Nữ Cường Con Đường Vận Mệnh

Con Đường Vận Mệnh
Chương 136: Phục kích – Hoa hạ công hội toàn diệt.



“ có ! ta muốn được giải thoát! Đại nhân xin đẹp à, ngài tha cho ta, à không cho ta một cái chết nhẹ nhàng đi, ta quả thật chịu không có nỗi!” Tưởng Nam Hà thều thào vang xin, vào lúc này hắn dã không còn nhân hình nửa, hiện tại hắn giống một bãi thịt nhầy nhụa, nhân dạng đã không còn.

“ vậy để nó cho tỷ biết bố trí phòng vệ doanh trai trung tâm nào, chỉ cần đệ nói ra, thì tỷ đảm bảo sẽ cho đệ một cái khống khoái, hơn nữa còn cung cấp cho đện vô số tiền tài và trang bị cực tốt, một món trang bị hoàng kim, thì như thế nào ?” Triệu Kiều tung ra một quả bom mù cùng một củ cà rốt.

“ không! Không! Ta vang xin đại nhân, ta không thể nào phản bội gia tộc! dại nhân tha cho ta đi! Ta không chịu thêm được nữa.” Tưởng Hà Nam vô vọng nói.

“ tỷ nói cho đệ biết! cái tên đen hôi vừa nãy, chỉ là món khai vị thôi, vì cái tội đệ sỉ nhục chủ công bọn ta. Đó chỉ là một chút trừng phạt nhè nhẹ thôi. Món chính chính là tên kia.

“ Sát Nhất ! ngươi lại đây, ngươi cho Tưởng thống lĩnh biết món chính hôm nay của hắn là gì nào!”
“ vâng ! đại nhân!” Sát Nhất từ trong góc tối bước ra, cả người tỏa ra khí tức cực kỳ băng lãnh.

“ ta sẽ cho ngươi uống hồi xuân đan, để phục hồi toàn bộ thương thế. Cho đến hoàn hảo nhất, sau đó ta dùng thủ phát tuần xẻo, cắt thịt ngươi từng miếng, từng miếng, cắt thật chậm, đồng thời sau mổi nhát dao ta đều sẽ bôi muối ớt lên, ta đảm bảo sẽ cho vị Tưởng thống lĩnh một cảm giác cực kỳ mỹ diệu. thế nhưng Tưởng công tử yên tâm, ta sẽ không cho Tưởng công tử chết dể dàng vậy đâu, khia ta cắt đủ 999 nhát thì công từ chỉ đang trong trạng thái sắp chết mà thôi. Ta sẽ tiếp tục cho công từ uống hồi xuân đan, để công tử ăn món tiếp theo.

Món thứ hai ta gọi là da lột chưng tương, món này cực kỳ hấp dẫn, ta sẽ chôn công tử xuống dưới đất chỉ chừa cái đầu mà thôi. Trên đó ta cắt một đường đồng thời quét mật ong lên trên, sau đó cho kiến lửa đến cắn.

Tưởng công tử sẽ cảm giác được một sự mỹ diệu vô cùng, cảm giác vừa đau, vừa ngứa mà không làm được gì. Lúc đó công tử sẽ không chịu nổi côn tử sẽ tự lột da chính mình toàn thân nhảy vọt lên thông qua cái vết thương trên người, tới lúc đó! Hắc hắc !!!” Sát Nhất giọng điệu cực kỳ biến thái khiến cho Vương Hổ đại tướng quân cũng phải rùng mình, sống lưng như có một cục băng lớn đang chà sát lên vậy.

“ đệ đệ! Ngươi thấy thế nào! Ta chỉ cho đệ 30 giây để suy nghĩ thôi!” Triệu Kiều cười quái dị cũng không khác gì sát nhất.

Nghe những món chính mà đối phương chuẩn bị cho mình Tưởng Hà Nam muốn mộng a! tuy đây là trò chơi, thế nhưng hệ thống cảm xúc vẫn luôn hoạt động, tuy chỉ có 70% ma thôi, thế nhưng cũng đủ ho hắn kêu cha gọi mẹ rồi.

Hiện tại hắn không có khả năng đăg xuất trò chơi, bởi vì hắn còn đang trong trạng thái chiến đấu. chỉ có cách duy nhất thoát khỏi là cưởng chế đăng xuất từ bên ngoài. Thế nhưng hắn đang ở trong phòng riêng, và không ai được phép tiến vào phòng riêng của hắn trong lúc hăn đang đăng nhập trò chơi.

“ không Muốn! không muốn! ta khai toàn bộ ta sẽ nói hết!” Tường Hà Nam nhịn không được mà dùng hết sức bình sinh hét lớn.

Khóe miệng Triệu Kiều cùng Sát Nhất nhếch lên một nụ cười, quả thật dù dọa tên này quả thật là tốn thật nhiều tâm cơ à.
……………………………………………………………
Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

Lúc này các phòng tuyến căn cứ đã được quân đội Trấn Hải thành tiếp thu, 5 khu căn cứ thu được rất nhiều tin tình báo và trang bị. vào lúc này trờ đã xập tối, toàn bộ quân binh lại một lần nữa hành động, lần này mục tiêu của bọn họ là trung tâm quân doanh Hoa Hạ công hội Định Hải Quân Doanh.

Theo như tin tức mà Tưởng Hà Nam cung cấp thì Định Hải Quân Doanh có tất cả 8 binh đoàn đang trực thuộc, tổng số quân lên tới 3 vạn 2 ngàn quân. Trong đó 5000 quân tinh nhệu tập trung tại đại daonh nhằm mục đích bảo vệ Thiên Bi.

Ngoài ra đại daonh còn có liên kết với tây doanh, Tây Doanh củng có đến 1 vạn 5 quân đang phòng thủ tại đó.

Định Hải Quân Doanh có ba cửa chính, thứ nhất là tại mặt đông, nơi này là khu bến thuyền chưa đại lượng chiến thuyền cùng thủy quân. Phòng thủ cực kỳ nghiêm mật, có 8 tháp canh trung cấp và 5000 quân luôn thường trực, trực chiến.

Thứ hai là mặt Đông Nam, mặt này có 1 quân đoàn phòng thù tại đây đồn trú 3000 quân, đống thời có 6 tháp canh trung cấp, và 30 chiến khí giới luỗn sãn sàng bắc hạ những thứ gì khả nghi.
Thứ ba là mặt Tây Nam. Phía này thì Tưởng Hà Nam không biết, bời vì bên đó thuộc về phe chủ thủ.

Sau khi cho Ảnh Vệ thám báo về, thì tin tức cũng trùng khớp với những gì mà Tường Hà Nam nói.
Ngay trong buổi chiều một kế hoạch tác chiến được đề ra. Mục tiêu chính là cổng Đông Nam.

Cổng đông nam là một hệ thống phòng thủ cùng canh phòng cẩn mật, hầu như đều không có một góc chết nào cả. tứ phía đều có quân lính canh gác, hơn nữa ở mỗi góc đều có một đống lửa lớn. nếu như theo kiểu thông nhập thông thường của sát thủ anh Ảnh vệ tầm thường, thì Định Hải Quân Doanh là một doanh trại bất khả xâm phạm đối với đám sát thủ.

Thế nhưng một pháo đài có dù có kiên cố, có binh lực hùng hậu, có vũ khí tối tân như thế nào đi chăng nữa thì vẫn có điểm yếu. điển hình chính là trong lịch sữ Việt Nam cũng từng có một trận đánh như thế. Điên Biên Phủ cụm cứ điển bậc nhất thế giới thời đó, thế nhưng nó không chịu nỗi sự công phá của quân đội nhân dân Việt Nam. Chính trận chiến đó là lời tuyên bố cua Việt Nam trước thế giới, Việt Nam là một quốc gia độc lập, một quốc gia có dân tộc độc lập.

Điểm yếu cũng Định Hải Quân Doanh chính là đội quân tuần tra, quá đông và quá nhiều, có tất ca 16 tiểu đội tuần tra, mỗi tiểu đội có 10 người và đi khắc bán kính 2km xung quanh doanh trại.

Mụ tiêu của Ảnh vệ chính là 16 đội tuần tra này, chỉ cần thay thế 160 tên lính cùi này bằng tinh binh của Trấn Hải Thành, thì việc xâm nhập và ám sát các mục tiêu quan trọng trogn quân daonh trở nên dễ dàng.

Lúc này đại quân đã mai phục xung quanh Định Hải Quân Doanh rồi, và cũng là lúc Ãnh vệ hành động. hơn 100 ảnh vệ tung ra tứ phí thực hiện nhiệm vụ của mình.

Quả thật đám lính tuần tra này tuy mỗi đội là 10 tên, thế nhưng thực lực khác là yếu, trang bị cũng thuộc dạng tồi tàng. Một tên ảnh vệ trong 10 giây có thề hạ sát 5 tên vệ inh như thế này. Thế nhưng đây làm một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, nếu có gì sơ sẫy sẽ ảnh hưởng đến toàn cục. vì vậy Ảnh vệ hoàn toàn thể hiện cực hạn bản thân, sau hơn 6 đột tấng công , ám sát, phục binh, 16 đội tuần tra đã hoàn toàn bị thay thế.

Theo như lời cung cấp tin tình báo từ Tưởng Hà Nam thì khoảng 9 giờ tối đội vệ binh sẽ thay đôi một lần, đây chính là cơ hội của đám người Sát Nhất, bọn họ sẽ danh chính ngôn thuận đi vào đại doanh.

160 tên Ảnh vệ được phân công tỷ mỹ, đầu tiên sau khi tiến về phòng nghĩ giao ban. Thì kế hoạch chính thức bắt đầu hành động, và mục tiêu chính là phòng giám sát, nơi cung cấp tập trung thông tinh tuần tra từ lính vệ binh.

Vì đây là một vị trí quan trong, nơi cao nhất trên đài chỉ huy được canh phòng cẩn mật, có hơn 100 tên vệ binh đang thực hiện nhiệm vụ tại đây, thế nhưng thực lực Ảnh Vệ cũng không kém. 160 Ảnh vệ đối chiến với 100 tên thương binh thì dùng đầu gối suy nghĩ thỉ hẳn là cũng biết thảm trạn của những vệ binh kia như thế nào. Hầu như là tất kích tất sát, ngay cả tên tổng chỉ huy cũng không không kịp rên lên một tiếng thì màng hình đã đen. Hắn chết bất đắc kỳ tử.

5 phút sau toàn bộ khu giao ban đám người Sát Nhất đã hoàn toàn lam chủ. Tiếp theo đó là các mục tiêu quan trọng như chiên báo hiệu, các đội tuần tra nhỏ lẻ trong quân doanh. 160 tên Ảnh vệ giống như những con sói trong đêm, thoát ẩn, thoát hiện nhanh chóng triệt hạ những mục tiêu quan trọng.

Sau đó Ảnh Vệ được phân ra thành 2 nhóm , nhóm thứ nhất tiếp tục thực hiện nhiệm vụ ám sát đồng thời tiêu diệt các quân sĩ đang nghĩ ngơi trong lều trại.

Nhóm thứ hai tiến hành vô hiệu hóa hệ thống tháp canh trung cấp kia. Tháp canh trung cấp là một cái đài cao hơn 10 m, trên đó có 50 tên cung binh có tầm băn 250 -300 tương đương một tên cung cấp bốn, sức mạnh không thể xem thường, hơn nửa tháp canh có tầm nhìn rôi vào khoảng 500-1000 m. nếu không tiêu diệt tháp canh thì đại quân khó mà vô thanh vô tức áp sát đại doanh.

Thế nhưng không phải là không có cách. Trên phòng giao ban, sau khi tiêu diệt tên thống lĩnh kia, Sát Nhất đã tìm thấy quân lệnh của đám quân daonh này.

Tường Hà Nam từng nói, để chỉ huy quân lính trong doanh trại thì cần phải có quân lệnh. Quân lính ở đây chỉ nhận lệnh, không nhận người. vì vậy đây chính là một cơ hội trời cho dành cho Sát Nhất.

Hắn ngay lập tức ra lệnh cho một tên Ảnh vệ đem quân lệnh và khẩu dụ truyền cho tháp canh thứ nhất, và thứ hai là thay đồi vị trí vệ binh tháp canh. Đồng thời bảo hai tên đội trưởng chỉ huy tháp canh trở về phòng giao ban, có chuyện cần phải bàn gấp.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 137: Chuẩn bị – Hoa hạ công hội toàn diệt (3)



Ngay khi hai tên đội trưởng vừa bước vào phòng giao ban, ngay lập tức các Ảnh Vệ bắt đầu làm việc. một kích chí mạng, khiến cho hai tên đội trưởng trợn tròn mắt không hiểu tại sao mình chết.
Sau khi hạ sát hai tên đội trưởng, Ảnh Vệ thay đội phục binh bắt đầu trà trộn lên trên tháp canh. Cứ như vậy trong vòng nữa giờ Sát nhất và toàn đội Ảnh vệ đã làm chủ được cửa Đông Nam Định Hải Doanh.

Vào lúc này 1 vạn đai quân Trấn Hải Thành đã hoàn toàn tiến nhập vòng ngoài Định Hải Doanh.
Theo như thông tin từ Tưởng Hà Nam thi phân bố đại Định Hải Doanh đã nằm trong lòng bàn tay Triệu Kiều, thế nhưng cái Định Hải Doanh này như một cái mai rùa. Tại nơi đặt Thiên Bi có 5000 quân thường trực chủ chiến, còn xung quanh đó lại có 1 vạn quân phòng phủ vòng ngoài. Nói chính xác hơn để bảo vệt Thiên Bi Hoa Hạ đại công hội đã bỏ ra 15 ngàn quân. Hơn nữa lính tuần ra vòng ngoài không được phép đi vào vòng trong vì lo ngại vấn đền gian thế và Ảnh Vệ của Trấn Hải Thành.

Nguyên nhân chính của việc này cũng chính do đội quân của Trấn Hải Thành luôn lấy cách đánh mai phục, đột kích trong đêm làm chủ chiến. chính vì để đối phó với lối đánh du kích này, nên một số mưu sĩ chỉ huy Hoa Hạ công hội đề ra ý tưởng này.

Địch có kế sách ta có ứng đối, chính vì đã biết được phân bố lực lượng của địch nhân như thế nào, Triệu Kiều đã định ra kết sách ứng đối với thề phòng thủ của Hoa Hạ Công hội.

Theo những gì khai báo của Tưởng Hà Nam. 1 vạn quân phòng thủ vòng ngoài đo dòng chính Tưởng gia, Tưởng Minh Vũ là nhị thiếu của Tưởng Gia, từ nhỏ đã được cho học tại quân khu, hiện tại là một ngôi sao sáng trong Tưởng Gia. Bên cạnh hắn tổng cộng có 6 tên võ tướng cấp A và 3 tên mưu sĩ cấp A và A+.

Sáu tên võ tướng thì có 1 tên làm hộ vệ cho hắn, 5 tên còn lại mỗi tên đều thống lĩnh 1000 quân. Còn số quân còn lại là dưới sự chỉ huy của Tưởng Minh Vũ.

Trong 1 vạn đại quân đó thì có 2000 là kỵ binh được phân cho Trương Kinh Đông một võ tướng có tư chất A và kỹ năng của hắn cũng không tồi [Xuyên Kích ]

[ Xuyên Kích ]: thi triển kỹ năng cho phép võ tướng có thể xuyên quan phòng ngự đối phương.
Ngoài ra còn có 2000 bộ binh, 3000 thương cùng 3000 cung binh đầy đủ các chủng loại, thực lực không thề nào tính trước được. hơn nữa vòng ngoài đều có thệ thống tường bao phòng thủ kiên cố vôn cùng.

Chưa tính 5000 quân trực chiến vòng trong bảo vệ thiên bi là do Tưởng Quang một tồn tại không tưởng được trong Hoa Hạ công hội, hắn từng là làm cấp bậc Trung Tướng chỉ huy sư đoàn tỉnh Chiết Giang. Tên này chính là một tên già đời, mưa mô chiến thuật thuộc vào dạng đỉnh cao.

5000 quân ho hắn tự tân huấn luyện được mệnh danh là tử cấm quân, hầu như là bất khả chiến bại trong những lần ra quân thử lửa tại các chiến trường khốc liệt như đại chiến quân khăng vàng tại Quảng Tông. Ngoài ra hắn còn tự tân đem nhánh quân này đi luyện tay trong phó bản Hoàng Cân Khúc Dương cấp độ khó. Tuy hắn không có thông qua, thế nhưng về thể lực kỹ năng , di chuyển, phối hợp trận hình thì đám quân này có thể nói là vô địch trong mắt hắn.

Còn về quân đồn trú tại bến cảng, nơi này có 5000 quân đang trực chiến tại đây do hai tên thế hệ thứ 3 Tưởng Gia đảm nhiệm thống lĩnh. Đệ tử dòng thứ ba thì cũng ngang hàng với Tưởng Hà Nam, nên đa phần cũng chỉ là những tên ăn chơi, không đáng chú ý, nên được giao nhiệm vụ cũng dễ dàng sử lý.

Chính vì nguyên nhân đó Triệu Kiều đặt mục tiêu tại đây, bến cảng là mục tiêu chiến lược để phá hủy Thiên Bi Định Hải Doanh.

Ngay trong đêm Triệu Kiều lại một lần nữa điều binh, đại quân chia lam ba hướng Khác nhau mà thực hiện nhiệm vụ của mình.

Nhánh thứ nhất do Sát Nhất chỉ huy bao gồm 50 Ảnh Vệ, 250 Diệm Cung, 200 Hoàng Bộ, 100 Nghê Kỵ và 100 Hoàng Thương. Tổng cộng có 700 quân. Nhánh quân này đảm nhiệm nhiệm vụ đánh nghi binh và phá hoại chiến giới của địch nhân tại bến cảng. không ham chiến, chủ yếu là phải thiê hủy bến thuyền, thiêu càng nhiều càng tốt, đặc biệt là không ham chiến. chủ yếu là gây rối loạn thế phòng ngự của địch nhân.

Nhánh thứ hai là do Vương Hổ chỉ huy vơi 2000 kỵ binh của mình tiến hành mai phục tại đoạn đường từ Định Hải Doanh tới bến cảng.

Bởi vì khi bến cảng xảy ra biến cố, thì thông thường những tên phế vật sẽ không tư tin vào bản thân, bọn chúng sẽ ỷ lại những kẻ có trí hơn với mình. Mà Tưởng Minh Vũ là mụ tiêu của bọn chúng, một khi trận địa của bọn chúng toàn bị phá hủy, thì bọn chúng có cớ để đùng đẩy trách nhiệm.

Triệu Kiều đoán được tình hình này sẽ xảy ra nên cho Vương Hổ phục kích nhánh quân này.
Một khi vòng ngoài điều binh, bọn chúng sẽ tạo ra một lỗ hổng về phân bố binh lự phòng thủ. Chỉ cần đánh mạnh vào điểm đó hắn sẽ công được địch nhân.

Còn nhánh quân còn lại tiếp thục phân ra hai đội, đội thứ nhất 2000 quân mặc trang phục của quân Tường Hà Nam nhằm mục đích trà trộn vào đại doanh Định Hải. còn số quân còn lại thì tiếp tục ẩn nấp xung quanh, chỉ cần nhận được hiệu lệnh từ chỉ huy, bọn họ sẽ lao lên công thành.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

……………………………………………………………………………………………
Lúc này đã là nữa đêm, chiến trường trên đảo Đông Tây vẫn diễn ra vô cùng ác liệt, sau khi giáp công hai mặt mà không thành Lưu Kim tinh cùng Ngô Trung Quế và Tường Trạch Bình lại một lần nữa hội họp cho kế hoạch khác, đồng thời là đợi viện binh từ các quân daonh. Theo tình hình lúc này thì đến rạng sáng bọn họ sẽ đủ lực lượn càng quét trên đảo một lần nữa.

Sau một ngày chiến đấu ác liệt, thì đã có hơn 6 vạn quân bỏ mạng tại chiến trường, đây là một tràng mưa máu gió tanh. Chiến thuyền cũng bị tiê hao đến con số hàng trăm và hầu hết các chiến giới công thành đều bị tiêu hao quá nữa, không có khả năng chiến đấu trong thời gian dài.

Thế nhưng họ đổi lại được chính là cầu xác cũng gần được hoàn thành, chỉ cần thêm 1 vân quân nữa, thì hắn sẽ đánh vào thành lũy của bọn mọi rợ man di phương nam kia.

Lâu Liệt giữ vị trí thủ thành lúc này thì sức cũng cùng lực cũng kiệt, không chỉ riêng hắn mà 3000 quân thủ thành cũng mệt mỏi không thôi, hơn 16 giờ chiến đấu không một chút ngơi nghĩ, thì trâu bò như quân cấp 4 cũng khó mà chống đỡ nỗi.

1 ngày khổ chiến 5000 quân thủ thành nay chỉ còn 3000 quân, khí giới thủ thành thì còn còn số lượng ít. Nếu ngày hôm sau liên quân công hội tiếp tục cường công thì Lâu Liệt phải bỏ thành.
Kế bên hắn là Ô Mộc đang chỉ huy một số quân lính còn sức khỏe chuẫn bị một số thứ để ngày mai hắn lên trận. còn Thụy Miên thì thực hiện trức trách của một Thuật sĩ có kỹ năng trị liệu.

Chính nhờ có kỹ năng trị liệu của Thụy Miên mà Thành Đông Nam mới có thể trụ đến lúc này, quả thật đây là một trận chiến không tưởng.

“ hy vọng ta tranh thủ được thời gian cho chủ công!” Lâu Liệt thầm nhủ. Hắn biết, ngày mai Thành này sẽ có khả năng rất cao là bị công phá.

Từ từ trên đài cao hắn đã thấy vô số chiến thuyền tiếp tục cập bến hải doanh của bọn liên quân. Xem ra ngày mai đám người kia muốn chơi lớn.

Cửu Gia Lệ chỉ huy tượng binh của mình nghĩ ngơi, còn bản thân thì vẫn tiếp tục cùng dân phu xây dựng hệ thống phòng thủ tạm thời tại các mục tiêu quang trọng trên đảo.
Chiến trận tại nơi này vô cùng nguy nan.

Mặt khác trên đảo Cô Tô nơi này hệ thống thành lũy, phòng tuyến đã được bố trí đầy đủ, hào sâu hơn 2m ngoài ra còn có vô số hàng rào gổ cũng vô số chiến giới đã được sắp thành hàng tại cửa vịnh. Thế nhưng quân tình lúc này chỉ có hơn 200 quân phân bố cực kỳ rải rác.

Quân thủ vệ tại đây đâu hết rồi, đương nhiên là chuẩn bị cho một trận đại chiến khác.
Tại bến cảng Cô Tô đảo, nơi này nằng tách biệt với Vịnh Cô Tô. Hoàng Kỳ Phương trực tiếp chỉ huy chiến trận này.

Lúc này trước mặt nàng là 600 chiến thuyền. cùng 500 Hắc Thiếc Qui tổng cộng nơi này có khoảng 1 vạn 5 ngàn quân. Đây chính là 1/3 lực lượng còn lại lúc này của Hoàng Kỳ Phương tại mặt trận Vịnh Bắc Bộ này.

Hôm nay nàng mặc một chiến giáp toàn thân màu Hoàng Kim uy vũ bá khí vô cùng. Trên hông đeo một cái lệnh bài đó chói [ Long Lệnh]. Nàng đứng trên lưng Tiểu Kim. Tiểu Kim lúc này cũng không phải như lúc trước như một cái tiểu muội muội. mà giờ đây nó cực kỳ bá khí, khí tức tỏa ra như một con thần thú thượng cổ, toàn thân phát ra quang mang tràng ngập.

