Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 1366


Chương 1366:

“Không có gì” Trương Thác lắc lắc đầu. “Viện trưởng Thôi và mọi người bây giờ thế nào rồi?”

“Viện phúc lợi mới đã được xây xong rồi, lát tối em sẽ đưa anh đi xem”

“Được thôi” Trương Thác gật đầu, thu hồi lại ánh mắt đang nhìn về phía viện phúc lợi rồi lái xe về nhà.

Chiếc xe chạy vào xã Thủy Miên, lúc Trương Thác lái xe từ từ đến trước biệt thự của mình thì anh nhìn thấy một cái đình nghỉ mát.

Nhìn thấy đình nghỉ mát Trương Thác cũng sửng sốt liền vô thức đạp phanh, chiếc Mercedes-Benz GT màu đỏ đột nhiên đứng yên tại chỗ.

“Vợ ơi, đây là..” Trương Thác sửng sốt hỏi khi nhìn thấy đình nghỉ mát được lau chùi sạch sẽ và đặt ở trong sân.

Lâm Ngữ Lam che miệng tủm tỉm cười: “Đây không phải là do anh và mẹ của chúng ta cùng nhau xây dựng nên hay sao, viện phúc lợi phá bỏ rồi nên em đã đem đình nghỉ mát này về nhà”

Trong lòng Trương Thác như có một dòng điện ấm áp chạy qua, câu nói mẹ của chúng ta mà Lâm Ngữ Lam thốt lên như đã chạm vào n** m*m m** nhất ở trong lòng của Trương Thác.

Từ trước đến giờ Trương Thác chưa bao giờ nhắc đến chuyện gia đình với Lâm Ngữ Lam, tâm nguyện cuối cùng trong di chúc của mẹ Trương Thác chính là phải báo đáp ân Tình của nhà họ Lâm.

Bây giờ Lâm Ngữ Lam đã chủ động gọi một tiếng mẹ như vậy rồi, nếu như mẹ của Trương Thác biết được thì chắc chắn bà ấy sẽ mỉm cười.

Trương Thác nắm lấy tay của Lâm Ngữ Lam rồi nhìn chăm chằm vào cô và nói: “Vợ à, cảm ơn em, hôm đó anh còn tưởng là em…”

“Được rồi” Lâm Ngữ Lam đưa tay còn lại ra để che miệng của Trương Thác: “Nếu anh đã gọi em một tiếng vợ thì nói cảm ơn với em làm gì chứ, so với những gì anh đã làm cho em thì chút chuyện này có đáng là gì, bất kì người phụ nữ nào cũng đều sẽ vì người đàn ông của mình là làm những chuyện như vậy thôi.”

Trương Thác gật đầu và không nói thêm điều gì nữa, nếu như đã là người một nhà rồi thì nói thêm nhiều cảm ơn chỉ †ạo thêm nhiều khoảng cách mà thôi.

Về tới nhà, mọi thứ trong nhà đều rất ngăn nắp, có thêm nhiều đồ chơi sang trọng ở trong phòng khách và vẫn còn một chiếc ghế ở bên cạnh bàn ăn.

“Những thứ này đều cần thiết cho mỗi ngày” Lâm Ngữ Lam chỉ vào những đồ chơi ở trong phòng khách: “Lâu như vậy mà anh mới quay lại, con bé ngày nào cũng gọi tên bố vậy nên em và giám đốc Tân đã mua rất nhiều đồ chơi cho con bé và nói với con bé những đồ chơi đó đều là do anh biến thành, ngay cả lúc ăn cơm Thiên Linh cũng muốn ngồi cạnh anh”

Trương Thác đứng ở bên nghe Lâm Ngữ Lam nói như vậy liền tưởng tượng đến dáng vẻ đáng yêu của Thiên Linh rồi mỉm cười đầy ẩn ý.

“Đã lâu như vậy anh mới trở về, mau đi tắm rửa để gạt bỏ bụi đi, sau đó em sẽ dẫn anh đi tìm giám đốc Tân, nếu như Thiên Linh biết anh đã quay về thì chắc hẳn con bé sẽ rất vui”

Lâm Ngữ Lam bước tới phòng ngủ và lấy ra một bộ quần áo.

mặc ở nhà: “Em đã mua quần áo cả bốn mùa cho anh rồi, anh hãy thử xem, có lẽ là sẽ vừa với anh đấy”

Trương Thác không vươn tay ra để lấy quần áo mà Lâm Ngữ Lam đưa cho mà cứ nhìn Lâm Ngữ Lam từ trên xuống dưới.

Lâm Ngữ Lam bị ánh nhìn Trương Thác làm cho đỏ mặt: “Anh nhìn em làm gì, mau đi tắm rửa đi”

Trương Thác bước tới trước mặt Lâm Ngữ Lam sau đó hôn Lâm Ngữ Lam “chẹp” một cái rồi cầm lấy quần áo trong tay Lâm Ngữ Lam và vươn tay tẹt nhẹ mũi của cô: “Vợ à, anh phát hiện ra răng em càng ngày càng giống một người vợ đích thực rồi đấy”

Càng ngày càng giống một người vợ đích thực sao?

Lâm Ngữ Lam lại nhìn Trương Thác nhưng Trương Thác đã xoay người bước vào nhà tắm.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1367


Chương 1367:

Lâm Ngữ Lam đỏ bừng mặt lên vì xấu hổ, cô đưa tay sờ sờ khuôn mặt có phần nóng nảy của mình rồi lẩm bẩm nói: “Mình thật sự càng ngày càng giống một người vợ đích thực sao?”

Sau khi lẩm bẩm thì cô đột nhiên giậm chân rồi hậm hực nói: “Tên Trương Thác nhà anh được lắm, ý của anh là trước đây em không giống một người vợ hay sao?”

Ba mươi phút sau Trương Thác tắm rửa xong, anh mặc uần áo mà Lâm Ngữ Lam đã chuẩn bị cho, tất cả quần áo.

lầu là chất cotton nên khi mặc lên người trông rất khỏe khoắn và không hề bị béo chút nào.

“Đi thôi” Lâm Ngữ Lam cũng đã thay quần áo và đang ngồi trên ghế sô pha để chờ Trương Thác, lúc Trương Thác đã thay quần áo xong và đi ra, Lâm Ngữ Lam liền giơ chiếc điện thoại trong tay lên và nói: “Em đã liên lạc với giám đốc Tân rồi, cô ấy đang chơi với Thiên Linh ở bên ngoài nhưng em chưa nói với họ là anh đã trở về để cho họ một bất ngờ”

“Vợ à, quần áo em mặc…” Trương Thác nhìn cách ăn mặc của Lâm Ngữ Lam và hỏi.

Bộ váy mà Lâm Ngữ Lam mặc rất đơn giản và đó cũng chính là phiên bản thu nhỏ của bộ quần áo mà Trương Thác đang mặc bây giờ, chỉ là trên quần áo của Trương Thác có một số đường màu xanh đậm còn của Lâm Ngữ Lam được đổi thành màu hồng nhạt. Lâm Ngữ Lam đã chọn quần áo cho Trương Thác, bộ quần áo trên người họ rõ ràng là đồ đôi.

“Hỏi nhiều như vậy làm gì, không muốn mặc thì cởi ra!”

Lâm Ngữ Lam trợn mắt nói sau đó cô đi đôi giày trắng, kéo cửa phòng và đi ra ngoài.

Trương Thác mỉm cười, đi đôi giày mà Lâm Ngữ Lam đã chuẩn bị trước cho anh rồi đi theo phía sau cô.

Hai người lái xe đến trung tâm thương mại CBD và đậu xe ở dưới tầng hầm.

“Đi thôi, ở trên có khu vui chơi của trẻ em, chủ tịch Tân đưa Thiên Linh đến đó chơi” Lâm Ngữ Lam năm lấy tay của Trương Thác.

Trương Thác có thể ngửi thấy rõ ràng mùi thơm từ người phụ nữ bên cạnh liền khẽ mỉm cười, anh thừa nhận mình rất thích cảm giác này.

Hai người đi được vài bước, vừa định đi vào trung tâm thương mại thì nghe thấy tiếng chửi bới ầm ï từ chỗ đậu xe bên cạnh.

“Tôi nói cho cô biết, cho dù hôm nay ông đây có chôn cô ở đây thì cũng không ai dám nói gì. Con nhóc chết tiệt này lại dám đánh con trai của tôi, đúng là không muốn sống nữa rồi!”

Tiếng mắng chửi từ bên cạnh truyền tới khiến Trương Thác và Lâm Ngữ Lam vôi thức nhìn sang.

Khuôn mặt của Trương Thác lập tức tràn ngập sự tức.

giận.

Người vừa mắng chửi chính là một người đàn ông trung niên còn người bị mắng chính là Tân Như và Thiên Linh.

Lúc này Thiên Linh đang nắm lấy tay của Tân Như và sợ hãi đứng nép vào một bên còn Tân Như thì đỏ bừng mặt, toàn thân cũng đang run rẩy.

“Thưa ông, tôi xin nhắc lại một lần nữa là con trai của ông đã ra tay đánh con gái của tôi trước. con trai của ông đã cướp đồ và đánh con gái của tôi còn con gái của tôi chỉ đang lấy lại đồ của bản thân mà thôi!” Tân Như lớn giọng nói.

Người đàn ông trung niên liếc nhìn Thiên Linh đang được.

Tân Như giữ liền chế nhạo nói: “Con trai tôi có thân phận như thế nào còn con gái của cô là cái thứ gì chứ? Vậy mà lại dám động vào con trai tôi, khốn khiếp thật!”

Người đàn ông trung niên nói xong liền giơ bàn tay lên cao và định tát vào mặt của Thiên Linh.

Tân Như cũng không thể ngờ là người đàn ông trung niên này lại đột nhiên ra tay, là một người phụ nữ thì làm sao cô ấy có thể phản ứng lại kịp.

Nhìn thấy bàn tay của người đàn ông trung niên sắp chạm vào mặt của Thiên Linh, Lâm Ngữ Lam từ bên đó liền chạy tới nắm lấy cổ tay người đàn ông trung niên và hất tay ông ta ra: “Một người đàn ông trưởng thành như vậy mà lại có thể ra tay với trẻ con ư?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1368


Chương 1368:

Khoảng thời gian ở trong tộc này đã giúp Lâm Ngữ Lam học được không ít các võ thuật cổ đại, tuy rằng không đủ mạnh nhưng cũng hơn rất nhiều so với những người phụ nữ bình thường.

“Ngữ Lam!” Nhìn thấy Lâm Ngữ Lam đột nhiên xuất hiện, Tân Như liền kinh ngạc thốt lên.

“Mẹ Ngữ Lam!” Thiên Linh chạy thẳng đến ôm Lâm Ngữ Lam, đôi mắt to như sương mù, nước mắt chảy lưng tròng.

Lâm Ngữ Lam lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên và hỏi: “Có chuyện gì – “Đứa nhỏ này đồ trong tay của Thiên Linh và Thiên Linh chỉ lấy lại đồ mà thôi” Tân Như giải thích cho Lâm Ngữ Lam nghe qua về tình hình.

Tân Như vốn dĩ định đưa Thiên Linh đi chơi ở trên lầu nhưng con trai của người đàn ông trung niên đi tới và giật lấy đồ chơi của Thiên Linh rồi đẩy Thiên Linh ngã xuống, Thiên Linh chỉ đứng dậy lấy đồ của mình về, kết quả là đứa bé kia không vui liền la mắng bảo Thiên Linh đánh nó.

Lâm Ngữ Lam liếc nhìn con trai người đàn ông trung niên sau đó lấy điện thoại di động ra và đi ra ngoài gọi điện thoại: “Quản lý Ngô, dùng tốc độ nhanh nhất của anh lấy cho tôi video vừa nấy từ khu trẻ eml”

Người đàn ông nhìn chằm chằm Lâm Ngữ Lam và nói: “Yo, thật không nhìn ra là cô đây cũng quen biết với quản lý Ngô của tòa nhà này!”

Lâm Ngữ Lam liếc nhìn đối phương một cái và không nói gì.

Con trai của người đàn ông trung niên, trông khoảng sáu tuổi đang mặc đồng phục học sinh tiểu học vẫn đang đối đầu với Thiên Linh.

“Cô gái à, tôi nói cho cô biết, nếu hôm nay cô không cho tôi một lời giải thích thì không ai có thể rời đi!” Người đàn ông trung niên chỉ vào con gái thứ ba của Lâm Ngữ Lam và nói.

Lâm Ngữ Lam nói: “Tôi đã cho người lấy video đem xuống rồi. Nếu con gái tôi có lỗi, chúng tôi đương nhiên sẽ cho ông một lời giải thích nhưng nếu con gái tôi không có lỗi gì thì người hôm nay không thể rời đi ngược lại chính là ông đấy!”

Lâm Ngữ Lam vốn dĩ là người có tính cách rất mạnh mẽ trong kinh doanh, khoảng thời gian này dòng họ của cô đã xảy ra rất nhiều chuyện và chính điều này càng làm tăng thêm sự mạnh mẽ của cô ấy.

Nếu là mấy tháng trước thì Lâm Ngữ Lam sẽ gọi cảnh sát càng sớm càng tốt để cho cảnh sát giải quyết những chuyện này, nhưng hôm nay cô trực tiếp nói thẳng là đối phương sẽ không đi được.

