Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 1875


Chương 1875:

“Ôi” Tên mập lùn thở dài một hơi: “Lão Lương à, cậu xem cậu đã có phòng làm việc riêng rồi, mà chúng tôi thì vẫn còn ở trong công xưởng, cùng ở trong một ký túc xá mà sao lại có khác biệt lớn như vậy chứ. Không thì cậu cứ nói với Từ Uyên, bảo cô ta cũng đưa ba anh em tụi tôi vào làm ở Nhất Lâm đi, không cần ngồi trong phòng làm việc riêng giống cậu, dù là làm việc vặt thì cũng tốt hơn là làm ở công xưởng. Hơn nữa tôi vừa thấy có rất nhiều cô giáo nhìn rất xinh đẹp nha, nếu có cơ hội thì, hí hí hí…

Tên mập nói xong liền không nhịn được mà cười dung tục, trong đầu đang tưởng tượng đến chuyện gì đó.

Còn tên có thân hình được xem là bình thường nhất nói: “Lương, tôi nói cậu nghe, cho dù bây giờ cậu đã có phòng làm việc riêng rồi thì cũng không thể thoả mãn dễ dàng như vậy.

Từ Uyên xinh đẹp như thế, trước kia cậu cố gắng như vậy không phải chỉ là muốn có được tình cảm của cô ta sao. Cậu tiếp tục cố gắng đi, nếu có thể ngồi vào vị trí con rể của nhà họ Lâm thì sau này cậu thật sự sẽ lên như diều gặp gió rồi!”

Lương Huy Nam nghe thấy lời này cũng không nhịn được mà cười lên, sau đó mới chú ý đến trong này vẫn còn người ngoài, biểu hiện vừa rồi của anh ta có hơi phô trương rồi.

trưởng Tân, hôm nay bạn bè tôi đến chơi, tôi không cần biết cô có phải là đến gây rối hay không, bây giờ mời cô đi ra ngoài, nếu cô còn có thể tìm ai đến thì cứ tìm. Còn anh bạn này, không phải anh nói có quen biết với cấp cao của Nhất Lâm sao? Các người cũng nghe rồi đó, hôm nay tôi ngồi ở đây là do sự sắp xếp của em gái của chủ tịch Nhất Lâm, nếu các người có bản lĩnh thì cứ đạp tôi xuống vị trí này. Nếu không có bản lĩnh này thì nên làm gì thì đi làm đi, muốn làm thủ tục nhập học sao? Hôm nay Lương Huy Nam tôi đã nói rồi, tôi không cho các người làm, các người có tìm ai cũng vô dụng! Bây giờ các người cút ra khỏi phòng làm việc của tôi mau!”

Sau khi Lương Huy Nam nói xong liền phất tay đuổi người.

Trên mặt của Trương Thác lộ ra vẻ kỳ lạ, nhìn đám người Lương Huy Nam ở trước mặt, anh luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều hơi kỳ lạ. Mấy chuyện này không phải nên giấu ở trong lòng sao? Sao còn nói ra tất cả ở trước mặt người ngoài?

Nhưng nghĩ kỹ lại thì Trương Thác đã thấy thoải mái hơn. Không giống với những đối thủ mà anh từng gặp trước kia, đám người Lương Huy Nam cũng chỉ là những sinh viên đại học bình thường, tâm tư của bọn họ khá đơn thuần, trong lòng nghĩ gì, muốn làm gì thì đều nói thẳng ra khỏi miệng.

Trương Thác sờ sờ căm, tên Lương Huy Nam này là do Từ Uyên đặc biệt sắp xếp? Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của bọn họ thì con nhóc Từ Uyên còn có tình cảm với tên Lương Huy Nam này?

Chuyện này khiến Trương Thác cảm thấy hơi khó xử lý, khoan hãy nói đến việc làm sao để giữ thể diện cho Từ Uyên, nếu đổi lại là người khác được sắp xếp đến đây, dù là Lâm Ngữ Lam hay đích thân Lâm Nhạc Hằng sắp xếp, Trương Thác cũng sẽ nắm lấy cổ áo người đó ném ra khỏi nhà trẻ ngay tại đây.

Nhưng Lương Huy Nam lại là do Từ Uyên sắp xếp. Trương Thác cũng xem như khá hiểu rõ con nhóc Từ Uyên này, tâm tư cô ta khá đơn thuần. Còn tên Lương Huy Nam này rõ ràng là đã tạo ra một hình tượng không tệ ở trước mặt cô ta, nếu anh đá thẳng Lương Huy Nam ra ngoài, con nhóc Từ Uyên chắc chắn sẽ đau lòng, dù sao mấy cô gái ở tuổi này đều phát cuồng vì tình, Từ Uyên lại mới biết yêu. Anh phải nghĩ ra cách điều hoà lại mới được, với lại phải để cô ta có một bài học.

Trương Thác không dây dưa ở trong phòng làm việc nữa, xoay người ra khỏi phòng làm việc.

Vừa ra khỏi cửa, Trương Thác liền nhe thấy một tràn tiếng xì xào từ phòng làm việc truyền ra.

Trương Thác lắc lắc đầu, đối với loại người như Lương Huy Nam, đừng nói là đối thủ, đến một tên tôm tép cũng không bằng. Bây giờ việc Trương Thác cần suy nghĩ là phải làm như thế nào để Từ Uyên hết hy vọng với tên Lương Huy Nam này mà không bị tổn thương.

Bây giờ, vấn đề quan trọng là có thể Từ Uyên đã thích tên Lương Huy Nam này rồi, hơn nữa tình cảm thích này không phải là kiểu nhất kiến chung tình, mà là mưa dầm thấm lâu.

Nếu là như vậy thì Trương Thác không thể trực tiếp vạch trần Từ Uyên, nếu không lỡ như sau này cô nhóc này nảy sinh tâm lý kháng cự gì đó đối với tình cảm thì không tốt rồi.

Trương Thác nghĩ nghĩ, vẫn là nên hẹn Từ Uyên ra trước, xem coi cô ta có suy nghĩ như thế nào đối với Lương Huy Nam. Nếu chỉ là do đám người Lương Huy Nam tự suy nghĩ viển vông, vậy thì không có gì rắc rối cả.

Trương Thác hẹn gặp Từ Uyên ở một quán cà phê cách viện phúc lợi không xa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1876


Chương 1876:

Trương Thác vừa vào vào quán cà phê, thì Từ Uyên cũng đi theo vào. Trương Thác phát hiện hôm nay Từ Uyên cố tình thay một chiếc váy dài theo phong cách mùa xuân, mang một đôi giày vải trắng trên chân, mang đầy hơi thở trẻ trung. Trên mặt cô ta trang điểm nhạt, khoé môi nở nụ cười, trong đôi mắt cũng đều là ý cười. Nhìn thấy cô ta như vậy khiến Trương Thác âm thầm thở dài một hơi, dáng vẻ của con nhóc này rõ ràng là đã chìm sâu vào tình yêu rồi.

Sau khi Từ Uyên đi vào quán cà phê thì đứng ở cửa ra vào không ngừng nhìn quanh.

“Ở đây” Trương Thác ngồi ở vị trí sát cửa sổ vẫy vẫy tay với Từ Uyên.

Từ Uyên nhanh chân đi qua, ngồi ở đối diện Trương Thác: “Anh rể, sao hôm nay đột nhiên lại gọi em ra đây vậy?”

“Gọi đồ uống trước đi” Trương Thác đẩy menu đồ uống đến trước mặt Từ Uyên, sau đó làm như vô ý hỏi: “Em ở gần đây sao?”

Từ Uyên nghe thấy, trên mặt bất giác hiện ra chút ửng hồng, gật gật đầu: “Em muốn uống một ly Cappuccino.”

“Một ly Cappuccino” Trương Thác đưa menu đồ uống cho phục vụ, nhìn Từ Uyên một cái rồi mở miệng nói: “Anh nhớ hình như em thích uống nước chanh mới đúng chứ, nhanh vậy mà đã đổi khẩu vị rồi sao? May mà anh không làm chủ chuyện gì cho em”

“Đây không phải là đổi khẩu vị” Từ Uyên trả lời. Trong lúc trả lời vấn đề của Trương Thác, ánh mắt của Từ Uyên vô thức nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đó là hướng của nhà trẻ.

Vị trí sát cửa sổ này là do Trương Thác cố ý chọn. Từ chỉ tiết nhỏ này, Trương Thác đã đại khái biết thái độ của Từ Uyên đối với tên Lương Huy Nam kia.

Trương Thác tìm đại một chủ đề nào đó, hỏi mấy câu như Từ Uyên dự định làm gì trong kỳ thực tập tốt nghiệp này, có ý định gì tốt không.

“Em… em định vào làm ngành tài chính”

“Tài chính?” Trương Thác nhíu nhíu mày: “Không phải em học y sao? Hình như ngành y và ngành tài chính không liên quan đến nhau, anh còn định giới thiệu cho em vài vị bác sĩ kinh nghiệm phong phú để dẫn dắt em đây”

“Không cần đâu, không cần đâu” Từ Uyên liên tục xua tay, lè lưỡi: “Anh rể, không phải là do em đột nhiên có hứng thú với ngành tài chính sao. Nhưng mà chuyên ngành tốt nghiệp của em lại không phải là ngành này, nên em định đến nhà trẻ mới xây của chị em, chỗ đó không có nhiều khoản, đúng lúc có thể để em làm quen một chút”

Trương Thác yên lặng cười một tiếng, con nhóc thật biết tìm cớ cho bản thân. Anh cố ý nói: “Mấy thứ như tài chính khó như vậy, em cũng đâu cần chạy đến chỗ nhà trẻ để làm, để anh dẫn dắt em một thời gian, đảm bảo em có thể tự mình đảm nhiệm một mảng ở Nhất Lâm”

“Nhưng…” Từ Uyên hơi ngại ngùng nhìn Trương Thác, lại vô thức liếc hướng nhà trẻ một cái: “Anh rể à, không cần làm phiền anh đâu, em còn không biết mình có thể kiên trì làm không, chỉ muốn thử một chút, nếu không kiên trì được thì em sẽ quay về học y”

“Nếu em đã kiên trì như vậy thì được r rương Thác thờ dài một hơi: “Đúng rồi, chị em bảo anh hỏi em, em thích mặc áo tay dài hay tay ngắn?”

Vẻ mặt Từ Uyên nghỉ ngờ: “Chị em sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

“Anh cũng không biết” Trương Thác lắc lắc đầu: “Có lẽ là muốn tìm người đặt quần áo cho em, làm lễ tốt nghiệp gì đó, áo tay dài hay tay ngắn?”

“Áo tay dài”

“Thích màu nhạt hay màu đậm?”

“Màu nhạt”

“Muốn cả bộ liền hay tách ra?”

“Tách ra đi ạ”

“Có cần mua một bộ cho bạn trai em luôn không?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1877


Chương 1877:

“Không cần” Từ Uyên vừa trả lời xong vấn đề của Trương Thác, cả người liền ngây ra, mở to miệng: “Anh rể, anh gài bẫy eml”

“Ha ha” Trương Thác cười cười. Lúc này, ly Cappuccino mà Từ Uyên gọi đúng lúc được đưa đến.

Trương Thác giảo mồm với ly cà phê trước mặt Từ Uyên: “Đây là em thích uống? Hay là em đang muốn thử thích uống?”

Từ Uyên rụt cổ: “Anh rể, anh đừng có nói với chị em và những người khác nhé, nếu không mẹ em chắc chắn sẽ hỏi em, phiền chết mất”

“Không nói cũng được” Trương Thác nhún nhún vai: “Nói cho anh nghe về bạn trai em đi, làm công việc gì, bao nhiêu tuổi?”

“Này, anh rể, không phải chứ?” Từ Uyên lộ ra vẻ mặt khoa trương: “Trước giờ em luôn cảm thấy con người anh suy nghĩ rất thẳng, có cần phải hỏi nhiều vậy không?”

“Em không muốn nói với anh cũng được” Trương Thác làm bộ dạng muốn lấy điện thoại ra: “Em không nói với anh, vậy thì để chị em tự hỏi em vậy. Tin anh đi, sau khi chị em biết chuyện này thì người trong nhà chắc chắn cũng sẽ biết hết.

Chỉ sợ đến lúc đó em sẽ không có thời gian chê anh cái này chê anh cái kia nữa đâu.”

“Đừng đừng đừng, anh rể, em nói còn không được sao” Bộ dạng Từ Uyên xì hơi: “Người đó cũng không phải là bạn trai gì, tụi em vẫn chưa xác định quan hệ, anh ấy là bạn học của em”

Trương Thác ngồi dựa vào thành ghế, trưng ra bộ dạng nghe kể chuyện xưa, ra hiệu cho Từ Uyên.

Từ Uyên hai tay ôm lấy cốc cà phê trên bàn, ánh mắt lộ ra vẻ ngọt ngào: “Em với cậu ấy quen biết nhau hồi năm hai đại học, cậu ấy học Quản trị kinh doanh, có lần chúng emcó tiết chung, cậu ấy ngồi cạnh em, embi mấy người khác trêu ghẹo, cậu ấy đã giúp em giải vây, sau đó chúng em lại vô tình gặp nhau ở thư viện, nói thật với anh rể, em trước giờ là mọt sách chính hiệu, tiêu rất nhiều tiền vào việc mua sách vở, nhưng em không ngờ rằng cậu ấy rất giống em, chúng em đều thích đọc.

sách, kể cả sở thích, đam mê, đều vô cùng hoà hợp, cậu ấy không giống Trương Thanh là cái gì đều phô trương, cậu ấy trầm mặc, anh biết không, giống như giữa biển người ồn ào huyên náo mới có thể tìm được một người như vậy, an tĩnh tựa mặt hồ, mỗi khi nói chuyện với cậu ấy, em đều cảm thấy tâm tư vui vẻ và thoải mái.”