600 chiến thuyền đa phần là nhửng chiến thuyền ăn cướp từ phía liên quân và Hải tặc Bạch Long. Đa phần là Mông Đồng Thuyền cao cấp. ngoài ra còn có 50 chiến Đột Mạo Thuyền, và một chiếc siêu cự hạm Hoàng Dư Thuyền.

Trên những chiến thuyền này được trang bị khủng bố nhất là thế lực Vô Ưu có thể cung cấp. 4 chiến Linh Quang Kim Trảo thần Nỏ, Liên Châu Nỗ, Hỏa Lôi, Liên Nõ Xa. Ngoài ra bộ binh và cung binh vẫn là chủ đạo trên những chiến thuyền này. Văn Khúc Quân, Hoang Bộ, Lôi Kiếm Sĩ. Diệm Cung, Hoàng Cung. Quân số lên tới 1 vạn 5 ngàn quân. Có thể nói đây là nhánh quân mạnh nhất chịu trách nhiệm chủ đạo quyết chiến.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ


Tại sao mình lại cho diệt tướng, phát Thiên Bi thì địch nhân sẽ giảm sĩ khí, cũng như sức chiến đấu. nguyên nhân là vì mình cho tướng quân, thống lĩnh là linh hồn của đội quân, quân không tướng như rắn không đầu.
Hơn nữa mình dùng theo nguyên tắc cờ tướng, chiếu bí hết cờ. tướng chết thì lấy ai chỉ huy, ai dàn trận..
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 138: Quyết Chiến – Hoa hạ công hội toàn diệt (4)



Ngọc Sơn đảo, nơi đây chính là nơi đóng quân của Bạch Long Hải Tặc Đoàn, sau khi một lần nữa hai đại thống lãnh hợp nhất thì toàn bộ sức mạnh hải tặc Bạch Long lại một lần nữa trở về đỉnh phong.

Ngay tại lúc này lúc này trên tại đỉnh cao Ngọc Sơn đảo mưu sĩ Kim Tiền đang này trận nhìn chiêm tính đoán thiên cơ. Để nhìn trước được thiên cơ hắn phải trả một cái giá rất lớn đó tính là tuổi thọ của mình. Thế nhưng những gì hắn làm là rất đáng giá trong thời điểm này.

Đã hơn 3 tháng đóng quân tại đây, thương vong của băng Sa Long tiêu hao hơn 1 vạn quân, quân của Hải Long cũng xoàn xoàn như thế. Mà đối đầu với bọn họ thì quân từ Kinh Châu cũng tiêu hao không kém, hai bên đang chuyển hướng từ cường công, sang ngư ông đắc lợi, phòng thủ tìm thời cơ tấn công, nhất kích tất sát.

Sau khi phun ra một ngụm máu tươi thật lớn, Kim Tiền mới từ trong mơ màng tình dậy, lần này hắn đã tiêu hao 10 năm tuổi thọ để nhìn thấy tiên cơ.

Tại phương bắc tinh quan ảm đạm ngôi sao kim tinh lập lòe muốn tắc, ắt hẳn đến vương sắp tận mệnh. Thời hết ắt đại loạn, theo đó lại có 3 ngôi sao dũng mãnh vượt lên hẳn là 3 tên cự đầu nắm tiên cơ.

Còn tại phương nam cũng có một ngôi sao sáng đang tỏa quang mang. Hẳn người này sẽ là lĩnh chủ phương nam. Còn đối với Sa Long chủ công của hắn, thì vào lúc này hắn nhìn qua thiên tướng, mệnh tên này sắp tận, nếu hắn cố chấp theo hẳn là sẽ chết không toàn thây.

Sau một hồi chỉnh trang lại y phục, Kim tiền một mực bước vào đại daonh Hải Long, hắn cùng Hải Long bàn bạc chuyện gì đó, cho đến hơn 2 giờ sau Kim tiền mới bước ra với thần thái cực kỳ nghiêm trọng,còn Hải Long bên trong doanh trướng sắc mặt âm trầm, dường như hắn đã quyết định một chuyện gì đó vô cùng trọng đại, một đi không thể trở lại.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

…………………………………………………………………..

Quay lại chiến trường Trà Bản đảo, lúc này đả là giờ tý canh ba. Toàn bộ khu vực chỉ còn cò thể nghe được tiếng gió thổi rì rào từ biển vào mà thôi.

Tuy nơi này tập trung 5000 quân trực tiếp đồn trú và chiến đầu, thế nhưng lại phân bố vô cùng mỏng manh ở vòng ngoài. Còn vòng trong tại cái trước bồng dành cho thống lĩnh thì nơi này vẫn là tập trung binh lính để bảo vệ đại doanh, bảo vệ thống lĩnh. Chính vì vậy 2/3 quân số đều tập trung tại đây.

Lúc này tại trạm canh gác chỉ có hơn 20 tên vệ binh, đa phần là bộ binh và quân báo động ma thôi.
Thời gian đã điểm Sát Nhất lập tức hạ lệnh tấn công. Diệm Cung, cùng Hoàng Cung mở màng đầu tiên, tục đích của bọn họ chính là tạo ra chân động lớn, gây rối loạn đại đội của địch.

700 quân lao vào như vũ bảo, trận đanh cực kỳ bất ngơ, dưới sự hợp sức của Nghê Kỵ, hệ thống phòng thủ dường như bị tan rả ngay trong lần trạm trán đầu tiên.

Nghê Kỵ mỡ màng xung phong, đánh sâu vào trong trận doanh của địch. Theo phía sau là Hoàng Bộ cùng Hoàng Thương, còn các Ảnh Vệ thì chia nhay ám sát các mục tiêu đội trưởng thống lĩnh.
Diêm Cung thực hiện đúng chức trách của mình đám quân này đi tới đây, lửa cháy tràn lan đến đó. Lôi dụng lúc địch nhân chưa kịp bố binh phòng thủ, Sát Nhất ngay lập tức ra lệnh rút quân, sau đó tiếng công vào hướng khác.

Đại doanh bến cảng lúc này hỗn loạn thành một bầy. lửa cháy khắp nơi, chiếu sáng cả một phương.

Từ phương xa Triệu Kiều nhìn thấy ánh lửa làm tín hiệu, ngay lập tứ cho nhánh quân thứ ba chuẩn bị hành động, 2000 quân này đã thay trang phục quân hoa hạ công hội, chỉ cần quân trong Định Hải Doanh điều quân đi thì đám quân này sẽ tiến vào, với danh nghĩa trợ giúp chiến đấu. hơn nữa đám quân này còn có lệnh bài của Tường Hà Nam làm tin, khả năng vượt vào bên trong phòng tuyến lên tới 70%.

Quả thật điều mà Triệu Kiều đoán là hoàn toàn chình xác, 2 tên phế vật đệ tử đời thứ 3 tưởng gia, su khi bất ngờ bị tập kích bọn chúng ngay lập tức yêu cầu Tưởng Minh Vũ điều binh hỗ trợ tác chiến, nếu không trong vòng 2 giờ nửa bên cảng sẽ hoàn toàn bị phá hủy, địch nhân rất đông lên tới cả vạn đại quân.

Tưởng Minh Vũ nhận trọng trách thủ vệ đại doanh, nên không thể phân thân dẫn binh cu1u hai tên phế vật kia, nên đành sai võ tướng đắc lực nhất của bản thân là Trương Kinh Đông trực tiếp dẫn 2000 kỵ binh và 1000 bộ binh đi cứu viện.

Ngay lập tức phòng vệ Định Hải Doanh mất đi 3 ngàn quân. Tuy mất đi 1/3 số quân thế nhưng hệ thống phòng thủ Định Hải Doanh vẫn tiếp tục kiên cô, không một chút suy giảm.

Trong lúc Tường Minh Vũ đang trầm ngâm nghiên cứu chiến lược thì bên ngoài truyền vào là có 2000 quân của Tưởng Hà Nam đến trợ giúp thủ thành.

Ngay lập tức Tưởng Minh Vũ cau mày, quả thật cái tên Tưởng Hà Nam này tuy có một chút ăn chơi, thế nhưng đầu óc cũng không phải dạng ngu, sao hắn lại tự dưng đem quân tới, hay là hắn nhận được tin tức gì rồi!

Ngay sau đó hắn liền truyền lệnh cho tên thống binh kia vào..

Người bước vào chính là một nhật vật khá là lợi hại trong Ảnh Vệ Sát Tam.

Khiu bước vòa daonh trại, đối diện với Tường Minh Vũ, Sát Tam hoàn toàn thu liễm khí tức của một sát thủ mà thay vào đó là một tên lính quèn , không hơn không kém.

“ có chuyện gì mau nói!” Tưởng Minh Vũ trầm giọng.

“ đại Nhân! Theo như Thiểm Ưng Doanh truyền về, thì đã có hơn 300 chiến thuyển đã men theo thung lũng chết đánh xuyên quan rừng thưa, hẳn là mục tiêu của bọn chúng là bến cảng.

Chính vi vậy Hà Nam đại nhân sai tiêu nhân thống lĩnh 2000 quân trợ giúp đại nhân phòng thủ đại doanh. Còn Hà Nam tướng quân cùng Hà Đông, Hà Tây, Hà Bác đại nhân sẽ dẫn quân bọc từ phía sau đánh chọc hậu đối phương tại quân cảng.”

“hừ! tại sao địch nhân đánh tới nơi rồi mới thông báo!” Tưởng Minh Vũ quát lớn.

“ đại Nhân, thuyền địch nhân di chuyển với tốc độ cao hơn nữa đêm tối, trinh sát không quan sát được kỹ, cho tơi khi đội tuần tra đi tuần mối phát hiện, nên ngay lập tực Hà Nam đại nhân mới cấp tốc điều binh mà không kịp thông báo.” Sát Tam thành thành thật thật nói.

“ hừ! một lũ phế vật suốt ngày chỉ biết ăn chơi thì làm được trò trống gì!” Tưởng Minh Vũ lạnh giọng.

Chúng đã có tâm, thì ta cũng thành toàn, các ngươi là nhiệm vụ phòng vễ cổng đông, ta sẽ thống lĩnh 2000 quân trực tiếp đánh về Quân cảng.

Vào lúc này trên đường hành quân cấp tốc Trương Kinh Đông làm tiên phong dẫn đầu xông về quân cảng, cả một đoạn đường hơn 4 dặm, nếu đi chậm thì khoảng hai giờ, nếu cấp tốc thì khoảng một giờ là tới. lúc này bọn họ đi được một nữa đoạn đường, thế nhưng hắn đang chạy băng băng trên đường bỗng nhiên ngựa của hắn hí vang không muốn đi thêm bước nào nữa.

Trong cái khoảnh khắc này, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy hoảng sợ, không riêng gì hắn 2000 thân binh của hắn cũng lâm vào tình trạng tương tự.

Bất chợt từ trong rừng cây lao ra một nhánh kỵ binh cực kỳ uy mãnh mà tàn bạo. Nghê Kỵ kỵ binh cấp 4 phát triển từ hung thú mà lên, nên trực tiếp trấn áp chiến mã, đây chính là khắc tinh của kỵ binh.

“ gào! Rống! gào Rống!” tiếng thú hống trấn nhiếp cả rừng cây. Vương Hổ là võ tướng nên hắn xông lên đầu tiên. Dùng một cây trường đao trên tay, Vương Hổ như một hung thần ác sát, hắn đi tới đâu là xác nằm la liệt tới đó.

“ bọn chúng chỉ có hơn ngàn kỵ binh thôi, chúng ta không cần phải sợ! thương binh lên! Các ngươi phải cho bọ chúng biết Thần tộc chúng ta là con cưng của trời, là chân long thiên tử, làm sao có thể thất bại dưới đám man tộc mọi rợ này được! xông lên giết! ai giết được một tên thưởng 1 lượng vàng, ai chém đầu được tên tướng lãnh, thưởng 100 lượng vàng!” Trương Kinh Đông gầm lớn.
Nói xong hắn cũng vung ngựa là lao lên giao chiến với chủ tướng địch.

Ngựa hắn vọt lên phía trước với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt hắn đã
áp sát được Vương Hổ, cả người hắn nhảy vọt len, Phá Thiên Kích trong tay chém một cái thật mạnh xuống, lúc này phá thiên kích phát ra một quang mang màu đỏ quỷ dị. hắn đẵ thi triển kỹ năn [ Xuyên Kich].

Vương Hổ cũng vọt ngựa phị tới, đại đao kéo lê dưới đất tạo thành một đường, hắn lấy đà một cái thật mạnh, đại đao từ dưới đất vung lên kèm theo vô số bụi đất.

Tưởng chừng rằng sẽ phát ra âm thanh tòe lửa chấn động cả trời đất, thế nhưng không, phá thiên kích trực tiếp xuyên thấu qua trường đao, mộ kích bổ thằng đầu Vương Hổ.

Vương Hổ biến sắc thân hình sẽ động, khẽ nghiên người về bên trái, ngay lập tức lưỡi kích chém thẳng xuống bờ vai, tạo một vết thương sâu. Mà chưa dừng lại ở đó Trương Kinh Đông khẽ xoay cán kích rồi giật lên một cái thật mạnh.

Ngạnh kích móc trúng mũ giáp của Vương Hổ, bay lên không trung thật cao. Gió thổi phần phật, tóc rối tung bay, vào lúc này Vương Hổ giống như một vị chiến thần hàng lâm khí thế uy nghiêm đồng thời khí tứ tử vong ngày càng tràn lan.

Nhìn thấy chủ tướng bên mình liên tục dồn tướng địch vào chỗ chết, quân của Tường Minh Vũ nhưng đươc đánh máu gà, khí thế xông thiên một mực liều mạng xông lên, sĩ khí đại tăng.

“ khá lắm ! ngươi là lần đầu tiên khiến ta bị thương như thế này! Ngươi mau khai báo họ tên, bỗn tướng quân cho phép ngươi nói!” Vương Hổ cực kỳ ngạo mạn lên tiếng.

“ hư! Vô danh tiểu tốt, binh tôm lính của mà tưởng mình là đại nhân vật! tiểu tử nạp mạng!” Trương Kinh Đông gầm lên, hắn tiếp tục tuy kích mà tới.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 139: Tưởng Quang – Hoa Hạ công hội đại bại.



“ vậy ngươi nhớ kỹ! người giết Ngươi là Đại Tướng Quan Vương Hổ!” Vương Hổ gầm một tiếng thật to, tiếng gầm như hổ dữ rống giận chấn động cả một phương.

Toàn thân Vương Hổ lúc này toàn thân phát quang mang màu đỏ, khí huyết dân trào, khí thế toàn thân giống như ma quỷ dưới địa ngục đi ra.

Đại vung lên không trung léo lên quang mang lập lòe. Kỹ năng [ Thị Huyết] được phát động. dưới nguy cơ sinh tử Vương Hổ thức tĩnh kỹ năng thứ 3.

[Thị Huyết] ánh mắt của quỷ, chấn nhiếp tâm linh địch nhân, kỹ năng thuộc cấp SS, không thể học tập, truyền thừa, chỉ có thể ngộ ra trong ranh giới sinh tử.

“ chết!” Vương Hổ gầm lớn, cả thân hình lướt nhanh như ma mị, thân ảnh đỏ như máu xông thẳng tới Trương Kinh Đông. Một đao vung xuống lệ khí ngập trời.

“ ầm!” âm thanh chấn động vang lên, binh sĩ đứng gần có thể cảm thấy không khí bị chấn mạnh mẽ tạo ra một làn xong xung kích.

Một đao, chỉ một đao! Trương Kinh Đông chịu không nổi phải dùng hai tay chống đở, lực phản chấn cực mạnh, khiến cho toàn thân hắn khụy xuống một chân quỳ xuống đất. miệng hắn không ngừng phun ra máu tươi.

Vương Hổ ngạo mạn khẻ vung trường đao một cái, lưởi đao kéo lên trên kích Trương Kinh Đông tạo ta một thứ âm thanh kèn kẹt như quỷ đòi mạng người.

“Phốc!” đầu lâu của Trương Kinh Đông đã văng lên trời, cái cổ không ngừng phun huyết.

Tay trái Vương Hổ vung ra chộp ngay đầu Trương Kinh Đông. “chủ tướng đã chết! Đồ Sát!” hắn gầm lớn sát khí ngập trời.

Đại quân 3000 của Trương Kinh Đông không ngừng hốt hoảng, trận thế lúc này nghiên về một bên. 2000 Nghê Kỵ, kỵ binh đỉnh cấp sức chiến đầu vượt trội so với lính cấp 3. Trận đồ sát này cực kỳ đẩm máu.

Đại đội kỵ binh truy đuổi trong vòng nửa giờ thì chiến trận mới kết thúc. Sau khi Trương Kinh Đông chết, Vương Hổ tình thất trên người hắn một cái thăng tướng lệnh tư chất A+. hắn khẽ mĩm cười, hắn quyết định dưới trướng mình cần phải đào tạo một tên võ tướng có kỹ năng như tên lúc nãy. Nay cả hắn cũng đã xém mất mạng dưới trường kích đối phương.

Thế nhưng trong lúc này trạng thái Thị Huyết vận còn đang mở, nên nụ cười của hắn thật giống ma quỷ, khiến cho mấy tên thân minh xương sống đóng băng mấy cục.

Bất chợt Vương Hổ nhìn về phương xa, sau đó nụ cười tắt dần, “ Toàn Quân chuẩn bị chiến đấu!”/
20 phút sau có một đoàng quân 2000 người đang chầm chậm bước tới, dẫn đầu chính là thanh niên mục thanh mày tú, chuẩn một soái ca. mà chắn trước mặt hắn là một tên võ tướng khí huyết nồng nặc, sát khí trùng thiên.

“ cuồng đồ nơi nào ! dám chặn đường chủ công nhà ta!” một tên võ tướng đứng phía sau thanh niên gầm lớn.

“ ta đến để lấy đầu các ngươi! “ nói xong hắn vung một cái đầu lâu lên trên không.

Ngay lập tực Tưởng Minh Vũ khẽ biến sắc “ Trương Kinh Đông đã bị ngươi giết.”

“ thì ra tên oác đó tên là Trương Kinh Đông! Hắn chiến đấu quả thật không tệ!” Vương Hổ khen một tiếng, thế nhưng sát khí của hắn lại dân thêm một bậc.

“ cộc! cộc! rào Rào!” bỗng nhiên từ xung quanh hai thông đạo xuất hiện hơn ngàn kỵ binh, toàn thân đám kỵ binh này đẫm máu, giống như từ trong một hồ máu bơi ra.

“ xem ra 3000 quân của Trương Kinh Đông đã bị toàn diệt!” Tưởng Minh Vũ âm thầm thở dài.
Sau đó thân hinh hắn khẽ nhấp nháy, tay vung lên một viên hình cầu màu đen.

“ ầm! khói mù bay tứ tung, sau đó 1000 thân binh của hắn động quân một mực xông ra tạo một con đường máu cho chủ công nhà mình.

Hai tên võ tướng cũng chạy song song với Tưởng Minh Vũ vì bảo hộ hắn mà không tiếc tính mạnh.
Thế nhưng Vương Hổ lại khinh thường, khẽ hừ lạnh một tiếng, sau đó truy ngựa đuổi theo.

“ tặc Tử chạy nơi nào!” Hắn gầm lớn chấn nhiếp linh hồn địch nhân. Tuy 1000 bộ binh tích cực ngăn cản thế nhưng 2000 Nghê Kỵ không phải là chuyện thừng thực lực cực mạnh. Một màng truy sát tiếp tục diễn ra.

Hai võ tướng hộ vệ của hắn tư chất A và A+, thế nhưng lại không chịu nổi một kích của Vương Hổ, chỉ một đao đã chém một ten vỏ tướng cùng chiến mã của hắn làm đôi. Thực lực trực tiếp nghiền ép.

Đối mặt với cái chết Tưởng Minh Vũ không một chút sợ hãi. Mà rất là bình thản “ quả nhiên Thiên Hạ đệ nhất thông thực lực không tầm thường! lần này Hoa Hạ công hội ta thua, thua tâm phục khẩu phục. chỉ cần một đội quân lính của ngươi cũng đủ càng quét cả đội quân của ta. Ta thua, thua thật là sảng khoái! Nào! Cho ta một cái thống khoái!”

Đối diện với khí thế chết không sợ của Tưởng Minh Vũ, Vương Hổ cũng có một chút cảm thán hắn nhẹ giọng nói “ nếu như ngươi không đối địch với chủ công nhà ta, thì ta có thể tha cho ngươi một mạng, thế nhưng đã quá trễ! Lên đường mạnh giỏi!”

“Vút” đại đao xé gió mà đi, trong hư không tạo ra một đường cong hoàn mỹ...

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

……………………………………………………………………………………………………

Đại doanh Định Hải Doanh, đại thống lĩnh Tưởng Quang đang chăm chú xem xét trận hình, cũng như thông tin từ các doanh truyền về. đầu lông mày lão chau thành một đường.

“ xem ra 5 doanh kia đã bị đã xảy ra chuện rồi!” lão lẩm bẫm.

Theo lẻ thông thường thì mỗi 3 giờ mỗi quân doanh sẽ truyền về báo cáo giám sát của mình, thế nhưng từ sáng tới giờ 6 doanh do huynh đệ Hà Đông, Tây, Nam, Bắc đã không có tin tức gì rồi.

“ truyền lệnh! Báo cho Tưởng Minh Vũ vào đây! Ta có chuận gấp cần bàn!” Tưởng Quang hạ lệnh.

Tên truyền tinh nhanh chóng truyền đi tin tức, thế nhưng 20 phút sau hắn chạy về báo tinh.

“ đại thống lĩnh quân doanh bến cảng bị tập kích Minh Vũ đại nhân cùng Trương Tướng quân thống lĩnh 5 ngàn quân giúp bên bến cảng rồi !”

Tưởng Quang mặt biết sắc quát lớn “ nó đi được bao lâu rồi!”

“ khoảng 1 giờ!” tên truyền tin nhanh nhảu trả lời.

“ không tốt! bị địch tập rồi!”

“đánh chiên! Địch tập! sẳn chiến đấu!” Tưởng Quang gầm lớn, khiến cho tên truyền tin sợ mất mật.

“ coong ! coong!” chiên lệnh vừa vang lên, cả tòa nội daonh lẫn ngoại doanh ầm ầm chấn động.
binh mã vận chuyển ầm ầm. quân sĩ từ trong các lầu lại lao ra thật nhanh. Chưa đầu 10 phút 5000 quân tử cấm quân đã được triệu tập đồng thơi phân ra nhiều địa điểm để phòng thủ.

5000 quân còn lại tại vòng ngoài thì càng tăng cường phòng bị, cả một tòa doanh trại trở nên cực kỳ sâm nghiêm.

Trên đài cao Tưởng Quang chăm chú nhìn về phía bến cảng, nét mặt trở nên âm trầm. lúc này bên cảng đã rực lữa một màu, khói lửa bốc cháy nghi ngút, phát sáng cả một vùng trời.

“ Minh Vũ! Ngươi đừng xảy ra chuyện, nếu không Định Hải Doanh hẳn sẽ thất thủ!” Tưởng Quang thầm cầu nguyện.

“ hạ lệnh! Triệu tập toàn bộ binh lính các doanh còn lại, tử thủ đại doanh.”

“ đại thống lĩnh! Vậy còn các doanh khác thì sao ?” một tên nhân tộc tưởng gia nói. Trong lòng thắc mắt.

“ đại doanh bị chiếm, phía bên kia gia chủ sẽ gặp nguy!” mau mau hạ lệnh! Chúng ta không có thời gian. Tưởng Quang gầm nhẹ, giọng điệu cực kỳ uy nghiêm.

