Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 646


Chương 646:

“Thế nào, cậu chủ Trịnh, giờ thì yên tâm rồi chứ?” Kha Khương Bân cười nói.

“Đương nhiên, cậu chủ Kha, anh nói làm như thế nào thì tôi liền làm như thế đó” Trịnh Sâm mỉm cười. Nếu quả thật có nhà họ Trình phía sau chống lưng, tên họ Trương kia có lợi hại cỡ nào cũng không có cách nào lật kèo lại.

“Rất đơn giản, hôm nay cậu chủ Trịnh cứ nghỉ ngơi trước đã, đợi ngày mai tìm người lần trước hạ thuốc, bảo anh ta sửa lời khai. Những việc còn lại thì giao cho tôi là được rồi” Lúc Kha Khương Bân nói chuyện, mắt anh ta lộ ra chút sát ý.

Trong khoảng thời gian này, Trương Thác nhàn rỗi hẳn ra, Lâm Ngữ Lam không giao tất cả chuyện của công ty cho Trương Thác xử lý, chỉ khi có một số việc bản thân khó đưa ra quyết định thì mới gọi Trương Thác cùng nhau thảo luận.

Trương Thác lại đến cửa hàng đá quý của Tân Như dạo một vòng.

Việc kinh doanh của cửa hàng đá quý rất tốt, đá quý là một ngành nghề chiếm vị trí độc tôn ở tỉnh Ninh Thuận, người muốn đặt cược vận may không có lựa chọn nào khác ngoài việc đến Cửa hàng Ngọc Châu. Ngọc Bích Tuyệt Thế bên cạnh mặc dù vẫn tiếp tục mở cửa nhưng đáng tiếc chẳng còn mấy ai đến. Vào ngày khai trương, tiếng tăm của Ngọc Bích Tuyệt Thế hoàn toàn bị sụp đổ, hình thành nên một cấp bậc rõ ràng, không thể so bì được với Cửa hàng Ngọc Châu.

Mấy ngày nay, Tân Như đều túc trực ở Cửa hàng Ngọc Châu.

“Bà chủ Tân, mua may bán đắt nha” Trương Thác từ ngoài cửa Cửa hàng Ngọc Châu bước vào, anh nhìn thấy những mảnh ngọc bích mà bản thân cắt được vào ngày hôm đó đều được Tân Như trưng bày lên trên một chiếc giá được đặt ở trong Cửa hàng Ngọc Châu.

“Anh Trương, anh đến rồi” Nhân viên của Cửa hàng Ngọc.

Châu vừa nhìn thấy Trương Thác liền lên tiếng chào hỏi.

“Người bận rộn như anh Trương đâ là cơn gió nào đưa anh tới vậy?”

Tân Như mỉm cười, từ quầy bar bước qua: “Uống trà chứ?”

“Không cần”

Trương Thác khua tay: “Mây hôm nay ránh rôi, đi khăp nơi dạo ấy mà”

“Rảnh rỗi?”

Tân Như nhướng mày: “Đúng lúc, tôi đang có một buổi bán đấu giá, anh cũng đến góp vui đi”

“Buổi đấu giá gì?” Trương Thác tò mò hỏi.

“Rồi anh sẽ biết thôi.”

Tân Như cố ý tỏ vẻ thần thần bí bí, sau đó hỏi người nhân viên ở sau lưng: “Sao rồi, chuẩn bị hết cả chưa?”

Nhân viên gật đầu cười đáp: “Tổng giám đốc Tần, đã chuẩn bị gần như ổn thoả hết cả rồi”

“Tốt: Tân Như đáp một tiếng, nói với Trương Thác: “Đi thôi, đi theo tôi”

Trương Thác đi theo Tân Như ra khỏi Cửa hàng Ngọc Châu, lúc này anh mới nhìn thấy, hai căn nhà mặt tiền ở cách vách Đoạn Ngọc Các đều được Tân Như mua lại hết, vả lại còn thông tường cả hai căn, tổng cộng là ba trăm mét vuông, phân thành hai tầng.

Trong đó tầng đầu tiên đã được sửa chữa lại thành một sân khấu trưng bày cực lớn, ngoài ra còn thêm một số bàn ghế, tầng thứ hai chính là các loại phòng VIP, toàn bộ các phòng đều được sửa lại thành thuỷ tinh một chiều, có thể nhìn thấy sân khấu trưng bày từ phía bên trong.

Cả một sảnh lớn được Tân Như sửa lại thành phong cách cổ xưa, khiến cho người ta có cảm giác đang thưởng thức nghệ thuật cổ điển.

Trương Thác đánh giá gian sảnh lớn này một lượt, lên tiếng nói: “Hành động này của cô cũng khá nhanh nhạy đó”

Chỉ mới có vài ngày kể từ ngày khai trương Cửa hàng Ngọc Châu, Tân Như đã sửa chữa ổn thoả hết mọi thứ, không thể không nói, đây là một người phụ nữ làm việc làm việc nhanh gọn như sấm rền gió cuốn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 647


Chương 647:

Trương Thác nhìn thấy, lúc này trong sảnh lớn có không ít người đang ngồi, bao gồm cả ghế VỊP ở trên lầu cũng khoá chặt cửa, bên trong đều có người đang ngồi.

“Cô đang muốn đấu giá ngọc sao?” Trương Thác tò mò hỏi.

“Ừm”

Tân Như gật đầu: “Lần đấu giá này tôi dự định sẽ quyên góp ba mươi phần trăm lợi nhuận cho viện mồ côi khai xuân.

Cũng sắp chuyển mùa rồi, mấy đứa nhỏ cần thêm nhiều quần áo, tôi cố ý nhập vào một số đá vương và đá vua từ chỗ Thạch Vương, đều là hàng thượng phẩm cao cấp”

Trước đây Trương Thác cũng đã từng tham gia loại hình đấu giá ngọc này vì vậy không cảm thấy lạ lãm.

Đúng vào lúc này chuông điện thoại của Tân Như vang lên.

Ánh mắt của Trương Thác vô thức lướt qua chiếc điện thoại trên tay Tân Như, trong khoảnh khắc màn hình điện thoại của Tân Như sáng lên, Trương Thác đã nhìn thấy một trang tìm kiếm liên quan đến quần áo mùa thu cho trẻ em.

Trương Thác có ấn tượng khá tốt với Tân Như, nhất là đối với viện mồ côi. Xã hội này không thiếu người có lòng tốt, làm việc thiện nhưng những người thật sự không màng đến danh lợi quả thật là vô cùng ít.

Trương Thác chính là loại người này, Tân Như cũng thế.

Hiện nay, đang là thời kỳ tăng trưởng của công ty Hành Vân, nếu như ở thời điểm mấu chốt này, Tân Như nói ra việc bản thân vẫn luôn quyên tặng hỗ trợ cho viện mồ côi chắc chắn sẽ khiến cho độ nhận diện của Hành Vân lại càng thêm rộng rãi hơn. Đối với Hành Vân mà nói là hoàn toàn có lợi mà vô hại.

Nhưng Tân Như chưa từng kể lể về chuyện này, đối với Tân Như mà nói, hỗ trợ tài chính cho viện mồ côi chỉ đơn thuần là một việc mà bản thân cô ấy muốn làm mà thôi.

Tân Như nghe điện thoại, nói vài câu với bên kia đã vội vàng cúp máy, có chút ngượng ngùng nhìn qua Trương Thác.

“Cô cứ làm việc đi, tự tôi tuỳ ý dạo quanh là được rồi”

Trương Thác chủ động lên tiếng.

“Thật là một người đàn ông thân thiện” Tân Như nhìn Trương Thác sau đó bước vội ra ngoài.

Trương Thác một mình dạo vòng quanh sảnh lớn, anh phát hiện ra có một nửa số người nói chuyện bằng giọng địa phương vùng ngoài. Xem ra lần này công tác tuyên truyền của Tân Như rất tốt.

Một buổi đấu giá đá quý có thể khiến danh tiếng của cửa hàng đá quý này được truyền bá rộng rãi hết mức có thể. Từ nhiều phương diện mà nói, khứu giác kinh doanh của Tân Như rất nhanh nhạy.

Trương Thác vẫn đang đi dạo, phía sau vang lên một giọng nói nữ tính.

“Ủa, anh rể?”

Trương Thác xoay đầu nhìn thì thấy một bóng người yêu kiều, tóc ngắn đang đứng ở phía sau mình.

“Trương Mỹ?” Trương Thác bất ngờ nhìn đối phương.

Lần trước đến Hà Xuân, Trương Thác còn hỏi Từ Uyên sao không thấy con bé Trương Mỹ đâu, Từ Uyên nói nhà Trương Mỹ xảy ra chuyện nên xin phép trở về nhà rồi, kết quả là đăng ảnh đi chơi khắp nơi trên facebook.

“Không phải em đi du lịch à?” Trương Thác hiếu kỳ hỏi.

Trên mặt Trương Mỹ lộ ra một nụ cười hơi thiếu tự nhiên, sau đó gật đầu nói: “Đi chơi một vòng rồi, mới trở về mấy hôm nay thôi. Nghe nói có một buổi đấu giá nên đến xem thử. Anh rể, em giới thiệu với anh một chút, đây là bố của em”

Đứng sau lưng Trương Mỹ là hai người đàn ông, một người nhìn già dặn hơn một chút, người kia nhìn có vẻ tầm hai mươi mấy tuổi.

“Chào chú” Trương Thác gật đầu chào hỏi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 648


Chương 648:

“Đây là Ban Hoành Khải, là…” Trương Mỹ lại chỉ vào nam thanh niên kia: “Chồng tương lai của em”

Trương Thác để ý rằng, khi Trương Mỹ nói ra ba chữ “chồng tương lai” này, trên gương mặt trái xoan xinh đẹp lộ ra vẻ chật vật.

Ban Hoành Khải này cao một mét tám, thân hình tuy không thể nói là béo phì nhưng nhìn có vẻ cũng khá mập mạp, vả lại tướng mạo cũng rất bình thường. Nhìn từ vẻ bề ngoài, không hề có chút gì hợp với Trương Mỹ.

Hơn nữa Trương Thác còn phát hiện ra, lúc Ban Hoành Khải đứng ở bên cạnh bố của Trương Mỹ, trên mặt không có sự tôn trọng với người lớn nên có, mà là ngạo mạn, giống như là trong ba người bản thân mới là vai chính vậy.

“Trương Mỹ, đây là ai thế?” Ban Hoành Khải thấy Trương Mỹ liên tục trò chuyện với Trương Thác, vẻ mặt không hài lòng lên tiếng hỏi.

“Anh rể của bạn học tôi, chúng tôi đều gọi như vậy”

Trương Mỹ lên tiếng giải thích.

“9”

Ban Hoành Khải gật đầu: “Được rồi, đừng nói nữa, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi. Chúng ta vào trong ngồi trước đã, chỗ ngồi lần này rất khó đặt được”

Ban Hoành Khải dứt lời, nhanh chân bước đi trước vào một chỗ ngồi trong sảnh lớn.

Trên mỗi một chỗ ngồi, đều có để một bảng số, dùng để ra giá lúc đấu giá.

