Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 666


Chương 666:

Khi cô gái xinh đẹp nói, tay của Trương Thác đã giơ đến trước cái cổ ngọc ngà của cô gái, móng vuốt hướng về phía cổ cô gái xinh đẹp.

Cô gái xinh đẹp nhanh chóng lùi về phía sau, vậy mà lại tránh được một đòn của Trương Thác.

Bước chân lùi lại của cô gái này khiến Trương Thác ngạc nhiên, một đòn này của mình, mặc dù không dùng đến mười phần thực lực, nhìn cũng có sáu phần. Trên thế giới này, e rằng có rất ít cao thủ có thể tránh được một đòn này của anh, chứ đừng nói đến một cô gái trẻ.

Trương Thác nhìn bước chân của đối phương mang lại cho mình một loại cảm giác thần bí, chưa bao giờ thấy qua, có chút giống nhịp chân kỳ quái được viết trong tiểu thuyết kiếm hiệp.

Cô gái lùi về phía sau, tránh một đòn này của Trương Thác, khiến cô ta thở hổn hển.

“Người anh em, đắc tội rồi” Người thanh niên hét lên một tiếng, đấm một đấm về phía Trương Thác.

Trương Thác chớp qua nắm đấm này của người thanh niên, đấu với đối phương.

Trương Thác không hề sử dụng hết toàn bộ sức lực của mình, anh đang thăm dò công pháp của hai người này.

Trương Thác phát hiện, công pháp mà đối phương sử dụng, là một loại mà mình chưa từng được thấy. Điều này khiến Trương Thác cảm thấy rất khó tin, anh tự tin rằng mình biết hết tám mươi phần trăm các công pháp của Việt Nam, hai mười phần trăm còn lại, ít nhiều gì cũng hiểu biết một chút, nhưng loại chưa bao giờ nhìn thấy, thật sự rất hiếm.

Khi Trương Thác đang kinh ngạc, anh không biết đôi nam nữ trẻ kia cũng đang kinh ngạc. Hai người này mới xuất thế chưa được bao lâu, thực lực ở trong nhà cũng gọi là số một số hai, nhưng không ngờ lần đầu tiên ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đã gặp phải một cao thủ như vậy. Nhìn trông xấp xỉ tuổi mình, nhưng lại có thể một chọi hai lại không bị rơi vào thế hạ phong.

“Em gái, đi trước đã” Người thanh niên thấy không thể đánh lại Trương Thác, nếu như ở trong bãi đậu xe có động tĩnh quá lớn, sẽ tập trung sự chú ý.

Trong mắt cô gái xinh đẹp tràn đây không cam lòng, nhưng cũng biết tiếp tục đánh như vậy, đối với hai người bọn họ cũng không có lợi, sau khi bắn một mũi tên về phía Trương Thác thì nhanh chóng biến mất.

Trương Thác nhìn hai người họ rời đi, không hề đuổi theo mà đứng tại chỗ, nhớ lại quyền pháp và nhịp chân mà hai người bọn họ sử dụng, đều là thứ mà anh chưa thấy qua.

Xem ra, một số thứ mà mình không biết, càng ngày càng đến gần mình rồi.

Trương Thác lắc đầu, rời khỏi bãi đỗ xư, liên lạc với Bạch Trình đầu tiền, để Bạch Trình đi qua lấy đồ.

Bên ngoài trung tâm mua sắm, một nam một nữ nhanh chóng rời khỏi nơi này.

“Anh, anh nói xem rốt cuộc anh ta là người thế nào? Là người nhà nào?”

“Không biết Người thanh niên lắc đầu: “Theo như anh thấy, không có người nhà nào có thân thủ như anh ta cả. Chuyện này, nhất định phải báo cáo với trưởng lão”

Năm giờ chiều.

Trương Thác giao đồ cho Bạch Trình, sau khi nói với Lâm Ngữ Lam một tiếng thì đi tìm Từ Uyên.

Đã đồng ý ăn tối với Trương Mỹ rồi, tất nhiên Trương Thác sẽ không nuốt lời.

Người mà Trương Mỹ gọi đến, vẫn là mấy người đó, Trương Thác đều biết, Từ Uyên, Tôn Lãm, còn có Trương Thanh.

Vừa nhìn thấy Trương Mỹ, mấy người này đều tràn đầy ý cười.

“Cậu hay lắm, lấy danh nghĩa nhà xảy ra chuyện mà đi chơi khắp nơi sao?”

“Đúng vậy, trong vòng bạn bè rất vui mừng, ngưỡng mộ chết bọn tớ rồi”

Trương Mỹ nghe thấy Từ Uyên và Tôn Lãm cười đùa, cũng không giải thích nhiều: “Chơi cũng chơi rồi, mời mấy cậu ăn cơm, ngày mai quay lại trường học. Ai, rất nhớ những ngày vui chơi ở bên ngoài”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 667


Chương 667:

Trương Thác nhìn dáng vẻ của Trương Mỹ gật đầu. Cô nhóc này, tính tình rất tốt, biết nghĩa khí, lại không thích làm gánh nặng cho bạn bè.

Một bữa tối ăn rất vui vẻ, Trương Thác cũng không khách sáo với Trương Mỹ, gọi món đắt một chút. Trương Thác biết, bữa ăn này càng đắt, trong lòng Trương Mỹ sẽ càng thoải mái hơn, nếu không cô nhóc này sẽ cảm thấy nợ mình cái gì đó.

Đợi sau khi ăn xong, đã là mười giờ tối rồi.

Trương Thác chậm rãi đi bộ về nhà. Còn chưa tới trước biệt thự, từ xa, Trương Thác đã nghe thấy tiếng cảnh báo chói tai, cũng có thể phân biệt được, tiếng còi cảnh sát này truyền ra từ nhà mình.

Trương Thác lập tức chạy về phía nhà mình, quả nhiên có mấy xe cảnh sát đang dừng trước cửa biệt thử, bật đèn.

Vài cảnh sát mặc đồng phục, đứng trước sân hỏi cái gì đó, Lâm Ngữ Lam và Tô My đang nói chuyện với cảnh sát.

Trương Thác nheo mắt lại, mấy xe cảnh sát này, không phải là số hiệu của Châu Xuyên, mà là Lạc Hà.

Cảnh sát ở Lạc Hà chạy đến Châu Xuyên làm gì?

Trương Thác lập tức gửi được một khí tức khác thường.

“Cô Lâm, cô nhất định phải nói thật, chông cô Trương Thác, rốt cuộc đã đi đâu?” Một cảnh sát cầm máy ghi âm, hỏi Lâm Ngữ Lam đã nói rất nhiều lần rồi, tối nay anh ấy ăn cơm với em gái tôi, chắc là sắp về rồi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lâm Ngữ Lam nhíu mày.

“Cô Lâm, bây giờ chúng tôi chính thức thông báo cho cô, chồng cô đã bị tình nghi giết người, trước khi chồng cô về, cô không được thông qua bất kỳ phương thức nào để liên lạc với anh ta. Chúng tôi sẽ tiến hành quan sát chặt chẽ cô trong hai tư tiếng” Một người đàn ông cảnh sát tàm hơn ba mươi tuổi nói ng thời không ngừng dùng ánh mắt đánh giá Lâm Ngữ Lam và Tô My.

“Giám sát tôi?”

Lâm Ngữ Lam nghe thấy vậy, lập tức hét lên: “Ai cho các người cái quyền này? Còn nữa các người có chứng cứ gì, mà nói chồng tôi liên quan đến vụ án giết người?”

Cảnh sát kia tùy ý ném ra một tập tài liệu: “Cô Lâm, mời cô đọc cho kĩ, đây là lệnh bắt giữ từ bên trên gửi xuống”

Lâm Ngữ Lam đọc kỹ, trên tờ giấy này bắt đầu bằng một dòng chữ đỏ, do cục cảnh sát Lạc Hà gửi xuống, bên trên có viết rõ ràng tiến hành bắt nghi phạm Trương Thác.

“Không thể nào”

Lâm Ngữ Lam kinh ngạc: “Chuyện này không thể”

“Cô Lâm, cho dù cô có tin hay không thì chồng của cô đã bị nghỉ ngờ có liên quan đến vụ án giết người. Bây giờ xin cô nhường đường một chút, chúng tôi muốn tiến hành giám sát chặt chế hai tư trên hai tư, cho dù là nhà vệ sinh, chúng tôi cũng phải giám sát” Cảnh sát nói, rồi chen người đi vào trong sân.

“Cái rằm”

Tô My hét lớn một tiếng: “Các người có thân phận gì, ai cho phép các người giám sát chúng tôi?”

“Không hiểu về lệnh bắt giữ sao?” Cảnh sát trung niên cười lạnh một tiếng.

“Lệnh bắt giữ đó của các người, không có quyền giám sát chúng tôi, nơi này là nơi ở riêng tư của chúng tôi, mời các anh ra ngoài” Tô My hét lớn một tiếng.

“Nơi ở riêng tư? Tôi thấy các người là muốn che dấu tội phạm thì có”

Người cảnh sát trung niên hét lên, sau đó phất tay: “Đi vào lục soát. Tất cả mọi nơi đều phải kiểm tra qua một lần, nhớ kỹ, tôi nói là tất cả mọi nơi”

Khi nói ra những lời này, người cảnh sát trung niên cố ý liếc nhìn Tô My.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 668


Chương 668:

Mặt Tô My đỏ bừng, nơi ở của phụ nữ có rất nhiều nới không thể để người khác tùy ý nhìn.

Người cảnh sát trung niên nói xong, lại hét lên: “Đồng thời, tôi nghi ngờ trên người họ có trang bị thiết bị liên lạc, sẽ liên lạc riêng với nghi phạm, các người bắt người lại, tôi muốn lục soát toàn thân.”

Khi người cảnh sát trung niên nói ánh mắt có chút gian xảo, có ý xấu, ánh mắt không ngừng đánh giá trên người Lâm Ngữ Lam. Người đẹp cực phẩm thế này, lại là Tổng giám đốc của Tập đoàn Nhất Lâm, mình sờ vài cái, vậy sau này khi uống rượu, lấy ra chém gió rất có thể diện.

Sắc mặt Lâm Ngữ Lam thay đổi.

Tô My muốn ngăn trước người Lâm Ngữ Lam, trừng đám cảnh sát trước mặt: “Tôi xem ai dám”

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói của Trương Thác vang lên phía sau đám cảnh sát.

Anh vừa mới chạy nhanh đến đấy, không hề nghe rõ đoạn đối thoại của cảnh sát với Lâm Ngữ Lam, cũng không biết những người này nhắm đến mình.

Đám cảnh sát vừa nhìn thấy Trương Thác, sắc mặt vui vẻ, có hai người lập tức tiến lên trước, bắt lấy Trương Thác.

Trong mắt người cảnh sát trung niên xẹt qua tia thất vọng, xem ra lần này mình không có cách để giở trò rồ Anh ta nhìn Trương Thác, lấy ra lệnh bắt giữ của mình, đọc lớn: “Trương Thác, anh bị tình nghỉ có liên quan đến vụ án giết người, bây giờ đi với bọn tôi một chuyến”

“Đi với các người một chuyến? Giết người?”

Trương Thác nhíu mày: “Các người thuộc đơn vị nào?”

“Sở cảnh sát Lạc Hà” Người cảnh sát trung niên lấy thẻ công tác của mình ra, lóe trước mặt Trương Thác một chút.