“ báo!” một tiếng quát thật lớn từ tên truyền tin.

“ đại thống lĩnh! Địch nhân áp sát thành nam lực lượng 2000 kỵ binh! Hơn nữa! hơn nữa! “ tên truyền tin có chút ấp úng.

“ mau nói!” Tưởng Quang gầm lớn, nội tâm hắn có chút gấp.

“Tưởng Minh Vũ cùng toàn bộ bộ tướng của ngài đều đả tử trận. tướng địch đang treo đầu lâu các vị ấy trên ngọn giáo.”

“ầm!” Tưởng Quang không tin vào tai mình nghe, ngay lập tức ngã khụy xuống thở dốc.
“ mau truyền tinh toàn bộ quân lính tập trung nội daonh, tử chiến!” hắn rống lên bằng tất cả hơi sức.

Chưa đầy nửa giờ sau, toàn bộ những gì còn lại trên Trà Bản đảo đều tập trung tại nội doanh, quân lính đặc như nêm. Quân số lúc này trong đại doanh đã có hơn 3 vạn 3 ngàn quân.

Tất cả tinh thần đều căng thẳng. mà thực lực địch nhân cũng bắt đầu tụ họp, quân số 7000 quân, trong đó có 2000 kỵ binh không thể công thành. Chỉ có 5000 bộ binh cùng thương bình là có khẳ năng công thành mà thôi.

Lúc này Tưởng Quang đã đi lên trước đài cao thành Nam,đối diện với tướng lãnh địch nhân trầm giọng nói.

“ các vị quả thật bọn ta đã khinh thường các ngươi! Chỉ trong vòng một ngày mà các ngươi đã đánh tới tận đây!” Tưởng Quang ầm ầm khí thế ngút trời nói.

“ chỉ là những tên phế nhân! Có tuổi tác gì so với ta! Lão nhà có rắm mau thả, đừng có nhiều lời câu thời gian.” Triệu Kiều ầm ầm mà mắng không ngại đến hình tượng thục nữ.

“ ngươi chính là Ma Kỳ thành chủ Vô Ưu trấn.” lão già Tưởng Quang nghi ngờ hỏi.

“ hừ! vài giờ trước cũng có một kẽ hỏi ta y chang như vậy, hơn nữa hắn còn thóa mạ ta, đòi giết cả nhà chủ công ta, đồng thời cưỡng bức ta. Ngươi biết kết cục của hắn là gì không?” Triệu kiều quái dị.

“ ta cho hắn sống không bằng chết, dùng cực hình tra tấn hắn, giập nát tiểu đệ nhà hắn! dùng từng đao, từng dao xẻo thịt hắn, cho tới khi hắn hấp hối sắp chết, ta lai cho hắn uống Hồi Xuân dược, rồi sau đó tiếp tục hành hạ, hành hạ cho tới khi hắn cầu xin mới thôi. Hơn nữa mấy tên phế nhân cũng cung cấp cho ta không ít tin tức a. sau ngày hôm nay ta phải cảm tạ bọn chúng à!” Triệu Kiều tự tin đồng thời ngạo mạn nói.. chọc tức cho Tưởng Quang muốn nổ phổ

“ sĩ Bất Khả Nhục! đám man di mọi rợ các ngươi! Ta sẽ không tha cho các ngươi!” Tưởng Quang gầm lớn.

“ con mẹ nó! Bọn mày có ngon lên đây công thành,!” Tưởng quang tức giận thóa mạ một câu.

“ cách huynh đệ! Cho bọn khựa phương bắn biết dân Đại Việt uy dũng như thế nào!”

“ rống! rống! rống!” tiếng hốp từ các bĩnh chấn động cả trời đất.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 140: Huyết Sát tướng quân – chấn kinh thiên hạ (1)



“cộp! cộp “ một hàng Nghê Kỵ 100 tên, xếp thành hàng, di chuyển chậm từng bước, mũi thương hướng lên trên, trên những cây trường thương lúc này đã dính không ít máu tươi.

Vương Hổ trạng thái Thị Huyết đã được mở, toàn thân hắn đỏ như máu, sát khí trùng thiên, xung quanh cơ thể hắn lượn lờ từng tia huyết mang, ngay cả những bi sĩ thân cận cũng bị khí thề của hắn dọa sợ.

Nhìn thấy kỵ binh chuẩn bị xuất kích, Tưởng Quang tinh thần chú định, Cung binh sẳn sàng nghe lệnh tấn công” hắn gầm lên.

“ mau chuyển đầu cá cùng các vật liệu dể cháy bố trí khắp vòng ngoài!” Hắn âm thầm hạ lệnh cho thân tính, quyết tử chiền với địch nhân để chủ công nhà hắn có một đường sinh cơ.

3 vạn 3 quân được điều đồng, 2 vạn quân đã được bố trí tại vòng ngoài Định Hải doanh. 5000 Tử Cấm quân thì vẫn thường trực tại Thiên Bi, một bước không rời. số quân còn lại thì tập trung bố trí cạm bẫy chờ đợi địch nhân.

Lúc này kỵ binh đã áp sát tới phạm vi 250m chỉ còn hơn 50 m là rơi vào phạm vi tấn công của cung binh.

“ Kỵ binh xuất kích!” Triệu Kiều quát lớn.

Ngay lập tức hàng đầu kỵ binh xông lên phi nước đại cực tốc, mà dẫn đầu chính là đại tướng quân Vương Hổ.

Toàn thân huyết quang lăng lệ xông thẳng mà đi.

“ cung thủ! Bắn tên! Tưởng Quang gầm lên>>>>

Mưa tên tiễn vũ bắn như mưa rào, thế nhưng nghê kỵ tốc độc quá nhanh dường như lướt qua mưa tên trước khi nó bắn trúng mục tiêu.

Tưởng Quang biến sắc “ cố giử cổng thành. Thả đá, dầu cá!” hắn ngay lập tứ phát lệnh.

Vương Hổ một mực xông thẳng về phía trướng, trường đao trong tay không ngừng quay cuồng, một mình bằng qua mưa tên ma không tổn hao một sợi lông tóc.

Vận tốc đạt cực đại Vương Hổ như sao băng va chạm cực mạnh lên cành cổng.

“ ầm!âm Ầm!” Vương Hổ không ngừng vung đại đao trên tay mà cuồng chèm lên cánh cổng.
Lúc này kỵ binh phía sau cũng đuổi tới 20 đội kỵ binh cũng không có như Vương Hổ có lực chiến kinh thiên, thế nên tổn hao là điều không thề tránh khỏi. thế nhưng dưới sự cường kích của Vương Hổ cánh cửa đã không chịu nổi sự oanh kích mà bắt đầu có từng mảng vở ra.

Quân thủ thành bên trong sắc mặt tái nhợt, quả thật cái tên võ tướng này là một điều kinh khủng đối với bọn chúng, khí tức lạnh như băng, không một chút nhân tính, dường như trong mắt tên này chỉ có một từ giết mà thôi.

“ Oanh!” cánh cửa cũng bị phá nát 2000 kỵ binh như tên lửa xông vào doanh trại địch.

“ cho dù có hy sinh đến giọt máu cuối cũng, cũng phãi công hạ được Định Hải Doanh Giết!!!!!!!!!!!!”
Triệu kiều gtrong giờ phút này thi truyển kỹ năng [ Hiệu Triệu ]

[Hiệu Triệu] Gia tăng 35 sĩ khí cho đồng minh, đồng thời hiệu ứng hội tâm,toàn quân ý chí như một, tinh tý tương thông.

Một hư ảnh võ tướng cầm cờ lệnh tung bay trong không trung. Chiến ý toàn quân vạn người như một. tất cả gầm lớn “ Giết!”

Bộ binh xếp thành hàng, Loạn Kiếm trận, Phương Trận, dùng tốc độ nhanh nhất mà hướng về Định Hải doanh.

Còn 1000 cung binh phái sau thì xếp thành trận hình Ngư Lân tra tăng sát thương. Cuối cùng đại chiến cũng nổ ra.

“được lệnh toàn quân xuất kích! Quân sĩ Vô Ưu không màn đến sinh mạng một mực xông vào chỗ chết, không một chút nan từ.

Vương Hồ toàn thân đã nhuốm máu tươi, hắn một mình một ngựa xông thẳng vào chiến trường, đại đao không ngừng múa may quay cuồng, gặp thần trảm thần, gặp phật tràm phật.

Hắn đi tới đau máu nhuộm tới đó, phía sau 2000 kỵ binh của hắn cũng không phải ăn chay, thị huyết loang tỏa, Nghê Kỵ nhiễm tinh huyết càng chiến càng hăng 2000 kỵ binh giông như đi vào chỗ không người, một mạch thẳng nội thành mà giết.

Địch nhân tuy số đông nhưng không ai dám cản, vì một khi bước ra chỉ có một con đường chết.
Ngay lúc địch nhân còn đang bối rối, mấy ngày cái bộ binh cùng thương binh càn quét vào thành, đám quân này còn hăng máu hơn cả đám kỵ binh kia.

Chiến đao sáng loáng, thương giáo nhọn hoắc, một đao, một thương đủ lấy mạng đám quân lính cấp 3 rồi.

Dưới sự yểm hộ của đội quân hộ Vệ Triệu Kiều đi thằng vào trung tâm vòng tuyến thứ nhất
“ tử chiến! cho chủ tử quyết sinh! Chiến chiến chiến!!!!!!” âm thanh vao=ng vọng cỗ vũ sĩ khí cho đại quân.

Từ trên đài cao tưởng Quang nhìn thấy tất cả, hắn cũng phải công nhận cái nữ nhân kia thật là cuồng mưu cũng đủ mạnh. Đặc biệt là trung tâm, nếu như nàng ta quy thuận tưởng gia ta thì hay biết mấy!” lão thởi dài, thế nhưng chiến ý trong đôi mắt càng trờ nên quyết liệt.

“ rút 1 vạn quân vào vòng trong! Kết hoạch hỏa thiêu quân daonh bắt đầu!” Tưởng Quang gầm nhẹ, sát cơ nổi lênh.

Nên phó tướng phía sau hắn liền rùng mình “ đại thống lĩnh thật là đu độc! ép quân ta vào hiểm địa để chém giết địch nhân! Hey, lần này cho dù có thắng , thì cũng thắng thảm mà thôi!”

“ cong cong cong! “ tiếng Chiêng thu trận vang lên, ngay lập tức quân Hoa Hạ công hội, 3 doanh trung tâm chợt rút về hậu daonh, tổng cộng đến 12000 quân bị rút về, còn lại hơn 1 vạn 3 quân đang cố gắng chiến đầu.

Đại quân vừa rút, khí thề Hoa Hạ công hội giảm hằng, tử cục đã định, thế nhưng lúc này xung quang bốn pái bất ngờ lửa cháy hừng hực, thế lửa càng lúc càng mạnh, không một chút nào dừng lại lan tỏa thiêu rụi quân daonh.

“ địch nhân bị vây trong lửa! giết! bọn chúng không còn đường chạy. giêt bọn chúng, lấy thịt bọn chùng, lấy đầu bọn chúng, lấy máu bọn chung để tế vong lính các huy đệ đã ngã xuống! giết!!!!!!!” Tưởng Quang gầm lên cỗ vũ sĩ khí toàn quân.

“ tốt! ngươi quả thật là đủ độc! hy sinh quân mình để vây ta! Ha ha ha ha Nhưng ngươi tính sai một bước rồi.” Triệu Kiều ngạo nghễ.

“ kết trận, Loạn Long Kiếm trận xuất kích!”

Quân lệnh phát ra, toàn quân toàn đại kết trận. cứ mỗi 40 bộ binh là một đội. dùng khiên của mình tạo thành một bức tường chắn lửa bên trong bảo vệ 30 thương hoặc cung binh. Đại quân lúc này giống như những thùng thiếc đi động trên chiến trường.


Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương

Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/

๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

Hoàng Bộ giáp trâu, hơn nữa chống chịu sát thương lửa rất tốt, còn Văn Khúc binh, thì khỏi phải bàn, Văn Khúc Bin thuộc tính thủy, chuyên khắc chế hỏa công, hơn nữa khi kết trận Văn Khúc binh còn tọa thành trận hình Văn Khúc trận, gia tăng 20% phòng thủ. Đây chình là ưu điểm của quân lính hiếm có.

Còn với đám kỵ binh kia thì dường như với thế lửa như thế này đám người nay cứ băng quan băng lại như đang múa lữa trên chiến trường.

Trường thương không ngừng vẫy múa huyết hoa tung bay, nhuộm đỏ một màu.
“ cường kích cho ta! Đây là cơ hội cuối cùng! Địch nhân bị vây vào hiểm cảnh, toàn quân xuất kich!”

Hơn 2 vạn quân tổng công công, bọn chúng không ngại biễn lữa mà xông vào quyết chiến. chiến hỏa không ngừng, tiếng la hét vang vọng khắp nơi quân lính hai bên không ngừng thương vong quân tốt tiêu hao đến khủng khiếp.

Nội doanh lúc này 5000 quân tử cấm quân lòng nóng như lửa đốt, từ phía này bọn chúng đã nghe âm thanh đánh nhua dữ dội và vô cùng kịch liệt, bọn chúng biết địch nhân rất mạnh, đám quân ô hợp kia không thể nào chống cự, thế nhưng đại thống lĩnh đả có lệnh, tử thủ nơi này, không cho bất luận kẽ vào xông vào.

Thế nhưng lệnh là lệnh, chủ công hắn đang gặp nguy hiểm bên kia, không cách nào hộ chủ tử, nên lòng hắn khó chịu đến cực điểm.

Thế nhưng từ vòng ngoài xông vào 2000 quân lính mang trang phục ngoại doanh ồ ạt chạy vào.
“ ngoại daonh cấp báo, địch nhân đã xông quan phòng tuyến đang chạy đến đây, cần phải lập phòng tuyến phòng thủ ngay lập tức.”

“cái gì! Địch nhân xông qua phòng tuyến rồi! đại nhân như thế nào!” tên thống lĩnh tử cấm quân gầm lên. Thế nhưng ngay lập tức hắn thấy điều gì không đúng.

“các ngươi là ai ! doanh nào! Nơi nay không phải phận sự của các ngươi! Mau ra bên ngoài lập phòng tuyến” tên thống quân ngay lập tức nhìn ra điều bất thường.

“ ta thuộc Ảnh Vệ daonh chuyên ám sát các mục tiêu địch nhân!” nói xong tên lơn tiếng vừa rồi, như một ma ảnh xuất hiệt phía su tên thống quân, một lưỡi dao găm sáng bóng, như lưỡi hái tử thần đưa vào cổ tên thống binh kia.

Không một tiếng đầu, cái đầu của tên thống binh kia đã rơi xuống mặt đất, đôi mắt vẫn còn trợn tròn dường như không tin những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Sát Tam khôi phục lại hình dáng ban đầu, một thân trang phục màu đen tuyền tại các viền trang có mùa tím của của tử thần, toàn thân che phủ bằng một khí tứ hắc ám quỷ dị.

Ảnh Vệ bihn chủng đặc biệt cung binh chuyên ám sát, dọ thám. Đây chính là đội quân tinh nhuệ trong tinh nhuệ của Hoàng Kỳ Phương.

Mỗi cái ảnh vể đều phải có tứ chất câp A+ trở lên và trí không được thấp hơn 70 điểm. hơn nữa 100% ảnh vệ đều là võ tướng cấp bậc, cho dù trên chiến trường đơn thân độc mã cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết 50 quân lính cùng giai, thực lực vô song, thực lực đứng đầu.

Bất ngờ bị tập kích 5000 tử cấm quân có chút hoảng loạn, thế nhưng ngay lập tức bọn chúng xông lên tấn công 2000 quân binh kia. Bọn chúng đã nhận định đây là địch nhân, không giết sạch không thôi,

Đám quân do Sát Tam dẫn đầu cũng lao vào cuồng chiến, tháo bỏ hết lớn ngụy trang để lộ ra toàn bộ trang phục một mày hoang kim sắc pha lẫn với màu đỏ ở các chi tiếc trang phục. chính là Lôi Kiếm Sĩ bộ binh có chỉ số công kích sát thương cao nhất.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương

Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/

๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ



 .
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 141: Huyết Sát Tướng Quân - Toàn cuộc chấn nhiệp Thiên Hạ. (2)



2000 Lôi Kiếm Sĩ có ưu thế rất mạnh trong tấn công, đồng thời trang bị cụng thuộc loại tinh phẩm lục trang. Thế nhưng 5000 Tử Cấm Quân cũng không kém, tuy bọn họ là binh chủng cấp 3, thế nhưng được Tưởng Quang huấn luyện một cách đặc biệt, cho dù chủ tướng có mất mạng thì đại quân vẫn như củ, có khi lực chiến còn tăng mấy phần.

5000 Tử Cấm Quân dưới sự điều phối của Tưởng Quang có một chiến trận, chiến lược cực mạnh, có sức tàn phá không kém gì binh chủng cấp 4, hơn nữa trang bị của bọn họ cũng chính là trang bị tinh phẩm Lục Trang. Vì vậy ưu thế về trang bị là không có.

Còn một điểm cân bằng cho hai đội quân nữa chính là Tử Cấm Quân thành phần chính là Kim bộ và Kim Thương. Đây chính là hai chủng binh cấp 3 đỉnh cấp, có sức mạnh vượt trội so với binh chủng cấp 3 khác.

Hai quân lao vào chém giết, không có bất kỳ sự can thiệp của trận hình, trận đồ, cung binh ruồi bọ. chỉ đơn thuần là chém giết, ta chém ngươi một đao, xem như là huề vốn, chém thêm phát nữa là lấy lời. cho dù bị mất một cánh tay, thì dùng tay còn lại, mất cả hai tay thì dùng chân đá, mất luôn chân thì dùng răng mà cắn. chiến đầu cực kỳ dã man.

Ta không giết được ngươi thì đồng đội ta giết, ta không sợ chết vì chủ công, vì vinh dự gia tộc, vì vinh dân tộc, vì đó mà chiến, dù chết cũng không lùi.

Mục tiêu là thiên bi, người con thiên bi còn, người mất thiên bi mất.

Chiến giáp muộn đỏ máu tươi, trên chiến trường chỉ có tiếng hống giận, tiếng chém giết, tiếng bi khí va chạm. thế nhưng không hề có một tiếng rên là thảm thiết.

Toàn bộ binh sĩ trên chiến trường giống như những con hung thú, không ngại sống chết chiến đầu vì mục tiêu cuối cùng.

Đầu rơi máu chảy, tay chân rải rác khắp chiến trường, nơi này không khác gì địa ngục trần gian.
Sát Tam làm thống lĩnh đội quân quân, hắn chính là một tên Ảnh Vệ, chuyên về sát thủ, hơn nữa kỹ năng của hắn chuyên về ám sát, nên hỗn loạn chiến trường hắn không làm được gì nhiều cho đồng đội. thế nhưng hắn là chủ tướng, vì mục tiêu nhiệm vụ hắn sẽ làm tất cả.

Dưới bộ pháp nhanh nhẹn của đặc thù binh chủng, hắn đã vòng qua vô số binh sĩ áp sát được Thiên Bi Đinh Hải Doanh. Thế nhưng trước mặt hắn là 30 Vệ binh trang bị tận răng, toàn bộ đều thuộc cấp bậc võ tướng, đồng thời trang bị hoàng kim. Ánh mắt lăng lệ nhìn chằm hắn.

Sát Tam biết, sinh mạng của mình đến hôm nay có thề kết thúc, nếu công vào đám người kia . thế nhưng Vì chủ công vì Vô Ưu mà hắn làm tất cả.

Bất chợt tâm linh hắn bỗng dưng tinh thần hắn giống như có một cái gì đó thức tỉnh, đôi mắt hắn cảm giác nhói đau, một dòng máu đỏ thẩm chảy ra từ khóe mắt, giống như quỷ lệ đòi mạng người.
Dòng máu giống như có sinh mạng. len lỏi theo thân thể hắn kéo dài xuống lưỡi đao trên tay. Dòng máu cô động trên thanh đao. Giống như có linh tính. Sát Tam cảm nhận được linh ý từ dòng máu, đôi mắt đỏ thẫm đóng lại.

Trạng thái của hắn lúc này giống như một cái xác chết không hồn, đưng im tại chô, không một tia sinh khí, tử khí xung quanh hắn lượn lờ, giống như hắn đã bị đoạn kinh mạch chết bất đắc kỳ tử.
Dòng máu tươi không ngừng chảy xuống từ khóe mắt nhuốm đỏ cả thanh đao. Bất chợt thân hình đứng yên của Sát Nhất khẽ chớp động.

“ phốc!” một dòng máu tươi bay lên, theo sau đó là một cái đầu lâu của một tên vệ binh.
Cho đến khi cỗ thân thể kia ngã xuống thì thì đám vệ binh còn lại mới nhận thức, toàn bộ ngưng khí là chuẩn bị tác chiến.

“phốc!” lại một cái đầu lâu bay lên không trung.

“quá nhanh! Hắn quá nhanh! Chúng ta không bắt kịp tốc độ!” một tên thủ vệ quát lớn.

“ phốc ! phốc! phốc!”liên hoàn âm thanh vang lên, lúc này có ít nhât 10 vệ quân bị mất mạng.

“ nhắm mắt lại! cảm nhận hắn, cho dù hắn có tăng tốc như thế nào đi chăn nữa! thì tử khí trên người hắn không có mất!” một tên quát lớn.

Số vệ binh còn lại liền làm theo, quả thật là có hiệu quả, tử khí trên người Sát Tam ngày càng dày đặc.

Sát Tam lĩnh ngộ ra kỹ năng [ Huyết Chế] tự hy sinh sinh mệnh bản thân để đổi lấy sức mạnh.

Đây chính là kỹ năng hại ta 800 tổn địch 1000. Cực kỳ hiếm có và cũng có rất ít người sử dụng, bởi vì hết 90% ai sữ dụng kỹ năng này đều bỏ mệnh.

Thế nhưng Sát Tam không tiếc mệnh của mình, tre già thì măng mọc, hắn biết khi hắn chết đi sẽ có người khái mạnh mẽ hơn hắn, tài giỏi hơn hắn đảm đương nhiệm vụ của hắn. vì chủ công hoàng thành nhiệm vụ , đó là vinh quang của hắn.

Cắn răng, vận dụng hơn nữa sinh mệnh của mình, Sát Tam đẩy nhanh tốc độ, toàn bộ sảnh chỉ còn lại những tàn ảnh màu đen, tử khí ngày càng nồng đậm.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

…………………………………………………………………………………………………

Tại chiến trường vòng ngoài, chiến đầu cũng vô cùng kịch liệt không kém gì bên trong, lúc này lửa cháy đã tràn ngập toàn bộ quân doanh, thế nhưng quân lính hai bên không có một chút dầu hiệu nào thu binh.

Biển lửa thì mặc biển lửa, chém giết thì cứ chém giết, 7000 quân lúc đầu nay chỉ còn chưa được phân nữa, hơn nữa thương tổn ngày lúc một tăng, các tâm khiên chắn lúc này đã đỏ hỏn vì nhiệt độ, thế nhưng bọn họ vẫn không có buôn tay, là tiếp tục giữ vững trận hình, không một chút buôn lỏng.

Đám Nghê Kỵ thì giống như mà thần trên chiến trường. tốc đọ và sức mạnh của đám này quả thật là có lợi thế trên chiến trường, thế nhưng địch nhân cũng khôn phải dạng vừa, thì bố phía xung quanh không ngừng dùng cung tiển, máy bắn đá, không ngừng xã đạn xuống.

Thình hình phải nói là một chữ thảm cũng khó có thể hình dung.

