Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Con thuyền trống

Con Thuyền Trống
75. Giả tưởng


Xe buýt giống như một chú trâu già cỗi trong cơn hen, tấm thân chở người nặng nề xóc lên xóc xuống, còn tài xế thỉnh thoảng lại khò khè hắng giọng, phun đàm ra khỏi cửa sổ.

Sau xe còn có người hút thuốc, tôi hơi chóng mặt, vừa mở cửa sổ đã nheo mắt lại, ánh nắng đã chuyển tới bên phía chúng tôi, Cam Linh đưa tay đóng màn cửa đi.

Đầu óc tôi vẫn còn váng vất vì nắng.

Lúc xe nghỉ tạm trên đường, có người phụ nữ đeo sợi dây cao su quấn quanh cổ, ôm cái thùng mút xốp trong lòng, mặt trên phủ cái khăn lông trắng ố vàng.

Cô ấy lật cái khăn, để lộ loạt kem cây mát lạnh bên trong; người trên xe đều than ầm lên vì bị cái nóng thiêu đốt, tranh nhau quét mã trả tiền, nhiều cánh tay vươn dài khỏi cửa sổ.

Cam Linh lôi ra hai đồng bạc trong túi quần, cánh tay cô ấy xuyên qua đám đông một cách thần kỳ và với thẳng đến cái thùng xốp kia.

Cô ấy vẫn không trả lời tôi.

Cây kem đã hết, tôi cắn cái que đến mức hoàn toàn móp méo.

Khi xuống xe tôi tìm thùng rác đi vứt, Cam Linh túm chặt ba lô tôi hệt như bắt lấy cái mai rùa, rút cái ô che nắng từ bên trong rồi bung ra.

Khu nghỉ mát này rất lớn, giống như một cái công viên, nhưng chỉ mới có hồ nước là đã xây xong, các nơi khác đều bị vây trong những tấm thép màu xanh biển.

Con đường dẫn về khách sạn lại còn bị kẹp giữa công trường, nếu bên ngoài không có cái cổng lớn ghi rõ đây là thôn Lưu Gia thì tôi còn tưởng mình đi nhầm đường rồi.

Đúng là tiến không được mà lùi chẳng xong.

Ở đằng trước là màn đêm thăm thẳm, cần phải đánh đổ vô số bình mực, rồi lại pha loãng với nước còn một nửa mới được thế này; phía sau thì không có đường đi, mà cái con dốc từ dưới hất lên trên này vừa cao lại vừa dựng đứng chông chênh, ngút cả tầm mắt.

Đi xem đi.

Cam Linh không hề ngoái lại một lần, tôi thì vẫn luôn bám theo cô ta, một cái đuôi thì có tư cách gì bắt bẻ người phía trước sao mà đường gập ghềnh khó đi thế này?

Nhưng mà cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa thì sao chứ?

Tôi khó nhọc nhích tới, đất đá mấp mô dưới chân, sơ hở vướng víu một tẹo thôi là có thể trượt xuống.

Làm thế nào mà Cam Linh biết được con đường cheo leo hiểm trở này vậy?

Có làm tiếp viên tàu lửa thì cũng không thể nào nhảy từ trên tàu xuống rồi trèo qua lưới sắt, mon men đến con đập dài thòng này phải không?

Lại tiến thêm một bước nữa.

Tôi dần vào guồng, chắc là đám rêu trong kẽ đá đã bị Cam Linh móc ra, tôi men theo dấu vết cô ta di chuyển lên trên, khoảng cách mấy chục bước đã bị rút ngắn đi một phần ba.

Bàn tay tôi như phát triển thành cái màng, với những cái gai ngược mọc ra từ lòng bàn tay, chân tôi bước nhanh hơn.

Chợt Cam Linh quay đầu lại, cảnh báo: "Chậm lại một chút."

Thì ra khi cô ta đến quãng này cũng đã từ từ giảm tốc độ, tôi hơi khựng lại, rồi đến gần cô ta hơn nữa.

Chúng tôi cách nhau một vòng tay, cô ta mím môi lại, tôi nhìn thấy một cái ống thép to lớn, không biết thò ra từ nơi nào, hệt như sợi tóc tự dưng đâm ra trên vách đá.

Có điều phân nửa cái ống thép đó chôn chặt trong đất, phần còn lại rũ ra, Cam Linh đi thật chậm mấy bước, ôm lấy cái ống thép đang lơ lửng giữa trời kia, nâng người lên, đôi chân cũng gác lên theo.

Tôi dí sát người vào vách đá ngay tức khắc: "Tôi không làm được tôi không làm được tôi không làm được..."

Cam Linh bước lên cái ống thép kia, bỏ mặc tôi ngay tại chỗ.

Tôi chần chờ duỗi tay chạm thử vào ống thép, gỉ sắt bám đầy trên thân, nhưng độ bám vẫn còn rất tốt...

"Cô đang làm gì vậy?

Đang bảo nó là 'Xin mày đưa tao lên trên đi' á hả?"