Trương Thác cười ha ha: “Sở cảnh sát Lạc Hà? Cho dù tôi thật sự có chuyện gì, cũng không đến lượt các người quản?

Sở cảnh sát ở Châu Xuyên không có người sao?”

“Đây là điều động trong nội bộ của chúng tôi, không có liên quan gì đến anh, đi với chúng tôi một chuyến” Người cảnh sát trung niên ra lệnh.

Hai người lao đến trước Trương Thác, tay đã bắt lên người Trương Thác.

Trương Thác hừ lạnh một tiếng, vai động đậy: “Tôi muốn gọi điện thoại hỏi cảnh sát Châu Xuyên, các người điều động thế nào. Còn nữa, vụ án giết người nào? Liên quan gì đến tôi?”

“Bây giờ anh không có bất kỳ quyền lợi gọi điện nào cả, bắt lấy anh ta”

Người cảnh sát trung niên hét lớn một tiếng: “Trương Thác, nếu như bây giờ anh chống đối, chính là bắt giữ”

Hai cảnh sát kia lại bắt lấy vai Trương Thác, Trương Thác nắm chặt tay, sau đó lại mở ra, anh hoàn toàn có năng lực đánh đám cảnh sát này, hơn nữa còn có thể toàn thân rút lui, nhưng anh không thể làm như vậy. Anh bây giờ, không còn một mình như trước kia, anh có gia đình, phải quan tâm đến cảm nhận của Lâm Ngữ Lam, nếu như mình thật sự bị bắt thì không có việc gì, nhưng sẽ tạo thành sự ảnh hưởng rất lớn với Lâm Ngữ Lam, ít nhất, Tập đoàn Nhất Lâm sẽ chịu phải một cú đả kích rất lớn.

Còn về phần tình nghỉ giết người gì đó, Trương Thác không cần suy nghĩ cũng biết có người cố ý động đến mình.

Trương Thác để mặc cho hai người cảnh sát kia giữ lấy vai, anh làm ra vẻ mặt khiến Lâm Ngữ Lam yên tâm: “Vợ à, không có chuyện gì đâu, anh đảm bảo với em, sáng mai anh sẽ nguyên vẹn không có tổn hại gì xuất hiện trước mặt em”

Người cảnh sát trung niên hừ lạnh một tiếng: “Nguyên vẹn không tổn hại gì? Giỏi lắm, nếu như anh đã không coi pháp luật ra gì. Vậy tôi nói cho anh biết, chuyện lần này, đủ để anh ngồi tù mọt gông, đưa đi”

“Từ từ đã” Lâm Ngữ Lam giơ tay ra, ngăn cản mấy người cảnh sát.

Người cảnh sát trung niên nhướng mày: “Làm sao, cô Lâm, cô vẫn còn muốn ngăn cản chúng tôi bắt người sao? Nếu như cô cản trở người thực thi pháp luật, tôi có quyền bỏ tù cô đấy”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 669


Chương 669:

Lâm Ngữ Lam lạnh lùng nhìn ncttn kia: “Tôi không ngăn cản các người, tôi chỉ muốn nói, tôi và chồng tôi vẫn luôn tuân thủ pháp luật, nếu như chúng tôi thật sự phạm pháp, tất nhiên sẽ tiếp nhận sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng nếu có người cố ý giá họa cho chúng tôi, Tập đoàn Nhất Lâm tôi, cũng không phải là người dễ bắt nạt đâu”

Người cảnh sát trung niên nghe thấy vậy, trong lòng cười chế nhạo. Tập đoàn Nhất Lâm thì làm sao chứ? Tập đoàn Nhất Lâm cô có lợi hại thế nào, cũng có thể so được với nhà họ Trình sao?

Lần hành động này, không chỉ có người nhà họ Trình, còn có cậu Kha Khương Bân, bao gồm cả cậu chủ nhà họ Trịnh, thần đến cũng không thể cứu được các người đâu.

Tất nhiên, người cảnh sát trung niên chỉ nghĩ trong lòng, không nói ra.

“Cô Lâm, cô yên tâm, không có ai cố ý giá họa cho các người đâu.”

Người cảnh sát trung niên nói xong, phất tay: “Chúng ta đi thôi”

Đám cảnh sát lên xe cảnh sát, mang theo tiếng còi cảnh sát rời đi.

Lâm Ngữ Lam nhìn hướng xe cảnh sát rời đi, việc đầu tiên làm là lấy điện thoại ra, gọi điện thoại.

“Trình Tiêu, anh ở đâu? Chồng em xảy ra chuyện rồi”

Lúc này, Trình Tiêu đang ngồi trong vườn hoa nhà họ Trình, sắp xếp một số kế hoạch phát triển tiếp theo của nhà họ Trình, khi nghe thấy chồng của Lâm Ngữ Lam xảy ra chuyện, Trình Tiêu lập tức nói: “Ngữ Lam, em đừng vội, làm sao vậy?”

“Có một đội cảnh sát từ Lạc Hà đến, nói Trương Thác bị tình nghỉ liên quan đến vụ án giết người, vừa mới đưa người đi t iọng nói của Lâm Ngữ Lam vang lên trong điện thoại.

Trình Tiêu vốn dĩ đang ngồi trên ghế, nghe thấy có liên quan đến Lạc Hà, cơ thể đung đưa, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Lần trước, Trương Thác đến nhà họ Trình có thể nói đã hoàn toàn giãm nhà họ Trình dưới chân, cho dù là ông cụ cũng bị khuất phục.

Bây giờ, cảnh sát Lạc Hà vậy mà lại dám ra tay với Trương Thác?

Trình Tiêu ngồi trên vị trí người thừa kế tương lai của nhà họ Trình, anh ta chưa bao giờ nghĩ Trương Thác thật sự phạm tội. Khi Lâm Ngữ Lam gọi điện thoại đến, anh ta đã nghĩ, có người hại Trương Thác, nhưng không ngờ người này vậy mà lại ở Lạc Hà.

Lạc Hà xảy ra chuyện, vậy thì nhất định phải tính lên đầu nhà họ Trình.

Trình Tiêu vội vàng nói trong điện thoại: “Ngữ Lam, em đừng lo lắng, bây giờ anh sẽ đến sở cảnh sát: “Ừ, bây giờ em cũng sẽ đi Lạc Hà” Lâm Ngữ Lam nói xong, lập tức cúp điện thoại, sau đó mặc áo khoác, lái xe đưa theo Tô My đi về phía Lạc Hà.

Trên quốc lộ từ Châu Xuyên đến Lạc Hà, có một chỉ nhánh cảnh sát, chỉ nhánh này nằm ở một vùng hẻo lánh, phía trước không có thôn làng, phía sau không có cửa hàng.

Mấy chiếc xe cảnh sát vang lên còi báo động dừng ở trước cửa chi nhánh này.

“Xuống xe” Cửa xe mở ra, một cảnh sát đẩy Trương Thác ra ngoài.

Trương Thác bị mấy người cảnh sát đưa vào trong trụ sở, bị nhốt vào phòng thẩm vấn.

Hoàn cảnh trong phòng thẩm vấn rất đơn giản, trên băng ghế lạnh có thể nhìn thấy một số vết máu đã mờ, đèn sử dụng trong phòng là loại đèn cũ, vừa bật đèn đã phát ra ánh sáng vàng mờ ảo.

Tâm hơn mười phút, cửa phòng thẩm vấn bị mở ra, một người cảnh sát trẻ tuổi đi vào.

Trương Thác nhận thấy cấp bậc cảnh sát của đối phương, không phải là nhân viên cảnh sát chính thức mà là một cảnh sát hỗ trợ.

Người cảnh sát trẻ tuổi cầm một cái bút, một quyển sổ, ngồi đối diện Trương Thác, châm một điếu thuốc, không kiên nhãn hỏi: “Tên tuổi”

“Trương Thác, hai mươi lăm tuổi”

Trương Thác thành thật trả lời.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 670


Chương 670:

“Ừ, anh bị tình nghi giết người, đợi lát nữa ấn dấu vân tay đi” Người cảnh sát tùy ý ghi chép một chút, lấy một mực đóng dấu, ấn ngón tay Trương Thác bị còng trên ghế vào.

Bên ngoài phòng thẩm vấn, một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị, ngoài năm mươi tuổi đẩy cửa phòng thẩm vấn bước vào.

Người đàn ông trung niên liếc mắt nhìn Trương Thác bị còng vào ghế ngồi, hỏi viê Viên cảnh sát liếc nhìn người đàn ông trung niên, đứng dậy nhanh chóng nói: “Vậy…”

Cảnh sát chưa kịp nói xong đã bị người đàn ông trung niên đã nhìn chằm chằm.

Cảnh sát nhanh chóng cúi đầu: “Anh Vương, anh ta không nhận tội.”

“Không nhận tội?”

Người đàn ông trung niên mỉm cười: “Vậy lấy chứng cứ ra, cho người tới xét xử. Chứng cứ xác thực, không lo cậu ta không khai.”

“Ừ” Cảnh sát gật đầu nhanh chóng chạy ra ngoài.

Dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông trung niên nhìn Trương Thác: “Cậu đã bị kết tội giết người, nhận tội đi, nhận sớm một chút sẽ bớt tộ Trương Thác ngồi đó không nói lời nào.

“Người tính tình bướng bỉnh tôi đã gặp nhiều rồi, ngược lại tôi muốn nhìn một chút, xem cậu có thể cứng đầu đến mức nào” Thấy Trương Thác im lặng, người đàn ông trung niên hừ lạnh, phất tay áo, bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Ngay bên ngoài nhánh rẽ trên quốc lộ, có một chiếc Mercedes màu đen đang đậu, bên trong có ba người.

Sau khi rời khỏi phòng thẩm vấn, người đàn ông trung niên mặc thường phục bước ra khỏi cửa văn phòng chỉ nhánh, đến chiếc Mercedes Benz với vẻ mặt kính cẩn: “Cậu Kha, cô Trình, cậu Trịnh”

Ngồi trên xe là ba người Kha Khương Bân, Trịnh Sâm và Trình Giai Hạ.

Hôm đó, Kha Khương Bân nói với Trịnh Sâm Trương Thác sẽ ra tay với người nhà họ Trình, mà cụ thể là Trình Giai Hạ, người vừa du học trở về.

“Người ở đâu?” Kha Khương Bân đang ngồi ở ghế lái hỏi.

“Bên trong” Người đàn ông trung niên cung kính đáp.

“Được”

Kha Khương Bân hài lòng gật đầu: “Những chuyện cần giao phó, tôi đã giao phó cho anh cả rồi. Ở trại tạm giam, tôi đã đánh tiếng trước, tối hôm nay sẽ để cho anh ta nhận tội, mặc kệ anh dùng biện pháp gì, trước khi trời sáng phải đưa anh ta đến trại tạm giam giam lại, hiểu chưa?”

“Hiểu, hiểu” Người đàn ông trung niên gật đầu lia lịa.

“Được rồi, mọi việc xử lý đẹp một chút, không thiếu lợi ích cho anh” Kha Khương Bân lấy ra một cái túi giấy đưa cho người đàn ông trung niên.

Trong mắt người đàn ông trung niên lộ ra vẻ vui mừng, nhanh chóng cầm lấy túi giấy kraft, không cần nhìn, chỉ cần chạm vào là biết bên trong có ít nhất 3 tỉ.

