Ngôn Tình Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý
Chương 384


Chương 384:

Người phụ nữ trung niên không để ý tới Trương Thác, mà nhìn chủ nhiệm Mã chất vấn: “Bệnh viện của ông có quy định hay không vậy? Chỉ cần điều trị bệnh. Có những chuyện mà những người như các người lại có thể được biết sao?”

“Chuyện này …” Trên mặt chủ nhiệm Mã lộ rõ vẻ bị làm khó, bác sĩ khi trị bệnh thật ra là phải nghiên cứu hết tất cả những tài liệu từ nghe hỏi và quan sát, trong đó thăm hỏi tình hình cũng là một mắt xích rất quan trọng, nhưng hiện tại đối phương lại không chịu nói ra tình hình cụ thể trúng độc như thế nào, đúng là khiến mọi người không biết nên bắt đầu xử lí như thế nào.

“Nếu không muốn nói, tôi không thể chữa khỏi bệnh này.”

Trương Thác đặt kim bạc xuống, “Chủ nhiệm Mã, tha thứ cho tôi bất tài vô dụng.”

“Chuyện này…” Chủ nhiệm Mã không thể không biết được Trương Thác vốn dĩ không cố gắng hết sức, và quay sang nói với người phụ nữ trung niên: “Thưa bà, xin bà hãy nói cho anh tiểu sư phụ này biết chồng bà bị đầu độc như thế nào, anh ấy qủa thật là một bác sĩ thiên tài!”

“Anh ta? Bác sĩ thiên tài?” Người phụ nữ trung niên liếc nhìn Trương Thác với vẻ mặt khinh thường, nhìn từ hướng nào bà ấy cũng không thấy được Trương Thác là một bác sĩ thiên tài, không quên dằn mặt vài câu: “Không trị được thì bảo không trị được, đừng có diễn bộ dạng đó với tôi, loại người này nhìn đã thấy khó chịu”

“Sao cũng được.” Trương Thác thờ ơ cười trừ, “Chủ nhiệm Mã, hôm nay tôi đến là để bàn về việc đào tạo, ông xem trong tuần này chọn một thời gian cụ thể rồi thông báo cho tôi.”

Trương Thác nói xong, quay đầu rồi đi.

Trương Thác chưa đi được máy bước thì một vị y tá đầy cửa phòng bệnh.

Vẻ mặt y tá đầy vẻ hoảng sợ: “Viện trưởng, lại xuất hiện một bệnh nhân tình trạng giống y như người hôm qua.”

Khi y tá nói xong, vẻ mặt hội trưởng Mã với người phụ nữ trung niên đều thay đồi.

“Bác sĩ, bác sĩ, cứu lấy chúng tôi, xin cứu lấy bố tôi.” Ngoài phòng bệnh vang lên một giọng khóc lóc.

Ngay sau đó, lại thấy một cô gái rất xinh đẹp khoảng mười bảy, mười tám tuổi chạy vào phòng bệnh, liên tục khóc lóc.

nhìn rất đau lòng.

“Ò, ông già nhà cô vẫn chưa chết sao? Thật là phúc lớn mạng lớn!” Trong phòng bệnh, người phụ nữ trung niên đó cười lên.

“Là bài” Cô gái vừa nhìn người phụ nữ, ánh mắt liền tỏ ra rất căm hận: “Chính là bà đã hại bó tôi, may mà chúng tôi đã giúp hai người, hai người lại lầy ân báo oán!”

Trương Thác nhìn thấy ở ngoài phòng bệnh xuất hiện một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế lăn, cũng toàn thân run rấy, hai mắt đỏ ngầu, hơi thở yếu ớt, triệu chứng giống hệt với người nằm trên giường.

Trương Thác quan sát thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn, trên gan bàn tay dày đặc những vét chai, đây tuyệt đối không phải do công việc đồng áng, hơn nữa lại to hơn người bình thường, ông ta là một nhà tu hành.

Trương Thác đi lên phía trước, nắm cổ tay của người đàn ông ngồi xe lăn, mạch đang tăng lên: “Tim đập rất nhanh, ông không chỉ trúng độc mà còn bị thương?”

Người đàn ông yếu ớt gật đầu.

“Chính là hai bọn họ, hai bọn họ đánh bó tôi bị thương!”

Cô gái trừng người phụ nữ trong phòng bệnh với ánh mắt đầy sự căm hận.

“Nói cho tôi biết tình trạng cụ thể, hai người không phải trúng độc do hái thuốc đúng không?” Trương Thác lại kiểm tra lần nữa, trên cổ người đàn ông xe lăn có rất nhiều vết thương nhỏ.

“Đương nhiên không phải do hái thuốc!” Cô gái dùng sức gật đầu: “Bồ tôi là người đam mê sưu tầm đồ cỏ, thời gian trước ở sa mạc có văn vật mới khai quật, bố tôi tới đó chụp hình, tối hôm qua thấy xe của hai người này bị hỏng, bố tôi tốt bụng cho họ đi nhờ, ai biết được bọn họ sớm có mưu đồ lấy hình ảnh bố tôi chụp, sau đó bồ tôi đánh nhau với bọn họ, kết quả bố tôi sau khi bị thương thì thành thế này, chính là do hai người họ, hai người họ đã hạ độc bó tôi!”

“Ä tiện nhân kia! Đừng có ngậm máu phun người, tao còn nói rằng là do chính người cha đáng chết của mày đã hạ độc chồng tao cơ!” Người phụ nữ trung niên bị bóc trần giống như còn mèo bị giẫm lên đuôi vậy, ngay lập tức xù lông lên.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 385


Chương 385:

Lúc này tiểu mỹ nữ kia mới để ý đến người đàn ông trung niên nằm trên giường bệnh.

“Báo ứng! Đây chính là báo ứng của hai người! Loại ác nhân như các người sớm muộn cũng sẽ bị trời trừng phạt.”

Trương Thác nghe tiểu mỹ nữ nói xong liền bước tới giường bệnh, c** q**n áo của người đàn ông trung niên ra, anh phát hiện phần bụng dưới của ông ta có một số vết thương.

“Cậu làm gì vậy!” Người phụ nữ trung niên hét lên và đẩy Trương Thác ra “Ai cho cậu động vào chồng tôi! Cút đi.”

Trương Thác mặc kệ người phụ nữ trung niên, nhưng sắc mặt anh xấu đi rất nhiều, lông mày nhíu chặt: “Thi độc…”

Hội trưởng Mã trong lòng cả kinh khi nghe Trương Thác nói: “Thi độc, tiểu sư phụ à, trên đời này thật sự tồn tại thi độc sao?”

“Tất nhiên là có.” Trương Thác gật đầu: “Cái gọi là thi độc ấy không chỉ một loại độc tố đơn lẻ, mà là một loại virus đột biến được hình thành do biến dị phân tử trong cơ: thể người, và dựa theo cấu trúc DNA của tử thi không giống nhau mà thi độc cũng sẽ phân mạnh yếu khác nhau, không có cách cố định để xử lý. Hội trưởng Mã, ông giúp tôi chuẩn bị một số máy móc, tôi muốn phân tích loại virus này. Độc trên cơ thể họ có lẽ được truyền từ văn vật đó.”

Trương Thác nói xong, quay ra hỏi tiểu mỹ nhân: “Văn vật đó đâu rồi, đưa tôi xem.”

*Nó ở trên xe, để tôi đi láy.” Tiểu mỹ nhân vội vàng ra khỏi phòng bệnh, ngay sau đó cô trở lại với một chiếc đỉnh nhỏ bằng nắm tay/ Trương Thác cầm lấy chiếc đỉnh đó, anh phát hiện trên thân nó đã bám đầy rêu xanh.

Trương Thác cẩn thận lấy một mảnh nhỏ, dùng kim bạc lấy một ít máu lên người đàn ông ngồi xe lăn, rồi tỉ mỉ thu lại.

Hội trưởng Mã chỉ gọi một cuộc điện thoại, bệnh viện đã đặc biệt chuẩn bị một phòng thí nghiệm cho Trương Thác.

Trương Thác tiến vào phòng hóa nghiệm, anh mày mò với những máy móc hiện đại tỉnh vi.

Ngay sau đó, Trương Thác đã đưa ra kết luận rằng chất độc trong người đàn ông ngồi trên xe lăn giống đến 80% với rêu cạo từ chiếc đỉnh kial Sau khi làm rõ điều này, Trương Thác liền gửi những dữ liệu này cho Vị Lai, để Vị Lai tìm ra giải pháp.

Mặc dù học đông ý nhưng Trương Thác tuyệt nhiên không phải là một người bảo thủ, khi có phương pháp thuận tiện hơn, anh nhất định sẽ không sử dụng đông y.

Không lâu sau, Vị Lai đã gửi cho Trương Thác một loạt số liệu, loại dữ liệu này đối với Vị Lai mà nói thật sự là chẳng còn gì dễ dàng hơn nữa.

Trương Thác nhìn số liệu Vị Lai gửi tới liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra loại thi độc này cũng không phải là quá mạnh.

Trương Thác chuẩn bị một số loại thuốc dựa trên số liệu mà Vị Lai gửi tới.

Lúc này, cặp vợ chồng trung niên kia, cùng với cha con tiểu mỹ nữ đều ở trong cùng một phòng bệnh. Khi hội trưởng Mã biết hai người kia đều bị trúng thi độc, ông liền cho cách ly khu vực này.

Trương Thác cầm thuốc đã chế xong đến phòng bệnh, nói với tiểu mỹ nhân: “Lát nữa tôi sẽ chích máu trên người cha cô, cô hãy bôi thuốc này lên tất cả những chỗ mà tôi đâm và những chỗ mà cha cô bị thương. Nhớ rõ, nhất định phải bôi cho đều, cô đã biết chưa.”

“Vâng.” Tiểu mỹ nữ gật đầu: “Bác sĩ, cha tôi có thể khỏi bệnh không?

“Có chứ, cũng không phải là bệnh nặng.” Trương Thác tự tin cười nói.

Bị cảm hóa bởi nụ cười của Trương Thác, tiểu mỹ nhân cũng trở nên vui vẻ hơn rất nhiều, cô cầm lọ thuốc trong tay Trương Thác bôi lên vết thương cho cha mình theo lời Trương Thác vừa nói.

Trương Thác đang cầm một cây kim bạc, chậm rãi giúp cha của tiểu mỹ nhân này chích máu.

Máu mà Trương Thác chích ra lần đầu tiên có màu đen tuyền, sau khi bôi thuốc, màu đen đó cũng dần dần biến mắt. Mỗi lần lượng máu mà Trương Thác chích ra không nhiều, chỉ có vài giọt, và cuối cùng máu chảy ra đều đã trở về màu đỏ. Màu tím trên cơ thể cha của tiểu mỹ nữ cũng dần mờ đi. Tuy rằng sự yếu ớt khiến cho sắc mặt của ông vẫn còn tái nhọt, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc trước, hơi thở cũng ổn định hơn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 386


Chương 386:

“Được rồi, nhớ kỹ, cần phải nhanh chóng dọn sạch rêu xanh bám trên chiếc đỉnh kia, đồng thời phải được khử trùng. Những thứ được chôn dưới đất như thế, có trời mới biết được nó ẳn chứa bao nhiêu vi khuẩn.” Trương Thác nhắc nhở tiểu mỹ nữ và dặn dò cô một số việc cần chú ý.

“Cảm ơn bác sĩ.” Tiểu mỹ nữ dáng vẻ vô cùng biết ơn vội vàng nói với Trương Huyên.

“Không cần cảm ơn đâu, lát nữa nhớ đi thanh toán viện phí.” Trương Thác cười nhẹ rồi đứng dậy rời đi.

Hội trường Mã vẫn luôn đứng trong phòng bệnh, khi ông thấy Trương Thác đã thành công chữa khỏi cho cha của tiểu mỹ nữ, sự tức giận luôn dáy lên trong lòng ông cũng được giải tỏa: “Cô gái à, tôi nói không sai mà, cậu ấy là tiểu thần y, có thể chữa được.”

Người phụ nữ trung niên gật đầu, quay qua Trương Thác quát lớn: “Cậu còn ngắn ra đó làm gì, còn không mau đến chữa trị cho chồng tôi?”

*Chữa bệnh?” Trương Thác vẻ mặt khó hiểu nhìn người phụ nữ trung niên: “Không phải bà vừa nói là tôi không chữa được sao?

386-1-con-re-quyen-quy.jpg


Hội trưởng Mã cười khổ, “Thưa bà, vị tiểu thần y đó không thuộc bệnh viện chúng tôi quản lý. Nếu cậu ấy nói rằng không cứu được, thì thật sự là không thể cứu được. Bà nên nghĩ cho chồng bà, đi xin lỗi tiểu thần y đó một tiếng H) “Ông bảo tôi đi xin lỗi cậu ta sao?” Người phụ nữ trung niên giống như đang nghe một câu chuyện cười: “Ông có tôi là ai không? Ông bảo tôi đi xin lỗi cậu ta? Cậu ta nhận nổi không?”

Nhìn thấy người phụ nữ trung niên như vậy, Hội trưởng Mã chỉ có thể bất lực lắc đầu, ông chẳng biết nói. Bây giờ trách cứ trên dưới đổ xuống, Hội trưởng Mã cũng có thể thoát thân. Thần y mà ông tìm về, chính bà ta cao ngạo chọc giận cậu ta, dù có đưa lên bộ y tế cũng chẳng nói gì được ông.

