Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 706


Vừa nghe thấy lời Bạch Trình, sắc mặt ông chủ Vương cùng giám đốc công ty kia vô cùng khó coi, hai chữ giải quyết này, bên trong bao hàm rất nhiều ý tứ.

Đám đại ca xã đoàn giống như bây sói nhìn thấy đàn cừu, hai người trước mặt này, chính là cơ hội tốt nhất cho bọn họ thể hiện, có thể biểu hiện tốt trước mặt đại ca của thiếu gia ngài Phùng, đối với chính mình mà nói, là chuyện vô cùng tốt.

Trương Thác đi đến trước mặt tên giám đốc công ty gia đình, lắc lắc đầu: “Tôi chỉ muốn lấy về ba triệu tiền thế chấp cho em gái tôi, anh không nên làm cho mọi chuyện trở nên như này, cần gì phải như thế chứ?”

“Đại ca à, xin lỗi, tôi biết tôi sai rồi, xin lỗi anh” Giám đốc công ty gia đình kia không ngừng dập đầu.

“Trả tiền thế chấp đi” Trương Thác thản nhiên nói.

Giám đốc công ty kia nào dám nói thêm lời nào, vội vàng lấy tiền ra.

Trương Thác cố ý đếm một chút, xác định đúng là ba triệu, sau đó đưa tiền cho Thu Vân, vỗ vỗ sau lưng cô, rời khỏi nơi này.

Trương Thác vừa mới rời khỏi, ông chủ Vương và giám đốc công ty gia đình bị đám đại ca xã đoàn vây quanh, rất nhanh liền có tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Thu Vân nghe được tiếng kêu thảm thiết phía sau, có chút lo lắng quay đầu nhìn một cái.

Thu Vân vừa mới quay được một nửa đã bị Trương Thác giữ chặt cánh tay: “Bé con, nói cho anh biết, em làm sao lại bị lừa số tiền kia?”

“Tên bác sĩ kia là do họ hàng của mẹ em giới thiệu, mẹ em rất tin tưởng đối phương, em lúc ấy cũng vội vàng chữa bệnh cho bố liền không có nghĩ nhiều như vậy, kết quả… Thu Vân nói xong, trên mặt lộ ra một tia tức giận.

Cái loại cảm giác vì quá tin tưởng người khác rồi bị lừa này sẽ làm cho người ta vô cùng khó chịu.

“Vậy sao em không báo cảnh sát?” Trương Thác khó hiểu hỏi.

“Báo cảnh sát rồi” Thu Vân gật đầu: “Nhưng mà không có chứng cứ, cảnh sát cũng không có cách nào quản”

Trương Thác lắc đầu, đối với không có cách nào quản, không muốn quản, lười quản, sự khác nhau trong đó, có thể tùy ý biến hóa, anh lại hỏi Thu Vân: “Cái người họ hàng kia của dì, bây giờ ở đâu?”

“Bà ta ở trong thành phố, ngày hôm sau sau khi tên bác sĩ giả kia lừa tiền nhà em, bà ta liền thay một cái xe tốt.” Thu Vân cắn chặt răng, kẻ ngốc đều có thể nhận ra, tiền mua xe của cái vị họ hàng kia lấy ở đâu ra, đó chính là tiền cứu mạng của bố côt Trương Thác trầm mặc hai giây: “Em có thể liên hệ với bà ta không, đưa anh đi tìm bà ta”

“Mẹ em có thể” Thu Vân gật đầu: “Nhưng mà anh Trương, chúng ta không có chứng cứ, tiền này rất khó lấy lại”

“Không sao, anh có cách” Trương Thác an ủi một tiếng.

Bạch Trình cùng Vị Lâm liếc nhau, sau đó mở miệng: “Đại ca, tôi cùng Vị Lâm về đảo trước, nắm bắt thời gian nghiên cứu cái đồ vật kia, hơn nữa bây giờ cũng sắp tới ngày rồi, cần phải chuẩn bị chuyện đại hội”

Bạch Trình vừa nhắc tới Trương Thác mới nhớ ra, rất nhanh liền đến ngày đại hội thế giới ngầm, anh suýt chút nữa liền quên mất chuyện này, lần này địa điểm tổ chức đại hội thế giới ngầm chính là ở trên đảo Ánh Sáng.

Trương Thác gật gật đầu: “Vậy được, hai người về trước đi”

“Đại ca, đại hội lần này anh có tham gia không?” Bạch Trình hỏi một tiếng, đại hội thế giới ngâm lần trước, Trương Thác không có ra mặt.

“Đến lúc đó rồi tính” Trương Thác cũng không xác định được mà trả lời.

Bạch Trình cùng Vị Lâm sau khi nói từ biệt với Trương Thác xong liền nhanh chóng rời đi.

Trương Thác cùng Thu Vân trực tiếp đi bệnh viện.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 707


Thực ra nói là bệnh viện, nhưng chỉ giống như một phòng khám, bố Thu Vân chính là ở trong một phòng khám nhỏ, phí nhập viện đắt đỏ cùng phí chữa bệnh căn bản là hai mẹ con Thu Vân hiện tại không thể gánh vác được.

Tình trạng của bố Thu Vân, bác sĩ của phòng khám cũng bó tay, thậm chí là không muốn cho bố Thu Vân ở lại, một khi có chuyện gì không may xảy ra, bác sĩ của phòng khám cũng không chịu trách nhiệm được.

Mãi đến lúc mẹ Thu Vân tuyên bố, nếu có điều bất trắc gì cũng sẽ không cần bệnh viện chịu trách nhiệm, hơn nữa mỗi ngày đều trả phí giường bệnh cùng phí dinh dưỡng, bác sĩ của phòng khám mới miễn cưỡng cho bố Thu Vân ở lại.

Trương Thác chứng kiến, bác sĩ của phòng khám là một người đàn ông gần năm mươi tuổi, đeo một cái kính, thân cao một mét tám, có vẻ rất gầy yếu.

Hoàn cảnh trong phòng khám rất đơn sơ, chỉ có năm cái giường bệnh giản dị , giờ phút này chỉ có một người đang nằm trên giường, các giường còn lại đều trống không.

Người nằm trên giường kia chính là bố Thu Vân, mẹ Thu Vân ngồi bên cạnh giường, trên tay đầy vết chai, cũng là ăn không ít khổ.

“Thu Vân, đến rồi à” Thu Vân tiến vào phòng khám, một thanh niên có khuôn mặt bình thường khoảng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi vui vẻ bước tới.

Thu Vân gật gật đầu, nói với Trương Thác: “Anh Trương, đây Ninh Khiêm, con trai bác sĩ Ninh”

Bác sĩ Ninh, là bác sĩ mở phòng khám này.

“Chào anh” Trương Thác gật đầu với đối phương.

Vẻ mặt Ninh Khiêm có chút không tốt nhìn Trương Thác, hỏi: “Thu Vân, đây là ai vậy?”

Ninh Khiêm có gia cảnh bình thường, khuôn mặt bình thường, bằng cấp cũng rất bình thường, anh ta cũng giống như một số người bình thường khác, sẽ tìm một công việc bình thường, hoặc là kế thừa gian phòng khám này, tìm một người bạn gái có điều kiện giống như mình, cứ như vậy sống qua một đời.

Ninh Khiêm vẫn luôn nghĩ như vậy, nhưng đến tận lúc Thu Vân xuất hiện, sau khi Ninh Khiêm biết được điều điện của nhà Thu Vân, anh ta liền bắt đầu theo đuổi cô, lấy tình huống bình thường mà nói, với khuôn mặt, dáng người của Thu Vân, Ninh Khiêm tuyệt đối không thể tìm được một người đẹp như vậy làm vợ, nhưng hiện tại, Ninh Khiêm rất ôm hi vọng.

Hôm nay nhìn thấy bên cạnh Thu Vân có thêm một người đàn ông xa lạ, Ninh Khiêm liền có cảm giác nguy cơ.

“Tôi là đồng nghiệp trước kia ở Châu Xuyên của Thu Vân”

Trương Thác không đợi Thu Vân trả lời, liền cười đáp lời trước: “Đến Sơn Thành công tác, thuận tiện đến xem chú Thu như thế nào rồi”

Ninh Khiêm nghe thấy Trương Thác nói như vậy mới yên lòng trở lại, nhưng mà một đôi mắt vẫn không ngừng đánh giá Trương Thác.

Bác sĩ Ninh ngồi ở trong phòng khám đi tới, mở miệng nói: “Thu Vân à, buổi sáng hôm nay nói cho sẽ xoay sở tiền trả cho chú, cháu đã xoay được tiền chưa? Mỗi ngày bố cháu dùng quá nhiều dịch dinh dưỡng rồi”

“Bố, bố nhắc đến tiền làm gì?” Ninh Khiêm nhìn bố mình trách cứ.

Mẹ Thu Vân lúc này từ bên giường bệnh đứng lên, bước tới: “Bé con, con lấy được tiền chưa?”

Thu Vân gật đầu, lấy ba triệu vừa mới lấy được từ chỗ giám đốc công ty gia đình kia ra.

Bác sĩ Ninh nhìn ba triệu trong tay Thu Vân, nhíu nhíu mày: “Nhóc Thu Vân à, chút tiền này không đủ đâu, bốn ngày trước đó bố cháu nợ tiền giường bệnh đã gần ba triệu rồi, phí dinh dưỡng bốn ngày cũng là hơn hai triệu tư”

“Bố à, bố đừng lúc nào cũng chỉ có tiền trong mắt có được không, chú Thu đã như vậy rồi, tình huống nhà Thu Vân chúng †a cũng biết, bố làm gì mà phải tính toán rõ ràng như vậy!”

Ninh Khiêm kéo tay áo của bố mình, lớn tiếng nói.

Bác sĩ Ninh thở dài: “Không phải bố chỉ có tiền trong mắt, con cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc tìm bạn gái kết hôn, bố đây không phải muốn tốt cho con sao, đến lúc tìm bạn gái cần có tiền, mua nhà cũng cần tiền, chúng ta mở cái phòng khám này, cũng không phải là làm từ thiện”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 708


Ninh Khiêm liền ra vẻ sốt ruột: “Quả thật là không phải làm từ thiện, nhưng Thu Vân và dì quen biết với nhà chúng ta lâu như vậy rồi, chẳng lẽ còn muốn tiền của người nhà sao?”

Bác sĩ Ninh lắc lắc đầu: “Nếu thật sự là người một nhà, bố khẳng định sẽ không so đo số tiền nhỏ này, nhưng vấn đề ở đây, chúng ta lại không phải người một nhà, nếu không con hỏi một chút, con bé Thu Vân có muốn gả cho con không, nếu nó đồng ý, số tiền thuốc men của thông gia này, bố sẽ bao toàn bội”

Bác sĩ Ninh nói xong, đôi mắt nhìn chằm chằm Thu Vân.

Ninh Khiêm cũng mang vẻ chờ mong: “Thu Vân, anh…”

“Anh Trương, có thể em vay chút tiền trước được không?”

Thu Vân nhìn Trương Thác.

Ninh Khiêm nghe được giọng nói của Thu Vân, nhất thời thở ra một hơi, ánh mắt nhìn về phía Trương Thác càng thêm khó chịu.

Trương Thác lăn lộn trong xã hội nhiều năm như vậy, †âm tư nhỏ này của bố con nhà họ Ninh anh làm sao lại nhìn không ra, hiển nhiên là muốn bức bách Thu Vân.

Trương Thác gật gật đầu: “Được, em muốn bao nhiêu?”

“Sáu triệu được không?” Thu Vân cẩn thận nói ra một con số.

“Được chứ” Trương Thác gật đầu: “Em thêm lại bạn tốt với anh đi, anh chuyển khoản cho em”

Trương Thác cùng Thu Vân thêm bạn tốt, anh chuyển sáu triệu qua cho Thu Vân.

Trương Thác không có chuyển nhiều, anh biết Thu Vân là người có lòng tự trọng.

“Anh Trương, cảm ơn anh, em nhất định sẽ nghĩ biện pháp trả lại cho anh” Vẻ mặt Thu Vân cảm kích nói với Trương Thác.

“Bác sĩ Ninh, cháu trả tiền cho chú, còn có phí giường bệnh và phí thuốc mấy hôm nữa” Thu Vân nhận được tiền chuyển khoản xong liền thanh toán với bác sĩ Ninh.

Có thể thấy, sắc mặt của bác sĩ Ninh hiển nhiên có chút khó coi.

“Chú nói Thu Vân này, trong khoảng thời gian này, cháu ghi nợ ở đây, buổi tối mẹ cháu cũng mượn giường của chúng tôi ngủ, cảm tình như thế mà cháu vẫn luôn coi chúng tôi như người ngoài.” Bác sĩ Ninh đen mặt, thu tiền lại: “Phòng khám nào bên ngoài dám mạo hiểm để bố cháu ở lại như vậy?”

