Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 859


Chương 859:

Theo mỗi quyền mỗi cước đánh ra, động tác của Trương Thác càng lúc càng nhanh, nếu có ai nhìn thấy Trương Thác như bây giờ chắc chắn sẽ há to mồm, vì quanh người Trương Thác hình thành một dòng khí lưu, bắt đầu phác họa lại từng động tác của Trương Thác, lá rơi trên mặt đất cũng bị ảnh hưởng, những chiếc lá bị cuốn lên, dáng vẻ rất giống như cao thủ võ lâm trong phim truyền hình.

Dần dần Trương Thác cũng chìm vào trong đó, lẳng lặng cảm nhận, mỗi lần có phát hiện gì đó mới cũng làm anh mừng rỡ như điên.

Chờ đến khi Trương Thác sực tỉnh lại từ trong sự chìm đắm với khí thì sắc trời đã sáng, bên trong công viên cũng có vài bóng người đi tập thể dục buổi sáng, cũng may là không nhiều lắm, không ai phát hiện ra Trương Thác, nếu không thì e rằng Trương Thác đã lên đầu đề tin tức ngày hôm nay ngồi rồi.

Nhìn lại thời gian, sáu giờ sáng, Trương Thác cảm thấy cách từ lúc mình bắt đầu luyện quyền đến giờ dường như chỉ mới qua mười mấy phút thôi, không ngờ rằng đã gần ba tiếng rồi.

Tìm quán ăn sáng mua một phần thức ăn sáng, vừa định bắt xe đến bệnh viện thì Lâm Ngữ Lam đã gọi điện thoại đến.

“Ông xã, tổng giám đốc Tân tỉnh rồi”

Tin tức Tân Như tỉnh lại chắc chắn làm người ta vô cùng vui mừng.

Mặc dù Trương Thác đã biết Tân Như không bị chấn thương gì, có thể chỉ là ngủ mê man thôi, nhưng cũng làm người ta vô cùng lo lắng, loại mê man này, Trương Thác có thể lay tỉnh, nhưng lại không thể nào làm được, dù sao đây cũng là một loại chế tự bảo vệ mình theo bản năng.

Trương Thác mua bữa sáng xong, nhanh chóng chạy đến bệnh viện, đi vào phòng bệnh.

Vừa vào cửa phòng bệnh, Trương Thác lập tức nhìn thấy Tân Như đang ngồi dựa vào trên giường bệnh, tuy rằng sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt nhưng đã hồng hào hơn lúc trước nhiều rồi.

“Trương Thác…” Vừa thấy Trương Thác vào cửa, Tân Như đã gọi tên của anh.

“Cảm thấy sao rồi?” Trương Thác đi đến bên giường nắm lấy cổ tay của cô ấy bắt mạch cho cô ấy.

Đợi đến khi phát hiện mạch đập của Tân Như đã hoàn toàn bình thường rồi thì Trương Thác mới thở phào nhẹ nhõm.

“Mấy ngày hôm nay vất vả cho cô rì Trương Thác vừa nói ra câu này cũng cảm thấy đẳng sau có người kéo mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lâm Ngữ Lam không ngừng nháy mắt với mình.

Trương Thác tỏ vẻ không hiểu.

Lâm Ngữ Lam hé miệng, không lên tiếng, chỉ ra hiệu bằng khẩu hình.

Trương Thác thấy rất rõ, Lâm Ngữ Lam nói là: Đừng nói nữa.

Trương Thác quay nghiêng đầu lại, chỉ thấy Tân Như vẻ mặt sợ hãi núp trong góc tường, cả người không ngừng run rẩy.

Hình ảnh này làm trong lòng Trương Thác căng thẳng, bây giờ điều anh sợ nhất là chuyện này sẽ để lại bóng ma tâm lý trong lòng Tân Như, phàm là một người bình thường, bị người khác nhốt trong lồng như vậy, tay chân đều bị xích sắt khóa lại, ăn cơm cũng ở trong lồng giam, đối xử giống như thú hoang, thì trong lòng cũng sẽ nảy ra vấn đề.

Lâm Ngữ Lam võ võ bả vai Trương Thác, ra dấu kêu Trương Thác đi ra, cô thì lại ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng ôm lấy vai Tân Như, dịu dàng mở miệng nói: “Được rồi, không sao hết, không sao hết, Trương Thác đã đến đây rồi, nào, chúng ta ăn bữa sáng trước đã”

Lâm Ngữ Lam liếc mắt ra dấu với Trương Thác, Trương Thác vội vàng đưa qua một bát cháo nhỏ.

Trên bát cháo nhỏ vẫn còn sót lại hơi ấm từ lòng bàn tay người cầm bát, tỏa ra một cảm giác an toàn, dưới sự dịu dàng của Lâm Ngữ Lam, cơn run rẩy trên người Tân Như chầm chậm lắng xuống, chỉ là hơi thở vẫn còn khá gấp gáp.

Trương Thác nhìn Tân Như núp trong một góc giường bệnh, đây đã từng là một người phụ nữ thoải mái hoạt bát đến cỡ nào, nhưng bây giờ lại trở thành dáng vẻ này, ngay cả nói chuyện cũng không biết phải nói làm sao.

Trương Thác không nhịn được siết chặt nắm đấm, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Lý Thị như vậy, chỉ cần hiểu rõ được linh thạch sử dụng như thế nào thì có thể nâng cao sức mạnh của đảo Ánh Sáng, khi đó sẽ tính số tất cả với Lý Thị!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 860


Chương 860:

“Bà xã, em ăn sáng trước đi đã, anh đến chỗ hội trưởng Mã xem thử” Trương Thác hít sâu một hơi đi ra khỏi phòng bệnh.

Mới ra cửa phòng bệnh, Trương Thác lập tức thấy hội trưởng Mã đang đi tới từ phía đối diện.

“Thần y nhỏ? Cậu về rồi, đúng lúc quá, có cái này nhất định phải cho cậu xem” Hội trưởng Mã cầm trong tay một bảng báo cáo, đưa cho Trương Thác.

Trương Thác nhìn mấy thứ viết trên báo cáo, nhíu mày: “Neurasthenia? Suy nhược thần kinh?”

“Đúng” Hội trưởng Mã gật gật đầu: “Khoảng thời gian này, cô Tân bị áp lực tâm lý rất lớn, tâm lý bị tổn thương nặng nề, hôm nay cô Tân với vừa tỉnh lại, chúng tôi lập tức sắp xếp bác sĩ giỏi nhất ở khoa thần kinh đi làm chẩn đoán, loại suy nhược thần kinh này không thể nào chữa trị bằng bất cứ sức mạnh bên ngoài nào, chỉ có thể dựa vào bản thân của cô Tân”

“Tôi biết rồi” Trương Thác cầm bảng báo cáo trong tay trả lại cho hội trưởng Mã: “Những tình huống khác không có vấn đề gì chứ?”

“Chắc chắn không có bất cứ vấn đề gì, đã dùng máy móc tinh vi nhất để kiểm tra rồi, bây giờ chỉ cần quan sát xem cô Tân lúc nào mới có thể thoát ra khỏi bóng ma tâm lý trong lòng của cô ấy, chuyện này, haiz, rất khó nói” Hội trưởng mã bất đắc dĩ lắc lắc đầu, trong mắt toàn là sự tiếc hận.

“Ông vất vả rồi, hội trưởng Mã” Trương Thác võ vỗ vai của hội trưởng Mã: “Phiền ông tìm người làm thủ tục ra viện dùm tôi, màu sắc trong bệnh viện vô cùng đơn điệu, ảnh hưởng không tốt tới tình trạng bệnh của Tân Như, tôi đi cho cô ấy ra viện trước”

“Được, vậy tôi sẽ giao cho người đi làm ngay” Hội trưởng Mã trả lời một tiếng, quay đầu đi khỏi.

Trương Thác đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn Tân Như đang ngồi một bên giường bệnh, chầm chậm ăn cháo, cứ cảm thấy trái tim co rút thật mạnh.

Có sự giúp đỡ của hội trưởng Mã, thủ tục xuất viện làm rất nhanh, Trương Thác phụ trách lái xe, đi cùng Lâm Ngữ Lam chở Tân Như về đến nhà.

Nhà của Tân Như là một khu nhà bình thường, phòng ở chông lớn, trang hoàng rất ấm áp, một thời gian dài không về nhà, trong phòng rơi xuống không ít bụi bặm, dưới sự chỉ bảo của Lâm Ngữ Lam, Trương Thác lần thứ hai giữ vai trò người đàn ông của gia đình, giúp Tân Như dọn dẹp nhà sạch Sẽ.

“Tổng giám đốc Lâm, làm phiền cô và Trương Thác rồi”

Tân Như rót trà cho Trương Thác và Lâm Ngữ Lam.

“Không phiền gì cả, chuyện này sao có thể nói là phiền nhức chứ.” Lâm Ngữ Lam liên tục xua tay.

Trương Thác thấy Tân Như đã dần dần thích ứng được chông ít, cũng xem như là yên tâm, hai người không ở lại chỗ này của Tân Như lâu nữa, biết Tân Như bây giờ còn cần nghỉ ngơi, bèn chào tạm biệt một tiếng rồi đi về.

Đợi khi ra khỏi nhà của Tân Như, đi đến trên xe, Lâm Ngữ Lam mới hỏi: “Ông xã, tống giám đốc Tần cô ấy bị sao vậy, sao °ứ cảm thấy cô ấy không được ổn lắm”

“Suy nhược thần kinh” Trương Thác thở dài: “Chuyện lần này đã gây ra k*ch th*ch rất lớn cho cô ấy, chuyện tiếp theo chỉ có thể xem bản thân cô ấy mà thôi, vấn đề trên tinh thần không ai có thể giúp cô ấy: Lâm Ngữ Lam ngẩng đầu lên liếc nhìn cửa sổ nhà Tân Như, ánh mắt toát lên một sự đau lòng, về những gì Tân Như đã gặp phải, cô cũng đã nghe thấy, một người phụ nữ bị đối xử như vậy, Lâm Ngữ Lam suy nghĩ, nếu chuyện này đặt ở trên người mình thì e rằng bản thân sẽ hỏng mất, tinh thân của Tân Như so với rất nhiều người mà nói thì đã rất mạnh mẽ rồi.

Khoảnh khắc khi bị người nhốt vào trong lồng ấy, không nhìn thấy hy vọng, không biết lúc nào sẽ có người tới cứu mình ra ngoài, không biết tiếp theo mình sẽ phải gặp những chuyện gì, những chuyện không biết này sẽ làm người ta bị điên mất.

“Ông xã, anh có quen bác sĩ tâm lý nào giỏi không, đến khám cho tổng giám đốc Tân thử” Lâm Ngữ Lam trước sau vẫn thấy không yên tâm.

“Anh đã liên lạc rồi, sẽ có người tới thôi, bà xã, tối hôm qua em cũng không được nghỉ ngơi, về nhà nghỉ ngơi trước đi”

Trương Thác khởi động xe ô-tô, hai người rời đi.

Tâng cao nhất trong cao ốc Triệu Thị.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 861


Chương 861:

“Ông hai, nhận được tin tức, hôm qua thẳng nhóc nhà họ Tô kia đã tới thôn Lý Gia, dẫn người phụ nữ kia của Hằng Viễn đi rồi, dường như còn gây ra ồn ào rất lớn” Một chàng trai trẻ đứng trước mặt của ông Triệu.

Ông Triệu ngồi trên một chiếc ghế sô pha thật lớn, cầm một tờ báo, đang cẩn thận quan sát, hơn mười phút sau, ông Triệu mới thả tờ báo xuống, lên tiếng nói: “Một người thừa kế của nhà họ Tô, à không, ngày hôm qua nhà họ Tô mới tổ chức nghỉ thức tiếp nhận chủ nhà, thằng nhóc này hẳn là chủ nhà của nhà họ Tô rồi, một chủ nhà của nhà họ Tô, có thể dẫn người ra từ trong tay của Lý Thị, cho dù chỉ là một chỉ nhánh cực nhỏ của Lý Thị, xem ra đằng sau lưng của thằng nhóc này cũng có người nhỉ”

Chàng trai trẻ cúi đầu đứng ở bên cạnh: “Ông hai, ngày hôm qua nhà họ Tô có rất nhiều thế lực lớn đi đến đó, nghe nói ngay cả đảo Ánh Sáng cũng đem quà đến tặng”

“Đảo Ánh Sáng?” Ông Triệu đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất to lớn: “Vùng đất thánh trong mắt các thế lực dưới lòng đất ấy à, ngay cả bọn họ cũng đứng ra tặng quà luôn sao?”

“Ông hai, có phải là…” Chàng trai trẻ tuổi đứng phía sau ông Triệu, muốn nói lại thôi.

“Không biết” Ông Triệu dứt khoát phủ nhận suy đoán người chàng trai: “Các dòng tộc lớn bây giờ đều bận xếp hạng mới nhất, căn bản sẽ không tùy lộ mắt, đảo Ánh Sáng đến đây, không thể có liên quan gì tới dòng tộc phía sau nhà họ Tô”

“Ông hai, vậy chúng ta có phải là có thể…” Chàng trai trẻ làm một tư thế giơ tay chém xuống.

