Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 2316


Chương 2316:

“Đúng đấy, anh ta nói anh ta từng đi đến nơi ở của công chúa Anna, tẩm cung của công chúa là nơi để cho người khác tuỳ tiện đi vào sao?”

“Đúng vậy, người có thể đi vào tẩm cung của công chúa chỉ có hai loại người, một là phụ nữ và người khác là chồng tương lai của công chúa Anna. Anh ta nói anh ta từng đi đến tẩm cung của công chúa Anna?”

“Tôi chưa bao giờ nghe nói có người đàn ông nào có thể vào tẩm cung của công chúa Anna”“

Đám người ở Cửu Cục đều làm dáng vẻ không tin Trương Thác, nhưng Triệu Chính Khải lại vô cùng ngưỡng mộ. Anh †a biết thân phận của Trương Thác, anh được ca tụng là quân vương dưới lòng đất, được gọi là quỷ sa tăng, tên tuổi ngang hàng với thần. Công chúa Anna có thể là một fan cuồng của anh, hoá ra người phụ nữ được gọi là xinh đẹp nhất thế giới đã bị cái tên cầm thú này làm hại rồi. Triệu Chính Khải lại cảm thấy đau lòng mà ôm đầu.

Trương Thác cũng nghe được tiếng xì xào bàn tán của đám người ở Cửu Cục.

Anh không giải thích gì cả mà chỉ tiếp tục nói: “Tôi cho rằng bây giờ nếu như Anna đã chạy rồi, chúng ta có thể ra tay từ chỗ Anna, Anna chắc chắn sẽ nhận ra Lão Quái Vật có gì đó không đúng. Chúng ta chỉ cần tìm Anna để hỏi cho rõ, như vậy tất cả đều dễ xử lý”

“Nói thì rất dễ” Một người ở Cửu Cục lên tiếng nói: “Trước hết cho dù cậu nói thật hay nói điêu thì lân này công chúa Anna đã đào hôn rồi, cô ấy chạy đi đâu không ai biết cả, dựa vào cái gì mà cậu nói có thể tìm thấy công chúa Anna? Hơn nữa cậu dựa vào cái gì để chắc chắn rằng cậu hỏi cái gì công chúa Anna sẽ nói cái đó, cô ấy sẽ tin cậu sao?”

Trương Thác mỉm cười: “Cô ấy có tin tôi hay không các anh không cần quan tâm, nhưng làm thế nào để tìm được công chúa Anna. Nêys như các anh không có bất kỳ manh mối nào, tôi cảm thấy Cửu Cục phái các anh đến đây e rằng là để cho các anh đến để nghỉ phép”

Trương Thác nói câu này lập tức kích động sự giận dữ của bọn họ.

“Cậu nói cái gì?” Những thành viên của Cửu Cục đều nhìn về phía Trương Thác, một người lên tiếng quát mắng.

Trương Thác nhún vai, đi về chỗ ngồi rồi ngả lưng xuống, sau đó nhìn về phía Triệu Chính Khải.

Triệu Chính Khải sao có thể không hiểu ý của Trương Thác, anh ta nhíu mày lại rồi nói một cách nghiêm túc: “Các anh chỉ biết công chúa Anna chạy rồi, nhưng không để ý cô ấy chạy đi đâu sao?”

“Điều này..” Mấy thành viên của Cửu Cục đều đưa mắt nhìn nhau.

“Sếp à, khi công chúa Anna chạy chúng tôi cũng không biết. Còn về tung tích của cô ấy chúng tôi cũng không biết đường nào mà lần cả” Một người vẻ mặt như đưa đám.

“Lũ vô dụng” Triệu Chính Khải đập tay lên mặt bàn khiến những người trong Cửu Cục hoảng sợ mà giật nảy mình. Tất cả bọn họ đều đứng lên, cúi thấp đầu xuống.

Đừng thấy bình thường Triệu Chính Khải cười hi hi ha ha khi ở cùng với Trương Thác, nhưng trong mắt của thành viên Cửu Cục thì anh ta lại vô cùng nghiêm khắc. Nhất là khi anh ta nổi giận thì những người này ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Trương Thác thở dài, suy cho cùng những thành viên của Cửu Cục không phải liều mạng cho mình. Những người bên trong cơ chế có điểm tốt, đó là bọn họ rất tuân thủ quy tắc. Nhưng như vậy cũng có một điểm không tốt, chính là quá biết tuân thủ quy tắc nên không biết tuỳ cơ ứng biến. Nếu như bảo những hành giả địa ngục đến đây để thăm dò tin tức, Trương Thác chắc chắn ngay cả qu4n lót mà công chúa Anna mặc ngày hôm nay có màu gì, bọn họ cũng có thể thông báo rõ ràng cho mình chứ đừng nói là chuyện nhỏ như tung tích này.

“Được rồi, đi theo tôi. Có lẽ tôi biết Anna đang ở đâu.”

Trương Thác đứng lên, sau khi nói một tiếng với Triệu Chính Khải thì mở cửa phòng bao, đi ra bên ngoài.

Triệu Chính Khải không nói nhiều, đứng lên đi theo Trương Thác.

Chỉ còn lại những thành viên của Cửu Cục, trong đôi mắt bọn họ nhìn Trương Thác đều vô cùng khó chịu. Nếu như không phải người này nhắc đến chuyện này thì sếp cũng sẽ không hỏi về tung tích của công chúa Anna, thậm chí Trương Thác có thể tìm được công chúa Anna? Bọn họ không tin, dựa vào cái gì một người vừa mới đến nước Cổ Hi có thể tìm thấy công chúa Anna. Như vậy những người được người đang cầm quyền phái đi tìm người đều là kẻ ngốc sao?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2317


Chương 2317:

Nhưng không tin thì không tin, bởi vì đang ở chỗ của Triệu Chính Khải nên bọ họ vẫn phải đi theo sau mà không nói một tiếng nào. Nhưng bọn họ đều đang đợi xem trò cười của Trương Thác.

Ra khỏi quán bar, Trương Thác dẫn đường đi về một phía rất có mục đích.

Triệu Chính Khải đi đến bên cạnh Trương Thác, khẽ nói: “Này, anh hãy thành thật khai báo cho tôi. Hồi đó anh đi đến †ẩm cung của công chúa Anna làm gì? Anh đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ”

“Cô ta kiên quyết lôi kéo tôi đi, tôi đâu còn cách nào khác” Trương Thác liếc mắt nhìn.

Kiên quyết lôi kéo?

Cơ thể Triệu Chính Khải lắc lư một chút, vẻ mặt căm phẫn nói: “Đúng là trời xanh không có mắt, trời xanh không có mắt mài Quả nhiên càng là người ưu tú thì sẽ thiếu hụt một chút may mắn mà”

Trương Thác lười phải phản ứng lại Triệu Chính Khải, anh đi nhanh về phía trước.

Mọi người đi qua hơn một nửa thủ đô của nước Cổ Hi, đi đến một nơi giống như một xóm thật nghèo.

Cái xóm nghèo này gần kề với trên núi, liếc mắt nhìn lại một cái, từ chân núi đến giữa sườn núi đều bố trí các loại nhà ở, một trận gió thổi qua mang theo mùi hương tanh tưởi, người ở nơi này đại tiện và tiểu tiện đều trực tiếp tìm đại một chỗ để giải quyết, các loại quần áo đều là treo khắp núi, ở giữa sườn núi đều là các đứa trẻ chạy vội trở về, khắp người các đứa trẻ đều lầy lội, nhưng chúng lại không chút để tâm đến điều đó.

Trường hợp giống như vậy Trương Thác đã sớm quen thuộc cả rồi.

Cửa son, rượu thịt, có xương hôi thối đông chết, sự phân hóa giàu nghèo cực kỳ nghiêm trọng, nhưng đó là điều mà bất cứ nơi đâu cũng tồn tại.

Thời gian lúc này đã là buổi chiều, hoàng hôn rọi vào trên sườn núi.

“Anh chắc chăn công chúa Anna ở đây chứ?” Triệu Chính Khải nhìn hoàn cảnh của cái xóm nghèo này, loại nơi ở giống như thế này căn bản không có pháp luật gì đáng nói, trước tiên không đề cập đến thân phận tôn quý của công chúa Anna, nhưng mà một người trẻ tuổi xinh đẹp nữ tính như cô ta chạy đến nơi này thì điều trước tiên cũng sẽ khiến cho người ở đây mơ ước có được.

“Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì đúng là ở đây”

Trương Thác nhấc chân đi vào xóm nghèo.

Đi theo phía sau là người của Cửu Cục, tất cả đều bĩu môi, cho dù biết được thân phận của Trương Thác nhưng Triệu Chính Khải cũng có chút không tin nổi công chúa Anna sẽ ở chỗ này, huống chỉ là bọn họ.

Trong cái xóm nghèo này, có một ngôi nhà nhỏ bằng ngói và vải bố ở đây.

Ở đỉnh mái ngôi nhà trực tiếp dùng vải bố che đậy, lối vào cũng bị một tầng bố ngăn cản, trong phòng có lế cũng chỉ có mười mấy mét vuông, tại nơi này cũng chỉ có một cái giường được đặt vào.

Trong phòng là một không gian tối đen, ở chỗ ngoặt có một đôi mắt to sáng ngời lập lòe trong giữa bóng tối nơi đây.

Trong giây lát sau, vải bố trước cửa nhà nhỏ bị mọi người một phen kéo xuống.

Chỉ thấy ba cái vai trần của người đàn ông ở tuổi hơn bốn mươi, vẻ mặt đáng khinh xuất hiện ở cửa nhà, ba người say khướt, hiển nhiên đã uống không ít rồi.

Dư quang hoàng hôn từ ngoài phòng truyền đến chiếu vào bên trong nhà, chủ nhân của cặp mắt to sáng ngời cũng xuất hiện ở giữa tâm mắt của ba người đàn ông kia.

Mà chủ nhân của cặp mắt to sáng ngời này có một mái tóc dài màu hoàng kim, giống như thác nước êm dịu từ từ rơi xuống.

Làn da kia trắng nõn khiến người ta phải ngó mắt nhìn xem, thoang thoảng như có thể cảm nhận được cảm xúc non mềm đó.

Một gương mặt hoàn toàn không có góc chết, ngũ quan hoàn mỹ, sống mũi cao thẳng, cái miệng thật nhỏ, từ bất kỳ góc độ nào mà cô ta xoay chụp một bức ảnh chụp đều có thể trở thành bối cảnh của poster, cô ta thật giống như tỉnh linh sa đọa nhân gian, không, không phải là sa đọa, mà cô ta chính là hạ phàm.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2318


Chương 2318:

Đây là một người phụ nữ nhìn qua trông như mới đầu hai mươi, cả người cô ta mặc một cái váy kim sa dài, cuộn tròn ở nơi cũ nát đó tạo thành một sự tương phản khiến cho người ta nhịn không được dâng lên suy nghĩ muốn được bảo vệ, nhưng nhiều hơn đó vẫn là sự chiếm hữu.

Ba người đàn ông trung niên giống như đã sớm có mục đích, sau khi họ nhìn thấy người phụ nữ ở trên giường, thì cả ba người họ đều cười lộ ra răng vàng đầy miệng, cả người tỏa ra mùi rượu.

“Tiểu mỹ nhân, hóa ra là trốn ở đây à, bọn anh tìm được cưng thật là vất vả” Một người thân thể loạng choạng đi vào trong phòng, tỉ mỉ đánh giá người phụ nữ trên giường từ trên xuống dưới.

“Tìm lâu như vậy cuối cùng cũng để bọn anh tìm được cưng rồi” Lại một người nữa li3m môi: “Cô bé, đêm nay bọn anh sẽ làm cho em cực kỳ thoải mái nhé.”

“Đến đây đi, anh chờ không kịp nữa rồi” Người thứ ba cũng chen vào trong phòng.

Ba người vây quanh người phụ nữ ở trên giường, ánh mắt không kiêng nể gì đánh giá trên người người phụ nữ.

Loại phòng ốc thô chế này đương nhiên không thể ngăn cản được ba người này. Để lại tiếng động thì đã sao, chẳng qua âm thanh này chỉ truyền ra bên ngoài, cũng sẽ không ai quan tâm cả, ở nơi đây là xóm nghèo ngay cả cơm ăn còn không đủ no, ai mà có thời gian rảnh rỗi để đi quan tâm đến chuyện người khác cơ chứ?

