Ngôn Tình Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,372,160
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
con-trai-tu-tren-troi-roi-xuong.jpg

Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU

Tôi bị một cậu nhóc ăn vạ.

Cậu nhóc nói mình là người tình kiếp trước của tôi.

Cậu nhóc vẫn còn giọng sữa nói với khí thế của tổng tài bá đạo: “Shift, cô gái kia, mau bế tôi về nhà, tôi mệt rồi.”

Tôi phớt lờ cậu nhóc rồi bỏ đi, cậu nhóc vội vàng nói mình là con trai ruột của tôi.

Người vẫn luôn độc thân như tôi lập tức đưa cậu nhóc đến đồn cảnh sát, trình báo về việc trẻ em đi lạc.

Vừa có kết quả xét nghiệm DNA, tôi ngốc luôn, cậu nhóc đó thế mà là con ruột của tôi thật!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Con Đường Vinh Hoa Của Thái Tử Phi
  • Ta - Bệnh Công Tử Tuyệt Thế Vô Song
  • Tra Công Hoàn Lương Ký
  • Tổng Tài Của Tôi Là Ba Của Con Tôi
  • Con Người Đơn Giản Nhất Khi Yêu
  • Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
    Chương 1


    <i>Edit: Lươn</i>

    <i>Beta: Maria</i>

    <i>–</i>

    1.

    Hôm nay trước khi đi phỏng vấn, tôi đã xem hoàng lịch rồi, chắc chắn tôi sẽ gặp chuyện tốt.

    Sau đó, tôi bị một cậu nhóc gương mặt đáng yêu mặc yếm chặn lại.

    “Con là người tình kiếp trước của cô.”

    Cậu nhóc ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc nói với tôi.

    Tôi suýt chút nữa ngơ luôn.

    Chẳng lẽ đây là chuyện tốt mà hoàng lịch nói tới?

    Dù tôi vẫn luôn độc thân thật nhưng không thể nào vừa ý cậu nhóc này được!

    Tôi không thèm để ý tới, đi lướt qua cậu nhóc đang định ăn vạ tôi, tiếp tục đi đến ga tàu điện ngầm.

    Tôi khó khăn lắm mới nhận được thông báo phỏng vấn từ một doanh nghiệp trong top 100 nên tôi đi sớm trước hai tiếng, không thể đến trễ được.

    Nhưng tôi mới đi được hai bước đã bị cậu nhóc níu quần áo lại.

    Lực cậu nhóc quá yếu, bị tôi kéo theo vài bước theo quán tính, suýt thì ngã.

    Tôi bị dọa đến mức phải dừng lại.

    Cậu nhóc rất tức giận, sau khi đứng vững, cậu nhóc dùng giọng sữa nói với giọng điệu tổng tài bá đạo:

    “Shift, cô gái kia, mau bế con về nhà, con đói rồi.”

    Cậu nhóc dang tay ra chờ tôi bế.

    Tôi giật giật khóe miệng.

    Thật ra tôi không hề thích trẻ con, càng không có ý định sẽ lấy chồng sinh con, nhưng cậu nhóc này lại cho tôi một loại cảm giác khó tả.

    Tôi hiếm khi kiên nhẫn nói với cậu nhóc: “Bạn nhỏ, đói rồi thì nên nhanh chóng về nhà ăn cơm đi, đừng đùa dai nữa, cô đi đây.”

    Tôi xoa đầu cậu nhóc rồi quay người bỏ đi.

    Cậu nhóc lo lắng đi theo sau, luôn miệng nói: “Con là con trai ruột của cô đấy!”

    Tôi không hề quay đầu.

    Cạn lời thật, một người vẫn luôn độc thân như tôi sao có thể sinh ra đứa con lớn như thế này được!

    Đột nhiên, cậu nhóc “Oa” lên một tiếng, tiếng khóc với giọng sữa uất ức vang lên.

    “Bố lừa con, cô không yêu con tẹo nào, thấy con không hề vui, còn muốn bỏ rơi con.”

    Tôi quay đầu, thấy cậu nhóc đang nằm trên mặt đất, chắc lúc nãy bất cẩn bị ngã.

    Đôi mắt to đen trắng rõ ràng đó đã lấm lem nước mắt.

    Cậu nhóc nhìn tôi với ánh mắt lo lắng và bất lực, như thể đang khao khát điều gì đó.

    Tim tôi như có gì đó đâm vào, vậy mà lại có hơi không nhẫn tâm.

    Tôi chỉ có thể tiến lên bế cậu nhóc dậy.

    “Nhóc con, nhà nhóc ở đâu? Cô dẫn nhóc về.”

    Cậu nhóc lắc đầu: “Con là con cô, cô ở đâu thì con ở đó. Còn nữa, tên con là Phong Tiểu Trạch, không phải là bé con.”

    Cậu nhóc này đang dựa dẫm vào tôi đấy à?

    Tôi hơi đau đầu, nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không thể nhẫn tâm bỏ rơi cậu nhóc này được.

    Tôi nhìn giờ, thấy vẫn chưa đến thời gian phỏng vấn.

    Dẫn cậu nhóc đến đồn cảnh sát vậy là tôi có thể yên tâm đi phỏng vấn rồi.

    2.

    Nom cậu nhóc rất vui khi được tôi dắt đi tàu điện ngầm.

    Cậu nhóc còn nói đây là lần đầu tiên mình đi tàu điện ngầm.

    Tôi nhân cơ hội hỏi: “Bố mẹ nhóc đâu? Họ không đưa nhóc đi tàu điện ngầm à?”

    Không biết cậu nhóc nghĩ đến gì, chỉ im lặng lắc đầu.

    Tôi thấy hơi lạ, đoán chừng cậu nhóc này chắc cũng tầm năm tuổi rồi, sao lại chưa từng đi tàu điện ngầm được chứ?

    Nghĩ không ra nên tôi lười không muốn nghĩ nữa.

    Tôi dẫn Phong Tiểu Trạch vào đồn cảnh sát, cậu nhóc còn thắc mắc hỏi tôi đến đây để làm gì.

    “Đứa trẻ này bị lạc, cậu bé nói mình tên Phong Tiểu Trạch…”

    Chưa kịp nói xong, Phong Tiểu Trạch đột nhiên vùng ra khỏi tay tôi.

    “Con đã nói rồi, con là con trai ruột của cô, sao cô có thể đối xử với con như thế, con ghét cô!”

    Cậu nhóc nói xong không đợi tôi phản ứng lại đã chạy đi mất.

    Những người trong đồn nhìn tôi đầy trách móc.

    “Em gái này, nhìn cái đã biết thằng nhóc là em sinh rồi, dọa con cũng không nên dẫn con đến đồn cảnh sát chứ, cản trở người thi hành công vụ sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý đó!”

    Tôi ngơ luôn.

    Sao lại nhìn ra đứa bé này thành con tôi được vậy?

    Tôi chỉ là một cô gái 22 xuân xanh thôi mà!

    Thấy cậu nhóc đã sắp chạy mất dạng rồi, tôi chỉ có thể xin lỗi rồi nhanh chóng lao ra ngoài.

    Tôi nhanh chóng đuổi kịp cậu nhóc, một phát túm lấy cổ áo cậu nhóc rồi nâng cậu nhóc lên.

    “Shift, cô gái này, buông con ra, không có ai dám vô lễ với con như vậy đâu!”

    Tôi nhíu mày.

    Từ đầu tôi đã thấy cách nói chuyện của cậu nhóc này rất thiếu đòn rồi.

    “Nếu nhóc thật sự là con của cô, dám shift này shift kia cả ngày như thế thì mông của nhóc đã bị cô đánh cho nở hoa từ lâu rồi!”

    Cơ thể Phong Tiểu Trạch lập tức cứng đờ.

    Cậu nhóc khó khăn quay đầu lại, gương mặt đầy bi thương lên án tôi.

    “Cô không được đánh con, bố nói mẹ là người dịu dàng nhất trên đời!”

    Tôi ra chiều đáng tiếc.

    “Vậy nên cô đâu phải là mẹ của nhóc, “dịu dàng” là từ không có trong từ điển của cô.”

    Cậu nhóc giận đến mức không nói nên lời.

    Tôi vẫn muốn đưa cậu nhóc đến đồn cảnh sát, nhưng cậu nhóc vùng vẫy không chịu.

    Tôi thấy còn một tiếng nữa là đến thời gian phỏng vấn rồi, từ đây đến công ty chắc cũng khoảng nửa tiếng, tôi chỉ đành phải bế cậu nhóc đến phỏng vấn trước rồi tính sau.

    3.

    Lúc sắp đến công ty.

    Phong Tiểu Trạch vẫn luôn cảnh giác với tôi, nghi ngờ nhìn mọi thứ xung quanh.

    Sau đó, cậu nhóc đột nhiên chỉ vào hướng cửa công ty cách đó 50m, vui vẻ nói với tôi: “Cô đưa con đến gặp bố đúng không?!”

    Tôi ngạc nhiên.

    “Bố nhóc làm việc ở đây?”

    “Đúng ạ, hóa ra cô với bố đã quen nhau rồi? Bố nói với con, lần đầu hai người gặp nhau bố đã nâng cô lên ôm hôn, có phải vậy thật không ạ?”

    Tôi giật giật khóe miệng, vừa định nói với cậu nhóc là vẫn chưa có ai có thể động vào tôi.

    Đột nhiên, Phong Tiểu Trạch vui mừng chỉ vào người đàn ông cao ráo với bộ vest chỉnh tề bên bồn hoa trước mặt.

    “Bố, là bố!”

    Người đàn ông vừa đi vừa nghe điện thoại.

    Tôi vội vã bế Phong Tiểu Trạch lao đến, nắm lấy tay áo người nọ kéo lại.

    “Anh gì ơi, đợi đã!”

    Tôi lỡ dùng lực quá mạnh, chợt nghe thấy một tiếng ‘xoẹt’, áo người nọ rách ngay lập tức.

    Anh ngoảnh đầu lại, đập vào mắt tôi là một khuôn mặt vô cùng đẹp trai.

    Anh cau mày tỏ ý không vui nhưng vào khoảnh khắc nhìn rõ tôi, đồng tử anh đột nhiên co lại, hơi sững sờ.

    “Bố!”

    Phong Tiểu Trạch ở giữa chúng tôi đột nhiên hét lên một tiếng.

    Tôi thuận thế buông cậu nhóc ra.

    Người đàn ông giật mình vì tiếng gọi của Phong Tiểu Trạch.

    Anh vô thức lùi về sau một bước, nhưng lại không chú ý phía sau là bồn hoa cao khoảng 30cm, anh lao đảo chực ngã.

    Tôi lập tức kéo lấy anh theo bản năng.

    Đã không kéo được thì cũng thôi đi, tôi vấp một cái đã trực tiếp đẩy ngã anh.

    Trùng hợp như nào mà lại chạm trúng môi ấm và mềm kia.

    Nụ hôn đầu của tôi!

    Tôi mở to mắt, không dám tin nhìn vào đôi mắt sâu và hàng lông mi dài trước mặt.

    Tôi đơ luôn.

    Nhưng người đàn ông dưới người tôi thế mà lại như nghiện rồi.

    Anh đưa tay ra sờ loạn trên người tôi, tức giận nói: “Mau đứng dậy!”