Trương Thác nhìn bóng lưng của Trương Mỹ, và nụ cười vô cùng chua chát của cô lúc xoay đầu bước đi, ngẫm nghĩ một lát rồi cũng bước qua đó.

Tân Như vốn đã chừa cho Trương Thác một ghế VỊP ở tầng hai, Trương Thác xin đổi chỗ với người ngồi bên cạnh Trương Mỹ, đối phương nghe thấy có một ghế VIP muốn đổi chỗ bèn vui vẻ đồng ý.

Trương Thác ngồi xuống ghế ngồi bên cạnh Trương Mỹ.

“Anh rể, anh cũng đến tham gia buổi đấu giá à?” Trương Mỹ nhìn thấy Trương Thác cũng ngồi xuống, có chút kinh ngạc.

“Đến đây xem thử” Trương Thác đáp.

“Trương Mỹ, cô có thôi đi không, nghiện nói chuyện đến thế à?”

Ban Hoành Khải cất giọng với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Người như cậu ta, cả bộ quần áo trên người cộng lại chưa đến một triệu rưỡi, cô cảm thấy cậu ta giống như người tham gia đấu giá sao?”

“Không phải đâu, anh rể anh ấy..” Trương Mỹ vừa mới lên tiếng, nói cho Ban Hoành Khải biết thân phận thật sự của Trương Thác, kết quả là bị ánh mắt bố mình chặn miệng.

“Bớt nói vài câu đi” Bố của Trương Mỹ lên tiếng.

“Vâng” Trương Mỹ có chút ấm ức, gật đầu, không lên tiếng nữa.

Thời gian thấm thoát trôi qua, người trong sảnh càng ngày càng đông, ghế VỊP ở trên lầu cũng đều kín chỗ.

Lúc Trương Mỹ nhìn lên chỗ ghế VIP ở trên lầu, trong mắt ánh lên sự ngưỡng mộ, nếu như bản thân cũng có thể có thực lực ngồi vào ghế VIP đó, e rằng sẽ không còn nhiều phiền não như thế này nữa.

Trương Thác liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến ba giờ chiều, cả một gian sảnh lớn vang lên một giai điệu du dương.

Cũng ngay vào lúc âm nhạc vang lên, một bóng người thướt tha bước lên sân khấu trưng bày.

Tân Như mặc một chiếc đầm dài trắng tinh, tóc được búi gọn lên, mặt được make up nhẹ nhàng, mắt sáng răng trắng, mang theo một khí chất bồng bềnh nhẹ nhàng.

Sự xuất hiện của Tân Như dường như khiến cho sự chói lóa của ánh đèn sân khấu giảm đi hơn nửa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 649


Chương 649:

Nhìn thấy Tân Như của hiện giờ, Trương Thác bỗng nhiên nhớ đến ngày đầu tiên nhìn thấy Tân Như, cô ấy cũng mặc một bộ đầm trắng như thế, giống như thiên thần, thuần khiết không chút tì vết.

“Đẹp quá đi.”

Trương Mỹ nhìn về phía sân khấu trưng bày, miệng lẩm bẩm: “Vừa xinh đẹp lại vừa có bản lĩnh”

Khi Ban Hoành Khải nhìn thấy dáng người thướt tha đó trên sân khấu, bất giác l**m mép, trong mắt ánh lên d*c v*ng, nhưng cũng không lộ rõ. Bởi vì anh ta biết rõ gia thế của mình tuy rất khá nhưng so với người phụ nữ này vẫn còn kém xa.

Châu Xuyên hiện nay có ai mà không biết công ty Hành Vân, độc quyền cả một ngành đá quý của toàn tỉnh Ninh Thuận, sau này tiên đồ vô hạn.

“Cảm ơn mọi người đã đến tham gia buổi đấu giá lần này của Cửa hàng Ngọc Châu, liên quan đến đá quý, tôi nghĩ rằng các vị ở đây ít nhiều gì cũng đã có hiểu biết, vì vậy tôi sẽ không nói lời dư thừa với các vị nữa, tránh làm lỡ thời gian của mọi người. Hôm nay tôi đặc biệt mời đến một chuyên gia thẩm định đến từ thành phố, tất cả các viên đá được mở ra đều sẽ được định giá ngay tại đây, cửa hàng Ngọc Châu tiến hành thu mua. Tân Như tôi bảo đảm, mỗi một viên đá thô đều là hàng thượng phẩm. Nhưng vẫn phải nhắc nhở các vị một câu, cược đá phải mạo hiểm, mọi người phải thận trọng”

Giọng nói của Tân Như vang lên thông qua micro trên sân khấu, không dùng quá nhiều từ ngữ hoa lệ nhưng lại đem đến cho người nghe cảm giác dễ chịu.

Mọi người hiện nay đã không còn dễ dàng bị những câu chữ hoa lệ mê hoặc nữa rồi, so với những lời nói dễ nghe điều mọi người thích hơn cả là sự thẳng thắn.

Câu nói “Cược đá phải mạo hiểm, mọi người phải thận trọng” của Tân Như chẳng mấy chốc chiếm được thiện cảm của không ít người.

Sau khi Tân Như nói xong, mang theo làn hương rời khỏi sân khấu trưng bày, khi Tân Như bước xuống sân khấu, một người mẫu với vóc dáng cao gầy bưng lên một chiếc khay, trên chiếc khay có phủ một lớp vải lụa màu vàng kim, trên miếng lụa có đặt một viên đá thô hình dạng lởm chởm dài 15cm, cao 4cm.

Sau khi nhân viên đưa khối đá lên bục, một ông già ngoài sáu mươi tuổi cũng bước lên bục, ông ta nói lớn: “Các vị, khối đá vương này, lớp vỏ đã biến thành màu đen, trong giới đá quý có một câu như thế này “Đen ắt có xanh, xanh năm trong đen”.

Có màu xanh nhưng chưa chắc lớp vỏ ngoài màu đen, nhưng lớp vỏ ngoài màu đen thì có thể khắc định một điều là bên trong chắc chắn là màu xanh. Còn về việc có thể trở thành cái gì thì còn phải xem tạo hóa của mọi người rồi. Khối đá thô này, giá khởi điểm là chín triệu, mỗi lần trả giá, không được ít hơn một triệu rưỡi. “

Ngay khi giọng ông già vừa dứt, mọi người bên dưới bắt đầu trả giá.

“Mười lăm triệu.”

“Hai mươi tư triệu.”

“Hai mươi bảy tri Tiếng mọi người trả giá liên tục vang lên bên tại, những loại đá có bề ngoài là một lớp màu đen này, bình thường được rao ban với giá sáu mươi triệu, nhưng ngay lúc này nó chỉ có giá vài chục triệu đã là quá rẻ rồi.

Loại đá thô có thể đảm bảo sẽ xuất xanh như thế này, khiến rất nhiều người ao ước. Dù sao, trong hai chữ cược đá cũng có một chữ cược, việc ông lão kia bảo đảm nó sẽ xuất hiện màu xanh đã loại bỏ được một sự mạo hiểm lớn, còn lại còn phải xem tạo hóa mới biết được liệu có đáng tiền không.

Khối đá thô này tăng tới sáu mươi sáu triệu thì dừng lại.

Trương Thác gật đầu, Tân Như lấy ra giá của viên đá thô này khoảng tầm năm mươi tư triệu đến sáu mươi triệu, với giá tiền như vậy đã được coi là không tồi rồi. Nếu như đặt trong một cửa hàng bình thường, có lẽ sẽ được bán với giá chưa đến sáu mươi sáu triệu.

Quả nhiên, hội đấu giá là nơi có thể k*ch th*ch d*c v*ng mua sắm của con người một cách mạnh mẽ nhất.

Đấu giá được khối đá thô, hoặc là nhờ nhân viên đến lấy hoặc là tự mình đến lấy, đều được cả.

Quá trình đấu giá càng ngày càng tốt, sau viên đá thô đầu tiên, giá mỗi viên đá thô đấu giá sau này đều có giá khởi điểm hơn chín mươi sáu mươi triệu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 650


Chương 650:

Khi buổi đấu giả trở nên sôi nổi, chồng tương lai của Trương Mỹ, Ban Hoành Khải cũng không nhịn được mà trả giá mấy lần “Anh rể, anh có hiểu cược đá không?” Sau khi Trương Mỹ liếc nhìn bố mình một cái, liền cẩn thận hỏi Trương Thác.

Sau khi hỏi xong, cô lập tức quay đầu nhìn phản ứng của bố.

“Hiểu một chút, sao thế, em muốn mua sao?” Trương Thác tò mò hỏi.

Một tia đấu tranh hiện lên trong mắt Trương Mỹ, cô mạnh mế gật đầu: “Em muốn cược đá một lần, nhưng mà em chỉ có thể mua một khối. Em không hiểu rõ mấy chuyện này lắm, anh có thể giúp em quan sát một chút được không?”

Trương Thác nhìn Trương Mỹ rồi lại quay qua nhìn Ban Hoành Khải: “Cô nhóc ngốc nghếch này của anh có phải đã gặp chuyện gì rồi không?”

“Đâu có đâu.”

Trương Mỹ nặn ra một nụ cười: “Em chỉ muốn thử cược đá một lần thôi, sao lại có thể đang gặp chuyện gì được”

Thấy Trương Mỹ không muốn nói, Trương Thác cũng không tiếp tục hỏi, gật đầu nói: “Được, anh sẽ giúp em quan sát một chút.”

“Cảm ơn anh rể”

Trương Thác nhìn Trương Mỹ căng thẳng đến mức thân thể phát run, không khỏi thở dài. Bất kể là vì quan hệ của Từ Uyên hay là vì hai tiếng anh rể của Trương Mỹ, Trương Thác cũng không thể nhẫn tâm không giúp đỡ cô ấy.

Cuộc đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra.

“Mọi người khối đá này”

Ông lão đứng trên sân khấu, bê một chiếc khay, bên trên chiếc khay là một khối đá dài hai mươi lăm cen-ti-mét: “Mọi người có thể thấy bên dưới khối đá này, đã được bao phủ bởi một lớp màu xanh, nói cách khác, tệ nhất thì nó cũng có thể xuất hiện một khối ngọc bích. Chỉ có điều trước khi tất cả xuất hiện, độ tinh khiết của khối ngọc bích này không thể xác định được. Khối đá này, giá khởi điểm là một trăm năm mươi triệu, mỗi lần trả giá đều không được thấp hơn ba triệu”

“Một trăm năm mươi ba triệu.” Ngay khi ông lão vừa dứt lời, Ban Hoành Khải đã lên tiếng trước.

Anh ta đã sớm nhìn trúng khối đá này rồi. Toàn bộ hội trường đấu giá, trước khi bắt đầu, đều được phát một cuốn sổ tay, bên trong có ghi chép vô cùng rõ ràng các sản phẩm sẽ được đấu giá trong ngày hôm nay.

“Một trăm năm mươi sáu triệu.”

“Một trăm sáu mươi lăm triệu.”

“Một trăm tám mươi triệu.”