Một người vươn bàn tay to dơ bẩn cực kỳ nắm lấy làn váy của người phụ nữ.

“Buông ra!” Đột nhiên người phụ nữ hét lớn một tiếng: “Trợn to đôi mắt của các người nhìn cho rõ xem tôi là ai? Chả lẽ các người không muốn đầu của mình nữa sao?”

Một tiếng thét của người phụ nữ này thật sự khiến ba người đang say khướt tỉnh táo.

Người nọ đang nắm lấy làn váy của người phụ nữ theo bản năng buông tay ra, ba gã đàn ông đang say cẩn thận quan sát người phụ nữ đoan trang.

Cơ thể của một người trong đó đột nhiên chấn động chỉ vào người phụ nữ: “Cô… cô… cô là công chúa Annal”

“Công chúa Anna? Cô ta là công chúa Anna?” Một người khác cũng ngay lập tức tỉnh táo không ít: “Sao công chúa Anna lại có thể ở đây?”

“Biết thì tốt, cút ra ngoài cho tôi!” Anna lại quát lên lần nữa.

Ba gã đàn ông đang say giật mình một cái, theo bản năng đi đến hướng bên ngoài cửa, nhưng mà vừa đi được hai bước thì cả ba người đồng thời dừng bước chân lại.

Trong lòng Anna vừa mới thở phào một hơi nhưng nhìn thấy bước chân ba người dừng lại, sắc mặt lại lần nữa khẩn trương lên.

Gã đàn ông say đi tuốt đăng trước mặt đột nhiên xoay đầu nhìn Anna: “Anh đột nhiên nhớ đến, công chúa Anna em hình như là tự mình chạy ra ngoài hoàng cung, bệ hạ đang cử người †ìm em ở khắp nơi, em sắp phải gả cho lão già kia rồi”

“Chậc chậc, dù sao cũng phải gả cho lão già đó, không bằng để bọn anh giúp em cảm nhận một chút điều tốt đẹp khi được làm phụ nữ?”

“Lão già kia chắc chắn không bằng ba người bọn anh đâu, ha ha”

Ba người này bị sắc đẹp làm cho choáng váng đầu óc, cư nhiên làm ra bộ dáng không để bụng thân phận của Anna, lại lần nữa hướng về phía Anna nở nụ cười đáng khinh.

“Các người không sợ chết sao?” Anna muốn lùi về phía sau, nhưng cô ta đã đến góc tường rồi không còn nơi nào để thối lui nữa.

“Chết? Một người đàn ông say nói: “Bọn anh đã ăn không đủ no, chết thì sao, nhưng mà trước khi chết còn có thể hưởng thụ công chúa hoàng gia, chết cũng đáng mà”

“Ha ha ha, công chúa điện hạ, hôm nay để cho bọn anh chơi vui vẻ một chút đi”

Ba gã là con ma men khó nhịn, nói xong liền nhào đến trên người Anna.

Anna đặt tay nhỏ ở bụng, nơi đó của cô ta có giấu một con dao ngắn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2319


Chương 2319:

Ở khi Anna muốn rút con dao ngắn đó đâm vào người có khoảng cách gần với mình nhất, thì cô ta nhìn thấy ánh mắt ba người này đột nhiên trở nên ngây dại, mà ba người này giống như bị dừng hình ảnh, động tác đang làm lúc trước bỗng nhiên ngừng lại.

“Công chúa Anna, tôi là Triệu Chính Khải, rất vinh hạnh được vì công chúa mà cống hiến sức lực” Một giọng nói vang lên, ba con ma men ngã lên trên mặt đất, Triệu Chính Khải xuất hiện với một thân tây trang cùng giày da, Triệu Chính Khải làm một động tác quý ông thanh lịch: “Không biết cô Anna đây có nguyện ý tiếp thu tên thân sĩ này mà dâng môi thơm của cô lên hay không”

“Công chúa Anna, cô không sao chứ?” Hai gã thành viên nữ tính của Cửu Cục lập tức vọt lên trên: “Cô Anna, bọn tôi là Cửu Cục Đông Hòa”

“Đông Hòa?” Anna nghe thấy hai chữ này có vẻ có chút kích động: “Các người…

“Được rồi, trước tiên đừng nói nhiều nữa, tình cảnh của bản thân còn không biết à?” Trương Thác từ ngoài của đi vào, trừng mắt liếc nhìn Anna một cái: “Đổi nơi để nói chuyện đi”

Trong giây phút Anna nghe được giọng của Trương Thác, cả người cô ta cứ ngây ngốc ở nơi đó.

Triệu Chính Khải không ngừng trợn trắng mắt, con mẹ nó đây là thái độ để nói chuyện với nữ thần sao? Thằng nhóc này quả thực đúng là gia súc mà!

Anna đi theo đám người Cửu Cục rời khỏi xóm nghèo, sau khi ra khỏi xóm nghèo, hai gã thành viên nữ tính của Cửu Cục còn trang điểm giả dạng cho Anna một phen, để cô ta không đến mức đi ở trên đường còn bị người khác nhận ra.

Người của Cửu Cục cực kỳ ăn ý không ai dò hỏi tại sao Trương Thác có thể chắc chắn rằng công chúa Anna ở đây, theo suy đoán của bọn họ người này chắc chắn đã sắp xếp từ trước, nếu không không thể nào lại có thể tìm một cách chuẩn xác như vậy, bây giờ hỏi anh không phải là tự đánh vào mặt mình ư?

Khi hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, đám người Cửu Cục cũng về đến nơi ở của bọn họ, là một cái khách sạn tương đối xa hoa của thủ đô nước Cổ Hi, trước cửa khách sạn có điêu khắc Cổ Thần cao chót vót, có người còn ở trước điêu khắc mà cúng bái nữa.

Mọi người muốn ăn chút gì đó rồi hẳn quay về phòng.

“Công chúa Anna, cô có thể nói cho chúng tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?” Triệu Chính Khải ngày thường ba hoa nhưng khi xử lý chuyện chính thì lại cực kỳ nghiêm túc, anh ta biết Anna nghe hiểu tiếng của Đông Hòa, trước kia từng chào hỏi ở xóm nghèo, vì vậy anh ta cứ dùng tiếng của Đông Hòa.

Anna yên lặng ăn đồ ăn của Cửu Cục, không nói gì cả.

Triệu Chính Khải đưa mắt ra hiệu cho hai gã đội viên nữ tính.

Hai gã đội viên nữ tính đi đến.

“Công chúa Anna, chúng tôi biết rằng chuyện lần này cũng không đơn giản, chúng tôi nằm trong Cửu Cục Đông Hòa, có chuyện gì chúng tôi có thể giúp cô, nhưng điều cần thiết là cô phải nói cho chúng tôi biết chỉ tiết chuyện đã xảy ra cái gì”

“Chúng tôi cũng sốt ruột giống như cô, bây giờ chúng tôi có hơn ba mươi đội viên mất tích trong núi Cổ Thần, chúng tôi cũng rất muốn giải quyết chuyện này”

Anna vẫn ngậm miệng không nói như cũ.

Mặc kệ mấy người Cửu Cục dùng tình dùng lý ra để nói chuyện, thì Anna vẫn như cũ không nói gì cả.

“Thế này phải làm sao bây giờ, nhìn dáng vẻ công chúa Anna không muốn nói cái gì cả kìa”

“Chuyện này không dễ rồi, suy cho cùng cũng không thể ép buộc công chúa Anna phải nói.”

“Suy nghĩ biện pháp đi, nếu công chúa Anna thật sự phát hiện ra cái gì đó thật thì sao, đêm nay lão quái vật đó sẽ đưa người đi vào núi Cổ Thần, lỡ như lão quái vật làm ra chuyện gì đó thì chỉ sợ đội viên bên trong của chúng ta sẽ gặp tai họa”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2320


Chương 2320:

Triệu Chính Khải trầm giọng nói: “Cho dù nói thế nào thì đêm nay chúng ta cũng phải đi vào, để chúng ta tận mắt nhìn xem rốt cuộc trong núi Cổ Thần xảy ra chuyện “Công chúa Anna có thể cung cấp thông tin đối với chúng †a càng quan trọng hơn nhiều”

“Nhưng công chúa Anna không chịu nói thì nên làm thế nào cho phải đây?”

Nếu ép buộc công chúa Anna phải nói ra thì càng không được, trước không nói đến thân phận của công chúa Anna, nhưng chỉ cần nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô ta đều khiến cho đám người Cửu Cục không thể nào tàn nhãn được, trường hợp này dẫn đến cục diện bế tắc như bây giờ.

Đang lúc đám người Cửu Cục phiền lòng vì chuyện này, thì Trương Thác vừa mới rửa mặt ở bên cạnh xong, anh vừa xoa mái tóc ướt dầm dề vừa đi vào bên trong.

“Thế nào?” Trương Thác nhìn về phía Triệu Chính Khải: “Lão quái vật có vấn đề gì?”

Triệu Chính Khải lắc lắc đầu: “Công chúa Anna chưa nói gì cả.

“Chưa nói?” Trương Thác nghi ngờ: “Tại sao cô ta không nói gì?”

“Thật hay” Một thành viên trong Cửu Cục lên tiếng cắt đứt, vốn dĩ vừa nãy anh ta cực kỳ khó chịu đối với Trương Thác, thì bây giờ khi Trương Thác nói những lời này anh ta lập tức xem như Trương Thác đang mỉa mai bọn họ ngay cả một vấn đề đơn giản cũng không hỏi được, anh ta lập tức đáp trả lại: “Anh cho răng anh là ai? Anh muốn công chúa Anna nói thì cô ấy phải nói cho anh sao?”

“Còn tưởng rằng chính mình là cọng hành?”

Trương Thác nghi ngờ nhìn về phía Triệu Chính Khải: “Đội viên tinh anh?”

Triệu Chính Khải lắc lắc đầu: “Một số người mới ra đến chấp hành nhiệm vụ, chỉ có một người cũ dẫn đội nhưng đã vào núi rồi”

“Khó trách” Trương Thác lộ ra bộ dáng bừng tỉnh, nếu là đức hạnh của thành viên Cửu Cục thì Cửu Cục cũng không thể †ồn tại lâu như vậy được.

Triệu Chính Khải làm ra bộ dáng không quan tâm đội viên đó, con người ở vị trí khác nhau thì mắt nhìn cũng khác nhau, trong đầu Triệu Chính Khải suy nghĩ nên hoàn thành nhiệm vụ như thế nào, nên chuyện giáo huấn đội viên này thì chờ sau khi nhiệm vụ kết thúc đương nhiên sẽ có huấn luyện viên đến làm, Triệu Chính Khải cũng không rảnh đi ôm chuyện sai này, với thân phận của anh ta đương nhiên anh ta sẽ không làm, mà theo tính cách của anh ta mà nói anh ta cũng lười phải làm.

Trương Thác nhún vai, không thèm để ý đến những thành viên của Cửu Cục, anh đi đến công chúa Anna.

Công chúa Anna đang ăn gì đó thấy Trương Thác đi đến, mặt đẹp không nhịn được hiện lên cảm xúc dao động, ngay cả động tác ăn cũng dừng lại.

“Sao lại không nói?” Trương Thác ngồi vào chỗ trước mặt công chúa Anna, anh hỏi.

“Tôi…” Công chúa Anna há mồm.

“Đừng có vẽ chuyện”’ Trương Thác trực tiếp cắt ngang: “Ông lão kia có phải có vấn đề gì hay không, chuyện cô biết cô mau nói hết ra, rốt cuộc ông ta là thần sứ giả phải không?”

Trong ánh mắt đám người Cửu Cục tràn đầy khiếp sợ, công chúa Anna thành thật gật gật đầu, sau lại lắc lắc đầu, đáp trả thành tiếng: “Đúng, mà cũng không đúng”

Trương Thác nhăn mày lại: “Nói điểm trọng tâm đi”

“Ông ta lừa bọn tôi” Công chúa Anna nói: “Ông ta không phải sứ giả Apollo, ông ta là sứ giả Tà Thần”

“Tà Thần?” Trương Thác càng nhăn mày chặt hơn.