Trương Thác trông thấy ánh mắt tràn đầy mơ mộng của người con gái ấy thì không khỏi lắc đầu, anh ta là cố ý tiếp cận cô ta, đương nhiên phải tìm hiểu kĩ cô thích loại sách nào, sở thích của cô là gì rồi.

“Anh rể, từ nhỏ em được mẹ và chị gái quản chặt, lên cấp hai trong lớp có bạn học bày trò tán tỉnh nhưng em vẫn luôn một mực không nghĩ gì tới chuyện đó, cũng chưa từng chia sẻ về sở thích với bạn học nam nào, chỉ cho đến khi gặp được cậu ấy, em thích cảm giác được ở cạnh cậu ấy, nhưng lúc đó vãn đang lo việc học, cậu ấy ngày nào cũng bận bịu nghiên cứu bài vở, em chỉ có thể gặp được cậu ấy ở thư viện”

“Được rồi” Trương Thác thở dài, anh hiểu rồi, Lương Huy Nam chỉ dùng chiêu trò của cậu ta để chơi đùa với các cô gái ngây thơ: “Cho nên, em muốn đến nhà trẻ là bởi vì có bạn trai ở đó? Nghe thư ký Lý nói, em đặc biệt sắp xếp một người đến nhà trẻ làm quản lý, lại còn là một sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp, chính là cậu ta?”

Từ Uyên mím môi, cúi đầu gật gật, sau đó lập tức ngẩng đầu bật dậy: “Anh rể, chuyện này anh nhất định phải giữ bí mật với chị và mẹ em, nếu họ biết chắc chắn sẽ nói em chẳng ra gì”

“Nói em?” Trương Thác khó hiểu: “Sao lại nói em chẳng ra gì? Nếu em tìm được một người đủ sức thuyết phục thì họ nên mừng cho em mới đúng”

“Em…” Từ Uyên mở miệng định nói, nhưng rốt cuộc cô ta cũng không biết nên giải thích vấn đề này như thế nào.

“Anh đoán” Trương Thác liên tục gõ ngón tay lên mặt bàn: “Em cảm thấy cậu ấy chưa đủ xuất sắc, hoặc là bản thân cậu ấy không đủ khả năng quán xuyến công việc nhà họ Lâm”

“Không, không phải” Từ Uyên xua tay: “Anh rể, em không có ý định để cậu ấy vào Nhất Lâm, cậu ấy so với anh không giỏi bằng, nhưng em cũng không muốn yêu cầu cậu ấy cái gì hết, chỉ cần có thể cùng cậu ấy sống hoà hợp là đủ rồi: “Ha ha” Trương Thác cười một tiếng: “Em suy nghĩ cũng đơn giản quá rồi, nhưng em chưa từng thử nghĩ đến trường hợp, cậu ta tiếp cận em là có mục đích à? Dù sao em cũng là con gái của Nhất Lâm, người bên ngoài cả đống còn đang chen chúc muốn vào Nhất Lâm kia kìa”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1878


Chương 1878:

“Không phải vậy chứ” Từ Uyên trả lời: “Lúc em ở trường học chưa từng nói về chuyện này, Trương Mỹ với Tôn Lãm hai người họ cũng mới lần trước mới biết em và Nhất Lâm có quan hệ với nhau, hơn nữa lúc em bảo Lương Huy Nam đi làm ở nhà trẻ, cậu ấy sợ, nhất định không chịu đi, em phải năn nỉ ỉ ôi mãi mới chịu đi”

“Được rồi” Trương Thác nhún vai: “Em cũng không còn nhỏ nữa, có quan điểm riêng là chuyện tốt, nhưng mà anh rể muốn nhắc nhở em, em vẫn là tiểu thư nhà họ Lâm, Nhất Lâm là cơ nghiệp lớn như vậy, một mình chị gái em không thể nào giải quyết hết, sớm muộn gì em cũng phải tiếp xúc với phương diện này, nhà trẻ này tuy rằng không quá lớn nhưng đồ dùng cần đến không phải là ít, một số thiết bị hồi trước chị của em chưa đưa ra quyết định, chính là về việc thống nhất mẫu mã đồng phục cho bọn trẻ, sau đó phải đến nhà may đặt số lượng, việc này giao cho em và bạn trai xử lý”

Từ Uyên nghe xong, trong mắt thoáng hiện chút bối rối: “Anh rể, em… em không làm nổi đâu”

Trương Thác nhướng mày, vẻ mặt không hài lòng: “Từ Uyên, chuyện này không phải hỏi em có thể làm được hay không, mà là em phải làm. Em là tiểu thư nhà họ Lâm, tuy rằng anh không muốn nói thế này đâu, nhưng đây là số mệnh của em, nhất định em phải tham gia vào công việc kinh doanh của gia đình mình, dù có muốn hay không thì việc này vẫn sẽ giao cho em xử lý. Nếu làm tốt, em hoàn toàn có thể giới thiệu cậu ấy với mọi người trong gia đình, đến lúc đó nếu mẹ và chị em không đồng ý, anh có thể nói giúp vài câu, nhưng nếu làm không tốt, em với cậu ấy nên học hỏi kinh nghiệm nhiều hơn, tạm thời gác bỏ lại chuyện yêu đương nam nữ đi, dù sao mặc kệ là em hay cậu ta đều cần có một quá trình để rèn luyện”

“Anh rổ à, từ trước tới giờ em chưa hề tiếp xúc qua…”

“Lúc chị gái em mới tiếp quản Nhất Lâm, cô ấy cũng không hề biết bất cứ thứ gì, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn cô ấy đã được ca ngợi là nữ hoàng kinh doanh của Châu Xuyên. Nó không hề liên quan gì đến việc không hề biết làm gì trước đó, trên đời này có rất nhiều người thành công gây dựng sự nghiệp, em có Nhất Lâm phía sau làm bàn đạp là so với người khác đã có xuất phát điểm tốt hơn rồi, em phải tự tin vào bản thân, phải có lòng can đảm, còn về bạn trai của em, anh có thể sẽ nói hơi khó nghe một chút” Trương Thác nói đến đây liền đứng dậy: “Nếu như cậu ta đến ngay cả tự tin và can đảm đều không có, vậy thì em nên chuẩn bị mà dẹp bỏ chuyện tình cảm này đi,bới vì người như cậu ta không có tư cách bước vào nhà họ Lâm, hiểu chưa, chuyện lần này, anh sẽ bảo thư ký Lý sắp xếp kế toán cấp cho nhà trẻ ba lăm tỷ” Tải app truyện hola nhé!

Trương Thác nói xong, chỉnh lại áo, sau đó rời khỏi quán cà phê.

Từ Uyên ngồi dựa vào cửa sổ, lặng nhìn phía đằng trước quán cà phê, sau đó nhìn về phía nhà trẻ, trong mắt hiện lên sự kiên định.

Trong phòng làm việc tại nhà trẻ, Lương Huy Nam đang tiếp khách, là ba người bạn cùng phòng của cậu ta, nhìn những thứ trên bàn, nào là thuốc lá cao cấp, rượu thượng hạng, trong chốc lát đã lấp đầy mặt bàn.

“Lương Huy Nam, chỉ riêng mấy thứ này thôi cũng đáng giá ba lăm triệu rồi” Thanh niên cao gầy nhìn chằm chằm những thứ trên bàn làm việc của Lương Huy Nam, bọn họ thực tập tại một nhà xưởng, làm ăn vừa vất vả còn bị người ta khinh khi, ba người một tháng gộp lại còn chưa kiếm được nhiều bằng mấy món đồ Lương Huy Nam nhân được lúc này.

“Đều không đáng giá bao nhiêu đâu” Lương Huy Nam không buồn để ý, xua xua tay, ngày đầu tiên anh ta đến đây cũng giống như ba người bọn họ, nhìn những thứ rượu ngon thuốc ngon này đều không hề có chút rung động nào, nhưng mà càng về sau anh ta đối với những thứ này đã có phần miễn nhiễm rồi, “Những thứ này các cậu cứ chia ra, nhà tôi cũng không còn chỗ để nữa”

“Chết tiệt, lão Lương, cậu rất gì và này nọ rồi á nha!” Thanh niên béo hô to, sau đó nhắm hai điếu thuốc ngon trên bàn ôm vào ngực.

Còn hai người kia thì giống nhau, cũng không lấy được nhiều lắm, đang quét mã để xem xem chai rượu nào đắt tiền hơn.

Ba người bọn họ cao hứng đứng vây quanh cái bàn bày toàn rượu thuốc sang trọng, đúng lúc đó, cửa văn phòng đột nhiên bị ai đó mở ra.

Không cả gõ cửa đã tự ý mở, Lương Huy Nam hơi khó chịu nhíu mày, suýt chút nữa nổi giận, cho đến khi nhìn thấy bóng dáng yêu kiêu đang bước vào kia.

Vẻ mặt Lương Huy Nam lập tức thay đổi, tư thế ban đầu dựa vào thành ghế văn phòng đột nhiên chuyển sang ngồi một cách ngay ngắn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1879


Chương 1879:

Ba người bạn kia vừa nhìn thấy vị khách mới đến, lập tức lên tiếng: “Oa! Chị dâu đến rồi”

“Chị dât “Chị dâu: Từ Uyên vừa mới bước vào đã bị gọi thành chị dâu đến đỏ cả mặt, liếc nhìn Lương Huy Nam đang ngồi ngay ngắn ở bàn làm ười thẹn thùng, cúi đầu nói: “Ây da, cái kia… Mọi người đến đây khi nào vậy?”

“Chúng tôi vừa đến, vừa đến thôi” Ba gã bạn cùng phòng không hẹn mà đồng loạt đáp, sau đó liếc nhìn nhau, đặt mấy món đồ đang định cầm đi ban nấy trở lại bàn.

Từ Uyên nhìn Lương Huy Nam, đặt lên bàn một chiếc bánh ngọt cô ta mua từ tiệm cà phê ban nấy, nói: “Đây là bữa sáng em mua cho anh, mau chóng ăn đi”

Ba gã bạn kia nhìn thấy thế liền kêu lên.

“Ôi trời ơi! Bữa sáng kìa! Thơm quá đi!”

“Khác Đúng thật là khác biệt!”

“Không biết đến bao giờ tôi mới được như anh Nam đây!”

Giọng điệu ngọt sớt của ba người bọn họ khiến Từ Uyên một lần nữa đỏ hết cả mặt mày.

Lương Huy Nam đặt bữa sáng Từ Uyên mua cho sang một bên, thở dài nói: “Từ Uyên, anh cảm thấy bản thân còn nhiều thiếu sót, em có thể để anh bắt đầu từ những vị trí cấp dưới nhỏ lẻ trước, đùng một cái bảo anh ngồi vào cái chức quản lý như thế này, anh thật sự không biết mình có làm nổi không”

Lương Huy Nam mặt mày u ám.

Nghe Lương Huy Nam nói không có khả năng, Từ Uyên liền nhớ tới lời Trương Thác vừa mới nói với cô ta ban nãy, nói: “Lương Huy Nam, anh tuyệt đối không có vấn đề gì đâu, có thể ban đầu anh sẽ có chút không quen, âu cũng là do anh chưa có dịp để chứng tỏ, để phát huy năng lực của mình mà thôi, vừa hay hôm nay có mấy người này ở đây, em có chuyện muốn nói với mọi người”

Đám người kia vừa nghe Từ Uyên nói vậy liền giật mình, chuyện Từ Uyên muốn nói có khi nào là muốn cân nhắc cho bọn họ một chân vào Nhất Lâm hay không? Nếu thật sự là như vậy thì bọn họ quá sung sướng rồi!

Từ Uyên lấy từ trong túi xách ra một bảng kê, đây là chuyện vừa nãy cô ta biểu hiện tốt một chút cùng Trương Thác bàn bạc, cho nên cô ta rất coi trọng, mở bảng kê ra cô ta nói: “Hiện tại nhà trẻ này có một số thiết bị cần mua, còn phải đi đặt quân áo đồng phục, anh rể giao nhiệm vụ lần này cho em, cho nên em muốn chúng ta cùng nhau hoàn thành nó”

Tên Mập sửng sốt: “Từ Uyên, ý của cô là để chúng tôi, với tư cách là đại diện thay cho Nhất Lâm, đi bàn công chuyện làm ăn với người ta?”

Những người còn lại đều mang vẻ mặt hết sức chấn động.

Đối với hầu hết sinh viên đại học mà nói, thảo luận về kinh doanh trong tưởng tượng của bọn họ giống như một cảnh trong bộ phim truyền hình, đồ vest, giày da bóng loáng, ngồi trong văn phòng cao cấp, uống cà phê sang chảnh, cùng đối thủ so tài trí, đấu đá nhau trên thương trường là một việc rất ngầu, rất tuyệt. Nếu thật sự có thể đi bàn chuyện kinh doanh, cùng người ta chụp ảnh gửi vào vòng bạn bè, trời ạ, vậy thì sẽ được cả đống người ca ngợi tán dương, bao nhiêu phụ nữ chết mê chết mệt mình?

Từ Uyên nghĩ một lúc, gật đầu nói: “Đúng vậy, chính là ý này”

“Oa, cái này quá đỉnh rồi!” Người thanh niên gầy gầy cao cao lộ ra vẻ phấn khích khú vị.

