Ngôn Tình Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 40: 40: Kéo Giá Trị Thù Hận


Chu Thư Nhân kinh ngạc: "Ngươi không biết?"Trúc Lan lắc đầu: "Thân thể này không có những ký ức này, ta nghĩ nguyên thân cũng không chú ý lắm về chuyện này.

"Chu Thư Nhân nhớ lại thê tử của thân thể hắn sử dụng cũng không phải là người tỉ mỉ, cười nói: "Một phần là tổ tiên truyền xuống, một ít là do cổ thân thể này của ta chép, tổ tiên Chu gia từng có Cử nhân, một ít sách là gom góp được lúc ấy, cha của thân thể này và tổ phụ cũng là người có học, chỉ tiếc thiên phú không được, gửi gắm hy vọng cho thân thể này, lúc vương triều xảy ra chiến loạn, sợ làm thất lạc sách, cho nên chép một ít sách của Chu gia thành hai bản, cho nên trong nhà mới có nhiều sách như vậy.

"Trúc Lan bội phục vô cùng: "Biết nhìn xa trông rộng!""Đúng là nhìn xa trông rộng, chỉ tiếc vẫn thiếu một ít sách, muốn thi cử còn phải mua thêm.

"Trúc Lan: "Nói tới nói lui đều là tiền, ta thật sự không có cách nào, ta không hiểu gì về cổ đại, chỉ có thể dựa vào ngươi.

"Chu Thư Nhân đếm đếm ngón tay, "Sĩ nông công thương, làm mua bán thì không được, nhà không phân gia lại có ba người đi học, tuyệt đối không thể bị đánh dấu là thương nhân được, trước mắt ổn thỏa nhất chính là mua đất mua cửa hàng cho thuê.

"Trúc Lan co quắp khóe miệng: "Mua đất trồng trọt cũng không kiếm được mấy đồng, lỡ như đụng phải thiên tai thì càng thua lỗ, mua cửa hàng cho thuê trái lại không tệ, chẳng qua trong nhà chỉ có hơn 100 lượng, không đủ, nếu mua cũng chỉ có thể mua nhỏ, tiền thuê mỗi năm còn không đủ chi.

Chu Thư Nhân than thở: "Cổ đại không cho kinh doanh, kiếm tiền thật khó nha!”Trúc Lan nghĩ đến bảo bối được giấu: "Không được thì lấy đồ trang sức góp ra mua cửa hàng hoặc là thôn trang lớn, mỗi năm có không ít tiền, hẳn là đủ chi trả cho khoa thi! Ngươi thấy thể nào?"Nàng càng nghĩ càng cảm thấy có thể thực hiện!Chu Thư Nhân có một loại cảm giác ăn bám, hắn hy vọng có thể trở thành chỗ dựa vào của Trúc Lan, cẩn thận suy nghĩ chuyện mình có thể làm, đột nhiên cười nói: "Vũ Xuân có nhắc đến, sau khi vụ thu sẽ đi tiêu xa ở Giang Nam, ta định đi theo.

"Trúc Lan có chút không theo kịp tiết tấu của Chu Thư Nhân: "Ngươi đi làm gì?"Chu Thư Nhân chỉ đầu mình: "Ngươi quên chuyên ngành của ta rồi sao? Khảo cổ, nếu khảo cổ tất nhiên cũng sẽ biết giảm định thật giả, ở nơi này ta rất có thiên phú.

Kinh tế phía Nam phát triển người giàu nhiều, thương nhân vì mặt mũi hoặc là hối lộ sẽ mua đồ cũ tranh chữ, phương Nam đồ giả hoàng hành rất nhiều.

Ta muốn đi qua đó nhìn thử, có thể nhặt bảo hoặc là giúp người ta giám định, chỉ cần mấy vụ là có thể kiếm được không ít tiền, chờ ta góp đủ tiền vốn, như vậy là có thể mua cửa hàng mua thôn trang, coi như có nguồn thu nhập ổn định rồi.

"Trúc Lan hâm mộ chuyên ngành của Chu Thư Nhân, lại không thể không nhắc nhớ trước: "Đừng có suy nghĩ nhiều trước, lỡ như không nhặt được bảo? Không ai tìm ngươi giám định thì sao?"Chu Thư Nhân cười ý vị sâu xa: "Ta cho rằng, ngươi đã có sự hiểu biết với ta rồi.

"Trúc Lan: "! "Đúng là đã hiểu sâu sắc, người này lòng dạ cực sâu, có thể thuyết phục dao động người ta, nàng thật sự không cần lo lắng.