“Không được” Ông Triệu lắc đầu: “Mặc dù ở trước mặt dòng tộc, đảo Ánh Sáng không tính là gì, nhưng khi xuất hiện ngoài sáng, đảo Ánh Sáng vẫn là Quân Vương Địa Ngục của nơi này, chuyện này, không đơn giản, vài cây thạch hộc tía kia vô cùng quan trọng đối với tôi, có thể quyết định việc tôi có thể quay về trong dòng họ hay không, như này đi, cậu dẫn theo người đến đảo Ánh Sáng một chuyến”

Ông Triệu nói xong, móc một hộp gỗ đẹp đế ra từ trong lồng ngực, hộp gỗ tỏa ra một mùi thơm, phía trên khắc một cái bảo kiếm, chỉ riêng cái hộp này thôi đã thấy quý giá.

Hộp gỗ mở ra, bên trong hộp gỗ có một cái lá khô nằm trong đó, bây giờ chiếc lá đã bị nứt ra, chỉ chút xíu gió nhẹ thôi cũng sẽ thổi bay chiếc lá khô này.

Sau khi ông Triệu liếc nhìn chiếc lá khô thì cẩn thận từng li từng tí đóng kín hộp gỗ lại, đưa cho người đàn ông trẻ tuổi.

“Hồi trẻ bố tôi đã từng gặp mặt ông Pease người quản lý của đảo Ánh Sáng một lần, từng giúp ông Pease một chuyện nhỏ, chiếc lá này chính là tín vật năm đó ông Pease đã đưa cho bố tôi, cầm chiếc lá này theo, các cậu có lẽ có thể gặp được ông Pease, hỏi thăm thử quan hệ giữa đảo Ánh Sáng và nhà họ Tô là gì”

“Đã hiểu” Chàng trai trẻ nhận lấy hộp gỗ của ông Triệu đưa cho giống như của báu, sau đó từ từ rời khỏi căn phòng.

Ông Triệu đứng một mình trong phòng, đi qua đi lại: “Tôi không biết cậu có cái vận may chó ngáp phải ruồi gì có thể đu bám cái cây lớn đảo Ánh Sáng này, nhưng mà tôi không cho rằng là đảo Ánh Sáng sẽ vì một tên tôm tép nhỏ bé như cậu lại đi đối đầu với nhà họ Triệu của tôi, phía sau tôi chính là cả dòng họ Triệu Thị!”

Sau khi Trương Thác dắt Lâm Ngữ Lam đi về nhà, hai người đều ngủ một giấc thật say, đợi đến lúc mở mắt ra đã hơn bốn giờ chiều, ngủ một giấc này thôi đã hơn sáu tiếng, có thể thấy được hai người đều mệt muốn chết.

Hôm ấy khi Lâm Ngữ Lam tiếp nhận chức chủ nhà, bản thân phải trang điểm sửa soạn, cô dậy rất sớm, trong nghỉ thức tiếp nhận lại có một đống chuyện vặt vãnh, cực kỳ tốn sức, tối hôm qua lại còn ở bệnh viện suốt đêm, căn bản chưa được nghỉ ngơi yên ổn.

Trương Thác thì thức trắng cả đêm, bôn ba tới lui, lại luyện quyền suốt mấy tiếng, tuy rằng sức khỏe của anh vượt xa người bình thường, nhưng cơ bản vẫn cần phải nghỉ ngơi.

Hai người thức dậy, lúc còn đang bàn bạc xem tối nay nên ăn gì thì Lâm Kỳ Văn gọi điện thoại đến, kêu hai người đến chỗ của Lâm Nhạc Hằng ăn cơm.

Đợi khi Trương Thác và Lâm Ngữ Lam đến trang viên của nhà họ Lâm thì hai mẹ con Từ Uyên, và cả hai mẹ con của Lâm Hải đều đã đến rồi.

Mọi người cũng đều là người quen, thân thiết chào hỏi với nhau sau đó ngồi xuống.

“Phải ông nội đâu?” Lâm Ngữ Lam liếc mắt nhìn, không thấy bóng dáng của Lâm Nhạc Hằng đâu.

“Ở trong vườn rau” Lâm Kỳ Văn duỗi tay chỉ chỉ: “Ông nội con lúc trước có tự mình trồng một ít rau, lần này nói là sẽ cho chúng ta nếm thử thức ăn tươi xanh của ông ấy”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 862


Chương 862:

Lúc Lâm Kỳ Văn nói chuyện, vẻ mặt tươi cười, không khỏi nhìn Trương Thác một cái.

Hơn ba tháng trước Lâm Nhạc Hăng vẫn phải ngồi xe lăn, còn lập luôn cả di chúc rồi, nhưng bây giờ Lâm Nhạc Hằng chẳng những có thể đi lại, mà còn có thể thoải mái trồng rau, chẳng phải con cái nào cũng mong nhìn thấy ông bà cụ nhà mình thân thể khỏe mạnh sao, tất cả những chuyện này đều là đứa con rể này của ông ta.

Lâm Nhạc Hăng càng nhìn Trương Thác thì càng hài lòng, cảm thấy lúc trước mình lựa chọn anh làm con rể thật sự quá đúng đắn.

“Vậy con cũng đi giúp ông nội hái rau” Lâm Ngữ Lam đi về phía vườn rau.

Trương Thác nhìn bóng dáng nhảy nhót vui vẻ của Lâm Ngữ Lam thì khóe miệng bất giác nở nụ cười, nếu như có thể, anh rất mong rằng ngày nào cũng có thể sống cuộc sống như thế này, người một nhà cùng ở bên nhau, nói cười vui vẻ, người mình thương nhất ở ngay bên cạnh bình, nhưng sự đời mãi mãi không đi theo những gì con người ta mong mỏi, rất nhiều phiền phức, mình không đi tìm nó thì nó cũng sẽ tới tìm mình.

Trương Thác mới vừa cảm khái xong thì chợt thấy ở đẳng sau có người đang kéo mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Từ Uyên đứng sau mình vẻ mặt kỳ quặc nhìn mình: “Anh rể, anh đi theo em một chút, em có chuyện muốn nói với”

Từ Uyên nói xong thì đi tới một chỗ vắng vẻ không có ai.

Trương Thác khó hiểu nhìn Từ Uyên, anh cảm thấy trong ánh mắt ấy của Từ Uyên có ẩn giấu không ít thứ.

Trương Thác đi tới bên cạnh Từ Uyên, còn chưa nói gì đã nghe thấy giọng nói của Từ Uyên truyền tới: “Anh rể, có phải anh đã ngoại tình không?”

“Cái gì vậy!” Bước chân Trương Thác lảo đảo.

“Anh rể anh nói với em đi, em không nói với chị em đâu.”

Ánh mắt Từ Uyên phức tạp nhìn Trương Thác: “Anh và con nhỏ Tôn Lãm kia rốt cuộc có quan hệ gì?”

Trương Thác trợn tròn mắt, vô cùng cạn lời: “Hai người bọn anh thì có quan hệ gì chứ?”

“Anh rể, anh hãy thừa nhận đi!” Từ Uyên sốt ruột dậm chân: “Ngày hôm nay trong trường đều truyền tai nhau cả rồi, tối hôm qua, Tôn Lãm vào khách sạn với một người đàn ông xa lạ khác, còn có video nữa này, còn bị đăng lên cả web trường, mặc dù đã được kịp thời xóa bỏ nhưng em còn tải xuống một cái”

Từ Uyên lấy điện thoại di động ra bật một đoạn video cho.

Trương Thác xem.

Trong video chính là cảnh tối hôm qua Trương Thác đưa Tôn Lãm vào khách sạn, người cùng Tôn Lãm đi vào khách sạn chính là anh.

“Anh rể, anh xem, đây có phải anh không!”

“Là anh đó” Trương Thác gật đầu thừa nhận: “Nhưng mà như vậy thì chứng minh anh ngoại tình à?”

“Trời ơi! Anh rể, hai người đều đi mướn phòng cả đây không phải ngoại tình chứ là cái gì!” Từ Uyên kích động nói, nói xong, cô ta nhận ra giọng nói của mình hơi lớn, mắt to xoay tròn một vòng, phát hiện không ai chú ý tới bên này thì mới yên tâm.

Trương Thác đập một phát vào gáy Từ Uyên: “Con bé này, cả ngày em cứ suy nghĩ linh ta linh tinh gì vậy, ngày hôm qua anh đụng phải Tôn Lãm ở Lạc Hà, cùng trở về với cô ấy, ký túc xá không cho cô ấy vào nên anh mới thuê phòng khách sạn giùm cô ấy”

“Hở?” Vẻ mặt Từ Uyên sửng sốt: “Hai người không đi mướn phòng à”

“Nhảm nhí!” Trương Thác bĩu môi: “Anh nói mấy đứa này, cả ngày không lo học hành mà nhiều chuyện cái gì chứ?”

“Đó cũng không phải do em nhiều chuyện” Vẻ mặt Từ Uyên vô cùng vô tội: “Tôn Lãm chính là nữ thần của biết bao nam sinh trong trường của em đó, xảy ra chuyện này, chắc chắn sẽ lan truyền đi khắp mọi nơi, bây giờ trường học đều bảo là Tôn Lãm bị người ta bao nuôi, còn có vài người lập thành một nhóm bảo muốn lóc thịt anh đánh gấy chân anh đó, anh phải cẩn thận một chút đấy”

“Chậc” Trương Thác vẻ mặt không để ý.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 863


Chương 863:

“Phải rồi anh rể, nếu anh không ngoại tình thì anh phải đi một chuyến đến trường học của bọn em” Từ Uyên nói: “Ngày hôm nay video này vừa đăng lên, Tôn Lãm đã bị chủ nhiệm gọi đi nói chuyện, chuyện này nếu xảy ra vấn đề thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới việc học của cậu ấy đó”

Trương Thác không nói gì, anh không học đại học, nên không nghĩ tới những sinh viên nhiều chuyện này lợi hại như Vậy.

Đồng thời Trương Thác cũng hơi tự trách, anh tự trách không phải là mình gây phiền toái gì cho Tôn Lam, mà đêm qua, anh chỉ làm chuyện con trai nên làm, đưa cô gái đến chỗ an toàn mà thôi, anh tự trách là vì đoạn video vừa rồi, rõ ràng là quay lén, nhưng mình lại không phát hiện ra, trước đây khi làm nhiệm vụ, có phải mình đã bại lộ dưới súng ngắm của người khác không?

Chuyện này cũng cho Trương Thác một lời nhắc nhở, gần đây mình thật sự là quá buông thả.

“Từ Uyên, em trò chuyện gì với anh rể vậy, cứ lén lén lút lút” Lâm Ngữ Lam cầm một giỏ rau hẹ đi tới, tò mò hỏi.

“A?” Từ Uyên giống như con thỏ nhỏ đang sợ hãi, chột dạ liếc nhìn Lâm Ngữ Lam, lắc đầu liên tục: “Không… Không có gì, chị, chị lấy nhiều rau hẹ như vậy để làm gì? Chuẩn bị cho chồng chị à?”

Từ Uyên vừa nói, nhất thời làm cho mặt Lâm Ngữ Lam đỏ ửng, rau hẹ này còn có một cách gọi khác trong dân gian, gọi là cây tráng dương.

“Từ Uyên, chuyện chị và chồng chị con, nhóc con con đừng quan tâm” Lâm Nhạc Hằng từ bên cạnh nở nụ cười nói: “Tuy nhiên nói đi nói lại, Ngữ Lam, con và cháu Trương muốn khi nào thì có con, lão già ông vẫn chờ bốn đời cùng chung sống đấy”

Muốn có con?

Lâm Ngữ Lam mắc cỡ đỏ mặt nhìn Trương Thác, cô và Trương Thác kết hôn đã lâu như vậy, ngoại trừ hai đêm bên nhau ở Tiêu Sơn, hai người chưa từng ngủ chung giường, bình thường cả hai cũng hạn chế bắt tay gì gì đó.

“Ông nội, hai người chúng con… hai người chúng con…”

Lâm Ngữ Lam cúi thấp đầu, sắc mặt đỏ như có thể chảy ra nước, đâu còn có dáng dấp của một tổng giám đốc lạnh lùng.

“Cháu Trương, đàn ông là phải lấy sự nghiệp làm trọng, nhưng gia đình cũng rất quan trọng” Lâm Kỳ Văn đi tới: “Con bé Ngữ Lam kia bố biết, công việc đầy đầu, con làm đàn ông thì nên chủ động một chút, mấy ông bạn của bố ngày nào cũng ôm cháu trai, làm bố thấy mà không ngừng hâm mộ”

Trương Thác cũng không ngờ lúc này mình và Lâm Ngữ Lam bị thúc giục có con, nhìn vẻ mặt hai người Lâm Kỳ Văn và Lâm Nhạc Hằng, xem ra mấy câu này hiển nhiên là đã sớm có chuẩn bị, anh kéo cái tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam, nhẹ nhàng gãi gãi ở lòng bàn tay Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam cảm thấy lòng bàn tay hơi ngứa, cô ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Trương Thác đang nháy nháy mắt với mình.

“Cháu Trương, lời nói của ông, cháu nên để ở trong lòng đấy, con bé Ngữ Lam kia có đôi khi quá buông thả, cháu cũng đừng quá nuông chiều nó” Giọng nói của Lâm Kỳ Văn vang lên lần nữa.

Lâm Ngữ Lam rõ ràng thấy Trương Thác lộ ra một nụ cười trộm.