Tiểu mỹ nữ hỏi Hội trưởng Mã thông tin liên lạc của Trương Thác, nhưng không có sự đồng ý của Trương Thác, hội trưởng Mã không dám tùy tiện cung cấp. Điều này khiến tiểu mỹ nữ vô cùng tiếc nuối, cô muốn đợi sau khi cha xuất viện sẽ cảm ơn vị ân nhân này tử tế.

Sau khi Trương Thác rời đi, anh nhìn đồng hồ rồi gọi điện cho Tần Nhu.

“Buổi trưa có rảnh không, cùng nhau ăn cơm.”

“Mặt trời hôm nay mọc. đẳng tây à, người bận rộn như anh Trương đây hôm nay lại chủ động hẹn tôi ăn cơm sao?

Tiếng cười thanh tú của Tần Nhu truyền đến qua điện thoại, “Sao, đề nghị tối qua tôi nói với nghĩ thông rồi à? “

Trương Thác cảm thấy trên trán có chút mò hôi lạnh, người con gái này một khi đã quen, quả nhiên thoải mái hơn đàn ông rất nhiều.

*Vậy buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm, tôi đến công ty chờ em.” Trương Thác vội vàng cúp điện thoại, anh không dám tiếp tục nói chuyện với cô nữa, chỉ sợ người con gái này lại nói ra lời gì đó khiến người ta kinh ngạc.

Tối hôm qua, Vương Tùng Phượng đã phân phó người sẽ hạ cổ trùng cho Tần Nhu vào trưa hôm nay.

22 giờ 30 phút Thị cục thành phố Hàng Châu.

Thiện Trang mặc cảnh phục, đeo cảnh hàm, nhàn nhã ngồi ở bàn làm việc, chân đặt lên mặt bàn, thưởng thức ly cà phê mà sếp pha cho.

Dù trước mặt Thiện Trang đặt vài tập hồ sơ vụ án nhưng tâm tư anh ta hoàn toàn không ở đó, mà chỉ đang nghĩ chút nữa đến nhà cô nào và đi đâu choi.

Cuộc sống mỗi ngày của Thiện Trang dường như đều trôi qua như vậy, tâm trạng tốt thì đến Thị Cục “tuần tra” một lượt, tâm trạng không tốt thì chẳng thấy mặt anh ấy luôn, lương thưởng mỗi tháng đều nhận đủ không sót một đồng.

Một người đàn ông trung niên lạ mặt bước vào giữa Thị Cục, anh ta mặc một bộ thường phục.

“Anh kia, ngồi cái kiểu gì đó, có phải là cảnh sát không?
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 387


Chương 387:

Bỏ chân xuống!” Người đàn ông trung niên mắng Thiện Trang.

Thiện Trang nhíu mày, nhìn người đàn ông trung niên kia với vẻ mặt không vui: “M* mày, mày là đứa nào, mày biết đây là đâu không? Mày nói bố mày à?”

Thiện Trang vừa chửi xong, thì thấy bố của anh với vẻ lo lắng sợ sệt xuất hiện.

Sau khi vừa nhìn thấy người đàn ông trung niên kia, bố Thiện Trang liền nở một nụ cười giả trân: “Trưởng phòng Chu, ông đến sao không nói trước một tiếng.”

Cách xưng hô của cha Thiện Trang với người đàn ông trung niên khiến mọi người trong cục trợn tròn cả mắt, Thiện Trang vội vã bỏ chân xuống khỏi mặt bàn.

Trưởng phòng Châu cười nhạt nói: “Tôi mà không đến, con trai cục trưởng Thiện sắp tước luôn cái mũ của tôi luôn rồi, cục trưởng Thiện, lần này tôi đến là muốn báo cho ông biết ông đã bị cách chức, cục chống th*m nh*ng đã bắt đầu điều tra tất cả tài khoản của ông, bao gồm cả tài sản của người thân họ hàng ông, trong thời gian này, ông không thể tuỳ ý rời khỏi Hàng Châu, cả vợ con ông cũng vậy, ai dám tự ý rời đi sẽ bị quy vào tội bỏ trốn mà xử lý theo luật pháp!”

Lời của trưởng phòng Châu khiến mặt cha Thiện Trang tái nhọt, ông có thể ngồi đến vị trí cục trưởng cục thành phố này, đạo lý đối nhân xử thế ông còn quá rõ, nói trắng ra là đắc tội với ai rồi.

Cha của Thiện Trang trợn mắt nhìn con trai, Thiện Trang mặt tối sầm lại.

Trương Thác ở Ngân Châu liếc thấy tin nhắn thất thế của nhà họ Thiện liền nở nụ cười hời hợt rồi xoá luôn tin nhắn.

Lúc Thiện Trang chọc đến anh, lại còn ngang nhiên dùng lời lẽ nhục mạ Lâm Ngữ Lam, Trương Thác làm sao có thể bỏ qua được, gia đình họ Thiện thất thế, chỉ là bước đầu tiên, sau này, vẫn còn có nhiều sự trừng phạt khác đợi Thiện Trang.

Vào lúc 11 giờ, Trương Thác đến trung tâm thương mại Hằng Viễn, ngồi ở phòng tiếp khách chờ Tần Nhu..

Ba mươi phút sau, Tần Nhu xuống dưới lầu thấy Trương Thác ngồi trong phòng tiếp khách, hơi bất ngờ, anh liền hỏi lễ tân là: “Trương Thác đến lúc nào vậy?” Lễ tân trả lời Tần Nhu: “Trương Thác đã ngồi ở đây đợi hơn nửa tiếng rồi.”

Tần Nhu bước vào phòng tiếp khách với vẻ mặt ăn năn: “Trương Thác, tôi đang định điện thoại cho anh, chiều hôm nay không thể đi ăn cơm với anh rồi, có một người bạn cũ đã lâu không gặp đột nhiên hẹn tôi đi ăn.”

“Bạn trai ư2” Trương Thác cười hỏi.

“Không phải, bạn con gái thôi.” Tần Nhu trả lời như muốn giải thích rõ sợ Trương Thác sẽ hiểu lầm.

“Không sao, em cho tôi theo cùng, tôi mời.” Trương Thác nghĩ người bạn mà Tần Nhu đã lâu không gặp rất có thể là người do Vương Tùng Phượng sắp xếp.

Tần Nhu che miệng cười: “Tôi thì không vấn đề gì, chỉ sợ tồn tiền của anh thôi.”

Bạn của Tần Nhu đã đặt nhà hàng rồi, là một nhà hàng món Trung rất ngon, nhà hàng này theo phong cách hưởng thụ tiểu tư sản, mỗi một phòng bao đều không quá rộng, kiểu bài trí rất mới lạ, rất hợp với gu tối giãn của giới trẻ hiện nay.

Trương Thác và Tần Nhu nắm tay nhau bước vào phòng, phát hiện có 2 người ở trong, một người là gái, chắc là người bạn mà Tần Nhu nhắc đến, đối phương cũng ưa nhìn, nhìn qua là biết đã phẫu thuật mặt vài lần rồi, cằm và mũi trông có vẻ không tự nhiên, ăn mặc và trang điểm rất sành điệu, như một hot girl.

Còn có một thanh niên trẻ ăn mặc rất bình thường, nhưng cổ tay đeo chiếc đồng hồ trị giá 30 vạn như vậy chứng tỏ thân phận anh ta không phải tầm thường, lúc Trương Thác bước vào anh ta đã không ngừng quan sát Trương Thác.

“Khang Huệ, đã lâu không gặp.” Tần Nhu chào hỏi cô bạn cũ, sau đó nhìn người đàn ông Khang Huệ dắt theo với ánh mắt ngạc nhiên: “Đây chẳng phải Ngô Hàn ư, Khang Huệ, từ lúc nào cậu có quan hệ với cả đại thiếu gia nhà họ Ngô luôn vậy.”

“Đại mỹ nữ Tần của chúng ta thật bận bịu.” Khang Huệ cười: “Hôm qua mình vừa nói trong nhóm đại học là muốn gặp cậu, Ngô thiếu gia liền liên lạc ngay cho mình, xem ra nhiều năm như vậy, Ngô thiếu gia vẫn luôn nhớ cậu, đúng là kẻ sỉ tình mà.”

Tần Nhu cười, không tiếp lời Khang Huệ: “Nào, giới thiệu với mọi người, đây là Trương Thác, bạn của em, Trương Thác, đây là Khang Huệ và Ngô Hàn, bạn đại học của tôi, đều đã rất lâu không gặp rồi.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 388


Chương 388:

“Chào mọi người.” Trương Thác hướng về phía hai người này cười cười, coi như thay lời chào hỏi.

“Bạn bè sao? Bạn gì vậy? Là bạn trai phải không?” Khang Huệ vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt nhìn Trương Thác, khi thấy Trương Thác ăn mặc không có chút sáng sủa nào, trong mắt Khang Huệ chứa đựng chút thất vọng.

Khuôn mặt Tần Nhu hơi đỏ lên: “Nói lung tung cái gì vậy, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

“Được rồi, mau ngồi đi, gọi món trước.” Khang Huệ không tiếp tục hỏi nữa, trực tiếp kêu nhân viên phục vụ đến.

Bốn người gọi năm món ăn, mấy chai rượu, cũng coi như là tiểu tư sản rồi.

Lúc ăn cơm, Tần Nhu, Khang Huệ, còn có Ngô Hàn, ba người đều tán gẫu về những chuyện thời đại học, Trương Thác ngồi bên cạnh, vẫn luôn nghe ba người nói chuyện, cũng không lên tiếng nào.

“Tần Nhu, cậu nói điều kiện của cậu tốt như vậy, tại sao không nhanh kiếm một người, mình cảm thấy đại thiếu gia nhà họ Ngô thật sự cũng không tồi, gia cảnh lại tốt như: thế, con người lại đơn giản như vậy, không khoe khoang, không làm màu, một người đàn ông tốt như vậy.” Lúc Khang Huệ nói chuyện, vẫn luôn nháy mắt với Ngô Hàn.

Đối với chuyện này, Ngô Hàn cũng chỉ mỉm cười, không nói thêm điều gì.

“Haizz.” Khang Huệ thở dài: “Đại thiếu gia họ Ngô, cậu nói cậu xem, đã tốt nghiệp lâu như vậy, tính cách nhút nhát của cậu đến lúc nào mới có thể thay đổi được chứ. Cậu cứ như vậy, làm sao có thể tán gái được chứ, nếu như: mình có gia cảnh này của cậu, sớm đã bành trướng không biết đến mức nào rồi, đàn ông theo đuổi Tần Nhu nhiều như vậy, cậu không cố gắng, theo đuổi sao được chứ?”

Vẻ mặt Khang Huệ đầy vẻ bực tức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rồi lại đưa ánh mắt đặt lên người Trương Thác: “Anh trai này, anh làm công việc gì vậy? Đối tác làm ăn của Tần Nhu ư?”

“Không phải.” Trương Thác lắc đầu, trả lời: “Tôi là một nhân viên bán hàng làm việc cho một công ty.”

“Ò,” Vừa nghe đến điều này, sắc mặt Khang Huệ thất vọng rất nhiều, tuy rằng không nói gì, nhưng cũng có thể nhìn ra, cô ấy không muốn để ý tới Trương Thác nữa.

“Tần Nhu, cậu cảm tháy đại thiếu gia họ Ngô của chúng ta thế nào, ấy nhút nhát như vậy, hay là cậu cho cậu ấy một cơ hội đi, cùng cậu ấy hẹn hò chứ?” Khang Huệ thăm dò hỏi một câu.

“Điều này chắc là bỏ đi.” Tần Nhu mỉm cười: “Tạm thời, mình không có nghĩ gì về phương diện này.”

Khang Huệ và Ngô Hàn ngồi cùng một bên, trong bóng tối cô kéo tay áo Ngô Hàn liếc Ngô Hàn một cái ý muốn Ngô Hàn thể hiện một chút.

Trên mặt Ngô Hàn lộ ra vẻ nhút nhát, không động đậy gì.

Trương Thác ngồi sang bên một bên, trong bóng tối quan sát hành động của Ngô Hàn và Khang Huệ, muốn xem hai người đó ai có hành động gì bất thường không. Nhưng bây giờ xem ra hai người hình như đều không có vấn đề gì.

Vốn dĩ Trương Thác nghĩ đó là Khang Huệ, nhưng kết quả tất cả những gì Khang Huệ thể hiện ra vốn dĩ không giống đến để hại người, còn về Ngô Hàn đó thì nhát gan, ít nói, lại nghe lời Khang Huệ, Ngô Hân này cũng không phải là thiếu tiền mà phải làm việc gì cho Vương Tùng Phượng.

*Ngô thiếu gia, anh phải nghĩ cho kỹ, người theo đuổi Tần Nhu nhiều vô kể, anh mà không cố gắng hơn nữa, đợi đến ngày Tần Nhu bị người ta cướp mắt thì đừng có khóc, nếu là tôi, khi mời người đẹp ăn cơm, ít nhất phải gắp thức ăn hoặc gì đó chứ?”

Ngô Hàn hít một hơi thật sâu, tựa hồ đã có quyết định nhất định, gắp một miếng sủi cảo cho vào đĩa của Tần Nhu: *Tần Nhu, ăn một chút đồ ăn chính đi.”

Nhìn thấy hành động của Ngô Hàn sau khi đã được đả thông tư tưởng, Khang Huệ hài lòng gật đầu.