Trúc Lan không cần lo lắng vì tiền, trong lòng thả lỏng, cơn buồn ngủ dâng lên, ngáp: "Vậy ta chờ người kiếm tiền về nuôi gia đình, ngủ thôi.

"Nụ cười của Chu Thư Nhân càng tươi, hiện đại một mình ăn no cả nhà không đói bụng, bây giờ có người chờ hắn nuôi, trong lòng ngứa ngáy một chút, lại có chút cảm giác thỏa mãn: "Được, chờ ta kiếm được tiền về nuôi ngươi.

"Trúc Lan hoàn toàn không có ý thức được, Chu Thư Nhân chỉ nói nuôi nàng, không nói nuôi gia đình, đã mơ màng ngủ rồi.

Sau khi ăn sáng xong, lão nhị đi ra ngoài tìm người, con trong gia đình ở Chu gia thôn không ít, đất không nhiều bằng người, người nhàn rỗi ở vụ thu rất nhiều, Chu lão nhị đi ra ngoài một chuyến đã có đủ bốn người.

Trúc Lan liếc mắt đã thấy Vương lão tứ, rất kinh ngạc, trong trí nhớ của nàng hàng năm thu hoạch vụ thu của Vương gia phần lớn đều là do Vương lão tứ làm, "Nương của ngươi để cho ngươi đi ra ngoài làm việc?"Vương lão tứ dè dặt gãi đầu: "Ruộng trong nhà có mấy nha đầu là đủ rồi.

"Trúc Lan: "! "Mấy lần này Vương lão tứ hoàn toàn chọc giận Vương Trương thị, lúc này thu hoạch vụ thu nhất định chỉ có một nhà Vương lão tứ, bây giờ thiếu Vương lão tứ, chỉ còn ba nha đầu, Vương gia có mười mẫu đất, người lớn cũng phải vất vả một trận, huống chi là ba bé gái tuổi tác không lớn.

Đây là gián tiếp kéo giá trị thù hận của Vương Như? Dù tình tiết của tiểu thuyết đang lệch hướng, Chu gia nhà họ vẫn vững vàng kéo gia trị cừu hận của Vương Như nha!.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 41: 41: Oán Hận


Trúc Lan chưa từng thấy thu hoạch vụ thu, ở hiện đại nhiều nhất chỉ liếc trên ti vi thấy đều là cơ giới hóa vừa nhanh vừa tiết kiệm sức.Còn ở cổ đại thì nàng rất tò mò, muốn tự mình đi nhìn thử một chút, cũng không biết có phải bởi vì nàng dần thích ứng với thân thể này, rất nhiều chuyện của trí nhớ nguyên thân đều dần mơ hồ, cũng may nhân vật và chuyện lớn thì đều nhớ rõ.Trúc Lan hỏi Chu Thư Nhân: "Ngươi muốn đi xem không?Vốn Chu Thư Nhân không định đi, hắn không có chút tò mò nào, cô nhi viện gần với đồng ruộng, hắn đã thấy rồi, nhưng đối mặt với đôi mắt trong suốt kia của Trúc Lan, hắn nuốt lời đến miệng lại, để quyển sách xuống: “Được."Trúc Lan lấy lương thực dùng làm bữa trưa cho Lý thị, lại đếm mấy văn tiền để cho Lý thị mua đậu hủ và thịt, lúc này mới cùng Chu Thư Nhân đi đến ruộng.Chu gia thôn ở phía Bắc, lúc này lá cây đã có màu vàng, khắp núi cảnh sắc rất xinh đẹp, nhưng người thưởng thức cũng chỉ có hai người Trúc Lan, người trong thôn đều đang bận rộn thu hoạch vụ thu!Ruộng của Chu gia rất dễ tìm, sáu nam tử trưởng thành hiệu suất đặc biệt cao, lúa đã thu hoạch hai mẫu rồi, gà rừng thích ăn hạt thóc nhất, theo mấy đám lúa bị cắt ngã, không ít gà rừng bị giật mình.Trúc Lan thật sự chưa từng ăn qua gà rừng: "Nhiều gà rừng như vậy bắt được mấy con là tốt rồi."Mùi vị thuần từ nhiên nhất định là rất ngon!Chu Thư Nhân có kinh nghiệm bẫy chim: "Muốn ăn?""Tất nhiên là muốn rồi, ngươi nói ở hiện đại ăn cái gì cũng không thấy ngon, đến cổ đại thấy cái gì cũng thèm, nằm mơ cũng thấy thịt."Nhiều lần nằm mơ thấy mình gặm móng heo, buổi sáng ch** n**c miếng ướt sối, sau đó để cho Triệu thị làm bao gối, mới không để cho Chu Thư Nhân phát hiện.Chu Thư Nhân: "Chỗ này gà rừng không ít, buổi tối ta sẽ làm mấy cái bẫy xem thử có bắt được không""Ngươi còn có tay nghề này?""Bẫy chim bồ câu chim sẻ."Trúc Lan tin tưởng tay nghề của Chu Thư Nhân, đã suy nghĩ nên làm món gì với gà rừng, liếc nhìn mấy miếng ruộng, thấy được mấy nha đầu Vương Như.