“Chết tiệt!” Người đàn ông trung niên hét lên: “Không cho ông đây đi sao? Cô gái à, cô có biết ông đây là ai không? Vậy mà cô lại dám nói chuyện như vậy với tôi?”

Người đàn ông trung niên đứng một bên chửi bới còn con trai của ông ta thì nhổ nước bọt vào mặt của Thiên Linh nhưng rất may Tân Như đã nhanh mắt, cô ấy nhanh chóng kéo Thiên Linh ra nếu không đã bị nhỏ nước bọt vào mặt rồi.

Sau khi con trai của người đàn ông trung niên nhổ nước bọt, cậu bé liền nhìn Thiên Linh bằng ánh mắt cao cao tự đại sau đó liền giơ chân lên và đá về phía của Thiên Linh.

Người đàn ông trung niên nhìn theo hành động của con trai nhưng thay vì ngăn cản thì ông ta lại cổ động.

“Khốn khiếp!” Một bàn chân to đột nhiên đá từ bên cạnh sang.

Con trai của người đàn ông trung niên vừa nhấc chân thì bị bàn chân to bất ngờ đá ra ngoài.

“Trương Thác!” Tân Như kinh ngạc nhìn chủ nhân của bàn chân to vừa đá.

“Bố!” Thiên Linh phấn khích reo lên rồi chạy đến ôm lấy Trương Thác.

Trương Thác ôm chặt Thiên Linh, xoa xoa đầu Thiên Linh rồi cười nói: “Thế nào, có nhớ bố không?”

“Ừm, con rất nhớ bố” Thiên Linh dùng lực gật đầu lia lịa rồi vòng tay qua cổ Trương Thác hôn lấy anh.

Con trai của người đàn ông trung niên bị Trương Thác đá một cái liền ngã xuống đất và òa lên khóc.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1369


Chương 1369:

“Chết tiệt, tên nhóc nhà anh lại dám động vào con trai tôi, ông đây sẽ lấy mạng anh!” Người đàn ông trung niên hét lên rồi vung nắm đấm lao về phía Trương Thác.

“Khốn khiếp!” Trương Thác lại giơ chân lên, trực tiếp đá văng người đàn ông trung niên: “Ông không tự nhìn xem bản thân là cái loại gì mà dám lấy mạng tôi?”

Người đàn ông trung niên bị Trương Thác đạp ngã xuống đất, ông ta ngay lập tức hiểu ra bản thân không phải là đối thủ của người thanh niên trước mặt.

“Được thôi, tên nhóc này, tôi sẽ cho anh thấy ông đây mạnh như thế nào! Ông đây sẽ g**t ch*t anh!” Người đàn ông trung niên lấy chìa khóa xe từ trong túi ra, mở chiếc Mercedes-Benz G cỡ lớn trị giá ba triệu bên cạnh, lên ghế lái và nổ máy rồi tông vào chỗ Trương Thác đang đứng.

Cách đó không xa cũng có mấy người mà người đàn ông trung niên lái xe đi vào như thế này, Tân Như không kịp trốn chỉ nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz G này đang chuẩn bị đâm vào thì đột nhiên trước mặt cô ấy vang lên một tiếng va chạm mạnh.

Một chiếc xe Hummer lao tới từ bên hông của chiếc Mercedes-Benz G và đâm sầm vào cửa bên của chiếc Mercedes-Benz G. Chiếc Mercedes-Benz G cổ điển này đứng ở phía trước của chiếc Humvee giống như một con gà nhỏ trực tiếp bị đánh gục.

Lại có một tiếng “nổ” khác, chiếc Mercedes-Benz G đang bỏ chạy đã đâm vào bức tường của trung tâm mua sắm cạnh bãi đậu xe, các túi khí trong xe đồng loạt bung ra.

Cửa xe bật mở, người đàn ông trung niên bước ra khỏi xe đang lắc lư, rõ ràng là một cú va chạm mạnh nhưng cú va chạm mạnh của chiếc Mercedes-Benz cũng không làm ông ta bị thương quá nhiều.

“Chết tiệt, có biết lái xe không hả?” Cửa xe Hummer mở ra, bốn người đàn ông cường tráng cao khoảng hai mét bước xuống xe, chỉ vào người đàn ông trung niên và chửi bới.

Người đàn ông trung niên nhìn bốn người đàn ông cường tráng sau đó lại nhìn chiếc Hummer của họ liền cúi đầu: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không nhìn thấy”

“Sau này chú ý một chút!” Bốn người đàn ông chửi bới sau đó mơ hồ nhìn về phía Trương Thác.

Sau khi Trương Thác làm ra hiệu bọn họ rời đi, bốn người đàn ông liền quay lại rồi lái xe đi, những người này là do Trương Thác bố trí ở Châu Xuyên để bảo vệ cho Tân Như và những người khác.

Người đàn ông trung niên sợ hãi nhìn chiếc xe Hummer ở đẳng xa còn cậu bé con trai của ông ta vẫn đang khóc ầm ï ở bên kia.

“Tên nhóc kia, anh lại dám động vào con trai của tôi, anh có biết ông đây là ai không? Trung tâm thương mại này còn có cổ phần của ông đây đấy” Người đàn ông trung niên chỉ vào tòa nhà phía sau.

Trương Thác cau mày khi nghe điều này và nhìn vào Lâm Ngữ Lam.

Người đàn ông trung niên nhìn thấy Trương Thác cau mày liền cảm thấy rất tự đắc, ông ta cho rằng Trương Thác sợ hãi liền nói thêm: “Tôi nói cho anh biết, tôi có cả trăm cách để giết một tên nhóc như anh!”

Người đàn ông trung niên không biết rằng lý do khiến Trương Thác cau mày là vì trung tâm thương mại này là tài sản của Nhất Lâm.

Trương Thác đã lâu mới quay trở về Châu Xuyên nên anh khá mơ hồ về tình hình hiện tại của Nhất Lâm.

“Sao nào, tên nhóc này, sợ rồi sao? Sớm mà đi đi!” Người đàn ông trung niên hét lên: “Cho dù hôm nay anh có quỳ xuống gọi tôi là ông nội thì cũng không có ích gì!”

Trương Thác nhìn Lâm Ngữ Lam và Lâm Ngữ Lam cũng cau mày nhìn Trương Thác rồi lắc đầu.

Người đàn ông trung niên lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại và mắng chửi: “ÐĐem người đến bãi đậu xe cho tôi, có người đang đánh con trai tôi đây”

Người đàn ông trung niên nói xong liền hướng về chiếc xe mà Tân Như đang lái đi về phía trước, ông ta căn bản là không để đám người Trương Thác rời đi chút nào.

Chưa đầy một phút có một nhóm người mặc đồ đen từ trong trung tâm thương mại đi ra, trước mặt mọi người là một tấm thẻ nhân viên có ghi chữ an ninh.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1370


Chương 1370:

Nhưng có thể nhìn thấy được bộ dạng của những người đàn ông lực lưỡng này, khuôn mặt đầy da đầy thịt là bước đi có phần loạng choạng, nếu như nói là người của hội sợ còn có người tin nhưng nếu nói là nhân viên bảo an thì lại không đúng lắm vì bọn họ còn không mặc đồng phục bảo an.

Trên người những người đàn ông lực lưỡng này có một bảng hiệu công việc an ninh được viết trên họ, cũng như dòng chữ của trung tâm thương mại này.

Những anh chàng lực lưỡng này đều ngậm điếu thuốc trong miệng và rõ ràng là họ đã đốt từ bên trong trung tâm mua sắm. Bộ luật an toàn phòng cháy chữa cháy quy định rõ ràng rằng thuốc lá bị cấm tuyệt đối ở những nơi công cộng trong trung tâm thương mại. Lâm Ngữ Lam cũng vì vấn đề an toàn cháy nổ trừ khi có phòng hút thuốc đặc biệt thì cô đã nói vô số lần rằng không được phép hút thuốc trong trung tâm thương mại cho dù đó là khách hàng hay nhân viên.

Tổng cộng có tám người đàn ông lực lưỡng xông về phía Trương Thác và vây lấy đám người Trương Thác.

Tám người đàn ông cường tráng đều nhìn Lâm Ngữ Lam và Tân Như với vẻ mặt không mấy thiện cảm, hai người phụ nữ có tính cách khác nhau nhưng cả hai đều là những người phụ nữ tuyệt đẹp và luôn có thể thu hút sự chú ý của đàn ông ở mức độ lớn nhất.

Lâm Ngữ Lam nhíu chặt mày nhìn tám người đàn ông lực lưỡng này và đương nhiên cô không cảm thấy lo lắng rằng tám người đàn ông lực lưỡng này sẽ làm gì bởi vì có Trương Thác ở đây, chưa nói đến tám người cho dù là có tám mươi người thì bọn họ cũng không thể làm được chuyện gì.

An ninh của trung tâm thương mại này đã khiến Lâm Ngữ Lam nhíu mày, người ở đây biến thành như vậy từ bao giờ? Lúc đi làm mà không mặc đồng phục, trông giống như những kẻ thô lỗ mà còn hút thuốc ở nơi công cộng trong trung tâm thương mại, ở đâu ra cái loại an ninh này vậy?

“Tên nhóc này bây giờ tôi cho anh một lựa chọn, quỳ xuống dập đầu ba cái và bồi thường cho tôi hai mươi triệu tiền thuốc men thì ông đây sẽ tha cho anh!” Người đàn ông trung niên rất tự đắc khi thấy người của mình đến.

Lâm Ngữ Lam nhìn chằm chằm thẻ nhân viên trước mặt tám người đàn ông lực lưỡng trước mặt và nói: “Các anh là bảo an của trung tâm thương mại này sao?”

“\ớ vẩn, cô bị mù à? Thẻ nhân viên của ông đây, chúng tôi nghỉ ngờ các người đang gây rối, chúng tôi có quyền tạm giam các người, mau đi theo chúng tôi!” Người đàn ông lực lưỡng đứng đầu cong môi nói và vươn tay kéo lấy Lâm Ngữ Lam.

Trương Thác bước tới trước mặt Lâm Ngữ Lam và nhìn chăm chằm người đàn ông lực lưỡng đang vươn tay về phía Lâm Ngữ Lam: “Là ai thuê các người?”

“Chết tiệt!” Người đàn ông lực lưỡng đột nhiên thấy không vui khi có một tên nhóc chặn trước mặt: “Ai thuê ông đây anh quản được sao?”

“Là tôi đã thuê, có chuyện gì sao?” Một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ bên cạnh và nhìn thấy một thanh niên khoảng hai mươi tuổi bước tới: “Tôi là quản lý nhân sự của trung tâm thương mại này. Anh có thể phàn nàn với tôi nếu có bất kỳ câu hỏi nào”

Lâm Ngữ Lam nhíu chặt mày khi nghe vậy, quản lý nhân sự sao? Nếu cô nhớ không nhầm thì quản lý nhân sự của trung †âm thương mại này họ Ngụy và cũng đã ngoài bốn mươi tuổi rồi mà.

“Sao vậy, nhìn bộ dạng của các người là đang có ý kiến gì đối với nhân viên bảo an của trung tâm thương mại hay sao?”

Người thanh niên vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt không ngừng quét qua lại Lâm Ngữ Lam và Tân Như: “Nếu các người có ý kiến về vấn đề an ninh của chúng tôi thì các người có thể khiếu nại. Nếu tôi không nghe lời khiếu nại của các người thì các người có thể đi tìm giám đốc trung tâm thương mại để khiếu nại tôi và đương nhiên giám đốc trung tâm thương mại này là anh của tôi nên tôi không biết rằng lời khiếu nại của mọi người có tác dụng không nữa”

Người thanh niên vừa nói xong, mấy tên đàn ông lực lưỡng liền cười phá lên, tiếng cười tràn ngập sự châm chọc.

“Giám đốc trung tâm thương mại này là của anh anh sao?”

Lâm Ngữ Lam cau mày hỏi.

“Đương nhiên rồi, sao nào người đẹp, tối nay có muốn uống với tôi và anh tôi một ly không?” Người thanh niên không ngừng nhìn Lâm Ngữ Lam, trong mắt đầy vẻ chiếm hữu mạnh mẽ.

Người đàn ông trung niên hét lên: “Chết tiệt, hai người phụ nữ này anh có thể đưa đi nhưng tên nhóc này không thể đi được!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1371


Chương 1371:

“Yên tâm đi” Người thanh niên xua xua tay: “Chúng tôi không có hứng thú với đàn ông. Ông muốn nhấn chìm hay chôn sống anh ta, muốn thế nào cũng được”

Lâm Ngữ Lam cười chế nhạo: “Tôi nghĩ tôi nên biết chủ nhân của trung tâm thương mại này. Chắc anh ta không có hứng thú với tôi đâu. Sao anh không hỏi anh ta có muốn tôi uống rượu với anh ta không?”

“Hehe, cô gái à, thật nhìn không ra lại vòng tròn như vậy”

Thiếu niên nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Lam: “Sao nào, đây là đâu mà các người dám ngang ngược như vậy? Tôi nói cho cô biết, tôi không cần biết cô có quen với giám đốc của trung tâm thương mại này hay không nhưng đã đánh bạn của tôi thì cô không được đi, nào, đưa hai người đẹp này đến phòng bảo.

an đi, còn về tên nhóc này các người muốn xử lý như nào cũng được”

Người thanh niên xua xua tay và ra lệnh ngay tại chỗ.

