảo luận dài, Maezono nhấn mạnh điểm này.

Sự bất an tồn tại trong lòng nhưng cô nàng đã không nhận ra nó, được thể hiện bằng lời nói.

"Ayanokouji không có lý do gì để làm điều đó đó cả, nếu muốn làm leader thì cậu ấy phải thể hiện điều đó từ ngày đầu nhập học rồi.

Với lại cậu ta cũng đâu phải người ham quyền lực đâu chứ"

"Chuyện đó thì khó nói lắm.

Biết đâu cậu ta đang chờ cơ hội để thực hiện kế hoạch soán vị của mình thì sao"

"Mình không nghĩ lời của cậu là không có cơ sở.

Với khả năng của Ayanokouji-kun, nếu cậu ta muốn làm lãnh đạo thì không ai có thể cản được"

Matsushita cho rằng Ayanokouji đủ sức để trở thành lãnh đạo nếu như cậu ta muốn.

Vì vậy mà cô nàng mới có tuyên bố như vậy.

Không chỉ cần tạo cho các học sinh ở vị trí thấp hơn cảm giác sợ hãi rằng bản thân sẽ bị tế bất cứ lúc nào, mà còn phải tạo cho các học sinh ở vị trí cao hơn cảm giác yên tâm rằng chỉ cần cố gắng thể hiện giá trị của mình thì chắc chắn sẽ không có chuyện bị bạc đãi, đó là tư duy mà một chỉ huy nên có.

Chỉ có điều, Horikita-leader của lớp lúc này không phải lúc nào cũng có thể làm được điều đó.

Bởi vì xác suất để cô ấy bị tình cảm của mình làm cho lung lay không phải là không có, vậy nên đôi khi sẽ có lúc đưa mọi người vào hiểm cảnh.

"Kiên quyết phản đối.

Ayanokouji-kun sẽ không làm vậy đâu"

"Vậy cậu nghĩ sao, Maezono-san?"

Matsushita cố gắng khoiw gợi những suy nghĩ sâu kín nhất của Maezono-người đang chất chứa lo lắng.

"Chuyện đó..."

Cô nàng hoảng hốt đáp lại, nhưng cũng không thể trả lời một cách trôi chảy

"Tui cũng không biết nữa, đó là lý do tui mới lập ra cuộc thảo luận này..."

Sau đó, Maezono cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Dù sao thì, mình không nghĩ rằng việc tiếp tục thảo luận về Ayanokouji-kun ở đây cũng sẽ dẫn đến câu trả lời mà chúng ta cần.

Bất kể ai nói gì, người đứng đầu lớp bây giờ là Horikita-san.

Chúng ta không thể nào đủ khả năng mà chỉ trong một cuộc thảo luận này mà có thể nói hết được tất cả mọi vấn đề được"

Matsushita nói với giọng nhẹ nhàng nhất có thể khi đưa ra tuyên bố này.

Cô ấy không muốn xung đột với Maezono.

Vậy nên cũng không có ý định đưa ra một câu trả lời chính xác nhất

Điều cô ấy nên làm bây giờ là thu hút sự chú ý về mình và khiến mọi người quên đi việc thúc ép Ayanokouji.

Mặc dù hiểu cảm giác sợ hãi mà những học sinh kém như Ike khi thấy được sự tàn nhẫn của Ayanokouji, nhưng Matsushita vốn cũng không định để tâm nữa

Suy cho cùng cũng chẳng thể làm được gì

"Sau cùng thì...... có nói thêm nữa cũng chẳng giải quyết được gì"

Mặc dù Maezono dường như không muốn kết thúc, nhưng sau đó cũng không biết làm sao tiếp tục mở rộng phạm vi thảo luận.

Cuối cùng, chủ đề được chuyển sang những gì đã xảy ra với mọi người vào đêm Giáng sinh.

Phần 1:

Cùng ngày, khoảng 2 giờ chiều, một chàng trai đang ném chiếc cốc giấy rỗng của mình vào thùng rác bên ngoài Trung tâm thương mại Keiyaki thì một cô gái khác xuất hiện.

"Yo, Masumi-chan.

Cô đến đây sớm hơn tôi nghĩ đó"

"Đã bảo là đừng có mà gọi tôi bằng tên rồi mà.

Và cũng đừng tự nhiên kêu tôi ra đây khi người ta đang nghỉ đông chứ."

"Đừng nói thế.

Hôm nay tôi có một số thông tin thú vị."

"Tôi biết cậu thích thu thập mấy thứ tin nhảm nhí nhưng xin lỗi đây không hứng thú nhé."

"Ừ thì, đúng là tôi cũng hay đi hóng mấy thứ nhảm nhí thật.

Nhưng mà lần này thì hoàn toàn khác nhé"

"Thế thì đi bào với Sakayanagi mà nhận thưởng từ cô ta chứ gọi tôi làm gì."

"Tất nhiên chuyện đó tôi sẽ tính sau.

Suy cho cùng người duy nhất trong lớp mà tôi có thể thực sự nói chuyện chỉ có Masumi-chan mà thôi."

"Xạo vừa thôi."

"Đó không phải là lời nói dối.

Ít nhất thì Masumi-chan có thể đưa ra ý kiến của mình với tiểu thư mà không có chút kiêng nể nào."

Hashimoto vẫn trả lời với vẻ cợt nhả

"Vậy sao?

Bớt nhảm dùm đi, đừng nói là chỉ vì thế mà cậu gọi tôi ra đây đó nhé"

Mặc dù biết rõ đối phương không thích, nhưng Hashimoto vẫn tiếp tục như thể bản thân không quan tâm.

"Chà, dù sao thì hãy nghe tôi nói đã."

Sau đó, Hashimoto kể câu chuyện mà mình tình cờ nghe được vào buổi sáng tại Keiyaki.

Sau đó, sử dụng đoạn ghi âm từ điện thoại di động của mình làm bằng chứng, sau đó cậu ấy bắt đầu đưa ra một số lời giải thích bổ sung.

Sudou và những người khác cùng nhau nói chuyện và nội dung chủ đề là về tình hình lớp học.

Sau khi nghe điều này, ngay cả Kamuro ban đầu không có hứng thú, cũng thay đổi suy nghĩ của mình.

"Sao hả?

Thú vị phải không?"

"Ở một mức độ nào đó thì đúng vậy"

"Xem ra đúng như tôi nghĩ từ đầu, Horikita chỉ là trái tim chứ không phải là bộ não của lớp B.

Những bất thường đầu tiên đã xuất hiện ở kỳ thi đảo hoang khi đã có rất nhiều rắc rối diễn ra xoay quanh con người đó.

Sau đó là kỳ thi đặc biệt nhất trí, một điều thú vị hơn mong đợi đã xảy ra.

Dù sao đi nữa, không đơn giản để đuổi học một cô bạn thân thiết của mình, phải không?

Đây là điều chỉ có thể được thực hiện với sự tàn nhẫn tột độ.

Cô nàng đó trông hơi đơn giản và ngây thơ, nhưng quan trọng rất dễ thương."

"Ngoại hình thì liên quan gì đến chuyện này chứ?"

"Tất nhiên là có rồi.

Nếu Sakura Airi là một con lợn nái béo ú ụ thì cho dù là người thường cũng sẽ 'ra tay' nhanh, gọn và dứt khoát chứ sao nữa.

Đâu phải tự nhiên người ta lại có câu anh hùng không dễ qua ải mỹ nhân đâu."

Kamuro không đồng ý với những lời có phần body shaming của Hashimoto, tất nhiên chỉ là nửa phần trước.

"Tóm lại điều đó có nghĩa là Ayanokouji chỉ quan tâm rằng mình có đạt được thứ mình cần hay không, bao nhiêu người phải hy sinh dù có là người thân thiết đi nữa thì hắn cũng chẳng để vào mắt.

Đó là điều cậu muốn nói à?"

"Cơ bản nó là thế.

Hơn nữa, sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, tôi nghĩ rằng địa vị của Ayanokouji trong lớp chắc chắn không cao.

Nhưng chính cậu ta đã lùa cả lớp như lùa gà trong kỳ thi đặc biệt nhất trí theo đúng hướng mà mình đã vạch ra.

Thường thì với vị thế trong lớp như vậy sẽ rất khó để có thể làm được điều đó"

Hashimoto cẩn thận thao tác trên điện thoại của mình để tránh vô tình xóa đoạn ghi âm.

"Nhân tiện, có một điều mà tôi quan tâm ngay từ đầu."

"Sao?"

"Tại sao cậu lại có thể nghe lỏm được một cuộc trò chuyện quan trọng như vậy?"

"Đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên."

Hashimoto trả lời không do dự, nhưng Kamuro không tin.

"Đây là lần thứ mấy cậu 'ngẫu nhiên' có được thông tin ngon nhỉ?"

Quá trình ghi âm của Hashimoto bắt đầu khi các học sinh lớp Horikita đang trên đường đến quán cà phê để tụ tập, khả năng xảy ra nhiều cuộc trò chuyện tầm phào khác nhau cao hơn và không thể đoán trước được rằng họ sẽ có những cuộc trò chuyện quan trọng.

Ngay cả khi thông tin được thu thập một cách ngẫu nhiên, liệu sự trùng hợp như vậy có thực sự tồn tại?

"Vậy ý cô muốn nói tôi đây không phải ăn may chứ gì?"

"Không.

Nếu cậu đã không muốn nói thì có cạy miệng cậu bao nhiêu cũng vô ích.

Cứ coi như đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đi"

Kamuro đánh giá tốt hơn hết là không nên đi xa hơn và quyết định không thăm dò thêm nữa.

Hashimoto cũng không có ý định trả lời câu hỏi của Kamuro một cách tích cực.

"Và sau đó thì sao?

Đó là thông tin thú vị nhưng quan trọng là chúng ta có thể làm gì với nó?"

"Trước khi đi đến kết luận ...Đã từ rất lâu rồi tôi cảm thấy Ayanokouji Kiyotaka không phải học sinh bình thường nên đã đào hết toàn bộ những thứ mà anh bạn này đã làm kể từ khi nhập học cho đến ngày hôm nay.

Mà nghĩ lại tôi cũng đã hơi thấy có vấn đề từ hồi Ryuuen-người đã làm mưa làm gió đòi gặt giò hết mọi chướng ngại vật khi mới nhập học ở trường đột nhiên có 1 thời gian khá dài xuống chơi cùng nửa đỏ thành Man mà không rõ lý do và khi trở lại thì cũng biết thân biết phận hơn một chút, mà gần đây tên này cũng đã có một số cuộc trò chuyện khá li kỳ với Ayanokouji nữa.

Nào, hãy thử động não xem điều tôi muốn nói là gì nào?"

Hashimoto đan xen các sự kiện đã biết một cách xuất sắc, suy ra các giả thuyết, rồi bảo Kamuro xác nhận chúng.

"......

Ý cậu là Ryuuen đã phát hiện ra Ayanokouji mới là boss cuối chứ không phải Horikita sau đó thách thức đối phương ...... và kết quả là hắn thua cuộc?"

"Ryuuen không phải kiểu người thắng thì sẽ tự cao còn bại thì sẽ nản chí.

Vậy nên nếu đó chỉ là mấy trận thua bình thường thì tôi tin hắn không vào hang dễ thế đâu.

Nó phải là một cái gì đó kinh khủng hơn thế, kiểu như hắn đã ngộ ra rằng bản thân không có tuổi để đấu với Ayanokouji"

"Nếu đúng như vậy, thì lý do khiến hắn thường xuyên liên lạc Ayanokouji sau đó thì sao?

Để tái đấu trả thù hả?"

"Đó là một trong những suy nghĩ trong đầu hắn thôi.

Nhưng, chẳng phải nếu biết được Ayanokouji tài giỏi như thế thì nên chọn làm đối tác thay vì đối thủ sao?

Nếu có thể hợp tác trơn tru với nhau thì có khi lại còn nhận được nhiều lợi ích hơn cho cả bản thân và lớp học thay vì biết mình không bằng người ta rồi mà còn muốn đấu sống đấu chết.

Suy cho cùng thì không có gì gọi là kẻ thù mãi mãi, chỉ có lợi ích mãi mãi thôi"

"Lợi dụng mối quan hệ đồng minh......

để mang lại lợi ích cho mình?

Xem ra nó đúng như mong đợi từ một kẻ như Ryuuen nhỉ?"

Cho dù thua thì tên đó cũng không gục ngã, hắn sẽ bám theo đối thủ của mình dai như đĩa cho đến khi đánh bại được họ.

Đó là suy nghĩ của mọi người khi nghĩ về Ryuuen

"Dù sao thì đó chỉ là bề nổi thôi.

Mọi thứ còn thâm sâu hơn thế nhiều.'

"Thâm sâu hơn?"

"Như đã nói Ryuuen đang lợi dụng Ayanokouji vì lợi ích của riêng mình.

Nhưng Ayanokouji chắc chắn rõ ràng thừa biết điều đó.

Nhưng cậu ta vẫn mặc sức cho hắn làm, thế có nghĩa là gì?"

"Không lẽ nào...Ayanokouji có được lợi ích này từ việc đó chứ?

Tôi không hiểu điều đó giúp ích được gì trong việc hổ trợ Horikita đưa lớp mình đi lên của cậu ta"

"Có chắc là không có không?

Bằng cách giúp Ryuuen để dọn bớt những kẻ cản đường như tiểu thư và Ichinose thì ai sẽ lên làm minh chủ chắc không cần phải nói thêm nữa.

Ayanokouji rõ ràng là kiểu người không thích làm bản thân mình bẩn tay nên việc hợp tác cùng với một tên sẵn sàng nhúng chàm như Ryuuen để giúp mình dọn đường không phải là quá hợp lý sao?"

"Nghe cũng đúng."

"Phải công nhận tên đó giấu nghề kỹ quá, tôi không biết được, thậm chí là đa số người trong lớp cậu ta đều không biết luôn.

Nhưng giờ thì mọi thứ đã rõ, kẻ thù khó nhằn nhất trong lớp của Horikita là Ayanokouji.

Và ......"

Hashimoto ngập ngừng một lúc, rồi tiếp tục.

" Ayanokouji thậm chí còn hơn trình của tiểu thư"

"Cậu thật sự nghiêm túc hả?"

"Ừ, ban đầu thì tôi cũng không nghĩ đến chuyện này đâu.

Nhưng sau những gì nghe được hôm nay, tôi thật sự tin vào khả năng đó."

Cậu ta sẽ không dễ dàng mở miệng so sánh một học sinh bình thường với leader của lớp đứng đầu khối mà không chắc chắn.

"Nếu những gì cậu nói là đúng thì xem ra sắp tới sẽ có một cuộc khủng hoảng lớn"

"Không chỉ là cuộc khủng hoảng lớn mà có khi sẽ là đại thảm họa đấy.

Theo tôi cảm giác thì học kỳ 3 này sẽ là lúc quyết định sự thay đổi lớn đó có diễn ra hay không.

Nếu chúng ta thua Ryuuen trong kỳ thi cuối kỳ thì đó sẽ là lúc thảm họa giáng xuống đầu chúng ta."

Hashimoto bình tĩnh nói điều mà không ai trong lớp A dám nói.

Điều này khiến Kamuro cũng có chút kích động và nhìn Hashimoto chằm chằm.

Thậm chí cô nàng còn nghĩ xa hơn đến việc lớp mình và lớp của Ayanokouji sẽ 1 lần nữa đối đầu với nhau một ngày nào đó

Đây là chuyện không thể tránh khỏi, chỉ là nó đến sớm hay muộn thôi

Dù sao thì bây giờ, việc quan trọng là tập trung cho kỳ thi cuối học kỳ 3.

"Cậu nghĩ rằng chúng ta sẽ thua Ryuuen sao?

Cậu là học sinh lớp A mà lại có những suy nghĩ như vậy à.

Không lẽ đó chính là điều cậu muốn?...Tôi...Tôi không muốn thua!"

Hashimoto hơi ngạc nhiên vì cậu ta biết đối phương không phải là người tin vào hoàn toàn Sakayanagi.

Nhưng đó không phải là điều khiến Kamuro tức giận.

"Tôi không thể nào hiểu nổi cậu.

Sao lúc nào mà cậu cũng có những suy nghĩ tiêu cực như thế chứ?"

"Tôi không phủ nhận rằng tôi có những suy nghĩ theo hướng tiêu cực.

Nhưng đôi khi hiện thực phủ phàng lắm, thà nghĩ về những điều tệ nhất để rồi khi nó ập đến thì cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý mà đón nhận"

Đã sống trong một môi trường thế này thì làm sao có thể luôn nghĩ tích cực được chứ

Hashimoto luôn trong tình trạng cảnh giác, nhưng dù vậy thì có những thứ cậu ta cũng không biết phải giải quyết thế nào.

"Cậu suốt ngày cứ giả định này, giả định kia.

Sao cậu không cố gắng làm gì đó để ngăn chuyện đó xảy ra chứ?"

Kamuro đã đi đến kết luận rằng đói phương chẳng làm gì cả, và chán ngấy việc phải nghe đi nghe lại những câu nói tiêu cực như vậy.

"Dù sao thì tôi không hề nói điều này với ai ngoài Masumi-chan.

Đừng nói với ai khác nữa, được chứ?"

"......"

Mặc dù là người dưới trướng Sakayanagi nhưng Kamuro cũng không hề ngại nói ra suy nghĩ của mình

Nếu có điều gì không vừa ý, cô ấy sẽ phàn nàn, và tùy hoàn cảnh, cô ấy sẽ không ngần ngại từ chối.

Sakayanagi đánh giá cao điều này, và Hashimoto cũng vậy.

"Cẩn tắc vô áy náy mà, phải không?"

"

Hashimoto trả lời một cách đùa cợt, nhưng đó chỉ là để che giấu

"Cho dù hôm nay chúng ta là lớp A nhưng chưa chắc ngày mai vẫn là lớp A"

Sau khi thêm câu này, những suy nghĩ tiêu cực khác cứ thế mà trào ra.

"Mặc dù có vé chuyển lớp, nhưng đó là một ván cược nguy hiểm đúng không?

Tôi không nghĩ rằng nó sẽ được trao cho lớp thua cuộc, và ngay cả khi tôi nhận được nó đi nữa, chắc chắn rằng nó vẫn chỉ có hạn sử dụng giới hạn".

Nghe thì vé chuyển lớp là một phương pháp tốt nhất, nhưng trên thực tế thì không hề như vậy, chính vì điều đó mà vé chuyển lớp ít được sử dụng.

Ngay cả khi lớp cao nhất có vé chuyển lớp, thì việc chuyển xuống lớp dưới cùng cũng không có lợi gì.

"Có vẻ cậu đã bị mấy cái suy nghĩ tiêu cực đó dọa cho ngu người rồi, sao không thử lật ngược vấn đề lại xem.

Cứ cho là cậu chuyển lớp được đi, cậu có chắc đó là lựa chọn chính xác không?

Ngay cả khi cậu cho rằng Ayanokouji là người giỏi nhất cái trường này thì điều đó không có nghĩa lớp của cậu ta là lớp mạnh nhất, đúng chứ?"

Ngay cả khi lớp của Ayanokouji lên lớp A trong một thời gian, miễn là sự chênh lệc điểm lớp không đáng kể, một kỳ thi đặc biệt sẽ cho phép lớp họ trở lại vị trí cũ.

Nếu Sakayanagi chỉ đơn giản là nhất thời sảy chân nhưng rồi nhanh chóng đưa mọi thứ về lại trật tự ban đầu, thì việc chuyển lớp rõ ràng là một thất bại.

Chưa nói đến việc chuyển sang lớp của Ayanokouji, việc có thể lấy được vé chuyển lớp thôi cũng là bài toàn nan giải rồi

"Mà dù sao cái này cũng chỉ có thể sử dụng khi mà xuống đáy hoàn toàn và mất hết cơ hội chuyển mình, ngoài lopws ichinose ra thì chẳng ai muốn nó đâu."

Những cuộc thảo luận như vậy không chỉ giới hạn ở Hashimoto và Kamuro.

Đó là một chủ đề trò chuyện thường xuyên giữa các học sinh bất chấp thời gian và không gian

"Không chỉ có một cách để chuyển lớp.

Đúng không?"

"Ý cậu là 20 triểu điểm à?

Nó lại càng không thực tế."

Kamuro tiếp tục với giọng điệu chán ghét.

Mặt khác, Hashimoto luôn xem rằng việc chuyển lớp không phải là một hành động hèn nhát mà là trước khi có ai đó cứu mình chính bản thân mình phải tự mình cứu lấy mình đã

"Có lẽ là tôi nghĩ hơi nhiều rồi.

Nhưng tại sao cậu lại luôn muốn làm ngư ông đắc lợi thế?"

Dù bề ngoài tỏ ra bản thân vô cùng trọng dụng nhưng Sakayanagi vẫn theo dõi nhất cử nhất động của Hashimoto.

Bản thân Kamuro cũng có thể đang thực hiện công việc này.

Người không trung thực thì sẽ luôn lo lắng, bản thân Hashimoto cũng không biết ai trong lớp là mật thám riêng được Sakayanagi cử đến giám sát mình dẫn đến việc không thể nào tin tưởng cả những người trong lớp

Nếu có bất cứ hành động bị nghi ngờ là phản bội nào được báo cáo, thì ngay lập tức phải nhận được hình phạt sống không bằng chết

"Bên nào thắng không quan trọng, miễn cuối cùng tôi có thể tốt nghiệp trong lớp A là được.

Nghe có vẻ khó hiểu nhưng thật sự mọi thứ lại vô cùng đơn giản vậy đó"

"Tôi hiểu những gì cậu đang nghĩ.

Nhưng nếu muốn giữ mạng thì tốt nhất đừng nghĩ đến mấy chuyện mờ ám."

Với tư cách là một người bạn cùng lớp, Kamuro chỉ có thể nói được như thế

Hashimoto cảm ơn với giọng thiều thào, nhưng thái độ của cậu ấy rõ là không có ý định tiếp thu nó

Không phải là cậu ấy muốn phản bội.

Cậu ta chỉ cảm thấy rằng mình không thể nghiêng toàn bộ về phía Sakayanagi để tốt nghiệp Lớp A.

Ngay từ ngày đầu nhập học, họ gần như bỏ xa các lớp còn lại.

Nhưng tình thế bây giờ đã không còn như vậy nữa, 2 lớp phía sau đang dần bám sát họ từng ngày.

Điều đó càng khiến cho Hashimoto càng phải sớm đưa ra lựa chọn cho riêng mình.

Tuy nhiên, Hashimoto đã tính toán sai rằng lớp của Ichinose đã hoàn toàn bị đá khỏi cuộc chơi

Và cho đến sau giữa năm thứ hai, cậu ấy mới có thể thặt sự nhận ra rõ Ayanokouji có tác động quan trọng thế nào đến cuộc đua vào lớp A.

Sau nhiều lần do thám liên tục, Hashimoto thậm chí còn không cảm nhận rõ ràng dấu hiệu cho thấy đối phương thật sự là một cao nhân đang ẩn mình.

Cậu ta tin rằng rồi sẽ có một lúc nào đó Ayanokouji sẽ sơ hở

Tuy nhiên, trong vòng vài tháng, Ayanokouji lần lượt thực hiện những hành động vô tri và có phần dễ đoán, như thể muốn khiến cho mọi người nghĩ rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Suốt thời gian dài từ hồi nhập học, cậu ta tạo cho người ta ấn tương mình như một thành phần vô hình của lớp, không quan tâm đến sự cạnh tranh.

Tất cả những điều đó là vì mục đích gì?

Liệu đó chỉ đơn giản là tính cách của Ayanokouji?

Nếu không thì lý do gì cậu ta lại cố tình làm điều đó?

Liệu có phải cậu ta đã âm thầm nắm được quyền lực tuyệt đối trong lớp ở 1 thời điểm nào đó nhưng vẫn quyết định đứng ở sau bức màn bí ẩn thao túng mọi thứ mà đến cả người trong lớp cũng không hề biết?

Nhưng rồi nó cũng chỉ là suy đoán

Cho dù đó là Sakayanagi, Ryuuen hay Ichinose, Hashimoto đều có thể đoán được những gì họ suy tính

Nhưng cậu ta không thể nhìn thấu Ayanokouji.

Con người này cứ như đã được đạo tạo năng lực phản điều tra chuyên nghiệp vậy

"Dù sao thì tôi vẫn cần nhiều thông tin hơn.

Tôi muốn điều tra lại Ayanokouji và những thứ xung quanh cậu ấy."

"Thích thừ cứ tự mình làm đi"

Sakayanagi không hề ra lệnh cho cậu ta điều tra và thu thập thông tin liên quan đến Ayanokouji.

Hashimoto có thể điều tra bao nhiêu tùy thích nếu muốn

Trên thực tế, thông tin hôm nay sẽ hữu ích cho các trận chiến trong tương lai.

Nhưng đồng thời Kamuro cũng nhanh chóng nhận ra một chuyện

Đầu năm ngoái, Sakayanagi đã đưa ra chỉ thị cho Kamuro về việc điều tra Ayanokouji.

Tại sao Sakayanagi lại bảo mình đi điều tra Ayanokouji khi cậu ta lúc đó không khác gì học sinh bình thường?

Lúc này, một khả năng nảy ra trong đầu Kamuro.

Có thể nào Sakayanagi biết được sức mạnh thật sự của Ayanokouji ở một mức nào đó.....?

"Này, Masumi-chan~?"

Đối mặt với bàn tay đang vẫy trước mặt mình, Kamuro-người trước đó đã mất ý thức vào khoảng không, gạt nó qua 1 bên.

"......

Chuyện gì?"

"Không, không có gì, tại tôi thấy cô có hơi ngơ ngác nên mới gọi thôi Nói chung thì tôi có một điều cần cố giúp."

Kamuro rút lại suy nghĩ của mình một lúc để lắng nghe những lời của Hashimoto.

"Tôi có một cảm giác xấu về điều cậu sắp nói."

"Cô có thể giúp tôi liên hệ với Ayanokouji không?"

"......Tại sao lại là tôi?"

"Bởi vì chắc chắn là tôi đang bị theo dõi.

Khả năng là tôi cũng có thể bị Ryuuen nhảy ra làm phiền bất cứ lúc nào nữa."

"Bộ nếu là tôi thì sẽ có gì thay đổi sao?

Ngay cả khi tôi là người làm điều đó, Ayanokouji sẽ đề phòng."

"Khi có càng nhiều người soi mói, sự cảnh giác của Ayanokouji cũng sẽ càng tăng lên.

Ngược lại, chúng ta có bốn tai và bốn mắt ở bên nên có thể lấy được gấp đôi thông tin.

Đúng chứ?"

"Tôi có thể đồng ý với đề nghị của cậu, nhưng có điều kiện."

"Ồ, là gì vậy?"

"Đừng gọi tôi là "Masumi-chan" nữa.

Đó là điều kiện đầu tiên."

"......

OK.

Kamuro...... như vậy là được rồi, phải không?"

Kamuro nghĩ rằng thỏa thuận đã đáp ứng, nói tiếp.

"Điều kiện tiếp theo.

Tôi là người duy nhất liên lạc trực tiếp với Ayanokouji."

"Chỉ có Kamuro sao?"

Hashimoto có vẻ ngạc nhiên trước đề nghị này.

"Nếu Sakayanagi phát hiện ra rằng tôi đang giúp cậu làm mấy việc này, cô ta sẽ xử cả 2 chúng ta không thương tiếc"

"Cái này thì công nhận là đúng."

Vì lo lắng tính cảnh giác của Ayanokouji sẽ trở nên cao độ, nên Kamuro nghĩ rằng tốt nhất là hành động một mình.

Nhưng đối với Hashimoto, đây không phải là một đề xuất lý tưởng.

"Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ giúp cậu"

Chỉ cần không đồng ý với các điều kiện cô ta đề ra, Kamuro sẽ hủy bỏ hợp tác ngay lập tức.

Mà quan trọng là giờ không thể nào gọi cô ấy là Masumi-chan nữa.

Sau hai năm học cùng 1 lớp, Hashimoto nghĩ rằng mình đã hiểu rõ về Kamuro.

"Chà......

đành chịu vậy.

OK, hợp tác vui vẻ nhé"

Để thể hiện thiện chí hợp tác của mình, Hashimoto đưa tay phải ra.

Kamuro không bắt tay, nhưng ném một cái nhìn lạnh lùng.

"Đấy, cái ảnh mắt lạnh lùng đó.

Đó chính là điều thôi thích ở Kamuro đó."

"Làm sao cậu có thể nói thế khi đã có bạn gái chứ?"

"Chà, nếu tôi chia tay với bạn gái, cô có muốn hẹn hò với tôi không?"

"ĐÉO."

Hashimoto bóp trán, chìm trong nỗi buồn bị từ chối.

Cậu ta đang nở một nụ cười trừ và Kamuro-người đã chán mấy trò của cậu ta, lập tức quay bước rời đi.

"Nếu không có gì thì tôi đi về đây."

"Tôi xin lỗi vì đã gọi cô ra ngoài.

Ah, nhưng hãy cho tôi biết ngày giờ và địa điểm để có thể tiện hành động nhé"

Đó là điều duy nhất Hashimoto nghiêm túc nhắc nhở.

Phần 2:

Tôi bằng một cách vô tình nào đó dù muốn ở một mình nhưng lại dành cả ngày với những người mà bản thân quen biết.

Rồi Giáng sinh trôi qua và đến ngày 26 tháng 12.

Nó được biết đến như là ngày tồi tệ nhất trong năm để bán bánh.

Không, chính xác mà nói, đã có một khoảng thời gian mà đó là một ngày nổi tiếng vì không bán được gì.

Dù có những ý kiến khác nhau, nhưng một trong những lý do là Giáng sinh vừa mới trôi qua.

Sau Giáng sinh, người Nhật sẽ chuyển tâm trạng sang việc đón năm mới.

Trong những năm gần đây, mặc dù người dân không còn bị ràng buộc bởi các ngày lễ khác nhau, nhưng họ đã hình thành thói quen ăn bánh quanh năm.

Nhưng sẽ luôn có những ngày hàng năm không bán hết hàng và điều đó không thay đổi.

Trong những năm qua, dù đã có rất nhiều đợt giảm giá vào ngày 26 nhằm kích thích sự ham rẻ của khách hàng nhưng tình hình cũng không mấy khả thi

Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, tôi không có điều gì đặc biệt muốn làm.

Tôi nghĩ rằng tôi sẽ dành cả ngày ở nhà.

Sớm thôi, Kei sẽ trở lại bình thường.

Có vẻ như cô ấy đã hạ sốt và dần dần có thể đi lại.

Sau đó tôi sẽ kéo cô ấy về lại vòng tay của mình như xưa.

Căn phòng thoạt nhìn có vẻ sạch sẽ, nhưng ở những góc vô hình vẫn có bụi.

Hôm nay tôi sẽ dọn dẹp phòng thật kỹ để làm cho nó sạch sẽ hơn.

Tôi đặt những dụng cụ vệ sinh đã chuẩn bị trước sàn và chính thức bắt đầu cuộc chiến dọn dẹp.

Và đó là cách tôi mất cả buổi sáng

Dọn đồ đạc, lau sạch vi trùng bằng cồn và các sản phẩm tẩy rửa khác.

Tất nhiên, sau khi căn phòng được dọn dẹp, sẽ là nhà vệ sinh, phòng tắm và tủ quần áo .

Khi phòng bếp đã được dọn sạch sẽ, bầu trời bên ngoài đã rực rỡ ánh nắng chiều.

"Còn cái bánh Giáng sinh nào không nhỉ?"

Ngày 26 sẽ sớm kết thúc.

Hầu hết những chiếc bánh không bán hết trong ngày hôm nay sẽ bị vứt đi do hết hạn sử dụng.

Tại sao mình không thử đi xem còn cái nào nữa không?

Tôi không cần cả chiếc bánh, nhưng nếu có một chiếc bánh nào được cắt ra và bán với giá hời, tôi cũng có thể mua nó.

Với ý nghĩ đó, tôi đã ngắm mặt trời lặn khi đi đến Keiyaki.

Phần 3:

Trung tâm thương mại Keiyaki như hoàn toàn thay một màu áo mới vào buổi tối.

Giáng sinh đã trôi qua, cây thông Noel và các đồ trang trí khác được dỡ bỏ ở khắp mọi nơi và mọi người bắt đầu chuẩn bị cho năm mới.

Không có cửa hàng bánh nào còn mở ở Keiyaki.

Do đó, tôi chuyển sang khu vực bánh ngọt trong siêu thị của trung tâm thương mại.

Tuy nhiên...

"Không..."

Các loại bánh hàng ngày đều trên kệ nhưng không có loại nào giảm giá.

Khu vực bán hàng đặc biệt cho Giáng sinh cũng đã bị dỡ bỏ và không thể tìm thấy

Tất cả chúng đã được bán hết hay bị đem bỏ rồi?

Với sự hạn chế lượng người mua trong trường, họ cũng không có ý định nhập quá nhiều hàng

Tôi không đặc biệt muốn mua một chiếc bánh, nhưng tôi cảm thấy hơi tiếc vì đã không tìm thấy một chiếc bánh nào vào thời điểm quan trọng như vậy.

Tất nhiên ý tôi là không phải mua với giá gốc.

Tôi không muốn trả các chi phí không cần thiết ngay cả khi tôi đã tốn công đi đến đây.

Tôi đi quanh siêu thị hai ba lần để xem thứ mình cần nhưng có vẻ đành phải ra về tay không rồi.

"Ayanokouji-kun"

Khi tôi chuẩn bị rời Keiyaki, ai đó gọi tôi.

Sakayanagi đang ngồi trên băng ghế và vẫy tay với tôi.

"Cậu định về sao?"

"Ừ."

"Mình định nán lại khoảng 15 phút.

Nói chuyện chút đi"

"Cô thấy tôi đến đây lúc nào vậy?"

"Từ lúc cậu rời khỏi ký túc xá."

Ra vậy, hóa ra tôi đã bị để ý từ lâu và lý do cô ta ở đây cũng không phải là ngẫu nhiên.

Tôi ngồi xuống và nói mọi thứ cho Sakayanagi.

Nó bao gồm cả việc Kei bị cúm, vì vậy tôi đã trải qua Giáng sinh một mình mà không có gì để làm.

Nhân tiện, tôi giải thích rằng lý do đến siêu thị là để mua một chiếc bánh rẻ tiền.

"Vậy đó là những gì đã xảy ra sao."

"Tôi cảm thấy như mình luôn chậm chân và bỏ lỡ cơ hội mua hàng."

Tôi đã không mua nó ngày 24, và chuyện tương tự cũng xảy ra vào ngày 25.

Xem ra tôi không có phục phận được ăn nó trong năm nay.

"Đúng là đáng tiếc thát, có lẽ đành phải chờ năm sau vậy."

"Ừ."

Sakayanagi-người đang ngồi trên băng ghế, cười duyên dáng.

"Có gì buồn cười sao?"

"Không có gì đảm bảo rằng cậu sẽ có thể ăn bánh ở trường này vào năm tới.

Phải không?"

"Cô......"

" Ayanokouji-kun này, nếu cậu quay trở lại 'nhà' của cậu.

Việc đơn giản như ăn bánh kem thôi cũng là một điều xa xỉ...Ngay cả vào ngày sinh nhật của cậu, chắc cũng chưa lúc nào có bánh sinh nhật đâu ha?."

Làm thế nào về quay trở lại siêu thị bây giờ nhỉ?

Sakayanagi không thể không nhìn thấu những suy nghĩ nông cạn của tôi và đó là lý do cô ấy chờ tôi ở đây

"Nhân tiện, mình không khuyên cậu dùng bánh siêu thị."

"Là sao?"

"Nói một cách nhẹ nhàng, đó là một sản phẩm số lượng lớn có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi.

Suy cho cùng thì so với bánh do thợ là thủ công thì như một trời một vực."

"Dù nói vậy nhưng những nơi bán bánh cũng có giới hạn."

"Ở cửa hàng tiện lợi cũng có nhiều đồ tốt lắm đó."

Tôi hiểu rồi.

Có vẻ như chiếc bánh Mont Blanc lần trướ của Sakayanagi được mua từ một cửa hàng tiện lợi.

"Mà nếu muốn có nhiều lựa chọn hơn thì cậu có thể mua hàng trực tuyến qua mạng"

Sakayanagi dừng lại bên cạnh tôi.

"Nào, tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"

"Bỏ đi.

Đi một mình cùng leader lớp A quá lộ liễu."

"Đừng lo, khoảng thời gian 2 chúng ta ở một mình sẽ sớm kết thúc thôi."

Tôi định nói điều gì đó thì Sakayanagi nhẹ nhàng giơ tay sang phía bên kia.

Sau đó, một nam sinh phát hiện ra Sakayanagi và nhanh chóng tiếp cận.

"Xin lỗi vì đã để cậu chờ, Sakayanagi-san."

"Muộn quá đấy.

Nhưng mà nhờ vậy mà mình đã có một khoảng thời gian thú vị, dù sao việc cậu đến muộn cũng là 1 điều tốt."

Bộ nói chuyện với tôi thú vị lắm sao?

"Sanada-kun đã bao giờ nói chuyện với Ayanokouji-kun chưa?"

"Không, hôm nay là lần đầu tiên."

Sanada trả lời trong khi chào tôi một cách lịch sự.

Tôi chạm mặt cậu ấy thường xuyên vì chúng tôi học cùng trong 1 khối.

Nhưng cơ hội nói chuyện trực tiếp như thế này cho đến nay vẫn chưa có, và như Sanada đã nói, đây là lần đầu tiên.

Sanada Kousei.

Để xem nào, OAA của cậu ta

Học lực A

Khả năng thể chất C+

Năng lực tư duy B+

Đóng góp xã hội B+

Đánh giá tổng B

Chỉ có một số ít học sinh năm 2 có học lực A, cậu ta cũng có thể xem là hàng hiếm

Thứ hai, khả năng thể chất của cậu ấy và các khía cạnh khác cũng trên mức trung bình và không có điểm yếu rõ ràng.

Mặc dù cùng là học sinh lớp A nhưng tôi chưa bao giờ thấy Sanada và Sakayanagi đi cùng nhau.

Tôi nhận ra một lần nữa rằng dạo gần đây mình bắt đầu có rất nhiều lần giao tiếp với người của lớp A, điều này cũng cho thấy rằng trước đây tôi đã không thường xuyên giao lưu với những người trong lớp Sakayanagi.

Và có vẻ 2 người này cũng không phải tình cờ gặp nhau.

"Tôi đã muốn nói chuyện với Ayanokouji-kun từ rất lâu rồi."

Nói chuyện lịch sự, phong thái nhẹ nhàng.

Tôi không ghét khi một người cùng giới quan tâm đến tôi như vậy.

"Thật sao?"

Tôi không nghĩ mình đã từng làm gì để được Sanada đặc biệt chú ý.

" Thế điều gì của Ayanokouji-kun khiến cho cậu bị thu hút vậy?"

Sakayanagi hỏi Sanada với sự tò mò giống như tôi.

"Cậu ấy là một trong những nhân vật đã đóng góp khá nhiều cho lớp B gần đây, và..."

Sanada tiếp tục mỉm cười và tiến lại gần tôi.

Sau đó, cậu ta nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay phải của tôi và kéo tôi ra khỏi Sakayanagi, như thể để giữ khoảng cách.

"Tôi xin lỗi, nhưng mối quan hệ của cậu với Sakayanagi-san là gì?"

"Mối quan hệ?

Không, không có gì đặc biệt cả"

"Không có gì đặc biệt à?

Tôi cũng không ngốc đến mức không hiểu leader của một lớp đứng đầu sẽ lại tiếp cận một học sinh tầm thường mà không có lý do."

Coi bộ đối phương có chút thù định với tôi

Từ ngữ lịch sự nhưng chứa đựng một sự tức giận không thể kiềm chế, không, cậu ta tỏ ra vô cùng thận trọng.

"Sakayanagi-san rất khi đi một mình cùng người khác giới, thậm chí đây còn là người ngoài lớp.

Chưa kể những hành động của cô ấy với cậu thật sự vô cùng thân thiết"

Quan sát tốt đấy.

Tôi muốn phủ nhận nhưng xem ra cũng không thể phản bác rồi.

Sakayanagi luôn tạo ấn tượng rằng mình ít khi hành động một mình, bằng chứng là mỗi khi xuất hiện thì đều có các bộ hạ đi cùng.

Và tất nhiên cô ta cũng rất hiếm khi ở một mình cùng người khác giới.

Nếu chúng tôi học cùng lớp, điều đó phần nào có thể dễ giải thích.

Nhưng vì cả 2 đến từ những lớp đang đối đầu với nhau, thì thật khó để nắm bắt được mối quan hệ thực tế giữa hai bên.

Không, suy nghĩ quá nhiều là không tốt.

Đây chỉ là một phần mở rộng của câu hỏi của Sanada, nhưng liệu đây có phải là điều duy nhất cậu ta muốn biết.

Dù có là thế nào đi nữa thì tôi cũng không thể dùng mấy trò kiểu giả vờ không có gì được.

"Tôi có dịp nói chuyện với cô ấy vào cuối năm học trước.

Tất cả chỉ dừng lại ở đó"

Đây là một câu trả lời an toàn nhưng mơ hồ.

Dù ý định của câu hỏi là gì, đây là một lựa chọn tốt nhất có thể.

"Tôi hiểu rồi.

Xin lỗi, giọng điệu của tôi khi đặt câu hỏi hơi đáng sợ."

"Đừng bận tâm."

"2 người đang nói gì vậy?"

"À vâng.

Ayanokouji-kun, nếu có thể, chúng ta vừa di vừa nói chuyện thêm chút nữa được không?

Tất nhiên, tôi cần sự cho phép của Sakayanagi-san trước."

"Huh?"

"Ồ, thật trùng hợp, Sanada-kun.

Mình cũng định mời cậu ấy."

Tôi không chắc chuyện gì đang xảy ra, nhưng có vẻ như Sakayanagi và Sanada đang nghĩ giống nhau, họ nhìn nhau và mỉm cười gian xảo.

Tôi theo chân họ bước vào trung tâm mua sắm một lần nữa.

"Đến rồi"

Một lúc sau, chúng tôi đến một cửa hàng tạp hóa.

Đó là một cửa hàng nổi tiếng dành cho phụ nữ và có rất nhiều mặt hàng nhỏ được các nữ sinh đặc biệt ưa chuộng.

Hai người từ lớp A bước vào cửa hàng mà không do dự và bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó.

"À, Ayanokouji-kun.

Nếu muốn cậu có thể dạo quanh một vòng trong khi bọn mình chọn đồ"

Ngay cả khi tôi có thể làm điều đó đi nữa ......

Vì không thể tìm ra được lý do tiếp cận, tôi chỉ có thể quan sát từ bên ngoài.

Hai người thấp giọng nói chuyện.

Do nhạc trong cửa hàng quá to, tôi không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của họ và không thể tham gia vào cuộc trò chuyện đó, vì vậy tôi chỉ có thể giữ khoảng cách một cách bất lực.

Sau đó, tôi lang thang không mục đích quanh cửa hàng để giết thời gian.

5 phút, 10 phút, cuộc trò chuyện giữa hai người ngày càng sôi nổi nhưng cuộc mua sắm dường như không có dấu hiệu kết thúc.

Việc chờ đợi tiếp tục trong một thời gian dài trong cửa hàng khiến tôi dần mất kiên nhẫn.

Tôi quyết định mình ở đủ gần để xác nhận tình hình đúng lúc thấy Sanada hốt hoảng thò tay vào túi.

"Xin lỗi, có điện thoại"

Sau khi chào hỏi lịch sự, Sanada bước ra ngoài cửa hàng.

"Hôm nay, mình quyết định hẹn hò với Sanada.

Mình sẽ đón Giáng sinh với cậu ấy."

"Thật không?

Tôi không nghĩ người như cô lại làm điều đó đấy."

Tôi nghĩ nó hơi giống một cuộc hẹn hò, dù sao nó là một khám phá mới và bất ngờ.

Nhưng tôi không biết rằng người như Sakayanagi cũng có đối tượng để hẹn hò đấy.

Không lẽ đã có chuyện gì xảy ra giữa họ trước Giáng sinh sao?

Liệu đây có phải là một mối quan hệ tình cảm bí mật không?

"Tôi không ngờ người như cô mà cũng biết yêu đấy.

Mà quan trọng hơn, cô không nghĩ cậu ta sẽ là một điểm yếu của mình trong tương lai à."

Việc tự bảo vệ bản thân và bảo vệ người khác là 2 phạm trù khác nhau

Đặc biệt là trong trường hợp của Sakayanagi, người có sẵn phạm vi di chuyển hạn chế, khả năng bị đánh phủ đầu là không hề thấp.

"Đương nhiên, điều đó cũng cho thấy mình vô cùng tự tin phải không......

Sao vậy?"

Trong khi tôi đang phân tích, Sakayanagi lặng lẽ nhìn về phía này.

Không đúng hơn là nhìn chằm chằm, tức giận sao?

"Mình chỉ đùa chút thôi mà"

"Đùa thôi sao?"

"Tất nhiên.

Mình không có hẹn hò với Sanada-kun."

"Hả?"

Đợi một chút, tôi cần phải load những gì đang xảy ra...

Những gì được nói trước và sau hoàn toàn trái ngược nhau, tôi không thể hiểu được và cảm thấy bối rối đâu mới là sự thật

"Xin lỗi vì đã để cậu chờ, Sakayanagi-san."

Sanada cúp điện thoại và xin lỗi khi chậm rãi bước đến chỗ tôi.

"Có chuyện gì vậy?"

"Mình có hẹn rồi."

Cậu ấy khẽ chạm vào má mình và cười hạnh phúc.

"Ở đầu dây bên kia là Miya-san của lớp 1B.

Em ấy bắt đầu hẹn hò với Sanada-kun vài ngày trước.

Sanada-kun đang lo lắng về món quà cho bạn gái của mình nên đã nhờ mình tư vấn."

Đó là một câu chuyện hoàn toàn khác với thứ mà cô ta nói với tôi trước đó.

Có vẻ như mọi thứ chỉ là một trò đùa.

Tôi không thực sự hiểu niềm vui của cậu ấy, nhưng tôi cũng không muốn xen vào, vì vậy tôi chỉ đơn giản là lắng nghe.

"Tôi đã cẩn thận chọn một món quà cho em ấy vào dịp Giáng sinh, nhưng bốn ngày sau đó là sinh nhật của em ấy.

Tôi đã nghĩ đến việc tổ chức 2 dịp đó cùng 1 ngày, nhưng chúng tôi chưa ở bên nhau đủ lâu, vì vậy tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu tổ chức nó trong hai ngày khác nhau"

Ra là thế

Đúng là nếu sinh nhật của đối phương gần với Giáng sinh-một ngày lễ lớn của các cặp đôi, thì có thể khó tổ chức cùng 2 bữa tiệc khác nhau.

Sẽ dễ dàng hơn nếu gộp chúng lại với nhau, nhưng không phải cô gái nào cũng thích như vayaj.

"À mà câu hỏi này có hơi tế nhị nhưng 2 người quen nhau thế nào vậy?"

"Bọn tôi vô tình gặp nhau ở một hoạt động của câu lạc bộ.

Tôi là thành viên của câu lạc bộ thổi kèn, và em ấy là kouhai của tôi."

Ra vậy, có vẻ như với một người không tham gia câu lạc bộ như tôi thì cũng không nghĩ đến điều này

Bằng cách dành thời gian cùng nhau tại các sự kiện của câu lạc bộ, họ đã hiểu nhau và làm sâu sắc thêm mối quan hệ của cả 2.

"Nhưng Sakayanagi-san không ngờ lại sẵn sàng chấp nhận lời thỉnh cầu của mình."

"Mình không nghĩ bản thân phù hợp để đưa ra lời khuyên, nhưng Sanada-kun và những người khác đều có quyền có những mối quan hệ yêu đương, đôi lúc là yêu đương bí mật.

Suy cho cùng thì vẫn có một số quy luật bất thành văn trong ngôi trường này và các câu lạc bộ cũng không ngoại lệ"

Sakayanagi trả lời và cái cách cô ấy nhìn tôi có vẻ hơi không vui.

Tôi không chắc liệu có bất kỳ hạn chế nào như không được hẹn hò giữa senpai và kouhai hay cấm các mối quan hệ trong một tập thể như câu lạc bộ hay không

Tất nhiên, nếu có thì nó giống như một thỏa thuận ngầm giữa các học sinh hơn là nội quy của trường.

Rốt cuộc, nếu nó được tuyên bố rõ ràng thì chắc chắn thì nó sẽ không chỉ áp dụng cho câu lạc bộ của cậu ta.

"Quả nhiên không gì có thể qua mắt được Sakayanagi-san."

Sakayanagi sắc sảo nhận thấy sự thay đổi của các bạn cùng lớp và có lẽ đã thu thập thông tin về nó.

Vì vậy, Sanada cũng quyết định nhờ Sakayanagi tư vấn

"Tôi hiểu vấn đề của cậu rồi.

Thế sao lúc nãy lại rủ tôi?"

Tôi có thể hiểu nếu họ muốn tôi đưa ra một số lời khuyên, nhưng hai người họ đã quyết định món quà mà không hỏi tôi một lời nào.

"Chuyện này......"

Sanada trông có vẻ hơi xấu hổ, và Sakayanagi đã thay cậu ấy nói ra sự thật.

"Chỉ là muốn trêu chọc Ayanokouji-kun thôi"

"Ý là cái thứ lúc nãy cô vừa nói với tôi ấy hả?"

"Đúng thế.

Thật tiếc rằng Ayanokouji-kun không ngạc nhiên hay nghi ngờ gì cả."

Ngạc nhiên thì cũng có ít nhiều, nhưng tôi hầu như không nghi ngờ.

Thật lòng tôi không quan tâm lắm đến việc Sakayanagi đang hẹn hò với ai.

"Thật ra mình đùa thôi.

Mời Ayanokouji-kun để bọn mình không bị hiểu lầm là đang hẹn hò.

Cậu nghĩ xem Miya-san sẽ cảm thấy thế nào nếu nhìn thấy mình và Sanada-kun đi dạo cùng nhau?"

"Theo kinh nghiệm của tôi thì sẽ có núi lửa phun trào"

Nếu tôi tham gia, đó sẽ là hai nam và một nữ.

Bạn gái của Sanada sẽ không nghi ngờ rằng họ đang hẹn hò.

"Sẽ tốt hơn nếu nhờ người sẵn từ trước, nhưng điều đó sẽ tiết lộ sự thật rằng Sanada đã có bạn gái.

Vì vậy, mình quyết định giả vờ gặp một người tình cờ vào ngày hôm nay."

Sau đó, có vẻ như tôi đã được chọn.

Nhưng mà bao nhiêu phần trong lời cô ta nói là đúng?

Ít nhất lần này Sanada đã có mặt, vì vậy tôi nghĩ rằng nó đã đúng phần nào.

Tôi vẫn chưa thấy món quà là gì, nhưng nó đang được Sanada giữ cẩn thận.

Điều này cho thấy Sanada trân trọng bạn gái của mình đến mức nào.

"Đi cẩn thận nhé, Sanada-kun!"

"Vâng.

Cảm ơn, Sakayanagi-san."

Sanada cúi đầu với món quà vừa mua.

Sau đó, cậu ta rời đi với vẻ hạnh phúc.

Có thể cậu ấy sẽ đến nhà bạn gái và giao quà trước ngày sinh nhật.

"Nhân tiện, Ayanokouji-kun.

Giờ cậu còn muốn ăn bánh không?"

"Hmm?

À, tôi cũng định thế.

Tôi định trên đường về sẽ ghé vào cửa hàng tiện lợi..."

"Mình không khuyên cậu nên mua chúng từ các cửa hàng tiện lợi bây giờ.

Chất lượng của những thứ đó vào thời điểm này trong ngày là không tốt."

Tôi định sẽ ghé qua cửa hàng tiện lợi trên đường về. ......

Trước khi tôi có thể kết thúc câu nói của mình, tôi đã nhận được một lời khuyên từ cô ấy.

"Tốt nhất hãy cứ về ký túc xa đi, năm sau nhất định cậu phải cố gắng để có thể ăn bánh.

Nếu chỉ vì không có bánh ngon mà chọn thỏa hiệp với bản thân thì......

Nói thế nào nhỉ, thật quá tội nghiệp."

Nó chỉ là một miếng bánh mà bạn có thể ăn bất kể bạn ở đâu và khi nào.

Tôi cảm thấy điều này đúng là mất tự do mà

"......Thôi thì nghe cô vậy"

Nếu buộc phải mua, thứ bạn mua có thể bị Sakayanagi dán nhãn là "đồ thừa".

Phần 4:

Kết quả là hôm nay tôi không mua bánh mà đi thẳng về ký túc xá.

Sau đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về việc đón năm mới trên Internet, cố gắng loại bỏ những suy nghĩ xấu xa.

Tôi đã vượt qua năm ngoái mà không nghĩ đến mấy việc vui chơi này, và bây giờ tôi hơi hối tiếc.

Tốt hơn là làm điều gì đó nên được thực hiện cho năm mới.

Hồi còn ở Whiteroom, thậm chí không có một chiếc bánh nào để ăn mừng năm mới.

Tôi đã ăn tối trong khi thực hiện các cuộc khảo sát khác nhau.

Nó kết thúc vào khoảng 8 giờ tối.

Tôi đang cân nhắc xem có nên đi tắm hay không thì điện thoại reo.

[Chào buổi tối, Ayanokouji-kun.]

"Xin lỗi nhưng tôi không muốn nhận điện thoại lúc này."

[Mình chỉ muốn kiểm tra thôi mà.]

"Vậy sao, tôi vẫn tỉnh táo, da hồng hào, không ho, không sốt, cơ lực 5/5...Như vậy đã vừa ý cô chưa."

Tôi trả lời với giọng đùa cợt.

[Ừ, được rồi.

Ayanokouji-kun không phải là kiểu người sẽ buồn vì cô đơn ha?]

Nhưng xét từ phản ứng của Sakayanagi trên điện thoại, hỏi điều này thực sự có mục đích gì không?

[Tôi thật sự đang muốn làm cái gì đó cho năm mới]

Tôi không bào chữa sau khi nói ra điều đó, nhưng tôi thành thật truyền đạt một thái độ tích cực.

[Mình hiểu rồi...]

Sakayanagi cười vui vẻ ở đầu dây bên kia.

[Chuyển chủ đề đi.

Karuizawa-san thấy đỡ hơn chưa?]

"Hình như hạ sốt rồi, chỉ cần cầm cự thêm hai ngày nữa là được."

Ngay cả khi đã hết sốt, cô ấy vẫn phải ở trong phòng hai ngày sau đó để chắc chắn hết bệnh.

[Vậy sao, chúc mừng cậu.

Thế giờ chúng ta có thể gặp nhau được không?]

"Bây giờ?

Không vấn đề.

Chuyện gì vậy?"

[Thế chúng ta gặp nhau nhé.

Mình có thể vào phòng cậu được không?]

"Phòng tôi à?"

[Có bất tiện vì quá đột ngột không?]

"Không, không bất tiện."

[Vậy thì mình đến ngay đây.]

Điện thoại bị cúp ngay sau câu trả lời này.

Tôi không có thời gian để suy nghĩ về cách cúp máy vội vàng và bối rối này khi có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

"Mình đến rồi"

Tôi đứng dậy, đi ra cửa và mở ra thì thấy chủ nhân của chiếc điện thoại, Sakayanagi.

"Cô phục sẵn ở đây từ đầu à?'

Nếu là từ phòng của cô ấy đến đây lập tức thì cũng sẽ không mặc áo quần mỏng như vậy.

Có một ít tuyết trên vai và mũ của cô ấy.

"Giáng sinh vui vẻ, ông già Noel đến rồi đây!"

Trong khi nhìn nhau, Sakayanagi đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho tôi.

Sau khi nhận chiếc hộp, cô nàng gật đầu hài lòng.

Mặc dù tự nhiên tự gọi mình là ông già Noel nghe cũng hơi kỳ

"Đã là đêm 26 rồi.

Ông già Noel này chậm deadline quá đấy."

"Nguyên mẫu của ông già Noel là Thánh Nicholas, người được cho là sống ở bờ biển phía nam của Thổ Nhĩ Kỳ.

Sau khi phát quà cho trẻ em trên kháp thế giới xong, ông ấy mới đến Nhật Bản bằng một chiếc xe kéo của mình nên mới muộn như thế đó ."

Tôi không biết đó là sự vô nghĩa ngây thơ hay cố ý, nhưng Sakayanagi đã trả lời như vậy đó.

"Đúng là chỉ cô mới có thể phản pháo độc đáo như vậy"

Dù sao đứng ở cửa như nàycũng không tốt, tôi mời cô ấy vào nhà.

"Xin lỗi đã làm phiền."

"Rồi sao?

Ông già Noel muốn gì ở tôi đây?"

"Chẳng phải quá rõ rồi sao, mình mang bánh đến cho cậu chứ sao nữa.

Vì bây giờ mình là ông già Noel, nên Ayanokouji-kun cũng nên lễ phép nhận quà của mình đi chứ"

"Chà, đúng là nếu nhìn và sờ vào thì tôi cũng có thể phần nào nhận ra"

Có nghĩa là Sakayanagi đã lên kế hoạch cho mọi thứ kể từ lúc đó sao?

"Chẳngp hải mình đã nói sẽ trở lại rồi sao?"

Hồi trước, cô ấy thấy rằng tôi không thích bánh Mont Blanc và tuyên bố rằng mình sẽ quay trở lại vào lần sau ......

"Xem ra không có gì gọi là ngẫu nhiên nhỉ?"

"Tất nhiên là không.

Mình nghĩ đó là một cơ hội tốt khi Ayanokouji-kun muốn ăn bánh ngọt.

Mình không chọn món tráng miệng từ các cửa hàng tiện lợi để tránh lặp lại lỗi cũ."

"Xem ra tôi đã vô tình rơi vào bẫy của cô rồi nhỉ?."

"Đúng vậy, mọi thứ đều đúng như mình vạch ra."

Nếu tôi ở lại cửa hàng tiện lợi và ăn bánh hay thứ gì đó trước.

Sau đó, khi Sakayanagi mang bánh trở lại, nó có thể kém ngon hơn.

"Ayanokouji-kun có vẻ đã trải qua Giáng sinh cô đơn một mình ha, vì vậy hôm nay mình sẽ giúp cậu sưởi ấm nhé."

"Xin lỗi, phòng tôi đủ ấm rồi.

Mà cô là leader một lớp, sao lại tự tiện đến phòng nam sinh vào giờ này chứ?"

"Ngay cả khi họ bị phát hiện, Ayanokouji-kun mới là người gặp rắc rối chứ đâu phải mình."

Tôi không thể phủ nhận điều đó.

Ngay cả khi tôi tuyên bố rằng Sakayanagi đã đột nhập, tôi vẫn sẽ nhận thêm trách nhiệm về phía mình.

"Với lại bây giờ mới có 8 giờ tối.

Đang là kỳ nghỉ đông nên đến giờ này cũng không có vấn đề gì cả."

"Cũng đúng."

"Phòng của cậu vẫn gọn gàng và ngăn nắp như mọi khi.

Mình thực sự ấn tượng đó.

Dù đã đến phòng của nhiều nữ sinh, nhưng không ai có thể giữ nó sạch sẽ như cậu"

Sau lời khen, Sakayanagi ngồi xuống giường.

Cởi chiếc áo khoác đang mặc.

"Nếu hôm nay không gặp tôi thì cô định làm gì?"

Ngủ, đi chơi,...

Tôi nghĩ có một số lựa chọn cho chuyện này.

"Mình sẽ đến thăm cậu vào một thời điểm khác ngoài Giáng sinh."

Có phải những gì đã xảy ra ngày hôm nay tình cờ?

"Chắc cậu cũng biết mình đã mua 2 chiếc bánh."

Khi tôi nhận được hộp, tôi có cảm giác rằng có nhiều hơn trọng lượng của một chiếc bánh bên trong.

Có vẻ như cô ta định cùng nhau ăn xong ở đây rồi mới về.

"Vậy tôi sẽ chuẩn bị đồ uống.

Làm như lần trước có ổn không?"

"Đương nhiên, cám ơn rất nhiều."

Tôi vào bếp và chuẩn bị cà phê.

"Cậu nhìn thật thu hút hơn khi kéo tay áo vào bếp đó"

"Cảm ơn lời khen của cô nhưng mà đây là điều cần thiết để tôi có thể tồn tại trong ngôi trường này thôi.

Tôi nghĩ cũng rất nhiều người giống tôi"

"Điều đó không phải phụ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người sao?

Mình thì không lo lắng về thức ăn ngay cả khi đó là đồ trong cửa hàng tiện lợi hay nhà ăn của trường."

"......Có lẽ tôi chỉ muốn nấu ăn."

"Nhưng mà chỉ tiếc là sau khi cậu về bên đó thì cũng không còn cơ hội để làm điều đó nữa đâu.

Thật đáng tiếc.

Ngay cả khi Ayanokouji-kun đạt đến trình độ chuyên nghiệp, thì với cái nơi sơn toàn trắng đó thì nó chỉ là chút tài lẻ vô dụng."

Cô ta đã đề cập đến nó nhiều lần hôm nay từ lúc còn ở Keiyaki.

"Thế cô đã tận mắt chứng kiến toàn bộ nó chưa?

Tôi đoán thứ cô biết cũng chỉ là một phần rất nhỏ trong cái bí mật khổng lồ về nơi tôi từng sống.

Ngay cả chủ tịch Sakayanagi cũng sẽ không dễ dàng tiết lộ tất cả những gì mình biết cho con gái mình đâu ha."

Mặc dù tôi quay lưng lại nên không thể nhìn thấy biểu hiện của Sakayanagi, nhưng cô ấy chắc chắn đang mỉm cười.

"Chà, có vẻ như mình đã nói phải điều không nên nói rồi nhỉ.

Cậu nói không sai, mình không biết rõ chi tiết về Whiteroom.

Nhưng ngay cả khi mình không biết thì không có nghĩa là mình không thể dự đoán được những gì đang và sắp xảy ra, phải không?"

"Phải.

Sau khi tôi tốt nghiệp hoặc thôi học, tôi sẽ được đưa trở lại Whiteroom với tư cách là một người cố vấn.

Và sau đó tôi được giao nhiệm vụ đào tạo một người kế nhiệm cho đến khi tôi không còn cần thiết nữa."

Cho đến gần đây, tôi không nghi ngờ gì về điều đó.

Nhưng bây giờ, nó hoàn toàn đã kết thúc.

Khi cân nhắc những ưu và nhược điểm của việc học 3 năm tại ngôi trường này.

Luôn luôn có một cái gì đó làm tôi cảm thấy thật kỳ lạ.

Tất nhiên tôi không biết thế giới bên ngoài.

Ngay cả khi người đàn ông tuyên bố rằng Whiteroom đã được khởi động lại, tôi cũng không có cách nào nghĩ về việc nên ở lại hay ra đi.

Trong khi mang cà phê đến Sakayanagi, tôi đã chuẩn bị thêm hai cái đĩa.

Đó là để chứa 2 chiếc bánh.

"Xem ra không biết có nên hy vọng thế nào về bánh này đây?"

"Mình không biết sở thích của Ayanokouji-kun.

Nhưng ngay cả khi lần này không thành công, mình sẽ tìm một cơ hội khác.

Mình nghĩ sẽ tốt hơn nếu thất bại, chỉ có thể mình mới có thể quay lại phòng cậu lần nữa"

Có thể nó thật sự không ngon và Sakayanagi cũng không ngại thừa nhận.

Có lẽ tôi nên nói dối và khen ngon ở đây.

"Cậu đừng có diễn làm gì, không qua mắt được mình đâu"

"Bị cô bắt bài rồi."

"Dù sao thì suy nghĩ thường ngày của cậu rất dễ đoán đó, Ayanokouji-kun."

Tôi chỉ mới học năm thứ hai và đó là khoảng thời gian sống với tư cách là một học sinh tầm thường, và Sakayanagi thừa biết điều đó.

Cô ấy dường như tính toán, cân nhắc cả về cuộc sống học đường lẫn tác động của những yếu tố bên ngoài đến tôi.

Khi tôi mở hộp, bên trong là hai chiếc bánh kem cổ điển.

"Cô mua ở đâu?

Đây không phải hàng đặt trước sao?"

Có một cái gì đó giống như logo của nhà sản xuất trên hộp.

Nó không giống như thứ mà bạn thường thấy ở cửa hàng tiện lợi hay siêu thị.

"Cơ bản mọi chuyện là như này.Mình định mua một món tráng miệng từ cửa hàng tiện lợi, nhưng trên đường đi, mình gặp một người bạn cùng lớp ---- Sawada-san vừa trở về từ Keiyaki.

Nó Cậu ta nói rằng vì tuyết mà chiếc bánh mua trực tuyến từ một cửa hàng nổi tiếng đã bị trì hoãn cho đến ngày hôm nay.

Nhưng cậu ấy dường như đã từ bỏ và ăn chiếc bánh vào dịp Giáng sinh.

Cậu ấy đang cân nhắc xem nên làm gì với nó.

Và thế là...."

"Cô đã lấy bánh từ Sawada?"

Tôi không thể tin rằng đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Không, nếu đó là Sakayanagi.

Cô ta có thể đã nhận được thông tin đó trước.

Nhưng thật nhàm chán khi hỏi câu hỏi đó.

"Mình đã thanh toán điểm cá nhân của mình đàng hoàng, nên đừng lo lắng.

Mình không biết Sawada-san muốn ăn hai miếng bánh một mình hay với một người cụ thể."

Xem ra có nhiều học sinh có những mối quan hệ bí mật trong ngôi trường này hơn tôi nghĩ

Sau đó, tôi bắt đầu nếm thử chiếc bánh mà Sakayanagi đưa cho tôi.

Tôi đã ăn bánh kem vài lần rồi nhưng bánh kem của cửa hàng nổi tiếng này thực sự rất khác biệt, đặc biệt là phần kem.

Nó ngon hơn nhiều so với chiếc bánh Mont Blanc lần trước.

"Có vẻ như nó khá hợp khẩu vị của cậu ha."

"Tôi còn chưa nói cái gì mà."

Tôi đã bị vạch trần rồi, nhưng tôi không thể dừng lại, vì vậy tôi tiếp tục cắn miếng thứ hai.

"Có những thứ cậu không cần nói ra thì mình cũng có thể hiểu được.

Dù đó không phải là điều bản thân mình muốn nên cảm xúc lúc này có hơi phức tạp."

Sakayanagi gật đầu hài lòng và đưa chiếc bánh vào miệng.

"Nhưng nó có vị rất ngon."

Sakayanagi trông hạnh phúc khi chấp nhận những gì mình phải chấp nhận.

Cả hai chúng tôi ăn bánh trong im lặng.

Khi đó là khoảng chín giờ, Sakayanagi nói.

"Tiếp theo, đi ra ngoài đi dạo một chút nhỉ?":

"Ra ngoài?"

Tôi có thể từ chối, tôi chỉ muốn đi tắm rồi ngủ.

Nhưng mà hiếm khi có cơ hội để đi dạo trên đường trượt tuyết, nên sẽ rất tuyệt nếu được đi dạo.

"Được rồi."

Không có lý do cụ thể nào để từ chối, vì vậy tôi quyết định chấp nhận lời đề nghị.

Hơn nữa, Sakayanagi dường như có điều gì đó muốn nói với tôi.

"Vậy mình sẽ đợi ở sảnh."

Sakayanagi chống gậy đứng lên, cho rằng tôi cần thay quần áo.

Sau đó, tôi chuẩn bị sẵn sàng để đi xuống với cô ấy.

Phần 5:

Sakayanagi đang đợi ở sảnh ký túc xá, đã gặp tôi và cả 2 bắt đầu đi dạo.

Vào giờ này, chúng tôi sẽ không gặp các học sinh khác.

"Bên ngoài thực sự rất lạnh ha."

Tuyết rơi kể từ đêm Giáng sinh và nhiệt độ thấp khiến tuyết tích tụ dày.

"Năm ngoái, mình đã nói rằng rất hiếm khi thấy tuyết, nhưng tuyết rơi đã hai năm liên tiếp."

Lượng tuyết dày khiến việc đi lại trở nên khó khăn nhưng Sakayanagi không hề phiền lòng mà còn tận hưởng.

"Nếu tuyết rơi quanh năm thì đó sẽ là một vấn đề.

Nhưng thỉnh thoảng, đó là một cảnh đẹp để thưởng thức."

"Cô thật sự không bị sao đó chứ"

"Tất nhiên, điều này sẽ làm mình đi kém hiệu quả hơn nhiều.

Nhưng cậu cũng không có gì phải lo cả.

Mình đã có kinh nghiệm đối phó trong những điều kiện khắc nghiệt hơn thế này."

Với vẻ tự tin, Sakayanagi bắt đầu giảng về kỹ thuật chống gậy đi trên tuyết.

Cô ấy nói như thể đang thể hiện một chiến lược, tràn đầy niềm vui và sự thích thú.

Nhưng từ góc nhìn của một người xem, nó rất nguy hiểm.

Khi tôi đang nghĩ về điều này, Sakayanagi đã cố gắng rút chiếc gậy chống bị mắc kẹt trong tuyết của mình ra, nhưng cô ấy dường như không thể rút nó ra và sắp mất thăng bằng.

Tôi đã nghĩ đến việc hỗ trợ và cẩn thận nắm lấy vai của Sakayanagi để ngăn cô ấy ngã.

"Nguy hiểm"

"Ah"

Khi tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ cảm thấy run sợ vì suýt ngã, Sakayanagi đã cười một cách khó hiểu.

"Cậu có vẻ thành thật ha, Ayanokouji-kun."

"Huh?"

Tôi không hiểu, Sakayanagi có gì vui từ chuyện này chứ?

"Mình tự tin rằng mình sẽ bước đi tốt, nhưng nguy cơ ngã sẽ tăng lên nếu mình cứ đi thế này trong 1 thời gian dài.

Tuy nhiên, mình nghĩ rằng nếu có vấn đề gì xảy ra, Ayanokouji-kun sẽ đỡ mình."

Trên thực tế, việc tôi mở rộng 2 tay như đã xác minh suy nghĩ của cô ấy.

Đó là lý do tại sao tôi không thể không mỉm cười.

"Không có gì tuyệt đối trên thế giới này, cô thực sự rất dũng cảm."

Nó giống như cố gắng nhảy bungee mà không tuân theo các quy định an toàn.

Điều đó nói rằng, miễn là tuyết đủ dày, bạn không phải lo lắng nhiều về việc bị thương.

"Vậy đêm hôm thế này gọi tôi đi dạo có chuyện gì?

"

"Cậu thật sự nghĩ vậy sao?"

Tôi gật đầu, và Sakayanagi hỏi với một nụ cười như thường lệ.

"Lớp A trông như thế nào trong mắt của Ayanokouji-kun?"

"Nó như thế nào à?"

"Hãy cứ nói ra suy nghĩ của cậu."

"Ra là vậy.

Đó là một câu hỏi đáng ngạc nhiên."

"Vậy..."

Sakayanagi có niềm tin tuyệt đối vào bản thân.

Tôi không mong cô ấy xin lời khuyên của tôi sẽ ảnh hưởng đến hướng đi của lớp.

"Đầu tiên, cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng tâng bốc hay vạch lỗi đối thủ sao?"

"Nếu Ayanokouji-kun coi lớp A là kẻ thù, thì mình cũng không bất ngờ đâu."

Nụ cười của Sakayanagi dường như nói với tôi "Điều đó cũng không vấn đề gì."

"Nhưng mình biết cậu sẽ trả lời thành thật"

"Tôi có thể nghe lý do không?"

"Cậu luôn nhìn mọi thứ một cách khách quan, ít nhất đó là điều mình nghĩ về cậu."

Sakayanagi dường như đã nhìn thấy những suy nghĩ mà tôi có trong đầu.

ĐÚng là trước đây cũng đã có những dấu hiệu như vậy nhưng có phải cô nàng thật sự đã quá tự tin rồi không?

"Có vẻ như cậu không gì để đánh giá lopws A đúng không?

Hay cậu thiếu tự tin khi không thể đưa ra câu trả lời của mình?"

"Thật là một câu hỏi ngu ngốc!"

Nhưng cuối cùng, tôi đã thể hiện nó bằng lời nói.

Lớp A dưới sự lãnh đạo của Sakayanagi, đã chiến đấu có trật tự một cách hiệu quả.

Những kẻ không cần thiết đã bị loại bỏ và những người có giá trị được giữ lại.

Thật vậy, họ đều đặn tích lũy điểm lớp.

Về cơ bản đó là một mô hình không vấn đề

Khả năng học tập cao, thể chất ở mức trung bình và các chỉ số khác không có thiếu sót đáng kể.

Nếu tôi đề cập đến một thiếu sót, không có học sinh nào thành thạo các kỹ năng đặc biệt.

Sakayanagi, người đang đi bên cạnh tôi, thẳng thừng chấp nhận lời của tôi và không bác bỏ.

"Thành thật mà nói, đó sẽ là câu trả lời mà bất kỳ ai cùng sẽ nói."

"Vậy thì, mình có thể nghe câu trả lời thật sự của Ayanokouji-kun không?"

"Tôi có thể nói gì chứ?

----"

Nó sẽ ít nhiều tàn nhẫn, nhưng có vẻ như Sakayanagi cũng muốn điều đó.

"Cô tự tin đến mức đề cao bản thân mình.

Cô sở hữu khả năng vượt trội so với các leader khác, vậy nên cô có quyền tự tin cũng không sai.

Nhưng vì cô luôn xem mình là thượng đẳng so với phần còn lại, điều đó khiến cô có một khoảng cách với bạn cùng lớp của mình.

"

Cô ta có thể kiểm soát mọi thứ trong lớp, nhưng điều này cuối cùng chỉ là thao túng.

Học sinh lớp A có ý thức tự giác cao và nếu dùng đúng cách họ có thể đóng góp rất nhiều vào sự tiến bộ của lớp.

Để làm như vậy, Sakayanagi với tư cách là leader phải thân thiết với các bạn cùng lớp của mình.

"Mình không cần điều đó, là người đứng đầu lớp thì những quyết định mình đưa ra không thể bị tình cảm xen vào.

Nếu quá gần gũi với người khác, cảm xúc sẽ nảy sinh.

Giống như khi đến lúc phải từ bỏ một con thú cưng dễ thương, sự chần chừ sẽ khiến cậu trở nên yếu đuối."

"Đó là cách lãnh đạo của cô, tôi không ó ý kiến."

Đó không phải là một câu trả lời sai.

Dù sao là người vạch ra chiến lược cho lớp đi lên, không thể nào để tình cảm cản trở.

"Mà cũng có một chuyện tôi quan tâm."

"Là gì?"

"Lý do gì phải theo dõi tôi?

Gần đây tôi đã cảm thấy rất nhiều ánh mắt của lớp A của cô.

Bây giờ tôi đang đứng trước mặt cô, sao chúng ta không thẳng thắn nói ra mọi thứ nhỉ ."

"Sai rồi.

Mình không ra lệnh cho ai theo dõi với Ayanokouji-kun."

Nó đã bị phủ nhận hoàn toàn.

"Thật vô nghĩa khi để những người không liên quan tọc mạch vào Ayanokouji-kun.

Dạo này có vẻ như cậu không ngại bị chú ý lắm thì phải.

Những người phát hiện ra rằng cậu đang che giấu sức mạnh của mình đang gia tăng theo thời gian rồi, phải không?

Mặc dù mình không yêu cầu nhưng có rất nhiều người thông báo cho mình về cậu"

Tất nhiên những nội dụng đó khong có gì đáng để bàn và không có lợi ích gì cho Sakayanagi.

Vì vậy, cô nàng khẳng định rằng nó là vô nghĩa

"Và cô để cho họ thích làm gì thì làm à?"

"Ai mà biết nhỉ, dù sao họ làm điều đó cũng chỉ đơn giản là muốn lấy được sự trọng dụng của mình.

Mấy người đó còn một chặng đường dài phía trước để nhận ra rằng đó là một hành động vô nghĩa."

Cho dù họ có làm bao nhiêu điều hữu ích, họ cũng không thể nhận được sự ưu ái của Sakayanagi.

Những tiếng gậy cứ kêu sột soạt trên tuyết, Sakayanagi và tôi đều bước đi mà không có bất kỳ dấu hiệu xuất hiện người khác.

"Đây là kết thúc cho chuyến đi bộ của chúng ta."

"Cô có thể tự mình về sao?"

"Vâng.

Cậu cứ về trước đi, Ayanokouji-kun.

Mình muốn ở lại một chút để hóng gió."

"Có nguy hiểm không?"

"Dù sao nếu có ngã thì cũng không phải là thương tích nặng".

Đúng rồi.

Tôi không phải lo lắng về việc gặp rắc rối.

"Có lẽ chúng ta sẽ không có dịp đi cùng 1 con đường như vậy trong năm tới.

Hy vọng cậu có những ngày cuối năm tốt đẹp."

"Ừ.

Chúc mừng năm mới."

Sau màn chào hỏi cuối năm, tôi quyết định nói lời chia tay với Sakayanagi.

Tôi bước một bước trên con đường đầy tuyết dẫn đến ký túc xá.

Tôi đi khoảng mười bước mà không nghe thấy tiếng bước đi của cô ấy.

"Ayanokouji-kun"

Nghe thấy mình bị gọi tên, tôi quay đầu lại.

Sakayanagi kéo khăn lên miệng trong khi nhìn sang đây, có vẻ như đang lạnh.

"Chuyện gì vậy?"

"Mình có chuyện này quên chưa nói với cậu, cậu sẽ nghe mình nói từ khoảng cách này chứ/'

"Tôi biết ngay là cô có điều muốn nói mà?"

Với khoảng cách được duy trì, tôi tiếp tục cuộc trò chuyện với Sakayanagi.

"Cậu biết mình có điều muốn nói sao?"

"Chỉ là trực giác thôi."

"Có những lúc mình cần dũng khí để nói ra.

Thứ duy nhất cho mình dũng khí là khoảng cách này."

Nó chưa đầy 10 mét.

Nó đại diện cho sự can đảm mà Sakayanagi cần để nói.

"Mình thích cậu"

Những từ này...

"Không phải là tình cảm nam nữ, mà là sự rung động đối với người khác giới"

Tôi lặng lẽ lắng nghe những lời thú nhận của Sakayanagi không sót 1 từ

"Chỉ thế thôi à?"

"Cậu không có gì muốn nói sao?"

"Vâng.

Không, không phải bây giờ.

Làm ơn, quay lại cũng được."

"Thật sự?"

Tôi muốn quay lại và bước một bước, nhưng cuối cùng lại dừng lại.

"Tôi có thể nói thêm một điều nữa không?"

"Vâng?"

"Cho đến nay, tôi đánh giá cao cô hơn cô tưởng đó, Sakayanagi.

Đó là lý do tại sao tôi muốn hỏi rõ cô."

Bây giờ, tôi có thể chắc chắn về chuyện này

"Cô có thể biến cảm xúc đó thành điểm mạnh thay vì điểm yếu không?"

Sakayanagi khôn ngoan sẽ có thể hiểu được.

Vì vậy, không cần phải giải thích không cần thiết.

"Thật là một câu hỏi ngu ngốc"

Sakayanagi đáp lại với một nụ cười.

Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt cô ấy vẫn tỏa sáng mạnh mẽ.

Phần 6:

Sau khi Ayanokouji rời đi, Sakayanagi lặng lẽ mỉm cười với đôi má ửng hồng.

"Nghĩ lại thì vào ngày bế giảng học kỳ hai.

Mình, cậu ấy và ichinose đã có một cuộc thảo luận nhỉ?"

Một tiếng thì thầm, như thể nó sẽ bị gió thổi đi.

"Cứ tưởng là mình có thể dạy cho cô ấy nhiều thứ nhưng hóa ra không phải như vậy"

Khoảnh khắc Sakayanagi hoàn toàn nhận thức được tình cảm của mình.

Trong đêm tuyết rơi, Sakayanagi tiếp tục nói chuyện một mình.

" Ayanokouji-kun là kẻ thù mà mình phải đánh bại"

Đây là sự thật.

Sự thật là sự thật, không có gì phải giả dối cả.

"Mình là một thiên tài bẩm sinh, không thể nào thua một thiên tài nhân tạo như cậu ta được."

Đây là chân lý.

"Nhưng, ngoài sự khao khát rằng phải đánh bại cậu, một sự khao khát khác đã xuất hiện.

Cậu ta có nhận ra điều đó không?"

"

Bóng lưng của Ayanokouji giờ đã không còn nhìn thấy nữa.

Lời không thể nói ra cũng đã nói.

Một lần nữa cất lên thành lời.

"Mình thích cậu"

Đây là điều mà Ichinose-người giống như một thứ rác rưởi bên đường đối với Sakayanagi, tự nhận thức được.

"Ngay cả khi mình truyền đạt cảm xúc của bản thân một cách rõ ràng, cậu sẽ không bị ảnh hưởng, phải không?

Đó là lý do tại sao cô nàng không cần những từ mạnh mẽ hơn để truyền đạt nó trực tiếp.

Không cần cảm thấy sợ được chấp nhận hay không.

"Đúng vậy.

Ayanokouji-kun luôn là như vậy.

Cậu ta là kiểu người không khó chịu vì những điều tầm thường như thế này."

Thông thường, các cô gái trẻ sẽ bị tổn thương và gặp rắc rối vì điều đó.

Tuy nhiên, Sakayanagi thì ngược lại.

Có khí chính vì điều này mà Ayanokouji chú ý hơn đến cô ấy

"Dù là mình hay bất cứ ai khác, cậu đối xử với mọi người trong trường này như những đứa trẻ.

Cậu nghĩ rằng có thể làm bất cứ điều gì mình muốn và rõ ràng cậu ta thật sự đã làm được"

Từng bước một trên mặt đất đầy tuyết.

Các chi tiết về kế hoạch của Ayanokouji dần đã được bóc tách.

Một thế cục mới sẽ được hình thành khi bước vào học kỳ 3

Sẽ thật vô nghĩa nếu cứ tiếp tục để cho con người đó muốn làm gì thì làm

Vậy thì phải làm gì?

Câu trả lời đã quá rõ ràng

Phải cản đường đối phương

Nhất định phải xem biểu cảm bối rối của cậu ấy.

Cố gắng làm cho Ayanokouji hiểu rằng tính toán của cậu ta không còn là hoàn hảo như những ngày đầu nữa

Nhất định phải lôi ra được những cảm xúc ẩn sâu bên trong con người đó, hủy hoại cậu ta dần dần, đó là cách cô nàng thế hiện tình cảm với người mình thích

"Xin lỗi nha.

Kế hoạch hoàn hảo của cậu đã sai kể từ kỳ thi đảo hoang."

Thật hấp dẫn khi nói hết mọi thứ ra, nhưng đó vẫn là một bí mật.

Là bởi vì bạn không biết, bởi vì bạn không thể dự đoán, điều đó sẽ làm nó vui hơn trong tương lai.

"Mình hứa rằng cậu sẽ có được nhiều thứ bất ngờ vào học kỳ tới."

Sakayanagi nóng lòng muốn xem Ayanokouji sẽ có kế hoạch gì

"Thật mong đợi vào học kỳ 3 quá đi ..."
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 4: Chuyển động nhẹ nhàng


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Những ngày cuối năm đã đến gần, sáng ngày 28 tháng 12.

Tôi nhìn vào chiếc điện thoại cạnh giường và có một tin nhắn từ khoảng 30 phút trước đó lúc 7 giờ sáng.

Đó là tin nhắn từ Kei, nói với tôi rằng cô nàng đã hồi phục.

Tôi nhìn vào điện thoại của mình, thay đổi tư thế sang nằm sấp.

"Cậu dậy chưa?"

Sau khi gửi tin nhắn này, nó đã được đọc trong vòng chưa đầy 3 giây.

Tôi có thể dự đoán rằng cô ấy đã chờ đợi câu trả lời bằng điện thoại của mình.

[Mình dậy rồi]

Kể từ khi Kei bị cúm, tôi chỉ liên lạc với cô ấy vài lần để xác nhận tình hình sức khỏe.

Là vì mới hồi phục lại hay khoảng thời gian vừa qua khiến cho tình cảm của cô ấy với tôi phai nhạt?

Không thể cảm nhận được vẻ ngoài tràn đầy năng lượng thường ngày của cô ấy thông qua tin nhắn.

"Hôm nay mới có bận gì không?"

Tôi đã cố gắng hỏi trước.

Nếu câu trả lời là không, tôi sẽ mời Kei đi chơi......

[Mình xin lỗi.

Mình sẽ đi chơi với Maya-san.

Mình muốn trả ơn vì cậu ấy đã động viên và hỗ trợ mình trong thời gian bị bệnh.

Mình có thể làm điều đó không?]

Tôi không thể bảo cô ấy không thể làm được.

Đó là một ưu tiên và quan trọng.

Nếu cô ấy dành ưu tiên cho tôi mà không có sự cân nhắc đến những gì Satou đã làm, thì một tình bạn thực sự sẽ không thể tồn tại.

Tất nhiên, tôi cũng không nên đưa cô nàng vào thế khó khi phải đưa ra quyết định.

"Mình hiểu rồi.

Vậy tối nay chúng ta gọi điện nói chuyện nhé?

Khoảng chín giờ, mình thật sự có điều quan trọng muốn nói."

Giáng sinh mà tôi đã lên kế hoạch dành cho cô ấy đã thất bại và chiến tranh lạnh vẫn còn đó

Có rất nhiều thứ phải giải quyết khi mọi người đang trong mối quan hệ bạn trai - bạn gái trước khi mọi thứ trở nên càng tệ hơn

Sau khi tôi gửi tin nhắn, tôi ngay lập tức nhận được hồi đáp.

[Mình sẽ chờ cậu]

Dù sao, có vẻ như Kei đang hồi phục, đó mới là điều quan trọng nhất.

Có thể tôi có thể vẫn cần cô ấy trong tương lai.

Giờ thì vấn đề bây giờ là cần làm gì để giết thời gian hôm nay.

Cho đến nay, tôi không có kế hoạch cho cả ngày, dù là đến phòng tập thể dục hay dành cả ngày trong phòng.

Nếu có thể tôi không muốn đụng độ Kei và Satou.

Vì vậy, tôi ngay lập tức loại bỏ lựa chọn tập gym mà tôi đã nghĩ đến trong giây lát.

Chính vì thế tôi quyết định sẽ đến Keiyaki.

Nếu Kei và Satou chú ý đến tôi, họ sẽ quá phân tâm để tận hưởng, phải không?

Ngay khi tôi định gửi tin nhắn để nói với Kei rằng tôi sẽ ở trong phòng cả ngày hôm nay thì điện thoại của tôi reo lên.

Lúc đầu tôi nghĩ đó có thể là Kei, nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng không có tên trên đó.

Tuy nhiên, tôi nhớ số điện thoại này

Tôi nên làm gì?

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc.

Tôi muốn xem điện thoại sẽ đổ chuông trong bao lâu, nhưng không có dấu hiệu sẽ dừng lại, vì vậy tôi quyết định bắt máy.

[Còn ngủ à?]

Trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, Ryuuen đã bày tỏ sự không hài lòng của mình ở đầu dây bên kia.

"Tôi đang trong phòng tắm"

[Tao thì tao không nghĩ vậy.

Tính lơ bố mày chứ gì?]

Hay thật.

Hết Sakayanagi rồi đến cả Ryuuen giờ đều có thể đọc được những suy nghĩ hàng ngày của tôi.

[30 phút sau gặp nhau tại lối vào phía bắc Keiyaki]

Cậu ấy dường như không quan tâm đến những lời bào chữa như vậy, và chỉ truyền đạt những gì mình đã quyết định.

"Cậu không quan tâm lịch trình hôm nay của tôi à, tôi rất là bận đó."

[Thế nhá]

Dù tôi có đồng ý hay không, Ryuuen vẫn ép buộc yêu cầu và sau đó đơn phương cúp điện thoại.

"Như thường lệ, chẳng chịu nghe gì cả."

Nhưng không cần phải ngạc nhiên.

Đó chỉ là một hành động bình thường phù hợp với tính cách của Ryuuen.

Phần 1:

Mùa tuyết đã qua và lớp tuyết dày tạo nên những hoa văn đẹp mắt khi tan chảy.

Vẫn còn tuyết sót lại, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.

Nhân tiện, không biết lý do gì Ryuuen lại gọi cho tôi vào thời điểm này trong năm.

Từ cuộc thảo luận chiến lược tại lễ hội trường, tình cờ được xếp vào cùng một nhóm trong chuyến dã ngoại.

Nhưng sau đó, tôi không nghĩ có bất kỳ tương tác đặc biệt nào với cậu ấy nữa

Trong kỳ nghỉ đông, có vẻ như sẽ không có chủ đề nào liên quan đến các kỳ thi.

Không biết chuyện gì đang xảy ra, tôi đến lối vào phía bắc của Keiyaki gần sát với thời gian như đã thỏa thuận.

Trước mắt tôi không phải là Ryuuen mà là một người khác khoanh tay dựa lưng vào tường.

"Katsuragi?

Không phải ngẫu nhiên chứ?"

Trung tâm mua sắm vẫn chưa mở cửa.

Không có lý do gì để chờ đợi vào thời điểm này trừ khi bạn muốn là người đầu tiên bước vào.

"Cậu được Ryuuen gọi ra phải không?

Tôi cũng vậy."

Nếu Katsuragi cũng được gọi ra, có vẻ như đó chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường.

"Ngay khi có chuyện gì xảy ra, hắn sẽ đơn phương gọi tôi ra ngoài.

Đó là một thói quen xấu của Ryuuen."

Katsuragi-người chuyển từ lớp A sang lớp của Ryuuen, chủ yếu hành động cùng với Ryuuen.

"Có vẻ cậu đang dần giống với cố vấn hơn rồi đấy.

Ryuuen dường như cũng tin tưởng cậu."

"Tôi cũng mong là như vậy"

Mặc dù đối phương không thể hiện sự hạnh phúc của mình, nhưng dường như cũng không hoàn toàn khó chịu.

"Vậy lý do gọi tôi ra đây là gì?

"Ai biết?

Hỏi Ryuuen ấy."

Katsuragi-người cũng bị gọi đến dường như không biết rõ mục đích

"Dù nghĩ kiểu gì cũng là một ý định xấu, cậu có thể cảm nhận được điều đó, phải không?"

"Tôi cũng cảm thấy đúng là có gì đó rắc rối."

"Mà thôi, kệ đi"

"Liệu nó có khiến mọi thứ rắc rối hơn không?"

"Với những học sinh bình thường là như vậy.

Khi Ryuuen thỉnh thoảng nhắc đến tên cậu, đó luôn là lời khen ngợi hết lời.

Điều này chứng tỏ rằng hắn nghĩ rằng bây giờ cậu không phải là đối thủ mà là đồng minh."

"Khen sao?......

Tôi không nghĩ ra luôn đó."

"Xóa sổ hắn!

Đè bẹp hắn!

Giết hắn!

Đó đều là những lời khen tuyệt vời, phải không?"

"Đó không phải là một lời khen (sanji), đó là một bi kịch (sanji)."

Nửa đùa nửa thật, khóe miệng Katsuragi khẽ nhếch lên.

"Không có ai bên ngoài lớp học có thể khiến cậu ấy thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình như vậy.

Vì vậy, sự hiện diện của cậu cũng rất quan trọng đối với tên đó"

Mặc dù Sakayanagi có thể ngang hàng với cậu ta theo một nghĩa nào đó, nhưng cô ấy là đối thủ cần phải bị đánh bại vào lúc này.

Vậy nên khó mà nói họ có thể giao tiếp chân thành với nhau

"Nhưng một lần nữa, mặc dù đó là một kỳ thi đặc biệt lần này có yếu tố thuận lợi, nhưng lớp cậu đã có thể đánh bại lớp của Sakayanagi.

Hy vọng cô ấy có thể sớm lấy lại tinh thần của mình."

"Sakayanagi đã thua sau khi đã làm tất cả những gì có thể làm, vì vậy thất bại này không có tác động gì lớn đến cô ta.

Chúng tôi chỉ chiến thắng bằng cách đạp gió rẻ sóng với nhiều điều kiện thuận lợi trong tay."

"Đạp gió rẻ sóng à.

Nhưng nếu không có năng lực thì dù có thuận gió cũng không thể thắng kỳ thi đặc biệt này."

Katsuragi ca ngợi chúng tôi vì đã chiến thắng mà không nghi ngờ gì về sức mạnh của lớp.

"Còn phía cậu thì sao?

Có vẻ mấy người đã thất bại trước lớp Ichinose."

"Lớp Ichinose có thái độ nghiêm túc đối với bất kỳ kỳ thi đặc biệt nào và trung thành với những điều cơ bản.

Và kỷ luật của họ cũng rất tốt."

"Những người trong lớp tôi hiện tại rõ ràng là học lực kém hơn so với các lớp khác, nếu không muốn sau này gặp phải càng nhiều bất lợi trong chiến đấu, cần phải thay đổi càng nhanh càng tốt"

Mặc dù vấn đề này rất dễ nhận ra, nhưng rất khó để cải thiện nó.

Khả năng học tập không phải là thứ có thể thành thạo trong một sớm một chiều.

"Trong kỳ thi đặc biệt lần trước, tôi đã nói rằng chúng tôi nên từ bỏ việc quấy rối trước mắt và cải thiện học lực của cả lớp, nhưng Ryuuen dường như không nghe tôi".

Nếu bạn không thể giành chiến thắng bằng phương pháp tấn công trực diện, bạn có xu hướng sử dụng các phương pháp hèn hạ hoặc tấn công bất ngờ.

"Tuy nhiên, chỉ chừng đó sẽ không giải quyết được tình thế tiến thoái lưỡng nan hiện tại.

Con người rất thú vị, và trong tiềm thức họ sẽ luôn tìm thấy sự tương đồng với nhau.

Có một số học sinh được coi trọng, nhưng cũng có một số học sinh hầu như không được sử dụng, giống như Ryuuen thì thích dùng những người chỉ biết động tay động chân và nghe lời".

"Không phải chỉ là vấn đề sức mạnh thôi sao?"

Những học sinh như Ishizaki và Albert đều là những người có thể chất tốt, dễ phục tùng và tương đối dễ dính vào những việc làm xấu xa.

Đối lập điều này có những người đứng lên phản đối và ác cảm với những hành động xấu xa của cậu ta.

Đương nhiên là Ryuuen sẽ coi trọng những người ở nhóm đầu hơn.

"Phải.

Tất nhiên, vẫn còn rất nhiều người không được cậu ta trọng dụng.

Họ là một nguồn nhân lực có thể khai phá, phải không?"

"Không sai."

"Vì vậy, tôi nghĩ rằng đối với những học sinh không được Ryuuen sử dụng thường xuyên, có thời gian rảnh rỗi.

Tôi có thể chủ động dạy họ học.

Tất nhiên, tôi không ý định nói với cậu ta."

Nếu lời đó lọt vào tai Ryuuen, tên đó sẽ mắng Katsuragi vì đã làm mấy thứ không cần thiết.

Nhưng ngay cả khi bề ngoài tỏ vẻ tức giận, thì trên thực tế, cậu ta sẽ không ngăn cản hành động của Katsuragi.

Ryuuen đã phát triển lớp đến thời điểm này, nên cũng biết ưu nhược của phương án của đối phương.

Lý do chi nhiều điểm để kéo Katsuragi về cũng là cần có người chia sẻ gánh nặng phát triển lớp mà

"Có nên nói với tôi một chuyện quan trọng như vậy không?"

"Tôi cũng không hiểu sao mình lại nói ra nữa.

Đôi khi tâm sự những bí mật với người khác có thể giải phóng căng thẳng"

"Tôi có thể sẽ nói với Ryuuen đó"

"Nếu cậu thật sự làm điều đó thì tôi cũng chỉ có thể trách mình không có mắt nhìn người."

Vào lúc đó, Katsuragi ngừng di chuyển và hướng ánh mắt về phía sau lưng tôi.

"Cái tên kiêu ngạo đó đến rồi.

Cậu ta dường như không có chút gì là hối lỗi về sự chậm trễ của mình."

Katsuragi không còn dựa lưng vào tường nữa, tôi nhìn theo mắt của cậu ấy và thấy Ryuuen đang chậm rãi đi về phía này.

Có một chiếc túi nhựa trên tay trái, có lẽ là từ cửa hàng tiện lợi.

"Có vẻ như tất cả đều đến đủ rồi ha?'

"Trước tiên cậu nên xin lỗi Ayanokouji trước đã?"

"Sủa cái gì vậy, trọc?

Nó phải biết ơn tao vì đã kéo nó ra khỏi cái phòng chán ngắt của mình mới đúng ấy"

Mặc dù được Katsuragi yêu cầu xin lỗi, tên này vẫn tiếp tục hành xử như không có chuyện gì xảy ra.

Katsuragi và tôi nhìn nhau một lúc.

Ryuuen vừa đi vừa lấy chiếc burger ra khỏi túi nhựa và nhét chiếc túi rỗng vào túi của mình.

Cậu ấy dường như chưa ăn sáng, xé mở lớp bọc và bắt đầu ăn.

"Đợi bố ăn sáng đã"

Katsuragi ngạc nhiên và khó chịu

"Dù sao thì sao lại gọi tôi và Ayanokouji đến đây?"

Katsuragi hỏi với giọng khó chịu, nhưng bên kia dường như không có ý định trả lời và chỉ nhai trong im lặng.

Lặp đi lặp lại hành động đó nhiều lần cho đến khi no bụng rồi mới bắt đầu nói.

"Tao đã nghe về một vài thứ bất ngờ ở học kỳ 3 sắp tới và muốn chia sẻ điều đó cho tụi mày.

Nghe nói rằng vào học kỳ ba, sẽ có một trận chiến kinh thiên động địa giữa các lớp với nhau"

"Ý cậu là kỳ thi cuối kỳ ấy hả?

Nó thì có gì mà bất ngờ chứ?"

Theo nhiều cách, mọi người đều cảm nhận rằng kỳ thi cuối năm học sẽ đặc biệt tàn bạo.

Tôi không nghĩ Ryuuen gọi chúng tôi đến đây đặc biệt để truyền đạt điều gì đó mà tất cả chúng tôi đều biết.

"Không chỉ là về kỳ thi cuối năm, phải không?"

Tôi xen vào sau một chút ngập ngừng trước câu trả lời của Katsuragi.

"Mày nghe được gì đó rồi phải không, Ayanokouji?"

"Tôi nghe nói có khả năng có học sinh sẽ bị đuổi trong kỳ thi đặc biệt được tổ chức vào đầu học kỳ 3.

Tôi cũng không biết thông tin đó thực hư ra sao."

Ryuuen hẳn đã phát hiện ra điều gì đó tương tự, càu nhàu một cách tự mãn khi nghe câu trả lời của tôi.

"Nhân tiện, mày đã nghe về điều này khi nào?"

"Ba ngày trước, ngày 25 tháng 12, từ Kiryuin–senpai của lớp 3B."

"Ờ, tao cũng được 1 thằng ất ở nào đó tên Toyama bảo là lớp trưởng lớp 3D gửi tin nhắn vào hôm đó luôn."

"Ngay cả khi đó là một bài kiểm tra có nguy cơ đuổi học, tại sao nó lại thông báo với Ryuuen và Ayanokouji gần như cùng một lúc?"

"Chỉ là tình cờ......

Hay là..."

"Nhà trường ra lệnh tiết lộ thông tin vào lúc này đúng không?"

Sự phỏng đoán dần dần trở thành sự chắc chắn, và Ryuuen cắn một miếng bánh mì của mình.

Lớp B của Horikita là lớp B của Kiryuin báo tin.

Lớp D của Ryuuen là lớp D của Toyama báo tin.

Tính nhất quán giữa lớp của người nhận và của người báo tin cũng là một mối quan tâm.

Cũng có thể đoán rằng lớp A của Sakayanagi và lớp C của Ichinose cũng được biết đến thông qua các lớp tương ứng của năm 3.

"Nhưng chúng ta có thể thực sự chắc chắn không?

Nó có thể là một tin đồn được lan truyền bởi ai đó trong năm ba, phải không?

Chúng ta đang ở giữa kỳ nghỉ đông mà."

"Đó là lý do tại sao nó là sự thật."

Vì đang là kỳ nghỉ đông nên sự căng thẳng của học sinh bị gián đoạn và họ có thể tận hưởng những ngày của mình trong bầu không khí thoải mái.

Nếu đây là tin đồn, nó sẽ chỉ sớm đưa mọi người vào tình thế nguy cấp, sẽ không có nhiều tác dụng.

Cũng không thực tế lắm nếu mong đợi tạo ra căng thẳng ở mức độ tinh thần.

"Cảnh báo về một cái gì đó nguy hiểm xảy ra chăng?

Nghĩ về nó theo cách đó thì tự nhiên hơn, phải không?"

Từ thông tin mà tôi và Ryuuen chia sẻ, Katsuragi bình tĩnh phân tích nó.

Nếu tin nhắn được gửi từ các lớp năm 3 đến những lớp cụ thể, đó sẽ là một lời giải thích rõ ràng.

"Có ai khác đã nhận được thông tin như vậy không?"

Tôi lắc đầu trước câu hỏi của Katsuragi, và việc Ryuuen không trả lời chính là câu trả lời.

Nếu Ishizaki và những người khác biết về nó, họ sẽ báo cáo với Ryuuen.

"Một đại diện từ mỗi lớp sẽ được chọn để thông báo cho kouhai của lớp dưới...

Có thể là như vậy lắm."

"Mặc dù chưa có xác nhận, nhưng cứ cho rằng Sakayanagi và Ichinose cũng đã nghe về nó.

Cho dù có tiếp cận thế nào đi nữa thì chắc chắn họ cũng phần nào hiểu được ẩn ý, phải không?"

"Nhưng đó mới là vấn đề.

Tại sao Ayanokouji là là người của lớp 2B nhận được thông tin?

Không phải Horikita sao?

Hoặc nếu Ryuuen được chọn một cách tình cờ, thì có thể những học sinh khác ngoài Sakayanagi và Ichinose cũng được chọn...

Không , điều đó là không thể."

Giả thuyết mới được thiết lập trên đường đi, nhưng bị chính Katsuragi bác bỏ.

"Cuối cùng, nhà trường sẽ giữ thái độ trung lập.

Nếu muốn bắt đầu bằng một lời cảnh cáo, họ chỉ nên thông báo trước cho những người đứng đầu lớp.

Ít nhất, cần phải kiểm tra xem những học sinh khác có hiểu hay không"

"Mặc dù Suzune đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng không có gì ngạc nhiên khi cả trường hay học sinh lớp 3 nghĩ rằng Ayanokouji là leader.

Có gì phải ngạc nhiên thế, nó giao lưu với cộm cán của năm 3 suốt mà"

Đúng là gần đây có nhiều cuộc trò chuyện với Nagumo và Kiriyama, những người có liên quan đến hội học sinh.

Nhưng Kiriyama, tôi chắc rằng anh ấy sẽ chọn Horikita.

Quan trọng hơn, việc cử Kiryuin là người đi thông báo cho tôi cũng là một điều phải suy nghĩ.

Có thể từ đầu nhà trường đã chỉ đạo các leader năm 3 truyền tin cho các leader năm 2.

Kiriyama chắc chắn sẽ thông báo cho Horikita, nhưng đã bị Kiryuin nghe lén và đi thông báo cho tôi chăng...

Tôi không chắc liệu đây có phải là lời giải thích đúng cho chuyện này hay không, nhưng vì tôi đã được thông báo, nên hiển nhiên là tôi có nghĩa vụ và cần phải chuyển nội dung cho Horikita.

"Giả sử năm ngoái cũng xảy ra chuyện như vậy.

Liệu đây có phải là một phần gì đó trong bài kiểm tra không?"

Katsuragi lẩm bẩm và sắp xếp lại các dữ kiện rời rạc.

"Vào học kỳ ba, các kỳ thi đặc biệt được tổ chức hai lần vào đầu và cuối tháng Giêng, một lần vào đầu tháng 3 theo kiểu bỏ phiếu.

Và kỳ thi đặc biệt cuối kỳ."

Năm nhất có ba lần, năm hai có bốn lần.

Đây là thứ có thể lấy ra tham khảo.

Tuy nhiên, tất cả chỉ là suy đoán.

Không có những thứ như kỳ thi bỏ phiếu trong lớp trong năm nhất của bọn tôi là ví dụ.

Nếu một kỳ thi như vậy không tồn tại, thì các kỳ thi đặc biệt được tổ chức trong học kỳ ba được tính tổng cộng là 3.

Nhưng năm ngoái là năm ngoái, cuối cùng, nó nhiều nhất cũng chỉ là tham khảo.

Trong trường hợp cực đoan, ngoại trừ các kỳ thi viết, có thể sẽ không có một kỳ thi đặc biệt nào vào cuối năm.

Mặt khác, không thể nói rằng có nhiều hơn bốn mà là năm hoặc sáu kỳ thi đặc biệt.

"Hình như hồi đó Sakayanagi đã đuổi Totsuka, phải không?

"Đúng thế."

Khuôn mặt của Katsuragi lập tức tối sầm lại khi nhớ về những chuyện đã xảy ra.

Ryuuen, người đã ăn xong chiếc burger của mình, vui vẻ tiếp tục với những lời của Katsuragi.

"Tùy tình hình, chắc cũng phải có đâu đó 1 hay 2 đứa ăn chổi"

Cũng giống như dự đoán đơn giản này, tốt nhất là nghĩ rằng thực sự có một rủi ro tương ứng.

"Tôi hy vọng sẽ không có học sinh nào phải ra đi."

"Mày to hình lớn tướng mà sao nghĩ như bọn tiểu học vậy.

Năm học của chúng ta vẫn còn rất nhiều học sinh, kỳ này cho đi đấu đó 5-10 đứa cũng chẳng thiệt hại là bao đâu."

Đối mặt với Katsuragi đang lo lắng cho các bạn cùng lớp của mình, Ryuuen lại cho thấy suy nghĩ ngược lại.

"Đừng quên rằng cậu cũng có nguy cơ trở thành mục tiêu, Ryuuen"

"Cái đó tao thừa biết.

Sakayanagi hoặc Ichinose, xem thử 2 con quỷ cái đó đuổi tao thế nào"

"Nếu là giặc ngoài thì đã không sao, nhưng đến cả người trong lớp cũng muốn đuổi cậu thì đó là vấn đề lớn đấy"

Đối với Ryuuen-người luôn gây thù chuốc oán, tôi chắc rằng có rất nhiều người trong lớp ghét cậu ta.

Tuy nhiên tên này không phải là loại người sẽ cảm thấy khó chịu về điều đó.

"Lần trước nói rồi, đứa nào dám đuổi tao thì tao cho nó đoàn tụ với gia định sớm"

"Thật là...

Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu quyết định đuổi bất cứ ai trong lớp, tôi sẽ là người đầu tiên phản đối."

"Ngon làm thử tao xem nào"

Điều đó có nghĩa là nếu Katsuragi cản trở Ryuuen, thì cậu ta sẽ không được dung thứ.

Tuy nhiên, nếu kiểm soát tốt mọi thứ ở mức độ nào đó, Katsuragi có thể hoạt động như lớp phòng thủ cuối cùng nhằm không để Ryuuen đi quá xa.

Nhưng - vẫn còn điều gì đó mà tôi không hiểu.

Katsuragi, người đang bước sang một bên, với vẻ mặt nghiêm túc.

Nếu chỉ là một cuộc kiểm tra đặc biệt sắp diễn ra, thì không cần phải kéo cả 3 người ra đây như thế này.

Chắc chắn cậu ta có một mục đích ẩn.

"Kỳ thi đặc biệt tiếp theo.

Nếu có quy tắc một chọi một, tao nhất định sẽ làm gỏi Sakayanagi."

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi và Katsuragi, Ryuuen nói vậy.

"Cậu muốn gì, Ryuuen?

Cậu không hài lòng với cuộc đối đầu giữa 2 lớp vào cuối năm học sao?"

"Mày không chịu được thì tốt nhất vào chùa tu luôn đi.

Tao mà đã làm là phải đại khai sát giới, chơi cho con què đó không kịp ngóc đầu lên được"

Vì đối thủ đã được chỉ định, điều đó có nghĩa là tôi không nên can thiệp.

"Ngay cả người đang bám sát với lớp Sakayanagi như Horikita nếu được chọn cũng sẽ không muốn đối đầu với lớp Sakayanagi.

Hiện tại, nếu đó không phải là một bài kiểm tra về tinh thần đồng đội, thì sẽ không có lợi gì khi đối đầu với Sakayanagi-người có đánh giá tổng thể ở mức cao."

Nếu chúng ta so sánh lớp Sakayanagi với các lớp còn lại thì lựa chọn phù hợp nhất sẽ là lớp của Ichinose, phải không?

"Không nên xem thường lớp A vào thời điểm này.

Nếu nó là một bài kiểm tra năng lực học tập như lần trước, lớp A sẽ là kẻ thù khó nhằn nhất."

Dù sao đi nữa vẫn không nên xem thường lớp Sakayanagi.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, Ryuuen vẫn muốn mạo hiểm và chiến đấu.

"Sakayanagi là cái thá gì chứ?

Tao có thể vặt nốt cái giò còn lại của nó bất cứ lúc nào tao muốn.

Tao không muốn nhắc lại thêm lần nữa đâu, hiểu chưa hả?"

"......Tôi không thể đồng ý với điều đó"

"Thế ý mày là giờ chúng ta lại tiếp tục chọn Ichinose à?

Con ả đó giờ còn phiền phức hơn nhiều."

Có vẻ như Ryuuen đã nhận thấy rằng Ichinose đang thay đổi chóng mặt.

Việc thay đổi nhận thức về quan điểm của Katsuragi là thực sự cần thiết.

Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn chưa thấy thuyết phục về việc đánh giá Sakayanagi của đối phương

"Ichinose đúng là một đối thủ rắc rối, nhưng Sakayanagi vượt trội hơn đánh giá tổng thể.

