Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 686


Chương 686:

Mười giờ trưa.

Lâm Ngữ Lam ngồi trong phòng làm việc của mình, trước mặt đặt một chồng tài liệu nhưng cô không xem qua, cứ yên lặng ngồi ở đó, đã như thế một tiếng rồi.

Lời của Tô My không ngừng vang lên trong đầu Lâm Ngữ Lam. Thế giới ngầm, kẻ địch lớn mạnh, thủ đoạn tàn nhẫn, và…

Trương Thác sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Ngữ Lam thừa nhận, người đàn ông tâm thường lúc trước, đã sớm chiếm trọn trái tim cô, cho dù bây giờ hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, không hề làm vợ chồng thật sự, nhưng trong lòng cô, đã sớm xem Trương Thác là người bạn đời trong suốt quãng đời còn lại của mình rồi.

Nhưng bây giờ Tô My nói mình là gia chủ tương lai của nhà họ Tô, giống như một nhát búa nặng nề, đập khiến Lâm Ngữ Lam tỉnh ngộ.

Tương lai không như mình mong đợi, nếu như Trương Thác tiếp tục ở bên cạnh mình, sau này anh sẽ gặp phải vô số nguy hiểm, những nguy hiểm vốn dĩ không thuộc về anh.

Lúc đầu, Lâm Ngữ Lam xem thường Trương Thác, nhưng bây giờ cô thừa nhận, Trương Thác rất giỏi, giỏi đến nỗi cô cảm thấy mình không xứng với trình độ của anh. Anh có tài hoa, có tương lai, không nên bị hủy trong tay mình.

Mặc dù bây giờ Lâm Ngữ Lam vẫn chưa biết rõ thế giới ngầm là nơi thế nào, nhưng điều đó không ngăn cản cô nghĩ tới, thậm chí Lâm Ngữ Lam còn nghĩ dến, nếu như thật sự có một ngày, Trương Thác bởi vì mình mà nhận phải sự ép hại của thế giới ngầm, nhìn thấy cảnh tượng người đàn ông này ngã trước mặt mình, mình sẽ thế nào.

Chắc, sẽ điên mất.

Lâm Ngữ Lam cầm điện thoại, trong điện thoại có một bức ảnh cô chụp chung với Trương Thác, nhìn người đàn ông giống như lá chắn đứng trước mình, mắt Lâm Ngữ Lam dần dần trở lên ẩm ướt.

“Có lẽ anh không thuộc về em, cuộc gặp hai giữa hai chúng ta chỉ là ngoài ý muốn mà thôi. Còn có người khác yêu anh, cô ấy còn quan tâm đến cảm nhận của anh hơn em, còn có thể chăm sóc cho anh. Anh sẽ có bầu trời rộng lớn hơn, em không nên trói chặt anh bên cạnh em”

Lâm Ngữ Lam ấn tắt màn hình điện thoại, hít sâu một hơi từ từ đứng dậy, đi đến trước cửa văn phòng, mở cửa ra.

“Tổng giám đốc Lâm, chị muốn ra ngoài sao?” Thư ký Lý Thanh hỏi.

“Giúp tôi hẹn Tổng giám đốc Tân của Hành Vân, nói tôi có chuyện muốn nói với cô ấy”

Lâm Ngữ Lam nói xong, im lặng hai giây: “Chuyện riêng tư”

“Được” Lý Thanh gật đầu.

Mười hai rưỡi trưa, một máy bay cất cánh từ Châu Xuyên đáp xuống sân bây Sơn Thành.

Sơn Thành, thành phố được mệnh danh là thành phố có thể khiến điều hướng phát điên. Bạn tưởng như mình đang đứng trên mặt đất bằng phẳng, phía trước là một con đường rộng thênh thang, nhưng thật ra bạn đang đứng trên tầng cao nhất của một tòa nhà chín tầng.

Trương Thác không chỉ đến Sơn Thành một lần, trước kia anh đã đi khắp Đại Nam, những nơi anh từng đi anh đều có thể nhớ chắc đường đi.

Trương Thác nhìn địa chỉ mà Bạch Trình gửi cho mình, gọi xe, đi qua đấy.

Đây là một trung tâm nghiên cứu tư nhân có diện tích hơn ba trăm mét vuông, so với các trung tâm nghiên cứu bình thường có thể nói là nhỏ, nhưng nếu như có nhân việc nghiên cứu chuyên nghiệp nhìn thấy thiết bị của trung tâm nghiên cứu tư nhân này, nhất định sẽ ngạc nhiên đến rớt mắt. Mỗi một thiết bị đều là loại tốt nhất trên thế giới, thậm chỉ một số chỉ có một bộ duy nhất trên thế giới này, đều đặt ở đây.

Một cô gái trẻ trông chưa đầy hai mươi tuổi, đang mặc áo blouse trắng, liên tục di chuyển qua lại giữa những thiết bị này, mà có một số nhân viên nghiên cứu lớn tuổi, lúc này trông giống như một học sinh vậy, dùng một ánh mắt học hỏi, nhìn động tác của cô gái này.

“Ngẩn ra đó làm gì? Các người làm trợ thủ tôi như vậy sao? Không biết bây giờ nên làm cái gì sao?” Thỉnh thoảng cô gái lại măng một tiếng, những nhân viên nghiên cứu lớn tuổi này lập tức đứng dậy, so với động tác nhanh chóng của cô gái này, động tác của những nhà nghiên cứu lớn tuổi này cẩn thận hơn nhiều.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 687


Chương 687:

Bên cạnh các loại thiết bị nghiên cứu, một thanh niên đẹp trai đang nhàn nhã nằm trên một chiếc ghế xếp bảng gỗ, thưởng thức một ly nước ép dưa hấu.

“Đồ ngốc, bao giờ đại ca đến, tôi đã có chút nóng lòng rồi”

Cô gái đi đến trước mặt người thanh niên, dùng sức đá một cái vào chân người thanh niên.

Cô gái này chính là Vị Lai.

Còn Bạch Trình đang nằm ở đó nghiến rằng: “Con nhóc này, tôi dù sao cũng lớn hơn cô mấy tuổi, anh của cô nhìn thấy tôi cũng phải cúi đầu, cô dám gọi tôi như vậy sao?”

“Được rồi, vậy anh muốn tôi gọi anh là gì? Gọi anh là anh Bạch được không?”

Khi Vị Lai nói ra hai chữ anh Bạch, cố ý phát ra giọng nói rất điệu.

Bạch Trình không khỏi rừng mình, sắc mặt ớn lạnh: “Bỏ đi bỏ đi, tùy cô, muốn gọi thế nào thì gọi”

Vị Lai cười: “Bao giờ đại ca đến vậy?”

Bạch Trình nhìn đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay: “Chắc là sắp đến rồi, giờ này đã sớm xuống máy bay rồi”

Bạch Trình vừa nói xong đã nghe thấy một giọng nói vang lên bên ngoài phòng thí nghiệm.

“Nhóc con, em nóng lòng tìm anh như vậy, lại chuẩn bị lấy anh làm thí nghiệm sao?” Trương Thác đút tay trong túi quần, đi về phía phòng thí nghiệm.

“Oa, đại ca, em nhớ anh chết mất”

Vị Lai vừa thấy Trương Thác, hai mắt đã sáng lên lao về phía Trương Thác, đến trước mặt Trương Thác, ôm lấy cánh tay Trương Thác: “Đại ca, mau lên, có phát hiện mới.”

Trên mặt Trương Thác lộ ra nụ cười khổ, để mặc Vị Lai kéo anh.

Bạch Trình lắc đầu, thở dài: “Đại ca, theo kinh nghiệm phòng thí nghiệm, hôm nay anh lại phải chịu khổ rồi”

“Tên đồ ngốc này, anh hiểu cái gì chứ”

Vị Lai trợn trăng mắt với Bạch Trình: “Đây sao gọi là chịu khổ chứ? Đại ca được gọi là hi sinh vì khoa học”

Bạch Trình cong môi, không nói gì.

Lúc trước, Vị Lai làm rất nhiều thí nghiệm, người bình thường không thể chịu nổi, đều lấy Trương Thác làm thí nghiệm. Trong mỗi lần thí nghiệm, đôi khi Trương Thác thực sự cảm thấy mình có thể sống sót, đều phải cảm ơn Vị Lai đã không giết mình.

Trong trung tâm phòng thí nghiệm, có một thiết bị với cánh tay cơ học kéo dài từ thiết bị, trong cánh tay đang có một viên tinh thể nhỏ hình vuông lệu dày đặc và phức tạp.

Vốn dĩ Vị Lai còn đang tràn đầy sức sống, khi đến bên cạnh thiết bị này, rõ ràng ổn định hơn rất nhiều.

Bên cạnh tinh thể là các số “Đại ca, mảnh tinh thể này của anh, rốt cuộc là lấy từ đâu vậy?” Vị Lai nghiêm túc hỏi.

“Cắt ra từ trong một viên đá”

Trương Thác trả lời: “Lúc đó anh cảm thấy giống với tinh thể lửa, phát hiện ra cái gì sao?”

“Vâng”

Vị Lai dùng sức gật đầu: “Đại ca, mảnh tinh thể này, quả thật giống như năng lượng tỉnh thể lửa, có điều, năng lượng ẩn chứa trong tinh thể lửa cuồng bạo, mà trong mảnh tinh thể này, ôn hòa hơn rất nhiều năng lượng ẩn chứa trong mảnh tinh thể này, còn lớn hơn tỉnh thể lửa”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 688


Chương 688:

“Lớn hơn tinh thể lửa?” Bạch Trình ở bên cạnh nghe thấy vậy, cảm thán một tiếng.

Phải biết rằng, năng lượng trong một mảnh tinh thể lửa có thể sánh ngang với một nhà máy hạt nhân, một mảnh tinh thể nhỏ này, vậy mà còn có năng lượng lớn hơn cả tinh thể lửa?

Bạch Trình lại nhìn cái tinh thể màu trắng này, trong lòng có chút sợ sệt, nhớ lại ngày hôm qua lúc anh ta vận chuyển tinh thể, cho nó vào một cái túi, nghĩ lại mà sợ, cái thứ này nếu thật sự để anh ta không cẩn thận mà làm hư, sản sinh ra một vụ nổ gì đó, thế chắc chắn uy lực sẽ khủng khiếp hơn bom hạt nhân rất nhiều.

Rồi lại nghĩ thử lúc đó nếu nó nổ trong túi quần của mình, thì nơi đầu tiên gần túi quần nhất hứng chịu sẽ chính là…

Nghĩ đến đây, Bạch Trình bất giác rụt mông lại, rùng mình một cái.

Điểm mà Trương Thác chú ý tới không giống với Bạch Trình, anh hỏi Vị Lâm: “Cô nói năng lượng càng êm dịu đi, là ý gì?

“Đại ca, anh nhìn thử cái này” Vị Lâm chỉ tay vào một cái hộp thí nghiệm trong suốt cao khoảng năm mươi xăng-ti-mét nằm ở bên cạnh.

Trong hộp thí nghiệm đó có một tấm thép dày năm li và hai con chuột nhỏ để làm thí nghiệm.

Vị Lâm nói: “Đại ca, bây giờ em đang dùng một loại phương pháp đặc biệt, trút hết năng lượng trong khối tinh thể đó ra, dẫn vào trong này dưới dạng khí.”

Vị Lâm vừa nói, tay vừa thực hiện thao tác một cách thành thạo.

Trương Thác thấy lớp ngoài của hộp thí nghiệm có một dãy chữ số đèn led sáng lên.

Vị Lâm giải thích: “Đây là nguồn năng lượng được chiết xuất ra từ trong khối tinh thể đó, bây giờ nó đã nạp đây khoảng mười phần trăm của hộp thí nghiệm rồi, anh chú ý biến đổi của hai vật thí nghiệm kia”

Trương Thác nhìn chăm chú vào hai con chuột bạch, năm giây sau khi chữ số trên hộp thí nghiệm lên đến mười, hai con chuột bạch đột nhiên trở nên hung hăng hơn, không ngừng chạy vòng vòng trong hộp thí nghiệm, tốc độ lại đặc biệt nhanh.

Một con chuột bạch sau khi xoay vài vòng đã đâm sâm vào tấm thép trước mặt.

Lực tạo ra bởi sự va chạm này đã làm hộp thí nghiệm dịch chuyển đi vài mi-li-mét.