    Tôi còn chưa tức giận đây này.

    Tôi nắm lấy cổ áo anh kéo lên, chợt phát hiện thế mà anh còn cao hơn mình cả chục cm.

    Tôi lập tức đứng lên bồn hoa bên cạnh, nắm lấy cổ áo nâng anh lên, người anh rời khỏi mặt đất ngay lập tức.

    Tôi tiến lại gần mặt anh, hùng hổ nói:

    “Cướp mất nụ hôn đầu của tôi thì thôi đi, lại còn sờ mó tôi, anh muốn chết à?”

    Người đàn ông tức giận chửi rủa.

    “Shit! Chắc chỉ mình cô là nụ hôn đầu thôi còn tôi thì không? Hơn nữa, ai sờ mó cô, tôi muốn đẩy cô ra, ai biết được cô như tảng đá, không đẩy nổi! Cô bỏ tôi xuống nhanh lên!”

    Tôi khịt mũi, lại nghe thấy giọng sữa vừa ngạc nhiên vừa xúc động bên cạnh.

    “Thì ra lúc đầu người được nâng lên là bố nha.”

    Sau khi nghe thấy giọng của Phong Tiểu Trạch, tôi mới nhớ ra phải đi phỏng vấn.

    Không thể bao đồng thêm nữa, tôi cảnh cáo người đàn ông một tiếng: “Trông con cho kĩ vào, thằng bé chạy mất thì có mà tìm rớt nước mắt!”

    Nói xong tôi lập tức bỏ anh xuống, không thèm quan tâm đến hai bố con nọ đang nhìn nhau.

    Tôi không quay đầu lại, lập tức chạy đến công ty trước mặt.

    Sắp trễ buổi phỏng vấn rồi!

    Tập đoàn Phong Thị nhiều người tranh nhau vỡ đầu mới bước chân vào được, hôm nay tôi nhất định phải phỏng vấn thành công!

    Không có thời gian chiêm ngưỡng đại sảnh rộng rãi sáng sủa, tôi chạy đến quầy lễ tân hỏi.

    “Xin chào, tôi là Triệu Mông Mông đến phỏng vấn vị trí vệ sĩ tổng giám đốc, xin hỏi phòng phỏng vấn ở tầng mấy?”

    Tôi không biết Phong Văn Tu đang đen mặt dẫn theo Phong Tiểu Trạch đi vào.

    Anh dừng bước khi nghe thấy những gì tôi nói.

    4.

    Lễ tân quan sát tôi rất lâu như nhìn một tên trộm, mãi đến khi xác nhận tôi có thông báo đến phỏng vấn mới nói: “Mời cô đi đến 3…”

    Cô ấy chưa nói hết câu, tiếng điện thoại reo lên.

    Cô ấy nhấc máy, mặt đột nhiên biến sắc, giọng điệu cung kính hơn hẳn nói với tôi: “Mời cô lên tầng 88.”

    Tôi nghi ngờ, vừa lên tầng 88 đã gặp ngay trợ lý đợi bên ngoài thang máy, đích thân đưa tôi đến văn phòng tổng giám đốc.

    Tôi cảm khái trong lòng, vệ sĩ của tổng giám đốc được coi trọng vậy cơ à?

    Toàn bộ tầng này ngoại trừ văn phòng thư ký bên ngoài thì cũng chỉ có một văn phòng của tổng giám đốc.

    Vừa vào phòng tôi đã thấy Phong Tiểu Trạch đang ngồi trên bàn làm việc của tổng giám đốc, cằm tôi xém chút rơi mất.

    “Sao nhóc lại ở đây? Đừng nói với cô nhóc là tổng giám đốc Phong Thị đấy nhé?”

    Lúc thấy tôi, bản mặt của Phong Tiểu Trạch trông thúi quắc nhưng vẫn rất kiêu ngạo hất cằm lên: “Tất nhiên rồi, Phong Thị này sớm muộn gì cũng là của con!”

    Cậu nhóc chưa nói xong, phòng nghỉ bên cạnh đã có người mở cửa ra.

    Một người đàn ông trông khá quen mắt với bộ đồ vest, cà vạt thắt chỉnh tề bước đến với khuôn mặt u ám.

    Tôi bị dọa đến mức trợn tròn mắt.

    Không lẽ nào người sờ mó tôi lại là Phong Văn Tu tổng giám đốc của Phong Thị?

    Vậy thì chẳng phải buổi phỏng vấn của tôi toang rồi à!

    Phong Văn Tu không thèm nhìn tôi, một tay xách Phong Tiểu Trạch ra khỏi ghế.

    Tôi nhìn bản mặt thúi quắc như đúc từ một khuôn ra của hai người họ.

    Không cần đoán nữa, nhìn cái biết luôn là bố con ruột rồi!

    Phong Văn Tu mặt không biểu cảm ngồi lên ghế.

    Anh đánh giá tôi từ trên xuống dưới bằng ánh mắt phức tạp.

    Câu đầu tiên anh nói là: “Cô tên là Triệu Mông Mông thật à? Đây là con trai ruột của cô?”

    Tôi còn chưa kịp lắc đầu, anh đã nói: “Bỏ chồng bỏ con, nhân phẩm không tốt, trượt phỏng vấn, dẫn con về đi, đừng để thằng bé gọi bố lung tung.”

    Phong Văn Tu đẩy cậu nhóc về phía tôi hai bước.

    Không biết tại sao nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn tôi u ám không rõ, ánh mắt như đang ẩn giấu gì đó, lại như không có gì.

    Tôi trợn to mắt, bước lên một bước rồi đập mạnh lên bàn, vội nói:

    “Mắt anh bị mù à? Một cô gái trẻ như tôi nhìn giống đã từng sinh con lắm à? Tôi còn chưa nói anh đó, đường đường là một tổng giám đốc lại để con mình gọi mẹ lung tung, biết dạy con không thế?”

    Tôi vừa nói xong.

    “Rầm” một tiếng.

    Bàn làm việc của tổng giám đốc chia năm xẻ bảy nằm ngổn ngang trên mặt đất.

    5.

    Tôi suýt chút nữa bị bảo vệ mời xuống tầng.

    Trợ lý đặc biệt cũng biết tôi có thể đập vỡ bàn gỗ tử đàn giá cả triệu tệ bằng tay không, ra sức khuyên muốn Phong Văn Tu cho tôi qua phỏng vấn.

    “Triệu Mông Mông, năm tuổi chân đá trường mẫu giáo Bắc Hải, tay đấm viện dưỡng lão Nam Sơn!”

    “Tám tuổi mới lên lớp 1, chính thức trở thành đại ca trong trường, lên lớp 6, những kẻ hay gây chuyện đều bị cô đè xuống đất đánh.”

    “Lên cấp hai, cấp ba và đại học, giành chức quán quân toàn quốc tám năm liên tiếp, bị cấm thi đấu vì không cẩn thận đánh một người trọng thương, bỏ lỡ cuộc thi quốc tế.”

    “Sếp, nếu cô ấy làm vệ sĩ cho anh thì người khác đừng mong chạm được một ngón tay vào người anh.”

    Phong Văn Tu vẫn không có biểu cảm gì.

    Trong lòng tôi bất an, dù sao thì lương một năm của công việc này hẳn một triệu tệ đó.

    Tôi vội nói một câu: “Đúng vậy tổng giám đốc Phong. Chỉ cần anh đồng ý, đừng nói người khác không thể chạm đến một ngón tay của anh, nâng anh lên cao giống như lúc nãy tôi cũng rất sẵn lòng!”

    Phong Văn Tu trợn trắng mắt nhìn tôi.

    Anh suy nghĩ một lúc, chỉ vào Phong Tiểu Trạch nói với tôi: “Giờ làm việc không được dẫn theo con đến.”

    Đương nhiên là tôi đồng ý rồi.

    “Con của anh, anh muốn thế nào thì là thế ấy!”

    Tôi vui vẻ muốn rời đi.

    Phong Văn Tu tức đến mức đe dọa tôi: “Cô gái kia, nếu cô còn dám nói cậu nhóc đó là con tôi nữa, cẩn thận tôi cưới cô luôn… À không, cẩn thận tôi đuổi cô ra khỏi công ty luôn đấy!”

    Tôi sững người trong giây lát, nghi ngờ mình có nghe nhầm gì không, sau đó lập tức không đồng ý đốp lại: “Nhưng thằng bé thật sự không phải con tôi!”

    Ấy, hình như sắc mặt của Phong Văn Tu tốt lên thì phải?

    Chúng tôi cùng nhìn về phía Phong Tiểu Trạch.

    Cậu nhóc thoáng liếc hai chúng tôi, vô cùng bình tĩnh mở miệng: “Đừng tốn công phí sức nữa, con thật sự là con của hai người.”

    6.

    Phong Văn Tu đưa tôi với Phong Tiểu Trạch đến đồn cảnh sát lần nữa.

    Lần này tôi chuẩn bị sẵn rồi, đã tóm lấy Phong Tiểu Trạch từ trước, không để cho cậu nhóc có cơ hội chạy mất.

    “Tên, giới tính, ngày tháng năm sinh, bố mẹ tên gì, sống ở đâu!”

    Phong Tiểu Trạch bị tra hỏi hậm hực trả lời: “Phong Tiểu Trạch, nam, sinh ngày 1 tháng 5 năm 2023, bố là Phong Văn Tu, mẹ là Triệu Mông Mông, sống ở…”

    Tay viên cảnh sát đang đánh máy dừng lại, mặt anh ta lạnh đi, nghiêm túc dạy dỗ cậu nhóc: “Sinh ngày 1 tháng 5 năm 2023? Nhóc con, làm rõ cho chú, hôm nay mới là 30 tháng 4 năm 2022! Năm sau nhóc mới ra đời?”

    Phong Tiểu Trạch chân thành gật đầu.

    Cậu nhóc chỉ vào tôi và Phong Văn Tu.

    “Đến tháng 6 họ mới kết hôn, sau đó sinh ra cháu.”

    Bầu không khí chợt ngưng đọng lại.

    Tôi, Phong Văn Tu và Phong Tiểu Trạch bị dạy dỗ một tiếng đồng hồ.

    Bọn họ còn định xét nghiệm DNA cho chúng tôi, nếu cậu nhóc thật sự là con của tôi và Phong Văn Tu thì sẽ định tội chúng tôi bỏ rơi con cái.

    Chúng tôi bị dọa đến mức nhanh chóng ôm Phong Tiểu Trạch rời đi trước.

    Phong Văn Tu đưa tôi về nhà, còn xách cả Phong Tiểu Trạch xuống.

    Anh mím môi, đôi mắt sâu đánh giá tôi rất lâu.

    Sau đó anh đột nhiên nhổ một sợi tóc của tôi và Phong Tiểu Trạch, giọng nói vô cùng lạnh lùng.

    “Đợi đến khi có kết quả xét nghiệm DNA, để xem hai người còn cứng miệng được nữa không!”

    “Xét nghiệm mỗi tôi sao được, anh cũng phải làm!”

    Phong Văn Tu hừ lạnh một tiếng: “Chuyện tốt này… khụ, chuyện thế này, đương nhiên phải nghiêm túc kiểm tra.”

