[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Công Chúa Đón Dâu [Cover] [Lichaeng]
Chương 80. Đại Hoạch Toàn Thắng
Chương 80. Đại Hoạch Toàn Thắng
Phần Thượng
Từ đêm Lạp Lệ Sa nói yêu Phác Thái Anh, hai người liền hình bóng không rời.
Lạp Lệ Sa cả ngày nhìn Phác Thái Anh đến ngu ngu ngốc ngốc, chỉ có lúc Phác Thái Anh cùng các tướng sĩ muốn bí mật nghị luận chiến sự lúc này mới bị Phác Thái Anh ảo não đuổi đi, thỉnh thoảng nhìn y có chút mập mờ đe doạ.
Chu Tước Chí Quốc một mực bị quân đội Triêu Quốc đừa bỡn như mèo vờn chuột, cho nên cũng không có quân tình gì cấp báo, thế nên, Phác Thái Anh ban ngày làm xong, buổi tối thì có nhiều thời gian cận kề Lạp Lệ Sa, Phạm Ngưng Toa cùng Phan An thấy vậy toàn thân đều là nổi da gà.
Bất quá hai người người ta đã sớm đồng sinh cộng tử cả đời rồi, đợi khi toàn thắng hồi triều liền tường trình gia trưởng chuyện hôn lễ.
Ngày hôm sau, Phác Thái Anh nhận được bồ câu đưa thư của Ngôn Học Lương, nói là Ngu Hoàng đầu hàng, chẳng qua là còn muốn nàng cho một bảo đảm.
Phác Thái Anh nhìn một cái còn tưởng rằng là chuyện gì, không phải là đối xử tử tế với bá tánh thôi sao, vốn là cũng không định làm gì bá tánh, đoán chừng là nàng ta sau khi trở về cung đã bị Di Vương giam lỏng cái gì cũng không biết, bên ngoài thành hơn phân nửa bá tánh đều đã đầu hàng, phá thành là chuyện trong tầm tay, vì vậy liền hồi đáp.
Vừa nhắc tới Ngu Hoàng, Lạp Lệ Sa ngược lại là dẫn đầu phát biểu diễn giảng, mặc dù những ngày ở rừng rậm đó thái độ Ngu Hoàng đối với Lạp Lệ Sa cũng không tốt lắm, nhưng Lạp Lệ Sa biết nàng là một Công Chúa, hơn nữa cũng biết nàng cũng là một đại mỹ nữ, rất có khí thế mẫu nghi thiên hạ, không ngờ Phác Thái Anh nghe xong, toàn thân "bá vương khí thế"*.
*Hiểu trong trường hợp này lại là Phác Thái Anh đang sắp sinh khí vì Lạp Lệ Sa.
Nhưng Lạp Lệ Sa một đường cứ khen lớn Ngu Hoàng tốt như thế nào, như thế nào tốt, Phạm Ngưng Toa còn ở bên cạnh một tia nham hiểm khuyến khích y nói, ngay cả Phan An cũng sợ thiên hạ chưa đủ loạn chen vào tham dự, còn tuyên bố muốn Lạp Lệ Sa sống động miêu tả tướng mạo Ngu Hoàng, cũng muốn vẽ một bức họa về Ngu Hoàng đem về Kinh Thành cho Thái tử đại ca nhìn một chút.
Cái gì mà Ngu Hoàng là Phụng Hoàng mệnh, chờ bưng nàng từ Chu Tước Chí Quốc mang về cho Thái tử làm Thái tử phi, đỡ cho hắn khỏi hoài niệm về thái tử phi mệnh yểu trước kia của hắn.
Nhưng mà bọn họ ẩu tả lại dẫn tới Phác Thái Anh thành mặt đen, mà kẻ chịu đen chính là Lạp Lệ Sa.
Cho nên đến buổi tối trở về quân trướng, Phạm Ngưng Toa cùng Phan An liền chạy đến bên ngoài lều thầm cười trên sự đau khổ của người khác len lén nghe động tĩnh.
"Nghe ngươi mới vừa rồi khẳng khái hùng dũng nói Ngu Hoàng dáng dấp xinh đẹp đúng không?"
