Khác Công chúa thế kỷ 21

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
350916570-256-k35169.jpg

Công Chúa Thế Kỷ 21
Tác giả: NhaamTng
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

*Truyện 100% ảo tưởng không có thật, không đề cập đến bất cứ cơ quan tổ chức chính trị kinh tế.... nào ngoài đời!!!!!

Không có ý xúc phạm, chưởi bới hay ảnh hưởng đến bất cứ ai hay nhóm người dân tộc nào!!!!!
*Về cơ bản chỉ là sảng văn, đọc để thư giãn tâm trí, có chèn một số chương "tâm cơ" mọi người chú ý trước khi nhảy hố.
* Các đất nước dân tộc phong tục trong truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả.



viễntưởng​
 
Công Chúa Thế Kỷ 21
Lưu ý*


*Truyện 100% ảo tưởng không có thật, không đề cập đến bất cứ cơ quan tổ chức chính trị kinh tế.... nào ngoài đời!!!!!

Không có ý xúc phạm, chưởi bới hay ảnh hưởng đến bất cứ ai hay nhóm người dân tộc nào!!!!!*Về cơ bản chỉ là sảng văn, đọc để thư giãn tâm trí, có chèn một số chương "tâm cơ" mọi người chú ý trước khi nhảy hố.* Các đất nước dân tộc phong tục trong truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả.
 
Công Chúa Thế Kỷ 21
Chương 1


Sau dị giới đóng băng, chia Đại tinh cầu thành 3 vùng đất khác nhau, là Địa cầu -Thiên Cầu -Tinh Cầu.

Dải Thiên Thạch ngăn cách mỗi vùng miền với nhau, vì thế chiến tranh giữa các vùng hầu như không xảy đến.

Sau hàng nghìn năm, cuối cùng cũng hình thành nên các quy luật của từng vương quốc, sống hòa bình không gây chiến.

Thiên Cầu phân chia có tổng cộng hai mươi ba nước.

Mà vương quốc lớn nhất chính là Đại Thiên Quốc.

Sau đó là Lạp Linh Quốc.

Kể ra cũng lạ, Lạp Linh Quốc trước kia vốn lớn mạnh, song tranh chấp nội bộ lớn, người của tộc Meis tách ra thành một tiểu quốc, lẽ đó nên Lạp Linh Quốc mới trở nên yếu thế.

Điềm Thụy là con gái thứ ba của quốc vương tộc Meis, trước có anh trai cùng chị gái, sau có một tiểu tử là đệ đệ, cơ bản không lo lắng việc thừa kế sẽ truyền lên đầu cô.

Cha mẹ cùng trưởng lão cơ bản cũng không quản cô nhiều lắm, nhìn ý chính là muốn Điềm Thụy sống tự do thoải mái, làm một tiểu công chúa tự do tự tại.

Nhưng nhiều việc lại ngoài ý muốn, chiến tranh bùng nổ giữa Lạp Linh Quốc cùng Tộc Meis, sau cùng hai bên nhường một bước, Lạp Linh Quốc đưa trưởng công chúa sang làm con tin, còn Điềm Thụy năm 10 tuổi bất đắc dĩ phải rời xa cha mẹ, sống nơi đất khách quê người.

Bởi vì là con tin đặc biệt, quốc vương Lạp Linh còn ưu ái tặng cho cô một cung điện riêng, danh hiệu "Thụy Hoàng nữ".

Ngày tháng của cô ở đây không mấy khó khăn, cũng không nhất thiết phải nhìn mặt ai mà sống, căn bản nếu muốn thì có thể đi ngang, chỉ cần biết nhìn đường là được.

Nhưng đó chỉ là 3 năm đầu.

Sau khi tiểu công chúa Lạp Linh Quốc du học trở về liền chướng mắt Điềm Thụy.

Hãm hại cô không biết bao nhiêu lần.

Cả hai đấu đá nhau kịch liệt, khiến hoàng hậu cũng phải ra mặt giải quyết.

Cũng khiến Điềm Thụy tưởng mình đã trưởng thành, cũng phải khóc lóc hồi thư cho ba mẹ.