Viên đá thô này đã được đẩy đến một cái giá cao ngất ngưởng, ông lão còn cho mọi người thấy lớp màu xanh lục bên dưới khối đá, nó dài khoảng mười cen-ti-mét, chiều rộng khoảng ba cen-ti-mét. Nếu như màu sắc tốt hơn một chút, có thể được bán với giá hơn ba trăm triệu đã tương đương với việc cược bốn mươi nghìn viên đá rồi. Rất nhiều người nhìn thấy điều này, còn người trả giá thì không hề chột dạ.

Nhưng cho dù không bán được với mức giá ấy cũng có thể bán được với giá sáu mươi triệu, vì vậy việc khối ngọc bích này được bán với giá một trăm tám mươi triệu.

“Một trăm chín mươi lăm triệu” Ban Hoành Khải nghiến răng nghiến lợi hét giá.

Trương Mỹ nhìn viên đá thô trên sân khấu, không nhịn được liền hỏi: “Anh rể, anh nghĩ thế nào?”

Trương Thác lắc đầu, “Không mua, rủi ro quá lớn”

“Rủi ro quá lớn?”

Ban Hoành Khải nghe thấy vậy, liền bật cười chế nhạo: “Anh nói khối đá thô này rủi ro quá lớn ư? Anh hiểu gì chứ? Anh chưa nhìn thấy khối đá nào phần đáy có lớp màu xanh đúng không? Không biết lại còn giả vờ”

Trương Thác nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Ban Hoành Khải, chỉ lắc đầu không nói thêm bất kỳ điều gì.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 651


Chương 651:

Trương Mỹ nghe thấy Trương Thác nói không mua nên cũng không hỏi nhiều, cô vô cùng tin tưởng vào mắt nhìn của Trương Thác.

Giá của viên đá thô trên sân khấu tăng vọt, cuối cùng giá tăng lên đến ba trăm chín mươi triệu, được người trả giá lên nhận, mà người có được khối đá thô đó chính là Ban Hoành Khải.

Trương Thác nhìn Ban Hoành Khải đấu thầu được viên đá đó, anh thấy quá nửa là anh ta ẽ bị lỗ vốn. Bởi vì khối đá này, có một vết nứt lớn, vết nứt này khiến giá trị của viên ngọc bích suy giảm. Nhưng vết nứt này vẫn chưa phải điểm trí mạng, mà điều trí mạng ở khối đá này, chính là có một vết nứt khác ở bên trong vết nứt lớn kia.

Những vết nứt này rất có hại đối với ngọc bích, ảnh hưởng trực tiếp đến hình thức và giá cả, ngay cả những viên đá thô có vết nứt cũng không thể chạm khắc được. Nhưng một khối đá ngọc bích lớn bởi vì sự xuất hiện của vết nứt lớn như vậy, nếu như bán lại thì có lẽ chỉ được một phần ba giá gốc, thậm chí là không đến.

Trong giới cược đá, có một câu nói như thế này, thà rằng cược màu chứ không cược vết. Điều đó có thể cho thấy, vết nứt quan trọng như thế nào.

Sau khi Ban Hoành Khải mua được viên đá thô, anh ta chậm chạp không muốn mở nó ra bởi vì anh ta muốn lưu lại cảm giác mong đợi này cho đến cuối cùng.

Một vài viên đá thô lại được tiếp tục bán ra, toàn bộ hội trường đã trở nên nóng hơn bao giờ hết.

“Mọi người, đá vương của ngày hôm nay, toàn bộ đều đã được bán hết, những khối đá được đấu giá tiếp theo đây, chính là mấy khối đá vua. Xin mọi người hãy cảnh giác cao độ. Tuy đá vua cho ra những viên đá đẹp, nhưng giá cả lại rất cao”

Ông lão đứng trên sân khấu nói.

Ngay khi đám đông nghe thấy hai chữ ‘đá vua, liền hướng ánh mắt bùng cháy về phía sân khấu.

Ông lão lấy ra một viên đá to khoảng tầm nắm tay người, trên mặt đá có màu nâu xám mờ, không có ánh sáng.

“Đây mà là viên đá vua sao?” Khi ông lão lấy viên đá ra, có một người không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

“Theo tôi được biết, đá vua đâu có giống như thế này?

Mặc dù tôi đã đi cược đá chưa nhiều, nhưng cũng đã nhìn thấy đá vua mấy lần rồi”

“Đúng vậy, cho dù khối đá này cho ra một viên đá đẹp thì sao chứ? Liệu đáng giá được bao nhiêu?”

Tiếng hoài nghỉ của những người ở dưới sân kháu không ngừng vang lên.

Ông lão trên sân khấu cũng cười nói: “Mọi người nghe tôi nói. Mọi người đều biết toàn bộ đá tốt nhất Đại Nam đều đến từ tỉnh Vân Điền, mà viên đá này, được mấy viên đá vua kẹp ở giữa, được bậc thầy phong thúy địa phương nhận định là thế hàng ngàn ngôi sao vây quanh mặt trăng, còn về bên trong viên đá này có cái gì, không một ai dám nói. Khối đá này, chính là viên đá vua đầu tiên được đem ra đấu giá, giá khởi điểm là…”

Nói đến đây, ông lão liền duỗi một ngón tay ra: “Ba triệu”

Trương Thác nhìn khối đá ở trên sân khấu, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. Khối đá này đến đây, chính là viên đá thuộc về anh.

Trương Thác lúc trước từng lăn lộn trong giới cược đá ở tỉnh Vân Điền, anh biết rất rõ, người ở đó chú trọng phong thủy nhiều như thế nào.

Một viên đá mà lại được đặt cho cái tên sao vây quanh trăng thì ngay cả tỉnh Vân Điền cũng chả có đến mấy khối đá, mà giá của mỗi khối đều cao đến ngất ngưởng.

Cho dù không bán được cũng sẽ được cung cấp cho các tiệm đá quý, như một điềm báo, giờ đây viên đá này có thể đến được chỗ của Tân Như, vậy thì chắc chắn là Thạch Vương cố ý.

Khối đá này, ngay cả Thạch Vương cũng không dám mở ra.

Những người như họ, vô cùng mê tín, ví dụ như Thạch Vương, cho dù biết rõ rằng, những khối đá kia có ngọc bích, nhưng bản thân cũng sẽ không mở nó ra, bởi vì bọn họ coi trọng một điều, may mắn của còn người có giới hạn. Những đồ vật đó không được mở ra, vật quý hiếm cả đời này có một cái là đủ rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 652


Chương 652:

Nhìn khối đá trên sân khấu, Trương Thác vừa định lên tiếng trả giá, liền nghe thấy một giọng nói vang lên từ lầu hai.

“Một trăm năm mươi triệu.”

Một trăm năm mươi triệu?

Tiếng trả giá phát ra từ tầng hai khiến tất cả khách hàng có mặt ở hội trường vô cùng náo loạn.

Một cục đá như vậy mà lại trả một trăm năm mươi triệu?

Điên rồi à!

Cơn sốc khi có một người ở lầu hai trả một trăm năm mươi triệu chưa qua đi, thì một giọng nói khác vang lên ở sảnh tầng một.

“Ba trăm triệu.”

Ngay khi âm thanh này vang lên, mọi người trong hội trường đều nhìn về phía người nói.

Trương Mỹ kinh ngạc nhìn Trương Thác: “Anh rể, anh định bỏ ra ba trăm triệu để mua viên đá này sao?”

“Ừ”

Trương Thác gật đầu: “Nhưng anh dự đoán viên đá này sẽ không dừng lại ở mức giá ba trăm triệu”

Trương Thác đã từng lăn lộn biết bao cuộc đổ đá ở tỉnh Vân Điền, biết rằng một số người để có được bảo vật, không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để có được sao vây quanh mặt trăng. Người lúc nãy trả một trăm năm mươi triệu ấy, có lẽ chính là người như vậy.

Ban Hoành Khải nhếch khóe miệng, không chút ngượng ngùng nói: “Não tàn. Bỏ ra ba trăm triệu để mua một món đồ bỏ đi như vậy mà còn dám lên mặt dạy đời người khác?”

Trương Thác phớt lờ lười nói đâm chọc của Ban Hoành Khải, sau này anh phải dạy dỗ anh ta tốt hơn mới được, còn bây giờ, toàn bộ sự chú ý của Trương Thác đều đặt ở trên viên đá trên sân khấu.

Sau khi Trương Thác trả giá ba trăm triệu, người ở lâu hai trầm mặc vài giây rồi nói: “Sáu trăm triệu”

“Sáu trăm triệu” Người dưới lầu há to miệng.

Đây không phải là điên rồi sao?

Bỏ ra sáu trăm triệu để mua một cục đá như vậy sao?

“Một tỷ rưỡi” Trương Thác nhẹ giọng nói.

Một viên đá có giá khởi điểm là ba triệu, vậy mà giờ đây giá đã tăng lên đến một tỷ rưỡi chỉ trong bốn lần trả giá.

Tất cả mọi người đều cảm thấy, não của họ dường như không thể load nổi chuyện gì đang xảy ra nữa. Bọn họ vốn tưởng rằng bọn họ đã bước vào hàng ngũ nhà giàu rồi, nhưng bây giờ mới nhận ra, bản thân chỉ là một tên nghèo kiết xác mà thôi.

“Một tỷ rưỡi? Anh có nhiều tiền như vậy sao? Cứ tùy tiện trả giá như vậy sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy”

Ban Hoành Khải khinh thường liếc nhìn Trương Thác.

Anh ta trông thấy bộ quần áo Trương Thác đang mặc trên người không có chỗ nào giống với một người có một tỷ rưỡi cả.

Bố của Trương Mỹ nghe thấy Trương Thác hét giá một tỷ rưỡi, liền nhìn anh vài lần.

“Ba tỷ”

Người đàn ông trên tầng hai lại tả giá, đồng thời nói: “Người anh em, chỉ là một viên đá mà thôi, mọi người đều ham thích cái đẹp, có cần phải đấu đến mức người sống ta chết như vậy không?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 653


Chương 653:

Bên ngoài lầu hai được bao phủ bởi một cửa kính nên mọi người ở đại sảnh không nhìn thấy được gương mặt của người vừa lên tiếng kia nhưng nghe thấy giọng điệu của người đó.

Tuy trong nháy mắt liền trả giá gấp đôi, nhưng giọng điệu không còn nhẹ nhõm như trước. Dù sao thì bỏ ra ba tỷ để mua một khối đá nhỏ xíu như vậy, cho dù có là người nhiều tiền như thế nào đi chăng nữa chắc chắn cũng sẽ cảm thấy có chút chua xót chứ.

“Sáu tỷ” Trương Thác dựa người vào ghế, bật ra một con số.

Mọi người nghe Trương Thác trả giá, không biết nên nói gì. Vừa rồi bản thân còn đấu thắng được một khối đá, một khối thì hơn chục triệu, có khối thì hơn trăm triệu, nhưng khi đem ra so sánh với kiểu vung tiền như rác này, bọn họ mới thấy rằng, trong mắt người đàn ông ở lầu hai kia và Trương Thác, bọn họ chẳng là cái gì.

Người ở lầu hai lại lên tiếng: “Người anh em, anh quả thực muốn đến cùng với tôi ư?”

Nghe thấy giọng nói này, Trương Thác không thèm liếc nhìn lên lầu hai một cái, vẫn dựa vào trên ghế ngồi.