    Anh lạnh lùng rời đi, còn nói đợi có kết quả xét nghiệm DNA rồi hẵng nói đến chuyện đi làm.

    Hết chương 01!
     
    Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
    Chương 2


    <i>Edit: Lươn</i>

    <i>Beta: Maria</i>

    <i>–</i>

    7.

    Tôi choáng váng, không biết phải làm sao với cậu nhóc năm tuổi.

    Tôi chưa từng nuôi con mà!

    Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên chính là năng lực tự chủ của Phong Tiểu Trạch rất tốt.

    Cậu nhóc chủ động để tôi dẫn đi mua bàn chải đánh răng, khăn mặt, quần áo.

    Không cần lo về việc đánh răng, tắm rửa, cũng không quậy phá, không có việc gì thì yên lặng đọc sách, đúng 10 giờ tối là đi ngủ.

    Chẳng qua là có đôi lúc hơi thiếu đòn, lần đầu tiên bước vào nhà tôi đã chê không to bằng nhà vệ sinh nhà mình, còn chê nơi này quá bừa bộn, không có thẩm mỹ, nói giống như chuồng chó vậy.

    Miệng thì nói thế nhưng cậu nhóc lại thích nghi rất nhanh.

    Phong Tiểu Trạch rất xúc động khi nhìn thấy những giải thưởng và cúp mà tôi đạt được từ nhỏ đến giờ, cũng như những bức ảnh tôi dùng tán thủ đạp bay đối thủ.

    “Bố biết cách lừa người ghê, bố nói mẹ là người dịu dàng, lương thiện nhất, bình thường tới một con kiến cũng không nỡ giẫm chết, nắp chai cũng không mở được.”

    Tôi cười lạnh một tiếng.

    “Tiểu quỷ, nhóc lộ rồi! Sao nhóc năm tuổi rồi lại không biết mẹ nhóc là người như thế nào?”

    Vừa dứt lời, tôi thấy Phong Tiểu Trạch im lặng.

    Tôi cảm giác bầu không khí này không đúng lắm, tôi nghĩ đến một khả năng.

    “Bố mẹ nhóc ly hôn à?”

    Phong Tiểu Trạch không trả lời tôi.

    Tôi xoa đầu cậu nhóc.

    Đến lúc ngủ, cậu nhóc thích bám lấy tôi, sẽ kéo tay tôi rồi cuộn tròn trong vòng tay tôi.

    Rõ ràng tôi với Phong Tiểu Trạch là những người xa lạ nhưng mới ở chung chưa đến hai ngày mà tôi không hề cảm thấy lạ còn thấy rất thân thuộc.

    Trừ việc thỉnh thoảng cậu nhóc chê đồ ăn ngoài sẽ tức giận nói: “Shift! Cô gái kia, thứ đồ khó ăn như thức ăn lợn này sao cô lại ăn được vậy?”

    Người đang ăn ngon như tôi thật sự muốn treo cậu nhóc lên đánh cho một trận.

    Hôm nay cậu nhóc ở trong nhà vệ sinh mãi không ra, khóc nức nở gọi tôi: “Shift! Cô gái kia, con sắp không ẻ được đến chết rồi đây, cô mau gọi 120 cho con.”

    Những người kén ăn đúng là nghiêm trọng hơn mọi người hẳn, không thèm ăn tí rau nào mà ẻ được mới lạ ấy.

    Tôi nhanh chóng đi mua cho cậu nhóc một số thuốc pha nước uống cho trẻ bị táo bón.

    Vài ngày sau đó, tôi nhìn cậu nhóc không tình nguyện ăn hết đống rau, ăn xong lại nước mắt lưng tròng lên án tôi.

    “Shift! Cô gái kia, cô dám cho con ăn rau, cô ngược đãi con, con sẽ nói lại với bố!”

    Tôi cảnh cáo cậu nhóc, còn nói shift thêm một lần nào nữa, tôi sẽ đánh đến khi mông nhóc nở hoa thì thôi.

    Cuối cùng cậu nhóc cũng im lặng.

    Reng reng reng!

    Phong Văn Tu đích thân gọi cho tôi, giọng điệu nghe có vẻ rất nghiêm túc. Anh bảo tôi đưa Phong Tiểu Trạch đến văn phòng của anh ngay lập tức.

    8.

    Trong văn phòng tổng giám đốc, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

    Tôi nhìn trang cuối cùng của tờ kết quả xét nghiệm DNA để trên bàn, suýt nữa thì rơi cằm, trên đó ghi rõ là quan hệ cha con, mẹ con.

    Cũng có nghĩa là, Phong Tiểu Trạch thật sự là con của tôi và Phong Văn Tu!

    Vào giây phút này, tôi thật sự nghi ngờ mình có bị mất trí nhớ hay không.

    Một bóng đen chợt bao trùm lấy tôi.

    Tôi ngẩng đầu, Phong Văn Tu vây tôi trên sofa, vươn ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên.

    Tôi dùng hết sức cũng không cách nào di chuyển cằm của mình được, tôi ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

    Khuôn mặt lạnh lùng của anh trầm xuống, cực kì nóng giận đánh giá khuôn mặt tôi rất lâu, sau đó, anh nghiến răng nói: “Shit! Người phụ nữ đáng chết này, tại sao cô lại chọn cách trộm hạt giống của tôi thay vì trực tiếp đến với tôi!”

    Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.

    Phong Tiểu Trạch đột nhiên phẫn nộ mắng Phong Văn Tu.

    “Shift! Bố không được nói năm chữ “người phụ nữ đáng chết”, bố không được nói!”

    Đây là lần đầu tôi thấy Phong Tiểu Trạch giận dữ giống như một con thú bị nhốt trong lồng.

    Cơ thể nhóc run lên, khuôn mặt đỏ lên vì tức giận, mắt cũng đỏ lên.

    Nhìn thấy Phong Tiểu Trạch như này, lòng tôi ấy vậy mà lại chợt nhói đau.

    Tôi nhẹ nhàng đẩy Phong Văn Tu đang cau mày đầy bối rối ra.

    Tôi vô thức tiến đến ngồi xổm trước mặt Phong Tiểu Trạch, nhẹ nhàng ôm lấy cậu nhóc, trấn an: “Đừng tức giận, không có chuyện gì hết.”

    Phong Tiểu Trạch đột nhiên vùi mặt xuống hõm vai tôi khóc thật to.

    9.

    Chờ đến khi Phong Tiểu Trạch bình tĩnh lại, cậu nhóc vẫn luôn che mặt, không cho chúng tôi nhìn.

    Cậu nhóc còn vô cùng chán nản hét lên: “Shift! Con đường đường là một đứa con trai lại bị hai người nhìn thấy chuyện mất mặt như vậy, hai người mau ra ngoài nhanh lên.”

    Phong Văn Tu nãy giờ vẫn không nói gì, anh không thèm quan tâm, lập tức chất vấn: “Đừng giả ngốc, nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

    Phong Tiểu Trạch chán ghét nói với anh: “Bố ngốc ghê, con là con trai tương lai của bố mẹ, tháng sau hai người mới kết hôn rồi sinh con ra. Trước đấy con cũng nói ngày tháng sinh của con rồi còn gì, thế mà bố mẹ vẫn không nhận ra!”

    Tôi và Phong Văn Tu nhìn nhau.

    Không biết sao nhưng anh lại đột nhiên nhìn sang nơi khác, nhấn mạnh nói.

    “Tôi đường đường là tổng giám đốc của Phong Thị, phụ nữ theo đuổi xếp thành ba vòng Hải Thành, không phải ai cũng xứng lấy được tôi. Nếu là Triệu Mông Mông cô, vẫn miễn cưỡng…”

    Anh vẫn chưa nói xong, tôi đã lập tức đốp lại: “Chậc chậc, chỉ riêng việc tôi chỉ dùng một tay mà đã đè được anh xuống đất đánh thôi là tôi đã không thèm để mắt đến anh rồi!”

    Hình như lời tôi nói không cẩn thận chọc phải nỗi đau của anh.

    “Triệu Mông Mông, cô nói lại lần nữa thử xem? Cô còn cần công việc vệ sĩ này nữa không.”

    Tôi cười lạnh một tiếng.

    “Đùa thôi mà, anh cho rằng có thể uy h**p tôi bằng đống tiền bẩn đó sao? Tôi sẽ bị mê hoặc bởi một người đẹp trai phóng khoáng, nhiều tiền hơn cả Phan An, người đàn ông đẹp trai nhất thế giới hả? Đúng là vậy đó! Sếp, tôi sai rồi, tôi nào xứng với tiên giáng trần như anh chứ!”

    Phong Văn Tu sắp nổi giận lại bị lời nói tôi làm cho nghẹn cứng lại.

    Ngay cả trợ lý đặc biệt vừa bước vào cũng kinh ngạc nhìn tôi, sau một lúc mới hỏi đến chính sự.

    “Sếp, cần tuyển thêm vệ sĩ nữa không hay là?”

    Tôi rất căng thẳng.

    Phong Văn Tu liếc trợ lý đặc biệt một cái.

    “Người cũng ở đây rồi, hỏi cái gì nữa?”

    Anh nói rồi quay qua nói với tôi:

    “Cô Triệu, bây giờ cô có thể trở về dọn dẹp đồ đạc, tối nay chuyển đến nhà tôi.”

    Tôi mở to mắt ngạc nhiên nhìn anh.

    Trợ lý còn mở to mắt hơn cả tôi.

    Tôi vội hỏi: “Sao lại phải chuyển đến nhà anh?”

    Phong Văn Tu cực kỳ nghiêm túc nói.

    “Cận vệ là phải bảo vệ tôi 24/24! Không về nhà cùng với tôi sao có thể làm thân… khụ, sao có thể bảo vệ tôi 24/24 được chứ!”

    Tôi cứ có cảm giác vị sếp trước mặt tôi nói chuyện có gì đó là lạ.

    10.

    Phong Văn Tu sống trong một căn biệt thự.

    Quản gia, bảo mẫu và người làm, ba người đều sống ở tầng một.

    Quản gia nước mắt lưng tròng khi trông thấy tôi dẫn Phong Tiểu Trạch đi vào.

    “Thiếu gia, không ngờ cậu đã ngầm giải quyết xong chuyện chung thân đại sự rồi! Chú cảm động quá, giờ chú sẽ gọi về nhà cũ báo cho ông chủ biết! Hơn nữa trông thiếu phu nhân rất quen mắt, lẽ nào đây là người trong ảnh…”

    “Quản gia, chúng cháu mới gặp nhau vài lần!”

    Không biết Phong Văn Tu xảy ra chuyện gì, sốt sắng mở miệng ngắt lời.

    Quản gia không tin, nói vừa nhìn là biết cậu nhóc này do chúng tôi sinh ra.

    Tôi cũng không phản bác được, dù sao tờ kết quả xét nghiệm DNA vẫn còn đó!

    Quản gia chu đáo sắp xếp phòng của tôi bên cạnh phòng của Phong Văn Tu.

    Phong Văn Tu đưa tôi và Phong Tiểu Trạch đến thư phòng.

    Có vẻ như anh rất xem trọng sự tồn tại của Phong Tiểu Trạch, cũng không biết do quá căng thẳng hay như nào mà khóe miệng anh thỉnh thoảng lại nhếch lên làm anh chỉ có thể mím môi chặn lại.