Trương Thác cười cười: “Bác sĩ Ninh, theo tôi được biết, phí giường bệnh của phòng khám ở Sơn Thành, là phân biệt theo từng khu vực, phí giường bệnh của phòng khám này, một ngày hẳn là hai trăm bốn mươi ngàn. mà ông dùng dịch dinh dưỡng…” Trương Thác nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía giường bệnh của bố Thu Vân, nơi đó có một lọ dịch dinh dưỡng, trên mặt viết tiếng Anh.

Trương Thác nheo mắt lại: “Childhoodtime? Dịch dinh dưỡng này, năm ngày hẳn là không đến hai triệu tư, ông nói phí giường bệnh cùng dịch dinh dưỡng của bố Thu Vân năm ngày là ba triệu à?”

“Cậu thì biết cái gì? Không biết đừng có nói lung tung!” Vẻ mặt của bác sĩ Ninh bất mãn: “Đây là dịch dinh dưỡng nhập khẩu từ nước MễI”

“Thật không?” Trương Thác nghi hoặc: “Childhoodtime, dịch ra là thời thơ ấu, loại dịch dinh dưỡng này, tôi nhớ rõ là có thể mua được trực tiếp trên mạng, liều lượng là một ngày một lọ, giá là ba trăm linh chín ngàn, mua đủ ba triệu còn được miễn ship”

Bác sĩ Ninh vừa nghe thấy thế, sắc mặt đột nhiên thay đổi, bởi vì lời Trương Thác nói, cùng với ông ta mua được giống nhau như đúc, đây là dịch dinh dưỡng vô cùng rẻ.

Bác sĩ Ninh vung tay áo: “Như thế nào? Phòng khám chúng tôi không phải kiếm tiền à? Tôi nói cho các người biết, thích thì ở lại, không thích thì cút đi!”

Mẹ Thu Vũ vừa thấy bác sĩ Ninh tức giận liền vội vàng nói: “Bác sĩ Ninh, ông đừng tức giận, người trẻ tuổi ấy mà, không hiểu chuyện, thích nói lung tung, ông đừng để trong lòng, chúng tôi cũng không nói ở đây chiếm lợi nhà ông, chủ yếu là con bé Thu Vân còn nhỏ, nó năm nay mới ra trường, ngay cả bằng tốt nghiệp còn chưa có lấy, hơn nữa, thứ gọi là cảm tình này, về sau Thu Vân nhà tôi cùng Ninh Khiêm nhà ông còn có cơ hội tiếp xúc nhiều.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 709


Ninh Khiêm đứng ở một bên nghe thấy lời này, trên mặt vui vẻ, quả thực là như vậy, người trước mắt này, chỉ là tới Sơn Thành công tác vài ngày, có thể ở mấy ngày chứ? Chính là bố Thu Vân như vậy, về sau anh ta và Thu Vân tiếp xúc lâu ngày, anh ta không tin là không có cơ hội.

Mẹ Thu Vân nói xong, tiến lên kéo ống tay áo của Thu Vân, không ngừng nháy mắt với Thu Vân, ý bảo Thu Vân thông minh một chút, không nên làm cho bác sĩ Ninh tức giận, dù sao thì trừ bác sĩ Ninh ra, mẹ Thu Vân cũng thật sự không biết còn có thể đưa bố Thu Vân đi đâu, liền để cho bác sĩ kiếm chút tiền đi.

Lúc trước rời đi, mẹ Thu Vân là chịu không nổi bố Thu Vân đam mê cờ bạc, nhiều năm như vậy, hai người cũng không có ly hôn, mẹ Thu Vân cũng không tìm người khác, điều này chứng minh, trong lòng bà có bố Thu Vân.

Thu Vân không phải là nhìn không ra ý của mẹ mình, nhưng cô thật sự chịu không nổi, trong khoảng thời gian này, bác sĩ Ninh cùng Ninh Khiêm không chỉ ám chỉ một lần với Thu Vân, chỉ cần trở thành người một nhà, tiền thuốc men các thứ không phải là vấn đề.

Nhưng hết lần này đến lần khác, Thu Vân vừa nghĩ đến trường hợp mình và Ninh Khiêm ở cạnh nhau liền cảm thấy cả người khó chịu, cô chỉ cần nghĩ đến bản thân phải ở cùng một người đàn ông nào đó đều sẽ không thoải mái, chỉ có duy nhất một người có thể làm lòng mình tiếp nhận, mà người kia, hiện tại đang đứng ở bên cạnh cô, tuy rằng anh đã kết hôn, hơn nữa đối tượng kết hôn lại ưu tú như vậy, làm cho cô chỉ có thể ngước mắt nhìn lên.

“Được rồi, có phần văn kiện, các người ký đi” Bác sĩ Ninh vung tay áo, đi đến bàn khám bệnh, cầm lấy một phần văn kiện ở trên bàn, bên trên viết đơn chịu trách nhiệm.

“Bác sĩ Ninh, đây là cái gì vậy?” Mẹ Thu Vân khó hiểu hỏi.

“Một bản thỏa thuận, nếu chồng cô ở nơi này xảy ra chuyện gì, chúng tôi không phải chịu trách nhiệm, trước đó chúng ta cũng nói cái này rồi” Bác sĩ Ninh giải thích.

Mẹ Thu Vân gật gật đầu, nói với Thu Vân: “Bé con, mẹ không biết chữ, con ký đi”

Thu Vân cầm lấy bút, chuẩn bị ký tên mình lên.

Ngay lúc Thu Vân chuẩn bị viết tên mình lên, cổ tay cô đột nhiên bị một bàn tay to bắt lấy.

“Bản thỏa thuận này, không được ký” Trương Thác nhìn Thu Vân lắc lắc đầu.

“Thằng nhóc này, cậu rốt cuộc là ai hả? Tôi nói cho các người biết, không ký bản thỏa thuận này, thì đừng có ở lại chỗ này của tôi, tôi không muốn đến lúc đó rước lấy phiền phức”

Bác sĩ Ninh phẫn nộ phất phất tay: “Ninh Khiêm, mau thu lại giường bệnh, đuổi bọn họ ra ngoài.”

“Đừng mà bác sĩ Ninh” Mẹ Thu Vân vội vàng mở miệng, nói với Trương Thác: “Cậu nhóc, này là trước đó tôi đã nói qua với bác sĩ Ninh, bản thỏa thuận này chúng tôi nhất định phải ký”

“Tốt nhất là ký đi!” Bác sĩ Ninh hai tay ôm ngực: “Nếu không tôi còn cho rằng các người đến đây lừa bịp tôi đấy”

Trương Thác nhìn bác sĩ Ninh, mở miệng nói: “Chưa đến mức lừa bịp ông, bản thỏa thuận này, dù sao cũng không thể ký”

Thu Vân đối với Trương Thác là trăm phần trăm tin tưởng, trực tiếp buông bút xuống: “Anh Trương, bản thỏa thuận này có vấn đề gì sao?”

Trương Thác gật đầu: “Ừ, báo cảnh sát trước đi”

Bác sĩ Ninh cùng với Ninh Khiêm vừa nghe thấy Trương Thác nói báo cảnh sát, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Bác sĩ Ninh hét lớn một tiếng: “Làm sao, bảo các người ký cái thỏa thuận thôi còn muốn báo cảnh sát, được thôi, đừng có ký nữa, nhanh chóng cút đi, tôi đây không giam giữ các người lại!”

Bác sĩ Ninh nói xong, giơ định định giành lấy bản thỏa thuận trong tay Thu Vân.

Trương Thác sớm đã dự đoán được bác sĩ Ninh sẽ làm như vậy, giành trước một bước cầm lấy bản thỏa thuận, giơ lên: “Sao nào, bác sĩ Ninh, gấp gáp muốn hủy chứng cứ như vậy sao?”

“Cái gì mà phá hủy chứng cứ? Tôi không hiểu ý của cậu, nếu không ký, liền trả bản thỏa thuận cho tôi, bên trên có con dấu của phòng khám chúng tôi, cậu không có quyền cầm!”

Bác sĩ Ninh liếc mắt ra hiệu cho con mình.

Ninh Khiêm lao về phía Trương Thác, muốn đoạt lấy bản thỏa thuận.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 710


Trương Thác thuận tay đẩy Ninh Khiêm ra, lực tay của Trương Thác, làm cho Ninh Khiêm ngã ngồi trên mặt đất.

“Các người được lắm!” Bác sĩ Ninh la lớn, tay chỉ thẳng vào Thu Vân và mẹ của cô: “Hai người các người lấy oán báo ân, chúng tôi đã tốt bụng cưu mang các người, còn bằng lòng cứu giúp cái người chỉ còn hơi tàn đó, sao các người dám đánh con của tôi?”

“Không phải đâu, bác sĩ Ninh, ông đừng hiểu lâm!” Mẹ Thu Vân liền mở miệng, muốn giải thích, bỗng nghe thấy tiếng hừ lạnh vọng đến.

“Lấy oán báo ân?” Trương Thác cười lạnh, dùng tay xe bì đựng bản hợp đồng, “Các người tưởng, hai người họ mặc nợ mình sao?

Sau đó Trương Thác lấy bản hợp đồng ra, dưới bì đựng dần hiện lên một phần nội dung, nội dung này khác hoàn toàn với bản hợp đồng khi nấy, nhưng ở phần ký tên, lại giống nhau như đúc.

Thu Vân nhìn thấy nội dung khác hiện ra dưới bì đựng, mấy chữ yêu cầu chuyển nhượng hợp đồng bảo hiểm to đùng kia, đập vào trong con ngươi xinh đẹp của cô ấy.

Ở phần chỉ định người thụ hưởng quyền lợi bảo hiểm trên bản hợp đồng, người mua bảo hiểm, chính là bố của Thu Vân, mà bên nhận chuyển nhượng, đổi thành bố con họ Ninh, nếu như Thu Vân ký xuống, một khi bố cô ấy xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, thì hai cha con họ Ninh, sẽ thu được khoản tiền bồi thường lớn.

Về phần bất trắc, bố của Thu Vân đang ở phòng khám, bác sĩ Ninh muốn bất trắc xảy ra lúc nào, hiển nhiên bất trắc sẽ xảy ra lúc đấy.

Mẹ của Thu Vân mặc dù không biết chữ, nhưng nhìn thấy thứ bị che dấu dưới bản hợp đồng, cũng ý thức được chuyện này không đúng, lớn giọng hỏi: “Con gái, đây là gì”

Thu Vân hít sâu, áp chế cơn tức giận trong lòng, giải thích cho mẹ mình về đơn yêu cầu chuyển nhượng hợp đồng bảo hiểm.

Mẹ Thu Vân nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi, xông đến bác sĩ Ninh hét: “Hay cho cái thứ dối trá này, ông dám đối xử với hai mẹ con bọn tôi như thế, hai người còn là người hay không? Còn hay không!”

Bác sĩ Ninh thấy chuyện bị bại lộ, cũng không tiếp tục giả bộ nữa, đi đến liên lục xua tay với mẹ con Thu Vân: “Cút ra ngoài, các người có bằng chứng gì mà nói do chúng tôi làm, cút cút cút!”

Trương Thác nhìn Thu Vân: “Nhóc con, em muốn giải quyết thế nào?”

Vừa rồi Thu Vân đã nhìn thấu năng lực của Trương Thác, không chút nghỉ ngờ Trương Thác có thể bắt hai người kia trả giá đắt, nhưng tính cách cô ấy nhu nhược nên đành lắc đầu: “Thôi bỏ đi anh Trương, lúc đó nếu không phải phòng khám này cưu mang bố em, thì bây giờ em cũng không biết phải làm gì nữa”

Trương Thác bất đắc dĩ lắc đầu, phòng khám này chịu cưu mang bố của Thu Vân, đơn giản chỉ là coi trọng lợi ích mà thôi, tốt bụng chẳng dính dáng gì với bọ họ, có điều Thu Vân đã không muốn truy cứu, Trương Thác cũng lười rước lấy mớ rắc rối này, quay đầu nói với chú em Bạch Trình một tiếng, làm phòng khám này đi đời đi.

Mẹ của Thu Vân đứng bên kia không ngừng lau nước mắt, lần trước tại vì bản thân, con gái bị lừa hơn ba tỷ ba, lần này, suýt chút nữa lại làm phạm sai lầm.

“Được rồi, dì à, đã không sao nữa, dì thu dọn vài thứ đi, cháu sẽ tìm cho chú nơi tốt hơn” Trương Thác đi qua, võ nhẹ bả vai của mẹ Thu Vân.