“Đây chỉ là tiền đặt cọc. Sau khi xử lý xong, tôi sẽ lại đưa cho anh gấp mười lần. Đừng để tôi thất vọng:’ Kha Khương Bân nhẹ giọng nói.

“Nhất định, nhất định”

Người đàn ông trung niên liên tục gật đầu: “Chỉ là Cậu Khương, còn một chuyện, người đó…”

Người đàn ông trung niên nói đến đây, muốn nói rồi lại thôi.

Kha Khương Bân quay đầu liếc nhìn Trịnh Sâm đang ngồi ở hàng ghế sau.

Trịnh Sâm trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên rồi gầm gừ: “Có hiểu quy củ không vậy?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 671


Chương 671:

“Tôi hiểu, tôi xin lỗi, cậu Trịnh, là tôi bất cẩn” Người đàn ông trung niên nhanh chóng lấy điện thoại di động trong túi ra, tắt nó đi.

Sau khi Trịnh Sâm thấy điện thoại di động của người đàn ông trung niên đã tắt hoàn toàn thì mới mở miệng: “Thi thể ở trong rừng, anh chỉ cần cho người đi tìm là được. Thu hình xong, tôi đã sắp xếp người liên lạc với anh rồi, đại khái mười phút sau người đó sẽ tới.”

“Được” Người đàn ông trung niên đáp.

“Chuyện bên này tôi giao cho anh. Sáng mai, tôi muốn nghe tin tốt” Kha Khương Bân nói, cuốn cửa kính xe lên.

Đồng thời, ở Lạc Hà.

Trình Tiêu đi cùng Lâm Ngữ Lam đến Sở cảnh sát Lạc Hà.

“Cậu Trình, đến trễ thế này, có chuyện gấp gì sao?” Sau khi nhận được cuộc gọi từ Trình Tiêu, cục trưởng Triệu của Sở cảnh sát Lạc Hà vội vàng chạy tới, mồ hôi nhễ nhại.

“Tôi hỏi ông, hôm nay ông phái người đến thành phố Châu Xuyên bắt người sao?” Trình Tiêu nhìn cục trưởng Triệu hỏi.

Cục trưởng Triệu tỏ vẻ khó hiểu: “Không”

“Không có?”

Trình Tiêu nhíu mày: “Nói thật đi.”

Cục trưởng Triệu nhìn thấy bộ dạng của Trình Thanh, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở: “Cậu Trình, sao tôi dám nói vớ vẩn với cậu chứ? Tôi thật sự không kêu người đến thành phố Châu Xuyên bắt người. Nếu tôi thực sự đi Châu Xuyên, không phải báo cáo lên từng cấp sao?”

Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại di động ra, mở một bức ảnh, bức ảnh này là do cô lấy điện thoại di động chụp lén khi cảnh sát tới cửa bắt người.

“Cục trưởng Triệu, nhìn xem những người này có phải là người trong cục của ông không?”

Cục trưởng Triệu liếc nhìn điện thoại di động của Lâm Ngữ Lam, gật đầu nói: “Quả nhiên là cục của chúng tôi, thưa cô mấy hình này từ đâu chụp được vậy?”

“Bốn mươi phút trước, ở trước cửa nhà tôi, Châu Xuyên”

Lâm Ngữ Lam lạnh lùng nói: “Người của ông, bọn họ nói chồng tôi có liên quan đến một vụ án giết người rồi mang đi”

“Cái gì?”

Vẻ mặt của cục trưởng Triệu giật mình, vội vàng giải thích với Trình Tiêu: “Cậu Trình, tôi thật sự không biết chuyện này”

Cục trưởng Triệu có thể ngồi ở vị trí hiện tại, cách đối nhân xử thế có thể thấy được, tinh tế nhìn rõ ràng. Chồng của người phụ nữ trước mặt bị bắt, người thừa kế tương lai của nhà họ Trình đích thân tìm tới, chuyện này chắc chắn là không dễ giải quyết.

Trình Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Cấp dưới của mình có đi bắt người ở Châu Xuyên hay không mà cũng không biết, tôi thấy cái ghế cục trưởng này của ông không cần ngồi nữa”

Trên mặt Cục trưởng Triệu hiện lên một tia hoảng sợ: “Cậu Trình, đừng vội, tôi sẽ kiểm tra ngay lập tức”

“Tôi cho ông mười phút. Nếu ông không tra ra được thì tự mình xem xét hậu quả đi” Lời nói của Trình Tiêu lộ ra một sự uy h**p mạnh mẽ.

Cục trưởng Triệu lại gật đầu lia lịa, lập tức lấy di động ra gọi điện.

Cục trưởng Triệu hỏi về người trong ảnh của Lâm Ngữ Lam, có điều cục trưởng Triệu gọi điện thoại từng người một, nhưng không ai trả lời.

Chi nhánh sở cảnh sát.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 672


Chương 672:

Các cảnh sát vừa bắt được Trương Thác đang ngồi trên bàn, ăn thịt nướng và uống bia.

“Đội trưởng Vu, cục trưởng Triệu gọi điện đến” Một cảnh sát trẻ hơn nói với viên cảnh sát trung niên khoảng 30 tuổi.

“Không trả lời”

Người cảnh sát trung niên được gọi là đội trưởng Vu lắc đầu không thèm nghĩ tới: “Từ giờ trở đi, điện thoại của ai tôi cũng không muốn tiếp. Tắt điện thoại di động hoặc tắt tiếng đi, mai có ai hỏi thì kiếm cớ trả lời”

Đội trưởng Vu nói xong liên uống một ngụm bia lớn, chỉ cần tối nay làm tốt công việc, không quan tâm đến cục trưởng Triệu chút nào.

Cậu Khương đã hứa với anh ta sẽ điều anh ta đến văn phòng chỉ nhánh, trực tiếp làm sở trưởng, trời cao hoàng đế xa làm việc dưới tay người khác sướng hơn nhiều.

Sở cảnh sát Lạc Hà.

Mười phút trôi qua, nhưng cục trưởng Triệu đến một cuộc điện thoại cũng chưa gọi thông được.

Trình Tiêu cau mày đi tới: “Làm sao vậy? Đã hỏi rõ ràng chưa?”

“Cái này… Cục trưởng Triệu há mồm không nói nên lời.

“Rốt cuộc có tin tức gì về chồng tôi không?” Lâm Ngữ Lam lo lắng hỏi.

“Cô này, đừng lo lắng, tôi… Cục trưởng Triệu vừa định nói, liền bị Lâm Ngữ Lam cắt ngang.

“Không vội sao? Tôi có thể không vội được không? Chồng tôi bị các người bắt đi, lúc bắt người còn mang theo lệnh bắt của sở cảnh sát Lạc Hà. Anh thân là cục trưởng, cũng không biết tại sao chồng tôi lại bị bắt, anh nói tôi sao có thể không nóng vội?” Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Ngữ Lam trở nên rét lạnh, rõ ràng đã tức giận.

Khi Lâm Ngữ Lam đang vô cùng lo lăng, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên.

Lâm Ngữ Lam lấy điện thoại di động ra, cuộc gọi đến là một số xa lạ.

“Alô” Lâm Ngữ Lam trả lời điện thoại, cô có linh tính cuộc gọi này có thể liên quan đến chuyện này.

“Lâm Ngữ Lam, Trương Thác có ở nhà không?”

Một giọng nữ vang lên trong điện thoại, giọng nói mang một sự bứt rứt: “Tôi gọi cho anh ấy, điện thoại của anh ấy đã tắt máy”

Lâm Ngữ Lam nghe giọng nói trên điện thoại, lập tức phân biệt được người bên kia là ai.

“Tân Như?”

“Là tôi. Trương Thác đâu?” Tân Như lo lắng hỏi.

“Anh ấy…” Lâm Ngữ Lam do dự muốn nói nhưng lại thôi.

“Anh ấy có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Tân Như đoán được giọng điệu của Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam suy tư một hồi hỏi: “Tân Như, có phải cô biết gì rồi không?”

“Còn nhớ chuyện lần trước không? Trịnh Sâm ra tù rồi.”

Tân Như trực tiếp nói qua điện thoại: “Ngày đó người bắt tôi đến trong phòng, lần nữa phản cung ở đồn cảnh sát, nói với cảnh sát thực ra anh ta bị Trương Thác uy h**p, người đứng sau mọi thứ là Trương Thác. Vừa nãy cảnh sát gọi tôi đến sở cảnh sát làm biên bản thêm lần nữa, khi tìm lại người kia thì đã không tìm được.”

“Hóa ra là Trịnh Sâm” Hai mắt Lâm Ngữ Lam híp lại.

“Không chỉ đơn giản như vậy. Chỉ dựa vào Trịnh Sâm, đừng hòng gài tang vật vào Trương Thác, lần này khó mà ra ngoài, nhất định có người khác sau lưng”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 673


Chương 673:

Tân Như lo lắng hỏi: “Trương Thác bây giờ ở đâu? Bây giờ anh ấy rốt cuộc sao rồi?”

“Không. Tôi không biết” Giọng điệu của Lâm Ngữ Lam yếu ớt, có chút sợ hãi khi trả lời câu hỏi của Tân Như.

“Không biết? Cô nói không biết là có ý gì?”

Tân Như cất giọng dò hỏi: “Lâm Ngữ Lam, cô nói rõ ràng cho tôi.”

Lâm Ngữ Lam nghe Tân Như nói xong, dù không trực tiếp nhìn thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận được giọng điệu của Tân Như cũng có thể thấy được dáng vẻ tức giận của người bên kia.

Cô hít một hơi thật sâu nói: “Trương Thác đã bị cảnh sát Lạc Hà bắt. Tôi hiện đang ở Lạc Hà, còn cục trưởng Triệu ở Lạc Hà thậm chí còn không biết gì.”

“Chắc chắn không biết. Loại chuyện này có thể chịu được sao? Hiện tại có người phản cung, người phản cung lại biến mất không thể giải thích được, bên kia hẳn là muốn nhanh chóng cắt đứt mớ hỗn độn. Chuyện phải giải quyết xong trong đêm nay để Trương Thác nhận tội. Làm sao có thể quay lại cảnh sát? Hiện tại tôi sẽ đến cảnh sát Châu Xuyên nhờ bọn họ kiểm tra giám sát. Cô cũng yêu cầu cảnh sát Lạc Hà nghĩ xem người ta có thể đưa người đi đâu” Tân Như nói xong thì nhanh chóng cúp điện thoại.

Lâm Ngữ Lam nghe âm báo bận trên điện thoại, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, lúc này cô đột nhiên cảm thấy mình làm vợ quả thật không hề xứng đáng. Khi chồng gặp tai nạn, cô như một con ruồi không đầu, quay đầu lại còn phải để Tân Như phải tự dạy mình.

“Ngữ Lam, có chuyện gì vậy?” Trình Tiêu vội hỏi.

Lâm Ngữ Lam lắc đầu, sắp xếp dòng suy nghĩ, nói: “Là của người nhà họ Trịnh, Trình Tiêu, anh giúp tôi kiểm tra một chút, là ai đã thả Trịnh Sâm ra khỏi trại giam thứ hai.”

“Được” Trình Tiêu lập tức gật đầu, trong mắt mang theo vài phần ngưng trọng.

Chi nhánh sở cảnh sát.

