Đam Mỹ Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 120: 120: Thuyết Vận Hành Về Trái Đấtthế Giới Thực


Được thư kí đưa vào bệnh viện, dưới danh tiếng của cậu, bệnh viện ngay lập tức triệu tập các bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho cậu.

Cùng lúc đó, sau khi nghe được tin cậu bị thương, các báo đài lập tức đã đến bệnh viện cậu đang chữa trị để nắm bắt lấy thông tin nóng hỏi cho người xem.
Là một chủ tịch của công ty lớn, đã gây lên sự chú ý của các nhà thông tin của kênh truyền hình lớn.

Rất nhanh, cái bệnh viện cậu đang ở liền bị các con sói*( nhà báo) tập trung đông đúc tới.
" Dẹp, Dẹp hết đống người ngoài kia đi.

Mau bảo vệ lấy phòng của chủ tịch, cũng nhanh bắt lấy ông bác sĩ đã khám cho chủ tịch.

Bịt miệng tất cả, ai chống đối liền đánh.

Rõ Chưa!??"
Là một thư kí thân cận, nam nhân kia khiêm luôn cả chức quản gia, đứng lên thay cậu dẹp loạn đống người ngoài kia.
" Thư kí Trần, chủ tịch bị sao vậy.

"
Một vệ sĩ gác cửa phòng cậu đang nghỉ ngơi, cũng nổi nên lòng tò mò mà hỏi thư kí.

Vốn chủ tịch rất tốt, không có ai thù địch cả càng không có chuyện cậu bị trầm cả mà tổn hại đến sức khỏe.

Thế mà đột nhiên lại gặp chuyện, công ty học cũng nháo nhào lên, muốn thăm chủ tịch nhà mình.

" Hầy, tôi cũng chẳng biết đâu.

Sáng sớm tôi không thấy ngài ấy đi làm, bình thường đều đi rất đúng giờ nay lại không đi nên tôi với vào nhà ngài ấy.

Không ngờ, thấy ngài ấy bị thương nằm yếu ớt trên sàn nhà.

"
Thư kí mặt trầm ngâm, dừng lại chút rồi nói tiếp.
" Mặt cũng đầy máu, chắc là ngài ấy bị người ta đá nên sinh ra thống khổ.

"
Một vệ sĩ khác lên tiếng để góp vui.
" Hay là ngài ấy không muốn sống nữa, muốn tu chân ở thế giới khác nhỉ.

"
" Anh ảo truyện đấy à, ở trên đời này làm gì có tu chân với cả tu ma."
Người vệ sĩ lúc trước hỏi thư kí Trần liền mắng, cảm thấy người bạn của mình suốt ngày đọc truyện liền bị ảo tưởng lớn.
" Hừ, anh chẳng biết gì cả.

Tôi đọc thuyết âm mưu đấy, " thuyết trái đất rỗng" này, hay là " thế giới giả lập " hoặc vẫn còn nhiều thế giới song song đang vận hành như chúng ta nữa.

"
Người vệ sĩ kia không hơn thua, liền tranh cãi qua lại.

Rốt cuộc, đến khi Thư kí Trần quát lên mới chịu dừng lại, để hai người vệ sĩ cao to lực lưỡng ấy canh cửa, còn mình thì đi mua đồ tẩm bổ cho cậu.

Để tránh ánh mắt của đám thợ săn tin, thư kí Trần đi cửa sau thay bộ đồ khác rồi mới đi ra ngoài.

Làm việc với người nổi tiếng, đôi lúc hơi mệt mỏi.
Bên trong phòng, đôi mắt tỉnh như sáo láo liếc nhìn quanh cửa phòng, nằm bất động trên giường, cuộc hội thoại của ba người bên ngoài từ lâu đã thu hết vào tai của cậu.
Trầm ngâm nhìn trần nhà, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng tà nhè nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, thanh bình và đầy tươi mát.

Nhưng tâm tình sớm đã cuộn trào từ lâu, thế giới này vẫn còn nhiều điều chưa lí giải được, cậu tin rằng lời nói của vệ sĩ kia là thật.
Dù phần trăm nó nhỏ và mong manh đến đâu cậu vẫn còn có cơ hội để níu giữ, nhưng tìm kiếm điều đó ở đâu mới là điều quan trọng, cậu không biết gì về vạn vật trên trái đất này, khởi sinh điều đó từ đâu cậu còn không biết.
Liếc nhìn căn phòng, vật thu hút cậu chính là cái điện thoại cảm ứng được đặt trên bàn, cố gắng nhích người cầm lấy điện thoại.

Lần mò, tìm kiếm các kiến thức về trái đất này.

Các quy luật vận hành và những điều bí ẩn trong trái đất, quả thật, trái đất này rất nhiều điều huyền bí, vẫn chưa được các nhà khoa học giải đáp.
Cạch
Đang trong lúc tìm kiếm, cánh cửa mở ra.

Thư kí Trần đi vào với bịch đồ ăn trên tay, vội vã cất điện thoại đi.
" Chủ tịch, anh khỏe rồi chứ.

Trán còn đâu không, tôi mang ít đồ ăn mà anh thích ăn tới đây, nào ăn đi.

Tôi biết ăn chưa ăn gì mà.

"
Thư kí vừa bước vô đã thấy hành động của cậu, cũng không muốn xen vào chuyện đời tư.

Vui vẻ đi đến, vừa bày đồ ăn ra bàn vừa nói.
Tính tình cởi mở của thư kí, khiến cậu đôi chút ngượng ngùng gật đầu đồng ý.

Ăn hết đồ ăn mà thư kí đem tới, cơ thể suy yếu cùng với buổi tối lao lực nên bây giờ rất đói, cậu tống hết mọi thứ vào bụng.
" À Trần Dương, công ty sao rồi.

"
Nhớ đến việc mình là chủ tịch, cậu áy này nhìn thư kí.

Ở trong mộng, khiến cậu quên mất rằng mình từng là một người chủ tịch mà ai cũng ngưỡng mộ, bây giờ trở lại có chút không quen.

Còn về công ty, hắn là đang chao đảo vì không có cậu dẫn đầu.

" Không có gì đâu, công ty vẫn còn bình thường.

Mà anh đấy, Chủ tịch, tại sao đầu lại chảy máu như vậy.

Nếu anh té thì cũng chỉ bị trầy xước nhẹ, tại sao lại ra nông nỗi này hả.

".

Thư kí nói, vừa nhìn thấy băng gạc trên đầu cậu trách móc.

May là bác sĩ nói chỉ bị trấn thương nhẹ, hộp sọ hơi móp tí may chưa đụng đến dây thần kinh cũng cảm thấy may mắn vì cậu không bị mất trí nhớ.
" Không có gì đâu, cảm ơn cậu.

Mà Trần Dương này, cậu có biết gì về sách ma thuật của Nga không!?".
Cậu lảng tránh đi câu hỏi của Trần Dương, thư kí mà cậu tuyển vô cùng khắc khe mọi việc đều nắm trong tay nên cậu mới đánh liều hỏi Trần Dương việc này.
Dù hơi ngượng ngùng như cậu phải hỏi, hỏi để biết chứ thông tin trong Google quá ít ỏi và nói chung chung nên cậu cũng không thể hiểu lắm.
" Không, tôi không hứng thú với mấy chuyện đó, tại sao anh hỏi vậy.

Mà anh thích mấy thứ đó, thì có một nơi chuyên về nó đấy, nhưng đấy chỉ là truyền thuyết, tôi cũng không chắc là thật.

".
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 121: 121: Thể Chế Atlantit Thế Giới Thực


Lưu ý nhỏ: Các tình tiết và nội dung không liên quan đến thế giới thực, tác giả chỉ mượn những thứ ngoài đời để tăng độ kì thú trong truyện.
️ Xin đừng nói lời khó nghe.
Cảm ơn đã chú ý, chúc bạn đọc truyện vui vẻ.
****************
" Thật sao, kể tôi nghe đi.

"
Nghe thư kí nói thế, cậu thật sự rất thích thú.

Chờ đợi hệ thống mãi là điều không thể, cậu phải tự thân vận động để lấy được thành quả, không thể trông chờ mãi vào người không có hy vọng.
Tuyển Trần Dương này, quả là không uổng công cậu trả tiền cho cậu ta.

Ánh mắt mong mỏi nhìn thư kí, biết thế thì cậu đã hỏi sớm hơn.
Trần Dương có chút đắn đo, dưới ánh mắt của cậu nài nỉ của cậu, liền mở miệng.
" Ừa, thì anh có nghe qua về thể chế Atlantit rồi chứ nhỉ.

Tôi chỉ nghe kể từ người bà tổ của tôi truyền qua các con cháu, truyền miệng nhau thôi, nếu có gì bất trách.

Xin anh đừng đuổi việc tôi nhé.

"
Dù mở miệng, nhưng thư kí vẫn kép nép xin cậu, dù xem cậu như anh em với nhau.

Nhưng, nếu không vừa ý cậu thì Trần Dương vẫn có thể mất việc như chơi, làm việc với cậu mấy năm, thư kí biết cậu công tư phân minh.

Việc tư là việc tư, việc công là việc công không thể để hai cái trộn chung với nhau được.
" Được Được, cậu cứ kể ra xem nào.

Đừng lấp lửng như thế.

"
Đối với cậu bây giờ chẳng còn tư công gì nữa, hối thúc thư kí.

Cậu có xem qua thể chế đó, chỉ biết là một thành phố từ ngàn đời bị chôn vùi vào đáy biển, mới được nhà thám hiểm khám phá ra, thể chế đó rất tiên tiến với nhiều bậc khoa học, kĩ thuật còn hiện đại hơn bây giờ.
Cậu chỉ biết thế, còn những thứ khác thì chưa tìm hiểu sâu xa.

Gây lên sự tò mò tuyệt đối với cậu.
" Vâng, anh nói vậy.

Thì tôi kể vậy"
Câu trả lời của cậu khiến Thư kí an tâm hơn, cái ghế thư kí đắc lực này cho Trần Dương rất nhiều cơ hội, nở nang với bạn bè nên sợ mất đi.

Trần Dương rất luyến tiếc, thấy cậu đã thích thú đến vậy, thư kí vì cái ghế của mình nên nói ra.
" Có một thuyết âm mưu của thể chế đó được bà tôi kể lại, chính là nhờ sự giúp đỡ của nhiều hành tinh khác trợ giúp, hay nói cách khác thì chính là có người ngoài hành tinh ở nơi đấy"
Đối với chuyện sự từ rất lâu về trước, chưa được kiểm chứng bằng khoa học nhưng tổ tiên từ lâu đã truyền miệng cho con cháu của nhà Trần Dương, vì từ lâu đời nhà họ Trần Dương đã có một sự mãnh liệt về những điều kì bí trong thế giới, ông bà nội đều là nhà thám hiểm khoa học, ba cũng nối đuôi theo.

Nhưng riêng biệt, Trần Dương không có tí hứng thú nào với sở thích khám phá thế giới.

Câu truyện được truyền miệng đến giờ khiến Trần Dương phát ngán.
Thể chế đó, bây giờ mới được khám phá ra.

Nhiều giả thuyết đặt ra, nhưng chẳng có cái này là xác thử cả vì thể chế đã lụy tàn từ rất lâu và đã bị nhấm chìm dưới đáy biển, được chú ý nhiều đến chính là sự thịnh vượng của nó.

Nhiều nhà địa chất, khoa học vẫn không thể lý giải được tại sao ở thời điểm đó lại có công nghệ tiên tiến đến như vậy.
" Người ngoài hành tinh đã giúp đỡ thể chế Atlantit, nhưng đã bị lụy tàn bởi sự trừng phạt của mẹ thiên nhiên vì tính vô nhân đạo của những người hợp tác với người ngoài hành tinh.

Đấy là biến con người trở thành vật thí nghiệm của người ngoài hành tinh."
Thể chế Atlantit thịnh vượng nhờ người ngoài hành tinh, nhưng đổi lại chính là lấy con người làm vật thí, làm con tốt trong công cuộc cải tiến con người, cải tiến mã gen để hợp nhất với chúng.
Những con người này dưới sự cải tiến đã bước đến một tầng vô song, có một năng lực năng biệt cũng chính vì sức mạnh đó là thoát khỏi đại nạn Đại Hồng Thủy bởi mẹ thiên nhiên.
" Có một sức mạnh hơn người bình thường nên những người bị cái biến đã nhận ra đại nạn ập đến, họ đã may mắn thoát nạn.

Những người sống sót lại rất ít, người cải tiến không muốn bị truy sát bởi người dân đã tập hợp thành một bộ lạc nhỏ sống ẩn dật tại những nơi hoang địa.

"
Trần Dương đăm đăm nhìn nơi cảnh quanh sau khung cửa kính, ngắt một hơi dài lại nói tiếp.
" Nhưng cũng chẳng phải bọn họ đều đồng nhất với việc ở trong rừng, một số người đã hòa mình vào dòng người, sinh sống như một con người đúng nghĩa.

Và đẻ ra con cái, bộ gen đấy vẫn được đang được chuyển từ đời này sang đời khác.

"

" Thế nói tóm lại, cái chủ đề chính cậu nói là cái gì vậy "
Cậu cau có mặt mày, nhìn Trần Dương.

Nói từ nãy giờ chắc được 1 tiếng rồi mà Thư kí nói ở nơi đẩu nơi đâu, rất bất mãn.
" À, chính là nơi ở của bộ tộc này, theo tương truyền thì nơi đó có những thú huyền bí như anh nói ấy.

