Cập nhật mới

Khác Con hươu đen sừng kiếm

Con Hươu Đen Sừng Kiếm
Chapter 6: Đường hầm (4)


Phong lấy tay quệt nước mắt, vô tình khua mạnh vào tay áo Topher.

Mảnh giấy gấp trên tay anh rơi xuống đất, không khỏi khiến Phong xuất hiện những nghi ngờ.

Cô cúi xuống nhặt lên rồi nhìn anh, đôi mắt chứa nghìn câu hỏi.

- Em tới gặp chị để hỏi thăm... về chuyện của Raven.

Tình cờ phát hiện ra kế hoạch của chị ấy.

Topher nhanh chóng lật tấm ga trải giường tránh Phong khơi dậy những nghi ngờ không cần có, nhất là khi anh vừa có vài giây ấm áp bên cô.

- Có lẽ Raven sợ sẽ làm phật lòng chị, vì cơ bản chị ấy cũng vốn biết mối thù giữa chị và Yoshioka.

- Đương nhiên rồi! – Phong hơi nghiến răng – Nếu tôi biết, tôi đã không để Yoshioka tẩu thoát như thế.

- Thực ra...

- Topher thoáng nhớ về gương mặt của Yoshioka, định nói với Phong về chuyện đó, song, ở tích tắc khi ngắt quãng câu nói, anh lại mơ hồ nghĩ đó chỉ là ảo ảnh, bèn chuyển vế sau câu nói thành một chuỗi từ ngữ được phản xạ tự nhiên. – hẳn Raven phải có lí do riêng cho chuyện này.

Buổi chiều, chị ta có tới chỗ em và nói chào tạm biệt.

Phong không để ý tới câu nói đó.

Cô chăm chú nhìn tấm bản đồ, đoạn kéo Christopher cúi xuống nhìn kỹ vào mẩu bản đồ Raven vẽ.

- Cậu nhìn thấy vệt đỏ này không?

Đây là cửa khoá chốt.

Phần ngục của tù nhân nằm sau chỗ khoá chốt này.

Nhưng cậu thấy không, Topher, sau phần khoá chốt Raven không đánh dấu kết thúc đường hầm, hơn nữa ở kết nét vẽ, còn có dấu mũi tên chỉ ra ngoài nữa.

- Em không hiểu? – Topher hơi nhíu mày.

Cũng một phần vì anh chưa tập trung sau cái ôm của Phong.

- Nơi giam giữ Raven là một nhà tù dưới lòng đất với hệ thống xà lim đối nhau.

Chính nó tạo ra một đường hầm thông ra phía bên ngoài ARK.

Có lẽ đây cũng là lối thoát hiểm khẩn cấp của đặc khu này.

- Điều này thực sự vô lý, Phong.

Tại sao nhà tù lại có thể ở nơi có thể thông ra ngoài như vậy?

Cứ cho nó là lối thoát hiểm, nhưng ngộ nhõ Tiến Hoá cũng theo đó mà tiến vào bên trong?

- Hiện tại thì chúng ta chưa biết điều này. – Đoạn Phong chỉ vào vị trí nhà giam Raven đã khoanh đỏ - Nhưng nếu thực sự đây là kết cấu của ARK, chắc chắn Raven không đơn giản làm con tốt thí mạng, đẩy bản thân vào nguy hiểm như vậy.

Topher tròn mắt.

Anh nhìn những mẩu giấy và chỉ biết đó là bản đồ Raven tự vẽ, còn Phong thì mới trông qua đã dần hiểu được từng bước và những kế hoạch "ngầm" trong kế hoạch không được ghi bằng chữ.

- Raven không thể tới được vị trí nhà tù này để vẽ bản đồ.

Chính Yoshioka đã chỉ đường cho cô ấy.

Hắn đã lượng trước được việc Raven bị nhốt ở đó. – Phong di tay dọc đường hầm trên bản đồ Raven vẽ, đoạn dừng tay ở mũi tên chỉ ra ngoài. – Yoshioka trước làm trong ARK này, hắn biết về đường hầm.

Raven không hề liều mạng vì hắn.

Đó là một cuộc giao kèo.

Hắn sẽ trở lại nhà tù đó để giải thoát cho Raven.

Ý tưởng đó bật qua miệng Phong cũng khiến chính bản thân cô giật mình.

Có lẽ đơn thuần cô chỉ cần Tony xem những thứ này, kế hoạch của Raven- coi đó là một lời thú tội không chính thức để nàng thoát khỏi ngục tối đó, Yoshioka sẽ bị bắt lại và mọi thứ trong Ark tiếp tục vòng vận hành của nó.

Nhưng, suy nghĩ đó bị gián đoạn khi Topher đặt tay lên vai cô.

- Có khi nào Raven đang muốn nói điều gì đó với chị?

Bởi nếu muốn giấu diếm, chị ta đâu cần bày nó xuống giường và chú thích những điểm trọng yếu như vậy?

- Raven muốn chúng ta ở đó.- Phong chỉ vào dấu khoanh đỏ, nhưng câu sau cô nói một cách mơ hồ.

- Chắc cô ấy muốn chào tạm biệt một cách đàng hoàng.

Topher dúi mẩu giấy vẽ đường hầm vào tay Phong đoạn, lúi húi cất, gom những mẩu giấy lại:

- Hôm nay chắc chắn Anthony sẽ đích thân chất vấn Raven.

Hãy đi với anh ta và tìm hộ e ai là người cầm chìa khoá.

Em sẽ giúp chị gặp được trưc tiếp Raven.

....

Lại nói về Scarlet Kur và liều thuốc giải của ả.

Sau khi lời kêu gọi của ả được phát tới trạm liên lạc khác, số nhiều người đã hồi âm.

Chỉ sau một vài ngày chờ đợi, ả đã có một số lượng y bác sĩ đến từ những ARK khác nhau để tiến hành phẫu thuật.

Ban đầu, họ còn ngơ ngác tưởng rằng thuốc giải đã được tìm ra, chỉ việc đến lấy về nghiên cứu, nhưng sau khi nghe tên Klose phân tích về cách "tạo nên" huyết thanh, bọn họ cũng đã chấp nhận tiến hành phẫu thuật.