Trương Thác vẫn bị còng vào chỗ ngồi, bây giờ chỉ cần anh muốn đi thì dẫu còng sắt cùng cửa sắt cũng không thể ngăn cản anh, nhưng anh vẫn muốn giải quyết chuyện này theo cách thông thường, để Lâm Ngữ Lam không bị ảnh hưởng, cố gắng không ảnh hưởng đến Lâm Ngữ Lam.

“Cạch” một tiếng, cửa sắt phòng thẩm vấn bị đẩy ra, Trương Thác nhìn thấy viên cảnh sát vừa đi vào.

“Tôi hỏi anh, anh đã đi đâu trong khoảng từ 6 giờ đến 10 giờ tối nay?” Viên cảnh sát hỏi.

“Ăn tối với bạn bè ở nhà hàng Tân Hoa thành phố Châu Xuyên” Trương Thác thành thật trả lời.

“Ăn cơm? Phòng nào?” Viên cảnh sát lấy số và bút ghi lại.

“Ba tám”

Viên cảnh sát đột nhiên đập bàn: “Vớ vẩn. Trương Thác, tôi khuyên anh nói thật đi. Đây là giám sát nhà hàng chúng tôi vừa gọi. Anh hoàn toàn không xuất hiện ở nhà hàng Tân Hoa”

Viên cảnh sát lấy điện thoại di động ra, trên đó là một đoạn video giám sát.

Trương Thác nhướng mi, không thèm nhìn điện thoại di động của đối phương, mình vừa nói ở nhà hàng Tân Hoa thì bọn họ đã tiên tri lấy ra video giám sát, không động tay động chân mới là lạ.

Trương Thác hiện tại chỉ là đang suy nghĩ, ai đang động đến mình?

Cảnh sát Lạc Hà, lẽ nào là người nhà họ Trình?

“Trương Thác, anh đang sợ chuyện với Tổng giám đốc Hành Vân – Tân Như lần trước bị bại lộ nên mới giết người diệt khẩu nhỉ?” Cảnh sát chế nhạo.

“Tân Như?” Trương Thác nhíu mày.

“Anh biết người này không?” Viên cảnh sát lấy ra một tấm ảnh, ném tới trước mặt Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 674


Chương 674:

Người trong bức ảnh là người đã theo lệnh của Trịnh Sâm lần trước trong một bữa tiệc đưa Tân Như đã hôn mê đi.

Trương Thác lắc đầu: “Từng gặp, nhưng không quen biết”

“Không quen biết?”

Viên cảnh sát lại hỏi: “Lần trước, anh giao cho anh ta bắt cóc tổng giám đốc Hành Vân, Tân Như, định cưỡng h**p cô ta nhưng không thành công, rồi mua anh ta làm thú tội giả cho anh. Anh còn nói mình không quen biết?”

Nghe vậy, Trương Thác đột nhiên hiểu ra lần này là ai làm quỷ gây chuyện, xem ra Trịnh Sâm còn muốn trở mình.

Trương Thác lắc đầu không nói.

Viên cảnh sát nói tiếp: “Chiều nay người này đến đồn cảnh sát, tiến hành phản cung, bên kia khai nhận anh là người cầm đầu vụ việc vừa rồi. Sáu giờ tối nay anh nói dối là mình đang ăn cùng bạn bè. Vào thời điểm đó, nhân chứng đã biến mất không thể giải thích được, và chúng tôi tìm thấy thi thể của nhân chứng trong khu rừng cách đây không xa”

Viên cảnh sát vừa nói vừa lấy ra một bức ảnh khác, đó là cảnh người bên kia nằm trong rừng, với cổ họng bị cắt hoàn toàn.

Viên cảnh sát ném tấm ảnh lên bàn: “Trương Thác, anh còn muốn nói gì nữa?”

“Anh lấy gì chứng minh rằng là tôi giết?” Trương Thác kỳ quái hỏi.

Chẳng lẽ là cảnh sát Lạc Hà mới như vậy đã muốn kết tội mình?

“Anh còn ngoan cố”

Cảnh sát lại mở video trong điện thoại: “Anh nhìn kỹ đi, tang vật cũng đã lấy được rồi, anh còn nói gì nữa”

Trương Thác nhìn thấy đó là một đoạn video giám sát qua điện thoại của viên cảnh sát, trong đoạn video, một người có thân hình, kiểu tóc, thậm chí quần áo cũng giống mình, đang mang theo một bao tải, lẻn vào trong rừng, sau đó đổ một cái xác ra khỏi bao tải, rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Khóe miệng Trương Thác nở nụ cười, nhìn dáng vóc thì Trịnh Sâm chuẩn bị khá đầy đủ, nhưng kỹ xảo vẫn là hơi non nớt, nếu như đổi chính mình làm cái này, sẽ lộ ra một bên mặt.

“Trương Thác, thay mặt cảnh sát Lạc Hà, tôi cáo buộc anh tham gia vào một vụ án giết người. Để che giấu sự thật mà mưu sát nhân chứng, hiện tại anh bị giam giữ theo quy định của pháp luật” Viên cảnh sát vừa nói vừa lấy mực dấu, chủ động ấn vào ngón tay Trương Thác.

Chỉ cần con dấu này đặt trong tay Trương Thác, tương đương với việc Trương Thác thú nhận tội lỗi này.

Trương Thác nhìn viên cảnh sát càng ngày càng gần, đối phương muốn động thủ thế này, anh chỉ có thể dùng thủ đoạn cực đoan mà đối phó.

Khi Trương Thác định bẻ còng tay thì nghe thấy một tiếng nổ lớn, cửa phòng thẩm vấn bị một người dùng chân đạp tung.

Thành phố Châu Xuyên Cảnh phòng thẩm vấn bị mở tung khiến viên cảnh sát kinh ngạc, quay đầu lại đột nhiên nhìn thấy một đội cảnh sát súng đạn sẵn sàng xông vào, mỗi cảnh sát này đều mặc quân phục chống kh*ng b* và trang bị đầy đủ.

Đúng lúc này, vô số họng súng đen sì nhắm vào viên cảnh sát, sát khí lan tràn, chân viên cảnh sát mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống ghế đẩu.

“Thế nào, có người ở bên trong không?” Giọng nói lo lắng của Tân Như từ bên ngoài phòng thẩm vấn truyền vào.

“Anh Trương, anh không sao chứ?” Một cảnh sát dẫn đội lập tức bước tới, mở khóa còng tay cho Trương Thác.

Trương Thác liếc mắt nhìn, tất cả cảnh sát đến đột nhiên đều thuộc về cảnh sát Thành phố Châu Xuyên.

“Không sao” Trương Thác lắc đầu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 675


Chương 675:

“Không sao thì tốt rồi. Anh Trương, anh không biết, chuyện thế này sẽ khiến Tổng giám đốc Tần lo lắng” Cảnh sát nói xong, cố ý liếc nhìn về phía cửa phòng thẩm vấn.

Trước cửa phòng thẩm vấn xuất hiện một bóng người xinh đẹp, khi nhìn thấy Trương Thác ngồi trên ghế thẩm vấn, bóng dáng này mang theo mùi thơm, như chim én lao vào vòng tay của Trương Thác.

“Tốt quá, cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi. Anh… anh không sao chứ? Bọn họ có làm gì anh không?” Tân Như không ngừng dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn Trương Thác, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Trương Thác mở hai tay ra, nhìn người phụ nữ trong ngực mình, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể vỗ nhẹ vào lưng Tân Như: “Đừng lo lắng, tôi không sao”

Viên cảnh sát nhìn chăm chằm những người cảnh sát Châu Xuyên mới tới này, môi run run: “Các người… các người…các người rốt cuộc là ai?”

Cảnh sát do Thành phố Châu Xuyên dẫn đầu lập tức hét lên tức giận ngay khi nghe thấy những gì cảnh sát nói: “Chúng tôi là ai? Tôi cũng muốn hỏi, anh là ai?”

“Tôi thuộc cảnh sát Lạc Hà. Các trực tiếp xông vào như vậy, tự ý thả nghi phạm ra là bất hợp pháp” Viên cảnh sát nói lớn, kìm chế trái tim đang run rẩy.

“Bất hợp pháp?”

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên mỉm cười: “Các người bắt người xuyên khu vực, bản thân là bất hợp lý, không có thông báo, là các người vi phạm trước. Lãnh đạo của các người đâu?”

Viên cảnh sát vừa dứt lời, một giọng nói khác vang lên trong phòng thẩm vấn.

“Ai đây, ai đây. Ai có gan lớn như vậy, lại giương súng xông vào đồn cảnh sát?”

Theo âm thanh này, người đàn ông trung niên mặc thường phục vừa bước vào.

Người trung niên mặc thường phục liếc nhìn những viên cảnh sát đến từ Thành phố Châu Xuyên này, cuối cùng để mắt đến viên cảnh sát, cau mày nói: “Lưu Nhật, có chuyện gì?

Những người này làm sao vậy?”

“Sở trưởng Ngô”

Nhìn thấy người đàn ông trung niên mặc thường phục, viên cảnh sát rất bình tĩnh lại không ít, chỉ vào Trương Thác nói: “Đây là người do đội trưởng Vu ở cục thành phố đưa tới, họ có liên quan đến một vụ án giết người. Chứng cứ chắc chắn, vừa mới thẩm vấn một lúc thì những người này chạy tới, nói rằng họ thuộc Sở cảnh sát Thành phố Châu Xuyên. “

Sở trưởng Ngô lộ ra vẻ nghi hoặc, giả bộ như không thấy bộ dạng của Trương Thác, nhìn cảnh sát Thành phố Châu Xuyên: “Mọi người, phân sở đường quốc lộ của tôi không nằm dưới sự quản lý của Thành phố Châu Xuyên các người. Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên các người lại trực tiếp đột nhập vào phân sở chúng tôi, tự mình thả nghi phạm, e rằng có chút không thích hợp. Đối với các người cũng không phải là chuyện tốt”

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên khinh thường liếc mắt một cái: “Vậy ông báo lên trên thì hay. Hôm nay người này, kiểu gì tôi cũng phải mang đi. Cho dù anh ta có tội cũng nên bị cảnh sát Thành phố Châu Xuyên xét xử. Xin lỗi cảnh sát Lạc Hà”

Trước khi những sĩ quan cảnh sát Thành phố Châu Xuyên này lên đường, Cục trưởng Cục Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên đã ra tử lệnh, dù phải trả giá bao nhiêu đi nữa, Trương Thác cũng phải được đưa về nguyên vẹn.

“Người đã chết ở Lạc Hà. Chúng tôi đương nhiên phải chịu trách nhiệm về trường hợp này” Sở trưởng Ngô nói.

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên nhìn ông ta một cái: “Ai tới Thành phố Châu Xuyên bắt người?”

“Tôi bắt. Thế nào?”

Đám người của đội trưởng Vu hôm nay đi bắt người bước vào: “Nghĩa là hiện tại cảnh sát của chúng tôi muốn bắt một †ên tù nhân, cũng không thể bắt à?”

“Còn thủ tục thì sao?”

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên nhìn cả đội: “Bắt người xuyên vùng là bất hợp pháp đúng không?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 676


Chương 676:

“Ha ha”

Đội trưởng Vu chế nhạo: “Chúng tôi đã bắt được một tên giết người rất nguy hiểm. Chẳng lẽ chúng tôi phải báo cáo từ từ trước khi bắt giữ sao?”