Nằm ở vịnh Đông Bắc Asten Hòn đảo phía Tây, mà tôi cũng không nhớ rõ lắm.".

ngôn tình hoàn
Trần Dương xoa xoa cằm ngẫm nghĩ, song nhìn cậu cười trừ.
" Được rồi, cậu ra ngoài đi.

Để tôi nghỉ ngơi.

"
Nhận được câu trả lời, cậu lập tức đuổi người, nhanh chóng bày bố những thiết bị dò tìm nơi đất địa đấy..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 122: 122: Tâm Tình Của Trần Dương Thế Giới Thực


Công cuộc tìm kiếm cậu bắt đầu, Trần Dương đã ngoan ngoãn xách đít chạy đi.

Thấy người đã ra ngoài, cậu lấy điện thoại ra tiếp tục tra cứu.
Chỉ là truyền thuyết truyền miệng, tính xác thực thì hẳn không được đáng tin lắm.

Nhưng chỉ còn cách đó, cậu không thể không làm.
Thế giới song song hay chỉ là một thế giới lập trình gì đó, cậu không tin là thực nhưng cái giấc mộng ấy cậu chắc chắn điều đó là sự thật.

Sống chết gì, cậu cũng phải trở lại nơi đó, dù không hạnh phúc vì không có hắn nhưng cái cậu chân quý là ba đứa con của mình.

Cái chấp niệm chỉ mang tên con mình.
Cậu không dám chắc chúng nó ở chỗ đó an toàn hay không, chính cậu còn bị bạo hành nữa kia mà, nên rất sợ hai đứa trẻ sẽ lại trở thành người vô gia cư lần nữa.
Vịnh Đông Bắc Asten, Hòn đảo phía Tây đó chỉ là những dữ liệu mà cậu nhận được.

Ít ỏi như thế, cậu sợ không tìm được.
Niềm tin thúc đẩy, cậu vì hạnh phúc trước mắt, tin chắc rằng nơi đó là thật dù chỉ là lời truyền miệng.

Lên Google tìm kiếm địa điểm, chỉ có nơi mang tên Hòn Đông Asten nằm giữa hai thành phố lớn là một hòn đảo nhỏ xung quanh cũng chẳng có một hòn đảo nào.

Cứ như một tâm điểm giữa hai thành phố, càng nghi ngờ cậu ngẫm nghĩ phải đến trực tiếp điều tra Hòn Đông Asten.
Đợi cơ thể nghỉ ngơi lành lạnh, vết thương trên đầu cũng đã lành trên trán lại xuất hiện thêm một vết sẹo nhỏ, không lớn lắm nhưng đủ gây chú ý với người trước mặt.
Thời gian cơ thể nghỉ ngơi đã 1 tuần, trong 1 tuần đó cậu đã sắp xếp tất cả.

Tài sản sẽ chia cho các nhà cô nhi và công ty lớn đó, cậu đã thuê luật sư giao phó cho Trần Dương.

Nơi đó là nơi đặt cả tâm huyết cậu làm nên, điều đó gây lên làn sóng lớn trong nội bộ, Trần Dương không đồng ý.
Cậu chỉ bị thương đầu, đâu có bị thương ở thần kinh, Trần Dương không nhận, dù đã từ chối nhưng vẫn không thể cản được cậu.

Từ đầu đến cuối, vẫn không thể hiểu cậu muốn gì.
" Chủ Tịch, anh thật sự đi sao, anh không luyến tiếc gì sao.

Anh thật sự bỏ cả sự nghiệp mà anh đã đạt được như vậy sao, anh cũng chỉ có 26 tuổi.

Đâu phải ông cụ mà dưỡng lão dưỡng sinh gì chứ, công ty không thể có anh được."
Cũng 1 tuần qua, Trần Dương lúc nào cũng khuyên nhủ cậu, từ khi nghe sau câu chuyện mà Trần Dương kể.

Chủ tịch ngày càng chẳng coi công việc ra gì, suốt ngày thơ thẩn.

Song, đột nhiên lại muốn đi du lịch công ty giao cho Trần Dương quản lý.
Cũng đâu ngờ một ngày đổi đời như vậy, nhưng Trần Dương càng lo lắng cậu hơn.

Người đang ở độ xuân xanh ngời ngời như thế, trong tay cũng có nhiều danh tiếng lại trở nên nghĩ thông thoát hơn, cứ như một ông già sắp chết.
Không thiết gì của cải, như đã hiểu ra rằng của cải chỉ là phù dù của trần gian, cuối đời chỉ muốn an nhàn.
" Không có tôi, công ty vẫn tốt.

Tôi tin cậu có thể làm được, đừng lo lắng quá, tôi không nghĩ đến cái chết đâu, đừng nghĩ nhiều.

Việc của cậu bây giờ, chính là đẩy công ty lên tầm cao mới, tôi tin mình không chọn nhầm người đâu!!."
Sắp xếp quần áo, cậu quay lại nhìn Trần Dương vỗ vỗ vai.

Người này đã giúp đỡ cậu rất nhiều, cũng là người mà cậu tin tưởng nhất, cậu rất kì vọng vào Trần Dương.

Công báo đáp Trần Dương, công ty đó có lẽ là không đủ, cậu còn nợ Trần Dương rất nhiều.
" Nhưng chủ tịch à, anh làm sao đến cái đất nước khỉ ho cò gáy như vậy chứ.

Chẳng lẽ, chuyện tôi kể anh, anh thật sự động tâm sao.

"
Đã suy nghĩ 1 tuần qua, Trần Dương bây giờ mới dám hỏi, có lẽ kể chuyện cho cậu là điều không đúng.

Chẳng lẽ, cậu thật sự tin vào những thứ vớ vẩn như thế.
" Không, Cậu đừng quan tâm tôi nhiều quá.

Tôi thấy mình nợ cậu đấy, tôi chỉ muốn thư giãn, đến một thời điểm nhất định nào đó.

"
Ngắt một hơi, cậu nói tiếp.

Ánh mắt đợm buồn.
" Cậu nhất định sẽ tự hiểu ra, của cải không phải thứ đem lại hạnh phúc nhiều nhất.

Tôi chỉ đang là...!đang đi tìm kiếm sự hạnh phúc ấy, có lẽ ở chân trời khác bên kia...!hoặc ở đâu đó trên dải ngân hà này.

Thôi, tôi đi đây.

Sống tốt nhé, tôi vẫn dõi theo từng bước chân của cậu.

"
Buồn mãi cũng không phải cách tốt, mỉn cười vui vẻ rồi kéo vali đi.

Bắt chuyến xe taxi đến máy bay, Trần Dương chỉ dám dõi theo cậu, không đi theo.

Có lẽ cậu vẫn không biết, trái tim Trần Dương này cũng thích cậu, mượn danh thư kí mà chăm sóc cậu.
Mượn cớ là thư kí mà từ từ lấn đến bên cậu, Trần Dương lúc đầu thừa nhận bản thân ganh tị mới dõi theo cậu, nhưng chẳng biết từ lúc nào, thói quen ấy đã dần quen thuộc rồi Trần Dương đã phải lòng cậu lúc nào không hay, nhưng cậu đâu biết.
Con người cậu ấy mà, đơn giản, rất đơn giản, có lẽ đến khi Trần Dương mở miệng thì cậu mới biết được.
Cậu mãi mãi cũng chẳng biết được, vẫn còn có người ở phía sau cậu nguyện cậu mà che nắng che gió.

Mãi mãi không thể biết được, giờ cậu đi tìm hạnh phúc cậu rồi, Trần Dương mãi mãi vẫn không thể bên cạch cậu được.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt bánh mật, Trần Dương ngậm ngùi, hận bản thân không chịu mởi lời sớm hơn.

Tại sao lại để cậu rời đi, tại sao không níu cậu lại mà thổ lộ hết tất cả.

Trái tim đã tan rã, người thương trước mắt cứ thế mà đã đi mất rồi.

Mãi mãi không thể gặp được nữa.
Có những việc nhỏ nhoi, cậu mãi không biết trên đời này vẫn còn người thương mình.

Mãi đi tìm hạnh phúc trước mà không nhận ra hạnh phúc đã ở kế bên, lỡ mất đi một người thật sự thương mình..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 123: 123: Hòn Đảo Phía Tây Thế Giới Thực


Lên máy bay mà lòng cậu rộn ràng, lóng ngóng nhìn xung quanh.

Cậu đã đặt một vé hạng VIP nên khoang rất ít người, cậu cũng thoải mái hơn, nhìn bầu trời dưới tầng mây xanh thẳm lòng cũng bớt đi lo lắng.
Từ thành phố W đến nước F là 7 tiếng, ngắm đã mắt rồi cậu lăn ra ngủ.

Mãi đến khi loa thông báo của máy bay mới khiến cậu tỉnh lại, mơ lơ lấy hành lý rồi ra ngoài.
Từ trước đã soạn lịch trình, cũng đã đặt khách sạn trước.

Nhìn vào địa điểm khách sạn, cậu nhanh chân đi đến, rồi rành thời gian cho việc tìm Hòn Đông kia.
Nước F là một phồn hoa, có 2 thành phố lớn rất dễ nhận biết vị trí của Hòn Đông.

Lang thang trên tuyến đường bộ, vừa dành thời gian cho việc tìm kiếm đường vào Hòn Đông vừa có thể ngắm nhìn quang cảnh của một thành phố xa lạ.

Xem như đó cũng là một chuyến du lịch dài hạn, bắc ngang qua hai thành phố là một cây cầu lớn.

Kiến trúc cổ xưa, hai bên cầu là một lối đường dành cho khách nước ngoài tham quan.
Đứng trên lề cầu, nhìn phía xa xăm là một Hòn núi, đinh ninh chắc rằng đấy là Hòn Đông Asten.

Bao trọn là một mặt nước mênh mông, không có lối đi vào Ngọn núi ấy, cậu có chút buồn rầu.
Nhưng điều đó chẳng làm cậu giảm đi chấp niệm trong lòng, cậu cũng là người có tiền cơ mà, thuê một chiếc trực thăng đến đó cũng chỉ là một cái búng tay.

Nghĩ rồi, cậu bắt đầu tìm nơi thuê trực thăng, nơi này cậu cũng không thông thạo đường đi.

Nhìn thấy một cụ lão ven đường đang bán hàng lưu niệm, liều một phen, cậu đi vô hỏi bà cụ.

" Chào bà, có thể cho con hỏi ở nơi này có chỗ nào thuê trực không.

"
Ngồi xổm trước mặt bà cụ, cậu nở nụ cười tươi rói lấy lòng.
Bà cụ nhìn thiếu niên trước mặt, mặt có vẻ không thân thiện lắm, nhăn mày trợn mắt lên mắng.
" Cút, Cút Đi.

Nơi đó không phải nơi tùy tiện ở mày đi vào, số kiếp mày đã hết, đừng nghĩ có thể trở lại nơi đấy.

"
Bà cụ vừa nói vừa lấy đồ trong quầy hàng ném vào cậu, trước sức ép từ bà cụ, cậu phải nhanh chóng rời đi trong sự tiếc nuối.

Vẫn để trong lòng một dấu hỏi lớn, tại sao lại phản ứng gay gắt khi cậu hỏi như vậy.
Vẫn không tài nào hiểu nổi, đã đi một quãng đường xa khỏi bà cụ.

Ánh mắt bà cụ vẫn đang nhìn chằm chằm như đang muốn ăn tươi nuốt sống cậu, rùng mình lạnh sóng lưng.

Cậu bỏ chạy khỏi nơi đó, tránh đi ánh mắt quỷ dị.
Bà ta hẳn là đã biết cậu muốn gì, cậu càng tin rằng nơi Hòn Đông ấy ắt chính là nơi ở của bộ lạc đã từ truyền miệng.
" Thiếu niên, cậu đang muốn vào Hòn Đông kia đúng không!?."
Âm thanh của một ông lão đã gần đất xa trời, quần áo thì lem luống, tóc tai rũ rượi đúng như một kẻ vô gia cư không có chốn cư định.

Đang ngồi ở góc khuất trong hẻm tối, ngẩn đầu lên nhìn cậu, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm can.
Có chút bất ngờ, đăm đăm nhìn ông lão.

Cũng có chút đề phòng, dò hỏi.
" Ông lão, ông biết nơi đó sao!?."
" Hahaha, cậu nhóc, nếu ta nói ta đến từ nơi đó thì sao!?"
Ông lão cười khuẩy, nhìn cậu hỏi ngược lại.
Như thấy được ánh sáng, cậu liền chạy đến chỗ ông lão.

Như nắm phải vàng mà mừng rỡ bắt lấy tay, niềm nở tiếp đón.
" Ông lão, ông đến từ đó thật sao.

Vui quá rồi, tôi đang rất cần đến nơi, ông biết làm sao để vào được nơi đó hay không, nếu được.

Tôi sẽ làm theo những gì ông muốn, kể cả tiền tài, danh vọng tôi đều có thể cho ông.

"
Ông lão như không để tâm đ ến điều đó, đứng dậy kéo cậu đi vào trong hẻm tối.

Rõ ràng như đang rất vội vã, cậu vì quá bất ngờ cũng không kịp phản kháng, đến khi thích ứng lại đã đến đường cụt.
Nhìn ông lão đầy khó hiểu, lên tiếng bắt chuyện.