“Ừm” Mẹ Thu Vân gật đầu, lau đi giọt lệ trên mặt: “Thằng nhóc này, cháu là người tốt, cháu tên gì?”

“Dì gọi cháu là Thác cũng được” Trương Thác trả lời, đi tới, cõng bố của Thu Vân không cách nào tỉnh lại lên khỏi giường, rời khỏi phòng khám.

Đứng bên ngoài phòng khám, trên mặt Thu Vân và mẹ cô ấy, đều đầy bất lực, không biết phải đi đâu về đâu.

Trương Thác lái xe đi trước, cùng vài người đi đến bệnh viện gần nhất, làm thủ tục nhập viện cho bố của Thu Vân, thanh toán viện phí.

“Thác, chúng tôi không thể dùng tiền của cháu được, việc này thật sự không được, không được” Lúc Trương Thác chuẩn bị đóng tiền thì mẹ Thu Vân lập tức ngăn lại: “Dì đã bảo con bé lấy tiền từ bác sĩ Ninh đem đến rồi”

Trương Thác nhìn dáng vẻ của mẹ Thu Vân, rốt cuộc cũng biết tại sao Thu Vân khách khí như thế, tất cả đều nhiễm từ mẹ cô ấy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 711


Chương 711:

“Dì à, cháu và Thu Vân có quan hệ rất tốt, trước cứ cho cô ấy mượn, khi nào kiếm được lời thì trả lại cho cháu là được, tiền lãi cháu cũng theo đó mà thu” Trương Thác khoát tay, không để ý nói.

“Vậy cũng không được, thật sự không được.” Mẹ Thu Vân lại ngăn cản, đồng thời nói với Thu Vân vừa làm xong thủ tục nhập viện: “Con gái, con mau nói với Thác một chút, chúng ta không thể làm như vậy”

Trương Thác bất đắc dĩ, chỉ có thể viện lý do, nói: “Dì, cháu nói thật với dì, cháu là bạn trai của Thu Vân, muốn chú mau chóng khỏe lại, đối với cháu cũng có lợi, tiền của cháu cũng chính là tiền của Thu Vân, dì không cần phải phân tách rạch ròi như vậy”

“Hở?” mẹ Thu Vân nghe xong, vẻ mặt đờ đẫn, vừa nãy ở trong phòng khám, đâu có nói như vậy.

Mẹ Thu Vân nhìn con gái mình, hỏi: “Nhóc con, con và Thác đang yêu nhau hả?”

Mặt Thu Vân đỏ lên, định phủ nhận, Trương Thác giành nói: “Dì ơi, dì không thích cháu phải không, nếu dì thấy cháu gai mắt, cháu đành đi trước vậy”

“Không được không được không được!” Mẹ Thu Vân liên tục khoát tay, Trương Thác vừa giúp họ một chuyện lớn như vậy, hơn nửa bà nhìn Trương Thác, trong lòng kỳ thật rất vừa ý, thằng nhóc này tuấn tú lịch sự, rất xứng đôi với con gái bà.

Quan trọng nhất là, mẹ Thu Vân đã chịu nhiều đau khổ, bà có thể nhìn ra được, Trương Thác là một người đã từng chịu không ít khổ, người như vậy, so với những cậu ấm khác bà yên tâm hơn nhiều.

“Dì, vậy cháu đi đóng tiền viện phí trước, dì đừng khách khí với cháu nữa” Trương Thác cứ trực tiếp quẹt thẻ.

Mẹ Thu Vân gật đầu, nhưng vẫn có một chút ngại ngùng nói: “Thác, cháu đóng quá nhiều rồi, sắp xếp cho cha con bé xong, lập tức chúng ta sẽ trả tiền cho cháu”

“Được” Trương Thác đồng ý, đi đến quầy thu ngân của bệnh viện nói, “Vậy trước tiên trả sáu triệu đi đã”

Trương Thác nói xong, đem tiền bỏ vào.

Nhân viên thu ngân lấy máy POS hóa đơn đưa cho Trương Thác, bảo anh ký tên.

Trương Thác loạt xoạt viết lên mấy nét, rồi đưa hóa đơn cho thu ngân.

Lúc thu ngân nhìn hóa đơn, trong ánh mắt không tránh khỏi ngạc.

Ở trên hóa đơn, có viết mấy chữ.

“Quẹt thêm một tỷ bảy đi, đừng để cho dì và cô bé kia biết”

Nhân viên thu ngân nhìn Trương Thác, anh thấy thu ngân nhìn liền nở nụ cười.

Trong lòng nhân viên thu ngân thầm than, loại hành vi lén lút giúp người, không cần hồi báo này, còn tồn tại thật sao, nhìn tướng mạo cô bé bên kia, chỉ sợ sẽ làm cho người khác sinh ra ý đồ xấu, nhưng nhìn người đàn ông trước mặt, một chút tạp niệm đều không có, đổi lại là người thích khoe mẽ, quẹt một tỷ bảy chỉ sợ đã muốn cho toàn thế giới biết.

Con số một tỷ bảy này, cũng là số tiền mà Trương Thác đã suy tính, anh không quẹt quá nhiều, sợ Thu Vân không tiếp.

nhận được, dù sao anh không ở Sơn Thành lâu được, không muốn sau khi mình đi, cô bé lại tiếp tục đáng thương như thế kia.

Trương Thác nhớ lại ngày ấy khi đang quản chế ở bệnh viện Châu Xuyên thì nhìn thấy, Thu Vân dùng thân thể nhỏ bé đỡ cha lên taxi, sự kiên nghị trên khuôn mặt không còn nữa, khiến người khác thấy mà đau lòng.

Sau khi Trương Thác sắp xếp xong cho bố của Thu Vân thì đã bốn giờ chiều.

Lần này anh tới trùng hợp gặp được chuyện phòng khám mà thôi, mục đích quan trọng nhất của anh vẫn là hỏi thăm chuyện liên quan tới người bác sĩ lừa đảo kia.

Trương Thác ngồi trong phòng bệnh rồi hỏi mẹ của Thu Vân chuyện bị lừa ba tỷ kia.

Mẹ của Thu Vân lắc đầu rồi thở dài một cách tiếc nuối: “Có trách thì trách tôi quá ngu, quá tin tưởng vào người khác”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 712


Trương Thác nghe bà ấy nói như thế thì từ chối cho ý kiến. Trong xã hội bây giờ thì lương thiện bị người khác xem là ngu ngốc.

Không thể phủ nhận rằng Thu Vân và mẹ của cô ấy đều là người lương thiện.

Mẹ của Thu Vân nói với Trương Thác rằng sau khi bà ấy tới Sơn Thành thì vẫn luôn làm cùng một nhà máy với chị cả của bà ấy, cũng chính là bác gái của Thu Vân, công việc là lắp đặt ốc vít. Một tháng chín triệu đồng, nhà máy bao ăn bao ở, cứ thế mà làm rất nhiều năm.

Đoạn thời gian trước, Thu Vân dẫn theo bố của cô tìm tới, mẹ của Thu Vân nghe thấy chuyện ở Châu Xuyên thì xin nhà máy nghỉ dài hạn ngay lập tức, sau đó sắp xếp chỗ ở, chỗ khám bệnh cho bố của Thu Vân.

Mặc dù mẹ của Thu Vân ở Sơn Thành rất nhiều năm nhưng vẫn luôn ở trong xưởng, không hề quen biết ai, cũng không biết bác sĩ nào tốt. Bà ấy tìm bác gái của Thu Vân để bà †a giúp đỡ đi tìm, còn nói chuyện Thu Vân có ba tỷ.

Bác gái của Thu Vân nói với bà ấy rằng đúng lúc mình có quen một bác sĩ không tệ lắm, bảo mẹ của Thu Vân đi thử một chút.

Lúc người bác sĩ kia tới, hỏi thăm tình hình của bố Thu Vân rồi vỗ ngực nói mình chắc chắn một trăm phần trăm có thể trị khỏi, nhưng Thu Vân phải thanh toán tiền thuốc men trước.

Bởi vì thuốc phải nhập khẩu từ nước ngoài, chỉ riêng khoản tiền thuốc men này đã lên tới hai tỷ bảy trăm triệu.

Lúc đó Thu Vân và mẹ cô ấy nghe tỷ lệ chữa trị thành công cao như thế thì vô cùng vui vẻ. Nhưng lúc thanh toán tiền thì vẫn còn có chút do dự, bác gái của Thu Vân nói cứ yên tâm mà thanh toán đi, sẽ không sao đâu.

Bây giờ mẹ của Thu Vân mới yên tâm giao tiền.

Mấy ngày sau hôm thanh toán tiền thì bố của Thu Vân vẫn luôn ở bệnh viện. Ngày nào mẹ của cô ấy cũng hỏi bác gái của cô rằng khi nào thuốc kia mới về.

Bác gái của Thu Vân vẫn luôn kiếm cớ từ chối, nói là bác sĩ kia đã đi nước ngoài rồi.

Đột nhiên có một ngày, bác gái của Thu Vân nói với mẹ cô rằng mình cũng không liên lạc được với bác sĩ kia, để cho mẹ của Thu Vân tự nghĩ cách đi.

Cũng chính là ngày đó, bác gái của Thu Vân đã nghỉ việc ở nhà máy, ngày thứ hai thì bà ta đi mua một chiếc xe có giá gần một tỷ đồng, còn thuê một căn nhà lớn, nghe nói tiền thuê một năm lên tới một trăm triệu.

“Có tìm được bà ta không?” Trương Thác nghĩ ngợi một chút rồi nói Muốn đối phó với loại người này thì không cần tìm chứng cứ gì cả, trực tiếp vu oan giá hoạ là được. Mặc dù có thể là không đòi được tiền lại nhưng chắc chắn loại người này sẽ không xài hết tiền trong một lần. Bọn họ sẽ giữ cho mình một phần lớn để sinh sống.

Mẹ của Thu Vân lắc đầu rồi nói: “Trong khoảng thời gian này chị ấy không nhận điện thoại của tôi. Nhưng tối hôm nay Bác cả của Thu Vân mời ăn cơm, có lẽ chị ấy cũng sẽ đi.

Nhưng chúng tôi không muốn đi, nếu như đi chắc chắn sẽ bị bọn họ chế giêu”

“Dì ơi, tối nay phải đi, để cháu đi chung với mọi người.”

Trương Thác đặt tay lên vai mẹ Thu Vân rồi an ủi.

“Thác, chúng tôi đi tới đó làm gì chứ, đồ ăn ở nhà hàng lớn ngon thì ngon thật, nhưng ngồi đó ăn cảm giác không thoải mái”

“Đi đòi tiền lại” Trương Thác nói với vẻ mặt kiên quyết.

Năm rưỡi chiều, Trương Thác và hai mẹ con Thu Vân ra khỏi bệnh viện rồi đi về phía nhà hàng.

Thu Vân nói cho anh biết là nhà Bác cả của cô ấy làm ăn ở Sơn Thành cũng khá ổn, là một tổng giám đốc của công ty bất động sản nhỏ. Mỗi lần Thu Vân nhìn thấy Bác cả của mình đều sẽ bị dạy dỗ một lần, nói cái gì mà không làm, chưa làm tốt…

Bác cả của Thu Vân cũng có con gái, hơn nữa còn là con gái một nên cảm giác vô cùng hơn người, thường xuyên châm chọc khiêu khích Thu Vân. Vậy nên Thu Vân và mẹ của cô ấy đều không muốn đi gặp nhà Bác cả, huống chỉ trong đó còn có cả bác gái của cô ấy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 713


Chương 713:

Trương Thác phát hiện giọng điệu của Thu Vân tràn ngập một loại cảm giác tự ti phức tạp. Anh nghĩ cô ấy là bị một nhà Bác cả ảnh hưởng, dù có là một thiên tài đi chăng nữa nhưng nếu như ngày nào cũng bị người khác nói là đần thì họ cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ bản thân mình.

Tình hình của Thu Vân bây giờ chính là như thế, cô ấy cảm thấy mình chẳng có tác dụng gì, chỉ mang lại phiền phức cho người khác.

