[BOT] Dịch
Administrator
- 24/9/25
- 981,887
- 0
- 0
Công Chúa Kim Ngọc Tại Ngoại
Chương 40
Chương 40
Ngày hôm sau, Ninh Hoài dậy rất sớm, đúng là người trẻ tuổi, sau một đêm bận rộn với công việc nghỉ ngơi chưa được hai tiếng đồng hồ, lại tràn đầy sức lực và tình thần, vừa thức dậy đã không yên phận mà ôm lấy cọ xát với học sinh công chúa vẫn còn đang ngủ.
“Ư……” Văn Tử Hi bị đánh thức bởi sự ướt đẫm của đôi môi ai đó, đêm qua quằn quại quá lâu làm nàng vẫn chưa nghỉ ngơi đủ, không muốn mà đẩy Ninh Hoài ra và nói không còn sớm nữa bảo hắn nhanh chóng thức dậy đến Hàn Lâm viện đi.
Rõ ràng vẫn còn sớm mà, Ninh Hoài hôn lên lưng trắng ngọc của nàng, đặt người nằm sấp trên giường tiếp tục ăn h**p một trận nữa, tinh thần sảng khoái minh mẫn đi ra khỏi cửa.
Văn Tử Hi lúc tỉnh dậy lần nữa thì mặt trời đã lên cao rồi.
Ngồi dậy khó khăn từ trên giường, eo không ngừng đau mỏi, hai đùi cũng nặng nề như con thuyền bị chìm, Văn Tử Hi từ chối thỉnh cầu vào hầu hạ của Song Duyệt, một mình đứng dậy tìm quần áo.
Vừa đứng dậy, liền cảm thấy có gì đấy ướt ướt tuôn ra, men theo đôi chân thon và thẳng của nàng chảy thẳng xuống bàn chân.
Văn Tử Hi lập tức đỏ mặt, nàng nhớ lúc hắn đi rõ ràng đã xử lý qua cho nàng rồi mà, những cái này, dự đoán là do để lại sâu bên trong.
Nhìn những vết trắng ở dưới chân, Văn Tử Hi chợt nghĩ tới những lời dặn dò trước lúc thành thân của Thành Dung hoàng hậu.
Như vậy…… có phải sẽ có bé cưng hay không? Sẽ có sao?
Đôi tay bất tri bất giác để lên phần bụng bằng phẳng, Văn Tử Hi chợt cười lên, trong lòng bắt đầu hiện lên một loại tình yêu mông lung mơ hồ, nàng không tự chủ được mà chìm đắm vào trong tình yêu ấy, mãi tới khi một tiếng gõ cửa vội vã ngắt đi sự hoang tưởng của nàng.
“Ai đấy?” Văn Tử Hi bình tĩnh lại và hỏi.
“Tỷ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Giọng của Đỗ Thiên Thiên.
“Đợi một lát.” Văn Tử Hi nhận ra là Đỗ Thiên Thiên, vội vàng mặc quần áo, lại dọn dẹp sạch sẽ vết tích ám muội ướt đẫm trên nền và trên giường, sau khi xác định không còn gì khiến người ta nghi ngờ nhiều mới lên tiếng bảo Đỗ Thiên Thiên vào.
“Hi hi,” Đỗ Thiên Thiên dùng bắp tay đẩy cửa ra, trong tay bưng một cái khay, trên đó có một bát cháo và mấy đ ĩa thức ăn đặc sắc.
“Muội chắc vẫn chưa ăn phải không, ta mang cho muội bữa sáng này.” Đỗ Thiên Thiên đặt từng thứ từng thứ lên trên bàn trong phòng.
“Nghĩ rằng đưa một bữa sáng là muội tha thứ cho tỷ ư?” Văn Tử Hi nói với vẻ không vui, nàng vẫn còn nhớ tối hôm qua Đỗ Thiên Thiên để lại một mình nàng cho Ninh Hoài rồi bỏ trốn như thế nào.
Đỗ Thiên Thiên ngại ngùng cà cà tay, chạy tới trước mặt biểu muội nhà mình cúi người cười cười nói: “Biểu tỷ biết sai rồi, muội không tha thứ cho ta cũng không sao, nhưng để bụng đói không tốt tý nào.”
Văn Tử Hi liếc nhìn những món điểm tâm màu sắc bắt mắt hình dạng đáng yêu khiến người ta rất muốn ăn trên bàn, nuốt nước miếng, vẫn rất có khí phách quay đầu sang nơi khác: “Không đói.”