Thế nhưng quân đội Định Hải Doanh cũng thảm không kém hơn 2 vạn 6 đại quân bị vây hãm tại đây, số thì bị chết do hai quân giao tranh, số thì bị lửa thiêu, bị bỏng nặng, tiếng rên là khắp cả chiến trường.

Từ trên đài cao Tưởng Quang sắc mặt càng thêm tái nhợt, quả thật làn này hắn đã tất tay. Hắn đang phân vân có nên đem số quân Tử Cấm Quân bên kia rút ra 2000 để trợ giúp tác chiến hay không, thì tâm thần bỗng nhiện bị giật một cái. Toàn thân hắn rung lên bần bật.

“ không hay! Thiên…..!!” hắn chưa kịp rống hết câu, thì miệng đã phun ra một ngụm máu tươi bất tỉnh nhân sự.

Toàn thân không một chút sức lực chống đỡ đã người ngã xuống, tán thân nơi biển lửa.

“ ầm !” như tiếng chiêng báo động, như tiếng sấp rền vang, thứ tỉnh cả mộ chiến trường đậm máu.
“ thiên Bi nát! Thiên bi nát! Chúng ta thành công! Sát tam đã thành công! Toàn Quân khai trận! tổn tấn công! Giết !!!! giết!”

Triệu Kiều không nhịn được mà rống lên, toàn thân nàng lúc này đã thấm đẩm mồ hôi, lông tốc cũng bị cháy đi không ít, khuôn mặt xinh đẹp khuynh thành nay cũng đã nám đen. Thế nhưng nụ cười trên mặt nàng rạng rỡ “ Nàng Thành công ”.

Thiên bi vỡ nát, Định Hải Doanh tan rã. Bên trong đại doanh, máu lươi lúc này đã chảy thành một dòng suối, 7000 người không còn một mống người sống sót, khắp nơi chỉ là thi thể. Ngay tại nợi đặt thiên bi, hơn trăm cái xác không đầu, đầu lâu lăn lóc khắp nơi. Mà chính giữa là một tên Ảnh vệ toàn thân đậm máu, hắn nằm trên những phiên đá bằng ngọc thạch vở nát.

Toàn thân hắn lúc này đã không còn ra nhân dạng gì rồi, tay phải bị chém đứt tới tận bả vai, trên lưng có khoảng 8 chém chí mạng lộ cả xương, chân phải cũng bị cắt cho đến tận đầu gối.

Điểm khủng bố hơn là trong hốc mắt của hắn hoàn toàn trống rỗng, bên trong còn một ít máu tươi không ngừng rỉ ra, thê thảm cùng cực, thế nhưng trên môi hắn vẫn nỡ một nụ cười cực kỳ mãn nguyện.

Trên cánh tay trái lít la lít nhít vết thương thế nhưng vẫn nẵm chắt một thanh tiểu đao phá nát Thiên Bi.

Sát Tam đã thắng, thắng thật thảm, thắng thật đẹp, hắn chiến đấu vì lý tưởng, vì một người,……

Từ đó một võ tướng ra đi, thế nhưng một truyền thuyết về một vị tướng lại sinh ra. Huyết sát tướng quân Sát Tam.

………………………………………………………………………………………………………

Những ánh nắng bình minh bắt đầu chiếu rọi lên Trà Bản đao, không gian u ám trên đảo bắt đầu tan đi, thế nhưng dư âm của chiền trận vẫn còn dày đặc.

Chiến hỏa lúc này vẫn còn nghi ngút, khói bay mù mịt cả một vùng trời, thế nhưng chiến trường lúc này đã đi vào kết thúc, trên chiến trường, lúc này ngồi lích nha lích nhít không ít người, có khoảng 3000 tên binh sĩ Hoa Hạ công hội, đây đa phần là NPC còn người chơi thì đã bị liệt sát hết rời.

Số còn lại đang đứng thì chỉ có hơn ngàn người mà thôi, đây chính là những gì còn sót lại của Vô Ưu quân đội.

Thảm trạng cực kỳ khốc liệt, đạy là lần đầu tiên quân đội Hoàng Kỳ Phương thảm hãi đến thế, 9000 quân chết trận, số còn lại sức chiến đầu hầu như không còn.

Triệu Kiều lúc này ngồi tại vị trí trung tâm đám người, trước mặt nàng là hai cỗ thi thể, thứ nhất là một lão gì bị cháy đen, tên này chính là Tưởng Quang. Còn cái xác còn lại là Sát Tam.

Trong nôi tâm Triệu Kiều có một cổ thương tâm, Sát Tam đã làm trọn tránh nhiệm của mình.

Cả một đám trầm mặt không ai nói gì, Vương Hỗ lúc này cũng không có kỵ chiến mã nữa, mà một mực ngồi bên cạnh Sát Tam nhỏ giọng thủ thỉ “ huynh đệ yên tâm, ta sẽ không để lửa của ngươi bị tắt đâu!” nói xong hắn lấy từ trong ngực Sát Tam không khối lệnh bài Hoàng Kim.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 142: Thụy Miên ra tay.



Đông Nam đảo lúc này đã một bãi chiến trường, tuy vừa mới hừng đông, thế nhưng thế công liên quân không ngừng mãnh công.

Lưu Chí Bình thiếu chủ Lưu gia sau một đêm đã có thể thi triển kỹ năng [ Cường Kích]. Tuy vậy đệ đạt hiệu quả cao nhất cho quân sĩ, thế nên quân Đại Hán công hội sẽ công lượt hai, lượt đầu sẽ do Hoa Hạ Công hội và Đại Hán công hội.

Tuy phân chia rõ ràng nhiệm vụ, thế nhưng tổn thất binh lực khiến cho lòng các gia chủ nhỏ máu không thôi.

Tính tời tình thế hiện tại thì Tôn Trạch Đông và Ngô Trung Quế là hai người bị ăn quả đắng, thực lực tổn thất không thể dùng con số để đếm, nên hai cái công hội này vô cùng dè chừng. chỉ có Đại Hán công hội Lưu gia và Hoa Hạ công hội Tưởng gia là ra sức cực kỳ nhiệt tình.

Đặc biệt là Lưu gia, Lưu Chí Bình đã nhìn thất bên trong thành lũy Đông Nam có một võ tướng có kỹ năng không kém gì hắn, hoặc là có thể cao cấp hơn hắn. chính vì nguyên nhân đó hắn bắt buộc phải giết tên võ tương kia chiếm lấy kỹ năng của hắn.

Lưu Gia, Tưởng gia là hai gia tộc từ lâu đã có thâm ý với nhau, thế nên hai người quyết chia nhau khối thịt mỡ này.

Vì thế bọn bọ cũng như là bỏ gân nữa vốn liếng chơi lớn một lần, chỉ cần chiếm được cái kỹ năng có là chắn màu trắng kia, thì coi như hy sinh toàn bộ quân lính tại nơi này cũng đáng.

Lại một lần nữa chiến thuyền cập bến, lần này bọn chúng dùng chiến lược biển người, không ngại mưa tên bão lửa đạp lên xác đồng đội mà tiến tới.

Lúc này thủ thành Vu Thiếc quả thật khổ không chịu nổi, toàn thành chỉ cón hơn 3000 quân có thể chiến đấu, hơn nữa sức cùng lực kiệt, không có khả năng chiến đấu trong trời gian dài. Ngoài ra các nhu yếu vật liệu thủ thành cũng không còn bao nhiêu.

Miệng lưỡi Vu Thiếc trở nên đắng chát, hắn chăm chú nhìn về Thụy Miên cùng Ô Mộc, hắn cho tới giời cũng không biết bên trong hồ lô hai tên này có bán cái gì, vẫn luôn ra vẽ thần thần bí bí.
Hai tên dỡ hơi này luôn vỗ ngực tự tin la sẽ bảo vệ tốt thành trì, thế nhưng tới lúc này hai tên này vẫn chưa làm được gì ra trò.

Thụy Miên với một bộ phục sức trên người màu thâm tím, khí tứ trên người hắn quỷ dị không kém Vu Độc sĩ thuật sĩ cấp 4.

Ngoài ra Ô Mộc toàn thân làm màu lma trang bị Lãng Sách thuật sĩ cấp 4. Có thể nói ngoài Vu Thiếc ra thì hai tên hâm này có địa vị cao nhất tài tòa thành này.

Độc Sĩ Thụy Miên nhìn một đám ô hợp đang không ngừng vây công Đông Nam thành mà khóe miệng khẽ nhếc lên một nụ cười đắc ý.

“ ha ha ha ha Các ngươi xem kỹ năng mới của bổn tọa”

Hắn gầm nhẹ trên tay xuất hiện một quả cầu thâm tím, khi tức trên quả cầu có chút rơn người
[ Thi Độc ] tấn công đơn, gây cho mục tiêu choáng, đồng thời kịch độc lây nhiễm. nếu mục tiêu bị chết.

Đây là kỹ năng sau khi Thụy Miên chuyển chức thuật sĩ học được. đây chính là điều làm cho hắn trở nên rất là hắc khí.

Mục tiêu của Thụy Miên chính là một tên bộ binh đang cố gắng lên lên tường thành. Sau khi tên này bị trúng thi độc, ngay lập tức toàn thân trở nên cứng đờ, ngã từ trên thang xuống, chết giống như những người đồng đội của hắn vậy.

Thế nhưng một khắc sau, sau khi máu của hắn chảy ra ngoài thân thể, thì một cổ hắc khí màu thâm tím không ngừng theo dòng máu mà lan tràn ra xung quanh.

Sau khi kịch độc hòa tan cùng máu, dòng máu đỏ tươi cũng biến thành màu thâm tím. Ngay sau đó là thi thể bắt đầu thôi rửa thành một vũng máu đen, vùng máu này không ngừng lan tràn, nơi nào có máu nơi đó có kịch độc.

Chỉ cần dính phải một tia kịch độc cũng đủ chết người, chỉ cần hít một hơi nhỏ cũng đủ làm cho tên đó lục phủ ngũ tạng thối rữa.

Bất chợt dưới chân thành Đông Nam xuất hiện một quần vụ màu thâm tím quỷ di. Không phân biệt hắn thuộc loại binh chủng gì, cấp bậc như thế nào, trang bị ra sao, chỉ cần dính phải thì cái chết chính là cái đích cuối cùng.

Ngay lập tức trên tường thành quân sĩ đã dừng phản công, mà dùng dứng lại xung quanh những đống lửa lớn, hơn nữa đám này còn móc từ trong ngực ra một tấm vải nhỏ, rồi tè lên trên đó, sau đó lại trùm lên mũi.

Một số tên không tè được thì chia nhau mớ nước tiểu ít ỏi.

“ con bà nói! Thật là thối nước tiểu này là của thằng nào! Ông mà biết! ông thiến nó!” Vu Thiếc sau khi bị một tấm vải bịt lên mũi thì lập tức mắng ầm lên. Thế nhưng hắn lại không có mang tấm vải xuống.

Đứng kế bên Ô Mộc cười hăng hắc cực kỳ khoái chí.

Đây chính là cách hóa giải Thi Độc của Thụy Miên. Dùng lửa để xua tai mây vụ, dùng nước tiểu để lọc không khí, tuy có tác dụng phụ thế nhưng thật là hiệu quả.

Trong lúc Thi Độc đang hoành hành phía dưới, thì phía trên tường thành lúc này đang nghĩ ngơi dưỡng sức.

Còn Thụy Miên thì không ngừng chạy lugn tung khắp nơi [Thi Độc ] khiến cho 4 phía Đông Nam thành một nơi chướng khí mù mịt.

Lúc này tại trung tâm chỉ huy tứ đại gia chủ đang cau mày nhìn cái đám mây vụ kia không ngừng nuốc chửng sinh quân lình của hắn. lòng đau như cắt đặc biệt là Tưởng Thị gia tộc là Lưu thị gia tộc.

“ cái thứ quỷ gì vậy ?” Lưu Kim Tinh tức giận.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ


“ hẳn là độc vụ! thật không ngời đám người này lại có Thuật Sĩ . xem ra chúng ta đã quá khinh thường bọn chúng rồi!” Ngô Trung Quế có chút đau đầu mà phân tích.

“ chẳng lẻ lại rút quân ?” Tôn Trạch Bình có một chút ý định thoái chí.

“ tiêu hao lúc này thật là quá lớn.! nếu không tìm ra được đối sách, hẳn là phải rút quân.” Ngô Trung Quế âm thầm lắc đầu nói ra.

“ báo! Đại nhân ! tiền quân Ngô Anh Tài tướng quân đã tìm ra cách giải quyết.” ngay lập tức chạy vào một tên truyền tin báo cáo tin tức.

“ tốt ! tốt ! tốt ! tốt !” ngay lập tức bốn người không hẹn nhau mà cùng phát một câu.

Ngay lập tức Ngô Anh Tài bước vào soái danh. Lần đầu tiên hắn đối diện với 4 người đĩnh cao của Trung Hoa,nên trong lòng có chút hoảng sợ, thế nhưng trong lòng lại nỗi lên một cảm giác thư sướng, vì hắn biết sau này hắn sẽ được các vị ở đây trọng dụng.

“ Gia chủ! Các vị đại Nhân!” hắn cung kinh chào hỏi.

“ mau nói cách giải quyết của ngươi!” Lưu Kim Tinh không nhịn được mà hỏi gấp.

“ tiểu nhân có nghiên cứu một ít về độc vật độc được. dưới trướng tiểu nhân có một tên thuật sĩ có kỹ năng thiên về độc tố, nên tiểu nhân cũng biết một số cách để trị loại độc kia.”

Có hai cách để giả quyết, thứ nhất là dùng lửa để thiêu độc, khí độc dùng lữa là hiệu quả nhất.

Thứ hai là dùng nước tiểu làm bộ lọc khí đơn giản, khiến cho độc tố không thể thâm nhập vào đường hô hấp, ngoài ra cái thứ máu đen kia chính là nguyên nhân chính, chỉ cần không động phải, hặc dùng lửa thiêu rụi, hẳn là khắc chế được địch nhân.

“ ngươi nắm chắc được mấy phần!” Tôn Trạch Bình hỏi.

“ 8 thành! Độc mà đối phương sử dụng là trung cấp độc dược, uy lực sẽ giảm dần theo thời gian, chỉ cần nắm bắt đúng thời cơ phản kích, chúng ta sẽ thành công “ Ngô Anh Tài vô cùng tự tin.

“ tốt! vậy ta phong ngươi là thống lãnh trung quân đảm nhiệm nhiệm vụ cực kỳ quan trọng là giải quyết đám độc vụ kia!” Lưu Kim Tinh ngay lập tức trọng ngụ tên Anh Tài này.

Ngô Trung Quế cũng không nói gì, xem ra ý hắn cũng đã quyết như vậy.

Miệng đang định nói cái gì đó, bỗng nhiên từ bên ngoài vang ra một tiếng nổ cự đại,, tại tòa siêu cự hạm Dư Hoàng thuyền này cũng bị lắc lư, ngay tại khoang giữa lúc này đã bị xuyên thấu một lỗ thật lớn.

Siêu chiến hạm lắc lư không ngừng, bên trên không ngừng truyền ra tiếng kêu hoảng loạn.

Từ phía xa xa nơi ánh hừng đông, một đoàn tàu hơn 300 chiếc đang từ từ tiếng tới. dẫn đầu mà một con Kim Quy khổng lồ khí thế uy vũ, râu rùa không giận mà uy, không gió là bay phất phơ, trên lưng nó còn chở một vị nữ tướng khí thế hiên ngang.

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên phận định tại thiên thư

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Trong tiếng gió truyền đến ân thanh thánh khiết, giống như là lời của thần linh vang lên.

Địch tập! địch tập! không ngừng có tiếng hét vang lên, hơn ngày chiến thuyền trên bở biển lúc này liền chuẩn bị nghên chiến địch.

“ ha ha ha cuối cùng các ngươi cũng lộ ra mặt chuột! các huynh đệ, cái nữ nhân kia chính là mục tiêu của chúng ta, chỉ cần bắn sống ả, thì cả đồi chúng ta sẽ ăn sung mặc sướng, quyền lực tối cao.” Một tên trong tứ đại gia tộc gầm lên.

Ngay lập tức vòng ngoài các chiên thuyền không ngại mà xông lên tham chiến. đối mặt với sô lượng 300 chiến thuyền kia Hoàng Kỳ Phương không có một chút biến sắc.

Trên đài cao Dư Hoàng Thuyền Sỹ Hoàn chỉ huy đải quân, bên trong quân kỳ màu hoàng kim khẽ phẩy lên, 10 tên trống trận giống như là nhận được một mệnh lệnh nào đó. Trống trận như sấm ầm ầm nổi lên.

Ngay sau đó hơn 400 đạo bóng đen dưới mắt biển bắt đầu di chuyển nhanh dần, hướng về đám chiến thuyền kia. Khoảng cách hai bên không ngừng được rút gần. ngay cái khoảnh khắc hai bên tiếp cận, thì bóng đen từ dưới nước trồi lên, them đó là một cái đầu khồng lờ cùng một tên bộ binh cấp 4, toàn thân cao lớn, trên tay cầm một thanh đại đao cực lớn, trên người không có bất kỳ một giáp khôi nào cả.

Khổ Lực Sĩ.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 134: Khẩu Chiến



Khổ Lực sỹ toàn thân chỉ là một bộ chiến giáp bằng vải bình thường, có lực phòng ngự thấp nhất trong toàn bộ Bộ Binh cấp 4, được chuyển chức từ Hán Đao Binh bộ binh cấp 3.

Trên tay Khổ Lực Sỹ là một thanh đại đao cực lớn nặng ít nhất 40kg, khi áp sát mạn thuyền địch nhân, Khổ Lực sĩ dùng hết sức lực chém lên hông thuyền, một vết căt trực tiếp xuyên thấy mạn thuyền.

“ ầm!” không ngừng chiến thuyền của địch nhân bi công kích. Cả con thuyền dường như bi rung động mãnh liệt.

“ không hay! Bọn chúng phá vỡ mạn thuyền, một tên thống lĩnh trên thuyền quát
“ cung Binh! Mau tiêu diệt bọn chúng!”

Ngay lập tức cung binh được tập hợp, nhắm lên mình nhưng khỗ lực sĩ kia.

Khổ Lực Sĩ tuy lực tấn công vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng sức phòng ngự thì thấp đến đáng thương. Chỉ cần 1 2 lần bắn thì đã có những Khỗ Lực sĩ đầu tiên ngã xuống, thế nhưng đám quân này dường như binh cảm tử, cho dù có đính trên người vô số mũi tên, thế nhưng đám quân này cứ như chịu đấm ăn xôi, công kích thuyền địch nhân cho hơi thở cuối cùng.

Vào lúc này trên chiến Dư Hoàng Thuyền đồ sộ kia, bốn vị đại thống lĩnh tứ đại gia tộc Trung Hoa đã nghoe nguẩy bước lên đài chỉ huy. Dẫn đầu à Lưu Kim Tinh, tiếp theo đó la Ngô Trung Quế, Tôn Trạch Bình và cuối cùng là Tưởng Trạch Đông.

Từ trên cao nhìn xuống số lượng chiến thuyền của Liên quân đông gấp 10 lần truyền trận của địch, hơn nữa về cấp bậc của chiến thuyền của thua xa bọn họ, nên trong lòng tứ vị gia chủ cũng thở phào nhẹ nhỏm.

Quả thật cú oanh tạc vừa rồi đã làm cho bọn họ chấn kinh, sức tàn phá của con Kim Quy khổng lồ kia quả thật là không hề đơn giản tý nào cả.

Một phát băn thủy cầu từ cách đó 3 dặm, vậy là đã xuyên thủng một chiếc siêu Cự Hạm Dư Hoàng thuyền. cũng mau chiến thuyền này thuộc loại siêu cự hạm, thế nên nó vẫn còn có thể nổi trên mặt nước, nếu như những chiến truyền khắc thì từ lâu đã bị nhấn chìm xuống dưới lòng đại dương lâu rồi.

Nhìn đội hình địch chỉ có vỏn vẹn 300 chiếc, đồng thời những chiếc thuyền kai mang lại cho hắn một cỗ cảm giác quen thuộc, nói cách khác hơn là những chiến thuyền kia chính là từng của bọn họ, bị đám man di kia cướp lấy.

Như vậy bọn họ không những tức giận mà còn cũng thấy một chút thoải mái trong lòng. Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ, thủy quân đám man tộc kia không mạnh, bọn chúng không có khả năng sản xuất chiến thuyền cũng như là thu mua từ các thế lực NPC. Bộ binh man tộc có thể mạnh, kỵ binh có thể xông pha trận địa, cung binh có thể công kích tầm xa, thế nhưng trên thủy chiến, mấy thứ đó là vô nghĩa, chỉ có chiến thuyền với là vương đạo, mới là bá chủ thực thụ.

Điều này càng khiến cho Ngô Trung Quế cảm thấy mình quả thật chọn đúng địa phương đễ đặt nền móng cho quân đàon, thử nghĩ mà xem, đến một ngày nào đó hắn chưởng chấp toàn bộ thủy quân, chưởng khống Trường Giang, chường khống Hoàng Hà, bất cứ tên nào đi thuyền qua nơi này đều phải bị thu phí, đều phải cống hiến cho hắn. nghĩ đền đây Ngô Trung Quế cảm thấy những gì mình bỏ ra thật là xứng đáng.

Thế nhưng trong chốc lát những gì bọ họn mơ tường đều tan thành mây khói. 300 Lâu thuyền băng băng xuông thẳng trận doanh địch, không những không áp sát được lấy thế thuyền lớn ép thuyền bé, thứ nhưng 300 cái lâu thuyền kia băt đầu có dấu hiệu chìm xuống và đồng thời số lượng càng lúc càng nhìu.

“ không hay! Địch nhân có phục kích dươi mặt nước hẳn là cái đám rùa biển kia!” Ngô Trung Quế trầm giọng.

“ đánh chiêng thu binh, đưa cờ hiệu, chúng ta đàm phán!” Lưu Kim Tinh ra lệnh.

Giọng của hắn lúc này trần như nước mang theo một khí thế uy nghiêm đáng sợ, thế ba người còn lai 5 cũng không khác gì, cả một không khí tĩnh mịt đến đáng sợ.

“ Cooong!” một tiếng vang thật dài vang lên, trên mũi thuyền phất một lá cờ thật lớn màu đỏ và trắng, bên trên còn có in hai cây chiến đao bắt chéo. Đây chính là chiến chiền kỳ đàm phán.

“ chị hai! Bọn chúng muốn đàm phán!” kế Bên Hoàng Kỳ Phương, Hoàng Minh đứng nhắc nhở.

“ tốt! chúng ta cũng phất cờ, xem bọn chúng muốn cái gì, Minh mày nhớ thu lại hình ảnh, sau này có thề cần đấy!” Hoàng Kỳ Phương nói.

“ chị đây là chiến trường chị đường gọi em như vật được không, dù gì em cũng là thống quân Kim Quy Quân đoàn mà!” Hoàng Minh có chút làu bàu, thế nhưng hắn vẩn tự mình bước lên đài cao cung chiến kỳ.

Nhận được tính hiệu của hai bên, ha bên chủ tướng bắt đầu dùng thuyền con đi ra giữa chiến tuyến mà nói chuyện.

4 tên già kia ngồi trên một chiến đột mạo thuyền, trang bị khí giới đầy đủ, và bên trên có ít nhất 300 võ tướng làm nhiệm vụ bảo vệ cho tứ đại gia chủ.