Phác Thái Anh dường như lơ đãng nói, nhưng mà Lạp Lệ Sa liền có cảm giác đại sự không ổn sắp ập đến rồi!!!
"A?
A a...
Nào có khẳng khái sục sôi cái gì chứ!
Hê hê..."
Lạp Lệ Sa đứng ở một bên không dám đến gần liền ngồi bên giường, Phác Thái Anh đang nằm.
"Ngươi không phải nói da của Ngu Hoàng rất tốt sao?
Vừa trắng vừa mịn?"
Phác Thái Anh.
"Ha ha!
Nàng ta bị thương, ta chẳng qua là băng bó cho nàng ta, cho nên chỉ là cảm thấy như vậy... cảm thấy thôi...
A a!"
Lạp Lệ Sa.
"Phải không?
Vậy..."
Phác Thái Anh đột nhiên nhìn Lạp Lệ Sa quỷ dị cười một tiếng, Lạp Lệ Sa cả kinh lạnh cả sống lưng run run.
"Bổn cung nhớ ngươi cũng từng băng bó vết thương cho bổn cung, ngươi cảm thấy da của bổn cung như thế nào a?"
"Ách ~ cái này...
A a!
Ách..."
Lạp Lệ Sa đổ mồ hôi lạnh.
"Làm sao?
Quên rồi?"
Phác Thái Anh tà mị cười.
"Ách...
A đúng!
Quên rồi!
Quên rồi!"
Lạp Lệ Sa càng đổ mồ hôi.
"Quên...
Vậy cũng không được a, xem ra bổn cung phải để ngươi nhớ tới a, ngươi vừa là Thần Dũng cùng Thận Dụng Đại Tướng Quân mà, vì Triêu Quốc mà lập chiến công, bây giờ mất trí nhớ, bổn cung cũng không thể ngồi yên không lý đến a!"
Phác Thái Anh vừa nói vừa vỗ xuống chỗ bên cạnh mình nói: "Tới đây ~ lại gần bổn cung, bổn cung giúp ngươi suy nghĩ thật kỹ!"
"Ha ha!
Không cần!"
Lạp Lệ Sa thấy vậy co giò bỏ chạy, y cũng không muốn bị Phác Thái Anh kẹp chặt dưới thân.
Nhưng Lạp Lệ Sa tránh né có mau hơn nữa cũng không bằng võ công cái thế - Phác Thái Anh, còn chưa kịp nhấc chân lên liền bị Phác Thái Anh bắt lại!
"Sao vậy?
Còn muốn chạy?
Không muốn để cho bổn cung giúp ngươi khôi phục trí nhớ sao?"
Phác Thái Anh một tay xách cổ áo Lạp Lệ Sa, một tay vặn vẹo khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạp Lệ Sa, kéo kéo hai cánh môi Lạp Lệ Sa biến chúng nhìn như mỏ chim.
"Không có!
A a!
Không có a!"
Lạp Lệ Sa vểnh miệng ú ớ.
"Không có sao?
Lá gan ngươi thật đúng là lớn a!
Bổn cung kêu ngươi tới, ngươi còn dám chạy!"
Phác Thái Anh nói.
"Aa!
Không dám!
Không dám!"
Lạp Lệ Sa ú ớ, nhưng bởi vì hai cái tay lại gần sát đích thân thể Phác Thái Anh không cách nào bảo vệ miệng mình, cho nên không thể làm gì khác hơn là bấu vào hai vai Phác Thái Anh, nhưng khi nhìn dáng vẻ tà mị của Phác Thái Anh chỉ cảm thấy chân mềm nhũng.
"Ái à! ~ thừa nhận?
Vậy bổn cung có thể phải suy nghĩ một chút hôm nay nên làm sao trừng phạt ngươi đây!
A a!"
Phác Thái Anh vừa nói liền đem Lạp Lệ Sa đặt trên giường.
"A!
Ta sai rồi!
Lệ Sa biết lỗi rồi!"