Trương Thác lại nhìn, tấm thép bị con chuột bạch tông trúng lõm xuống tạo thành một cái lỗ nhỏ, còn con chuột bạch sau cú va chạm mạnh lần này tuy không bị thương tích gì, nhưng trông nó lại rất yếu ớt, năm im một chỗ không nhúc nhích.

Lúc này, con chuột bạch còn lại cũng đâm sầm vào tấm thép, tình trạng cũng giống như con chuột bạch khi nấy.

“Sao có thể?” Trương Thác nhíu mày, loại chuột bạch này có được bao nhiêu sức lực đâu vậy mà lại có thể làm móp †ấm thép, quan trọng hơn là, hai con chuột bạch này đều chẳng bị làm sao cả.

Hơn nữa, sức mạnh do hai con chuột bạch này tác động không chỉ làm hư hỏng tấm thép mà còn làm chiếc một thí nghiệm bị xê dịch đi một khoảng.

“Đại ca, có phải cảm thấy rất khó tin không, lúc em nhìn thấy cảnh này cũng tưởng là bản thân nhìn nhầm rồi” Vị Lâm †ỏ vẻ phấn khích, mỗi khi có thành quả nghiên cứu nào mới cũng đều khiến những nhà nghiên cứu như bọn họ cảm thấy hưng phấn.

“Đúng thật là không thể tin được” Trương Thác gật đầu.

“Đại ca, anh xem thử cái này” Vị Lâm lại kéo cánh tay của Trương Thác đi đến một chỗ.

Vị Lâm đưa Trương Thác đến trước một cái màn hình, trên màn hình hiển thị chính là toàn bộ quá trình trong hộp thí nghiệm khi nãy.

“Đại ca, tua chậm cảnh tượng khi nấy hai mươi lần, đồng thời các số liệu cũng đều được giám sát, anh xem thử đi” Nói rồi, cô ta nhấn nút bắt đầu.

Trên màn hình hai con chuột bạch di chuyển chậm rãi, Trương Thác nhận thấy chỉ số tốc độ đo được trên màn hình chính là sau khi Vị Lâm hút năng lượng trong khối tinh thể đó và dẫn vào hộp thí nghiệm dưới dạng khí, thì tốc độ di chuyển của hai con chuột bạch lúc đó đã đạt đến mười mét trên giây!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 689


Chương 689:

Thông thường mà nói, tốc độ chạy tối đa của chuột bạch là từ bảy đến tám mét một giây, hơn nữa thời gian để có thể liên tục duy trì tốc độ như vậy là cực kỳ ngắn, chỉ có thể đạt bốn năm giây.

Và vừa rồi, cả hai con chuột bạch đều vượt qua tốc độ giới hạn, đúng là một chuyện khó mà tin được.

Cái gì gọi là giới hạn? Giới hạn chính là, từ xưa đến nay chưa có gì có thể vượt qua được.

Bốn chữ phá vỡ hạn nghe có vẻ đơn giản, nhưng nếu có thể làm được, thì đó chính là một bước nhảy vọt!

Sau đó, Trương Thác lại chú ý đến cảnh con chuột bạch tông vào tấm thép.

“Đại ca, chính là cái này, anh nhìn kỹ đi: Vị Lâm đứng một bên nhắc nhở.

Với tốc độ chậm hơn hai mươi lần này có thể giúp Trương Thác nhìn thấy rõ từng biến đổi trong quá trình con chuột bạch tự tông vào tấm thép kia.

Khi đầu của con chuột còn cách tấm thép khoảng một xăng ti mét, Trương Thác nhìn thấy rất rõ tấm thép đã bị móp trước, lúc này, đầu của con chuột còn chưa chạm vào †ấm thép.

Lúc này, một từ đột nhiên xuất hiện trong đầu của Trương Thác, đó chính là “khí”!

Chỗ lõm của tấm thép hoàn toàn không phải là do bị chuột bạch tông vào, mà là bị một loại sức mạnh vô hình dồn nén mà thành.

Sau đó, lúc con chuột bạch va vào tấm thép, một luồng lực vô hình bùng lên giữa con chuột bạch và tấm thép, giống như tâm của một vụ nổ hạt nhân, mang theo một làn sóng xung kích, chính làn sóng xung kích này đã khiến hộp thí nghiệm xê dịch.

Nhìn thấy cảnh này, cho đến khi xem hết đoạn video, Trương Thác vẫn chưa thể hoàn hồn trở lại.

“Đại ca, có phải là rất khó tin không!”

Trương Thác vô thức gật đầu: “Với sức của mình, mà thay đổi xu hướng của cả môi trường, cũng quá kinh người rồi!”

Đối với con chuột bạch đó, cả cái hộp thí nghiệm này có thể nói là thế giới rộng lớn nhất của nó, chỉ một con chuột bạch mà có thể làm được như thế, nếu như đem nguồn sức mạnh này gắn lên cơ thể con người thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì? Chắc chỉ với một cú đấm cũng đủ khiến mặt đất xung quanh nứt toạc ra.

Vị Lâm tắt màn hình, nhìn Trương Thác: “Đại ca, em chuẩn bị…”

“Không được!” Vị Lâm còn chưa kịp nói xong đã bị Bạch Trình bên cạnh cắt ngang: “Vị Lâm, bình thường cô thể hiện thế nào cũng chẳng sao, nhưng chuyện này không thể xem như trò đùa được, nguồn năng lượng hàm chứa trong khối tinh thể này thật sự rất lớn, không thể lấy Đại ca ra làm thí nghiệm được!”

“Không sao, cứ để tôi làm” Trương Thác dùng ánh mắt ra hiệu cho Bạch Trình, sau đó hỏi Vị Lâm: “Giờ tôi phải làm gì?

“Đại ca, không được!” Bạch Trình vội vàng nói: “Chúng ta cũng không ai biết được nguồn năng lượng này là gì, căn bản không cần phải làm cái thí nghiệm vô dụng như vậy”

Trương Thác lắc đầu: “Cần thiết chứ, có người biết, khối tinh thạch đó là gì”

Trương Thác nhớ đến một đôi nam nữ dưới hầm đỗ xe hôm đó: “Hơn nữa, họ còn biết cách sử dụng tinh thạch này như thế nào”

Vị Lâm nói: “Đại ca, chuyện này này cũng là chuyện em muốn nói với anh, nguồn năng lượng lớn như thế này cho dù em cũng không có lòng tin mấy, tuy thí nghiệm trên chuột bạch là tiếp cận nhất với cơ thể con người, nhưng cũng có khác biệt, trong quá trình thí nghiệm, anh có thế sẽ phải chịu đau đớn rất lớn, cần phải chuẩn bị tốt tâm lý”

“Yên tâm đi, không sao đâu” Trương Thác xua tay, anh làm vật thí nghiệm, chủ động an ủi Vị Lâm và Bạch Trình: “Chúng ta cứ giống như trước đây, có chỗ nào không đúng thì lập tức ngừng thí nghiệm lại là được rồi”

Vị Lâm gật đầu: “Được”

Đối với thí nghiệm, Trương Thác sớm đã có kinh nghiệm, không cần Vị Lâm hướng dẫn, anh cũng biết bản thân nên đi đến chỗ nào.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 690


Một căn phòng độc lập rộng hai mươi mét vuông là đặc biệt dành riêng cho Trương Thác, tường trong phòng làm bằng vật liệu có độ bền cao, cho dù tên lửa có rơi xuống cũng không chắc có thể phá hủy được bức tường này.

Trong một quán cà phê ở tầng dưới của công ty Thương mại Hằng Vân.

Tân Như mặc một chiếc áo vest màu trắng, sơ mi đen lót bên trong, bên dưới là một chiếc quần chín tấc màu trắng, trông rất là chững chạc và trang nhã.

Lâm Ngữ Lam thì trang điểm đặc biệt nhẹ nhàng, ngồi đối diện với Tân Như, mặc một chiếc áo gió màu be.

Hai người phụ nữ này ngồi cùng nhau tạo thành một cảnh tượng tuyệt mỹ, cả hai đều mang đến cho người ta những cảm giác hoàn toàn khác nhau, cảm giác đẹp không chê vào đâu được.

Tân Như cầm một chiếc cốc tinh xảo nhấp một ngụm latte trong cốc: “Không ngờ tổng giám đốc Lâm lại chủ động hẹn tôi ra đây”

Lâm Ngữ Lam mỉm cười nói: “Tôi cũng không ngờ, nhưng mà cuộc sống, thì lại khiến con người ta quanh quẩn lưỡng lự trong những cái không ngờ đó, cô nói đúng không, Tổng giám đốc Tân”

Tân Như đặt chiếc ly trong tay xuống: “Tổng giám đốc Lâm, cô đến đây, không phải muốn nói chuyện cuộc sống với tôi đó chứ”

“Không phải.” Lâm Ngữ Lam khẽ lắc đầu, nhìn Tân Như, mấy giây sau lại gật đầu: “Cũng có thể coi là vậy”

“Tổng giám đốc Lâm, khí sắc của cô hình như không được.

tốt lắm” Tân Như nhìn Lâm Ngữ Lam: “Ánh mắt của cô cứ thẫn thờ, không giống khí thái của một nữ vương trong giới kinh doanh của Châu Xuyên nên có, có chuyện gì, Tổng giám đốc Lâm cứ nói thẳng ra đi”

“Được” Lâm Ngữ Lam chỉnh lại cổ áo, “Tổng giám đốc Tân đã thích thẳng thắn mau lẹ như vậy, Lâm Ngữ Lam tôi cùng không giấu giấu diếm diếm nữa, Tổng giám đốc Tân, cô rất thích Trương Thác sao?”

Đối mặt với câu hỏi của Lâm Ngữ Lam, Tân Như không chút nghĩ ngợi gật đầu nói: “Thích”

Lâm Ngữ Lam nói: “Tổng giám đốc Tân, nếu tôi muốn đưa ra một yêu cầu khá ích kỷ, tuy không công bằng lắm với cô, nhưng tôi thật sự là…

Tân Như trực tiếp cắt ngang lời nói của Lâm Ngữ Lam: “Tổng giám đốc Lâm, cô muốn nói gì, thì cứ nói thẳng đi.”

“Tôi muốn cô giúp tôi chăm sóc Trương Thác” Lâm Ngữ Lam nói thẳng.

“Cái gì?” Tân Như tự hỏi có phải cô ta đã nghe nhầm hay không: “Chăm sóc Trương Thác? Trương Thác xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là tối hôm qua…”

“Không”’ Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Trương Thác chẳng có chuyện gì cả, là tôi không thể tiếp tục ở bên cạnh anh ấy nữa, tôi muốn nhờ cô thay tôi chăm sóc anh ấy”

Tân Như mỉm cười: “Tổng giám đốc Lâm, Trương Thác lớn như vậy rồi, sợ là không cần người khác chăm sóc đâu”

“Cô không hiểu ý tôi” Lâm Ngữ Lam bưng tách cà phê lên, nói: “Cô và tôi đều biết, Trương Thác rất tài giỏi, hơn hẳn bất kỳ người đàn ông nào mà chúng ta quen biết, anh ấy có tài, có dũng khí, rất thu hút người khác, nhưng… tôi không thể tiếp tục ở bên cạnh anh ấy nữa”

“Lâm…” Tân Như vừa mở miệng, Lâm Ngữ Lam đã trực tiếp ngắt lời cô ta.

“Cô Tân, cô cũng biết đấy, người đàn ông giống như anh ấy được rất nhiều cô gái hâm mộ, nhưng, người thật sự thích anh ấy, quan tâm anh ấy, tôi chỉ nhìn thấy được, mỗi mình cô.”

Lâm Ngữ Lam nói đến đây, đôi mắt xinh đẹp cứ nhìn chăm chằm Tân Như.

“Ngữ Lam, theo như tôi biết, với tính cách của cô, không phải là một người dễ dàng lựa chọn từ bỏ như vậy, có phải cô đã gặp khó khăn gì không?”, Tân Như hỏi, cô ta thừa nhận mình thích Trương Thác, chỉ cần Trương Thác mở rộng vòng tay, cô ta sẽ không do dự mà nhào ngay vào lòng anh, nhưng cô ta vốn không muốn theo kiểu này, Lâm Ngữ Lam chủ động đến tìm cô ta, là muốn nhường Trương Thác cho cô ta.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 691


Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Đây là vấn đề ở bản thân tôi, là lựa chọn của tôi.”