“Anh nói bậy bạ.”

Tân Như hét lớn: “Trương Thác làm sao có thể là đồ sát nhân’ Đội trưởng Vu nhìn bộ dáng hoàn mỹ của Tân Như bằng ánh mắt khó chịu, thở dài nói thằng nhóc này thật là may mắn, có được một người vợ tuyệt vời như vậy, hiện giờ ở nơi này, nhìn qua hẳn là tình nhân của anh ta.

Chờ khi bắt được anh ta rồi, mình nghĩ cách một chút chơi đùa hai cô gái này một phen.

Đội trưởng Vu bất đắc dĩ dời tầm mắt khỏi Tân Như, hét lên với viên cảnh sát: “Còn chần chừ gì nữa, đưa chứng cứ cho các cảnh sát lớn của chúng ta xem”

Nghe vậy, viên cảnh sát lập tức lấy ra những bức ảnh vừa cho Trương Thác xem và đoạn video do giám sát ghi lại trong khu rừng nhỏ.

Cảnh sát vừa lấy ra bức ảnh của người chết, những nhân viên cảnh sát Thành phố Châu Xuyên này đã ngay lập tức nhận ra người đã khuất.

Người này, chiều nay đã đến đồn cảnh sát Thành phố Châu Xuyên và nói rằng anh ta muốn đổi lời khai.

Chuyện lần trước Trịnh Sâm cưỡng gian Tổng giám đốc.

Tân Như của Hành Vân bất thành, anh ta có lời muốn nói.

Lúc đó cảnh sát Thành phố Châu Xuyên hỏi anh ta bị gì thì anh ta chỉ nói Trịnh Sâm bị oan, kẻ thủ ác thực sự là người tên Trương Thác, sau đó anh ta không nguyện ý nói nhiều, mong cảnh sát Thành phố Châu Xuyên có thể cung cấp cho anh ta sự bảo vệ.

Sau đó anh ta mới chịu nói thêm một chút, nhưng chỉ vài giờ sau, anh ta đã chết trong rừng bên đường quốc lộ Mọi người cùng xem lại đoạn video giám sát, từ bối cảnh và quần áo, người ném xác trong video giống hệt Trương Thác.

Đội trưởng Vu đợi cảnh sát Thành phố Châu Xuyên xem video và hình ảnh, sau đó nói: “Nào, nói cho các nhân viên cảnh sát ở tỉnh biết lúc thẩm vấn vừa rồi là tình huống gì.”

Nhìn thấy có hai lãnh đạo ngồi ở đây, tên cảnh sát kia cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều, nói: “Theo lời thú tội vừa ghi lại, nghi phạm Trương Thác khai rằng từ 6 đến 9 giờ chiều anh ta ăn tối với bạn ở nhà hàng Tân Hoa, nhưng sau khi chúng tôi xem video giám sát ở khách sạn thì phát hiện ra rằng nghi phạm Trương Thác không xuất hiện ở nhà hàng Tân Hoa vào thời điểm đó. Đoạn video giám sát tiếp theo nói rằng thời điểm ném thi thể là 7 giờ 40 phút, hoàn toàn trùng khớp với lịch trình khai báo gian dối của nghi phạm Trương Thác”

Đợi tên cảnh sát này nói xong, Đội trưởng Vu nhìn về phía cảnh sát Thành phố Châu Xuyên, lớn tiếng nói: “Các vị cảnh sát, nghe thấy chưa? Chứng cứ đang ở trước mặt. Chúng tôi chỉ làm việc theo quy định của pháp luật”

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên anh nhìn tôi tôi nhìn anh, trên mặt lộ ra một tia ngượng ngùng.

Theo như cảnh sát Lạc Hà, cho dù là đi theo hướng nào, sẽ rất bất lợi cho Trương Thác, nếu bây giờ đưa người đi thì chuyện này sẽ bị làm lớn.

“Giờ sao? Các người, khí thế xông tới văn phòng chi nhánh của chúng tôi, không có gì để nói?”

Đội trưởng Vu nhìn cảnh sát Thành phố Châu Xuyên: “Chuyện này tôi sẽ báo cáo với bên trên để điều tra nghiêm ngặt”

Đội trưởng Vu nói xong liền nhìn về phía Tân Như, l**m môi: “Cô gái này cầm đầu gây chuyện, bắt lại đi”

Cảnh sát vừa nghe lời của đội trưởng Vu, không chút do dự lập tức bắt giữ Tân Như.

Lúc Tân Như đi vào, ánh mắt anh ta không ngừng nhìn chăm chằm vào Tân Như, sắc đẹp tuyệt trần như vậy thực sự hiếm thấy, trong quá trình bắt người có chút va chạm thân thể là điều không thể tránh khỏi.

“Bắt người? Để ta xem ai dám bắt?” Người dẫn đầu cảnh sát thành phố Châu Xuyên đứng cản trước người Tân Như.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 677


Chương 677:

“Sao, cảnh sát Thành phố Châu Xuyên quyền lực còn mạnh hơn cảnh sát Lạc Hà của chúng tôi sao? Người ta đến đồn cảnh sát của chúng tôi làm phiền, chúng tôi không được phép bắt sao?” Đội trưởng Vu chế nhạo một tiếng.

Trương Thác nãy giờ ngồi không nói gì, lúc này mới võ bụi trên người, đứng lên: “Đội trưởng Vu đúng không?”

“Sao, anh là tội phạm, anh còn muốn nói gì nữa?” Đội trưởng Vu nhìn Trương Thác, chứng cứ hôm nay đều giả mạo thành công, tối nay có thể đưa người đi rồi.

Trương Thác lắc đầ ôi có phải là tội phạm hay không, sau này sẽ có thể kết luận, nhưng tôi có hai đề nghị cho anh”

“Ồ? Đề nghị gì?” Đội trưởng Vu bày ra vẻ như một người chiến thắng, rửa tai lắng nghe.

Trương Thác duõi một ngón tay ra: “Trước tiên đừng bao giờ tin lời của mấy cậu chủ nhà giàu. Chín mươi phần trăm việc bọn họ hứa với anh, họ sẽ không thể làm được”

Sau khi Trương Thác nói những lời này, biểu hiện của đội trưởng Vu thay đổi rõ ràng.

“Thứ hai”

Trương Thác lại duỗi một ngón tay ra: “Sau này khi mà khai man, chú ý thêm một số chỉ tiết đó “

Khi Trương Thác nói điều này, tất cả mọi người có mặt đều giật mình.

Đội trưởng Vu cau mày: “Anh có ý gì?”

“Ý tôi là rõ ràng. Trong video anh giả mạo, mặc dù dáng người, ngoại hình, trang phục của người ném xác giống hệt tôi, nhưng khi anh học ở trường cảnh sát, cô giáo không dạy anh nên chú ý chỉ tiết hơn sao? Người các anh tìm đến có một hình xăm đen sau gáy chỗ đường viền cổ”

Sau khi Trương Thác nói câu này, liền chỉ tay về phía sau của mình: “Đợi đến lát nữa có phải các người sẽ nói vì để trốn tránh hiềm nghi mà sau 7 giờ 40 phút, vứt xác xong tôi đi †ìm người xóa sạch hình xăm của mình?”

Mọi người ở hiện trường đều vô thức nhìn vào điện thoại di động của viên cảnh sát kia.

Viên cảnh sát kia vội vàng cất điện thoại.

“Vui lòng cho tôi xem video. Chúng tôi cần xác nhận lại”

Cảnh sát trưởng của Thành phố Châu Xuyên nói.

“Các người muốn xem là được xem à?”

Đội trưởng Vu đi tới chặn viên cảnh sát kia ở phía sau: “Làm sao tôi biết các người có phải đang muốn hủy chứng cứ hay không?”

Chứng kiến sự điên cuồng của đồng đội, người đứng đầu đội cảnh sát Thành phố Châu Xuyên hét lên: “Các người không tuân thủ quy tắc nào cả. Tôi cần phải báo cáo việc này với cấp trên của anh ngay bây giờ”

“Báo cáo đi”

Đội trưởng Vu vòng tay ôm ngực: “Tôi muốn xem cấp trên của các người có thể làm gì tôi”

Ngay khi giọng của Đội trưởng Vu cất lên, một vài bóng người lại bước vào cửa phòng thẩm vấn. Những người này đều mặc đồng phục cảnh sát. Họ là những cảnh sát đã đi theo Đội trưởng Vu để bắt người trước đó.

Đội trưởng Vu nhìn thấy bọn họ đi vào, mày nhíu lại: “Ai cho các người vào, đi ra ngoài canh đi.”

“Đội trưởng Vu, chuyện này…” Người đàn ông đi phía trước xấu hổ nhìn về phía ngoài cửa phòng thẩm vấn.

“Anh cố tình không nghe điện thoại, còn tự mình bắt người.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 678


Chương 678:

Rốt cuộc các người có để cục trưởng như tôi vào mắt không?”

Ngoài cửa truyền đến một tiếng quát đầy tức giận.

Cục trưởng Triệu sải bước vào.

“Cục trưởng Triệu, sao ông lại ở đây?” Đội trưởng Vu nhìn cục trưởng Triệu đột nhiên xuất hiện bất ngờ.

Cục trưởng Triệu tức giận: “Tôi mà còn không tới nữa, hôm nay để các người phá nơi này phải không?”

“Chồng, anh sao rồi?” Phía sau Cục trưởng Triệu, Lâm Ngữ Lam lo lắng vội vã chạy ra, khi Lâm Ngữ Lam nhìn thấy Tân Như đứng bên cạnh Trương Thác, ánh sáng trong mắt cô hơi mờ đi.

Cùng lúc đó, Tân Như tình cờ nhìn về phía Lâm Ngữ Lam.

Khi Lâm Ngữ Lam trao đổi ánh mắt với Tân Như, cô ấy vô thức né tránh.

“Anh không sao.”

Trương Thác lắc đầu: “Làm em lo lắng rồi”

Tô My đi theo sau Lâm Ngữ Lam, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt hiện lên một tia khinh thường. Người đàn ông sẽ làm chủ nhà họ Tô lại bị một số cảnh sát làm cho xấu hổ như vậy, thật buồn cười.

Cục trưởng Triệu nhìn về phía Đội trưởng Vu hỏi: “Ai kêu cậu bắt người ở Thành phố Châu Xuyên? Cậu đã được sự cho phép của tôi chưa? Sao cậu không báo cáo chuyện này với †ôi? Trong mắt cậu có còn cục trưởng này không?”

Câu hỏi của Cục trưởng Triệu giống như đạn pháo liên châu, dồn dập khiến đội trưởng Vu không nói nên lời.

Khi đội trưởng Vu đối mặt với cảnh sát Thành phố Châu Xuyên, kiêu ngạo và độc đoán, bởi vì họ không cùng hệ thống nên không ai có thể kiểm soát ai, nhưng bây giờ, đối mặt với cấp trên trực tiếp của mình, đội trưởng Vu không thể kiêu ngạo được nữa.

“Nhanh chóng thả người, chuyện này nhất định phải viết báo cáo cho tôi.” Cục trưởng Triệu vung tay lên.

“Cục trưởng Triệu, người này không thể thả được” Đội trưởng Vu vội vàng lắc đầu.

Sở trưởng Ngô ở một bên cũng nói: “Đúng vậy, Cục trưởng Triệu, người này không thể thả.”

“Tại sao lại không thể thả?”