" Này, ông lão.

Tại sao lại kéo tôi đến đây, đây là hẻm cụt mà..Aaaa.

"
Nhìn ngó xung quanh, bốn bể đều là vách tường cao vút, ông lão như không để tâm đ ến lời cậu trực tiếp đâm thẳng tường.

Điều kì diệu chính là cậu bị ông lão kéo xuyên tường, bức tường làm từ gạch đá thế mà ông lão kéo cậu thản nhiên như bước vào hư không.
Trên đường lộ, con hẻm tối đấy như một quỷ dị mà biến đi mất tiêu.

Giờ chỉ là nhà sát vách nhà, hệt như chẳng có một con hẻm từng tồn tại.
" Thiếu niên, chỗ cậu tìm đã đến rồi.

Tôi đã đợi cậu rất lâu đấy, thật khiên tôi già nua mà.

"
Ông lão bỏ tay cậu ra, gởi bỏ lớp áo choàng ra.

Xoa xoa nhúm râu trên cằm phàn nàn.

Rồi đi về phía trước
Câu nói của lão khiến cậu ngỡ ngàng, mở mắt nhìn xung quanh, nơi đây thật lạ lẫm.

Xung quanh đều là những bức tường làm bằng đất, hai bên tả hữu đều là những người dân đang buôn bán tất cả đều mặc một áo choàng đen kín mít.
Giống như cậu đang ở bên dưới lòng đất vậy, vội vã đi theo sau ông lão đề phòng nhìn xung quanh.

Tất cả những người ở đâu đều hướng nhìn về cậu, những ánh mắt dòm ngó làm cậu sợ hãi.
" Mọi người, đừng nhìn nữa.

Làm việc của mình đi, thiếu niên kia, cậu cũng nhanh chân lên coi.

Mề lề chết tôi đấy.

"
Ông lão như hiểu tiếng lòng của cậu, lên tiếng giải vây.

Cậu ậm ừ, chân bước nhanh hơn.

Theo chân ông lão, len lói qua từng ngõ ngách sau cùng đi lên một cầu thang, cậu giờ đang đứng trong một Hòn Đông Asten, xung quanh tràn ngập cây cối và nhà cửa.

Khá với những gì cậu tưởng tượng nơi này rất rộng lớn.
Càng giống như đang ở trong một thành phố bao quanh là cây rừng, càng cảm thấy vi diệu.
" Ông lão, ông dẫn tôi đến đâu vậy.

"
" Dẫn đến trưởng làng, cũng là người đang tìm cậu, vì cậu cũng đã biết quá nhiều.

Cần Phải Trừ Khử.

"
Ông lão quay lại, ánh mắt đầy khiêm nghị.

Tay làm hành động cứa cổ, làm cậu sợ chết khiếp trực tiếp ngất tại chỗ..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 124: 124: Gặp Lại Người Quen Thế Giới Thực


Ông lão cũng chỉ nói giỡn, không ngờ thiếu niên này lại nhát gan như vậy.

Có chút bất ngờ xen lẫn bất lực, song không nghĩ nhiều liền trực tiếp vác cậu đến nơi người kia.
Hòn Đông Asten nằm giữa hai thành phố, khoảng cách giữa hai thành phố là 569 hải lý* nên từ xa nhìn hòn đảo chỉ là một chấm nhỏ.

Để những người khác không chú đến hòn đảo này, người dân trên đảo đã nuôi một đàn cá mập bơi xung quanh đảo nên mới chẳng có ai dám dòm ngó nơi này vì sợ nguy hiểm.
[ 1 hải lý = 1.852 km.

].

Truyện Tiên Hiệp
Mang cậu đến một căn nhà nằm trung tâm của làng, ông lão trực tiếp mở cửa bước vô.

Bên trong một mĩ nam trên mình trong mặc áo đang ngồi nhâm nhi tách trà, bên cạch mà một cậu nhóc không ngừng nói với mĩ nam.
" Triết, tôi đem người tới rồi này.

"
Ông lão không kiêng kè đi đến, vứt cậu như món đồ nhẹ cân lên cái giường gần đó.

Xong việc, ông lão ngồi trên ghế thở dài, bắt đầu kể lể.

" Lâm Cao Triết, cậu chẳng biết đâu.

Tôi đã phải đợi cậu ta đến 1 tháng đấy, ở ngoài kia thật sợ hãi nha, tôi cũng không có nhà, ăn cũng chỉ 1 ngày một bữa.

Cậu xem, có phải cho tôi thêm một mảnh đất không!?."
Cuối cùng ông lão cũng chỉ muốn một chút gì có hời cho mình, những ngày ở với con người có chút tù túng, ăn không ngon ngủ không yên.
Mĩ nam kia cũng không chút động đậy, nhìn cậu nằm vật vã trên chiếc giường trên người cũng không có vết thương gì, cũng mập ra không ít từ ngày không gặp cũng yên tâm.

Húp một chén trà, mĩ nam kia liền đưa cho ông lão một mảnh giấc rồi nói.
" Lần này cảm ơn ông rồi, thứ ông cần đấy, lấy rồi thì mau chóng đi đi.

"
" xì, chỉ thích đuổi người.

Nhưng cũng cảm ơn nhé, Haha.

"
Nhận lấy tờ giấc, ông lão hí hửng chạy đi.

Cậu nhóc ngồi bên cạch không chịu được liền lên tiếng.
" Kí chủ, ngài tại sao lại mất công như vậy.

Chúng ta có thể tự bắt người cơ mà, miếng đất ấy cũng đâu phải rẻ, tại sao lại cho ông ta cơ chứ.

"
Chỉ liếc nhìn cậu nhóc, mĩ nam không thích nói nhiều trực tiếp lơ đi.

Đứng dậy, đi đến bên cạnh cậu, trèo lên rồi ôm lấy cậu ngủ đi.

Mặc cho cậu nhóc kia gào thét, bịt tai cậu lại ngủ.
" Này, tôi nói kí chủ có nghe không vậy.

Chết tiệt, loạn lên cả rồi, chỉ là một kí chủ thấp bé tại sao có thể lên mặt vậy chứ.

Ngài chờ đi, tôi sẽ cho ngài biết thực lực của hệ thống này."
Cậu nhóc điên cuồng gào lên, vò đầu bức tóc rồi biến mất.

Trả lại không gian yên bình cho mĩ nam.

Mĩ nam nhìn gương mặt lâu ngày không gặp lại càng ân cần vuốt v e làn da quen thuộc.

Ngắm nhìn khuôn mặt ấy rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
- ---------------
Chờ đến khi cậu tỉnh lại trời đã ngả màu vàng óng của hoàng hôn, cứ ngỡ bản thân đang ở chốn âm ti nhưng nhìn xung quanh chẳng giống âm hồn địa phủ nào.

Xung quanh là tất cả nội thất của một căn nhà, bóng điện vàng càng trở nên căn phòng có chút ấm cúng.
Vội vã tỉnh dậy, cậu nhìn ngó xung quanh.

Sợ nơi đây bọn họ ăn thịt người, nơi tìm cách trốn thoát.

Nhưng chưa tìm được nơi ẩn thân thì cách cửa kia mở ra, tim như muốn nổ banh ra ngoài vì sợ hãi.
" Mạc Cửu, em dậy rồi.

"
Âm thanh quá rỗi quen thuộc, cậu bất ngờ nhìn mĩ nam.

Thập phần giống hắn Ngô Cao Lâm cũng lại rất giống Cao Minh - hắn ta.
Sợ hãi càng sợ hãi, có phải cậu đã chết rồi mới gặp được hắn không, cậu chẳng dám tin đây là thật đâu.
" Cửu Cửu, em sao vậy!?.

Đau người sao!?."

Hắn vội vã đi đến, xem xét trên người cậu có vết thương nào không.

Nhưng chưa đụng được vào người đã bị cậu gạt ra.
Bất ngờ nhìn hắn, hỏi cho ra lẽ.

Rốt cuộc chính mình có phải mơ hay đã bị chết rồi,
" Này, Này, buông ra.

Anh...anh., anh là ai!?.

"
" Em.., em không nhớ anh sao!?.

Ngô Cao Lâm, Lâm Ngôn, Cao Minh!?.

"
Hắn ta hơi ngỡ ngàng, nhưng cũng biết bản thân ra sao liền trả lời cậu.

Ánh mắt có chút buồn rầu, nắm lấy bả vai đôi mắt như sắp khóc đến nơi nhìn cậu..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 125: 125: Cuội Nguồn Mọi Việc


Phải nói rằng hắn ta rất may mắn mới được hệ thống cứu vớt, quay trở lại khi đó.

Khi hắn ta chỉ là một thực thể vô thường, số kiếp lênh đênh sống trong Hòn Đông Asten.
Chỉ là một con sói già quanh quẩn trong làng, hưởng nhiều tinh khí của người cải tiến nên mới thành tinh.

Trong suốt thời gian trở thành tinh đó, có rất nhiều điều khiến hắn ta mất gần nửa mạng khi đó có hệ thống đứng ra cứu giúp, cũng từ đó mà hai người trói buộc lẫn nhau.
Để báo đáp cho hệ thống, hắn ta mới chấp nhận lời đề nghị đi với hệ thống làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ cũng chỉ rất đơn giản, làm theo những nhiệm vụ trong câu chuyện đó mà hệ thống đặt ra.
Điều đó khiến cả hai càng có lợi, đi xuyên qua nhiều mạch truyện hắn càng hưởng nhiều linh khí, càng trở nên mạnh mẽ.

Song hệ thống cũng ngày càng nâng cấp, cải tiến nhiều hơn.
Cũng vì nhận lời hệ thống, mà hắn cũng gặp được cậu.

Lần đầu gặp cậu, khi đấy hắn ta xuyên vào một nguyên chủ tên Ngô Cao Lâm cậu chỉ là một đứa trẻ, ngày tiếp xúc lâu càng khiến hắn say đắm.

Lần hai gặp lại, hắn ta nhập hồn Lâm Ngôn, thấy cậu đã nhất kiến chung tình.
Nhưng đâu thể hạnh phúc mãi, hệ thống áp đặt hắn phải làm nhiệm vụ thành ra cả hai đã lỡ mất nhau, lần 3 gặp nhau.

Khi đấy, hắn đã bị hệ thống xóa hết kí ức, chỉ nhất nhất nghe lời hệ thống hành hạ cậu.

Làm theo nhiệm vụ hệ thống đặt ra, đến khi cậu mất vì bị ám sát, hắn mới thực sự nhớ ra tất cả.
Tiếc nuối, hối hận, hắn ta đã lỡ mất cậu lần nữa.

Từ đó, hắn không thèm nghe lời hệ thống nữa, bù đắp lại hai đứa con mà cậu nhận nuôi bù đắp lại sự tổn thương.

Đến khi mất, hắn vẫn không thể buông bỏ cậu, ép hệ thống trở về thế giới thực.
Là một con thú thành tinh, hắn ta từ lâu đã biết trên đời này có những thứ gì.

Việc luân hồi đó, hắn ta tin chắc rằng.

Bằng một niềm tin mãnh liệt, hắn ta biết rằng cậu cũng tin một thứ nằm ngoài tầm hiểu biết con người.

Nên mới sai người đem cậu về.
Sở dĩ hắn không muốn tự tay rước cậu về là sợ mình, sợ cái sự hành hạ lúc trước mà hắn đã từng làm với cậu.

Nên hắn không dám đối diện với điều đó, phần lớn hắn sợ cậu sẽ lại xa lánh mình sẽ bỏ hắn mà lần nữa trở về thế giới kia.
" Anh...tại sao anh biết điều đó, chẳng lẽ!??, anh cũng giống như tôi!?."
Đối diện với hắn, cậu có chút sợ hãi.

Trèo lên giường, che chắn cơ thể đang run rẩy.
" Nếu tôi nói là một nửa giống em thì sao!?."
Hắn cười khổ, có lẽ cậu thật sự rất sợ mình.

Giữ một khoảng cách nhất định với cậu, sợ cậu sẽ vì sợ hắn mà chạy đi.

Hắn có chút buồn trong lòng, hơi cúi đầu thấp xuống.
" Một nửa!?, tại sao là một nửa.

Anh phải giải thích rõ ràng cho tôi.

"
Cậu không thích cái chính kiến của hắn, đúng là cậu sợ hắn thật nhưng nhìn cái vẻ mặt ấy chỉ làm cậu nhớ Ngô Cao Lâm hắn.

Đối với sự dễ thương, cậu rất dễ mủi lòng, hắn ta nhưng đã nắm thóp mới bày ra vẻ mặt ấy.
Thấy cậu đang gắt lên, hắn mới chịu trả lời thật lòng.

Kẽ nâng tầm mắt nhìn cậu, hắn mới dám chắc rằng cậu không cầm cái gì đánh mình thì nói.
" Đúng là tôi giống em, cũng được hệ thống cứu vớt nhưng tôi không phải con người.

Tôi là một con sói thành tinh mới trở thành người, như vậy đã đủ kiến em tin chưa!?."
Lượng thông tin đối với cậu giờ như cả ngọn núi, quá mức đột ngột.

Việc hắn cũng giống như cậu, cậu có thể thông não cho qua được nhưng cũng đâu ngờ hắn ta là một con chó sói thành tinh đâu cơ chứ.

Nếu cậu còn hăm hăm với hắn nữa, cậu sợ rằng mạng của bản thân khó mà qua khỏi.

