Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 497


Chương 497

“Được, cậu bảo tôi nói đúng không, vậy tôi hỏi cậu……

Hội Trưởng Mã vừa định mở miệng, thì bị một âm thanh cắt ngang. _ ¿ “Alo, alo.”

Âm thanh của Trương Thác, phát ra từ trong loa. Phó Hội Trưởng Tiêu nhìn thây Trương Huyện đứng trên [ bục giảng, mặt liền biến sắc, quát người đứng bên cạnh: “Đang làm cái quái gì thế, ai cho cậu ta lên bục vậy, mau bắt cậu ta xuống!”

Phó Hội Trưởng Tiếu sợ Trương Thác lên bục sẽ nói ra những lời không nên nói.

“Cậu ấy không lên bục giảng, thì ai lên hả?” Hội Trưởng Mã cản người bên cạnh Phó Hội Trưởng Tiếu lại.

“Lão Mã, lần này là Tiểu Thần Y giảng bài đấy, sao ông lại để một người không liên quan lên bục như thế chứ, mau mau mau, bắt cậu ta xuống!” Sắc mặt Phó Hội Trưởng Tiếu đầy vẻ lo ngại.

Hội Trưởng Mã nhìn Phó Hội Trưởng Tiếu, nói từng câu từng chữ, chắc như đỉnh đóng cột nói: “Cậu ấy chính là Tiểu Thần Y mà cậu nói đó.”

“Cái gì? Cậu ta là Tiểu Thần Y sao!” Phó Hội Trưởng Tiếu trợn to hai mắt, trong mắt ngập tràn vẻ không thể tin được, người này, lại là Tiểu Thần Y?

“Sao vậy, rất bát ngờ sao?” Hội Trưởng Mã lên tiếng cười nhạo.

Phó Hội Trưởng Tiếu, sắc mặt sững sờ, ngơ ngác nhìn trên bục, trong lòng anh ta, lúc này đã rối như tơ vò rồi.

497-1-con-re-quyen-quy.jpg


“Chính xác.” Diêm Lập mỉm cười gật đầu, ông ấy sợ rằng hôm nay Trương Thác sẽ không đến, lần này mời đến, đều là những ngôi sao sáng giá của giới Trung y Hoa Hạ.

Tuy rằng về y thuật, mọi người không giỏi bằng Trương Thác, nhưng về phương diện danh tiếng uy tín, đều là những nhân vật chỉ cần một cái giậm chân, đã làm chấn động cả giới Trung y Hoa Hạ.

Bây giò Trương Thác đã đến, khiến Diêm Lập yên tâm hơn rất nhiều.

Ông ấy nhìn lên khán đài, chờ đợi bài phát biểu tiếp theo .

của Trương Thác.

Trương Thác đứng trên sân khấu cầm micro trên tay, liếc nhìn xung quanh rồi nói: “Mọi người ở đây đều là các vị bậc thầy trong giới Trung y. Bản thân tôi không có tài, may mắn học được một số phương pháp châm cứu, theo kế hoạch, hôm nay nên trình bày một chút kiến thức kém cỏi đó ở đây, nhưng kế hoạch đã thay đổi.”

Khi Trương Thác nói rằng kế hoạch đã thay đổi, một loạt thính giả nháo nhào ngạc nhiên.

Thầy Diêm cau mày quay lại nhìn hội trưởng Mã đang đứng ở lối vào đại sảnh, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến những gì hội trưởng Mã vừa nói?

Trương Thác nghe tháy tiếng ồn ào của mọi người, tiếp tục nói: “Trung y trong thiên hạ, vốn là một nhà, nhưng hôm nay, lại gặp phải một chuyện khiến tôi tức giận.”

Trương Thác nói đến đây, tiếng ồn ào bên dưới dần dần lắng xuống, bài giảng mà mọi người đang đợi Trương Thác, cũng có thể nghe được, kế hoạch có thay đổi của Trương Thác, là có liên quan đến câu chuyện bên dưới.

“Một giờ trước, tôi đến cổng Bảo tàng Trung y, nhưng tôi được thông báo rằng tôi không được phép vào, muốn vào phải đóng học phí 50.000 tệ. Tôi thực sự rất hoang mang.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 498


Chương 498:

Bài học này do tôi giảng, chính tôi cũng không có nghe nói phải thu phí, một đầu người là 50.000 tệ! Thực ra lúc đó trong lòng tôi cũng có chút vui sướng, không ngờ cái tên của mình lại đáng giá như vậy.” Trương Thác cố ý nở nụ cười.

Người dưới khán đài, người này nhìn người kia, trong mắt đều có một chút không tin tưởng.

“Có thể các vị được mời đến đây, không biết đến vấn đề thu phí, nhưng bây giờ tôi muốn thống kê một chút số người trong bảo tàng Trung y, có bao nhiêu người, phải bỏ tiền mà đến đây vậy?

Trương Thác liếc mắt nhìn quanh trong phòng bảo tàng Trung y, anh ấy quan sát rõ được, có một số thanh niên không có chỗ ngồi, đứng ở ngoài, trên mặt họ xuất hiện một biểu cảm chật vật khó chịu, dường như họ đang sợ điều gì đó.

Trương Thác cười nhẹ nói tiếp: “Có không dám nói, cũng không sao. Tôi chỉ muốn hỏi một chút, dù số lượng người ít hay nhiều cũng không ảnh hưởng đến quyết định của tôi. Tôi không biết người bán chỗ ngồi cho các bạn đã hứa với các bạn những gì, anh ta nói với tôi, nếu nghe không được bài giảng, đền gấp 10 lần.”

Trương Thác dừng lại và liếc nhìn phó hội trưởng Tiếu đang đứng ở lối vào phòng bảo tàng.

Lúc này, khuôn mặt phó hội trưởng Tiếu tái nhọt không còn chút máu, vẻ mặt đờ đẫn nhìn khán đài.

Trương Thác ngoắc ngoắc ngón tay: “Tôi đã trả tiền của ba người, tổng cộng là 150.000 tệ để tham gia lớp học.

Bây giờ, tôi muốn nhờ phó hội trưởng Tiếu mời giảng viên lên giảng. Nếu ông không mời lên được, làm phiền bồi thường cho tôi số tiền cần phải bồi thường nhé.”

Trương Thác nói xong liền rời khỏi khán đài.

Lúc này, mọi người trong hội trường đều tập trung ánh mắt vào phó hội trưởng Tiếu, trong mắt những người này là sự tức giận, khó hiểu và khinh bỉ.

*Thật vô lý! Thật vô lý!” Diêm Lập vỗ mạnh cái bàn trước mặt rồi hét to: “Hội trưởng Mã, nếu hôm nay ông không cho tôi một lời giải thích hợp lý cho chuyện này, tôi nghĩ, Hiệp hội Y học Ninh tỉnh, cũng không cần thiết phải tồn tại nữa rồi!”

Một ông già bên cạnh Diêm Lập cũng lắc đầu tiếc nuối, tỏ ra vô cùng thất vọng, không biết là ông ta không nghe được bài giảng hay là ông ta bất mãn với Hiệp hội Y học Ninh tỉnh.

“Tiếu Hoa, lần này cậu thật sự làm cho Hiệp hội Y học Ninh tỉnh của chúng ta nỏi tiếng rồi đấy!” Hội trưởng Mã chỉ vào phó hội trưởng Tiếu, ngón tay không ngừng run lên, hiển nhiên lửa giận trong lòng đã lên đến đỉnh điểm.

Sau khi Trương Thác bước xuống bục, đi thẳng đến trước cửa: “Ông phó hội trưởng Tiếu à, ông nói bồi thường gấp 10 lần, khi nào thì đưa cho tôi đây?”

“Tiểu Thần y này….” Phó hội trưởng Tiếu một mặt đầy vẻ kiểm điểm.

“Tôi vừa nhìn thấy chìa khóa xe của phó hội trưởng Tiếu là một chiếc Mercedes-Benz S-Class đúng không? Phó hội trưởng Tiếu đã lái một chiếc xe triệu đồng nhân dân tệ, tiền bồi thường 1.5 triệu đồng, có thể sẽ bồi thường được nhỉ.” Trương Thác cười nói.

Phó hội trưởng Tiếu không biết phải nói gì.

Khoản tiền bồi thường 1,5 triệu đồng, nếu để ông ta bỏ ra, thì cũng có thể sẽ bỏ ra được, nhưng vấn đề mấu chót bây.

giờ không phải là vấn đề của 1,5 triệu nhân dân tệ, mà là ˆ chuyện khác.

Chuyện lần này lộ ra, néu là một người không rõ danh tính nói ra, phó hội trưởng Tiếu chắc chắn sẽ không để ý tới, ông ta đủ tự tin để thu xếp êm đẹp mọi chuyện, nhưng đáng tiếc, người nói ra chuyện này lại là tiểu thần y, hơn nữa còn nói ra trước mặt rất nhiều bậc thầy trong giới y học.

Phó hội trưởng Tiếu đã nghĩ đến hậu quả để lại cho bản thân rồi, bồi thường là chuyện nhỏ, trong nửa sau cuộc đời, liệu có thể thoải mái sống phần đời còn lại hay không mới là vấn đề.

Thượng Xảo San, người đứng bên cạnh phó hội trưởng Tiếu, sớm đã không còn vẻ kiêu ngạo như trước nữa rồi.

“Tiểu Uyễển, Tôn Lam, đi thôi.” Trương Thác giơ tay ra hiệu cho hai cô gái Từ Uyễn và Tôn Lam, hai cô chạy tới ngay lập tức.

Khi đi ngang qua bên cạnh Thượng Xảo San, Từ Uyễn thở dài, lắc đầu và không nói gì.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 499


Chương 499:

Tôn Lam đứng trước mặt Thượng Xảo San: “Có một số việc, chỉ là Tiểu Uyển không muốn hơn thua với cô mà thôi. Anh rể của cô ấy không chỉ là bác sĩ thiên tài, mà còn là chồng của chủ tịch tập đoàn Lâm Thị. Từ Uyễển là em họ của chủ tịch tập đoàn Lâm Thị. Tôi thật sự nghĩ không ra, cô lấy tư cách gì mà phô trương sự giàu có của mình trước mặt tiểu Uyễển chứ?”

Khi Thượng Xảo San nghe Tôn Lam nói như vậy, ánh mắt trợn ngược, như kiểu không dám tin đó là sự thật.

Em họ của chủ tịch tập đoàn Lâm Thị? Mẹ của Từ Uyễển chính là con gái ruột của Lâm Chính Nam, cựu chủ tịch của tập đoàn Lâm Thị!

Giờ phút này, Thượng Xảo San cảm thấy mình giống như một tên hề nhảy dầm, luôn nhảy múa loạn xạ trước mặt người khác, nhưng lại cảm thấy rất cao siêu, nghĩ về những gì cô ta đã làm trước đây, nghĩ về những gì cô ta đã nói với Từ Uyễển trước đây, Thượng Xảo San đang rất muốn tìm một cái hố nào chui xuống mà trốn mắt thôi.

Trương Thác cũng không ở lại bảo tàng Trung y, buổi học hôm nay, anh ấy nói không giảng, tức là không giảng, không chỉ là bởi vì tức giận, mà quan trọng hơn là Trương Thác cũng muốn cho hội trưởng Mã một bài học.

Mặc dù hội trưởng Mã không biết về sự việc này, nhưng suy cho cùng, phương pháp quản lý của ông ấy có ván đề nên mới đã xảy ra chuyện này, người của mình làm chuyện này dưới mắt mình mà cũng không biết, rốt cuộc ai sẽ là người chịu thiệt? Không phải là học sinh bị lừa sao.

50.000 tệ đối với một gia đình bình thường, số tiền đó rất quan trọng, vậy mà lại bị một tên cặn bã lừa lấy đi một cách trắng trợn?

Trương Thác không thèm quan tâm chuyện này nên xử lý như thế nào, nếu hội trưởng Mã không thể giải quyết ổn thỏa, anh ấy không ngại đổi sang một Hiệp hội y tế khác để hợp tác. Còn khoản 150.000 nhân dân tệ đưa cho. phó hội trưởng Tiếu hôm nay, Trương Thác tin chắc rằng .

người này sẽ nôn ra thôi, đối với cái số tiền bồi thường .

gấp 10 lần đó, Trương Thác cũng không quan tâm lắm, .

anh ấy cũng không thiếu số tiền đó, đồng thời anh ấy cũng nghĩ tới, liệu phó hội trưởng Tiếu này có cơ hội để đền bù hay không, vì e rằng chuyện này một khi đã lộ ra, phần lớn tài sản của ông ấy sẽ bị phong tỏa và đóng băng.

Ra khỏi viện Trung Y, Từ Uyễển ở bên cạnh Trương Thác, vẻ mặt đây tiếc nuối, thở ngắn than dài.

“Tiểu Uyển, em vẫn còn trẻ tuổi, thở dài cái gì.” Trương Thác cảm thấy có chút buồn cười, người không biết, còn tưởng rằng nhóc con này vừa trả qua cực khổ đời người gì.

“Đương nhiên là hối tiếc rồi.” Từ Uyễển lắc đầu: “Anh rẻ, anh không biết người trong trường chúng em ngưỡng mộ anh như thế nào sau khi anh thuyết trình ở trường lần trước. Mọi người đều muốn nghe anh giảng một tiết học.