Nàng vừa quay đầu, Đỗ Thiên Thiên liền nhìn thấy giữa ngực và cổ nàng có một chút vết đỏ.
“A!” Đỗ Thiên Thiên gào lên một tiếng, lập tức đưa tay muốn lột quần áo Văn Tử Hi nhìn cơ thể nàng, “Biểu, biểu muội, hôm qua muội phu đánh muội thật ư, mau cho ta xem xem, trời đất, hắn đánh muội đỏ lên rồi kìa!”
“Ta còn tưởng muội phu chỉ là gây chuyện chơi thôi, hắn trông hiền lành như thế, sao lại dám đánh muội.” Đỗ Thiên Thiên vội nói, “Ta phải đi nói cho hoàng cô mẫu!”
“Tỷ làm gì!” Văn Tử Hi che lấy cổ áo của mình không để Đỗ Thiên Thiên bắt lấy, biết là khi nãy đoán là không cẩn thận bị tỷ ấy nhìn thấy vết đỏ, lúc nghe tỷ ấy còn muốn nói cho Thành Dung hoàng hậu vừa xấu hổ vừa khẩn trương, nói: “Không được nói cho mẫu hậu muội!”
Đỗ Thiên Thiên không rõ vị biểu muội này tại sao lại bảo vệ muội phu như vậy, bị đánh mà vẫn còn không cáo trạng, vừa kéo áo của Văn Tử Hi muốn xem rốt cuộc nàng bị đánh bao nhiêu vừa nói: “Tại sao không để ta nói?! Người muội đã trở nên bộ dạng như thế này rồi, muội đừng sợ hắn”
“Ai dô!” Văn Tử Hi dùng sức hất bỏ nắm tay của Đỗ Thiên Thiên, tranh luận với nàng nửa ngày thở hổn hển nói: “Không phải như tỷ tưởng tượng đâu, chàng ấy không ức h**p muội, tỷ đừng bận tâm nhiều đến vậy, càng không được nói cho mẫu hậu muội.”
Thật ra ức h**p cũng ức h**p rồi, chỉ là không phải sự ức h**p như Thiên Thiên biểu tỷ tưởng tượng thôi.
“Nhưng mà……” Đỗ Thiên Thiên vẫn không hiểu.
“Nếu tỷ còn dám nói nữa muội sẽ nói cho mẫu hậu nói chuyện tỷ lỗ m ãng đem muội ra các cược và bị thua.” Văn Tử Hi uy h**p, “Để bà ấy ngày mai sẽ đóng gói tỷ vứt về Giang Nam.”
Đỗ Thiên Thiên có rất nhiều lời nén vào trong bụng không nói nên lời.
Văn Tử Hi trợn mắt với nàng ta, bắt đầu ngồi xuống từ từ thưởng thức bữa sáng nàng mang đến.
Cháo trắng không tệ, đậu nành rất ngọt, hạnh nhân rất thơm, bánh bao có thịt, dưa muối rất giòn.
Văn Tử Hi ăn rất hài lòng, tâm trạng cũng tốt lên không ít, nhìn Đỗ Thiên Thiên một cái với ý khen ngợi.
Đỗ Thiên Thiên biết tâm trạng nàng đỡ hơn một chút rồi, mới cười hớn hở ngồi cạnh Văn Tử Hi, buồn chán mà cầm lấy một lọn tóc dài của Văn Tử Hi trong tay nghịch.
Văn Tử Hi uống xong một ngụm cháo cuối cùng đầy no nê, dùng khăn tay lau miệng, ra lệnh Song Duyệt cùng với vài tiểu nha hoàn bên ngoài có thể đi vào dọn dẹp.
“Hi hi, tóc của muội thật tốt.” Đỗ Thiên Thiên đang nghịch tóc của Văn Tử Hi cười nói.
“Xí,” Văn Tử Hi cười nhạt một tiếng, “Nói đi, còn chuyện gì?”
Nàng chẳng tin Đỗ Thiên Thiên mới sáng đã đến đưa đồ ăn sáng cho mình còn mặc cho mình mắng chửi chỉ đơn giản vì chuộc lỗi chuyện đêm qua.
Song Duyệt đang chỉnh lý chăn ga trên giường. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Đỗ Thiên Thiên hào phóng xưa nay bị hỏi về mục đích đột nhiên có chút ngượng nghịu, lúc sự nhẫn nại của Văn Tử Hi sắp tiêu hao hết cuối cùng cũng mở miệng: “Cái đó, muội có biết sắp đến Hàn Lộ rồi không, hôm đấy phụ hoàng muội sẽ hội yến quần thần ở Bảo Hòa Điện.