Truyện Hot
Nhưng điều cậu bận tâm thì chính là hắn cũng giống như cậu, hắn là Ngô Cao Lâm người mang cho cậu hạnh phúc, cũng là hắn - Cao Minh kẻ mang cho cậu sự thống khổ.

Còn Lâm Ngôn - kẻ mà ẩn sâu trong kí ức đã bị hệ thống khóa chặt dần dần đã khai mở ra.
Đầu ong ong choáng váng, từng dòng kí ức đã mở ra.

Đây rồi, cái hình ảnh khi trước mà khiến cậu đau lòng, hóa ra là vậy.

Hệ thống cũng khóa chặt kí ức đau thương đó để lừa dối cậu làm nhiệm vụ.
Nước mắt từ lúc nào đã trực tràn, len theo kẽ mắt tràn xuống gương mặt đang bị tổn thương sâu sắc.

Không phải cậu buồn vì quên mất hắn, là vì cảm thấy bản thân ngày càng tệ đi.

Người mà cậu đem cả lòng thương mến mà cậu đã quên đi, không chút thương cảm không chút hối tiếc.

Cứ như một con rối bị hệ thống đùa giỡn qua lại, đùa giỡn cái tình cảm thanh thuần của cậu.
" Tiểu Cửu, em sao vậy!?.

Đừng khóc, đừng khóc nữa, khóc không tốt.

Rất xấu, da mặt sẽ nhăn nheo đấy, ngoan, nín đi.

"
Chứng kiến người mình thương, hắn ta làm sao không đau lòng.

Nhanh chân đi đến, cũng rất biết điều mà giữ một khoảng cách với cậu, ngồi trên giường kẽ đưa khăn lau đi giọt nước mắt tồn đọng trên mặt.
".Hức.huhu"
Hành động của hắn càng khiến cậu cảm thấy tội lỗi, nhìn hắn rồi tránh đi cái hành động dịu dàng ấy, chôn mặt vào hõm chân khóc lớn..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 126: 126: Liệu Chúng Ta Có Thể Bắt Đầu Làm Lại


Khóc đến cạn nước mắt, cơ thể thấm mệt rồi lại ngủ thiếp đi.

Hắn ta vẫn còn ngồi đấy, lặng lẽ nhìn cậu đã ngủ mới dám chạm vào người cậu.
Nhẹ nhành ôm lấy cậu, vỗ về an ủi.

Để cậu dựa vào lòng mình, hắn ta bắt đầu thành thật kể lể với cậu.
" Mạc Tử, tôi tất thảy đều thương em.

Chúng ta, liệu rằng có thể bắt đầu làm lại tất cả không!?, lúc trước có lẽ là tôi không tốt.

Để em chịu nhiều thiệt thòi, chịu nhiều uất ức.

Có lẽ em rất hận tôi nhỉ!?, tôi đúng là một kẻ tệ bạc mà.

"
Đã hứa với em đủ điều mà tôi đều làm em thất vọng, cuộc sống của hắn là một vòng lặp.

Nghe lời hệ thống làm nhiệm vụ rồi ngày qua ngày, cứ thế dần trôi qua.

Đối với hắn lúc đó điều đấy rất tẻ nhạt, nhưng khi cậu dần bước đến hắn rồi.

Hắn như bước sang một trang mới, cuộc sống cũng vui vẻ hơn, em giống như ánh sáng bước vào đời tôi vậy.

Từng thề rằng sẽ bảo vệ cậu suốt đời suốt kiếp, thế nào giờ đây vì hắn mà khiến cậu đau lòng.
Ánh mắt hắn đầy sự yêu thương, giọng có chút uất nghẹn như sắp khóc tới nơi.

Kẽ chạm vào cơ mặt, bọng mắt đã đỏ ửng vì khóc hắn tỉ mỉ xoa xoa thư giãn mắt cho cậu, sợ khi tỉnh lại cậu bị đau.

Rồi lại chỉnh lại tư thế cho cậu, cả hai nằm xuống giường hắn cho cậu nằm trong lòng, miệng hắn lại bắt đầu thủ thỉ cho cậu nghe.
Không biết cậu tỉnh hay chưa, nhưng mà mặt cậu đã cau mày cả hai chân mày gần dính lại vào nhau.

Khẽ xoay người, không muốn nghe lời nói từ hắn.
" Cửu Cửu, tôi có nên thả giam giữ em lại không.

Tôi không thích có kẻ khác được đụng chạm vào em, vì em quá thu hút người rồi.

Mạc Cửu, tôi có nên......"
Hắn ta như đọc cả đoạn văn bản, nói chẳng chịu ngừng.

Cứ mãi luyên tha luyên thuyên, đến khi hắn mỏi mồn rồi mới chịu ngưng, nhìn cái cổ trắng trắng xinh xinh của người thương mà hắn nhìn đăm đăm.
Mọi thứ đối với hắn chỉ có cậu, chỉ mong ngày hôm sau, cậu sẽ chấp nhận lời tỏ tình của hắn.
.........................
Một ngày sáng sớm của Hòn Đông Asten, mặt trời đang dần nhú lên sau đường chân trời.

Vạn vật sau một màn đêm giờ chuẩn bị khởi sắc của một ngày mới, nàm xương dần hòa tan vào nhịp sống của vạn vật, chỉ còn vài giọt sương đọng vào tán cây.
Reng Reng.
Âm thanh của vốn có quen thuộc trong ngôi làng mỗi khi trời bừng nắng mai, nơi phát ra là một chuông trong làng.

Ngôi làng như tách biệt khỏi thế giới, mọi hoạt động đều được người dân dùng chính năng lực của mình tái tạo công việc.
Tờ mờ mở mắt, hắn tuyệt nhiên hôm nay lại thức dậy trễ hơn mọi ngày.

Hẳn là vì có cậu ở cạnh nên mới ngủ ngon như vậy, nhìn cậu vẫn còn ngủ ngon như vậy lặng lẽ xuống giường.
Hắn rất tinh ý nhận ra từ hồi hôm qua đến giờ cậu chưa có gì vào bụng, nên đã xuống giường chuẩn bị ra chợ mua đồ ăn về nấu cho cậu.

Mua những nguyên liệu về nấu món cậu yêu thích, hắn còn mua ít đồ ăn vặt về cho cậu.
Mua nhanh chóng rồi về, hắn ta về với hai giỏ đựng đầy đồ ăn, nặng nhọc mở cửa.

Khẽ thở dài một hơi, chợt nhìn thấy cậu đang ngồi trên ghế chăm chăm nhìn mình.
" Em dậy rồi sao, sao không ngủ thêm tí nữa đi, tôi nấu đồ ăn xong thì gọi em dậy.

"
Hắn vẫn cư xử theo lẽ thường, nhưng không khí bên trong không được thoải mái lắm.

Cậu vẫn luôn giữ một nét mặt, không chút biến động, nhìn hắn tay cầm đầy đồ ăn thì chẳng thích chút nào.
" Anh, rốt cuộc thì anh muốn cái gì!?.

"
Cậu đã dậy từ sớm, mở mắt ra đã nhìn thấy hắn đang ôm mình ngủ ngon lành.

Tâm tình có chút gì đó không thích hắn, có lẽ vì lúc trước bị hắn hành hạ nên xảy ra tình trạng bài xích hắn.
Cũng càng cảm thấy khó chịu, đối với cậu bây giờ tình cảm với hắn căn bản đã bị phai nhạt dần.

Hắn cứ làm hành động dịu dàng, thì cậu càng không thích cứ giống như việc hắn ta bắt chước Ngô Cao Lâm làm với cậu mặc dù cả hai đều cùng một người, nhưng mãi cậu vẫn không thế chấp nhận được.
Chắc có lẽ, cậu đã sớm không còn tình cảm gì với hắn nữa rồi.

Đối với sự ngọt ngào, tinh tế dịu dàng của Ngô Cao Lâm hắn cậu đã in đậm, mãi không thể thoát ra khỏi cái danh ấy.
"..

Tôi không muốn gì cả, em đi vệ sinh cá nhân hoặc tham quan quanh đây đi.

Nấu xong, tôi sẽ gọi em lại.

"
Hắn có chút gượng gạo, khẽ cười trừ rồi chuyển sang chủ đề khác.

Lảng tránh đi câu hỏi của cậu, lại bắt tay vào bếp chuẩn bị nấu nướng.
" Cao Minh, Tôi muốn hai mặt một lời với anh.

Chúng ta nói rồi kết thúc chuyện này đi, tôi đến đây là vì ba đứa con nhỏ của tôi, không phải đến tìm anh.

Có lẽ anh biết nhỉ!?, tôi không thích nói nhiều đâu.

"
Nâng cao giọng nói, cậu kiên định nhìn hắn.

Ánh mắt kiên cường nhìn nam nhân kia, việc của hắn làm bây giờ đối với cậu rất giả tạo.
Dừng lại động tác làm giở, đôi mắt đã rũ đến u sầu, lảng tránh mãi cũng chẳng tốt.

Thở dài não lòng, hắn gượng gạo nhìn cậu cười.
" Được rồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi.

"
Cả hai cùng ngồi xuống, cứ mãi khoảnh khắc trôi qua bầu không khí lại căng thẳng.

Như một dây đàn bị căng ra, bí bách đến đánh sợ.
" Chúng ta, liệu có thể bắt đầu làm lại như trước không!?."
Lên tiếng phá vỡ bầu không khí, hắn đã ngẫm lâu rồi mới dám nói ra.

Gương vẻ mặt u buồn nhìn cậu, dưới đáy mắt là sự thành tâm mà hắn dành cho cậu.
Có lẽ hắn đã sai, sau câu nói của hắn, không khí lại càng căng hơn.

Một tiếng khe khẽ của giọt nước chảy xuống bồn nước đặc biệt nghe rõ, rơi vào trầm tư, cậu sau khi nghe hắn nói như thế.
Cơ thể đông cứng, không ngờ hắn lại nói như vậy, não đang bắt đầu suy nghĩ..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 127: 127: Tôi Nguyện Theo Em Suốt Đời Suốt Kiếp


Rơi vào suy nghĩ, đến cuối cùng thốt ra cũng chỉ là không muốn đến với nhau lần nữa.

Về tình yêu, quan niệm của cậu cho rằng đã mất rồi thì càng không nên níu kéo.

Quá khứ đã trôi qua, cậu không muốn nhắc lại, cậu cũng không muốn trải qua thêm một mối tình với hắn nữa.
Trái tim bây giờ của cậu đang đã rỉ máu, không muốn mở cửa để đón nhận một người nào nữa.

Sống 1 đời với Ngô Cao Lâm, có lẽ như vậy đã đủ, cậu cũng không muốn nhìn thấy cảnh người mình thương lần nữa ra đi trong lòng của mình, hay người thương nhìn mình ra đi.
Nhớ hình ảnh già nua của tuổi già, nhớ tiếng thở thỏ thẻ của mệt mỏi, mỗi khi chống lại bệnh tật lúc trước đã in đậm trong cậu.

Sống 1 mình, hẳn sẽ không đau lòng hơn.
.." Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta sẽ không thể đâu "
Chấp niệm tìm lại ba đứa nhóc của cậu vẫn còn đấy, đâu thể chỉ vì hạnh phúc trước mắt mà bỏ đi mất ba đứa con từng đứt ruột sinh ra.
" Không, tôi sẽ theo đuổi em đến cùng.

Vì em tối có thể lấp sông vớt biển, tôi nguyện ý theo em suốt đời dù em có không đồng ý đi chăng nữa.

Lâm Cao Triết tôi sẽ một lòng thủy chung với em, như Ngô Cao Lâm cưng chiều em hết mực, hay như Lâm Ngôn sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ em.

Sẽ không như Cao Minh bạc tình, phụ em một đời.

"
Không đồng ý với ý kiến của cậu, hắn cam lòng làm tất cả mọi việc với cậu.

Giọng nói đầy chắc nịch, cam tâm tình nguyện thề thốt.
Sững người, cậu không tin nhìn hắn.

Đáy mắt có chút lung tay vì sự nhiệt tình của hắn, nhưng vẫn phải gạt đi, dù 3 người kia cùng là 1 linh hồn đi chăng nữa.

Trái tim hàn ố đã bị mai mục bởi hắn cũng không thể trở lại như trước, kiếp sau cũng không thể trở về như cũ.
" Chuyện này..

anh tốt nhất nên quên đi, chúng ta sẽ không thể đâu, đừng nói chuyện này nữa.

Tôi không muốn nghe, cũng không muốn nói.

"
Phất lờ câu nói, cậu bật dậy chạy ra ngoài.

Thật ra, chính bản thân cậu cũng chẳng biết mình muốn gì nữa.

Một chút sững người cũng nhiều hơn một chút là sự vui mừng khôn siết, hẳn có lẽ cậu đã động tâm nhưng cậu đã phủ nhận.
Hoặc có lẽ cậu chỉ đang tự lừa dối bản thân, rằng chính mình đang bi thương trong cuộc tình trước, rằng cậu đã bị tổn thương tinh thần, trái tim cũng đã nguội lạnh không nhận thêm ai nữa.
Điều đó cũng chỉ có cậu biết, trái tim của mình đang bị lay động hay chưa.
" Chu Mạc Cửu!!."
Hắn vội vã đứng dậy, kéo cậu lại nhưng chỉ sược qua vạc áo.