Dù thế nào đi nữa thật khó để tưởng tượng rằng Ichinose lại ở trên cơ Sakayanagi.

Dù sao, chúng ta nên chờ xem thông tin gì mới được công bố vào đầu học kỳ 3"

Những gì Katsuragi nói không phải để coi thường Ichinose, mà muốn nói rằng trước tiên họ nên quan sát kỹ trước khi quyết định chọn ai và cách chiến đấu.

Đây là một gợi ý rất tốt.

"Không quan trọng lý do là gì, phải không?

Ryuuen chỉ đơn giản là muốn chiến đấu với Sakayanagi đúng chứ"

"Đó là lý do khiến tôi vô cùng đau đầu.

Với tư cách là leader của lớp, ít nhất cậu ta nên chọn phương pháp có cơ hội chiến thắng cao hơn.

Thách đấu với một đối thủ mạnh vào thời điểm này chẳng khác nào kéo mọi người đi chết."

Cả ba chúng tôi vừa đi dạo quanh Keiyaki vừa nói chuyện.

Có vẻ như tôi sẽ không được giải thoát trong một thời gian.

Phần 2:

Cây thông Noel khổng lồ ban đầu được trang trí ở sảnh trước.

Bây giờ nó đã bị dỡ bỏ, chỉ để lại một khoảng trống, Karuizawa nhìn với vẻ mặt u sầu.

"..."

Cô nàng không khỏi thở dài thườn thượt.

Satou, người vừa đến địa điểm đã hẹn, gọi Karuizawa từ phía sau

"Cậu đợi lâu chưa, Kei-chan?"

"Ah, Maya-chan.

Mình cũng chỉ vừa mới đến thôi"

Karuizawa đã bình phục hoàn toàn nên mời Satou đi chơi vào ngày 28.

Như đã giải thích với Ayanokouji, cô nàng đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Satou trong thời gian bị cúm.

Cần thứ gì, thiếu thứ gì.

Satou đến luôn sẵn sàng tiếp tế

Khi cảm thấy cô đơn, Satou sẽ là người đầu tiên trả lời tin nhắn của cô ấy.

Khi nhiều lần muốn liên lạc với Ayanokouji nhưng không đủ can đảm và buồn bã, Karuizawa cũng tìm đến cô ấy.

Thế rồi, trước lời mời đột ngột của Karuizawa, cô ấy không hề tỏ ra nghi ngờ mà sẵn sàng đồng ý.

"Xin lỗi vì đã đột ngột gọi cho cậu"

"Không, làm gì có chứ.

Dù sao thì, chúc mứng Kei-chan đã bình phục."

"Cảm ơn, nhưng chỉ là cảm cúm thôi mà, không cần phóng đại vậy đâu"

"Vẫn có người ốm nặng vì cúm đó"

Khi Karuizawa hồi phục, Satou vui mừng như một đứa trẻ và ôm lấy cô nàng.

"Có lẽ mình hơi tọc mạch......

Cậu cũng nói với Ayanokouji-kun rồi, đúng không?

Về việc hồi phục ấy"

"Ừ.

Và cậu ấy có chuyện muốn nói với mình và tối nay."

"Vậy thì tốt quá rồi"

Satou cho rằng mọi chuyện đều ổn và họ đã làm lành.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Karuizawa, cô ấy lập tức thu lại nụ cười.

"Ngay cả khi cậu ấy muốn gặp mình, cũng không rõ tương lai sẽ ra sao......"

"Tương lai không rõ ràng gì chứ.......

Chỉ là một cuộc chiến nhỏ thôi mà, phải không?"

Satou cũng không nghĩ lần này người bạn thân của mình lại nghiêm trọng hóa mọi thứ như vậy

Cuối cùng, lỗi vẫn thuộc về phía Ayanokouji.

Nhưng nghĩ lại những hành động khác thường của Karuizawa thười gian gần đây, chắc chắn phải có điều gì đó không ổn.

"Có lẽ Kiyotaka giờ thích Ichinose-chan rồi."

Karuizawa bây giờ như một con người khác

Viễn cảnh tồi tệ nhất này đã ám ảnh cô nàng trong suốt thời gian phải vật vã vì bị cúm.

"Không, không bao giờ có chuyện đó đâu.

Mọi thứ sẽ ổn thôi, đừng có nghĩ tiêu cực như vậy, được chứ"

"Mình. . .

Ừm. . ."

Sau khi nhận được phản hồi nhanh chóng của đối phương khi nghe lời trấn an của mình, một tảng đá lớn đã được trút bỏ khỏi trái tim của Satou.

Đúng là nói không đúng lúc gì cả, Satou bây giờ cảm thấy hối hận.

Cô ấy nhanh chóng nảy số để thay đổi chủ đề

"Sắp đến giao thừa rồi, một năm trôi qua thật nhanh nhỉ!"

Cây thông Giáng sinh đã bị hạ xuống và các cửa hàng xung quanh khu vực đã bắt đầu đóng cửa để đón giao thừa.

"Ừ.

Tiếc thật...

Mình đã rất mong chờ muốn xem cây thông Noel."

"Hể...?"

Karuizawa dường như vẫn còn khó chịu và đứng yên, nhìn thẳng vào nơi đó.

Cô nàng thường ghé vào xẹm người ta trang trí cây thông trước đó, nếu không có gì cảy ra thì ngày 24 sẽ có một cuộc hẹn với Ayanokouji và một buổi chụp ảnh dưới đồ trang trí lấp lánh.

Tiếp tục đứng đây chỉ khiến cô ấy buồn hơn mà thôi, Satou cũng nhanh chóng nhận ra vấn đề

"Có gì phải lo chứ, vẫn còn năm tới mà"

"Ừ...."

Với Karuizawa thì năm tới là một cái gì đó xa xăm, mơ hồ và không rõ chi tiết

Ngay cả hy vọng về ngày mai dường như cũng bị bóng tối nuốt chửng, không còn rõ ràng nữa.

Không giống như Karuizawa không chịu nhìn đi chỗ khác, Satou lại liên tục nhìn xung quanh.

Đúng là mục tiêu chính cô nàng nhận lời là muốn giúp cho bạn mình hồi phục.

Nhưng Satou vẫn còn một mục đích khác khi nhận lời đi chơi cùng với Karuizawa.

Đó là gặp Ayanokouji.

Nếu cả hai chưa giải quyết được khúc mắc mà cố tình trốn tránh thì việc liên hệ để hai người gặp nhau là một điều rất khó khăn.

Trong trường hợp đó, những cơ hội như này cần phải được trân trọng.

Cũng may là 2 người cuối cùng cũng đã quyết định gặp nhau nhưng không phải lúc này, suy cho cùng thì đó cũng là điều tốt

Nếu Karuizawa đã sẵn sàng thì việc cả 2 gặp nhau để nói rõ ràng với nhau cũng không có gì đáng lo cả

Thường thì nếu là Ayanokouji thì bây giờ cậu ta có thể đang âm thầm quan sát từ chổ nào đó rồi đột nhiên xuất hiện bất ngờ

Đây là kịch bản lý tưởng để Satou giúp thúc đẩy hai bên hòa giải.

Nhưng tìm kiểu gì cũng không thấy đâu

Xem ra cô nàng lại tự đánh giá cao bản thân rồi

Nếu Ayanokouji biết Karuizawa sẽ đi cùng cô ấy, rất có thể đối phương sẽ không dễ dàng lộ mặt.

Bằng chứng là Karuizawa đang đứng trước mặt cô ấy không có vẻ gì là đang tìm bạn trai cả.

Dù sao thì cậu ta khả năng cao cũng không muốn làm phiền việc đi chơi của 2 người bạn với nhau

Xem ra không thể mong đợi vào sự xuất hiện của tậu ta, Satou quyết định đành phải tự mình làm mọi thứ thôi.

"Buồn rầu đủ rồi đó.

Hãy quên đi những lo lắng và tận hưởng ngày hôm nay đi nào"

Satou nắm lấy vai Karuizawa và lắc thật mạnh.

Nhìn Satou, người đang tuyệt vọng cố gắng làm mình vui lên, Karuizawa cũng trầm ngâm

Dù là người chủ động rủ đối phương đi chơi vậy mà giờ lại còn khiến đối phương lo lắng cho mình

Dù sao thì chính mình gọi cô ấy đi chơi mà

"Đúng vậy."

Karuizawa quyết định trút bỏ sự ủ rũ nãy giờ của mình.

Suy cho cùng thì nhờ vào việc trốn vào ngôi trường này để làm lại cuộc đời mà cô nàng mới có thể gạp được người bạn như này.

Karuizawa đưa tay ra nhưng muốn bày tỏ sự biết ơn đến những gì Satou đã làm cho mình suốt thời gian qua

Trong một lúc, Satou không hiểu nó có nghĩa là gì, và rồi ngay lập tức hiểu ra sau khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Karuizawa.

Hai người họ nắm chặt tay nhau.

Họ đùa với nhau rằng tay người kia lạnh quá.

Không phải là nắm tay ai đó chỉ để làm cảnh.

Không phải là vì có những điều không thể nói ra.

Dù vậy cả 2 vẫn còn đôi chút ngại ngùng

Nhưng dù vậy nó vẫn rất chân thành.

Trong mắt người khác, hành độn này chỉ có trẻ con hoặc người yêu mới làm.

Có lẽ có một số người khi nhìn vào sẽ thắc mắc về mối quan hệ giữa 2 người họ.

Nhưng với họ, đây là cách để thể hiện cả 2 là những người bạn thân thiết.

Tất cả chỉ có thế, họ mặc kệ ánh nhìn từ những người sung quanh

"Hmm.

Mình sẽ giúp cho cậu xóa tan mọi âu lo ~~"

"Oa ~ thật đáng sợ!"

Thế giới giờ đây cứ như chỉ còn lại 2 người họ

Karuizawa và Satou quyết định dành cả ngày ở Keiyaki và chơi cho đến khi mệt lử.

Phần 3:

Từ Keiyaki, chúng tôi băng qua đường đến trường và tản bộ dọc theo con đường có tầm nhìn ra biển.

Cuối cùng, chúng tôi quay lại chổ cũ.

3 đứa con trai đi dạo cùng nhau thì cũng sẽ không có gì nhiều để mọi người chú ý

Nhưng mà với sự xuất hiện của Ryuuen-người lãnh đạo của một lớp và Katsuragi-một người về cơ bản là được mọi người đánh giá cao.

Vậy nên sẽ khó mà có thể thoát khỏi những ánh mắt thăm dò.

Hơn nữa, Ryuuen không chọn sử dụng những cách mức độ ẩn danh cao như điện thoại hoặc một nơi nào đó kín đáo để thảo luận.

Nếu nói những việc quan trọng thì hành động kiểu này có vẻ là hơn bất cẩn

Trong mắt người khác, đó là hành vi vô ý thức hoặc cố tình ngụy trang để bắt gián điệp.

Tùy theo cách hiểu mà bạn có có những hướng suy nghĩ khác nhau.

"Đến đây là kết thúc được chưa?

Tôi thấy cũng chẳng còn gì để nói nữa."

Ngay khi trở lại nơi đầu tiên mà cả 3 gặp nhau, Katsuragi dừng lại và nói điều đó.

Số lượng và nội dung của các bài thi đặc biệt vẫn chưa rõ ràng, và việc Ryuuen muốn tập trung đấu sống chết với Sakayanagi không được Katsuragi chấp nhận.

Không ích gì khi để thời gian trôi qua như thế này.

"Được rồi, tao cũng không muốn giữ tụi mày nữa."

Ryuuen không quay lại và nhẹ nhàng giơ tay phải ra hiệu.

"Dù sao thì cũng cảm ơn cậu đã bỏ thời gian đến đây, Ayanokouji.

Nếu có gì khó khăn, hãy nhờ tôi giúp đỡ, miễn là nó không liên quan đến chuyện của lớp"

Không giống như vẻ ngoài của mình, Katsuragi là một người rất hiểu lễ nghĩa.

Có lẽ đã đến lúc tôi tách khỏi họ rồi.

"Tao sẽ ghé vào Keyaki đi dạo chút.

Sao hả, muốn đi cùng không?

Tao đây cũng không ngại tay trong tay với mày như một cặp đôi đang yêu nhau đâu ."

Ryuuen mỉm cười và hơi mở bàn tay trái ra.

Tiếc là lúc này tôi không hứng thú gì để mà đi cùng 2 người đó nữa, đã thế còn nắm tay thì có phải rất kỳ cục không?

Với lại, đây không phỉ là lúc thích hợp, có khả năng Kei và Satou cũng ở đó

"Chà, tôi định về phòng."

Tôi không có thời gian rảnh rỗi để đi cùng Ryuuen trong một cuộc hẹn tay trong tay ở Keiyaki ngay bây giờ, vì vậy tốt hơn là tôi nên quay lại phòng

Đối phương không có vẻ gì là sẽ ngăn tôi lại, nên tôi tiếp tục bước đi.

"Sang năm 3 cũng là lúc tao cho mày ra bã"

Trên đường rời Keiyaki, Ryuuen đã cho tôi lời cảnh cáo đó.

Tôi không định bỏ ngoài tai, nhưng có làm được hay không lại là chuyện khác.

Sau đó, một lần nữa ...

Tôi mệt mỏi chỉ sau khi đi bộ một đoạn ngắn.

Cảm giác còn mệt mỏi hơn cả việc đổ mồ hôi trong một giờ ở phòng tập thể dục nữa

Thấy cả Katsuragi và Ryuuen đều đã biến mất khỏi tầm nhìn, tôi quyết định đi thằng về phía lối ra.

Khi tôi trở lại ký túc xá, tôi sẽ ở trong nhà cả ngày như đã định.

Nhưng hãy loại bỏ mọi vấn đề còn sót lại trước đó.

Sau một lúc đi bộ, tôi lập tức dừng lại vì cảm thấy có chút khát

Trước mặt tôi là máy bán hàng tự động đặt dựa vào bức tường bên ngoài của Keiyaki

Tôi nhìn chằm chằm vào các sản phẩm được trưng bày, khi tôi chỉ đang nghĩ xem nên mua loại đồ uống nào.

"Cô làm gì ở đây thế?"

"Huh?"

Tôi gọi với Yamamura, người đang ngồi xổm trốn trong bóng tối.

"Cô đã theo dõi tôi từ khoảng 10 phút trước, phải không?

Lúc này cô nấp ở một cái cây bên kia đường cũng khá đấy"

Đại lộ với nhiều cây cối rậm rạp khiến việc ẩn nấp trở nên dễ dàng.

Thật ngạc nhiên là không ai ngoài tôi phát hiện ra Yamamura ngay cả khi cô nàng đang di chuyển.

"Không, chuyện đó. . . . . ."

Yamamura, người đang cố mò mẫm để đứng lên, đã bỏ cuộc ngay khi tôi chỉ ra vị trí chính xác nơi ẩn náu của cô ấy.

"Tại sao...

Cậu lại biết được?"

" Thế sao lại bám theo tôi?"

Ngay cả khi hỏi tại sao - nhìn lại, nếu tôi ở trong quá khứ, tôi sẽ không nhận thấy sự hiện diện của Yamamura.

Nhưng sau khi đi dã ngoại và dành thời gian bên nhau, sự tồn tại của cô ấy đã khắc sâu vào nhận thức của tôi.

Nói thế này cho dễ hiểu nhé, vì dụ tôi có một bức ảnh chân dung.

Thoạt nhìn, nó trông giống hình dạng và bố cục của A, nhưng khi bạn thay đổi góc nhìn, bạn nhận ra rằng đó thực sự là hình dạng và bố cục của B.

Khi đó, nhận thức của bạn về bức chân dung này sẽ được cập nhật từ A sang B.

Điều này rất giống với tình hình hiện tại.

Nó chỉ đơn giản có nghĩa là nhận thức của tôi về cô ấy đã thay đổi từ một người qua đường từ lớp A, thành Yamamura Miki của hiện tại.

Đó là tất cả.

Vì vậy, tôi biết rằng cô ấy đang theo dõi chúng tôi giữa chừng để nghe lén cuộc trò chuyện, nhưng không ngăn cản.

Yamamura là học sinh lớp A mà nói thẳng ra là người của Sakayanagi.

Nếu nói với Ryuuen và những người khác về những hành động bí mật của cô ấy, điều đó chắc chắn se có thể coi như một hành động giúp đỡ.

Tất nhiên, tôi có quyền tự do quan tâm trong việc có quan tâm đến chuyện của 2 lớp đó hay không, nhưng hiện tại, đó không phải là một ý kiến hay.

"Đừng lo lắng, Ryuuen và Katsuragi sẽ không tìm thấy cô đâu."

"Thật sao?

Nhưng Ryuuen-kun đang di chuyển như thể đang dụ gián điệp ra khỏi hang......"

Trực giác của Yamamura có vẻ đúng.

Không ở yên một chỗ, cố ý tới lui nơi nổi bật.

Nó giống như chờ đợi con mồi cắn câu.

Ryuuen hành động như vậy chỉ để thu hút sự chú ý của Yamamura, nên có lẽ nên xem đây là cảnh giác.

"Tôi không cần nói cô cũng biết mình vẫn chưa bị lộ, đúng không?"

Yamamura tự tin rằng sẽ không ai phát hiện ra.

Nếu không phải như vậy, cô ấy đã không có vẻ ngạc nhiên như vậy khi bị tôi nhìn thấy.

"Có vẻ như cô đã theo dõi tôi không phải chỉ mới đây đâu nhỉ."

Tôi không trả lời khẳng định, nhưng nhìn cô ấy đang im lặng, câu trả lời đã rõ ràng.

Mặt khác, Ryuuen-người đánh giá rằng việc đánh bẫy không hiệu quả, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ.

Sau khi tách khỏi nhau, tôi không thấy Ryuuen đuổi theo tôi.

Đó là một trong những lý do khiến tôi cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với Yamamura.

"Nói thật, tôi cũng ngại khi phải bắt chuyện với cô.

Nhưng nghĩ lại dù sao chúng ta cũng cùng một nhóm trong chuyến dã ngoại của trường, nên tôi nghĩ mình nên chào hỏi nhau một tiếng."

Khi tôi biết được sự hiện diện của Yamamura, đối với tôi việc không chào hỏi với cô ấy cũng giống như phớt lờ đối phương vậy.

Thật kỳ lạ khi gặp ai đó ở một nơi xa lạ và bị phớt lờ bởi một người đã gặp trước đó, phải không?

Nhưng sự thật là, Yamamura thà rằng tôi không chú ý đến cô ấy và phớt lờ sự hiện diện của cô ấy.

"Lý do mình bám theo...

Cậu không định hỏi sao?"

Các trận chiến cho kỳ thi cuối năm học đã được quyết định, Ryuuen đối đầu với Sakayanagi.

Cả 2 hẳn muốn có thể nắm bắt từng đường đi nước bước của nhau, và sẽ không hại gì khi thu thập thông tin.

"Tôi không có nhu cầu."

"Là vậy sao?

"Và tôi sẽ không nói với Ryuuen rằng cô đang theo dõi cậu ta, vì vậy đừng lo lắng."

Hai người kia không để ý đến Yamamura nên chỉ điều đó thôi cũng không làm cô ấy yên tâm, nên tôi thêm một câu nữa.

"Nhưng...

Ayanokouji-kun có vẻ khá là thân thiết với 2 người đó.

Ít nhất thì cậu không coi đối phương là kẻ thù.

Chưa kể, Ryuuen-kun cùng xem cậu như một người bạn...

Mình nói không sai chứ"

Yamamura cẩn thận hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

"Thật không may, tôi không phải là bạn của Ryuuen.

Mặc dù vậy, tôi cũng không đứng về phía lớp A của cô.

Dù sao, tôi sẽ không nói với bất kỳ ai về cuộc gặp của 2 ta, vì vậy cô có thể tin tưởng tôi."

"......

Thật sao?"

Để xóa đi sự lo lắng của cô ấy, tôi định gật đầu đồng ý.

Ngay sau đó, tiếng bước chân nhỏ khiến tôi ngừng di chuyển.

Tiếp theo đó là một số chuyển động vỗ tay được lặp lại từ từ.

"Đúng như tao mong đợi, Ayanokouji.

Mày đúng là một con mèo săn chuột chất lượng đấy"

Đôi mắt của Yamamura đã chuyển từ phía tôi sang phía Ryuuen.

Trong 1 khoảnh khắc chúng tôi đã không nhận ra sự xuất hiện của cậu ta......

"Vào thẳng vấn đề luôn nhé, Sakayanagi đã cử cô đến để thu thập thông tin về tôi, phải không?"

"Không ......"

Tôi định giúp cô ấy phủ nhận, nhưng khả năng diễn xuất kém cỏi của tôi không thể thoát khỏi con mắt của Ryuuen.

"Ồ.

Xem ra việc thả Ayanokouji là một lựa chọn đúng đắn.

Ngay cả khi có cẩn thận đến mức nào đi nữa, thì sẽ có lúc sẽ mất cảnh giác vì không có ai đuổi theo mình.

Đúng không?"

Thực vậy.

Nếu đó rõ ràng là một kẻ theo dõi, tôi tự tin rằng mình có thể phát hiện ra sự hiện diện của Ryuuen hoặc ai đó.

Điều này dường như cũng nằm trong tính toán của Ryuuen.

Từ nơi giải tán, tôi chỉ có hai con đường duy nhất là đi vào Keiyaki hoặc về ký túc xá.

Trên thực tế, Ryuuen đã biến mất sau khi vào Keiyaki.

Sau đó, giữ một khoảng cách không bị lộ ngay cả khi tôi đi theo, và sau đó nhanh chóng âm thầm trở lại bám theo tôi, khả năng theo dõi thành công là rất cao.

Ngay cả khi tôi có nhạy đến đâu đi nữa, nếu không có cảm giác bị ai đó theo dõi, thì không có cách nào để ngăn chặn việc theo dõi.

Tuyên bố kỳ quặc trước đó cũng là một phương tiện để thu hẹp lựa chọn nhằm ngăn tôi vào Keiyaki.

Và-

Nhìn thấy Katsuragi xuất hiện trước mặt càng khiến tôi cảm thấy đau lòng cho Yamamura hơn.

"Tôi không mong đợi Yamamura lại là người được Sakayanagi phái đến."

Nhận thấy người đến do thám là Yamamura, Katsuragi có vẻ ngạc nhiên.

Giả vờ quay lại, nhưng thực ra là do thám xung quanh, đây là nhiệm vụ của Katsuragi sao?

"Tôi xin lỗi, Ayanokouji.

Tôi cũng đã quay lại vài phút trước sau khi nhận được cuộc gọi từ Ryuuen."

Dù sao thì tên đó đã quyết định bám theo tôi, nên nếu lôi Katsuragi vào việc này sẽ có cơ hội thành công cao hơn.

Khá giống với các làm thường ngày của Ryuuen.

"Có gì phải ngạc nhiên khi con này được Sakayanagi phái đến chứ?"

"Chà, ít nhất hồi tôi còn ở lớp A, tôi không thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa cô ấy và Sakayanagi.

Tôi chỉ biết Sakayanagi nắm trong tay một lượng quân tình báo lớn."

Xem ra đến của người trong lớp A một thời như Katsuragi còn không thể nào biết được hết mọi thứ

Sau khi nghe những lời của Katsuragi, Yamamura rõ ràng còn bối rối hơn trước.

"Mé nó chứ, đi mỏi cả chân ngày hôm nay mà chỉ bắt được một con cá nhỏ như vậy sao trời.

Cứ tưởng là phải hốt được mấy thằng cộm cán như Hashimoto chứ......

Mà khoan, chắc chắn Sakayanagi không tự nhiên lại giao cho cô nhiệm vụ này đâu nhỉ?"

Ryuuen nghi ngờ ném một cái nhìn sắc bén vào Yamamura.

Không mong đợi tình huống bị bao vây như này, nét mặt của Yamamura lộ rõ vẻ bất an.

Mặt khác, vẫn còn hy vọng nếu cô nàng tiếp tục phớt lờ câu hỏi của Ryuuen.

"Được rồi, trưóc tiên xin cảm ơn sự hợp tác của mày, Ayanokouji.

Con giờ ở đây hết việc của mày rồi, phắn chổ khác đi."

Ryuuen đã mất hứng thú với tôi và chuyển mục tiêu sang Yamamura đang run rẩy.

"Nếu cô ta nghĩ rằng có thể đánh bại tôi bằng phương pháp lén lút này, thì Sakayanagi cũng chẳng có gì đáng sợ cả."

Dù tôi không tìm thấy Yamamura ở đây, tôi vẫn tiếp tục để cô ấy thu thập thông tin.

Việc cô ấy có thể lấy bất kỳ thông tin hữu ích nào để cung cấp cho Sakayanagi hay không lại là một vấn đề khác.

Nếu thực sự muốn liên lạc mà không bị ai chú ý, Ryuuen hoàn toàn không cần phải ra ngoài.

Ví dụ như nhắn tin trong các nhóm chat hoặc tìm một số nơi có tính tiêng tư cao như phòng karaoke chẳng hạn, nếu là người cùng giới thì có thể dùng đến nhà vệ sinh.

Sẽ dễ dàng hơn nếu sử dụng những nơi có nhiều người qua lại thế này để đi bàn những chuyện đại sự

Nhưng theo quan điểm của Sakayanagi, không có gì là không thể xảy ra.

Việc thu thập thông tin tình báo là cần thiết, và Ryuuen cũng lên kế hoạch điều tra cả lớp A, phải không?

Nhưng không giống như Ryuuen tự mình đến hiện trường để thu thập thông tin, Sakayanagi có một bất lợi cố hữu về mặt này.

Nếu không sử dụng những học sinh như Yamamura, Kamuro và Hashimoto, thì không có cách nào để lấy thông tin.

"Mé nó chứ, suốt ngày toàn bị ruồi bu xung quanh đúng là khó chịu vl"

"Cậu nghĩ mình là ai mà nói điều đó hả?

Cậu chẳng phải cũng âm thầm theo dõi Sakayanagi sao?"

Có vẻ như Sakayanagi không phải là người duy nhất cho người theo dõi nhau.

Dù sao việc sẽ phải đối đầu nhau trong kỳ thi quan trọng đã bắt đầu tạo ra chiến tranh giữa 2 lớp

"Vậy mày có cách nào hay hơn không nói bố nghe xem nào, Katsuragi?

Nếu nó hợp lý thì tao sẵn sàng làm theo còn nếu đéo nói được thì tốt nhất câm mẹ mồm vào"

Katsuragi phản đối việc Ryuen bí mật khiêu khích Sakayanagi.

"Không cần phải thực hiện bất kỳ động thái lớn nào.

Giữ Sakayanagi dưới sự giám sát là điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ."

Lúc này cả 2 bên giữ khoảng cách với nhau và để mắt đến nhau.

Katsuragi dường như nghĩ rằng đây là cách tốt nhất bây giờ.

"Thì có khác thì nhau đâu.

Thắng thua không phải quyết định bằng việc ai giỏi hơn ai mà là ở ai hiểu đối thủ của mình hơn."

"Nói thật tôi không nghĩ là cậu sẽ hoàn toàn chịu nghe tôi...."

Có thể nói, cách tiếp cận vấn đề của Ryuuen và Katsuragi gần như hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng lúc này Ryuuen lại vui vẻ nghe lời khuyên của Katsuragi và mỉm cười.

"Giờ thì cô sẽ không phiền đi với bọn này chứ"

"Thôi ngay đi."

"Hả?

Thôi á?

Tốn công tốn sức câu được con cá ngon thế này mà không chế biến thì mới là lãng phí ấy"

"Cậu định ép cung cô ấy à?

Nếu lần này chúng ta làm lớn việc tóm được Yamamura lên thì chẳng khác gì đánh rắn động cỏ cả.

Coi như chúng ta đã biết mình đang bị theo dõi, thế là đủ.

Được rồi, cô hãy cứ đi đi."

Katsuragi nói đến đây, vẫy tay ra hiệu cho Yamamura rời đi.

"Xin lỗi......"

Yamamura, người nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi cơn ác mộng, đã lên kế hoạch rời đi càng sớm càng tốt.

"Này, ai cho cô đi vậy hả?"

"...?

Nhưng Ryuuen sẽ không dừng lại dễ dàng.

Yamamura đông cứng như một con cá nằm trong rọ chờ phóng sinh hoặc bị đem làm thịt.

"Coi như để trả ơn phóng sinh của thằng này, tốt nhất là đừng có mà kể những gì đã xảy ra hôm nay cho Sakayanagi"

"Tại sao ......?"

"Thì tại tôi thích thế, vậy thôi.

Mà chắc tôi không cần phải nói cho cô biết điều gì sẽ xảy ra nếu tôi phát hiện ra chuyện đó đâu nhỉ?"

" Chuyện này......"

"Bực mình quá, cơ bản thì đây là đôi bên cùng có lợi.

Chỉ cần báo nó cho Sakayanagi thì cô sẽ ngay lập tức bị tống ngay vào kho do bị địch phát hiện rồi, cô hiểu tôi đang nói gì mà."

Những lời nói của Ryuuen dường như là một cọng rơm cứu mạng ném vào giữa một tình huống khó khăn.

"Tiện thể, nếu cô vẫn muốn báo cáo thì giúp tôi chuyển vài lời này cho con nhóc loli đó.

Nếu cô ta muốn có thông tin như vậy thì hãy tự mình đến phòng tôi, tôi đây sẵn sàng 'tiếp đón' nhiệt tình.

Tất nhiên là nếu cô ta có đủ can đảm để làm điều đó."

Yamamura khẽ gật đầu và lặng lẽ rời khỏi hiện trường.

Theo hướng đó, có vẻ như cô ấy đang cố quay trở lại qua Keiyaki.

Khi Yamamura đã đi xa, Katsuragi đến gần Ryuuen và trách mắng.

"Ryuuen──đồ khốn!"

"Gì vậy thằng kia?"

"Tôi không ngờ cậu lại đồi bại và vô sĩ như vậy."

"Nà ní?"

"Tôi không nói rằng cậu không thể quan tâm đến người khác giới.

Nhưng Sakayanagi vẫn còn quá nhỏ, nếu cậu dám làm bậy thì chắc chắn sẽ bị FBI đến còng đầu tận nhà đấy."

Tôi đã nghĩ cậu ấy đang cố nói điều gì đó với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng hóa ra đó lại là lời cảnh báo Ryuuen không được vượt quá giới hạn.

Là vì lúc nãy Ryuuen thách thức Sakayanagi đến phòng của mình.

Đó rõ ràng là một trò đùa của Ryuuen, nhưng Katsuragi lại coi đó là chuyện nghiêm túc.

"Dù sao đây là một trường học danh tiếng, cậu không thể nào có những suy nghĩ hạ đẳng như vậy được."

"Đậu xanh rau má, mày đang nói nhảm cái gì vậy.

Tao mà thèm đụng đến con nhỏ đấy à.

Cái này là khiêu khích, là khiêu khích thôi."

"Hả?

Nhưng cậu vừa nói muốn cô ấy đến phòng của mình.

Không phải là muốn giở trò đen tối sao"

Ryuuen lắc đầu với vẻ mặt cạn lời, tất cả chìm trong tĩnh lặng mất một lúc

"Thứ nhất chỉ có những thằng suốt ngày cày mấy cái phim đen tối mới nghĩ như mày, thứ 2 là tao không hứng thú với cô ta.

Mà với lại Sakayanagi bằng tuổi chúng ta mà, phải không?"

Thì đúng là ở độ tuổi này thì cơ bản đã hợp pháp để làm chuyện đó rồi, tại sao lại không thể làm với Sakayanagi chứ? (Cho ai không hiểu thì bên Nhật 13 tuổi là được ấy ấy rồi)

Có vẻ như tình huống này vẫn chưa được xem xét, và não của Katsuragi phải mất một thời gian để load thông tin

Sau một lúc, cuối cùng cậu ấy cũng hiểu ý nghĩa những lời của Ryuuen và nói.

"......Đúng là vậy thật.

Tuy nhiên, cái vóc dáng nhỏ nhắn đó khiến tôi lúc nào cũng cảm giác như FBI sẵn sàng ập bế cậu đi vào bất kỳ lúc nào.

Dù biết là bằng tuổi nhưng cô ta còn nhỏ hơn cả em gái tôi nữa, tôi thật sự không biết nên nói sao mới đúng..."

Mặc dù Sakayanagi bị xem như một kẻ thù mạnh trong trường, Katsuragi vẫn hành xử như một người anh trai trong gia đình vậy.

Có lẽ khi nhớ đến em gái của mình-người mà cậu ấy đã lâu không gặp, ý thức về công lý của Katsuragi vượt khỏi tầm kiểm soát, dựa trên nguyên tắc rằng việc đối xử với Sakayanagi-người có vóc dáng nhỏ nhắn giống em mình như một đối tượng tình dục là không đúng. .

Có một điều chắc chắn là Sakayanagi sẽ tức giận nếu nghe hai người họ nói chuyện như này

Rõ ràng là cô ấy đang bị đối xử như những đứa trẻ (chỉ về ngoại hình).

"Suy cho cùng phụ nữ thì vẫn là phụ nữ, tóm lại thì ngoại hình như ngực tấn công, mông phòng thủ, TV màn hình phẳng các thứ cũng chỉ là điểm thu hút nhất thời, chỉ đáng để chơi đùa qua đường.

Thà tìm một người có ngoại hình bình thường nhưng mà hiểu ý mình thì còn hay hơn."

Tôi không thực sự muốn biết, nhưng ý của Ryuuen là cậu ấy thích phụ nữ bình thường phải không?

Nghe không như một kỳ vọng thông thường, đó là một kết luận đạt được sau nhiều trải nghiệm đắng cay ngọt bùi.

Mặc dù tôi không biết cuộc sống sơ trung của ấy như thế nào, nhưng có cảm giác rất nhiều cô nàng đã qua tay tên này khi hắn còn học ở đó.

"Tôi rất vui khi thấy cậu vẫn làm chủ được bản thân mình."

Mặt khác, Katsuragi đang xoa ngực với vẻ nhẹ nhõm.

"Vậy, sao mày vẫn còn ở đây hả, Ayanokouji?"

"Cậu đã lợi dụng tôi mà còn nói được điều đó sao?"

"Thì ai bảo mày bị lừa chứ, muốn trách thì chỉ có thể trách mày đã không sáng suốt lúc đó."

Đúng vậy.

Tôi đã bị gài bẫy, nhưng ôm mối hận ở đây sẽ không giải quyết được vấn đề.

Chỉ là bài học này sau này không giúp được gì làm tôi hơi khó chịu.

Rình rập mà không cố ý bám đuôi.

Ngay cả khi kỹ thuật tương tự được sử dụng lại, rất khó để ngăn chặn.

Suy cho cùng thì việc luôn phải cảnh giác với tất cả mọi người 24/24 thật sự rất dễ khiến cho bản thân cảm thấy mệt mỏi.

Chưa kể nó còn khiến cho những hành động của tôi bị hạn chế

Không có ích gì khi ở lại đây nữa.

Ngoài ra, tôi vẫn còn chuyện muốn nói với Yamamura, nên có lẽ giờ đuổi theo cũng chưa muộn.

"Không trở về phòng à?"

Tôi nghe thấy những lời này khi đang đi về phía trung tâm thương mại Keiyaki.

"Xin lỗi nhưng giờ tôi nghĩ lại rồi, muốn tìm gì đó giải tỏa chút.

Dù sao thì giờ tôi thích đi đâu mà chẳng được"

Nghe thấy tôi cố ý nói rằng giờ mình có thể đi đâu tùy thích, Ryuuen chỉ biết nở một nụ cười khó chịu

Phần 4:

Tôi vào Keiyaki nhưng mà Yamamura đi đâu rồi?

Có thể cô ấy đã đi một lối ra khác để trở về ký túc xá......

Nếu tôi là Yamamura, tôi sẽ làm gì?

Hãy đặt mình vào vị trí của cô ấy và suy nghĩ về điều đó.

Chắc hẳn cô ấy đã do dự khi báo cáo việc theo dõi thất bại với Sakayanagi.

Khi tinh thần không ổn định, con người thường muốn tìm một nơi yên tĩnh.

Trừ đi thẳng trở về ký túc xá, giả sử còn ở Keiyaki thì cô ấy sẽ chọn nơi nào?

Yamamura không thích đám đông và tiếp xúc với người khác.

Con đường nhiều người đi lại và cửa hàng có thể được loại trừ.

Phòng karaoke hơi khó đi một mình, mặc dù bạn có thể ở một mình.

Lựa chọn hợp lý hơn là buồng vệ sinh ở trong nhà vệ sinh, nhưng cô ấy sẽ không thể đến đó mà không cân nhắc đến sự bất tiện cho người khác.

Vì thế...

Vừa rồi cô ấy đang trốn ở máy bán hàng tự động.

Có một số máy bán hàng tự động ở những nơi hẻo lánh gần khu vực nghỉ ngơi.

Khu vực đó ít bị để ý hơn hẳn.

Và vào thời điểm này trong ngày, xung quanh khu vực nghỉ ngơi không có người.

Các máy bán hàng tự động ở đó lúc này chắc chắn cũng không có người khác.

Tôi lặng lẽ đến gần và nhìn vào điểm khuất của chiếc máy bán hàng tự động.

"Hở?"

Tôi thấy Yamamura đang ngồi ở khoảng hở giữa các máy bán hàng tự động, hai tay cầm một chai trà nhỏ.

Yamamura ngạc nhiên đến mức cái chai rơi xuống đất, nhưng may mắn là nắp vẫn còn.

"Không ngờ là cô ở đây"

Nó đã được thu hẹp lại một chút, nhưng không có bằng chứng thuyết phục ......

Tôi nhặt cái chai bị lăn lên và đưa cho Yamamura.

"Sao cậu biết mình ở đây?"

Cô nàng ngay lâp tức theo bản năng lấy tay dò khắp người, thậm chí đổ hết đồ trong túi ra

"Tôi không có bỏ GPS hay cái gì tượng tự vào đó đâu."

"Nhưng mà...... biết đâu cậu vẫn có thể theo dõi mình thông qua tín hiệu điện thoại......?"

"Không, tôi không làm chuyện đó đâu"

Tuy rằng là nhất thời ảo tưởng, nhưng cũng chứng minh đối phương vô cùng kinh ngạc trước sự xuất hiện của tôi

Yamamura đứng dậy và ló ra một chút từ giữa máy bán hàng tự động để quan sát xung quanh.

"Ryuuen và những người khác không có ở đây đâu"

"Vâng, đúng vậy......

Etou, cậu còn có chuyện gì muốn nói với mình sao?"

"Tôi thật sự vô cùng hối tiếc về những gì đã xảy ra.

Thành thật xin lỗi, Yamamura.

Nếu tôi không phát hiện ra cô thì mọi thứ đã không như vậy"

"Không sao đâu, đó là lỗi của mình khi đã bị Ayanokouji-kun phát hiện.......

Xin đừng bận tâm."

Thay vì đổ lỗi cho tôi, cô ấy lại đổ lỗi cho bản thân

"Đã báo cáo với Sakayanagi về việc bị phát hiện chưa?"

"Vâng.

Mình đã nói với cô ấy.

Mình đoán giờ bản thân đã hết giá trị rồi."

Đáng ngạc nhiên là câu trả lời của cô ấy rất rõ ràng.

Vừa rồi hình như vẫn còn do dự vì những lời đe dọa của Ryuuen vậy mà......

Dù sao, nếu nó đã được báo cáo, không cần phải nói nhiều hơn nữa.

Bản thân tôi có những việc phải làm với Yamamura.

"Dù vậy tôi vẫn muốn bù đắp cho cô"

"......

Hở?"

Vì ở cùng một nhóm trong chuyến dã ngoại nên không có gì ngạc nhiên khi Sakayanagi ra lệnh cho Yamamura và Kitou theo dõi Ryuuen.

Rất có thể, đó là một chỉ dẫn đơn giản từ Sakayanagi.

Nhưng ngay cả khi không phải như vậy, thì việc chú ý đến mọi hành động của Ryuuen cũng là điều tự nhiên.

Tuy nhiên, lần này tình hình đã hoàn toàn khác.

Sự ngạc nhiên của Katsuragi đã minh chứng cho mọi thứ

Thực tế là Sakayanagi đánh giá cao khả năng của Yamamura và có thể sử dụng cô nàng như một đặc vụ bí mật.

Với phát hiện này, việc công việc phân tích của Ryuuen về Sakayanagi đã tiến thêm một bước.

Trong tương lai, sự cảnh giác của Ryuuen dành cho Yamamura chắc chắn sẽ được nâng lên

Nếu tôi không chú ý đến sự hiện diện của cô ấy và nói chuyện bất cẩn, Ryuuen và Katsuragi có thể đã không bắt được Yamamura.

Không còn cần phải nói đây là trách nhiệm của ai.

"Không cần phải bồi thường hay gì cả, lớp của chúng ta khác nhau và thật mọi thứ không liên quan gì đến Ayanokouji-kun"

Đúng như Yamamura đã nói, nhưng tôi cũng có kế hoạch của riêng mình.

Vì đây không phải là điều tôi có thể giải thích với bất kỳ ai trong giai đoạn này, tôi cần xem xét các lý do khác

"Chỉ đơn giản là tôi cảm thấy khó chịu trong lòng.

Tôi nghĩ mình vừa làm một điều gây hại đến Yamamura.:

"Mình không để tâm đâu...... vốn bản chất rình rập người khác đã là một hành động xấu rồi"

Có vẻ như Yamamura cũng cảm thấy có lỗi về điều đó.

Đó là lý do tại sao cô nàng không muốn trút giận lên tôi.

"Thật sự, không cần lo lắng."

Thật khó để Yamamura đồng ý với tôi ở đây.

Càng để lâu, cô ấy càng trở nên bối rối.

"Được rồi.

Nếu có bất kỳ điều gì khó hiểu, cứ thoải mái đến gặp tôi.

Tuy nhiên, tôi không biết mình có thể giúp được gì không."

Trong trường hợp đó, Yamamura sẽ dễ dàng chấp nhận nó hơn.

Cho dù đó có là vấn đề hay không thì việc liên lạc vẫn tùy thuộc vào mong muốn của Yamamura.

"Cái này.......

Mình hiểu rồi."

Yamamura chấp nhận lời đề nghị và gật đầu.

"Vậy tôi đi đây."

"......

Vất vả cho cậu rồi."

Cô ấy dường như định ở lại đây một lúc và không chịu rời đi trước máy bán hàng tự động.

Tôi nói lời tạm biệt với Yamamura và sẵn sàng rời khỏi nơi này, nhưng───

Khi tôi nhìn lại, tôi thấy Kei và Satou đang đi về phía tôi.

Tôi vô thức lùi lại vào sau máy bán hàng tự động nhưng vô tình lại áp sát với người Yamamura.

"Ayanokouji-kun......!

Mặc dù tôi biết Yamamura đang vô cùng bối rồi, nhưng tôi buộc phải ra dấu im lặng

Cô ấy dường như hiểu ý tôi và ngay lập tức im lặng.

"Nah nah, chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo đây?"

"Để xem nào~"

Âm thanh cuộc trò chuyện vui vẻ của họ có thể được nghe thấy, và họ đang tiến lại gần hơn.

Nếu họ chỉ liếc qua đây, họ sẽ không chú ý đến tôi.

Nhưng đó chỉ là khi họ không sử dụng máy bán hàng tự động.

Tôi đang trốn ở phía sau máy bán hàng tự động, vì vậy nếu họ đến phía trước, họ sẽ có thể nhìn thấy tôi.

"Cậu có muốn nghỉ ngơi không?

Uống gì đó chẳng hạn?"

Có vẻ như Satou đã đưa ra một đề xuất tồi tệ nhất có thể trong tình cảnh này.

"Ừm..."

Kei phát ra một âm thanh do dự.

Giờ mà cô ấy đến gần và thấy cảnh này thì tôi có 10 cái miệng cũng không giải thích được

Không có ai lại đi cùng một người khác giới đến một nơi văng vẻ rồi còn làm mấy cái tư thế dễ gây hiểu lầm này

Cộng thêm việc đang chiến tranh lạnh với nhau nữa, chắc chắn hậu quả nếu bị phát hiện sẽ rất tệ

"Nghe có vẻ hay đó"

"Ừ, dù sao cậu cũng vừa mới khỏi bệnh mà"

Tôi thoáng giật mình, nhưng hình như họ không có ý định sử dụng máy bán hàng tự động.

Có vẻ như họ chỉ muốn nghỉ ngơi một chút trên băng ghế trong khu vực nghỉ ngơi.

Tuy nhiên, đó mới chính là vấn đề.

Chỉ có một lối ra, và chừng nào Kei và Satou còn ngồi trên băng ghế, tôi không thể quay lại ký túc xá lúc này.

"Cảm ơn.

Đã làm cậu phải lo lắng mấy ngày qua."

"Không có gì đâu.

Và việc giúp đỡ lẫn nhau khi bạn bè bị ốm là điều đương nhiên. ......"

"Được rồi, nếu Maya-chan bị ốm, mình cũng sẽ chăm sóc cho cậu!"

"Cảm ơn.

Mình vui lắm."

"Mình thật sự không biết dựa vào ai lúc này ngoài Maya-chan."

"Đâu có chứ, cậu còn..."

"Cậu có nhớ khi chúng ta không thân thiết như bây giờ, chính Maya-chan đã kéo mình ra chổ như này để hỏi về Kiyotaka.

Đó là khi chúng ta mới vào năm 2 nhỉ."

"Karuizawa-san yêu Ayanokouji-kun từ khi nào vậy?

Đừng có đùa giỡn, hãy trả lời mình đàng hoàng đi. ......Kiểu là như vậy đó."

Satou lấy tay che mặt đã hơi ửng đỏ.

"Ừ, khi nghe được mọi thứ mình thật sự đã không thể làm chủ được bản thân nữa......"

Hai người họ nói chuyện với âm lượng bình thường, nhưng nó nghe rõ ràng ở nơi yên tĩnh này.

Yamamura lặng lẽ nhìn tôi

Tôi nhẹ nhàng dùng tay ra dấu xin lỗi về một chủ đề mà có lẽ cô ấy không muốn nghe.

Nếu đã không muốn nghe, thì không cần phải ép mình nghe.

Hơi rắc rối nhưng chắc nếu cô ấy lấy tay bịt tai lại thì sẽ không nghe thấy.

Tuy nhiên, Yamamura không ngờ lại có một chút hạnh phúc.

Cô nàng lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, cho thấy rằng bản thân không khó chịu gì.

Yamamura hẳn đã được Sakayanagi cử đi mỗi ngày để thu thập thông tin.

Nếu đúng như vậy, thì việc lắng nghe cuộc trò chuyện của người khác là một thói quen của cô ấy.

Tất nhiên không phải ai cũng có thể phù hợp để làm công việc do thám này.

Không nói đến chuyện che giấu hành tung, việc phải cố mà kiên nhẫn nghe những cuộc trò chuyện vô vị suốt ngày này qua ngày khác để có thể tìm được thông tin hữu ích không phải là điều gì đó vui vẻ

Tôi đã nghĩ Yamamura cảm thấy khó chịu với công việc của mình, nhưng có vẻ như không phải vậy.

Bổ sung với sự thiếu hiện diện đến mức vô hình của cô ấy, tôi có thể cảm thấy rằng cô ấy đã trở nên rất thành thạo trong công việc được giao.

Hai người nói chuyện một hồi, cuối cùng nghỉ giải lao cũng kết thúc.

"Sắp đến giờ rồi phải không?"

"Cậu đã sẵn sàng chưa?"

"Ừ thì...

Sẽ không lãng phí nếu không có một khoảng thời gian vui vẻ sau một thời gian dài vắng mặt phải không?"

"Ừ.

Nhưng quan trọng là Ayanokouji-kun có thật sự muốn làm lành với cậu không ấy"

"Ừm.

Mình sẽ cố gắng hết sức. ......!"

Tiếng nói chuyện xa dần, và đó là điều cuối cùng tôi nghe được.

Trong trường hợp này, cũng có khả năng cả hai sẽ đột ngột đi đến máy bán hàng tự động, tôi ra dấu bảo Yamamura ở lại đây một thời gian và mình sẽ ra ngoài thu hút sự chú ý.

Nhưng trước khi tôi có thể hành động, Yamamura đã nhẹ nhàng đưa tay ra để ngăn tôi lao ra.

Trước khi tôi có thể làm gì, cô ấy đã chủ động hành động trước

"Mình nghĩ họ đã đi rồi."

"Đúng vậy thật."

Yamamura bước ra khỏi khe hở giữa máy bán hàng tự động trước, đảm bảo xung quanh không có vấn đề gì, rồi ra hiệu nhỏ cho tôi.

"Cô khá là giỏi trong việc này đấy"

"Không có gì đâu.

Mình cũng quen rồi mà......"

Yamamura ho, rồi nói một điều đáng ngạc nhiên.

"Karuizawa-san ấy...cậu sẽ làm lành với cô ấy đàng hoàng chứ?"

"Tại sao cô lại nói mấy thứ tương tự Satou vậy?"

"Bởi vì mình quan tâm đến chuyện này.

Cô ấy là bạn gái của cậu, phải không?

Mình biết 2 cậu đang chiến tranh lạnh với nhau."

"Xem ra đễn cả một người tình báo viên chuyên nghiệp như cô cũng không thể thoát khỏi việc hóng chuyện tình cảm của người ta nhỉ?"

"Cậu đang trêu mình sao?"

"Cái này phải là tôi nói mới đúng."

Yamamura hơi ngạc nhiên khi nghe điều đó, và sau đó khóe miệng hơi nhếch lên.

"Mình có một cảm giác kỳ lạ.

Ayanokouji-kun là một người phi thường."

"Tôi thường được nói như vậy."

"Thật sao?

Hay là đùa?"

"Ai biết?"

Mặc dù cô ấy vẫn còn hơi cứng nhắc, nhưng giọng điệu bình tĩnh của Yamamura rất dễ hiểu và không hề gây cảm giác khó chịu.

Có lẽ một phần do tôi đang vô tình kéo cô ấy ra khỏi vũng lầy tự ti

"Vậy thì... cậu không ngại trả lời mình chứ?"

"Xem ra cô chưa quên lời tôi nói nhỉ."

"Cũng chỉ mới một lúc thôi mà.

Với lại mình nhớ tốt lám."

Có một sự tác động mạnh mẽ bất ngờ, hoặc một rào cản giữa chúng ta đã bị phá vỡ?

"Chúng tôi sẽ sớm làm lành.

Mọi chuyện đã được tôi sắp xếp đâu vào đó."

"Điều đó sẽ rất tuyệt."

Rõ ràng là Yamamura không liên quan gì đến chuyện này, và cô ấy không có mối liên hệ nào với Kei, nhưng vì lý do nào đó mà cô ấy có vẻ hạnh phúc.

"Cô sẽ không báo cáo điều này với Sakayanagi chứ?

"Mình không thể đảm bảo điều đó."

"Thật là nhẫn tâm."

Yamamura thở hổn hển và lấy điện thoại ra để nhìn vào màn hình đen.

Cô ấy do dự một chút, rồi quay sang tôi.

"Về chuyện vừa xảy ra với Ryuuen......

Thực ra mình vẫn chưa báo cáo."

"Việc cô bị tên đó phát hiện ấy hả?"

"Vâng......

Xin lỗi đã nói dối.

Vì muốn cậu nhanh chóng rời đi......"

"Tôi hiểu rồi."

"Mình biết bản thân phải báo cáo.

Nhưng......

Mình không muốn trở thành người vô dụng trong lớp.

Ngoài khả năng theo dõi người khác ra, mình không có điểm mạnh nào khác.

Nếu đến cả việc giỏi nhất mà còn không có thể làm được......sẽ còn ai trong lớp chú ý đến mình nữa chứ"

Không phải là học lực giỏi hay thể chất tốt mới có thể là thứ duy nhất quyết định giá trị của một người trong ngôi trường này

Dù sao vấn đề không phải ở đó mà là Yamamura thiếu cảm giác tự tin và không muốn tiếp xúc với người xung quanh.

"Đổ lỗi cho tôi cũng được, nhưng điều đó sẽ không giải quyết được vấn đề."

Cho dù đó là trách nhiệm của Yamamura hay của tôi, Sakayanagi chỉ cần biết rằng quân bài bí mật của mình đã bị đối thủ biết được, chỉ có thế thôi.

Cps làm gì đi nữa cũng không thể phản bác được cho việc giá trị của Yamamura đã bị sụt giảm sau vụ này.

"Liệu mình có nên im lặng sau mọi chuyện không ......"

"Cô tin những gì Ryuuen nói à?"

"Mình không còn cách nào khác để tồn tại bây giờ ngoài việc dựa vào điều này ......"

"Tôi hiểu cảm giác của cô, nhưng công việc mà cô được giao là phải báo cáo sự thật."

"Nhưng mình vẫn có thể giữ nguyên hiện trạng cho đến khi mọi thứ bị phát hiện.

Có lẽ, Ryuuen-kun sẽ thực sự giữ im lặng.

Sau đó, cậu ấy có thể bị đuổi khỏi trường bởi Sakayanagi-san và sự việc sẽ khép lại......"

Trì hoãn việc tiếp xúc với sự thất bại.

Tùy chọn cứu rỗi đã được tưởng tượng mà không có bất kỳ cơ sở nào.

"Đó là lựa chọn tồi tệ nhất mà cô có thể làm đấy.

Điều đó sẽ chỉ tạo cơ hội cho Ryuuen nhắm vào những lỗ hổng trong trái tim yếu đuối của cô và cô nghĩ cậu ta sẽ chịu để yên ngay cả khi bị đuổi sao.

Dù tên đó không còn ở đây, chắc chắn hắn vẫn sẽ không quên để lại cho cô một quả bom hẹn giờ"

Đối với Ryuuen, việc tìm kiếm Yamamura không phải là một lợi ích có giá trị.

Nhưng nếu Yamamura không báo cáo việc bị lộ, cậu ta có thể sử dụng điều này để có thể phát triển kế hoạch của mình và thậm chí trong trường hợp xấu nhất

"Nghe tôi.

Đừng dễ dàng bị lợi dụng"

"Nhưng ......"

"Tôi không muốn cô bị đuổi học.

Vì vậy hãy coi đây là lời khuyên của tôi."

"Vì sao?

Chúng ta đâu là gì để cậu phải nói điều đó chứ?"

"Chúng ta đã từng ở cùng một nhóm trong chuyến tham quan dã ngoại.

Như vậy là đủ để xem là có quan hệ với nhau rồi phải không?"

"Mình ......"

Yamamura nắm chặt tay, đặt chúng trước mắt và nhắm mắt lại.

Sau đó mở mắt ra, mở điện thoại di động ra nhập một tin nhắn.

[Việc theo dõi đã bị Ryuuen-kun và Katsuragi-kun phát hiện.

Chi tiết được giải thích sau]

Cô ấy cho tôi xem tin nhắn đã đánh máy và gửi cho Sakayanagi.

"Cứ do dự thế này...Mình không muốn phải chạy trốn nữa"

Việc lựa chọn công khai chính tự mình chặt đi đường lui

"Mình......

Mình phải đi rồi......!"

Chắc là bởi vì đột nhiên cảm thấy mình có chút không ổn, Yamamura vội vàng chào rồi rời đi.

Cô ấy cúi đầu thật sâu một cách không cần thiết, rồi bước một bước dài.

"Dễ hơn mình nghĩ"

Sau khi Yamamura rời đi, đó chính xác là cảm giác của tôi về cô ấy.

Cá nhân tôi cũng nói với đối phương rằng mình chân thành hy vọng rằng cô ấy sẽ không bị đuổi học.

Mặc dù Sakayanagi không có chuyện trừng phạt Yamamura vì đã thất bại trong nhiệm vụ được giao, nhưng tôi vẫn để mắt đến cô ấy chỉ để đảm bảo an toàn.

"Ồ, phải rồi.

Phải liên lạc với Horikita"

Gọi điện có chút rắc rối, vì vậy tốt hơn hết là tóm tắt các điểm chính ở đây và gửi tin nhắn văn bản.

Kei và Satou vẫn đang tận hưởng sự vui vẻ khi đi chơi cùng nhau tại Keiyaki.

Để tránh gặp mặt, tốt hơn hết là nên nhanh chóng rút lui về phòng mình thôi.

Phần 5:

Tối hôm đó, tôi tự mình tổ chức nghi thức đập hộp một sản phẩm mua sắm trực tuyến.

Tada!

Máy làm sữa chua có giá 3.000 yên.

Tôi đọc hướng dẫn mỏng và thành thạo cách sử dụng nó

Sau đó, tôi mua những thứ tôi cần thiết - sữa đặc và sữa chua.

"Được rồi - bắt đầu nào"

Tôi chưa bao giờ nghĩ về việc làm sữa chua thực ra rất đơn giản.

Bắt đầu bằng cách lấy 100 ml từ túi sữa một lít.

Sữa đã mở nắp có thể uống hoặc dùng để nấu ăn.

Tôi quyết định uống một chút.

Sau đó, thêm 100 gram sữa chua vào.

Cái này theo tỉ lệ 9 sữa tươi :1 sữa chua rồi cho vào máy làm sữa chua.

Bộ hẹn giờ đã được đặt thành 9 giờ và máy sẽ lo phần còn lại

Mặc dù bạn có thể nói rằng tốt hơn là chỉ mua sữa chua, nhưng giá trị thực sự nằm ở việc tiết kiệm cũng như việc sử dụng lâu dài.

Sáng mai bạn sẽ có 1000 gam sữa chua, và điều quan trọng ở đây là phải chừa lại 100 gam.

Sau đó, chỉ cần mua sữa mới và trộn nó cho lần lên men tiếp theo.

Sức mạnh của vi khuẩn axit lactic thật đáng sợ.

Ngay cả khi bạn đã có kiến thức lý thuyết, một số điều vẫn cần phải được thực hành để cảm nhận nó.

Tôi vừa bật công tắc vừa suy tư.

Giá như không cần phải bận tâm nếu chu kỳ thực sự có thể tiếp diễn mãi mãi.

Mặc dù vi khuẩn axit lactic có thể lên men sữa thành sữa chua nhưng hiệu quả của vi khuẩn axit lactic sẽ giảm dần theo thời gian.

Do đó, để tránh làm suy yếu hiệu quả của mồi, cần có phương pháp lên men lâu hơn, nhưng điều này có thể dẫn đến sự suy yếu hơn nữa của vi khuẩn.

Vì chúng ta phải lặp lại quá trình nuôi cấy nên phải chú ý đến khía cạnh vệ sinh, nhưng không có cách nào tránh được các yếu tố như vi khuẩn lạc trôi nổi trong không khí, có thể làm suy yếu tác dụng của vi khuẩn axit lactic.

Vì vậy, dù có tiết kiệm được tiền thì cũng chỉ dùng tối đa 3-4 lần là tốt.

Dù sao thì cũng phải làm nhiều mới có kinh nghiệm được

Thưởng thức quá trình này cũng là niềm vui của việc làm sữa chua nhà làm.

Bây giờ là 9 giờ tối sau khi đặt hẹn giờ.

Điều đó có nghĩa là nó sẽ được hoàn thành trước 6 giờ sáng mai.

"Được rồi, tiếp theo"

Tôi nhấc điện thoại đang sạc.

Tôi đã nghĩ rằng đã gần đến lúc liên lạc với Kei, nhưng......

Ngay khi tôi đang tìm số của Kei trong danh bạ của mình thì điện thoại reo.

Tôi đã nghĩ trong một khoảnh khắc rằng có thể Kei là người không thể cưỡng lại mà chủ động gọi, nhưng có vẻ như không phải vậy.

"Alo?

"À...

Chào buổi tối."

"Hiếm khi cậu gọi cho mình đó."

Tôi nhớ rằng đã lâu rồi tôi không trao đổi thông tin liên lạc sau hội thao năm ngoái.

"Cái đó.

Có điều này mình muốn xác nhận với Ayanokouji-kun."

"Chuyện gì?"

"......

Là về Kei-chan."

Là một người bạn thân, không phải tôi không thể hiểu được nỗi sợ hãi của cô ấy.

Mục đích là để tìm hiểu tâm tư của tôi, sợ tôi có những thứ đang giấu Kei.

"Kei sao?

Ý cậu là gì?"

Tôi cố tình không trả lời trực tiếp ở đây mà quyết định giành quyền chủ động trước.

"Gần đây hai người cãi nhau...... phải không?"

"Đó là những gì cậu nghe được à?"

"Phải nói sao mới đúng đây.

Mình cũng không biết nữa, nói chung thì mình cảm nhận được 2 người đang có bất hòa khi nói chuyện với cô ấy"

Satou nghĩ không nên nói trực tiếp rằng Kei đã xin lời khuyên từ cô ấy, vì vậy chỉ nói rằng nhận thấy điều gì đó không tự nhiên khi nói chuyện với đối phương.

"Sắp hết năm rồi...... cậu không định làm lành với cô ấy sao?"

Xem ra cô ấy lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi chúng tôi gặp nhau hơn là tự hỏi liệu chúng tôi có gặp nhau hay không.

Có lẽ cô nàng phải cảm nhận được bầu không khí bất an nào đó và hành động vì lợi ích của Kei.

Mặc dù Satou không xem xét cuộc gọi này sẽ có ảnh hưởng gì đối với Kei, nhưng việc quan tâm và nghĩ về bạn mình của cô ấy thật đáng khen ngợi.

"Mình vừa định liên lạc với Kei.

Mình có hẹn với cô ấy."

"Cái này, cái này.

Điều đó có nghĩa là...

để bù đắp, phải không?"

"Chắc chắn rồi.

Trừ khi Kei có gì đó bận mà không đến hoặc không muốn đến mà thôi."

Tất nhiên tôi đã xác nhận lịch trình để chắc chắn Kei sẽ đến

Dù sao không nên áp đặt lịch trình của bạn lên người khác.

Tất nhiên, tôi không nhận được bất kỳ thông báo nào về việc Kei có kế hoạch khác, vì vậy tôi không nghĩ còn có vấn đề gì nữa.

Một giọng nói yếu ớt, giống như một hơi thở bị nuốt chửng, phát ra từ đầu dây bên kia.

"...

Được rồi!

Vậy thì tốt!

Mình cúp máy đây!

Nhận thấy rằng nếu tiếp tục nói sẽ chỉ thêm lo lắng về Kei, cô nàng quyết định cúp điện thoại.

"Chờ một chút.

Mình có chuyện muốn nói với cậu, Satou."

"Hể?"

Khi biết tôi sẽ liên lạc với Kei, Satou đã rất vui mừng.

Một người có trái tim thuần khiết và mạnh mẽ có thể hỗ trợ người khác bất kể vị trí và cảm xúc của chính mình.

Vì vậy, tôi đã có thể trò chuyện sâu hơn với cô ấy.

"Với tư cách là bạn trai của Kei,mình nhất định bảo vệ cô ấy.

Nhưng điều đó là chưa đủ."

"Là sao?"

"Chúng ta không thể chắc cô ấy sẽ gặp rắc rối khi nào và ở đâu.

Không phải lúc nào mình cũng ở bên cô ấy?

Rắc rối cũng có thể nảy sinh giữa bạn bè với nhau và thậm chí có thể bị đuổi học vì vi phạm nội quy của trường này.

Cũng như Satou cảm thấy bất an về mối quan hệ của mình và Kei, không thể đoán trước được khi nào thì mối quan hệ đó sẽ đổ vỡ.

Ngay cả những mối quan hệ mà chúng ta nghĩ là an toàn tuyệt đối cũng sẽ ngay lập tức trở nên bất ổn khi xuất hiện rạn nứt"

"Ý cậu là..."

Đây là một sự thật mà Satou cũng không thể phủ nhận.

Khi tôi và Kei công khai tình cảm và nhận được sự chấp thuận của Satou, cô ấy hẳn cũng cảm thấy thoải mái ở mức nào đó.

Nếu là Ayanokouji, cậu ấy sẽ bảo vệ và trân trọng Kei.

Cô ấy hẳn đã phát triển một sự tự tin vô căn cứ như vậy.

Tuy nhiên, Satou đã hoảng hốt và bối rối trước một sự kiện bất ngờ.

Thế là cô ấy đánh liều gọi điện.

"Satou, hãy cố hỗ trợ Kei như một người bạn... không, như một người bạn thân.

Tất nhiên, nếu cậu thật sự xem Kei là bạn của mình"

"Điều đó là đương nhiên!"

Satou không ngần ngại nói rằng sẽ bảo vệ Kei.

"Vậy thì tốt.

Vì vậy, tôi cũng sẽ đảm bảo điều ngược lại."

"......

Điều ngược lại?"

"Nếu có chuyện gì xảy ra khiến Satou không thể bảo vệ Kei, mình sẽ bảo vệ cả 2 người."

"Mình... có thể tin tưởng cậu, phải không?"

"Tất nhiên rồi."

Suy tính của tôi, bản chất của tôi, tính cách của tôi không quan trọng trong mắt cô ấy.

Bây giờ tốt nhất là làm cho Satou nghĩ như vậy và ký một hợp đồng vô hình.

Như vậy ngay cả khi tôi từ bỏ Kei, Satou sẽ có khả năng đem cả mạng sống của mình để giúp cô ấy phát triển hơn.

Ngược lại, nếu Satou bị đuổi học, cô ấy cũng sẽ không thể khẳng định liệu tôi có tiếp tục bảo vệ Kei hay không.

Ngay cả khi tôi thất hứa, cô ấy sẽ không có cách nào để oán giận tôi.

Tất nhiên, Kei bây giờ cũng có nhiệm vụ quan trọng là giữ cho lớp của Horikita luôn đoàn kết.

"Hôm nay, Kei nói với mình rằng cô ấy sẽ đi chơi cùng cậu.

Bảo là muốn cảm ơn cậu đã chăm sóc"

"Ồ, đúng vậy."

"Cảm ơn."

"Không cần nói cảm ơn đâu.

Chỉ cần hai người hòa thuận với nhau là được."

"Vậy thì cậu có thể đợi báo cáo của Kei vào ngày mai."

"Mình không có ý định đi ăn cẩu lương đâu."

Sau cuộc trò chuyện, tôi cảm thấy một sự thay đổi ở Satou.

Thao túng người khác bằng lời nói.

Đối với tôi, đây là một hành động "thú vị".

Nó không quan trọng cho dù là đúng hay sai.

Nó thậm chí còn "vui" đối với tôi khi cố gắng khiến người khác làm theo những gì mình bảo.

Luôn tin tưởng ngay cả khi bị tôi lừa dối mà không nhận thức được điều đó.

Càng tìm hiểu về con người, hỏi hỏi từ con người, tôi lại càng phát hiện ra những con người hú vị hơn những người khác

Tôi sẽ thấy thú vị hơn nếu tôi có thể điều khiển và kiểm soát những người như vậy.

Nhưng rồi nhìn lại, Satou đang dần phát triển.

Tôi có thể cảm nhận được sự trưởng thành của cô ấy chỉ qua những cuộc trò chuyện qua điện thoại.

"Giờ thì..."

Mặc dù đã quá giờ hẹn một chút nhưng tôi quyết định gọi cho Kei.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 5: Thời gian còn lại


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Tôi đã cãi nhau với Kei vì chuyện Ichinose.

Tôi cố tình giữ liên lạc với Kei ở mức tối thiểu, giữ khoảng cách và chuyện này đã diễn ra được một thời gian

Tôi đã không thể gặp Kei do cô nàng bất ngờ bị cúm vào Giáng sinh và đây là thời điểm tốt nhất còn lại để có thể làm lành.

Đó là ngày 29 tháng 12.

Tôi đồng ý gặp muộn hơn một chút, lúc 3 giờ chiều.

Trước đó, tôi dành cả ngày của mình trong phòng mà không có gì để làm.

Tôi xem TV, đọc sách, lướt Internet và nghe nhạc.

Đó chỉ là một cách để giết thời gian nhàm chán, nhưng chỉ trong những ngày bình thường này, tôi mới cảm thấy trọn vẹn.

Cuối cùng, 20 phút trước giờ hẹn, tôi bước ra khỏi ký túc xá.

Tôi định là cả 2 sẽ gặp ở lối vào của Keiyaki, nhưng có thể chúng tôi sẽ gặp nhau bất ngờ.

Tôi nghĩ vậy, nhưng tôi không tìm thấy Kei ở hành lang ký túc xá hay bên ngoài.

Tôi lại suy nghĩ về điều đó lần nữa

Mối quan hệ của 2 chúng tôi là gì?

Khi tôi tra từ "quan hệ" trong từ điển, thì thứ phù hợp nhất tôi nhận được là "mối quan hệ giữa người với người".

Như tên của nó, điều này là dễ hiểu.

Và tra từ điển từ "tình yêu" thì được giải thích là "cảm xúc yêu đương giữa nam và nữ".

Sau chừng đó thời gian, liệu tôi có thật sự đang yêu

Điều này thật sự khiến tôi phải suy nghĩ

Ở ngôi trường này, tôi đã học được rất nhiều về cảm xúc.

Đến lớp, nói chuyện với bạn bè, nói chuyện với giáo viên, mua sắm, đi chơi.

Đồng thời, tôi cũng học được những cảm xúc thú vị như nhàm chán, hạnh phúc, khó chịu, ngon, dở và nhiều điều khác nữa.

Qua tiếp xúc với Kei, tôi cũng trải nghiệm nhiều điều giữa các cặp đôi.

Những cuộc trò chuyện, những buổi hẹn hò, những tiếp xúc da thịt mà chỉ các cặp đôi mới có.

Tôi sợ rằng những hành động đó chỉ là một câu trả lời về các biểu hiện tiêu chuẩn mà mọi người thường sẽ nghĩ đến về một cặp đôi.

Nhưng điều đó có phải là tôi đã biết yêu không?

Câu trả lời là hoàn toàn không.

Chính xác thì tôi không có gì gọi là cảm xúc dâng trào cả.

Từ lần đầu tiên tương tác Kei cho đến bây giờ.

Tâm trí tôi hấu như không có gì gọi là dao động.

Đây là kết quả của việc tự hỏi đi hỏi lại bản thân mình.

Mặc dù không có câu trả lời rõ ràng nhưng ý tưởng vẫn còn đó.

Tôi đã xem Kei như một đối tượng để yêu.

Tức là ưu tiên trải nghiệm điều mà chỉ những người yêu nhau mới làm được với nhau.

Trước khi tôi muốn tự mình làm điều gì đó mới với Kei, tôi nhanh chóng thực hiện điều đó mà bỏ qua luôn việc mình có thật sự có cảm xúc gì khi làm nó không

Tất nhiên, tôi không hối tiếc.

Bởi vì Kei đã dạy tôi rất nhiều.

Chỉ là mối quan hệ này sẽ kéo dài được bao lâu.

Đã gần đến lúc đưa ra quyết định.

Kei là học sinh mang bóng tối nặng nề nhất trong lớp của Horikita.

Tuy mạnh mẽ nhưng cô nàng cũng dễ bị phụ thuộc vào người khác.

Tôi đã sử dụng điều này để có được cô ấy dưới sự kiểm soát của tôi.

Nhưng nếu cô nàng vẫn duy trì sự phụ thuộc mạnh mẽ này, sẽ không thể đạt được mục tiêu của mình.

Bây giờ cách tiếp cận của tôi đã thay đổi đáng kể, điều không thể thiếu là thoát khỏi sự phụ thuộc dữ liệu vào một người duy nhất.

Vì điều này, tôi cũng có quyền học hỏi những điều mới.

Tôi có ngần ngại chia tay với Kei không?

Nếu tôi cảm thấy hối tiếc vì đã buông tay, điều này có thể được gọi là thất tình nhỉ?

Còn 5 phút nữa là đến giờ hẹn nhưng Kei đã đợi sẵn ở nơi hẹn.

Cô nàng cúi đầu xuống và vẫn chưa chú ý đến bên này.

Ngay cả khi xem xét thời gian, đã đến lúc phải chú ý xung quanh.

Có lẽ cô ấy sợ rằng nếu ngẩng đầu lên, sẽ không nhìn thấy tôi chăng?

Hay cô ấy đang cố kháng cự việc gặp tôi?

"Vẫn còn sớm."

Tôi chào Kei từ xa để cô ấy không quá bất ngờ.

"Ah..."

Kei nhìn lên để đáp lại.

Chúng tôi định kết thúc cuộc hẹn mà chúng tôi không thể kết thúc vào dịp Giáng sinh, nhưng cô ấy trông không giống như vậy.

Có thể cô nàng vẫn đang trong tâm trạng lo lắng tột độ.

Nhưng ít nhất tôi không thể biết rằng cô ấy có cảm giác không thích, thất vọng hay mất hứng thú với tôi.

"Ah...Chào, đã lâu không gặp......"

"Ừ.

Đã khoảng ba tuần kể từ lần cuối chúng ta ở một mình cùng nhau như thế này."

Sau một cuộc trò chuyện ngắn, tôi tiếp cận cô ấy theo hướng đối diện.

Chúng tôi đã từng có thể chạm vào nhau một cách tự nhiên, nhưng sau ba tuần xa cách, dường như có một thứ gì đó vô hình đang đứng giữa chúng tôi.

"Cậu khỏe hơn nhiều rồi nhỉ?"

"Chà, ai đã nói với cậu điều đó vậy?"

"Tối qua, Satou đã gọi điện, cô ấy rất quan tâm đến cậu.

Nhờ vậy mà mình biết được."

"Ra vậy ......"

Tôi vẫn không cảm thấy rung động gì như bình thường, nhưng tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Rõ ràng là họ thân thiết và có nhiều bí mật với nhau.

Nhưng thái độ của con người luôn thay đổi chỉ vì lo lắng.

"Dù sao đi nữa, chúng ta hãy đi vào trước."

"......"

Ngoài trời vào mùa đông rất lạnh nên tôi đã đưa Kei đến Keiyaki trước.

"Vậy cậu có gì muốn làm không?"

"Có lẽ mình muốn được ngắm cây thông Noel"

"Nghe hay đó ......"

Những cây thông Noel đã bị dỡ bỏ và chỉ còn lại một khoảng trống lớn.

"Xin lỗi vì mình không thể nào đưa cậu đến đó xem."

"Không sao đâu..."

Khi chúng tôi gặp nhau sau những ngày xa cách, Kei thỉnh thoảng hơi lạnh lùng.

Tất nhiên, tôi không trách cô ấy.

Rốt cuộc, tôi là người bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh này.

Có người yêu rồi đi chơi với người khác giới chắc chắn sẽ sinh ra oán hận.

Nói một cách khách quan, những gì tôi đã làm được coi là chán cơm thèm phở và không có gì phải bàn cãi về điều đó.

Rốt cuộc, Kei không đủ can đảm đẩy cánh cửa có mùi nguy hiểm này để có thể bước qua.

"Dù sao thì, mình thật sự xin lỗi vì chuyện của Ichinose"

Tôi đứng trước mặt Kei và cúi đầu thật sâu với hai tay chắp lại.

"...Kiyotaka..."

"Kei tức giận và khó chịu là điều đương nhiên, dù sao cuối cùng cậu không có lỗi."

"Không, không cần đâu...

Mình...

Mình đã nói nhiều điều không hay..."

"Không phải như vậy.

Cậu thật sự đã cố gắng kiềm chế bản thân rất tốt."

Thay vì la hét như thường lệ, Kei chỉ thể hiện sự không hài lòng của mình bằng cách nói những lời vô cùng thiếu sức sống.

"Đáng lẽ mình nên xin lỗi cậu sớm hơn, nhưng vì nhiều lý do mà mình đã trì hoãn nó cho đến tận bây giờ."

Cùng lúc đó, tôi lấy ra chiếc hộp trong túi.

"Đây là..."

"Một món quà Giáng sinh muộn.

Mong cậu có thể nhận lấy nó."

Kei từ từ đưa tay ra nhưng rồi rút lại.

Cô ấy vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi phản ứng rụt rè, lo lắng của mình.

Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay cứng đờ của Kei và để cô ấy cầm chiếc hộp.

Sau đó giúp cô ấy chỉnh lại chiếc áo khoác của mình.

"Mình có thể mở nó được không?"

"Tất nhiên rồi"

Sau khi được cho phép, Kei giữ đáy hộp và mở nắp.

Khi mở hộp, cô nàng thấy một sợi dây chuyền sáng bóng.

Sau khi nhìn chằm chằm vào nó một lúc, Kei ngạc nhiên nhìn tôi.

"Mình...

Mình đâu nói với Kiyotaka...

Mình đâu nói với cậu rằng mình muốn cái này?"

"Mình có thể biết hết mà không cần hỏi trực tiếp.

Mình đã thấy cậu tìm kiếm nó trên điện thoại hơn một lần.

Tất nhiên cậu còn tìm nhiều thứ khác nữa, nhưng đây là thứ mà cậu chú tâm nhất"

Có nhiều món đồ có giá trị cao hơn, nhưng Kei-người hiểu khả năng kinh tế của tôi với tư cách là một học sinh, sẽ không đưa ra những yêu cầu phi thực tế.

Tôi nghĩ rằng hoàn toàn không có sự lựa chọn nào phù hợp ngoài món này......

"......"

Kei nắm chặt sợi dây chuyền trong tay.

"Có phải mình lại chọn sai quà?"

Nếu đúng như vậy, tôi sẽ trở thành một kẻ thông minh nhưng thất bại.

Kei giữ chặt sợi dây chuyền và lắc đầu nguầy nguậy từ chối.

"Không, cậu đã chọn đúng rồi......!"

"Vậy à."

"Đây không phải là mơ......

đúng không?"

Kei đã khóc vì sung sướng ngay tại chỗ, bất kể có người xung quanh hay không.

Chắc chắn rằng sự phụ thuộc của cô ấy với tôi đã lên đến đỉnh điểm vào lúc này.

Ngay cả khi buộc phải làm điều gì đó không thể diễn tả bằng lời, Kei có thể sẽ tự nguyện làm điều đó.

Nhưng tôi sẽ không để mối quan hệ này kết thúc ở đây.

Cho dù lúc này tôi có bỏ rơi Kei thì cũng không giải quyết được tận gốc vấn đề.

"Kiyotaka?"

Đôi mắt Kei ươn ướt nhìn tôi, người đang trầm ngâm suy nghĩ, với vẻ mặt hoài nghi.

"Hôm nay cậu sẽ ở lại với mình đúng không?"

Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của Kei và cô ấy nắm lấy cánh tay của tôi.

"Phải nói sao nhỉ...Mình nghĩ là cũng có thể...Chắc thế. ......!"

"Vậy là cậu đồng ý rồi phải không?"

"Tất nhiên, mình có lý do gì để từ chối chứ...!"

Tay Kei vẫn cầm sợi dây chuyền, và nước mắt không ngừng trào ra.

"Chúng ta thật sự có thể quay lại ngày xưa......

Phải không?"

"Ừm "

"Thật sự...thật sự có thể sao?"

"Tất nhiên là có thể chứ."

Kei liên tục xác nhận, và lập ôm tôi vào lòng và nói đi nói lại cùng một câu.

"Tuyệt quá!

Tuyệt quá!

Yêu Kiyotaka nhất!"

"Chúng ta không đón Giáng sinh cùng nhau, nhưng chúng ta có thể bù lại bằng việc đón sinh nhất của cậu cùng nhau."

"Ưm"

Sinh nhật của Kei là vào ngày 8 tháng 3.

Nếu mọi việc suôn sẻ thì vẫn chưa đến kỳ thi cuối năm học.

Cho đến lúc đó, sẽ không có gì thay đổi.

Tôi sẽ ở bên cạnh cô nàng như tôi đã từng, ủng hộ và bảo vệ cô ấy khi cô ấy gặp khó khăn.

Là một vật chủ bị ký sinh, đây là định mệnh của tôi.

Sau khi đeo chiếc vòng vào, Kei có chút ngại ngùng tiến đến khoác tay tôi.

"Phải thế chứ......

Như này mới đúng là Kiyotaka mà mình biết"

"Thế...

Chúng ta sẽ đi đâu tiếp đây?"

"Ở đâu cũng được.

Miễn là với Kiyotaka, ở đâu cũng được."

Không có mong muốn nào hơn thế.

Kei đáp lại, áp sát cơ thể cô ấy vào người tôi hơn.

"Mình có thể đến phòng Kiyotaka hôm nay không?"

"Tất nhiên là không vấn đề."

"Vậy còn phòng tắm?

Chúng ta có thể tắm cùng nhau không?"

"Chắc chắn."

"Hehehe~"

Kei vui vẻ thả lỏng và dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt.

Vậy là tôi đã hàn gắn được với bạn gái của mình.

Đó là điều đáng mừng.

Nhưng sao trong lòng tôi chẳng cảm thấy gì.

Chẳng phải tôi sẽ vui hơn, phấn khích hơn và hạnh phúc hơn khi ở bên cô ấy sao?

Tôi không hiểu.

"Mình vui khi cậu đã trở lại bình thường"

Tôi bịa ra lời xoa dịu.

Điều đó khiến Kei cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

Nhưng tôi không cảm thấy buồn về những điều tôi không hiểu.

Nếu bạn không hiểu, hãy lặp lại cho đến khi bạn hiểu.

Kei không khiến tôi rung động thì sẽ có người khác làm.

Nếu chúng ta cứ lặp đi lặp lại sự gặp gỡ và chia ly theo cách này, một ngày nào đó chúng ta sẽ biết được cách yêu.

Có lẽ tôi sẽ nhìn thấy chính bản thân mình bị bỏ rơi và đau khổ trong nước mắt

Khát khao, xuất phát từ tận đáy lòng.

Trái tim không ngừng tìm kiếm đang đẩy tôi về phía trước.

Là những gì tôi vẫn chưa được biết.

Vẫn còn nhiều thứ tôi muốn tiếp thu.

"Lâu lắm rồi không đến phòng karaoke."

Ngay bây giờ, tôi chỉ cần nghĩ đến việc xây dựng mối quan hệ với Kei như tôi đã làm trước đây.

Sự im lặng kéo dài sẽ lại mang lại cảm giác khó chịu, vì vậy tôi đã chủ động đưa ra một lời mời.

"Chà, thật hiếm khi Kiyotaka nói đến karaoke đó"

Điều đó nói rằng, tôi thường đến phòng karaoke, nhưng về cơ bản tôi không chủ động muốn hát.

Như Kei đã nói, đây có thể là một điều hiếm gặp.

"Bởi vì gần đây mình đã nghe rất nhiều bài hát nổi tiếng trên TV."

Tôi sẽ sử dụng Kei để kiểm tra xem liệu tôi có ngại đi hát karaoke với các học sinh khác trong tương lai không.

Kei giơ tay đồng ý và mỉm cười, thế là chúng tôi lên đường.

Trên đường đi, máy bán hàng tự động ở khu vực nghỉ ngơi thu hút sự chú ý của tôi.

Không lẽ hôm nay Yamamura cũng ngồi trong góc máy bán hàng tự động sao?

"......

Chuyện gì vậy?"

Kei dừng lại và nghiêng đầu nhìn theo hướng nhìn của tôi đến máy bán hàng tự động ở đằng kia.

"Cậu có khát không?"

"Không hẳn."

Câu trả lời Yamamura nhận được sẽ là gì khi báo cáo với Sakayanagi?

Cô ấy sẽ bị bỏ rơi hay sẽ đi theo dõi một người khác không liên quan gì đến Ryuuen?

"À, nhân tiện, mình có thể gọi điện cho Maya-chan được không?"

Tôi đồng ý và bảo cô ấy ngồi xuống một chiếc ghế dài gần đó.

"Nè, ngồi cạnh mình đi mà"

"Không, mình đến chổ máy bán hàng chút, có cái này mình muốn mua"

Kei vui vẻ lắc lư cơ thể khi trò chuyện với Satou.

Có lẽ cô nàng đang báo cáo về sự hòa giải của chúng tôi hoặc cảm ơn Satou một lần nữa.

Tôi hướng đến nơi bán hàng tự động trong cùng.

Tôi không nghĩ có người ở đó, nhưng tôi nghĩ tôi nên kiểm tra nó để đề phòng.

Tôi lặng lẽ nhìn ra sau máy bán hàng tự động và nói...

"Yo!"

Ngạc nhiên là......

Cô ta thực sự ở đó.

Vẫn như trước, vẫn là tư thế nép sâu vào máy bán hàng tự động cùng với chai trà xanh đó.

Sự khác biệt duy nhất là còn có thêm một cái túi nilon đựng gì đó.

"Xem ra cô luôn ở đây mọi lúc nhỉ?"

"Không hẳn là như vậy.......

Chỉ thỉnh thoảng thôi."

Mặc dù đã trả lời như vậy, nhưng cái nhìn lảng đi đó giống như một lời nói dối tội nghiệp.

"Cái này là cái gì?"

"Hả?

Cái này?

Đây là cái khăn mình mua làm quà cho bản thân."

"Làm quà?"

"......Xin đừng bận tâm.

Nhân tiện, có vẻ như cậu đã làm lành với Karuizawa-san."

"Cô biết nhanh nhỉ?"

"Cũng là vì công việc thôi."

Cô nàng ấp úng nói mình nghe lén rất giỏi.

"Cô mau rời đi thì tốt hơn.

Tôi không thích việc giây phút tình tứ của mình bị người khác nhòm ngó"

Có vẻ như cô ấy đã nghe thấy tất cả mọi thứ.

Tôi muốn hỏi cô ấy xem phản ứng của Sakayanagi như thế nào, nhưng đó là vấn đề nội bộ của lớp, vì vậy cô ấy có thể không nói cho tôi biết.

Tôi nghĩ sẽ rất tệ nếu tôi hỏi, vì điều đó sẽ khiến đối phương gặp nhiều rắc rối hơn mức cần thiết.

"Tạm biệt"

"...

Được rồi."

Từ góc nhìn của một người ngoài cuộc, họ nghĩ rằng tôi đang nói chuyện với một máy bán hàng tự động.

Khi tôi trở lại băng ghế, cuộc trò chuyện của Kei và Satou dường như vừa mới kết thúc, vì vậy có vẻ như tôi nên nhanh chóng quay lại.

"Có chuyện gì xảy ra à?"

"Không có gì.

Đi thôi."

"Ưm!"

Kei, người đã lấy lại được sức lực, đứng dậy và lại đến bên tôi và nắm lấy tay tôi.

Tâm trạng của cô ấy đã trở lại như trước một cách đáng kinh ngạc.

Không, cô ấy còn dính chặt hơn trước.

Cô ấy muốn ăn, tắm, và thậm chí ngủ cùng với tôi.

Những đầu ngón tay đan vào nhau, và tôi cảm nhận rõ ràng khát khao mãnh liệt của Kei không muốn buông tay dù chỉ một giây.

Con kí sinh chui bám sâu đến mức không tách ra được.

Và không sợ bị xâm chiếm và hấp thụ, từng bước một chúng lún sâu hơn vào đó.

Bằng cách này, chúng tôi đã xây dựng một mối quan hệ thậm chí còn tốt hơn trước đây.

Là người yêu của nhau, chúng tôi sẽ cùng đón năm mới.

Hình ảnh Kei vui vẻ bước ra khỏi phòng vừa ngâm nga một bài hát và chuẩn bị tụ tập bạn bè vào đầu năm vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.

Phần 1:

Bạn có thể đến Keiyaki vào ngày nghỉ của mình.

Đi cùng bạn bè, đi cùng người yêu hay đi một mình.

Là địa điểm giải trí duy nhất trong trường, nó cho phép chúng tôi vui chơi, nhưng làm gì cũng có cái giá củ nó, ở đây là điểm cá nhân.

Nếu bạn chỉ âm thầm đi lại giữa ký túc xá và phòng tập thể dục với điểm được trả hàng tháng, nó vẫn rất hiệu quả.

Nhưng đó là một điều không thực tế.

Ăn tối hoặc hát karaoke với ai đó hoặc chi điểm một món đồ hấp dẫn mà không chút do dự.

Vì vậy cần phải làm gì đó để chống lại sự cám dỗ.

Đó là lý do tại sao đôi khi bạn nên suy nghĩ về cách vượt qua những thứ hào nhoáng đó mà không cần sử dụng điểm cá nhân.

Ở nguyên trong nhà cũng là một cách, nhưng nó chỉ dành cho những lúc không còn lựa chọn nào nữa.

Dù vậy cũng không còn nhiều lựa chọn khác.

Tôi mặc bộ đồng phục mà tôi đã không mặc trong 10 ngày và rời khỏi ký túc xá.

Đi bộ đến trường trong những ngày nghỉ.

Mục tiêu là thư viện.

Một lần, ngay trước kỳ nghỉ đông, tôi tình cờ nhìn thấy bóng lưng của ai đó khi đi đến hiệu sách.

Điều đó thôi thúc tôi đến thư viện.

Mặc dù tôi không biết liệu cô ấy có đến đó bây giờ không.

Ba ngày sau giao thừa, trường học đóng cửa.

Nó đã mở cửa trở lại vào ngày hôm nay, ngày 4 tháng 1.

Dù còn sớm, chưa đến 11h nhưng không phải chỉ có mình tôi đến trường mà còn có cả những học sinh đổ mồ hôi trong các câu lạc bộ.

Ngay khi tôi bước vào khuôn viên trường, tôi đã nghe thấy giọng nói tràn đầy năng lượng của các học sinh không biết từ đâu vọng ra.

Trên đường đến thư viện, tôi gặp Sakagami-sensei.

"Chúc mừng năm mới, sensei"

Tôi không thể không đáp lại, vì vậy tôi đã nhanh chóng đáp lại.

"À, chúc mừng năm mới"

Mặc dù tôi không đển để tham gia vào các hoạt động của câu lạc bộ, nhưng Sakagami-sensei đã đáp lại lời chào của tôi.

Tôi định bỏ đi thì một giọng nói từ phía sau ngăn tôi lại.

"Em dường như đã cải thiện khả năng học tập của mình gần đây nhỉ.

Em và Sudou-kun, đặc biệt là sự phát triển của Sudou-kun thật đáng kinh ngạc."

"Sudou thật sự rất chăm chỉ."

"Đúng là em ấy luôn gặp rắc rối khi bắt đầu nhập học, vì vậy thật ngạc nhiên khi em ấy đã trưởng thành nhiều như vậy vậy.

Danh tiếng của Sudoukun với các giáo viên cũng được cải thiện."

Đó là một điều tốt.

Sudou từng nhận được rất nhiều sự chú ý từ các giáo viên vì những khuyết điểm của mình.

Nhưng vấn đề ở đây là tại sao thấy ấy lại bắt chuyện với tôi?

"Mấy đứa đã từ lớp D lên được lớp B.

Thậm chí còn có thể tiến đến lớp A vào một ngày nào đó"

Sakagami-sensei nhẹ nhàng nâng kính lên.

So với ấn tượng ban đầu ông ấy dành cho tôi với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của lớp Ryuuen, không hiểu sao lần này tôi cảm thấy hơi khác một chút.

Những hành vi khiến người khác cảm thấy khó chịu của thầy ấy đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với trước đây.

Tôi đã không cảm thấy như thế này trong kỳ thi đảo hoang vào mùa hè ......

Với Chabashira-sensei là điểm khởi đầu, Mashima-sensei và Hoshinomiya-sensei có lẽ vì họ là những người cùng thời, nên tôi có cơ hội nói chuyện với họ nhiều hơn

Mặt khác, về cơ bản tôi không có gì để nói với Sakagami-sensei, bởi vì khoảng thời gian tiếp xúc không quá nhiều nên khi nói chuyện lại lần nữa tôi mới nhận ra sự thay đổi của thầy ấy.

"Thành thật mà nói, tôi không mong đợi lớp em sẽ phát triển đến mức này."

Lời khen ngợi của Sakagami-sensei nghe không lịch sự chút nào.

Ngay sau đó, tôi cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của sensei qua ống kính.

"Chính em là người đã vực dậy cái lớp vốn được cho là tạp nham này, phải không?"

"Làm sao có thể?

Em không làm gì cả.

Chẳng phải đó là kết quả của leader là Horikita đã dẫn dắt cả lớp trong một nỗ lực chung sao?"

Mặc dù tôi đã phủ nhận nó với giọng điệu mạnh mẽ hơn là khiêm tốn, nhưng tôi không biết Sakagami-sensei sẽ phản ứng thế nào.

Ba trong số các giáo viên chủ nhiệm cùng lớp đã phần nào biết tôi là học sinh đặc biệt.

Không ngạc nhiên khi họ chia sẻ thông tin với Sakagami-sensei

Ngay cả khi họ không chia sẻ điều đó, thì cũng không khó tin khi cảm nhận được điều đó từ bầu không khí hay cách cư xử giữa họ.

"Đúng là không thể ép buộc Sudou-kun có thể làm được nhưng điều như vậy nếu em ấy không thật sự cố gắng ......

Chà, dù sao thì đó không phải vấn đề.

Bỏ qua sức mạnh cá nhân.

Nếu cả lớp thực sự muốn lên cao hơn nữa trong thời gian tới, em sẽ phải giúp đỡ lớp học, ngay cả khi em không muốn"

Vậy ý thầy ấy là vào một lúc nào đó tôi buộc phái đứng ra để giải quyết khó khăn của lớp, phải không?

"Em định đến thư viện sao?"

"Sao thầy biết vậy?"

"Vào thời điểm này, chỉ có một vài nơi mà các học sinh không thuộc câu lạc bộ có thể đến.

Với lại, tôi biết em xuất hiện trong thư viện rất nhiều."

Đúng là tôi thích đến thư viện hơn, nhưng tôi không nghĩ rằng Sakagami-sensei sẽ biết về điều đó.

Tôi không nghĩ chúng tôi đã gặp nhau trong thư viện lần nào.

Nói cách khác, thầy ấy đã được biết một cách gián tiếp.

"Giáo viên có thể xem hồ sơ mượn trả sách của học sinh không?"

"Xem hồ sơ?

Chỉ thủ thư mới có thể làm điều đó.

Sẽ là xâm phạm quyền riêng tư nếu một giáo viên chủ động xem nó."

"Vậy làm sao thầy biết em thường xuyên đến đó?"

"À... khi tôi nhiều lần đến thư viện đã vô tình thấy em thôi.

Tôi có một cuộc họp giáo viên cho học kỳ ba, vì vậy xin thứ lỗi cho tôi."

Sakagami-sensei không trả lời trực tiếp và lãng tránh chủ đề này.

Nói xong, thầy ấy rời khỏi hiện trường.

Tôi hơi lo lắng về cách nói chuyện của đối phương nhưng vì tôi không thể hỏi thêm nữa vì thầy ấy có việc quan trọng phải làm, tôi phải đi bộ đến thư viện như đã định.

Tôi mở cửa thư viện và bước vào.

Bên trong bao trùm bởi sự im lặng.

Đáng lẽ đây là nơi cần duy trì sự im lặng, nhưng sự im lặng của có người đó rất khác với sự im lặng của không có ai.

Nó bị bao trùm trong sự im lặng và trống rỗng.

Người thủ thư thường ngồi ở quầy lễ tân, không thấy đâu cả.

Có phải vì những công việc khác nên đã rời đi.

Cửa không khóa nên ra vào chắc không có vấn đề gì, nhưng tôi hơi xấu hổ.

Tôi nghĩ tôi nên đợi ở lối vào, chắc thủ thư sẽ quay lại sớm thôi.

Tôi nhẹ nhàng gật đầu và nhìn vào không gian trống trải, rồi bắt đầu nhìn xung quanh.

Tôi không nghĩ về những cuốn sách tôi muốn đọc hoặc mượn ngay bây giờ, tôi chỉ lấy chúng ra và xem chúng.

Đó là cách mọi thứ diễn ra.

"Chúc mừng năm mới, Ayanokouji-kun"

Đúng lúc đó, một giọng nói phát ra từ bên kia giá sách.

Tôi vừa đi vào thì người kia từ phía bên kia đi ra, cả 2 đi theo hướng ngược nhau.

Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn thấy một bên khuôn mặt của đối phương.

Sau đó, cô ấy ngay lập tức nhận ra rằng chúng tôi đang đi ngược chiều và quay lại.

"Cậu cũng đến đây sao?"

"Ưm."

Shina Hiyori-người mà tôi đã nói chuyện đôi chút trong lễ hội trường và gần đây không gặp, là một vị khách thường xuyên ở đây.

Cô ấy được cho là một con mọt sách hay lui tới thư viện, nhưng tôi đã không gặp cô ấy trong một thời gian.

Gần đây tôi nghe nói rằng cô ấy đã trở lại thư viện như trước đây, có vẻ như đó là sự thật.

"Chúc mừng năm mới.

Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau trong thư viện."

"Vâng.

Cậu thế nào rồi, Ayanokouji-kun?"

"Vẫn ổn, còn cậu?"

"Cuối năm mình bị cảm nhẹ, may không phải cúm nên vài ngày là khỏi."

Chúng tôi trò chuyện một chút về cuộc sống gần đây của cả 2, và sau đó cuộc trò chuyện chuyển sang sách.

"Nếu không phiền, cậu có thể giới thiệu một số cuốn sách cho mình mượn được không?"

"Thật sao?

Nhưng mà tại sao vầy?"

Mặc dù không có lợi ích gì trong việc giúp ai đó chọn thứ để đọc, nhưng Hiyori vẫn đồng ý.

"Tại mình nghĩ những cuốn sách được cậu chọn là những cuốn sách hay và thú vị."

"Vậy thì để mình giúp cậu nhé."

Thay vì bối rối trước yêu cầu đơn phương của tôi, cô ấy vui vẻ chắp tay.

"Cậu muốn đọc loại sách gì?"

"Ừm, mình đã nhàn rỗi trong suốt kỳ nghỉ đông.

Mình nghĩ sẽ tốt hơn nếu đọc một cuốn sách trinh thám hoặc cái gì đó để rèn luyện trí não "

"Sách trinh thám sao?"

Hiyori không tỏ vẻ bối rối và nhanh chóng đáp lại.

"Cậu đã đọc 'Chìa khóa thủy tinh' chưa?"

Chúng tôi cùng nhau đi dạo trong thư viện và cô ấy nhanh chóng tìm ra mục tiêu, lấy cuốn sách ra và hỏi tôi.

Có đây là tác phẩm được viết bởi Dashiell Hammett, một trong 100 tiểu thuyết trinh thám hàng đầu.

"Xin lỗi nhưng mình đã từng đọc nó 2 năm trước"

"Không cần phải xin lỗi đâu...

Dù sao thì người nhờ mình giúp là Ayanokouji-kun mà.

Điều đó càng làm cho mình có thêm động lực."

Sau đó, Hiyori tiếp tục giới thiệu cho tôi những kiệt tác của tiểu thuyết trinh thám những năm trước.

Có vẻ như cô ấy muốn ưu tiên trong việc giới thiệu những tác phẩm nổi tiếng.

"Nhân tiện, ...... không liên quan gì đến tiểu thuyết trinh thám ......

Cậu đã đọc tác phẩm của một nhà văn tên là "Kaminai Tsushi" chưa?

"Không, mình không hay nhớ tên tác giả, nên có vẻ là mình chưa đọc nó."

Tôi biết nhiều về sách hơn người bình thường, nhưng vẫn có nhiều tác giả mà tôi không biết.

Nếu đó là một cuốn sách tôi đã đọc, ít nhất tôi sẽ nhớ tên tác giả.

"Cũng không có gì lạ, người đó căn bản không có tiếng tăm gì, từ trước đến nay cũng không có tác phẩm nào nổi tiếng"

Dường như có một chút giễu cợt giữa các câu nói, Hiyori sau đó nở một nụ cười cay đắng.

Tôi nghĩ cô ấy sẽ giới thiệu cuốn sách của người này tiếp theo, nhưng có vẻ như hài lòng với xác nhận đó, và thay vì tiếp tục với chủ đề này, cô nàng quay lại với các cuốn tiểu thuyết trinh thám

"Cậu đã đọc 'Bí ẩn chiếc xe ngựa Hansom' chưa?

Cuốn tiểu thuyết đầu tay của Fergus Hume ấy"

"Mình chưa đọc nó."

"Được rồi, hiện tại không có ai mượn, cho nên cậu có thể mượn."

Sau khi chọn ra ba cuốn sách, bao gồm cả cuốn này, tôi cùng Hiyori đến quầy lễ tân, và người thủ thư đã về.

Sau vài câu chúc năm mới, chúng tôi hoàn thành thủ tục một cách nhanh chóng.

" Ayanokouji-kun, hãy quay lại lần nữa nếu có thời gian nhé."

"Có lẽ mình sẽ quay lại vài lần nữa trước học kỳ thứ ba.

Cậu có định đến thư viện thường xuyên không?"

"Mình không có nhiều việc phải làm trong kỳ nghỉ dài của mình."

"Cậu không muốn đến Keiyaki với bạn bè sao?"

"Mình cũng ít khi làm điều đó lắm."

Nghĩ lại, tôi không nhớ đã thấy Hiyori đi chơi với bạn bè của mình bao giờ.

Tất nhiên là tôi đã từng thấy cảnh cô ấy đi cùng các bạn cùng lớp vì lý do nào đó......

Có thể là cô ấy có ít bạn bè hơn tôi nghĩ

Có vẻ như không có nhiều học sinh thích văn học và nghệ thuật trong lớp Ryuuen.

Hiyori vẫy tay tạm biệt tôi và tôi cũng rời khỏi thư viện

Phần 2:

Tuy nhiên, khi tôi vừa đến hành lang, Hiyori hoảng hốt đuổi theo tôi.

Khi đến gần tôi, cô ấy đã có chút hụt hơi.

"Cái này--"

Sau khi điều chỉnh hơi thở của mình, Hiyori mang một túi giấy đến trước mặt tôi.

Về hình dạng, bất kể nhìn nó như thế nào thì cũng giống một cuốn sách.

Nhưng tôi không nghĩ đó là sách từ thư viện.

Hiyori lấy cuốn sách ra bằng những ngón tay thon thả và đưa lại cho tôi.

"Đây là cuốn sách mình thích, cậu có muốn đọc nó không?"

Cuốn sách có một trang bìa, khiến tôi nghĩ đến một điều gì đó.

"Có lẽ nào đây là cuốn sách của tác giả mà cậu vừa đề cập không?"

"Vậy ra cậu đã biết?"

Nó không liên quan gì đến thể loại của cuốn sách, chỉ đơn giản là tác phẩm của một tác giả vô danh.

Đó là một cách tốt để suy đoán.

"Mình không nghĩ rằng có thể tặng nó cho cậu như một món quà nếu cậu đã đọc nó."

Như một món quà, có một sự khác biệt rất lớn giữa một cuốn sách đã đọc và một cuốn sách chưa đọc.

"Nếu chỉ muốn đọc một cuốn sách, cậu có thể mượn nó từ thư viện.

Nhưng nếu đó là thứ mình thật sự thích và quan tâm, mình muốn giữ nó bên mình."

"Cậu tự bỏ tiền túi ra mua à?"

"Còn nữa, sách này...... không có trong thư viện."

Tôi không thể mượn nó ngay cả khi tôi muốn.

Bạn có thể hỏi thủ thư để về cách mua những cuốn sách không có trong thư viện, nhưng từ cái nhìn của Hiyori, bạn có thể nói rằng cuốn sách này không dành cho tất cả mọi người.

Cá nhân tôi thích nó, nhưng nó không tiếp cận được nhiều đối tượng.

Tôi nghĩ đó là những gì Hiyori đang nghĩ.

"Cho mình như vậy thật sự có ổn không?"

Chỉ là một cuốn sách, nhưng một cuốn sách như thế này không hề rẻ đối với học sinh.

"Không sao đâu.

Đây thực ra là cuốn sách thứ ba mình mua.

Cuốn đầu tiên mình mua khi còn học sơ trung và vẫn giữ nó trong phòng.

Mình mua cuốn thứ hai ngay sau khi bắt đầu đến trường này."

Sau đó là cuốn sách thứ ba được tặng cho tôi như một món quà.

"Mình tự tin rằng có thể làm cho cậu thích nó, vì mình có cùng sở thích với Ayanokouji-kun mà."

"Xin lỗi đã khiến cậu phải làm điều này cho mình."

Tôi không thể để cô ấy tiếp tục cầm cuốn sách như vậy, vì vậy tôi đã nhận nó.

Nhưng ngay lúc đó, tôi có một chút nghi ngờ.

"Cậu đã đi loanh quanh với cuốn sách này trước khi gặp mình phải không?

Vì tôi đã không nói với Hiyori rằng tôi sẽ đến đây hôm nay, nên điều đó là không thể tránh khỏi.

"Ý mình là cậu có thể gọi cho mình mà"

"Chuyện này......

Mình thật sự mới bắt đầu mua nó từ mấy ngày trước thôi, không cần phải bận tâm đâu."

"Vậy...

Hẹn gặp lại."

Tôi cảm thấy trên mặt cô ấy có vẻ gì đó không nỡ, chẳng lẽ tôi suy nghĩ nhiều rồi sao.

Phần 3:

Nhìn theo bóng lưng Hiyori trở lại thư viện, tôi đi về phía cổng để chuẩn bị rời khỏi trường.

Có lẽ vì gần đến giờ ăn trưa nên tôi thấy một số học sinh từ các câu lạc bộ hoạt động lẻ tẻ.

Khi tôi đến cổng trường, tôi thấy hai học sinh cùng lớp đang nói chuyện.

"Oi, Ayanokouji.

Mày làm gì ở đây vậy?"

Người nhìn thấy tôi đầu tiên là Sudou vẫn mặc đồng phục bóng rổ.

Mặt khác, Yousuke cũng đang mặc đồng phục bóng đá.

"Chúc mừng năm mới.

Mình vừa tình cờ gặp Sudou-kun.

Thế nên bọn mình quyết định ăn trưa cùng nhau."

"Thật sự hiếm khi thấy 2 cậu ngồi lại với nhau đấy."

"Vậy à?

Dạo này chuyện đó khá phổ biến."

"Ra thế."

Tôi đã nghĩ rằng họ không có quan hệ tốt, nhưng có vẻ như bằng cách nào đó, hai người họ đã thân thiết đến mức có thể ăn trưa cùng nhau.

Có lẽ sự trưởng thành của Sudou đã giúp cậu ta bắt được sóng của Yousuke.

" Onodera-san hôm nay có vấn đề gì sao?"

"Nghe nói cô ấy bị cảm lạnh từ hôm qua nên đã nghỉ hoạt động câu lạc bộ ngày hôm nay."

Có vẻ như đôi khi không chỉ có hai người họ mà cả Onodera cũng tham gia.

Đây là kiểu mối quan hệ được xây dựng giữa những học sinh tham gia các câu lạc bộ.

"Ayanokouji-kun... từ thư viện trở về à?"

Yousuke hỏi, nhìn vào những cuốn sách tôi đang cầm và nghĩ về điều gì đó.

Sau khi đưa ra câu trả lời khẳng định, chúng tôi tự nhiên đi về phía cửa hàng tiện lợi theo lời gợi ý của Sudou.

"Căn tin vẫn còn chưa mở lại à."

"Ừ.

Về cơ bản, bọn mình mang đồ ăn từ nhà đến, nhưng nhiều người cũng mua ở cửa hàng tiện lợi."

Có vẻ như họ mua nó và sau đó ăn trong khuôn viên trường.

Nếu là mùa xuân hoặc mùa thu, có rất nhiều người ăn trên ghế ở trường, nhưng thời điểm này trong năm thì khá hiếm.

Nhưng theo những gì họ nói, có vẻ như một số nơi như cửa hàng tiện lợi có lắp máy sưởi được mở để học sinh trong các câu lạc bộ không phải lo lắng về chỗ ăn.

"Tuyết cứ rơi không ngừng."

"Thật khó chịu.

Đã khoảng hai tuần kể từ khi chúng ta có được một ngày đẹp trời, phải không?"

"Thật khó để có thể di chuyên trong tình hình này.

Hy vọng mọi thứ sẽ sớm tốt hơn"

Cuộc trò chuyện mà tôi không thể tham gia đang diễn ra.

Nhưng tôi không cảm thấy mình bị loại ra ngoài, ngược lại tôi nghĩ rằng hai người vốn có mâu thuẫn với nhau lại có một cuộc trò chuyện tự nhiên như thế này, và chỉ cần nghe điều đó thôi là tôi đã bình tĩnh lại.

"Nhân tiện, Kiyotaka-kun, có vấn đề gì với Karuizawa-san không?

"

"Cảm ơn vì đã quan tâm, Yousuke.

Cậu đã nghe thấy chuyện gì sao?'

"Trước kỳ nghỉ đông, Karuizawa-san dù không nói ra nhưng vẫn có gì đó không ổn.

Không cần phải mất nhiều thời gian, chỉ cần nhìn cô ấy trong lớp thôi thì mình có thể cảm nhận được điều gì đó rồi."

"Nói như vậy là có ý gì?

Không lẽ 2 người đó sắp chia tay sao?"

Yousuke cười trừ với Sudou khi cậu ta đột nhiên xen vào, phủ nhận ngay lập tức vì đó không phải là sự thật.

"Mình không nghĩ vậy.

Chỉ là xung đột nhỏ thôi, phải không?"

Ngay cả Yousuke dường như chỉ có thể thu thập thông tin cho đến khoảng trước Giáng sinh.

"Vấn đề đã được giải quyết.

Mọi thứ giờ đã trở lại bình thường."

"Vậy thì tốt quá rồi."

"Cái gì?

Sao 2 người không chia tay chứ?"

Sudo chắp tay sau đầu với vẻ thất vọng.

"Cậu muốn bọn mình chia tay sao?"

"Không, không phải đâu.

Chỉ đùa chút thôi mà.

Chỉ là tao có chút ghen tị khi mình mãi không có bạn gái thôi!

Tao xin lỗi."

Sudou phủ nhận tuyên bố lúc nãy của mình và xin lỗi.

Mùa xuân của cậu ấy dường như chưa đến, nhưng đã có dấu hiệu của nó.

"Không có chuyện gì xảy ra với Onodera à?"

"Này, này!

Đừng có nói mấy điều vậy chứ.

