[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Công Chúa Đón Dâu [Cover] [Lichaeng]
Chương 40. Giường Vĩ Hợp Lại
Chương 40. Giường Vĩ Hợp Lại
Ung dung tự tại!
Lạp Lệ Sa ngồi trên lưng Tiểu Khôi, miệng ngậm nhánh cỏ dại, ngân nga đi đến Đại Ngoại Môn Kinh Thành.
Kinh Thành quản lý nghiêm mật, người gác cổng thành nhìn chằm chằm người tới lui trong ngoài thành, như đang tìm kiếm một thành phần xấu nào đó.
Lạp Lệ Sa từ trên lưng Tiểu Khôi nhảy xuống, nắm nó lẫn vào đám người đang vào thành đợi chờ loạt ánh mắt ánh kiểm tra.
"Khoan đã!"
Một tên lính gác cổng ngăn Lạp Lệ Sa lại, nhìn tỉ mỉ cả nữa ngày liền hướng về phía tên đội trưởng nói: "Đại nhân!
Lại có một tên tiểu độc nhãn!"
Ngay sau đó, Lạp Lệ Sa lại bị cả đám thị vệ bọn họ dẫn đi, một đường đi thẳng vào một căn phòng tối ở hậu viện nha môn.
"Quan gia quan gia!
Tiểu nhân phạm tội gì chứ!
Ngài không thể cứ như vậy mà nhốt tiểu nhân!"
Lạp Lệ Sa kêu gào, "Oan uổng!
Oan uổng quá mà!"
Bọn thị vệ đem Lạp Lệ Sa nhốt vào phòng liền bỏ đi, hơn nữa cửa cũng khóa lại, mặc cho Lạp Lệ Sa bên trong đập cửa đến đâu cũng không thả.
"Các ngươi không thể tùy tiện bắt người như vậy!
Còn có vương pháp không chứ!"
Lạp Lệ Sa gào thét.
Gào thét một hồi, Lạp Lệ Sa cũng mệt mỏi, y cũng biết là không có cách nào, cho nên bắt đầu quan sát trong căn phòng này.
Lúc này y mới phát hiện thì ra một nửa căn phòng bị một rèm vải che khuất, bên kia rèm vải dường như có người, có lẽ bọn họ đang quan sát chính mình đây!
Lạp Lệ Sa đi đến rèm vải liền ngồi xuống.
"Bên trong là ai?!
Sao lại đem ta bắt đến đây!
Ta phải rời khỏi cái nơi quỷ quái này!"
Lạp Lệ Sa nhíu mày giận dữ nói.
"Này!
Nói gì đi chứ!"
Lạp Lệ Sa thấy bên trong không chút động tỉnh gì.
"Này!
Nếu không nói gì là ta đi vào đó nha!"
Lạp Lệ Sa lại nói.
Sau rèm vải vẫn không chút động tĩnh, không thể thêm nhẫn nại Lạp Lệ Sa liền bước lên nhấc rèm vải, khi nàng nhấc rèm vải liền như tên đầu gỗ đứng ngơ ngác bất động.
"Kêu la cái gì!
Kêu la tiếp đi!
Sao lại đứng ngây ngốc thế chứ?"
Bên trong rèm vải Phác Thái Anh vừa uống trà vừa nói.
"Hừ!
Xem thử tên đầu đất ngươi làm sao mà kêu ngạo nữa!"
Ngồi một bên Phạm Ngưng Toa vừa ăn bánh đậu xanh vừa nói.
"Ô..........
Các ngươi sao lại ở chỗ này chứ?"
Lạp Lệ Sa đứng bên trong rèm vải tức giận nói.
"Hừ!
Chúng ta sao lại ở đây à, còn không phải là vì ngươi!"
Phạm Ngưng Toa nói.
"Là vì ta ư?
Ta không phạm pháp, sao lại bắt ta chứ!"
Lạp Lệ Sa vểnh môi nói.
"Ai nói ngươi không phạm pháp hả?"
Phác Thái Anh dùng khí khái công chúa bình tĩnh nói.
"Ờm............
Vậy ngươi nói ta phạm pháp cái gì chứ!"
Lạp Lệ Sa nói.
"Ngươi sớm đã biết thân phận bổn cung, lại còn dám vô lễ với bổn cung, ngươi nói!
Chuyện này có tính là tội đại bất kính không hả?"
Phác Thái Anh nói.
"Ờm.....
Cái này........
Ta..........."
Lạp Lệ Sa đầu lưỡi bị thắt lại.
"Còn nữa, giờ trước mặt bổn cung ngươi còn không quỳ xuống, lại vẫn còn định chất vấn bổn cung, cái này tính thêm một tội danh!"
