Đô Thị Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ

Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 60


Khi vào nhà, tâm trạng Tần Du Du lại hớn hở, cậu đi trước mở cửa, quay đầu nói: "Nào, mẹ, chúng ta đã về nhà rồi."

Mắt mẹ Tần hơi ươn ướt, gật đầu nói: "Ừ."

Vệ Đông theo sau vào nhà.

Mẹ Tần được kéo đứng giữa phòng khách, nhìn quanh quất, khi ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh gia đình trên tủ, bà khựng lại, khóe mắt lập tức đỏ lên.

Bà đi qua đó, cầm khung ảnh lên nhìn, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt trong ảnh.

Đó là một tấm ảnh chụp chung của Tần Du Du và bố mẹ sau một hoạt động gia đình-trường học được tổ chức hồi cấp ba.

Bức ảnh lưu giữ mùa hè rực rỡ đó, dưới hàng cây bồ đề xanh um hai bên đường mòn, ánh sáng loang lổ, nụ cười của Tần Du Du còn rạng rỡ hơn cả mùa hè, mẹ Tần lúc đó trông còn rất trẻ, bà dịu dàng khoác tay Tần Du Du dựa vào cậu, bên kia bố Tần dang tay ôm cả con trai và vợ yêu, cả gia đình ba người hạnh phúc cười với ống kính.

Nước mắt mẹ Tần rơi xuống, bà hỏi: "Còn giữ ảnh của bố không con?"

"Vẫn giữ." Tần Du Du nói: "Những năm qua con luôn mang theo bên mình."

"Chắc bố rất vui vì con... Nếu bố có thể nhìn thấy con bây giờ... chắc chắn sẽ yên tâm rồi." Mẹ Tần nghẹn ngào nói không thành tiếng.

Vệ Đông sợ cảm xúc của bà quá xúc động, rót một cốc nước đi tới, liếc nhìn Tần Du Du.

Tần Du Du nói: "Mẹ, chúng ta ngồi một lát, uống chút nước trước đã."

Mẹ Tần dùng mu bàn tay lau sạch nước mắt, nhận lấy cốc nước nói: "Vất vả cho cháu rồi, Tiểu Vệ."

"Không vất vả đâu ạ," Vệ Đông cười cười: "Trưa nay dì muốn ăn gì? Cháu làm cho cả nhà."

Mẹ Tần được Tần Du Du dìu đến ngồi xuống ghế sofa, nghe vậy mỉm cười trong nước mắt: "Dì nghe Tiểu Bảo* nói hai đứa đều biết nấu ăn."

"Vâng," Tần Du Du ưỡn ngực: "Cả hai đứa con đều biết, mà còn nấu rất ngon nữa."

Mẹ Tần cười: "Vậy thì dì phải nếm thử mới được."

Vệ Đông vào bếp chuẩn bị, Tần Du Du ở lại phòng khách một lúc rồi cũng lẻn vào bếp, nhân lúc Vệ Đông bận rộn, kéo cằm anh lại, nhón chân hôn mấy cái, hôn xong nhẹ nhàng rời môi, sợ phát ra tiếng động.

Vệ Đông nói nhỏ: "Em ra ngoài nói chuyện với dì đi, để người ta ngồi một mình ở đó kỳ lắm, đừng bỏ bê dì."

"Không đâu..."

Tần Du Du giật mình buông tay quay đầu lại, suýt ngã nhào xuống đất, Vệ Đông không kịp lau tay, vội vàng đưa tay đỡ cậu, nhưng bị Tần Du Du vội vàng đẩy ra, mặt đỏ bừng nhìn mẹ Tần đang đứng cẩn thận ở cửa.

Mẹ Tần hắng giọng, nghiêm túc hỏi: "Mẹ có thể giúp gì không?"

"Không cần đâu..."

"Không cần ạ!"

Hai người gần như đồng thanh mở miệng.

"Dì cứ đi ngồi nghỉ ngơi ạ."

"Mẹ không phải đang xem tivi sao..."

Lại là đồng thanh một lần nữa.

Mẹ Tần vốn cũng hơi ngượng, nhưng lúc này không hiểu sao đột nhiên muốn cười.

Bà nói: "Mẹ đã nhiều năm không nấu ăn rồi, mẹ cũng muốn nấu một bữa cho các con của mẹ."

Bà đã dùng từ "các con".

Vệ Đông tay kia vẫn đang cầm một nắm rau cần nhỏ, ánh mắt hơi ngẩn người.

Con, anh là con của ai?

Nửa năm trước khi nằm viện anh cũng đã gọi điện về quê, gọi vào điện thoại nhà hàng xóm, nói mình bị thương phải nhập viện, muốn nói vài câu với bố. Hàng xóm cầm điện thoại đi gọi, ông già nhất quyết không nghe, Vệ Đông mơ hồ nghe thấy bên kia nói cứ để anh chết ở bên ngoài là được, chết rồi cũng không cần thông báo cho ông.

Cuối năm rồi, mấy ngày trước anh vừa gửi chút tiền về nhà, gọi điện vẫn không ai nghe máy, ngược lại hàng xóm hỏi thăm vài câu xem vết thương đã khỏi chưa, ở ngoài nhớ chú ý sức khỏe.

Đó là toàn bộ cảm nhận của Vệ Đông về tình thân. Còn tình mẫu tử, anh chưa từng nếm trải, không biết vị đó như thế nào, anh thậm chí không nhớ mẹ mình trông ra sao.

Anh chưa từng được là một đứa con.

"Mẹ có thể giúp nhặt rau." Mẹ Tần nói.

Ngón tay Vệ Đông siết chặt lại.

Tần Du Du nói: "Mẹ đi ngồi đi mà, không cần mẹ..."

"Con không phải nói đây là về nhà sao? Đâu phải đến làm khách," mẹ Tần cười nói: "Mẹ muốn cùng các con nấu một bữa ăn, như vậy ăn mới có hương vị của nhà, đúng không, Tiểu Vệ?"

"Vâng." Vệ Đông đưa nắm rau cần nhỏ trong tay cho bà.

Mẹ Tần nhận lấy, kéo một chiếc ghế nhựa nhỏ bên cạnh ngồi xuống, bắt đầu tỉa lá rau.

Vệ Đông lấy cái rổ rửa rau bên cạnh đưa cho Tần Du Du, Tần Du Du ngồi xuống bên cạnh mẹ cùng nhặt rau.

Một bàn đầy món ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong, Tần Du Du mở một chai nước trái cây, rót cho mỗi người một ly, nâng ly lên.

Cậu cảm thấy lúc này nên nói điều gì đó, nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại, cậu nhìn Vệ Đông, rồi lại nhìn mẹ, mắt đỏ hoe cười, không nói nên lời.

Mẹ Tần nâng ly hướng về phía Vệ Đông, nói: "Tiểu Vệ, dì phải cảm ơn con đã chăm sóc Du Du, cảm ơn con đã tốt với nó như vậy."

Vệ Đông chạm ly với bà, nhìn Tần Du Du mỉm cười: "Đó là phúc phần của con."

Tần Du Du cong mắt cười, chạm ly với Vệ Đông, rồi lại chạm với mẹ, uống một ngụm lớn, cậu cầm đũa gắp thức ăn: "Mẹ nếm thử đi, anh con nấu ăn ngon lắm, ăn món này này."

"Ăn hết nhé, Tiểu Vệ cũng ăn đi, vất vả rồi." Mẹ Tần nói.

Tivi đang mở, cuối năm rồi, chương trình của mỗi kênh đều tràn ngập không khí vui tươi và náo nhiệt.

Bữa cơm đoàn viên đầu tiên của gia đình này, có chút nước mắt, có chút chua xót, nhưng tràn ngập hơn cả là nụ cười ấm áp và hy vọng.

Không hề có chút xa lạ nào, chỉ là một gia đình lâu ngày gặp lại, ngồi xuống ăn một bữa cơm mà thôi.

Vệ Đông bỗng có cảm giác, hình ảnh gia đình mà anh hằng mong ước trong tưởng tượng, ngay lúc này, ngay trước mắt.

Điều này khiến anh hơi ngẩn ngơ.

Một đũa thịt cá được đặt vào bát, Vệ Đông cúi đầu nhìn một cái, rồi ngẩng lên, mẹ Tần nói: "Sao cứ ngẩn người ra vậy, ăn đi."

"Vâng." Vệ Đông cười cười, Tần Du Du bên cạnh một tay cầm đũa, một tay đỡ cốc cúi đầu uống nước trái cây, vừa uống vừa cười, mẹ Tần nói: "Tiểu Bảo sao con vẫn như đứa trẻ vậy."

"Mẹ à," Tần Du Du nói: "Mẹ có biết được làm một đứa trẻ hạnh phúc thế nào không..."

Ăn xong, Tần Du Du kéo mẹ đi xem phòng đã chuẩn bị cho bà.

Vệ Đông thu dọn bát đũa vào bếp rửa xong, bắt đầu băm nhân và nhồi bột, chuẩn bị tối gói sủi cảo.

Đôi bàn tay thường xuyên cầm cần điều khiển máy xúc, dù các vết chai đã mờ đi một chút, nhưng da vẫn còn hơi thô ráp, anh cúi đầu một tay giữ mép chậu, một tay khéo léo nhào bột.

Không biết từ lúc nào, một bàn tay gầy gò với các khớp xương rõ ràng từ phía sau vươn tới, đặt lên mu bàn tay đầy bột của Vệ Đông, Vệ Đông cười một cái, tiếp tục nhào: "Không ở bên nói chuyện với dì, lại qua đây phá gì thế?"

"Mẹ đã nghỉ ngơi rồi, bà thích chiếc áo bông mới chúng ta mua cho bà, thích cả chăn mới nữa."

"Vậy là tốt rồi."

"Anh," Tần Du Du tiến lại gần, không quan tâm đến bột dính trên tay, nắm lấy cánh tay Vệ Đông nhón chân lên, Vệ Đông theo phản xạ cúi đầu hôn cậu.

Tay Tần Du Du di chuyển từ cánh tay lên cổ anh, nhẹ nhàng ôm lấy, hai người say đắm hôn nhau, đổi hướng, từ bên trái khuôn mặt hôn sang bên phải, từ bên phải hôn sang bên trái, mũi cọ xát, hơi thở đan xen...

"Du Du..." Vệ Đông gọi khẽ.

"Ừm..." Tần Du Du th* d*c mở mắt ra.

"Anh muốn sau này mua một căn nhà." Vệ Đông nói, "Chúng ta cố gắng tiết kiệm vài năm, đến lúc đó mua một căn nhà, như vậy sẽ có một mái nhà của riêng mình."

Tần Du Du ngẩng đầu tiếp tục hôn anh.

"Đều được cả, anh à," cậu nói.

"Dù sao ở đâu, em đều đã có nhà rồi," cậu đặt lòng bàn tay lên ngực Vệ Đông, "Em ở ngay đây."

Bên ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên tiếng pháo "bùm bùm", những đứa trẻ tinh nghịch trong khu dân cư quấn áo bông mới chạy nhảy ầm ĩ, ném pháo vui đùa tránh sự truy đuổi của người lớn.

Lại một năm nữa.

Năm mới.

Sau này còn rất nhiều năm tháng để sống cùng nhau.

Vệ Đông cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh của Tần Du Du, cứ nhìn mãi nhìn mãi, cả hai đều bật cười, chớp mắt, đôi mắt đẫm lệ đồng thời ửng đỏ.

"Anh cũng vậy," Vệ Đông nhìn cậu nói: "Sau này em ở đâu anh sẽ ở đó, em chính là nhà của anh."

Tiếng pháo ai đó đốt vang lên dồn dập, khiến nhịp tim cũng tăng nhanh theo.

Lại có tiếng tim đập của ai đó rung động cả màng nhĩ, bao trùm niềm hạnh phúc to lớn như trời cao đất rộng, khiến người ta rơi nước mắt.

Mũi lại cay cay, Tần Du Du vội vàng chôn mặt vào lòng Vệ Đông.

Hơi ấm trên người Vệ Đông vẫn nóng như vậy, giống như tìm được chốn bình yên, Tần Du Du nhẹ nhàng thở dài, nhắm mắt lại.

<i>
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 61: Phiên ngoại 1


Công việc của studio ngày càng phát triển, Tần Du Du bận rộn tối ngày.

Vài tháng trước, Lưu Cảnh Văn đã tốn công sức lớn để chiêu mộ thêm một nhà thiết kế từ nơi khác, dường như là tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng, nghe nói chuyên môn rất mạnh.

Tần Du Du có ấn tượng khá tốt về người tên Chu Mạt* này, đối phương rất khiêm tốn, tính cách tốt, nhưng Tần Du Du cũng nghĩ có thể là do ấn tượng tốt về cái tên của người ta, dù sao ai chẳng thích cuối tuần, đúng không?

Cậu còn nhắc chuyện này với Vệ Đông, Vệ Đông hỏi: "Tốt nghiệp trường đại học nào?"

Tần Du Du ngửa mặt suy nghĩ một lúc, không chắc chắn nói: "Có thể là... Đại học X? Anh Cảnh Văn có nói, em quên mất rồi."

Vệ Đông cười một tiếng, nói: "Ừm, vậy là khá giỏi đấy."

Đứa nhỏ đã lớn rồi, tính ra năm nay đã là năm thứ tư họ ở bên nhau, chỉ là dù Tần Du Du tuổi tác đã lớn lên, nhưng tính tình vẫn mềm mại do được Vệ Đông chiều chuộng.

Hai năm qua, cả công việc và cuộc sống của hai người đều đang tiến triển trên một quỹ đạo bận rộn mà ấm áp, có trật tự, ngọt ngào như mật. Mỗi ngày Tần Du Du chỉ là đi làm xoay quanh máy tính, tan làm thì xoay quanh anh, Vệ Đông cũng là người nói là làm, anh đã nói sẽ tốt với cậu nhóc, thì thực sự từng giây từng phút đều thực hiện lời nói đó.

Tất nhiên, sống với nhau không thể không có mâu thuẫn, chiếc máy xúc mà Vệ Đông hợp tác mua với anh Vương ban đầu thuê một tài xế, sau đó anh cảm thấy lưng mình không có vấn đề gì nữa, nên bắt đầu mỗi ngày làm nửa ca, thay phiên với người kia, nghĩ rằng như vậy có thể tiết kiệm được một khoản chi phí.

Sau khi Tần Du Du biết chuyện này đã giận dỗi rất lâu, Vệ Đông dỗ dành thế nào cũng không ăn thua, cuối cùng trên giường anh buông thả ra làm mạnh bạo vài lần, Tần Du Du cuối cùng cũng hết lời để nói, Vệ Đông vừa đâm vào khiến cậu cắn răng rơi nước mắt vừa hỏi: "Em thấy lưng anh có vấn đề không? Hả? Có không?"

Tần Du Du làm sao còn nói được gì... Cậu cũng không phải không biết cái tâm bệnh này của mình, lúc nào cũng sợ lưng Vệ Đông lại có chuyện gì, Vệ Đông làm xong, lại ôm người vào lòng dỗ dành: "Lên giường thì chê lưng anh quá mạnh, xuống giường thì lưng anh lại thành làm bằng thủy tinh, hả? Anh cũng không phải chỉ đơn thuần muốn tiết kiệm tiền công nửa ca đó, nhưng em để anh cứ rảnh rỗi không làm gì, anh làm sao chịu được?"

Tần Du Du nói: "Vậy anh cũng làm việc gì nhẹ nhàng hơn chứ..."

Vệ Đông nói: "Anh cũng không biết làm gì khác, mấy năm đầu ra ngoài cũng chỉ làm việc nặng ở công trường, sau đó bắt đầu lái máy xúc thì chưa từng làm việc gì khác. Anh ở tuổi này rồi, bây giờ em bảo anh đi tìm việc cũng không dễ tìm đâu."