Mày sẽ khiến Hirata hiểu lầm đấy"

Khi nhắc đến cái tên đó, Sudou bắt đầu hoảng sợ, Yousuke nhìn cậu ấy với ánh mắt dịu dàng.

"Mình nghĩ Yousuke cũng hiểu mọi chuyện rồi"

"......

Thật sao?"

Sudou đã không nhận ra bản chất tế nhị của mối quan hệ của 2 người họ sao?

"Onodera-san dường như cũng đã quan tâm đến Sudo-kun cách đây không lâu."

Yousuke nhạy cảm với ánh mắt và hành động của các bạn cùng lớp gấp đôi so với những người khác.

Vì vậy, ngay cả khi tôi không nói bất cứ điều gì không cần thiết, không có gì đáng ngạc nhiên khi cậu ấy biết điều này.

"Vậy mọi chuyện thế nào?"

"Tao chưa......

Onodera và tao chỉ là bạn."

Tôi không biết rõ ràng là tình yêu vẫn chưa nảy nở, hay nó đã nảy mầm, chỉ biết là Sudou liên tục phủ nhận.

Mặc dù cậu ta vẫn có cảm giác rằng mình vẫn còn yêu Horikita, nhưng điều đó không thể hiện ra ngoài.

Cuối cùng, với tư cách là một người đàn ông, Sudou đã không cố gắng chiều theo cảm xúc của Onodera một cách trực tiếp, mà tiếp tục duy trì một thái độ trên tình bạn dưới tình yêu.

Cả 3 chúng tôi bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi và cảm nhận làn gió se lạnh trở lại.

Chúng tôi thấy sinh viên của các câu lạc bộ sinh hoạt lác đác.

Đủ các năm từ năm nhất đến năm 3

Tôi nghĩ cũng có những học sinh không tham gia câu lạc bộ như tôi, hoặc những người chỉ đến ăn trưa với bạn bè của họ.

Thỉnh thoảng, đám kouhai sẽ chào Sudo hoặc Yousuke.

"Hai người trông ra dáng senpai rồi đó"

"Năm thứ hai đã gần trôi qua trước khi chúng ta nhận ra.

Sau học kỳ ba, sẽ là năm thứ ba.

Dù không muốn nhưng cũng không thể chống lại thời gian."

Sudou vừa nói vừa ăn món của mình, cơm nắm onigiri nhân cá hồi.

"Mà nghĩ lại bữa trước chuyện này lạ lắm, có một đứa con gái đến hỏi tao mấy câu rất chi là kỳ lạ."

Không biết Sudou có nhìn thấy cô gái vừa chào mình và nhớ ra điều gì đó đã xảy ra

"Câu hỏi kỳ lạ?"

"Kiểu như tao đã làm sao để từ một thằng khi mới nhập học nửa chữ bẻ đôi không biết mà chỉ trong một thời gian ngắn mà năng lực học tấp lại tăng vượt bậc như thế?

Tao cảm thấy cô ta muốn biết lý do khiến chỉ số OAA ngày càng tăng của tao."

"Bởi vì tốc độ phát triển học tập của Sudou-kun tăng một cách phi mã.

Không có gì lạ khi nó khiến cho đối phương tò mò, phải không?"

Ngay cả khi là người cùng lớp, chúng tôi cũng thật sự bất ngờ vì sự phát triển của Sudou.

Đối với các lớp khác, nó không khác gì một phép màu, phải không?

"Cậu cảm thấy khó chịu khi bị hỏi những điều như vậy sao?"

"Không, không phải như vậy.

Ừ thì đúng là cô ấy rất dễ thương nhưng mà cấch ăn nói thì vô cùng cứng nhắc và bố đời...

Tao lúc đó chuẩn bị tham dự một sự kiện của câu lạc bộ, vì vậy tao viện lý do để đuổi cô ấy đi."

Có vẻ như cậu ấy không có ý định phát triển những mối quan hệ khác với người khác giới

"Nhân tiện, người đó là ai?"

"Không biết nữa......

Tao cũng không nhớ hết tên bọn con gái."

Sudou vừa nói vừa ăn hết nắm cơm của mình trong ba miếng và nhai nó với khuôn mặt phồng lên.

"Cậu có muốn kiểm tra lại một lần nữa không?

Biết đâu có thể sẽ gặp lại nhau"

Yousuke lấy di động ra, chắc là để mở OAA.

Nhưng Sudou xua tay từ chối.

"Không sao.

Cô ta thích tao là chuyện khác, nhưng tao thì nhất định không"

Có vẻ như đó là khoảng thời gian đau khổ trước đó đã tác động lớn với Sudou đến nỗi cậu ta thậm chí không nghĩ đến việc nhớ tên đối phương.

"Trong mọi trường hợp, Sudou giờ đã trở nên nổi bật không chỉ nhờ khả năng thể chất của mình."

"Dù có chút sợ nhưng mà tao sẽ không dừng lại đâu"

Sudou không tự cao tự đại mà dùng sức siết chặt nắm đấm.

"Đó chỉ mới là khởi đầu thôi"

Có vẻ như cậu ta vẫn chưa hài lòng với bản thân hiện tại, vẫn còn cố gắng hơn rất nhiều nữa để khiến cho mọi người xung quanh phải thán phục.

Phần 4:

"Đi giải quyết nỗi buồn đã"

Sudou uống hết nước trong cốc giấy của mình và đứng dậy, đút tay vào túi rời khỏi chỗ ngồi.

Sau khi thấy Sudou rời đi, Yousuke tiến sát lại gần và nói chuyện với tôi.

"Mình nghe mấy đứa năm nhất trong câu lạc bộ nói rằng dù cậu ta là một senpai nghiêm khắc nhưng cũng luôn quan tâm đến các thành viên trong đội của mình bất kể giới tính.

Khi cậu ấy mới gia nhập đội vào năm ngoái, thứ cậu ta quan tâm chỉ là mình có thể chơi tốt, nhưng bây giờ đến cả các senpai năm 3 cũng bị sốc trước sự thay đổi của cậu ta"

Có lẽ chính vì mối quan hệ rộng rãi của mình mà Yousuke có thể nhìn thấy một khía cạnh của Sudou mà đến chính chủ không nhìn thấy.

"Nếu cậu ấy vừa chơi bóng rổ giỏi vừa học giỏi, việc thu hút sự chú ý của các cô gái cũng chỉ là điều sớm muộn."

"Nói nhỏ cho cậu cái này, có một số cô gái đã nhờ mình giúp làm quen với cậu ta đó."

"Có lẽ Sudou sẽ khóc vì sung sướng mát thôi."

Một trong những mong muốn của Sudou là được các cô gái yêu thích.

Nhưng rồi Yousuke đột nhiên cười khổ một cách phức tạp.

"Để đề phòng, mình đã đến xác nhận với Sudou-kun nhưng cậu ấy nghĩ đó chắc là một trò đùa và từ chối.

Có vẻ cậu ấy không có hứng thú với các cô gái"

Xem ra như Sudou không nhận ra rằng thời kỳ đào hoa của mình đã bắt đầu với nạn nhân đầu tiên là Onodera.

Bởi vì không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, cậu ta không có cảm giác thực sự nào cả.

"Có lẽ vẫn còn một chặng đường dài trước khi mùa xuân thực sự đến với cậu ta"

"Cũng đúng."

Yousuke mỉm cười rồi dán mắt vào cuốn sách tôi đang cầm trên tay.

"Mình hơi lo đấy, cuốn sách này không có bìa bọc sao"

Những cuốn sách mượn từ thư viện đôi khi được bọc trong một chiếc bìa trong suốt để bảo vệ cuốn sách, nhưng cuốn sách này rõ ràng là không như vậy.

Có vẻ như Yousuke hơi lo lắng về điều đó.

"Cái này là mình được Shina Hiyori lớp Ryuuen tặng"

"Mình đã nhìn thấy cô ấy với Ayanokouji-kun vài lần....Mà sao cô ấy tặng sách cho cậu thế?"

"Bọn mình có cùng sở thích về sách và cô ấy nói cuốn sách này rất thú vị và giới thiệu nó cho tôi."

"Vậy à ......"

Yousuke-người có khuôn mặt điềm tĩnh, hơi cau mày và tỏ vẻ không hài lòng.

"Chuyện gì vậy?"

"Không.

Nó chẳng có gì cả."

Yousuke đáp lại, nhưng vẻ mặt hơi lo lắng vẫn không biến mất.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi đột ngột dừng lại, và sự im lặng bao trùm.

Tôi có nên thay đổi chủ đề không?.

" Cậu định sinh hoạt câu lạc bộ đến khi nào?

Sang năm ba thì các kỳ thi là điều phải được xem xét và ưu tiên lên hàng đầu, phải không?"

Câu chuyện đột ngột bị chuyển sang một chủ đề hoàn toàn không liên quan, và Yousuke trả lời bất chấp sự bối rối của mình.

"Vâng.......

Không chắc chắn khi nào, nhưng hầu hết mọi người sẽ nghỉ vào khoảng tháng 6.

Nếu muốn tập trung vào việc học của mình thì thời điểm đó khá hợp lý.

Nhưng nếu nghiêm túc tham gia các hoạt động câu lạc bộ, một số người sẽ tiếp tục cho đến khi mùa hè hoặc lâu hơn"

Tôi nghĩ điều đó là nhằm mục đich chuẩn bị cho kỳ thi tuyể sinh vào đại học, nhưng khoảng tháng 6 vẫn còn sớm hơn tôi nghĩ.

"Vậy cậu tính sao, Yousuke?"

"Mình không chắc nữa.

Chưa có gì đảm bảo rằng chúng ta sẽ tốt nghiệp lớp A, bố mẹ cũng muốn mình vào đại học.

Mình nghĩ rằng có lẽ gần đến tháng 6 rồi mới tính tiếp."

Ở ngôi trường này, về cơ bản là không thể liên lạc với những người sống ngoài khuôn viên trường.

Tuy nhiên, có một vài trường hợp ngoại lệ.

Một trong số đó là khi nói đến việc tiếp tục học lên cao hơn hoặc kiếm một công việc.

Ngay cả khi bạn nói rằng bạn muốn tiếp tục học cao hơn.

Có rất nhiều việc như học đại học hay cao đẳng nào, học phí bao nhiêu,..Nói chung đây không phải là thứ họ có thể một mình quyết được.

Ngay cả khi bạn chọn đi làm luôn sau khi tốt nghiệp cao trung, nhiều học sinh muốn nói chuyện với người lớn về điều đó.

Những lúc như vậy, họ sẽ được nói chuyện với phụ huynh dưới sự giám sát của nhà trường

Những hệ thống và quy tắc này không liên quan đến tôi, nhưng chúng rất cần thiết cho những người muốn học lên cao hơn.

Có điều việc này chỉ có thể được sử dụng sau học kỳ thứ 3 của năm thứ 2.

Lý do là khi quyết định chọn trường đại học, học sinh năm 3 có thể tránh được việc học những thứ không cần thiết sau đó.

Họ có thể đặt mục tiêu của mình theo khả năng và môn học của trường đại học mà bạn muốn vào.

Nếu bạn muốn đăng ký vào một trường đại học top đầu, bạn có thể tìm hiểu trước khi tốt nghiệp và được tạo cơ hội để tham gia thi, khả năng sẽ nhận được giấy báo trúng tuyển từ tháng 2 đến tháng 3.

Điều còn nghi ngờ ở đây là lợi ích của việc tốt nghiệp lớp A.

Đối với ngôi trường này- nơi có khả năng giúp bạn đạt được nguyện vọng lý tưởng về giáo dục đại học và việc làm, trường có thể kêu gọi các mối quan hệ của mình để giúp bạn bằng cách nào đó nếu không đủ điểm để vào ngôi trường mình muốn.

Tuy nhiên, điều này chỉ giới hạn trong việc giúp bạn vào đó học, sau này bạn có ra trường thành công hay không thì phụ thuộc vào khả năng cá nhân của bạn.

Nói một cách khoa trương, tôi sợ rằng một học sinh chỉ có học lực dưới B sẽ không thể lên được năm 2 sau khi vào Todai. (Cho một số ông không hiểu đoạn này, đại học của bọn Nhật nó khác với đại học của mình ở chổ là thay vì tình đủ tín chỉ thì cho tốt nghiệp tức là ông nợ kiểu đéo gì cũng được, miễn trả đủ thì cho tốt nghiệp.

Còn bọn nó tính mỗi năm các ông chỉ được nợ một lượng tín chỉ nhất định và để lên năm 3 thì phải không còn nợ bất cứ môn nào trong 2 năm học trước)

Có nhiều vấn đề khác nhau sau khi bước vào cồng trường đại học, và ví dụ này rất dễ hiểu.

Mặt khác, trong trường hợp tốt nghiệp lớp A và có thể tự mình vào trường bản thân muốn.

Tất nhiên tình huống này cũng hoàn toàn có thể đoán trước được.

Có thể nói có rất nhiều lợi ích mà bạn có thể nhận được nhưng có 2 điều chính và rõ ràng nhất.

Đầu tiên là trang trải học phí của trường đại học.

Đây là trường hợp bạn có thể vào đại học nhưng không có tiền để trả học phí.

Nếu bạn không thể hoặc không muốn sử dụng các khoản vay sinh viên nhưng vẫn muốn học ở đó, nhà trường sẽ làm gì đó để giải quyết vấn đề này.

Tuy nhiên, nó chỉ giới hạn trong học phí, còn sinh hoạt phí thì vẫn phải tự thân vận động.

Ngoài ra họ cũng sẽ không nhận chi trả cho phần bạn phải học lại.

Tóm lại bạn sẽ được giảm bớt gánh nặng lớn về tiền bạc cho đến khi tốt nghiệp.

Tiếp theo là giúp bạn có thể dễ dàng nhận nhiều cơ hội công việc hơn sau khi tốt nghiệp đại học.

Bạn có thể đến nơi làm việc lý tưởng của mình bằng cách tốt nghiệp lớp A tại trường này.

Tất nhiên vẫn có thể có một số thành phần lợi dụng điều đó, nếu bạn vào một trường đại học cấp thấp và sử dụng đặc quyền sau khi tốt nghiệp, bạn có thể buộc mình vào một công ty hạng nhất sau khi tốt nghiệp đại học.

Tất nhiên như tôi đã nói trước đó, điều này chỉ có thể giúp bạn vào được còn có thăng chức lên ông này bà kia không thì đó phải dựa vào năng lực của bản thân.

Nói trắng ra, điều này nguy hiểm không thua gì đi trên dây cả.

"Còn Ayanokouji-kun thì sao?

Cậu định học đại học à?"

"Mình không biết.

Dù có thể hơi muộn nhưng mình vẫn chưa quyết định bản thân sẽ làm gì.

Có thể mình sẽ học đại học, có thể mình sẽ kiếm được một công việc."

"Không cần phải vội đâu.

Người như Ayanokouji-kun đặt ở đâu cũng có thể tỏa sáng"

Tôi rất vui khi nghe điều đó, nhưng tiếc là tôi không có quyền lựa chọn.

Yousuke trông cũng hơi lạ khi nói về tương lai.

Sau khi cuộc trò chuyện bị gián đoạn, lần này Yousuke chủ động lên tiếng.

"......

Cậu và Shina-san có thân nhau không?"

Tôi đã cắt ngang cuộc trò chuyện một lần trước đây, nhưng cậu ấy vẫn có vẻ quan tâm.

"Biết nói thế nào đây.

Ít nhất với tư cách là bạn, mình nghĩ đó là một mối quan hệ thân thiết.

Mà sao cậu lại quan tâm đến chuyện đó thế?"

Sau khi hỏi nhiều hơn, điều mà Yousuke lo lắng đã trở nên rõ ràng.

"Tại Ayanokouji-kun gọi cô ấy bằng tên.

Đây là lần đầu tiên mình thấy cậu làm vậy với người ngoài lớp."

Đúng là tôi cũng hiếm khi làm vậy thật

"Cậu bắt đầu gọi bằng cô ấy tên từ khi nào?"

"Khi nào à?

Mình chẳng biết nữa, mình không nhớ."

Tôi không nhận ra rằng mình đang gọi Hiyori bằng tên của cô ấy.

Khi tôi nghĩ lại, có vẻ như tôi đã gọi vậy ngay sau khi cả 2 gặp nhau.

Đó chỉ là một khung cảnh xảy ra như thường ngày và bộ não của tôi không nhớ chính xác khi nào.

"Đó không phải là vì toan tính nào đó của cậu, phải không?"

"Thật sự không có lý do sâu xa nào.

Đến mình còn chẳng hiểu vì sao lại gọi cô ấy như vậy nữa"

"Vậy à ......"

"Nó có gì không đúng sao?"

"Không, không có gì.

Về cơ bản, càng có nhiều người bạn có quan hệ tốt thì càng tốt."

Yousuke không đi sâu hơn, và tôi cũng không nói gì thêm

Cả hai chúng tôi đều im lặng đợi Sudou trở về.

Phần 5:

Cả Yousuke và Sudou đều đã tham gia các hoạt động của câu lạc bộ từ năm nhất và đã đạt được một số thành công nhất định.

Thật ngạc nhiên khi thời gian trôi qua khi hai người như thế sắp rời đi vào năm sau.

Tôi nghĩ một chút về những gì tôi đã nói với Kiryuin-senpai trước đó.

Tôi không có bất kỳ hối tiếc lớn nào trong cuộc đời học sinh của mình cho đến nay, nhưng thỉnh thoảng tôi tự hỏi nếu tôi tham gia các hoạt động của câu lạc bộ, liệu có gì đó thay đổi không?

Tôi không quan tâm liệu tôi có tham gia nghiêm túc hay không, cuộc sống học đường có thể tuyệt vời hơn nếu tôi thành lập một nhóm bạn với những người cũng chơi bóng rổ hoặc bóng đá.

Thật dễ hình dung, nhưng xác suất hiện thực hóa tương lai này gần như bằng 0

Đối với tôi, một người không biết cách tương tác với mọi người và không thể kết bạn trong một thời gian ngắn, thì việc dánh thời gian để tham gia các hoạt động câu lạc bộ vẫn còn quá khó khăn.

Khi về đến nhà, tôi định đọc những cuốn sách đã mượn và cuốn sách nhận được từ Hiyori.

"Này cậu"

"Huh?"

Tôi bị chặn lại bởi một cô gái với giọng nói lịch sự nhưng khó chịu.

Khi tôi quay lại, cô ấy đang đứng nhìn tôi chằm chằm với chiếc khăn quàng cổ khẽ đung đưa trong gió.

"Tôi có chuyện cần nói"

Sẽ rất khó hiểu nếu được nói chuyện với một người mà tôi không biết.

Nhưng tôi đã thực sự trải qua một cảnh như vậy một vài lần vào năm ngoái.

Những lúc như vậy, tôi rất biết ơn hệ thống OAA mà Nagumo đã phát triển.

Bởi vì bạn không chỉ có thể dễ dàng biết danh tính mà còn có thể biết về năng lực của người đó

Người trước mặt tôi là học sinh trong lớp của Sakayanagi.

Tên cô ấy là Morishita Ai

Học lực B+

Khả năng thể chất C+

Tư duy linh hoạt B+

Đóng góp xã hội B

Đánh giá tổng thể B

Nói một cách đơn giản và dễ hiểu, đây là kiểu học sinh không có khuyết điểm.

Như dữ liệu đã cho thấy, tất cả khả năng của cô ấy đều trên mức trung bình.

Cô ta giống với Sanada, người mà tôi đã gặp vài ngày trước, và có rất nhiều học sinh giống cô ấy trong Lớp A.

"Ayanokouji Kiyotaka, phải không?"

"Đúng."

Morishita-người cố ý nói chuyện với tôi, biết về tôi như một lẽ tất nhiên.

Nhưng mà tại sao lại gọi hết cả họ với tên của tôi vậy?

Không phải là tôi phản đối việc bị gọi cả họ cả tên như vậy, có điều nó khiến cho mọi thứ có phần nghiêm túc quá mức, vì vậy tôi có hơi lo lắng.

Trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, Morishita tiếp tục.

"Nơi này quá lộ liễu, chúng ta đi đâu đó kín đáo hơn đi."

Trường học, ký túc xá, Keiyaki.

Bất kể là ở đâu thì cũng là nơi có nhiều người qua lại.

Nếu bạn đang tìm kiếm ai đó, việc phục kích họ ở đây cũng rất hiệu quả.

"Chúng ta đi chứ?"

Morishita quay người và bước một bước mà không đợi tôi có đồng ý hay không.

Nhưng tôi không có ý định trả lời có nên đi theo cô ấy.

Dù sao cứ im lặng đánh giá đối phương đã.

Bây giờ là kỳ nghỉ đông, và tôi có nhiều thời gian để tận hưởng cuộc gặp gỡ bất ngờ này.

"Chúng ta là lần đầu tiên gặp nhau đúng không?"

"Đúng, tôi chưa nói chuyện với cậu bao giờ."

Morishita trả lời mà không nhìn lại, sử dụng những từ ngữ lịch sự trịch thượng.

Chúng tôi đang đi bộ về ký túc xá, nhưng cả 2 nhanh chóng rời khỏi con phố và dừng lại ở một con đường bên cạnh.

Xung quanh lạnh lẽo và không có ai.

"Được rồi, vậy có chuyện gì mà phải tìm nơi kín đáo mới nói được thế?"

Cô ấy sẽ nói gì vào đầu năm mới đây?

"Vẫn chưa biết nói gì."

"Chưa biết nói gì?"

Tôi đã định lắng nghe cô ấy với một tâm thế cảnh giác, nhưng tôi hơi thất vọng.

"Mặc dù chưa quyết định sẽ nói gì, nhưng tôi luôn muốn nói chuyện với Ayanokouji Kiyotaka."

......

Cô ta có thật sự là muốn nói chuyện không vậy

Cô ấy gọi tôi bằng họ tên đầy đủ, chắc chắn phải có lý do nào đó

Trên hết, lời nói và thái độ của cô ấy đã để lại cho tôi ấn tượng rõ rệt.

Có phải chỉ có tôi là như vậy, hay nó là như vậy với các học sinh khác?

Tôi không hiểu, nhưng luc này khoan hãy đả động gì đến, vì vậy tôi sẽ bỏ qua nó ngay bây giờ.

Tôi dường như giao lưu nhiều hơn hẳn với các học sinh trong các lớp học khác gần đây.

"Thế cậu có gì thắc mắc muốn hỏi không?"

"Ừ thì, trước đây tôi với cô chưa có gì liên quan đến nhau đúng không?"

"Đúng."

"Tôi biết là mình có hơi suy nghĩ nhiều, nhưng thật sự việc bị một người khác giới không quen biết tiếp cận thế này khiến tôi cảm thấy không thoải mái cho lắm."

Tôi cố tình nói điều gì đó gợi ý về việc nghi ngờ đối phương có tình cảm với mình nhằm xem Morishita sẽ phản ứng thế nào.

Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng đối phương vẫn giữ thái độ bình tĩnh mặc dù có chút khó chịu.

Sau đó, cô ta ngay lập tức chuyển cuộc trò chuyện trở lại hướng mà bản thân muốn thiết lập.

"Đây không phải là lần đầu tiên tôi nói chuyện với một người mà tôi không quen biết"

"Hả?"

"Bởi vì tôi đã nói chuyện với Sudou Ken ngày hôm kia và Kouenji Rokusuke ngày hôm qua.

Làm ơn đừng hiểu sai điều này"

Cô ấy nói, chỉ tay về phía tôi.

"Tôi biết rằng nam nữ nói chuyện riêng có thể gây ra hiểu lầm, thế nên tôi muốn làm rõ vấn đề đó trước"

Cô ta bày tỏ điều đó một cách rõ ràng, và tôi đã có thể loại trừ khả năng đó một cách dứt khoát.

Có vẻ mọi thứ đang diễn ra ổn thỏa.

Xem ra tôi không phải là người duy nhất cô ấy gọi cả họ tên của mình

Khi tên của Sudou xuất hiện, tôi nhớ về cuộc trò chuyện lúc nãy.

"Bị một cô gái không quen biết tiếp cận à?"

Tôi nghĩ rằng Sudou đang đề cập đến Morishita từ lớp A là người đã chủ động đến hỏi

Đúng là Morishita trông dễ thương, rõ ràng không thể tránh khỏi sự rung động nhất thời.

Cách cô ấy nhìn tôi rõ ràng hơi lạ.

"Tôi muốn biết nhiều hơn về lớp của cậu tranh thủ lúc còn đang nghỉ đông này.

Tôi bị thúc đẩy bởi mong muốn làm rõ điều đó"

Nói một cách đơn giản, nó có phải là do thám các lớp đối thủ không?

Thấy rằng cô ấy cũng không cố gắng che giấu nó, thậm chí sẵn sàng nói rõ những gì mình đang nghĩ

Thật khó để tưởng tượng rằng đây là chỉ dẫn của Sakayanagi.

Đối với Sudou hoặc các học sinh khác, bất cứ ai có thể được cử đi.

Nhưng đối với tôi, sẽ không có ích gì nếu như chọn người dễ nổi bật như Morishita

Hay chính vì vậy mà Sakayanagi mới chọn Morishita nhằm làm phân tâm sự chú ý của tôi

Những giả thuyết khác nhau liên tục xuất hiên trong đầu tôi

Người tên Morishita là một người có tính cách khác thường.

Đây dường như là kết luận gần với sự thật nhất trong số các kết luận đạt được cho đến nay.

"Kouenji Rokusuke cũng hỏi câu này và tôi đã trả lời.

Tính tôi nó vậy đó, tất cả là chủ ý của tôi."

Morishita như đọc được suy nghĩ của tôi mà trả lời thẳng thắng

"Tôi hiểu rồi.

Tôi cứ nghĩ rằng tất cả học sinh trong lớp A đều là những học sinh chỉ hành động theo mệnh lệnh của Sakayanagi."

Tôi tạm tin lời tuyên bố của Morishita và cũng dễ nói chuyện hơn.

"Tôi không biết.

Tôi không chia sẻ suy nghĩ của mình với người khác"

Morishita nói điều gì đó kỳ lạ trong khi tiếp tục điều mình muốn nói.

"Giống như lớp của Ayanokouji Kiyotaka thăng hạng liên tục và luôn dòm ngó đến lớp A.

Nhiều người trong Lớp A chúng tôi cũng cảnh giác không kém với Lớp B.

Và tôi là một trong những người lớp A đó."

"Đánh giá tích cực về lớp B bọn tôi cũng đã tăng lên rất nhiều.

Nếu cô muốn điều tra chi tiết, không phải tốt hơn là liên hệ với Horikita-người đứng đầu sao?

Tôi có thể cung cấp cho cô thông tin liên lạc nếu muốn."

Tôi lấy điện thoại ra và mở địa chỉ email của Horikita.

Tuy nhiên, Morishita xua tay từ chối, sau đó nhìn về một hướng không xác định và nói.

"Đó là những gì tôi nghĩ lúc đầu.

Tuy nhiên, những bình luận xung quanh tôi đã khiến suy nghĩ đó thay đổi.

Một số người bắt đầu nghĩ rằng cậu có mối liên hệ với sự trỗi dậy của lớp B."

Vì vậy, cô ấy bắt đầu hành động một mình và liên lạc với tôi?

"Và rõ ràng OAA không đánh giá đúng về cậu."

Xem ra chuyện này có liên quan nhiều đến việc sau kỳ kiểm tra đặc biệt cuối học kỳ hai, đáp án của các câu hỏi đã được công khai.

Những học sinh có năng lực cao như Sanada và Morishita chắc chắn cũng nhận ra mà điều tra tôi

So sánh tôi với OAA của tôi, rõ ràng là có một sự mâu thuẫn không thể bỏ qua.

Ngay cả khi tôi nói với họ rằng tôi đã trả lời tùy tiện và hiểu đúng, họ sẽ không tin tôi

Nếu đây là chỉ dẫn của Sakayanagi, thì tôi có nên nói nó quá cẩu thả hoặc quá lộn xộn không, tôi cảm nhận sâu sắc về mục đích không chắc chắn của cô ấy.

"Rồi sao, cô đến gặp trực tiếp tôi thì có thu thập được gì không?

Tôi nên trả lời sao đây?"

Tôi tỏ thái độ chào đón hỏi han nhưng cô ta xua tay gạt đi.

"Ít hay nhiều thì tôi có thể biết được 1 điều.

Ayanokouji Kiyotaka thực sự là một mối đe dọa lớn.

"Điều gì......khiến cô nghĩ như vậy?"

"Theo phân tích của tôi."

Như thể bây giờ cô ấy đã hài lòng, Morishita gật đầu.

Tôi vẫn không thể nuốt nỏi sự lập dị của đối phương

"Tạm biệt.

Tôi còn rất nhiều người phải điều tra"

Có vẻ như lớp Horikita có rất nhiều người thu hút sự chú ý của cô ấy.

"Thật sao, chỉ thế thôi à?"

Tôi nghĩ Sudou và những người khác cũng cảm thấy như vậy.

Thật dễ dàng để tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong tâm trí họ, mặc dù họ chưa nhìn thấy tận mắt.

Morishita đã quay trở lại ký túc xá, vì vậy sẽ có vấn đề nếu đi theo phía sau cô ta một cách đáng ngờ và gây ra hiểu lầm.

Tốt hơn là hít không khí lạnh một lúc và đi đâu đó đã.

Phần 6:

Sau đó, tôi về nhà và lấy ra những cuốn sách với đôi tay vẫn còn lạnh.

Nên bắt đầu đọc cuốn sách nào đây ......

Sau khi suy nghĩ một chút, nếu gặp nhau ở thư viện sau ngày mai, chủ đề tốt nhất để nói là gì, đó sẽ là cuốn sách tôi nhận được.

Vì vậy, tôi quyết định bắt đầu với cuốn sách mà Hiyori đưa cho tôi.

Bản thân cuốn sách không cũ, nó dường như đã được xuất bản khoảng 15 năm trước.

Tôi hơi băn khoăn về lý do tại sao Hiyori thích cuốn sách này, vì vậy tôi đã tra cứu về tác giả và thấy được người này tương đối vô danh.

Mặc dù có ít đánh giá nhưng có vẻ cũng có được một vài người hâm mộ nhất định.

Có lẽ vì Hiyori là một người hâm mộ cuốn sách nên cô ấy có thể chú ý đến kiệt tác ẩn giấu này.

Tôi muốn mua một cuốn sách khác giống y hệt nó và giữ nó bên mình.

Có vẻ như những cuốn sách mới đang được tái bản với tốc độ khoảng một lần trong ba năm.

"......?"

Ngay khi tôi chuẩn bị bắt đầu đọc, tôi nhận thấy rằng có một bookmark được đính kèm.

Không phải là vấn đề lớn, nhưng điều tôi quan tâm là mẫu của bookmark.

Khi bạn mua thứ gì đó tại Keiyaki, đôi khi bạn nhận được bookmark miễn phí tại các sự kiện và tùy thuộc vào thời điểm trong năm

Chiếc bookmark tôi đang cầm trên tay có chủ đề Giáng sinh với hình cây thông và tuyết được vẽ trên đó.

Đây chính là bookmark đi kèm với một vài cuốn sách khi bạn mua chúng ở hiệu sách trước Giáng sinh.

Vì họ đã thay thế bằng một bookmark khác ngay sau Giáng sinh, nên nó phải được mua trước Giáng sinh.

Có vẻ thật sự không dễ dàng gì để mang cuốn sách đi khắp nơi mỗi ngày.

Tôi nghĩ rằng cô ấy đã mua nó vài ngày trước, nhưng có vẻ như ngày mua thật sự có thể xa hơn một chút.

"Xem ra mình đã nhận được một món quà rất đắt tiền."

Tất nhiên, tôi không thể vội kết luận.

Có lẽ nó chỉ là một món quà cho tôi- một người thích sách.

Tôi quyết định không nghĩ về điều đó, suy cho cùng Hiyori thực sự là một người khiến tôi cảm thấy thân thiện và không hề có ác ý.

Bây giờ, tôi nên đáp lễ thế nào đây?

Hiyori sẽ thích gì nhỉ?

Trước khi đọc, tôi ngồi trên giường và suy nghĩ về điều này
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Kết chương: Mối quan hệ đang đổi thay


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Còn hai ngày nữa là hết nghỉ đông.

Mối quan hệ với Kei đã trở lại như xưa - không, nếu theo góc nhìn của Kei, nó đã được hàn gắn tốt hơn trước.

Còn về các bạn cùng lớp, hồi đầu nhập học Sudou có đơn phương ghét Yosuke, nhưng có thể khẳng định rằng mọi thứ hiện đang chuyển biến theo chiều hướng tốt hơn.

Hơn nữa, tôi cũng có một khám phá bất ngờ về một khía cạnh khác của lớp Sakayanagi, liên quan đến cuộc gặp gỡ với các bạn cùng lớp của cô ấy trong khoảng thời gian qua

Ngoài ra, Ryuuen và Katsuragi đã bắt đầu chuẩn bị cho học kỳ 3.

Ichinose, người đang trải qua một sự thay đổi và trạng thái tinh thần ổn định của cô ấy cũng là một tin tốt cho lớp vốn đang lo lắng.

Nhìn chung, đó là một kỳ nghỉ đông thú vị hoặc đó là kết luận tôi có thể đưa ra bây giờ

Nhưng chỉ có một điều.

Tôi cảm thấy rằng vẫn còn một số việc phải làm trong kỳ nghỉ đông này.

Cuốn sách mà tôi nhận được như một món quà từ Hiyori.

Tôi phải làm sao mới có thể đáp lễ đây

Sau khi vật lộn trong vài ngày, tôi đã đi đến một ý tưởng.

Tuy nhiên, để đưa ý tưởng này vào thực tế, tôi cần có sự chuẩn bị trước.

Sự cố gần đây với Ichinose khiến Kei rất lo lắng.

Tôi không muốn bầu không khí lại trở nên như vậy nữa vào lúc này.

Để không tạo ra hiểu lầm, cần phải có một lý do phù hợp để khiến cho cô ấy có thể chịu ở yên và hành động đáp lễ Hiyori của tôi không bị hiểu lầm

Vấn đề là phải làm gì mới được?

"Thật không đó, Kiyotaka?

Chỉ ngày hôm nay thôi sao?"

Khi tôi rời khỏi phòng, Kei đang mặc đồ ngủ, vừa nói vừa ôm tôi từ phía sau.

"Thì mình đã nói rõ với cậu rồi mà?"

"Thì cậu đã nói rõ ràng rồi nhưng mà...... mình không thể nào yên tâm được."

Khi tôi quay lại và định đẩy cô ấy ra, lần này Kei quyết tâm dùng cả tay lẫn chân ôm chặt hơn.

"Mình sẽ trở lại vào buổi tối mà."

"Nếu đã khó chịu như vậy, vậy tại sao không đồng ý với điều kiện mà mình đưa ra?"

"Thôi, mình không làm được đâu.

Chỉ đọc sách giáo khoa hay thôi cùng đã đủ sức khiến cho mình đau đầu rồi.

Và mình không thể nào tập trung vào một thứ chỉ toàn chữ với chữ được."

Đó là điều không thể phủ nhận

Tôi không nghĩ chúng tôi sẽ có thể hòa thuận nếu bị ép buộc.

"Vậy hôn mình một cái đi!"

"Đâu ra cái điều kiện này vậy?"

Khi tôi hỏi vậy, Kei nhắm mắt lại và đưa môi về phía tôi.

Sau khi tôi ngoan ngoãn đáp ứng yêu cầu của cô ấy, Kei vẫy tay một cách dễ thương với nụ cười trên môi.

"Thượng lộ bình an"

Cái nhìn giận dữ từ 5 giây như thể chỉ là hỡn dỗi và đã được thay bằng nụ cười vui vẻ

Tôi bước ra khỏi phòng dưới ánh mắt dò xét của Kei.

Phần 1:

Ngay sau khi đi thang máy ra khỏi ký túc xá, tôi mở điện thoại di động.

Tôi sợ rằng bên kia cũng sắp liên lạc.

Mặc dù sẽ hợp lý hơn nếu xác nhận trước khi ra ngoài, nhưng tôi lo lắng về Kei và không thể để cô ấy thấy tôi có bất cứ bất thường nào.

Tôi đã gọi thử 1 lần nhưng nhưng đối phương không bắt máy.

Vì vậy, một tin nhắn đã được gửi đi.

Có vẻ như cô ấy đã ra ngoài đi dạo trước thời gian đã định.

Tôi không biết nói gì về hành động của cô ấy, quyết định nhanh chóng đến chổ hẹn.

Bên ngoài Keiyaki gần lối vào chính.

Tôi nhìn thấy bóng lưng của một cô gái trẻ chỉ lang thang không mục đích.

"Có chuyện gì vậy?"

"Chào buổi sáng.

Không có gì đâu.

Hôm nay là một ngày đẹp trời ha"

Mặc dù nhiệt độ vẫn còn thấp, nhưng mặt trời vẫn chiếu sáng và tuyết đã tan phần lớn.

"Cảm ơn vì đã mời mình hôm nay."

"Dù sao hiếm hoi mới có được một kỳ nghỉ mà cứ ru rú mãi trong thư viện không phải là ý hay"

Tôi nghe từ thủ thư rằng Hiyori, người hiếm khi đi chơi với bạn bè thường cắm chốt tại đó từ khi thư viện mở cửa cho đến khi cửa đóng lại.

Cô ấy sẽ ở đó một mình cả ngày mà không thèm quan tâm đến thời gian.

Tôi quyết định rủ cô ấy đi chơi vì không muốn cô ấy cảm thấy buồn vì cô đơn.

Tôi cũng nghĩ rằng đây là một thói quen rất bổ ích đối với Hiyori, nếu tôi dành cho cô ấy một vài sự quan tâm vô ích, tôi có thể khiến cô ấy tức giận.

Mời đi chơi như thế này có thể gây thêm áp lực cho..... chỉ đơn giản bằng cách buộc cô ấy cảm thấy muốn " đi chơi với tư cách bạn bè".

"Tại sao lại rủ mình đi chơi vậy?"

Đó là lý do tại sao tôi phải trả lời thành thật.

"Mình chỉ đơn giản muốn đi chơi cùng cậu thôi"

Tôi chỉ muốn rủ cô ấy đi chơi với tư cách là một người bạn, thế thôi.

Khỏi phải nói, Hiyori có quyền từ chối nếu không muốn.

"Nếu mà để có lý do thì chăc sẽ là cảm ơn cuốn sách mà cậu tặng.

Mình không thể hài lòng với việc chỉ tặng quà hay cảm ơn bằng lời nói.

Mình muốn dành một ngày với Hiyori để giúp cậu vui vẻ"

Có hơi lạ khi nói điều gì đó như vậy với một người khác giới, nhưng Hiyori có thể hiểu ngụ ý của tôi.

"Mình thật sự rất vui vì điều đó"

Tôi có thể cảm nhận được phản ứng biết ơn và xin lỗi từ những lời nói dịu dàng của cô ấy.

Một Hiyori khôn ngoan sẽ nghĩ rằng tôi mời cô ấy vì thương hại cho hoàn cảnh của cô ấy.

Loại khái niệm định sẵn này không thể bị loại bỏ đơn giản bằng cách nói nhiều hơn.

Mặc dù vậy, cô ấy đã không từ chối lời mời của tôi và hiện đang đi chơi cùng nhau.

Việc cần làm bây giờ là dùng hành động để minh chứng cho thiện ý của mình

Thường thì tôi rất ít khi chủ động khi đi chơi cùng ai đó

Về cơ bản, tôi điều khiển những người khác để họ làm những gì tôi muốn.

Nhưng hôm nay mọi thứ lại khác.

Tôi quyết định tự mình dẫn dắt Hiyori.

Mặc dù nói vậy, nhưng sau tất cả suy cho cùng có những giới hạn đối với những gì tôi có thể làm và những nơi tôi có thể đi.

"Anou, Karuizawa-san không có vấn đề gì chứ?

Nếu cậu đi chơi một mình với một cô gái như thế này, cô ấy chắc chắn sẽ tức giận đó"

Khi tiếp xúc với người khác giới, bất luận là trong hoàn cảnh nào, đó luôn là điều mà bọn họ lo lắng đầu tiên

Đây là điều mầ bắt cứ ai có bạn gái đều gặp, không chỉ riêng tôi

"Nếu Kảuizawa-san đi chơi một mình cùng người bạn khác giới, cậu có cảm thấy khó chịu không?"

Tất nhiên, đó không phải là điều mà tôi luôn phải suy nghĩ.

Chỉ những người sợ ảnh hưởng của việc dành thời gian với người khác mới đưa ra điều này.

Tôi nghĩ rằng Hiyori là một người như vậy.

"Ban đầu Kei không dồng ý và muốn đi cùng với mình.

Mặc dù về cơ bản thì nó cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng nó sẽ giống như cô ấy theo dõi mình khiến cho cả 2 không thể nào cư xử như tự nhiên được.

Mà nó cũng có thể khiến cho cậu không thoải mái nữa."

"Cậu đã thuyết phục cô ấy như thế nào vậy?"

"Mình bảo rằng nếu muốn đi thì phải đọc một cuốn sách nào đó để có thể bắt chuyện với cậu."

Khi tôi nói vậy, đôi mắt của Hiyori mở to và nở một nụ cười.

"Dù sao thì mình đã giải thích mọi thứ với cô ấy rồi, cậu khôg có gì phải lo cả."

"À...... ra là thế.

Mình hiểu rồi"

Hôm qua, khi Kei mở cuốn sách, cô ấy đã ngáp ngắn ngáp dài và đòi bỏ cuộc ngay trang đầu tiên

"Dù không hài lòng nhưng cô ấy vẫn chấp nhận cho mình đi."

Hiyori mỉm cười trấn an khi biết rằng không có gì phải lo nữa.

Phần 2:

"Thật tình, chưa gì đầu năm mà đã thấy cảnh chướng mắt rồi"

Ngay sau khi chúng tôi đến Keiyaki, một cô gái thường thấy chúng tôi trò chuyện trong thư viện đã đến gặp chúng tôi và bắt chuyện.

Đó là Kamuro Masumi -người mà tôi thường không tiếp xúc nhiều.

Vì lý do nào đó, cô ấy nhìn tôi với vẻ ghê tởm trắng trợn.

Khi chúng tôi đến gần, Hiyori nhẹ nhàng cúi đầu chào.

Nhưng Kamuro phớt lờ điều này và đơn phương nói với tôi.

"Tôi cứ tưởng cậu với Karuizawa là 1 cặp chứ.

Vậy là mới sang năm mới thay luôn bạn gái mới rồi à?"

Cái nhìn cô ấy dành cho tôi dường như đầy khinh miệt.

Thật vậy, chứng kiến một cảnh như thế, có lẽ không thể tránh khỏi suy nghĩ đó.

"Không phải như cô nghĩ đâu"

"Chào buổi sáng.

Kamuro-san"

"Shina lớp Ryuuen nhỉ?

Tôi không nghĩ cô và Ayanokouji thân thiết như vậy trước đây đó."

Nếu không nhanh chóng giải thích, sự hiểu lầm này sẽ tiếp tục

"Hôm nay cậu ấy mời mình đi chơi như một người bạn"

"Tôi cũng đã được Kei đồng ý."

Tôi nghĩ rằng điều đó sẽ khiến Kamuro chấp nhận nó một chút, nhưng cô ấy vẫn có biểu cảm khó chịu trên khuôn mặt.

"Ngay cả khi đó là sự thật, thì nó vẫn là một điều rất lạ trong mắt một người bình thường như tôi."

Đứng ở góc độ người ngoài cuộc, đúng là không thể hiểu được nội tình nên lập luận này là có cơ sở.

"Ý cậu là nam nữ không được ra ngoài cùng nhau sao?"

"Không phải là tôi có ý đó.

Nhưng mà nói thật nhìn xa hay nhìn gần kiểu gì cũng thấy mối quan hệ giữa 2 người đúng là bất thường quá mức"

Đây chỉ là cách suy nghĩ của riêng Kamuro và cô ta cực kỳ có chấp với nó

Trong số các cô gái, tôi đánh giá rất cao Hiyori.

Cô ấy thường khiêm tốn nhưng vô cùng hiểu chuyện, tôi và cô ấy đều có sở thích đọc sách, nên đều phần nào rèn được chữ nhẫn và không thích nói quá nhiều.

Tôi có thể nói rằng cô ấy phù hợp với tôi ở một mặt nào đó.

Mặt khác, tôi có thể tưởng tượng rằng Hiyori cũng đánh giá về tôi theo cách tương tự.

Trong trường hợp đó, không phải vô lý khi chỉ ra rằng mối quan hệ của chúng tôi sâu sắc hơn mức bạn bè bình thường.

"Tôi sẽ cố gắng cẩn thận để mọi người không bị hiểu lầm."

"Tốt nhất cậu liệu hồn đó"

"Thế cô đến đây làm gì, dạy đời tôi à?"

"Không hẳn, mà kệ đi.

Dù sao tôi có chuyện cần nói với cậu."

Thậm chí không có một lời chúc mừng năm mới đàng hoàng, Kamuro càng rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi.

"Mình nói chuyện một chút với cô ta được không?"

Đề phòng trường hợp Hiyori không muốn, tôi nhìn cô ấy để xác nhận điều đó.

Hiyori dường như không quan tâm, vậy nen có vẻ không có vấn đề gì phải lo.

"Không sao.

Có gì muốn nói cứ nói đi."

"Vậy thì tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.

Dạo này cậu đang làm gì?"

"Làm gì?

Tôi không hiểu lắm?"

"Đừng giả ngu.

Tôi biết gần đây cậu rình mò quanh lớp A."

"Tôi theo dõi lớp A sao?"

Chính xác lớp A các người tự tìm đến tôi thì đúng hơn

Dù chỉ là cô ta nghi ngờ nhưng rõ ràng gần đây có một số hành động của tôi khiến đối phương có suy nghĩ đó.

"Ý cô là về Morishita à?"

"Vậy là cậu cũng hiểu vấn đè nhỉ.

Người của tôi đã thấy cậu nói chuyện với Morishita."

Nghĩ lại thì tôi là người bị cô ấy gọi lại thì đúng hơn

Tuy nhiên không có gì ngạc nhiên nếu ai đó nhìn thấy như vậy từ xa.

"Morishita-san?"

Tôi không biết liệu mình đã nghe nói về cô ấy chưa, nhưng Hiyori tò mò lẩm bẩm bên cạnh tôi.

Có lẽ cô ấy thậm chí không biết đây là ai.

"Cậu không biết cô ấy sao?

Morishita Ai ở lớp A ấy."

"Mình cũng từng nghe có một người có tên như vậy, có điều mình chưa có lần nào nói chuyện với cô ấy cả."

"Cũng không có gì lạ, cô ấy không thường nói chuyện với những người bên ngoài lớp học của mình.

Thật kỳ lạ phải không?"

"Thật sao?

Đúng là lạ thật đó......."

Tôi đã nghe từ chính Morishita rằng cô ấy cũng đã đi hỏi Sudou và Kouenji.

Cô ta có thể gọi đầy đủ họ tên của tôi mà không có gì là ngại ngùng

"Cậu không điều tra lớp A, phải không?"

"Tôi không có ý định làm như vậy.

Tin hay không đó là việc của cô."

Ngay cả khi Kamuro không tin tôi dễ dàng như vậy, tôi chỉ có thể nói sự thật thôi

"Tôi không thể tin rằng người như cô lại hành động vì lợi ích của lớp đó."

"Nếu không phải là cậu, có lẽ tôi cùng sẽ không quan tâm nhiều như vậy."

"Ý cô là gì?"

"Bởi vì cậu là người duy nhất có thể đe dọa đến Sakayanagi."

"Tôi không thể tưởng tượng được cô lại nói những điều như thế.

Tôi đã nghĩ cô ghét Sakayanagi theo lần đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau."

Sakayanagi phát hiện ra hành vi trộm cắp của Kamuro và sử dụng nó như một lời đe dọa nhằm sử dụng Kamuro như tay chân của mình.

Lúc đầu, Kamuro hẳn đã khó chịu với việc ra lệnh của Sakayanagi.

Nhưng ấn tượng mà cô ta mang lại bây giờ khác với trước đây.

"Dù sao thì làm việc dưới trướng cô ta cũng lâu rồi, chắc cũng đã có gì đó khiến cô thay đổi nhỉ?"

"Đừng có mà suy diễn lung tung ở đây.

Cả đời này tôi không bao giờ có thể ưa nổi Sakayanagi.

Những gì tôi làm là vì lớp chứ không phải vì cô ta bảo tôi làm thế.

Nếu sự hiện diện của cậu không làm hại gì đến bọn tôi thì bọn này cũng nước sông không phạm nước giếng, còn nếu cậu đang âm mưu điều gì thì tôi nhất định sẽ không cho cậu toại nguyện."

Ít nhất thì bây giờ cô ta cũng đã biết quan tâm đến tập thể của mình, đây là một điều đáng khen.

"Nhân tiện, cô cũng có vẻ nghe được không ít nhỉ, Shina?"

"Ý cậu là gì?"

"Ngay cả sau khi nghe cuộc trò chuyện của tôi với Ayanokouji, khuôn mặt của cô vẫn không có một chút gì là biến sắc cả"

"Các cậu vừa nói gì nhỉ?

Mình xin lỗi, mình đã không thực sự lắng nghe."

"......?"

"Mình hiểu rằng đây là cuộc trò chuyện giữa Ayanokouji-kun và Kamuro-san, vì vậy mình đã tranh thủ ngắm phong cảnh mà không nghĩ về nó.

Các cậu có nói điều gì quan trọng không?"

Hiyori nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, còn Kamuro thì bất lực thở dài.

"Không có gì, không có gì cả"

Có vẻ như cô ta nghĩ rằng mình đã phản ứng thái quá và suy nghĩ quá nhiều,

Cố tình chuyển mục tiêu để thử phản ứng của Hiyori, nhưng có vẻ như nó đã bị bắt bài bởi đói phương.

Về phía Hiyori, lẽ ra cô ấy đã lắng nghe chúng tôi một cách cẩn thận nhưng cố tình giả vờ như không nghe gì.

"Tôi thừa biết cậu không phải người bình thường"

"Cô đánh giá tôi như vậy là hơi thô lỗ đấy"

"Xin lỗi nhưng tôi không nghĩ một người bình thường có thể dễ dàng khiến cả lớp tống bạn thân của mình ra khỏi trường."

Xem ra cô ấy cũng đã biết được gì đó từ kỳ thi đặc biệt nhất trí

Có vẻ như Kamuro có thông tin từ một ai đó trong lớp của tôi

"Mà kệ đi, tôi được người khác nhờ tìm cậu..."

Vào lúc đó, đôi mắt của Kamuro quay lại trong giây lát.

"Chà, thật là một cặp trai tài gái sắc"

Khi mọi thư đang căng thẳng, Hashimoto trông có vẻ phỡn đời và Kitou xuất hiện.

Vào lúc đó, vẻ mặt của Kamuro thay đổi đột ngột, và tôi đã không bỏ lỡ điều đó.

Vẻ mặt đó, như thể gặp phải một kẻ khó ưa.

Cho dù đi đâu đi nữa thì kiểu gì cũng sẽ có lúc va phải Hashimoto.

Trong trường hợp đó, có thể có điều gì khác ẩn chứa trong sự thay đổi biểu cảm nhất thời đó.

Nhưng hơn thế nữa, tôi chú ý đến những bộ trang phục có hình dáng kỳ lạ và sáng tạo của Kitou.

Đúng như mong đợi từ một người công khai mục tiêu trở thành nhà thiết kế thời trang, cậu ta có khiếu thẩm mỹ khác hẳn người bình thường.

Dù tốt hay xấu, tôi đoán cậu ta luôn tự tin vào gu ăn mặc của mình.

"Cứ khi nào Ayanokouji xuất hiện thì tự khác sẽ có gái bu lại, đúng là ghen tị quá đi mà"

"Câm cái mồm thối đó lại không được à?"

Kamuro tức giận và tiến lại gần Hashimoto.

"Ayanokouji đúng là có số đào hoa và cũng có mắt nhìn người nữa.

Phải không, Kitou?"

Cậu ta yêu cầu Kitou cho một câu trả lời, nhưng không nhận được phản hồi.

"Dù sao thì vô tình gặp nhau thế này âu cũng là duyên phận, sao chúng ta không đi cùng nhau nhỉ?"

"Ai thèm đi cùng các người chứ?!

Tôi về phòng đây."

Kamuro định bỏ đi với vẻ mặt giận dữ, nhưng Hashimoto đã nắm lấy cánh tay cô ấy và thì thầm điều gì đó.

Sau đó Kamuro đẩy Hashimoto ra nhưng cũng đứng khựng lại.

"Well well well, 2 người chắc không phải là hẹn hò bí mật đâu nhỉ?

Dù sao thì Ayanokouji cũng là hoa đã có chủ mà."

Tôi gật đầu khi cuộc trò chuyện bắt đầu giống như khi tôi vừa tiếp cận Kamuro, điều đó không thể tránh được.

"Vậy thì chắc 2 người cũng không ngại cho phép bọn tôi nhập hội chứ?"

"Tôi không có bất kỳ lý do gì để phản đối nếu Hiyori nghĩ rằng nó ổn."

"Có vẻ thú vị đó chứ.

Mình hầu như không nói chuyện với Kamuro-san và những người khác trước đây."

Hiyori trông không giống như cô ấy ghét phải nói không nên có thể đó là lời thật lòng.

Có phải vì cô ấy không phải là kiểu người chủ động nói chuyện và lên lịch trình?

Tôi không nghĩ đi chơi với một nhóm người như thế này là một ý kiến tồi.

Mặc dù Hashimoto và tôi không có mối quan hệ đặc biệt tốt, nhưng cải thiện và làm sâu sắc thêm mối quan hệ với những người khác nhau cũng không phải là điều xấu, phải không?

"Bọn mình không có điểm đến cụ thể, nên giao việc đó cho Hashimoto-kun không vấn đề gì chứ?"

"Được, cứ để thằng này lo."

Tôi không biết liệu cậu ta có quen với việc dẫn đầu một nhóm đông người hay không nhưng Hashimoto đã đồng ý không chút do dự.

Phần 3:

Gần đây, tôi ngày càng có nhiều cơ hội tiếp xúc với các thành viên các lớp khác như Ryuuen và Katsuragi, Ichinose và Shiranami.

Và hôm nay, là Kamuro và các thành viên lớp A khác.

Và mọi thứ không chỉ đơn giản như vậy.

Tất cả họ đều là những người thân cận của Sakayanagi.

"Chào buổi sáng!

Hashimoto-senpai, Kamuro-senpai, Kitou-senpai"

"Chào buổi sáng!"

"Chào buổi sáng!"

Khi chúng tôi đi trong Keiyaki, có rất nhiều học sinh năm nhất đến chào đón chúng tôi.

"Mấy người có vẻ rất nổi tiếng nhỉ."

"Không có gì, chuyện bình thường thôi, dù sao bọn này cũng là lớp A mà."

Rõ ràng là các học sinh năm nhất đã xây dựng mối quan hệ thân thiết với họ vậy nên việc bị nhận diện không phải điều gì lạ.

"Khi tôi nói chuyện với Sakayanagi ở đây, chuyện này chưa thấy xảy ra bao giờ."

"Tiểu thư là leader của một lớp, đâu phải là người ai muốn bắt chuyện cũng có thể bắt chuyện được.

Có thể nói cô ấy là một bông hoa trên núi cao khó ai có thể với tới"

Xem ra cô ta cũng được đám kouhai nhìn với một sự ngưỡng mộ to lớn nhỉ

"Thế cậu tính dẫn bọn tôi đi đâu?"

"Chà,...

Ayanokouji chẳng phải là loại người muốn tránh những nơi dễ thấy sao?

Hay tao đã đoán sai?"

"Tôi không thích nổi bật một cách không cần thiết."

"Vậy à, thế thì chúng ta vào karaoke làm vài bài cho thanh giọng nhé..."

Hashimoto liếc nhìn xung quanh để kiểm tra biểu hiện của những người còn lại, nhưng bắt gặp ánh mắt trừng trừng mạnh mẽ từ Kamuro.

"Tôi không đồng ý."

"Hể, gì vậy?"

Sau khi karaoke bị phủ quyết, Hashimoto bắt đầu xem xét các lựa chọn khác.

"Cậu không thích hát karaoke à, Kamuro-san?"

"Đừng có hỏi tôi.

Cô chỉ cần biết đơn giản là tôi không thích thôi."

Ngay cả khi Hiyori-người bên cạnh tôi nhẹ nhàng tiếp cận, Kamuro vẫn đáp lại một cách khó ở

Ngay lúc đó, Kitou đi sau thì thầm với tôi

"Tone deaf..."

"Kitou!"

Kitou thì thầm bằng một giọng nhỏ, nhưng Kamuro đã nghe thấy nó, ngay lập tức quay lại và với vẻ mặt vô cùng điên tiết.

"Cô ta bị tone deaf sao?"

Đúng là những người bị tone deaf dường như có xu hướng ghét karaoke.

Trong trường hợp đó, việc Kamuro không nói lý do là điều dễ hiểu.

"Đéo nhá"

"......

Dù vậy thì tai cô ta đúng là thính thật sự"

Tôi không biết có phải mình đang suy nghĩ quá nhiều hay không, nhưng Kitou thì thầm nói như đổ thêm dầu vào lửa.

"Tôi vẫn nghe rõ đó nhá.

Bớt nói mấy chuyện thừa thãi với Ayanokouji đi"

"Yên tâm, thằng này biết phải nói gì mà "

Mối quan hệ của họ tốt hay xấu?

Thật khó để nói, nhưng ít nhất đó là một mối quan hệ mà họ biết đối phương đang nghĩ gì.

"Được rồi, bình tĩnh lại đi, Kamuro.

Chúng ta sẽ không đến quán karaoke nữa"

Kitou đặt tay lên vai tôi, ra hiệu cho tôi đi chậm lại một chút.

Sau đó, cậu ta kéo tôi ra xa để giữ khoảng cách an toàn mà tai của Kamuro không thể nào nghe được.

"Hashimoto và Kamuro đã gây cho cậu không ít rắc rối rồi."

"Ah, cái này tôi cũng không để tâm đâu.

Quan trọng là Hiyori trông cũng không khó chịu mấy."

"Vậy thì tốt."

Mặc dù Kitou về cơ bản có vẻ ngoài đáng sợ, nhưng tôi không ngạc nhiên vì tôi đã nhìn thấy một khía cạnh khác của cậu ta trong chuyến dã ngoại.

Cậu ấy thật sự là một người vô cùng tinh tế và nhạy bén.

"Xem ra cậu không đối xử với tôi như đối xử với Ryuuen ha.

Bởi vì tôi chưa bị coi là kẻ thù của cậu phải không?"

"Thằng này không phải loại người lúc nào cũng thích nhe nanh múa vuốt.

Kể cả đó là kẻ thù.

Tôi sẽ cố gắng hết sức để lịch sự miễn là người khác thể hiện thái độ phù hợp."

Nói cách khác, cho dù trở thành kẻ thù, cậu ta cũng không tùy tiện thể hiện ác ý của mình

"Ồ, Shina-chan.

Có điều này tôi muốn hỏi cô."

"Gì vậy?"

"Tôi đang tự hỏi mối quan hệ của cô với Ayanokouji là gì?"

"Mình đã nói với Kamuro-san rồi, bọn mình là bạn thân."

"Tức là giờ cô vẫn đang độc thân phải không?"

"Này, cậu đang nói cái quần què gì vậy?"

"Đúng vậy.

Mình vẫn chưa có bạn trai."

"Cậu nghĩ cái quái gì trong đầu mà tán tỉnh cô ta thế?"

"Thì cả tôi và cô ấy đều vẫn còn đang độc thân mà phải không?

Hay là cô muốn hẹn hò với tôi, Kamuro?"

Kamuro bước đến chỗ cái tên đang liên mồm nói nhảm này và tung nộ long cước vào mông không thương tiếc.

"Đau!"

Hashimoto nhảy lên với tư thế ưỡn mông, sau đó chắp tay tỏ ý xin lỗi

"Tôi xin lỗi vì tên đó đã tạo ra một trò hề nhàm chán".

Mặc dù Kitou đang theo dõi những hành động này từ phía sau đã chủ động xin lỗi, nhưng thật lòng tôi cũng không để tâm lắm

"Thành thật mà nói, lớp A luôn khiến tôi có ấn tượng rằng có rất nhiều học sinh nghiêm túc.

Nhưng có vẻ như phải tiếp xúc nhiều mới biết được mọi thứ thế nào ha."

"Hashimoto luôn khá nhiệt tình trong việc là 'cơ trưởng', tôi cũng không biết nó là tốt hay xấu nữa"

Cậu ta vẫn nói điều gì đó tế nhị với vẻ mặt đáng sợ, trông như thể bản thân đang khen ngợi, nhưng cũng như thể không phải vậy.

Phần 4:

Những gì xảy ra với Hashimoto đã dạy cho tôi một điều mới mẻ.

Nếu một người mà đã không ưa bạn rồi thì dù bạn có làm gì, nói gì đi nữa thì với họ cũng toàn là thứ chướng ta gai mắt.

Hashimoto đã đưa ra rất nhiều lời đề nghị ngoài karaoke, nhưng tất cả đều bị Kamuro từ chối.

Kết quả là Kamuro đồng ý là một cuộc trò chuyện trong quán cà phê.

Đó là đề xuất cuối cùng khi mà chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.

"Cô thật sự nghiêm túc sao, Kamuro?

Lâu lâu mới có người từ lớp khác mà."

"Thì ngay từ đầu tôi đã nói là không muốn đi cùng rồi, tại cậu cứ lãi nhải đòi kéo tôi đi cho bằng được đó chứ."

"Tôi không thấy có vấn đề gì hết."

"Mình thấy như vậy cũng tốt.

Dù sao như vậy cũng có thể dễ dàng nói chuyện với mọi người hơn."

"Đấy!

Là con gái thì chí ít cũng phải nhu mì, lễ phép như Shina-chan đây, như thế mới dễ có người yêu.

Thật rất chi là kawaii-desu."

Có lẽ vì thích Hiyori nên Hashimoto đã chủ động ngồi cạnh cô ấy.

Mặt khác, tôi ngồi cạnh Kitou.

"Và tất nhiên, Ayanokouji cũng không tệ.

Trước giờ thằng nào ngồi cạnh Kitou nhẹ thì cũng tim đập chân rung, nặng thì vãi hết ra tại chỗ luôn."

"Tôi đã biết cậu ấy là một chàng trai tốt."

Trải nghiệm từ chuyến đi dã ngoại thật bổ ích, và bây giờ có một cảm giác yên tâm.

"Tao đồng ý với mày.

Kitou nhìn vậy chứ hiền khô à."

"Mắt của 2 người có vấn đề à?"

"Dù sao thì phải tiếp xúc nhiều mới có thể hiểu được về một ai đó."

"Thật vậy sao?"

Hiyori nhìn chằm chằm vào Kitou để xác nhận.

Kitou nhìn cô ấy nhưng đối phương không có vẻ sợ hãi.

Cậu ta không thể nhìn vào mắt Hiyori nữa và nhìn đi chỗ khác.

"Cậu đúng là một người tốt, Kitou-kun"

"Cô lầm rồi, tôi không tốt như cô nghĩ đâu"

Cậu ấy đảo mắt về phía tôi.

"Tao cũng chán làm trò rồi, giờ bọn này có chuyện cần nói nghiêm túc với mày, Ayanokouji."

Hashimoto-người vẫn giữ thái độ hài hước cho đến tận bây giờ, chống khuỷu tay lên bàn và cầm một chiếc cốc bằng một tay như thể nó là một chiếc micrô, và chĩa nó về phía tôi.

Kamuro trước đó vẫn giữ tư thế ngồi bình thường, cũng ngồi thẳng dậy sau khi nghe những lời đó.

Cô ấy đến gần tôi vì có điều muốn hỏi.

Mặc dù tôi nhớ điều đó, nhưng họ muốn biết điều gì?

"—Trước tiên thì có phải mày đã chán Karuizawa cục súc, ít học nên quyết định chuyển sang Shina nhu mì, hiền dịu lại có học thức cao phải không?

Chứ không thì méo có chuyện mày lại tự nhiên hẹn cô ấy đi chơi với nhau như vậy được"

Hashimoto cứ đưa chiếc cốc của mình ngày càng gần hơn giống như một phóng viên đuổi theo một nghệ sĩ.

Kamuro đã giữ bàn tay đang đến gần tôi.

"Hashimoto!!"

"Có chuyện gì vậy, Kamuro?

Yên cho tôi phỏng vấn nào..."

"Đây là cái nghiêm túc mà cậu nói đây hả?"

Cô ấy kiên quyết tuyên bố với giọng điệu mạnh mẽ rằng bản thân không thể chịu được sự cợt nhả của đối phương.

"Thật đáng sợ, Kamuro.

Chà, mà nó cũng khá quyến rũ-.

Ah!"

Một biểu hiện đau đớn đột nhiên xuất hiện trên khuôn mặt của Hashimoto.

Sau đó cậu ta lập tức cúi xuống và bấm chân.

Có vẻ như đã bị ai đó đạp vào chân.

"Này, cô cục suc quá đấy.

Cô mà như này thì có chó nó mới yêu......!"

"Kệ tôi"

Kamuro đảo mắt đi mà không quan tâm và trả lời.

Sau khi chịu đựng một lúc và đỉnh điểm của cơn đau qua đi, Hashimoto bắt đầu nói.

"Tao...À hừm, bọn tao thật sự không thể nào không đề phòng mày được"

"Tại sao?"

"Thôi nào, bro.

Mày đủ thông minh để hiểu thứ mà tao đang nói mà?

Mày là một thằng tên thông thiên văn dưới tường địa lý mà giữa lại thạo nhân tâm, không thì sao thánh nữ của khối chúng ta là Ichinose lại mê mày như điếu đổ vậy, chắc cô ấy không phải fan của mô tip nàng toàn năng và chàng phế vật chẳng có gì ngoài đẹp trai trong ngôn tình đâu ha?

Tiếp này, có thằng học sinh bình thường nào mà có thể nói chuyện ngang hàng với Ryuuen-leader của một lớp và nổi tiếng có thói quen thượng cẳng tay hạ cẳng chân không?

Và chắc mày còn nhớ tao từng nói gì, không phải ai cũng có thể bắt chuyện với tiểu thư nhưng mày đã làm điều đó không biết bao nhiêu lần.

Chừng đó dẫn chứng là đủ chưa nhỉ?"

Ngay cả khi đang trong kỳ nghỉ đông, vẫn có rất nhiều học sinh chứng kiến những lần giao tiếp của tôi với mọi người xung quanh.

Kết hợp với các phát hiện và bằng chứng cho đến nay, câu hỏi của Hashimoto là hợp lý.

"Nói chung mày chỉ cần trả lời câu này thôi.

Mày mới là thằng đứng sau sự phát triển phi mã của lớp B, đúng không?

Horikita hay Hirata cùng lắm chỉ là cái loa phát thanh với bia đỡ đạn của mày để lừa bọn tao thôi nhỉ?"

Kamuro và Kitou đều ngừng cử động và đưa mắt nhìn tôi.

Bao gồm cả những hành động và lời tuyên bố của Kamuro trước đó, chuyện này không hề xảy ra một cách tình cờ.

Xem xét phản ứng của Kamuro, có vẻ như Hashimoto cố tình làm hỏng kế hoạch, nhưng có vẻ toàn bộ sự việc đáng lẽ phải được tính toán và lên kế hoạch kỹ lưỡng

Bị thu hút bởi những điều mà tôi đã làm, những thông tin cũng được từ đó mà thu thập, suy đoán và tin đồng được lan truyền khắp nơi.

Cho dù điều đó có đúng hay không, thì nó cũng làm cho các suy nghĩ của họ về tôi thay đổi.

Có hơi sớm hơn tôi nghĩ, nhưng tôi đoán sớm muộn sẽ bị hỏi như thế này.

Nếu thế thì cũng nên gieo thêm cho họ chút nghi ngờ nữa

"Ờ, nếu như đúng thì sao nào?"

"Chà, thật là bất ngờ quá đi!

Tao cứ tưởng là mày sẽ chối đến cùng hoặc đưa ra mấy cái lập luận logic nào đó chứng mình rằng bọn tao đã sai cơ, không ngờ mày lại thẳng thắn thế cơ đấy"

"Không, tôi đâu có nói là thừa nhận.

Tôi chỉ thắc mắc là nếu đúng là sự thật thì các cậu sẽ làm gì thôi?"

"Xem ra mày cứng đấy, nhưng mà tao biết vậy nên cũng đã chuẩn bị bằng chứng không thể chối cãi rồi."

"Bằng chứng không thể chối cãi sao?

Nếu nó thật sự tồn tại thì tôi đây đành thừa nhận rằng mình mới là người đừng đầu của lớp đúng như ý cậu thôi, Hashimoto"

Với câu trả lời đó, Hashimoto kéo khóe miệng đang nhếch lên và cười cay đắng.

"Thật là một câu trả lời khó đấy!"

Khi đối mặt với câu hỏi của Hashimoto, không thể không tránh khỏi những lần chột dạ.

Hoặc thừa nhận nó trong bất lực hoặc phủ nhận nó đến cùng.

Dù chọn cách nào, Hashimoto tự tin rằng mình có thể biến những nghi ngờ của mình thành sự chắc chắn.

Tuy nhiên nếu trả lời theo hướng lấp lửng thì cậu ta sẽ không thể biết nên bám vào đâu

Không khẳng định cũng không phủ nhận.

Hay đúng hơn là tôi đưa mình vào thế bị ép phải thừa nhận

Điều này gây khó khăn cho việc xác nhận tính chính xác trong lời của tôi.

Trên thực tế, tôi đang dần dần rời xa Horikita.

Nếu tôi tự nhận mình là người đứng sau mọi thứ, tôi sẽ gặp rắc rối trong các trận chiến trong tương lai.

"Kamuro, cô thấy cậu ta thế nào?"

"Thật sự quá khó đoán-"

"Kitou thì sao?"

Không giống như Kamuro, người trả lời ngay lập tức, Kitou không nói gì, nhưng không rời mắt khỏi tôi.

"Ok, tao sẽ sửa lại câu nói của mình chút.

Bảo mày là boss cuối thì đúng là có hơi nổ quá nhưng chắc chắn không có mày thì Horikita có làm cả đời cũng không dễ gì có thể đưa lớp tiến lên vị trí hiện tại đâu."

"Làm sao cậu có thể biết được điều đó chứ, Hashimoto?

Đây chẳng qua chỉ là kết luận phiến diện từ cậu và lớp của cậu mà thôi"

"Còn cô.

Cô nghĩ gì về Ayanokouji, Shina-chan?"

"Mình sao?"

"Tất nhiên, dù sao tôi cũng cần nhiều đánh giá cho nó khách quan hơn mà"

"Mình tự hỏi Hashimoto-kun đang cố làm gì vậy?"

"Hửm?

Ý cô là sao?"

"Sau khi nhận ra sự xuất sắc của Ayanokouji-kun..."

"......Ok, được rồi.

Xem ra bị cô nói trúng tim đen rồi."

Trước đây có thể cậu ta chỉ đánh giá Hiyori qua vẻ ngoài của cô ấy, nhưng sau khi nghe điều đó, Hashimoto đã thay đổi quan điểm của mình.

"Hashimoto, có chuyện gì vậy?"

Kamuro không thể hiểu ý nghĩa trong lời nói của Hiyori và Hashimoto rơi vào im lặng.

"Tôi đã nói chuyện với cô trước dây rồi còn gì.

Cách tốt nhất để tốt nghiệp lớp A là gì?

Cách an toàn nhất là tự mình tiết kiệm 20 triệu điểm cá nhân để có thể tự chủ trong việc chuyển lớp, nhưng điều đó không dễ dàng.

Nếu chúng ta cân nhắc dựa vào một hệ thống mới giống như vé chuyển lớp, nhưng chắc chắn nó cũng sẽ có hạn sử dụng nhất định"

"Đúng vậy."

"Điều quan trọng là phải để mắt đến những lớp dường như đang có cơ hội chiến thắng sau cùng.

Tất nhiên quan trọng đầu tiên là phải xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với các lớp đó đã.

Nhưng có vậy đi nữa thì dù có giúp đỡ họ đâu đó một hoặc hai lần thì họ có sẵn sàng chi ra 20 triệu điểm để mang ta về lớp của họ không?"

"Không có chuyện đó đâu, trừ khi đó là một phần trong giao kèo."

"Đó là những gì đã xảy ra lúc này.

Cô thử nghĩ xem phải làm gì để tăng cơ hội tốt nghiệp lớp A?

Làm việc đoàn kết cùng nhau như một lớp?

Đánh bại đối thủ?

Không, như vậy vẫn chưa đủ."

"Cậu định 'hút máu' đối thủ của mình, phải không?"

Trước khi Hashimoto có thể trả lời, Hiyori thì thầm câu trả lời.

"Wow!

Shina-chan thông minh ghê luôn"

Hashimoto bày tỏ sự khen ngợi của mình, và sau đó ánh mắt của cậu ấy chuyên sang Kamuro-người cũng đang liếc qua Kitou.

Loại hành động vô thức này cho thấy họ cảm nhận rằng không nên khinh suất với người tên Shina Hiyori này

Có rất nhiều học sinh được đánh giá cao trong OAA.

Nhưng có những thứ mà hệ thống này không thể môt ả được.

"Ngay cả khi không thể tiết kiệm được 20 triệu điểm cá nhân, chỉ cần 2 bên đồng ý thì mọi thứ vẫn có thể được thực hiện theo kiểu trả góp.

Giống như Ryuuen-kun đã lấy được Katsuragi-kun, nếu lớp A lấy đi những tài năng từ các lớp khác thì sẽ giúp vị thế của các cậu vững vàng, và nó cũng sẽ làm suy yếu sức mạnh của các đối thủ cạnh tranh."

Hashimoto không tiếc lời khen ngợi và liên tục vỗ tay như muốn nói rằng đây là câu trả lời đúng.

"Là vậy đó, Thẳng thắn nhé, Ayanokouji.

Nếu mày có thể chứng minh sức mạnh của mình phù hợp với lớp A bọn tao thì tụi này cũng không ngại chi điểm để mang mày về để bổ sung lực lượng đâu.

Suy cho cùng thằng nào vào đây mà chẳng muốn lên lớp A, phải không?"

Không thể xác định xem lời thuyết phục của Hashimoto có phải là lời nói dối hoàn toàn hay không.

Không có cách nào để biết điều đó đúng hay sai vì nhiều lý do.

"Cho dù cậu ta đồng ý đi nữa thì sao chứ......

Cậu có nghĩ Sakayanagi sẽ chào đón Ayanokouji không?"

Một trong những lý do đó là Sakayanagi có thể không chào đón tôi, điểm này đã được Kamuro nêu ra để xác nhận.

"Tuy rằng tiểu thư có suy tính của mình nhưng tôi tin cô ta cũng không phản đối chuyện này đâu."

"Căn cứ vào đâu mà chắc chắn thế?"

"Nói ra cũng chẳng sao nhưng trước tiên thì cần phải biết Ayanokouji đang suy nghĩ thế nào về chuyện này đã"

Hashimoto không trả lời câu hỏi của Kamuro mà yêu cầu tôi xác nhận lại ý kiến.

"Cậu đang muốn nói rằng cơ hội vào lớp A này không phải lúc nào cũng có, đúng chứ?"

"Vậy đó.

Nếu có cơ hội vào lớp A thì mày có chấp nhận không?

Cứ xem như đó chỉ là giả định thôi, thoải mái nêu ý kiến."

"Tôi sẽ xem xét nếu các cậu thật sự có thể thuyết phục được tôi vào lớp A."

Sau khi thấy tôi chấp nhận lời mời, thật thú vị khi thấy lần này Hashimoto lại rút lui.

"Ok.

Giờ đã xác nhận xong ý định của mày, chúng ta sẽ bước sang giai đoạn tiếp theo"

Chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc trò chuyện này bao lâu nữa?

Hashimoto cười hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác ở đây.

Nhưng cùng lúc đó, một người kéo ghế đứng dậy.

"Tôi không có ý định phá hoại trò hề của cậu nhưng tôi không muốn tham gia thêm vào chuyện này nữa.

Tạm biệt."

"Này, Kamuro.

Cô thật sự muốn rời đi sao?"

"Cậu sẽ không nghe bất cứ điều gì tôi nói, phải không?"

"Tôi xin lỗi vì đã không làm theo thỏa thuận trước đó."

Hashimoto hoảng sợ và cố gắng ngăn cô ấy lại, nhưng Kamuro vẫn tiếp tục bỏ đi khỏi hiện trường.

"Aha~......Xem ra mọi thứ đã đi hơi xa rồi?"

Cậu ta xác nhận với Kitou đang lặng lẽ theo dõi tất cả những điều này, đối phương chỉ gật đầu mà không nói gì.

"Tao sẽ gọi cô ấy trở lại, đợi một chút"

Hashimoto gãi đầu khi chạy về phía Kamuro.

"Mọi người đều đúng là thú vị thật đó.

Mình rất vui."

Hiyori đang quan sát từ bên cạnh, nheo mắt và mỉm cười.

"......

Vậy sao?"

Kitou đột ngột nói, như thể thậm chí không nghĩ rằng đối phương sẽ thích nó.

Sau đó, khi Hashimoto đưa Kamuro thiếu kiên nhẫn trở lại, cuộc trò chuyện không trở lại với chủ đề về tôi mà chuyển sang một cuộc nói chuyện nhỏ không liên quan.

Thay vì cảm thấy khó chịu, Hiyori tham gia vào cuộc trò chuyện một cách nhiệt tình.

Hashimoto cũng bất đắc dĩ trở thành người làm sôi động bầu không khí và mọi người tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ.

Phần 5:

Sau khi nói chuyện với Hashimoto và những người khác từ Lớp A tại quán cà phê, chúng tôi chia tay nhau trước khi đến hiệu sách.

Tôi nghĩ rằng họ đã nhận được lệnh triệu tập từ Sakayanagi vì họ trông rất vội vã.

Tôi đã trò chuyện vui vẻ với Hiyori ở hiệu sách, rồi chúng tôi đi bộ về nhà.

"Thật là một ngày rất hạnh phúc."

Vào lúc mặt trời lặn, Hiyori đi phía trước tôi một chút, mỉm cười yếu ớt, không biết liệu cô ấy có đang nhớ lại những gì vừa xảy ra hay không.

"Mình không ngờ Kitou-kun là một người nói nhiều như vậy."

"Nói nhiều?"

Nghĩ lại, cậu ta chỉ thì thào 5, 6 lần......

"Mình đã biết nhiều hơn về Kamuro-san và Hashimoto-san."

"Cậu hài lòng như vậy cũng tốt, dù sao mình hầu như chẳng làm được gì cả."

"Không, làm gì có chứ.

Chúng ta đã đi đến hiệu sách cùng nhau mà, phải không?"

"Thật sao?

Vậy cũng tốt."

Tôi không giỏi trong việc lập kế hoạch cho mấy chuyến đi chơi kiểu này.

Tôi nghĩ rằng tôi chỉ có thể cải thiện bằng cách dành thời gian với những người khác và tích lũy kinh nghiệm trong lĩnh vực này..

Hiyori đang đi chậm hơn, cô nàng đang suy nghĩ về điều gì đó sao?

Đi bộ dọc theo con đường rừng, khoảng nửa đường đến ký túc xá.

"Nè......

Ayanokouji-kun.

Hy vọng cậu không tức giận khi nghe mình nói điều này"

Hiyori, người vừa mới mỉm cười hạnh phúc, bây giờ hơi lo lắng.

"Dù sao thì mình không dễ có chuyện làm mình tức giận đâu"

"Cuốn sách lần trước mình đưa cho cậu, cuốn sách đó...... là do bố mình viết."

"Bố của Hiyori?

Ra thế, như vậy tên tác giả trên cuốn sách chỉ là bút danh thôi đúng không?"

"Có vẻ cậu đã nhận ra rồi nhỉ?"

"Khi mình nghe đó là người nhà của cậu, mình cũng nhận ra nó không liên quan gì đến họ Shina của cậu."

"Shina Katsumi.

Đó là tên của bố mình."

"Có phải đó là người truyền cảm hứng cho sở thích đọc sách của cậu không?"

Có vẻ như dữ kiện này phần nào có thể giúp suy ra nguồn gốc ra đời cho sở thích đọc sách của của cô gái văn chương này

"Cho đến nay, mình chưa bao giờ nói với ai rằng bố mình là một nhà văn.

Việc mình không có nhiều bạn cũng là một phần lý do.......

Dù sao thì hiện tại chỉ có Ayanokouji-kun là biết điều này thôi"

Hiyori nhẹ nhàng truyền đạt điều đó

Không cần phải che giấu nó, nhưng đó cũng không phải là điều cần phải nói ra.

Có lý do gì để cô ấy nói điều đó cho tôi vậy?

"Cậu có biết trận chiến tiếp theo của các lớp sẽ diễn ra khốc liệt như thế nào không?

Tất nhiên, mình biết nó rất khó đoán, mình có thể nghe ý kiến của Ayanokouji-kun không?"

"Trận chiến giữa Ryuuen và Sakayanagi sẽ có tác động rất lớn đến tương lai sau này.

Giả sử vị trí của lớp vẫn giữ nguyên cho đến cuối năm học và Sakayanagi thắng, khoảng cách lớp A với các lớp còn lại sẽ được nới rộng hơn.

Ngược lại, nếu Ryuuen thắng thì cũng chính là lúc vị trí của lớp A đang có hiện tại hoàn toàn sụp đổ.

So với trận chiến giữa Ichinose và Horikita thì trận chiến này quan trọng hơn nhiều."

Dự đoán này có thể được nói ra bởi bất cứ ai.

Vì tôi được yêu cầu đưa ra ý kiến của mình nên tôi cần phải nghĩ về tương lai.

"Có lẽ, hầu hết các học sinh sẽ nghĩ rằng lớp của Sakayanagi có nhiều lợi thế hơn."

"Đúng vậy.

Cho đến nay, họ đã duy tri vị trí của bản thân gần 2 năm bất chấp đã bị mất không ít điểm.

Lớp mình cũng có rất nhiều người đã lo lắng về kỳ thi đặc biệt cuối năm học ."

Nếu họ thua, sẽ rất khó để lớp Ryuuen tốt nghiệp lớp A.

"Vì chưa biết nội dung của kỳ thi đặc biệt, nên tất cả những gì có thể làm là do thám sức mạnh chiến đấu và những thành phần chủ lực của các lớp đối thủ.

Từ quan điểm này, mình nghĩ Ryuuen cũng có thể xem là có cơ hội tốt để thắng."

Kết quả trận chiến giữa Horikita và Ichinose ra sao không quan trọng, nhưng nếu Ryuuen thua, thì cả lớp sẽ mất cơ hội trở mình và vươn lên cao hơn

"Đúng vậy"

Là một thành viên trong lớp, Hiyori cũng cảm thấy như vậy.

Lớp Sakayanagi rất mạnh.

Một khi đã đấu với họ thì phải chấp nhận cảnh được ăn cả ngã về không.

"Xin lỗi vì đã hỏi cậu những điều này."

"Không sao.

Thật tốt khi biết rằng Hiyori cũng quan tâm đến lớp học."

Nói xong, nàng có chút ngượng ngùng cười cười.

"Cho dù chúng ta ở những lớp đối đầu với nhau.

Nhưng mà...... mình mong chúng ta có thể tốt nghiệp cùng nhau."

Hiyori đi chậm dần rồi dừng lại

Sau đó, cô ấy ngượng ngùng quay lại và nói với tôi điều này.

Tôi không biết lớp nào sẽ tốt nghiệp với lớp A.

Tuy nhiên suy cho cùng đó là trận chiến giữa thượng tầng chứ không ảnh hường gì đến tình bạn giữa những thành phần thấp hơn

Dù tốt nghiệp với lớp C hay lớp D, mọi người đều muốn đón lễ tốt nghiệp với nụ cười rạng rỡ bên bạn bè, bạn thân và người yêu.

"Đúng vậy nhỉ."

Sau khi tôi trả lời, Hiyori vui vẻ nở một nụ cười dịu dàng.

Kỳ nghỉ đông sắp kết thúc.

Gió lạnh thổi vù vù.

Tôi sợ rằng nó sẽ còn lạnh hơn cho đến cuối tháng.

Rồi học kỳ ba đã đến.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Tổng hợp ss vol 9.5


Shina Hiyori SS: Điều em muốn anh biết

Ayanokouji-kun chuẩn bị ra khỏi thư viện sau khi mượn sách.

Sau khi tiễn cậu ấy, cuộc hội ngộ được chờ đợi từ lâu đã nhắc tôi nhớ lại một điều mà tôi đã quên.

Tôi với lấy chiếc túi đặt dưới chân.

Phải mau chóng đưa nó cho cậu ấy, tôi lấy nó ra và chạy xuống hành lang trong khi cúi đầu trước người thủ thư.

Ayanokouji-kun quay lại khi nghe thấy tiếng cửa mở, tôi muốn chạy đến chỗ cậu ấy và nói chuyện, nhưng tôi hơi hụt hơi nên không thể nói gì ngay.

"Cái này..."

Tôi cố gắng điều chỉnh hơi thở và đưa cái túi đang cầm trong ta về phía trước.

Nhưng ngay lập tức, tôi nhận ra rằng có lẽ đối phương không biết nó là gì, và lấy nó ra khỏi túi.

"Đây là cuốn sách mình thích, cậu có muốn đọc nó không?"

"Có lẽ nào đây là cuốn sách của tác giả mà cậu vừa đề cập không?"

Tôi định tặng nó nhưng vẫn giữ bí mật đây là sách gì, tuy nhiên Ayanokouji-kun đã đoán ra ngay.

"Vậy là cậu đã biết?"

Ayanokouji-kun gật đầu, có lẽ bối rối trước trước việc tôi đột ngột tặng sách cho cậu ấy

"Mình không nghĩ rằng có thể tặng nó cho cậu như một món quà nếu cậu đã đọc nó."

Đó chính xác là lý do tôi phải giải thích tại sao tôi lại làm một việc như vậy.

"Nếu chỉ muốn đọc một cuốn sách, cậu có thể mượn nó từ thư viện.

Nhưng nếu đó là thứ mình thật sự thích và quan tâm, mình muốn giữ nó bên mình."

"Cậu tự bỏ tiền túi ra mua à?"

"Còn nữa, sách này...... không có trong thư viện."

"Cho mình như vậy thật sự có ổn không?"

"Không sao đâu.

Đây thực ra là cuốn sách thứ ba mình mua.

Cuốn đầu tiên mình mua khi còn học sơ trung và vẫn giữ nó trong phòng.

Mình mua cuốn thứ hai ngay sau khi bắt đầu đến trường này."

Tôi trả lời nhanh với tốc độ đáng kinh ngạc và thậm chí khiến tôi cảm thấy ngại ngùng.

"Mình tự tin rằng có thể làm cho cậu thích nó, vì mình có cùng sở thích với Ayanokouji-kun mà."

"Xin lỗi đã khiến cậu phải làm điều này cho mình."

Trước đây tôi đã lo lắng rằng cậu ấy sẽ không nhận nó, nhưng Ayanokouji-kun đã tự mình lấy cuốn sách, điều đó khiến tôi yên tâm.

Nhưng sau đó, câu nói của đối phương khiến tim tôi đập nhanh hơn một cách bất ngờ.

"Cậu đã đi loanh quanh với cuốn sách này trước khi gặp mình phải không?"

Tôi mang theo cuốn sách này mỗi ngày cho đến khi gặp được cậu ấy.

Ý định này nếu bị lộ ra càng khiến tôi lo lắng hơn.

"Ý mình là cậu có thể gọi cho mình mà"

"Chuyện này......

Mình thật sự mới bắt đầu mua nó từ mấy ngày trước thôi, không cần phải bận tâm đâu."

Tôi tuyệt vọng nói điều này với chính mình để trấn tĩnh lại.

Nếu tôi tiếp tục nói chuyện ở đây, tôi cảm thấy mình sẽ đỏ mặt vì xấu hổ mất thôi

"Vậy...

Hẹn gặp lại."

Cảm giác không muốn bộc lộ mặt xấu của mình còn tuyệt hơn cảm giác miễn cưỡng.

Tôi quay lại thư viện như chạy trốn.

Khi tôi đóng cửa lại và thở phào nhẹ nhõm, người thủ thư đang nhìn tôi với nụ cười trên môi.

"Ôi trời, đúng là tuổi trẻ mà~.

Tiến tới đi em ei!"

Không lẽ nào chị ấy đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa tôi và Ayanokouji-kun rồi sao?

Dù sao thì - không còn nghi ngờ gì nữa, khoảnh khắc xấu hổ của tôi cũng đã bị người khác nhìn thấy mất rồi

"Không, không phải vậy đâu."

Sau khi nhẹ nhàng phủ nhận nó, tôi quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Không gian quen thuộc, thân thiện, im lặng mà tôi đã luôn trú ngụ suốt thời gian qua.

Nhưng hôm nay, lạ thay, tôi thấy cô đơn.

Kamuro Masumi SS: Đơn giản là ghét

Hashimoto giao cho tôi nhiệm vụ liên lạc với Ayanokouji.

Sáng nay, tôi đang trong tư thế sẵn sàng ra trận bất cứ lúc nào thì nhận được liên lạc từ người của mình.

Đó là Ayanokouji đã một mình rời khỏi ký túc xá.

Hầu hết những người được Sakayanagi nêu tên đều là mục tiêu giám sát của tôi, nhưng Ayanokouji lại không nằm trong số đó.

Không có gì đặc biệt về điều này, lớp A đã theo dõi rất nhiều học sinh.

Ai tiếp xúc với ai, thân thiết với ai, thu thập thông tin gì cũng được.

Vì vậy, ngay cả khi tôi để mắt đến Ayanokouji, sẽ không có nhiều học sinh chú ý đến vấn đề này.

Từ quan điểm của người ngoài cuộc, hắn chỉ là một trong số rất nhiều người bị theo dõi.

Vậy nên ngay cả khi tôi muốn biết thêm thông tin về tên này, điều đó cũng không có gì lạ.

Kỳ nghỉ đông sẽ sớm kết thúc, vậy nên đây là lúc để càng phải kiếm được nhiều thông tin hơn.

Mà cái con nhỏ tóc vàng Karuizawa dạo này cứ bám dính lấy Ayanokouji như đĩa đói nên tôi cũng không tìm thấy cơ hội nào để tiến đến bắt chuyện.

Đã phát hiện ra đối tượng

"Mé nó chứ..."

Tôi không thể không tặc lưỡi.

Tôi cứ nghĩ hắn đi một mình nhưng xem ra tôi đã lầm

Nếu bây giờ tôi từ bỏ và đánh mất cơ hội này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa trong học kỳ 3 sắp tới

Nếu tôi không liên lạc được với tên đó và tiếp tục bị Hashimoto gọi bằng tên, mới nghĩ đến điều đó thôi mà nổi da gà rồi .......

"Khoan......

đó không phải Karuizawa, thế này là thế nào......"

Tại thời điểm này, chỉ có thể sử dụng điều này để đột phá.

"Thật tình, chưa gì đầu năm mà đã thấy cảnh chướng mắt rồi"

Tôi thể hiện sự ghê tởm của mình một cách không nao núng trong khi bắt chuyện với Ayanokouji.

"Tôi cứ tưởng cậu với Karuizawa là 1 cặp chứ.

Vậy là mới sang năm mới thay luôn bạn gái mới rồi à?"

Dù sao tôi nghĩ lý do này để băt chuyện thì không hợp lý lắm vì dù sao tôi với cậu ta cũng không mấy nói chuyện nhiều với nhau.

Chà, ngay cả khi không phải vì cồng việc do thám Ayanokouji, tôi vẫn không thể nào ưa nổi cái thể loại một chân đạp 2 thuyền.

"Không phải như cô nghĩ đâu"

Nhìn thôi cũng thấy tên này nồng nặc mùi tra nam rồi.

Không, ngay cả việc hắn thở thôi cũng làm tôi phát ghét

Vì sao à?

Bởi vì tôi ghét hắn đến tận xương tủy chứ sao nữa, thậm chí tôi cũng chẳng quan tâm vì sao mình lại ghét cái tên Ayanokouji đó nữa

Dù sao thì là một người chuyên nghiệp, tôi cần phải khai thác những thông tin cần thiết từ hắn

Phải xem liệu tên này có phải là mối đe dọa cho lớp A hay không.

Điều này cũng là thực hiện thỏa thuận với Hashimoto, để cho tên đó bớt cái kiểu suốt ngày lãi nhãi Masumi-chan ...

Mọi thứ sẽ ra sao nếu tôi không thành công.

Người tôi nóng bừng lên, cái gì thế này......

Cùng lúc đó, với cảm giác lạnh run người, tôi liếc nhìn Shina đang cố gắng đứng ra ngăn chặn xung đột.

Yamamura Miki SS: Người có thể tìm ra tôi

Ryueen-kun, Katsuragi-kun và Ayanokouji-kun đang đi vòng quanh Keyaki

Tôi đã tìm thấy ba người đó và đã bí mật theo dõi họ.

Nếu tôi có thể tìm ra bất kỳ thông tin hữu ích nào, tôi sẽ thu thập thông tin đó và báo cáo với Sakayanagi-san.

Vì cô ấy là người sẽ là người đánh giá và phân tích, việc của tôi chỉ đơn giản là nhớ hết những lời họ nói

Trốn sau máy bán hàng tự động, tôi nín thở và thính giác trở nên nhạy bén hơn.

"Tao sẽ ghé vào Keyaki đi dạo chút.

Sao hả, muốn đi cùng không?

Tao đây cũng không ngại tay trong tay với mày như một cặp đôi đang yêu nhau đâu ."

Ryueen-kun vẫn với vẻ hách dịch thường thấy.

Nội dung cuộc trò chuyện của ba người dày đặc và bí ẩn hơn tôi tưởng.

Cơ bản là 3 người đang trao đổi điều họ phát hiện ra về việc chuẩn bị cho kỳ thi đặc biệt của học kỳ 3 nhưng ngay cả như vậy, điều khiến tôi bị sốc là sự có mặt của Ayanokouji-kun và trong cuộc trò chuyện thì hai người còn lại đều đánh giá cao cậu ấy.

Kể từ chuyến đi dã ngoại, tôi đã nghĩ rằng cậu ấy là một người khó nắm bắt và đã tự hỏi người đó thật ra là ai.

Thật không may, tôi không biết về cuộc trò chuyện của họ từ đầu ngay sau khi họ gặp nhau, nhưng tôi tự hỏi liệu họ có đề cập đến điều gì đó về lớp mình không.

"Chà, tôi định về phòng."

"Sang năm 3 cũng là lúc tao cho mày ra bã"

Cho đến thời điểm họ chia tay, Ryueen-kun vẫn thận trọng và công nhận Ayanokouji-kun là một kẻ thù mạnh.

Tôi muốn thu thập thêm thông tin, nhưng tôi đánh giá đây là thời điểm để dừng lại.

Có thể che giấu sự hiện diện của bản thân là kỹ năng duy nhất của tôi.

Vậy nên không cần phải lo lắng, tôi chỉ cần bước về phía trước và chiếm một vị trí mà tôi có thể nghe rõ mọi thứ

Sau đó, điều duy nhất cần làm là giết chết sự hiện diện của tôi đến mức tối đa.

Từ trước khi tôi đến trường này, nó luôn như vậy.

Không ai có thể tìm thấy mình.

Không ai có thể tìm thấy mình.

Chỉ bằng cách im lặng, không ai có thể tìm thấy tôi nữa---

"Cô đang làm gì ở đây thế?"

Phía trên đầu tôi là Ayanokouji-kun, đang nhìn xuống tôi với đôi đồng tử vô cảm như thường lệ của cậu ấy.

"Hở!?"

Con người đó đang gọi tôi sao?

Tôi á?

Không thể nào

Không ai có thể nhận ra sự hiện diện của tôi.

Tuy nhiên, tôi nhận ra ngay sau đó.

Rằng người này----là người có thể nhận ra tôi.

Sakayanagi Arisu SS: Điều chỉnh cảm xúc

Con người là sinh vật thú vị, nhìn cảnh tuyết rơi, tôi lại nhận ra điều này.

"Không ngờ mình lại nói ra điều đó"

Tuôn ra những cảm xúc không kiểm soát được.

Cảm giác thích người khác giới.

Trong kinh nghiệm sống của tôi cho đến bây giờ, tôi đã nghĩ điều đó sẽ xảy ra trong tương lai xa.

Lý do rất đơn giản, đó là bởi vì tôi hiểu rằng bản thân mình ở một đẳng cấp cao hơn mọi người nên rất khó để tìm ra một người xứng với mình

Nói cách khác, tôi không thấy 99% đàn ông mà mình biết có gì thu hút

Trong trường hợp đó, điều đó có nghĩa là tôi thừa nhận rằng Ayanokouji-kun là một tồn tại vượt trội hơn tôi?

"Không——là không phải là điều mình muốn nói, nhưng mà mình thật sự phải công nhận khả năng của cậu ấy."

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi thừa nhận thất bại nếu được phải đấu trí với con người đó

Cậu ta là một cá nhân không đồng nhất, là thiên tài hay người bình thường, chính xác thì chỉ chừng đó thôi là không đủ để miêu tả cậu ấy

Tôi đã quyết định đưa ra một kết luận như vậy cho đến bây giờ.

Lý do tại sao tôi đưa ra kết luận như vậy rất đơn giản, đó là bởi vì tôi nhận ra rằng mình có tình cảm với đối phương.

Tôi không đánh giá cao 99% số người khác giới mà mình biết.

Tuy nhiên, tôi cũng nghĩ rằng mình cũng không thích 1% còn lại vượt trội hơn tôi.

Tôi chưa gặp nhiều người trong số đó, nhưng có lẽ tôi sẽ không nuôi dưỡng tình cảm lãng mạn với thiên tài thuộc nhóm 1% đó, mà là ghen tị.

Với vẻ ngoài khó hiểu và u ám thường thấy, cậu ta đã nói điều này.

"Cô có thể biến cảm xúc đó thành điểm mạnh thay vì điểm yếu không?"

Xin hãy đợi đấy.

Ngay bây giờ, thậm chí hơn bao giờ hết, mình thật sự muốn chiến đấu với cậu.

Trong khi biết ơn vì đã tìm thấy kẻ thù phù hợp với mình, tôi có thể hướng tới trận chiến phía trước.

Không phải thiên tài cũng không phải người thường nhưng nhất định tôi sẽ thắng con người đó.

Ngay cả trong cuộc đời dài đằng đẵng tiến về phía trước, có lẽ tôi sẽ không gặp nhiều trận chiến thú vị như vậy.

Tôi sẽ đánh bại Ayanokouji-kun---và chứng minh tài năng của mình.

Hơn nữa, tôi muốn biết mình thật sự cảm thấy thế nào về Ayanokouki-kun

Cho dù tôi hoàn toàn mất hứng thú, hay nhận ra rằng cảm giác này là có thật.

Hoặc có lẽ cuối cùng tôi sẽ nuôi dưỡng một cảm giác mới khác mà hiện tại tôi không hiểu.

Những cảm xúc không kiểm soát được đang tào dâng trong tôi, đó là niềm vui.

Tôi chắc rằng Ayanokouji-kun cũng đang giao phó chính mình với những cảm xúc tương tự thông qua mối tình gần như lãng mạn hiện tại của mình.

Giữa màn đêm đầy tuyết, tôi mỉm cười ôm thứ nóng hổi đang trào lên vào ngực.

~ • ~ END ~ • ~
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Vol 9.75


SS Horikita Suzune- Náo loạn đầu năm

Những âm thanh bất hòa đầu tiên của năm mới

Ngày 3 tháng 1, sau giao thừa.

Qua hai ngày nghỉ lễ, Trung tâm mua sắm Keyaki đã mở cửa trở lại vào dịp Năm mới hôm nay.

10 giờ sáng, tôi đến siêu thị một mình để mua đồ.

Không có gì lạ khi tôi dành cả ngày ở nhà với Kei vào ngày đầu năm mới, lượng thực phẩm và đồ uống dĩ nhiên cũng hao hụt nhanh hơn dự tính.

Vì vậy, nhu cầu cấp thiết hiện tại là mua bổ sung bỏ tủ lạnh.

Tôi bước vào Trung tâm mua sắm Keyaki, nơi đã mở cửa, và đi đến phía trước siêu thị, nơi tôi gặp một người bạn cùng lớp đang đi cùng hướng với tôi.

"Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun.

Chúc mừng năm mới."

Đó là Kushida, vẫn luôn mỉm cười như một thiên thần.

"Chúc mừng năm mới Kushida, cậu cũng tới mua cái gì sao?"

"Ahh.

Có phải Ayanokouji-kun cũng mua thứ gì đó không?

Thật là trùng hợp.."

Kushida đưa mắt nhìn về phía cách đó không xa, phát ra âm thanh như phát hiện cái gì.

"CHÚC MỪNG NĂM MỚI."

Bên kia chào nhẹ và chuẩn bị đi ngang qua.

"Chúc mừng năm mới, Horikita-san cũng đến đây để mua sắm sao?"

Mặc dù sẽ tốt hơn nếu lơ ngừoi mà cô ấy ghét đi, Kushida vẫn gọi Horikita lại.

"Ừ thì sao."

"Không có gì, tớ chỉ thấy rất hiếm khi bạn học đi cùng nhau, ba người chúng ta cùng đi mua sắm không phải sẽ vui hơn sao?"

Thật vậy, mua sắm với những người khác có thể là một niềm vui.

Tuy nhiên, nếu Horikita và Kushida ở gần nhau, khả năng hạnh phúc gần như bằng không.

Rõ ràng, sẽ ổn nếu từ chối sự quan tâm của tôi, nhưng Horikita dừng lại và suy nghĩ.

"Ừ, có lẽ đúng vậy."

Horikita không chấp nhận lời mời chỉ với tư cách là bạn cùng lớp.

Cụm từ [Chấp nhận lời thách thức] là cách hoàn hảo để mô tả cảnh này.

Kết quả là, một nhóm ba người không báo trước đã bước vào siêu thị với một giỏ hàng.

Thật là một tình huống bất thường.

Tôi có thể nói vậy vì tôi học cùng lớp với họ và biết chuyện gì sẽ xảy ra.

"Horikita-san, cậu thật hài hước."

"Cậu đang nói về bản thân nhỉ?

Bởi vì cậu đã mời tôi."

"Vậy sao?

Tớ chỉ muốn xem diện mạo năm mới của Ayanokouji-kun và Horikita-san vì tò mò."

"Thở cũng thành thơ khéo là tài năng của cậu rồi".

"Cảm ơn cậu đã khen."

Thoạt nghe thì không có vẻ là nói dối, nhưng tôi có thể nói đó là nói dối.

Khi tôi tiếp xúc với Kushida gần đây, tôi đã có một trải nghiệm tuyệt vời, khá thú vị.

"Nhân tiện, Kushida có biết nấu ăn không?"

"Tất nhiên là có.

Rốt cuộc, tớ không biết khi nào mình sẽ được yêu cầu sử dụng kỹ năng nấu ăn của mình.

Và trên thế giới này, những cô gái biết nấu ăn sẽ được yêu thích hơn đúng không ha?"

Tôi không biết đó có phải là tư tưởng đúng không, nhưng đúng là nấu nướng không có gì gọi là quá khó cả.

Chúng tôi xen kẽ những cuộc trò chuyện phiếm, không quan tâm ai nghe lỏm được chúng, và đặt những nguyên liệu chúng tôi cần và những loại gia vị mà chúng tôi không có đủ vào giỏ hàng của mình.

Từ khu rau, cá đến khu thực phẩm chế biến sẵn.

Sau khi đi hết quãng đường, cuối cùng cũng đi hết.

Tôi nhìn thấy một cô gái quen thuộc trong khu đồ ăn nhanh.

Cô ấy đang nhàn rỗi lướt qua các kệ trong khi nhìn vào chiếc điện thoại trên tay phải.

"Cô ấy đang tìm gì đó à?"

Kushida đã nói như vậy, nhưng Horikita suy nghĩ một lúc và ngay lập tức bác bỏ nó.

"Cô ấy có biểu cảm nghiêm túc trên khuôn mặt, vì vậy tôi nghĩ cô ấy có thể đang kiểm tra các điểm cá nhân còn lại của mình trong khi mua sắm."

"Có thể là cô ấy đang so sánh giá trực tuyến?"

Tôi đã cố gắng ném ra chủ đề mua sắm trực tuyến mà tôi mới biết gần đây.

Đặc biệt khi mua cùng một sản phẩm với số lượng lớn sẽ rẻ hơn mua online.

Tôi vẫn nhớ phát hiện mới này.

"Cô ta rắc rối lắm.

Kiểu người hiểu được sự cần thiết khi phải tiết kiệm tiền , nhưng không thể quản lý nó đúng cách."

"Tinh tường đấy.

Tớ không nghĩ cậu được cô ấy tâm sự mỏng cho đâu"

"Tôi có thể nói bằng cách nhìn vào cô ta."

Trong khi cả ba chúng tôi cùng quan sát, cô gái cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển.

Sau đó, cô ấy nhận thấy chúng tôi đang nhìn cô ấy.

"Ibuki-san cũng đến siêu thị.

Chúc mừng năm mới."

"Cắt......"

Ibuki thể hiện sự ghê tởm trắng trợn, và cô ấy không chỉ rời mắt khỏi chúng tôi ngay lập tức mà còn đưa nó ra sau lưng như thể cô ấy đang cố giấu những thứ trong giỏ hàng của mình.

Sau khi đến gần hơn, cô ấy không thay đổi tư thế che giấu thứ gì đó và từ từ lùi lại.

"Cô thậm chí không thể nói lời chào cho năm mới cho ra hồn à?"

"Tôi không quan tâm đến điều đó.

Hơn nữa, tôi không muốn gặp cô vào ngày đầu năm mới."

"Không phải trọng tâm.

Thôi, quên đi. . . . . ."

Không phải là chúng tôi muốn đuổi theo cô ấy và yêu cầu cô ấy nói xin chào.

Horikita dường như có nhiều mối quan tâm hơn thế này.

"Cô mua phải cái gì đó không đứng đắn sao?"

"Không.

Nó chẳng có vấn đề gì cả."

Ibuki, người đang cố gắng lỉnh đi, đã quá tập trung vào Horikita đến nỗi cô ấy quên mất Kushida.

Kushida tự nhiên đi vòng ra phía sau Ibuki và nhìn vào những thứ trong giỏ hàng.

"Ramen đóng gói, yakisoba và đồ ăn nhẹ chế biến sẵn.

Gu tốt đấy nhỉ."

"Này, đừng có nhìn!"

Ibuki nhận thấy Kushida và ném cái giỏ về phía cô ấy không chút do dự.

Nhưng Kushida giữ khoảng cách và quan sát như thể cô ấy chờ đợi một cuộc phản công, vì vậy cô ấy đã không bị trúng đòn.

"Thật nguy hiểm khi vung giỏ mua hàng trong siêu thị."

"Cô lén nhìn trước."

Mới đầu năm mới mà ba người này đã kết thân với nhau rồi.

"Ibuki-san trông không giống như dạng "giỏi việc nước, đảm việc nhà", vì vậy những gì trong giỏ không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng cậu đâu thể làm lơ chuyện mình đang có 1 chế độ ăn kém Healthy chứ?"

"Hả?

Đừng phán xét thói quen ăn uống của tôi.

Tôi uống nước dinh dưỡng nên không sao cả."

"Vẫn còn một vấn đề, phải không......"

Ngạc nhiên, Horikita đến gần Ibuki và nhìn thẳng vào giỏ hàng.

Để không bị cô ném ra ngoài, cô nắm chặt mép giỏ.

"Cô đang làm gì thế?"

"Để tôi nghĩ xem nào...bỏ cái này, cái này, và cái này lại"

Nói rồi, Horikita đặt từng món đồ trong giỏ hàng của Ibuki lên kệ.

"Chờ đã, ai cho cô tự tiện!"

"Cô đã duy trì thói quen ăn uống này trong suốt kỳ nghỉ đông phải không?

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ bị suy dinh dưỡng."

"À, tớ hiểu rồi.

Đó là lý do tại sao Ibuki-san..."

Trong khi nói chuyện, Kushida mỉm cười và nhìn quanh màn hình LCD 4K Full HD của Ibuki.

"Đừng nói nhảm!"

Ibuki nổi cơn thịnh nộ và chuẩn bị sử dụng giơ cước của mình, như thể cô ấy đã quên rằng đây là siêu thị.

Tất nhiên, cảm thấy tức giận trước hành vi tuỳ tiện của Horikita và Kushida không phải là điều khó hiểu.

Nhưng Horikita vẫn giữ một vẻ mặt nghiêm túc.

"Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đấu với cô.

Nhưng nếu dinh dưỡng không cân bằng, thì cô sẽ mất ngay lượng cơ bắp cần thiết.

Nếu cô nghĩ rằng có thể đánh bại tôi như vậy, thì cô quá ngây thơ."

"Ồ......"

Những lời đó dường như có ảnh hưởng lớn đến Ibuki.

"Nhưng biết làm sao được.

Tôi không biết nấu ăn.

Cô có muốn tôi mua bento không?"

"Bento ở siêu thị có quá nhiều đường và chất béo.

Nó không phù hợp với thể trạng của cô."

"Tôi nên làm cái gì ?"

"Tý nữa cô không có việc gì làm phải không?

Vào phòng tôi đi, tôi nấu cho cô ăn.

Tôi sẽ dạy cô kỹ năng nấu ăn tối thiểu."

"Ai muốn vào phòng của cô?

Hơn nữa, tôi còn không muốn ăn đồ ăn cô nấu!"

"Ngay cả khi nó giúp cô tiết kiệm tiền mua thức ăn?"

"Hở......"

Ibuki bị đóng băng tại chỗ.

"Muốn tiết kiệm điểm cá nhân cũng không phải ý kiến tồi đúng không?"

"T-tôi hiểu rồi."