Phác Thái Anh không giận tự uy, trong lòng lại nghĩ: "Hừ!
Xem ta lúc này còn không hảo hảo chỉnh ngươi!
Dám gạt ta!
Còn.... còn.... còn dám ôm ta ngủ nhiều như vậy nữa chứ!!!!!"
"Công chúa tại thượng, tiểu nhân, tiểu nhân thỉnh an công chúa!"
Lạp Lệ Sa quỳ rạp gối cúi mặt.
"Hừ!
Vẻ mặt y hệt nô tài!
Phải hảo hảo trừng trị ngươi mới được!"
Phạm Ngưng Toa nói, "Á à!
Ta nói nhé tiểu độc nhãn!
Ngươi đừng chỉ biết thỉnh an công chúa!
Còn bổn quận chúa đâu!"
"Vì này chính là ái nữ của Trấn Tây Hầu, Chiếu Nghĩa Quận Chúa!"
Phác Thái Anh nói.
"Uể?
Quận chúa?..........
Tiểu nhân cũng thỉnh an quận chúa!"
Lạp Lệ Sa nói.
"Ha ha!
Đừng tưởng rằng thỉnh an là bổn cung có thể tha cho ngươi!
Ngươi phải chịu hình phạt thích đáng!"
Phác Thái Anh cười lạnh nói.
"A?
Còn muốn phạt sao?
Công chúa tha mạng!
Đừng chém đầu Lệ Sa mà!"
Lạp Lệ Sa quýnh quáng đến độ nước mắt nước mũi tèm lem, "Công chúa ngài đại nhân đại lượng cứ xem tiểu nhân như cái rắm mà thả đi đi!"
"Ha há!"
Phạm Ngưng Toa ở một bên nghe xong liền cười không ngừng.
"Thả!
Khó mà làm được!
Giống như ngươi nói, bổn cung là quý tộc, quý tộc phải giữ thể diện tôn nghiêm, ngươi lừa gạt bổn cung như vậy, khiến bổn cung thật mất mặt!
Ngươi nói!
Bổn cung há có thể tha cho ngươi!"
Phác Thái Anh cố gắng giữ cho khuôn mặt nghiêm túc, nói.
"A?...........
Tiểu nhân, tiểu nhân không cố ý mà......... chỉ là..............?"
Lạp Lệ Sa nói năng lộn xộn.
"Sao?
Không phải cố ý!
Vậy!
Cứ xem là ta nói ngươi cố ý đi!"
Phác Thái Anh nói.
"Ta, không phải, tiểu nhân, tiểu nhân......."
Lạp Lệ Sa nói.
"À!
Ngươi yên tâm!
Bổn cung đại nhân đại lương sẽ tha cho mạng nhỏ của ngươi!
Nhưng vẫn là tội chết thì miễn tội sống khó tha, ngươi có phục hay là không?"
Phác Thái Anh nói.
"............Phục!
Tiểu nhân phục!"
Lạp Lệ Sa nói.
"Vậy thì tốt rồi!
Hiện tại bổn cung phải nghĩ cách phạt ngươi như thế nào!
À.....
Đậu Đậu, ngươi nói xem phải phạt y như thế nào đây?"
Phác Thái Anh nói.
"Hừ!
Ta hận không thể đem y thiên đao vạn trảm!
Ngươi muốn hỏi ta!
Vậy cũng tốt!
Ta xem y chính là thiếu đánh!
Để cho ta đánh y một chút là được!"
Phạm Ngưng Toa nảy sinh ý định độc ác.
"Hả?
Cho ngươi đánh một chút?"
Lạp Lệ Sa nghe xong đột nhiên ngẩng đầu, nghĩ thầm rằng nếu thật sự bị mụ là sát này đánh "một chút" thì không bằng cứ trục tiếp ban tội tử đi!!
"Việc này..........!"
Phác Thái Anh do dự.
"Sao hả?
Ngươi còn luyến tiếc!
Y đem ngươi làm cho thảm như vậy, ngươi vì y mà mất ăn mất ngủ, đến độ gầy như thế, ngươi còn che chở cho y?"
Phạm Ngưng Toa nhận thấy Phác Thái Anh do dự bèn nói.
"Được rồi!
Cùng lắm thì ta xuống tay nhẹ một chút là được, ta cũng không phải là ngươi, bảo ta buông ta cho y thì y mơ đi!
Dù sao ta đã quyết đánh y rồi!"
Phạm Ngưng Toa cả giận nói.
".............."