“Biết chứ, mỗi năm đều như vậy.” Văn Tử Hi gật gật đầu. Phụ hoàng đó giờ vào ngày Hàn Lộ hàng năm hôm đấy hội yến quần thần, khen thưởng sự vất vả của các thần tử trong một năm qua, các quan viên trong thành bất kể cấp bậc cao thấp đều sẽ được mời dự yến tiệc.
A Hoài năm nay cũng sẽ đi, Văn Tử Hi cười lén một tiếng.
Đỗ Thiên Thiên không dám nhìn Văn Tử Hi, móc tay và đỏ mặt nói: “Ngoài các quan viên trẻ tuổi kia, một số lão thần sẽ dẫn theo con trai của mình đến tham gia.”
“Đúng rồi.” Văn Tử Hi đáp lại, dường như đã đoán được một chút ý đồ vào kinh lần này của Đỗ Thiên Thiên, nhưng lại muốn để chính miệng nàng ấy nói ra, nên cố ý không nói tiếp.
Đỗ Thiên Thiên căng mặt đỏ lên nói: “Muội nhỏ hơn tỷ cũng đã xuất giá rồi, tỷ còn chưa hứa gả cho người ta nữa, hoàng cô mẫu nói là cơ hội tốt, để tỷ tới lúc đó trốn đi lén nhìn có ai thích không, một mình tỷ rất sợ, muốn muội đi cùng ta.”
Quả thật là vậy, Văn Tử Hi cười hì hì lên: “Tỷ còn sợ ư?”
“Ai da muội đi không, đi không, tỷ cầu xin muội đấy được không?” Đỗ Thiên Thiên lắc lắc cánh tay của Văn Tử Hi nói, hiếm khi nhõng nhẽo.
“Muội……”
Văn Tử Hi vẫn chưa kịp nói, Song Duyệt đằng kia đột nhiêt phát ra một tiếng vang.
Quay đầu lại, hai tiểu nha hoàn đang phủi chăn, tình cờ từ trong đó giũ ra một cây thước bằng gỗ tre rơi xuống nền, phát ra một tiếng giòn vang.
“Đây là?” Song Duyệt muốn khom người xuống để nhặt lên.
“A!” Văn Tử Hi lập tức hét lên và bổ nhào về trước.
“Muội còn nói muội phu đêm qua không có đánh muội!” Đỗ Thiên Thiên chỉ cây thước kinh ngạc nói.
Ninh Hoài hiếm thấy lơ là một lần đang cất gọn đồ của hắn ở Hàn Lâm Viện hắt xì một cái.
……
Sau khi Đỗ Thiên Thiên nhiều lần bảo đảm sẽ không tiết lộ một chữ nào cho Thành Dung hoàng hậu Văn Tử Hi mới yên tâm tiễn nàng ta ra về, điều kiện tự nhiên cũng thêm việc nàng phải đi cùng Đỗ Thiên Thiên chọn tỷ phu vào ngày Hàn Lộ.
Bản thân mình ban đầu tại sao không nhân lúc lễ Hàn Lộ chọn một người cho thật tốt, Văn Tử Hi tựa vào cửa ôm tay suy nghĩ, sau khi trùng sinh lại sống chết muốn gả cho một người ngoài mặt giả bộ hiền lành và vô hại một cách ngu ngốc, thật sự lại là một nam nhân xấu xa với những chủ ý xấu đầy trong bụng.
Hắn của kiếp trước chắc hẳn cũng chỉ là bề ngoài, kiếp trước hai người vẫn chưa có thân mật đến thế, hắn vừa cung kính vừa chiều chuộng nàng, vốn dĩ vẫn chưa kịp tiết lộ cho nàng về những mặt hứng thú đầy xấu xa của hắn.
Lần này thì tốt rồi, không hiểu thấu lòng người cứ gào lên bảo ngoài hắn ra không gả cho ai hết, dẫn đến mỗi ngày đều bị ức h**p đến nỗi nước mắt rưng rưng.
Thế nhưng chết tiệt hơn là nàng dường như còn càng ngày càng thích anh chàng xấu xa này rồi, sáng hôm nay lại còn mơ tưởng về đứa con sau này của nàng với đồ xấu xa, trong lòng vô cùng ấm áp, phải chăng nàng đã bị hắn bỏ con sâu độc gì rồi ư?
Lời