Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 453


Chương 453:

Chúc Linh đứng một bên nhìn lo lắng: “Chị Vũ, chuyện này là làm sao? Chú Nam Cung bọn họ không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ, anh nhỏ Trương Thác làm sao đánh lại được nhiều người như vậy.”

Nam Cung Vũ đảo mắt: “Yên Tâm đi, chú Nam Cung của em, đang đánh nhau với Trương Thác đó.”

“Hả?” Chúc Linh có chút phản ứng lại, cô nhìn đám người mặc áo đen: “Chị Vũ, chị nói đám người áo đen này, chính là chú Nam Cung bọn họ.”

Nam Cung Vũ thở dài và gật đầu cam chịu, gặp phải người nhà thích vui đùa như vậy, có khi khiến người ta rất phiền não.

Gia tộc Nam Cung, cũng được xem là gia tộc lớn trong giới gia tộc Võ Cổ Truyền.

Án tượng mà Nam Cung Vũ để lại cho mọi người là cảm giác xinh đẹp đài cát và thông tình đạt lý, kể cả gia tộc Nam Cung, cũng mang lại cho người khác cái cảm giác gia giáo đàng hoàng.

Nhưng trên thực tế, sự gia giáo đàng hoàng của gia tộc Nam Cung được tạo dựng bởi một tay đại tiểu thư Nam Cung Vũ này, nếu thực sự để mà tìm hiểu người của gia tộc Nam Cung, sẽ phát hiện, những đứa trẻ của dòng họ này, toàn là những đứa trẻ thuộc dạng nghịch ngợm.

Nói về cha của Nam Cung Vũ, đường đường là tộc trưởng của Nam Cung, không kể võ thuật rất lợi hại, ít nhất, ông ấy cũng là một ông chủ lớn với khối tài sản nắm trong tay hàng chục tỷ, là một chủ tịch lớn như vậy, lại ôm ảnh của con gái ra ngoài tuyển con rễ sao?

Hơn nữa, trong nhà Nam Cung, chỉ một người ham chơi thì đã không nói gì, trước đây, chỉ ngoại trừ Nam Cung Vũ, cả nhà ai ai cũng đều rất ham chơi, vì vậy mà Nam Cung Vũ có cảm giác mình không hợp với gia đình mình.

Nhìn đám người mặc đồ đen này giả dạng cướp trước mặt, Nam Cung Vũ che trán, thật sự không còn gì để nói.

“Thằng nhóc, võ công không tệ!”

“Đỡ một cú của tao nhé!”

Vài người xông đến tắn công Trương Thác, nhưng bị Trương Thác đỡ lại, chỉ cần một cú đã đắm thẳng lên mặt.

Lúc đầu, hơn chục người này vẫn còn nương tay, vì sợ làm Trương Thác bị thương, nhưng đánh mãi đánh mãi họ phát hiện người thanh niên này hơn hẳn những người đồng lứa trong gia tộc Võ Cổ Truyền, nên dần dần đánh mạnh hơn, cũng không nương tay nữa.

Nhưng khi họ không nương tay nữa, họ lại phát hiện ra rằng họ vẫn không thể đánh bại Trương Thác…

Hơn chục người vây quanh công kích một thanh niên, nhưng tất cả đều không đắm được trên người anh ấy ngay cả một cú, ngược lại xem bên phe mình, thì đã có đến ba bốn người đang nằm gục ngã trên sàn không nhắc mình lên nỗi.

Trong lòng Nam Cung Kính Vân càng lúc càng sợ hãi, đồng thời cũng càng lúc càng mừng hơn, ông ấy hi vọng nhất là con gái của mình sẽ tìm được một người có võ thuật tốt, ông ấy rất hiểu con gái mình, không thích võ thuật, say mê cầm kỳ thi họa, nhưng là gia tộc Võ Cổ Truyền, lại không chấp nhận võ thuật, làm sao nói cho qua được, vì vậy Nam Cung Kính Vân chỉ có thể đặt hy vọng với con gái mình lên người chàng rễ tương lai thôi.

Võ công của Trương Thác hiện tại khiến Nam Cung Kính Vân khá hài lòng, ông ấy một chút cũng không để ý việc mình lại không phải là đối thủ của thế hệ đàn em, con rẻ tương lai càng mạnh thì khiến ông ấy càng vui.

Nam Cung Kính Vân vẫn đang đắc ý suy nghĩ, liền cảm thấy trên mặt có một cảm giác rất đau.

“Này, đang đánh nhau không được lơ là đây.” Trương Thác nhắc nhở.

“Cậu bé, đến lượt cậu dạy dỗ tôi rồi sao, xem quyền!” Nam Cung Kính Vân hét to, tiếp tục đánh Trương Thác Hơn chục người cùng đánh một người, nhìn như thế nào cũng thấy hoàn cảnh bát lợi cho Trương Thác, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ “Đại ca, phải làm sao đây? Căn bản không phải là đối thủ.

Con trai tôi mắt bầm đen rồi, còn đánh nữa sao?” Giọng chú hai của Nam Cung Vũ mang theo vẻ buồn bã không nói nên lời.

“Đánh! Nhất định phải đánh. Chúng ta sắp bị một tên đàn em đánh sập rồi, chuyện này mà đồn ra ngoài, sau này còn mặt mũi đâu nữa!” Nam Cung Kính Vân nghiền răng, chật vật chống đỡ.

“Đại ca, em gái lại ngã xuống rồi, anh đã hỏi Vũ chưa, thằng nhóc này lai lịch từ đâu, đàn em của gia tộc nào cũng không nói mà cứ đánh như thế này sao?”

Nam Cung Kính Vân lắc đầu liên tục: “Không biết, đợi lát nhắn hắn xuống đắt rồi hỏi!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 454


Chương 454:

Chú hai Nam Cung Vũ thở dài: “Hừ, như này thì ai nhắn ai chứ.”

Nam Cung Vũ nhìn cảnh tượng hiện tại và che kín mắt lại.

Vẻ mặt Chúc Linh có chút hưng phấn: “Chị Vũ à, chú Nam Cung, họ đều bị xử rồi!”

Trương Thác túm lấy một người và đấm mạnh, thấy nắm đắm sắp đánh vào mặt, người đó vội vàng nói: “Không đánh nữa, không đánh nữa!”

Trương Thác thực sự đã dừng lại rồi.

Người đàn ông cởi mũ đội đầu xuống, là một thanh niên, mặt mũi bằm dập, mặt trái sưng hét cả lên, xông đến sau lưng mình hét lớn: “Bác trai, chỉ là kiểm tra con rẻ thôi, cứ tiếp tục đánh như thế này, cả nhà e là sẽ mắt mạng tại đây mất ạ!”

Người này là anh họ của Nam Cung Vũ..

“Không đánh nữa, tôi cũng không đánh nữa, đã nói tôi đi hẹn hò rồi, bây giờ tôi đi hẹn hò bằng cái gì đây hả, ôi trời ơi, phấn có dày bao nhiêu lớp cũng không che được nữa!”

Một cô gái nói, cũng cởi mũ trên đầu xuống, giống máy người kia, mặt mũi cũng bằm tím, là chị gái họ của Nam Cung Vũ.

Có một người dẫn đầu, những người còn lại cũng dần dần cởi mũ xuống, không một ai không dầu vét trên người.

Vừa nhìn sẽ nghĩ, bọn họ mười mấy người đánh Trương Thác, thực tế rõ ràng là Trương Thác đánh bọn họ, mọi người trong gia tộc Nam Cung mặt đều bị thương, ngược lại Trương Thác anh ấy chẳng bị sao cả.

*“A ha ha ha ha, ha ha ha!” Nam Cung Kính Vân cười ngượng ngùng, cởi bỏ mũ đội đầu, lộ ra hai con mắt gấu trúc: “Ò, thanh niên bây giờ quả thật rất lợi hại, không ngờ một trong những người có trình độ top 1 như tôi lại không phải là đối thủ của thanh niên này, rất tốt, rất tốt.”

“Hì hì!” Bác Nam Cung Vũ không kìm chế được, cười thành tiếng, liền che miệng lại Nam Cung Vũ chán nản nói: “Cha, nếu chơi đủ rồi, thì chúng ta chuẩn bị ăn cơm nhé.”

“Cái con bé này.” Nam Cung Kính Vân lộ ra ánh mắt trách móc: “Cái này sao có thể gọi là chơi? Đây được gọi là kiểm tra. Để xem người bạn trai này của con có tinh thần trách nhiệm hay không. Màn trình diễn của cậu ấy, cha cũng có chút hài lòng.”

Trương Thác cười trong lòng, vừa nãy khi những người này xuất hiện, anh đã cảm thấy có điều gì đó không ồn, không phải là nhát dao tấn công Nam Cung Vũ từ trong phòng, mà là những người này muốn vây chính mình, Trương Thác không cảm thấy có một chút sát khí nào.

Bây giờ nhìn lại, quả nhiên không phải đám cướp thực sự.

Nhìn vào tất cả các gia tộc giới Võ Cổ Truyền ở Hoa Hạ, chắc hẳn chỉ có gia tộc Nam Cung mới có thể làm ra chuyện này rồi đúng không?

Nam Cung Kính Vân và những người khác chưa ai gặp qua Trương Thác.

Nói cách khác, trong giới Võ Cổ Truyền, đời này của họ chưa đủ tư cách để thấy được danh hiệu là Trương Thác của chúa đảo Quang Minh, chỉ có đời cha của Nam Cung Kính Vân, mới chỉ có rất ít người có vinh dự được nhìn thấy bộ mặt thật của Trương Thác.

“Này…..Vũ ơi, đến, giới thiệu bạn trai của con cho mọi người nào.” Nam Cung Kính Vân xua tay.

“Chào chú, cháu tên là Trương Thác.” Trương Thác chủ động đưa tay ra.

“Trương Thác? Chà, không tệ!” Nam Cung Kính Vân bước tới vỗ vỗ vai Trương Thác “Cậu bé, không tệ, tinh thần trách nhiệm của cậu vẫn khiến tôi rất hài lòng, nhưng kỹ năng của cậu có vài chỗ còn tệ, phải luyện tập thêm nhé, nếu không, đợi tôi sử dụng đến cấp 20, cậu e rằng ngay một cú cũng không đỡ nỗi.”

“Vâng, vâng.” Trương Thác gật đầu lia lịa.

Những người trong gia đình Nam Cung nghe với vẻ ngượng ngùng xấu hỏ.

“Được rồi, thế thì bắt đầu ăn thôi nào!” Nam Cung Kính Vân xua tay.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 455


Chương 455:

Vài phút sau, ba người Trương Thác và mười mấy người nhà Nam Cung mặt mũi sưng tấy đang ngồi trên bàn tròn, thức ăn trên bàn rất phong phú, không phải sơn hào hải vị gì, tất cả đều do người nhà Nam Cung tự tay nuôi trồng,.

*Trương Thác à, gia đình chúng tôi đã quen ăn mấy thứ tự nuôi trồng nên cậu cũng không được chê nhé.” Nam Cung Kính Vân bưng một chai rượu ra.

“Làm sao có thể chứ, thức ăn xanh tự nhiên thế này, ở nơi khác muốn ăn cũng không có mà ăn ấy.” Trương Thác xua tay: “Chỉ là có một vấn đề.”

Nam Cung Kính Vân mở chai: “Có vấn đề gì, cậu nói đi.”

“Chú Nam Cung, bài kiểm tra của chú vẫn chưa kết thúc sao?” Trương Thác tò mò hỏi.

“Bài kiểm tra gì?” Trương Thác lần này hỏi khó Nam Cung Kính Vân rồi, anh ấy nhìn những người khác trên bàn, những người khác đều lắc đầu.

“Thật không còn nữa sao?” Trương Thác lên tiếng hỏi lại, xác nhận một lần nữa.

“Không, tuyệt đối không còn nữa.” Nam Cung Kính Vân lắc đầu nguầy nguậy: “Tiểu Trương, cậu còn hỏi cái này làm gì nữa? Nào, chúng ta cùng uống rượu, uống đi.”

“Nếu đã không còn …” Trương Thác cười nhếch miệng, trong một giây, như một mũi tên, anh lao ra khỏi chỗ ngồi và lao về phía một bức bình phong trong phòng.