Mà Trương Thác lúc này sắc mặt đột nhiên biến đổi, anh biết chắc đó là Ngô Hàn!

Điều khiến Trương Thác chắc chắn rằng không phải là Ngô Hàn gắp miếng sủi cảo cho Tần Nhu, mà là khi Ngô Hàn gắp miếng sủi cảo để vào đĩa của Tần Nhu, Trương Thác thấy rõ vết bằm tím trên cổ tay của Ngô Hàn, vết bằm này không thể ngày một ngày hai mà hình thành được.

Tại sao trên cổ tay một đại thiêu gia lại có vết bằm tím như vậy, vừa khiến người ta suy nghĩ, lại suy đoán thân phận của Ngô Hàn là thật hay giả.

“Cảm ơn.” Tần Nhu cười với Ngô Hàn, gắp miếng sủi cảo lên, chuẩn bị cho vào miệng.

“Cái này nhân lá hẹ và trứng. Em không thích ăn hẹ à, đưa cho tôi đi.” Trương Thác vươn tay lấy lại miếng sủi cảo.

đang ở trên đũa của Tần Nhu lại khi Tần Nhu đang định cho miếng sủi cảo vào miệng.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 389


Chương 389:

Hành động của Trương Thác khiến mặt của ba người trong phòng đều biến sắc.

Vẻ mặt Tần Nhu đầy nghi hoặc, cô chưa bao giờ không thích ăn lá hẹ, hành động của Trương Thác lúc này cũng khác hoàn toàn với tính cách thường ngày của anh, với sự thông minh của Tần Nhu, cô có thể nhanh chóng đoán được trong miếng sủi cảo này khả năng có gì đó.

Vẻ mặt của Ngô Hàn có chút căng thẳng.

Khang Huệ vẫn bất mãn hơn: “Tôi nói này Trương Thác, anh có ý gì, đây là Ngô thiếu gia gắp cho Tần Nhu, không phải gắp cho anh.”

“Tân Nhu không thích ăn cái này, tôi lây lá hẹ ra cho cô ấy.” Trương Thác nói xong liền mở nắp nồi ra.

Ngô Hàn vốn trầm và nhát gan đột nhiên đứng lên: “Tôi đi toilet.”

Nói xong, Ngô Hàn chuẩn bị bước ra khỏi phòng.

*Ði toilet? Chờ một chút hãng đi!” Trương Thác ngáng cửa phòng lại, khiến cho Ngô Hàn không thể đi được.

“Trương Thác, anh làm sao vậy?” Tần Nhu kéo tay áo Trương Thác, cô có chút kinh hãi trước thái độ không bình thường của Trương Thác.

Khang Huệ đập bàn: “Không phải, tôi nói này họ trương kia, anh có cái thái độ gì đấy?”

Trương Thác không thèm để ý tới Khang Huệ, mà nhìn về phía Ngô Hàn nói: “Ngồi xuống!”

Ngô Hàn lại vô thức ngồi xuống ghé, vẻ mặt sợ hãi.

“Ngô thiếu gia, công ty của anh tên là gì?” Trương Thác hỏi một câu ngẫu nhiên.

“Cái này …” Ngô Hàn mở miệng, nhất thời không trả lời được.

Khang Huệ không hài lòng, cô nhìn Trương Thác nói: “Họ Trương kia, xí nghiệp nhà họ Ngô tên là gì liên quan gì đến anh?”

“Tôi không hỏi cô!” Trương Huyên trừng mắt nhìn Khang Huệ.

Dưới ánh mắt của Trương Thác, Khang Huệ ngậm miệng.

*Trả lời tôi, công ty của anh tên là gì!” Trương Thác lại nhìn về phía Ngô Hàn.

“Tôi… tôi…” Ngô Hàn mở miệng, sau đó nghềnh cỗ lên: “Chuyện này liên quan gì đến anh!”

Trương Thác cười mỉm: “Thôi được, tôi hỏi anh một câu này, chiếc đồng hồ trên tay của anh là nhãn hiệu gì?”

Câu hỏi này khiến Ngô Hàn bình tĩnh hơn một chút: “Dòng Patek Philippe 6104G-001 có giá 29.938 nhân dân tệ (104.783.000 VNĐ) có vấn đề gì không?”

Trương Thác cười chế nhạo: “Nhìn kỹ đi, đây thật sự là Patek Philippe sao? Đây rõ ràng là Vacheron Constantin 000P-8200, Ngô thiếu gia, anh còn không biết đồng hồ của anh là nhãn hiệu gì sao? Đồng hồ này là của anh sao?”

“Đùa à, nó không phải của tôi thì là của anh chắc! Tôi chỉ nhớ rằng tôi đã đeo Patek Philippe khi ra ngoài, nhưng tôi đã đeo nhằm. Chiếc Vacheron Constantin này là món đồ yêu thích của tôi!” Ngô Hàn vừa nói vừa dùng tay áo che đồng hồ.

“Ngô thiếu gia, nhìn kỹ đi. Cái này là Patek Philippe 6104G-001, anh thuộc kịch bản khá tốt.” Trương Thác lại cười.

Sắc mặt Ngô Hàn đột nhiên thay đổi, anh ta biết mình đã bị lừa.

“Họ Trương kia, rốt cuộc anh có ý gì, Ngô đại thiếu gia đeo đồng hồ gì, có liên quan gì đến anh không?” Khang Huệ lại nói, đồng thời nói với Ngô Hàn: “Ngô đại thiếu gia, anh đừng quan tâm đến anh ta!”

Đôi mắt đẹp của Tần Nhu cũng hiện lên vẻ nghi ngờ, nhưng cô không nói gì, cô biết Trương Thác làm chuyện này hẳn là có lí do riêng của Trương Thác.

Trương Thác nhìn Khang Huệ lắc đầu: “Anh ta đeo đồng hồ gì, đương nhiên không liên quan gì đến tôi, nhưng miếng sủi cảo này anh ta gắp lại liên quan tới tôi rồi!”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 390


Chương 390:

Trương Thác buột miệng nói “Thôi xong” Trương Thác lấy đũa chia miếng sủi cảo trên đĩa đó ra làm đôi.

Một con giòi màu đỏ xuất hiện trước mắt vài người.

Vào lúc con dòi xuất hiện, Tần Nhu và Khang Huệ liền gào thét, còn gương mặt của Ngô Huệ thì đặc biệt khó nhìn.

“Ngô thiếu gia, nhà họ Trịnh cho anh bao nhiêu lợi ích mà khiến anh làm ra việc có thể khiến anh bị ngồi tù như vậy?” Trương Thác lấy đũa đã được chọc vào thân của con giòi, và sau một hồi giãy dụa, con dòi đã hoàn toàn chết rũ.

“Cái này… cái này… cái quái gì đang xảy ra vậy!” Khang Huệ, người lúc nãy vẫn đang nói đỡ cho Ngô Hàn, lúc này.

giọng nói run run.

Cái con dòi này trông thật đáng sợ, hơn nữa phụ nữ vốn đã sợ những thứ như thế này, cho dù là đàn ông nhìn thấy cũng sẽ run sợ.

Tần Nhu bình tĩnh lại, liếc nhìn Ngô Hàn, không nói lời nào, hỏi Trương Thác: “Trương Thác, đây là cái gì vậy?”

“Một loại sâu, có người muốn cho vào miệng khiến cô rút đơn tố cáo.” Trương Thác đáp, đang lúc hạ giọng, Trương Thác đột nhiên ra tay túm cổ Ngô Hàn.

Ngô Hàn làm sao có thể thoát khỏi hành động của Trương Thác, Trương Thác nắm lấy cổ của hắn, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

“Nói cho tôi biết, anh là bạn học của Tần Nhu, nhà họ Trịnh tại sao lại tìm đến anh, còn nữa thân phận đại thiếu gia này của cậu có vẻ như là bắt đầu diễn từ khi học đại học rồi?”

Trương Thác hỏi xong câu này mới nới lỏng cổ cho Ngô Hàn.

Ngô Hân há hốc mồm thèm thuồng.

“Ngô Hàn, chuyện quái gì đang xảy ra vậy!” Khang Huệ từ bên cạnh lo lắng hỏi, lần này cô lại nhìn Ngô Hân, đầy vẻ kỳ quái.

Lời nói của Trương Thác khiến sắc mặt của ông Triệu hoàn toàn tối sầm lại.

Người phụ nữ trung niên vừa nói lời xin lỗi với Trương Thác xong liền chửi bới ngay lập tức: “Thằng kia, mày đang đùa tao đấy à?”

Trương Thác cười nhìn người phụ nữ trung niên, sau đó hỏi ngược lại: “Biểu hiện của tôi còn chưa đủ rõ ràng sao?”

“Mày!” Người phụ nữ trung niên chỉ tay vào Trương Thác, những người đàn ông to lớn mặc vest lúc này cũng vây lấy Trương Thác.

Nhìn bọn họ sát khí đằng đằng như vậy, vẻ mặt của Trương Thác rất thoải mái.

Sắc mặt ông Triệu liên tục thay đổi, ông liền phát tay ra hiệu tất cả bọn họ đều rút lui.

“Vị tiểu thần y này, xem ra tôi vẫn còn coi nhẹ hiểu lầm giữa cậu và em dâu tôi. Nói thật thì Triệu mỗ tôi là một thương nhân. Tôi tin rằng trên thế gian này không có kẻ thù vĩnh viễn, hai bên đối đầu chỉ là lợi ích chưa có sự thống nhất mà thôi. Như thế này, cậu ra tay cứu giúp em trai tôi, chúng tôi báo đáp cậu một khoản tương đương, cậu thấy thế nào?”

Ông Triệu giơ một ngón tay ra.

“Chỉ cần cậu có thể cứu được em trai của tôi, tôi sẽ đưa cậu 3,5 tỷ.”

Ông Triệu vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên là người đầu tiên tỏ ý không cam tâm tình nguyện gì, “Anh hai, anh nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của tên nhóc kia, quần áo cộng lại chưa đến 3,5 triệu, nó làm sao đáng giá 3,5 tỷ, đưa nó 35 triệu là hời cho nó lắm rồi.”

Trương Thác lắc đầu: ” Là ông Triệu, đúng không? Tôi rất tán đồng với lời nói của ông. Không có ai là kẻ thù mãi mãi. Chỉ cần thống nhất được lợi ích, ai cũng có thể trở thành bạn bè.”

Ông Triệu hài lòng gật đầu: “Xem ra vị tiểu thần y này là người thông minh. Triệu mỗ tôi rất thích giao thiệp với những người thông minh.”

Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh, sắc mặt bà ta xấu như bị táo bón, 3,5 tỷ, tại sao phải đưa cho tên nhãi này 3,5 tỷ. Với tâm trạng hiện giờ của bà ta cho dù đem 3,5 tỷ này xé nát, đốt đi bà ta cũng không bằng lòng đưa cho Trương Thác.

“Tiểu thần y, cậu cho tôi số tài khoản của cậu, tôi sẽ chuyển khoản cho cậu ngay bây giờ, cậu thấy sao?” Ông Triệu phẩy tay ra hiện, người của ông liền cầm điện thoại đi tới.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 391


Chương 391:

“Không vội.” Trương Thác vươn tay ngăn cản động tác của ông Triệu: “Theo tôi thấy, tính mạng của em trai ông không chỉ đáng giá 3,5 tỷ, với lại giá tôi ra tay một lần cũng không thể dừng ở 3,5 tỷ, cái giá này còn lâu mới đủ.”

“Tên nhãi kia, mày đừng có quá đáng!” Người phụ nữ: trung niên lại mắng: “3,5 tỷ đủ cho mày sống cả đời rồi, mày còn muốn gì nữa!”

“Bớt nói vài câu đi.” Ông Triệu bất mãn nhìn người phụ nữ trung niên, quay qua cười với Trương Thác: “Vậy cậu thấy giá nào thì hợp lý.”

Trương Thác chống cằm, cân nhắc nói: “Tôi thấy với tình hình hiện giờ, tính mạng của em trai ông ít nhất cũng phải 35 tỷ, nhưng tôi không phải là người rao giá khắp nơi, tôi chỉ tính ông 17,5 tỷ thôi.”

Ông Triệu cười gật đầu: “Hợp lý, hợp lý, được bác sĩ thiên tài như cậu ra tay một lần thì đáng bao nhiêu tiền chứ?”

Trương Thác duỗi ra một ngón tay.

*35 tỷ?” Ông Triệu sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười “Với tài năng của cậu cũng xứng đáng với cái giá đó, được vậy 35 tỷ.”

“Không, còn hơn 35 tỷ.” Trương Thác lắc đầu.

* 350 tỷ?” Ông Triệu cau mày.

Cho dù vừa bị ông Triệu trách mắng, nhưng người phụ nữ trung niên kia cũng không nhịn được: ” 350 tỷ! Cái thứ nghèo kiết xác như mày, có biết khái niệm 350 tỷ là gì không mà dám mở miệng nói vậy!”

Trương Thác khế cười, nhẹ giọng nói: “3500 tỷ.”

3500 tỷ!

Con số mà Trương Thác nói ra khiến người phụ nữ trung niên sững sờ một lúc, nhát thời không biết nên phản bác lại như thế nào.

“Hahahaha!” Ông Triệu cười vài tiếng: “ 3500 tỷ, cậu thật là biết nói đùa đấy vị thần y này, cậu có biết khái niệm 3500 tỷ là gì không?”