“Từ Uyên, không phải bọn anh không tự tin vào bản thân, mà là, bọn anh vẫn còn quá trẻ, chưa có kinh nghiệm” Lương Huy Nam nói: “Bọn anh vừa tốt nghiệp đại học, em nói mấy việc như mua thiết bị đồ dùng, hay là đi đặt đồng phục, quần áo, anh thật sự không biết gì về mấy việc đó. Nếu nhiệm vụ này giao cho bọn anh làm, nếu làm không tốt thì sao? Gia đình em tổn thất về kinh tế thì thật không tốt chút nào”

Khi Lương Huy Nam nói ra mấy lời này, quả thực anh ta rất lo lắng, hiện tại anh ta đang tận hưởng một vị trí cùng với sự đãi ngộ mà trước giờ chưa từng có, anh ta thực sự sợ rằng đột nhiên mọi thứ sẽ biến mất.

Từ Uyên nghe Lương Huy Nam nói vậy, liền an ủi: “Anh rể cũng biết em vừa tốt nghiệp, nên lần này muốn nhân cơ hội rèn luyện em thôi. Em cùng vừa từ chỗ Trương Mỹ biết về giá cả của mấy loại thiết bị này, bao gồm cả sổ sách thu chỉ tiền gia công đồng phục, anh rể em đã duyệt cấp vào tài khoản ba lăm tỷ, số tiền đó chúng ta hoàn toàn có thể dùng để đặt mua những thứ đó.”

“Ba… ba lăm tỷ?” Ánh mắt của người thanh niên cao gầy lập tức sửng sốt khi nghe cô nói vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1880


Chương 1880:

Lương Huy Nam ngồi ở ghế đẳng kia cũng trợn tròn hai mắt, đừng nghĩ anh ta thường ngày được nhận nhiều quà cáp, đồ vật đắt tiền này nọ, những thứ ấy căn bản không quy ra tiền mặt được, gọi đồng nát đến thu mua e là người ta còn trả chưa được bao nhiêu tiền.

Nhưng ba lăm tỷ! Đó là tiền tươi thóc thật, từ trước đến giờ Lương Huy Nam chưa từng thấy nhiều tiền như thết “Ừm, ba lăm tỷ” Từ Uyên gật gật đầu, đối với cô ta, con số này cũng chẳng đáng là bao: “Mập, ba người các anh đều là bạn cùng phòng với Lương Huy Nam, cùng nhau nghĩ cách càng tốt, lần này giúp đỡ Lương Huy Nam, nếu làm tốt, tôi có thể tiến cử vị trí nào đó trong Nhất Lâm cho mọi người với anh rể tôi, đến lúc đó mọi người có thể ngày ngày cùng nhau đi làm giống như hồi còn học đại học”

Lương Huy Nam cùng ba người bạn đánh mắt nhìn nhau, trong ánh mắt toát ra vẻ tham lam, ba lăm tỷ!

Lúc nghe Từ Uyên nói đến số tiền này, bọn họ không phải đang suy nghĩ nên bàn chuyện làm ăn như thế nào, mà là nên tiêu tiền như thế nào!

Từ Uyên định nói gì đó, đột nhiên chuông điện thoại reo, cô ta bắt máy nói chuyện một lúc rồi cúp máy, nói với bọn người Lương Huy Nam: “Trương Mỹ tìm em có chút việc, nên bây giờ em đi trước, tiền chắc cũng sẽ nhanh chóng chuyển vào tài khoản, em sẽ gửi anh một số thông tin liên hệ của vài nhà máy may mặc địa phương, Mập, nhờ các anh giúp đỡ Lương Huy Nam”

“Chắc chắn, nhất định rồi”Người thanh niên liên tục gật đầu.

Sau khi Từ Uyên đi khỏi, cả văn phòng rơi vào trạng thái im lặng lạ thường.

Qua một hồi lâu, thanh niên dáng người bình thường lên tiếng: “Ba lăm tỷ, là ba lăm tỷ đấy Lương Huy Naml”

“Kinh khủng, đời tôi chưa từng thấy qua nhiều tiền như vậy bao giờ!”

Tên Mập nuốt nước bọt.

“Chỗ tiền đó xài như nào cho hết đây?” Thanh niên cao gầy cũng chêm vào.

Lương Huy Nam vươn đầu lưỡi l**m môi: “Trước hết phải giải quyết chuyện này trước đã, nếu như tiền đã nằm trong tay chúng ta, mua những thứ kia hết bao nhiêu tiền, đều không phải chúng ta nói bao nhiêu là bấy nhiêu sao? Mập, trước kia cậu nói, cậu có người bạn là chủ nhà máy may nào đó?”

“À, xưởng may quần áo gì đâu chứ, chỉ là một cái xưởng gia công sập xệ, vật liệu và mọi thứ đều kém chất lượng”

“Chính là người đó!” Lương Huy Nam gõ bàn chốt lại: “Cậu liên hệ với người ta, nói rằng tối nay tôi sẽ mời anh ta đi ăn!”

“Nhưng mà Lương Huy Nam” Tên Mập nhíu mày: “Bọn họ có thể làm được sao?”

“Sao lại không được? Chỉ cần có thể sản xuất ra quần áo, mặc kệ là nơi nào, bây giờ cái chúng ta cần là rẻ, càng rẻ càng tốt!”

Màn đêm buông xuống, một trong những câu lạc bộ sang trọng nhất thành phố Châu Xuyên, phòng bao lớn nhất đã được đặt trước.

“Lương Huy Nam, lợi hại nha, tất cả mọi người đều vừa mới tốt nghiệp, chỉ có mình cậu là tốt phước được như vậy!”

“Anh Nam, về sau nhớ cân nhắc đứa em gái này nha!” Một cô gái xinh xắn ngồi gần bên cạnh Lương Huy Nam, liên tục rót rượu vào cốc cho anh ta.

“Anh Mập, trước kia giữa chúng ta có chút hiểu lầm nho nhỏ, mong anh đừng để ý nha” Một gã cao lớn dáng người thô kệch liên tục kính rượu tên Mập.

Bốn người bọn Lương Huy Nam ngồi ở trung tâm ghế lô, xung quanh toàn là những lời tán dương nịnh nọt, người thanh niên cao gầy tay ôm một người phụ nữ trong tay, chính là một bạn nữ cùng lớp hơn một năm trước anh ta theo đuổi nhưng đối phương còn chẳng buồn liếc anh ta một cái, lúc nhìn thấy anh ta bước xuống từ chiếc Mercedes-Benz bên đường, cô ta liền thay đổi thái độ, chủ động bắt chuyện, còn uống rượu say ngả vào vòng tay anh ta.

Tất nhiên, chiếc Mercedes-Benz đó là Lương Huy Nam cùng bọn họ đi thuê lại của người khác.

Mặc dù ba lăm tỷ kia đã được chuyển vào tài khoản của nhà trẻ, Bọn Lương Huy Nam có thể tuỳ ý sử dụng, nhưng bọn hắn cũng không dám tiên sài quá lố, ngay cả chỗ tiền tiêu cho.

tiệc tùng tối nay cũng là do Lương Huy Nam đã bán đi mấy thứ rượu thuốc ngon trong mấy ngày vừa qua mà có được, cho nên anh ta tiêu hoang một chút cũng không cảm thấy tiếc, việc lần này mà trót lọt, thì số tiền này với anh ta chẳng đáng là bao.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1881


Chương 1881:

“Anh Nam, em nghe Mập kể lần này anh định làm ăn lớn”

Một gã đàn ông da ngăm ngăm đen, tiến lại gần Lương Huy Nam, chính là người mà tên Mập nói là chủ xưởng may mặc nọ.

“Đúng vậy, anh với tôi ra chỗ khác bàn bạc, chuyến này làm lớn, nếu thành công, anh kiếm được tiền, tôi cũng kiếm được tiền, haha”

Ở một chiếc ghế lớn bên ngoài.

Trương Thác nhàn nhã ngồi tựa vào ghế, trên tay cầm một chai Xixia X5 bản địa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm.

Một người đàn ông to béo đứng đằng sau Trương Thác, hắn là người đứng đầu văn phòng Châu Xuyên trên đảo Quảng Minh, rất cung kính đứng sau lưng Trương Thác.

“Sao còn đứng đó? Mau ngồi xuống uống nước đi” Trương Thác vẫy tay với hắn.

Lão mập lắc đầu, từ tốn nói: “Như vậy không hợp lễ nghĩa”

“Anh đã biết tôi không còn là chủ đảo Quảng Minh, không có gì không hợp lễ nghĩa hết, đến ngồi đi” Trương Thác lại nói.

Lão mập không dám trái lời, liền đi đến ngồi xuống bên cạnh Trương Thác.

Trương Thác khui nắp một chai rượu, đưa cho lão mập, nói: “Lần này thông tin mục tiêu điều tra sao rồi”

“Vâng” Lão mập g: it đầu: “Lương Huy Nam này, nhà cửa thì không có vấn đề gì, chỉ là cậu ta có chút tật xấu, cậu ta háo sắc,rượu chè, hay lợi dụng người khác, à, còn có tiền sử đánh bài bạc, từng lên mạng vay tiền để đi đánh bài, cuối cùng cha mẹ cậu ta phải đo gom tiền trả nợ cho cậu ta, nghĩ rằng sau đó cậu ta sẽ tỉnh ngộ mà không đánh bài nữa, ai ngờ cậu †a đúng là cái thứ vô ơn, sau khi bố cậu ta rơi vào cảnh nợ nần thì cậu ta bỏ nhà đi, không liên lạc với họ, trừ khi cần tiền để chỉ tiêu sinh hoạt.”

“Đúng là kẻ có phúc mà không biết hưởng” Trương Thác cảm thán nói, trên thế gian này có bao nhiêu người, không hiểu được cái đạo làm con phải báo đáp cha mẹ, không biết rằng có những người muốn có một gia đình có bố có mẹ như bọn họ còn không thể được. “Như vậy đi, mua giúp tôi ít bảo hiểm đều để bố mẹ cậu ta đứng tên, về phần cậu ta, tôi cho anh ba ngày để xử lý”

Lão mập cung kính gật đầu: “Yên tâm, thưa ông chủ” Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Trương Thác không nói thêm lời nào, dựa lưng vào thành ghế, tận hưởng màn biểu diễn của hai ca sĩ trên sân khấu, sau khi uống nốt phần rượu còn lại trong chai, anh liền rời khỏi câu lạc bộ.

Lão mập vẫy tay ra hiệu, lập tức có hai cô gái trẻ đẹp ăn mặc vô cùng gợi cảm, dáng người quyến rũ chết người đi về phía phòng bao sang trọng nhất kia.

Cửa phòng mở ra, Lương Huy Nam đang ngà ngà say bước ra khỏi cửa thì một cô gái xinh đẹp gợi cảm cố tình ngã nhào vào vòng tay anh ta.

“Ôi, em xin lỗi, xin lỗi anh đẹp trai, anh không sao chứ” Cô gái toát ra một mùi thơm khó cưỡng.

Lương Huy Nam đang định nổi giận mắng chửi, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp trước mặt, cơn tức đều tan biến hết, anh ta say khướt nói: “Không sao, đương nhiên là không Sao rồi”

“Anh đẹp trai, thật ngại quá, áo của anh bị em làm bẩn mất rồi, để em bù cho anh nhé, hôm nay cũng muộn rồi, hay là anh ở lại chỗ của em, nói kích thước quần áo cho em biết, ngày mai em lập tức mua bộ đồ mới đền lại cho anh nha”

“Ở cùng em thì được, bồi thường thì không cần đâu”

Lương Huy Nam rút điện thoại ra phất phất xua tay.

‘Têm Mập theo sau Lương Huy Nam nói với cô gá đẹp, anh Nam của chúng tôi không có thiếu tiền”

Cô gái đong đưa mái tóc dài và mỉm cười đây mê hoặc với Lương Huy Nam: “Nếu vậy, em sẽ mời anh cùng với anh chàng đẹp trai này vài ly, ở phòng bên em cũng có một cô bạn, cô ấy rất đẹp, em có thể giới thiệu anh với cô ấy”

“Người “Tôi thấy cô rất đẹp” Lương Huy Nam nhìn chăm chăm vào người cô gái.

“Nhìn gì đấy, thật đáng ghét quá đi” Cô gái nhỏ giọng nụng nịu.

Lương Huy Nam cười lớn: “Đi, Mập, uống vài ly nữa với người đẹp này”

“Tất nhiên rồi” Tên mập trên mặt tràn đầy hào hứng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1882


Chương 1882:

Trên chiếc ghế dài, tên Mập không buồn liếc mắt sang bên cạnh, anh ta căn bản không có chút đếm xỉa đối với mẫu người như vật.

Trương Thác bước ra khỏi câu lạc bộ, dừng xe tại biệt thự, hôm nay anh đặc biệt cho người đến dọn dẹp nhà cửa, bước vào trong liền thấy nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, ngay cả ga trải giường và chăn bông cũng được thay thế bằng đồ mới.

Nhìn đồng hồ đã mười rưỡi tối, Lâm Ngữ Lam vẫn chưa về nhà, Trương Thác liền gọi điện thoại cho cô, mới biết cô và Mễ Thanh hiện vẫn đang ở công ty giải quyết nốt công việc, có thể thấy Lâm Ngữ Lam dạo này bận bù đầu công việc, e là không thể nào về sớm được.

Sau khi cúp máy, Trương Thác lảo đảo đi tới gian gỗ trong sân, sờ sờ vào một phiến gỗ già lâu năm, ngồi lên trên đó.