Bức bình phong này được tạc từ đá cẩm thạch, dày 70 cm, cao 2m, chạm rồng, phượng, đã ở nhà Nam Cung hơn mười năm rồi.

Trương Thác lao tới trước bình phong, tung mạnh một cú đấm, đập mạnh vào bình phong.

Bức bình phong bằng đá cẩm thạch đã đặt trong nhà Nam Cung hơn mười năm, với cú đắm của Trương Thác, mặt ngoài của bình phong đã bị nút ra.

“Chuyện này …” Nhà Nam Cung ngạc nhiên nhìn Trương Thác, không hiểu anh ấy đang làm gì.

Nhưng trong một giây tiếp theo, mọi người đã hiểu.

Một bóng người nhanh chóng lao ra khỏi bình phong sắp vỡ tan, chạy về phía cửa.

Bức bình phong 70 cm này, khi khoét rỗng bên trong hoàn toàn có thể chứa được một người, và giấu đi, người nhà Nam Cung không ai ngờ được, trong bình phong lại có thêm một người.

“Bắt lại, đừng để hắn ta chạy!” Nam Cung Kính Vân hét lên.

“Chạy không được đâu.” Trương Thác tự tin nói.

Bình phong vỡ vụn, Trương Thác ngẫu nhiên bốc một viên sỏi, kích thước chỉ bằng ngón tay cái, dùng lực mạnh, viên sỏi đã bắn theo hướng của người bỏ chạy, và chính xác bắn vào chân của hung thủ.

Dáng người đang chạy chồm tới phía trước, lảo đảo vài bước.

Ngay khi đối thủ đang loạng choạng, Trương Thác bước tới và nắm lấy cổ áo anh ta.

Mọi người trong gia đình Nam Cung đều nhìn rõ đối phương bộ dạng trông như thế nào, đây là một thanh niên mà họ chưa từng thấy bao giờ.

Bàn tay Trương Thác s* s**ng quanh eo đối phương, sau đó ném xuống đất một khẩu súng lục 54 có màu đen.

“Súng!”

Nhìn thấy những gì Trương Thác đã tìm tháy, tắt cả mọi người trong gia đình Nam Cung đều há hốc mồm.

Một người đàn ông cầm khẩu súng núp trong bình phong, anh ta muốn làm gì, không cần nói cũng biết.

“Chú Nam Cung, mọi người thật sự không biết người này?” Trương Thác nắm lấy cổ áo người kia, hỏi lại.

Nam Cung Kính Vân lắc đầu: “Tuyệt đối không quen.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 456


Chương 456:

“Không quen, như vậy thì dễ xử lý rồi” Trương Thác cười giễu cợt, vươn tay nắm lấy cánh tay của đối phương, dùng lực vặn mạnh một phát.

Hành động này của Trương Thác đã khiến một số đàn em thế hệ trẻ của nhà Nam Cung phải nhắm mắt trong tiềm thức, khi họ mở mắt ra thì Trương Thác đã vặn vẹo hoàn toàn cánh tay của hung thủ.

Tiếng kêu đau đớn của hung thủ vang lên trong sảnh nhà Nam Cung.

Nhìn thấy dáng vẻ hung dữ của Trương Thác, mọi người trong gia tộc Nam Cung đều bắt giác rùng mình, nếu đánh nhau lúc nãy, bản thân mà bị đánh như thế này, thì thật không hay chút nào.

Trương Thác đưa tên hung thủ đã bị phế hai tay đến trước mặt Nam Cung Kính Vân: “Chú Nam Cung, nếu không quen thì phải hỏi cho ra nhẽ.”

Vẻ mặt của Nam Cung Kính Vân có chút ảm đạm: “Chú hai, đưa hắn ta nhốt dưới hầm trước!”

“Vâng ạ.” Chú hai của Nam Cung Vũ gật đầu, nắm lấy cổ áo kẻ hung thủ và kéo hắn ra khỏi cổng.

Nhìn hung thủ và khẩu súng lục 54 trên mặt đất, mọi người trong gia tộc Nam Cung đều có chút sợ hãi, không ai trong số họ phát hiện ra người trong bình phong này, nếu không có Trương Thác thì không ai biết được hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì. Trương Thác lần phát hiện này, khiến bọn họ đều bái phục.

“Trương Thác, hôm nay thật sự rất cảm ơn cậu.” Nam Cung Kính Vân vỗ vai Trương Thác và nói một cách chân thành, do chuyện vừa xảy ra lớn như vậy, ông ấy cũng không có tâm trạng để tiếp tục khoe khoang.

Đôi mắt xinh đẹp của Nam Cung Vũ tràn ngập sắc màu.

Mỗi lần Trương Thác thể hiện, cô ấy đều không ngờ tới, từ hôm qua tôi đã xem Trương Thác như một người bình thường, và bây giờ, Trương Thác thể hiện đều khiến Nam Cung Vũ phải nhìn anh ấy với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Nam Cung Kính Vân vốn dĩ đang định uống rượu vui vẻ với Trương Thác, vì nóng lòng nên ngay cả cơm cũng chưa ăn được mấy miếng, đã phải chạy xuống hầm tra hỏi.

Trương Thác cũng có thể thông cảm cho Nam Cung Kính Vân, bất kể nhà ai mà xảy ra chuyện như thế này, đều không thể coi như không có chuyện gì được.

Sau khi ăn cơm ở nhà Nam Cung xong, Trương Thác nhờ Nam Cung Vũ lấy một sim điện thoại nặc danh, sau đó anh gọi điện cho Bạch Trì.

Trương Thác gọi điện thoại, chưa kịp nói gì thì trên điện thoại đã vang lên giọng của Bạch Trì: “Sếp, anh đang ở nhà Nam Cung phải không?”

“Cậu biết hết rồi sao?”

“Có thể không biết sao?” Bạch Trì đảo mắt ở đầu dây bên kia điện thoại: “Đàn em nhà họ Tô bị người trong nhà thi đấu đánh cho tơi bời, Tô Vũ cũng bị một thanh niên đánh bại, không phải là anh thì là ai chứ? Mà nói xem, anh sao đi cùng với cô bé nhà họ Chúc rồi? Cô bé này đúng là một cô gái phiền phức. Nghe nói sắp làm bộ râu của ông nội Chúc gia bị nhổ sạch rồi.”

“Trên đường đi đã gặp nhau, nên đã đi cùng nhau. À đúng rồi, cậu nói với ông lão nhà họ Chúc rằng có kẻ sắp giết cháu gái của ông ấy và bảo ông ấy đi điều tra chuyện này.

Ngoài ra, hãy để người tung tin ở Yến Kinh , nói rằng Nam Cung Vũ đã tìm được một chàng trai nghèo không rõ danh tính, có thể sẽ đính hôn trong thời gian tới.” Trương Thác giao việc cho Bạch Trì.

“Sếp, anh đang muốn để nhà họ Tô chủ động gây phiền phức cho anh sao?” Bạch Trì hơi khó hiểu hỏi: “Nếu như vậy, không phải không có lợi cho việc điều tra người muốn làm hại chị dâu sao?”

Trương Thác lắc đầu dưới suy nghĩ của mình: “Không còn cách nào, tôi hiện tại không có manh mối. Nhà họ Tô lớn như vậy, nếu như thật sự muốn ra tay với Ngữ Lam, cũng không cần phải chui lủi đi tìm hung thủ, nhất định là có người nào đó muốn gây bắt lợi cho Ngữ Lam, tôi chỉ có thể nghĩ cách tiếp cận Tô gia trước, sau đó dần dần lôi người ra từ sau cái bóng tối che đậy đó.”

“Được rồi, bây giờ tôi sẽ tìm người tung tin, nhưng sếp, cứ thế này, phiền phức sẽ nhiều hơn đấy.”

Trương Thác cười hỏi: “Tôi sợ phiền phức sao?”

Sau khi cuộc gọi với Bạch Trì kết thúc, Trương Thác nhìn vào màn hình điện thoại, trong tiềm thức anh nhập số điện thoại của Lâm Ngữ Lam, đợi vài giây sau, anh lại xóa, rồi tắt máy đi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 457


Chương 457:

Rõ ràng bây giờ không phải là lúc để liên lạc với Lâm Ngữ Lam.

Ở Yến Kinh, có hai gia tộc Võ Cổ Truyền lớn, một là gia tộc Nam Cung và một là gia tộc Tô gia.

Hai gia đình này nằm ở hai hướng đối diện ở thành phố Yến Kinh, đều có một khuôn viên rộng lớn, bên ngoài, mỗi gia đình đều có một tập đoàn lớn. Trong tập đoàn này, hầu hết đều là người nội bộ của gia tộc mình Loại gia tộc Võ Cổ Truyền này, có rất nhiều nhóm họ và nhánh họ. Những nhánh họ này đều sẽ được nhận vào tập đoàn làm việc. Tập đoàn nhà Nam Cung và nhà họ Tô có thể nói là những doanh nghiệp gia đình đúng nghĩa. Từ quây lễ tân của công ty đến giám đốc bộ phận, nói không chừng cũng có thể là ba người trong một gia đình.

Trong khuôn viên rộng lớn của nhà họ Tô.

Tô Vũ ngồi ở trong sân, uống một chén trà, ánh mắt lạnh lùng nhìn ảnh chụp trên điện thoại.

Trên điện thoại của Tô Vũ, bất ngờ là bức ảnh của Trương Thác “Thế nào rồi, điều tra được chưa?” Một ông cụ tóc bạc, chống gậy, chậm rãi đi tới sau lưng Tô Vũ.

“Cha.” Tô Vũ đứng dậy, nhường cho ông cụ ngồi.

“Cha ngồi đi.” Ông cụ đặt tay lên vai Tô Vũ dùng lực nhắn xuống: “Xương của lão già của này, không biết còn đứng được bao lâu, còn có thể đứng vững, thì cứ đứng thêm đi.”

Tô Vũ đầy điện thoại lên bàn gỗ trước mặt, lắc đầu nói: “Con không điều tra ra, thằng nhóc này không biết đến từ đâu, thậm chí không thể tìm từ các kênh chính thức.”

Thông tin của Trương Thác, là do hồng tự chính thức bảo mật, ngoài số ít mấy người đứng đầu ra, không ai có thể tra ra.

Ông cụ thở dài: “Con phải biết, trên đất Hoa Hạ, vô số người có năng lực, thế gia Cổ Vũ nhà chúng ta mặc dù lớn, nhưng vẫn có rất nhiều cao nhân, là chúng ta không có cách nào tiếp xúc được, người trẻ tuổi này, e rằng là một đệ tử của cao nhân nào đó, chuyện của cậu ta, có thể bỏ thì bỏ trước đi, chờ xử lý chuyện ở Ngân Châu xong, giải quyết cậu ta vẫn chưa muộn, cha bảo con cho người đi Ngân Châu, con cho người đi chưa?”

“Đã lên đường rồi.” Tô Vũ gật đầu: “Chỉ có điều, bên cạnh họ Lâm đó, có một cao thủ bí ẩn bảo vệ, lần này, cao thủ bí Ân đó, cho tới bây giờ chúng ta ngay cả trông như thế nào cũng không biết. Trực tiếp động thủ, có thể bị bại lộ không, đến lúc đó, rất khó giải thích với chủ nhân?”

“Giải thích?” Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Chuyện ta làm, từ khi nào còn phải giải thích với ông ta, năm đó chúng ta xin lỗi người phụ nữ đó, nhưng không có nghĩa là, phải dùng cả nhà họ Tô để bồi hoàn! Thế giới này rất lớn, nhà họ Tô chúng ta còn có đường rất dài phải đi, không thể dừng bước ở trong tay một đứa con gái, hãy nhớ, giết một người là tay sai, giết vạn người chính là vương! Nhà họ Tô chúng ta muốn đứng đầu thế giới này, thì phải cần những bộ xương khô này trải đường.”

Tô Vũ lúc đầu có chút do dự, sau khi nghe được lời của ông cụ, gật gật đầu: “Con hiểu rồi, cha.”

Cuộc nói chuyện của Tô Vũ và ông cụ vừa kết thúc, liền nhìn thấy một thanh niên chạy tới thở hỗổn hển: “Nhị gia, nhị gia, điều tra ra rồi, tìm ra thằng nhóc đó đồi!”