Trương Thác vươn tay vuốt vuốt đầu của Thu Vân rồi nói: “Cô nhóc à, đừng nghe những gì người khác nói. Em đừng quên rằng em là người từng kiếm lời một chiếc xe xịn trị giá hơn ba tỷ trong vòng một ngày, lại có thêm sáu trăm triệu tiền trích phần trăm. Em giỏi hơn bọn họ nhiều”

Thu Vân lắc đầu nói: “Đó là do em may mắn mà thôi, hơn nữa còn có anh giúp em. Nếu như không có anh thì làm sao em có thể kiếm nhiều tiền như thế chứ”

“Sai rồi” Trương Thác đi tới trước mặt Thu Vân, anh đưa tay bắt lấy bả vai cô rồi nói: “Cô bé à, mỗi người đều có lúc may mắn, nhưng cũng phải xem bọn họ có nắm bắt được không nữa. Mặc dù em may mắn, nhưng nếu em không cố gắng học tập tiếng Pháp, không cố gắng học tập lễ nghi của nước họ, không cố gắng nghiên cứu hạng mục đó thì em cũng không thể nào nhận được một đơn hàng lớn như thế. Em tin anh đi, em ưu tú hơn vô số người mà anh từng gặp”

Thu Vân bị Trương Thác nhìn thẳng như thế thì đỏ bừng cả mặt.

“Anh Trương… anh… anh.” Thu Vân cúi đầu xuống rồi nói với giọng lí nhí: “Anh đừng khen em như thế”

“Không phải anh khen em, anh chỉ nói sự thật mà thôi.

Chính em nên tự gượng dậy, Thu Vân ở Châu Xuyên lúc trước cũng có thể tạo nên thành công ở Sơn Thành!” Trương Thác nói với vẻ vô cùng khẳng định.

“Thật ư?”

“Ừ”

Mẹ của Thu Vân ở một bên nhìn hai người nói chuyện thì nở một nụ cười vui vẻ. mặc dù bà tiếp xúc với Trương Thác chưa được nhiều nhưng bà cũng có thể nhận ra rằng anh không phải là người xấu. Có thể giao con gái của mình cho cậu ấy thì mình cũng yên tâm hơn nhiều.

Nhà hàng mà ba người muốn đi các bệnh viện tâm bảy kilomet, lúc đầu Trương Thác muốn gọi xe nhưng mẹ của Thu Vân lại không đồng ý.

“Thác à, chúng ta đón xe thì phải tốn mất hơn năm mươi nghìn đó. Lỡ mà bị kẹt xe thì phải lên tới sáu mươi nghìn.

€ó chuyến xe buýt đi thẳng tới đó, ba người chúng ta chỉ mất có mười nghìn, số tiền còn lại đủ mua thức ăn cho hai ngày.

Không nên gọi xe” Mẹ của Thu Vân xua tay rồi nói.

Trương Thác thấy mẹ của Thu Vân kiên quyết như thế thì anh cũng không nói gì thêm.

Ba người đi tới trạm xe buýt rồi đứng chờ khoảng năm phút thì xe buýt đến.

Trương Thác nhìn số người trên xe thì thở dài một hơi, đúng là thành phố lớn mà.

Xe buýt ở Châu Xuyên vào giờ cao điểm này có rất nhiều người, nhưng cũng không chen chúc lắm, chỗ người bình thường trong xe buýt là đã đủ. Những người trong xe buýt ở Sơn Thành như muốn ép thành bánh thịt vậy.

Xe buýt dừng lại, vừa mới mở cửa ra thì mẹ của Thu Vân đã chen tới, còn gọi Trương Thác đi theo.

“Nhanh lên Thác, mau lên xe, nếu chờ chuyến sau thì phải chờ thêm hai mươi phút nữa đó.”

Thu Vân đi theo sau lưng mẹ mình, Trương Thác thì đi sau lưng cô ấy. Anh vừa chuẩn bị lên xe thì cảm giác có một sức mạnh truyền tới. Anh quay đầu lại nhìn thì thấy có ba bốn người cũng đang chen lên xe.

Đúng lúc đó, có một giọng nói mềm mại vang lên trước người Trương Thác.

Trương Thác lúc này đang đứng trên chỗ lên xuống của xe buýt, sau lưng anh có hai ba người đang dùng sức chen lên.

Mà trong xe buýt đã tràn đầy người, hoàn toàn không chen thêm vào được nữa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 714


Chương 714:

Người phía sau thì đẩy, người phía trước lại không động đậy được, thế là Thu Vân bị đẩy sát vào người Trương Thác.

Thu Vân đỏ bừng cả mặt, cô áp sát vào lồng ngực của anh, không thể nào động đậy, cũng không có chỗ để động đậy.

Vốn cứ đứng im như thế cũng tốt, hết lần này tới lần khác người đứng phía sau Trương Thác đẩy anh một cái thật mạnh.

Một người thanh niên đẩy lưng Trương Thác rồi nói: “Người anh em mau đi vào trong đi”

Trương Thác cứ thể bị đẩy, trước người anh lại là Thu Vân. Mùi thơm đặc trưng của phụ nữ truyền vào mũi anh.

Trương Thác nở một nụ cười xấu hổ rồi quay đầu lại nói: “Người anh em đừng đẩy nữa, không đi vào trong được”

“Vậy thì chen đi chứ” Người thanh niên đằng sau lên tiếng nói.

Sau một đợt xô đẩy thì cuối cùng cửa xe cũng đã đóng lại.

Trương Thác vất vả lắm mới bắt được một cái lan can, Thu Vân không có chỗ đứng nên chỉ có thể ép sát vào lồng ngực của Trương Thác.

Xe buýt vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng còn thắng gấp. Thu Vân không thể đứng vững được, cứ thế mà liên tiếp ngã vào ngực của Trương Thác.

Đối với Trương Thác mà nói thì chuyến đi này vừa là dày vò vừa là một loại hưởng thụ.

Hương thơm của cô gái mang theo một cảm giác trong sáng, ngượng ngùng ngọt ngào đánh thẳng vào người Trương Thác.

Anh vô ý thức cúi đầu nhìn thoáng qua, từ góc độ của anh có thể nhìn thấy thứ gì đó trong cổ áo của Thu Vân.

Bốn mươi phút trôi qua, cuối cùng xe buýt cũng đã tới trạm.

Sau khi xuống xe thì gương mặt của Thu Vân vẫn luôn đỏ bừng lên. Ngay lúc nấy, cô có thể cảm nhận được sự khác lạ ở đằng sau lưng.

Trương Thác đi xuống xe, anh ngồi ở trạm chờ một lúc, cảm giác bình thường hơn nhiều thì mới đứng dậy.

“Thác, cháu yếu thế, mới đi xe một chút như thế mà đã say rồi” Mẹ của Thu Vân mở miệng rồi nói.

Trương Thác nở một nụ cười đắng chát rồi nhìn về phía Thu Vân.

Cô ấy ngượng ngùng mà cúi thấp đầu xuống, quay người sang chỗ khác không nhìn vào Trương Thác nữa.

Nhưng anh vừa nhìn thấy bóng lưng nổi bật kia thì lại nghĩ tới cảnh tượng trên xe buýt. Trương Thác vội vàng lắc đâu rồi hít sâu một hơi, không được suy nghĩ thêm nữa, nếu không sẽ xảy ra chuyện.

Khách sạn Thế Kim Thành bao gồm cả phòng nghỉ, nghỉ dưỡng, giải trí, ăn uống. Là một khách sạn vô cùng lớn, cho dù ở Sơn Thành thì cũng là số một số hai.

Ngẩng đầu lên cũng không thể thấy được tầng cao nhất của nó, trang trí xa hoa, bãi đỗ xe hiện đại, cửa chính thiếp vàng, đều thể hiện trình độ xa hoa của khách sạn này.

Mẹ của Thu Vân đi vào khách sạn Thế Kim Thành, tốc độ đi cũng chậm hơn rất nhiều. Khi bà ấy nhìn thấy khách sạn cao cấp như thế này thì luôn có một cảm giác e ngại, cảm thấy mình không hợp với nơi đây.

Ba người vừa mới đi tới cửa, đang chuẩn bị vào thì thấy một chiếc BMW thắng gấp rồi dừng trước cửa khách sạn.

Cửa xe được mở ra, một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi bước xuống xe một cách ngạo nghẽ, sau đó tiện tay ném chìa khóa cho bảo vệ trước cửa.

Bà ta mặc một chiếc váy đỏ chót, trên tay mang một cái đồng hồ vàng trị giá gần sáu mươi triệu, cổ đeo một đống dây chuyền trân châu, như nhà giàu mới nổi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 715


Người phụ nữ trung niên đó từ từ bỏ kính râm xuống, lắc đầu một cái thì thấy được hai mẹ con Thu Vân.

Bà ta giả vờ kinh ngạc rồi nói: “Ái chà mọi người đều đến rồi à? Từ khi nào mà xe buýt cũng đi nhanh như thế rồi nhỉ? Tôi đi BMW tới đây cũng tốn thời gian lắm, đây chính là xe trị giá gần một tỷ đó, đủ cho các người ngồi xe buýt cả đời.

“Anh Trương, đây chính là họ hàng của mẹ” Thu Vân nói nhỏ với Trương Thác. Cô ấy không gọi đối phương là bác gái, bởi vì cô ấy hận thấu xương tủy đối với loại người lừa gạt mình. Bố cô trở nên như bây giờ cũng là do loại họ hàng này hại.

Trương Thác gật đầu, không cần Thu Vân nói anh cũng có thể nhận ra.

Mẹ của Thu Vân nhìn chằm chằm vào chị cả của mình, mặc dù bà ấy rất muốn chất vất là xe ở đâu ra nhưng cuối cùng cũng chỉ nhịn xuống: “Nếu như chúng tôi không bị lừa thì cũng có thể mua được chiếc xe này.

“Nghe hay thật đấy” Bà ta cười một tiếng rồi nói: “Chính các người ngu thì còn trách được ai bây giờ?”

“Nếu như không phải do bà thì sao chúng tôi lại bị lừa được chứ?” Thu Vân không nhịn được mà lên tiếng.

“Nói như tôi đây lừa tiền của các người ấy” Bác gái của Thu Vân lườm liế nói này, da mặt của hai người cũng dày thật đấy, anh cả chỉ tùy tiện mời một chút mà thôi, vậy mà hai người lại tới thật à? Nơi như khách sạn này là chỗ mà hai người có thể đi vào chắc? Cẩn thận làm dơ đường của người ta: Thu Vân vừa định mở miệng thì Trương Thác đã võ vai cô, ra hiệu cho cô yên tâm đừng vội. Anh đi lên trước rồi mở miệng nói: “Có câu nói là hoàng thượng chưa vội thái giám đã gấp, hay là để tôi đi tìm quản lý ở đây tới để hỏi xem chúng tôi có được đi vào không nhé?”

“Cậu là ai?” Bác gái của Thu Vân nhìn Trương Thác với vẻ mặt khinh thường.

“Đây là bạn trai của con gái tôi” Mẹ của Thu Vân nói với vẻ kiêu ngạo, lúc đi tới đây bà ấy đã hỏi tình trạng bản thân của Trương Thác. Anh cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo mình mở một công ty nhỏ, thu nhập mỗi tháng cũng không tệ lắm.

Trong suy nghĩ của mẹ Thu Vân thì Trương Thác còn trẻ thế đã có công ty của riêng mình là rất thành công rồi, sau này chắc chắn sẽ còn giỏi hơn cả anh cả của mình nữa. Con gái bà ấy tìm được một người đàn ông như thế đúng là rất tốt.

“Ồ? Một thằng lông nhông à?” Dì cả của Thu Vân lườm liếc rồi nói: “Miệng lưỡi bén nhọn thật đấy, hi vọng lát nữa cậu có thể tiếp tục như vậy”

Dì cả của Thu Vân nói xong thì đi vào khách sạn. Bà ta biết rõ rằng một khi con của anh cả nhìn thấy một nhà Thu Vân thì chắc chắn sẽ châm chọc khiêu khích, đến lúc đó bọn họ sẽ phải mất mặt mà thôi.

Mẹ của Thu Vân đứng đó, mặt mũi tràn đầy tức giận, bà và đì cả của Thu Vân cùng đi làm trong nhà máy rất nhiều năm, bình thường bà có cái gì tốt đều sẽ chia sẻ cho dì cả của Thu Vân. Kết quả lại đổi lại bị đối xử như thế này.

“Dì ơi, dì đừng tức giận. Cháu sẽ tìm cách khiến bà ta trả tiền lại” Trương Thác đi tới trước mặt mẹ của Thu Vân rồi nói.

Ba người đi tới cửa thang máy rồi lên tâng trên.

Phòng mà Bác cả của Thu Vân đặt trước nằm ở tầng hai của khách sạn.

Những người có thể đặt phòng ở khách sạn Thế Kim Thành đều là những kẻ có mặt mũi địa vị ở Sơn Thành. Mặc dù Bác cả của Thu Vân có cái công ty nhưng còn chưa đủ tư cách để đặt phòng riêng. Sở dĩ ông ta có thể đặt phòng trước là vì con gái ông ta làm một quản lý nhỏ ở đây, năn nỉ nịnh bợ cấp trên lắm mới có thể đặt trước được.