Nhìn kỹ thuật châm cứu tuyệt vời của anh, em còn nghĩ rằng hôm nay mình có cơ hội, nhưng kết quả lại hoàn toàn bị nhỡ.”

Trương Thác che trán: “Em nói cái này à, em thật sự muốn học, anh vẫn có thể một mình dạy em không được Sao.”

| “Một mình dạy em? Thật không?” Từ Uyễển mở to mắt, có chút không dám tin.

“Cái này có gì mà giả với thật.” Trương Thác nhìn dáng vẻ khoa trương đó của Từ Uyễển, có chút phiền muộn: “Chúng ta là người một nhà, Tôn Lam nếu muốn học, thì cùng học.”

“Em… em cũng có thể sao?” Tôn Lam ngạc nhiên chỉ vào mình.

Trong mắt Tôn Lam, kỹ thuật châm cứu tuyệt vời của Trương Thác tuyệt đối vô giá, bản thân đã xem máy lần, quan sát học hỏi đã là vinh dự rồi, bây giờ bản thân lại được học sao?

Đừng nói Tôn Lam có loại cảm giác này, ngay cả Từ Uyễn, cũng không dám mở lời với Trương Thác học phương pháp châm cứu này.

Trung Y từ xưa đến nay lưu truyền, một chút phương pháp, chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái, sợ rằng, người nhà cũng sẽ không tương truyền dễ dàng.

“Tìm một địa điểm, anh dạy hai đứa, tốt nhất chuẩn bị đầy đủ một chút.” Trương Thác trực tiếp vung tay.

“Anh rễ, anh thật tốt quá!” Từ Uyển vui mừng nói: “Chị em có thể tìm được anh, thật là hạnh phúc lớn nhất của chị ấy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 500


Chương 500:

Câu nói này của Từ Uyễn, khiến Trương Thác vô cùng | đác ý: “Nếu em có thể nói câu này trước mặt chị em, anh .

có thể vui rồi.”

“Phải thế chứ, không quan tâm ở trước mặt ai em cũng đều nói câu này.” Từ Uyễển vỗ ngực: “Anh rể, vậy chúng ta đến trường em đi, trong phòng học có kim bạc và mô hình.”

“Được.”

Sau khi quyết định, ba người trực tiếp đến Ngân Đại, Từ Uyễn và Tôn Lam không làm ồn ào, dẫn Trương Thác đến phong học.

Cùng với Trung Y, kiến thức uyên bác mà Từ Uyễển và Tôn Lam đã được hưởng rất nhiều từ những lý luận Trương Thác đưa ra vào buổi sáng, những thứ này, ở trường học bọn họ không được tiếp xúc qua, nhưng sau khi Trương Thác nói ra, khiến cho hai người cảm thấy được truyền thụ trí tuệ, một số vấn đề trước đây chưa hiểu, sau khi Trương Thác gợi ý, đã có thể học một rút mười rồi.

*Vẫn là câu đó, từ xưa đến nay lưu truyền, nhưng đến thế hệ này của chúng ta, phải học được cách thay đổi tình hình, không thể làm chết đi, chỉ có như thế, mới có thể làm được bách bệnh, chữa được bách bệnh, về vấn đề phương pháp châm cứu, hai người tạm thời không giải thích được, trước tiên hãy hiểu rõ kỹ thuật cơ bản rồi nói tiếp.”

“Anh rể, em thực sự ngày càng khâm phục anh rồi, anh quả thật là thần tượng của em.” Từ Uyễn ánh mắt nhìn Trương Thác, nhanh chóng tỏa ra ngôi sao.

Tôn Lam cũng là vẻ mặt sùng bái, cô nghĩ lại, cái gọi là .

bạo chúa học thuật và thiên tài trong trường không chênh .

lệch bao nhiêu so với tuổi của Trương Xuân, nhưng so với kiến thức của Trương Xuân, bọn họ đều là đồ cặn bã.

Lần này mặc dù vẫn chưa tiếp xúc với châm cứu, nhưng hai người đều rất hài lòng, cho dù hôm nay Trương Thác muốn dạy bọn họ kỹ thuật châm cứu, hai người họ cũng không học, bọn họ vẫn hiểu rất rõ, đạo lý ăn nhiều nuốt không trôi này.

Thấy đã đến buổi trưa, ba người không tiếp tục ở lại phòng học nữa, Từ Uyển gọi mời Trương Thác đi ăn cơm.

“Anh rể, anh nói cho em anh nhìn phải cô gái nào ở trường em, em đảm bảo không nói cho chị em!” Từ Uyễển vẫn chưa hết phấn khích, cô vẫn tiếp tục đề nghị với Trương Thác.

“Thôi được rồi.” Trương Thác nhéch miệng: “Đừng thăm dò anh, anh một lòng một dạ đối với chị em.”

“Tiểu Uyễn, cậu bớt bớt đi, anh rễ là người đàn ông ưu tú như vậy, xứng với chị cậu.” Tôn Lam cười nói.

“Thôi, đàn ông đều đa tình.” Từ Uyễển đảo mắt: “Anh rẻ anh đừng sợ, bắt đầu từ hôm nay, hai chúng ta là một hội, anh yên tâm, em sẽ đứng về phía anh.”

Trương Thác vỗ trán, nhanh chóng chuyển chủ đề: “Đúng rồi, cô gái Trương Khiết đó, bình thường không phải sôi nỗi nhất sao?”

Từ Uyễn trọn mắt nói: “Con nhỏ đáng chết đó xin nghỉ dài, – nói là trong nhà có việc, kết quả mấy ngày nay trong nhóm bạn ngày ngày gửi ảnh ra ngoài dạo chơi, đi chơi rất vui vẻ.

“Được rồi, đi, mau đi ăn cơm, anh đói rồi.” Trương Thác _ thấy chủ đề mở ra, liền kép sang chuyện ăn cơm.

Nhà ăn ở trường học, trong mắt Trương Thác, cảm giác không khác gì những quán ăn tự phục vụ trong trung tâm thương mại, có đủ thứ để ăn và rẻ nữa, bạn có thể ăn ba món ăn và một món canh với giá chưa đến ba mươi lăm nghìn, quá no rồi.

Khi Trương Thác ăn cơm, nghe thấy không ít sinh viên đều đang than phiền đồ ăn nhà ăn không ngon.

Trương Thác thật sự muốn nói với bọn họ, muốn rời khỏi trường học và bước vào xã hội, khi món mì trứng có giá sáu mươi nghìn một bát, bạn sẽ biết đồ ăn trong nhà ăn của trường đại học ngon như thế nào.

Ngồi trong nhà ăn của trường học, mang đến cho Trương Thác một cảm giác hoàn toàn khác, dường như khắp nơi đều tràn đầy sức sống thanh xuân.

Bàn bên cạnh Trương Thác ngồi có máy sinh viên, đang nói chuyện phiếm, thanh âm lọt vào tai ba người Trương Thác.

“Nghe nói chưa, sau khi Trương Thành bị đánh bằm dập sống mũi lúc sáng, vừa rồi lại thách đấu với xã trưởng của xã võ cổ, kết quả là vẫn bị đánh cho không gượng dậy nổi.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 501


Chương 501:

“Này, cậu nói Trương Thành không có việc gì đi thách đấu với trưởng xã võ cổ làm gì?

“Thật ra chuyện này cũng không thể trách Trương Thành, .

nghe đâu là trưởng xã võ cổ gây hắn trước.”

Bàn bên cạnh còn đang nói chuyện phiếm, Trương Thác nghe thấy phía sau có giọng nói không máy thiện cảm.

“Ò, đây không phải Từ Uyển sao, sao vậy, đại tiểu thư nhà họ Lâm cũng đến ăn ở nhà ăn à.”

Trương Thác nghe thấy, quay đầu lại, liền thấy một thanh niên mặc võ phục màu trắng đứng ở phía sau, bên cạnh thanh niên này còn có không ít người, trong đó có hai người lập tức được Trương Thác chú ý đến, một nam một nữ, chính là người hôm qua bị Trương Thác ném ra khỏi nhà Tô Thái và Tô Nhất Nhiên.

Đông thời, Tô Thái và Tô Nhật Nhiên cũng nhìn thây Trương Thác, trong mắt xuất hiện tia thù hận.

Hôm qua bị Trương Thác ném ra ngoài cửa, liền chuẩn bị kế hoạch báo thù của bọn họ, kế hoạch của bọn họ rất đơn giản,trước tiên điều tra tình hình gia đình Lâm Ngữ Lam một chút, lên kế hoạch làm nhục cả nhà họ Lâm, nếu không bọn họ không nuốt nỗi cục tức tối đó.

Vừa hay, Tô Nhất Nhiên có một người bạn, là một gia thế võ cổ nhỏ ở Ngân Châu, người bạn này của của anh ta vẫn học ở Đại Ngân, là trưởng xã võ cổ Đại Ngân.

Tô Nhất Nhiên lại điều tra ra, em họ của Lâm Ngữ Lam học ở Đại Ngân, tìm từ người bạn này của anh ta, Liêu Thăng xã trưởng xã võ cổ.

Người của nhà họ Tô đến cửa nhờ giúp đỡ, Liêu Thăng tự _ nhiên sẽ cho Tô Nhát Nhiên thể diện này, vì thế, bắt đầu từ sáng này, Liêu Thăng chuẩn bị ra tay với Từ Uyễn.

Trong trường đại học, nếu một người muốn nhắm vào ai đó, thì sẽ không có nhiều âm mưu gian xảo giống như ở ngoài xã hội, cách làm của Liêu Thăng rất thẳng thắn, chỉ hai từ: bôi nhọ.

501-1-con-re-quyen-quy.jpg


Vừa lúc nãy, Liêu Thăng nghe nói có người nhìn thấy Từ Uyễn xuất hiện ở nhà ăn, liền lập tức đến đó tìm ngay.

“Tên họ Liêu kia, nếu mày là đàn ông thì đừng dở thủ đoạn dơ bẩn như vậy, có giỏi thì đến tìm tao đây này!”

Trương Thành hét lớn ở cửa nhà ăn.

Trương Thành cũng là một người có tiếng tăm ở Ngân Đại. Nếu sinh viên Ngân Đại bị bắt nạt trong xã hội, Trương Thành sẽ ra mặt giúp đỡ, cũng được nhiều người biết đến ở trường.

Những sinh viên đang ăn cơm ở nhà ăn đều tập trung sự chú ý vào hướng có tiếng hét, nhìn thấy Trương Thành chạy ra với khuôn mặt bằm tím.

““Hê”. Liêu Thăng cười khẽ, “Mày nghĩ mày là ai, không ngờ là tên bại trận như mày, sao hả, có muốn đánh thêm trận nữa không?”

“Cái con m* mày ấy, có bản lĩnh thì đừng ra khỏi trường học, nếu không lão tử sẽ cho mày biết thế nào là tàn nhẫn!” Trương Thành siết chặt nắm đấm, miệng hét lớn, nhưng lại không dám nhắc đến chuyện đánh nhau, vì anh biết bản thân vốn dĩ không phải là đối thủ của Liêu Thanh.

Liêu Thăng giơ ngón tay thối chỉ vào mặt Trương Thành, “Đồ cặn bã”

*M* mày……” Trương Thành trong tư thế sẵn sàng tiếp tục “Đủ rồi, bớt giận đi.” Trương Thác bước đến bên cạnh vỗ vai Trương Thành.

“Anh rẻ!” Trương Thành tỏ vẻ vui mừng khi nhìn thấy Trương Thác, đồng thời trong lòng cũng tin tưởng rằng chủ tịch Võ Cổ Liêu Thăng nhà ngươi là cái thá gì, làm sao có thể so sánh với anh rẻ của mình được?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 502


Chương 502:

Trương Thành có thể hoàn toàn tin tưởng vào Trương Thác. Bắt luận là một mình chống lại mười tên côn đồ khi ở sòng bài nhà họ Chu, hay đánh bại cao thủ quyền anh Hắc Lôi đều bắt khả chiến bại. Cảnh tượng một chân đá gãy vài thanh thép khiến Trương Thành vẫn còn nhớ như in.

Trương Thác liếc mắt nhìn qua Liêu Thăng, rồi nhìn chằm vào hai người nhà họ Tô, “Người nhà họ Tô các người lại thích chơi trò trẻ con như vậy sao?”

Hôm qua, sau khi Tô Thái và Tô Nhất Nhiên bị Trương Thác ném ra khỏi cửa đã đặc biệt điều tra danh tính của Trương Thác.

Tô Thái cười chế giễu, “Tên họ Trương kia, hôm qua không phải mày rất hung hăng sao, sao vậy, hôm nay lại hung hăng tao xem thử?”

Tô Nhất Nhiên nhắm vào Liêu Thăng nói: “Liêu huynh đệ, lần này phiền anh dạy cho tên tiểu tử không biết trời cao đất dày này một bài học rồi.”