Ông cụ ngắng đầu, nhìn lên trời, bình tĩnh nói: “Nói đi.”

“Bên ngoài bây giờ đều có thông tin, nói Nam Cung Vũ đưa về nhà một người con trai, sắp đính hôn rồi, người đó chính là người trong sảnh đấu hôm qua, đánh thương Tô Tranh.”

Ông cụ nghe đến đây, không nói gì, nhưng có thể nhìn thấy, tay ông ta nắm cây gậy dùng rất nhiều sức.

“Thằng nhóc này, là đang khiêu khích Tô gia chúng ta!” Tô Vũ đập xuống bàn đá, phẫn nộ nói: “Bây giờ ai mà không biết, con trai Tô Liệt của tôi đang theo đuổi con gái nhà họ Nam Cung đó, bây giờ cậu ta như thế, là muốn đánh vào mặt nhà họ Tô chúng ta rồi.”

Thanh niên chuyển lời đó, cúi đầu đứng bên cạnh, không dám mỏ lời.

Tô Vũ nhìn ông cụ: “Cha, chuyện này không thể nhẫn được! Như thế cũng nhịn được, thanh danh của nhà họ Tô mắt rồi không nói, cũng có thể khiến rất nhiều người liên tưởng điều gì đó.”

Trong lời nói của Tô Vũ có ý, tác phong làm việc của Tô Vũ, rất nhiều người đều rõ, là một người không chịu thiệt, nếu như bây giờ bị người khác khiêu khích như vậy, không cần nói lời nào, ai cũng sẽ phát hiện ra sự bất thường của Tô Vũ.

Ông cụ nhìn lên trời, suy tính mấy giây, sau đó mở lời: “Dẫn người đến nhà Nam Cung đi.”

Tô Liệt nhà họ Tô, ở trong phạm vi Yên Kinh, vẫn còn khá nổi tiếng, học lực cao, gia đình tốt, đẹp trai, trình độ võ thuật lại cao.

Từ sai khi Tô Liệt bắt đầu theo đuổi Nam Cung Vũ, rất nhiều người đã thầm coi hai người họ thành một nhà rồi, thật là kim đồng ngọc nữ đẹp đôi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 458


Chương 458:

Tô Liệt này, lòng dạ cực nhỏ, đặc biệt là khi ở phương diện có liên quan đến Nam Cung Vũ.

Lúc đó một thiếu niên ngang nhiên theo đuổi Nam Cung Vũ, kết quả bị Tô Liệt đánh gãy chân và không dám xuất hiện, ngay khi chuyện này xảy ra, rất nhiều người có hứng thú với Nam Cung Vũ, toàn bộ đều bỏ tư tưởng của mình.

Bây giờ, có một tin đồn, trong thời gian vài tiếng ngắn ngủi, trong phạm vi Yên Kinh này truyền đi khắp nơi, một thằng nhóc ít tuổi đến nhà Nam Cung Vũ, rất có khả năng đính hôn với Nam Cung Vũ?

Tin tức như thế, tụ nhiên cũng truyền đến tai Nam Cung Vũ.

“Nhà họ Tô này là cố ý đến tìm phiền phức rồi, chúng ta đi trước thôi!” Nam Cung Vũ đứng ở trong trang viên, chuẩn bị rời đi.

Nam Cung Vũ mới vời nói ra lời này, liền nhìn thấy cả một dãy Audi A6 đang đậu trước trang viên Nam Cung.

Nhìn những chiếc xe này, sắc mặt Nam Cung Vũ tối sằm: “Đến nhanh như vậy sao?”

Cửa chiếc Audi A6 ở hàng ghế đầu mở ra, một cơ thể cao một mét tám, mặc vest đen, một thanh niên tuấn tú từ hàng sau bước xuống, người thanh niên này mang theo thứ gì đó khiến người ta không dám nhìn thẳng, dường như là người tài giữa trời cao, dùng đôi mắt kỹ lưỡng, nhìn vào cửa lớn trang viên nhà Nam Cung.

Ngay sau đó, cả dãy xe Audi mở cửa ra, những người đàn ông mặc đồ đen bước xuống, đứng hai bên của lớn nhà Nam Cung.

Cánh cửa nhà Nam Cung từ từ mở ra, người thanh niên trẻ tuổi hai tay để sau lưng, bước chậm rãi vào trang viên nhà Nam Cung.

“Chị Vũ, người này sao lại đến rồi?” Chúc Linh đứng bên cạnh Nam Cung Vũ: “Còn không phải là người mà chị ghét nhất Tô Liệt đó sao.”

“Là rất ghét.” Nam Cung Vũ nhìn người thanh niên chậm chậm bước vào, gật gật đầu.

Tô Liệt này, đặt trong mắt người khác, các phương diện đều ưu tú, duy chỉ có một điều, quá kiêu ngạo.

Trên thực tế, sự kiêu ngạo của Tô Liệt, trong mắt người khác cũng là rất bình thường, nhưng trong mắt Nam Cung Vũ này, anh ta không có tư cách kiêu ngạo, Nam Cung Vũ còn nhớ, vị đảo chủ đảo Quang Minh đó, phong cách làm việc không có sự bừa bãi như vậy của Tô Liệt.

Tô Liệt đi đến trước mặt Nam Cung Vũ, mắt quét trên toàn thân Nam Cung Vũ, sau đó mở miệng: “Vũ à, nghe nói em chơi một trò chơi ấu trĩ, dẫn về nhà một người đàn ông?”

“Có liên quan gì đến anh không?” Nam Cung Vũ liếc nhìn Tô Liệt.

*Ha ha.” Tô Liệt cười nhẹ hai tiếng, ánh mắt chuyển động, khóa chặt Trương Thác đang đứng bên cạnh Nam Cung Vũ, nhẹ giọng hỏi: “Anh là người mà Vũ mang về? Cho anh đính hôn có lợi ích gì? Anh có xứng với Vũ không?

Anh tính làm cái gì?”

Mặc dù âm thanh của Tô Liệt không lớn, nhưng ngữ khí và biểu cảm của anh ta, đầy rẫy sự uy h**p.

“Tô Liệt, tôi tìm bạn trai như thế nào, có liên quan gì tới anh, bây giờ mời anh đi cho!” Nam Cung Vũ nói lời cảnh cáo.

“Tôi tính làm gì?” Trương Huyên cười một tiêng: “Không có tài gì, tôi chính là tính mạng đấy.”

*Ò? Thế cho nên?” Tô Liệt cười giễu cợt.

“Cho nên tôi muốn hỏi một chút, anh đứng trước mặt tôi, mời anh nói, anh là thứ gì?” Trên mặt Trương Thác, vẫn giữ nguyên nụ cười cũ.

Vẻ mặt của Tô Liệt thay đổi rõ rệt: “Tên nhóc, anh đang chọc tức tôi sao?”

“Đương nhiên không phai.” Trương Thác lắc đầu: “Tôi chỉ là, đơn giản là xem thường anh mà thôi.”

Lời nói của Trương Thác khiến căng thẳng giữa anh và Tô Liệt lên đến đỉnh điểm.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 459


Chương 459:

Tô Liệt siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm Trương Thác, sau vài giây, Tô Liệt buông nắm đấm ra và cười lớn hai tiếng: “Ha ha, tốt lắm một thằng khinh thường tao, chi bằng chúng ta, đấu với nhau xem sao?”

Trương Thác gật đầu: “Được thôi, anh muốn đấu như thế nào? Tôi còn nhớ, ngày hôm qua có một thiếu gia nhà họ Tô cũng từng nói những câu như thế này, không biết hôm nay anh ta đã xuất viện hay chưa.”

“Ha ha.” Tô Liệt khẽ cười: “Có thể đánh bại người phế vật như Tô Tranh thật ra nhiều lắm, hôm nay tao chơi cùng mày là được.”

“Được thôi, nói quy tắc đi.”

“Rất đơn giản, quy tắc cũ, người nào đứng lên không được, người nấy thua.” Tô Liệt thở dài.

Trong hằm của gia tộc Nam Cung, Nam Cung Kính Vân vẫn đang xét hỏi tên hung thủ, liền nghe có người nói Tô Liệt của Tô gia đến rồi, còn đang đánh nhau với Trương Thác.

“Đánh nhau? Tô Liệt này tới đây tìm cái chết sao?” Nam Cung Kính Vân nói ra những gì mình đang suy nghĩ.

Trương Thác lợi hại như thế nào, Nam Cung Kính Vân cũng đã hiểu rất rõ, nhà Nam Cung thân là gia tộc Võ Cổ Truyền, không có kẻ yếu, nhưng vừa rồi mười mấy người trong nhà cùng nhau đánh, đều bị Trương Thác đè bẹp.

Tên Tô Liệt này, một thế hệ đàn em của Tô gia, thì có tự tin gì để đánh nhau với Trương Thác.

“Chú hai, em xét hỏi tiếp, anh lên xem thử, không nên để Trương Thác đánh nát Tô Liệt.” Nam Cung Kính Vân bàn giao lại cho chú hai, và rời khỏi hầm.

Trong khuôn viên gia tộc Nam Cung, Tô Liệt mang theo người, vây thành một vòng, hình thành một đấu trường tự nhiên.

Tô Liệt và Trương Thác đứng trong vòng tròn, nhìn nhau.

Tô Liệt vươn tay siết chặt nắm đấm: “Thằng nhóc, mày có biết, có bao nhiêu người, được gọi là vô địch giải tán thủ cấp thành phó, vô địch tán thủ cấp tỉnh, đều tự nhận mình phi thường, cuối cùng vẫn là quỳ xuống trước mặt tao để xin tha mạng đấy.”

Trương Thác cười lắc đầu: “Tôi không biết.”

“Láo toét!” Tô Liệt hét lên.

Sự việc ngày hôm qua Trương Thác đánh bại Tô Tranh và Tô Vũ ở nhà thi đấu, Tô Liệt đều nghe nói rồi, cho dù như vậy, anh ta vẫn cứ tự tin, đủ để thấy võ công của anh ta đã vượt qua thế hệ lão tổ của nhà họ Tô. Loại người này, trong lòng rất ngạo mạn, có thể nói là so với những người cùng thế hệ, đã vô địch rồi.

Ngay khi Nam Cung Kính Vân ra khỏi hầm, ông ấy nhìn thấy những người do nhà họ Tô dẫn đến xếp thành một vòng tròn, ông ấy nhanh chóng chạy nhanh và nói: “Cháu trai Tô Liệt, đến khi nào vậy, cũng không nói cho người làm chú này một tiếng sao?”

Nam Cung Kính Vân đẩy những người được nhà họ Tô đưa đến và bước vào trong vòng tròn.

Tô Liệt sững sờ khi nhìn thấy hai quầng thâm dưới mắt của Nam Cung Kính Vân, và nói: “Chú Nam Cung, cháu đến gấp quá nên không muốn làm phiền chú. Hôm nay cháu đến, chủ yếu là để cảnh cáo một vài kẻ xấu.”

Nam Cung Kính Vân xua tay: “Cháu trai Tô Liệt, đừng nghe chuyện lời đồn không hay, để người của mình tự hiểu nhằm người của mình, mau tới đây, chỗ chú có một ít trà ngon, lần này cháu tới, thì mang về cho cha một ít nhé.”

Nam Cung Kính Vân nói vậy, là muốn để Tô Liệt rời khỏi đây, anh ấy thực sự không muốn Tô Liệt và Trương Thác đánh nhau, nhỡ đâu Trương Thác ra tay mạnh hơn một chút, đánh chết Tô Liệt, ở đây lại là nhà của mình, thật khó để giải thích với người của Tô gia.

Nam Cung Kính Vân nghĩ như vậy, nhưng Tô Liệt lại không rõ Nam Cung Kính Văn rốt cuộc đang nghĩ gì, Tô Liệt đành mở lời: “Chú ơi, đây là chuyện của cháu và hắn ta, chú đừng quản nữa, rất nhanh sẽ kết thúc thôi.”

*Ý của tôi là đừng đánh nhau nữa, người anh em nhà họ Tô à, đánh tới đánh lui mãi như thế này, không có ý nghĩa gì cả.” Một giọng nói khác vang lên, anh họ của Nam Cung Vũ bước tới với một túi nước đá trên mặt. Anh ấy cũng không muốn nhìn Tô Liệt bị đánh. Không phải anh ấy thương xót cho Tô Liệt, chỉ là nếu người họ Tô bị đánh ở nhà Nam Cung, thì những câu chuyện rắc rối phía sau sẽ còn rất nhiều.