Trương Thác ngẩng đầu nhìn lên trời, đêm nay ít sao quá, còn nhớ hồi bé, cũng là bầu trời với mấy vì sao lẻ loi như vậy: “Thời gian quả thực trôi nhanh quá”

Một đêm gió lạnh, trăng lặn rồi mặt trời lại lên.

Sáng sớm, mặt trời tỏa ánh nắng chói chang.

Trương Thác đứng dậy bước ra khỏi gian nhà gỗ, vươn vai, hít một hơi dài.

“Còn nhớ lúc còn nhỏ, mẹ thường ôm mình rồi ngủ thiếp đi trong gian nhà gỗ này”

Khóe miệng Trương Thác bất giác nở một nụ cười, hôm qua anh ngủ ngon trong gian nhà này suốt một đêm, như thể được trở lại mùa hè của nhiều năm về trước.

“Nếu mẹ còn sống thì thật là tốt”

Sau khi làm vài động tác khởi động, Trương Thác đột nhiên nghe thấy bên cạnh có tiếng động.

“A, bà xã, em có sao không, lại đây, anh cõng em”

Trương Thác dứt lời, thấy một nam một nữ ở bên đó, anh liền nhìn xuống chân người phụ nữ, có chồng đến bế lên, khuôn mặt khó nhọc vì đau đớn của cô gái đó chợt lộ ra nét hạnh phúc.

Trương Thác nhìn cô một cái, không biết suy nghĩ gì trong đầu, nếu như giờ bắt chước kiểu đàn ông kia một chút thì sẽ như thế nào nhỉ?

Trương Thác nhận được kết quả là, nếu giờ mình bắt chước kiểu đàn ông kia, vậy thì giờ sẽ phải ngồi xổm xuống, nói là: “Nào, chịu đựng một chút, anh giúp em nắn lại”

Câu trả lời này khiến Trương Thác nhất thời câm nín, sờ sờ mũi, anh lẩm bẩm: “Xem ra mình phải học cách trở thành một người đàn ông ấm áp, bằng không Ngữ Lam ở cùng mình sẽ thấy nhạt nhẽo muốn chết”

Trương Thác nghĩ một lúc, cầm chìa khóa xe, đi thẳng tới chợ.

Rất nhanh, Trương Thác đã mua về một ít nguyên liệu xanh tươi, cầm theo nguyên liệu, Trương Thác trực tiếp đi vào phòng bếp, nửa giờ sau, Trương Thác để hai phần bữa sáng vào trong túi giữ nhiệt.

Cầm theo túi giữ nhiệt, Trương Thác đi thẳng tới tập đoàn Nhất Lâm.

Đối với Tập đoàn Nhất Lâm mà nói, việc Lâm Ngữ Lam tăng ca là chuyện bình thường, mọi người cũng không lấy làm lạ.

Tám giờ sáng, không ít công nhân đã tới công ty, chuẩn bị chấm công.

Lâm Ngữ Lam và Mễ Thanh với trạng thái mệt mỏi đi từ cổng công ty ra, tìm một quán ăn sáng, chuẩn bị ăn một chút gì đó xong tiếp tục làm việc, Lâm Ngữ Lam đã lâu rồi không làm công việc có cường độ cao như vậy, con ngươi đây tơ máu.

Nhưng tối hôm qua Mễ Thanh không rảnh lắm, sau nửa đêm mới ngủ một chút, bây giờ vẫn đang ngáp.

Hai người vừa ra khỏi công ty, liền thấy Trương Thác cầm theo túi giữ nhiệt đi tới.

“Ha ha, bà xã, vẫn chưa ăn cơm phải không, anh làm bữa sáng cho em này” Trương Thác giơ túi giữ nhiệt trong tay lên.

Mối quan hệ của Trương Thác và Lâm Ngữ Lam, người trong công ty biết rõ rồi, nhìn thấy Trương Thác mới sáng sớm đã tới đưa bữa sáng như vậy, trong mắt rất nhiều phụ nữ hiện lên sự ngưỡng mộ.

“Tổng giám đốc Lâm thật hạnh phúc, bản thân xuất sắc như vậy, ông chồng cũng chu đáo quá!”

“Đúng thế, ngưỡng mộ quá”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1883


Chương 1883:

Một nam đồng nghiệp bĩu môi: “Nếu tôi có một người vợ vừa có thể kiếm tiền vừa xinh đẹp như vậy, ngày nào tôi cũng có thể nựng trên tay”

“Ông thôi đi, anh Trương người ta tay không leo mười tám tầng để cứu tổng giám đốc Lâm đó, hôm qua thang máy bảo trì bảo ông khiêng bình nước lên tầng bảy còn làm ông mệt muốn chết”

Tiếng bàn tán nho nhỏ vang lên, Lâm Ngữ Lam nghe được một chút, khóe miệng nở một nụ cười, bọn họ cảm thấy cô hạnh phúc sao? Nếu cho bọn họ biết ông xã cô xuất sắc như thế nào, vậy chắc họ ngưỡng mộ chết?

Cho dù là Lâm Ngữ Lam, cũng sẽ có tâm lý của một người phụ nữ.

Mễ Thanh nhìn chằm chằm vào túi giữ nhiệt trong tay Trương Thác, khoanh tay trước ngực nói: “Xem ra anh vẫn còn có lương tâm, bà xã anh tăng ca cả một đêm, người là chồng như anh không tới ở cùng, lại để bạn thân như tôi tới ở cùng, bữa sáng này coi như chuộc lỗi vậy”

Trương Thác cười ha ha, sau đó bảo hai người đi vào công ty.

Có Trương Thác làm bữa sáng cho, hai cô tất nhiên không còn chọn quán bên đường nữa, bất kể là xét về mặt vệ sinh hay là mùi vị, đồ Trương Thác làm, tuyệt đối không có thiếu sót.

Trở lại văn phòng chủ tịch ở tầng cao nhất, Trương Thác lấy hai phần cháo đã nấu từ túi giữ nhiệt ra, tất cả đều được đựng trong hộp cơm tỉnh xảo, một hộp đưa cho Lâm Ngữ Lam, một hộp đưa cho Mễ Thanh.

Mễ Thanh nhìn hộp cháo trong tay mình, lại nhìn hộp cháo trong tay Lâm Ngữ Lam.

“Họ Trương kia, anh có ý gì? Đây là cái gì?”

“Cháo đó” Trương Thác trợn mắt: “Em còn làm đầu bếp rồi, cháo hoa mai nấu lửa nhỏ sẽ làm mát gan, cải thiện thị lực, trị hoa mắt, mọi người thức một đêm không ngủ, uống cái này rất tốt”

“Em đương nhiên biết là cháo hoa mai, ý của em là, vì sao cái này của em lại không giống với của Ngữ Lam?” Mễ Thanh mở hộp ra, đặt phân cháo của mình lại gần phần cháo của Lâm Ngữ Lam.

Trương Thác sờ sờ mũi nói: “Hừ, thân là một đầu bếp, trình bày cơ bản là rất cần thiết”

“Đây là lý do mà vì sao cháo với cơm của em lại được xếp cùng nhau, còn cháo của Ngữ Lam được anh xếp thành thành trái tim với gấu sao?” Mễ Thanh tức giận.

Lâm Ngữ Lam không nhịn được, che miệng cười khúc khích.

Hai hộp cháo ở trước mặt cô, hộp của Lâm Ngữ Lam, Trương Thác dùng các loại nguyên liệu xếp thành hình trái tim, còn có mặt gấu ở bên trên, còn hộp của Mễ Thanh, cái gì cũng không có, múc từ trong nồi ra như thế nào thì để nguyên như vậy.

Trương Thác hậm hực cười: “Được rồi đấy, có ăn là tốt rồi, đây là anh làm cho bà xã của anh, hộp cháo này của em là quà tặng thôi.”

Mễ Thanh cứng quai hàm, cầm lấy muỗng múc một miếng cháo lớn bỏ vào trong miệng, dùng sức nhai, tưởng tượng trong miệng là cháo ngon, giống như là máu thịt của Trương Thác vậy.

Lâm Ngữ Lam cũng cầm lấy muỗng, nhìn thấy trang trí bên trên, cô có chút không nỡ ăn.

“Bà xã, sao em không ăn thế?” Trương Thác ngồi bên cạnh, dùng tay đỡ lấy đầu, không ngừng nhìn chằm chằm Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam hơi nhíu mày: “Ông xã à, anh xếp đẹp quá, em không nỡ ăn”

“Em thích không?” Trương Thác hỏi.

Lâm Ngữ Lam nhẹ nhàng gật đầu.

Trương Thác hơi mỉm cười, nói: “Nếu em thích, sau này mỗi ngày anh đều sẽ làm cho em”

“Em nói tên họ Trương anh, đủ rồi nhá!” Mễ Thanh ở bên này bất mãn lên tiếng: “Lần trước thấy hai người không có sến như vậy, đừng khiến người ta ghét bỏ nữa đi! Anh giống như một người trung niên sến sẩm cưa cẩm cô gái ngây thơ trong sáng không bằng, em nhìn còn thấy buồn nôn”

“Hứ…” Trương Thác sửng sốt, hỏi Lâm Ngữ Lam: “Sến sẩm? Có sao?”

Lâm Ngữ Lam lại lần nữa gật gật đầu: “Có một chút sến”

Trương Thác bày vẻ mặt nghỉ hoặc: “Đây không phải là bạn trai ấm áp sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1884


Chương 1884:

“Em nói này anh cả, anh có hiểu thế nào là bạn trai ấm áp không?” Mễ Thanh cạn lời nhìn chằm chằm Trương Thác: “Bạn trai ấm áp người ta là bất kể lúc nào cũng đều quan tâm người phụ nữ của mình, đó hoàn toàn là bằng hành động trong tiềm thức, đâu giống cố ý làm như anh chứ! Cái này gọi là sến sẩm anh hiểu không?”

Trương Thác võ trán, không nói thêm lời nào nữa.

Sáng sớm, ở hội sở lớn nhất Châu Xuyên.

Lương Huy Nam dáng vẻ say khướt từ bên trong đi ra.

“Anh Lương đi thong thả” Hai nhân viên xinh đẹp đưa Lương Huy Nam ra trước cửa hội.

“Anh Lương?” Lương Huy Nam lộ ra thái độ bất mãn: “Gọi tôi là tổng giám đốc Lương, hiểu chứ?”

Một đêm ph*ng đ*ng, Lương Huy Nam sau khi được tâng bốc, hoàn toàn bành trướng lên, lại đi hứa hẹn rằng sẽ sắp xếp hết bạn học đến Nhất Lâm, lời này vừa nói ra, người tới mời rượu anh ta càng nhiều hơn, khiến cho Lương Huy Nam lâng lâng.

Hai người đẹp thân hình nóng bỏng đi tới phía Lương Huy Nam.

“Anh Lương đẹp trai, hôm qua nói với chị em tôi là không uống được nữa, kết quả bây giờ lộ ra, vậy là không được rồi”

Hai người đẹp kia chính là người phụ nữ tối qua đụng phải Lương Huy Nam.

Lương Huy Nam lâng lâng vừa nhìn thấy hai người đẹp này, đôi mắt liền sáng lên, anh ta nhìn chằm chằm vào thân hình hai người đẹp hồi lâu, cười nói: “Vậy hai người đẹp bây giờ muốn như thế nào?”

“Hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó uống thêm chút đi?

Vẫn còn rất nhiều trò chơi vui đang chờ ông chủ Lương” Một người đẹp nhướn mày nhìn sang phía Lương Huy Nam.

Lương Huy Nam không cần suy nghĩ liền đáp: “Người đẹp mời, tôi tất nhiên sẽ không từ chối”

Hai người phụ nữ liếc mắt nhau, đồng thời tiến lên, một trái một phải đỡ Lương Huy Nam đi tới một chỗ cách đó không xa.

Cảm giác được hai người đẹp dìu khiến Lương Huy Nam cảm thấy vô cùng thoải mái, anh ta chưa từng nghĩ tới mình có một ngày được đãi ngộ như vậy.

Cuộc sống như vậy, trước đây Lương Huy Nam không dám nghĩ tới, nhưng bây giờ hiện thực bày ra trước mắt như vậy.

Châu Xuyên, năm giờ chiều.

Trương Thác chán nản từ trong cao ốc Nhất Lâm đi ra, anh để Mễ Thanh giảng cho mình nghe rất lâu thế nào là bạn trai ấm áp, bởi vì biểu hiện buổi sáng, Trương Thác làm cái gì, hai người cũng đều cảm thấy sến sẩm.

Đối với Trương Thác mà nói, anh chưa từng học làm thế nào để đối tốt với một người con gái, anh chỉ có bản lĩnh mà người thường không có, cho nên sẽ cho người ta một loại cảm giác an toàn, không chỉ vậy, buổi sáng hôm nay nhìn thấy bộ dạng ngọt ngào của đôi tình nhân kia, khiến Trương Thác phải xem lại bản thân mình.

Chỉ tiếc, tự tạo kế hoạch bạn trai ấm áp ngày đầu tiên, kết thúc thất bại.

Sau khi rời Nhất Lâm, Trương Thác gọi điện thoại.

“Hôm nay Từ Uyên sao rồi, kế hoạch tiến hành thuận lợi chứ?”

“Chúng tôi đã sắp xếp người đi thương lượng với cô Từ Uyên về chuyện hợp tác xưởng may rồi, vẫn luôn lôi kéo cô Từ Uyên, đến nỗi Lương Huy Nam kia, dường như không cần dùng thủ đoạn gì, cậu ta tự mắc câu, người này có tâm tính bất chính”

“Vậy làm nhanh đi, đã qua một ngày rồi, cậu còn hai ngày nữa”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khẳng định: “Đại nhân yên tâm, ngày mai sẽ có kết quả”

Trương Thác gật đầu, ngắt điện thoại.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1885


Chương 1885:

Trong một biệt thự sang trọng.