Tô Nhất Nhiên tuy là người của nhà họ Tô, nhưng chỉ là một nhánh bên, không có tiếp xúc nhiều với võ cổ truyền thống nhà họ Tô. Nhà họ Liêu tuy nhỏ, Liêu Thăng là con trưởng Liêu gia, thực lực võ cổ lại mạnh hơn Tô Nhất Nhiên rất nhiều.

“Tô huynh yên tâm, người này cứ giao cho tôi.” Liêu Thăng cười rất tự tin.

“Mày thật biết khoác lác, dám so với anh rễ tao, mày còn kém xa lắm!” Trương Thành giơ ngón tay thối về phía Liêu Thăng.

Khi Trương Thành đối đầu với Liêu Thăng, tuy không phải là đối thủ, nhưng vẫn đánh được vài cú đắm. Nhưng với Trương Thác, Trương Thành đã từng tưởng tượng néu mình là đối thủ của anh rẻ thì ngay đến cơ hội đứng trước mặt anh áy la hét cũng không có nữa.

Liêu Thăng nhìn Trương Thác với vẻ mặt diễu cọt, “Người anh em, hay là chúng ta chơi một ván đi?”

Đối với người nhà họ Tô, Trương Thác quyết không nhẹ tay, anh nhìn Liêu Thăng cười, *Được, muốn chơi như thế nào?”

“Rất đơn giản, chỉ là đánh nhau, ai thua thì quỳ gối gọi người kia là Bố.” Liêu Thăng nói với ngữ khí lạnh lùng.

“Gọi là gì?” Trương Thác tỏ vẻ khó hiểu.

Liêu Thăng trả lời một cách dứt khoát: “Bố”

CO, Trương Thác và Trương Thành đồng thanh trả lời.

Các sinh viên trong nhà ăn bắt giác cũng bật cười.

Liêu Thăng lập tức nhận ra mình bị chơi xỏ, “Tiểu tử, đừng có chơi chữ với tao nữa, dám đánh thì hãy đến Võ Cổ Xã!”

Liêu Thăng vừa vẫy tay, những người đi theo liền rời khỏi nhà ăn.

Trước lúc đi, Tô Thái đưa ánh mắt khiêu chiến nhìn Trương Thác nói: “Tên họ Trương kia, đắc tội với chúng ta thì tên họ Lâm đó đừng hòng quay về nhà họ Tôi!”

Sau khi đợi người của Liêu Thăng đi, Trương Thành lập tức đứng trước mặt Trương Thác hỏi: “Anh rẻ, muốn đánh hắn thật sao?”

“Đương nhiên rồi.” Trương Thác siết chặt nắm đấm.

Liên quan đến việc Liêu Thăng hẹn đánh nhau với người ta ở Võ Cổ Xã, rất nhanh đã được đăng lên diễn đàn trường học, hình như đều được truyền đến tai của mỗi học sinh.

Liêu Thăng ỷ mình là người trong trường, Trương Thác lại là người ngoài nên nhận được không ít sự ủng hộ.

Bao gồm cả bản thân Liêu Thăng, ở Ngân Đại có không ít người ủng hộ. Gia thế hắn ta rát tốt, lại đẹp trai, thân thủ rất lợi hại, là người tình trong mộng của không ít thiếu nữ.

Khi Trương Thành dẫn theo Trương Thác cũng như Tô Uyễn và Tôn Lam đến Võ Cổ Xã, đã có rất nhiều người đến đấy rồi.

Trương Thác đá mắt nhìn xung quanh Võ Cổ Xã, cả võ quán đều được lát bằng sàn gỗ màu vàng nhạt, bốn bức tường xung quanh treo đầy các bằng khen danh dự khác nhau của Võ Cổ Xã Ngân Đại.

Khi Trương Thác và những người khác vừa đến Võ Cổ Xã, lập tức bị thu hút mọi ánh nhìn đầy sự chế giễu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 503


Chương 503:

“Đánh với chủ tịch Liêu của chúng ta, ai mà to gan đến vậy?”

Một cô gái cằm bảng tên Liêu Thăng nhìn về hướng Trương Thác, nhếch môi nói: “Nhìn dáng vẻ thất bại của anh ta kìa, về mặt khí chất thì không thể so sánh với chủ tịch chủ tịch Liêu của chúng ta, anh ta còn dám đến khiêu chiến, không cảm thấy xấu hồ sao?”

Từng lời chế giễu đều truyền đến tai Trương Thác, nhưng anh hoàn toàn không bận tâm đến.

Lúc này, Liêu Thăng đã đứng ở đấy chuẩn bị sẵn sàng đợi Trương Thác đến.

Sau khi nhìn thấy Trương Thác, Liêu Thăng đưa tay lên cao vẫy vẫy, Võ Cổ Xã dường như yên lặng hẳn đi, không còn tiếng rì rằm nào sau động tác ra hiệu của Liêu Thăng.

Liêu Thăng nói với Trương Thác: “Tao thật sự khâm phục lòng dũng cảm của mày, không ngờ mày vẫn dám đến?”

“Hê hê.” Liêu Thăng cười lạnh nhạt kèm theo ánh mắt khinh thường, “Có phải là quán quân hay không, tao không qua tâm, có một số chuyện,có nói thì loại người như mày cũng thể hiểu được. Suy cho cùng, loại người như mày không phải chuyện gì cũng có thể hiểu được, tao chỉ có thể nói những chức vô địch mày có được chỉ là rác rưởi trong mắt tao!”

Toàn thân Liêu Thăng toát lên vẻ kiêu ngạo khi anh ta nói chuyện.

“Thôi đi.” Trương Thác ngắt lời, ‘Không giành được chức vô địch là không dành được, đừng có nhiều lời.”

“Hứ, đồ ngu dốt!” Liêu Thăng cười chế nhạo.

Trong hầu hết các gia tộc võ cổ truyền, đều có một tâm lý siêu nhiên, cho rằng bản thân mình cao hơn người khác, biết điều mà người khác không biết.

Liêu Thăng trong lòng cũng có ý nghĩ này, vì quy định, Liêu Thăng không thể tham gia các cuộc thi Tán thủ, trong lòng cậu ta cũng rất xem thường cái gọi là nhà vô địch Tán thủ, cho rằng cái này chỉ là nguyên nhân do mình không tham gia mà thôi, cứ như thế lâu ngày, tính khí kiêu ngạo trong lòng anh ta lại trỗi dậy càng ngày càng mạnh hon.

Khi Trương Thác đề cập đến danh hiệu quán quân, Liêu Thăng tỏ ra vẻ khinh thường.

Trương Thác ngoắc ngoắc lỗ tai, có ý nói: “Nói lời khoác loác ai mà chẳng biết nói chứ, nếu tôi không lấy được quán quân, tôi cũng sẽ đồ kị với người khác thôi.”

“Lười nói nhảm với anh, tin tôi đi, hôm nay anh sẽ quỳ tại đây thôi!” Liêu Thăng vươn ngón tay chỉ về phía đối diện.

Bên cạnh đó, Tô Thái và Tô Nhất Nhiên đều cười chế nhạo, chờ xem Trương Thác làm trò ngu ngốc.

Liêu Thăng đứng đó trong bộ võ phục màu trắng, khí chất xuất chúng.

“Họ Liêu kia, đừng đánh rắm ở đó nữa. Tôi sợ rằng lát nữa cậu sẽ không thực hiện được thỏa thuận cá cược nữa!” Trương Thành hét lên.

“Hừ, ồn ào quá!” Liêu Thăng giả bộ lạnh lùng, sau đó bước lên phía trước lao đến chỗ Trương Thác đang đứng.

Động tác của Liêu Thăng rất ngầu, sau khi lao đến trước mặt Trương Thác, cậu ta đứng dậy và một chân nhảy lên trên không đá Trương Thác, động tác của anh ấy tuyệt vời như trong phim võ thuật, khiến những tiếng la hét vang lên cả một vùng.

“Rất đẹp trail”

“Thật là đẹp trai!”

Những tiếng hét này truyền đến tai của Liêu Thăng, khiến cậu ta càng đắc ý, thậm chí cậu còn nghĩ đến cảnh Trương Thác bị chính mình đá vào đầu và ngã gục xuống đắt.

Liêu Thăng đang đắc ý nhưng lại không biết, động tác này của cậu ta, trong mắt Trương Thác, chẳng khác gì đang đùa giỡn.

Người luyện võ, khi đối mặt với kẻ địch, điều kiêng ky nhất chính là trọng tâm không ổn định, bây giờ cú đá trên không của Liêu Thăng có thể nói là tự khiến bản thân không có đường lui, trừ phi thực lực của cậu ta tuyệt đối có thể đè bẹp đối thủ, nếu không, cứ ra tay như vậy, chẳng khác gì tìm đến chỗ chết cả.

Đối mặt với cú đá của Liêu Thăng, động tác của Trương Thác không lộng lẫy như của cậu ta, nhưng thực tế hơn, giơ nắm đấm lên, nhắm đúng vào khung xương trước lồng ngực của Liêu Thăng, và đắm mạnh xuống.

Liêu Thăng nhảy lên không trung, đối mặt với cú đám của Trương Thác, cậu ta không thể tránh được, bị Trương Thác một quyền đắm ngay vào ngực.

Cảnh này là một câu chuyện dài, nhưng nó chỉ xảy ra trong tích tắc.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 504


Chương 504:

Những cô gái hét lên vì Liêu Thăng, mới vừa hét đẹp trai xong, thì đã thấy Liêu Thăng đang đá chân trên không, như thể bị một chiếc búa tạ đập trên người, từ trên không đập bay xuống đắt, và phát ra âm thanh “pằng”.

Cảnh tượng này thật sự gây sốc thị giác, đối với những người xem trận chiến mà nói, trong đầu bắt giác xuất hiện một vài chữ.

Đúng là một lực thắng mười chiêu!

“Liêu Thăng này là gì chứ? Một thứ hoa hòe hoa sói!” Một cậu bé cong môi khinh thường.

“Cậu ta còn đá lên không trung, biểu diễn cái khỉ họ, bị một cú đấm của họ đã ngã gục xuống rồi.”

Ban đầu, nhiều người cho rằng đây có thể là một cuộc thảm sát của một mình Liêu Thăng, hoặc hơi hơi có chút ngang tài ngang sức, ngay cả Trương Thành còn nghĩ rằng Trương Thác sẽ tốn vài chiêu mới giải quyết được Liêu Thanh, nhưng không ngờ, mọi chuyện lại kết thúc như thế này?

Cảnh Trương Thác một cú đánh gục đối phương, thực sự quá gây sóc.

504-1-con-re-quyen-quy.jpg


Hai chữ “ăn vạ” gây nên một tràng cười sảng khoái.

Liêu Thăng là đội trưởng của đội võ cổ truyền, dựa vào sức mạnh cao siêu của mình. Bình thường ở trường, cậu ta thường tỏ ra kiêu ngạo. Nhiều người đã khó chịu từ lâu.

Chỉ vì ngại tài nghệ của cậu ta, mà họ đều uất ức nhưng không dám nói, bây giờ cơ hội giậu đổ bìm leo này, mọi người tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Những tiếng cười đó nghe thật chói tai bên tai Liêu Thăng.

Từ trước đến giờ, cậu ta ở trường, đều có cảm giác không có đối thủ đánh nhau với mình, đây còn lại lần đầu bị người khác đánh bại, mà còn ở trước mặt rất nhiều người như vậy, lại bị đánh bài trực tiếp như thế này nữa chứ.

Trương Thác ngắng đầu nhìn lướt qua đám người trong đội võ cổ truyền đang đứng một bên: “Cuộc thi này có trọng tài không? Có lẽ tôi thắng rồi đúng không?”

“Như thế này cũng gọi là thắng sao? Đội trưởng của chúng tôi vẫn chưa thừa nhận thất bại!” Một thành viên của đội võ cổ truyền đứng lên. Cậu ta thực tế là trọng tài của cuộc thi này. Nếu là Trương Thác ngã xuống đất, cậu ta sẽ vội vàng chạy ra thông báo ngay lập tức. Nhưng bây giờ, sự thật không phải như cậu ta nghĩ, vì vậy cậu ta đã mãi không nói gì.

“Chưa thừa nhận thất bại sao?” Trương Thác nhướng mày, sau đó vươn tay nắm lấy eo Liêu Thăng, một tay nhấc Liêu Thăng lên, trong ánh mắt kinh ngạc của bao người, một tay nâng Liêu Thanh qua khỏi đỉnh đầu.

Ngay sau đó, kèm theo tiếng hét thất thanh của các cô gái, Trương Thác ném mạnh Liêu Thăng xuống đất, tiếng “trầm” khiến mọi người nhắm mắt rùng mình trong quán tính.

Liêu Thăng vốn đã gãy xương ngực, thêm cú ném mạnh này đã khiến miệng cậu ta nôn ra máu tươi.

Trương Thác nhìn về phía thành viên của đội võ cổ: “Thế nào, vẫn còn chưa thông báo sao?”

Thành viên của đội võ cổ nghiền chặt răng, mọi người ai cũng có thể thấy được, Liêu Thăng một chút sức lực chiến đấu cũng không còn nữa, nhưng cậu ta chỉ là không muốn thừa nhận sự thật là đội trưởng đã bị thua rồi.

Trương Thác mỉm cười và dùng tay nhấc người Liêu Thăng lên một lần nữa.