Trúc Lan mới nhớ, ruộng của Vương gia và Chu gia nằm kề nhau, duyên phận của hai nhà này không nhỏ đâu.Ba cô nương đang tốn sức cắt lúa, Vương Như chưa từng làm công việc này, nửa ngày cũng không cắt đứt bao nhiêu, luôn nghiêng đầu nhìn chằm chằm Vương lão tứ, ánh mắt kia chính là hận.

Đây là hậu Vương lão tứ, tình tiết tiểu thuyết đi quá xa rồi, trong tiểu thuyết người một nhà Vương lão tứ rất tương thân tương ái.Bây giờ Chu gia không bị Vương Trương thị chú ý, Vương Trương thị chỉ có thể nhìn chằm chằm một nhà Vương lão tứ, ép cho Vương lão tứ phản kháng lại, cái thai kia còn chưa ra đời đã như vậy, nếu thật sự sinh ra là con trai, mấy tỷ muội Vương Như chỉ có thể bị bán.Trúc Lan lẩm bẩm: "Khó trách nha!"Lỗ tai Chu Thư Nhân rất thính: "Khó trách cái gì?Trúc Lan kéo Chu Thư Nhân về, vừa đi vừa nhỏ giọng nói: "Trong tiểu thuyết, ta cảm thấy Tôn thị bị sinh non rất bất ngờ, lúc mới đến có một suy đoán, bây giờ tám phần nhất định là do Vương Như hại sinh non rồi.

Vương Như sợ Vương lão tứ thật sự có con trai, nàng ta không khống chế được, cho nên làm một lần sau này khỏi suy nghĩ."Chu Thư Nhân dừng bước chân lại, quay đầu liếc Vương Như đang có oán niệm rất sâu kia: "Tối này xem ra Vương gia có náo nhiệt."Trúc Lan sững sốt: "Ý của ngươi là Tôn thị sẽ xảy ra chuyện?"Chu Thư Nhân: "Phu thê Vương lão tứ này trong mắt trong lòng đều là con trai, không quan tâm đến sống chết của con gái, Vương Như không nhịn được."Trúc Lan rùng mình một cái, làm người dưới lá cờ đỏ, thật sự không làm được chuyển tổn thương mạng người.

Vương Như đã thay đổi nhận thức mới của nàng: "Vị này thật sự là độc ác, vì mục đích không từ thủ đoạn, dù sao cũng là một sinh mệnh."Chu Thư Nhân vỗ vai Trúc Lan: "Có ta."Trúc Lan xoắn xuýt trong lòng: "Có nên..."Nàng không nói tiếp, nhất thời không đành lòng thì như thế nào, nếu phu thê Vương lão tứ đều đối xử công bằng với con cái, đứa bé này cũng có thể vững vàng ra đời, trách thì trách không xem con gái là người.

Phu thê Vương lão tứ không thay đổi, đứa bé này ra đời không được, trong Vương gia trừ Vương Trương thị không đành lòng để cho cả nhà Vương lão tứ không có người nối dõi, những phòng khác cũng chỉ mong đứa bé đừng ra đời.Chu Thư Nhân nhìn thấy sự thay đổi của Trúc Lan, trong lòng hơi vui mừng, hắn có lòng giúp nhưng sợ người ta không biết ơn, đó mới là làm cho người ta sợ, nhéo tay Trúc Lan một cái: “Chuyện này chúng ta không giúp được, căn nguyên là từ phu thê Vương lão tứ, trong chuyện này bọn họ chiếm hơn nửa trách nhiệm.".
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 42: 42: Chuyển Biến Thần Kỳ


Trúc Lan cũng đã nghĩ thông suốt rồi, cười: "Ta không sao.

"Buổi trưa, Chu gia làm cải trắng hầm đậu hủ, thịt heo hầm khoai tây, giữ lại phần người trong nhà ăn, còn dư lại thì đưa đến cho mấy người làm việc trong ruộng.

Bốn người Chu lão nhị tìm được đều là người thành thật, một ngày làm không ngừng nghỉ cũng đã thu hoạch hơn một nửa ruộng cạn và ruộng nước, chờ thu hoạch xong hết thì sẽ tuốc vỏ.