Có vẻ như khía cạnh này xấu hổ hơn dự kiến, Ibuki nghĩ về nó.

"Vậy thì toqs cũng sẽ đến và ăn bữa trưa của Horikita-san."

"Kushida-san cũng định đến à?"

"Thật thú vị phải không, sự kết hợp giữa Horikita-san và Ibuki-san?"

"Thật là một ý tưởng méo mó.

Chà, không sao đâu.

Còn cậu thì sao, Ayanokouji-kun?

"Tớ?

Tớ không liên quan gì đến chuyện này đúng chứ?"

"Không, cậu không liên quan.

Nhưng nấu cho 3 hay 4 người thì cũng tốn sức như nhau thôi."

Tôi nhìn giỏ hàng trên tay và nghĩ về nó.

Vì Horikita nói rằng cô ấy sẽ nấu ăn cho tôi, nên đúng là tôi sẽ có thể tiết kiệm được một số tiền mua thức ăn.

Tôi có thể sử dụng những nguyên liệu mà tôi đã mua cho lần nấu tiếp theo.

"Vậy tớ sẽ chấp nhận đề nghị của cậu."

Và thật tuyệt khi xem người khác nấu ăn trực tiếp như này.

Nó sẽ giúp cải thiện trình độ nấu ăn của bản thân.

Vì vậy, ngày hôm đó bốn người chúng tôi tập trung tại phòng của Horikita.

Nhưng đó là một bữa ăn vất vả, hỗn loạn và mệt mỏi.

.

Chabashira Sae SS: Bài học đường đời đầu tiên

Vào một ngày lễ nào đó.

Chúng tôi, những học sinh, đã nhận được một tin nhắn nhất định từ nhà trường.

Đó là về một cơ sở giải trí được xây dựng ở tầng hầm của Keyaki.

Nó rõ ràng là sự kết hợp giữa trò chơi điện tử và sòng bạc.

Được chọn bằng cách quay số, tôi đến tham gia khai trương cơ sở ngay.

Mặc dù chỉ có một số ít nhưng bóng dáng của những học sinh nhận được lời mời vẫn có thể được nhìn thấy ở đây đó.

Nhưng giữa khung cảnh đó, tôi phát hiện ra cô giáo chủ nhiệm của mình vốn nguyên cây cô sở kính đáo nhưng không khỏi nổi bật nhờ bộ trang phục lập dị mà cô đang mặc.

"Không lẽ nhờ được em khai sáng mà cô đã tìm ra được niềm đam mê mới cho mình rồi sao..."

"A-Ayanokouji!?"

Chabashira-sensei bị sốc đến mức gần như ngã ngửa ra sau.

Cô ấy đang mặc bộ đồ khác hẳn thường ngày───hay đúng hơn là trang phục bunny girl.

"Mà thế này là thế nào vậy?"

"Cái này...Đây là yêu cầu công việc..."

"Tất nhiên em cũng thừa biết cô chẳng bao giờ có niềm đam mê với mấy bộ trang phục loè lẹt, bó sát tôn dáng như này..."

Có lẽ đã lấy lại được chút bình tĩnh nhờ sự vô cảm của tôi, Chabashira-sensei hắng giọng.

"Sòng bạc ở giữa trường học.

Nhìn thôi cũng thấy chả khác gì nước với dầu, chẳng thể nào hoà hợp được"

"Em cũng nghĩ thế nhưng nghe nói cũng có trường nào đó đã làm được việc này."

Nhìn xung quanh, có những trò poker, roulette và những thứ tương tự; những trò giải trí quá kích thích để học sinh chơi đã được cung cấp hàng loạt.

"Hiện nay, phong trào giáo dục cách sử dụng tiền bạc đang diễn ra trong xã hội chúng ta.

Nói một cách đơn giản là muốn dạy cho người ta biết rằng đầu tư thì phài dùng tư duy phân tích để có thể đầu tư mọi thứ một cách hợp lý.

Sòng bạc này cũng là một trong những thử nghiệm như vậy."

"Ý cô là điều này sẽ dạy chúng ta biết các sử dụng giá trị của đồng tiền ha.

Tất nhiên mọi thứ sẽ không vấn đề gì nếu như mấy thứ đỏ đen này không tự dưng đánh thức đam mê muốn làm thần bài của một số người"

"Đó chính xác là lý do tại sao chúng tôi chỉ mời một số học sinh.

Vì cậu cũng là một trong những người được chọn, có thể coi đó là trường đã có tiêu chí riêng trong việc lựa chọn đối tượng tham gia."

Bây giờ cô ấy nói với tôi điều đó, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ lại.

Nhiều người tham gia có học lực cao và đánh giá nhân thân tốt.

Điều này có thể hơi thô lỗ nhưng những người như Ike và Hondou không thể tìm thấy ở đây.

"Vậy thì em phải đi tham quan chút."

Tôi bắt đầu hứng thú nên muốn thử nhiều thứ khác nhau.

Đó là những gì tôi đang nghĩ, nhưng Chabashira-sensei đã nắm lấy vai tôi.

"Sao vậy?"

"Nhờ có cậu mà tôi đã phần nào bình tĩnh hơn.

Mặc dù đó có thể không phải là một lời cảm ơn nhiều nhưng mà...Để tôi giới thiệu trò chơi cho cậu nhé."

"Cảm ơn nhã ý của cô nhưng không cần đâu."

Tôi đã cố gắng gạt tay cô ấy ra và bỏ đi.

Tuy nhiên, Chabashra-sensei hoảng loạn đi vòng quanh tôi.

"Làm ơn đi, tôi sẽ không làm khó gì cậu đâu ."

"Xem ra em đã đoán không sai.

Chỉ cần nhìn thôi là em có thể biết cô đang gặp khó.

Rất có thể, mọi thứ đang diễn ra dưới hình thức một giáo viên đi cùng một học sinh để quan sát, phải không?"

Bằng cách nhìn vào những học sinh khác, họ đều có giáo viên đi cùng nên suy đoán phần nào đã được làm rõ.

"...Vậy cậu tính làm gì, chạy trốn hả?"

"Em chưa bao giờ có ý định chạy trốn, em chỉ nghĩ rằng mình không cần Chabashira-sensei dạy kèm 1-1 thôi."

"Nhưng mà tôi thì quyết tâm phải kèm cậu cho bằng được, Ayanokouji."

"Có lẽ chỉ có một lý do duy nhất cho chuyện này đó là, em là đứa học sinh nam duy nhất không nhìn cô với ánh mắt dâm tà thôi chứ gì."

Trả lời theo cách đó khiến tôi bị trừng mắt dữ dội.

"Nói nhiều quá.

Đi nào, Ayanokouji."

Có vẻ như cô ấy không có ý định nói về vấn đề này trong bộ trang phục bunny girl nữa và kéo tay tôi.

Vì không còn cách nào khác, tôi đi theo cô ấy và cuối cùng chúng tôi dừng lại ở bàn poker.

"Ghế này còn trống, rất đúng lúc.

Cậu có biết chơi không?"

"Cũng không nhiều lắm.

Chắc đủ để chơi."

"Vậy có nghĩa là biết chơi nhỉ.

Draw poker nhé ."

Nhận năm lá bài từ bộ bài, có thể đổi bài.

Bài ai cao hơn thì sẽ thắng.

"Được rồi, cho tôi xem cậu có gì nào."

"Em không cần cô nói điều đó, nhưng mà thằng thì có được gì không?"

"Đáng tiếc là chẳng được gì cả.

Tuy nhiên, nếu thua cũng không bị phạt nên ngươi không cần phải lo."

Trong trường hợp đó, tôi sẽ chỉ tận hưởng thôi, nhưng...

Theo tín hiệu của Chabashira-sensei, người chia bài đã chia bài cho chúng tôi.

"Vậy thì, xem bài trước đã nào."

"Trước đó, em có thể nói một điều được không?"

"Gì vậy?"

"Thú thật đánh bạc mà thằng không được thưởng mà thua không mất gì làm cho em không có hứng thú chơi hết mình."

"Tôi không phủ nhận điều đó nhưng───nhà trường bảo thế.

Ở giai đoạn hiện tại, nhà trường vẫn chưa quyết định về mấy chuyện ăn thua này."

"Nếu đã như vậy hay chúng ta hãy làm một cuộc cá cược với nhau đi"

"...Chà, cũng được.

Nhưng trừ mấy thứ như điểm ra nhé"

"Được thôi, Vậy nếu em thắng, xin vui lòng cho phép em chụp vài kiểu ảnh với cô trong bộ đồ bunny girl này, tất nhiên mong cô tạo dáng đẹp đẹp chút."

"Nà ní!?"

"Nó không liên quan đến điểm nên không vi phạm gì hết.

Với lại chẳng phải cô muốn em chơi hết mình sao?"

Đối với Chabashira-sensei, người mong muốn giải quyết mọi thứ càng sớm càng tốt để cởi bồ đồ bunny girl đang mặc, trận chiến này sẽ trở thành một trận chiến mà cô ấy không thể thua là điều khó tránh khỏi.

"Được thôi, nhưng mà nếu cậu thua thì tôi cũng sẽ bắt cậu mặc đồ nữ sinh để chụp hình, dám chơi không?"

"Đã rõ.

Vậy thì chúng ta bắt đầu thôi."

"Nhanh thế...?

Được rồi!"

Tôi kiểm tra năm lá bài của mình theo cách mà Chabashira-sensei không thể nhìn thấy được.

Mặt khác, cô gái thỏ trước mặt tôi...không, Chabashira-sensei cũng có hành động tương tự như tôi.

Với vẻ mặt hơi khó chịu, Chabashira-sensei yêu cầu đổi ba lá bài.

Mặt khác, tôi đã yêu cầu đổi hai lá của mình.

"Giá mà có thể làm giống thật hơn thì tốt quá?"

Như đã nói, chúng tôi chỉ đơn giản là đánh chay mà không có chip, vì vậy người ta có thể nói rằng điều đó đơn giản chỉ là một cuộc chơi tẻ nhạt chỉ dựa vào may mắn.

"Rồi─── tôi có hai đôi."

Nói rồi cô ấy lật tay lại.

Có vẻ như hai lá bài cô ấy giữ là một đôi, và cô ấy có thể lấy được một đôi khác với ba lá bài cô ấy đổi được.

"Sợ quá đi mất, em chỉ có 3 lá giống nhau thôi."

Thật ra tôi muốn nhắm đến flush (5 lá bài đồng chất), nhưng cuối cùng, tôi đã có thể đánh bại Chabashira-sensei bằng cách may mắn đổi được hai lá bài có cùng số.

Cô nàng thỏ thất vọng đập bàn cái rầm rồi nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi thì chỉ đơn giản lấy định thoại rồi đẩy ra giữa bàn.

"Cô rất tốt nhưng em rất tiếc───cô hiểu mà, phải không?"

"Ku...!

Muốn làm gì tuỳ!"

Tôi không biết Chabashira-sensei đang cảm thấy thế nào, nhưng tôi đã nhanh chóng yêu cầu cô ấy—người nhắm mắt phẫn nộ—đứng tựa lưng vào bức tường.

Sau đó, tôi đã không thương tiếc chụp lại cô ấy với những tư thế gợi cảm nhất.

"Thế này làm sao lấy chồng được nữa...

Đời mình chưa bao giờ nhục thế này!"

Trong một lúc, Chabashira-sensei tiếp tục lẩm bẩm điều đó.

Và sau đó, tôi tỉnh dậy trên giường của mình.

"Chà, mơ à... chắc là vậy rồi."

Tuy nhiên, sau đó tôi đã rất kinh hoàng sau khi xem những bức ảnh được lưu trên điện thoại của mình.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Minh họa vol 10


"Trời lạnh rồi."

"Trời trở lạnh rồi."

"Oh, thôi việc nhại lại tôi đi."

"Xin, đừng nhái lại tôi."

Dù chẳng là gì to tát, nhưng việc suy nghĩ của cả hai trùng hợp hệt nhau như vậy làm tôi thấy có chút buồn cười.

"Ể——?"

"Bấy lâu nay, trái tim em đều mong muốn một khoảnh khắc riêng tư, chỉ hai chúng ta, Ayanokouji-kun.

Liệu... anh có thấy kinh tởm, khi thấy bản chất của em như thế này không?"

"Kinh tởm?

Vì sao em lại nghĩ như vậy?"

"Tại vì sao à...

Làm sao em dám tìm đến bên anh, một chàng trai đã có hình bóng của một người con gái khác, bằng cách này."

Sakayanagi Arisu

Morishita Ai

Sakayanagi Arisu

Ryuuen Kakeru

Kushida Kikyo

Ichinose Honami

Horikita Suzune

Kamuro Masumi và Yamamura Miki

Shiina Hiyori

Sakayanagi Arisu và Hashimoto Masayoshi
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Mở đầu: "Lời độc thoại của Masayoshi Hashimoto"


Nói nhanh cho nó vuông, tôi không tin tưởng con người.

Tôi rất dị ứng với việc tin tưởng ai đó.

Tôi sẽ không bao giờ tin tưởng người khác vô điều kiện cả.

Điều đó là cần thiết đúng không?

Mọi người đều dễ dàng phản bội.

Họ phản bội trong khi cầu xin bạn tin tưởng họ.

Càng tin tưởng bao nhiêu, lúc bị phản bội càng đau bấy nhiêu.

Vậy bạn không nghĩ tốt hơn là nên phản bội trước khi bị phản bội sao?

Thà sống thông minh và thu được lợi ích từ nó còn hơn là sống lương thiện và phải vật vã.

Hành động vì bản thân, đó là Lý tưởng sống của Hashimoto Masayoshi .

Masayoshi (正義)...

Công lý (Seigi= 正義) à?

Mỗi lần nhắc đến nó tôi lại cảm thấy ghê tởm chính cái tên của mình. (正義= Seigi tức công lý nhưng còn có cách đọc khác là Masayoshi và Tadayoshi).

Tôi dường như đã quen với điều đó

So với những người thực sự ghét chính cái tên của mình thì sự ghê tởm của tôi khá dễ thương.

Tôi chỉ chán ghét vì suy nghĩ của tôi và tên của tôi không hợp nhau.

Về mặt lý thuyết, tôi hiểu rằng Masayoshi và Seigi hoàn toàn không liên quan đến nhau (dù cùng viết là 正義 nhưng Seigi thường dùng để nói và viết còn Masayoshi thường dùng để đặt tên, ý nó muốn nói là cái tên không khẳng định nhân cách con người)

Tuy nhiên, ai nhìn thấy tên tôi chắc chắn sẽ nghĩ tới một con người liêm chính.

Họ đánh giá tính cách của một người dựa trên tên của họ.

Nhưng tôi sẽ không còn là người đấu tranh cho công lý nữa.

Tôi đã quyết định khi vào trường này.

Tôi sẽ trả đũa những kẻ đã phản bội tôi.

Tôi chắc chắn sẽ tốt nghiệp lớp A.

Vì điều đó, tôi sẽ làm bất cứ điều gì bẩn thỉu cần thiết.

Tôi sẽ gặt giờ bất cứ ai.

Tôi sẵn lòng bị mọi người ghét bỏ và khinh thường.

Dù là Ryuuen hay Sakayanagi.

Cho dù đó là Ryuuen hay Sakayanagi.

Và thậm chí cả Ayanokouji.

Dù có đối đầu với ai, tôi cũng sẽ không thay đổi.

Tôi sẽ chỉ hành động vì bản thân mình.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 1: The Beginning of the 2nd Years' 3rd Semester


Mở đầu:

Đám đông người trên đường đến trường là thứ ánh sáng bạn không thể thấy trong kỳ nghỉ đông.

Tuy tôi không ghét khung cảnh vắng vẻ nhưng có lẽ tôi thích ngắm dòng học sinh qua lại hơn.

Hoặc có lẽ tôi đã quen với tầm nhìn rộng mở này.

Phải chăng vì tôi có cảm giác ngày tận thế đang đến gần nên trong tiềm thức tôi cảm thấy tiếc nuối?

"Sao cậu lại đứng đực ra đó vậy, Kiyotaka?"

Tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt của Kei dọc theo cánh tay phải ấm áp của tôi, và cô ấy đang ngước nhìn tôi.

Đôi môi ẩm ướt của cô ấy lọt vào mắt tôi, tôi nghĩ cô ấy đã tô thỏi son yêu thích của mình khi ra khỏi nhà.

"Không, không có gì."

Sau khi thấp giọng trả lời, hai chúng tôi bước đi.

Dành cuộc sống hàng ngày của tôi với cô ấy ít nhất cũng giúp tôi thoát khỏi sự nhàm chán.

Kei-người luôn nói đủ thứ ngay cả khi tôi không muốn nghe bất cứ ai nói gì, đã có thể độc lập đưa ra các chủ đề liên quan trong ngày.

Nhưng điều đó cũng có nghĩa là về cơ bản tôi đã chán việc ở một mình.

Nếu tôi hỏi liệu dành thời gian với hai người là cần thiết hay không cần thiết, tôi sẽ phải nói là 50-50.

Một trong những lý do cần thiết là việc có thể trò chuyện nhiều lần với mọi người có thể cải thiện đáng kể kỹ năng giao tiếp của tôi.

Đó là một cơ hội quý giá để trau dồi những kỹ năng còn non nớt của tôi.

Tuy nhiên, cũng chính vì sự non nớt này mà nhiều câu trả lời tôi đưa ra khi giao tiếp đều kết thúc trong thất bại.

Đặc biệt là khi Kei đang tâm trạng không tốt, có nhiều lúc tôi trả lời sai, khiến cô ấy càng khó chịu hơn.

Những sự cố tương tự vẫn còn phổ biến ngày nay

Mặt khác, thời gian trau dồi các kỹ năng khác bị rút ngắn, đó là nhược điểm.

Giao tiếp, nâng cao các mối quan hệ đã bị chiếm nhiều thời gian cho việc tìm hiểu suy nghĩ của người khác giới.

Dù sao thì để có được cái này thì phải mất cái kia.

"Sao thế?

Cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình."

"Cậu không thích à?"

"Mình không phải là không mình, chỉ là...

Ah mou, cậu như nhìn như vậy làm mình muốn cưỡng hôn cậu đó."

Một ngày trước khi kết thúc kỳ nghỉ đông, Kei và tôi quấn lấy phòng cả ngày từ sáng đến tối.

Tôi không cần phải nói cho bạn biết điều gì sẽ xảy ra khi một chàng trai và một cô gái có mối quan hệ thân thiết ở chung một phòng.

Kei nắm lấy cánh tay phải của tôi thậm chí còn mạnh hơn.

Kết quả là, ngoại trừ thời gian thay giày sau khi vào cổng trường, chúng tôi vẫn ở gần nhau suốt chặng đường đến lớp.

Gần một nửa số học sinh đã đến, lớp học rất náo nhiệt.

"Chào buổi sáng mọi người~"

Khi học kỳ 3 bắt đầu, Kei vẫy tay chào các bạn trong lớp.

Cô ấy nháy mắt với tôi rồi từ từ buông tay tôi ra.

Sau sau khi bị cô ấy kè kè một lúc lâu như vậy, tôi bước về chỗ ngồi trong lớp và đặt chiếc cặp của mình xuống, trong đó chẳng có gì cả.

Nhờ sự ra đời của phương pháp giảng dạy bằng máy tính bảng nên số lượng đồ đạc phải mang theo ít hơn.

Nhưng dù vậy, chiếc túi vẫn cần thiết.

"Chà, mày dạo này cũng phô trương quá rồi đó.

Flexing cũng vừa vừa thôi, Ayanokouji".

Sudou- người đã đến lớp, lập tức tiến đến chổ tôi

"Mày với Karuizawa không cần nắm tay thì mọi người cũng không biết cả 2 là một cặp đâu.

Chết tiệt, thật đáng ghen tị."

Đối với Sudou, đó là một bức ảnh khiến cậu cảm thấy nóng mắt khi nhìn vào.

Nhưng có vẻ như chính cậu ta cũng đang ghen tị.

"Trước tiên, đây không phải là điều mình muốn."

"Không, rõ ràng mày cố tình làm trò này để flexing bạn gái của mọi người."

Sudou tiếp cận tôi trong khi tôi liên tục phủ định

"Mày cũng được thông báo rồi nhỉ?

Thân nhau thì tốt nhưng mà quá trớn là nhà trường gõ đầu đấy.

Mới có 2 đồng chí năm nhất mới bị mời lên uồng chè ở phòng giám hiệu hồi nghỉ đông đó.

Tao biết mày thuộc dạng trai ngoan nhưng mà tao lo Karuizawa dụ mày vào tà đạo thôi"

"Phải ha, mình cũng có nhận được thông báo như vậy."

Kết thúc kỳ nghỉ đông, nhà trường gửi thông báo về việc xử phạt 2 học sinh năm nhất.

Một nam sinh và nữ sinh thực hiện hành vi tình dục khác giới không trong sạch ở khu vực váng người và bị người khác bắt gặp.

Người ta không biết chính xác đó là ai vì tên đã được giấu kín.

Về nguyên tắc, ban giám hiệu nhà trường nghiêm cấm các hành vi này nên đương nhiên sẽ bị xử phạt.

"Rõ ràng họ có thể chọn nhơi nào đó kín đạo hơn để hành sự mà.

Chà, không biết các senpai cuối cấp sẽ thế nào nhể?"

"Ý cậu là gì?

"Ừ thì, ý tao là mày đã có lúc nào nghĩ đến việc làm chuyện đó... chưa?"

Nếu đã ngại thì tốt nhất đừng nên hỏi làm gì.

Quên nó đi, tôi sẽ không trả lời đâu.

"Tất cả những gì mình sẽ nói cũng sẽ giống hết thông báo của trường.

Có rất nhiều tai mắt học sinh và camera giám sát ở khu vực khuông viên trường.

Nguy cơ bị chứng kiến làm điều gì đó kỳ lạ là rất cao.

Vì vậy, phải cố gắng làm chủ bản năng của mình."

"Ừ, công nhận.

Đúng là lời khuyên của tai ngoan có khác, rất chí lý."

Kết quả đã thu hút Sudou theo một hình thức hoàn toàn khác.

"Hoo... hoo..."

Trong lúc trò chuyện, Sudou thỉnh thoảng thở dài nhẹ nhàng, tôi không đặc biệt quan sát nhưng vẫn để ý.

Cùng với tiếng thở dài trong tiềm thức, Suduo hoảng hốt xin lỗi tôi như một lời suy nghĩ muộn màng.

"Dù sao thì tao cũng không phải có ý định đen tối gì đâu, đừng hiểu lầm nhé"

"Mình không quan tâm đâu, nhưng có chuyện gì với cậu vậy"

Mặc dù luôn la hét trước mặt mọi người nhưng cậu ấy không phải là một học sinh hay thở dài.

Không thể bỏ qua sự thay đổi.

"Gần đây tao hơi lao lực quá sức.

Tao tưởng mình có thể vừa học vừa chơi thể thao, nhưng càng ngày càng căng thẳng và... mà thôi, quên nó đi."

Có lẽ nghĩ rằng mình sẽ bị hớ nếu nói ra lý do thở dài, Sudou đã quyết định không nói thêm.

Vì vậy, việc tiếp tục thể hiện sự lo lắng bằng lời nói chỉ phản tác dụng.

Đó là lý do tại sao tôi chỉ đưa ra một lời khuyên.

"Cậu sẽ không thể làm được gì nếu cố gắng tiếp thu nhiều kiến thức trong một lần."

"......

Đúng vậy, dù sao thì sang năm học mới hãy giúp đỡ nhaunhes."

Sau khi bình tĩnh lại, Sudou mỉm cười nói.

Sau đó cậu ấy đi về chỗ ngồi của mình.

Ngay sau đó, Satou, người vừa bước vào lớp, bước ngang qua tôi và chào các bạn cùng lớp.

"Mới sáng sớm sớm mà ai đó đã tay trong tay đi cùng bạn gái đến trường rồi đấy, lãng mạn quá đi à."

Rồi sau khi thì thầm "Mình chán nhìn thấy cảnh đó lắm rồi", Satou quay lại nhóm nữ.

Có vẻ như cô ấy đã chứng kiến Kei và tôi đi học từ phía sau.

Phần 1:

Sau kỳ nghỉ đông, những việc học sinh và giáo viên phải làm về cơ bản không thay đổi.

Chabashira-sensei đến lớp và chào năm mới một cách ngắn gọn trước khi chống tay lên bục phát biểu.

"Học kỳ thứ ba bắt đầu từ hôm nay.

Người ta hay nói thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Khoảng thời gian này sẽ trôi qua rất nhanh, nên mong các em đừng lãng phí thời gian."

Điều thú vị là phần tóc phía sau của Chabashira-sensei có dấu hiệu bù xù của việc ngủ quên.

Nhưng không ai chỉ ra chúng.

Tôi đoán sáng nay cô ấy đã dậy muộn và vội vã đi ra ngoài.

Cô ấy đang cổ vũ các học sinh, nhưng hơi khó để thuyết phục họ.

Họp lớp xong, Chabashira-sensei đang định rời khỏi lớp thì chợt dừng lại ở cửa.

"Có một thông báo tôi quên chưa nói.

Tháng tới, trường sẽ tổ chức kỳ tư vấn hướng nghiệp đầu tiên.

Chúng ta sẽ nói về tương lai và việc làm của các em cũng như đưa ra lời khuyên phù hợp.

Tất nhiên, chúng tôi đã nhận được sự đồng ý từ người giám hộ của các em."

Chabashira-sensei quay lại lớp.

Mốt số gia đình vốn đã vạch sẵn con đường tương lai cho con ngay từ đầu, số khác thì là con cái sẽ tự mình quyết định

Điều này chứng tỏ nhà trường đang làm rất nhiều điều mà học sinh không hề biết.

"Em không nghĩ là trường sẽ tổ chức tư vấn hướng nghiệp đó."

Không ai ngạc nhiên khi Ike là người lên tiếng đầu tiên.

"Mặc dù điều này vốn không phải là bắt buộc, nhưng không có nghĩa là quyền lên tiếng của người giám hộ hoàn toàn bị bỏ qua trong việc vạch ra hướng đi tương lai của các em.

Tất nhiên, khi đến thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ có cuộc nói chuyện ba bên."

Một cuộc nói chuyện ba bên.

Điều đó có nghĩa là có khả năng ông ta sẽ một lần nữa giá đáo đến đây.

Không, ông ta từng nói là không muốn trở lại đây nữa.

Vậy điều gì sẽ xảy ra?

Mặc dù tôi lo ngại về điểm này nhưng điều đầu tiên sắp đến là kỳ tư vấn hướng nghiệp vào tháng 2.

Nhưng đối với tôi, tương lai hay bất cứ điều gì khác không phải là thứ có thể tự quyết định được.

Đó là lý do tại sao không thành vấn đề nếu tôi nói nó không quan trọng với tôi và thực tế không phải vậy.

Từ quan điểm này, thật tuyệt khi Chabashira-sensei nhận thức được tình hình ở một mức độ nhất định.

Không cần phải giao tiếp chuyên sâu nên tôi đoán chỉ cần làm theo các bước là đủ.

Ngược lại, đối với những người còn lại trong lớp, cuộc nói chuyện giữa 3 bên này chắc chắn sẽ nảy sinh ra vô số vấn đề bất đồng.

Liệu có tiến tới mục tiêu của mình vốn đã chon từ đầu mà không chút do dự hay khám phá những hướng đi khác

Có lẽ cha mẹ và giáo viên có thể giúp cho bản thân họ nhận ra bản thân mình đang có những khuyết điểm nào.

"Nếu có vấn đề gì có thể trực tiếp tới hỏi tôi."

Sau khi nói hết những điều cần nói, Chabashira-sensei đặt tay lên tay nắm cửa.

Khi cô đóng cửa lại, cô chạm vào gáy bằng tay còn lại.

Có vẻ như cô ấy đã nhận thấy tóc mình rối bù vì ngủ.

Phần 2:

Sau khi Chabashira-sensei rời khỏi lớp, cả lớp lập tức thảo luận về kỳ tư vấn hướng nghiệp.

"Đã đến lúc phải suy nghĩ xem phải làm gì."

"Không phải đầu tiên chúng ta nên nghĩ đến những trường hợp chúng ta không tốt nghiệp lớp A hơn là những trường hợp chúng ta có thể tốt nghiệp lớp A sao?

Không, kế hoạch của Hirata-kun là gì?"

Với Yosuke là trung tâm của lớp, các cô gái vây quanh cậu ấy và thảo luận.

"Mình đang dự định vào đại học dù có hoặc không có đặc quyền của lớp A.

Bố mẹ mình cũng muốn điều tương tự.

Mình đã hỏi họ rồi."

Tôi không có ý định nghe bất cứ điều gì trong số đó, nhưng vẫn buộc phải nghe.

Ở giai đoạn này, Yosuke dường như không có bất kỳ mong muốn tìm việc làm nào và chỉ nghĩ đến việc học đại học.

Xem xét sự cống hiến của cậu ấy cho việc học và khả năng học tập, điều đó là điều đương nhiên.

Bất kể một người có đặc quyền của lớp A hay không, nếu không nỗ lực nghiêm túc, thì không nên có được những quyền lợi đó ngay cả khi người đó có quyền được hưởng.

Điều này áp dụng cho bất cứ điều gì.

"Hể, không lẽ cậu tính làm Mitoma 2.0 hả?"

"Haha, mình cũng không biết nữa.

Mình nghĩ cho dù có sử dụng đặc quyền của lớp A để có thể tiến vào con đường chuyên nghiệp thì e rằng mình cũng không thể đọ lại với những người chuyên nghiệp ăn tập từ lò ra.

Mình sẽ tiếp tục chơi bóng đá sau khi học đại học, nhưng chỉ như một sở thích."

Đúng như dự đoán, rất khó để theo đuổi sự nghiệp liên quan đến thể thao.

Muốn phát huy được lợi ích của đặc quyền lớp A trong vụ này thì hoặc phải là tài năng hiếm có những chưa có cơ hội để thể hiện và được các tuyển trạch viên để mắt đến hoặc là một người tài năng những vì gặp phải biến cố nào đó mà không thể theo con đường chuyên nghiệp

Vậy, thì câu hỏi ở đây là phải làm sao để có thể tận dụng tốt nhất đặc quyền khi tốt nghiệp lớp A

Keisei, người có thành tích cao nhất lớp, lên tiếng.

"Muốn tận dụng đặc quyền của lớp A thì đương nhiên phải đến công ty quy mô lớn.

Nếu cho dù không đủ năng lực, vẫn có thể làm việc như người bình thường thì sẽ không lo bị sa thải.

Phải sử dụng nó để bước vào thế giới của chiến thắng đó mới là các dùng thông mình nhất."

Nghe bài phát biểu hợp lý của Keisei, các học sinh gật đầu ngưỡng mộ.

Khi một công ty thuê một ai đó, sẽ có những trách nhiệm đi kèm với nó.

Miễn là không có sai sót lớn thì việc sa thải chỉ vì không hài lòng là không hợp lý.

Giáo dục đại học không phải là mới được sinh ra từ ngày 1 ngày 2 Nó đã được chính phủ công nhận và biết đến rộng rãi.

Đến nay rất nhiều sinh viên tốt nghiệp lớp A đã có việc làm tốt

Từ quan điểm này, việc lựa chọn một công ty lớn sẽ giúp bạn yên tâm rằng bạn sẽ có thể làm việc lâu dài.

"Yukimura-kun lewja chọn theo hướng an toàn cũng không phải là sai.

Nhưng chẳng phải sẽ rất chán nếu không được theo đuổi đam mê của mình sao?

Đây cũng là một trong những câu trả lời đúng.

Bạn chỉ sống một lần, vì vậy bạn không cần phải nhanh chóng đánh giá xem mình có muốn theo đuổi sự nghiệp tập trung vào tiền bạc và sự ổn định hay không.

Theo đuổi đam mê và sống thực dụng.

Sớm hay muộn, sinh viên ở đây sẽ phải đối mặt với điểm khác biệt này.

Thành thật mà nói, lựa chọn nào cũng có câu trả lời đúng và câu trả lời sai, phải không?

Những gì đang chờ đợi tôi sau khi tốt nghiệp dường như chỉ có một con đường vào lúc này.

Con đường đó là đáp án đúng hay đáp án sai sẽ chỉ còn ở tương lai xa mới biết được.

Những kết luận mà chúng ta rút ra khi nhìn lại cả cuộc đời chính là những câu trả lời thực sự.

Phần 3:

Chà, đã đến giờ ăn trưa đầu tiên sau kỳ nghỉ đông.

Nhóm nữ sinh của Kei và Satou đã sẵn sàng thành cặp và đi đến căng tin.

Bạn không thể chỉ tập trung vào người yêu, bạn bè cũng rất quan trọng.

Đó là một cái gì đó rất quan trọng.

Tôi nhìn theo bóng lưng Kei khi họ bước vào hành lang và xếp hàng ngay ngắn.

"Tại sao con gái luôn đi cạnh nhau theo nhóm nhỉ?"

"Cậu biết đấy, tôi cũng thấy khó chịu.

Đi cạnh nhau là một loại hành vi gây rắc rối cho người khác."

Tôi hỏi Horikita, người đang đứng sau tôi, nhưng có vẻ như cô ấy cũng không biết.

"Hơn thế nữa, cậu có mắt sau lưng à?

Làm sao cậu lại nhận ra tôi ở phía sau thế?

Thật không thể tin được."

"Có thể nói là nó thật khó tin, Nhưng dù sao mình nghĩ cũng không nên nghĩ quá nhiều về nó?"

"Rõ là cậu vốn không hề muốn trả lời mà."

"Vậy thì giải thích cho mình biết tại sao con gái lại đi theo nhóm, mình sẽ cân nhắc việc nói cho cậu biết."

" Horikita-san không thể trả lời được điều đó đâu.

Dù sao thì cậu ấy cũng đâu có bạn bè nào."

Sau Horikita, Kushida xuất hiện.

"Để bảm bảo sự bình đẳng, phải duy trì sự tồn tại của nhóm ngay cả khi phải chặn hành lang và gây rắc rối cho người khác."

"Ra là vậy.

Đó là cách tự nhiên để tránh bị coi là tay sai của ai đó."

"Cũng có thể.

Dù mọi người không nói ra nhưng cũng có thể phần nào cảm nhận được."

Nếu đúng như vậy thì có thể đó là cơ chế do tâm lý tập thể của phụ nữ gây ra.

"Thật là một lý do nhàm chán.

Đáng lẽ họ nên chú ý hơn đến xung quanh khi đi chuyển."

"Ừm, điều cậu đưa ra khá là hợp lý những người không có bạn bè."

"Cô muốn chọc tức tôi à?"

"Cuối cùng cậu cũng nhận ra rồi sao?"

Hai người trừng mắt nhìn nhau, trong mắt lóe ra tia lửa.

"Đừng có mà lúc nào cũng gây nhau như thế, vậy cậu muốn gì ở mình đây?"

"Anou, Ayanokouji-kun...Nếu được, hôm nay tôi có thể đãi cậu bữa trưa được không?"

Horikita muốn mua bữa trưa cho tôi?

Nhìn lại, tôi hầu như không có kỷ niệm nào tốt đẹp.

"Theo kinh nghiệm của mình, khi cậu nói như vậy thì đó thường không phải là điều tốt."

"Thật là thô lỗ.

Tôi sẽ không lấy điểm và cũng sẽ không thảo luận bất cứ điều gì hết.

Vậy là yên tâm rồi phải không?"

"Chà, nếu cậu đã thật lòng nói vậy..."

Nếu trả lời rằng bản thân không cảm thấy thoải mái chút nào, đối phương có thể tức giận.

Tốt hơn là nên gật đầu thành thật ở đây.

"Có vẻ cậu do dự hơi lâu ha."

"Thật ra ngay từ đầu tôi cũng không có ý định đó, nhưng đừng bận tâm.

Kushida-san cũng không có vấn dề gì, phải không?"

"Ừm, không có vấn đề."

Kushida chuyển từ chế độ máu chiến sang chế độ bạn của mọi nhà như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Chà, cậu đi cùng với Kushida cơ đấy.

Đúng là rất hiếm khi có dịp như vậy."

Có thể Horikita chủ ý mời tôi vì cô ấy ghét ăn trưa một mình với Kushida?

Ý nghĩ đó đến với tôi trong nháy mắt.

Nhưng nếu đó là bữa trưa với người mình ghét thì đâu cần phải sắp xếp một dịp như thế.

Chắc chắn có điều gì đó bên trong hai người này đang mời gọi tôi đến với nhau.

Họ đang làm cái quái gì vậy.

Dù sao thì bây giờ Kei cũng không có ở đây nên tôi muốn làm gì mà chẳng dược

"Được rồi, vậy chúng ta đến căng tin nhứ?"

"Không, nếu có thể, chúng ta hãy tìm một nơi yên tĩnh hơn, ít người hơn."

Horikita trả lời như thế, Kushida đi cũng rõ ràng cũng không mang theo đồ ăn gì.

Trong trường hợp đó, tôi có phải là quá trình ghé qua cửa hàng tiện lợi để mua hộp cơm bento không?

Tôi không chắc chắn, nhưng câu trả lời sẽ sớm được tiết lộ.

Thế là cả ba chúng tôi rời chỗ ngồi và đi ra hành lang.

Tất nhiên, không có ba người chúng tôi đi ngang hàng, nhưng Horikita dẫn đường, trong khi tôi và Kushida đi cạnh nhau một chút phía sau.

" Horikita-san.

Chỉ là hỏi cho chắc thôi, nhưng cậu thật sự muốn ăn nó sao?"

"Tôi tưởng mình đã nói rõ rồi mà.

Tôi sẽ ăn nó."

"Này... vậy trước tiên chúng ta đến cửa hàng tiện lợi mua thuốc dạ dày nhé?"

"Đừng như vậy.

Tôi biết cô đang lo lắng, nhưng đó là việc mua sắm không cần thiết."

Ra vậy, bữa trưa hôm nay sẽ cân đền thuốc dạ dày...

"Chờ một chút.

Thuốc dạ dày là sao vậy?

Cậu định ăn gì thế?"

Rõ ràng có điều gì đó khó hiểu khi phải mua những thứ như thế này mà bạn không cần chút nào cho bữa trưa.

Tôi hỏi Horikita và cô ấy vui vẻ trả lời mà không ngoảnh lại:

"Đó là bento do chính Ibuki-san làm."

"......

Ibuki, tự làm nó à?"

Suy nghĩ của tôi ngay lập tức đóng băng.

Bây giờ tôi phải bình tĩnh lại.

"Hôm nay, cô ấy làm bento cho tôi, Kushida-san và Ayanokouji-kun.

Đó là lý do tại sao nó phải được nếm thử sau khi chia thành 3 phần bằng nhau.

Không phải tôi đã nói thế sao?"

"Chắc chắn là cậu không muốn nói điều đó phải không..."

Nếu tôi nghe được lý do đó ngay từ đầu thì tôi thà bảo Kei làm bento cho tôi còn hơn.

Rốt cuộc thì không đời nào Ibuki có thể làm bento được.

Ít nhất thì cô ấy còn một chặng đường dài phải đi để có thể nấu được thứ gì đó ăn được.

"Nếu mình nhớ không nhầm thì tôi nghĩ Ibuki nấu ăn không giỏi phải không?"

Thay vì nói thẳng rằng cô ta nấu ăn dở, tôi dùng nói giảm nói tránh đồng thời kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng.

"Cô ấy là kiểu người không bao giờ nấu ăn.

Đó là lý do tại sao chế độ dinh dưỡng của cô ấy luôn không đồng đều.

Hình như cậu đã quên chuyện lần trước rồi đúng không?"

Trong kỳ nghỉ đông, tôi đã gặp Horikita, Kushida, Ibuki ngay đầu học kỳ mới.

Sau đó tình cờ tôi nghe được về một chủ đề tương tự như chủ đề tôi đang nói bây giờ, và đó là sự thật.

"Chế độ dinh dưỡng không đồng đều có ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe của cô ta, và gần đây tôi đã vài lần mời cô ấy vào phòng tôi để ăn những bữa ăn do tôi nấu.

Cân nhắc chi phí thức ăn, Ibuki-san quyết định đến mặc dù cô ấy rõ rằng có chút gì đó không phục.

"

"Cô ấy luôn tỏ ra khó chịu nhưng cũng rất đáng yêu."

Bình thường không ai mô tả một người vừa khó chịu lại vừa dễ thương, phải không?

"Mặc dù cô ghét Horikita và những người khác, nhưng cô có vẻ cũng biết được nhiều thông tin hữu ích đấy."

"Bởi vì mỗi lần tới cửa, mình đều dự đoán sẽ nổ ra đánh nhau."

Việc có những kỳ vọng như vậy thực sự phù hợp với phong cách của Kushida.

"Nhờ có Kushida-san mà tôi phải nấu ăn cho ba người, phiền phức thật đấy."

Horikita phàn nàn, nhưng có vẻ như cô ấy không để tâm đến điều đó.

Tôi có nên nói là cô ấy đã quen với việc đó không.

"Nhưng tại sao lại chuyển sang ăn bento do Ibuki làm?"

"Đó là kết quả của việc nói chuyện với nhau.

Horikita-san nói với cô ấy hãy học mấy món cơ bản và Ibuki-san khoe khoang rằng mình thừa sức nấu đưực món ngon, rồi Horikita-san thách thức cô ấy nấu thử rồi 2 người lao vào tranh cãi thậm chí là có ý định giết nhau, và cứ thế tình hình phát triển thành ngày nay.

"

Nó thực sự khá là dễ hiểu.

Nhưng câu cuối khả năng cao là nói dối

"Được rồi, chuyện gì cũng nói đều đã nói, vậy mình đi nhà ăn trước."

Khi đến ngã ba đường, tôi quay đầu lại và chuẩn bị đổi hương, nhưng Kushida ngay lập tức tóm lấy cánh tay tôi.

"Nè, Ayanokouji-kun.

Dù sao cậu cũng nên thấy vui khi được một cô gái mới ăn bento mà mình làm chứ."

"Mấy người cố tình bẫy tôi đúng không?"

Tôi trút hết lời phàn nàn của mình với Horikita, người đang thong thả đi trước mặt tôi.

"Tôi rất tiếc khi nghe điều đó, nhưng tôi chỉ muốn chia sẻ món ăn của Ibuki-san với càng nhiều người càng tốt, đó là lý do tại sao tôi làm vậy.

Nhưng dù vậy, điều đó là không hợp lý nếu tìm những người không về cô ấy, phải không?

Và còn quá sớm để biết liệu mọi chuyện có tệ hay không."

Không có cảm giác mong đợi trong cuộc trò chuyện này.

Bây giờ tôi không thể thoát khỏi tình thế này nên đành phải đi theo trong bất lực.

"Dù sao thì......

Kushida, chẳng cô nên tránh xa mấy chuyện như này sao?"

Tôi hiểu rằng cô ấy không được mời đến phòng của Horikita để xoa dịu tình hình.

Nhưng ngay cả khi cô ấy muốn chứng kiến cuộc đọ sức của Horikita và Ibuki, thì rủi ro mà cô ấy phải gánh chịu lần này là quá lớn.

Không biết bi kịch nào đang chờ đợi cô ấy.

"Ừ, đúng vậy.

Có đủ thứ chuyện đang diễn ra ở đây."

"Có vẻ cô cũng không sọ nhỉ, Kushida-san?

Xem ra mấy lời khích tướng của Ibuki-san rằng cô chỉ là một kẻ chỉ biết chạy trốn hèn nhát đã phần nào đánh vào lòng tự tôn cao ngất của cô ha.

Đó là lý do cô ở đây phải không?"

"......Mình chỉ muốn thấy Ibuki-san xin lỗi sau khi thất bại."

Đánh giá từ những điều họ trò chuyện nãy giờ, có những lời trước đó của Kushida có vẻ phần nào đúng.

Nhưng ngay cả khi thất bại, liệu với tinh cách của mình thì Ibuki có xin lỗi không?

"Ibuki-san vẫn chưa đến.

Đã gần đến giờ hẹn rồi... ......"

Có vẻ như đây là nơi mọi người phải gặp nhau.

Chúng tôi dừng lại trước hành lang dẫn ra khỏi trường học.

Cô ấy bảo rằng sẽ chọn một nơi không có nhiều người, vì vậy cô ta đã có kế hoạch lôi kéo tôi ngay từ đầu.

"Ý mình là chổ này ở gần lớp học.

Không cần phải hẹn gặp nhau ở đây phải không?"

"Đúng là gặp nhau ở đây cũng chẳng ích gì.

Tôi đã cố thuyết phục Ibuki-san những cô ấy đã từ chối đi cùng tôi."

Nếu vì ghét Horikita (và có lẽ cả Kushida nữa) đến vậy, tại sao cô ấy lài không từ chối cái trò này ngay từ đầu chứ?

Đây là một ví dụ điển hình cho thấy tính cách quá mạnh mẽ và cạnh tranh cao luôn gây ra nhiều rắc rồi.

"Dù sao cô ấy biết rằng bento cô mình sẽ rất tệ nên đã chấp nhận thất bại chăng."

"Tôi không muốn kết luận vội vàng, nhưng không phải là không có khả năng đó."

"Dù sao thì chẳng ai muốn ăn nó đâu."

"Đậu xanh rau má, đừng có mà khinh thường người khác!"

Ngay khi bầu không khí của chúng tôi tràn ngập sự nặng nề, Ibuki gầm lên.

Trên tay cầm một quả bom......

Không, là hộp cơm.

Cô ấy thực sự đã mang nó.

Tôi không nghĩ cô ta dám làm đó.

"Tại sao Ayanokouji lại ở đây?

Tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt của hắn."

"Dù sao cũng đấu có vấn đề gì to tát.

Càng có nhiều giám khảo thì kết luận về trình độ nấu ăn của cô càng trung thực.

Bây giờ tất cả chúng ta đều ở đây, hãy đi nơi khác thôi.

Bạn không muốn mọi người nghĩ rằng chúng ta' ở gần đây phải không?"

"Khỏi cần nhá!"

Vì thế chúng tôi rời hành lang và đi ra ngoài.

Bây giờ là đầu tháng giêng mà trời vẫn còn lạnh.

Nhưng đó chính là lý do khiến nơi đây trở thành một nơi vắng vẻ để ăn uống.

Ibuki lấy ra một hộp bento được bọc trong một tấm vải bọc màu trơn (tôi đã nhìn thấy nó ở một cửa hàng 100 yên).

"Tôi sẽ khiến mấy người phải hối hận vì xem thường tôi, nên hãy ăn đi."

"Ibuki-san có vẻ rất... tự tin.

Chẳng lẽ việc thức tỉnh một phép màu thực sự có tác dụng sao?"

Ibuki thực sự tràn đầy tự tin.

Nó tốt hơn gấp trăm lần so với việc không có chút tự tin nào, nhưng liệu có ai trong chúng tôi có thực sự mong đợi được điều đó không?

"Rõ ràng là cô ấy quá tự tin, những dù sao cũng chả cần quan tâm đến nó."

Horikita, người đã quen với khía cạnh này, chuyển ánh mắt từ Ibuki sang hộp cơm bento.

Đồng thời, niềm mong đợi nhỏ nhoi mà tôi và Kushida rời đi cũng tan thành mây khói.

"Hừm, nếu không có cơ hội thắng thì tôi đã không đến đây."

"Sự tự tin của cô xem ra đã được truyền tải trọn vẹn đến mọi người.

Nếu đã như vậy thì cô không nên quá thô bạo với đồ ăn.

Cho dù có nấu ăn thành công, cô vẫn thất bại trong vai trò đầu bếp."

"Đừng nói nhảm nữa và bắt đầu ăn đi.

Vậy chúc mọi người ngon miệng, Horikushi-kun!

Và cả ông, ôn thần Ayanokouji nữa!"

"Đừng gộp tên tôi với Kushida-san.

Đó là kiểu viết tắt gì thế?"

Nhân tiện đừng gọi tôi là ôn thần, nhưng tôi không quan tâm lắm.

Nhưng phải nói sao nhỉ......

"Ba người các cậu càng ngày càng hợp nhau."

Cuộc trò chuyện trước mặt tôi thật khốn khổ, nhưng không hiểu sao nó lại mang đến cho tôi những suy nghĩ trái ngược nhau như vậy.

"Bọn này còn chưa thân nhau hơn chút nào cả, tại sao cậu lại có sự hiểu lầm như vậy, Ayanokouji-kun."

"Ừ.

Đừng vội kết luận điều đó."

"Muốn bị ăn đấm hả?."

Rõ ràng là mọi người đều phản đối điều đó, nhưng nhìn chung, mối quan hệ của họ đã thực sự trở nên tốt đẹp hơn và tôi đã đúng.

"Tôi có nên về nhà trước không?"

Làm phiền họ không phải là một ý hay đâu, tôi thực sự nghĩ vậy.

Nhưng ------

"Đứng lại!"

"Đừng có chạy vậy chứ."

"Thật đáng khinh, Ayanokouji-kun."

Ba người họ nói cũng một điều chỉ khác nhau cách nói.

Tôi hơi bối rối.

Vì không thể chạy trốn được nữa nên tôi phải ngồi xuống.

Cuộc trò chuyện của họ phần nào khiến tôi tò mò.

Tôi nghĩ cách nấu ăn thủ công của Ibuki vẫn ở trình độ của người mới bắt đầu.

Nhưng để thuyết phục được Horikita và Kushida, cô ấy chắc chắn đã cố gắng hết lần này đến lần khác và nỗ lực rất nhiều......

Tôi đang mong chờ nó.

Cách trình bày là một trong những yếu tố của nấu ăn.

Sau khi mở lớp vải bọc ra, có một hộp cơm bento (tôi cũng đã thấy nó ở cửa hàng 100 yên).

"Vậy tôi kở nhé."

Ibuki kiêu ngạo ngả người ra sau.

Tôi không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu hay lo lắng nào từ cô ấy cả.

Tôi từ từ mở nắp hộp cơm bento.

Thứ đập vào mắt tôi là ------

Đầu tiên là cơm, không phải cơm trắng mà là cơm chiên.

Tôi không biết đã sử dụng bao nhiêu loại rau, thịt, đủ màu sắc.

Các món ăn phụ quá khổ cho một món cơm chiên.

Và nó chứa cà chua bi, trứng chiên, gratin, đò hầm, đồ chiên và bánh mì kẹp thịt nhỏ.

Số lượng không nhiều nhưng phong phú về chủng loại.

Ngoài ra còn được trang trí bằng hoa lan.

Tôi chỉ có thể nói rằng đó gần như không phải là hộp cơm bento.

"Cô tự mình làm tất cả những thứ này à?"

"Tất nhiên rồi."

Cô ta trả lời không do dự nên tôi đoán đó là sự thật.

Nhưng tôi không chắc liệu kết hợp nhiều thứ thế này có phải là ý hay không.......

"Nếu xét về vẻ bề ngoài thì tôi sẽ cho nó 30 điểm."

"Phần nhìn chẳng qua chỉ là cho có, quan trọng là phần ăn kìa."

"Không, đây là lời khen cho cô.

Ban đầu tôi nghĩ thứ cô làm chắc sẽ bị 0 điểm."

Cho dù là 30 điểm thì đó vẫn là một lời khen xứng đáng.

Horikita đã chuẩn bị vài đôi đũa dùng một lần cho thời điểm này, một cho cô ấy, một cho Kushida và một cho tôi.

"Hãy bắt đầu nếm thử."

"Đây là lần đầu tiên mình ăn mà ít hứng thú như vậy~ Thật là một kỷ niệm tuyệt vời~"

Kushida đọc từ chiếc đũa và có vẻ như cô ấy không định bẻ đũa mà đợi Horikita bắt đầu trước.

Horikita nhẹ nhàng dùng đũa gắp một miếng cơm chiên và ăn.

Sau đó cô ấy gắp phần gratin lên và đưa lên miệng.

Sau khi nhìn Horikita ăn xong mà không nói một lời, Kushida lên tiếng.

"Nó thế nào?"

"Vẫn chưa thể nói được.

Để tránh suy nghĩ của tôi ảnh hưởng tới những người sau, giờ đến lượt cô đó."

"Khoan đã."

Đây...... là một hành vi từ chối lộ liễu.

Nếu những học sinh tưởng tượng về Kushida nhìn thấy cảnh này chắc chắn họ sẽ ngất xỉu ngay lập tức phải không?

Nếu nghe từ bên cạnh, bạn sẽ nghĩ đó chỉ là âm thanh vô tình chứ không phải cố ý.

"Chỉ ăn cà chua nhỏ thôi có được không?"

"Xin hãy nếm thử thật cẩn thận."

"Cậu thật xấu tính."

Kushida lại mím môi, tự hỏi liệu đây có phải là hiệu ứng tâm lý hay không, cảm nhận còn mãnh liệt hơn lần trước.

Cô ấy ăn món hầm và chiếc bánh mì kẹp thịt nhỏ với vẻ mặt vô vọng.

"Được rồi, tiếp theo là Ayanokouji-kun"

Đột nhiên nhận ra, Kushida trực tiếp đưa dùi cui cho tôi.

Tôi nên làm gì.

Hộp cơm bento có 7 loại món ăn kèm trong đó có cà chua nhỏ.

Bốn người trong số họ đã được hai người nếm thử.

Chà, lựa chọn tốt nhất cho phần còn lại là ăn hai thứ còn lại, ngoại trừ cà chua.

Đó là gratin và đồ chiên.

Sống hay chết.

Hoặc chỉ là cái chết.

"Tôi sẽ bắt đầu với món trứng."

Trừng là vua cả các loại đồ ăn kèm trong bento.

Thật dễ dàng để chế biến nó theo nhiều kiểu, nhưng cần có kỹ năng cao để làm cho nó trở nên hoàn hảo.

Khi cho món trứng vào miệng, phản ứng bản năng đầu tiên của tôi là cảnh giác với vỏ trứng trộn vào, nhưng tôi không nhai quá chậm.

Theo xu hướng, tôi với lấy món chiên bằng đũa.

Chỉ khi tôi cười khúc khích, lần đầu tiên tôi mới nhận ra rằng nó trông giống như một chiếc bánh empanada tròn vừa ăn.

"......"

Tôi cẩn thận đưa nó lên đầu lưỡi, dùng một cú cắn bóc lớp vỏ bên ngoài để nếm thử bên trong, và ngay lập tức nhận ra rằng đây quả thực là hương vị của bánh empanada.

Và cảm nhận rõ ràng kết cấu dính.

Độ ẩm của nguyên liệu không bị loại bỏ và cá chiên có vị ngọt.

Nó để lại dư vị khó chịu khi chạm vào lưỡi.

Ăn xong, tôi lặng lẽ đặt đũa xuống và nhắm mắt lại.

......

À, đúng là như vậy.

Sau khi nhai và nuốt, câu trả lời đã rõ ràng ngay lập tức.

"Bây giờ cả 3 người đều đã ăn rồi, ai đó có thể thẳng thắn bày tỏ cảm xúc của mình được không?"

"Huh?"

"Nó không phải là không ăn được, và hình thức cũng không phải là tệ đến mức 0 điểm.

Tôi có thể nói rằng nó được làm bởi người mới bắt đầu và tôi có thể cảm nhận rằng hương vị đã được điều chỉnh bằng cách thêm nhiều muối, nhưng chúng thật sự khó hoà hợp với nhau"

Tóm lại có nghĩa là ăn được.

Như Horikita đã nói trong phần đánh giá của mình, tôi e rằng cô đã dùng skill của các bà nội trợ ở một đất nước nào đó tên là Betonamu đó là đong mọi loại gia vị bằng mắt.

"Mặc dù có thể ăn vỏ cà rốt mà không cần gọt vỏ những điều đó đã gây ra ảnh hưởng đến toàn bộ món ăn.

Tôi có thể thấy rằng cô đã cố gắng hết sức để làm điều đó, tuy nhiên vẫn phạm phải quá nhiều lỗi".

Chỉ nhìn và ăn một hộp cơm, có thể thấy rõ Ibuki đã suy nghĩ thế nào khi làm ra hộp cơm này

Từ vẻ mặt cay đắng của Ibuki, nhìn thoáng qua là có thể thấy rõ.

Hầu như mọi chuyện đều ổn.

"Mình không muốn ăn nó nữa.

Đây thật sự là một sự lãng phí nguyên liệu."

Thái độ khinh thường của Kushida khiến Ibuki lắc vai khó chịu.

"Mình không thể tin được là cậu lại nói rằng bạn có thể nấu ăn giỏi như Horikita-san.

Tốt hơn hết là cậu nên trả điểm cho một người nấu ăn giỏi làm việc đó thay cho cậu."

Bị nhận xét như thế này thì ít nhiều cũng thảm hại, nhưng xét cho cùng thì chất lượng cũng chỉ đến đó nên đành chịu thôi.

"Hai người rõ ràng đang muốn mượng dịp đì tôi!"

"Đã nói như vậy thì chính mình ăn đi.

Dù sao cậu cũng chưa thật sự nếm qua phải không?"

"Đúng là tôi chưa từng nếm qua.

Nhưng trông nó bình thường đến mức tôi chắc chắn là có thể ăn được."

"Tôi không nói là không ăn được, chỉ là không ngon thôi, cậu nên tự mình nếm thử đi."

Ibuki lo lắng cầm hộp bento mình làm và di chuyển đôi đũa.

"Dù nó không tốt như cô ......

Nhưng ít nhất với tôi nó là .....

Một kiệt tác!"

"Bớt xạo đi!"

Horikita gõ vào đầu Ibuki.

"Có gì mà không ngon chứ?

Rõ ràng đây là bao nhiêu công sức đổ mồ hôi, sô nước mắt, thậm chí là máu của tôi mà sao cô nỡ..."

"Tôi đã nói rõ ngay từ đâu rồi...Không thể nào làm được một món ăn ngon nếu chỉ đong mọi thứ bằng mắt!"

Đây là một vấn đề lớn.

Có sự khác biệt lớn giữa các món bento.

Một số món nhạt nhẽo với quá ít nguyên liệu, trong khi một số khác lại nồng với quá nhiều nguyên liệu.

"Tổng kết lại thì cô được 20 điểm."

"......20 có phải là điểm cao không?"

"20 điểm trên 100."

"Cái gì?

Rõ ràng mấy người cố tình mượn dịp đì tôi mà?"

"Đủ rồi.

20 là tôi còn giữ thể diện cho cô lắm rồi đó."

"Đúng vậy.

Mình thì mình chỉ cho nó 2 điểm thôi."

Ibuki đang đấm ngực phản đối sự đánh giá gay gắt của ban giám khảo.

"Cậu thấy sao, Ayanokouji-kun?"

"Không, tôi nghĩ hộp cơm này có thể ăn được nên tôi sẽ cho điểm cao hơn."

"Chưa bao giờ tôi thấy cậu đẹp trai sáng ngời như hôm nay!"

Thấy người đừng về phía mình đột nhiên xuất hiện khiến Ibuki rất vui mừng.

Cô ấy thậm chí còn nhảy lên vì sung sướng.

"Cậu ổn chứ?

Hộp cơm này rõ ràng là không đủ ngon."

"Chắc chắn là không."

Horikushi-chan không ngần ngại nói ra những lời đó.

Mặt khác, tôi đã sẵn sàng đặt câu hỏi.

Cố gắng nhận xét về hộp cơm này từ nhiều góc độ nhất có thể.

"Nhưng nó không phải là không ăn được, 2 người đều thừa nhận điều đó phải không?"

"Chà...

điều đó đúng.

Nhưng nó không có gì là kích thích cảm giác thèm ăn."

"Đúng là sẽ không ai ăn nó khi có nhiều món ngon hơn nhiều ở ngoài kia.

Nhưng nếu nó ở trên một hòn đảo không có người ở thì sao?

Nếu đây là thứ duy nhất có thể ăn trên đảo thì mọi người sẽ vui vẻ ăn nó , phải không?

Tóm lại, điểm của nó là ......"

"Không cần thiết.

Cảm ơn cậu đã mô tả một ví dụ khó hiểu bằng những từ đơn giản và dễ hiểu.

Dù sao, tôi hoàn toàn hiểu rằng cậu không hề khen ngợi"

"......

Hể?"

Điểm sắp thoát ra khỏi miệng tôi bị nghẹn trong cổ họng khi tôi được yêu cầu dừng lại.

Có cảm giác nôn nao khó tiêu.

Nó cũng có thể là do thức ăn vừa mới vào dạ dày thực sự khó tiêu.

"Trung bình là 11 điểm.

Thật đáng tiếc, Ibuki."

Cuối cùng, điểm của tôi thậm chí còn không được tính, mà chắc cũng chẳng ai quan tâm đâu ......

Dù đã qua rồi nhưng trong lòng vẫn tiếc nuối không thể buông bỏ.

"......"

Vốn dĩ đã không biết nấu ăn, hơn nữa đây là là lần đầu làm mấy chuyện này, Ibuki chỉ có thể cam chịu chấp nhận.

"Ủa, mấy cái câu nói sẽ phục thủ thường ngày của cô đâu rồi.

Nếu cô nói ra biết đâu tôi sẽ cho cô cơ hội thứ 2."

"Tôi sẽ không nấu ăn nữa!"

Ibuki, người liên tục bị chỉ trích, tự hỏi liệu có phải vì trái tim của con đường ẩm thực đã tan vỡ nên bất mãn kêu lên.

"Bỏ cuộc trước khi quá muộn không phải là điều xấu.

Suy cho cùng, cô không thích hợp với việc nấu ăn."

Mặc dù vẫn đang bị chỉ trích nhưng Ibuki dường như không quan tâm nữa và càu nhàu trong khi giơ tay lên.

"Cứ cho là tôi đã nhận ra rằng những người nấu ăn đều là những kẻ ngốc.

Các người đều đang làm những việc vô ích."

"Hả?

Ý cô là sao?"

"Ngay cả khi không nấu ăn, tôi vẫn có thể mua bento ở cửa hàng tiện lợi hoặc siêu thị.

Vừa tiết kiệm thời gian nấu nướng vừa không phải xử lý nguyên liệu thừa.

Và nó rất ngon.

Đó là điều không thể phủ nhận."

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô cần phải nghĩ đến dinh dưỡng mà mình phải nạp vào, đừng lúc nào cũng chứ bắt tôi nhắc lại vậy chứ.

Cứ suốt ngày cứ mỳ tôm với bò húc thì sao mà cơ thể phát triển được."

"Hahaha, xem ai đang nói kìa.

Không chỉ trí óc mà cả cơ thể cô dường như cũng không phát triển chút nào."

"Này!

Kushida!

Cô đang nhìn gì vậy?

"Cậu nghĩ mình đang nhìn gì nào?"

"Muốn bị cho ăn đòn phải không!?"

"Được rồi, được rồi, hạ hoả đi.

Đó là bằng chứng của việc thiếu dinh dưỡng đó.

Hôm nay 19 giờ hãy đến phòng tôi như thường lệ."

"Nếu cô đã nói vậy thì tôi không thể từ chối rồi!"

Tôi nghĩ cô ấy sẽ từ chối,...... nhưng Ibuki đồng ý với vẻ mặt giận dữ.

Tiết kiệm tiền ăn uống mà vẫn được ăn những món ăn bổ dưỡng và ngon miệng.

Mặc dù vâng lời Horikita cũng có mặt trái của nó nhưng từ chối vẫn là điều xấu hổ phải không?

"Hẹn gặp lại!"

Ibuki bỏ những lời đó và bỏ đi trong cơn thịnh nộ.

Nếu là ở chung cư thì chắc chắn sẽ bị người ở tầng dưới tố cáo.

"Cô ta thậm chí còn không thèm dọn hộp bento mình mang tới đây."

Horikita thu dọn đồ dùng ăn trưa rải rác với thái độ của một người mẹ đang tỏ ra không hài lòng với việc con gái mình không làm tốt công việc của mình.

Tôi đoán tôi sẽ mang những thứ này về nhà và dọn sạch chúng.

Kushida, người ngồi cạnh cũng nhìn đi chỗ khác và đứng dậy.

"Vậy lúc 19 giờ mình cũng sẽ đến làm phiền cậu."

"......Tôi không nói là tôi sẽ phục vụ cô."

"Không sao đâu.

Mình cũng muốn tiết kiệm càng nhiều điểm cá nhân càng tốt.

Ăn một bữa do Horikita-san cũng không tệ.

Mình sẽ vui vẻ thưởng thức nó."

Nó dường như là một khám phá thú vị ở một nơi khác.

"Cô cũng đã tích lũy được khá nhiều điểm cá nhân phải không?"

"Không đủ chút nào.

Đáng lẽ mình phải nhận được một khoản tiền từ ai đó mỗi tháng, nhưng suy cho cùng thì tháng trước mình đã có một nước đi vào lòng đất."

Nụ cười dịu dàng vẫn nở trên khuôn mặt cô ấy, nhưng ánh mắt cô ấy dành cho tôi lại lạnh lùng.

Sau đó, ngay lập tức quay trở lại trạng thái bạn của mọi nhà thường ngày, cô nàng đi về phía căng tin và biến mất khỏi tầm mắt.

"Vậy... vậy thôi.

Cậu cũng đã vất vả rồi."

"Chà, cậu cũng vậy......mà đợi một chút"

Tôi hét lên để ngăn Horikita đang nhặt hộp cơm bento và chuẩn bị rời đi.

"Gì thế?"

"Mình vừa nếm thử hộp cơm bento dở tệ, nhưng mình nhớ là có ai đó đứa sẽ mời mình ăn trưa, phải không?"

"Sao cậu không ăn hết hộp bento dở tệ đó đi, lúc nãy cậu khen nó dữ lắm mà?"

Horikita nói rằng còn rất nhiều thứ bên trong trong khi đưa hộp cơm bento, nhưng tôi đẩy nó đi không chút do dự.

"Tôi chỉ đùa thôi.

Tiếp theo chúng ta hãy đến quán ăn tự phục vụ.

Tôi sẽ đãi cậu bất cứ thứ gì cậu thích."

Horikita trả lời với vẻ hài hước.

"Mà này, tính cả Ibuki và Kushida.

Cậu tốn rất nhiều điểm vào việc nấu ăn cho hai người đó phải không?"

"Đó là lý do tại sao chi phí thức ăn gần như tăng gấp đôi.

Kushida không được mời nhưng cô ấy luôn đến."

"Đối với Kushida, Horikita và Ibuki đều là những van giảm áp tuyệt vời phải không?"

Nếu bạn thực sự cảm thấy khó chịu, bạn sẽ không chọn dành thời gian cho nhau ngay cả khi nó miễn phí.

"Nói sao nhỉ.

Cô ấy sẽ hạnh phúc hơn bất cứ điều gì nếu có thể làm hại tôi.

Kể cả Ibuki-san, tôi cảm thấy như họ đặc biệt háo hức khi thấy tôi vất vả và thất vọng."

Tôi hiểu rồi.

Điều đó rất có khả năng

Nếu dành thời gian bên nhau, cô ta sẽ có cơ hội nhìn thấy điểm yếu của Horikita.

"Mặc dù khó có thể tưởng tượng nhưng ba người sẽ có những giây phút hạnh phúc khi ở bên nhau."

"Không hẳn.

Đây không phải là kiểu tiệc tùng của các cô gái mà mọi người nghĩ đến.

Thậm chí không có một nụ cười trên khuôn mặt của bạn, nó giống như một tình huống căng thẳng mọi lúc.

Cậu cũng vừa nhìn thấy rồi đó thôi"

Nghĩ lại, quả thực trong bữa ăn vừa rồi hoàn toàn không có chút niềm vui nào cả.

Ngoại trừ khuôn mặt tươi cười mà Kushida đã quen đeo hàng ngày.

Nhưng dù vậy, so với khi cô ấy thường dành thời gian cho người khác, nó thậm chí còn không xuất hiện thường xuyên bằng một nửa.

Nhưng thật không ngờ, bầu không khí lại không hề nặng nề mà có một cảm giác hòa hợp tuyệt vời.

"Vậy thì đi thôi.

Thật lãng phí thời gian khi nói về hai người đó."

"Ừ."

Chúng tôi đã bước một bước.

Tôi nghĩ lại về tình tiết nhỏ này.

Bất chấp gánh nặng trên lưỡi và dạ dày, cuộc tụ họp ngày hôm nay rất có ý nghĩa.

Horikita Kushida và Ibuki là những người từ các lớp khác.

Mặc dù 3 người này có mối quan hệ phức tạp nhưng hình thức quan hệ mới này lại bền chặt đến không ngờ và không thể đánh giá thấp được.

Nếu người ta mô tả mối quan hệ này dưới dạng tình bạn, chắc chắn toàn bộ các cô gái sẽ đồng loạt bác bỏ nó.

Nhưng để có được hàng loạt định kiến này cũng có thể giải thích là do giữa các cô gái đã hình thành một tình bạn từ lâu.

Tuy nhiên ......

"Gì đây?"

Có lẽ hơi khó chịu vì tôi đang nhìn cô ấy khi đang đi ngang hàng, Horikita liếc nhìn sắc bén.

"Mình chỉ đang nghĩ xem bữa trưa đắt tiền như thế nào sẽ ngon thôi"

"Số lượng không cần lo lắng, muốn ăn gì thì ăn đi."

"Mình muốn ăn món đắt nhất ngay bây giờ."

"Đúng là... cứ lấy bất cứ điều gì cậu thích."

Phần 4:

Kei đến chơi buổi tối cũng đã quay về.

Đã hơn 9 giờ tối sau khi tôi chuẩn bị xong cho ngày mai.

Chiếc TV đang bật dường như đang chiếu một chương trình tạp kỹ nên tôi dừng việc đang làm để xem.

Người dẫn chương trình nam khoảng 40 tuổi nhìn về phía một nhóm nghệ sĩ giải trí.

Khung cảnh chuyển sang, có lẽ là một buổi chụp ảnh ngoài trời, và chương trình chuyển sang một cuộc tản bộ trên phố.

Sau khi xem một lúc, màn hình nhảy trở lại và người dẫn chương trình cũng thực hiện hành động troll và kể lại cảm xúc trong trường quay, sau đó thao tác tương tự được lặp lại.

Lúc này, năm bức ảnh được hiển thị trên màn hình, và câu hỏi ai có thể phân biệt bức tranh nào là thật.

"Bức tranh thứ 4."

Sau khi trả lời bằng giọng thì thầm yếu ớt, tôi tắt TV bằng điều khiển từ xa mà không đợi câu trả lời hiện ra.

Căn phòng ồn ào lập tức trở lại im lặng.

Kei thích xem TV nên khi chỉ có hai chúng tôi, chúng tôi luôn bật TV.

Bản thân tôi không hề từ chối TV.

Nhưng sau khi cố gắng xem TV để học hỏi điều gì đó, tôi nhận ra rằng mình không thích các chương trình tạp kỹ.

Tôi đi tới ngăn kéo và lấy ra cuốn sổ phác thảo được cất bên trong ngăn thứ hai, cũng như bộ bút chì màu được đặt ở phía trên.

Đây là thứ tôi đã mua bằng điểm cá nhân của mình không lâu sau khi đăng ký vào trường, nhưng tôi chưa sử dụng nó một lần nào.

Kei đã từng nhìn thấy cuốn sổ phác thảo bên trong ngăn kéo trước đây và tôi nhớ cô ấy đã tỏ vẻ hoài nghi khi nhìn thấy cuốn sổ phác thảo toàn màu trắng.

Tôi trải cuốn sổ phác thảo ra mặt bàn và mở chiếc hộp bạc đựng bút chì màu.

Đưa tay về phía những cây bút chì màu mới toanh-

Rồi tay tôi dừng lại.

Tôi nên vẽ gì?

Nếu tôi không nghĩ gì thì tôi sẽ dừng ở đây.

Tôi đã nghĩ về những gì tôi có thể vẽ vào thời điểm này, nhưng tôi không thể tiến hành đúng cách.

Ở Whiteroom, tôi đã học được nhiều kỹ thuật để cải thiện khả năng đọc viết của mình.

Phác thảo là một trong số đó và nó chưa bao giờ là khó đối với tôi.

Chỉ là quá trình sáng tạo thông qua suy nghĩ của chính tôi không được đưa vào quá trình học.

Sổ phác thảo màu trắng trơn.

Sau khi nhìn chằm chằm vào nó một lúc, tôi đóng chiếc hộp bạc lại.

"Có phải ngày này sắp kết thúc rồi không?"

Tôi lẩm bẩm khi đặt cuốn sổ phác thảo và bút chì màu trở lại ngăn thứ hai của ngăn kéo.

Đúng như những gì Chabashira-sensei đã nói, học kỳ thứ 3 có thể sẽ trôi qua trong nháy mắt.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 2: The Survival and Dropout Special Exam


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Kỳ nghỉ đông đã kết thúc và một cuộc sống học đường lại bắt đầu.

Vào đầu năm mới, tôi chào đón những người bạn cùng lớp mà tôi đã không gặp trong khoảng hai tuần, và mặc dù tôi cảm thấy hơi do dự, nhưng ngoài điều đó ra, tôi vẫn tiếp tục một ngày của mình với một chút thay đổi.

Khi nào kỳ thi đặc biệt tiếp theo sẽ bắt đầu?

Bất cứ ai trong cùng lớp sẽ nghĩ về điều này vào một lúc nào đó và Horikita-người đã nhận được gợi ý từ một học sinh lớp trên, sẽ chú ý đến nó nhiều hơn.

Với sự xuất hiện của giáo viên chủ nhiệm Chabashira-sensei, tượng trưng cho sự khởi đầu của một ngày mới ở trường.

Cô ấy vẫn nghiêm túc như mọi khi, bước lên bục với vẻ mặt nghiêm nghị.

Nhưng thật thú vị, nó rõ ràng vẫn giống như thường lệ, nhưng một số học sinh cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

"Chào buổi sáng.

Hôm nay tôi sẽ nói về kỳ thi đặc biệt sẽ diễn ra vào đầu học kỳ 3."

Giống như giáo viên chủ nhiệm đã theo dõi học sinh suốt hai năm, học sinh cũng quan sát giáo viên của họ và nhận ra những sự thay đổi dù là nhỏ nhất.

"Có vẻ như không ai còn ngạc nhiên nữa nhỉ.

Xem ra cuối cùng mọi người cũng đã bắt đầu dần quen với việc này."

Không cần chần chừ thêm nữa, Chabashira-sensei đứng thẳng người và nhìn các học sinh bên dưới.

"Vậy tôi sẽ bắt đầu giải thích luôn.

Quy tắc của kỳ thi đặc biệt này hơi phức tạp."

Chabashira-sensei khởi động máy tính bảng và mở phần mềm.

"Trước hết, kỳ thi đặc biệt này chỉ dành cho tất cả học sinh năm 2."

Ngay lập tức, cô ấy đã nói rõ rằng sẽ không có học sinh năm 1 hoặc năm 3 nào tham gia.

"Quy tắc của kỳ thi đặc biệt này khác với các kỳ thi trước đó nơi các lớp sẽ đấu 1-1 với những đối thủ cụ thể.

Để dễ hiểu hơn, tôi sẽ minh họa bằng sơ đồ.

Hãy mở máy tính bảng của mọi người lên."

Dữ liệu do trường tạo ra đã được tải và nó được hiển thị sau khi mở file.

"Bài kiểm tra đặc biệt Chiến đấu hay là chết"

Dòng chữ hiện lên ngay từ đầu chắc hẳn là tên của bài kiểm tra đặc biệt tiếp theo.

Nhưng đó không chỉ là cái tên của kỳ thi mà còn khiến các học sinh cảm thấy lo lắng.

"Chiến đấu hoặc là chết sao?

Nghe có vẻ cũng hầm hố doạ nạt nhau dữ ha ......''

Những lời lẩm bẩm lộ liễu của Ike đã trở thành thông lệ.

Nhưng mọi người cũng có vẻ đồng tình với điều đó.

Nhìn thấy từ "chết", ngay cả khi người ta ghét nó thì cũng sẽ một số liên tưởng sẽ xuất hiện.

Mặc dù các học sinh không nói từ đó một cách cụ thể, nhưng toàn bộ nhân viên đều liên tưởng nó với 『đuổi học』.

Chabashira-sensei không nói thêm gì về tên của kỳ thi đặc biệt mà bắt đầu giải thích nội dung của kỳ thi.

"Đối với kỳ thi đặc biệt này, trước hết nhà trường chuẩn bị nhiều chủ đề với nhiều câu hỏi đa dạng.

Mỗi lớp tự chọn môn và độ khó rồi đưa câu hỏi cho lớp khác theo một thứ tự cụ thể".

Sơ đồ của hình vuông được hiển thị.

Lớp A → Lớp B

↑ ↓

Lớp D ← Lớp C

"Giả sử Lớp A là bên công tức là bên chọn câu hỏi và lớp B là bên thủ tức là người trả lời câu hỏi đó.

Nếu đáp trả được lượt tấn công của lớp A, ở đây là trả lời câu hỏi thì Lớp B sẽ có điểm và tính là một ván.

Kết thúc ván đấu này thì Lớp B tấn công Lớp C.

Việc tấn công và phòng thủ như vậy được thực hiện lần lượt giữa các lớp và kết thúc khi khi D tấn công lớp A thì sẽ tính là 1 lượt"

Như bạn có thể thấy ngay từ những lời giải thích này, lớp tấn công không thể chủ động ghi điểm mà nó phụ thuộc vào việc bên phòng thủ có thể trả lời được bao nhiêu câu hỏi.

"Hiệp 1 diễn ra tổng cộng 10 lượt.

Trong hiệp 2, 10 lượt khác diễn ra tương tự nhưng sẽ đảo ngược sơ đồ theo chiều kim đồng hồ.

Tổng cộng kỳ thi này có 20 hiệp."

Sơ đồ ngược chiều kim đồng hồ cũng được xuất hiện.

Lớp A ← Lớp B

↓ ↑

Lớp D → Lớp C

Mặc dù chưa biết các chiến thuật giữa các lớp sẽ thế nào nhưng các lớp nằm trên đường chéo sẽ không đấu với nhau và đây cùng là một điều đáng để lưu tâm.

Việc các cuộc chiến công thủ lặp đi lặp lại liên tục như vậy chắc chắn sẽ gây ra một áp lực cực lớn cho dù có là người vững tinh thần đến mức nào đi nữa

"Tiếp theo tôi sẽ nói về các chủ đề được chohjn để dùng trong bài thi này.

Như đã nói trước, nhà trường đã chuẩn bị đa dạng các chủ đề để mọi người có thể tự do chọn lựa.

Từ các môn cơ bản như văn học, kinh tế, tiếng Anh, số học, Kanji, lịch sử, ...

đến những môn nằm ngoài nhóm nghiên cứu học thuật như âm nhạc, thời trang,...."

"Học sinh có cần làm những việc như hát hò các thứ không...

Em không giỏi khoản đó..."

Sudou bày tỏ rõ ràng sự chán ghét của mình đối với những điều mà cậu ấy không giỏi.

"Dù sao thì về lý thuyết thì điều này không nằm trong vai trò của học sinh.

Nhưng khi xét đến xã hội, nếu không chịu cập nhật thì sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải.

Có rất nhiều ví dụ cho điều đó, không phải chỉ tốt nghiệp với tấm bằng gỏi trong tay là có thể chắc có được tương lai rộng mở cũng như không học đại học chưa chắc sẽ sống mãi dưới đáy xã hội.

Nói cách khác, kỳ thi này kiểm tra kiến thức toàn diện mà một người đã tiếp thu được"

Một số người hiểu những gì vừa được giải thích, trong khi những người khác thì không, và cảnh tượng đó đã truyền tải một bầu không khí như vậy.

Cảm nhận được điều này, Chabashira-sensei giải thích thêm.

"Có vẻ như một số người vẫn chưa hiểu, vậy nên hãy để tôi nói một cách đơn giản hơn.

Cứ xem như nó chỉ là một trò giải đố đơn giản.

Lớp tấn công đặt các câu hỏi trong bài kiểm tra, và lớp phòng thủ trả lời chúng, chỉ có thế thôi."

Ví dụ rất dễ hiểu, và hầu hết học sinh đều đã phần nào hiểu được luật thi.

Tuy nhiên, cũng có nhiều người tỏ ra ngạc nhiên.

Việc giải các câu đố để xác định người chiến thắng không hề sai lầm để tạo ấn tượng ban đầu này.

Để trở thành một con người thành công thì không chỉ phải xuất sắc trong học tập.

Bất kể bằng cấp cuối cùng của họ là gì, chắc chắn sẽ có nhiều người có điều gì đó khác để khen ngợi họ.

Từ quan điểm đó, thực sự không thể nói rằng bạn không cần kiến thức về nghệ thuật hay những thứ tương tự.

Nếu bạn muốn tiến xa hơn trong lĩnh vực ngoài học thuật thì nó không chỉ đơn giản là nắm được bao nhiêu kiến thức mà còn phải là tài năng và thậm chí là cả may mắn nữa.

Kiến thức bên ngoài trường học có ích khi giúp giao tiếp suôn sẻ giữa cấp trên và cấp dưới.

Nếu khía cạnh này có thể được sử dụng một cách hoàn hảo, chắc chắn nó sẽ có lợi trong hầu hết các trường hợp.

-Bên tấn công: Chọn chủ đề và độ khó.

Đặt câu hỏi và phân công học sinh tấn công.

-Giới hạn tấn công: Không có giới hạn về số lần một học sinh có thể được chỉ định liên tiếp.

Các chủ đề tương tự có thể được chọn liên tiếp.

-Trong vòng 3 phút sau khi bắt đầu, chỉ huy sẽ chọn 5 học sinh trong lớp phòng thủ.

-Nếu không có học sinh nào được chọn trong thời gian giới hạn, việc lựa chọn ngẫu nhiên sẽ được thực hiện dựa trên số lượng học sinh.

- Danh sách các chủ đề lựa chọn

+Văn học

+ Lịch sử

+ Khoa học

+Xã hội

+Thể thao

+Nghệ thuật biểu diễn

+Âm nhạc

+Kinh tế học

+Số học

+Tiếng Anh

+Tin tức

+Kanji

+Đời sống

+Ẩm thực

+Văn hóa

+Lĩnh vực khác

-Độ khó: 3 cấp độ từ 1 đến 3 (số càng cao thì càng khó)

-Số người tham gia: 5 người

Như nhà trường nói, sự đa dạng của các chủ đề là có thật.

Có thể chọn 1 trong 16 chủ đè

"Lớp tấn công sẽ bắt đầu bằng việc chọn một chủ đề từ danh sách này."

"Nếu vậy thì chỉ cần chọn cái khó nhất chẳng phải là xong rồi sao?"

Ike đã nói điều này ra mà không cần suy nghĩ

Thì thầm xong những lời đó, cậu ấy hoảng sợ ngậm miệng lại nhưng đã quá muộn.

Trong bầu không khí khó xử này, Ike ngước nhìn Chabashira-sensei với vẻ lo lắng.

Chabashira-sensei luôn tạo ấn tượng rằng bản thân rất nghiêm khắc khi bị gián đoạn giữa chừng, nhưng giờ cô ấy chỉ thở dài và không có vẻ gì là sẽ đưa ra một lời quở trách nghiêm khắc.

"Cẩn thận đừng nói lung tung đấy, Ike"

" Vâng, em xin lỗi"

"Lớp tấn công chọn chủ đề trước rồi đến độ khó, về cơ bản độ khó cấp 1 là độ khó trung bình.

Mặc dù có thể chọn độ khó cao hơn cấp 2 hoặc 3 nhưng điều đó đồng nghĩa với việc phải tiêu hao số điểm kiếm được.

Đối với mỗi điểm kiếm được, có thể tăng mức độ khó lên +1."

Chabashira-sensei phân tích từng bước các quy tắc của kỳ thi đặc biệt và giải thích chúng.

Bên tấn công dường như cũng không chỉ lựa chọn chủ đề.

"Bên tấn công chỉ định 5 học sinh của bên phòng thủ để trả lời các câu hỏi.

Có thể chỉ định cùng một học sinh nhiều lần liên tiếp và có thể thay đổi.

Cũng có thể chọn liên tiếp các chủ đề giống nhau."

Không có hạn chế về việc chỉ định học sinh hoặc lựa chọn chủ đề.

Cho dù bạn muốn nhắm mục tiêu vào phần lớn học sinh không xác định hay chỉ một nhóm học sinh cụ thể, thì bên tấn công có quyền tự do làm điều đó.

"Vậy tức là nếu đối phương nắm được điểm yếu của ai đó, thì......"

Nghĩ như vậy ngay lập tức là có lý.

Nếu bị bắt phải làm một chủ đề mà mình kém nhất thì tỉ lệ trả lời sai khá là cao

"Tôi hiểu rằng các em đang cảm thấy bất an, nhưng đây không phải là một kỳ thi đặc biệt mà mối người phải đơn thương độc mã đối đầu với điểm yếu của mình.

Kiến thức của mỗi cá nhân rất quan trọng trong kỳ thi đặc biệt này.

Nhưng đối với cả lớp, điều đó thậm chí còn quan trọng hơn Điều quan trọng hơn là phải hiểu cả đồng đội của mình chứ không phải kẻ địch.

Đó là lúc các chỉ huy phải thể hiện khả năng của bản thân để đưa ra những chiến thuật hợp lý để xoay chuyển tình thế."

-Bên phòng thủ:

+Chỉ huy có thể chỉ định 5 người được bảo vệ cho mỗi chủ đề.

Nếu bất kỳ ai trong số 5 người được bên tấn công chỉ định là người được bảo vệ thì câu trả lời của học sinh đó sẽ được tính là câu trả lời đúng.

+Trong vòng 3 phút sau khi kết thúc hoạt động của bên tấn công, chỉ huy bên phòng thủ sẽ chỉ định 5 học sinh lớp mình.

-Loại bỏ chủ đề: Mỗi học sinh có thể tự do chọn lọc tối đa 3 chủ đề từ danh sách 16 chủ đề đã được chọn trước.

Bên tấn công không thể lựa chọn được người đó tham gia chủ đề mà họ đã chọn

-Loại:

+ Nếu một học sinh trả lời sai tổng cộng 3 câu hỏi, học sinh đó sẽ bị coi là loại và sẽ không thể tham gia nữa.

+Mỗi lần có học sinh chết sẽ bị trừ 1 điểm.

+Kể cả khi điểm là 0 vẫn sẽ tình thêm điểm âm để tích lũy.

-Điểm:

+Nếu trả lời đúng một câu hỏi (hoặc là người được bảo vệ), mỗi học sinh sẽ được tình 1 điểm.

+Sẽ không bị trừ điểm nếu trả lời sai.

"Bây giờ, một số người có thể vẫn còn hoảng sợ, nhưng các em có thể chọn 5 người được bảo vệ cho mỗi chủ đề, vậy nên nếu những người yếu chủ đề nào đó thì phải ưu tiên chọn họ làm người được bảo vệ.

Tất nhiên nếu bên tấn công biết được người nào được chọn để bảo vệ thì họ sẽ lập tức thay đổi kế hoạch ngay, đúng chứ?

Có rất nhiều chiến để các em có thể dùng đến trong bài kiểm tra lần này."

Như Chabashira-sensei đã nói trước đó, kỳ thi đặc biệt này hơi phức tạp.

Nhưng nếu nói về cách nhanh nhất để thắng là cứ liên tiếp đánh vào điểm yếu của đối thủ là được

"Lần này, cả bên tấn công và bên phòng thủ đều được phép cùng nhau thảo luận những vấn đề cần thiết trong kỳ thi đặc biệt, nhưng quyết định cuối cùng là do một người chỉ huy do lớp bầu chọn đưa ra.

Đây là một chức vụ có trách nhiệm lớn lao."

Có nghe theo ý kiến của các bạn cùng lớp hay không là tùy vào ý kiến của người chỉ huy?

Không ai không có khả năng ra quyết định hoặc khả năng phán đoán kém được phép đảm nhận vị trí này.

"Và sau đó - nếu lớp nào có điểm thấp nhất trong 4 lớp, một trong những học sinh bị loại vì trả lời sai 3 câu trong lớp đó sẽ bị đuổi học."

"Wow...... bị đuổi học luôn sao......không ngờ chuyện này lại có thể xảy ra......!"

Những tiếng bàn tán của học sinh vang lên từ khắp nơi.

"Và phần thưởng cho kỳ thi đặc biệt này như sau."

-Phần thưởng

+ Vị trí thứ nhất: 100 điểm lớp

+Vị trí thứ hai: -50 điểm lớp

+Vị trí thứ ba: -50 điểm lớp

+Vị trí thứ tư: -100 điểm lớp

+Nếu nhiều hơn 2 lớp có vị trí đứng đầu bằng điểm nhau thì sẽ dùng đến hiệp phụ để chọn ra người chiến thắng

+Nếu cả 4 lớp có cùng số điểm thì tất cả các lớp sẽ bị -100 điểm lớp.

"Chà, cái gì thế này?

Cả lớp bằng điểm nhau thì sẽ bị mất điểm tập thể á?"

Việc các học sinh bị sốc và run rẩy là điều đương nhiên.

Điều này có nghĩa là chỉ một trong bốn lớp thực sự là người chiến thắng sau cùng.

Nếu đọc kỹ luật chơi, bạn cũng có thể suy ra lý do tại sao chỉ có một lớp là người chiến thắng.

Như ghi chú trong phần thưởng cho biết, nếu cả 4 lớp thương lượng và lập một hiệp ước bí mật trước kỳ thi đặc biệt, họ có thể kết thúc kỳ thi đặc biệt với cùng số điểm.

Và với luật đã đưa ra như vậy hiển nhiên là chặt đứt việc cả 4 lớp hợp tác, hoặc 2 hay 3 lớp cùng hợp tác với nhau vì chỉ có lớp đứng đầu mới được cộng điểm

Tất nhiên là có thể thực hiện một cách tiếp cận đặc biệt như trong Kỳ thi Đảo hoang được tổ chức vào năm nhất, nơi Ryuuen và Katsuragi đã lập một thỏa thuận từ bỏ điểm lớp để đổi lấy điểm cá nhân, nhưng trong trường hợp này thì chiến lược đó không thể thực hiên được. chỉ có một lớp đảm bảo giành được vị trí đứng đầu.

Nhà trường cũng đã có biện pháp để năng các lớp hợp tác với nhau vì rõ ràng họ sẽ có thể đạt được điểm cao nếu hợp tác với nhau, theo tôi thì nó khá là mạnh tay

Và tất nhiên quan trọng nhất vẫn là đây là một kỳ thi có hình phạt đuổi học

Có thể nói đây là một kỳ thi đặc biệt khác hẳn với những kỳ thi trước đây.

Dù sao thì đây là lần hiếm hoi mà người người thật sự phải nổ lực không chỉ vì lớp mà là còn vì bản thân mình.

Ngời ra nếu các lớp muốn hợp tác với nhau thì điều đầu tiên được nhắc đến sẽ là không được loại người của nhau

Tuy nhiên, tạm gác Horikita và Ichinose sang một bên, rất khó có khả năng Ryuuen và Sakayanagi có thể thông qua ý tưởng này.

Hơn nữa, nội dung bài thi là việc tấn công lớp này và phòng thủ lớp khác thì việc hợp tác để không loại người của nhau e rằng không khả thi.

"Nếu lớp có điểm thấp nhất có nhiều hơn một học sinh bị loại, người chỉ huy sẽ phải chỉ định một trong số họ để đuổi học.

Tất nhiên, người bị đuổi không có quyên phản đối.

Và nếu 2 lớp đứng cuối có cùng điểm với nhau thì cả 2 lớp đều sẽ có người bị đuổi học."

Dù có làm thế nào đi nữa thì chắc chắn chỉ có thể cố gắng trả lời đúng để không đưa bản thân vào vị trí bị loại phòng khi lớp có vị trí thấp nhất.

Trừ khi có 20 triệu điểm hoặc điểm abor vệ còn không thì chỉ có may mắn không được chỉ huy chọn nếu có nhiều người mới có thể giữ họ ở lại .

Nhưng cho dù là thế việc có thể trả lời đúng tất cả các câu hỏi không phải ai cũng có hể làm được

"Sensei, em có thể hỏi câu này được không?"

Horikita, người đang ngồi trước mặt Chabashira-sensei, giơ tay và đặt câu hỏi.

"Được thôi, có chuyện gì vậy?"

"Điều gì sẽ xảy ra nếu người chỉ huy bị loại trong kỳ thi đặc biệt này?

Và liệu người bị loại có được yêu cầu làm điều gì đó đặc biệt như rút khỏi phòng thi ngay lập tức không?"

"Hãy bắt đầu với câu sau, điều này rất dễ trả lời.

Học sinh bị loại sẽ không bị nhóm tấn công chỉ định sau khi được xác định, họ vẫn sẽ được ngồi với những người khác và không có giới hạn về việc nói chuyện."

Điều đó có nghĩa là ngay cả khi bạn nằm trong danh sách bị loại thì cũng không có hạn chế đặc biệt nào ngoài việc không được tiếp tục tham gia kỳ thi.

"Tiếp theo là việc chỉ huy bị loại.

Về cơ bản chỉ huy chỉ nằm trong danh sách loại tức là không thể tham gia kỳ thi nữa nhưng vẫn có quyền chỉ đạo lớp chiến đầu và họ có đặc quyền không bị loại."

"Nói cách khác, chỉ huy vẫn có thể tiếp tục chỉ đạo dù nằm trong danh sách loại ......"

"Đúng vậy.

Chỉ huy được bầu thật ra đã tránh khỏi khỏi nguy cơ bị đuổi học.

Cái này đúng hay sai tuỳ mọi người suy nghĩ."

Người chỉ huy dẫn đầu lớp mình ra trận sẽ không có nguy cơ bi đuổi học.

Tuy nhiên, nếu đạt điểm thấp nhất, bạn sẽ phải chỉ định một trong những học sinh bị loại bỏ học.

Theo một hướng nào đó dù có thể đảm bảo được việc không bị đuổi học nhưng có thể sẽ phải gánh chịu sực phê phán của người trong lớp nếu để lớp mình về cuối

Vậy nên có thể nói đây là vị mang đâm chất hào quang rực rỡ nhất, nếu lớp thắng thì mọi người sẽ tung hô lên tận trời xanh còn nếu làm không tốt thậm chí là để thua thì vừa bị những người khác trách móc, vừa phải chính tay chọn một trong những người bị loại để đuổi học.

Có thể nói trách nhiệm đặt lên vai trò của chỉ huy là rất lớn

Tất nhiên với những người như Ryuuen hay Sakayanagi thì việc đuổi người khác không phải là vấn đề và cái uy của họ đủ để trấn áp mọi người trong lớp cho dù họ thất bại.

Nhưng không phải ai cũng có thể sở hữu tiếng nói và tinh thần sắt đá như hai người đó

"Còn một điều nữa, trong kỳ thi đặc biệt này, được phép sử dụng điện thoại di động mọi lúc trừ khi được chọn tham gia thi"

"Được sao...?"

"Đúng hơn là đối với kỳ thi đặc biệt này, điện thoại di động có thể nói là một công cụ thiết yếu.

Thông tin chi tiết về các lớp khác sẽ được hiển thị công khai.

Nói cách khác, mọi người sẽ phải tích hợp thông tin theo thời gian thực để tìm ra giải pháp tối ưu, chẳng hạn chủ đề nào ai sẽ phòng thủ hay chọn ai để tấn công."

3 lớp có tổng cộng hơn 100 học sinh, hai lớp đối thủ cũng có khoảng 80 học sinh.

Không có khả năng tổng hợp, thu thập và phân tích thông tin thì rất khó để có thể chỉ đạo trôi chảy

Ngoài ra còn có những lợi ích khác của việc có quyền truy cập vào điện thoại di động.

Không hiếm trường hợp những học sinh không giỏi ăn nói cảm thấy khó khăn khi lên tiếng ngay cả khi nhận ra điều gì đó.

Nói cách khác, không có gì lạ khi học sinh nghi ngờ về một điều gì đó mà họ cho là nhỏ nhặt và giữ nó trong lòng, để rồi cuối cùng nhận ra rằng đó là điều họ nên chú ý đến.

Thông qua sử dụng điện thoại, bạn có thể gửi tin nhắn đến mọi người để họ đưa ra đánh giá, điều này giúp việc này dễ dàng hơn nhiều.

"Tất nhiên, cả hai bên đều có thể sử dụng lợi thế này.

Cho dù đó là việc nhồi nhét những kiến thức liên quan đến môn học vào đầu đến phút cuối cùng hay liên lạc, đàm phán với học sinh của lớp đối lập, tất cả đều miễn phí.

Các em có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với điện thoại ...

Nếu nhìn thấy có những vấn đề xuất hiện trong kỳ thi cũng có biện pháp để đối phó kịp thời mà đúng không?"

Những lợi thế không thể tin là sẽ có đã được thêm vào

Nếu bạn có thể sử dụng điện thoại di động, phạm vi tấn công và phòng thủ sẽ được mở rộng rất nhiều.

Chưa nói đến điều gì, chỉ riêng việc chia sẻ thông tin đã được tối ưu hết sức có thể.

"Kỳ thi đặc biệt sẽ được tổ chức vào thứ 6 tuần sau.

Trước tiên các em phải dành chút thời gian trước khi tan học vào thứ 2 tuần sau để thảo luận và quyết định người chỉ huy và sau đó thông báo cho tôi.

Trong trường hợp không chọn người chỉ huy, một người sẽ được chọn ngẫu nhiên."

Tôi không biết bài giới thiệu về kỳ thi đặc biệt đã kết thúc hay chưa, nhưng Chabashira-sensei thở dài nặng nề.

"Các em nên biết trong thâm tâm rằng đây sẽ là một trận chiến khó khăn.

Điều tôi có thể nói là-"

Nhìn vào các học sinh, cô ấy cố gắng nặn ra từng lời để nói.

"Hãy cố gắng hết sức và đừng để lớp đứng cuối.

Chỉ vậy thôi."

Có nguy cơ mất bạn bè cùng lớp nếu thua bài kiểm tra đặc biệt này, vì vậy việc không đứng cuối cùng là điều kiện tuyệt đối.

Tôi đã nghĩ rằng kỳ thi đặc biệt vào học kỳ 3 có thể trở nên tàn khốc, và đúng như vậy.

Ngay cả khi bạn có học lực cao và thể lực tốt, nếu các lớp khác bày ra chiến thuật để tìm ra lỗ hổng kiến thức của bạn thì rất có khả năng những học sinh xuất sắc vẫn sẽ bị đuổi học.

Điều đó nói lên rằng, việc nắm được càng nhiều thông tin thì sẽ càng dễ cho việc vạch ra kế hoạch đối phó.

Việc phán đoán của bên phòng thủ là yếu tố có liên quan chặt chẽ đến việc ghi điểm, điều quan trọng hơn là phải nghĩ ra một chiến thuật phù hợp để có thể tận dụng được điểm mạnh của lớp.

Đây là kỳ thi mà bạn có thể ghi điểm bằng cách thảo luận và giao tiếp tốt với người chỉ huy và những người trong lớp mình.

Bạn biết bao nhiêu về lớp của mình và lớp của kẻ thù sẽ là thứ quyết định lớp bạn sẽ chiến thắng hay thất bại.

Phần 1:

Chabashira-sensei rời lớp học một chút trước khi bắt đầu buổi học buổi sáng.

Trong khi bình thường mọi người sẽ trò chuyện thoải mái, hôm nay các học sinh tranh nhau tự động tập trung xung quanh Horikita và vây quanh cô ấy.

Để xoa dịu những người bạn cùng lớp đang náo loạn của mình, Yousuke đã lập tức lên tiếng.

"Thời gian không còn nhiều, nên bây giờ hãy nhớ lại nội dung của bài kiểm tra đặc biệt ở mức tối thiểu"

Để tránh việc mọi người nói chuyện có mục đích khác nhau và không thể tập trung vào cuộc thảo luận, Yousuke đã nói như vậy.

Dù thế nào đi nữa, đã trải qua gần hai năm, hiếm có học sinh nào không chịu lắng nghe lời cậu ta nói

Thấy xung quanh đã yên tĩnh lại, Yousuke gật đầu và tiếp tục.

"Điều đáng lo ngại trong kỳ thi đặc biệt này nếu để lớp bị đứng chót thì chắc chắn sẽ có một người phải ra đi.

Thậm chí dù rất khó để có thể xảy ra nhưng có thể không chỉ có một lớp có học sinh ra đi."

Có tổng cộng 20 lượt đấu.

Mỗi ván có 5 người tức là sẽ bị tấn công 100 lần.

Dù người chỉ huy có tính toán tốt đến đâu, xem ra cũng không thể tránh khỏi một vài người bị loại.

"Xét về tính chất của bài kiểm tra, những học sinh trả lời sai hai câu hỏi sẽ là nguy hiểm nhất.

Nếu cố gắng bảo vệ một học sinh cụ thể khỏi bị loại, các lớp khác sẽ tự nhiên chuyển mục tiêu của mình và tấn công các học sinh khác.

Như vậy chỉ khiến số lượng học sinh trả lời sai 2 câu tăng lên mà thôi...".

Kiểu suy nghĩ này được gọi là vòng lặp chiến thuật.

Bên tấn công phân tích khả năng của bên phòng thủ, xác định người nào không giỏi môn nào thì chọn họ vào môn đó.

Tuy nhiên họ cũng phải dự đoán được nước đi của đối phương để tránh gặp phải người được chọn để bảo vệ.

Bên phòng thủ cũng phải đọc được suy nghĩ của đối phương và xử lý phù hợp.

"Điều quan trọng cần lưu ý là những học sinh có năng lực thấp chưa chắc người mà đối phương muốn nắm vào.

Việc các lớp khác muốn tiếp tục loại bỏ những học sinh có năng lực của đối thủ là một chiến thuộc có thể được sử dụng vậy nên cho dù là các học sinh có năng lực cao cũng không nên lơ là cảnh giác"

Nói một cách cực đoan, kỳ thi này có thể khiến bất cứ ai ngoại trừ người chỉ huy phải bay màu.

Ngay cả khi một học sinh đứng đầu như Yousuke hay Kushida liên tục bị chọn làm đối tượng tấn công thì việc cho vào danh sách loại không phải là bất khả thi

Tất nhiên, điều này chỉ có thể thực hiện được nếu học sinh bị chọn không phải là người được bảo vệ nhưng với việc liên tục đánh đồn đập và dựa vào may mắn thế này thì khó mà nói đây là một chiến lược không ngoan.

Nếu kế hoạch này thành công, thì cả 2 bên đều sẽ có thiệt hai nhưng bên phòng thủ chắc chắn sẽ bị thiệt hại nhiều hơn.

Nếu tính đến điều này, thì có khả năng ai đó sẽ chấp nhận bỏ qua phần thưởng để tập trung loại hết những đói tượng có năng lực của đối thủ.

Vậy nên về đây là một cuộc thi không phải tìm cách để lớp chiến thắng mà là làm sao đẩy lớp đối thủ mà mình cho là đáng gờm xuống cuối

"Có thể nói việc chúng ta có thể làm bây giờ là cô gắng tránh phải vào danh sách loại bằng mọi giá.

Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này việc nói những thứ xáo rỗng đó chỉ làm cho mọi người càng bất an hơn.

Vậy nên trước khi có thể hiểu rõ bản chất hay vạch ra kế hoạch thì đầu tiên mọi người nên cố gắng giữ bình tĩnh và tránh mọi sự kích động hỗn loạn nhất có thể trước khi mọi thứ được thống nhất."

Mặc dù bề ngoài kỳ thi đặc biệt có vẻ đáng sợ nhưng đó không phải là toàn bộ mọi thứ mà nó truyền tải đến mọi người.

Chỉ là chúng ta dễ bị nổi sợ hãi làm cho phân tâm mà không thể tập trung nhìn về những thứ khác

Vì lý do đó, Horikita quyết định tập hợp cả lớp để thảo luận trong giờ nghỉ trưa hôm nay.

Nó không bắt buộc nhưng hy vọng tham gia càng nhiều càng tốt

Phần 2:

Những học sinh chưa mang theo đồ ăn trưa ùa vào cửa hàng tiện lợi rồi quay trở lại lớp học.

Khoảng 10 phút sau khi bắt đầu giờ nghỉ trưa, cả lớp gồm 37 học sinh, ngoại trừ Kouenji, đã tập trung vào lớp.

Như một lẽ đương nhiên, cuộc trò chuyện về kỳ thi đặc biệt diễn ra sau đó.

Giao tiếp và ăn uống được thực hiện cùng lúc để tận dụng tối đa thời gian.

Có một số vấn đề quan trọng.

Một là phải diễn giải đầy đủ và đối mặt với bài kiểm tra đặc biệt như Horikita đã truyền đạt trước đó.

Sau đó là bầu người chỉ huy.

Mọi người dự đoán rằng nếu Horikita-người đã lãnh đạo lớp nhiều lần cho đến nay, trở thành ứng cử viên thì sẽ có rất ít sự phản đối.

Nhưng có lẽ cuộc trao đổi chỉ mới bắt đầu nên cô ấy vẫn chưa đưa ra được đề cử chính thức.

Horikita không phải là loại người trốn tránh trách nhiệm lớn, nên có lẽ cô ấy muốn nghe ý kiến của cả lớp trước.

Có lẽ một số học sinh khác cũng muốn nhận vai trò này.

Nhưng ngay cả khi Horikita không chủ động lên tiếng, cũng sẽ có người thúc đẩy cô ấy làm chỉ huy xuất hiện.

"Horikita-san, có một điều mình muốn hỏi trước khi chúng ta chính thức lựa chọn.

Nếu cậu được đề nghị làm người chỉ huy cho kỳ thi đặc biệt này, cậu sẽ chấp nhận, phải không?"

Yousuke là người đầu tiên nêu ra những điều học sinh muốn biết.

So với việc một học sinh bất ngờ tự ứng cử, họ thích ủng hộ Horikita-người đã có kinh nghiệm và uy tín sẵn

Tuy nhiên, suy nghĩ nội tâm và lời nói ra của Yousuke có thể không nhất thiết phải giống nhau.

Horikita với tư cách là người chịu trách nhiệm về sự thay đổi đột ngột trong kỳ thi nhất trí và sự hỗn loạn mà nó mang lại cho cả lớp, có thể nói điều đó để lại rất nhiều ấn tượng tiêu cực cho Yousuke.

Nhưng tôi không cảm nhận được sự bất mãn từ Yousuke nên chỉ có thể nói rằng cậu ấy đang nói lời thật lòng.

"Nếu được đa số người đề cử thì tôi sẽ không từ chối.

Nhưng lần này, chỉ huy lớp tham gia kỳ thi đặc biệt tức là sẽ chấp nhận sẽ gánh trên vai trách nhiệm nặng nề, đặc biệt là nếu lớp chúng ta thật bại và xếp cuối thì chuyện gì xảy ra chắc tôi không nói mọi người cũng hiểu.

Vậy nên tôi muốn hỏi xem có ai muốn tình nguyện đảm nhận vị trí này không"

Mặt khác, phía Horikita không vội đưa ra kết luận.

Chính vì hiểu rõ bản chất của cuộc kiểm tra nên cô nàng sẽ cảm thấy thoải mái khi đưa ra những lời nói này.

Người chỉ huy lần này mặc dù chịu trách nhiệm về chiến lược nhưng cũng có đặc quyền không bị đuổi học.

Không ai trong số 37 người trong phòng muốn bị đuổi học.

Trong trường hợp đó, đặc quyền không bị đuổi học sẽ là một điểm thu hút và ai đó có năng lực hơn Horikita và nghĩ rằng bản thân có thể dẫn lớp đến chiến thắng.

Tuy nhiên, khả năng đó không nhiều.

Hay nói trắng ra là hầu như không có.

Suy cho cũng vẫn không loại trừ một số thành phần chọn làm chỉ chỉ huy chỉ để đỏi lấy đường sống cho mình.

Nhưng nếu chỉ đơn giản không muốn bị đuổi học thì sẽ không ai công nhận người đó là chỉ huy vì lý do như vậy.

Tóm lại vị trí chỉ huy phải dành cho một người có cả đức lẫn tài.

Suy cho cùng để sư tử dẫn dắt một bầy lừa còn còn đỡ hơn là một con lừa dẫn dắt bầy sư tử.

"Tôi không có ý định cơ cấu cho mình làm chỉ huy ngay từ đầu, nếu ai muốn làm thì thì hãy dũng cảm nói ra."

Horikita di chuyển đến bục nơi cô ấy có thể quan sát lớp học và nói.

Ngay sau đó, lớp học im lặng.

Các học sinh chỉ nhìn nhau và chờ đợi ai đó xuất hiện, thời gian im lặng trôi qua.

30 giây sau Yousuke gật đầu.

"Bọn mình đều nghĩ đây là một lựa chọn đúng đắn.

Mặc dù làm chỉ huy có thể thoát khỏi việc bị đuổi học nhưng vị trí này không phải ai cũng có thể ngồi vào được.

Sau những gì cậu đã làm được cho lớp thì mình hay thậm chí tất cả mọi người ở đây đều nghĩ rằng ngoài Horikita-dan ra thì không còn ai phù hợp hơn?"

Vì không còn ai muốn làm chỉ huy nên Yousuke muốn hoàn thành việc này càng sớm càng tốt.

Sự thúc giục này không phải là vô nghĩa, việc sớm bầu ra chỉ huy rất quan trọng

Mọi người đều mong chờ câu trả lời của Horikita, nhưng có lẽ vì họ đang nhìn vào màn hình điện thoại di động nên phản hồi của họ hơi chậm.

Như thể đang thực sự lắng nghe, cô ấy tắt màn hình điện thoại di động và trả lời.

"Chà, suy cho cùng là vì mong muốn của mọi người muốn tôi đảm nhận nó.

Tôi hơi dè dặt vì muốn nghe ý kiến của người khác, nhưng có vẻ không ai có bất cứ vấn đề gì với việc này.

Vậy nếu không có sự phản đối--"

"Đợi tí"

Ngay khi bầu không khí "Chỉ có Horikita " bắt đầu tràn ngập, Maezono lập tức giơ tay lên.

"Mình nghĩ chúng ta không có gì phải bàn cãi về điều này nữa."