Vài người đàn ông lực lưỡng siết chặt nắm tay với vẻ mặt xấu xa.

“Bố ơi, Thiên Linh sợ” Thiên Linh ôm lấy cổ của Trương Thác và vùi đầu vào vai anh.

“Đừng sợ, có bố ở đây rồi” Trương Thác võ võ lưng của Thiên Linh sau đó anh quay ra hỏi Lâm Ngữ Lam và nói: “Vợ à, chuyện này em giải quyết hay anh giải quyết đây?”

“Để em giải quyết cho” Lâm Ngữ Lam thở dài và vươn tay xoa vào trán nói: “Nếu như để anh giải quyết thì chuyện này sẽ lớn quá”

Người đàn ông trung niên không hiểu ý của Lâm Ngữ Lam nên khi nghe được lời nói của Lâm Ngữ Lam, ông ta nói: “Không muốn làm lớn chuyện sao? Tôi nói cho cô biết, đã quá muộn rồi! Đưa tên nhóc này lên trên núi, hôm nay ông đây sẽ cho anh ta biết thế nào là người, anh ta mãi mãi không thể xúc phạm đến người khác”

“Bắt tôi lên núi sao? Cảnh sát cũng không quản các người sao?” Trương Thác nhếch miệng nói.

“Anh đang gây rối trong trung tâm thương mại của chúng tôi vậy nên chúng tôi bắt anh đi thì cảnh sát có thể nói được gì chứ, tên nhóc này, đi thôi!” Một người đàn ông lực lưỡng vươn tay nắm lấy vai Trương Thác.

“Đừng vội” Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại di động ra: “Vài phút nữa, anh sẽ không liên quan gì đến trung tâm thương mại này nữa”

Sau khi Lâm Ngữ Lam nói xong, cô đối mặt với người thanh niên và nói: “Anh nói tôi có thể đi tìm giám đốc trung †âm thương mại này để khiếu nại anh có phải không?”

“Hehe” Người thanh niên cười một cách đầy coi thường: “Tùy cô thôi, có điều cô thật sự cho rằng anh tôi sẽ vì một người phụ nữ mà đối đầu với tôi sao? Đừng đánh giá quá cao bản thân!”

Lâm Ngữ Lam không nói gì thêm mà trực tiếp bấm điện thoại, trong điện thoại nói: “Tôi ở dưới lầu mua sắm của anh.

Tôi muốn gặp anh sau ba phút”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, đưa người đi!” Người thanh niên sốt ruột vẫy tay.

Khi vài tên đàn ông lực lượng định ra tay thì có tiếng kêu lên từ phía của cửa của trung tâm thương mại: “Giám đốc Lâm! Giám đốc Lâm!”

Nghe vậy Lâm Ngữ Lam liền cúp điện thoại, chưa đầy ba mươi giây sau người nghe điện thoại đầu tiên đã vội vàng chạy đến.

“Lão Phùng?” Người thanh niên liền thốt lên trước mặt Lâm Ngữ Lam khi nhìn thấy đám người chạy ra khỏi trung tâm thương mại.

Người này là Lão Phùng có điều đã hơn ba mươi tuổi, cao.

khoảng một mét bảy mươi lăm, tạo cho người khác có cảm giác trưởng thành và thành đạt, chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay của anh ta có thể nhìn thấy mức độ tiêu tiền của Lão Phùng.

Lão Phùng liếc nhìn người thanh niên nhưng không nói chuyện mà lập tức chạy tới chỗ Lâm Ngữ Lam và cười nịnh nọt: “Giám đốc Lâm, cô trở về từ khi nào vậy?”

Giám đốc Lâm sao?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1372


Chương 1372:

Người thanh niên sững sờ khi nghe thấy cách Lão Phùng xưng hô với Lâm Ngữ Lam, sau đó vẻ mặt anh ta đầy kinh ngạc nói: “Cô chính là Lâm Ngữ Lam sao?”

“Lâm Ngữ Lam?” Sắc mặt người đàn ông trung niên cũng thay đổi.

Chỉ có tám người đàn ông lực lưỡng với huy hiệu an ninh là không cảm thấy gì khi nghe vậy.

“Giám đốc Phùng, anh có thể giải thích cho tôi là chuyện gì đang xảy ra được không?” Lâm Ngữ Lam lạnh lùng nhìn giám đốc Phùng: “Những người này là nhân viên bảo an của trung tâm thương mại sao? Họ hút thuốc từ trung tâm thương mại và thậm chí còn không mặc đồng phục bảo an? Và tại sao tôi không biết về việc thay thế quản lý nhân sự?”

“Đây..” Giám đốc Phùng liếc nhìn tình hình xung quanh, với kinh nghiệm nhiều năm của mình, anh ta có thể hiểu được tình hình hiện tại trong nháy mắt, anh ta nói: “Giám đốc Lâm, trong khoảng thời gian cô rời đi, công ty đã xảy ra một số chuyện, quản lý Ngụy đã từ chức vì vậy chúng tôi đã..”

“Tôi không quan tâm đến chuyện xảy ra trong công ty, hiện tại anh không cần giải thích cho tôi” Lâm Ngữ Lam chỉ vào người thanh niên trước mặt và nói: “Bây giờ lập tức đuổi anh ta ra khỏi đây và cả những người này nữa, Nhất Lâm chúng tôi từ bao giờ lại dùng những loại người này làm nhân viên bảo an vậy? Đến ngay cả quy định cũng không tuân theo?”

“Giám đốc Lâm à, chuyện này không ổn lắm..” Giám đốc Phùng đầy khó xử.

“Nếu không thể xử lý tốt chuyện này thì anh mau cút khỏi đây!” Lâm Ngữ Lam sốt ruột vẫy tay.

Nghe vậy dù có khó xử đến đâu thì giám đốc Phùng vẫn phải nghe lời, anh ta quay lại và nói với người thanh niên cùng tám tên đàn ông lực lưỡng: “Các người đã bị công ty sa thải, bây giờ hãy lập tức rời khỏi đây!”

Nói xong giám đốc Phùng liền nhìn về phía Lâm Ngữ Lam và mỉm cười đầy nịnh hót.

Sắc mặt của người thanh niên trở nên khó coi sau khi nghe xong những lời của giám đốc Phùng, thật không ngờ người phụ nữ trước mặt lại là Lâm Ngữ Lam, tổng giám đốc của Nhất Lâm.

Người thanh niên siết chặt nắm tay và nói: “Giám đốc Lâm, tôi biết cô nhưng có điều cách làm này của cô có phần hơi quá đáng, mặc dù tôi chỉ là quản lý nhân sự nhưng tôi cũng biết được rằng hiện tại trung tâm thương mại này đã không còn là của nhà họ Lâm các người nữa rồi, vì vậy chúng tôi…

Người thanh niên chưa kịp nói xong Lâm Ngữ Lam đã sốt ruột vẫy tay và cắt ngang lời nói của anh ta: “Thôi được rồi, tôi không có hứng thú nghe anh nói bất kỳ điều gì. Bây giờ anh đã bị sa thải rồi nên làm phiên anh hãy tháo bỏ hết những thứ có liên quan đến trung tâm thương mại!”

Người thanh niên chỉ vào Lâm Ngữ Lam và nói: “Được, họ Lâm kia, tôi thấy cô đã lâu rồi mới quay về Châu Xuyên nên chắc là không biết ai là người làm chủ việc kinh doanh ở Châu Xuyên mà dám đuổi tôi! Được lắm đám người nhà họ Lâm này, để tôi xem xem Lâm Ngữ Lam cô có thể điên được bao lâu nữa! Chúng ta đi!”

Người thanh niên xua tay và đem theo người của anh ta rời đi.

Mặc dù người đàn ông trung niên vẫn còn tức giận nhưng ông ta không dám tự cao như trước khi biết người phụ nữ trước mặt mình là Lâm Ngữ Lam.

“Đi sao? Tôi nói để các người đi rồi sao?” Lâm Ngữ Lam xua xua tay rồi lạnh lùng nhìn đám người họ.

Một nữ nhân viên trong trung tâm thương mại, tay cầm một chiếc máy tính bảng, vội vàng chạy đến và nói: “Giám đốc Lâm, đây là video giám sát mà cô cần.”

Lâm Ngữ Lam xem qua máy tính bảng, từ video có thể thấy rõ ràng con trai của người đàn ông trung niên cưỡng đoạt món đồ chơi sang trọng trên tay Thiên Linh sau đó đẩy Thiên Linh xuống, sau khi Thiên Linh đứng dậy liền giật món đồ chơi trở lại. Từ đầu đến cuối, cô bé chưa từng chạm vào con trai của người đàn ông trung niên.

“Đoạn video giám sát ở đây. Con gái tôi từ đầu đến cuối không hề động vào con trai của ông. Chính con trai ông đã đánh con gái tôi. Nào, ông định giải quyết chuyện này như thế nào đây?” Ánh mắt của Lâm Ngữ Lam đầy tức giận.

“Giám đốc Lâm, có nhất thiết phải làm như vậy không?”

Người thanh niên cau mày nhìn Lâm Ngữ Lam.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1373


Chương 1373:

“Tôi hỏi các người định giải quyết như thế nào đây?” Lâm Ngữ Lam tức giận nhắc lại một lần nữa.

Người thanh niên nháy mắt với người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên nghiến răng nói: “Giám đốc Lâm, chúng tôi làm chuyện này không đúng. Cô hãy nói cho tôi biết, cô muốn bồi thường như thế nào”

“Bồi thường thì không cần, loại người như các người tôi còn không thèm nhìn” Lâm Ngữ Lam thản nhiên nói: “Xin lỗi con gái của t Để một người lớn xin lỗi một đứa trẻ? Đối với một người đàn ông trung niên, điều này còn khó hơn việc bắt ông ta phải bù đắp.

Một số xe thương vụ được niêm yết đột nhiên dừng lại ở lối vào bãi đậu xe, cửa xe thương vụ mở ra, từng người một, những người đàn ông to lớn mặc đồ đen bước ra từ xe. Nhóm người đầu tiên thoạt nhìn đã thấy không phải chuyện tốt, họ đều đi về phía Trương Thác, sau đó vây quanh một đám người đàn ông trung niên, những người này đều mang theo logo lá xanh.

Người đứng đầu Lam Diệp, vừa nhìn thấy Trương Thác liền cúi đầu chào: “Ngài Trương, có bốn trăm người đã đến, anh có muốn gọi họ qua đây hết không?”

“Không cần” Trương Thác xua xua tay: “Vợ tôi nói rồi, không muốn làm lớn chuyện”

“Tôi đã hiểu, vậy cứ để mọi người đợi” người đứng đầu Lam Diệp trả lời lại.

Người đàn ông trung niên nhìn các thành viên bang Lam Diệp đang vây quanh mình liền nuốt nước bọt và nhìn Thiên Linh trong vòng tay của Trương Thác, nói: “Bạn nhỏ à, vừa nãy là các chú không đúng, cháu tha lỗi cho các chú có được không?”

“Chú bắt nạt cháu và mẹ cháu, cháu sẽ không tha thứ cho chú đâu! Các chú còn ném cả thỏ con của cháu đi!” Thiên Linh hai mắt đỏ hoe, giọng nói vẫn còn hơi sữa, thỏ con mà cô bé đang nói chính là đồ chơi nhồi bông bị con trai của người đàn ông trung niên giật lấy, sau khi Thiên Linh giật lại thì người đàn ông trung niên lại giật nó khỏi tay Thiên Linh và trực tiếp vứt vào thùng rác.

“Xem ra lời xin lỗi của anh không đủ chân thành vậy nên con gái tôi không muốn tha thứ cho anh. Nếu như đã vậy thì..”

Trương Thác nhìn về phía người của Lam Diệp: “Thông báo xuống dưới, cho tất cả người qua đây, hôm nay không ai có thể ra ngoài được”

“Đã rõ” Người của Lam Diệp gật đầu sau đó lấy điện thoại ra.

Sắc mặt người đàn ông trung niên liền thay đổi khi thấy tình hình này, một cô nhóc lên ba tuổi thì biết được cái gì cơ chứ, có lẽ bản thân hôm nay thật sự không đi được rồi.

Người đàn ông trung niên không nghỉ ngờ rằng Trương Thác đang nói đùa, bởi vì chính người đàn ông trung niên đã từng làm ra chuyện như vậy.

Thấy ngày càng đông người vây quanh mình, người đàn ông trung tuổi túm lấy cậu con trai đang đứng bên cạnh khóc, tát vào mặt con trai một cái rồi chửi: “Khóc cái gì mà khóc!

Lúc nào cũng chỉ biết khóc! Ai bảo mà giật đồ chơi của cô bé làm gì, hôm nay ông đây sẽ đánh chết mày!”

Người đàn ông trung niên chửi xong liền đạp vào người con trai một cái.