Song cái mà tất cả bọn họ cần là một người hiến tạng.

- Chuyện này thì có gì khó ? – Scarlet nhếch miệng cười – Chẳng lẽ tìm được người phù hợp với tôi lại khó như vậy?

- Nhưng...

- Một vài vị bác sĩ tái mặt – Như vậy là giết người.

Chúng tôi không muốn bị liên luỵ

Đám bá sĩ bắt đầu xì xào to nhỏ.

Một phần về những liều lĩnh trong lời nói của Scarlet, phần vì thực hư về cách thức tạo nên liều thuốc.

- Chúng ta cần điều này. – Klose lên tiếng. – Yên tâm, tôi đã có cách.

Nhưng trước hết hãy tổ chức các xét nghiệm máu của tất cả mọi người để tìm ra mẫu trùng khớp với cơ thể Scarlet.

Còn cá nhân nào người tự nguyện, tôi sẽ nói với mọi người sau.

Thực tâm hắn không muốn một sự việc có thể dấy lên sự sụp đổ của cái ARK hắn đang gìn giữ.

Nhưng nếu đó là phương thuốc duy nhất, hy sinh ai đó là một việc cần thiết.

- Vậy cách đó là gì? – Scarlet nheo mày hỏi.

Không phải lúc nào ả cũng đọc được suy nghĩ của người khác.

Klose lệnh cho mọi người ra ngoài hết rồi tỉ mỉ giải thích cho Scarlet.

Một cách vừa hợp tình vừa hợp lý.

- Nhưng với một điều kiện. – Klose nói nhanh trước khi Scarlet gật đầu đắc chí – Chúng tôi sẽ có một lượng huyết thanh nhất định để nghiên cứu tìm ra thuốc giải cho dịch bệnh này.

- Được thôi. – Scarlet đáp.

Đơn giản đó chỉ là một cái gật đầu.

Ả bất giác rờ tay lên gáy.

Liệu có quả bom nào được gắn trong cơ thể ả.

...

An Phong được gọi đi cùng Tony vào sáng hôm sau.

Cô đã nghĩ mình phải tới để đề nghị cậu nhưng hoá ra mọi chuyện dễ dàng hơn cô tưởng.

Cô bước vào khu nhà giam một lần nữa, đi sâu xuống phía dưới và bước qua hàng người bị gông và xích sát xuống mặt đất, chỉ nổi lên trên hai bàn tay và gương mặt tiều tuỵ mệt mỏi.

- Lối này...

- Tony chỉ tay về phía cái cột mà mới hôm qua Yoshioka còn bị xích ở đó. – Cậu nghĩ xem, nếu là cậu bị trói trên đó, hai tay đều không có vũ khí, làm thế nào mà thoát ra được ?

- Có lẽ, đã có lính canh tới gần hắn. – Phong vừa nói, vừa nhìn đám nhuệ binh phía sau Tony, vờ như quan sát các cử động nhưng thực chất xem ai là người giữ chìa khoá cánh cổng ngục nhốt Raven. – Có lẽ là lúc giao thức ăn hay cho hắn uống nước hoặc đi vệ sinh.

- Đúng.

Có lẽ thế.

Yoshioka có lẽ đã tận dụng sơ hở.

Kỹ năng của hắn được huấn luyện hơn hẳn nhuệ binh ở đây. – Tony gật gù. – Thế còn Raven, cậu có nghĩ cô ấy có liên quan?

- Tốt hơn hết cậu nên tự bản thân hỏi Raven điều đó.

-Phong né đòn tâm lý của Tony – Mình sợ rằng mối quan hệ giữa mình và Raven sẽ gây nên những suy đoán sai lầm.

- Được, mình sẽ tự làm việc này. – Nói đoạn Anthony tiến tới cánh cửa sắt nặng trịch ngay gần đó, rờ tay lên thắt lưng, lấy chìa khoá tra vào ổ, đoạn hiệu cho đám lính bên cạnh lật then cửa.

- Cậu có muốn vào cùng mình không?

- Anthony hỏi

- Không.

Cám ơn.

-Phong vừa nói vừa đi ra ngoài, song, có việc làm cô bỗng khựng lại trong chốc lát.

- Sao vậy?

-Tony hỏi ngay khi phát hiện chuyển động dừng đột ngột của cô.

- Không có gì. – Phong đáp.

Đoạn tiếp tục bước ra ngoài.

Phong đã vô tình nhìn thấy một người quen trong dàn đầu người dọc lối đi.

Trước dù có thấy, cô cũng đã được Anthony giải thích rằng họ là những người bị biến đổi thành Tiến Hoá và đang trong quá trình chữa bệnh để tìm ra thuốc giải.

Phong không mấy bận tâm, vì cô biết đây là vấn đề khó nhằn và cũng không phải chuyên môn của cô.

Nhưng có những khoảnh khắc cô không ngờ tới, một người cô không bao giờ nghĩ đến lại xuất hiện ngay trước mắt cô: Vũ – một trong những đứa bạn chung lớp cấp ba đã cùng mở chiếc hộp Truth or Dare.

Phong khựng lại giật mình vì cuộc hội ngộ kì lạ.

Nhưng không lí gì cô cảm thấy bản thân phải mang trọng trách với tên "người quen" kia, cũng như nói lại thông tin này cho Anthony.

Tuy nhiên, chính vì nhìn thấy "người quen", cô quan sát Vũ kĩ hơn và chợt nhận ra nơi vị trí hai bàn tay nhô lên khỏi mặt đất để được tiếp dịch truyền là hai bàn tay trái.

Vũ không thể có hai bàn tay trái.

Có lẽ, những đầu người lú nhú ở đây được thí nhiệm theo một kiểu khác, không phải kiểu Phong đang nghĩ tới trong đầu.

Nhưng dù chuyện đó thế nào, cô cũng không quan tâm sâu thêm nữa.

Việc cần thiết bây giờ là nói cho Christopher biết người giữ chìa khoá là Anthony.
 
Con Hươu Đen Sừng Kiếm
Chapter 7: Kẻ được chọn


Sau khi biết được kẻ giữ chìa khoá chính là Anthony, Topher cũng có chút hơi bồn chồn.