“Đúng vậy, tôi nghĩ việc đánh nhau như này, một chút ý nghĩa cũng chẳng có, sau này chúng ta hay là chọn cái đấu nào có văn minh tí đi.” Chị gái họ của Nam Cung Vũ cũng bước tới, trên mặt cũng giống nhau, có một túi nước.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 460


Chương 460:

đá, kinh hãi nhìn Trương Thác, thực sự không hiểu rõ, một người trẻ tuổi như vậy, sao võ công lại có thể tốt đến vậy.

Người nhà Nam Cung khuyên ngăn Tô Liệt, ý là muốn Tô Liệt không tự mình chuốc lấy nhục nhã.

Tô Liệt liếc nhìn ba người họ và nói: “Các vị à, thế hệ chúng ta, bản thân tôi rất ngưỡng mộ võ thuật, và mọi người đều biết tình cảm của Tô Liệt dành cho em Vũ.

Chuyện bây giờ không chỉ đơn giản là đấu với nhau để dành làm chú rể, mà chuyện này không liên quan đến nhà Nam Cung, chỉ là chuyện riêng giữa tôi và thằng nhóc kia, mong các vị không nên can thiệp thì tốt hơn ạ.”

“Ừ.” Nam Cung Kính Vân thở dài: “Cháu trai Tô Liệt đã nói như vậy, chú cũng không còn cách nào.”

“Người anh em Tô Liệt à, tôi thực sự không muốn xem hai người đánh nhau.” Anh họ của Nam Cung Vũ nghiêm túc nói.

“Yên tâm, chuyện này sẽ sớm kết thúc thôi.” Tô Liệt tự tin nói.

Chị họ của Nam Cung Vũ gật đầu: “Với võ công của Tô Liệt, quả nhiên là sẽ sớm kết thúc thôi.

Ý câu nói của chị họ Nam Cung Vũ là Tô Liệt quá yếu ớt, so với Trương Huyện, anh ta giông như con đom đóm rung cây, nhưng bên tai Tô Liệt, lại không phải là ý này.

Tô Liệt gật đầu: “Đúng vậy, quả nhiên là sẽ sớm kết thúc.”

Vì khuyên ngăn không được, nên mấy người nhà Nam Cung cũng không định nói thêm nữa, những việc nên làm họ đã làm rồi, là Tô Liệt tự mình chuốc lấy nhục nhã, nhà họ Tô không thể trách họ được.

Tô Liệt nhìn chằm chằm Trương Thác, cười chế nhạo: “Thằng nhóc, mày tự chọn cách chết, hay là để tao chọn thay mày?”

Trương Thác nhún vai: “Sao cũng được.”

“Đã như vậy, tao sẽ thay mày chọn nhé!” Tô Liệt hét lên một tiếng, liền xông về phía Trương Thác.

Động tác của Tô Liệt trong mắt người khác cực kỳ nhanh nhẹn, nhưng trong mắt Trương Thác chỗ nào cũng có khuyết điểm.

Đối với nhà họ Tô, Trương Thác sẽ không nương tay, vì có liên quan đến Trương Ngữ Lam, chỉ cần có dính líu đến nhà họ Tô, đều phải gánh chịu sự tức giận của Trương Thác.

Khi Tô Liệt xông tới trước mặt Trương Thác, Trương Thác người mà luôn đứng đó không động tĩnh gì, đột nhiên nâng mạnh đầu gối lên, động tác của Trương Thác, căn bản là không phải những người như Tô Liệt có thể kịp phản ứng được.

Bụng Tô Liệt xuất hiện đau nhói, Tô Liệt trên mặt lộ rõ vẻ đau khổ, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc, thậm chí còn không nhìn rõ Trương Thác ra tay như thế nào.

Ngay sau đó, Trương Thác dùng dao chém vào cổ Tô Liệt, khiến hai mắt Tô Liệt bị thâm đen và suýt ngất xỉu.

Trương Thác túm tóc Tô Liệt và dùng cùi chỏ đánh vào mặt Tô Liệt, vài chiếc răng cùng máu tươi cũng theo đó bay ra ngoài, rơi xuống sàn.

Kinh dị! Thật là kinh dị!

Lúc này, Trương Thác đã thể hiện với mấy người nhà Nam Cung một màn trình diễn rất sinh động và đầy bạo lực, chỉ với một vài động tác đơn giản nhưng lại chứa đầy tính chiến đấu, nếu không tận mắt chứng kiến, máy người nhà Nam Cung thậm chí còn cho rằng đang quay phim.

Tô Liệt, một giây trước còn vô cùng tự tin, Tô Liệt kiêu ngạo đến mức muốn chọn con đường chét cho Trương Thác, hiện tại đã bị đánh đến nói không ra lời nữa.

Khi gia đình Nam Cung nghĩ rằng Trương Thác sẽ kết thúc chuyện của Tô Liệt tại đây, thì Trương Thác lại tiếp tục túm tóc Tô Liệt, và dùng đầu gối đập liên tục vào mặt Tô Liệt.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 461


Chương 461:

Nam Cung Vũ tận mắt chứng kiến chiếc mũi cao của Tô Liệt bị đầu gối của Trương Thác làm cho biến dạng hoàn toàn, chỉ cần nhìn vào cũng khiến người ta đau lòng.

Những động tác này của Trương Thác, rất điêu luyện và nhuần nhuyễn như nước chảy mây trôi, một phát trúng ngay, khiến người khác không khỏi hét lên.

Những người mà Tô Liệt mang tới, nhìn thấy thiếu gia bị đánh, tất nhiên sẽ không thể đứng yên một chỗ ở đấy, nên đã xông lên đánh Trương Thác.

“Làm gì đấy! Các cậu cho đây là nơi nào vậy hả! Không đến lượt người nhà Tô gia các cậu đến đây giở thói ngang ngược!” Nam Cung Kính Vân hét lớn.

Những người được Tô Liệt đưa tới đều đứng ở nơi đó, không dám nhúc nhích.

“Chủ nhà Nam Cung ạ, thiếu gia Tô anh ấy..” Một người mặc vest kinh hãi nói.

“Cậu ấy làm sao? Cái này là do cậu ấy tự chọn! Võ công của cậu ấy đã không bằng người khác, thì tự tìm hiểu thêm vấn đề ở bản thân đi, đưa thiếu gia của các ngươi về!” Nam Cung Kính Vân xua tay, tỏ ý đuổi người.

Những người Tô Liệt mang tới này, làm sao dám vô lễ với Nam Cung Kính Vân, bèn khiêng Tô Liệt đã nằm hôn mê trên mặt đất, nhanh chóng rời đi.

Sau khi nhà họ Tô đi khỏi, anh họ Nam Cung Vũ đưa ngón tay cái ra với Trương Thác: “Anh Trương, anh quả thật rất mạnh, nhưng đánh Tô Liệt rồi, chỉ sợ nhà họ Tô lại tìm đến anh gây phiền phức thôi.”

“Gây phiền phức gì chứ? Tiểu Trương là người nhà Nam Cung của chúng ta, còn sợ nhà họ Tô gây phiền phức sao?” Nam Cung Kính Vân xua tay: “Tiểu Trương, mấy ngày này, cậu cứ ở đây cùng chúng tôi, xem thử ai dám đến tìm cậu gây phiền phức chứ?”

Mặc dù cách nói chuyện với đôi mắt gấu trúc của Nam Cung Kính Vân trông rất buồn cười, nhưng khí chất bộc lộ trong lời nói vẫn khiến người ta cảm thấy có gì đó rất phi thường.

Đoàn xe nhà họ Tô hùng hậu hùng hổ đến, nhưng khi rời khỏi, thì lại khiến người khác bật cười.

Tin tức rằng Tô Liệt bị đánh đập dữ dội, dưới nỗ lực có chủ ý của Trương Thác, đã được truyền ra ngoài chỉ trong vòng mười lăm phút.

Bệnh viện nhân dân Yến Kinh, trong khu chăm sóc đặc biệt.

Tô Vũ nhìn người đang nằm trên giường mà không nén được lửa giận trong lòng, hôm qua Tô Tranh tuy rằng bị đánh kinh hoàng, nhưng dù sao cũng không phải con mình, hôm nay người này chính là cốt nhục chính ông ta sinh ra. Kết quả giám định là, toàn bộ xương mặt đều bị gãy, dù có chữa khỏi, thì khuôn mặt sau này bị biến dạng là khả năng rất cao.

Tô Vũ siết chặt nắm đấm: “Tao muốn thằng nhóc kia phải chết!”

Đứng trong phòng bệnh, Tô Vũ lấy điện thoại di động ra và gọi điện thoại: “Chuyện tôi cần cậu làm, đã làm xong chưa?”

Người đầu dây bên kia trả lời: “Đã chuyển đến cho lão gia nhà họ Chúc rồi, tối nay, người sẽ có mặt.”

*Được.” Tô Vũ gật đầu: “Vậy thì tối nay ra tay, để tên nhóc.

đó gánh chịu nổi tức giận của nhà họ Chúc trước, đợi tôi xong việc của mình, sẽ đi xử đẹp hắn ta.”

Mặc dù buổi chiều đã xảy ra chuyện tuyên chiến của Tô Liệt, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tâm trạng dạo chơi của Chúc Linh.

Lúc tám giò tối, Chúc Linh và Nam Cung Vũ đang đi dạo trong trung tâm thương mại, trên tay xách một đồng túi lớn túi nhỏ.

Ngược lại, Trương Thác chắp tay sau đầu, nhàn nhã đi theo hai cô gái đó.

“Anh Trương Thác, anh không ga lăng chút nào cả, để hai người con gái chúng tôi mang nhiều đồ như vậy sao?”

Chúc Linh nâng máy cái túi trong tay lên.

“Hi Hì.” Trương Thác cười ngượng: “Cô không hiểu rồi, tôi, một người đã có gia đình, không thể giúp phụ nữ khác xách túi, nều không vợ tôi nhất định sẽ tức giận.”

“Nhìn không ra, người như anh lại bị vợ quản chặt vậy sao?” Nam Cung Vũ hỏi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 462


Chương 462:

Trương Thác lắc đầu: “Đây không phải là vợ quản chặt, mà là yêu, hai người không hiểu rồi.”

Hai cô gái bước vào trong một cửa hàng chuyên bán hàng hiệu, Trương Thác chỉ ngồi bên ngoài.

Hiện tại Trương Thác đang đi theo Nam Cung Vũ, là để đợi người nhà họ Tô tiếp cận anh ấy một lần nữa, anh ấy đã đánh trọng thương nhà họ Tô hai lần, lần này nếu nhà họ Tô lại tới, thì nên là tiếp cận bản thân với một tư cách khác rồi.

Cụ thể phải làm thế nào để tìm ra ai là người muốn tấn công Lâm Ngữ Lam, Trương Thác tạm thời chưa có manh mối, anh ấy đầu tiên phải tìm hiểu rõ mối quan hệ giữa nhà họ Tô và Lâm Ngữ Lam là như thế nào mới được.

Trương Thác đang nằm trên ghế mát xa, vừa quẹt mười nhân dân tệ định đi nghỉ ngơi thì liền nghe thấy một tiếng hét, nơi phát ra tiếng hét là chính cửa hàng đồ hiệu mà Chúc Linh và Nam Cung Vũ đã bước vào.

“Giết người rồi! Giết người rồi!”

“Cứu mạng!”

Có nhiều tiếng la hét.

Trương Thác đứng dậy và nhìn thấy một vài người đàn ông bịt mặt bay nhanh ra khỏi cửa hàng.

“Trương Thác! Nhanh lên! Nhanh lên!” Nam Cung Vũ vội vàng ra khỏi cửa hàng với vẻ mặt lo lắng: “Chúc Linh bị bắt rồi, nhanh lên!”

“Lại tới à!” Trương Thác sắc mặt thay đổi, đuổi theo nhóm người đã chạy đi.

Trương Thác đuổi ra khỏi trung tâm thương mại, thấy đối phương lên xe không có biển số, và phóng đi nhanh chóng.