“Ừ” Công chúa Anna gật đầu: “Tôi nghe trộn được ông ta đối thoại cùng với thần, bốn trăm nam nữ lần này chính là tể phẩm mà ông ta chuẩn bị vì Tà Thần, ông ta xưng Tà Thần là chủ nhân, tất cả Cổ Thần trên núi đều là quỷ do Tà Thần làm ra”

“Trong thần thoại của nước Cổ Hi các người còn có Tà Thần? Là xưng hô của ác ma nào?” Trương Thác nghi ngờ hỏi.

“Không Công chúa Anna lắc đầu: “Không phải ác ma, mà chính là Tà Thần”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2321


Chương 2321:

“Kỳ quái” Trương Thác trầm ngâm một phen, sau đó nhìn về phía Triệu Chính Khải: “Anh có từng nghe nói đến Tà Thần gì không?”

“Không có” Triệu Chính Khải lắc đầu.

Trương Thác cười lạnh một tiếng: “Chỉ sợ có ai trong núi giả thần giả quỷ thôi, nếu chuyện kỳ lạ Cổ Thần trên núi là do người ta làm ra, thì chỉ cần bắt được người giấu mặt ở phía sau, thì tất cả vấn đề đã có thể giải quyết một cách dễ dàng rồi”

“Cứ vậy đi” Triệu Chính Khải đứng dậy: “Những ngày này.

thật khiến người ta không thể bớt lo mà, vốn dĩ một lão quái vật xuất hiện đã đủ quỷ dị rồi, bây giờ lại xuất hiện một cái Tà Thần, được được, đều dọn dẹp đi, chuẩn bị làm việc”

Triệu Chính Khải võ võ tay, một đám thành viên Cửu Cục thu hồi ánh mắt khiếp sợ, bắt đâu chuẩn bị trang bị, bọn họ không thể nào hiểu rõ một công chúa Anna vẫn luôn không hé một lời tại sao khi người này xuất hiện lại nói chuyện thế? Hơn nữa giọng điệu người này nói chuyện với công chúa Anna lại giống như cực kỳ không khách khí nữa!

“Mấy người tính tới núi cổ thần à? Tôi cũng đi nữa” Anna nghe được Trương Thác nói vậy, vội vàng đứng lên.

“Cô không được đi.” Trương Thác nhăn mày lại: “Cô đi đến đó không phải gây thêm phiền phức cho chúng tôi à? Cô về nhà đi”

“Tôi không quay về nhà đâu” Anna lắc đầu, tính cách nóng nảy trời sinh.

“Không quay về nhà?” Lông mày Trương Thác khẽ nhếch: “Cô thử nói một câu cô không trở về nhà cô cho tôi nghe thử xem?”

Anna giống như động vật nhỏ bị hoảng sợ, trên mặt lộ ra thần sắc sợ hãi, nhưng cô ta vẫn lắc đầu: “Tôi không quay về nhà, tôi muốn đi cùng anh”

Trương Thác cười một cái và hỏi: “Tôi nói rồi cô đi chỉ là thêm trói buộc, cô nói cho tôi biết tại sao tôi phải đem một thứ trói buộc mình theo?”

Triệu Chính Khải ở một bên nhìn đấm ngực dừng chân, đây chính là công chúa Anna đó, không biết có bao nhiêu người đàn ông trên thế giới ái mộ công chúa, nhưng cố tình thăng nhóc này lại hận không thể lập tức ép buộc công chúa nhà người ta rời đi! Quả nhiên, phụ nữ đều thích loại người tệ bạc này!

Vẻ mặt công chúa Anna sợ hãi, nhưng trong miệng vẫn nói như cũ: “Dù sao tôi cũng mặc kệ, tôi muốn đi, tôi không quay về nhà”

“Ngoan cố cãi lại?” Trương Thác bước qua bên đó, nắm lấy cổ áo phía sau của Anna: “Tôi cảnh cáo cô một lần cuối cùng, trước khi tôi nổi nóng, cô ngoan ngoãn về nhà cho tôi, đừng gây thêm phiền phức cho tôi, nghe hiểu không?”

Thái độ Trương Thác đối xử với công chúa Anna, khiến cho đám người Cửu Cục mở to mắt nhìn.

“Bốp!”

Đúng lúc này vang lên một tiếng động lớn, cửa phòng của khách sạn mà đám người Cửu Cục ở bị người ta dùng một chân đá văng, sau đó nhìn thấy binh lính vác súng trên vai, đạn lên nòng từ bên ngoài vọt vào, vũ khí trong tay bọn họ nhắm đến đám người Cửu Cục, trên người mỗi người đều mang huy hiệu hoàng gia nước Cổ Hi.

Một người đàn ông trung niên có bộ dáng râu xồm là đội trưởng cầm vũ khí trong tay nhắm ngay Trương Thác rồi quát to: “Thả công chúa điện hạ rat”

“Thật tốt” Trương Thác cười một cái, nói với công chúa Anna trong tay: “Nhìn dáng vẻ này lần này cô không muốn quay về cũng phải quay về”

Công chúa Anna mím môi, bộ dáng ấm ức.

“Tôi nói anh mau thả công chúa điện hạ ra!” Người đàn ông trung niên mang vũ khí lại lần nữa quát về phía Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2322


Chương 2322:

“Anh kêu cái gì mà kêu!” Trương Thác còn chưa nói gì, thì công chúa Anna đã bất mãn mở miệng nói người đàn ông trung niên kia: “Ai cho mấy người đến đây, mau đi đi! Các người phiền muốn chết!”

Người đàn ông trung niên râu xồm này bị Anna nói đến sửng sốt, bọn họ tìm công chúa Anna suốt một ngày, cuối cùng có tuyến người truyền tin tức đến nói tại khách sạn này nhìn thấy bóng dáng công chúa Anna, bọn họ lập tức đến đây, bọn họ sợ công chúa Anna gặp phải bất trắc gì, nhưng bây giờ xem ra, công chúa điện hạ bởi vì đám người chính mình đến mà còn rất tức gi: Đám người râu xồm ngây ngốc, đám người Cửu Cục cũng ngây ngốc.

Chỉ có vẻ mặt Triệu Chính Khải là căm phẫn, tên cặn bã Trương Thác này là kẻ cướp trái tim mài! Hoa tươi tốt như vậy sao có thể nhìn trúng đống cứt trâu như anh chứ?

Vẻ mặt người đàn ông râu xồm khổ sở: “Công chúa điện hạ, xin hãy theo bọn tôi quay về đi”

“Không, tôi không quay về” Công chúa Anna lắc đầu.

“Quay về!” Trương Thác đẩy Anna ra.

“Tôi không đi” Hai tay công chúa Anna ôm chặt cánh tay Trương Thác, bộ dáng dù thế nào cũng không định buông ra.

Đám người râu xồm đến cứu viện vốn dĩ đã vác súng lên vai, đạn đã lên nòng nhìn thấy một màn như vậy, cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.

“Cô buông tay cho tôi!” Trương Thác bẻ cánh tay Anna, ai ngờ hai cái đùi thon dài đẹp đẽ cũng kẹp lên trên eo Trương Thác.

Trương Thác định nhắm ngay cổ Anna bổ một đao xuống, nhưng suy nghĩ một chút thì lại thôi.

Người đàn ông râu xồm phất phất tay, sai các đội viên tiến vào bỏ vũ khí trong tay xuống, bọn họ đã có thể khẳng định trăm phần trăm là chuyện này hoàn toàn không phải bắt cóc gì cả, muốn trói chỉ sợ cũng là công chúa trói người khác lại.

“Ha ha ha” Một trận tiếng cười từ bên ngoài cửa phòng truyền đến: “Anna, dù sao thì em cũng phải gả cho người ta, cứ dính lên trên người một người đàn ông xa lạ như vậy thì còn ra thể thống gì, muốn ném đi mặt mũi của nhà chúng ta sao?”

“Tôi nhổ vào!” Anna còn chưa gặp người nhưng chỉ mới nghe tiếng thôi đã lộ ra bộ dáng khinh thường: “Alfonso, chính anh đã nói mấy lời dụ dỗ với phụ vương, muốn gả tôi cho ông lão đó, muốn gả thì anh gả đi, tôi không gả! Anh đừng tưởng rằng gả tôi đi rồi thì tất cả đều là của anh, anh nằm mơ đi”

“Anna, lời này em nói không đúng rồi, người đó chính là sứ giả của thần, gả cho người của thần chính là vinh hạnh của em” Một người tuổi ba mươi, soái ca tóc vàng của nước Cổ Hi từ cửa đi đến: “Còn có chàng trai này, cách em gái tôi gần như vậy, cậu muốn chết sao?”

Sau khi Alfonso đi vào phòng, anh ta nhìn Trương Thác vẻ mặt cười như không cười.

Trương Thác liếc mắt nhìn Alfonso một cái, sau đó tò mò nhìn về phía Anna: “Đây là anh trai trước kia đi du học của cô à?”

“Ừ” Anna gật gật đầu: “Anh ta đáng ghét nhất, nếu không phải tại anh ta, tôi sẽ không bị sắp xếp gả cho ông lão kia đâu”

“Được rồi” Trương Thác nhún vai: “Chuyện nhà các người tôi không có tâm trạng quan tâm, bây giờ cô thành thật quay về đi”

“Tôi không quay về” Anna ôm cánh tay Trương Thác: “Tôi nhìn thấy người mà tôi ghét khiến tôi càng cảm thấy phiền”

“À” Trương Thác nhìn về phía Alfonso: “Anh có thể tránh đi đâu chút không, để tôi khuyên em gái anh về nhà, nhưng anh ở đây thì cô ta không chịu quay về”

“Để tôi tránh đi đâu?” Phảng phất như Alfonso nghe được chuyện gì buồn cười lắm: “Ở trong nước Cổ Hi này, cậu kêu tôi tránh đi? Đầu óc cậu hỏng rồi sao? Hay là tinh thân không được bình thường?”

Trương Thác thở dài: “Tôi thực sự không cố ý với anh đâu, tôi chỉ đang nói một biện pháp giải quyết mà thôi, có thể tiếp thu hay không thì đây là chuyện của anh”

“Bắt cậu ta lại cho tôi!” Alfonso đột nhiên hét lớn một tiếng.

Một đám người của người đàn ông trung niên râu xồm vốn đã buông sung, nhưng lại lần nữa giơ súng lên nhắm ngay Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2323


Chương 2323:

“Buông súng xuống!” Công chúa Anna quát: “Các người muốn làm gì đây? Tạo phản sao?”

“Tạo phản? Anh thấy người muốn tạo phản chính là em đó, em gái Tà Thần thân yêu” Alfonso cười nói: “Hôn ước của em và thần đã định rồi, bây giờ đào hôn, lại ném thể diện nhà chúng ta thật mạnh trên mặt đất cho người khác giãm đạp?

Anh thấy loại người như em không cần thiết tiếp tục ở trong gia tộc, sự tồn tại của em sẽ chỉ làm cho gia tộc hổ thẹn”

“À ừm, có thể kết thúc nhanh lên không?” Triệu Chính Khải nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Thời gian của tôi không có nhiều lắm, không cần chơi đùa với hai đứa trẻ đó.”

Lời này của Triệu Chính Khải chính là nói với Trương Thác.

“Haiz” Trương Thác thở dài, anh lấy điện thoại ra, trực tiếp bấm một dãy số: “Alo, đúng, là tôi, con gái ông ở trong tay tôi này, còn có con trai ông cũng ở đây, mau đến dẫn đi đi, nơi ở ông có thể tra được mà, nhanh lên đi tôi cho ông thời gian năm phút, nếu năm phút nữa ông không đến, tôi sẽ làm thịt con trai ông đó.”

Trương Thác nói xong, cúp điện thoại.

Alfonso cũng không biết thao tác này của Trương Thác gọi là gì.

Nhưng công chúa Anna lại rất rõ ràng, cô ta ở bên bên nhéo nắm tay: “Anh đừng chờ năm phút làm gì, bây giờ cứ qua làm thịt anh ta đi.”

“Mẹ kiếp” Triệu Chính Khải trừng lớn đôi mắt: Cô bé xinh đẹp như vậy, sao mà tâm tư tàn nhãn thế?”