“Đủ rồi, anh không phải là con người sao? Đội trưởng chúng tôi đã không còn năng lực chiến đấu nữa rồi, anh làm như thê này là bị phạm quy rôi đây!” Tên thành viên đội võ cổ đó hét lớn lên.

*Thế là các cậu đã chấp nhận thua rồi?” Trương Thác liếc mắt một cái.

*Tất nhiên là không. Chúng tôi không thua. Lần này là anh phạm quy trước!” Thành viên của đội võ cổ ngướng cổ: “Thắng thua để lần sau phân đi.”

Loại cách làm trơ trến này, ngay lập tức đã khiến mọi người cảm thấy nực cười.

*Đội võ cổ các cậu quả thật là rất công bằng nhỉ!”

“Biết rõ rồi, học được rồi.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 505


Chương 505:

Trương Thác gật đầu: “Được rồi, tôi lần này sẽ không đánh nữa, lần sau đánh tiếp cũng được. Nếu thi đấu đã kết thúc rồi, thì tiếp theo, là giải quyết chuyện ân oán riêng tư giữa tôi và cậu ta vậy!”

Trương Thác nói xong, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, anh ném Liêu Thăng xuống đất, giơ chân giãm mạnh vào lòng bàn tay Liêu Thăng.

“AI” Một tiếng gầm xé lòng phát ra từ miệng Liêu Thăng.

Chỉ nghe tiếng gầm của Liêu Thăng thôi cũng khiến người ta cảm thấy đau lòng.

Những lời Liêu Thăng cố ý nói trong trường làm tổn hại đến thanh danh của Từ Uyễn, lúc nãy trên đường đến đó Trương Thác cũng nghe được một ít, đối với loại người hãm hại gia đình mình, nếu Trương Thác có thể dễ dàng buông tha, thì cái danh xưng quỷ Satan, coi như gọi không có ý nghĩa gì rồi.

Trương Thác nghiền mạnh vào lòng bàn tay của Liêu Thăng, khi cảm thấy rõ ràng ngón tay của Liêu Thăng đã bị chính mình giẫãm lên, Trương Thác nhắc chân lên, và giẫm tay còn lại bên kia của Liêu Thăng.

“Cậu nhóc, dừng tay!” Một tiếng hét sắc bén vang lên từ cổng đội võ cổ

Mọi người đàn ông trung niên đứng ở cửa xã võ cổ, lúc này người đàn ông trung niên đang đi nhanh về phía Trương Thác.

Trương Thác nhìn người đàn ông trung niên, nhướng mày, vốn dĩ vì đối phương mà dừng chân ở giữa không trung, lần nữa giẫm xuống .

Tiếng hét của Liêu Thăng lại vang lên.

Người đàn ông trung niên sắc mặt thay đổi vì hành động này của Trương Thác.

“Thằng nhóc láo xược!”

Liêu Thăng kêu lên một tiếng đau đớn với người đàn ông trung niên: “Chú ơi, cứu cháu…”

“Bọn trẻ đánh nhau, người lớn đến ra mặt sao?” Khóe miệng Trương Thác lộ ra vẻ khinh thường, chân dùng thêm lực.

“AI” Liêu Thăng há to miệng, thét lớn lên.

Người đàn ông trung niên tăng tốc chạy đến trước mặt Trương Thác, khi xông tới trước mặt Trương Thác, ông ta bất ngờ tung một quả đắm vào mặt Trương Thác.

Trương Thác lạnh lùng đối phương, lại thấy nắm đấm của đối phương phóng to trong con ngươi, khi Trương Thác đang định ra tay tước bỏ cánh tay của đối phương, thì nắm đắm của đối phương lại dừng lại.

Khoảng cách giữa mặt năm đâm và mặt của Trương Thác chỉ là mười cen ti mét.

Ngoại trừ Trương Thác, cho dù là ai nhìn cũng cho rằng Trương Thác ngay cả phản ứng cũng không kịp, nếu đối phương không dừng tay, nắm đấm này sẽ đập vào mặt Trương Thác.

Thực ra, chỉ cần Trương Thác bằng lòng, ở khoảng cách mười cen ti mét ngắn ngủi này, anh ấy có thể khống chế đối phương và phế bỏ cánh tay của đối phương trước khi nắm đắm của đối phương chạm vào mình.

Người đàn ông thở gấp, trừng mắt nhìn Trương Thác, trong mặt đem theo sự đấu tranh sâu sắc.

Trương Thác mỉm cười, anh ấy biết, đối phương chịu sự trói buộc của giới võ cổ, không dám trực tiếp động thủ với mình.

Người đàn ông trung niên nhìn nụ cười trên mặt Trương Thác, hận đến nghiền răng, không dám động thủ, một khi nắm đấm này đánh ra, hậu quả đó không chỉ ông ta gánh chịu, sẽ liên lụy đến cả nhà họ Liêu.

Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn Trương Thác, hạ thấp giọng nói: “Nhóc con, tôi không biết cậu đến từ đâu, nhưng tôi khuyên cậu, đừng tự sai lầm.”

“Ha.” Trương Thác cười nhẹ một tiếng nói: “Tôi tự sai làm, chuyện này, chẳng lẽ không phải nhà họ Liêu các người khơi lên trước.”

“Cách làm của cậu đi quá giới hạn rồi!”

“Nêu như bây giờ người năm ở đây là tôi, ông có đứng ra đây nói lời như vậy không?” Trương Thác cọt nhạo nói.

Trương Thác nhắc bàn chân đặt trên tay Liêu Thăng lên, lòng bàn tay Liêu Thăng lúc này đã hoàn toàn biến dạng, cả mười ngón tay đều bị Trương Thác giẫm nát, bản thân Liêu Thăng cũng vô cùng yếu ớt, có thể ngất đi bắt cứ lúc nào.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 506


Chương 506:

“Cậu rất hung hăng càn quấy, tôi hy vọng cậu hung hăng như vậy, đừng để tôi thất vọng!” Người đàn ông trung niên đưa ra lời nhận xét hung ác, cúi người ôm lây Liêu Thăng, nhìn xã viên của xã võ cổ hét lén một cậu mau gọi xe cứu thương.

Đối diện với uy h**p của người đàn ông trung niên, sắc mặt của Trương Thác không hè gì, anh ấy gặp quá nhiều rồi, nhưng không có ai có thể nói được làm được.

Tô Thái và Tô Nhất Nhiên đứng bên cạnh, sắc mặt vô cùng không tốt, bọn họ không ngờ rằng, Liêu Thăng lại bại như vậy, chồng của Lâm Ngữ Lam này, rốt cuộc là ail Khi Tô Thái và Tô Nhất Nhiên nhìn Trương Thác, vừa hay đón được ánh mắt của Trương Thác.

Ở trong mắt của Trương Thác, Tô Thái và Tô Nhát Nhiên nhìn thấy một loại châm chọc và một loại khinh thường, ánh mắt như vậy khiến bọn họ rất khó chịu.

Từ khi đến m Châu, hai người luôn có suy nghĩ tài trí hơn người, thân phận của nhà họ Tô khiến bọn họ coi thường bất cứ một ai, bây giờ lại bị Trương Thác đối xử như vậy khiến cho bọn họ vô cùng tức giận, tâm lý thế này, giống như một người bị một con kiến khiêu khích, và họ không thể chờ đợi để giẫm chết con kiến.

Một trận đấu kết thúc theo cách này khiến không ít người phải thở dài ngao ngán.

Liêu Thăng đã hung hăng càn quấy ở Ngân Đại từ lâu, lần này bị người ta nỏi trận lôi đình đánh bại, điều này cũng khiến không ít người cảm thấy thoải mái.

Trương Thác cùng mấy người Từ uyễn nói về ngày gặp nhau, ba người họ buổi chiều còn có tiết học, vì vậy Trương Thác rời đi.

Năm chiếc Audi A6 dừng trước mặt Trương Thác ngay khi anh rời cổng trường Đại Ngân.

Trương Thác liếc nhìn, ở một trong những chiếc xe, anh nhìn thấy người đàn ông trung niên vừa rồi, là chú của Liêu Thăng.

Cửa chiếc xe Audi A6 mở ra, trên mỗi chiếc xe bước xuống hai người đàn ông mặc đồ đen vạm vỡ, đứng trước mặt Trương Thác, một người trong số họ lạnh cười nói với Trương Thác: “Cậu nhóc, đi với chúng tôi.”

Trương Thác nhún vai, khuôn mặt không hề gì nói: “Đi.”

Trương Thác đã nghĩ đến đối phương sẽ báo thù, chỉ là không ngờ rằng lại đến nhanh như vậy, vừa hay, chuyện này sớm muộn phải giải quyết, thừa dịp hôm nay giải quyết xong ồn ào được rồi.

Hai người đàn ông áp chế Trương Thác lên một chiếc Audi A6, sau đó rời đi.

Trương Thác vừa lên xe liền bị đội lên khăn trùm đầu, đối với thủ đoạn như vậy, Trương Thác sớm đã không có gì lạ, dù có đội khăn trùm lên đầu anh ấy cũng có thể biết rõ xe đã lái bao lâu và chuyển hướng giao lộ nào, ở trong đầu của anh ấy, sớm đã có bản đồ của Ngân Châu rồi.

Khi trong đầu Trương Thác nhằm đếm đến 1.736 giây, xe dừng lại, đồng thời, khăn trùm trên đầu cũng được cởi ra.

Trương Thác nhìn một cái, lúc này xe đã chạy vào trong một trang viên.

Theo tuyến đường đi đến, Trương Thác kết luận rằng đây là một nông trang không xa thành phó.

“Xuống xe!” Một người đàn ông cường tráng xô đẩy Trương Thác, đẩy Trương Thác ra khỏi xe.

Sau khi xuống xe, Trương Thác nhìn thấy hơn chục người đàn ông cường tráng đứng thẳng ở một bên, chú Liêu Thăng cũng đang đứng cách đó không xa.

Trong trang viên có một bàn cờ đá, hai ông già tóc bạc đang ngồi đánh cờ với nhau, đối với việc Trương Thác bị bắt đến, hai người này cũng không nhìn.

“Này, tôi đã đặt một quân cờ đen ở đây, nhưng ông lại không di chuyển.” Một ông già thở dài.

Một ông lão khác mỉm cười: “Mặc dủ quân đen này của ông nhử người, nhưng đó không phải là thứ tôi muốn ăn, đặt quân đen này ở đây tôi vẫn có thể tiếp tục phát triển.

Nếu như ăn mắt quân đen này của ông, tôi sẽ đối mặt với sự phản công của của ông, tôi chưa chắc có thể trụ được.”

Chú Liêu Thăng đi đến trước mặt hai ông cụ nói với ông cụ cầm quân cờ đen: “Chủ nhân, người đưa tới rồi.”

“Ừ.” Ông cụ cầm quân đen gật đầu, liếc nhìn Trương Thác, rồi nói với ông lão đang cầm quân trắng trước mặt: “Ông đều biết tầm quan trọng của quân đen đó đối với tôi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 507


CHương 507:

Đó là hy vọng cuối cùng của tôi ở ván cờ này, tội nghiệp, con trai lớn của tôi đã ra đi sớm, nhà họ Liêu tôi thừa kế lâu như vậy, đến bây giờ là dòng độc đinh, nhưng không may, đứa cháu tội nghiệp đó của tôi, bị người ta đánh gãy xương ngực, phế mắt hai tay, ông nói chuyện này tôi quan tâm hay không quan tâm.”

Ông cụ cầm cờ trắng cười haha: “Quan tâm chứ, phải quan tâm, nhưng phải chú ý phương thức, ông biết đấy, tôi làm người quản lý chỗ này, đừng làm khó tôi.”

Ông cụ cằm quân đen gật đầu, đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên chân, nhìn Trương Thác hỏi: “Cậu nhóc, cậu là người nhà nào? Đừng giả ngu ngốc với tôi, tôi tuy là người già, nhưng con mắt không lẫn được.”

Ông cụ cầm quân trắng cũng đứng dậy, lấy ra tắm lệnh bài bằng gỗ: “Cậu thanh niên, lão Liêu hỏi cậu, cậu thành thật trả lời, nêu không, tôi cũng không bảo vệ được cậu đâu.”

Trương Thác nhíu mày nhìn ông lão tóc bạc đưa ra một lệnh bài, “Người thi hành pháp?”

“Không sai.” Ông già tóc bạc gật đầu, “Nếu anh đã nhận ra lệnh bài thì chứng tỏ không phải anh không biết gì.”

Trương Thác có một chút hiểu biết về người thi hành pháp.

Trên thế giới này, có rất nhiều phương diện mà người thường không thể hiểu được, Võ Cổ là một trong số đó.

Võ Cổ uy lực to lớn, phàm là người luyện tập Võ Cổ đều phải chịu một sự kiểm soát nhát định.

Gia tộc Võ Cổ có rất nhiều quy tắc, chẳng hạn như không được lộ mặt trước người thường, không được tham gia các cuộc thi đấu đọ sức, những quy định này đều do người thi hành pháp quản lý.

Mỗi một khu vực đều có một người thi hành pháp do chính phủ cử đến chịu trách nhiệm quản lý.