    “Tiểu Trạch, nói cho bố nghe xem bao lâu nữa thì bố và mẹ con sẽ kết hôn? Mẹ con có yêu bố không?”

    Khóe miệng tôi giật giật, cạn lời: “Anh hỏi cái này để làm gì?”

    Phong Văn Tu nghiêm túc trả lời tôi: “Không hỏi thì làm sao biết được tại sao con của chúng ta lại đột nhiên trở lại tìm chúng ta cơ chứ?!”

    Hình như cũng không sai.

    Tôi nhìn về phía Phong Tiểu Trạch, cậu nhóc bối rối lắc đầu: “Con không rõ, con ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy thì đã gặp cô rồi.” Nhóc vừa nói vừa chỉ vào tôi.

    Tôi phát hiện một vấn đề rất kì lạ.

    “Nhóc nói nhóc là con trai tương lai của cô, tại sao chưa từng nghe con gọi cô là “mẹ” bao giờ thế?”

    Tôi vừa hỏi xong, nhóc mím môi rồi im lặng, rõ ràng nhóc không có ý muốn trả lời.

    Tôi có một dự cảm không lành.

    Phong Văn Tu không vui lên tiếng.

    “Chắc chắn là do cô đối xử với tôi và con trai không tốt, còn muốn bỏ rơi chúng tôi!”

    Tôi đang định nói là liên quan gì đến anh chứ.

    “Không phải vậy.”

    Phong Tiểu Trạch lập tức lắc đầu đáp, hình như cậu nhóc đang bảo vệ tôi.

    Tôi vô cùng ngạc nhiên.

    Phong Văn Tu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tại sao con không gọi cô ấy là mẹ? Thấy con gọi bố quen thế cơ mà.”

    Phong Tiểu Trạch lại im lặng, có vẻ như là thật sự không muốn nói.

    11.

    Buổi tối lúc đi ngủ, Phong Tiểu Trạch kéo tôi muốn đi đâu đó nhưng nhóc không kéo tôi đi nổi, thế là nhóc lại đi ra ngoài.

    Không lâu sau, nhóc kéo Phong Văn Tu đã tắm rửa vào phòng tôi.

    Cậu nhóc khẽ nói: “Con lớn từng này rồi mà vẫn chưa được ngủ với hai người lần nào. Tối nay chúng ta ngủ chung được không ạ?”

    Tôi vô cùng kinh ngạc.

    Phong Văn Tu lại nhìn tôi với ánh mắt tôi biết ngay mà, bắt đầu đánh giá tôi.

    “Bỉ ổi, thế mà cô lại lợi dụng con để tiếp cận tôi. Tôi nói trước, tôi phải ngủ ở giữa! Nhiều nhất là cho phép cô ôm tôi ngủ, không được làm thêm gì khác.”

    Tôi nhịn đến mức nắm đấm cũng cứng rồi.

    Dưới ánh mắt mong đợi của Phong Tiểu Trạch, tôi không thể từ chối nguyện vọng của nhóc được.

    Dưới vẻ mặt không thoải mái của Phong Văn Tu, tôi đặt Phong Tiểu Trạch vào giữa mà không mảy may do dự.

    Nằm trên giường, một tay Phong Tiểu Trạch nắm lấy tay tôi, tay kia nắm lấy tay Phong Văn Tu.

    Cậu nhóc cười rất vui vẻ.

    Tim tôi nhũn ra tức thì.

    Tôi vẫn hơi không tin tôi có thể sinh ra cậu con trai lớn như vậy, càng không thể tưởng tượng nổi mình sẽ kết hôn với một ông sếp hơi gợi đòn.

    Nhưng huyết thống thật sự rất kì lạ, chưa đầy một tuần mà tôi đã dung túng nhóc trong vô thức.

    Tôi đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Phong Văn Tu, ngẩng đầu lên đối mặt với anh, chạm ngay ánh mắt sâu thẳm nhưng hình như mang theo cưng chiều của anh.

    Tôi còn tưởng là tôi nhìn nhầm, ai mà có dè anh đột nhiên lên tiếng.

    “Giờ hối hận vì không để tôi nằm giữa rồi à? Biết ngay cô là miệng cứng lòng mềm mà, muốn ôm tôi thì bây giờ đổi vẫn còn kịp!”

    Tôi trợn tròn mắt, suýt nữa đã đá anh bay ra khỏi giường.

    Sáng hôm sau.

    Tôi cảm thấy người ngứa ngáy, lúc còn đang mơ màng thì nghe thấy có người thì thầm bên tai.

    “Triệu Mông Mông, buông tay, tôi sắp không thở nổi…”

    Tôi mở mắt ra, đập vào mắt tôi là một khuôn mặt điển trai phóng đại.

    Chẳng qua là khuôn mặt đẹp trai này hơi khó chịu.

    “Cô gái nói một đằng làm một nẻo kia, tối qua thì không ôm, giờ tôi phải đi làm rồi lại ôm mãi không buông, cố tình à?”

    Tôi nháy mắt tỉnh táo lại thì phát hiện mình đang ôm chặt Phong Văn Tu vào trong lòng.

    Hình như trên ngực anh còn dính một vệt nước khả nghi.

    Tôi hét lên, bật dậy vì xấu hổ.

    Có tiếng gõ cửa.

    Tôi vừa định rời giường để mở cửa thì nghe thấy ngoài cửa loáng thoáng có tiếng quản gia nói chuyện với Phong Tiểu Trạch.

    “Tiểu thiếu gia, thiếu gia và thiếu phu nhân là uyên ương mới cưới, không nên làm phiền họ, chú đưa cháu ra sân trước chơi nhé?”

    Nghe tiếng bước chân dần xa tôi suýt nữa thổ huyết, sao cảm giác như có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch vậy?

    12.

    Phong Văn Tu đưa tôi và Phong Tiểu Trạch ngang nhiên đi vào công ty, là kiểu tôi và anh mỗi người nắm một tay cậu nhóc bước vào.

    Tất cả nhân viên công ty thấy cảnh này, mắt họ suýt nữa rớt ra ngoài.

    Tôi rất không hiểu hỏi anh: “Sếp, không phải anh nói đi làm không được dẫn theo con à?”

    “Không dẫn theo con thì sao mọi người biết đây là con của hai ta chứ?”

    Phong Văn Tu buột miệng nói ra.

    Nói xong anh lập tức nói thêm: “Người trong công ty không biết Tiểu Trạch là con của chúng ta, lần sau lúc con tự mình đến công ty tìm chúng ta thì ai dẫn đường cho con?”

    Hình như cũng có lý, nhưng hình như có chỗ nào đó không đúng lắm.

    Một tháng sau.

    Là vệ sĩ riêng của Phong Văn Tu, công việc tôi làm chính là ngồi ngây người trong văn phòng của anh cả ngày! Mỗi ngày Phong Văn Tu không họp thì chính là xem văn kiện, đúng giờ tan làm về nhà.

    Anh gửi Phong Tiểu Trạch đến trường mẫu giáo, cuối tuần còn đưa chúng tôi đi chơi. Nếu không có vụ này thì chắc tôi chán chết mất.

    Lương một năm của tôi cao như vậy nên lúc đi làm tôi không dám lấy điện thoại ra nghịch để giết thời gian, chỉ đành ngây người nhìn dáng vẻ lúc làm việc của Phong Văn Tu.

    Không thể phủ nhận rằng tổng giám đốc này trông cũng quyến rũ ra phết, nhất là khi đeo kính gọng vàng chăm chỉ làm việc giống như một tên “nhã nhặn bại hoại”, à nhầm, là tuổi trẻ tài cao.

    Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy Phong Văn Tu cho tôi một cảm giác quen thuộc khó tả.

    Trong trí nhớ của tôi, tôi chưa từng gặp ai đẹp trai như vậy.

    Nhưng dù có đẹp trai đến đâu thì cả ngày cứ nhìn chằm chằm như vậy cũng sẽ thấy chán thôi.

    Tôi đã nghĩ cả nửa tháng rồi cũng không nghĩ ra, một tổng giám đốc như Phong Văn Tu thì thuê vệ sĩ về để làm gì chứ?

    Lại còn là loại bảo vệ 24/24 nữa!

    Tôi thật sự sợ rằng năm sau sẽ lại trôi qua một cách nhàm chán thế này.

    May mắn là tôi có thể viết vẽ linh tinh với Tiểu Trạch sau khi tan làm.

    Tiểu Trạch quá ngoan, càng ở chung với cậu nhóc tôi lại cảm thấy thần kì.

    Bé con ngoan như vậy, hoàn toàn không giống tôi hồi nhỏ một ngày không đánh là có thể leo lên mái nhà lật ngói.

    Tôi càng ngày càng nghi ngờ, tôi thật sự có thể sinh ra một bé con đáng yêu như vậy sao?

    Nhất là theo những gì mà Tiểu Trạch nói thì qua một tháng nữa tôi và Phong Văn Tu sẽ kết hôn.

    Chuyện này không bình thường chút nào cả!

    Chớp mắt mười ngày nữa lại trôi qua.

    Hôm nay, đột nhiên tôi nhận được một tin nhắn.

    “Mông Mông! Tám giờ tối mai họp lớp cấp ba, cậu đừng quên đó! Rất nhiều bạn học đều đang hỏi tin tức của cậu đấy, nói là rất muốn gặp cậu!”

    Tôi vui vẻ đến nỗi suýt nữa là nhảy dựng lên.

    Cuối cùng sinh hoạt cũng có chút gợn sóng rồi!

    Ánh mắt sắc bén của Phong Văn Tu đột nhiên quét về phía tôi.

    “Thấy gì mà vui như thế?”

    Tôi đắc ý mỉm cười.

    “Tối mai họp lớp cấp ba, bọn họ đều nói rằng rất muốn gặp tôi.”

    “Không được! Tối mai tôi phải tăng ca đến khuya mới về! Cô phải đi cùng tôi.”

    Sắc mặt Phong Văn Tu khẽ thay đổi, không nói gì đã từ chối tôi.

    Tôi cạn lời luôn: “Sáng mai là thứ bảy, một mình anh tăng ca đến muộn?”

    Đừng nói Phong Văn Tu không đi làm cuối tuần, ngay cả tăng ca tối cũng rất ít.

    Chuyện khẩn cấp thì hầu như tất cả đều về nhà rồi vào thư phòng để xử lý cho xong.

    Hết chương 02!
     
    Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
    Chương 3


    <i>Edit: Lươn</i>

    <i>Beta: Maria</i>

    <i>–</i>

    13.

    Phong Văn Tu uy h**p tôi, nếu như tôi dám đến buổi họp lớp sẽ trừ lương của tôi.

    Tôi hơi do dự, ngập ngừng hỏi anh: “Sẽ trừ bao nhiêu?”

    Phong Văn Tu im lặng một lúc, do dự nói: “Năm mươi tệ?”

    Tôi vô cùng kinh ngạc, chỉ năm mươi tệ?

    Tôi đang nghi có phải mình nghe nhầm hay không.

    Phong Văn Tu cau mày khi thấy tôi không đáp lại, trịnh trọng nói: “Ít nhất cũng phải trừ ba mươi tệ, không thể ít hơn.”

