Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 2357


Chương 2357:

“Thật là đáng chết” Triệu Chính Khải gật đầu: “Nhưng mà…”

“Sao vậy, bối cảnh của bọn họ rất vững chắc sao?” Trương Thác hỏi.

“Nếu như đối với cậu trước kia thì không thể động thủ được, nhưng mà hiện tại cho dù anh có gi3t ch3t bọn họ thì bọn họ cũng không dám đến tìm anh gây phiền toái, dù sao thì hậu trường ở đẳng sau anh cũng quá lớn, không ai có khả năng động vào anh, những người kia chính là người của Thị tộc” Triệu Chính Khải ngắt xuống một chiếc lá cây, đặt ở bên miệng huýt sáo, sau đó tiếp tục nói: “Anh cũng đã tiếp xúc với nhiều thị tộc, nhưng mà lúc này không phải là những thị tộc nhỏ kia, bởi vì vợ anh có mối quan hệ với thị tộc lớn, một lần nữa xuất thể, những người kia đến tìm anh đều thuộc về Lang Gia Vương Thị, Trần Quận Tạ Thị, Hoằng Nông Dương Thị, Ngô Việt Tiền Thị và Lũng Tây Lý thị, đây chính là ngũ đại thị tộc, Lang Gia Vương Thị từng xếp hạng đầu tiên nhưng sau đó từ khi Lý Dung Tài đạt được ngôi hiệu Võ Đế thì nhà họ Lý trở thành thị tộc xếp thứ nhất, nhà họ Vương đứng thứ hai, còn lai ba thị tộc thì không phân biệt vì họ cũng sàn sàn như nhau, còn những thị tộc nhỏ khác thì đều thuộc vào tầng lớp phía dưới của ngũ đại thị tộc”

“Tình hình của vợ tôi rốt cuộc là như thế nào rồi” Trương Thác buông cái kéo ra hỏi.

Triệu Chính Khải hít một hơi thật sâu nói: “Tôi đã tra được một ít tin tức đó là vợ của anh vì muốn làm huyết mạch thức tỉnh mà cưỡng ép muốn mở ra truyền thừa của nhà họ Tô, lúc trước sư phụ của anh đã ép buộc bọn họ ký hiệp ước, để cho.

các thị tộc từ đó về sau không được xuất thế nữa, sau đó đóng cửa Truyền thừa, tất cả các thị tộc đều liên quan đến nhau, chỉ cần một truyền thừa mở thì những truyền thừa còn lại đều sẽ lần lượt mở ra, vợ của anh đã làm việc tương đương với chuyện mở ra một thời đại cổ võ mới, từ nay về sau, các thị tộc sẽ hoàn toàn bước vào thế giới cổ võ”

“Vậy thì cũng không phải loại chuyện gì quá to tát cả”

Trương Thác mở miệng nói: “Dù sao thì sớm muộn gì các thị tộc cũng xuất thế, bọn họ không xuất hiện thì tôi cũng muốn đi tìm bọn họ, hiện tại vợ của tôi cũng đã mở ra truyền thừa, chỉ là ở thời điểm sớm hơn một chút mà thôi.”

“Không” Triệu Chính Khải lắc đầu: “Nếu như sự tình đơn giản như vậy thì tôi cũng không phải lập tức đến tìm anh như: vậy, bọn họ nói, vợ của anh đã cầm đi một thứ, vật đó có liên quan đến tất cả truyền thừa, hiện tại tất cả mọi người đều đang đi tìm vợ của anh, nhưng cũng không có bất kỳ ai phát hiện ra manh mối, cô ta giống như là bốc hơi trong không khí, tôi nghe nói ngay cả Võ đế đi điều tra manh mối của vợ anh nhưng cũng không tìm ra, cái gì cũng không tìm được, anh hãy nghe kỹ những gì tôi nói đây, đến cùng thì anh có biết manh mối nào của vợ mình không?”

Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! Trương Thác suy nghĩ thật kỹ sau đó lắc đầu nói: “Tôi không biết”

“Được rồi” Triệu Chính Khải nhún vai: “Nếu như anh muốn nói thì tự nhiên sẽ nói cho tôi biết, chuẩn bị một chút đi, chúng †a sẽ đi đến tổ địa của nhà họ Tô, hiện tại có rất nhiều người muốn anh đi qua đó, nếu như thực sự anh không biết vợ mình ở đâu thì có thể ra đó biết đâu sẽ tìm được manh mối nào đó, à đúng rồi, tên Tổ Lâm kia đã bắt Pease. anh ta nói muốn dùng tin tức của vợ anh để đổi lấy mạng của Pease, vậy thì anh có ý định nghỉ ngơi một chút hay là lên đường luôn?”

“Hiện tại đi luôn” Trương Thác lãnh đạm nói.

“Kỳ thật thì tôi cảm thấy anh còn có việc bận cần phải làm, tôi nghĩ là anh nên làm trước đi” Triệu Chính Khải nói.

“Chuyện gì?”

“Mua xe Rolls-Royce cho tôi”

Nhà họ Tô ở thành phố Lam cũng có một vị trí đặc biệt, Tổ địa nhà họ Tô cũng ở thành phố Lam.

Ở xung quanh thành phố Lam có rất nhiều di tích cổ, vé bán vào cửa cho phép du khách có thể chụp ảnh kỷ niệm, thật ra những di tích cổ này sớm đã bị phá hủy, còn những nơi mà đáng để chụp ảnh kỷ niệm hay tham quan du lịch là những khu vực thuộc sở hữu tư nhân.

Chỉ có điều những khu vực thuộc tư nhân này đều không có tín hiệu, điện thoại cũng không dùng được ở bên trong đó, hơn nữa, người bình thường căn bản là không thể nào vào được những khu vực thuộc sở hữu tư nhân này, những nơi này hầu hết đã được ngụy trang thành nghĩa địa, người dân của Đông Hòa vô cùng chú trọng đến truyền thống cho nên bọn họ sẽ không đi đến cái nghĩa địa này nhưng bọn họ hoàn toàn không biết là ở phía dưới của cái nghĩa địa này chính là một cái động.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2358


Chương 2358:

Tổ địa nhà họ Tô cách thành phố Lam khoảng ba mươi km, trong đó có một khu mộ được gọi là khu mộ nhà họ Tô.

Nói là khu mộ nhưng thật ra lại là một trang viên, bề ngoài được trang trí xây dựng như khu mộ, nhưng ở bên trong chính là tổ địa nhà họ Tô.

Giờ phút này, ở trung tâm trong trang viên này của nhà họ Tô có một cái hố cực sâu, cái hố sâu này mới xuất hiện mới đây không lâu, bởi vì Truyền thừa của nhà họ Tô mới bị phá cho nên mới gây ra phản ứng, mà ở chính giữa trang viên này của nhà họ Tô lai hội tụ sức mạnh từ khắp nơi lại.

Những người của ngũ đại thị tộc mặc áo dài đặc biệt cao ngạo, với tư cách là năm đại thị tộc mạnh nhất của Đông Hòa bọn họ sự kiêu ngạo cho riêng mình, cũng như có cả thực lực thực sự của bản thân, tổng cộng có bảy cường giả cấp Phú Thần, chính là những người mà Ngũ đại Thị tộc phái tới lần này, có hai người nhà họ Triệu, hai người nhà họ Vương, còn lại ba thị tộc khác thì mỗi gia tộc cử một người, tất cả bọn họ từ năm thị tộc đến đây cũng chỉ vì một việc chính là tìm bắt Lâm Ngữ Lam.

Tô Lâm đại diện cho Phản Tổ Minh, cùng xuất hiện với anh †a ở đây chính là Châu Ninh, lần này anh ta dám đến là bởi vì anh ta có lá bài tẩy của mình, không chỉ có con quái vật khổng lô của Phản Tổ Minh ở sau lưng mà mấu chốt là ở trong tay của anh ta có nắm giữ mạng sống của Pease.

Sài Vạn Hoành cũng đến đây với tư cách là người đại diện của Thần Ẩn, chỉ có điều anh ta trở nên vô cùng trầm mặc.

Còn người đại diện cho thế giới thần thánh chính là Thiết Tăng Thiên Á.

Thiết Tăng Thiên Á đứng ở bên cạnh cái hố của nhà họ Tô sâu hơn bảy mươi mét với đường kính đạt tới mười mét, lên tiếng nói: “Khó trách anh Trương Thác lại si mê mà, cô ta quả thật là một người phụ nữ điên mà, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, không sai, cô đã khiến cho tôi cũng cảm thấy nể phục cô rồi đấy”

Tổ địa nhà họ Tô có diện tích rất lớn nhưng hiện tại ở đây chứa toàn bộ những người ở trong những thế lực mạnh của thế giới cho nên liền có chút trật trội, những thế lực này mỗi ngày đều sẽ chạm mặt nhau sau đó giương cung bạt kiếm, khiến cho mọi người ở trong nhà họ Tô đều kinh hồn bạt vía.

Với tư cách là gia chủ của nhà họ Tô, Tô Du Khanh phải chịu áp lực vô cùng lớn.

Đầu tiên là Tô Du Khanh đưa Lâm Ngữ Lam về Tổ địa nhà họ Tô, kết quả là Lâm Ngữ Lam biến mất nhưng mà Tô Du Khanh vẫn như cũ ở đây, hiện tại đa số mũi nhọn đều chỉ vào.

Tô Du Khanh, đều cho rằng Tô Du Khanh biết tung tích của Lâm Ngữ Lam.

Ngoại trừ những áp lực từ bên ngoài này thì Tô Du Khanh càng cảm thấy áp lực từ trong lòng, sau khi nhìn thấy Trương Thác thì ông ta biết giải thích như thế nào đây, hiện tại mỗi ngày ông ta đều cảm thấy run sợ ở trong lòng.

Hiện tại, Ngũ đại Thị tộc cùng với Phản Tổ Minh đang ở đây nói chuyện yêu cầu Trương Thác đến đây để nói ra tung tích của Lâm Ngữ Lam.

Ngũ đại Thị tộc không có nói nếu như Trương Thác không đến thì sẽ phải gặp hậu quả gì nhưng mà dựa vào cách bọn họ sai người đi thẳng đến nhà của Trương Thác thì cũng có thể thấy được là bọn họ cũng không khách khí gì.

Mà Phản Tổ Minh và Tổ Lâm đã nói với Trương Thác là bọn họ dùng mạng của Pease để đổi tin tức của Lâm Ngữ Lam.

Hiện tại thì tất cả mọi người đều đang đợi Trương Thác đến, toàn bộ bầu không khí của nhà họ Tô vô cùng áp lực, đối với người nhà họ Tô mà nói mỗi một ngày đều là những dày vò, những vị thân to lớn này đều là những người mà bọn họ không thể đắc tội, tất cả bọn họ lúc này chỉ ngóng trông sự xuất hiện của Trương Thác.

Thành phố Lam, ở tầng cao nhất của một tòa nhà khách sạn xa hoa, nơi có thể chứa được hơn năm mười người thì đã được người bao hết.

Trương Thác, Huyền Thiên Lân, chị Po và một đám hai mươi bảy người cùng nhau ngồi ở trên bàn ăn, ở trên đó bày toàn là những món ngon cao cấp, toàn bộ được dùng những nguyên liệu cao cấp mà nấu thành, có tổng cộng có hai mươi bảy cô gái đứng ở sau lưng hai mươi bảy người họ để phục vụ, phụ trách gắp thức ăn rót rượu, hoặc là thêm những phục vụ khác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2359


Chương 2359:

Ngồi ăn cơm ở đây, không chỉ có thể hưởng thụ ngắm phong cảnh, đồ ăn ngon mà còn vô cùng sang trọng cho nên tất nhiên là giá cả cũng rất cao, một bữa cơm này của bọn họ tương đương với thu nhập của gia đình người ta trong cả nửa năm.

Trương Thác phất phất tay, những cô gái đang tiếp đãi kia lập tức cúi chào sau đó đi ra khỏi phòng.

“Nghe nói là cậu đi nước Cổ Hi, tình hình như thế nào rồi?”

Sau khi những cô gái kia đi ra ngoài thì Huyên Thiên Lân mở miệng nói.

“Núi Chúng Thần đã bị sụp, bên trong chỉ còn cánh cửa của Thiên Quốc, và có một người đã biến mất sau cánh cửa ấy” Trương Thác kể chuyện về con quái vật cho Huyền Thiên Lân nghe.

Trương Thác lắc đầu: “Tôi không ở hiện trường cho nên không thể nào phát hiện được sự việc ở bên kia như thế nào, tôi cũng không biết rõ ràng lắm, lúc đó tôi ở khu vực du lịch phần lớn là ở lại Trung Nguyên, rất ít khi đi hải ngoại Trương Thác cũng hiểu rõ dựa vào sự hiểu biết của mọi người về nơi đó thì người Hán và người Kim đã tách ra, nhưng mà hiện tại người Đông Hòa không biết đến điều này cũng là bình thường.

“Đúng rồi, hậu bối của Cửu Cục đâu?” Huyền Thiên Lân hỏi một tiếng.

Trương Thác mở miệng: “Hiện tại trong lòng của cậu ta có chút loạn, cho nên không đến đây ăn cơm, các vị tiền bối, bây giờ cảm giác như thế nào?”