Đợi tới khi ba người Trương Thác đi vào thì đã nghe được trong phòng có tiếng ồn ào.

“Đến đây uống nào”

“Tổng giám đốc Quách, tôi mời ông một ly”

“Ha ha ha”

Trương Thác nghe tiếng cười ở bên trong thì nhíu mày.

Bác cả Thu Vân nói với nhà Thu Vân là tới liên hoan, nhưng nghe giọng nói cười bên trong thì dường như có rất nhiều người, hơn nữa đã bắt đầu ăn rồi.

“Là phòng này à?” Trương Thác hỏi với vẻ không chắc chắn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 716


“Đúng, chính là phòng này” Thu Vân gật đầu, cô cũng đã nghe được tiếng nói cười ở bên trong.

Trương Thác đẩy cửa ra, đập vào mắt anh là bác gái của Thu Vân vừa mới gặp ở ngoài cửa chính khách sạn, giờ đây bà ta đang ngồi trước bàn ăn, sai sử nhân viên phục vụ ở trong phòng rót rượu cho bà ta.

Trương Thác nhìn lướt qua thì thấy trong phòng phải có mười người, đồ ăn trên bàn đã ăn được một nửa.

Cửa bị mở ra nên người trong phòng đều nhìn về phía này.

Người ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông trung niên †ầm hơn năm mươi tuổi, ông ta cắt đầu đinh, đeo một dây chuyền vàng to tướng. Đó chính là Bác cả của Thu Vân, tên là Quách Thiên Tuấn.

Lúc Quách Thiên Tuấn nhìn thấy hai mẹ con Thu Vân thì nhíu mày. Ông ta chỉ là giữ mặt mũi nên mới đưa ra lời mời mà thôi, nói là đặt một căn phòng lớn ở khách sạn Thế Kim Thành, trong đó ý muốn khoe khoang là nhiều. Không ngờ rằng hai người họ hàng nghèo này lại tới thật, bình thường mình mời khách sạn hơi đắt một chút là hai người đều không có mặt mũi mà tới đây, sao lần này lại tới? Đây chẳng khác nào là làm mình mất mặt chứ?

Mẹ của Thu Vân cười với Quách Thiên Tuấn một tiếng: “Anh cả”

“Ừ” Bác cả của Thu Vân nói với giọng khó chịu rồi hất đầu một cái: “Tìm chỗ ngồi xuống đi.

Thu Vân và mẹ của cô ấy nhìn thoáng qua bàn, đã không còn chỗ trống, hoàn toàn không có chỗ để ngồi, những người đang ngồi cũng không ai nhúc nhích. Hai người đứng đó, lúng túng không biết làm sao cho phải.

Dì cả của Thu Vân nhìn hai người như nhìn hai đứa ngốc.

“Phục vụ, lấy cho chúng tôi thêm ba cái ghế dựa nữa”

Trương Thác mở miệng, sau đó dẫn theo Thu Vân và mẹ cô đi tới bàn rồi nói với hai người đang ngồi cách đó không xa: “Phiền anh nhường chỗ một chút”

Hai người kia nhìn Trương Thác với vẻ mặt không vui rồi từ từ rời ghế sang bên cạnh.

“Đây là ai?” Quách Thiên Tuấn nhìn chằm chằm Trương Thác rồi hỏi với vẻ không vui.

Dì cả của Thu Vân tiện miệng nói: “Anh cả, đây chính là con rể ngoan của em gái anh đó, nhưng mà miệng lưỡi bén nhọn lắm đó.”

“À” Quách Thiên Tuấn gật đầu rồi răn dạy Trương Thác một tiếng: “Người trẻ tuổi phải biết thân biết phận, nói chuyện phải phân biệt trường hợp và chủ thứ, biết chưa?”

“Anh cả đừng giận, Thác còn trẻ không hiểu chuyện” Mẹ của Thu Vân vội vàng nói.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ lấy ba cái ghế dựa tới.

Bọn họ vừa định đặt xuống thì dì cả của Thu Vân đã mở miệng quát lên: “Ai bảo các người lấy ghế dựa tới hả? Các người nhìn xem cái này còn chỗ nào mà để, lấy ghế nhựa tới đây”

Nhân viên phục vụ nghe thấy vậy thì có chút khó xử, cuối cùng họ nhìn về phía Quách Thiên Tuấn.

Bác cả của Thu Vân xua tay: “Đi đổi thành ghế nhựa đi, đúng là cái ghế dựa này không còn chỗ để thật.”

Chủ tọa đã nói như thế rồi thì chắc chắn nhân viên phục vụ phải nghe theo, rất nhanh họ đã lấy ba cái ghế nhựa tới.

Trương Thác mỉm cười, cũng không nói gì mà ngồi xuống.

Hai mẹ con Thu Vân ngồi xuống bên cạnh anh.

“Đúng rồi phục vụ, mấy món kia đã ăn xong cả rồi, dọn xuống đi” Bác cả của Thu Vân xua tay, mấy món ăn mà ông ta bảo mang xuống chính là mấy đĩa đang bày trước mặt ba người Trương Thác.

Rất nhanh nhân viên phục vụ đã đi lên rồi dọn hết đồ ăn xuống dưới.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 717


Trên thực tế, cả một bàn đồ ăn đều đã ăn gần hết rồi.

Nhân viên phục vụ hỏi Quách Thiên Tuấn rằng có cần gọi thêm đồ ăn không.

“Mọi người đều no cả chưa? Nếu chưa thì gọi thêm tôm hùm hay cái gì đó nhé?” Quách Thiên Tuấn nhìn về phía mấy người bên cạnh mình rồi hỏi.

“Không được đâu tổng giám đốc Quách, mọi người ăn cũng xong rồi, ngồi nói chuyện uống rượu là được”

“Đúng đó tổng giám đốc Quách, hôm nay thịnh soạn như thế rồi. Đây còn là lần đầu tiên tôi được ăn ở phòng riêng của khách sạn Thế Kim Thành đó, vẫn là tổng giám đốc Quách có thể diện hơn”

“Đúng rồi, người bình thường làm sao có thể đặt riêng phòng ăn được chứ”

“Không cần gọi thêm đồ ăn nữa đâu, chúng ta uống rượu tâm sự với nhau là được rồi”

Quách Thiên Tuấn hỏi cả một bàn nhưng lại lướt qua ba người Trương Thác không hỏi. Ông ta nghe thấy mọi người nói đã ăn no rồi thì vẫy tay với nhân viên phục vụ: “Được rồi, không cần thêm đồ ăn nữa đâu, cậu đi ra ngoài đi”

Nhân viên phục vụ gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.

Lúc này, trên bàn còn có một số đồ ăn thừa, nhưng trước mặt ba người Trương Thác chẳng có gì cả.

Đám người còn lại như là không thấy được ba người họ vậy, tự mình trò chuyện, chẳng ai thèm để ý tới ba người họ.

Quách Thiên Tuấn mở một công ty nhỏ, giá thị trường khoảng mười mấy tỷ, những người còn lại cũng khoảng đó. Dì cả của Thu Vân bỏ chìa khóa xe BMW của mình lên bàn, mặc dù bà ta có chút chênh lệch với những người này nhưng miễn cưỡng cũng có thể trò chuyện.

“Đây là cháu gái của tổng giám đốc Quách à? Uống với tôi một ly nào” Một người đàn ông trung niên gần năm mươi tuổi nhìn về phía Thu Vân, ánh mắt ông ta tràn ngập sự đê hèn. Lúc nói chuyện còn đưa tay cầm bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy.

Thu Vân tránh thoát bàn tay của đối phương rồi lắc đầu nói: “Ngại quá, tôi không biết uống rượu”

“Không biết uống rượu thì tới đây làm gì?” Người đàn ông trung niên kia thấy Thu Vân không thèm nể mặt mình thì nói với vẻ không vui, sau đó cũng chẳng nhìn về phía Thu Vân nữa.

Mẹ của Thu Vân ngồi đó, không hề nói câu nào.

Thu Vân siết chặt tay, cho dù người có hiền lành tới đâu thì vẫn sẽ biết tức giận.

Cửa phòng lại được mở ra một lần nữa, một cô gái mặc đồ công sở đi tới.

“Ái chà, đây là cháu Quách đó à, đúng là tài giỏi”

Cô ta vừa bước vào thì đã có người mở miệng khen ngợi.”

“Tổng giám đốc Quách, con gái của ông càng lớn càng xinh đó.”

“Không chỉ xinh đẹp mà còn giỏi giang nữa”

Trong căn phòng vang lên từng tiếng khen ngợi, cô gái trẻ tuổi này chính là con gái một của Quách Thiên Tuấn, đi làm ở khách sạn Thế Kim Thành.

“Anh Trương, đây chính là Quách Ngọc Văn” Thu Vân nói nhỏ với Trương Thác.

Anh đưa mắt nhìn sang, có thể nói gương mặt của Quách Ngọc Văn vô cùng bình thường.

Quách Ngọc Văn cười cười rồi nói: “Cảm ơn các chú các bác khen ngợi.

Cô ta nhìn thoáng khắp căn phòng rồi dừng lại trên người Thu Vân, cô ta cố ý nói: “A, Thu Vân, sao em lại ở đây? Bây giờ không phải nên đi quét dọn vệ sinh cho nhà người ta sao? Hay là không thích làm công việc một ngày ba trăm nghìn nữa?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 718


Lúc Quách Ngọc Văn nói chuyện thì trong đôi mắt của cô †a tràn ngập vẻ khinh miệt.

Thu Vân gật đầu rồi nói: “Không làm nữa, cũng trả tiền thế chấp rồi”

“Trời à, công việc tốt như thế mà em không làm à?” Quách Ngọc Văn cố ý tỏ vẻ kinh ngạc.

Thu Vân vừa nghe giọng điệu của Quách Ngọc Văn thì biết cô ta chẳng nói được lời tốt lành gì.

Cô ta tiếp tục dùng giọng điệu kinh ngạc đó mà nói tiếp: “Một ngày ba trăm nghìn, một tháng chín triệu, công việc nhẹ nhàng như thế mà em nói không làm là không làm à? Em nhìn chị đi, mặc dù lớn hơn em có một tuổi nhưng đâu được sung sướng như em chứ. Công việc này của chị quá mệt mỏi, mỗi ngày đều phải làm việc tám tiếng đồng hồ, một tháng tiền lương mới hơn hai mươi tư triệu, các loại bảo hiểm cũng không được nhiều lắm…”

Những gì mà Quách Ngọc Văn nói chính là đang khoe khoang, cái tuổi này của cô ta rất ít người có thể kiếm được lương tháng hai mươi mấy triệu, còn có các loại bảo hiểm.

Thu Vân nghe thế thì vẻ mặt ủ rũ hơn nhiều.

Quách Ngọc Văn vẫn ngồi đó mà than thở: “Em bảo chị nên nói em như thế nào mới được đây, thân ở trong phúc mà không biết phúc”

Quách Ngọc Văn nói xong thì Thu Vân nhìn thấy những bạn bè của Quách Thiên Tuấn đang ngồi trên bàn kia đều lộ ra một nụ cười khinh bỉ, có người còn tỏ vẻ ghét bỏ. Dường như bọn họ cảm thấy ngồi cùng một bàn với nhân viên quét dọn thì người mất mặt là chính mình vậy.

“A? Đây là ai?” Quách Ngọc Văn đưa mắt nhìn về phía Thu Vân.

“Đây là bạn trai của Thu Vân nhà chúng tôi” Mẹ của Thu Vân trả lời.

“Bạn trai? Cũng chẳng ra sao cả” Quách Ngọc Văn vòng hai tay trước ngực rồi nói: “Anh làm nghề gì? Một tháng kiếm được bao nhiêu tiền mà cũng giám kiếm bạn gái rồi?”

Trương Thác mỉm cười rồi lắc đầu: “Kiếm chẳng được bao nhiêu cả, đủ ăn đủ mặc”

Quách Ngọc Văn nở một nụ cười lạnh lùng rồi nói: “Đủ ăn đủ mặc mà cũng dám đi tìm bạn gái à? Nhưng mà…”

Cô ta cố ý dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Nhưng cô bạn gái này của anh cũng chẳng ra sao cả, cũng là một cô nhóc nghèo. Một tháng anh cho nó một triệu rưỡi tiền tiêu vặt là có thể theo đuổi được rồi. Nếu là tôi tìm bạn trai thì mỗi tháng anh ta không kiếm được trăm triệu cũng không đủ sống”

“Không phải.” Mẹ của Thu Vân vội vàng xua tay: “Thu Vân nhà chúng tôi không cần Thác nuôi, chính chúng tôi cũng có thể tự nuôi sống mình. Bây giờ Thác đang mở công ty, còn đang trong giai đoạn gầy dựng sự nghiệp, sau này sẽ tốt hơn nhiều”

“Mở công ty à?” Quách Ngọc Văn nhìn về phía Trương Thác với vẻ ngoài ý muốn: “Công ty ở đâu? Công ty gì?”