Ông Triệu hỏi câu này, không đợi Trương Thác trả lời, sắc mặt lập tức trở nên u ám, hai mắt giống như đại bàng, chăm chú nhìn Trương Thác: “3500 tỷ, đủ để mua tính mạng cả gia đình cậu.”

“Wow!” Trương Thác lộ ra vẻ kinh hãi: “Ông có ý gì, là muốn giết người sao? Nhưng đây là xã hội pháp trị, bên cạnh vẫn còn có lãnh đạo kia, ông cứ uy h**p tôi như vậy.

sao?”

“Tiểu huynh đệ à, Triệu mỗ tôi hâm mộ tài năng của cậu nên mới gọi cậu một tiếng tiểu thần y. Nếu cậu không có y thuật này, cậu cũng chỉ là một con kiến trong mắt tôi mà thôi”. Ông Triệu tiện tay ném chiếc điện thoại vừa mới nhận lấy: “Thế giới này không phải thế giới của những người trẻ ngông cuồng, cũng không phải là thế giới để nói đạo lý, nó là thế giới của tiền bạc, thế giới của quyền lực, 3500 tỷ? Cậu có biết loại người như cậu trong mắt những con người có trong tay 3500 tỷ là thứ gì không?”

Trong ánh mắt ông Triệu nhìn Trương Thác tràn đầy vẻ coi thường mạng sống.

Trương Thác tò mò hỏi: “Là gì vậy?”

“Chẳng là thứ gì hết! Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, 35 tỷ, cứu em trai tôi, tôi sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì cải!

Nếu không hậu quả như thế nào, tự cậu suy nghĩ, tôi cho cậu 3 giây suy nghĩ, 3!”

“Không cần suy nghĩ đâu.” Trương Thác trực tiếp ngắt lời ông Triệu: “Tôi là người khi làm việc thứ không sợ nhất đó chính là hậu quả. Hội trưởng Mã à, tôi đi trước đây.”

Trương Thác vẫy tay chào hội trưởng Mã, rồi rời khỏi phòng bệnh, cũng chẳng thèm nhìn ông Triệu lấy một cái.

Ông Triệu rõ ràng là không ngờ Trương Thác lại lựa chọn như vậy.

Ngay sau khi Trương Thác rời đi, Cục trưởng nóng lòng muốn thể hiện bản thân, xông tới hỏi hội trưởng Mã: “Viện trưởng Mã, người mà ông tìm đến có thân phận như thế nào?”

Hội trưởng Mã cười khan, “Cục trưởng Phạm, vị tiểu thần y này là chồng của giám đốc Lâm tập đoàn Lâm Thị.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 392


Chương 392:

Hội trưởng Mã cũng đã nghe về vụ cháy của Lâm Thị lần trước, ông ta cũng coi như biết mối quan hệ của Trương Thác và Lâm Ngữ Lam. Hội trưởng Mã không hề bát ngờ về điều đó, ông thậm chí còn có cảm giác rằng phải là vậy, cũng chỉ có giám đốc Lâm của Lâm Thị mới xứng với một người đàn ông xuất sắc như vậy.

Cục trưởng Phạm, ông Triệu cùng mọi người vô cùng ngạc nhiên khi nghe những lời của hội trưởng Mã.

Uy danh của Lâm thị, ở Ngân Châu không ai là không biết đến, địa vị của ông Lâm không ai có thể sánh nỗi, giờ đây tập đoàn Lâm Thị cũng đã giao toàn quyền cho cô con gái họ Lâm ấy, sau này cô chính là điều hành Lâm gia Người phụ nữ trung niên há hốc miệng, nhịn một lúc lâu mà không biết nên nói gì.

Chồng của chủ tập đoàn có giá trị thị trường chục tỷ NDT được bà ta ví là chàng trai nghèo, bà ta còn nói 35 triệu coi như tiền thắp hương cho hắn. Chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc bà ta sẽ bị người đời cười chết.

392-1-con-re-quyen-quy.jpg


Trong vòng mười lăm phút sau khi Trương Thác rời khỏi bệnh viện, thông tin về ông Triệu và những người khác đã được gửi đến điện thoại di động của anh ấy.

Tập đoàn Triệu thị, trong một tháng gần đây một doanh nghiệp nổi lên phát triển từ Ngân Châu, bao gồm hơn mười khu vực, tiền vốn phong phú, một số phương diện hạng mục có xung đột với Lâm Thị.

“Triệu Thị, có thú vị.” Trương Thác nhéch miệng cười: “Đợi giải quyết việc của Yến Kinh, tôi sẽ lại chơi đùa cùng anh, bây giờ, khiến anh nhảy lên 2 ngày.”

Trương Thác đã quyết định, chờ ở đây xử lý xong việc của Vương Tùng Phượng, sẽ đi Yến Kinh một chuyến, tóm gọn triệt để kẻ đứng sau ra, sau khi giải quyết được tai họa ngầm, bản thân không phải che giấu thân phận nữa, làm gì cũng thuận lợi hơn rất nhiều.

Đợi Trương Thác về đến công ty, đã gần đến giờ tan làm, anh ấy còn nhớ buổi tối giúp Thu Vũ xem việc đầu tư, liền chào hỏi Lâm Ngữ Lam một tiếng, nói buổi tối không về ăn cơm.

Sau khi tan làm, Trương Thác và Thu Vũ cùng rời khỏi công ty, hai người họ cũng không gọi xe, đi bộ như vậy đến noi.

Thu Vũ nói, địa điểm ăn đã đặt rồi, ở nhà hàng Tân Khải, gia đình chú hai và bố của cô ấy đã ở trong nhà hàng rồi.

Khi Trương Thác và Thu Vũ vừa mới đến bãi đậu xe của nhà hàng Tân Khải, liền nghe thấy một giọng nữ.

*Ò, Thu Vũ, đến rồi à, chị còn nói chuẩn bị gọi điện thoại cho eml”

Trương Thác và Thu Vũ hai người thuận mắt nhìn theo âm thanh đó, tôi nhìn thấy một phụ nữ trẻ giống Thu Vũ đến ba phần, bước xuống từ chiếc Mercedes-Benz G trị giá mười tỷ, với chiếc túi xách Chanel trên tay.

So với Thu Vũ, người phụ nữ này quyến rũ hơn một chút, ít đơn thuần hơn một chút, và trông khuôn mặt kém hơn một chút.

Cùng lúc đó, người lái chiếc Mercedes-Benz Grand G, bước xuống một người đàn ông trẻ, tướng mạo trông bình thường, lịch lãm đóng cửa xe và hỏi: “Thu Sương, đây có phải là em họ của anh không?”

“Đúng vậy, anh yêu.” Thu Sương trìu mến nắm lấy cánh tay của người đàn ông: “Thu Vũ, đây là anh rễ tương lai của em, Tôn Lượng.”

“Chào em, thường nghe Thu Sương nhắc đến em, là một cô gái xinh đẹp, hôm nay gặp, quả nhiên là Thu Sương không lừa anh.” Tôn Lượng chủ động chào hỏi, biểu hiện thân thiết, sau đó nhìn sang Trương Thác: “Người anh em đây là.”

“Đây là anh Trương Thác.” Thu Vũ giới thiệu.

Mấy người sau khi chào hỏi nhau, cùng nhau đi vào trong nhà hàng.

Trong một căn phòng riêng nhỏ, cha của Thu Vũ, vợ chồng chú hai, và vợ chồng dì ba của Thu Vũ, đều đã ngồi bên bàn, đang trò chuyện.

Cửa phòng mở ra, chị em Thu Vũ và Thu Sương bước vào phòng.

“Tiểu Vũ, mấy năm không gặp, đã trở nên xinh đẹp như vậy.” Chú hai của Thu Vũ cười nói.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 393


Chương 393:

“Đúng thế, không những xinh đẹp, còn có sự nghiệp, không biết sau nay có phúc, lấy được Thu Vũ nhà chúng ta.” Dì ba cũng nói như vậy.

Thu Vũ còn chưa gọi người, bị nói đã đỏ mắt, xấu hỗ là không được.

Vào lúc này, một số người trong hộp cũng chú ý đến Trương Thác đang đi cùng Thu Vũ.

“Người này là….” Chú hai Thu Vũ nhìn Trương Thác với ánh mắt khó hiểu.

Cha của Thu Vũ, có ấn tượng rất đậm đối với Trương Thác, nếu không có Trương Thác vào thời điểm đó, ông ấy đã hoàn toàn bị hãm hại, và thậm chí sẽ không thể thoát ra khỏi sòng bạc.

“Đây là Tiểu Trương.” Thu Vũ còn chưa nói, cha cô ấy đã giới thiệu cho chú hai và dì ba: “Lần trước, may mắn có Tiểu Trương giúp đỡ.”

Trương Thác chào một tiếng dì và chú, cũng tính là đã chào hỏi mấy vị trưởng bồi.

“Được, vậy mau ngồi đi, nào, gọi món.”

Trương Thác đang ngồi bên bàn, nghe người nhà của Thu Vũ tán gẫu chuyện gia đình, anh phát hiện mình đã làm những việc này cả ngày rồi.

“Hai năm nay công việc làm ăn không phát đạt lắm. Trước đây, lợi nhuận hàng năm hơn bảy nghìn tỉ. Bây giờ tôi có thể kiếm được ba nghìn tỷ là tạ ơn trời đất rồi.” Chú hai vừa uống rượu vừa thở dài, ông ấy vỗ vai Tôn Lương: “Đây còn là may mắn có gia đình tiểu Tôn giúp đỡ một chút, nếu không ngay cả ba nghìn tỷ cũng không giữ lại được.”

Tôn Lương cười: người ngoài rôi.”

“Chú Thu nói như vậy là xem cháu như Dì ba của Thu Vũ ăn một miếng rau, nói: “Anh hai, không phải hai năm gần đây kinh doanh quặng than đã ăn nên làm ra sao? Cái mỏ than đó lần trước đã thu về hơn một nghìn tỷ lần trước, hiệu quả như thế nào rồi?

“Không tệ, theo như lượng tiêu thụ hiện tại mà nói, nó sẽ hoàn vốn trong một năm, năm tới có thể có lợi nhuận rồi.

“Chú hai đáp.

Trên mặt dì ba thoáng hiện lên một tia vui mừng, “Được, anh hai, lúc đầu em đã nói chuyện tăng thêm vốn một trăm tỷ, anh đừng từ chối đó.”

“Làm sao có thể.” Chú hai xua tay, “Đều là người nhà, cô thêm là được rồi.”

“Haha, anh hai, em kính anh một chén.” Dì ba nâng chén rượu lên.

“Cha!” Thu Sương ngồi bên cạnh, giọng hờn dỗi: “Cha cũng để Tôn Lượng tăng thêm chút vốn đi, không tăng nhiều, cũng chỉ một trăm tỷ thôi thế nào ạ?”

“Tiểu Sương.” Tôn Lượng kéo tay áo Thu Sương: “Tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn, anh sao có thể chiếm mối làm ăn của nhà em được?”

Chú hai Thu Vũ cười cười: “Tiểu Tôn à, đều là người nhà mình, đừng nói đến hai nhà, để cháu thêm một trăm tỷ vào.”

Tôn Lương sắc mặt vui mừng, nhanh chóng nâng chén rượu lên: “Vậy cảm ơn chú ạ.”

Nghe cuộc nói chuyện giữa các thành viên trong gia đình, cha con Thu Vũ cảm thấy có chút cay đắng trong lòng, có một thời gian không liên lạc, không ngờ mọi người trong gia đình đều đã phát triển như vậy, lại nhìn bản thân mình, cùng xem bản thân họ, nếu không phải thời gian trước có may mắn, có chiếc xe, bây giờ ngay cả khoản nợ cũng không biết phải trả làm sao.

Cha của Thu Vũ ở một bên nghe xong sốt ruột, không nhịn được hỏi: “Chú hai, chú nói lần này có vụ làm ăn nhỏ chiếu cố chúng tôi, là thế nào vậy?”

“À, đúng thế.”Chú hai ăn một miếng thức ăn: “Có vụ làm ăn nhỏ, có điều 3.5 tỷ tiền vốn chắc chắn là có chút không đủ, ít nhất cũng phải khoảng bốn tỷ hai mới được.”

“Hả?” Cha con Thu Vũ nghe thấy, sắc mặt tối sầm lại: “4.2 tỷ hai… cái này…. cái này không lấy ra được.”

*Cháu nói với bác, bác thật sự không biết làm ăn sao.” Thu Sương nói, “Ai lấy hết tiền mặt ra nữa, đều là dùng tiền của ngân hàng kiếm tiền cho mình, lần trước không phải bác nói trên người Thu Vũ có 3.5 tỷ, bác lại đem cửa hàng đó đi thế chấp ngân hàng, tùy ý vay khoảng bảy trăm triệu nữa, kinh doanh thứ này, là luân chuyển tiền, bác xem những nhà đại doanh nghiệp đó, ai mà không mang nợ mấy chục nghìn tỷ.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 394


“Không sai.” Dì ba của Thu Vũ gật đầu: “Anh cả, suy nghĩ này của anh có chút quá cổ hủ rồi, anh xem em, bây giờ lái xe trên tiền tỷ, nợ ngân hàng, nợ ngân hàng hơn bảy nghìn tỷ, kết quả thì sao? Kiếm được càng nhiều tiền!”