Sáng nay, khi Tô My nói với Lâm Ngữ Lam những chuyện đó, Lâm Ngữ Lam đang nghĩ bản thân có cần tiếp tục làm gia chủ của nhà họ Tô nữa hay không, nếu như từ bỏ, thì mọi chuyện sẽ không còn là vấn đề nữa, nhưng một khi Lâm Ngữ Lam nghĩ đến hai chữ từ bỏ, thì biểu cảm của mẹ cô trước khi mất lại xuất hiện lên trong đầu cô, sự thôi thúc muốn được quay trở lại nhà họ Tô, sự không cam lòng được nén chặt lại giữa hai hàng mi, lòng quyết tâm muốn được nhà họ Tô chấp nhận, cho dù đến chết, mẹ cô cũng không thể nhắm mắt.

Được quay về nhà họ Tô là tâm nguyện lớn nhất cả đời này của mẹ Lâm Ngữ Lam.

Đưa mẹ về nhà cũng là mục đích bấy lâu nay thôi thúc Lâm Ngữ Lam phấn đấu, bây giờ cô lựa chọn từ bỏ, từ bỏ gia chủ, từ bỏ tâm nguyện cuối cùng của người mẹ trước khi mất, Lâm Ngữ Lam không làm được, cô không muốn để mẹ mình phải chịu uất ức ở dưới cửu tuyền.

Lúc này trong lòng Lâm Ngữ Lam cảm thấy vô cùng hổ thẹn với Trương Thác.

Lâm Ngữ Lam hít một hơi thật sâu: “Tổng giám đốc Tân, chắc cô cũng nghe qua, trước đây tôi và Trương Thác có quan hệ thế nào đúng không?”

Tân Như gật đầu: “Từng nghe một chút”

Lâm Ngữ Lam khẽ mỉm cười, trong nụ cười có chút ngọt ngào: “Trương Thác ban đầu đến nhà tôi ở rể, tôi cũng không biết bố tôi làm sao lại nhìn trúng anh ấy, lần đầu tiên nhìn thấy Trương Thác, nói thật, tôi không thích người đàn ông này, cảm thấy anh ấy rất lôi thôi, lười nhác, không có chút lòng cầu tiến, lúc đó tôi rất muốn đuổi anh ấy ra khỏi nhà”

Khi Lâm Ngữ Lam nói câu này, cô không ngừng hồi tưởng lại những giây phút trước đây khi ở cùng Trương Thác, trên gương mặt cũng bất giác mang theo một nụ cười hạnh phúc.

“Thời gian dần trôi, Trương Thác cũng đã thể hiện ra một mặt khác của mình, lúc đó, có người muốn cướp tập đoàn Nhất Lâm khỏi tay tôi, hơn nữa còn đến tận nơi tôi ở sỉ nhục tôi, đương nhiên, đối tượng bị sỉ nhục cũng bao gồm cả Trương Thác, cô biết không, cho dù Trương Thác bị người †a lăng mạ thế nào anh ấy cũng không hề mắng lại một tiếng, nhưng một khi mấy người đó nói những lời không khách sáo.

với tôi, thì anh ấy giống như phát điên lên vậy, anh ấy nói, ức h**p anh ấy thì được, nhưng không cho phép bất kỳ ai ức h**p tôi: Tân Như nhìn nụ cười hạnh phúc trên gương mặt Lâm Ngữ Lam và sự ngọt ngào hiện lên trong ánh mắt cô, rất rõ ràng, người phụ nữ này cũng yêu Trương Thác không kém gì cô ta, chỉ là, cô ta không thể biểu lộ hết chân tình của mình, chỉ đành giấu ở trong tim.

Lâm Ngữ Lam vừa hồi tưởng lại vừa nói: “Ngày đó, tôi cảm thấy, bản thân giống như có một sự hậu thuẫn, nâng đỡ tôi, giúp tôi trong lúc bản thân mình bất lực nhất, có một chỗ để dựa vào, từ lúc đó, anh ấy đã dần dần tiến vào trái tim tôi, sau này, anh ấy dẫn tôi đi uống coca, đi nghịch cát, ăn những hàng quán ven đường, tôi cảm thấy, ngày hôm đó, mới là khoảng thời gian vui vẻ nhất, không sầu không lo trong suốt hơn hai mươi năm nay của tôi, tôi không còn là nữ tổng tài băng lãnh, không còn là người điều khiến tập đoàn Nhất Lâm, chỉ là một… một người con gái bình thường”

Tân Như nhận thấy khi Lâm Ngữ Lam nhắc đến uống Coca, nghịch cát, ăn quà vặt, trong ánh mắt lại hiện một loại vui sướng, một loại tự do thoải mái, điều này khiến Tân Như không khỏi thở dài một hơi, thay Lâm Ngữ Lam cảm nhận sự đau đớn buồn bã trong tim, người phụ nữ này, trông thì có vẻ ưu tú, xuất sắc, được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng thực tế thì, cô cũng là người bị tước đoạt đi rất nhiều niềm vui, những thứ mà người bình thường có thể chạm tay vào dễ dàng, đối với cô mà nói, chỉ có thể đứng trông từ xa.

Lâm Ngữ Lam đang chìm trong ký ức chợt tỉnh lại khi nghe thấy tiếng thở dài của Tân Như: “Xin lỗi Tổng giám đốc Tân, tôi có hơi thất thổ rồi”

“Không sao” Tân Như lắc đầu: “Tôi rất vui, khi cô có thể xem tôi giống như một người bạn, tâm sự với tôi những chuyện như thế này”

Lâm Ngữ Lam bình tĩnh lại, nói: “Tổng giám đốc Tân à, lời tiếp theo của tôi, có thể có hơi ích kỉ, tôi sắp rời đi rồi, nhưng sẽ không ly hôn với Trương Thác, tôi muốn cầu xin cô, trong khoảng thời gian tôi đi khỏi, để cô thay thế vị trí của tôi, ở bên cạnh anh ấy, nếu như tôi có thể có đủ sức mạnh, tôi sẽ trở về, đến lúc đó, cô vẫn còn ở bên cạnh Trương Thác, thì tôi nguyện cùng cô, ở bên cạnh anh ấy”

Sau khi Lâm Ngữ Lam nói những lời này, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Tân Như.

Tân Như khẽ lắc đầu: “Tôi không chấp nhận”

Khi Lâm Ngữ Lam nghe câu trả lời này, trong mắt cô hiện lên một tia ảm đạm, bản thân cô cũng không còn ôm hy vọng gì nữa, dù sao yêu cầu này đối với Tân Như mà nói thật sự là rất khó chấp nhận.

“Tân…”

“Lâm Ngữ Lam” Tân Như nhìn người phụ nữ đối diện với vẻ mặt lạnh lùng: “Tôi không biết cô đã gặp phải chuyện gì, những chuyện này không liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ biết là, thứ mà bản thân muốn có được, thì phải tự mình nỗ lực giành lấy. Tôi thích Trương Thác, tôi cũng mong có một ngày, cô có thể rời khỏi anh ấy, nhưng tôi không hi vọng, cô biến anh ấy thành một món hàng, đem đi đàm phán trao đổi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 692


“Tôi không xem anh ấy là hàng hóa trao đổi” Lâm Ngữ Lam vội vàng giải thích.

“Cô không cần nói với tôi những lời này” Tân Như xua tay, trực tiếp đứng dậy: “Tôi luôn coi cô là đối thủ của mình, bất kể là trên thương trường, hay là đàn ông, tôi từng hoang tưởng có một ngày tôi sẽ chiến thắng cô, cũng từng hoang tưởng có một ngày sẽ bại dưới tay cô triệt để, nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày Lâm Ngữ Lam cô lại chủ động nhận thua”

Tân Như cầm cốc cà phê trên bàn lên, nhấp một ngụm, xoay người rời đi.

Lâm Ngữ Lam nhìn bóng lưng Tân như rời đi, ngồi ở đó rất lâu, chẳng thấy nói lời nào.

Tân Như bước ra khỏi quán cà phê, quay đầu nhìn lại, cô ta vẫn thấy Lâm Ngữ Lam vẫn ngồi ở chỗ đó, ánh mắt có chút đờ đẫn, gương mặt trông có vẻ băn khoăn.

“Haizz, Trương Thác, con người anh đó, rốt cuộc là có ma lực gì mà có thể khiến Lâm Ngữ Lam yêu anh đến mức này chứ!” Tân Như thở dài một hơi, lắc đầu rồi sải bước rời đi.

Cùng là phụ nữ, Tân Như biết rất rõ nếu như bản thân xảy ra chuyện gì không thể tiếp tục ở bên cạnh người yêu, như thế bản thân cũng tuyệt đối không cam lòng dâng người mình yêu vào tay người phụ nữ khác, hơn nữa còn nói sau này trở về, hai người có thể cùng ở bên cạnh người đó.

Yêu một người, có thể yêu đến mức hèn mọn, Lâm Ngữ Lam hiện tại dường như đã biến thành như thế này, cô không nỡ rời bỏ Trương Thác, cũng không muốn Trương Thác vì mình mà lâm vào tình huống nguy hiểm nào đó, cho nên cô lựa chọn tạm thời buông ta, cho dù sau này, bản thân có trở thành một phần nhỏ trong cuộc sống của anh, cô cũng cam lòng.

Lâm Ngữ Lam ngồi một mình trong quán cà phê hai tiếng, mới chịu đứng dậy rời đi.

Khi ra khỏi quán cà phê, Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại ra bấm một dãy số: “Tô My, cái đại hội thế giới dưới lòng đất mà cô nói, khi nào bắt đầu? Tôi cần phải chuẩn bị những gì?”

Sơn Thành, bên trong một trung tâm nghiên cứu tư nhân.

“Đại ca, bây giờ em sẽ tiến hành giải phóng khí thể, nếu anh cảm thấy có chỗ nào không ổn thì lập tức nói với em” Vị Lâm đứng trước một màn hình lớn, trước mặt cô là vô số các thiết bị tinh vi, phức tạp đến mức khiến người ta vừa nhìn vào thì đầu óc như muốn nổ tung.

Bạch Trình đứng bên cạnh Vị Lâm, vẻ mặt lo lắng nhìn Trương Thác đang ở trong phòng thí nghiệm.

Trong căn phòng nơi Trương Thác năm, từ bên trong không thể nhìn thấy bên ngoài, chỉ có thể nhìn thấy một bức tường trắng toát, nhưng ở bên ngoài lại có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ đang diễn ra bên trong.

Trương Thác c** tr*n, chỉ mặc một chiếc quần dài thoải mái, chân cũng để trần đứng ở trong đó, có thể nhìn thấy, khắp người Trương Thác đều là những vết sẹo chẳng chịt dữ tợn.

“Làm đi” Trương Thác trong phòng thí nghiệm đáp.

Vị Lâm cầm lấy một cái tay cán, từ từ di chuyển, theo chuyển động tay của Vị Lâm, màn hình hiển thị trước mặt cô xuất hiện một con số một phần trăm, nó đại diện cho tỷ lệ của khí thể được giải phóng ra khỏi khối tinh thể nhỏ đó trong căn phòng thí nghiệm này.

“Đại ca, thế nào rồi?” Chỉ đẩy lên được một phần trăm, Vị Lâm không dám làm tiếp, lo lắng hỏi.

Năng lượng chứa trong khối tinh thể này quá lớn, một chút bất cẩn có thể khiến Trương Thác rơi vào tình huống nguy hiểm, cô ấy không thể không cẩn thận.

“Thấy cũng như vậy, tiếp tục đi” Trương Thác một hơi thật sâu, nói.

Vị Lâm gật đầu, tiếp tục di chuyển tay cán, con số trên màn hình lại tăng thêm một phần trăm.

“Đại ca, bây giờ thì sao?” Vị Lâm lại hỏi.

“Tiếp tục” Trương Thác lắc đầu.

Các con số trên màn hình đã được tăng lên năm phần trăm.

Trương Thác đứng trong phòng thí nghiệm, hít một hơi thật sâu, đồng thời cảm thấy khô miệng và tức ngực, giống như ở lâu trong một môi trường không được thông gió, đầu óc cũng có chút lờ đờ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 693


“Tăng thêm một chút” Không đợi Vị Lâm hỏi, Trương Thác chủ động mở miệng nói, “Khi nào tôi bảo cô dừng thì hãy dừng, đợi khoảng mười giây sau mỗi lần tăng lên”

Vị Lâm gật đầu, nhiều năm như vậy, cô ấy sớm đã hình thành thỏa thuận ngầm, mỗi lần đến cuối thí nghiệm, quyền chủ đạo sẽ do Trương Thác nắm giữ.