“Người này ra giá sáu tỷ, còn có ai trả giá cao hơn không?”

Ông lão ở trên sân khấu lên tiếng, khuôn mặt tươi cười.

“Sáu tỷ lần một”

Ông già hét lên, liếc nhìn xung quanh và đợi vài giây, khi không có ai nói gì, ông ấy lại nói tiếp: “Sáu tỷ lần hai”

“Sáu tỷ sáu trăm triệu” Trên lầu hai lại vang lên một giọng nói.

Giọng điệu của người đàn ông đó không còn lo lắng như vừa rồi.

“Chín tỷ” Trương Thác không chút do dự, trực tiếp hét lên một cái giá.

Trong căn phòng kính trên lầu hai, có hai người thanh niên đang ngồi ở đó, một nam, một nữ.

“Anh, anh ta có chút quá đáng rồi đó. Đây mà là thành tâm chung sống với chúng ta sao? Hay là để em xuống đó dạy cho anh ta một bài học” Cô gái trẻ tuổi đó lên tiếng, trông cô ta khoảng chừng hai ba đến hai tư tuổi, dáng người cao gầy, mái tóc đen được buông dài, ngũ quan vô cùng tinh tê.

Cô ta vừa nói, vừa giơ nắm đấm lên, trong lúc vô ý để lộ ra một ám tiễn giấu ở trong cổ tay.

Còn chàng trai kia thì cau mày: “Sửa lại cái tính cách của em đi, chúng ta đang ở bên ngoài, không phải ở nhà. Còn nữa mau giấu ám tiễn ở cổ tay em đi, những thứ như này là phạm pháp đi “Cắt. Đây là đồ mà trưởng lão đưa cho em để em phòng thân, ai dám nói em phạm pháp chứ”

Chàng trai đi tới kính bán nguyệt nhìn xuống đại sảnh phía dưới: “Chờ xem, thứ này cho dù anh ta lấy được cũng không dùng được, đến lúc đó chúng ta mua lại là được”

Cái giá chín tỷ này khiến chàng trai không có cách nào theo kịp, vì vậy khối đá này là của Trương Thác.

Nhân viên giao viên đá này cho Trương Thác ngay lập tức, đồng thời mang theo dụng cụ chuyên nghiệp, tất cả mọi người đều nhìn về phía Trương Thác, muốn xem xem liệu anh cắt ra cái gì.

Trương Thác cũng không khiến mọi người thất vọng, cắt khối đá ra ngay tại chỗ.

Một vết cắt được hạ xuống, cắt đi một phần ba khối đá kia, những người quan sát cảm thấy không khỏi tiếc đứt ruột.

Một nhát dao này thôi, có thể lên đến ba tỷ.

Nhìn dáng vẻ dứt khoát của Trương Thác, không có chút đau lòng, lỡ như cắt phải bảo vật bên trong thì phải làm sao?

Một nhát dao này của Trương Thác đều thuận lợi cắt xuống, không gặp chút cản trở nào, chứng tỏ không cắt phải bất cứ cái gì.

Ban Hoành Khải lên tiếng: “Chỉ là một kẻ não tàn, vung ra chín tỷ để mua một món đồ chơi, đến cắt cũng không biết cắt như thế nào.”

Trương Thác nhíu mày.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 654


Chương 654:

Những người xung quanh nhìn thấy vẻ mặt của Trương Thác liền nhìn ra lần này anh đã ném tiền xuống sông xuống biển rồi.

Trương Thác lại cắt tiếp một đường nữa, vẫn không thấy gì, lông mày càng nhíu chặt.

Cái nhíu mày này của Trương Thác không phải là vì anh không cắt được bảo vật gì như mọi người nghĩ mà ngược lại, chất liệu đá này, khiến Trương Thác cảm thấy nó không giống một khối đá bình thường. Khối đá đó tạo cho anh ấy một cảm giác giống với… tinh thể lửa.

Trương Thác thực hiện lần cắt thứ ba, lần này không xuôn sẻ như hai lần trước, con dao mới hạ xuống một nửa liền gặp phải chướng ngại vật.

“Thấy rồi?” Trong đám người có một giọng nói vang lên.

“Dao cắt ngừng rồi, có vẻ như đụng phải thứ gì đó, xem ra bên trong là bảo bối rồi”

“Đúng thế, có thể trở mình rồi”

“Chưa chắc, đừng quên, khối đá này có giá lên đến chín tỷ, bây giờ mới cắt được một nửa, cho dù có là cực phẩm thì có thể đáng giá bao nhiêu tiền chứ?” Đám người vừa thảo luận, vừa nhìn chằm chăm vào mọi động tác của Trương Thác, nóng lòng muốn biết, rốt cuộc bên trong là cái gì.

Trương Thác cẩn thận bóc bề mặt xung quanh của viên đá, cắt một đống vụn đá xung quanh.

Khi lớp đá bề mặt bị cắt bỏ đi, phân bên trong của viên đá dần dần lộ ra, đó là một khối lập phương màu trắng ngà, kích thước khoảng ba xen-ti-mét, không hề có chút ánh sáng rực rỡ nào.

“Đây là…thạch anh à?” Có người nhìn thấy khối lập phương màu trắng ngà này, liền cau mày, bắt đầu đoán gì đoán non.

“Chắc không phải đâu? Trả một cái giá lớn như vậy mà chỉ nhận được một món đồ chơi như thế này thôi sao?”

“Đúng vậy đó, tuy nhiên lần đầu tiên tôi thấy bên trong một khối đá lại là thạch anh đó”

“May mắn kém quá đi”

Nhìn thấy thứ được khoét đa từ khối đá, mọi người đều sôi nổi tranh luận.

Trương Thác cầm khối lập phương này trong tay, cẩn thận quan sát, nhưng không nhìn thấy được bất cứ manh mối nào.

Anh khẳng định, đây chắc chắn không phải là một khoáng chất đã được biết đến trước đây, viên thạch anh này, đem lại cho anh một cảm giác giống hệt với tinh thể lửa.

Trên lầu hai, một nam một nữ đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên thạch anh nhỏ màu trắng ngà trong tay Trương Thác, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa.

“Qủa nhiên là nó” Chàng trai nắm chặt tay.

“Anh, anh định ra tay sao?” Cô gái tóc dài lên tiếng hỏi, đôi mắt cô ta cũng nổi lên một tia sát ý.

Chàng trai khẽ lắc đầu: “Không vội, ở đây đang có rất nhiều người đang theo dõi nhất cử nhất động của anh ta, đợi lát nữa đến chỗ vắng vẻ, chúng ta ra tay cũng không muộn”

Tại sảnh tầng một.

Trương Thác nhìn chằm chằm viên thạch anh màu trắng ngà trong tay hồi lâu, không biết nên làm thế nào, chỉ đành cất nó đi, đợi sau này có cơ hội thì bỏ ra nghiên cứu sau vậy.

“Ha ha ha. Thật buồn cười, ném chín tỷ đồng chỉ để mua một món đồ rẻ rách như vậy, đầu óc hạn hẹp như vậy mà lại đòi đi cược đá? Có phải anh cố tình đến đây để vứt tiền đi không?” Ban Hoành Khải cười lớn, buông lười châm chọc.

Những người xung quanh cũng lắc đầu tiếc nuối, chín tỷ đồng, cứ như vậy liền không cánh mà bay. Viên thạch anh này có giá bao nhiêu chứ? Một trăm năm mươi nghìn? Hay là ba trăm nghìn?

Gương mặt Trương Mỹ cũng tràn ngập vẻ xót xa.

Khi ông lão ở trên sân khấu nhìn thấy mọi người đã chú ý trở lại, liền tiếp tục cuộc đấu giá.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 655


Chương 655:

Mấy viên đá vua tiếp theo mà ông lão lấy ra, giá khởi điểm mỗi viên lên tới ba trăm triệu, giá giao dịch cuối cùng cũng gần đến sáu trăm triệu. Có thể nói mỗi người trả giá đều là người giàu có, sáu trăm triệu, ở thành phố Châu Xuyên này, đủ để mua một ngôi nhà r Trong đó có rất nhiều lần, Trương Mỹ định trả giá, nhưng đều bị Trương Thác ngăn lại.

“Mọi người, đây chính là khối đá đặc biệt thứ hai trong buổi đấu giá ngày hôm nay, xin mọi người chú ý” Ông lão lấy ra một khối đá, toàn bộ lớp ngoài của khối đá đều được bao phủ bởi màu xanh biếc, viên đá có kích thước khoảng bằng một khuôn mặt người.

Màu sắc của khối đá này, giữa các loại đá vua, vô cùng hiếm thấy.

“Các vị, giá khởi điểm của khối đá vua này là ba trăm sáu mươi triệu, mỗi lần trả giá đều không được nhỏ hơn sáu triệu.”

“Ba trăm bảy mươi lăm triệu.”

“Ba trăm tám mươi mốt triệu.”

“Ba trăm chín mươi triệu.”

Ngay khi lời nói của ông lão dừng lại, tiếng mọi người liên tục trả giá không ngừng vang lên bên tai. Đối với một khối đá bao phủ bởi màu xanh biếc như thế này, xác suất bên trong là một cực phẩm là rất cao. Thậm chí có khả năng chỉ cần chà nhẹ một chút, toàn bộ viên đá này đều là ngọc bích.

Nếu quả thực là một khối ngọc bích to như vậy, vậy thì giá cả của nó chắc chắn là vô giá, khiến mọi người tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.

“Bốn trăm hai mươi triệu”

“Bốn trăm năm mươi triệu.”

“Sáu trăm triệ Gía của khối đá lên như diều gặp gió, dường như chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, từ giá khởi điểm là ba trăm sáu mươi triệu mà nay đã tăng tới sáu trăm triệu, thậm chí còn không có dấu hiệu dừng lại.

“Khối đá này khá ổn, trả giá đi” Trương Thác vẫn ngồi ở chỗ cũ, hai mắt nhìn chăm chằm khối đá trên sân khấu, sau khi quan sát một hồi, anh liền nói với Trương Mỹ.

Trương Mỹ vốn đã đợi câu nói này của Trương Thác từ lâu.

Khi giá khối đá tăng lên sáu trăm triệu, trên sàn ngày càng ít người đấu giá.

“Các vị, sáu trăm triệu lần một” Ông lão trên sân khấu nhìn quanh một lượt rồi nói.

Mọi người ngồi ở bên dưới xì xầm bàn tán, nhưng không có bất cứ ai trả giá.

“Sáu trăm triệu lần hai” Ông lão lại lớn tiếng nói.

Những người ngồi ở dưới đưa mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, có vẻ như khối đá này sắp được bán với giá sáu trăm triệu.

“Sáu trăm triệu, lần thứ…”

“Bảy trăm tám mươi triệu” Một giọng nữ trong trẻo vang lên giữa đám đông.

“Trương Mỹ, cô điên rồi” Ban Hoành Khải mở to mắt nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh.

Bố của Trương Mỹ cũng quay đầu lại nhìn con gái, gương mặt ngập tràn vẻ khó hiểu. Người trả bảy trăm tám mươi triệu chính là Trương Mỹ.

Trương Mỹ vừa lên tiếng trả giá, người vừa rồi sáu trăm triệu lại tiếp tục lên tiếng: “Tám trăm mười triệu.”