Lương Huy Nam cảm thấy miệng khô, đầu óc choáng váng, anh ta cố gắng mở to mắt, phát hiện bản thân lại đang nằm trên một chiếc giường lớn, đây là một căn phòng, phòng rất rộng, trang trí cũng rất sang trọng, đồ nội thất đều theo phong cách châu Âu.

Lương Huy Nam xoa xoa hai mắt, từ trên giường đứng dậy, nghĩ lại những chuyện đã trải qua, sau khi bản thân từ hội đi ra, đến chỗ ở của hai cô gái kia, sau đó uống vài chén rượu, xong liền đi ngủ?

Lương Huy Nam cũng không chắc chắn trí nhớ của mình có đúng không vì tối qua uống nhiều rượu quá, từ giường đi xuống, anh ta đi vào phòng tắm trong phòng dùng nước sạch rửa mặt và súc miệng, lúc này cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Ngửi mùi trên người toàn là mùi của thuốc lá với rượu để lại.

Lắc lắc cổ, Lương Huy Nam mở cửa phòng, ngay lúc cửa phòng mở ra, Lương Huy Nam liền nghe thấy một tiếng nói.

“Ha ha, ông chủ Chu, bài của anh đẹp đấy”

Lương Huy Nam nhìn theo phía có tiếng nói phát ra, trước mặt Lương Huy Nam là một cái lan can, chứng minh Lương Huy Nam đang ở tầng hai, thấy có ba nam năm nữ đang ngồi ở đại sảnh tầng một chơi bài Poker, ở trên bàn để rất nhiều tiền mặt, trên bàn có chìa khóa siêu xe khiến hai mắt Lương Huy Nam nhìn chằm chằm.

Mà hai người đẹp thân hình nóng bỏng kia cũng ở dưới đó, nhưng hai người này, sắc mặt vô cùng quãn bách, giống như bị thua không ít tiền vậy.

Đúng lúc này, một trong hai người đẹp nhìn về phía tâng hai, vừa lúc nhìn thấy có người đứng ở lan can tầng hai đang nhìn về phía này.

Lúc người đẹp nhìn thấy Lương Huy Nam, vẻ mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Ấy, ông chủ Lương tỉnh rồi à, các vị, dừng lại đã, tôi giới thiệu một nhân vật danh vọng cho mọi người.”

Người đẹp nói xong, liền chạy lên tầng hai, sau đó thân mật khoác tay Lương Huy Nam, giới thiệu nói: “Vị này chính là ông chủ Lương của Tập đoàn Nhất Lâm, là người thân của chủ tịch Lâm Tập đoàn Nhất Lâm?”

Người đẹp vừa nói ngồi ở tầng một, Lương Huy Nam chưa từng gặp ba nam ba nữ kia, tất cả đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Ái chà chà” Một thanh niên để chiếc chìa khóa xe Ferrari trước mặt trách móc: “Là nhân vật có danh tiếng của Nhất Lâm, sao mọi người mãi không giới thiệu vậy, xin chào tổng giám đốc Lương, tôi họ Chu, gọi tôi cậu Chu là được”

Thanh niên họ Chu này, biểu hiện vô cùng kính cẩn.

Lương Huy Nam thấy cậu ấm nhà giàu lái Ferrari cúi đầu khom lưng với mình, đột nhiên cảm thấy bành trướng, gật gật đầu với thanh niên họ Chu.

Hai người thanh niên còn lại cũng mang theo bạn nữ đi cùng mình, đứng dậy tự giới thiệu.

Lương Huy Nam đi cũng người đẹp bên cạnh xuống tầng một.

“Tổng giám đốc Lương, có muốn chơi vài ván không?”

Thanh niên họ Chu hỏi thăm dò.

“Hả? Chơi cái gì?” Lương Huy Nam hứng thú hỏi, bản thân anh ta cũng rất thích đánh bài, ở điểm này mọi người ở đây đều vô cùng rõ.

“Trác kim hoa” Người đẹp bên cạnh Lương Huy Nam mở miệng nói: “Ông chủ Lương, bọn họ quả thực rất quỷ quyệt, ức h**p chúng tôi không chơi được, anh phải trả thù cho chúng tôi”

“Oh?” Lương Huy Nam nheo mắt, trác kim hoa là điểm mạnh của anh ta: “Chơi bao nhiêu?”

Thanh niên họ Chu cười nói: “Tổng giám đốc Lương, chúng tôi chơi nhỏ thôi, lót nền cần ba triệu, cược thì từ sáu đến mười lăm triệu, một tay cao nhất là ba chục triệu, anh đừng xem thường chúng tôi nha”

Nghe thanh niên họ Chu nói, Lương Huy Nam hít sâu một hơi, cái này mà gọi là chơi nhỏ sao, hoàn toàn là cược lớn, một ván cược có thể lên tới trăm triệu, đó là chuyện rất bình thường.

Với con số này, nếu như bình thường để Lương Huy Nam nghe được thì khẳng định sẽ quay đầu bỏ đi, nhưng mà bây giờ, tối hôm qua được mọi người tâng bốc cùng với những lời khen tặng ban nấy, Lương Huy Nam lâng lâng, trong lòng anh †a thật sự đã coi mình là người có tầm cao của Nhất Lâm rồi.

“Tổng giám đốc Lương, chia bài cho anh nhé?” Thanh niên họ Chu dò hỏi.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1886


Chương 1886:

“Tất nhiên chia chứ, cậu cho rằng ông chủ Lương chúng tôi không chơi được sao?” Người đẹp bên cạnh Lương Huy Nam nói.

Thanh niên họ Chu vừa nghe thấy vậy, kinh sợ: “Tôi… Tôi không có ý đó, tổng giám đốc Lương đừng để bụng nhé, tôi chỉ hỏi ý anh một chút thôi, sợ anh xem thường, tôi xin lỗi, tôi xin lôi: Thanh niên vừa nhận sai, vừa chia bài cho Lương Huy Nam.

Lương Huy Nam vốn dĩ đang muốn tìm cớ để từ chối, kết quả vừa thấy như vậy, anh ta lại không nỡ từ chối, cầm bài lên nhìn một cái, vừa nhìn thấy thì trong lòng Lương Huy Nam đột nhiên vui vẻ, không nghĩ tới bài mình lại có một lá bom, đây có lẽ là lá bài lớn nhất trong Trác kim hoa rồi.

Kinh nghiệm chơi Trác kim hoa nhiều năm, Lương Huy Nam cũng không lộ ra vẻ mặt vui mừng gì, chỉ là từ cơ thể run rẩy của anh ta có thể thấy được, trong lòng anh ta kích động như thế nào, lót nền cần ba triệu, chơi hết một ván, phải tới trăm triệu!

Thanh niên họ Chu không xem bài, trực tiếp đặt ba triệu.

Lương Huy Nam bất động nói ra câu đặt sáu triệu.

“Tổng giám đốc Lương, chúng ta đặt bài phải cần tiền mặt” Lại một người thanh niên, thận trọng nói với Lương Huy Nam.

Tiền mặt? Tải app truyện hola nhé!

Lương Huy Nam sửng sốt, anh ta thật sự không có tiền mặt, không chỉ tiền mặt, tiền trong thẻ cũng dư lại không đến sáu triệu, duy nhất có thể sử dụng chỉ có ba lăm tỷ trong tài khoản công khai của nhà trẻ, nhưng bây giờ trong tay anh ta có lá bom, có thể không đặt sao? Lần này làm anh ta vô cùng khó xử, bây giờ đi vay tiền người khác? Điều đó càng không thểt Lương Huy Nam không biết trác kim hoa lại có quy tắc như vậy, đó là bởi vì mọi thông tin của anh ta hoàn toàn bị bại lộ, bao gồm tài khoản của anh ta có bao nhiêu tiền, con số sáu triệu này vừa hay làm khó anh ta.

Lương Huy Nam nhìn những cọc tiền trên mặt bàn, đột nhiên có một ý: “Tôi có thể chuyển khoản được không?”

Thanh niên họ Chu lộ ra vẻ hiểu: “Đương nhiên có thể, tổng giám đốc Lương, chúng ta đều là người rõ ràng, không chỉ có thể chuyển khoản, anh muốn kê khai hóa đơn, tôi cũng có thể kê cho anh”

Lương Huy Nam nghe được lời này, lập tức yên tâm: “Vậy đổi trước cho tôi ba tỷ tiền mặt đi”

Tên Lương Huy Nam này có tiền sử cờ bạc, ngày trước thiếu nợ bên cho vay ngân hàng bị người ta tới đòi. Lúc đó mới rõ ra được đối với chuyện cờ bạc, anh ta hầu như không thể cưỡng lại được.

Giờ phút này đứng trước một ván bài lớn như thế này, trong tay Lương Huy Nam lại đang có bài tốt, hôm nay anh ta nhất định không thể thoát khỏi tình huống này rồi.

Sau khi Lương Huy Nam chuyển khoản cho thanh niên họ Chu kia xong, ngay sau đó người kia đã lấy ra một ba tỷ tiền mặt đưa cho Lương Huy Nam.

Trước mặt Lương Huy Nam là mấy chục xấp tiền mặt, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy nhiều tiền mặt như thế, đôi mắt đều thoáng nhìn vào chằm chăm. Hơn nữa trong lòng cũng đã có thêm sức mạnh, càng có lòng tin vào bộ bài ở trên tay này.

Trận đầu tiên, đám người thanh niên họ Chu kia cũng không có làm Lương Huy Nam thất vọng, trước kỹ thuật biểu diễn “tinh xảo” gặp biến cố không kinh hãi kia, Lương Huy Nam lấy được một thế bài tốt, thật sự thắng được tiền. Nhưng mà cũng không nhiều, chỉ có mấy chục triệu thôi.

Một ván bài trị giá mấy chục triệu đối với cá nhân Lương Huy Nam mà nói đã là khối tài sản rất kh*ng b*, nhưng anh ta vẫn chưa thỏa mãn. Hơn nữa trước sự k*ch th*ch của mấy trăm triệu kia, mấy chục triệu này đối với anh ta mà nói dường như cũng chẳng có bao nhiêu.

“Vận may của tổng giám đốc Lương thật sự lợi hại đó nha”

Thanh niên họ Chu kia đưa tiền thua bài cho Lương Huy Nam, một bên nở nụ cười xu nịnh nói.

“Ông chủ Lương, anh phải báo thù giúp cho chị em tụi em đó nha, vừa nấy ông chủ Chu với mấy người bọn họ suýt chút nữa đã thắng tới mức hai người bọn em muốn thua sạch quần áo trên người rồi” Một người phụ nữ xinh đẹp lắng lơ ở bên cạnh kề sát vào người Lương Huy Nam.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1887


Chương 1887:

Sau khi ăn được mấy chục triệu, Lương Huy Nam càng lúc càng bừng bừng khí thế, vung tay lên nói: “Chia bài.”

Lúc trước, Lương Huy Nam đã từng trải qua chuyện cờ bạc thua tiền, cũng có biết một vài “ngón võ”. Hôm nay chơi ở chỗ này, anh ta cũng không phải kiểu không hề để ý dè dặt, sợ bản thân bị người khác sử dụng “ngón võ”.

Lương Huy Nam biết, loại “ngón võ” trong bài bạc như kiểu này đều bắt đầu từ việc để cho người đó thắng được một ít trước, sau đó mới từ từ thua lại. Cho nên, trong lòng Lương Huy Nam đã tự nhủ với mình rằng chỉ chơi trong vòng chừng này tiền, chơi hết sẽ không chơi tiếp nữa. Dù sao thì trong tay có nguồn tiền ba lăm tỷ, chỉ cần anh ta khai hóa đơn ổn thỏa thì ba tỷ hao tổn này cũng sẽ không có ai biết. Anh ta tự mình trấn an bản thân, tập đoàn Nhất Lâm lớn như thế, làm gì có ai để tâm tới ba tỷ này chứ?

Nhưng mà, những người ở đây cũng biết Lương Huy Nam có tiền sử thiếu nợ, cho nên bọn họ cũng không dự định sẽ từ từ dùng “ngón võ” với Lương Huy Nam, mà là nhanh chóng giải quyết.

Đối với bọn họ mà nói, đối phó với tên Lương Huy Nam này thật sự là quá nhẹ nhàng, chỉ cần bắt được tâm lý muốn hồi vốn của một con bạc, vậy dù anh ta có nhiều tiền hơn nữa thì mình cũng đều có thể thắng được.

Bảy giờ tối.

Trương Thác chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn ở nhà, trước bàn ăn lúc này không chỉ có hai người Lâm Ngữ Lam và Mễ Thanh, còn có cả Từ Uyên cũng được Trương Thác đặc biệt mời tới.

Trước tay nghề của Trương Thác, Từ Uyên khen không ngừng miệng, ba cô gái đều ăn ngon lành tới miệng đầy dầu mỹ, không còn lại chút hình tượng nào.

Bữa tối xong xuôi, Lâm Ngữ Lam và Mễ Thanh đều ngáp một cái trở về phòng ngủ, đã nhịn suốt hai ngày một đêm, hai người họ quả thật cũng mệt mỏi rã rời “Từ Uyên, tới nói chuyện đi” Trương Thác gọi Từ Uyên đi tới chòi gỗ ở trong sân.