Còn Hoàng Kỳ Phương thi tự mình nàng cưỡi lên một con hắc quy trưởng thanh, theo cùng nàng là Lê Giang đại tướng cùng Ô Long tiểu tướng quân. Chỉ có ba người một thú, mà đối diện với hơn 300 người cũng không có bất kỳ một tia sợ hãi nào cả.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương

Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/

๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

Trong đám võ tướng kia, ai bằng Lê Giang, xạ thủ ai bằng Ô Long. Vì vậy Hoàng Kỳ Phương vô cùng an tâm khi giao mệnh cho hai tên võ tướng trung thành của mình.

Vẫn là một cái mặt nạ che kính cả khuôn mặt, một bộ chiến giáp màu hoàng kim toàn thân lấp lánh, Hoàng Kỳ Phương cực kỳ nỗi bật giữa biển khơi.

Hai thuyền cách xa nhau chừng 20m lúc này Lưu Kim Tinh mở miệng nói trước
“ Ngươi Hẳn là Ma Kỳ trấn trường Vô Ưu trấn đồng thời Trấn Hải Thành cũng là lãnh địa của ngươi.”
“ không sai!” Hoàng Kỳ Phương nhàn nhạt trả lời.”

“ vậy ngươi có biết ngươi đang đối đầu với ai không ?” Lưu Kim Tinh trầm giọng, hắn có một chút tức giận dười thái độ của một tên mao đầu nhóc con.

“ một đám ô hợp, tự cho mình là thanh cao, tự cao tự đại ngạo mạn, nhưng thực chất chỉ là một lũ ngu, ngưu tầm ngưu mã tầm mã họp với nhau ăn hiếp kẽ yếu hơn mình.” Hoàng Kỳ Phương hung hăn mà mắng.

“ nhóc con ngươi biết ngươi đang chuyện với ai không à! Ngươi có tin chỉ cần một cái ấn nút của ta thì toàn bộ quốc gia của ngươi sẽ thanh lịch sự không ?” Tường Trạch Đông gầm lên.

“ xem ông có kịp bấm không đã! Một đám lũ già không nên nết!”

“ có rắm gì mau thả, đừng có kỳ kèo, các ngươi cũng câu thời gian của ta cũng hơn 2 tháng rồi, đến lúc chuyện này cũng phải chấm dứt!”

“ à! Tiểu cô nương à! Chúng ta thật ra cũng không có ác ý, chỉ do truyền thông quá mức mà thôi, thật ra ta chỉ cần cách thăng cấp thành trì, và chí bảo thượng cổ mà thôi, chi cần tiều cô nương giao ra thì bọn ta hẳn là sẽ tha cho cô một con đường sống.” Tôn Trạch Bình không ngại mặt già mà có ý định lừa tình cô nhóc.

“ đúng ! chỉ cần cô giao ra đồng thời quy thuận Gia Thế công hội bọn ta sẽ đãm bảo cô an toàn cho đến cuối đời, nếu không! Hừ hừ! toàn quân diệt sạch, ngay cả thân phận của Ma Kỳ trấn trưởng đây cũng có đối khi bị ngỏm lúc nào cũng không hay đấy !” Ngô Trung Quế cũng nói một câu thể hiện rõ tính uy hiếp.

Hoàng Kỳ Phương cũng chẳng thèm quan tâm đến đám gì này một chút nào mà lạnh giọng nói tới một vấn đề không chút liên quan nào cả

“ Tôn gia chủ, Tôn gia bị ám sát tại quân daonh, đồng thời trong đên hoa tỗn 68 chiến thuyền, đại quân tiêu hau hơn 2 vạn quân!

“ Ngô Gia Gia Thế Công hội, bị tập kích nửa đêm hơn phân nữa chiến thuyền bị thiêu thành tro bụi, kế hoạch bá chủ Giang Đông liền bị ngâm nước.

“ Hiện tại chì có Đại Hán Công hội và Hoa Hạ công hội là chưa bị nếm mùi đau khổ nhĩ!”

Không nói thì thôi, mà nói một hơi thì chỉ có chọc vào chỗ đau mà thôi.

“ một đám phết vận 10 vạn đại quân vậy mà vây công một tòa thành trì nhỏ chỉ có 5000 quân thủ thành, mà cũng đánh không xong, thì đám phết vật chó già các ngươi có cái khỉ gì mà đòi ta giao ra bảo vật!” Hoàng Kỳ Phương hung hăn.

“ con mẹ nó! Mày! Con điếm thúi! Mày! Mày tốt! đại quân chuẩn …..” Tưởng Trạch Đông tức giận gầm lên, thế nhưng chỉ quát được phân nữa thì toàn thân run rẩy miệng không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi!”

“ ngươi! Ngươi!....” Tưởng Trạch Đông chỉ kịp chỉ chỉ Hoàng Kỳ Phương một cái không nói thêm đươc gì nữa lập tức bât tỉnh nhân sự.

“ tiện nhân! Dân đen! Ngươi đã sử dụng thủ đoạn gì!” Lưu Kim Tinh gầm lên.

“ ha ha ha ha ! ta có làm gì đâu chỉ là một trong 3 vị thông lĩnh của ta đánh tan cái ổ chó của bọn hắn trân Trà Bản đảo thôi. Ha ha ha một lũ phết nhân, ha ha ha ! đánh, có ngon đánh đi.

Hoàng Kỳ Phương lại một lần nữa khiêu kích.

“ Lưu Kim tinh hai mắt đỏ như máu, sát khí ngập trời

“ Tiện dân! Ngươi hay lắm vậy hãy chờ bọn ta diệt toàn tộc nhà ngươi đi!”

“ Ô Long!” Hoàng Kỳ Phương quát lên.

Ô Long ngay lập tức lấy ra thanh cung trên lưng, nhanh như cắt thi triển kỹ năng của mình [ Lôi Tiễn ]

Mũi tên nhanh chóng được nhưng tụ ra, như tên gọi, một mũi tên bên trên còn ló lưu quang của lôi điện lập lòe ánh sáng tím.

“ chủ công! Cẩn thận!” cảm nhận được khí tức nguy hiểm của mũi tên, ngay lập tức mấy tên võ tướng dùng thân mình mà che chắc trước người Lưu Kim tinh, Ngô Trung Quế.
Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương


Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/

๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 144: Dụ lợi ?



“ khốn Kiếp!” Lưu Kim Tinh chỉ gầm lên một tiếng, ngay sau đó ngực hắn đã bị xuyên thủng bằng một mũi tên, bên trên còn lưu quang của ánh điện
[ Lôi Tiễn ] là một kỹ năng cao cấp, thuộc xếp vào trong những kỹ năng sữ thi. Đây chính là kỹ năng của một trong ngũ hổ tướng dưới trướng Lưu Bi. Bách Bộ xuyên vân Hoàng Trung.
Lưu Kim Tinh kêu thảm một tiếng, hắn không cam lòng nhìn xung quanh một lần trước khi ánh mắt của hắn chỉ còn một màu trắng đen. Bốn tên võ tướng cấp độ A trang bị thuộc loại khủng của hắn cũng không thoát khỏi số phận. một mũi tên xuyên tâm, thủng bốn tên võ tướng, và hắn là tên thứ 5. Đây cái kỹ năng kia thuộc cấp độ nào hắn cũng không biết, thế nhưng hắn biết chắc một điều Liên Quân xong rồi.
Ngô Trung Quế đứng kế bên sắc mặt tái nhợt, thế nhưng vơi cái đầu của hắn thống lĩnh gia tộc hơn 10 năm, hắn cũng đã nhanh chóng nghĩ ra kế sách.
“ tốt! thật là hảo thủ!” Ma Kỳ xem như cô giỏi!” Gia Thế công hội rút khỏi vùng lãnh hải này!” tuy tuyên bố mình lui binh, thế nhưng Ngô Trung Quế vẫn lấy thái độ vũng như sơn, không một chút nhíu này.
“ sĩ khả sát bất khả nhục!” hắn là người đứng đầu của một quân, là người đứng đầu của cả một gia tộc, không chỉ vì cái lợi ích trước mắt mà lam mất mặt cả một quân cả một công hội cả một gia tộc. trong những lúc như thế này, càng vang xin thì càng làm cho địch nhân thích chí, càng kiên cường, càng bất khuất mới có khả năng tìm chỗ sống trong chỗ chết.
Quả thật hắn đến lúc này vẫn còn hoàng sợ trước uy lực của mũi tên kia.
“ hắc hắc! tiểu nha đầu, ngươi thật khá, quân hai bên đàm phán ngươi lại ra tay ám sát! Ngươi ! ha ha ha! Làm khá lắm! tốt mạng của ta ngươi cũng lấy đi, rồi sau đó nhận toàn bộ lửa giận lên quốc gia ngươi ! ha ha ha ha !” Tôn Trạch Bình khặc khặc cười, cùng một bộ dạng vịt chết không sợ nước sôi.
“tốt! theo như ngươi ý nguyện!” Hoàng Kỳ Phương cười mĩm chi.
Ngay lập tức Ô Long không một chút suy nghĩ là vung tên lên bắn một phát chí mạng nổ tung não lão già họ Tôn kia, quả thật Ô Long tuy tuổi nhỏ, thế nhưng hắn là một bộ dạng dung nhân. Vì ở trong quân đằng của Ô Đằng trường xuyên bị lão đại cho ăn hành, bực tức trong lòng chỉ dùng để phát tiết lên địch nhân mà thôi.
Ngô Trung Quế cũng không chú ý đến Tôn lão bị tung não kế bên mà tiếp tục nói với Hoàng Kỳ Phương.
“ Ma Kỳ! cô quả thật là một nhân tài, từ một cái thế lực nhỏ bé mà có thể chống lại bọn ta, hơn nữa còn đánh thật đẹp, ta quả thật là khâm phục, thế nhưng cô nên biết rằng, hiện tại cô đang rất bị cô lập, tình hình trong nước cũng không ủng hộ cô cho lắm. tôi có một lời đề nghị, một sự hợp tác chiến lược, tôi và cô cùng phát triển!”
Nhìn thấy thái đội dững dưng của vị ma thủ kia, lòng Ngô Trung Quế cảm thấy đắng chát, thế nhưng vì kiếm lợi cho gia tộc, vì vinh quang gia tộc hắn phải làm được.
“ thế lực của ta nằm gọn trong Giang Đông- kết nối với Kinh Tương, là một vùng trù phú, hơn nữa nhân sĩ NPC có tư chất khủng bố hầu như đều tập trung tại nơi này, chỉ cần một khoảng thời gian phát triền thì Gia Thế Công hội bọn ta sẽ bá chủ nơi nay, đồng thời làm chủ toàn bộ Sông Trường Giang, đồng thời sẽ làm chủ con đường thông thương trong phiên bản sắp tới.”
Nghĩ một hơi rối hắn nói tiếp.
“ Ma Kỳ Thành chủ, sau trận chiến này, tôi hẳn là cô sẽ làm bá chủ trên biển Đông. Lúc đó tôi cùng cô kết hợp khống chế toàn bộ con đường đầy tiềm năng này !”
Quả thật là các đại gia tộc tin tức thật là linh thông, phiên bản này chỉ vừa mới đi được nửa đường, vậy mà bọn họ đã biết trước những gì sẽ xuất hiện trong phiên bản sau rồi. thế nhưng thì sao, hắn biết thì sao, nàng cũng biết, thậm chí nàng còn biết nhiều hơn hắn.
“ còn gì nữa không ?” nàng nhàn nhạt hỏi.
“ hợp tác hai bên cùng có lợi, ta sẽ cung cấp cho Vô Ưu trấn nguồn tài nguyên, cùng nguyên liệu với giá rẻ và đồng thời cô củng bán cho chúng tôi những trang bị tốt theo yêu cầu.
“Đồng thời thị trường tại Giao Chỉ, Cửu Chân, Tượng Quận Hợp Phố, chỉ là những thị trường nhỏ lẽ, tốc độc phát triển không cao. Thế nhưng hàng hóa tại các thành lớn như Dương Châu, Kinh Châu, Từ Châu, Hội Khê,… đều là những thị trường lớn và rộng mở. “ Ngô Trung Quế nói ra những lợi ích mà hắn vẽ vời.
“ ngươi thấy lúc này những mộng tưởng của ngươi có thích thực không ?” Hoàng Kỳ Phương âm hiểm nhìn Ngô Trung Quế.
Lúc này trên các miệng khổng lồ của Tiểu Kim đang bắt đầu ngưng thụ ra một quả cầu nước khồng lồ. “ tiền của ta không nhiều, nhưng ta không thiếu, tiền hại địa vị chỉ là phù du, tinh thần dân tộc là mãi mãi, các ngươi cho rằng các ngươi có tiền có quyền thì muốn làm gì thì làm à “
Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

“ phạm dân ta một tất, ta trả lại gấp nghìn lần, không phải muốn diệt toàn Vô Ưu ta sao, không phải muốn bí mật của ta sao, không phải muốn kho báu Hải Dương sao, không phải muốn thôn tính toàn bộ thế lực của ta sao? Ta nói cho ngươi biết, mọi thứ ta đạt được đều là sự cố gắng, sự hy sinh của những bạn bè ta, những thuộc hạ của ta, các ngươi có tư cách gì mà đòi chiếm lấy.
“ chiếm đảo của ta, lập cắn cứ trên đất của ta, ai cho các ngươi cái quyền như thế! Cái chủng loại cướp như bọn bay , ta thề trừ khi ta chết, nếu không ta sẽ tận diệt.”
“ tứ đại gia tộc chứ gì. Tứ đại công hội chứ gì ta đều ghi nhớ rõ , sẽ có một ngày ta sẽ dọn cái ổ chó của các ngươi!” Hoàng Kỳ Phương lúc này thật là trào phún.
“ Tiêu Kim!” nàng quát lớn, Tiểu kim dường như cảm nhận được lữa trong người chủ nhân, ngay lập tức tung ra một quả cầu nước như trời giáng, chiếc đột mạo thuyền như vậy mà bị xé tan thành mãnh nhỏ, người và thuyền biến mất trong không trung, nếu không có những mãnh gỗ nhỏ, những đốm đỏ do máu tươi trên mặt biển, thì không ai sẽ nghĩ đã có từng một chiếc thuyền tại nơi này.
“ toàn lực tổng tấn công! Càng quét địch nhân, giết cho chúng không còn một mống, giết cho bọn chúng không còn một manh giáp, Giết! giết Giết!!!!” Hoàng Kỳ Phương rống lên.
Theo tiếng rông của nàng là tiếng trống trận ầm ầm vang lên.
Toàn bộ thuyền trận ngay lập tức biến đổi. lấy Dư Hoàng Thuyền làm trung tâm. Sau đó dùng trận Hình Hổ Thao trận mà bố trí.
( hổ thao trận, Trận hình hình chữ T ngược)
Đột mạo thuyền xếp thành hàng làm mũi nhọn trực tiếp tấn công vào trận hình đich. Về phía sau trận hình là Lâu Thuyền Kiều Hang Thuyền và Mông Đồng Thuyền.
Lâu Thuyền chính là sát thương chủ lực toàn bộ vũ khí hạng nặng được lăp lên đây, Kim Trảo Linh Quang Thần nõ được lắp tại đây ba chiếc. Khiều Hang Thuyền, là thuyền cở nhỏ, thế nhưng tốc độ nhanh, kết hợp với khoang thuyền rộng, có thể lắp đặt được Lôi Hỏa.
Đột Mạo Thuyền làm mũi nhọn tấn công, chính vì vậy yêu cầu phải trâu và nhanh, thế nên 30 đột mạo thuyền chỉ lắp một cây Long Pháo mà thôi.
Long Pháo thường được dùng để công thành, bởi vì thuộc tính của nó cực trâu, phòng ngự rất mạnh, hơn nữa mũi tên của Long Pháo to bằng một ngọn giáo rất tốt trong việc công kích phá phòng ngự của địch nhân.
Đại quân không ngừng tăng tốc khí thế giết chóc ngập trời.
Mà trái ngược lại liên quân sau khi chủ tướng bị tiêu diệt, bọn chúng như rắng mất đầu, đội hình liên quân trực tiếp ta đàn sẽ nghé, một mực bỏ nhạy, mạnh ai nấy chạy, thuyền nấy ai chỉ huy, kẻ thì quyết tâm ở lại đánh một trận sống mái cho thòa chí nam nhi, kẽ thỉ sợ chết tiêu hao thực lực. kẻ thì lại muốn báo thù cho quân chủ, đến chết không thôi.
3000 chiến thuyền trực tiếp chia ra 5 đường bảy hướng. thế cục đã định, quân bại như núi đỗ…..
………………………………………………………………………
3 ngày sau, một cự đại tin tức được truyền ra liên quân tứ đại gia tộc Trung Hoa. Lưu Tôn Ngô Tưởng bị đại bại, tứ đại lão bị tan xác không còn mãnh nhỏ. Liên quân Tưởng Thị bị phát nát thiên bi, Tưởng Quân Thống Đốc tử trận tại sa trường, 10 vạn đại quân Hoa Hạ công hội bị tan thành mây khói.
Liên quân Lưu Ngô, Tưởng Tôn trong 2 ngày không công được một hòn đảo nhỏ, tổn thất 10 vạn đại quân. Chưa dừng lại ở đó trên trang chủ có một tấm hình về thảm trạng của toàn chiến trường. cảnh ác chiến trong nội daonh Thiên Bi, cảnh chiến đầu đầy máu và lửa tại ngoại doanh, va cuối cùng là cảnh Tường Quang bị ngã xuống đài lửa thiêu cháy toàn thân.
Và một lần nửa bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Việt lại một lần nữa vang lên
Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư
Tiệt Nhiên Phận Định Tại Thiên Thư
Như Hà Ngịch Lỗ Lai Xâm Phạm
Nhữ Đẵng Hành Khan Bất Bại Hư.
Và tiếp theo những ngày đó, từ bắc chí nam trên lãnh thổ Việt Nam, không ngừng có báo đài đưa tin về chiến thắng giật gân của thành chủ thần Ma Kỳ. đồng thời kênh truyền hình của bang hội xã hội Đen Phú Lâm còn tuyên bố là có tin tức độc quyền toàn cảnh chiến đấu của Trấn Hải Thành và Liên Quân tứ đại gia tộc.
Tất cả được dàn dựng lại như một bộ phim cổ trang đầy sinh động và máu me, bên trong đó còn lồng ghép vào những trích đoạn nói lên lòng yêu nước của dân tộc, một lần nữa lại nhem nhóm ngọn lữa đó trong tim của mỗi người. đây chính là một bản PG vô cùng hoàn hảo cho Liên Minh Đại Việt.
Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 145: Mưu đồ ván cờ lớn.



Sau khi thảm bại toàn diện trên chiến trường biển Đông, các thế lực cũng trong lục địa cũng bắt đầu co lại cái vòi bạch tuộc của mình. Liên quân tứ đại công hội thảm trạng, con số thiệt hại lên tới hàng số 9. Không thể tưởng tượng được.

Các trang mạng diễn đàn đều đem so sánh chiến trận này giống như chiến thắng lịch sử trên bờ sông Như Nguyệt của Thái Úy Lý Thường Kiệt đại danh đỉnh đỉnh. Chiến thắng của Lý Thường Kiệt đã hung hăng đập thẳng vào cái gọi là Thiên Triều của triều đình nhà Tống.

Tương tự như thế chiến trận đầy máu và lửa của Trấn Hải Thành cũng đã đập thẳng vào cái lòng tự cao của Hán tộc, của bọn hung nhân phương bắc tự cho mình là nhân trung chi long, là con cưng của trời. mà bọn chúng cũng không hề biết ai mới thật sự là con rồng cháu tiên.

Thế nhưng đa phần người chơi đang hào hứng vì thắng lợi mang tính biểu trưng dân tộc, nhưng các lão đại, đại gia thế Việt Nam trong lúc này lại vô cùng trầm tư và hoang mang. Đa phần bọn họ đang sợ đắm người Trung Hoa kia trả thù.

Bọn họ không những phải lo trong trò chơi mà còn lo vần đề kinh tế vấn đề dân sinh cho cả một tập đoàn, một gia tộc nữa. hiện tại hơn 45% giá trị kinh ngạch xuất khẩu của bọn họ đều nằm trong tay đám công ty có gốc bên Trung Hoa kia. Nếu như thật sự bọn họ lấy chuyện công trả thù tư thì tới lúc đó kinh thế Việt Nam sẽ bị tiêu hao nặng nề.

Chính vì lẽ đó sau chiến thắng ấy, hầu hết các công ty mang tính chất liên doang, xuyên quốc gia và có đối tác với Trung Hoa liền không ngừng ngại vạch ra ranh giới giữa bọn họ và liên Minh Đại Việt. có tính chất hướng ngoại.

Còn các công ty nhỏ lẻ hoặc mang theo tinh thấn dân tộc thì càng cắn sau vào Liên Minh Đại Việt. trong đó điển hình và tiêu biểu nhất chính là Đại Hùng tập Đàon. Mà đại biểu chính là Hùng Vụ nhị thiếu gia Đại Hùng tập đoàn.

Sau qua nhiều biến cố trong những chiến trận và mưu mô của Sĩ Nhiếp Thái Thú thành Giao Chỉ. Hùng Vũ đã quyết định ăn theo Ma Kỳ và Tiên Lâm. Hùng Vũ cho là hai con người này mới xứng đám lành lãnh tụ cho một khối dân tộc Việt Tộc trên địa bàn Giao Chỉ này.

Cho dù là bất kỳ mưu mô, tài lược hắn so ra đều kém xa, cho dù hắn được ũng hộ của một cự đại tập đoàn, thế nhưng thành tụ mà hắn đạt được thì chỉ là một con kiến so với một con voi mà thôi.
Đại Vũ trấn quyết định chơi lớn, một ăn cả, ngã về không, mang tất cả những gì mình có đầu nhập liên minh Đại Việt.

Có sự tiên phong của Đại Hùng tập đoàn, các người chơi còn lại cũng không ngần ngại mà xung phong đầu quân co Liên Minh Đại Việt. khiến cho tình hình tại Giao Chỉ thành đã hỗn loạn, nay còn hỗn loạn hơn.

………………………..

Mà lúc này trên Ngọc Sơn đảo, Hải Long cùng Kim Tiền đang tập hợp tất lực lượng những gì mà mình có, quyết định làm một thương đánh nát cứ điểm của quân Kinh Châu. Trong tay chỉ còn hôn 1 vạn 8 ngàn quân trong đó 8000 quân chính là quân dưới sự chỉ huy của Sa Long.

Hiện tại trên đảo đóng quân Kinh Châu Thái Hòa cùng Khoái Việt đang xem xét kết quả chiến trận trên đảo Cô Tô. ( do tin tức trên biển không được tinh thông! Phương tiện tình báo trên biển không được tốt, nên lúc này Thái Mạo vẫn chưa nhận được tin tức chính xác. Bọn họ chỉ biết rằng đám người ngu ngốc kia đang đập nhau mãnh liệt dốc tất cả những gì trong túi ra mà khô máu.)

Trên bến thuyền lúc này đã tập hợp toàn bộ binh lực chỉ cần đợi lệnh của Khoái Việt Quân sự thì toàn bộ binh lực của Thái Hòa sẽ ồ ạt tấn công trên toàn diện trên các đảo trong vùng lãnh hải này. Mà đương nhiên mục tiêu chính mà bọn chúng nắm tới chính là Trấn Hải Thành.

Thái Hòa vô cùng tự tin với 700 tên bộ binh cấp 4 của mình, hắn cho là đám người mọi rợ kia làm sao trong thời gian ngăn thế kia luyện ra một một binh một tốt cấp 4 nào. Ngay cả võ tướng hằn là chưa lên cấp 100 nữa. huốn chi là vượt tháp thí luyện tầng 20.