*Cái này…” Cha Thu Vũ lộ ra vẻ mặt khó xử, ông ấy sợ nghèo, cũng sợ nợ tiền, bây giờ lại nghe thấy cho vay, trong lòng cảm thấy không đáng tin cậy.

Thu Vũ tiếp lời cha mình: “Chú Hai, chú đang nói là chuyện làm ăn gì vậy?”

“Là có mấy hàng mục, cháu có thể tự mình chọn một chút, bãi đỗ xe lập thể, nuôi trồng, giáo dục, y tế. Cháu đều có thể chọn một chút.”

Chú hai vừa dứt lời, liền nghe thấy một âm thanh phản bác vang lên.

“Không được.”

Mọi người đều hướng ánh mắt về phía người lên tiếng phản bác, chính là Trương Thác luôn ngồi ở đó không nói lời nào.

Thu Sương nhíu mày: “Thu Vũ, anh ta là bạn của em sao?”

“Chị họ, Trương ca đối với phương diện đầu tư này tương đối thành thạo, em để anh ấy đến giúp em phân tích một chút: “Thu Vũ giải thích, sau đó nhìn Trương Thác, chờ Trương Thác nói tiếp.

Trương Thác nói: “Với tình hình của Ngân Châu hiện tại mà nói, bãi đậu xe lập thể rõ ràng không thực tế, vốn cao, ba tỷ cũng chỉ đủ tiền lấy đấy kỳ trước, sau đó thế chấp đất để tiến hành đánh giá, lãi vay ngân hàng có thể lên đến bốn chấm chín, chờ khi xây xong bãi đậu xe, lãi không biết bao nhiêu rồi,về nuôi trồng mà nói, ở Ngân Châu không phù hợp, Ngân Châu bây giờ thu hút mọi người nhất, là nấm tím hoang dã, có thể bán với giá một triệu rưỡi nửa cân, nhưng phương pháp để trồng chúng cũng không ai có, nguy hiểm quá lớn, về giáo dục và y tế, Lâm Thị đã nhận thầu rồi, trừ phi làm đào tạo bàn ăn nhỏ đầu tư sáu mươi đến chín mươi triệu kiểu đó.”

Trương Thác phân tích tắt cả những mục đầu tư mà chú hai Thu Vũ nói.

“Thu Vũ, người bạn này của em làm gì vậy? Ở công ty đầu tư nào?” Thu Sương lên tiếng hỏi.

Trương Thác tự trả lời: “Tôi là đồng nghiệp của Thu Vũ, cùng nhau làm nhân viên tiêu thụ ở Lâm Thị.”

“Tiêu thụ?” Trong mắt Thu Sương hiện lên một tia khinh miệt: “Từ khi nào, làm tiêu thụ cũng hiểu đầu tư vậy?

Những phân tích đó của anh vừa rồi, tôi còn tưởng anh là ông chủ có xuất thân vài chục tỷ.”

“Haha.” Trương Thác cười nhẹ hai tiếng: “Hơi hiểu một chút.”

“Anh hiểu hay là chúng tôi hiểu?” Dì ba của Thu Vũ bất mãn nhìn Trương Thác: “Chúng tôi đây đầu tư máy trăm tỷ nói làm là làm, đầu tư nhỏ ba tỷ rưỡi không thể hiểu được đâu?”

“Đúng thế.” Thím hai Thu Vũ cũng nói: “Những khoản đầu tư mà chồng tôi nói, đều là anh ấy chuyên tâm giúp đứa nhỏ Thu Vũ này chọn, chẳng lẽ, cậu cho rằng ngay cả chồng tôi cũng không hiểu, cố ý khiến Thu Vũ mất tiền sao?”

“Người anh em, con mắt nhìn của cậu quá hạn hẹp rồi, suy nghĩ này của cậu, rất khó kiếm được tiền.” Tôn Lượng cũng mở miệng nói.

Lời nói này của Trương Thác, có thể nói khiến tất cả mọi người không hài lòng.

“Chú hai, Trương ca cũng là lòng tốt, anh ấy là vì tối cho cháu.” Thu Vũ lập tức mở lời nói đỡ Trương Thác “Vì để tốt cho em? Tốt cho em chính là cắt bỏ đường tiền tài của em?” Thu Sương nói: “Thu Vũ, em vừa mới ra trường, lòng người hiểm ác đáng sợ, có một số người, nhìn vẻ bề ngoài giống chó vậy, trên thực tế ý đồ hiểm ác, em đừng tùy tiện tin người khác, đên lúc đó bị lừa tình lại lừa sắc!”

Chú hai Thu Vũ công kích Trương Thác, nói: “Chàng trai, đây là cuộc gặp gỡ của gia đình tôi, con bé Thu Vũ này không hiểu chuyện, dẫn cậu đến cùng, chúng tôi cũng không trách nó, chỉ là chúng tôi nói một chút chuyện gia đình, cậu vẫn là không nên tùy tiện nói xen vào.”

Cha Thu Vũ nhìn chú hai có chút tức giận, liền nói: “Chú hai, tiểu Trương quả thực đã giúp chúng tôi không ít, cậu ấy vẫn còn trẻ, có chút chuyện chú đừng để bụng.”

“Ha, tuổi trẻ là tuổi trẻ, ở trong nhà, có người nuông chiều, nhưng ra ngoài xã hội, không có ai nuông chiều được cậu ta, chàng trai, hoạ từ miệng mà ra đạo lý này, cậu phải ấy.” Chú hai Thu Vũ sắc mặt không tốt cảnh cáo, lấy ra một điều thuốc, tự châm lửa.

Cha Thu Vũ đang xoa dịu lại, một bên ra hiệu cho Thu Vũ đừng nói nữa, một bên nói với chú hai: “Chú hai, kỳ thực tôi cảm thấy chú nói bãi đậu xe đó rất chính xác, tôi mặc dù không lái xe, nhưng cũng có thể nhìn ra, bây giờ bãi đỗ xe rất ít, nếu như mở bãi đỗ xe, chắc chắn kiếm ra tiền.”

Chú hai Thu Vũ hút một hơi thật sâu, nói: “Đây là chuyện hiển nhiên, nếu không phải là người nhà, em sẽ không nói cho anh biết. Bây giờ tôi có một mảnh đất trong tay, ở trung tâm thành phố, nếu anh muốn, em để cho anh với giá bồn tỷ hai, coi như người một nhà em giúp đỡ anh. Giá ước tính bình thường của mảnh đất này là từ bảy tỷ đến hơn mười hai tỷ. Anh có thể vay ngân hàng, mặc dù diện tích không lớn, chỉ có một nghìn mét vuông, nhưng làm bãi đậu xe lập thể, cũng dư giả rồi.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 395


Chương 395:

“Một nghìn mét vuông.” Dì ba Thu Vũ tiếp tục nói: “Anh cả, đây rõ ràng là anh hai mang lại lợi ích cho anh rồi, néu xây dựng một bãi đậu xe lập thể, vậy phải trên dưới máy tầng, tính ba tầng trước, một chiếc xe để khoảng tám đến chín mét vuông, một nghìn mét vuông, một tầng để được một trăm chiếc, ba tầng ba trăm chiếc, bây giờ trung tâm thành phố thu phí đậu xe, một tiếng mười lăm ngàn, một tiếng đầu thêm bảy ngàn, theo đó mỗi ngày thập nhất thu nhập một chiếc xe là một trăm bảy mươi lăm ngàn, ba trăm chiếc xe là năm mươi hai triệu rưỡi!”

Thím hai Thu Vũ nói xong, lấy điện thoại ra, đặc biệt chỉ cho cha Thu Vũ vị trí mảnh đất đó, quả nhiên nằm trong trung tâm thành phố, ở đó ngày nào xe cũng chật ních, không có chỗ đỗ xe.

Trong mắt cha Thu Vũ, xuất hiện ý định mạnh mẽ.

Nếu như một ngày có thể kiếm được năm mươi triệu, vậy một năm sau đó, có thể thanh toán tiền vay, nửa năm thứ hai có thể hồi vốn, nửa năm tiếp kiếm lãi, lợi nhuận một năm…..

“Đây là việc tốt, đây là việc tốt, chú hai, chú thật là phúc tinh của tôi! Mảnh đất này ba tỷ rưỡi, không đắt, không đắt!” Cha của Thu Vũ tỏ ra rất kích động.

“Ha ha.” Chú hai Thu Vũ cười nhẹ hai tiếng: “Anh muốn dùng, mảnh đất này bồn tỷ hai anh lấy đi, quá trình vay em sẽ giúp anh.”

Thu Sương cũng mở lời: “Đúng đó bác cả, bác nói xem bác bây giờ mở một cửa hàng có ý nghĩa gì, ngày nào cũng bận, bác phải có bãi đậu xe đó, hàng ngày đi quanh bãi đậu xe, một ngày thu nhập ba triệu rưỡi, bác không biết có bao nhiêu người muốn mảnh đất đó từ trong tay bố cháu, bố cháu vốn khốn bán.”

“Anh cả, em cảm tháy việc làm ăn này không tồi, phù hợp với anh.” Dì ba của Thu Vũ nói.

“Phù hợp, phủ hợp!” Cha Thu Vũ gật đầu liên tiếp: “Nhưng chú hai, để tôi nói rõ với chú, nhà chúng tôi bây giờ, tính lại cũng mới hơn ba tỷ, hay là chuyển quyền sở hữu cửa hàng đó lại cho chú.”

“Không sao cả.” Chú hai Thu Vũ xua tay: “Mảnh đất đó lúc trước tôi mua bốn tỷ hai, bây giờ để cho anh bằng giá, không kiếm tiền của anh, người một nhà mà, cũng không tính cặn kẽ như vậy, cửa hàng đó, tính anh hơn một tỷ là được rồi.

“Được, được!” Cha Thu Vũ lộ vẻ kích động.

“Anh cả, anh hai đã nói vậy rồi, anh cũng hãy tùy ý bày tỏ một chút, uống một ly rượu, ký hợp đồng rồi, miếng đất đó hôm nay thuộc về anh, sớm xây dựng, mau chóng kinh doanh kiếm tiền nhé.” Dì ba của Thu Vũ tiếp tục nói.

Thu Vũ nhìn ánh mắt của Trương Thác đang ngồi bên cạnh.

Trương Thác chậm rãi ăn một miếng thức ăn: “Ký hợp đồng gì, có chút vội vàng thì phải?”

Trương Thác nói xong, nhìn về phía cha Thu Vũ: “Chú, ba tỷ rưỡi không phải là con số nhỏ, chú đừng để bị lừa bởi chút lời ngon tiếng ngọt!”

“Cậu có ý gì!” Chú hai của Thu Vũ đập tay một cái xuông bàn, trừng mắt nhìn Trương Thác.

“Tôi nói cậu đang làm gì vậy?” Cô ba của Thu Vũ cũng rất bắt mãn: “Gia đình chúng tôi đang nói chuyện thì liên quan gì đến cậu? Cái gì gọi là lời ngon tiếng ngọt, cái gì gọi là che mắt? Hôm nay cậu phải nói rõ ràng cho tôi!”

Sắc mặt Thu Sương tối sầm lại: “Bác à, nếu bác không TY H TRE TẾ: dc huy Ôi LÁ DEUA SÊ Số muôn mảnh đât này, cũng có rât nhiều người muôn. Cha cháu cũng là nể mặt người nhà nên mới để cho bác chuyện tốt này. Miếng đất này cũng không phải chúng cháu cầu xin chú mua nó.”

Cha của Thu Vũ có chút khó xử nhìn Trương Thác: “Cậu Trương à, đây là việc riêng của gia đình tôi, cậu tốt nhát đừng tham gia nữa, có được không?”

Trương Thác phớt lờ lời nói của họ, tiếp tục nói: “Một chỗ đậu xe thực sự chỉ cần từ tám đến chín mét vuông là đủ rồi. Nhưng nó chỉ là một chỗ đậu xe đơn giản, còn phải tính đến đường dốc, đường xe chạy, chịu lực lên xuống, một bãi đỗ xe lập thể, diện tích trung bình của mỗi vị trí đậu thì ít nhất cần 3000 đến 5000 mét vuông đất. Còn nữa, tiền bảo dưỡng hàng năm cũng không phải là con số nhỏ. Mọi người đều phải cân nhắc đến những vấn đề này.”

Lời nói của Trương Thác khiến cha của Thu Vũ chọt giật mình: “Mỗi chỗ để xe 35 mét vuông? 1.000 mét vuông đó, chỉ có 30 chỗ đậu xe, tiền lãi hàng năm thu lại đã nhỏ hơn mắy lần!”

“Chú ý, tôi chỉ nói về những chỉ phí cơ bản.” Trương Thác nhắc nhở.

“Thu Vũ, bạn của em rốt cuộc là có ý gì, cậu ta chỉ là một nhân viên tiêu thụ, còn hiểu biết nhiều hơn chúng ta sao?”

Thu Sương trực tiếp đứng dậy, rõ ràng là đã nổi cơn tam bành.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 396


Chương 396:

“Người anh em, cậu chưa từng kinh doanh, cho nên sẽ có những điều không hiểu, tôi không trách cậu. Nhưng nếu không hiểu mà giả bộ hiểu thì thật là vô nghĩa.” Tôn Lượng nói: “Nhà tôi có vài bãi đậu xe, khi lập ngân sách, tất cả phần nền móng đều có thể bị đánh cắp trong quá trình xây dựng. Dĩ nhiên, cụ thể cách đánh cắp như thế nào, nói với cậu, cậu cũng không thể hiểu nỗi.”