Trương Thác trợn trắng mắt với Triệu Chính Khải: “Anh cho rằng công chúa hoàng thất là cô ngốc à, hôm nay chúng †a không đến thì cô ta cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, anh cứ phải làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, khiến cô ta ở đây giả ngu thành ngốc bạch ngọt, nếu thật là cô ngốc thì đã sớm bị người ta làm rồi”

Vẻ mặt Triệu Chính Khải khóc tang: “Má nó, giờ mới thấy câu nói của Trương Vô Ky rất có đạo lý, phụ nữ càng xinh đẹp sẽ càng gạt người, sau này tôi sẽ không bao giờ tin tưởng lời nói của phụ nữ xinh đẹp nữa”

Trương Thác cùng Triệu Chính Khải nói chuyện phiếm với nhau, hiển nhiên không để tình huống hiện tại vào trong lòng.

Trong một trường hợp như vậy khiến cho Alfonso cảm thấy chính mình bị coi khinh.

“Thăng nhóc kia, cậu ngậm miệng của mình lại cho tôi, ở nơi này không đến lượt cậu nói chuyện!”

“Alfonso, ngậm cái miệng bẩn thỉu của con lại!” Một tiếng quát vang lên lần nữa, chỉ thấy một đôi vợ chồng bước vào bên trong nhà.

Trong nháy mắt đám người râu xồm nhìn thấy đôi vợ chồng này toàn bộ quỳ xuống đất, dâng ra lễ nghi tối cao của chính mình.

Alfonso quay người lại, nhìn thấy cặp vợ chồng này, hơi sừng sờ: “Cha…”

“Câm miệng!”

Mặc dù Alfonso không hiểu gì hết nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời như trước, biết điều quỳ xuống.

“Không phải đối với tôi!” Người đàn ông một lần nữa lên tiếng, hướng về phía Trương Thác: “Là đối với vị này”

“Đối với anh ta?” Alfonso trừng mắt nhìn Trương Thác.

Vài đội viên của Cục Chín nhìn thấy hai vợ chồng này bước vào, trợn mắt há mồm: “Bọn họ, bọn họ không phải Ở trên tin tức, bọn họ đã nhìn thấy bóng dáng của hai người này không ít lần.

“Ừ, quốc vương của nước Gổ Hi” Triệu Chính Khải gật đầu, xác nhận phỏng đoán của bọn họ.

Lúc nghe thấy lời của Triệu Chính Khải, ánh mắt của bọn trừng càng lớn hơn, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy? Mọi việc xảy ra trước đây, cùng với mọi chuyện xảy ra ở thời điểm hiện tại làm cho đầu bọn họ mờ mịt.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2324


Chương 2324:

Đầu tiên là công chúa Anna quát tháo hộ vệ của mình, bây giờ người nắm quyền của nước Gổ Hi lại lộ diện.

Trương Thác nhìn hai vợ chồng này, cười nói: “Xem ra các người ở tầng dưới của khách sạn, không lên đây là muốn để cho con trai các người dạy cho Anna một bài học?”

Vua nước Cổ Hi cười n nna đào hôn, cho một bài học là đáng, nhưng mà không ngờ rằng nó lại ở cùng với cậu”

Tôi cũng là sau này mới tìm thấy cô ta, đưa con trai và con gái ông đi đi, tôi còn có việc.”

Giọng điệu Trương Thác nói giống như ra lệnh.

“Chuyện này…”

Xảy ra chuyện gì.

Alfonso quỳ ở đó, hoàn toàn không biết đã “Haha!” Anna cười lớn một tiếng: “Alfonso, anh tiếp tục lớn lối đi, lại dám lớn lối với Satan, em xem ai có thể cứu được anh, anh chết chắc rồi”

Satan!

Lời của Anna làm cho người ta không ngừng sợ hãi.

Tên của Satan, người nào ở đây mà không nghe qua.

Đội trưởng trung niên râu ria rậm rạp dẫn theo đội kia, trong nháy mắt đã lộ ra vẻ kính cẩn, lúc đầu ngài Satan đã từng để lại hai câu cho hộ vệ của nước Cổ Hi bọn họ, hai câu đó được mỗi đội viên hộ vệ biết rõ, trong lòng bọn họ, Satan giống như là sự tồn tại của thần vậy, chẳng trách công chúa Anna ở trước mặt của người này lại cư xử như vậy, thì ra anh †a chính là ngài Satan trong truyền thuyết, trong hoàng cung ai mà không biết, công chua Anna ái mộ vị đó.

Alfonso quỳ gối ở đó, trên mặt lộ ra vẻ kinh sợ, danh hiệu của Satan, anh ta cũng biết rõ như vậy, mặc dù chưa gặp người nhưng quân vương địa ngục, lãnh chủ của đảo Ánh Sáng, danh hiệu nào cũng đủ để bóp nát tương lai người thừa kế của nước Cổ Hi này.

“Được rồi” Trương Thác hướng súng về phía chiếc ót trắng nõn của Anna bắn xuống: “Tôi không có ý giết ai, mau theo bố mẹ cô về nhà đi”

“Satan, hóa ra anh ta là Satan!”

Người của Cục Chín đều trừng lớn mắt nhìn Trương Thác, bọn họ đều nghe nói tới danh hiệu của vị Quân vương địa ngục này, nhưng thật sự không nghĩ tới, vị Quân vương địa ngục vậy mà mới ở độ tuổi này, nhìn qua còn trẻ như vậy.

“Đúng vậy, một tên lưu manh” Triệu Chính Khải bĩu môi.

Trương Thác nhìn về đám người Cục Chín rồi lắc đầu: “Nếu như Địa Ngục Hành Giả của tôi giống với hình dáng của các người, sợ là cũng không có đảo Ánh Sáng rồi”

Những người ở Cục Chín vốn không phục Trương Thác nhưng sau khi biết được thân phận của Trương Thác, mặc dù nghe thấy lời này nhưng mỗi người đều im lặng không lên tiếng, thậm chí còn lộ ra khuôn mặt lúng túng.

Cuối cùng Trương Thác đưa ánh mắt nhìn về phía vua nước Cổ Hi: “ÐĐem con gái của ông về nhà đi, hôm nay tôi còn có việc, trước tiên ông cũng đừng có yêu cầu gả Anna cho người khác nữa, cái gọi là sứ thần kia có chút vấn đề, tôi muốn đi xem một chút”

“Sứ thần có vấn đề? Làm sao có thể?” Vương hậu lập tức : “Chúng thần đã ở núi Cổ Thần giáng xuống thần tích, bọn tôi đã nghênh đón thần đến, tôi…”

Vương hậu nói đến đây thì đột nhiên trợn to mắt nhìn về phía trước.

“Cậu nói đến thần tích, là như thế này sao?”

Phía sau Trương Thác, một thiên sư lớn với mười hai cánh lớn mở ra xuất hiện ở trước mặt bà ta, thiên sứ cầm trong tay một pháp trượng thiêng liêng, khắp người phát ra ánh sáng thần thánh. Trước mặt thiên sứ, trong lòng vương hậu và những người khác không khỏi sinh ra một loại thôi thúc muốn quỳ lạy.

Vương hậu theo bản năng muốn quỳ xuống nhưng lại bị một sức mạnh vô hình ngăn lại.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2325


Chương 2325:

“Ha ha, nếu như cái gọi là thần tích của các người chính là bộ dạng như thế này thì bọn tôi đây cũng có không ít” Trương Thác cười nhẹ một tiếng, hướng ánh mắt về phía Triệu Chính Khải ở phía sau Triệu Chính Khải, một con ác ma toàn thân đen nhánh đột nhiên xuất hiện, nhe nanh múa vuốt, há miệng to như chậu máu hướng về vương hậu.

Vương hậu bị làm cho sợ hãi hét lên một tiếng.

Ngược lại là quốc vương, mặc dù mọi việc xảy ra trước mắt đều vượt quá khả năng nhận thức của ông ta, nhưng ông ta vẫn bình tĩnh như cũ: “Đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy?”

“Ma thuật mà thôi” Trương Thác nhún vai, thiên thân lớn phía sau đột nhiên biến mất.

Mà ác ma phía sau Triệu Chính Khải cũng biến mất vào lúc này.

Sắc mặt vương hậu hoảng sợ tái đi vẫn chưa định thần lại.

Trương Thác cười nói: “Nếu như cái gọi là thần tích của các người chính là như vậy thì tôi chỉ có thể nói, các người vẫn chưa hiểu rõ thế giới này”

“Sao có thể, thần tích thật sự có vấn đề ư?” Quốc vương bắt đầu dao dộng, ở một đất nước mà toàn bộ người dân của họ đều tín ngưỡng thần linh, làm cho quốc vương dao động không có đơn giản như vậy, nếu không phải do thân phận của Trương Thác, cùng với những gì mà anh vừa bày ra, quốc vương tuyệt đối sẽ không tin anh.

“Phụ vương, cái lão già kia chắc chắn không phải là người tốt gì cả, con đã nghe trộm được cuộc nói chuyện giữa ông ta với người khác, chủ nhân của ông ta là Tà Thần, ông ta chọn trẻ con của quốc gia chúng ta chính là vì muốn đi cúng tế Tà Thần” Lúc này Anna cũng lên tiếng.

“Vậy thì nguy rồi!” Sắc mặt quốc vương nhất thời biến đổi, lão quái vật kia nói với cha là chọn trẻ con đi nghênh đón thần xuất hiện, đối với những đứa trẻ kia mà nói là một lễ rửa tội long trọng, nhưng bây giờ lại trở thành cúng tế, đây chẳng phải là đang nói những đứa trẻ kia đều sẽ mất mạng sao?

“Được rồi, không nói nhảm với ông nữa” Trương Thác nhìn thấy sắc mặt của quốc vương cũng biết được, sợ là lão quái vật kia đã xuất phát rồi: “Ông chuẩn bị xe cho bọn tôi, dẫn đường đưa bọn tôi đến núi Cổ Thần”

Trên núi Cổ Thần, mây đen cuồn cuộn, một đám mây đen lớn chỉ bao phủ ở phía trên đỉnh núi Cổ Thần, ai cũng đều cho rằng đây là thần tích.

Núi non hiểm trở, ở trên đỉnh núi Cổ Thần có một ngôi miếu thần, trong miếu thần thờ cúng Zeus, vua của các vị thần.

Trước đây, mỗi lần đến lễ hội, người dân nước Cổ Hi đều sẽ lên núi để hành lễ, nhưng bây giờ, núi này không thể lên được nữa, thậm chí cách núi Cổ Thần năm cây số đổ lại cũng không thể nào bước vào. Ô tô lái vào đến phạm vi này sẽ tắc máy, tất cả các thiết bị truyền tin cũng đều mất đi tác dụng, mọi người nói đây là dấu hiệu báo trước cho sự xuất hiện của Chúa.

Vì vậy, khi Trương Thác và những người khác được hộ tống đến bên ngoài núi Cổ Hi năm cây số, Trương Thác và những người khác chỉ có thể dựa vào đi bộ.

Người của Cục Chín đã chuẩn bị sẵn sàng vào núi từ lâu, tất cả các trang bị cấp cứu dã ngoại đã được chuẩn bị đầy đủ.

Sắc trời đã tối hẳn, nhìn bầu trời bao la cách đó không xa, mây đen không ngừng cuộn trào, tựa hồ như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

Trương Thác cùng những người khác hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của lão quái vật.

“Đi thôi, tốt nhất là có thể trực tiếp ngăn cản lão quái vật kia, đây là biện pháp tiết kiệm sức lực nhất” Triệu Chính Khải nắm chặt tay.

“Khó” Trương Thác lắc đầu, nhìn những người của Cục Chín: “Với kinh nghiệm của bọn họ mà nói, sợ rằng lão quái vật đã sớm phát hiện ra các người rồi”

Sắc mặt của đám người Cục Chín ai nấy cũng đều xấu hổ, không ai dám mở miệng phản bác.

Đường đến núi Cổ Thần đều là đường núi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2326


Chương 2326:

Bầu trời một mảnh tối đen như mực, một nhóm chín người sải bước, đoạn đường năm cây số đối với bọn họ mà nói không được xem là dài, với việc lên đường hết tốc lực thì mười phút đã đến được dưới núi Cổ Thần.

Trên đường đi, Trương Thác và những người khác đều không thấy bóng dáng của lão quái vật.