    Tí thì tôi bật cười rồi.

    Đối với mức lương một triệu tệ thì ba mươi tệ chả là cái gì hết!

    Tôi nói luôn với anh là anh thích thì cứ trừ đi!

    Thậm chí tôi còn cảm thấy, giờ phút này Phong Văn Tu còn đáng yêu hơn Tiểu Trạch.

    14.

    Ngày họp lớp, tôi cố ý trang điểm đẹp một chút.

    Thấy đã năm giờ chiều, tôi vội vàng ra cửa nhưng Phong Văn Tu lại đột nhiên đẩy con đến trước mặt tôi.

    “Hôm nay người làm đều có việc nghỉ phép cả rồi, quản gia thì về nhà cũ. Tối nay tôi còn có một buổi tiệc rượu, cô trông con đi.”

    Nói xong anh chạy mất tích luôn, hoàn toàn không cho tôi cơ hội ngăn anh lại.

    Tôi ngơ ra.

    Phong Văn Tu thâm thật đấy.

    Dẫn theo đứa con trai năm tuổi đi họp lớp, chắc chắn bạn bè sẽ nghĩ tôi vừa tốt nghiệp đã kết hôn rồi!

    15.

    Tôi đến một khách sạn xa hoa và sang trọng.

    Một nhóm người vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi dắt theo Phong Tiểu Trạch đi vào.

    “Triệu Mông Mông, con trai cậu đã lớn đến thế rồi á?”

    “Không ngờ nha, người có tiền đồ rộng mở nhất lớp ta – Triệu Mông Mông đánh cho tất cả những chàng trai theo đuổi mình phải sợ lại là người đầu tiên kết hôn.”

    “Đúng đó, bảo sao sắc mặt cậu ấy vàng như người luống tuổi có chồng vậy. Không biết chừng còn không học đại học về làm bà nội trợ nhỉ?”

    Người nói khó nghe đó là cô gái tóc xoăn trang điểm lòe loẹt tên Vương San San.

    Hồi cấp ba cô ta đã luôn hận tôi vì chàng trai cô ta thích tỏ tình với tôi.

    Tôi phớt lờ cô ta.

    Nhưng trong bữa tiệc, cô ta lại thỉnh thoảng khoe khoang với tôi.

    “Ai ya, cái túi hơn một triệu tệ của tớ tí thì bị làm bẩn rồi, đây là do chồng tớ lúc đi nước ngoài làm việc mua về cho tớ đó, anh ấy còn nói, tối hôm nay anh ấy mời, mọi người cứ tự nhiên ăn uống!”

    “Mông Mông, nhất là cậu đó, sao túi của cậu nhìn như là hàng pha kè không đến một hai trăm tệ thế?”

    “Mông Mông, nhìn cậu gầy đi không ít, ăn nhiều một chút đi. Ngày ngày ở nhà trông con giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa đã mệt và gầy đi nhiều rồi. Chồng cậu cũng thật là, sao không biết thuê cho cậu vài bảo mẫu nhỉ?”

    “ Mông Mông, cậu…”

    Vương San San lải nhải mãi không thôi.

    Bạn tôi đã cú lên bóc phốt cô ta trong điện thoại tôi, nói rằng Vương San San là kẻ thứ ba thích cặp người giàu, lại còn không biết ngại đi khoe khoang.

    Tôi cũng suýt không kiềm được nắm đấm muốn hỏi thăm cái mồm liến thoắng của cô ta.

    May thay, một người phục vụ bất ngờ bưng rượu vào.

    “Làm phiền một chút, đây là Lafite của các vị, ba triệu một bình, mỗi bàn một bình, tổng cộng ba bình.”

    Nghe thấy thế Vương San San bị dọa đột nhiên biến sắc: “Ba…ba triệu một bình á?!”

    Cô ta tức giận, đột nhiên đứng lên mắng xối xả: “Là ai gọi vậy? Cố ý à? Mấy người cũng nên biết điều một tí chứ, chồng tôi đồng ý thanh toán nhưng cũng đâu phải loại coi tiền như rác, trả lại nhanh cho tôi.”

    Phục vụ hơi khó xử: “Nhưng đã khui hết ra rồi, chỉ có thể giữ, không thể trả…”

    Bạn tôi thấy không khí trên bàn căng thẳng, không nhịn được nói lại Vương San San: “Không phải lúc nãy cậu nói có thể gọi tự nhiên à, không khao nổi nữa rồi à?”

    Như tìm được kẻ chủ mưu, Vương San San chỉ vào tôi quát: ”Được lắm! Triệu Mông Mông, là cô giở trò đúng không? Cô gọi thì cô tự đi mà trả tiền!”

    Cạn lời thật sự, tôi chưa kịp nói lời nào thì bỗng nhiên một giọng nói trầm ấm và dễ nghe vang lên từ phía cửa.

    “Rượu là Mông Mông nhà tôi mời mọi người.”

    16.

    Theo sau tiếng nói đó là một Phong Văn Tu đẹp trai ăn mặc sang trọng đi vào.

    Đôi chân dài cùng đôi giày da bóng loáng, từ từ tiến về phía tôi trước ánh mắt kinh ngạc của đám đông.

    Phong Văn Tu choàng tay lên vai tôi như thể đang ôm tôi, sau đó quay sang nói với tất cả những người đang có mặt: “Những năm này nhờ có mọi người chăm sóc Mông Mông, rượu này mọi người uống thoải mái, bữa cơm hôm nay tôi mời.”

    Cả đám chết lặng nhìn về phía tôi.

    Bạn tốt của tôi tí thì hét lên.

    “Anh, anh chính là chồng của Mông Mông?”

    Phong Văn Tu không phủ nhận.

    Một bạn nam học cùng lớp cấp hai và cấp ba với tôi đột nhiên đứng dậy, kinh ngạc nói với Phong Văn Tu.

    “Cậu, cậu có phải là Khúc Văn Tu không?! Cậu béo lớp 9 chuyển trường chuyển vào lớp tôi đó?”

    Cậu ta vừa dứt lời, tôi cảm giác cơ thể Phong Văn Tu cứng lại.

    Anh liếc tôi một cái.

    Tôi còn kinh ngạc hơn bất kỳ ai, nhìn về phía Phong Văn Tu.

    Anh là Khúc Văn Tu?

    Sao có thể chứ!

    Khúc Văn Tu là tên béo ngốc nghếch nhiều tiền dễ ức h**p chuyển trường năm lớp 9. Nếu không phải tình cờ ngồi cùng bàn với tôi, không có tôi bảo vệ thì cậu ta đã bị bắt nạt rồi.

    Hơn nữa hồi trước trông trắng trẻo mập mạp, còn lùn hơn cả tôi nữa sao giờ đã biến thành anh đẹp trai cao ráo rồi?!

    Vương San San không nhịn được bắt đầu cạnh khóe: “Hóa ra chồng của Triệu Mông Mông hồi trước là một tên béo ú à?”

    Vừa nói dứt câu đã có người quở trách.

    “Vương San San, cậu ăn nói cho cẩn thận vào! Tớ nhớ thì chồng cậu chỉ là một quản lý của Khúc thị thôi đúng không? Mẹ của tổng giám đốc Phong cũng chính là anh Phong Văn Tu đây là thiên kim của nhà họ Khúc đứng đầu ngành kinh doanh ở đất Hải Thị này, bố của cậu ấy là Phong Mân – ông trùm ngành internet. Tổng giám đốc Phong tuổi trẻ tài cao, còn trẻ đã sáng lập công ty trị giá cả chục tỷ!”

    Tất cả mọi người hít sâu một hơi, không ai ngờ thân thế của Phong Văn Tu lại khủng đến vậy.

    Vương San San ngây người.

    Tôi cũng vô cùng choáng váng.

    “Bố, cuối cùng bố cũng đã đến đón con và mẹ rồi.”

    Phong Tiểu Trạch yên lặng nãy giờ đột nhiên bi bô lên tiếng.

    Nhóc xuống khỏi ghế, chỉ vào Vương San San nói: “Bố ơi, bác gái này ồn ào thật đấy, đeo cái túi giả bốc lên mùi chất lượng kém làm con không ăn được gì hết.”

    Bác gái?

    Túi giả?

    Tí thì tôi đã cười ra tiếng.

    Phong Văn Tu dắt tay tôi, dịu dàng nói: “Mình về nhà thôi.”

    Lòng tôi như có gì thứ đó cào nhẹ vào.

    Chút sức lực đó của Phong Văn Tu vốn dĩ không làm tôi di chuyển được, tôi tự động nhấc chân, rời đi cùng anh.

    17.

    Trở lại biệt thự, tôi bất ngờ đẩy anh lên ghế sofa, nhìn từ trên cao xuống gặng hỏi.

    “Sao anh lại ở khách sạn kia?”

    Ánh mắt của Phong Văn Tu hơi thất thần.

    “Tiệc rượu vừa hay ở đó.”

    Tôi hơi nghi ngờ, tiếp tục hỏi: “Anh thật sự là tên khốn Khúc Văn Tu vừa tốt nghiệp cấp hai xong là biến mất dạng đó?!”

    Phong Văn Tu lắc đầu.

    “Không phải biến mất dạng mà là xuất ngoại. Là em không liên lạc với anh mà thôi.”

    Tôi chợt nhớ ra, sau khi tốt nghiệp cấp hai, tôi thường xuyên đi khắp nơi bận rộn thi đấu.

    Sau khi dọn nhà mấy lần, tôi đã quẳng anh ra sau đầu rồi.

    Tôi điên cuồng nhìn khắp người anh vẫn không thể thấy được bóng dáng của Khúc Béo Ú.

    “Chậc chậc, đúng là “trai 18 thay đổi khôn lường” ha! Anh giỏi thật đấy, có phải anh đã sớm nhận ra tôi rồi đúng không? Ấy thế mà anh lại cố ý giấu diếm. Anh tưởng giờ anh làm sếp tôi thì tôi không dám đánh anh à?”

    Phong Văn Tu nhíu mày.

    “Đánh thử xem, mười nghìn tệ tiền lương.”

    Tôi lập tức khen anh.

    “Phong Văn Tu anh phong độ hiên ngang, đẹp trai phóng khoáng, nhân tài xuất chúng, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. Ai dám động đến anh, tôi là người đầu tiên phản đối!”

    Phong Văn Tu cười khẽ một cái, giây phút đó tựa như băng tuyết tan chảy.

    Lần đầu tiên tôi thấy, một người đàn ông cười lên có thể đẹp đến vậy, tí thì chói mù mắt tôi rồi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào anh.

    “Tôi đẹp trai không?”

    Giọng nói của Phong Văn Tu làm tôi sực tỉnh.

    Tôi ngẩn người, mặt đỏ bừng lên, vội vàng kiếm cớ chạy lên tầng.

    18.

    Cũng không biết làm sao, sau khi biết Phong Văn Tu là Khúc Văn Tu nhờ buổi họp lớp đêm đó thì lúc ngồi chờ anh làm việc trong văn phòng làm tôi cứ thấy ngại ngại sao đó.

    Thỉnh thoảng tôi sẽ lén lút nhìn anh, thấy anh định ngẩng đầu tôi lại tránh đi.