Khí trời ở khoảng thời gian này vô cùng mát mẻ, ngồi ở trong chòi gỗ hóng tý gió thì kỳ thực chính là một loại hưởng thụ.

Trương Thác mang hai ly nước ép dưa hấu ra đưa cho Từ Uyên một ly, khen ngợi: “Không ngờ em làm việc năng suất thật đấy, đã đàm phán xong chuyện lần này rồi.”

Từ Uyên cầm lấy ly nước ép dưa hấu Trương Thác đưa qua, nghe anh mở miệng khen ngợi mình, vẻ mặt cô ta vô cùng ngờ hoặc: “Đàm phán xong rồi? Đàm phán xong gì chứ?”

“Lần này để em chọn mua dụng cụ và trang phục đặt riêng đó'” Trương Thác trợn tròn mắt: “Được rồi, cô hai ơi không cần diễn với tôi nữa đâu. Khoản tiền cho dự án nhà trẻ kia anh đều biết cả, đã chỉ ra hai tám tỷ rồi”

Từ Uyên vô cùng sốc: “Hai tám tỷ!”

Trương Thác cố tình để lộ một vẻ nghi hoặc: “Sao hả Từ Uyên, ý em là em không rõ khoản tiền này đi đâu rồi sao?”

Từ Uyên nhìn thấy dáng vẻ nghỉ hoặc này của Trương Thác lại khẩn trương trong lòng, bản thân cô ta cũng chưa có thấy Lương Huy Nam báo tin nữa.

“Anh rể, anh chờ tý nha, em đi gọi điện thoại.”

Từ Uyên nói xong, vội vàng đi qua một bên gọi điện thoại.

Dĩ nhiên là Từ Uyên đang gọi cho Lương Huy Nam, vừa mới ấn điện thoại gọi đi đã nghe đầu dây bên kia bắt máy.

“Lương Huy Nam, có phải anh đã đàm phán thành công rồi không?” Sắc mặt Từ Uyên có hơi sốt sắng hỏi tới.

“Đúng vậy” Lương Huy Nam trả lời nhanh gọn.

Nghe thấy câu trả lời này, Từ Uyên đã yên tâm hơn rất nhiều. Cô ta dặn dò Lương Huy Nam vài chuyện cần chú ý, sau đó cúp máy nói với Trương Thác: “Anh rể, thật sự chuyện đàm phán đã thành công rồi”

“Được, vậy thì ngày mai nhé, bảo bên đối tác giao hàng mẫu tới nhà trẻ, đến lúc đó để anh qua xem một chút, tiện thể đánh giá giúp cho em” Trương Thác đung đưa ly nước ép dưa hấu trên tay làm động tác cụng ly.

Từ Uyên gật gật đầu, tiếp đó gửi tin nhắn cho Lương Huy Nam nói rằng sáng mai sẽ bảo bên đối tác đem hàng mẫu đưa tới nhà trẻ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1888


Chương 1888:

Vào giờ phút này, ở bên trong nhà xưởng, Lương Huy Nam đang ở trong tình cảnh căng thẳng hoảng loạn cùng cực. Hôm nay ở trong biệt thự, anh ta cờ bạc đã thua ròng rã hơn bốn chục tỷ! Gom ra chỉ trả được có hai mươi tám tỷ, còn lại mười hai tỷ phải lấy danh nghĩa của tập đoàn Nhất Lâm ra ký giấy nợ.

Người của Trương Thác bố trí muốn chơi Lương Huy Nam một vố, vậy còn là nhẹ nhàng.

Người bạn kia của tên Mập dắt theo vài người công nhân tới xưởng làm thêm.

“Anh Nam, anh chỉ có thể đưa ra tỷ tám, tôi đây thực sự không thể đưa cho anh vật liệu quá tốt rồi” Thanh niên có làn da ngăm đen hơi khó xử nói với Lương Huy Nam: “Anh cũng biết đó, chúng tôi đây đều là có giá thành cả, vật liệu đưa lên, không nói tới chuyện tôi không kiếm được tiền, còn phải bồi thường tiền nữa”

“Không sao.” Lương Huy Nam phẩy tay nói: “Mấy thứ vật liệu này, bề ngoài lại không thể nhìn ra được. Cậu làm là được rồi, lần này nếu làm tốt, về sau có lợi ích nhất định sẽ có phần của cậu! Cậu chỉ cần kê khai hóa đơn cho tôi cao một chút là được, tiền thuế cứ tính vào cho tôi. Cậu chỉ cần bảo đảm sáng mai có thể mang hàng mẫu đưa tới nhà trẻ là được rồi”

“Được rồi” Thanh niên kia gật đầu: “Có mấy lời này của anh Nam là được, anh yên tâm đi, đêm nay tăng ca, sáng ngày mai nhất định có thể mang nhóm hàng mẫu đầu tiên tới nhà trẻ!”

Lương Huy Nam nghe nói như thế mới coi như là an tâm, còn số tiền nợ kia mặc dù bây giờ anh ta cũng gấp nhưng vẫn còn chưa tới mức hoang mang. Một khi hoàn toàn có được Từ Uyên rồi, vậy mười mấy tỷ kia chẳng đáng là gì!

Một đêm trôi qua rất nhanh. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Sáng sớm ngày hôm sau, vì tâm trạng dồn vào chuyện hàng mẫu, Từ Uyên đã dậy từ sớm chạy tới nhà trẻ. Lúc Từ Uyên tới đó, Lương Huy Nam đã ngồi trong phòng làm việc từ trước rồi. Trong phòng làm việc của anh ta còn đặt mười bộ quần áo con nít có vẻ ngoài đẹp đẽ, kiểu dáng cũng vô cùng mới mẻ và độc đáo.

“Đồ cũng đã đưa tới sớm vậy rồi à?” Từ Uyên nhìn thấy quần áo ở trong phòng làm việc của Lương Huy Nam cũng ngạc nhiên hỏi tới.

“Ừm” Lương Huy Nam gật gật đầu: “Tối hôm qua dán mắt theo dõi tiến độ làm việc suốt cả một đêm, bảo bọn họ nhanh chóng làm ra”

Từ Uyên nghe Lương Huy Nam nói như vậy, trong ánh mắt lộ ra một vẻ chua xót: “Anh vất vả rồi, đi ăn sáng trước đi”

“Được” Lương Huy Nam gật gật đầu, đánh bài cả đêm, bụng của anh ta cũng đã đói meo từ lâu rồi.

Hai người vừa mới chuẩn bị ra ngoài, cửa phòng làm việc đã bị người khác đẩy vào.

“Xem xong đồ trước đã rồi hãy ăn cơm đi” Một bóng người cao gầy đẹp đế bước vào.

Khi Lương Huy Nam nhìn thấy bóng dáng bước vào phòng làm việc, mắt anh ta trong phút chốc liền ngây ra.

Với đàn ông mà nói, đàn ông lớn tuổi hơn có thể sẽ có khuynh hướng thích loại con gái dễ thương, còn đàn ông nhỏ tuổi hơn thì sẽ thích kiểu con gái gợi cảm hơn. Mặc dù không phải tất cả đàn ông đều như vậy, nhưng đa số đàn ông đều sẽ có tâm lý như vậy.

Đối với kiểu người vừa mới bước ra đời như Lương Huy Nam, hiển nhiên anh ta có khuynh hướng thích kiểu phụ nữ gợi cảm và trưởng thành hơn, việc này cũng là lý do tại sao anh ta biết rõ Từ Uyên có tình cảm với mình nhưng lại vẫn đưa ra một số yêu cầu vô lý với Tân Như.

Người phụ nữ vừa bước vào cửa này, ở trong mắt Lương Huy Nam là người đẹp tuyệt sắc không hề giống với Tân Như về vẻ ngoài và thân hình, hơn nữa khí chất lại hơn cả Tân Như.

Lương Huy Nam há to miệng, vừa định nói gì đó thì nghe thấy giọng nói của Từ Uyên vang lên, trong giọng điệu của Từ Uyên mang theo chút sợ sệt: “Chị, sao chị lại đến đây?”

“Chị?” Lương Huy Nam nghe Từ Uyên gọi, đầu tiên là ngây người ra, sau đó sắc mặt liền chấn động. Người mà Từ Uyên gọi là chị, trong cả Nhất Lâm không phải chỉ có một người thôi sao! Lâm Ngữ Lam của Nhất Lâm! Chủ của Nhất Lâm!

Lương Huy Nam trong phút chốc liền đổi thành sắc mặt cung kính: “Chào chủ tịch Lâm”

Lâm Ngữ Lam liếc Lương Huy Nam một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng với Từ Uyên: “Nhà trẻ này là do Nhất Lâm xây, sao chị lại không thể tới? Em cảm thấy mấy chuyện của em và anh rể em có thể qua mắt được chị sao? Tự nhiên anh ấy bảo thư ký Lý chuyển cho em ba lăm tỷ tiền vốn, em nghĩ chị thật sự không hề biết gì về số tiền đó sao?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1889


Chương 1889:

Lương Huy Nam đứng ở một bên vô thức hoảng loạn trong lòng. Anh ta thật sự không ngờ Lâm Ngữ Lam lại để ý đến dòng tiền ba lăm tỷ đó. Nhưng cứ nghĩ đến hóa đơn mà mình đã tạo ra, trong lòng anh ta lại hơi không thoải mái.

Lâm Ngữ Lam tự mình đi qua sofa ngồi xuống, sau đó lên tiếng: “Đến đây, để chị nhìn xem mấy bộ đồ dùng hai tám tỷ để đặt có hình dạng như thế nào”

Lâm Ngữ Lam được gọi là nữ hoàng kinh doanh của Châu Xuyên, lúc đầu cô khiến cho giới kinh doanh ở Châu Xuyên kinh ngạc, sau đó trải qua nhiều việc với Trương Thác, từng tìm đường sống trong chỗ chết, từng tiếp xúc với các thế lực lớn, các gia tộc lớn, khí chất mà cô toát ra vô hình chung khiến người khác bất giác cúi thấp đầu trước mặt cô.

Dưới khí thế mạnh mẽ của Lâm Ngữ Lam, Lương Huy Nam chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng hoảng loạn, vô thức nhìn mười bộ đồ mà mình đem lại một cái, không nhịn được mà lo lắng.

Ngược lại, Từ Uyên lại không có lo lắng như vậy, cô ta đem mấy bộ đồ đó đến trước mặt Lâm Ngữ Lam, thậm chí trong lòng còn có chút mong đợi, ánh mắt nhìn về phía Lương Huy Nam một cái.

Lâm Ngữ Lam nhìn mấy bộ đồ mà Từ Uyên đưa qua, đưa tay sờ sờ, khóe miệng lộ ra một nụ cười.

Từ Uyên thấy khóe miệng Lâm Ngữ Lam có ý cười, trong lòng liền vui mừng. Lương Huy Nam cũng thở một hơi nhẹ nhõm, xem ra lần này xem như anh ta đã thoát nạn rồi.

Lương Huy Nam chỉ vừa nghĩ đến điều này một giây, thì liền nghe thấy Lâm Ngữ Lam hừ lạnh một tiếng, ném hết tất cả quần áo trước mặt xuống đất, bàn tay như ngọc vỗ mạnh lên bàn trà trước mặt: “Từ Uyên, trong mắt em còn có người chị này sao?”

Từ Uyên liền chấn động, cả người vô thức run rẩy: “Chị, em không hiểu ý của chị”

“Không hiểu ý của chị?” Lâm Ngữ Lam nhìn chằm chằm Từ Uyên, trách móc nói: “Từ Uyên, em thật sự khiến chị rất thất vọng, viết hóa đơn giả là việc em có thể làm ra sao? Đánh bạc bốn chục tỷ! Em thật là giỏi đấy nhỉ! Chị lăn lộn ở trong giới kinh doanh Châu Xuyên nhiều năm như vậy, có âm mưu gì mà không nhìn ra chứ. Điều duy nhất chị không rõ, đó là đứa em này của chị lại là một con bạc! Mớ quân áo mà em đưa chị này, chất lượng đều là rác rưởi. Em định mang đống quần áo này cho mấy đứa nhỏ mặc à? Lương tâm của em bị chó gặm rồi sao?”

Từ Uyên bị Lâm Ngữ Lam buông ời trách mắng đột ngột đến ngây người, chất lượng rác rưởi gì cơ? Đánh bạc bốn chục tỷ gì cơ? Bây giờ cô ta chỉ thấy đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không biết.

Lương Huy Nam ở một bên không nhịn được mà run lên một cái, sắc mặt trong phút chốc liền trắng bệch.

Lâm Ngữ Lam thấy Từ Uyên không nói gì, lấy một tấm hóa đơn từ trong túi xách ra, vứt trước mặt Từ Uyên: “Đây là hóa đơn của Công nghiệp Tổ Đoàn. Công nghiệp Tổ Đoàn kinh doanh gì trong lòng em rõ ràng hơn cả, rửa tiền, làm giả, giờ em lấy mấy thứ này ra gạt chị? Từ Uyên, thật đó, em khiến chị quá thất vọng rồi!”

Lâm Ngữ Lam nói xong liền đứng dậy, không nhìn Từ Uyên thêm lần nào nữa mà đi thẳng ra khỏi đây.

Đợi sau khi Lâm Ngữ Lam ra khỏi cửa, giọng của cô vang lên lần nữa: “Tổn thất bốn chục tỷ lần này, công ty sẽ không chịu trách nhiệm cho em, tự em tìm cách đi. Nếu không chị sẽ xử lý chuyện này theo trình tự pháp lý, dù cho em là người nhà của chị”

Đầu óc Từ Uyên trống rỗng, ngây người đứng ở đó, cho đến khi Lâm Ngữ Lam rời khỏi vài phút rồi cô ta vẫn đứng bất động như cũ.