Trương Thác nhìn đứa trẻ bị bố của chính mình đánh dã man, trong lòng không khỏi thương cảm nhưng loại đứa trẻ hỗn xược này sớm muộn gì cũng cần có người dạy dỗ, nhìn dáng vẻ đứa trẻ đó đẩy Thiên Linh ngã xuống đất trên màn hình, nếu là người lớn Trương Thác nhất định sẽ chặt tay chân của nó.

Người đàn ông trung niên tát vào mặt con trai mình, mặt cậu con trai lập tức đỏ bừng và sưng tấy sau đó òa lên khóc.

Nghe tiếng khóc ở bên cạnh Thiên Linh liền ôm chặt lấy cổ của Trương Thác: “Bố ơi, bố bảo chú ấy đừng đánh nữa có được không ạ, con không trách họ nữa”

“Được rồi, con gái tôi đã lên tiếng rồi thì đừng giả vờ nữa”

Trương Thác lên tiếng ngăn cản động tác của người đàn ông trung niên, anh không sợ người đàn ông trung niên đánh người mà anh sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng xấu tới Thiên Linh.

Người đàn ông trung niên nghe vậy lập tức dừng động tác và quay lại cảm ơn Thiên Linh: “Cảm ơn! Xin cảm ơn công chúa nhỏ!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1374


Chương 1374:

“Vợ với Tân Như ơi, chúng ta đi ăn tối thôi!” Trương Thác ôm Thiên Linh đi về phía trung tâm thương mại cách đó không xa.

Lâm Ngữ Lam trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên còn một tay kéo Tân Như, hai người phụ nữ đi theo Trương Thác.

Giám đốc Phùng nhìn bóng lưng của Lâm Ngữ Lam, sau đó nhìn về phía người thanh niên trước mặt, thở dài một hơi rồi nhanh chóng đuổi theo Lâm Ngữ Lam.

“Vợ à, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với Nhất Lâm vậy?

Những người đó là ai vậy?” Trương Thác hỏi ngay khi bước vào trung tâm thương mại.

“Em không rõ” Lâm Ngữ Lam lắc đầu.

“Người đàn ông vừa rồi rõ ràng là nghe lời một quản lý nhân sự. Một nhân sự của trung tâm mua sắm lại có thể khiến người lái xe Mercedes-Benz G nghe lời sao, xem ra Nhất Lâm đã bị người ngoài thâm nhập vào rồi Khóe miệng Trương Thác nhếch lên một nụ cười: “Giới kinh doanh ở Châu Xuyên cái bánh lớn nên có người muốn ăn. Em mới rời đi có hai tháng mà đã có người không chờ được rồi.”

“Đúng vậy” Tân Như nói: “Gần đây ở Châu Xuyên xuất hiện một tập đoàn Trí Tín, người thanh niên vừa nãy chính là người của tập đoàn Trí Tín”

“Tập đoàn Trí Tín sao?” Gương mặt của Lâm Ngữ Lam có chút khó hiểu: “Sao tôi chưa nghe qua bao giờ vậy, giám đốc Lâm à, bọn họ có lai lịch như thế nào vậy?”

Tân Như lắc đầu: “Chuyện này tôi cũng không rõ. Mấy lần trước bọn họ hỏi tôi nói chuyện hợp tác nhưng tôi không tiếp xúc nhiều với họ, đợi đã đáng lẽ giám đốc Phùng nên nói cho cô biết chuyện này chứ”

Tân Như vừa nói xong sau lưng ba người họ lại vang lên giọng nói của giám đốc Phùng.

“Giám đốc Lâm! Giám đốc Lâm!” Giám đốc Phùng chạy hết cỡ và đứng trước mặt của Lâm Ngữ Lam thở hổn hển.

“Chuyện gì vậy?” Vẻ mặt của Lâm Ngữ Lam đầy bình tĩnh.

“Giám đốc Lâm, để tôi giải thích cho cô chuyện hôm nay.

đã xảy ra” Nụ cười trên mặt của giám đốc Phùng dần biến mất.

Lâm Ngữ Lam xua xua tay: “Tôi phải đưa con gái tôi đi ăn, anh cứ trở về chuẩn bị tài liệu trước đi, một tiếng sau sắp xếp lại cách nói của anh”

“Tôi hiểu rồi” Giám đốc Phùng gật đầu lia lịa sau đó quay ra chào hỏi lần lượt Tân Như và Trương Thác một cái rồi mới rời đi đến văn phòng ở tầng cao nhất.

“Đi ăn thôi, em muốn xem xem có vị đại thần nào tới Châu Xuyên đây” Lâm Ngữ Lam hờ hững cởi bỏ chiếc mũ bông trên đầu ra.

“Vợ à, anh thấy em trở nên bá đạo hơn rất nhiều” Trương Thác toe toét cười.

“Vậy sao?” Lâm Ngữ Lam bất giác sờ lên khóe mắt, có lẽ chính cô cũng không để ý, sau khi tiếp xúc với thế lực ngầm khổng lồ của gia tộc và võ gia cổ đại, một số vấn đề khiến cô đau đầu thì nay đã ở ngay trước mắt và chúng đã trở thành những chuyện vụn vặt.

Ánh mắt của Tân Như nhìn chằm chằm vào đầu Lâm Ngữ Lam và nói: “Ngữ Lam, tóc của cô..”

Lâm Ngữ Lam vô thức sửng sốt, cô thật sự đã quên đi mái tóc, cô tự tin hất mái tóc của mình: “Mùa đông gội đầu lâu quá nên tôi đã cắt đi, cảm thấy thế nào hả?”

Tân Như cong môi lên và không nói thêm gì.

Tóc dài rất quan trọng đối với một người phụ nữ vậy mà cô cắt tóc ngắn vì nghĩ rằng tóc dài sẽ khô nhanh hơn tóc ngắn, lý do này thật không thuyết phục.

Tân Như không cần nghĩ cũng biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến Trương Thác, trong hai tháng này hai người nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1375


Chương 1375:

Trương Thác dẫn ba người vào và tùy tiện ăn một vài thứ ở trong trung tâm thương mại.

Tân Như biết Trương Thác và Lâm Ngữ Lam còn có chuyện phải làm nên cô ấy đã đưa Thiên Linh về nhà trước.

Lúc chuẩn bị rời đi Thiên Linh vẫn ôm chặt Trương Thác và không nỡ buông tay cho đến khi Trương Thác hứa rằng tối nay anh sẽ kể chuyện cho cô bé nghe nên Thiên Linh mới yên tâm mà buông tay ra để quay về với Tân Như.

Văn phòng của giám đốc Phùng ở phía trong cùng của văn phòng quản lý trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại.

Khi Trương Thác và Lâm Ngữ Lam đến, giám đốc.

Phùng đã đứng sẵn ở cửa kính cẩn chờ đợi.

“Giám đốc Lâm, ngài Trương” Giám đốc Phùng kính cẩn chào hai người họ.

Trương Thác đi phía trước, đẩy cửa văn phòng ra, trước tiên nhìn qua toàn bộ văn phòng sau đó chờ ở cửa, khi Lâm Ngữ Lam đi vào cửa thì Trương Thác mới đi theo vào.

Giám đốc Phùng đi theo sau cùng.

Ngay khi ba người vào cửa, thư ký của giám đốc Phùng liền bước vào pha trà cho Trương Thác và Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam ngồi trên ghế sô pha da trong phòng làm việc của giám đốc Phùng: “Nói đi”

Giám đốc Phùng nở một nụ cười với Lâm Ngữ Lam và Trương Thác sau đó anh ta nói: “Giám đốc Lâm, hai người vừa rồi là người của tập đoàn Tín Trí, bây giờ tập đoàn Tín Trí đã có tám phần trăm cổ phần trong trung tâm thương mại này.

Nói chính xác hơn thì tập đoàn Tín Trí đã nắm trong tay mười phần trăm cổ phần của Nhất Lâm”

“Nói rõ hơn một chút” Vẻ mặt Lâm Ngữ Lam khó hiểu nhưng trong mắt hiện lên vẻ tức giận, cổ phần của Nhất Lâm phần lớn là do Lâm Ngữ Lam nắm giữ nhưng lúc này mười phần trăm trong số đó lại rơi vào tay của một tập đoàn khác, rõ ràng là muốn xâm nhập Nhất Lâm.

Giám đốc Phùng khó xử nói: “Giám đốc Lâm à, về của tập đoàn Trí Tín, tôi chỉ là hành động theo mệnh lệnh.

Những chuyện này đều là do phó tổng giám đốc Điền sắp xếp cho tôi”

“Điền Hoàng Phi sao?” Lâm Ngữ Lam buột miệng gọi ra cái tên này.

Giám đốc Phùng liền gật đầu “Lúc cô rời đi đã giao hết lại toàn bộ quyền hành của công ty cho phó tổng giám đốc Điền.

Lời của cô ấy nói cũng là lời của cô vậy nên tôi không thể không nghe theo. Tôi chỉ biết rằng tập đoàn Trí Tín và phó tổng giám đốc Điền đã kí kết rất nhiều thỏa thuận, bây giờ phần lớn tài sản của Nhất Lâm đều có bóng dáng của tập đoàn Trí Tín.

Một số công ty nhỏ ở Châu Xuyên đều đã được tập đoàn Trí Tín mua lại. Bây giờ có thể nói ở Châu Xuyên tập đoàn Trí Tín đang đứng ở vị trí thứ tư, chỉ có Nhất Lâm chúng ta mới có thể trấn áp được họ, có điều dựa trên tình hình hiện tại thì tập.

đoàn Trí Tín sẽ sớm vượt qua Hằng Viễn của giám đốc Tân và đứng ở vị trí thứ ba tại Châu Xuyên”

“Vợ à, có cần anh cho người đi điều tra Điền Hoàng Phi đó không?” Trương Thác ngồi ở một bên nói sang.

“Không cần đâu” Lâm Ngữ Lam lắc đầu và nói chắc như đỉnh đóng cột: “Điền Hoàng Phi sẽ không có vấn đề gì đâu, chuyện này em sẽ đích thân hỏi cô ấy”

Tổng giám đốc Phùng lấy một tờ giấy A4 trên bàn làm việc của mình, cung kính đưa cho Lâm Ngữ Lam.

“Tổng giám đốc Lâm, đây là tài liệu về tập đoàn Trí Tín”

Trương Thác chỉ ngồi ở một bên và liếc mắt nhìn sang một cái, đã có thể hiểu đại khái tập đoàn Trí Tín rốt cuộc là như thế nào rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1376


Chương 1376:

Lâm Ngữ Lam nhìn, hàng chân mày lá liễu nhíu lại: “Chồng à, em luôn cảm thấy rằng tập đoàn Trí Tín này có vấn đề, nhưng lại không thể nói rõ được”

“Có vấn đề” Trương Thác khẽ cười lên một tiếng, lắc đầu, mở lời nói: “Đây chỉ là một trò lừa gạt cũ rích mà thôi, nhưng đối với nhiều người mà nói, thì vẫn có tính mê hoặc rất cao, có lẽ em chưa từng tiếp xúc với những thứ ở phương diện này, nên nhất thời không thể phân biệt được cũng là điều bình thường, anh ta đây là…”

Ngay lúc Trương Thác vừa muốn lên tiếng giải thích cho Lâm Ngữ Lam, thì đã bị Lâm Ngữ Lam chủ động cắt ngang.

“Dừng lại! Anh đừng nói với em, để cho em tự suy nghĩ, dù sao thì cũng không thể để chuyện gì cũng dựa vào anh hết, đúng không?”

Trương Thác nhún vai: “Được rồi, nếu em không nghĩ ra thì cứ hỏi lại anh là được, vậy chúng ta đi trước thôi”

Lâm Ngữ Lam gật đầu, đứng dậy và rời khỏi văn phòng của tổng giám đốc Phùng cùng với Trương Thác.

Khi tổng giám đốc Phùng nhìn thấy Lâm Ngữ Lam và Trương Thác bước ra khỏi văn phòng, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng chạy đến: “Tổng giám đốc Lâm, anh Trương, để tôi tiễn hai người”

Giám đốc Phùng tiễn cả hai đến tận bãi đậu xe và đưa mắt nhìn họ đi khuất.

Trong xe, Trương Thác hỏi Lâm Ngữ Lam: “Vợ à, Điền Hoàng Phi đó là ai vậy, có vẻ em rất tin tưởng cô ta”

“Em tin tưởng cô ấy, nếu không thì em đã không giao toàn bộ Nhất Lâm cho cô ta quản lý trước khi đến Tô Gia rồi” Lâm Ngữ Lam đáp: “Cả nhà của Điền Hoàng Phi đều là nhân viên cũ của Nhất Lâm, bắt đầu từ thế hệ của ông nội của cô ấy đã ở Nhất Lâm rồi, nhà họ Điền tuyệt đối có thể nói là nguyên lão của Nhất Lâm, bố mẹ của Điền Hoàng Phi đều giữ các chức vụ quan trọng ở Nhất Lâm, Điền Hoàng Phi năm nay hai mươi sáu tuổi, đã tốt nghiệp được một năm, có bằng tiến sĩ song ngành kinh tế học và quản lý kinh doanh, có thể gọi là một thiên tài, từ khi tốt nghiệp cô ta đã ở Nhất Lâm, hơn một năm qua, biểu hiện trong công việc cực kỳ xuất sắc, trung thành tận tâm với Nhất Lâm, bên cạnh đó với nguyên nhân của ông cha, đã được đặc cách thăng chức lên làm phó chủ tịch, tư liệu của cô ta em đã gửi đến điện thoại của anh rồi đấy”

Trương Thác gật đầu, khi đang đứng chờ đèn giao thông ở ngã tư, Trương Thác đã cấp tốc đọc hết tất cả tư liệu của Điền Hoàng Phi.