“Bố, con biết rồi, bố yên tâm đi, chờ con đi công tác về về, con sẽ nhanh chóng sinh con với Ngữ Lam” Trương Thác đáp.

“Ừ” Thấy Trương Thác nói như vậy, Lâm Kỳ Văn mới hài lòng gật đầu.

Sắc mặt Lâm Ngữ Lam cả kinh, cô nhìn về phía Trương Thác: “Anh đi công tác?”

“Đúng vậy, công ty có một số việc cần xử lý, anh định ngày mai sẽ đi” Trương Thác gật đầu.

Hiện tại, Lâm Ngữ Lam đã biết thân phận của Trương Thác, cô biết Trương Thác đây có chuyện nên cũng không nói gì nhiều.

Rất nhanh sau đó là bắt đầu cơm tối, trong bữa cơm, hiển nhiên mọi người trong nhà đều bị Lâm Nhạc Hằng bày mưu đặt kế, đồng loạt khuyên Lâm Ngữ Lam và Trương Thác mau có con, làm mặt Lâm Ngữ Lam đỏ ửng cả buổi.

“Ai dà, Ngữ Lam, da mặt con bé này quá mỏng, đã là người một nhà rồi, con xấu hổ cái gì, hơn nữa, con và Trương Thác cũng kết hôn đã lâu rồi” Mẹ Từ Uyên nói.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 864


Chương 864:

Mọi người đều không ngờ tới, từ lúc kết hôn đến nay, Lâm Ngữ Lam và Trương Thác vẫn không xảy ra chuyện ấy.

Kết thúc bữa cơm tối, Trương Thác lái xe dẫn Lâm Ngữ Lam rời khỏi trang viên nhà họ Lâm. Lâm Ngữ Lam ngồi ở trong xe mà vẫn chưa phục hồi tinh thần sau một hồi bị người nhà luân phiên ồn ào, trong đầu toàn là mơ mơ hồ hồ các vấn đề về có con.

Trong lòng Lâm Ngữ Lam không khỏi suy nghĩ, không phải mình thật sự muốn tăng tiến quan hệ với Trương Thác sao?

Vừa suy nghĩ vậy, Lâm Ngữ Lam lập tức lắc đầu, không nên không nên, anh là đàn ông, việc này để anh chủ động mới đúng.

“Vợ, em nghĩ gì thế?” Trương Thác lái xe, thấy Lâm Ngữ Lam lúc ngây người, lúc lại ra sức lắc đầu khiến anh cảm thấy kỳ lạ.

“A? Không… Không có gì” Lâm Ngữ Lam vội vã quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Sau khi về đến nhà, Trương Thác tìm ra ra danh thiếp mà người thanh niên để lại cho mình ngày hôm qua, rồi Trương Thác gọi điện thoại tới.

Điện thoại mới đổ chuông được một giây, đối phương đã bắt máy.

“Alo” Trong điện thoại, giọng nói của thanh niên vang lên.

“Tôi đã suy nghĩ kỹ, có thể lên đường lúc nào?” Trương Thác hỏi.

Sau khi Trương Thác nói xong, rõ ràng đối phương sửng sốt mấy giây, sau đó giọng nói kinh ngạc vui mừng truyền đến: “Ngày mai! Sáng mai sẽ có máy bay đến Sơn Thành! Tám giờ sáng mai”

“Tốt, vậy ngày mai gặp” Trương Thác không nhiều lời, trực tiếp cúp điện thoại.

Sau khi gọi cho thanh niên, Trương Thác lại liên lạc với Vị Lai, để Vị Lai đưa tinh thạch đến Sơn Thành, ngày mai mình sẽ đến lấy, đồng thời cũng sắp xếp Vị Lai chuẩn bị sẵn sàng ở Sơn Thành, để ứng phó nếu có chuyện xảy ra bất cứ lúc nào.

Lần này, nơi Trương Thác phải đi là một thị tộc vô danh, trong thị tộc có cái gì, Trương Thác không biết, anh sống nhiều năm như vậy, nên sẽ không tin tưởng lời từ một phía của người thanh niên kia, mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ nhất.

Lâm Ngữ Lam về đến nhà, sau đó cô ngồi trong phòng khách, cô vẫn luôn nhớ tới vấn đề kia, mình và Trương Thác đã kết hôn lâu như vậy, bây giờ còn là quan hệ như vậy, vậy có phải quá không công bằng đối với anh hay không, nếu không hôm nay thử ngủ chung? Chỉ là bên cạnh nhau mà thôi, không có cái gì khác.

Lâm Ngữ Lam cảm thấy gương mặt mình cực kỳ nóng, nhìn sắc trời bên ngoài cũng tới lúc rồi, Lâm Ngữ Lam suy nghĩ một chút, sau đó cô hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí gõ cửa phòng Trương Thác.

Thường thì khi Lâm Ngữ Lam gõ cửa, Trương Thác sẽ ra mở cửa phòng, nhưng hôm nay Lâm Ngữ Lam gõ nửa ngày, Trương Thác cũng không phản ứng.

“Chồng, anh đang ngủ sao?” Giọng nói của Lâm Ngữ Lam vang lên.

Trương Thác vẫn không đáp lại.

Lâm Ngữ Lam giậm chân, Trương Thác chết tiết, mình làm nhiều công tác tư tưởng như vậy, anh lại mặc kệ, trở về đi ngủi Lâm Ngữ Lam quay người, giữa lúc cô định rời đi, cửa phòng Trương Thác có một tiếng “kịch” vang lên, cửa được mở ra từ từ, trong phòng cũng không có bóng dáng của Trương Thác.

“Chồng?” Lâm Ngữ Lam đi vào trong phòng với vẻ mặt kỳ lạ, cô vừa ngồi ở phòng khách, không thấy Trương Thác đi ra ngoài mà.

Phòng Trương Thác rất ngăn nắp sạch sẽ, mọi thứ đều được anh phân loại rồi cất đi, sự chỉnh tề này làm cho Lâm Ngữ Lam không khỏi hơi xấu hổ.

Khi Lâm Ngữ Lam lá đi tới cửa sổ, cô thấy bóng dáng của Trương Thác.

Chẳng biết Trương Thác đã tới sân sau từ lúc nào, anh đang nằm trên mặt đất ở trong vườn, chỉ dùng một ngón trỏ tay phải để chống đất, anh đang chống đẩy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 865


Chương 865:

Ngữ Lam thấy cảnh như vậy thì tinh thần trở nên hoảng hốt.

Chuyện xảy ra trên đảo Ánh Sáng cách đây hơn hai mươi ngày vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Trương Thác được người ta gọi là Quân Vương Địa Ngục, đây không phải là trời sinh, cũng không phải may mắn, mà là anh dựa vào sự cố gắng của mình.

Lâm Ngữ Lam còn nhớ rõ ngày đó Trương Thác bị người ta đánh bay trong nháy mắt, chuyện như vậy hẳn là không thể xóa nhòa ở trong lòng người đàn ông này, áp lực anh phải chịu lớn hơn mình nhiều, chỉ là anh chưa bao giờ biểu hiện ở trước mặt mình, anh chỉ lặng lẽ chịu đựng, anh mãi mãi là hình ảnh cợt nhả, không ngay ngắn khi đứng ở trước mặt mình, anh không muốn để áp lực trên người của anh ảnh hưởng tới tâm trạng của mình.

Lâm Ngữ Lam đứng ở bên cửa sổ, cô nhìn Trương Thác trong sân, trong ánh mắt dần dần xuất hiện vẻ si mê, trong lúc vô tình, Lâm Ngữ Lam đã dần dần hãm sâu, say mê vào trong đó.

Đêm lặng lẽ trôi qua.

Khi Lâm Ngữ Lam mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm ở trong phòng Trương Thác, trên người đắp chăn.

Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Lâm Ngữ Lam không biết tại sao mình lại ngủ gật trên cửa sổ, giờ lại nằm ở trên giường, là Trương Thác à.

“Chồng” Lâm Ngữ Lam mơ mơ màng màng gọi một tiếng, không có ai đáp lại, cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi bước ra khỏi giường, đi đến phòng khách, nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ ba mươi phút rồi.

Trên bàn cơm bày một bữa sáng tinh tế, còn được đậy bằng nắp giữ nhiệt, khi mở nắp giữ nhiệt, mùi thơm tỏa ra khiến trái tim Lâm Ngữ Lam tràn đầy sự ngọt ngào, đồng thời, cô liếc mắt thấy tờ giấy Trương Thác để lại trên bàn ăn.

“Vợ, anh có chuyên nên phải đi Sơn Thành, em tự chăm sóc tốt cho mình”

Trên mặt Lâm Ngữ Lam không khỏi nở nụ cười, cô cẩn thận cất tờ giấy đi.

Trong thời gian này, Trương Thác và hai sư huynh sư muội kia đã ngồi máy bay đến Sơn Thành.

Trên đường đi, thanh niên giới thiệu một chút về thị tộc của bọn họ cho Trương Thác.

Đường thị ở Sơn Thành, truyền thừa chủ yếu ở phương diện cơ quan và độc dược, ám khí cũng là sở trường, thanh niên này tên là Đường Minh Tín, sư muội anh ta là Đường Kiều Tư.

“Đường thị? Đường môn?” Trương Thác nhất nghĩ tới môn phái thường hay xuất hiện ở trong tiểu thuyết.

Đường Minh Tín gật đầu: “Là hơi cái bóng của Đường môn, nhưng cũng không hoàn toàn, rất nhiều nguyên mẫu Đường môn được ghi lại trong sách cổ là bắt nguồn ở thị tộc của chúng tôi, chẳng bao lâu sau, Đường thị chúng tôi đã nở mày nở mặt dường nào, ai nhắc tới Đường thị đều có vẻ mặt cung kính, nhưng bây giờ, ây…ˆ Đường Minh Tín nói đến đây thì không dừng được lắc đầu, Đường Kiều Tư bên cạnh Đường Minh Tín cũng lộ vẻ mặt mất mát.

Trương Thác có thể thấu hiểu tâm trạng này của hai người, nếu quả thật giống như lời hai người nói, thì Đường môn được ghi chép trong sách cổ này đều lấy Đường thị làm nguyên mẫu, vậy Đường thị này đã từng huy hoàng dù không bằng Lũng Tây Lý Thị, nhưng cũng không kém bao nhiêu, nhưng bây giờ toàn bộ Đường thị chỉ có một cao thủ ngự khí, vậy thì đúng là hiu quạnh.

Đường Minh Tín đưa Trương Thác tới công ty của anh trước, Trương Thác cũng nhìn thấy tập đoàn Phái Thắng trên danh thiếp của Đường Minh Tín, nói trắng ra là một cửa hàng mặt tiền rộng ba trăm mét vuông, thiết bị lắp đặt rất đơn giản, cụ thể là làm gì thì đúng là Trương Thác không nhìn ra.

Đường Minh Tín nói với Trương Thác, muốn liên hệ với người trong tộc, thì điện thoại cầm tay bình thường sẽ không gọi được với người trong tộc, phải thông qua máy tính để bàn cũ mới có thể, thành viên ở bên ngoài thị tộc muốn trở về thị tộc cũng phải trước một tiếng cho trưởng lão trong tộc.

Thị tộc bình thường, thậm chí là thế gia cổ xưa cũng có tài sản riêng, nhưng Đường thị hiu quạnh đã không còn đủ khả năng hoạt động thị tộc như bình thường, rất nhiều người đều làm việc ở bên ngoài. Nếu tiếp tục như vậy thì tất nhiên thị tộc sẽ dần dần bị thế giới này đồng hóa, một khi như vậy, toàn bộ Đường thị sau một trăm năm kể từ thế hệ cũ của gia tộc sẽ hoàn toàn diệt vong trên danh nghĩa, qua một hai thế hệ nữa thì không còn ai nhớ có một thị tộc Đường thị.

Đường Minh Tín gọi điện thoại xong, anh nói với Trương Thác thị tộc sẽ phái người tới đón bọn họ, theo như bình thường thì đại khái mất nửa ngày.

“Anh Trương, không bằng tôi đưa anh đi dạo ở Sơn Thành trước” Đường Minh Tín đề nghị, trên đường đi, anh ta cũng biết tên của Trương Thác.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 866


Chương 866:

“Không cần” Trương Thác xua tay từ chối: “Đúng lúc tôi có người bạn ở Sơn Thành, tôi qua đó thử xem, nếu mấy người thị tộc đến, thì trực tiếp gọi điện thoại cho tôi là tốt rồi Đường Minh Tín thấy Trương Thác nói như vậy, thì không ép nữa.

Trương Thác nói có bạn ở Sơn Thành, người đó chính là Thu Vân.

Từ lần xa nhau trước đó với Thu Vân đã clà gần một tháng, Trương Thác mới đến xem hiện tại Thu Vân thế nào rồi, đối với cô gái tốt bụng này, Trương Thác vẫn có ấn tượng tốt.

Đánh xe xong, Trương Thác đi thẳng đến khách sạn thế giới Sơn Thành.

Là một trong những khách sạn cao cấp nhất ở Sơn Thành, mỗi ngày khách sạn thế giới đều nghênh đón các khách lớn, trên bãi đỗ xe của khách sạn chưa bao giờ thiếu xe sang trọng, xe giống như của Trương Thác gần như không có.

Trương Thác đi vào khách sạn thế giới, anh đã nhờ Nhóc Ngũ sắp xếp chỗ cho Thu Vân, tuy nhiên cũng không biết cụ thể là làm gì, hiện tại thời gian còn sớm, nên anh không gọi cho Thu Vân mà từ từ tìm.