Số đo càng lúc càng tăng, Trương Thác cảm thấy đầu càng ngày càng nặng, tức ngực khó chịu, ngay cả hô hấp cũng không thông thuận.

“Được, dừng lại trước.”

Trương Thác lên tiếng, anh chậm rãi di chuyển thân thể, có cảm giác bản thân như đang ở trong nước, giống như có một loại áp lực tràn ngập chèn ép quanh thân.

Trương Thác giơ hai cánh tay lên, dùng lực đấm ra một cú thật mạnh.

“Không đúng! Không phải ảo giác!”

Thời điểm Trương Thác tung cú đấm này ra, đồng tử của anh đột nhiên co mạnh, anh có thể cảm nhận được lúc bản thân tung cú đấm ra, thì gặp phải một lực cản nào đó.

Trương Thác đứng ở nơi đó, chậm rãi hít sâu một hơi, vừa rồi hai con chuột bạch phát sinh đột biến là vì hít phải loại khí thể này, bây giờ, Trương Thác cũng phải từ từ thích ứng với cảm giác này.

Sau đó, hơi thở của anh trở nên dồn dập, Trương Thác cảm thấy sức cản vô hình quanh thân mình đã giảm đi rất nhiều, chỉ là lông ngực càng lúc càng cảm thấy nặng nề.

Bên ngoài phòng thí nghiệm, Bạch Trình cau mày nhìn con số mười sáu phần trăm hiển thị trên màn hình: “Đại ca sẽ không xảy ra chuyện gì chứ”

Vị Lâm chậm rãi lắc đầu: “Chắc không sao đâu. Thể lực của Đại ca hơn hẳn người thường. Sức mạnh cơ bắp và độ cứng của xương không phải người thường có thể so sánh được, cho nên năng lực chịu đựng của anh ấy rất mạnh”

Trương Thác đứng trong phòng thí nghiệm, da có chút đỏ lên, hô hấp càng ngày càng khó khăn, vừa cảm thấy sắp thở không ra hơi muốn rời khỏi phòng thí nghiệm, thì một cảm giác giải phóng đột nhiên ập đến.

Cảm giác giải phóng này giống như cái cảm giác bị cảm, lỗ mũi bị nghẹt không thở được, nhưng sau đó lại có thể đột nhiên thở được một cách rất dễ chịu.

Trương Thác có thể cảm nhận được có một luồng chân khí đang chảy chậm rãi trong cơ thể mình, giống như uống một ngụm nước nóng, liền cảm nhận được dòng nước ấy chảy từ cổ họng xuống dưới bụng, luồng khí này như muốn thôi thúc Trương Thác phát lực.

Lúc này Trương Thác mới hiểu tại sao lúc đó hai con chuột bạch lại chạy loạn xạ, chính là vì… sức mạnh! Trên dưới toàn thân đều tràn đầy một luồng sức mạnh không thể dùng hết! Loại sức mạnh này tích lũy trong cơ thể, muốn tìm một chỗ để thoát ra.

Trương Thác lại hít sâu một hơi, hạ nắm đấm xuống thắt lưng, lên tấn, chân sau lùi ra sau một bước, lấy sức ở hông, rồi đấm một cú thật mạnh vào bức tường đối diện.

Khi tung cú đấm này, Trương Thác có một cảm giác sung sướng khó tả, đồng thời toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị trút bỏ hết, lúc này, Trương Thác mới dám khẳng định đây là đòn đánh mạnh nhất trong hơn hai mươi năm qua của anh!

Khi Trương Thác tung ra cú đấm này, trong lòng anh có một sự tự tin vô cùng mãnh liệt, như thể cho dù lúc này có một chiếc xe bọc thép trước mặt anh cũng có thể đánh xuyên qua nó.

Đứng ở bên ngoài phòng thí nghiệm, Vị Lâm trừng to mắt nhìn chăm chăm vào số liệu trên màn hình, trong lúc Trương Thác tung ra quả đấm này, không khí trong toàn bộ phòng thí nghiệm đều tập trung về phía nắm đấm của Trương Thác, có thể nói, trong lúc Trương Thác chuẩn bị tung ra cú đấm đó nếu có một người đứng bên cạnh anh ta, người đó chắc chắn sẽ không thể thở nổi, bởi vì không khí xung quanh đều bị rút cạn hết rồi.

“Am”

Một làn sóng âm thanh mạnh mẽ vang lên.

Trương Thác trơ mắt nhìn bức tường trước mặt bị móp một mảng lớn, vật liệu có độ bền cao như thế có thể chịu đựng được sự oanh tạc của tên lửa, vậy mà lại biến dạng vì một cú đấm của anh?

Hơn nữa, Trương Thác còn ngạc nhiên hơn chính là tay anh không hề cảm thấy đau đớn, nói chính xác hơn, trước khi bức tường bị anh đấm vào, thì đã bị lõm xuống trước rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 694


Bạch Trình trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm nơi nắm đấm của Trương Thác đánh tới, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.

Vị Lâm không ngừng phân tích các số lẩm bẩm: u, trong miệng “Tốc độ là một trăm lẻ tám, giá trị đấm trúng là một trăm hai mươi mốt, lực độ là một trăm lẻ sáu!”

“Sao có thể như thế!” Bạch Trình đứng tại chỗ nói: “Vị Lâm, có chắc là cô không nhìn lầm không?”

“Không, tuyệt đối không lâm!” Trong mắt Vị Lâm lộ ra vẻ phấn khích chưa từng có: “Không thể tin được, đúng là không thể tin được!

Có một âm thanh nặng nề như bị bóp nghẹt từ cửa phòng thí nghiệm, Trương Thác từ trong cửa chậm rãi bước ra, có thể thấy Trương Thác trông rất mệt mỏi, đi lại vô cùng khó khăn, mí mắt cũng muốn sụp xuống.

“Đại ca, giờ anh cảm thấy thế nào?” Vị Lâm lật đật chạy tới Trương Thác hỏi.

“Buồn ngủ” Trương Thác chỉ thốt ra hai chữ, thân thể liền ngã về phía trước.

Cú đấm vừa rút hết sức lực của anh, như vừa đánh một trận cam go với ai đó mà thức trắng mấy ngày đêm không ngủ.

Khi Trương Thác tỉnh dậy, trước mặt là trân nhà màu trắng, anh đang năm trên một chiếc giường lớn mềm mại, Vị Lâm và Bạch Trình ngồi mỗi bên.

“Đại ca, anh tỉnh rồi à?” Vị Lâm phấn khởi hỏi.

“Ừ” Trương Thác gật đầu, cử động tay chân, vẫn cảm thấy có chút yếu ớt, dụi dụi mắt nói: “Tôi ngủ bao lâu rồi?”

“Ba tiếng” Vị Lâm chẳng cần nhìn đồng hồ mà đáp lại, dường như khi nãy cô ta ngồi đếm từng giây từng phút vậy.

“Kết quả thí nghiệm thế nào?” Trương Thác hỏi câu mà anh quan tâm nhất.

“Tốc độ là một trăm lẻ tám, giá trị đấm trúng là một trăm hai mươi mốt, lực độ là một trăm lẻ sáu” Vị Lâm nói cho Trương Thác những số liệu mà cô đo được khi nấy.

Trương Thác đang nằm trên giường, sau khi nghe xong mấy số liệu này cũng giật mình.

Từ trước đến nay, ba chỉ số đó của Trương Thác chỉ vào khoảng sáu mươi, Vị Lâm cũng cho rằng đây chính là giới hạn cao nhất mà con người có thể phát huy được, nhưng bây giờ, những số liệu này đều bị phá kỷ lục, tốc độ và giá trị cú đấm đều tăng gấp đôi, trong khi lực độ đã tăng lên gấp ba lần so với giá trị ban đầu!

“Đại ca, có phải cảm thấy rất là khó tin không?” Vị Lâm rất hưng phấn, trong suốt ba tiếng mà Trương Thác ngủ say, cô đều ở trong trạng thái hưng phấn.

Trương Thác gật đầu, không nói gì.

“Đại ca, như vậy chứng minh những chất khí này con người hoàn toàn có thể hấp thụ được, anh có cảm thấy trên người có chỗ nào không bình thường không?”

Trương Thác lắc đầu: “Chỉ hơi kiệt sức”

Vị Lâm kéo ra một cái máy từ bên cạnh: “Đại ca, bây giờ em kiểm tra toàn thân cho anh, nếu không có vấn đề gì, thì có thể bắt đầu giai đoạn thí nghiệm thứ hai.”

Vị Lâm khi nghiên cứu một thứ chưa biết, đều rất kiên trì và nhiệt huyết.

Trương Thác cũng rất muốn biết chính xác khối tinh thạch này rốt cuộc là thứ gì, tại sao đôi nam nữa lần trước lại kiên quyết muốn lấy đi như vậy, khoảng thời gian gần đây, những thứ khiến Trương Thác nghi ngờ thật sự quá nhiều, Trương Thác có một trực giác, bản thân có thể tìm được tất cả đáp án từ trong khối tinh thể này.

Sau khi Trương Thác gửi cho Lâm Ngữ Lam một tin nhắn tạm thời anh sẽ không về Châu Xuyên, thì ở trong trung tâm nghiên cứu, mỗi ngày làm thí nghiệm với năng lượng trong khối tinh thể đó.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 695


Ban đầu, Vị Lâm để nguồn năng lượng này hóa thành dạng khí dung hợp vào không khí, thông qua hô hấp Trương Thác đã hít những chất khí này vào trong người, sau một vài thí nghiệm, Vị Lâm bắt đầu tinh luyện năng lượng này ở dạng lỏng và trộn nó với glucose thông thường, uống vào để xem năng lượng này sẽ có tác dụng gì đối với cơ thể con người.

Cứ như thế năm ngày trôi qua.

Trương Thác chỉ mặc một chiếc quần đùi và nằm trên bục thí nghiệm lớn. Một số nhà nghiên cứu mặc áo khoác trắng vẫn không ngừng thao tác gì đó trên bục thí nghiệm.

Vị Lâm ngồi trước một đống màn hình, quan sát từng phần dữ liệu.

Vài phút sau, Vị Lâm cầm một bảng báo cáo đến trước mặt Trương Thác nói: “Đại ca, sức mạnh xương cốt và sức mạnh nội tạng của anh đều đã tăng lên một chút. Lần này, anh đúng thật là trúng mánh rồi! Mặc dù bây giờ vẫn chưa thể làm rõ nguồn năng lượng trong tinh thể đó là gì, nhưng cuộc thí nghiệm trong năm ngày qua, có thể chắc chắn rằng loại năng lượng này đối với cơ thể con người là tuyệt đối có lợi, chất lỏng năng lượng tinh khiết được trích ra trộn lẫn vào glucose, một khi uống vào, có thể sử dụng như một chất dinh dưỡng tốt nhất, còn năng lượng khí sản sinh ra, có thể phát huy uy lực mạnh nhất trong một khoảng thời gian cực ngắn”

Vị Lâm nhìn bảng báo cáo trong tay, bản thân cô cảm thấy khó tin, đây hoàn toàn vượt ngoài phạm vi nghiên cứu của cô ấy.

“Đại ca, mấy ngày nay anh có cảm giác gì khác lạ không?”

Trương Thác vặn cổ: “Mỗi ngày đều ra rất nhiêu mồ hôi, hơn nữa cứ cảm thấy trên người rất bẩn”

“Đó là bởi vì các tạp chất trong cơ thể của anh đã được tống ra ngoài. Năng lượng cụ thể trong tinh thể này là gì, còn phải tiếp tục nghiên cứu mới biết.” Vị Lâm giả thích: “Đại ca, thí nghiệm có thể bị chậm lại ở giai đoạn này, bây giờ em phải nghiên cứu tỉ mỉ nguồn năng lượng trong tinh thể này là gì trước đã, làm thế nào mà tỉnh thể này lại lưu trữ một nguồn năng lượng khổng lồ như vậy”

Trương Thác gật đầu, ngồi dậy khỏi bục thí nghiệm, mặc đại một chiếc áo vào rồi bước vào trong phòng tắm “Đại ca, Đại cal” Trương Thác đang đi thì nghe thấy giọng nói của Bạch Trình từ phía sau.

“Làm sao vậy?” Trương Thác dừng lại, quay đầu lại nhìn.

“Đại ca, anh đi nhanh thế làm gì?” Bạch Trình lon ton chạy theo.