Tần Du Du vẫn không vui: "Hay là anh cứ đi theo anh Vương chơi đi, anh ấy cũng có làm gì đâu?"

Vệ Đông cười một tiếng: "Anh Vương bận lắm, đánh mạt chược một đánh là cả đêm, thua thắng đều vài nghìn vài vạn, em muốn anh đi không?"

Tần Du Du há hốc mồm nửa ngày, lẩm bẩm nhỏ: "...sao lại phung phí thế nhỉ..."

Vệ Đông vuốt mặt cậu cười một lúc lâu, cuối cùng nói: "Dù sao em đừng cứ lo lắng về chuyện lưng của anh nữa, anh chắc chắn sẽ chú ý, anh còn sợ xảy ra vấn đề hơn cả em nữa, hiểu không?"

Tần Du Du thở dài, cũng không biết nói gì nữa.

Cậu lo lắng quan sát một thời gian, thấy Vệ Đông quả thật không có vấn đề gì, vẫn khỏe mạnh như hổ như rồng, nên cũng dần dần an tâm. Tuy nhiên ở nhà đã yên tâm, nhưng bên công ty gần đây anh Trần lại có vẻ hơi ủ rũ, cả ngày nằm bẹp ở vị trí làm việc thở dài thườn thượt, đôi khi tiếng thở dài quá lớn còn làm giật mình người bên cạnh, anh tự đứng dậy dùng chân đẩy ghế lảo đảo vào phòng pha trà pha cà phê, cũng chẳng thèm để ý ai.

Chu Mạt bị dọa mấy lần, cuối cùng không nhịn được cười hỏi: "Anh Trần này sao vậy?"

Lưu Cảnh Văn cười thầm: "Chuyện trọng đại cả đời đã đưa lên lịch trình rồi, có chút bất đồng với gia đình bạn gái về các khoản sính lễ, bạn gái đang giận dỗi anh ấy, anh Trần nhà ta bây giờ đang đau đầu lắm."

Tần Du Du cũng bưng cốc cười.

Anh Trần bưng cà phê ra, co ngón trỏ gõ lên đầu cậu một cái: "Cười cái gì, mày là đứa nhóc không cần kết hôn nên không hiểu nỗi phiền não của người lớn chúng tao phải không?"

Tần Du Du cười hì hì: "À, không hiểu."

Lưu Cảnh Văn cảm thán: "Vẫn là Du Du nhà ta tốt, đứa trẻ ít lo lắng, tính tình tốt, ngoại hình đẹp, nếu là con gái thì... đúng không?"

"Đúng." Anh Trần cũng thở dài gật đầu: "Du Du nhà ta tốt thật."

Tần Du Du bưng cốc dựa vào ghế lắc lư qua lại, híp mắt cười lộ ra hai má lúm đồng tiền.

Chu Mạt ở vị trí bên cạnh quay đầu lại, cười hỏi: "Du Du, cậu có bạn gái không?"

"Hả? Tôi..." Tần Du Du hơi ngượng ngùng: "Tôi không có."

Chu Mạt nhìn cậu, cười rồi quay đầu lại tiếp tục bận rộn với máy tính.

Gần đến giờ tan làm, điện thoại trên bàn kêu một tiếng, Tần Du Du cầm lên mở ra, là tin nhắn WeChat của Vệ Đông, nói tối nay phải mời nhà thầu phụ trách đất đai ăn cơm với anh Vương, có lẽ sẽ về rất muộn, bảo cậu đừng đợi. Tần Du Du đánh một đống chữ gửi đi, dặn dò anh uống ít rượu hút ít thuốc, Vệ Đông trả lời: "Biết rồi, nhóc con."

Tần Du Du ngọt ngào đặt điện thoại xuống.

Chu Mạt bên cạnh di chuyển ghế lại gần hơn: "Du Du, tối nay có rảnh không? Đi ăn cơm cùng nhau đi."

"Hả?" Tần Du Du sững người một chút, cười hỏi: "Sao vậy?"

Chu Mạt tay xoay xoay cây bút, nói: "Tôi đến đây lâu rồi, đã ăn cơm với anh Lưu anh Trần họ, chỉ có hai đứa mình chưa ăn cùng nhau, có phải hơi xa cách không?"

"Làm gì có..." Tần Du Du nói: "Cậu đừng nghĩ vậy, tôi chỉ là không quá, không quá cái gì đó..." Cậu gãi gãi thái dương cười cười.

"Anh Lưu nói cậu hơi nội tâm, nhút nhát với người không quen," Chu Mạt nhìn cậu: "Vậy nên chúng ta mau làm quen đi, không thì tôi cứ cảm thấy như mình chưa thể hòa nhập hoàn toàn vào nhóm nhỏ của chúng ta."

"À..." Tần Du Du nghĩ, trong tivi người ta nói thế nào nhỉ? Cảm giác thuộc về và sự gắn kết của một đội ngũ là chuyện lớn, ý nghĩa này nghiêm túc lắm...

Dù sao tối nay Vệ Đông cũng không về nhà ăn, vậy thì...

Tần Du Du nhìn Chu Mạt, gật gật đầu, nói: "...Vậy được."

"Ăn hải sản sông không?" Chu Mạt lập tức mở khóa điện thoại, "Bên vành đai 3 mới mở một nhà hàng hải sản sông khá ngon, đi thử không?"

Tần Du Du nói: "Được."

Tối đó Vệ Đông uống không ít rượu trên bàn, mặc dù anh Vương luôn thay anh đỡ rượu, người khác vừa giơ cốc về phía anh, anh Vương đã gạt đi: "Để tôi, để tôi, sao cứ nhắm vào em trai tôi thế? Trong mắt không có tôi à?"

Mọi người cười ồ lên.

Nhưng dù có đỡ thế nào đi nữa cũng không ngăn được những người này đều là dân có máu mặt trên bàn nhậu, ai nấy sức chịu đựng rượu đều không phải dạng vừa. Vệ Đông cũng không để một mình anh Vương gánh, sau đó cũng uống không ít.

Giữa chừng anh ra ngoài đi vệ sinh, khi trở lại đi ngang qua một phòng riêng, nhân viên phục vụ vừa mở cửa bước ra, anh nghe thấy bên trong có giọng nam nói: "Du Du, cậu nếm thử cái này xem."

Tiếp theo, một giọng nói quen thuộc đáp: "Được, cảm ơn."

Vệ Đông theo bản năng giơ tay, đẩy cánh cửa sắp đóng lại.

Trong phòng là một bàn tròn nhỏ bốn người, một người đàn ông trẻ và Tần Du Du ngồi cạnh nhau, rất gần. Vệ Đông nhìn người đó dùng muỗng chung múc một bát canh đặt trước mặt Tần Du Du, đặt muỗng xuống rồi lại dùng đũa gắp thức ăn vào đĩa Tần Du Du, "Nếm thử cái này xem, đây là món đặc trưng của nhà hàng."

"Được." Tần Du Du chỉ cúi đầu ăn, không nói gì nhiều, nhưng Vệ Đông chỉ cần nhìn từ xa đã có thể thấy rõ vẻ lúng túng giấu kín của cậu.

Chu Mạt hơi mỉm cười nhìn Tần Du Du ăn, Tần Du Du gắp không được, một miếng cá rơi xuống đĩa, bắn lên một chút nước sốt, Chu Mạt nhanh chóng rút hai tờ giấy bên cạnh đưa cho cậu: "Lau đi."

Tần Du Du nhận lấy giấy chấm chấm vài cái.

Chu Mạt có lẽ thấy dáng vẻ ăn uống của Tần Du Du hơi đáng yêu, vừa định cười nói gì đó, ngẩng đầu lên thấy Vệ Đông ở cửa, sững người một chút, ngập ngừng hỏi: "Anh tìm ai?"

Vệ Đông không nói gì, Tần Du Du miệng còn đang cắn một miếng rau ngẩng đầu lên nhìn, lập tức sững người: "Anh..."

Vệ Đông nhìn cậu hai giây, mở miệng nói: "Lại đây."

Tần Du Du đặt đũa xuống, vừa lấy giấy lau miệng, vừa đứng dậy nhanh chóng đi qua, còn vui vẻ hỏi: "Sao anh lại ở đây vậy?"

Vệ Đông nhìn cậu, rồi lại nhìn Chu Mạt đang đứng dậy phía sau cậu.

"Anh đang ăn cơm ở đây, em ăn cũng gần xong rồi phải không? Qua bên anh đi."

"À..." Tần Du Du hơi do dự, nói: "Không hay lắm đâu? Bên anh không phải là khách hàng sao? Hơn nữa em và Chu Mạt đang..." Cậu quay đầu nhìn lại.

Chu Mạt cười đi tới: "Du Du, bạn cậu à?"

"Ừm... anh tôi." Tần Du Du nói.

Vệ Đông cụp mắt nhìn cậu.

Không biết có phải thật sự uống nhiều quá không, Vệ Đông đột nhiên cảm thấy đau đầu, anh nhìn đứa ngốc không biết gì về mọi chuyện trước mặt mà đau đầu.

Quá ngốc rồi, ngốc đến mức không nhận ra tâm tư của người tên Chu Mạt này, cũng không thấy mình đang giận.

Vệ Đông giơ tay đặt lên vai Tần Du Du, nói: "Anh uống nhiều quá, không khỏe, em qua bên đó với anh đi, lát nữa xong rồi chúng ta cùng về nhà."

Chu Mạt nghe vậy hơi ngạc nhiên nhìn hai người, Vệ Đông không để ý đến cậu ta.

Tần Du Du chỉ cần nghe Vệ Đông không khỏe, lập tức không còn quan tâm gì khác nữa, cậu lo lắng, đưa tay định sờ Vệ Đông, rồi lại nhớ ra Chu Mạt đang ở bên cạnh, lại quay mặt do dự nhìn Chu Mạt.

Chu Mạt nói: "Vậy hay là cậu..."

Tần Du Du nói: "Xin lỗi nhé, anh tôi uống nhiều quá..."

Chu Mạt quay đầu nhìn bàn ăn mới ăn được một nửa, quay lại nói: "Vậy được, để hôm khác mời cậu ăn vậy."

Tần Du Du chưa kịp nói gì thêm, đã bị Vệ Đông khoác vai dẫn thẳng ra ngoài.

Khi bị kéo ra hành lang Tần Du Du còn định quay đầu nhìn lại, bị cánh tay Vệ Đông ôm mạnh vào lòng, Tần Du Du va vào ngực anh, không nhịn được càu nhàu nhỏ: "Anh... làm vậy với người ta không lịch sự."

Vệ Đông cười khẽ qua mũi, không muốn nói gì.

Vào phòng riêng, anh Vương vừa nhìn thấy, "Ê~" một tiếng.

"Du Du đến rồi à! Có phải đến đón anh về nhà không?"

Tần Du Du ngượng ngùng cười gọi: "Anh Vương."

"Đến đây, ngồi đây." Anh Vương gọi nhân viên thêm một cái ghế bên cạnh Vệ Đông.

Mấy người khác trên bàn đều không quen, Vệ Đông cười nói: "Em họ em, vừa ăn cơm ở đây tình cờ gặp."

Chào hỏi xong, cả bàn lại tiếp tục uống.

Tần Du Du ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, Vệ Đông vừa trò chuyện uống rượu với người khác, vừa lặng lẽ gắp những món cậu có thể ăn vào đĩa cậu, cả bữa rượu cũng không nói với cậu mấy câu.

Dù Tần Du Du có ngốc đến đâu, lúc này cũng nhận ra có gì đó không ổn rồi, dù sao Vệ Đông chưa bao giờ lạnh nhạt với cậu cả, nửa ngày rồi mà ngay cả liếc mắt nhìn mặt cậu cũng không, thế này là thực sự có vấn đề rồi.

Tiệc rượu kéo dài đến hơn 10 giờ tối mới tan, Vệ Đông đưa những người của nhà thầu lên xe, lấy một chai nước khoáng quay lại tìm anh Vương.

Anh Vương cố chịu đựng đến khi mọi người đi hết mới vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, Tần Du Du sợ hãi vỗ lưng cho anh.

"Đừng sợ Du Du," Anh Vương vừa nôn vừa không quên quay đầu an ủi.

Vệ Đông đến đỡ người ra khỏi phòng vệ sinh, dìu đến bồn rửa mặt rửa mặt, anh Vương ực ực uống nửa chai nước, cuối cùng phồng má thở hắt ra một hơi, chửi: "Đ*t mẹ, lũ chó này--"

<i>
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 62: Phiên ngoại 2


Họ gọi taxi đưa anh Vương về trước, rồi cùng nhau trở về nhà.

Trên đường đi, Tần Du Du liên tục liếc nhìn Vệ Đông không biết bao nhiêu lần. Vệ Đông hoặc cúi đầu nhìn điện thoại, hoặc quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ. Tim Tần Du Du như thắt lại, cổ họng nghẹn ngào, nhưng cả quãng đường cậu không dám hỏi một câu nào.

Thực ra cậu rất muốn hỏi. Cậu cảm thấy mình đâu có làm gì sai, sao lại khiến anh ấy giận dữ đến vậy. Nếu nói vì ăn một bữa với người khác, trước đây cậu cũng từng ăn với Lưu Cảnh Văn và anh Trần đâu có ít? Cũng chưa thấy Vệ Đông tỏ ra khó chịu chút nào. Tại sao cùng là đồng nghiệp, chỉ vô tình gặp phải Chu Mạt một lần mà lại thành ra thế này...

Khi bước vào nhà, Tần Du Du vẫn cẩn thận ngước lên quan sát sắc mặt của Vệ Đông.

Vệ Đông ném áo khoác lên ghế sofa rồi nói: "Tắm trước hay làm việc trước?"

"Hả?" Tần Du Du đứng ngây ra, mặt đầy vẻ ngơ ngác.

Vệ Đông lười nói thêm, men rượu dâng lên, lòng bực bội. Anh cởi phắt áo phông qua đầu rồi ném đi, một tay c** th*t l*ng, một tay chỉ vào Tần Du Du: "Cởi đi."

Tần Du Du cúi đầu nhìn áo mình, hiểu ý anh muốn làm chuyện ấy, ngoan ngoãn giơ tay lên cởi từng cúc áo.

Vệ Đông để quần và q**n l*t tuột xuống bắp chân, anh dùng hai chân đạp cho tuột hẳn ra, cũng chẳng bận tâm đến c** nh* đã c**ng c*ng, trần tr/uồng đi vòng qua Tần Du Du vào phòng tắm.

Đầu óc nhức nhối, men say dâng cao, anh muốn rửa mặt làm dịu cơn nóng.

Khi ra, Tần Du Du đã cởi xong quần áo, thân hình trắng trẻo gầy gò đứng bên cạnh cửa nhìn anh.

"Anh..."

Vệ Đông đưa tay nắm cổ Tần Du Du, không nhẹ không mạnh ấn cậu vào tường rồi hôn xuống. Tần Du Du bị buộc phải ngửa đầu, cổ họng bị nắm chặt khiến hơi thở khó khăn, phát ra những tiếng "ưm... ưm..." không rõ ý nghĩa. Cái cổ họng nhỏ nhắn của cậu di chuyển dưới lòng bàn tay Vệ Đông, khó nhọc nuốt nước bọt của cả hai hòa quyện không rời.

"Tần Du Du," Vệ Đông tách môi ra, hạ mắt nhìn Tần Du Du đã bị hôn đến chân tay run rẩy.

"Hôm nay chúng ta nói chuyện cho rõ ràng."

Tần Du Du không biết Vệ Đông muốn nói gì, cậu bị kéo cổ tay lôi vào phòng ngủ rồi ném lên giường.