Khách sạn thế giới rất lớn, nơi ăn uống, giải trí, tắm rửa, nghỉ ngơi, đều tập trung một chỗ.

“Ôi, cháu Trương, cháu đã đến rồi?” Giữa lúc Trương Thác định chậm rãi đi lên tìm, một giọng nói kinh ngạc vui mừng vang lên phía sau Trương Thác.

Trương Thác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mẹ Thu Vân đang đứng ở phía sau mình, và nhìn mình với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Dì” Trương Thác nở nụ cười với mẹ Thu Vân, anh nhìn cách của ăn mặc mẹ Thu Vân đã không còn đơn sơ giống như trước, gương mặt già nua cũng trẻ hơn rất nhiều, nước da cũng hồng hào hơn.

Mẹ Thu Vân đi nhanh tới: “Cháu Trương, cháu tới tìm Thu Vân nhà dì à?”

“Vâng” Trương Thác gật đầu: “Đúng lúc có việc ở đây nên tới xem một chút, đúng rồi, gần đây chú sao rồi ạ?”

Mẹ Thu Vân vừa nghe Trương Thác nói thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ mặt áy náy: “Cháu Trương, cháu còn nói chuyện này, cháu nói cho dì biết, lần trước tính tiền cho chú của con là bao nhiêu? Một tháng này bệnh viện đều cho bọn dì dùng thuốc tốt nhất, còn nói tiền đã đóng, dì hỏi bệnh viện, bệnh viện cũng không nói.”

“Ha ha, không tốn bao nhiêu” Trương Thác khoát tay: “Cháu cũng quen biết viện trưởng của bệnh viện nên thuốc gì cháu cũng mua được.”

Trương Thác tùy tiện tìm một cớ.

“Ầy” Mẹ Thu Vân thở dài: “Cháu Trương, dì biết cháu là người tốt, nhưng cháu như vậy làm cho dì không biết nên báo đáp thế nào, hiện tại công việc này của dì cũng là cháu tìm giúp, con bé Thu Vân kia cũng là nhờ phúc của cháu, nếu không có cháu dì thật không biết hiện tại sẽ thành cái dạng gì”

Trương Thác nhìn dáng dấp của mẹ Thu Vân, bất đắc dĩ lắc đầu, tính cách của Thu Vân và mẹ cô ấy thật là giống nhau như đúc, hai người đều không thích thêm phiền toái cho người khác.

“Dì, dì cũng đừng nói những thứ này nữa, mấy người thì sao, gần đây thế nào?” Trương Thác vội vã thay đổi chủ đề.

“May mà có cháu, được ở đây, còn có công việc ổn định nhàn hạ, mỗi ngày còn được ăn hai bữa, cuối cùng cũng ổn định rồi, con bé Thu Vân kia thể hiện rất tốt, gần đây còn lên chức quản lí, quản lý một mảng nhỏ khu vui chơi giải trí, đi, dì dẫn cháu đi tìm nó, nó mà biết cháu đến thì chắc chắn sẽ vui đến chết” Mẹ Thu Vân cười ha ha nhìn Trương Thác, bà càng nhìn càng cảm thấy thoả mãn.

Trương Thác gật đầu.

Mẹ Thu Vân dẫn Trương Thác vào thang máy của khách sạn.

Khu vui chơi giải trí của khách sạn từ tầng bốn trở lên, vào thời điểm này thì hầu như không có nhiều người trong khu vui chơi giải trí.

Lúc Trương Thác và mẹ Thu Vân đi tới đây, rất nhiều người còn bận quét tước vệ sinh, lau nhà.

“Tiểu Vân, Tiểu Vân, cô đáp ứng tôi đi, tôi đã mua vé xem phim rồi”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 867


Chương 867:

Trương Thác đi đến tầng lầu này, thì chợt nghe một giọng nói nam vang lên.

Mẹ Thu Vân biến sắc, thấp giọng nói: “Tại sao anh ta lại tới đây?

“Ai vậy?” Trương Thác vô thức hỏi một tiếng.

“Cháu Trương, cháu đừng nóng giận, là cổ đông của khách sạn này, anh ta đang theo đuổi Tiểu Vân nhà của dì, tuy nhiên Tiểu Vân cũng không thích anh ta, anh ta còn kém xa cháu”

Mẹ Thu Vân nói.

Trương Thác nhìn về hướng phát ra âm thanh, anh thấy Thu Vân đang đi với người mặc âu phục màu đen ở lối đi nhỏ.

“Cốc chén cách một lần là đổi, còn có, tôi vừa thấy bình cứu hỏa ở hai nơi đã hết hạn sử dụng, cũng phải đối đi, đúng rồi, gọi cho người đã xin nghỉ hôm qua đến đây ngay, giải thích chuyện khách khiếu nại ngày hôm qua”

Thu Vân vừa đi, vừa nói với những phục vụ kia.

Trương Thác gật đầu, gần một tháng không thấy cô gái này, con bé Thu Vân kia đúng là trưởng thành rất nhiều, cô ấy có năng lực, cũng ham học tập, chỉ thiếu một cơ hội, chỉ cần riêng việc bình chữa cháy trong khách mà nói đã thấy, toàn bộ khu giải trí có không dưới trăm cái bình chữa cháy, cơ hồ không quản lí nào sẽ chú ý tới vấn đề bình chữa cháy này, nhưng Thu Vân lại chú ý tới, điều này nói rõ cô ấy rất cẩn thận tỉ mỉ.

Cách lãnh đạo cẩn thận như thế này có thể khiến nhiều người cảm thấy xấu tính, nhưng ở trong mắt Trương Thác, cách làm của Thu Vân là hoàn toàn chính xác, đối với một khách sạn lớn như vậy, phòng cháy chữa cháy là ưu tiên hàng đầu, nếu đối buông lỏng vấn đề này thì chính là không phụ trách với sinh mạng của mình.

Ở phía sau Thu Vân có một tên thanh niên, thanh niên này.

có mặt mũi bình thường, nhưng cách ăn mặc lại khiến người ta liếc mắt nhìn qua cũng biết là một con em nhà giàu, Vacheron Constantin trên cổ tay có giá trị tới một trăm hai mươi triệu, chìa khóa xe Ferrari bên hông, và A.J bản số lượng hạn chế trên chân kia, đều thể hiện tài lực của người thanh niên này.

“Tiểu Vân, cô vốn không cần phải lãng phí thời gian ở phương diện này, tôi thật tâm đối với cô, chỉ cần cô đáp ứng tôi, cô muốn cái gì tôi cũng cho cô, bộ phim tối nay, chúng ta cùng đi xem chứ” Thanh niên kia nói không ngừng.

Thu Vân đột nhiên dừng chân lại, nhìn thanh niên, mở miệng nói: “Anh Ngô, tôi đã nói, tôi có bạn trai, tôi rất yêu anh ấy”

“Tiểu Vân, cô đừng gạt tôi, cô nói cô có bạn trai, nhưng đã một tháng, tôi chưa thấy bạn trai cô đâu” Hiển nhiên thanh niên không tin Thu Vân.

“Ai dà, ông chủ Ngô, ông chủ Ngô, Tiểu Vân nhà chúng tôi, đích xác là có bạn trai” Mẹ Thu Vân vội vã đi tới.

Người thanh niên này quen biết mẹ Thu Vân.

Mẹ Thu Vân chỉ về chỗ Trương Thác đứng một: “Anh xem, đây chính là bạn trai của Tiểu Vân nhà chúng tôi.”

Thanh niên nhìn theo ngón tay mẹ Thu Vân chỉ, khi liếc mắt thấy Trương Thác và nhìn thấy cách ăn mặc bình thường của Trương Thác, trong mắt thanh niên nhất thời lộ ra vẻ khinh thường.

Ở mỗi độ tuổi, cách nhìn nhận của mỗi người khác nhau, người đời trước sẽ dựa vào lời nói cử chỉ của đối phương mà suy đoán thân phận của đối phương, còn người ở cái tuổi này giống như Trương Thác thì sẽ căn cứ vào cách ăn mặc, cùng với xe của đối phương để nhận dạng.

Thu Vân cũng thấy Trương Thác ở nơi này, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ mừng rỡ, chạy lon ton về phía Trương Thác: “Anh Trương, anh đến đây lúc nào!”

“Vừa xong, có chút việc nên tới Sơn Thành, ghé thăm cô một chút” Trương Thác nhìn Thu Vân, vô thức vươn tay xoa đầu Thu Vân.

Thanh niên nhìn động tác hơi mập mờ của Trương Thác với Thu Vân, trong mắt toát ra lửa giận, nói với Trương Thác: “Nhóc con, anh là ai?”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 868


Chương 868:

“Ông chủ Ngô, đây chính là bạn trai của Tiểu Vân nhà chúng tôi, Trương Thác, anh… anh…” Mẹ Thu Vân vội mở miệng, bà muốn giới thiệu Trương Thác làm gì, nhưng lại không biết nên nói như thế nào, suy nghĩ một chút mới nhớ thái độ ngày đó của Nhóc Ngũ đối với Trương Thác, nên nói: “Anh ta là ông chủ khách sạn này”

“Anh ta?” Trong mắt thanh niên tràn đầy vẻ khinh thường: “Anh là ông chủ khách sạn này, sao tôi không biết?”

Thanh niên chính là cổ đông của khách sạn này, nên ông chủ là ai, trong lòng anh ta rất rõ ràng, hơn nữa, dù anh ta không biết ông chủ là ai thì chỉ nhìn một cách ăn mặc đơn thuần của Trương Thác, anh ta cũng không cho người như vậy sẽ là ông chủ khách sạn này.

Thanh niên lảo đảo đi tới trước mặt Trương Thác, nhìn Trương Thác, nói: “Nhóc con, tôi khuyên anh nên thức thời, rời xa Tiểu Vân một chút, biết không?”

Thanh niên này nhìn thấy Thu Vân lân đầu tiên đã thích, anh ta có tiền, bình thường không thiếu phụ nữ, cũng đã gặp đủ loại phụ nữ, cũng ngán rồi, hiện tại muốn tìm một người khéo léo, được người ta yêu thích, Thu Vân vô cùng phù hợp với tiêu chuẩn kén vợ của anh ta, người thanh niên này cũng có một thói quen, Phàm là phụ nữ mình coi trọng, anh ta nhất định muốn chiếm được, anh ta sẽ không áp dụng thủ đoạn như kê thuốc hay dùng sức mạnh mà điều anh ta hưởng thụ chính là sự vui vẻ khi bắt được người phụ nữ vào trong tay mình.

Hiện tại, nửa đường đột nhiên có Trương Thác nhảy ra, điều này làm cho thanh niên vô cùng khó chịu.

Trương Thác nhìn thanh niên với gương mặt kỳ lạ: “Sao vậy, tôi đến gần ai anh cũng phải để ý tới? Anh cho rằng anh là ai?”

“Mày láo xược!” Thanh niên hét lớn một tiếng: “Nhóc con, mày biết mày ở đây nói chuyện với ai không, có tin một câu nói của ông đây đủ để mày chết ở chỗ này không?”

Trương Thác khẽ cười một tiếng, trực tiếp duỗi tay †úm tóc thanh niên lại, rồi dùng sức ném vào tường.

Với thân thủ của Trương Thác, thanh niên kia nào có thể phản ứng lại được, bị đập đến mặt mũi bầm dập ngay tại chỗ.

Mẹ Thu Vân vừa thấy Trương Thác không nói hai lời đã ra tay, lại càng hoảng sợ, vội vã đi lên ngăn cản: “Cháu Trương, cháu Trương, quên đi, quên đi, đừng tức giận.”

Mẹ Thu Vân mẫu thân rất sợ Trương Thác chọc phải phiền toái gì, đánh người là việc nhỏ, việc lớn là trong nhà người bị đánh rất có thế lực.

“Đi” Trương Thác buông thanh niên ra, lại đạp một cước lên thanh niên.

Thanh niên quỳ rạp trên mặt đất, chỉ cảm thấy trên mặt nóng lên, phần bụng bị Trương Thác đạp đau đến co quắp, anh ta hung tợn nhìn chằm chằm Trương Thác: “Đệt, mày chết chắc rồi”

Những tên thanh niên trẻ tuổi giống như chó mèo thế này thật sự Trương Thác đã gặp rất nhiều rồi, cơ bản anh cũng thèm để trong lòng.

Ngược lại mẹ của Thu Vân lại lo lắng không thôi, cho dù Trương Thác và Nhóc Ngũ quen biết nhau, chuyện này cũng không phải dễ giải quyết, dù sao bố của những tên thanh niên này cũng không phải loại dễ động vào, ngay đến Nhóc Ngũ cũng không dám làm ầm ÿ trước mặt đối phương.

Ngô Hùng Dương bố của tên thanh niên, ở Sơn Thành được người ta gọi là Thạch Thượng Hoàng, có thể thấy thế lực của ông ta lớn đến thế nào.

Khuôn mặt của tên thanh niên lộ vẻ dữ tợn lấy điện thoại ra, ngay lập tức bấm số điện thoại, hét lên trong điện thoại: “Tôi bị người ta đánh, ở khách sạn Thế Giới!”

Sau khi tên thanh niên cúp điện thoại, dùng ngón tay chỉ về phía Trương Thác và Thu Vân và mẹ của Thu Vân, mở miệng nói: “Các người cứ đợi đấy, ai cũng đừng hòng chạy được!”