“Chà, trong thời gian đi học, đã giành được một số học bổng, còn phát biểu một số bài luận văn, đã lên trang bìa của tạp chí Kinh tế Đô Hải một lần, là một nhân tài” Trương Thác nhận xét.

Ở trong mắt của người khác, đánh giá về Điền Hoàng Phi nhất định sẽ bắt đầu từ thiên tài, nhưng theo Trương Thác nếu nói Điền Hoàng Phi là thiên tài thì vẫn chưa đủ tư cách, dù sao Trương Thác cũng đã thấy quá nhiều người còn khủng khiếp hơn cả Điền Hoàng Phi rồi, hơn nữa những người đó vẫn còn đang làm việc dưới trướng của Trương Thác kia kìa.

Lâm Ngữ Lam trả lời: “Em đã nhờ người điều tra rồi, toàn bộ tất cả học bổng mà Điền Hoàng Phi nhận được trong thời gian đi học đều được bí mật quyên tặng cho vùng núi, cũng đã hỏi riêng các bạn cùng lớp của cô ta, bọn họ đều thống nhất đánh giá rất cao nhân phẩm của Điền Hoàng Phi, chỉ có một điểm duy nhất là cô ta quá kiêu ngạo, không phải là vì hoàn cảnh gia đình khiến cô ta kiêu ngạo, mà chính là vì tài năng của mình khiến cô ta kiêu ngạo”

“Những người có tài hoa đều rất kiêu ngạo, đây là vốn có của họ. Nếu nói như thế, thì Điền Hoàng Phi này có thể xem là tài đức vẹn toàn rồi” Trương Thác gạt đèn xi nhan, phát ra tiếng “bíp bíp bíp bíp”.

“Đúng vậy” Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Bởi vậy, lòng trung thành của Điền Hoàng Phi không có vấn đề gì cả, em nghĩ cô †a cũng bị tập đoàn Trí Tín đó làm cho mê muội thôi, dù sao.

theo tư liệu thì tập đoàn Trí Tín này có chín mươi nghìn tỷ vốn lưu động, nếu nói như thế này thì đáng sợ quá đi mất, nếu không phải là vì em đã có một số kinh nghiệm trong lĩnh vực này, e rằng em cũng sẽ không hề cảm nhận được tập đoàn Trí Tín này có điều gì đó không ổn rồi. Mặc dù là vậy, nhưng em cũng không hề phát hiện bất cứ manh mối gì, Điền Hoàng Phi chỉ mới gia nhập thị trường chưa đây một năm, bị lừa cũng là chuyện bình thường mà thôi.”

“Còn em thì sao?” Trương Thác liếc nhìn Lâm Ngữ Lam truy hỏi: “Định sẽ làm như thế nào? Trực tiếp đến gặp Điền Hoàng Phi, hay là mượn chuyện này dạy cho cô ta một bài học: Lâm Ngữ Lam thở dài: “Ban nãy em đã định trực tiếp đến tìm cô ta, tuy nhiên, nhân tài là thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu được, cô ta rất tự tin về tài năng của mình, theo tuổi tác mà nói, em lại nhỏ hơn cô ta, cho nên trực tiếp đến gặp cô †a em sợ là cô ta sẽ không phục, nên cứ mượn chuyện này để dạy cho cô ta một bài học vậy, vừa rồi em có nghe tổng giám đốc Tân nói rằng ngày mai sẽ có một buổi tụ tập của Hiệp hội Thương mại Châu Xuyên, tập đoàn Trí Tín đó cũng sẽ tham dự, anh đi với em chứ?”

“Đương nhiên Trương Thác không chút do dự đáp lại: “Anh là sứ giả bảo vệ hoa mà, em đi đến đâu thì anh sẽ đi đến đó”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1377


Chương 1377:

“Hi vọng là vậy” Lâm Ngữ Lam liếc mắt: “Theo suy đoán của em, sứ giả bảo vệ hoa như anh e rằng không kéo dài được bao lâu lại có việc phải rời đi rồi. Dù sao thì toàn bộ cái thế giới ngầm Đông Hòa đều đang đợi anh, than ôi, thương thay cho cô gái bé nhỏ như em, muốn nhìn ngắm anh nhiều hơn một chút, còn phải xem xem tâm trạng của quân vương địa ngục đại nhân của chúng ta nữa mà”

“Vợ à, em như vậy là vu oan cho anh rồi!” Trương Thác trưng ra vẻ mặt chua xót: “Chỉ cần em nói em không muốn để anh đi, cho dù có là Thiên Vương đến cầu xin anh, anh cũng không để cho em đi đâu”

“Bỏ đi” Lâm Ngữ Lam nhướng môi: “Đến lúc anh làm biếng, tất cả đều phải dựa vào em, thân em lại không có thực lực của quân vương đại nhân anh đây, nên gánh vác không nổi cơn thịnh nộ của toàn bộ thế giới ngầm Đông Hòa đâu, quay đầu đi, không đi đến công ty nữa, trực tiếp về nhà thôi, chắc là Thiên Linh vẫn còn nằm trên giường đợi anh kể chuyện cho con bé nghe đấy”

“Được” Trương Thác gật đầu, nháy đèn xi nhan rế trái, quay đầu lại tại ngã tư.

Tòa nhà của Nhất Lâm.

Chín giờ đêm.

Hiện tại là tháng một. Vào lúc này, bầu trời hoàn toàn tối đen, toàn bộ tòa nhà của Nhất Lâm cũng thế, ngoại trừ phòng bảo vệ vẫn còn ánh đèn do sự cố, thì văn phòng phó tổng giám đốc trên tầng mười bảy của tòa nhà Nhất Lâm vẫn còn ánh sáng.

Điền Hoàng Phi là một người phụ nữ cực kỳ có khí chất, ngoại hình của cô ta không thể nói rõ là xuất sắc đến mức độ nào, nhưng chỉ cần dừng lại đó thôi cũng sẽ khiến cho người †a cảm thấy có một loại hào quang của một người phụ nữ mạnh mẽ.

Trước mặt Điền Hoàng Phi bày một đống tài liệu dày cộm, cường độ làm việc của cô ta hoàn toàn không hề kém hơn Lâm Ngữ Lam chút xíu nào.

Trước bàn làm việc của Điền Hoàng Phi, vẫn còn có ba người đang đứng, hai nam một nữ, đều khoảng ba mươi tuổi, tất cả đều là giám đốc dự án của Nhất Lâm.

“Phó tổng giám đốc Điền, tôi cảm thấy tài liệu này có gì đó không ổn” Một giám đốc nam quản lý dự án lên tiếng nói: “Bất động sản mới của chúng ta không nên mở cửa trên đường Chính Nguyên, hiện nay đường Chính Nguyên là một trong những con đường chủ đạo nối liền nam bắc của Châu Xuyên, lượng xe cộ rất lớn, nếu đặt cổng ngay trên đường Chính Nguyên sẽ gây khó khăn cực kỳ to lớn cho việc ra vào của cư dân. Bất động sản của Nhất Lâm chúng ta luôn đặt trải nghiệm của cư dân lên hàng đầu”

“Cứ mở tại đường Chính Nguyên” Điền Hoàng Phi nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trên tay: “Anh cũng đã biết đường Chính Nguyên bây giờ là con đường chủ đạo của Châu Xuyên, khu dân cư mới của chúng ta tập trung vào phong thái, đó cũng một trong những mặt tiền tương lai Nhất Lâm chúng ta, chính bản thân lượng xe cộ đó đã là hiệu ứng quảng cáo rồi”

“Nhưng mà…

“Nhưng mà cái gì?” Điền Hoàng Phi cắt ngang lời của giám đốc dự án: “Nếu tổng giám đốc Lâm ra lệnh, anh vẫn sẽ đưa ra lời chỉ trích như thế này sao? Hãy làm theo như tôi đã nói đi!”

“Hiểu rồi ạ” Giám đốc dự án thở dài và bước ra khỏi văn phòng.

Sau khi hai người giám đốc dự án còn lại báo cáo công việc với Điền Hoàng Phi xong thì đã là mười giờ tối rồi.

Điền Hoàng Phi ngả người lên trên chiếc ghế trong văn phòng, tháo kính chống bức xạ ở trước mắt xuống, vươn tay xoa xoa huyệt thái dương, chậm rãi thở ra một hơi.

Thì tiếng nhạc chuông mặc định của điện thoại di động Huawei vang lên.

Điền Hoàng Phi nhận cuộc điện thoại.

“Alo, bố”

“Hoàng Phi, nghe giám đốc Vương nói rằng con đã cho mở cửa khu dân cư ở ngay trên đường Chính Nguyên sao?”

Trong điện thoại vang lên giọng nói của một người đàn ông trung niên.

“Đúng vậy, sao thế ạ?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1378


Chương 1378:

“Hoàng Phi, kế hoạch này của con phải thay đổi đi một chút, đường Chính Nguyên là trục đường chính Bắc Nam, lượng xe cộ rất khủng khiếp, nếu cửa chính mở ở đường Chính Nguyên sẽ gây ra khó khăn đến việc ra vào của cư dân, nếu như chỉ để thuận tiện ở gần CBD, thì mở một cánh cửa phụ là được rồi, nếu như tổng giám đốc Lâm ở đây, tuyệt đối sẽ không bao giờ lựa chọn đặt cửa chính ở đó cả”

“Tổng giám đốc Lâm, tổng giám đốc Lâm!” Trên mặt Điền Hoàng Phi lộ ra vẻ mất kiên nhẫn: “Bố, tại sao bố cứ đề cập đến tổng giám đốc Lâm mãi thế, bố thực sự cho rằng con không bằng cô ta hay sao? Con đã xem kế hoạch phát triển của Nhất Lâm trong vài năm tới đây, bất động sản sẽ chiếm ba mươi phần trăm trong hướng phát triển của Nhất Lâm, khu dân cư này bây giờ sẽ trở thành bảng quảng cáo tự nhiên trong tương lai, ít nhất nó có thể tiết kiệm cho Nhất Lâm hàng chục triệu nhân dân tệ chỉ phí quảng cáo!”

“Ôi” Bố của Điền Hoàng Phi thở dài: “Đôi mắt của con vẫn còn quá nông cạn mà”

“Như thế nào gọi là nông cạn?” Điền Hoàng Phi đột nhiên từ trên ghế đứng dậy, giọng nói cũng nâng cao lên vài phần: “Bố, có phải là từ trong thâm tâm của mình bố đã cho rằng người nhà họ Điền của chúng ta thua kém nhà họ Lâm đúng không? Con thừa nhận, tổng giám đốc Lâm có bản lĩnh, cô ta có thể quản lý toàn bộ Nhất Lâm gọn gàng ngăn nắp, kinh nghiệm quản lý của cô ta là thứ mà con khó có thể đuổi kịp, nhưng về phương diện đầu tư và phát triển kinh doanh, Điền Hoàng Phi con tuyệt đối không hề thua kém cô ta, lần này con muốn chứng minh cho mọi người thấy Điền Hoàng Phi con hoàn toàn có năng lực này, con không chỉ có thể khiến khu dân cư mới này hình thành một hiệu ứng quảng cáo tự nhiên, kể cả cả hướng phát triển tương lai của Nhất Lâm trong vài năm tới, con còn có thể tạo ra lựa chọn tốt hơn!”

“Hoàng Phi, thương trường giống như chiến trường, bố của con đã làm ở Nhất Lâm thời gian dài như vậy, bố cũng đã có.

lúc trẻ tuổi như con. Khi đó bố còn kiêu căng ngạo mạn hơn con nhiều, nhưng trong cuối cùng con sẽ phát…”

“Được rồi bố, bố đừng nói nữa, con tự có suy nghĩ riêng của mình, bố cứ yên tâm, con sẽ không làm xấu mặt nhà họ Điền của chúng ta đâu, Nhất Lâm dưới sự quản lý của con sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn mà thôi, đến lúc con phải tan làm rồi, cúp máy đây”

Điền Hoàng Phi nói xong, không đợi bố của cô ta trả lời, liền cúp điện thoại, sải bước rời khỏi phòng làm việc.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Sáu giờ sáng Trương Thác đã bò ra khỏi chăn gối, trời vẫn còn rất tối.

Trương Thác đi ra sân, nhìn ngôi đình gỗ trong sân, trên mặt bất giác xuất hiện một nụ cười, anh có thể cảm giác được bản thân mình giờ phút này trong lòng đang vô cùng mãn nguyện, người và vật quan trọng nhất trong cuộc đời của anh, đều đang ở bên cạnh anh, điều này khiến anh yên tâm cực kỳ.

Cái cảm giác yên tâm này, kể cả hôm mà Trương Thác lên ngôi quân vương địa ngục cũng chưa từng có.