Sắc mặt Lương Huy Nam trắng bệch đứng ở một bên, một lúc lâu sau ạm ta mới từ từ đi đến bên cạnh Từ Uyên, nhẹ giọng mở miệng: “Từ Uyên, em…”

“Rốt cuộc đây là chuyện gì?” Từ Uyên từ từ xoay người, nhìn chằm chằm Lương Huy Nam: “Đánh bạc bốn chục tỷ?

Hóa đơn đó đều là do anh làm giả sao? Mấy bộ đồ đó đều là anh dùng chất lượng rác rưởi làm ra?”

“Anh… anh xin lỗi..” Lương Huy Nam nuốt một ngụm nước miếng: “Từ Uyên, chuyện này thật sự không thể trách anh, anh cũng là bị người khác gài bãy”

“Gài bãy? Ai có thể gài bãy anh? Nếu không phải bản thân anh đi cờ bạc, còn ai có thể ép anh đi chứ?” Cơ thể Từ Uyên run rẩy: “Lương Huy Nam, anh khiến tôi quá thất vọng rồi! Bốn chục tỷ đấy! Biển thủ công quỹ, anh có biết sẽ có kết quả như thế nào không? Anh hai tôi biển thủ công quỹ đã bị kết án rồi đấy!”

Nếu người của nhà họ Lâm mà cũng bị kết án, vậy thì anh ta… Lương Huy Nam không dám tiếp tục nghĩ đến hậu quả sau này của bản thân nữa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1890


Chương 1890:

“Bụp!”

Lương Huy Nam quỳ thẳng xuống trước mặt Từ Uyên, ôm lấy chân của Từ Uyên: “Từ Uyên, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, em nhất định phải giúp anh”

“Giúp anh? Tôi lấy gì để giúp anh?” Từ Uyên lạnh lùng nhìn Lương Huy Nam: “Bây giờ chị tôi đã cho là tôi lấy số tiền này đi đánh bạc đấy”

“Vậy còn dì? Dì nhất định sẽ không mở to mắt nhìn em ngồi tù đâu, em bảo dì giúp lắp vào cái lỗ hổng này là được rồi, đúng không? Chỉ cần chúng ta không ngồi tù, chúng ta nhất định sẽ xử lý tốt chuyện này! Từ Uyên, em hãy tin anh, tin anh đi mà!” Lương Huy Nam khổ sở cầu xin.

Đúng vào lúc này, một tiếng thở dài từ trước cửa phòng làm việc vang lên.

“Ôi” Trương Thác đi vào từ ngoài phòng làm việc, vẻ mặt thương tiếc nhìn Từ Uyên: “Có vẻ em không biết nhìn người rồi”

Lương Huy Nam nghe thấy giọng nói truyền đến từ cửa ra vào, vô thức nhìn ra cửa, lúc nhìn thấy người bước vào là Trương Thác, anh ta chau mày một cái: “Anh?”

“Anh rể, em…” Từ Uyên mở miệng, nhưng lại không biết phải nói gì.

Anh rể?

Lương Huy Nam mở to mắt, vẻ mặt không dám tin nhìn Trương Thác: “Anh… Anh là…

Trương Thác nhún nhún vai với Lương Huy Nam, sau đó nở một nụ cười nhẹ: “Ừ, là tôi.”

Giờ phút này vẻ mặt của Lương Huy Nam giống như ăn phải ruồi, vô cùng mất mặt, vô cùng khó coi.

Một cảm giác khó chịu lan toả trong lòng Lương Huy Nam.

Mười phút trước, Lương Huy Nam vẫn còn tưởng tượng cuộc sống của chính mình sau này sẽ có bao nhiêu điều tốt đẹp, nhưng bây giờ khi anh ta biết được thân phận của Trương Thác, trong nháy mắt liền hiểu được cái gì gọi là cơ hội chẳng qua là có người cho mình một vỏ bọc bên ngoài mà thôi, chính bản thân mình từ đầu đến cuối đều bị người khác nắm trong lòng bàn tay, lúc đầu khi bản thân gặp được người đàn ông này, bản thân ở trước mặt anh ấy diễu võ dương oai, vậy mình coi như xong rồi.

Trương Thác nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay, lên tiếng nói: “Thời gian cũng không còn sớm, chị của em còn chờ anh dùng bữa sáng, Uyên, chuyện lần này, em tự mình giải quyết đi, anh rể cũng không giúp được em”

Trương Thác nói xong, lắc đầu bước ra khỏi phòng. Tải app truyện hola đọc khích lệ nhóm nhé!

Ở dưới lầu, Lâm Ngữ Lam với vẻ mặt lo lắng đứng ở trước cửa, sau khi nhìn thấy Trương Thác đi đến, vội vàng bước nhanh đến hỏi: “Uyên nó không có vấn đề gì chứ? Vừa rồi có phải em đã nói hơi quá đáng không?”

“Không có vấn đề gì.” Trương Thác lắc đầu: “Kinh nghiệm sống của Uyên chưa nhiều, em dạy em ấy một bài học như vậy cũng tốt, dù sao thì cũng tốt hơn để em ấy bị lừa dối sau này”

Lâm Ngữ Lam nghe nói như vậy cũng yên tâm không ít, chẳng qua vẫn có chút nghi ngờ: “Ông xã, nếu như ngay từ đầu anh đã biết rõ Lương Huy Nam không phải thứ gì tốt, tại sao không trực tiếp nói với Uyên?”

Trương Thác cười khổ: “Phụ nữ so với đàn ông thì cảm tính hơn, Lương Huy Nam là người đầu tiên Từ Uyên thích, nếu như chúng ta trực tiếp can thiệp vào mối quan hệ của Lương Huy Nam và Từ Uyên, cho dù kết quả thế nào, nhất định chuyện này sẽ để lại trong lòng Từ Uyên một rào cản, em cũng không hy vọng mình và em gái có sự ngăn cách đúng không, cứ như bây giờ để cho Từ Uyên tự mình nhìn thấy rõ Lương Huy Nam là hạng người như thế nào, dù bây giờ có một chút rắc rối, nhưng cuối cùng sẽ không làm mất đi tình cảm chị em”

Lâm Ngữ Lam suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Ông xã, anh thật sự rất giỏi, nếu để em giải quyết chuyện này chắc chắn sẽ không làm tốt được như anh”

“Được rồi bà xã, nhà chúng ta không phải em là chủ bên ngoài anh là chủ bên trong sao, ha ha, đi thôi, đi ăn sáng, Từ Uyên là một đứa trẻ thông minh, chuyện đến nước này, em ấy có thể xử lý tốt, Lương Huy Nam thất bại vì vậy số tiền kia anh đã để cho thư ký Lý lấy đi”

Trương Thác nhẹ nhàng kéo tay Lâm Ngữ Lam, hai người đi đến một quán ăn sáng cách đó không xa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1891


Chương 1891:

Bên trong nhà trẻ.

Từ Uyên đứng ở nơi đó hai mắt đờ ra.

“Từ Uyên, giúp anh, cầu xin em giúp anh!” Lương Huy Nam quỳ gối ở đó ôm chân Từ Uyên, không ngừng khóc lóc cầu xin.

Từ Uyên căn chặt răng, đôi mắt óng ánh lướt qua một vòng, sau đó nhìn chằm chăm về phía trước, mở miệng nói ra một chữ: “Cút.”

Một chữ này của Từ Uyên làm cho Lương Huy Nam như được đại xá: “Cảm ơn, Từ Uyên, cảm ơn em, ngàn vạn lần đừng để anh phải ngồi tù, anh cút ngay, cút ngay!”

Lương Huy Nam nói xong, chạy ra khỏi phòng.

Ngay khi Lương Huy Nam rời khỏi, Từ Uyên nước mắt tràn ra khỏi mi, cô co người ngồi trên sô pha nức nở nghẹn ngào.

Sau khi Lương Huy Nam rời khỏi nhà trẻ, giống như một con chó chết chủ, di động trên tay không ngừng nhận được tin nhắn, là ba người kia nhắn đến hỏi anh ta sự việc phát triển như thế nào.

“Anh Nam, em đã liên lạc với cô ta, sẽ tiếp tục vào buổi tối “Ha ha, nghe bạn thân em nói, nhóm hàng mẫu đầu tiên đã đưa đến rồi, thế nào, không có vấn đề gì chứ?”

“Anh Nam, em lại gia hạn Mercedes-Benz.”

Lương Huy Nam nhìn tin nhắn từ ba người bạn gửi đến, sự khó chịu trong lòng căn bản là không có cách nào diễn tả, đi trên đường như người mất hồn, đột nhiên Lương Huy Nam cảm thấy bản thân bị một người đụng phải, sự uỷ khuất và tức giận kiềm nén trong lòng trong phút chốc hoàn toàn nổ ra.

“Mày không có mắt à?” Lương Huy Nam chửi ầm lên về phía chàng trai vừa đụng phải mình.

Tổ Lâm có lại được chút ý thức, dáng vẻ tươi cười nhìn người trước mặt cậu ta: “Thật thú vị, đã lâu lắm rồi không có ai dám chửi tôi như vậy, anh được lắm”

“Tao thì sao?” Lương Huy Nam lại chửi lớn lần nữa.

Tổ Lâm vẫy tay, nhẹ giọng nói: “Hai người lại đây, xé miệng anh ta, sau đó đưa đến chôn ở ngoại ô.”

Hai người phía sau Tổ Lâm tiến lên không nói lời nào, lập tức bắt lấy Lương Huy Nam.

“Chỉ với mày sao?” Lương Huy Nam vung tay đánh vào một người trong số họ, còn không đợi anh ta đánh ra nắm đấm đã bị một dao chém vào trên cổ hoàn toàn ngất đi.

Vào buổi trưa, biệt thự Thủy Miên.

Trương Thác mặc tạp dề, đứng ở trong bếp, vài món ăn tinh xảo được Trương Thác trang trí cẩn thận, chuẩn bị mang đến tập đoàn Nhất Lâm.

Lâm Ngữ Lam sau khi ăn sáng với Trương Thác xong đã vội vàng trở về công ty.

Trương Thác vừa thu dọn lại bàn ăn vừa nói vọng ra bên ngoài cửa: “Vào đi”

Sau khi giọng nói của Trương Thác vang lên, dáng người tên mập đi đến cửa biệt thự, đó chính là người phụ trách văn phòng Châu Xuyên.

Tên mập đứng ở cửa ra vào nhà bếp cúi chào Trương Thác sau đó nói: “Có hai việc cần báo cáo với đại nhân”

“Nói đi” Trương Thác cũng không quay đầu lại, cầm khăn lau bàn.

“Lương Huy Nam đã bị giết, cậu ta đụng vào tân vương, bây giờ thi thể đã được chôn ở ngoại ô.”

“A, Tổ Lâm đã trở về?” Trương Thác hỏi thêm: “Vậy còn việc thứ hai?”

Bên ngoài truyền đến tin tức, Đồ Vương và Tai Biến Vương bị trọng thương, đang cấp cứu ở Châu Âu..” Tên mập nói còn chưa dứt lời đã nhanh chóng chạy như bay ra ngoài, trong nháy mắt anh ta đã ra khỏi cửa, trên mặt đã đổ đầy mồ hôi, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi, trong khoảnh khắc đó, anh ta cảm nhận được một áp lực không thể kháng cự, dường như chỉ cần bản thân ở lại đó thêm một giây nữa sẽ bị thứ áp lực đó nghiền nát.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Trương Thác từ trong bếp đi ra, cầm một tờ khăn giấy lau tay.

Tên mập không dám bước vào lần nữa, đứng ở ngoài cửa trả lời: “Không biết tình huống cụ thể như thế nào, những thủ lĩnh còn lại đã đi đến Châu Âu”

Trương Thác cầm tờ khăn giấy trong tay ném vào thùng rác, nhẹ giọng nói: “Đặt vé.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1892


Chương 1892:

“Đã hiểu” Tên mập cúi người trả lời một tiếng sau đó rời khỏi.

Trương Thác quay đầu, đưa mắt nhìn ảnh chụp cô dâu treo ở trên tường trong phòng khách thở dài, anh báo cho Lâm Ngữ Lam hay tin sau đó vội vàng ra ngoài đón xe đi thẳng đến sân bay.

Trong một bệnh viện sang trọng ở Châu Âu.

Hơn một trăm bác sĩ đều vô cùng lo sợ, nguyên nhân làm cho bọn họ lo lắng như thế chính là hai bệnh nhân đặc biệt đang ở trong phòng bệnh, một người trong đó chính là người thừa kế gia tộc lớn nhất ở đây, tộc trưởng tương lai của gia tộc Norman! Cho đến bây giờ đã hôn mê hai mươi bốn tiếng.

Vô số lực lượng bảo vệ đã hoàn toàn bao vây bệnh viện này.

Bây giờ ngay cả những bác sĩ đứng đầu trong bệnh viện cũng phải bó tay.

Ở giữa bệnh viện, một phu nhân có mái tóc hoa râm đang ngồi ở đại sảnh, bên cạnh phu nhân, những liên bang cấp cao ngày thường thủ đoạn hơn người nhưng giờ phút này ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Bà chủ ngồi yên lặng giữa đại sảnh, trong không gian yên †ĩnh ấy tiếng kim rơi nghe thật rõ ràng.

“Phu nhân, bà không cần phải lo lăng, tình trạng của cậu chủ đã ổn định rồi ” Một vị bác sĩ già với mái tóc hoa râm đến gần bà chủ và nói một cách cung kính.