Nhưng nhờ có cô ta, cũng giúp những năm tháng ở Lạp Linh không quá tẻ nhạt.

Cho đến năm Điềm Thụy 20 tuổi, chiến tranh lại lần nữa bùng nổ, lần này nhân lúc Lạp Linh Quốc và Tộc Meis đấu đá, Đại Thiên Quốc cũng nhảy vào hòng thâu tóm, làm bùng lên trận chiến thế kỉ ở Thiên Cầu.

Dân chúng lầm than, Lạp Linh Quốc cùng Tộc Meis phải hoãn chiến để hợp tác đấu với Đại Thiên Quốc.

Điềm Thụy cũng nhân cơ hội này tẩu thoát khỏi chốn tù đày, hỗn loạn mà chạy.

Lại rơi vào tay bọn buôn người ở Đại Thiên Quốc, lúc tỉnh lại thì đã bị bán làm nô lệ cho một gia tộc lớn mà cô không rõ...............

------------------------------------------------------------------------------

Điềm Thụy lê thân thể mệt nhọc về phòng dành cho người ở.

Tuy nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ lạ thường, cũng đầy đủ trang thiết bị cần thiết.

Sau 1 tháng làm việc, cơ bản cô đã quen với phần lớn người làm ở đây.

Nhưng tóm lại không thân thiết lắm.

Vì hiện giờ cô không là tiểu công chúa cao quý, mà đang dưới thân phận "nô lệ" người Linh Lạp Quốc.

Thực tình cô thấy còn ổn hơn nếu lấy thân phận là công chúa đứng đây, chắc chắn sẽ bị giam giữ hoặc giết chết!

Chung phận với cô còn khoảng 20 người nữa, cũng chỉ tính ở tòa nhà cô làm.

Cung điện này rộng lớn nguy nga, chia thành mấy chục tòa, mỗi tòa ít nhất 10 tầng.

Người làm ở đây nhiều không kể xiết, cơ bản phân chia thành ba tầng lớp.

Một là đám nô lệ được mua về, hai là những người chuyên ngành giúp việc, còn lại là tiểu thư công tử khuê các ở các gia tộc nhỏ đút lót vào để tiếp xúc nhiều hơn với quý nhân - bọn họ hầu hết là dùng mặt để làm việc, cũng chính là tiếp thị ở mỗi tòa.

Còn tầng lớp thứ tư không ai biết đến, chính là những " cao thủ" ngầm nhằm bảo vệ chủ nhân.

Điềm Thụy không rõ, nhưng biết đâu lại có thêm lớp thứ năm là những sát thủ thì sao?

Dù gì thì việc này cũng không hiếm!

Vì thế cô ít khi kết bạn với những người xung quanh, chỉ nói chuyện nhiều với một cô gái tên Khinh Tư, cũng là nô lệ đến từ Linh Lạp Quốc.

Khinh Tư có vẻ đẹp trong trẻo nhẹ nhàng, lúc nào cũng tỏa ra khí chất sảng khoái khiến người ta yêu mến.

Nhưng trong ánh mắt lại đọng lại một nỗi buồn thầm kín, đôi lúc Điềm Thụy không biết cô ấy có thực sự đang buồn không, vì lẽ nào người khổ tâm lại có đồng tử trong veo linh động đến thế.

-"Uy, cô về rồi.."

- Khinh Tư ngồi trên bàn ăn bánh vui vẻ chào hỏi, nói xong vội lấy trong bao ra hai cái bánh khác đưa cho Điềm Thụy.

Khinh Tư cùng Điềm Thụy chung một phòng, trước đó còn có một người nữa nhưng nghe đồn cô ta đắc tội với bề trên nên đã bị đuổi đi.

-"Ta xong rồi!"

- Khinh Tư vừa nói vừa ngoạm một miếng bánh lớn - "Coi như không giết thì cũng bị đánh cho một trận!".

Điềm Thụy rùng mình, Khinh Tư nói làm cô nhớ đến những ngày tháng bị tù đày ở Linh Lạp Quốc, chỉ 3 tháng mà như 3 năm đằng đẵng, cũng để lại những nỗi ám ảnh sau này.

Mà vết sẹo lớn ở cánh tay trái chính là minh chứng rõ ràng nhất.