Yousuke gần như tỏ ra cứng đờ trong giây lát, nhưng vẫn giữ được nụ cười trên môi.

Rõ ràng là cậu ấy thường không bộc lộ bất kỳ sự khó chịu nào dù thế nào đi nữa, nhưng hôm nay có một chút khác thường so với bình thường.

Có vẻ như cậu ấy đang căng thẳng cao độ do đây là kỳ thi có hình phạt đuổi học.

"Ông nghĩ không có gì để bàn thêm là việc của ông, còn tui thì có đấy.

Đúng, tui thừa nhận là Horikita-san rất đáng tin cậy.

Việc cô ấy sẵn sàng trở thành một chỉ huy gánh vác gánh nặng là một hành động đáng khen người.

Nhưng...... nếu đứng chót thì chẳng phải sẽ có đứa bị đá đít ra khỏi trường sao?

Vậy thì đáng lẽ ra người phù hợp nhất mới nên được chọn làm chỉ huy, phải không?''

Nếu ai đó muốn trở thành chỉ huy vì sự an toàn, Yousuke sẽ ngay lập tức bác bỏ tuyên bố như vậy, nhưng trong trường hợp này rõ ràng đối phương là đang nghi ngờ khả năng chỉ huy của Horikita.

"Như Maezono-san đã nói, tốt nhất nên để người có phù hợp nhất làm chỉ huy.

Nhưng chẳng phải Horikita-san đây chẳng phải là người đó rồi sao?"

Yousuke tin chắc rằng Horikita là ứng cử viên phù hợp nhất nên đáp lại lại mà không cần suy nghĩ.

"Tôi không nghi ngờ năng lực của Horikita-san.

Nhưng liệu đó có thực sự là lựa chọn tốt nhất không?

Chà, với tôi thì nghĩ là vẫn chưa.

Thực là không có ai khác trong cái lớp này giỏi hơn cô ta sao?"

Maezono không đề cập cụ thể đến ai mà cố tình úp mở để lôi kéo tất cả mọi người kể cả Yousuke.

Yousuke liên tục gật đầu trong khi vẫn giữ nụ cười, nhưng cậu ấy thật sự đang không hiểu đối phương đang làm gì.

Câu hỏi của Maezono rõ ràng không khó để trả lời nhưng trong tình cảnh này thì lại rất khó nói.

Nếu không được xử lý đúng cách, nó sẽ làm bầu không khí trở nên u ám hơn.

Đúng lúc đó, Ike, người dường như không suy nghĩ nhiều, đột nhiên xuất hiện.

"Vậy, bà thử nổ cho bọn này một cái tên xem, Maezono?

Không nói được thì tốt nhất ngậm cái miệng thối của bà lại..."

"Được rồi, khỏi cần phải thách con này.

Nhưng mà trước hết, đây chỉ là ý kiến cá nhân của riêng tôi, ok?"

Maezono tiếp nhận câu hỏi của Ike và dường như đã nghĩ đến ai đó.

Thấy không ai ngăn mình nói, nên Maezono tiếp tục.

"Chắc mọi người vẫn không quên việc Kushida-san đã được Horikita-san cứu ngay phút 89 trước cảnh sắp bị đá ra đường trong nhục nhã nhỉ?

Tất nhiên mọi người ở đây đều có trách nhiệm vì đã lựa chọn đồng ý với quyết định mà cô ấy đưa ra.

Tôi nên nói thế nào nhỉ?

Tôi cảm thấy nó cứ cấn cấn thế nào ấy, mọi thứ đã được quyết định ngay từ đầu lại tự nhiên bị thay đổi chỉ bằng một quyết định bất chợt của một con người.

Và lần này vai trò của người chỉ huy cũng y hệt như vậy phải không?

Có ai có thể đảm bảo rằng cô ấy sẽ không đi vào vết xe đổ của kỳ thi lần trước không.

Để cho khỏi hiểu lầm thì tôi không nói quyết định của Horikita-san lúc đó là sai.

Dù sao thì cái gì cũng có mặc lợi và hại riêng, dù sao thì dù Kushida-san nhân cách nói văn hoa là chả có gì tốt đẹp nhưng mà ít nhất thì cô ấy cũng có vài thứ có ích để vắt sữa".

Maezono trịnh trọng nhấn mạnh rằng mình không hề ghét Kushida sau một pha nói như chửi thầm đối phương

Tất nhiên, trong lòng Kushida sẽ bị kích động ngay cả khi chỉ đơn giản được lấy ra để làm ví dụ.

Dù thật sự sắp chịu không nổi đến nơi, nhưng Kushida vẫn giữ nụ cười trên môi.

Tuy nhiên, đó có phải là nụ cười ấm áp hay không thì chưa biết......

Cuối cùng, điều Maezono muốn nói là Horikita là một người thiếu quyết đoán.

"Tôi không nghĩ nên để một người như vậy làm chỉ huy trong bài thi lần này.

Bỏ qua câu hỏi ai trong số những người khác là người phù hợp nhất, liệu giao bài kiểm tra này cho Horikita-san có thực sự là lựa chọn tốt nhất không?"

Maezono một lần nữa kêu gọi cả lớp suy nghĩ xem có nên đưa vị trí chỉ huy cho Horikita hay không.

Khi được hỏi liệu năng lực ra quyết định của Horikita có hoàn hảo hay không, câu trả lời của tôi lúc này là KHÔNG.

Đó là lý do tại sao tôi nghĩ đó là một câu hỏi hay và đáng được hoan nghênh.

Điều này rất quan trọng với Horikita.

Đó là cơ hội để cô tiếp thu những đánh giá và suy nghĩ của những người xung quanh khi cô ấy vào đời.

Tuy nhiên, tôi rất ngạc nhiên bởi Maezono có thể nói về Horikita một cách chuẩn xác như vậy.

"Hiểu rồi...

Dù sao thì chuyện đã xảy ra cũng chẳng thể nào vãn hồi được.

Thật sự chính tôi lúc đó cũng vô cùng bối rồi, việc đi người lại những gì đã nói trước đó không khác gì đã phản bội niềm tin mà mọi người dành cho tôi, tôi không phủ nhận những điều đó "

Một bên khuôn mặt có vẻ nghiêm túc của Hasebe lập tức u ám, nhưng cô ấy không thể hiện những hành vi như trừng mắt giận dữ với Horikita.

Cô nàng hiện tại có thể hiểu rằng Horikita cũng đã đưa ra một quyết định đau đớn trong hoàn cảnh đó.

"Phải, lúc đó tôi thiếu quyết đoán.

Nhưng không có nghĩa là tôi sẽ mãi là một người thiếu quyết đoán.

Không nói đến chuyện đó, ngay từ đầu tôi đã hỏi rằng có ai tình nguyện muốn làm chỉ huy không nhưng không có ai muốn làm cả. vấn đề này giải thích thế nào đây"

"Nếu không có ai tình nguyện thì sao không thử hỏi mọi người muốn chọn ai.

Nếu cô hỏi tôi hay một ai đó khác thì biết đâu sẽ có được cái tên của những ứng cử viên phù hợp khác.

Việc hỏi cũng có giá trị, phải không?"

"Tôi hiểu rồi.

Nói hay lắm.

Cứ cho là có người ở trong lớp này giỏi hơn tôi đi.

Nhưng tôi đã hỏi xem có học sinh nào muốn trở thành chỉ huy không, nhưng không có ai giơ tay cả.

Vậy tôi xin hỏi mọi ngưởi ở đây, có nên trao một vị trí ảnh hưởng đến sống chết của lớp cho một người vốn đã hèn nhát không muốn gánh lấy trách nhiệm này không?"

"Chuyện này ------"

"Kouenji-kun đâu rồi nhỉ?

Cậu ta lại trốn nữa rồi.

Đấy, một ví dụ điểm hình cho người có năng lực nhưng mà vô trách nhiệm đấy, xin hỏi mọi người có ai muốn để một người như vậy làm chỉ huy không?"

Những lời này có vẻ như đang cố gắng dập tắt ý kiến của Maezono.

Quả thực, Kouenji mạnh đến mức có thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào ngay lập tức.

Maezono ngay lập tức tỏ ra cay cú nhưng không thể nghĩ ra cách nào để bác bỏ điều đó.

"Tôi không nói ý kiến của cô là sai.

Là một người đặt lớp lên hàng đầu, tôi luôn sẵn sàng để những người tốt hơn tôi đứng ra lãnh đạo lớp để đưa chúng ta đến thành thông.Tôi không ghen tị hay sợ vai trò của mình bị ảnh hưởng gì hết.

Đó là lý do tại sao tôi muốn hỏi tất cả mọi người ở đây một lần nữa.

Nếu có ai muốn tham gia kỳ thi đặc biệt này với tư cách là người chỉ huy và có đủ tự tin để dẫn dắt lớp đến chiến thắng, hãy giơ tay lên.

Nếu có ai đó phù hợp hơn tôi, tôi sẵn sàng từ bỏ vị trí chỉ huy của mình."

Rõ ràng là có một người cụ thể đang chỉ tay vào tôi.

Cũng có một số người nhìn theo hướng đó.

Tất nhiên là tôi không hề lay động.

Đây là quá trình Horikita trưởng thành với tư cách là một người lãnh đạo và tôi không có ý định tiếp quản vị trí của cô ấy.

Và Horikita ngay từ đầu đã biết rõ hơn ai hết rằng tôi sẽ không ham hố mấy cái chuyện này

Đó là lý do tại sao cô ấy chỉ tìm kiếm một người trong lớp đừng lên phủ định lại Maezono bằng cách sử dụng những câu nói khái quát hơn.

Trừ khi tôi tự nguyện giơ tay, nếu không cô ấy sẽ không vai trò chỉ huy bài kiểm tra đặc biệt này cho tôi.

"Đúng vậy, như Horikita-san đã nói, những người không chủ động ứng cử vào vị trí đó thì không thể trở thành chỉ huy được."

Trước những lời lẽ đúng đắn, Maezono đã rút lại tuyên bố của mình.

Tình hình đã ổn định.

Một lần nữa, tuyên bố của Maezono là cần thiết và không đáng trách.

Điều quan trọng là phải tạm dừng khi các học sinh vẫn còn đang nghĩ rằng Horikita nên là người chỉ huy.

Liệu việc Horikita dẫn đầu lớp ở giai đoạn này có phải là điều tốt hay không?

Cái đó không quan trọng bởi vì chỉ cần mọi người tin là có thì có nghĩa là có, miễn họ cảm thấy cô ấy xứng đáng thì không ai có thể xô đổ được cô ấy.

Sau đó, khi sự nghi ngờ hoàn toàn biến mất, đó cũng là lúc Horikita trở thành một thủ lĩnh được cả lớp công nhận.

"Cuối cùng, chúng ta có thể chuyển sang giai đoạn tiếp theo.

Hãy quay lại chủ đề của kỳ thi đặc biệt này.

Dù sao thì chúng ta hãy tiếp tục tiến về phía trước trong khi ăn...

Tôi thấy tay mọi người đã dừng lại."

Nhiều học sinh căng thẳng đến mức không tiếp tục ăn trưa.

Một số chỉ tỉnh táo lại sau khi nghe những lời của Yousuke và bắt đầu hoảng sợ.

Sau đó, tập trung vào Horikita và Yousuke, họ tổ chức lại để giải thích nội dung và quy tắc của kỳ thi đặc biệt.

Horikita ăn trong khi Yousuke nói, và Yousuke ăn trong khi Horikita nói.

Đến nửa sau của giờ nghỉ trưa.

Bao gồm cả nội dung mà Chabashira-sensei đã đã nói nhưng nhiều người chưa hiểu, sự hiểu biết của tất cả học sinh về kỳ thi đặc biệt đã trở nên sâu sắc hơn một cách đáng kể.

Ngay khi mọi người bắt đầu trao đổi ý kiến, Sudou đang trầm ngâm, bỗng lên tiếng.

"Tí nữa thì quên, Kouenji giải quyết thế nào đây.

Chúng ta có cần phải cố tiếp tục tuân thủ giao kèo đó với hắn không ?"

Có thể nói nó giống như là một món bảo hiểm để lấy sự riêng tư cho bản thân vậy.

Kouenji đã về nhất trong Kỳ thi Đảo hoang.

Từ là từ giờ cho đến khi tốt nghiệp cậu ta có thể tự do làm bất cứ thứ gì mình thích.

Điều này có nghĩa là Kouenji phải được bảo vệ vô điều kiện.

Với kỳ thi đặc biệt này, Kouenji vẫn có thể cao hứng mà bỏ thi luôn không chừng.

Đó là một hiệp ước được đặt ra gần kỳ thi đảo hoang và mọi người trong lớp đều biết về nó.

Cùng với lời giải thích của Horikita sau bài kiểm tra, giờ đây nó đã trở thành một sự thật được nhiều người biết đến.

"Linh thật, vừa rồi cậu ấy còn lịch sự gửi tin nhắn luôn.

Nội dung là 'Không nói nhiều, đây không có hứng.

Cứ theo giao kèo cũ mà làm'.

Tất cả chỉ vậy thôi"

Nói rồi Horikita đưa màn hình điện thoại ra trước mặt mọi người.

"Đây không phải là điều tồi tệ nhất sao!

Thế này thì chúng ta chỉ có thể bảo vệ 4 người mà thôi!"

Nếu bên tấn công nhận ra rằng chúng tôi luôn bảo vệ Kouenji, thì họ chắc chắn sẽ tránh chỉ định cậu ấy.

Nhưng ngay cả khi đối thủ cố tình tránh thì không có gì đảm bảo rằng cậu ta sẽ không bị tấn công, vậy nên dù không muốn nhưng vẫn phải cố gắng bảo vệ lấy cục nợ này hết mức có thể.

"Đừng vội kết luận.

Tôi không nói rằng tôi phải bảo vệ cậu ấy trong suốt kỳ thi, nhưng tôi có kế hoạch rồi.

Tôi không thể đi vào chi tiết ngay bây giờ, nhưng đừng lo lắng."

Cô ấy không thể dễ dàng tiết lộ phần về chiến lược trong dịp này.

Thảo luận quá nhiều cũng sẽ tốn thời gian, và chỉ nghỉ trưa thôi thì chưa đủ.

Vì thời gian còn lại, Horikita dành thời gian để xác nhận lại những vấn đề cần thiết và đặt câu hỏi về chúng.

Ngoài ra, Horikita cho rằng điều quan trọng là phải xây dựng chiến lược từ góc độ ngăn chặn rò rỉ thông tin.

Bạn có thể đưa ra ý tưởng của mình bất cứ lúc nào, nhưng không được phép làm như vậy ở hành lang nơi có nhiều người di chuyển, bởi chỉ bằng một chiếc điện thoại di động là thông tin đã có thể được truyền đi ngay lập tức.

Phần 3:

Sau giờ học, Kei và tôi đến trung tâm thương mại Keyaki.

Hôm nay tôi không có ý định ghé qua, nhưng mà cô ấy khóc lóc ăn vạ các kiểu nên đành phải đi.

Tuy nhiên, Kei-người mời tôi đi chơi, lại có vẻ mặt u ám, không có nụ cười thường ngày.

"Sao cậu cứ mang khuôn mặt u ám đó mãi thế?"

"Ah mou... mình..."

Như muốn nói điều gì đó, cô ấy do dự một lúc rồi quay sang nhìn tôi.

"Nè...

Kiyotaka.

Lỡ như, chỉ là lỡ như thôi nhé...

Nếu mình liên tục bị chọn làm mục tiêu...Cậu hiểu mà, ngốc như mình thì kiểu gì cũng sẽ bị cho vào danh sách loại thôi, đến lúc đó...

Cậu sẽ bảo vệ mình chứ?"

Không giấu được vẻ lo lắng, Kei rụt rè hỏi.

"Cậu không phải là người duy nhất lo lắng đâu.

Hầu như mọi người trong lớp đều có chút bất an.

Thậm chí đến cả chỉ huy là Horikita cũng không thể bình tĩnh hoàn toàn được."

"Sẽ thật tuyệt nếu Kiyotaka là chỉ huy...

Như vậy thì Kiyotaka tha hồ bảo vệ mình ..."

Nói thật tôi không thích nghe những lời đó chút nào nhưng nếu nói ra điều đó làm cho cô nàng hết lo lắng hơn thì cũng đành vậy

"Horikita sẽ bảo vệ các bạn cùng lớp.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy thì không có gì đảm bảo cho tất cả mọi người đều. nếu trường hợp tệ nhất xảy ra thì cũng nên tính đến việc chọn ai giữ ai.

Ví dụ như Kei chẳng hạn. cậu rất có tiếng nói trong đám con gái, đó là là một điểm cộng giúp cho cậu có thể tránh khỏi việc bị chọn.

Ngoài ra, Horikita hiểu rằng cậu là bạn gái mình và cô ấy cần mình cho những dự định tương lai vậy nên sẽ không dại gì mà có hành động khiến mình phật lòng."

Đây không phải là cố ý gây hiểu lầm, tôi chỉ ngẫu nhiên phân tích quan điểm của Horikita.

Dù sao thì nếu cô ấy đã giúp đỡ bạn gái tôi như vậy rồi mà sau này tôi không có hành động trả ơn thì cũng kỳ lạ

Tuy nhiên, nó chỉ đúng nếu như những người còn lại trong danh sách có mức độ ưu tiên thấp hơn Kei.

Mặc dù Kei là bạn gái của tôi nhưng nếu phải chọn 1 giữa Kei và Yousuke.

Tôi cũng không thể đưa lý do gì để phản bác lại lựa chọn của Horikita cả.

"Chà...Biết đâu vì mình là bạn gái của Kiyotaka.

Horikita-san sẽ không dễ dàng chọn mình để ban án tử cũng nên."

"Khó nói lắm nhưng mà cũng không phải là không thể.

Trong một lớp gần 40 người, mỗi vòng chỉ có thể bảo vệ được 5 người.

Từ góc độ này, sự xuất hiện của những người bị loại không phải là hiếm.

Sau 20 vòng, chắc chắn sẽ có một số lượng nhất định người bị loại trong mỗi lớp.

Giả sử có 10 người bị loại, thì tất nhiên Kei-một người có tiếng nói trong đám con gái chắc chắn sẽ rất dễ bị phản đối nếu được chọn.

Đúng không?"

"...Thì cũng có khác gì nhau đâu."

Một số lượng lớn người sẽ bị loại, ngay cả một lớp có nhiều học sinh đứng đầu như lớp A cũng không ngoại lệ.

Những vấn đề trong việc quyết định ai sẽ là người ra đi rồi sẽ đẩy cả lớp đến vực thẳm

Suy cho cùng cho có bao nhiêu người năm trong danh sách bị loại thì cũng chỉ có một người ra đi.

Có thể làm cho Kei cảm thấy an tâm, cái thứ công tác tư tưởng này cũng không phải là vô ích.

Chỉ cần Kei hiểu rằng giá trị của bản thân không thấp thì gánh nặng tâm lý của cô có thể được giảm bớt.

Thật ra thì việc cô ấy là bạn gái tôi vốn cũng đã là một kim bài miễn tử vô hình rồi

Tuy nhiên, điều đó cũng có thể chính là con dao sắc bén nhất dùng để kề cổ tôi bất cứ lúc nào

Nếu có ai đó muốn đe doạ tôi, cách dễ dàng nhất là đặt Kei vào nguy hiểm

Tóm lại, kỳ thi đặc biệt này theo một cách nào đó cũng là để ngầm khẳng định lại giá trị của mỗi học sinh.

Việc một người có quan trọng hay không đối với lớp sẽ được xem xét kỹ lưỡng từ mọi mặt.

Phần 4:

Trên đường trở về từ Trung tâm mua sắm Keiyaki, tôi nhìn thấy Morishita đang nằm gục trên ghế.

"Tư thế gì phản cảm vậy......"

Kei đi bên cạnh tôi, ngạc nhiên nhìn Morishita với vẻ mặt hơi ghê tởm.

Đó cũng không phải dưới ánh nắng ấm áp và cái thế nằm của cô ấy trên ghế thật sự khiến cho người đi qua cảm thấy khó chịu.

Dù tuyết đã tan nhưng giữa tháng Giêng vẫn là giữa mùa đông.

"Cô ấy chết rồi sao?"

Tôi tự nghĩ điều đó không có khả năng xảy ra lắm, nhưng đó là Morishita, nên điều gì cũng có thể xảy ra.

"Làm gì có chuyện đó chứ."

Kei-người đứng cạnh tôi, phủ nhận khả năng đó.

"Chính xác.

Tôi chưa chết,"

Morishita, người đã ngồi dậy được một lúc, nhìn chúng tôi với vẻ buồn ngủ.

Có lẽ cô ấy gần như đã ngủ quên.

Việc cô ấy có thể ngủ được trong một ngày lạnh giá như thế này không biết là tốt hay xấu nữa

"Cô đang làm gì ở một nơi như thế này?"

"Tò mò sao?"

"Sẽ là nói dối nếu tôi nói tôi không tò mò, nhưng───"

"Vậy hãy để tôi giải thích.

Thực ra thì tôi đang đợi Ayanokouji Kiyotaka."

Kei đang định tỏ ra hơi lo lắng thì Morishita đã cắt lời và nói lý do tại sao cô ấy lại ở đây.

Đúng như dự đoán, cô ấy vẫn không thèm dùng kính ngữ mà cứ gọi thẳng cả họ tên người khác.

"Ơ, hai người quen nhau à?"

Đương nhiên, Kei-người đang không hiểu gì, rất ngạc nhiên.

"Quen à...

Không thể nói là vậy được.

Mình chỉ nói chuyện với cô ấy một lần thôi."

"Hể...

Ayanokouji-kun, em quen hơi bị nhiều bạn nữ từ các lớp khác đấy."

Giống như một giáo viên đang giảng bài cho học sinh, Kei ngước lên nhìn tôi với đôi tay khoanh lại.

"Là cô ta chủ động đến bắt chuyện với mình đó chứ."

"Điều quan trọng không phải là ai chủ động.

Vấn đề là cậu quá hút gái một cách bất thường và cậu là hoa đã có chủ rồi."

Đó là một ý kiến khá phiến diện

Nhưng tôi cũng hiểu rằng Kei cố tình ngụ ý không muốn tôi nói chuyện với đối phương lúc này.

"Cô nói mình đợi tôi nãy giờ nhỉ, nhưng mà nếu như hôm nay tôi không vô tình đi qua đây thì sao?"

Trong hoàn cảnh đó, việc chúng tôi không phát hiện ra Morishita là điều bình thường và chỉ tình cờ mà chúng tôi nói chuyện với cô ấy.

"Đừng lo lắng.

Tôi chỉ chợp mắt một chút thôi, nhưng mắt tôi vẫn mở.

Nếu cậu đi ngang qua tôi sẽ chú ý."

Vì cô ấy không ngủ nên tôi không hiểu tại sao cô ấy lại ở tư thế đó.

Tôi cảm thấy như mình đang thua cuộc nếu nghiêm túc suy nghĩ về ý nghĩa hành vi của Morishita.

"Tại sao cô lại đợi tôi?"

"Đoán xem?"

Tôi không thể tin được mình đang bị đáp trả lại bằng một câu hỏi tu từ.

"Tôi không thể biết được."

"Nếu đã vậy thì sao không thỉ để cô gái đi kế bên cậu trả lời nó giúp nhỉ?."

"Ơ, tôi à?"

Không nghĩ rằng mình sẽ bị kéo vào, Kei ngạc nhiên chỉ vào mình.

"Thật ra tôi cũng khá tò mò về cô đấy."

"Tôi hả?

Chắc ý cô muốn hỏi sao tôi lại có vẻ đẹp nghiên nước nghiêng thành vậy hả"

"Tôi thấy cô cũng không đẹp đến mức đó đâu.

Chỉ là khi điều tra về Ayanokouji Kiyotaka, tôi đã phát hiện ra một điều kỳ lạ."

Morishita nhẹ nhàng đứng dậy và ngái ngủ bước về phía Kei.

"Có chuyện gì vậy?

Cô muốn gì?"

Morishita mang lại cho tôi một cảm giác độc đáo khác với Hiyori.

Nó không bình tĩnh hay hài hòa, nó chỉ đơn giản là kỳ lạ.

Kei dường như cũng cảm nhận được sự kỳ lạ của Morishita trong vài giây ngắn ngủi đó và hơi sửng sốt.

" Karuizawa Kei.

Trước đây cô có hẹn hò với Hirata Yousuke phải không?"

Vẫn tiếp tục gọi đầy đủ họ và tên của Kei và Yousuke

"Đúng thì sao?"

"Tại sao cô lại hẹn hò với Hirata Yousuke?

Không, phải nói là tại sao Hirata Yousuke lại để mắt đến người như cô nhỉ?"

Như thể là một thám tử đang truy lùng thủ phạm từng bước một, Morishita bắt đầu đi vòng quanh Kei.

"Này này, cô đang có hành động biến thái gì vậy?"

"Tôi đã tự mình nghiên cứu về Hirata Yousuke và có thể đưa ra kết luận cậu ấy là một trong những chàng trai nổi tiếng nhất và toàn diện toàn trường.

Học cũng giỏi lại là thành viên câu lạc bộ bóng đá, đẹp trai và đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, tốt bụng, ân cần.

Nói chung là mẫu bạn trai hoàn hảo mà mọi người ao ước.

Thứ tôi thắc mắc duy nhất là sao người như vậy lại được xếp vào lớp D từ đầu."

Dù cách diễn đạt có phần đáng lo ngại nhưng đánh giá của Yousuke vẫn chính xác và phù hợp.

Có thể nói Yousuke là một học sinh cực kỳ hoàn hảo trên lý thuyết.

Yousuke có nội tâm yếu đuối và thường cố gắng quá sức, nhưng đó không phải là điều chúng ta đang nói đến bây giờ nên có thể bỏ qua.

"Và đều tôi không hiểu tại sao một người hoàn hảo như vậy lại đi yêu một người tính cách ngang bướng, nói năng vô lễ, đầu óc đơn giản như cô đó.

Tóm lại nhìn cô rất là Charanporan"

Ps: Từ mà Morishita nói là từ charanporan (ちゃらんぽらん) đó có thể là là thiếu chú ý thiếu sự đầu tư, thiếu nghiêm túc nên có thể dịch là lông bông hay qua loa

"......

Cô nói Charanporan ở đây là có ý gì hả?"

"Đây là lần đầu tiên ...... mình nghe về từ đó đấy."

Tôi xạo đó

Về cơ bản đây là một từ có sức sát thương khá là chí mạng.

Nếu tôi nói cho Kei biết ý nghĩa của nó thì sẽ tạo ra vấn đề mới phải không?

Morishita nhẹ nhàng vuốt ve đôi má có phần bối rối của Kei bằng ngón trỏ rồi sau đó năng cằm của cô ấy lên.

"Đừng chạm vào tôi, con biến thái này."

"Dạo gần đây chắc bị nhà trường nhắc nhở nhiều quá nên bớt dặm phấn lại rồi ha.

Theo kinh nghiệm của tôi thì cô đã trang điểm khá nhiều trong một thời gian dài, có khi là trước cả lúc vào trường này."

"Thì sao, phụ nữ có quyền được làm đẹp mà?"

"Không hiểu sao tôi lại ngửi được mùi của một kẻ hạ đẳng phát ra từ cô, có lẽ đó là lý do cô từng trang điểm đậm để mọi người không nhận ra điều đó.

Tôi không nghĩ một người hoàn hảo trắng không tì vết như Hirata Yousuke lại bị vũng bùn lầy như cô làm cho mê mệt đó?"

"Đó là bởi vì... bởi vì tôi xinh đẹp!

Dù sao có chàng trai nào không thích gái đẹp chứ"

Kei không nói gì về việc cô ấy đã nhờ Yousuke giúp đỡ để che đậy quá khứ bị bắt nạt của mình, mà thay vào đó lại đưa ra lý do cụt ngũn như một cách trốn tránh

"Theo điều tra của tôi thì trai ngoan như Hirata Yousuke sẽ không chọn yêu một người vì vẻ bề ngoài đơn giản như vậy được.

Chẳng phải tôi đã nói lúc nãy về lý do cô trang điểm đậm rồi à.

Ngoài mặt thì cô hất hàm với cả thiên hạ nhưng mà bên trong thì chắc chỉ một chiếc lá rơi thôi cũng khiến cô run sợ rồi.

Người như vậy nếu không bú được cái danh bạn gái ai đó mà còn cố tình thể hiện mình ngang bướng thì chắc sẽ bị đám con gái đánh cho đừng nói là được lên làm chị đại."

"Cô nói vậy là có ý gì ......"

Như thể bị lý lẽ của Morishita xuyên thủng, Kei rùng mình.

Nếu cuộc trò chuyện giữa hai người cứ tiếp tục như thế này thì mọi chuyện sẽ không thể tốt hơn được nữa phải không?

"Tôi không nghĩ tình yêu có thể giải thích bằng mấy cái lý thuyết xáo rỗng đó.

Việc tôi yêu một người không xứng đôi vừa lứa với mình là sai à?"

Khi tôi đến gần Kei trong tư thế bảo vệ, cô ấy hơi ngạc nhiên nhưng lại nheo mắt vui vẻ sau khi nghe những gì tôi nói.

"Tôi hiểu rồi.

Tôi không có kinh nghiệm gì về tình yêu, nên tôi không thể phủ nhận quan điểm rằng tình yêu không thể giải thích bằng mấy thứ mình vừa nói"

Nếu tình yêu có thể đạt được chỉ bằng những tính toán đơn giản thì tôi đã không tốn nhiều thời gian với Kei đến vậy.

"Tôi xin lỗi vì tất cả những điều thô lỗ tôi đã nói, Karuizawa Kei."

Quay lại khuôn mặt của Kei, Morishita cúi đầu thật sâu......, rồi giữ nguyên tư thế đó một lúc.

"Không, cô không cần phải xin lỗi...Dù sao thì tôi không để bụng mấy chuyện đó đâu"

"Dù sao lời xin lỗi cũng đã được nói ra rồi nên coi như mọi thứ kết thuc tại đây được chứ?"

"À... không sao đâu.

Nhưng thật sự tôi vẫn cần thời gian để có thể quên đi điều đó một lần nữa."

Tôi có thể hiểu được cảm giác đó, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm.

"Dù sao thì có vẻ cô ấy thật sự cần được nghỉ ngơi, liệu chúng ta có thể dừng lại tại đây được chứ?"

"Tôi hiểu rồi, có vẻ...

đó là điều tốt nhất lúc này"

Điều an toàn nhất nên làm ở đây là để Morishita rời đi ngay lập tức, nhưng tôi không liên lạc nhiều với cô ấy.

Tôi quyết định hỏi một câu hỏi khiến tôi hơi lo lắng.

"Đợi một chút.

Trong số các học sinh trong lớp Sakayanagi, cô thật sự rất đặc biệt.

Mọi người xung quanh cô có thường nói về cô như vậy không?"

Kei bên cạnh tôi làm vẻ mặt như thể cậu vẫn chưa để cô ấy đi à nhưng tôi không quan tâm và chờ đợi câu trả lời.

"Đúng là tôi thường được nói như vậy.

Thậm chí là còn bảo tôi là con tâm thần."

Cũng phải công nhận là những hành động của cô ấy cũng không giống người thường thật

"Nhưng điều đó thật kỳ lạ.

Tôi biết mình là ai và luôn nghĩ mình đặc biệt.

Đó là lý do tại sao tôi không thích khi mọi người nói với tôi rằng tôi có vấn đề".

"Tôi rất tiếc phải nói điều này nhưng tôi chưa bao giờ để ý là trong lớp Sakayanagi lại có một người như cô trong hai năm qua."

"Tôi hiểu rồi.

Cậu ngạc nhiên khi một học sinh mà cậu nghĩ là bình thường lại thực sự đặc biệt."

"Chính xác."

"Tôi sẽ không làm gì nếu tôi không hứng thú.

Khi Sakayanagi Arisu và Katsuragi Kohei tranh nhau việc lãnh đạo lớp, theo một cách nào đó họ đang có trách nhiệm bảo vệ lớp A, nên tôi không cần phải làm gì cả.

Họ đã quá giỏi rồi thì cần gì tôi phải động tay chân nữa.

Chỉ cần sống một cuộc sống yên bình là đủ để tốt nghiệp theo cách đó.

Đó là lý do tại sao việc bị coi là một kẻ tầm thường là điều bình thường"

Không giấu giếm điều gì, Morishita nói rõ lý do vì sao cô lại bị coi là như vậy.

Lời giải thích của cô ấy rất thuyết phục.

Gần đây tôi đang nhận được rất nhiều sự chú ý và những học sinh như Morishita cũng không ngoại lệ.

Đáng lẽ tôi phải là một học sinh vô tư và khiêm tốn, vậy mà giờ tôi lại bị theo dõi cả ngày lẫn đêm giống như Horikita.

Tất nhiên, tôi đã cố tình làm điều này.

Nếu tôi được xếp vào lớp A như Morishita khi mới vào trường, và nếu tôi không gặp Sakayanagi thì tình hình bây giờ có lẽ đã rất khác phải không?

Ngay cả khi tôi không làm gì cả, tôi vẫn có thể đảm bảo vị trí của mình trong Lớp A chỉ bằng cách làm theo chỉ dẫn.

Không có gì dễ dàng hơn thế.

Trong trường hợp đó, tôi sẽ có thể sống cuộc sống của mình như một học sinh bình thường.

Con đường tốt nghiệp dễ dàng mà không bị ai nghi ngờ hay dòm ngó.

Morishita đã đi được nửa đường như vậy.

"Thật vui được gặp hai người ngày hôm nay.

Cảm ơn đã trả lời câu hỏi của tôi."

"Không, không có gì."

Vì lý do nào đó Kei hầu như mất hết sức sống.

"Hầu hết học sinh vào trường này đều mong muốn tốt nghiệp lớp A.

Tất nhiên, tôi là một trong số họ.

Vì lẽ đó, tôi nảy sinh cảm giác khủng hoảng và quyết định nói chuyện cho các học sinh khác nhau.

Ayanokouji Kiyotaka là người đang được tôi vô cùng quan tâm".

Với sự có mặt của Kei, Morishita một lần nữa trả lời lý do tại sao cô ấy lại tiếp cận chúng tôi.

"Có thể sau này tôi sẽ có cơ hội gặp lại 2 người.

Hy vọng được 2 người giúp đỡ.

Ayanokouji Kiyotaka và Karuizawa Kei".

Sau một cái cúi đầu sâu nữa, Morishita bắt đầu bước đi... nhưng ngay lập tức dừng lại.

Rồi cô ấy quay lại.

"Hai người định về ký túc xá phải không?"

"Chà, chắc là vậy ......?"

"Tôi cũng định sẽ về ký túc xá.

Sao chúng ta không đi cùng nhau?

Chúng ta có thể nói chuyện một lát."

"Eh, eh ......?

Không phải chúng ta vừa mới nói chuyện xong sao?

Cô thực sự không biết đọc bầu không khí nhỉ......"

"Đây là một cơ hội hiếm có, vậy nên đừng ngần ngại kể cho tôi nghe câu chuyện của mọi người nhé."

"Không, không, không, tôi thực sự không có hứng thú...!"

"Nếu đã vậy thì....

Tại sao chúng ta không trao đổi thông tin liên lạc trước nhỉ?

Và cả cậu nữa, Ayanokouji Kiyotaka"

"Ai mà lại thèm trao đổi thông tin liên lạc với cô chứ, phải không Kiyotaka?"

"Trả mình cái điện thoại cậu mới thó lúc nãy."

"Hể!"

"Càng có nhiều bạn bè thì càng tốt mà, chẳng phải cậu hay nói vậy sao."

"Đó là một ý tưởng tuyệt vời.

Tôi hoàn toàn đồng ý."

"Ah mou...Dù mình vẫn còn cay cô ta lắm nhưng mà nếu Kiyotaka đã muốn thì mình cũng đành làm theo vậy."

Cùng với đó, chúng tôi (Kei miễn cưỡng) trao đổi thông tin liên lạc.

Các ứng dụng trò chuyện rất tiện lợi về mọi mặt nên việc thêm bạn bè cũng không có hại gì.

Điều duy nhất khiến tôi bận tâm là Morishita chỉ có một vài người bạn trong ứng dụng trò chuyện của cô ấy.

Cho đến nay, cô ấy thực sự có một cuộc sống bình lặng và không có bạn bè.

Mặc dù tôi đoán phần lớn điều đó là do tính cách kỳ lạ của cô ấy.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 3: "The Identity of the Messenger


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Sau giờ học vào ngày thứ 6, một ngày sau khi chúng tôi nhận được thông báo về kỳ thi đặc biệt.

Cả lớp đã không thảo luận về vấn đề này cùng nhau kể từ giờ nghỉ trưa ngày hôm qua nên không có hành động nào được thực hiện thêm để chuẩn bị bài kiểm tra.

Sau buổi học, tôi rất mong chờ những chiến lược và suy nghĩ của Horikita khi cô ấy đứng lên làm chỉ huy mặc dù chi tiết vẫn chưa rõ ràng và cô ấy không có dấu hiệu tiếp cận tôi.

Vẫn còn một tuần nữa là đến kỳ thi nên không cần phải hoảng sợ, vì vậy tôi hy vọng cô ấy có thể bình tĩnh và dành thời gian để suy nghĩ về điều đó.

"Ayanokouji-kun...... cậu có thể nói chuyện với mình được không?"

Tôi đang thu dọn đồ đạc một mình và chuẩn bị rời khỏi lớp thì Mii-chan bất ngờ bắt chuyện với tôi.

Cuối tuần này Kei đã đặt lịch đi chơi tối cùng bạn bè và đã rời khỏi lớp học từ lâu.

Kết quả là bây giờ tôi hoàn toàn tự do phân bổ thời gian của mình.

"Có chuyện gì sao?"

"Có một chút... trong lớp học nhân tiện, mình muốn nói chuyện ở nơi khác nếu có thể"

Mặc dù xung quanh không có học sinh nào chú ý đến phía chúng tôi trong phòng, Mii-chan vẫn cảm thấy hơi gượng ép.

Nhìn từ vẻ ngoài của cô ấy thì đây có vẻ là một điều gì đó khó nói.

"Được rồi, chúng ta có thể nói chuyện đó trên đường về nhà"

"Vậy thì tốt quá."

Tôi không có lý do gì để ở lại lớp nên lập tức xách cặp lên và bắt đầu di chuyển.

Sau giờ học, ở hành lang và lối vào có rất nhiều học sinh, đồng thời cũng có rất nhiều tiếng ồn ào.

"Vậy lý do tìm mình là gì?"

Tôi hỏi điều đó và Mii-chan nhìn xung quanh một chút rồi trả lời sau khi đã yên tâm.

"Trước đây có thời gian mình đã không đến lớp.

Mình rất xấu hổ khi bị nói ra điều đó, chuyện Hirata-kun ấy......

"

Đó là chuyện xảy ra sau kỳ thi đặc biệt được nhất trí và việc Kushida vạch trần tình cảm của Mii-chan vào cuối tháng 9.

"Chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó?"

"Trong khoảng thời gian đó mình không hề ra ngoài, có người liên tục mang đồ ăn đến tận cửa".

"Mình nhớ rồi.

Nó được giao hàng ngày phải không?"

Tôi nhớ lại Mii-chan hỏi có phải tôi là người mang nó đến cho cô ấy không.

"Mình đã nói với Ayanokouji-kun về điều đó và nhờ cậu cho ý kiến."

"Mình nhớ mà."

Đã lâu lắm rồi, và việc đột nhiên đề cập đến chủ đề này có nghĩa là--

"Cậu có biết ai gửi nó không?"

"Mình vẫn chưa biết.

Mình nghĩ bản thân có thể tìm hiểu bằng cách kiểm tra ...."

"Cậu đã làm thế nào vậy?"

Mii-chan gật đầu và chậm rãi nói.

Sau khi lấy hết can đảm để quay lại lớp học, Mii-chan đã rất lo lắng không biết người đã giúp đỡ mình là ai.

Tôi đã nghĩ rằng cô ấy đã từ bỏ việc tìm kiếm của mình từ lâu, nhưng có vẻ như mong muốn nói lời cảm ơn của Mii-chan mạnh mẽ hơn tôi mong đợi.

Có hai cách để tìm manh mối, một trong số đó là tờ giấy được đặt trong túi đựng thức ăn và chỉ ghi số phòng trên đó.

Nếu chữ viết dễ gây ấn tượng thì đó có thể là một manh mối quan trọng, nhưng lần này có vẻ không dễ dàng.

Mii-chan luôn mang theo tờ giấy để xem xét và có thể nói rằng đối phương đã cố tình sử dụng nét chữ lộn xộn để ngăn không cho người ta nhận ra nó.

"Xem ra, học sinh này không phải người bình thường."

"Đúng thế."

Vậy thì chỉ còn một phương pháp duy nhất.

Được biết, tất cả đồ ăn đều được mua từ cửa hàng tiện lợi.

Mii-chan cũng ghi lại mọi thứ cô nhận được.

Nói cách khác, bạn chỉ cần đưa tờ ghi chú cho nhân viên bán hàng ở cửa hàng tiện lợi và kiểm tra xem có ai khác đã mua thứ tương tự hay không.

Hỏi nhân viên bán hàng là cách phổ biến để tìm người.

Tất nhiên, thời gian càng trôi qua, trí nhớ của nhân viên càng mờ nhạt nên bạn nên hỏi trước khi quá muộn.

Không thể nào Mii-chan không hiểu được điều này, và có vẻ như cô ấy đã nhận được một câu trả lời bất ngờ.

"Thực ra sau khi trở lại lớp, mình đã lập tức đến gặp nhân viên cửa hàng và hỏi cô ấy chuyện đó."

Những gì cô nhận được từ người bán hàng không phải là một câu trả lời thỏa đáng.

Nhân viên bán hàng mà Mii-chan hỏi vừa mới được chuyển đến, nhân vật bí ẩn đã không ở đây khi cô nhận việc còn nhân viên cũ thì bị chuyển sang chi nhánh khác.

"Mình cũng đã hỏi những cô gái sống cùng tầng nhưng cũng không nhận được câu trả lời nên tạm thời đành phải từ bỏ việc điều tra".

Không có manh mối, học sinh bình thường không thể làm được gì nhiều.

"Cậu thực sự đã từ bỏ."

"Vâng....."

Một thời gian trôi qua như thế

Mii-chan vô tình biết được một thông tin.

Vài ngày trước, khi Mii-chan đến cửa hàng tiện lợi để mua một thứ gì đó, cô đã bị một nhân viên bắt chuyện.

Người nhân viên này tình cờ gặp được người nhân viên đã chuyển đi và hỏi chuyện với Mii-chan.

Đối phương thường sẽ không nhớ mấy chuyện vặt vãnh đó, nhưng có lẽ vì nó xảy ra ngay trước đợt chuyển công tác của người đó nên phần nào cũng lưu lại ký ức sâu hơn.

Sau đó người nhân viên đã sẵn sàng kể cho Mii-chan cái tên mà cô đã nghe được.

Tuy nhiên--

"Mình không có chuẩn bị trước mà lại đột nhiên nghe được chuyện này.

Mình chỉ đành mượn cớ là có việc phải đi rồi chạy lẹ khỏi đó......"

"Bỏ chạy sao?"

"Ừ, mình đã bỏ chạy. ......"

Tại sao cô ấy lại chọn bỏ chạy trong tình huống đó là điều mà chỉ bản thân Mii-chan mới biết.

"Nhân tiện, đó là khi nào vậy?"

"Ừm, xem nào......"

Mii-chan có vẻ mặt khó hiểu ngụ ý rằng chuyện đó không phải là một hay hai ngày đâu.

"Hôm nay là ngày thứ sáu ....."

"Dù sao cũng đã khá lâu rồi."

"Vậy là đã được một thời gian dài ......"

Mii-chan ngượng ngùng đỏ mặt, không, tôi đoán là cô ấy xấu hổ vì bản thân kém cỏi.

"Mình cũng luôn tự nhủ rằng đã đến lúc phải vượt qua nó, nhưng mình luôn cảm thấy lo lắng ......

Chỉ cần mình ngồi lại nghe người đó nói thì mọi thứ sẽ có thể được giải quyết ngay lập tức.

Nhưng mà nếu người đó đã không để lại tên hay cách liên lạc, điều đó có nghĩa là người đó chắc chắn không muốn mình biết phải không?"

Trong khoảng thời gian không biết đối phương là ai, cảm giác muốn nói lời cảm ơn của Mii-chan vẫn luôn còn đó

Nhưng vì cô nàng còn không biết đó là ai thì bản thân cũng chẳng thể làm gì được nên đã nghĩ đến việc chấp nhận như vậy.

Thời gian trôi qua, cô ấy ngày càng tiến gần hơn đến ý tưởng đó.

"Mình thật là...."

Dù không biết đó là ai nhưng rõ ràng người đó đang giúp đỡ cô ấy từ trong bóng tối.

Vì đối phương không cho biết tên nên không khó để tưởng tượng rằng có lý do cho việc đó.

"Cậu nghĩ lý do người đó giúp cậu là gì?"

"Mình cũng chịu."

Nếu không đều tra được từ kết quả thì hãy bắt đầu thu hẹp suy luận từ nguyên nhân

"Trước hết, mình chắc chắn người đó phải học cùng lớp...

Mình không có nhiều bạn và mình cũng không cảm thấy ai trong số họ là người đó...."

Có vẻ như Mii-chan nghĩ đó là người quen cô ấy.

Điều đó cũng đúng.

Mọi người thường không nghĩ rằng một người mà họ không có nhiều tương tác sẽ gửi lời chia buồn đến họ.

"Đó chỉ là một trong những lý do thôi, phải không?"

"Cậu có thể nói rõ hơn được không?."

Mặc dù lời đã ở trên môi nhưng tôi vẫn không nói ra vì cân nhắc đến gánh nặng mà nó có thể gây ra cho tinh thần và cơ thể của Mii-chan, nhưng Mii-chan đã yêu cầu tôi một cách rất khẩn tiết.

"Làm ơn...."

Mii-chan hỏi lại một lần nữa với giọng hơi nặng nề và tôi quyết định sẽ nói

"Mình xin lỗi phải bác bỏ giả thuyết của cậu, nhưng người đó không nhất thiết phải học cùng lớp.

Cho dù không thể tìm ra lý do tại sao Mii-chan không đến trường, thì cũng không khó lắm đâu."

"Đúng vậy...... nhưng mình không tiếp xúc nhiều với học sinh lớp khác"

"Không sao đâu, 2 người không cần phải quen biết nhau, cũng không cần phải là một cô gái."

"Ơ, hả?"

Câu "Mình không thân với bọn con trai" được viết trên mặt Mii-chan.

"Nói một cách đơn giản thì có thể có một chàng trai có tình cảm với cậu chăng?

Đối phương lo lắng khi biết cậu không đi học nên đã tìm cách để an ủi."

"Eh?"

Mii-chan trông như sắp ngã xuống, cô nàng không muốn thu hút sự chú ý về mình nhưng điều này sẽ đi ngược lại mong muốn của cô ấy

Sau khi nhận ra điều này, Mii-chan lập tức điều chỉnh nhịp thở, vai cô ấy vẫn run rẩy.

"Đó chỉ là một trong những nguyên nhân khả dĩ thôi, không cần phải hoảng sợ."

"Đúng đúng...Chác không phải đâu ha!"

Cô ấy không thể bình tĩnh chút nào.

Tôi chắc là có hơi quá đáng khi nói ra điều này không?

"Có vẻ chúng ta hơi lạc đề rồi, nên mình nghĩ tốt hơn nên đi thẳng vào vấn đề."

Mặc dù tôi đã đoán được lý do nhưng tốt hơn hết là nên nghe câu trả lời từ miệng Mii-chan.

"Nói điều này có thể hơi muộn, nhưng mình vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì.

Mình có nên tiếp tục truy tìm danh tính của người đó không, có nên nói lời cảm ơn không?"

"Nếu muốn dừng lại, thì không ai trách cậu cả."

Với vẻ mặt có phần thiếu tự tin, Mii-chan nhẹ nhàng gật đầu.

"Nếu là Ayanokouji-kun thì cậu sẽ làm gì?"

"Nếu đó là mình à?"

Sau một chút do dự, tốt hơn hết tôi nên trả lời thành thật.

"Mình không biết có thể giúp cậu tham khảo được gì không, nhưng mình sẽ ưu tiên tìm ra danh tính của người đó trước.

Sau đó, mình sẽ cân nhắc xem có nên liên lạc hay không."

"Nếu mình có thể biết đó là ai, mình có nên giữ trong lòng mà không cảm ơn đối phương không?"

"Đó chỉ là ý kiến của mình.

Không nhất thiết ai cũng sẽ làm như vậy cả.

Có điều với người mà mình không quen biết thì chắc chắn mình cũng sẽ có chút do dư.

Dù sao thì nếu đã giấu tên thì chắc chắn đối phương không muốn chúng ta tò mò về họ."

"Cậu nói cũng đúng."

Âm thầm ủng hộ người mình thích cũng là một loại tình yêu

Nếu bạn biết rằng người khác đã phát hiện ra bạn từ một cửa hàng tiện lợi, bạn sẽ vô cùng bối rối cho dù có phải là liên quan đến tình yêu hay không.

"Nếu đối phương biết chuyện mà giữ im lặng thì tình thế cũng sẽ rắc rối."

"......

Đúng thế"

"Tất nhiên đó là một câu chuyện khác, Mii-chan có thể giữ im lặng sau khi biết danh tính của người đó hay không?

Nhưng theo quan sát của mình thì có vẻ cậu không phù hợp để đi theo hướng này"

"Thật vậy, mình...

"

Mii-chan có lẽ sẽ không giấu được vẻ mặt khi biết chuyện.

"Dừng lại ở đây cũng không phải là điều xấu"

"......

Nhưng mà"

Tuy nhiên, Mii-chan vẫn cảm thấy có lỗi với người đã giúp đỡ mình.

Lần này, nó như đánh thức lại cảm giác biết ơn đã phai nhạt.

Nếu cô ấy chọn không lắng nghe sự thật ở đây, sẽ phải rất lâu nữa cô mới vượt qua được.

"Một khi chọn mở chiếc hộp có câu trả lời, cậu không thể đóng nó lại được nữa."

Xem xét tính cách của Mii-chan, không có gì đáng ngạc nhiên khi cô ấy chọn bỏ chạy.

Về mặt tích cực, thật tốt khi Mii-chan không biết sự thật.

Biết được thân phận ân nhân của mình tất nhiên sẽ dẫn đến thay đổi khó đoán

"Mình-"

Mii-chan do dự một lúc lâu, mất khá nhiều thời gian để từ từ tìm ra câu trả lời.

"Mình... mình vẫn... muốn biết......"

"Cậu sẽ không hối hận chứ?"

"—Không hề."

Có vẻ như cô ấy đã tỉnh táo lại nên tôi không cần phải nói thêm gì nữa.

Dù trả lời như vậy nhưng Mii-chan vẫn chỉ nhìn tôi mà không cử động.

"......"

"......"

Bầu không khí có chút tế nhị nhưng tôi hiểu Mii-chan muốn nói gì.

"Bây giờ chúng ta cùng đi đến cửa hàng tiện lợi nhé?"

"Điều đó có ổn không?"

"Nếu đó là điều cần thiết để khiến cậu dũng cảm, mình sẽ sẵn lòng giúp đỡ."

"Được rồi!

Cảm ơn cậu nhiều lắm!"

Mii-chan gật đầu với toàn bộ sức lực mà cô ấy có thể tập trung hôm nay và đi về phía cửa hàng tiện lợi.

Phần 1:

Mii-chan và tôi nhanh chóng đến trước cửa hàng tiện lợi.

Khi tôi vừa định bước vào cửa hàng thì Mii-chan kéo tay áo tôi.

"Cậu có thể đợi một chút được không?...

Hình như còn có những học sinh khác nữa."

"Cậu muốn không còn ai nữa thì mới vào, phải không?"

"Mình nghĩ điều đó rất khó xảy ra nhưng có lẽ người đã giúp đỡ mình sẽ ở đó".

"Ra vậy."

Một tuyên bố phù hợp với phong cách tỉ mỉ của Mii-chan.

Bây giờ tôi đành phải nghe lời cô ấy.

Có rất nhiều học sinh đến cửa hàng tiện lợi vào cuối tuần, nhưng về cơ bản họ chỉ ở lại trong thời gian ngắn.

Sau khi chờ đợi một lúc, tôi lập tức nhận ra rằng trong cửa hàng không có khách hàng nào.

"Đi chứ?"

"Ừm."

Nếu không nhanh chân, nhóm khách hàng tiếp theo sẽ sớm đến.

Chúng tôi bước vào cửa hàng một cách nhanh chóng.

"Chào mừng ......

Huh"

Nhân viên cửa hàng là một phụ nữ khoảng ngoài 20 tuổi mà dạo gần đây tôi hay gặp.

Cô ấy dừng lại một lúc khi nhìn thấy khuôn mặt của Mii-chan, và ngay lập tức sắp xếp lại lời nói của mình.

"Chào mừng quý khách."

"Chào buổi chiều.

Chuyện đó...hôm đó em tự nhiên đã bỏ chạy, thật xin lỗi!"

Đầu Mii-chan cúi xuống và cô nhân viên bán hàng mỉm cười dịu dàng.

"Không sao đâu, tôi không bận tâm chút nào.

Em sợ phải biết sự thật đúng không?"

Mii-chan gật đầu liên tục khi những suy nghĩ sâu thẳm bên trong cô nàng đang được nói ra.

"Hai em trông cũng đẹp đôi lắm đó?"

"Eh?"

Mii-chan nhìn lên với vẻ mặt trống rỗng.

"Thì bạn trai em đó, nhìn thôi là biết đào hoa rồi.

Nhớ giữ kỹ nha."

"Hể, bạn trai?"

" Ayanokouji-kun, phải không?"

"Sao lại biết tên em?"

"Chà, khi thanh toán ở cửa hàng tiện lợi, phải sử dụng thẻ học sinh của mình đúng không?

Đó là lý do tại sao tôi phải ghi nhớ được tên của khá nhiều học sinh."

Đúng là khi thanh toán bạn cần có thẻ học sinh có tên và ảnh của bạn trên đó.

Không có gì ngạc nhiên khi nhân viên sẽ nhớ tên mình nếu mua nhiều thứ.

"Khoan đã ------Hình như cậu lần trước đến đây với cô gái khác mà?

Hôm kia cũng vậy rồi còn tay trong tay nữa......

Không lẽ cậu là...bắc phoi trong truyền thuyết!?"

"Rất vui vì chị đã nhận ra em nhưng mà có vẻ như chị đã để những suy nghĩ của mình đi hơi xa rồi.

Người lần trước mới là bạn gái em, còn đây chỉ là bạn em.

Xin nhắc lại, chỉ đơn giản là bạn."

Tôi trả lời và chỉ vào Mii-chan, người cũng gật đầu nặng nề.

"Cái quái gì thế, thì ra là như vậy.

Nhưng mà so với em gái tóc vàng kia thì em hợp với cậu ấy hơn......"

"Không có chuyện đó đâu!!!"

Mii-chan kịch liệt phủ nhận với giọng điệu chưa từng có.

Dù tôi không có chút tình cảm lãng mạn nào với cô ấy nhưng tại sao trong lòng tôi lại có chút hụt hẫng?

Chà, đối với Mii-chan-người thích Yousuke, đây là điều mà cô ấy chắc chắn không muốn bị hiểu lầm.

"Vậy, về người mà em hỏi lần trước..."

"À, phải nhỉ?

Em đến đây để biết về nó ha"

"......

Vâng.

Đó là lý do em đến đây."

"Chị hiểu rồi.

Vậy chị sẽ nói...."

Nhân viên bán hàng đã tiết lộ nhân vật mà Mii-chan đang tìm kiếm.

"Quản lý trước đó không nhớ tên của cậu ta đâu, nhưng vì cậu ta thật sự có phần hơi khác người nên chị ấy nhớ khá là rõ.

Cậu ta hình như tên là Kouenji......

Rokusuke-kun học cùng lớp với em.

Hàng hóa cậu ấy mua giống với những gì được gửi cho em "

"Hở......?"

Tên của người gửi đồ mà Mii-chan luôn muốn biết nhưng không tìm ra được.

Ngạc nhiên thay, đó lại là Kouenji

Tại sao Kouenji lại làm vậy?

Không còn nghi ngờ gì nữa, đến tôi ở bên cạnh cô ấy cũng rất ngạc nhiên.

Thật quá bất ngờ, bất ngờ đến mức cực điểm.

........

Nhưng nếu nghĩ kỹ, nó thực sự không thể được coi là một bất ngờ, phải không?

Mặc dù giữa Kouenji và Mii-chan không có quá nhiều điểm chung.

Nhưng tôi đã từng thấy một khía cạnh của Kouenji có thái độ ấm áp hơn với Mii-chan.

"Thật sao, có thật là Kouenji-kun không?"

Trước câu hỏi ngơ ngác của Mii-chan, cô nhân viên bán hàng gật đầu tỏ ý đúng vậy.

"Quản lý mô tả cậu ta có mái tóc vàng, vuốt kéo với xịt nước hoa nồng nặc.

Cậu ta có hành động rất kỳ lạ, luôn có thái độ trịch thượng, say sưa khi nhìn mình trong ly của cửa hàng tiện lợi và thường chải tóc bằng một chiếc gương nhỏ.

Ngoài ra còn có......

Nói chung cậu ta nhìn không khác gì người từ trên trời xuống...

Phải người đó tên Kouenji phải không?

Cứ mỗi lần thấy cậu ta là mọi người trong cửa hàng thi nhau tránh."

Kiểu này thì ngoài Kouenji ra không có người thứ 2

Hoặc ít nhất là tôi chưa thấy ai như vậy người cậu ta

Có thể trong tương lai chắc cũng sẽ có ai đó như vậy cũng nên

"Cái này thì...khó mà nhậm được rồi."

"Vâng.

Có vẻ như người mà mình tìm kiếm chính là Kouenji-kun"

"......

Ừm."

Mặc dù tôi không hoàn toàn hiểu được tình hình nhưng tôi chỉ có thể chấp nhận nó.

Chúng tôi cảm ơn cô nhân viên và rời khỏi cửa hàng tiện lợi.

Sau khi đi ra ngoài, Mii-chan trông có vẻ choáng váng.

"Đó là Kouenji-kun...... tại sao?"

"Ai biết được.

Người thường như chúng ta thì sao hiểu được người trời như cậu ấy chứ, nhiều khi đến cả lý do để làm điều đó của cậu ta cũng không có cũng nên"

"Mình nên làm gì ......?"

Cô ấy đang do dự nên đưa ra lời cảm ơn thế nào, hay vì người kia là Kouenji nên cô ấy có vẻ không biết phải làm gì.

"Nhưng nếu là Kouenji thì cậu không cần phải cảm ơn đâu, phải không?"

"Cái này hả...Không, phải cảm ơn chứ!"

"Hả?"

"Bởi vì cậu ấy học cùng lớp với chúng ta......

Và số điểm để mua đồ ăn cho mình không phải nhỏ."

Mặc dù Kouenji nắm giữ một lượng lớn điểm cá nhân nhưng mà chứng đó đồ đã mua cũng không phải con số nhỏ.

Thật sự không thể nhắm mắt làm ngơ trước tính cách thẳng thắn của Mii-chan đúng không?

"Mình muốn đi mua quà cảm ơn.

Chắc ngang bằng với số điểm cậu ấy bỏ ra để mua đồ ăn cho mình là được rồi nhỉ?"

"Có phải là nhiều quá không?

Khoảng một nửa là đủ rồi."

Suy cho cùng, đó là một món quà thiện chí.

Chứ mà lấy nguyên số điểm đó thì cô ấy không kham nổi

"Mình hiểu rồi, dù sao mình sẽ suy nghĩ."

"Vậy thì hãy cố gắng hết sức để có được món quà đáp lễ."

Đúng lúc tôi đang nghĩ, "Cuối cùng cũng xong," và quay bước rời đi.

"Cậu đi với mình nha ...?"

"Hở?"

"Đi gặp Kouenji-kun."

"Hỏi tại sao thì thật là thiếu tế nhị.

Nhưng, mình đâu có liên quan gì đến chuyênj này, phải không?"

Tôi cũng muốn giúp đỡ Mii-chan đang bối rối nhưng chắc chắn là điều đó vẫn không tự nhiên.

Hơn nữa, lý do Kouenji cho đi thứ gì đó vẫn chưa được biết.

"Nếu suy đoán trước của mình là đúng thì cậu ta sẽ cảm thấy khó chịu phải không?

Ngay cả khi mình đang hẹn hò với Kei lúc này, việc nhìn thấy cô gái mình thích đứng cạnh một chàng trai khác vẫn khiến bản thân cảm thấy khó chịu mà, đúng chứ?

"

"Nhưng đó là Kouenji-kun mà."

"Kouenji cũng là một nam sinh trung học bình thường....À không...... có thể ở mặt này thì cậu ta bình thường."

Nếu cậu ấy thực sự khó chịu trước sự hiện diện của tôi, tôi muốn xem cảnh đó.

"Ừm, dù sao thì chúng ta hãy đi cùng nhau.

Tùy vào hoàn cảnh, mình có thể rời đi sau khi gặp Kouenji."

Việc cậu ấy bực bội với sự hiện diện của tôi phải được xem xét.

"Mình hiểu rồi, cứ theo ý cậu."

Hiểu rằng mình không thể tiếp tục yêu cầu thêm gì nữa, Mii-chan nhanh chóng gật đầu.

"Khi nào cậu muốn đi?"

Nghe vậy, Mii-chan nhấc điện thoại di động lên bằng tay phải và gõ nhẹ vào lịch.

"Mình muốn nói điều đó trước khi quá muộn, sáng mai có được không?

Mình sợ mình sẽ không thể ngủ được nếu quá lo lắng trong khoảng thời gian dài......"

Sẽ thật quá tàn nhẫn nếu nằm trên giường vào lúc nửa đêm với Kouenji lơ lửng trong đầu.

Cuộc hẹn ngày mai với Kei bắt đầu vào buổi sáng, nhưng luôn có cách để điều chỉnh, phải không?

"Hôm nay cậu vất vả rồi.

Mình sẽ phải hỏi lại cậu vào ngày mai, nhưng mình vẫn muốn cảm ơn cậu."

Nói rồi, Mii-chan lịch sự cúi đầu.

Cô ấy còn nói muốn tặng tôi một món quà cảm ơn nếu mọi việc suôn sẻ nhưng tôi từ chối vì thấy không cần thiết.

Phần 2:

Ngày hôm sau, sáng thứ 7.

Bây giờ đã gần 11h30.

Tôi-người đã hẹn gặp Mii-chan ở sảnh ký túc xá, đang đợi cô ấy trên ghế dài.

Kei-người lẻn vào phòng tôi để qua đêm vào tối thứ 6 và sau đó làm điều mà chắc ai cũng hiểu cho đến sáng, giờ đã ngủ say như chết.

Chúng tôi định hẹn hò vào buổi sáng nhưng vì đã dời sang buổi chiều nên chúng tôi đã thức khuya hơn một chút.

Thang máy cho thấy nó đang đi xuống và tôi kéo người ra khỏi chiếc ghế dài khi nhìn thấy Mii-chan.

"Chào buổi sáng"

"Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun"

Cô ấy đang cầm một chiếc túi giấy có lẽ là món quà mà bản thân đã mua ngày hôm qua.

"Tiếp theo là gì?

Cậu định gặp Kouenji ở đâu?"

"Hở?"

"Eh?

Không, không phải bây giờ chúng ta sẽ gặp Kouenji sao?"

"Ừ."

"Vậy thì cậu cói nói sẽ hẹn gặp ở đâu với Kouenji không?"

"Không, mình...không..."

Không khí xung quanh chúng tôi đông cứng lại sau khi Mii-chan trả lời như vậy.

Rồi thời gian trôi qua trong im lặng.

Nhưng nó không thể im lặng mãi được, tôi phá vỡ sự im lặng trước.

"Điều đó có nghĩa là Kouenji không biết gì về việc chúng ta đi gặp cậu ấy ngày hôm nay?"

Mii-chan nhẹ nhàng gật đầu và vì lý do nào đó lại tỏ ra vẻ mặt như sắp khóc.

"Vâng, đúng vậy.

Mình thật sự vô cùng lo lắng, mình không thể nghĩ được bất cứ điều gì cả.

Mình cũng không biết thông tin liên lạc của Kouenji-kun, mình nghĩ có lẽ Ayanokouji-kun sẽ có cách để giúp mình...Vậy nên, mình thực sự xin lỗi vì kiểu bào chữa tùy tiện này......!!!!"

Mii-chan không thể ngăn mình khi nói điều đó và sắp khóc đến nơi.

"Dù sao thì, hãy bình tĩnh trước đã.

Mình cũng không có cách nào để có thể liên lạc với Kouenji, nhưng không phải là không có cách"

"Cậu nói vậy là sao?"

Mặc dù tôi không thể chắc chắn, nhưng chổ đó khả năng cao có thể gặp được cậu ta nhất.

"Vào thời điểm này trong ngày, mình nghĩ Kouenji có lẽ đang ở phòng gym."

"......

Phòng gym?

Là chổ trên tầng hai của Trung tâm mua sắm Keiyaki ấy hả?"

"Ừ, đúng rồi.

Mình hay đến đó gần đây và Kouenji thường xuất hiện ở đó vào các buổi sáng cuối tuần."

Sau đó đến buổi trưa, người ta thấy cậu ta đi ra ngoài tập luện các bài tập khác.

Nhìn thấy hy vọng, Mii-chan lấy lại bình tĩnh và cùng tôi đi bộ đến Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Trên đường đi, tôi liếc nhìn Mii-chan vài lần nữa, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ và bắt đầu suy nghĩ.

Cô ấy học rất xuất sắc và có tính cách ngây thơ, vậy nên không khó hiểu nếu gặp phải một điều gì đó vượt quá sức chịu đừng của bản thân, nó có thể khiến cô nàng bị tổn thương.

Loại người này không phải là hiếm, và chắc chắn không hơn gì một nữ sinh trung học bình thường.

Tạm gác chuyện thích hay ghét tính cách của cô ấy sang một bên, khách quan mà nói thì ngoại hình của Mii-chan ở mức trên trung bình.

Liệu có phải vì những điều đó mà cô ấy mới được Kouenji để mắt đến không?

Tuy nhiên, không có ấn tượng gì về việc Kouenji sẽ thành thật khi đối mặt với những người phụ nữ mà cậu ấy thích.

Sẽ tốt hơn khi nói rằng nếu có một người phụ nữ nào đó được quan tâm trong lớp mà cậu ấy thích, cậu ta sẽ sẵn sàng tán cho bằng được.

Một người đàn ông hoàn toàn tự tin vào bản thân mà im lặng trước người phụ nữ mình thích chắc chắn là một điều mâu thuẫn.

Nếu điều này là đúng thì chứng tỏ Kouenji không có sự tự tin tuyệt đối.

--Nhưng đó chỉ là dự đoán.

Mọi người đều nghĩ theo nhiều cách khác nhau.

Cố tình giữ khoảng cách với cô gái yêu thích và ngưỡng mộ cô ấy từ xa là đủ, Kouenji có thể đưa ra những tuyên bố như thế này.

Nhiều suy nghĩ khác nhau đã được nêu ra, nhưng cuối cùng dường như chỉ đạt được một kết luận.

Nghĩ đến việc cố gắng giải mã suy nghĩ của Kouenji hoàn toàn lãng phí thời gian.

Không còn cách nào khác ngoài việc gặp trực tiếp đối phương và hỏi tên đó thực sự nghĩ gì về cô ấy.

Chúng tôi bước vào Trung tâm mua sắm Keiyaki vốn đã mở cửa và đi thẳng lên tầng hai.

Sau đó tôi bảo Mii-chan đợi ở lối vào phòng tập và tôi vào đó để xác nhận.

"Cậu ta đang ở đây."

Đúng như tôi nghĩ, Kouenji đang tập thể dục.

Cậu ấy đang bench press (gọi thô thì là đẩy ngực), đây thường là bài cuối trong các bài mà cậu ta luyện tập trong phòng gym.

Đó là bởi vì Kouenji chắc chắn sẽ rời phòng tập sau khi kết thúc bài tập bench press.

Rõ ràng là cậu ấy đã mệt rồi, nhưng bất chấp việc mồ hôi chảy như suối thì vẫn mỉm cười khi nâng được quả tạ nặng 200kg.

Không biết có ai đang học năm 2 cao trung ngoài cậu ta ra có thể làm tất cả những việc đó một cách nhẹ nhàng như vậy không?

Dù sao thì nó cũng gần như đã kết thúc.

Sau đó, chắc chắn cậu ấy sẽ đi tắm và đi ra ngoài.

Sau đó, Akiyama-san- nhân viên phòng tập thể dục, nói chuyện với tôi nên tôi chào và rời khỏi phòng tập.

Tôi đã hứa với Mashima-senesei sẽ do thám cô ấy, nhưng mà hôm nay tôi không có hứng thú

"Thế nào rồi?"

"Mình nghĩ cậu ấy sẽ ra ngoài trong khoảng 2 hoặc 30 phút nữa.

Chúng ta cứ tạm thời đợi ở đây đi."

"Vâng!"

Sau đó chúng tôi ngồi trên những chiếc ghế gần lối vào phòng tập và chờ đợi.

"............"

"............"

Không có nhiều cuộc trò chuyện, chỉ nghe nhạc phát ra trong Trung tâm mua sắm Keiyaki.

"Căng thẳng quá đi mất."

Thời gian trôi qua, tôi cảm thấy rằng cuối cùng cũng đến lúc.

"Mình không thể tưởng tượng được Kouenji sẽ trả lời như thế nào."

"Mình cũng vậy."

"Nhân tiện, cậu định tặng cậu ấy món quà gì thế?"

"Ừm, mình cũng rất khó để chọn lựa nhưng cuối cùng đã chọ được một chiếc khăn tắm và một chiếc khăn tay."

"Món quà này... thật sự mình không thể ngờ tới."

"Mình có thể hiểu được suy nghĩ của cậu, nhưng mình nghĩ đó là thứ bản thân có thể khiến cậu ấy hài lòng.

Mình đã thấy Kouenji-kun thường xuyên sử dụng khăn tay."

"Vậy sao?

Mình biết cậu ấy hay dùng gương cầm tay, nhưng những thứ còn lại thì không."

"Vâng.

Mình tự hỏi liệu cậu ấy có thích sử dụng loại khăn làm từ sợ hữu cơ cao cấp này không nhưng mà, ......"

"Chắc nó giá cao lắm nhỉ?"

Đề nghị mua sắm rẻ của tôi có vẻ như không được Mii-chan chấp nhận.

"Ừm... phải, phải.

Mình xin lỗi... ......"

"Nó tốn bao nhiêu điểm?"

"Khoảng 12000 điểm cá nhân."

Nó có giá bằng hoặc cao hơn một chút so với tổng toàn bộ bữa ăn mà cô ấy nhận được phải không?

Mặc dù tôi không có quyền yêu cầu người khác phải làm gì nhưng điều đó hoàn toàn có thể xảy ra với tính cách của Mii-chan.

"Không sao đâu.

Miễn cậu ta thích là được rồi."

"Vâng.

Với sự giúp đỡ mà mình nhận được từ cậu ấy, mình phải trả ơn cậu ấy một cách đàng hoàng."

Mii-chan vừa lo lắng và run rẩy ngày hôm qua và hôm nay, đã trả lời một cách mạnh mẽ.

Đánh giá từ kết quả, có lẽ việc chọn một món quà mà đối phương có thể chấp nhận ngay cả khi nó vượt quá ngân sách là điều đúng đắn.

Sau khi đợi lâu hơn dự kiến một chút, gần 40 phút sau, Kouenji bước ra khỏi phòng tập.

"Đến rồi ~"

Từ tầm nhìn của cậu ấy, chúng tôi có thể biết rằng Kouenji đáng lẽ phải chú ý đến chúng tôi, nhưng đối phương không thay đổi biểu cảm hay chào đón chúng tôi mà chỉ đi ngang qua.

Vẻ mặt không mấy là quan tâm.

Hoàn toàn không thể thấy bất kỳ dấu hiệu liếc nhìn Mii-chan, thậm chí không có dấu hiệu để ý Mii-chan đang tồn tại.

Nhưng theo lời khai của nhân viên cửa hàng tiện lợi, 99% đó là Kouenji.

Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là lời nói một phía từ người đó nên cũng khó mà xác thực.

Mii-chan hoảng sợ đứng dậy khỏi ghế và đuổi theo Kouenji.

"Anou, Kouenji-kun!

Mình có thể nói chuyện với cậu một lát được không!"

Nghe thấy tiếng hét như vậy từ phía sau, Kouenji dừng lại và duyên dáng quay lại.

"Cô đang tìm kiếm tôi để làm gì thế, Wang girl?"

"Eh?

Wang, Wang girl?"

Có lẽ đó là một cái tên hoàn toàn được lấy từ tên thật của Mii-chan là Wang Mei Yu, sau đó thêm girl vào sau đó.

Trong thế giới này, chỉ có Kouenji mới sử dụng loại tên này, nên việc cô ấy không phản ứng trong giây lát là điều bình thường.

Mii-chan làm như chưa hiểu nhưng vẫn hắng giọng và điều chỉnh tâm trạng.

Mii-chan siết chặt bàn tay đang nắm của túi giấy và giơ hai tay lên trước.

"Thật ra mình có chuyện muốn nói với cậu.

Cậu có thể dành chút thời gian cho mình được không?"

Đối với một Kouenji như vậy, mặc dù giọng nói không lớn nhưng đối phương chắc cũng cảm thấy một sự quyết tâm dâng trào trong những lời nói lịch sự đó.

Biểu cảm của Kouenji thay đổi trong giây lát, nhưng ngay lập tức giơ tay lên và quay lại.

"Xin lỗi, hiện tại có việc khẩn cấp.

Chúng ta hãy nói chuyện đó sau nhé.

Hahaha."

Sau khi trả lời chúng tôi với một nụ cười như thế, tên đó lập tức quay người và chạy hết tốc lực

". . .

"

Mii-chan, người nhìn mọi thứ với vẻ ngơ ngác.

Vào lúc này, cô ấy không hề mong đợi Kouenji sẽ từ chối mình và rõ ràng đã rất buồn.

Có lẽ tôi cũng cảm thấy sốc hay gì đó.

"Mình nên làm gì đây, mình nên làm gì đây......?"

"Làm lại lần nữa đi?"

"Nhưng mà... thật khó để lấy hết can đảm......

để làm lại.

Mình thật sự không thể."

Quả thực, có vẻ như sẽ rất khó khăn cho Mii-chan nếu cô ấy gặp lại cảnh tượng như vậy với Kouenji.

Trong trường hợp đó, tôi một lần nữa trở thành quân sư bất đắc dĩ.

"Vậy chúng ta sẽ cứ tạm thời đi theo Kouenji."

"Nhưng chẳng phải điều đó sẽ rất phiền cho cậu ấy sao......"

"Nói chung thì cũng đúng.

Nhưng nếu bây giờ cậu không làm thì sẽ không còn cơ hội lần nào nữa đâu"

Dù sao với vẻ nổi bật của cậu ta thì việc theo dấu không phải là khó

"Giờ cậu quyết định nhanh đi, đây không phải lúc để lưỡng lự nữa...."

"Mình nên làm gì ......"

Cô ấy dường như đã do dự, bước một bước rồi lại ngay lập tức rút lại, hết lần này đến lần khác.

Cứ cái kiểu này mà để cho cô ấy nghĩ xong thì đối phương đi xa thật xa rồi, thôi thì lại một lần nữa quyết định thay cô nàng nữa vậy

"Cứ đi theo cậu ấy, nếu cậu ta phát hiện thì cứ nói là chủ ý của mình.

Vậy là được rồi chứ."

"Ừ, chúng ta đi thôi!"

Vì thế là, chúng tôi đã đi theo Kouenji như 2 kẻ theo đuôi

Mặc dù tôi không cảm thấy cần phải trốn tránh nhưng tôi cũng không nói gì nếu Mii-chan muốn làm điều đó.

Sau khi xác nhận hướng Kouenji đang di chuyển sau khi bước ra khỏi thang cuốn, tôi đi lên cầu thang với Mii-chan phía sau và đi xuống mà không hề hoảng sợ.

Trong lúc đó, Kouenji cũng đang sải bước vào sâu trong trung tâm mua sắm.

"Sao cậu cứ đi chậm thế?

Chúng ta có thể sẽ mất dấu cậu ta đó."

"Mình có thể theo kịp mà."

Trung tâm mua sắm Keiyaki là nơi mọi người thường đến.

Hầu hết các học sinh đều đã nắm chắc mọi đường đi trong đầu.

Mặc dù có rất nhiều cửa hàng ở nơi Kouenji sắp đến nhưng không có cửa hàng nào quá sâu và chỉ cần nhìn từ bên ngoài là có thể nhận ra ngay những khách hàng trong cửa hàng.

Và vì có một quán cà phê ở cuối hành lang nên không cần phải lo lắng về việc mất đấu vì nó chỉ có một cửa ra duy nhất.

Trường hợp cạu ta tìm được cách để cắt đuôi là không cao.

Vừa bước xuống cầu thang, tôi nhìn thấy tấm lưng của Kouenji.

"Có vẻ như đích đến là một quán cà phê.

Có vẻ như việc theo dấu đã mang lại kết quả."

"Vâng."

Sau khi xác nhận từ xa rằng Kouenji đã gọi đồ uống xong và đang cầm chiếc cốc trên tay, tôi tiến lại gần hơn một chút và thấy Kouenji đang ngồi ở bàn dành cho hai người, hình như là với một cô gái.

"Người đó là ai,......?"

"Mình nghĩ đó là Enoshima Midoriko-senpai của lớp 3B."

"Sao cậu biết là chị ấy?"

"Mình chỉ mới nhìn thấy chịấy trên OAA.

Được rồi, lại gần hơn chút nào"

"Nhưng nếu cậu tiếp tục làm vậy, cậu sẽ lọt vào tầm ngắm của Kouenji đấy."

"So với điều đó thì việc theo dõi kiểu từ xa rõ ràng là kém hiệu quả hơn, đúng không?"

Thì tôi chỉ đang đợi Kouenji kết thúc cuộc trò chuyện để giải quyết chuyện tặng quà thôi

Một người lén lút và trốn tránh rõ ràng sẽ để lại ấn tượng xấu hơn.

Với lại tôi cũng không có hứng thú với những gì cậu ta nói.

"Đã đến mức này rồi, mình muốn tìm hiểu một chút về những gì Kouenji-kun thường nói"

Nhưng lúc đó, có vẻ như Mii-chan tự nhiên lại có vẻ nổi lên hứng thú lạ thường.

"Cậu tính nghe lén à?"

"Mình...Mình cũng không biết nữa......

Mình không biết liệu cậu ấy có muốn nhận quà của mình hay có gửi thứ gì đó để đáp lễ không, mình muốn nghe thêm vài gợi ý từ cuộc trò chuyện giữa 2 người họ"

Không, sẽ không có bất kỳ gợi ý nào từ cuộc trò chuyện với Enoshima-người không liên quan gì đến nó phải không......

"Chúng ta đi qua đó chứ."

"Nếu đó là điều cậu muốn thì mình không có vấn đề gì.

Chúng ta hãy qua đó thôi."

Enoshima Midoriko đang cười đùa với Kouenji nên có thể cậu ta không chú ý đến khu vực xung quanh, nhưng cũng không thể nói chắc chắn rằng đối phương không nhìn thấy chúng tôi.

Mii-chan và tôi đi ra khỏi trung tâm mua sắm bằng lối ra bên cạnh trước, rồi chuẩn bị vào trong từ phía bên kia.

Đi một vòng cũng phải mất mấy phút, xét đến việc Enoshima Midoriko vừa mới gọi đồ uống thì nên ở lại đây một lát.

Nhưng ngay lúc đó...

Sau khi vòng lại quán cà phê bên trong trung tâm mua sắm, Kouenji đã biến mất.

Enoshima tiếp tục ở đó một mình và nghịch điện thoại di động.

"Cậu ấy đi vệ sinh à?"

"......

Không đúng.

Đồ uống của Kouenji hết rồi nên....

Có lẽ cậu ấy đã uống xong với Enoshima và rời đi trong một thời gian ngắn."

"Tại sao lại như vậy?"

"Vậy hôm nay chúng ta không thể gặp được cậu ấy nữa sao?"

"Chà, tôi thật ra lúc đầu cũng hy vọng là vậy đó."

Chúng tôi thấy Kouenji bằng cách nào đó xuất hiện ở sau chúng tôi

"Kouenji!"

" Wang Girl và Ayanokouji Boy chắc cũng mệt mỏi vì lẻo đẻo theo tôi ha?

Làm người nổi tiếng thực sự rất khó khăn.

Hahahahahahahahaha"

Đúng là một sự hiểu lầm lớn, nhưng dù sao thì việc của Kouenji cũng đã xong rồi phải không?

"Chúng ta nói chuyện một chút được không?"

Do quá lo lắng nên Mii-chan thậm chí còn không có thời gian mà gấp rút đi thẳng luôn vào vấn đề.

Trên tay đối phương không có cốc, phải chăng là do uống xong sớm.

"Không sao đâu.

Công việc cá nhân của tôi kết thúc sớm một cách bất ngờ."

Thật khó để tưởng tượng chủ đề nói chuyện giữa họ là gì vì cậu ấy chỉ mới nói chuyện với Enokishima-một học sinh cuối cấp, được vài phút.

"Người đã để những món đồ từ cửa hàng tiện lợi trước cửa nhà khi mình nghỉ học... là Kouenji-kun, phải không ......?"

Người đã nhận được sự giúp đỡ muốn xác nhận lý do của nó.

Liệu Kouenji có thẳng thắn thừa nhận điều đó không, hay là......

"Ờ, là tôi đó.

Nhưng thế thì có vấn đề gì chứ?"

Một câu trả lời mang đậm chất của mảnh đất hoa phượng đỏ-không lòng vòng.

Nhưng mà mà vì không lòng vòng nên mới là có vấn đề

"Thế... tại sao...... cậu lại làm thế?"

"Tại sao?

Để giúp đỡ người gặp khó khăn, cô không phải là một trong những người đó sao?"

"Hở......?"

Nghe những lời đó, Mii-chan nhất thời không nói nên lời.

"Nếu đã hài lòng với câu trả lời của tôi, bây giờ tôi có thể về nhà được không?"

Mii-chan có vẻ không nói nên lời.

"Chờ một chút đã.

Mặc dù tôi-một người không liên quan lên tiếng có vẻ không hợp lẽ nhưng mà có vài điều tôi vẫn chưa hiểu.

Đúng là giúp đỡ những người gặp khó khăn là bản năng tự nhiên của con người.

Nhưng nói thẳng ra, đối với tôi thì việc cậu giúp đỡ người khác lại còn là tự nguyện là một điều gì đó cực kỳ xa xỉ.

Liệu đây chỉ là cảm hứng nhất thời hay là còn có lý do ẩn đằng sau?

Tôi đã cố gắng diễn đạt nó một cách uyển chuyển.

"Xem ra cậu vẫn luôn làm tôi bất ngờ, Ayanokouji Boy...

Tôi nghĩ rằng mình đã đưa ra một câu trả lời đủ ý và không cần phải nói thêm bất cứ điều gì vậy mà...

Chà, đúng là tôi không hề giúp đỡ Wang Girl một cách tùy hứng.

Tôi ghét đạo đức giả, nhưng tôi không xem nhẹ đạo đức, nếu nhận được ân huệ chân thành từ người khác, tất nhiên tôi sẽ phải báo đáp, chỉ vậy thôi."

Lời nói rất văn vở

Tất nhiên, Mii-chan dường như không hiểu đối phương đang nói gì

Nhưng có một điều chắc chắn, đó thực sự không phải vì tình cảm lãng mạn hay gì cả.

"Vừa ý 2 người chưa?"

Khi Kouenji hỏi điều đó, Mii-chan mới bắt đầu lấy lại tâm trí.

"......

Mình không nhớ mình đã đối xử tốt với Kouenji-kun ...... nhưng theo những gì cậu vừa nói, có thể hiểu rằng mình đã giúp đỡ Kouenji-kun...... trong quá khứ."

Hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Kouenji, Mii-chan vẫn không thể thoát khỏi sự khó hiểu.

Kouenji thờ ơ vuốt tóc.

"Heh heh heh."

Sau đó, cậu tacười vui vẻ.

"Người có thật tâm muốn giúp đỡ người khác thì làm sao có thể nhớ hết được những việc tốt mình làm chứ.

Dù sao chuyện đã qua cũng không nên khơi lại làm gì."

Tóm lại, Kouenji đã từng được Mii-chan giúp đỡ trước đó.

Và đó không phải là đạo đức giả mà là lòng tốt thật sự.

Đó là lý do tại sao Kouenji lại tốt bụng với Mii-chan đến vậy.

Sự giúp đỡ mà Kouenji đã dành cho cô ấy trong học kỳ vừa qua khi đối phương không đến trường là sự đáp trả lòng tốt trước đây.

"Mình không nhớ gì cả...

Dù sao thì, xin hãy cầm lấy cái này"

Mii-chan vừa nói vừa đưa túi giấy đựng bộ khăn làm quà.

"Điều đó không cần thiết.

Suy cho cùng chúng ta đã trả lại nhau sòng phằng từ trước đó rồi"

"Có vẻ cậu không thích chúng nhỉ... cậu không lấy cũng không sao.

Nhưng nếu vậy thì ít nhất cậu có thể nhận điểm xem như báo đáp không, dù sao những gì cậu mua cũng không hề rẻ"

" Không cần đâu vì điểm của tôi thừa lắm rồi, chút điểm đó chỉ như con bò rụng lông cây me rụng lá thôi"

Những lời này có vẻ hơi phản cảm.

Dù vậy thì không ai bất ngờ khi nghe thấy đều đó

Mọi người đều cho rằng Kouenji-người đã kiếm bộn tiền từ Kỳ thi Đảo hoang thì việc có nhiều điểm không có gì đặc biệt.

Tuy nhiên, Kouenji khiến tôi ấn tượng rằng cậu ấy là một người hoang phí.

Cậu ấy từng tự nói rằng mình là người theo chủ nghĩa của các chiến thần mua hàng không nhìn giá

Sẽ không sao nếu nói rằng bây giờ cậu ấy đã trở nên tiết kiệm hơn, nhưng xét đến việc tôi đã chứng kiến tên đó mua một chiếc TV lớn cách đây không lâu.

Có vẻ cậu ta vẫn không thể kiềm chế được thú vui tiêu điểm của bản thân

Có phải đó là một biện pháp hữu ích để bịa đặt một lời nói dối chỉ để không cần phải nhận điểm từ Mii-chan?

"Điều này...thật sự làm mình rất khó chịu!

Mình... cảm thấy tội lỗi và không thể ngăn bản thân nghĩ về nó...

ít nhất hãy cho mình biết mình đã giúp đỡ Kouenji-kun những gì trong quá khứ."

"Yare yare.

Đúng là một người rắc rối mà.

Tôi đã nói rồi, đó là chuyện từ quá khứ rồi nên không cần phải nhắc lại nữa, thế thôi."

Mii-chan dường như không còn lời nào để tiếp tục nữa.

Cô nàng hơi choáng ngợp nhưng vẫn cúi đầu tỏ lòng biết ơn Kouenji.

"Giờ đến lúc trả tự do cho tôi rồi phải không?"

"Vâng."

"Xin lỗi, có điều này tôi muốn nói riêng với cậu"

"Có vẻ như cậu luôn thích tìm hiểu mọi chuyện đến tận chân tơ kẻ tóc nhỉ?."

"Nếu đó là điều tôi có hứng thú nhưng chuyện này thì không...Tôi chỉ muốn hỏi là nếu ai đó thật lòng đối xử tốt với cậu và muốn cậu có thể hỗ trợ cả lớp trong tương lai, cậu có làm không?"

"Thật vớ vẩn, Ayanokouji Boy.

Lớp cần tôi để thắng nên các người mới cố tỏ ra tử tế với tôi à.

Đó chắc chắn là đạo đức giả.

Cậu hiểu điều đó mà, phải không?"

Rõc ràng việc cố tình giúp đở để đổi lại lợi ích không thể được gọi là tử tế thực sự.

Chắc chắn rồi.

"Suy cho cùng sống trong cái trường này, đâu dễ có thể kiếm được một con người thật lòng với ta, đúng không?

"Có lẽ vậy."

"Vậy hy vọng cậu hiểu.

Cho dù có làm cách gì đi nữa thì cũng không thể lung lay suy nghĩ của tôi đâu."

"Đó là sự thật, tôi đã cố gắng rất nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm ra cách nào để khiến cậu hợp tác."

"Đó chính xác là những gì tôi đang nói.

Tôi sẽ không thay đổi cho đến khi tốt nghiệp, và thậm chí sau đó.

Dù những người xung quanh có cố gắng thế nào đi chăng nữa, họ cũng sẽ không thể gây ấn tượng với tôi.

Trong đó, tất nhiên bao gồm cả cậu.

"

"Điều gì sẽ xảy ra nếu Horikita chọn không bảo vệ cậu trong kỳ thi đặc biệt này?

Khả năng vi phạm thỏa thuận không phải là không có, và dù sau đó có la hét thế nào, cậucũng không thể tránh khỏi việc bị đuổi học."

Nếu đã không thương lượng mềm mòng được thì ta chuyển qua dùng cứng vậy

"Một câu hỏi rất hay.

Thế cậu nghĩ tôi yếu đến mức cần đám các người bảo vệ à."

Điều đó có nghĩa là ngay cả khi không bảo vệ Kouenji, cậu ấy vẫn tự tin rằng mình có thể vượt qua một cách thành công.

"Biết thế thì tốt.

Tôi sẽ nói với Horikita rằng không cần phải bảo vệ cậu"

Mỗi học sinh trong lớp không cần phải canh gác đều có lợi.

Nhưng Horikita sẽ không làm điều phản bội lòng tin của ai đó đâu, phải không?

"Tùy cậu thôi.

Với lại xin nhắn luôn với cô ấy là tốt nhất đừng có giở trò với tôi, lời hứa đã nói ra thì không được bất tín"

Dù có được nhẹ nhàng khuyên bảo hay nặng lời trách móc bao nhiêu đi nữa, Kouenji vẫn chỉ là một vật trang trí vô dụng.

Vậy tôi có nên âm thầm lên một kế hoạch đuổi học Kouenji không?

Kouenji có khả năng xuất sắc, nhưng sự tồn tại của cậu ấy cũng là con dao hai lưỡi.

Tùy thuộc vào nội dung của bài kiểm tra đặc biệt, tôi e rằng có khả năng sẽ kéo Horikita xuống trong tương lai.

Nếu tôi là leader của lớp, nói thật Kouenji có khi đã bị loại bỏ ra khỏi trường từ sớm.

Dù sao thì chuyện lời hứa kỳ thi đảo hoang hay việc giữ cậu ta vốn là quyết định của chỉ riêng Horikita, không liên quan gì đến tôi hay những người khác

Vậy nên nếu việc tôi hay bất cứ ai khác có ý định đứng lên loại bỏ cậu ta trong tương lai vốn cũng không phải là sẽ không xảy ra ......

"Nhưng..."

Đôi mắt của Kouenji trở nên sắc bén, lập tức thay đổi thái độ thiếu lịch sự của mình.

"Nếu ai đó đang có ý định đuổi tôi thì người đó tới số rồi."

Cậu ta đang đọc suy nghĩ của tôi sao?

Không, có khi đó chỉ là ý tưởng lớn gặp nhau thôi

"Vậy nếu để cậu biết được thì số phận người đó sẽ như thế nào"

"Cứ thử đi rồi cậu sẽ biết."

Phát động một cuộc tấn công vào một người cụ thể...... không phải đơn giản như vậy.

Sẽ tốt hơn nếu coi đó là hành vi tự bản thân làm cho lớp yếu đi

"Chà, không lẽ Ayanokouji Boy đang có ý định làm điều đó sao?

Biết đâu nhờ vậy mà tôi có thể thay đổi suy nghĩ của mình về cậu đó."

"Thật tiếc là quyết định sau cùng vấn nằm ở leader của lớp là Horikita.

Tôi có muốn cũng không làm được gì."

"Tôi không nghĩ vậy đâu.

Dù sao tôi vẫn còn vài cuộc hẹn (dates), tôi nen đi ngay khẻo muộn."

Ý nghĩa của việc cố tình thay đổi từ "date" thành "dates" là không rõ ràng.

Nhưng chẳng còn gì để nói với cậu ấy nữa.

Sau thời gian học cùng lớp với Kouenji, tôi thực sự nghĩ cậu ấy là một kẻ lập dị.

Đây chỉ mới là khảo nghiệm nhưng xem ra việc có thể đối đầu với tên này cũng không hề dễ dàng

"Anou......

Ayanokouji-kun"

"Xin lỗi, tôi đã nghe được điều gì đó kỳ lạ từ Kouenji, nên mình đang cố gắng suy nghĩ một chút về nó"

Tôi nhẹ nhàng xin lỗi Mii-chan, người đã bị gạt sang một bên.

"Không sao đâu......

Chuyện đó ......"

"Chuyện gì vậy?"

"A, không...... không có gì."

Những lời nửa đe dọa được nói bởi Kouenji có lẽ đã khiến Mii-chan hơi lo lắng.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 4: Advice


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Sau ngày cuối tuần biết được danh tính người gửi đồ cho Mii-chan, một tuần mới lại đến

Vào thứ Hai và thứ Ba, Horikita đã không tổ chức cuộc thảo luận nào.

Bây giờ là thứ 4 và ngày mốt kỳ thi đặc biệt sẽ bắt đầu.

"Nghe này mọi người...... tui nghĩ ra được một chiến lược này hay lắm......

đảm bảo lớp ta thắng chắc...... game là dễ."

Ike kéo ghế ra và chống tay lên bàn.

Tất cả học sinh vẫn còn ở lại lớp và hành vi này khiến mọi người phải nhíu mày.

Tuy nhiên, không ai trong số họ tỏ ra mong đợi, thậm chí còn có nhiều ánh mắt hoài nghi hơn.

"Hể?

Ike-kun có chiến lược để chúng ta chiến thắng à?

Thế giới sắp tận thế đến nơi rồi."

Shinohara-bạn gái của cậu ấy là người ngạc nhiên nhất và nghĩ rằng điều đó là không thể.

"Không, mình nghiêm túc đấy.

Đợi mình tính toán một chút......"

Ike nói, bẻ ngón tay của mình

Tuy nhiên có vẻ không thể làm toán chỉ bằng tay, vì vậy đã lôi luôn điện thoại di động ra một cách thích thú.

Không biết tính cái gì nhưng rất là châm chú

Các học sinh lần lượt về nhà theo thời gian

Có lẽ đánh giá rằng ý tưởng bất chợt này không thể tin cậy được.

Nhưng Ike không hề nhận thấy đám đông đang dần giải tán.

Sau khi tính toán lại, Ike gật đầu.

"Được rồi!

Chúng ta thực sự có thể thắng được!

Có ai muốn nghe tui nói không?"

"Tôi sẽ lắng nghe cẩn thận, Ike-kun, nhưng tránh nói về chiến lược ở một nơi lộ liễu thế này.

Cậu hiểu không?"

"Mình hiểu rồi.

Mình sẽ gặp rắc rối nếu chiến lược hoàn hảo của mình bị lộ ra ngoài......!"

"Horikita-san, vẫn chổ cũ à?"

Yousuke bắt chuyện với Horikita và có vẻ như cậu ấy và Horikita đã thảo luận chặt chẽ.

Có thể biết được điều đó từ cuộc trò chuyện giữa những người đó.

Dù sao 2 người này cũng là những người dồn nhiều tâm sức nhất cho kỳ thi đặc biệt.

"Nếu ai muốn thì có thể đi cùng.

Nhưng nếu đông quá sẽ phiền phức, vậy ai muốn đi thì giơ tay nhé?"

Shinohara tạm thời giơ tay, cả Hondou và Miyamoto cũng vậy.

Nhưng dường như không ai mong chờ ý tưởng bất ngờ của Ike.

Cá nhân tôi tò mò không biết đó sẽ là loại chiến lược gì nên tôi đã giơ tay.

"Cậu cũng giơ tay sao?

Có vẻ hơi lạ đó?

Có nguyên nhân gì sao?"

Ba người giơ tay trước đó có quan hệ thân thiết với Ike nên Horikita không để ý lắm.

Về phần tôi thì ngay lập tức bị hỏi.

"Mình chỉ đơn giản là quan tâm thôi không được sao?

Ike tự tin nói rằng cậu ấy có chiến lược chiến thắng.

Muốn nghe về nó cũng không có gì lạ phải không?

"Chuyện đó....Sao cũng được, tuỳ cậu thôi."

Cứ như vậy, 6 người chúng tôi bắt đầu di chuyển ra khỏi cổng trường để đến quán karaoke ở Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Nơi này thực sự là một nơi tốt để nói chuyện bí mật.

Có sẵn đồ ăn nhẹ và đồ uống, và không có thứ nào đắt tiền.

Đó là một nơi đáng tin cậy mà không có lý do gì để không sử dụng.

Ike và Shinohara cứ liên tục thân mật với nhau, nói chuyện theo cách mà chỉ họ biết và nhìn vào thực đơn.

"Mình hỏi cái này được không, Horikita."

"Gì vậy?"

"Tại sao khi đến karaoke, chúng ta có thể thoải mái lựa chọn hát hay không nhưng bắt buộc phải gọi đồ uống.

Nghĩ đến cũng thấy hơi khó hiểu, ít nhất thì bàn đến vấn đề ở đây phải chú trong việc ca hát.

"

"Eh?

Tự nhiên lại đi hỏi cái này làm gì vậy.......

Cậu thực sự quan tâm đến những điều kỳ lạ phải không?"

"Sao mày hai lúa thế, Ayanokouji?

Đơn giản thế mà cũng phải thắc mắc à?!"

Ike-người đã nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi, đã lên lớp tôi một cách trịch thượng.

Mặc dù tôi muốn nói với cậu ấy rằng tôi chỉ đang đùa nhưng khi thấy Shinohara nhìn Ike với vẻ say mê và ngưỡng mộ.

Tôi quyết định không nói gì nữa

Tôi cầm máy tính bảng lên và xem bảng xếp hạng hiện tại của các bài hát nổi tiếng.

"Ra thế."

Hoàn toàn không thể hiểu được.

Không, trong đó cũng có những bài hát với tựa đề quen thuộc, nhưng vẫn còn nhiều bài hát mà tôi không nhận ra.

Ngày nay, bên cạnh những bài hát tiếng Nhật, những bài hát của các nước trong khu vực châu Á cũng rất được yêu thích.

"Cậu là người duy nhất chưa chọn đồ uống đó, Ayanokouji-kun."

Trong thời gian tôi nghiên cứu, có vẻ như mọi người đã gọi đồ uống xong.

"Ume kombucha vậy."

Horikita đã hoàn thành việc gọi đồ uống cho toàn bộ mọi người nhưng tất cả vẫn đợi cho đến khi đồ uống được đưa vào mới bàn chuyện

Đó là vì cần phải cố gắng hết sức để tránh bị nghe lén trong suốt cuộc trò chuyện.

Mặc dù việc nhân viên nghe được cũng không thành vấn đề, nhưng điều quan trọng là phải tránh để đề phòng trường hợp rò rỉ nó ra bên ngoài.

Vài phút sau, đồ uống mọi người gọi đã đến.

"Vậy thì hãy nói về kế hoạch của cậu đí------"

Trong lúc mọi người chuẩn bị vào vấn đề, tôi lấy Ume kombucha được mang đến cho mình và đưa vào miệng.

"Trời nóng quá...

Mình xin lỗi."

Ánh mắt của toàn bộ đổ dồn vào tôi.

Tôi quay đầu đi và xin lỗi.

Nhiệt độ cao khiến lưỡi tôi có cảm giác nóng rát, tê buốt.

Phảit uống chút nước cho thanh giọng.

"Đúng đó, hãy nghe ý kiến của Ike-kun nào."

Tuyên bố của Ike sẽ bị đại đa số mọi người coi thường, nhưng với tư cách là một nhà lãnh đạo, điều quan trọng là phải lắng nghe một cách cẩn thận ý kiến của tất cả mọi người.

Thái độ của Horikita không có chút vui đùa nào, và Ike hơi căng thẳng.

"Vậy trước tiên mọi người hãy thử trả lời câu hỏi này.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu lớp ta chắc chắn đạt được 68 điểm?

Chẳng phải lớp ta sẽ có toàn bộ cơ hội chiến thắng sao?"

Ike nháy mắt với Shinohara nhằm tỏ ra là mình ngầu.

"68 điểm?

Nếu chúng ta có thể đạt được 68 điểm, chúng ta sẽ có cơ hội chiến thắng sao...

Với lại cậu đưa ra được một con số cũng khá cụ thể trong khi luật của kỳ thi còn mơ hồ cũng hay đó."

Kỳ thi đặc biệt này rất mơ hồ do không nắm rõ nội dung chủ đề.

Thật khó để dự đoán mỗi lớp sẽ nhận được bao nhiêu điểm.

Nhưng Ike đã có thể khẳng định chắc chắn rằng số điểm cần thiết để chiến thắng là 68 điểm.

Horikita có cảm giác khó hiểu với những gì cậu ấy vừa nói.

Càng nói càng hăng, Ike uống một ngụm nửa ly nước trái cây có ga của chính mình để làm ẩm cổ họng và bắt đầu giải thích tình.

"Chiến thuật của mình có thể lấy chính xác 68 điểm, nó rất chi là đơn giản.

Đó chính là ốm tập thể.

Số người trong lớp chúng ta là 38.

Loại trừ người chỉ huy và 5 người chọn bảo vệ, 32 người còn lại đều coi như bị loại"

"Hả?

Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu bài thi với số điểm -32 đó.

Tối qua mày bú đá tới giờ vẫn chưa xả hết hay gì mà lại phát hiểu như vậy hả?"

Choáng váng, Hondou dang hai tay ra tựa lưng vào ghế sofa nhìn lên trần nhà.

Nhưng Horikita đang chăm chú lắng nghe.

Có là điều chắc chắn phải chú ý, loại bỏ 32 người để đảm bảo có 68 điểm.

Không phải ngẫu nhiên mà nó cộng lại đúng 100 điểm.

"Nghe hay đấy.

Cho dù cậu trừ đi 32 điểm bị mất do bị loại, cậu chắc chắn sẽ được 68 điểm."

Khi Hondou và Miyamoto nghe thấy điều đó, họ tỏ ra bối rối và hỏi rốt cuộc cô ấy đang nói gì vậy

Shinohara dường như đã biết trước chiến lược và một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt cô ấy.

"Nghe này, đối thủ của chúng ta mỗi hiệp chỉ có thể nêu tên 5 người phải không?

Số người có thể bảo vệ cũng là 5 người mỗi hiệp.

Nếu bên chúng ta chỉ có 5 người có thể nêu tên thì sao?"

"À----"

Miyamoto dật gù, có vẻ cậu ta cũng đã hiểu vấn đề, thậm chí nhanh hơn cả tôi

"Vậy chẳng phải sẽ hoàn hảo nếu chúng ta có thể giành được 5 điểm trong 20 lượt đấu sao?"

Thật ngạc nhiên khi Ike có thể nghĩ ra được như vậy.

"Và quan trọng là không ai cần phải học để chuẩn bị cho bài kiểm tra!

Một ý tưởng không tồi, phải không?"

"Vậy nên tao mới nói mày bú đá đấy, trường này chắc toàn mấy lão não tàn mới không thấn vấn đề tự nhiên lòi đâu ra chuyện tận 32 đứa ốm trước ngày kiếm tra.

Đến ngu như tao nghe xong cũng thấy vấn đề rồi."

Hondou lập tức lên tiếng nói về vấn đề của chiến lơcj nhưng rõ ràng là cậu ta đang có phần cay cú vì không thể nghĩ được như Ike.

"Công nhận, dù sao nhà trường cũng đâu phải là trẻ con để chúng ta có thể dễ dàng qua mặt chứ?"

Miyamoto cũng bày tỏ sự hoài nghi của mình.

Quả thực, có 32 người trong lớp bị ốm cùng lúc vào ngày thi.

Từ quan điểm bình thường thì nó có thể coi là rất có vấn đề.

"Suy cho cùng ốm thì nghỉ là điều bình thường, ngay cả khi họ thấy điều đó không tự nhiên thì cũng chẳng làm gì được cả.

Tao không tin là trường sẽ dừng thi để kéo cả lũ đi khám bác sĩ để có thể chắc chắn có bị bệnh hay không."

Việc 32 người cùng một lúc không khỏe thường là điều khó hiểu.

Vì vậy, ban giám hiệu nhà trường có lý do để nghi ngờ rằng khả năng 99% là họ đang giả vờ.

Nhưng suy cho cùng mọi thứ cũng đều mang tính chất tương đối.

Vì thế có khả năng họ chỉ đành có thể thừa nhận.

Nội quy ghi rõ ai ốm mà không đến sẽ bị loại.

Nhưng không có giới hạn về số lượng học sinh không tham gia do vấn đề sức khoẻ.

"Ý kiến của cậu rất hay.

Có thể nói nó thật sự có thể mang lại cho chúng ta nhiều lợi thế trên lý thuyết."

"Chứ sao?

Mình đây kế hoạch một bụng, chẳng qua không muốn thể hiện thôi!"

Lời nhận xét bất ngờ của Horikita khiến Hondou vốn đang khó hiểu và những người khác bắt đầu nhận ra điều đó.

"Một chiến lược chắc chắn có thể đạt được 68 điểm......

Điều này thật tuyệt vời phải không?"

"Dù đã bị sốc khi Ike là người nghĩ ra nó.

Nhưng dù sao nó cũng là một ý tưởng hay"

Quả thực, phần có thể đạt được 68 điểm rất đáng được chú trọng, nhưng thực tế vẫn còn những con số khác.

Chiến lược này không cần thiết phải có năng lực, may mắn hay phải chuẩn bị bất cứ điều gì.

Nếu nó được thực hiện một ngày trước kỳ thi, chắc chắn các lớp khác sẽ không thể làm gì để ngăn chúng tôi đạt được 68 điểm.

Ngoài ra, trong trường hợp tụt xuống cuối bảng thì có quyền tự do lựa chọn học sinh bỏ học trong số 32 học sinh.

Thuận tiện loại bỏ những học sinh kém.

Sẽ hơi khó nhận ra, nhưng bằng cách nào đó chọn trước những người bỏ học, điều đó có thể được xử lý rất suôn sẻ sau đó.

Bằng cách đưa những học sinh có điểm bảo vệ vào danh sách loại, nguy cơ xuất hiện học sinh bị đuổi học là 0.

Thoạt nhìn thì có vẻ không tệ lắm nhưng kế hoạch của Ike sẽ không được thông qua phải không?

"Tuy nhiên nếu quy tắc đó không tồn tại trong kỳ thi đặc biệt này, tôi có lẽ sẽ suy nghĩ về việc áp dụng kế hoạch của cậu."

Horikita nói rằng ý tưởng thú vị của Ike sẽ khó được chấp nhận vì một quy tắc nhất định.

Có vẻ như Horikita đã biết trở ngại lớn nhất trong kế hoạch này là gì.

"Tại sao chứ?

Rõ ràng nó đã rất hoàn hảo rồi cơ mà......"

Bởi vì sự tự tin kế hoạch của mình bản thân quá hoàn hảo, Ike không ngừng muốn biết lý do.

"Giả sử lớp Ryuuen-kun cũng thực hiện chiến lược này trước khi kỳ thi bắt đầu thì sao?"

Horikita đưa ra ví dụ về việc kẻ thù cũng áp dụng chiến lược của Ike.

"Lớp của cậu ấy cũng có một người bỏ học, nhưng nhờ có sự bổ sung của Katsuragi-kun nên giờ đã là 40.

Loại bỏ người chỉ huy và 5 người được bảo vệ thì còn 34 người bị loại.

Nói cách khác là họ sẽ có tối đa 66 điểm.

Nghe có vẻ hay hưng nó cũng có nghĩa là cậu ta sẽ không bao giờ đạt được số điểm trên 66.

Nếu 3 lớp còn lại đều đạt 67 điểm trở lên thì đó sẽ trở thành chiến thuật tự đào mồ chôn cho bản thân."

Về cơ bản thì chiến thuật này đã tự mình đóng đinh luôn số điểm tối đa mà bản thân lớp có thể đạt được

Điều duy nhất bạn có thể làm là cầu nguyện rằng đối thủ của bạn mắc nhiều sai lầm khi bạn tấn công.

"Nói như vậy, không có gì đảm bảo rằng 3 lớp còn lại sẽ khong mắc lỗi.

Nói chính xác hơn thì không dễ gì để họ có thể đạt hơn 67 điểm phải không?

Dù đúng là có khả năng sẽ xếp cuối nhưng rõ ràng khẳ năng xếp đầu vẫn sẽ cao hơn mà?"

"Không, rất có thể lớp Ryuuen khi áp dụng chiến lược này và sẽ xếp cuối bảng."

"......

Tại sao?

Dù sao chỉ có khi bài kiểm tra bắt đầu thì mới có thể biết được mức độ khó mà------"

Ike không thể hiểu làm sao kế hoạch của mình từ chắn chắn chiến thắng trở thành thứ có khả năng đưa cả lớp xuống hạng bét

"Nghe này.

Chiến lược tạo ra một số lượng lớn người bị loại bằng cách giả vờ ốm chỉ có được tác dụng trong hiệp 1 mà thôi.

Nếu sử dụng qua hiệp 2 thì lợi ích mà nó manng lại sẽ giảm dần theo thời gian.

"

Nói đơn giản thì càng để lâu thì lại càng có rủi ro cao hơn

"Và quan trọng là 3 lớp đối thủ cũng có thể dễ dàng nhận ra chuến thuật mà chúng ta đang này.