Không biết Cam Linh trở lại từ bao giờ, hiện đang đứng ở chỗ giao điểm giữa ống thép và vách đá, vươn tay về phía tôi.

"Đừng có cười tôi..."

Cam Linh kéo tôi lên được rồi, bên trên là một con đường nhỏ cực kỳ chênh vênh.

Tôi thật sự không tưởng tượng nổi ai là người đầu tiên phát hiện cái lộ trình quỷ quái cỡ này, giống như là mấy đứa nhỏ liều lĩnh không thèm khám phá chỗ mới bằng đường lớn bằng phẳng, mà chọn lối tắt quái đản người ghét chó còn ngại rồi đâm đầu vào...

Nhưng lúc sau thì dễ đi hơn hẳn, không bao lâu thì chúng tôi đã đi đến đoạn lưới sắt kia.

Nếu Cam Linh muốn tôi leo qua cái lưới sắt này với cô ta thì tôi sẽ mắng cô ta té tát cho mà xem.

"Đây là... hơ, chỗ hẹn à?"

Tôi tựa người vào lưới sắt, ngón tay thò qua mắt lưới.

"Cô thấy tấm biển đó không?"

Cam Linh chỉ vào một tấm biển gỗ treo trên đầu kia rào sắt.

Tôi nheo mắt, Cam Linh đã đọc nội dung trên đó ra: "Mạng sống rất đáng quý, cấm nằm trên đường ray.

Cộng đồng cần chung tay gìn giữ an toàn giao thông đường sắt."

"Cô muốn đi đâu vậy?"

Tôi vẫn chưa nhìn thấy rõ cái gì, Cam Linh nói: "Năm nào cũng có vài người huyện Năng mò tới đây nằm trên đường rầy tự tử, rồi sau đó họ treo cái biển gỗ kia lên.

Đường đến nơi này rất hiểm trở, nhưng người đứng tuổi ở huyện Năng đều chơi xung quanh đây lúc nhỏ, mà cũng có mấy đứa nhỏ chết đuối ở con đập..."

Tôi không biết sao bỗng dưng Cam Linh lại khơi ra chuyện này, cuối cùng đã đến được chỗ hẹn rồi, lòng tôi chỉ nhớ đến ván cược kia, lời nói đã để sẵn trên miệng để chuẩn bị bày ra bất cứ lúc nào.

"Mỗi khi cảm thấy cùng đường bí lối thì tôi đều chạy tới đây, cùng lắm thì... trèo lên, đặt cổ trên đường ray là xong.

Nhưng mà mỗi lần vất vả cật lực đến chỗ này, nghĩ lại cuối cùng chỉ để nằm xuống, thì tôi lại ngang bướng không cam lòng, và thế là tôi có thể nghĩ ra cách khác."

Bây giờ mắt tôi mới sáng ra, thì ra cô ta tới đây tìm đến cái chết.

Người phụ nữ điên cuồng cố chấp này hành động quá cực đoan, không hề để tâm đến suy nghĩ của người khác, lại còn hồn nhiên không sợ chết - tôi cảm thấy may mắn vì mình đã lấy hết can đảm đi theo Cam Linh trong cơn bồng bột nhất thời.

Mặc dù nếu không có tôi, thì có lẽ cô ta vẫn sẽ đến đây, đứng sau lưới sắt tự ngộ ra chân lý, và rồi vẫn sẽ quay trở lại giống như những lần trước đây.

Nhưng nếu một người vẫn luôn mãi thử lấp ló ở trước cửa tử, cứ lấy cái chết của chính bản thân vặn tới vặn lui như vắt kiệt cái khăn lông thế này, thì sức lực của người đó một ngày nào đó cũng sẽ khô cạn.

"Này...

Nguy hiểm lắm đó!

Cô..."

Tôi còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện cá cược gì nữa, cái con người này cứ luôn muốn đấu đến cùng với kẻ khác.

Tôi muốn nói điều gì đó, nhưng lời nói kẹt cứng trong cổ họng, chẳng nảy ra được câu cú gì có trật tự cả.

Người phụ nữ tóc hoa râm mặc cái áo hoodie đen, vừa hay có tác dụng chống lạnh vào đêm tối, thản nhiên thả tầm mắt vào bên trong tấm lưới.

Đường ray tựa như hai cọng mì sợi căng ra, treo trên vô vàn chiếc đũa ngắn ngủn.

"Liều mình làm chuyện nguy hiểm thì sẽ thực hiện được mục đích."

"...

Cô không thể nói như vậy, khiêu khích chuyện nguy hiểm thì nguy hiểm sẽ gõ cửa, tôi vẫn là... tôi không thể đồng tình với chuyện này.

Cô cảm thấy vô vọng, nhưng không chừng người khác thấy vẫn còn đường ra thì sao?

Cô thử tâm sự với bạn bè, nói chuyện với người nhà xem sao?

Biết đâu họ có thể cùng giúp cô nghĩ cách đấy..."