“Không đúng” Triệu Chính Khải lắc đầu: “Nghe bọn họ nói, lão quái vật đã xuất phát sớm hơn chúng ta nửa tiếng, ông ta đem theo bốm trăm đứa trẻ, tốc độ chắc chắn không thể quá nhanh, vậy mà trên đường lại không nhìn thấy bất kì dấu chân nào, lão quái vật vốn là không đi đường này, ông ta có đường khác để vào núi Cổ Thần”

“Nhớ ra rồi” Trương Thác gật đầu, cau mày nhìn về phía núi Cổ Thần ở trước mặt: “Nếu như núi Cổ Thần kỳ quái này đã do lão quái vật làm ra, ông ta đương nhiên rất rõ phía bên trong có cái gì, cho dù như thế nào thì chúng ta đều phải đi vào: Cái gọi là núi Cổ Thần này cũng không phải là một ngọn núi đơn lẻ, mà là cả một dãy núi liền nhau, xuyên qua ánh trăng có thể nhìn thấy sườn núi Cổ Thần, tượng thần hiện ra một cách mơ hồ.

Ban đầu, người của nước Cổ Thần đã xây dựng bậc thang, có thể dẫn trực tiếp l3n đỉnh của núi Cổ Thần, cũng có thể dẫn đến phía trước chỗ cúng tế của miếu thần. Nhưng đoạn thời gian trước, trời giáng thần lôi làm cho những bậc thang kia bị đập tan, bây giờ lên núi chỉ có thể leo lên mà thôi.

Chín người Trương Thác vừa mới bước chân vào trong núi Cổ Thần.

“Bùm!”

Một tiếng vang thật lớn, một tia sét xuyên qua bầu trời, sau đó là một trận mưa lớn trút xuống tầm tã, cơn mưa lớn này thậm chí đã có thể cản trở tầm nhìn của mọi người.

“Việc này…” Một thành viên của Cục Chín quay đầu lại nhìn, phát hiện cơn mưa xối xả rơi xuống trong khoảnh khắc này chỉ †ại trong phạm vi của núi Cổ Thần, trừ núi Cổ Thần, tất cả đều bình thường như không có gì khác biệt.

Cảnh tượng kỳ quái này đã làm cho trong lòng mọi người đều cảm thấy có một loại dự cảm xấu.

Bởi vì liên quan đến mưa lớn nên đường lên núi nhất thời trở nên bùn lầy, hai người Trương Thác và Triệu Chính Khải có sức mạnh cao siêu nên không chịu ảnh hưởng, nhưng còn bảy đội viên khác của Cục Chín lại hoàn toàn không có phần sức mạnh này của hai bọn họ, trước con đường lên núi bùn lầy này thì vô cùng khó khăn.

Những tảng đá kỳ lạ lởm chởm ở trên núi Cổ Thần, cây cối mọc um tùm.

Dùng nửa tiếng đồng hồ thì mọi người đã đến được sườn núi.

“Tránh ra một chút đi” Bọn họ nhìn thấy một tượng thần, thời gian điêu khắc đã rất lâu, bây giờ đã bị sương gió đánh cho không thành hình dáng, lại thêm sắc trời đen như mực, mưa như trút nước nên cũng không thể nhìn thấy rõ được tướng mạo của tượng thần.

Tượng thần được thờ cúng trong một ngọn núi lõm, trốn ở bên cạnh tượng thần vừa hay lại có thể tránh được mưa.

Mưa rơi rất lớn, hơn nữa đến sườn núi còn có thể cảm nhận được rõ ràng gió lớn quật mạnh, một tảng đá lớn di chuyển từ trên núi lăn xuống, lăn xoẹt qua bên cạnh mấy người, nhìn thấy bảy người đội viên ở Cục Chín sợ hãi không dứt, tảng đã lớn này là hướng về phía bọn họ, ở trên con đường bùn lầy giữa sườn núi này cũng không dễ trốn.

“Có cái gì đó không đúng” Trương Thác cau mày.

“Đức ngài Quân vương, mọi thứ đều vẫn bình thường” Một đội viên của Cục Chín nói, kể từ sau khi biết được thân phận của Trương Thác, bọn họ tỏ ra vô cùng kính trọng đối với Trương Thác, mặc dù Trương Thác cũng nói với bọn họ rằng đã không còn là Quân vương địa ngục gì nữa nhưng bọn họ vẫn xưng hô đức ngài Quân vương như cũ.

“Chính là bởi vì quá bình thường” Triệu Chính Khải mở miệng: “Tình huống bình thường như thế này, vì sao hai đoàn người lại mất liên lạc được chứ? Công cụ truyền tin cũng không cách nào sử dụng được, chân của bọn họ cũng không cách nào dùng được nữa rồi?”

Triệu Chính Khải vừa nói vừa vuốt những hạt mưa rơi trên người.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2327


Chương 2327:

Nhìn thấy động tác này của Triệu Chính Khải, Trương Thác đột nhiên ngây ra ở đó.

“Anh nhìn em làm cái gì? Phía sau em có quỷ sao? Em cảnh cáo anh, bây giờ là đêm rồi, lại còn đang ở trên núi, anh đừng có mà làm loạn nhé.” Vẻ mặt Triệu Chính Khải kỳ lạ nhìn chằm chằm Trương Thác.

“Không phải” Trương Thác lắc đầu: “Lúc nãy anh mới vừa làm gì vậy?”

“Vuốt mưa đấy, trên người tôi đây đều ướt..” Triệu Chính Khải nói được nửa lời thì đột nhiên ngừng lại, anh ta cũng giống với Trường Thác, cả người ngây ra ở đó.

Vài giây sau, sắc mặt Triệu Chính Khải có chút khó coi mở miệng: “Anh thử rồi sao?”

“Ừ” Trương Thác gật đầu: “Thử rồi”

“Chuyện này là như thế nào?” Triệu Chính Khải nặng nề cau mày.

“Có gì đó không ổn, sợ là có người đã sắp xếp mọi chuyện này” Trương Thác trầm giọng nói.

Triệu Chính Khải đá cục sỏi dưới chân, lúc này cả người lộ ra vẻ vô cùng lo lắng.

Bảy người đội viên Cục Chín nhìn thấy không hiểu ra sao, vốn không biết hai người đang nói cái gì.

Trên thực tế, đối với cao thủ ở cấp độ Trương Thác và Triệu Chính Khải mà nói, khí trên người bọn họ đã có sẵn phản ứng tự nhiên, tức là khi gặp nguy hiểm thì những khí này sẽ tự động tạo thành lồng khí để chống lại những chấn động ở bên ngoài, kể cả lúc trời mưa cũng như vậy.

Nhưng mà trên đường tới đây hai người họ bỗng bị mắc mưa nên cũng không ý thức được điều này, ở bên ngoài trời mưa mà không che dù thì sẽ bị ướt, đây là suy nghĩ bình thường của một con người.

Nhưng mà vừa rồi, Triệu Chính Khải làm động tác vuốt nước mưa này làm cho Trương Thác bỗng nhiên nhận ra rằng lồng khí được hình thành tự nhiên bên ngoài cơ thể bọn họ hình như hoàn toàn không có phát huy được tác dụng, sau đó hai người vừa mới thử một chút, cả hai người đều không có cách nào ngự khí được ở đây.

Là một cường giả đã bước vào phú thần nhiều năm. Triệu Chính Khải từ lâu đã quen với cảm giác lúc nào cũng có thể nắm giữ được khí, nhưng hiện tại đột nhiên lại không có cách nào ngự khí, điều này làm cho trong lòng anh ta cảm thấy hoảng sợ, cũng trở nên vô cùng nóng ruột.

Vê phần Trương Thác, mặc dù thời gian bước vào ngự khí không lâu nhưng cũng giống như vậy, anh cũng có một cảm giác mất đi một chỗ dựa vững chắc.

“Mọi chuyện ở đây đều không ổn, trước tiên lên núi làm rõ là tình huống gì rồi hãy nói, không thể chân chờ nữa” Triệu Chính Khải đưa ra quyết định, mặc kệ trời mưa to, lập tức chọn một con đường nhỏ đi bộ lên núi.

“Đợi đã” Trương Thác gọi Triệu Chính Khải đang định bước đi: “Nhìn sau lưng anh.”

“Sau lưng tôi á, sau lưng tôi làm sao?” Triệu Chính Khải quay đầu lại.

Khuôn mặt của một đội viên của Cục Chín đông cứng lại nói: “Đại ca, con đường tới đây mất rồi…”

Mọi người từ một con đường nhỏ dẫn đến chỗ tượng đá này, ở đây triú mưa nhưng hiện tại lại không tìm thấy con đường nhỏ từ dưới đi lên, bày ở trước mặt họ toàn bộ đều là cỏ dại, đá lởm chởm gồ ghề, một cây đại thụ cao chọc trời cũng không biết từ bao giờ đã đứng sừng sững trên sườn núi.

Cảnh tượng kỳ quái này làm cho trong lòng tất cả mọi người đều bị bao phủ một tầng bóng đen.

Triệu Chính Khải vốn đã nóng ruột thì ngay lúc này lại có vẻ càng thêm hấp tấp hơn, không ngừng đi qua đi lại thở hổn hển.

Bộ dạng bây giờ của Triệu Chính Khải hiển nhiên không có cách nào tiếp tục phát hiệu lệnh, Trương Thác nghiễm nhiên trở thành người đáng tin cậy của mọi người.

“Đánh dấu ký hiệu, đi trước, tiếp tục lên núi” Trương Thác ra lệnh.

Đội viên của Cục Chín thuần thục tiến hành đánh dấu ký hiệu, bọn họ đã tạo ra một vài vết xước trên một tảng đá.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2328


Chương 2328:

“Nhìn xem, nơi này còn có ký hiệu, là người của bọn tôi lưu lại” Người làm ký hiệu bỗng nhiên mở miệng.

“Chỉ sợ bọn họ cũng gặp phải chuyện tương tự, trước tiên không cần quan tâm nhiều như vậy. Đi l3n đỉnh núi rồi hãy nói”

Trương Thác lên tiếng: “Có người giở trò thì nhất định sẽ có mục đích, đợi khi bắt được hắn ta thì mọi chuyện cũng sẽ được giải quyết dễ dàng thôi”

Mọi người gật đầu và tiếp tục leo lên.

“Anh nói xem có phải là chúng ta đã gặp thứ gì đó không sạch sẽ rồi phải không?” Một đội viên thấp giọng nói: “Tôi nghe nói ma dẫn đường tường chính là như vậy, đột nhiên lạc đường rồi, bản thân cũng không biết là mình đang đi đến đâu”

Ma dẫn đường?

Dưới cơn mưa giông kèm theo mây đen cuồn cuộn này, những câu chuyện dân gian của mùa hè kia bất giác hiện lên trong tâm trí của mọi người.

Mưa to gió lớn đem theo nước mưa tát vào mặt, trước mặt cỏ dại mọc um tùm thực sự giống như là đang đến vùng hoang vu kia trong truyện dân gian.

“Đừng tự hù dọa bản thân nữa, cái gì mà ma dẫn đường, đoán chừng nguyên nhân là do thời tiết làm cho chúng ta đã phân biệt sai phương hướng” Trong thành viên của Cục Chín, một đội viên lớn tiếng nói.

“Đợi đã, các anh xem đây là cái gì!” thành viên của Cục Chín vừa rồi mới đánh dấu ký hiệu lên trên tảng đá đang mở to mắt nhìn một khối đá đang chôn dưới đất ở trước mặt, chỉ lộ ra một nửa tảng đá: “Đây là tảng đá mà tôi đá làm ký hiệu vừa nãy”

“Sao lại có thể? Tảng đá mà anh làm ký hiệu rõ ràng là ở dưới, chúng ta đã đi lên núi được mười phút “Các anh nhìn ở đó xem” Một đội viên nữa mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ chỉ sang một bên.

Mọi người bỗng nhiên nhìn thấy bức tượng thần mà lúc vừa rồi họ trú mưa đang cách chỗ bọn họ không xa.

Cảnh tượng như thế này làm cho hai cô gái trong đội không nhịn được mà toàn thân run lên, chỉ vì chuyện xảy ra lúc này quả thực là quá mức kỳ quái, rõ ràng đã lên núi được mười phút nhưng mà tượng đá lúc nấy lại xuất hiện ngay trước mắt. Mưa như trút nước bao phủ lấy các thần núi cùng với con đường dưới chân đều làm cho lòng người ớn lạnh.