Ở Ninh Tỉnh, có hai gia tộc Võ Cổ lớn, một là Tứ Cực Môn, còn lại là Liêu gia.

Trương Thác nói với người thi hành pháp, “Tôi biết những điều này, nhưng người thi hành pháp như ông cũng nên hiểu rằng là bọn họ bắt tôi đến, chính họ là người phá vỡ quy tắc.”

“Nực cười!” Tộc trưởng Liêu gia quát lớn, “Là mày phê đi hai cánh tay của cháu ta, ta không bắt mày đến đây, lẽ nào để mày ung dung ngoài vòng pháp luật sao?”

Trương Thác không thèm để ý đến tộc trưởng Liêu gia, tiếp tục nói với người thi hành pháp: “Ông có thể đi hỏi thăm, chuyện hôm nay đích thị là đối phương khiêu khích trước, tôi chỉ là đến ứng chiến mà thôi.”

Người thi hành pháp vẫn chưa nói được gì, tộc trưởng Liêu gia đã đưa ra câu hỏi chất vấn: “Khiêu khích? Nếu không phải là mày đắc tội với Tô gia, cháu ta có thể khiêu khích mày ư?”

Trương Thác kéo tay, “Cháu của ông khiêu khích tôi, bị tôi phế cả hai tay, là hắn ta tự chuốc họa vào thân, Võ Cổ nên có quy định này, hai bên tranh đấu, nếu bên khiêu khích mắt mạng thì cũng tự chuốc lấy mà thôi.”

“Cái rắm!” Tộc trưởng Liêu gia đập tay xuống bàn, đập mạnh đến mức mặt bàn đá vỡ ra, xuất hiện nhiều vét nứt.

Trương Thác dường như không nhìn thấy sự phẫn nộ của tộc trưởng Liêu gia, anh tiếp tục nói: “Là người thi hành pháp, ông nên hiểu rõ những điều tôi nói, bắt luận là từ phương diện nào, tôi đều không sai, ngược lại chính là bọn họ đã bắt tôi đến đây, là họ đã phá vỡ quy tắc.”

Người thi hành pháp cười khúc khích, “ Anh bạn trẻ, quy tắc là chết, người thì sống. Hôm nay là Liêu Thăng đã sai, nhưng cậu ra tay cũng thật tàn nhấn. Liêu gia là dòng độc.

đỉnh, cậu phế đi Liêu Thăng, cũng chính là cắt đứt hy vọng của nhà họ Liêu rồi.”

“Nếu nói như vậy thì làm người thi hành pháp như ông có phải quá thiên vị cho họ rồi sao?” Trương Thác hỏi.

Người thi hành pháp khẽ lắc đầu, “Không phải là thiên vị, chỉ là anh bạn trẻ, cậu đã quá kiêu ngạo rồi, như vậy sẽ không có lợi cho ai cả. Khi nào thích hợp, cậu cũng nên nhún nhường một tí. Hôm nay, cậu phê đi Liêu Thăng, thì nên thành khẩn xin lỗi Liêu gia, thái độ đúng mực một chút, tôi đảm bảo cậu vẽ không sao cả.”

“Hì” Trương Thác cười chế giễu, “Hay cho câu nói đó, người thi hành pháp như ông làm việc như vậy đấy ư?”

Khuôn mặt rạng rỡ của người thi hành pháp đột nhiên thay đổi, nhìn chằm vào Trương Thác, “Anh bạn trẻ, tôi làm việc như thế nào không đến phiên cậu dạy tôi!”

Trương Thác lắc lắc đầu, “Không phải tôi muốn dạy ông, tôi chỉ muốn nói, mỗi người thi hành pháp đều phải tuân theo nguyên tắc công bằng chính trực. Xem ra những điều tôi nghe được là hoàn toàn không chính xác. Tôi không hề thấy được bốn chữ công bằng chính trực ở các người.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 508


Chương 508:

Hôm nay là Liêu gia sai, vì sao lại bắt tôi phải gánh chịu hậu quả?”

Người thi hành pháp tối sầằm mặt, “Trong giới Võ Cổ, thực lực là trên hết. Tuy cậu không tranh giành tài sản với Liêu gia, nhưng khi bị khiêu khích, cậu nên nhẫn nhịn, phản kháng không phải là điều mà người như cậu nên làm!”

Gia chủ Liêu gia phất tay, “Ta cho ngươi một cơ hội, gọi trưởng bối của ngươi đến trước mặt cháu trai của ta, quỳ xuống dập đầu vài cái, sau đó tự phế đôi tay của mình, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Trương Thác nhìn hai ông già lộ vẻ mặt đầy kiêu ngạo khi họ nói chuyện, không hề quan tâm đến mọi thứ, anh đột nhiên bật cười.

“Anh bạn trẻ, cậu cười cái gì?” Người thi hành pháp cau mày, “Lẽ nào cậu cho rằng chúng tôi đang đùa với cậu?”

Trương Thác lắc đầu, rồi lại gật đầu, “Quả thật là các người đang đùa với tôi, tìm trưởng bối của tôi sao? Tôi không cha không mẹ, cũng không có trưởng bối.”

“Cậu là người họ Lâm, vợ cậu là Lâm Ngữ Lam, người phụ trách của Lâm Thị, néu cậu bằng lòng để vợ của cậu chia một nửa số cổ phần cho cháu trai của tôi, và bắt cô ấy sinh cho Liêu gia một đứa cháu trai thì tôi sẽ suy nghĩ tha cho cậu một lần.” Tộc trưởng Liêu gia nói chuyện với vẻ đắc ý.

Đã là người ở Ngân Châu thì không ai không biết đến Lâm gia.

Liêu gia tuy là gia tộc Võ Cổ, tự cho mình nổi trội vượt bậc, nhưng về tình hình kinh tế thì lại không bằng Tô Gia, một gia tộc lớn chưa bao giờ phải lo nghĩ gì cả.

Cái tên đẹp như Lâm Ngữ Lam đã được lan truyền khắp thành phó Ngân Châu, ai ai cũng biết đến nữ tổng tài lạnh lùng xinh đẹp này.

Nếu dựa vào những điều kiện thông thường thì Liêu gia không có cửa so với Lâm gia. Lần này tộc trưởng Liêu gia nói nhiều như vậy, nhưng điểm mắấu chốt nhất là ông ấy đang nhắm vào Lâm gia, tiền và người của nhà họ Lâm.

Lời nói của tộc trưởng Liêu gia khiến cho nụ cười nhạt trên mặt Trương Thác vụt tắt.

*Xem ra lần này tộc trưởng Liêu gia cho người bắt tôi đến đây là có mục đích. Nhưng thật đáng tiếc, ông đã phạm sai lầm.” Giọng của Trương Thác đột nhiên trở nên rất lãnh đạm.

“Oh?” Tộc trưởng Liêu gia chú ý đến câu nói của Trương Thác, “Tôi đã phạm sai lầm gì, cậu nói tôi nghe thử?”

Người thi hành pháp cười lớn, “Anh bạn trẻ, hãy bỏ cái thói kiêu ngạo ấy đi.”

Trương Thác liếc nhìn xung quanh, “Ông bắt tôi để báo thù cũng được, nhưng đừng hòng giở trò với vợ tôi.”

Nói đến đây, Trương Thác đưa tay lên cao vẫy vẫy.

Theo hiệu lệnh của Trương Thác, hơn mười người đàn ông mặc đồ đen cao to vạm vỡ xuất hiện, cuối mặt đứng ngay bên cạnh.

Sự thay đổi đột ngột này khiến tộc trưởng Liêu gia và người thi hành pháp cảm thấy bát ngờ, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Trương Thác tiếp tục nói, “Gia thế Võ Cổ, xem trọng việc kế thừa. Chính phủ ra lệnh cắm các người không được xuất hiện trước người thường, không phải vì sợ các người, mà vì muốn bảo vệ các người. Nhưng sau một thời gian dài như vậy, mấy người các ngươi dường như đã có sự hiểu lầm, với tâm lý tự cao tự đại chỉ khiến các người nhận lấy sự diệt vong.”

Khi Trương Thác vừa dứt lời, mọi ngóc ngách trong trang viên lần lượt vang lên tiếng la thảm thiết, mùi máu tanh bay khắp nơi.

Trương Thác xoay người, chậm rãi đi về phía người thi hành pháp, “Thân là người thi hành pháp, nhưng ông hoàn toàn không ghi nhớ sứ mệnh của mình, lại còn nối giáo cho giặc, loại người như ông không cần thiết phải tồn tại nữa.”

Trương Thác chậm rãi bước đi, mỗi khi anh bước một bước, bên cạnh tộc trưởng Liêu Gia và người thi hành án lại xuất hiện một bóng người lạ xơ xác, mang theo cảm giác ớn lạnh, cho dù là ngày hè cũng khiến người ta sởn gai ốc. Trong tay những người này cầm lưỡi dao sắc bén, máu tươi từ từ rơi xuống đất và bản tung tóe.

Trương Thác chậm rãi đi theo hướng đến chỗ của người thi hành.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 509


Chương 509:

Người vây quanh tộc trưởng của nhà họ Liêu và người thi hành càng lúc càng đông.

Chú của Liêu Thăng đứng bên cạnh, mở to đôi mắt, trong ánh mắt mang đây nỗi sợ hãi sâu thẳm, chiếc mặt nạ quỷ dữ đó dường như đến từ vực thẳm dưới chín tầng địa ngục, mang đến cho người, chỉ có sự tuyệt vọng.

“Địa ngục….hành giả.”

Người thi hành run run đôi môi, nhìn người xuất hiện bên cạnh.

Tên tuổi của địa ngục hành giả vang xa khắp thế giới, ai cũng biết rằng những nơi mà địa ngục hành giả xuất hiện, đi kèm theo đó, chỉ có cái chét.

“Giết hết.” Trương Thác nhẹ nhàng phun ra hai chữ này, giọng nói của anh ấy, đến từ chín tầng địa ngục, vang lên bên tai của người thi hành và tộc trưởng của nhà họ Liêu.

Trong mắt hai người, ngoài sự sợ hãi sâu xa, còn có vẻ không thể tin được rằng người thanh niên này trước mặt mình lại có liên quan đến địa ngục hành giả.

Ánh nhấp nháy vụt qua, mang theo vết máu.

Trương Thác vừa phun máu vừa xoay người đi ra khỏi trang viên.

Phía sau Trương Thác không ngừng vang lên tiếng lưỡi dao chém vào da thịt.

Khi Trương Thác bước bước chân đầu tiên ra khỏi trang viên, một ngọn lửa bùng cháy sau lưng anh ấy, và toàn bộ trang trại đã biến thành đống đổ nát chỉ trong vỏn vẹn mười phút. Đợi cảnh sát cứu hỏa đến, thì nơi này chỉ còn lại những cái xác cháy đen.

Bệnh viện Nhân dân Ngân Châu.

Liêu Thăng yếu ớt nằm trên giường bệnh, đang chờ vào phòng phẫu thuật, mười ngón tay bị gãy hết xương, hai bàn tay xác định là không còn hoạt động được nữa rồi.

Tô Thái và Tô Nhất Nhiên đi cùng bên giường bệnh, an ủi: “Anh Liêu, yên tâm đi, tên họ Trương kia sẽ không bao giờ có kết cục tốt đẹp. Đợi anh ra khỏi phòng mỏ, chúng ta sẽ tìm hắn để giải quyết.”

*Tôi muốn hắn ta chết!” Trong mắt Liêu Thăng hiện lên vẻ căm hận, “Tôi muốn ông nội của tôi giết hắn ta, tôi muốn nhấn chìm vợ hắn ta dưới thân mình, tôi muốn lột da, rút hết xương thịt của hắn tal”

Có máy cô y tá đến đẩy Liêu Thăng vào phòng mỏ, trong đó có một y tá giấu trong tay một cây kim, trong quá trình đẩy Liêu Thăng, cô ấy đã nhét chiếc kim này vào ngực của Liêu Thăng.

Liêu Thăng còn chưa đến phòng mỏ, y tá đó đã thở dài: “Bệnh nhân vì hít một lượng lớn chất bột, làm tim đập nhanh, nên đã tử vong.”

Về cái chết của Liêu Thăng, Tô Thái và Tô Nhất Nhiên không hề biết tình hình, hai người bọn họ vội vàng rời khỏi bệnh viện, và đến tập đoàn Lâm Thị.

Sau khi Trương Thác rời khỏi trang trại, anh ấy cũng đến tập đoàn Lâm Thị.

Đứng ở dưới lầu của tập đoàn Lân Thị, Trương Thác nóng ruột liếc nhìn điện thoại.

“Anh Trương, anh Trương.” Một giọng nói lo lắng vang lên từ bên cạnh.

Nghe thấy giọng nói này, Trương Thác nhíu mày: “Ông chậm quá.”

“Xin lỗi, trên đường xảy ra một vài sự cố ngoài ý muốn.”

Người chạy đến liên tục xin lỗi, vì sợ Trương Thác không hài lòng.

“Được rề ở trên lầu, nên nói cái gì, ông đối mặt với cô ấy mà nói đi.” Trương Thác liếc mắt nhìn đối phương, người chạy đến chính là người to quyền nhất hiện tại của nhà họ Tô, tộc trưởng Tô Du.