Vệ Đông trực tiếp bôi đầy dầu bôi trơn vào tay, banh chân Tần Du Du ra, ngón tay liền luồn vào bên trong. Tần Du Du nhíu mày, vội vàng hít thở sâu để thả lỏng cơ thể.

Cậu không phản kháng, dù Vệ Đông làm gì cậu cũng không phản kháng, cho dù lúc này cậu vẫn còn ngơ ngác.

Vệ Đông quỳ g*** h** ch*n Tần Du Du, hai ngón tay xoay tròn, mở rộng bên trong cậu. Tay kia đầy dầu bôi trơn, nắm lấy dương v/ật của Tần Du Du x** n*n lên xuống, phát ra những tiếng động ướt át. Lồng ngực Tần Du Du phập phồng dữ dội, toàn thân cứng đờ run rẩy.

Vệ Đông vừa làm vừa nhìn mặt cậu, mở miệng hỏi: "Em đã ăn cơm với cậu ta mấy lần rồi?"

"...Ai cơ?" Tần Du Du run giọng hỏi lại.

"Cái anh chàng Chu Mạt tối nay ấy, em nói là đồng nghiệp mới đó."

"Cũng vài lần rồi... khi tụ tập với anh Cảnh Văn và mọi người..." Tần Du Du thở hổn hển: "Anh không vui vì chuyện này sao?"

Vệ Đông đẩy ngón tay vào sâu hơn, Tần Du Du kêu lên một tiếng "Ah", chân không kìm được kẹp lại.

"Ăn riêng với nhau mấy lần rồi?"

Tần Du Du đáp: "Lần đầu tiên..."

Vệ Đông tin lời cậu, anh biết đứa nhỏ không nói dối, nhưng chỉ một lần đầu tiên này thôi cũng đủ khiến anh khó chịu rồi. Đặc biệt là khi nhớ lại ánh mắt người kia nhìn Tần Du Du, trong khi cậu bé ngốc nghếch này chẳng hề nhận ra gì cả.

Vệ Đông không nói gì thêm, đầu ngón tay anh cào nhẹ vách trong của Tần Du Du, ấn nhẹ và xoay tròn ở vị trí tuyến tiền liệt.

Hơi thở của Tần Du Du gần như lập tức mất kiểm soát. Cơ bụng cậu run rẩy, ngửa cổ lên r*n r*: "Ah... anh..." Vệ Đông không đáp lại, tay kia phối hợp nắm lấy dương v/ật cậu v**t v* nhanh hơn. Tần Du Du cắn chặt răng, cổ họng run rẩy, vặn vẹo người muốn thoát ra. Vệ Đông ấn ngón tay bên trong mạnh hơn, gót chân Tần Du Du đang đạp giường lập tức mềm nhũn, giọng điệu chuyển sang khóc lóc: "Anh ơi..."

Cậu cuối cùng cũng hiểu ra, đây chính là cách Vệ Đông "nói chuyện", anh cố tình trừng phạt cậu đây mà.

Tần Du Du không đau đớn gì, chỉ là khó chịu, khó chịu đến cùng cực. Cảm giác bị giữ ngay trước cao trào, không cho xuất ra cũng không cho dừng lại, quả thực có thể giày vò chết người.

Cậu nắm lấy cánh tay Vệ Đông, muốn anh dừng lại, mũi sụt sùi, mắt đẫm lệ gọi: "Anh ơi... em khó chịu quá anh ơi..."

Vệ Đông làm như không nghe thấy, tiếp tục hỏi: "Cậu ta bao nhiêu tuổi?"

"26... có lẽ vậy... trẻ hơn anh Cảnh Văn và mọi người một chút..."

"Tuổi trẻ tài cao à?"

"Cũng... cũng bình thường thôi..." Toàn bộ sức lực của Tần Du Du đều dồn vào việc chống chọi với từng đợt kh/oái cảm dâng lên từ h/ạ thân, bụng dưới căng đến đau nhức. Cậu nắm chặt ga giường th* d*c, nói năng lấp bấp: "Cũng chỉ là... người... đi làm bình thường... không có gì... xa cách..."

"Em thích cậu ta?" Giọng Vệ Đông trầm xuống: "Cậu ta trẻ, trông cũng không tệ, tuổi tác tương đương với em, lại cùng làm việc với nhau, có phải rất hợp ý em không?"

Trong tai Tần Du Du, vốn đã đầy ắp tiếng ù ù của máu chảy trong huyết quản, câu nói của Vệ Đông như sấm sét giữa trời quang, cuối cùng cũng làm cậu tỉnh ngộ.

Vệ Đông đang ghen.

Mặc dù cơn ghen này khiến bản thân Tần Du Du cũng ngơ ngác, nhưng khi nhận ra điều này, Tần Du Du lập tức không chịu nổi nữa. Cơn tê dại dữ dội từ đáy lòng lập tức lan tỏa khắp cơ thể, toàn thân cậu không kiểm soát được mà cong lên, cổ họng phát ra tiếng r*n r*. Vệ Đông hiểu ý, ngón tay lập tức cào mạnh vào điểm nhạy cảm nhất của cậu, tay kia nhanh chóng bóp chặt đầu dương v/ật. Tần Du Du cắn chặt răng, cánh mũi phập phồng mạnh mẽ, từng đợt từng đợt phóng t/inh ra...

Lần này Vệ Đông không ôm Tần Du Du sau khi cậu xuất xong, chỉ chống tay trên người cậu nhìn xuống.

Khóe mắt Tần Du Du đỏ ửng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào thái dương. Cậu híp mắt, vừa thở hổn hển vừa run rẩy nhẹ.

"Anh à..." Cậu nhìn Vệ Đông.

"Em không để ý đến chuyện có hợp ý với cậu ta hay không, em cũng chẳng để ý xem cậu ta trẻ hay già, đẹp trai hay xấu xí... Trong tình cảm, ngoài anh ra em không để ý đến ai khác cả. Ngoài anh ra, người khác thế nào chẳng liên quan gì đến em, em chẳng thèm nhìn..."

"Vậy em có biết ánh mắt cậu ta nhìn em như thế nào không?" Vệ Đông nhìn cậu, nói: "Em có biết cậu ta có tâm ý với em không?"

"Em không biết mà..." Tần Du Du giơ cánh tay mềm nhũn lên ôm lấy cổ Vệ Đông kéo anh xuống gần, ghé lại hôn anh: "Em thật sự không biết, cậu ta chưa bao giờ nói với em cả."

"Em có phải ngốc không?" Vệ Đông nhíu mày, vẻ mặt như muốn tức giận nhưng lại không đủ lý do: "Em tự mình không cảm nhận được sao?"

Hơi thở từ mũi Tần Du Du phả lên mặt anh: "Cảm nhận không ra... Em vô duyên vô cớ cảm nhận mấy cái đó làm gì..."

Vệ Đông: "......"

Sau khi bình tĩnh lại một chút, Tần Du Du nhìn bộ dạng của Vệ Đông, không biết nên khóc hay cười.

Sao lại thành ra thế này chứ...

Cậu đã trăn trở cả đêm về lý do khiến anh mình tức giận, nhưng lại chẳng hề nghĩ đến chuyện này.

Làm sao có thể chứ? Trong tất cả những điều Vệ Đông có thể nghi ngờ, đáng lẽ không nên là chuyện này...

Có lẽ chính mình quá nhạy cảm rồi, cứ lo bò trắng răng, Vệ Đông nghĩ. Cậu nhóc này trong chuyện tình cảm thật thà đến mức như thiếu một sợi dây đàn vậy. Vệ Đông đã tức cả đêm, ấm ức đến mức ngực như muốn nổ tung, vậy mà Tần Du Du lại có thể bình thản đến thế với người kia, chẳng hề bận tâm. Nghĩ đến đây, anh vẫn không thể nguôi giận, liền nắm lấy cằm Tần Du Du, hôn cậu say đắm.

Cảm xúc của cả hai trong chớp mắt đã trải qua nhiều biến động, nhưng giờ đây cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

"Cậu ta chắc chắn có ý đồ với em..." Vệ Đông nằm đè lên người Tần Du Du, thì thầm: "Lúc hai đứa đang ăn, anh chỉ cần liếc qua cửa đã nhìn ra ngay, ánh mắt đó... Em lại còn ở một mình với cậu ta, anh tưởng em cũng thích cậu ta..."

"Em đâu có—" Tần Du Du vòng đôi tay trắng mịn ôm lấy tấm lưng đầy sẹo và cơ bắp của Vệ Đông.

"Nhưng cậu ta trẻ như vậy..." Vệ Đông nói.

"Em không thích người trẻ đâu," Tần Du Du đáp: "Em chỉ thích mỗi anh thôi."

Vệ Đông cố tình hạ giọng: "Nói dối. Ai mà chẳng thích người trẻ chứ?"

Tần Du Du cãi lại: "Đúng rồi, anh mới là người thích trẻ đấy. Ông già ăn cỏ non, vừa ăn vừa hành hạ cỏ non."

Vệ Đông không nhịn được cười trước lời nói của cậu, khẽ bật cười rồi nói: "Anh còn chưa bắt đầu hành hạ em đâu, em nghĩ kỹ rồi hãy cứng đầu nhé."

Tần Du Du không hề sợ hãi, đôi mắt long lanh ướt át nhìn thẳng vào Vệ Đông.

Những cảm xúc dâng trào, mãnh liệt trong mắt Vệ Đông khiến trái tim Tần Du Du run rẩy. Khi Vệ Đông tiến vào, hơi thở của Tần Du Du trở nên gấp gáp hơn, nhưng cậu vẫn run rẩy nhìn thẳng vào mắt anh, tay bấu chặt lấy cánh tay Vệ Đông.

"Em có chê anh già không?" Vệ Đông nhìn cậu, hỏi bằng giọng khàn đặc.

Tần Du Du cắn môi lắc đầu mạnh mẽ.

Vệ Đông bắt đầu di chuyển, "Anh sắp bốn mươi rồi, Du Du à, em mới chỉ hơn hai mươi thôi... Em có nghĩ chúng ta xứng đôi không?"

Tần Du Du không muốn trả lời câu hỏi này, cậu cũng không đủ tỉnh táo để trả lời.

Vệ Đông nắm lấy mặt cậu.

"Nhìn anh này." Vệ Đông nói: "Em nghĩ anh có xứng với em không?"

Tần Du Du cọ mặt vào lòng bàn tay Vệ Đông, thở hổn hển, hơi nhíu mày r*n r*.

Vệ Đông không kìm nén được, ấn chặt cậu xuống và đẩy mạnh hơn. Rất nhanh sau đó, mông Tần Du Du đỏ ửng lên, tiếng va chạm vang vọng khắp căn phòng. Vệ Đông ấn đầu gối cậu lên tận vai, gần như gập đôi người cậu lại. Lưng dưới của Tần Du Du lơ lửng trên không, cửa mình mở rộng hướng lên trên, bị Vệ Đông xuyên qua mạnh mẽ từng đợt một.

Tần Du Du ngửa cổ lên, nghiến răng th* d*c. Cuối cùng, cậu không kìm được nữa mà bắt đầu khóc, r*n r* "ư... ư...". Vệ Đông như thể muốn đâm vào cậu để nghe tiếng khóc, để thấy những giọt nước mắt, như thể muốn đâm nát cậu ra, rồi ghép từng mảnh vỡ vào cơ thể mình, hòa làm một, không cho ai, không để ai thèm muốn.

Hai tay Tần Du Du mò mẫm nắm chặt ga giường, cơ thể bị đẩy lên xuống dữ dội. Cậu bị cuộn người lại đến khó thở, giọng run rẩy: "Em từ... 19 tuổi đã là của anh rồi... Cho đến khi em chết vẫn là của anh... Anh đừng hỏi em có xứng đáng hay không nữa, những thứ đó... chỉ là trong mắt người khác nhìn thôi, với em chẳng có ý nghĩa gì... Em không quan tâm..."

Vệ Đông không nói thêm lời nào nữa, anh đã không thể dừng lại được.

Tần Du Du bị kh/oái cảm dồn nén dưới thân k*ch th*ch đến mức ngón chân cũng co quắp lại. Mỗi lần dương v/ật của Vệ Đông ra vào trong cơ thể cậu đều như một cây gậy lửa đang cháy, đốt pháo hoa trên điểm kh/oái cảm của cậu. Tim pháo hoa xèo xèo vang lên, xào xạc chạy khắp nơi trong bụng cậu. Cậu hít vào run rẩy, từng dây thần kinh, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều bị kéo căng, rung động...

"Anh ơi..." Tần Du Du sắp mất kiểm soát, cậu cảm thấy mình đang bị cuốn theo cơn lốc vút lên cao, ý thức đã mơ hồ...

"Vệ Đông... Vệ Đông..."

Vệ Đông không đáp lời cậu, chỉ dùng sức ấn cậu xuống, đâm mạnh vào sâu hơn, nặng nề hơn.

Tần Du Du cảm thấy mình sắp vỡ ra, cậu cảm thấy xương cốt như nứt ra từng khe, kh/oái cảm như thủy triều tràn ngập tâm trí, cậu thấy những tia sáng trắng lóe lên trước mắt, xé toạc không gian, cuối cùng nổ tung thành muôn vàn đóa hoa vàng trên bầu trời trong não bộ...

Không còn ý thức, tất cả đều tan biến.

Tần Du Du không mở nổi mắt, toàn thân chìm đắm trong sự thỏa mãn vô song.

Cậu run rẩy ôm chặt lấy Vệ Đông.

Pháo hoa tàn, cậu biết dù mình có hóa thành tro bụi, cũng sẽ rơi vào máu thịt của Vệ Đông, bám vào xương cốt anh, không bao giờ tách rời được nữa.
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 63: Phiên ngoại 3


Vệ Đông cảm thấy Tần Du Du gần đây hơi kỳ lạ.

Sự kỳ lạ này khó diễn tả, chỉ là mỗi ngày về nhà, cậu lén lút ôm điện thoại không rời mắt, còn len lén tránh không cho Vệ Đông thấy. Mỗi lần Vệ Đông hỏi cậu đang xem gì, cậu liền lập tức khóa màn hình cất đi, nói không có gì...

Đây là câu trả lời kiểu gì chứ? Lúc này mà nói "không có gì", thì chẳng khác nào thừa nhận rằng "có chuyện gì đó".

Vệ Đông lần thứ N nhíu mày nhìn chằm chằm vào Tần Du Du.

Ánh mắt Tần Du Du chạm phải anh, lập tức giả vờ như không có chuyện gì, dời mắt đi chỗ khác, coi như không có gì xảy ra.

Trái tim Vệ Đông chùng xuống.

Anh thực sự muốn đặt một tấm gương trước mặt Tần Du Du để cậu nhìn thấy biểu cảm lúc có lỗi của mình, giả vờ cũng không biết, gần như muốn lắc vai Vệ Đông mà hét lên: Anh ơi! Em đang có lỗi đây! Mau nghi ngờ em đi!

Không phải Vệ Đông không muốn hỏi, bất kỳ ai có người yêu ngày nào cũng ôm điện thoại với vẻ mặt lén lút như vậy, làm sao có thể không nghi ngờ chứ? Chỉ là khi đối mặt với vấn đề của Tần Du Du, anh quen với việc mỗi lần đều tìm nguyên nhân từ chính mình trước. Anh liên tục tự xét lại, suy đi tính lại, không hiểu hiện giờ rốt cuộc là tình huống gì.

Nói rằng Tần Du Du ở bên ngoài có gì đó với ai đó, Vệ Đông không tin. Mỗi ngày Tần Du Du tan làm vừa vào cửa, sáng sớm vừa mở mắt, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh chưa bao giờ thay đổi, sự quyến luyến và ấm áp đó khiến Vệ Đông an tâm, khiến anh tin chắc Tần Du Du không thể thay lòng đổi dạ.