“Cậu thật sự không biết được địa vị của mình à, cuộc họp của gia đình chúng tôi không hề chào đón cậu, cậu đi đi.”

Cô ba của Thu Vũ lên tiếng đuổi người.

“Đúng vậy, cậu không được hoan nghênh, xin mời rời đi!”

Thu Sương cũng hét lên.

Chú hai của Thu Vũ nhìn cô với vẻ trách cứ: “Vũ à, chú đã nói với cháu rồi, bình thường kết giao bạn bè phải cẩn trọng một chút, không phải ai cũng làm bạn được. Cháu xem cháu kìa, quen biết được toàn những thứ gì chứ?”

Đối mặt với sự xua đuổi của gia đình Thu Vũ, Trương Thác vẫn không động tĩnh gì, anh vẫn ngồi đó: “Điều tôi vừa nói chỉ là bố trí nền móng cơ bản của bãi đậu xe, hơn nữa căn cứ vào việc 3,5 tỷ có thể dành được miếng đất đó. Nếu tôi nhớ không nhầm thì miếng đất đó lẽ ra nên thuộc sở hữu của tập đoàn Chu Thị, sao lại thuộc về ông Thu rồi?”

Trương Thác nhìn chú hai Thu Vũ dò hỏi.

“Đất của Chu Thị?” Cha Thu Vũ cũng sửng sốt, ông biết rất rõ về tập đoàn Chu Thị, lần trước suýt nữa đã không thoát khỏi chỗ của Chu Thị, may mà nhờ Trương Thác nên mới bình an vô sự.

Vẻ mặt của chú hai Thu Vũ có chút thay đổi: “Bản thân tôi cũng đang hợp tác với Chu Thị.”

“Ò.” Trương Thác gật đầu, lấy điện thoại di động ra, gửi một tin nhắn, sau đó hỏi: “Không biết ông Thu đây và Chu Thị hợp tác ở mảng nào?

“Nói ra cậu có hiểu không!” Thu Sương bắt mãn hỏi: “Cậu chỉ một tên nhân viên tiêu thụ, quản cũng nhiều chuyện nhỉ, đây là chuyện mà cậu nên hỏi sao?”

“Được rồi, để tôi hỏi người khác.” Trương Thác nhìn Tôn Lượng: “Chiếc Mercedes-Benz big G vừa rồi có giá hơn 10 tỷ kia là của anh hả?”

“Tất nhiên là của tôi rồi.” Trên mặt Tôn Lượng lộ ra vẻ tự hào.

Trương Thác lộ ra vẻ mặt nghỉ hoặc: “Không đúng, tôi vừa nhìn thấy trên chiếc đệm chân kia, sao lại là dòng chữ, ta vừa mới ở trên chiếc xe chiều cố kia, tại sao lại nhìn thấy dòng chữ công ty cho thuê xe Anh Trạch vậy nhỉ?”

Lời nói của Trương Thác khiến cho sắc mặt Tôn Lượng đột nhiên thay đổi, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Thu Sương rụt cổ nói: “Công ty cho thuê xe thì sao, công ty cho thuê xe Anh Trạch đó là do nhà Tôn Lượng của chúng tôi điều hành!”

*Ừ.” Tôn Lương hung hăng gật đầu: “Là do nhà tôi mở.”

“Thật à.” Trương Thác bám móng tay: “Thu Vũ, em có biết ai là người điều hành công ty cho thuê xe Anh Trạch không? Tôi nhớ trước đây em đã tham gia thiết kế quảng cáo.”

Thu Vũ gật đầu, ngập ngừng nói: “Đúng vậy … nó thuộc về công ty chúng ta, công ty cho thuê xe Anh Trạch là doanh nghiệp của Lâm Thị.”

“Anh Tôn, anh nói rằng công ty đó của nhà anh, vậy anh có quan hệ gì với giám đốc của chúng tôi?” Trương Thác hỏi.

“Vớ vắn!” Trước khi Tôn Lượng trả lời, Thu Sương đã nói: “Tôn Lượng của chúng tôi là em trai nuôi của giám đốc Lâm, cậu chỉ là một nhân viên bán hàng bình thường, sao có thể biết nhiều như vậy!

*Ò.” Trương Thác sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng liếc nhìn Thu Vũ.

Trong mắt Thu Vũ cũng vô cùng khó xử.

“Sao? Không nói nên lời nữa à? Đi hỏi giám đốc Lâm của các người, có biêt Tôn Lượng là ai không!” Thu Sương đặt hai tay lên ngực với vẻ tự hào.

Trương Thác gật đầu: “Vậy thì để tôi hỏi.”

Vừa nói, Trương Thác vừa lấy điện thoại ra, bám số của Lâm Ngữ Lam: “Này, bà xã, em có biết ai đó tên là Tôn Lượng không? Anh ta nói anh ta là em trai nuôi chết tiệt của em, ừ, anh biết rồi.”

Trương Thác nói vài câu liền cúp điện thoại, gương mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối hướng đến Thu Sương: “Xin lỗi, giám đốc.

Lâm của chúng tôi không quen biết người nào tên Tôn Lượng cả.”
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 397


Chương 397:

“Thật nực cười!” Thu Sương chế giễu: “Anh chỉ tùy tiện gọi một cuộc điện thoại, là gọi cho giám đốc Lâm của các người sao? Anh gọi bà xã trong điện thoại, không lẽ giám đốc Lâm của Lâm Thị lại là vợ của một nhân viên tiêu thụ như anh sao?”

“Cậu nhóc à, tôi nghĩ cậu đến đây là để chia rẽ quan hệ gia đình chúng tôi đúng chứ!” Cô ba của Thu Vũ lạnh lùng nói.

Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa, ngoài cửa vang lên một giọng nói cung kính: “Anh Trương, tôi có thể vào được không?”

“Vào đi.” Trương Thác đáp.

Cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, liền thấy Chu Tự của tập đoàn Chu Thị đang cung kính đứng ở bên ngoài.

Cha của Thu Vũ nhìn thoáng qua đã nhận ra người đàn ông đang đứng ở cửa này chính là thiếu gia của tập đoàn Chu Thị.

Chu Tự cung kính nhìn Trương Thác, vừa nhận được tin tức là Trương Thác tìm đang tìm mình, anh ta liền vội vàng tới đây.

Trương Thác hướng tới chú hai của Thu Vũ, nói với Chu Tự: “Nhìn xem, đây là đối tác của tập đoàn Chu Thị các anh, đang muốn bán mảnh đất ở trung tâm thành phố của các anh, anh tới xác nhận một chút.”

Vẻ mặt Chu Tử nghi hoặc nhìn chú hai Thu Vũ, rồi lắc đầu với Trương Thác: “Anh Trương, tôi không biết anh ta.

Miếng đất ở trung tâm thành phố của Chu Thị chúng tôi chưa bao giờ có ý định bán nó. Tôi muốn xây dựng một ngôi nhà riêng ở đó. Nếu anh Trương muốn, tôi sẽ đưa cho anh ngay lập tức.”

“Không cần đâu, tôi chỉ gọi anh đến để xác nhận một chút thôi, anh đi đi.” Trương Thác xua tay.

Chu Tự gật đầu, Trương Thác chỉ vì chuyện này mà gọi anh ta đến, nhưng anh ta không hề có chút bất mãn, rồi quay người đi.

Trương Thác nói: “Người vừa rồi là đứng đầu hiện tại của tập đoàn Chu Thị, tất cả đất xây dựng của Chu Thị, anh ta đều biết, nhìn dáng vẻ của anh ta, xem ra không biết chú.”

Trương Thác ánh mắt thản nhiên.

Chú hai Thu Vũ vẻ mặt đầy nghỉ hoặc: “Cậu nói đó là người đứng đầu tập đoàn Chu Thị. Tôi hợp tác với tập đoàn Chu Thị lâu như vậy, tôi không biệt sao!”

Trương Thác lắc đầu: “Chú tin hay không không quan trọng, tôi chỉ cần để người nên tin tin là được rồi.”

Nói xong câu này, Trương Thác nhìn cha Thu Vũ.

Lúc này, ánh mắt của cha Thu Vũ hiện lên đầy sự phức tạp, ông ấy đương nhiên biết, người thanh niên vừa rồi chính là người đứng đầu tập đoàn Chu Thị.

“Được rồi.” Trương Thác bật ngón tay: “Chúng ta nói đến vấn đề tiếp theo, anh, Tôn Lượng, và quan hệ với tập đoàn Lâm Thị, sự thật là thế nào, trong lòng bản thân mọi người rõ nhất, nhưng, để khiến các người hết hi vọng, đừng ở đây miễn cưỡng, vẫn là để cho nhóc Thu Vũ này nói cho các người biết.”

“Trương ca, anh ấy…” Thu Vũ nhìn chị họ của mình: “Anh Trương anh ấy là chồng của Lâm Tổng, chuyện này cả công ty đều biết.”

“Cái gì!”

Mắt của Thu Sương, cũng như Tôn Lượng, trừng trừng khi giọng nói của Thu Vũ rơi xuống.

“Các người không phải kinh ngạc, không cần thiết giải thích thêm, bây giờ chú ý đến tay của tôi.” Trương Thác lấy điện thoại di động ra và nhắn ba nút: “Tôi đã nhập số điện thoại của cảnh sát. Bây giờ, các người có thể chọn ở lại đây để cảnh sát xử lý một vụ lừa đảo, hoặc rời đi ngay.

lập tức. Tôi sẽ cho các người ba giây, nếu các người không chọn, tôi sẽ giúp các người chọn số hai.”

Trương Thác ánh mắt liếc nhìn một vòng những người thân của Thu Vũ, nhẹ giọng nói: “Một!”

Khi Trương Thác đếm ra số thứ nhất, Tôn Lượng không nói gì, thứ nhất đã xông ra khỏi phòng, Thu Sương nhìn thấy, cũng chạy theo ra ngoài.

“Hai.” m thanh của Trương Thác lại vang lên.

Vợ chồng dì ba của Thu Vũ nhìn nhau, cúi đầu, bước ra khỏi phòng mà không nói một lời.

Vợ chồng chú hai nhìn thấy vậy, nào dám tiếp tục ở lại đây nữa, vội vàng chạy ra ngoài.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 398


Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại cha con Thu Vũ cùng với Trương Thác.

Nhìn căn phòng trống không vào lúc này, khuôn mặt của cha Thu Vũ đầy vẻ thẫn thờ.

mà Thu Vũ, viền mắt cũng đỏ hoe.

Hai người họ bây giờ, thế nào cũng không hiểu đã xả ra cái gì, sự việc như vậy, đối với cha Thu Vũ mà nói, là rất khó để chấp nhận.

Ngồi đó vừa rồi, đều là anh em ruột của ông ấy, có quan hệ huyết thống, cùng trong một bụng mẹ ra, từ nhỏ đã cùng nhau chơi bùn mà trưởng thành.

“Chú à, cháu biết trong lòng chú rất khó chịu, nhưng có những lời cháu vẫn phải nói, đừng mù quáng vì cái gọi là mối quan hệ gia đình, đôi khi tưởng đó là người thân thiết nhất của mình nhưng thực tế không phải như vậy.” Trương Thác lắc đầu thở dài:”Chú và Thu Vũ ở riêng một lúc, có một số việc phải suy nghĩ. “

Trương Thác nói xong, vỗ vai Thu Vũ: “Thu Vũ, cố gắng khuyên cha của em đi.” Trương Thác đứng dậy, rời khỏi phòng, giúp hai người đóng cửa lại, khi Trương Thác vừa đóng cửa, bên trong phòng, truyền ra tiếng khóc của một người đàn ông thành niên.

Trương Thác thở dài, đi đến trước nhà hàng, thanh toán giúp hai cha con Thu Vũ xong, rời khỏi đây.

Dạo bước về nhà, khi đến nhà, đã là hơn 8 giờ tối rồi.

Như thường lệ, Lâm Ngữ Lam ngồi trên sofa xem TV, khi Trương Thác bước vào thì có thể nhìn thấy bóng lưng của cô ấy.

“Về rồi à, lúc nãy sao anh lại gọi cho em hỏi vấn đề đó?”

Lâm Ngữ Lam ngòi trên sofa, đôi chân thon dài trắng nõn bắt chéo trước mặt.

Trương Thác đem chuyện vừa xảy ra nói lại cho Lâm Ngữ Lam.

Đối với chuyện này, Lâm Ngữ Lam chỉ có thể thở dài, nhà Thu Vũ gặp phải người thân như thế, cô ấy chẳng lẽ không phải sao, lúc đầu Vương Vĩ, vì h*m m**n của bản thân, đã muốn phá hoại Lâm Thị rồi.

“Đứa nhỏ này gần đây ở công ty biểu hiện không tôi, rất có gắng, biết học hỏi, cũng chịu khó, anh nói em có cần thăng chức cho cô ấy?” Lâm Ngữ Lam hỏi.

Trương Thác lắc đầu: “Không cần đâu, cô ấy còn quá nhỏ tuổi, trực tiếp thăng chức cho cô ấy, dẫn đến những lời phàn nàn không tốt cho sự phát triển của cô ấy, vì vậy cứ để chịu nhiều cực khổ và mài giữa một chút đi.”

Lâm Ngữ Lam gật đầu: “Vậy cứ làm theo lời anh đi.”