“Tôi đi nhanh sao?” Trương Thác sờ mũi, tỏ vẻ khó hiểu.

“Ừ, tôi còn tưởng anh có việc gì nữa” Bạch Trình chỉ về phía sau anh: “Anh đi từ bục thí nghiệm tới đây chỉ mất bốn năm giây thôi đấy”

Trương Thác liếc nhìn bục thí nghiệm, nó cách chỗ anh †a đang đứng hơn ba mươi mét.

Khoảng cách ba mươi mét mà chỉ đi mất bốn năm giây, tốc độ sắp bằng một người bình thường chạy nước rút một trăm mét, hơn nữa Trương Thác lại cảm thấy anh đi bộ rất giống bình thường mà thôi.

“Đại ca, vừa rồi Vị Lâm nói, thí nghiệm kết thúc rồi, anh sẽ về Châu Xuyên ch ạch Trình hỏ “Ừ” Trương Thác gật đầu: “Tôi rời khỏi mấy ngày rồi, cũng phải trở về một chuyến: “Tối nay chúng ta cùng ăn một bữa đi, anh đến Sơn Thành chuyến này, không ăn lẩu mà về rồi thì hơi tiếc đấy” Bạch Trình giơ điện thoại lên: “Tôi sẽ đi đặt chỗ, anh tắm xong chúng ta cùng đi.”

“Được, thế đến quán cũ lần trước đi đi, mấy năm rồi không tới, lần này nghe cậu nói, quả thật có hơi nhớ” Trương Thác hồi tưởng lại.

“Đại ca yên tâm, chính là quán đó.”

Sau khi Trương Thác tắm xong, Vị Lâm đã thay xong một bộ đồ bình thường khác đứng chờ.

Cả ba người cùng nhau bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

Vị Lâm ngoắc ngoắc ngón tay: “Đại ca, nghiên cứu tinh thạch chỉ nay mai thì chắc chăn sẽ không thu được kết quả gì đâu, em định mang thứ này lên đảo luôn”

“Được, đúng rồi, có hai người, các người giúp tôi điều tra thử” Trương Thác lấy điện thoại di động ra, gửi một bức ảnh cho Bạch Trình và Vị Lâm, người trong bức ảnh chính là đôi nam nữ tranh giành khối tinh thể này với Trương Thác ở dưới hầm gara ngày hôm đó.

“Nhất định sẽ cho anh đáp án trong vòng hai mươi bốn tiếng” Bạch Trình đưa bức ảnh ra, tự tin nói.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 696


Trương Thác và Vị Lâm hoàn toàn không nghỉ ngờ lời nói của Bạch Trình, bởi vì Bạch Trình chính là có thế mạnh này.

Ba người cùng đi đến một quán lẩu, quán lẩu không lớn lắm, chỉ có hai tầng, diện tích cộng lại không đến hai trăm mét vuông.

“Phù” Trương Thác nhìn về phía cửa nhà hàng lẩu, thở dài một hơi: “Quán này vẫn không có gì thay đổi, vẫn như trước.”

Trương Thác còn nhớ rõ trước đây khi đến Sơn Thành thực hiện nhiệm vụ, lúc nào cũng phải đến đây ăn một cái lẩu, nếu không ăn thì sẽ cảm thấy trong người như thiếu thiếu gì đó.

Ba người đang định bước vào quán lẩu, ngay phía sau lưng đột nhiên vang lên tiếng phanh xe gấp.

“Mẹ kiếp, con mẹ nó không muốn sống nữa à?” Tiếng la hét vang lên từ người tài xế vừa phanh xe khi nấy.

Ba người Trương Thác bất giác quay đầu lại nhìn, khi anh nhìn thấy bóng người đang đứng bên đường, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Đó là một cô gái, có thể nhận thấy, cô gái này trông cũng rất ưa nhìn, tóc ngắn xõa ngang vai, đường nét khuôn mặt tinh tế, chỉ là bộ dạng có hơi nhếch nhác.

Cô gái vô cùng hoảng sợ, mặc kệ tài xế đó chửi bới, cô chỉ quay đầu lại nhìn một cá ếp tục chạy về phía trước.

Sơn Thành là thành phố trực thuộc Đại Nam, lượng xe lưu thông rất lớn, băng qua đường vô cùng nguy hiểm, cô gái vừa chạy về phía trước, một chiếc xe SUV khác lại lao nhanh về phía cô gái, nhìn tốc độ này, tài xế của chiếc xe cho dù muốn giảm tốc e là cũng không còn kịp.

Trương Thác đang đứng trước cửa nhà hàng lẩu đột nhiên lao ra giữa đường, ôm lấy vòng eo thon thả của cô gái, đôi chân nhanh nhẹn kịp thời né tránh chiếc xe đang lao tới.

Tài xế của chiếc xe SUV này đạp mạnh thắng xe, xem ra cũng bị dọa cho một phen thót tim.

“Cảm ơn… Cảm ơn anh” Cô gái thở hổn hển, cũng bị tình huống vừa rồi làm cho sợ hãi, vẻ mặt còn đang sợ hãi ngước đầu lên nhìn Trương Thác, ánh mắt đột nhiên hoảng loạn: “Anh… Anh Trương… “

Cô gái đang nằm trong lòng Trương Thác chính là Thu Vân lúc trước đã lặng lẽ bỏ đi.

Trương Thác cau mày nhìn người con gái trong vòng tay mình, nói: “Sao bộ dạng em lại trông nhếch nhác thế này?”

Đầu tóc Thu Vân bết lại thành từng nhúm, quần áo thì rách rưới.

“Em… Thu Vân mím chặt môi, muốn nói nhưng lại dừng.

Đúng lúc này, phía sau Trương Thác lại truyền đến một tiếng chửi bới.

“Ả khốn này, ông đây bảo mày chạy à, xem tao không đánh gãy chân của mày, coi mày còn chạy đi đâu?”

Trương Thác quay đầu lại và nhìn thấy ba người đàn ông lực lưỡng vẻ mặt dữ tợn đang đi về phía mình.

“Bọn họ tới tìm em sao?” Trương Thác hỏi Thu Vân.

Thu Vân rụt rè gật đầu.

“Em có nhầm không?” Trương Thác hỏi lại.

Thu Vân khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

Thấy Thu Vân phủ nhận, Trương Thác mỉm cười với Bạch Trình: “Bẻ gãy chân của bọn chúng ra”

Bạch Trình gật đầu, không nói lời nào, trực tiếp đi về phía ba người.

“Oắt con, mẹ mày muốn…” Ba tên đô con kia sau khi nghe Trương Thác nói, đang định mở miệng mắng, Bạch Trình liền đi đến trước mặt ba người, quơ nhẹ ba đường dao ra, trước mắt ba người lập tức tối sầm, ngã nhào về trước.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 697


Ba người đàn ông to con này có vẻ không nhẹ hơn chín mươi ký, vậy mà lại bị Bạch Trình túm lấy cổ áo, lôi ba người vào con hẻm sau của nhà hàng lẩu một cách nhẹ nhàng.

Một phút sau, Bạch Trình vỗ tay bước ra ngoài.

“Đại ca, đi thôi, ăn lẩu, chỉ cần ngửi thấy mùi này, em sắp thèm chết rồi này” Vị Lâm đứng ở cửa nhà hàng lẩu nói.

“Được” Trương Thác gật đầu rồi quay sang nói với Thu Vân: “Đi thôi, ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói chuyện.”

“Ừ” Thu Vân khế gật đầu.

Mấy người bước vào nhà hàng lẩu, do Bạch Trình đã đặt bàn sẵn nên mọi người gọi món không lâu sau là đã mang đến.

Thu Vân nhìn trên người mình bẩn thỉu dơ dáy, cứ ngồi im một chỗ, không dám động đũa.

“Tôi đã cho người mang quần áo tới rồi, chắc cũng sắp đến nơi, chị đừng có e ngại nữa, chị là bạn của Đại ca, cũng chính là bạn của chúng tôi, mau ăn đi” Vị Lâm gắp một miếng thịt dê đặt vào cái bác trước mặt Thu Vân.

“Đúng vậy, ăn trước đi, chuyện gì có thể quan trọng hơn ăn cơm chứ” Bạch Trình cũng mỉm cười, vươn tay quệt một ít bụi trên mặt đất, bôi lên mặt mình, sau đó gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.

Trương Thác xoa đầu Thu Vân: “Nhóc con, ăn cơm quan trọng nhất, nào, mau ăn đi”

Trương Thác nói xong liền đem đũa nhét vào trong tay Thu Vân: “Nếu em không ăn thì chúng tôi cũng không ăn, cùng em nhịn đói”

Thu Vân ngẩng đầu nhìn Vị Lâm và Bạch Trình đã đặt đũa xuống, hốc mắt cô ta đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi ra, đứng dậy cúi đầu với ba người nói: “Anh Trương, cảm ơn mọi người.”

“Được rồi, mau ngồi xuống ăn cơm đi, đợi ăn xong rồi đi thay quần áo, thế thì lại biến thành một cô gái xinh đẹp rồi”

Trương Thác mỉm cười, năm lấy cánh tay của Thu Vân, kéo cô ngồi xuống ghế.

Thu Vân cầm đũa lên, cho thịt cừu trong bát vào miệng.

Trương Thác phát hiện Thu Vân thật sự rất đói bụng, nhìn cô ta ăn ngấu nghiến trong lòng không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc thì cô gái này đã xảy ra chuyện gì, cô ta rời khỏi Châu Xuyên cũng không bao lâu, trên người còn có ba tỷ tiên thưởng gửi tiết kiệm, cho dù khám bệnh cho bố có dùng một số tiền lớn đi nữa cũng không đến nỗi biến thành bộ dạng nhếch nhác như thế này mới phải.

Thu Vân cũng phần nào ý thức được bộ dạng đang ăn của mình, cô ta ngẩng đầu lên xấu hổ liếc nhìn Trương Thác: “Anh Trương, có phải em ăn nhanh quá không”

“Không nhanh, con ngốc này, mau ăn đi, nếu không em không ăn được miếng nào đâu đấy!” Trương Thác nói xong gắp cho mình một bát thịt lớn, nhét hết vào miệng.

“Đúng vậy đúng vậy, chị mau ăn đi, tôi nói cho chị biết, Đại ca và cái tên Bạch ngốc nghếch kia chẳng có chút phong độ lịch lãm nào cả, ăn uống trước giờ chưa từng quan tâm đến các phụ nữ chúng ta” Vị Lâm cũng học theo Trương Thác, hốt một bát thịt đầy, ăn ngấu nghiết Bạch Trình nghe vậy, bĩu môi nói: phụ nữ?”

Vị Lâm trợn mắt dữ tợn nhìn Bạch Trình.

“Cô có chỗ nào giống Bạch Trình vội vàng rụt cổ, không dám nói nữa.

Trương Thác cười ha ha, nói: “Bạch Trình, cậu nhút nhát như vậy, bị tổ tiên nhà cậu nhìn thấy, chắc sẽ tức điên mất”

“Đại ca, tôi chính là nói, cô ấy không giống con gái!” Bạch Trình nói một cách chắc chắn.

Thu Vân nhìn dáng vẻ cãi nhau của mấy người, bất giác che miệng cười, nét ngại ngùng cũng giảm đi rất nhiều.

Không lâu sau, quần áo mà Vị Lâm cho người mang đến cũng đã đến, Thu Vân vội vàng vào nhà vệ sinh thay quần áo.

Chiếc váy này được Vị Lâm mua theo dáng người của Thu Vân, rất là vừa vặn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 698


“Ừm, rất đẹp, không lượm thượm giống như lúc nãy”

Trương Thác uống một ngụm nước, nói Này, mau nói cho anh biết xảy ra chuyện gì, lúc đó em đi rất dứt khoát, hủy kết bạn với anh, điện thoại cũng đổi luôn”

“Xin lỗi anh Trương, em… em chỉ không muốn gây phiền phức cho anh” Thu Vân xấu hổ nói.

Trương Thác xua tay: “Được rồi, anh không trách chuyện em hủy kết bạn với anh, nói đi, rốt cuộc em đã gặp phải khó khăn gì?”

Thu Vân ngồi ở chỗ đó, cúi đầu nói: “Em tìm được mẹ em rồi: Trương Thác vẫn còn nhớ những gì Thu Vân đã nói trước đây, bởi vì bố Thu Vân là một con bạc, nên mẹ của Thu Vân đã bỏ đi từ nhiều năm trước.