    Thật sự là tôi không dám đối mặt với anh.

    Lúc nghe thấy tiếng cười khẽ êm tai của anh, hay lúc nhìn thấy khóe miệng anh nhếch lên lại làm mặt tôi hơi đỏ.

    Lạ lùng thật.

    Vì để tránh suy nghĩ lung tung, tôi còn download cả chú đại bi về điện thoại để thanh tẩy tâm hồn.

    Hôm nay, tôi vừa đi ra cổng công ty với Phong Văn Tu thì thấy một ông chú phát tướng tầm 40-50 tuổi lo lắng kéo Vương San San tiến đến.

    “Tổng giám đốc Phong! Phu nhân tổng giám đốc Phong! Chúng tôi sai rồi, xin đừng sa thải tôi, tôi đã làm ở công ty hai mấy ba chục năm rồi, không có công lao cũng có khổ lao mà!”

    Ông chú mập nói xong thì quay sang tát thẳng vào mặt Vương San San.

    “Con khốn này, mày xin lỗi phu nhân và tổng giám đốc Phong ngay!”

    Tiếng tát giòn giã vang lên khiến tôi nhíu mày.

    Vương San San có vẻ khá chật vật, cô ta nắm chặt chiếc túi trong tay, chiếc túi này khác hẳn hôm họp lớp.

    Trong mắt cô ta hiện lên vẻ không cam lòng, khép nép xin lỗi chúng tôi.

    “Tổng giám đốc Phong, Mông Mông, là tớ có mắt như mù, tớ cầu xin hai người, tha thứ cho chồng tớ đi!”

    Tôi rất khó hiểu.

    Phong Văn Tu vẫn không thể hiện cảm xúc gì: “Mẹ tôi sa thải ông là vì ông ăn tiền hoa hồng mà lại dùng vật liệu kém chất lượng, tạo thành mối nguy hiểm tiềm ẩn cao. Công ty vì “Mất bò mới lo làm chuồng” dẫn đến tổn thất nặng nề. Công ty chưa kiện ông cũng đã là hết tình hết nghĩa rồi!”

    Nói xong, anh dẫn tôi đi thẳng, định đi xe về nhà như mọi khi.

    “Cái gì mà hết tình hết nghĩa, Triệu Mông Mông, mày làm chồng tao mất hết tài sản, rõ ràng là muốn giết tao! Mày đã bất nhân thì đừng trách tao bất nghĩa!”

    Tôi vừa quay đầu lại thì thấy Vương San San cầm dao đâm về phía tôi.

    Tôi đang định tung cước đá văng cô ta đi thì bỗng nhiên Phong Văn Tu chắn trước mặt tôi.

    Tôi chưa kịp bàng hoàng trước hành động của anh thì đã vội ôm lấy eo anh nhấc chân lên.

    Tôi xoay người một cái, đúng lúc đá bay con dao trong tay Vương San San vừa mới lao tới, cả tay của Vương San San cũng nát theo luôn.

    Hết chương 03!
     
    Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
    Chương 4


    <i>Edit: Lươn</i>

    <i>Beta: Maria</i>

    <i>–</i>

    19.

    Sau khi ghi chép xong, chúng tôi về biệt thự.

    Tôi tức giận nói: “Phong Văn Tu, anh có ngốc không vậy? Từ bé đến giờ chưa có ai có thể làm tôi bị thương! Sao anh dám dùng cơ thể mình ra để cản nhát dao ấy của Vương San San?! Nếu vừa nãy tôi không kịp phản ứng thì có khi anh đã mất mạng rồi!”

    Phong Văn Tu nghe vậy mà chẳng mảy may tức giận, lại còn nghiêm túc nhìn tôi nói: “Em lo cho anh?”

    Đối mặt với đôi mắt đong đầy cảm xúc kia, đầu tiên là tôi sửng sốt, rồi chợt hiểu ý anh.

    Tôi hơi nghẹn ngào.

    May là tôi vẫn kịp phản ứng lại, nói với anh: “Tôi là vệ sĩ của anh, không lo cho anh thì lo cho ai?!”

    Mắt Phong Văn Tu ánh lên ý cười.

    “Ừ đúng. Chỉ cần em vẫn là vệ sĩ của anh thì em phải luôn lo lắng cho anh.”

    Câu này nghe thì không có vấn đề gì nhưng lại khiến tim tôi đập nhanh thêm mấy nhịp.

    20.

    Tôi vẫn nghĩ chưa thông sao dạo này mình cứ lạ lạ thế nào ấy thì mấy hôm sau Phong Văn Tu bỗng nói với tôi.

    “Anh sẽ cho người đến makeup cho em, tối nay đi dự tiệc cùng với anh.”

    Tôi không từ chối.

    Từ sau vụ của Vương San San, tôi đã hiểu lý do vì sao Phong Văn Tu lại cần vệ sĩ rồi.

    Mặc dù rất ít khi xảy ra chuyện bất ngờ nhưng nếu không có chuẩn bị thì đến lúc đấy hối hận không kịp!

    Tôi mặc một bộ váy dài, mái tóc dài buông xõa làm tôi hơi khó chịu, lỡ mà có chuyện gì xảy ra, bộ trang phục này sẽ ảnh hưởng đến hành động của tôi!

    Để bảo vệ anh, tôi gần như không bao giờ rời khỏi anh dù chỉ một tấc.

    Nhưng đi giày cao gót đau thật sự luôn í.

    Tôi nhìn ngó xung quanh để di chuyển sự chú ý.

    Không biết có phải là ảo giác hay không, tôi thấy có bóng người hiện lên rồi biến mất ở cây cột xa xa bên kia.

    Người đó tựa như là Vương San San, nhưng cô ta đang bị giam giữ mới phải.

    “Xin chào vị tiểu thư xinh đẹp. Không biết tôi có vinh hạnh được làm quen cô hay không?”

    Là một thanh niên đẹp trai tóc vàng mắt xanh.

    Tôi lắc đầu: “Không có hứng thú.”

    Anh ta hơi dừng lại, hẳn là không ngờ tôi sẽ từ chối thẳng thừng như vậy nhưng vẫn rất lịch thiệp cụng ly với tôi.

    Tôi không thể thất lễ, nở nụ cười cụng ly với anh ta.

    Tôi vừa nhấp được một ngụm thì đột nhiên tôi bị Phong Văn Tu nắm cổ, làm tôi bị dọa uống nguyên cả một ngụm lớn, suýt thì sặc.

    Tôi vẫn chưa nổi giận thì anh nghiến răng ken két, giọng nói ẩn chứa sự tức giận.

    “Tôi vừa quay đi quay lại đã thấy em bắt chuyện với người khác rồi! Sao, em thấy không có nguy hiểm thì không cần bảo vệ tôi nên bắt đầu đi yêu đương với người ngoại quốc chứ gì?!”

    Người đàn ông hồi nãy bắt chuyện với tôi rất tự nhiên cười nói.

    “Tu à, hóa ra cô gái này là vợ của anh, xin lỗi, tôi l* m*ng rồi.”

    Anh ta cụng ly với Phong Văn Tu.

    Phong Văn Tu hơi mất kiên nhẫn uống với anh ta một ly, sau đó quay sang nói với tôi: “Muộn rồi, về thôi.”

    Tôi đã muốn về từ lâu rồi.

    21.

    Lúc quay về, biệt thự rất yên tĩnh, hình như mọi người đi ngủ cả rồi.

    Tôi về phòng thì thấy Tiểu Trạch ngủ trên giường của tôi.

    Tôi đột nhiên cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn, cả người thấy nóng và khó chịu.

    Tôi vô thức đi đến phòng của Phong Văn Tu.

    Vừa bước vào, tôi đã cảm thấy Phong Văn Tu trước mắt cứ chồng chéo hết lên nhau.

    “Anh đừng lắc lư nữa!”

    Tôi đưa tay ra cố gắng giữ anh lại, lại vô tình làm anh ngã xuống giường.

    Sau đó, tôi cảm thấy cơ thể anh mát lạnh.

    Tôi ôm chặt anh, không cho anh giãy giụa.

    Rồi đầu óc tôi trống rỗng.

    22.

    Tôi mở mắt ra đã là ngày hôm sau.

    Vừa quay đầu lại, lúc tôi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú phóng đại mới nhớ ra hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

    Tôi đang tính chuồn êm thì thấy hàng lông mi đen nhánh của Phong Văn Tu rung lên mấy lần, anh chầm chậm mở mắt, lộ đôi con ngươi thâm thúy.

    Thấy vậy, tôi vô thức nói xin lỗi.

    “Xin lỗi anh, tôi sẽ chịu trách nhiệm, rượu hôm qua tôi uống có vấn đề.”

    Tôi vẫn hơi ấn tượng với cảnh tôi đè Phong Văn Tu không thể phản kháng xuống dưới người mình!

    Tôi không ngờ tôi lại cầm thú đến vậy.

    Phong Văn Tu kinh ngạc nhìn tôi, một tia sáng vụt qua đôi mắt sâu của anh.

    “Em muốn chịu trách nhiệm thế nào?”

    Giọng nói lúc mới dậy của anh vừa trầm vừa khàn.

    Tôi hơi bối rối, mở miệng thăm dò: “Kết hôn?”

    Phong Văn Tu đột nhiên mím chặt môi.

    Tôi không thấy được ý cười tràn đầy không chút giấu diếm trong mắt anh.

    Tôi hơi lo lắng nói tiếp: “Nếu anh không đồng ý…”

    Bỗng nhiên anh ho một cái: “Được, ngày mai kết hôn luôn. Hôm nay đi thử áo cưới luôn!”

    Mắt tôi mở to vì sốc.

    “Nhanh thế?”

    “Nếu không thì sao?”

    Phong Văn Tu bỗng nhíu mày, hơi bất mãn nhìn tôi.

    Tôi vẫn chưa trả lời đã có tiếng gõ cửa cắt ngang.

    Là Phong Tiểu Trạch ở bên ngoài.

    “Bố mẹ dậy chưa? Mai là ngày hai người kết hôn, bố mẹ không được quên nha!”

    Tôi kinh ngạc, nhớ lúc trước Tiểu Trạch nói ngày nào thì chúng tôi kết hôn, ấy vậy mà lại đúng.

    23.

    Lúc thử áo cưới, tôi vẫn còn hơi hoang mang.

    Nhưng bố mẹ tôi thì ngược lại, lúc nghe thấy tôi kết hôn chớp nhoáng, chỉ muốn nhanh chóng gả tôi cho Phong Văn Tu luôn.

    Lại còn ngậm ngùi tiếc nuối tôi kết hôn nhanh thế.

    Bọn họ cũng sợ tôi đánh nhau quá giỏi, ba mươi bốn mươi tuổi vẫn ế chỏng ế chơ!

    Phong Văn Tu đỉnh của chóp luôn, anh giải quyết ổn thỏa mọi chuyện như gặp mặt người lớn trong nhà, thử áo cưới, tổ chức hôn lễ chỉ trong một ngày.

    Thật ra tôi phát hiện, Phong Văn Tu không hề bài xích việc kết hôn với tôi.

    Thậm chí có thể nhận thấy anh đang rất hạnh phúc.

    Cứ như thể tôi không lấy anh, anh sẽ không thể lấy vợ vậy.