“Người và vật đều không còn” Gương mặt của chị Po trần đầy tiếc nuối lắc đầu: “Tôi tận mắt nhìn thấy mộ của con gái mình, cũng đã trở về nơi mình từng ở”

“Đúng vậy, tất cả đều đã thay đổi” Lão Quỷ cũng thở dài mở miệng nói.

Mọi người đang ngồi ở đây, sắc mặt của ai cũng đều vô cùng phức tạp, không biết nên mừng hay nên lo, bọn họ không nghĩ rằng có ngày bọn họ có thể thoát khỏi cạm bẫy địa ngục kia, nhưng mà bọn họ đã chân chính đi ra, cái thế giới này đối với bọn họ mà nói thì trông vô cùng lạ lãm, bây giờ các thế giới đại biến, các quốc gia liên thông, cố nhân cũng không còn, đây cũng không còn là thế giới mà bọn họ quen thuộc, đối với thể giới này mà nói hai mươi sáu người bọn họ giống như là những con người xa lạ xâm nhập vào.

“Được rồi không nói cái này nữa” Một người đàn ông thấp.

bé nâng chén rượu lên: “Đây là buổi tụ họp sau nhiều ngày không gặp nhau, không thể không nói, cái thế giới này thật sự khiến cho tôi mở rộng tầm mắt, thậm chí tôi còn không nghĩ cái thế giới này lại còn lớn đến như vậy, các vị uống một chén rượu, sau đó xem Trương Thác có chuyện gì.”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Nhanh, mau cạn ly”

Sau khi mọi người cùng nhau nâng chén thì Huyền Thiên Lân nhìn về phía của Trương Thác hỏi: “Thác, lúc này cậu kêu đám bọn họ đến đây để làm gì vậy”

“Chuyện về vợ của tôi” Trương Thác đặt chén rượu xuống: “Tiền bối Huyền Thiên Lân, ông hiểu được huyết mạch đúng không?”

“Ừ, có hiểu một chút” Huyền Thiên Lân gật đầu, bản thân của anh ta cũng có huyết mạch.

“Tôi không hiểu rõ một người bình thường muốn thức tỉnh huyết mạch để làm gì?” Trương Thác hỏi.

“Không cần để làm gì cả” Huyền Thiên Lân lắc đầu nói: “Chỉ cần huyết mạch của cô ấy đủ tỉnh khiết thì có thể thức tỉnh nhưng mà huyết mạch của mỗi một thời đại thì càng lúc càng mỏng đi, đến hôm nay thì đã không còn tinh khiết nữa, nếu như muốn thức tỉnh thì rất khó, nhất định phải thông qua một số phương pháp đặc biệt”

“Phương pháp gì?” Trương Thác có chút lo lắng, anh đoán là Lâm Ngữ Lam đã dùng phương pháp đặc biệt mà Huyền Thiên Lân nói.

“Phản tổ” Huyền Thiên Lân nói ra hai chữ này: “Tìm di tích tổ tiên, thông qua truyền thừa sau đó thức tỉnh huyết mạch của bản thân, gần đây tôi hiểu thêm một chuyện tất cả truyền thừa đểu đã được sự phụ của cậu phong tỏa, nếu như muốn có được truyền thừa thì không có cách nào có thể làm được, mà vợ của cậu có liên quan đến chuyện này sao?”

“Ừ” Trương Thác gật đầu nhẹ: “Tôi nhận được tin tức nói là vợ của tôi vì muốn thức tỉnh huyết mạch mà muốn cưỡng ép mở truyền thừa, sau đó liền mất tích”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2360


Chương 2360:

“Cưỡng ép mở truyền thừa?” Huyền Thiên Lân nhíu mày: “Nếu như vợ của cậu chỉ là một người bình thường thì chắc chắn cô ấy không có khả năng mở được truyền thừa, trừ phi là có người giúp cô ấy, hơn nữa là thực lực của người này phải vô cùng khủng khiếp, tôi rất hiểu rõ sư phụ của cậu, nếu như ông †a quyết định làm một cái gì đó thì nhất định sẽ không làm qua loa, nếu như vợ của cậu mà mất tích thì chỉ sợ có liên quan cũng không nhỏ không nhỏ đến chuyện này, không ai có thể tùy tiến phá vỡ cái mà sư phụ của cậu tạo ra, cho dù là người có thực lực cũng không thể làm gì được cho dù hiện tại sư phụ của cậu không còn ở đây”

Trương Thác cảm thấy khó hiểu: “Tiền bối Huyền Thiên Lân, sư phụ của tôi thực sự có uy lực khủng khiếp như vậy sao?”

“Đúng” Huyền Thiên Lân vô cùng khẳng định mà gật đầu: “Cậu không có ở thời đại kia cho nên có thế không biết vô luận là một nhân vật cường đại nào khi nghe đến ba chữ Lục Giả Hành thì đều phải lui lại”

Ánh mắt của Trương Thác quét xung quanh một vòng, phát hiện có hai mươi lăm người ai cũng tỏ ra bộ dáng vô cùng kính trọng, đơn giản là vì Huyên Thiên Lân nhắc đến ba chữ Lục Giả Hành.

Trương Thác cũng không thể tưởng tượng nổi, người kia không có bộ dáng giống một người xuất chúng như vậy mà lại có được sự đáng giá cao đến như vậy.

Ở phía dưới của khách sạn, Triệu Chính Khải không có vào ăn uống mà đang đứng ở đầu trước của chiếc xe Rolls-Royce, không ngừng mà hôn hít cái xe này, trong miệng luôn lẩm bẩm gọi vợ giống như một con ma.

“Nhìn xem, có một tên ngốc đang ở kia kìa”

Một đám người trẻ tuổi đi ngang qua thì giơ ngón giữa với Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải làm như không nghe không thấy, trong lòng của anh ta lúc này chỉ còn có chiếc xe.

Đám người trẻ tuổi này đi đến trước cửa khách sạn mà hôm nay Trương Thác ăn,sau khi nói một chút gì đó thì chợt nghe thấy tiếng người lớn tiếng nói: “Cái gì? Tâng cao nhất có người rồi sao? Gọi anh ta lăn ra đây mau! Hôm nay chúng tôi muốn ở trên tầng cao nhất!”

Những người trẻ tuổi này vô cùng tự phụ, bởi vì bọn họ biết rất rõ địa vị của mình chính là thành viên của Thị tộc, lần này ra ngoài không cần phải sợ bất kỳ ai cả.

Một đám thanh niên đến từ gia tộc nội tâm đặc biệt kiêu ngạo, bọn họ đứng ở cửa khách sạn, khi có thể sinh ra, liền muốn thế giới làm ngạo khí của mình, bọn họ mặc kệ trên lầu này ngồi là người nào, hiện tại là muốn cái phòng kia.

“Các vị, vẫn nên đổi một phòng bao khác đi, chúng tôi còn có một phòng bao khác” Quản lý khách sạn mở miệng, anh ta nhìn tư thái của những thanh niên này, cũng biết không muốn đắc tội, người không có bối cảnh, sẽ không dám đến gây chuyện, ngay cả dũng khí vào khách sạn này, chỉ sợ cũng không có.

“Đổi? Chúng tôi chính là cần thứ tốt nhất. ” Một thanh niên hai mươi lăm hai sáu tuổi mở miệng, anh ta đến từ Tạ thị, lúc này đi theo gia tộc tộc lão xuất thế.

Năm đại gia tộc, truyền thừa đến nay, mỗi một người đều có thời khắc huy hoàng của bọn họ, không hề khoa trương nói, bọn họ đều ở một thời kỳ nào đó, là tồn tại cường đại nhất lúc đó, là hậu nhân của bọn họ, có ai không kêu ngạo? Bây giờ ở ẩn lâu như vậy, một khi xuất thế, thứ mà đã muốn, vậy thì phải là thứ tốt nhất.

Mỗi một con cháu trong gia tộc, trong nội tâm của họ, đều có một loại cảm giác mênh mông của vương giả trở ví Bây giờ, hậu nhân của năm đại gia tộc tụ tập lại với nhau, muốn bọn họ khuất phục người khác, bọn họ làm sao có thể vui vẻ? Bất kể là từ thân phận gia tộc phía sau bọn họ mà nói, hay là ngạo khí của bản thân bọn họ, cùng với mặt mũi, bọn họ đều không cho phép, mình bị người khác cự tuyệt.

“Các vị, nếu không các người đến phòng nghỉ ngơi chờ một chút” Quản lý khách sạn khó xử nói, anh ta có thể ngồi ở vị trí ở khách sạn này, tuyệt đối là có một đôi mắt có thể nhìn người, người ngồi ở trên ăn cơm anh ta đắc tội không nổi, những người trẻ tuổi trước mặt này, anh ta rất rõ ràng, mình cũng đắc tội không nổi, đối phương tỏa ra loại tự tin này, hoàn toàn đến từ trong nội tâm.

Thậm chí, lấy ánh mắt của nhân viên quản lý này mà xem, bối cảnh của những người trẻ tuổi trước mặt, chỉ sợ người ngồi ở trên cũng không chọc nổi, người ngồi ở trên, nhìn anh †a, chỉ sợ cũng chỉ có tiền mà thôi, nhưng hiện tại những người trẻ tuổi này tuyệt đối là có tiền có thế, khí chất trên người bọn họ lộ ra, là mình chưa từng thấy qua.

“Chờ sao?” Thanh niên Tạ thị hừ lạnh một tiếng, vì sao chúng tôi phải đợi, cho anh mười phút đồng hồ, gọi bọn họ ra, nơi đó, chúng tôi muốn, mau đi nói với bọn họ đi!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2361


Chương 2361:

Người quản lý này vẻ mặt khó xử gật đầu, sau đó xoay người: “Mấy vị chờ một chút, tôi đi qua đó nói chuyện”

“Nhanh lên” Thanh niên Tạ thị không kiên nhãn mở miệng, sau đó đoàn người đi vào khách sạn.

Triệu Chính Khải đang hôn đầu xe ở cửa khách sạn nhìn thoáng qua bên này, lẩm bẩm nói: “Ây dà những đứa này không biết trời cao đất dày này, ngay cả thiên đoàn mạnh nhất thế giới hiện tại cũng dám trêu chọc sao? Thật sự là không biết làm gì liền muốn chết, nhưng mà cục cưng ơi, em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm cho emchết máy được, trên đường đi, anh đây ngay cả bốn mươi km/h cũng không đành lòng, anh yêu em lắm.

Triệu Cực vẻ mặt mê luyến nhìn Rolls-Royce trước mắt.

Trên tầng cao nhất của khách sạn, đám người Trương Thác và Huyền Thiên Lân đang trò chuyện về Tô thị tổ địa.

“Trương Thác, hay là tôi đến hiện trường xem một cái đi, mấy thứ mà thầy của cậu để lại tôi đã xem qua rồi, tôi luôn cảm giác, lần này chuyện xảy ra, có liên quan đến sự lo lắng của thầy của cậu” Huyền Thiên Lân suy đoán.

“Ừm, phiền cho Huyền Thiên Lân tiền bối” Trương Thác gật đầu.

“Giữa cậu và tôi, không cần phải nói nhiều như vậy, chuyện của cậu cũng chính là chuyện của tôi, ân tình cậu dẫn chúng tôi ra khỏi cạm bẫy, đủ để cho chúng tôi liều mạng vì cậu”

Huyền Thiên Lân võ võ vai Trương Thác.

Trương Thác không nói gì nữa, còn nói nhiều hơn nữa, vậy thì là giả bộ.

Đương lúc này, cửa phòng bị người gõ, chỉ thấy quản lý vừa mới đàm phán với đám thanh niên gia tộc đi vào.

“Thật xin lỗi đã quấy rầy bữa cơm của các vị” Quản lý đầu tiên cúi đầu, sau đó mở miệng: “Có thể cùng các vị thương lượng một chút hay không, tạm thời đổi một cái phòng khác, thật sự rất xin lỗi, bữa cơm này, có thể cho các vị miễn đơn”

Để cho quản lý này nói ra hai chữ miễn, cũng không phải quyền hạn của anh ta lớn đến mức nào, mà là vừa rồi, trong quá trình anh ta tới đây, nhận được điện thoại từ ông chủ, hỏi anh ta có phải có một nhóm thanh niên tới đây hay không, nói cho anh ta bất luận như thế nào, đều phải thỏa mãn yêu cầu của những người thanh niên đó, tuyệt đối không thể đắc tội.

Sau khi nhận được điện thoại của ông chủ, mồ hôi lạnh sau lưng, âm thầm cảm thấy may mắn vì cách làm của mình không sai, không đắc tội với những người thanh niên đó, có ông chủ, quản lý này cũng dám nói ra hai chữ miễn đơn.

Nhưng mà, hôm nay nếu anh ta gặp được người khác, chỉ sợ liền sẽ đồng ý, nhưng đối với Trương Thác mà nói, muốn cho anh miễn đơn hay không, căn bản sẽ không có một chút ảnh hưởng, anh không quan tâm tiền bạc, quan tâm chỉ là ý nghĩ của đám người Huyền Thiên Lân.

Mà thời đại mà mấy người Huyền Thiên Lân là thời đại ô cùng cổ xưa, thời đại đó, có rất nhiều suy nghĩ truyền thống, mấy chuyện như ăn cơm đổi bàn này, rất không tốt.