-"Cô đụng đến ai rồi?".

Đến đây chỉ mới 1 tháng nhưng Điềm Thụy biết người ở đây không đơn giản, không phải thuộc hoàng gia thì cũng là một trong ngũ đại gia tộc ở Đại Thiên Quốc.

Nếu không sẽ chẳng dễ dàng thâu tóm hàng trăm nô lệ trái phép như thế này được!

Khác với thái độ lo lắng của Điềm Thụy, Khinh Tư lại thản nhiên đến lạ.

Cứ như cô nàng đã chấp nhận số phận của mình.

Theo cách nói của cô, kết cục sẽ chẳng mấy tốt đẹp!

-"Nếu ta nói với cô, ta đụng đến một người bạn gia thế không nhỏ hơn chủ nhân của cung điện này thì cô sẽ làm gì?".

Khinh Tư vừa nói vừa cụp mắt xuống, làm bộ như không để ý đến, song lời nói lại chất chứa tủi thân cùng bất lực.

Điềm Thụy thấy dáng vẻ ốm yếu như liễu trước gió, cũng hiểu được ý của cô nàng.

Chính là sợ liên lụy người khác, nhưng cũng sợ người khác bỏ rơi mình.

Cảm giác này sao cô có thể không hiểu cơ chứ.

-"Người đó chưa xử phạt cô ngay lập tức, chắc là còn có thể cứu vãn.

Với lại..."

-"Không thể.."

- Khinh Tư ngắt lời - "Điềm Thụy, tôi không thể....Anh ta với tôi từng là kẻ thù, chắc chắn tôi sẽ chết..."

-"Kẻ thù?"

- Ánh mắt cô thoáng trở nên nghiêm túc, từng là kẻ thù của một người có gia thế lớn ở Đại Thiên Quốc, chắc chắn cũng không đơn giản.

Nô lệ đến từ Linh Lạp Quốc, hay là......công chúa hay hoàng nữ đây????

Hay tiểu thư của gia tộc nào đó ở Linh Lạp Quốc?

Điềm Thụy ngây người, đột nhiên cũng không biết đối xử với người đối diện như thế nào.
 
Công Chúa Thế Kỷ 21
Chương 2


Điềm Thụy tỉnh dậy vào sáng hôm sau.

Khinh Tư đã rời giường từ sớm lấy lương thực.

Đêm hôm qua cả hai nói chuyện không nhiều, cơ bản Khinh Tư có giải thích sơ qua sự tình, nhưng có bóng gió che giấu điều gì, cô cũng không rõ lắm.

Trọng tâm chính là 5 năm trước vị công tử kia đưa quân thám thính Lạp Linh Quốc, vô tình lọt lưới gia tộc của Khinh Tư, mà cô ấy chính là người tra khảo.

Còn gia tộc nào thì Điềm Thụy cũng không biết.

Mười năm sống ở Lạp Linh Quốc, kỳ thực Điềm Thụy cũng có một tổ chức tình báo riêng do cha mẹ để lại, thêm vào đó là nhiều công ty lớn nhỏ do cô thành lập.

Phần lớn địa vị và chức năng của các gia tộc ở Lạp Linh đã được cô nắm rõ.

Chỉ là cô không hiểu, nếu đã biết được Khinh Tư, sao lại không cho người bắt cô ấy lại?

Dù gì nếu làm người tra khảo, địa vị chắc chắn là chủ chốt.

Nhân cơ hội đòi chút hời cũng không quá!

Hay là có sự tình nào ở giữa đi???

Nhưng chưa kịp suy nghĩ thì đã có một đám người tiến vào, dẫn đầu là một vị ma ma trung niên, theo sau tầm 2-3 người nữa.

Điềm Thụy chưa kịp phản ứng thì bọn họ đã ập vào thu dọn đồ đạc của Khinh Tư.

Cô toan muốn ngăn cản nhưng bấm bụng dừng lại, chỉ đứng lại trơ mắt nhìn căn phòng trở nên trống trải.

Bọn họ rời đi cũng không nói lời nào với Điềm Thụy, trong mắt chứa đầy vẻ khinh thường một nô lệ.