Trương Thác đứng ở trong sân tập một bộ quyền, loại luyện tập này bây giờ đối với Trương Thác mà nói đã không còn bất kỳ tác dụng nào nữa rồi, tuy nhiên mỗi ngày anh vẫn tập một bộ như vậy theo thói quen.

Bảy giờ sáng, Trương Thác quay trở về nhà tắm rửa và chuẩn bị bữa sáng.

Vào lúc bảy giờ rưỡi, cả ba người phụ nữ lớn nhỏ trong nhà đều đã thức dậy, ngồi vào bàn ăn thưởng thức bữa sáng ngon lành do Trương Thác làm.

Lâm Ngữ Lam và Tân Như nói về các vấn đề xảy ra gần đây trong giới kinh doanh của Châu Xuyên.

Trương Thác đang trêu chọc Thiên Linh, một cảnh tượng hòa hợp vui vẻ, cứ như thể nếu thiếu sót bất kỳ ai đều sẽ có cảm giác không được ổn cho lắm vậy.

“Tổng giám đốc Tân, buổi tụ họp của Hiệp hội Thương mại hôm nay cô có tham gia không?” Lâm Ngữ Lam gắp một miếng bánh mì nướng bỏ vào miệng, nhẹ nhàng cắn một cái.

“Tôi không đi đâu” Tân Như mỉm cười: “Công ty gần đây có rất nhiều việc cần phải xử lý”

“Thiên Linh, còn con thì sao?” Trương Thác xoa cái đầu nhỏ của Thiên Linh: “Con sẽ đi chơi với mẹ Tân Như hay là đi dự tiệc với mẹ Ngữ Lam đây”

Thiên Linh ngồi ở trên ghế, cầm lấy chiếc bát chuyên dụng bằng nhựa dẻo dành cho trẻ con, húp một ngụm cháo lớn, khi nghe thấy câu hỏi của Trương Thác, Thiên Linh lấy chiếc bát sắp bị cô bé úp vào mặt ra, vươn bàn tay nhỏ bé ra lau những hạt cháo trên mặt: “Bố ơi, hôm nay Thiên Linh muốn đi chơi với những bạn nhỏ.”

Trương Thác nghe xong câu đó, cười khanh khách.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1379


Chương 1379:

Cô nhóc Thiên Linh này, trong viện mồ côi đã thuộc hàng nhỏ tuổi rồi, nhưng cô bé luôn thích gọi những đứa trẻ lớn tuổi hơn mình là những bạn nhỏ.

“Được thôi, vậy thì bố và mẹ Ngữ Lam sẽ đưa con đến viện mồ côi tìm những bạn nhỏ trước nhé”

“Ừm” Thiên Linh ra sức gật cái đầu nhỏ.

Sau khi ăn xong, Trương Thác và Lâm Ngữ Lam lái xe chở Thiên Linh đến viện mồ côi.

Viện mồ côi mới thành lập không còn lệch như trước nữa, mà ngược lại nằm ở vị trí trung tâm của thành phố Châu Xuyên.

Lâm Ngữ Lam cũng biết ý nghĩa của viện mồ côi đối với Trương Thác, nên đã cấp một mảnh đất tốt nhất của Nhất Lâm cho viện mồ côi.

Khi thành lập viện mồ côi, Lâm Ngữ Lam đã lựa chọn dùng những chất liệu có độ thân thiện với môi trường cao, toàn viện mồ côi được xây bằng thép, vật liệu là từ nhà máy.

của Nhất Lâm trực tiếp chế tạo ra giàn khung và cuối cùng là hoàn thành khâu nối.

Trước đây Đông Hòa từng có một tòa cao ốc cũng được xây dựng theo phương pháp này, chỉ mất có mười chín ngày để xây được năm mươi bảy tầng và có thể chịu được một trận động đất mạnh đến chín độ Richter.

Phương pháp xây dựng này tuy là nhanh nhưng chí phí lại rất đắt đỏ, hầu như không có bất động sản nào áp dụng phương pháp này cả, Lâm Ngữ Lam cũng vì muốn bọn trẻ ở viện mồ côi sớm được dọn vào nên mới tiêu một khoảng tiền lớn như thế.

Diện tích của toàn bộ viện mồ côi đã lớn hơn trước, trong viện mồ côi cũng đã xây dựng một sân chơi cho trẻ em cỡ nhỏ, thậm chí cách viện mồ côi không xa, Lâm Ngữ Lam cũng đầu tư một nhà trẻ để viện trưởng Thôi không cần phải lo lắng về việc giáo dục bậc mầm non cho bọn trẻ nữa.

Nhìn từ xa, vẻ ngoài của viện mồ côi giống như một thị trấn cổ tích trong phim hoạt hình vậy, hơn nữa viện mồ côi còn cách đường xá một khoảng nhất định, điều này cũng để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ ở mức độ cao nhất.

Nói chung, viện mồ côi mới này so với viện mồ côi trước đây đầy đủ hơn về mọi mặt.

Những điều này Trương Thác đều nhìn thấy rõ hết, anh không có nói gì, chỉ siết chặt bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam.

Sau khi đưa Thiên Linh đến viện mồ côi xong, Trương Thác và Lâm Ngữ Lam chơi với lũ trẻ trong viện mồ côi một lúc, liền vội vàng chạy đến địa điểm tổ chức buổi họp mặt của Hiệp hội Thương mại.

Buổi họp mặt Hiệp hội Thương mại Châu Xuyên mỗi năm tổ chức một lần, quy định đó là do Lâm Nhạc Hằng đặt ra trước đây và duy trì mãi cho đến ngày nay, hàng năm đều được tổ chức, cuộc tụ họp này có thể nói là cuộc tụ họp của Hiệp hội kinh doanh lớn nhất trong toàn tỉnh Tây Hạ, không chỉ các doanh nghiệp ở Châu Xuyên, mà toàn bộ các doanh nghiệp lớn và nhỏ ở tỉnh Tây Hạ cũng đều sẽ tham gia.

Lâm Ngữ Lam lấy từ trong túi xách của cô ra hai tờ giấy chứng nhận: “Đi thôi, chúng ta đi vào trước xem xem Điền Hoàng Phi và những người khác cư xử như thế nào”

Trương Thác nhìn thoáng qua tờ giấy chứng nhận tham dự trong tay Lâm Ngữ Lam ghi là giám đốc dự án của Nhất Lâm: “Vợ à, em chuẩn bị thật sự rất là rất chu đáo đấy, còn về chuyện của tập đoàn Trí Tín đó, em đã nghĩ thông suốt chưa?”

“Kha khá rồi, hôm nay phải xem xem, trong bình của bọn họ rốt cuộc là đang bán loại thuốc gì” Lâm Ngữ Lam tự tin mỉm cười.

Địa điểm mà Hiệp hội Thương mại chọn để họp mặt là ở khách sạn Thái Dương Thần Châu Xuyên.

Là khách sạn năm sao có danh tiếng lâu đời nhất ở Châu Xuyên, ngay cả những người sống ở huyện thành xung quanh cũng đã từng nghe đến cái tên khách sạn Thái Dương Thần.

Chỉ là bây giờ thời thế đã thay đổi, các khách sạn cao cấp cứ lần lượt ra đời, các khách sạn năm sao lâu đời vì cơ sở vật chất dần dân không theo kịp nên đã bị tụt lại.

Bây giờ tại sao cuộc họp của Hiệp hội Thương mại được tổ chức ở nói này là bởi vì đây là truyền thống mà Lâm Nhạc Hằng đã để lại và vẫn tiếp tục cho đến ngày nay.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1380


Chương 1380:

Khách sạn Thái Dương Thần cũng bị một công ty thu mua lại, không vì lợi nhuận, chẳng qua là vì Hiệp hội Thương mại đã tụ tập ở đây vào ngày hôm đó, nơi tụ họp của mọi người vẫn là chỗ lúc ban đầu.

Bãi đậu xe trước khách sạn Thái Dương Thần đã chật cứng những chiếc xe hơi sang trọng.

Trước cửa khách sạn, đại diện của một số công ty ở Châu Xuyên đã đợi sẵn ở cửa để phụ trách việc đăng ký của khách.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam cầm thẻ công việc của giám đốc dự án Nhất Lâm, rất thoải mái bước vào bên trong khách sạn.

Địa điểm cho buổi tụ tập của Hiệp hội Thương mại là ở sảnh tiệc trên tầng ba của khách sạn.

Trước đây, các buổi tụ tập của Hiệp hội Thương mại chủ yếu diễn ra dưới hình thức cuộc hội nghị, một người phát biểu trên sân khấu và những người còn lại ở phía dưới lắng nghe, tuy nhiên, theo sự dần dần trẻ hóa của những người kế thừa công nghiệp, hình thức hội nghị này cũng dần dần phát triển thành một bữa tiệc, không còn khô khan nhàm chán nhiều như trước nữa, mọi người cũng có thể thuận tiện tìm những người bạn hợp tác mới trong bữa tiệc hơn.

Sảnh tiệc trên lâu ba mở những bản nhạc nhẹ nhàng, đèn chùm pha lê treo trên trần nhà tuy rằng trông có vẻ lộng lãy nhưng cũng có thể cảm nhận được cảm giác dày nặng của niên đại, hoàn toàn không phù hợp với chủ nghĩa xa hoa hiện đại.

Trong đại sảnh yến tiệc buffet tuyệt mỹ được phục vụ từ các món tráng miệng, bánh ngọt đến các món ăn chính của Trung Quốc, không thiếu một thứ gì cả.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam ngồi ở một góc khuất không dễ thấy, lấy hai tách cà phê nóng và nói về các chủ đề trong cuộc sống hàng ngày.

“Chồng à, anh không phát hiện ra là phong cách trang trí ở đây rất giống với lâu đài cổ của anh trên đảo hay sao?” Lâm Ngữ Lam nhẹ nhàng che miệng: “Cái gì cũng sử dụng thứ to và tốt, anh thích phong cách châu u này sao?”

Trương Thác sờ sờ cái mũi: “Phong cách trang trí cái cái gì anh không hiểu, nếu em nói về phong thủy thì anh còn biết một chút”

“Anh còn biết phong thủy sao?” Vẻ mặt Lâm Ngữ Lam kinh ngạc nhìn Trương Thác.

Trương Thác trợn mắt nói: “Chuyện này có gì kỳ lạ đâu chứ, sư phụ của anh, vào lần đầu tiên khi anh quen biết ông ấy, ông ấy đang xem phong thủy để chôn cất giùm cho người ta, ngày nào cũng kể lể với anh về những thứ kỳ kỳ quái quái, ngày nào anh cũng phải nghe, nghe xong cũng hiểu được không ít”

Lâm Ngữ Lam chớp chớp đôi mắt to: “Chồng à, em luôn nghe người ta nhắc tới Lục Diễn ông Lục, sư phụ của anh rốt cuộc là người như thế nào? Làm sao anh lại quen biết ông ấy?”

“Quen biết ông ấy?” Trương Thác không khỏi hồi tưởng lại cảnh tượng năm đó, sự xuất hiện của Lục Diễn tuyết đối có thể nói là đã thay đổi cả cuộc đời của anh: “Ông già đó đưa cho anh một cái chân gà, ông ấy nói sau khi anh ăn xong sẽ cho anh gấp đôi, nếu anh vẫn có thể ăn hết, ông ấy sẽ đưa thêm gấp đôi nữa cho anh”

“Là sao?” Lâm Ngữ Lam nghe vậy đầu óc cảm thấy mù mịt.

Trương Thác lúng túng gãi gãi đầu: “Nói thế nào nhỉ, lúc đó hoàn cảnh gia đình của anh cũng khá khó khăn, cơm bữa có bữa không, có người cho anh đùi gà, anh nhất định phải ăn chứ, lúc đó tuổi cũng còn nhỏ, suy nghĩ cũng rất đơn giản, cứ tưởng ăn một chầu cho no nê sẽ có thể chống đỡ được một thời gian dài, sau đó anh điên cuồng ăn và cuối cùng ăn đến nỗi tự đưa mình vào bệnh viện, sau khi anh ra viện, ông già Lục đã nhận anh làm đồ đệ”

Lâm Ngữ Lam nghe xong vẻ mặt liên sững sờ, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ đau xót, cô chủ động đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay của Trương Thác, sau đó nắm lấy bàn tay to lớn của Trương Thác: “Chồng, khi anh còn nhỏ, rốt cuộc là anh đã khổ như thế nào vậy, em đã hỏi viện trưởng Thôi về những chuyện lúc anh còn nhỏ rồi, nhưng viện trưởng Thôi không chịu kể cho em nghe, bảo em đến hỏi anh”

Trương Thác nhún vai: “Thực ra bây giờ nghĩ lại cũng không có quá cực khổ gì đâu, đó đều là những chuyện đã qua rồi, chỉ là có chút hối hận, không thể để cho mẹ được hưởng phúc cùng với anh, nếu không mẹ anh mà biết được anh đã cưới một người vợ xinh đẹp như vậy thì chắc chắn sẽ sung sướng đến mức không thể ngậm miệng lại được luôn đấy”

Lâm Ngữ Lam hờn dỗi liếc nhìn Trương Thác một cái, vừa định nói chuyện, thì nghe thấy ở phía bên cạnh có một giọng nói vang lên.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1381


Chương 1381:

“Để tôi nói cho anh nghe, phương pháp của phó giám đốc.