Hôm qua sau khi thấy được thái độ của Tô Thái và Tô Nhất Nhiên, Trương Thác đã cho người gọi Tô Du tới, đương nhiên Tô Du không dám do dự, sáng sớm hôm nay ông đã đáp máy bay đến Ngân Châu.

Tô Du đi theo Trương Thác đến tòa nhà Lâm Thị.

Nhìn thấy dáng vẻ chăm chỉ làm việc của nhân viên tập đoàn Lâm Thị, Tô Du có chút tò mò không biết cháu gái mà mình chưa từng gặp bao giờ, rôt cuộc là người như thế nào.

Trong văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Lâm Thị, Lâm Ngữ Lam đang ngồi ở đó, trên tay cầm một cuốn album ảnh cũ, những bức ảnh trên đó trông đã rất mờ rồi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 510


Chương 510:

Cô gái đưa tay nhẹ nhàng v**t v* bìa album: “Mẹ, con gái mẹ bắt hiếu. Có lẽ trong thời gian ngắn nữa, con không có cách nào để đưa mẹ về nhà họ Tô rồi.”

Tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.

“Vào đi.” Lâm Ngữ Lam cát cuốn album đi, và bình tĩnh lại cảm xúc của mình.

Cửa văn phòng mở ra, Lý Na đang đứng trước cửa cầm biểu lịch trình.

“Lâm tổng, cuộc họp với Triệu tổng vốn dĩ là chiều nay, có thể để đến 10 giờ sáng mai tổ chức được không ạ?”

“Hả?” Lâm Ngữ Lam tự hỏi: “Tại sao lại hủy bỏ đột ngột vậy? Là bên Triệu tổng có việc gì sao?

*Dạ..” Lý Na có chút lúng túng: “Lâm tổng, cái này là do anh Trương bảo tôi hủy, cô không biết sao?”

“Anh ây yêu cầu cô hủy? Tại sao anh ấy lại hủy lịch trình của tôi chứ?” Lâm Ngữ Lam cau mày.

“Anh Trương nói buổi chiều cô có việc quan trọng nên bảo tôi hủy lịch trình chiều nay đi.” Lý Na đáp: “Hiện tại anh Trương đã đợi ở phòng tiếp khách rồi. Anh ấy nói bảo cô chuẩn bị một chút rồi qua đó, còn mang theo một người đến nữa đấy.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Lâm Ngữ Lam vẻ mặt nghi hoặc, hơi chỉnh lại quần áo, rồi đi về phía phòng tiếp khách.

Việc quan trọng? Lâm Ngữ Lam tự hỏi việc quan trọng ấy sẽ là việc gì.

Lâm Ngữ Lam đứng trước phòng tiếp khách, vừa mở cửa liền nhìn thấy Trương Thác đang ngồi ở đó trò chuyện cùng một người đàn ông xa lạ.

Khoảnh khắc Lâm Ngữ Lam nhìn thấy người đàn ông xa lạ này, trong lòng Lâm Ngữ Lam lại nhói lên, một thứ: cảm giác gì đó được gọi là quan hệ máu mủ ruột thịt.

Cùng lúc đó, Tô Du đang ngồi trong phòng tiếp khách cũng nhìn thấy Lâm Ngữ Lam, tuy trước đó đã từng xem qua ảnh chụp của Lâm Ngữ Lam, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy người thật, Tô Du bị đứa cháu gái này làm cho kinh ngạc rồi, cho dù là vẻ bề ngoài của Lâm Ngữ Lam, hay là khí chất đặc biệt của cô ấy, nếu như ở những nơi khác, Tô Du có thể sẽ nhìn cô gái này nhiều hơn.

Nhìn Tô Du, Lâm Ngữ Lam có một trực giác mạnh mẽ và một suy đoán táo bạo nảy ra trong đầu cô.

“Ông xã, đây là…”

“Bà xã, đây là Tô Du.” Trương Thác đứng dậy, đi đến bên cạnh Lâm Ngữ Lam, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam: “Anh ấy có lẽ là,… cậu…..của em.”

Thân thể thanh tú của Lâm Ngữ Lam khẽ run lên như bị điện giật, cô nhìn Tô Du lắm bẩm nói: “Cậu … cậu.”

Từ nhỏ, Lâm Ngữ Lam đã không có khái niệm về cậu trong lòng, họ hàng thân thiết của mẹ đối với cô ấy mà nói, quả thật rất xa lạ.

Tô Du đứng dậy cười với Lâm Ngữ Lam: “Ngữ Lam, ta rốt cục cũng nhìn thấy cháu rồi, nhiều năm như vậy, làm khổ cho cháu quá.”

Trương Thác thấy trong mắt bà xã hai mắt ngắn lệ, Trương Thác có thể cảm giác được, trong nước mắt của cô gái ấy, chứa đầy nhiều cảm xúc hỗn độn, cảm động có, bắt bình có, không nói nên lời cũng có.

Đây là lần đầu tiên Lâm Ngữ Lam gặp lại gia đình mẹ mình sau hơn 20 năm.

Trương Thác vươn tay lau đi nước mắt trên khóe mắt Lâm Ngữ Lam: “Được rồi, bà xã, cậu của em đến với em không phải là chuyện vui sao? Nào, ngồi xuống trước đã nhé.”

“Ừ.” Lâm Ngữ Lam mạnh mẽ gật đầu, mở miệng cười.

Nhìn thấy nụ cười của Lâm Ngữ Lam, trên mặt Tô Du cũng lộ ra vẻ nhẹ nhõm.

Cửa phòng tiếp khách đã đóng lại.

Dưới lầu Lâm Thị, Tô Thái và Tô Nhất Nhiên xông vào cổng công ty.

Lâm Ngữ Lam đâu? Gọi người họ Lâm đó ra đây, hôm nay nhất định phải cho ta một lời giải thích!” Tô Thái hét lên ngay khi bước vào công ty.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 511


Chương 511:

Nhiều nhân viên của Lâm Thị không rõ tình hình đều đang nhìn Tô Thái, và đoán chuyện gì đã xảy ra.

“Hai vị, xin các cậu đừng gây rối ở đây.” Bảo vệ của công ty lập tức bước tới.

“Gây rối?” Tô Thái nhìn bảo vệ: “Ở đây có các người gác cổng làm gì, gọi Lâm Ngữ Lam xuống đây, hôm nay cô ta không nói chuyện rõ ràng với tôi, cho dù là người nhà tôi cũng không khách sáo với cô ta!”

Bảo vệ nghe thấy lời của Tô Thái, vội vàng im re, hai người này, là người nhà của Lâm Tổng sao?

“Họ Lâm đâu!” Tô Nhất Nhiên hét lên một tiếng, hỏi.

“Lâm Tổng ở trên lầu.” Bảo vệ thành thực trả lời.

Tô Thái xắn tay áo, cùng với Tô Nhất Nhiên đi vào thang máy.

“Lâm Ngữ Lam! Lâm Ngữ Lam! Cô mau ra đây cho tôi! Tô Thái liên tục quát lớn khiến nhân viên của Lâm Thị nhìn chằm chằm cậu ta.

“Hai người có chuyện gì vậy?” Lý Na nghe nhân viên báo cáo về chuyện bên này vôi vàng tìm đến.

“Lâm Ngữ Lam đâu?” Tô Thái chất vần.

“Lâm Tổng ở trong phòng khách.” Lý Na nhớ hai người này, hôm qua, Lâm Tổng đã đích thân xuống lầu đón họ rồi còn đưa về nhà: “Nếu có việc gì, có thể đợi một lát, Lâm Tổng bây giờ đang tiếp khách.”

“Khách? Còn khách nào quan trọng hơn chúng tôi!” Tô Thái đẩy Lý Na, đi nhanh về phía phòng khách.

Cửa phòng khách đóng chặt.

Tô Thái còn chưa vào cửa, liền xông đến hét lớn vào trong phòng khách: “Họ Lâm kia, chồng của cô đối xử với chúng tôi như vậy, hôm nay lại đánh bạn chúng tôi, nếu như cô không cho tôi lời giải thích hợp lý, nhà họ Tô này, cô cũng đừng quay về”!

“Tô Thái vừa chuẩn bị mở cửa phòng họp, cửa phòng họp trước mặt đã được người từ bên trong mở ra trước.

Trương Thác từ khe hở bước ra, cau mày, nhìn Tô Thái và Tô Nhất Nhiên đứng trước mặt: “Hai người nhỏ tiếng một chút, vợ tôi đang nói chuyện cùng người khác.”

“Nhỏ tiếng? Dựa vào cái gì mà phải nhỏ tiếng?” Tô Thái hai tay chống nạnh: “Hôm nay tôi nói rõ với anh, nếu như anh không có thái độ xin lỗi tôi, nhà họ Tô này, vợ anh không cần về nữa!”

Trương Thác vẻ mặt tò mò: “Vợ tôi về nhà họ Tô, có liên quan gì đên cậu, cậu nói là được sao?”

“Ha!” Tô thái cười một tiếng: “Anh tưởng tôi nói đùa với anh à, tôi không nói, thì ai nói được?”

Vẻ mặt Trương Thác lộ ra khác thường, lắc đầu: “Tôi không tin.”

“Không tin? Không tin tôi sẽ cho anh thấy!” Tô Thái nói xong, lấy điện thoại ra trước mặt Trương Thác bám số điện thoại gọi đi, chờ đối phương bắt máy, Tô Thái lớn tiếng nói: “Cha, cha có thể nói với chủ nhà, họ Lâm đó vốn không coi chúng ta ra gì, chúng con đến nói chuyện tử tế với cô ta, cô ta lại trực tiếp đuổi chúng con đi, hơn nữa, nhà họ Tô không là gì trong mắt cô ta, chuyện này cha phải nói cho chủ nhà biết, một đứa con hoang lại dám hỗn láo như vậy!”

Tô Thái nói xong, cúp điện thoại, nhìn Trương Thác.

Trương Thác nheo mắt lại: “Những gì cậu nói không đúng với sự thật đúng không?”

“Tôi nói đúng với sự thật: Tô Thái khoanh tay nói: “Họ Trương kia, anh cho rằng anh là cái gì? Ở trước mặt nhà họ Tô chúng ta, anh không là cái gì hết!”

“Được thôi.” Trương Thác gật đầu, quay người, vào phòng khách quát một tiếng: “Tô chủ nhà, ông cũng nghe thấy rồi, lần nào cũng là nhà họ Tô các người chủ động quấy rối tôi.”

Trương Thác vung tay, cửa phòng họp mở ra.

Tô Du đứng ở cửa phòng khách, vẻ mặt không giấu nổi sự tức giận, lần trước, chỉ vì sự càn quấy của bọn trẻ nhà họ Tô mà suýt nữa tiêu diệt cả nhà họ Tô, bản thân muốn bổ cứu, lại phát hiện, những đứa trẻ này điên cuồng ngang ngược, đã vượt quá sự dự đoán của bản thân rồi.

Hai người Tô Thái và Tô Nhất Nhiên, thông qua cửa phòng khách đang mở, nhìn thấy Tô Du, sự xuất hiện của Tô Du khiến bọn họ không có phản ứng kịp.

“Chủ … chủ nhà?” Tô Thái biểu hiện ngu ngơ, lời nói cũng trở nên lắp bắp.

“Tuỳ tiện làm bừa! Quả thật là tuỳ tiện làm bữa! Tô Du mặt đỏ bừng tức giận: “Tôi cho các người đến Ngân Châu mời Ngữ Lam trở về, các ngươi làm gì vậy? Đây là thái độ mời người quay về sao? Tuỳ tiện làm bừa, đổi trắng thay.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 512


Chương 512:

đen, nếu không phải là tôi đứng ở đây, tôi không bao giờ tưởng tượng được, con cháu nhà họ Tô của chúng ta lại ngang ngược bên ngoài như vậy, thật là làm mắt mặt nhà họ Tôi”

Tô Thái và Tô Nhất Nhiên thế nào cũng không ngờ đến, Tô Du lại đến Ngân Châu, lại càng không ngờ rằng, Tô Du đến chỉ là vì Trương Thác cho người chuyển lời, ông ấy đến nhanh nhát có thể.

*Anh Trương, Ngữ Lam, tôi xin lỗi vì hành động của hai đứa cháu không ra gì này” Tô Du đối với Trương Thác rất trịnh trọng, biết rất rõ chỉ cần người này muốn thì bắt cứ lúc nào cũng có thể tiêu diệt nhà họ Tô, qua cuộc nói chuyện vừa rồi, biết nhân vật lớn này chồng của cháu gái mình, Lâm Ngữ Lam khi về nhà họ Tô không có được lợi ích gì, ngược lại nhà họ Tô lại bám được vào cây lớn Lâm Ngữ Lam!

Trong thế gia, tâm nguyện lớn nhất của mỗi chủ nhà chính là làm rạng rỡ truyền thống của gia tộc.

Vốn dĩ Tô Du muốn để Lâm Ngữ Lam tự lựa chọn, néu cô ấy muốn làm chủ gia đình thì giao nhà họ Tô cho cô ấy, nếu cô ấy không bằng lòng thì dựa vào di chúc của ông cụ, chia một nửa tài sản của nhà họ Tô.