Để cậu chạy ra bên ngoài, bị trừ chối tình cảm, hắn cũng đau lòng lắm.

Nhìn cậu rời ngay trước mắt, kí ức cứ hồi tưởng lên hình ảnh khi trước hắn còn là Lâm Ngôn.

Nhìn hình bóng của cậu phai nhạt trong biển người, rồi sẽ biến mất mãi mãi.
Đến khi tâm tình bớt sợ hãi bởi hồi kí, hắn chạy ra ngoài tìm cậu.

Bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng là những ngôi nhà xen kẽ nhưng con ngõ khác nhau, hắn ta chẳng biết làm sao mà tìm được người.
Huống hồ, xung quanh lành này đâu đâu cũng tràn ngập nguy hiểm, hắn sợ cậu sẽ bị gì.

Lỡ nhưng cậu bị thú dữ tấn công, hắn biết phải làm sao mà có thể hồi sinh lại người chết cơ chứ.
Cũng may, hắn chính là sói tinh.

Chính vì là loài sói, hắn ta có một khứu giác nhạy bén.

Lân theo mùi hương quen thuộc của cậu, hắn đi theo hướng đi xui xẻo làm sao lại hướng vào trong rừng.
Hắn lại càng lo lắng hơn, không ngừng cầu nguyện thần linh cho cậu thoát nạn mà gặp được hắn mà cơ thể lành lạnh.
" Mạc Cửu, xin em đừng làm sao.

Nếu em bị làm sao, tôi chắc chết mất.

"
Hắn hối hận khi đã ngỏ lời tỏ tình với cậu, nếu không cậu không gặp nguy hiểm như vậy.

Cẩn thận nhìn xem xung quanh, chính hắn là thú mà còn cảm thấy hơi sợ hãi bởi khung cảnh này, chắc là ở với con người lâu quá.

Hắn đã bị nhiễm bởi tập tính ưu sáng của con người.
Càng đi sâu vào trong, cây cối càng ẩm thấp hẳn là vì quá rậm rạp nên ánh sáng đã không thể chiếu rọi được xuống mặt đất.

Cũng chính vì thế xung quanh âm khí càng lạnh lẽo, là điểm thuận lợi cho nhiều loài thú săn mồi trình rập.

Cạnh
Quạ Quạ Quạc Quạc.
Là cái chân chết tiệt của hắn vừa rồi mới đạp phải cành khô, kêu rõ lên không khí âm u, liên tiếp kinh động đến một đàn quạ đậu trên cành cây.

Kêu lên vài tiếng rồi phất cách rời đi, hắn giờ đã sởi hết cả gai ốc, không ngờ một thú tinh lâu năm hắn lại sợ cái quỷ gió này.
Không đáng làm nam nhân, không đáng.!!.
Xoạc Xoạc
Bây giờ hắn chẳng làm gì cả, chỉ là một âm thanh phát ra từ bụi cỏ gần đó.

Không biết là con vật gì, mà tiếng động rất to.

Ánh mắt căng cứng của hắn nhìn đăm đăm nơi đó, phòng thủ sẵn thân thể.
Nếu là một con vật nào đó, hắn sẵn lòng vào tham chiến nếu là quái thú trong rừng hắn sẵn lòng kéo gấu quần sắn áo, ba chân bốn chẳng chạy đi mất hút.
Dù hắn là sói tinh, nhưng đã quá lâu hắn thích nghi với đặc tính của mình.

Việc chiến đấu như một con sói đầu đàn tất nhiên không có, hắn giờ cũng đã già không thể đánh bại một con hổ hay sói khác.

Vì để tìm cậu, hắn đã dùng hết năng lực mình đã tu luyện, nên giờ hắn không khác gì một con người yếu đuối bình thường..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 128: 128: Gặp Lại 3 Đứa Con


Âm thanh xào xạc càng ngày càng to, một cái bóng đen to lớn dần dần hiện ra trước mắt.

Có cái đầu to lớn và có 2 cái tai nho nhỏ, giờ hắn chẳng còn ý thức để chạy đi nữa.
Cơ thể căng cứng vì sợ hãi mà chẳng thể động đậy, nhìn sinh vật t0 lớn kia chuẩn bị tâm thế chuẩn bị chết.
Chết?, điều đó cũng tốt.

Kiếp này hắn đã đối xử tồi tệ với cậu rồi, hắn thề nếu có kiếp sau nữa, hắn sẽ đi tìm cậu rồi sẽ cho cậu một hạnh phúc mới.

Bờ Hoàng Tuyền chờ hắn, cánh cửa Môn Quan đang mời gọi, có lẽ số kiếp hắn và cậu đã hết.

Hắn cũng không thể bên cậu được nữa, hẹn nhau kiếp sau nếu còn duyên gặp lại.
Hắn nhất định sẽ bù đắp lại cho cậu.
" Ba, người nhìn xem chúng ta thấy được người dân trong làng rồi nè.

"
Đang trong phút hấp hối trước khi chết, hắn lại nghe thấy âm thanh non nớt của một bé gái.
Hình bóng quái vật ấy dần dần lộ rõ, chỉ là một người và ẵm 3 đứa con đang đi về phía hắn.

Một bước rồi ba bước, người kia hắn liền nhận ra là ai.
" Là anh à, tại sao anh lại vào đây.

Tôi từ chối tình cảm mà muốn tự tử sao, anh là ngốc sao.

Mau ra ngoài thôi."

Không ai khác, lại là cậu.

Trái tim hắn muốn nhảy ra ngoài, hẳn là hắn đã quá sợ hãi mà run rẩy.

Nhìn cậu mà muốn khóc ra, lại nhìn ba con đỉa bám vào cậu.

Lại kêu cậu bằng ba, hắn ta liền phát ghen, nói đá nói đểu.
" Thì sao chứ, chẳng như ai kia.

Vừa mới ra ngoài liền vớ ra được 3 đứa con, xí, làm tôi đuổi theo cậu như con chó."
Nói xong, hắn ta ương ngạch hất đầu rồi quay trở về.

Trong lòng lại càng giống như giông bão, muốn chạy đi chết liền.

Tại cái miệng nhanh hơn não, chưa kịp thông qua đại não mà đã lỡ lời nói như vậy.
Sợ cậu không quan tâm mình, càng sợ cậu nghĩ xấu về bản thân.
" À, thì ra anh đuổi theo tôi."
Hành động của hắn trong mắt cậu lại rất dễ thương, nhịn cười rồi nói qua lao.

Lại nhìn 3 đứa nhóc trên người, cảm thấy thật may mắn.
Trở lại lúc trước, khi cậu ra ngoài.

Vì cứ đâm đầu chạy mà không nhìn đường, hậu quả cậu bị lạc vào một khu rừng.
Quanh quẩn xung quanh, cậu bị thu hút vào một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong rừng.

Căn nhỏ tọa lạc một nơi thoáng mát, ánh sáng chiếu rọi xuống mái hiên căn nhà rồi phản vào nàm không.

Bên cạnh lại có một dòng suối nhỏ chảy dọc theo những khẽ đã bị lở do lực dòng nước.
Càng nhìn cậu càng cảm thấy giống không gian hệ thống bên trong giấc mơ mà cậu đã từng trải nghiệm.
Cánh cửa gỗ mở ra, cậu chầm chậm tiến vào căn nhà.

Dù là ở nơi sâu trong rừng, căn nhà không âm u lại đặc biệt bừng sáng giữa nơi tối tăm này.
" Lâm Hàn, anh thấy tô tre của em không!?.

"
Giọng của một đứa con nít, nghe lại càng ngọt ngào.

Thông qua cái cửa sổ gần đó, cậu thăm dò nhìn trong.
Căn nhà đơn sơ mộc mạc, có đủ đồ dùng sinh hoạt.

Bên trong lại có một con chó!!, Không nó giống con sói nhỏ hơn.

Nằm cuộn tròn trên cái ghế cũ kĩ, ánh mắt lười biếng nhìn hai người 1 nam 1 nữ đang bàn luận.

" Không, không thấy.

Em hỏi thử anh Mạc Tử đi, anh đang bận, đừng đụng anh.

"
Người tên Lâm Hàn đang bận bụi với việc đan tre làm đồ dụng, phất phất tay với cô bé ngồi cạch phụng phụi ôm chân nũng nịu.
" Anh Tử, Tiểu Tử.

Anh biết đâu không, hửm? em đói rồi đó, nếu anh không thấy thì phải ra ngoài chặt cho em đó.

"
Cô bé cũng không làm phiền Lâm Hàn nữa, liền nhảy vồ lên chú sói gần đó.

Nắm lấy lông cổ chú sói hỏi, không hỏi được liền nằm trên người chú sói vùng vằng ăn vạ tiếp.
Chú sói mắt nhắm mắt mở, không chịu được trọng tải của cô bé liền trở thành con người.

Đưa tay nhéo má cô bé răn đen, mặt đã hầm hầm đến đáng sợ, giọng cọc cằn.
" Nhóc con, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.

Tìm ở ngoài chưa, trong bếp hay trong phòng ngủ đã tìm hết chưa, có tin anh cho em một trận đòn không.

Dám hỗn hào, bao giờ gặp ba, anh liền méc ba đấy.

"
Lời đe dọa thành công khiến cô bé sợ hãi, đôi mắt đầy nước mắt chạy khỏi lòng anh nó.

Vừa tìm vừa nói lại anh mình.
" Hức..hức, anh dám mắng em.

Em...em.

sẽ..khịt..hức em sẽ méc ba, méc ba đánh anh.

Đồ anh hư đốm.!!."
Cô bé vừa chạy đi tìm khắp lượt nhà, tất cả đều không có.

Liền chạy ra ngoài, thấy tô đầy lá tre của mình liền vui vẻ chạy đến lấy.

Lấy xong, đi vào nhà liền đụng phải người lạ mặt.
"...Khịt, ba? "
Sụt sùi nước mũi đang đung đưa, cô bé nhìn cậu rồi lại ngẫm nghĩ.

Rồi lại bất ngờ gọi tiếng ba, cả hai rơi vào im lặng rồi cô bé đột nhiên ôm chầm lấy hông cậu mừng rỡ gọi lớn.
" Huhu, ba, ba, con nhớ ba lắm.

Anh hai, anh ba ra xem ba đã đến này.

"
Cậu vẫn không thể tiếp nhận chuyện gì, chỉ là sau đó ba đứa con nhỏ bé từ đâu đã ở đây chờ cậu đến tìm.

Cũng phải mất 1 lúc sau, cậu mới nhận ra đây là 3 đứa con cậu đã từng sinh ra.

Ngô Mặc Tử, Ngô Lâm Hàn và cô con út Ngô Túy Kiêu, nhưng có vẻ họ Ngô kia cần được thay đổi rồi..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 129: 129: Tìm Đường Thoát Thế Giới Thực


Cuộc gặp gỡ của cha con kết thúc, cậu cũng hiểu biết thêm 3 đứa nhóc này cũng là thú nhân, không, chỉ có 2 đứa thôi.

Mạc Tử lại là con người, cũng chẳng phải người dân trong làng này.
Điều này khiến cậu vô cùng khó hiểu, cả 4 người vô căn nhà gỗ cùng nói chuyện.
Trong căn nhà chật hẹp, cả 4 cặp mắt nhìn nhau, không ai nói dám lên tiếng nói chuyện.

Trong ánh mắt chúng đều là sự hồi hộp lo lắng, cũng có chút vui mừng vì cậu đã đến đón.
Không khí lúng túng, gượng gạo đến xa lạ, lúc này cậu mới lên tiếng hỏi.

Cặp mắt đầy dịu dàng nhìn cô con gái út.
" Túy Kiêu, rốt cuộc tại sao chúng con ở sâu trong rừng này.

Tại sao không ra ngoài kia, có thể nói cho ta biết không.

"
Được chỉ đích danh, cô bé giật nảy mình.

Khi được cậu nhìn như thế, tâm tính an tĩnh hẳn đi, cũng có chút lo lắng nhích nhích lại phía cậu.

Đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm trên đùi, thèm khát ngồi trên ấy, nhưng cũng chẳng dám.
Nhìn 2 anh lớn rồi lại nhìn cậu, khi nhận được tín hiệu từ hai người anh thì mới dám nhỏ nhẹ đáp.
" Thưa Ba, chuyện này rất dài.

Sau khi ba lớn cùng với ba mất, chúng con không biết tại sao đều lần lượt mất đi.

Sau khi tỉnh lại, lại thấy 3 anh em trở hình hài hồi bé, bị giam ở nơi này.

"
Dừng một lát, cô bé lại nói tiếp.

Lần này cô bé có vẻ mạnh dạng hơn, túm chặt lấy ống quần của cậu.

Vẻ mặt đầy sự sợ hãi và lo lắng.
" Ba!!, chúng con đều hay mơ về một giấc mơ.

Người ấy nói, sẽ có người đến giải thoát chúng con, ở nơi này rất đáng sợ.

Heo hút, trời tối lại càng sợ hãi hơn, chúng con còn nghe được tiếng chu của chó sói, tiếng gào rú của thú rừng.

Ba, xin ba hãy mang tụi con ra khỏi nơi này.

"
Trước hành động của cô bé, cậu ngỡ ngàng rồi vội vàng ôm cô bé lên an ủi.

Không biết 3 đứa con đã chịu cảnh khổ sở này, cậu rất đau lòng.