“Có thể chỉ là một tượng đá giống với lúc nấy, tượng đá lớn nhỏ ở trên núi này nhiều vô kể, nếu như tượng đá này chỉ là tượng đá bảo vệ mà nói vậy thì chắc chắn không phải là duy nhất, xuất hiện hai bức cũng hảng có gì không đúng, thậm chí còn có bức thứ ba, thứ tư nữa” Có người đưa ra suy đoán như Vậy.

Suy đoán này làm cho mọi người yên tâm không ít.

“Cũng có thể”

Bọn họ đang lấy lý do này để an ủi bản thân một chút.

Bầu trời vẫn mưa xối xả như cũ, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại, gió rít gào thổi nước mưa làm cho nước mưa tát vào mặt, dấu chân mà bọn họ để lại trên đường núi lập tức bị biến mất trong màn mưa lớn.

Mọi người tiếp tục đi về phía đỉnh núi, mười mấy phút sau lại là một bức tượng đá như vậy xuất hiện.

“Không thể nào! Tại sao lại như vậy” Đội viên của Cục Chín làm ký hiệu lại một lần nữa lên tiếng, anh ta lại va phải tảng đá mà bản thân đã làm ký hiệu, lúc trước vì để tránh khỏi việc sẽ nhận nhầm, anh ta đã cố tình dùng lưỡi dao sắc bén khắc lên mấy cái dấu hiệu một lần nữa, bây giờ lại xuất hiện rồi, lần này chắc chắn không thể nào nhận nhầm được.

“Dường như chúng ta đã thực sự gặp phải cảnh tượng ma dẫn đường rồi” Một đội viên nam lên tiếng, anh ta chỉ tay về phía trước, bức tượng đá kia lại một lần nữa xuất hiện.

Người đội viên này lên tiếng nói: “Vừa nấy tôi đã làm ký hiệu ở trên tượng đá, mọi người xem, đây chính là tôi đã lưu lại lúc trước”

“Ma dẫn đường? Chúng ta thực sự đã gặp phải ma rồi?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2329


Chương 2329:

Một đội viên nữ chân run cầm cập, quân địch mạnh mẽ bọn họ không sợ, nhưng với loại chuyện kỳ quái này thì đối với những cô gái mà nói đã thực sự đánh trúng tâm can của bọn họ rồi.

Con người sợ hãi nhất đó chính là những điều không biết, mọi thứ đang xảy ra bây giờ chính là bọn họ đang đụng phải những lĩnh vực không biết ở trong cuộc sống.

Triệu Chính Khải vẫn luôn đi ở phía trước, cả đoạn đường anh ta chỉ cau mày mà không nói tiếng nào nhưng lại cẩn thận quan sát, bước đi của Triệu Chính Khải đã hoàn toàn thể hiện sự rối loạn, chứng minh rằng sự lo lắng trong lòng anh ta đang không ngừng gia tăng.

“Trước tiên không thể đi nữa” Trương Thác lên tiếng, bây giờ anh đang là trụ cột của đội ngũ vậy nên đã phát hiệu lệnh: “Trước tiên đi trú mưa đã, chúng ta cần phải làm rõ là đã xảy ra chuyện gì, bằng không sợ là chúng ta sẽ chẳng thể nào lên núi được nữa”

Trong lúc Trương Thác nói thì cũng nhìn về phía chân núi, bọn họ đã đi tới đi lui hơn nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn ở trên sườn núi như cũ, dường như độ cao không có biến đổi gì cả.

Đoàn người một lần nữa trở lại trú mưa xung quanh tượng đá, Triệu Chính Khải không có cách nào ngự khí nên đã hoàn toàn rối tung lên, một tiếng cũng không nói, cũng không biết là đang nghĩ cái gì.

Trong đêm đen tối, mưa như trút nước, Trương Thác cùng những người khác đứng xung quanh tượng đá, khuôn mặt của tượng đá kia tựa hồ như đang phảng phất lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.

“Nghe người xưa nói, gặp phải ma dẫn đường nhất định phải nhìn rõ đường, dùng đèn pin chiếu vào đường phía trước, bất kể có đường hay không thì đều đi thẳng” Một người run rẩy mở miệng.

“Không phải là ma dẫn đường cái gì cả” Trương Thác lắc đầu: “Sợ là chúng ta đã bị mắc kẹt trong một mê cung nhân tạo nào đó, điều này có thể nói rõ vì sao người trước đây bước vào đều không ra được, bọn họ cũng đều bị vây hãm ở bên trong, bắt đầu từ bây giờ chúng ta sẽ đi xuống núi”

“Đúng vậy, trước tiên cần phải rời khỏi chỗ này” Một đội viên nữ sợ mất mật vội vàng đồng ý với đề nghị này của Trương Thác.

Bây giờ Trương Thác là người phát lệnh, Triệu Chính Khải không phản đối thì cũng sẽ không có người phản đối, mọi người nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị xuống núi.

Nhưng đợi lúc bọn họ tìm đường xuống núi thì lại phát hiện đường mà bọn họ vừa đi đã biến mất rồi.

Tượng đá nằm ở trong một hốc núi, khi bọn họ bước chân vào hốc núi này là đã không nhìn thấy mọi thứ xung quanh núi, bọn họ cũng không biết rằng con đường đến đây rốt cuộc là đã biến mất vào lúc nào, và đã biến mất ra làm sao.

“Đi” Trương Thác không quan tâm đến chuyện đường đi nữa, anh bước lên sườn dốc của núi rồi đi hướng xuống phía dưới.

Mọi người đi theo sau Trương Thác, đường núi rất trơn, mỗi bước đi của bọn họ đều có vẻ thận trọng, kể cả Trương Thác cũng như vậy. Bây giờ anh không cách nào ngự khí được, sức mạnh cũng chỉ giống như là người bình thường mà thôi, một khi mất đi thăng bằng dưới tình huống như vậy, mặc dù tính mạng sẽ không gặp nguy hiểm nhưng mà bị thương nặng sẽ là điều khó tránh khỏi.

Mọi người từ sườn dốc đi xuống núi, bọn họ nhìn thấy một nham thạch nhô ra bên ngoài núi, toàn bộ bọn họ đều sững người ở chỗ đó.

Bởi vì, nham thạch nhô ra đó không phải là cái nào khác mà chính là đỉnh núi lõm che giấu tượng đá, bọn họ từ sườn dốc này xuống núi lại quay trở lại chỗ có tượng thần kia.

“Gặp ma rồi! Gặp ma rồi! Chúng ta nhất định là đã gặp ma rồi!” Đội viên trẻ tuổi nhất của Cục Chín kia, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Chúng ta bị ma vây hãm rồi, vậy là chúng ta ra ngoài không được rồi”

Đội viên nữ nhát gan đã bị dọa đến nỗi sắc mặt trắng bệch không nói ra lời.

Đầu mày Trương Thác cũng nhíu chặt lại, mặc dù anh vốn không tin vào giả thuyết gì mà ma dẫn đường, nhưng mọi chuyện phát sinh trước mắt bây giờ, anh căn bản là không có cách nào giải thích được.

Trương Thác nhìn thấy vài đội viên đã thở hổn hển liền lên tiếng nói: “Nghỉ ngơi một chút trước đã, khôi phục lại sức lực đi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2330


Chương 2330:

Mấy người nhảy xuống khỏi tảng đá nhô ra, rồi lại một lần nữa quay lại chỗ có tượng thần kia.

Lại nhìn thấy bức tượng thần này, mọi người đều cảm thấy có một loại sợ hãi, bản thân dường như là đã nhận lấy lời nguyền rủa nào đó, bị vây hãm triệt để ở đây, muốn lên núi cũng không được mà muốn xuống núi cũng chẳng xong.

Mọi người ngồi ở xung quanh tượng đá, ép mình ăn xuống bánh quy, nhìn cơn mưa nặng hạt đang trút xuống phía trước, mọi người đều không nói ra tiếng nào, trừ tiếng mửa rơi ra thì không có một âm thanh nào xuất hiện cả.

Triệu Chính Khải muốn châm một điếu thuốc nhưng “tạch tạch tạch” bật lửa liên tục vài lần đều không có ngọn lửa nào phát ra, Triệu Chính Khải nóng nảy ném chiếc bật lửa xuống đất làm nó vỡ tan tành.

Bầu không khí quỷ dị lan tràn trong lòng mỗi người.

Đám người Trương Thác cứ ngồi như tượng đá xung quanh như vậy, không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.

“Nhìn kìa, đó là cái gì!” Một đội viên Cửu Cục chỉ tay về chỗ cách đó không xa.

Chỉ nhìn thấy một bóng dáng, vai vác một cái cuốc, rảo bước trên một con đường mòn trên núi, mà con đường mòn đó, trước kia không hề thấy.

Bọn họ nhìn thấy bóng dáng vai vác cuốc kia, đầu đội nón, mặc quần áo tang.

“Nhanh, lên đó hỏi xem” Mọi người nhìn thấy người đó, lập tức tỉnh táo tinh thần, chạy đến con đường mòn đó.

Nhưng đến khi bọn họ chạy đến được chỗ đường mòn trên núi đó, lại phát hiện, bóng dáng mặc quần áo tang kia, đã biến mất hoàn toàn rồi, cứ như chưa từng xuất hiện, giọt mưa lớn như hạt đậu nện trên đường núi, ngay cả dấu chân cũng không còn dấu vết.

Đám người Trương Thác nhìn về phía trước, con đường núi này trải dài xuyên suốt, hoàn toàn không thể là chỗ ẩn úp.

“Đi thôi, qua đó xem xem”

Mọi người lúc này căn bản không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể men theo con đường này, tiếp tục đi một mạch, con đường núi này, là thứ mà trước đó bọn họ chưa từng thấy qua.

Lại đi thêm 10 phút nữa, trên cả đoạn đường này, bọn họ đều kinh hồn bạt vía, đang sợ hãi lại gặp phải bức tượng đá kia, bức tượng đá này cứ như ác mộng vậy, trăn trở trong tim họ, không thể tiêu tan.

Ước chừng đi được hơn 20 phút, trong lòng mọi người bỗng thở dài một hơi, con đường này bọn họ đi không chậm, cũng không trông thấy tượng đá kia nữa.

“Phù, chúng ta có khả năng thực sự gặp phải quỷ dựng tường rồi, vừa nãy bóng người kia, chính là người dẫn đường cho chúng ta, dẫn chúng ta đi ra, chúng ta đã ra khỏi phạm vi của bức tượng đá đó rồi” Trên mặt một đội viên lộ ra vẻ mừng rỡ.

Vẻ mặt của những người còn lại cũng trở nên thư giãn hơn nhiều, miễn là không tiếp tục lòng vòng bên trong phạm vi đó, muốn bọn họ đi đâu cũng được.

Con đường núi này quanh co, nhấp nhô, trong bóng tối hoàn toàn không nhìn thấy được điểm cuối.

Mọi người men theo con đường núi này đi tiếp một mạch, lại trôi qua thêm 10 phút, 20 phút, 30 phút, 40 phút, 50 phút.

Một tiếng đồng hồ!

Suốt một tiếng trôi qua, bọn họ vẫn đi trên con đường núi này, dường như mãi mãi không thể đi ra.

“Chúng ta lại bị bao vây rồi nhỉ” Một người lên tiếng, từ khi đến núi Chúng Thần này, những điều quỷ dị cứ bao phủ lấy bọn họ, đến nỗi bây giờ xảy ra bất cứ chuyện gì, bọn họ cũng sẽ liên tưởng tới một vài truyện cổ dân gian.

“Mọi người mau nhìn, là người khi nấy!” Người phụ nữ có lá gan nhỏ nhất đưa tay chỉ, trước chỗ bọn họ đứng không xa, cái người đầu đội mũ, mặc áo tang, vác cuốc chim, đang đứng trên con đường trước mặt, trong bóng đêm như ẩn như hiện, sải bước rất nhanh.

“Đuổi theo!” Trương Thác hét lớn một tiếng, bọn họ vốn đ* không có lựa chọn nào khác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2331


Chương 2331:

Mọi người lập tức chuyển từ đi nhanh sang chạy chậm, đuổi đến chỗ bóng dáng kia, nhưng cho dù bọn họ đuổi thế nào, trước sau vẫn không thể đuổi kịp người nọ, có lúc nhìn như sắp đuổi kịp rồi, nhưng cứ rẽ một khúc, khi nhìn thấy đối phương lần nữa, bóng dáng người kia lại xuất hiện ở một nơi rất xa.

