Ngôn Tình Công Chúa Nghịch Thiên

Công Chúa Nghịch Thiên
Chương 20


Năm mới qua đi, đầu xuân tiết trời đã có chút ấm áp nhưng vẫn còn hơi se lạnh, tuyết thỉnh thoảng vẫn còn lác đác rơi, trên cành mai vàng chồi non bắt đầu nảy lộc, gió đêm khẽ nghiêng quấn quýt nghịch ngợm mái tóc dài của Trì Liệt một hồi lâu, càng làm nổi bật khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

“Mấy nữ tử khác đều sẽ ca hát khiêu vũ, tại sao nàng lại không?” Nam nhân bắt lấy bím tóc của nữ nhân mà đùa nghịch, lại nhìn vào mấy tiết mục ca hát nhảy múa mười năm như một của vũ cơ, cảm thấy hết sức nhàm chán.

Văn Thần bị chất vấn cũng không ngẩng đẩu lên, tiếp tục đọc sách uống rượu, trực tiếp đáp lại một câu: “Mấy phò mã đều sẽ vì công chúa mà giúp nàng rửa chân, tại sao ngươi lại không làm?”

Thế là từ đó về sau, mỗi khi trời tối nàng liền có thêm một “nha hoàn rửa chân” vụng về, khi thì nước quá nóng, khi thì cánh hoa thả vào quá nhiều, thậm chí có khi nước quá nhiều, nên khi nàng bỏ chân vào thì nước tràn hết cả ra, làm cho cả sàn nhà bằng ngọc ướt đẫm nước.

Thẳng đến khi Văn Thần thực sự nhịn không được nữa, đáp lại sự mong chờ nồng nhiệt của Trì Liệt: “Múa sao, cũng chỉ là để quyến rũ người mà thôi, ngươi có biết Công tôn vương hậu cùng với điệu múa “Kiếm khí” của nàng không?”

“Vũ cơ khuynh tẫn thiên hạ cũng chính là đệ nhất quý nữ Văn triều, đương nhiên là biết.” Trì Liệt ấn lấy chân ngọc, rất khó có thể tưởng tượng được rằng một nam nhân hung lệ dũng mãnh như dã thú ở trên chiến trường, thế mà lại nhu tình dịu dàng giúp nữ tử xo.a nắn gân cốt.

“Nàng chính là mẫu hậu của ta.” Văn Thần mặt không đổi sắc nói, nhìn không ra vui buồn: “Mẫu hậu ta nói năm đó nàng chính là lấy điệu múa này mà bắt được trái tim của phụ vương, để rồi phụ vương mới từ một nhi tử bị vứt bỏ trở nên quyết chí tự cường. Nhưng mà từ xưa đến nay bậc đế vương luôn lạnh bạc vô tình như thế, nàng từ ánh trăng sáng cuối cùng vẫn trở thành hạt cơm mắc trên cổ áo mà thôi.”

“Vậy nên ngươi mới chán ghét khiêu vũ như thế phải không? Ta nghe nói điệu múa “Kiếm khí” đã bị thất truyền, xem ra là thật rồi, thật đáng tiếc, khó có thể có cơ hội được xem lại dáng múa tuyệt thế kia nữa.” Trì Liệt than thở một tiếng.

Hắn còn nhớ rõ khi hắn còn bé đã vụng trộm đi theo phụ hãn đến Văn triều, thực may mắn đã được nhìn thấy điệu múa kia, cũng từ đó, việc chinh phục cái vương triều phồn hoa này đã trở thành chấp niệm bất diệt trong lòng hắn.

“Mẫu hẫu từ lúc được gả vào vương cung rốt cuộc đã không còn đụng đến vũ y nữa, ở đâu mà ngươi có thể xem được chứ?”

“Ở phía trên đài hoa sen bị bỏ hoang ở trong ngự hoa viên ấy, lúc đó là khoảng giữa hè, muỗi đặc biệt nhiều. May mà sau đó trời có đổ mưa. Mẫu hậu ngươi năm đó còn rất trẻ trung, đặc biệt tao nhã, nhìn cũng trạc tuổi ta. Có thể làm ra được dáng múa tuyệt vời đến như thế ngoại trừ Công Tôn vương hậu khuynh tẫn thiên hạ, còn có thể là ai được chứ?”

Trì Liệt không nhớ rõ lúc ấy đến cùng đã xảy ra chuyện gì, dù sao lúc đó hắn vẫn còn nhỏ, chỉ thấy có một nữ tử mặc áo trắng như tuyết, bóng dáng nàng nhảy múa ở trong màn mưa đã khắc thật sâu ở trong tâm trí hắn.

Nghe vậy, Văn Thần tựa hồ nhớ lại, năm đó giữa hè trời cũng thường hay đổ mưa, mình vất vả luyện cho được điệu múa “Kiếm khí”, muốn ở ngay tại yến tiệc tiếp đón sứ giả các nước triều bái để tặng cho phụ vương, hy vọng hắn có thể nhớ lại tình cảm trước đây của hắn và mẫu hậu.

Lại không nghĩ rằng điệu múa điêu luyện tinh diệu tuyệt luân của nàng tuy rằng cũng nhận được sự thán phục của mọi người, nhưng lại thua cái gì mà “nhóm nhạc nữ” “vừa ca hát vừa nhảy múa” do Văn Nhiễm mang đến, mọi người đều ngạc nhiên với những điều mới lại, cho dù mấy dáng múa kia chỉ giống như mấy hài tử chơi đùa, rằng hở eo lộ chân chọc cười người ta mà thôi.