“Khi nào thì cháu trai của tôi mới tỉnh lại?” Bà chủ lớn tiếng hỏi.

Ông bác sĩ lộ rõ sự bối rối: “Cậu chủ bị nội thương, hiện tại…

“Vậy là vẫn chưa nghĩ ra cách!” Bà chủ đột nhiên hét lên, ngắt lời ông bác sĩ.

Tất cả các vương công quý tộc xung quanh, toàn thân đều run lên, vẻ mặt khiếp sợ.

Ở đây, không ai là không sợ vị phu nhân ngồi ở giữa đại sảnh kia, mặc dù tuổi đã ngoài tám mươi, nhưng với thân phận tộc trưởng của gia tộc Norman, khiến con người ta không còn quan tâm đến tuổi tác của bà, thậm chí còn liên tưởng đến những thủ đoạn đẫm máu được người phụ nữ này sử dụng khi bà ta với chồng của mình cùng nhau cai quản gia tộc Norman.

Lúc này, các vương công quý tộc đều cầu nguyện trong lòng, chỉ sợ rằng tình trạng của vị đại nhân đang nằm trong phòng cấp cứu chuyển biến xấu, một khi điều này xảy ra, thì không biết phu nhân của gia tộc Norman sẽ giận dữ như thế nào, và cũng không ai biết, liệu điều này có liên lụy tới mình hay không.

Nguyên cái đại sảnh của bệnh viện lại trở nên yên ắng không một tiếng động.

Đúng lúc này, một vài bóng dáng bị cưỡng ép xông vào trong đại sảnh.

“Là ai đã hại người anh em của tôi?” Một người đàn ông cường tráng da trắng đầu trọc lốc xông vào bệnh viện và lớn tiếng: “Mona đang ở đâu, tôi muốn biết nguyên nhân của việc lần này!”

Phía sau người đàn ông cường tráng da trắng đầu trọc lốc kia, vẫn còn bảy người nữa, người trẻ nhất là một cô gái trông khoảng hai mươi tuổi, và người lớn nhất thì đã ngoài bảy mươi tuổi rồi.

Các vương công quý tộc đang ngồi trong đại sảnh, khi nghe thấy những lời của người đàn ông kia nói đều vô cùng kinh ngạc, người này sao lại dám gọi tên thật của bà Norman?

Thật sự không muốn sống nữa sao?

Mona chính là vị phu nhân đang ngồi trong đại sảnh kia.

Một vài tên bảo vệ từ bên ngoài cửa bệnh viện xông vào, có vẻ muốn bắt một số người.

Bà Norman xua tay, ra lệnh cho mấy người kia lui xuống, rồi thở dài nói với người đàn ông cường tráng: “Trước tiên mọi người đừng lo lắng quá”

“Có thể không lo lắng sao?” Ông lão hơn bảy mươi tuổi lên tiếng, đó là Lucifer, người đến đây chính là đám người Hải Thần.

Bạch Trình và Locke đều bị đánh đến trọng thương, được gửi đến đây để cứu chữa, đây là một chuyện lớn trong toàn bộ thế giới ngâm!

“Mona, rốt cuộc thì chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

Lucifer nhìn Mona: “Đây là địa bàn của gia tộc Norman các người, Bạch Trình và Locke sao có thể bị đánh thành ra như thế vậy? Đối phương là kẻ nào?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1893


Chương 1893:

Lucifer hỏi liên tiếp mấy câu, các vương công quý tộc nhìn thái độ của bà Norman, không khỏi suy đoán, mấy người này rốt cuộc có thân phận gì, sao dám nói chuyện với bà Norman với giọng điệu chất vấn như thế?

Điều quan trọng nhất là bà Norman thậm chí không hề tỏ ra tức giận.

Bà Norman nhìn chư vương đảo Quang Minh tới, lắc đầu: “Chuyện này không đơn giản như thế đâu, nhóc con họ Bạch và cháu trai của tôi đã bị khiêu khích, đây không phải là thế lực đơn giản, rất khó để động vào”

Lúc này lại một bóng dáng khác bước vào bên trong đại sảnh.

“Mona, có khiêu khích hay không, không cần bà phải nói, bây giờ bà chỉ cần nói rõ xem rốt cuộc là ai có thể làm hại Bạch Trình và Locke”

Mona đang ngồi ở đó, nghe thấy có âm thanh, ngay lập tức đứng dậy quay người nhìn về nơi có âm thanh đó.

Đám người Hải Thần mới đến, cũng lộ vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt.

“Ông chủ”

Trương Thác gật đầu với người Poseidon, sau đó đi thẳng tới chỗ bà Norman: “Mona, bà chỉ cần nói với tôi, tôi muốn biết tất cả mọi thứ có thể”

Sau khi Mona nhìn thấy Trương Thác, liền cúi đầu chào trong ánh mắt kinh ngạc của các vương công quý tộc ở đó, và nói: “Thưa ngài, tôi không biết ngài sẽ đến, nên không thể tự mình ra nghênh đón được”

Đối với những người khác, gia tộc Norman là sự tồn tại tối cao, nhưng đối với đảo Quang Minh kiểm soát toàn bộ thế giới ngầm mà nói thì gia tộc Norman chẳng qua là một thế lực lớn hơn một chút.

Locke là người thừa kế tương lai của gia tộc Norman, nhưng cũng là người anh em của Trương Thác, một trong mười vị vương giả của đảo, vì vậy trong lúc ở cùng với Trương Thác, không cần phải quá nhiều nghỉ thức lễ tiết.

Ngoại trừ Locke ra, bất kỳ thành viên nào trong gia tộc Norman, ngay cả tộc trưởng đương thời, Mona, khi gặp Trương Thác đều phải cúi đầu!

Các vương công quý tộc đều trợn tròn mắt, bọn họ căn bản không dám hít thở mạnh, nên lúc này hơi thở có phần trở nên gấp gáp! Người đàn ông phương Đông này, rốt cuộc là ai? Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà!

Vậy mà khiến cho bà Norman cũng phải cúi chào!

Sau khi bà Norman chào xong, bà nói nhỏ: “Những người trong gia tộc Middleton đã khiến cho cháu trai của tôi và nhóc con nhà họ Bạch bị thương. Phía sau bọn họ, có bóng dáng của một thế lực lớn”

“Gia tộc Middleton, một thế lực mới” Trương Thác mỉm cười.

Cái gọi là thế lực mới ấy, đấy chính là cách đặt tên cho một tình trạng mới xuất hiện gần đây trên thế giới.

Con quái vật già đã sống hằng trăm năm bước ra từ vương quốc cổ đại được xác định là thế lực mới. Bao gồm một số chiêu thức của Phản Tổ Minh thực hiện gần đây, đã kiểm soát một số thế lực ngầm, cũng bị gọi là thế lực mới.

Bà Norman nói xong, cũng không nói lời nào nữa, liền đứng sang bên cạnh.

Trương Thác liếc nhìn lầu trên bệnh viện, vừa đi về phía trước vừa nói: “Hãy chuẩn bị áo phẫu thuật cho tôi, sắp xếp người phối hợp với tôi, nếu như đó là bàn tay của thế lực mới, thì bệnh của Bạch Trình và Locke, đến người khác cũng không cứu chữa nổi đâu”

Bà Norman không dám chần chừ, lập tức đi thu xếp.

“Vị Lai, hãy cùng anh theo dõi các chỉ số cơ thể của hai người này, anhcần biết một số thông tin cơ bản”

Vị Lai đứng bên cạnh gật đầu, lập tức làm theo.

Trương Thác cùng mấy người vào trong phòng cấp cứu, thấy Bạch Trình và Locke, hai người họ mặt không còn chút máu nào, nằm hôn mê trên giường bệnh, phải dựa vào máy thở, mỗi bên giường có một vài hộ lý trẻ chuyên nghiệp giúp hai người họ thả lỏng cơ bắp của cơ thể.

Bà Norman đi theo Trương Thác vào phòng bệnh, vẫy tay, mấy người hộ lý kia liền rời khỏi phòng.

Trương Thác đến bên giường, kéo áo của Bạch Trình và Locke lên, nhìn thoáng qua trên ngực của hai người họ đều thấy có một dấu vân tay màu đỏ khác biệt.

Vị Lai, hãy theo dõi sát tình trạng sức khỏe của họ.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 1894


Chương 1894:

Đôi mắt của Trương Thác cứ nhìn quanh phần ngực có in dấu vân tay màu đỏ của hai người họ.

Rất nhanh Vị Lai đã đưa lại cho Trương Thác những số liệu phản hồi.

“Lão đại, trong cơ thể của họ có một loại năng lượng, giống như một loại mầm độc, nó tựa như năng lượng đá tinh linh biến dị, ức chế thần kinh và gặm nhấm nội tạng của bọn họ, nếu như không phải tên ngốc họ Bạch kia và Locke đã phá bỏ cảnh giới Hóa Hình thì e rằng sớm đã không chịu đựng được nữa rồi”

Trương Thác gật đầu, có thể hại Bạch Trình và Locke, người này nhất định biết thân phận của hai người họ.

Trương Thác hít một hơi thật sâu, kêu người lấy một ít kim bạc, nếu là anh trước đây, không thể giúp người khác loại bỏ phần khí thừa trong cơ thể, nhưng bây giờ, anh có thể thử nó.

Một tiếng sau, Trương Thác mồ hôi đầy đầu rời khỏi phòng bệnh, Vị Lai đi theo cạnh Trương Thác. Ở ngoài phòng, phu nhân Norman và đám người kai đều đang chờ ở đó.

Vẻ mặt của phu nhân Norman vô cùng nôn nóng, sau khi nhìn thấy Trương Thác bước ra đã không nhịn được muốn hỏi thăm tình hình, thế nhưng ngoác miệng ở đó cũng không dám tự ý lên tiếng.

Trương Thác lấy tay lau mồ hôi ở trán, vừa mới lau xong mồ hôi lại dày đặc túa ra ngoài. Giúp đỡ người khác loại trừ khí dư trong cơ thể đối với Trương Thác mà nói vẫn có chút khó khăn. Dù sao, chuyện này cũng không phải chuyện có thể trợ giúp trong ngoài, suốt cả quá trình đều là dựa vào sức lực của một mình Trương Thác để bảo vệ kinh lạc cho hai người Bạch Trình và Locke, đồng thời tiến hành đuổi khí dư ra ngoài.

Trương Thác nhìn dáng vẻ sốt ruột của phu nhân Norman cũng hiểu được nỗi lo lắng trong lòng của người kia, bèn lên tiếng: “Được rồi, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì qua thêm vài tiếng nữa hai người bọn họ sẽ tỉnh lại thôi, chỉ là cần phải tịnh dưỡng một quãng thời gian. Mona, nói cho tôi nghe một chút vì sao hai người bọn họ lại xảy ra xung đột với gia tộc Middleton?”

Phu nhân Norman nghe được như thế đã nhẹ lòng đi rất nhiều, sau đó hơi cúi người về phía Trương Thác, đáp: “Hai người bọn họ là vì một cô gái.”

“Cô gái?”

Trương Thác và đám người của Vị Lai cũng không khỏi một vẻ khó hiểu, Bạch Trình và Locke cũng không giống kiểu người hiếu thắng tranh nhau một người phụ nữ nha.

Phu nhân Norman gật gật đầu, nói: “Phải, vì một cô gái người Đông Hòa. Cô gái đó được thằng nhóc nhà họ Bạch mang về, tình hình không được tốt lắm, kết quả chẩn đoán bệnh là người thực vật.”

Trương Thác cầm lấy chén nước Vị Lai đưa tới, lên tiếng nói: “Dắt tôi đi gặp cô gái đó.”

Phu nhân Norman chỉ về phía phòng bệnh bên cạnh: “Ở bên đó”

Trương Thác gật đầu đẩy cửa phòng bệnh ra, khoảnh khắc cửa phòng mở ra, Trương Thác nhìn thấy một bóng người nằm trên giường bệnh, cái nhìn này khiến Trương Thác trực tiếp chôn chân ở đó.

Kể cả đám người Vị Lai ở phía sau Trương Thác lúc nhìn thấy bóng người nằm trên giường bệnh kia, cũng hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Cô gái nằm trên giường bệnh chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, nhưng lúc này trên đầu đã bóng loáng một mảng, không hề nhìn thấy một mái tóc đen óng mượt vốn phải nên được có trong độ tuổi này đâu cả, thậm chí là lông mày cũng đã nhạt đi.

Dựa vào kiến thức chữa bệnh của mình, Trương Thác gần như có thể khẳng định được ngay lập tức đây chính là hậu quả của việc chữa trị bằng hóa chất trong một thời gian dài.

Sắc mặt của cô gái nhợt nhạt không hề có chút hồng hào nào, chỉ có thể nhìn thấy một chút sắc đỏ ở trên môi. Cô ấy nhắm mắt lại không nhúc nhích, điện tâm đồ bên cạnh hơi di chuyển chập trùng lên xuống chứng minh cô vẫn còn sự sống.

“Hầu Nguyệt!” Vị Lai kinh ngạc thốt lên một tiếng, nhích người vòng qua chạy tới bên cạnh giường bệnh, nhìn cô gái nằm ở trên giường.

Đám người Trương Thác ai nấy cũng một vẻ phức tạp kéo vào bên trong phòng bệnh.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Vị Lai run rẩy vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt vuốt dọc theo gò má của cô gái: “Tại sao lại như vậy? Sao Hầu Nguyệt lại có thể biến thành như vậy?”
 
Back
Top Dưới