Lạp Lệ Sa bị thả vào mặt giường mềm mại liền gian nan cởi giày ra, sợ làm bẩn lên giường, chỉ có điều chung quanh giường trừ chỗ Phác Thái Anh đứng, còn lại đều bị vải bố của quân trướng che lấp, cho nên gấp đến độ y ở nằm trên giường phủ lông gấu trắng bò tới bò lui.
"A a!
Ngươi bò đi đâu cũng vô ích!"
Phác Thái Anh nhìn dáng vẻ Lạp Lệ Sa cảm thấy buồn cười, càng xem càng muốn....
"A ~" Lạp Lệ Sa thấy vậy liền muốn kêu to, nhưng âm thanh còn chưa ra khỏi miệng liền bị Phác Thái Anh cắt đứt.
"Hừ, kêu cũng vô ích, nơi này có ai còn lớn qua bổn cung?
Bổn cung ngược lại là phải xem thử một chút có ai có thể cứu ngươi đây!"
Phác Thái Anh cười cười liền bắt đầu hướng đến gần Lạp Lệ Sa.
"Ta...
Ta ta ta ta..."
Lạp Lệ Sa nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Phác Thái Anh càng lúc càng gần trong lòng một trận nai con nhảy loạn, khẩn trương vừa không nhúc nhích được cũng nói không ra lời.
Phác Thái Anh thấy dáng vẻ khả ái Lạp Lệ Sa như vậy, thêm dứt khoát kiên định, Lạp Lệ Sa đáng thương liền bị Phác Thái Anh...
Hôn lại hôn, cắn lại cắn, ôm lại ôm...
Lạp Lệ Sa khi thì ô ô hừ hừ, khi thì kêu thê lương thảm thiết, khi thì một lời xin lỗi...
Tóm lại vô số khi thì.... mang tới cho mấy kẻ nghe trộm bên ngoài lều vô số trận cười trên sự đau khổ của người khác.
Phần Hạ
Nói về Ngu Hoàng lúc cam kết của Phác Thái Anh đến cũng không đếm xỉa đến, bây giờ chỉ là phối hợp theo sự an bài.
Sau đó Ngôn Học Lương nói cho Ngu Hoàng, bởi vì Di Vương hạ lệnh ngoài Hoàng thành mười dặm không được có người nào lai vãn, bá tánh Chu Tước Chí Quốc vì vậy đối với Di Vương cùng triều đình không còn hy vọng, ba ngày sau Triêu Quốc đã có thể hoàn toàn thu phục bá tánh, hơn nữa lập tức cử binh phá thành, đến lúc đó Di Vương nhất định phân tán binh lực, một nửa nghênh chiến quân đội Triêu Quốc, một nửa tấn công Vũ Quốc, nhưng điều kiện tiên quyết là phải tống khứ mấy gian thần cản trở kia mới được, vì vậy, đến lúc đó Di Vương sẽ lại dùng đến đứa Hoàng Muội Ngu Hoàng không thuận mắt này, buộc nàng đem những đại thần kia rút lui.
Đây cũng chính là ý tứ của Phác Thái Anh, đến khi Ngu Hoàng cùng các đại thần sau tiếp xúc liền nói thật —— Di Vương chạy trốn, những chuyện khác liền không cần phải để ý đến, đến lúc đó sẽ có người tới dẫn nàng ta ra ngoài.
"Không phải kỹ xảo quá cao minh, nhưng lại rất sử dụng, ai kêu những gian thần kia quá đần chứ?
Người ta làm gian thần đều là lừa gạt xảo quyệt, gian thần nước mình thì lại không có đầu óc."
Ngu Hoàng trong lòng suy nghĩ chỉ cảm thấy xấu hổ, có thể lại cảm thấy buồn cười, người khác đều là lấy trung thần ra so sánh, nhưng mình lại lôi mấy tên gian thần mà so sánh.
Ba ngày sau, trời trong nắng ấm, quân đội Triêu Quốc quả nhiên tới, thiết kỵ cuồn cuộn tựa như bóng đen tấn công tới, cơ hồ muốn nuốt sống địch nhân trong Hoàng thành.