Cũng chỉ thầm trách bản thân quá lề mề, nên mới sảy ra chuyện này.
" Ba xin lỗi, thật sự xin lỗi 3 con."
Ngồi thụt xuống, dang rộng hai tay kéo hai đứa lớn vào.

Cả cơ thể to lớn trưởng thành của cậu bao bọc lấy 3 hình hài nhỏ bé, ân cần dịu dàng và ấm áp.
Sau một hồi giải thích cũng như hàn gắn tình cha con, cậu đã đưa ra quyết định chính là đem 3 đứa trẻ này về thế giới của cậu.
Thế là ba cha con dắt tay nhau ra ngoài, cũng nhờ mấy đứa nhóc là thú tinh nên cậu mới thoát được nhiều tai kiếp.

Lần mò mãi, cả ba cha con mới ra đến gần ngoài bìa rừng và thấy người làng.
Cô con gái nhỏ đu trên cổ ba nó hớn hở, mừng rỡ kêu lớn.

Vẻ mặt vui vẻ như vừa được cho kẹo, bấu lấy áo ba nó ngồi cao hơn để nhìn người đang làn xương mù.
" Ba, người nhìn xem chúng ta thấy được người dân trong làng rồi nè.!"
Tiếp sau đó chính là cuộc hội ngộ của cậu và hắn, ba đứa nhóc vẫn chưa hiểu chuyện gì nhìn ba nó tròn xoe một cách lạ lẫm.

Nhất là cô con gái út, nhìn có vẻ rất hiếu kì và cực kì năng động.
Sau khi thấy người nó lí nó lẽ với ba nó đã đi, cô bé mới cúi đầu xuống.

Lấy vai ba nó là trọng tâm mà bám chặt, đu mình hỏi cậu.
" Ba, người đó là ai vậy.

Con thấy rất quen nha, mà hổng nhớ!!."
Cô bé ngây ngô hỏi, miệng khóe chu ra.

Chưa kịp để cậu nói, cả hai đứa anh đồng loạn lên tiếng khiến cô bé lặng thim.
" Tiểu Kiêu, Em Im Lặng Đi.

Ồn Ào Chết Được.

"
Trước lời mắng của hai người anh trai, cô bé liền ủ rũ, không ngờ có một ngày.

Hai người anh đáng kính của mình, lại nói lời khó nghe như vậy.

Vẻ mặt ấm ức nhìn cậu đòi lại công đạo.

" B...Ba..ba, ba xem kìa.

"
Cậu nhìn cô bé rồi lại nhìn 2 cậu nhóc mặt mày đầy nhăn nhó nhìn hắn, vẻ mặt đanh lại hai chân mày như muốn níu lại với nhau.

Theo quan sát và cảm nhận, cậu liền nhận ra rằng hai đứa nhóc này, e là cũng nhớ ra được chuyện của cậu và hắn ở kiếp trước.
Cũng chẳng muốn làm tình cảnh 3 anh em sức mẻ, cậu cũng chỉ dám vỗ về cô con gái nhỏ.

Rồi lại dắt cả ba đứa nhỏ ra khỏi nơi quỷ quái này.
Ngôi làng này rất rắc rối, điều cùng là một hướng nhưng lại chia ra rất nhiều nhánh nhỏ.

Vừa dắt 3 đứa con, cậu dòm ngó xung quanh xem xét có nơi nào thoát ra khỏi ngôi làng này.

Tìm mãi đến khi trời đã mọc lên đ ỉnh, đến khi cả ba đứa con sắp ẻo lả vì đói cậu mới có thể miến cưỡng tìm một quán để ăn.
Ngôi làng này có rất nhiều điều kì bí, nhịp sống ở đây cậu cũng chưa nắm bắt rõ.

Đến mã tiền buôn bán trao đổi, cậu cũng không biết.

Đang trong lúc tính toán không biết làm thế nào, bàn cậu đang ngồi lại xuất hiện thêm một nhân vật lạ khác.
" Eh, Chào nhóc.

Nhớ tôi không này, nhờ cậu mà tôi đã giàu đấy, Haha.

Ủa cậu ta không đi cùng cậu à, thật là vô trách nhiệm nha.

Nhưng mà, 3 đứa nhóc này từ đâu ra vậy....khịt.

Không phải người làng này, 2 thú tinh và 1 con người...Chẳng lẽ nào là con cậu và cậu ta!!."
Là ông lão khi trước đem cậu về đây, lần này gặp lại khác hẳn.

Không còn bẩn thỉu, bù xù nữa nên cậu không nhận ra.

Tóc được cắt gọn ra sau, quần áo tươm tất, mang bộ mặt vui vẻ đi đến.

Tự nhiên ngồi vào bàn, tò mò nhìn cậu, nhìn 3 đứa nhóc xung quanh càng hiếu kì.
Làm động tác như *hó đánh hơi, liền nhận ra ba kẻ lạ mặt.

Cũng rất thông minh, liền nhận ra vấn đề, Cao Lâm Triết này cũng thú tinh việc có con cũng là một điều hiển nhiên.

Nhưng việc sinh một lúc tận 3 đứa, cũng quả là một kì tích.
" Ông im đi, chuyện của tôi ông đừng quan tâm.

"
Cầm một cái bánh bao trên đ ĩa, cậu nhét thẳng mồn ông lão.

Lo lắng nhìn 3 đứa nhóc, sợ rằng sẽ nghe thấy điều không hay.
Nhìn ông lão một cách chán ghét, cậu không ngần ngại tỏ vẻ ra mặt.

Mở miệng, định bảo ông lão rời đi nhưng nhớ ra rằng, chính ông lão này đã giúp cậu tới đây.

Hẳn là sẽ biết tìm cách trở về thế giới của cậu, chi bằng hỏi ông lão một lần.

Được hay không, cũng không cậu cũng chẳng mất gì.
Quay ra ba đứa nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở.
" Ba đứa con ở đây ăn nha, ba cùng ông lão này ra ngoài nói chuyện tí.

Tí ba trở lại, đừng đi lung tung cũng như nói chuyện với ai, ngoan ngoãn nhé.

Mạc Tử, trông hai em dùm ba nhé.

"
Đặt lên trán 3 đứa nhỏ một nụ hôn, cậu nhìn Mạc Tử đầy sự tin tưởng.

Song, cậu nhóc không để cậu thất vọng mà gật đầu, cầm tay hai đứa em thể hiện sự ngoan ngoãn.
Yên tâm hơn, cậu mới kéo ông lão ra ngoài..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 130: 130: Cuộc Tán Tỉnh Đầy Sóng Gió


Trên con ngõ làng, nhiều người qua lại.

Luôn bận rộn với công việc của mình, chẳng ai để ý đến ai cả, cũng chính vì thế cậu yên tâm hơn.
Cả hai đứng bên ngoài quán ăn, nhìn bộ dạng ông lão.

Nhấp nháy môi, khoảng độ đôi chút cậu mới ngỏ lời.

Đôi mắt thành khẩn nhìn ông lão, giọng đầy khẩn thiết.
" Ông lão, trước tôi không đúng.

Nhưng có điều, tôi xin ông.

Nếu ông biết cách dẫn tôi tới đây, hẳn là biết cách dẫn tôi quay về, thì xin ông hãy mang tôi trở về thế giới của tôi.

"
Ngừng lại đôi chút, sau lớp kính cửa, cậu nhìn vào ba đứa con đang ăn uống bên trong.

Giọng dịu dàng đi, ân cần và nói.
" Ở đây, tôi không chắc có thể nuôi được 3 ăn miệng cũng như không thể thích ứng được với môi trường của làng này.

Vậy nên, tôi xin ông hãy đem tôi cùng 3 đứa nhỏ trở về thế giới của tôi, ở đây tôi không thể thích nghi được.

"
Cũng vì quá xúc động, ông lão đã bùi ngùi nhìn cậu óng ánh nước.

Quả là tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý, nhìn cậu thật lâu ông lão lại nhớ đến người mẹ của mình, hi sinh tất cả để kiếm miếng ăn cho con.

Càng nghĩ lại càng xúc động, một ông lão đã già nua lấy khăn tay lau lau đi nước mắt trên khoét mi.

Nếu người khác nhìn vào, tưởng rằng chính cậu đang ăn h**p ông lão.
" Nhưng chúng cũng đâu phải là con người, liệu cậu có thể chịu đựng được sức mạnh ẩn trong tụi nhỏ đấy.

Cậu chắc rằng sẽ cho chúng nó được thoải mái hoạt động sức mạnh, cậu cũng biết sức mạnh của nhân thú mà, nhỉ!?"
Nhìn cậu, ông lão thu lại nước mắt.

Đôi mắt nhăn nheo vì tuổi tác nhếch lên, dù đã già nhưng đôi mắt ấy vẫn chưa thể mất đi sự thăng trầm của ông.

Một đôi mắt như có thể nhìn thấy mọi nội tâm của người đối diện, làm cho người khác cảm thấy lạnh gáy vừa cảm thấy sợ hãi.
" Tôi...Tôi chắc bản thân có thể, tôi có tiền mà!!.

Mua một mảnh đất cách xa dân, cho chúng thoải mái, tôi đâu thiếu!.

Vậy nên, tôi có thể, xin ông đấy!!."
Khựng lại đôi chút, cậu chắc nịch trả lời ông lão.

Đôi mắt rắn chắc kiên định khẳng định với ông lão, với điều đó.

Ông lão chỉ thở dài, không ngờ cậu lại như vậy.

Biết cậu đã rất giàu rồi mà, tại sao lại nói lên thế.
Ông lão nghèo đói rách rướm này tổn thương lắm đấy, 1 đồng phải tiết kiệm từng một bạc lẻ, không dám phung phí chỉ dám lấy tiền ra ăn uống phủ phê.

Có ngày nào, hay ngày đó, xem như phó mặc cho trời, được ngày nào hay ngày đó.
" Được rồi, Tôi biết rồi.

Nhưng điều này..

tôi không thể, chỉ có Cậu ta mới có thể đưa cậu trở về đấy, chuyện này..cậu nên mới với cậu ta thì hơn.

"
Nói từ nãy giờ đến mỏi miệng, đến cuối cùng trong miệng ông lão lại phát ra câu này.

Ngay tức khắc, cậu thật sự muốn nhảy cẫng lên đánh ông ta.
" ÔNG!!!....haizz, được rồi.

Ông đi đi, đi ra khỏi tầm mắt tôi đi, đừng để tôi không nhịn được mà đánh ông thật đấy!!."
Che mặt, nhấn nhấn ấn đường.

Cậu cố gắng tịnh tâm, phẩy phẩy tay đuổi ông lão đi.

Nuốt một cục tức, cậu vẫn cố gắng làm vẻ mặt vui vẻ đi vào quán, đi đến chỗ của 3 đứa nhỏ.

Vừa bước vào quán, không biết từ lúc nào đã thấy hắn ta ở trong đó.

Lại còn ngồi vào chỗ 3 đứa nhỏ, vẻ mặt đầy vui vẻ phấn khởi nói chuyện với 3 đứa nhỏ.

Nhìn cục diện, chỉ thấy cô con gái nhỏ vui vẻ nói chuyện với hắn còn 2 đứa kia thì không.

Mặt đen lại không muốn người khác chạm vào.
" Chú!, nhìn chú rất quen nha.

Giống như cha của cháu vậy a.

"
Từ trong quán ăn nhỏ, tiếng cô bé nói vọng ra không to cũng không nhỏ, đủ để mọi người cùng cậu nghe thấy.
Cô bé hổ khởi qua bên hắn, nhảy lên cả cơ thể đu người trên tấm lưng to lớn.

Không chút ngại ngần, lên tiếng hỏi nhỏ vào tai hắn.
" Nếu chú không phiền, có thể làm cha của chúng cháu không.

Ba cháu --.

"
Cô bé chưa kịp nói hết câu, cả hai anh cô bé đứng phắc dậy kéo cô bé về phía mình.

Mặt đã đầy hắc tuyết, hậm hực nói, như muốn quát cô em gái nhưng không dám.
" TIỂU KIÊU!!, em ngồi đây cho tụi anh.

Không được nói gì hết!, ăn hết tô của em đi.

Còn Ông!!, chúng tôi không muốn thấy ông nữa.

Mời ông đi cho, những việc ông đã làm với ba tôi, chúng tôi không thể chấp nhận được, cũng như đừng hòng được chạm đến ba tôi, Ông, Không, Có, Cửa!!.".

Truyện Quan Trường
Hai đứa trẻ lần đầu tiên cáu gắt ra mặt như vậy khiến hắn ta có chút sững sờ, đều biết ba đứa nhỏ này là cùng một giống gen với mình tưởng rằng sẽ dễ lấy điểm với bọn nhỏ.

Không ngờ hai đứa nhóc kia lại có ác cảm lớn đến như vậy.
Xem ra, cuộc tán tỉnh cậu có rất nhiều gian nan đây.

Hẳn trước tiên phải làm lành lại hai đứa nhóc, biết lúc trước không đúng, cũng chỉ tại hệ thống ất ơ đấy nên không thể rước cậu về nhanh được.

Âm thầm ghim hệ thống của hắn, có chút gượng gạo cười với hai đứa nhỏ.
" Là lúc đó ta không tốt, bị một thế lực khác điều khiển, ta cũng chỉ bất đắc dĩ thôi.

Các con có thể tha thứ cho ta được không, ta hứa sẽ không như vậy nữa.