Cục trưởng Triệu nhíu mày thật chặt: “Tại sao, lời của cục trưởng tôi đây vô dụng rồi à?”

“Không” Đội trưởng Vu xua tay, hướng về phía Sở trưởng Ngô cầu cứu.

Sở trưởng Ngô nhanh chóng nói: “Cục trưởng Triệu, anh ta bây giờ có liên quan đến một vụ án giết người, chúng tôi còn chưa thẩm vấn xong.”

“Vụ án giết người? Cho dù có liên quan đến vụ án giết người, cũng không đến lượt các người thẩm vấn. Các đồng chí của Cục Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên không biết thẩm vấn à? Mau thả người ra” Cục trưởng Triệu lại nói.

Sở trưởng Ngô chặn trước cửa phòng thẩm vấn, lắc đầu nguầy nguậy: “Không thể thả, thực sự không thể nào thả được.

Cục trưởng Triệu, người đã bị bắt đến, đến lượt do chúng tôi thẩm vấn”

Sự xuất hiện của Cục trưởng Triệu là điều mà Sở trưởng Ngô và Đội trưởng Vu không bao giờ ngờ tới.

Nhà họ Lâm có quyền thế ở Thành phố Châu Xuyên, nhưng dù sao cũng không thể với tới Lạc Hà. Suy cho cùng, Lạc Hà là địa bàn của nhà họ Trình.

Cục trưởng Triệu nghe sở trưởng Ngô nhắc tới chuyện bắt người thì càng tức giận: “Bắt người? Cậu còn mặt mũi nói chuyện bắt người với tôi sao? Tôi hỏi cậu, ai cho cậu cái quyền đến Thành phố Châu Xuyên bắt người?”

“Tôi cho” Một giọng nói kiêu ngạo từ bên ngoài phòng thẩm vấn vang lên.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 679


Chương 679:

Phòng thẩm vấn vốn dĩ đã nhỏ, lúc này đã chật cứng người.

Cục trưởng Triệu nghe thấy âm thanh từ bên ngoài truyền đến, nhìn về phía cửa, chỉ thấy trong tâm mắt xuất hiện ba bóng người trẻ tuổi.

“Cậu… Cậu Kha, cô Trình, sao hai người lại ở đây?” Khi Cục trưởng Triệu nhìn thấy Kha Khương Bân và Trình Giai Hạ, lập tức trên mặt bày ra nụ cười vui vẻ.

Trình Giai Hạ là cô chủ của nhà họ Trình, Cục trưởng Triệu, với tư cách là trưởng đồn cảnh sát Lạc Hà đương nhiên không thể không quen biết. Còn Kha Khương Bân, bố nuôi của anh ta là lãnh đạo cấp cao nhất của tỉnh Ninh Thuận, Tiêu Trọng.

Cả hai người này đều không phải là thứ mà Cục trưởng Triệu có thể chọc vào nổi.

“Cục trưởng Triệu, theo như lời ông nói, tôi không nên đến sao?” Kha Khương Bân nhìn Cục trưởng Triệu cười khinh bỉ.

Cục trưởng Triệu vội xua tay: “Cậu Kha, tôi không có ý đó.”

“Vậy ý của ông là gì?”

Kha Khương Bân hỏi: “Tôi để cho họ bắt người, Cục trưởng Triệu ông bây giờ lại bảo thả. Đây rõ ràng là ông không coi Kha Khương Bân tôi đây ra gì.”

Cục trưởng Triệu nhìn ba người Kha Khương Bân trước mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng khó xử.

Một bên là người bị cậu Kha đòi bắt giữ, cô Trình Giai Hạ cũng cùng phe với họ, bên kia cậu Trình, Trình Tiêu lại đòi thả người, hai bên dù đắc tội ai thì cục trưởng Triệu cũng sẽ không có kết quả tốt.

Khi cảnh sát Thành phố Châu Xuyên nhìn thấy Trịnh Sâm, vẻ mặt khó hiểu: “Người này không phải bị chúng tôi áp giải đến trại giam thứ hai sao? Làm sao lại có thể xuất hiện ở đây?”

“Ông đây không có tội, bắt cái gì Trịnh Sâm khinh thường liếc nhìn viên cảnh sát Thành phố Châu Xuyên: “Các người không biết ông đây bị vu oan sao?

Người âm mưu hãm h**p thực sự là tên họ Trương này.”

“Mặc dù vậy, chúng tôi là đơn vị xử lý. Ngay cả khi anh thực sự được trắng án và được trả tự do, cũng phải thông qua sự chấp thuận của đơn vị chúng tôi”

Viên cảnh sát dẫn đầu Thành phố Châu Xuyên hét lên: “Người này tự ý vượt ngục, mau bắt anh ta lại”

“Bố nuôi của tôi là Tiêu Trọng, ai dám động vào anh ta?”

Kha Khương Bân bước đến trước mặt Trịnh Sâm, lớn tiếng nói.

Hai chữ Tiêu Trọng, trong toàn bộ giới chính trị Ninh Thuận là sự uy h**p, không ai có thể bỏ qua tên của lãnh đạo cao nhất Ninh Thuận. Tuy nhiên, loại uy h**p này hôm nay là vô ích khi đối mặt với cảnh sát Thành phố Châu Xuyên.

Các nhân viên cảnh sát mà Thành phố Châu Xuyên phái tới hôm nay đều là những người ưu tú của Sở cảnh sát Thành phố Châu Xuyên, trước khi họ ra mặt, cảnh sát trưởng đã giao.

phó rằng phải đưa Trương Thác về. Cho dù là nhân vật lớn là khó, miễn là Trương Thác không làm sai lâm, họ không cần phải sợ bất kỳ sức mạnh nào.

Khi cục trưởng cục cảnh sát Thành phố Châu Xuyên nói ra lời này, là vẻ tràn đầy tự tin, có lẽ ông ta là người biết Trương Thác hiện tại ở Thành phố Châu Xuyên có thực lực lớn như thế nào.

Lần trước đã khiến nhóm người trung tâm nhất thành phố tự mình chạy tới, Cảnh sát trưởng Thành phố Châu Xuyên tự tin rằng, chỉ cần bảo vệ tốt cho Trương Thác, cho dù xúc phạm đến quan chức lớn nhất, ông ta nhất định sẽ không có việc gì, thậm chí còn có thể được khen thưởng.

“Dù bố nuôi của anh là ai, cũng không thể giữ một kẻ vượt ngục”

Cảnh sát dẫn đầu cục cảnh sát thành phố Châu Xuyên hét lên: “Bắt Trịnh Sâm”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 680


Chương 680:

“Người mà nhà họ Trình chúng tôi muốn bảo vệ, ai có dám động không?”

Trình Giai Hạ lúc này cũng đứng ở trước mặt Trịnh Sâm: “Nếu các người dám động Trịnh Sâm cũng là đang động đến nhà họ Trình chúng tôi. Hiện tại tội phạm giết người Trương Thác các người không bắt, lại bắt bạn tôi? Ai cho các người lá gan đó hả?”

“Giọng điệu lớn ghê.”

Tân Như hai tay ôm ngực: “Nhà họ Trình các người tùy tiện gài tang vật giá họa như vậy sao?”

Tân Như nhìn Trình Giai Hạ có chút không hiểu.

Lần trước ở nhà họ Trịnh ở Lạc Hà, những người nhà họ.

Trịnh đó đối xử với Trương Thác một cách tôn trọng. Không, không thể nói là kính trọng, mà là sợ hãi.

Khi ông Trình đối mặt với Trương Thác, ông ấy thậm chí không nói lớn tiếng, tại sao bây giờ ông ấy lại đột nhiên ra tay với Trương Thác?

“Gài tang vật giá họa?”

Trình Giai Hạ nhướng mi: “Cô nói phải thì phải đi, vậy nhà họ Trình chúng tôi gài tang vật đấy, các người làm gì được nào? Chẳng lẽ cô còn dám chống lại họ Trình chúng tôi?

“Nhà họ Trình các người?”

Trương Thác cau mày: “Cô đại diện cho bản thân hay toàn bộ nhà họ Trình thế?”

“Họ Trương, anh đang giỡn mặt với tôi à?”

Trình Giai Hạ nhìn Trương Thác như một tên ngốc: “Hay là anh cho rằng tôi không thể làm chủ nhân cho nhà họ Trình?”

Trương Thác gật đầu: “Tôi nói Trịnh Sâm làm sao có thể đi ra được, thì ra là do nhà họ Trình âm thâm dốc sức”

Trình Giai Hạ tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào.

Trương Thác, nghiến răng nghiến lợi nói: “Họ Trương, lúc trước anh dám đối địch với Trình Giai Hạ tôi, cuối cùng anh sẽ không có kết cục tốt.”

Kha Khương Bân nhìn cảnh sát đứng đầu thành phố Châu Xuyên: “Thế nào, bây giờ còn dám bắt người không?”

Một Tiêu Trọng, một người họ Trình, bất cứ ai đứng đây, cảnh sát trưởng cũng phải run sợ.

Cảnh sát Thành phố Châu Xuyên nghiến răng nói: “Bắt. Bây giờ muốn bảo vệ Trịnh Sâm, vậy coi như đồng phạm, bắt hết bọn họ”

“Tôi người nhà họ Trình, ai trong các người dám bắt tôi”

Trình Giai Hạ chống tay lên hông nói: “Hôm nay ai muốn chạm vào ngón tay tôi, da trên người của các người, cứ chờ bị l*t s*ch đi.”

Ngay khi Trình Giai Hạ vừa nói, một giọng nói uy nghiêm vang lên bên ngoài phòng thẩm vấn.

“Nhà họ Trình phạm pháp nên bắt”

Nghe thấy giọng nói ngoài cửa, vẻ mặt của Trình Giai Hạ thay đổi, cô ta đột ngột quay đầu lại nhìn thấy Trình Tiêu đang đi vào cùng với ông Trình và Tiêu Trọng, lãnh đạo chính trị của tỉnh Ninh Thuận.

“Ông nội? Tại sao ông lại ở đây? Họ muốn bắt cháu, tại sao ông vẫn giúp họ nói chuyện?”

“Bố nuôi” Kha Khương Bân vội hét lên khi nhìn thấy Tiêu Trọng.

“Chào ông Trình, chào chú nhỏ” Trịnh Sâm cũng nhanh chóng gật đầu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 681


Chương 681:

Khi giám đốc Ngô và đội trưởng Vu nhìn thấy ông Trình thì vẻ mặt vui mừng. Chuyện hôm nay là do nhà họ Trình ra lệnh, ông Trình đến đây rồi, để xem xem đám người Châu Xuyên này sao còn dám phách lối, tất cả phải cúp đuôi cút đi thôi.

Ông Trình sải bước đến trước mặt Trình Giai Hạ.

“Ông ơi, ông phải làm chủ cho cháu” Trình Giai Hạ bĩu môi, nước mắt lưng tròng.

Ông Trình nhìn bộ dạng của Trình Giai Hạ, giơ tay phải lên, rồi hung hăng vung xuống.

Với một âm thanh giòn giã, ông Trình nặng nề tát vào mặt Trình Giai Hạ.

Một dấu tay đỏ bừng xuất hiện trên khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của Trình Giai Hạ.

Trình Giai Hạ nhìn ông nội với vẻ mặt khó tin, chậm rãi đưa †ay ra sờ má mình, có chút không thể tin được.