Điền tuyệt đối tốt hơn phương pháp mà tổng giám đốc Lâm đã nói trước đây rất nhiều, anh không biết đâu, lúc trước khi các công ty quảng cáo biết răng cổng lớn của khu dân cư mới được mở trên đường Chính Nguyên xong, từng người một đều quay sang cầu xin chúng ta hợp tác, mới sáng sớm tôi đã trả lời sáu bảy cuộc gọi của các công ty rồi”

“Chính cái chỗ là trước đây chúng ta luôn nhờ bọn họ quảng cáo, bọn họ thương lượng điều kiện với chúng ta, lần này trong khoảnh khắc lại trở thành bọn họ tới cầu xin chúng †a rồi, hơn nữa phó giám đốc Điền còn đặc biệt phân chia một khu vực ở trước cổng lớn, để kêu gọi đấu thầu biển quảng cáo, biến một vị trí vốn dĩ không được mọi người chú ý đến ngay lập tức trở thành phân khúc quảng cáo vàng, có thể khiến cho các công ty quảng cáo lo lắng đến phát điên lên”

“Còn không phải sao, khi tôi vừa mới đến đã nghe thấy tổng giám đốc Trịnh của Tập đoàn Xây dựng Đông Phòng nói rằng là muốn đến bàn chuyện hợp tác với chúng ta kìa, bọn họ trước đây vẫn luôn liên hệ với công ty quảng cáo đó.”

Lâm Ngữ Lam và Trương Thác liếc nhìn qua nơi phát ra âm thanh một cái, liền thấy hai nữ nhân viên có bảng tên làm việc từ bộ phận thị trường của Nhất Lâm đang ngồi cách đó không xa, lên tiếng bàn luận về vấn đề đó.

Trương Thác nói: “Vợ à, có phải họ nói về khu dân cư năm bên cạnh đường Chính Nguyên mà em đã phê duyệt cách đây ít lâu đúng không?”

Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Chắc là vậy đó”

m sao cửa của khu dân cư đó lại có thể mở ngay phía đối diện của đường Chính Nguyên được, lượng xe cộ ở đó anh biết, vào giờ cao điểm lúc đi làm và tan làm, bên phía ngay cửa thì không sao, nếu đi ngược lại thì căn bản là đừng mơ mà vào được, sẽ rất dễ gây ra tắc nghẽn giao thông, hơn nữa mở cửa chính của tiểu khu đó bên đường, đối với trẻ nhỏ mà nói cũng không được an toàn, nếu anh là một người mua nhà, chắc chắn sẽ cân nhắc đến những yếu tố này” Trương Thác bĩu môi: “Thêm vào đó, đến lúc đó nếu như vì vấn đề khó khăn khi ra vào tiểu khu gây ra tắc nghẽn giao thông nghiêm trọng, quan chức chắc chắn sẽ yêu cầu thi công lại, một khi thi công lại, chi phí không bàn tới, nhưng đối với danh tiếng của Nhất Lâm nhất định sẽ không được tốt đẹp gì cho cam”

“Đúng” Lâm Ngữ Lam trả lời: “Hơn nữa đây chỉ là những vấn đề ngoài mắt, những vấn đề phía sau thậm chí còn lớn hơn rất nhiều, tại sao Điền Hoàng Phi lại nghĩ đến việc khai thác một khu vực đấu thầu biển quảng cáo vậy nè?”

Trương Thác lắc đầu: “Vợ à, Điền Hoàng Phi này thật sự là thiếu kinh nghiệm trầm trọng đấy, cô ta chỉ có thể nhìn ra lợi ích trước mắt, nhưng lại không nghĩ tới việc những thứ đã bày ra trước mắt thì tại sao trước đây lại không có ai làm”

“Các người đang nói cái gì vậy? Nói đến phó giám đốc Điền của chúng ta à?” Một người phụ nữ ở cách Trương Thác và Lâm Ngữ Lam không xa đã nghe thấy giọng nói của hai người bọn họ, người phụ nữ này chính là nhân viên ở bộ phận thị trường của Nhất Lâm đã nói chuyện ở bên cạnh ban nãy.

Tập đoàn Nhất Lâm được chia thành nhiều bộ phận lớn, chỉ riêng công ty bất động sản dưới quyền đã có kha khá rồi, một nhân viên ở bộ phận thị trường của một trong số đó không biết Lâm Ngữ Lam cũng là chuyện bình thường, đừng nói đến cô ta ngay cả một số người làm việc trong tòa cao ốc của Nhất Lâm cũng chưa từng nhìn thấy Lâm Ngữ Lam nữa kìa.

“Sao thế, cô cảm thấy phó giám đốc Điền của các cô đã làm đúng sao?” Lâm Ngữ Lam hỏi ngược lại đối phương một câu.

“Tất nhiên rồi, quyết sách lần này của phó giám đốc Điền thông minh hơn nhiều so với quyết sách lần trước của tổng giám đốc Lâm”

Trương Thác liếc nhìn thẻ nhân viên thấy tên là Triệu Tùng.

Trương Thác lấy tấm thẻ nhân viên mà Lâm Ngữ Lam đã chuẩn bị cho anh sau đó nói: “Tại sao anh lại cảm thấy quyết định của phó tổng giám đốc Điền tốt hơn quyết định của tổng giám đốc Lâm vậy?”

Triệu Tùng cũng không nghĩ nhiều mà trực tiếp nói thẳng: “Đương nhiên rồi, lân này phó tổng giám đốc Điền vừa thay đổi địa điểm khu dân cư mở cửa và chỉ cho chúng tôi một khoản chi phí quảng cáo khổng lồ, dùng một mũi tên trúng hai đích, vạch ra được một khu vực vàng có thể dùng để quảng cáo”

“Tôi thì lại thấy cách làm này không ổn?” Trương Thác sờ sờ mũi: “Nếu như gia đình anh muốn mua khu đó thì đã tính đến việc ra vào bất tiện khi cổng mở trên trục đường chính chưa?”

“Cái này nhất định không thành vấn đề gì hết” Triệu Tùng hờ hững xua xua tay: “Vị trí của căn nhà này rất hot, chắc chắn sẽ không lo về việc bán đi còn vấn đề ra vào sẽ được giải quyết dần dần”

“Từ từ sao? Từ từ giải quyết là ý gì vậy?” Lâm Ngữ Lam bất mãn đứng tại chỗ nói: “Lẽ nào là khi cư dân hỏi anh những câu hỏi như thế này anh sẽ dùng từ từ giải quyết để trả lời lại họ hay sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1382


Chương 1382:

“Không phải nhưng cô là ai vậy?” Triệu Tùng nhìn Lâm Ngữ Lam đầy bất mãn: “Vấn đề của Nhất Lâm chúng tôi, cô hỏi cái gì chứ?”

“Haha” Trương Thác bật cười hai tiếng: “Tôi và vợ tôi đi qua nhìn bàn cát nhà của các anh và cũng đã đến phòng kinh doanh để hỏi rồi, không phải lúc đó nói là hướng về phía đường Bắc Nam mà, tại sao lại đi đến đường Chính Nguyên ở phía tây cơ chứ?”

“Chuyện này cô phải đi hỏi bên phòng tiêu thụ chứ liên quan gì đến tôi” Triệu Tùng nói xong liền quay đầu bước đi.

Lâm Ngữ Lam lạnh lùng ngồi ở một bên.

“Vợ à, em sao vậy, tức giận rồi sao?” Trương Thác đi về phía của Lâm Ngữ Lam và rót cho cô một cốc cà phê nóng.

“Nếu như hôm nay không nghe thấy thì em thật sự không biết được rằng phía sau công ty bất động sản này đã làm những chuyện gì. Câu trả lời thì mơ hồ và hoàn toàn trốn tránh trách nhiệm, đây là cách họ giải thích với người tiêu dùng hay sao?” Đôi mắt đẹp của Lâm Ngữ Lam tràn đầy lửa giận.

“Vợ à, em bình tĩnh chút” Trương Thác võ nhẹ vào lưng Lâm Ngữ Lam: “Mọi người đều có tính ỷ lại mà hơn nữa chuyện này đều xảy ra ở mỗi công ty, đó cũng là chuyện hết sức bình thường”

“Không bình thường!” Lâm Ngữ Lam đập mạnh vào chiếc bàn tròn nhỏ trước mặt: “Lúc họp em đã nhấn mạnh rất nhiều lần rồi, ở Nhất Lâm mọi trải nghiệm của khách hàng phải được đặt lên hàng đầu và lợi nhuận chỉ là thứ hai”

“Được rồi vợ” Trương Thác an ủi: “Bây giờ không chỉ là đưa ra cách giải quyết mà còn phải thực hiện như thế nào, đúng lúc anh cũng dùng cách này để đánh giá Điền Hoàng Phi, em cũng đừng trách cô ấy, cô ấy chỉ là quá thiếu kinh nghiệm để hiểu những quy tắc bất thành văn trong thị trường này nên cô ấy tập trung vào lợi ích trước mắt, ai cũng sẽ có những lúc như vậy”

“Này” Lâm Ngữ Lam thở dài: “Em không trách cô ấy mà em chỉ e rằng nhân viên của tập đoàn Nhất Lâm đều sẽ giải quyết vấn đề giống như Triệu Tùng vừa rồi, ai cũng trốn tránh trách nhiệm. Nếu mọi người ai cũng như vậy thì công ty làm sao mà đi xa hơn nữa được chứ”

Trương Thác cũng không phản bác lại những gì Lâm Ngữ Lam nói.

Giờ đây, mức thu nhập bình quân đầu người đã tăng lên.

Việc kinh doanh bây giờ chính là thời đại của dịch vụ, là kỷ nguyên phấn đấu vì sự hài lòng của khách hàng. Mức độ hài lòng của khách hàng quyết định mức độ tiến xa của một công ty, ngược lại công ty dù lớn đến đâu nhưng một khi đã khiến khách hàng cảm thấy khó chịu thì sẽ không tiến xa được.

Hai người ngồi vào một góc của phòng tiệc, âm nhạc êm dịu trong sảnh có vai trò xoa dịu cảm xúc.

Thời gian trôi qua, trong sảnh tiệc càng ngày càng có nhiều người, Lâm Ngữ Lam ngồi ở đó có thể nghe thấy mọi người nói về sự phát triển việc kinh doanh trong tương lai của toàn bộ tỉnh Tây Hạ.

Các Hiệp hội Thương mại ở mỗi khu vực đều tổ chức các.

cuộc họp mặt như vậy hàng năm, mục đích quan trọng nhất của các cuộc họp mặt này là cùng nhau làm rõ phương hướng phát triển trong năm tới.

Nếu doanh nghiệp muốn làm ăn tốt thì chắc chắn không thể thiếu sự hỗ trợ về chính sách của địa phương.

Các chính sách địa phương hỗ trợ các dự án thương mại có thể tăng GDP của dân số và cải thiện mức sống của người dân.

“Nhìn xem, người của tập đoàn Trí Tín đến rồi?”

“Ở đâu? Ở chỗ nào vậy?”

“Không phải, đến cùng với phó tổng giám đốc Điền của Nhất Lâm, xem ra cũng đúng như lời đồn. Nhất Lâm và tập đoàn Trí Tín đã đạt được sự hợp tác chiến lược ban đầu, tôi nghe nói rằng tập đoàn Trí Tín đã đầu tư vào cổ phiếu của Nhất Lâm”

“Nhất Lâm ở Châu Xuyên có nhiều tài nguyên nhất còn tập đoàn Trí Tín có nguồn vốn khổng lồ. Hai người họ hợp tác với nhau thì địa vị của họ trong giới kinh doanh của Châu Xuyên sau này sẽ không thể lung lay chút nào”

“Vốn lưu động của tập đoàn Trí Tín lên tới nghìn trăm nghìn tỷ, thật là khủng khiếp mà!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1383


Chương 1383:

Một loạt giọng nói trầm thấp vang lên trong tai Lâm Ngữ Lam, cô nghe mọi câu bàn tán rất rõ ràng.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam cùng nhau nhìn vào lối vào của sảnh tiệc.

Có thể nhìn thấy Điền Hoàng Phi mặc một chiếc váy dạ tiệc đang bước vào cùng một người đàn ông trung niên trong bộ vest đen, hai người đang nhẹ nhàng nói chuyện với nhau.

Điền Hoàng Phi tuy có vẻ ngoài tầm thường nhưng lại có khí chất thực sự xuất chúng, rõ ràng chỉ mới hai mươi sáu tuổi nhưng đứng ở vị trí này lại giống như một người phụ nữ mạnh mẽ đã hơn ba mươi tuổi thậm chí không ai có thể vượt qua ánh hào quang này được.

Hôm qua Trương Thác và Lâm Ngữ Lam đã đọc được thông tin về người đàn ông trung niên đi cùng với Điền Hoàng Phi, đó chính là chủ tịch của tập đoàn Trí Tín tên là Uông Hoàng Minh. Theo như thông tin ban đầu thì đó là một liên doanh kinh doanh ở nước ngoài, không lâu sau khi ông ta trở về nước và đẳng sau còn có một tập đoàn bí ẩn.