Vậy là chuyện gì? Anh suy nghĩ gần đây có xảy ra mâu thuẫn gì với Tần Du Du không, có vấn đề gì trong những chi tiết nhỏ không?

Vệ Đông đã ngoài bốn mươi bỗng nhiên có chút cảm giác khủng hoảng, không lẽ là vấn đề "chuyện ấy" khiến người ta không hài lòng?

Cũng không thể nào...

Tuy hai người cũng không nói là h*m m**n nhiều, nhưng trong những năm qua, dưới tần suất bình thường, về chất lượng và số lượng chuyện đó Vệ Đông vẫn khá tự tin. Theo ấn tượng của anh, mỗi lần Tần Du Du dù không hài lòng, cũng chỉ là toàn thân mềm nhũn phàn nàn sao anh vẫn chưa xuất, ngày mai còn phải đi làm... Theo lý thuyết, Vệ Đông đã cho Tần Du Du ăn no cả miệng trên lẫn miệng dưới.

Tivi đang mở, Vệ Đông cầm điều khiển, nghiêng mặt nhìn Tần Du Du.

Cậu bé gầy yếu mười chín tuổi năm xưa, giờ đã gần ba mươi rồi, nhưng dù ngày tháng thay đổi thế nào, trong mắt Vệ Đông, Tần Du Du vẫn luôn là cậu bé ôm chặt tay anh, ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh nhìn anh gọi anh ơi anh à. Anh nhìn cậu lúc này bên cạnh đang chăm chú nhìn điện thoại, lúc thì hơi nhíu mày, lúc thì nhẹ nhàng cắn khớp ngón tay trỏ, đắm chìm trong đó đến nỗi hơi thở cũng cố ý nhẹ nhàng chậm rãi, Vệ Đông bỗng nhiên cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.

Có lẽ trong mắt người khác, người thanh niên này tuy thân hình mảnh khảnh nhưng cân đối, khuôn mặt thanh tú tuấn tú, đã không thể dùng từ "cậu bé" để miêu tả nữa. Chỉ có Vệ Đông vẫn luôn chủ quan xem cậu là đứa trẻ, ôm vào lòng yêu thương chiều chuộng. Nhưng thực tế, Tần Du Du bây giờ đã là một người đàn ông ôn hòa trầm tĩnh, có năng lực có kinh nghiệm, đặc biệt là có sức hấp dẫn nhất định đối với người khác rồi.

Vệ Đông im lặng nhìn cậu hồi lâu, Tần Du Du hoàn toàn không nhận ra.

Vệ Đông thở dài, đứng dậy nói: "Anh đi tắm đây."

Tần Du Du không ngẩng đầu lên, "ừm" một tiếng, Vệ Đông buồn bã nhìn cậu, rồi vào phòng tắm.

Nước nóng xối lên thân thể đầy sẹo, Vệ Đông bôi một chút sữa tắm nhanh chóng rửa sạch. Khi da thịt chạm vào, những vết sẹo lồi lõm khiến Vệ Đông nhíu mày. Anh đang nghĩ mình chưa bao giờ cảm thấy những vết sẹo này có gì to tát, không nhận thức được đẹp xấu, nhưng dường như anh cũng chưa bao giờ hỏi Tần Du Du có phiền lòng không, có không thích không. Chắc chắn là không thích rồi, mỗi lần Tần Du Du chạm vào vết sẹo trên người anh đều nhíu mày, nín thở, cẩn thận, ánh mắt đầy vẻ buồn bã...

Vệ Đông thở dài. Nếu không phải vì Tần Du Du đang giấu chuyện gì đó trong lòng, anh đã không phải suy nghĩ xem mình có còn là hình mẫu mà nhóc con thích hay không.

Tắt nước xong anh mới nhận ra mình quên mang quần áo thay vào. Vệ Đông gọi hai tiếng, nhưng Tần Du Du chẳng nghe thấy gì. Anh đành lau qua loa rồi trực tiếp mở cửa bước ra ngoài.

"Du Du, đừng xem nữa, đi tắm rồi đi ngủ đi."

Tần Du Du ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy Vệ Đông đang đứng trước mặt trong tình trạng không mảnh vải che thân, tay cầm khăn lau tóc.

Mặt cậu trai đỏ bừng lên trong tích tắc. "Anh... sao anh không mặc quần áo vào?"

"Quên mang vào, anh gọi em mấy lần mà em không nghe thấy." Vệ Đông nói với vẻ tự nhiên, "Nhanh đi tắm đi, đừng nhìn nữa."

"Dạ..." Tần Du Du vội vàng tắt màn hình điện thoại, tiện tay nhét vào khe ghế sofa rồi đứng dậy vào phòng ngủ. Một lúc sau, chàng trai mang ra cả áo ba lỗ và quần đùi của Vệ Đông, "Anh... anh mặc vào nhanh đi..."

Vệ Đông cười nhận lấy, Tần Du Du vội vã bước vào phòng tắm đóng cửa lại.

Vệ Đông thay xong quần áo, ngồi xuống ghế sofa, rồi rút điện thoại của Tần Du Du ra.

Không phải anh không tin tưởng cậu, mà là anh thực sự không chịu nổi nữa. Có vấn đề thì phải giải quyết, ít nhất anh cũng phải biết vấn đề nằm ở đâu. Tính cách của Tần Du Du trước mặt anh là loại hoàn toàn không giấu được chuyện gì, khiến người ta không thể làm ngơ được. Ngày qua ngày như vậy, ai chịu nổi chứ.

Đêm nay anh nhất định phải xem xem cậu hóc đang giở trò gì. Nếu vấn đề thật sự nằm ở bản thân anh, thì anh sẽ sửa đổi, để cậu được hài lòng và yên tâm.

Mật khẩu điện thoại của Tần Du Du, Vệ Đông nhắm mắt cũng có thể mở được. Màn hình quả nhiên vẫn còn ở trang vừa rồi, Vệ Đông nhìn vài lần, dần dần nhíu chặt mày.

Đây là...??

Tần Du Du tắm xong vừa bước ra, đã thấy Vệ Đông ngậm điếu thuốc, tựa vào ghế sofa, đang híp mắt nhìn điện thoại trong tay...

Tần Du Du đầu óc choáng váng, vứt khăn sang một bên rồi vươn tay qua định giật lại.

Vệ Đông né ra sau, đưa tay dụi thuốc vào gạt tàn. Tần Du Du đỏ mặt nói: "Đưa em đi!"

Vệ Đông híp mắt nhìn cậu.

Mặt Tần Du Du như bốc lửa, "Anh... sao anh có thể tùy tiện xem điện thoại của em."

"Anh không được xem sao?" Vệ Đông nhìn chằm chằm vào cậu.

Tần Du Du im lặng.

"Anh có được xem điện thoại của em không?" Vệ Đông hỏi.

"Được... nhưng mà..." Tần Du Du cắn môi, mặt đỏ bừng cầm khăn vứt trên lưng ghế sofa lên, ngồi xuống tiếp tục lau tóc, lẩm bẩm: "Người yêu với nhau cũng cần có không gian riêng, cũng có cái của riêng mình..."

Chưa nói hết câu, đã bị Vệ Đông kéo tay ấn xuống dưới thân.

Vệ Đông lại nhìn vài lần vào màn hình điện thoại, ngước mắt nhìn Tần Du Du, hỏi: "Nút cắm hậu môn là cái gì?"

Tần Du Du trừng mắt nhìn anh, từ từ quay đi khuôn mặt đỏ bừng.

"Hửm?" Vệ Đông dùng ngón tay xoay mặt cậu lại, nhìn cậu.

Mặt Tần Du Du đỏ như muốn nổ tung, cậu không dám nhìn Vệ Đông, đôi mắt đỏ bừng vì xấu hổ liếc sang chỗ khác, cắn môi không chịu lên tiếng.

"Em xem cái gì vậy? Sao người đàn ông này khi làm chuyện đó với bạn trai lại còn mặc tất lưới với váy ngắn, còn dùng cái gì nút cắm đuôi hậu môn? Làm thế nào mà gắn vào được?" Vệ Đông nhìn cậu, híp mắt hỏi: "Đây là phim đồi trụy à? Đồng tính nam? Đàn ông với đàn ông cũng có thể làm như vậy sao?"

Tần Du Du chưa bao giờ thấy Vệ Đông có h*m m**n tìm hiểu mạnh mẽ đến thế...

Dưới ánh mắt nheo lại và khóe miệng hơi nhếch lên của Vệ Đông, cậu cảm thấy xấu hổ đến mức như muốn ngược dòng máu.

Xấu xa quá.

Tần Du Du bỗng cảm thấy anh cậu xấu xa quá, thật là... thật là...

Cậu đỏ mắt liếc nhìn Vệ Đông một cái, rồi lại quay đi.

Không lên tiếng.

Làm sao mà mở miệng được, xấu hổ chết mất...

"Em thích như vậy à?"

Từng câu nói của Vệ Đông như sấm sét, khiến Tần Du Du không chốn để trốn, không đất chôn mình.

Cậu đẩy Vệ Đông, ước gì có thể chui xuống đất: "Em không có... Em chỉ xem qua thôi, trên mạng có rất nhiều kiểu như vậy, em cũng mới phát hiện gần đây thôi, em trước đây, trước đây chưa từng xem..."

Vệ Đông gật đầu: "Anh cũng chưa từng xem."

Tần Du Du nói: "Anh đứng dậy đi... Em muốn đi ngủ rồi..."

Vệ Đông vẫn đè lên người cậu, không nhúc nhích.

Tần Du Du lo lắng, vì cậu dường như đã nhìn ra Vệ Đông đang suy nghĩ điều gì đó...

Quả nhiên, Vệ Đông cúi người xuống, ghé sát tai cậu thì thầm: "Hay là... chúng ta cũng thử xem?"
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 64: Phiên ngoại 4


Vệ Đông cảm thấy Tần Du Du gần đây hơi kỳ lạ.

Sự kỳ lạ này khó diễn tả, chỉ là mỗi ngày về nhà, cậu lén lút ôm điện thoại không rời mắt, còn len lén tránh không cho Vệ Đông thấy. Mỗi lần Vệ Đông hỏi cậu đang xem gì, cậu liền lập tức khóa màn hình cất đi, nói không có gì...

Đây là câu trả lời kiểu gì chứ? Lúc này mà nói "không có gì", thì chẳng khác nào thừa nhận rằng "có chuyện gì đó".

Vệ Đông lần thứ N nhíu mày nhìn chằm chằm vào Tần Du Du.

Ánh mắt Tần Du Du chạm phải anh, lập tức giả vờ như không có chuyện gì, dời mắt đi chỗ khác, coi như không có gì xảy ra.

Trái tim Vệ Đông chùng xuống.

Anh thực sự muốn đặt một tấm gương trước mặt Tần Du Du để cậu nhìn thấy biểu cảm lúc có lỗi của mình, giả vờ cũng không biết, gần như muốn lắc vai Vệ Đông mà hét lên: Anh ơi! Em đang có lỗi đây! Mau nghi ngờ em đi!

Không phải Vệ Đông không muốn hỏi, bất kỳ ai có người yêu ngày nào cũng ôm điện thoại với vẻ mặt lén lút như vậy, làm sao có thể không nghi ngờ chứ? Chỉ là khi đối mặt với vấn đề của Tần Du Du, anh quen với việc mỗi lần đều tìm nguyên nhân từ chính mình trước. Anh liên tục tự xét lại, suy đi tính lại, không hiểu hiện giờ rốt cuộc là tình huống gì.

Nói rằng Tần Du Du ở bên ngoài có gì đó với ai đó, Vệ Đông không tin. Mỗi ngày Tần Du Du tan làm vừa vào cửa, sáng sớm vừa mở mắt, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh chưa bao giờ thay đổi, sự quyến luyến và ấm áp đó khiến Vệ Đông an tâm, khiến anh tin chắc Tần Du Du không thể thay lòng đổi dạ.

Vậy là chuyện gì? Anh suy nghĩ gần đây có xảy ra mâu thuẫn gì với Tần Du Du không, có vấn đề gì trong những chi tiết nhỏ không?

Vệ Đông đã ngoài bốn mươi bỗng nhiên có chút cảm giác khủng hoảng, không lẽ là vấn đề "chuyện ấy" khiến người ta không hài lòng?

Cũng không thể nào...

Tuy hai người cũng không nói là h*m m**n nhiều, nhưng trong những năm qua, dưới tần suất bình thường, về chất lượng và số lượng chuyện đó Vệ Đông vẫn khá tự tin. Theo ấn tượng của anh, mỗi lần Tần Du Du dù không hài lòng, cũng chỉ là toàn thân mềm nhũn phàn nàn sao anh vẫn chưa xuất, ngày mai còn phải đi làm... Theo lý thuyết, Vệ Đông đã cho Tần Du Du ăn no cả miệng trên lẫn miệng dưới.

Tivi đang mở, Vệ Đông cầm điều khiển, nghiêng mặt nhìn Tần Du Du.

Cậu bé gầy yếu mười chín tuổi năm xưa, giờ đã gần ba mươi rồi, nhưng dù ngày tháng thay đổi thế nào, trong mắt Vệ Đông, Tần Du Du vẫn luôn là cậu bé ôm chặt tay anh, ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh nhìn anh gọi anh ơi anh à. Anh nhìn cậu lúc này bên cạnh đang chăm chú nhìn điện thoại, lúc thì hơi nhíu mày, lúc thì nhẹ nhàng cắn khớp ngón tay trỏ, đắm chìm trong đó đến nỗi hơi thở cũng cố ý nhẹ nhàng chậm rãi, Vệ Đông bỗng nhiên cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.

Có lẽ trong mắt người khác, người thanh niên này tuy thân hình mảnh khảnh nhưng cân đối, khuôn mặt thanh tú tuấn tú, đã không thể dùng từ "cậu bé" để miêu tả nữa. Chỉ có Vệ Đông vẫn luôn chủ quan xem cậu là đứa trẻ, ôm vào lòng yêu thương chiều chuộng. Nhưng thực tế, Tần Du Du bây giờ đã là một người đàn ông ôn hòa trầm tĩnh, có năng lực có kinh nghiệm, đặc biệt là có sức hấp dẫn nhất định đối với người khác rồi.

Vệ Đông im lặng nhìn cậu hồi lâu, Tần Du Du hoàn toàn không nhận ra.

Vệ Đông thở dài, đứng dậy nói: "Anh đi tắm đây."

Tần Du Du không ngẩng đầu lên, "ừm" một tiếng, Vệ Đông buồn bã nhìn cậu, rồi vào phòng tắm.

Nước nóng xối lên thân thể đầy sẹo, Vệ Đông bôi một chút sữa tắm nhanh chóng rửa sạch. Khi da thịt chạm vào, những vết sẹo lồi lõm khiến Vệ Đông nhíu mày. Anh đang nghĩ mình chưa bao giờ cảm thấy những vết sẹo này có gì to tát, không nhận thức được đẹp xấu, nhưng dường như anh cũng chưa bao giờ hỏi Tần Du Du có phiền lòng không, có không thích không. Chắc chắn là không thích rồi, mỗi lần Tần Du Du chạm vào vết sẹo trên người anh đều nhíu mày, nín thở, cẩn thận, ánh mắt đầy vẻ buồn bã...

Vệ Đông thở dài. Nếu không phải vì Tần Du Du đang giấu chuyện gì đó trong lòng, anh đã không phải suy nghĩ xem mình có còn là hình mẫu mà nhóc con thích hay không.

Tắt nước xong anh mới nhận ra mình quên mang quần áo thay vào. Vệ Đông gọi hai tiếng, nhưng Tần Du Du chẳng nghe thấy gì. Anh đành lau qua loa rồi trực tiếp mở cửa bước ra ngoài.

"Du Du, đừng xem nữa, đi tắm rồi đi ngủ đi."