Cuộc đối thoại giữa hai người cũng không có ai chú ý đến, Thâm Ngữ Lam của hiện tại, một số việc đã cảm thấy để Trương Thác quyết định.

Trương Thác tự mình rót một tách trà, lại tiếp tục rót đầy tách trà cho Lâm Ngữ Lam, ngồi trên sofa cùng Lâm Ngữ Lam xem phim truyền hình.

Lâm Ngữ Lam không ngừng nhìn Trương Thác bên cạnh, sau đó. có chút ngập ngừng nói: “Ông xã, hôm nay anh nói với Thu Vũ, em ở nhà đều nghe anh, anh muốn cuộc sống như thế sao?”

*Ơ.” Trương Thác đột nhiên lộ ra vẻ khó xử, trên đường trở về còn lo lắng Lâm Ngữ Lam hỏi câu này, ôi, chỉ trách mình buổi sáng quá tự mãn, đắc ý quên mình, không cẩn thận quan sát xung quanh.

“Ông xã, anh có muốn không?” Lâm Ngữ Lam hỏi lại lần nữa “Không, một chút cũng không muốn.” Trương Thác lại xua tay: “Anh chính là thích dáng vẻ bây giờ của em, có chuyện gì đều gọi anh đến làm, để để anh nuông chiều, quen với em, như vậy là tốt rồi, em tuyệt đối đừng chuyện gì cũng đều nghe anh nhé!”

Khuôn mặt xinh đẹp Lâm Ngữ Lam bị lời nói Trương Thác làm cho đỏ bừng, Trương Thác nhìn Trương Thác: “Anh thật đẹp, đúng rồi, trưa mai đến nhà ông nội ăn cơm.”

Đối với chuyện Vương Tùng Phượng ngày mai phải hạ độc, Trương Thác sớm chuẩn bị rồi, gật đầu: “ Được!”

Qua một đêm không có lời nào, sáng sớm hôm sau Trương Thác đã thức dậy, suy nghĩ làm điểm tâm, mở tủ lạnh, cảnh tượng trống rỗng khiến Trương Thác lặng lẽ ra khỏi nhà, đi về phía chợ đồ ăn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 399


Chương 399:

Dear cả nhà, vì có nhiều việc nên nhóm có chút sai sót nội dung, trong chương 390 nhóm đã làm thiếu một khúc nội dung khá dài! Truyện One thânhf thật cáo lỗi với cả nhà! Nhóm sẽ cố gắng để không xảy ra sai sót như này nữa, mong cả nhà thông cảm quay lại đọc lại chương 390 nhé! Chúc cả nhà luôn vui khỏe và chọn truyen.one khích lệ nhóm nhé! Mong cả nhà góp ý khi thấy nhớm sai sót chổ nào nhé! nhắn tin vào group cho nhóm nhé! Group thích truyện nhé!

Buổi sáng mười giờ, Lâm Ngữ Lam hôm nay không cần đến công ty nên đặc biệt ngủ nướng, sau khi ngủ dậy đã phát hiện Trương Thác không có ở nhà, cũng không đề ý lắm.

Vừa định vào phòng tắm, điện thoại của Lâm Ngữ Lam vang lên, là thư ký Lý gọi đến.

Lâm Ngữ Lam nhận điện thoại, còn chưa kịp nói chuyện, giọng nói lo lắng của thư ký Lý đã vang lên trong điện thoại, “Lâm Tổng, không hay rồi, anh Trương đã đánh Vương tử rồi!”

“Vương Tử!” Lâm Ngữ Lam giật mình: “Vương tử của nước nào!”

Đánh Vương tử, người của hoàng thất nước khác, gan của Trương Thác cũng lớn quá rồi, đây là gặp phải chuyện gì rồi!

Thư ký Lý im lặng trên điện thoại năm giây, mới nói lại: “Lâm tổng, Vương tử là một ngôi sao, ở Hoa Hạ, anh ta xứng đáng là một siêu sao! Bây giờ anh Trương đã ở sở: cảnh sát, đối phương muốn kiện công ty của chúng ta, các luật sư đều ở trong đồn cảnh sát, đã cãi nhau hỗn loạn rồi, cô mau đến xem đi.”

Lâm Ngữ Lam không quan tâm đến việc đến phòng tắm nữa, thản nhiên nhai một miếng kẹo cao su, mặc một bộ quần áo bình thường bình thường, mặt mũi thường như vậy vội đến đồn cảnh sát.

Đồn cảnh sát Ngân Châu vào lúc này đã quá đông.

Các phương tiện truyền thông và phóng viên đã đứng đầy.

ở cửa đồn cảnh sát, và những fan cuồng cũng giơ bảng hiệu và đứng đầy cửa đồn cảnh sát. Hàng chục cảnh sát đã kéo dây căng ở cửa đồn để duy trì trật tự!

“Phải trừng trị! Cần phải trừng trị!”

“Hắn dựa vào cái gì mà dám đánh hoàng tử của chúng ta!”

“Hoàng tử của chúng ta đẹp trai như vậy, đánh cho xấu đi ai chịu trách nhiệm!”

Một nhóm fan nữ hò hét phần khích.

Trong đồn cảnh sát, hơn chục luật sư đều đang phê phán những gì xảy ra sáng nay.

Cục trưởng Vi đồn cảnh sát Ngân Châu lúc này mồ hôi nhễ nhại, chuyện này không phải chuyện nhỏ, người đánh có lai lịch lớn đến mức ông không dám nghĩ tới còn người bị đánh hôm nay lại chính là Hoa Hạ, ngôi sao lớn nổi tiếng nhất hiện nay, nhất cử nhát động đều thu hút sự chú ý, nếu xử lý không tốt, sự nghiệp của ông sẽ đi đến hồi kết.

Ở một góc của đồn cảnh sát, có hai thanh niên mặc quần áo nữ, hai thanh niên này ngồi yên ở đây lặng lẽ không nói một lời.

Trương Thác đang ngồi trong phòng điều tra, anh không bị còng tay, mà trước mặt cong có một tách trà ngon, cảnh sát nhốt anh trong phòng điều tra chỉ để tránh các phóng viên và fan cuồng.

Một người phụ nữ trung niên đeo kính gọng đen, vẻ mặt đầy tức giận, xông vào mắng Cục trưởng Vi: “Tôi thực sự: đánh giá quá cao môi trường an ninh công cộng ở Ngân Châu rồi. Mọi người đánh nhau và gây phiền phức một cách tùy tiện, cảnh sát các anh không để tâm đến sự an toàn của công dân sao? Tôi muốn khiếu nại các anh! Tôi muốn tất cả những người hâm mộ hoàng tử của chúng tôi cùng nhau khiếu nại các anh!”

“Cô Ngô, cô bình tĩnh, bình tĩnh đã, tôi tin chuyện này nhất định phải có lý do.” Cục trưởng Vi cố gắng an ủi, người trước mặt là người quản lý của hoàng tử, có sức ảnh hưởng rất lớn.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 400


Chương 400:

“Bình tĩnh? Ông bảo tôi bình tĩnh thế nào được? Ông có biết chuyện xảy ra ngày hôm nay sẽ ảnh hưởng đến tương lai sự nghiệp sau này của hoàng tử chúng tôi không!” Đôi mắt người quản lý của hoàng tử đỏ sọng.

Khi Lâm Ngữ Lam đến đồn cảnh sát, cũng sửng sốt trước cảnh tượng trước mắt, cả đồn cảnh sát bị một đám người vây quanh, ít nhất có hơn 500 người, tất cả đều la hét gọi hoàng tử, nói rằng thủ phạm sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Thư ký Lý đang đợi Lâm Ngữ Lam ở bên ngoài, khi nhìn thấy xe của Lâm Ngữ Lam, thư ký Lý bước nhanh lên xe.

“Cô Lâm, cô đến rồi à, chuyện này lớn rồi.” Thư ký Lý lộ vẻ lo lắng.

*Có chuyện gì vậy?” Lâm Ngữ Lam bước xuống xe cau mày hỏi.

Thư ký Lý lắc đầu: “Tôi cũng không rõ tình hình cụ thẻ.

Buổi sáng tôi đi chợ mua thức ăn, trên đường về nhà thì thấy anh Trương đánh người ta, lúc đó đối phương có rất nhiều vệ sĩ và người quản lý nói rằng họ sẽ kiện anh Trương, tôi nóng lòng nói rằng Lâm Thị chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này, chúng tôi sẽ giữ anh Trương lại trước, nhưng sau đó phải xử lý thế nào, tôi cũng không biết nữa.”

“Cô làm rất tốt.” Lâm Ngữ Lam liếc nhìn Lý Na khen ngợi, cô cố gắng bình tĩnh lại hỏi: “Vị hoàng tử này rốt cuộc là ai? Nồi tiếng đến mức nào?”

“Nổi tiếng vô cùng!” Lý Na không chút nghĩ ngợi, gật đầu mạnh: “Mỗi trang web video lớn có xếp hạng ngôi sao, hoàng tử được xếp hạng nhất. Có rất nhiều nhóm người hâm mộ ủng hộ. Chuyện này xảy ra, chỉ trong nửa giờ, phần mềm xã hội lớn nhát trên mạng sắp bị nhóm fan của hoàng tử cho nỗ tung rồi! Nếu xử lý không tốt chuyện này, chỉ riêng dư luận thôi cũng đủ hủy hoại gia tộc họ Lâm của chúng ta rồi!”

Lâm Ngữ Lam thậm chí còn không phân tích chỉ tiết, chỉ suy nghĩ một lát, cô đã có thể nhận ra điểm quan trọng của SỰ việc.

“Trương Thác đâu?” Lâm Ngữ Lam hỏi.

“Đã bị cảnh sát bắt rồi.” Lý Na chỉ vào cổng đồn cảnh sát.

“Đi, trước tiên hỏi Trương Thác xem chuyện gì đã xảy ra!” Lâm Ngữ Lam bước nhanh về phía đồn cảnh sát.

Trước cổng đồn cảnh sát, người ta đã căng dây để cấm không cho ai vào.

Khi Lâm Ngữ Lam và Lý Na đến, tất nhiên họ bị chặn lại.

“Thưa cô, cô không được vào.”

“Tôi là vợ của đương sự.” Lâm Ngữ Lam nói rõ danh tính của mình với phía cảnh sát.

Khi Lâm Ngữ Lam hạ giọng xuống, sau lưng vang lên tiếng mắng mỏ, một cô bé chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi hét lên: “Tiện nhân, chính là chồng của cô đã đánh hoàng tử của chúng tôi, đồ khốn kiếp!”

“Còn dám xuất hiện, đánh chết cô ta, báo thù cho hoàng tử của chúng ta!”

“Đánh cô tai”

Một đám thần tượng điên cuồng lao về phía Lâm Ngữ Lam và liên tục khua tay, néu không bị cảnh sát ngăn lại thì với trạng thái của những người hâm mộ này chắc chắn rằng họ có thể gây ra bát cứ điều điên rồ nào.

Lông mày của Lâm Ngữ Lam càng nhíu chặt hơn, cô thấy rằng những người hâm mộ này, hầu như đều là những cô bé chưa trưởng thành, đã rơi vào trạng thái điên cuồng đối với hoàng tử.

Một cánh tay mảnh khảnh vượt qua hàng phòng thủ của cảnh sát và đánh vào mặt Lâm Ngữ Lam.

*Lâm Tổng, cần thận!” Vào lúc quan trọng, Lý Na đẩy Lâm Ngữ Lam ra, nhưng lại bị dính trọn cái tát ấy.

Giọng nói lanh lảnh vang lên, mặt của Lý Na hiện rõ hình năm ngón tay đỏ bừng.

Người ra tay là một cô bé khoảng mười sáu tuổi, trong mắt hiện lên sự căm hận, ánh mắt ấy như thể muốn xé Lâm Ngữ Lam thành từng mảnh, vừa chửi vừa nói: “Đồ khốn, tôi muốn giết cô để báo thù cho hoàng tử của chúng tôi!”

Cảnh tượng như vậy hoàn toàn khiến Lâm Ngữ Lam sững sờ.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 401


Chương 401:

“Lâm Tổng, vào trước đã, không ở đây được.” Lý Na vội vàng nắm lấy cánh tay Lâm Ngữ Lam chạy nhanh về phía đồn cảnh sát.

*Chờ đã.” Lâm Ngữ Lam hát tay Lý Na ra, hít một hơi thật sâu, làm ngơ trước lời chửi mắng trước mặt, cô nhìn cô bé đang đánh người, nói với nhân viên cảnh sát trước mặt, “Ngài sĩ quan, làm ơn bắt người này, cô ta vừa đánh bạn tôi.”

Anh cảnh sát cũng nhìn thấy rõ cái tát vừa rồi, không nói gì liền bắt ngay cô gái vừa đánh người lại.

Lâm Ngữ Lam nhìn cô gái bị bắt vào đồn cảnh sát rồi mới tiến về phía cổng đồn cảnh sát.

Một cảnh đầy hỗn loạn trong đồn.

Khi Cục trưởng Ngụy nhìn thấy Lâm Ngữ Lam, ông ta lập tức nhận ra Tổng tài của Lâm Thị liền bước nhanh tới.

“Trương Thác đâu? Tôi muốn gặp anh ấy.” Đôi mắt đẹp của Lâm Ngữ Lam có chút tức giận.

“Chuyện này……” Gương mặt Cục trưởng Vi lộ ra vẻ khó xử: “Tôi e rằng việc này có chút không đúng quy tắc. Bây giờ chỉ có người nhà và luật sư mới có thể gặp anh Trương.”