Lạp Lệ Sa ngồi một bên câm nín, nếu Phạm Ngưng Toa đã nói ra chân tướng như vậy, Phác Thái Anh vì mình mà chạy ngược chạy xuôi, lòng nóng như lửa đốt, vậy mình cũng đúng là nên bị đánh.
"Ngươi làm gì vậy!
Giả vờ cái gì đó!"
Phạm Ngưng Toa nhìn bộ dạng Lạp Lệ Sa như tiểu hài tử đáng thương đang nhận sai càng giận nói.
"Ờm.........
Đều là Lệ Sa không tốt, Lệ Sa biết sai rồi, Thái Anh...........
Lệ Sa nên bị đánh.........."
Lạp Lệ Sa khóe mắt long lanh, Phác Thái Anh thấy vậy trong lòng vô cùng khó chịu.
"Hừ!
Biết vậy thì tốt!
Ta đây cũng không khách khí!
Ngự tỷ!
Thực là xin lỗi!
Muội muội nhất định sẽ giữ cái mạng nhỏ của y lại mà!"
Phạm Ngưng Toa nói xong liền kéo tay túm cổ áo Lạp Lệ Sa.
"Khoan đã!"
Phác Thái Anh đột nhiên gọi Phạm Ngưng Toa lại.
"Làm sao vậy?"
Phạm Ngưng Toa nói.
"Đánh thì có thể, nhưng cũng không được đánh nội thương!
Võ công của ngươi cũng không thua kém ta bao nhiêu!"
Phác Thái Anh nói.
"Được!"
Phạm Ngưng Toa vui vẻ sảng khoái nói.
"Khoan đã!"
Vừa mới chuẩn bị ra tay Phác Thái Anh lại nói.
"Lại làm sao nữa?"
Phạm Ngưng Toa nói.
"Cũng không được để lại sẹo!
Không được đã thương đến gân cốt!"
Phác Thái Anh nói.
"Được luôn!"
Phạm Ngưng Toa nói xong liền giơ nắm tay lên.
"Khoan đã!"
Phác Thái Anh lại ngăn cản.
"Ái da!
Ngươi rốt cuộc muốn thế nào đây!
Có để yên không hả!"
Phạm Ngưng Toa không kiên nhẫn.
"Không có việc gì!
Chờ ta đi ra ngoài rồi ngươi hẳn động thủ!"
Phác Thái Anh đã rất giống oán phụ, nói xong liền do do dự dự lưu luyến rời đi.
"A!..........
A!............
A!!!!!!!................."
Trong phòng tối truyền ra ba tiếng thét bi thảm, ngay cả thị vệ canh giữ cũng không khỏi lạnh run.
Chờ đợi ở bên ngoài cửa tim Phác Thái Anh như bị dao cắt giả vờ trấn định một chỗ bất động, chỉ thấy Phạm đại tiểu thư tinh thần sảng khoái bước ra khỏi phòng, chỉnh sửa y phục liền hớn hở ca hát rời đi.
"Cung tiễn quận chúa!"
Bọn thị vệ đồng thanh hô vang, Phác Thái Anh liền ba chân bốn cẳng chạy vào bên trong.
Chỉ thấy Lạp Lệ Sa đưa lưng về phía cửa ngồi khóc nức nở.
Phác Thái Anh lập tức chạy đến hỏi thăm Lạp Lệ Sa, kết quả là: Phác Thái Anh nhìn thấy vết thương trên mặt Lạp Lệ Sa không biết nên cười hay nên khóc.
Chỉ thấy, Lạp Lệ Sa mắt trái cũng như phải đều bị đánh cho thành màu đen, cái mũi nhỏ bị nặn sưng hồng cả lên, hai cái tai bị nhéo sưng phù lên, chả trách nghe y thét lên ba tiếng như vậy!
Thấy vậy Phác Thái Anh vô cùng đau lòng, lần sau quyết không bao giờ.........
để cho Phạm Ngưng Toa đánh y nữa, tuy nói là bị thương ngoài da ba bốn ngày sẽ khỏi, nhưng nhìn như vậy vẫn làm người ta lo lắng.
Phác Thái Anh đem Lạp Lệ Sa mang về chỗ của mình trong hoàng cung, dọc theo đường đi Lạp Lệ Sa đã sớm quên đi cái đau mà lo ngắm nhìn khí khái hoàng cung.
Tới Thanh Phong Cư của Phác Thái Anh, các cung nữ đều bận bịu, Phác Thái Anh tự mình đắp dược cho Lạp Lệ Sa, chỉ có kẻ hạ độc thủ Phạm đại tiểu thư ngồi một bên uống trà, thưởng thức cảnh đường đường một đại công chúa đang vội vội vàng vàng, cùng ánh mắt khiêu khích với người được chăm sóc.