Tần Du Du ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy Vệ Đông đang đứng trước mặt trong tình trạng không mảnh vải che thân, tay cầm khăn lau tóc.

Mặt cậu trai đỏ bừng lên trong tích tắc. "Anh... sao anh không mặc quần áo vào?"

"Quên mang vào, anh gọi em mấy lần mà em không nghe thấy." Vệ Đông nói với vẻ tự nhiên, "Nhanh đi tắm đi, đừng nhìn nữa."

"Dạ..." Tần Du Du vội vàng tắt màn hình điện thoại, tiện tay nhét vào khe ghế sofa rồi đứng dậy vào phòng ngủ. Một lúc sau, chàng trai mang ra cả áo ba lỗ và quần đùi của Vệ Đông, "Anh... anh mặc vào nhanh đi..."

Vệ Đông cười nhận lấy, Tần Du Du vội vã bước vào phòng tắm đóng cửa lại.

Vệ Đông thay xong quần áo, ngồi xuống ghế sofa, rồi rút điện thoại của Tần Du Du ra.

Không phải anh không tin tưởng cậu, mà là anh thực sự không chịu nổi nữa. Có vấn đề thì phải giải quyết, ít nhất anh cũng phải biết vấn đề nằm ở đâu. Tính cách của Tần Du Du trước mặt anh là loại hoàn toàn không giấu được chuyện gì, khiến người ta không thể làm ngơ được. Ngày qua ngày như vậy, ai chịu nổi chứ.

Đêm nay anh nhất định phải xem xem cậu hóc đang giở trò gì. Nếu vấn đề thật sự nằm ở bản thân anh, thì anh sẽ sửa đổi, để cậu được hài lòng và yên tâm.

Mật khẩu điện thoại của Tần Du Du, Vệ Đông nhắm mắt cũng có thể mở được. Màn hình quả nhiên vẫn còn ở trang vừa rồi, Vệ Đông nhìn vài lần, dần dần nhíu chặt mày.

Đây là...??

Tần Du Du tắm xong vừa bước ra, đã thấy Vệ Đông ngậm điếu thuốc, tựa vào ghế sofa, đang híp mắt nhìn điện thoại trong tay...

Tần Du Du đầu óc choáng váng, vứt khăn sang một bên rồi vươn tay qua định giật lại.

Vệ Đông né ra sau, đưa tay dụi thuốc vào gạt tàn. Tần Du Du đỏ mặt nói: "Đưa em đi!"

Vệ Đông híp mắt nhìn cậu.

Mặt Tần Du Du như bốc lửa, "Anh... sao anh có thể tùy tiện xem điện thoại của em."

"Anh không được xem sao?" Vệ Đông nhìn chằm chằm vào cậu.

Tần Du Du im lặng.

"Anh có được xem điện thoại của em không?" Vệ Đông hỏi.

"Được... nhưng mà..." Tần Du Du cắn môi, mặt đỏ bừng cầm khăn vứt trên lưng ghế sofa lên, ngồi xuống tiếp tục lau tóc, lẩm bẩm: "Người yêu với nhau cũng cần có không gian riêng, cũng có cái của riêng mình..."

Chưa nói hết câu, đã bị Vệ Đông kéo tay ấn xuống dưới thân.

Vệ Đông lại nhìn vài lần vào màn hình điện thoại, ngước mắt nhìn Tần Du Du, hỏi: "Nút cắm hậu môn là cái gì?"

Tần Du Du trừng mắt nhìn anh, từ từ quay đi khuôn mặt đỏ bừng.

"Hửm?" Vệ Đông dùng ngón tay xoay mặt cậu lại, nhìn cậu.

Mặt Tần Du Du đỏ như muốn nổ tung, cậu không dám nhìn Vệ Đông, đôi mắt đỏ bừng vì xấu hổ liếc sang chỗ khác, cắn môi không chịu lên tiếng.

"Em xem cái gì vậy? Sao người đàn ông này khi làm chuyện đó với bạn trai lại còn mặc tất lưới với váy ngắn, còn dùng cái gì nút cắm đuôi hậu môn? Làm thế nào mà gắn vào được?" Vệ Đông nhìn cậu, híp mắt hỏi: "Đây là phim đồi trụy à? Đồng tính nam? Đàn ông với đàn ông cũng có thể làm như vậy sao?"

Tần Du Du chưa bao giờ thấy Vệ Đông có h*m m**n tìm hiểu mạnh mẽ đến thế...

Dưới ánh mắt nheo lại và khóe miệng hơi nhếch lên của Vệ Đông, cậu cảm thấy xấu hổ đến mức như muốn ngược dòng máu.

Xấu xa quá.

Tần Du Du bỗng cảm thấy anh cậu xấu xa quá, thật là... thật là...

Cậu đỏ mắt liếc nhìn Vệ Đông một cái, rồi lại quay đi.

Không lên tiếng.

Làm sao mà mở miệng được, xấu hổ chết mất...

"Em thích như vậy à?"

Từng câu nói của Vệ Đông như sấm sét, khiến Tần Du Du không chốn để trốn, không đất chôn mình.

Cậu đẩy Vệ Đông, ước gì có thể chui xuống đất: "Em không có... Em chỉ xem qua thôi, trên mạng có rất nhiều kiểu như vậy, em cũng mới phát hiện gần đây thôi, em trước đây, trước đây chưa từng xem..."

Vệ Đông gật đầu: "Anh cũng chưa từng xem."

Tần Du Du nói: "Anh đứng dậy đi... Em muốn đi ngủ rồi..."

Vệ Đông vẫn đè lên người cậu, không nhúc nhích.

Tần Du Du lo lắng, vì cậu dường như đã nhìn ra Vệ Đông đang suy nghĩ điều gì đó...

Quả nhiên, Vệ Đông cúi người xuống, ghé sát tai cậu thì thầm: "Hay là... chúng ta cũng thử xem?"
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 65: Phiên ngoại 5


Có lẽ vì trong lòng còn vướng bận chuyện gì đó, lần này Vệ Đông xuất tinh nhanh hơn bình thường.

Anh với tay lấy vòi hoa sen để tắm rửa cho Tần Du Du. Cậu gục trên bồn rửa mặt, thở hổn hển, hai chân run rẩy không ngừng.

Sau khi tắm xong và lau khô người, Vệ Đông ngồi xuống bồn cầu, ôm Tần Du Du ngồi vắt chéo trong lòng mình. Ngón tay anh tiếp tục trêu đùa phía sau của cậu. Tần Du Du nhắm mắt, gục đầu vào vai Vệ Đông, thì thầm: "Em đói rồi anh ạ..."

"Chút nữa sẽ ăn." Vệ Đông lấy gel bôi trơn bóp ra một ít, rồi thoa lên phía sau của Tần Du Du, nhẹ nhàng xoa bóp và ấn vào bên trong.

Tần Du Du biết anh định làm gì, cậu hơi cựa quậy người và hỏi: "Nó có vào được không anh?"

"Được chứ," Vệ Đông với lấy cái đuôi từ trên kệ, nhìn qua một lượt rồi nói, "Phần to nhất của nút này cũng chỉ hơi lớn một chút thôi, vào được rồi là ổn thôi. Anh còn mua cỡ nhỏ vì sợ em không thoải mái đấy."

"Ừm," Tần Du Du ôm lấy cổ anh, "Vậy anh nhẹ nhàng một chút nhé..."

Dù chỉ là đút một món đồ chơi nhỏ như vậy, Vệ Đông vẫn chuẩn bị kỹ lưỡng. Trước tiên anh đã làm một lần, khiến nơi đó của Tần Du Du mềm ra, sau đó lại bôi thật nhiều gel bôi trơn. Anh dùng đầu nút từ từ chọc vào, thăm dò và ấn vào từng chút một, không để Tần Du Du cảm thấy khó chịu chút nào.

Kể từ khi ở bên Vệ Đông, chỗ đó của Tần Du Du chưa từng cho thứ gì khác vào. Sự khó chịu của cậu không phải về mặt thể xác, mà là tâm lý. Khi v*t c*ng ngắc không có hơi ấm kia đang cố chen vào hậu môn, cậu ôm chặt lấy cổ Vệ Đông, cơ thể hơi căng cứng.

Vệ Đông hôn vào tai cậu: "Không thoải mái à?"

"Cũng không hẳn," Tần Du Du khẽ nói, "Em chỉ không thích gì khác ngoài của anh thôi..."

Vệ Đông bật cười, nâng mặt cậu lên và hôn lên môi.

Tần Du Du nhắm mắt, ngửa mặt lên đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của Vệ Đông. Càng hôn say đắm, cơ thể cậu càng mềm nhũn và thả lỏng.

Phía dưới, sự xâm nhập vẫn tiếp diễn, ra vào nhịp nhàng, đã gần đến phần to nhất. Vệ Đông kiên nhẫn, anh không muốn ép buộc mà để Tần Du Du từ từ thích nghi, tránh đau đớn hay khó chịu.

Một tay anh đỡ gáy Tần Du Du, tay kia thăm dò đẩy vào sâu hơn. Tần Du Du khẽ r*n r*, hơi nhăn mày. Rồi toàn thân cậu cứng đờ trong tích tắc, phần to nhất đã lọt vào, trượt trơn tru vào trong. Lỗ hậu lại khép chặt, chỉ còn phần đuôi thò ra ngoài.

Tần Du Du gục xuống th* d*c.

Vệ Đông hôn cổ cậu: "Đứng lên cho anh nhìn nào."

Tần Du Du thở một lúc rồi miễn cưỡng chống tay lên vai anh, chậm rãi đứng dậy khỏi đùi anh, đối diện với anh, mặt đỏ bừng xoay người từ từ...

Vệ Đông ngồi tựa bồn cầu ngắm nhìn, rồi đứng dậy ôm Tần Du Du vào lòng, di chuyển đến trước gương soi.

Áo sơ mi trên người Tần Du Du đã xộc xệch, không che nổi cặp mông trắng nõn săn chắc. Giữa khe mông thõng xuống một cái đuôi xù, khẽ đung đưa giữa đôi chân trần dài. Vệ Đông nhìn một lúc rồi không nhịn được đưa tay v**t v*, lông đuôi mềm mại khiến khoeo chân Tần Du Du ngứa ngáy. Cậu vòng tay ôm cổ Vệ Đông, anh cúi xuống hôn cậu, hôn rồi lại ngẩng lên nhìn vào gương.

"Anh lại cương rồi," Vệ Đông nói, "Lại muốn làm em..."

Tần Du Du nhắm mắt cười yếu ớt: "Anh cương vì em hay vì cái đuôi vậy?"

"Vì em..." Vệ Đông cũng cười, "Nhưng cái đuôi cũng đẹp nữa, anh thích."

Tần Du Du nói: "Vậy lần sau mua cái đuôi công nhé, em sẽ xòe đuôi cho anh xem."

Hai người ôm nhau, cười khúc khích không ngớt.

Cơm lại nguội mất rồi.

Vệ Đông mặc áo ba lỗ quần đùi vào bếp hâm cơm.

Tần Du Du để trần chân, chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi vừa đủ che chân, đứng ngoài cửa bếp nhìn Vệ Đông.

Vệ Đông vừa bận rộn tay chân, vừa cười nhìn cậu từ trên xuống dưới, cố ý hỏi: "Sao thế?"

Tần Du Du đỏ mặt: "Em mặc cái này thì làm sao mặc quần được?"

"Đừng mặc." Vệ Đông vẫy tay, Tần Du Du bước lại, bị anh kéo vào lòng ôm nghiêng người. Một tay Vệ Đông đảo món ăn trong chảo, "Cứ đeo vậy cho anh ngắm."

"..."

Tần Du Du thở dài, thôi được, trước giờ đâu biết anh ấy lại thích chơi đùa đến thế...

Lúc ăn cơm Tần Du Du ngồi có vẻ không thoải mái, cứ cựa quậy.

Vệ Đông cứ liếc nhìn cái đuôi dưới mông cậu.

Tần Du Du đỏ mặt hỏi: "Anh, bao giờ anh mới hết thích thú cái mới này đây?"

Vệ Đông suy nghĩ rồi nói: "Lần sau anh muốn mua cái đuôi thỏ."

"Hả?" Tần Du Du ngớ người.

"Đuôi thỏ, chỉ là một quả bông nhỏ thôi." Vệ Đông vừa ăn vừa lấy điện thoại ra bấm vài cái rồi đưa qua, "Em xem, thú vị không? Cái này không ảnh hưởng đến việc mặc quần đâu."

Tần Du Du liếc nhìn màn hình, ngước mắt nhìn Vệ Đông: "Anh không định bắt em về nhà là phải đeo mấy thứ này chứ?"

"Không đâu," Vệ Đông cất điện thoại, cười nói: "Chỉ thỉnh thoảng chơi đùa thôi."

Tần Du Du lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

Vệ Đông nhìn gương mặt thanh tú ửng hồng của cậu, càng thêm yêu thích, không nhịn được đưa tay véo má: "Đuôi không dễ thương bằng em đâu, thật đấy."

Tần Du Du nhìn anh, cúi đầu không nói gì, chỉ có mặt càng đỏ hơn...

Đêm đó Tần Du Du vẫn chưa tháo được cái nút đó ra, cậu được Vệ Đông ôm nằm sấp trên ngực cho đến khi ngủ. Vệ Đông vẫn một tay ôm cậu, một tay v**t v* từ sống lưng xuống eo, mông, lên xuống v**t v*, x** n*n cái đuôi đó hết lần này đến lần khác.

Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức vang lên. Tần Du Du mơ màng trở mình, chợp mắt thêm một lúc rồi mới ngồi dậy xuống giường đi rửa mặt. Vệ Đông nhìn cái đuôi thò ra từ phía sau của cậu, cảm thấy phần dưới vốn đã c**ng c*ng từ sáng sớm lại càng thêm cứng hơn.

Tần Du Du vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở đứng trước bồn cầu để giải quyết nỗi buồn. Vệ Đông bước đến, áp sát vào lưng cậu, tay luồn xuống khe mông nghịch ngợm cái nút. Tiếng nước của Tần Du Du bỗng ngưng bặt...

"Đừng... đừng chạm lung tung..." - Cậu khẽ càu nhàu.

"Được rồi, anh không động đậy nữa, em cứ tiếp tục đi." - Vệ Đông thì thầm bên tai cậu.

Tần Du Du nhắm mắt, tựa người vào bờ ngực rộng phía sau, đợi một lúc mới tiếp tục.

Hai người rửa mặt xong.

"Em... em lấy ra rồi đó. Hay chúng ta ra ngoài ăn sáng đi, em không muốn nấu nữa." - Tần Du Du nói.

"Để anh làm cho. Em quay lưng lại đi." - Vệ Đông bảo.

Tần Du Du d*ng ch*n ra, cúi người chống tay lên bồn rửa mặt.

Vệ Đông bôi chút gel bôi trơn quanh lỗ hậu, một tay ôm eo cậu, tay kia nhẹ nhàng xoay nút, mắt nhìn Tần Du Du qua gương.

Tần Du Du cúi đầu, nhắm mắt, cau mày nhè nhẹ.

Vệ Đông đưa tay nâng cằm cậu lên, nhìn vào gương, dùng cằm cọ nhẹ vào thái dương Tần Du Du: "Tối qua có khó chịu gì không em?"

"Không... không cảm thấy gì cả..." - Phía sau bị kéo nhẹ, cái nút cứ lấp lửng không vào không ra, khiến Tần Du Du khó chịu, vài lần không nhịn được mà rên lên.

Vệ Đông đùa nghịch một lúc, cuối cùng mới dùng chút lực kéo ra. Chỉ nghe "bốp" một tiếng, Tần Du Du rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Cái nút cùng đuôi được ném vào bồn rửa.