Từ đây, tin tức về việc đích trưởng công chúa của Văn triều bị “diễm ép” truyền khắp đại giang nam bắc, mọi người vây quanh Văn Nhiễm nâng nàng ta lên, còn tất cả những cố gắng khắc khổ của nàng trong bóng tối đều trở thành sự châm chọc “muốn tranh sủng đến điên rồi” trong miệng của người đời.

“Ngươi nhảy có tốt nhất, có khắc khổ nhất cũng có ích lợi gì chứ? Còn không phải là vẫn thua người ta sao? Có một số việc, ngươi vĩnh viễn đều không theo kịp ngươi ta đâu.”

“Vừa rồi ta còn tưởng rằng điệu múa “Kiếm khí” chính là thiên nhân chi tư, lại không nghĩ tới khi mà tiết mục “nhóm nhạc nữ ca hát nhảy múa” của thiên nữ Văn Nhiễm trình diễn, chính là một ở trên trời một ở dưới đất.”

“Đúng thế đúng thế, trước nay làm gì thấy thiên nữ nào sẽ lắc eo vặn hông như thế…. Ha ha ….”

Mấy người nam nhân này thật quá đáng ghét, tại sao lại cứ đem nữ nhân chúng ta ra như hàng hóa để so đến so đi? Củ cải hay rau xanh đều có chỗ tốt của nó, các ngươi chướng mắt nhưng sẽ có người biết thưởng thức chúng, Văn Thần bĩu môi, trong nội tâm lại không ngừng trào phúng khinh thường.

Nhưng nói tới nói lúc, chính là kể từ lúc đó, nàng không hề đụng đến nhảy múa nữa, ở trong lòng một hạt giống tự ti đã được gieo lên.

Không nghĩ tới lại thực sự có người lại ghi tạc trong lòng, nàng còn tưởng rằng nàng múa thật xấu, không hề có chút thiên phú nào về vũ đạo.

“Ngươi thích sao? Ta có thể múa cho ngươi xem”. Văn Thần ghé sát vào bên tai hắn, gương mặt tà mị: “Điều kiện tiên quyết là chỉ có hai chúng ta thôi, ngươi cho tất cả ám vệ và Ngự lâm quân lui xuống hết, ngươi có dám không?”

Trì Liệt hai mắt sáng lên, ánh mắt nóng rực: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, có gì mà không dám chứ?”

Hắn vung tay lên, ám vệ binh sĩ tất cả liền lui ra.

Văn Thần cười yếu ớt, xoay mình quay trở vào trong, thay vào một thân váy áo trắng muốt không đối xứng, đuôi váy bằng lụa mỏng thật dài vô cùng mềm mại, mấy hạt trân châu quý giá đính phía trên gần đuôi mắt, vài sợi tóc được thắt lại rũ xuống trước trán lộ ra vẻ phong tình, lụa mỏng che mặt như ẩn như hiện theo gió bay bay…

Đôi mắt ẩn tình câu người đoạt phách, bàn tay xinh đẹp nắm góc váy bước đi, dáng người nhẹ nhàng uyển chuyển bước đi, nữ nhân chưa nhảy múa, chỉ có đôi chân ngọc nhẹ nhàng đung đưa, bước vào hồ nước ấm phía sau rèm, làn váy bồng bềnh trong nước, ôn nhu đến bất khả tư nghị.

Ống tay áo gấp thành từng nếp nổi trên mặt nước, thân thể mềm mại ở trong nước giống như giao long uốn lượn rong chơi.

“Văn Thần…” Trì Liệt nhịn không được mà hầu kết lăn lộn.

Lụa sa che mặt nhẹ nhàng rơi xuống, nữ tử từ từ di chuyển.

Không biết từ khi nào, tiếng cổ cẩm chuông nhạc hợp tấu từ từ vang lên, vừa cổ kính vừa xa xăm —-

Trong làn nước trong vắt, có thể nhìn thấy ánh nước thưa thớt hóa thành những đốm sáng tinh mịn bất quy tắc, phản chiếu trên vũ y của Văn Thần, nhìn lại lần nước, thấy ở bên cạnh ao lại có một tòa lâu kim sắc lưu ly, cạnh đó còn có một bụi mẫu đơn điểm tô khoe sắc.

Văn Thần khẽ nâng chiết phiến, hoa rơi, những giọt nước từ ống tay áo rơi ra, cộng thêm kỹ thuật nhảy tuyệt mỹ, mỗi một động tác… tựa hồ đều có thể diễn tả sự phồn vinh của thế giới phồn hoa.

Chân ngọc Văn Thần điểm nhẹ trên đỉnh ngọc lưu ly, thả người nhảy lên, eo nhỏ hơi cong, chỉ xoay vài vòng, người đã dừng ở trên bậc thang.

Âm nhạc vẫn tiếp tục diễn tấu —-

Một thanh kiếm dài đột nhiên hiện ra từ trong tay áo sũng nước của nữ nhân, nàng như nổi ở trên mặt nước dùng tay múa kiếm cực kỳ tinh tế, phảng phất như nàng đang đứng trên mặt đất bằng.

Tay áo phất phơ, làn váy uốn lượn theo từng bước nhảy, triền miên lưu luyến, ngôn vô cùng ý.

Trì Liệt nhìn đến mê mẩn, hắn chưa từng gặp một vũ giả nào to gan đến như vậy, đứng ở trong nước nhảy múa, thậm chí còn múa kiếm nữa, cái này cần lực cánh tay phải chịu đựng sức nặng đến bao nhiêu, còn cả bản lĩnh vũ đạo nữa?