Dù chưa tận mắt thấy năng lực thật sự của Tony, nhưng để điều khiển cả một ARK lớn như vậy, cậu ta hẳn không tầm thường.

Christopher tự trấn an bản thân, rằng An Phong và Tony là hai người cùng đẳng cấp.

Anh đã từng lấy đi đôi dao của Phong không chút trở ngại thì có lẽ việc trộm chìa khoá trên người Anthony cũng chỉ tương tự mà thôi.

Topher ôm cuốn kinh thánh giả bộ bước vội vã về phía nhà thờ xây tạm.

Anh cố ý không thèm nhìn trước sau, lao sầm vào Anthony.

Tay anh đã cầm sẵn kéo nhíp nhỏ, cú va chạm chỉ là cái cớ để lưỡi dao tí hon đó cắt đứt con đỉa quần có móc chìa khoá.

Nhờ hành động đó, chiếc chìa khoá duy nhất, tụt thẳng vào ống tay áo Topher trong khi cả đám lính và Anthony đang chú tâm vào quyền sách rơi dưới đất.

- Xin lỗi, anh không sao chứ? – Tony đỡ anh dậy, cười lịch sự, còn cúi người xuống nhặt cuốn kinh thánh.

- Tôi không sao. – Topher gật đầu.

Anh cố tỏ ra bình tĩnh hết mức nhưng tim đập thình thịch.

Topher nắm lấy cổ tay áo của chính mình bằng bốn ngón.

Chiếc chìa khoá làm phần áo nơi đó hơi trùng xuống nhưng anh không dám liếc mắt nhìn.

Anh cần biến khỏi tầm mắt Anthony càng sớm càng tốt, trước khi cậu ta nhận ra sự căng thẳng trên gương mặt anh.

Nghĩ đến đó, anh lịch sự chào Tony rồi đi tiếp.

- Này, Christopher!

Cậu không cầm theo quyển sách sao? – Tony nói với giọng bình thản ngay khi Topher vừa lướt qua.

Câu nói chẳng có hàm ý gì nhưng nó khiến Topher lạnh sống lưng.

- Ôi, tôi quên khuấy mất... – Anh đổ mồ hôi hột, gượng cười nghĩ ra một cái cớ sao cho hợp lý – Raven có đưa tôi quyển kinh thánh này trước khi cô ấy bị bắt.

Tôi nghĩ có lẽ Raven đã lấy nó trên giá sách của anh.

Tôi đang định lên gặp anh để trả mà lại gặp giữa đường thế này rồi...

- Ồ...Thực ra Raven cũng đã xin mượn cuốn sách này đàng hoàng.

Tôi nghĩ cô ấy định nghiên cứu gì đấy, không ngờ lại đưa nó cho anh.

- Tony vừa nói, vừa lật trang đầu tiên của cuốn sách, đầu gật gù – Mà thôi anh cứ cầm lấy nó, có lẽ nó có ý nghĩ với anh hơn là với tôi.

Anthony xoay ngược quyển kinh thánh lại vừa đưa nó cho Christopher, nhưng Tony không đóng nó lại mà giữ nguyên cái dáng sách với trang đầu bị lật mở.

Topher nhận lấy quyển kinh thánh.

Nụ cười xã giao tắt ngấm trên đôi môi anh.

Tay anh hơi run lên, có gì căm phẫn dồn vào nơi bàn tay cầm cuốn sách.

Đó không hoàn toàn là những trang giấy in chữ.

Nó hằn hiện cả những dòng viết tay nguệch ngoạc của người cả đời chẳng cầm bút viết:

" Tha thứ cho Alexandra"

Quyển sách anh từng ăn trộm, có thể anh không nhớ, nhưng dòng chữ chính tay anh viết thì không thể nhầm được.

Quyển kinh thánh này, tại sao lại ở đây?

Liệu có phải đây chính là nguyên cớ mà Raven quyết định trốn khỏi Ark này?

Anh không có đủ bằng chứng để chứng minh Tony là kẻ xấu, nhưng rõ ràng cậu ta có một vài chuyện chưa hề nói với An Phong.

Christopher kéo lấy An Phong khi gặp cô tại phòng mà hai người tìm thấy tấm bản đồ.

Anh dúi vào tay cô chiếc chìa khoá, nói với giọng nghiêm trọng.

- Anthony biết chúng ta tới từ Ark 49, Phong.

- Có gì bất thưòng sao?

Tôi đã nói cho cậu ta điều đó mà? – Phong thấy rõ những nghi ngờ xuất phát từ tròng mắt của anh.

Cô hỏi lại giống như một lời phản bác nhưng thực tâm trong lòng đã không còn niềm tin tuyệt đối vào Anthony như lần đầu cô đặt chân đến đây.

- Chị còn nhớ quyển kinh thánh em ăn trộm của cha cố chứ?

Raven đã đưa cho em trước khi cô ấy bỏ trốn.

Cô ấy đã hỏi xin nó trên giá sách của Anthony.

Chỉ là em không hiểu sao Raven biết được cuốn kinh thánh đó đã từng là của em. – Anh vừa nói vừa đưa cô quyển sách, chứng minh cho An Phong thấy suy nghĩ của anh là có cơ sở - Anthony đã lật ngay trang này vừa đưa lại quyển sách cho em khi em đánh cắp chiếc chìa khoá.

Anh ta không chỉ vô tình biết về Ark 49, anh ta biết rất rõ, Phong!

Có lẽ ngay giờ đây, Anthony đã biết kế hoạch của chúng ta đêm nay rồi.

Phong chau mày.

Anthony không thể là Tiến Hoá.

Cô đã ở bên cậu cả khoảng thời gian qua.

Ngay từ lúc chớm có cảm giác bất an, Phong đã luôn để ý đến nhưng biểu hiện của Anthony nhưng tuyệt nhiên không thấy gì khác với một người bình thường cả.

Thậm chí, cậu còn nghiên cứu chế tạo thiết bị có thể ngăn chặn việc Tiến Hoá đọc suy nghĩ nữa.

Chẳng lẽ thứ đồ công nghệ đó là giả?

Tất cả đều chỉ để bịt mắt cô?