Tôi cố đưa ra những câu khuyên lơn khô khan, nhiều khi có vị phụ huynh mất bình tĩnh nóng nảy với tôi, thế là tôi cũng thủ sẵn một số câu nói ứng phó với họ.

Nhưng mà dường như những lời này không thể áp dụng được cho Cam Linh - một con người với lòng dạ sắt đá có thể lẻ loi một mình lần ra đường ray xe lửa trong đêm khuya để kết liễu cuộc đời mình, người như vậy thật sự là khác cả trời vực so với cuộc sống của tôi, là cọng gai nhọn lăn trên cái bong bóng kẹo cao su tôi thổi ra.

"Cô làm chuyện liều lĩnh là có thể thực hiện được mục đích," Cam Linh nhấn mạnh lại lần nữa, mỉm cười với tôi, "Từ bỏ báo thù... thật sự là rất khó, tôi sẽ thử xem."

Chao ôi.

Bỗng nhiên...

Tôi bị choáng ngợp bởi tin mừng đầy bất ngờ này, Cam Linh nói từ bỏ à?

Cam Linh không báo thù nữa sao?

Vậy cũng tức là tôi không cần nói cho cô ấy hung thủ là ai nữa phải không?

Cuộc sống lại quay trở lại quỹ đạo vốn có, cơn lũ đang chảy ầm ầm kia biến thành dòng chảy dịu nhẹ, mỗi ngày lập tức trở nên bình thản nhẹ nhàng rồi sao?

Không phải là tôi đang nằm mơ đấy chứ?

Tôi đứng dại ra, mắt Cam Linh vẫn cứ nhìn về phía trước, tựa như cái tươi cười vừa nãy là ảo giác.

Một lúc sau cô ấy mới lên tiếng: "Từ bỏ báo thù, cách nói này không chính xác lắm...

Từ bỏ giết người đi, được rồi, tôi sẽ không giết người.

Nhưng tôi... vẫn muốn biết được kẻ sát nhân là ai, tại sao lại được tha tù trước hạn, tôi muốn hỏi tại sao hắn lại chạy đến nhà trẻ giết con gái Trịnh Ninh Ninh của tôi.

Có thể hai bên sẽ nói không thông với nhau, nhưng tôi vẫn muốn được biết, hoặc là tận mắt nhìn xem khuôn mặt đó trông như thế nào, có khi lại được tát hắn mấy cái cho đã hận thì sao?

Con bé đã chết rồi, không còn đường cứu chữa nữa rồi...

Tôi thật là hận, giá như tôi rời đi trễ mấy ngày, hay là thẳng tay đánh con bé hôn mê rồi bỏ bao tải mang đi...

Đều là do tôi không tốt."

Người chết đã vĩnh viễn đi xa, tôi và Cam Linh chẳng hề có khả năng làm sống lại một sinh mệnh đã sớm rời khỏi trần thế.

Tôi và Cam Linh đang trôi dạt trên con thuyền mang tên là tự trách, nước ăn rất sâu, bốn bề mênh mông biển khổ.

Nhưng mà, hôm nay Cam Linh thẳng thắn bộc lộ ý nghĩ của cô ấy với tôi, không phải với nụ cười chế giễu trắng trợn, không phải bằng lời nói dối che che giấu giấu, mà với lời bày tỏ chân tình như là đang tâm sự với bạn bè, dẫu rằng cô ấy vẫn không bỏ ý định tìm được hung thủ...

"Cô Tiểu Khương này, tôi sẽ không giết người, vậy cô nói cho tôi biết hung thủ là ai đi?"

Cam Linh vẫn cứ kiên trì đặt câu hỏi.

"À...

Về vụ ân xá trước hạn..."

Tôi vội vàng bắt kịp đề tài mới của Cam Linh, "Thật ra thì tôi cũng không chắc chuyện này lắm, không phải là tôi cố ý qua loa với cô đâu...

Là vầy, bởi vì tôi là nhân chứng... có người bạn nói với tôi là có thể tên đó sẽ được tha tù sớm, dặn tôi cẩn thận một chút.

Tôi cũng không biết chính xác có phải hắn sẽ được thả sớm hay không nữa... thông tin không chắc chắn lắm."

"Ai nói với cô là có thể kẻ sát nhân sẽ được tha sớm vậy?"

Thật đúng là Cam Linh, lập tức chộp lấy thông tin quan trọng nhất trong lời nói của tôi.

"Cam Linh..."

Tôi không biết phải nói thế nào nữa, chỉ có thể nhẹ nhàng tỏ vẻ cự tuyệt.

Người đó đã về hưu, gia đình cô ấy cũng không cư ngụ ở huyện Năng, chính tôi còn không muốn tới làm phiền nữa chứ đừng nói là Cam Linh.

Một tia sáng le lói ánh lên trong đôi mắt của người phụ nữ đối diện, tôi lại không đành lòng rồi.

Bỗng nhiên có đoàn tàu lửa vụt đến, chẳng có dấu hiệu báo động trước gì cả.