Vệ Đông nắm cằm cậu hôn lên. Tần Du Du chưa kịp lấy lại hơi thở, đã cảm thấy phía sau bị từ từ căng ra, một v*t t* l*n nóng bỏng chen vào.

"...Ưm... ừ..." - Tần Du Du nín thở, đến khi vật đó hoàn toàn lọt vào, cậu mới nghiêng mặt thở hổn hển: "Hôm nay còn phải đi làm mà..."

"Anh sẽ nhanh thôi." - Vệ Đông bắt đầu từ từ đẩy vào.

Tần Du Du đỏ mắt, cố nhịn một lúc, nhưng rồi vẫn không kìm được tiếng r*n r* từ mũi.

Thứ này hoàn toàn không thể so với cái nút nhỏ xinh kia. Cái nút đút vào thì hầu như chẳng cảm thấy gì, còn thứ này lại có thể đâm thẳng vào khiến bụng dưới cậu mềm nhũn. Cậu đứng không vững, người trượt xuống, được Vệ Đông ôm vào lòng, còn nắm cằm bắt cậu nhìn vào gương.

"Du Du, tại sao anh lại yêu em đến thế? Vì sao vậy?" - Hai người nhìn nhau qua gương.

Tần Du Du th* d*c cười: "Số mệnh thôi."

Vệ Đông ôm cậu rất chặt, giam cậu trong lồng ngực mình, chỉ có hông vẫn không ngừng đưa đẩy.

"Ừ," - Vệ Đông cúi đầu hít một hơi dài nơi cổ Tần Du Du, nói: "Em chính là mệnh của anh."
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 66: Phiên ngoại 6


Vệ Đông, với bản tính điềm tĩnh suốt hơn bốn mươi năm cuộc đời, lần đầu tiên cảm thấy hoang mang đến mức mất bình tĩnh.

Anh lái xe giữa dòng xe cộ đông đúc của giờ cao điểm buổi tối, bị kẹt cứng không nhúc nhích nổi, lo lắng đến nỗi lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Điện thoại của Tần Du Du lại vang lên. Anh vội vã ngậm điếu thuốc vào miệng, một tay đặt trên vô lăng, tay kia nhận điện thoại: "Em sao rồi Du Du? Có đau lắm không? Anh sắp đến rồi."

Giọng Tần Du Du nghe không có vẻ gì nghiêm trọng, cậu nói chậm rãi: "Em không đau đâu anh, em chỉ gọi để nhắc anh lái xe cẩn thận thôi, đừng vội, tình hình của em không nghiêm trọng đâu."

"Được rồi." Xe phía trước bắt đầu di chuyển, Vệ Đông nhíu mày, kẹp điếu thuốc xuống và khởi động: "Em đợi anh, anh sẽ đến ngay."

Ban đầu, Vệ Đông có cuộc hẹn ăn tối với đối tác ở công trường. Khi mọi người đã ngồi vào bàn, anh nhận được cuộc gọi từ Tần Du Du, hỏi anh có tiện nói chuyện không.

Vệ Đông bước ra khỏi phòng riêng và hỏi có chuyện gì.

Tần Du Du ấp úng một lúc rồi nói rằng cậu đã va chạm vào tay và hiện đang ở bệnh viện. Nghe thế, đầu Vệ Đông như có tiếng "ù" vang lên. Anh thậm chí không hỏi chuyện gì đã xảy ra, chỉ cần biết cậu đang ở bệnh viện nào. Sau khi cúp máy, anh nhanh chóng báo với anh Vương, rồi cầm chìa khóa xe và rời đi ngay lập tức.

Tần Du Du đứng chờ ở cửa phòng cấp cứu đông đúc. Phòng khám đã đóng cửa, lúc này tất cả bệnh nhân đều đổ về phòng cấp cứu, không còn chỗ ngồi. Cậu dựa vào tường, ôm cánh tay, mặt tái nhợt vì đau đớn.

Nói về chuyện hôm nay, cậu cũng không biết xui xẻo thế nào mà trên đường về nhà sau giờ làm, một chiếc xe điện mất kiểm soát đã đâm vào cậu từ phía sau. Cậu ngã xuống đất, khuỷu tay va chạm mạnh. Người đi xe điện liên tục xin lỗi. Mặc dù đau đớn, nhưng Tần Du Du thấy vết thương không chảy máu, tưởng chỉ bị bầm tím vài ngày nên không trách móc gì, tự mình về nhà.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau khi về nhà, cánh tay cậu sưng lên đáng sợ, đau đến mức không thể cử động. Cậu nhận ra đây không phải chuyện có thể chịu đựng được, chắc phải đến bệnh viện thôi. Nghĩ Vệ Đông tối nay có việc, cậu tự gọi taxi đến bệnh viện.

Sau khi đăng ký khám cấp cứu, bác sĩ xem xét tình trạng cánh tay của cậu và nói có thể là gãy mỏm khuỷu xương trụ. Ông viết giấy yêu cầu cậu đi đóng phí và chụp X-quang.

Tần Du Du nhìn hàng người dài đang xếp hàng ở quầy thu ngân, và sau khi đóng tiền còn chưa biết phòng chụp X-quang ở đâu. Cậu đã đau đến mức muốn cắt bỏ cánh tay này, không chịu nổi nữa, đành cắn răng gọi điện cho Vệ Đông.

Khi đang đỗ xe, Vệ Đông suýt bị người khác chen vào. Chỗ đỗ xe ở bệnh viện luôn trong tình trạng quá tải, may mắn tìm được một chỗ trống không dễ dàng gì. Người kia nhìn thấy gương mặt tái xanh của Vệ Đông trong xe, đoán chừng không dễ chọc giận, đành lái xe đi chỗ khác.

Vệ Đông chạy đến cửa phòng cấp cứu, từ xa đã thấy trong hành lang Tần Du Du bị hai người đàn ông đang cầm bình truyền dịch va phải. Vai Tần Du Du đập vào tường, cậu đau đến nỗi không thể nói nên lời. Người đàn ông đang dìu bệnh nhân còn quát với giọng điệu hung dữ: "Không biết tránh à? Đứng đây cản đường cái gì?"

Vệ Đông bước hai bước tới, giơ tay túm lấy đầu người đó "bộp" một cái đập vào tường.

"Mày có mắt không hả?" Vệ Đông một tay nhẹ nhàng kéo Tần Du Du vào lòng, tay kia vẫn giữ chặt đầu người đàn ông. Mặt gã gần như bị ép méo đi, vùng vẫy mấy cái mà không thoát ra được. Người đàn ông đi cùng cũng chẳng kịp để ý trên tay mình còn đang truyền dịch, hoảng hốt kêu lên "Ôi ôi ôi—". Những người xung quanh sợ hãi, vội vàng lùi ra xa.

Tần Du Du vội vàng nắm lấy cánh tay Vệ Đông, bảo anh buông người kia ra. "Anh ơi, em không sao thật mà, đừng nóng nữa, lát nữa bảo vệ đến bây giờ."

Vệ Đông vừa buông tay, hai người kia nhìn anh, không dám nói gì thêm, lầm bầm vài câu rồi vội vàng bỏ đi.

"Em thế này... làm sao vậy?" Vệ Đông nhíu mày, tay nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Tần Du Du, muốn chạm vào nhưng không dám.

"Không sao đâu anh, bác sĩ bảo chụp X-quang xem sao, bên đó người xếp hàng quá đông nên em mới gọi cho anh." Tần Du Du cũng không dám nói thẳng là gãy xương, hai từ này trong lòng họ đều có bóng ma ám ảnh.

"Em vừa bị va chạm là phải gọi cho anh ngay, lớn thế này rồi mà..." Vệ Đông đau lòng đến phát cáu, cố kiềm chế sự lo lắng, đỡ cậu tìm chỗ ngồi. "Em ngồi đây đợi anh, anh đi đóng tiền đã."

Tần Du Du "ừ" một tiếng, đưa cho anh xấp giấy tờ cầm trên tay.

Vệ Đông chạy ra được vài bước lại quay lại, cởi áo khoác choàng lên người cậu, dặn: "Giơ tay lên, đừng để xuống nhé." Rồi lại quay đi.

Xếp hàng đóng tiền mãi, Vệ Đông ra hỏi quầy hướng dẫn, biết phòng chụp X-quang ở tầng hầm thứ hai. Anh đỡ Tần Du Du xuống đó, lại xếp hàng một lúc nữa, cuối cùng đến lượt họ, kết quả chụp ra thì quả thật là gãy xương.

Bảo sao Tần Du Du không thể duỗi thẳng hay gập khuỷu tay, đau đến vậy. Sắc mặt Vệ Đông tồi tệ đến cực điểm, anh cẩn thận nâng cánh tay Tần Du Du, cẩn trọng dìu cậu về phòng cấp cứu. Tần Du Du nhìn vẻ mặt anh mà sợ hãi, dù đau đến chết đi sống lại cũng không dám rên một tiếng.

"Anh có lạnh không?"

Trời lạnh thế này, áo khoác của Vệ Đông đắp trên người Tần Du Du, còn anh chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi.

Vệ Đông nhìn cậu, đưa tay kéo cổ áo cho cậu: "Sao thế? Em lạnh à?"

Tần Du Du lắc đầu.

Hai người nhìn nhau, một người đau đến vã mồ hôi trán, một người lo lắng đến vã mồ hôi trán, chẳng ai trông có vẻ lạnh cả.

Tần Du Du không nhịn được, nhăn mặt vừa xì xèo vừa bật cười.

Vệ Đông nói: "Còn cười được à."

Tần Du Du đáp: "Đúng vậy, em đau thế này rồi, anh đừng nóng giận với em nữa."

Vệ Đông cẩn thận che chắn cho cậu tránh va chạm với người khác, nói: "Anh đâu có nóng giận với em."

"Anh xem cái vẻ mặt của anh kìa, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta ấy." Tần Du Du cười đùa.

Vệ Đông thở dài, mắt chỉ nhìn mỗi cánh tay cậu, nhíu mày không nói gì nữa.

Đợi vài phút ở cửa phòng cấp cứu, hai người vào cho bác sĩ xem phim. Bác sĩ có vẻ rất thoải mái, nói vị trí này còn tốt, không quá nghiêm trọng, có thể bó bột cố định rồi về nhà dưỡng.

Vệ Đông hỏi: "Không cần phẫu thuật ạ?"

Bác sĩ đáp: "Không cần đâu, không nghiêm trọng đến thế, cố định vài tuần là được, đến lúc đó quay lại kiểm tra tình trạng lành xương."

Vệ Đông thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên tâm, lại hỏi lần nữa: "Thật sự không cần ạ?"

Bác sĩ đang kê đơn, ngẩng đầu lên dùng nắp bút chỉ vào phim chụp trên đèn đọc phim, giải thích: "Anh nhìn đây này, chỉ nứt ở chỗ này thôi, không bị di lệch, cũng không phải điểm chịu lực. Thông thường nếu gãy ở điểm chịu lực thì mới đề nghị phẫu thuật cố định, nếu không nó dễ không liền lại được. Trường hợp này bó bột cố định, về nhà chăm sóc tốt là tự lành, yên tâm đi, không có vấn đề gì đâu."

Vệ Đông thực ra cũng không hiểu lắm, nhưng bác sĩ đã nói đi nói lại là không có vấn đề gì, anh mới hơi yên tâm, gật đầu nói cảm ơn.

Tần Du Du chẳng muốn quan tâm gì nữa, cậu đau đến váng đầu, ôm cánh tay đứng một bên thẫn thờ. Vệ Đông đứng đó vừa đợi bác sĩ kê đơn vừa chăm chú nghe đối phương dặn dò các chú ý.

Sau khi ra ngoài, hai người đến khoa bó bột cố định.

Người làm bột là một bác sĩ già, tay nghề thành thạo, nhưng Tần Du Du vẫn đau đến tái mặt trong quá trình bó. Vệ Đông nhìn mà đau lòng, tay đặt lên gáy Tần Du Du nhẹ nhàng bóp, vẻ mặt nghiêm trọng.

Đến khi mọi thứ xong xuôi, về đến nhà đã gần 10 giờ tối.

Tần Du Du vừa bước vào cửa, quay người gọi một tiếng "Anh", rồi ôm cánh tay dựa vào lòng Vệ Đông, im lặng không nói gì.

Vệ Đông tay còn đang xách đồ, anh để thẳng xuống đất, sợ đè vào tay Tần Du Du, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cậu, cúi đầu hỏi: "Sao thế? Có phải đau lắm không?"

Tần Du Du thở dài, hồi lâu mới nói: "Ngày xưa anh chịu đựng thế nào vậy..."

Vệ Đông không nói gì.

Tần Du Du ngẩng đầu nhìn anh, mắt đỏ hoe: "Em chỉ nứt có một chút mà đã thấy đau đến choáng váng rồi, còn anh ngày ấy, gãy bao nhiêu xương khắp người, anh chịu đựng được thế nào..."

Vệ Đông ôm cậu chặt hơn một chút, nói: "Vì vậy anh không muốn em nếm trải cảm giác đó, Du Du à, anh lo lắng lắm, đau lòng chết mất."
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 67: Phiên ngoại 7


Tần Du Du đau đớn suốt đêm, mê mê man man không ngủ ngon. Vệ Đông gần như không ngủ, cậu cử động một chút là anh lại mở mắt nhìn, sợ cậu vô ý đè lên cánh tay.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy đã gần trưa, bên ngoài phòng khách có tiếng trò chuyện. Tần Du Du cố gắng nâng cánh tay ngồi dậy, nhăn mặt xuống giường. Vừa ra khỏi phòng, cậu thấy Lưu Cảnh Văn và mọi người đã mang đồ đến thăm, dưới đất là một đống hộp quà trái cây bánh kẹo.

"Anh Cảnh Văn, anh Trần, Chu Mạt." Tần Du Du chào từng người.

Lưu Cảnh Văn nhìn cậu: "Dậy rồi à? Ngủ ngon nhỉ, bọn anh nói chuyện ở đây hai tiếng rồi đấy."

Tần Du Du cười đi tới, nói với Vệ Đông: "Sao anh không gọi em dậy?"

Vệ Đông mỉm cười không nói gì.

Lưu Cảnh Văn nói: "Anh Đông thương cậu ngủ không ngon, để cậu ngủ thêm chút nữa."

Tần Du Du hít một hơi: "Ôi... đúng là, đau chết em rồi."

Lưu Cảnh Văn có vẻ bất lực: "Không phải anh nói cậu, Du Du à, hai đứa định kết thù với gãy xương à? Người lớn thế này rồi mà đi đường còn không cẩn thận."

Tần Du Du nói: "... Đâu phải em đi không cẩn thận, rõ ràng là người ta đâm vào em mà..."

Anh Trần và Chu Mạt ngồi một bên cười.

Lưu Cảnh Văn nhìn cậu từ trên xuống dưới, thấy thật sự không có vấn đề gì khác mới yên tâm, "Tháng này cậu ở nhà dưỡng bệnh đi, công việc để Chu Mạt làm giúp, lúc nào cậu bàn giao lại cho cậu ấy nhé."

Tần Du Du và Chu Mạt bây giờ quan hệ cũng khá tốt, nhưng cậu không ngờ cậu ta cũng đến nhà cùng, còn mua nhiều đồ thế, vội vàng nói với Chu Mạt: "Vậy cảm ơn cậu nhiều nhé, phiền cậu quá."

Chu Mạt cười xua tay: "Không có gì đâu." Nói xong lén nhìn Vệ Đông.

Kể từ lần Vệ Đông trực tiếp đưa Tần Du Du đi khi đang ăn cơm giữa chừng, mỗi lần gặp Vệ Đông cậu ta đều hơi sợ. Vệ Đông thì vẫn luôn bình thản, nhưng Chu Mạt cứ cảm thấy bị khí chất bình thản đó áp chế. Cậu ta cầm cốc uống ngụm nước, rồi đặt lại lên bàn, ngồi im lặng một bên.