Giữa màn múa trong nước, tay áo tung bay, đuôi váy dài theo dáng múa của nữ nhân phảng phất như đóa hoa nở rộ trong nước, lưỡi kiếm đi đến chỗ nào liền tạo ra những cánh hoa trong nước, rồi nàng chợt ngừng lại, vén bức rèm châu bước vào trong, tóc đen tản ra, đẹp không sao tả xiết.

Bọt nước thầm thì, bàn tay trắng nõn của Văn Thần vung lên, rút cây trâm ra khỏi búi tóc, chỉ một thoáng, tóc đen xõa ra như thác, ở trong nước tỏa ra linh động, sườn mâu vạn năm.

Sau đó nàng nửa quỳ ở phía sau rèm, bức rèm châu che khuất dung nhan, hình ảnh tựa hồ như bị kéo ra xa, bay múa ở trong nước, mỹ lệ rung động đến cỡ nào.

Nếu có sử quan ở đây, e rằng điệu múa này sẽ trở thành một huyền thoại được các thế hệ sau không ngừng ca tụng.

Sau khi bước ra khỏi rèm châu, Văn Thần đột nhiên ngã xuống phía trên bậc thang, đôi mắt hơi nhắm lại, cánh hoa phủ lên trên người nàng, có một loại vẻ đẹp mong manh yếu ớt, Trì Liệt cảm thấy trầm xuống, bật người nhảy vào trong nước, liều mạng lao thẳng về phía nữ nhân, nhưng ngay khi hắn vừa chạm được đến nàng…

Nàng đột nhiên mở mắt nở nụ cười ranh mãnh, chạy trốn, làn tóc thơm ướt lướt qua hơi thở của Trì Liệt, làm cho hắn cảm thấy ngứa ngáy.

Trì Liệt tức giận, muốn bắt lấy Văn Thần nhưng làm sao cũng không thể bắt được nàng, nàng ở trong nước quá linh hoạt, quá nhanh nhẹn làm cho người ta bị nàng đùa bỡn xoay quanh.

Nàng trốn ở trong bụi hoa, tránh ở bên này, tránh qua bên kia, cuối cùng tay áo dài phất qua lại làm cho một trận cánh hoa rơi xuống, phiêu linh trong nước.

Loanh quanh một vòng, cuối cùng Trì Liệt cũng bắt được mắt cá chân của Văn Thần, đem người lôi đến trong ngực của mình, hai đôi môi kề sát, hai người theo dòng nước xoay tròn chậm rãi nổi lên, thở hắt ra, ở trong nước dây dưa kịch liệt quấn quýt lấy nhau.

Điệu múa chấm dứt, Văn Thần ôm lấy cổ Trì Liệt, đôi mắt quyến rũ như sóng trào, hơi thở hổn hển: “Ngươi biết không? Tất cả nam nhân ở dưới hoa mẫu đơn đều là muốn chết.”

“Chết ở trong tay ngươi cũng không uổng một hồi phong lưu rồi.” Vừa dứt lời, một âm thanh kiếm xuyên qua quần áo liền nặng nề vang lên.

Bất ngờ không kịp phòng thủ, ngực Trì Liệt bị trường kiếm đâm thẳng vào, máu tươi rất nhanh chảy ra hòa vào trong nước.

Nam nhân cười khổ, vòng tay ôm lấy Văn Thần càng chặt hơn, khóe môi không tự chủ nhếch lên tạo thành một vòng cung kỳ lạ: “Ngươi thật đúng là nói được thì làm được.”

A, đã sớm liệu đến kết cục này, nhưng vẫn là cam tâm tình nguyện cho nàng bố trí.

Dù hắn biết nàng nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt hảo này, nhưng từ trong đáy lòng Trì Liệt vẫn vô cùng chờ mong, mong rằng hắn và nàng, có lẽ sẽ có một chút gì đó khác biệt.

Cho đến khi âm thanh lưỡi kiếm cắm thẳng vào huyết nhục đã đánh sụp lý trí của hắn.

Khóe miệng chậm rãi chảy ra máu tươi, ngũ phủ lục tạng đau đến phát run.

Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại mùi thơm cùng sự ấm áp trên cơ thể nàng, rồi lại dường như nó đã có từ vạn năm về trước.

Đôi mắt màu hổ phách của nam nhân đè nén hận ý kinh đào hải lãng, nhưng cuối cùng lại chỉ hóa thành một câu: “Văn Thần, ở trong mắt ngươi, ta đến tột cùng chính là gì?”

Là cái gì?

Chắc là xem như….

“Rầm!” Là tiếng cửa bị người ta đá văng.

“Chúng thần cứu giá chậm trễ, xin bệ hạ trách phạt!” Áo giáp kim sắc, uy phong lẫm liệt, đuôi mắt xinh đẹp vũ mị, nhẹ nhàng lướt qua, liền khiến người ta nhìn vào mà kinh sợ, nàng quỳ một gối xuống, một thân áo choàng màu đỏ như máu tản ra, ôm quyền, mắt sáng như đuốc.

Ánh mắt nhìn về phía nữ nhân ở bên trong, tất cả đều chỉ là sùng bái và ngưỡng mộ.

Văn Thần kéo Trì Liệt ra khỏi nước, toàn thân ướt đẫm, từng giọt từng giọt theo mấy sợi tóc tán loạn chảy xuống khe gạch trên sàn nhà, váy sa mỏng ướt đẫm, phác họa ra đường cong yểu điệu của nữ nhân.