Không ngoài sở liệu, Di Vương quả nhiên phái ra đội cảm tử tới, nhưng là đội Cảm Tử Môn bịt mặt, mới vừa tiếp giáp cùng quân đội của Phác Thái Anh liền tung ra rất nhiều bột màu vàng.
Đây là việc Phác Thái Anh đã sớm ngờ tới, Di Vương là phản đồ của di nương Huyễn Linh Địa, cũng là người sáng lập ra Cổ Độc Môn, âu cũng là một nhân vật dùng độc nhất đẳng, bất quá...
Lạp Lệ Sa cũng là nhân vật được Dược Vương truyền thụ, đã sớm vì các binh lính chuẩn bị xong giải dược.
Như vậy, không tới thời gian nửa nén hương Đội Cảm Tử liền bị giết không chừa một mống, hơn nữa quân đội Triêu Quốc thẳng tắp lao vào trong thành, không phí bao nhiêu sức lực liền chiếm lĩnh Hoàng thành, vào thẳng Hoàng cung.
Tất cả các loại thái giám cung đều bị bắt, mà mấy gian thần đi theo Ngu Hoàng vì bảo vệ tánh mạng liền khai ra tất cả thông tin để có thể đường chạy trốn.
Phác Thái Anh biết Di Vương võ nghệ không cao, chỉ biết dùng độc, nhưng những kẻ đi theo bên người hắn cùng hắn loạn luân chính là thân Hoàng Muội của hắn - Thất Công Chúa lại là một nhân vật, bằng không cũng không dám một thân một mình giả dạng làm Tháp Cát Nhã tiến vào hoàng cung đâu!
Có điều Phác Thái Anh cũng đã phái thuộc hạ của Phạm Ngưng Toa đuổi theo mấy đại nhân vật kia, hơn nữa vì phòng ngừa Di Vương dùng độc, còn cố tình bằng thời gian ngắn ngủi từ lúc Lạp Lệ Sa trở lại chế tạo ra một loại y phục bảo hộ đặc thù, những y phục này sẽ không bị bất cứ độc dược gì xuyên qua được, cho dù là khó có thuốc giải "Phi tiên".
Đám người Phác Thái Anh vào hoàng cung đại điện, quả nhiên là bộ tộc đã từng phú giáp nhất phương, sơn son thiếp vàng, cung điện Triêu Quốc cũng không được như vậy, thật là hao tài tốn của mà.
Phác Thái Anh ngồi trên ngai vàng chờ tin thắng lợi, còn không quên sai người mang Ngu Hoàng đến để cho nàng gặp mặt một chút.
Chỉ thấy Ngu Hoàng mặc một bộ "tương kim hồng y"* đến, thấy Phác Thái Anh cũng không có quỳ xuống, mặc dù nàng đã không còn là Công Chúa, cũng biết đến thành vương bại khấu.
*Một bộ y phục đỏ có khảm vàng.
"A a!
Nghe nói Ngu Hoàng khí chất cao quý, ngày đó ở trên chiến trường bổn Quận chúa thật không nhìn ra, bây giờ nhìn một cái, thật đúng là danh xứng với thực!"
Phạm Ngưng Toa cười nói.
"Không được vô lễ!"
Phác Thái Anh khẽ mắng, quay lại đối với thị vệ nói: "Người đâu!
Ban toạ cho Cửu Công Chúa!"
Sau khi đợi Ngu Hoàng ngồi xuống, Phác Thái Anh rất là khách khí nói: "Không làm cho Cửu Công Chúa bị giật mình chứ?"
"Hừ, thân đã là tù nhân còn nói gì kinh hãi hay không nữa chứ."
Ngu Hoàng nói.
"A a!
Cửu Công Chúa cũng đừng nói vậy!
Ngươi và ta sau này còn có thể có cơ hội sống chung mà!"
Phác Thái Anh cười nói.
"Hừ."
Ngu Hoàng yên lặng không nói nhắm mắt dưỡng thần.
Nàng trầm xuống như vậy khiến cho rất nhiều tướng sĩ bất mãn, thật ra thì ngay cả Phác Thái Anh cũng rất bất mãn, chẳng qua là những thứ này nàng cũng sẽ nhịn, dầu gì nàng là đang vì tìm một người nương tử thích hợp cho Hoàng Huynh của mình, hơn nữa còn là một người vợ có thể giúp Hoàng Huynh trị quốc.