Liệu khi thấy chúng ta dùng nó thì họ sẽ nghĩ đó là một chiến thuật siêu việt hay không..."

"Không... phải không?"

"Nói thẳng ra nếu chúng ta dùng chiến thuật này họ còn cảm thấy vui trong lòng vì đảm bảo được an toàn."

Nói xong, Horikita nhấc chiếc điện thoại di động bên cạnh lên và đưa cho Ike.

"Điện thoại di động......?

Phải rồi, chúng ta có thể dùng nó trong bài kiểm tra."

"Đúng vậy.

Khi đã nhìn ra được chiến thuật thì có gì đảm bảo được các lớp còn lại sẽ hợp tác với nhau đề đè chúng ta không?

Nếu lớp Ryuuen chỉ đạt được tối đa 66 điểm thì chỉ cần 3 lớp hợp tác với nhau để được điểm cao hơn là phá vỡ chiến thuật này.

Nếu Ichinose-san và Sakayanagi-san nhận ra việc tự nhiên có con dê thế mạng từ trên trời rơi xuông thì họ sẽ ngay lập tức thảo luận để hợp tác."

"Đợi một chút.

Mình không hiểu.

Chỉ có một lớp thắng thì còn lập nhóm làm gì?"

"Đúng nhưng vấn đề ở đây không phải ai cũng nghĩ như cậu.

Chỉ cần không bị đuổi học sinh thì với họ cũng là một chiến thắng rồi nên vấn đề ở đây chỉ là làm sao để bảo vệ nhau mà thôi.

Ngay cả khi đó là hai lớp nằm 2 bên của lớp Ryuuen cũng có thể dễ dàng đạt được 50 điểm (cho ai không hiểu đoạn này thì vì chơi 2 hiệp mà điểm của lớp Ryuuen dưới 0 nên chỉ có thể chọn mức khó 1, nên hiệp đầu lớp Arisu sẽ có được 50 điểm nếu trả lời đúng hết còn hiệp 2 thì lớp ichinose cũng tương tự), nghĩa là thêm 17 điểm nữa là đủ để an toàn.

Quy tắc của bài kiểm tra này cho phép sử dụng điểm của mình để tăng độ khó và ngược lại nếu đạt 0 điểm trở xuống thì đối thủ chỉ được chọn độ khó 1, trong trường hợp đó thì việc đạt thêm hơn 17 điểm cũng không còn là vấn đề khó phải không nào?"

Chỉ cần đúng ở mức 34% trở lên (50x0,34=17) thì mọi thứ sẽ ổn thôi.

Ngay cả khi bản thân gặp phải chủ đề khó đi nữa thì miễn là nếu không để mọi thứ kéo dài thì vẫn có thể đảm bảo an toàn.

Chưa kể đến các quy tắc trong bài thi về việc bảo về người được chọn bảo vệ, việc tỷ lệ thực tế cáo hơn lý thuyết không phải không thể xảy ra.

Có thể nói về cơ bản 66 điểm chắc chắn đã nằm trong tầm tay

Tóm lại thì kế hoạch này đều có ưu và nhược điểm

Nhưng nếu trong trường hợp này thì rõ ràng nhược điểm chiếm phần nhiều

Sau khi bắt đầu, lớp Ryuuen sẽ phải đợi ít nhất đến hết lượt thứ 7 để bù lại 34 điểm bị mất do bị loại.

Sau đó, nếu muốn tăng độ khó khi tấn công, đương nhiên điểm cuối cùng sẽ giảm dần xuống.

"Không cần phải nói chắc cậu cũng biết giữa thắng sau cùng với 66 điểm hay ghi được 17 điểm trở lên sau 10 lượt đấu đầu tiên thì cái nào có khả năng chiến thắng cao hơn".

Sau khi nghe lời giải thích, Ike-người ban đầu rất tự cao giờ như đã rơi lại xuống đáy xã hội.

"Chết tiệt!

Mình cứ tưởng chúng ta có thể thắng với chiến thuật này!

MÌnh thật sự xin lỗi đã làm lãng phí thời gian của mọi người."

Sự buồn phiền và hối hận bất ngờ của Ike khiến Horikita có chút lo lắng.

"Chiến lược của cậu không phải là hoàn toàn vô dụng.

Nếu 3 lớp không đoàn kết để đánh chúng ta thì tỷ lệ chiến thắng sẽ tương đối cao.

Ngay cả khi đối thủ hợp sức, vẫn có một chút cơ hội giành chiến thắng.

Không có gì sai khi một lớp có khả năng tổng thể thấp đặt hy vọng cuối cùng vào điều này.

Nhưng với tình hình lớp ta hiện tại, không cần dùng nó thì vẫn có cơ hội để giành chiến thắng."

Đó là lý do tại sao sau khi cân nhắc thiệt hơn, cô ấy quyết định không sử dụng đến hế hoạch của Ike

"Nhưng dù sao cậu cũng cũng đã cho tôi nhiều thứ hữu ích."

"Hữu ích?"

"Kỳ thi này việc hợp tác giữa các lớp không hề đơn giản, thậm chí là rất khó.

Điều đó càng được nhấn mạnh một lần nữa."

Việc đảo ngược tấn công và phòng thủ giữa 2 hiệp cũng đồng nghĩa với việc 2 lớp đảo vai trò của mình cho nhau.

Về cơ bản là hỗ trợ bù đắp cho nhau.

Vậy chỉ cần hai lớp hợp tác, họ chỉ có thể nhận được 50 điểm.

Và càng không thể tạo ra một lớp có đủ 100 điểm nếu 3 lớp làm việc cùng nhau.

Tất nhiên, không chắc liệu phương pháp này có dễ dàng được các lớp khác chấp nhận hay không.

Đoàn kết đồng nghĩa với việc có khả nắng kết thúc với số điểm như nhau.

Cố tình kéo cuộc đua vào hiệp phụ cũng là một điều tạo ra những thế cục rất khó đoán.

Xem xét sự khác biệt về điểm số giữa 4 lớp hiện tại, Ryuuen và Ichinose là 2 lớp ở vị thế thấp hơn sẽ không sẵn sàng từ bỏ dù chỉ 1 điểm.

Tất nhiên lớp Horikita cũng vậy và muốn giành được chiến thắng sau cùng nếu có thể.

Không khó để coi lớp A là kẻ thù.

Nhưng chỉ dừng lại ở mức độ này thì không thể coi đó là một sự phát triển lý tưởng được.

Cuối cùng, chỉ có một lớp chiến thắng trong kỳ thi đặc biệt này.

"Thật tuyệt vời khi cậu có đủ can đảm để lên tiếng."

"Cậu quá khen rồi."

Không biết nên vui hay xấu hổ sau khi được Horikita khen ngợi, Ike gãi gãi đầu.

"Shinohara-san, Hondou-kun, Miyamoto-kun nữa.

Nếu có ý kiến gì cứ thoải mái phát biểu nhé.

Bao gồm cả những người trong lớp không có mặt, xin hãy chuyển lời của tôi đến họ.

Tôi hứa là tôi sẽ luôn lắng nghe bất cứ ý tưởng nào từ mọi người cho dù nó có như thế nào đi nữa"

Như Horikita đã nói, tốt hơn hết là nên để mọi người sẵn lòng nêu ra ý kiến của mình

Hoàn hảo hay không chỉ là thứ yếu, quan trọng là phải nói ra để mọi người hiểu nhau hơn

Trên thực tế, chiến lược của Ike không hề hoàn hảo.

Nhưng sau khi những người xung quanh chỉ ra điểm mạnh và điểm yếu, cậu ấy cũng đã hiểu ra vấn đề của mình.

Nó làm tăng sự hiểu biết của cậu ấy về bài kiểm tra.

Chỉ điều đó thôi cũng đã cho thấy cuộc trò chuyện có giá trị và ý nghĩa nào đó.

Một lúc sau, Ike và những người khác rời khỏi phòng karaoke vừa cười vừa nói.

"Tiếp theo cậu định làm gì, Horikita?"

"Về nhà.

Kể từ ngày hôm qua, tôi đã ở đây hàng ngày để tư vấn cho Hirata-kun và những người khác.

Tôi nghĩ mình sẽ nghỉ ít nhất ngày hôm nay không làm bất cứ điều gì cả."

Thật bất ngờ khi có thể chuẩn bị sẵn sàng nơi này vào một ngày như thế này.

Horikita có vẻ đã chán đồ uống trong quán karaoke nên không đụng tới.

Chà, thực sự không thể yêu cầu nó chất lượng như quán cà phê được.

Ưu điểm là nó rẻ, tiện lợi và giải khát nhanh

"Một lần nữa, tôi rất ngạc nhiên khi cậuđến nghe Ike-kun nói về chiến lược.

Chiến lược của cậu ấy rất thú vị, nhưng suy cho cùng chắc chắn cậu cũng đã nghĩ đến điều đó rồi phải không."

Thay vì khẳng định hay phủ nhận, tôi đưa ra một đề xuất mới cho Horikita.

"Chúng ta có thể nói chuyện ở nơi khác được không?"

"Tôi thì không có vấn đề gì nhưng mà cũng khá hiếm khi cậu đề nghị một cuộc trò chuyện như vậy đó.

Nếu có chuyện gì đó giống như cãi nhau với Karuizawa-san, cậu nên tự mình giải quyết lấy."

Horikita nói nửa đùa nửa thật và đứng dậy cầm hóa đơn.

"Nếu là chuyện đó thì cậukhông phải là người thích hợp để nói chuyện, phải không?"

"Đúng thế."

"Mình muốn nói chuyện với cậu về kỳ thi đặc biệt này."

Nghe câu trả lời đó, đôi mắt Horikita mở to ngạc nhiên.

"Cậu muốn nói chuyện với tôi về kỳ thi đặc biệt?"

"Ngạc nhiên lắm sao?"

"Thường tôi sẽ đến hỏi ý kiến cậu chứ cậu rất ít khi nào làm vậy."

"Có lẽ thế thật."

Tôi không nhớ chi tiết hay số lần nên không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.

Nhưng xét về tỷ lệ thì Horikita chắc chắn thường xuyên hơn.

"Dù sao thì tôi nghĩ rằng mình không thể nào cứ dựa vào cậu mãi được.

Đó là lý do tại sao lần này ngay từ đầu tôi đã không muốn hỏi ý kiến của cậu"

"Không sao đâu, cũng không hẳn là thuyết giáo gì cả.

Mình chỉ muốn nghe suy nghĩ của cậu thôi."

"Ra thế, cậu muốn xem thử tôi còn chuẩn bị thiếu điều gì không để cho điểm chứ gì?"

Horikita có chút tức giận, thực sự rất khó chịu.

Thái độ của cô ấy cũng không khó hiểu cho lắm

"Cậu khó chịu sao?"

"Tại sao không?

Dù sao cũng không có lý do gì để từ chối.

Thế chúng ta đi đâu đây?"

"Chúng ta đi quán cà phê đi.

Mình muốn uống cà phê ngon."

Trà Ume Kobumcha cũng ngon, nhưng hiện tại tôi đang muốn chuyển sang vị đắng hơn một chút.

"Nếu tôi nói rằng tôi lo lắng về những cái nhìn chằm chằm và những lời thì thầm của người khác, thì đó không phải là do tôi quá tự ti..."

"Không sao đâu.

Sẽ không có chuyện gì khiến cậu lo lắng đâu."

"Thật sao?

Nếu cậu nói vậy thì được.

Chúng ta đi thôi."

Horikita tin vào điều đó không chút do dự và chúng tôi cùng nhau rời khỏi quán karaoke.

Phần 1:

Chúng tôi không nói chuyện trên đường đi và đến thẳng quán cà phê

Vì là ngày thường nên có nhiều ghế trống hơn và bạn có thể thoải mái lựa chọn.

Sau khi hỏi Horikita cô ấy muốn uống gì, tôi chỉ vào chỗ ngồi gần cửa sổ và bảo cô ấy cứ ngồi đi.

Tôi lặng lẽ xếp hàng chờ sau lưng hai người ở quầy.

Horikita-người đã ngồi sẵn, đang nhìn sang với vẻ mặt bồn chồn.

Có lẽ đang thắc mắc về điều tôi sẽ nói sau đó.

Cách trận chiến diễn ra, những hướng dẫn và ý tưởng đi kèm với nó, điều gì cần ưu tiên và điều gì cần hoãn lại.

Tôi thực sự không muốn dạy cô ấy những điều này một cách chi tiết.

Tôi muốn giao lại tất cả cho Horikita làm chỉ huy mọi thứ

Mục đích của tôi là gì?

Tại sao lại đặc biệt chủ động mời Horikita?

Đó là để ban cho Horikita sức mạnh mới.

Trước những kỳ thi đặc biệt đang dần đến gần, tôi cảm thấy mình phải truyền đạt điều gì đó cho cô ấy.

Đây là điều chỉ có thể đạt được vào lúc tâm lý cô nàng đã trưởng thành và sắp bước vào độ chín.

Hiểu mình, hiểu lớp và cũng hiểu bạn bè mình.

Vì điều này, đã đến lúc chuyển sang giai đoạn tiếp theo.

Khi đến lượt, tôi gọi hai ly cà phê xay và đợi gần cửa sổ để lấy.

Khoảng hai phút sau, cà phê đã pha xong, tôi cầm hai tách cà phê đi về phía chỗ ngồi của Horikita.

"Cảm ơn"

"Không cần đâu.

Cậu trả tiền karaoke giúp mình, với lại lần trước còn mời mình đi ăn."

"Được rồi, tôi hiểu rồi."

Chúng tôi từ từ thưởng thức ly cà phê nóng hổi nhưng thơm phức.

Horikita thở dài, và sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.

Dù là ngày làm việc hay ngày nghỉ, cô ấy đều dành toàn bộ thời gian để suy nghĩ, ngoại trừ lúc đi ngủ.

"...Có phải trên mặt tôi dính gì không?"

Dường như nhận thấy tôi đang nhìn vào mặt cô ấy một cách không hề nao núng, Horikita trừng mắt nhìn tôi.

"Không, mình chợt nhận ra là tóc cậu dài ra khá nhiều rồi"

Cô nàng dùng đầu ngón tay chạm vào đuôi tóc, ánh mắt lướt qua.

"Ừ, đã gần một năm kể từ khi tôi cắt ngắn nó.

Nhờ cậu nói tôi mới nhận ra, nghĩ đến mấy thứ này đũng là lãng phí thời gian."

"Cũng phải"

"Này.

Giả sử nếu có một tai nạn đáng tiếc xảy ra ở đây và bây giờ, kiểu như cậu bị ai đó lỡ tay làm đổ cà phê nóng vào người thì sao?"

"Thì sẽ bị thương chứ sao nữa.

Và chắc chắn đó không phải là tai nạn mà là cố ý."

"Vậy nếu tôi thị phạm ngay lúc này luôn thì cũng không có vấn đề gì chứ?"

Horikita cũng đã tận mắt chứng kiến cảnh Ryuuen bất ngờ ném nước cam vào tôi ở quán karaoke trước đó.

Dù sao với tôi thì việc tránh nó vẫn là hành động đúng đắn......

Nhưng dù vậy nếu điều này xảy ra thì nó sẽ gây ra nguy hiểm nhiều hơn nước cam

"Sao trông cậu nhìn giống như sắp bỏ chạy vậy?

Cậu nghĩ tôi sẽ dám làm điều đó sao?

Loại hành vi này sẽ gây rắc rối lớn cho cửa hàng"

"Đáng lẽ cậu phải ưu tiên quan tâm đến một người bạn cùng lớp bị bỏng nặng chứ"

"Thật sự... cậu rất là kỳ quái."

"Trong trường hợp này thì mình không kỳ mà cậu mới là người kỳ đó?"

Thế còn tôi đang bị đe dọa bởi ý tưởng quái lạ của Horikita thì sao.

"Tôi không phải là người lập dị.

Chỉ là tôi...

đôi khi chuyển sự nghiêm túc của mình sang hướng khác."

Chỉ riêng lời giải thích đó thôi đã khiến cô nàng trở thành một kẻ lập dị hoàn toàn, nhưng tất nhiên đó là điều tôi sẽ không nói ngay cả khi nó xé nát miệng tôi.

"Dù sao chúng ta đến đây không phải chỉ để tám chuyện đâu nhỉ?

Đã đến lúc vào vấn đề chính là kỳ thi đặc biệt rồi ......"

Quả thực tôi muốn có một bầu không khí thưa giãn nhưng xem ra buộc phải vào thẳng chủ đề

"Bây giờ không cần phải cảnh giác những người xung quanh, nhưng cũng đừng vô tình buột miệng nói ra phần chiến lược.

Điều mình muốn biết là cậu chuẩn bị những gì để chiến đấu thế nào trong kỳ thi lần này?"

"......

Uh, xin lỗi.

Cậu có thể nói rõ hơn được không?

Tôi vẫn chưa hiểu lắm"

"Để giành chiến thắng trong kỳ thi.

Cậu sẽ phải gạt bỏ những lo lắng mà suy nghĩ ra chiến lược.

Đó là điều ai cũng có thể làm được.

Giống như việc cậu làm hàng ngày với Yousuke hoặc đôi khi với Ike và những người khác.

Mình muốn có một cuộc trò chuyện riêng giữa 2 chúng ta.

Kỳ thi đặc biệt này đi kèm với vấn đề có học sinh bị đuổi.

Nhìn lại, từ lúc kỳ thi nhất trí đến nay, cậu có cảm thấy sâu trong trái tim mình có gì thay đổi không?"

Horikita cũng hiểu ý nghĩa của " sâu trong trái tim " sau khi tôi mô tả cụ thể cho cô ấy về những gì đã xảy ra trong quá khứ.

"Cậu chỉ muốn có một cuộc nói chuyện giữa 2 chúng ta thôi, đúng không ......"

Thường thì các leader luôn giỏi việc xử lý vấn đề của người khác những rất tệ trong việc xử lý vấn đề của bản thân

"Nếu tôi có gì sai...Cậu có thể cho tôi lời khuyên được không?"

"Mình không biết có nên gọi đó là lời khuyên hay không nhưng mìnhsẽ đưa ra ý kiến cá nhân của mình."

Horikita ngồi thẳng và nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi tưởng mình sẽ bắt đầu nói nhưng tôi không nhận ra rằng cô ấy đang nheo mắt và đưa tay lên miệng.

"Thật đáng nghi."

Thực ra Horikita chưa sẵn sàng đi thẳng vào vấn đề và thậm chí còn hơi bối rối.

"Tôi xin lỗi, tại tôi cảm thấy cậu khôngh giống thường ngày nên có hơi khó xử."

"Mình đáng nghi đến thế sao?"

"Bởi vì...Cậu không thấy hơi kinh tởm khi đột nhiên lại quan tâm tôi như vậy sao?"

"Không phải là mình không hiểu ý cậu nhưng nếu xem đó là kinh tởm thì đúng là vẫn còn hơi quá."

"Đúng vậy.

Hơi quá đáng một chút."

Cô nàng lại ngồi thẳng dậy.

Tôi cũng sẵn sàng vào đề

"Mình sẽ nói thẳng.

Cậu đã nghĩ xem mình sẽ làm gì khi đứng cuối lớp trong kỳ thi này chưa?"

Tôi không muốn có người bị đuổi.

Nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống

Dù về cơ bản nội dung bài thi khac nhau nhưng việc đuổi học sinh giữ nó với kỳ thi nhất trí cũng không khác nhau là bao

"Chắc chắn cậu đã có câu trả lời ở trong lòng mình rồi nhỉ?"

"Đúng vậy."

"Kể từ ngày đó, tôi không ngừng tự vấn bản thân.

Dù tin rằng mình đã lựa chọn đúng nhưng cảm giác tội lỗi và dằn vặt vẫn thường xuyên quay trở lại với tôi.

Thật xấu hổ khi nói ra điều đó".

Horikita thì thầm trong khi hơi cúi đầu xuống để nghiêng mắt.

"Tôi sẽ không nói rằng tôi đã đưa ra quyết định rõ ràng về việc phải làm gì tiếp theo.

Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng đang tiến bộ mỗi ngày.

Ngay cả bảng xếp hạng cũng luôn có những sự biến động"

Không thể phủ nhận điều đó.

Đôi khi Ike đúng chót, và đôi khi Hondou đứng chót.

Tất cả chúng tôi đều đang cố gắng cạnh tranh với nhau mỗi ngày để không kết thúc ở vị trí cuối cùng.

Tất cả đều không muốn là con dê tế thần khi gặp phải trường hợp đuổi học tiếp theo

"Nhưng kỳ thi lần này sẽ khác.

Ít nhất thì tôi cũng đã có được 2 kết cục mà bản thân có thể tưởng tượng ra được trong trường hợp xấu nhất. hoặc đó sẽ là một vết thương nống sẽ vơi đi theo thời gian, hoặc là một vết thương sâu hoắm mãi sẽ không thể lành.

Tất nhiên tôi rất mong trường hợp vết thương nông sẽ xảy ra nhưng không có gì có thể đảm bảo được ......"

Horikita dường như đã lên kế hoạch.

"Khi lớp đứng cuối, việc ai đó buộc phải ra đi là điều không thể tránh khỏi.

Dù sao thf cuộc chiến mà không có mất mát thì sẽ không thể nào là một cuộc chiến thật sự.

Và chúng ta hiện tại cũng không đủ điểm cá nhân để cúu được bất cứ ai.

Vậy nên hiện tại chỉ có hai lựa chọn duy nhất...."

Tất nhiên lựa chọn chứ 2 sẽ là phải bầu ra người phải rời trường nếu lớp đứng cuối.

Ngay cả khi điều đó gây khó chịu, trách nhiệm của Chỉ huy vẫn là phải chọn ra người đó

"Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ đưa ra lựa chọn theo cách riêng của mình, không chút do dự"

Trong trường hợp như vậy mà lừa gạt cảm xúc bản thân cũng chẳng ích gì, nếu có một người có thể làm được như vậy thì đúng là thiên tài.

Từ đôi mắt của Horikita, có thể thấy rõ rằng cô ấy đã chuẩn bị tinh thần để có thể đưa ra quyết định bất kể chuyện gì có xảy ra đi nữa.

"Suy có cho cùng nghĩ được thế cũng là tốt.

Có vẻ cậu đã biết được bản thân mình cần phải làm gì."

"Thật ra, tôi nghĩ bản thân không nên nghĩ đến mấy chuyện sẽ xảy ra nếu mình thua.

Tuy nhiên việc có người có thể phải ra đi luôn ám ảnh tôi suốt thời gian qua mà không thể nào tốn ra khỏi đầu.

Nghe cứ như là một trò hề nhỉ....."

"Có chuyện gì đáng cười à?"

"Mặc dù......

Lỡ mà chuyện đó xảy ra......

Nếu là cậu, chắc sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện đó đâu nhỉ......"

"Dù có gì thay đổi đi nữa thì làm cách nào để chiến thắng sau cùng vẫn phải luôn được ưu tiên hàng đầu.

Nhưng dù sao đây là một bài thi của tập thể vậy nên việc nghĩ đến trường hợp xấu nhất không phải là điều gì vô lý.

Tất cả chỉ vậy thôi."

"......

Cảm ơn."

Không có gì phải cảm ơn tôi, tất cả những điều này do cô ấy tự mình rút ra

Có lẽ là vì hiểu rõ những gì mình đang đối mặt mà Horikita mới thẳng thắn như vậy.

"Tôi hy vọng chuyện đó sẽ không xảy ra.

Nhưng nếu như tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, cậu sẽ giúp tôi giải quyết nó đúng chứ?"

"Sau cùng thì mình cũng đã phải giúp cậu một lần trong kỳ thi nhất trí rồi .

Dù sao chắc đây là điều mà cậu thật sự muốn biết nhỉ....Mình xin lỗi...."

Horikita-người đã thoải mái hơn một chút, hỏi tôi điều đó nhưng tiếc là câu trả lời của tôi chỉ có một chữ KHÔNG.

"Được rồi, chúng ta nói qua vấn đề khác đi"

"Đúng vậy. ......

Những phải là gì mới được chứ?

Nếu cậu không muốn nói về chuyện làm sao để chiến thắng thì chắc là chuyện gì sẽ xảy ra sau khi chiến thắng nhỉ?

Không, không lẽ ý cậu là...... ."

"Chiến thắng trong kỳ thi này cũng có nghĩa là đánh bại các lớp khác.

Và khi đánh bại họ, việc tạo ra lớp có điểm thấp nhất là điều đương nhiên.

Dù là lớp nào thì khả năng có học sinh bị đuổi là rất cao"

"Đúng vậy."

"Cậu không có quyền quyết định ai sẽ bị đuổi ở các các lớp khác.

Chuyện đó thật vớ vẩn, nhưng cậu có hiểu ý mình không?"

"Tất nhiên rồi.

Đó là quyết định của chỉ huy sau khi cân nhắc kỹ lưỡng."

"Horikita, từ những thất bại trước đây, cậu đã học được cách phản ứng khi có học sinh bị đuổi trong lớp của mình.

Nhưng nếu ngày đó mình không can thiệp thì không biết giờ đây lớp học sẽ ra sao."

"Dù tôi không muốn nhắc lại nhưng... cậu thật sự nói không sai.

Việc lớp bị tan đàn xẽ nghé không phải là điều không thể xảy ra nếu không có cậu."

"Điều quan trọng là trưởng thành từ thất bại, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể chấp nhận thất bại mọi lúc.

Cậu cần phải tự học cách đưa ra những lựa chọn đúng đắn mà không cần đến sự hỗ trợ của mình, đó mới là cách để cậu chứng minh rằng bản thân thật sự có năng lực."

Horikita cầm cốc cà phê đã nguội một chút và lặng lẽ nhấm nháp.

"Tôi cũng cảm thấy như vậy"

"Cụ thể hơn nhé.

Chúng ta sẽ bước vào cuộc cạnh tranh với những lớp cụ thể .

Khi đó sẽ có 3 trường hợp xảy ra.

Một là lớp chúng ta thắng, hai là thua và cuối cùng sẽ có một kết quả hoá với một lớp nào đó.

Cậu muốn chọn trường hợp nào?"

"Còn phải hỏi nữa sao, tôi luôn muốn làm mọi cách để chiến thắng mà."

"Vậy thì câu hỏi tiếp theo, để có thể chiến thắng thì cậu sẽ phải sẵn sàng đẩy một lớp vào chổ chết.

Trong trường hợp đó, cậu sẽ chọn lựa chọn nào?"

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi sẽ ưu tiên chiến thắng cho lớp của mình và tôi nghĩ những người khác cũng như vậy"

"Mình cũng nghĩ cậu sẽ nói điều đó"

Môi Horikita hơi mím lại khi nghe câu trả lời của tôi.

"Vậy không lẽ ý cậu tôi ưu tiên chiến thắng của lớp mình là sai sao?"

"Không ai nói nó sai.

Vậy chúng ta hãy thêm một câu hỏi khác.

Nếu lớp mà cậu buộc phải đẩy vào cửa tử là lớp Ryuuen và người được chọn để đuổi học sẽ là Ibuki.

Cậu sẽ lựa chọn cái nào?"

Horikita—người liên tục giữ vừng lập trường, cứng người trước điều mà tôi vừa nói ra

"Ibuki-san ......?"

"Giờ thì cậu sẽ chọn cái nào đây?

Thắng, thua hay hòa?"

"Đợi đã!

Dù vậy, Ibuki-san là nhân vật lập trường tương tự như Ryuuen-kun.

Tôi không nghĩ cô ấy sẽ là người đầu tiên bị đuổi học.

Giả thuyết của cậu có chắc chắn đúng không?"

"Tại sao cậu lại cần sự đúng sai từ một giả thuyết chứ.

Giả thuyết chỉ đơn giản là giả thuyết mà thôi."

"Nhưng mà--"

"Vị trí của Ibuki không phải là sự đảm bảo cho an toàn của cô ta.

Đánh giá từ những khả năng được thể hiện trên OAA, cô ấy thừa chỉ tiêu trở thành người được chọn để đuổi học.

Xét đến tính cách của Ryuuen, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra trên thực tế.

Ngoài ra, một lần nữa, Ryuuen không như cậu, hắn có thể sẵn sàng chỉ định bất cứ ai mà không cảm thấy tội lỗi.

Đây cũng có thể được coi là một tai nạn không thể tránh khỏi"

Sau khi nghe những lời đanh thép của tôi, Horikita sốt ruột nói với vẻ mặt hơi tức giận.

"......Đây là vì chiến thắng của lớp.

Ngay cả phải hy sinh Ibuki-san thì tôi vẫn sẽ chấp nhận mà không do dự"

"Không thể trả lời ngay và cũng không thể chắc chắn rằng đây là điều mà cậu thật sự muốn"

"Thật ra cậu muốn nói gì?"

"Mình không biết cậu với Ibuki là một mối quan hệ thế nào nhưng chắc chắn so với người ở trong lớp cô ta thì cậu thân với cô ấy hơn hẳn.

Nhưng mình cũng không chắc cậu có cảm thấy có thân thiết với cô ấy hay không."

"Nếu mà nói về việc tôi thường xuyên chạm mặt và có chút quan tâm đến cô ấy chính là sự thân thiết mà cậu nghĩ đến....Nói sao nhỉ, tôi không phủ nhận điều đó"

Ánh mắt tôi không hề rời khỏi tôi mà nhìn tôi với thái độ kiểu nếu như vậy thì sao?

Mặc dù cô ấy nói không bảo những điều tôi nói là sai.

Nhưng suy cho cùng cô ấy cũng chỉ bảo không phủ nhận điều đó chứ không nói là thừa nhận

Có thể cô ấy không nhận ra nhưng đây chính là bản năng phòng thủ của con người

Đây là bằng chứng cho thấy cô nàng không muốn thừa nhận và biết nếu làm vậy sẽ xảy ra mâu thuẫn.

Ngay cả trong việc đánh lừa thị giác, việc bổ sung thêm thính giác cũng đem lại hiệu quả tốt hơn.

Ở đây cô ấy càng tỏ ra bình tỉnh thì lại càng dễ bị lỡ lời.

"Xét về quy định của kỳ thi đặc biệt này, việc cho học sinh phải ra đi là điều gần như không thể tránh khỏi.

Và điều đó cả nghĩa là bất cứ ai trả lời sai 3 câu đều đã bước một chân ra khỏi cậu trưởng."

"Nói cách khác, Ibuki-san cũng không phải là ngoại lệ phải không?"

"Nếu Ryuuen ngay từ đầu đã muốn chọn Ibuki, thậm chí nói thẳng luôn rằng cô ấy sẽ là người bị loại nếu như trường hợp xấu nhất xảy ra.

Vậy lúc đó cậu có sẵn sàng để hy sinh cô ấy và giành chiến thắng không?"

Cho đến nay, Horikita vẫn trả lời "chọn chiến thắng" với trái tim run rẩy.

Lần đầu tiên, sự kiên định đó bắt đầu bị thử thách và lung lay

Dù chỉ là gián tiếp nhưng cũng có thể nói cô ấy đã góp sức trong việc đuổi học Ibuki

Một năm trước, Horikita chắc chắn sẽ làm điều đó mà không chút do dự.

Nhưng hoàn cảnh đã thay đổi.

Cô ấy đã quen thuộc với Ibuki.

Hiểu sâu sắc đối phương là người như thế nào.

Trên phương diện là kẻ thù trên lớp và bạn bè ngoài đời

"Sao cậu lại hỏi điều này?"

Rõ ràng cô ấy cố tình hỏi lại tôi vì không muốn trả lời

"Bài kiểm tra đặc biệt này là cơ hội hoàn hảo để đuổi học những học sinh mà chúng ta muốn loại bỏ nhưng việc lựa chọn một ai đó yếu và dễ loại bỏ cũng không hẳn là một ý tồi. nếu biết rằng cứ tấn công vào Ibuki thì sẽ gia tăng cơ hội chiến thắng cho lớp thì cậu có bằng lòng chỉ huy mọi người làm điều đó không?

Bây giờ cậu cứ suy nghĩ cho thật kỹ và đừng để đến lúc vào thi rồi mà vẫn chưa có được câu trả lời."

Nếu tôi nói cho cô ấy những điều này ngay trong ngày thi, cô ấy sẽ không thể nào bình tĩnh xử lý mọi thứ trong một tình huống căng thẳng.

Đó là lý do tại sao những lời này nên được nói bây giờ.

"Cậu muốn lấy Ibuki-san ra......

để muốn nói cho tôi biết rằng bản thân cần phải sẵn sàng kiên định với lựa chọn đưa lớp giành chiến thắng sau cùng à?"

"Không, không hề.

Có vẻ cậu vẫn chưa nhận ra ý của mình.

Cậu đang quá tập trung cho lớp mình mà không để ý bất cứ điều gì đến từ các lớp khác.

Cậu luôn miệng nói rằng sẵn sàng loại bỏ cô ấy vì lớp nhưng rõ ràng bên trong cậu chưa hoàn toàn chấp nhận điều đó.

Mình không cần cậu trả lời ngay lập tức, mình muốn cậu suy nghĩ thật cẩn thận về những gì mình nói.

Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý để làm điều đó trong kỳ thi sắp tới chưa?"

"Không ......

Tôi không thể làm vậy được.

Trong đầu tôi lúc này chỉ có thể nghĩ được làm sao để lớp giành chiến thắng, làm sao để giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất, làm sao để bảo vệ được nhiều người nhất có thể...Tôi không thể nào nghĩ thêm được bất cứ điều gì nữa."

Nhận ra rằng việc tiếp tục phủ nhận điều đó là vô nghĩa, Horikita chấp nhận điều tôi nói.

Cô ấy xem ra vẫn chưa xác định rõ đối thủ mà bản thân cần phải đánh bại là ai

Tất nhiên, ngay cả khi có người mà cô ấy muốn đánh bại, thì điều đó cũng không dễ dàng mà thực hiện.

Và chưa kể khả năng có rất nhiều người bị loại không phải là thấp.

Dù sao thì Chỉ huy cũng sẽ bỏ qua những học sinh có năng lực nên không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Nếu cứ tiếp tục giữ những suy nghĩ như vậy trong đầu thì sẽ không thể nào bắt kịp được sự thay đổi của tình hình đâu

"Tôi nên làm gì để giải quyết vấn đề này......?"

"Mình đã nói rồi còn gì, hãy tự suy nghĩ ra câu trả lời.

Mỗi người đều có cách chiến đấu phù hợp của riêng mình.

Ryuuen về cơ bản sẵn sàng hy sinh bất cứ ai trong lớp miễn là có thể đạt được lợi ích mà bản thân mong muốn, phải không?

Sakayanagi thì có xu hướng nhắm mục tiêu đến bất cứ ai khiến cô ta phật lòng bất chấp năng lực, Totsuka là một ví dụ điển hình.

Mặt khác, Ichinose thì hoàn toàn ngược lại sẽ bảo vệ mọi người đến cùng và không bao giờ có suy nghĩ như vậy nhưng không có gì đảm bảo lần này cô ấy sẽ tiếp tục làm vậy.

Nói chung thì không ai giống ai cả "

"Nhưng tôi... vẫn chưa biết phong cách chiến đấu nào phù hợp với mình."

"Vậy thì trước khi đến lúc bước vào kỳ thi hãy cố tìm ra nó đi.

Dù là đánh bại đối thủ hay để bảo vệ bản thân, hay là cả 2 thì cậu vẫn phải quyết định được mình muốn gì và cần gì.

Hãy tập trung, đừng suy nghĩ về bất cứ vấn đề lan man nào khác.

Nếu cậu có thể làm được thì thế giới quan trong mắt cậu cũng sẽ ó một sự thay đổi mạnh mẽ''

Horikita nhắm mắt lại và khẽ mấp máy môi như thể đang nói điều gì đó với chính mình.

Sau đó, tôi im lặng quan sát Horikita, im lặng quan sát cô ấy cho đến khi có câu trả lời

"......Thành thật mà nói.

Hiện tại tôi không thể nào nghĩ thông suốt được"

"Thật sao?"

"Nhưng tôi sẽ luôn suy nghĩ điều đó cho đến kỳ thi đặc biệt.

Nếu không được, tôi sẽ suy nghĩ lại.

Tôi không biết mình lúc nào mới có thể tìm được câu trả lời......

Tôi xin lỗi nhưng hiện tại tôi không thể làm được......"

Horikita tự cười mình vì không thể trả lời được.

"Không có gì gọi là không thể làm được.

Khi cậu nhận ra mình không thể làm được, có nghĩa là cậu biết mình phải làm sao để làm được...."

Nhận thức cô ấy sẽ bắt đầu thay đổi từ hôm nay, ngày mai hay trong tương lai gần, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi

Phân tích của tôi về Horikita Suzume với tư cách một con người gần như đã kết thúc.

So với những người khác trong lớp, cô ấy là một người có tài, có khả năng hòa nhập trong xã hội và được công nhận.

Một người có đủ tư cách được hạnh phúc ở chặng đường dài phía trước.

Nhưng trong tương lai, cô ấy khó có thể làm được những điều vĩ đại, sẽ đi vào lịch sử, để lại di sản cho thế hệ tương lai.

Suy cho cùng thì cô ấy chưa chắc đã là gì nếu đem so với những nhân tài ở ngoài kia thế giới.

Và đây cũng không phải xã hội rộng lớn mà chỉ là một trường học biệt lập.

Thế giới của những đứa trẻ non nớt.Nó chỉ đơn giản giống như một sân khấu để những tài năng có thể được truyền cảm hứng và từ đó cải thiên bản thân khám phá ra những giới hạn mới.

Nhờ Horikita Manabu, góc nhìn của tôi về ngôi trường này cũng đã được mở rộng.

Nếu không có người đó nói với tôi.

Tôi sẽ không tự mình phát hiện ra sự tỏa sáng của Horikita.

"Đó là tất cả những gì tôi muốn nói."

Horikita cứ nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cảnh tượng mà tôi không thể tránh khỏi ngay cả khi tôi có cố gắng cũng không tránh được.

"Cậu thật sự là ai?"

"Ý cậu là gì?

"Theo đúng nghĩa đen.

Tôi không hiểu gì về cậu cả."

"Có cần phải hiểu không?"

"Ít nhất bây giờ tôi đã được bổ nhiệm làm chỉ huy, việc hiểu các bạn cùng lớp của mình không phải là điều xấu.

Đối với kỳ thi đặc biệt tiếp theo, người có thể nắm bắt chi tiết nhiều thông tin khác nhau sẽ thuận lợi hơn trong trận chiến."

Nếu nói về lợi thế của việc nắm bắt thông tin mọi người thì quả thực đúng như cô ấy nói.

"Hay là thế này đi, cậu và Kouenji có thể hiểu được nhau không?"

"Chúng tôi không thể hiểu nhau nhưng mà cho dù có cố đến mấy cũng không được.

Ý cậu là vậy, đúng không?"

"......

Chính xác."

Để thay đổi chủ đề, tôi nhắc đến Kouenji.

Nhưng sự thật là Kouenji, với tư cách là một con người ở một khía cạnh nào đó rất đơn giản và dễ hiểu.

"Cậu không có hứng thú với việc lên lớp A.

Về cơ bản, cậu là một người không có gì là hấp dẫn và cũng rất khó ưa.

Nhưng nhìn lại thì cậu có thể tán được hot girl của lớp là Karuizawa-san làm bạn gái rồi còn giúp tôi, nhưng chẳng phải điều đó càng khiến cho cậu nổi bật hơn sao.

Rõ ràng điều này thật sự rất mâu thuẫn phải không?"

"Cậu không thể đơn giản coi đó là sự trưởng thành sao?

Một học sinh sơ trung vô danh trước đây đã lấy hết can đảm để thay đổi sau khi bước chân vào cao trung, và cuối cùng bắt đầu đấu tranh với mục tiêu mình đặt ra.

Kết quả hiện tại chính là...... con người mình bây giờ."

"Cũng khó mà nói thế được.

Hoàn toàn không giống như vậy.

Tôi đã chắc chắn về điều đó.

Những gì cậu nói và làm, suy nghĩ của cậu không giống một người bình thường chút nào.

Bởi vì. ....."

Horikita mắc kẹt ở từ "bởi vì".

"Tôi không nghĩ cậu là một người có sự phát triển bình thường?

Cậu đã lớn lên như thế nào vậy?"

"Đó là một cách diễn đạt kỳ lạ.

Cậu hỏi mình đẫ lớn lên thế nào, thì mình đang trong quá trình trưởng thành đó cò gì?"

"Không phải thế.

Ý tôi là khi còn nhỏ, cậu học tiểu học ở đâu?"

"Có nói cậu cũng không biết đâu."

"Cậu không nói sao tôi biết chứ?."

"Chúng ta đã có cuộc trò chuyện này trước đây và mình không muốn lặp lại nó."

"......, Thật sao?

Tôi xin lỗi, tôi không nhớ.

Cậu có thể nói lại được không?"

Mặc dù tôi cố tránh nó nhưng Horikita vẫn muốn biết cho bằng được.

"Đó không phải là điều đáng để nói với người khác.

Có những điều chỉ nên giữ cho riêng mình."

Tôi nhấn mạnh rằng tôi không thích bị ép thêm nữa, và cô ấy tỏ ra thông cảm một cách vô vọng.

Nhận được quá nhiều thông tin cùng một lúc, đầu óc Horikita cũng khá mệt mỏi.

"Sẽ tốt hơn nếu chúng ta hít thở và thư giãn."

Tôi thúc giục Horikita-người đang nhìn tôi trong vô thức.

"Ừ......"

"

Để kết thúc cuộc trò chuyện này, điều đầu tiên cần làm là uống hết đồ uống.

Cô ấy cũng cầm cốc cà phê vừa chạm vào lên và cả hai chúng tôi đều uống cùng lúc.

Cảm giác chạm tới đầu lưỡi của tôi hơi nóng.

"Lạnh thật đó."

"Lạnh thật đó."

"Đừng bắt chước tôi."

"Đừng bắt chước tôi."

Rõ ràng đó chỉ là chuyện vặt, nhưng có một cảm giác đồng cảm lẫn nhau tuyệt vời.

"Eh......?"

Đôi mắt của Horikita mở to và một âm thanh thoát ra khỏi miệng cô ấy.

"Chuyện gì vậy?"

"Không......ừm......chỉ là......vừa rồi cậu cười một chút thôi, nên..."

"Hửm?

Vậy sao?"

"Ý tôi là, biểu cảm đó của cậu, tôi cảm thấy như thể tôi chưa từng thấy nó dù chỉ một lần trong suốt hai năm qua......"

"Thôi nào.

Mình không phải là một đứa trẻ biết cười lần đầu tiên."

Đã từng có người nói những điều tương tự với tôi trước đây.

Có nhiều lúc con người sẽ có những nụ cười trong vô thức.

Về cơ bản không có gì bất thường.

Nhưng ......

"Có thể nó thực sự là một thứ gì đó hiếm gặp."

Ngay lúc này đây, tôi thực sự không nghĩ đến việc cười chút nào.

Một biểu hiện vô thức của cảm xúc.

Tôi đã trải qua điều này bao nhiêu lần rồi?

Đó không phải vì mục đích diễn xuất, tôi cũng không cố gắng tìm hiểu tâm trạng ai đó, đó chỉ đơn giản là một biểu cảm tự nhiên.

Chính vì tôi nhận ra việc này khó đến mức nào nên tôi mới bắt đầu quan tâm.

Cảm giác tô một giọt màu lên một cuốn sổ phác thảo màu trắng tinh khiết.

Không phải trước mặt Kei, cũng không phải trước mặt một người bạn như Yousuke.

Tại sao trước mặt Horikita, tôi cũng không hiểu.

"Mình tự hỏi tại sao lại mỉm cười.

Mà lúc nãy cậu cũng cười, cậu có biết tại sao không?"

Tôi đang mong đợi một câu trả lời rõ ràng từ Horikita.

Kiểu như tình cánh lúc này hài hước hay gì đó.

Vì thế tôi nhìn vào mắt cô ấy và hỏi điều tôi vừa nói.

Nhưng Horikita lảng mắt đi và bối rối trả lời.

"Eh-ngay cả khi cậu hỏi tôi điều gì đó như thế với khuôn mặt nghiêm túc như vậy, tôi cũng không biết."

"Vậy là không có gì đặc biệt buồn cười hay thú vị xảy ra cả.

Đó có phải là ý cậu không?"

"......Như tôi đã nói, tôi cũng không biết ngay cả khi cậu hỏi tôi."

Horikita quay đầu sang hướng khác và nói với giọng bực tức.

Sau đó, cô nàng lại thở dài.

" Bởi vì cách suy nghĩ kì lạ của cậu nên việc giải thích tại sao cậu mỉm cười cũng khiến tôi trở thành một tên ngốc......"

Horikita uống nốt phần cà phê còn lại và đứng dậy.

"Chúng ta nói chuyện xong rồi phải không?

Tôi có việc phải đi rồi, cáo từ"

"Mình tưởng cậu nói giờ cậu đang rảnh."

"Tôi nhớ ra là mình có việc phải làm không được sao."

Sau đó cô nàng cầm cốc cà phê lên húp hết một hơi.

"Tôi sẽ nhìn nhận nó theo cách của tôi.

Kỳ thi đặc biệt tiếp theo và tương lai phía trước."

"Tốt lắm."

Horikita đang định rời đi trước, dừng lại như thể nhớ ra điều gì đó.

"À, còn một điều nữa tôi muốn xác nhận."

"Những chủ đề mình không muốn tham gia trong kỳ thi đặc biệt phải không?"

"Đúng vậy."

"Còn những học sinh khác thì sao?"

"Tôi đã được mọi người liên lạc ngoại trừ cậu Tôi lo lắng khi không thấy cậu đến báo."

Có vẻ như các học sinh khác đã thông báo cho Horikita trong khi tôi không để ý

"Mà dù sao cậu thì môn nào mà chẳng được đúng không.

Tôi nên chọn những chủ đề nào nhỉ?"

" Nghệ thuật biểu diễn, âm nhạc và lĩnh vực khác."

"Đều là những môn không liên quan gì đến việc học.

Tôi cũng có lựa chọn như vậy."

"Có những lĩnh vực khác mình không chắc lắm, nhưng hãy loại bỏ những lĩnh vực bản thân không giỏi trước đó."

Có rất nhiều điều tôi không hiểu trong các lĩnh vực tin tức, đời sống và ẩm thực.

Chỉ là tôi đã quyết định rằng 3 chủ đề vừa loại bỏ sẽ khó hơn.

"Vậy thì tôi sẽ đăng ký như vậy."

"Cảm ơn."
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 5: Game Changer


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Sáng thứ 5, một ngày trước kỳ thi đặc biệt.

Bình thường tôi ngủ rất nhanh nhưng đêm qua tôi lại bị mất ngủ đột ngột.

"Thiếu ngủ thực sự có hại cho cơ thể......

à buồn ngủ quá ......"

Khi tôi thức dậy, có một tin nhắn từ Kitou trên điện thoại di động của tôi.

"Có vẻ như chieesn thuật của tiểu thư cuối cùng đã được hoàn thiện."

Dù hôm trước mới họp nhưng lần này cô ấy vẫn quyết đinh tập hợp mọi người lại lần nữa để thảo luận.

Trên danh nghĩa đây là một cuộc thảo luận, nhưng cô ấy sẽ không nói chi tiết về chiến lược.

Sakayanagi luôn là một học sinh suy nghĩ và hành động một mình.

Về cơ bản thì cô ấy chỉ truyền đạt những gì cần làm với chúng tôi như bộ não truyền tín hiệu cho tay chân

"Xem nào ......"

Ngoài tin nhắn của Kitou, tôi còn nhận được hàng tá tin nhắn.

Đó là từ cô gái tôi đang hẹn hò.

Hôm qua, tôi nhớ đã trò chuyện với cô ấy đến tận khuya.

Cuộc trò chuyện bất tận và vô nghĩa này không hề có dấu hiệu kết thúc nên tôi đã bỏ cuộc giữa chừng.

Nào là lần sau đi đâu chơi?

Muốn cái này, muốn cái kia.

Thích người này, ghét người kia

Rồi gì mà em cô đơn quá

Tóm lại tôi cũng chẳng quan tâm gì đến mấy thứ vớ vẩn đó

"Để coi...xin lỗi, nãy giờ mình ngủ quên, giờ dậy mới thấy cậu nhắn."

Tôi rep lại bằng những biểu tượng cảm xúc dễ thương.

Nhưng trong lòng tôi chẳng có gì cả.

Không biết như thế này cô ta đã vừa lòng chưa nhỉ?

Nói thật nhiều khi tôi cũng muốn chia tay luôn cho nó rảnh nợ nhưng khổ nổi là còn vài thông tin tôi cần thu thập thông qua cô ấy

Bất kể lớp nào, dù mạnh mẽ và tầm thường đến đâu.

Càng nhiều thông tin càng tốt.

Bỏ qua cô ta lúc này, hãy nghĩ về Sakayanagi.

Vấn đề này liên quan chặt chẽ đến việc tôi không thể ngủ được đêm qua.

Làm thế nào để nắm chắc chiến thắng trong kỳ thi đặc biệt?

Tôi nên chuẩn bị làm gì?

Càng đến gần kỳ thi cuối năm, nỗi bất an trong tôi càng lớn.

Thất bại trước Ryuuen trong một trận đấu trực tiếp sắp diễn ra và sẽ tạo ra sự thay đổi lớn về điểm lớp.

Đây là điều nhất định phải ngăn chặn.

Vì lý do đó mà tôi phải cố gắng hết sức để tìm ra lối thoát

Phần 1:

Thời gian và địa điểm không thể ràng buộc Sakayanagi.

Khi muốn tránh ánh mắt của người khác, một số người sẽ chọn cách ở trong quán karaoke hoặc phòng riêng trong ký túc xá.

Hoặc có thể đó là đâu đó trong toà nhà đặc biệt, hay phía sau nhà thể chất.

Nói tóm lại, họ sẽ tìm một nơi để có thể trò chuyện riêng tư.

Chà, đối với Sakayanagi thì đó không phải là bí mật nên có lẽ cô ấy không quan tâm.

Hôm nay cũng vậy, nó được tổ chức tại quán cà phê sầm uất nhất ở Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Khi tôi đến thì cô ấy, Kamuro và Kitou vẫn đang tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã.

"Xin lỗi tiểu thư, tôi đến hơi muộn."

Tôi ngồi về phía chiếc ghế trống trong khi không quên gọi Sakayanagi là Tiểu thư.

"Nghe nói dạo này cậu đã có bạn gái nhỉ?"

"......

Hả, sao biết hay vậy?"

Trước đây năm ngoái chỉ cần chú ý đến việc rình rập của học sinh lớp A, nhưng từ năm thứ hai trở đi, tôi còn phải để mắt đến đám kouhai nữa.

Tôi đã bỏ lỡ điều gì sao?

Không, nếu một học sinh năm nhất xuất hiện ở hành lang năm hai, chắc chắn sẽ bị để ý.

Nếu nói theo cách này ......

Không lẽ là cô ta âm thầm nuôi một con chó săn nào đó à?

Sakayanagi chủ yếu sử dụng Kamuro, Kitou hoặc tôi.

Nhưng thực ra cô ấy thường xuyên liên lạc và nhận tin nhắn từ ai đó qua điện thoại di động.

Tôi đã gián tiếp hỏi Sakayanagi về điều này trước đây, nhưng cô ấy không trực tiếp nói đó là ai.

Có thể người đó đã nhìn thấy mọi chuyện

Không cần phải hoảng hốt nếu bị học sinh trong lớp nhìn thấy.

Nhưng nếu không phải ngẫu nhiên mà là cố ý giám sát thì tình thế đã thay đổi.

"Tôi khá dè dặt trong chuyện tình cảm nên hãy nhớ giữ bí mật nhé."

"Đừng lo lắng, mình sẽ không nói đâu."

"Vậy thì, chủ đề hôm nay của chúng ta là gì?"

"Không cần phải vội, Masumi-chan."

"Này, đã bảo đừng gọi tôi bằng tên.

"

"Xin lỗi, xin lỗi, tôi quen rồi."

"Ý cậu "quen rồi" là sao?

Tôi không nhớ là được cậu gọi nhiều lần như thế"

"Trong thâm tâm, tôi luôn gọi cô là Masumi-chan."

"Kinh tởm."

Kamuro có vẻ rất khó chịu với những gì tôi vừa nói và kiên quyết từ chối được gọi là Masumi-chan.

Tất nhiên rồi.

Nếu bị ai đó gọi bằng tên thì tôi cũng chẳng vui tí nào.

Tuy nhiên khi tôi đóng vai một chú hề, cách gọi tên đó rất có ích trong việc tạo ấn tượng.

"Vậy thì bắt đầu thôi, tiểu thư.

Về bài kiểm tra đặc biệt phải không?"

"Bài kiểm tra đặc biệt?

Không, Hashimoto-kun, cậu nhầm rồi.

Hôm nay chỉ là một bữa tiệc trà đơn giản thôi."

Sakayanagi mỉm cười khi tôi bác bỏ ý tưởng đó.

Tôi nhẹ nhàng làm động tác trượt khỏi ghế để đáp lại.

"Nếu chỉ để uống trà thì tiểu thư không cần phải kéo bọn tôi ra đâu"

"Mình chỉ muốn công khai cho mọi người thấy thôi."

"Nhưng nếu học sinh các lớp khác biết rằng Lớp A đang tổ chức một cuộc họp, họ nhất định sẽ chia sẻ thông tin và mọi thứ sẽ nhốn nháo hết cả lên.

Họ sẽ cố gắng hết sức để giành chiến thắng bằng bất cứ giá nào.

Đúng không? ?

Công khai cái gì chứ?

Đừng làm tôi cười.

Hôm kia cô ta bảo tôi phải chờ nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

"Xin thứ lỗi cho sự ngu dốt của tôi nhưng lợi ích của việc này là gì?."

"Tất nhiên là có.

Đó là một cách tốt để tận dụng sức mạnh của ba lớp còn lại phải không?"

"......

Đó cùng được tinh là lợi ích sao?"

Đúng như những gì Kamuro đã nói.

Thay vì được thì lại là mất.

Nó giống như kiểu bố mày ngồi đây này, muốn làm gì thì làm thử xem nào

"Là để tận hưởng chiến thắng hay thất bại?

Đây là một phần mở rộng của trò chơi, giống như lễ hội văn hóa và chuyến dã ngoại gần đây à?"

Ngay cả khi tỷ lệ thắng bị hạ xuống và trở nên bất lợi, vẫn phải ưu tiên việc tận hưởng.

Cho đến nay, Sakayanagi đã thống trị Lớp A với tư cách là leader theo cách này.

Lý do tại sao các bạn cùng lớp có thể chấp nhận điều này một cách khoan dung là vì cô ấy có thể đưa lớp đến chiến thắng

Nói cách khác, khi kết quả biến mất, giá trị của Sakayanagi sẽ nhanh chóng tụt dốc.

Tôi tự hỏi còn ai ngoài tôi có thể nhìn thấy một tương lai không chắc chắn như vậy ......

Sau khi kết thúc bữa tiệc trà thực sự, tôi vào nhà vệ sinh gần lối ra phía đông.

Không thực sự sử dụng nhà vệ sinh.

Cũng không có một cuộc trò chuyện bí mật với ai đó.

Chỉ là một thói quen mà tôi không thể bỏ được.

Tôi bước vào phòng trong cùng và khóa cửa lại.

Không cởi quần, tôi chỉ ngồi lên nắp bồn cầu.

Các buồng vệ sinh đơn ở Trung tâm Mua sắm Keiyaki luôn sạch sẽ và không gây khó chịu.

Chà, mức độ bụi bẩn và mùi hôi nhất định không làm phiền tôi.

Nhạc nền trong trung tâm thương mại thật dư thừa khi tôi nhắm mắt lại, đặt tay lên đầu gối và hơi cúi đầu về phía trước.

Đó là nơi để tĩnh tâm.

Trong một ngôi trường không có lối thoát thì đây chính là nơi tôi được cứu rỗi.

Tôi từng nghĩ rằng mình sẽ ngừng dựa vào nhà vệ sinh khi đến đây học nhưng thói quen này thực sự rất khó bỏ.

Tôi ở đây khoảng 30 phút và không hề rút điện thoại ra lấy một lần.

"Quay lại thôi"

Kể cả lúc rửa tay, tôi cuingx chộp lấy khoảnh khắc xung quanh không có ai xung quanh, đứng dậy, xả nước, rửa tay, lau khô và rời khỏi nhà vệ sinh.

"Mày bị tiêu chảy hay gì mà cắm chốt trong đó lâu thế?"

"Mé mày, tao yếu tim đó.

Thế đến lúc nào thế?"

Ryuuen dựa vào bức tường cạnh lối vào, tay nắm chặt điện thoại di động, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Tao có chuyện cần nói.

Đi với tao."

"Tha cho tao đi.

Ngày mai chúng ta có một bài kiểm tra đặc biệt phải không?

Tao sẽ bị buộc tội nếu ai đó nhìn thấy chúng ta cùng nhau ở một nơi như thế này."

"Nếu mày thật sự vô tội thì đã đéo sợ điều đó rồi."

"Thôi lằng nhằng quá, nói thằng vào vấn đề luôn đi."

Mặc dù tôi không ghét tiếp xúc với mọi người nhưng thật khó chịu khi bị gọi bất ngờ thế này

Đặc biệt là Ryuuen.

Bạn không bao giờ biết hắn sẽ nói gì.

Tuy nhiên, suy cho cùng biết đâu tôi có thể thu được nhiều thông tin hữu ích thông quan cuộc nói chuyện nguy hiểm này thì sao?

Ngay cả khi có một cơn sóng chấn động phía trước, tôi vẫn phải vượt qua nó.

Phần 2:

Vào ngày nghỉ, hôm nay tôi dành cả ngày với Kei tại Trung tâm mua sắm Keiyaki từ sáng.

Mặc dù thỉnh thoảng tỏ ra lo lắng về bài kiểm tra đặc biệt ngày mai nhưng Kei vẫn tương đối bình tĩnh.

Chúng tôi trò chuyện về những chủ đề không quan trọng và cùng nhau trở về ký túc xá.

Trên đường đi, điện thoại di động của tôi reo lên và trên màn hình là dòng chữ Kanzaki

Kei nhìn sang xem ai đang gọi, nhưng khi tìm thấy cái tên đó, cô nàng lập tức mất hứng thú và lấy điện thoại di động của mình ra.

Cả hai chúng tôi gần như dừng lại cùng một lúc và tôi nhấc máy.

"Chuyện gì vậy?"

"Cậu ở đâu?

Tôi đang đợi ở phòng cậu nãy giờ đó.

Cậu ra ngoài rồi à?"

"Tôi đang trên đường về nhà.

Có chuyện gì thế?"

"Nếu được thì bây giờ chúng ta nói chuyện được không?

Watanabe đang ở cùng tôi.

Không sao đâu, phải không?"

Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau và trò chuyện, nhưng hiếm khi bọn họ đến thăm mà không hẹn trước.

"Tôi sắp về rồi.

Hãy nói với Watanabe thế nhé."

"Tôi hiểu rồi.

Gặp nhau trước của phòng cậu"

Tôi đồng ý và kết thúc cuộc gọi.

Kei cũng cất điện thoại di động vào túi.

"Kanzaki-kun muốn gì ở cậu?

Và còn có cả Watanabe-kun, mình nghe thấy hết nhé."

"Ai biết được, đối phương đang chờ ở trước cửa phòng, tựa hồ có chuyện muốn nói.

Xin lỗi nha."

"Không sao đâu, nhưng hai người đó có thân với Kiyotaka không?"

"Watanabe và mình ở cùng một nhóm trong chuyến dã ngoại và gần đây có liên lạc một chút."

"Này, có vẻ như cậu ngày càng có nhiều bạn hơn nhỉ."

Niềm vui xen lẫn chút ngạc nhiên, Kei gật đầu liên tục.

Chúng tôi cùng nhau bước vào thang máy và lên đến tầng bốn, ngay khi cánh cửa mở ra, chúng tôi đã nhìn thấy Watanabe và Kanzaki.

Watanabe nhận thấy và vẫy tay chào chúng tôi.

"Vậy chúng ta sẽ liên lạc sau, Kiyotaka.

Ah, các cậu cứ dành thời gian trò chuyện nhé, không sao đâu"

Bạn nam thì được, không vấn đề gì.

Thậm chí đôi khi Kei còn mỉm cười và chào đón họ.

Có vẻ như sau nhiều chuyện xảy ra, Kei đã có thể duy trì được sự bao dung bên trong của mình.

"Xin lỗi vì sự ghé thăm bất ngờ.

Lẽ ra cậu phải có một thế giới của hai người phải không?"

Kanzaki vừa hỏi vừa xin lỗi.

"Đừng lo lắng về điều đó.

Việc hai người đến thăm cùng nhau là điều bất thường.

Mời vào."

Tôi mở cửa và mời khách vào trong.

Căn phòng đầy màu sắc và nữ tính, hai người nhìn quanh phòng khách với chút ngạc nhiên.

Tôi bảo họ ngồi xuống và hỏi họ muốn uống gì, sau đó tôi đứng dậy và đi vào bếp, ngay sau đó Kanzaki cũng đi tới.

"Vì tôi không biết liệu nó có phiền cho cậu hay không nên hy vọng cậu có thể giúp tôi giữ bí mật.

Khi tôi nói với đầu bên kia rằng tôi đã gặp Ayanokouji, họ nói muốn đến đây gặp cậu.

Có hơi đột ngột nhưng thêm hai người nữa cũng không sao chứ?"

"Thật ra thì cũng không vấn đề.

Ai sẽ đến vậy?"

"Ichinose và Amikura."

Thêm nhiều người thì không sao, nhưng tôi hơi bối rối không biết chuyện gì đang xảy ra với nhóm bốn người này.

Kanzaki đang trong vai trò một nhà cách mạng với mục đích thúc đẩy Ichinose thay đổi.

Mặt khác, Ichinose là một người bảo thủ muốn duy trì hiện trạng.

Mặc dù Ichinose dường như nhận thức được ý đồ của Kanzaki nhưng cô ấy chỉ im lặng quan sát.

Có lẽ tôi đang diễn giải quá mức.

Rốt cuộc, Himeno và Hamaguchi từ phe Kanzaki cũng không đến đây hôm nay.

"Chiến thuật được vạch ra trong kỳ thi đặc biệt của lớp tôi đã có rồi có điều Ichinose bảo là cô ấy có một điều cần xác nhận với Ayanokouji.

Nhưng có lẽ đó là một cuộc trò chuyện sẽ không mang lại lợi ích gì cho cậu cả"

Trong khi bày tỏ lời xin lỗi, có thể cảm thấy rằng cậu ấy không quan tâm đến vấn đề ngày hôm nay.

"Không sao đâu.

Vậy tại sao Watanabe và Amikura lại đến?"

"Watanabe hoàn toàn là một tai nạn.

Cậu ấy vô tình gặp tôi trên đường đến phòng cậu."

"Ừ, coi bộ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi."

Vấn đề này tôi không quan tâm và không hỏi bất kỳ câu hỏi nào.

Sau đó, tôi bật TV và chúng tôi trò chuyện suốt thời gian.

Gần 15 phút sau, chuông cửa vang lên.

Nghe thấy nó, tôi mở cửa để xem thì thấy Ichinose và Amikura.

Có vẻ như họ cũng mua đồ ăn nhẹ từ Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Sau khi chuẩn bị đồ uống cho cả nhóm, tôi cũng ngồi xuống để trò chuyện

"Mình nghĩ cậu đã nghe Kanzaki-kun nói rồi.

Mình có điều muốn nói với Ayanokouji-kun về bài kiểm tra đặc biệt ngày mai.

Mình xin lỗi vì yêu cầu đột ngột như vậy."

Tôi không nghĩ nó là đột ngột mà là đã được lên kế hoạch chu đáo

"Mình không phiền đâu.

Nhưng mình không phải là leader của lớp.

Nếu cậu muốn biết hoạt động nội bộ của lớp mình hoặc tò mò chiến lược các thứ, cậu nên đến nói chuyện với Horikita."

"Không sao đâu.

Đúng hơn thì mình chỉ muốn cho cậu nghe ý kiến của bọn mình."

"Đợi một chút.

Trước khi nói chuyện với Ayanokouji, hãy trả lời tôi một điều."

"Hả?

Gì vậy?"

"Nếu cậu muốn cầu hoà hay điều gì đó tương tự, tôi sẽ phản đối."

Kanzaki đã cảnh báo trước.

Có vẻ như đây không đơn giản là vấn đề hợp tác giữa 2 lớp

Không cần suy nghĩ nhiều thì cũng dễ hiểu Kanzaki đang ám chỉ điều gì.

"Cậu lo lắng mình đang muốn 4 lớp hợp tác với nhau."

"Chính xác."

"Tại sao cậu không đề cập đến chuyện đó trong buổi họp lớp?"

"Ngay cả khi tôi nói không, chỉ cần đó là lời của Ichinose, hầu hết các học sinh khác cũng sẽ làm theo.

Tôi không muốn tốn công vô ích.

Trừ khi mọi thứ đang diễn ra một cách bí mật mà tôi không hề biết, không thì tôi nhất định sẽ cố hết sức để dừng chuyện này lại"

Đó là lý do tại sao cậu ta đã tránh nói về nó cho đến tận bây giờ.

Kanzaki có thể chọn nêu lên sự phản đối của mình ở một nơi riêng tư hơn...

Tôi đoán là cậu ấy có những cân nhắc của riêng mình.

Cậu ta có vẻ muốn tôi tham gia phe mình để nếu tiếng nói vì suy cho cùng tôi cũng là người gợi ý cho ý tưởng làm cách mạng này.

Tôi chắc chắn đó là điều cậu ấy đang nghĩ.

"Ngày mai là kỳ thi đặc biệt rồi.

Bây giờ bắt đầu thảo luận về bốn lớp để làm hòa thì đã quá muộn rồi phải không?"

Amikura-người đang ngồi cạnh Ichinose, ám chỉ với Kanzaki rằng đó chắc chắn không phải là chủ đề kiểu này.

Điều hợp lý để nói, từ góc độ lẽ thường, là đã quá muộn để hành động ngay bây giờ.

"Nói chung thì điều đó đúng.

Nhưng đối với Ichinose, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu cô ấy chơi lá bài này trước phút chót để tránh nguy cơ bị đuổi học hay chính xác là để bảo vệ những người bạn cùng lớp của mình"

"Nếu bốn lớp có thể hợp tác cùng nhau để vượt qua kỳ thi thành công thì sẽ có cách thảo luận về đề xuất này.

Ngay cả khi chúng ta phải mất điểm lớp thì về cơ bản cả 4 đều mất nên xem như là công bằng.

Như Kanzaki-kun đã nói, mình vẫn đang xem xét liệu đề xuất này có khả thi hay không."

"Tôi hiểu ý của cô nhưng, ...... nhưng điều đó có nghĩa chúng ta cũng sẽ mất cơ hội đứng đầu."

Kanzaki cố gắng vặn lại, đó chính xác là điều cậu ta lo lắng nhất sẽ diễn ra.

Ichinose nói một cách lịch sự.

"Không thành vấn đề.

Mình không đến gặp Ayanokouji-kun để đưa ra yêu cầu nghị hoà.

Nếu mình thực sự muốn nói về điều đó, mình nên nói chuyện trực tiếp với Horikita-san."

Ichinose trấn an Kanzaki.

Tuy nhiên, trái tim của Kanzaki có thể không hề bình yên.

Cho dù không có ý định tìm kiếm hoà bình thì việc đặt ưu tiên không có ai đuổi học lên hàng đầu và tuân thủ hoàn toàn điều đó sẽ khiến cơ hội chiến thắng trở nên rất nhỏ.

Để che giấu sự rối loạn nội tâm của mình.

Bất chấp sự vụng về của mình, Kanzaki vẫn cố gắng tỏ ra rằng mình ổn với việc đó.

"Được rồi, xin lỗi vì đã cắt ngang.

Tôi xin lỗi vì những gì mà bản thân đã nói ra lúc nãy."

Sau khi nghe điều đó, tôi cũng nói rằng không cần quá lo lắng.

"Kanzaki-kun, cậu và Ayanokouji-kun đã trở nên khá thân thiết rồi đấy."

"......

Thật sao?"

"Đúng.

Kanzaki-kun mà mình biết sẽ không dễ dàng tiết lộ hoạt động bên trong của lớp như vậy.

Nếu là Hirata-kun hoặc Kaneda-kun ở đây, cậu sẽ phản ứng theo một cách hoàn toàn khác, phải không?

"

Kanzaki nghiêng đầu, tỏ ra không hiểu ý Ichinose.

Nhưng nó vô ích.

Không lâu sau khi Kanzaki và Himeno bắt đầu đi cùng nhau, Ichinose cảm nhận được điều gì đó bất thường.

"Không cần nói về tôi nữa, chuyển sang chủ đề tiếp theo thôi"

Ichinose mỉm cười gật đầu, điều chỉnh lại tư thế ngồi quay sang tôi.

"Lý do mình đến gặp Ayanokouji-kun trước thay vì Horikita-san là vì──"

Tôi đã chuẩn bị cho nhiều chủ đề khác nhau.

Nhưng cuộc trò chuyện thực sự không có gì nghiêm trọng cả.

Kiểu như muốn cùng đồng đội giành chiến thắng, quyết tâm không thua.

Tôi nghĩ điều này cũng không rắc rối đến mức phải kéo của những người như Kanzaki đến đây

Kanzaki đã lắng nghe với vẻ mặt thờ ơ, nhưng đã dần dần hạ thấp cảnh giác.

Sau khi chủ đề chính kết thúc, chúng tôi bắt đầu trò chuyện.

Không còn cuộc nói chuyện nào về bất kỳ vấn đề đặc biệt nào liên quan đến kỳ thi nữa.

Có Watanabe sôi nổi xung quanh, cuộc trò chuyện trở nên cởi mở và thoải mái hơn.

Nó kết thúc như một cuộc tụ tập bạn bè.

Đã hơn 6 giờ và ngoài cửa sổ bắt đầu tối.

Kanzaki cho rằng như vậy là đủ rồi nên bữa tiệc kết thúc.

Ichinose và Amikura ra ngoài trước, tiếp theo là Kanzaki và cuối cùng là Watanabe.

"Trời ạ...

Mình tự hỏi hôm nay sẽ thế nào... quả là một ngày tuyệt vời..."

"Bởi vì cậu có thể nói chuyện với Amikura mà không có bất kỳ sự hạn chế nào, phải không?"

Tôi ném cho Watanabe một câu như thế và cậu ấy đáp lại bằng một nụ cười.

Cùng với lời từ biệt, cánh cửa phòng đóng lại, trong nhà bỗng chốc bình yên trở lại.

Âm thanh của chiếc tivi vừa nãy không được chú ý bỗng nhiên trở nên rất lớn và tôi lập tức tắt nó đi.

Khi tôi đang định dọn dẹp những chiếc cốc còn sót lại trên bàn thì chuông cửa reo lên.

Chưa liên lạc với Kei nên khó có khả năng cô ấy sẽ đến đây.

"Ai đó?"

Tôi hơi bối rối nhưng vẫn mở cửa.

Tôi phát hiện ra rằng chính Ichinose đang đứng một mình

"Mình xin lỗi, Ayanokouji-kun.

Hình như mình quên điện thoại rồi......"

Tưởng có chuyện gì đó, nguyên nhân nhanh chóng được tiết lộ.

Có vẻ như đó chỉ là một trường hợp đơn giản là quên thứ gì đó.

"Điện thoại di động?

Nó ở đâu?

Để mình đi lấy."

"Ừm, có lẽ nó ở dưới gầm bàn.

Mình thực sự xin lỗi."

Việc Ichinose quên điện thoại không phải là chuyện bất thường mà là chuyện bình thường.

Chúng ta sử dụng điện thoại di động từ lâu như một nhu cầu thiết yếu của cuộc sống nên thường quên mất mình để chúng ở đâu.

Nhưng trong khi điện thoại di động luôn bị lãng quên thì mọi người lại dễ dàng nhận ra rằng họ đã quên chúng.

Kei thường xuyên để quên điện thoại trong phòng tôi và hoảng hốt quay lại lấy.

"Đợi mình chút."

Tôi bảo Ichinose đợi ở cửa rồi đi xuống gầm bàn kiểm tra.

Ngay lập tức, tôi phát hiện ra quả thực có một chiếc điện thoại di động ở chỗ Ichinose vừa ngồi.

Sau tổng cộng khoảng mười giây tìm kiếm, tôi đưa lại chiếc điện thoại cho Ichinose.

"Cảm ơn.

Một lần nữa cho mình xin lỗi vì làm phiền cậu."

"Ừm, không có vấn đề gì, tạm biệt."

"......

Nhân tiện, chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút được không?"

Mặc dù ngày hôm nay chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều nhưng con gái là những sinh vật có thể trò chuyện liên tục.

Tôi gật đầu đồng ý, hiểu nhiều hơn là ngạc nhiên.

"Sẽ là một sự hiểu lầm kỳ lạ nếu hai chúng ta ở một mình, tại sao chúng ta không khóa cửa lại?"

Ichinose tự nhủ rồi quay lại để lấy chìa khóa cửa, nhưng cử động của cô nàng đột nhiên dừng lại.

"Không, nếu có ai đó đến thì...... mà cửa khóa thì sẽ dễ gây hiểu lầm lắm"

Dù không muốn nhưng một nam một nữ trong phòng khoá kín thì sẽ rất dễ gây hiểu lầm

Thực tế là các bạn cùng lớp của Ichinose đã có mặt cho đến tận bây giờ.

Tuy nhiên, nếu hai người ở một mình và khóa cửa lại thì mọi chuyện sẽ khác.

Họ sẽ bị coi là đã làm điều gì đó xấu hổ, điều gì đó mà họ không muốn bị phát hiện.

"Mako-chan và những người khác vừa rời đi.

Mình đã nói với họ rằng đã để quên điện thoại trong phòng Ayanokouji-kun, vì vậy ngay cả khi bây giờ có ai đó nhìn thấy, mình cũng sẽ tìm được lý do thích hợp."

Điều này không giống như là cô ấyđang nói với tôi mà là đang tự nói với chính bản thân mình

Cố gắng khóa cửa, suy nghĩ lưỡng lự, bỏ cuộc, rồi giải thích tình huống bằng lời nói.

"Cậu cố tình quên điện thoại để có cơ hội nói chuyện với mình à?"

Như thể cố tình dẫn tôi nói vậy, Ichinose mỉm cười.

"Ayanokouji-kun nghĩ sao?"

Ngạc nhiên thay, đến lượt cô ấy lại hỏi tôi nghĩ gì về hành động cô ấy.

"Mình vẫn nghĩ những gì bản thân suy luận là đúng.

Cậu cố tình quên điện thoại à?"

Không thể kìm nén được bản thân, Ichinose cúi đầu xác nhận câu hỏi của tôi và trả lời.

"Bấy lâu nay mình đã luôn mong chờ khoảnh khắc này.

Dù có thế nào đi nữa, mình muốn ở một mình với Ayanokouji-kun......

Những điều mình làm khiến cậu kinh tởm lắm...... phải không?"

"Kinh tởm?

Tại sao?"

"Tại sao à...

Làm sao mình dám tìm đến bên một chàng trai đã có hình bóng của một người con gái khác một mình vào lúc này chứ."

Cái này nếu đảo ngược giới tính thì sẽ dễ hiểu hơn

Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu có ai đó nhận ra một cô gái đang bị kẻ nào đó bám đuôi và truy hô lên

Tuy nhiên, xét cho cùng thì hành vi đó còn phụ thuộc vào góc nhìn của người quan sát

Nếu kẻ kia làm bạn cảm thấy nghi ngờ và nguy hiểm thì đó sẽ là kẻ bám đuôi.

Còn nếu người đó mang lại sự an tâm thì đó là người âm thầm theo sau bảo vệ đối phương.

"Sẽ thật kỳ lạ nếu như cậu thể hiện điều đó với người đã có bạn gái một cách công khai như vậy.

Chẳng phải cậu có thể nói là cảm thấy lo cho mình cũng được mà...."

Nếu phát hiện Ichinose ở trước cửa, Kei chắn chắn sẽ không để yên chuyện này.

Nó chỉ khiến cho hình ảnh của tôi càng tồi tệ hơn

Bằng cách tạo ra tình huống này, cuộc gặp gỡ có thể được giải thích bằng sự bất khả kháng.

"......

Vậy cậu thật sự không ghê tởm mình sao?"

"Không hề."

Nếu bạn hỏi tôi nghĩ gì về Ichinose hiện tại thì chỉ có một.

Đó là cô ta càng lúc càng có một sự thú vị kỳ lạ

Dù là theo mặt nào đi chẳng nữa

Ngay sau đó, cô ấy từ từ tiến lại gần tôi và áp người vào ngực tôi.

"Đó chỉ là một tai nạn...... bị ngã sẽ đau lắm, Ayanokouji-kun chỉ đang cố gắng đỡ để mình khỏi ngã thôi...... phải không?"

"Chà, ai mà biết được chứ."

Tôi đã trả lời như vậy.

Dù không thể nhìn thấy nhưng tôi có thể cảm nhận được Ichinose đang mỉm cười.

"Mình thật sự yêu cậu nhiều lắm, thậm chí là đến mức gọi là si tình...

Cho đến bây giờ mình chưa bao giờ ngỏ lời yêu với bất cứ ai.

Nhưng mình có cảm giác mãnh liệt rằng đây là mối tình đầu và cũng là mối tình cuối cùng, kiểu như là chân ái cả cuộc đời ấy.

Thật kỳ lạ phải không?"

Ichinose nói những lời này với chút gì đó lẳng lơ, những lời mà có lẽ bản thân cô ấy ngày xưa sẽ không bao giờ nói dù chỉ một lần

Nhưng với tư cách là một người khác giới, tôi cũng có chút cảm giác bị thu hút bởi những lời đó

Tình yêu dành cho ai đó là động lực của Ichinose.

Nó truyền sức mạnh cho tiềm năng mà cô ấy sở hữu mà bản thân không hề nhận ra, đồng thời phát triển và thôi thúc cô nàng tiến về phía trước.

Mở ra những hy vọng của chính cô ấy.

Bản chất ban đầu của Ichinose không thay đổi.

Để thúc đẩy thì cần thêm vài yếu tố nữa, tôi đã chuẩn bị những người như Kanzaki và Himeno- những người sẽ khiến cô ấy phải suy nghĩ và thay đổi.

Nhưng bây giờ lại xảy ra một tình huống ngoài ý muốn.

Tất nhiên, đối với tôi điều đó không tệ, ngược lại nó còn khiến tôi hài lòng.

Điều đó có nghĩa là có thể cải thiện lớp học theo hai hướng.

Ban đầu nó chỉ là một đường thẳng được vẽ với đích đến là thất bại thảm hại.

Bây giờ tôi đã tạo ra một hướng đi mới mới giúp tăng tỷ lệ sống sót của lớp.

Tuy nhiên Ichinose đã chọn con đường thất bại trước đó và cải thiện nó

Hướng đi mới này hóa ra lại có gì đó khác biệt và thật khó để biết liệu nó thành công hay thất bại ở giai đoạn này.

Mái tóc gần trong tầm tay tỏa ra mùi thơm quyến rũ khó tả.

Nó không chỉ là một loại hương thơm làm sạch như dầu gội đầu.

"Nếu không phải khác lớp thì chúng ta đã có thể ở bên nhau thường xuyên hơn rồi......"

Ngay sau đó...

Cánh cửa phòng bỗng nhiên bị một lực nhẹ mở ra.

"Xin lỗi Ayanokouji, mình có chuyện riêng tư tôi muốn thảo luận với cậu ......"

Người đến là Watanabe cùng lớp với Ichinose

Tuy nhiên, Ichinose đáng lẽ phải có sự chuẩn bị kỹ càng.

Lẽ ra cô ấy phải cân nhắc khả năng có một chuyến viếng thăm bất ngờ.

Nhưng Watanabe thậm chí còn không gõ cửa.

Bản thân tôi cũng không ngờ có người mở cửa mà không được phép.

Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến cơ thể tôi cứng đờ một chút.

Ichinose dừng lại cử chỉ thân mật của mình và quay đầu lại ngạc nhiên.

"Hể──?"

Watanabe, người mở cửa mà không cần suy nghĩ, lại càng ngạc nhiên hơn và há hốc mồm.

Tuy chỉ mới mười giây trôi qua nhưng chắc với 3 chúng tôi cũng đã hàng chục giây rồi.

Những gì tôi cảm nhận được qua quần áo của mình, hơi ấm cơ thể của Ichinose nhanh chóng biến mất.

Không thể giải thích trạng thái thân mật đó chỉ là một sự tình cờ hay có chủ ý

Những lời bào chữa như không đứng yên và ngã không được áp dụng cho bên thứ ba.

Lúc đầu Watanabe có thể không hiểu được nhưng điều đó sẽ không kéo dài lâu.

Tất nhiên, mức độ nghiêm trọng của tình hình không chỉ có tôi hiểu mà Ichinose cũng phải hiểu điều đó.

Cách Watanabe phản ứng sẽ quyết định phản ứng của bọn tôi.

Ít nhất tôi không thể làm gì trong tình huống này, kết quả sẽ phụ thuộc vào hai người còn lại.

"Ahh....Thành thật thật xin lỗi, mình đã không có gõ cửa... cho nên... mình đi đây!"

Không thể thay đổi được tình thế, Watanabe quyết định quay đầu bỏ chạy.

Cậu ấy cố đóng cửa lại nhưng Ichinose bằng một cách nào đó đã đứng đối diện.

Cô nàng dùng tay ngăn chặn cánh cửa đóng lại hoàn toàn.

"Watanabe-kun~"

"Vâng!"

Watanabe nói bằng kính ngữ và đứng thẳng tại chỗ.

"Cậu có chuyện cần nói mà, phải không?"

"Không, không có gì...Mình xin phép đi trước!"

"Không sao đâu, cứ vào trong đi."

" Tuân lệnh"

Biểu cảm của Ichinose hướng về Watanabe nên tôi không nhìn thấy được.

Nhưng khi quay lại, cô vẫn nở nụ cười thường ngày với mọi người.

Cô ấy trông không hề run rẩy hay bối rối chút nào.

Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, Watanabe đã rất giật mình khi bị cô ấy nhìn chằm chằm.

Sau khi kéo Watanabe và trong, cô ấy lập tức đóng cửa và xin phép tôi khóa nó lại.

Việc khóa cửa trong tình huống vừa rồi là không tốt, nhưng sau khi Watanabe đến thì nó là cần thiết.

Đó là điều chắc chắn có thể xem là hợp lý trong những trường hợp này

Nhưng quan trọng là dù tình thế lúc này rất căng thẳng nhưng Ichinose vẫn có thể bình tĩnh xử lý, điều này thực sự đáng ngưỡng mộ.

"Vào trong nói chuyện đi."

Trước cửa có bất tiện để ba người nói chuyện.

Tôi quyết định để Ichinose và Watanabe vào nhà.

Thật dễ dàng để đọc được cảm xúc của Watanabe qua vẻ mặt sợ hãi và lo lắng của đối phương.

Với tư cách là những người có hành động bất thường, chúng tôi-những người lẽ ra phải lo lắng nhất lại không hề có chút dao động.

Dù sao có lẽ khi càng sợ hãi thì con người lại cố tỏ ra bình tĩnh.

Khi TV tắt, căn phòng im lặng lạ thường.

Watanabe khoanh chân ngồi xuống, không phải do gượng ép mà là tự nguyện, có lẽ cảm thấy mình sẽ không thể sống sót.

"Vừa rồi là chủ ý của mình.

Đó không phải lỗi của Ayanokouji-kun đâu."

"Đương nhiên rồi. cậu nói chí phải!"

"Giữa chúng ta đâu cần phải dùng kính ngữ vậy chứ."

"Vâng, mình xin lỗi. ......"

"Nhìn thoáng qua thì cũng có thể nhận ra được rằng mình mới là người ôm cậu ấy."

Đối mặt với sự xác nhận bình tĩnh của Ichinose, Watanabe chỉ có thể gật đầu đồng ý.

"Mình đã làm điều không nên làm.

Và mình biết hành vi đó thiếu phép lịch sự.

Nhưng Watanabe-kun không phải là người thích lan truyền những tin đồn ác ý.

Mình chắc chắn rằng cậu sẽ không lợi dụng sự việc này để làm tổn thương người khác đâu"

Đó không phải là một trò đùa đơn giản.

Ichinose cố gắng khơi dậy cảm giác tội lỗi và hối hận ở người kia, ngăn cản cậu ta bằng sức mạnh lương tâm.

Thay vì buộc Watanabe phải giữ im lặng, cách tiếp cận hoàn toàn khác này lại hiệu quả hơn.

"Mình thực sự xin lỗi Ayanokouji-kun, tất cả là do mình không thể kiềm chế ......"

"Đừng bận tâm."

"Mình thật sự cảm kích vì cậu hiểu điều đó.

Nhưng nếu Karuizawa-san phát hiện ra, cô ấy chắc chắn sẽ tức giận ......

Không, cô ấy sẽ rất buồn.

Mình sẵn sàng nhận trách nhiệm về hành động này."

Ichinose chắc chắn biết rõ rằng tôi sẽ không trừng phạt cô ấy vì chuyện này.

Đây chính là bước sau cùng để có thể hoàn toàn khống chế được Watanabe.

Lẽ ra tôi phải đoán được hết lời nói và tâm lý của Ichinose.

Tuy nhiên, rõ ràng cô ấy thật sự đã toan tính nhiều hơn thế

Nó là sự kết hợp của sự tính toán trong lời nói cùng với khả năng đắc nhân tâm đánh vào tâm lý con người

Tỷ lệ này không rõ ràng nên tôi không thể đảm bảo rằng mình có thể hiểu hết được nó.

Sau đó là sự im lặng tạm thời.

Nhưng chúng ta không thể chỉ im lặng và chờ thời gian trôi qua phải không?

"Dù sao hôm nay đã có nhiều chuyện xảy ra, 2 người hãy về nhà đi."

Ichinose dường như đang chờ đợi những lời đó và thì thầm

"Mình hiểu rồi."

Tuy nhiên, Watanabe không hề cử động, không có dấu hiệu đứng dậy.

Cậu ấy dường như đã bình tĩnh lại sau cơn hỗn loạn trước đó...

Cậu ấy đang nghĩ gì vậy?

"Watanabe?"

Cùng với tiếng gọi của tôi, Watanabe hít một hơi thật sâu và hướng ánh mắt về phía tôi và Ichinose.

"Tạm thời đừng nói về Ayanokouji và Ichinose.

Tất cả là lỗi của mình, trước khi vào phòng của ai đó mình đã không gõ cửa, là do mình không biết lễ nghi...

Mục đích mình quay lại đây là vì có chuyện cần nói với Ayanokouji-kun, nên nhân tiện, mình tự hỏi liệu cậu có thể nghe một câu chuyện về thời sơ trung của mình không......?

Dù mình không chắc lắm những cứ coi như đây là sự đảm bảo cho việc mình sẽ giữ im lặng về chuyện xảy ra hôm nay"

Quả thực, tôi không hỏi lý do tại sao cậu ta quay trở lại.

"Vậy mình về trước."

"Đợi một chút.

Mình cũng muốn Ichinose nghe nó......nếu có thể"

Đối mặt với lời đề nghị bất ngờ này, Ichinose không từ chối.

Cô dừng bước đang định rời đi.

Watanabe bắt đầu kể về quá khứ của mình.

"Mình...Mình đã có một cuộc gặp gỡ định mệnh vào năm thứ hai sơ trung.

Mình đã trở thành bạn tốt của một bạn nữ ngay sau khi chuyển lớp.

Chuyện bắt đầu khi bọn mình ngồi gần nhau và cô ấy nói mình rất vui tính.

Chúng mình ngày càng thân thiết hơn.

Hai đứa thậm chí còn được xếp vào cùng một nhóm trong nhóm nghiên cứu, đó chắc chắn là định mệnh"

Chuyện tình của chính Watanabe.

Đó có thể không phải là mối tình đầu, nhưng từ cách nói, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một mối quan hệ quan trọng đối với Watanabe.

"Mình cảm thấy thân nhau đến mức tưởng rằng cô ấy cũng thích mình.

Nhưng lúc đó mình không biết gì về... việc cô ấy đang hẹn hò với một anh chàng lạc quan, vui vẻ lớp bên cạnh.

Bọn mình tiếp tục thân thiết. mình cũng nuôi dưỡng tình cảm của mình dành cho cô ấy vô điều kiện"

Mối tình đơn phương.

Mặc dù có sự khác biệt giữa nam và nữ nhưng điều này cũng áp dụng cho mối quan hệ hiện tại giữa Kei và tôi.

Nó cũng bao gồm cả Ichinose.

"Bọn mình còn nói chuyện điện thoại hàng ngày cho đến tận đêm khuya."

Có vẻ như đó không phải là một kỷ niệm vui vẻ.

Watanabe nhăn mặt.

"Có một lần, bầu không khí trên điện thoại rất tốt.

Thật ngạc nhiên là cô gái đó nói rằng tìm mình.

Mình thật sự rất rất hạnh phúc......

Sau đó cô ấy hỏi mình nghĩ gì về cô ấy.

Mất bao lâu để mình trả lời rằng thích cô ấy nhỉ?......

Khoảng năm phút."

Watanabe mỉm cười một mình, lộ ra vẻ xấu hổ và buồn bã.

"Khoan đã nhưng cậu bảo cô ấy lúc đó đang hẹn hò với người khác mà?"

Ý tưởng cô gái kia một chân đạp 2 thuyền hiện lên trong đầu tôi, nhưng Watanabe phủ nhận điều đó.

"Không...

Có vẻ như cô ấy đã bị bỏ rơi cách đây không lâu.

Mình không biết chuyện này bắt đầu từ khi nào, nhưng vào khoảng thời gian 2 đứa bắt đầu gọi điện, quan hệ giữa họ không mấy tốt đẹp."

Nói cách khác, cô nàng đó đã phải lòng Watanabe-người đã ở bên cô ấy trong lúc gặp trục trặc trong tình cảm.

Sau đó mọi việc cứ diễn ra theo lẽ thường, không có câu hỏi nào được đặt ra.

"Lúc đó mình không biết về những mối tình trong quá khứ của cô ấy, Nhưng cô ấy không hề để lộ ra chuyện tìm đến mình như một cái lốp dự phòng.

Lúc đó mình không biết gì về chuyện đó nên thấy rất hạnh phúc."

Sau đó Watanabe bắt đầu hẹn hò với người đó.

Vì họ còn là học sinh sơ trung nên mối quan hệ của họ không được công khai mà là một bí mật chỉ có hai người họ biết.

Họ liên lạc qua điện thoại và thỉnh thoảng sang nhà nhau chơi.

Mọi chuyện dường như đang diễn ra rất tốt.

"Bọn mình cũng đã hôn nhau được 2 lần rồi đó.

Dù là cô ấy đã chủ động trước..."

Watanabe có chút xấu hổ.

Tuy nhiên, ngay khi Watanabe bước vào năm ba, số phận bắt đầu xoay chuyển.

Do chuyển lớp nên cả 2 được xếp vào các lớp khác nhau.

Trong lớp đó có một người là bạn thân nhất của Watanabe từ hồi tiểu học và cũng có vẻ thích cô bạn gái của cậu ta.

Nhưng những gì xảy ra sau đó có thể tưởng tượng được.

"Cuối cùng - cô ấy đã khóc trong điện thoại và xin lỗi mình.

Nói rằng mình không thể ở cạnh nhau được nữa...

Cô ấy lần đầu ngỏ lời thích mình cũng từ điện thoại và lời chia tay cùng qua điện thoại.

Thật nực cười làm sao, mình chẳng biết làm gì ngoài việc lập tức dập máy và ném thẳng điện thoại vào tường."

Sau đó cô gái đó bắt đầu hẹn hò với bạn của Watanabe.

"Mình biết là mọi thứ đã kết thúc... nhưng thực sự rất khó khăn.

Điều khiến mình đau lòng nhất là vài tháng sau, bạn mình cười thích thú nói rằng đã đá cô ấy"

Mối quan hệ giữa Watanabe và cô bạn gái đó là một bí mật.

Vậy nên bạn của cậu ấy không hề có ý xúc phạm gì ở đây

Tất nhiên, không thể loại bỏ hoàn toàn khả năng người kia biết sự thật và muốn dằn mặt cả 2

"Từ đó mình bắt đầu rụt rè trong chuyện tình cảm... cũng từng nghĩ rằng mình sẽ không yêu ai nữa, nhưng ngay khi vừa bước vào ngôi trường này thì mình lại rung động trước một người khác...

Mình thực sự... ..."

Watanabe là người vui vẻ, tích cực.

Tôi nghĩ cậu ấy chỉ hơi ngại ngùng khi nói đến các mối quan hệ, nhưng tôi không nhận ra rằng đối phương có một quá khứ đáng buồn đến vậy.

"Vậy đó.

Một quá khứ rất xấu hổ mà mình chưa bao giờ kể cho ai biết.

Vì vậy mình hy vọng 2 cậu có thể tin tưởng mình...

Mình sẽ không nói cho ai biết chuyện đã xảy ra ngày hôm nay"

Trao đổi bí mật, đó có lẽ là con bài thương lượng tốt nhất mà Watanabe có thể nghĩ ra lúc này.

Bỏ qua tất cả các bước và dùng lời nói để cho chúng tôi biết sự đầu hàng vô điều kiện của cậu ta.

"Điều mình muốn thảo luận hôm nay là về người mình thích.

Không có tiến triển gì, nhưng... cậu hiểu ý mình mà, đôi khi mình muốn nói chuyện với một người bạn để tâm sự."

Vấn đề này được nhìn như thế nào dưới góc nhìn của người ngoài cuộc?

Hay là nên làm thế nào để thu hút sự chú ý của đối phương?

Có vẻ như cậu ấy chỉ muốn xác nhận những điều này.

"Thật ra mình định quay lại ngay lúc đó.

Nhưng vì Ichinose nói quên điện thoại nên mình nghĩ sẽ nán lại một chút...

Không ngờ Ichinose vẫn còn ở đó......"

Tất nhiên sau đó là cậu ấy đã thấy gì thì ai cũng biết

Watanabe nghe Amikura và Himeno nói rằng Ichinose có thể thích tôi.

Vì vậy, tôi không ngạc nhiên về phần đó, nhưng đó không phải là vấn đề.

"Đó chỉ là tình yêu đơn phương của mình thôi.

Cả Mako-chan và Chihiro-chan cũng biết rằng mình thích Ayanokouji-kun".

Không thể giấu được nữa nên Ichinose đã chủ động tỏ tình.

Tuy nhiên, như tôi đã nói trước đây, nó đã được nhiều người biết nhưng suy cho cùng nó cũng chỉ là một lời đồn vô căn cứ ở hiện tại

"Chỉ là mình quá phấn khích khi tìm ra được điện thoại thôi."

"Mình hiểu rồi... chỉ là vui quá thôi ......"

Watanabe ngập ngừng gật đầu hiểu ý, nhưng sự bối rối của cậu ấy vẫn không biến mất.

Tất cả đều có lý do của nó

Người trước mặt cậu ấy là Ichinose.

Cho dù là cô ấy dành tình yêu đơn phương mà thôi nhưng rõ ràng đường đường là leader của một lớp và có nhân cách tốt lại chọn dành tình cảm cho một người đã có bạn gái nghe đã thấy cấn rồi.

"Sau khi nghe câu chuyện ngày hôm nay, mình đã hiểu Watanabe-kun hơn.

Cậu thích Mako-chan phải không?"

"Huh!

Sao cậu biết hay vậy!?"

"Quan sát một chút là biết ngay đó mà.

Gần đây cậu đang theo đuổi Mako-chan."

Ngay cả khi đó không phải là người khác ngoài Ichinose, bạn vẫn có thể nhận ra điều đó trong cuộc nói chuyện hôm nay, phải không?

Ánh mắt của Watanabe nhìn Amikura say đắm đến mức không thể che giấu được.

"Mako-chan có vẻ vẫn thích người bạn thời sơ trung của mình.

Nhưng về chuyện yêu đương, chắc chắn cô ấy cũng muốn có một bước tiến mới.

Tất nhiên, mình không biết Mako-chan sẽ yêu ai, nhưng với tư cách là bạn tốt của cô ấy, mình cảm thấy bản thân có thể giao cô ấy cho Watanabe-san"

Đây là một thỏa thuận tình yêu do Ichinose khởi xướng.

Watanabe cố gắng đạt được sự tha thứ bằng cách tiết lộ những bí mật trong quá khứ của mình, nhưng Ichinose có ý định thực hiện các biện pháp bảo hiểm hơn nữa.

Cô ấy cung cấp thông tin về tình trạng hiện tại của Amikura và đề nghị mai mối nếu cần thiết.

Mặc dù Watanabe khá rụt rè khi yêu nhưng tình cảm của cậu ta dành cho Amikura là thật lòng.

Chính vì là sự thật nên cậu ấy không có dũng khí tiến lên một bước.

Có được sự giúp đỡ của Ichinose sẽ là một điều may mắn.

Cô ấy là một người trợ giúp đáng tin cậy.

Mối quan hệ tin cậy được nâng cấp từ 100% lên 120%.

Cảm xúc của Watanabe hoàn toàn được chuyển giao cho Ichinose điều khiển.

"Cậu nói thật sao?

Sẽ ổn chứ?"

"Tất nhiên rồi.

Trước hết, chúng ta phải dần dần thu hẹp khoảng cách với Mako-chan trước khi có thể làm được điều gì đó"

"Ừm, đúng thế!"

Watanabe gật đầu hào hứng với niềm vui tột độ.

Mặc dù có thể vẫn còn có chút cảm giác mình đã nhìn thấy thứ không nên thấy, nhưng cảm giác đó sẽ dần dần bị thay thế.

Tam giác tình yêu, những điều không nên biết, những cảnh tượng không nên nhìn thấy.

Rốt cuộc thì đó không phải việc của tôi

Đó chỉ là một chủ đề trò chuyện, một khoảnh khắc cao hứng

Nếu cố tình lan truyền để gây sự chú ý, Watanabe sẽ trở thành kẻ thù của Ichinose

Nếu biết giữ mồm giữ miệng, Ichinose sẽ trở thành cộng sự của Watanabe.

Và chắc chắn sau khi cân nhắc thiệt hơn chắc cậu ấy cũng có câu trả lời.

Chỉ cần có thể thực hiện được ước mơ được yêu của mình.

Dù là tôi hay Ichinose có làm gì đi nữa cậu ấy cũng chả buồn mà để tâm.

Xoay chuyển tình huống có thể gặp rắc rối, vận dụng nó một cách tự nhiên và điều khiển nó theo hướng có lợi cho bản thân.

Ichinose đã cảm nhận được hành vi đáng ngờ của Kanzaki và những người khác.

Tại đây, Watanabe đã quyết định bỏ anh em đồng chí cách mạng để đi theo tiếng gọi tình yêu, về với phe Ichinose.

Đây là một đòn giáng mạnh vào phe Kanzaki vẫn còn non trẻ

Mọi chuyện đã đến mức mà ngay cả tôi cũng thấy khó mà đưa ra nhận xét.

Tôi đã lên kế hoạch gây áp lực với Kanzaki và những người khác để mang lại sự thay đổi trong lớp.

Nhưng Ichinose đã bắt đầu thay đổi và lớp cũng từ đó thay đổi theo khiến tôi không thể kiểm soát được mọi thứ theo ý mình như trước.

Tôi không thể biết liệu nó sẽ làm cho lớp mạnh hơn hay yếu đi

Trong trường hợp đó, có lẽ cũng chưa muộn để đợi đến cuối năm học xem điều gì sẽ xảy ra.

Phần 3:

Khoảng 8 giờ tối.

Hashimoto ở một mình trong phòng và thở dài nặng nề.

"Không có bất cứ mệnh lệnh nào mới.

Người phụ nữ đó...Cô ta định cứ nhàn nhã thế này trước kỳ thi quan trọng à."

Xét về thành tích trong quá khứ, ngay cả khi không có hành động nào được thực hiện thì tỷ lệ chiến thắng cũng không hề thấp.

Khoảng 70 đến 80% Sakayanagi sẽ có thể đảm bảo vị trí đầu tiên hoặc ít nhất là vị trí thứ hai.

Nhưng chỉ điều đó thôi là chưa đủ.

Để đảm bảo sự vững vàng cho Lớp A trong tương lai, có một việc quan trọng cần phải làm.

Tôi quyết định gọi cho Sakayanagi.

Đây là cách cuối cùng để tôi biết mình cần phải làm gì.

"Hiếm khi cậu gọi vào giờ này đấy, Hashimoto-kun."

Giọng của Sakayanagi vang lên từ đầu dây bên kia, kèm theo một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng.

"Xin lỗi vì đã gọi điện đột ngột như vậy, tiểu thư."

"Không sao đâu.

Hãy nói cho minh biết nếu có điều gì quan trọng."

Từ giọng điệu bình tĩnh của cô ấy, có thể dễ dàng suy ra rằng còn nhiều thời gian để nói chuyện.

"Mặc dù bữa tiệc trà hôm nay rất thú vị nhưng tôi có vài điều muốn nói.

Trước hết, sau nhiều lần điều tra, có vẻ như các mối nguy hiểm tiềm tàng đã không còn tồn tại nữa.

Tôi muốn báo điều này dể cho cô yên tâm"

Đầu tiên là cần phải đi thẳng vào vấn đề.

Coi như là để thăm dò phản ứng của bên kia.

Cố gắng giữ bình tĩnh và không hoảng sợ.

Tôi đã mô phỏng điều này trong đầu kể từ khi về nhà.

"Cái gì nguy hiểm cơ?"

Cô ta vốn thừa biết nhưng lại giả vờ như không biết.

Đó là điều dễ hiểu đối với kẻ thù, nhưng tôi là đồng đội kia mà.

"Cô nói vậy là sao?

Tất nhiên, có khả năng ba lớp còn lại sẽ hợp lực chống lại Lớp A.

Nếu bọn họ hợp lực thì họ sẽ có thể kiếm được rất nhiều điểm.

Chúng ta sẽ không có cơ hội chiến thắng nếu chơi theo cách thông thường."

"Có vẻ như cậu đang sợ những điều nhỏ nhặt đó rồi"

Bị kẻ địch vây lại đánh hồi đồng mà cô ta coi là chuyện nhỏ ư?

Tôi cố gắng bình tĩnh để tiếp tục khám phá xem cô ấy đang nghĩ gì trong đầu

"Với tất cả sự tôn trọng.

Tiểu thư là một người tài giỏi nên không gì có thể khiến cô sợ hãi nhưng với một người thường như tôi đây thì đó thật sự là đại hoạ.

Nó sẽ khiến Lớp A chúng ta chìm trong khủng hoảng."

"Cả ba lớp bọn họ đều đang chiến đấu hết mình để được ngồi vào vị trí của chúng ta.

Vì vậy sẽ muốn đạt được càng nhiều điểm lớp càng tốt trong kỳ thi đặc biệt.

Họ sẽ không dễ dàng hợp tác với nhau để hạ gục chúng ta.

"

Không phải là tôi không hiểu cô ta đang nói gì.

Kể cả nếu lớp A có đứng cuối cùng thì cũng vẫn còn quá sớm để vị trí chúng tôi có thể thay đổi.

Đặc biệt là lớp của Ichinose và Ryuuen cho dù có thắng thì chưa đủ để có thể gây được bất cứ ảnh hưởng nào.

Suy cho cùng nếu lớp của Horikita là lớp thắng cuộc thì cũng khiến cho họ chịu thiệt hại mất điểm lớp.

"Tuy nhiên khả năng đó vẫn có thể xảy ra nếu như có ai đó ở trong bóng tối có thể âm thầm thực hiện điều này."

Nếu Ayanokouji là loại người như tôi nghĩ thì không có gì là cậu ấy không thể làm được.

"Mình không hoàn toàn loại trừ khả năng đó.

Nhưng đó có phải là lý do cậu gọi cho mình không?"

Nó có khác gì bảo là tôi đang làm lãng phí thời gian của cô ta không?

"Không, còn có chuyện khác cần báo cáo.

Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.

Dù thế nào đi nữa tôi cũng muốn đóng góp sức mình cho cả lớp."

Tôi truyền đạt cho Sakayanagi nhiều thông tin nhất có thể về kỳ thi đặc biệt tiếp theo mà tôi đã cố gắng thu thập cho đến nay.

Kouenji và Horikita đã thỏa thuận rằng Kouenji sẽ được bảo về.

Mặc dù không thể xác định được danh tính nhưng Ryuuen đã liên lạc với ai đó trong lớp chúng tôi và có thể đang âm mưu điều gì đó.

Nên ưu tiên loại học sinh nào từ các lớp khác hoặc điều gì đó tương tự.

Ngoài ra còn có một số thông tin tầm thường nhưng biết đâu có thể giúp được gì đó cho cô ấy

"......

Đây là những thông tin tôi có được về lớp của Horikita tính đến thời điểm hiện tại"

Điều tôi muốn là kích thích bản năng chiến đấu của Sakayanagi.

Tôi muốn cô ấy hành động để tạo ra một Lớp A duy ngã độc tôn như những năm trước.

"Có vẻ cậu rất háo hức thu thập thông tin nhỉ, Hashimoto-kun."

Mong muốn đó có thể không thành hiện thực, thái độ của đối phương đã quá rõ ràng thông qua điện thoại.

"Không phải vậy sao.

Lớp Horikita là đối thủ mạnh nhất và điểm lớp của họ đã tăng lên đáng kinh ngạc, mới đầu năm họ vẫn là D nhưng bây giờ đã leo lên B rồi đó.

Tôi muốn thu thập và chia sẻ những thông tin dù là nhỏ nhất với cô càng nhiều càng tốt, thưa tiểu thư.

Trên thực tế, tôi đáng lẽ phải báo cáo nó ở tiệc trà để mọi người cùng bàn luận."

"Vất vả cho cậu rồi.

Xem ra Hashimoto-kun không hẹn hò với Maezono-san vì tình yêu mà vì công việc nhỉ?"

Cũng không có gì phải bất ngờ.

Sakayanagi dù không thể đi lại nhưng dưới trướng cô ta là rất nhiều tai mắt.

Tôi đã hẹn hò với Maegazono nhiều lần ở nơi công cộng nên tôi không ngạc nhiên khi bị bắt gặp.

Đừng hoảng sợ, hãy bình tĩnh để đối phó với con cáo thành tinh này

"Ừ thì vì lớp nên tôi đành phải hy sinh tấm thân ngọc ngà này thôi.

Cô nghe điều đó ở đâu vậy, tiểu thư?"

"Mình nhận thấy gần đây cậu hay gặp cô ấy.

Đoạn ghi âm lời nhận xét về những người trong lớp cô ấy về Ayanokouji-kun mà Masumi-san nghe được thực ra là do Maezono-san ghi âm lại rồi gửi cho cậu, phải không?"

"Ôi trời, Masumi-chan sao?

Biết ngay là không thể tin tưởng được cô ấy mà"

Nó quá sức chịu đựng của trái tim tôi.

Nếu gặp phải những trường hợp mà mình không thể đoán trước, tôi sẽ sợ hãi đến mức không biết phải làm gì

Ngay cả khi tôi hỏi Kamuro, cô ấy sẽ vẫn bình tĩnh trả lời: "Cậu đâu có nói với tôi là tôi không được nói với Sakayanagi đâu.

Mà dù có nói thì việc tôi có nói hay không vẫn là quyền của tôi."

"Dù thế nào đi nữa.

Mong cô hãy sử dụng tốt những thông tin mà tôi vất vả kiếm được, thưa tiểu thư."

"Cảm ơn lòng tốt của cậu.

Mình không biết chúng ta có thể đi được bao xa với thông tin này, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức."

"Có vẻ như tiểu thư không muốn sử dụng thông tin của tôi, phải không?"

"Mình về cơ bản đã có kế hoạch từ trước rồi, có nghĩa là mình không cần phải dựa vào hay tin tưởng vào thông tin cậu cung cấp.

Nhưng dù sao cậu đã bỏ công ra thu thập như vậy rồi, mình sẽ tiếp thu một phần nào đó."

Có vẻ cô ta đang rất gượng ép khi phải nói ra điều đó

"Tôi đang làm điều gì đó không cần thiết phải không?"

"Đúng.

Những tình huống bất ngờ trong kỳ thi đặc biệt có thể là một niềm vui.

Thực tế là cậu đang tước đi niềm vui đó của mình."

Vẫn là mấy cái lời nói cao ngạo đó

Cô ta ngay từ đầu vốn đã chẳng để tâm gì đến việc lên lớp A mà chỉ muốn tận hưởng sự phấn khích thông qua những cuộc đấu giữa các lớp

Nhưng mà vấn đề ở chổ cô ta kéo luôn cả lớp vào chuyện này

"Lần này cô có thể đảm bảo là chúng ta sẽ thắng không?"

"Mình sẽ không thua.

Cậu đã theo mình chừng đó thời gian rồi thì cũng hiểu điều đó mà, đúng không?"

Đáng lẽ tôi không nên quá lo lắng với khả năng của cô ấy và những kết quả mà cô ấy đã tạo ra trong quá khứ.

Nhưng tôi đã tiếp thu quá nhiều thông tin.

Sự hiện diện của Ayanokouji Kiyotaka đã đảo lộn kế hoạch của tôi.

"Dù sao nếu tiểu thư đã tự tin như vậy thì tôi cũng chẳng biết nói gì thêm...

Tôi hiểu rồi...

Trong trường hợp đó, xin đừng lo lắng về những gì tôi đã nói.

Tôi sẽ âm thầm đứng sau quan sát mọi thứ cô làm như thường lệ."

Thật vô nghĩa khi tiếp tục nhấn mạnh vào điều này.

Tôi đã nói tất cả những gì có thể với cuộc gọi này.

"Chỉ vậy thôi.

Mình cúp máy đây."

Giọng cô ấy bình tĩnh nhưng dường như đối phương đang đè nén sự bất mãn của mình.

Sakayanagi không thích nhận sự giúp đỡ.