Khoái Việt là một mưu sĩ nỗi danh tại Kinh Tương, trong thế lực Lưu Biểu Khoái Việt, Khoái Lương, Hàn Hạo là những mưu sĩ hàng đầu của Kinh Tương. Cùng với Thai Mạo, Thái Hòa, Thái Trung, Hinh Đạo Vinh và Văn Sính chính là những võ tướng dũng mãnh thiện chiến, trong đó dũng mãnh nất chính là Văn Sính và Hinh Đạo Vinh. Còn anh em nhà họ Thái Mạo, Thái Hòa, Thái Trung nắm trong tay Thủy Binh cùng một chi kỵ binh hùng mạnh trấn áp toàn khu vực Kinh Tương.

Anh em nhà họ Khoái cũng không phải hạng vừa, chính là một trong những thị tộc tài phiệt mưu sĩ hàng đầu Kinh Châu. Với danh hiệu khủng bố Song Long Kinh Tương.

Đúng như danh hiệu, Khoái Việt nắm trong tay kỹ năng khủng bố [Hải Tiếu] còn Khoái Lương giữ trong tay kỹ năng [ Hỏa Long]. Sát thương cực mạnh, dường như trên chiến trường là vô đối.

Vi giữ trong tay kỹ năng [ Hải Tiếu ] cùng với thien phú về thủy công của mình Khoái Việt vô cùng tự tin là hắn cùng Thái Hòa sẽ nắm vững trong tay vùng Biển Đông này.

Với dự định bất ngờ tấn công Trấn Hải thành, sau đó dùng nó là bàn đạp để thống nhất toàn bộ vùng lãnh hãi này. Bọn chúng dụng chiến lược đánh chớp nhoáng khi lực lực địch nhân còn đang dây dưa với các trận đánh trên đảo Cô Tô.

Lần này hầu như bọn dúng dốc toàn bộ lực lượng mình đang có. Với 1 vạn 4000 quân tự trang đầy đủ cũng như 600 chiến thuyền các loại, dùng một quyền định cả giang sơn.

Thế nhưng bọn chúng lại tính sai một bước, Bạch Long Hải tặc đang có một chuyển biến cực kỳ phá cách, không những biết thanh lý những phần từ xấu mà còn có ý định điên rồ khác.

Một mặt khác, Kim Quy quân đoàn đang có hành động bí mật, đội Hắc Thiếc Quy kết hợp cùng với Văn Khúc binh,Khổ Cực Sĩ cùng Hoàng Nõ âm thầm vận chuyển trên biển.

Xem trên đại dương lại có một trận chiến không kém sắp diễn ra.

Lại nói về thế lực Vô Ưu Trấn, sau một trận đại chiến hoành tráng, kèm theo với chiến thắng huy hoàng, thì tổn thất nặng nề là điều không thể tránh khỏi, 2/3 quân chủ lực bị diệt ( quân chủ lực binh chủng cấp 4). Số tân quân cấp 3 tham gia công tác vào chiến trận cũng đi quá nữa. ước tính tiêu hao 6 vạn 3 ngàn quân.

Tiêu hao quân khí cùng cơ giới khí cũng cực kỳ nghiêm trọng. đặc biệt là trên chiến trường bãi biển Đông Nam. Giáp nón, binh khí, mũi tên tiêu hao cũng đến con số hàng trăm ngàn, nếu ước tinh ra tiền mặt, thì làn này Vô Ưu trấn tiêu hao chừng 5.000.000 đồng tiền vàng.

Thế nhưng bù lại với tổn thất chính là uy danh vang vọng khắ toàn bộ khu vực kinh tương, kéo xuông toàn bộ các châu như Giao Châu, Cửu Châu. Mức độ danh tiếng ở đây chính là danh vọng và nổi tiếng. không phải người chơi mà là đối với NPCse4 có rất nhiều tác dụng.

Khi danh vọng cao, danh tiếng cao, các NPC tư chất cao sẽ tự động đầu nhập, thậm chí cả những mưu sĩ, mưu thần, đỉnh cấp võ sĩ cũng tham gia vào khiến cho thế lực phát triển ngày càng mạnh.
Ngoài ra lợi ích chiến trang mang lại cũng không kém, chiến thuyền chiến hạm của liên quân thu về hơn 2 vạn chiến, trong đó có 13 siêu cực hạm Hoàng Dư Thiều, Lâu Thuyền cao cấp cũng lên đến con số 3000. Quả thật với số lượng chiến thuyền này công việc tiếp theo bình định Biển Đông sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Hiện tại Biển Đông còn ba cái khối u ác tình cần phải giải trừ, thứ nhất chính là Bạch Long Hải Tặc, cái này thì dể, thế nhưng cái thứ hai chính là Thái Mạo cùng Khoái Việt, đây chính là hai ôn thần khủng bố củng Lưu Biểu Kinh Châu.

Tuy trong sử sách ghi lại, thường chê bai hai tên này là ngu ngốc không sứng đáng với chức vụ, bán chủ cầu vinh. Thế nhưng trong Con Đường Vận Mệnh. Bọn họ được tối ưu hóa lên trở thành danh tướng trong lịch sử. có trí tuệ và lực lượng siêu việt không thể kinh thường.

Còn cái thứ ba thì ác tính và kịch độc hơn, đó chính là Bạch Long Đảo. nhiệm vụ vô cùng khó khăn, khi đối đầu với hung thú cấp bậc lĩnh chủ Hắc Thủy Xà Vương có cùng đẵng cấp với Kim Quy của Hoàng KỲ Phương và Hắc Lang Vương của Đặng Lâm, không thê khinh thường.

Hơn nữa thoe như tinh tình báo thì Hắc Thủy Xà trên Bạch Long Đảo số lượng phát triển vượt bậc từ 2 vạn lên 5 vạn con. Hơn nữa bọn chúng còn phong tỏa vùng biền này, tày thuyền qua lại sẽ bị bọn chúng tập kích diệt sạch đoàn.

Ba mối nguy hại, thế nhưng cũng là ba cơ hội ban cho Hoàng Kỳ Phương, chuyển biến thế cục đang có xu thế nghiên về các thế lực ngoài rìa Tam Quốc như nàng.

Ngoài biển đã thế , bên trong lục địa cũng hẳn là ổn. các thành trấn phát triển vượt bậc, tuy lượng quân lính đồn trú không nhiều, mỗi trấn thường trực từ 1000 – 2000 quân mà thôi, nhưng trong giai đoạn này các thành chủ tăng cường gia tăng sẳn xuất, phục hồi kinh tế cùng thế lực sau khi đại kiếp Hoàng Cân Chi Loạn.

Hầu như các thế lực quân đoàn cũng nhưng lại mấy cái hoạt động đánh nhau, cướp đoạt tài nguyê, mà đây mạnh phát triển kinh tế. trong dư luận còn có lời đồn về phiên bản tiếp theo, và cũng bắt đầu dự tính kế hoạch phát triển sau này.

Còn về Vô Ưu trấn thì đang đẩy mạnh công tác phục hồi sau chiến tranh. Lần này tổn thất quá nặng nề, thực lực Ma Kỳ bị cắn rớt một mãng cực lớn. quân chủ lực đa phần đều đồn trú ngoài khơi, trong thời gian ngắn không cách nào trở về thành trấn ngay lúc này, vì thề lúc này Ma Kỳ đang gặp vấn đề nguy hiểm.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 146: Đại Vũ Trấn quyết định



Liên Minh Đại Việt không ngừng phát triển. lấy Vô Ưu cùng Đại Ngàn làm đầu tàu, kéo toàn bộ liên minh phát triển không ngừng, tuy số lượng thôn trấn không tăng, thế nhưng về mặt chất lượng thì gia tăng rất nhiều.

minh. Các trấn trường, thôn trường được cho phép di dời vào phụ cận thành Vô Biên. Dưới sự đầu tư phát triểu về kinh tế, nhân lực vật lực trong Liên Đoàn Thương Xã Liên Minh thì giá trị vật phẩm rất rẽ, thấp hơn so với giá cả thị trường đến 3 4 lần.

Ví như một thanh Tinh Kiếm thuộc vào loại tinh phẩm lục trang có giá trên thị trường là 1 đồng vàng 1 món, nhưng trong Liên minh 1 thanh Tinh Kiếm chỉ có giá trị là 50 đồng bạc.

Ngoài có tinh phẩm vũ khí, còn có Tinh Giáp, Tinh khôi, ngay cả ngựa cũng được ưu đãi vô cùng, Hoang Kỵ giá cả mặc định là 20 đồng vàng, thế nhưng giao dịch trong liên minh chỉ có 3 đồng vàng.
Đơn giản vì đây chính là loại ngựa phế thải của Vô Ưu và Đại Ngàn. Loại Hoàng Mã thân hình vóc dáng nhỏ bé, sức bền bỉ khi khiên đấu không cao, đối với vô ưu đây chính là rác cần thanh lý. Mà đối với các thành viên trong liên minh thì vô cùng trân quý.

Thực lực hiện tại Liên Minh Đại Việt cũng không tính là còn, toàn bộ liên minh chỉ có 56 thành viên là người chơi, trong đó chủ lực là Ma Kỳ, Đặng Lâm, Phú Lâm. Còn Hình Trác là nhân vật lúc thời thế, tên này cực kỳ giang xảo, không đáng tin cậy, tuy tên này được kế thừa ý chí Thái Bình Đạo Trương Giác, Thế nhưng thuộc thành phần bất hảo. cần phải đề phòng.

Chi Nhất Trấn đã trở thành trung tâm thứ hai của Ma Kỳ, đây chính là tâm điểm chiến lược của Vô Ưu, với Ưu thế mỏ sắt và công tượng chế tạo khí giới vũ khí, giáp khải. Chi Nhất Trấn trở thành cái nôi quân khí của Hoàng Kỳ Phương. Nếu có cơ hội thì Nàng sẽ cho thăng cấp Chi Nhất Trấn thành Tiểu Thành. Khi đó khả năng chế tạo binh khí sẽ tăng thêm một bậc, có khả năng rất cao chế tạo được trang Tím.

( nhắc lại: trang bị được chia làm nhiều phẩm cấp: trắng, lam, lục, Hoàng Kim, Huyết Kim, Tử Kim , Ứng Long, Chúc Âm, Thần Hoàng)

Trang bị của tướng lãnh Hoàng Kỳ Phương sử dụng là trang bị hoàng kim, thái thú Sĩ Nghiếp mặc trên người mà bộ trang bị Tử Kim. Còn Hình Trác nhập được truyền thừa của Trương Giác nhận được toàn bộ sét Chúc Âm)

………………………………………………
Trong lúc các thế lực đang an ổn phát triển, thỉ trên diễn đàn cụm sever Asian Con Đường Vận Mệnh công bố một thông báo khiến toàn bộ cộng đồng Con Đường Vận Mệnh sôi trào.

Chính thức vào ngày xx tháng 10 sẽ chính thức update phiên bản tiếp theo Loạn Thế Thái Sư.

Dựa theo cốt truyện tam quốc Hán Linh Đế chết vi do hoan dâm vô độ dẫn đến triều đình hỗn loạn. Hà Tiến thân là Đại Tướng Quân dẫn quân vào triều đàn áp vào giết chóc Hoạn Quan và các quan lại. sau đó Hà Tiến bị Trương Nhượng cùng Thập Thị Thường giết chết thì Viên Thiệu cho thảm sát toàn bộ hoạn quan trong triều. rối loạn tại Lạc Dương không ngừng dân cao, đỉnh điểm là Thứ Sử Tây Lương Đổng Trác dẫn quân vào kinh thành và kiểm soát toàn triều chính mở đầu cho các cuộc chiến tranh sát phạt lẫn nhau của các chư hầu trên toàn lãnh thổ.

Đổng Trác bức bách để vua Hán Thiếu Đế (Lưu Biện) phải nhường ngôi cho em là Trần Lưu vương Lưu Hiệp, tức là Hán Hiến Đế và phế Thiếu Đế làm Hoằng Nông Vương rồi sau đó giết đi.

Tào Tháo có ý định ám sát Đổng Trác nhưng thất bại, nên rời khỏi Lạc Dương, lập chiếu chỉ giả triệu tập chư hầu thảo Đổng phò Hán.

Đồng thời trang chủ còn thông báo các chình sửa trong lần đại update lần này.

Thứ nhất là thời gian bảo trì và cập nhật sẽ diễn ra trong 5 ngày.

Thứ hai: sau khi cập nhật phiên bản hệ thống sẽ tạo ra 3 thế lực cho người chơi gia nhập. thứ nhất là Liên Quân chư hầu. thứ hai phe Đổng Trác, thứ ha là phe tự do. Mỗi thế lực sẽ có từng điểm yếu giới hạn và phúc lợi riêng.

Thứ ba: chính thức đóng cửa hệ thống giao dịch qua thương Xã. Người chơi có thể trao đổi mua bán bằng cách tự thông thương bằng hệ thống thương đội, giá cả sẽ do người chơi tự định đoạt.
Thứ tư: hủy bỏ trạng thái thiên tai ( trạng thái thiên tai – 30% sản lượng nông nghiệp)

Thứ năm: thuế sẽ do Mục Châu quy định, tùy theo Mục Châu, Thái Thú mà sẽ mức thuế khác nhau. ( lúc trước là 2 phần)

Thứ sáu : hệ thống mở ra tranh đoạt thôn trang, các thành trấn có thể chiến đầu với nhau tranh đoạt lãnh thổ.

Thứ bảy : tại các đại thành ( thành trì lớn có Mục Châu) sẽ bán Thần Hồn.

Thứ tám : update phó bản thêm hai bản đồ mới là Đổng Trác Hổ Lao, và Đổng Trác Trường An. Dựa theo cốt truyện mà phát triển.

Thông báo đơn giản ngắn gọn, thế nhưng dẫn đến chấn động không nhỏ, có kẻ vui có người buồn. vui chính là các thế lực quân đoàn lớn, bọn họ có thể chính thức gây chiến, chiến lĩnh lãnh địa cho riên minh. Người buồn chính là các thế lực nhỏ bé, bọn họ chính là con mồi ngon trước lũ sói đói hung ác.

Hình hình hiện tại phải nói một câu chính là đoàn kết thì cũng chết hết, chia lẽ thì cũng chết lẻ tẻ. nói chung phải lực chọn đúng gốc đại thụ mà bám vào, nếu chọn sai gốc, thì có thể bao nhiêu công sức sẽ tan thành mây khói.

Những thông báo này với người khác sẽ tạo oanh động cực lớn, thế nhưng đối với Hoàng Kỳ Phương thì chẳng có vấn đề gì cả. nàng đã quá quen với những cái thông báo như thế này. Vào lúc này mới chính là sự tàn khốc của trò chơi, lúc trước chỉ là trò trẻ con.

Con người là một giống động vật vô cùng ích kỷ, có thể vỉ lợi mà quên thân. Lúc trước Loạn Hoàng Cân, người chơi cùng với NPC phối hợp cùng nhau đánh Hoàng Cân, nói chung là về mặt lợi ích và kẽ thù thì sẽ chung một đối tượng, nhưng lần này lại khác.

Chia ra làm 3 phe : Chư Hầu, Đổng Trác, và Tự Do, tuy phúc lợi hệ thống không viết ra, thế nhưng Hoàng Kỳ Phương thì lại biết.

Vì theo cốt truyện là liên quân chư hầu sẽ chiến thắng, nên sẽ có rất nhiều thế lực và người chơi tham gia, nên phúc lợi phe này là thấp nhất. khi tham gia phe liên quân chư hầu, tất cả thuộc tính bộ binh, cung binh, thương binh sẽ gia tăng 20% trên địa hình bình nguyên, thuộc tính thôn trang sẽ được gia tăng thêm 20% sản lượng nông nghiệp. quân công, chiến tích tỷ lệ 1 – 1.

phe Đổng Trác, tất cả thuộc tính Thương Binh, Kỵ binh gia tăng 30%, quân Tây Lương có ưu thế về kỵ binh và chiến mã, nên có thể mua chiến mã với giá rẻ. 10 đồng vàng 1 con Hoàng Mã. Mưu thần, võ tướng có tư chất cao, có khả năng được Giả Hử, Lý Nho, Hoa Hùng, Lý Giác nhận làm học trò.
Phe tự do: tất cả binh chủng, thuộc tính thôn trang gia tăng 10%, gia tăng 15% gặp ẩn sĩ NPC tư chất cao.

Kiếp trước vì nàng cũng đi theo số đông nên đã gia nhập phe Liên Quân, chính vì vậy mà thôn trấn của nàng không bao giờ phát triển mạnh mẽ hơn, chỉ có ngày càng lụi tàn.

Nói chính xác hơn nhưng thành trấn quân lính của bọn họ chính là những con cờ thí mạng mà thôi, chiến đấu thì binh lính không còn gì cả, mà quân công, chiến tích thì thuộc về mấy cái quân đoàn lớn.

Còn chưa tính tại thành chính, luôn bị tên khốn nạn Sĩ Nhiếp áp thuế lên tới 50%, nếu như không nộp thuế sẽ bị Thái Thú Giao Chỉ phán vào tội tạo phản. đến lúc đó gạch đá đều tan, không còn gì để phát triển.

Thế nhưng hiện tại lại khác, nàng đã có một thế lực của riêng mình. Có thể chiến đấu với Sĩ Nhiếp. phiên bản Loạn Thế Thái Sư chính là thơi cơ của nàng cũng như là Đặng Lâm. Một ý tưởng điên rồ đang hiện ra trong óc nàng.

………………………………………….

Đại Vũ Trấn, Hùng Vũ cùng các tướng lãnh củng mưu sĩ của mình đang hội họp cho kết hoạch phát triển tiếp theo, quả thực Đại Vũ trấn dưới sự dẫn dắt của Hùng Vũ, đã đứng vững gót chân của mình tại Thành Giao Chỉ. Hiện tại toàn bộ thế lực của hắn đã có hơn 50 tiểu trấn do người chơi thành lập, ngoài ra trong tay hắn còn 2 tòa thành trấn khác do chính mình tạo ra. Thực lực không thể khinh thường.

Quân lính của hắn được tối ưu hóa trang bị. quân đội chủ lực toàn bộ là trang bị tinh phẩm lục trang, còn quân đội phổ thông là trang bị lam trang. Kỵ binh của hắn của đạt tới con số 3000 quân. Tuy so với vô Ưu chỉ là một con kiến, thế nhưng so với nhưng người khác thì hắn vẫn là lão đại.

Dưới tay hắn có hai bộ tướng là Hùng Hà và Hung Cao, là hai bộ tứ có tư chất A. kỹ năng cũng rất khá một cái là Kỵ Sát, một cái là Đột Tập. trong chiến trường cũng khá là ưu. Ngoài ra hắn còn có 1 mưu sĩ cấp A và một cái Thật Sĩ Sùng Kính tiên sinh, có tư chất A với kỹ năng [ Thủ Hộ] ngang bằng với mưu sĩ Nguyên Trọng ( Nguyên Trong là trưởng Trấn Hằng Hà trấn của Hoàng Kỳ Phương).
Lấy Hùng Vũ làm trung tâm, xung quanh có hơn 20 người chơi lẫn NPC đây chính là trong điểm của Hùng Vũ trấn.

“ có tìm ra tung tích của anh hai ta không ?” Hùng Vũ không có trực tiếp đi vào vấn đề chính, mà hắn hỏi về anh của hắn Hùng Phong.

Sau đó có một người dáng người trung, chính là lão quản gia của Hùng Thị gia tộc
“ nhị thiếu! đại thiếu gần 2 tháng nay không có xuất hiện tại khu chợm đêm nữa! dường như đã biệt vô ân tính. Thế nhưng theo tình báo, thì chắc chắc Đại Thiếu vẫn còn trong thành Phố này.!” Lão cung kính đáp.

“ cho người lưu ý tìm anh hai! Đây là thời khắc mấu chốt! người Hùng Gia cho dù có sa cơ thì cũng mang dòng máu của Hùng Gia, không thể lăng nhục.!”

“ cho người Điều tra những tên đã đánh chị dâu ta trọng thương! Ta cần phải làm điều gì đó cho anh hai.!”

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 147: Gian nan quyết định.



“ nhị Thiếu! theo như tin tứ điều tra được thì là do người Hình Long làm! Tạm thời Hùng thị không có khả năng chống đối với Hình Gia.

“ Hiện tại Hình gia đang có sự chia rẽ về thế lực Hình Long đang thắng thế so với Hình Long Khải, nên vậy hiện tại không động vào được hắn.”

“ ngoài ra theo sau hắn còn có một tên phụ tá đắc lực là Lương Trọng, kẻ này từng làm tay chân cho Đại Thiếu, nhưng sau khi Đại Thiếu sa cơ thì, hắn đã làm chó săn cho Hình Long !”

Vị quản gia cung kính trả lời không mộ chút dấu diếm.

Hùng Vũ nhắm mắt dưỡng thần, dường như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.

Sau đó hắn khẽ thở dài một cái thật sâu rồi giọng chán nản nói “ Vậy phải tùy duyên rồi! hy vọng sẽ có một ngày anh hai sẽ trả được mối thù này.”

Hắn hít một hơi thật sâu rồi bình thản trở lại, căn phòng nghị sự trở nên yên tĩnh dị thường.

“ 10 ngày nữa phiên bản kế tiếp sẽ update, các vị mưu sĩ ở đây, có ý kiến gì không ?” Hùng Vũ trầm giọng.

Mấy cái kẻ chấp sự cũng như NPC ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cũng không ai muốn làm chim đầu đàn.

Hùng Vũ cũng chẳng biết nói gì hơn, NPC thì khỏi phải bạn bọn họ sẽ không hé răng, còn mấy cái người chơi thì họ tuy có nhiều ý kiến, thế nhưng lại không muốn bày tỏ, không muốn làm kẻ dẩn đường.

Trầm mặt một hồi lâu lão quản gia vẫn là người dẫn đầu

“ Nhị Thiếu! có lẽ chúng ta cần phải chọn một thế lực để gia nhập, tình hình hiện tại, tự thân khó mà nắm chắc được. thậm chí là thành trấn cũng tan theo bọt nước!”

Lời của lão tuy có hơi thô, nhưng là sự thật. quả thật nếu chọn sai thế lực, nó sẽ ảnh hưởng đến toàn cục của chiến trận, lẫn quân công sau này.

Hiện tại có phe phái chính là Liên Quân, Đổng Trác và tự do. Phe tự do thì khỏi phải bàn rồi, dành cho những kẽ an phận không có tranh đâu. Hiện tại chúng ta có hai sự lựa chọn là Liên Quân hoặc Đổng Trác mà thôi.”

“ không ! Tam lão! Ngài hiểu sai ý ta rồi,1 ý ta không phải là ba phe chiến tranh mà là thế lực tại Giao Chỉ Thành.!” Hùng Vũ lạnh giọng.

Hắn nói câu này ra, khiến cho mọi người trong sự sự phòng há mồn, không nói một câu.

Đúng. Hùng Vũ cực kỳ đau đầu với diễn biến của sự việc, hắn không thể tính trước được chuyện này sảy ra. Phiên bản mới cập nhật đáng sợ nhất không phải là chiến trường Liên Quân Vs Đồng Trác mà điển hình là trận Hổ Lao Quan. Mà là mấy cái điều phía sau, thuế do thái thú tự điều chỉnh, các thôn trấn có thể công phá lẫn nhau, công thành chiếm đất.

Điều này có nghĩa vì, Hỗn Loạn, cá lớn sẽ nuốc cá bé, cá bé thì nuốc lăng quăng. Mà hiện tại thế cục tại Giao Chỉ Thành cực kỳ hỗn tạp, giao xà lẫn lộn. nổi đình nổi đám nhất là Liên Minh Đại Việt Ma Kỳ - Tiên Lâm. Tiếp theo là ai, Hình Gia các công hội lớn Cô Đô, Hoa Đô, Việt Đô, Đại Việt…. sớ lượng công hội lớn lên tới con số hàng ngàn tổn số binh lực có thể lên tới hàng tỷ quân.