“Anh ấy là chồng tôi!”

Cục trưởng Vi nghe vậy liền ngậm miệng, đích thân đưa Lâm Ngữ Lam vào phòng thẩm vần.

Lâm Ngữ Lam vốn tưởng rằng Trương Thác sẽ bị nhốt trong phòng điều tra, điều này khiến cô hết sức lo lắng, nhưng khi nhìn thấy Trương Thác ngồi đó nhâm nhỉ tách trà, cơn tức giận trong lòng cô không thể kìm nén được nữa. Cảnh tượng Lý Na vừa bị tát vẫn còn hiển hiện trước mắt.

“Trương Thác! Anh đã làm cái gì vậy! Anh có biết hiện tại bên ngoài đang loạn đến như nào không!”

Trương Thác nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Bà xã, em đến rồi à, đừng lo lắng.”

“Không lo lắng! Em có thể không lo lắng sao! Rốt cuộc là có chuyện gì, tại sao phải đánh người! Anh không thể chín chắn hơn một chút à!” Vẻ mặt Lâm Ngữ Lam tràn đầy tức giận xen lẫn chút thất vọng.

“Anh đã rất chín chắn rồi, nều không, anh nhất định sẽ giết anh ta ngay tại chỗ!” Trương Thác đột nhiên sinh ra một luồng sát khí, luồng khí này khiến cục trưởng Vĩ đang đứng bên cạnh hoảng sợ không rõ nguyên do.

Ngay cả Lâm Ngữ Lam đang trong cơn tức giận cũng sững sờ, cô chưa từng thấy Trương Thác hành động như vậy bao giờ, cách anh vừa nói khiến bản thân cô cảm thấy … sợ hãi?

Lý Na kéo tay áo của Lâm Ngữ Lam khuyên nhủ: “Giám đốc Lâm, cô đừng lo lắng, anh Trương không phải là người bốc đồng. Bên kia chắc chắn đã làm điều gì đó quá đáng khiến anh Trương rất tức giận. Cô hãy nghe anh Trương nói trước đã.”

Lâm Ngữ Lam hít sâu một hơi gật đầu: “Được rồi, Trương Thác, anh nói cho em biết, tại sao anh lại ra tay đánh người, anh phải cho em một lý do!”

Vẻ mặt của Trương Thác bình tĩnh trở lại: “Lý do rất đơn giản, anh ta không quản được miệng của mình, fan của anh ta cũng không tự chủ được miệng của họ. Anh mới chỉ đánh họ chứ cho có giết, như vậy đã là quá tốt với họ rôi!”

Cục trưởng Vi đứng bên cạnh vô cùng khó xử. Dù sao thì ông cũng là cục trưởng cục cảnh sát, nhân vật lớn này cứ luôn miệng nói muốn giết người trước mặt mình, ông còn có thể nói được gì nữa.

Lâm Ngữ Lam tức giận bật cười trước lời giải thích của Trương Thác, “Ý anh là, họ chỉ mở miệng mắng người vài cậu, anh liền đánh người ta?”

*Ừ.” Trương Thác gật đầu.

“Âu trĩ” Lâm Ngữ Lam hét lớn: “Anh đã là người lớn rồi, vì chút chuyện cỏn con này mà đánh người!

Trương Thác lắc đầu: “Bà xã, em không hiểu.”

“Em không hiểu cái gì, anh nói cho em biết!” Lâm Ngữ Lam nhìn chằm chằm Trương Thác, cô muốn một lời giải thích.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 402


Chương 402:

Trương Thác nhìn dáng vẻ của Lâm Ngữ Lam, thở dài nói: “Thôi được rồi, em đi cùng anh.”

Trương Thác đứng dậy và bước ra khỏi phòng thẳm vấn trước tiên.

Cục trưởng Vi có chút bối rối, nhân vật lớn này thật sự không để tâm đến chuyện lần này, đây là phòng thẩm vấn mà, nói đi là đi luôn.

Lâm Ngữ Lam đi theo sau Trương Thác, cô muốn biết Trương Thác sẽ giải thích như thế nào.

Trương Thác bước đến sảnh của đồn cảnh sát, sự xuất hiện của anh ngay lập tức thu hút sự chú ý của người quản lý Vương Tử.

“Cảnh sát! Cảnh sát các người làm cái quái gì vậy, ai thả hắn ra ngoài vậy? Còn có hai tên nam không ra nam, nữ không ra nữ kia, bọn chúng là đồng bọn!” Người quản lý của Vương Tử vừa hét lên một tiếng, vừa đưa tay chỉ hai thanh niên mặc trang phục nữ giới ngồi trong góc tường.

Trương Thác vốn đang bình tĩnh, nghe được lời nói của người quản lý Vương Tử, ánh mắt lập tức trở nên quỷ dị, sải bước đi về phía quản lý của Vương Tử.

Sát khí trong mắt Trương Thác, khí thế anh mang theo trên người, dường như khiến nhiệt độ không khí xung quanh giảm xuống rất nhiều, ánh mắt anh giống như dã thú kia khiến người ta thoạt nhìn cũng sợ hãi.

Người quản lý của Vương Tử nhìn Trương Thác đi về phía mình, đột nhiên có chút luống cuống: “Anh… Anh ….

anh muốn làm gì, tôi…cảnh…”

“Cảnh quần què!” Trương Thác siết chặt nắm đấm, anh cũng không để ý nơi này là nơi nào, anh xông tới người quản lý của Vương Tử, đắm vào bụng cô ta một cái.

Với cú đắm này, người quản lý của Vương Tử như bị đông cứng lại, có thể nhìn ra khuôn mặt cô ta biến sắc, cơ thể theo bản năng khom xuống, mặt cô ta lúc này đỏ bừng.

“Trương Thác, anh làm gì vậy!” Lâm Ngữ Lam nhào lên túm lấy Trương Thác, “Đây là đồn cảnh sát! Đồn cảnh sát!”

“Anh Trương, anh đừng kích động, đừng kích động.” Cục trưởng Vi cũng xông lên, chặn giữa Trương Thác và người quản lý của Vương Tử.

Cú đấm của Trương Thác khiến người quản lý của Vương Tử co giật toàn thân, đau đớn đến mức không nói được lời nào. Phải mất nửa phút sau, cô ta mới nghiến răng nghiền lợi nói: “Tôi sẽ kiện anh ta, tôi sẽ tống anh vào tù suốt đời. “

Trong lòng Lâm Ngữ Lam vô cùng lo lắng, đây là đồn cảnh sát, anh ở ngay trước đồn cảnh sát đánh người, đây là tính chất như thế nào chứ. Cho dù dựa vào sức ảnh hưởng của Lâm Thị cũng không thể dễ dàng bỏ qua. Hơn nữa, người Trương Thác đánh là người quản lý của minh tinh đang rất nỗi tiếng, luật sư của đối phương cũng ở hiện trường, tận mắt chứng kiến cảnh này.

“Anh quậy đủ chưa! Hải! Vẫn chưa đủ phiền phức sao!”

Lâm Ngữ Lam vừa hét vừa nhìn vào mặt Trương Thác.

Trương Thác lắc đầu: “Bà xã, em không hiểu.”

“Em không hiểu, vậy anh làm cho em hiểu đi chứ!” Lâm Ngữ Lam nước mắt ứa ra, nếu bên kia thật sự truy cứu, Trương Thác sẽ ngồi tù rất lâu!

Trương Thác hít sâu một hơi, gật đầu, chỉ vào người quản lý của Vương Tử, nói với cục trưởng Vi: “Cục trưởng Vi, bây giờ ông phải giám sát cô ta, nếu cô ta dám mở.

miệng lần nữa, tôi không dám đảm bảo rằng tiếp theo tôi sẽ làm ra điều gì khiến ông không dám tưởng tượng ra đâu.”

Khi chữ cuối cùng vừa dứt, Trương Thác bất ngờ đấm một cú vào chiếc bàn bên cạnh, chiếc bàn gỗ rắn chắc sụp đổ dưới cú đắm của Trương Thác.

Người quản lý của Vương Tử vẫn định nói điều gì đó độc ác, đành nuốt lời vào bụng.

Cục trưởng Vi lưng cũng toát mồ hôi lạnh, nhân vật lớn này có sức chiến đấu mạnh mẽ, lai lịch đáng sợ. Nếu anh ta thật sự làm ra chuyện gì đó, ông cũng chẳng còn cách nào. Đến lúc đó, người xui xẻo không ai khác lại là chính ông.

Hành động của Trương Thác cũng khiến Lâm Ngữ Lam sững sờ, cô thật sự không thể đoán ra được là loại từ ngữ nào có thể khiến Trương Thác tức giận như vậy.
 
Con Rể Quyền Quý
Chương 403


Chương 403:

“Bà xã, đi với anh, anh sẽ giới thiệu hai người bạn cũ cho em.” Trương Thác một giây trước vẫn còn sát khí đằng đẳng, nhưng khi anh gọi hai từ “bà xã” ánh mắt liền vô cùng dịu dàng.

Lâm Ngữ Lam vô thức gật đầu.

Trương Thác đưa Lâm Ngữ Lam đi đến góc của đồn cảnh sát, trước mặt là hai thanh niên mặc quần áo nữ giới, hai thanh niên này trông rất bình thường.

“Bà xã, để anh giới thiệu với em. Đây là Vu Hạo Vũ, đây là Vu Hạo Nguyên, hai người là anh em họ.”

*Trương ca, chị dâu.” Hai người thanh niên ngồi trong góc nhìn Trương Thác cảm kích, cùng chào hỏi Lâm Ngữ Lam.

“Chào hai cậu.” Lâm Ngữ Lam gật đầu, nghỉ hoặc nhìn Trương Huyên.

Trương Thác nói với Vu Hạo Vũ và Vu Hạo Nguyên: “Nào, c** đ* của hai người raI”

Nghe được lời của Trương Thác, ánh mắt Lâm Ngữ Lam càng thêm ngờ vực, không hiểu Trương Thác định làm gì.

Vu Hạo Vũ và Vu Hạo Nguyên nhìn nhau rồi từ từ cởi áo ra.

Khi hai người cởi áo, đôi mắt đẹp của Lâm Ngữ Lam dần dần mở to, cả cảnh sát trong đồn cảnh sát và cục trưởng Vi, đều nhìn họ với vẻ mặt kinh ngạc.

Cơ thể của Vu Hạo Vũ và Vu Hạo Nguyên đầy những vết sẹo dày đặc, một số vét sẹo, giếng như những con rết, đan xen vào nhau trên cơ thể họ.

Cục trưởng Vi chậm chậm đi đến trước mắt anh em nhà họ Vu, cẩn thận nhìn vét sẹo trên cơ thể hai người, ông ấy từ từ thò tay, như v**t v* bảo bối, đặt ngón trỏ lên ngực phải của Vu Hạo Vũ.

“Đây là…. vết thương súng bắn để lại?”

Trong mắt Vu Hạo Vũ thoáng qua một chút vắng vẻ, gật gật đầu.

Cục trưởng Vi nhìn hai người, rơi vào trầm mặc, một người bình thường, có thể làm sao có thể có nhiều vết sẹo như vậy, huống hồ còn lại vết đạn!

“Vết thương đầy cơ thể, nhìn là biết phần tử xã hội phạm pháp!” Người quản lý của vương tử liếc một cái.

Trương Thác quay đầu trừng mắt nhìn người quản lý của vương tử, cười lạnh nói: “Phần tử xã hội phạm pháp? Vu Hạo Vũ, Vu Hạo Nguyên, hai người nói to cho tất cả mọi người, vết thương này của hai người, là từ đâu mà có!”

SN ” Vụ Hạo Vũ nhỏ giọng trả lời: “Là đánh…”

Trương Thác quát lên: “Nói to lên một chút! Đây là chuyện mà cậu đáng được tự hào! Nói cho cho tất cả mọi người, từ đâu có!”

Vu Hạo Vũ ý thức khép lại đôi chân, nâng cao lồng ngực, nói lớn: “Là đánh trận để lại! Vết thương ở ngực, là bốn năm trước, trong đội giữ gìn hòa bình, chiến đấu với đội lính đánh thuê, bị trúng đạn súng trường tự động Steyr Manlisha AUG, vết thương ở vai là do mảnh lựu đạn gây ra, vết thương ở bụng bị cắt bởi mã tấu hỗ mang, và vết thương nhỏ ở bắp tay do mảnh lựu đạn bắn trúng trong một hành động giải cứu!”

Trương Thác gật đầu, nhìn về phía Vu Hạo Nguyên: “Đến cậu rồi, nói! Vết thương của cậu, là có như thế nào!”

“Cũng là do đánh trận để lại!”

“Khi đó cậu bao nhiêu tuổi!”

“49 tuổi!”

Câu trả lời của Vu Hạo Nguyên, khiến nhân viên trong cục cảnh sát hít một hơi lạnh 19 tuổi! 19 tuổi đã tham gia vào trận chiến tàn khốc như vậy! Nhìn lại bản thân xem, khi 19 tuổi đang làm gì?

Trương Thác lớn giọng nói: “Tôi hỏi lại hai người, hôm nay vì sao lại mặc lên đồ phụ nữ!”

“Lễ truy điệu đại ca!” Vu Hạo Vũ và Vu Hạo Nguyên gần như đồng thời cho ra câu trả lời như nhau.
 
Back
Top Dưới