Một cơn gió tạt ngang ép chúng tôi vào lưới sắt, hệt như hai mảnh giấy bị gió thổi đập vào mặt kính.

Tôi nhắm mắt lại, không biết đã qua bao lâu.

Tiếng côn trùng ríu rít vang vọng, và tiếng nước róc rách thổi qua lỗ tai.

Tôi lại mở mắt, Cam Linh nắm chặt cái lưới sắt ngã ngửa về phía sau; cô ấy đã leo lên đó được nửa đường, hiện tại đang treo mình trên đó, cả tấm lưới oằn mình lạo xạo.

"Đến lúc tôi phải về nhà rồi, ngày mai còn phải đi làm nữa."

Tôi nói xong thì quay lại con đường cũ, bỏ lại Cam Linh và hết thảy sự việc đêm nay ở phía sau.

Tôi tựa như xấp đề thi niêm phong kỹ càng, ngay cả giáo viên cũng không được mở ra trước giờ làm bài; và Cam Linh là thí sinh không đủ tư cách, bị tôi thử thách hết lần này đến lần khác.

Đến đây đi Cam Linh, cô đang thật lòng buông bỏ chuyện giết người trả thù, hay chỉ là ngon ngọt lừa gạt làm tôi nói ra danh tính hung thủ vậy?

Cô càng có quyền được biết tên hung thủ hơn tôi, cô là mẹ của đứa bé, tôi có thể nói cho cô biết điều đó, tôi sắp nói ra điều đó cho cô rồi.

Tôi sợ tôi sẽ nói ra quá sớm.

Tên họ hắn đã bị tôi treo trên đèn lồng, chờ Cam Linh tự mình đến lấy.

"Khương Tiểu Hồi - " Cam Linh hô lên từ đằng sau.

Tôi ngoái lại, xoa cánh tay lạnh lẽo, lòng thầm lo lắng sáng mai mình sẽ dậy không nổi.

Cam Linh nổi cơn thịnh nộ vì tức tối, chỉa vào tôi hét to: "Cô có bản lĩnh thì giấu tịt trong bụng suốt đời luôn đi, cô đừng có nói nữa, để tôi tự tìm luôn đi!

Cô rất là ngon phải không!

Cô ngon quá rồi chứ gì nữa!

Tôi còn tưởng cô là đứa nhóc nhát cáy, hiền lành ngoan ngoãn gì, khá lắm, thì ra là cô tính hết rồi phải không!

Cô lấy quyền gì mà khuyên tôi từ bỏ trả thù vậy!

Cô là ai chứ!

Đức mẹ Maria à!

Tôi đi giết người thì mắc mớ gì tới cô hả!"

Cũng không biết đây là phản ứng của Cam Linh với thái độ vừa rồi của tôi, hay là đã lường trước mọi việc từ lâu mà vẫn đang giả ngơ, bây giờ thì mượn cớ tính sổ nợ cũ.

Tôi ý thức được là không phải cô ấy đang thật sự mắng tôi, cô ấy chỉ đang nổi nóng.

Cam Linh leo xuống lưới sắt, không nói không rằng tóm chặt cánh tay tôi, vẫn mang thái độ cứng rắn vô tình như trước.

Trong đêm đen Cam Linh phát cáu nổi điên, còn ban ngày thì trầm mặc tăm tối, khuôn mặt chất chứa đầy sự giận dữ với vẻ cứng đầu của tôi, phăm phăm lôi tôi đi về phía trước.

"Chính cô nói sẽ không giết người mà..."

Tôi nằng nặc nhấn mạnh.

Cam Linh hơi hé miệng, vẻ mặt không nói nên lời, chỉa ngón tay vào tôi, mày cau lại thật lâu mới xả ra nụ cười bực bội: "Được rồi."

"Cô đã hứa thì phải giữ lời đó."

"Hừm."

Cuối cùng lòng tôi cũng được yên ổn, cơn mỏi mệt phun trào lên tựa như con suối, lập tức tưới người tôi ướt nhèm.

Sức lực và lòng can đảm của cả đời đều bị dùng cạn sạch cả rồi, giờ mà còn phải men theo đường cũ trở về nữa sao?

Tôi vừa buồn ngủ, vừa mệt, lại vừa lạnh, đặt mông bệt xuống đất.

Cam Linh chỉ vào đầu gối cô ấy, bảo rằng vết bầm do đỡ tôi từ dạo trước còn chưa tan, thế mà giờ tôi lại muốn té, tôi là cái bình sứ thành tinh chắc rồi.

Tôi không dám phản bác, nheo mắt suy nghĩ một lát, tức tốc tua lại trong đầu những gì xảy ra trong cái kì nghỉ quỷ quái hoang đường vừa qua, bao gồm cả buổi đêm yên tĩnh này.

Trong đợt nghỉ Quốc tế Thiếu nhi, tôi đã thuyết phục được Cam Linh từ bỏ việc giết người.

Nhưng mà cô ấy vẫn khăng khăng muốn nghe được tên họ hung thủ.