Có lẽ là vì một nô lệ nên cũng không cần nghe bất cứ một lời giải thích nào.

Sau đó thì việc gì cũng vào đấy, Điềm Thụy tiếp tục công việc lau dọn đồ đạc, quản gia có vẻ để ý cô hơn mọi hôm, tuy không lộ rõ nhưng mọi cử chỉ lại như có như không bớt đi vài công việc nặng nhọc.

Cô có ngu cũng nhận ra đây là vì Khinh Tư nên mới chiếu cố mình như thế.

Vậy chắc là cô ấy vẫn sống ổn đi?

Có cần đi giải cứu không a?~

Ở Đại Tinh Cầu này mỗi người đều có một dị lực đặc biệt, phần lớn quy hoạch đều thành một năng lực chung ở mỗi vương quốc.

Mà ở các gia tộc hay hoàng gia, năng lực truyền thừa từ thời viễn cổ lại ngày càng lớn, trở nên một đức tin thống trị.

Ở Đại Thiên Quốc cho đến giờ, người có năng lực cao nhất mà cô từng gặp là Đại quản gia.

Còn những người khác thì hầu hết đều là dị năng yếu.

Ngay trong mấy nô lệ ở Lạp Linh Quốc cũng chỉ có vài người có năng lực đặc biệt nhưng không mạnh.

Riêng Khinh Tư thì yếu hơn hẳn, nhưng là do trọng thương mà thành, Điềm Thụy không thể nhìn thấu được dạng truyền thừa của cô ấy.

-"Các cô đã nghe gì chưa, một nô lệ được Lăng thiếu đưa về rồi a~ Cũng không biết hồ li tinh kia làm gì mà có thể mê hoặc được ngài ấy!"

-"Uy, chẳng phải Lăng Thiếu từ lần trở về từ Linh Lạp đã cấm dục rồi sao???".

-"Đúng nha, vì chuyện này mà có người còn mắng Lăng Thiếu là phản quốc, e rằng chỉ rung động với nữ nhân Linh Lạp, chuyện ầm ĩ lên tận hoàng đế a ~"

-"........"

Điềm Thụy đứng lau lá cây gần đó nghe đám tiểu thư tám chuyện.

Bọn họ là tầng lớp thứ ba, những người đút lót để vào làm tiếp thị.

Mơ ước muốn leo lên cành cao đến điên rồi.

Bình thường cô không có cơ hội làm việc ở đại sảnh, cơ bản chỉ là lủi thủi sau nhà bếp, hôm nay lại được ưu ái lên đây nên không quen là mấy.

Nhỡ như gặp được quý nhân kia, khom lưng uốn gối Điềm Thụy chịu không nổi.

Dù gì cũng là tiểu công chúa, sao lại cúi đầu trước những người không biết thân phận có bằng mình hay không?

Đang suy nghĩ ngẩn ngơ thì một tràng khí lạnh ập đến, áp lực tỏa ra tứ phía.

Thiên a~ Không phải nhắc tào tháo tào tháo liền đến chứ!

Quả nhiên sau đó là một tràng dài tiếng bước chân, Điềm Thụy lẳng lặng trốn sau một bình cây to cúi đầu, nhìn động tác của cô với người xung quanh không nhau, giống như đang ngắm bàn chân của mình hơn.

Trong lúc không ai để ý, Điềm Thụy để linh nhãn của mình quan sát xem rốt cuộc bộ dạng của "quý nhân" ra sao.

Chỉ là vừa mới qua loa truyền linh lực thì đã có một bàn tay vô hình đánh đến, áp chế lại linh nhãn khiến cô hoảng hốt.

Nhất thời quên mất thân phận mà ngẩng đầu lên.

Liền đối mặt với ánh mắt sâu thẳm lại nhu hòa.

Sống gần 20 năm đến giờ, đây là lần thứ hai cô thấy người có đôi mắt đẹp như thế.

Người đầu tiên là nhị công chúa Lạp Linh Quốc - người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nữ Lạp Linh.

Mà hắn, là người thứ hai có đôi đồng tử khiến cho Điềm Thụy phải gật gù công nhận.

Thế nào là đẹp đến dung nguyệt thất sắc, chính là như thế.