- Tôi không biết phải tin vào điều gì nữa.

- Phong hoang mang.

Một người luôn biết thích nghi với hoàn cảnh, lần đầu bị ném vào chiếc thuyền gỗ thủng giữa dòng sông đầy sóng dữ: quyết định thoát ra hay ở lại, đều có một kết cục như nhau.

Tony đã bên cô từ nhỏ, dù khoảng cách địa lý là rất lớn và cả hai chỉ có thể giao tiếp qua màn hình máy tính, cậu là đích đến cuối của Phong trong hình trình này.

Còn Raven, tuy rằng sau khi ghép tạng tính tình đã thay đổi, Phong vẫn luôn cảm thấy nàng thực sự thật lòng coi cô là bạn.

Còn giờ thì cô không biết tin vào ai: Anthony, hay người đã giải phóng cho kẻ ám sát cha cô?

- Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. – Phong nắm chắc con dao trong lòng bàn tay – Nếu cậu và tôi không đến nhà ngục đó tối hôm nay, sớm hay muộn, Anthony cũng sẽ biết việc chiếc chìa khoá biến mất.

Còn nếu nhất định đêm nay hành động, có thể còn khả năng cậu ta chưa kịp phát hiện ra điều bất thường.

- Chị hãy là người quyết định.

Dù thế nào, em vẫn luôn ủng hộ chị. – Topher vừa nói, vừa tóm mái tóc xoắn khá dài của anh và buộc tóm lên cao.

Anh nói mọi quyết định là của Phong, nhưng trong lòng, Christopher đã chọn rõ một phe để nghiêng về.

Phong nhìn con dao mình cầm trong lòng bàn tay, rồi lia mắt nhìn mảnh đá được mài sắc của Topher.

Ở trong đây đã bao nhiêu lâu, ngày nào Topher cũng tập luyện một ít nhưng vẫn luôn dùng vũ khí anh tự chế ra.

- Cầm lấy đi...- Cô đưa cả đôi dao cho Topher. – Đêm nay, nếu mọi chuyện chuyển biến xấu, cậu không những chỉ cần phải tự vệ thôi đâu!

Câu nói đó khiến tim Christopher đập mạnh hơn một chút.

Anh đã từng chiến đấu bên cạnh Phong và Raven hết dịp này qua dịp khác, nhưng có một sự thật rằng: Christopher chưa bao giờ giết người.

- Còn chị thì sao? – Anh có một chút lưỡng lự trước hành động của Phong vì trước tới giờ đôi dao vẫn là vật cô yêu quý nhất.

- Tôi vẫn còn một cặp tương tự. – Cô đáp.

Phong thả chiếc chìa khoá vào túi quần cargo, kéo khoá lại để chắc chắn vật quan trọng không thể văng đi đâu trong lúc chuyển động.

Cô giữ khuôn mặt lạnh tanh như chưa từng có cuộc nói chuyện với kẻ đồng minh, tiến thẳng về phía phòng riêng của Anthony.

- Cuộc nói chuyện với Raven như thế nào rồi? – Phong hỏi Tony, bắt đầu một cuộc nói chuyện như thường ngày.

- Cô ta không hé răng nửa lời.

Mình thực sự rất tò mò và muốn nghiên cứu Raven, nhưng dẫu sao, cô ấy cũng là bạn của cậu.

Mình muốn hỏi cậu trước về việc xét nhiệm máu cho Raven.

- Xét nghiệm máu?

Để làm gì cơ? – Phong ngồi xuống chiếc giường của cậu, nhăn mày hỏi

- Cô ấy có đặc điểm của Tiến Hoá, An Phong!

Liệu có phải vì hai người quá thân thiết mà cậu không màng tới những điểm kì lạ đó?

Ngưng một lát, Tony tiến tới gần hơn về phía cô:

- Hay cậu cũng biết nhiều chuyện nhưng chỉ là không dám nói ra?

- Thật ra mình đến để tìm lại con dao. – Phong đổi ngay chủ đề khi Anthony vừa ngồi xuống.

Mình có để quên ở đây không?

- Chắc là không.- Anthony đáp, miệng hơi nở nụ cười – Từ khi nào món quà của mình trở nên quan trọng như vậy?

Phong không đáp, mắt nhìn xuống hai lòng bàn tay đã xuất hiện những mảng chai sần do thời gian dài cầm món vũ khí này.

- Thiếu nó, mình cảm thấy thật sự bất an.

Nó như một phần cơ thể của mình vậy. – Vừa nó, cô vừa vờ thở dài thểu não. – Chẳng phải hộp đồ của Yoshioka cũng có cặp dao như vậy sao?

Có lẽ mình sẽ mượn tạm nó ôm đi ngủ trong khi chờ đợi đôi dao của mình tự quay về.

Anthony nghe tới đây thì bật cười.

Cậu cúi xuống gầm giường và lôi hộp đồ lầ trước Phong đã tìm ra.

Cả Phong và Tony đều cùng mò mẫm mở chiếc hộp, mọi thứ vẫn ở đó, chiếc mặt nạ trắng và mấy vật lỉnh kỉnh khác.

Nhưng đôi dao An Phong cần đã biến mất.

Điều đó không chỉ khiến khuôn mặt Phong bần thần.

- Hắn thậm chí đã ghé qua đây trước khi rời đi ...

- Tony nói với giọng giận dữ.

Có thể đến bây giờ cậu mới nhận ra việc này.

Phong không biết Anthony đang nghĩ gì vào lúc ấy, nhưng cô nhìn thấy khuôn mặt của một nỗi căm hận cực kì.
 
Con Hươu Đen Sừng Kiếm
Chapter 7: Kẻ được chọn (2)


Đêm đó, nhân lúc lính canh đổi gác Phong và Christopher lẻn vào khu nhà ngục.

Vì đã đi cùng Anthony ban sáng nên Phong biết hết các vị trí của lính canh để né tránh.

Đường từ cửa chính thẳng xuống những bậc cầu thang vòng sâu xuống khu hầm đều không có người trông coi, chỉ riêng ở trước cánh cửa khoá kín còn hai tên nhuệ binh đang gần như ngủ gục.