Ngay lúc Trương Mỹ định lên tiếng đáp lại, liền bị bố ngăn cản: “Không được làm loạn. Con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?”

“Trương Mỹ, tôi sẽ không đưa cho em hơn sáu trăm triệu để mua một viên đá đâu” Ban Hoành Khải cất giọng nói.

“Không cần”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 656


Chương 656:

Hai mắt Trương Mỹ nhìn Ban Hoành Khải đầy vẻ thờ ơ: “Bản thân tôi cũng có tiền”

“Có tiền? Con lấy tiền ở đâu?” Bố của Trương Mỹ lạnh lùng thốt ra một câu.

“Bố, con luôn giữ số tiền bố cho để con khởi nghiệp, hiện vẫn còn một tỷ rưỡi”

Vẻ mặt Trương Mỹ tràn ngập sự hối lỗi, nói tiếp: “Con vẫn luôn không nói với bố điều này, bởi vì con muốn giữ lại một đường lui cho gia đình mình”

“Đường lui?”

Ban Hoành Khải cau mày: “Trương Mỹ, ý em là gì? Em cho rằng Ban Hoành Khải tôi không xứng với em sao?

“Trương Mỹ, không được nói linh tỉnh.”

Bố của Trương Mỹ quát khẽ một tiếng, sau đó nói với Ban Hoành Khải: “Con bé này vẫn chưa hiểu chuyện, để bố về dạy lại nó, con đừng để tâm những điều nó vừa nói Trương Mỹ lắc đầu, nhìn về phía sân khấu rồi tiếp tục nói: “Tám trăm bốn mươi triệu”

“Chín trăm triệu” Người vừa ra giá lúc nãy tiếp tục lên tiếng.

Nhìn thấy khối đá vốn ắp được bán với giá bảy trăm năm mươi triệu này, trong nháy mắt đã tăng thêm một trăm năm mươi triệu, ai cũng đều thây vô cùng thổn thức. Tuy nhiên so với việc Trương Thác bỏ ra chín tỷ để mua một viên đá bé xíu như lúc nãy, thì mọi người cũng cảm thấy không quá chấn động.

Trương Mỹ nhìn Trương Thác đầy dò hỏi.

“Tiếp đi” Trương Thác chỉ đáp lại vỏn vẹn hai chữ.

Trương Mỹ nghe thấy Trương Thác nói vậy, liền hít sâu một hơi, dõng dạc nói: “Một tỷ không trăm năm mươi nghìn.”

“Đừng có ăn nói hàm hồ. Con có thôi ngay đi không?” Bố của Trương Mỹ tức giận nói.

“Trương Mỹ này, sao em lại nghe lười một kẻ ngốc để đi đấu giá vậy? Vừa lúc nãy thôi anh ta đã trở thành một trò hề rồi, chẳng lẽ em không thấy sao?”

Ban Hoành Khải nói tiếp: “Một tỷ không trăm năm mươi nghìn, với kinh nghiệm của tôi, bên trong khối đá này chẳng có cái quái gì đâu, em đừng có bắt tôi phải đi chùi mông cho em”

“Cô đây vừa trả một tỷ không trăm năm mươi nghìn, có ai còn trả giá cao hơn không ạ?” Ông lão đứng trên sân khấu, lãnh đạm nói, ánh mắt hướng thẳng về phía người vừa ra giá.

Bên dưới im lặng vài giây: “Một tỷ hai trăm triệu.”

“Vâng, quý ông đây vừa trả một tỷ hai trăm triệu” Ông lão lúc này không còn chờ đợi gì nữa, hét lớn một tiếng. Đây chính là một thủ đoạn thường thấy trong giới đấu giá.

“Cứ trả một tỷ rưỡi” Trương Thác khẽ nói với Trương Mỹ.

Một tỷ rưỡi.

Nghe thấy con số này, toàn thân Trương Mỹ run lên, thực ra ngay khoảnh khắc đối phương hét lên một tỷ hai trăm triệu, cô ấy đã có ý định bỏ cuộc rồi.

Nếu như cô chỉ bỏ ra bảy tám trăm triệu để đấu giá, thì cho dù có thua đi chăng nữa cô vẫn còn tiền ở bên người.

Nhưng nếu như trả một tỷ rưỡi thì e răng bản thân cô không còn bất cứ cơ hội nào nữa.

“Này cậu kia, cậ đừng có mà uở đây chỉ trỏ con gái tôi phải làm cái này làm cái nọ” Bố của Trương Mỹ nhìn Trương Thác đầy bất mãn. Trong mắt của ông ta, anh ấy chỉ là một tên đầu óc rỗng tuếch, vừa rồi còn vung tay ném chín tỷ ra ngoài cửa sổ, vậy mà giờ lại còn muốn hại con gái của ông ấy cũng ném tiền đi một cách ngu xu.

Mẩhột tỷ rưỡi đủ để cho cả nhà bọn họ phải gánh một khoản nợ khổng lồ.

“Một tỷ hai trăm triệu lần thứ nhất” Trên sân khấu, ông lão lại nói to một tiếng.

Một tia do dự vụt lên trong mắt Trương Mỹ, cô thở mạnh một hơi rồ đưa ra quyết định: “Một tỷ rưỡi”“
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 657


Chương 657:

“Trương Mỹ, con điên rồi” Bố của Trương Mỹ trợn tròn mắt.

“Bố, bố để con cược nốt một lần này đi, nếu như thắng thì tốt, còn nếu như không thắng thì con sẽ nhận thua” Vành mắt Trương Mỹ có chút đỏ đỏ.

Ban Hoành Khải giêu cợt: “Em một mực tin lời tên ngốc ấy thì chắc chắn là thua rồi”

Bố của Trương Mỹ nhìn thấy bộ dạng của con gái, mở miệng định nói gì đó, nhưng lại không nói gì nữa, bởi vì chính ông cũng hiểu một điều rằng, con gái của ông vốn không muốn gả cho Ban Hoàng Khả, nhưng vì cái nhà này, nên chỉ đành để con gái chịu uất ức.

Trên sân khấu, ông lão liếc nhìn xung quanh khán gi tỷ rưỡi, còn có ai trả giá cao hơn không ạ?”

Một “Một tỷ rưỡi lân một.”

Lời nói của ông lão thông qua chiếc micro, truyền đến tai tất cả mọi người ở đây vô cùng rõ ràng.

Trong lòng Trương Mỹ không ngừng nhắc nhở bản thân, nếu như người kia vẫn tiếp tục tăng giá, vậy thì cô sẽ không trả giá nữa.

“Một tỷ rưỡi, lần hai” Ông lão cầm trong tay cây búa đấu giá, khiến cho người ta cảm giác khẩn trương.

Dưới khán đài, không một ai lên tiếng.

“Một tỷ rưỡi, lần ba” Ông lão dùng búa nặng nề gõ mạnh một tiếng, phát ra một tiếng nghẹt thở.

Nghe thấy tiếng búa đập vào mặt bàn, trái tim treo lơ lửng của Trương Mỹ rốt cục trầm xuống, khối đá này cuối cùng đã thuộc về cô.

Tuy nhiên, tâm trạng của Trương Mỹ vừa mới thả lỏng được một chút liền lập tức căng lên bởi vì kế tiếp chính là lúc cô quyết định số phận của mình. Khối đá này, cô ấy không giữ lại bên người ngay mà cho người mở nó ra ngay tại hội trường.

Nếu như có thể mở ra được một món đồ có giá trị thì may ra bản thân cô còn có đường sống, còn nếu như bên trong không có gì cả, thì chỉ có thể nhận thua mà thôi.

Còn có một khối đá vua cuối cùng nữa đang chờ đấu giá, nhưng Trương Mỹ không chút bận tậm đến nó, bởi vì toàn bộ tâm tư của cô đều đặt lên khối đá đang ở trước mặt mình.

Một đội ngũ nhân viên tận tình với dụng cụ chuyên nghiệp đã đến chỗ ngồi của Trương Mỹ, giúp cô ấy mở viên đá ra ngay tại đây.

“Thưa cô, cô muốn chà xát hay là cắt?” Nhân viên hỏi Trương Mỹ.

“Chà xát đi” Trương Mỹ nhìn chằm chằm vào viên đá với vẻ mặt căng thẳng.

Nhân viên gật đầu, cầm dụng cụ chuyên nghiệp lên, bắt đầu xoa lên bề mặt đá.

Bố của Trương Mỹ cũng như những người ngồi xung quanh lúc này đều theo dõi nhất cử nhất động của nhân viên, mỗi lần mở khối đá đều thu hút rất nhiều sự tò mò từ những người xung quanh.

Với động tác nhanh thoăn thoắt của nhân viên, màu xanh biếc trên bề mặt của đá ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

“Trời ạ, xem ra cô ấy thành công rồi. Nhìn màu sắc của nó xem, nói không chừng là cả một khối ngọc bích đấy”

“Một khối ngọc bích như vậy không biết đáng giá bao nhiêu tiền? Ít nhất cũng phải ba mươi tỷ?”

“Cái này cũng khó nói lắm, còn phải tùy vào màu sắc của khối đá nữa, nhưng mà cho dù màu sắc không đẹp lắm thì cũng có giả khoảng tâm mười hai mười ba tỷ”

Tiếng của những người xem liên tục vang lên.

Trên gương mặt Trýõng Mỹ dần dần lộ ra vẻ vui mừng.

Nếu như có mười hai mười ba tỷ, không. Chín tỷ. Chỉ cần chín tỷ thôi là bản thân cô có thể hoàn toàn trở mình. Mặc dù cuộc sống không thể tốt như trước kia, nhưng ít ra cô cũng không cần gả cho Ban Hoành Khải nữa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 658


Chương 658:

Khuôn mặt của bố Trương Mỹ cũng căng thẳng không kém gì cô ấy, có thể dễ dàng nhìn thấy được, trên trán ông ấy đã lấm tấm mồ hôi.

Nhân viên lau thật sạch viên đá, sau đó cầm đèn pin chiếu vào viên đá, nếu như ánh sáng có thể xuyên qua toàn bộ viên đá thì có thể khẳng định đây là một viên ngọc bích nguyên khối, nhưng ngay khi ánh đèn pin rọi vào thì lại không có chút phản ứng nào.

Chứng kiến cảnh này, trái tim của Trương Mỹ dường như bị bóp nghẹn, cảm giác nghẹt thở bỗng xông đến bủa vây Trương Mỹ.

“Thưa cô, cần phải cắt cái này” Nhân viên cất đèn pin đi và nói.

“Cắt?”

Trương Mỹ nghe lời nhân viên nói vậy, bao hy vọng của cô vừa bùng lên như một ngọt lửa dữ dội liền bị hắt một chậu nước lạnh tắt ngúm: “Vậy thì… cắt đi”

Sau khi được sự cho phép của Trýõng Mỹ, các nhân viên đã cầm dụng cụ lên và cắt khối đá.

Khi luwoxi dao cắt qua lớp đá màu xanh biếc, tất cả những gì mọi người nhìn thấy chỉ là một màu đen thãm, điều đó nói rõ một điều, khối đá này chỉ có màu xanh biếc bao quanh lớp bên ngoài.