“Dừng, không thể đuổi nữa” Trương Thác giơ tay, ngăn mọi người lại.

“Quân vương, vì sao không đuổi nữa? Đuổi theo anh ta, anh ta là người dẫn đường, anh ta có thể dẫn chúng ta ra khỏi đây” Một đội viên sốt ruột nói.

“Anh ta không có thật” Trương Thác lắc đầu.

“Không có thật?” Vài người sửng sốt.

Sắc mặt người phụ nữ có lá gan nhỏ nhất nọ nháy mắt lại trắng bệch: “Không có thật, anh… anh… Ý anh là… anh ta là ma sao?”

Trương Thác lắc đầu: “Là ma hay không tôi không biết, nhưng anh ta quả thực không có thật, mọi người nhìn ống quần anh ta, mưa lớn như vậy, đi trên đường núi lầy lội thế này, mặc dù dưới chân anh ta toàn là bùn, nhưng ống quần lại rất sạch sẽ, anh ta vốn dĩ không ở phía trước.”

“Xong rồi sự là gặp ma rš “Mọi người ở đây đừng đi đâu” Trương Thác để lại một câu, sau đó một mình đi về phía trước, lần này, tốc độ đi của Trương Thác không hề nhanh, hơn nữa khoảng cách mỗi bước chân của anh đều giống nhau hoàn toàn.

Cứ như vậy, sau khi Trương Thác đi được nửa tiếng, trước mặt anh, hiện ra hình dáng của đám người Cửu Cục.

Nhìn thấy Trương Thác xuất hiện từ đằng sau, sắc mặt mọi người lại trở nên khó coi lần nữa, bọn họ vốn tưởng đã ra khỏi vòng tuần hoàn chết chóc kia rồi, kết quả lại sa vào giữa một vòng tuần hoàn khác.

Mưa vẫn rơi rất lớn.

Người phụ nữ nọ k3u rên một tiếng: “Đây thực Hạt mưa rơi trước mặt mọi người, nện trên đường núi dưới chân, vậy mà lại tạo nên một câu nói.

“Người khinh nhờn thần linh, không thể lên núi, người tâm hồn không sạch, không thể lên núi, mà phải ở lại đây, đợi sự phán quyết của thần linh!”

Sự xuất hiện của câu nói này lại phủ bóng đen lên lòng mọi người lần nữa.

Khinh nhờn thần linh, tâm hồn không sạch!

“Xong rồi, chúng ta thực sự bị thần linh xét xử rồi! Thần linh vây chúng ta ở chỗ này, không cho chúng ta rời khỏi”

Hạt mưa xóa đi hàng chữ trước mặt bọn họ, lại tạo nên một hàng chữ nữa.

“Muốn gặp thần linh, cần phải bảo đảm linh hồn trong sạch tâm đoan chính, vậy đợi cày ruộng 20 năm, mỗi ngày tĩnh †âm cúng thần, 20 năm sau, chính trực gặp thần linh”

Hàng chữ này xuất hiện khoảng 20 giây, lại bị nước mưa cuốn trôi, cũng tại nơi mà sau khi hàng chữ này bị nước mưa rửa trôi, mưa như trút nước bỗng nhiên nhỏ hơn rất nhiều, cũng khiến tâm mắt của họ rõ ràng hơn, họ có thể nhìn được xa hơn.

“Đó là cái gì?” Một người chỉ tay về trước: “Nhìn xem, ở đó có một ngôi nhà tranh.”

Mọi người nhìn theo hướng tay anh ta chỉ, quả nhiên, tại một chỗ trên vách núi trông thấy có một ngôi nhà tranh.

“Đi xem thử” Trương Thác trầm giọng nói.

Mọi người đi về phía đó, lần này, nhà tranh không còn không thể tiếp cận được như trước nữa, bọn họ rất nhanh đã đến trước ngôi nhà tranh.

Ngay sau đó, bọn họ kinh ngạc phát hiện, căn nhà tranh này cũng không phải lẻ loi tọa lạc tại đây, mà là cả một mảng, đây là một dáng núi thoải, có không dưới trăm ngôi nhà tranh tọa lạc tại đây.

“Két”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2332


Chương 2332:

Cửa căn nhà tranh gần nhất bị người đẩy ra từ bên trong, chỉ thấy một người đàn ông hơn 50 tuổi tay cầm đuốc đi ra, vẻ mặt hoài nghi đánh giá chín người Trương Thác, bô lô ba la nói một đống thứ gì đó.

Vẻ mặt đám người Triệu Chính Khải tràn đầy ngờ vực, hoàn toàn nghe không hiểu đối phương nói cái gì.

“Là tiếng Cổ Hi, hơn nữa là tiếng Cổ Hi rất cổ, bây giờ đã có rất nhiều nơi phát âm không giống nữa” Trương Thác giải thích một chút, sau đó cũng trả lời đối phương, nói chuyện với đối phương.

“Các cậu là ai? Đến trấn Thánh Hỏa làm gì?”

“Chúng cháu muốn lên núi” Trương Thác chỉ lên trên đỉnh núi.

Đối phương vừa nghe lời này, lập tức lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, vội vã xua tay: “Không thể lên núi, thần linh không thích chúng ta tùy tiện quấy rầy bọn họ, thần linh đại nhân đang nghỉ ngơi.”

“Thần linh? Trên núi có thần linh?” Trương Thác hỏi.

“Trời ạ” Đối phương ngửa mặt lên trời bày ra bộ dạng cầu nguyện: “Apollo vĩ đại, xin hãy tha thứ cho đám người vô tri này”

Cơn mưa lớn trên bầu trời lại trở nên dữ dội hơn.

“Thần linh nổi giận rồi, thần linh nổi giận rồi” Người tay cầm đuốc vẻ mặt sợ hãi quay vào trong nhà, đóng chặt cửa.

Trời lại mưa nặng hạt.

Trong lòng bảy đội viên Cửu Cục đều bị phủ một tầng khói mù, thần linh nổi , cách nói này, khiến bọn họ bắt đầu tin, trên thế giới này, thần linh thực sự có tồn tại, bằng không vì sao mưa lớn và mây đen chỉ che phủ núi Chúng Thần này?

Bằng không vì sao đám người bọn mình bị vây trong núi, lên không được, xuống không xong? Bằng không cớ gì lại thình lình xuất hiện nhiều nhà tranh như vậy?

Nhà nhà đóng chặt cửa, nước mưa chảy xuống từ mái nhà, bầu trời đen kịt, nơi gọi là trấn Thánh Hỏa này, tựa như một thị trấn ma vậy.

“Tìm chỗ tránh mưa trước đi” Trương Thác nói, vài đội viên Cửu Cục rõ ràng đã có dấu hiệu rét lạnh, còn tiếp tục thế này nữa, bị cảm phát sốt là không thể tránh khỏi.

Bọn họ liên tiếp gõ cửa vài căn nhà, nhưng không một ai bằng lòng mở cửa cho họ, thậm chí vài căn nhà trong đó còn chẳng có chút động tĩnh nào, ngoại trừ người lúc vừa vào thì gặp kia ra, bọn họ không bắt gặp thêm người nào khác.

Trong bóng tối, dưới cơn mưa, nơi đây tựa như nơi ở của người chết.

“Quân vương, nhìn bên kia” Một đội viên run rẩy cả người, giơ tay chỉ về trước mặt.

Bọn họ đi qua tất cả những căn nhà tranh, ở một chỗ nơi vách núi, lại nhìn thấy bức tượng đá năm trong rãnh núi, mà hòn đá lớn trước đó bọn họ có làm dấu cũng ở đó, một nửa chôn trong đất, một nửa lộ ra bên ngoài.

Bức tượng đá này cứ như ác mộng, xâm nhập linh hồn họ, khiến bọn họ cảm nhận được sự sợ hãi.

Đi đến bên tượng đá, dưới chân tượng đá vẫn còn bật lửa Triệu Chính Khải đập vỡ.

Tâm tình mỗi người đều vô cùng nặng nề, bọn họ trước đây chưa từng nghĩ tới, chính mình sẽ chán ghét một bức tượng đá tới vậy.

Triệu Chính Khải trong lòng đã sớm lo lắng không thôi nhảy lên, một cước đá vào đầu tượng đá.

“Đại ca, không được đâu” Một thành viên Cửu Cục vội vàng chắn trước người Triệu Chính Khải: “Đại ca, bức tượng thần này đại diện cho thần linh, không thể phá hỏng, lỡ mà chọc giận thần linh, bọn mình sẽ chết ở đây đó.”

“Thần linh chó mái” Triệu Chính Khải mắng một câu: “Một đám giở trò giả thần giả quỷ”

“Tuyệt đối không phải giả thần giả quỷ đâu đại ca” Người phụ nữ có lá gan nhỏ kia run lẩy bẩy: “Nhất định là có sự tồn tại của thần linh, lân này chúng ta chọc giận thần linh rồi, thần linh đang trừng phạt chúng ta, chúng ta tuyệt đối không được bất kính với thần linh lần nữa”

“Quân vương, anh nghĩ sao? Chúng ta có cần nghe chỉ thị từ thần linh không?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2333


Chương 2333:

“Nói sau đi” Trương Thác dựa trên vách đá, nhắm mắt lại: “Đợi trời sáng rồi nói”

Trương Thác đã nói vậy rồi, mọi người cũng không nói gì nữa, chính là, tất cả đợi trời sáng hãng nói, câu nói này cũng là câu dân chúng Đông Hòa thường nói, gặp phải chuyện gì, trời sáng rồi nói.

Đêm nay đối với mọi người mà nói, cho dù thân thể hay là trong tim đều vô cùng mệt mỏi, sau khi tinh thần thả lỏng, mỏi mậệt lại kéo tới rất nhanh, mỗi người đều dựa lên vách đá, nghe tiếng mưa bên ngoài, chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngày thứ hai, Trương Thác bị một ồn ào đánh thức, mở mắt liền thấy trước mắt mình, đầu người nhấp nhô, một đám người mặc áo tang, tay cầm cuốc và đỉnh ba, đang vây trước mặt đám người của mình, miệng đang oang oang nói cái gì đó, có vài lời ngay cả Trương Thác cũng nghe không hiểu.

Đám người Triệu Chính Khải cũng lần lượt tỉnh dậy, mưa lớn đầy trời đã dừng lại, mây đen che kín bầu trời cũng không biết đã tan đi từ khi nào, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên người mọi người, khiến bọn họ cảm thấy một trận thư thái êm dịu sau khi đầm mưa vài tiếng đêm qua.

“Các cậu là ai, đang làm gì trước tượng thần Quang Minh!”

Một người đàn bà tuổi hơn 50, vai vác cuốc nói, câu nói này, Trương Thác nghe hiểu.

“Đền thờ?” Trương Thác trong lúc mơ màng quay đầu nhìn lại, anh phát hiện, chính mình vậy mà lại ngồi trong một kiến trúc tương tự như đền thờ, tượng thần sau lưng anh, không biết từ lúc nào đã biến thành một tượng người, chính là hình dáng Apollo trong thần thoại, tay cầm lửa thiêng, mang đến cho nhân gian ánh sáng.

Mọi người ở Cửu Cục cũng phát hiện ra thay đổi xung quanh, khiến trong lòng họ tràn ngập sự hoài nghỉ vô tận, tối qua rõ ràng ngủ trong rãnh núi, làm sao tỉnh dậy liền ở trong một đền thờ rồi, tượng đá sau lưng cũng biến đổi rồi.

“Bọn chúng khinh nhờn thần linh, đánh chết bọn chúng, tế bọn chúng cho thần linh!” Trong đám người không biết là ai hô lớn một tiếng, một đám người cầm cuốc và đỉnh ba xông vào trong đền thờ.

Đám người Cửu Cục tuy rằng nghe không hiểu mấy người này nói cái gì, nhưng nhìn động tác của họ cũng biết họ muốn làm gì.

Dưới tình huống bất đồng ngôn ngữ, muốn giải thích xua tan nghỉ ngờ rất khó, lại thêm tâm tình kích động của mấy người này, đám người Cửu Cục nghĩ, giải quyết tình hình trước mắt trước, bọn họ đều là tinh anh đã trải qua huấn luyện, tuy rằng về cách thức xử sự có thể vẫn còn thiếu sót rất lớn, nhưng về thực lực, người thường đều không thể bì, họ muốn chế ngự đám người này trước đã.