Cô ta thích tự mình thu thập thông tin rồi vạch ra chiến thuật và mọi người chỉ có nhiệm vụ làm theo.

Chính vì vậy mà cô ấy cảm thấy khó chịu trước những thông tin được đưa ra ngoài dự đoán.

Dù không hiệu quả lắm nhưng ít nhiều nó cũng mang lại cho tôi niềm vui.

"Vất vả cho tiểu thư rồi"

Tôi thật sự nung nấu ý muốn chống trả, nhưng trận chiến của tôi vẫn chưa kết thúc.

Điều xảy ra tiếp theo là sự khởi đầu thực sự.

So với sự quyết tâm mà tôi có khi gọi cho Sakayanagi, thì hành động mà tôi sẽ thực hiện sau đó cần quyết tâm gấp nhiều lần.

Nhưng để giành chiến thắng, tôi sẽ thực hiện điều đó.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 6: The Rectangle of Attack and Defence


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Các giáo viên dường như đã chuẩn bị đầy đủ cho kỳ thi đặc biệt ngày hôm trước.

Buổi sáng, tôi đến trường đúng giờ như thường lệ, trong lớp có một số thay đổi nhỏ.

Horikita và các cô gái đã ngồi xuống, năm chiếc bàn ở hàng đầu hơi dịch về phía trước.

Mỗi bàn đều có một chiếc máy tính bảng và một cây bút tương ứng trên đó.

Ngoài ra, còn có những tấm ngăn xung quanh, như thể các biện pháp đang được thực hiện để ngăn chặn gian lận.

Nhưng ngay cả khi không có vách ngăn, các máy tính bảng vẫn được phủ một lớp dán mà hình chống nhìn trộm.

Mục đích của các vách ngăn có lẽ là nhằm ngăn cản việc truyền đạt thông tin gián tiếp thông qua cử chỉ tay hay những thứ tương tự.

Để có đủ chổ ngồi cho tất cả học sinh, năm bộ bàn ghế bổ sung được đặt phía sau hàng cuối cùng.

Năm học sinh có tên sẽ lên ngồi ở hàng ghế đầu và trả lời các câu hỏi.

Không thể nào gian lận dễ dàng trong một môi trường mà giáo viên luôn theo dõi ở khoảng cách gần.

"Tối qua cậu ngủ ngon không?"

Tôi hỏi Horikita, người đang ngồi ngay sau tôi.

"Cũng tàm tạm.

Tôi không có gì nhiều để chuẩn bị, tôi chỉ cần điều chỉnh tình trạng thể chất của mình thôi."

"Cậu gần như gặp rắc rối khi bị sốt trong kỳ thi đầu tiên trên đảo hoang nhỉ?"

"Chuyện đã qua rồi sao nhắc lại hoài thế.

Có tin là tôi đâm cậu không?"

"Mình xin lỗi."

Tôi không biết tại sao cô ấy lại muốn đâm tôi, nhưng tôi ghét bị đâm nên tôi xin lỗi trước.

"Tinh thần của cậu lúc này có thấy thoải mái không?"

"Không hề.

Đúng hơn thì mình có lẽ sẽ gây cho cậu chút rắc rối, có gì hãy giúp mình"

Nhưng ít nhất xét về mặt học lực thì Sakayanagi và Ichinose sẽ không bao giờ có thể tấn công trực diện được tôi.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không có ý định bảo vệ cậu trong bài thi lần này."

"Cậu có chắc không? ......"

Biết rằng bạn sẽ không được bảo vệ ngay từ đầu thật là một cảm giác khó chịu.

Horikita có lẽ chỉ nửa đùa nửa thật, nhưng tốt nhất không nên mong đợi cô ấy hỗ trợ.

Chẳng mấy chốc, tất cả học sinh lớp Horikita đã tập trung lại.

Sau khi xác nhận rằng không có học sinh nào vắng mặt, Chabashira-sensei rời khỏi lớp học sau khi chúc mọi người thi tốt

Việc các giáo viên lớp khác sẽ giám sát những kỳ thi đặc biệt như thế này đã trở thành thông lệ.

Đó là một biện pháp cần thiết để tránh sự bất công.

Sau đó, Sakagami-sensei lớp Ryuuen xuất hiện.

"Tôi là Sakagami, người phụ trách giám sát lớp trong kỳ thi này.

Tôi sẽ cho các em biết thứ tự tấn công và phòng thủ trong kỳ thi đặc biệt này."

Sakagami-sensei im lặng sau một câu tường thuật ngắn gọn.

Thầy ấy lặng lẽ vận hành chiếc máy tính bảng, đưa thứ tự tấn công và phòng thủ giữa các lớp trong kỳ thi lên màn hình

Trình tự thi đấu như sau:

(1) Lớp B → (2)Lớp C

↑ ↓

(4) Lớp A ← (3)Lớp D

Chú ý:

-Về nguyên tắc, giữa một lượt đấu sẽ có 10 phút nghỉ giải lao.

-Có 40 phút nghỉ trưa sau 10 lượt (hiệp 1).

-Việc liên lạc riêng tư và sử dụng điện thoại di động được phép tự do, ngoại trừ trong thời gian được nêu tên để trả lời các câu hỏi.

-Những học sinh không thể làm bài kiểm tra vì sức khỏe kém hoặc các lý do khác sẽ bị coi là bị loại.

-Học sinh bị phát hiện gian lận sẽ bị coi là bị loại ngay lập tức và tất cả điểm trước đó sẽ bị hủy bỏ.

Những quy tắc mới của bài thi đã được công bố, mặc dù không có quy tắc nào đặc biệt đáng ngạc nhiên.

Những học sinh được nêu tên không thể trì hoãn bằng cách giả vờ ốm hoặc tìm cách ăn gian để chiến thắng.

Không giống như bài thi viết thông thường, bài thi đặc biệt này có nhiều câu hỏi ở những chủ đề khác nhau.

Vì vậy sẽ không có chuyện trao đổi câu trả lời cho nhau trong nhà vệ sinh và cũng không gặp vấn đề gì khi gặp học sinh lớp khác.

Nhưng vì bạn có thể sử dụng điện thoại di động nên tất cả những điều này thực sự không thành vấn đề.

Nhưng mà điều cần phải để tâm lúc này là thứ tự tấn công của các lớp.

Đầu tiên là lớp B của Horikita tấn công lớp C của Ichinose.

Sau đó Ichinose tấn công lớp D của Ryuuen, sau đó Ryuuen tấn công lớp A của Sakayanagi.

Cuối cùng, lớp A của Sakayanagi tấn công lớp Horikita của chúng tôi để hoàn thành 1 lượt, lặp lại tổng cộng 10 lượt.

Khi chúng tôi bước vào hiệp hai, thứ tự sẽ quay ngược chiều kim đồng hồ

Horikita ngay lập tức vận hành điện thoại di động của mình sau khi xác nhận thứ tự tấn công và phòng thủ.

Đối với Horikita, chiến lược chống lại lớp Ryuuen không còn cần thiết nữa.

Tất cả những gì cần làm bây giờ là nghĩ ra chiến lược tấn công và phòng thủ chống lại Ichinose và Sakayanagi từ trong đầu.

Theo quan sát ban đầu thì một đối thủ như Ichinose sẽ chỉ tiếp cận trực diện.

Nó được coi là một dấu hiệu tốt.

Tuy nhiên, đối đầu với Sakayanagi- một người về cơ bản là khó đoán.

Đó là một dấu hiệu xấu.

Tôi cũng muốn xem thử mọi thứ sẽ diễn ra thế nào trong kỳ thi này

Nhưng tôi cũng không thể dễ dàng vượt qua an toàn được.

Kỳ thi đặc biệt bao gồm 16 chủ đề.

Mặc dù bị loại chưa chắc đã là bị đuổi học.

Những lần này luật thi có chút khác biệt có thể khiến tôi bị loại.

Tôi chắc chắn rằng mình sẽ có thể hàon thành các câu hỏi ở các chủ đề liên quan đến học tập.

Nhưng nếu xét ở các chủ đề ngoài học tập thì tôi thật sự là dưới trung bình.

Cho dù từ đầu đã được loại bớt đi 3 chủ đề mình không giỏi, vẫn có khả năng cao là tôi sẽ gặp phải những câu hỏi mà tôi không thể trả lời.

Tóm lại không có gì có thể đảm bảo tôi có thể an toàn vượt qua kỳ thi này hay không.

Nếu Sakayanagi và Ichinose hợp tác để khiến tôi trở thành người duy nhất bị loại và lớp đứng cuối, tôi chắc chắn sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị bỏ học.

Tôi nghĩ những chủ đề ngoài học thuật là những thứ vô bổ.

Ngược lại, chính vì những kỳ thi như thế này mà những ngôi sao sáng mới ra đời.

Đây cũng là một bài kiểm tra để phát hiện những tài năng mới của học sinh.

"Bài thi đặc biệt bây giờ sẽ bắt đầu.

Vòng đầu tiên, lớp các em sẽ tấn công trước, vui lòng chọn chủ đề và độ khó và nêu tên năm học sinh."

Sakagami-sensei ra hiệu bắt đầu bài kiểm tra đặc biệt.

Thời gian dành cho người tấn công trong mỗi hiệp được giới hạn trong 3 phút.

Chắc chắn là không đủ.

Đến lượt một người không phải để suy nghĩ mà là để truyền đạt kết quả suy nghĩ của mình.

Thời gian dành cho việc quan sát động thái của các lớp khác vượt xa thời gian dành cho việc thảo luận.

Vì vậy, thảo luận trong thời gian này là lựa chọn tốt hơn.

Thời điểm duy nhất bạn có thể dừng hành động này là khi gặp phải tình huống bất ngờ.

"Hiện tại chũng ta không thể thu thập được gì.

Dù sao hãy cứ tiến về phía trước theo các biện pháp đối phó mà chúng ta đã thảo luận trước đó với Hirata-kun và những người khác."

Sau khi xác nhận điều đó, Horikita chạm tay vào máy tính bản.

Tôi không biết họ sẽ sử dụng cách tiếp cận nào để chiến đấu nếu không tham gia vào cuộc thảo luận.

Horikita nói với giám thị về chủ đề, độ khó và người mà cô ấy muốn tấn công.

Sakagami-sensei ngay lập tức gửi lựa chọn của Horikita lên màn hình.

-Chủ đề :Tiếng Anh

-Độ khó: Cấp 1

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Kobashi Yume

+Watanabe Norihito

+ Sumida Makoto

+ Ninomiya Yui

+Shibata Sou

Chủ đề là tiếng Anh.

Sẽ là một lựa chọn an toàn nếu nhắm vào những học sinh trong lớp của Ichinose có năng lực học tập thấp.

Chủ đề này được sử dụng để kiểm tra cốt lõi chiến thuật của kỳ thi này.

Về độ khó, không có lựa chọn nào khác vì mới bắt đầu nên các lớp đều chỉ có điểm 0.

Xét rằng cô ấy là người mở đầu kỳ thi thì việc chọn chủ đề liên quan đến năng lực học tập là điều đương nhiên.

Câu hỏi đầu tiên giúp chúng tôi hiểu được xu hướng của bài thi và độ khó tiêu chuẩn, từ đó nắm được tình hình của lớp Horikita và các lớp khác.

Tuy nhiên, lớp Ichinose có đa số học sinh có năng lực học tập cân bằng và tất cả học sinh được chọn đều có năng lực học tập C- trở lên.

Đó là lý do tại sao việc chọn mục tiêu trở nên đặc biệt quan trọng.

Nhưng ai kém môn nào chỉ có thể đánh giá qua kết quả công khai của các kỳ thi trước đây hoặc thông tin trao đổi riêng tư.

Những chủ đề khác ngoài khả năng học tập khiến các bên dễ dàng nắm bắt được điểm yếu của nhau hơn.

Đối với những học sinh chưa quen với các chủ đề văn hóa và nghệ thuật biểu diễn có thể dễ dàng trở thành một mục tiêu chí mạng

Tuy nhiên, cần phải có can đảm để chơi ván cược này ngay từ đầu.

Chính vì là một chủ đề ngoài học tập nên việc xác định xem một học sinh cụ thể có giỏi môn đó hay không khó hơn khả năng học tập và cũng không dễ để đoán trước độ khó.

Chà, Ichinose sẽ bảo vệ ai, phải chờ xem mới biết được.

Sau khi bên phòng thủ thực hiện xong việc của mình, hình ảnh trên màn hình chuyển sang.

- Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công

+Ninomiya Yui

+Watanabe Norihito

"Điều này có nghĩa là hai người đã được bảo vệ phải không?"

Nishimura xác nhận với Horikita.

Cô nàng nhìn vào màn hình và không hiểu hết.

"Ừ ......

Đúng thế.

Bằng cách này, lớp của Ichinose-san đã đạt được 2 điểm.

Chúng ta có thể nhận được bao nhiêu điểm nữa sau đó phụ thuộc vào câu trả lời đúng của 3 người còn lại"

Có 3 học sinh trong lớp Ichinose được bảo vệ trong chủ đề tiếng Anh.

Ngoại trừ người chỉ huy, có 36 người có thể được nêu tên.

Rõ ràng việc chọn trúng 2 người được bảo vệ không phải là một khỏi đầu tuận lợi.

Điều này không có gì đáng ngạc nhiên.

Có vẻ như họ đã trực tiếp bảo vệ những người bạn cùng lớp không giỏi tiếng Anh.

Vì là hiệp đầu tiên nên mọi ngời cũng chủ yếu dùng những nước đi đơn giản để tham dò nhau

Câu hỏi mà lớp đối thủ sắp trả lời cũng được hiển thị.

In order for everyone to grow, a certain amount of hardship is always necessary. (cái này được viết bằng Katakana)

【everyone/amount/necessary/always/a/grow/of/hardship/for/is/to】

"Cái gì đây?

Khó quá đi mất"

Một phần học sinh, nổi bật là Ike, ôm đầu và kêu lên.

Mặt khác, Horikita và Yousuke, những người học giỏi, nhìn nhau với vẻ mặt phức tạp.

"Hoá ra đây là đố khó cấp 1 sao?"

"Đúng vậy.

Sẽ không quá khó so với học sinh bình thường"

Sau khi nhìn thấy câu hỏi có độ khó trung bình này, suy nghĩ của cả lớp chia thành hai phe.

Lớp Ichinose có nhiều học sinh có năng lực học tập ổn định.

Vậy thì sẽ có bao nhiêu người trả lời đúng câu hỏi này đây?

Kết quả của 3 người bị tấn công cuối cùng cũng được công bố

-Những học sinh đã trả lời đúng:

+ Kobashi Yume

+Shibata Sou

Cùng với hai người được bảo vệ trước đó, tổng cộng là 4 điểm.

Một kết quả rất tốt.

Tiếp theo, lớp Ichinose tấn công lớp Ryuuen.

Chủ đề là Kinh tế học

Với tư cách là người chỉ huy, Ryuuen đã bảo vệ được một người, nhưng tất cả những người còn lại đều trả lời sai.

Cuối cùng họ chỉ giành được 1 điểm.

Có quá nhiều học sinh của lớp cậu ấy không có học lực cao và khuyết điểm này đã bộc lộ từ rất sớm.

Để so sánh, 4 điểm của Ichinose thực sự ảnh hưởng nặng nề đến chúng tôi.

Nhưng không có thời gian để nản lòng.

Nếu giành được hơn 4 điểm, chúng tôi có thể bù đắp được tổn thất.

Điều quan trọng là tránh chọn phải những người đuọcw bảo vệ và khiến những người bị tấn công trả lời đúng, nhưng điều quan trọng hơn trong kỳ thi đặc biệt này là ngay cả khi ở thế phòng thủ vẫn phải làm sao để chọn đúng người có thể bị nếu tên để bảo vệ.

Chỉ khi đó các lớp mới có thể kiếm được điểm.

Ở lượt tấn công của lớp Ryuuen, Sakayanagi đã bảo vệ thành công 1 người và 3 người trả lời đúng, ghi được 4 điểm.

Sau đó là ván cuối cùng của lượt đầu tiên.

Lớp của Sakayanagi tấn công lớp Horikita.

"Cuối cùng cũng đến."

"Uh-huh.

Lớp Sakayanagi sẽ tấn công như thế nào ......"

Chủ đề Sakayanagi chọn được công khai.

-Chủ đề :Số học

-Độ khó: Cấp 1

Số học là một môn học chỉ đơn giản bao gồm việc cộng, trừ, nhân và chia trong đầu bạn, và trong một số trường hợp thì điền vào chỗ trống để suy ra câu trả lời đúng.

Chúng ta sẽ gặp những thử thách gì trong độ khó 1?

Điều đáng ngạc nhiên là bảy học sinh trong lớp của Horikita đã chọn không tham gia, điều này cho thấy nhiều học sinh không giỏi môn này.

Trong mọi trường hợp, điều quan trọng nhất cần tập trung chắc chắn là việc đối xử với Kouenji.

Với tiền đề là giữ vững hiệp ước thì cần phải bảo vệ cậu ta.

Dù đã thể hiện tài năng trong kỳ thi đoả hoang năm nay nhưng về cơ bản cậu ta là một con người tự tưng tự tác.

Thái độ của người này đối với các kỳ thi đặc biệt cũng không tích cực.

Tuy nhiên, Kouenji có học lực cao và kinh nghiệm sống cũng không ít, nhìn chung không có lý do gì để các lớp khác nhắm mục tiêu cụ thể vào Kouenji.

Nhưng thỏa thuận là thỏa thuận.

Xem xét điều đó, người chỉ huy của chúng tôi sẽ lựa chọn thế nào

-Những học sinh được bảo vệ:

+ Sonoda Chiyo

+ Ichihashi Ruri

+ Okitani Kyousuke

+Ike Kanji

+Makida Susumu

Trong số 5 người được Horikita nêu tên để bảo vệ tên Kouenji không có trong đó.

Kouenji-người không nghiêm túc tham gia kỳ thi đặc biệt, cũng không có bất kỳ phản ứng nào với kết quả này

"Này Suzune.

Không bảo vệ hắn ta liệu có ổn không?"

Sudou-người lo lắng về Kouenji, hét lên hoảng sợ

"Chỉ có những người bị loại khỏi kỳ thi này mới có nguy cơ bỏ học.

Nếu không trả lời sai hai câu cũng không sao cả.

Chẳng có lý do gì phải đề phí công sức bảo vệ cậu ta ngay từ đầu cả."

"Điều này ......không phải là không đúng"

Sudou hơi bối rối một lúc nhưng rồi cũng chấp nhận nó.

"Nói cách khác, Kouenji-kun có quyền tự do trả lời các câu hỏi một cách nghiêm túc hoặc không trả lời.

Điều đó không thành vấn đề, phải không?"

Từ giọng điệu của Horikita thì đay là một câu nói thể hiện việc tuân thủ lời hứa.

Nhưng Kouenji dường như cũng không quan tâm.

"Nếu như đó là điều cô muốn."

Dù đã hứa sẽ không để cậu ấy bị đuổi học nhưng cô nàng cũng không thể tập trung bảo vệ cậu ta như mẹ bảo vệ con được.

Cách xử lý của Horikita có thể nói là chiến lược cần thiết tối thiểu.

Dù sao thì cậu ta đã được cho phép làm bất cứ điều gì mình muốn.

Thực sự, khi xét đến chuyện đó, Kouenji cũng sẽ tránh được khả năng bị loại một cách vô nghĩa đúng không?

Ngay cả khi có 99% cơ hội được bảo vệ, người ta thường vẫn có 1% bất an.

Dù sao cậu ta sẽ không làm gì để tự mình gây rắc rối cho mình

- Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công

+ Okitani Kyousuke

+Ike Kanji

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Ishikura Kayoko

+ Kikuchi Eita

+ Inogashira Kokoro

+ Okitani Kyousuke

+Ike Kanji

Lần phòng thủ đầu tiên, Horikita đã bảo vệ thành công 2 người.

Cô ấy đã có trong tay 2 điểm quý giá.

Bây giờ sẽ chính thứ bắt đầu ván đấu thứ 3 của lượt đấu đầu tiên.

Vậy giờ thì điều gì sẽ xảy ra với 3 người còn lại không được bảo vệ

Họ hồi hộp ngồi xuống hàng ghế đầu và bắt đầu trả lời các câu hỏi hiển thị trên máy tính bảng.

(Đáp án: 3x5x3x2x4x4x4=9x5x4^3x2=64x9x10=(60+4)x9x10=(540+36)x10=5760, tôi làm ra câu này trong 36 giây)

Đó là một đề toán nhân.

Tất nhiên, 3 người họ chỉ có thể tính toán trong đầu mà thôi.

Làm bài toán này không khó, nhưng nếu bạn phải tính nhẩm trong đầu và bị giới hạn thời gian thì độ khó sẽ tăng lên.

Tưởng chừng rất dễ dàng nhưng từ vẻ mặt hoảng sợ của những người được hỏi, rõ ràng họ đang ở giữa một cuộc chiến cam go!

Một phút trôi qua thật nhanh, số câu trả lời đúng chỉ còn một.

Chỉ có Ishikura trả lời đúng, còn hai người còn lại quay về chỗ ngồi với vẻ mặt buồn bã.

Dựa tên việc những người được chọn và kết quả, tôi trở nên tò mò về sự lựa chọn của Sakayanagi cho lượt đấu đầu tiên.

Ishikura là một trong những học sinh giỏi toán nhất lớp.

Tất nhiên số học cũng là một phần trong tón học.

Ishikura không cần phải cảm thấy khó khăn để đưa ra câu trả lời đúng.

Dù sao thì dù có 7 người không tham gia môn này ở lớp tôi nhưng vẫn còn rất nhiều người khác mà Sakayanagi có thể lựa chọn.

Có thể Sakayanagi không biết về khả năng của Ishikura, nhưng cô ấy đã thấy Ishikura giải toán trong bài kiểm tra cuối năm nhất của chúng tôi.

Không nói đến những người khác, thật khó để tưởng tượng Sakayanagi có thể bỏ lỡ điều đó.

Hoặc có lẽ cô ta đánh giá rằng một học sinh giỏi tính toán như Ishikura sẽ không được bảo vệ và chắc chắn sẽ có thể dễ dàng làm được chủ đề này.

Đó cũng có thể xem là một khả năng

Sau một loạt trận chiến tấn công và phòng thủ, lượt đấu đầu tiên đã kết thúc.

Điều tốt là chúng tôi đã có được 3 điểm, điều đó không tệ.

Có thể nói là một sự khởi đầu suôn sẻ.

Tiếp theo lượt thứ hai bắt đầu, Horikita ở bên tấn công một lần nữa nêu tên 5 người.

Lớp Ichinose lần này không có ai được bảo vệ trong năm người bị nêu tên, chỉ có 2 người đoán đúng.

Điểm hiện tại là 6 điểm.

Lớp Ryuuen đã bảo vệ thành công 1 người.

1 người trả lời đúng.

Điểm hiện tại: 3 điểm.

Lớp Sakayanagi đã bảo vệ thành công 1 người.

3 người trả lời đúng.

Điểm hiện tại là 8 điểm.

Rõ ràng chỉ mới diễn ra được hai lượt, chênh lệch điểm giữa các lớp đã ngày càng lớn.

Lớp Horikita cũng có trận chiến phòng thủ thứ hai.

Chủ đề Sakayanagi chọn đã được thay đổi từ Số học sang Ẩm thực, Độ khó 1.

Dù không hỏi ý kiến của tôi nhưng chắc chắn Horikita cũng phần nào nắm được ai là người có lợi thế trong chủ đề này.

Không chút do dự, cô nàng thông báo cho Sakagami-sensei về 5 đối tượng được bảo vệ.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Không có

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Kouenji Rokusuke

+ Hasebe Haruka

+ Hirata Yousuke

+ Yukimura Teruhiko

+Onodera Kayano

Thật không may, lần này không có ai được bảo vệ bị chọn trúng

Vấn đề lần này là danh sách những người bị tấn công.

Tên của Kouenji được ghi đầu tiên trong danh sách.

Kỳ thi này là một trận chiến kéo dài 20 lượt và chắc chắn có khả năng Kouenji sẽ được xướng tên.

Điều đó không có gì đặc biệt ......

Điều quan trọng là Kouenji sẽ hành động như thế nào khi cậu ta phải tự mình giải quyết vấn đề.

"Khi ăn đồ ăn Pháp, dao và nĩa được đặt trên đĩa theo hình chữ bát (八).

Nó có ý nghĩa gì?"

(Đáp án là tạm nghỉ)

Đó là một câu hỏi rất đơn giản và tôi có thể trả lời đúng ngay cả với những kiến thức tôi đã có được.

Nhìn từ phía sau có thể thấy rõ cậu ta thậm chí còn không cầm bút.

Trong 4 người còn lại, đáng tiếc là Keisei dường như đã trả lời sai.

Lúc được bảo là đáp án sai, cậu ta dường như nhớ ra đáp án đúng và đập bàn với vẻ ăn năn.

Có một số điểm đáng tiếc nhưng ít nhất chúng ta cũng giành được 3 điểm.

Như vậy tổng cộng là 6 điểm.

"Này, Kouenji, tao thấy đó nhá.

Mày rõ ràng là không muốn làm bài mà......!"

Sudou nhăn nhó, nhưng không đến mức hét lên.

Đó không chỉ là sự thôi thúc cá nhân, có thể nói rằng cậu ấy đang thay mặt cả lớp chỉ ra rằng đây là một hành vi cần phải chấn chỉnh.

Nếu không có thái độ hợp tác thì việc bi phàn nàn là đương nhiên

"Cậu trách nhầm người rồi, nếu như ngay từ đầu tôi được bảo vệ thì chuyện này làm sao có thể xảy ra được."

"Chết tiệt, đừng có mà nói nhảm......"

Cảm thấy không hài lòng là điều dễ hiểu, nhưng cũng không cần quá lo lắng cho đến khi ai đó trả lời sai hai câu hỏi.

Cả lớp chắc hẳn đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi thấy thái độ không quan tâm của Horikita trước việc cậu ta bỏ trống câu trả lời.

Đúng là việc không tôn trọng thỏa thuận và thực hiện hành vi nhằm đuổi Kouenji khỏi trường sẽ gây ra vấn đề, nhưng ý định của Horikita không phải là lãng phí những vị trí bảo vệ có giá trị một cách vô nghĩa.

Khi Kouenji nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Horikita, cậu ta mỉm cười nhẹ trước khi quay lại chỗ ngồi.

Mặt khác, Keisei-người mắc lỗi trong câu hỏi, đã đến xin lỗi Horikita.

"Tôi xin lỗi, Horikita.

Có lẽ tôi đã quá lo lắng nên không nghĩ ra câu trả lời ngay... lẽ ra tôi phải biết đáp án ngay từ đầu"

"Thật ra tôi khá yên tâm về cậu.

Tuy nhiên, để tránh việc cậu liên tục bị giao cùng một chủ đề, tôi sẽ bảo vệ cậu một lần.

Được chứ?"

Sakayanagi sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.

Cảm nhận được nguy hiểm, cô ấy chọn cách tìm kiếm sự ổn định tinh thần cho người mới thất bại.

Keisei gật đầu đồng ý với đề nghị đó.

Horikita cũng gật đầu đáp lại.

Sau khi trận chiến bắt đầu, tấn công và phòng thủ vẫn tiếp tục.

Bất cứ khi nào chủ đề được công khai, các học sinh sẽ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động của họ với đôi mắt chết chóc và suy nghĩ về các biện pháp đối phó.

Người chỉ huy dù không phải lo bị nhắc tên nhưng lại có ít thời gian nghỉ ngơi hơn bất kỳ ai khác.

Cần phải suy nghĩ xem mình sẽ chọn chủ đề gì và chọn ai khi tấn công, đối phuong sẽ chọn chủ đề gì và nêu tên ai lúc phòng thủ.

Hầu như không có thời gian để nói chuyện thảo luận vì Horikita luôn vội vã và liên tục viết ghi chú vào điện thoại di động và sổ ghi chép của mình.

Tiếp theo là lượt tấn công thứ 3 của Sakayanagi.

Cô nàng một lần nữa chọn chủ đề Ẩm thực làm chủ đề tấn công của mình.

Độ khó vẫn là 1.

Với cấu hỏi trước đó cùng chủ đề và độ khó đã có 3 người trả lời đúng.

Tuy nhiên, Sakayanagi có vẻ say mê chủ đề này.

Liệu cô ấy có múc đích dùng nó để tấn công 2 học sinh mạnh của đối phương là Kouenji và Keisei hay không.

Như tôi đã nói trước đó, Horikita chọn bảo vệ Keisei và 4 học sinh còn lại.

Tuy nhiên──

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Không có

-Danh sách những người bị tấn công:

+Kouenji Rokusuke

+Miyamoto Shoushi

+Ijujin Wataru

+Satou Maya

+Azuma Sana

Bằng cách này, Kouenji đã được xướng tên hai lần liên tiếp.

Nhưng những cái tên còn lại đã thay đổi.

Sakayanagi đã có hướng đi khác và không chọn nêu tên Keisei được bảo vệ.

"Chúng ta đã bị nhìn thấu rồi phải không...?"

Giống như Horikita đã nói, tấn công và phòng thủ là một trò chơi tâm lý.

Khi tấn công với cùng chủ đề trước đó, bên phòng thủ sẽ ưu tiên bảo vệ những người đã trả lời sai ban đầu.

Đó là lý do tại sao việc nhắm vào Keisei-người chắc chắn sẽ được bảo vệ sau khi trả lời sai là vô nghĩa.

Nhưng logic này cũng nên áp dụng với Kouenji.

Sakayanagi đã dựa vào tiêu chí nào để để lựa chọn Kouenji nhưng lại bỏ Keisei

Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là cô ấy đã nắm được động tĩnh bên trong lớp tôi

Kouenji lại đứng dậy và ngẩng cao đầu bước về phía trước.

"Kouenji-kun, theo thỏa thuận của lớp thì mình không thể ép cậu làm bất cứ điều gì.

Nhưng vì lợi ích của bản thân, hãy trả lời đúng nhé."

Việc nói chuyện riêng bị nghiêm cấm khi tất cả học sinh có tên đã ngồi vào ghế trả lời.

Vì vậy Yousuke chỉ có thể đưa ra lời cầu xin khi họ lướt qua nhau.

Tuy nhiên, Kouenji không nghi ngờ rằng mình sẽ được bảo vệ ở vòng tiếp theo và một lần nữa không trả lời .

Điều này khiến các thành viên còn lại trong lớp khó kiềm chế được cảm xúc bên trong nhưng thật tốt khi 4 người còn lại đưa ra câu trả lời đúng.

Nói cách khác, câu hỏi ở vòng 3 lần này là một câu hỏi thông thường đơn giản hơn nhiều.

Nếu Kouenji chịu làm nghiêm túc thì chúng tôi đã có thể đạt được điểm tiuyeetj đối dù đã chọn sai những người được bảo vệ, nên thành thật thì không ai trong lớp cảm thấy hài lòng về lưptj thi này

Lượt 3 kết thúc với bảng xếp hạng như sau:

Hạng nhất lớp Sakayanagi 11 điểm

Hạng 2 lớp Horikita 10 điểm

Hạng 3 lớp Ichinose 9 điểm

Hạng 4 lớp Ryuuen 5 điểm.

Nếu Kouenji chịu trả lời thì lớp Horikita đã tạm đứng đầu bảng với 12 điểm.

Nhưng vì cậu ấy phớt lờ yêu cầu của Yousuke nên chúng tôi không thể làm gì được.

Lớp Sakayanagi đã vững vàng ở vị trí đầu tiên kể từ khi kỳ thi bắt đầu. vậy nên việc cần làm phải cố gắng cắt mạch thắng của họ càng sớm càng tốt

Trong hiệp 1 thì trácnh nhiệm này được đặt lên vai của lớp Ryuuen

Tuy nhiên, rõ ràng là lớp Ryuuen hiện đang ở trong tình thế khó khăn vì họ tân công không được ai mà còn không thể bảo vệ ai khi phòng thủ.

Không thể nói là họ đã bị nhìn thấu hay là do xui xẻo, rõ ràng đa số học sinh trong lớp đó không tạo được ấn tượng rằng họ có thể vượt qua được kỳ thi này

Tiếp theo, lượt 4, lớp Horikita phòng thủ

-Chủ đề :Ârm thực

-Độ khó: Cấp 2

Sakayanagi chọn chủ đề tương tự ở vòng thứ 3 liên tiếp.

Chỉ là lần này độ khó được nâng lên thành 2.

Nói cách khác, đối thủ đã dùng 1 điểm để tấn công.

"Ẩm thực hả hả?

Sakayanagi đang nghĩ gì vậy?

Các học sinh lo ngại về việc đối thủ kiên trì lựa chọn cùng một chủ đề hơn là độ khó đã tăng lên.

Vì Kouenji đã đứng trên bờ vực bị loại nên lần này liệu cậu ấy có thật sự muốn nghiêm túc không?

Ngời ra còn phải nói đến việc độ khó đã được tăng lên.

Dù sao thì bây giờ đã có lớp tiên phong trong việc dùng điểm để tăng độ khó cho câu hỏi.

"Dù thế nào đi nữa, họ sẽ không tiếp tục gọi tên Kouenji, phải không?"

"Cậu không hiểu sao?

Sẽ tốt hơn nếu nói rằng bên kia nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để loại bỏ Kouenji-kun."

Kouenji, người đã không trả lừi hai lần liên tiếp, không còn lựa chọn nào khác.

Liệu có nên bảo vệ cậu ta lần này để không bị loại?

Hoặc nghĩ rằng bên kia sẽ cố tình làm điều nược lại?

Sự lựa chọn chủ đề này rõ ràng là nhằm mục đích khiến đối thủ dao động với câu hỏi có nên bảo vệ Kouenji lần này không.

Tuy nhiên, không giống như các lớp học bình thường, tình huống trong lớp này có phần đặc biệt

Điều đầu tiên cần phải bàn đến trước khi thực hiện thêm bất cứ động thái nào

Kouenji sẽ là người đầu tiên bị loại nếu cậu ấy lại không chịu trả lời

Điều đó có nghĩa là vì đã có thỏa thuận từ trước.

Horikita chỉ có thể chấp nhận bảo vệ cậu ta lần này nếu cô ấy quyết định chọn con đường nhân từ.

Dù sao nếu đối thủ nhắm vào Kouenji thì chúng tôi vẫn có thể ,lấy thêm 1 điểm từ cậu ta

Với mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, Horikita báo cáo có 5 học sinh.

Trong số đó, không có tên Kouenji.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Shinohara Satsuki

+Sudou Ken.

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Kouenji Rokusuke

+Sotomura Hideo

+Miyake Akito

+Shinohara Satsuki

+Sudou Ken.

Những học sinh vốn khá im lặng và bình tĩnh trước đó bắt đầu tỏ ra bối rối.

"Horikita-san?"

Yousuke nhanh hơn bất cứ ai khác, người vốn chưa bao giờ nghi ngờ việc Horikita sẽ phá vỡ lời hứa đứng dậy.

"Có thật sự ổn không, Suzune.

Kouenji sẽ bị loại nếu phạm sai lầm lần nữa phải không?"

Sudou cũng lên tiếng câu hỏi tương tự.

Nhưng Horikita không trả lời mà chỉ im lặng nhìn về phía trước.

Người duy nhất không có phản ứng gì trong tình huống này thay vào đó là Kouenji-người lẽ ra phải lo lắng nhất.

"Heh heh heh.

Cô dám làm thế với tôi à, Horikita girl?".

Trong mắt của mọi người hiện tại, hành vi của Horikita giống như bỏ rơi Kouenji.

Có thể nói đây là một hành động phản bội giao kèo ban đầu giữa 2 người

Xét đến những gì đã từng xảy ra trong kỳ thi nhất trí, việc phá vỡ niềm tin với cả lớp lúc này không phải là một ý kiến hay.

Không nói thêm gì nữa, Kouenji bước tới phía trước và ngồi xuống như những học sinh khác.

Câu lần này thực sự khó hơn hai câu trước.

Có thể thấy các học sinh trong lớp đang nhìn nhau và nghiêng đầu không hiểu.

Bình thường không ai biết Kouenji biết bao nhiêu về ẩm thực nên bầu không khí hoài nghi tràn ngập xung quanh.

Sau đó, 3 người bắt đầu trả lời.

Kẻ sau 2 lần không chịu cầm bút lên cuối cùng cũng đã chịu di chuyển

Nhìn thoáng qua có thể thấy cậu ta di chuyển rất mượt mà không một chút do dự.

Kết quả sẽ như thế nào ......

-Những học sinh đã trả lời đúng:

+ Kouenji Rokusuke

Lần đầu tiên tên Kouenji xuất hiện trong danh sách câu trả lời đúng.

Cậu ta không cố tình trả lời sai hoặc không trả lời.

Nói cách khác, Kouenji đã trả lời đúng câu hỏi để tránh bị loại.

"Có chuyện gì với mày vậy, Kouenji?

Trông mày có vẻ khá là a cay đó!"

Hòn đá trong tim Sudou rơi xuống, và cậu ta hét lớn với Kouenji-người trả lời một cách nghiêm túc.

Dù ghét đối thủ nhưng Sudou không muốn cậu ta thất bại.

"Cứ nghĩ những gì cậu muốn, tôi chỉ đơn giản làm điều mình thích."

Tôi không thể đoán được Kouenji đang nghĩ gì, nhưng đó là hành vi hợp lý dựa trên lẽ thường.

Một câu trả lời sai sẽ dẫn đến việc bị loại và trở thành ứng cử viên bị đuổi học.

Vì vậy, thật hợp lý khi trả lời một cách nghiêm túc.

Tuy nhiên, điều đáng lo ngại trong tấn công và phòng thủ vừa rồi chính là sự lựa chọn của Horikita.

Sự thật là Kouenji đã không quan tâm đến việc phải trả lời đúng vì tin bản thân sẽ được bảo vệ.

Khi bị đẩy đến bờ vực, dù có trả lời nghiêm túc thì vẫn có khả năng làm sai và bị loại khỏi cuộc chơi.

Đó là một tình huống mà cậu phải đề phòng ngay cả khi tự tin rằng mình có thể trả lời đúng.

Cả lớp không khỏi lo lắng về điều đó và Yousuke không thể dễ dàng xác nhận sự thật.

Tất nhiên, người được đề cập là một ngoại lệ.

Kouenji đi ngang qua tôi, đứng trước mặt Horikita và mở miệng.

"Cô đang âm mưu gì đây?

Có thể giải thích cho tôi không?"

"Giải thích?

Không có gì phải giải thích cả"

"Huh?"

Horikita ngước nhìn Kouenji với vẻ mặt của người chiến thắng.

Kouenji mỉm cười.

"Dù sao thì hiện tại cậu vẫn chưa bị loại nên không có gì mà phải lo lắng cả "

"Nhưng nếu tôi trả lời không đúng và bị loại thì sao?

Cô tính thế nào?"

"Nhưng cậu đã trả lời đúng."

"Ừ, đúng vậy.

Xin lỗi vì tôi đã quá vội vàng."

"Nếu sự hiểu lầm được giải quyết, cậu có thể vui lòng quay lại chỗ ngồi của mình được không?

Người cậu quá lớn để tôi có thể nhìn thấy màn hình."

Những lời nói rõ ràng chứa đầy sự bỏ rơi và lạnh lùng.

Các học sinh khác ngoài Koenji không thể dập tắt được sự bối rối của mình.

Tôi có thể thay mặt họ giải thích suy nghĩ của Horikita, nói rõ rằng việc không bảo vệ Kouenji sẽ có tác dụng gì và từ đó xoa dịu họ.

Nhưng trong trường hợp này, tôi chọn đứng ngoài cuộc

Đó không phải là một nỗ lực vô nghĩa nhằm đẩy mọi người vào trạng thái bất an, nhưng nó có động cơ thầm kín.

Việc Horikita không đứng ra giải thích về bản thân với tư cách là chỉ huy là bằng chứng mạnh mẽ nhất cho điều này.

Những cái nhìn kỳ lạ của các học sinh không làm cô nàng lay chuyển được.

Hơn nữa, Horikita vẫn không bảo vệ Kouenji trước đòn tấn công của Sakayanagi ở lượt 5.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, Kouenji biến mất khỏi mục tiêu được nêu tên của Sakayanagi.

Trong mắt các học sinh khác, Kouenji có khả năng bị loại cao và sẽ bị đối thủ nhắm tới, nhưng Sakayanagi đã tránh được điều này.

Cậu ta là học sinh duy nhất trả lời đúng câu hỏi Ẩm thực Độ khó 2, điều này có lẽ khiến kẻ thù nhận ra rằng Kouenji khi đã nghiêm túc sẽ là một kẻ đáng gờm!

Điều này có thể khiến đối thủ hiểu sai rằng Kouenji từ giờ quyết định sẽ chiến đấu nghiêm túc để không bị loại.

Vì vậy việc gọi tên cậu ấy bây giờ không phải là lựa chọn hay

Horikita đã thắng một canh bạc nguy hiểm có thể khiến bản thân mất đi sự tin tưởng của lớp.

Kouenji không được nêu tên.

Nhìn thấy kết quả, biểu cảm của Horikita trở nên u ám.

"Quả nhiên, đối thủ sẽ không dễ dàng mắc mồi như vậy......"

Vì ngồi gần nên tôi có thể nắm bắt được chi tiết cô ấy thì thầm với chính mình.

Trong hiệp một, chúng tôi đã chơi một số trận tấn công và phòng thủ tuyệt vời, và số lượt đấu ngày càng tăng lên.

Số lượng học sinh mắc lỗi tăng dần theo thời gian và điều này áp dụng cho bất kỳ lớp học nào.

Kết thúc vòng 7, Ishizaki lớp Ryuuen trở thành người đầu tiên bị loại.

Ở vòng thứ 8 tiếp theo, Sotomura và Ijuin của lớp Horikita bị loại cùng lúc, và trong cùng vòng đó, Yano, Isoyama của lớp Ryuuen và Kamuro của lớp Sakayanagi cũng bị loại.

Ở lượt cuối cùng của hiệp một, Hondou của lớp Horikita, Morifuji của lớp Ryugen và Yamamura của lớp Sakayanagi đã bị loại.

Kết thúc hiệp 1

- Hạng nhất: Lớp Sakayanagi (Lớp A) 29 điểm

Bị loại: Kamuro, Yamamura

- Hạng hai: Lớp Horikita (Lớp B) 28 điểm

Bị loại: Sotomura, Ijuin, Hondou

- Hạng ba: Lớp Ichinose (Lớp C) 24 điểm.

Bị loại: Không có

- Hặng tư: Lớp Ryuuen (Lớp D) 19 điểm

Bị loại: Ishizaki, Isoyama, Yano, Morifuji

Tổng cộng có 9 người bị loại.

Có vẻ như rất nhiều, nhưng nó sẽ còn tăng hơn nữa trong hiệp hai.

Số lượng học sinh trả lời sai 2 câu dần xuất hiện nhiều hơn

Bất chấp điều đó, lớp Ichinose vẫn chưa có ai bị loại

Có vẻ như đó là khả năng phòng thủ xuất sắc của Ichinose, nhưng không phải vậy.

"Có vẻ mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp, Horikita-san."

Yousuke nói chuyện với Horikita và khen ngợi sự dũng cảm của cô ấy.

"Đúng vậy.

Cô ấy không hề lung lay trong kỳ thi đặc biệt này.

Nhờ đó mà chúng ta đã có thể kiểm soát được tình hình."

Có bao nhiêu học sinh trong lớp đã nhận ra chiến lược mà Horikita đang triển khai để chống lại Ichinose.

Số lượng bị loại vẫn duy trì ở mức 0 vì bên tấn công của chúng tôi đã cố tình để 5 học sinh có khả năng bị loại.

Ichinose sẽ tuyệt đối bảo vệ đồng đội của mình.

Đó là lý do tại sao Horikita cũng không tạo ra học sinh thứ 6 như thế mà chuyển sang tấn công rải rác.

Ở phía bên kia, mặc dù Ichinose biết quy mô tấn công đã được mở rộng nhưng cô ấy dường như vẫn tiếp tục bảo vệ những học sinh sắp bị loại.

Cô ấy không bảo vệ ai ngoài 5 học sinh đã sai 2 câu

Nếu chỉ một người không được bảo vệ và bị loại, sẽ có nguy cơ bị đuổi học

"Tuy nhiên, Ichinose-san thực sự rất quyết tâm.

Thông thường thì không ai sẽ dám làm như vậy nếu như phải chịu áp lực đó.

Ngay cả khi cô ấy có thể cầm cự được trong hiệp một, cô ấy lẽ ra phải biết rằng hiệp hai sẽ ngày càng khó khăn hơn." ."

Bằng chứng là lớp Ichinose có số học sinh trả lời sai 1 câu nhiều nhất trong số các lớp.

"Trong hiệp hai, Ichinose bi tấn công bởi lớp của Ryuuen-kun.

Chắc chắn sẽ khó khăn lắm."

"Tốt nhất là nên chuyển sang chiến lược khác trong hiệp 2 nhưng......"

Nhưng đối thủ là Ryuuen.

Rất có thể cậu ta sẽ bất ngờ tấn công dồn dập ở một hoặc hai lượt cuối cùng.

"Điều quan trọng nhất bây giờ là lo cho chúng ta.

Chúng ta chỉ còn thua lớp A 1 điểm nữa mà thôi."

Lúc đầu, Sakayanagi dẫn trước nhưng Horikita vẫn tiếp tục bám đuổi.

Dù xét trong cuộc đấu này Horikita vẫn có chút thua thiệt nhưng những người khác trong lớp đẫ bù đáp cho cho cô ấy.

"Bỏ mục tiêu phòng thủ thành công sang một bên, sẽ thấy dường như nhà trường đặt câu hỏi dựa trên tiêu chí khoảng 50% học sinh trả lời đúng.

Độ khó 2 đúng khoảng 20%.

Độ khó 3 khoảng 10%. .

Độ khó 3 gần như không thể trả lời đúng nhưng lại tốn 2 điểm nên không thể sử dụng quá thường xuyên.

Với tình hình căng thẳng hiện tại, sẽ bị mất rất nhiều điểm nên sẽ không sử dụng được nó nhiều trong nửa sau của kỳ thi.

Cuộc chiến giành vị trí đầu tiên là trọng tâm, nhưng hai lớp ở phía sau cũng khiến tôi hơi lo lắng.

Đặc biệt, lớp Ryuuen đã thi đấu hiệp một rất khó khăn.

Với ngày càng nhiều người bị loại, điểm số vị trí đứng đầu sẽ có thể dao động từ 50 đến 55 nếu xu hướng kỳ thi tiếp tục thế này.

Sang hiệp 2, Ryuuen phải đạt ít nhất 30 điểm trở lên mới có thể chen chân vào vị trí ứng cử viên top đầu.

Nhìn vào toàn cảnh, đúng là những học sinh có học lực cao không dễ bị đối thủ nhắm tới.

Tương tự như vậy, họ khó có thể trở thành những người được bảo vệ, vì vậy nên việc họ bị nếu tên trong những chủ đề ngoài học tập không phải là không có

Các chủ đề văn hóa, ẩm thực và chủ đề khác không liên quan đến khả năng học tập.

Cùng một độ khó nhưng những câu hỏi về các chủ đề này sẽ dễ hơn nhưng phạm vi cũng rộng hơn

Tình cờ, tôi cũng từng sai một lần ở một môn không liên quan đến học tập.

"Con vật nào được nuôi trong vườn thú và có hình ảnh đứng bằng hai chân rất dễ thương, đã gây chấn động thế giới mấy ngày qua?"

Tôi không biết nó là loại động vật gì.

Thế nên tôi chỉ viết "chó" và nhận được cái nhìn bất lực từ Horikita.

Câu trả lời đúng là Gấu trúc đỏ (chắc câu này liên quan đến phim Turning Red của Disneys).

Phần 1:

Bước vào giờ nghỉ trưa, tôi nói với Horikita rằng có điều muốn nói vè cả 2 đi ra ngoài hành lang.

"Câu trả lời là gấu trúc đỏ "

"Đó không phải là điều mình muốn nói, mình có chút lo lắng về những gì đã xảy ra trong kỳ thi."

Không ngờ cô ấy vẫn cố đào chuyện đó lên

"Tôi chỉ đùa thôi.

Nhưng tôi không nghĩ rằng cậu sẽ chủ động đến tìm tôi.

Cậu đã nhận ra gì rồi?"

"Không hẳn.

Khi năm người bị tấn công được đối thủ nêu tên, cậu có nhận thấy một khuôn mẫu nào đó trong thứ tự tên không?"

"Khuôn mẫu sao?

Thành thật mà nói, tôi không để ý.

Chúng không được sắp xếp theo cách phát âm tiếng Nhật, cũng không được sắp xếp theo giới tính."

"Mình đoán ta sẽ phải hỏi các lớp khác để tìm ra câu trả lời chính xác, nhưng không có khuôn mẫu nào về thứ tự của năm người được Horikita nêu tên.

Nói cách khác, đó chỉ là thứ tự mà người chỉ huy nói."

"Tôi hiểu rồi.

Vậy vấn đề ở đây là gì?"

"Điều mình khó hiểu ở đây là cách Sakayanagi nêu ra những người tấn công từ lợt 2 đến lượt 4 của hiệp 1.

Kouenji được xướng tên 3 lần liên tiếp và lần nào cậu ấy cũng là cái tên đầu tiên".

"Vậy là cô ấy quyết định nhắm vào Kouenji-kun từ lượt 2 và tiếp tục như vậy trong những lượt sau đó...... cho đến khi cậu ấy trả lời đúng?

Nhưng Yukimura-kun cũng đoán sai ở hiệp 2 mà, phải không?"

"Đúng vậy.

Kouenji có thể tạo ra mối đe dọa chỉ bằng năng lực của mình, nhưng nếu xét tổng thể thì chắc chắn Keisei mới là tở ngại lớn hơn.

Nhưng Sakayanagi đã không nêu tên Keisei ở vòng thứ 3."

"Dù sao đó cũng không phải là một nước đi họp lý mà, đúng không?

Vì Yukimura-kun rất quan trọng nên cô ta cho rằng tôi sẽ bảo vệ cậu ấy chăng?"

"Đúng là Keisei có thể đã bị loại khỏi việc bị tấn công vì lý do đó.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Kouenji có vấn đề.

Trả lời sai ở lượt thứ 2 và 3 liên tiếp.

Sau khi trả lời đúng lượt thứ 4 thì cô ấy đã không gọi tên của Kouenji sau đó nữa"

Nếu Kouenji được bảo vệ thì điều đó có thể hiểu được.

Nhưng cậu ấy đã tự mình vượt qua lượt thi thứ 4.

Nói cách khác, tại thời điểm này, lớp kia biết rằng chúng tôi chưa hề bảo vệ Kouenji một lần.

"Sakayanagi đã để mắt tới Kouenji-kun từ rất sớm.

Rõ ràng là là đã đối thủ đã trả lời sai hai lần nhưng sau khi trả lời đúng 1 lần thì lại ngưng.

Điều đó thật không tự nhiên."

Đáng lẽ những trường hợp như này càng phải tấn công một cách mạnh mẽ và dồn dập hơn

"Có lẽ là vì họ lo ngại về năng lực thật sự khi cậu ấy nghiêm túc chăng?"

"Vậy thì không cần phải miễn cưỡng tấn công Kouenji ngay từ đầu.

Điều đó không thể biện minh cho việc cố tình nêu tên cậu ấy bị nếu 3 lần liên tiếp."

"......Ý cậu là Sakayanagi đã nắm được nội dung giao kèo của tôi với Kouenji-kun?"

"Câu nghĩ như vậy cũng không sai.

Nếu có thỏa thuận, Kouenji sẽ không trả lời các câu hỏi một cách nghiêm túc mà chắc chắn sẽ có điểm.

Và việc không bảo vệ cậu ấy sau thất bại hai lần cũng nên được tính đến, phải không?

"

Tất nhiên, xác suất Kouenji trả lời nghiêm túc hoặc Horikita đề phòng ngay từ đầu không phải là 0.

Nếu đúng như vậy, Sakayanagi đã sớm loại Kouenji khỏi cuộc tấn công ngay từ lượt thứ 3.

"Vậy tại sao cô ấy ngừng nhắm vào cậu ấy ở lượt 5?

Tôi đã chọn không bảo vệ cậu ta."

"Bởi vì cậu đã chọn không bảo vệ.

Vì cậu đã chọn không bảo vệ Kouenji nên việc dồn cậu ta vào chổ bị loại không còn điều gì khiến đối phương thích thú nữa."

"Ngay cả khi có bảo vệ hay không, chúng ta sẽ mất một điểm sao?"

"Đúng thế.

Cậu đã nói điều đó trước kỳ thi phải không?

Làm thế nào để giảm thiểu thiệt hại nếu như chúng ta ở vị trí cuối. và lựa chọn của cậu chính là đuổi học Kouenji phải không?"

"......

Cậu đoán được rồi à?"

"Thỏa thuận giữa Horikita và Kouenji là để giữ cho cậu ấy không bị đuổi học và được tự do làm điều mình muốn.

Vậy nên không có bất kỳ hạn chế nào đối với Kouenji trong kỳ thi đặc biệt này vậy nên không nói đến vấn đề tự do.

Vậy nên vấn đề còn lại bây giờ là giữ cậu ấy không bị đuổi học.

Ngay cả khi Kouenji là người duy nhất bị loại, nếu cậu ta có điểm bảo vệ hay điều gì đó tương tự thì sẽ không lo việc bị đuổi học".

Kouenji đã giành chiến thắng trong kỳ thi đảo hoang và giành được điểm bảo vệ bằng chính đôi tay của mình.

Nói cách khác, cậu ta có thể vô hiệu hoá việc bị đuổi học

"Đúng vậy.

Tôi không hứa sẽ không động đến điểm bảo vệ của cậu ấy, miễn cậu ta không bị đuổi học thì tôi không vi phạm giao kèo.

Không có gì phải tức giận cả."

Cho dù có nhiều người bị loại thì chỉ cần chọn những người vốn đã có điểm bảo vệ như Kouenji là được.

Tóm lại, không có nguy cơ bị đuổi học ngay cả khi cậu ấy đứng cuối lớp.

"Mọi người trong lớp đều khó chịu vì tôi đã không bảo vệ cậu ấy."

"Nếu cậu nói với mọi người, Kouenji sẽ nhận ra cậu định làm gì."

"Ừ.

Nhưng có vẻ như cậu ấy đã nhận ra ngay vì tôi đã không bảo vệ cậu ấy trong 2 lượt liên tiếp.

Dù sao thì với tôi việc cậu ấy thị loại thì nó sẽ giúp hiệp 2 của chúng ta dễ dàng hơn."

Đó là lý do tại sao Kouenji đã tự mình trả lời câu hỏi một cách chính xác.

Vì mất điểm bảo vệ sẽ rắc rối lắm phải không?

"Với tính cách của Sakayanagi, tốt hơn nên đánh giá cô ấy là người không muốn để áp lực có người phải bị đuổi học trong lớp của Horikita biến mất"

"Mọi hành động cô ấy thực hiện đều rất cá nhân.

Nhưng nếu đúng như vậy, tại sao Kouenji-kun không bắt đầu trả lời nghiêm túc ngay từ câu hỏi đầu tiên?"

"Đó là điều duy nhất mình không hiểu.

Có lẽ cô ấy nghĩ vẫn chưa quá muộn để bắt đầu với câu hỏi số 3.

Dù sao, điều mình muốn nói là có thể có một học sinh trong lớp đang rò rỉ thông tin cho kẻ thù."

Nó không chỉ là về kỳ thi này, mà còn về tương lai.

Đó là lý do tại sao tôi chọn lên tiếng ngay lúc này.

"Cảm ơn cậu.

Tôi sẽ cố gắng cẩn thận hơn trong tương lai."

"Chuyện chỉ có vậy thôi.

Nhân tiện, bữa trưa cậu định ăn gì?"

"Tôi không có thời gian làm hộp cơm, đây là một cơ hội hiếm có.

Có lẽ tôi sẽ đến căng tin.

Còn cậu thì sao?"

"Có lẽ mình sẽ đi với cậu.

Kei có thể sẽ cứ chằm chằm vào điện thoại suốt thời gian đó."

Tôi trả lời khi nhìn về phía lớp học, và Horikita gật đầu đồng ý.

Kei không được Sakayanagi gọi tên một lần trong hiệp một và kết thúc mà không gặp khó khăn gì.

Nhưng điều đó không có nghĩa là có thể yên tâm vì chỉ cần trả lời sai 3 câu thì chắc chắn có 1 vé vào danh sách loại.

Để tránh điều đó, điều quan trọng là phải nhồi nhét kiến thức vào đầu, ngay cả khi bản thân không thể tiếp thu nữa.

Phần 2:

Quay lại hiệp một.

Lượt đấu đầu tiên của kỳ thi đã kết thúc.

Lớp Ichinose lần đầu tiên tấn công lớp Ryuuen và cậu ta chỉ may mắn bảo vệ được một người nhưng không có học sinh nào còn lại trả lời đúng câu hỏi thì kết quả này dúng là rất tệ.

Nhưng điều đó không phải là vô lý.

Đó là bởi vì lớp Ryuuen có điểm yếu rõ ràng về mặt học tập với số lượng học sinh rất đông cần được bảo vệ.

Ichinose chọn chủ đề Kinh tế.

Ngoài những học sinh chọn không tham gia, gần một nửa số học sinh còn lại trông cũng vô cùng ngán ngại nó.

Mặt khác, lớp của Ichinose bị lớp của Horikita tấn công đã giành được tổng cộng 4 điểm.

Khoảng cách 3 điểm được tạo ra ngay đầu lượt 1, bầu không khí sớm trở nên u ám.

Lý do không phải vì họ chưa kiếm được điểm nào.

"Với tư cách là kẻ tấn công, xin vui lòng nêu tên các học sinh Lớp A."

Hoshinomiya đưa ra chỉ dẫn một cách rõ ràng nhưng Ryuuen vẫn bất động.

Không nói một lời, cậu ta nhìn vào điện thoại di động của mình.

"Này, em có nghe cô nói không?"

Theo quy định từ trước, thời gian nêu tên là có hạn.

Một phút trôi qua.

Hoshinomiya nghĩ rằng quyết định tấn công ai ở lượt1 chắc chắn đã được đưa ra.

Nhưng đã 60 giây trôi qua Ryuuen vẫn chưa hành động.

Thông thường, đối phương sẽ hỏi: "Có vấn đề gì không?".

Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng không ai lên tiếng.

Không, nhiều người trong lớp này dù có muốn cũng không thể lên tiếng được.

Sau một hồi suy nghĩ, Ryuuen toát ra vẻ đe dọa thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước.

Không phải hiếm khi Hoshinomiya có cơ hội chứng kiến bầu không khí căng thẳng của cái lớp này chứ đừng nói đến những người trong lớp.

Đây là một nơi có ánh sáng thưa thớt.

Sẽ thật tuyệt nếu Kaneda trong vai trò cố vấn có thể hành động.

Nhưng về cơ bản thì cậu ấy cũng đang chờ chỉ dẫn của Ryuuen nên chưa có bất cứ động tĩnh nào.

Trong tình huống này, hầu hết các người trong lớp đều chuyển sự chú ý sang Katsuragi.

Cậu ta là người chuyển từ lớp khác, nhưng đã được công nhận trong lớp này là một trong những người cố vấn của Ryuuen.

Năng lực tổng thể OAA thì không cần phải nói, nguyên nhân lớn nhất chính là thái độ không hề sợ hãi đối với Ryuuen.

Tất nhiên, chỉ với thái độ kiêu ngạo thì Ibuki cũng sẽ như vậy.

Nhưng Katsuragi là một người có năng lực

Nhưng Katsuragi đáng tin cậy đó...... cũng không có bất cứ hành động nào.

Nhắm mắt lại và khoanh tay, cứ để thời gian trôi qua.

Có lẽ cậu ta lên tiếng ở đây thì cũng chẳng thay đổi được gì nên chỉ đành bỏ cuộc.

Hay chỉ đơn giản là đang chờ đợi đến lúc thích họp mà lên tiếng

Dù thế nào đi nữa, nhiều học sinh quả thực chỉ đang im lặng chờ đợi.

"Mấy em biết đó, đây mới chỉ là vòng đầu tiên thôi phải không?

Nếu chỉ kém 3 điểm thì có vấn đề gì đâu?

Đừng vộ từ bỏ nhé?"

Hoshinomiya nói một cách an ủi

Hành động của cô thiếu khách quan với tư cách là một giáo viên nhưng cô không thể giữ im lặng khi thấy rất nhiều học sinh trong lớp đang lo lắng

Đó là một cái cớ.

Thực tế là cô không muốn để lớp của Sakayanagi- những người đối đầu với lớp của cô do Ichinose làm leader ghi thêm điểm.

Nếu không tìm cách ngăn để lớp Sakayanagi ghi điểm liên tục thì sẽ không có cơ hội chiến thắng.

Đó là một hành động có yếu tố tính toán, nhưng sự im lặng kéo dài khiến Hoshinomiya nhận ra rằng mình đã đánh giá sai tình hình

Nhiều học sinh cảm thấy bối rối trước hành động thiếu suy nghĩ của Ryuuen, nhưng rất ít học sinh dám lên tiếng

Sự im lặng thường dẫn đến kết quả tồi tệ, nhưng lớp này đã phát triển một khả năng độc đáo để chống lại áp lực.

Sau gần 2 phút, Hoshinomiya chấp nhận diễn biến bất thường này mà không nói ra

Cô bắt đầu suy nghĩ.

Phải chăng sự im lặng này có nghĩa là có một chiến thuật kỳ lạ nào đó?

Những cái tên lý tưởng mà Sakayanagi không đề phòng và nhận được càng nhiều câu trả lời sai càng tốt.

Có phải cậu ấy đang dự tính một chiến lược điên rồ như vậy?

Chỉ còn gần 30 giây, Ryuuen đã nói tên của 5 người.

"Từ từ nào, để tôi nhập chứ."

Hoshinomiya gật gật rồi nhanh chóng vận hành chiếc máy tính bảng.

-Chủ đề :Đời sống

-Độ khó: Cấp 1

-Danh sách những người bị tấn công:

+Kitou Hayato

+Kamuro Masumi

+Hashimoto Masayoshi

+Machida Koji

+Yamamura Miki

Hoshinomiya, người đã hoàn thành việc nhập tên khẩn cấp, đã bị sốc khi nhìn thấy 5 cái tên đó.

Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa, một số học sinh được cho là thân cận với Sakayanagi đã được chọn.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Machida Koji

Một sự lựa chọn được cân nhắc kỹ lưỡng dẫn đến việc chỉ có 1 người được bảo vệ.

Nhưng vấn đề còn nhiều hơn thế.

-Những học sinh đã trả lời đúng:

+Kitou Hayato

+Kamuro Masumi

+Hashimoto Masayoshi

3 trong 4 người còn lại trả lời đúng.

Bên địch 4 điểm, bên ta 1 điểm.

Thật là một khởi đầu tồi tệ.

Thật sự là vô vọng

"Sự bình tĩnh bất ngờ của lớp này thật đáng ngưỡng mộ" Hoshinomiya nghĩ thầm khi rút lại lời lúc nãy

Đúng như dự đoán, họ không đủ mạnh để đánh bại lớp Sakayanagi.

Kể từ đó, chiến lược của Ryuuen cũng không thay đổi.

Hầu như tất cả những cái tên đều giống như ở lượt đầu tiên.

Mặc dù thỉnh thoảng có những thay đổi nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục gọi tên Kitou, Kamuro, Hashimoto, Yamamura, Machida, Sanada, Satonaka và Matoba khoảng 2 lượt một lần.

Tất nhiên Sakayanagi cũng bảo vệ hiệu quả.

Dù vậy, Ryuuen vẫn không thay đổi đáng kể tên người bị tấn công.

Cứ quanh đi quẩn lại những người đó

Hiệp thứ 5 của hiệp một có bước ngoặt.

Cả lớp thấy có học sinh trả lời sai 2 câu.

Vào thời điểm lẽ ra phải bắt đầu lo lắng, Hoshinomiya cảm nhận được điều gì đó khó tin.

"Sao trông các em không hề bối rối chút nào thế ......"

Lý do họ không thể thoát khỏi vị trí cuối ít liên quan đến tấn công mà liên quan nhiều hơn đến khả năng phòng thủ của họ.

Rõ ràng, những người trong lớp này có tỷ lệ câu trả lời đúng thấp hơn bất kỳ lớp nào khác và trông họ cũng chẳng có ý là muốn làm điều đó.

Thông thường, người ta sẽ tìm kiếm manh mối để tìm ra câu trả lời chính xác từng phút từng giây.

Nhưng nhiều học sinh trong số này không có cảm giác căng thẳng.

Hoshinomiya đi loanh quanh trong lớp như thể đang đi vòng quanh giữa chốn không người, nhìn vào điện thoại di động của từng học sinh

Không ai giống ai, có người đang xem nhiều trang web và video khác nhau, có người tìm cách tìm ra biện pháp đối phó với những chủ đề mà họ không giỏi.

Có phải vì dưới sự cai trị của Ryuuen, mọi chuyện trở nên căng thẳng đến mức không thể nói thêm gì nữa.

Ngay khi đang hình dung điều này--

"Kaneda-kun, có vẻ như em không có việc gì để làm...

Em đã thực hiện các biện pháp đối phó với kỳ thi này chưa?"

Trong số những học sinh đang bận rộn chuẩn bị, Hoshinomiya chỉ ra Kaneda, người thậm chí còn không chạm vào điện thoại của mình.

"Đừng nhìn em như vậy chứ, em thường chăm chỉ học hành.

Em cũng không ép mình tiếp thu kiến thức.

Phá vỡ thói quen hàng ngày là không tốt"

Kaneda đẩy kính lên và mỉm cười

"Cũng đúng ha?

ĐÚng là người thông minh thường có lối suy nghĩ khác biệt"

Hoshinomiya trả lời có phần lúng túng, dường như đã mất hứng thú với Kaneda.

Hơn hết, Ishizaki thậm chí còn ngủ gật trong thời gian chờ.

Bây giờ cậu ấy đã sai hai lần và dường như đang từ bỏ.

"Chuyện gì đang xảy ra với lớp học này vậy...?"

Dù cảm thấy hơi buồn nôn nhưng với tư cách là người giám sát, Hoshinomiya vẫn phải tiến hành các lượt đấu theo thứ tự.

Phần 3:

Sakayanagi vừa truyền đạt cho giáo viên 5 mục tiêu của lượt tấn công thứ 2 vào lớp Horikita thì Hashimoto đứng dậy và đi về phía Sakayanagi đang ngồi.

Thay vì nở nụ cười nhẹ nhàng thường ngày, cậu ta lại lộ ra biểu cảm cứng nhắc.

Các học sinh khác ngoài Hashimoto đều đang ngồi trên ghế của mình nên hành động này rất dễ thấy.

"Sao vậy?

Hashimoto-kun"

"Còn phải hỏi nữa sao, như tôi đã nói tối qua, cô hàng toàn không muốn sử dụng đến thông tin của tôi đúng không?"

-Chủ đề :Ẩm thực

-Độ khó: Cấp 1

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Kouenji Rokusuke

+ Hasebe Haruka

+ Hirata Yousuke

+ Yukimura Teruhiko

+Onodera Kayano

Hashimoto chỉ vào tên của các học sinh hiển thị trên màn hình phía sau và tỏ ra không hài lòng.

"Ý cậu là những cái tên mình nêu ra ấy hả?"

"Ừ, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao."

"Quả thực, cuộc gọi ngày hôm qua của cậu có chút gì đó gọi là tọc mạch.

Nhưng thông tin vẫn là thông tin.

Mình đã ghi nhớ hết chúng nên chắc chắn không có chuyện không dùng đến."

"Nếu đúng như vậy, tại sao cô lại nhắm vào Kouenji?"

"Cậu đã nói rằng một trong những mục tiêu quan trọng nhất ở lớp B cần tránh là Kouenji, đúng chứ?"

"Tên đó có thỏa thuận với Horikita.

Nói cách khác, hắn chắc chắn sẽ luôn được nằm trong diện bảo vệ.

Nếu cứ nhắm vào cậu ta thì không khác gì tặng điểm cho kẻ thù.

Nếu cô chịu nghe những gì tôi nói thì sao lại còn lựa chọn như vậy."

Những gì tưởng là hữu ích giờ lại bị chà đạp sớm như vậy.

Hashimoto thật không thể chịu nổi.

Nhận thấy Hashimoto không có tâm trạng vui vẻ thường ngày, Kitou từ từ kéo ghế ra và đứng dậy.

"Không cần phải lo lắng đâu, Kitou-kun.

Hashimoto-kun vẫn rất tỉnh táo."

Tại sao lại nhắm vào Kouenji-người có khả năng sẽ được bảo vệ.

Trước câu hỏi đó, Sakayanagi mỉm cười nhẹ và đưa ra lý do của mình.

"Đúng là đã có thỏa thuận giữa Horikita-san và cậu ấy.

Nó xoay quanh hai vấn đề là không khiến cậu ấy bị đuổi học và cho cậu ấy được tự do, phải không?"

"Không sai ......"

"Lãng phí một vị trí bảo vệ quan trọng cho một người như Kouenji-kun chẳng có ý nghĩa gì cả.

Ít nhất là hãy cứ ngồi yên chờ đợi và quan sát cho đến khi cậu ta phạm sai lầm.

Nếu muốn giành chiến thắng thì phải hạn chế dùng điều đó ở mức tối thiểu.

Cậu không nghĩ vậy à?"

"Nhưng Horikita là người tuân theo quy tắc.

Cô ấy biết rằng nếu không giữ lời hứa, cả lớp sẽ rung chuyển."

"Cho dù có rung chuyển đi nữa thì cô ấy tự khắc có cách để làm cho nó chỉ dừng ở mức chấn động nhẹ.

Điều quan trọng là phải tôn trọng hiệp ước, nhưng nếu cứ tiếp tục lãng phí quyền bảo vệ quý giá đối với Kouenji-kun, tư cách chỉ huy của cô ấy sẽ bị nghi ngờ."

Trong khi giải thích tình hình, lớp Horikita dường như đã quyết định được 5 vị trí bảo vệ và xuất hiện trên màn hình.

Nó không cho thấycó ai trong số họ được bảo vệ và 5 người được Sakayanagi nêu tên đều sẽ phải tham gia chủ đề này.

"Thế này là thế nào?

Kouenji không có được bảo vệ."

Hashimoto không thể nói nên lời khi đã nhìn thấy kết quả.

"......Chà, đúng vậy.

Nhưng lấy điểm của Kouenji cũng chẳng dễ dàng gì.

Suy cho cùng thì với năng lực của bản thân thì không loại trừ khả năng tên đó thừa sức trả lời đúng, phải không?"

"Vậy sao?

Kouenji-kun là một con người tự do, điều đó không cần phải bàn cãi.

Horikita chắc cũng đã nói một điều gì đó tương tự với cậu ta.

Kiểu như có thể tự do làm những điều mình muốn trong kỳ thi này.

Vậy nên cũng không thể loại trừ khả năng cậu ấy sẽ không thèm cầm bút làm bài."

Như thể đoán trước được tương lai, Sakayanagi nói mà không chút dao động.

Hashimoto đợi màn hình chuyển trong khi nghĩ rằng điều đó là không thể.

Kết quả là, đúng như Sakayanagi mong đợi, Kouenji đã không trả lời.

Đồng nghĩa với việc đối phương đã tiến một bước gần hơn đến việc bị loại.

"Dù sao cũng có chút mạo hiểm, nhưng vẫn là 1 điểm.

Làm tốt lắm, thưa tiểu thư."

Hashimoto tạm thời cảm thấy nhẹ nhõm.

Và ở vòng tiếp theo, nỗi lo lắng của cậu ấy không hoàn toàn biến mất.

Lại một lần nữa đến lượt tấn công và Sakayanagi không ngần ngại chọn người đầu tiên bị tấn công là Kouenji.

Vầ vẫn là chủ đề cũ Ẩm thực, rõ ràng là có một sự cố ý ở đây

Không chỉ Hashimoto, mà cả những học sinh thấy được cũng bắt đầu bàn tán.

"Đợi đã, cô đang suy tính cái gì vậy?

Lần này ra cùng một chủ đề với lần trước thì bên họ chắc chắn sẽ bảo vệ Kouenji, phải không?"

Kamuro cũng không thể hiểu được hành vi của Sakayanagi và lên tiếng.

"Không lẽ lần này ý cô cũng là Horikita vẫn sẽ quyết tâm không bảo vệ Kouenji đúng chứ......?"

"Đó là điều mình đang nghĩ, cũng là lý do tại sao mình đặt biệt gọi đầu tiên tên của Kouenji-kun"

Hashimoto cho rằng đây là một hành động ngu ngốc, nhưng tạm thời cậu ta vẫn không rời khỏi chỗ ngồi mà nhìn chằm chằm vào màn hình chờ diễn biến.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Không có

"Thật sao trời......

Horikita đang nghĩ gì vậy?"

Việc Kouenji không được bảo vệ liên tục khiến Hashimoto khó hiểu

Hơn nữa, hành vi không trả lời của Kouenji một lần nữa là không thể tưởng tượng được.

"Mặc dù tôi không muốn đứng về phía Hashimoto.

Nhưng tại sao cô lại nghĩ Horikita sẽ không bảo vệ tên đó trong lượt đấu này thế?"

"Lý do giống như lượt đầu.

Không cần phải bảo vệ cậu ta vì dù sao cũng chỉ mới sai có 2 câu.

Chỉ cần sau kỳ thi này cậu ta không bị đuổi thì có nghĩa là giao kèo vẫn được tuân thủ.

Nhưng bây giờ mới là lúc Horikita-san phải quyết định xem mình đang làm gì ."

"......

Tôi hiểu rồi.

Bây giờ Horikita sẽ phải bảo vệ Kouenji ngay cả khi cô ấy không muốn"

Kitou nói và gật đầu sau khi nghe điều đó.

Chừng nào vẫn chưa bị loại, Horikita vẫn sẽ không bảo vệ Kouenji.

Nói cách khác.

Vậy nên để có thể lãng phi quyền bảo vệ của đối thủ cho những hiệp sau này, Sakayanagi đã mạo hiểm lựa chọn hành vi nhắm mục tiêu vào một đối tượng cố định.

Hashimoto hiểu nó theo cách đó.

Lần thứ hai liên tiếp, chủ đề ẩm thực tuy đơn giản nhưng không hề dễ dàng.

Bây giờ mỗi lớp đang tìm hiểu độ khó của từng chủ đề.

"Tôi thật lòng xin lỗi vì đã nghi ngờ tiểu thư.

Xem ra cô đã suy nghĩ vô cùng cẩn thận khi nghĩ ra kế hoạch này.

Nhưng nếu vậy thì chẳng phải tốt hơn là nhắm vào Kouenji ngay từ lượt đầu tiên sao?

Như vậy sẽ còn lại 8 lượt để bên thủ phải dùng đến việc bảo vệ cậu ta à?."

"Ban đầu mình nghĩ rằng 99% đối thủ của chúng ta sẽ không bảo vệ Kouenji-kun, và lý do chỉ thực hiện nó ở lượt 2 là để khiến Horikita-san đưa ra quyết định không giữ lời hứa.

Đó cũng là một điều quan trọng để dụ cô ấy vào thất bại thứ hai.

Nếu tung nó ra quá sớm ở lượt đầu, chuyện gì sẽ xảy ra nếu Horikita-san phán đoán ra?

Cô ấy sẽ bảo vệ ngay lập tức.

Như vậy thì chúng ta sẽ gặp khá nhiều khó khăn trong việc tấn công hơn"

Điều này có thể dẫn đến việc tạo ra những mục tiêu giả nhằm làm xáo trộn phán đoán.

Nếu phòng thủ thành công liên tiếp, có thể sẽ tạo nên tâm lý tự mãn, dẫn đến nguy cơ rơi vào bẫy của đối thủ.

"Nhờ việc cậu ta không chịu trả lời câu hỏi đơn giản ở lượt 1 nên mình nghĩ biết đâu cậu ta cũng sẽ làm vậy ở lượt 2 thì sao.

Nói chung, mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, nhờ thông tin cậu cung cấp."

Sakayanagi nhấn mạnh rằng thông tin này rất hữu ích và Hashimoto gật đầu khi ngồi lại vào ghế trong yên bình.

"Được rồi, hành động nhắm vào Kouenji-kun đến đây kết thúc."

Nhưng ở lượt thứ 4, Sakayanagi đã gọi tên Kouenji ngay từ đầu, lần thứ 3 liên tiếp.

Điều này một lần nữa khiến Hashimoto ngạc nhiên.

"Cẩn thận đấy.

Đó coi như là một lời đe doạ rằng phe ta sẽ nhắm vào cậu ta khi có cơ hội.

Nhờ thông tin của Hashimoto-kun, mình đã có thể nhận ra những vấn đề trong nội bộ của lớp Horikita, khả năng phía bên kia sẽ không nghĩ rằng hiệp ước với Kouenji-kun đã bị rò rỉ."

"Tôi hiểu rồi ......

để khiến đối thủ có cảm giác rằng phải luôn bảo vệ Kouenji"

Sau khi chọn cùng một chủ đề Ẩm thực, Sakayanagi đã nâng độ khó lên 2 để đồng thời có thể xác nhận độ khó thay đổi đến mức nào.

Hashimoto không chỉ ra điều đó ngay tại chỗ, mặc dù cậu ấy cảm thấy rằng bên mình sẽ chịu tổn thất nếu đối thủ bảo vệ đền Kouenji.

Đúng lúc đó, một sự việc xảy ra mà nhiều người không thể lường trước được.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Shinohara Satsuki

+Sudou Ken.

Horikita đã đưa ra lựa chọn không thể tưởng tượng được là không bảo vệ Kouenji.

"Sao cô ta lại không bảo vệ tên đó chứ?"

"Có vẻ như thông tin mà cậu cho mình không chính xác rồi nhỉ?"

"Không thể nào là giả được......

Horikita đã hứa sẽ bảo vệ Kouenji!"

Cuối cùng, Kouenji đã tự mình trả lời đúng câu hỏi để tránh bị loại.

Tâm trí của Hashimoto lúc này thật hỗn loạn.

Mặt khác.

Sakayanagi hoàn toàn hiểu được sự thật rằng Horikita đã không lãng phí vị trí bảo vệ và thực tế là Kouenji đã trả lời đúng câu hỏi một cách khác thường để tránh bị loại sau khi trả lời sai hai lần liên tiếp.

"Horikita quyết định bỏ rơi Kouenji à......?"

"Đó là một cơ hội hiếm có.

Vậy hãy tiêu diệt hắn ngay lập tức."

Kitou gợi ý rằng sẽ không phải là một ý tưởng tồi nếu tiếp tục tấn công Kouenji.

"Đúng vậy, đó cũng là một ý tưởng hay.

Nếu uy tín của Horikita bị hạ thấp, tinh thần của cô ấy cũng sẽ giảm theo"

Hashimoto phỏng đoán rằng lớp kẻ thù đã rơi vào tình trạng hỗn loạn do họ sẽ gắp vấn đề trong việc không tuân thủ giao kèo đã đặt ra.

Tuy nhiên, Sakayanagi lại đi đến một kết luận khác.

"So với việc bảo vệ vô điều kiện, Horikita-san chọn cách đơn giản là để cậu ấy bị loại, đó là điều mình đang nghĩ ------- nhưng có vẻ như Horikita-san có kế hoạch khác.

Nếu chúng ta tiếp tục nhắm vào Kouenji, có khi mới là chính là điều mà bên đó muốn"

Sakayanagi mỉm cười và mở điện thoại di động ra.

"Tuy nhiên, Horikita-san có vẻ đang nghiêm túc cân nhắc cách đối phó lại mình, thật đáng ngưỡng mộ"

Sakayanagi cân nhắc liệu có Ayanokouji đang ẩn nấp sau Horikita hay không.

Ai là người khởi đầu tất cả những điều này và ai là người đưa ra chiến lược.

"Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ấy không liên quan"

Nếu Ayanokouji sử dụng sức mạnh ở sau hậu trường, cô ấy sẽ có thể phát hiện ra nó ngay bất chấp những bức tường lớp học dày ngăn cách hai con người họ.

Một dòng suy nghĩ khác thường sẽ chạy xuyên qua Sakayanagi.

Nhưng bây giờ cô chẳng cảm thấy gì cả.

Tuy nhiên, suy nghĩ của Horikita mang chút gì đó giống của Ayanokouji.

"Có vẻ như mình đã trông chừng cậu ta quá kỹ mà vô tình bỏ qua những người khác mất rồi"

Trận chiến tấn công và phòng thủ này Sakayanagi sẽ không dễ dàng để cho Horikita vượt mặt và ai cũng có thể nhìn thấy rõ điều đó.

"Vấn đề là--"

Đối với Sakayanagi-người đứng đầu Lớp A, điều quan trọng nhất cần cảnh giác không phải là một lớp cụ thể.

Đúng hơn là liệu hai hay ba lớp có bí mật hợp tác cùng nhau hay không.

Đây là điều duy nhất Sakayanagi quan tâm.

Sau khi kỳ thi đặc biệt được công bố, hoạt động trinh sát vẫn tiếp tục.

Mặc dù không có báo cáo về dấu hiệu của hành vi như vậy.

Nhưng việc hợp tác ở hậu trường vẫn tương đối dễ dàng.

Đó là lý do tại sao cần phải xác định xem các lớp khác có đạt được thỏa thuận trong kỳ thi lần này không, nhưng xác suất đạt được thỏa thuận gần như bằng không.

Không có gì đáng nghi ngờ về hành vi tấn công và phòng thủ của các lớp khác.

"Chúng ta nhất định chiếm vị trí đầu tiên."

Kết thúc hiệp 1, lớp Sakayanagi ghi được 29 điểm.

Thật sự rất vui khi kết thúc 10 lượt đấu với vị trí đầu bảng tạm thời, nhưng lớp B cũng đã phả hơi nóng phía sau với cách biệt chỉ một điểm.

Hashimoto thậm chí còn quên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn chằm chằm vào kết quả trên màn hình và thời gian còn lại của giờ giải lao.

"Masumi-san, nếu không phiền, có muốn ăn trưa cùng nhau không?

Vì cậu đã bị loại nên chắc không thành vấn đề, phải không?"

"Dù tôi không để tâm nhưng rõ là cô thật sự không biết quan tâm đến tâm trạng của người khác nhỉ."

Đó không phải là một lời khen, nhưng Sakayanagi vẫn mỉm cười vui vẻ và bước đi bằng gậy.

Kitou im lặng đi theo sau khi thấy hai người họ đi ra hành lang.

"Cô mời Kitou khi nào vậy?"

"Nhắn tin cho cậu ấy."

"Uh-huh.

Thế thì không cần mời Hashimoto à?"

Kamuro lo lắng về điều đó.

Hashimoto thường có mặt trong những dịp cô và Kitou được sakayangai mời.

"Mình đã gửi lời mời một cách đàng hoàng, nhưng cậu ta đã từ chối.

Dù sao đã bị Ryuuen-kun nhắm đến khiến trả lời sai hai lần.

Việc cậu ta không muốn bị loại là điều đương nhiên."

Kamuro tưởng tượng Hashimoto đang điên cuồng tìm kiếm thông tin trên điện thoại di động, trên môi nở một nụ cười nhẹ.

Phần 4:

Căn tin vốn thường nhộn nhịp học sinh hôm nay lại lạnh lẽo lạ thường.

Không có gì đáng ngạc nhiên vì hầu hết học sinh năm 2 đều ở trong lớp và Kei hiện đang chăm chăm vào điện thoại di động của mình.

Cô nàng không muốn lãng phí thời gian di chuyển để không bị loại.

Nói cách khác, những người đến căng tin hoặc là những người chỉ huy không có nguy cơ bị loại hoặc là những học sinh đã bị loại và không có việc gì để làm.

Hoặc những người như tôi không suy nghĩ nhiều đến kỳ thi

Sau khi hai chúng tôi gọi món và thanh toán, chúng tôi bưng khay ra và ngồi vào những chiếc ghế thường được học sinh năm 2 sử dụng như thường lệ.

"Cứ chọn chổ nào tuỳ thích."

"Ừ.

Nhưng lạ thật.

Căn tin hôm nay vắng tanh nên học sinh năm nhất và năm 3 muốn làm gì thì làm.

Nhưng khu vực dành cho học sinh năm 2 vẫn gần như trống."

Nhà ăn không có nội quy chia nhà ăn thành các khu vực theo năm học.

Chính học sinh là người vạch ra ranh giới và nhiều người trong số họ đã âm thầm làm theo.

Tất nhiên, cũng có những người không quan tâm.

"Horikita, cậu có vẻ không quan tâm đến những chi tiết như vậy."

"Còn cậu thì sao?"

"Mình thích quan sát mọi người dù là học sinh hay nhân viên phục vụ và đoán thử xem họ đang nghĩ gì."

"Rõ là những gì cậu làm mang cho người ta cảm giác không mấy dễ chịu lắm......

Chà, bây giờ không nên nghĩ về mấy chuyện đó.

Tôi không có thời gian để quan tâm mấy thứ vô bổ của cậu."

Câu nói của cô ấy có vẻ không thích, nhưng nó rất phù hợp với tôi.

"Xin chào, hai người lớp B.

Nếu tiện thì chúng ta cùng ăn được không?"

Khi tôi chuẩn bị bẻ đôi đũa dùng một lần, người kia bước tới chào tôi.

"Sakayanagi-san, cô có quyền tự do ngồi bất cứ nơi nào cô muốn.

Tôi không có quyền từ chối."

Mặc dù Horikita đã cho phép nhưng tôi chắc chắn rằng cô ấy vẫn ngạc nhiên.

Tôi đoán là tôi không ngờ mình lại bị chỉ huy của lớp đối phương bắt chuyện trong kỳ thi đặc biệt.

"Tôi không thấy phiền chuyện đó nhưng mà bữa trưa của cô đâu?"

Sakayanagi đi tay không.

Nếu đi mua bây giờ thì sẽ hơi tốn thời gian.

"Masumi-san và Kitou-kun đã chạy đi mua cho mình rồi, nên i chắc chắn họ sẽ sớm đến đây thôi."

Ở phía xa, người ta quả thực có thể nhìn thấy bóng dáng Kamuro và Kitou đang uể oải xếp hàng chờ đợi.

"Họ thật sự rất quan tâm đến cô đó chứ."

"Ừ, dù sao thì đó là điều họ nên làm mà."

Sakayanagi nghiêng cây gậy của mình sang một bên và ngồi xuống đối diện Horikita.

Cùng lúc đó, Kitou khéo léo bưng từng chiếc đĩa bằng một tay.

Rõ ràng là đây không phải lần đầu cậu ta làm điều này cho Sakayanagi.

"Nào, hai người cũng ngồi xuống đi."

"Hả?

Ngồi đây ăn cùng Horikita và Ayanokouji à?

Tôi không có hứng thú."

"Mình nghĩ nó cũng không đến nỗi quá tệ.

Nó có thể hữu ích làm tài liệu tham khảo cho Masumi-san trong tương lai."

"Cô lại muốn đem tôi ra làm trò đùa cho cô nữa hả?

Tôi chán lắm rồi."

Kamuro là một trong những học sinh bị loại khỏi lớp A, nhưng cô không cảm thấy lo lắng.

Bất chấp tính cách nổi loạn của mình, cô ấy không thể làm được thái độ đó nếu không nghĩ rằng lớp Sakayanagi không thể nào đứng cuối.

Việc đứng ở vị trí đầu tiên vào thời điểm hiện tại giống như một cú hích.

Tôi nhẹ nhàng giơ tay chào Kitou.

Cậu ta không phản ứng gì nhiều mà chỉ gật đầu nhẹ, thế là đủ.

"Xin hãy nhẹ tay trong hiệp 2 nhé, Horikita-san."

"Cô nghĩ mình có thể nói được điều đó sau những gì cô đã làm với lớp tôi trong hiệp 1 à?."

"Dù sao thì đó là một cách làm cho cuộc chơi thêm thú vị và bên các cậu cũng đã khỏi đầu rất tốt còn gì, việc đứng thứ 2 đã minh chứng cho điều đó"

"Cô dám...?"

Horikita có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn trước lời chê bai lộ liễu này.

Ngay sau đó, một nam sinh khác xuất hiện phía sau Horikita.

"Cho thằng này tham gia với được không?"

Kitou cảm nhận được động tĩnh, lập tức cảnh giác đứng dậy, lộ ra sát ý.

Nhưng đối phương tỏ ra không quan tâm và ngồi xuống cạnh Horikita trước khi được phép.

"Cậu có vẻ hơi màu mè đó, Ryuuen-kun."

"Heh.

Dù sao thì đây là cách tốt nhất để có thể thăm dò nhau mà"

Cậu ấy trông khá bình tĩnh sau khi bị dẫn trước trong hiệp một.

Nhưng ngay cả khi cố tình giả vờ vào dịp này, cũng khó mà coi đây là một hành động không có mục đích

"Cút"

Những lời nói bình tĩnh của Kitou chứa đầy sự phẫn nộ.

"Hả?

Mày là ai mà có quyền ra lệnh cho bố hả?

Chủ của mày còn chưa nói gì mà"

"Xin hãy cho phép tôi tống cổ tên này."

Kitou xin phép trong khi hung hãn tiếp cận Ryuuen.

Ryuuen đã lên tiếng phản đối Sakayanagi và có vẻ bầu không khi dường như sắp có chiến tranh xảy ra.

"Đừng lo lắng, Kitou-kun.

Cậu ấy chỉ đến đây chỉ là do đói thôi.

Dù sao thì không cần phải ra tay với một con chó yếu đuổi đã hoàn toàn kiệt quệ."

"Nhưng mà trông hắn không mang theo đồ ăn gì cả.

Không lẽ nhờ Ishizaki mua giúp?"

"Thứ Ryuuen-kun tìm kiếm không phải là thức ăn, mà là điểm cho bài kiểm tra đặc biệt này.

Dù sao thì lớp cậu ấy đã bị bỏ xa ở hiệp một."

"Ra thế, tôi hiểu rồi."

Ba lớp đang cạnh tranh với nhau, chỉ có lớp Ryuuen là tụt lại phía sau.

Những lời nói đầy sự nhạo báng, nhưng không có sự thay đổi đáng chú ý nào trong thái độ của Ryuuen.

Sau khi xác nhận rằng không có hành vi đáng ngờ nào, Kitou tạm thời không hành động mà ngồi xuống.

"Đừng quên, Kamuro.

Có thể hôm nay sẽ là ngày cuối cùng cô ở lại trường này nhưng trông cô vẫn còn bình tĩnh nhỉ?."

Kamuro đang dùng đũa gắp miếng cá thu chiên sẵn sàng đưa lên miệng thì lạp tức dừng lại và trừng mắt nhìn đối thủ.

"Và cả mày nữa, Kitou.

Mày cũng chỉ còn 1 lần sai nữa thôi thì cũng vào nồi đây"

Đáp lại lời tuyên bố như vậy của Ryuuen, Sakayanagi ngay lập tức phản pháo lại.

"Xem ai đang nói kìa.

Không biết liệu câu nói này xuất phát từ miệng của một người từ lớp đứng bét liệu có đáng để mình phải để tâm không nhỉ?"

"Dù sao mấy đứa bị loại bên tôi cũng là bọn dốt nát phế vật có để lại cũng chỉ tốn tiền của nhà nước nuôi, đuổi bớt đi xem như cũng là giảm bớt gánh nặng cho bờ vai của tôi.

Nhưng còn bên cô thì sao, Kamuro và Yamamura đều đã bị tôi cho vài nồi rồi, giờ chỉ thần xử luôn thằng tóc ngành và thằng mặt quỷ này nữa thì sẽ có 4 đứa vào nồi.

Cho dù bất cứ ai trong bốn đứa này ăn chổi thì cô cũng xem như là tổn thất lớn. hay là cô tính sang hiệp 2 để cho lớp Horikita tẩm quất nhiệt tình để tìm thêm vài thanh niên rác rưởi nào đó để cứu 4 đứa kia"

Nó giống như nói cô ta hãy chọn đại ra một người để thế mạng

Nhưng Sakayanagi sẽ không làm điều đó.

Mỗi người bị loại sẽ bị trừ 1 điểm.

Đó là lý do tại sao nó sẽ không xảy ra.

"Có phải ý định của cậu là muốn phế hết tay chân thân tín của mình không?"

"Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?"

"Vậy thì thật không thể tin được. nếu đó là điều mà cậu muốn thực hiện để nhắm vào những người đó và loại họ trong hiệp 1 có thể xem như hoàn toàn thất bại.

Để khiến mình chùn bước, nên cậu đã tiếp tục đuổi theo những học sinh như Masumi-san hay Kitou-kun, và kết quả ra sao thì cậu có thể tự mình nhìn ra được"

Chiến lược của Ryuuen rất ấn tượng.

Nhắm vào nòng cốt chính của Sakayanagi như Kitou, Kamuro và Hashimoto,...phạm vi tấn công được kiểm soát tối đa trong khoảng 8 người.

Với kiểu tấn công tập trung này, Sakayanagi không thể bảo vệ Kamuro và Yamamura.

Ngay cả khi họ biết mình đang bị nhắm tới, họ cũng không nhất thiết phải lo lắng

Nhưng trên thực tế, Sakayanagi mới là người có tỷ lệ bảo vệ thành công cao nhất trong hiệp 1 giữa 4 lớp.

"Cũng nhờ chiến lược có phần siêu phàm này của cậu mà bọn mình mới có thể ung dung tạm thời đứng đầu.

Dù rất biết ơn nhưng mình không thể làm gì ngoài lo lắng cho cậu, Ryuuen-kun.

Nếu không thay đổi chiến thuật trong hiệp hai, thì số người bị loại bên cậu có thể vẫn sẽ tăng lên.

Ngay cả Horikita-san, người đang gián tiếp quan sát, cũng có thể nhận thấy điều này, phải không?"

"Quả thực, nó quá đơn giản để hiểu.

Nếu là tôi, tôi sẽ chọn nhiều người khác nhau hơn khi biết về xu hướng phòng thủ của Sakayanagi-san".

Ryuuen vừa nghe những điều họ nói vừa cười.

"Vậy thì để xem mấy người có được chiến thuật thông minh gì."

Nghe vậy, Ryuuen không bỏ chạy mà tỏ thái độ khiêu khích bằng cách nắm tay lại như thể đang đáp trả một cuộc đánh nhau.

"Tôi thừa biết cô đang nghĩ gì, Sakayanagi.

Bây giờ hãy tạm gác vấn đề chênh lệch điểm số sang một bên.

Kamuro này, giả sử khi kết thúc kỳ thi mà lớp cô đứng cuối và chỉ có 2 người bị loại, cô đoán xem con què này sẽ chọn ai?"

Kamuro dừng tay lại và không nói gì, có vẻ như cô ấy không hẳn không quan tâm.

Nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì người chỉ huy mà cô ấy tin tưởng sẽ lựa chọn thế nào?

Horikita cũng không thể không để tâm.

Cũng muốn quan tâm thử tiêu chuẩn đuổi học của Sakayanagi là gì.

Nhưng Sakayanagi vẫn tiếp tục di chuyển đôi đũa của mình để ăn.

"Không thể trả lời?

Không, là không muốn trả lời phải không?

Horikita, nổ cho tôi ý kiến của cô nào?"

"Ý kiến của tôi à?

Vậy đầu tiên tại sao cậu lại nhắm vào Yamamura-san.

Tôi biết cậu đã có một số mục tiêu nhất định để nhắm tới nhưng tôi không nghĩ cô ấy là một trong số đó."

Sakayanagi luôn mang Kamuro theo mình nhưng không mang Yamamura.

Từ quan điểm đó, việc cho rằng Kamuro đặc biệt hơn là điều đương nhiên.

Trên hết, những người bị nhắm đến đều là những học sinh có khả năng xuất sắc.

Nhưng trên thực tế, Sakayanagi và Yamamura có một mối liên hệ vô hình.

Một học sinh không thể chỉ được đánh giá bằng khả năng trên OAA

"Xem ra năng lực thu thập thông tin của cô vẫn còn hơi non.

Dỏng tai lên mà nghe cho kỹ đây.

Yamamura đối với Sakayanagi cũng có giá trị như Kamuro.

Sakayanagi chắc cũng đã âm thầm qua lại với cô ta trong bóng tối nhỉ?"

Chủ đề về Yamamura bị buộc phải đưa vào cuộc trò chuyện để mọi người đều biết về nó.

Sakayanagi lần đầu tiên dừng đũa.

"Thằng này có nói gì sai không?"

Sao cũng được, cứ nói những gì cậu muốn là câu trả lời chân thành của Sakayanagi.

"Tôi không biết sự thật là gì, nhưng tôi với tư cách là bên thứ ba không biết gì, tôi không muốn phán xét giá trị cá nhân.

Kamuro-san và Yamamura-san đều là những học sinh xuất sắc bên cạnh Sakayanagi-san"

Horikita dường như không muốn để mình trở thành tác nhân thay đổi suy nghĩ của Sakayanagi.

"Cả hai đều xuất sắc?

Haha, nực smile vl.

Không đời nào Sakayanagi quan tâm đến mấy cái thứ như năng lực OAA.

Cái bảng điểm đó với cô ta chỉ là tờ giấy vụn.

Người mà cô ta giữ lại thì vừa phải vâng lời nhưng cũng phải hữu dụng"

"Nói cái gì vậy hả?

Rồi còn cái gì mà âm thầm trong bóng tối nữa?"

Kamuro lặng lẽ nhìn Sakayanagi để xác nhận.

"Có vẻ như cái tên Yamamura khiến cô hơi bất ngờ nhỉ, Kamuro"

Ryuuen cũng không thể biết toàn bộ câu chuyện bên trong Lớp A.

Mối quan hệ của Kamuro với Yamamura là gì không quan trọng.

Nó chỉ đơn giản là khơi dậy xung đột

"Cô với con nhỏ Yamamura đó có mối quan hệ gì?"

"Đó là sự khiêu khích của kẻ thù thôi."

"Tôi không biết cô và Yamamura có mối quan hệ thế nào... nhưng tôi muốn cô trả lời tôi điều đó."

Kamuro lúc nảy có nấc lên một đoạn nhỏ, không biết có bao nhiêu người để ý.

"Vậy mình sẽ nói lại cho cậu 1 lần nữa, cậu ta đang cố gắng khiêu khích cậu. tất cả chỉ có thế."

Không phải là tôi trốn tránh chủ đề không muốn động tới mà là tôi thực sự nghĩ rằng điều đó vô ích.

Dù đã nhanh chóng đứng dậy dẹp bỏ tin đồn nhưng Sakayanagi có vẻ thích thú khi thấy phản ứng nhạy cảm của Kamuro trước câu nói của Ryuuen.

Tôi có thể thấy đó là sự điềm tĩnh của một con người mạnh mẽ.

"Sao cũng được, tốt nhất hy vọng là cô đã có được lựa chọn cho riêng mình nếu chuyện đó xảy ra."

Sự xuất hiện của Ryuuen ở đây dường như không nhằm mục đích khiêu khích Sakayanagi.

Không để số người bị loại khỏi lớp A tăng lên.

Chỉ theo đuổi những trụ cột như Kamuro, Yamamura, Kitou và Hashimoto.

Trong tiềm thức mọi người ở đây đã gieo lên ý tưởng rằng cậu ta muốn một trong số những người đó phải ra đi

"Còn mình cũng mong cậu đừng để những lời khiêu khích đó làm ảnh hưởng."

Để ngăn chặn nỗ lực của Ryuuen, Sakayanagi đã khuyên nhủ Horikita.

"Tôi hiểu."

Thật không may, Horikita đang chiến đấu để giành chiến thắng.

Cô ấy không tham gia kỳ thi với mục đích không để ai bị loại trong lớp của Sakayanagi.

Nhưng sẽ là một câu chuyện khác nếu vấn đề này có thể quyết định người chiến thắng, chuyện gì sẽ xảy ra sau đó--

Ryuuen dường như nghĩ rằng việc tiếp tục khiêu khích rẻ tiền này sẽ chẳng thu được gì nên chuyển chủ đề sang lớp khác.

"Nhắc mới nhớ, Ichinose là người duy nhất không xuất hiện ở đây phải không?"

"Lớp cô ấy rõ ràng đang thực hiện chính sách không có ai bị loại nên không ai đến đây cũng đâu phải điều gì khó hiểu đâu?"

Thực sự không có học sinh nào trong lớp của Ichinose trong căng tin.

Trên đường đến đây, họ không được nhìn thấy nữa ngoại trừ những hành động tối thiểu như đi vệ sinh.

Ngay từ đầu, họ đã chuẩn bị thức ăn và bám trụ lại chiến trường.

"Cô ấy dường như đã chuẩn bị sẵn tâm lý để giữ cho những người bạn của mình không bị bỏ rơi.

Nói thật thì đúng là một con đàn bà ngu ngốc."

Suy cho cùng, ý định của Ichinose là tính đến cả những người bị loại khỏi các lớp khác, phải không?

Nhưng nếu thua trong một trận chiến, việc chính lớp của bạn bị tổn thương là điều khó tránh khỏi.

Vì vậy, để không bị những người khác loại bỏ, họ cần phải kiếm được nhiều điểm hơn ngay cả khi chiến đấu đến chết.

"Ừ?

Đúng là cô ấy sẽ không chùn bước trước bất kỳ bài kiểm tra đặc biệt nào.

Đó là lý do tại sao tôi có thể nắm được sơ hở của cô ấy và đẩy cô ấy xuống vị trí thứ ba"

Horikita, người đã ăn được một lúc lâu, cũng dừng đũa và nhìn lại hiệp đấu đầu tiên của mình.

"Có phải suy nghĩ của cô ấy đã cực đoan đến mức như vậy rồi không.

Nếu cô ấy áp dụng phong cách chiến đấu tương tự trong hiệp hai, số người mà cô ấy cần phải bảo vệ sẽ tăng phi mã.

Đó chẳng phải là điều cậu muốn sao, Ryuuen."

Giống như Horikita, Ryuuen lần này sẽ tấn công lớp của Ichinose.

Cần phải tăng số lượng người trả lời sai hai câu lên 6, nếu không thì sẽ chỉ toàn đánh trúng những người được bảo vệ.

Ngay cả khi bạn không thể gây thiệt hại bằng cách loại bỏ học sinh của đối thủ, thì điều này vẫn là cần thiết để giúp nâng cao vị trí của lớp mình.

"Nhưng mình là người tiếp theo tấn công lớp Ryuuen, ngay cả khi việc tăng số lượng người bị loại của đối thủ lên thành công đi nữa thì cuối cùng cậu ấy sẽ còn lại được bao nhiêu điểm chứ?"

Giống như cái bẫy nhằm vào Kouenji, Sakayanagi sẽ cố gắng đoán trước lối chơi của chỉ huy đối phương.

Nếu Ryuuen không làm tốt việc bảo vệ của mình thì cậu ấy kiếm được bao nhiêu cũng bị mất sạch.

Đặc biệt là bảo vệ những người không có hy vọng trả lời chính xác.

"Vậy cho tôi xem cô có gì nào."

Ryuuen đứng dậy một cách thô lỗ.

"Được rồi, kẻ phá đám đã đi rồi.

Chúng ta bắt đầu ăn tiếp thôi"

Khi quay lưng lại với Sakayanagi, Ryuuen lặng lẽ vuốt tóc.

Trong khoảnh khắc đó, nó khác hẳn với suy nghĩ của những người xung quanh.

Vẻ mặt của Ryuuen ẩn chứa một ý chí mạnh mẽ, khiến mọi người có linh cảm rằng cậu ta sẽ vùng lên trong hiệp hai.

Tôi là người duy nhất nhìn thấy ngay khuôn mặt đó và đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Câm mồm lại mà xem bố mày thể hiện là những gì mà cậu ấy muốn truyền đạt đến tôi

Làm sao tên đó có thể xoay chuyển tình thế khi chỉ có thể chiến đấu đến chết trong thế bất lợi, tôi cũng khá mong chờ.

Hiệp hai sắp bắt đầu.

Phần 5:

Còn vài phút nữa, Sakagami-sensei chuẩn bị ra hiệu bắt đầu lượt 11.

Tuy nhiên Horikita đã đứng lên bục giảng và thu hút sự chú ý của các học sinh.

"Lớp A thực sự là một đối thủ khó chơi.

Họ không hề từ bỏ ngôi đầu dù chỉ một lần trong 10 lượt đầu tiên.

Tuy nhiên, chúng ta không cần tập trung quá nhiều vào việc này, cách chúng ta đối phó với kỳ thi đặc biệt là điều quan trọng nhất.

Nói trắng ra, chúng ta được bao nhiêu điểm chỉ phụ thuộc vào câu hỏi mà chúng ta có thể trả lời được"

Mục tiêu tấn công của Horikita là lớp của Sakayanagi, lớp được biết đến là lớp khó xơi nhất trong 3 lớp.

Trong hiệp một, Sakayanagi đã bảo vệ rất tốt trước các đòn tấn công của Ryuuen và có nhiều học sinh đã trả lời đúng các câu hỏi.

"Chúng ta sẽ tấn công như thế nào?"

Đối mặt với câu hỏi của Sudou, Horikita nhìn các học sinh quanh lớp.

AI đó trong số họ có thể đang cấu kết với Sakayanagi.

Trong trường hợp đó, chiến lược không thể được nói ra một cách thoải mái.

"Còn nhớ tôi đã nói với mọi người trong quá trình chuẩn bị như thế nào không?

Chúng ta sẽ cố gắng thu thập những thông tin hữu ích và tận dụng nó."

Mô tả càng đơn giản thì càng tốt.

Nó không cần phải nói quá khó hiểu nhưng vẫn phải truyền đạt đủ ý

Tuy nhiên, so với lớp của Ichinose, rõ ràng là thông tin có được từ lớp của Sakayanagi ít hơn.

Đặc biệt là sau khi kỳ thi đặc biệt này được công bố, Sakayanagi phải kiểm soát thông tin chặt chẽ hơn để tránh rò rỉ.

Vì vậy, việc tìm ra ai giỏi cái gì và ai kém không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.

Trong trường hợp này có thể phát hiện ra bao nhiêu thông tin hữu ích, chỉ có Horikita mới biết.

Ở lượt thứ 11, Horikita tung đòn tấn công đầu tiên vào Sakayanagi

Tiêu tốn 1 điểm để chọn chủ đề văn học với độ khó 2.

Thật không may, có 1 người đã được bảo vệ thành công.

Trong số 4 học sinh còn lại trả lời câu hỏi khó, có 3 người trả lời sai.

Đối thủ giành được tổng cộng 2 điểm.

Trừ 1 điểm để tăng độ khó, nếu chúng tôi giành được 3 điểm thì hòa.

Nếu giành được 4 điểm trở lên, chúng tôi sẽ tạm thời dẫn đầu.

Với một số áp lực đè lên chúng tôi, đến lượt Sakayanagi tấn công.

Sakayanagi-người có hai điểm, đã chọn chủ đề Thể thao với độ khó 3.

Đối mặt với Ryuuen, đối thủ có thứ hạng thấp nhất, cô ấy vẫn quyết định ra đòn nặng tay.

"Cô ta thực sự muốn đẩy Ryuuen-kun hoàn toàn đến bờ vực thẳm ......"

Không quan tâm đến khoảng cách với lớp B, hiệp 2 của lớp A mở ra với những nước đi có phần táo bạo.

Nhưng sau đó, khi các học sinh nhìn thấy kết quả trên màn hình, tất cả đều ồ lên ngạc nhiên.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Katsuragi Kyohei

+Shinna Hiyori

+ Tokitou Hiroya

+Nomura Yuji

+Ibuki Mio

Màn phòng thủ hoàn hảo đầu tiên được ghi nhận trong kỳ thi đặc biệt này và ghi được 5 điểm trong một lượt.

Độ khó 3 hoàn toàn vô nghĩa khi tất cả người tham gia vốn được bảo vệ sẵn trước đó.

Dù sao đây có thể xem là mộ thành côngc ủa bên Ryuuen

Sau khi đã ghi được tận 5 điểm, tổng cộng cậu ấy có 24 điểm và ngang bằng với Ichinose.

"Nếu xét đến việc lớp họ bị loại nhiều người nhất trước đó... kết quả này thật sự rất đáng để suy nghĩ."

Rất nhiều người mong đợi lớp của Ryuuen sẽ tiếp tục thất bại.

Đó là lý do tại sao họ bị sốc.

Có vẻ mọi thứ đang trở lại với quỹ đạo ban đầu và đòn tấn công tiếp theo của lớp Ryuuen vào lớp Ichinose có 3 người được bảo vệ và 1 người trả lời sai, giành được 4 điểm, tổng số điểm là 28.

Vẫn chưa đến lượt lớp chúng tôi phòng thủ, nhưng khoảng cách đã thu hẹp lại trong thời gian ngắn.

Ichinose sẽ chọn chủ đề gì và tấn công ai?

-Chủ đề :Thể thao

-Độ khó: Cấp 1

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Shinohara Satsuki

+Wang Mei Yu

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Ayanokouji Kiyotaka

+Miyamoto Shoushi

+ Karuizawa Kei

+Shinohara Satsuki

+Wang Mei Yu

Tôi có tên trong danh sách lượt tấn công đầu tiên của lớp Ichinose.

Ngoài ra, tên của Kei cũng được đưa vào, dù cố ý hay ngẫu nhiên.

Chủ đề thể thao với độ khó 1 là có vẻ khá thú vị và tôi không thể nói rằng mình giỏi hay không giỏi trong chủ đề này

Tôi khá tự tin về các môn học dựa liên quan đến ghi nhớ và lập luận, nhưng nếu nó liên quan đến mấy vấn đề thời sự thì tôi sẽ gặp bất lợi.

Mặt khác, Kei suốt ngày cắm mặt vào TV với điện thoại có thể sẽ không gặp vấn đề gì với nó.