“Cái này… quả thực là bất ngờ. Còn tưởng rằng là một khối đá màu xanh biếc, sao có thể như thế này?”

“Trời ạ, thật đáng tiếc.”

Những người xung quanh nhìn thấy bên trong khối đá màu xanh biếc chỉ là một khối đá bình thường, liền lắc đầu đầy nuối tiếc, xem ra, đây chỉ là một thứ đồ bỏ đi.

Ban Hoành Khải lên tiếng chế nhạo: “Trương Mỹ, tôi đã nói với em rồi, nghe theo lời tên ngốc này chỉ có thua mà thôi.

Một tỷ rưỡi, ha ha”

Ban Hoành Khải vừa nói, trong mắt anh ta vừa hiện lên một tia hả hê.

Nhìn thấy Trương Mỹ kiếm tiền, anh ta cảm thấy không hài lòng một chút nào, nếu Trương Mỹ thực sự muốn kiếm tiền, làm sao anh ta có thể biến cô thành người phụ nữ của mình được?

Bố của Trương Mỹ tỏ ra vô cùng mất mát, ông lặng lẽ lắc đầu và thầm thở dài.

Trương Mỹ nhìn cảnh tượng trước mắt chỉ cảm thấy trong lòng như muốn ngất đi, dường như bóng tối đã bao phủ khắp nơi, đây là hy vọng duy nhất của cô.

Trương Thác ngồi sang một bên chăm chú nhìn mọi động tác của nhân viên, trên gương mặt anh cũng không có quá nhiều cảm xúc, bởi vì anh đã nhận ra viên đá này bề ngoài chỉ có màu xanh lục, nhưng bên trong có bảo vật thực sự.

Nhân viên từ từ cắt toàn bộ viên đá, khi tất cả màu xanh biếc trên bề mặt đã bị anh ta cắt hết, thứ anh ta đặt trước mặt chỉ là một viên đá bình thường có chiều dài và chiều rộng khoảng mười cen-ti-mét. Nếu như để nguyên ở tình trạng hiện tại thì có thể bán lại với giá sáu mươi đến chín mươi triệu. Đó chính là gí trị lớn nhất mà khối đá này có thể mang lại.

Người xem lắc đầu ngán ngẩm, có vẻ như một tỷ rưỡi của cô gái này đã tan thành bong bóng.

Trương Mỹ nhìn chằm chằm vào khối đá, cô ấy đã không có một chút hy vọng nào nữa, cũng không hề trách cứ Trương Thác, dù sao trên đời này không ai có thể thành công ngay từ lần đầu tiên. Anh rể chỉ là đưa cho cô một chủ ý, còn người quyết định lại chính là bản thân cô.

“Thưa cô, cô có muốn tiếp tục cắt không?” Nhân viên hỏi lại.

“Cắt đi” Trương Mỹ lên tiếng đáp, cô ấy đã không còn chút hy vọng gì nữa, và giọng nói của cô ấy cũng đã trở nên yếu ớt.

Nhân viên gật đầu cắt một nhát dao, nhưng chỉ cắt chưa đến nửa xen-ti-mét, động tác trên tay anh ta đột ngột ngừng lại, động tác nhỏ này ngay lập tức lọt vào mắt tất cả những người quan sát, trái tim Trương Mỹ cũng vì động tác này mà run lên.

Hành động này đại diện cho điều gì?

Nó đại diện cho việc bên trong khối đá này có một đồ vật gì đó.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 659


Chương 659:

“Chẳng lẽ bên trong có gì đó chứ?”

“Có thể xảy ra chuyện như vậy sao? Xanh trong xanh ư?”

“Nếu nó có màu xanh lục, e rằng nó có giá trị hơn cả một viên ngọc lục bảo. Nói chung, nếu nó là xanh trong xanh thì chắc chắn là một cực phẩm”

Hành động của nhân viên một lần nữa lại thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Nhân viên đặt máy cắt xuống, cầm dụng cụ chuyên nghiệp, từ từ đánh bóng, theo động tác của nhân viên, từng lớp đá nhỏ được mài đi.

Nhân viên nhẹ nhàng thổi một hơi, khi tất đá vụn đá đều bị thổi bay, một mảnh bích lục xuất hiện trước mắt mọi người.

Mảnh bích lục này mang lại cho người nhìn cảm giác màu sắc rất đậm, chỉ nhìn màu sắc này, thì dường như có thể chắc chắn tám phần, đây chính là chính phẩm.

Nhân viên tiếp tục mài đá, sau khi viên đá hoàn toàn được mài xong, cả một mảnh ngọc bích đó dài gần mười phân xuất hiện trước mắt mọi người.

Trong mảnh ngọc bích, viên tinh thể cực kì nhỏ, độ trong suốt rất cao, loại ngọc bích này, hiệu quả đánh bóng khá tốt.

Màu sắc bích lục rất đậm, chính là tốt nhất.

Để biết một miếng ngọc bích có giá trị hay không, điều đầu tiên là phải xem loại hố và màu sắc của nó, loại hố thì là các hạt tinh thể, về màu sắc thì ngọc bích được chia làm màu lục, màu đỏ, màu tím, trong số đố màu lục là tốt nhất, còn phân làm đậm, nhạt, dương, chính, hoàn.

Mảnh ngọc bích đặt trước mặt họ bây giờ, dựa vào loại hố và màu sắc có thể nói không có chỗ nào để xoi mói.

Điểm thứ ba, chính là nhìn độ trong suốt của cả mảnh ngọc bích chính là lượng nước trong chuyên môn luận bàn.

Giá trị cuối cùng của một mảnh ngọc bích, có liên quan trược tiếp đến lượng nước, ngọc bích có độ trong suốt càng cao, càng giá trị.

Nhân viên lấy đèn pin ra, từ từ soi vào mảnh ngọc bích.

Lúc này, Trương Mỹ căng thẳng hít thở đồn dập, trong lòng cô dâng lên cảm giác thích thú. Vừa rồi cô nghe thấy người quanh quanh nói, loại ngọc bích này ít nhất cũng có thể bán được hơn mười lăm tỷ. Đây đã là điều chắc chắn rồi, cũng chính là nói, lân này mình cược đúng rồi, không cần gả cho Ban Hoành Khải nữa.

Bố của Trương Mỹ cũng tràn đầy kích động, ngồi ở đó, hai cánh tay không ngừng run rẩy.

Về phần Ban Hoành Khải, sắc mặt đen sì đến đáng sợ. Anh †a không ngờ, thật sự để Trương Mỹ mở ra bảo vật, hơn nữa anh ta cũng nghe rõ những người xung quanh nói, ít nhất cũng phải trị giá mười lăm tỷ.

Bây giờ mọi người đang nhìn, khi ánh đèn chiếu vào mảnh ngọc bích, có thể thấy được hiệu quả thế nào.

Bây giờ miếng ngọc bích này dựa vào màu sắc và loại hố đã là cực phẩm, chỉ cần lượng nước tốt, vậy thì giá có tăng gấp đôi cũng không là vấn đề gì cả.

Nhân viên cầm đèn pin, bật đèn, từ từ di chuyện lên ngọc bích, khi ánh đèn chiếu vào mảnh ngọc bích, người xung quanh đều hít một hơi lạnh.

Dựa vào màu sắc bây giờ của mảnh ngọc bích này, nếu như ánh đèn chiếu lên, có thể nhìn xuyên sang bên kia chính là tốt nhất, nhưng bây giờ cả mảnh ngọc bích đều tràn đầy ánh đèn, giống như tự mình phát sáng vậy.

Điều này nói rõ cái gì?

Nói rõ mảnh ngọc bích này chính là cực phẩm trong cực phẩm.

“Loại trong suốt, là loại trong suốt”

“Trời ơi. Vậy mà lại mở ra loại trong suốt, một miếng to như vậy”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 660


Chương 660:

Nhìn thấy miếng ngọc bích này, xung quanh không ngừng vang lên tiếng kinh ngạc.

Loại trong suốt, được xưng là ngọc đế vương, là cực phẩm trong ngọc bích, cho dù chỉ là một mảnh nhỏ, cũng đều trị giá liên thành.

“Một mảnh loại trong suốt như vậy đáng giá bao nhiêu tiền chứ?”

“Ít nhất cũng phải mấy chục tỷ?”

“Không chỉ mấy chục tỷ”

Trong giọng nói của những người xung quanh, mang theo kinh ngạc.

“Cô gái này có ánh mắt quá tốt rồi, chỉ bỏ ra một tỷ rưỡi mà có thể thu lại gấp mấy trăm lần: Khi mảnh ngọc bích loại trong suốt xuất hiện, lập tức khiến Trương Mỹ trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ đại sảnh này.

Cùng lúc đó, buổi đấu giá viên đá hoàng đế cuối cùng cũng đã kết thúc, nhân viên của Cửa hàng Ngọc Châu, ở trước mặt mọi người, tiến hành mở đá.

Viên đá mà Ban Hoành Khải mua vẫn luôn không động vào, vốn dĩ anh ta muốn giữ lại chút cảm giác mong chờ, nhưng bây giờ trong lòng anh ta không còn một chút cảm giác mong chờ nào cả, cho dù mở ra có tốt thế nào, cũng có thể tốt bằng thứ mấy chục tỷ này sao.

“Vận cứt chó.” Ban Hoành Khải hung ác trừng Trương Thác, sau đó tham lam nhìn miếng ngọc bích loại trong suốt kia.

Thứ đồ hơn chục tỷ đấy, còn nhiền hơn toàn bộ tài sản của anh ta, anh ta có thể không động lòng sao?

Mảnh Ngọc đế vương này Cửa hàng Ngọc Châu sẽ đưa đến thành phố để chuyên gia giám định, khi đưa ra mức giá tương đối sẽ do Trương Mỹ quyết định có bán hay không.

“Anh rể, cảm ơn anh, thật sự rất cảm ơn anh, em không biết nên báo đáp anh thế nào nữa” Sau khi Trương Mỹ đưa Ngọc đế vương xong, tràn đầy cảm kích nhìn Trương Thác, có thể thấy trong mắt Trương Mỹ tràn đây nước mắt.

Có thể nói mảnh ngọc bích này đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời cô, nếu như hôm nay không mở ra được bảo vật này, Trương Mỹ có thể nghĩ được cuộc sống sau này của mình mờ mịt không có ánh sáng thế nào.

Trương Thác cười: “Cảm ơn anh làm gì chứ, viên đá này là do em tự mình cược, anh chỉ kiến nghị cho em mà thôi”

“Nếu như không có kiến nghị của anh, em cũng sẽ không mua, anh rể, thật đó, cảm ơn anh” Trương Mỹ đứng thẳng người, cúi đầu với Trương Thác.

“Được rồi”

Trương Thác giơ tay, xoa đầu Trương Mỹ: “Con nhóc này, gọi anh một tiếng anh rể rồ thì đừng khách sáo với anh như vậy. Dựa vào quan hệ của em và cô nhóc Từ Uyên kia, nếu thật sự cần dùng tiền, nói một câu không phải là được rồi sao?

Bạn bè mà, không phải dùng để khách sáo”

Ban Hoành Khải hung ác trừng Trương Thác một cái, đứng dậy đi qua một bên.