Tôi sẽ nói cho Cam Linh ngay khi tôi chắc chắn rằng cô ấy thật sự sẽ không trở thành kẻ giết người.

Trải qua một kì Tết Thiếu nhi, Trịnh Ninh Ninh trên trời có linh thiêng sẽ kinh ngạc phát hiện rằng, cô Tiểu Khương hèn nhát vô dụng cuối cùng cũng làm nên chuyện có ích.

Mà tôi cũng phát hiện Cam Linh đúng là không phải kẻ mất trí như lời cô ấy nói.

Tôi vẫn chưa hiểu hết về cô ấy, tôi không biết mẹ của Trịnh Ninh Ninh là người như thế nào - tôi muốn mượn những điều này để tìm hiểu thêm về Trịnh Ninh Ninh.

Có lẽ cô bé không phải là dạng con nít ngoan ngoãn, tính cách không rộng rãi hoạt bát, bề ngoài không đáng yêu xinh xắn, không có hoàn cảnh cần được thầy cô thông cảm, không có sở trường đặc biệt làm tôi chú ý; nhưng nhất định cô bé có suy nghĩ của riêng mình, ngỗ nghịch với mẹ ruột, nhưng vâng lời, ngoan ngoãn với bà nội, và đưa ra quyết định ảnh hưởng đến cuộc đời của mình...

Như thể khung cảnh bên ngoài chốn lao ngục đang lộ ra vẻ mặt thật của nó với tôi, để tôi thấy rõ bí ẩn nơi bên ngoài ấy.

Cam Linh muốn biết thông tin hung thủ từ tôi.

Nào chẳng phải tôi cũng xem cô ấy như chiếc chìa khóa ngược dòng về quá khứ, để ngắm nhìn đứa trẻ kia thay cho tôi lúc bảy năm trước sao.

-----


So punch a hole through the ceiling of my comfort zone

I'll be the lighthouse you're looking for on your way home

Can you imagine?

Can you imagine?

It's like a gravity storm

Your arms are a gravity storm

This love has shifted everything

I'll never not know you this well again

-----

amocbinhphuong - wattpad.com
 
Con Thuyền Trống
76. Danh sách


Tôi lật đật lôi điện thoại ra xem lại thời gian, đã chín giờ bốn lăm phút, tính sơ quãng đường thì có lẽ sau khi từ biệt tôi không lâu là Cam Linh đã đến tìm người đàn ông tên Thẩm Lục này.

Cam Linh đều nhịp chân bước ra từ con hẻm sâu, một tay gác sau lưng Thẩm Lục như là đang khống chế con tin, còn xung quanh đầy ắp cảnh sát lăm lăm khẩu súng trên tay, đạn lên nòng sẵn.

Vẻ mặt cô ấy cực kỳ nghiêm túc, nhìn về phía đường phố.

Trên đường không một bóng người, cô ấy buông Thẩm Lục ra, ông ta bước đi hệt như một con vịt, hai cái chân dang ra thật rộng.

Ông ta đang hốt hoảng cực độ, đi được một bước lại ngoái nhìn Cam Linh một lần, tựa như Cam Linh đang cầm món vũ khí gì đó trong tay, chỉ chực chờ đến lúc ông ta đi được mười mấy bước là nổ súng diệt khẩu.

Cam Linh xua tay, thình lình bật cười với vẻ hơi bất đắc dĩ.

Tôi núp sau bức tường hợp kim nhôm, giấu mình trong bóng tối, chỉ dám giơ nửa cái điện thoại và bật chế độ chụp hình, quan sát hai con người ngay trước mặt thông qua màn hình điện thoại.

Thẩm Lục bước đến căn nhà của ông ta ở phía này, túm lấy ổ khóa theo thói quen, nhưng lại tăng tốc độ nhanh hơn nữa, lủi qua một con hẻm nhỏ khác.

Cam Linh đứng yên tại chỗ một lúc lâu, rồi khoanh tay đi về phía trước với dáng vẻ cô đơn.

Cô ấy đến đứng bên cạnh lề đường, khuôn mặt quay sang phía xe cộ và người qua lại, thỉnh thoảng giơ tay đuổi mấy con muỗi vo ve.

Tôi chỉ soi được đến chỗ sau lưng cô ấy, tất cả đều chìm trong tấm màn tối đen.

Bẵng đi một lát, cô ấy cúi đầu nghiền cái gì đó dưới mũi chân, rồi lại hơi ngẩng đầu nhìn chăm chú dòng xe tới lui.

Nhưng tôi vẫn bị vạch mặt, Cam Linh nhạy bén hơn tôi nhiều.

Chúng tôi đã đến một con phố nghèo túng đã từng nhộn nhịp phồn hoa vào bảy năm trước, lác đác người cưỡi xe điện mượn đường xuôi về hướng nam.

Còn bốn phía xung quanh đây là những tiệm điện thoại đã đóng cửa, hoặc là cửa hàng tiện lợi ế ẩm (5).