Ai có thể ngờ được rằng, nàng vừa rồi mới mang ở trên lưng một viên đá mười mấy cân rồi nhảy xuống nước múa kiếm.

Đôi mắt nữ nhân nghiêm nghị, cầm kiếm, động tác đâm vào Trì Liệt sâu hơn, thẳng cho đến khi hắn hoàn toàn không thể phản kháng được nữa, sau đó, nàng liền lạnh lùng hất nam nhân ra, ở trên cao nhìn xuống, giống như tu la bước ra từ trong địa ngục.

Nàng đi về phía Tưởng Nam, hai tay dính đầy máu tươi đặt trên vai của nàng: “Ngươi không sao là tốt rồi, đã nhờ thái y xem thử chưa?”

“Thần không sao cả. Chỉ là Tần Nguyệt còn có một chút sổ sách cần tính toán lại với Tần Nho Lương.” Thanh âm nữ tử thanh thoát như chuông đồng, làm cho người ta có cảm giác hào khí lăng lệ.

Văn Thần ném kiếm đi, tiến vào trong bình phong thay đổi thành long bào của mình, một lần nữa đeo long quan lên, thiên địa ngay tại lúc này cuồng phong gào thét, sấm sét vang dội.

Nàng lại cầm kiếm lên, ở những nơi nàng đi qua, liền là một trận gió tanh mưa máu, kinh hãi đến rợn người.

Một trận mưa to xối xả trút xuống, như muốn gột sạch hết tất cả những điều không sạch sẽ trên thế gian này.

Trên long bào màu trắng thêu hình Bàn Long kim sắc vân vũ tận trời, váy dài trong gió bay phất phơ, thắt lưng vàng nạm ngọc, cùng long quan trên đầu, cảm giác cứng rắn làm cho trong sự dịu dàng mà lại không mất đi vẻ khí phách, chắp tay mà đứng, bạch ngọc ban chỉ trên ngón tay dưới ánh nến càng thêm tỏa sáng rực rỡ.

Rèm châu phía trên long quan rủ xuống lưu quang rạng rỡ, như có như không che lấp long nhan, tăng thêm mấy phần uy nghiêm cùng không thể xâm phạm của bậc đế vương, tóc đen mềm mại, nghiễm nhiên sinh ra một cỗ thịnh khí khinh thường thiên địa.

Dưới hàng mi cong vút, phảng phất chính là một biển sao kinh đào hải lãng, ánh mắt lướt qua chính là thiên quân vạn mã, nàng chỉ nheo mặt, mỉm cười, quả là tuyệt sắc giai nhân.

Giữa đất trời, chỉ có một mình nàng, hào quang vạn trượng.

Khí thế bàng bạc.

“Bây giờ, nên dọn dẹp một chút tất cả những kẻ phản đồ.” Giọng nữ đặc biệt khàn khàn, để cho người ta không tự giác liền muốn thần phục.

“Tuân lệnh!”

Trước khi đi, nàng liếc qua Trì Liệt đang nằm trên mặt đất, xoay người cúi xuống, giống như hắn đã làm thế với nàng rất lâu trước kia.

Nữ nhân dùng mũi giày hất cằm của hắn, tàn nhẫn lại vô tình, nhưng hết lần này tới lần khác lại dùng ngữ khí mập mờ như thủ thỉ với hắn: “Tiểu tâm can, ngày mai trẫm lại đến đây tự mình thẩm vấn ngươi, đừng quá nhớ trẫm đấy.”

Nàng ngồi xuống, dùng biểu tình ngây thơ vô tội nhất, nghiêng đầu nhìn về phía hắn mỉm cười.

Vẻ mặt vô hại.

Giống như một đóa mẫu đơn tu la màu trắng.

Sự dịu dàng và thiết huyết cùng hòa quyện với nhau.

Nở nụ cười híp mắt quen thuộc, hoàn toàn giống như trước đây, để cho người ta phải trầm luân.

Trì Liệt chỉ có thể khó khăn đọc nhấn rõ từng chữ: “Văn Thần….”
 
Công Chúa Nghịch Thiên
Chương 21


Ngay hôm sau, trong nhà lao.

“Những kẻ phản bội ta đều phải nhận lấy kết cục gì? Trì Liệt, ngươi đã biết rõ mà còn cố phạm phải!” Một roi vung xuống, máu me đầm đìa.

“Văn Thần, ta chỉ muốn có được ngươi mà thôi.” Nam nhân bị trói chặt ở trên giá gỗ suy yếu mở miệng.

“Có được ta? Ngươi có được bằng cách chiếm hữu hay sao?” Nàng gắt gao bóp chặt cổ hắn, nhịn xuống xúc động muốn ngay lập tức chơi chết hắn.

Tất cả mọi người đều có thể, duy chỉ có ngươi là không thể phản lại ta.

Chính ngươi đã hủy hoại một chút ấm áp cuối cùng còn sót lại của chúng ta!

“Chẳng lẽ ngươi không phải cũng như thế sao?” Trì Liệt đột nhiên rất muốn cười, hắn và Văn Thần căn bản chính là cùng một loại người, không ai so với ai cao thượng hơn hết.

“A, nói như vậy, chúng ta —– thật đúng là một đôi trời sinh.” Đôi mắt nữ nhân nhắm lại, dùng roi nâng cằm hắn lên, sau đó cười lạnh một tiếng.