“Không cần, chúng tôi ăn xong những thứ này sẽ đi”

Trương Thác khoát tay áo, đồng thời ném ra một tấm thẻ thành viên hàng đầu thuộc về khách sạn này, loại thẻ thành viên này, khách sạn này sẽ chỉ gửi cho rất ít người, ví dụ như bọn họ từng rất cung kính đem tấm thẻ này đưa đến gia tộc Ferreth, xin Ferreth nhận lấy.

Nhìn thấy thẻ thành viên này, nhân viên quản lý càng thêm khó xử, anh ta chỉ làm việc ở khách sạn này, hai bên đều là nhân vật lớn mà anh ta không thể đắc tội, nhưng điện thoại của ông chủ, vẫn khiến quản lý kiên định một điều, trước tiên đáp ứng nhu cầu của những người thanh niên kia trước.

Nhân viên quản lý vẻ mặt xin lỗi: “Các vị ông chủ, thật sự xin lỗi, bởi vì hôm nay nơi này muốn tiệc chiêu đãi, nhưng tôi quên chuyện này, hiện tại những vị khách đó đến đây, tôi đây…”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2362


Chương 2362:

Nghe quản lý nói như Trương Thác còn chưa mở miệng, Huyền Thiên Lân liền nói: “Trương Thác, chúng ta ăn cũng no lắm rồi, phía sau rượu uống cũng không sao, trước tiên đến tổ địa nhà họ Tô xem một chút đi. “

“Cũng tốt, vậy chúng ta đi trước, chờ sự tình giải quyết xong, lại cùng các vị tiền bối uống cùng nhau” Trương Thác gật đầu, anh từ tầng trệt đứng dậy, cũng không muốn làm khó ai nhiều.

Tên quản lý thấy đám người Trương Thác dễ nói chuyện như vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, anh ta vốn tưởng rằng là chuyện khó khăn, không nghĩ tới thoải mái như vậy liền giải quyết, trong lòng đối với đám người Trương Thác đặc biệt cảm kích.

Đám người Trương Thác lần lượt đứng dậy.

Đúng lúc này, cửa phòng lại một lân nữa mở ra, khác với nhân viên quản lý vừa mới gõ cửa trước rồi tiến vào, lúc này đây, cửa phòng, là bị người từ bên ngoài, một cước đá ra.

“Tôi nói, có xong hay chưa? Mười phút đã trôi qua, làm ăn cái kiểu gì vậy!” Thanh niên Tạ thị diệu võ dương oai đi vào, sau đó nhìn lướt qua đám người Trương Thác, quát: “Còn không cho ông đây ngồi hả? Mau cút đi!”

Trương Thác vốn đã chuẩn bị đứng dậy rời đi, giờ phút này, lại một lần nữa ngồi xuống.

Mà đám người Huyền Thiên Lân, vẻ mặt kỳ quái nhìn thanh niên Tạ thị đi vào.

Hai mươi sáu người Huyền Thiên Lân bọn họ từ cạm bẫy địa ngục đi ra, các thế lực lớn đều đang cầu nguyện, những người này ngàn vạn lần không nên đến tìm mình gây phiền phức, nhưng hiện tại, lại là phiền toái chủ động tìm tới đám người Huyền Thiên Lân.

Nhân viên quản lý khách sạn nhìn cách làm của thanh niên Tạ thị, trong lòng lạnh lẽo, điều này rõ ràng là tới để kiếm chuyện sao?

Đích xác, thanh niên Tạ thị này chính là tới cố ý gây phiền toái, không riêng gì anh ta, các thành viên gia tộc còn lại phía sau anh ta, tất cả đều là tới gây phiền toái.

Gia tộc im lặng quá lâu, nhưng thực lực vẫn cường đại, lúc này xuất thế, bọn họ đã tính kỹ cả, muốn thay đổi toàn bộ bố cục, cho nên, bọn họ liền muốn tìm một số người xuống tay, để cho mọi người biết, chỗ đáng sợ của gia tộc, người bọn họ muốn tìm còn không thể quá yếu, cho nên muốn mục tiêu chọn khách ngồi ở tầng trên cùng.

Muốn nói những thanh niên gia tộc này, bọn họ cũng không phải là lựa chọn không mục đích, đầu tiên, nơi này là thành phố Lam, Đông Hòa tuyệt đối là đô thị, có thể ngồi ở tầng trên cùng của khách sạn này ăn cơm, tuyệt đối không phải là nhân vật bình thường, nhưng cũng không phải là nhân vật bọn họ gây ra phiền toái.

Những thanh niên gia tộc này tưởng thế là hay, nhưng bọn họ lại không biết, người mà mình chọc vào, chính là người mà trên thế giới này không thể chọc vào.

Thanh niên Tạ thị nhìn thấy Trương Thác ngồi xuống một lần nữa, nội tâm mừng rỡ, anh ta liền sợ Trương Thác nhận sợ, như vậy thì còn đánh ra uy danh của gia tộc như thế nào được, thế giới này, bất luận biến thành dạng gì thì đều là thịt yếu cường thực, muốn nổi danh thì phải giãm người khác dưới chân, bất luận dùng phương thức gì, mà những thanh niên gia tộc này thì đang muốn dùng phương thức nguyên thủy nhất, chính là tôi đánh anh, anh cũng không dám ho he lên tiếng!

“Kêu các người mau ra ngoài, không nghe thấy sao?”

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! Thanh niên Tạ thị lên tiếng.

Những thanh niên gia tộc còn lại cũng đều tiến vào phòng, nhìn ánh mắt đám người Trương Thác, giống như đang nhìn con mồi Trương Thác không lên tiếng, tự mình rót cho mình một ly rượu, sau đó cầm đũa lên, chuẩn bị gắp thức ăn.

“Rất tốt, rất cuồng vọng” Thanh niên Tạ thị gật gật đầu, sau đó mở miệng với tên quản lý khách sạn: “Anh có thể đi ra ngoài, nhớ kỹ, bất luận nơi này xảy ra chuyện gì, truyền ra thanh âm gì, cũng không cần tò mò, hiểu không?”

“Cái này…” Quản lý khách sạn lộ ra bộ dáng khó xử, anh ta sợ xảy ra chuyện gì, một khi xảy ra chuyện, mình chỉ sợ cũng sẽ bị liên lụy vào, dù sao thật sự xảy ra chuyện, đại nhân vật khẳng định đều sẽ đẩy sạch.

“Cái gì mà cái gì nữa? Ra khỏi đây ngay!” Thanh niên Tạ thị không kiên nhẫn phất tay.

Quản lý khách sạn chỉ có thể đi ra ngoài trước đã, tình huống này, đầu tiên là phải gọi cho ông chủ để xem làm thế nào để đối phó với nó.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2363


Chương 2363:

Sau khi quản lý khách sạn rời khỏi phòng, một người phụ nữ gia tộc đóng cửa phòng, sau đó, những thành viên gia tộc này, sắc mặt không tốt nhìn đám người Trương Thác.

“Để tôi lên” Người đàn ông nhỏ bé hoạt động tứ chỉ dưới: “Sau khi đi ra cũng không có hoạt động gì qua gân cốt, ai cũng đừng tranh với tôi. “

“Tùy thôi” Chị Po trợn trắng mắt, rót cho mình một ly rượu vang đỏ, bày ra bộ dáng xem kịch.

“Thôi nào, chúng ta uống thêm vài ly nữa” Lão Qủy giơ ly rượu lên, cười to một tiếng, đoàn người căn bản cũng không để những thanh niên gia tộc này vào mắt.

Những người này, ngoại trừ Trương Thác và Huyền Thiên Lân ra, hai mươi lăm người còn lại, tất cả đều là chiến lực cảnh giới Phú Thần đỉnh phong, nếu không phải vì một nguyên nhân nào đó, bọn họ có thể đồng loạt bước vào cảnh giới khống linh vào ngày ra khỏi cạm bãy. Đối với bọn họ mà nói, dưới cảnh giới khống linh, tuyệt đối vô địch, bọn họ đương nhiên có thể cảm thụ được trên người những người thanh niên này có khí, nhưng vậy thì như thế nào, người trong thiên địa này có thể đánh qua Huyền Thiên Lân sao, có sao?

Bên ngoài phòng, nhân viên quản lý khách sạn vẻ mặt lo lắng gọi điện thoại, không biết đầu dây bên trong nói gì, anh ta không ngừng gật đầu.

“Hiểu rồi ạ, được, được, dạ hiểu, nhưng ông chủ… Được rồi, tôi biết, vậy thì tôi sẽ cho mọi người rút lui” Sau khi người quản lý cúp máy, anh ta vẫy tay.

Các cô gái tiếp tân đứng bên ngoài phòng đều lui ra, quản lý cuối cùng rời đi, khi anh ta rời đi, rõ ràng nghe được tiếng kêu thảm thiết truyền đến trong phòng, bước chân của anh ta dừng một chút, nhưng cũng không để ý, chỉ là thở dài, những người ngồi bên trong ăn cơm là hợp lý, nhưng hết lần này tới lần khác đụng phải một đám nhị thế tổ như vậy, thế đạo này, haizz.

Tiếng kêu thảm thiết trong phòng vẫn tiếp tục, nhưng tình hình không phải là giống như những gì các nhà quản lý khách sạn nghĩ.

Người đàn ông thấp bé ra tay, cũng không cần phải mấy chiêu thức lòe loẹt nhiều làm gì, trước mặt cường giả cảnh giới Phú Thần đỉnh cao, những thanh niên gia tộc này, ngay cả đứng cũng không có cách nào đứng vững, nhao nhao phục kích thân thể, lúc này mới có thể th* d*c, thần sắc của bọn họ, từ vừa rồi kiêu ngạo, đến bây giờ trong thời gian ngắn, liền biến thành sợ hãi, trên người người đàn ông thấp bé tản mát ra khí thế, làm cho bọn họ cảm thấy run rẩy.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Một đám không biết trời cao đất dày” Người đàn ông thấp bé hừ lạnh một tiếng, sau đó vung tay lên không trung, trên mặt những thanh niên gia tộc này đồng loạt xuất hiện một tiếng “bốp” giòn tan, một bên mặt của bọn họ, toàn bộ đều xuất hiện năm ngón tay đỏ bừng.

Người đàn ông thấp bé không lưu tay, cánh tay liên tục vung lên, liền nghe tiếng “bốp bốp bốp” không ngừng vang lên, chờ tiếng vang giòn tan này dừng lại, tất cả con cháu gia tộc, trên mặt đều sưng đỏ lên.

Đám người Trương Thác cũng giống như xem kịch, uống rượu, ăn thức ăn.

“Mày có biết bọn tao là ai không! Đùng là gan to bằng trời rồi!” Thanh niên Tạ thị rống to một tiếng.

“Tao không quan tâm mày là ai! Dù mày là thực lực gì thì †ao đều có thể đánh mày” Người đàn ông thấp bé không quan tâm chút nào.

Về phần những thanh niên trước mặt này rốt cuộc là ai, người đàn ông thấp bé thật sự không quan tâm, những người bọn họ, trên thế giới này, còn có thể quan tâm cái gì? Sợ người trả thù? Thử hỏi thiên địa này, có ai là đối thủ của Huyền Thiên Lân.

Thanh niên Tạ thị thấy đối phương căn bản không thiếu nợ gì mình, lại quát: “Tôi là người của Tạ thị!”

“Tạ thị?” Người đàn ông thấp bé đang muốn động thủ hơi sửng sốt, sau đó nhìn về phía mọi người Huyền Thiên Lân.

Mọi người Huyền Thiên Lân nghe được hai chữ Tạ thị, cũng sửng sốt một chút.

Nhìn thấy bộ dáng của đám người Huyền Thiên Lân, thanh niên gia tộc trong lòng vui mừng, bọn họ cho rằng, những người trước mặt này sợ hãi, dù sao, những người bọn họ có thực lực này, sao lại không biết gia tộc tồn tại, nghe được tên gia tộc của mình, làm sao có thể không sợ?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2364


Chương 2364:

“Tôi là người của Vương thị!”

“Tôi là người của Lý thị!”

“Tôi là người của Dương thị!”

“Tôi là người của Tiền thị!”

Những người trẻ tuổi của các gia tộc lớn nhao nhao mở miệng, lộ ra lai lịch của mình, muốn dùng thế lực phía sau mình để áp đảo những người trước mặt, bởi vì bọn họ có thể nhìn ra, những người trước mặt này… sợ rồi!

Đang lúc thanh niên gia tộc nghĩ như vậy, người đàn ông thấp bé đột nhiên nở nụ cưò la ha ha! Thật buồn cười! Thật buồn cười! Thì ra là người của thị tộc à, không ngờ mấy vãn bối thị tộc, lại dám kiêu ngạo như vậy, còn có người lấy ra tên Tạ thị để đè ép tôi?”

Đám người Lão Quỷ cũng đều lộ ra thần sắc buồn cười.

Huyền Thiên Lân vẫn không lên tiếng mở miệng: “Nếu là người của thị tộc, vậy cứ như vậy đi, bảo người lớn nhà các người đến lãnh các người đi, không đến, tôi sẽ lập tức làm thịt”

Huyền Thiên Lân nói, bưng ly rượu lên, nhẹ nhàng uống một ngụm.

Rất nhiều nhóc con thị tộc quỳ ở đó, bọn họ thật không hiểu, những người này vậy mà lại không hề quan tâm đến thị tộc đằng sau họ, chẳng lẽ bọn họ không biết, ý nghĩ của thị tộc là cái gì ư?