Lúc này bố của Trương Mỹ cũng đứng dậy, giọng điệu nói chuyện với Trương Thác cũng khách sáo hơn rất nhiều: “Chàng trai, ánh mắt của cậu thật sự rất tốt, không biết có chức vụ gì?”

“Chức vụ cái gì chứ”

Trương Mỹ võ vai bố mình: “Bố, không phải bố luôn nói Lâm Ngữ Lam của Tập đoàn Nhất Lâm rất lợi hại sao, anh rể chính là chồng của Lâm Ngữ Lam đấy”

“Cái gì?” Bố của Trương Mỹ bị chấn động, ông ta nhìn Trương Thác, không ngờ, người này vậy mà lại là chông của nữ vương giới kinh doanh Châu Xuyên.

“Cậu trai trẻ à, vừa rồi có gì đắc tội, cậu đừng có để trong lòng” Bố Trương Mỹ vội vàng nói, vừa rồi thái độ của ông ta với Trương Thác, khiến ông ta rất xấu hổ.

Trương Thác lắc đầu, không nói gì.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 661


Chương 661:

Bố Trương Mỹ ngại ngùng cười cũng không nói gì nữa, chỉ dựa vào thái độ vừa rồi của mình, nếu như là một người có tính khí, đều sẽ khó chịu mình.

“Được rồi, nhóc con, mau đi ra sau đài lấy bảo vật của em đi. Chắc là đã giám định xong rồi” Trương Thác nhìn dáng vẻ tràn đầy hứng thú của Trương Mỹ, nói.

“Được, anh rể, tối nay em mời anh và Uyên đi ăn cơm, anh đừng có từ chối đấy”

“Yên tâm, tối nay sẽ cho em làm chủ trì một bữa” Trương Thác nói lớn.

Khi Trương Mỹ và bố Trương Mỹ đi đến sau đài, nhìn thấy Ban Hoành Khải cũng đang ở đây, mà mảnh ngọc bích loại trong suốt kia, lúc này đang bị Ban Hoành Khải cầm trong tay.

“Ba mươi tỷ? Không bán không bán”

Lúc này Ban Hoành Khải đang nói chuyện với một người khác: “Các người coi tôi là người ngu sao, loại trong suốt này, ít nhất cũng phải bốn mươi lăm tỷ, muốn mua với giá ba mươi tỷ, các người nằm mơ sao?”

Trương Mỹ đi ến: “Ban Hoành Khải, đồ của tôi, sao lại năm trong tay của anh?”

“Đồ của cô?”

Ban Hoành Khải nghi hoặc nhìn Trương Mỹ: “Cái gì là đồ của cô chứ?”

Vẻ mặt và giọng nói của Ban Hoành Khải khiến hai bố con Trương Mỹ ngẩn ra.

“Ban Hoành Khải, đồ trong tay anh là do tôi mở ra” Trương Mỹ nhắc nhở.

“Cô mở ra?”

Ban Hoành Khải nhìn mảnh loại trong suốt trong tay: “Trương Mỹ, có quá buồn cười rồi. Đây rõ ràng là do tôi mua”

Trương Mỹ cười: “Ban Hoành Khải, anh cảm thấy thú vị lắm sao? Cửa hàng Ngọc Châu to như vậy, anh có thể lấp mất viên ngọc bích này đi sao?”

“Lấy mất?”

Ban Hoành Khải cười: “Tôi nói này Trương Mỹ, cô cũng quá buồn cười rồi, cô hỏi xem nhân viên của Cửa hàng Ngọc Châu người ta xem mảnh ngọc bích này, thuộc về ai?”

Giọng nói của Ban Hoành Khải vừa rơi xuống, một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ chuyên ngành đi đến, nói: “Mảnh Ngọc đế vương này, là do vị khách số 58 mua”

Người phụ nữ trung niên cầm ra một quyển sổ tay.

Trương Mỹ gật đầu: “Đúng vậy, là tôi mua”

“Cô mua?”

Khóe miệng Ban Hoành Khải nhếch lên nụ cười chế nhạo: “Không nghe thấy quản lý người ta nói sao, là số 58 mua đấy”

“Tôi chính là số 58” Trương Mỹ lấy biển sổ trong tay ra, dùng trong cuộc đấu giá vừa rồi.

Người quản lý lắc đầu: “Theo đăng ký của khách, là ngài Ban Hoành Khải, mảnh ngọc bích này thuộc về ngài Ban Hoành Khải, ngài Ban Hoành Khải sẽ có quyền xác nhận mua bán với mảnh ngọc bích này”

Quản lý nói xong, đưa quyển sổ cho Trương Mỹ nhìn, trong quyển số viết vị trí chỗ ngồi của ba người Trương Mỹ, đều viết tên của Ban Hoành Khải.

Thứ viết trong quyển sổ khiến cơ thể Trương Mỹ run rẩy.

Cô nói tại sao vừa rồi Ban Hoành Khải vội vàng như vậy, hóa ra là chạy ra sau đài thay đổi những thứ này.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 662


Chương 662:

Bố Trương Mỹ vội vàng nói: “Quản lý, mặc dù tên ghi của Ban Hoành Khải, nhưng viên đá vừa rồi, quả thật là do con gái tôi mua. Điều này rất nhiều người có thể chứng minh, bao gồm cả máy giám sát bên ngoài, đều có thể nhìn thấy.

“Xin lỗi, tôi chỉ xem ghi chép khách hàng, về phần là do ai mua, không có liên quan gì đến tôi cả” Quản lý mặt vô biểu tình lắc đầu.

“Trương Mỹ, cảm ơn món quà lớn này của cô.” Ban Hoành Khải cười lạnh một tiếng, một tỷ rưỡi vừa rồi của anh ta, không phải là cho không.

Trương Mỹ hít sâu một hơi, lớn tiếng nói: “Các người hoàn toàn không nói đạo lý.”

“Không nói đạo lý?”

Quản lý lộ ra dáng vẻ bất mãn: “Cô gái, nếu như cô có ý kiến gì, thì có thể đề cập với Tổng giám đốc Tân của chúng tôi”

Nói với Tân Như?

Nếu như Trương Mỹ quen biết với loại nhân vật giống như Tân Như, sao sẽ bị Ban Hoành Khải ép đến đường cùng chứ.

“Được rồi, Trương Mỹ biểu hiện hôm nay của cô, khiến tôi rất không hài lòng, nghĩ xem làm thế nào mới có thể khiến tôi hài lòng đi, nếu không chuyện của nhà cô, cô tự mình nghĩ cách đi” Ban Hoành Khải nói một tiếng, cầm ngọc bích lên, sải bước sang một bên.

“Trả lại đồ cho tôi” Trương Mỹ lao về phía Ban Hoành Khải, gấp gáp đến nỗi nước mắt cũng ứa ra.

Đây là hi vọng cuối cùng của cô, vậy mà cứ như vậy bị người ta cướp mất rồi.

“Bảo vệ, đuổi cô ta ra ngoài” Quản lý cau mày, lập tức hét lên, vừa rồi cô ta mới nhận một tỷ rưỡi, số tiền này không thể lấy không được.

Hai bảo vệ nghe thấy quản lý nói, lập tức tiến lên giữ lấy Trương Mỹ.

“Thả con gái tôi ra” Bố Trương Mỹ lập tức xông đến.

“Đuổi ông ta ra ngoài” Quản lý lại ra lệnh.

Hai bảo vệ đi về phía bố Trương Mỹ.

Bố Trương Mỹ đột nhiên phất tay, hét lớn: “Đừng có động vào tôi.”

Vốn dĩ phía sau đài đang yên tĩnh, đột nhiên rơi vào ồn ào.

Trương Thác đi đến sau đài, đúng lúc nghe thấy âm thanh ồn ào này, vừa nhìn, đã thấy Trương Mỹ và bố Trương Mỹm bị bảo vệ giữ lấy.

“Buông ra”

Trương Thác đi qua, chặn đường bảo vệ, nhíu mày: “Đang làm cái gì vậy? Cửa hàng Ngọc Châu các người đối xử với khách hàng như vậy sao?”

“Cậu lại là ai?”

Quản lý đi đến, không vui nhìn Trương Thác: “Cửa hàng Ngọc Châu chúng tôi thế nào liên quan gì đến cậu chứ?”

Trương Thác liếc nhìn một cái, trên ngực trái của đối phương, trên thẻ công tác, chứng minh đối phương có chức vị quản lý ở Cửa hàng Ngọc Châu.

Trương Thác hỏi: “Tổng giám đốc Tân của các người đâu?”

“Liên quan gì đến cậu?” Quản lý ngẩng đầu, bây giờ thương Quản lý nói như vậy, trong lòng đã nắm chắc, những người này tuyệt đối không thể liên hệ được với Tân Như.

“Anh rể, cô ta vẫn luôn nói bảo em đi tìm Tổng giám đốc Tân của bọn họ, nhưng bọn em sao quen biết với Tổng giám đốc Tân chứ. Anh… anh quen không?” Trương Mỹ mong chờ hỏi.

“Cậu ta có thể biết Tổng giám đốc Tân của chúng tôi sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 663


Chương 663:

Quản lý khinh thường cong môi, đánh giá quần áo Trương Thác mặc có thể nói là giản dị.

Trương Thác gật đầu, cầm điện thoại, vừa muốn gọi điện thoại cho Tân Như, thì nghe thấy phía sau vang lên giọng nói trong trẻo ngọt ngào: “Trương Thác, anh ở đây sao? Tôi tìm anh cả ngày rồi”

Nhìn thấy người nói, sắc mặt người quản lý thất thần, tại sao Tổng giám đốc Tân lại đến đây?

Tân Như chậm rãi đi đến, nhìn Trương Mỹ và bTô My bị bảo vệ giữ lấy, nhíu mày nói: “Xảy ra chuyện gì vậy’ “Tổng giám đốc Tân, bọn họ gây chuyện ở sau đài, muốn cướp đá của khách hàng, tôi đang đuổi đi” Quản lý vội vàng nói.

“Cướp ngọc?”

Sắc mặt Tân Như trầm xuống: “Cô chắc chắn chứ?”

“Đúng vậy Tổng giám đốc Tần, chính là ba người này”

Quản lý giơ tay chỉ ba người Trương Thác, sau đó nói với bảo vệ: “Mau, đuổi ba người này ra ngoài, nếu như bọn họ còn muốn gây chuyện, thì trực tiếp báo cảnh sát”

Tân Như lắc đầu, trực tiếp nói: “Không cần đuổi người, quản lý Thiệu, cô đã bị đuổi việc rồi”

Tân Như nhìn tình huống trước mặt, hoàn toàn không cần hỏi cũng biết quản lý lật ngược đúng sai.

Trương Thác có thể cướp ngọc của khách sao?

“Tổng giám đốc Tân, tôi không hiểu?” Sắc mặt quản lý có chút tái nhợt.

“Không hiểu? Cảnh sát sẽ nói cho cô biết” Tân Như không vui nói một tiếng.

Trương Thác nói: “Người này từ từ xử lý đi, để bảo vệ đuổi cả tên Ban Hoành Khải kia, đừng để anh ta cầm ngọc chạy mất. Nếu thật sự như vậy Cửa hàng Ngọc Châu các người đền tiền là chuyện nhỏ, e rằng sau này không thể mở cửa được nữa đâu”

Tân Như gật đầu, vội vàng ra lệnh.