    Rõ ràng với địa vị của anh thì anh đâu cần lo lắng chuyện không ai lấy anh chứ?

    Hình như Phong Văn Tu nhìn ra tôi đang nghĩ gì, anh dùng tư thế kabedon ép tôi vào tường, cảnh cáo: “Em đừng quên việc em muốn chịu trách nhiệm, đừng có mà sợ cưới.”

    Phong Văn Tu đã nói vậy, tôi cũng không nghĩ thêm gì nhiều.

    Trên thực tế, tôi không dám thừa nhận gần đây Phong Văn Tu thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi, khiến trái tim tôi ngứa ngáy.

    24.

    Ngày cưới.

    Phong Tiểu Trạch rất vui vẻ nắm tay tôi và Phong Văn Tu nói: “Chắc con là đứa bé hạnh phúc nhất thế giới, có thể thấy được bố mẹ mình kết hôn thì đời này của con không còn gì tiếc nuối nữa.”

    Nghe thấy vậy, tôi đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

    Nhưng tôi và Phong Văn Tu kết hôn được hai tháng cũng không xảy ra chuyện gì cả.

    Trái lại, Tiểu Trạch càng ngày càng bám tôi, ngày nào cũng muốn ngủ cùng tôi.

    Phong Văn Tu ghen điên cả người: “Đừng tưởng thành vợ anh rồi là không phải đi làm nữa nhé. Em là vệ sĩ 24/7 của anh, không thể rời xa anh nửa bước, mau đi làm cùng anh nhanh lên.”

    Tôi xạm mặt.

    Tôi đã phát hiện ra từ lâu là có lúc Phong Văn Tu còn ấu trĩ hơn cả Tiểu Trạch.

    Nhưng cũng không còn cách nào khác, nghĩ đến một triệu tệ tiền lương, tôi quyết định đi làm.

    Xét cho cùng, là một cặp vợ chồng mới cưới, tôi cũng muốn dành nhiều thời gian hơn cho anh.

    Giờ thì tôi đã hiểu tại sao các cặp đôi muốn dính lấy nhau 24 giờ rồi.

    Hôm nay đi làm, xe vẫn chưa đến công ty thì tôi bị say xe.

    Tôi choáng váng xây xẩm, nôn thốc nôn tháo, mặt tái hẳn đi.

    Phong Văn Tu thấy thế, mặt còn tái hơn cả tôi.

    Anh ra lệnh cho tài xế đi đến bệnh viện ngay lập tức.

    Bác sĩ cầm tờ giấy kết quả, cười nói: “Chúc mừng anh chị, chị nhà đã mang thai được hai tháng.”

    Hết chương 04!
     
    Con Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống
    Chương 5: Hoàn


    <i>Edit: Lươn</i>

    <i>Beta: Maria</i>

    <i>–</i>

    25.

    Trong biệt thự.

    Phong Văn Tu nắm tay tôi, thỉnh thoảng nhòm bụng tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, chốc chốc lại nhìn tôi cười ngây ngô.

    Quản gia vui mừng không thôi, gọi về nhà cũ.

    “Đúng vậy, thiếu phu nhân lại mang thai rồi! Thiếu gia đỉnh quá, ông chủ không phải sợ nhất mạch đơn truyền nữa rồi!”

    Tôi ngu ngơ xoa bụng.

    Thế mà tôi đã mang thai được hai tháng rồi.

    Cũng chính là hôm tiệc rượu ấy, tôi có Tiểu Trạch.

    Tôi vội nhìn sang Tiểu Trạch.

    Nhóc cúi đầu, tôi không thấy rõ vẻ mặt của nhóc, nhưng tôi phần nào cảm thấy nhóc không vui.

    “Tiểu Trạch, có phải con không vui không?”

    Phong Tiểu Trạch ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi không tốt.

    Nhóc nhìn tôi, buồn buồn hỏi: “Cô có hạnh phúc khi mang thai không? Cô đang mong chờ sự ra đời của con ạ?”

    Tim tôi như bị đập mạnh một cái, đau lòng nhìn Phong Tiểu Trạch.

    Tôi cảm thấy hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó nên Phong Tiểu Trạch mới hỏi như vậy.

    Nhóc cho là tôi không thích nhóc ư?

    Đây cũng là lý do vì sao từ trước tới nay nhóc không gọi tôi là mẹ?

    Tôi bước đến, ngồi xổm trước mặt Phong Tiểu Trạch đang ngồi trên ghế sofa.

    Tôi kéo tay nhóc, nghiêm túc nói: “Trước kia mẹ không tưởng tượng nổi cảnh mình kết hôn như thế nào nhưng gả cho bố của con, mẹ rất vui vì mẹ thích bố con.”

    Phong Văn Tu mừng rỡ nhìn tôi.

    Tôi lờ anh đi, tiếp tục nói với Tiểu Trạch: “Mẹ cũng không thể mường tượng ra con mẹ sinh sẽ trông như thế nào. Nhưng sau quãng thời gian ở chung với con, mẹ nghĩ nếu mẹ có thể sinh ra đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện như Tiểu Trạch, là may mắn lớn nhất đời mẹ…”

    Không đợi tôi nói xong, nhóc nhảy xuống khỏi sofa, vẻ mặt xám xịt.

    Nhóc dùng hết sức đẩy tôi, nhưng tôi chẳng mảy may di chuyển.

    Nhóc bất lực hét lên với tôi: “Không phải như vậy! Sinh ra con là bất hạnh lớn nhất của cô! Con sẽ hại chết cô! Cô nhất định phải giết đứa bé trong bụng, nếu không cô sẽ chết vì khó sinh!”

    Phong Tiểu Trạch nói xong chạy lên trên tầng rất nhanh, nhóc nhốt mình trong phòng.

    Sắc mặt Phong Văn Tu thay đổi.

    Tôi c*̃ng sững sờ tại chỗ.

    26.

    Phong Văn Tu hơi mất kiên nhẫn, anh muốn túm Phong Tiểu Trạch lại hỏi cho ra lẽ.

    Tôi đẩy anh về phòng xong rồi đi dỗ Tiểu Trạch.

    “Tiểu Trạch, con biết không? Trên đời này có rất nhiều bậc cha mẹ không thương yêu con cái, nhưng hầu hết các bà mẹ sẽ vô cùng hạnh phúc chờ mong khi biết mình có con.”

    “Khi ấy, họ hay tưởng tượng xem liệu con giống mình hay là giống bố, có di truyền khuyết điểm từ mình không. Dù biết rằng mình sẽ chết khi sinh con cũng sẽ không bỏ qua. Chỉ bởi đó là tình mẹ.”

    “Khoảnh khắc chọn lấy bố của con, mẹ đã cảm thấy rất hạnh phúc. Con tương lai của mẹ có thể quay lại gặp mẹ, để mẹ biết rằng mẹ có thể sinh ra một đứa con tuyệt vời như con. Mẹ không hề hối hận, dù có phải chết mẹ cũng không trách con.”

    “Coi như mẹ thực sự qua đời vì khó sinh thì cũng không phải là lỗi của con. Hơn nữa mẹ cũng không tin mẹ sẽ chết. Đã biết mẹ khó sinh thì chắc chắn sẽ có biện pháp phòng tránh, chắc chắn mẹ sẽ có thể sống sót. Tin mẹ được không?”

    Hình như tôi nghe thấy bên trong có tiếng động.

    Tôi đang lắng tai nghe thì chợt thấy giọng nói của Phong Văn Tu vang lên từ đằng sau.

    “Tiểu Trạch, con có biết giờ con kể lại mọi chuyện cho bố với mẹ con thì mới có thể cứu được mẹ không?”

    Tôi bất ngờ nhìn anh.

    Hốc mắt của anh hơi đỏ lên, nhưng lời nói lại khiến người ta yên tâm.

    “Tiểu Trạch, giờ bố đã biết vì sao con lại xuất hiện rồi, con quay về đây là để cứu mẹ con. Con biết mẹ sẽ qua đời nên đến để nhắc nhở mẹ đúng không? Con có thể cho bố biết vì sao dưới điều kiện chữa bệnh tốt như vậy mà mẹ con vẫn khó sinh mà qua đời được không?”

    Phong Văn Tu nói xong, cánh cửa lạch cạch mở ra.

    Gương mặt của Phong Tiểu Trạch đầy nước mắt, mắt của nhóc đỏ như một chú thỏ vậy.

    Nhóc lao đến chỗ tôi, khóc nức nở hỏi.

    “Mẹ thật sự không trách con sẽ hại chết mẹ ạ?”

    Nghe được tiếng gọi “Mẹ” của nhóc, trái tim tôi như tan chảy.

    Hóa ra được con gọi là mẹ là cảm giác hạnh phúc thế này.

    Tôi xoa đầu nhóc, đau lòng hỏi: “Trước con không gọi mẹ là mẹ vì sợ mẹ trách con hả?”

    Không ngờ Phong Tiểu Trạch lại lắc đầu.

    “Bởi vì trước kia con muốn mẹ bỏ con đi. Con sợ gọi nhiều thì sẽ không thể rời xa mẹ được, mẹ cũng không nỡ bỏ con.”

    Tim tôi đau nhói khó chịu, ngồi xổm xuống ôm chặt nhóc.

    “Đời Triệu Mông Mông này chẳng có tài đức gì vậy mà lại có phúc sinh ra đứa con hiểu chuyện như thế này.”

    Phong Văn Tu ôm hai mẹ con tôi vào lòng.

    27.

    Phong Tiểu Trạch ngồi trên sofa, cẩn thận nhớ lại những việc mà nhóc biết.

    “Bố nói nửa đêm hôm trước khi sinh con ra thì mẹ mới đau bụng, đau cái là đi viện luôn.”

    “Nhưng do lúc đó là nửa đêm, không có xe nên bố giục tài xế đi nhanh hơn một chút, thế mà lại gặp một ông lái xe tải say rượu vượt đèn đỏ. Chiếc xe đâm vào ô tô, ô tô bị đè ở dưới.”

    “Vì mẹ muốn cứu bố và chú tài xế nên đã dùng tay không đẩy xe tải ra nhưng mẹ đã dùng lực quá mạnh dẫn đến xuất huyết nhiều. Trước khi bác sĩ đến, mẹ đã mất máu quá nhiều và qua đời vì khó sinh. Còn con, con được mổ lấy ra sau khi mẹ qua đời.”

    Phong Văn Tu nghe xong, mặt mày trắng bệch, anh run rẩy nắm lấy tay tôi.

    “Hóa ra vì cứu anh nên em mới chết.”

    Anh hơi suy sụp.

    Phong Tiểu Trạch lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải lỗi của bố, ai cũng nói rằng nếu khi tai nạn mẹ không mang thai con thì mẹ đã không phải chết rồi! Là con đã hại chết mẹ!”

    Mặt hai bố con tràn đầy vẻ áy náy và khó chịu, bản mặt thúi quắc y nhau.

    Đúng là bố con có khác.

    Tôi giật giật khóe miệng.

    “Tôi vẫn chưa chết đâu, hai bố con mặt ủ mày ê như đưa đám như thế làm gì? Cho nên tôi xảy ra chuyện là do tài xế say rượu đâm phải chứ gì, thế thì mình tránh đi là được rồi!”