Cô ấy rất hay xem trận đấu của một đội bóng áo đỏ nào đó bên Anh và bảo rằng mùa giải sau sẽ là mùa giải của chúng ta khi đội không có kết quả tốt

+ Batter phải có dưới 2 lần out (trong bóng chày thì mỗi batter có 3 lần đánh, 3 lần out là batter bị loại)

+ Fielder được phép bắt khi các chốt 1,2 và 3 đều có runner chiếm giữ

+Không phải là bunt (động tác batter thực hiện khi không quất vào bóng mà chỉ cho chày chạm nhẹ vào bóng làm nó lăn chậm trong sân) hay line drive (đường bóng được batter đánh bay thẳng tắp về phía một fielder mà không chạm đất)

+Infielder (Pitcher, catcher hay bất kỳ outfielder nào đang ở trong khu vực infield) phải bắt được bóng.

Có vẻ như lần này là một câu hỏi liên quan đến bóng chày.

May mắn thay, tôi biết một số luật của môn thể thao này nên tôi có thể trả lời nó một cách dễ dàng.

Đáp án đúng là: Infield fly.

Bỏ Miyamoto sang một bên, tôi không nghĩ Kei có thể trả lời được.

Hãy hy vọng cô ấy đã học được điều gì đó về nó trong vài ngày chuẩn bị cuối cùng ......

Kết quả, tôi và Miyamoto là người đúng, còn Kei thì sai.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy làm sai nên cũng không cần phải lo lắng.

Nhưng trên đường trở lại chỗ ngồi, vẻ mặt cô nàng đầy lo lắng.

Mặt khác, Miyamoto-người trả lời đúng, đã đập tay với Ike và những người khác để chia sẻ niềm vui.

Qua cuộc trò chuyện, có thể biết được nhờ chơi game mà cậu ấy hiểu được phần nào về luật bóng chày và lần này có thể xem là hưởng lợi từ những kiến thức qua các tựa game.

Đó là vấn đề của kiến thức, không biết nó sẽ có ích ở đâu.

Điều này mang lại cho chúng tôi 4 điểm.

Vượt qua lớp Sakayanagi, hiện tại chúng tôi đang đứng ở vị trí đầu tiên.

Lượt thứ 12.

Lớp Sakayanagi có 4 học sinh trả lời thành công giúp cả lớp vững bước tiến lên và giành được 4 điểm.

Nhưng lớp Ryuuen khiến chúng tôi ngạc nhiên.

Điều kỳ diệu lại một lần nữa lặp lại, trên bản danh sách những người được bên phòng thủ bảo vệ thành công hiện lên tên 5 người.

Nói cách khác, Ryuuen đã có thể phỏng thủ hoàn hảo 2 lần liên tục.

"Đỏ gì đỏ dữ vậy!

Thế quái nào tổ may mắn lại độ cho cái loại tàn ác như hắn vậy chứ?"

Ike vốn tưởng rằng lớp Ryuuen chắc chắn sẽ đứng cuối danh sách nên ôm đầu hét lên.

"......

Cái may mắn quá mức này có giải thích được tình huống này không?"

Giọng nói của Horikita đang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào màn hình từ ghế ngồi, khiến người ta cảm thấy nặng nề.

Chắc chắn rồi.

Xác suất đạt được phòng thủ hoàn hảo hai lần liên tiếp là rất thấp.

Nếu chúng tôi có thể phòng thủ hoàn hảo ở lượt đấu của mình───

Khi mọi người vẫn chưa kịp định thần lại, ở lượt phòng thủ tiếp theo của Ichinose, họ đã thành công bảo vệ được 2 người và trả lời đúng 2 người.

Sau đó là lúc Ichinose tấn công.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Shinohara Satsuki

+Sudou Ken

-Danh sách những người bị tấn công:

+ Ayanokouji Kiyotaka

+Matsushita Chiaki

+ Karuizawa Kei

+Shinohara Satsuki

+Sudou Ken

Tôi và Kei một lần nữa lại được chọn để bị tấn công.

Kei đứng dậy ngay khi nhìn thấy tên mình và hét lên với vẻ mặt hơi lo lắng.

"Cố ý...Rõ ràng là bên đó cố ý mà!"

"Bình tĩnh.

Bị gọi liên tiếp 2 lần không thể chắc chắn được là họ đang có ý đồ với cậu."

"Nhưng...

Nhưng mà...!"

Kei không có lý do gì để hoảng sợ.

Nếu là nhằm mục đích tấn công kẻ yếu thì cũng có thể hiểu được.

Nhưng đối thủ là Ichinose.

Thật hợp lý khi nghi ngờ rằng cô ấy đang nhắm tới Kei vì lý do cá nhân.

Thực tế là tên tôi cũng có triong danh sách tấn công, và việc này dường như có ý đồ rõ ràng......

Nhưng tốt hơn là nên xem nó như là một hành động vì tập thể hơn là cá nhân.

Thật ra cũng không hề sai nếu nhìn theo hướng đó

Trước hết Horikita sẽ không lãng phí một cơ hội bảo vệ quan trọng cho tôi.

Có khả năng đối thủ cũng đã nghĩ đến điều đó từ đầu.

Horikita có thể bảo vệ Kei khi nói đến học lực của cô ấy, nhưng chủ đề là Tin tức.

Ngay cả Kei cũng có cơ hội tốt để làm đúng nên cô nàng cũng không có ý định dùng đến nó.

Mặt khác, tôi đã gặp phải một chủ để không phải thế mạnh, vì vậy tôi nên cảnh giác với điều đó.

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy câu hỏi, tôi chỉ biết cứng người.

Xem nào...Tapiru là gì nhỉ?

Thử tách từ ra xem ......Tapi thường là để chỉ gì nhỉ...?

Trong lúc tôi còn đang mông lung, thời gian thực hiện câu hỏi đã hết.Tôi chỉ đành không điền câu trả lời của mình.

Khi các học sinh khác được nêu tên thi chủ đề Tin tức, thông thường đó là về chính trị hoặc các sự kiện thường niên.

Tại sao lần này đến lượt tôi, thì lại là cái thứ này

Ít nhất thì lần này vị trí của chúng tôi đã bị hoán đổi cho nhau.

Tôi khồng trả lời được còn Kei thì dễ dàng ghi ra đáp án.

Kei-người đang sáp có nguy cơ vào danh sách loại, thở phào nhẹ nhõm và tỏ ra tạm thời bình tĩnh.

Ngoài ra, Matsushita đã đúng.

Tổng cộng đã đạt được 4 điểm.

Tôi có khả năng bị loại vì trả lời sai 2 câu.

Nhân tiện, câu trả lời đúng là uống trà sữa

"Bao nhiêu câu khó thì cậu lại trả lời được...

Nhưng mà cứ gặp mấy câu dễ như này thì lại..."

Sau khi trở lại chỗ ngồi, Horikita cũng chỉ biết nhìn tôi bằng khuôn mặt không cảm xúc.

Tôi chỉ biết nhún vai.

Lượt 13, lớp Horikita tấn công

-Chủ đề :Kanji

-Độ khó: Cấp 1

Tuy nhiên lúc nêu tên những người bị tấn công, Horikita đột nhiên dừng lại.

Có vẻ như sau khi nêu chọn ra 4 người, cô nàng đang lưỡng lự và thiếu quyết đoán về 1 người cuối cùng.

Đã đi xa đến mức này, việc sắp xếp thông tin trong đầu cũng là một nhiệm vụ khó khăn.

Ai giỏi cái gì và yếu cái gì

Những thông tin có giá trị liên quan đến Lớp A có thể đã được sử dụng hết.

Vẫn còn thời gian.

Horikita hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.

Đúng lúc đó, có người đưa tay về phía cô.

"Sao cậu không chọn Satonaka?"

Một học sinh nào đó nhẹ nhàng lẩm bẩm với vẻ mặt chán nản.

Kushida Kikiyou- người chưa được nêu tên trong kỳ thi đặc biệt này, tỏ ra rất thoải mái và dễ chịu.

"Cảm ơn Kushida-san.

Vậy sensei, vui lòng chọn Satonaka cho vị trí cuối cùng"

Horikita hoàn toàn tin tưởng và làm theo lời khuyên này mà không hỏi tại sao.

Kết quả là Satonaka không đề phòng và trả lời sai.

"Cậu phát hiện ra rằng Satonaka không giỏi Kanji bằng cách nào thế?"

Makida vỗ tay ngưỡng mộ.

"Biết được bằng cách nào không quan trọng, quan trọng là nó có ích là được rồi."

Kushida nói rằng đó không phải là vấn đề lớn và thờ ơ quay đi chỗ khác.

"Cảm ơn cô rất nhiều."

"Không có gì."

Kushida có vẻ không vui trước sự bày tỏ lòng biết ơn của Horikita.

Hiện tại, địa vị của cô ấy trong lớp không hề tốt chút nào, nên đóng góp trước công chúng như thế này là một điều tốt.

Có vẻ như một trong những lý do Horikita có thể tự tin trong hiệp 2 này.

Đó là những thông tin hiếm có mà Kushida Kikiyou sở hữu.

Cô ấy không chỉ có nhiều bạn bè mà còn biến việc thu thập thông tin về điểm yếu của họ trở thành một phần trong cuộc sống của mình.

Vì điều này, Kushida có trí nhớ tuyệt vời khi nói đến điểm yếu của đối thủ.

Dù sao thì đó cũng chỉt là một hành động thoáng qua mà tôi có thể thấy tại đây và dễ dàng đoán được rằng cô ấy đã cung cấp rất nhiều thông tin cho Horikita trong quá trình chuẩn bị cho kỳ thi.

Thật là một sự hiện diện đáng tin cậy.

Lượt 13, Ichinose tấn công

Trận chiến phòng thủ thứ ba, tại đây Horikita chọn bảo vệ Karuizawa.

Có vẻ như tôi- người ở rìa bị loại vẫn bị bỏ rơi.

Tuy nhiên phân tích của Horikita là chính xác.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei.

Kei lẽ ra phải vui mừng với việc được bảo vệ thành công, trông không ổn chút nào.

"......

Rõ ràng cô ta đang cố ý nhắm vào mình......!

Dù không muốn nhưng không thể không nghi ngờ!?"

"Bình tĩnh đi...

Mình không phủ nhận điều cậu nói nhưng...."

Satou tỏ vẻ đồng tình.

Nhưng rõ là không hoàn toàn chấp nhận những điều mà Kei vừa nói

"Ichinose-san không phải là loại người sẽ vì chuyện cá nhân mà mượn dịp này trả thù đâu."

"Nhưng mà!"

Kei chưa hiểu rõ tình hình, muốn phản bác nhưng lại thôi.

"Dù không biết đối phương đang có mục đích gì nhưng việc bảo vệ thành công cũng là điều đáng mừng, tuy vậy khả năng lần sau họ đổi mục tiêu là cực kỳ cao."

"...... hmmm ......"

"Nhưng cũng giống như nhắm vào Kouenji-kun ở hiệp một, việc gọi tên ba lần liên tiếp cũng hơi đáng chú ý.

Ichinose-san thật sự đang nghĩ gì vậy?"

Lượt 14, lượt tấn công của Ichinose.

"......nên chọn thế nào đây?"

Horikita tỏ ra do dự khi chọn người để bảo vệ.

Không thể nào có chuyện Karuizawa-san bị gọi 4 lần liên tiếp.

Liệu cô có nhận định như vậy không?

Hay tôi nên cảnh giác với việc lớp của Ichinose sẽ cố tình làm điều gì đó?

"Cậu có thể bảo vệ cô ấy một lần nữa không?

Mình cảm thấy cô ấy đang là mục tiêu chủ đạo mà bên kia nhắm đến"

Kushida gợi ý cho Horikita đang suy nghĩ.

"Cô phát hiện ra điều đó bằng cách quan sát diễn biến của kỳ thi này sao?"

"Không.

Đó chỉ là phán đoán từ việc quan sátcách lựa chọn Ichinose-san cho đến nay thôi".

Đó chưa chắc là một điều gì đó liên quan đến chiến thuật nhưng Kushida cảm nhận được suy nghĩ của Ichinose Honami.

"Suy cho cùng không lo nhất vạn chỉ lo vạn nhất.

Cứ nên đề phòng thử."

Kei vẫn chưa đến bờ vực bị loại, nhưng nếu bị nhắm đến liên tục thì điều đó không phải là không xảy ra.

Sau đó, tên của những người bảo vệ thành công được tiết lộ và tên của Kei lại được hiển thị.

Trong kỳ thi đặc biệt này, Kei đã phá kỷ lục bị tấn công 3 lần liên tiếp của Kouenji, lập kỷ lục 4 lần liên tiếp.

Mặc dù có một số điều chưa thể giải đáp nhưng chí ít việc có thể kiếm được điểm từ cô ấy cũng là một kế hoạch không tồi.

Tuy nhiên, tình hình bắt đầu xấu đi.

Cả hai lớp Horikita và Sakayanagi, có thế tấn công và phòng thủ cân bằng, đều ghi được rất nhiều điểm.

Nhưng bước sang hiệp 2, khả năng phòng thủ của Ichinose càng lúc càng được gia tăng

Thậm chí bất ngờ hơn phải nói đến lớp Ryuuen-người cứ như lột xác so với hiệp 1.

Mặc dù Sakayanagi liên tục cố gắng tấn công những đối tượng bất thường nhưng vẫn không thể thay đổi được tình thế.

Ryuuen có 4 lần phòng thủ hoàn hảo liên tiếp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, một diễn biến bất thường đã xảy ra mà không thể giải thích chỉ bằng may mắn.

Không còn cách nào khác để thoát khỏi tình huống này, và tất cả những gì Horikita có thể làm là tích lũy điểm đều đặn

Phần 6:

Đối với Ryuuen, thua cuộc không phải là điều gì đó to tát.

Nếu thua lần này thì lần sau sẽ cố gắng chiến thắng

Dù có thua 100 lần chỉ cần giành chiến thắng 1 lần là quá đủ.

Hắn cứ sống với những suy nghĩ như vậy.

Nhưng một ngày nọ, một trở ngại lớn xuất hiện trước mặt Ryuuen.

Thoạt nhìn, người này có vẻ là một tên đần độn và có mặt ở mọi nơi.

Nhưng bên trong con người đó chính là một con ác quỷ

Không, Ryuuen nghĩ cách diễn đạt như vậy vẫn còn hơi nhẹ

Hiện tại hắn cũng chưa biết dùng một từ nào thích hợp để thể hiện chính xác con người đó

Tuy nhiên, đây chắc chắn là một kẻ mạnh mẽ nhất nhưng cũng độc ác nhất mà Ryuuen từng thấy.

Ryuuen không phải kiểu người theo đuổi cuộc sống bình thường và hài lòng với việc ở yên một chỗ.

Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi bị đánh cho thừa sống thiếu chết,...bởi Ayanokouji và tâm trí hắn đã bị tổn thương từ ngày đó

Do sự chênh lệch quá lớn về sức mạnh nên hầu như không có cảm xúc nào kiểu hận thù trào dâng.

Rõ ràng là không có cảm giác kỳ lạ và khó chịu khi tiếp xúc với Ayanokouji.

Có lẽ là do Ryuuen bề ngoài đã phủ nhận điều đó......

Không, điều đó không đúng.

Trong thâm tâm hắn đã nhận ra sức mạnh phi thường của Ayanokouji, chỉ vậy thôi.

Ryuuen không có ý định tiếp tục cam chịu

Trước khi Ayanokouji tốt nghiệp trường này và biến mất, nhất định phải trả thù.

Để thực hiện được điều này, việc đầu tiên cần làm là loại bỏ những kẻ mạnh khác.

Ryuuen đánh giá rằng mục tiêu lần này mình cần phải đánh bại là Sakayanagi, người luôn tồn tại với tư cách là leader của Lớp A.

Trên thực tế, mục tiêu của hắn trong kỳ thi này chính là Sakayanagi.

Và rồi──khi nhiệm vụ đó hoàn thành, tiếp theo là đánh bại Ayanokouji.

Đây là những mục tiêu mà Ryuuen phải đạt được trong ngôi trường này.

Hắn sẽ không bao giờ dừng lại

Hiệp hai vừa mới bắt đầu.

Ryuuen-người đang bình tĩnh nhắm vào những thân tín của Sakayanagi đã đến lúc bước vào lượt phòng thủ đầu tiên.

"Được rồi──Đã đến lúc bắt đầu.

Tránh đường cho tôi, mẹ trẻ!"

"Ồ, chờ đã, chờ đã!"

Ryuuen đẩy Hoshinomiya ra và ngồi lên bục.

"Hiệp hai đã bắt đầu.

Cách biệt chỉ là 10 điểm.

Điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ có thể dùng cách bảo vệ đúng cả 5 người bị tấn công để có thể thu hẹp khoảng cách .Mấy người sẽ không làm thằng này thất vọng, phải không?"

Dù là chủ đề gì thì sai lầm cũng không bao giờ được tha thứ.

Áp lực toả ra mạnh mẽ từ người chỉ huy

Tất nhiên điều đó cũng chẳng thể cải thiện được bất cứ điều gì

"Mịa, mày đừng có làm tao cười chứ.

Xin lỗi tao nói thẳng, đến mấy lớp kia còn chưa bảo vệ được cả 5 người lần nào, mày nghĩ mình có thể làm được điều vô lý ấy chắc.

Về với mặt đất đi, Ryuuen.

Nếu mày vẫn coi mình là chỉ huy thì tốt nhất nên cố gắng bảo vệ được nhiều người trong lớp càng tốt.

Đó mới là điều mày nên làm".

Tokitou thẳng thắn bày tỏ sự không hài lòng của mình mà không hề sợ hãi ngay cả khi hầu hết học sinh không dám đứng phản bác.

"Haha, mày nghĩ mày có quyền lên tiếng à?

Đã sai hai câu thì tốt nhất nên biết thân biết phận mà đừng có tiếp tục phạm sai lầm, Cái loại nổi loạn làm tao ngứa mắt như mày đáng để bị tống về với gia đình lắm đó"

"......

Mày dám?"

"Nhưng đừng lo lắng.

Từ giờ trở đi, tất cả đều nằm trong tính toán của tao."

"Ý mày là gì?"

"Ngu như mày tao có nói cũng không hiểu đâu"

Ryuuen nói xong rồi quay lại nhìn về phía màn hình.

Việc chọn người từ Sakayanagi đã hoàn tất, đến lượt Ryuuen chọn 5 người phải bảo vệ.

Môn học được đối thủ chọn là thể thao.

Và với độ khó là 3 thì cần tiêu tốn 2 điểm.

Rõ ràng đối thủ không muốn cho lớp Ryuuen kiếm được dù chỉ 1 điểm.

Các học sinh hoảng loạn trước cú tấn công mở đầu đã là chí mạng của Lớp A.

Người duy nhất đang mỉm cười là Ryuuen với khuông kiểu đúng ý bố mày lắm.

"Katsuragi, Shiina, Tokitou, Nomura, Ibuki, hết.

Nhập lẹ đi, mẹ trẻ."

Không quan trọng chủ đề hay độ khó.

Không thèm nhìn lên màn hình, Ryuuen liền nêu tên 5 người.

"Này nhá, để cô nói cho em biết.

Đừng nói chuyện với giáo viên bằng giọng điệu ra lệnh như vậy......thật đấy"

Hoshinomiya hoảng sợ và nhập tên của 5 người mà Ryuuen truyền đạt bằng lời nói, kết thúc phần hành động của phe phòng thủ.

Một số học sinh tin rằng việc lựa chọn nhanh chóng này là để tránh bị cuốn vào chiến lược của Sakayanagi.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Katsuragi Kyohei

+Shinna Hiyori

+ Tokitou Hiroya

+Nomura Yuji

+Ibuki Mio

"Cái...cái quần què gì đây......?"

Tokitou, người vẫn đứng yên và nhìn chằm chằm vào Ryuuen, chết lặng khi nhìn thấy kết quả.

Lựa chọn tưởng như vu vơ thiếu suy nghĩ lại đạt được thành công ngoài mong đợi mà không ai nghĩ đến.

"Suy cho cùng những lúc như này đánh cược với số phận cũng khá thú vị đó.

Để xem lần này thần may mắn sẽ đứng về phía ai nào."

Lượt thứ 12.

Ryuuen một lần nữa chọn 5 người để bảo vệ mà không hề suy nghĩ.

Kết quả những người bị tấn công lại một lần nữa trùng với tên những người được chọn để bảo vệ

Điều tương tự cũng xảy ra ở lượt 13 và 14.

Ngay cả khi Sakayanagi chọn những cái tên không có bất cứ mối liên hệ nào, Ryuuen vẫn có thể liên tục đoán ra và bảo vệ họ không khác gì một hệ thống chống tên lửa tiên tiến

"Huh.

Cô không thể làm được gì tôi nữa đâu, Sakayanagi."

Ngay cả trước khi bắt đầu bài kiểm tra đặc biệt này, khía cạnh mà Ryuuen nhắm đến đã hoàn toàn khác biệt so với các chỉ huy khác.

Làm thế nào che giấu mùi của một con thú săn mồi.

Làm sao để dồn con mồi vào 4 góc tường mà không để nó cảm nhận được những chiếc răng nanh đang tiếp cận từ phía sau...

Chỉ vậy thôi

Ngay cả khi các lớp khác nhận ra điều đó thì họ cũng không thể làm gì.

Đó là bởi vì họ tin rằng họ có thể giành chiến thắng nếu sống sót trong hiệp một nên đã không lường trước được việc lớp của hắn sẽ lật ngược tình thế để bứt phá từ vị trí bét bảng trong hiệp 2.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy...?"

Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là cậu ta đã dùng chiêu trò

Nhưng ngay cả Hoshinomiya-người giám sát, cũng không thể nhìn thấu được mưu mẹo này..

Phần 7:

Ngay từ lượt tấn công và phòng thủ đầu tiên, Ichinose đã lặp đi lặp lại điều đó với các bạn cùng lớp.

"Mình tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai phải rời trường.

Vì vậy mong mọi người đừng lo lắng hay hoảng sợ."

Dù hiểu được nhưng vẫn có nhiều học sinh cảm thấy bất an.

Đó là lý do tại sao Ichinose cứ nói điều đó liên tục để trấn an đồng đội của mình.

Tất nhiên, khó ai có thể tin tưởng hoàn toàn vào điều đó.

Nếu họ tiếp tục chiến đấu như trước và rơi vào thế bị động thì các lớp khác sẽ không ngần ngại chớp lấy cơ hội này.

Tiền đề là sẽ không có người bị loại, do đó ngay cả khi họ thua như là phương sách cuối cùng, vẫn có một sự đảm bảo.

Nếu không có ai bị loại, bạn không phải lo lắng về việc đuổi học ngay cả khi ở vị trí cuối bảng.

Một phong cách chiến đấu khá là cực đoan

Nhưng nó cũng không có nghĩa là từ bỏ chiến thắng.

Vậy làm thế nào để bạn chiến đấu để giành chiến thắng trong khi vẫn bảo vệ được người của mình.

Không phải bằng cách tiến vào lãnh địa của đối thủ mà bằng cách kéo đối thủ vào lãnh địa của mình.

Những người nhìn thấy điều này sẽ xác định rằng Ichinose đã đặt việc phòng thủ lên hàng đầu.

Nó vẫn tiếp tục được sử dụng trong lượt thứ 2 và 3 của hiệp 1.

Nhưng nó đã sớm bị Horikita vạch trần.

Trong phạm vi không cố định, tăng số thí sinh có khả năng bị loại trả lời sai 2 câu.

Khi con số tăng lên 5, đối thủ sẽ kiểm tra xem Ichinose sẽ làm gì.

"Cảm ơn, Horikita-san."

Ichinose cảm ơn Horikita vì hành động thông minh và nhân hậu của cô ấy.

Một chiến thuật không quan tâm có bao nhiêu người bị loại ở phe đối thủ, miễn là bên mình có điểm là đủ.

Nếu không, Ichinose sẽ gặp rắc rối.

Đối thủ ban đầu không phải là Ryuuen-một con tắc kè hoa, mà là Horikita thiên về tấn công chắc chắn.

Đó là một loại may mắn.

Vì vậy Ichinose đặt ưu tiên cao nhất là bảo vệ những học sinh sắp bị loại.

"Mình sẽ không bỏ rơi bất cứ ai.

Các cậu hãy tin mình, được chứ?"

Ý nghĩ của cô ấy không muốn làm hại đồng đội của mình.

Để tránh làm họ sợ hãi, Ichinose đã chủ động chào đón họ với vòng tay rộng mở.

"Sẽ tốt nhất nếu không có học sinh nào phải bỏ học trong ngôi trường này..."

Ý định này chắc chắn không phải là một lời nói dối.

Tuy nhiên, để không gây ra sự hy sinh ai đó lớp, cần phải hy sinh một thứ khác.

Đó là lý do tại sao Ichinose không ngần ngại để loại thẳng tay những người ở trong lớp Ryuuen.

Để giành chiến thắng, các lớp khác phải bị đè bẹp.

Kết quả là vào cuối hiệp 1, đã có 4 người từ lớp Ryuuen nằm trong danh sách bị loại bởi những đòn tấn công của Ichinose

Nếu bất kỳ ai trong số những người này biến mất, điều đó sẽ tương đương với việc Ichinose gián tiếp đuổi học họ.

Một sự hy sinh không thể thay đổi được.

Ngay cả khi đau lòng thì vẫn phải thực hiện

------ Nhưng đó là chỉ khi Ryuuen thua thôi.

"Hiệp hai sẽ bắt đầu trong một phút nữa.

Mọi người hãy ngồi vào chỗ và chuẩn bị trước."

Sau khi nghe Mashima-sensei nói, Ichinose mở điện thoại di động ra.

Sau đó từ từ kéo lên lịch sử tin nhắn của ứng dụng trò chuyện.

Một giao dịch với một người nào đó.

Nó được thực hiện ngay sau khi hiệp 1 bắt đầu.

(Ryuuen-kun hả.

Mình biết là hơi đột ngột, nhưng cậu có thể hợp tác với mình được không?

Mình chắc cậu cũng không muốn có học sinh bỏ học trong lớp.

Để làm được điều đó một cách tuyệt đối, thì trong hiệp 2 không thể có thêm bất cứ ai phải vào danh sách loại nữa.

Vì vậy, trong phần càn lại của bài thi, mình muốn Ryuuen-kun đảm bảo rằng không có ai trong lớp mình bị loại)

Ngay khi kỳ thi đặc biệt bắt đầu, Ichinose đã gửi tin nhắn này cho Ryuuen.

Tin nhắn được đọc ngay lập tức và nhận được phản hồi nhanh chóng.

[Thật là một mong muốn ích kỷ.

Cô nghĩ tôi sẽ làm theo lời cô à?]

(Mình tin rằng chúng ta vẫn có thể đàm phán được.

Và mình có món quà muốn cho cậu xem như là quà hợp tác.)

[Nhưng mà tiền đề là cô phải có thể sống sót sau những đọt tấn công của Suzune mà không tổn hại gì trước đã]

Điều kiện tiên quyết để Ryuuen giữ cho lớp của Ichinose là không để bất cứ ai đang có dấu hiệu sẽ bị loại trong hiệp 1 phạm thêm bất cứ sai lầm nào.

(Mình có thể làm được.)

[Đó là câu trả lời của cô sao?

Không lẽ là bên cô cũng đã đàm phán với Suzune luôn rồi? nếu đã vậy thì, cuộc đàm phán này đã kết thúc.]

Một lời nói dối thiếu suy nghĩ sẽ không có tác dụng với Ryuuen đang cảnh giác.

Nói vậy nhưng Ichinose chưa bao giờ có ý định thương lượng với Horikita ngay từ đầu.

Cho dù có làm vậy thì cũng không thể dễ dàng đạt được thỏa thuận và cô ấy cũng sẽ cảnh báo cho bên Sakayanagi.

Đây là một tình huống phải tránh.

(Mình muốn bảo vệ tất cả mọi người và không muốn bất kỳ ai bị loại.

Tất cả đối thủ đều hiểu được suy nghĩ này của mình.

Đó là lý do tại sao mục tiêu của Horikita-san trước tiên là tạo ra 5 người có khả năng sẽ bị loại.

Để xem liệu mình sẽ xử lý thế nào.)

Nếu không bảo vệ bất kỳ ai trong số 5 người đó thì đối phương sẽ ngay lập tức nhận ra và tấn công dồn dập, như vậy thì sẽ thính thức có người trong danh sách loại và có nguy cơ phải bỏ học nếu như lớp xếp cuối.

Nhưng chỉ cần việc bảo vệ còn tiếp tục thì không có gì có thể khiến Horikita ở bên tấn công vui hơn.

Những vị trí bảo vệ có giá trị sẽ luôn được phân bổ cho 5 người đó.

Vì vậy, cô ấy sẽ thay đổi chiến lược của mình và thay vì tăng số lượng những học sinh có nguy cơ bị loại, cô ấy sẽ nhắm vào những học sinh chưa trả lời sai câu hỏi trước đó.

(Không giống như Ryuuen-kun và Sakayanagi, Horikita-san chỉ muốn giành chiến thắng và chưa muốn bất kỳ ai từ các lớp khác bỏ học.

Đó là lý do tại sao cô ấy sẽ mở rộng các cuộc tấn công của mình lên 34 người còn lại không được bảo vệ.)

Nhiệm vụ của Ichinose trong hiệp một: bằng cách sử dụng vị trí bảo vệ một cách linh hoạt, cô cố tình để 5 người không yên tâm về chủ đề này trả lời sai và đứng trên bờ vực bị loại.

Đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng, nhưng điều đó không có nghĩa là không thể có một cuộc chiến bình đẳng.

[Nếu kế hoạch diễn ra suôn sẻ thì nửa sau của kỳ thi tôi có thể đảm bảo rằng lớp cô sẽ không có bất cứ người bị loại nào.

Nhưng đó là một nhiệm vụ không dễ dàng phải không, có lẽ nó cần có một thù lao xứng đáng]

(Mình có thể đảm bảo cho cậu 25 điểm.

Trong số 10 lượt tấn công hệp 1 của mình, mình sẽ cho cậu biết những ai sẽ bị tấn công trong 5 lượt.

Tất nhiên là mình sẽ rải nó ra để các lớp khác không chú ý.)

Biết trước ai có thể bị tấn công sẽ giúp bạn có lợi thế trong kỳ thi.

Tin nhắn ngay lập tức được đọc nhưng Ryuuen phải mất khoảng 3 phút mới trả lời, có lẽ vì đang suy nghĩ.

[Quên chuyện đó đi.

Tôi không nói nó là không phải kèo ngon nhưng tôi có kế hoạch của riêng mình]

(Ra vậy, thật tiếc khi cậu đã từ chối)

Ichinose cảm thấy rằng mình đã đưa ra một đề nghị không tệ lắm, nhưng đối phương vẫn quyết định bỏ qua nó.

Nếu nhượng bộ nhiều hơn về điểm số, cơ hội cạnh tranh ngôi đầu sẽ mất đi.

Và việc phía Ryuuen thậm chí còn không mặc cả cũng đủ để nói lên rằng họ không có bất kỳ kỳ vọng nào về điều đó.

"Vậy chỉ có thể hoàn toàn buông bỏ......?"

Cuộc đàm phán đổ vỡ.

Có thể tưởng tượng ra rất nhiều tình huống xấu nhưng cô nàng sẽ không để chúng xảy ra.

Ngay cả khi bản thân gặp nguy hiểm, cô ấy cũng chỉ có thể tự mình nỗ lực để không có thương vong.

Tuy nhiên...

[Cô hôm nay rất may mắn đó]

Khi Ichinose tưởng rằng hy vọng đã không còn thì lại nhận được một tin nhắn khác từ bên kia.

(Ý cậu là gì?)

[Nếu linh hoạt không có bất cứ ai trong lớp cô vào nồi trong hiệp 1, tôi sẽ ủng hộ một nửa đề xuất này.]

(Một nửa?)

[Tôi đồng ý rằng sẽ không khiến ai trong lớp cô bị loại.

Nhưng 25 điểm mà cô nói thì tôi không cần.

Tôi chỉ muốn cô hãy cố gắng đừng để Sakayanagi phát hiện ra trong hiệp 1.]

(Cậu muốn mình làm gì?)

[Trong hiệp hai, khi chúng ta đổi vai trò cho nhau, tôi cho cô bao nhiêu điểm thì cô cứ nhận lấy.

Đừng có tò mò làm gì.

Muốn tôi tin tưởng cô thì cô cũng phải tin tưởng tôi.]

Nếu đối phương là người khác, rõ ràng là đang nói nhảm, ngay từ đầu liền không có ý định thương lượng.

"Thì ra là như vậy......"

Ichinose thì thầm với giọng nhỏ.

Lần này đến lượt Ichinose suy nghĩ.

Về vấn đề liệu Ryuuen có đáng tin cậy hay không.

Chắc chắn sẽ là nói dối nếu nói rằng cô nàng đã suy nghĩ rất lâu nhưng không hề bối rối.

Ngay cả như vậy ......

Ichinose trả lời trong vòng chưa đầy một phút.

(Mình hiểu rồi, mình tin cậu)

Một quyết định nhanh chóng như vậy là điều mà các học sinh khác không thể làm được.

Đó không phải là một quyết định dễ dàng

Suy cho cùng đó là những gì cô ấy rút ra được trong lúc đang trò chuyện với Ryuuen qua tin nhắn

Thời điểm tin nhắn được gửi đi, nó sẽ được đọc ngay lập tức.

Thực ra, Ryuuen đã nghĩ đến khả năng liên lạc với Ichinose.

Nói cách khác, nó không hoàn toàn giống nhau, nhưng cả hai bên đều cần đến bên kia

Đó là thỏa thuận khi bắt đầu kỳ thi đặc biệt.

Bước sang hiệp 2, từ lượt 11 đến 14, mọi chuyện thay đổi chóng mặt.

Ở lượt 15, lớp Sakayanagi tấn công lớp Ryuuen.

Kết quả phòng thủ đã được công bố và một lần nữa lớp Ryuuen phòng thủ đã hoàn hảo.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ichinose lộ ra một nụ cười không để những người xung quanh chú ý.

(Tuyệt vời.

Đây có phải là điều cậu muốn không?)

[Tôi sẽ không để lớp cô đứng chót đâu, vậy nên hãy cứ im lặng mà xem đi]

(Ngay từ đầu kế hoạch này của cậu vốn không cần phải hợp tác với mình, nhưng dù sao thì cậu cũng đã đồng ý.

Cảm ơn cậu rất nhiều)

[Cô nghĩ rằng tôi đồng ý vì thấy thương cảm cho cô sao?

Tôi không làm điều gì xuất phát từ sự cảm thông cả.

Tôi đồng ý vì cần phải kiểm soát điểm số.]

Đúng là cuộc đàm phán với Ryuuen có kèm theo điều kiện là Ichinose phải chấp nhận số điểm mà cậu ta cho cô.

Nói cách khác, nếu lớp ichinose thua lớp Sakayanagi về điểm số thì Ryuuen sẽ lập tức ra tay giúp đỡ để đưa họ lại vị trí thứ 3.

Sau khi đoán trước được kết quả của bài kiểm tra đặc biệt này, Ichinose cảm thấy nhẹ nhõm vì mình vẫn chưa mất đi những người bạn trong lớp mình.

Biết tin về kỳ thi đặc biệt này, Ichinose nhớ rằng cô đã không chọn lấy điểm bảo vệ trong kỳ thi nhất trí để tránh mọi người tị nạnh với nhau.

Nó gần như khiến cô phải hối hận.

Nhưng bây giờ thứ quan trọng hơn──

Bây giờ Karuizawa Kei đã trả lời sai 1 lần.

Nếu làm sai thêm một lần nữa, côta sẽ có nguy cơ vào danh sách bị loại.

Lớp Horikita vẫn có khả năng đứng cuối lớp.

Trong số các thành viên bị loại, có những học sinh có mức độ ưu tiên thấp hơn Karuizawa nên không có gì có thể đảm bảo mọi thứ sẽ diễn ra đúng như Ichinose mong đợi

Tuy nhiên──không phải là không thể

Nhưng mà để đổi lại cho điều đó thì sẽ có nhiều ảnh hưởng

"Không...đó là một ý tưởng tồi......"

Ichinose tự nhủ rằng lúc này phải hành động vì lợi ích của cả lớp hơn là cảm xúc cá nhân.

Ayanokouji không từ chối cảm xúc của cô ấy dù đang có mối quan hệ tình cảm với Karuizawa.

Sau cùng thì đó chỉ là những gì cô nàng nghĩ mà thôi

Mặc dù nhận ra rằng tình cảm của bản thân rõ ràng là sai trái, Ichinose vẫn thờ ơ không quan tâm

"Chúng ta sẽ không thể giành được vị trí đầu tiên, nhưng cách để giành chiến thắng thực sự là hạ gục Sakayanagi-san xuống vị trí cuối cùng"

Trong thời gian có hạn, Ichinose điều chỉnh nhịp thở của mình.

Sau đó hướng ánh mắt về phía chiếc điện thoại di động.

Cho dù Karuizawa có được bảo vệ bao nhiêu lần thì việc nhắm vào cô ấy là điều hợp lý.

Vấn đề là phải truyền đạt điều đó sao cho trọn vẹn nhất

Ichinose đã cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, ngồi xuống suy nghĩ lại.

"Tiếp theo, Karuizawa Kei-san."

Ngay ở vòng 16, tên Karuizawa vẫn được xướng lên.

Ichinose, người đã quyết định một lần nữa mà không hề do dự

Vì mọi thứ đang diễn ra theo đúng ý đồ của cô ấy

Sau đó, cứ lặp lại như vậy.

"Tiếp theo, Karuizawa Kei-san."

Ichinose nắm chặt điện thoại di động của mình, tin chắc rằng mình cơ bản đã thắng trong kỳ thi đặc biệt này.

Phần 8:

Lượt 15 bắt đầu.

Bốn lớp gần như đang có số điểm sát nhau.

Hạng nhất: Lớp Ichinose (Lớp C) 42 điểm.

Đồng hạng nhì: Lớp Horikita (lớp B), lớp Sakayanagi (lớp A) 40 điểm

Hạng 3: Lớp Ryuuen (Lớp D) 39 điểm.

Lợi thế tóp trên trước đó đã hoàn toàn mất đi.

Tuy vẫn chưa phải là kết thúc, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ càng ngày càng tụt lại phía sau.

Khi bắt đầu kỳ thi, chúng tôi đã có thể kìm nén sự lo lắng của mình khi nhìn thấy Lớp Ryuuen đã không làm tốt trong hiệp 1 nhưng sang hiệp 2 thì tình hình đã hầu như thay đổi.

Tùy thuộc vào tình hình, rất có thể chúng tôi sẽ bị đẩy xuống vị trí cuối cùng.

"Sao chuyện này lại có thể xảy ra chứ!"

"Mình không muốn bị đuổi học!"

"Mình cũng vậy!"

Số người bị loại hiện tại đã tăng thêm một người so với hiệp một, lên tới bốn người, các học sinh cảm thấy khủng hoảng và bắt đầu xôn xao.

Sự việc đã lên đến đỉnh điểm, những người khác không có thời gian để có thể tập trung tiếp tục tham gia kỳ thi.

Horikita kéo ghế ra và đứng dậy.

Dù đã đến lúc phải gọi tên nhưng cô nàng vẫn bình tĩnh bước qua đám học sinh đang ồn ào.

"Không được hoảng loạn."

Horikita đứng ở rìa bục phát biểu.

"Tình hình thực sự rất tồi tệ.

Lớp ta hiện tại đã có 4 người bị loại.

Vị trí đầu tiên hiện thuộc về Ichinose-san và lớp Ryuuen-kun từ đứng cuối đang bức tốc tiến lên với đầy sự bất thường.

Hiện tại không thể nói là chúng ta sẽ thắng được."

Sẽ là một câu chuyện khác nếu chúng ta có thể nhìn thấu chiến lược của Ryuuen và ngăn chặn khả năng phòng thủ hoàn hảo của hắn lúc này nhưng không có cách nào để vô hiệu được cả.

"Tất cả những gì chúng ta có thể làm là cùng nhau chiến đấu như một đội cho đến cuối cùng."

Không có cách nào để đảm bảo chiến thắng ở giai đoạn này.

Tuy nhiên, trong một cuộc thi cạnh tranh như này, những gì đặt lên người chỉ huy là rất lớn

Những lời tuyên bố tiêu cực hay sự cứng rắn vô nghĩa đều vô ích.

Chỉ có những lời từ tận trái tim của chỉ huy mới có thể kích thích được trái tim của học sinh.

Horikita tin rằng bản thân có thể dẫn mọi người vợt qua gian khổ này này và truyền đạt niềm tin của mình.

Thông thường, Yosuke sẽ dứngd dậy tiếp lời nhưng hiện tại cậu ấy chỉ đang chăm chú lắng nghe những lời của Horikita.

"Mọi người hãy tin ở tôi."

Vào những lúc thế này, việc cổ vũ và sốc lại tinh thần rệu rả mệt mọi của những người trong lớp là điều hiển nhiên

Tuy nhiên, quan sát những gì Horikita đang làm, tôi cảm thấy nó còn hơn thế nữa.

Lớp Ichinose tấn công ở lượt 15.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

+Satou Maya

+Miyake Akito

Horikita đã bảo vệ được 3 người.

2 người còn lại cũng trả lời đúng câu hỏi, tạo nên một thế phòng thủ hoàn hảo.

5 điểm có thể xem là một thành công nhưng mà cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc

"Tại sao vậy?

Sao có thể..."

Nỗi sợ hãi lấn át niềm vui khi Kei chăm chú nhìn vào màn hình.

Ngoài những học sinh mơ hồ nhận thấy điều gì đó từ đầu, những học sinh còn lại không biết gì về nó cũng bắt đầu rùng mình trước sự cố chấp bất thường này.

Horikita đã thành công trong việc bảo vệ Kei, nhưng một lần nữa không thể ngănđược quyết định chọn cô ấy của bên kia

Ngay sau đó, lớp Ichinose tấn công ở lượt 16.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

+Nishimura Ryuuoko

Làn này bảo vệ được 2 người nhưng Kei vẫn nằm trong danh sách tấn công của đối phương

"Yamero (Dừng lại đi)......

Chuyện quái gì thế này......?"

Ichinose tiếp tục tấn công vào Karuizawa Kei

Chỉ tấn công những học sinh cụ thể, thật dễ dàng để nghĩ rằng đó là một nỗ lực có chủ ý nhằm khiến họ bị loại để dẫn đến việc bỏ học.

Có thể nói đây là một hành vi không khác gì tra tấn tâm lý

Lượt tấn công thứ 17 của lớp Ichinose.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

+Hirata Yousuke

Dù vậy, nó vẫn không dừng lại.

Hay đúng hơn là đói thủ không hề có ý dừng lại

Bất chấp việc Đối tượng có đang được bảo vệ đi chăng nữa

Cô ấy vẫn không dừng lại việc tấn công của mình

"Này!

Tại sao cô ta lại luôn cứ nhắm vào một mình tôi vậy...

Chuyện quái gì đang diễn ra thế này ......"

Lượt tấn công thứ 18 của lớp Ichinose.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

+Hasebe Haruka

+Onodera Kayano

Lượt tấn công thứ 19 của lớp Ichinose.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

Lượt tấn công thứ 20 của lớp Ichinose.

-Những học sinh được bên phòng thủ bảo vệ thành công:

+Karuizawa Kei

+Sudou Ken

Hiệp hai có tổng cộng 10 lượt.

Từ đầu đến cuối, Ichinose liên tục tấn công Kei.

Không một lần nào có ngoại lệ.
 
Cote Vol 7 8 9 9.5 10 11 12 12.5 Năm 2 (Kèm Vol 0)
Chương 7: New Expulsion


~ • ~ • ~

Mở đầu:

Bước sang hiệp 2, Sakayanagi tung đòn tấn công đầu tiên.

Lần này mục tiêu chuyển từ lớp Horikita sang lớp Ryuuen.

Trước kỳ thi đặc biệt, không có nỗ lực để đưa ra bất kỳ nguyên tắc nào khi thi đấu với lớp Ryuuen.

Bất kể đối thủ là ai, Sakayanagi cũng không nghĩ cần phải xây dựng chiến thuật tỉ mỉ.

Nhưng bây giờ, Sakayanagi đã thu được một số thông tin mới.

Hashimoto-một người bạn cùng lớp, đã gọi điện tối qua và đưa ra những lời khuyên sâu sắc trước kỳ thi.

Một trong số đó là yêu cầu xem xét khả năng loại bỏ Shiina Hiyori và đuổi học cô ta

Sakayanagi ban đầu không quan tâm đến suy nghĩ cá nhân của Hashimoto, nhưng khi nghe lý do, suy nghĩ đó đã thay đổi.

Có vẻ như cô ấy cũng là một người khá thân thiết với Ayanokouji

Hashimoto cho biết mối quan hệ đó khác với mối quan hệ bạn bè giữa những học sinh bình thường.

Câu nói này khơi dậy sự quan tâm của Sakayanagi.

Liệu Ayanokouji có thể hiện cảm xúc nếu thấy Shiina bị đuổi học?

"Nhưng điều đó sẽ không diễn ra như kế hoạch nữa."

Trong hiệp 1, lối đánh của Ichinose nhẫn tâm hơn.

Trước đây, chắc hẳn cô ấy đã do dự khi loại bỏ ai đó ở lớp Ryuuen.

Tuy nhiên, Ichinose lần này không hề bối rối.

Chỉ trong hiệp một, cô ta đã loại được 4 người là Ishizaki, Isoyama, Yano và Morifuji.

Cô ấy giờ xem ra chỉ có học sinh lớp mình là cần phải bảo vệ những lớp khác thì không cần để tâm đến.

Vì lý do đó, việc tỏ ra không thương xót người khác không phải là vấn đề.

Ngay cả khi Sakayanagi từ giờ trở đi chỉ nhắm vào Shiina, dù có đưa cô ấy vào danh sách loại thì cô ấy chắc chắn vẫn có giá trị hơn hẳn những người bị loại kia.

Shiina bây giờ chỉ sai 1 câu thôi.

Ngay cả khi tấn công trực tiếp cô ấy với câu hỏi khó, đối phương sẽ phát hiện mà bảo vệ cô ấy.

Chiến lược này không dễ thực hiện được.

"Thú vị thật đó--"

Kết thúc hiệp 1 với lợi thế dẫn đầu, phần thi trở nên nhàm chán.

Vui vẻ một chút cũng không phải là điều xấu.

Cô ấy đã thay đổi ý định và nghĩ rằng sẽ rất thú vị nếu loại bỏ được một mục tiêu khó.

Tất nhiên, cô ấy sẽ vượt qua thử thách mà bản thân đưa ra, giữ vững vị trí dẫn đầu khi kết thúc bài thi.

Để đạt được mục tiêu đó, nên lập chiến lược như thế nào?

Chỉ còn vài phút nữa là cuộc chiến sẽ tiếp tục

Sau đó, bắt đầu đợt tấn công thứ 11.

Nhưng sau đó -.

Ở lượt thứ 11, cả 5 người được chỉ định của Sakayanagi đều được bảo vệ.

Sau khi tiêu tốn 2 điểm, đòn tấn công đã phản tác dụng khi đã bị đối thủ tạo ra bức tường thành hoàn hảo.

Mọi người chỉ đơn giản nghĩ đó là may mắn

Nhưng Sakayanagi thì khác.

Mặc dù việc trúng cả 5 người bảo vệ không phải không thể xảy ra nhưng mà đây là một điều xảy ra với xác suất cực kỳ thấp và không thể chỉ dựa vào may mắn có thể làm được

Sakayanagi ngay lập tức quay lại nhiệm vụ bổ sung mà cô đã giao cho mình, nhắm vào Shiina.

Cô ấy đã vứt bỏ mọi chiến lược và logic, quyết định chọn một cách ngẫu nhiên

Nói cách khác, không ai có thể dự đoán được đối tượng bị tấn công và chỉ định bảo vệ họ.

Nhưng kết quả cũng giống như lượt 11, tất cả những người cô ấy nắm đến đều được bảo vệ .

Phép màu đã xảy ra 2 lần liên tiếp.

Cả lớp không khỏi thể hiện sự nghi ngờ.

Nếu là một phàm nhân, sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu người khác nhìn thấu ý đồ của bạn và từ đó khai thác những lỗ hổng từ điều đó.

Nhưng Sakayanagi hoàn toàn không phải là một người như vậy.

Có ai đó đang hoạt động trong bóng tối.

Dựa vào 2 lượt đấu vừa qua thì cô nàng cũng đã khẳng định được một điều

Trong lớp này có tên Judas trà trộn vào.

Rõ ràng, thông tin nội bộ đã bị rò rỉ.

Nếu không thì không có cách nào giải thích hiện tượng này.

Sakayanagi im lặng nhìn đám đông học sinh trước khi lượt tiếp theo đến.

Có những người thở dài vào vì sự may mắn của Ryuuen, và có những người nắm chặt điện thoại di động của mình ôn bài để không bị loại.

Ngay lập tức lượt tấn công thứ 13 được bắt đầu.

Trong lúc nhất thời, cả lớp tự nhiên trở nên im lặng.

Sakayanagi tiếp tục im lặng.

30 giây rồi một phút trôi qua, vẫn chưa có ai được thông báo là người sẽ bị tấn công.

Đây không phải là một trường hợp vắt óc để ngăn cản việc Ryuuen bảo vệ người của mình thành công.

Sự im lặng này là mệnh lệnh không lời của Sakayanagi dành cho các bạn cùng lớp.

Nó ngụ ý rằng đừng có dại mà đùa với lửa

Sau khi im lặng đến giây phút cuối cùng, Sakayanagi đã thông báo cho Chabashira 5 người được chỉ định.

Tuy nhiên, kết quả vẫn như vậy, tiếp tục 5 người đó vẫn được bảo vệ.

"Thật đáng tiếc".

Sakayanagi lẩm bẩm, nụ cười của cô nàng tối sầm lại sau khi thất bại tấn cồng 3 lượt liên tiếp.

Vì thông tin bị rò rỉ theo thời gian thực nên có thể giói hạn lại các phương pháp truyền tin

Tức là gửi các học sinh Sakayanagi được chỉ định qua tin nhắn.

Vì thông tin tình báo được thu thập bằng điện thoại di động nên việc đánh máy không phải là một hành động đáng ngờ.

Điều tiếp theo nghĩ đến là truyền giọng nói qua điện thoại hoặc thứ gì đó tương tự.

Ngay khi Sakayanagi thông báo cho giáo viên, đối phương sẽ có thể nhận được tin nhắn ngay lập tức mà không cần động đến điện thoại.

Để đối phó với điều đó, cô đã hỏi giáo viên liệu có thể chọn người bằng cách ghi ra trên giấy hay không và đã được phép.

Ngay cả khi điều này không hiệu quả, nó có thể được thay thế bằng việc thì thầm vào tai, điều này sẽ ngăn giọng nói bị rò rỉ.

Nhưng-.

Sakayanagi nhìn vào màn hình lớn phía sau giáo viên.

Chỉ cần sử dụng camera của điện thoại di động thì không có gì đảm bảo rằng vấn đề sẽ được giải quyết ngay cả khi ngăn chặn được việc rò rỉ thông tin.

Có vẻ như cách phòng thủ duy nhất là cô lập dòng thông tin về mặt vật lý.

Cấm cả lớp sử dụng điện thoại di động và máy tính bảng.

Sau đó thì thầm thông báo với giáo viên, đồng thời quay lại cả lớp trước khi Ryuuen chỉ định xong 5 người để che đậy thông tin.

Nếu điều đó khắc phục được thì tất cả đều ổn.

Và coi như là 15 điểm đó đường dùng để ngăn được cơn thịnh nộ của Ryuuen.

Giữa lúc cuộc tranh luận đang diễn ra, người phá vỡ sự im lặng không phải là Sakayanagi.

"Tôi nghi ngờ trong lớp ta có chuột."

Người nói câu đó và phá vỡ sự im lặng của cả lớp là Morishita.

Cô nói với giọng trầm, không biểu cảm.

"Có lẽ đúng như Morishita-san đã nói.

Không phải chúng ta nên xem điện thoại di động của cả lớp trước để xác nhận sao?

Cũng có thể đây là một cái bẫy do Ryuuen giăng ra."

Sau một chút do dự, Sanada cũng đồng tình với nhận định của Morishita và yêu cầu Sakayanagi ra lệnh.

Kitou và Hashimoto ngay lập tức đứng dậy.

"Không cần thiết phải làm điều đó"

""Nhưng mà......!

"Bây giờ chúng ta nên tiếp tục sử dụng điện thoại di động để tìm manh mối giải quyết vấn đề và kiểm tra"

Giữa sự hỗn loạn, khó có thể nói việc tiếp tục học trong tình trạng lo lắng thế này liệu có mang lại hiệu quả không

Dù vậy thì mệnh lệnh của Chỉ huy thật bất ngờ.

"Ý cô là thế nào, tiểu thư?

Tôi cũng bị thuyết phục sau khi chứng kiến khả năng phòng thủ hoàn hảo 3 lần liên tiếp.

Dù nghĩ thế nào đi nữa, đó là một vụ rò rỉ thông tin nghiêm trọng, nếu chúng ta không hành động--"

"Kế hoạch không có gì thay đổi.

Hãy cứ tập trung ôn bài đi."

Nếu được chỉ huy ra lệnh, các học sinh khác không thể nói gì thêm.

Đó là vì không ai trao cho họ quyền hủy bỏ quyết định đó.

Dù chỉ có thể tuân theo chỉ dẫn nhưng mọi người đều thắc mắc.

Tại sao Sakayanagi không giải quyết vấn đề rò rỉ thông tin?

Việc phản bội lớp trong kỳ thi này không phải là điều dễ dàng.

Với việc đối thủ liên tiếp bảo vệ được những người mà mình chọn tấn công thì việc bị phát hiện ra chỉ là điều sớm muộn

Hiểu được điều đó chính là cơ sở để biết phải làm gì tiếp theo

Không thể không lo về khả năng không thể giải quyết được vấn đề nếu chỉ tịch thu điện thoại di động.

Điều gì xảy ra nếu việc rò rỉ thông tin không được ngăn chặn mặc dù đã làm những biện pháp đó?

Có thể dự đoán rằng điều này không chỉ làm giảm lượng thông tin thu được mà còn khiến mọi người trong lớp thêm hoang mang, bối rối.

Cho dù may mắn để lại bằng chứng, nếu bản thân Sakayanagi rơi vào tình thế của kẻ phản bội, cô nàng cũng sẽ không giữ bằng chứng trên người mà giấu trong bàn, cặp sách của học sinh nào đó hoặc đâu đó trong lớp học.

Suy cho cùng nếu không có bằng chứng thì bất cứ ai cũng có thể phủ nhận bản thân phản bội.

Trong trường hợp không có bằng chứng chắc chắn, việc xác định trực tiếp một học sinh có nhiều khả năng là Judas chỉ đơn giản là một hành vi nguy hiểm.

Dù thế nào đi nữa, việc tạo ra một vụ náo động lúc này thậm chí còn gây ra những tác hại không đáng có

Sakayanagi đánh giá việc tránh bị xếp cuối là ưu tiên hàng đầu so với việc giành vị trí đầu tiên.

Ngay cả khi thông tin tiếp tục bị rò rỉ, số điểm phòng thủ đạt được sẽ không bị ảnh hưởng.

Phòng thủ hết mức có thể trước đòn tấn công từ Horikita, chiến đấu để giành vị trí thứ 3.

Nhưng có vẻ như mọi việc không diễn ra tốt đẹp.

Từ quá trình thi đấu được chiếu trên màn hình lớn, rõ ràng Ichinose đang giúp đỡ Horikita.

Chiến lược lợi dụng kẻ phản bội để đẩy Sakayanagi xuống cuối đã được vạch rõ.

Cứ tiếp tục như vậy, 20 lượt đấu đã kết thúc.

Sakayanagi hoàn toàn thất bại với cách biệt 6 điểm so với vị trí thứ 3.

"Có vẻ như lần này chúngta đã thua rồi."

Cuộc tranh tài giữa 4 lớp cuối cùng đã kết thúc

Dù là do có kẻ trong lớp phản bội nhưng Sakayanagi không thể tha thứ cho bất kỳ lời bào chữa nào.

Cô khẽ thở dài.

Với tư cách là người chỉ huy, Sakayanagi cũng phải gánh chịu trách nhiệm về thất bại này.

"Vì chúng ta đã thua, điều đó có nghĩa là chúng ta phải chọn người phải rời trường".

Năm học sinh bị loại khỏi kỳ thi là Kamuro, Yamamura, Sugio, Toba và Machida.

"Quyết định lẽ ra phải được đưa ra hoàn toàn dựa trên sự đóng góp của họ cho lớp, nhưng mình sẽ không làm vậy.

Lý do rất đơn giản: vì tất cả những người này đều có mức năng lực ngang nhau."

Sakayanagi khẳng định dù ai có rời đi thì sức chiến đấu cũng không có gì thay đổi.

"Vậy thì, chính xác thì nó sẽ được quyết định như thế nào......"

Machida-một trong những học sinh bị loại, xác nhận với giọng lo lắng.

"Hãy sử dụng một phương pháp công bằng như rút thăm để chọn ra người sẽ rời đi."

Một cách loại trừ không ai nghĩ tới đã được đề cập, khiến cbo những người bị loại không khỏi bất mãn

"Không phục sao?

Đáng tiếc, dù sao thì ai trong các cậu không còn ở đây nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng đến lớp là bao"

Trong lớp học im lặng, Sakayanagi bình tĩnh xử lý mọi việc.

Những người bị loại tuy muốn bày tỏ sự bất mãn nhưng lại sợ gây ấn tượng xấu để rồi phải ra đi trong tức tưởi.

"Đừng phản kháng vô ích, đây là lệnh của chỉ huy."

"Nhưng mà nếu chỉ dựa trên kết quả bốc thăn thì có thể xem đó là quyền quyết định của chỉ huy không?"

"Tất nhiên.

Để đảm bảo công bằng và không để những học sinh có OAA thấp phải là người chịu trách nhiệm cho sự thất bại của lớp, mình tin rằng người ra đi lần này không phải do năng lực mà là do họ đã không may mắn.

Hơn nữa nếu không muốn tham gia bốc thăm thì có thể coi như người đó không có dũng khí để quyết tâm ở lại trường và như thế thì cũng chẳng đáng để ở lại đây nữa"

Để ép những người bị loại làm theo ý mình, Sakayanagi đã âm thầm chặn hậu từ trước.

"Oi...Các lá thăm đã sẵn sàng."

Một cô gái không quan tâm đến bầu không khí nặng nề của hiện trường nói với Sakayanagi bằng giọng trầm nhưng rõ ràng.

"Cậu lúc nào cũng làm việc nhanh gọn, Morishita-san.

Và nó còn được tô màu cẩn thận nữa, cảm ơn rất nhiều.

Không còn nhiều thời gian nên hãy nhanh chóng giải quyết.

Trong đây có một lá thăm màu, dù rất buồn khi nói điều này nhưng người rút được lá thăm này...Xin lỗi, thời gian của người đó trong ngôi trường này chính thức kết thúc."

Tổng số thăm đã chuẩn bị là 5, trong đó có 4 thăm an toàn.

"Ai sẽ chọn trước?

Dù là người đầu tiên nay cuối cùng thì cũng chỉ có cừng đó thăm thôi."

Liệu nên tự mình quyết định hay để người khác quyết định?

Machida là người đầu tiên bước lên trong khi chịu đựng cảm giác bất mãn trong lòng.

"Siuuuuuuuuuuu!"

Machida rút được thăm trắng, gào lên vì sung sướng.

Sau khi cậu ấy hoàn thành lượt của mình, theo sau là Sugio và Toba.

Lần lượt những lá thăm của họ đều không có màu.

Giờ đến lượt 2 người còn lại.

Kamuro Masumi và Yamamura Miki.

Người đầu tiên chỉ cảm thấy thật rắc rối khi phải bước lên nên cứ đứng tại chổ.

Người còn lại bất động vì sợ hãi.

Vì những lý do hoàn toàn khác nhau, họ đều trở thành những người cuối cùng.

Đối với Sakayanagi, hai người này cũng có giao thiệp với cô nàng so với 3 người vốn đã an toàn nhưng sắc mặt Sakayanagi không hề thay đổi.

Vì trong lòng cô ấy đã kiên định đây là một cuộc chiến công bằng, không phải người đó ra đi vì không có năng lực mà chỉ đơn giản là họ đã không may mắn

"Tôi nhường cô lên trước đó."

Kamuro thúc giục nhưng Yamamura vẫn bất động.

Có một trong hai lá thăm là lá thăm đuổi học và một người đang run rẩy không có sự chuẩn bị tinh thần nào cho sự kiện này.

Họ không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra với mình khi rút được lá thăm đó

Ngay cả khi cố gắng tiến về phía trước, chân của Yamamura vẫn cứng đơ.

"Mình...Mình......"

"Mệt quá đi—vậy thì tôi rút trước nhé?"

Yamamura-người đang im lặng, chỉ có thể gật đầu liên tục khẳng định, đó là điều cô có thể làm bằng tất cả sức lực của mình.

Kamuro đến gần Morishita, người đang cầm các lá thăm.

"Đợi chút đã."

Khoảnh khắc bàn tay dang ra chuẩn bị bốc thăm, Sakayanagi đã ra lệnh dừng lại.

"Mình muốn nhắc lại một lần nữa, người không dám rút thăm sẽ là người phải rời đi.

Vậy, Yamamura-san, cậu có thật sự muốn rút thăm hay không?"

"Eh--?

Nhưng mà... mình......?"

"Cậu không phản đối những gì mình nói, phải không?"

"Chuyện này...."

"Này...

Đừng nói là cô đang có ý định giúp tôi đấy nhé?"

"Không hề, mình chỉ nói sự thật thôi."

"Vậy sao?

Nếu đã thế thì...Yamamura, lại đây.

Chúng ta sẽ rút cùng một lúc"

Sakayanagi định quyết định người sẽ bị đuổi học nhưng bị Kamuro ngăn lại.

Đối phương đã tự mình ném đi cơ hội được ở lại để chiến đấu một cách công bằng

"Nào, đi với tôi."

Kamuro bước tới chỗ Yamamura, nắm lấy cánh tay cô ấy và kéo về phía Morishita.

"Đây là cơ hội cuối cùng của tôi và cô.

Để xem lần này ai sẽ may mắn hơn"

"Cậu đúng là ngốc thật đó, Masumi-san.

Rõ ràng cậu có thể an toàn nếu bỏ rơi cô ấy mà?

Đâu cần phải mạo hiểm để làm điều này?"

"Không có gì, chỉ là tôi không muốn mang tiếng ở lại vì được người khác nhường thôi."

"Xong chưa......

Mau rút thăm đi nào."

Morishita đưa hai lá thăm ra.

Kamuro nắm lấy bàn tay trái của Yamamura đang do dự và không thể lựa chọn, kéo nó chạm vào một lá thăm.

Ngay lúc đó, Kamuro cầm lá còn lại.

"Xin lỗi, đừng ghét tôi nhé"

Đối mặt với Yamamura đang không thoải mái, Kamuro nói với giọng hơi nhẹ nhàng nhưng vẫn vụng về.

"Ok, xong rồi nhé.

Giờ là thời khắc của sự thật."

Morishita chậm rãi nói trong khi thả tay ra.

Hai lá thăm lập tức được mở ra

Người bốc trúng thăm màu sẽ phải ra đi

Và giờ nó đang ở trên tay của Kamuro.

Những học sinh khác ngoài người có liên quan đều không thể chấp nhận kết quả ngay lập tức và im lặng.

"Kết quả đã rõ.

Xin chúc mừng Yamamura-san, cậu là ngưởi ở lại."

"À, vâng......"

Đối với Yamamura-người vẫn đang bị chưa thể định thận lại sau chuyện vừa rồi, Sakayanagi nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy.

Lớp A rơi vào im lặng.

Nó hoàn toàn khác với tình huống Totsuka bỏ học trước đó, nguyên nhân là do bị đánh bại, dẫn đến điểm lớp bị giảm và buộc phải có người ra đi.

Đây là lần đầu tiên Lớp A trải qua một thất bại theo đúng nghĩa

Thật bất ngờ, Kamuro-người duy nhất phải ra đi, vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì

Như muốn tránh khỏi tầm mắt của các bạn cùng lớp, Kamuro sốt ruột quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Sakayanagi cũng chỉ nhìn một tích tắc và thúc giục Chabashira- người giám sát kỳ thi, thông báo kết thúc.

"Vậy tôi xin thông báo...

Kỳ thi đặc biệt này đã kết thúc"

Sau một thời gian dài, kỳ thi đặc biệt đã kết thúc.

Phần 1:

-Kết quả cuối cùng

+Hạng nhất Ryuuen lớp D 69 điểm

+Hạng 2 Ichinose Lớp C 62 điểm

+Hạng 3 Horikita lớp B 59 điểm

+Hạng 4 Sakayanagi Lớp A 53 điểm

Ryuuen đã giành chiến thắng trong nửa sau của kỳ thi với khả năng phòng ngự hoàn hảo trong cả 10 lượt đấu căng thẳng.

Dựa trên bảng xếp hạng, lớp Ryuuen nhận được 100 điểm lớp.

Lớp thứ 2 và thứ 3 không may bị mất 50 điểm lớp.

Và lớp Sakayanagi mất 100 điểm lớp.

Đánh giá qua màn trình diễn trong hiệp một, kết quả rơi từ trên cao xuống vực này là một bất ngờ hoàn toàn không thể tưởng tượng được phải không?

Thất bại không phải là một điều hạnh phúc.

Nhưng cả lớp hầu như không tỏ ra bất mãn gì.

Ngược lại, tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng họ đã cảm thấy nhẹ nhõm khi có thể vượt qua với vị trí thứ ba.

Có thể hiểu được.

Tôi đoán là những người bị loại đã lo lắng cho đến phút cuối cùng.

Chabashira-sensei cho biết thông tin chi tiết về việc học sinh bị đuổi ở lớp A sẽ được công bố vào tuần sau.

Trước khi sự phấn khích của mọi người kịp tiêu tan, một học sinh ở hành lang đã dùng lực mạnh mở cửa lớp ra.

"Thành thật xin lỗi!

Karuizawa-san!"

"Ichinose-san ......!?"

Kei-người đang phải chịu áp lực sau khi bị gọi tên 10 lần liên tiếp, đã cứng người trước sự xuất hiện của Ichinose.

Như để bảo vệ cô ấy, Satou bước vào giữa hai người.

Nhìn thấy cảnh này, Horikita ngồi ở hàng cuối cùng lập tức đứng dậy.

"Bình tĩnh nào, Karuizawa-san.

Việc gọi tên cô liên tục đó là Ichinose-san đang giúp đỡ chúng ta theo cách riêng của cô ấy"

Trong khi xin lỗi, Ichinose gật đầu đồng ý với lời của Horikita.

"Hả?

Cái quái gì vậy?

Thật ra chuyện này là thế nào......"

"Cô ấy đã suy nghĩ đến việc cho chúng ta điểm theo cách của riêng mình.

Không biết tôi nói vậy có đúng không?"

"Mình đã định bàn chuyện đó với cậu ấy thông qua nói chuyện trực tiếp hoặc là gọi điện thoại, nhưng nếu mình nói thằng từ đầu sẽ giúp tăng điểm cho mọi người như vậy chắc chắn sẽ dấy lên nghi ngờ.

Đó là lý do tại sao mình cố tình sử dụng thông điệp đơn giản và dễ hiểu là gọi tên liên tục.

Horikita nhận thấy ra điều này và chủ động liên lạc để xác nhận"

Không phải đó là mục đích cá nhân mà là vì giúp lớp Horikita.

Ichinose nhấn mạnh tầm quan trọng của điều đó.

"Sau đó, tôi có thể bảo vệ được một số người vì Ichinose-san đã nói trước cho tôi biết cô ấy sẽ chọn ai."

"Tại sao...... nhất thiết phải làm như vậy......"

"Tất nhiên là để đánh bại lớp A rồi.

Các lớp từ vị trí thứ 2 trở xuống lúc đó cần phải làm mọi cách để có thể đảm bảo mình không đứng cuối cùng"

"Đúng vậy.

Chỉ có lớp chúng ta cạnh tranh với lớp của Sakayanagi-san thì sẽ khó mà làm được.

Đây là vì lợi ích chung."

Nếu không có sự giúp đỡ của Ichinose, khỏng cách 6 điểm có thể đã bị đảo ngược.

"Nhưng, nhưng tại sao luôn là tôi!"

"Karuizawa-san luôn hoạt động tích cực với tư cách người đứng đầu các bạn nữ, nên việc nghĩ rằng Horikita-san sẽ bảo vệ cậu và giúp cậu khỏi bị loại là điều đương nhiên phải không?

Đó là lý do tại sao mình đã định gọi tên cậu ngay từ đầu.

Tuy nhiên mình nghĩ rằng cậu không thể nào hiểu được đại cục và sẽ hiểu lầm những gì mình làm nên mình ngay lập tức phải chạy sang đây để làm rõ mọi chuyện, thật xin lỗi!"

Để chứng minh điều đó là chính đáng, Horikita cho Kei xem tin nhắn giữ cô ấy với Ichinose và Kei tạm thời cảm thấy nhẹ nhõm sau khi đọc nó.

Sau đó, Ichinose xin lỗi Kei nhiều lần trước khi nói rằng các bạn cùng lớp vẫn đang đợi cô ấy và rời đi.

Sau đó, mọi người trong nói lời cảm ơn với Horikita đang nhìn chằm chằm vào bàng xếp hạng rồi lần lượt về nhà.

Horikita cũng có điều muốn nói với tôi.

"Lần này chúng ta đã thua.

Trong hiệp hai, rõ ràng là Ryuuen-kun và Ichinose-san đã thực hiện một thỏa thuận mờ ám nào đó giữa các lớp của họ ......

Tất nhiên là không có bằng chứng, đây chỉ là suy đoán.

Cậu ta không có ý định loại bỏ ai cả, chưa kể lại cho Ichinose điểm như thể đang cố gắng kéo Ichinose lên để chắc chắn vị trí thứ 2 vậy"

"Đúng.

Nhưng đó không phải là vấn đề."

Horikita gật đầu và đứng dậy.

"Nếu hai lớp thực hiện một thỏa thuận bí mật, về cơ bản sẽ phải làm gì đó trong hiệp một.

Bởi vì cả hai bên đều phải giúp đỡ lẫn nhau để chia sẻ thành quả chiến thắng.

Tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào về điều đó vào cuối hiệp một, điều đó cũng khiến tôi phần nào bỏ qua khả năng đó"

"Không chỉ có cậu.

Sakayanagi cũng không ngờ đến điều đó."

Không rõ Ryuuen và Ichinose bắt đầu hợp lực ở giai đoạn nào, nhưng ít nhất là sau khi các thỏa thuận kỳ thi đặc biệt được công bố.

Họ đang âm thầm chuẩn bị trong bóng tối mà không gây ồn ào.

"Nhưng điểm khởi đầu của tất cả chuyện này là Ryuuen đã biết trước tất cả mục tiêu tấn công của Sakayanagi."

"Ai đó đã rò rỉ thông tin về Lớp A cho cậu ấy.

Không có lời giải thích nào khác."

"Công nhận."

"Kẻ đó đúng là không phải người bình thường.

Không thể tưởng tượng được rằng hắn lại phản bội lớp mình như vậy.

Thà là các lớp lớp thấp hơn thì còn có thể giải thích nhưng đằng này đó lại là học sinh lớp A.

Không biết phần thưởng đó là gì mà có thể khiến cho hắn sẵn sàng làm điều đó nữa?"

"Có thể là 20 triệu điểm, dù sao thì chỉ có nó mới khả dĩ nhất để một người có thể phản bội."

Đo không phải sự thật.

Dù vậy, tôi cũng không thể nói rằng người này chắc chắn sẽ phản bội.

Đúng là việc đạt được 20 triệu điểm cá nhân để có thể chuyển lớp bất cứ lúc nào cũng giống như đạt được một mục tiêu thực sự, nhưng vẫn còn hơn một năm nữa mới tốt nghiệp.

Với việc chuyển điểm cá nhân lớn như vậy, hành vi phản bội cũng sẽ bị vạch trần ngay lập tức và học sinh này sẽ bị tất cả các thành viên Lớp A phẫn nộ, bị các lớp khác coi thường.

Không loại trừ khả năng người đó trở thành mục tiêu bị nhắm trong các kỳ thi đặc biệt trong tương lai cho việc bị đuổi học, nếu thế tất cả điểm cá nhân của đối phương sẽ bị tiêu hủy theo

Nói cách khác, có thể cho rằng kẻ phản bội đang theo đuổi điều gì đó khác thường.

"Tôi không thể nói đây là một diễn biến thỏa đáng.

Nhưng tôi sẽ không phàn nàn.

Thật đáng tiếc khi chúng ta không đạt được hạng nhất, nhưng với lớp A phải đứng cuối ít nhất cũng đã mang lại cho chúng ta lợi thế.

Nhưng... tôi không hài lòng về điều đó."

Khi các học sinh ở hành lang quay mặt đi, Horikita không ngần ngại nói ra cảm xúc thật của mình.

"Hãy đem sự miễn cưỡng này đến với kỳ thi đặc biệt tiếp theo."

"Ừ.........Cũng chỉ có cách đó thôi."

"Tiếp theo mình sẽ đi qua xem lớp Ryuuen.

Cậu muốn đi không?"

"......

Tôi sẽ về nhà.

Hôm nay mọi thứ diễn ra quá nhiều làm tôi không đủ sức để nghe hắn ba hoa về chiến thắng của mình nữa"

Quả thực, hoàn toàn có khả năng Ryuuen tự mãn về điều đó.

Phần 2:

Để xác nhận tình trạng của lớp Ryuuen, khi tôi đến gần lớp D, tôi nhìn thấy bóng dáng của Hiyori.

Cô ấy dường như đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống tầng dưới.

Thay vì nụ cười nhẹ nhàng như trước, vẻ mặt Hiyori trở nên uồn bã.

Cảm nhận được cảm giác bất an, tôi lặng lẽ bước tới và nhìn xuống cầu thang từ cửa sổ cùng với cô ấy.

Từ đó có thể nhìn thấy Ryuuen và một vài người đi theo cậu ta.

Ishizaki đang vui vẻ nhảy múa.

Và sau đó là Katsuragi, người không chú ý đến những trò hề mà ishizaki đang làm, sải bước về phía Trung tâm mua sắm Keiyaki.

Khuôn mặt nghiêng một bên lộ ra trong tích tắc cũng kiên quyết và nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Bây giờ là lúc để tận hưởng chiến thắng phải không?"

Không có gì lạ khi lớp họ tổ chức một bữa tiệc tại Trung tâm mua sắm Keiyaki ngày hôm nay.

"Đúng vậy nhỉ?"

Hiyori đáp lại câu nói của tôi với giọng buồn rầu.

"Cậu không định đi với họ sao?"

"Mình đã được mọi người mời nhưng mình từ chối."

"Tại sao?"

"Có lẽ là do trong thâm tâm mình không muốn."

Trong số những học sinh lớp Ryuuen, chỉ có Hiyori là không vui vẻ chút nào

"Nhìn cách Ryuuen-kun chiến đấu và suy nghĩ ngày hôm nay - trong lòng mình có chút bất an."

"Đạt được vị trí đầu tiên mà không ai ngờ đến.

Theo góc nhìn của mình thì đó nên là điều đáng mừng."

"Về phần kết quả thì đúng là như vậy.

Nhưng......"

Hiyori do dự một lúc rồi nói tiếp sau vài giây.

"Liệu bọn mình vẫn có thể giành chiến thắng trong tương lai với kiểu chiến đấu này chứ?

Mình nghi ngờ về điều đó."

"Nếu xét về mặt chiến lược nó rất là hợp lý nhưng nếu xét về việc lớp đã có cải thiện gì không thì hầu như chẳng có gì."

Có chăng thứ cải thiện duy nhất ở đây chỉ là sự liều lĩnh của Ryuuen

"Dù đã thắng trong bài thi này nhưng không có bất cứ điều gì đảm bảo lần sau cũng sẽ có thể giành được chiến thắng.

Không phải mình muốn thua nhưng ý mình là cảm giác như lớp đã bỏ qua một cơ hội để mọi người có thể cải thiện bản thân mình"

"Có lẽ vậy"

Tuy nhiên, để đạt được điều đó, họ có thể cần một số góc nhìn mới mẻ.

"Điều cần thiết để bọn mình vươn lên Lớp A lại trở thành thứ cản trở bọn mình lúc này.

Thật là trái ngang mà"

Hiyori nhận thức rõ điểm yếu rõ ràng của lớp mình.

Chính nhờ sự tồn tại của Ryuuen mà họ mới có thể thắng.

Nhưng mặt khác, nó cũng chứa đựng điểm yếu do sự tồn tại của Ryuuen tạo ra.

"Nếu có ai đó nhận thức được vấn đề thì vẫn còn hy vọng."

Mặc dù tôi muốn phỏng vấn người chiến thắng thêm một chút nhưng tôi không định làm phiền Hiyori bằng cách truy tìm cốt lõi của vấn đề.

Cô ấy trông có vẻ lo lắng, đi về phía thư viện và mời tôi đi cùng.

Nhưng hôm nay tôi đã từ chối.

Đó là vì tôi muốn kiểm tra lớp Ichinose và Sakayanagi.

Lớp của Ichinose, tôi không biết nó tốt hay xấu, nhưng nó không thay đổi nhiều so với trạng thái thường ngày.

Ngoài việc tránh bị xếp cuối danh sách là chuyện đương nhiên, còn có một kế hoạch bảo hiểm để giữ số học sinh bị loại ở mức 0.

Mặc dù có một rủi ro cụ thể liên quan đến phong cách chiến đấu không một ai bị bỏ lại đằng sau này, nhưng suy cho cùng họ đã có thể đứng được ở vị trí thứ 2

Nhìn thấu ý định của Horikita, cô ấy đã cố tình tạo ra 5 người sắp bị loại trong hiệp 1 để đối phó.

Cũng lúc đó, cô ấy cũng thương lượng với bên Ryuuen để có thể giữ nguyên việc không ai bị loại trong hiệp 2.

Ngoài ra, cô nàng còn trợ giúp Horikita bằng cách nhấn chìm Sakayanagi xuống đáy bảng

Có thể nói rằng khi cả lớp bị kẹt ở giữa, cô ấy đã có hành động tốt nhất.

Phần 3:

Sau giờ học, giờ đã hơn 5 giờ chiều.

Do kỳ thi đặc biệt của các lớp năm 2 nên các hoạt động câu lạc bộ bị đình chỉ trong ngày và rất ít học sinh ở lại trường.

Sakayanagi ngồi vào chỗ của Kamuro-người vẫn chưa chuyển đi và lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc đó đến.

Cuối cùng, đúng giờ hẹn, cửa lớp mở ra.

"Cậu lúc nào cũng để mình chờ nhỉ, Hashimoto-kun."

"Cô đã nghĩ gì khi chọn một nơi như thế này để nói chuyện và chỉ có 2 chúng ta vậy?"

"Reflection meeting." (Kiểu cả nhòm ngồi lại rút kinh nghiệm)

"Chà, nghe có hơi đáng sợ đó."

"Mình rất tiếc về kết quả của bài kiểm tra đặc biệt này.

Đó là một sai sót của mình."

"Tôi cũng rất tiết, nhưng không ai có thể đổ lỗi cho tiểu thư cả đâu.

Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì đó là do thông tin lớp ta đã bị rò rỉ đến Ryuuen."

Hashimoto bước vào, nhẹ nhàng đặt tay rồi gõ nhẹ lên bàn Kamuro và nhìn quanh lớp học.

"Vì đứa khốn nạn nào đó phản bội mà Masumi-chan...À không Kamuro –chan phải nghỉ học.

Không thể tha thứ được."

"Vậy mà mình cứ nghĩ Hashimoto-kun là người không quan tâm đến việc ai bị đuổi miễn là bản thân an toàn chứ."

"Dù sao cũng là bạn đồng hành được 2 năm, sao lại không có cảm xúc chứ?"

"Sao cũng được. vậy cậu thử nói xem thông tin đã bị rò rỉ thế nào?"

Sakayanagi hỏi Hashimoto như để xin lời khuyên.

"Nếu mà để phải nói thì cách bình thường nhất tôi có thể nghĩ ra đó là chuyển thông tin qua điện thoại.

Đơn giản và hiệu quả."

"Đó cũng là một khả năng."

"Vậy tại sao cô không có biện pháp đối phó ngay khi Morishita nói ra điều đó?"

"Cậu muốn mình làm gì?

Tịch thu toàn bộ điện thoại di động của mọi người à?"

"Đúng.

Điều đó sẽ giải quyết được vấn đề khi nó vẫn chưa gây nhiều thiệt hại, phải không?"

"Kẻ phản bội không ngu ngốc thế đâu.

Chắn chắn đã chuẩn bị sẵn nhiều hơn 2 cách để truyền tin.

Mình nghĩ sẽ rắc rối hơn chúng ta bắt đầu truy tìm thủ phạm một cách mù quáng."

"Điều đó có nghĩa là đoán trước và chờ xem điều gì sẽ xảy ra.

Đó là mệnh lệnh mà chỉ tiểu thư mới có thể đưa ra."

Hashimoto từ từ bước qua lối đi giữa các bàn và quay lại sau khi bước lên bục giảng.

"......

Xin phép cho tôi hỏi điều này, thưa tiểu thư.

Dù là kết quả đã ngã ngũ qua việc rút thăm, cô có cảm thấy đau lòng khi bỏ rơi Kamuro không?"

"Đau lòng?"

"Dù sao một quan hệ của hai người chẳng phải rất là tốt sao?

Nếu là tôi, tôi sẽ đuổi Toba hay ai đó tương tự ra khỏi trường ngay cả khi biết rằng hành động này không khác gì tự vả."

"Điều đó không đúng.

Cô ấy không phải là người đặc biệt."

"Có thể với cô thì như vậy nhưng với tôi thì khác, đã cùng nhau ở ngôi trường này hai năm, trải qua bao nhiều đắng cay ngọt bùi.

Tôi nghĩ mọi thứ sẽ có thể kéo dài cho đến khi tốt nghiệp nhưng không ngờ nó lại kết thúc sớm như vậy."

Hashimoto trả lời từ xa, và vẻ mặt mang theo một chút cảm xúc phức tạp.

"Cậu nghĩ ai là kẻ phản bội đã khiến Masumi-san bỏ học?"

"Đó là một câu hỏi hay.

Đáng tiếc là tôi không có manh mối.

Mong được tiểu thư chỉ giáo..."

Với một nụ cười, Sakayanagi lặng lẽ kéo ghế ra và đứng dậy và chống nhẹ gậy.

Sau đó ra hiệu cho Hashimoto đứng về phía mình.

Hashimoto vâng lời rời bục, quay lại chỗ Sakayanagi.

"Là cậu đúng không, Hashimoto-kun.

Cậu chính là kẻ đã tuồn thông tin của chúng ta trong bài kiểm tra đặc biệt này?"

Sau khi bị buộc tội như vậy, Hashimoto gãi đầu thở dài.

"Ngay khi bị yêu cầu đến đây tôi cũng phần nào nghĩ ra được lý do rồi.

Dù sao thì việc tôi bị nghi ngờ cũng có lý.

Với mạng lới thông tin của tiểu thư thì cũng thừa biết tôi hay thường giao du với nhiều người ở lớp khác và hay tìm hiểu về việc chuyển lớp.

Tôi không phủ nhận điều đó.

Nhưng mà cô thử nghĩ lại xem, tôi là một học sinh lớp A thì có lý do gì để mà phản bội chứ?

Thế có khác nào tự mình hại mình không?"

Cậu ta ngay lập tức phản bác lại để chứng minh bản thân không có gì khuất tất

"Ừ, đâu đó trong mình cũng nghĩ như thế.

Ngay cả mình cũng không nghĩ cậu cũng sẽ không dễ gì phản bội"

Thông thường thật khó để tưởng tượng một học sinh Lớp A lại thực hiện một hành động liều lĩnh không thể giải thích được như phản bội lớp mình.

Ngay cả một người như Sakayanagi, với sự chú ý tỉ mỉ đến từng chi tiết, cũng không thể lường trước và chống lại sự phản bội của đồng đội.

"Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì gây nguy hiểm cho lớp học.

Có ích gì phải làm điều đó khi bản thân đang ở trên đỉnh xã hội đâu?"

Hoàn toàn nhận thức được mình là đối tượng khả nghi nhất, Hashimoto lirn tục nhấn mạnh sẽ không phản bội cả lớp.

"Tôi sẽ giúp tìm ra kẻ phản bội.

Hơn hết, tôi sẽ chứng minh mình vô tội"

"Cũng tốt, mình cũng có thứ muốn cậu chứng minh đây"

Sakayanagi lấy điện thoại di động của mình ra và nhẹ nhàng đặt nó lên bàn Kamuro.

Màn hình chiếu hình ảnh Hashimoto đang đi dạo cùng Ryuuen tại Trung tâm mua sắm Keiyaki.

"Cậu đã liên lạc với cậu ấy trước kỳ thi đặc biệt này phải không?"

"Là Ryuuen đơn phương tới liên lạc với tôi.

Tôi có biết gì đâu."

Hashimoto nói rằng điều đó hoàn toàn là bất đắc dĩ.

"Quan trọng hơn, ai đã làm điều này?

Chẳng lẽ đó là Yamamura-con chó săn mà tiểu thư âm thầm nuôi dưỡng?"

Cậu ta không những không đợi Sakayanagi phản bác mà còn hỏi lại như thể mình mới là người bị hại

"Chúng ta có thể kết thúc trò hề này bây giờ được không?"

Sakayanagi nói với Hashimoto đang liên tục chống chế, với giọng điệu không thay đổi.

"Có vẻ như tôi sẽ không được tin tưởng cho dù tôi có cố gắng chứng minh thế nào đi nữa."

"Nếu muốn tiếp tục nguỵ biện, cho mình xem điện thoại di động được không?"

Việc Sakayanagi dùng từ "ngụy biện" để đáp lại từ "chứng minh" cũng cho thấy cô ấy thật sự nghiêm túc nghi ngờ đối phương.

"Nếu điều này chứng minh được sự vô tội của tôi, liệu cô có hoàn toàn tin tôi không?"

"Khó nói lắm, dù sao thì cũng phải xem mới biết được."

"Không thể phủ nhận cách dễ nhất để truyền đạt thông tin trong kỳ thi là giữ điện thoại di động rồi dùng nó để chuyển tin qua bằng tin nhắn hay giọng nói.

Vì vậy thì chỉ cần kiểm tra lịch sử trò chuyện thì dễ dàng biết ngay đó có phải là kẻ phản bội hay không.

Nhưng nếu cô không tìm thấy bất cứ điều gì chứng minh tôi phản bội trong điện thoại thì sao, đó thật sự sẽ khiến cho mối quan hệ giữa 2 ta rạn nứt."

Bị nghi ngờ đến mức này, không phải chuyện có thể giải quyết chỉ bằng một hai lời nói, Hashimoto mạnh mẽ đáp trả như thế.

"Nếu nghi ngờ của mình là sai, mình sẵn sàng thật lòng xin lỗi cậu.

Nhưng mình muốn xem không phải nhật ký cuộc gọi hay nhật ký tin nhắn của cậu.

Xóa những thứ như vậy rất dễ dàng phải không?"

Sau giờ học, Hashimoto luôn ở một mình

Xóa những thứ đó là chuyện dễ như ăn bánh.

"Vậy tại sao cô lại nói muốn kiểm tra điện thoại?"

"Mình muốn xem lịch sử giao dịch.

Những thứ khác có thể xoá dễ dàng nhưng lịch sử giao dịch điểm cá nhân của cậu thì hoàn toàn không thể."

Đến thời điểm này đã có thể thừa nhận chưa?

Trước lời nói của Sakayanagi, Hashimoto chết lặng.

"Mặc dù trông cậu có vẻ vô lo vô nghĩ nhưng thực ra cậu rất thận trọng.

Cho dù có hợp tác với Ryuuen thì cũng không có gì đảm bảo rằng hắn sẽ không gài bẫy cậu.

Nếu cậu bị loại thì điều đó cũng có nghĩa là có khả năng bị đuổi học.

Mặc dù có thể dùng hợp đồng bằng văn bản để bảo vệ bản thân, nhưng điều đó sẽ để lại bằng chứng vật lý, đó là điều cần phải tránh xuất hiện bằng mọi giá.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi một số lượng lớn điểm cá nhân sẽ được dùng cho việc làm tin.

Sau khi thực hiện xong thoả thuận thì số điểm sẽ được trả lại.

Nếu bên kia không tuân thủ những gì đã bàn thì cậu sẽ có quyền sở hữu số điểm đó.

Với phương pháp này, trừ khi có điều gì đó nghiêm trong xảy ra còn không thì sẽ không dễ gì có ai đó lật kèo, đúng chứ?"

Hashimoto nắm chặt chiếc điện thoại di động với nụ cười cay đắng trên môi.

"--Bravo.

Biết ngay là không thể qua mắt được cô mà.

Tôi đầu hàng!"

Suy luận của Sakayanagi đã chính xác.

Ryuuen đã thu thập một lượng lớn điểm cá nhân từ các bạn cùng lớp và tạm thời đưa chúng cho Hashimoto.

Đó là một hợp đồng bảo hiểm dành cho Hashimoto để phòng trường hợp bản thân bị loại.

"Nói thử xem cái giá để cậu bán rẻ lớp này là bao nhiêu vậy?"

"Cũng không nhiều lắm, đâu đó 500000 điểm."

"Đó là cái giá rẻ mạt cho sự phản bội."

"Bởi vì tôi chỉ cần giá trị tượng trưng mà thôi.

Tôi không thiếu điểm nên đó không phải là lý do tôi phản bội."

Hashimoto nhấn mạnh rằng điểm cá nhân không phải là lý do cho sự phản bội này

Thông thường, người ta sẽ ngay lập tức hỏi mục đích thực sự là gì, nhưng Sakayanagi sẽ không làm vậy.

Bởi vì, cô biết chính xác nguyên nhân của sự phản bội.

"Mình có nên khen ngợi Ryuuen-kun, người đã khiến cậu phản bội không?"

"Đừng lố bịch như vậy.

Cái chuyện phản bội này nó là chủ ý của tôi.

Ryuuen là người không hề ghét sự phản bội và sẽ không ngần ngại chấp nhận miễn là có lợi nên tôi mới quyết định chọn hắn.

Horikita và Ichinose mà nghe đề nghj kiểu này thì chắc sẽ từ chối và đuổi tôi ra ngoài ngay lập tức, phải không?"

"Ngay cả khi cậu nói rằng bản thânn sẵn lòng bán thông tin của lớp mình cho họ thì với tư cách là chỉ huy trong bài thi lần này, họ cũng sẽ không khỏi nảy sinh nghi ngờ về những gì cậu nói.

Suy cho cùng chỉ có cậu ta là sẵn lòng đồng ý với điều đó."

"Đúng vậy.

Đó là lý do tại sao tôi đã đánh cược 2/3 cơ hội lớp chúng ta sẽ đối đấu với lớp tên đó."

Hashimoto có ý muốn nói rằng nếu như được xếp chéo với lớp Ryuuen trong kỳ thi đặc biệt và không thể tấn công hay phòng thủ thì cậu ta sẽ không nhưng tay và quyết định đứng nhìn.

Nếu đúng như vậy, mọi thứ sẽ thay đổi đáng kể.

Có lẽ bảng xếp hạng cuối cùng sẽ không khác gì hiệp 1

"Cô không định mắng nhiếc hay chửi rủa gì tôi sao?"

"Mình không phải là giáo viên.

Nên cũng không có ý định chỉ cho cậu con đường đúng đắn."

Hashimoto nhún vai và cất điện thoại di động vào túi.

"Tôi có nên bị khám xét ít nhất một lần không?"

"Điều đó thật vô nghĩa.

Điện thoại di động của Hashimoto-kun hoàn toàn sạch sẽ từ đầu, phải không?

Việc sử dụng chính điện thoại của mình để truyền tin là rất nguy hiểm.

Trong trường hợp đó, cậu sẽ mượn điện thoại di động của một học sinh ở lớp khác và bí mật giấu nó ở đâu đó trong lớp phải không?"

"Tôi không thể tin là cô đã nhìn thấu điều đó."

"Cậu không có đủ khả năng để qua mặt mình đâu."

Hashimoto, người đang cố gắng thực hiện một cú chốt hạ, đã nhanh chóng bị phản công.

Như Sakayanagi đã chỉ ra, nếu bị nghi ngờ thì cậu ấy sẽ giao nộp điện thoại di động của mình mà không do dự.

Khi đó, cho dù có kiểm tra điện thoại di động của toàn bộ người trong lớp cũng không tìm được bằng chứng nào.

Sakayanagi biết rằng việc này chỉ lãng phí thời gian nên đã sớm đưa ra quyết định rằng thà tiếp tục tập trung vào phòng thủ hơn là làm điều đó.

Những người xung quanh cô nàng lo lắng vì đơn giản là họ không hiểu được tình hình.

"Mặc dù nơi cất giấu điện thoại di động chỉ giới hạn trong lớp học, nhưng sẽ mất thời gian và công sức để tìm kiếm nó.

Có thể có gián điệp ở hành lang giả vờ làm ầm ĩ lên để thu hút sự chú ý của mọi người sang chổ khác, tranh thủ lúc đó thì nhanh chóng phi tang bằng chứng cũng không phải là một ý tưởng tồi.".

Sakayanagi-người gặp khó khăn với đôi chân của mình, không đủ nhanh nhẹn để bắt quả tang kẻ phản bội.

Nếu cô ấy có dấu hiệu thì thầm với Kamuro hoặc Kitou, Hashimoto sẽ lập tức phát hiện ra ngay

"Khi cậu chuẩn bị về sau kỳ thi đặc biệt, cậu bước ra khỏi lớp cùng với Yoshida-kun, người không thân thiết với cậu.

Cậu giấu nó trong cặp sách của cậu ấy à?"

"Wow, tiểu thư quan sát tốt thật đó.

Có lẽ vì ngay từ đầu cô đã nghi ngờ tôi nhỉ?."

"Xem xét những hành động và lời nói của cậu trong suốt kỳ thi, mình đã có thể tìm ra mấu chốt để khảng định những điều đó."

"Vậy thì tại sao?

Tại sao cô không nói thẳng bảo tôi đưa cô điện thoại để xem lịch sử giao dịnh điểm cá nhân ngay khi tôi bước vào đây?

Tại sao cô lại dành thời gian chỉ để ép tôi phải thú nhận hết toàn bộ những gì mình làm chứ?"

Sau khi Hashimoto xuất hiện trong lớp, Sakayanagi không hỏi tội cậu ấy ngay được.

Đó là một câu chuyện khác nếu cô ấy vẫn chưa thể đưa ra phán đoán, nhưng Sakayanagi rõ ràng chắc chắn về những gì mình nghĩ.

"Đây là lòng thương xót dành cho kẻ phản bội, tất nhiên bao gồm cả việc không vạch mặt cậu trước cả lớp"

Đó là lý do Sakayanagi làm những chuyện này

Muốn để cậu ta tự vấn lại bản thân mình về những gì đã làm và đảm bảo sẽ không bao giờ tái phạm nữa

"Thật tiếc là cậu không nhận ra điều đó.

Giao du với người của lớp đối thủ, âm mưu chuyển lớp...

Mình có thể xem mấy trò cậu làm trước đó chỉ là những trò vặt không đáng để tâm nhưng lần này cậu thật sự đã đi quá xa rồi."

"Đúng vậy.

Bị thân tín của mình đâm sau lưng là một vết thương chí mạng trong hầu hết các kỳ thi đặc biệt.

Lớp học là một khối thôbg nhất mà số mệnh của mọi ngườ phần nào đó gắn liền với nhau.

Cho nên dù có bất mãn hay không vâng lời thì cũng không nên có sự phản bội.

Nó không chỉ trực tiếp gây bất lợi cho lớp mà còn là cho chính mình."

Đó là lý do tại sao ngay cả khi một học sinh dù có bất bình, người đó sẽ kiềm chế bản thân hết mức có thể và chịu đựng nó từng ngày một.

"Nhưng chẳng phải cậu đã vượt qua ranh giới không nên vượt qua đó rồi sao?"

"Tôi không phủ nhận điều đó."

Đối mặt với Sakayanagi, Hashimoto thừa nhận sự thật này mà không chút sợ hãi.

"Những người xung quanh tôi có lẽ không hiểu.

Việc phản bội Lớp A chẳng có lọi ích gì cho tôi cả, đúng chứ?

Không, không phải vậy, lớp này ngay từ đầu đã không bao giờ có cơ hội chiến thắng.

Kể cả khi tôi không phản bội thì trong tương lai chúng ta chắc chắn sẽ rơi xuống lớp B hoặc thấp hơn.

Đó là lý do tại sao tôi sẽ mở ra cn đường chiến thắng mới, ngay cả khi là bắt buộc phải làm kẻ phản bội."

"Điều đó có nghĩa là cậu muốn chiến đấu theo cách của mình."

"Tôi cũng đau khổ lắm chứ.

Tuy nhiên, tôi xem việc cảnh báo mọi người thông qua kỳ thi đặc biệt này là điều cần thiết.

Mất điểm lớp không phải điều gì ghê gớm.

Những người bị loại cùng lắm là những kẻ không có năng lực để ở lại.

Tôi nghĩ đây là một cơ hội hoàn hảo.

Tôi không cố gắng để phá lớp ta từ bên trong.

Tôi chọn phản bội vì muốn lớp ta giành chiến thắng sau này"

"Có vẻ như ngay từ đầu cậu không hề có ý che giấu, hay chính xác là việc để mình phát hiện cũng là một phần của kế hoạch nhỉ?"

"Lại bị cô phát hiện rồi."

Cậu ấy nghĩ nó sẽ xảy ra ở một buổi họp lớp hay gì đó tương tự.

Hashimoto muốn tránh bị ép vào tình thế chỉ có hai người nếu có thể.

"Khoảnh khắc nhận ra sự phản bội của tôi, cô đã biết lý do rồi phải không?"

"Chính vì thế mà mình hẹn cậu ở đây."

Lý do gì để khiến cho con người này dám đánh một canh bạc lớn như vậy

"Nếu không làm vậy thì cô sẽ không nghiêm túc lắng nghe đâu, đúng không?

Vào cuối kỳ nghỉ đông, tôi đã nhiều lần khuyên tiểu thư hãy cố gắng tìm cách để Ayanokouji vào lớp chúng ta"

"Hmm.

Và mình chán nghe những lời nói đầy nhiệt huyết của cậu rồi."

Việc âm thầm thực hiện kế hoạch săn đầu người với Ayanokouji và sự phản bội của lớp học.

Ngay cả khi những học sinh khác nghe thấy điều này, họ cũng sẽ không kết nối được gì.

Họ sẽ chỉ nghiêng đầu và thắc mắc

Nhưng Hashimoto biết rất rõ bản chất và tính cách của Sakayanagi Arisu.

"Ngay cả khi chúng ta mất điểm lớp lần này, ngay cả khi tôi trở thành kẻ phản bội, và ngay cả khi cô sẽ trừng phạt tôi, tôi đã quyết định rằng điều đó không thành vấn đề.

Tôi sẵn sàng vì đại nghĩa diệt thân."

Đó không phải là kết thúc, đó là sự khởi đầu.

Lời đe dọa sẽ lặp lại sự phản bội cho đến khi Sakayanagi chấp nhận mang Ayanokouji về lớp A.

"Có vẻ như cậu thực sự tin rằng mình sẽ không thể dẫn dắt tất cả chúng ta đến lễ tốt nghiệp ở vị trí lớp A nhỉ."

"Tiểu thư rất xuất sắc, tôi thừa nhận điều đó.

Nhưng tôi cũng chắc chắn rằng cô sẽ không thể ngăn được lớp của Ayanokouji thăng tiến trong thời gian tới.

Đến một lúc nào đó, vị trí của Lớp A và Lớp B sẽ bị đảo ngược, chúng ta sẽ không có cơ hội để phản công.

Điều đó có nghĩa vị trí hiện tại của chúng ta chẳng khác gì một hào quang nhất thời"

Sau đó Hashimoto tiếp tục bài phát biểu đầy nhiệt huyết của mình.

"Để tốt nghiệp ở Lớp A thì với tôi tiểu thư và Ayanokouji phải ở cùng một lớp để tạo ra bộ đôi song sát huỷ diệt.

Bằng cách đó, một lớp A bất khả chiến bại sẽ ra đời."

"Xem ra mình đã đúng khi không để cậu phát biểu những lời đó trước mặt mọi người."

"Suy cho cùng cô vẫn không chịu chấp nhận những lời khuyên của tôi."

"Mình không thể chấp nhận điều đó."

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi phải thừa nhận Ayanokouji chắc chắn là người mạnh nhất trong năm học này."

"Cậu biết cái quái gì về Ayanokouji-kun mà lại lảm nhảm về điều đó!"

Cây gậy lập tức đập mạnh xuống sàn.

"......!"

Sakayanagi, người vẫn bình tĩnh cho đến nay, lộ ra sự tức giận hiếm có.

"Có vẻ như cậu thực sự bị cuốn hút bởi cậu ta rồi, Hashimoto-kun...

Cậu không nhận ra rằng mình đang tin tưởng đối thủ của mình một cách mù quáng sao?"

Sakayanagi dù cơ thể nhỏ nhắn nhưng haki bá vương mà cô nàng toả ra lúc này đủ để khiến Hashimoto cao lớn phải gục ngã.

"Có phải cô tức giận vì mình không phải là số 1?"

Quả thực, Sakayanagi đang tức giận.

Nhưng không phải vì người khác đánh giá Ayanokouji giỏi hơn mình.

Đúng hơn, đó là vì người đàn ông trước mặt cô xem trọng Ayanokouji chỉ đơn giản là vì cậu ta có thể mang lại lợi ích cho bản thân mình, và điều đó không thể tha thứ được.

Một kẻ phàm nhân thậm chí còn không biết lai lịch của Ayanokouji lại có quyền đưa ra những nhận xét như vậy.

"Hãy từ bỏ niềm kiêu hãnh của mình và kéo Ayanokouji về với chúng ta.

Sẽ là thảm hoạ nếu như để cho Ryuuen ra tay trước đấy."

"Khả năng Ryuuen-kun săn trộm Ayanokouji-kun gần như là bằng 0, nếu Ayanokouji-kun thực sự có khả năng mà cậu đang nói đến, thì Ryuuen-kun sẽ luôn coi cậu ấy như kẻ thù cần phải trực tiếp đánh bại"

"Điều đó bây giờ có thể đúng.

Nhưng nếu đánh mãi không thắng nổi thì sao đây?

Rõ ràng nếu cứ tiếp tục thù địch mãi thì cũng là tự chính mình bỏ lỡ cơ hội lên được lớp A, biết đâu hắn sẽ thay đổi suy nghĩ ban đầu?"

"Điều đó sẽ không thay đổi.

Ryuuen-kun và mình đều mong muốn chiến đấu với những kẻ thù mạnh.

Về cơ bản không có sự ràng buộc nào với việc tốt nghiệp Lớp A."

Sau khi nghe những lời đó, Hashimoto nhắm mắt lại và thở dài.

Cậu nhận ra rằng những lời mình nói nãy giờ là sai hoàn toàn.

Lý do cho thái độ chưa bao giờ thấy trước đây của Sakayanagi là vì bản thân cô ấy đánh giá Ayanokouji cao hơn những gì mà cậu ấy tưởng tượng

Nói cách khác, Sakayanagi đã đánh giá cao Ayanokouji từ rất lâu trước khi Hashimoto nhận ra điều đó.

Đồng thời, nó cũng khẳng định năng lực của Ayanokouji chắc chắn là thật.

"Có lẽ đó là điều tôi không thích ở cô.

Khi mới nhập học, trực giác của tôi mách bảo rằng cô hoặc Ryuuen sẽ là những leader dẫn dắt lớp mình tốt nghiệp lớp A.

Chỉ là tôi luôn có một cảm giác kỳ lạ mầ tôi không thể nào tống nó ra được khỏi đầu.

Giờ thì tôi đã rõ rồi.

Đó là bởi vì, cả 2 người không có chút đam mê thực sự nào với việc tốt nghiệp Lớp A cả".

Tốt nghiệp lớp A là một điều ưu tiên nhưng chiến đấu và chiến thắng những kẻ mạnh mới là ưu tiên tối thượng

"Mặt khác, Horikita và Ichinose lại rất muốn điều đó.

Thật đúng là ông trời trêu ngươi.

Nhưng lớp không có đủ năng lực để làm điều đó lại là những người quyết tâm nhất trong khi những lớp thừa sức để làm điều đó lại dửng dưng như không có chuyện gì.

Tuy nhiên nếu Ayanokouji hợp tác với tiểu thư thì mấy cái chuyện đó sẽ không còn là điều đáng để bàn đến nữa vì chúng ta đã là một tập thể bất khả chiến bại rồi.

"

Sakayanagi thờ ơ nhìn Hashimoto tự mãn và nói.

"Mình hiểu điều cậu đang muốn nói, rằng việc kéo Ayanokouji-kun về lớp của chúng ta là điều kiện kiến quyếti để chiến thắng.

Vậy sao cậu không cố gắng lấy vé chuyển lớp mà chuyển sang lớp cậu ấy đang học chẳng phải sẽ đơn giản hơn sao?

Ngoài việc có Ayanokouji, còn có Horikita-san luôn có mục tiêu đạt được Lớp A.

"Tôi có thể làm được điều đó sao?"

"Đương nhiên là có thể.

Nếu như cậu muốn chuyển sang lớp khác thì mình cũng chẳng muốn giữ lại làm gì.

Khi nào kiếm được vé chuyển lớp thì cậu muốn làm gì cũng được."

"Vậy thì tôi thực sự đã phạm sai lầm ở một chổ nào đó."

Cậu ta cố tình giả vờ hối hận nhưng Sakayanagi đã nhìn thấu ngay.

"Bớt giỡn đi.

Cho dù có tấm vé chuyển lớp đi nữa thì cậu cũng không thèm dùng đến nó đâu"

"......

Tại sao?"

"Mình có thể nhìn thấy rõ suy nghĩ thực sự của cậu.

Ngay cả khi tương lai không chắc chắn, cậu không thể nào từ bỏ vị trí của mình trong Lớp A lúc này.

Nhưng Ayanokouji-kun thật đáng sợ trong mắt cậu.

Cậu muốn chuyển lớp, nhưng không có gì đảm bảo sẽ có được điều mình muốn khi chuyển sang Lớp B.

Đó là lý do tại sao cậu sẽ không sử dụng vé.

Nếu cậu không thể làm được điều mình muốn, cách tốt nhất là có thể nương nhờ người khác.."

Thật khó để có được sự tin tưởng từ những học sinh chỉ đơn giản vì lợi ích của bản thân mà có thể đổi lớp.

Việc lấy được vé chuyển lớp tiếp theo sẽ khó khăn hơn nhiều so với hiện tại.

Trong trường hợp mọi thứ xảy ra không như mong đợi, sẽ không có cách nào để có thể thoát khỏi con tàu đang chìm dần này.

"Mình không hề có ý định giữ lại một kẻ phản bội ở trong lớp.

Đã đến nước này rồi thì cậu không thể nào còn đường thoát nữa.

Có thể cậu đang cố gắng đàm phán với các lớp khác để tìm được một chiếc phao cứu sinh, nhưng Hashimoto-kun à...cậu không đáng giá 20 triệu điểm cá nhân đâu.

Sẽ không có ai thực sự chào đón cậu cả.

Kể cả khi cậu có cơ hội lấy vé chuyển lớp đi nữa, miễn là mình vẫn thống trị lớp A, mình sẽ không bao giờ để cậu có được nó.

Tất nhiên, cậu cũng đừng hòng nghĩ đến chuyện lôi kéo Ayanokouji-kun"

Nói cách khác, Hashimoto giờ đã hoàn toàn bị mọi người cô lập

Nhưng cậu ta sẽ không lùi bước.

Kể từ thời điểm quyết định phản bội, Hashimoto đã kiên định sẽ không từ bỏ

"Tôi đã nghĩ rằng cô sẽ lắng nghe tôi ít nhất một lần, nhưng tôi đoán điều đó là không thể.

Tôi sẽ tiếp tục làm những điều tương tự.

Tôi chắc chắn sẽ khiến tiểu thư chấp nhận ý kiến của tôi và đưa Ayanokouji về lớp ta."

Đây là canh bạc lớn của Hashimoto.

Nếu có chuyện gì xảy ra khiến cả lớp buộc đuổi học một người, cậu ấy sẽ là người đó không có nhưng

Nếu chuyện đó không xảy ra thì việc đuổi học Hashimoto sẽ không dễ dàng.

"Bài kiểm tra đặc biệt không phải là thứ duy để có thể duổi học ai đó, phải không"

"Rốt cuộc thì cô vẫn không chịu lắng nghe người khác nhỉ?

Vậy thì ...trong trường hợp xấu nhất, tôi đành phải là người tiễn tiểu thư rời khỏi ngôi trường này.

Lúc đó sẽ không ai ngăn tôi lên làm trùm lớp A và đưa Ayanokouji về đây bằng được."

Sakayanagi tặng một tràng pháo tay khô khốc cho bài phát biểu đầy mùi thuốc súng của đối phương.

"Hay lắm, thật sự rất hay.

Đây là câu nói hay nhất mà cậu nói ra hôm nay đó, Hashimoto-kun.

Muốn đuổi học mình à?

Được thôi, mình rất hoang nghênh.

Vậy thì phải xem cậu có năng lực làm được điều đó không đã."

Mọi thứ chỉ là sự yên bình trước cơn giông bão

Đó là sự khởi đầu của một trận chiến sẽ không kết thúc cho đến khi một người hoàn toàn gục ngã.
 
Back
Top Bottom