“Mẹ em đi nhiều năm như vậy, nghe được tin sau khi bố em xảy ra chuyện, mẹ em cũng rất lo lắng, nên bảo em đưa bố đến Sơn Thành, còn giúp bố em tìm bác sĩ, nhiều năm như thế, mẹ em cũng sống chẳng tốt lành gì, kết quả tìm được tên bác sĩ đó, hắn ta là đồ lừa đảo, lừa hết tiền của em đi, mẹ em cũng không còn cách nào khác, tiền phí thuốc thang của bố em đối với hai mẹ con em mà nói quả thật gánh không nổi, em chỉ có thể đi làm những công việc lặt šm thêm một chút”

Tuy Trương Thác không biết sau khi Thu Vân bị lừa sẽ như thế nào, nhưng đại khái anh cũng đoán được, giống như làm mang toàn bộ niềm hi vọng của một người hủy hoại hết, người con gái như Thu Vân có thể chống cự nỗi, cũng là điều không dễ dàng.

“Hôm nay thì sao? Hôm nay xảy ra chuyện gì?” Trương Thác hỏi.

“Em tìm một công ty làm giúp việc bán thời gian, hôm nay đến dọn dẹp vệ sinh, nói quét dọn sạch sẽ buổi sáng sẽ cho em hai triệu tư, em liền đi, kết quả không ngờ được là vốn dĩ không phải là làm quét dọn, mà là… “

Thu Vân đang nói một nửa, vẫn chưa nói hết, nhưng có lẽ Trương Thác cũng đã nghĩ ra chuyện là như thế nào rồi.

“Em không bị uất ức gì chứ?” Trương Thác nhìn Thu Vân, vì sợ cô gái này chịu uất ức gì đó, bản thân nghĩ không thông.

“Không” Thu Vân lắc đầu: “Vừa rồi công ty giúp gọi điện cho em, yêu cầu em mau chóng quay về. nếu không sẽ không trả lại ba triệu tiền cọc cho em”

“Được rồi, ăn cơm trước đi, ăn xong chúng ta cùng nhau đến công ty quản lý” Trương Thác võ võ lưng Thu Vân.

Thu Vân liên tục lắc đầu: “Anh Trương, hay là chúng ta đừng đi nữa, công ty đó giống như có bọn xã hội đen chống lưng vậy, chúng ta không động đến chúng được đâu.”

Bạch Trình nghe xong liền chế nhạo nói: “Người đẹp, cô yên tâm, không có bọn xã hội đen nào đen hơn Đại ca của chúng tôi đâu”

“Hừ!” Vị Lâm khoanh hai tay trước ngực, nói: “Tôi thấy Đại ca nhà tôi quá hiền lành rồi, là một người đàn ông tốt”

“Được rồi, mau ăn đi, ăm xong chúng ta qua đó xem thử”

Mấy người ăn lẩu vui vẻ, vốn dĩ hôm nay Trương Thác định trở về Châu Xuyên, nhưng vì gặp phải Thu Vân nên trước tiên phải giải quyết cho xong chuyện của Thu Vân đã.

Trương Thác liếc nhìn điện thoại, mấy ngày nay Lâm Ngữ Lam không trả lời bất kỳ tin nhắn nào mà anh gửi cho cô.

Sau khi ăn xong, mấy người rời khỏi nhà hàng lẩu và đi đến công ty giúp việc mà Thu Vân nói.

Trong lúc dùng bữa, điện thoại của Thu Vân không ngừng đổ chuông, là do công ty đó gọi tới, thúc giục cô ta mau chóng quay về.

“Bạch Trình, mấy người cần tìm đã tìm được hết chưa?”

Trương Thác hỏi.

“Đều đã liên lạc rồi Đại ca, các bang hội lớn nhỏ ở cả Sơn Thành này tôi đều đã cho người thông báo, đợi một lát sẽ tới”

Bạch Trình gật đầu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 699


“Được” Khóe miệng Trương Thác nhếch lên, “Công ty giúp việc, một nơi treo đầu dê bán thịt chó như thế, cũng có thể tồn tại được ở Sơn Thành sao?”

Thu Vân nói với Trương Thác rằng công ty giúp việc đó không xa chỗ cô ta đang ở.

Trương Thác đến nơi, nhìn thấy chỗ Thu Vân đang ở cũng nghèo nàn không khác gì chỗ ở trước đây của cô ta ở Châu Xuyên, bây giờ là thời đại các tòa nhà bê tông cao lớn mọc lên như nấm, nơi ở này của Thu Vân, khiến cho Trương Thác có một cảm giác khó diễn tả.

Những ngôi nhà cổ của những năm một nghìn chín trăm bảy mươi, do khu vực xung quanh thực sự không có gì phát triển nên đến nay vẫn chưa bị phá dỡ, giá thuê ở đây rẻ, không tính phí tài sản, những người sống ở đây đa phần đều có cuộc sống khó khăn.

“Anh Trương, chính là nơi này” Thu Vân giơ một ngón tay lên chỉ vào nơi đó nói.

Trương Thác nhìn thấy một căn nhà hai tầng năm độc lập trước khu nhà cổ này, bên trên đó viết sáu chữ “công ty giúp việc Thanh Niên”.

“Đại ca, anh đừng nói, cái công ty giúp việc này, giả mạo cũng giống quá nhỉ”

Trương Thác lắc đầu, một nơi như vậy đặc biệt là để lừa đảo những cô gái không có kinh nghiệm xã hội, hơn nữa, mở một công ty giúp việc ở đây, cũng là nhận thấy những người ở đây không có bối cảnh lai lịch gì lớn, cho nên bọn họ mới ngông cuồng như vậy.

Trước cửa công ty giúp việc có hai người đàn ông to khỏe đang đứng, vừa nhìn thấy Thu Vân, hai tên đó lập tức chạy lại phía này.

“Ả khốn này, cuối cùng mày cũng trở lại, mau đi theo tao!”

Một người đàn ông vạm vỡ vươn tay túm lấy Thu Vân.

Trương Thác bước tới, đứng cản trước người Thu Vân, vỗ vào cánh tay của tên đô con kia: “Có chuyện gì, nói với tôi này: Người đàn ông liếc mắt nhìn Trương Thác: “Oắt con, cậu là ai?”

“Đây là em gái tôi”

“Ồ, em gái của cậu à?” Người đàn ông nhìn Trương Thác: “Là như vầy, hôm nay bảo em gái cậu đi làm việc, nó làm bị thương chủ thuê rồi, cậu nói, khoản nợ này tính làm sao đây?”

Trương Thác vỗ vào vai Thu Vân nói.

“Không phải.” Thu Vân vội vàng lắc đầu: “Là gã ta muốn c**ng b*c em, lúc em chạy là bản thân gã tự ngã xuống cầu thang”

“Ha!” Tên đàn ông cười khẩy: “Tự mình ngã cầu thang?

Chúng tôi phái các người đi làm việc, không phải bảo các người khó chịu với chủ thuê!”

Lời của người đàn ông vừa dứt, ông ta liền nghe thấy một tiếng hét từ trước cửa công ty truyền đến.

“Con đàn bà khốn nạn đó ở đâu? Ở đâu? Đưa nó đến đây cho tôi maul”

Mấy người Trương Thác nhìn về nơi phát ra âm thanh, bọn họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, bụng phệ đang đi tới đây với sự hỗ trợ của mấy tên †o con khác.

Trương Thác nhìn người đàn ông trung niên này, quay đầu lại hỏi Thu Vân: “Là ông ta sao?”

“Vâng” Thu Vân yếu ớt gật đầu: “Anh Trương, thật sự là ông ta tự mình chạy và ngã xuống cầu thang”

“Không sao” Trương Thác nhún vui: “Cứ cho là ông ta không tự ngã thì một lúc nữa cũng không tốt đẹp hơn”

Thu Vân nghe vậy, có chút không hiểu ý của Trương Thác. Nhưng Bạch Trình và Vị Lâm ở bên cạnh Trương Thác lại hiểu rõ anh đang nói cái gì.

Nhìn người đàn ông trung niên bước đi có chút khó khăn, bắp đùi bị thương, dưới sự nâng đỡ của hai người đàn ông cao †o, người đàn ông trung niên đi đến: “Con khốn này, để bố mày ngã nhào, làm bố mày bị thương, còn không tranh thủ thời gian đi thay quần áo khác đi?”

“Ông nói chuyện cẩn thận” Vị Lâm nhíu mày.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 700


“Ôi” Người đàn ông trung niên thấy Vị Lâm, đôi mắt sáng lên: “Còn có thêm một em gái xinh đẹp nữa, tốt, rất tốt”

Người đàn ông trung niên nhìn vào người làm của trung tâm, hét lên: “Gọi quản lý của mấy người ra đây”

“Ông chủ Vương, Ông chủ Vương! Sao lại để ngài gọi tôi được chứ, tôi tự đến rồi đây” Ngay khi người đàn ông trung niên vừa nói xong, một người phụ nữ trung niên khoảng ba mươi tuổi chạy đến với nụ cười nịnh nọt.

Ông chủ Vương hừ lạnh một tiếng: “Tôi cho mấy người chín triệu mà mấy người làm ăn thế này sao?”

“Ông chủ Vương, tôi thật sự xin lỗi, là lỗi của chúng tôi, tôi sẽ giải quyết ngay lập tức” Người quản lý của trung tâm dịch vụ giúp việc mỉm cười nịnh nọt, sau đó đôi mắt nghiêm khắc nhìn Thu Vân: “Cô làm gì vậy, còn muốn ba triệu tiền đặt cọc nữa không?”

Người quản lý trung tâm dịch vụ giúp việc nghĩ chắc chắn những người sống ở gần đây đều là người không có tiền, cho nên cực kỳ tự tin mà lấy ba triệu ra để đe dọa Thu Vân.

“Không phải đâu, quản lý” Thu Vân liên tục lắc đầu: “Ôi không phải muốn tôi quét dọn vệ sinh mà ông ta muốn…”

“Cô im miệng” Người quản lý trừng mắt nhìn Thu Vân: “Chỉ cần quét dọn vệ sinh vào buổi sáng là được hai triệu tư nói cho tôi biết có thể tìm được một công việc tốt thế này ở đâu nữa? Vậy mà cô còn giả vờ ngu ngốc ở đây sao?”

Bạch Trình đứng một bên cười ha ha: “Người ta cho mấy người chín triệu, mấy người chỉ mất hai triệu tư, thế này đúng là quá lãi rồi: Người quản lý nhìn Trương Thác và Bạch Trình với vẻ không quan tâm: “Hai anh chàng đẹp trai này, hai người đến đây làm gì vậy? Đến giúp đỡ bạn của mình ư?”

“Bà trả lại ba triệu tiền đặt cọc cho em gái của tôi, chúng tôi sẽ đi ngay. Việc này sẽ không còn liên quan gì đến bà nữa”

Trương Thác nhìn người quản lý và nói.

“Trả lại?” Người quản lý chế nhạo: “Cô ta làm ông chủ Vương của chúng tôi bị thương, chúng tôi thấy cô ta đáng thương nên không bắt bồi thường tiền thuốc men đã tốt lắm rồi. Vậy mà còn muốn trả lại tiền đặt cọc ư, anh nghĩ chúng tôi đang làm từ thiện sao?”

“Tôi không cần tiền đặt cọc, chỉ cần hai cô gái nhỏ này chơi cùng với tôi một chút, tôi sẽ cho mỗi người mười lăm triệu” Ông chủ Vương hào phóng nói.

“Con mẹ nó, Vị Lâm, cô có giá trị như vậy ư?” Bạch Trình há to miệng, kinh ngạc nhìn Vị Lâm.

“Anh đi chết đi” Vị Lâm tức giận giãm thật mạnh vào chân của Bạch Trình.

Bạch Trình đau đến nhe răng trợn mắt.

Người quản lý nhìn Trương Thác: “Cậu thanh niên này, tôi đã ở ngoài xã hội nhiều năm rồi, người như cậu, tôi thấy rất nhiều, chỉ là muốn kiếm chút tiền đúng không? Đây, cho cậu, từng này đã đủ chưa?”

Người quản lý lập tức đưa ra một triệu năm trăm nghìn.

Đôi mắt của ông chủ Vương liên tục quét qua cơ thể của Vị Lâm và Thu Vân. Trong đầu ông ta đã bắt đầu tưởng tượng ra một số hình ảnh nhạy cảm.