    Phong Văn Tu và Phong Tiểu Trạch chớp mắt, hình như cũng có lý.

    28.

    Giải quyết xong vấn đề này, tôi thoải mái nên người mập lên, bụng cũng to lên rất nhanh.

    Phong Tiểu Trạch cũng vui vẻ, cả ngày cứ í ới gọi mẹ ơi như muốn gọi hết bao tiếng mẹ ấp ủ trong năm năm trời.

    Nghe nhiều đến mức tai tôi mọc kén luôn rồi.

    Nhưng con mình thì mình biết làm sao, chỉ đành đánh nhóc hai cái.

    Ngày dự sinh đến càng gần, Phong Văn Tu cũng ngày càng chú ý đến tôi.

    Dặn dò chú tài xế không được phóng nhanh, còn cố gắng để tôi càng ít di chuyển càng tốt.

    Trước ngày sinh của Tiểu Trạch hai ngày, anh đề nghị tôi đến bệnh viện, thậm chí còn muốn sinh mổ trước một ngày.

    Anh cho rằng như thế sẽ có thể tránh xảy ra tai nạn giao thông và khó sinh.

    Tôi hơi suy nghĩ rồi đồng ý.

    Trên đường đi, Phong Văn Tu và Phong Tiểu Trạch cứ nơm nớp lo sợ tôi sẽ gặp điều gì bất trắc.

    Tôi hơi bận tâm, hai ngày nữa là sinh Tiểu Trạch rồi, vậy liệu Tiểu Trạch đang ngồi cạnh tựa đầu lên tay tôi này có biến mất không?

    Tôi còn chưa kịp nghĩ ra thì đã đến cửa bệnh viện rồi.

    Phong Văn Tu và Phong Tiểu Trạch thở dài nhẹ nhõm, đang muốn xuống xe.

    “Cẩn thận!”

    Phong Văn Tu đột nhiên lao về phía tôi, một chấn động cực lớn bất ngờ ập đến.

    Tôi vô thức bảo vệ họ dưới cơ thể, thấy chóng mặt vô cùng.

    Đến lúc tôi khôi phục lại ý thức thì chỉ nhìn thấy một mảnh đỏ như máu.

    “Huhuhu, bố ơi, mẹ ơi, đừng chết mà!”

    Phong Tiểu Trạch nằm dưới người tôi gào khóc thất thanh.

    Tôi khó khăn liếc qua, Phong Văn Tu vẫn đang ngất xỉu dưới người tôi.

    Tôi chạm nhẹ vào đầu Phong Tiểu Trạch, giọng hơi yếu: “Tiểu Trạch, mẹ sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu.”

    Nhóc thấy tôi tỉnh lại thì vui đến phát khóc.

    Bên ngoài rất ồn ào, tôi mơ hồ nghe thấy ai đó lo lắng nói chuyện.

    “Mau tránh ra đi, khói nhiều như vậy chỉ sợ là xe sắp nổ rồi.”

    “Khổ thân, bị một chiếc xe tải lớn mất kiểm soát tông mạnh vậy, còn bị đè ở dưới, sợ rằng người trên xe không còn ai sống sót.”

    Tôi nghe thấy vậy thì thật sự không phục.

    Tôi muốn dùng hết sức lật tung cái xe này lên, nhân lúc chiếc xe còn chưa nổ thì cứu hai bố con và tài xế ra ngoài.

    Tôi chợt nhớ ra Tiểu Trạch nói rằng tôi đã dùng quá nhiều lực dẫn đến xuất huyết và khó sinh mà chết.

    Tôi đành phải động não một chút thì phát hiện ra bên ghế phụ có khe hở đủ để thoát ra ngoài.

    Tôi tay không bẻ gãy phần tựa lưng của ghế phó lái nhằm tạo một không gian nhỏ để di chuyển.

    Tôi khó khăn leo lên trên với chiếc bụng lớn rồi đẩy mạnh cửa xe ra, kéo Phong Tiểu Trạch và Phong Văn Tu ra ngoài.

    Sau đó, tôi nâng phần đầu của chiếc xe đang mắc kẹt lên chân của tài xế bất tỉnh rồi kéo anh ta ra ngoài.

    Lúc này mới ra khỏi xe.

    Ngay khi chân tôi chạm đất, tôi cảm thấy chóng mặt dữ dội.

    Nhưng tôi vẫn nghiến răng để cho Phong Tiểu Trạch đi ra trước, còn mình thì kéo tài xế và Phong Văn Tu ra ngoài sau.

    Người bên ngoài thấy chúng tôi đi ra thì reo hò không ngớt.

    Trong những tiếng hoan hô ấy, tôi chầm chậm ngã xuống, hoàn toàn mất đi ý thức.

    29.

    Tôi cảm thấy như mình đã rơi xuống một vực thẳm vô tận.

    Không có lối thoát.

    Nhưng tôi không cam lòng.

    Tôi nghĩ đến Tiểu Trạch và Phong Văn Tu, nếu như tôi chết thì họ hẳn sẽ buồn lắm.

    Không biết giãy giụa bao lâu, đột nhiên trước mặt tôi xuất hiện một tia sáng.

    Tôi liều mạng chạy về phía ánh sáng.

    Tôi chạy rất lâu, thấy phía trước càng ngày càng sáng.

    Tôi lao thẳng ra ngoài.

    “Bố ơi, sao mẹ vẫn còn chưa tỉnh? Mẹ đã nằm năm năm rồi, mẹ sẽ tỉnh lại chứ?”

    Trong lúc mơ màng, dường như tôi nghe thấy giọng nói của Phong Tiểu Trạch.

    Tôi đã nằm năm năm rồi sao?

    Đoạn, giọng nói trầm khàn của Phong Văn Tu vang lên.

    “Đương nhiên, mẹ của con đỉnh nhất, lúc mẹ con bảo vệ bố hồi lớp 9, một mình cô ấy chấp hẳn mười người luôn, rồi lại còn phá cửa xe bằng tay không nữa. Mẹ con nói cô ấy sẽ không chết thì chắc chắn sẽ tỉnh lại.”

    Tôi nghe thấy vậy thì vô cùng hài lòng.

    Nhưng một giây sau lại thấy Phong Tiểu Trạch lầm bầm: “Bố lại nói dối rồi. Hôm qua bố cũng nói như vậy, nửa đêm bố lén lút khóc trước những bức ảnh cũ của mẹ đấy thôi!”

    Tim tôi như bị kim đâm đau nhói.

    Phong Văn Tu, anh khóc ư?

    Tôi không thể để con nghĩ Phong Văn Tu đang lừa con được.

    Tôi gắng hết sức cựa quậy rồi đột nhiên mở mắt ra.

    Vì Phong Văn Tu đang lau tay cho tôi nên anh cảm thấy tay tôi khẽ cử động.

    Anh bất ngờ ngẩng đầu, đối mặt với tôi là tia tang thương sâu trong đôi mắt ấy.

    Anh đột ngột đứng dậy, làm đổ cả ghế.

    Phong Văn Tu nắm chặt tay tôi, hốc mắt anh đỏ lên, không nói nên lời.

    “Mẹ! Mẹ tỉnh rồi! Mẹ tỉnh thật rồi!”

    Phong Tiểu Trạch năm tuổi vui sướng bổ nhào lên người tôi.

    Tôi dùng hết sức nhấc tay cứng đờ lên, nhẹ nhàng xoa đầu nhóc.

    Tay kia thì tôi định nắm lấy ngón tay Phong Văn Tu nhưng không được.

    Dù sao thì tôi đã nằm năm năm nên cơ thể cứng đờ.

    Tôi mở miệng.

    “Em đã nói em sẽ không chết rồi mà…”

    Âm thanh rất khàn và khó nghe, họng tôi đau như bị xé rách.

    30.

    Mấy ngày sau tôi mới có thể nói chuyện bình thường.

    Để mà xuất viện thì vẫn còn phải phục hồi chức năng nửa tháng.

    Tôi nghe Phong Văn Tu nói tai nạn giao thông trước cửa bệnh viện vốn không phải ngoài ý muốn.

    Là do Vương San San và chồng cô ta có ý định trả thù chúng tôi.

    Rất có thể ông tài xế say rượu lái xe tải gây tai nạn mà Phong Tiểu Trạch kể cũng chẳng phải chuyện ngoài ý muốn gì cho cam!

    Vốn dĩ chẳng thể tránh được.

    Nhưng điều mà hiện giờ tôi quan tâm nhất lại không phải cái này.

    “Tiểu Trạch, thằng bé sinh ngày nào thế? Chẳng lẽ nhóc cứ lớn lên như vậy?”

    Khi Phong Văn Tu nghe những lời đó, anh biết tôi muốn hỏi gì.

    Anh hơi ghen tị.

    “Em chỉ biết mỗi con thôi, lại còn chê anh già nữa. Em cứ như thế này thì anh chỉ đành chăm sóc da mặt thật kỹ để lấy lại danh hiệu tổng giám đốc đẹp trai nhất Hải Thị thôi!”

    Tôi không nhịn được cười.

    “Năm năm qua đi, anh càng ngày càng không biết xấu hổ rồi đấy? Nói đi, em muốn biết.”

    Lúc này, Phong Văn Tu mới nói.

    “Em chỉ bị thương ở đầu trong vụ tai nạn chứ bụng của em thì không sao hết. Tiểu Trạch vẫn sinh vào ngày 1/5, anh là người yêu cầu bác sĩ sinh mổ. Vào lúc đứa bé ra đời, Tiểu Trạch trước mặt anh cũng từ từ biến mất.”

    “Sau khi thằng bé biến mất thì không ai còn nhớ về nhóc ngoài anh. Lúc đầu, anh cũng ngỡ như thằng bé không tồn tại vì dù sao hồi trước năm tuổi thì thằng bé giống như không biết chuyện gì hết.”

    “Nhưng mới nửa tháng trước, một buổi sáng thức dậy, thằng bé lo lắng chạy vào phòng anh, hỏi anh có phải em đã chết sau khi sinh nhóc hay không. Anh biết, thằng bé đã khôi phục trí nhớ.”

    Đúng lúc ấy, cửa mở ra.

    Phong Tiểu Trạch được quản gia dẫn vào, trên vai nhóc đeo chiếc cặp nhỏ hớn hở lao về phía tôi.

    Lúc này, tôi nghĩ Phong Văn Tu nói đúng.

    Con tôi chính là thiên thần đã đến cứu tôi.

    31.

    Mười năm sau khi tôi kết hôn với Phong Văn Tu.

    Tôi phát hiện mấy năm nay Phong Văn Tu vẫn luôn lén giấu ảnh của tôi.

    Cũng mới đây thôi, tôi biết được một bí mật từ trợ lý đặc biệt.

    Hóa ra, không biết lúc trước Phong Văn Tu từ người bạn nào của tôi mà biết được tôi đang tìm công việc vệ sĩ, thế là anh mới mời hacker để cho tôi có thể dễ dàng thấy được thông báo tuyển dụng vệ sĩ của Phong Thị.

    Cho dù Tiểu Trạch không xuất hiện, hình như Phong Văn Tu cũng đang chủ mưu dẫn dắt tôi mắc câu!Hết chương 05!HOÀN
     
    Back
    Top Bottom