“Kha Khương Bân, mày quỳ xuống cho tao” Tiêu Trọng bước tới và hét lên.

Nghe thấy Tiêu Trọng quát lên, Kha Khương Bân gần như không do dự, vô thức khuyu gối và quỳ trên mặt đất. Cho đến khi quỳ xuống xong thì Kha Khương Bân mới dám hỏi: “Bố nuôi, con không hiểu”

“Không hiểu?”

Tiêu Trọng khit mũi lạnh lùng chỉ vào Trịnh Sâm: “Người này đang bị giam ở trại giam số 2. Ai bảo mày lấy danh nghĩa của tao thả cậu ta ra? Bây giờ cậu ta là kẻ vượt ngục. Mày lại dám ở chung với một kẻ vượt ngục.”

Trịnh Sâm đang đứng một bên, vừa nghe thấy điều này thì mặt mày tái nhợt.

Kha Khương Bân thân thể chấn động, anh ta không hiểu tại sao cha nuôi của mình lại nổi giận như vậy: “Bố nuôi, con chỉ là…”

“Mày chỉ là cái gì? Mày có biết hôm nay mày đã gây ra bao nhiêu phiền toái không?” Tiêu Trọng hét lớn, tức giận run lên.

Ông ta đã từng thấy và nghe nói về việc Trương Thác có năng lực như thế nào, Ninh Khánh Hữu vì con trai Ninh Thành Nam mà xúc phạm đến người đàn ông này, nên ông ta trực tiếp ngã ngựa.

Sau khi ông cụ biết chuyện này còn không dám qua hỏi.

Đây là quyền thế lớn cỡ nào.

Sau khi ông cụ Trình và Tiêu Trọng dạy dỗ con cháu xong, họ lập tức tập trung vào Trương Thác.

“Cậu Trương, lần này là tôi không biết dạy dỗ” Trên mặt ông cụ Trình lộ ra ý cười.

Vừa rồi, Trình Tiêu hỏi từ Trung tâm giam giữ số hai rằng Trịnh Sâm đã được Tiêu Trọng trả tự do, anh ta đã liên lạc với ông nội của mình trước tiên, sau khi nghe được nguyên nhân của vụ việc, không ngần ngại mà gọi Tiêu Trọng đến.

Khi Kha Khương Bân và Trình Giai Hạ nghe ông cụ Trình xưng hô với Trương Thác, hai mắt họ mở to, với ánh mắt khó tin.

Trương Thác đứng ở nơi đó, lắc lắc cổ tay nói: “Lần trước không phải ông nói với tôi ông biết cách dạy dỗ con cháu sao?”

Lúc ở ở nhà họ Trình ở Lạc Hà, Trương Thác trước mặt bao nhiêu khách khứa, lớn tiếng chất vấn ông cụ Trình có biết dạy dỗ con cháu thế nào không, hôm đó, nhà họ Trình cũng vô cùng mất mặt, hoàn toàn khuất phục. Nhưng vẫn chưa qua bao lâu, lại có thêm một con cháu nhà họ Trình, đắc tội với Trương Thác.

Trình Giai Hạ vừa mới từ nước ngoài về, cô ta không biết rất nhiều chuyện của nhà họ Trình, chuyện lần trước xảy ra ở nhà họ Trình, cô ta cũng hoàn toàn không biết.

Bây giờ, Trương Thác lại hỏi ông cụ Trình, có biết dạy dỗ con cháu thế nào không.

Ông cụ Trình nhìn gương mặt tức giận của Trương Thác, mở miệng, không biết nên nói cái gì.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 682


Chương 682:

Trương Thác liếc nhìn Tiêu Trọng, nhàn nhạt nói: “Có một số người, không thể ngồi được ở vị trí của mình, vậy thì đi ngồi ở chỗ khác đi”

Tiêu Trọng nghe thấy vậy, sắc mặt nhất thời tái nhợt.

Anh ta trừng mắt về phía Kha Khương Bân, mình thật sự bị hại thảm mà. Qua tối nay vị trí của mình rất có thể không thể ngồi được nữa.

Trương Thác tiến lên phía trước hai bước, vỗ vai ông cụ Trình: “Lần này, tôi lại giúp ông dạy dỗ con cháu nhà ông lần cuối cùng, nếu như còn có lần sau thì sẽ không phải là vấn đề của con cháu nhà ông nữa, mà chính là vấn đề của ông”

Ánh mắt ông cụ Trình kinh sợ nhìn Trương Thác.

Trương Thác giơ tay, búng tay trước mặt ông cụ Trình.

Cùng lúc tiếng búng tay này vang lên, một tiếng nổ lớn vâng lên từ bên ngoài.

Theo tiếng nổ lớn đó, mọi người cảm thấy dưới chân chấn động.

Một làn khỏi trắng tỏa ra khắp phòng thẩm vấn, dường như chỉ trong hai giây, đã bao trùm khắp phòng thẩm vấn, khiến mọi người không thể nhìn rõ trước mắt.

Làn khói trắng đến nhanh mà đi cũng nhanh, năm giây sau, khỏi trắng tản đi, mọi người mới có thể nhìn rõ cảnh tượng trước mặt.

Sau khi khói trắng tản đi, ông cụ Trình lập tức phát hiện, không thấy Trình Giai Hạ và Kha Khương Bân đâu nữa. Bao gồm cả Trịnh Sâm, cũng biến mất khỏi phòng thẩm vấn.

Sắc mặt Trương Thác thay đổi, hét lên với một cảnh sát đứng đầu cục cảnh sát Châu Xuyên: “Mau, Trịnh Sâm bỏ trốn rồi, bao gồm hai tên đồng bọn kia, cũng chạy rồi. Bắt lại”

Cảnh sát Châu Xuyên nghe thấy vậy, lập tức chạy ra ngoài phòng thẩm vấn đuổi theo.

Sắc mặt Trương Thác thay đổi, sau khi nói xong câu kia, lại nở một cụ cười, nhìn về phía đội trưởng Vu và Sở trưởng Ngô: “Hai vị, nếu như không có chứng cứ buộc tội tôi giết người, chắc là tôi có thể đi được rồi đúng không?”

Đội trưởng Vu và Sở trưởng Ngô nuốt nước bọt, chuyện lần này vốn dĩ là do bọn họ làm theo chỉ thị của Kha Khương Bân và Trình Giai Hạ, bây giờ hai người kia đã chạy rồi, tất nhiên bọn họ không thể tiếp tục ép buộc nữa.

“Được, được” Sở trưởng Ngô liên tục gật đầu.

“Cảm ơn” Trương Thác cười với hai người bọn họ, đi ra khỏi phòng thẩm vấn.

Lâm Ngữ Lam và Tân Như cũng đi theo sau Trương Thác, đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, mọi người đã nhìn thấy cảnh sát Châu Xuyên vừa đuổi theo, toàn bộ đều đang vây quanh trước trụ sở chỉ nhánh quốc lộ.

“Sao vậy? Không đuổi theo, còn đứng đây làm gì?” Trương Thác hỏi.

“Anh Trương, tội phạm bỏ trốn… ngã… ngã chết rồi”

Cảnh sát đứng đầu cục cảnh sát Châu Xuyên quay người lại, giọng nói có chút lắp bắp.

“Ngã chết rồi? Vậy thật sự đáng tiếc, mặc dù là tội phạm chạy trốn, nhưng dù sao cũng là ba mạng người” Trương Thác tràn đầy tiếc nuối đầu, không thèm nhìn về phía cửa, dường như đã sớm biết rồi vậy.

Ông cụ Trình đi ra khỏi phòng thẩm vấn, nghe thấy lời của mấy cảnh sát Châu Xuyên kia lại nhìn đến thái độ của Trương Thác, từ kinh nghiệm của ông ta, ông ta có thể nghĩ đến cái gì đó.

Cảnh sát Châu Xuyên quay người lại, sau khi nhìn thấy ông cụ Trình thì từ từ tránh ra để ông cụ Trình có thể nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Bởi vì làn khói trắng vừa rồi mà ba người Trình Giai Hạ mới biến mất khỏi phòng thẩm vấn, lúc này toàn bộ đều nằm trước chỉ nhánh, vết máu loang lổ khắp nơi, trên trán bọn họ đều có một vết đá sắc nhọn, ba người bọn họ đều bị đập vào tảng đá này.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 683


Chương 683:

Ông cụ Trình từ từ nhắm mắt lại, một nước mắt chảy ra từ đôi mắt đục ngầu, giọng nói run rẩy: “Gọi người đến đây, thu dọn thi thể đi”

Về chuyện ba người này bỏ chạy rồi ngã chết, ông cụ Trình hoàn toàn không suy nghĩ về phương diện này, cho nên ông ta đến cả mấy chữ xe cấp cứu cũng đều không nói ra. Có người muốn cháu gái mình chết, ai cũng không thể cứu được.

Sau khi thốt ra bốn từ thu dọn thi thể, cả người ông cụ Trình dường như đột nhiên già đi mười mấy tuổi vậy. Vốn dĩ có thể bước đi ung dung, nhưng bây giờ, lại run rẩy, thậm chí còn không thể đứng vững.

Tiêu Trọng nhìn thi thể của Kha Khương Bân nằm ở đó, trong lòng chua xót, dù sao thì đây cũng là con trai nuôi của anh ta.

“Được rồi, nếu như không có chuyện gì, tôi đi đây”

Trương Thác đi đến trước cửa, nói với mấy người cảnh sát Châu Xuyên: “Lần này thật sự vất vả cho các người phải đến đây một chuyến. Chuyện lần này, nói với cục trưởng của các người một tiếng, rằng tôi sẽ nhớ rõ”

“Anh Trương, chuyện này vốn dĩ là chuyện mà chúng tôi phải làm, chỉ cần anh không sao là tốt rồi” Mấy cảnh sát nói, chào hỏi với Lâm Ngữ Lam và Tân Như một tiếng rồi lái xe rời đi.

Trương Thác quay người lại, nhìn hai người phụ nữ đứng sau mình, một là Tân Như, một là Lâm Ngữ Lam.

“Vợ à, sao em lại biết anh ở đây?” Trương Thác hỏi Lâm Ngữ Lam.

Thấy Trương Thác nói chuyện với Lâm Ngữ Lam trước, gương mặt Tân Như có chút thất vọng.

Trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Ngữ Lam có cảm giác ngạc nhiên, có điều chút ngạc nhiên này nhanh chóng biến mất: “Là Tổng giám đốc Tân nói với em anh ở đây. Chuyện lần này, vất vả cho Tân Như rồi”

Trương Thác di chuyển ánh mắt lên người Tân Như, Tân Như không quan tâm xua tay, nặn ra nụ cười: “Mọi người đều là bạn bè, còn nói nhiều như vậy làm gì chứ. Chuyện này dù sao cũng là bởi vì lần trước Trương Thác cứu tôi. Được rồi, Trương Thác, về với vợ anh đi, vợ anh lập tức chạy đến Lạc Hà, cũng rất lo lắng”

Tân Như nói, phất tay với Trương Thác, đi ra cửa, ngồi vào trong xe BMW của mình, lái xe đi.

“Chúng ta cũng đi thôi, vợ” Trương Thác nhận ra cảm xúc Lâm Ngữ Lam có chút không đúng, đi lên trước, nắm tay Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam mím môi: “Đi thôi, về nhà thôi”

Nửa tiếng sau khi nhóm người Trương Thác rời đi, một số xe cấp cứu đã đến trước cửa chỉ nhánh, đưa ba người nằm trên đất đi.