Ở tầng cao nhất của khách sạn Thế Giới, có một căn phòng hội nghị vô cùng sang trọng, tiền thuê của căn phòng này một ngày là chín mươi triệu.

Lúc này, trong phòng họp này có bốn người đang ngồi.

Nói chính xác là có ba người đang ngồi, một người đứng, người đứng chính là con trai gia đình giàu có nhất Sơn Thành, Nhóc Ngũ.

Mà trong ba người đang ngồi, phân biệt là Ngũ Cảnh Lập, người giàu số một ở Sơn Thành và Ngô Hùng Dương, một cổ đông của khách sạn Thế Giới. Lúc này, hai người họ đều không ngồi ở vị trí chủ tọa, mà ngồi ở vị trí cuối cùng của phòng hội nghị, đang dùng gương mặt cung kính nhìn về phía người đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 869


Chương 869:

“Ngài Ferreth, những điều ngài nói, chúng tôi đều nhớ kĩ rồi” Ngô Hùng Dương thận trọng mở miệng nói.

Ngồi ở vị trí chủ tọa của phòng hội nghị này chính là Ferreth.

Tài sản của gia tộc Ferreth có thể nói là trải khắp Thế Giới, ở đâu cũng có thể thấy bóng dáng sản nghiệp của bọn họ, cũng giống như hai nhân vật lớn nhất ở giới tài chính Sơn Thành, nhà đầu tư lớn nhất sau lưng bọn họ cũng chính là gia tộc của Ferreth.

Trong liên doanh những sản nghiệp lớn nhất đều có một câu nói, trên Thế Giới này, đã không có ngân hàng, chỉ có gia tộc Ferreth. Có thể thấy rằng gia tộc Ferreth, trong lòng những kẻ này có địa vị như thế nào.

“Ngài Ferreth, cho tôi hỏi bao giờ chúng tôi mới có may mắn được gặp vị kia vậy?” Ngũ Cảnh Lập gia đình giàu có nhất Sơn Thành cẩn thận hỏi.

Sau khi Ngũ Cảnh Lập hỏi vấn đề này xong, Ngô Hùng Dương cũng dùng khuôn mặt đây mong đợi nhìn Ferreth.

“Các ông đang nghĩ gì vậy?” Ferreth dùng liế cái, nhìn Ngũ Cảnh Lập và Ngô Hùng Dương, n¡ bọn họ một Đợi các ông làm xong chuyện tôi giao phó làn này xong rồi hãng nghĩ đến những chuyện này! Ông phải nhớ rõ, có một vài người không phải các ông muốn thì có thể gặp được, hiểu chưa?”

“Hiểu rồi, hiểu rồi” Ngũ Cảnh Lập và Ngô Hùng Dương liên tục gật đầu.

“Được rồi, chuyện này cứ như vậy đi, nhớ kĩ, gần đây cho dù là doanh nghiệp nào nếu ngày nào đó có động tĩnh gì thì phải báo cáo kịp thời cho tôi, hiểu chưa?” Ferreth lại dặn dò thêm lần nữa, lần này anh ta đến, chủ yếu là muốn điều tra chuyện lần trước đảo Ánh Sáng bị tập kích.

Bây giờ thời gian đã trôi qua hơn mười ngày, nhưng thế lực tập kích đảo Ánh sáng ngay cả một chút manh mối cũng không có. Ferreth chỉ có thể bắt đầu tra xét từ những trụ cột sản nghiệp, điều động sử dụng mấy trăm máy b** ch**n đ**, tiêu tốn rất nhiều chỉ phí, những chỉ phí này, chắc chắn là được hút ra từ trong liên doanh sản nghiệp, người bình thường thì có lẽ sẽ khó mà nhìn ra được cái gì trong liên doanh sản nghiệp như thế này. Nhưng gia tộc của Ferreth rất lớn, chỉ cần kết hợp một chút số liệu thật nhỏ, có thể để cho Ferreth nhìn ra được rất nhiều thứ.

“Ngài Ferreth, ngài cứ yên tâm” Ngũ Cảnh Lập trả lời.

“Vậy cứ thế đi” Ferreth đứng dậy, nói: “Tôi còn có chút chuyện, tôi đi trước, ông…”

Ferreth vừa nói được một nửa, một tràng tiếng chuông Tiện thoại chói tai vang lên, vang vọng khắp cả phòng hội nghị Trong giây phút tiếng chuông điện thoại vang lên, Ngũ ›ảnh Lập và Ngô Hùng Dương, cùng lúc nhìn về phía Nhóc \gũ, tiếng chuông điện thoại này, chính là truyền từ phía Nhóc \gũ.

“Con làm gì vậy, không có chút phép tắc nào cả, cút ra \goài đi!” Ngũ Cảnh Lập vội vã quát lớn một tiếng, cùng lúc đó lùng gương mặt tươi cười với Ferreth: “Ngài Ferreth, con dại hông hiểu chuyện, không hiểu chuyện”

Ngô Hùng Dương dùng khuôn mặt có chút hả hê nhìn Nhóc Ngũ.

Ngô Hùng Dương được mọi người gọi là Thạch Thượng loàng, ngoài mặt ông ta và Ngũ Cảnh Lập có mối quan hệ không tệ, là bạn hợp tác làm ăn, trên thực tế, hai người đều thìn đối phương không vừa mắt, chỉ đợi ngày nào đó đối )hương bị ngã đài.

Đúng lúc ngài Ferreth đang nói chuyện, kết quả lại bị tiếng ‘huông điện thoại của Nhóc Ngũ cắt ngang, chắc chắn sẽ làm ho ngài Ferreth không được vui.

“Không sao đâu” Ferreth xua tay, nói: “Cậu cứ nhận điện hoại của cậu đi”

“Cảm… Cảm ơn ngài Ferreth” Nhóc Ngũ gật đầu cúi người, úc trả lời Ferreth, giọng nói cũng phát run, vì anh ta biết rõ, chỉ n vị Ferreth này có một chút không vui vẻ, chút sản nghiệp ày của gia đình mình sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.

Nhóc Ngũ nhận điện thoại, nói được mấy câu đã vội vàng úp điện thoại, anh ta nhìn về phía Ngũ Cảnh Lập, mấp máy nôi nhưng không nói gì.

“Vậy chuyện gia đình của các người, các người cứ nói huyện trước đi, tôi đi trước đây” Ferreth thấy Nhóc Ngũ có huyện gia đình muốn nói, anh ta sẽ không định quấy rầy. Trên hực tế, người tên Ferreth này cũng rất dễ nói chuyện, chỉ là hân phận của anh ta quá cao, khiến cho nhiều người lúc đối lãi với anh ta đều cẩn thận từng li từng tí một, rất sợ có một hút nào đó làm mất lòng anh ta.

Ferreth nói như vậy, làm cho Ngũ Cảnh Lập hiểu lầm, Ngũ Cảnh Lập tưởng Ferreth cảm giác mình coi anh ta là người ngoài, có một ít chuyện không nói trước mặt anh ta, ngay tại đó quát lớn nói với Nhóc Ngũ: “Có cái gì thì nói ra, không cần úp úp mở mở.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 870


Chương 870:

“Không phải thế đâu, bố” Nhóc Ngũ nhìn Ngô Hùng Dương một cái, nói: “Chuyện đó, Ngô Tử Hòa bị người ta đánh ở khu giải trí”

“Cái gì!” Ngô Hùng Dương vừa nãy đang còn hả hê đột nhiên đứng lên, Ngô Tử Hòa, chính là con của ông ta, là đứa con trai duy nhất của ông ta.

Ferreth lắc đầu, chuyện như thế này, trong mắt anh ta chẳng đáng là gì cả. Những năm nay, cùng Trương Thác chính chiến nam bắc, đã quen với chuyện sinh tử, loại chuyện như thế này người nào bị người nào đánh, anh ta vừa nghe xong thì sẽ thấy giống như trẻ con đang quậy phá một trận, cực kỳ vô vị.

Ferreth thấy trên mặt Ngô Hùng Dương biểu hiện rất gấp gáp, lên tiếng nói: “Được rồi, con trai của ông bị đánh, ông cũng đừng ngồi đây nữa, đi xử lý đi!”

“Ngài Ferreth, cảm ơn ngài Ferreth” Ngô Hùng Dương liên tục gật đâu.

“Đi thôi, cùng đi xuống lầu” Ferreth đi đến trước cửa phòng hội nghị.

Nhóc Ngũ vội vàng kéo cánh cửa lớn của phòng hội nghị ra thay cho Ferreth.

Ở khu giải trí khách sạn Thế Giới.

Rất đông bảo vệ của khách sạn Thế Giới đã chạy đến, bao vây xung quanh ba người Trương Thác.

Ngô Tử Hòa lau vết máu ở khóe miệng, vẻ mặt oán hận trừng mắt nhìn Trương Thác: “Thằng nhãi, hôm nay tao muốn mày phải chết!”

Trương Thác nhìn đám bảo vệ đang bao vây xung quanh mình, lên tiếng: “Gọi ông chủ của các anh đến đây!”

Trương Thác muốn để Nhóc Ngũ đến đây, mấy tên bảo vệ này anh không hề để tâm, anh cũng không xem trọng Ngô Tử Hòa, chủ yếu là anh lo lắng cho cuộc sống sau này của Thu Vân và mẹ của Thu Vân, cho nên còn phải để Nhóc Ngũ giải quyết chuyện này.

“Anh ta sao, ông đây chính là chủ của khách sạn này!” Ngô Tử Hòa nhổ một ngụm nước bọt lên mặt đất.

Đúng ngay lúc này, cửa thang máy được mở ra.

Ngô Hùng Dương mang khuôn mặt tức giận đi ra từ trong thang máy đi tới, lớn tiếng nói: “Ai động vào con của tao, không muốn sống nữa phải không!”

Ngô Tử Hòa vừa trông thấy Ngô Hùng Dương thì giống như nhìn thấy cứu tinh vậy: “Bố, bố không thể tha cho mấy kẻ này được! Bố nhìn mặt con đi”

Ngô Hùng Dương nhìn mặt mũi của con trai mình sưng vù, tức giận không có chỗ trút, đẩy đám người sang hai bên, bước những bước lớn đến chỗ Trương Thác đang bị đám bảo vệ bao vây: “Nhãi con, mày dám đánh con của tao?”

Trương Thác nhún vai: “Như ông thấy đấy, tôi đã đánh Mày con mẹ nó muốn chết!” Ngô Hùng Dương tức giận nhìn chằm chằm Trương Thác, ở Sơn Thành này, vẫn chưa có ai dám càn quấy như vậy ở trước mặt ông ta cả.

Ngũ Cảnh Lập đi cùng thang máy với Ngô Hùng Dương cũng đúng lúc đi tới, vừa nhìn thấy Ngô Tử Hòa bị người ta đánh ở khách sạn, vội vã đi đến phía trước, không bận tâm đến cạnh tranh đấu đá giữa mình và Ngô Hùng Dương, ở phương diện công việc thì vẫn cần phải hoàn thành, chuyện này cho dù thế nào thì mình cũng phải đi lên nói vài câu.

Ngũ Cảnh Lập vừa mới đi lên phía trước một bước đã nhận thấy mình bị người ta kéo lại, vừa quay đầu nhìn lại đã thấy con trai mình đang kéo tay của mình, đang không ngừng lắc đầu với mình.

“Bố, chúng ta không động đến những người này được đâu”

Nhóc Ngũ dùng giọng nói rất nhỏ nói với Ngũ Cảnh Lập.

“Không động đến được?” Khuôn mặt Ngũ Cảnh Lập đầy vẻ nghi ngờ, thậm chí ông ta còn hoài nghỉ không biết mình có đang nghe nhầm không, con trai mình có tính cách như thế nào, Ngũ Cảnh Lập lại chả biết quá rõ. Ngay đến lời của mình nó cũng không thèm nghe, nhưng bây giờ lại chủ động nói ra mấy chữ không động được vào.

“Bố, bố hãy để anh ta đi đi! Ngô Tử Hòa xúc phạm đến người này, anh ta sẽ bị hủy hoại!” Nhóc Ngũ nói chắc chắn như đỉnh đóng cột.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 871


Chương 871:

Mặc dù gia đình của Ngô Tử Hòa có thế thực lớn, nhưng nếu so với Bạch lão đại thì không thể nào so sánh được. Như vậy người này chắc lại Bạch lão đại rồi.

Nhóc Ngũ không hề bất ngờ khi thấy Trương Thác xuất hiện ở đây. Trong lòng anh ta Thu Vân chính là người phụ nữ của Trương Thác, anh đến đây xem cũng là chuyện bình thường.

Ngũ Cảnh Lập nghe con trai nói xong, dừng chân, không tiến lên nữa nhưng trong lòng ông ta vẫn còn nghi ngờ, người đàn ông trẻ tuổi này ăn mặc rất bình thường, dựa vào đâu để cho Ngô Hùng Dương không dám động đến được chứ?

Ngô Tử Hòa thấy bố của mình đã đến, phấn khích không thôi: “Oắt con, không phải vừa nãy mày rất hung hăng hay sao?

Tiếp tục hung hăng tiếp tao xem nào!”