Mà tên Sĩ Nhiếp cũng không phải la dạng rau dưa thịt luộc gì, hắn chính là một con hồ ly già đời, dừng nghĩ hắn là một cái NPC, thế nhưng hắn còn tinh ranh hơn cả người chơi.

Nếu không may rơi vào tầm ngắm của hắn, thì ngươi sẽ bị ăn không còn một khúc xương.
“ vậy chúng ta nên chọn thế lực nào! Đơn lẽ là không chống lại số đông, cần phải có một cái núi dựa thật lớn!” một tên mưu sĩ lên tiếng.

“ thế nhưng đâu mới là thế lực lớn! ta nghĩ Thái Thú là một lựa chọn không tồi, ít nhất Thái Thú là thế lực tập trung cho triều đình hơn nữa, Thái Thái Giao Chỉ vẩn là thế lực mạnh nhất trong toàn bộ khu vự này thậm chí là cả Long Uyên, Cửu Chân, Hợp Phố.”

“ ta thấy không được! Sĩ Nhiếp, Hắn chính là một tên ái ma, hắn sẽ hút khô các ngươi!” một tên mưu sĩ khác lại nói.

Hùng Vũ nhìn sang Sùng Kính, lúc này Sùng Kính trầm mặt không nói, hai mắt dưỡng thần.

“ Sùng Kính tiên sinh, ngài có ý kiến gì không!” Hùng Vũ cung kính hỏi.

Lão chầm chậm mở mắt ra, đôi mắt ánh lên tinh quang nồng đậm.

“ trong những ngày này, lão không ngừng quan sát tinh tượng ! Hán thất tiêu vong là điều không thể tránh khỏi. quần hùng cát cứ sẽ lập nên một mãng cơ đồ.

Quy thuận triều đình là một chuyện không tệ, thế nhưng nhân tâm không đủ, muốn thành đại sự thì cần phải có ba yếu tố, thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Thiên đã có, Hán Thất suy vong.

Địa cũng đã có, vùng đất hoang mang Giao Chỉ dân cư đông, dân trí thấp, tài nguyên trù phú, nơi này có thể gầy dựng cơ đồ.

Chỉ còn duy nhất nhân là chưa có. Ta nói thật, bộ hạ của hạ nhân tài thì ít, ăn hại thì nhiều, không gành nổi trách nhiệm một phương.

Mà vùng trung tâm Long Uyên không ngừng xuất hiện những nhân tài kiệt xuất, đặt biết là Vô Ưu trấn, Trấn Hải Thành. Ngoài là Hằng Hà trấn còn có một vị đồng liêu của ta khi xưa, tài năng và kỹ nghệ của hắn không kém gì ta. Hơn nữa dưới trướng hắn còn có nhiều bộ tướng dũng mãnh như Lâm Quần kỹ năng [ Thiếc Kỵ Vô Song ] của hắn sẽ cày nát mọi chiến trường.

Sùng Kính không ngưng nghĩ nói, mỗi lời nói của lão giống như những đòn roi da liên tục quất vào mặt đám người tự đại dưới trướng Hùng Vũ.

Muốn Thành đại sự phải có nhân tài, muốn có nhân tài, phải có danh vọng, mà muốn có danh vọng phải nhận nhiệm vụ truyền kỳ từ cấp A trở lên.

Chính vì vậy gia nhập thế lực có nhiệm vụ cấp A trở lên các ngươi sẽ được thơm lây danh vọng của bọn họ.

“ vậy ý tiên sinh là!” Hùng Vũ mập mờ.

Vô Ưu, Trấn Hải, Đại Ngàn, không thể tự dưng họ vượt bật so với những người khác, bọn họ vượt bậc, bởi vì bọn họ có kỳ ngô, mà kỳ ngộ chính là chiến đấu sinh tử mới có, mà chiến đầu kinh tử thì gắn liền với nhiệm vụ sử thi.

“ Liên Minh Đại Việt là một sự lựa chọn sáng suốt trong tình trạng hiện nay!” Sùng Kính nói.
Hùng Vũ thở một cái rồi trầm mặt, không biết ý nghĩ của hắn lúc này là gì, thế nhưng quyết định của hắn sẽ ảnh hưởng 1/2 cơ ngơi của Hùng Thị tập đoàn.

…………………………………..

Không chỉ riêng gì Đại Vũ trấn đang phân vân sẽ làm gì tiếp theo, các thành trấn, quân đoàn cũng nhao nhao lên nghị luận về vấn đề nay, hồ hởi, lo âu, tính toán…. Tất cả đều rối như một đám tơ vò. Vậy mà ngoài khơi biển đông lại diễn ra một trận đánh ác liệt, mà mục tiêu là Trấn Hải Thành.
Lúc này, trên bãi biển Trấn Hải thành đã xuất hiện hơn ngàn chiến thuyền cái loại, hơn nữa quân sĩ trên thuyền đã được tập kết trên bờ biển, quân số lên tới 2 vạn 6000 quâm, trong đó có 1000 quân tinh nhuệ cấp 4 tinh anh.

Chỉ huy đám này đương nhiên là Thái Mạo và Khoái Việt.

Không phải quân thủ thành Trấn Hải không phòng thủ từ lúc đám quân Kinh Châu này tới, mà bọn họ đã bị một đòn phủ đầu cực kỳ mãnh mẽ.

[ Hải Tiếu] kỹ năng cấp A của Khoái Việt. dùng nước tạo một cơn thủy triều cực mạnh, cuốn trôi tất cả.

Kỹ năng này thủy chiến hoặc chiến trường gần sông, hồ là cực kỳ bá đạo. không có gì cản nổi uy lực của nó.

Mà tại lúc này trên tường thành Trấn Hải, Hùng Phong đang đăm chiêu nhìn chằm chằm đại quân đông nghìn nghịt phía dưới. bọn chúng đang chuẩn bị khí giới công thành, quân Kinh Chân không thể kinh thường, binh chủng của bọn họ toàn là đỉnh tiêm trong các thế lực, linh lính dũng mãnh thiện chiến, hơn nữa khí giới cũng đã chuẩn bị sẳng sàng, thực lực không kém gì quân đội của Hoàng Kỳ Phương.

Thế nhưng bà chủ của hắn lúc này không tại đây, hầu như toàn bộ binh lực mạnh nhất Trấn Hải Thành đã được dẫn đi đánh nhau hết rồi, hiện tại Trấn Hải Thành giống như một cái xác trống mà thôi, cà một toàn thành trí lớn chỉ còn hơn 500 quân thủ vệ, cũng may là quân thủ vệ cấp 4, nếu như mấy tên cà khịa cấp 3 thì hắn đã chạy vào Thái Miếu lấy thần hồn cao chạy xa bay rồi.

Mà tại một nơi cách xa Trấn Hải Thành một khoảng chừng 4 5 dặm, có một đội chiến thuyền dẫn đầu là một cái Siêu Cự hạm Hoàng Dư thuyền. lúc này chiến thuyền lặng im không một trạng thái, tất cả binh sĩ tư thế cự kỳ nghiêm trang kính cẩn.

Mà trên chủ vị mũi thuyền một vị thuật sĩ dáng người mập mạp, trang phụ toàn sắc hoàng kim, người này không ai khác chính là Kim Tiền, có kỹ năng cùng tư chất vượt xa các mưu sĩ dưới trướng Hoàng Kỳ Phương, thậm chí ngay cả Ba Tài thuộc loại Sữ Thi cũng không sánh bằng.

[Thần Toán] đây là kỹ năng khủng bố nhất trong cốt truyện Tam quốc. sánh ngang cùng [ Phong Tiễn ] và [ Xích Lôi] của tam đại mưu sĩ lỗi lạc nhất tam quốc. Gia Các Lượng, Chu Du, Quách Gia.
Vậy mà một nơi xa xôi, một mưu sĩ của một băng hải tặc lại có vốn liến cao đến như thế.

[ Thần Toán] kỹ năng thiên mệnh bói toán, am hiểu ngũ độn, dị thuật, có thể hô mưa gọi gió.
Mà lúc này Kim Tiền đang thi triễn kỹ năng bá đạo này. Trên mũi thuyền đang bày một đồ án bát quái cực kỳ phức tạp.

Hắn khẽ niệm chú, hai tay không ngừng bấm quyết, chú ngữ không ngừng vao lên, giống như là đang câu thông cùng với thiên địa.

“ phụt! “ Kim Tiền khẻ phun một ngụm máu tươi lên không trung, máu tươi đỏ thẩm, không ngừng buốn xuống đồ án bát quái.

Dị tượng nồi lên, long xà lẩn lộn, giống như là đang gào rít đợi mệnh.

Gió biển bỗng dưng ngừng hẳn, từ dưới đáy biển bổng dưng trào lên một hơi thở kỳ dị khiến cho tim phải ngừng đập trong giây lát.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 148: Bọ ngựa bắt ve chim sẽ phía sau.



Sắc trời cuối thu mịt mờ, mây đen ùn ùn kéo về theo một quỹ tích quái dị, dưới lòng biển mông dường như có một cái gì đó đang âm thầm vận chuyển, mặt biển tựa hồ không một chút gợn sóng, mặt biển tĩnh lặng đến lạ thường, mọi thứ dường như vô cùng tĩnh mịch một cái cảm giác yên tĩnh đến lạ thường.

Trên mũi tàu Khoái Việt âm thầm quan sát dị tượng, trong lòng chợt nỗi lên một cảm giác bất an, thế nhưng quân của hắn đã bày trận, tên đã khương không thể không bắn, bọn họ chỉ có cơ hội duy nhất để công kích cái tiểu thành trì này. Nếu thành công chiếm đóng thì thế lực Khoái thị tộc cùng Thái thị tộc sẽ càng căng thâm cố đễ vững chác tại Kinh Tương.

Lưu Biểu đã già sức yếu, binh quyền một mực nằm trong Thái thị huynh đệ, hơn nữa Lưu Tông rất là thân cận với Lưu Biểu, hẳn là sau này mục châu Kinh châu tương lai sẽ thuộc về Lưu Tông, còn đại nhi tử Lưu Biểu là Lưu Kỳ từ nhỏ lắm bệnh nhiều tật, không có khả năng tranh giành với Lưu Tông có anh em Thái thị giúp đở.

Vì thế Khoái Việt quyết tâm đánh chiếm Trấn Hải thành, chỉ là một cái tiểu thành thôi, binh lực chưa đến 1000, cho bọn họ nữa này 2 vạn 4 ngàn quân tinh nhuệ Kinh Châu ắc hẳn công phá đánh tận về Thiên Bi.

Thế nhưng đang trong giai đoạn mấu chốt công chiếm Trấn Hải thành thì phó tướng Hoàng Tổ vội chạy vào

“ quân sư ! bên cánh trái hướng 2 dặm phát hiện hơn 20 chiến thuyền đang hướng về đây! Theo chiến kỳ hẳn là nhị đương gia Bạch Long Quân đoàn Hắc Long.”

Hoàng Tổ là một trong những tướng lãnh sừng sõ trong thế lực Lưu Biểu, võ lực cũng không hề kém Thía Mạo Thái Hòa, ngay cả Văn Sính , Hinh Đạo Vinh, Vương Uy cũng không thể sánh bằng, tuy vậy hắn chỉ được xếp vào hạng mãnh tướng mà thôi, không được xếp thứ hạng cao trong Trung Châu bởi vì đầu óc hắn có chút đơn giản, mà nói trắng ra là ngu như bò.

Nhưng sự dũng mãnh của hắn vang danh khắp Giang Hạ, đặc biệt là sau khi phục kích giết chết Tôn Kiên, nhưng đó là chuyền sau này, còn bây giờ tên này có chút không cam nỗi.

Đối diện với một cái đầu sừng sõi như Khoái Việt, tên ngốc tướng Hoàng Tổ thường xuyên bị ăn hắn chơi đen, nên trong lòng hắn có chút không tinh tường Khoái Việt.

Mà sau khi Khoái Việt nghe tin, thì sắc mặt biến đổi, hắn nhìn lên bầu trời âm u, ngày càng mờ mịt, sương khói bắt đầu kéo tới.

“ không tốt! kỳ môn độn giáp trung cấp Thần Toán.!” Khoái Việt bổng nhiên rú lên.

Bất ngờ dưới động thái của quân sư, Hoàng Tổ cùng Thái Hòa cũng có chút hoảng.

“ Quân sư! Có chuyện gì! Kỳ môn độn giáp là chuyện gì ?” Thái Hòa là một Dũng Tướng, chuyện xông pha sa trường , chém giết địch nhân, thì tại Kinh Châu hắn xưng thứ hai thì sẽ không có ai dám xưng thứ nhất cả. thế nhưng về mấy cái trò “mèo” thì hắn như một mớ đậu hũ trắng, không biết gì cả.

“ đây không phải là lúc nói chuyện! mau hạ lệnh rút quân! Mau, nếu không sẽ không kịp!” Khoái Việt có chút gấp.

“ coong ! coong ! coong” khi mọi công tác công thành chuẩn bị đã xong, chỉ cần hạ lệnh công thành nữa mà thôi, thì ngay lúc này tiếng chiêng thu quân vang lên, hơn nữa còn vô cùng mãnh liệt.

Trong đầu binh sĩ ong ong lên không hiểu gì cả, thế nhưng quân lệnh như sơn không thể cải. điều này khiến cho sĩ khí đang dân cao của quân Kinh Châu trở nên ảm đạm, không còn hăng hái như lúc nãy.

Trên thành cao, Hùng Phong đối diện với đội hình khủng bố của địch nhân, hắn cực kỳ trầm tĩnh, nhưng tâm của hắn có chút nhộn ngạo không yên, không phải bởi vì đội quân đông nghìn nghịt người kia, mà là sắc trời biến thiên, khiến cho tâm hắn vô cùng hoảng loạn.

Trước mặt hắn là một cỗ khí giới màu hoàng kim, phát sát óng ánh, đây chính là đại sát khí trấn giữ Trấn Hải Thành Kim Quang Linh Trảo thần nỏ. đây là cái thần nõ thứ năm của Hoàng Kỳ Phương. Dùng để trấn thủ Trấn Hải thành.

Mà lúc này Kim Quang Linh Trảo thần nỏ cũng có một chút run rẫy, giống như một vật có sinh mạnh, đang đối diện với thiên địch.

Mà ngoai khơi xa xa, trên mặt biển, Tiểu Kim đang dẫn đầu đoàn quân phục kích trên mặt biển, cũng đăng vô cùng rung sợ trước cái biến thiên của biển cả. Tiểu Kim còn đở, có còn có thể trụ được, còn các tiểu đệ của nó Hắc Thiếc Quy thì rung sợ cầm cập, không dám thò đầu ra khỏi mai rùa.

Hoàng Minh cùng Yến Nhi kỵ trên lưng Tiểu Kim cũng nhận ra điều gì đó không được đúng lắm, trong lòng chợt sinh một cỗ bất an.

Từ phía dưới lòng biển bất chợt phun trào rất nhiều bọt khí, vân vụ bắt đầu kéo đến, cả một vùng biển rộng lớn chừng 100 dặm đã chìm trong sương mù.

Kỹ năng [ Thần Toán ]

Thần toán không phải đơn giản là là một kỹ năng chiêm tinh bói toán, mà nó còn kèm theo đó là kỳ môn độn giáp. Trong tam quốc diễn nghĩa, người thành thục vận dụng nhất chính là Thừa Tướng nước Thục Gia Các Lượng. tại trận hải chiến Xích Bích đã sử dụng lừa đi 10 vạn mũi tên của Quân Tào.

Mà không ngờ tại giờ khắc này, khoảnh khắc đấy lại diễn ra tại một vùng biển xa xôi hải ngoại.
Kim Tiền, tư chất cực cao, lão ta đa hy sinh 10 năm thọ mệnh để dụng ra cái thế trận này, tuy phải trả một cái giá cực đắt, đó chính là thọ mệnh, thế nhưng vì đại mưu đồ, lão không thể nào không hy sinh. Phải nói là Kim Tiền là một hảo hán tử vì nghĩa quên thân.

Sương khói mờ mịt, lúc này trống trận bỗng chốc vang lên, tứ phía kèn rống ầm ầm dữ dội, sóng biển yên lặng cũng bắt đầu sôi trào, gào thét.

Trong lúc quân Kinh Châu đang nhanh chóng rút lui ra khỏi trận địa thì bất ngờ sương khói mù mịt, bọng chúng sĩ khí đã giảm, lại bất ngờ gặp biến thiên, đội hình bắt đầu nháo loạn, thế trận tan ra, không còn hàng lối gì cả, một mực cắm đầu mà chạy về khoang thuyền.

Chỉ có 700 Hoàng Bộ bộ binh cấp 4 thì vẫn còn trần tĩnh, không có nháo loạn, vẫn trầm tỉnh, thủ vững như sơn đi theo đội hình rút quân.

Bất chợt tiếng trống trận vang lênh, khiến cho lòng quân cùng tướng lãnh bất an, trong đó có quân sư Khoái Việt.

Tuy Khoái Việt rất là tự tinh với kỹ năng mà mưu lược của mình, thế nhưng đối diện với kỳ nhân khủng bố nắm giữ trong tay kỳ môn độn giáp như thế này, thì hắn cho dù có tự tin, ngạo mạn thế nào đi chăng nữa cũng phải cuối đầu chào thua.

Mắt nhìn thấy đại quân chưa rút lui an toàn, hắn cũng không thể bỏ quân mà đi, nếu như đợi đám kia lên hết thì cũng tốn một khoảng thời gian lớn. nhắm tình thế không ồn, hắn liền bấm bụng chuẩn bị thi triển kỹ năng Hải Tiếu của mình.

Mà Thái Mạo cũng không phải dạng ngu, hắn biết, tình thề cực kỳ bất lợi cho quân mình, nên triệu tập thủ hạ chuẩn bị nghênh chiến.

Kỹ năng của hắn chính là [ Tế Xạ ]. Đây là một kỹ năng không tồi, đặc biệt là sử dụng trong Thủy Chiến.

[ Tế Xạ ] thi triển kỹ năng cung binh tăng gấp đôi tầm bắn cùng gia tăng tốc độ bắn cung lên 1.5 lần trong nửa canh giờ.

Mà mặt khác, sau khi nhận được hiệu lệnh tấn công, Sa Long chỉ huy đội quân thân tính của mình ầm thầm mà lặng lẽ theo mà sương khói, tiếp nhập bờ biển Cát Bà.

Đúng là nhiệm vụ của hắn được phân phó chính là đánh lén quân Kinh Châu, chém đầu Khoái Việt cùng Thái Hòa. Thế nhưng hắn nào có tin tưởng Hải Long, tuy mặt ngoài nghe theo đại thủ lĩnh, thế nhưng hắn cùng em hắn Sa Thiếc đã cùng nhau chống đối Hải Long cùng Hải Ngư bao nhiêu năm rồi.

Hải Long có mưu tính thì Sa Long cũng có âm mưu của mình, Hải Long bên trong nội bộ có tay trong của hắn, thì hắn cũng không khác gì, tin tức mấy ngày trước Kim Tiền từng lén lén lúc lúc gặp riêng Hải Long, hắn đã ngầm đoàn ra cái tên mập mạp Kim Tiền kia đã phản bội hắn. vì thế tại sao hắn không thể bật Hải Long mộ phen.

Dựa theo kế hoạch thì Kim Tiền sẽ thi triển kỳ môn độn giáp, tạo vân vụ, lúc này Hải Long sẽ dùng trống trận từ phía đông, tạo cho địch nhân hoang mang cùng bị phân tâm lạc hướng.

Còn mặt này Sa Long sẽ âm thầm từ mặt tây đánh up quân Kinh Châu. Sau đó hai mặt giáp công, trong vòng 1 giờ toàn diệt. lấy thủ cấp của Khoái Việt cùng Thái Hòa. Sau đó bọn họ sẽ men theo Trường Giang đi sâu vào Ngô Quận, đầu nhập vào Nghiêm Bạch Hổ.

Theo kế hoạch phải rời bỏ cơ ngơi trên Bạch Long Đảo, thế nhưng sau khi có được hai thủ cấp của hai tên này, thì bọn bọ thu được không ít lợi tức, ví như là thăng tướng lệnh cùng sách kỹ năng, đôi khi còn có thể bạo ra phù ấn Thái Thú.

Thế nhưng Sa Long quyết chơi âm một vố, trong tay hắn có 7000 quân tinh nhuệ cùng 50 chiến thuyền. đạo quân này được chia làm hai nhóm, nhóm thứ nhất, quân chủ lực do hắn chỉ huy, đạo quân này sẽ thoe như kế hoạch đột kích quân Kinh Châu, thế nhưng chúng sẽ đánh không toàn sức, mà dưỡng sức đánh cầm chừng. để cho quân Hải Long đánh vào, để bọn chúng ăn quả đắng.
Còn đạo quân thứ hai do em hắn Sa Thiếc chỉ huy, tên nay lợi dụng thời cơ mà âm thầm tiến nhập Trấn Hải Thành lợi dụng thời cơ mà chiến lĩnh thành trì này. Sau đó từ thành trì này trờ thành căn cơ của hắn thống trị vùng biển đông rộng lớn tràn đầy tài nguyên này.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ

Tác giả: hiện tại công việc của mình với TQ đã xong, không còn vướn bận gì nữa, ít nhất là trong 3 tháng tới. vì vậy trong khoảng thời gian này mình sẽ tích cực viết, mình cám ơn các bạn đã ủng hộ tác phẩm của mình trong thời gian qua.

Chân thành cám ơn bác thanhtoico@, bác Sangpro, bác Anhcodon, bác mranhkp2..
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 149: Kim Tiền Chơi Lớn



Mà đứng tường thành Hùng Vũ, lúc này nội tâm của hắn cực kỳ sợ hãi, quả thật đây là lần đầu tiên hắn thấy đại thế lớn như vậy. hắn trước kia đã từng coi rất nhiều siêu phẩm kinh điển chiến tranh, trong đó có nhiều trận cực kỳ khoa huyễn, như Trường Bản, Xích Bích, mà cái trận sương mù khủng bố này giống như là cách mà Gia Các Lượng lừa đi 10 vạn mũi tên của Tào Tháo đồng thời chém đi hai đại tướng thủy quân Thái Mạo và Thái Hòa, thứ mà quân đội phương bắc như Tào Tháo thiếu kem, giống như là Tào Tháo vừa bị ăn con ruồi vừa phải chặc đứt tay mình để trừ độc.

Vào lúc này tâm Hùng Vũ muốn là cùng 400 vệ binh cấp 4 Hoàng Bộ lấy thần hồn trong Thái Miếu ra, sau đó rồi cao chạy xa bay, thế nhưng không được. vì đây là thần hồn không được hoàn chỉnh, nó còn gắn liền với một cái nhiệm vụ sử thi mà Hoàng Kỳ Phương cực kỳ quan trọng, một khi di dời thần miếu thì nhiệm vụ sẽ thất bại. thậm chí thần hồn cũng vì lẽ đó mà tan biến.

Phải nói Hoàng Kỳ Phương cực kỳ có ân đối với hắn, trong lúc hắn hoạn nạn nhất, khó khăn nhất, cả bầu trời của hắn chỉ còn là màu đen, thì nàng lại mang cho hắn hy vọng, mang cho hắn niềm tin, và dịnh lực sống những ngày kế tiếp.

Người mà đã hướng dẫn hắn từ một tên đại thiếu vung tiền như rác rưởi, ngạo mạn đến chính tầng mây. Trờ thành một đại tướng quân thống lĩnh đội quân hùng mạnh nhất, trấn thủ một tòa thành trì hùng vĩ nhất.