Lá cờ đỏ bạc phếch và khu chợ cũ ở hai bên phần đường đông và tây châu vào nhau như hai ông lão đang đọ thế cờ, cùng đối mặt với ngọn đèn đỏ chính giữa con đường.

Lúc tôi đang băng sang đường thì bỗng dưng Cam Linh xoay đầu.

Nơi này không có xe chạy qua, hành động bám đuôi của tôi bị bắt tận mặt, tay chân lập tức luống cuống.

Cam Linh chạy ra giữa đường, kéo cổ tay của Khương Tiểu Hồi vô dụng đang hốt hoảng lôi vào vỉa hè.

Cô ấy thật sự là cẩn thận, nhưng mà qua tận năm phút mới có một chiếc xe ầm ầm lướt qua.

Trước cửa hàng tiện lợi, không biết ai đã tạt nước ra đường, hiện tại có vệt bẩn loang ra như tấm bản đồ.

Chúng tôi đang đứng song song trên lối đi bộ, tôi cực kỳ xấu hổ, cúi đầu dụi dụi cái điện thoại, thấy pin tụt còn ba mươi phần trăm thì lập tức nhét vào túi quần.

Bàn tay trái tôi xoa nắn hết ngón tay bên phải, rồi đổi sang chiều ngược lại, xoa các đốt ngón tay loạn xì ngầu cả lên.

Cam Linh thì chấm được một cái nắp giếng gần đó, lấy chân dẫm dẫm mấy cái, đoạn thu chân lại, túm lấy tôi kéo đi lên phía trước mấy bước.

"Cô đang theo dõi tôi."

Cam Linh khẳng định.

Tôi tiến lên một bước, kiếm đại cái lý do: "Mấy ngày này cô...

đã tận tình chăm sóc tôi, cảm ơn cô."

"Không thể nhắn WeChat à?"

"Điện thoại tôi hết pin..."

Lời nói dối hệt như cái xác bong bóng đã bị nổ tung dính vào chóp mũi, thế mà tôi vẫn còn muốn mạnh miệng chu môi thổi khí vào trong.

"Từ đây cứ đi thẳng về trước là đến đập chứa nước của huyện.

Ở đó có con đường nhỏ dẫn ra hướng Tây Bắc, sau đó leo lên một khúc sườn dốc rồi đi dọc theo nó thật lâu là cô sẽ thấy được đường sắt, hai bên đều có lưới sắt che chắn.

Nhưng trước kia có đứa nhóc gan cùng mình lấy đinh sắt dán vào dao mà chơi, cho nên khám phá được một con đường mòn rất bí mật, nếu bò vào đó là có thể lật người qua hàng rào và đi vào đường ray."

Cam Linh bỗng dưng lôi cánh tay tôi đi, vươn tay chỉ tận vào hướng bắc trống trải.

Chỗ cô ấy nói quá mức xa xôi, nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ thì tôi chỉ thấy được những ngọn đèn cô độc tít mù khơi và những bảng quảng cáo nhạt nhòa, chuyến xe buýt cuối cùng đang đủng đỉnh chao đảo rồi đậu lại ngã tư, nhả ra ba bà cụ lớn tuổi.

Cam Linh xoa chóp mũi, ngoái lại liếc nhìn tôi, tựa như đang suy nghĩ cái gì đó.

Thời gian qua đi thật lâu, cô ấy chợt lên tiếng: "Chúng ta đi xem đi."

"A...

Cái gì vậy..."

"Cô đã tới đây rồi, không phải cô muốn biết tôi đi đâu sao?"

Tôi không thể nào biện giải rằng thật ra tôi không có tò mò gì đâu, đến khi tỉnh hồn lại thì tôi đã đeo theo chân cô ấy rồi.

Tình huống đang trở nên kì quái vô cùng, Cam Linh và tôi một trước một sau thả bước trong màn đêm huyện Năng, mãi cho đến khi ánh đèn bị bỏ lại sau lưng, ánh sáng phố thị dần ảm đạm, tiếng kêu râm ran của lũ côn trùng núp trong cỏ dại biến thành ồn ào inh ỏi, giống như chúng vừa cướp được micrô rồi hát vang lên.

Lúc mới đầu tôi không quen với việc bị bóng tối bủa vây, ráo riết nắm chặt tay áo Cam Linh, sau đó mới thấy luồng ánh sáng mơ hồ len lỏi vào xung quanh.

"Mười lăm năm trước, có một chuyến tàu lửa chạy qua đây vào tầm giờ này, khi đó tôi làm tiếp viên trên tàu."

"Ồ."

"Có thằng khách cố ý sờ tôi, tôi quay lại định đấm nó một cú.

Nhưng chợt có người mặc áo khoác da kế bên lao ra đá nó thay tôi...

Sau đó tôi đi theo người mặc áo khoác da kia."

"Rồi thì tôi tới huyện Năng."

Cam Linh quay người đi, khung cảnh bốn bề không ngừng trôi về phía trước, tôi sợ Cam Linh đâm đầu vào cái không gian nào đó tôi đi không đặng, vội vắt óc kiếm lời hay ý đẹp khuyên nhủ cô ấy: "Chúng ta đi xa quá rồi, trời cũng đã tối nữa, trở về đi."