Mẹ của Thu Vân đứng đẳng sau Trương Thác, kéo ống tay áo của Trương Thác, nhỏ giọng nói: “Cậu trương, đây là Ngô Hùng Dương, ông ta là người lợi hại nhất Sơn Thành này, chúng ta không chọc nổi đâu”

“Không có chuyện gì đâu ạ” Trương Thác nở một nụ cười trấn an mẹ của Thu Vân.

“Không có chuyện gì sao? Động đến ông đây, không ai trong số các người chạy thoát được đâu!” Ngô Tử Hòa lớn tiếng nói, nói với đám bảo vệ đang đứng xung quanh: “Các anh còn làm gì nữa hả? Sao còn không bắt tên này lại cho tôi!”

Mấy tên bảo vệ vừa nghe xong thì chuẩn bị động tay với Trương Thác.

“Dừng tay, tôi xem ai dám động tay!” Giọng nói của Nhóc Ngũ vang lên từ bên ngoài đám người.

Đã thấy Nhóc Ngũ chen qua đám người, đi về phía bên này.

Ngô Tử Hòa nhướng mày: “Tên họ Ngũ kia, anh có ý gì hả?”

Ngô Tử Hòa dù sao cũng là cậu chủ số một Sơn Thành, nên cũng không sợ Nhóc Ngũ.

Nhóc Ngũ cười ha ha với Ngô Tử Hòa, mở miệng nói: “Ngô Tử Hòa, tôi khuyên anh vẫn không nên tự mình chuốc lấy đau khổ đi! Chuyện ngày hôm nay, nếu như tôi đoán không sai thì chắc là do anh gây sự trước.”

Nhóc Ngũ vừa nói xong, hướng về phía Trương Thác gật đầu với anh, gọi một tiếng anh Trương.

Ngô Tử Hòa thấy Nhóc Ngũ thế mà lại ra mặt giúp Trương Thác, có hơi ngạc nhiên, nhưng chuyện này cũng không đại diện cho chuyện anh ta sẽ quên chuyện này đi. Nếu như thế thì sau này cậu chủ Ngô là anh ta có thể ở Sơn Thành chứ, nếu như thế thì bố của anh ta là Ngô Hùng Dương sao lại được mọi người gọi là Thạch Thượng Hoàng chứ.

Ngay cả người đứng đầu ở Sơn Thành này, cũng không dám tùy tiền đắc tội với Ngô Hùng Dương!

“Ngũ Cảnh Lập, ông hãy trông chừng con của mình đi!”

Ngô Hùng Dương bất mãn nói với Ngũ Cảnh Lập đang đứng bên ngoài đám người.

“Mày nhanh câm miệng lại! Mày!” Giọng nói của Ngô Hùng Dương vừa dứt, Nhóc Ngũ cùng tức giận đáp trả lại: “Các người ở đây la hét, không coi trọng nhà họ Ngũ chúng tôi sao?

Hôm nay tôi xem ai dám động đến anh Trương nào!”

Lời nói của Nhóc Ngũ khiến cho Ngô Hùng Dương sững sờ, ông ta hoàn toàn không ngờ được con trai của Ngũ Cảnh Lập thế mà lại dám nói thẳng điều này với mình như thế. Bình thường lúc gặp mình, làm gì có khi nào không khách khí cơ chứ.

Vẻ mặt Ngô Hùng Dương ngay lập tức trở nên nặng nề: “Họ Ngũ kia, các người thật sự coi chúng tôi là kẻ thù sao?”

Ngũ Cảnh Lập cũng hơi bất ngờ về cách làm của con trai mình, nếu để cho ông ta lựa chọn, chắc chắn ông ta sẽ không can thiệp vào, chỉ cần yên lặng theo dõi diễn biến. Nhưng bây giờ chuyện đã phát triển thành như vậy rồi, chắc chắn ông ta không thể không đếm xỉa đến được, chỉ có thể dựa theo lời con trai mình mà nói: “Ông Ngô, ông cho tôi chút mặt mũi đi, chuyện này bỏ qua đi, có được không?”

Ngô Hùng Dương khẽ cười một tiếng, nói: “Nể mặt ông, cho ông mặt mũi thì ai cho tôi mặt mũi đây? Họ Ngũ kia, tôi hỏi cậu, có phải cậu thật sự muốn đối đầu với tôi hay không!”

Ngũ Cảnh Lập theo phản xạ nhìn con trai mình một cái.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 872


Chương 872:

Ánh mắt Nhóc Ngũ kiên định gật đầu với Ngũ Cảnh Lập.

Ngũ Cảnh Lập quyết định, nói với Ngô Hùng Dương: “Họ Ngô kia, đừng nói tôi đối đầu với ông, bây giờ là ông đang ở chỗ của tôi gây chuyện, Ngô Hùng Dương ông dám gây rối thì họ Ngô tôi cũng dám tiếp chiêu!”

“Được! Được lắm!” Ngô Hùng Dương gật gật đầu, không tức giận mà ngược lại còn cười: “Họ ngũ kia, ông thật sự nằm ngoài dự đoán của tôi đấy, được, nếu ông vì tên khốn này mà chống lại tôi, hai chúng ta sẽ vui đùa một chút, xem ai sẽ là người chết!” Ngô Hùng Dương nói đến đó thì lập tức cầm điện thoại lên.

“Alo? Lão đại, sao anh lại ở đây vậy?” Đúng vào lúc này, từ bên ngoài đám người vang lên một giọng nói nghỉ ngờ.

Trong giây phút nghe thấy giọng nói này, cơ thể của hai người Ngũ Cảnh Lập và Ngô Hùng Dương đều chấn động, mặc dù giọng nói này không quen lắm, nhưng lại khắc sâu trong kí ức của bọn họ.

Ferreth chen vào đám người, nhìn Trương Thác.

“Sao cậu lại ở đây?” Trương Thác nhìn Ferreth, cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, nói: “Không phải tôi bắt cậu đi điều tra những chuyện kia hay sao?”

“Lão đại, tôi đang ở đây để điều tra chuyện đó cho anh mà” Ferreth trả lời Trương Thác.

Ngô Hùng Dương nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, đồng tử đột nhiên co rút lại, toàn bộ người đều đang duy trì tư thế cầm điện thoại, ngốc luôn, bản thân mình không nghe nhầm chứ! Ngài Ferreth gọi tên nhóc này là lão đại? Hơn nữa tên nhóc còn gia cho ngài Ferreth nhiệm vụ giải thích?

Cơ thể Ngũ Cảnh Lập cũng dao động, trong mắt có sự giật mình nhìn Trương Thác, khó trách con trai mình nói người thanh niên trẻ này khiến cho nhà họ Ngô không động vào được, người có thể khiến cho ngài Ferreth cũng phải gọi là lão đại, rốt cuộc là người thế nào cơ chứ! Ngũ Cảnh Lập ý thức được, hôm nay chính mình thế mà đã làm ra một quyết định quan trọng thế nào trong cuộc đời. Nếu như ban nấy không phải con trai ngăn cản mình, như vậy bây giờ mình chắc chắn sẽ giống như Ngô Hùng Dương, đắc tội với nhân vật lớn này.

Nói vậy, hậu quả sẽ là gì? Ngũ Cảnh Lập cũng không tưởng tượng được!

So với Ngũ Cảnh Lập đang cảm khái trong lòng, lúc này trong lòng Ngô Hùng Dương là một vùng sương lạnh, vừa này chính mình đã mắng chửi lão đại của ngài Ferreth?

Còn nói nhiều lời khó nghe như vậy nữa! Lần này ngài Ferreth nếu thật sự trách phạt, mình phải làm sao đây? Cái gì mà Thạch Thượng Hoàng, trong mắt ngài Ferreth cũng không bằng một cái rắm!

Ngô Hùng Dương tức giận trừng mắt nhìn con trai mình.

Chuyện này tất cả đều do nó mà nên!

“Lão đại, chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?” Ferreth dùng ánh mắt tò mò nhìn Ngô Hùng Dương.

“Không có chuyện gì, có một người muốn g**t ch*t tôi, tôi đang xem người của anh ta ra tay” Khuôn mặt của Trương Thác tỏ vẻ không sao cả nói: “Cậu đi làm việc đi! Lát nữa chúng ta liên lạc.”

“Được” Ferreth gật gật đầu, không nói thêm gì nữa, cơ bản anh ta cho rằng chút chuyện này có thể tạo thành ảnh hưởng gì với Trương Thác chứ.

Ferreth vẫy tay với Trương Thác, sau đó nhìn Ngô Hùng Dương một cái: “Tôi thấy người như ông cũng thật sự không biết chữ “chết” viết như thế nào, chuẩn bị sẵn sàng đi, tiền của tôi, mười phút sau sế rút ra.”

Ferreth nói xong, vừa nhìn về phía Ngũ Cảnh Lập vừa gật đầu: “Biểu hiện hôm nay của ông không tệ, hạng mục kia mà cậu nói lần trước, tôi quyết rồi, lát nữa hãy trực tiếp gửi tài liệu đến email của tôi, cứ vậy đi”

Ferreth nói xong, không đợi Ngô Hùng Dương và Ngũ Cảnh Lập nói gì, đi thẳng ra khỏi đám người.

Lời nói của Ferreth, đối với Ngũ Cảnh Lập và Ngô Hùng Dương mà nói là hai thái cực khác nhau.

Ở chỗ Ngũ Cảnh Lập, không nghỉ ngờ gì đó chính là sự vui mừng tột độ, mà Ngô Hùng Dương lại giống như đã bị đánh rơi xuống vực thẳm. Ferreth rút vốn, tương đương với đã hút hết cốt tủy của công ty ông ta ra vậy!
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 873


Chương 873:

“Bố, người đó là ai vậy, anh ta kiêu ngạo gì chứ” Ngô Tử Hòa không biết Ferreth, cho nên không bằng lòng nói.

“Bốp!”

Đáp trả Ngô Tử Hòa là một cái bạt tai của Ngô Hùng Dương: “Súc sinh, mày có biết mày đã làm gì gì không?”

Ngô Tử Hòa sờ mặt mình, có chút không dám tin nhìn Ngô Hùng Dương: “Bố, con..”

“Súc sinh!” trong lòng Ngô Hùng Dương bị tức giận tập kích, một chân không ngừng đá vào bụng Ngô Tử Hòa, đạp cho Ngô Tử Hòa nằm im tại chỗ không dậy nổi.

Ngô Hùng Dương làm xong chuyện này, đã vội vàng đưa mắt nhìn về phía Trương Thác, trên mặt đầy vẻ cầu xin tha thứ: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, do tôi không biết dạy dỗ con cái, tôi “Ông cái gì mà ông, Ngô Hùng Dương, ông nhanh đưa con trai mình cút đi, chỗ này không hoan nghênh các người!” Nhóc Ngũ thẳng thừng cắt ngang lời Ngô Hùng Dương, giơ tay lên, ra lệnh cho đám bảo vệ: “Ném hai người này ra ngoài cho tôi!”

Ngũ Cảnh Lập hài lòng nhìn cách làm của con trai mình, so với tên ngu ngốc Ngô Tử Hòa kia, con trai của mình mặc dù có chút quần là áo lượt, nhưng ở trong chuyện lớn, lại rất hiếu thắng, cách làm của chuyện này quyết định rất nhanh, thật sự rất vừa lòng ông ta.

Đám bảo vệ vừa nghe Nhóc Ngũ ra lệnh, cơ bản không hề chần chừ, túm lấy hai bố con Ngô Tử Hòa kéo sang bên cạnh đưa đi.

Nhóc Ngũ dùng khuôn mặt tươi cười lấy lòng đi tới trước mặt Trương Thác: “Anh Trương, thật sự rất xin lỗi, đã gây ra nhiều phiền phức cho anh rồi, tôi chắc chắn sẽ không tha cho hai người đó.”

Trương Thác cười mỉm, vỗ vỗ vai Nhóc Ngũ: “Cậu làm không tồi”

Bốn chữ đơn giản này của Trương Thác khiến cho Nhóc Ngũ mừng rỡ như điên. Ngũ Cảnh Lập đứng bên cạnh trong lòng cũng vui vẻ không thôi, trước mặt người này, trước mặt người anh này của ngài Ferreth, một câu khích lệ của anh ta, không biết có bao nhiêu lợi ích to lớn, chuyện này truyền đến tai ngài Ferreth, nhà mình có thể phát triển rồi!

Nhóc Ngũ rất biết quan sát nhìn về phía Thu Vân, nói: “Chuyện đó, Thu Vân này, khoảng thời gian này cô biểu hiện không tệ, gần đây cũng không được nghỉ ngơi tốt, hôm nay hãy nghỉ ngơi một hôm đi! Còn cả dì Thu nữa, tôi cháu nghe nói hai hôm nay thắt lưng của dì có hơi không được tốt lắm, hôm nay dì cũng nghỉ ngơi một chút đi!”

Nhóc Ngũ nói xong, không đợi Thu Vân và mẹ Thu nói gì, đã vội vàng tạm biệt Trương Thác, cùng bố mình đi xuống lầu.

Trước khi đi, Ngũ Cảnh Lập nở một nụ cười thân thiện với Trương Thác.

Trương Thác nhìn Thu Vân, nhún vai: “Xem ra hôm nay em không nghỉ không được rồi, cùng nhau ăn trưa nhé?”

“Vâng” Thu Vân gật đầu.