“Thời gian chúng tôi có hạn, các người liên lạc ngay bây giờ đi” Huyền Thiên Lân uống xong rượu trong cốc, lại rót thêm cho mình.

Bãi đỗ xe dưới khách sạn, Triệu Chính Khải cách chiếc xe Rolls Royce khoảng ba mươi mét, châm một điếu thuốc lá, anh ta sợ dính mùi khói lên người tiểu bảo bối của anh ta, chầm chậm nhả ra một làn khói, Triệu Chính Khải nhìn về phía khách sạn, lẩm bẩm nói: “Chắc khoảng hai mươi phút nữa nhỉ, tầm đó trưởng bối trong nhà chắc là nên đến rồi, rốt cuộc là con cái nhà nào lại bãy cha mình như vậy, thật là thú vị”

Ở trong phòng bao khách sạn, Trương Thác vẫn đang ngồi ăn uống chờ người như vậy, một đám hậu bối thị tộc quỳ ở một bên, khí thế vô hình ở đó khiến bọn họ hoàn toàn không thể đứng lên được, ai dám động đậy một chút, người đàn ông thấp bé lập tức vung lên một cái tát trong không khí, đánh tới nỗi mà gương mặt của mấy đứa nhóc đều đỏ ửng hết cả lên, bọn họ với tư cách là những hậu bối xuất hiện đầu tiên ở thị tộc, địa vị ở nhà mặc dù không phải là cao nhất nhưng cũng tuyệt đối không thua kém gì, đều là những con người được đặt niềm kì vọng rất lớn, thị tộc vừa ra, mức độ khiến thế giới rùng mình hoàn toàn khác biệt, đây là vừa muốn lập uy đã bị người kéo xuống đất cho một cái bạt tai, hay là một dám người đều bị ăn bạt tai.

Con mắt của mấy đứa con cháu thị tộc nhìn một vòng, sau đó chuẩn bị cầm điện thoại ra, gọi cho trưởng bối trong nhà qua đây, kết quả bọn họ vừa mới xoay người.

“Bốp Bốp Bốp Bốp Bốp!”

Tiếng âm thanh ròn rã vang lên.

Người đàn ông thấp bé đang gặm một cục xương, đầu cũng không thèm ngước lên: “Đã cho mấy người cử động chưa?”

“Tôi… Tôi cầm điện thoại” Tên thanh niên kiêu ngạo nhất Tạ thị run rẩy nói.

“Ờ, vậy xin lỗi” Người đàn ông thấp bé đáp lại một tiếng, sau đó lại một âm thanh ầm ï vang lên, người đàn ông thấp bé tiếp tục nói: “Tát nốt một bên mặt của các cậu một lần nữa là đều rồi, mau gọi điện đi, những đứa trẻ ngoan”

Hành động của người đàn ông thấp bé là vô cùng nhục mạ đối với những cậu thanh niên thị tộc này, nhưng bọn họ không có cách nào khác, người đàn ông thấp bé không hề bị khuất phục trước thế lực thị tộc, cũng để cho bọn họ hiểu được rằng, khua chân múa tay nhưng không hề có thực lực thì chính là tự tát vào mặt mình.

Sau khi những thành viên của thị tộc này gọi điện thoại về cho người lớn trong nhà xong, lập tức ngoan ngoãn cất điện thoại đi, quỳ ngay ngắn ở đóm không hề nghịch ngợm, chỉ sợ cái bạt tai đó rơi vào mặt mình, bây giờ chỉ cần có một ngọn gió nhỏ thôi qua là mặt của bọn họ đã cảm thấy vô cùng đau đớn.

Triệu Chính Khải vẫn đang chờ ở dưới lầu, thi thoảng ngồi vào ghế lái của Rolls Royce, thi thoảng lại ngồi vào phía sau, chốc chốc lại giả vờ ghế phụ có gái đẹp, giả vờ bản thân là một quý ông.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2365


Chương 2365:

Hai mươi phút sau, một hàng dài xe Audi đen dừng ở trước cửa khách sạn, thu hút sự chú ý của Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải liếc nhìn về phía bên đó, sau đó nhoẻn bên miệng một nụ cười mỉm, chẳng trách những người trẻ tuổi đó lại khoa trương tới vậy, nhưng mà thị tộc này vừa mới ra đời, còn chưa biết được phải thị uy thế nào, đã bị người ta tát cho một bạt tay, nghĩ lại thật thú vị quá đi”

Triệu Chính Khải mở cửa sổ xe ra, chọn tư thế thoải mái nhất ngồi trên ghế.

Trong khách sạn, một đoàn trưởng bối thị tộc, khí thế oai phong bước vào cánh cửa khách sạn, tất cả có mười bốn người đến, bọn họ nghe thấy đứa con nhà mình bị giảm lỏng ở đây trong điện thoại, còn bị bắt quỳ xuống, đối phương còn quá đáng hơn nói nếu như trưởng bối của thị tộc không đến nhận con, sẽ giết hết tất cả những đứa trẻ đó.

Ai dám! Ai dám động đến người của thị tộc!

Mười bốn người thị tộc vô cùng tức giận xông vào khách sạn, sau khi vào thì đi thẳng lên tầng, người quản lý khách sạn nhìn thấy thì ngay lập tức biết được có liên quan tới phòng bao ở tầng cao nhất, không dám hé nửa lời, đồng thời ra tín hiệu cho những nhân viên khác đều mau trốn đi, lúc những con người có quyền có thế này đánh nhau, người bình thường mà lại gần thì chắc chắn sẽ gặp tai họa.

Quãng đường đi đến tâng cao nhất của mười bốn người thị tộc không hề gặp bất kì cản trở nào, bọn họ vừa lên đã biết là phòng bao nào, bởi vì ở đó bọn họ có thể cảm nhận được khí thế.

Mười bốn người đi đến trước cửa phòng bao, từng người một giơ chân lên đạp cửa phòng bao mở ra, trong lúc cửa phòng bao bị mở ra, người ở ngoài phòng bao nhìn thấy những hậu bối của thị tộc đang quỳ tập thể ở dưới đất, ai nấy cũng đều xưng tím hết mặt mày, sắp bị đánh đến nỗi biến thành đầu heo rồi.

Những hậu bối thị tộc này vừa nhìn thấy người nhà đến giống như tìm được tấm phao cứu sinh.

Cậu thanh niên Tạ thị mếu khóc: “Cha, con…”

Cậu thanh niên Tạ thị còn chưa nói được mấy từ đã nghe thấy một tiếng “Bốp” ròn rã vang lên trên khuôn mặt của cậu †a, khiến cho cậu ta nuốt những lời định nói đằng sau vào trong.

“Tôi cho cậu nói chưa? Câm miệng!” Người đàn ông thấp bé vẫn không ngước đầu lên.

Rõ ràng là những cậu thanh niên thị tộc này đều đã bị tát rồi, vốn dĩ bọn họ muốn khóc lóc kể lể với trưởng bối trong nhà, vừa nghe lời này của người đàn ông thấp bé, tất cả đều ngoan ngoãn im lặng, yên lặng quỳ ở đó.

Ngoài cửa, sắc mặt của mười bốn người thị tộc vô cùng khó coi, bây giờ bọn họ đã đến rồi mà đối phương vẫn còn mạnh tay như vậy, ngay trước mặt bọn họ, dạy dỗ con cái nhà họ?

Trong số những trưởng bối thị tộc, đi đầu là một người đàn ông trung niên đã hơn năm mươi tuổi, có khí thế áp đảo, đồng thời cũng có địa vị nhất định trong số những người thị tộc kia, ông ta nói: “Nếu đã biết chúng tôi là ai, mấy người làm như này có phải đã quá coi thường chúng tôi rồi?”

“Sao nào, muốn coi trọng thị tộc mấy người?” Người nói là Lão Quỷ: “Tất cả mấy đứa trẻ thị tộc ai nấy đều ngạo mạn đến như vậy, mấy người được gọi là thị tộc, có vẻ cũng chỉ có vậy, nhớ lúc trước, tám đời gia giáo có học thức, lịch sự nho nhã, hành động có chừng mực, làm gương cho mọi người, khiến ai nấy đều coi trọng, bây giờ, đám người nối dõi này, tất cả đều nuôi dưỡng ra một đám côn đồ, thứ đồ này, tôi ngồi *a lên đầu thị tộc của cậu thì có sao? Tôn nghiêm thị tộc? Mấy người còn có?”

Những lời này của Lão Quỷ nói ra khiến cho mười bốn người thị tộc bên ngoài nghe được vô cùng phẫn nộ, một người xông vào trong phòng: “Ông nói cái gì!”

“Sao nào, lẽ nào ông ấy nói sai sao?” Người đàn ông thấp bé nói: “Thị tộc ngày trước, bất kể là nam hay nữa, đều vô cùng có chuẩn mực, còn như bây giờ, đích thực chính là một đám côn đồ, trưởng bối mấy người không dạy dỗ được, vậy thì để những người ngoài như chúng tôi dạy dỗ giúp mấy người”

“Thật là ngạo mạn!” Lại một vị trưởng bối khác lên tiếng: “Việc của thị tộc chúng tôi, không đến lượt người ngoại xen vào”

“Ai muốn lo cho việc của thị tộc các người rốt cuộc như nào” Chị Po bu môi xem thường: “Mấy đứa con nhà các người đều muốn ngồi lên đầu chúng tôi, điều này có liên quan tới chúng tôi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2366


Chương 2366:

“Ha ha, có quan hệ ư?” Cha của cậu thanh niên Tạ thị cười một tiếng: “Vậy thì tôi hi vọng mấy người có thể chịu đựng được sự phẫn nộ của thị tộc chúng tôi!”

“Thật thú vị” Trên ghế, lại một người nữa lên tiếng, là một người rất già, ngoài Huyền Thiên Lân ra, thì tuổi của ông ta là lớn nhất, ông ta cúi khom người, phát ra âm thanh khàn khàn: “Thị tộc mấy người muốn khai chiến với chúng tôi ưr?”

Khai chiến?

Trưởng bối thị tộc trong phòng bao nghe thấy lời này, ngây người một hồi, sau đó đột nhiên cười ầm lên.

Cao thủ Phú Thần ngày trước, cũng chính là cha của cậu thanh niên Tạ thị nói: “Muốn khai chiến với thị tộc chúng tôi?

Cả nhà tải app truyện hola nhé! Được thôi! Tôi thật sự muốn biết, thế lực nào khiến cho mấy người cả gan đến vậy!”

Trong lòng những người thị tộc suy nghĩ, trên thế giới này chỉ có duy nhất ba thế lực có thể khiến thị tộc phải kiêng nể là Phản Tổ Minh, hội Thần Ẩn và thế giới thần thánh, cả ba thế lực này, thị tộc đều không sợ, hơn nữa bọn họ cũng hiểu rõ, những người trong ba thế lực này không ngu ngốc tới nỗi gây hiềm khích, đi khai chiến với thị tộc.

Huyền Thiên Lân cầm cốc rượu lên, đưa đến miệng, ngưởng đầu lên uống, sau đó, cốc rượu trong tay Huyền Thiên Lân đột nhiên vỡ toang.

Huyền Thiên Lân đứng dậy, đi đến góc rẽ của phòng bao, cầm lên một cái cường kiếm đen.

Huyền Thiên Lân cầm cường kiếm lên, để vào sau lưng, sau đó cười nói: “Vậy thì khai chiến thôi, mau ra tay đi, ở thành phố Lam, có lẽ còn có thành viên thị tộc, khai chiến, vậy thì n cuối cùng, mấy nên giết hết thôi, tôi xác nhận lại m người các người, có thể đại diện tiếng nói cho toàn bộ thị tộc sau lưng mấy người không? Nhất định không được nói ra lời khai chiến, đến lúc đó lại có người cầu xin thay cho mấy người”

Những trưởng bối thị tộc nghe được những lời này, giống như là đang được nghe một câu chuyện nực cười.

“Cầu xin? Có người cầu xin cho thị tộc chúng tôi? Thật thú vị, vô cùng thú vụ, vậy thì ông thử xem rốt cuộc tôi có thể đại diện tiếng nói cho toàn bộ thị tộc chúng tôi hay không!” Cha của cậu thanh niên Tạ Thị cầm ra một lệnh bài, chính là lệnh bài của Tạ thị, ở bên ngoài, chỉ cần người có lệnh bài nói, cũng giống như gặp được tộc trưởng thứ hai, trông thấy lệnh bài cũng giống như trông thấy tộc trưởng!

“Rất tốt” Huyền Thiên Lân gật gật đầu: “Vậy những người còn lại thì sao?”

“Nực cười” Người của Lý p tức cầm lệnh bài ra.

Còn ba thị tộc còn lại cũng lần lượt cầm lệnh bài ra.

Nhìn thấy năm tấm lệnh bài, Huyền Thiên Lân yên tâm gật đầu nói: “Được, nếu đã nói như vậy, vậy thì bắt đầu thôi, từ mấy người lên trước đi, không dạy nổi con thì dạy lại cha, mấy người làm bậc cha mẹ tại dung túng con cái làm loạn ngang dọc, lỗi của mấy người, mấy người cần chịu một trách nhiệm vô cùng lớn, phế hết tư chi trước đã nh Lúc Huyền Thiên Lân nói những lời này cảm giác giống như là một việc rất bình thường.

Mấy người trưởng bối thị tộc cười khinh, cắt tư chỉ của mình, bọn họ đang nói cái quái gì vậy.