“Người đâu!” Nam Cung Vũ đi theo sau Trương Thác, thở hồn hễn, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Đưa chìa khóa xe cho tôi, nhanh lên!” Trương Thác hét lên.

Nam Cung Vũ rút chìa khóa của mình ra theo phản xạ bản năng.

Xe của Nam Cung Vũ đang đậu ở bãi đậu xe bên đường, Trương Thác không nói một lời nào, càm chìa khóa xe, lên chiếc Maserati gầm lên một tiếng, và nhanh chóng đuỏi theo.

Nam Cung Vũ nhìn theo Trương Thác đang rời đi, và vội vàng gọi điện cho cha mình.

Kỹ thuật lái xe của Trương Thác, cho dù là ngóc ngách đường phố nào xe cộ đang lưu thông tấp nập của Yến Kinh, anh ấy cũng lướt qua như một mũi tên sắc bén, và nhanh chóng đã đuổi kịp chiếc xe không có biển số kia.

Trong xe, Chúc Linh bị ngắt xỉu, ba người còn lại đội mũ trùm đầu.

“Chú ý chiếc Maserati phía sau, người lái xe chính là thằng nhóc kial”

“Hừ, chỉ sợ hắn không tới, đợi hắn một tí, nếu hắn không đuổi kịp, kế hoạch này làm sao có thể tiền hành bình thường được?”

Sân bay Yến Kinh.

Một chiếc máy bay tư nhân đã hạ cánh.

Cửa máy bay mở ra, một ông già mặc bộ đồ cổ xưa hùng hổ bước ra khỏi máy bay!

“Chúc lão gia, ông đến rồi.” Một người đã đợi sẵn ở sân bay, kính cẩn nói sau khi nhìn thấy ông lão.

“Linh nhi, con bé thế nào rồi!” Ông lão trông rất phấn khích.

“Cô ấy vẫn luôn…” Người đứng đợi ông lão vừa nói được nửa câu thì nghe thấy giọng nói lo lắng vang lên từ chiếc máy bộ đàm trên tay.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 463


Chương 463:

“Này! Này, nhận được tín hiệu xin trả lời, cô Chúc Linh xảy ra chuyện rồi, là thằng nhóc đi bên cạnh cô ấy làm. Nếu Chúc lão gia đã đến thì đừng báo tin này cho Chúc lão gia biết. Bây giờ chúng tôi phái người đi cứu cô ấy.”

Giọng nói trong máy bộ đàm nghe rõ ràng từng từ một truyền vào tai ông lão.

Vẻ mặt của ông lão biến ông trực tiếp giật lầy bộ đàm từ người đang cầm bộ đàm: “Tôi là Chúc Nguyên Cửu, cháu gái tôi hiện tại như thê nào rồi!”

“Chúc….Chúc lão gia..” Giọng nói ấp úng trên bộ đàm: *Ông…ông đến khi nào vậy?”

463-1-con-re-quyen-quy.jpg


Chiếc xe bắt Chúc Linh đã đậu sẵn ở bên đường, vào lúc này, tại nơi đây, khiến người khác có cảm giác rất vắng vẻ.

Trương Thác dừng xe, chậm rãi đi về phía trước.

Trương Thác nhìn chiếc xe không có biển số đậu bên đường, trong lòng có nhiều hoài nghi.

Đột nhiên, sau lưng Trương Thác vang lên một tiếng quát lớn.

“Được thôi, tôi nói anh là ai, thì ra là có mưu đồ với cô Chúc Linh đây.”

“Bên ngoài giả người những bản chất giống chó, kỳ thực chính là người nham hiểm, xảo quyệt!”

“Cũng may là nhà họ Tô còn để mắt tới, nếu không thực sự đã bị người như ngươi đạt được ý xấu xa rồi, có lẽ cô Chúc đây, còn tưởng rằng mình đã gặp được một người bạn mới!”

Trương Thác quay đầu lại nhìn, liền thấy ba chiếc Audi, ngay ngắn đậu xe phía sau, những người đang nói chuyện đều từ trên xe xuống.

Cùng lúc đó, cánh cửa của chiếc ô tô không biển số đậu bên đường mở ra, ba người đội mũ trùm đầu bước xuống xe, to giọng với Trương Thác: “Người anh em, người mà anh yêu cầu chúng tôi bắt đã ở trong xe rồi, có thể trả tiền chúng tôi được chưa?”

Trương Thác để ý thấy, trong khi ba người bịt mặt bắt cóc đang nói chuyện, người nhà họ Tô bên đó, đang lấy điện thoại ghi lại cảnh này.

Trương Thác nhìn hai hàng người này, mọi nghỉ ngờ trong lòng đều được giải đáp toàn bộ, vừa mới đây anh còn nghĩ, đám người bắt có này tại sao có thể ra tay với Chúc Linh ở một nơi đông đúc như trung tâm mua sắm, hơn nữa lúc trước trên tàu hỏa, người đến rõ ràng là muốn giết Chúc Linh, bây giờ lại là muốn bắt cóc Chúc Linh, lúc này, Trương Thác đã rõ toàn bộ.

Nhà họ Tô là muốn, mượn dao giết người à!

Trương Thác và Chúc Nguyên Cửu quen biết, ông lão này thương yêu cháu gái mình đến mức nào, Trương Thác lại rõ hơn, một khi Chúc Nguyên Cửu biết ai ra tay với Chúc Linh, ông lão này sẽ dùng cả sức mạnh của nhà họ Chúc để báo thù.

“Nhà họ Tô, vẫn thật thích chơi đùa à…” Trương Thác khóe miệng âm thầm nở nụ cười: “Dựa vào tình hình bây giờ, ông lão Chúc Nguyên Cửu đó, phải sắp đến rồi.”

Ngay khi Trương Thác vừa lắm nhẳm xong, anh ấy cảm thấy một luồng sáng từ phía sau truyền đến, Trương Thác quay người lại, liếc mắt nhìn, lại là hai chiếc Audi A6 liền dừng lại.

Xe vừa dựng lại, cánh cửa của chiếc Audi A6 cuối cùng đã vội vàng mở ra, Chúc Nguyên Cửu lao xuống xe, lớn tiếng nói: “Cháu gái tôi đâu rồi!”

“Ông Chúc đừng vội, đã bắt được người rồi.” Những người nhà họ Tô đến trước đó hướng về phía Chúc Nguyên Cửu nói.

Ba kẻ bắt cóc trùm mặt lập tức nói: “Các anh, tiền đã đến tài khoản của chúng tôi!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 464


Chương 464:

Bắt có trùm mặt nói xong, kéo Chúc Linh hôn mê từ trong xe ra, ném xuống bên đường, lên xe bỏ đi.

Trương Thác nhìn ba kẻ bắt cóc bỏ chạy, căn bản không để ý chúng, ở phía trước, đã có người đang đợi bọn chúng!

Bây giờ việc Trương Thác phải làm là xử lý việc của nhà họ Tô, cũng chỉ là người nhà họ Tô đóng giả mà thôi.

“Ông Chúc, chính là người này, hỗn với Chúc Linh, mưu đồ làm loạn, nếu như không phải nhà họ Tô chúng tôi phát hiện anh ta bất thường, có khả năng lần này thực sự không ngăn lại được!” Những người nhà họ Tô đến trước đó mở lời, đồng thời lấy điện thoại ra, mở đoạn video ghi lại vừa rồi cho Chúc Nguyên Cửu xem.

Chúc Nguyên Cửu xem video, phẫn nộ trong mắt ngày càng sâu, thời điểm ông ấy thấy Trương Thác, phẫn nộ trong mắt toàn bộ biến mất, chuyển thành sự kinh ngạc, một kiểu không dám tin.

Trương Thác cười ha ha, nhìn Chúc Nguyên Cửu nói: “Nếu như tôi nói, người này không phải do tôi bắt, toàn bộ là do những người Tô gia này tự làm ra, ông tin không?”

Chúc Nguyên Cửu còn chưa nói, người nhà họ Tô đã hét lên: “Bớt ở đây giả bộ đi, lại dám vu tội cho nhà họ Tô chúng ta?”

“Nhà họ Tô và nhà họ Chúc mấy đời quan hệ tốt, lại để kẻ gian trá như anh có thể chia rẽ sao?”

“Ông Chúc, chính là người này, lúc đó anh ta xuất hiện, liền khiến người khác cảm thấy tò mò, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rồi!”

Những người nhà họ Tô này nói xong, đều nhìn về phía Trương Thác đều lộ ra nụ cười chế giễu, ý nghĩa đó rất rõ ràng, đối đầu với chúng tôi, anh vẫn còn rất non nớt.

Trương Thác nhún vai, không đáp lại, nhìn về phía Chúc Nguyên Cửu.

Đồng thời Chúc Nguyên Cửu cũng lộ ra một nụ cười, nhìn vào Trương Thác nói: “Sao cậu lại ở đây?”

“Có người muốn giết vợ tôi, tôi muốn điều tra ra ai làm.”

Trương Thác phầy tay.

“Cậu kết hôn rồi sao?” Chúc Nguyên Cửu trong mắt đem theo chút kinh ngạc: “Hơn nữa còn có người muốn ra tay với vợ của cậu, tên đó không muốn sống rồi à?”

Trương Thác gật đầu: “Chờ tôi điều tra ra, kẻ đó sẽ không sống nỗi.”

Những người nhà họ Tô đó, nhìn thấy ông Chúc lại nói chuyện với Trương Thác như là bạn đã lâu, đều không có chút phản ứng lại, tình huống gì đây, hai người quen biết sao?

Chúc vội vàng nói: “Ông Chúc, ông lại quen biết với loại người gian trá này, phải cần thận đó, loại người này tâm tư: không đơn thuần đâu.”

“Đúng thế ông Chúc, ông đừng để vẻ ngoài của loại người này lừa gạt, không anh ta lại muốn làm hại đến cô Chúc!”

Chúc Nguyên Cửu lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bắt lực: “Trời ơi, từ khi nào nhà họ Tô cũng dùng loại thủ đoạn này.”

Người nhà họ Tô nghe thấy lời này, đều giật mình, trong lòng có một dự cảm không tốt: “Ông chúc, ông là không tin lời chúng tôi nói sao?

“Quả thực không tin.” Chúc Nguyên Cửu đảo nhìn một lượt người nhà họ Tô: “Cách làm của các người lần này, chính là lợi dụng tâm lý của lão già này, nếu như bây giờ người đứng trước mặt tôi là người khác, e rằng cậu ấy ngay cả giải thích cũng không kịp đã trở thành người chết rồi, nhưng các người lại chọn nhằm mục tiêu rồi, có biết đang đứng trước mặt các người là ai không?”

Chúc Nguyên Cửu hỏi một câu, người nhà họ Tô nhìn nhau qua lại, không nói gì.

Chúc Nguyên Cửu mỉm cười: “Đây chính là đảo chủ đảo Quang Minh, Địa Ngục hành giả thủ lĩnh, vua của thế giới ngầm được xưng là Satan đại nhân. Thực sự muốn động thủ với cháu gái tôi, cần gì nhiều thủ đoạn như vậy?”

Lời của Chúc Nguyên Cửu, giống như tiếng sắm kinh động, nỗ trong lòng đám người nhà họ Tô.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 465


Chương 465:

Đảo chủ đảo Quang Minh!

Địa Ngục hành giả thủ lĩnh Satan đại nhân!

Thân là người trong gia đình Cổ Vũ, nhà họ Tô chắc chắn hiểu rõ, ba danh hiệu này tượng trưng cho điều gì! Nó đại diện cho người đứng đầu thế giới này, đại diện cho sự bắt khả chiến bại và đại diện cho một niềm tin.

Người thanh niên trước mặt này, lại là đảo chủ Quang Minh trong truyền thuyết đó?

Trong mặt người nhà họ Tô, đem theo một tia kinh ngạc khó tin! Người bản thân muốn đối phó, là đảo chủ của đảo Quang Minh!

Trương Thác cười: “Được rồi, ông Chúc, ông ra tay hay là tôi ra tay?”

Chúc Nguyên Cửu lắc đầu: “Cậu ra tay đi, cậu biết đó, tôi đã rửa tay gác kiếm rồi.”

“Chà.” Trương Thác nhếch khóe miệng: “Cách làm cũ.”