Lưu Cảnh Văn và mọi người lại nói chuyện một lúc về tình trạng thương tích của Tần Du Du, điện thoại trong túi y vang lên một tiếng. Y lấy ra xem rồi đứng dậy nói với Vệ Đông: "Anh Đông, cửa hàng có việc rồi. Thấy Du Du khỏe mạnh thế này bọn em cũng yên tâm rồi, để cậu ấy ở nhà dưỡng bệnh tốt nhé, bọn em hôm khác sẽ ghé lại."

Vệ Đông đứng dậy gật đầu: "Cảm ơn các cậu."

Tần Du Du ôm cánh tay nói: "Ăn trưa xong hãy đi."

Lưu Cảnh Văn cười: "Cậu không làm được cũng dám giữ khách à, anh Đông chăm sóc cậu cả ngày đã đủ vất vả rồi."

Tần Du Du cười nhìn Vệ Đông, anh đưa tay vuốt nhẹ lên mặt cậu.

Mọi người đi hết, Tần Du Du ngồi xổm trước đống hộp quà, nhìn ngắm: "Em có thể mở ra ăn không anh?"

Vệ Đông nói: "Sao lại không được? Em đánh răng chưa?"

"Chưa," Tần Du Du một tay mân mê hộp bánh ngọt, "Anh không giúp em bóp kem đánh răng, em không làm được."

"... Anh quên mất." Vệ Đông vỗ nhẹ vai cậu: "Đi nào, anh bóp cho, đánh răng xong rồi ăn."

Tần Du Du đứng dậy, hai người cùng vào phòng tắm. Vệ Đông giúp cậu xả nước, bóp kem đánh răng, đưa cho cậu. Tần Du Du đối diện gương bắt đầu đánh răng.

"Anh à, anh đừng có thành kiến với Chu Mạt, cậu ấy thật ra rất tốt."

Tần Du Du nói không rõ ràng vì đang đánh răng.

Vệ Đông cười nhẹ: "Em đừng luôn nhắc đến cậu ta trước mặt anh, anh không có thành kiến gì đâu."

Tần Du Du nói: "Em nói thật đấy, hơn nữa gần đây... cậu ấy có một người bạn đến studio tìm cậu ấy mấy lần, em thấy có vẻ giữa họ có gì đó, nhưng chắc cậu ấy chưa đồng ý."

"Con trai à?"

"Ừm," Tần Du Du nhổ bọt và súc miệng, "Đương nhiên là con trai rồi, anh đoán không sai, cậu ấy cũng giống chúng ta." Tần Du Du vừa khuấy bàn chải đánh răng trong cốc súc miệng vừa nói: "Khi họ thành đôi, anh có thấy an tâm hơn không?"

Vệ Đông cười không nói gì, cầm lấy cốc rửa sạch rồi đặt lên giá, lấy khăn mặt vò dưới vòi nước, vắt khô rồi lau mặt cho cậu.

Tần Du Du nhìn anh.

Vệ Đông lau xong, nắm cằm cậu lắc nhẹ: "Nhìn gì thế?"

Tần Du Du cười, ngửa mặt lên.

Vệ Đông treo khăn lên, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu.

Tần Du Du nói: "Em nhớ lại chuyện xưa rồi anh, trước kia anh cũng từng lau mặt cho em như thế này."

Vệ Đông "ừm" một tiếng, nhìn cậu, rồi lại cúi xuống hôn, lần này đôi môi và lưỡi của họ không thể tách ra trong một lúc lâu.

Ăn trưa xong, hai người cuộn tròn trên ghế sofa xem tivi, Tần Du Du hỏi: "Anh không cần đến công trường sao?"

"Không đi," Vệ Đông bấm điều khiển chuyển kênh: "Có việc gì họ sẽ gọi điện, hơn nữa còn có anh Vương mà, thời gian này anh ở nhà trông em."

Tần Du Du nằm xuống, gối đầu lên đùi Vệ Đông, cựa quậy tìm tư thế thoải mái, nhắm mắt thở dài: "Trong cái rủi có cái may đấy anh, lâu rồi chúng ta mới được thư giãn bên nhau thế này, ngày nào cũng bận rộn, khi thì anh khi thì em."

Vệ Đông đặt tay lên cổ cậu, xoa nhẹ tai cậu: "Ừm."

Mấy năm nay hai người quả thật rất bận rộn, công việc của Vệ Đông chỉ phân biệt ngày nắng ngày mưa, không có ngày lễ ngày nghỉ, khi bận rộn máy móc chạy 24 giờ một ngày cũng là chuyện thường. Tuy anh không phải ngồi văn phòng, nhưng sự căng thẳng tinh thần là như nhau.

"Có thấy tủi thân không?" Anh vuốt mặt Tần Du Du: "Anh chỉ lo kiếm tiền, ít có thời gian bên em."

"Không đâu," Tần Du Du cười: "Kiếm tiền quan trọng lắm chứ, em không nói đùa đâu anh, em thấy thế này rất tốt rồi, có anh, có nhà, có tiền kiếm, có cuộc sống ổn định." Cậu nhắm mắt cười: "Đây chính là cuộc sống tốt đẹp mà em từng mơ ước."

Vệ Đông nói: "Giá mà tay em không gãy thì càng tốt."

Hai người cười một lúc.

Tần Du Du mở mắt, lén nhìn Vệ Đông từ dưới lên.

Khuôn mặt này đã nhìn ngày đêm bao nhiêu năm rồi mà Tần Du Du vẫn không thấy đủ, đường hàm với râu ria của Vệ Đông qua năm tháng vẫn cứng cáp như xưa, nhưng Tần Du Du biết tâm hồn anh mềm mại đến nhường nào, ánh mắt anh nhìn cậu, bao nhiêu năm qua dường như chưa từng thay đổi.

"Anh," cậu gọi.

Vệ Đông cúi xuống: "Hử?"

"Những năm qua anh có sống tốt không? Những năm chúng ta ở bên nhau, anh có vui vẻ không?"

Vệ Đông bất ngờ bị câu hỏi này làm cho sững sờ một chút, nhìn cậu một lúc, rồi khóe miệng cong lên, ngẩng đầu tiếp tục xem tivi, tay nhẹ nhàng bóp vai và cổ cậu: "Anh muốn dùng hành động để trả lời câu hỏi của em, nhưng tay em đang bị thương, đừng trêu anh."

Tần Du Du cười đến run vai: "Ai trêu anh chứ, em đang hỏi anh mà."

Vệ Đông nói: "Đừng hỏi, không cần hỏi."

Cuộc sống của họ những năm gần đây, nói thật là điều mà trước khi gặp nhau, kể cả những năm đầu gặp gỡ, họ chưa từng dám mơ tới. Lúc đó quá khó khăn, Tần Du Du bất giác nhớ về bản thân ngày xưa, những vị đắng cay ngọt bùi, từng chút từng chút một, bỗng nhiên ùa về trong tâm trí, cậu vô thức trở nên ngẩn ngơ, im lặng.

Vệ Đông cúi đầu nhìn cậu: "Sao đột nhiên không nói gì vậy?"

Tần Du Du quay đầu nhìn tivi, nắm tay anh đặt lên môi hôn nhẹ: "Anh, ngày xưa anh có thật sự ăn đồ thừa ở quán ăn vỉa hè không?"

Vệ Đông bật cười: "Sao lại nhớ hỏi chuyện này?"

"Chỉ muốn hỏi thôi," Tần Du Du nắm chặt tay anh: "Anh cũng đã trải qua nhiều khó khăn, nhưng hình như chưa bao giờ nghe anh kể."

Vệ Đông một tay chống đầu tựa vào một bên ghế sofa, tay kia bị Tần Du Du nắm đặt lên ngực. Giây phút thư thái này, cùng với cảm giác thoải mái và thanh thản trong lòng, không hiểu sao lại rất thích hợp để hồi tưởng về quá khứ.

"Thật ra anh chỉ ăn có một lần thôi," Vệ Đông nói: "Lúc đó vừa rời khỏi nhà, đầu óc hoàn toàn mơ hồ, đi suốt một đêm, đến huyện tìm việc cả ngày không tìm được. Huyện quá nghèo nàn, lại không đủ xa nhà, lúc đó anh vừa mệt vừa đói, thực sự không chịu nổi nữa, đúng lúc gặp được bát mì người ta ăn thừa."

Tần Du Du nhìn anh.

Vệ Đông nói: "Sau đó anh rửa bát cho người ta mấy ngày, kiếm đủ tiền vé xe thì đi, đến thành phố X. Đến đây rồi thì tìm công trường, đến trước cổng hỏi có tuyển người không, người ta nhìn anh một cái rồi bảo được, thế là dẫn thẳng vào. Tuy làm công trường vất vả một chút, nhưng có cơm ăn chỗ ở, điều kiện cũng không tệ như lời đồn. Sau đó anh để dành đủ tiền thì đi học lái máy xúc, thi bằng, lúc đó quen anh Vương, anh ấy bảo anh đi thi một cái, anh lấy được bằng về thì đi làm cùng anh ấy."

Tần Du Du nghe mà ngẩn ngơ.

Vệ Đông cười nhìn cậu: "Những năm sau đó cơ bản cũng vậy, mỗi ngày đi làm, tan làm, có việc thì làm, không việc thì ở nhà thuê, cho đến một ngày gặp được em."

Tần Du Du không biết nói gì.

Một lúc sau, cậu ngồi dậy, đưa tay quệt mũi: "Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã gặp được em."

Vệ Đông nghiêng đầu nhìn cậu, đưa tay nắm cằm cậu xem, quả nhiên mắt lại đỏ rồi.

"Nếu những khổ cực, tủi nhục trước kia đều là để đổi lấy mấy chục năm sau này với em, thì anh quá may mắn rồi, Du Du à."

Tần Du Du vốn đang cố kiềm chế cảm xúc, dù sao cũng là người sắp ba mươi rồi, không như lúc còn trẻ dễ xúc động. Nhưng khi Vệ Đông nói câu này, nước mắt Tần Du Du lập tức trào ra, cậu quay mặt đi không nhìn anh.

Vệ Đông cẩn thận vòng tay ôm cậu, để cậu tựa vào vai mình.

"Nếu cuộc đời này được sống lại một lần nữa, anh vẫn muốn như vậy, Du Du. Chỉ cần được sống cùng em, tất cả những trải nghiệm không tốt đẹp đối với anh đều có thể xóa bỏ. Anh có em là đủ rồi."

Tần Du Du hít mũi, đưa tay lên mắt quệt vài cái.

Một lúc sau, cậu nói với giọng nghẹn ngào: "Tay thật sự đau quá anh ạ."

"Đau đến khóc phải không?" Vệ Đông xoa xoa cho cậu.

"Ừm." Tần Du Du đáp, quay mặt nhìn Vệ Đông: "Trong lòng cũng đau, nhưng cũng vui."

Cậu chỉ vào ngực mình: "Anh à, ở đây có rất nhiều, rất nhiều niềm vui không nói hết được."

"Anh cũng vậy." Vệ Đông mỉm cười, ôm đầu cậu vào lòng, cằm cọ nhẹ.

"Được gặp em, anh cũng rất vui, Tần Du Du." Anh khẽ nói.
 
Con Đường Nam Công Viên - Hạ Đại Vũ
Chương 68: Phiên ngoại 8 (Hoàn)


Vừa về đến nhà sau giờ làm, Tần Du Du nhanh chóng bỏ chìa khóa, thay giày, treo áo khoác rồi vào phòng đóng cửa, tất cả chỉ trong một hơi.

Nghe tiếng động, Vệ Đông bưng đĩa thức ăn ra từ nhà bếp. Anh chưa kịp mở miệng thì cửa phòng ngủ đã "cạch" một tiếng khép lại, chỉ kịp nhìn thấy gáy của cậu.

Vệ Đông khựng lại, đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi thở dài.

Đây đã là ngày thứ ba hai người chiến tranh lạnh.

Chính xác hơn là Tần Du Du đơn phương lạnh nhạt với anh mình.

Những ngày gần đây, Vệ Đông đôi khi tự hỏi liệu sau bao nhiêu năm bên nhau, anh có hiểu lầm gì về tính cách của Tần Du Du không. Làm sao anh lại nghĩ rằng dỗ dành cậu có thể là một việc dễ dàng chứ? Mấy ngày qua, anh đảm nhận hết mọi việc nhà, ngày nào cũng tan sở sớm để về nấu cơm, luôn nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng, nói đủ thứ lời ngon ngọt đến nỗi môi sắp sứt cả ra, vậy mà vẫn không thể bước qua được cánh cửa phòng ngủ phụ của Tần Du Du. Anh thực sự không biết phải làm sao nữa.

Nguyên nhân của sự việc nói đơn giản cũng đơn giản thôi, chỉ là một tin nhắn WeChat mà Vệ Đông nhận được, nội dung tin nhắn khiến Tần Du Du - người vô tình liếc thấy - hoàn toàn sững sờ.

— Anh Đông, hôm nào anh tìm cớ đừng về nhà nhé, chúng ta đi uống rượu đi. Em thích anh lâu rồi, cho em một cơ hội đi.

Tần Du Du lập tức nổi điên lên.

"Đây là ai?" Cậu chỉ vào điện thoại, mắt đỏ hoe hỏi Vệ Đông.

Vệ Đông cau mày đọc xong tin nhắn, ném điện thoại sang một bên: "Em họ nhà người thân của anh Vương. Vừa tốt nghiệp chưa có việc làm, gia đình bảo đến chỗ anh Vương học lái máy xúc."

"Chuyện từ bao giờ vậy?"

"Mới mấy tháng thôi, khoảng ba tháng."

"Một người như vậy ở bên cạnh anh ba tháng rồi, sao anh không nói gì với em hết vậy?" Tần Du Du tức đến không chịu nổi.

Vệ Đông khựng lại, vội vàng ôm cậu vào lòng: "Em nói gì vậy, sao lại bảo ở bên cạnh anh chứ? Bên cạnh anh lúc nào cũng chỉ có mỗi em thôi."

"Rõ ràng là thế mà?" Tần Du Du đẩy anh ra, cầm điện thoại nhét vào lòng anh: "Tin nhắn gửi cái gì vậy? Anh xem đi, toàn những gì thế này?"

Vệ Đông thở dài: "Anh thật sự chẳng đếm xỉa gì đến cậu ta cả, em phải tin anh chứ, Du Du."

Tần Du Du mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào anh.

Vệ Đông đưa tay ra, thử kéo cậu vào lòng: "Anh cũng chẳng biết người này có vấn đề gì. Có những lời anh không tiện nói, cũng không thể quá mất mặt, dù sao cũng còn có mối quan hệ với anh Vương. Trước đây cậu ta còn kiềm chế, gần đây không biết bị làm sao nữa."

Tần Du Du ngước mặt nhìn anh: "Sao cậu ta biết anh là... kiểu người đó?"

Vệ Đông suy nghĩ một lúc: "Chắc là có vài lần anh gọi điện cho em, cậu ta ở bên cạnh nghe được gì đó."

"Vậy cậu ta đã biết anh có người yêu rồi, sao còn gửi tin nhắn kiểu này cho anh?"

Vệ Đông thấy mình thật oan ức: "Anh thật sự không biết, Du Du. Làm sao anh biết được người khác nghĩ gì chứ? Từ khi cảm thấy người này không đứng đắn, anh gần như không nói chuyện với cậu ta nữa. Nếu không phải là em họ của anh Vương, anh đã cho cậu ta cuốn gói từ lâu rồi. Anh còn thấy bực mình hơn cả em nữa."

Tần Du Du trừng mắt nhìn anh, định nói gì đó nhưng chưa biết nên nói thế nào, tức giận quay đi. Tối hôm đó, cậu ôm gối sang phòng ngủ phụ.