“Tôi nói, não của mấy người…” Cha của cậu thanh niên Tạ thị nói, vừa với nói được mấy từ, con ngươi đột nhiên bừng khởi, trong con ngươi bừng khởi đó của bọn họ có thể nhìn thấy sự hung dữ và vô cùng khủng hoảng.

Giây sau, ngoài cửa phòng bao, phun ra một làn sương máu khắp khu vực, tay chân của mười bốn người trưởng bối thị tộc, toàn bộ đều bị chém trong một khoảnh khắc, đứt †oang dây chẳng.

Mười bốn người thị tộc vẫn còn đứng ở đó, đột nhiên trông giống như bùn nhầy, tất cả đều mềm nhũn sõng soài dưới đất, ai nấy đều lộ ra vẻ đau đớn tột cùng, liên tục ai oán, nhìn kĩ thấy trong mắt bọn họ có một vẽ sợ hãi kinh hồn.

Chỉ là chém không khí, không thấy có bất kì động tác nào khác đã bị người khác phế đi tay chân, điều này thật là kinh khủng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2367


Chương 2367:

Những hậu bối thị tộc đang quỳ dưới đấy kia, trợn trừng hết mắt lên nhìn cảnh tượng đang xảy ra, nhìn thấy trên người cha mẹ mình đang bị phủ một làn sương máu, tất cả đều sõng soài dưới đất, cảnh tượng này khiến bọn họ sợ đến chết khiếp, bọn họ không ngờ được rằng, bản thân chỉ muốn ra oai một chút mà để đánh bóng tên tuổi của thị tộc, nhưng lại khiến sự việc tồi tệ ra nông nỗi này.

“Mau đi đi, nếu đã khai chiến rồi, tôi không quen chờ địch †ìm đến tận cửa” Huyền Thiên Lân nói thêm một câu vô cùng đơn giản: “Đúng rồi, đem thêm cả những người này đi”

Nói xong, Huyền Thiên Lân đi ra khỏi cửa.

Dư Triệu Chính Khải đang ngồi một cách vô cùng dễ chịu ở trong xe nhảy dựng lên, trợn trừng mắt nhìn cửa khách sạn, mắt Triệu Chính Khải mở to mắt nhìn, đám người Huyền Thiên Lân đi từ trong khách sạn ra, bọn họ còn lôi mấy thành viên thị tộc vừa đi vào trong như lôi chó, những hậu bối trước đó, tất cả đều thâm bầm hết mặt mũi đi theo sau, khuôn mặt bị tát iống như lợn bị dọa sợ cắt không còn một hột máu, còn có mấy đôi chân đang run rẩy, bước đi không vững.

Dọa những con người kiêu ngạo đến mức như vậy, Triệu Chính Khải dễ dàng liên tưởng tới cảnh tượng xảy ra ở trong khách sạn, giống như là địa ngục giam cầm những người kia, đi vào bị hại đến mức thảm bại, những đại đa số bọn họ đều là những người trẻ tuổi, thật là vô cùng độc ác, những người này, cũng chỉ thể hiện thiện ý khi ở trước mặt bạn của bọn họ và Trương Thác Lân, đối với họ mà nói, bọn họ chẳng khác gì ác quỷ, người của thị tộc đến kiếm tìm bọn họ kiếm chuyện, kết cục chắc chắn sẽ chẳng lành.

Nhưng dựa theo những gì Triệu Chính Khải suy nghĩ trước đó, những người này, sau khi lên đó chứng kiến được thực lực của đám người Huyền Thiên Lân xong, có lẽ sẽ tạm thời sợ hãi nhượng bộ, nhưng không thể ngờ rằng, sự việc lại phát triển đến mức này, nhìn những người kia đang bị kéo đi như cho đi ra, rõ ràng là đã phế hết rồi!

Xe Audi đỗ ở trước cửa khách sạn bị mở ra, những tường bối thị tộc bị chặt mất tay chân này lần lượt bị ném vào trong xe, những hậu bối cũng nghe lời ngồi vào trong xe, sau đó, xe bắt đầu lăn bánh.

Lúc đám người Huyền Thiên Lân đang ở trong cạm bẫy địa ngục, Trương Thác đã sắp xếp cho bọn họ mười mấy chiếc xe cộng với cả giáo trình huấn luyện, sớm đã học xong rồi.

Tất cả những chiếc xe đi hết xong, Triệu Chính Khải trông thấy Trương Thác đi tới chỗ của bản thân.

“Người anh tốt của tôi” Triệu Chính Khải mau chóng đi tới, nhìn về phía những chiếc xe Audi đang rời khỏi: “Chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Anh xem xem, nền đất ở cửa khách sạn vẫn còn dính máu, chuyện này phải giải thích như thế nào đây”

Cả nhà tải app truyệnhola nhé! “Cứ tìm bừa một lý do thôi, cái này giao cho cậu đấy”

Huyền Thiên Lân võ võ vai Triệu Chính Khải.

“Không không khônhg” Triệu Chính Khải lập tức lắc đầu: “Chuyện của các anh và thị tộc, em sẽ không nhúng tay vào, anh tự nghĩ cách”

“Tôi hết cách rồi” Trương Thác nhún nhún vai, vô cùng lưu manh nói: “Còn nữa, tôi chỉ là người chuyển lời việc để anh xử lý mà thôi, anh từ chối đừng tìm tôi mà tìm chính chủ ấy”

Sắc mặt Triệu Chính Khải bỗng chốc vô cùng khó coi, tìm Huyền Thiên Lân? Anh ta thậm chí dám?

“Anh à, vậy thì anh chuyển lời giúp em, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đám người thị tộc sao lại phế hết rồi?” Triệu Chính Khải mặt mũi khổ sở.

“Anh gọi tôi là anh là có ý gì? Tôi nhỏ tuổi hơn anh rất nhiều đấy!” Trương Thác liếc liếc mắt: “Thị tộc và tiền bối Huyền Thiên Lân bọn họ đã khai chiến rồi, lát nữa còn phải đánh, đi đi, đi đến Tổ địa nhà họ Tô”

“Khai chiến!” Triệu Chính Khải đột nhiên nhận ra rồi thốt lên hai từ, sau đó nhanh chóng đảo mắt nhìn bốn phía, nhỏ giọng lại: “Thị tộc muốn khai chiến với bọn họ? Những người vừa nãy nói sao?”

“Ừ” Trương Thác gật đầu: “Bọn họ còn cầm cái lệnh bài gì đó ra, sau khi tiền bối Huyền Thiên Lân nhìn thấy đã đồng ý”

“Vãi chưởng!” Khuôn mặt Triệu Chính Khải kinh ngạc: “Mấy đứa nhóc vừa nấy, không chỉ bẫy cha chúng nó dễ dàng mà còn bãy cả toàn bộ gia tộc ạ!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2368


Chương 2368:

Trương Thác bĩu môi: “Loại chuyện như này anh nói xem nên làm như nào?”

“Còn có thể như nào, hai người chúng ta hợp tác một chút, mở một lò thiêu người chết, sau này chia đều năm mươi năm mươi, cùng nhau phát tài?” Con mắt Triệu Chính Khải phát sáng.

“Ha ha” Trương Thác cười giòn dã: “Anh muốn hợp tác như nào, tôi chỉ tiền anh châm lửa?”

“Được” Triệu Chính Khải giơ ngón cái lên: “Tôi đồng ý rồi”

“Cút”

Khu vực ngoại ô thành phố Lam, thuộc khu vực tổ địa của Tô gia.

Trước kia, những tổ địa lớn, tất cả đều bị cắt hết thiết bị thông tin liên lạc, bao gồm cả Tổ địa nhà họ Tô cũng như vậy, nhưng mà từ khi xảy ra chuyện của Lâm Ngữ Lam, khu vực Tô gia bên này đã mở kết nỗi thiết bị thông tin.

Những thế lực đi đến nơi này, ở trong nội bộ Tô gia, nhìn mặt nhau đều cảm thấy không dễ chịu.

Đối với ba thế lực lớn như Phản Tổ Minh, hội Thần Ẩn và thế giới thần thánh mà nói, thái độ của thị tộc, có thể coi là kiêu ngạo vô độ, không nói đến cao thủ Phú Thần ở trong mấy Thị tộc đó, chỉ riêng mấy đứa hậu bối đã có thái độ coi thường ba thế lực lớn này rồi, hơn nữa còn có những cậu thanh niên thị tộc còn chủ động tìm đến Thiết Tăng Thiên Á, h*m m**n lộ liễu.

“Cô em, em đã từ chối anh năm lần bảy lượt, thật là quá không nể anh rồi” Một tên thanh niên Dương thị đuổi theo sau Thiết Tăng Thiên Á, tên thanh niên Dương thị này, tên là Dương Giang, là nghiệt chủng ưu tú nhất trong số những người trẻ ra đời ở lứa này, được kì vọng cao.

Dương Giang cao một mét tám, ngoại hình trông cũng đẹp trai, thân thế hiển hách, vô cùng tự tin.

Thiết Tăng Thiên Á ngồi trên một chiếc ghế thư giãn bập bênh, đôi chân dài mướt lắc lư qua lại, không thèm để ý đến Dương Giang, ở trên thế giới này, người mà có thể khiến Thiết Tăng Thiên Á chú ý tới chỉ có duy nhất một người mà thôi.

Dương Giang thấy bản thân bị ngó lơ, sắc mặt không được tốt cho lắm.

“Ha ha” Tiếng người từ người bên cạnh truyền tới: “Nghe nói Dương Giang công tử của Dương thị phong độ ngời ngời, chiếm vô số biết bao trái tim thiếu nữ, không ngờ rằng bây giờ lại nhìn thấy Dương Giang công tử bị từ chối, thật là có chút thú vị”

Một cậu thanh niên đến từ Lý thị cười lớn đi qua, những lời này của cậu thanh niên Lý thị khiến cho khuôn mặt Dương Giang lại càng khó coi, khiến cho cậu ta cảm thấy vô cùng mất mặt, đối với Dương Giang mà nói, cậu ta cho rằng, chuyện mối quan hệ nam nữ này, không có người con gái nào mà cậu ta không tán đố, cho đến ngày gặp được Thiết Tăng Thiên Á, cậu †a chỉ cần nói một câu với thị tộc, người phụ nữ này nhất định là của cậu ta, nhưng bây giờ ngày qua ngày, cậu ta ngoại trừ thăm dò tên của Thiết Tăng Thiên Á ra, những thứ còn lại đều không biết, thậm chí lúc cậu ta nói chuyện với Thiết Tăng Thiên Á, Thiết Tăng Thiên Á còn không thèm đoái hoài tới cậu ta.

Những điều mà mấy ngày này gặp phải, khiến cho Dương Giang cảm thấy vô cùng mất mặt.

“Cô em, có phải em có hơi chút coi thường Dương Giang tôi rồi không?” Dương Giang tức giận nói: “Không cho Dương Giang tôi chút thể diện, cũng không cho Dương thị tôi thể diện sao?”

“Đồ ngu dốt” Thiết Tăng Thiên Á không nhịn được lên tiếng, đây cũng là câu đầu tiên mà cô nói với Dương Giang: “Vừa bị người khác xúi giục đã nói ra những lời như vậy, đám người thị tộc đều ngu dốt như vậy ư, thật là không thể chịu nổi mà: “Cô nói cái gì?” Dương Giang cau mày.

Thiết Tăng Thiên Á nhảy xuống ghế: “Đầu óc có vấn đề, tai cũng có vấn đề, thật sự vô dụng, mau biến, loại người như anh, không bằng anh ấy đến nổi một phần mười nghìn, không, anh vốn dĩ không xứng đáng so sánh với anh ấy”

Thiết Tăng Thiên Á lắc đầu, bỏ đi.

“Cô đứng lại đó cho tôi!” Dương Giang gào ầm lên một tiếng.

Thiết Tăng Thiên Á hoàn toàn không để ý tới cậu ta.

“Tôi kêu cô đứng lại, cô không nghe thấy hay sao!” Dương Giang lại gào thêm một lần nữa.

Thiết Tăng Thiên Á vẫn không chú ý tới.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2369


Chương 2369:

Dương Giang bên này gào vô cùng lớn, thu hút ánh nhìn của không ít người, đều nhìn về phía bên này.

Ánh mắt của Dương Giang đột nhiên nhận thức được người xung quanh đang nhìn, sau khi nhìn thấy mấy gương mặt đang cười cợt, Dương Giang đột nhiên bộc phát: “Cho mặt mũi lại không thèmI”

Khí thế trong tay Dương Giang, cũng bộc phát theo cơ thể, một cước hướng về phía Thiết Tăng Thiên Á.

“Rác rưởi” Thiết Tăng Thiên Á cảm nhận được sự công kích từ phía sau người, nhưng thậm chí lười biếng không thèm quay đều lại, trong tay cô ta, hội tu một luồng sức mạnh ngữ sắc, miệng của Thiết Tăng Thiên Á nhoẻn một nụ cười lạnh, lúc đang định giơ tay lên.

“Hậu bối của thị tộc, vô lý đến như vậy sao?” Một bóng dáng xuất hiện phía sau Thiết Tăng Thiên Á, chắn trước Dương Giang.

Thiết Tăng Thiên Á làm tiêu tán sức mạnh trong tay đi, quay đầu, nhìn thấy Sài Vạn Hoành đang đứng ở giữa cô ta và Dương Giang.