Bác cả của Thu Vân và những bạn bè của ông ta đều nhìn về phía anh.

Lúc Quách Ngọc Văn nghe thấy Trương Thác mở công ty thì trong mắt cô ta hiện lên sự ghen ty. Trong suy nghĩ của cô ta thì Thu Vân dựa vào cái gì mà tìm được một người bạn trai mở công ty chưa?

“Ở Châu Xuyên” Trương Thác trả lời.

“Châu Xuyên à? Một thành phố cấp hai?” Quách Ngọc Văn nghe Trương Thác trả lời như thế thì yên tâm hơn nhiều: “Thành phố nhỏ kia thì có công ty gì chứ? Có thể làm ra được bao nhiêu chứ?”

“Tôi biết thành phố đó” Một người đàn ông trung niên mở miệng nói: “Thành phố không lớn, một người mỗi tháng kiếm được chín mười triệu là đã thỏa mãn rồi, tôi đoán có lẽ tài sản khoảng mấy hai tỷ ba tỷ cũng không chừng”

“Hai tỷ ba tỷ?” Quách Ngọc Văn nghe thế thì lắc đầu rồi nói: “Tôi không tin.”

Vừa rồi cô ta đã quan sát Trương Thác, khi cô ta thấy anh mặc đồ rất bình thường thì yên tâm hơn nhiều. Người ăn mặc như thế này thì có thể mở được công ty lớn tới cỡ nào chứ? Hơn nữa còn là ở nơi nhỏ bé kém phát triển như Châu Xuyên, chỉ sợ là mở cái cửa hàng cũng dám nói mình làm công ty dịch vụ.

Ông ta vừa nói xong thì mọi người đều cười vang.

Trương Thác lắc đầu: “Đúng là không phải hai ba tỷ”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 719


“Vậy là bao nhiêu, nói cho tôi mở rộng tầm mắt xem nào”

Quách Ngọc Văn vòng tay trước ngực rồi nói với vẻ tò mò, cô †a muốn cho Trương Thác mất mặt.

Từ nhỏ tới lớn, Quách Ngọc Văn đều giỏi hơn Thu Vân về tất cả các mặt, nhưng chỉ có gương mặt và dáng người là làm thế nào cũng không thể vượt qua Thu Vân được. Điều này vẫn luôn là một nỗi đau trong lòng cô ta, đã nhiều năm như thế rồi nhưng mỗi lần nhìn thấy Thu Vân thì Quách Ngọc Văn đều muốn làm cho cô ấy mất mặt.

Trương Thác đưa tay phải ra rồi duỗi ra ba ngón tay.

“Ba trăm triệu à?’ Quách Ngọc Văn cười phì một tiếng: “Ba trăm triệu, công ty lập nghiệp, ha ha ha.”

“Chàng trai trẻ à, ba trăm triệu không gọi là lập nghiệt cũng không gọi là công ty.’ Một người đàn ông trung niên mở miệng nói: “Đó gọi là tiền tiêu vặt”

“Đúng thế, tôi không ngờ rằng ba trăm triệu cũng gọi là lập nghiệp đó.”

“Nếu như ở Châu Xuyên thì cũng tính là nhiều nhỉ? Nếu như ở Sơn Thành, ba trăm triệu cũng tính là lập nghiệp thì chắc nơi nơi đều là tổng giám đốc”

“Không phải do Châu Xuyên mà là do chàng trai này, bây giờ người trẻ tuổi đều đặt mục tiêu vượt quá khả năng của mình, mới bắt đầu, thậm chí còn chưa cất bước đã tự khoe mình là tổng giám đốc”

Quách Thiên Tuấn uống một hớp rượu, sau đó nhìn về phía Trương Thác mà nói: “Lúc xưa tôi lập nghiệp là lấy một tỷ năm trăm triệu ra, đi từng bước một tới hôm nay. Ba trăm triệu của cậu cũng được gọi là công ty à? Đồ không biết trời cao đất rộng”

Trương Thác lắc đầu rồi nói: “Tôi nói ba trăm triệu khi nào?”

“Vậy thì bao nhiêu? Chẳng lẽ còn có thể là ba tỷ chắc?”

Trương Thác vẫn lắc đầu như cũ: “Tâm ba mươi nghìn tỷ”

Ba mươi nghìn tỷ ư?

Những gì Trương Thác nói khiến cho tất cả những người ngồi đây đều ngây ngẩn.

Ba mươi nghìn tỷ ư? Đó là khái niệm gì chứ? Bọn họ cho rằng cả đời này của mình cũng không kiếm được nhiều tiền như thế. Cho dù là cộng tất cả tài sản của mọi người ở đây lại, sau đó nhân với mười cũng không có nhiều đến thế.

Ba mươi nghìn tỷ mà Trương Thác nói chính là Nhất Lâm, đây là công ty nhỏ nhất mà anh có thể nghĩ tới. Trước kia, những công ty đứng tên anh đều được đưa cho người khác cả rồi, quy mô nhỏ nhất cũng hơn ba trăm nghìn tỷ, thậm chí có một số lũng đoạn thị trường, nói là phú khả địch quốc cũng là đã xem thường Trương Thác rồi.

Dì cả của Thu Vân là người đầu tiên phản ứng lại: “Ba mươi nghìn tỷ? Cậu lừa gạt ai thế?”

Quách Ngọc Văn cũng đã kịp phản ứng lại, cô ta mở miệng nói: “Đúng thế, khoác lác quá đấy, tôi còn nói tài sản nhà tôi có ba trăm nghìn tỷ đây, thế rồi sao? Có tác dụng chắc?”

Dì cả của Thu Vân bu môi rồi nói: “Tôi thật sự rất ghét những người như thế, lừa cả chính bản thân. Nhìn bộ đồ cậu ta mặc kìa, các người thấy cậu ta có tài sản ba mươi nghìn tỷ không chứ?”

Quách Thiên Tuấn quát lên một cách giận dữ: “Chàng trai trẻ, cậu nói chuyện bình thường với chúng tôi thì chúng tôi còn có thể tiếp nhận. Nếu bác cảm thấy chúng tôi dễ lừa gạt như thế, cậu thích nói khoác thì bây giờ cậu có thể cút ra ngoài được rồi”

“Ba mươi nghìn tỷ… má nó. Tôi còn suýt tin, người trẻ tuổi bây giờ cái gì cũng dám nói.” Một người đàn ông trung niên nói.

“Cậu mà có ba mươi nghìn tỷ, thì tôi có sáu mươi nghìn tỷ đấy. Khoác lác cũng dám khoác lác trước mặt chúng tôi!”

Từng tiếng chửi rủa vang lên, không ai tin rằng Trương Thác sẽ có ba mươi nghìn tỷ.

Mẹ của Thu Vân cũng kéo áo Thu Vân rồi nói: “Con gái, con mau nói Thác đừng nói lung tung. Ba mươi nghìn tỷ sao có thể nói lung tung chứ”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 720


Đối với mẹ của Thu Vân mà nói thì ba mươi nghìn tỷ là một con số trên trời, cho dù chỉ là nghĩ thì bà ta cũng không dám.

Thu Vân lắc đầu với mẹ mình: “Mẹ, anh ấy không nói mò, công ty của anh ấy thật sự trị giá ba mươi nghìn tỷ”

“Không nên nói bậy nói bạ” Quách Ngọc Văn quát một tiếng, trên mặt cô ta là sự tức giận: “Thu Vân, cô cảm thấy nói khoác lác vào lúc này rất vui đúng không?”

Quách Ngọc Văn không biết chuyện gì xảy ra, mặc dù cô †a không tin bạn trai của Thu Vân có công ty lớn như thế nhưng vừa nghe thấy điều này là cô ta lại tức giận. Chỉ cần Thu Vân sống tốt thì cô ta sẽ tức giậi “Được rồi, chúng tôi không chào đón loại người như các người, ra ngoài đi” Quách Thiên Tuấn xua tay rồi đuổi người.

“Đúng đấy, cút ra ngoài đi, ở đây khoác lác cái gì thế chứ.

Nếu như có tiền như thế thì đừng tới đây ăn cơm thừa chứ? Tự gọi một bàn ngồi ăn không được à?” Dì của Thu Vân lên tiếng.

Trương Thác cười cười rồi nhìn chằm chằm bà ta mà lên tiếng: “Chúng tôi tới đây không phải để ăn cơm, muốn tới để hỏi một chút bà định xử lý hai tỷ bảy trăm triệu mà bà lừa chúng tôi định xử lý như thế nào?”

“Lừa ư? Hai tỷ bảy trăm triệu ư? Là ý gì?” Quách Ngọc Văn có chút sửng sốt: “Ai có hai tỷ bảy trăm triệu?”

“Đương nhiên là hai tỷ bảy trăm triệu của chúng tôi.” Mẹ của Thu Vân có chút không nhịn được: “Chị cả, tôi tin tưởng chị như thế vậy mà chị lại lừa chúng tôi, số tiền đó là dùng để cứu mạng ông Thu cơ mài”

Vẻ mặt dì cả của Thu Vân thay đổi, lúc nãy uống rượu, những người bạn của Quách Thiên Tuấn hỏi bà ta làm gì thì bà ta trả lời là làm ăn nhỏ. Bây giờ lại bị người khác nói lừa gạt hai tỷ bảy trăm triệu, bà ta cảm thấy vô cùng mất mặt.

Dì cả của Thu Vân vừa muốn mở miệng thì giọng nói của Quách Ngọc Văn đã vang lên: “Cô cả lừa các người hai tỷ bảy trăm triệu ư? Các người cũng buồn cười quá đấy, sao không soi mặt vào nước tiểu mà xem các người có giống với người có gần ba tỷ không hả?”

Quách Ngọc Văn vừa nói xong thì những người ngồi trong phòng cười vang.

Dì cả của Thu Vân cũng chẳng thèm để ý tình cảm mà trực tiếp măng: “Cái thứ không biết xấu hổ, nói bà đây lừa các người hơn hai tỷ? Muốn tìm thì đi tìm người lừa gạt các người ấy, đừng đứng đây khóc lóc om sòm với tôi.”

Hốc mắt của Thu Vân đỏ lên: “Chính là bà, chính bà tìm người tới giả bác sĩ rồi lừa tiền của chúng tôi!”

“A!” Dì cả của Thu Vân cười một tiếng rồi nói: “Chứng cứ đâu?”

Trương Thác lắc đầu: “Tôi không có chứng cứ, tôi chỉ biết là bà bắt tay với người khác lừa tiền của chúng tôi. Tôi cho bà một cơ hội, bà có trả tiền hay không!”

“Ha hai” Dì cả của Thu Vân cười to một tiếng rồi nhìn chăm chằm Trương Thác mà nói: “Cậu uy h**p tôi? Cậu có tin hôm nay tôi sẽ khiến cậu không đi ra được khách sạn này không hả?”

Dì cả của Thu Vân nói rồi lấy điện thoại ra, người mà bắt tay với bà ta lừa tiền của nhà Thu Vân là một đại ca xã hội đen.

Bên này còn đang nói thì có một nhân viên phục vụ đẩy cửa đi vào.

Quách Thiên Tuấn nhìn người đi vào với vẻ mặt không vui rồi quát lên: “Có biết phép tắc hay không hải!”

“Xin lỗi xin lỗi!” Nhân viên phục vụ vội vàng nói: “Tôi cần nói chuyện với quản lý Quách”

“Cậu nói đi” Quách Ngọc Văn đưa mắt nhìn nhân viên phục vụ.

“Quản lý Quách, cậu Ngũ tới rồi”

Quách Ngọc Văn nghe thấy cái này thì thay đổi sắc mặt, cô ta cũng chẳng buồn chê bai mấy người Trương Thác nữa mà vội vàng đi ra ngoài, cô ta còn chuyên môn dặn dò bố mình: “Bố, khó khăn lắm nhà cô nhỏ mới tới đây một chuyến, cũng đừng để họ đi, ngồi lâu một chút, lại gọi thêm mấy món ăn”

Quách Ngọc Văn nói xong thì đi nhanh ra ngoài.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 721


Quách Thiên Tuấn nhìn con gái mình với vẻ kỳ quái, ông ta không biết tại sao đột nhiên con gái mình lại đổi tính, muốn gọi đồ ăn cho cả nhà Thu Vân? Cho chó ăn cũng tốt hơn là cho bọn họ ăn chứ!