Mẹ của Thu Vân vẫn đang ngây ngẩn ở bên cạnh, chưa tỉnh hồn lại. Ngô Hùng Dương được người ta gọi là Thạch Thượng Hoàng đấy, kết quả ở trước mặt cậu trương lại chỉ một chút thôi đã sợ hãi rồi!

Lúc này mẹ của Thu Vân không có cách nào coi Trương Thác là một người bình thường được nữa. Nghĩ đến Trương Thác là một người có thể làm cho Thạch Thượng Hoàng phải cúi đầu, mẹ của Thu Vân lại cảm thấy không dễ chịu lắm.

Mẹ của Thu Vân là kiểu người không thích làm phiền người khác, có tính không thích nợ nhân tình. Bây giờ chỗ nào bà ấy cũng cảm thấy thiếu nợ Trương Thác cái gì đó.

Bản thân Thu Vân dự định sẽ mời Trương Thác ăn cơm ở khách sạn Thế Giới, kết quả lại bị Trương Thác một mực từ chối.

Thu Vân cũng biết rõ Trương Thác đây là đang không muốn để cô phải tốn kém, cô cũng không ép buộc nữa, đi ra ngoài khách sạn.

Vừa mới ra khỏi khách sạn, đúng lúc đang chuẩn bị đi đến bãi đỗ xe lấy xe, đã trông thấy một người đứng ở phía trước chiếc BMW 8i của Thu Vân.

Chiếc BMW 3i này là lúc đó Trương Thác đến cùng với dì cả của Thu Vân.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 874


Chương 874:

Đây là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt bình thường, ăn mặc bình dị, vừa nhìn thấy mẹ của Thu Vân đã mở miệng ngay: “Chị hai, sao em gọi điện thoại cho chị mãi mà không được.”

Thu Vân đứng bên cạnh Trương Thác, nhỏ giọng nói cho.

Trương Thác, quê quán của mẹ cô chính là Sơn Thành, người phụ nữ trung niên này là bà con xa của mẹ Thu Vân, quan hệ cũng không tệ lắm.

“Làm sao vậy, có chuyện gì sao?” Mẹ của Thu Vân khó hiểu hỏi.

Người phụ nữ trung niên đỡ trán: “Chị hai, chẳng lẽ chị quên rồi đấy, hôm nay là lễ mừng thọ tám mươi của dì họ mà”

“ÁI” Mẹ Thu Vân vừa nghe xong thì kinh ngạc a một tiếng, bà ấy lấy điện thoại ra nhìn thời gian, khuôn mặt đầy vẻ tự trách: “Ôi thôi, sao chị lại có thể quên chuyện này được cơ chứ!”

“Không sao đâu chị hai” Người phụ nữ trung niên an nủi nói: “Bây giờ vẫn còn sớm sẽ đến kịp thôi, em sợ chị bận mà quên mất”

“Được được được, vậy bây giờ chúng ta nhanh đi thôi: Mẹ Thu Vân vội vàng mở cửa xe, nói: “Tiểu Vân, con nhanh đưa mẹ và dì của con đi đến đó đi, Tiểu Trương đúng lúc cũng đi cùng đi”

“Mẹ, chuyện này không tốt lắm đâu! Anh trương, anh ấy…”

Thu Vân hơi ngần ngừ, chuyện tham gia đại thọ gi gì đó chắc sẽ có nhiều quy tắc, Trương Thác cứ đi chỗ này một chút rồi lại chạy chỗ kia thì sẽ rất phiền toái.

“Không sao đâu” Trương Thác không để ý xua xua tay, nói: “Chúng ta cùng đi thôi.”

Ngược lại đối với Trương Thác mà nói hôm nay cũng chỉ có chờ đợi, đi dạo chỗ này chỗ kia một chút cũng tốt.

Thu Vân khởi động xe, Trương Thác ngồi ở ghế phụ lái, mẹ Thu Vân và người phụ nữ trung niên ngồi ở hàng ghế sau.

“Chị hai, cậu đây là?” Người phụ nữ trung niên nhìn Trương Thác, tò mò hỏi.

“Đây là Tiểu Trương, bạn trai của Tiểu Vân nhà chị” Mẹ Thu Vân giới thiệu một lượt.

Trương Thác xoay đầu, chào người phụ nữ trung niên một tiếng dì.

“Cậu là Tiểu Trương à” Người phụ nữ trung niên lộ vẻ kinh ngạc nhìn Trương Thác, nói: “Từ lâu tôi đã nghe chị hai nhắc về cậu rồi, công việc của chị hai và Tiểu Vân là do cậu tìm cho! Cậu giỏi quá”

Người phụ nữ trung niên nói xong, lại dùng một loại ánh mắt hâm mộ nhìn mẹ Thu Vân, làm việc ở khách sạn Thế Giới đó, đãi ngộ gì đó cũng tương đối khá, Thu Vân tuổi còn trẻ mà đã làm lên chức quản lý rồi, sau này sự nghiệp sẽ rất sáng lạn.

“Chị hai, chị nhờ Tiểu Trương nhà chị giúp em một chút đi, nhờ cậu ấy cho con bé nhà em cũng đến khách sạn Thế Giới làm việc đi” Người phụ nữ trung niên nói.

“Chuyện này…” Khuôn mặt của mẹ Thu Vân hiện lên vẻ khó xử, rõ ràng chuyện của hai mẹ con nhà họ cũng đã khiến cho bà ấy cảm thấy không dc tốt lắm rồi, sao mà lại có thể mở miệng nói chuyện này nữa chứ.

“Được, thưa dì. Lát nữa cháu sẽ hỏi một chút” Trương Thác lên tiếng, đồng ý với chuyện này, xua đi sự xấu hổ của mẹ Thu Vân.

Mẹ của Thu Vân cảm kích nhìn Trương Thác một cái.

Đường xá ở Sơn Thành nổi tiếng khắp cả Đại Nam, nếu không phải người đã quen thuộc thì chắc chắn sẽ bị đi lòng vòng đến xỉu.

Thu Vân đến Sơn Thành cũng đã không ít ngày, đường xa cũng đã lần mò được kha khá.

Trước mười hai giờ trưa, Thu Vân đã lái xe đến địa điểm, không phải ở trong Sơn Thành nữa mà là ở vùng quê.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 875


Chương 875:

Bây giờ ở rất nhiều nơi, điều kiện ở nông thôn còn tốt hơn thành phố nhiều, chưa nói đến không khí trong lành, phòng ở cũng lớn hơn, tự mình bỏ ra khoảng sáu trăm đến chín trăm triệu là đã có thể xây được một căn nhà nhỏ hai tầng rồi, ngoài việc ở ven ngoại ô ra thì cũng không thua kém so với trong thành phố.

Thu Vân vừa lái xe đến cổng thôn đã nghe thấy tiếng pháo nổ ầm ầm, những bông hoa đỏ được thắt từ vải gấm đỏ được treo thẳng từ cửa thôn dài khoảng trăm mét, đặc biệt vui mừng.

Người ở quê hầu như người nào cũng đều có quan hệ thân thích, lần này có một người đại thọ tám mươi đó là chuyện hết sức vui vẻ.

Bầu không khí như thế này thật sự Trương Thác không được cảm thụ nhiều cho lắm, anh ngồi ở trong xe, nhìn tới nhìn lui, nghe thấy âm thanh của tiếng khua chiêng gõ trống, tâm trạng của anh cũng trở nên tốt hơn.

Thu Vân đậu xe xong, mẹ của cô xuống xe, cũng có rất nhiều người đi đến bắt chuyện.

Chiếc xe BMW 3i này của Thu Vân cũng khiến nhiều người trong gia tộc phải hâm mộ, bao gồm cả việc bây giờ Thu Vân đang làm quản lý trong khách sạn Thế Giới, chuyện này đều khiến cho mấy người trẻ tuổi ở quê không ngừng hâm mộ.

“Này, chị Thu Vân, anh đẹp trai này là ai vậy?”

“Đúng vậy, chưa từng gặp qua bao giờ”

Mấy người trẻ tuổi nhìn Trương Thác, lập tức dùng ánh mắt mập mờ hỏi Thu Vân.

Khuôn mặt Thu Vân xấu hổ đỏ bừng: “Đây là anh Trương, chị…”

Thu Vân vừa định mở miệng nói là bạn của chị, kết quả người phụ nữ trung niên cùng đến với ba người Thu Vân đã nhanh nhảu mở miệng nói: “Đây là Tiểu Trương, bạn trai của Thu Vân, công việc của hai người chị hai đều nhờ Tiểu Trương tìm giúp đấy. Anh chàng Tiểu Trương này rất tài giỏi đấy”

Trương Thác vừa mới bằng lòng giúp đỡ cho người phụ nữ trung niên, giúp bà ta nói một tiếng chuyện công việc, điều này làm cho người phụ nữ trung niên vui vẻ không thôi, bây giờ gặp ai cũng nói tốt về Trương Thác.

Mấy người trẻ tuổi nghe bà ta nói thế, nhất thời đều tập trung ánh mắt nhìn về phía Trương Thác.

“Ôi, chị Thu Vân, bạn trai của chị thật đẹp trai, có thể cũng giúp bọn em đến làm việc ở khách sạn Thế Giới được không?”

“Đúng vậy, em nghe nói đãi ngộ khá tốt, cơm ăn hàng ngày cũng ngon”

“Em cũng muốn đi”

Một đám thanh niên trẻ tuổi, tất cả đều bao vây đến chỗ Trương Thác và Thu Vân.

Vẻ mặt Thu Vân lúng túng nhìn Trương Thác, không biết nên làm gì vào lúc này.

Trương Thác mỉm cười, mở miệng nói: “Được rồi, gần đây khách sạn Thế Giới cũng đang tuyển nhiều nhân viên, đến úc đó bọn họ sẽ đến đây tuyển người trước. Chỉ cần phù hợp thì sẽ có thể vào, chỉ có điều phát triển thành như thế nào thì ohải xem sự cố gắng của mọi người”

Lời Trương Thác nói đã làm cho những người trẻ tuổi này vui mừng như điên, cái gì mà anh Trương đẹp trai đủ các thể loại không ngừng bên tai.

Trương Thác nhìn những người trẻ tuổi này, bọn họ cũng ‘ất đơn thuần, chỉ là một chỗ làm việc bình thường như khách sạn Thế Giới, cũng đã khiến cho họ vui vẻ đến như vậy.

“Ôi ôi ôi, đây là ai thế, làm gì mà náo động đến vậy hả?” Từ bên cạnh, một giọng nói kỳ quái vang lên, chỉ thấy một người phụ nữ cao khoảng một mét bảy lăm, mặc một chiếc áo khoác lông chồn, từ bên cạnh đi tới.

Thời tiết như thế này, mặc dù hơi lạnh một chút, nhưng cũng không đến mức phải mặc áo lông chồn. Nhưng không thể không nói, dáng người của người phụ nữ này rất tốt, chỉ riêng cặp chân dài thôi cũng có thể khiến cho người ta đánh giá tám mươi điểm rồi, cô ta có một gương mặt chuẩn kiểu người nổi tiếng, chắc chắn là thuộc vào hạng mỹ nữ.

Chỉ là Trương Thác không hề có hứng thú với kiểu gương mặt của người nổi tiếng như thế này, trước kia anh đã từng đến Hàn Quốc, chỗ đó hầu như phụ nữ đều có dáng vẻ như vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 876


Chương 876:

“Thu Vân, đây chính là người bạn trai kia của cô à? Cũng không ổn lắm nhỉ!” Người phụ nữ dùng hai mắt đánh giá Trương Thác, cô ta nhìn, cũng nhìn quần áo trên người Trương Thác, quần áo bình dân trên người Trương Thác, khiến người phụ nữ trẻ tuổi không thèm để ý.

“Mỹ Thần, đây là cô em họ xa của em sao” Phía sau người phụ nữ, một người đàn ông trung niên bước ra, người đàn ông trung niên ưỡn cái bụng lớn, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng, trên cổ tay là một chiếc đồng hồ vàng lấp lánh, bên hông treo chìa khóa xe Mercedes-benz, cả người toàn là hơi thở của kẻ có tiền.

Người đàn ông trung niên duỗi tay ôm lấy chiếc eo nhỏ của người phụ nữ.

Người phụ nữ hờn dõi nhìn vào mắt người đàn ông trung niên, nũng nịu nói: “Ghét quá đi, sao lại lắm người đến thế chứ”

“Ha ha, nhiều người thì sao chứ?” Người đàn ông không kiêng dè gì cười lớn một tiếng, nói: “Chồng ôm vợ của mình còn phải chú ý đến ánh mắt của người khác hay sao?”

Trương Thác trông thấy rất rõ ràng, lúc người phụ nữ nhìn người đàn ông trung niên, trong mắt xuất hiện sự chán ghét, nhưng vẫn để mặc cho người đàn ông ôm lấy mình, còn tặng thêm một nụ cười.

“Quách Mỹ Hân, mày cút ra ngoài cho tao, ai cho mày trở về!” Phía sau vang lên một giọng nói đàn ông cộc căn.

Trông thấy một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, xách theo một cây gậy gõ, chạy hồng hộc đến, lúc nhìn thấy người phụ nữ, hai mắt anh ta đỏ bừng.

Quách Mỹ Hân vừa trông thấy người đàn ông đó, đột nhiên vẻ mặt hoảng sợ, vội vàng trốn phía sau người đàn ông trung niên.