Sau đó, nàng lấy ra một viên dược hoàn màu nâu đưa tới trước mắt Trì Liệt: “Đây chính là độc dược Bạch Tuyết, ngươi có còn nhớ không? Độc dược năm đó vẫn còn chưa được giải đâu.”

Sau đó chính là một chậu nước ớt nóng rực dội xuống, Trì Liệt đột nhiên cảm giác trong thân thể của mình tựa hồ có cả vạn con kiến đang bò: “….Đây rốt cuộc là cái gì?”

Nhiều năm như vậy không hề phát tác, tại sao chỉ mới một chậu nước ớt nóng liền….

“Đây chính là loại độc dược để ngươi vĩnh viễn cũng không quên được ta. Sư tử con không nghe lời còn dám cắn tay chủ nhân, ngươi thử đoán xem, ta sẽ g.iết chế.t nó như thế nào?” Nàng nâng roi lên vu.ốt ve ngư tuyến trên người hắn, đến giữa bụng thì hung hăng đâm thẳng vào, bộ dáng ngoan lệ tàn nhẫn vô tình.

“Khụ khụ!” Đột nhiên Trì Liệt hít thở không thông, nhưng ngay sau đó hơi thở hắn lại có thể trở lại giống như người bình thường, nhưng nó vẫn chưa kết thúc, chỉ một lúc sau, cảm giác ngạt thở kia lại lập tức ập tới, lặp đi lặp lại, hơn nữa cường độ cũng không giống nhau.

“Cảm giác thống khổ không? Loại độc này hung ác ở chỗ ngươi mãi mãi sẽ không biết ngươi đến lúc nào sẽ chết, nó sẽ mang đến cho ngươi sự tra tấn tinh thần tàn nhẫn nhất, sẽ khiến ngươi phải mãi mãi sống trong sợ hãi.” Trong con ngươi khát máu của nữ nhân hiện lên một tia ngoan độc.

“À, còn có một cái nữa.” Văn Thần giả vờ như chỉ vừa mới nhớ ra: “Độc dược này — thực ra nó không có thuốc giải.”

Nói cách khác, nàng từ lúc bắt đầu đã không có ý định để Trì Liệt còn sống.

“Văn Thần, đời này của ta không biết đến cùng đã tạo nghiệt gì mà ông trời mới cho ta gặp được ngươi!”

Nữ nhân cười hỏi lại: “Ngươi biết rõ quyền lực đối với ta mà nói trọng yếu đến cỡ nào, tại sao ngươi còn một lần lại một lần muốn khiêu chiến với ranh giới cuối cùng của ta?”

“Vương không phải dễ làm như thế, ngươi dù sao cũng chỉ là một nữ nhân…”

“Nữ nhân? Ha ha ha —- Ngươi có biết lần này trẫm làm thế nào để kéo ngươi xuống khỏi đài không? Có biết tại sao ngươi rõ ràng có ba ngàn cấm quân nhưng cuối cùng vẫn thất bại thảm hại không?”

…. Sau đó, Văn Thần liền giảng giải cho hắn nghe chính nàng đã làm thế nào để gây dựng lại tất cả từ hai bàn tay trắng, liên hợp với Tưởng Nam, Tần Nguyệt, còn có cả thiên hạ đệ nhất nữ phú hào Kim Đạc Đạc đem thế lực của hắn từng bước từng bước nuốt chửng, một đường đoạt quyền hoàn mỹ không thể bắt bẻ được điều gì.

Hoàn toàn không có cái gì gọi là vận khí cùng với may rủi.

Hoàn mỹ đến độ có thể xưng là bậc thầy của đế vương chi thuật.

Nàng nói xong, tất cả đều lặng ngắt như tờ.

“Tại sao ngươi không nói gì? Đã phục chưa? Nói đi, trẫm hỏi ngươi, ngươi có phục không?” Văn Thần túm tóc hắn, hung hăng hỏi.

“Phục.”

Nàng chính là một kẻ điên trời sinh.

Hoàng đế Văn triều tiền nhiệm, chính là phụ vương thân sinh của Văn Thần cũn đã nói không một nữ nhân nào có thể làm được đến tình trạng này, Văn Thần chính là một tai tinh, thân mang sát khí, không ai có thể áp đảo được.

Không có ai dạy cho nàng, nhưng nàng dường như vừa sinh ra đã biết được cách làm thế nào để hoàn toàn chặt đứt đường lui của người khác, tàn nhẫn, vô tình, quả quyết.

Mưu lược xuất sắc cùng với đế vương chi thuật của nàng, để cho hắn quả thực phải bội phục đến mức phải rạp đầu xuống đất, nàng thực sự là một tài năng thiên bẩm.

“Trẫm đã từng vô số lần phải thức dậy từ trong những cơn ác mộng thời thơ ấu, vẫn luôn oán hận thế gian này tại sao lại đối với trẫm tàn nhẫn như vậy, chưa hề cho trẫm một chút gì gọi là ôn nhu, thẳng cho đến khi trẫm ngồi lên long ỷ này, trẫm mới hiểu được —- tại sao ông trời lại muốn trẫm phải trải qua tất cả những điều này…”

“Bởi vì trẫm —- Văn Thần, đã được định sẵn chính là vương của các ngươi, là một đế vương hợp cách không cần đến những thứ dư thừa tên là tình thân, tình yêu, hữu nghị gì đó, cái mà trẫm cần chính là một lòng truy đuổi dã tâm của mình, mới có thể hướng đến kết cục tốt nhất giành cho mình…”

“Nữ vương tính là gì chứ? Một ngày nào đó, trẫm sẽ trở thành… nữ hoàng đầu tiên trong thiên hạ!” Màn che bỗng nhiên bị kéo xuống, một bản đồ thật lớn hiện ra.