Bản thân là một cao thủ Phú Thần, thực lực của Sài Vạn Hoành hoàn toàn có thể áp chế được Dương Giang, Dương Giang tung một chưởng lên, bị Sài Vạn Hoành nhẹ nhàng chặn lại.

Sài Vạn Hoành hóa giải sự công kích của Dương Giang, lên tiếng nói: “Lần này tất cả các bên đều có mặt đầy đủ, không phải để tranh đấu với nhau, nể cậu là hậu bối, tôi không so đo với cậu”

Xung quanh có rất nhiều người đang nhìn.

Dương Giang tán gái thất bại, bây giờ lại bị người này giáo huấn, khiến cho gương mặt của cậu không thể nào nén được nổi sự giận dữ.

“Bớt thể hiện trước mặt tôi đi!” Dương Giang nói: “Anh là người của hội Thần Ẩn, cũng muốn nhúng tay vào chuyện giữa thị tộc và Phản Tổ Minh sao? Mau về hỏi hội trưởng của các người, anh làm như vậy hợp lý không!”

Nói xong những lời cay nghiệt này, Dương Giang mới cảm thấy trong lòng dễ chịu được một chút.

“Thứ đồ vô lễ” Sài Vạn Hoành vung tay một cái, một luồng khí vô hình khiến Dương Giang bay đi ngay khỏi đó.

Sài Vạn Hoành không cố ý muốn lo chuyện bao đồng, nếu như những người thị tộc này còn tiếp tục kiêu ngạo như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ muốn ngồi lên đầu của tất cả mọi người.

Dương Giang bị luồng khí này văng bay đi, ngã soài xuống đất, lại lần nữa bị mất mặt.

Ngay lúc Dương Giang đang định nói, trưởng bối của thị tộc đi ra, đây là một cường giả Phú Thần của Dương thị.

“Giáo chủ Sài, cậu đã lớn như vậy rồi lại còn ra tay với một hậu bối, thật là có chút không phải quy củ cho lắm”

“Quy củ?” Sài Vạn Hoành lên tiếng: “Vậy thì cũng phải có người tuân thủ quy củ trước mới đúng, tôi nhớ là, Cửu Cục Đông Hòa, đã từng có lệnh, bắt đầu từ ngày này, giữa những người luyện khí với nhau không được ra tay, mấy người hình như đã vi phạm quy của của Cửu Cục rồi”

“Cửu Cục?” Cao thủ Phú Thần của Dương thị cười giễu: “Cửu Cục cũng xứng lập quy củ với thị tộc tôi sao?”

Trên khuôn mặt của cao thủ Dương thị này, cộng với cả ngữ khí trong lời nói, đều là sự coi rẻ Cửu Cục.

“Tôi không biết lời này của anh là có ý gì?” Một âm thanh vô cùng bất mãn cất lên, vang lên từ phía sau cao thủ Dương thị, trông thấy Triệu Chính Khải, mặc đồ tây đi giày da, đặt chiều khóa xe Rolls Royce ngoắc vào ngón trỏ, vừa xoay xoay chiếc chìa khóa vừa bước lại gần: “Cửu Cục chúng tôi không xứng để lập quy củ với thị tộc mấy người sao?”

“Chính chủ đến rồi” Sài Vạn Hoành cười một cái.

Triệu Chính Khải dừng bước, thò tay ra chỉ tên cao thủ Dương thị: “Hôm nay anh phải nói rõ cho tôi, nếu không tội gọi người đến đánh anh đó.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2370


Chương 2370:

Mấy người, dám nói ra những lời này từ lúc nào vậy?”

“Được, anh không tin đúng không, ông đây lập tức tìm người tẩn anh!” Triệu Chính Khải tức giận nói, sau đó nhìn về phía cửa lớn khuôn viên hét lên một tiếng: “Anh em, mau xông lên cho tôi! Xử hắn!”

Triệu Chính Khải vừa dứt lời, một sự uy h**p vô hình trong chốc lát bao phủ toàn bộ Tổ địa nhà họ Tô, chỉ cần là những người ở trong biệt thự thì đều có thể cảm nhận được sự uy h**p này, cảm nhận trực quan nhất chính là, bọn họ phát hiện ra bản thân hô hấp trở nên khó khăn hơn!

Bóng hình hai mươi sáu người, lần lượt xuất hiện trên không trung Tổ địa nhà họ Tô, người đi đầu còn đem theo cường kiếm màu đen.

Loại uy h**p lớn mạnh đột nhiên xuất hiện này, bỗng chốc xuất hiện hai mươi sáu thân hình ở trên không trung Tổ địa nhà họ Tô, khiến cho tất cả những người ở trong Tổ địa nhà họ Tô đều cảm thấy được áp lực vô cùng lớn.

Đừng nói tên cao thủ Phú Thần Dương thị này, mà ngay đến cả Sài Vạn Hoành cũng không nghĩ tới, Triệu Chính Khải thật sự kêu người đến, loại uy h**p này, khiến cho Sài Vạn Hoành cũng không thể chịu nổi.

Sài Vạn Hoành chợn tròn con mắt nhìn về phía Triệu Chính Khải, bóng người Triệu Chính Khải đã biến mất khỏi chỗ đó.

“Vãi chưởng, cái loại cảm giác giả vờ xong liền lập tức chạy thật là k1ch thích, bịch!” Khuôn mặt Triệu Chính Khải phấn khích đi tới trước cửa khuôn viên Tô gia, Trương Thác cũng vừa hay đi tới khuôn viên.

Tên cao thủ Phú Thần cảnh Dương thị này mặt dù kiêu ngạo, nhưng mà không ngốc, hắn ta có thể cảm nhận được thực lực mạnh mẽ của đối phương thông qua loại uy h**p này.

“Ông là ai?” Cao thủ Dương thị nhìn phía người đi đầu Huyền Thiên Lân.

“Cậu không xứng để biết được tên của tôi” Huyền Thiên Lân cất tiếng.

Khuôn mặt cao thủ Dương thị biến sắc, không xứng được biết? Phía sau bản thân có cả một Dương thị, người này dù cho là mạnh hơn mình, nhưng như vậy thì sao? Hắn ta không phải là có thể nhờ cậy vào thế lực lớn mạn phía sau sao!

Những người đang ở trong biệt thự của Tô gia, đều cảm thấy có một loại áp lực, dần dần đi ra ngoài.

Ánh mắt Huyền Thiên Lân quét xuống phía dưới, sau đó nói: “Những ai là người của thị tộc”

“Chính là bọn họ!” Người vừa nhanh chóng chạy mất Triệu Chính Khải bây giờ không biết xuất hiện ra từ góc nào, trông như một tên tay sai, tay chỉ những thành viên thị tộc kia: “Hắn †a là người của Dương thị, kia là người của Lý thị, người kia là Vương thị, còn có Tạ thị, người kia là Tiền thị”

Triệu Chính Khải chỉ xong một vòng, lại cuốn gói chạy đi mất.

“Tốt” Triệu Chính Khải gật gật đầu, sau đó vẫy tay.

Ở trước cửa biệt thự nhà họ Tô, những cậu thanh thị tộc nên bị đánh thành heo trước, ai nấy đều bãy trưởng bối nhà mình, run rẩy đi ra.

Nhìn thấy bộ dạng tím tái xưng phù mặt mũi của những cậu thanh niên thị tộc, lại nhìn những trưởng bối của bọn họ sõng soài,những thành viên thị tộc trong biệt thự nhà họ Tô, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Có kịch hay xem rồi, muốn hóng tin tức không? Ba trăm rưỡi” Triệu Chính Khải đi đến bên cạnh Sài Vạn Hoành, miệng nói úp úp mở mở.

“Những cái này là?” Sài Vạn Hoành nhìn những người trên không trung, lên tiếng hỏi, anh ta có thể nhìn ra được những thành viên sõng soài kia của thị tộc đều đã bị tàn phế rồi, đằng này Triêu Hoàng lại không hề lo lắng chút nào, lai lịch của những người này, xứng đáng được chú ý.

Triệu Chính Khải không hề trả lời câu hỏi của Sài Vạn Hoành, mà chỉ xòe tay ra, xoa xoa ngón tay.

“Anh như này không tính là đang hối lộ ư?” Sài Vạn Hoành móc tờ năm trăm nghìn từ trong túi ra, đặt vào tay Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải nhanh chóng cầm lấy tiền, nhìn lên mặt trời giải thích một cách vô cùng cùng chuyên nghiệp sự thật, lúc này mới hài lòng dừng lại nói: “Chúng ta kiếm tiền dựa vào năng lực, tổ chức không quản đâu, lão Sài, tôi cảnh cáo cậu, những người này, cậu không nên đụng tới, những người này đi cùng với nhóc con kia đó.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2371


Chương 2371:

Triệu Chính Khải vừa nói tay vừa chỉ chỉ những người bên cạnh Trương Thác.

Sài Vạn Hoành nhìn theo hướng tay Triệu Chính Khải chỉ, sau khi nhìn thấy Trương Thác xong, sắc mặt Sài Vạn Hoành có chút không tự nhiên, từ sau cuộc chiến của ông cụ ở Chi Lăng xong, anh ta chưa từng gặp lại Trương Thác, sự việc lần đó, khiến cho Sài Vạn Hoành cảm thấy vô cùng có lỗi, lúc.

đó bản thân đã ngăn Trương Thác ra tay với Dương Quốc Hưng, khiến cho Dương Quốc Hưng nắm bắt được quyền chủ động, nếu như không phải ba thế gia lớn tìm ra tổ khí, nếu như không phải Võ đế hiện thân, ngày đó, Trương Thác có lẽ đã gặp nguy hiểm rồi, từ đó đến nay, Sài Vạn Hoành luôn cảm thấy tự trách mình vì việc đó.

“Đã lâu không gặp” Trương Thác đi tới, chủ động chào hỏi Sài Vạn Hoành.

Hành động của Trương Thác khiến cho Sài Vạn Hoành ngây người một lúc, anh ta ngượng ngùng cười: “Thật sự đã lâu không gặp rồi.”

Mà người cách Sài Vạn Hoành không xa – Thiết Tăng Thiên Á, ánh mắt của cô ấy không hề dời đi chỗ nào khác từ khi Trương Thác xuất hiện.

“Tôi nói, sự chú ý của cậu hình như đặt nhầm chỗ rồi”

Triệu Chính Khải lườm nguýt Sài Vạn Hoành: “Tôi nói những người này đến cùng đám người kia, sao cậu không có chút phản ứng gì vậy?”

“Điều này có nghĩa là gì?” Sài Vạn Hoành nghỉ hoặc: “Rốt cuộc Trương Thác…”

Sài Vạn Hoành nói đến đó đột nhiên lặng người: “Anh… anh… anh nói là…”

“Đúng vậy” Triệu Chính Khải nháy mắt, hài lòng cười nói: “Tôi vừa diễn cả buổi là để chờ xem bộ dạng kinh ngạc này của cậu đó, cậu cuối cùng cũng để lộ ra, loại cảm giác nhìn người khác kinh ngạc này, thật là sướng quát”

Sài Vạn Hoành hít một hơi thật sâu, nhận ra thân phận của những người trên không này, anh ta không thể không đi xem lại, những chuyện mà cạm bấy địa ngục gây ra, anh ta đương nhiên nghe nói rồi, chuyện hội trưởng bị cắt đứt một cánh tay, vốn đã được lan truyền.

Bây giờ, sự tồn tại của đỉnh cao trong thế giới người luyện khí, có ai không biết đến danh tiếng của quỷ thần Huyền Thiên Lân? Cường giả nổi tiếng xưa nay như vậy, một khi xuất hiện, chỉ cần một mình ông ta là đã có thể thay đổi cục diện của cả thế giới này.

“Bọn họ… chuyện này là sao vậ: Sài Vạn Hoành lắp bắp.

Tải app truyện hola nhé cả nhà! Triệu Chính Khải lại chìa tay ra, xoa xoa ngón tay.

Sài Vạn Hoành trực tiếp cầm ra năm tờ ba trăm rưỡi, đặt lên tay Triệu Chính Khải.

“Phóng khoáng” Triệu Chính Khải hài lòng cất tờ tiền đi: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ nói cho cậu biết tin tức này, người của thị tộc, tuyên chiến với tiền bối Huyền Thiên rồi, còn cầm ra lệnh bài của thị tộc”

“Tuyên chiến?” Sài Vạn Hoành lại ngây người thêm lần nữa: “Tại sao vậy?”

“Không biết” Triệu Chính Khải dứt khoát lắc đầu: “Những tin tức mà tôi biết đã nói cho cậu biết hết rồi, những thứ còn lại cậu hỏi tôi cũng không trả lời được, cậu chỉ cần biết có kịch hay để xem là được rồi”

Khóe miệng Sài Cửu minh giật giật: “Chỉ có một xíu tin tức này mà anh lấy năm tờ tiền của tôi Triệu Chính Khải xoay đầu sang một bên, huýt sáo, hành động vô lại này, khiến cho Sài Vạn Hoành không còn cách nào khác.

Những hậu bối bị đánh đến bầm tím mặt của thị tộc kia đang run lẩy bẩy đi vào, một người nói như đang khóc: “Cứu…cứu chúng tôi…

“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?” Cao thủ Dương thị lên tiếng.