Người đàn ông cầm gậy gỗ cũng bị mọi người ngăn cản lại: “Anh Quách, anh bớt giận, anh bớt giận đi”

Thu Vân đứng bên cạnh Trương Thác, nhỏ giọng giải thích cho Trương Thác: “Anh Trương, Mỹ Hân tìm người đàn ông trung niên đó làm chồng, khiến cho bố cô ta tức giận đến nằm liệt giường. Bây giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện, người đàn ông kia chính là anh trai của Quách Mỹ Hân”

Trương Thác nghe đến đó thì gật gật đầu.

Đối với loại chuyện phụ nữ trẻ tuổi dựa vào kẻ có tiền, Trương Thác hoàn toàn có thể hiểu được Bây giờ ở trong club, kiểu chuyện như thế này một chút cũng không lấy gì làm lạ, hơn nữa Trương Thác cũng có thể hiểu được hành động của anh trai Quách Mỹ Hân, trong gia tộc, có rất nhiều rất cần thể diện, chuyện Quách Mỹ Hân dựa vào kẻ có tiền chắc chắn sẽ dẫn đến không ít lời đàm tiếu, người thế hệ trước đối với phương diện này lại còn rất coi trọng.

Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn anh trai Quách Mỹ Hân, lớn tiếng quát: “Một đám đểu cáng, còn không phải là các người hay sao? Hôm nay tôi muốn nhìn xem ai dám động tay nào, nói cho các người biết, ông đây một phút kiếm được trên dưới ba trăm triệu, các người dám động tay thử xem, có dỡ hết cả cái làng này của các người cũng không đủ bồi thường đâu!”

Có người đàn ông trung niên làm chỗ dựa, Quách Mỹ Hân cũng có thêm sức mạnh.

“Cút ra ngoài, chỗ này của chúng tôi không hoan nghênh các người!” Anh trai của Quách Mỹ Hân bóp cây gậy gỗ trong tay, khuôn mặt căm hận nói.

“Đúng thế, cút ra ngoài đi!”

“Không hoan nghênh các người!”

Một trận tiếng quát vang lên.

“AI Tên họ Quách kia, lần này ông đây đến để tặng cho các người chỗ tốt đấy!” Người đàn ông trung niên tỏ vẻ không quan tâm đánh giá tất cả mọi người xung quanh: “Ông chủ của tôi nhìn trúng chỗ này của các người, ở đây có hồ sơ, các người chỉ cần ký vào hồ sơ này, mỗi nhà dựa vào giá nhà bây giờ, một mét vuông trả cho các người sáu triệu, hai ba trăm gian nhà cũ nát của các người, hiện tại tùy ý đổi lấy một tỷ tám đến hai tỉ mốt!”

Người đàn ông trung niên một bên vừa nói, một bên lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ.

Những người dân trong thôn nghe ông ta nói vậy, tiếng hét đột nhiên nhỏ lại, đưa mắt nhìn nhau mấy lần chắc chắn, nếu chuyện này là thật, thật sự giống như đưa tiền đến cho mình.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 877


Chương 877:

Người đàn ông trung niên ngạo nghề liếc nhìn những người nông thôn này, ở trong lòng niệm một câu ép bức, chỉ là mấy trăm triệu, xem xem cái bộ dạng không dám tin của bọn họ kìa.

Quách Mỹ Hân hai tay ôm ngực, hừ lạnh một tiếng: “Nói cho mấy người biết, tôi đây là nhìn lên cái thân phận thân thích của mấy người, mới để chồng tôi cứ đến chỗ mấy người trước, nếu không thì nơi tốt như thế này, không đến phiên mấy người được ở lại!”

Người đàn ông trung niên cười toe toét, ôm lấy cơ thể của Quách Mỹ Hân, khiến cho Quách Mỹ Hân hét lên, dùng nắm tay đánh người đàn ông trung niên một cái: “Anh, đáng ghét à”

Người đàn ông trung niên cười hắc hắc, híp hai mắt lại, nhìn về phía nơi Thu Vân đang đứng.

“Cô gái à, tôi xem dáng người của cô cũng không tồi, có muốn suy nghĩ một chút đến công ti chúng tôi làm việc không?” Khi lời của người đàn ông trung niên vừa nói ra, bờ môi không khỏi l**m l**m chút.

Cái bộ dạng nhu thuận này của Thu Vân, với đôi mắt sáng ngời phảng phất như biết nói kia, thật sự khiến người ta động lòng không thôi.

“Xứ, chị Thu Vân của chúng tôi mới không đi ấy, chị ấy đã ở khách sạn Thế Giới làm quản lí rồi!” Một cô gái trẻ mở miệng nói, Người đàn ông trung niên nghe đến những lời này, hơi hơi ngẩn ra, sau đó phá lên cười lớn: “Ha ha ha, khách sạn Thế Giới, làm quản lí hả? Đang chọc cười đấy hả? Một quản lí thì một tháng được bao nhiêu tiền chứ? 24 triệu hay là 30 triệu?

Đến chỗ tôi, tôi bảo đảm sẽ cho cô mức lương một tháng là trên 300 triệu!”

Lời người trung niên vừa nói khiến mọi người xung quanh hít một hơi khí lạnh, một tháng lương 300 triệu, đây là công việc gì vậy, cũng quá lời lãi rồi đi.

“Thế nào hả người đẹp, có hứng thú đến chỗ tôi không?”

Người đàn ông trung niên không ngừng quan sát Thu Vân.

“Thật xin lỗi, con bé Vân nhà chúng tôi không có hứng thú”

Bố của Thu Vân từ một bên đi đến, đứng giữa người đàn ông trung niên và Thu Vân.

Người đàn ông trung niên hung dữ nhìn bố của Thu Vân, không chút khách khí mở miệng nói: “Khó trách các người nghèo cả đười!”

Quách Mỹ Hân đi đến, ôm lấy cánh tay của người đàn ông trung niên, nũng nịu nói: “Chồng à, anh không cần phải phí lời với đám người này, bọn họ cả đời này đã có mệnh nghèo rồi!”

Người đàn ông trung niên nghiêng đầu, không nhìn Thu Vân nữa, tuy nhiên ông ta vẫn muốn đoạt người phụ nữ này về tay minh, nhưng hiện giờ, rõ ràng là chính sự quan trọng hơn, thật muốn để đám người này kí mà, bản thân một thân, đó cũng đã phát tài rồi!

Người đàn ông trung niên giơ văn kiện trong tay lên, lớn tiếng nói: “Tôi lại nói một lần nữa, ông chủ của chúng tôi xem trọng chỗ này của mấy người, theo như một mét vuông thì đền bù cho mấy người sáu triệu, phòng ốc của mấy người được bao nhiêu, tự trong lòng mình biết rõ đi, có thể lãi bao nhiêu tiền, cũng tự mình tính đi!” Lời này của người đàn ông trung niên vừa nói ra, rất nhiều người lại bắt đầu nói chuyện với nhau, trong mắt mang theo một tia không thể tin được.

“Cái này không phải là thật chứ hả”

“Đúng thế, đừng có khinh thường chúng tôi cái gì cũng không hiểu”

“Làm gì có ai cho không tiền như thế chứ”

Một số người đưa ra chút nghỉ vấn.

“A” Người đàn ông trung niên cười nhẹ một tiếng: “Nói mấy người ngu muội, cũng là đánh giá quá cao mấy người rồi, cái phần văn kiện này cũng đã đặt ở đây rồi, giấy trắng mực đen, phàm là những người biết chữ, đều biết được chữ trên này là cái gì, phía dưới còn có con dấu của công ti chúng tôi nữa, đã nhìn rõ chưa hả, công ti trách nhiệm hữu hạn Cam Vọng! Cái khách sạn Thế Giới mà mấy người nói ấy, chính là dưới trướng của công tỉ trách nhiệm hữu hạn Cam Vọng đấy, mấy người cảm thấy công tỉ lớn như thế này, sẽ lừa mấy người chứ?”

Đám người nhìn lại phần văn kiện trên tay người đàn ông trung niên, quả thật là nhìn thấy sáu chữ trách nhiệm hữu hạn Cam Vọng.

Trách nhiệm hữu hạn Cam Vọng, mọi người đều đã nghe nói qua rồi, đó quả thật là xí nghiệp lớn nhất Sơn Thành, giá trị cũng phải lên đến hơn mấy trăm nghìn tỉ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 878


Chương 878:

Vốn dĩ vẫn có một số người bày tỏ thái độ chưa tin, nhưng lập tức liền tin tưởng hết rồi, xem ra bản thân nếu như kí xuống văn kiện này, có thể lời bao nhiêu tiền, thấp nhất cũng phải được 600 triệu rồi.

“Con gái à, bố cũng có một căn nhà cũ, hơn một trăm mét vuông, sớm đã không ở nữa rồi, chúng ta cũng kí tên đi” Mẹ của Thu vân trong lòng lập tức kích động vô cùng, này dù sao cũng là tiền tự nhiên đến, không nên ngu mà không muốn được.

Trương Thác đứng ở một bên, lắc lắc đầu, rồi lên tiếng: “Dì à, cái này vẫn là đừng kí đi nhé.”

Lời này của Trương Thác vừa thốt ra, rất nhiều người đứng cách chỗ của bọn họ không xa, đều nhìn về phía bọn họ.

“Không ký nữa?”

“Anh Trương Thác, cái loại chuyện tốt như này tại sao lại không kí chứ”

“Thì là nói như thế đó”

Mấy người trẻ tuổi không nhìn được mà hỏi ra.

Khi Thu Vân nghe được lời đừng kí của Trương Thác, trong lòng liền quyết định, chuyện lần này, tuyệt đối có khúc mắc, Thu Vân đối với Trương Thác, đó tuyệt đối là tín nhiệm, cô ấy rất rõ, kinh nghiệm xã hội của Trương Thác, dù cho bản thân có lăn lộn hơn mười năm nữa cũng nhất định không thể so bì được.

Người đàn ông trung niên đó vừa nghe thấy những câu mà Trương Thác nói, sắc mặt liền biến đổi, nhìn về phía Trương Thác mà quát: “Chàng trai, cậu có chuyện gì hả? Nhà cậu ở đây có phòng hay không?”

Trương Thác cười cười, mở miệng về phía người đàn ông trung niên: “Tiền bồi thương phá dỡ mà ông đề cập đến, là trả cho mỗi mét vuông đất hay là mỗi mét vuông nhà?”

Câu hỏi của Trương Thác vừa được thốt ra, sắc mặt của người đàn ông tủng niên liền trở nên khó coi vô cùng.

Mà những người nông dân kia, cả kinh vô cùng, đúng thế, cái người này vừa nãy nói mỗi mét vuông 6 triệu, nhưng lại không nói cụ thể là cái gì, nếu như qua tính toán mà nói, cái này phải hủy ngay đi, còn không đủ tiền cho bản thân đi mua nhà nữa ấy!

“Chính là như thế, các ngươi nói là đất hay là nhà?”

“Nếu như là nói việc bồi thường tiền đất, chúng tôi sẽ không kí”

“Đúng vậy, sau khi kí rồi thì chúng ta ở đâu chứ, tiền các người bồi thường ít như vậy”

Những người nông dân dưới sựu nhắc nhở của Trương Thác, nhao nhao đặt câu hỏi”

Có thể nhìn thấy, trên đàu của người đàn ông trung niên, đã hiện đầy mồ hôi lạnh rồi, ông ta lau mồ hôi trên trán, cho.

văn kiện trên tay vào trong túi quần, hăng hắng giọng một cái, lớn tiếng nói: “Đây đương nhiên là bồi thường cho phòng ốc của mấy người rồi, làm sao có thể là bồi thường đất được chứ, mấy người xem, trên văn kiện này không phải đã viết rất rõ ràng sao?”

Người đàn ông trung niên một lần nữa đem phần văn kiện ở trong túi mang ra, cái văn kiện này vô cùng khác biệt, so với phần văn kiện lúc này ông ta lấy ra, giống nhau như đúc, duy chỉ có một điểm khác biệt là, chữ viết trong văn kiện lúc nấy là bồi thường trên tiền đất của mọi người, còn phần này đã được đổi thành là bồi thường dựa vào phòng ốc. Người đàn ông trung niên cố ý đem mấy chữ bồi thường diện tích nhà ở chỉ ra cho mọi người xem, khi mọi người nhìn thấy mấy cái này mới yên tâm đi một chút.

Quách Mỹ Hân oán hận trừng mắt nhìn Trương Thác cô †a sao có thể không biết phần văn kiện này trước đây là như thế nào chứ, người ở đây nhiều như thế, một câu nói, khiến bản thân ít đi bao nhiêu tiền rồi? Một nhà bồi thường khoảng vài trăm triệu, trong cái thôn này ít nhất cũng phải trăm hộ gia đình, hai ba trăm nghìn tỉ cứ như vậy mà mất đi rồi!

Quách Mỹ Hân tức giận thì cứ tức giận, nhưng mà mọi chuyện đã phát triển thành như thế này rồi, cô ta cũng hết cách, dù sao đây vẫn còn gần trăm tỉ lợi nhuận bày ở đây, phải bỏ công sức ra dàn dựng tìm cách giải quyết mới được.

Quách Mỹ Hân hai tay ôm ngực, hừ lạnh một tiếng: “Có vài người ấy, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, cho là chsung tôi đến lừa bịp mấy người hả? Cái văn kiện này mà lấy ra, không biết được có bao nhiêu người đều cầu muốn kí đâu!”
 
Back
Top Dưới