Phía trên của bản đồ đã bị gạch chéo lần này đến lần khác, có chỗ đã bị mài mòn đến mức phai màu, Văn Thần, lúc đó ngươi đã ôm tâm tình như thế nào để một lần lại một lần vẽ lên những bản đồ này.

Thì ra trong những ngày hắn giam cầm nàng, nàng chính là dựa vào việc vẽ sơn hà thành lũy trong thiên hạ để kiên trì chống chọi.

Nhất thống thiên hạ sao?

Ngay cả chuyện mà nam nhân cũng không dám nghĩ đến, Văn Thần, dã tâm của ngươi đến cùng sâu đến chừng nào?

“Hiện tại ngươi còn nghĩ rằng ta không thể xưng vương sao?”

Trì Liệt á khẩu không trả lời được.

“Ngươi chắc là đang chán ghét ta phải không? Có phải đang nghĩ làm thế nào để cách xa ta ra một chút? Nữ nhân có dã tâm đều là nữ nhân xấu, sẽ không có ai tán thành. Ai mà không thích mấy áo bông tri kỷ đơn thuần thiện lương cơ chứ?”

Trì Liệt từ chối cho ý kiến.

“Văn Diệu muốn xin ta cái mạng này của ngươi.”

Nghe vậy, Trì Liệt liền nhíu mày, vừa định mở miệng nói, đã nghe thấy Văn Thần trả lời: “Trẫm đã đồng ý.”

“A, vậy ngươi còn tới đây làm gì? Muốn tỏ vẻ thương hại ta?” Trì Liệt cười nhạo, dùng sức đi về phía Văn Thần, tiếng xiềng xích bị kéo lê vang lên kèn kẹt.

Nữ nhân không trả lời, hỏi một câu vô cùng lạc đề.

“Ta và nàng, ai đẹp hơn?”

Rất hiển nhiên, nàng ở đây chính là Văn Nhiễm.

Trì Liệt cười, Văn Thần, một nữ nhân kiêu ngạo đến cỡ nào, thế mà lại bởi vì hắn, lại cùng với một nữ nhân mà nàng đã từng coi thường nhất so sánh.

Nàng cuối cùng vẫn là bị hắn thuần phục.

Một đầu bảo mã hung ác nhất Văn triều rốt cuộc đã bị hắn thuần phục, đột nhiên rất muốn ngửa đầu lên trời thét dài.

“Đương nhiên chính là ngươi.”

Văn Thần hài lòng mím chặt môi, nàng không phải không biết mình căn bản không thể sánh cùng với mỹ mạo của Văn Nhiễm, nhưng chính bản thân nàng lại rất muốn nghe những lời này, cho dù lời đó chỉ là giả dối.

Ha ha, có những lúc, cường quyền chính là tất cả.

Quyền lực bây giờ nằm trong tay nàng, nàng nói nàng đẹp nhất, thì sẽ không ai dám ngỗ nghịch chống lại.

“Vậy trong mắt ngươi, ai mới là đệ nhất mỹ nhân Văn triều?”

Nghe vậy, Trì Liệt bật cười một tiếng: “Đệ nhất mỹ nhân Văn triều tính là cái gì chứ, trong lòng ta, ngươi chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.”

Cái này còn tạm được.

Nữ nhân nhẹ nhàng vu.ốt ve gương mặt của hắn, thần thái ôn nhu, dường như bất đắc dĩ: “Ta không có khả năng từ bỏ quyền lực của mình, ngươi cũng sẽ không buông xuống dã tâm của ngươi, chúng ta, thật đúng là tử địch do số mệnh định sẵn.”

Cùng với người nam nhân này, Văn Thần đã đi qua sa trường gió tanh mưa máu, ở trong sóng gió của triều đình đấu đá quỷ quyệt, phong hoa tuyết nguyệt chốn cung đình, cùng hắn ngắm nhìn màn pháo hoa rực rỡ nhất, nhảy múa triền miên trong dòng nước, ngay cả hài tử duy nhất của nàng cũng là của hắn…

Phần lớn thời gian trong cuộc đời của nàng đều là cùng với nam nhân này trài qua, bọn hắn chính là tử địch, là đồng minh, là vợ chồng….Lợi dụng lẫn nhau, sưởi ấm cho nhau, tính kế lẫn nhau, lại làm cho nhau đau khổ.

Tháng năm không buông tha cho con người, chỉ mới đó thôi, mà bọn hắn bây giờ đã đến tình trạng ngươi chết ta sống, rõ ràng đã đến đầu xuân, nhưng tuyết lớn vẫn không ngừng rơi xuống, nhìn thấy làn da màu đồng của nam nhân, Văn Thần vậy mà lại chiếc đèn cung đình của tiền triều bị vứt bỏ ở trong lãnh cung.

Mặc dù nàng thích nhưng lại ngại bẩn không muốn đụng vào, vẫn là Trì Liệt nhìn ra được tâm tư của nàng, tự mình rửa sạch sẽ đặt ở đầu giường của nàng, thậm chí còn bắt đom đóm đặt ở bên trong chụp đèn, nói với nàng rằng chỉ cần như thế này thì ban đêm nàng sẽ không cần phải sợ bóng tối nữa.

Nhìn thật ấm áp làm sao! Đáng tiếc là Văn Thần không hề sợ bóng tối, thứ nàng thích nhất chính là được hòa mình vào đêm tối khiến người ta phải mơ màng, cho nên — Trên đời này có một số việc ngay từ đầu đã sai rồi.