"Mỗi lần tôi tới huyện Năng là mỗi lần tôi lại mang theo tham vọng tràn trề, tôi có thể làm được tất cả mọi thứ, tôi có cuộc sống tốt đẹp, cũng có hi vọng cho việc báo thù, cái gì cũng có cả.

Nhưng mà tôi là kẻ thối tha từ nơi khác... chả là cái gì hết, không làm được trò trống gì, điên tới điên lui cũng chỉ là tự mình đấu với mình - chụp nhiều hình như vậy, tìm được nhiều người như vậy thì được ích lợi gì chứ?"

Cam Linh tiếp tục chân thấp chân cao bước đi trên mảnh đất hoang, lúc đi ngang qua đập chứa nước thì tôi bắt đầu thở hào hển, thể lực tôi vốn kém, dần dà nới rộng khoảng cách với Cam Linh.

Nhưng tôi sợ cảnh cô đơn một mình nơi đồng không mông quạnh thế này, Cam Linh cũng không dừng lại chờ tôi, tôi chỉ có thể ráng sức chống đầu gối lê người về phía trước, cặp giò trĩu nặng từng giây từng phút như hụt chân vào vũng bùn.

Rốt cuộc tôi lết không nổi nữa, vừa vặn đến cái sườn dốc Cam Linh kể nọ.

Tôi ôm chầm một thân cây rồi dựa vào, Cam Linh cách tôi vài chục bước, vẫn cứ nện bước đều đều, hơi thở nhẹ nhàng.

"Cô Tiểu Khương này."

"Tôi đi không nổi nữa, thật sự xin lỗi cô...

đã tự tiện đuổi theo...

Lần sau tôi không dám nữa."

Tôi cảm thấy là Cam Linh đang cố tình tra tấn tôi, và vô cùng hối hận về quyết định bốc đồng của mình.

"Tới thì cũng đã tới rồi."

Cam Linh bày ra cái câu nói vạn năng không đường cự tuyệt kia, tôi cũng trưng ra cái chân cứng ngắc của mình, lắc đầu quầy quậy: "Tôi đi không được, thật sự là không được đâu..."

"Vậy cô cũng không thể quay về được."

Thế này lại càng không cách nào từ chối nữa, tôi cọ lưng vào cái cây hệt như con tinh tinh lớn đang gãi ngứa, chần chừ một lát rồi khó nhọc đưa chân ra.

Cam Linh túm chặt tay tôi: "Đừng bỏ cuộc, đã đi đến đây rồi..."

Tôi nghe mà cảm thấy cô ấy có ý gì đó, chẳng thà nói là cô ấy đang khích lệ chính mình còn hơn là đang khích lệ cho tôi.

Cô ấy nắm tay tôi, tôi cúi người, cái bóng trên đất vừa co quắp vừa dài ra.

Tôi đã chuẩn bị tốt tinh thần tạm biệt giờ lên lớp ngày mai, ý chí sục sôi cứ như ra trận đánh giặc.

Cam Linh tựa như huấn luyện viên tập thể hình động viên tôi, không nhiều câu nhiều chữ mà chỉ nắm chặt ngón tay một chút, là tôi đã được kèn cổ vũ lên dây cót, tinh thần hăng hái ngẩng đầu lên.

Nhưng khi nhìn thấy dòng nước bắn tung tóe từ con đập, rồi còn vách đá trơn trượt đầy rêu phong ẩm ướt dọc theo sườn dốc, lập tức bao nhiêu ý chí trong tôi phút chốc xì hết ra ngoài.

Tôi ngồi bệt xuống đất, mặc kệ Cam Linh đang dợm bước leo lên cái vách đá chênh vênh kia, lại còn vươn tay muốn đỡ tôi, thì tôi cũng lắc đầu như trống bỏi, ngồi ra đất ngay tức khắc.

Cam Linh hếch cằm nhìn tôi, tôi nhặt cục đá lớn dưới đất lên, kéo lê đến cạnh vách đá, đá nó vào nước.

Lộc cộc - cục đá rơi xuống, bị nước nâng lên, xô đi, tựa như hòn sỏi nhỏ bé bị dòng nước cuốn vào chỗ vô hình nào đó.

Nếu mình mà té xuống -

Tôi lập tức lết ra xa xa, ôm chặt đầu gối.

Cam Linh nói: "Cô cứ như vậy thì sẽ bị tôi moi ra tên của kẻ sát nhân đấy."

Tôi không biết mấy việc này liên quan thế nào đến nhau, lắp bắp mãi không nói nên lời.

"Hiện giờ ý chí muốn đến được nơi đó của tôi cũng giống như quyết tâm giết người của tôi vậy - " Cam Linh chỉ vào tấm lưới sắt cao cao cuối con đập.

"Nếu quyết tâm của cô không bằng tôi, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ... phá vỡ sự đề phòng của cô, rồi cô sẽ thành thật nói về hắn với tôi."