Vệ Đông cảm thấy như có kiến bò trên da đầu. Đêm đầu tiên, anh đứng trước cửa phòng ngủ phụ thì thầm dỗ dành suốt nửa đêm, nhưng Tần Du Du không hề lên tiếng hay mở cửa. Sáng hôm sau, Vệ Đông nấu xong bữa sáng, Tần Du Du rửa mặt xong liền đeo túi đi luôn.

Mấy ngày liền đều như vậy, Vệ Đông bứt rứt không biết phải làm sao. Anh chưa bao giờ biết Tần Du Du có tính khí mạnh mẽ đến thế, chưa từng như vậy, lần này thực sự đã chạm đến giới hạn rồi.

Vệ Đông nghĩ ngợi rằng phải nhanh chóng tìm cách giải quyết chuyện này.

Sáng sớm hôm đó, vừa lái xe vào cổng công trường, em họ của anh Vương là Lưu Thanh quả nhiên đã đứng đợi trước mái dốc từ sớm.

"Anh Đông," hắn vứt điếu thuốc, cười bước lại: "Anh ăn sáng chưa? Em mang bánh cho anh này." Nói rồi lắc lắc túi bánh kếp trong tay.

Vệ Đông không xuống xe, chống tay lên vô lăng nhìn hắn: "Sau này cậu đừng gửi những tin nhắn lung tung đó cho tôi nữa. Cậu muốn ở lại chỗ anh Vương thì làm việc đàng hoàng đi, đừng làm mấy trò vô bổ. Tôi không nói gì là nể mặt anh Vương, không phải nể cậu đâu."

Lưu Thanh nghe vậy, mặt không được vui vẻ cho lắm, nhưng vẫn cười: "Anh Đông à, người như chúng ta còn nói gì đến đàng hoàng hay không chứ, có ý nghĩa gì đâu. Em biết anh có người yêu rồi, nhưng dù anh có chung thủy đến mấy thì được gì? Đâu thể kết hôn hay sống bên nhau đến đầu bạc răng long được. Vả lại em có bảo anh chia tay đâu, em chỉ là thích anh thôi mà? Sống trên đời cầu vui có gì sai?"

Vệ Đông không muốn tranh cãi những lý lẽ này với hắn. Anh định nói rằng mình và người yêu chắc chắn sẽ sống bên nhau đến đầu bạc răng long, nhưng rồi lại thấy nói điều đó với hắn cũng vô ích. Anh cầm chìa khóa máy xúc xuống xe, đi thẳng xuống dốc.

Lưu Thanh đi theo sau, nói nhỏ: "Em thực sự rất thích anh, anh Đông à. Em thấy anh là người rất có sức hút. Anh có thể cân nhắc em một chút được không?"

Vệ Đông cau mày, không muốn đáp lời.

Lưu Thanh bước nhanh hai bước, cười cợt chặn trước mặt anh: "Này, nói thật đấy, những năm qua, hễ em ưng ai là chẳng có ai em theo đuổi mà không được. Em còn trẻ thế này, thân hình cũng đâu có tệ, anh thật sự không muốn thử sao?"

Vệ Đông lập tức biến sắc, nhưng anh cố nén giận, nhìn Lưu Thanh chằm chằm hai giây rồi đi vòng qua.

Anh Vương bình thường không hay đến công trường, bên máy xúc chỉ có Vệ Đông, một tài xế tên Tiểu Triệu và Lưu Thanh - người học việc này. Vì học việc thường phải ngồi trong cabin để học cách vận hành, nên thời gian gần đây Vệ Đông hầu như không lên máy nữa, không muốn ở một mình trong không gian chật hẹp với Lưu Thanh. Anh thà ngồi xa xa trong xe mình, dùng điện thoại chơi cờ caro còn hơn.

Chiều hôm đó, khi thời gian Tần Du Du sắp tan làm đến gần, anh nhắn tin hỏi cậu tối nay muốn ăn gì để anh mua nguyên liệu về nấu, nhưng đợi mãi cũng không thấy cậu trả lời.

Vệ Đông lo lắng, dựa vào lưng ghế thở dài một hồi, cuối cùng lái xe đến siêu thị Walmart mua hai con cá thu tươi, định về nhà băm nhỏ làm nhân bánh bao.

Mấy ngày nay Tần Du Du đi làm cũng tâm trí bất an, lúc này nhìn mấy tin nhắn trong điện thoại, trong lòng cậu không biết tả sao cho đúng. Giận thì có giận thật, nhưng nhiều hơn là cảm giác bất an. Cậu và Vệ Đông đã ở bên nhau bao nhiêu năm, trong mắt chỉ có nhau, cậu chưa từng nghĩ sẽ có người khác chen vào. Chỉ cần nghĩ đến việc có người để ý Vệ Đông là cậu đã thấy tức không chịu được. Cũng không phải lo Vệ Đông thay lòng đổi dạ gì, chỉ là cậu đương nhiên cảm thấy Vệ Đông cả đời này phải là của cậu, chỉ thuộc về một mình Tần Du Du thôi, ai nhòm ngó cũng không được, cậu không thể chấp nhận chuyện này.

Cậu tức giận làm thêm một lúc, Vệ Đông đã gọi mấy cuộc không bắt máy rồi, mới tắt máy tính thu dọn về nhà.

Vệ Đông cũng đang bực bội, vừa bận rộn vừa đợi điện thoại của Tần Du Du. Kết quả người mong đợi không gọi, Lưu Thanh lại nhắn tin liên tục, còn gửi cả ảnh hắn đang uống rượu ở quán bar. Vệ Đông định chặn luôn, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Cánh cửa chính vang lên một tiếng, Tần Du Du đã về. Vệ Đông vội vàng bưng đĩa bánh bao vừa hấp xong ra ngoài:

"Em về rồi à? Sao lại muộn thế này?"

Tần Du Du liếc nhìn anh, rồi xoay người định quay về phòng ngủ. Vệ Đông nhanh chóng tiến lại gần, giữ cậu lại:

"Rửa tay đi, ăn cơm trước em."

Cậu khựng lại một chút, không cãi nữa, quay người vào phòng tắm.

Khi cậu rửa tay xong bước ra, Vệ Đông đã chuẩn bị sẵn nước chấm. Tần Du Du vừa ngồi xuống, điện thoại của Vệ Đông lại vang lên. Cậu cúi đầu gắp một cái bánh bao, không lên tiếng. Vệ Đông cầm điện thoại lên xem, rồi bấm số gọi đi.

"Tiểu Triệu, ngày mai cậu đến sớm một chút nhé. Anh sẽ không đến đâu. Có gì thì gọi điện cho anh."

Đầu dây bên kia đáp: "Vâng, anh Đông. Em biết rồi."

Tần Du Du ngẩng đầu nhìn anh: "Ngày mai anh không đi à?"

"Ừ," Vệ Đông đặt điện thoại sang một bên, cầm đũa lên. "Ngày mai là cuối tuần, anh ở nhà với em. Ăn đi em."

Tần Du Du không nói gì thêm.

Những năm qua, cậu chưa bao giờ chán món bánh bao nhân cá của Vệ Đông, ăn mãi không đủ. Cậu cũng hiểu tấm lòng của anh khi bận rộn cả tối để chuẩn bị, nên định bụng sẽ ăn bữa cơm này một cách ngon lành, yên ổn.

Chưa được bao lâu, điện thoại lại đổ chuông. Vệ Đông vừa định với tay lấy thì Tần Du Du đã nhanh chóng chộp lấy.

Đó là một bức ảnh, rõ ràng là chụp trong nhà vệ sinh. Người trong ảnh vén áo lên để khoe cơ bụng, kèm theo một dòng chữ.

- -- Anh thích không?

Mắt Tần Du Du đỏ hoe. Vệ Đông cầm điện thoại lên xem rồi thở dài.

"Du Du..." Anh vừa mở miệng, Tần Du Du đã đặt đũa xuống và đi thẳng vào phòng ngủ. Vệ Đông vội vàng đuổi theo, chặn cánh cửa sắp sửa đóng sầm lại.

"Du Du, anh sẽ nói chuyện này với anh Vương ngay. Anh phải bảo anh ấy đuổi người này đi."

Tần Du Du đang tức giận, nghe vậy liền dừng lại một chút, đôi mắt đỏ au nhìn Vệ Đông: "Nếu anh Vương không đồng ý thì sao...?"

"Nếu không đồng ý thì anh sẽ không đi nữa, công trường anh cũng không quản lý nữa."

Giọng Tần Du Du hơi nghẹn ngào, tức đến nỗi: "Vậy... vậy chẳng phải sẽ đắc tội với người ta sao? Người ta là họ hàng mà."

"Đắc tội cũng không còn cách nào khác," Vệ Đông nắm lấy tay em: "Cứ tiếp tục thế này thì gia đình mình sắp tan vỡ rồi, anh không thể để ý đến nhiều thứ như vậy được."

Tần Du Du im lặng, chỉ nhìn anh chằm chằm. Trái tim Vệ Đông như bị vò nát, anh cẩn thận ôm em vào lòng: "Đừng giận anh nữa, Du Du. Em còn chưa hiểu trong lòng anh có ai khác không sao? Em xem mấy ngày nay anh đã khổ sở đến mức nào rồi."

Tần Du Du khịt mũi, không kìm nén được nỗi ấm ức trong lòng nữa. Vệ Đông một tay nâng mặt cậu lên, hôn nhẹ: "Ngày mai anh sẽ đi nói chuyện, nhất định sẽ giải quyết được vụ này. Tối nay em về ngủ ở đây nhé, được không?"

Tần Du Du im lặng hồi lâu rồi mới úp mặt vào ngực Vệ Đông: "Anh đã lớn tuổi như vậy rồi, sao vẫn còn người nhớ nhung anh chứ? Già như thế rồi... Em ở bên anh bao nhiêu năm, mấy sợi tóc bạc của anh đều là em chứng kiến mọc ra, cuối cùng lại để người khác nhớ nhung!"

Vệ Đông không biết nên khóc hay cười, ôm cậu vỗ về một hồi lâu rồi cúi đầu trêu: "Anh đâu có già đến thế, hay là, tối nay anh lại thể hiện sức mạnh cho em xem nhé?"

Tần Du Du không đáp lời, vừa giận vừa ấm ức, ôm chặt eo Vệ Đông mãi không buông.

Ngày hôm sau, anh Vương còn chưa dậy đã bị cú điện thoại của Vệ Đông đánh thức. Anh ta khàn giọng nói: "Cậu tốt nhất là có chuyện lớn đấy, không thì tình anh em này cũng chẳng giữ nổi nữa đâu."

Vệ Đông bảo thật sự có chuyện lớn, rồi giục anh ta nhanh lên.

Anh Vương rửa mặt rồi xuống lầu. Vừa ngồi vào xe, Vệ Đông đã đưa ngay điện thoại đến trước mặt anh ta. Anh Vương ngẩn người không hiểu chuyện gì, cầm lấy điện thoại lướt qua vài lần: "Đệch, đây là Lưu Thanh gửi cho mày à?"

"Ừ," Vệ Đông châm một điếu thuốc, nói: "Thật sự không thể xử lý được, anh Vương ạ. Mấy ngày trước Du Du đã nhìn thấy rồi, giận tôi lắm. Tôi đã cảnh cáo riêng Lưu Thanh đừng làm mấy trò này nữa, nhưng hắn chẳng coi ra gì."

"Đồ mất mặt!" Anh Vương gãi đầu: "Trước đây tôi biết thằng này chơi bời lắm, dì họ muốn nó thu tâm lại nên gửi đến chỗ tôi. Thật không ngờ nó dám làm vậy với cả cậu."

Vệ Đông nói: "Trước đây tôi không nói gì vì sợ anh khó xử, nhưng bây giờ hắn thế này tôi không thể xử lý được. Anh Vương à, nên tôi phải nói chuyện này với anh."

"Không cần nói nữa," Anh Vương tức giận lấy điện thoại ra tìm số: "Tôi sẽ cho nó xuống xưởng ngay, bảo nó đi làm ở nhà máy của chú hai tôi. Đừng ở chỗ tôi nữa, đồ chó má gì đây."

Anh Vương vừa chửi bới vừa gọi điện xong trong chớp mắt, quay lại nhìn Vệ Đông: "Du Du giận cậu à? Chuyện này tại tôi. Nếu tôi biết sớm thằng Lưu Thanh khốn nạn này như vậy, chắc chắn tôi đã không cho nó đến. Cậu giải thích kỹ với Du Du nhé, hôm nào tôi mời hai người đi ăn."

Vệ Đông cười: "Anh đuổi hắn đi là được rồi, chuyện khác không sao đâu."

Sau khi nói xong, Vệ Đông cũng thấy nhẹ nhõm trong lòng. Vừa về đến nhà, anh thấy Tần Du Du đang nấu ăn trong bếp. Anh rửa tay rồi vào phụ giúp.

"Em đang làm gì thế?"

"Em hầm con gà mua lần trước trong tủ lạnh đấy. Tối qua anh tiêu hao nhiều, bồi bổ chút đi." Tần Du Du vừa rửa rau vừa nói.

Vệ Đông chống tay lên bếp, cười.

Tần Du Du nói: "Còn cười nữa, tuổi đã lớn thế rồi..."

Vệ Đông tiến lại ôm cậu từ phía sau, hôn nhẹ lên tai cậu: "Em cứ nói anh tuổi lớn, anh sẽ không khách sáo đâu. Tối qua em chưa đủ mệt à?"

Tần Du Du tay vẫn rửa rau dưới vòi nước, nhưng tai lại âm thầm ửng hồng.

Vệ Đông hít một hơi nơi cổ cậu, nói: "Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi. Anh Vương sau này không để hắn đến nữa."

"Thật ạ?"

"Ừ, anh ấy gọi điện ngay trước mặt anh. Còn nói sau này sẽ mời chúng ta đi ăn, bảo em đừng giận nữa."

Tần Du Du dừng lại một lúc, nói nhỏ: "Em cũng đâu có giận."

"Còn chưa giận à? Mấy ngày nay ai cáu kỉnh thế, anh lo đến nỗi trong miệng nổi cả mụn nước."

"Ơ?" Tần Du Du buông rau, quay người lại, lau tay vào tạp dề rồi nâng mặt Vệ Đông lên: "Em xem nào, chỗ nào nổi mụn nước?"

Vệ Đông nói: "Bên trong, bị loét miệng rồi."

Tần Du Du banh miệng anh ra nhìn trái nhìn phải, chẳng thấy gì, liền quay người đi ra ngoài: "Hình như nhà còn bột tây qua, em tìm cho anh một miếng ngậm nhé, không thì đau lắm."

Vệ Đông không để cậu đi nữa, kéo cậu lại vừa hôn vừa ép cậu vào tường, ôm một hồi lâu.

Tần Du Du cũng không nói gì nữa, ngoan ngoãn để anh ôm.

"Anh."

"Hửm?"

"Mấy ngày nay em làm ầm lên với anh, anh có giận em không?"

"Không," Vệ Đông nhắm mắt, thở dài: "Anh chủ yếu là lo lắng thôi."

"Em không phải không tin anh đâu," Tần Du Du ôm anh nói: "Em chỉ là không vui, rõ ràng anh là của em mà."

"Của em, ai cũng không cướp đi được."

"Sau này già rồi cũng là của em."

"Của em, cả đời đều là của em, miễn là em không chê."

"Không chê đâu," Tần Du Du áp mặt vào vai Vệ Đông, khóe miệng khẽ cong lên: "Em coi anh như báu vật ấy, chẳng ai biết anh tốt đến mức nào bằng em cả."

"Em cũng vậy."

Vệ Đông cười, tay v**t v* lưng cậu, nhẹ nhàng bóp bóp gáy cậu.

——Toàn văn hoàn——
 
Back
Top Dưới