Đã không biết bao nhiêu ngày đêm, Trì Liệt nằm ở phía trên nhánh cây cổ thụ, ở phía dưới ánh đèn cung đình lờ mờ chiếu xuống….

Ở phía trên cành khô hắn bắt chước những bài thơ tình của Văn triều, lại dùng mấy nét chữ cong cong vẹo vẹo, vừa ngốc vừa vụng về, mỗi một bút đều khắc sâu đến như thế.

Hắn cho rằng nàng không biết, kỳ thật mỗi câu nàng đều thu thập lại đặt hết trong hộp gỗ, nhưng, tất cả chỉ vẻn vẹn dừng lại ở chỗ này. Hai vương giả lý trí, đều khắc sâu rõ ràng tránh nhiệm quốc gia thiên hạ gánh vác ở trên vai.

Từ khi sinh ra trên lưng đã mang theo huyết hải thâm cừu từ thời tổ tiên xưa kia để lại — Vâỵ thì làm sao có thể chứ?

Hoặc giả sử như có thể có nữ tử có thể bỏ qua thù hận quốc gia, có thể an tâm cùng hắn cầm sắt hòa minh, nhưng Văn Thần nàng không thể làm được.

Hoặc giả sử như sẽ có một nam nhân yêu nữ nhân đến mức đoạn tuyệt cả gia đình, chỉ vì muốn cùng nàng bạch đầu giai lão, nhưng Trì Liệt lại không thể làm được.

Bọn hắn sẽ cùng cười dịu dàng, lại tàn nhẫn tìm cách đưa đối phương xuống địa ngục, chỉ cần xem ai thủ đoạn cao hơn là được.

Trì Liệt cười khẽ: “Làm cho sạch sẽ một chút, cũng đừng để cho ta sống, nếu không….Ta sẽ để cho ngươi biết được chân chính cái gọi là sống không bằng chết.”

“Tâm can, ngươi vẫn cứ hung ác như thế, yên tâm đi, ngươi trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu.” Văn Thần ôn nhu cười cười, nghiền ngẫm vuố.t ve khuôn mặt của nam nhân: “Nghĩ đến sau này cũng không còn có thể nhìn thấy gương mặt tuấn tú này nữa, cũng thật có chút không nỡ.”

Nhưng lời nói vừa xoay chuyển, nụ cười dịu dàng của nàng ngay lập tức trở nên lạnh lùng.

“Đáng tiếc, ngươi quá không trung thực.” Nữ nhân giật lấy mái tóc của nam nhân, giống như trước kia hắn đã từng đối xử như thế với nàng, ánh mắt sắc bén quyết liệt, nhưng thanh âm lại vui vẻ nhẹ nhàng: “Xuống địa phủ rồi, ngươi cũng đừng nghĩ đến ta nhé, ta rất sợ đấy.”

Ai, thật là xấu! Cho dù là tàn nhẫn như vậy, nhưng tại sao còn lần này đến lần khác lại quyến rũ chết tiệt như thế chứ?

Dáng vẻ tuyệt tình lãnh khốc rõ ràng uy nghiêm đáng sợ như vậy, nhưng rơi vào trong mắt Trì Liệt, sát khí của Văn Thần khiến người ta cảm thấy rùng mình lại nhiều hơn mấy phần đáng yêu.

Hừ, thật là quá đáng, thật sự làm người ta vừa yêu lại vừa hận.

“Nể tình ta sắp chết, ngươi nói thật cho ta biết, cho tới bây giờ, ngươi đến cùng có chút nào thích ta…” Trì Liệt cực kỳ chậm rãi hỏi từng chữ, tầm mắt dần dần mơ hồ, hắn biết, thời gian còn lại của mình cũng không nhiều.

“Đừng hỏi nữa, ta thích ngươi.” Văn Thần dừng một chút, ngữ khí ôn nhu lại tàn nhẫn bổ sung: “Nhưng mà —- Ta càng thích quyền lực hơn.”

Phải, đây chính là lời nói thật.

Vì vậy nên rốt cuộc chúng ta mới phải ở tình trạng dây dưa lẫn nhau như thế.

Ngươi không chết thì ta vong.

Đây chính là sự lãng mạn chỉ thuộc về chúng ta mà thôi.

“Điều cuối cùng….Hãy đáp ứng ta, đối xử tử tế với hài tử kia nhé.”

Trì Liệt không hề nói là hài tử nào, nhưng Văn Thần liền hiểu hắn nói chính là nữ hài kia.

Cho đến tận lúc chết, hắn vẫn không hề nghĩ đến nhi tử của hắn sao? Còn ra vẻ thâm tình như vậy cho ai nhìn chứ?

Trong đêm, một trang giấy thật mỏng đặt ở phía trên ngọn đèn từ từ bị đốt cháy, trước khi nó bị thiêu rụi hoàn toàn, có thể nhìn thấy rõ ràng mấy chữ “Giấy nợ, năm trăm hai mươi mốt lượng bạc.”
 
Công Chúa Nghịch Thiên
Chương 22: Toàn văn hoàn


“Keng!” Thanh kiếm đã bị đánh rớt.

“Ngươi, ngươi đã sớm biết là ta?” Văn Giác vẻ mặt hoảng sợ, che vết thương đang không ngừng chảy máu bên ngực trái của mình, vận số của hắn đã hết.