Qua hai canh giờ, bên ngoài liền có động tĩnh, các thần tướng của Phạm Ngưng Toa áp giải Thất Công Chúa và Di Vương vào đại điện.
Chỉ thấy hai người thương tích khắp người, nhất là Thất Công Chúa bị thương nghiêm trọng, nhìn ra được, võ công cũng đã bị phế.
Mà Di Vương đoán chừng là đã trúng độc của Lạp Lệ Sa, bây giờ hắn khí lực không bằng một đứa bé.
Bọn họ là ở địa giới Vũ Quốc bị vây bắt, đây đều là trước đó Phác Thái Anh đã viết thư cầu xin Vũ Vương mới có thể mai phục ở biên giới Vũ Quốc chờ đợi bắt hai kẻ này.
Hiện giờ vật kiện trên người hai người đều bị tước bỏ, cho nên an toàn rất.
"Này!
Đây không phải là Sư huynh của ngươi sao?"
Phan An đối với Lạp Lệ Sa nói.
Phan An vừa nói như vậy, Di Vương cũng nhìn Lạp Lệ Sa một chút, dầu gì cũng là đồng môn, hắn trước khi chết cũng muốn nhìn một chút kẻ mà Dược Vương trước khi chết thu là người gì.
"Này!
Ngu Hoắc, ngươi còn có di ngôn gì sao?"
Phác Thái Anh nói.
"Hừ!"
Di Vương Ngu Hoắc yên lặng không nói.
"Ai!
Đáng thương mà!
Bản thân đem phụ mẫu huynh đệ giết hết, thật vất vả lăn lộn mới cướp được ngôi giờ lại để bản thân ra nông nổi này!
Ối chao!
Đây có phải là người giả danh Tháp Cát Nhã lần trước không nhỉ!
Loạn luân cùng thân ca ca tất gặp báo ứng mà!"
Phạm Ngưng Toa nói.
"Im miệng!
Ngươi miệng chó không mọc ra ngà voi!"
Thất Công Chúa hét.
"Càn rỡ!
Đẩy ra ngoài chém!"
Phác Thái Anh ra lệnh cho một đại thần râu ria bên cạnh, quả nhiên, thị vệ liền lôi Thất Công Chúa đi ra ngoài.
"Ngươi!
Ngươi tên khốn kiếp này!
Hừ!"
Di Vương trợn to mắt giãy giụa.
"Ngu Hoắc!
Ngươi tội ác chất chồng!
Giết người vô số!
Lưu lại ngươi chỉ hại bá tánh!
Ngươi còn có lời gì muốn nói không!"
Đại thần râu ria nói.
"Hừ!
Từ xưa thành vương bại khấu, ban đầu trẫm lẽ ra phải hạ độc luôn cả tên cẩu Hoàng Đế của các ngươi!"
Di Vương nói.
"Hừ!
Ngươi còn ở đây xưng "trẫm" sao!
Lôi ra ngoài chém cho ra!"
Đại thần cả giận nói.
Bất quá qua mấy câu nói, ca ca tỷ tỷ Ngu Hoàng đều bị giết, tuy bọn họ giết đi phụ mẫu huynh đệ, cũng đều là người thân của nàng, nhưng nói như thế nào đi nữa Ngu Hoàng cũng không chịu nổi còn vì vậy mà khổ sở.
"Công Chúa, lão thần phụng mệnh tới lấy thủ cấp của Di Vương cùng Thất Công Chúa, bây giờ chuyện đã làm xong, thần lập tức trở về gặp Thánh Thượng!"
Đại thần vừa nói cũng không đợi Phác Thái Anh đáp lời liền vội vả đi.
"Ối chà!
Mới không gặp lão gia tử chưa được bao lâu, hắn liền bộ mặt đầy râu ria, chính xác là do Hoàng thượng gây ra!"
Phạm Ngưng Toa cười nói, ánh mắt rất là yêu quý, dầu gì là phụ thân nàng mà!