Chân cậu thanh niên Tạ thị kia mềm nhũn, ngã bịch xuống đất, sau lưng cậu ta còn đang cõng cha của cậu ta, lúc này cũng ngã xuống dưới đất theo cậu ta, giọng của cậu thanh niên Tạ thị kia khóc lóc nói: “Cha tôi… Cha tôi bọn họ, đều tàn phế rồi!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2372


Chương 2372:

Cậu thanh niên Tạ thị lúc này, không còn một chút kiêu ngạo nào, trong lòng của cậu ấy đã tràn đầy nỗi khủng hoảng và khiếp sợ.

“Cái gì!”

Lời của cậu thanh niên Tạ thị, khiến đám người thị tộc vô cùng kinh ngạc và sợ hãi.

Tất cả đều tàn phế rồi!

“Thật là to gan! Thật là to gan!” Một người cao thủ cảnh giới Phú Thần Lý thị cất tiếng: “Ra tay với thị tộc của ta, còn khiến các thành viên tàn phế, thật là vô cùng to gan!”

“Đây có phải là, quá không coi thị tộc chúng ta ra gì rồi không?” Cao thủ cảnh giới Phú Thần của Tiền thị cũng đứng ra.

“Tạ thị tôi quyết đấu với các người!” Người Tạ thị đang nói chính là một người kì cuối cảnh giới Ngưng Khí, cường giả Phú Thần đi ra lần này, đã bị làm cho tàn phế rồi.

“Thú vị, vừa mới xuất hiện mà đã dám công kích thị tộc chúng tôi sao?” Hai cao thủ cảnh giới Phú Thần của Vương thị đều đứng ra.

“Làm nhục uy nghiêm của thị tộc ta, chết!” Trong tay cao thủ Dương thị đã hình thành một luồng khí, ngưng tụ lại thành một cây côn dài.

Người của năm thị tộc lớn, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt dù sự uy h**p vô hình kia khiến cho bọn họ có chút khó thở, nhưng trong lòng bọn họ không hề sợ chút nào, chỉ bởi vì, sau lưng bọn họ chính là thị tộc! Có thị tộc chống lưng cho, khiến cho bọn họ nghĩ rằng bản thân có khả năng bất bại!

Huyền Thiên Lân nhìn xuống bên dưới, châm chậm rút cường kiếm từ sau lưng ra: “Nói xong chưa đó? Vốn dĩ định để thời gian cho mấy người nói lời trăng trối, nhưng mấy người lại nói một đống thứ vô dụng”

Huyền Thiên Lân vừa nói xong, vung nhẹ cường kiếm trong tay.

Trong biệt thự Tô gia, tất cả những thành viên thị tộc, đều phút chốc thay đổi sắc mặt, ở chỗ giữa lông mày của sáu cường giả giới cảnh Phú Thần, đồng loạt xuất hiện một chấm màu đỏ, sau đó, sáu cường giả giới cảnh Phú Thần này không nói lời nào mà tất thảy đều ngã xuống dưới đất, không hề động đậy thêm.

Cảnh tượng này, vô cùng kì lạ.

Mà những thành viên thị tộc khác, tất cả đều nhất loạt mềm nhũn người đổ xuống đất, ánh mắt bọn họ trở nên bất lực, vô cùng khiếp đảm, bởi bị bọn họ vừa mới cảm nhận được vô cùng rõ ràng, bản thân vậy mà lại không thể nào không chế được tay chân của chính mình, không hề đau đớn, không có bất kì cảm giác nào khác, chỉ cảm thấy một cảm giác không thể khống chết Huyền Thiên Lân thu lại thanh cường kiếm của mình, sau đó hạ xuống mặt đất.

Hai mươi lăm người còn lại, cũng đều xuống mặt đất cùng Huyền Thiên Lân.

Những chuyện xảy ra ở đây, Tô Du Khanh sao lại không biết, ông ta hiểu rất rõ năm thị tộc lớn này có ý nghĩa gì, cái người vác theo thanh cường kiếm đen sau lưng kia, vậy mà lại có thể giải quyết được những người mà năm thị tộc lớn kia phái đến.

Tô Du Khanh nhìn thấy Trương Thác,lập tức run rẩy đi đến.

“Trương… anh Trương…”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trương Thác nhìn Tô Du Khanh một cái, sau đó lập tức hỏi.

“Cái này…” Tô Du Khanh nhìn về phía cái hố đằng kia, đang định mở lời, lại nhìn thấy năm người bị trúng chiêu của năm thị tộc lớn kia nhìn về phía bên này, trong phút chốc dọa Tô Du Khanh không dám mở lời.

“Trương Thác, chuyện vợ của cậu, hỏi được chưa?” Lúc Huyền Thiên Lân đối diện với Trương Thác, để lộ ra một nụ cười.

“Đó chính là nàng dâu của con trai nuôi của tôi, nhất định phải hỏi cho rõ ràng!” Chị Po lên tiếng.

Tô Du Khanh trừng to đôi mắt, nhìn những người nhẫn tâm này đang bộc lộ thái độ như vậy đối với Trương Thác.

“Không cần sợ” Trương Thác nói với Tô Du Khanh một tiếng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2373


Chương 2373:

“Trương… anh Trương… những chuyện này… những chuyện này với anh đều là..” giọng Tô Du Khanh run rẩy, còn chưa kịp nói hết lời, đã nhìn thấy hành động gật đầu của Trương Thác, khiến cho Tô Du Khanh đột nhiên hít một hơi lạnh, vốn dĩ thị tộc xuất hiện, tất cả các thế lực ở mọi nơi đều đến hỏi thăm tung tích của Lâm Ngữ Lam, điều này khiến cho Tô Du Khanh cảm thấy vô cùng áp lực, cũng vô cùng lo lắng, Trương Thác sẽ bị những chuyện này làm liên lụy, nhưng bây giờ xem ra, sự lo lắng của bản thân, hoàn toàn là dư thừa, trình độ hiểu biết thế giới của bản thân hoàn toàn không duổi kịp trình độ cao cấp của Trương Thác.

“Mau nói đi” Trương Thác nhìn cái hố sâu một lúc: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Du Khanh khống chế tâm trạng của bản thân, bình tĩnh lại hỏi: “Mới đầu, chúng tôi phát hiện huyết mạch của Ngữ Lam vô cùng thuần khiết, có sự biến đổi cấu trúc sinh học, cũng đã từng nói với Ngữ Lam rồi, lúc đó Ngữ Lam cũng không chú ý tới, nhưng huyết mạch đánh thức đã bị kìm hãm lại, lúc đó chúng tôi thực sự đã từng kích động đánh thức huyết mạch trong cơ thể Ngữ Lam, nhưng cuối cùng cũng đã có thể kìm lại sự kích động đó, cho đến một ngày, Ngữ Lam chủ động liên hệ với tôi, nói với tôi rằng, cô ấy muốn tiến hành đánh thức huyết mạch, chúng tôi cũng đã khuyên cản rồi, nhưng cô ấy cô chấp muốn làm vậy, bởi vậy nên tôi mới đưa cô ấy tới tổ địa”

“Ngữ Lam cố chấp muốn đánh thức huyết mạch?” Trương Thác không hiểu: “Vì sao?”

“Không biết” Tô Du Khanh lắc đầu: “Cô ấy không nói, tôi cũng không có cách nào khác, cô ấy không có bất kì kĩ năng nào, muốn đánh thức huyết mạch, chỉ có thể dựa vào sự thuần khiết của huyết mạch của cơ thể, nhưng mà đã có biết bao nhiêu thế hệ sinh sôi nảy nở, sao lại có thể còn có loại huyết mạch vô cùng thuần khiết như vậy, sức manh huyết mạch của Ngữ Lam thật sự là cao hơn hẳn so với những người khác trong tộc, nhưng muốn đạt tới cảnh giới thức tỉnh kia, thực sự còn thiếu rất nhiều, bởi vậy chúng tôi mới lựa chọn sử dụng phương pháp huyết mạch bí mật”

“Mấy người sử dụng phương pháp huyết mạch bí mật với một người bình thường?” Huyền Thiên Lân đột nhiên nói.

Đọc full miễn phí tại app truyện hola nhé cả nhà! “Phương pháp huyết mạch bí mật là cái gì?” Trương Thác hỏi.

“Đại loại giống phương pháp thay máu của thế hệ các cậu” Huyền Thiên Lân giải thích: “Chính là dùng máu của chính mình trao đổi, thông qua phương pháp bí mật, ngưng tụ và tinh luyện máu trong cơ thể, sau khi máu tươi được tái tạo, lại ngưng tụ và tinh luyện tiếp, cho đến khi hoàn toàn có sự biến đổi cấu trúc sinh học, thông thường mà nói, đến giới cản Phú Thần là có thể thử cách làm này, mỗi mười ngày là một chu kì, sau khi tiến hành chuyển hóa xong, có thể đạt được sự biến đổi cấu trúc sinh học, nhưng cơ thể của người bình thường quá yếu ớt, sử dụng phương pháp này quá là nguy hiểm”

Trương Thác nghe Huyền Thiên Lân giải thích, căng thẳng một hồi: “Cao thủ giới cảnh Phú Thần phải cố gắng cả hàng năm trời mới đạt được, vậy Ngữ Lam cô ấy!”

“Về vấn đề này, tôi cũng đã từng nói với Ngữ Lam rồi” Tô Du Khanh thở dài một hơi: “Nhưng Ngữ Lam cố chấp như vậy, hơn nữa cũng không phải là tôi nói cho cô ấy phương pháp huyết mạch bí mật này, mà là có người nói với cô ấy, phương pháp này có thể! Ngữ Lam cho đến nay, đã chuẩn bị rất nhiều thiết bị sinh học chuẩn bị cho việc tạo máu, tiến hành thay đổi cấu trúc sinh học huyết mạch.

Trương Thác siết chặt nắm tay, anh hoàn toàn không biết đến phương pháp huyết mạch bí mật, có người đến nói cho Lâm Ngữ Lam, vậy là có người chỉ cho cô cô ấy cách làm này! Rốt cuộc là ai? Tại sao lại chú ý đến Lâm Ngữ Lam cơ chứt “Người sao lại đột nhiên biến mất được?” Huyền Thiên Lân hỏi một câu, sau đó nhìn về cái hố sâu.

Vốn dĩ, ở Tổ địa nhà họ Tô, tụ tập rất nhiều những thế lực, tất cả đều chờ để chất vấn Trương Thác, kết quả tình hình bây giờ, cao thủ đỉnh cao nhất của thị tộc đều đã chết, những người còn lại nằm trên đất, mất đi khả năng khống chế tay chân, tất cả đều đang cận kề với cái chết, mà hội Thần Ẩn trong ba thế lực lớn này, nhìn thấy đám người Huyền Thiên Lân xuất hiện, nào có dám lỗ m ãng, rõ ràng hơn đó là từ đầu đến cuối đều không lộ diện.

Đám người vốn dĩ chờ đợi để chất vấn, bây giờ đều đứng sau đám người Trương Thác, không dám ho he nửa câu, chỉ ở đó nghe.

Huyền Thiên Lân đi đến phía cái hố sâu, Tô Du Khanh cũng mau chóng đi theo phía sau.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2374


Chương 2374:

Sài Vạn Hoành nhìn những thành viên thị tộc đang sống soài phía dưới đất, lại nhìn thanh cường kiếm đen phía sau người Huyền Thiên Lân, nuốt một ngụm nước bọt, mạnh dạn hỏi: “Không duyên không cớ, trực tiếp nhổ cỏ tận gốc, đây chính là sức mạnh của tổ binh hay sao…”

“Đừng có quá coi thường tổ binh” Triệu Chính Khải lắc lắc đầu, nói với điệu bộ bí hiểm.

“Anh biết những gì?” Sài Vạn Hoành nghiêm túc nhìn về phí Triệu Chính Khải, anh ta nghe những lời này của Triệu Chính Khải, có lẽ là biết không ít tin tức liên quan tới tổ binh nhỉ.

“Tôi không biết gì cả” Triệu Chính Khải lắc đầu.

“Vậy anh…”

“Giọng điệu thần bí như vậy, có phải là vô cùng đẹp trai không?” Triệu Chính Khải nói như một lẽ dĩ nhiên.

Sài Vạn Hoành nắm đấm tay lại.

Bên cạnh hố sâu, ba người Trương Thác, Huyền Thiên Lân và Tô Du Khanh đang ở phía ngoài cùng.

Huyền Thiên Lân nhắm mắt lại, không nói một lời nào, hình như là đang cảm nhận cái gì đó.

Tô Du Khanh tiếp tục nói: “Ngữ Lam đang tiến hành tinh luyện huyết mạch ở đây, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch, chỉ là có một ngày, nơi đây đột nhiên xảy ra động đất, rồi sau đó Thanh Hân liền mất tích, cái hố sâu này cũng không biết vì Sao mà có”

Trương Thác nghe Tô Du Khanh nói nhiều như vậy, cuối cùng cũng hiểu, Tô Du Khanh cũng hoàn toàn không biết gì liên quan tới tăm tích của Lâm Ngữ Lam, ngay đến cả lý do xuất hiện cái hố này cũng không biết.

“Bên dưới là nhà thờ tổ Tô gia, thức tỉnh huyết mạch phải tiến hành bên trong nhà thờ tổ, nhưng bây giờ, nhà thờ tổ đã bị phá hủy” Tô Du Khanh thở một hơi dài, vô cùng phiền muộn, ở Tô gia đã xảy ra những chuyện lớn như vậy, nhà thờ tổ nhà họ Tô lại còn bị phá hủy, bản thân thật sự vô cùng thất bại khi là gia chủ nhà họ Tô.