Trương Thác không thèm nhìn số tiền kia: “Tôi chỉ muốn bà trả lại tiền đặt cọc cho em gái tôi, còn tiền thuốc men ư, ông ta tự ngã xuống nên sao chúng tôi phải trả tiền thuốc men chứ?”

“Thật là buồn cười” Người quản lý hai tay chống hông: “Nếu con nhóc đê tiện này không chạy thì ông chủ Vương của chúng tôi sẽ đuổi theo cô ta sao?”

“Bà đúng là vô liêm sỉ” Vị Lâm tức giận nói.

“Vô liêm sỉ ư? Em gái nhỏ này, chúng tôi sẽ để em gặp được người càng vô liêm sỉ, ha ha” Ông chủ Vương nhìn Vị Lâm và nở nụ cười th* t*c.

Trương Thác hít sâu một hơi: “Tôi cho bà một cơ hội cuối cùng, số tiền này, bà có trả hay không?”

“Ái chà, đe dọa tôi sao?” Người quản lý khinh thường cười nói. Bà ta lấy máy bộ đàm ra và hét lên một câu đi đến đây.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 701


Người quản lý vừa bỏ máy bộ đàm xuống thì lập tức có hơn mười người đàn ông cường tráng đồng loạt đi ra, mỗi người đều cầm cây gậy hay vật gì đó trên tay. Trong chớp mắt, họ đã bao vây xung quanh mấy người Trương Thác.

Người quản lý nhìn Trương Thác và nói: “Tôi không trả tiền thì cậu có thể làm gì được tôi nào?”

Trương Thác lắc đầu, không nói chuyện với bà ta mà nói với Bạch Trình: “Đừng để trung tâm này mở cửa được nữa. Tất cả những người có liên quan đều xử lý hết”

Ngay khi Trương Thác vừa dứt lời, người quản lý lập tức cười như điên: “Thật là mạnh miệng, ở Sơn Thành này, chưa từng có ai dám nói không để trung tâm của chúng tôi mở cửa nữa đâu”

Vẻ mặt Vị Lâm tràn đầy chán ghét nhìn ông chủ Vương: “Đồ ngu ngốc, cũng xử lý ông ta cho tôi, nhìn mà thấy buồn nôn”

“Xử lý tao?” Ông chủ Vương như đang nghe thấy câu chuyện buồn cười nhất trên đời: “Chỉ là mấy tên nhóc như chúng mày mà dám đối đầu với tao sao, biết tao là ai không?

Tao là người của Chim Ngói đấy”

Ông chủ Vương vừa dứt lời thì lập tức có một giọng nói vang lên.

“Thì sao, Chim Ngói thì to lắm sao? Từ bao giờ mà người của ông ta lại trở nên kiêu ngạo thế này?”

Người vừa lên tiếng đi ra.

Ông chủ Vương và người quản lý trung tâm dịch vụ giúp việc lập tức nhìn về phía người đó.

Khi nhìn thấy người vừa mới nói chuyện, ông chủ Vương và người quản lý đồng thời kinh ngạc và lập tức lộ ra vẻ mặt nịnh nọt.

“Anh Chí Minh, cơn gió nào đã đưa anh đến đây vậy?” Ông chủ Vương vội vàng đẩy hai người đàn ông cao to ra, chạy nhanh đến.

Ông ta biết rất rõ người này. Đây chính là ông chủ của anh Chim Ngói.

Được gọi là anh Chí Minh là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, anh ta liếc nhìn ông chủ Vương, không thèm để ý mà lớn tiếng nói: “Ngài nào là Phùng Thinh Nhiên?”

Trương Thác nhìn Bạch Trình bằng ánh mắt khó hiểu, anh còn tưởng người gọi là Chí Minh này là do Bạch Trình gọi đến.

Bạch Trình lắc đầu. Anh ta cũng không biết ai là Phùng Thinh Nhiên.

Chí Minh vừa dứt lời thì lập tức lại có một giọng nói vang lên: “Xin lỗi, cho hỏi có ngài Phùng Thinh Nhiên ở đây không?”

Ông chủ Vương và người quản lý lại nhìn về phía người đó.

“Đây là… ông chủ của băng đảng Hổ đen?”

Ông chủ Vương và người quản lý không kiềm được sợ run cả người, người quản lý nhanh chóng bảo người của mình cất đồ trên tay đi. Ông chủ của băng đảng Hổ đen và anh Chí Minh ở cùng một đẳng cấp với nhau.

Sau khi nhìn thấy ông chủ của băng đảng Hắc Hổ, Chí Minh gật đầu tỏ ý chào đối phương.

Cùng lúc đó, có năm chiếc xe Audi chạy đến rồi đỗ ở đây.

Cửa xe mở ra, năm người đàn ông mặc đồ đen, tay cầm con dao rựa từ mỗi chiếc xe bước xuống. Người đi đầu lớn tiếng nói: “Ngài Phùng Thỉnh Nhiên ở đâu, ông chủ của chúng tôi ra lệnh cho tôi đưa người đến đây. Là ai đã xúc phạm đến ngài Phùng?”

Ông chủ Vương và người quản lý thấy năm người này, vội vàng rụt cổ: “Đây là người của đại ca Tạ”

Mấy nhóm người đến đây đều nói đến ngài Phùng Thinh Nhiên khiến ông chủ Vương và người quản lý thấy khó hiểu.

Người được gọi là Phùng Thỉnh Nhiên rốt cuộc là nhân vật lớn nào mà có thể làm cho nhiều ông chủ xã hội đen đến đây bảo vệ như vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 702


Ngay cả người của đại ca Tạ cũng đến. Đại ca Tạ này hoàn toàn chính là côn đồ ở khu vực này.

Không đợi ông chủ Vương và người quản lý hết kinh hãi, lại có thêm năm chiếc xe Mercedes Benz màu đen chạy đến. Mỗi chiếc đều có giá trị ba tỷ trở lên.

Những người đến trước bằng xe Audi liếc nhìn mấy chiếc Mercedes Benz: “Chuyện xảy ra ở đây có liên quan đến ông Tống sao? Lẽ nào bọn họ chính là người muốn đối phó với ngài Phùng Thinh Nhiên?”

Mấy chiếc Mercedes Benz dừng lại, cửa xe mở ra, một loạt những người đàn ông cường tráng bước xuống.

“Là ai dám xúc phạm đến ngài Phùng Thinh Nhiên?”

Lại là Phùng Thinh Nhiên?

Ông chủ Vương và người quản lý nhìn nhau và đều thấy kỳ lạ. Ngài Phùng Thinh Nhiên này rốt cuộc là ai, họ là người làm ăn ở đây nhưng chưa từng nghe đến cái tên này bao giờ. Đặc biệt là lần này có nhiều nhân vật lớn như vậy đang tập trung ở trung tâm dịch vụ giúp việc này.

Mấy chiếc Mercedes Benz vừa đến thì lại nghe thấy một trận tiếng còi xe khác.

“Người ở đẳng trước kia, nhường đường một chút, để cái xe chắn ở đây làm gì vậy?”

Hơn mười chiếc Land Rover đi đến.

“Mày nói bé thôi” Người lái chiếc Mercedes Benz mắng.

“Nói bé? Ở cái Sơn Thành này, còn không có người có thể khiến cho Tê Thiên Ảnh tao nói bé” Giọng nói truyền ra từ chiếc Land Rover.

“Tê Thiên Ảnh? Ông chủ Tề ư? Băng đảng lớn nhất ở phía bắc thành phố ư?” Người lái chiếc Mercedes Benz sợ hãi, vội vàng nói: “Ông chủ Tậ, tôi thật sự xin lỗi, tôi là người của ông chủ Tống, đến đây làm chút chuyện, tôi lập tức tránh ra”

Mấy chiếc Mercedes Benz vội vàng tránh đường. Họ nghĩ rằng đoàn xe Land Rover này chỉ là đi ngang qua thôi, nhưng không ngờ đoàn xe này cũng đỗ ở đây. Cửa xe mở ra, một nhóm người bước xuống xe.

“Xin hỏi, ngài nào là ngài Phùng Thinh Nhiên, ông chủ của chúng tôi để tôi đến đây để giúp ngài Phùng Thinh Nhiên giải quyết vấn đề” Sau khi ông chủ Tê xuống xe, rất lịch sự nói lớn.

Vẫn là Phùng Thinh Nhiên?

Nghe được lời nói của Tê Thiên Ảnh, tất cả mọi người có mặt ở đây đều sững sờ. Ban đầu chỉ là hai băng đảng nhỏ, về sau người đến càng ngày càng nhiều, người sau lại còn mạnh hơn người trước, ngay cả bọn côn đồ cũng đến. Đến bây giờ, đại ca của băng đảng lớn nhất phía bắc Sơn Thành còn tự mình đưa người đến đây, mà nghe lời nói của ông chủ Tê thì có vẻ ngài Phùng Thinh Nhiên này còn quen biết cả ông chủ của ông chủ Tê.

Ông chủ Tê là nhân vật nào ư? Đó là người chỉ cần giậm chân một cái thì sẽ làm cả Sơn Thành này chấn động.

Sau khi đoàn xe Land Rover đến, lại thêm một đoàn xe lớn khác đến, liên tục không ngừng, tất cả đều đỗ ở đây.

“Ngài Phùng Thinh Nhiên có ở đây không?”

“Ngài Phùng Thinh Nhiên, tôi là người của anh Què ở phía nam thành phố”

“Ngài Phùng Thinh Nhiên”

“Xin chào ngài Phùng Thinh Nhiên…..

Ông chủ Vương và người quản lý vừa rồi còn cực kỳ kiêu ngạo thì lúc này, khi nhìn thấy những ông chủ băng đảng xã hội đen, cả hai người không dám nói lời nào, run rẩy đứng ở một bên. Chỉ trong thời gian ngắn, chỗ này đã có hàng trăm người, vậy mà số lượng vẫn không ngừng tăng lên. Mỗi người đến đây đều vì tìm ngài Phùng Thinh Nhiên.

Hơn nữa phải biết rằng, hàng trăm người này này không phải là đàn em bình thường trong băng đảng mà mỗi người đều ở cấp lãnh đạo của băng đảng. Bất cứ ai trong số họ đến trung tâm này đều khiến cho người quản lý phải đón tiếp trịnh trọng và khiến ông chủ Vương phải tươi cười nịnh nọt.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 703


Nghĩ một chút, những ông chủ băng đảng này hầu như ở khắp toàn bộ Sơn Thành, vậy nên ngài Phùng Thỉnh Nhiên này đã mang tất cả ông chủ của thành phố đến đây rồi.

Hàng trăm người bao vây xung quanh trước cửa trung tâm dịch vụ giúp việc làm cho người bình thường sợ hãi không dám đến đây, thậm chí còn không dám nhìn một cái.

“Nào, nhường đường cho tôi đi qua một chút” Một giọng nói vang lên giữa đám đông.

Chỉ thấy một người thanh niên hơn hai mươi tuổi, đẩy ra đám đông, nhìn xung quanh và cuối cùng đưa ánh mắt của mình về phía Bạch Trình, kêu to một tiếng: “Ông chủ Bạch”

Người thanh niên vội vã chạy đến chỗ Bạch Trình.

Bạch Trình nhíu mày, quát lớn: “Nói bé thôi.”

Người thanh niên vội vàng gật đầu, không dám nói nữa.

Bạch Trình chỉ vào Trương Thác và nói với người thanh niên: “Đây là ông chủ của tôi, cậu gọi là anh Trương là được”

“Xin chào anh Trương” Người thanh niên vội vàng chào Trương Thác.

“Ông chủ, tên nhóc này là con một của nhà giàu có nhất Sơn Thành, Tên là… là..” Bạch Trình lộ ra vẻ suy nghĩ, làm thế nào cũng không nhớ ra.

“Gọi tôi là nhóc Ngũ là được” Người thanh niên nở nụ cười, không có vì Bạch Trình không nhớ tên cậu mà tức giận.

Nếu như người quen Cậu Ngũ thấy dáng vẻ này của cậu ta thì chắc chắn sẽ kinh ngạc đến nỗi tròng mắt muốn rớt ra.

Là con một của nhà giàu có nhất Sơn Thành, Cậu Ngũ đi đến đâu cũng đều có rất nhiều người theo sau phục vụ và bảo vệ. Cục trưởng gì đó nhìn thấy cậu ta đều phải chào một tiếng.

Từ trước đến nay, ở Sơn Thành chưa từng có ai dám xúc phạm cậu ta. Nhưng bây giờ, cậu ta lại giống như một con chó săn.