Phong hất mặt nhìn Topher ra hiệu cho anh sẵn sàng.

Hai dao cầm trong tay, anh do dự: đây thực sự là lúc anh phải giết một ai đó?

- Cậu xử lý tên bên phải – Phong thì thầm vào tai anh.

Đoạn không chần chừ, cô lao nhanh lên phía trước.

Topher dù còn nao núng nhưng không còn lựa chọn nào.

Anh xông thẳng vào tên lính mắt còn chưa mở rõ, thụi cùi trỏ vào hốc cằm đối thủ khiến hắn ta bất tỉnh nhân sự ngay tức thì.

Anh quay sang Phong thì thấy cô đã hạ xong tên lính còn lại chỉ bằng một đòn đám duy nhất thẳng nhân trung.

- Mở cửa đi nào – Phong ném cho Christopher chiếc chìa khoá, đoạn cúi người lúi húi lấy chiếc dao quân dụng từ thân người sõng xoài của tên lính canh.

Phong không dùng đôi dao cô yêu thích, không có nghĩa rằng cô không có vũ khí phòng thân.

Cánh cửa nặng trịch, cả Phong và Topher gộp sức mới kéo được ra.

Khe cửa vừa hé, đã thấy gió hút lạnh, chứng tỏ khu này thông với không khí bên ngoài.

Cả hai chỉ mở cánh cửa đủ cho thân người lách qua, đoạn men theo gờ tường mà tiến dần vào bên trong.

Khu đường hầm sâu và tối.

An Phong sờ thấy công tắc điện bên gờ tường, cô thử bật lên nhưng không thấy chuyện gì xảy ra.

Cũng có thể do cách vận hành của ARK, vì tích kiệm năng lượng mà đã ngắt hết điện buổi đêm trong khu hầm này chăng?

- Tối quá, em không thấy gì hết! – Topher nói, đoạn anh bò trở ra, lục soát hai tên lính canh thì lấy được hai chiếc đèn cơ học nhỏ chỉ bằng ngón tay.

- Không sao, có là tốt rồi! – Phong vừa nói, vừa nhận lấy chiếc đèn pin rồi bóp nó liên tục.

Ánh sáng chiếc đèn vô cùng yếu ớt le lói cùng âm thanh lạch cạch phát ra mỗi khi Topher và Phong bóp phần tay cầm.

Cũng bởi ánh sáng yếu, Phong và Topher chỉ lờ mờ nhìn thấy những bày trí của đường hầm này.

Bên trái lối đi là những xà lim bằng gỗ, nhỏ và hẹp, diện tích chỉ đúng đủ cho một người nằm, ngoài ra không còn một thiết bị hay đồ vật nào, không khác gì chuồng nhốt thú vật.

Phong còn đang mải nhìn, cô bỗng nghe thấy tiếng kim loại va xuống nền đá và một vài tiếng ho nhỏ.

Cả hai vừa thấy động, ngay lập tức không hẹn mà dừng ngay việc tiếp năng lượng cho chiếc đèn pin.

- Sao cậu lại xuống đây, Phong? – âm thanh thều thào nói.

Một chút mệt mỏi và run rẩy, nhưng đó là Raven.

Giọng của nàng, sao cả hai người Phong và Topher lại không thể nhận biết?

Không ai bảo ai, cả Topher và Phong đều lao thẳng về phía nơi phát ra âm thanh.

Chiếc đèn pin được Christopher bóp liên tục nãy giờ chí ít cũng sáng được một lúc cho cuộc gặp gỡ.

Raven ngồi bó gối đằng sau xà lim gỗ, chân nàng còn bị xích vào một cột đá trong xà lim.

Nàng không ngạc nhiên khi nhìn thấy sự xuất hiện của hai người, nhưng đôi mắt nàng tỏ rõ sự hoang mang lúng túng.

Phong không biết bản thân cô cảm thấy thế nào, nhưng trong khoảnh khắc, cô cũng mừng vì bạn cô không có một lớp chày xước, dù cho khung cảnh phòng giam thật khắc nghiệt.

- Tại sao cậu lại làm vậy?

Nói cho mình nghe! – Phong tóm lấy tay Raven qua khe hở cột gỗ.

Một phần tức tối, một phần thương hại nàng.

- Mình đã muốn nói cho cậu từ trước, nhưng, Phong, lúc đó chắc chắn cậu sẽ không tin mình.

Sau cậu có thể tin người vừa phóng thích kẻ đã giết cha cậu? – Nàng vừa nói, vừa nắm chặt tay Phong – Nơi này, cậu có thể sống an toàn bên Anthony, nhưng mình thì không thể.

Anh ta đang cố điều chế ra thứ gì đó, và nếu phát hiện ra cái bất thường của mình, Anthony sẽ thí nghiệm lên mình như cách anh ta làm với Yoshioka.

Mình không muốn là gánh nặng của cậu... nhưng... mình muốn cậu phải thấy...

Vừa nói, Raven vừa chỉ tay về phía sau lưng Topher và Phong.

Ở đó có một cánh cửa gỗ chỉ có một then cài đơn giản.

Có lẽ vì tập trung về phía xà lim của Raven nên cả hai đã không chú ý đến cánh cửa này.

- Thế giới giờ đây đã loạn.

Mình không còn biết đâu là người tốt, đâu là kẻ xấu nữa.

Và mình không muốn áp đặt cách nhìn nhận của mình về thế giới này lên cậu, Phong! – Raven buông tay Phong, áp sát cơ thể vào bức tường đá lạnh, nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng hướng con mắt xanh đang hoang mang của Phong – Nếu cậu chấp nhận những việc Anthony đã làm, có lẽ đây là lúc mà chúng ta nói lời từ biệt.

Phong ngoảnh mặt về phía sau.

Còn một cánh cửa nữa nối tới bí mật động trời mà cô chuẩn phải đối mặt.

Christopher hướng ánh sáng yếu ớt về phía thanh chắn cửa, để Phong một mình tiến tới và mở nó ra.

Một mùi đã lâu cô không ngửi thấy, nhưng nó không có nghĩa rằng cô đã quên đó là thứ gì.

- Cứ tiến vào đi!