Trách nhiệm càng lớn lao trên người đàn ông, trách nhiệm với bản thân, trách nhiệm với gia đình, người thân, đặc biệt là người mình thương yêu nhất. đối mặt với nhiều áp lực và trách nhiệm đã là cho hắn trở nên cứng cáp hơn, mưu lược hơn.

Mà cũng nhờ Hoàng Kỳ Phương hắn đã biết rằng mình tuy đã mạnh đi rất nhiều, thế nhưng so với binh tướng của nàng thì mình chẳng là cái gì cả. hắn thua Hoàng Kỳ Phương Vơ Ưu trấn tâm phục khẩu phục.

Trên tay thủ chắc Linh Trão Kim quang thần nỏ, chỉ cần có động tĩnh thì hắn sẽ lập tức xã tên. Đúng là thủ thành có 400 bộ binh cấp 4. Thế nhưng ngoài ra còn có 100 khẩu nỏ Liên Châu.

Kim Trảo Linh Quang Thần nõ được là từ móng của Tiểu Kim, móng của Thần Quy. Sản lượng tổng cộng chỉ có 10 cái mà thôi. Còn Liên Châu Nõ thì được chế tạo từ móng của Thiếc Quy trưởng thành, nên số lượng tạo ra được không ít. Hiện tại toàn bộ thế lực Vô Ưu có hơn 500 Liên Châu nõ kiểu này. Mà Trấn Hải thành lưu giữ 1/5 trong số đó.

Mà trận doanh quân Kinh Châu Khoái Việt sắc mặt ngày càng âm trầm như nước, tiếng trống trận ngày càng gần, nội tâm hắn cực kỳ rung động, khó quả thật quá khó với hắn. một mưu sĩ tuy là thuộc dạng sử thi, thế nhưng kỹ năng thuộc về cấp A. so với người chơi thì mạnh vô cùng, nhưng so với NPC đồng dạng thì Khoái Việt chẳng là cái đinh gì cả.

Hoàng Tổ hữu dũng vô mưu trong giờ khắc này lại hoàn toàn trấn tĩnh, trên tay cầm chắc thanh đại Thiếc phủ lóe ra kim quang nhàn nhạt.

Kỹ năng của hắn là [ Xung Phong ] thuộc về quân tiên phong

[Xung Phong] toàn quân tiên phong gia tăng 150% tốc độ nhanh nhẹn gia tăng sức kiên cường cùng chống chịu. kiên định tăng 100 điểm.

Kỹ năng buff toàn thể có thể là được xem là kỹ năng đỉnh cấp trong kỹ năng cấp A.

Bất chờ từ trong đám sương mù mịt mờ băng băng đến đánh lén từ phía sau. Từ mặt tây mà đâm tới, trái ngược với trống trận.

“ ầm Ầm! Ầm!” từng tiếng chiến thuyền va chạm vào nhau

Sau đó là hỏa diểm bốc lên ngùn ngụt, đó là kỹ năng [ Hỏa Cầu] của dâm nữa Kim Liên, ả từng là vợ của Cá Chình, thế nhưng bị Sa Long dụ dỗ nên đã phản bội chồng đi theo Sa Long.

[ Hỏa Cầu ] kỹ năng mưu công triệu hồi 5 hỏa cầu cự đại công kích địch nhân trên đường thẳng, kỹ năn cấp A.

Tiếng nỗ dữ dội, tạo một trận xung kích mạnh mẽ, vân vụ bay tứ tán để lộ ra một đoàn chiến thuyền đang ầm ầm kéo tới.

Từ phía xa xa Khoái Việt đã nhìn thấy cờ sí của Sa Long hắn giận sôi cả máu. Hắn không nhịn được mà thi triển kỹ năng của mình.

[Hải Tiếu] ầm ầm vận chuyển, từng đợt sóng nước cuộc trào, sóng cao đến 3m, bất ngờ từ dười biển nổi lên. Nói chính xác hơn là một trận sóng thần quy mô nhỏ. Tuy nó nhỏ nhưng cũng đủ đè bẹp một đội thuyền trên biển rồi.

Nhìn thấy dưới biển cuộn trào sóng lớn Sa Long cũng không một chút hoảng sợ, đối với một hải tặc như hắn, thì biển cả là nhà, hơn nữa NPC sinh sống mưu sinh trên biển thì sẽ có thiên phú nghiên về phần thủy công, hải chiến nhiều hơn so với người ngoài đất liền.

Thủy công thì hắn chơi còn nhiều hơn Khoái Việt ăn muối ngay lập tức hạ lệnh
“ địch sử dụng thủy công ! thu buồm, toàn quân cố định trên thuyền!” các hải tặc trên thuyền cũng chẳng hề hoảng loạn, dường như điều này bọn họ đã làm từ lâu lắm rồi.

Các bộ tướng dưới tay Sa Long bao gồm Vương Triều, Hắc Ma, Ngưu Bì thể hiện càng vượt trội hơn. Bọn họ không ngần ngại mà thoát giáp trụ, trên người chỉ có một chiếc khố và một cái chiến đao.

Thiên phú của ba tên này cũng không hề tệ chút nào. [ Thủy bộ ] cho phép chạy trên mặt nước, hoặc tiềm hành dưới mặt nước.

Ngoài ra bệnh phu mưu sĩ Vương Đào cũng có một kỹ năng thủy công [ Vòng Xoáy]

[Vòng Xoáy] tạo một vòng xoáy nước, vòng xoáy sẽ hút mọi vật trên mặt nước trong bán kính 50 x50.

Đây là kỹ năng thuộc cấp B, có tính khả dụng trên chiến trường không cao, thế nhưng trên thủy chiến, thì kỹ năng này có thể nhẹ nhàng hạ gục từ 3 -5 chiến thuyền. nếu chúng đứng một chỗ.

Có thực lực như thế Sa Long mới dám đương đầu với Hải Long, nếu không thì hắn đã ngoan ngoãn làm một tên tiểu để sai đâu đánh đó rồi.

ầm ầm một đợt sóng dữ dỗi nhấn chìm gần 10 chiến thuyền trong đó có 5 chiến thuyền bị cháy của quân Kinh Châu,5 cái còn lại là của quân Sa Long. Cơn sóng dữ chưa dừng lại ở đó, nó thuận thế theo hướng tây đập thẳng lên bãi trận địa trước cổng thành Đông Trấn Hải thành, nơi mà trước đó không lâu một phần quân Sa Long đang phục kích tại đó.

“ con mẹ nó! Sao hắn! không hay! Sa Thiếc!” Sa Long giậm tím mặt.

“ con mẹ nó! Dám âm lão đại gia! Con mẹ nó Thịt luộc thằng già kia. Ai bắt sống thường 1000 lượng vàng, chém chết thường 100 lượng cùng 4 cái mỹ nhân.!” Sa Long gầm lên cũng cố cùng dâng cao sĩ khí quân ta.

Đám hải tặc như một đám dã thú, không ngừng mài đao xoài soạt, xem đám quân kinh châu kia như là cá trên thớt, bọn chúng muốn cắt thế nào cũng được, róc thế nào cũng xong.

Nhìn thấy hai mặt giáp công Thái Hòa không nhịn được mà hạ lệnh rút quân, mặc kệ cho còn hơn 3000 quân đang còn trên bờ biển, trong đó còn có thứ quý giá nhất chính là 700 bộ binh cấp 4.

“ các ngươi rút sâu vào rừng chờ viện trợ!” Thái Mạo chỉ gầm lên một tiếng phân phó cho đội quân mà thôi, sau đó trực tiếp cùng chiến thuyền thoát ra khỏi vùng nước nguy hiểm này.

Mà lúc này thuận thế xông lên thuyền Sa Long đã đánh áp sát gần nạm thuyền quân kinh Châu, một bên đuổi, một bên đánh, mưa tên bay đầy trời. tiễn vũ, cơ giới, không ngừng lăng không trên mặt biển.

Tiếng la hét, tiếng hét thảm vang cả một vùng.

Hoàng Tổ vũ dũng, làm sao có thể chịu đựng được cái trò đánh nhau trên biển. ngya lập tức hăn liền nhảy qua một cái chiế thuyền đột mạo, rồi cùng 70 quân tinh nhuệ của mình thẳng hướng thuyển địch nhân mà lướt tới xông thẳng lên thuyền mà chém giết.

Sang Long cũng chẳng vừa, một tay cầm đại long đao bổ ngang chém dọc hướng thuyền quân kinh châu mà tới. hai bên đã loạn chiến chiến.

Mà tại mặt khác 3000 quân mại phục của Sa Long bị bất ngờ ăn lạc đạn của Khoái Việt, tuy có tổn thất, nhưng không đáng kể, chỉ có hơn 200 quân lính bị kéo ra biển mà thôi, đại lượng quân vẩn còn, bọn chúng lợi dụng sương mù dày đặc mà thuận lợi tiếng sát gần thành Trấn Hải.

Tường Thành trấn hải được xây cao 5m. thuộc về tiểu thành cấp 1. Sức phòng ngự khá cao, nếu như cường công hẳn là rất khó, nhưng Sa Thiếc cũng không phải là dạng ngu như heo, mà đem quân đi cường công, hắn đã cho sát thủ âm thầm đi dọ thám địa hình Thành Trấn hải trước. tìm ra những lỗ thủng trong công tác phòng ngự của vệ binh thủ thành. Rồi từ đó đánh bắt thời cơ chiếm thành trong chớp nhoáng.

Lúc này hắn đã phái ra 50 tên sát thủ, bắt đậu tiếp cận tòa thành. Một bên một mực nghe ngóng trận chiến ngoài khơi kia, một trận thì chờ đợi tin tốt từ đám sát thủ.

Thế nhưng Sa Thiếc lại không biết trên tường thành cao ngất kia có những món đồ chơi khủng bố đang chờ đợi hắn.

Chiến trận trên biển cực kỳ giằng co, hai bên càng đánh càng hăng, đặc biệt là Hoàng Tổ, lúc này máu tươi trên người hắn đã hoàn toàn ướt đẫm. đó không phải là máu của hắn, mà là máu của địch nhân.

Thế nhưng bọn chúng nào biết dưới đáy biển lại đang có một trận sóng ngầm dữ dội chỉ cần một mệnh lệnh là nó có thể phun trào diệt sát địch nhân bất kỳ lúc nào.

Một kỹ năng khủng bố từ [ Thần Toán]

Thức thứ ba [ Thần Toán ] Kỳ Môn Độn Giáp - Long Đào.

Để chuẩn bị thi triển kỹ năng này Kim Tiền cũng đã hy sinh đi thêm 10 năm tuổi thọ, thân hình mập mạp của hắn đã gầy lên một vòng, da dẽ bắt đầu trỡ nên lão hóa, đầu tó đen mum lúc trước đã có màu tóc xám bạc.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Con Đường Vận Mệnh
Chương 150: Địa Ngục biển khơi



Nhìn thấy thế quân không ổn, Thái Mạo không nhịn được mà lập tứ hạ lệnh.”Kim Vệ Binh ở lại chuẫn bị công thành. Còn tất cả lên thuyền phản kích.”

Mấy tên binh cấp 3 còn trên bờ, không nhịn được mà hoảng sợ, càng đẩy nhanh tốc độ lên thuyền, giống như là Thái Mạo đang chuẩn bị bỏ rơi bọn chúng vậy.

Trái ngước với đám bihn cấp 4, Kim Vệ Binh chính la hạch tâm của Thái Mạo, bọn chúng chính là Hoàn Kim Bộ thuộc bộ binh cấp 4, tuy chỉ là binh cấp 4 phổ thông, thế nhưng tư chất và tố chất đều vượt xa đám binh cấp 3.

700 Kim Vệ Binh, ngay lập tức dựng khiên lên tạo thành một tường khiên cao 1,5m bao bọc tất cả vào bên trong, từng bước, từng bước chậm chạm mà tiến về thành lũy.

Sương mù che mắt họ, cũng đồng thời che mắt quân thủ thành. Nên tạo điều kiệm thuận lợi cho bọn họ áp sát thành.

Chỉ huy đám Kim Vệ Binh chính là một võ tướng cấp 2 Thái Lang là bộ hạ của gia tộc Thái Thị Kinh Châu. Tên này cũng không phai dạng vừa, hắn đã đi theo Thái Mạo từ rất lâu, từ lúc Thái Mạo chỉ mà một tên phó bách phu trưởng nhỏ nhoi.

Thái Lang thuộc chức nghiệp võ tướng Cấm Vệ Quân. Chỉ huy sở trường binh lính là Bộ Binh và Thương Binh. Với kỹ năng [ Nộ Hống ] của mình, trong giao chiến cận chiến giáp lá cà thì hắn hầu như vô địch.

[Nộ Hống] thi triển kỹ năng khiến cho đối phương giảm 50 sĩ khí, tiếng rống khiếp đảm làm cho đối phương giảm đi một nhịp trong chiến đấu.

Nghe thì có vẻ kỹ năng này rất yếu, thế nhưng trong chiến đấu 1 điểm sĩ khí cũng có thể quyết định thắng thua, hơn nữa chiến đấu chậm đi một nhịp, cũng đủ làm đối thủ một kích chí mạng rồi.

Vì thế đơn đấu võ tướng hoặc là quần công giáp lá cà thì tinh binh của hắn cũng vượt trội hơn so với địch nhân.

Cả hai đội quân cùng bắt đầu vây công Trấn Hải Thành. Còn phía trên tường thành Hùng Phong vẫn vô cùng chăm chú, tiếng đánh nhau, tiếng thuyền cháy, tiếng hỏa cầu tên bay vọng về. trong lòng rúng động không thôi.

Chiến đấu trên mặt biển ngày càng dữ dội, quân Kinh Châu có dấu hiệu đột kích được đội hình, dưới buff kỹ năng [ Tế Xạ] của Thái Hòa, chiến đấu thủy quân là chiến trường hiệu quả nhất. lấy Hoàng Tổ làm mũi nhọn trận hình quân Kinh Châu như một mũi thép xuyên thủng đội hình Sa Long.

Thế nhưng Sa Long không có một chút hoảng loạn, mà khóe miệng còn cười nhạt, tay hắn khẽ vung Đại Long Đao, ngay lập tức kỳ binh thay đổi hiệu lệnh rống trận từ ầm ầm sư sơn long phá núi chuyển sang dồn dập và mãnh liệt.

Ngay lập tức trận hình biến đổi. các chiền thuyền đang giao thủ bằng cung tên và chiền ngay lập tức bộ binh thế bào chổ trống dựng khiên lên. Sau đó chiền thuyền cỡ lớn lụi ra sau dựng thành một hàng kiên cố. đễ cho thuyền Kinh Châu dể dàng mà đâm qua đội hình.

Kim Liên đứng cạnh bên Sa Long, nhìn thấy cảnh giết chóc, không những không hoảng sợ mà còn lộ rat nét cười dâm đãng diêm dúa.

“ ha ha ha ! tới lúc rồi! mỹ nhân của ta à!” Sa Long cười dài một tiếng, tay trái không nhịn đươc mà bóp lên bờ mông căng tròn đẩy đà của ả.

[ Hỏa Cầu ] Kim Kiên không nhịn được mà lườm mị hoặc Sa Long một cái rồi sau đó lại tung ra đại kỹ năng của mình.

Tiếp đó Sa Long cũng ngay lập tức thi triễn kỹ năng của mình [ Tiễn Vũ] gia tăng 150% sát thương 120% tốc độ bắn tên trong vòng 1 giờ.

Hai đại kỹ năng tung ra cùng một lúc. Mũi tên dưới sự trợ uy của hỏa cầu trở thành tên lữa. mũi tên bốc khó nghi ngút không dừng một chút là ào ào tấn công lên các chuyến thuyền của Khoái Việt.
Đây chính là đại sát khí mà Sa Long nắm trong tay.

Thông thường theo qui tắc của cong đường vận mệnh, không thể tự tiện bắn tên lửa, vì đây là đại sát khí cần phải có trang bị hoặc vật đặc thù mới có khả năm bắn tên lữa.

Ví như cung binh cấp 3 Hỏa Cung, cung binh cấp 4 Diệm Cung. Hai loại binh chủng này mới có khả năng bắn ra tên lửa mà thôi.

Còn trường hợp thứ hai là võ tướng sở hữu kỹ năng cho phép bắn cung lửa như [ Hỏa Nỗ].
Và đây là trường hợp khác, điều mà Hoàng Kỳ Phương tuy rằng có trí nhớ kiếp trước, nhưng nàng cũng chưa hề gặp qua, kỹ năng kết hợp.

Đối diện với mưa hỏa tên, Khoái Việt không còn giữ bình tĩnh được nữa, lòng hắn vô cùng hoảng sợ, hắn là mưu sĩ mà mưu sĩ thì rất là sợ chết, đám mưu sĩ không có gì ngoài cái miệng cả. đứng sau màn chỉ huy thì là vô đối, còn đứng trước đầu sóng ngọn gió thì bọ họ chỉ là những thư sinh trói gà không chặt mà thôi.

Hắn ngay lập tức đấm vào lồng ngực, miệng phun ra một ngụm máu tươi, máu tươi rơi vãi đầy trền mạn tàu. Mặt hắn nhanh chóng tái nhợt.

Khoái Việt đã hy sinh 3 năm thọ nguyên của mình để làm tế phẩm tiếp thuc thi triễn kỹ năng [ Hải Tiểu ] của mình.

Mỗi loại kỹ năng đều có thời gian chờ, tùy vào sức mạnh và mức thực dụng mà mỗi loại kỹ năng có thời gian hồi skill khác nhau.

Mà muốn bỏ qua thời gian hồi kỹ năng phải trả một cái giá lớn, ví như là hy sinh thọ mệnh để thi triển. nếu là người chơi thì phải trả một giá đắt như vĩnh viễn mất đi chỉ số nào đó, hoặc là hy sinh thường dân. Nói chung là phải trả giá đề cưỡng chế.

Nếu không như thế những người chơi nắm giữ kỹ năng sát thương diện rộng, liên tục thi triễn sẽ quét ngang chiến trường, một mình cân hết vậy thì sẽ không còn thú vị và bất công đối với người chơi NPC khác.

Hai tay rung rẫy Khoai Việt vung lên thật mạnh, từ dưới lòng biển một bức tường nước thật lớn được dựng lên che chắn toàn bộ đội thuyền của hắn.

Ngay lập tức những mũi hỏa tên cháy ngùn ngụt kia bị vô hiệu hóa, hóa giải một đại sát chiêu của Sa Long.

Sa Long cũng không phải tay vừa, vừa nhìn thấy tường nước dựng lên thì hắn cũng không có ngu mà tiếp tục cho thuyền giáp lá cà, bởi vì đây là một kỹ năng khá là đối phó, đánh nhanh thắng nhanh, hoặc cường công sẽ không có hiệu quả.

Hau lập tức tiến chiên vang lên một tiếng thật to

“ Cooonnnnnnnng”

Nhận được chiêng lệnh toàn bộ thuyền hải tặc ngay lập tức thoát ra khỏi trận địa.

“ lũ hải tặc man rợ! các ngươi chạy đi đâu. Ta hy sinh ba năm tuổi thọ ! thì các ngươi phải trả giá bằng sinh mệnh của mình !” Khoái Việt gầm lên.

Bất ngờ cột nước cao lớn kia đổ ập về hai bên, sóng lớn cuồn cuộn mãnh liệt ập vào chiến thuyền Hải Tặc.

Sóng lớn xé tan cả mạng thuyền, hải tặc bị sóng biển đánh tả tơi, vô số kẽ rớt xuống nước. sóng lớn không dừng lại ở đó mà hết lần này đến lần khác công phạt chiến thuyền hải tặc.

Mông Đồng thuyền, Lâu Thuyền, bị đánh tả tơi, chỉ có cự hạm Dư Hoàng chiến thuyền thì vẫn vững như sơn.

Đột Mạo thuyền không ngừng băng qua sóng lớn một mực giữ khoảng cách với quân Kinh Châu, khiến bọn chúng chạy cũng khó mà đánh cũng chẳng xong.

Chiến trường một mực bị kéo giãn ra. Bất chợt dưới sóng biến vở òa ra rất nhiều bọt khí, có cái to bằng trứng gà, có cái to bằng cái tô, số lượng bọt khi không ngừng dân trào, giống như lòng biển bây giờ chính là một cái hồ nước sôi, chẳng mấy chốc vân vụ tan đi để lộ ra toàn bộ chiến trường tàn khốc.

“ con mẹ nó! Không hay! Bị hố rồi!” Sa Long cảm giác cực kỳ bất an, hắn biết quân sư của hắn Kim Tiền không phải là một tên dễ dàng đối phó. Thế trận thay đổi hẳn là tên kia đã có dự mưu gì rồi.
“ rút! Mau rút quân!” Sa Long gầm lên. Tiếng thét của hắn lanh lãnh vang cả chiến trận.

Thế nhưng lúc này đã quá muộn, mặt biển sôi trào ngày càng dữ dội.

“ Ầm!” tiêng vang thật lớn, ngay bên cạnh chiến thuyền của Khoái Việt, một chiếc Mông đồng thuyền cao cấp bị hất tung lên trời thân thuyền bị vỡ nát, tan thành mãnh nhỏ. Vô số quân lính rơi vãi trong không trung.

Khoái Việt còn chưa hoàn hồn, thì lại một tiếng ầm thật lớn, lại là một chiếc thuyền khác bay lên, lần này là một chiếu lâu thuyền trung cấp thuộc về Hải Tặc.

Nó bay lên không trung cao đến tận 7m, thân thuyền bị xé toan, máu tươi hòa tan cũng nước biển tạo ra một cảnh sác quỷ dị. hồ máu sôi trào, giống như lò luyện ác quỷ chỉ có bên trong đia ngục mới có.
“ rút ! mau rút!” cả hai bên cùng đồng thanh quát lớn.

Thế nhưng Kim Tiền bỏ ra cái vốn thật lớn, đám người kia chạy được sao ? Đương nhiên làm không thể.

Những cột nước to bằng cái cột đình không ngừng tung lên không trung, có cái trúng chiến thuyền, có cái thì không, thế nhưng số lượng cột nước ngày càng nhiều, nó giống như những quả bộc phá dưới biển.

Từng cột, từng cột nước sé toan cả một chiến trường hải chiến.

Vân vụ đã ta, cả một vùng biển hổn loạn máu tươi loan lỗ khắp nơi, tay đứt, chân lìa, đầu lâu xương sọ văng tứ tán, tim gan phèo phổ nổi lềnh bền trên mặt biển.

Hùng Phong đứng trên tường thành sắc mặt hắn tái nhợt không còn một giọt máu. Đó là gì ? thần tiên đánh nhau, ruồi muỗi chết. với sức của hắn không thể náo có thể chống cự được kẻ kia, một người hạ toàn bộ chiến trường.

Mà Thái Lang chỉ chỉ số quân còn lại của Thái Mạo cũng hoảng sợ vô cùng, thế nhưng hắn vô cùng tin tưởng rằng Thái Mạo còn sống, bởi vì Thái Mạo là chủ tướng, nếu chủ tướng chết thì Sĩ khí và sức chiến đấu của hắn sẽ giảm đi 30%. Mà hiện tại tuy sĩ khí của đội quân giảm đi không ít, nhưng sức chiến đấu vẫn còn y nguyên.

Sa Thiếc cũng mất hồn, thế nhưng hắn cảm giác được Sa Long vẫn vòn sống, bọn họ sẽ có khả năng lật kèo trong thế hiểm.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Kỳ Phương
Đọc chương mới nhất tại: https://nettruyen.com.vn/con-duong-van-menh/
๖ۣۜKỳ Phương๖ۣۜVô Tà ๖ۣۜ.
 
Back
Top Dưới