Trương Thác hoàn toàn không nghĩ nhiều gì cả, nghiêng người nhảy xuống phía hố sâu, phía dưới của cái hố còn có thể nhìn thấy được nhiều vết tích đã bị hủy hoại của nhà thờ tổ Tô gia, một số tàn tích bị rơi vào xung quanh hố sâu, khắp xung quanh cái hố không có bất kì một đường nào cả.

Trương Thác quan sát hết một vòng, sau đó quay trở lại phía trên hố, anh hỏi Tô Du Khanh: “Ông chắc chắn là Ngữ Lam đã mất tích mà không phải tự nhiên biến mất từ cái hố này chứ?”

“Chắc chắn” Tô Du Khanh gật đầu: “Hôm đó tôi luôn túc trực ở đây, những người đi tới nhà thờ tổ đều bị nhốt lại, đến bây giờ vẫn không tìm ra được bất kì tung tích nào, chắc chắn chưa từng thấy Ngữ Lam đi lên từ cái hố”

“Trương Thác, cậu có cảm nhận được điều này rất giống những gì đã xảy ra với cậu ở nước Cổ Hi không?” Huyền Thiên Lân trầm tư rất lâu mới lên tiếng: “Người đột nhiên biến mất, không có bất kì tăm hơi nào”

Trương Thác ngây người một chút, sau đó nói: “Sao lại có khả năng người đột nhiên biến mất được?”

“Đương nhiên không phải biến mất rồi” Một bóng người đột nhiên xuất hiện ở bên trên miệng hố.

Nhìn thấy bóng dáng người này xuất hiện, rất nhiều thành viên thị tộc giống như tìm thấy được sao cứu tinh.

“Võ Đế đại nhân đến rồi!”

“Có người chà đạp lên tôn nghiêm của thị tộc, Võ Đế đại nhân xuất hiện rồi!”

“Võ Đế đại nhân, những người này độc ác tàn nhẫn ra tay với thị tộc chúng tôi, nhất định không được cho xuất hiện ở đây!”

Nhữn thành viên thị tộc đang nằm sõng soài dưới đất kia, lần lượt nói.

Võ Đế chỉ liếc nhìn một lượt, sau đó nhìn về phía Huyền Thiên Lân, chắp hai tay lại cúi người xuống: “Hậu bối Lý Dung Tài, khấu kiến tiền bối Huyền Thiên Lân”

Hành động này của Lý Dung Tài, cộng thêm cả cách xưng hô đó khiến cho những thành viên thị tộc đang nằm ở dưới đất đều ngây người!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2375


Chương 2375:

Võ Đết Đây là Võ Đế đó! Võ Đế thế giới đứng ở nơi cao nhất trong muôn loài! Sự tồn tại của ông đối với thị tộc mà nói chính là thần thánh, lúc này lại chủ động cúi người, tự xưng hậu bối!

Những thành viên thị tộc kia, lúc này không biết phải hình dung tâm trạng của mình ra sao, một người được Võ Đế gọi là tiền bối, bản thân rốt cuộc đang tạo nghiệp gì vậy, dám đối đầu với người như vậy! Đây là lần đầu tiên bọn họ cảm thấy thị tộc chống đỡ phía sau bản thân không làm được gì cả.

Ngày trước gây hấn với những người trẻ tuổi thị tộc nhà Trương Thác, bây giờ hối hận đến thối ruột, bản thân sao lại chọc vào đám người này cơ chứ, người được Võ Đế gọi là tiền bối.

Mà cha của cậu thanh niên Tạ thị, còn bị ông ta phế mất tay chân, vốn dĩ còn đợi người trong tộc đến báo thù, nhưng bây giờ, trông tình hình hiện tại, ông ta có mà tưởng tượng nổi, nếu như người trong tộc biết được, bản thân sử dụng lệnh bài khai chiến với người được Võ Đế gọi là tiền bối, thì họ sẽ trừng phạt bản thân như thế nào đây?

Huyền Thiên Lân ngưởng đầu lên nhìn Võ Đế một cái, sau đó nói: “Cậu đến để cầu xin sao?”

“Hoàn toàn không phải” Lý Dung Tài cười một cái: sớm đã không muốn nhúng tay vào chuyện của thị bối Huyền Thiên Lân với thị tộc có bất kì ân oán gì cũng không liên quan tới tôi, tôi đến đây là vì có mục đích khác, hậu bối muốn nhờ tiền bối Huyền Thiên Lân và hai mươi lăm vị bằng hữu đây cùng nhau ra tay.”

“Muốn chúng tôi ra tay?” Chị Po chau mày lại.

“Đúng” Lý Dung Tài gật đầu: “Chư vị bằng hữu đây mặc dù không thể đạt tới Không Linh, nhưng khả năng chiến đấu của chư vị, ngoài Không Linh ra, thì hoàn toàn không có đối thủ, lần này, nhất định phải nhờ được các vị đây ra tay trợ giúp mới được”

“Muốn chúng tôi làm cái gì?” Huyền Thiên Lân nói.

“Đi tới núi Côn Sơn” Lý Dung Tài thở một hơi dài: “Trấn áp tà mai”

“Tà mai” Cơ thể Huyền Thiên Lân hơi lay động.

Tải app truyệnhola đọc full miễn phí nhé cả nhà! Ánh mắt của chị Po và những người khác cũng trở nên nghiêm trọng.

“Chư vị, mời qua bên này nói chuyện” Sau khi Lý Dung Tài làm động tác tay mời xong thì đã nhảy xuống cái hố trước.

“Trương Thác, cậu cũng xuống đi” Huyền Thiên Lân nói với Trương Thác một tiếng xong cũng nhảy xuống hố sâu.

Chị Po và hai mươi lăm người khác, lần lượt nhảy xuống, Trương Thác đi cuối cùng.

Khi tất cả hai mươi tám người đều ở chỗ sâu nhất của cái hố, những di chỉ của nhà thờ tổ Tô gia đã bị phá hoại này, vô cùng chật chội.

Lý Dung Tài nhìn Trương Thác một cái sau đó nói: “Vê chuyện của vợ cậu, tôi cũng luôn để tâm đ ến nó, cô ấy chắc chắn không trực tiếp rời đi từ cái hố này, điểm này tôi có thể khẳng định, tôi đoán là sự biến mất của vợ cậu, có lẽ việc này hoàn toàn giống với chuyện mà cậu đã gặp phải ở núi Chúng Thần nước Cổ Hi, thật sự là có một cái cửa để bọn họ rời đi, nhưng cái cửa này, không phải lúc nào cũng xuất hiện”

Trương Thác lắc đầu, trong ánh mắt tràn đầy sự thắc mac.

Lý Dung Tài thở dài: “Có những việc, mà đến bây giờ tôi cũng không biết phải giải thích với cậu như nào, sức mạnh của cậu bây giờ vẫn chưa lớn lắm, có những thứ nếu như cậu biết thì sẽ không tốt, trước tiên cứ cố gắng luyện tập tăng cường sức mạnh đi đã, đương nhiên, đây cũng chỉ là đự đoán của tôi mà thôi, hành tung của vợ cậu tôi cũng đang tìm kiếm, hơn nữa, lần mất tích này, không chỉ có mình vợ cậu, trong số các thị tộc lớn cũng có một số người mất tích, lần này là một chuỗi sự việc lớn xảy ra.

Lý Dung Tài nói xong những lời này thì không nói nữa, ông †a cũng chỉ là nể mặt mũi của Lục Giả Hành và Huyền Thiên Lân mới nói cho Trương Thác nhiều như vậy, nếu không với thân phận của ông ta, võ dĩ không cần chú ý nhiều như vậy, mặc dù giữa Khống Linh và Phú Thân chỉ cách nhau một cấp, nhưng lại là hai hình thái sinh mệnh hoàn toàn khác nhau.

“Cậu nói tà mà này đến từ đâu?” Huyền Thiên Lân nói.

“Tạm thời vẫn chưa xác định được” Lý Dung Tài lắc đầu: “Động tĩnh núi Côn Sơn bên đó truyền ra rất lớn, tôi chưa nắm bắt được, bởi vậy mới mời tiền bối ra tay, cùng nhau trấn áp tà ma.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2376


Chương 2376:

Huyền Thiên Lân chỉ suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Được”

Huyền Thiên Lân đã đồng ý rồi thì chị Po và những người khác chắc chắn sẽ không từ chối.

“Cảm ơn tiền bối và chư vị bằng hữu, chuyện không thể chậm chẽ, vậy thì mau lên đường thôi” Lý Dung Tài chắp tay lại, trước khi đi, ông ta còn quay lại nói với Trương Thác: “Trương Thác, nếu như có tin tức của vợ cậu, nhất định sẽ báo lại, những tin tức mà vợ cậu đang nắm bắt trong tay, cậu nhất định không nghĩ tới đâu, lai lịch của người nói cho cô ấy phương pháp huyết mạch bí mật vô cùng lớn, lớn đến mức cậu không thể tưởng tượng nổi, nhất định phải vì đại cục.

Lý Dung Tài nói xong lập tức nhảy lên.

Huyền Thiên Lân nhìn Trương Thác một hồi: “Chuyện về †à ma, sau này sẽ giải thích cho cậu sau, ở đây tôi không cảm nhận được bất kì điều gì bất thường, hơn nữa cũng không thể xác định được tăm tích của vợ cậu, cậu nhất định phải cẩn thận”

Huyền Thiên Lân nói xong, cũng nhảy lên.

Chị Po và những người khác cũng lần lượt theo sau.

“Giống với nước Cổ Hi ngày trước” Trương Thác lẩm bẩm câu nói này, dựa vào biểu hiện của Lý Dung Tài, Trương Thác có thế khẳng định, Lý Dung Tài cũng không hề biết gì về tăm tích của Lâm Ngữ Lam, ông ta cũng chỉ đang dự đoán.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trương Thác cảm thẩy trong lòng có một ngọn lửa đang cháy lên, chuyện này có liên quan tới Lâm Ngữ Lam, anh cũng không thể nào bình tĩnh nổi.

Đợi Trương Thác nhảy lên đến miệng hố, Huyền Thiên Lân và những người khác đã rời đi, chỉ còn lại những thành viên thị tộc đang nằm đầy dưới đất.

“Trương Thác, muốn mạng của Pease, hãy đổi bằng tin tức của Lâm Ngữ Lam!” Bóng dáng Tổ Lâm xuất hiện phía trước Trương Thác.

Châu Ninh đứng bên cạnh Tổ Lâm, hai người đối diện với Trương Thác, hoàn toàn không hề sợ hãi chút nào, bọn họ tóm được Pease, để hành hạ Trương Thác.

“Nhìn bộ dạng này, chắc cậu gần đây sống khá là ổn nhỉ”

Trương Thác nhìn Tổ Lâm, cười một cái.

“Nhờ phúc của anh, so với ngày trước, cuộc sống của tôi đã có sự thay đổi vô cùng lớn, nhưng mà nói thật, tôi của ngày trước, thực sự nhỏ bé, còn cho rằng Đảo Quang Minh của cậu rất lợi hại, bây giờ tôi mới biết, so với Phản Tổ Minh chúng tôi, Đảo Quang Minh của cậu thực sự là quá nhỏ bé, kế hoạch tạo thần vẫn còn thiếu một bước, chỉ cần thành công, cả thế giới này đều sẽ phải quỳ dưới đầu gối của chúng tôi, nếu như anh ngoan ngoãn nghe lời, tôi còn có thể cầu xin chủ thượng tương lai, giữ lại vị trí trông cổng chó cho anh.

Biểu cảm trên mặt Trương Thác không hề thay đổi: “Quy mô sức mạnh của cậu đúng là lớn hơn ngày trước rồi”

“Bớt nói nhảm” Tổ Lâm ôm lấy eo của Ninh Châu: “Nói đi, Lâm Ngữ Lam rốt cuộc đã đi đâu rồi, không cần nói với tôi là cô ta cái gì đột nhiên mất tích, chúng tôi đã tra ra được ADN trùng khớp với Lâm Ngữ Lam tới chín mươi phần trăm, sau khi cô ta rời khỏi đây, nơi cuối cùng xuất hiện chính là Lâu Lan, họ Trương kia, tôi cảnh cáo anh, tốt nhất đừng có diễn kịch với chúng tôi!”

Trương Thác bước lên phía trước một bước, nói nhỏ tới mức chỉ có Tổ Lâm và Ninh Châu mới có thể nghe được: “Dù cho mấy người có tra ra được rồi, thì có sao, tôi nhất định sẽ không nói cô ấy ở đâu, mấy người có thể làm gì? Uy h**p tôi?

Dựa vào hai người?”

“Anh thật sự không quan tâm tới sự sống chết của Pease sao?” Tổ Lâm nhìn chằm chằm Trương Thác: “Cho dù anh dấu Lâm Ngữ Lam ở Lâu Lan thì đã sao? Thứ mà cô ta cảm trong tay, có thể liên lạc được với nền văn minh lòng đất đó, đó là thứ mà ngay đến cả Võ Đế cũng không biết được, anh tưởng rằng, vợ chồng hai người có thể chống đỡ nổi sao? Hử?”

“Nền văn minh trong lòng đất?”
 
Back
Top Dưới