Trong đó có đèn cảm biến nhiệt. – Raven dường như đã biết thứ đang ẩn trốn trong bóng tối.

Topher và Phong bước thêm vài bước nữa thì bóng đèn vàng vụt sáng.

Nhưng nhiêu đó ánh sáng không đủ làm hai người nheo mày trước cảnh tượng trước mắt.

Căn phòng lủng lẳng treo những móc sắt như thường thấy trong những lò mổ, cơ thể người với những bộ phận bị cắt xẻ thành từng mảng lơ lửng trên không.

Luồng gió hút sau khi Phong mở cánh cửa còn làm những cái móc đung đưa kêu kin kít và từng tảng thịt cũng vì thế mà hơi lung lay.

Phía bên phải căn phòng là những cái giá sắt lớn chồng chất những cánh tay đã bị cắt rời.

Một số đã chuyển màu thâm tím nhưng vì không khí khô hanh, mùi thịt hoại tử không quá rõ ràng.

- Ôi Chúa ơi...- Topher bàng hoàng thốt ra khe khẽ nhưng tim đập nổ lồng ngực vì sự kinh khiếp.

Còn Phong, cô chết đứng.

Không phải vì mùi hôi tanh lẫn lộn giữa máu và những thứ thịt đang phân huỷ, không phải những tảng thịt lộ sườn với một vài phần nội tạng còn dính lại.

Thứ khiến cả thân người cô bủn rủn đó là những cẳng tay đó, chúng đều đã mất đi bàn tay.

Những gương mặt mệt trải dọc lối vào khu ngục, dàn đầu người nổi gồ trên mặt đất: tất cả chỉ là phần còn lại của những thây người đã bị mổ phanh dưới căn hầm này.

Vậy mà trước giờ, Phong đi qua họ, chưa một lần thắc mắc.

- Đó là khi mà họ hết giá trị lợi dụng.

Đó cũng sẽ là tương lai của mình và Topher. – Raven run rẩy nói - ...nếu mình không bỏ trốn, sớm hay muộn, mình cũng như họ mà thôi.

- Ôi...

- Phong bước lui dần khỏi căn phòng.

Cô lờ mờ hiểu ra những điều Anthony đang làm.

Cái lò mổ này thông ra bên ngoài không phải là sự ngẫu nhiên.

Nó đã được thiết kế và sắp đặt trong chính tham vọng của cậu: Anthony không chỉ lãnh đạo những nhuệ binh trong Ark 27, cậu còn thao túng cả giống loài Tiến Hoá bằng chuỗi thức ăn.

Trong giây phút kinh hoảng dường như không gì có thể ngưng lại, một bóng người xuất hiện từ phía bên ngoài đường hầm.

Toàn thân y mặc đồ đen kín mít, tay cầm chắc lưỡi dao đứng trước người căm thù y tận xương tuỷ.

Yoshioka – luôn là "kẻ được chọn", chỉ là giây phút ấy, y không bao giờ nghĩ mình trở thành nhân vật chính trong cuộc giải cứu anh hùng.

- Đó có phải là hắn? – Topher chỉ tay về phía xa.

Anh chưa hết bàng hoàng bởi cảnh tượng máu me trước mắt, giờ còn phải một lần nữa chạm mặt tên giết người nguy hiểm.

Anh kéo lấy tay Phong, dìu cô đứng dậy.

Cơ thể cô cứng ngắc lại khi nhìn những mảng tay chân tách rời.

Phong, Topher và Raven đã đi qua cơn bão lửa nhưng thứ tồn tại dưới căn hầm này thực sự là địa ngục.

Mà kẻ nhẫn tâm làm việc đó, không ai khác chính là người bạn thời thơ ấu của cô.

- Yoshioka có thực sự là kẻ đã giết cha mình, Raven? –Những điều cô chưa từng nghi ngờ bất giác nổi tràn như con sóng đổ.

Chút niềm tin còn lại trong phong vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.

Những gì Phong cần là lối thoát: thoát khỏi Ark 27 trong thể vật chất, thoát khỏi nỗi căm hận trong tâm khảm cô.

- Anh ta biết lối ra khỏi nơi này. – Raven đáp.

Một câu nói hững hờ.

Nàng không nói "không" mà chỉ lảng tránh nó – Còn về cái chết của cha cậu, mình nghĩ chúng ta sẽ nói về nó trong một hoàn cảnh khác thế này.

Phong hít một hơi sâu Cô biết cảm xúc bản thân đang nhiễu loạn và việc trở nên tức giận lúc này sẽ khiến mọi chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát.

Phong vẫy tay hiệu cho Yoshioka tiến gần hơn về phía mình.

Trước hết, đúng như lời Raven nói, mọi người cần thoát khỏi đây.

Nhưng Yoshioka không làm theo lệnh.

Đôi tay y khua khua ra lệnh cho cả Phong và Topher dẹp đường sang một bên.

Đoạn y lấy đà, chạy dọc sàn đá nhơ nhớp máu, lao mình tông thẳng vào xà lim Raven nơi cuối căn hầm.

Từ lâu cảm giác đau đớn của y đã không còn nên dù bất động một lúc sau cú húc, khuôn mặt y không hề nhăn lại hay bộc lộ chút cảm xúc nào.

Lực mạnh làm khung gỗ xà lim gãy gập, mở ra đường thoát cho Raven.

Nàng đỡ Yoshioka ngồi dậy, ngước mắt nhìn Topher và Phong.

- Chúng ta đi thôi chứ?

Phong gật đầu, mắt đối thẳng mắt Yoshioka.

Sẽ thật khó với một người không bao giờ quan tâm tới diện mạo như Phong có thể nhận ra ai đó có khuôn mặt giống cô.

Nhưng đôi mắt ấy, cô thấy ngay tức thì.

Một màu xanh, xanh sẫm dù ánh đèn pin mờ ảo chỉ sáng được một vùng nhỏ quanh mi mắt y.

Đã quá lâu rồi kể từ lần cuối y nhìn thấy Phong.

Yoshioka mở miệng nhưng chỉ phát ra vài tiếng ú ớ.

Hình như giây phút đó y quên bẵng đi việc chiếc lưỡi đã không còn.