Y có khuôn mặt ôn hòa, đồng tử màu xanh lá thanh mát như như hương chanh, phảng phất làm người đối diện trầm luân vào sự dịu dàng ấy.

Chỉ là Điềm Thụy phản ứng rất nhanh, vừa ngẩng đầu lên đã vội cúi xuống.

Cô thừa nhận bởi vì sững lại trước nhan sắc kia nên không kịp quan sát những người còn lại.

Nhưng giờ không để tâm đến những chuyện đó, quan trọng là tránh khỏi bị trừng phạt nga~

Chỉ là nam tử kia cũng không tố cáo cô, đoàn người đi qua nhanh chóng để lại nhiều tiếng xì xào to nhỏ.

Điềm Thụy hít vào một hơi, Đại Thiên Quốc quả là nơi tụ tập thiên tài.

Năng lực của "quý nhân" thật không đánh giá thấp được.

Cũng chỉ ngày hôm đó cô được ưu ái lên đại sảnh, những ngày sau Điềm Thụy được phân công đi làm vườn, nhiệm vụ chính là tỉa cây, đôi khi là trồng hoa.

Căn phòng với cô tạm chưa sắp xếp người vào cùng nên cũng gọi là khá thoải mái.

Dù chỉ một người nhưng căn phòng chật hẹp như thế cũng không tính là trống trải hoang vu.

Người tộc Meis vốn là tín đồ của những loài cây hoa, việc trồng trọt cứ thế diễn ra suôn sẻ.

Nhưng đại quản gia yêu cầu không được quá sặc sỡ, lại đẹp, nên Điềm Thụy dứt khoát chọn trồng hoa hồng.

Người khác không biết, nhưng cô hiểu rõ xung quanh khuôn viên của cung điện này có sức mạnh truyền thừa nên linh khí dồi dào hơn bình thường.

Chỉ là người có dòng dõi mới có thể tu luyện.

Còn người ngoài sẽ bị áp chế năng lực.

Ai có năng lực truyền thừa mạnh thì càng bị áp chế mạnh mẽ.

Có lẽ vậy nên từ đầu Khinh Tư không thể tự trị thương cho mình.

Cô lại càng không.

Nhưng những vật như hoa quả cây trái lại có thể dựa vào linh khí mà lớn.

Điềm Thụy chọn trồng hoa hồng, còn là vì cô biết cổ thuật có thể truyền linh khí từ hoa sang người!!!
 
Công Chúa Thế Kỷ 21
Chương 3


Hoa hồng mà Điềm Thụy trồng nhanh chóng ra hoa, nở thành một khu vườn đỏ xinh đẹp, cao quý.

Từ ngày có hoa cô trồng, lâu lâu một số chủ nhân trong tòa cung điện sẽ ra ngoài chụp lại vài tấm.

Cũng vì thế mà cô gặp lại vị công tử xinh đẹp kia.

Nghe bọn người làm gọi thì hắn ta là Lạc thiếu.

Ở Đại Thiên Quốc, Lăng gia cùng Lạc Gia là một trong ngũ đại gia tộc lớn, đến hoàng gia cũng phải kiêng kị vài phần.

Hẳn là Lăng Thiếu kia là Lăng Vân - người thừa hưởng sức mạnh gia tộc lớn nhất ở Lăng gia.

Và Lạc thiếu là Lạc Hà công tử, cháu đích tôn của gia chủ Lạc gia.

Sở dĩ Điềm Thụy có thể đoán ra như vậy là vì danh tiếng của ngũ đại gia tộc thực sự khiến người ta chú ý, cô cũng đã không tiếc toàn lực mà điều tra mấy lần.

Chỉ là cô thắc mắc, chủ nhân của tòa cung điện này là ai mà có thể quy tụ những tinh anh ngầm của những gia tộc lớn đến đây như vậy?!

Mà thuộc hoàng gia là không thể nào!!!

Xưa nay ai mà không rõ, Hoàng gia và ngũ đại gia tộc có thế lực ngang nhau, hay là nói, Ngũ đại gia tộc chi phối toàn bộ hoạt động của Đại Thiên Quốc, mà Hoàng gia chỉ là đại diện chỉ huy mà thôi!!!