"Ngự tỷ!
Ngươi dự định khi nào mang tên tiểu độc nhãn này đi gặp Hoàng Thượng cùng Hoàng di nương vậy?"
Phạm đại tiểu thư nói.
"Ngươi đem y đánh thành như vậy, còn có thể gặp ai đây!
Qua vài ngày sau đã!"
Phác Thái Anh ngồi bên cạnh Lạp Lệ Sa đã ngủ say, "Đúng rồi!
Hành lý cùng con lừa của y đâu?"
"Yên tâm đi!
Ta đã sớm đem chúng đến hậu viên rồi, con lừa của y giờ đang ăn cỏ cùng con ngựa của tỷ!
Cảm tình của chúng cũng tốt lắm, tựa như ngươi với y!"
Phạm Ngưng Toa cười nói.
"Được rồi!
Lại không đứng đắn nữa rồi!"
Phác Thái Anh nói.
"Ha ha!
Không quấy rầy ngươi, ta đi ra ngoài đây!"
Phạm Ngưng Toa nói xong liền rời khỏi Thanh Phong cư, chạy đến chỗ Hoàng Hậu báo tin.
Buổi tối, Lạp Lệ Sa tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt hòa ái của Phác Thái Anh không biết phải nói như thế nào, rời xa Phác Thái Anh một khoảng thời gian, thật sự cảm thấy thiếu đi thứ gì đó, thường xuyên nằm mơ gặp nàng trong mộng, thậm chí còn muốn được gặp lại nàng, cứ lập đi lập lại cảnh tượng đó.
Có lúc thật thấy hối hận, nếu không phải vì cảm xúc nhất thời, đã không nói là muốn ly khai với nàng.
"Thái Anh........
Không phải!
Công, công chúa!
Ta..........."
Lạp Lệ Sa nói lắp.
"Ngươi làm sao hả?"
Phác Thái Anh nói.
"Ta.... ta, thực sự xin lỗi...... ta........... ta đã nói nhiều lời tổn thương Thái Anh, ngươi, ngươi đừng giận ta nhen!"
Lạp Lệ Sa nói.
"Nói cho đúng!
Ta rất giận!
Giận ngươi sao có thể nói những lời tổn thương ta, giận ngươi giả ngu khờ gạt ta, giận ngươi chạy trốn, giận ngươi bỏ đi mà còn bỏ lại tiểu phong linh làm ta tìm ngươi mãi không thấy!
Chơi trò mất tích cái gì chứ!
Như vậy vui lắm sao!
Ngươi có biết ta rất nóng ruột không!
Lại có, lại có nhiều...... nhiều hối hận!"
Phác Thái Anh nói xong bắt đầu rươm rướm.
"Thái Anh........"
Lạp Lệ Sa chạnh lòng.
"Bỏ đi!
Dù sao Đậu Đậu cũng thay ta giáo huấn ngươi rồi, lần sau ngươi còn chọc giận ta, ta sẽ gọi Đậu Đậu đến trị ngươi!"
Phác Thái Anh nói.
"Á?
Không dám!
Không dám!"
Lạp Lệ Sa bật dậy cầu xin, bộ dạng thập phần khả ái.
"Ha ha!"
Phác Thái Anh bị chọc bật cười.
"Hì hì!
Thái Anh cười rồi!
Sẽ không tức giận nữa!"
Lạp Lệ Sa nói.
"Ngươi đó nha!
Thật không biết ngày nào sẽ bị ngươi chọc tức chết mà!"
Phác Thái Anh nói xong liền chỉ chỉ vào người Lạp Lệ Sa.
"Muốn ta hoàn toàn không giận cũng được!
Ngươi phải đáp ứng ta hai điều kiện!"
Phác Thái Anh nói.
"Chuyện gì?"
Lạp Lệ Sa hỏi.
"Thứ nhất, từ nay về sau không được nói đến là đến đi là đi, phải được bổn cung cho phép; thứ hai bất luận ngươi từ nay về sau muốn đi đâu, đều phải mang theo phong linh này, nếu ta không tìm thấy ngươi, ta sẽ bảo phụ hoàng ban lệnh truy nã ngươi!
Đáp ứng nhanh nào!"
Phác Thái Anh nói.
"Ờm.......
Ta đáp ứng ngươi........"
Lạp Lệ Sa cảm thấy như chuẩn bị chịu cảnh giam nhốt.
Cứ như vậy, Lạp Lệ Sa trở về bên cạnh Phác Thái Anh, bắt đầu tiếp xúc với cuộc sống trong hoàng tộc, cũng bắt đầu bị cuốn vào hàng ngũ quý tộc.....