Chúc Nguyên Cửu gật đầu, không nói lời nào, ngồi lên xe đóng cửa lại, ánh mắt không nhìn ra bên ngoài.

Một phút sau, cửa xe bị gõ.

Chúc Nguyên Cửu hạ cửa kính xuống: “Giết xong rồi?”

Trương Thác nhìn bên cạnh giảo miệng.

Chúc Nguyên Cửu nhìn thấy ngọn lửa bốc lên bầu trời, vài chiếc Audi A6 đều bốc cháy, còn những người nhà họ Tô đó, toàn bộ đều nằm trong xe.

“Đi đi, đem cháu gái của ông đưa đi, chúng tôi trở về trước, xem nhà họ Tô còn muốn diễn kịch gì.”

Nhà Nam Cung Nam Cung Vũ, Nam Cung Kính Vân, và Tô Vũ của nhà họ Tô đều đứng đợi trước cửa nhà Nam Cung.

“Anh Nam Cung, không phải là nói anh, người mà gọi là Trương Thác đó, ngay cả gốc gác các anh cũng không tìm hiểu kĩ, lần này không phải người nhà họ Tô chúng tôi đi theo, e là sẽ thực sự nguy hiểm, may mà lần này ngăn được hắn ta, nếu không hậu quả chắc không thể tưởng tượng được nữa!”

Khuôn mặt của Nam Cung Kính Vân u ám bất định.

Nam Cung Vũ cũng cau mày và không nói gì.

Tô Vũ vừa đến, lấy ra một đoạn video đưa họ xem, đúng là ghi âm lại cuộc nói chuyện của kẻ thứ ba bắt cóc đó với Trương Thác.

“Nhưng cũng đừng lo lắng quá. Lão gia nhà họ Chúc chắc đã giải quyết xong chuyện này, sau này, mọi người cũng phải cẩn thận hơn một chút mới được.” Tô Vũ nói với giọng điệu giáo dục.

Ở cảnh khác.

Trương Thác lái xe đưa hai ông cháu Chúc Nguyên Cửu vào thành phố, Chúc Linh vẫn trong trạng thái hôn mê, nằm trong vòng tay của ông nội.

Trương Thác nói với Chúc Nguyên Cửu: “Nếu tôi đoán không lầm thì bây giờ người nhà họ Tô đã đến nhà Nam Cung rồi, nên tôi sẽ không vê đó, ông cứ tìm một cái cớ nào đấy, che đậy chuyện này đi, đừng để lộ ra tôi.”

*Ù” Chúc Nguyên Cửu gật đầu: “Vậy cậu định làm gì?”

“Điều tra trước đã, tôi đã tung tràn mạng rồi. Mà này ông bạn già, ông ở Yến Kinh sẵn à? Sao hôm nay ông tới nhanh vậy?” Trương Thác tò mò hỏi, Chúc Linh bị bắt chưa bao lâu, thì Chúc Nguyên Cửu đã đến kịp rồi.

*Tôi đi sáng nay.” Chúc Nguyên Cửu nhớ lại: “Tối hôm qua nhà họ Tô nói với tôi rằng có người muốn ra tay với cháu gái tôi. Có vẻ như hôm qua họ đã nghĩ đến chuyện của ngày hôm nay.”

“Tối hôm qua …” Trương Thác suy tính: “Ông bạn già à, e rằng, những gì bọn họ nói tối hôm qua không giống với chuyện xảy ra hôm nay. Lời tôi kêu người cThác tới ông, ông đã nhận được chưa?”

“Cậu cho người chuyển lời tới tôi?” Chúc Nguyên Cửu vẻ mặt khó hiểu.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 466


Chương 466:

“Xem ra nội bộ nhà Chúc gia nhà ông có ván đề rồi. Trước đây, có người muốn giết cháu gái của ông trên tàu. Tôi đã ngăn hắn ta lại. Tôi sớm đã nhờ người chuyển lời tới ông.

Có vẻ như lời nói đó không đến tai ông rồi à.” Trương Thác liếc nhìn thật sâu Chúc Nguyên Cửu qua gương chiếu hậu trong xe: “Nhà họ Tô, hôm qua làm sao biết được Chúc Linh bị tấn công nhỉ?”

Chúc Nguyên Cửu không trả lời và im lặng.

Sau khi đến thành phố, Chúc Nguyên Cửu xuống xe, ôm Chúc Linh và bắt taxi đến nhà Nam Cung Còn Trương Huyên đã “mượn tạm” chiệc Maserati này.

Tại trang viên nhà Nam Cung, Nam Cung Kính Vân và Tô Vũ, đã đứng ở cổng của trang viên và chờ đợi, khi họ nhìn thấy một chiếc taxi dừng lại, cả hai người đều có chút lo lắng.

Cửa xe mở ra, Chúc Nguyên Cửu đang ôm Chúc Linh xuất hiện trong tầm mắt của hai người họ.

Khi Tô Vũ thấy không có bóng dáng của Trương Thác, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.

“Chúc lão gia, chuyện này đều trách cháu, trách cháu.”

Nam Cung Kính Vân bước lên và nhận tội với ông Chúc.

“Tên tiểu tử này.” Chúc Nguyên Cửu liếc nhìn Nam Cung Kính Vân: “Giống như khi còn nhỏ, có chuyện gì cũng đều tự mình nhận hết tội lỗi, chuyện này không liên quan đến cậu.”

“Chúc lão gia, thật may là cô Chúc Linh không sao, thật sự là rất mừng.” Tô Vũ cũng nhanh chóng nói.

Chúc lão gia gật đầu, liếc nhìn Tô Vũ, và không nói gì.

Nam Cung Vũ thấy chỉ có Chúc Nguyên Cửu và Chúc Linh, liền hỏi: “Ông nội Chúc, Trương Thác anh ấy đâu ạ”

“Bị thương khi đuổi theo bọn bắt cóc, đã đi chữa trị rồi.”

Chúc Nguyên Cửu tìm một cái cớ, những lời này, nghe vào tai ba người, đã có một ý nghĩa khác rồi.

Vừa rồi Nam Cung Vũ và Nam Cung Kính Vân đều đã xem đoạn video đó, trong video, hiển thị rõ Trương Thác là người chủ mưu đứng đằng sau màn kịch này.

Bây giờ Chúc Nguyên Cửu lại nói rằng Trương Thác bị thương nặng đi điều trị, nên ý nghĩ đó cũng rất rõ ràng rồi.

Nam Cung Vũ vẻ mặt buồn bã: “Ông nội Chúc, trong chuyện này liệu có sự hiểu lầm nào không ạ?”

“Hiểu lầm gì vậy?” Chúc Nguyên Cửu nhìn Nam Cung Vũ.

“Cháu gái Nam Cung à, cháu quả thật đơn giản quá, không hiểu được lòng dạ nham hiểm của người khác!” Tô Vũ nói: “Có một số người, nếu chỉ nhìn bề ngoài, cháu căn bản sẽ không biết họ là loại người như thế nào.”

“Đúng vậy.” Chúc Nguyên Cửu gật đầu, nên mới có câu nói: “Biết người biết mặt, khó biết lòng.”

Trương Thác lái xe đến khách sạn và dùng số điện thoại nặc danh mà Nam Cung Vũ đưa để gọi điện thoại.

“Sếp, người đã giải quyết rồi, chính xác, cũng là người nhà họ Tô.” Giọng Bạch Trì vang lên trong điện thoại.

“Họ là những người đã tấn công Chúc Linh trên tàu lần trước, phải không?” Trương Thác hỏi.

“Đúng.” Bạch Trì trả lời: “Hai người lần trước chúng em đã tiếp cận, tra ra rồi, là người nhà họ Tô phái tới. Sếp, còn một chuyện nữa, vừa mới điều tra được, mẹ của chị dâu có liên lạc với nhà họ Tô, tình hình cụ thể như thế nào, em sẽ gửi cho anh.

“Được.” Trương Thác gật đầu cúp máy.

Vừa cúp điện thoại, một tin nhắn của Bạch Trì truyền đến.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 467


Chương 467:

Trương Thác liếc mắt, sắc mặt dần dần tối sầm lại.

Mẹ của Lâm Ngữ Lam, cũng họ Tô, còn là dòng dõi của tộc Tô gia, nguyên là trưởng họ Tô gia, và là con gái ruột của Tô lão gia.

Tuy nhiên, vì một số lý do ban đầu, nhà họ Tô không công nhận thân phận của mẹ Lâm Ngữ Lam và đuổi bà ra khỏi nhà, sau khi Tô lão gia chết đi, trong di chúc của ông ấy có viết, phải đưa mẹ của Lâm Ngữ Lam về nhà, kế thừa dòng họ Tô gia, nếu bà ấy không muốn, thì chia một nửa tài sản Tô gia, coi như bồi thường.

Trương Thác xem những thông tin từ Bạch Trì cung cấp, trong lòng Trương Thác có lẽ hiểu ra điều gì đó, thảo nào nhà họ Tô muốn động đến Trương Thác, nhưng như vậy có liên quan đến lợi ích của ai? Trưởng tộc Tô gia hiện tại? Hay lại là ai khác?

Trương Thác xem qua thông tin, ít nhất cũng đoán ra được tại sao nhà họ Tô lại tắn công Lâm Ngữ Lam, nói trắng ra, cũng chỉ là vấn đề về lợi ích.

Trương Thác nằm ở trên giường, tắt điện thoại di động, trong đầu nghĩ đến những vấn đề này, nếu Lâm Ngữ Lam thật sự đến nhà Tô gia, thế thì sẽ ảnh hưởng lớn nhất đến lợi ích của ai? Trong nhà họ Tô nhất định có người ủng hộ Tô lão gia, nếu không di chúc của Tô lão gia, cũng sẽ không có người để ý đến. Tắt cả những việc này, cần phải cho anh ấy thêm chút thời gian, để dần dần tiếp cận mới được.

Trương Thác nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trong đầu có một mớ hỗn độn.

Trong lúc Trương Thác còn đang suy nghĩ những chuyện này, đèn trong phòng đột nhiên tắt ngắm.

Ánh đèn trước mặt đột ngột mờ đen, khiến người ta có ảo giác hai mắt bị mù ngay tức khắc, đồng thời, sự chú ý lúc này cũng bị phân tán, đối với kẻ chuyên ám sát thì đây chính là cơ hội để ra tay .

Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ đập vào, đi cùng với tiếng gió rít,là một tia sáng bạc chợt lóe lên rồi biến mát trong bóng đêm.

Ngay sau đó, có một vài tiếng động nhẹ trong bóng tối.

Sau một vài giây, ánh sáng đã tắt được sáng trở lại.

Trương Thác nhìn người trước mặt, đối phương cũng đang nhìn Trương Thác, nhưng ánh mắt của hai người, lại mang hai ý nghĩ khác nhau.

Trương Thác trong mắt hiện lên vẻ mơ màng, trong khi ánh mắt của người kia lại mang vẻ hoảng sợ.

Đứng trong phòng Trương Thác, là một phụ nữ, có nước da trắng trẻo, cô ta mặc một chiếc váy màu be, trang điểm như thế này, ai nhìn cũng sẽ không có cảm giác cô ta là kẻ giết người.

Lúc này, ánh mắt phụ nữ này chứa đầy sự ghen tị, hai cánh tay trắng nõn mềm mại thả lỏng hai bên trên cơ thể mình.

Trương Thác thấy được, sau gáy của người phụ nữ có một hình xăm.

“Hung thủ bóng đêm…” Trương Thác mỉm cười, thật sự là đã ngủ gật rồi, lại có người đưa gối cho, vừa rồi còn nghĩ, là ai của nhà họ Tô muốn ra tay với Lâm Ngữ Lam, bây giờ thì thủ phạm đằng sau đó, đã tự mình đứng ra rồi..

Lúc đó phái người trong bóng tối đi giết Lâm Ngữ Lam, và bây giờ người trong bóng tối đó lại tiếp tục được phái đến giết mình.

Tô gia và chính mình có mâu thuẫn, còn có thể có ai?

Trương Thác nhìn đối phương và nói: “Lần trước thất bại ở Ngân Châu, mấy người vẫn chưa học được bài học à.”

Người phụ nữ nghe đến đây, ánh mắt sợ hãi: “Người ở Ngân Châu, cũng là anh! Là anh đã g**t ch*t anh hai của tôi!”

