__________________
Mưa đêm rơi nặng hạt.
Thiên Di kéo chặt chiếc áo khoác mỏng, mái tóc dài ướt dính vào gò má tái nhợt.
Mới 16 tuổi, cô đã phải tự mình đứng giữa thành phố rộng lớn này.
Nhà không thiếu ăn thiếu mặc.
Chỉ thiếu… vị trí của cô trong lòng mẹ.
Ba mất sớm.
Mẹ tái hôn.
Người đàn ông mới mang theo hai đứa con riêng.
Căn nhà từng ấm áp dần trở nên chật chội.
“Con bé đó chỉ là gánh nặng.”
Câu nói vô tình nghe được đã khiến Thiên Di xách balo rời đi trong đêm.
Con hẻm tối mịt, đèn đường chập chờn.
Thiên Di vừa bước qua góc cua thì ba gã đàn ông lạ mặt chặn đường.
“Ê em gái, đi đâu khuya vậy?”
Ánh mắt bẩn thỉu lướt từ đầu tới chân khiến cô lạnh sống lưng.
“Em… em tránh ra cho tôi đi…”
Một tên nắm lấy cổ tay cô.
“Đi đâu vội thế, tụi anh cho em đi nhờ.”
Thiên Di hoảng loạn vùng vẫy:
“Buông ra!
Cứu với—”
RẦM!
Một cú đạp mạnh hất văng tên kia vào tường.
Giọng đàn ông lạnh tanh vang lên:
“Chạm vào người BlackNight, tụi mày chán sống rồi.”
Một người mặc áo đen đứng giữa mưa, ánh mắt sắc bén, trên cổ áo là biểu tượng con dơi bạc.
Ba tên kia tái mặt bỏ chạy.
Người đàn ông quay sang Thiên Di:
“Không sao chứ?”
Cô run rẩy gật đầu, nước mưa hòa với nước mắt.
“Cảm… cảm ơn anh…”
Anh nhìn gương mặt non nớt, ánh mắt vừa yếu đuối vừa quật cường.
“Muốn sống sót ở khu này, theo tôi.”
____________________
Tổng bộ BlackNight hiện ra như một tòa lâu đài đen.
Thiên Di đứng trước cửa kính cao ngất, tim đập loạn nhịp.
Căn phòng họp rộng, ánh đèn xanh lạnh lẽo.
Người đàn ông đứng quay lưng lại từ từ xoay người.
Khí chất áp đảo.
Ánh mắt sắc như dao.
Đặng Minh Hải 40 tuổi lão đại BlackNight.
Bên cạnh Lão, một thanh niên xinh đẹp ngồi bắt chéo chân trên sofa, mái tóc đen nhánh 7/3 , đôi mắt cong cong cười nhạt.
Nguyễn Ngọc Quý 25 tuổi ,cậu vợ được lão đại sủng ái nhất.
Minh Hải nhìn Thiên Di:
“Bao nhiêu tuổi?”
“Dạ…
16…”
“Gia đình?”
“…Không còn chỗ cho em.”
Lão im lặng vài giây, bước tới gần.
Thiên Di ngước nhìn lão, đôi mắt long lanh nhưng không né tránh.
Minh Hải trầm giọng:
“Muốn gia nhập BlackNight?”
Cô siết chặt tay.
" con không muốn bị chà đạp nữa… con muốn mạnh lên.”
Ngọc Quý chống cằm cười nhẹ:
“Anh Hải, con bé này có ánh mắt rất thú vị.”
Minh Hải gật đầu chậm rãi:
“Được.”
“Từ hôm nay, mày không còn là Thiên Di.”
Lão nhìn thẳng vào cô.
“Tao đặt cho mày một cái tên.”
“Sana."
“Con gái BlackNight.”
Cổ họng Thiên Di nghẹn lại.
Lần đầu tiên sau nhiều năm…
Có người cho cô một nơi để thuộc về.
Ngọc Quý đứng dậy, khoác áo lên vai Sana:
“Chào mừng em đến với thế giới của máu, quyền lực… và cả tình yêu nguy hiểm.”
Cô không biết rằng…
Từ khoảnh khắc này, số phận của Sana sẽ bị cuốn vào:
*thế giới máu và những cuộc chiến khốc liệt
Heyy,tôi là Tiger đây là lần trở lại của tôi với sự nghiêm túc của bộ truyện này,tôi mong rằng nó sẽ nhận được sự ủng hộ của mọi người.XIN CẢM ƠN !