Ngay khi hai người bước vào bữa tiệc liền lập tức bị vây quanh bởi mọi người giống như những ngôi sao ở trung tâm, một vài phóng viên cũng vội vàng chạy tới, hỏi nhiều câu hỏi khác nhau.

“Phó tổng giám đốc Điền, xin hỏi Nhất Lâm và tập đoàn Trí Tín đã đạt được thỏa thuận về hợp tác kinh doanh chưa?”

“Các tiêu chí đặt ra cho hiệp hội kinh doanh ở Tây Hạ năm nay là gì vậy?”

“Chúng tôi nhận được tin rằng phó tổng giám đốc Điền đã mở cổng khu dân cư mới nhất của Nhất Lâm trên đường Chung Nguyên. Điều này chắc chắn sẽ dẫn đến ùn tắc các phương tiện giao thông phía bắc nam của Châu Xuyên, cách tiếp cận này hoàn toàn không phù hợp với chủ trương nhất quán của Nhất Lâm là đặt trải nghiệm khách hàng lên hàng đầu, vậy xin hỏi đây là quyết định của phó tổng giám đốc Điền hay là của tổng giám đốc Lâm?”

“Phó tổng giám đốc Điền, có một khu vực quảng cáo xung quanh khu dân cư mới, xin hỏi Nhất Lâm có định gia nhập ngành quảng cáo không?”

“Khu vực quảng cáo nằm trong khu dân cư, vậy xin hỏi chuyện này đã được sự đồng ý của người mua hay chưa?”

Tất cả các câu hỏi đều liên tiếp được đặt ra.

Điền Hoàng Phi có vẻ hơi bối rối dưới sự báo chí của những phóng viên này, hiển nhiên cô ấy không ngờ rằng những phóng viên này lại hỏi nhiều câu hỏi hóc búa như vậy, thành thật mà nói có một số vấn đề mà ngay cả bản thân Điền Hoàng Phi cũng chưa tính đến.

“Xin lỗi, hôm nay là cuộc gặp gỡ thương mại, phó tổng giám đốc Điền của chúng tôi sẽ không nhận phỏng vấn vì vậy xin hẹn gặp lại các bạn phóng viên vào lần khác” Thư ký của Điền Hoàng Phi đứng dậy và đứng trước mặt Điền Hoàng Phi nói.

“Haizzz thiếu kinh nghiệm trầm trọng quá” Trương Thác thở dài: “Vợ à, em phải ra mặt rồi, nếu không hôm nay có lẽ Nhất Lâm sẽ là chủ đề nổi bật rồi: “Không vội” Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Nếu như chúng ta đã đến rồi thì hãy quan sát một chút, Điền Hoàng Phi đứng quá cao rồi, để cô ấy ngã một chút cũng tốt.”

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam vẫn đang ngồi trong góc để theo dõi diễn biến của tình hình.

Những phóng viên đặt câu hỏi đều bị thư ký của Điền Hoàng Phi chặn lại, đương nhiên vẫn có rất nhiều người trà trộn vào trong đám đông để chụp một vài bức ảnh giấu mặt, điều này khó tránh khỏi.

Điền Hoàng Phi và một người phụ trách của Thi Chu bắt đầu thảo luận về hướng phát triển của cộng đồng doanh nghiệp Châu Xuyên trong năm mới cùng với những người có mặt.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam ngồi nghe, thỉnh thoảng cũng gật đầu lia lịa.

“V à, Điền Hoàng Phi cũng nắm chắc tình hình tổng thể đấy. Những người tốt nghiệp chuyên ngành này giỏi hơn Dã Lâm Thành của chúng ta rất nhiều. Lúc mới bắt đầu kinh doanh anh còn không biết hướng gió là gì”

Lâm Ngữ Lam trợn tròn mắt lên nói: “Anh là Dã Lâm Thành còn em thì không.”

“Haha” Trương Thác xoa xoa tay, anh chợt nhận ra Lâm Ngữ Lam cũng tốt nghiệp văn bằng kép.

Lâm Ngữ Lam nghiêng đầu nhìn chằm chằm Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1384


Chương 1384:

“Vợ à, sao em lại nhìn anh như vậy?” Trương Thác có chút không tự nhiên khi bị Lâm Ngữ Lam nhìn như vậy.

“Em đang nghĩ xem trong đầu anh đang nghĩ cái gì vậy?”

Đôi mắt đẹp của Lâm Ngữ Lam tràn ngập sắc màu: “Thời gian trước đây em còn đi nghe ngóng về chuyện của anh. Lúc anh mười tuổi được mệnh danh là vị thân của phố Wall, anh đã làm được những việc mà người ta còn không dám nghĩ tới, Dã Lâm Thành có thể trở thành người như anh thì cũng là người đầu tiên trên thế giới này”

Trương Thác đã nghe vô số lời khen ngợi trong mười năm qua và chỉ lời khen ngợi của Lâm Ngữ Lam mới khiến anh cảm thấy có chút xấu hổ, Trương Thác gãi gãi đầu rồi nói: “Vợ à, nếu em tiếp tục khen nữa thì anh sẽ cảm thấy ngượng mất”

“Anh cũng biết ngượng sao? Thôi được rồi đấy” Lâm Ngữ Lam không tin những gì Trương Thác nói: “Da mặt của anh bây giờ có dùng dao cũng không cắt ra được.”

Trương Thác vỗ trán không nói nên lời bởi vì những gì Lâm Ngữ Lam nói chính là sự thật.

Sau khi tăng cường khí lực trong cơ thể và cộng thêm sự tác động của tu luyện Diệt Thế Đồ Lục khiến sức mạnh cơ bắp của Trương Thác vượt xa người thường, người ta thường nói một khi cơ thể Trương Thác phát huy sức mạnh thì dao cũng không thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho anh.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam giống như hai đôi tình nhân nhỏ đang yêu nhau, ngồi một bên tán tỉnh và mắng yêu nhau, người không biết Lâm Ngữ Lam sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng người phụ nữ nhỏ bé này thực sự là nữ hoàng kinh doanh của cả tỉnh Tây Hạ.

Trong sảnh tiệc, nhiều doanh nhân đang trò chuyện với các người phụ trách của Thi Chu và Điền Hoàng Phi về sự phát triển của các xu hướng kinh doanh trong năm nay, một số người cũng đã đến nói chuyện với chủ tịch Vương Nhất Hàng của tập đoàn Trí Tín.

Câu nói vốn lưu động ba trăm tỷ cứ quanh quẩn bên tai của Trương Thác và Lâm Ngữ Lam.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam đều mỉm cười sau khi nghe điều này và không nói bất cứ điều gì.

“Các vị, hôm nay Nhất Lâm chúng tôi có chuyện cần thông báo” Khi mọi người đang bàn tán xôn xao thì Điền Hoàng Phi đột nhiên đi đến giữa sảnh tiệc và cầm một chiếc micro phát biểu.

Giọng nói của Điền Hoàng Phi qua micro đều được truyeenf đến tai mọi người và lúc này tiếng nhạc trong sảnh tiệc cũng giảm đi rất nhiều.

Hầu như tất cả những người trong sảnh tiệc đều đổ dồn ánh mắt về phía Điền Hoàng Phi và chờ cô ấy nói tiếp.

Điền Hoàng Phi đại diện cho Nhất Lâm và mọi quyết định lớn của Nhất Lâm đều có ý nghĩa quan trọng đối với cộng đồng doanh nghiệp ở tỉnh Tây Hạ.

Điền Hoàng Phi liếc nhìn xung quanh, hít sâu một hơi rồi nói ngay lập tức: “Các vị, những gì tôi muốn nói chắc hẳn mọi người đều đã nghĩ đến rồi. Bắt đầu từ hôm nay Nhất Lâm sẽ tiến tới mối quan hệ hợp tác hai chiều với tập đoàn Trí Tín. Tập đoàn Trí Tín là đối tác mà tôi đã tìm hiểu kỹ lưỡng và tập đoàn cũng có số vốn lưu động rất lớn. Năm nay sẽ là một năm cải cách đối với toàn bộ cộng đồng doanh nghiệp ở tỉnh Tây Hạ.

Chúng tôi sẽ phá vỡ mô hình tiếp thị truyền thống và thậm chí phá vỡ lối sống truyền thống. Để biết kế hoạch cụ thể, mời mọi người vui lòng xem”

Sau khi Điền Hoàng Phi nói xong, cô ấy làm một động tác mời về phía bức tường phía tây của sảnh tiệc.

Trên bức tường phía tây, một lớp chiếu được chiếu lên và mọi người có thể nhìn ra toàn cảnh thành phố Châu Xuyên.

“Thưa các vị” Điền Hoàng Phi nói vào micrô: “Như chúng †a đã biết dưới sự lãnh đạo của giám đốc Tân ở Trung tâm Thương mại Hành Vân, một kênh thương mại mới đã được mở ra cho toàn bộ Châu Xuyên. Đây là một bước nhảy vọt về chất cho ngành thương mại của Châu Xuyên. Trong tương lai, chúng tôi sẽ bắt đầu từ đây…”

Ngay khi Điền Hoàng Phi nói lời này đột nhiên có tiếng náo loạn vang lên trước sảnh tiệc.

“Ngài không thể vào được!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1385


Chương 1385:

“Thưa bà, xin vui lòng hợp tác!”

“Các bạn phóng viên xin đừng kích động!”

Giọng nói lo lắng ngoài cửa vang lên, cánh cửa phòng tiệc được đẩy ra sau đó hơn ba mươi người từ cửa phòng tiệc tràn vào. Một nửa trong số họ cầm máy quay chĩa thẳng vào Điền Hoàng Phi đang đứng ở trung tâm của phòng tiệc.

“Các vị, hôm nay là tiệc riêng, không được phép quay phim chụp ảnh!” Thư ký của Điền Hoàng Phi đứng dậy hét lớn.

“Nhất Lâm các người trục lợi vô lương tâm, hôm nay phải cho chúng tôi một lời giải thích!”

“Đúng vậy, hãy cho chúng tôi một lời giải thích!”

Hai người đàn ông trung niên đứng ra khỏi đám đông, chỉ vào Điền Hoàng Phi và hét lên, sau hai người đàn ông trung niên này còn có vài người đứng ra tố cáo.

“Chúng tôi đã mua khu dân cư mới nhất của cô. Khi mua nhà, cô đã nói với chúng tôi rằng cổng của cộng đồng được mở ở hai phía bắc nam của đường Chính Nguyên. Tại sao bây giờ bạn lại đổi hướng cổng?”

“Các người chính là kẻ lừa đảo!”

“Có phải Nhất Lâm các người không muốn mất tiền phải không?

“Trả nhài”

Khi thư ký của Điền Hoàng Phi nhìn thấy tình huống này, cô †a biết bản thân không thể đẩy mọi người ra ngoài. Lúc này chủ nhân của Nhất Lâm bước tới và nói: “Các vị đừng lo lắng, về chuyện này Nhất Lâm chúng tôi nhất định sẽ đưa ra giải pháp hợp lý vậy nên mong mọi người hãy quay về và đợi tin của chúng tôi,”

“Cách giải quyết sao? Giải pháp của Nhất Lâm các người chính là chờ đợi hay sao?” Một phóng viên hỏi.

“Bây giờ chúng tôi cần một câu trả lời hiệu quả ngay lập tức: “Lẽ nào Nhất Lâm trước giờ chưa từng xem xét lại chủ nhân hay sao?”

Điền Hoàng Phi đang đứng ở trung tâm sảnh tiệc, nghe thấy một loạt vấn đề này trong mắt hiện lên một tia hoảng loạn, cô ấy vội vàng nói: “Nhất Lâm của chúng tôi đương nhiên sẽ đặt trải nghiệm của cư dân lên hàng đầu. Giải pháp cho vấn đề đã được đưa ra, vì vậy các vị đừng lo lắng”

“Haizzzz”

” Trương Thác thở dài khi nghe được lời nói của Điền Hoàng Phi: “Vợ à, Điền Hoàng Phi đã tự đào hố chôn mình rồi, em mau ra mặt đi. Mặc dù những người này đều bị người khác xúi giục và cũng không thân thiện nhưng dù thế nào đi nữa, họ cũng là khách hàng của Nhất Lâm vậy nên không thể lơ là được”

“Ồ? Cách giải quyết sao? Nếu như Nhất Lâm đã có giải pháp thì hãy nói điều đó và để tất cả chúng tôi được nghe đẻ xem liệu chúng tôi có thể chấp nhận hay không! Chẳng lẽ giải pháp của Nhất Lâm cũng chỉ là tấm chỉ phiếu rỗng mà thôi sao?”

“Đúng vậy, mau nói đi!”

Hai người đàn ông trung niên lên tiếng trước.

Điền Hoàng Phi vô thức nhìn xung quanh và cô ấy chợt nhận ra rằng mình đã sai ngay khi nói câu đó.

Đúng lúc Điền Hoàng Phi đang hoảng loạn thì giọng nói đầy tự tin của một người phụ nữ vang lên từ bên cạnh.

“Các vị, đừng làm khó người mới nữa”

Thời điểm giọng của phụ nữ này vang lên, nhiều người có mặt ở hiện trường đã nhận ra chủ nhân của giọng nói này.

Điền Hoàng Phi đang đứng ở trung tâm sảnh tiệc, cơ thể không khỏi chấn động, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
 
Back
Top Dưới