Tô Du rất rõ, cha của mình, người ông ấy yêu nhất, không phải là mẹ của mình, mà là bà ngoại của Lâm Ngữ Lam, nếu không phải khi đó nhà họ Tô gặp phải khủng hoảng, mẹ của Lâm Ngữ Lam cũng sẽ không bị đuổi ra khỏi nhà họ Tô.

Bây giờ, sau khi biết quan hệ của Lâm Ngữ Lam và Trương Thác, Tô Du hy vọng nhất chính là Lâm Ngữ Lam sẽ tiếp quản nhà họ Tô, như thế có thể khiến nhà họ Tô có quan hệ trực tiếp với đảo Quang Minh, không phải nói quá khi nói là một bước lên trời.

512-1-con-re-quyen-quy.jpg


Trong một gia tộc, hình phạt lớn nhất là gạch một người ra khỏi gia phả, đặc biệt là trong một dòng họ như nhà họ Tô, người bị gạch ra gia phả sẽ bị coi như trò hề.

Hơn nữa, người họ Tô cả đời đều phục vụ vì nhà họ Tô, giống như Tô Thái và Tô Nhất Nhiên. Sau khi tốt nghiệp, họ làm việc trong tập đoàn của nhà họ Tô, bao gồm ngôi nhà họ ở và chiếc xe họ lái. Họ Tô bị rút khỏi gia phả tương đương với việc tước đoạt mọi thứ của họ.

Tôi Thái và Tô Nhất Nhiên sắc mặt đổi nhiên trở nên khó coi, kinh hoàng muốn giải thích.

Tô Du cơ bản không cho hai người cơ hội giải thích, quay người vào trong phòng khách, đóng cửa phòng khách lại.

Sau đó “phịch” một tiếng, hai người Tô Thái và Tô Nhất Nhiên, ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng khách đóng kín trước mặt, trong lòng đã ghì xuống tận đáy.

“Không được, tôi không thể bị gạch khỏi nhà họ Tô, tôi phải nhờ cha xin gia chủ tha thứ, Tô Nhất Nhiên, cậu cũng gọi điện cho cha cậu nói đi!” Tô Thái lo lắng lấy điện thoại ra.

Tô Thái chưa kịp bấm gọi, thì điện thoại đã vang lên, là cha của Tô Thái gọi đến.

“Alô, cha, con vừa định gọi điện thoại cho cha đây, con…”

Tô Thái chưa kịp nói xong, đầu bên kia điện thoại liền vang lên tiếng mắng chửi: “Mày làm cái gì vậy hả con? A?

Cha vừa nhận tin tức trong nhà gửi đến, gia đình chúng ta, bị đuổi ra khỏi Tô Thị rồi, mày làm cái gì vậy hả?”

Tô Thái nghe giọng nói trên điện thoại, tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan tành mây khói.

Tô Du ở trong phòng họp, căn bản là không quan tâm hai thằng cháu không nghe lời này sau khi rời khỏi nhà họ Tô sẽ xảy ra chuyện gì, những người như vậy ở lại nhà họ Tô, chỉ là làm mắt mặt nhà họ Tô mà thôi.

Buổi chiều, Lâm Ngữ Lam đưa Tô Du đến mộ của mẹ cô, đây là lần đầu tiên người nhà họ Tô đến đây sau nhiều năm sau khi mẹ cô mắt.

“Tư Nguyệt, nhiều năm như vậy, thiệt thòi cho gia đình em rồi. Năm đó, khi nhà họ Tô có chuyện, cha chúng ta đuồi em ra khỏi nhà, cũng là vì lực bất tòng tâm không còn cách nào khác. Chuyện này, ngay cả ngày cha mắt, ông ấy cũng không thể tha thứ cho bản thân mình được.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 513


Chương 513:

Từ nay về sau, em có thể yên tâm rằng Ngữ Lam sẽ hoàn toàn trở về với gia đình họ Tô. Theo di chúc của cha, con bé sẽ quản lý Tô gia, đây có thể coi là sự đền bù của cha dành cho mẹ con em vì những gì đã xảy ra năm đó.”

Tô Vũ cúi đầu thật sâu trước mộ của Tô Tư Nguyệt.

Cũng bởi vì động tác cúi đầu của Tô Vũ mà nước mắt trong mắt Lâm Ngữ Lam không kìm được nữa, chảy ra một cách điên cuồng.

Trương Thác ôm lấy bờ vai yếu mềm của Lâm Ngữ Lam: Bà xã à, sao em lại khóc, cậu của em đến tìm em, hẳn là chuyện vui vẻ mà, em nhìn em xem, có khác nào con sâu xấu xí không chứ.”

Trương Thác vươn tay lau nước mắt cho cô gái.

Lâm Ngữ Lam chủ động kéo bàn tay to của Trương Thác, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay ấy: “Ông xã, cám ơn anh.”

Lâm Ngữ Lam nhìn người đàn ông trước mặt, những điều mẹ cô mong trước khi mát, cuối cùng đã trở thành sự thật. Tất cả mọi chuyện đều là do người đàn ông này. Nếu không có anh ấy, có lẽ cô vẫn đang ôm cục tức với Tô Thái và Tô Nhát Nhiên.

Sau khi rời khỏi nghĩa trang, ba người tìm đại một chỗ ăn cơm, Lâm Ngữ Lam tò mò hỏi Tô Du làm sao lại gặp được Trương Thác.

Trương Thác trước đó đã dặn dò Tô Du rằng, Lâm Ngữ Lam là người có tình cảm với nhà họ Tô, về phía mẹ cô ấy, Lâm Ngữ Lam cần là một loại tình thân, không phải chỉ muốn bồi thường mà thôi.

Tô Du nói với Lâm Ngữ Lam rằng ông ấy và Trương Thác đã hợp tác kinh doanh trước đây, và mối quan hệ khá tốt, ngày hôm qua Trương Thác đã gọi điện cho ông ấy và ông ấy đã lập tức đến đây.

Đối với việc có người trong nhà họ Tô muốn giết Lâm Ngữ Lam, cả Trương Thác và Tô Du đều giấu trong bụng.

Đối với Tô Du mà nói, chuyện này không tốt đẹp gì, gây tai tiếng trong gia tộc, Lâm Ngữ Lam sau này sẽ là người đứng đầu nhà họ Tô, chuyện này nếu để cô ấy biết thì sẽ rất không vui.

Còn đối với Trương Thác mà nói, anh ấy có thể vì Lâm Ngữ Lam mà gánh chịu tất cả, có thể chống đỡ tất cả đau khổ khó khăn trước mặt mình, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của Lâm Ngữ Lam là đủ.

Sau bữa ăn, Tô Du rời đi, mặc cho Lâm Ngữ Lam cố gắng năn nỉ nhiều lần ở lại thêm, nhưng ông vội vàng muốn trở về nhà họ Tô, ở lại đây đối với Tô Du mà nói, nó giống như một bài kiểm tra nặng nè về tâm lý, vì sợ chính mình nhỡ may nói lời nào hay là hành động gì gây bất mãn cho ông lớn đó.

Lâm Ngữ Lam nhất định muốn đưa Tô Du đến sân bay, sau khi nhìn Tô Du lên máy bay, cả người cô cảm tháy dễ chịu hơn rất nhiều.

“Ông xã, em thực sự rất căng thẳng.” Lâm Ngữ Lam thở.

ra một hơi dài.

“Em căng thẳng về điều gì?”

Lâm Ngữ Lam tinh nghịch nhe lưỡi ra: “Em sợ, em sợ mình làm không tốt.”

Trương Thác ngây ngốc cười, nhìn dáng người cô gái nhỏ bé Lâm Ngữ Lam, xoa xoa đầu Lâm Ngữ Lam: “Đừng sợ nữa, đừng quên, cậu của em đã nói, sau này việc tiếp quản nhà họ Tô là do em quản lý, việc to việc nhỏ nhà họ Tô, đều là do em quyết định đáy.”

Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Em bây giờ giống như đang nằm mơ. Ngày hôm qua còn lo lắng vì chuyện của nhà họ Tô, hôm nay lại được mời làm người đứng đầu nhà họ Tô.

Tắt cả đều không phải là mơ, đúng không?”

“Em véo mình xem có đau hay không.”

“Được.” Lâm Ngữ Lam nheo. mắt thành hình lưỡi liềm, vươn tay về phía eo của Trương Thác, vặn mạnh.

Trương Thác cười gần: “Bà xã à, sao em lại véo anh?”

“Anh coi em là ngốc à.” Lâm Ngữ Lam trợn tròn mắt: “Em sẽ bị đau nếu em tự véo mình à, hơ hơ.”

Cô gái sải bước đi với tiếng cười khúc khích.

Trương Thác đứng phía sau, nhìn theo bóng lưng của người cô gái, nở một nụ cười.

Lúc cả hai trở về nhà đã hơn năm giờ chiều.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 514


Chương 514:

“Ông xã à, thay quần áo nhanh đi và tối nay đi dự tiệc với em.”

Vừa về đến nhà, Lâm Ngữ Lam thúc giục.

“Hả? Lại có tiệc à?” Trương Huyện năm sải trên ghê sô pha.

*Nói là một bữa tiệc, nhưng thật ra là một cuộc đấu thâu.

Chỉ là lần này tình huống có chút đặc biệt. Thay quần áo nhanh đi, nếu không sẽ không kịp mắt.” Lâm Ngữ Lam đi tới, nhéo nhéo mũi của Trương Thác, sau đó đi lên lầu, mang theo một hương thơm ngào ngạt phát ra từ người cô gái ấy.

Trương Thác sờ sờ cái mũi của mình, anh ấy phát hiện Lâm Ngữ Lam thật sự đã thay đổi, từ một người lạnh lùng của trước đây, đã biến thành một cô gái thích nghịch ngợm.

Trương Thác đã dành hai phút để thay quần áo và 20 phút để đợi Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam hôm nay mặc một chiếc váy dạ hội màu đen với mái tóc dài quấn trên đầu, giống như một con thiên nga đen kiêu hãnh.

Sợi dây cThác bạch kim trước cổ áo toát lên một vẻ đẹp rạng ngời mọi lúc mọi nơi, hôm nay Lâm Ngữ Lam trang điểm nhẹ, vốn dĩ cô ấy đã rạng rỡ, bây giờ lại càng nhìn càng xinh đẹp hơn.

Vóc người hoàn mĩ hình chữ S không thể tìm ra được chút khuyết điểm, cô ấy đứng đó, toát ra khí chất mạnh mẽ.

Trương Thác, người đã nhìn thấy qua rất nhiều mỹ nhân, nhưng cũng phải sừng sờ lúc này.

“Nhìn cái gì vậy, đi thôi.” Lâm Ngữ Lam cười nắm lấy cánh tay Trương Thác.

“Bà xã, em thật sự rất xinh đẹp.” Trương Thác chân thành biểu cảm.

Lâm Ngữ Lam sắc mặt ửng hồng, che miệng cười: “Anh đúng là dẻo miệng.”

“Anh nói thật đấy.” Trương Thác mạnh mẽ gật đầu.

Trương Thác lái xe và đưa Lâm Ngữ Lam đến địa điểm tổ chức bữa tiệc, là nhà hàng Tân Khải.

Là nhà hàng tốt nhát ở Ngân Châu, hầu như tất cả những bữa tiệc lớn đều sẽ chọn ở đây, và lần này cũng không ngoại lệ.

Đã có rất nhiều ô tô hạng sang đậu bên ngoài cổng nhà hàng Tân Khải, và nhiều người trong trang phục chỉnh tè tụ tập ở cổng vào nhà hàng, bàn tán về điều gì đó.

Khi xe dừng lại và cửa xe mở ra, khoảnh khắc người phụ nữ mặc váy dạ hội màu đen bước ra khỏi cửa xe đã thu hút rất nhiều ánh nhìn, dường như cô ấy đã trở thành nhân vật chính.

Trương Thác đỗ xe vẻ mặt không vui bước xuống xe.

“Ông xã, sao anh lại không vui rồi?” Lâm Ngữ Lam nắm lấy cánh tay Trương Thác, quan tâm hỏi: “Có chỗ nào khó chịu sao?”

*Ừ!” Trương Thác gật đầu lia lịa: “Trong lòng không thoải mái, quá nhiều người nhìn chằm chằm vào bà xã mình như thế, anh cảm thấy không vui tí nào cả.”

Lâm Ngữ Lam vốn dĩ lo lắng vì nghe thấy Trương Thác không thoải mái, nhưng khi vừa nghe câu này, “hì hì” cô ấy đã bật cười: “Vậy nếu bà xã anh là một người xấu xí, và người khác không một ai muốn nhìn, thì anh sẽ vui vẻ à?”

“Như vậy cũng không vui.” Trương Thác ôm eo Lâm Ngữ Lam, “Anh muốn bà xã của anh phải chỉ để cho một mình anh được nhìn thôi.”

Động tác ôm eo của Trương Thác khiến Lâm Ngữ Lam ngại ngùng né tránh một chút, nhưng cô đã sớm lấy lại bình tĩnh, để cho đôi tay to lớn của Trương Thác ôm lấy eo mình, trừng mắt nhìn Trương Thác: “Đồ lưu manh!”