Quản lý nhìn dáng vẻ Trương Thác nói chuyện với Tân Như, không ngờ người này thật sự quen biết Tổng giám đốc Tân. Nhìn anh ta ăn mặc giản dị như vậy, không giống người có thể quen biết với Tổng giám đốc Tân một chút nào cả.

Đối với người quản lý này, Trương Thác hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, chuyện hôm nay đủ để cô ta đi tù mọt gông rồi.

Một nhóm bảo vệ hoảng loạn chạy ra ngoài, tâm năm phút sau bắt Ban Hoành Khải quay lại Cửa hàng Ngọc Châu.

“Mẹ nó các người, ai cho bọn mày cái quyền như vậy? Bọn mày đối xử với khách hàng như vậy sao? Tao muốn kiện bọn mày” Ban Hoành Khải không ngừng phát ra tiếng chửi mắng.

“Đợi anh có cơ hội kiện rồi nói”

Tân Như lạnh lùng trừng Ban Hoành Khải một cái, chuyện vừa rồi, cô ấy đã nghe Trương Mỹ nói rồi: “Anh bị nghỉ có liên quan đến lừa đảo, trộm cắp, đợi khi từ đồn cảnh sát ra, anh muốn kiện Cửa hàng Ngọc Châu chúng tôi, tôi sẽ hầu”

Tân Như nhìn Ban Hoành Khải bị bắt về, cũng thở phào.

Nếu như hôm nay thật sự để Ban Hoành Khải cầm đồ chạy mất, vậy thương hiệu của Cửa hàng Ngọc Châu cũng sẽ bị hủy.

Lần đầu tiên đấu giá, đồ mà khách hàng đầu giá được bị người khác cướp mất, còn liên hợp với nhân viên trong nội bộ của Cửa hàng Ngọc Châu, sau này ai dám đến Cửa hàng Ngọc Châu chơi đá nữa chứ.

“Cái gì gọi là lừa đảo, trộm cắp, vé là tôi mua, số ghế đăng ký cũng là của tôi, viên ngọc bích này rõ ràng là tôi…” Ban Hoành Khải không nhận mệnh hét lên, nhưng còn chưa hét xong, đã bị Trương Thác ngắt lời.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 664


Chương 664:

“Ban Hoành Khải, sinh năm 1989, là chủ của Công ty Dịch vụ Thương mại Húc Hiên. Một tháng trước, anh thu mua tất cả các công ty hợp tác với nhà Trương Mỹ, cùng nhau nuốt chửng toàn bộ tài sản của nhà Trương Mỹ, tổng cộng hai mươi mốt tỷ sáu trăm triệu, khiến nhà Trương Mỹ phải chịu khoản nợ chín tỷ. Sau khi nhà Trương Mỹ phá sản, anh lợi dụng điểm yếu uy h**p người khác, ép Trương Mỹ phải hoàn thành đính hôn với anh. Tôi nói đúng không?”

Khi Trương Thác nói vẫn luôn nhìn Ban Hoành Khải.

Sắc mặt Ban Hoành Khải tái nhợt, đây đều là những chuyện mình làm bí mật, rất ít người biết, anh ta sao có thể biết được chứ?

“Nhìn dáng vẻ chắc là tôi nói đúng rồi”

Trương Thác cười: “Bây giờ, anh lại phải gánh thêm tội danh lừa dối kinh doanh, yên tâm hưởng thụ đi”

Trương Thác vỗ vai Ban Hoành Khải.

Trương Thác vừa nói xong, trước cửa Cửa hàng Ngọc Châu đã vang lên tiềng còi xe cảnh sát, khi Tân Như ra lệnh cho người đuổi theo Ban Hoành Khải, đã báo cảnh sát rồi.

“Anh rể, anh thật sự đã cứu cả nhà em mà”

Trương Mỹ đứng trước mặt Trương Thác, nhìn ngọc bích lại trở về tay mình: “Em thật sự không biết phải báo đáp anh thế nào nữa”

“Được rồi, còn nói lời như này nữa thì đừng gọi anh là anh rể. Không phải nói tối này mời anh ăn cơm sao?”

Trương Thác cười: “Tối nay anh đợi điện thoại của em”

“Vâng, nhất định” Trương Mỹ dùng sức gật đầu.

Trương Thác lại bảo Tân Như giúp Trương Mỹ xử lý miếng ngọc bích này, còn mình thì vội vàng rời khỏi Cửa hàng Ngọc Châu. Bây giờ anh muốn nhanh chóng làm rõ, mảnh tinh thể vừa mở ra rốt cuộc là thứ gì.

Tinh thể lửa vẫn luôn là năng lượng mà đảo Ánh Sáng muốn làm rõ ràng, bây giờ lại xuất hiện một thứ đó giống như tinh thể lửa, không thể không khiến Trương Thác chú ý đến.

Trương Thác vừa đi ra ngoài Cửa hàng Ngọc Châu, hai người thanh niên một nam một nữ đã đi theo sau.

Trương Thác liếc nhìn một vòng phố đi bộ, cuối cùng đi vào một trung tâm mua sắm, đi lung tung bên trong.

“Mau, đi theo”

Hai người thanh niên một nam một nữ vội vàng vào trong trung tâm mua sắm.

Trương Thác đi hơn nửa tiếng trong trung tâm mua sắm, cuối cùng bước vào bãi đậu xe ở dưới tâng hầm.

“Anh ta muốn lái xe, đừng để anh ta chạy mất” Cô gái xinh đẹp vội vàng nói một tiếng, hai người đi vào trong bãi gửi xe dưới tầng hầm.

Bãi gửi xe rất rộng, lúc này không có nhiều người, rõ ràng rất vắng vẻ.

Sau khi hai người bước vào bãi gửi xe, không hề nhìn thấy bóng dáng Trương Thác.

Hai người bọn họ cẩn thận quan sát, tìm kiếm Trương Thác trong bãi gửi xe rộng lớn.

Cô gái xinh đẹp trốn sau một bức tường, từ từ tiến về phía trước quan sát.

“Người đẹp, tìm tôi sao?” Giọng nói của Trương Thác, đột nhiên vang lên phía sau người phụ nữ xinh đẹp.

Giọng nói đột ngột này khiến cô gái xinh đẹp giật mình, cô †a vô thức rụt cổ lại, quay đầu, nhìn Trương Thác tràn đầy ý cười đứng phía sau mình.

“Em gái, cẩn thận” Người thanh niên cách cô gái xinh đẹp không xa cũng nghe thấy giọng nói của Trương Thác, liền nhìn thấy Trương Thác đứng phía sau người bạn đồng hành của mình, lập tức lao đến.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 665


Chương 665:

Trương Thác mang theo ý cười, nhìn hai người bọn họ: “Hai người các người, đi theo tôi từ Cửa hàng Ngọc Châu đến đây, là vì cái này sao?”

Trương Thác nói, lấy ra một viên tinh thể nhỏ màu trắng.

Khoảng khắc Trương Thác lấy viên tinh thể nhỏ màu trắng ra, ánh mắt một nam một nữ nhìn chằm chằm vào vật trên tay Trương Thác.

“Xem ra tôi đoán đúng rồi”

Trương Thác lật tay, thu đồ lại: “Các người đã sớm biết, bên trong viên đá đó, giấu thứ đồ này?”

“Phí lời, trong mấy viên đá vua này ngoại trừ linh..”

Cô gái xinh đẹp nói, vừa nói được một nửa, đột nhiên phản ứng lại, vội vàng giơ tay lên che miệng lại, trong đôi mắt to tràn đầy tức giận nhìn Trương Thác: “Anh lừa tôi nói”

Trương Thác bởi vì lời nói của cô gái xinh đẹp này mà im lặng, mấy giây sau, Trương Thác nói: “Đây rốt cuộc là cái gì”

“Người anh em, anh biết đây là cái gì, hoàn toàn không có ích lợi gì cho anh.”

Người thanh niên nói: “Thứ này anh cầm không có tác dụng gì cả, nếu như anh đồng ý, có thể cho tôi hai ngày, tôi dùng chín tỷ để mua lại thứ này, anh cũng không thiệt, thế nào?”

Trương Thác lắc đầu: “Không được, tôi không thiếu chín tỷ, tôi chỉ muốn biết, đây rốt cuộc là cái gì mà thôi”

“Không nghe thấy anh tôi nói sao, thứ này anh biết cũng không có lợi gì cho anh cả, hơn nữa cho dù có nói với anh, anh cũng không thể dùng. Chúng tôi vì thứ đồ này, từ xa chạy đến, †ại sao anh cứ muốn đối đầu với chúng tôi ô gái xinh đẹp gấp gáp đến đỏ cả mặt, nhưng có thể thấy thứ đồ này thật sự rất quan trọng đối với bọn họ.

Trương Thác cười: “Không thể nói là đối đầu, dù sao đây cũng là tôi công bằng công chính mua về, các người hoàn toàn có thể tiếp tục tăng thêm tiền, cho đến khi tôi không thể tăng thêm nữa”

Cô gái xinh đẹp tức giận giậm chân, không nói lên lời.

Người thanh niên tiến về phía trước hai bước: “Người anh em, anh tin tôi đi, thứ đồ này ở trong tay anh chỉ mang lại rắc rối cho anh mà thôi, không bằng đưa cho tôi”

“Ồ? Rắc rối gì vậy?” Trương Thác tò mò, bây giờ anh thật sự mong chờ rắc rối tìm đến cửa, như vậy mình mới có thể hiểu rõ đây rốt cuộc là cái gì Trong lòng Trương Thác có trực giác, tinh thể này rất có khả năng liên quan đến khí.

“Người anh em, anh thật sự không muốn đưa thứ đồ này cho chúng tôi sao?” Người thanh niên cau mày, hỏi lại lần nữa.

Trương Thác vẫn lắc đầu.

“Anh, không cần phải nói nhiều với loại người này nữa, trực tiếp cướp lấy là được rồi” Cô gái xinh đẹp đột nhiên phất tay, trong khoảng khắc phất tay, một mũi tên sắc bén từ trong tay áo bay ra, lao về phía Trương Thác.

“Em gái” Người thanh niên hét lớn, nhưng đã muộn rồi mũi tên trong tay áo đã b*n r*, không thể thu lại.

Vào thời khắc mấu chốt, Trương Thác đột nhiên quay người, tránh khỏi mũi tên.

Thấy Trương Thác nhẹ nhàng tránh được mũi tên như vậy, người thanh niên thở phào, đồng thời cảm thấy có chút kinh ngạc. Người này, vậy mà lại có thân thủ tốt như vậy.

Trương Thác quay người lại, nhìn cô gái xinh đẹp, cong miệng: “Nhìn cũng rất xinh đẹp, nhưng tính tình này có chút quá độc ác rồi”

Trương Thác vừa nói xong anh giơ tay ra, lao về phía cô gái xinh đẹp.

Ánh mắt cô gái xinh đẹp co rụt lại: “Anh, anh ta có chút kỳ lạ, đừng coi thường”
 
Back
Top Dưới