Y không nói nữa,đưa bàn tay chai sần và lằn những sẹo đặt lên vai Phong.

Yoshioka là kẻ làm đượcmọi việc, nhưng ngay lúc này con mắt ấy lộ rõ tột cùng tuyệt vọng vì ngàn điềuy muốn nói mắc nghẹn lại trong cổ họng một người câm.
 
Con Hươu Đen Sừng Kiếm
Chapter 7: Kẻ được chọn (3)


Yoshioka được sinh ra trong một cái lồng ấp.

Người ta nói y là kết quả của cuộc thụ tinh nhân tạo giữa Lucas và một phụ nữ Á Đông, song ông chưa từng nhận đứa trẻ đó là con.

Đối với ông, Yoshioka chỉ là một thử nghiệm trong khoá huấn luyện dành cho một đứa trẻ, nhưng có ai ngờ, thử nghiệm đó lại thành công.

Yoshioka cầm dao lần đầu khi y mới năm tuổi.

Con hươu trước mắt y trúng đạn, ổ bụng rỉ ra nhiều máu đỏ.

Nó là con hươu với cặp sừng kì lạ dài nhọn như mũi kiếm, mắt nâu nhìn y chằm chằm.

- Giết nó đi –Lucas nói.

Y khi đó đâu thể nhận thức được việc mình làm đúng hay sai?

Nhìn cây roi da ông cầm trên tay, y đâm lút thanh kim loại đó vào phần ức đang phập phồng thở.

Con vật giãy một lúc rồi mới nằm yên trở lại, đôi mắt vẫn nhìn y không chớp.

Lucas chặt lấy đầu con thú, giữ nó làm kỷ vật cho chiến công đầu tiên của Yoshioka.

Sọ Hươu trở thành cái giá treo dao kỳ lạ trong căn phòng riêng của Lucas trong trại tập huấn.

Cái giá treo khi đó quá tầm với của một đứa bé năm tuổi, nhưng thời gian trôi cho tới khi đôi tay y chạm vào được đôi sừng ấy,Yoshioka đã trở thành sát thủ ngầm của quân đội, minh chứng cho thành công của thử nghiệm ngày nào.

Y không nói nhiều, Yoshioka chỉ giỏi thực hiện mệnh lệnh được giao.

Và điều tuyệt vời khiến ông Lucas luôn muốn giữ y bên cạnh đó là y không bao giờ thắc mắc.

- Lại đây! – Ngài Lucas dúi chiếc máy ảnh vào bàn tay y – Chụp cho chúng ta một bức ảnh.

Trước mắt y là một người phụ nữ đẹp.

Bà mặc áo lông thú, tay bế đứa trẻ con.

Đứa bé ấy mới chỉ độ một, hai tuổi nhưng đã lăm lăm cầm con dao găm nhỏ như một thứ đồ chơi.

- Cười lên nào , công chúa! – Lucas vừa nói, vừa chỉnh bàn tay đứa bé cho đúng dáng cầm dao.

Tách!

Y bấm máy.

Trong y loé lên suy nghĩ như ánh đèn flash nháy: con bé đó có đôi mắt thật giống y, và rồi nó cũng sẽ như y, hai bàn tay đều nhuốm máu.

Yoshioka liên tục được gửi đi làm nhiệm vụ.

Khoảng thời gian y rời xa trại tập huấn của Lucas cũng là lúc y nhìn nhận thế giới này bằng một cách khác.

Có những điều y không muốn làm, có những cảnh làm y rơi nước mắt, nhưng như lần đầu xuyên lưỡi dao vào quả tim con hươu ấy, y thầm nghĩ "mình sẽ quen với việc này thôi".

Mười lăm tuổi, y trở về trại tập huấn để nhận nhiệm vụ.

Lúc này, nơi đây đã đầy trẻ nhỏ.

Chúng được cưu mang từ những cô nhi viện, được huấn luyện để trở thành vũ khí sống như y.

Đám trẻ con quỳ xuống mặt đất cứng và để lưng trần, có lẽ chúng đã vô tình làm sai chuyện gì đó nên bọn lính quất chúng liên tiếp bằng những chiếc thắt lưng.

Y tự hỏi, liệu cô "công chúa" được bồng bế ngày nào có nằm trong số đó?

-Con gái ngài có phải huấn luyện chung với đám trẻ đó? – Đó là lần đầu Yoshioka thắc mắc với Lucas.

Y đã biết tại sao nó với y có chung một màu mắt, nhưng y chưa từng ảo tưởng vị trí của bản thân trong dòng huyết thống của gia đình ông.

- Ồ, không.

Nó được dạy bởi ta, cũng như cậu vậy.

Nó khá giống cậu đấy, Yoshioka – Lucas cười – Nó đang ở trong phòng.

Cậu có thể chào nó một tiếng và thử xem trình độ của nó thế nào, nhưng chắc nó chẳng nhớ cậu đâu.

Y chỉ gật đầu, song gặp gỡ một đứa trẻ vốn không phải là niềm yêu thích của Yoshioka.

Thay vì bước vào căn phòng ấy, y chỉ đứng bên ngoài phía cửa sổ phòng, ngắm nhìn chiếc sọ hươu đã cũ: chiến công đầu và cũng là ám ảnh của y.

Có hai đứa trẻ mới độ sáu, bảy tuổi trong căn phòng đó.

Đứa bé gái đang trèo lên vai thằng nhóc, cố với tay tới chiếc roi da treo ngay bên nhánh sừng hươu.

Ngay lúc bàn tay nó tóm lấy được đường lượn hình mũi kiếm, chân nó bị hụt khỏi trụ đỡ khiến cả thân người ngã sõng soài ra đất, kéo theo chiếc đầu lâu rơi xuống cùng.

Gương mặt hai đứa trẻ thoáng hiện sự sợ hãi.

Chúng nháo nhào tìm chỗ trốn sau khi nghe tiếng bước chân lục đục phía cánh cửa.

Nhưng nhiêu đó thời gian không đủ cho chúng thấy được nơi trú ẩn an toàn.

Lucas bước vào, đôi mắt ông trợn trừng khi thấy kỷ vật nằm lăn lóc dưới sàn nhà.