Trương Thác gật đầu: “Ừ, chào cậu”

Anh không để ý nhiều lắm đến Cậu Ngũ. Ở trong mắt anh, người giàu nhất Sơn Thành cũng chỉ là người bình thường mà thôi.

Vẻ mặt Bạch Trình khó chịu nhìn Cậu Ngũ: “Người mà tôi bảo cậu tìm đến đâu?”

“Những người này đều là tôi gọi đến” Cậu Ngũ chỉ một vòng xung quanh.

Ông chủ Vương và người quản lý trung tâm dịch vụ viêc làm đứng rất gần mấy người Trương Thác, họ vừa nghe thấy Cậu Ngũ nói thì bật cười.

Ông chủ Vương lên tiếng: “Này nhóc, mày đang mơ đấy à?

Những đại ca này đều do mày gọi đến sao?”

Cậu Ngũ nhíu mày nhìn ông chủ Vương: “Ông là cái gì mà dám nói chuyện với tôi như thế?”

Cậu Ngũ tôn kính với Bạch Trình nhưng đối với người khác thì cực kỳ kiêu ngạo. Những ông chủ băng đảng này ở trong mắt ông chủ Vương là sự tồn tại không thể chạm đến, nhưng với Cậu Ngũ mà nói thì chỉ là một nhóm người trả tiền để làm việc mà thôi.

Người đến đầu tiên là Chí Minh nghe thấy Cậu Ngũ nói thì vội vàng hỏi: “Xin hỏi, anh có phải là ngài Phùng Thinh Nhiên không?

“Phùng Thinh Nhiên? Phùng Thinh Nhiên là ai?” Vẻ mặt Cậu Ngũ khó hiểu.

Khi nghe thấy Cậu Ngũ phủ nhận, Chí Minh lắc đầu tiếc nuối.

Ông chủ Vương cười to: “Này nhóc, tao nói cho mày biết, những ông chủ này đến đây để tìm ngài Phùng Thinh Nhiên, mày nói là mày gọi đến nhưng lại không biết ngài Phùng Thinh Nhiên là ai, mày đang giả vờ làm gì thế?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 704


Bạch Trình tức giận nhìn Cậu Ngũ vậy?”

Câu làm việc kiểu gì Trương Thác và Bạch Trình có quan hệ rất tốt. Hai người là anh em vào sinh ra tử với nhau. Những nhiệm vụ mà Trương Thác giao, Bạch Trình vẫn luôn hoàn thành rất tốt đẹp, không giống như ngày hôm nay.

Cậu Ngũ thấy Bạch Trình có chút tức giận thì vội vàng nói: “Ông chủ Bạch, anh đừng tức giận. Bình thường tôi không tiếp xúc với những người này mà giao cho thư ký làm. Tôi sẽ gọi điện thoại hỏi ngay lập tức”

Cậu Ngũ vừa lấy điện thoại ra thì đột nhiên một tiếng còi ô †ô vang lên.

Một chiếc Rolls Royce có biển số xe là năm con tám đang lao vào trong đám đông.

Khi những ông chủ băng đảng nhìn thấy chiếc Rolls Royce có biển số xe là năm con tám này, họ đều bỏ đi vẻ kiêu ngạo của mình. Trong lòng họ đều biết người đi xe có biển số này không phải là người mà họ có thể xúc phạm.

Cậu Ngũ định gọi điện thoại cũng cất điện thoại đi, chiếc xe này là của cậu. Cậu để thư ký của mình lái.

Chiếc xe Rolls-Royce này chậm rãi tiến vào đoàn người, dừng lại trước mặt Ngũ Cảnh Thiều.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc tây trang màu đen bước từ trên xe xuống.

Người đàn ông trung niên này chỉ là đứng ở nơi đó cũng làm cho người ta có cảm giác uy nghiêm.

Tất cả ánh mắt của đám đại ca xã đoàn xung quanh đều đang đánh giá người đàn ông này.

Ngũ Cảnh Thiều bước lên phía trước, một cái tát vỗ vào sau gáy của người đàn ông trung niên, mắng: “Mẹ kiếp người tôi bảo ông tìm đâu? Ông làm việc kiểu gì vậy hả?”

Người đàn ông hé ra khuôn mặt khóc tang, vẻ mặt tủi thân nói: “Cậu chủ, những người này đều là tôi tìm tới đó “

“Ông tìm tới? Ông đi chết đi!” Ngũ Cảnh Thiều đá một cước lên người tên đàn ông trung niên: “Người ta nói là cái gì mà do Phùng Thinh Nhiên tìm tới, ông mẹ nó tên Phùng Thinh Nhiên hả?”

Ngũ Cảnh Thiều hiện tại đang một bụng lửa giận, Bạch lão đại này là do anh ta tìm rất nhiều quan hệ mới leo lên được, hiện tại thật không dễ dàng mới bảo anh ta giúp mình đi làm một chuyện, chính mình lại làm thành như vậy, làm cho đại ca của Bạch lão đại đều không vui!

“Phùng Thinh Nhiên?” Vẻ mặt người đàn ông trung niên nghi hoặc, ông ta nhíu mày nhìn vào trong xe hỏi một tiếng: “Chuyện gì thế này?”

Người lái xe Rolls-Royce mở cửa xe, một tên đàn ông hơn ba mươi tuổi bước xuống, hướng về phía Ngũ Cảnh Thiều cúi đầu: “Chào cậu chủ”

“Mẹ nó chào hỏi mấy vị đại ca này trước cho tôi!” Nhóc Ngũ lại một cước đá lên người tên lái xe: “Anh đúng là đồ không có mắt!”

Tên lái xe liền vội vàng chào hỏi đám người Trương Thác.

Người đàn ông trung niên bất mãn nhìn tên lái xe: “Tôi bảo cậu gọi người cơ mà? Người ta nói là Phùng Thinh Nhiên tìm tới!”

Tên lái xe ngượng ngùng nhìn người đàn ông cười cười: “Thư ký Chu, biệt danh bên ngoài của tôi tên là Phùng Thinh Nhiên”

Anh Chí Minh cách gần nhất vừa nghe thấy thế liền đột nhiên cả kinh, bước về phía trước, cẩn thận hỏi: “Ngài chính là Phùng Thinh Nhiên? Ngài quen biết anh Cường của chúng tôi?

“Anh Cường? Nhóc Cường khi nào lại dám xưng anh?” Ánh mắt của tên lái xe kiêu ngạo nhìn Chí Minh Thân thể Chí Minh chấn động, ở bên ngoài, có rất ít người dám gọi đại ca của anh ta là nhóc Cường, dám gọi đại ca của anh ta như vậy đều là nhân vật có mặt mũi.

“Ngài Phùng Thinh Nhiên, ngài cuối cùng cũng đến rồi” Đại ca Tề Thiên Ảnh của Thành Bắc kia vội vàng bước nhanh đến trước mặt tên lái xe: “Ngài Phùng, ngài còn nhớ tôi không, tôi là người của ông Tám, bữa tiệc lần trước từng gặp ngài một lần”

Biểu hiện của đại ca Tê Thiên Ảnh ở Thành Bắc trước mặt tên lái xe vô cùng cung kính.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 705


Tên lái xe gật gật đầu: “Ừ, có chút ấn tượng”

“Ngài Phùng, tôi là người của anh Què, anh Què bảo tôi tới”

“Ngài Phùng, tôi là anh Đao của Thành Đông”

Anh Đao của Thành Đông, là xã trưởng của xã đoàn lớn nhất phía đông Sơn Thành “Ngài Phùng, tôi là…”

Tên lái xe vừa nói ra danh hiệu của bản thân, đám đại ca xã đoàn này toàn bộ đều đi lên chào hỏi.

“Ngài Phùng, ngài gặp phải chuyện gì sao?” Đại ca Tê Ảnh của Thành Bắc cẩn thận hỏi.

Tên lái xe nghe thấy thế, vẻ mặt thay đổi: “Không phải tôi có việc, là cậu chủ nhà tôi có việc! Tôi thấy đám xã đoàn các cậu cũng lên chỉnh lý lại rồi, thủ hạ dưới tay đều là cái bộ dáng gì vậy, ngay cả cậu chủ nhà tôi mà cũng dám chọc!”

Đám đại ca xã đoàn trong lòng giật mình, ai dám chọc tới cái người mà ngài Phùng xưng hô là cậu chủ chứ, kẻ nào không có mắt như vậy? Đây liền trở thành kẻ địch chung của tất cả xã đoàn Sơn Thành!

Ánh mắt của đám đại ca đều nhìn về phía Ngũ Cảnh Thiều.

Ngũ Cảnh Thiều bĩu môi: “Mẹ nó sao các người lại nhìn tôi, là chọc đến Bạch lão đại của tôi!”

Đám đại ca xã đoàn này vừa nghe thấy vậy thân hình liền lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã ngồi trên mặt đất, trêu chọc tới không phải là cậu của ngài Phùng, mà là đại ca của cậu chủ ngài Phùng! Mẹ nó chứ, không phải là tìm chết sao?

Sắc mặt của giám đốc công ty gia đình kia và ông chủ Vương xoát một cái liền trở nên trắng bệch, hai người bọn họ nhìn chằm chằm đám người Trương Thác, không nghĩ tới, bọn họ lại có tầng thân phận này! Làm cho đám bọn họ đủ để ngước mắt trông lên, một ngón tay liền có thể b*p ch*t đại ca xã đoàn của mình, ngay cả thằng em của thằng em của thằng em người ta cũng không xứng!

Thu Vân mở to mắt nhìn Trương Thác bên cạnh, cô biết Trương Thác rất có bản lĩnh, nhưng không nghĩ đến, ở Sơn Thành cách Châu Xuyên xa như vậy cũng lợi hại như thế!

Trương Thác cho Bạch Trình một ánh mắt.

Bạch Trình gật gật đầu, sang sảng nói: “Tôi hỏi các người, cái công ty quản lý gia đình này, là ai cai quản?”

Chí Minh Ca vừa nghe thấy thế vội vàng run rẩy đứng ra: “Là, là công ty của một thằng em dưới tay tôi.”

Bạch Trình vừa nghe thấy thế liền cười một cái: “Công ty này thật đúng là lợi hại, ngay cả em gái của đại ca tôi cũng dám bắt nạt!”

“Cái gì?” Thân thể Chí Minh Ca chấn động, vẻ mặt vô cùng khó coi, ánh mắt anh ta nhìn về phía ông chủ Vương và giám đốc công ty gia đình kia, lúc anh ta vừa mới đến, chính mắt anh ta còn nhìn thấy hai người bọn họ mang người đến cầm gậy gộc vây quanh nơi này.

Đám đại ca xã đoàn còn lại, tất cả đều đem ánh mắt thương hại nhìn Chí Minh.

“Nhìn bộ dáng chắc ông Bát cũng trụ không nổi rồi”

“Người quản lý dưới tay ông ta không làm tốt, đắc tội nhân vật lớn như vậy, sớm muộn gì cũng bị lật đổ!”

Ông chủ Vương cùng giám đốc công ty kia sợ tới mức phát run, bọn họ làm sao có khả năng nghĩ đến, một con bé nghèo khổ ở khu nhà cũ này lại có một người anh có thế lực lớn như vậy?

Nhìn đến ánh mắt không tốt của đám đại ca xã đoàn này, ông chủ Vương cùng giám đốc công ty kia hai chân mềm nhữn, trực tiếp quỳ xuống, hai người bọn họ thế nhưng rất rõ ràng, bị đám đại ca này để mắt tới, không muốn nói về sau bọn họ còn có thể trụ vững hay không, chính là ngay buổi sáng ngày mai còn có thể nhìn thấy mặt trời hay không, đều không biết được!

Ông chủ Vương cùng giám đốc công ty kia giờ phút này căn bản đều không để ý tới cái gì gọi là mặt mũi, đầu không ngừng đập xuống đất.

“Đại ca, thật xin lỗi, là tôi có mắt như mù, xin lỗi anh, xin lỗi anht”

“Đại ca, anh tha thứ cho chúng tôi lân này đi, chúng tôi về sau không dám nữa, anh muốn tiền, tôi cho anh, toàn bộ tiền tôi đều cho anh có được không?”

Đối với những tiếng cầu xin của hai người họ, Bạch Trình căn bản không thèm liếc mắt, khoát khoát tay: “Đều giải quyết đi”
 
Back
Top Dưới