"
Hai đứa trẻ Kiêu kì quay mặt đi, vẻ mặt chán ngấy không muốn nghe hắn nói.

Từ kiếp trước nhịn hắn là quá đủ rồi, lần này phải trả lại lẫn vốn lẫn lãi.
" Như câu trước, Ông, Không, Có, Cửa.

"
Mạc Tử lên tiếng nói, giọng pha đầy châm biếm.

Hắn ta cũng tức xì khói, như cũng vì cậu mà nhịn lại.

Nhịn vì cục diện phía trước, vì có cậu hắn phải nhịn.
Lên tiếng hỏi lần nữa, chợt hắn thấy hình bóng cậu đi tới, vui vẻ đứng dậy.

Đi tới bên cậu..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 131: 131: Chương 31


" Anh làm gì ở đây!!.

"
Bước tới bàn, cậu đứng trước 3 đứa con che chắn, sợ hắn làm tổn hại gì đến 3 đứa nhỏ.
" Tôi đến xem em, nơi này không giống với thế giới của em.

Tôi sợ em không thích nghi được, nên mới đi theo.

"
Hắn nhanh nhảu trả lời, nhìn như con cún to xác nhìn thấy chủ.

Hẳn là hắn ta có mặt rất dày, chuyện vừa nãy hắn ta nói như thế nào, giờ lại tiếp tục v3 vãn cậu nữa.
Nhìn ba nó và hắn ta tình tứ như vậy, hai đứa lớn chẳng chút nào vui vẻ, nhớ lại kí ức lúc trước sợ rằng cậu lại bị hắn hành hạ.

Hai đứa nhỏ rất sợ hãi, sợ ba nó bị đau.

Ngược lại với hai ông anh lớn, cô bé có vẻ thích thú hơn.

Cũng rất thú ông chú này, nhìn ông chú này với ba nó rất đẹp đôi, phần là vì cảm thấy có một chút gì ở ông chú này quen quen.
" Vậy anh đem tôi trả lại thế giới của tôi đi, anh biết tôi chẳng phải giống loại ở nơi này sao.

"
Câu nói của cậu khiến hắn bàng hoàng, chút thanh tỉnh rồi nhìn thẳng mặt cậu.

Có chút không nỡ nói.
" Điều này...Không được, nếu em về đấy tôi sẽ không thể theo em được.

"
Cũng chẳng biết nói gì hơn, bây giờ hắn ta đang rất hối hận vì lúc trước.

Cả hai đứa nhóc kia cũng biết hắn làm gì cậu, vậy hắn làm sao có thể cưa đổ lại cậu đây.
Thật là một bài toán khó mà.
Không nói chuyện với hắn, cậu quay sang nhìn 3 đứa nhỏ.

Thấy mấy tô đồ ăn trên bàn đã, tự hiểu mấy đứa nhỏ đã ngoan ngoãn tự mình ăn hết.

Bồng cô con gái, tay còn lại nắm lấy Lâm Hàn còn Mạc Tử cậu biết thằng bé lớn rồi sẽ biết.
Cũng trải qua 2 đời người, tuy cơ thể là trẻ con như tâm hồn anh chàng này rất rắn chắc.

Tự biết mình là con cả sẽ có trách nhiệm như nào, nắm tay lấy đứa em tự an ủi bản thân.

Môi có chút bĩu ra, căn bản anh chàng chưa bao giờ lớn trước ba của mình.

Cũng có chút tổn thương trong lòng, nhưng vì ba nên chẳng dám nói ra.
" Đấy là việc của anh, nếu anh không đưa tôi trở về thì tôi tìm cách khác.

"
Ôm theo 2 đứa nhỏ, cậu đẩy vai hắn rồi lướt đi.

Hắn vẫn chẳng biết làm cách nào, nhìn cậu đi như thế liền không cam tâm.

Ấm ức nhìn cậu đắt theo 3 đứa con của hắn đi, đến khi khuất bóng.

Hắn ta mới chịu rời đi, đi đến quán bar hằng ngày hay vô.
Nói ngôi làng này của người cải tiến nhưng chẳng khác người thường là mấy, chung quy đều có những quán nhằm phục vụ nhu cầu cho dân.

Quán bar hay khách sạn chỉ là điều thường trong ngôi làng.
Quán bar được bài trí vô cùng đẹp, cũng như bao quán bar ở thế giới của cậu có một tủ Trương bày rượu quý và có một nhân viên pha chế.
Đi vào ghế ở quầy, hắn ủ rũ gọi rượu.
" Chủ quán, cho như cũ đi."
Người pha chế nhìn hắn mỉm cười, tay rửa đồ pha chế nhìn hắn như khách quen.

Giọng ấm áp nói.
" Cao Triết, cậu chưa tìm thấy người đó sao!?."
" Haiz, anh không biết đâu.

Tôi tìm thấy rồi, nhưng em ấy từ chối tình cảm với tôi, lại thêm 2 đứa nhỏ kia ghét tôi nữa.

Tôi làm sao để đưa em ấy về nhà đây.

Tô Lân, phương diện này anh chắc nhiều kinh nhiệm hơn tôi, có thể chỉ tôi vài chiêu không.

"
Lần đầu tiên thấy hắn mở lời như vậy, Tô Lân có chút ngạc nhiên.

Như cũng không ngạc nhiên lắm, vẻ mặt u rầu buồn bã này anh đã thấy nhiều lần rồi, cũng từ lâu xem hắn như người trong nhà.

Tất nhiên sẽ không từ chối hắn, đẩy cho hắn một ly rượu, Tô Lân ngồi lên ghế bàn luận với hắn.
" Được thôi, nếu cậu có thành ý như vậy.

Để tôi chỉ vài chiêu.

"
Tô Lân nhích gần hơn đến chỗ hắn, thì thầm to nhỏ.

Mặt hắn ta tươi tỉnh hẳn lên, ghi nhớ lời Tô Lân nói không xót từ nào.
" Cha, Cha ơi.

Mau cứu ba con."
Đang nói chuyện, trong quán bar truyền đến giọng nói của một đứa bé gái.

Âm thanh quen thuộc khiến hắn ngoái đầu lại, hóa ra là cô con gái út.

Trong chút chốc, nhìn gương mặt hoảng sợ của cô bé hắn liền cảm nhận được điều không hay.
Vội vã chạy đến, ôm lấy cô bé.

Nằm trong cơ ngực của người cha bao năm xa cách, cô bé liền òa khóc nức nở.

Không kìm nén được mà xả hết nước mắt nước mũi trên áo, vừa gào khóc vừa kêu lên.
" Huhu, ba...huhu..

Cha mau cứu ba huhu.

Hức, ba bị bọn xấu bắt nạn.

"
Mặt hắn giờ căng như dây đàn, câu nói của cô bé như tia sét đánh ngang tai hắn.

Ù ù vô cùng, ánh mắt long lên sòng sọc cố kìm nén giận giữ hỏi lại cô bé.
" Ở Đâu!?, ba con đang ở đâu, ba con có làm sao không!?."
Cô bé sụt sùi nước mắt, vừa nhìn hắn vừa tường thuật lại câu chuyện của ba nó và 2 anh của mình.
Chính vì cậu là con người không phải ở làng này nên những người cải tiến ở đây rất nhanh đã chú ý đến, nhất cử nhất động của cậu được một nhóm lưu bang nhắm đến.

Cũng vì dáng người cậu rất ngon nghẻ nên bọn chúng đã thèm khát rất lâu, đợi chờ thời cơ để bắt cậu.
Sau khi cậu ra khỏi quán, loanh quanh mãi vẫn chưa tìm được đường ra.

Xui xẻo sao lạu vào ngõ cụt, đằng sau là một nhóm côn đồ 3 đứa nhóc lại không nhận ra.

Đến cả cậu cũng không chú ý, đến khi biết được tình hình cũng quá muộn..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 132: 132: Được Cứu


Chỉ vừa quay đầu lại, liền ngay một cú đánh vào đầu.

Choáng váng, bế cô bé trên tay cũng ngã xuống.

Cả ba đứa nhóc giờ đang vô cùng hoảng sợ, nhìn ba nó máu chảy mặt, càng nhìn càng sợ.
" Oh, Chú em này cũng khỏe đấy.

Ăn một cú vẫn chưa ngã, có thể chơi tập thể được nhỉ.

Hahahahh."
Tên vừa đánh cậu cười sảo trá, tay xoa xoa cằm bi3n thái nhìn cậu rồi hỏi đàn em xung quanh, cười phá lên.
" Tsk...b..bọn khốn này."
Chịu đựng cơn đau ở đầu, cậu cũng chẳng nhớ cái đầu làm bằng xương này qua bao nhiêu kiếp bị đánh như vậy rồi.

Lúc nào cũng bị đánh ở đầu là đầu tiên, ôm đầu cắn răng dựa vào tượng.

Nắm lấy ba đứa nhỏ kéo sát vào người, bảo vệ lấy ba đứa nhóc.
" Oh wow, chú em có con rồi sao.

3 Đứa nhỏ cũng đẹp đấy, có thể đem ra đây cho anh thử miếng không hả, đẹp thế kia mà không biết dùng, lãng phí, quá lãng phí."
Người cầm đầu ngó ra nhìn, thấy 3 đứa con nít đang hoảng sợ núp nép vào người cậu.

Thú tính càng tăng cao, li3m mép cười nhìn Túy Kiêu.
Nhận ra sự đê tiện của gã, Mạc Tử kéo cô em vào lòng bảo vệ.

Hung tợn nhìn hắn, dù gì Mạc Tử cũng là anh, không thể trơ mắt nhìn cô em gái của mình bị bọn xấu nói như vậy.
" Ông già, dê vừa thôi.

Cái thứ dơ bẩn như ông không xứng đụng vào em tôi.

"
Mạc Tử nói khiến gã cầm đầu hứng thú, chuyển mục đích nhắm lên cậu nhóc nhỏ bé kia.

Mặt không bị mấy câu nói của cậu nhóc chọc tức ngược lại càng thêm phần thích cậu nhóc này.
" Nhóc con à, ta không kém chọn đâu.

Nói nhiều quá rồi, anh em lên bắt bốn bọn nó lại.

"
Nghe câu chỉ thị của người cầm đầu, những đàn em xung quanh lập tức lao đến, vồ lấy cả 4 người.

Trong lúc hỗn loạn, nhờ cơ thể nhỏ bé cùng đầu óc thông minh.

Cô bé đã lách mình ra khỏi những tên có ý định túm lấy, chạy khỏi đám hỗn loạn cô bé ngoái đầu nhìn ra phía sau.
Có lẽ 3 người kia không may mắn như thế, cậu sớm đã không còn sức lực nên đã rất nhanh bị bọn chúng túm lại, chỉ khổ sở bởi hai người anh, đánh lộn qua lại với chúng.

Dù là người thú, nhưng chúng không thể đánh lại cả đám người cao to lực lượng, cơ thể sớm đạt đến ngưỡng sức mạnh.
Chỉ có ý chí sức mạnh chống lại bọn ác ôn, nhìn ba nó bị chúng đánh ngất càng tiếp thêm sức mạnh.

Lâm Hàn biến hóa hung ác, lập tức biến thành dạng thú, dọa bọn chúng khiếp sợ một phen.

Như thế cũng để thời gian Lâm Hàn kéo dài thời gian, để cô em gái đi tìm người hỗ trợ.
Mạc Tử lại không may, vốn là con người nên không được may như em trai.

Bị chói chặt bởi dây thừng được lão cầm đầu xách như xách gà, căm hận nhìn gã ta.
" Đúng là tuyệt phẩm, hóa ra là người thú.

Xem như lần này có một món hàng ngon rồi, tụi mày đâu, thằng nhóc đó chỉ là con non thôi.

Mau xúm vô bắt nó, đừng để bị thương, người thú như vậy rất kham hiếm lớn lên lại rất quý nhưng chẳng thể bắt được đâu.

"
Gã cầm đầu nhìn con sói hung ác nhe răng dơ vuốt mắt liền phát sáng, chỉ huy đàn em tiếp tục bắt lấy người.
Nhưng bọn đàn em rất còn đang sợ hãi bởi lần đầu gặp thấy người thú, lại còn là sói.

Nhìn hàm răng đầy sắc nhọn chỉ dám nuốt ngụm bọt, xô đẩy lẫn nhau nhường cho người khác, chứ bọn họ không dám làm.
" Còn đứng đấy làm gì!?, Nhanh!!, Nhanh chân lên không có người phát giác bây giờ.

"
Lão cầm đầu lên tiếng thúc giục, thấy đám đàn em có vẻ sợ hãi không dám làm liền tự thân vận động.

Sử dụng ma thuật, oai phong đi đến.

Vẻ mặt cao ngạo tự mãn nói, nhưng chưa kịp nói câu nào liền bị một luồng khói tỏa ra xung quanh.
" Đám bần tiện chết tiệt, đám đụng vào bảo bối ta.

Ngươi chết chắc.

"

Âm thanh tứ phía vang lên, bọn chúng liền sợ hãi tạo một vòng tròn bảo vệ lẫn nhau.

Lão cầm đầu thì có vẻ thảm hại hơn, từ khi nào hai cách tay đã bị đứt liền.