Một bên sừng của con hươu gãy khỏi khung xương sọ, nên giờ có đem treo lại lên bức tường, nó cũng chỉ giống như một cái móc hỏng, đã không còn giá trị thẩm mỹ.

Cơn giận dữ khiến khuôn mặt người đàn ông chuyển màu đỏ lựng.

Ông tóm lấy hai đứa bé và tát đứa con gái bằng bàn tay trái, vết nhẫn lằn in hằn trên má đứa bé từ từ rộp lên.

Đứa bé gái không khóc, nó cắn răng vào môi, mắt ngước lên phía người đàn ông nó gọi là cha.

Ánh nhìn đó khiến Lucas càng sôi máu, ông vung tay tát liên tiếp ba, bốn cái nữa.

Thằng nhóc còn lại không bị đánh.

Nó cố tóm lấy tay Lucas ngăn hành động của ông lại nhưng bị hất văng ra.

Trong cơn thịnh nộ bộc phát, ông nhặt chiếc sừng hươu đã gãy rời và thẳng tay quật liên tiếp vào người cô con gái.

Đứa trẻ lúc này mới oà khóc, nó đưa cánh tay ra đỡ những cú đánh, miệng khẩn thiết van xin.

Nhưng ông vẫn tiếp tục đánh cho tới một cú đập hụt xuống sàn nhà khiến chiếc sừng gãy làm đôi.

- Đừng bao giờ làm thế một lần nữa! – Ông ghì cổ đứa bé trì chiết rồi bỏ đi khỏi căn phòng.

Mãi sau này, ở một lần hội ngộ khác, Yoshioka mới biết tại sao Lucas không đánh thằng nhóc kia, đơn giản vì nó là con trai của tướng Sinclair, cấp trên của ông Lucas.

Sáng hôm sau Yoshioka được Lucas gọi đến.

Ông dúi vào tay y chiếc roi da và thì thầm về đứa bé gái.

- Đã đến lúc nó phải biết cách giết chết một con hươu.

Chẳng phải cậu là người biết rõ quy trình đó sao?

Y không nói gì, chỉ liếc thấy đứa bé gái đang lén nhìn y, tay rờ lên phần má còn phồng rộp và mắt thì ngập đầy nỗi sợ hãi.

Yoshioka gật đầu.

Y khoác cây súng săn và dắt đứa trẻ vào trong rừng.

Cả hai vào sâu khu rừng cho tới khi gặp một khe suối nhỏ.

Tiếng nước chảy che đi âm thanh bàn chân dẫm lên mảng đất đầy vụn lá.

Yoshioka gác súng lên một gồ đá cao, chỉ tay về phía con hươu đang cúi mình uống nước.

Đứa trẻ nhìn thấy con vật trước mắt, lập tức đặt cơ thể vào vị trí sẵn sàng xông tới nhưng ngay tức khắc đã bị Yoshioka tóm chặt lấy.

Y khẽ thì thầm:

- Nếu em cứ hấp tấp mà lao tới nhanh quá, nó sẽ nhận ra em mà chạy mất.

Con hươu vẫn ở đó, mảy may không biết tới sự hiện diện của kẻ săn mồi.

Yoshioka kéo cò súng, cây súng đạn ghém hướng thẳng ổ bụng con vật xấu số.

Tiếng nổ lớn vàng lên, con hươu loạng choạng cố chạy thêm vài bước rồi đổ vật ra khe suối nhỏ, bấy giờ y mới gật đầu để đứa bé lao lên.

Nó trong tay cầm lăm lăm con dao, quần sắn lên gần đến gối, bì bạch lội nước, tiến về phía con hươu .

Nhưng khi tiến đến nơi, đứa trẻ chỉ đứng yên đó bất động.

Đôi mắt nó kinh hoảng nhìn vết máu chảy ứa ra cùng phần tạng nát bấy của con vật.

- Một nhát đâm thẳng vào tim nó! – Yoshioka nói.

Y dần bước lại.

Yoshioka đã làm nhiều việc khủng khiếp, nhưng không có cảm giác nào giống như lần đầu giết chết một con hươu.

Đứa trẻ biết nếu không vì nhát dao của nó, con hươu cũng sẽ chết vì những mảnh đạn găm.

Nhưng nó không thể đâm lưỡi dao đó và quả tim đang phập phồng nhịp đập.

Nó quay người lại, nhìn vào chiếc roi da y đang cầm trên tay, ứa nước mắt lắc đầu.

Nó biết nó sẽ lại bị đánh, nhưng nó vẫn quyết nghiến răng chống lệnh.

Khoảnh khắc đó quả tim vô cảm của y thắt lại.

Yoshioka giật lấy con dao và đâm lút lồng ngực con thú.

Y dấy máu lên đôi tay nhỏ bé của đứa trẻ, nói:

- Hãy bảo với ông ấy rằng chính em đã giết nó, được không?

Con bé gật đầu.

Nó ôm ghì lấy y, không nói.

Một cái ôm rất siết thay cho lời cám ơn.
 
Con Hươu Đen Sừng Kiếm
Thông báo


Xin thông báo cho tất cả độc giả yêu mến bộ ba thú săn người rằng trong thời gian tới ( ít nhất là trong ba tháng tiếp theo) mình sẽ không ra chap mới cho bộ truyện này.

Sở dĩ mình làm như vậy bởi con hươu đen sừng kiếm đã đi đến hồi kết mà bản thân mình thì chưa thoả mãn với cái kết mình định viết.

Rất mong sự thông cảm của bạn đọc.

Mong rằng đến khi mình xoá thông báo này và quay lại, các bạn vẫn tiếp tục ủng hộ truyện của mình.

Cám ơn mọi người trong thời gian qua và vô cùng xin lỗi do sự chậm trễ này.

Trong thời gian các bạn chờ đợi chap truyện tiếp theo, mình mong các bạn có thể ghé qua truyện "Ngục Trần Gian", cũng là một đứa con tinh thần của mình.

Tác phẩm này mình mới viết và đang rất đói những lời nhận xét của người đọc.

Dưới đây mình xinh trích xuất link truyện.

Mong mọi người ủng hộ.
 
Back
Top Bottom