Trương Thác như thể không nghe tháy lời nói của Lâm Ngữ Lam, bàn tay đặt trên eo của cô gái này và lặng lẽ “Lâm tổng, cô đến rồi.”

Trương Thác nhìn thấy thư ký Lý Na cũng đang đứng trước nhà hàng Tân Khải.

Sau khi Lý Na bước đến, cũng đã chào hỏi Trương Thác một tiếng.

Lâm Ngữ Lam nhìn về phía cửa nhà hàng, hỏi: “Tình hình hiện tại như thế nào rồi?”

“Tình hình không lạc quan máy. Theo như ban đầu chúng ta xem, đối thủ cạnh tranh tiềm năng lần này chỉ có Triệu Thị và Chu Thị, nhưng….” Lý Na nói đến đây, cô liếc nhìn Trương Huyên rôi tiếp tục nói: “Nhưng mà. tập đoàn Khải Trạch cũng đến rồi, là người của Kha Bân đưa đến.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 515


Chương 515:

Kha Bân, là người tỏ tình với Lâm Ngữ Lam dưới lầu của Lâm Thị đúng vào ngày Trương Thác từ nhà họ Tô trở về, những đóa hoa hồng được xếp thành hình trái tim do Kha Bân chuẩn bị lúc đó đã bị Trương Thác đá nát làm đôi.

“Tại sao anh ta cũng ở đây chứ?” Lâm Ngữ Lam cau mày.

Tập đoàn Khải Trạch, xét về tiềm lực tài chính không thể so sánh được với Lâm Thị, nhưng quan hệ vây cánh của đối phương, lại vượt qua Lâm Thị, nếu có sự can Thiệp của Khải Trạch trong này, sẽ khiến Lâm Thị rất khó chịu.

“Lâm tổng, theo lời đồn đãi, thì Khải Trạch lần này đến là chỉ để làm loạn, có lẽ là vì chuyện lần trước.” Lý Na nói xong lại nhìn về phía Trương Thác.

Trương Thác từ đầu đến cuối đều lộ ra vẻ không quan tâm lắm, ở trong mắt anh ấy, bắt kể là ai, anh ấy đều cảm thấy họ như những chú hề mà thôi..

Lâm Ngữ Lam cau mày: “Vào trước đã rồi tính.”

Lý Na gật đầu, dẫn Lâm Ngữ Lam đi.

Cả ba người họ đến phòng tiệc trên tầng cao nhất của Tân Khải, có thể thấy trong phòng tiệc đã có rất nhiều người, họ đang đứng thành từng nhóm và giao lưu với nhau.

Dự án này nhiều người biết là không có cơ hội, họ đến tham gia, chẳng qua là để kết bạn nhiều hơn, những công ty thực sự có năng lực cạnh tranh, chỉ có vài công ty mà thôi.

Chu Tự, ông chủ trẻ tuổi của tập đoàn Chu Thị, đang đứng trong sảnh tiệc, vây quanh anh ta hiện đang có rất nhiều người, nam có nữ có.

Sự xuất hiện của Triệu Thị, đã khiến Chu Thị từ công ty đứng thứ hai ở Ngân Châu xuống thành thứ ba, nhưng điều này không có sức ảnh hưởng đến Chu Thị ở Ngân Châu, xét cho cùng, trong mắt nhiều người, không có sự khác biệt giữa thứ hai và thứ ba. ., đều có sự sùng bái của mọi người.

Người phụ trách của Triệu Thị tên là Triệu Tu, cũng là một thanh niên, Triệu Thị tuy mới thành lập ở Ngân Châu, nhưng người muốn kết thân với Triệu Thị, quả thật rất rất nhiều, thậm chí có người còn nói riêng ở chỗ khác, một hoặc hai năm nữa, công ty hàng đầu ở Ngân Châu, chưa chắc là Lâm Thị.

Vốn dĩ hình thức trong phòng tiệc là tranh giành quyền bá chủ vì sự có mặt của hai tập đoàn Triệu Thị và Chu Thị, nhưng sự xuất hiện của Lâm Ngữ Lam khiến cảnh này trực tiếp trở thành thế kiềng ba chân, rất nhiều người đã tiền đến chào hỏi Lâm Ngữ Lam. .

Lâm Ngữ Lam đã nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng như thế này, liền thoải mái xử lý, mỉm cười đáp lại mọi người.

Trương Thác đi tới bên cạnh sảnh tiệc, nhàn rỗi ngồi trên ghế sô pha, tự phục vụ một ít bánh ngọt và ngồi ăn.

Trong khi ăn, Trương Thác nhìn mọi người trong sảnh tiệc, nghe nhạc êm dịu trong sảnh tiệc, khoảng bốn mươi phút sau, Trương Thác nhìn thấy Lâm Ngữ Lam đang đi về phía mình với vẻ mặt mệt mỏi.

Ứng phó với những cảnh này,Trương Thác đã từng trải qua, nên biết là thế nào cũng sẽ bị mệt mỏi mà.

“Bà xã, trò chuyện xong rồi à?” Trương Thác từ trên ghế sô pha đứng dậy, để Lâm Ngữ Lam ngồi xuống, sau đó bóp vai Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam gật đầu.

“Bà xã à, lần này là dự án gì vậy? Anh thấy có nhiều áp phích liên quan đến công nghệ như vậy sao?” Trương Thác nhướng miệng nhìn về tắm áp phích trước mặt anh ấy, trên tắm áp phích được vẽ một chiếc phi tThác.

“Một dự án do chính phủ hỗ trợ, không phải Ngân Châu gần đây đang phát triển mạnh mẽ sao? Là thành phố thủ phủ của tỉnh Ninh tỉnh, Ngân Châu có vẻ rất lạc hậu về khoa học và công nghệ. Lần này, chủ yếu là để phát triển một bảo tàng khoa học công nghệ ở vùng ngoại ô, và sau đó xung quanh bảo tàng khoa học công nghệ này, xây dựng một khu dân cư công nghệ tự động hóa, cho dù là xây dựng bảo tàng khoa học công nghệ hay khu dân cư: thí điểm, đều là một dự án béo bở, là một kinh doanh có lãi.” Lâm Ngữ Lam giải thích cho Trương Thác.

Trương Thác trầm ngâm gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy đấu thầu lần này là dựa vào cái gì?

“Thật khó nói.” Lâm Ngữ Lam cười khổ: “Ai có thể ra nhận được thầu lần này, ngay cả cơ quan chức năng còn không thể biết được. Tất cả phụ thuộc vào lựa chọn của chuyên gia. Lần này là chuyên gia đến từ Kinh Thành. Nếu công ty nào có thể cung cấp cho đối phương sự hỗ trợ lớn nhất, đối phương sẽ hợp tác với công ty đó, đây là lúc để kiểm tra năng lực tài chính của mỗi công ty, và tất nhiên, nó cũng còn phụ thuộc vào tâm trạng của chuyên gia.”

Trương Thác gật đầu: “Đã hiểu.”

Nếu đó là một đấu thầu khác, Trương Thác vẫn có thể cho Lâm Ngữ Lam một ý tưởng, nhưng nếu phụ thuộc vào tâm trạng của một người, Trương Thác cũng không có cách nào, trừ khi anh ấy gọi điện cho Vị Lai, nhờ Vị Lai chào hỏi cơ quan chức năng một câu, với sức ảnh hưởng của Vị Lai, nếu cô ấy nói muốn giúp chính phủ trong việc xây dựng, khả năng là chính phủ sẽ cảm động đến khóc thôi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 516


Chương 516:

Trương Thác liếc nhìn xung quanh: “Bà xã, người chuyên gia đó đâu?”

“Em không biết.” Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Chúng em còn chưa được gặp chuyên gia, chỉ nghe nói chuyên gia thích chơi. Bữa tiệc này được chuẩn bị đặc biệt cho chuyên gia đó đây.

“Thích chơi?” Trương Thác đoán, đây có lẽ là một người có năng lực xuất chúng, nêu không, ai lại đi chiều tính khí của chuyên gia này.

Trương Thác vỗ ngực: “Bà xã à, trong khi chờ đấu thầu, chúng ta đầu tư tiền đi, anh tài trợ cho em!”

“Tiền của anh là tiền của anh, em có khả năng kiếm tiền, tại sao lại dùng tiền của anh?” Lâm Ngữ Lam từ chối.

*Ù …” Trương Thác sờ sờ cái mũi của mình, quả nhiên bà xã của mình, rất mạnh mẽ.

Trương Thác đơn giản không đề cập tới chủ đề này, lấy cho Lâm Ngữ Lam một miếng bánh ngọt, hai người tiếp tục ngồi đó tán gẫu.

“Này này này, đây không phải là Ngữ Lam sao? Em cũng đến để đấu thầu à?” Kha Bân dẫn đầu một nhóm người và bước đến từ bên cạnh, bên cạnh Kha Bân, còn có một người đẹp ăn mặc lộng lẫy, nhìn dáng vẻ và giọng điệu của Kha Bân, biết ngay là đến để kiếm chuyện rồi.

Lâm Ngữ Lam cười: ‘Kha Bân anh có thẻ đến, Lâm Thị tôi có lẽ không thua gì nhỉ?”

Kha Bân gật đầu: “Lâm Thị quả thật là không thua gì, chỉ qua là…”

Kha Bân có ý dừng lại và nhìn Trương Thác: “Chỉ qua là có một số người làm tôi tức giận, nên lần này, có lẽ Lâm Thị sẽ phải thua vài thứ rồi.”

Kha Bân nói xong liền nhìn sang người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh, người đẹp hiểu ý, bước đến một bước, nhìn Lâm Ngữ Lam rồi nói: “Cô chính là Lâm Ngữ Lam, cũng đâu ra gì đâu mà.”

Cô gái ở bên cạnh Kha Bân bước tới và chỉ thẳng vào Lâm Ngữ Lam, xem ra, Kha Bân là muốn lấy lại thể diện lần trước.

Lâm Ngữ Lam liếc nhìn người đẹp, chân mày hơi nhíu, nghỉ hoặc nói: “Cô là ai? Tôi quen cô sao?”

Cô gái nghe thấy lời của Lâm Ngữ Lam, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

“Ha ha, giới thiệu với em một chút, đây là Trình Giai Hân.”

Kha Bân cười nói, trên mặt đem theo vẻ đắc ý cực độ.

Trình Giai Hân hai tay khoanh trước ngực, nhà họ Trình ở’ toàn bộ Ninh tỉnh, chắc là vị trí siêu cao, ba học trò của ông cụ Trình là những người đứng đầu ba phương diện lớn của Ninh tỉnh, mặc dù Ninh Trường Hà đã thất thế, nhưng điều này không có sức ảnh hưởng gây trở ngại đến nhà họ Trình chút nào.

Lâm Ngữ Lam lắc đầu: “Chưa gặp qua, không quen.”

Kha Bân lại lần nữa mở lời: “Trình Giai Hân vừa du học từ Mỹ trở về, em chưa gặp qua cũng đúng.”

Trình Giai Hân liếc mát nhìn Lâm Ngữ Lam nói: “Tôi luôn nghe mọi người nói Lâm Ngữ Lam nhà họ Lâm giỏi giang như vậy, ưu tú như vậy, bây giờ xem ra chỉ như thế thôi, Ngân Châu quá nhỏ, không có người có năng lực, không có cách nào so sánh với người ở Mỹ chúng tôi, nhìn cô, trên người ăn mặc giống dáng vẻ con chó vậy, có điều lại lộ ra khắp nơi bầu không khí giống như phát tài.

Đối diện với sự châm biếm của Trình Giai Hân, Lâm Ngữ Lam như không nghe thấy gì.

*Ðó là Trình Giai Hân phải không.” Trương Thác dùng tay phải siết chặt nắm tay, dùng tay trái vẫy vẫy Trình Giai Hân: “Lại đây cho cô xem một bảo bối.”

Lâm Ngữ Lam kéo tay áo của Trương Thác: “Ông xã, bỏ đi, đừng gây sự nữa.”

Lâm Ngữ Lam biết tính cách của Trương Thác, nhìn Trương Thác như thé, liền biết Trương Thác muốn ra tay, vội vàng ngăn cản.

Trương Thác gật đầu, nhìn Trình Giai Hân với ánh mắt cảnh cáo, và nới lỏng bàn tay ra.

Trình Giai Hân lại nhìn Trương Thác nói: “Anh là con rễ nhà họ Lâm đó? Ở rể nhà họ Lâm rồi? Chẳng trách lo lắng như vậy ở trước mặt nhà họ Lâm thể hiện sự trung thành, rốt cuộc chẳng phải là một kẻ xấu sao! “

Trương Thác nhìn Trình Giai Hân này, lắc đầu, đây chắc chắn là kẻ đần độn, bị người khác lợi dụng như vậy, vẫn tỏ ra dáng vẻ đắc ý.

Trình Giai Hân nhìn Trương Thác và Lâm Ngữ Lam đều không để ý đến mình, đương nhiên cô ta sẽ không coi như không có gì như vậy, cô ta tiếp tục quan sát cơ thể Lâm Ngữ Lam, muốn tìm một điểm để soi mói.
 
Back
Top Dưới