Ông cụ Trình nhìn ba chiếc xe cấp cứu đi xa, nhắm mắt, nói với Trình Tiêu đứng bên cạnh: “Thông báo xuống dưới, bắt đầu từ hôm nay, tất cả người nhà họ Trình, không được gây chuyện, không được kiêu ngạo.”

“Vâng ạ”

Trình Tiêu gật đầu: “Vậy ông nội, bây giờ chúng ta…”

“Trở về thôi” Ông cụ Trình thở dài, ngồi vào trong xe.

Đợi khi đám người ông cụ Trình vừa đi được hơn mười mét một trận gió dữ dội, cuộn sạch phía sau chiếc xe mà bọn họ ngồi đến đây, lửa bốc ngùn ngụt, sau ánh lửa mấy người nghe thấy tiếng vang lớn.

Quay đầu lại nhìn, xe của đội trưởng Ngô và Sở trưởng Ngô, cùng lúc phát nổ, hai người kia vẫn còn ngồi trong xe.

Trên đường trở về Châu Xuyên, Tô My đảm nhận vai trò tài xế, Trương Thác và Lâm Ngữ Lam ngồi ở ghế sau.

Trương Thác nhận ra, một đường này Lâm Ngữ Lam vẫn luôn tràn đầy tâm sự.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 684


Chương 684:

“Vợ ơi, em làm sao vậy?” Trương Thác lo lắng hỏi.

“Hả?”

Lâm Ngữ Lam giống như bị giật mình vậy, sau đó vội vàng lắc đầu: “Không sao, không sao mà”

Trương Thác kỳ lạ nhìn Lâm Ngữ Lam, đây sao có thể là dáng vẻ không có chuyện gì chứ, chỉ là Lâm Ngữ Lam không muốn nói, anh cũng không hỏi nhiều.

Đợi khi về đến nhà, đã là tối đêm, mấy người tắm rửa xong thì đi nghỉ ngơi sớm.

Trương Thác nằm trên giường, nhớ lại biểu hiện vừa rồi của Lâm Ngữ Lam, cảm thấy Lâm Ngữ Lam có tâm sự rất nặng.

Ném điện thoại sang một bên, Trương Thác nhắm mắt, cơn buồn ngủ dần dần kéo đến, khi Trương Thác sắp ngủ thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Trương Thác tiện tay lấy điện thoại, nhìn tin nhắn Bạch Trình gửi tới.

“Đại ca, đã nghiên cứu được đồ đấy rồi, có tính đột phá chắc anh phải đích thân đến Sơn Thành một Trương Thác im lặng mấy giây, gửi một tin nhắn lại cho.

Bạch Trình.

“Đặt vé máy bay đến Sơn Thành vào sáng mai cho tôi.”

Sáng hôm sau, Trương Thác dạy sớm, sau khi chuẩn bị xong bữa sáng, đợi Lâm Ngữ Lam.

“Vợ ơi, ăn sáng thôi.”

Sau khi Trương Thác nhìn thấy Lâm Ngữ Lam đi từ phòng ngủ ra, chào hỏi một tiếng.

“Ừm” Lâm Ngữ Lam gật đầu, rõ ràng rất mất tự nhiên ngồi xuống bàn ăn, sau đó ánh mắt có chút ngẩn ra nhìn đồ ăn sáng trước mặt.

“Vợ ơi, em thật sự không sao chứ?” Trương Thác giơ tay quơ quơ trước mặt Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam vẫn ngồi ở đó, giống như không nhìn thấy Vậy.

“Vợ ơi?” Trương Thác lại quơ tay thêm lần nữa.

“Hả? Sao vậy?” Toàn thân Lâm Ngữ Lam đột nhiên chấn động.

Trương Thác nhíu mày, sau khi im lặng vài giây, lắc đầu: “Không sao, anh chỉ muốn nói với em, hôm nay anh có chút việc, phải đi Sơn Thành một chuyến, chắc phải mấy ngày nữa mới quay về.”

Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Ồ, được, anh đi đi, mấy giờ máy bay bay?”

“Mười rưỡi, anh ăn xong thì đến sân bay”

“Ừ, chú ý an toàn”

Sau khi ăn sáng xong, Trương Thác thu dọn bát đĩa, rời khỏi nhà.

Lâm Ngữ Lam nhìn về phía sân, ngẩn ra.

“Cô Lâm, cô vẫn còn nghĩ về chuyện tối qua sao?”

Tô My đứng sau Lâm Ngữ Lam: “Thật ra, cô không cần phải tự trách mình như vậy, chuyện này đối với anh Trương mà nói, là chuyện xấu, cũng là chuyện tốt.”

“Chuyện tốt?” Lâm Ngữ Lam nghỉ hoặc quay người.

Tô My gật đầu: “Đúng vậy, là chuyện tốt. Cô Lâm, sau này cô phải thừa kế vị trí gia chủ nhà họ Lâm, đây là tâm nguyện cuối cùng trước khi ông cụ mất, cũng là sứ mệnh cả đời này của cô. Cô biết tại sao những gia tộc luôn không để người ngoài biết không?”

Lâm Ngữ Lam lắc đầu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 685


Chương 685:

Tô My nói: “Gần như một trăm phần trăm các gia tộc cổ đều lựa chọn liên hôn, thứ nhất là vì bảo trì tính cẩn mật của gia tộc cổ, thứ hai, cũng là bởi vì sự lớn mạnh của nửa kia. Cô Lâm, cô phải biết, các gia tộc cô không giống với những người bình thường, sau này cô phải tiếp xúc, chính là thế giới ngâm, nếu như nửa kia của cô quá yếu ớt sẽ trở thành điểm yếu của cô. Tôi thừa nhận, trong kinh doanh anh Trương rất có bản lĩnh, nhưng cho dù có kinh doanh lớn thế nào, ở trong thế giới ngầm, cũng không là gì cả. Chỉ cần hai người vẫn còn ở bên cạnh nhau, chỉ cần cô vẫn là người nhà họ Tô, chuyện như vậy, sau này anh Trương sẽ gặp rất nhiều, kẻ địch cũng sẽ càng mạnh hơn. Những gì anh ấy trải qua ngày hôm qua, chẳng qua chỉ là thích ứng trước mà thôi.”

Lâm Ngữ Lam nghe thấy lời Tô My nói, hít sâu một hơi: “Thế giới ngầm mà cô luôn nói, rốt cuộc là nơi thế nào?”

Trong mắt Tô My hiện lên vẻ uy nghiêm: “Một nơi người ăn người, nơi đó coi trọng sức mạnh, tiền ở nơi đó không là gì cả, đắc tội với người mạnh ở thế giới ngầm, sẽ phải lo sợ cả ngày, lúc nào cũng phải lo lắng cho tính mạng của chính mình. Sắp đến đại hội của thế giới ngầm rồi, cô Lâm, đến lúc đó cô thân là người thừa kế nhà họ Tô, phải đến tham dự”

Lâm Ngữ Lam lại hỏi thế giới ngầm?”

“Vậy nhà họ Tô, có địa vị thế nào ở Tô My cười khổ, lắc đầu: “Đặt ở trong gia tộc cổ, nhà họ Trình cũng coi như có địa vị nhất định, nhưng đặt trong thế giới ngầm, nhà họ Trình chỉ có thể coi là từ tầng trung trở xuống. Cho dù là gia tộc cổ nhà họ Cơ đứng đầu Việt Nam, cũng chỉ có thể được xếp trên tầng trung”

Lâm Ngữ Lam ngạc nhiên: “Nhà họ Cơ mạnh nhất trong các gia tộc cổ, cũng chỉ có thể xếp trên tầng trung? Vậy thế lực đứng đầu, là nước nào?”

“Không phải là bất kỳ nước nào”

Tô My trả lời: “Không có bất kỳ nước nào, có thể ở vị trí hàng đầu thế giới ngầm, thế lực mạnh nhất đó, thuộc về một tổ chức tự do, tên là Đảo Ánh Sáng”

“Đảo Ánh Sáng”

Lâm Ngữ Lam lẩm bẩm cái tên này: “Đó là một nơi sao?”

“Đúng”

Tô My gật đầu: “Một hoàn đảo nổi trên biển, sức mạnh quân sự vượt xa bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Nghe nói người trên đảo, cực kỳ hung ác, toàn bộ đều là ác ma giết người không chớp mắt. Mỗi năm người chết trong tay Đảo Ánh Sáng, tuyệt đối phải trên năm con số. Người đứng đầu Đảo Ánh Sáng, được gọi là quân vương địa ngục, biệt hiệu chính là… Satan”

Cơ thể Lâm Ngữ Lam chấn động, xã hội bây giờ cô đang sinh sống, bình thường nếu như có một vụ án giết người thì sẽ được lên tin tức quan trọng, nhưng ở trong thế giới ngầm, giống như một chuyện thường gặp vậy. Chỉ nghe Tô My nói, Đảo Ánh Sáng đó đã mang lại cho Lâm Ngữ Lam một cảm giác vô cùng sợ hãi.

Quân vương địa ngục, Satan?

Số người thiệt mạng mỗi năm nhiều hơn năm con số, vậy hòn đảo đó sẽ như thế nào?

Trong đầu Lâm Ngữ Lam không khỏi hiện lên cảnh tượng vùng đất tăm tối, trên người ai cũng đầy máu.

Tô My đi về phía trước, nắm lấy cánh tay Lâm Ngữ Lam: “Cô Lâm, cho nên tôi nói này, chuyện tối qua, đối với anh Trương mà nói là một chuyện tốt. Anh ấy chỉ thích ứng trước với những thứ này mà thôi, một khi tiếp xúc với thế giới ngâm, thủ đoạn của kẻ thù sẽ tàn nhẫn hơn so với những cảnh sát kia. Loại tình huống giống như tối qua, nếu như anh Trương bị người thế giới ngâm đưa đi, anh ấy sẽ tuyệt đối không thể chống đỡ được đến lúc chúng ta đi cứu anh ấy”

Trong lòng Lâm Ngữ Lam cảm thấy chua xót, cô không ngờ sự tồn tại của mình, lại mang đến cho Trương Thác nhiều nguy hiểm như vậy. Đúng, Trương Thác rất lợi hại, thân thủ của anh cũng rất tốt, kết quả đánh giá mức lương hàng năm ở Hàng thị đạt đến hàng nghìn tỷ, nhưng nếu như ở trong thế giới ngâm mà Tô My nói, thì có là cái gì đâu chứ?

“Cô nói…

Lâm Ngữ Lam nhìn ra ngoài, lẩm bẩm: “Tôi ở cùng với anh ấy, có phải đồng nghĩa với việc làm hại anh ấy không?”

“Đúng: Lâm Ngữ Lam vừa nói xong, Tô My đã dứt khoát đáp lại: “Anh Trương không thuộc về thế giới ngầm, đó là nơi anh ấy không thể nào tiếp xúc được. Anh ta không có hậu đài, không có thể lực của mình, ở trong thế giới ngâm, yếu đuối như một con kiến vậy. Một khi cô Lâm tiếp nhận chức vị gia chủ nhà họ Tô, người muốn đối phó với nhà họ Tô, sẽ lấy anh Trương là nơi đột phá”
 
Back
Top Dưới