Trước cửa khách sạn Thế Kim Thành, có một chiếc.

Lamborghini màu đỏ dừng lại, một chàng thanh niên bước từ trên xe xuống.

Còn có một cô gái xinh đẹp ăn mặc quyến rũ.

“Cậu Ngũ, cậu đã tới Bảo vệ trước cửa khách sạn Thế Kim Thành xếp thành hai hàng, tất cả quản lý đang trực đều ra ngoài chào đón.

Người được gọi là cậu Ngũ này chính là nhóc Ngũ mà mấy người Trương Thác mới nhìn thấy lúc trưa.

Cậu Ngũ tiện tay ném chìa khóa sang bên cạnh rồi chỉ cô gái xuống xe chung với mình: “Tìm cho cô ta một chỗ ở, đừng để cô ta làm phiền tôi.”

“Được” Quản lý của khách sạn Thế Kim Thành gật đầu rồi nói với cô gái kia: “Mời cô đi theo tôi.

Quản lý sai người dẫn đường cho cô ta.

Cô ta nháy mắt với cậu Ngũ rồi nói: “Cậu chủ, tôi đi tắm rửa trước nhé.”

Cô ta nói xong rồi đi theo nhân viên phục vụ.

Cậu Ngũ đi vào trong khách sạn, những nhân viên kia đều đi sau lưng anh ta. Bọn họ hiểu rất rõ tính cách của cậu chủ nhà mình, nếu như khiến cho anh ta không vui thì chắc chắn sẽ bị đuổi việc.

Toàn bộ khách sạn Thế Kim Thành đều là sản nghiệp của nhà cậu Ngũ.

Cậu Ngũ xua tay rồi nói với vẻ không kiên nhãn: “Cái cô họ Quách kia đâu? Tên là gì? Ở đâu rồ Quản lý khách sạn cười với vẻ lấy lòng rồi nói: “Cậu Ngũ, người cậu nói là Quách Ngọc Văn, cô ấy là quản lý của bộ phục vụ tầng hai”

“Tôi chẳng quan tâm cô ta là cái gì” Cậu Ngũ trừng quản lý một cá nói: “Cô ta đâu, gọi cô ta tới đây”

Quản lý vội vàng xua tay để người khác gọi Quách Ngọc Văn tới, mười mấy giây sau cô ta vội vàng chạy tới.”

“Cậu Ngũ, cậu tìm tôi ạ” Quách Ngọc Văn nhìn cậu Ngũ với vẻ mặt lấy lòng, mặc dù nhà cô ta cũng có công ty nhưng cô ta biết công ty nhà mình đối với cậu Ngũ chẳng khác gì một con kiến.

Cậu ngũ nhìn Quách Ngọc Văn rồi nói với vẻ không vui: “Đúng, chính là cô, không phải lần trước cô nói với tôi rằng cô có người em họ rất xinh à? Tôi đã nói với cô rằng dẫn người tới đây, người đâu? Cô chơi tôi à?”

Quách Ngọc Văn thấy cậu Ngũ tức giận thì vội vàng nói: “Xin lỗi cậu Ngũ, cô em họ kia của tôi đang ở đây, chỉ là… con bé dẫn theo bạn trai tới, tôi sợ gọi nó không tới.”

Quản lý đi tới rồi tát Quách Ngọc Văn một cái: ‘Làm ăn thế đấy à? Cô không gọi được chẳng lẽ còn để cậu Ngũ tự mình đi gọi?”

“Xin lỗi, xin lỗi” Quách Ngọc Văn cúi đầu rồi liên tục nói xin lỗi.

“Vậy cô muốn thế nào? Chỉ nói với tôi một tiếng, để tôi xem ảnh là xong rồi à?” Cậu Ngũ nhìn chằm chằm Quách Ngọc Văn rồi hỏi.

Cô ta lắc đầu rồi nói: “Không phải cậu Ngũ, vừa rồi tôi vừa gọi người mang thêm đồ ăn lên cho nó, đợi lát nữa bỏ thuốc trong đồ ăn. Tôi hứa rằng lát nữa nó sẽ ngoan ngoãn leo lên giường cậu.”

Cậu Ngũ nghe thấy hai chữ bỏ thuốc thì không tự chủ được mà run lên một cái. Anh ta còn nhớ lần trước Bạch lão đại đánh gãy tứ chỉ của một cậu ấm có địa vị không thua gì mình ngay trên bàn rượu chỉ bởi vì anh ta bỏ thuốc một cô gái. Từ đó tới bây giờ không nghe thấy tên của cậu ấm kia nữa.

Ngũ Cảnh Thiều còn nhớ Bạch lão đại từng nói, anh ta bình thường ghét nhất chính là loại đàn ông bỏ thuốc mê phụ nữ.

Mặc dù bây giờ Bạch Trìnhnh không có ở đây, nhưng Ngũ Cảnh Thiều vẫn không dám có bất kỳ suy nghĩ nào về phương diện này.

Ngũ Cảnh Thiều bước tới, đá vào người Quách Ngọc Văn, chửi măng: “Con mẹ nó, bỏ thuốc mê, ông đây là người bỏ thuốc mê sao, đi, em gái cô ăn cơm ở đâu, dẫn tôi tới đó.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 722


“Ở trên lầu” Quách Ngọc Văn chỉ tay lên lầu nói.

Ngũ Cảnh Thiều chẳng nói lời nào, bước thẳng lên lầu.

Quách Ngọc Văn đi theo phía sau Ngũ Cảnh Thiều, giữ khoảng cách nửa mét với anh ta, dẫn đường cho Ngũ Cảnh Thiều đi lên.

“Cậu Ngũ, bạn trai của cô em họ đó của tôi hình như rất có bản lĩnh, nói có một công ty giá trị hơn chục nghìn tỷ” Quách Ngọc Văn thấy sắp đến phòng, cố ý nói.

“Chục nghìn tỷ? Nhiều thế sao?” Ngũ Cảnh Thiều cười khinh một tiếng.

“So với cậu Ngũ thì nhiêu đây chẳng đáng là gì, nhưng mà ..’ Quách Ngọc Văn lộ ra vẻ mặt khó xử.

“Nhưng mà cái gì, nói đi!” Ngũ Cảnh Thiều cau mày.

“Nhưng mà người bạn trai đó của cô ấy rất là hống hách, tôi sợ anh ta sẽ không nể mặt anh” Quách Ngọc Văn nói.

Ngũ Cảnh Thiều nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường: “Hống hách? Ở Sơn Thành này, không có ai dám hống hách kiêu ngạo với Ngũ Cảnh Thiều này!”

Quách Ngọc Văn nghe vậy, vẻ mặt hớn hở, xem ra lần này, người bạn trai đó của Thu Vân phải than khổ rồi “Được rồi” Ngũ Cảnh Thiều xua tay: “Em họ này của cô, nếu thật sự xinh đẹp như cô đã nói, thì ngày mai cô đến phòng nhân sự, bảo người ta thăng chức cho cô làm giám đốc”

“Cảm ơn cậu Ngũ, cảm ơn cậu Ngũ!” Quách Ngọc Văn nghe Ngũ Cảnh Thiều nói vậy thì liên tục nói cảm ơn, cô ta chẳng phải chỉ vì cái này thôi sao, còn Thu Vân đó bị cậu Ngũ chơi xong sẽ như thế nào, bản thân cô ta không quản nổi, hơn nữa, con nhỏ nghèo hèn như Thu Vân được cậu Ngũ chơi một lân đó là vinh hạnh của cô ta còn gì.

Ngay sau đó, Quách Ngọc Văn dẫn Ngũ Cảnh Thiều đến trước cửa một căn phòng, phía sau Ngũ Cảnh Thiều còn dẫn theo một đám người.

Ngũ Cảnh Thiều căn bản không hề khách sáo một chút nào, trực tiếp đẩy cửa phòng ra.

Đám người Quách Thiên Tuấn đang ở trong phòng, nhìn thấy Ngũ Cảnh Thiều đẩy cửa ra đều đồng loạt cau mày.

Quách Ngọc Văn sợ bố của mình nói sai lời, liền vội vàng bước ra từ phía sau Ngũ Cảnh Thiều, lớn tiếng nói: “Bố, để con giới thiệu với bố, đây là cậu Ngũ, là cậu chủ của khách sạn thế giới Quách Ngọc Văn vừa thốt ra câu này, mấy người trong phòng đều phản ứng kinh ngạc.

Cậu chủ của khách sạn Thế Giới! Đó cũng là con trai duy nhất của người giàu nhất Sơn Thành này rồi?

Mấy người Quách Thiên Tuấn cũng nhanh chóng đứng dậy.

“Xin chào cậu Ngũ, tôi là Quách Thiên Tuấn, Ngọc Văn là con gái của tôi, ở đây gây phiền phức cho cậu rồi: Thiên Tuấn bước đến trước mặt Ngũ Cảnh Thiều, giơ hai tay về phía anh ta.

Ngũ Cảnh Thiều chẳng thèm nhìn Quách Thiên Tuấn lấy một cái, nói: “Con gái của ông thế nào không liên quan đến tôi, tôi nuôi nhiều chó như vậy lẽ nào còn phải đi quản từng con hay sao?”

Lời nói của Ngũ Cảnh Thiều vô cùng không khách khí, mang một sự mỉa mai.

Nhưng Quách Thiên Tuấn nghe vậy lại không hề có chút tức giận nào, ngược lại còn nói: “Thế phải làm phiền cậu Ngũ ngài thưởng cơm cho nó nhiều hơn”

Quách Thiên Tuấn biết, với cái sản nghiệp đó, nếu như bám được cậu Ngũ này, tùy tiện moi đại một chút từ trong kế móng tay của cậu ta là cũng đủ cho nhà họ Quách ta dùng cả đời rồi.

Những người còn lại cũng nhân cơ hội này lần lượt giới thiệu về bản thân, mặc kệ Ngũ Cảnh Thiều có nghe lọt hay không.

“Được rồi được rồi!” Ngũ Cảnh Thiều mất kiên nhãn, nói: “Tôi không quan tâm các người là ai! Quách Ngọc Văn, người cô nói đang ở đâu?”

“Chính là đó” Quách Ngọc Văn giơ tay chỉ vào bên trong cùng của căn phòng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 723


Ngũ Cảnh Thiều nhìn về hướng Quách Ngọc Văn đang chỉ, trong nháy mắt liền nhìn thấy ba người Trương Thác đang đứng ở đó.

Lúc Ngũ Cảnh Thiều nhìn thấy Trương Thác, vẻ mặt vô cùng sửng sốt, đây chẳng phải là đại ca của Bạch lão đại sao, trời ạ, đại ca của Bạch lão đại đến khách sạn của mình ăn cơm? Đúng là vinh hạnh quá rồi!

Quách Ngọc Văn nhìn thấy dáng vẻ sững sờ của Ngũ Cảnh Thiều, trong lòng rất vui mừng, xem ra cậu Ngũ đây là vừa ý rồi.

Quách Ngọc Văn chạy tới chỗ Ngũ Cảnh Thiều nói: “Cậu Ngũ, người đó chính là em họ của tôi, đứng bên cạnh chính là bạn trai của nó, rất là hống hách, phách lối cái gì mà bản thân có tài sản nghìn tỷ!”

Ngũ Cảnh Thiều mặc kệ Quách Ngọc Văn, sải bước đi tới Trương Thác, cúi người, giơ hai tay ra: “Anh Trương, sao anh lại đến đây, đến rồi sao cũng không thông báo cho cậu em này một tiếng, tôi sẽ cho người tiếp đãi anh chu đáo!”

Trước mặt Trương Thác, Ngũ Cảnh Thiều không dám tỏ thái độ.

Ngũ Cảnh Thiều đã từng chứng kiến bản lĩnh của Bạch Trình, người có thể được Bạch Trình gọi là đại ca, chắc chắn phải rất lợi hại, không chừng có thể b*p ch*t bản thân chẳng khác gì b*p ch*t một con kiến.

Trương Thác nhìn Ngũ Cảnh Thiều, cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Thông báo cho cậu?”

“Đại ca, khách sạn này là do nhà tôi mở” Ngũ Cảnh Thiều nói xong với Trương Thác, liền nhìn về phía Thu Vân: “Người đẹp, cô còn nhớ tôi không, hôm nay ở trước cửa công ty giúp việc”

“Tôi còn nhớ, cậu là cậu Ngũ đúng không” Thu Vân nhớ lại, nói.

“Đúng đúng đúng” Ngũ Cảnh Thiều gật đầu lia lịa: Không ngờ cô còn nhớ tôi, thật đúng là vinh hạnh quá.”