Tôi cãi lại, mấy việc này không giống nhau, trước giờ tôi chưa từng tới đây, mà bây giờ lại là ban đêm nữa.

Cô chiếm hết cả thiên thời địa lợi, lại còn khỏe mạnh dẻo dai, trong khi tôi không có rèn luyện thể lực, chỉ là đi theo sức của mình, thì làm sao có thể nói là tôi không có quyết tâm được.

"Vậy chúng ta đánh cược đi, nếu cô bắt kịp tôi, tôi sẽ không bao giờ hỏi cô danh tính hung thủ nữa."

Cam Linh thẳng tay ném ra lợi thế lớn nhất.

"Tôi không tin đâu, trừ phi cô thề đi."

Cam Linh đáp lại: "Tôi phải thề với cái gì đây?

Với thần thánh phương nào?

Hay là thiên địa tổ tiên gì đó?"

Tôi muốn nói cô thề với hồn Trịnh Ninh Ninh trên trời có linh đi, nhưng vòng đi vòng lại vẫn không nói điều đó ra.

Cam Linh vẫn luôn thúc giục tôi, cứ khăng khăng bắt tôi mạo hiểm bò trên vách đá lúc quá nửa đêm, bất chấp nguy cơ té xuống bị nước cuốn trôi mất xác - hôm nay là ngày vận động nhiều nhất đời tôi, thể lực tôi và Cam Linh chênh lệch rõ ràng như trời với đất vậy.

Vô số khả năng ùa đến trong đầu tôi:

Leo lên vách đá là tính mạng tôi sẽ lọt vào vùng nguy hiểm, nếu không khai ra tên tuổi hung thủ thì Cam Linh sẽ đá tôi xuống nước.

Hoặc là cô ấy cứu tôi một mạng trên vách đá, sau đó lấy đạo đức, báo ân mà bức tôi đi vào khuôn khổ.

Mà cũng có thể là hôm nay cô ấy đã triệt để nhận ra là mò kim đáy biển thật sự rất vô vọng, người đã điên hoàn toàn rồi, quyết định đá tôi vứt xác cho xong.

Bỗng Cam Linh nâng lên ba ngón tay: "Cô Tiểu Khương này, tôi thề với chính bản thân mình, tôi cam đoan với cô là - nếu cô tiếp tục theo tôi tới được chỗ đã định, tôi sẽ không bao giờ hỏi cô về hung thủ, cũng không bắt cô nhìn hình ảnh, và cũng không đi quấy nhiễu mấy người trường Cây Mận nữa.

Tôi tự đến tòa án, đến nhà tù, đến đồn cảnh sát, nếu cố ý đánh người rồi bị còng đầu vào ngục thì chỉ đi hỏi thăm phạm nhân trong đó - tôi có làm gì thì cũng không hỏi cô về hắn nữa."

Tôi vẫn cứ băn khoăn.

"Cô dám đánh cược sao?"

Cam Linh bắt đầu khiêu khích, ngón trỏ và ngón áp út hơi đong đưa, giống như nếu tôi lâm trận bỏ chạy thì cô ấy sẽ gập chúng lại và sỉ nhục tôi nặng nề, "Hoặc là bây giờ cô nói tên hắn cho tôi luôn đi, cô có thể đứng ở trên đạp tôi đấy, đá tôi lăn xuống cho khuất mắt, cuối cùng sẽ không còn ai làm phiền cô nữa - "

"Tôi không để bụng việc cô tới tìm tôi."

"Hửm?"

"Bị người nhà quấy rầy phiền toái... là tôi xứng đáng bị như vậy."

Tôi hung hăng nhét điện thoại sâu vào túi, nhưng sau đó vẫn lấy ra đặt lại vào chỗ cũ, buộc chắc dây giày.

"Tôi cũng không phải vì muốn cô không làm phiền tôi nữa, thông tin về kẻ giết người ấy à, hừ, tôi không bán nó đâu!

Chúng ta cá cược cái khác đi, nếu tôi theo được tới chỗ hẹn, thì cô phải từ bỏ việc báo thù.

Thế nào, cô có đánh cược không?"

Mông tôi chấm đất, chậm rãi tiến về hướng vách đá, tay mới chạm vào là cảm nhận được hàng rêu trơn trượt.

Tôi thở hắt ra, hạ quyết tâm, lấy móng tay móc bỏ đám rêu, chọn một khe nứt chìa ra để miễn cưỡng ổn định bản thân.

Dưới chân là dòng nước đang chảy xiết, tôi hung dữ nhìn về phía Cam Linh, gom lại khí thế nhỏ bé của mình: "Cô có dám hay không!"

--------


'Cause your life is the ocean

And your heart the biggest wave

Like a dog in the sun

I found my peace in your storm

As I sail for days

I keep drowning, drowning away

Would the gods forgive me

For feeling this way

---------/

amocbinhphuong.

Now then, would you give this song a listen?
 
Back
Top Bottom