“Hì hì.” Trương Thác cười tủm tỉm: “Lần trước tôi đã nói với hắn, là tôi có thể không giết những người anh chị em của hắn, nói cho tôi biết, ai là người phái cô đến đây, tôi sẽ tha cho cô,”

“Anh tha cho tôi? Anh có nghĩ tôi cần không?” Người phụ nữ hỏi ngược lại.

“Có hai người đang đứng ngoài phòng. Người bên cạnh cũng là người của cô đúng không? Người lén lút ở tầng 13 tòa nhà đối diện, cô có thể bảo anh ta bỏ súng xuống được rồi. Tin tôi đi, anh ta sẽ không bắn trúng tôi đâu.”

Trương Thác nói với vẻ mặt thoải mái.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 468


Chương 468:

Về phần người phụ nữ này, mỗi lời Trương Thác nói ra, mặt cô càng trở nên biến sắc, bởi vì Trương Thác nói tất cả đều chính xác!

“Tóm lại anh là người như thế nào hả!” Lời nói của người phụ nữ này đã mắt đi sự tự tin của lúc nãy.

Trương Thác lấy ra một chiếc nhẫn từ trong túi quần, búng nhẹ.

Chiếc nhẫn rơi xuống trước mặt người phụ nữ, ngay lúc nhìn thấy chiếc nhẫn, đôi mắt của người phụ nữ này đột nhiên mở to.

“Nhẫn vual”

“Nói đi, chủ nhân là ai, xem có giống như tôi đoán không?”

Trương Thác ngồi ở trên giường.

Nữ nhân hung hăng nuốt nước miếng, một lúc lâu sau cô ta mới từ kinh hoảng hoàn hồn trở lại: “Không ngờ có một ngày, tôi lại được nhìn thấy nhẫn vual”

Trương Huyên không nói gì, chờ đợi câu trả lời của người phụ nữ.

Người phụ nữ tập trung ánh mắt vào chiếc nhẫn vua và nói: “Là nhà họ Tô, Tô Vũ.”

“Quả nhiên không sai.” Trương Thác khóe miệng cười giễu cọt: “Như thế này, thì mọi chuyện đã rất rõ ràng rồi.”

Người phụ nữ cúi đầu không nói gì.

“Đi đi.” Trương Thác xua tay: “Nhớ kỹ, đừng nhắc tới tôi với bất kỳ ai, kể cả anh chị em của cô.”

“Vâng…tôi hiểu rồi …Satan đại nhân.” Người phụ nữ gật đầu và vội vàng rời đi.

Sự xuất hiện của hung thủ bóng đêm đã giải quyết tất cả những nghỉ ngờ đã đặt ra trong lòng Trương Thác.

Tô Vũ, người muốn giết Lâm Ngữ Lam cũng chính là Tô Vũ.

Trương Thác đứng ở bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm Yến Kinh ngoài cửa sổ, lắm bẩm nói: “Tô gia, nếu không cho tôi một lời giải thích hợp lý, thì cũng không cần thiết phải tồn tại Tô gia nữa rồi.”

Trương Thác thu dọn quần áo, rời khỏi khách sạn, đến văn phòng làm việc của Yến Kinh.

Một đêm lặng lẽ trôi qua.

Buổi tối hôm nay Tô Vũ vô cùng vui vẻ, Trương Thác kia cuối cùng cũng đã được giải quyết, tối hôm qua còn phái người đến nơi ở của anh ấy xem xét, đảm bảo không có chuyện xảy ra ngoài ý muốn nào.

Sự tồn tại của Trương Thác khiến Tô Vũ nghẹn cứng họng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, người mà ông ta phái đến Ngân Châu sẽ sớm mang tin tức trở về, nếu như có thể giải quyết được người con gái đó, thì được coi như là hạnh phúc nhân đôi rồi.

Mặc dù Chúc Nguyên Cửu đã nói với Tô Vũ rằng, tất cả những người mà nhà họ Tô hôm qua phái đi đều bị Trương Thác g**t ch*t rồi, nhưng Tô Vũ vẫn không có bất kỳ áp lực tâm lý nào, ông ta không hề quan tâm đến tính mạng của những người đó sống chết ra sao.

Tô Vũ đang vui mừng còn chưa biết, do tắt cả những hành động của ông ta, mà một đám mây đen đã bắt đầu ập đến nhà họ Tô, có thể phủ dập cả nhà họ Tô bắt cứ lúc nào.

Ngày hôm sau, bình minh.

Chúc Linh hôn mê từ từ mở đôi mắt ra, và phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn.

“Bảo bối của ông, cháu cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Chúc Nguyên Cửu ngồi ở bên giường.

Chúc Linh, ban đầu người còn đang bàng hoàng, ngay lập tức bật dậy khi nhìn thấy Chúc Nguyên Cửu: “Ông nội ơi, sao ông lại ở đây!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 469


Chương 469:

“Làm sao!” Chúc Nguyên Cửu giả bộ hơi tức giận: “Cháu còn muốn ra ngoài chơi đến khi nào? Lần này xảy ra chuyện như vậy, cháu phải thật thà mà trở về nhà Chúc gia với ông đây.”

“Không, cháu không về đâu!” Chúc Linh lắc đầu liên tục: “Cháu chơi chưa đủ, mà hơn nữa cháu còn quen bạn mới rôi..

“Cháu gái Chúc Linh à, người mà con nói đó, không đáng tin cậy.” Tô Vũ đứng sau lưng Chúc Nguyên Cửu: “Lần này tôi kiểm tra rõ rồi, chính là Trương Thác đó, tìm người bắt cháu, nếu không phải nhà họ Tô vào thời điểm mắu chốt ngăn hắn ta lại, và kéo khi ông nội cháu đến, thì cháu có thể đã gặp nguy hiểm rồi.”

“Ông nói là Trương Thác trói tôi? Không thể! Tuyệt đối không thể!” Chúc Linh lắc mạnh đầu, không tin lời Tô Vũ nói.

“Cháu Chúc Linh, tất cả những người mà nhà họ Tô cử đến đêm qua đều bị Trương Thác đó giết cả rồi. Ông nội cháu còn tận mắt chứng kiến, cháu sau này kết bạn, nên cần thận hơn đấy.” Tô Vũ thở dài một hơi, làm ra vẻ hối tiệc.

“Ông nội ơi, những gì ông ấy nói có đúng không?” Chúc Linh nhìn ông của mình.

Chúc Nguyên Cửu gật đầu, thành thật nói: “Quả thật, tất cả những người do nhà họ Tô phái tới đêm qua đều chết trong tay Trương Thác kia.”

“Chuyện này …” Đôi mắt to thông minh dễ thương của Chúc Linh trở nên hơi đờ đẫn: “Chuyện này không thể nào, Trương Thác không phải loại người như vậy!”

“Cháu gái Chúc Linh à, tim của con người khó đoán lắm, sau này không nên dễ dàng tin tưởng người khác nữa.

Hôm nay đến nhà họ Tô, ông sẽ đón tiếp hai ông cháu nhé.” Tô Vũ vỗ ngực rồi nói.

Mười giờ sáng.

Trương Thác đã rời khỏi khách sạn, và một số thực khách đang ngồi ăn tối ở tầng một của khách sạn, dường như lúc này, đều bước ra khỏi khách sạn.

Đêm qua, toàn bộ Yến Kinh đã xảy ra một chuyện kỳ lạ, giữa đêm khuya, toàn bộ các khách sạn trong thành phố Yến Kinh đều đột nhiên chật kín người, lượng xe cộ trên đường cũng tăng lên rất nhiều.

Ngay khi Trương Thác bước ra khỏi khách sạn, điện thoại đã vang lên.

“Sếp, anh làm lớn chuyện rồi! Em bây giờ mới biết, anh quá không nghĩa khí rồi, chuyện như thế này lại không nói cho em.” Đầu dây bên kia điện thoại, giọng Bạch Trì đầy kích động và oán hận.

Trương Thác cười nhẹ: “Một nhà họ Tô, không cần thiết phải gọi cậu cùng đền.”

“Vậy thì em cũng muốn tham gia. Em nghe nói lần này đội Quang Đao có tới ba người. Tất cả những hành giả địa ngục ở gần Yến Kinh cũng đã đến Yến Kinh vào tối hôm qua. Sếp à, anh sắp tiêu diệt nhà họ Tô rồi.” Giọng của Bạch Trì vô cùng phán khích, kể từ sau cuộc chiến Vương hội, đây là lần đầu tiên đảo Quảng Minh có một sự kiện lớn được diễn ra.

“Tiêu diệt bọn họ hay không, còn xem thái độ biểu hiện của Tô gia, Ngân châu bên đó, cậu giúp tôi quản tốt nhé.”

Giọng điệu của Trương Thác bình tĩnh, tiêu diệt nhà họ Tô, trong ngữ khí của anh ấy, nhẹ nhàng giống như giết một con kiến vậy.

“Sếp, cứ yên tâm, có vài người nhà họ Tô, sáng nay đã đến Ngân Châu rồi.

“Kiểm soát tất cả mọi thứ, bao gồm cả tay mát của Tô gia ở Ngân Châu, bây giờ lôi hết ra ngoài đi.”

“Vâng ạt!”

Yên Kinh, đại viện nhà họ Tô.

Mười một giờ trưa, Tô Vũ bày tiệc đón tiếp ông Chúc, trong đó có cả người nhà Nam Cung Kính Vân cũng đều ngồi trên bàn.

Cha Tô Vũ đang nói chuyện với Chúc Nguyên Cửu, nhưng khi nói chuyện có thể thấy rằng, cha của Tô Vũ biểu hiện rất cẩn trọng, sợ sẽ đắc tội với Chúc Nguyên Cửu.

Ở vị trí gia tộc Cổ Vũ, nhà họ Chúc vượt qua nhà họ Tô.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 470


Chương 470:

Mà Chúc Nguyên Cửu ở nhà họ Chúc, lại là nhất ngôn cửu đỉnh, nói một là một, địa vị rất cao, còn cha Tô Vũ ở trong nhà họ Tô, cũng chỉ là một lão trưởng bồi vô hiệu mà thôi.

Trương Thác lái chiếc maserati của Nam Cung Vũ, trong xe để bản nhạc nhẹ nhàng, chằm chằm lái xe về hướng nhà họ Tô.

Ở thế giới ngầm đã từng có người đã hỏi một câu như: vậy, thế lực của đảo Quang Minh rốt cuộc lớn thế nào?

Vào thời điểm đó, một tập đoàn tài chính Cự Ngạc trả lời như vậy, nếu có người trêu trọc người dân đảo Quảng Minh, nếu bạn tạm thời có khả năng tự bảo vệ mình, bạn phải thực hiện chuyển động trong vòng mười hai giờ, nếu không, bạn đã chọc vào cơn thịnh nộ của đảo Quang Minh, kết quả như vậy, sợ rằng ngay cả các cơ quan chính thức, cũng không thể dễ dàng chịu đựng.

Bây giờ sự phẫn nộ của đảo Quang Minh, đã lặng lẽ trỗi dậy.

Cho dù là trong giới Cổ Vũ hay là phương diện nào, bao gồm cả doanh nghiệp nhà họ Tô, đều trong buổi sáng hôm nay sẽ gặp phải chắn áp nghiêm trọng.

Trong trong viên nhà họ Tô.

Chúc Linh bĩu môi, kéo tay Nam Cung Vũ.

“Chị Vũ, chị cảm thất Trương Thác là người như thế sao? Lúc trước anh ấy cùng giúp chúng ta mà.” Trong đôi mắt to của Chúc Linh, đầy sự ưu phiền.

Nam Cung Vũ lắc đầu, cô ấy kỳ thực cũng có chút không tin: “Chuyện này ấy, ai nói chuẩn được, nhóc con em sau này đừng chạy lung tung, bớt làm ông nội lo đi.

“Hừ, em mới không muốn nán lại cùng anh ta, chị Vũ, hay là chúng ta đi tìm anh Trương Thác đi, em lên hỏi ông nội rồi, ông nói anh ta không bắt được anh ấy, để anh ấy thương nặng bỏ chạy rồi, chúng ta đi hỏi đi, xem rốt cuộc có phải anh ấy hại em, em luôn cảm thấy, em luôn cảm thấy anh áy là bị oan rồi.” Trong mắt của Chúc Linh, toát lên vẻ chú tâm.