“Ca ca tốt của trẫm, muội muội làm sao có thể không biết là ngươi cơ chứ? Chính là mẫu phi của ngươi đã tự tay đem rượu độc rót vào trong miệng mẫu hậu của trẫm mà. Ngươi — cho dù ngươi có hóa thành tro trẫm cũng biết.” Văn Thần vẫn ôn nhu cười cười, vẻ mặt vô hại.

“Ngươi chính là cố ý…”

Văn Thần ôn nhu cười một tiếng: “Sao lại không chứ? Nếu không làm như vậy thì làm sao có thể làm ngươi cùng với toàn bộ mấy dư nghiệt kia dẫn ra để một mẻ bắt gọn được? Văn Giác, đệ đệ của ta căn bản không phải là đồ ngốc, mấy chuyện trước đó hết thảy đều chỉ để cho ngươi nhìn mà thôi, chính là để có thể đem toàn bộ các ngươi xử lý sạch.”

“Tỷ tỷ, ca ca làm sao lại ngốc như vậy chứ, lại còn cho rằng tỷ thực sự tín nhiệm hắn nữa, hắn cũng không soi gương xem lại mình xem thử, làm sao có thể cùng với tỷ tỷ vô cùng tôn quý của ta sánh vai được cơ chứ?” Văn Diệu ở một bên kéo Văn Thần đi đến bên cạnh Văn Giác, một cước giẫm lên tay hắn, hung hăng chà đạp.

“Đệ đệ, biết cách nói chuyện đấy.” Văn Thần hài lòng cười cười, dường như cuối cùng cũng nhớ ra cái gì đó, liền hỏi: “À phải rồi, Trì Liệt kia giải quyết như thế nào rồi?”

“Đã giải quyết rồi, hắn dám đối với tỷ tỷ thân ái của ta làm ra sự tình như vậy, còn có Nam Nam…, thủy hình thực sự là quá lợi cho hán rồi, tỷ tỷ, ta còn muốn moi gan xẻo thịt hắn ra nữa.” Trên gương mặt tuấn lãng của Văn Diệu hiện ra một tia ngoan lệ chưa từng thấy.

Tưởng Nam đối với Văn Diệu cũng giống như Văn Thần đối với Trì Liệt, thù này, Văn Diệu nhất định phải báo.

Văn Thần sửng sờ một lúc, nghĩ đến nam nhân như dã thú kia, đôi mắt nóng rực, còn có bề ngoài cương mãnh như lại nhu tình như nước….

Rốt cuộc từ nay về sau nàng sẽ không còn được nhìn thấy nữa, trong lòng đột nhiên có chút hụt hẫng, nhưng nàng vẫn mỉm cười đồng ý, giống như dùng hết khí lực nhưng lại đột nhiên thả lỏng, nhẹ nhõm không thôi: “Được… cứ theo ý của ngươi.”

Theo ý ngươi.

Giải quyết dứt khoát.

Nàng chính là nữ đế Văn triều, để có thể đi đến hôm nay nàng đã phải bỏ ra một cái giá mà người thường không thể tưởng tượng nổi, tuyệt đối không có khả năng chỉ vì một nam nhân mà bỏ hết công sức của mình.

Ánh mắt Văn Diệu khẽ thay đổi, nhìn đôi mắt đen láy như đầm nước sâu không thấy đáy của Văn Thần, không thể nhìn được nàng đang suy nghĩ gì, cho dù hôm nay Văn Thần có lưu lại Trì Liệt, thì sớm muộn gì hắn cũng phải cho nam nhân này thịt nát xương tan.

“Cô cô ở bên đó, thần đệ cũng sẽ đi chăm sóc. Còn về mẫu hậu…đã chuẩn bị truy phong làm Đoan Thục Hiền Đức Từ vương hậu. Bản án của cả nhà ngoại tổ phụ cũng đã được lật lại.” Hắn an bài công việc đâu vào đấy, rất có phong phạm đại tướng, chỉ là trên mặt vẫn mang một vẻ đẹp tái nhợt vẫn chưa thể thay đổi được.

“Tốt lắm, đệ đệ yêu quý, đệ đã trưởng thành rồi.”

Văn Thần cùng với Văn Diệu từ từ bước ra khỏi đại điện, phía dưới là chín mươi chín bậc thang, cả sơn hà hiện ra tráng lệ như thế, nàng ở trên cao nhìn xuống, chậm rãi nâng hai cánh tay lên, long bào màu trắng bay phấp phới.

Từ lúc nàng được mười hai tuổi năm đó, nàng đối với thi thể của mẫu hậu lần đầu tiên nở ra một nụ cười trái lương tâm, sau nhiều năm nằm gai nếm mật, mất đi rất nhiều, cũng bỏ lỡ rất nhiều.

Cho đến bây giờ, tất cả những kẻ gây đau khổ cho nàng đã bị nàng trả thù hết.

Sau đó, nàng nhớ đến năm đó đã có người từng hỏi qua nàng một vấn đề.

“Mẫu hậu ngươi tội ác tày trời, ghen ghét thành tính, giết hại long tự, ngoại tổ phụ ngươi nhiều lần bức vua thoái vị, đệ đệ ngươi chính là một kẻ ngốc, cô cô ngươi chính là một người điên, vậy tương lai ngươi sẽ là cái gì?”

Nàng sao?

Tương lai nàng sẽ là nữ hoàng.

Chính là nữ hoàng đầu tiên trong lịch sử Văn triều.

Hôm nay, trời sáng khí trong.

Mặt trời xán lạn.

Giang sơn thật đẹp.

(Toàn văn hoàn)
 
Back
Top Dưới