Ngũ Cảnh Thiều chào hỏi Thu Vân xong, sau đó nhìn thấy mẹ của cô ta, liền hỏi: “Người này, xin chào, bà là…”

“Đây là mẹ tôi” Thu Vân nói.

“Chào dì, chào dì” Ngũ Cảnh Thiều nắm lấy tay của mẹ Thu Vân, liên tục nói xin chào, bình thường anh ta gặp bố mình cũng chẳng có thái độ tôn kính như thế.

Mẹ của Thu Vân nhìn người trước mặt, trông ánh mắt có vẻ bối rối.

Vừa rồi những lời Ngũ Cảnh Thiều nói gì với Trương Thác, bà ta đều nghe rõ mồn một, khách sạn Thế Giới này chính là gia đình của người thanh niên trước mặt này mở, mà người thanh niên này lại ăn nói khách sáo với mình như thế?

Điều này khiến mẹ của Thu Vân cảm thấy rất bất thường.

Mấy bác của Thu Vân đứng ở một mở to mắt, trong ánh mắt hiện lên vẻ khó tin, đây rốt cuộc là tình huống gì? Bọn họ quen biết với cậu Ngũ sao?

Không! Đó không chỉ là quen biết! Nhìn bộ dạng của cậu Ngũ, khách sáo tôn trọng bọn họ như thế nào?

Quách Ngọc Văn nhéo vào đùi của mình, cảm giác đau nhói nói cho cô ta biết đây không phải là mơ, đây là hiện thực!

Chuyện này làm sao có thể? Không thể nào như thế được!

Quách Ngọc Văn liên tục lắc đầu, không muốn tin vào những gì mình nhìn thấy, sao Thu Vân này lại có thể quen biết được với cậu Ngũ chứ, cô ta dựa vào đâu? Cả đời này cô ta chỉ là một con nhỏ nghèo hèn thôi mà!

Trương Thác nghỉ ngờ nhìn Ngũ Cảnh Thiều, hỏi: “Làm sao cậu biết tôi ở đây”

“Tôi…” Ngũ Cảnh Thiều há mồm, không dám thốt ra mấy chữ phía sau.

“Nói” Trương Thác cau mày quát một tiếng, cảm thấy cậu Ngũ này có gì đó không ổn.

Ngũ Cảnh Thiều cúi đầu xuống: “Anh Trương, không dám giấu diếm anh, là cái người tên Quách Ngọc gì đó nói cô ta có một em họ có thể giới thiệu cho tôi, trước đây chỉ mới xem ảnh, nên lần này dẫn tôi tới, anh Trương, tôi thật sự không biết em họ của cô ta là bạn gái của anh, nếu không anh có cho tôi một trăm cái gan tôi cũng không dám có mấy suy nghĩ quá phận đó!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 724


“Ồ?” Trương Thác nhướng mày: “Cậu hứa cho cô ta lợi ích gì”

“Để… để cô ta làm giám đốc…’ Sắc mặt Ngũ Cảnh Thiều tái nhợt, vì sợ Trương Thác sẽ trách tội mình Trương Thác mỉm cười: “Quách Ngọc Văn, cô vì cái chức giám đốc này mà bán em gái của mình sao?”

Sắc mặt Quách Ngọc Văn vô cùng khó coi, đứng ở nơi đó không biết nên nói gì, cô ta làm sao lại ngờ được những người này lại có quen biết với cậu Ngũ chứ.

Thu Vân trừng mắt Quách Ngọc Văn, một đôi mắt đẹp tràn đầy tức giận, lớn tiếng mắng: “Quách Ngọc Văn, cô đúng là không phải con người!”

Thu Vân có thể tưởng tượng được ra được kết cục của bản thân nếu hôm nay không gặp phải Trương Thác, nếu không quen biết cậu Ngũ, thì chắc đã bị Quách Ngọc Văn này bán đi rồi, dùng bản thân cô để đổi lại chức giám đốc cho cô †a.

Quách Ngọc Văn đứng ở nơi đó, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Bây giờ Ngũ Cảnh Thiều hiển nhiên là đã giận lây lên người Quách Ngọc Văn, cũng may là trưa hôm nay anh ta đã làm quen với Trương Thác, nếu như không thì bây giờ những chuyện mà bản thân sắp làm ra đó, hậu quả sẽ không tài nào tưởng tượng được, hễ nghĩ tới, là Ngũ Cảnh Thiều lại thấy lạnh sống lưng.

Ngũ Cảnh Thiều gọi lớn với quản lý sảnh đang đứng chờ trước cửa phòng: “Tống cổ cái thứ Quách gì đó đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa, bảo cô ta cút ngay, sau này, đừng để cho cô ta xuất hiện trong công ty của gia đình tôi!”

Nghe Ngũ Cảnh Thiều nói như thế, hai chân Quách Ngọc Văn mềm nhũn, xém chút không đứng vững.

Cô ta… vừa bị sa thải rồi?

Công việc nhẹ nhàng, mỗi tháng hai mươi tư triệu, bảo hiểm đầy đủ, cộng thêm phần quỹ tiết kiệm nhà ở, bây giờ đều mất trắng cả rồi? Đây là công việc mà ban đầu cô ta tốn rất nhiều công sức mới tìm được.

Cùng lúc đó, Ngũ Cảnh Thiều lại nhìn sang Quách Thiên Tuấn, lạnh lùng nói: “Đó là con gái của ông phải không, ông vừa nói công ty của ông là gì nhỉ? Đợi tiếp đi, cũng không cần phải mở công ty nữa đâu!”

Sắc mặt Quách Thiên Tuấn đột nhiên tối sầm lại, cái công ty nhỏ của ông ta, so với người giàu có nhất Sơn Thành, chẳng qua cũng chỉ là một chiếc thuyền trôi trên đại dương mênh mông.

Những người vốn dĩ có mối quan hệ rất tốt với Quách Thiên Tuấn, sau khi nghe câu này của Ngũ Cảnh Thiều đều vô thức lùi lại về hướng đối diện với Quách Thiên Tuấn, kéo xa khoảng cách với ông ta.

Quách Ngọc Văn cũng đâu ngờ được là, bản thân vốn muốn biểu hiện thật tốt, vậy mà lại biến thành bộ dạng như thế này, công việc mất rồi không nói, công ty của gia đình cũng bị ảnh hưởng theo, cô ta là nhân viên của khách sạn Thế Giới, từng nghe qua không ý sự tích của Ngũ Cảnh Thiều, cậu Ngũ này nếu thật sự muốn nhắm vào ai, người đó chắc chắn sẽ không chạy thoát!

Ánh mắt Quách Ngọc Văn chứa đầy cảm giác sợ hãi, những ngày tháng tốt đẹp của cô ta, bắt đầu từ hôm nay đã đặt một dấu chấm hết.

Sau khi Ngũ Cảnh Thiều mắng xong, quay sang Trương Thác bên cạnh, liên tục nói xin lỗi: “Anh Trương, xin lỗi, thực sự xin lỗi”

“Không liên quan tới cậu, đứng sang một bên đi” Trương Thác xua tay.

“Được” Ngũ Cảnh Thiều giống như một con ngựa ngoan ngoãn nghe lời đứng sang một bên, im lặng không nói lời nào.

Đây là lần đầu tiên người quản lý đại sảnh nhìn thấy cậu chủ của bọn họ trong bộ dạng như này, trong lúc bàng hoàng mà ghi nhớ kỹ gương mặt của Trương Thác.

Trương Thác nhìn sang bác gái của Thu Vân, nói: “Dì vừa nói, tôi không thể ra khỏi khách sạn này”

Bác gái của Thu Vân nhìn Trương Thác, rồi lại nhìn sang Ngũ Cảnh Thiều đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, hai chân không ngừng run rẩy: “Không… không… không có…”

Trương Thác tiến lên hai bước: “Tôi hỏi dì, hai tỷ bảy đó, dì trả hay là không trả”

“Tôi… tôi… Dì Thu Vân làm bộ khóc lóc: “Tôi thật sự… thật sự không biết gì cả.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 725


“Không nói đúng không” Trương Thác mỉm cười, rồi nhìn Ngũ Cảnh Thiều, nói: “Đi lấy cho tôi một cái kìm”

Ngũ Cảnh Thiều nhanh chóng nói với người quản lý sảnh: “Mau, đi lấy kìm, nhanh lên!”

Người quản lý sảnh không do dự, vội vàng chạy đi, mọi người trong phòng đều có thể nghe thấy âm thanh khẩn thiết của người quản lý từ bên ngoài truyền đến.

“Người đâu! Mau đi tìm kìm cho tôi!”

Chỉ trong ba mươi giây, người quản lý chạy hông hộc đến trước cửa phòng, trong tay anh ta cầm theo những chiếc kìm, lớn có nhỏ có.

Người quản lý giơ những chiếc kìm đến trước mặt Trương Thác: “Kìm mà ngài muốn đây ạ”

Trương Thác mỉm cười, cầm lấy một cái kìm cũ dài khoảng bốn mươi phân, cầm trong tay áng chừng sức nặng của nó, nhìn bác gái của Thu Vân nói: “Bây giờ tôi hỏi dì cái gì, dì phải thành thật trả lời tôi, dì không nói, thì tôi sẽ nhổ một cái răng của dì, nhổ hết răng mà vẫn không nói, thì tôi sẽ bứt tai của dì, mũi của dì, có biết không”

Lúc Trương Thác nói, trên môi còn mang theo một nụ cười, nhưng lại khiến bác gái của Thu Vân cảm giác giống như có một luồng khí lạnh quét qua cắt vào da thịt, áp lực tỏa ra trên người Trương Thác, khiến bà ta bất giác lạnh run.

Trương Thác nói: “Bây giờ tôi hỏi dì, số tiền đó, có phải là dì liên hợp với người ta lừa đảo mà có được?”

Bác gái của Thu Vân run rẩy lắc đầu, vừa định nói, thì bị Trương Thác bóp lấy hàm dưới.

Bác gái của Thu Vân bất giác há to miệng ra.

Trương Thác cầm lấy cái kìm cũ nhét thẳng vào miệng đì Thu Vân, không chút thương tiếc.

Nhìn thấy cảnh này, mấy người Ngũ Cảnh Thiều bất giác nhắm nghiền mắt lại, trong lòng lo sợ, mấy người này ra tay cũng thật tàn nhãn, không hề có một chút thương xót.

Trương Thác dùng kìm gõ xuống mấy cái răng cửa của dì Thu Vân, ngay cả môi trên cũng bị đánh dập, bà ta đau đớn đến mực trợn to mắt, toàn thân co giật.

“Trả lời câu hỏi của tôi, có phải dì đã cùng người khác lừa tiền đúng không ?” Trương Thác hỏi lại.

Bác gái của Thu Vân lại lắc đầu, úp úp mở mở. Trương Thác lại dùng kêềm nện vào quai hàm của dì Thu Vân, lần này khiến bà ta nằm lăn dưới đất, trong miệng không ngừng rỉ máu.

Người quản lý và đám người Ngũ Cảnh Thiều nhìn thấy mí mắt nhảy dựng lên, người này lúc ra tay sắc mặt đều không hề thay đổi, thậm chí ngay cả ánh mắt từ đầu đến cuối đều rất bình thản, động tác cũng không hề do dự, anh ta làm chuyện này mà thái độ lại bình thường giống như ăn cơm uống nước vậy, rốt cuộc là nhân vật có lai lịch như thế nào chứ!

Quách Ngọc Văn rùng mình khi nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cô cô ta, sợ rằng lát nữa bản thân mình cũng bị người ta mang ra đối xử như thế.

Trương Thác cầm lấy cái kìm, lần này cũng chẳng hỏi gì nữa mà đánh thẳng vào đầu của dì Thu Vân.

“Tôi nói! Tôi nói!”

Nhìn thấy cái kìm sắp đánh xuống đầu mình, dì Thu Vân không thể chịu đựng được nữa, vội vàng lên tiếng.

Trương Thác mỉm cười hài lòng, ném cái kìm sang một bên, nói: “Nói đi”

Toàn thân bác gái của Thu Vân đều không ngừng co giật, cảm giác đau dữ dội trên gương mặt giống như da thịt liên tục bị cào rách, bên trong khoang miệng của bà ta cũng đều bị Trương Thác quậy nát.

Nhìn người thanh niên trước mặt, dì Thu Vân chỉ cảm thấy hoảng sợ, cho dù nói chuyện này ra sẽ ngồi tù, bà ta cũng không muốn đối diện với con người này.

“Nói mau” Trương Thác mất kiên nhãn cau mày lại.

“Phải… Phải…. bác sĩ đó… là tôi tìm người đóng giả” Lúc bác gái của Thu Vân đang nói, ánh mắt không dám nhìn về phía hai mẹ con Thu Vân.
 
Back
Top Dưới