Liền gào rú thảm thương, tiếp sau đó trong màn sương mờ chỉ còn tiếng hét, tiếng la khóc thảm thiết và tiếng cầu xin của bọn lưu bang.
Lâm Hàn cũng ngây ngốc, nhưng vẫn giữ một tinh thần cảnh giác nhìn ngó xung quanh, tìm kiếm hình bóng ba và anh trai.
Tiếng la hét kết thúc, màn xương cũng liền tan đi.

Từ trong đám sương liền xuất hiện một hình bóng cao to đang đi lại phía lâm Hàn, trên tay bế ba nó cùng anh trai.
Hình bóng ấy cũng không khó, rất dễ Lâm Hàn nhận ra là ai, người mà Lâm Hàn không bao giờ thể quên chính là hắn.

Trên gương mặt lạnh toát tràn ngập máu của bọn lưu bang.

Biết là hắn nên cơ thể không phòng bị nữa, thả lỏng cơ thể ra ngay lập tức trở về hình thái con người.
Cũng vì cơ thể trẻ em nên không chịu được ngưỡng sức mạnh quá lớn, sau khi trở về hình dạng người cũng lập tức ngất đi.

Hắn nhanh chóng đỡ kịp, một tay bế cậu còn hai đứa con đã ngất đi vì hoảng sợ và vượt quá sức mạnh đã vứt cho Tô Lân.
Nhanh chóng chạy đi sơ cứu cho cậu mà không màng đến tính mạng của hai đứa nhỏ..
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 133: 133: Đại Kết Cục End


Bế cậu chạy về nhà, hắn ta như bị nước sôi đổ vào người.

Sốt ruột băng bó vết thương, trị liệu xong xuôi nhưng vẫn lo lắng thấp thỏm nhìn cậu.Bảo bối hắn cưng chiều, chưa dám cãi lại một lần.

Thế mà bọn đạo tặc khốn khiếp dám làm vậy với người hắn xem như là cả thế giới, làm sao mà chịu được, nếu hắn có phép thuật sẽ hồi sinh bọn chúng rồi gi3t chết.

Cho chúng nếm mùi thống khổ, chết không được sống cũng không song." Cao Triết, ba đứa nhóc này cậu không cần nữa à.

"Tô Lân từ ngoài bước vào, trên tay xách 3 đứa nhỏ.

Hai đứa lớn đã được Tô Lân chăm sóc bà băng bó, còn cô con gái may mắn thoát nạn nên không bị sao cả.Thấy cậu nằm trên sofa, cô bé lon ton chạy đến, vẻ mặt buồn rầu ôm chặt cách tay.

Đầu óc non nớt nghĩ gì nói đó." Cha, có phải ba sẽ lại rời bỏ tụi con không vậy "" Ngốc ạ, Ba nhỏ không rời bỏ tụi con đâu.

Ba nhỏ rất kiên cường, đừng lo lắng quá."Hắn ta ánh mắt hiền dịu nhìn cô bé, hẳn là cô bé đã nhớ lại trí nhớ nên mới gọi hắn là Cha.

Nhìn cô bé lòng cũng nhẹ đi.Hai cha con hàn huyên với nhau, ngồi dưới ghế tán chuyện với nhau.

Nhìn hai người càng nhìn càng giống cha con thất thiết với nhau, nói câu nào là hợp câu đó.

Nói trăng nói mây, tán đến lúc cậu tỉnh lúc nào không hay, nhìn hai người nói chuyện cười đùa vui vẻ, còn hai đứa nhóc kia thì chẳng thấy đâu.Tâm trạng có chút rối bời, lần này may mắn có hắn cứu thoát đều là hắn cứu cậu ngay lúc gặp nguy hiểm.

Đều là nợ hắn, có chút thở dài tay gác lên trán suy nghĩ liệu cậu nên chấp nhận hắn nữa không." Mạc Cửu, em tỉnh rồi.

"Hắn chỉ nhìn thoáng nhìn cậu đã tỉnh hay chưa, không ngờ thấy cậu đang gác tay lên trán thở dài ngán ngẩm." A, ba.

Người đã tỉnh, làm con lo lắng chết mất "Cô bé nghe thấy hắn hô lên mới quay ra nhìn cậu, thấy cậu đã tỉnh liền vui vẻ trèo lên ôm chầm lấy cậu.

Quấn chặt cậu không rời.Sau những ngày sau, hắn đã lấy được lòng cô con gái út cũng lấy được ít hảo cảm của hai đứa con.

Công cuộc tán tỉnh cũng mở lên một bước ngoặc, được cô con gái giúp đỡ.Một phần, cũng nhờ hắn có một số mưu mô của Tô Lân mà hắn cư đổ được cậu.

Cũng dần 3 ngày sau ngày hắn cứu cậu, cậu giờ đang ở nhà hắn cùng 3 đứa con.

Dù không muốn lắm nhưng tình thế ép buộc, trái tim sau nhiều lần hắn tán tỉnh cũng đã đôi chút lung lay.Cũng đã có chút mở lòng với hắn, điều ấy khiến hắn ta càng vui vẻ.

Càng cố gắng hơn nữa, 2 đứa nhóc kia cũng chẳng phản ứng gay gắt khi hắn nói chuyện với cậu nữa.

Hẳn là đã nghĩ thông suốt.2 tháng sau, sau bao nhiêu gian khổ và khó khăn.

Hắn đã có được cậu trong tay, nhưng đôi lúc có vẻ cậu vẫn muốn trở về thế giới thực." Mạc Tử, chúng ta trở về thế giới của em đi.

"Nhiều tuần ngẫm nghĩ, hắn đã nghĩ thông suốt.

Ngồi bên cạch cậu dựa đầu vào vai cậu hỏi, mắt hướng lên bầu trời đầy sao." Thật sự sao!?."Cậu cảm thấy vui vẻ sau câu nói của hắn, từ sau lần hắn cứu cậu, cậu đã không còn nhắc đến chuyện này nữa.

Không ngờ có một ngày hăn lại mở lời, tâm trạng vui vẻ nay vui vẻ hơn." Ừa, thật sự.

Chúng ta sẽ cùng 3 đứa nhỏ trở về thế giới của em, dù gì ở thế giới của em vẫn tân tiến hơn chỗ này, chúng cũng cần được đi học mà.

"Vuốt nhẹ mái tóc đen mượt, hắn cười hiền dịu ngước nhìn cậu rồi cả hai trao nhau một nụ hôn giữa cảnh trời đêm.

Nụ hôn ấy chẳng phải cưỡng ép, cũng không gượng gạo.

Tất cả đều xuất phát từ tấm chân tình của cả hai, chuyện tình họ ở đâu vẫn luôn ngọt ngào như vậy.Từ bao kiếp, hai trái tim vẫn hướng và trao cho nhau, dù trái đất ngàn trùng trắt trở dù là âm dương cách biệt, tình yêu họ vẫn đẹp dễ như vậy.

Đến cả 3 đứa nhóc cũng chút ghen tị.Cuộc sống về sau dưới một mái hiên nhà xanh mát rượu, có con cháu đầy đống, có tiếng tiếng cười vui vẻ là hẹn ước từ bao kiếp trước giờ đã thực hiện được.

Hai người họ đã là một cặp đôi, tình yêu đã được minh chứng bởi trời và đất.Chung thủy sắt son ở bên nhau đến tận già, hai ông lão tóc trắng ngồi bên nhau sảng khoái kể chuyện từ thuở xưa.3 đứa nhỏ giờ đã trưởng thành, 2 đứa con đã có gia đình nhưng chỉ có mỗi cậu con trai trưởng luôn là mỗi phiền rầu của hai người.

Đã gần bước vào 30 rồi vẫn chưa một lần gia mắt hai người cha.Mạc Tử càng lớn lại càng giống cậu, mang một vẻ đẹp mĩ miều, ánh mắt lại sắc sảo giống cha, tính khí cũng rất tốt.

Thừa hưởng đặc tính tốt từ cả hai người cha, nhanh chóng trở thành một vị giám đốc có tiếng.

Tiếng tăm là vậy, nhưng xunh quanh vẫn chưa có một người bạn gái nào.Cũng một hôm mưa nào đó, vì chẳng mang ô nên Mạc Tử đã bị mắc mưa, ngồi trong trạm xe bus chờ quản gia đến đón.

Ánh mắt lại hướng vào một người." Rốt cuộc cũng gặp được rồi, Kì Dương!!.

".
 
Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn
Chương 134: 134: Ngoại Truyện


" Rốt cuộc cũng gặp được rồi, Kì Dương.

"Mạc Tử như thấy được ánh sáng trong nàm đêm, tức tốc ôm chặt lấy người kia.

Gương mặt đang tràn đầy hạnh phúc." Này, anh bạn.

Chúng ta quen nhau sao.

"Trong giây phút ấy, Mạc Tử có chút chết lặng.

Người kia thuận thế đẩy ra, vẻ mặt cau mày hết sức chịu đựng.

Nhìn Mặc Tử bằng con mắt ghê tởm, không chút kiềm chế mà chửi." Con trai ôm nhau không biết gượng à, ghê tởm chết đi được.

"Rồi người kia cũng rời đi, để mặc Mạc Tử ở nơi đấy.

Cơn mưa hắt vào người, thấm vào da thịt, gió trở trời lại lạnh thấu xương.

Mạc Tử vẫn đứng trơ chọi ở đây, vuốt mặt cười khổ.Đúng rồi,lại quên mất người kia chẳng có kí ức lúc trước như Y, làm sao biết được Y là ai cơ chứ." Mạc Thiếu gia, mau vào trong thôi, trời lại chuyển gió rồi không tốt cho sức khỏe đâu.

"Một Chiếc xe sang đậu đến, chạy xuống là một lão quản gia đã trung niên.

Hớt ha hới hả chạy đến che dù cho Y, mặt lo lắng mở cửa rồi dìu Y vào.

Nhìn vẻ mặt của Y, lòng càng nặng trĩu, đã bao năm Y vẫn luôn vẻ mặt này.

Chẳng chút thay đổi, tìm kiếm 1 người mà đã gần qua độ tam tuần.Chiếc xe lăn về nhà chính, Mạc Tử gương mặt đờ dẫn bước vào, đi vào nhà chính.

Thấy cậu ở trên sofa xe tivi thì đi đến ôm chầm lấy, thủi thỉ." Ba, con mệt quá, con thấy cậu ấy rồi.

Cậu ấy chẳng còn nhớ con, con phải làm sao đây."Đôi chút ngỡ ngàng nhưng cậu đã lấy lại được tinh thần, cậu con lớn này cũng có khuynh hướng giống cậu, cậu không để tâm.

Vỗ lấy bờ vai vững trải đang run rẩy trong lòng, lòng càng sót thương.Từ khi công khai hướng tính, mọi câu chuyên Y đều kể cậu nghe.

Người Y nói chính là cậu con trai kiếp trước hẹn thề sẽ gặp nhau kiếp này để kết duyên, nhưng người ấy đã mất kí ức đó rồi, phải rồi đã uống Canh Mạnh Bà thì làm sao lại nhớ." Không sao đâu, hãy cố gắng lên.

Nhất định sẽ thành công thôi, giống như Cha con vậy, dù ba chán ghét nhưng cha vẫn một lòng sắc son và tán đổ ba đấy thôi.

"Nghe được câu khuyến khích từ ba mình, Y liền có sức sống hơn.

Nhưng vẫn chẳng chịu buông cậu ra, nhớ hơi ấm thuở nào mà càng ôm chặt lấy cậu.

Ánh mắt phát ra luồng khí tức nồng đậm đằng sau cũng chẳng thèm quan tâ m đến, ôm chặt cậu không rời.****************Công lược nhân vật: Nam chính chúng ta mau kết hôn xin kết thúc tại đây, cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ.Dù văn phong không được hay nhưng được mọi người ủng hộ góp ý kiến, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Chân thành cảm ơn!!Nếu yêu thích tui mọi người hãy ghé qua tường nhà tui, có nhiều tác phẩm khác cùng nhau đồng hành với tui qua nhiều thăng trầm của truyện.

Xin cảm ơnTác giả kí tênHàn hànΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩMột Tác Phẩm Tiểu Thuyết Sẽ Ra Mắt Vào Ngày Nào Đó.Thế giới năm 2090 có công nghệ tiên tiến, con người phụ thuộc vào Robot, đời sống xã hội đều phụ thuộc vào.

Phi thuyền là giao thông phổ biến, những ai sở hữu được những chiếc xe hơi đều là những người có quyền có thế có địa vị tiền tài chất lên như núi.Nguồn thức ăn cũng chẳng còn sạch nữa, rau xanh là thứ xa xỉ nhất trong các loại thực phẩm.

Phụ thuộc vào công nghệ nên con người lúc này ai cũng mập mạp, ngoại cỡ.

Tuổi thọ con người cũng bị giảm, chỉ có tối đa 40 - 50 tuổi là cao.Cũng vì quá tiên tiến mà Robot đã nhắm chủ trái đất, bắt đầu công cuộc bắt loài người làm nô lệ.

Tần Nguyên kia ấy là một con thiếu gia với vẻ mặt mũn mĩn cùng đốm tàn nhanh trên mặt, khi cười đặc biệt lại có chút gì đó xinh đẹp.

May mắn thoát khỏi Robot, đi đến địa điểm mà người anh họ - Lưu Minh từng nhắc đến.Ở đó, vớ được một anh hàng xóm đẹp trai về làm chồng.

Hạnh Phúc của họ liệu thế nào khi người chồng ấy lại rất ghét người giàu?.
 
Back
Top Bottom