“Tìm anh ấy?” Nam Cung Vũ nghe lời Chúc Linh nói, cũng hơi có chút động lòng: “Em nghĩ tìm anh ấy thế nào?”

“Em không biết.” Chúc Linh lắc đầu, thần sắc có chút u ám, cô ấy nhìn về hướng cửa lớn nhà Tô gia: “Này, chị Vũ, đó không phải là xe của chị sao?”

Nam Cung Vũ nhìn thấy một chiếc Maserati chạy đến cửa trang viên nhà họ Tô, đó chính là xe của mình, là được Trương Thác lái đi.

Nam Cung Vũ và Chúc Linh nhìn chiếc Maserati đậu trước trang viên nhà họ Tô, sau đó cửa xe mở ra, Trương Thác từ trên xe bước xuống, và xuất hiện trong tầm mắt của hai cô gái.

“Trương Thác!” Nam Cung Vũ: “Anh ấy đến đây làm gì!”

“Anh Trương Thác!” Chúc Linh bước chạy nhanh về phía cửa trang viên nhà họ Tô.

Trương Thác đóng cửa xe, liền mang theo nụ cười nhìn Chúc Linh: “Nhóc con, em tỉnh rồi à?”

“Tỉnh rồi, haha, em nghe người ta nói, là anh đã tìm người bắt có em, có thật không?” Chúc Linh trừng to mắt, nghiêng đầu đáng yêu nhìn Trương Thác.

Trương Thác dụi đầu Chúc Linh: “Nhóc con này, anh muốn bắt cóc em thì sớm đã bắt rồi.”

*Ha ha!” Chúc Linh cười lớn hai tiếng: “Chị Vũ, em nói rồi mà, anh Trương Thác tuyệt đối không phải người như thế.”

Nam Cung Vũ đi đến, chân mày cau nhẹ: “Nói như vậy, hôm qua Tô Vũ cho chúng ta xem đoạn video đó, là giả sao? Người bắt cóc thật không phải là anh à.”

Trương Thác trợn tròn mắt: “Cô không phải là phí lời sao, tôi bắt có tôi còn về đây làm gì, toàn bộ chuyện hôm qua do nhà họ Tô tự biên tự diễn, hôm nay tôi đến để tính tội nhà họ Tô.”

“Anh đừng làm chuyện dại dột.” Nam Cung Vũ nghe Trương Thác nói như vậy, vội vàng can ngăn: “Tôi thừa nhận, anh rất giỏi, ai cũng không đánh lại được anh, nhưng nhà họ Tô, không phải anh dùng võ thuật là có thể đối phó, mấy này nay, anh đã đụng chạm đến nhiều người nhà họ Tô, khó tránh sẽ gặp phiền phức, nhẫn nhịn trước đi.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 471


Chương 471:

“Nhưng tôi không nhịn được.” Trương Thác lắc đầu, không quan tâm đến lời can ngăn của Nam Cung Vũ, bước nhanh vào trong cửa trang viên nhà họ Tô.

“Được đó, vậy mà người nhà họ Tô lại bắt có eml” Một tia giận dữ lóe lên trong đôi mắt to của Chúc Linh: “Bọn họ còn giả làm người tốt và vu khống anh nhỏ Trương Thác, em cũng muốn tính sổ với bọn họ! Đi, anh nhỏ Trương Thác, hai chúng ta cùng đi!”

“Chúc Linh, đừng làm loạn!” Nam Cung Vũ bước hai bước đến, giơ hai tay ra, chặn Trương Thác và Chúc Linh: “Trương Thác, nhóc con Chúc Linh này làm loạn tôi có thể hiểu, nhưng anh không thể làm bừa cùng cô ấy được, chuyện hôm qua, anh có chứng cứ là do người nhà họ Tô làm không? Anh có thể chứng minh không? Huống hồ cho dù anh chứng minh được, thì anh có thể làm gì? Có thể hôm nay anh đã đem cơn giận dữ ra, sự phẫn nộ với nhà họ tôi, anh có thể chịu đựng sao?”

“Nhà họ Tô? Rất lợi hại sao?” Khuôn mặt Trương Thác tò mò hỏi lại một tiếng: “Bọn họ có thể khiến cho tôi chịu đựng không nỗi cơn giận sao?”

Nghe Trương Thác nói như vậy, Nam Cung vũ tức không nhịn nồi: “Anh thật là không biết nghe lời người khác khuyên, tự tin quá đáng! Thế lực của Tô gia, vốn không phải là anh có thể tưởng tượng được, cái gọi là công chính, căn bản không tồn tại ở nhà họ Tô, mau đi đi!”

“Không đi.” Trương Thác lắc đầu: “Tôi hôm nay đến phải khiến cho nhà họ Tô phải cho tôi lời giải thích hợp lý.”

“Anh còn muốn giải thích cái gì? Anh muốn nhà họ Tô giải thích cái gì? Trương Thác, anh không phải là trẻ con, không cần phải làm quá như vậy có được không, nhà họ Tô không phải anh có thể động chạm vào!” Nam Cung Vũ lo lắng hét lên.

471-1-con-re-quyen-quy.jpg


Nam Cung Vũ nhìn hai người trước mặt, nhanh chóng lấy điện thoại ra, gửi tin tức cho cha mình.

Chúc Linh ở bên cạnh Trương Thác, kéo tay áo Trương Thác: “Anh nhỏ Trương Thác, ông nội em cũng ở đây, lát nữa anh đem toàn bộ chuyện nói với ông, ông chắc chắn sẽ làm chủ cho anh, có điều anh chú ý một chút, con người ông nội em đó, rất hung dữ, khó nói chuyện.”

“Hung dữ sao?” Trương Huyên nghỉ ngờ, anh ây trước này không cảm thầy Chúc Nguyên Cửu hung dữ mà.

“Hung dữ, thật hung dữ, nhà em ngoài em ra, tất cả đều cực kỳ sợ ông nội, bây giờ ông nội vẫn thường xuyên mắng cha em.” Chúc Linh thỏ thẻ.

Trương Thác bật cười.

Nam Cung Vũ đứng ở cửa nhà họ Tô, nhìn khoảng cách của Trương Thác và đại sảnh nhà họ Tô ngày càng gần, chạy vội lên trước.

Mặc dù chỉ quen biết hai ngày, nhưng ấn tượng của Nam Cung Vũ đối với Trương Thác, cô ấy thực sự không nhịn được thấy Trương Thác tự hủy hoại mình như vậy.

Nhà họ Tô lớn như vậy, chỉ một người làm sao có thể đối kháng?

Ông nên cảm tháy đó là vinh hạnh.

“Chúc lão gia, Tô Vũ tôi xin kính ông một ly.” Trong đại sảnh nhà họ Tô, Tô Vũ nâng ly rượu trong tay lên, hào sảng uống một hớp cạn rượu trong ly.

“Xem ra, hứng thú tao nhã của các vị khá tốt nhỉ.” Một giọng nói giễu cợt vang lên từ cửa đại sảnh nhà họ Tô.

Khi âm thanh này vang lên, mọi người trong đại sảnh đều nhìn về phía cánh cửa.

Trương Thác đứng ở trước cửa, nhìn hai cha con Tô Vũ.

“Là mày à!” Tô Vũ đôi mắt co rụt lại, nhìn về phía Trương Thác, “Mày còn chưa chết sao!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 472


Chương 472:

“Thất vọng rồi sao?” Trương Thác cười chế giễu: “Hung thủ bóng đêm nói cho ông là tôi đã chết à.”

Tô Vũ ánh mắt có chút ảm đạm, quả nhiên là hung thủ bóng đêm đã nói với ông ta là Trương Thác đã chết.

“Ngày hôm qua đã báo mày trốn đi rồi, vậy mà hôm nay lại dám chủ động đến nhà Tô gia của tao, vừa hay, thù mới hận cũ, tính sổ luôn một lần nhé!” Ly rượu trong tay Tô Vũ bị ném mạnh xuống đắt.

“Thật là trùng hợp.” Trương Thác cười khúc khích: “Tôi cũng có thù mới và hận cũ. Ông vu khống tôi bắt cóc Chúc Linh và sai người ám sát bà xã tôi. Những chuyện này, hôm nay cùng tính sổ luôn nhé.”

“Bà xã của mày?” Tô Vũ khó hiểu hỏi.

Trương Thác phun nhẹ trong miệng: “Ngân Châu, Lâm Ngữ Lam.”

“Tiện nhân kia chính là bà xã của mày! Người bên cạnh cô ta chính là mày sao!” Vẻ mặt Tô Vũ đột nhiên thay đổi, bọn họ tìm kiếm cao thủ ẳn nắp bên cạnh Lâm Ngữ Lam bầy lâu nay, nhưng không phát hiện được, thì anh ấy đã tự tìm đến trước mặt mình rồi.

Chúc Linh chạy đến bên Chúc Nguyên Cửu, nắm lấy cánh tay của Chúc Nguyên Cửu: “Ông nội, hôm qua không phải anh Trương Thác bắt cóc cháu, anh Trương Thác đã nói với cháu rồi, là nhà họ Tô bọn họ bắt cháu đáy!”

“Cháu gái Chúc Linh, đừng nghe những lời xằng bậy của loại tiện nhân này.” Tô Vũ nói.

Nam Cung Kính Vân vẫy tay với Nam Cung Vũ và Nam Cung Vũ bước nhẹ đến bên cạnh Nam Cung Kính Vân.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nam Cung Kính Vân cau mày, bối rối. Hôm qua khi Tô Vũ tìm đến ông ấy, và nói với ông ấy rằng Trương Thác chính là hung thủ đứng sau màn bắt cóc, thì ông ấy trong lòng đã đầy sự hoài nghỉ rồi.

Nam Cung Vũ thì thầm những gì Trương Thác vừa nói với Nam Cung Kính Vân.

Nam Cung Kính Vân cau mày: “Cứ xem như đúng những gì cậu ấy nói, những chuyện này là do nhà họ Tô bày mưu tính kế, cậu ấy dùng cái gì để chứng minh, cậu bé Trương Thác này cha rất thích, con gọi điện thoại chú hai đi, bảo chú ấy đem theo người tới, cho dù hôm nay xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng không thể để cậu ấy gặp nạn.”

Nam Cung Vũ gật đầu và bí mật gửi một tin nhắn cho chú hai của mình.

Chúc Nguyên Cửu sờ đầu cháu gái: “Được rồi, ngoan nào, ông nội sẽ lo chuyện này.”

“Ông ơi, ông nhất định phải tin những gì cháu nói. Anh Trương Thác chắc chắn không phải là người xấu.” Chúc Linh vẫn chưa yên tâm, và nói lại lần nữa.

Tô Vũ cười đều, nhìn Trương Thác: “Tao không biết mày.

dùng cách gì để mê hoặc cháu gái Chúc Linh. Nếu như hôm nay mày cho rằng, đây là sức mạnh của mày, tao không thể không nói, tao thật sự nể mày rồi, đây là Tô gia của tao, không phải là nơi để thằng nhóc con như mày đến làm loạn!”

Tô Vũ nói xong, cầm điện thoại di động phát ra một tin nhắn thoại, “Cho người đến hết đại sảnh.”

Ngay khi tin nhắn của Tô Vũ được truyền đi, chỉ khoảng mười giây sau đó, một tràn bước chân dồn dập vang lên, đã thấy trước cửa nhà họ Tô bóng người chen chúc, tổng cộng có hơn ba mươi người.

Dòng họ Tô gia khác với dòng họ Nam Cung, do Tô lão gia mắt sớm nên dòng họ Tô gia chia làm hai nhánh, nên có rất đông người trong dòng họ, như Tô Liệt, mỗi khi đi ra ngoài đều đem theo một đội người.

Tô Vũ chế nhạo nhào tới Trương Thác: “Nhóc con, tao biết mày đánh rất giỏi, nếu có khả năng, mày đánh thử tao xem xem?”

Ngay khi giọng nói của Tô Vũ vừa chấm dứt, thì nghe thây một tiếng động lớn và tiếng hét từ ngoài cửa.

“Làm gì đấy! Các người làm cái gì đầy hả!”

*Ai cho máy người vào chứ?”
 
Back
Top Dưới