Nhưng kết quả sau khi động thủ, bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới.

Một phụ nữ nông dân tay cầm cuốc, một cước đá ngã một tỉnh anh Cửu Cục.

Ba tên đàn ông lực lưỡng cầm gậy vây lấy Trương Thác, sức bọn họ lớn đến không ngờ, khiến Trương Thác cũng cảm thấy áp lực, có điều bọn họ căn bản không biết gì về kĩ xảo vật lộn, toàn bộ đều đánh đấm thô bạo, khua quyền đá chân, họ mặc dù không có kĩ xảo đánh nhau, nhưng tốc độ và sức lực đều cực kì nhanh, đánh đám người Cửu Cục không ngơi tay, cũng chỉ có hai người Trương Thác và Triệu Chính Khải không bị đối phương hoàn toàn áp chế, bảy người còn lại, bất kể nam nữ, đều bị đánh đến mặt mũi bầm dập trong khoảng thời gian này, bị người trói lại, ném ra ngoài đền thờ.

Hai người Trương Thác và Triệu Chính Khải thấy thế, cũng từ bỏ chống cự, từng người trúng hai quyền xong, cũng bị người ta trói lại, mang ra ngoài đền thờ.

Ngoài đền thờ là vô số nông trại, trước nông trại còn có trẻ con đang nô đùa, mà tối qua còn thấy là nhà tranh lại biến mất rồi, cách đó không xa có một mảnh ruộng bậc thang lớn, còn có người đang cày cấy bên trong.

Đối diện với tình huống thế này, đám người Cửu Cục dần dần trở nên có chút chết lặng, bắt đầu từ lúc bước vào núi Chúng Thần, tất cả mọi chuyện bắt đầu trở nên không hợp lý.

Vài cây dâm bụt trồng trước đền thờ.

Một người đàn ông đầu tóc hoa râm, tuổi tác rất lớn, đi đến trước mặt mấy người bị trói, oang oang nói một đống thứ gì đó.

Đám người Triệu Chính Khải cũng nghe không hiểu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2334


Chương 2334:

Chỉ có Trương Thác thỉnh thoảng trả lời đối phương một câu, nhưng tần suất đối thoại cũng không cao.

Một lát sau, ông lão quay người rời đi, những người còn lại cũng đều cầm công cụ trong tay quay về trong ruộng.

“Quân vương, rốt cuộc chuyện này là thế nào, anh nói với bọn họ những gì?”

“Ngôn ngữ của bọn họ rất cổ xưa, rất nhiều âm tiết tôi cũng nghe không rõ” Trương Thác lắc đầu: “Có điều ý đại khái của bọn họ là, chúng ta ngủ trên địa bàn của thần linh, quấy rầy sự thanh tịnh của thần linh, bây giờ cần phải xin chỉ thị của thần linh, nên xử trí chúng ta thế nào”

“Quân vương, e rằng chúng ta thực sự đến chỗ ở của người chết rồi, trong truyền thuyết, cây dâm bụt là cánh cổng liên kết giữa cõi người và cõi âm, chúng ta vừa đi ra từ đó, nơi này, chắc hẳn là cõi âm rồi… Nếu không, làm sao giải thích sự †ồn tại của mấy người này? Trên núi Chúng Thần của nước Cổ Hi, trước nay chưa từng có cư dân!”

Lúc này, mọi thứ xung quanh Trương Thác và những người khác là một khung cảnh hài hòa, mọi người đang làm ruộng, trẻ em đang chơi đùa với nhau, những cặp vợ chồng trên cánh đồng ân ân ái ái, trong một số nông xá đã bốc khói nghi ngút.

Nhưng cảnh tượng hài hòa này lại khiến đám người Trương Thác cảm thấy lạnh sống lưng.

Họ chưa bao giờ nghe nói ở trên núi Chúng Thần của Nước Cổ Hi có sự tồn tại của trấn Thánh Hỏa. Thị trấn này và những ngôi nhà tranh đêm qua giống như mọc ra từ trong không khí vậy. Hoặc cái gọi là trấn Thánh Hỏa này xuất hiện trên thế giới này từ trong không khí, hoặc chính anh và những người khác xuất hiện ở trấn Thánh Hỏa này từ trong không khí.

Bọn họ sẵn sàng tin vào vế sau. Dù sao, mọi thứ họ trải qua vào tối hôm qua quá kỳ lạ, thậm chí họ còn nghỉ ngờ liệu có phải bản thân đã đi vào con đường tới minh giới hay không.

Cả buổi sáng Trương Thác và những người khác đều bị trói ở đây, cho đến lúc trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh, lão già tóc bạc mới lại xuất hiện, nói rất nhiều chuyện với Trương Thác.

Sau đó, mấy người đàn ông lực lưỡng trông chừng Trương Thác và những người khác bước lên để tháo dây trói cho họ.

Tất cả người của Cửu Cục đều nghi ngờ nhìn Trương Thác.

Trương Thác giải thích: “Họ nói rằng thần linh trừng phạt chúng ta, để chúng ta đến cánh đồng làm việc trong hai mươi năm, sau đó mới có thể rời đi”

Lúc này Trương Thác mới có cơ hội đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này bọn họ đang ở trên một cái bệ đá rất lớn, đây là đỉnh núi, nhưng trên đỉnh núi không hề có đền Chúng Thần mà chỉ có mấy nông xá mà thôi.

Kỳ lạ.

Tất cả mọi thứ đều rất kỳ lạ.

Khi Trương Thác nhìn quanh, có vài người ném cuốc và cây cào trước mặt đám người Trương Thác, sau đó chỉ ra một mảnh đất hoang cho bọn họ, nói rằng mảnh đất sau này mà họ phải làm việc chính là mảnh đất hoang đó.

Bên cạnh khu đất hoang, có một nông xá, cũng giống như những nông xá xung quanh.

Mọi người cầm cuốc và cào, đi đến trước nông xá kia, mở cửa ra, phong cách trang trí bên trong rất cổ xưa, trong lò sưởi tối tăm tràn đây cảm giác của năm tháng.

Một thành viên của Cửu Cục nhìn xung quanh, sau đó nói: “Nhiều viên đá được sử dụng trong đó không còn tồn tại ở thời hiện đại nữa”

“Nhìn này..” Một người trong nhà nhìn thấy một con ngựa gỗ, không lớn, chỉ cao nửa mét, chính giữa trống rỗng, sau khi quan sát kỹ càng, phát hiện bên trong con ngựa gỗ có rất nhiều thiết kế có thể để người đứng lên: “Đây có phải là… ngựa gỗ thành Troy không?”

Bên cạnh con ngựa gỗ thành Troy, có một bản phác thảo thiết kế, chứng minh rằng con ngựa gỗ thành Troy này vẫn đang được thiết kế.

Trong lịch sử Nước Cổ Hi, ngựa gỗ thành Troy có danh tiếng không kém gì bò kéo gỗ, nhưng tại sao ở đây tự nhiên lại xuất hiện một bản phác họa như vậy?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 2335


Chương 2335:

Khi mọi người còn đang thắc mắc về bản phác thảo thiết kế của ngựa gỗ thành Troy này thì cánh cửa của nông xá bị bật ra.

Ông già tóc hoa râm đứng trước cửa và nói gì đó.

Vẻ mặt của Trương Thác hơi sững lại, sau đó đưa ra một số câu trả lời.

Nghe xong, ông lão bỏ đi với vẻ bối rối.

“Hai người lại nói cái gì vậy?” Triệu Chính Khải hỏi.

Trương Thác hít sâu một hơi: “Ông ta hỏi tôi, Paris thua rồi sao…

Ngay khi Trương Thác nói vậy, tất cả mọi người trong căn nhà đều im lặng.

Bây giờ có ngựa gỗ thành Troy, lại còn có Paris.

Vào thế kỷ XIII trước công nguyên tại Nước Cổ Hi, hoàng tử thành Troy Paris đã bắt được nữ hoàng của Sparta, từ ngày đó chiến tranh giữa Nước Cổ Hi và thành Troy đã nổ ra.

Vừa rồi ông già đó hỏi Paris đã bị đánh bại hay chưa? Đây là chuyện của hàng ngàn năm về trước mà!

“Bọn họ chắc chắn không phải người! Chắc chắn không phải! Đây là Minh giới, chúng ta thật sự không ra được, không ra được rồi!” Đội viên nhỏ tuổi nhất của Cửu Cục không ngừng lẩm bẩm: “Chúng ta nhất định phải tuân theo ý muốn của thần linh, đúng vậy, thần linh bảo chúng ta làm ruộng, làm ruộng”

Người đó nói, cầm cuốc lên, sau đó thất thần bước ra khỏi nông xá.

Trương Thác cau mày nhìn Triệu Chính Khải, Triệu Chính Khải không nói gì, lấy điếu thuốc bỏ vào miệng, tìm lửa khắp nơi nhưng không tìm được.

“Tôi cũng muốn chuộc tội, tôi muốn rời khỏi đây, tôi không muốn ở lại Minh giới, không muốn ở lại Minh giới đâu!” Người phụ nữ nhỏ nhen bỗng nhiên hét lên một tiếng, cũng cầm cào chạy ra khỏi căn nhà.

Năm thành viên khác trong đội nhìn nhau, tuy rằng không nói gì, nhưng cũng đã bắt đầu thu dọn công cụ rồi đi ra ngoài, trông dáng vẻ thì chắc là trong lòng bọn họ cũng đã nhận định rằng mình bị đưa đến Minh giới rồi.

Triệu Chính Khải cầm lấy một cây gậy gỗ bước ra khỏi phòng, mười phút sau, anh ta quay lại với cây gậy gỗ đã được châm lửa, đốt cho mình một điếu thuốc, vẻ mặt lo lắng đã giảm bớt đi rất nhiều.

Triệu Chính Khải đốt liên tiếp hơn chục điếu thuốc, hút hết một bụng khói, chẳng mấy chốc, nông xá nhỏ bé chứa đầy khói thuốc.

Triệu Chính Khải nhìn xung quanh một lúc, sau đói mới mở miệng nói: “Cậu nghĩ gì về vấn đề này?”

“Chắc chắn có người đang giả thần giả quỷ, cái gì mà Minh giời, đúng là thú vị, thần linh dạy tiếng Cổ Hi cổ nhất cho người dân ở đây, bản án đưa ra cho chúng ta cũng được tạo ra bằng tiếng Đông Hòa?” Trương Thác lộ ra vẻ chế nhạo.

“Còn tôi thì sao?” Triệu Chính Khải lại hút một hơi thuốc: “Tôi còn cần tiếp tục diễn nữa không?

“Đương nhiên là phải diễn tiếp rồi” Trương Thác nói: “Anh càng không bình thường, tốc độ ra tay của bọn họ càng nhanh, cứ như vậy trước đã, để xem bọn họ bán loại thuốc gì trong quả hồ lô này, tối nay tôi đi ra ngoài xem xem, chỗ này giao lại cho anh”

“Được” Triệu Chính Khải bóp điếu thuốc trong tay, một lần nữa lộ ra vẻ lo lắng, bước ra khỏi nông xá.

Bảy đội viên của Cửu Cục đều đã bắt đầu làm ruộng, bọn họ cư xử rất kỳ lạ, nhưng không dám lười biếng, về vấn đề đồ ăn thức uống, lương khô nén mà họ mang theo hoàn toàn có thể giải quyết được.

Đến khi trời tối, có một đám mây đen lớn khác bao phủ bầu trời, một cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống.

Cho đến đêm khuya, mưa nhẹ chuyển thành mưa xối xả, Trương Thác lợi dụng trời tối ra khỏi nông xá, trước mặt chỉ có một con đường, chính là xuống núi.

Trong bóng đêm, không ai chú ý tới Trương Thác đang đi trong đêm mưa, nhảy xuống từ trên thềm núi, chỉ có một mình Trương Thác, anh di chuyển rất nhanh, mặc dù không thể Ngự Khí, nhưng với thực lực của anh thì dù nhảy xuống từ độ cao mấy mét cũng không cần phải cong đầu gối.
 
Back
Top Dưới