Hoàng gia và ngũ đại gia tộc, sẽ không thân thiết đến mức độ như thế.

Giống như một núi không thể có hai hổ, một nước không thể có hai vua!

Dừng lại suy nghĩ ngẩn ngơ, Điềm Thụy bức bối vò đầu, sao lại có quy tắc người làm không thể bàn luận về gia thế của các gia tộc cơ chứ, cho dù cô đi nghe ngóng cũng chỉ nghe được chút ít.

Lặp đi lặp lại là "quý nhân", "Lăng Thiếu", "Lạc Thiếu".....Thật sự là nhàm chán muốn chết.

Cũng không giống như ở Linh Lạp Quốc có một số người làm "cao cấp" biết phân tích thế sự.

Việc duy nhất kịch tính có lẽ là mối tình của Lăng Vân kia và người bạn cùng phòng Khinh Tư của cô.

Khinh Tư đã được chuyển đến biệt thự riêng của Lăng Thiếu, cách xa cung điện này.

Điềm Thụy đang suy nghĩ có nên đi cứu cô ấy không, nhưng nhìn lại bản thân thì thôi tạm dừng ý nghĩ kia.

Cô còn chưa hóng hết chuyện đâu, bước vào cung điện như này đâu phải ai muốn cũng được.

Có trách là Đại Thiên Quốc tự mình mở lưới cho cô nhảy vào.

Thế sự ngoài kia loạn lạc, ra ngoài khác gì hiến mạng đâu.

-"Này!"

- Một giọng nói trong trẻo vang lên khiến cô giật mình quay đầu.

Giọng nói sẽ thật êm tai nếu cô gái kia không dùng ánh mắt khinh miệt nhìn cô.

-"Lại đây lau giày cho ta!"

- Hoa Nguyệt nhíu mày ra lệnh.

Vốn dĩ cô ta thấy hoa đẹp nên định dạo quanh vài vòng, không ngờ đi đến chỗ chưa trồng xong khiến một ít đất văng lên đôi giày pha lê đẹp đẽ.

Thật sự là quá xui xẻo.

Hôm nay sẽ có một buổi tụ họp nhỏ, Hoa Nguyệt không muốn mình xấu xí trước mặt Đế Thiếu.

Điềm Thụy giật giật khóe miệng.

Vị cô nương này không phải hệ Thủy Tinh đi, sao không tự lấy linh lực rửa sạch a~ Còn phiền đến bàn tay ngọc ngà của cô.

Nhìn lại vệt đất chưa bằng một hạt gạo, chân mày cô khẽ giật giật!

-"Còn không nghe ta nói sao, mau lau sạch cho ta!"

- Hoa Nguyệt nhíu mày quát.

Điềm Thụy giả vờ khó xử :

-"Quý nhân xin thứ lỗi, trên người ta thực sự không có thứ vải gì quý giá để lau sạch vết bẩn trên giày của người."

Mà Hoa Nguyệt ngẫm lại thấy cũng đúng, sao một nô lệ nhỏ bé lại xứng đi lau giày của cô ta cơ chứ.

Nhưng nhìn bộ dạng xinh đẹp kia lại khiến ả ta ghen ghét, vì vậy hắng giọng lên nói.

-"Linh lực của ta mà phải làm mấy chuyện nhỏ nhặt này sao?

Ngươi có biết ta là ai không, còn không mau lau giày cho ta!".

Điềm Thụy nhíu mày nhìn thấu bộ dạng ghen ghét đố kị của Hoa Nguyệt, cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp này thế nhưng lại có chút bộ dạng ác độc.

Không biết là quý nữ nhà ai, thời buổi này còn có người "vô tư" như thế hay sao?

Tiểu cô nương à, trong lúc cô còn giở mấy trò tiểu nhân thì những người khác đã học cách tham gia thế sự, làm một người phụ nữ thập toàn thập mĩ chinh chiến xa trường hay gả vào hào môn rồi a~

Điềm Thụy thu lại trào phúng trong lòng, thầm nghĩ có nên thôi miên nàng ta hay không thì một giọng nói phía xa truyền đến làm hai người giật mình.
 
Back
Top Bottom