Buổi tối giờ cơm, Vương gia lại ồn ào lên, nửa thôn cũng có thể nghe được tiếng rên tiếng khóc, Trúc Lan có chút ăn không vô, trong lòng than thở, đứa bé kia định trước là không thể sinh ra được.

Chu Thư Nhân vẫn luôn quan sát Trúc Lan, không phải hắn máu lạnh, mà là bọn họ không thể giúp được gì, đây là vấn đế trong gia đình Vương lão tứ.

Cơm tối qua loa kết thúc, tiếng khóc của Vương gia cũng không còn, buổi tối Trúc Lan ngủ không được yên ổn, Chu Thư Nhân vẫn luôn chú ý, cuối cùng kéo người vào lòng vỗ nhẹ, lúc này Trúc Lan mới yên ổn, Chu Thư Nhân khẽ cười một tiếng sau đó nhắm mắt lại.

Buổi sáng ngày tiếp theo, Trúc Lan thức dậy không thấy Chu Thư Nhân, ngây ngốc một chút mới nhớ tới đi xem bẫy rồi, chờ rửa mặt xong, Chu Thư Nhân dẫn theo bốn đứa con trai mặt mũi vui vẻ trở lại.

Lão tứ Chu Xương Trí kêu: "Nương, cha bẫy được gà rừng, có năm con gà rừng, còn có một con thỏ.

"Trúc Lan hiếm thấy tiểu đại nhân Xương Trí hoạt bác như vậy, đồng thời cũng nhìn thấy gà rừng, hai con công, ba con mái, còn có một con thỏ mập mạp: "Gà rừng dễ bẫy như vậy? Một đêm năm con?”Chu Thư Nhân giải thích: "Lúc này gà rừng không có phát hiện nguy hiểm nên mới dễ bị bẫy như vậy, tối này không nhất định lại có thể được.

"Chu lão đại rất đáng tiếc: "Có mấy cái bẫy bị mất, nếu không còn nhiều nữa.

"Lão tam Chu Xương Liêm đang tuổi ăn tuổi lớn, chỉ nhớ ăn: "Nương, tối nay hầm hai con gà rừng ăn được không ạ.

"Trúc Lan cũng rất vui vẻ, gà rừng không tốn tiền, cười híp mắt trả lời: "Gà rừng giết hết, thỏ thì nuôi trước, giữa lại qua mùa vụ thu thì mang cho ông ngoại nhà các ngươi.

"Chu lão đại run rẩy trong lòng, đau lòng: "Nương, năm con cũng quá nhiều rồi.

"Trúc Lan đưa tay sờ gà rừng, mập thì mập nhưng không lớn bằng gà nhà, trên người cũng không có bao nhiêu thịt: "Không nhiều, cứ như Xương Liêm nói đi, mùa thu cũng nên bồi bổ một chút.

"Lưng Chu Xương Liêm ưỡn thẳng, hắn ta cũng có thể đưa ý kiến, cảm thấy mình được xem trọng, "Cảm ơn nương.

"Trúc Lan bật cười, rốt cuộc là đứa bé vẫn hy vọng được cha nương xem trọng.

Sau khi ăn sáng xong, ba người làm việc đã đến, cơm nước nhà Trúc Lan không tệ, vào sân đã nhiệt tình gọi Trúc Lan là thím, đây là cảm ơn Trúc Lan phúc hậu thêm thịt vào đồ ăn, Trúc Lan nghe lão nhị nói, thức ăn buổi trưa bọn họ chỉ ăn một nửa rồi mang đồ dư lại về nhà mình, đều là nghèo mà nên.

Thiếu một Vương lão tứ, náo nhiệt của Vương gia đã truyền khắp thôn, ba người kia đang suy nghĩ có nên giới thiệu người trong nhà mình đến làm việc hay không, Vương lão tứ đến.

Trúc Lan kinh ngạc, vẫn khách khí hỏi: "Tức phụ ngươi không sao chứ.

"Buổi tối Vương lão tứ ngủ không ngon, trong lòng cũng còn lo lắng: "Nói đến chuyện này cũng phải cảm ơn thúc và thím, đứa bé giữ được.

"Trúc Lan nghi ngờ: "Sao lại cảm ơn chúng ta, chúng ta cũng không có giúp gì được.

"Vương lão tứ cảm kích nói: "Mấy ngày nay làm việc ở nhà thím kiếm được mười mấy văn mua thuốc bảo vệ thai, đứa trẻ mới giữ được.

"Trong lòng Vương lão tứ thật hận, nương sống chết không chịu lấy tiền ra, cứ tưởng đứa bé không con, cũng may trong tay hắn ta có chút tiền, nếu không đứa trẻ thật sự không còn rồi.

Trúc Lan có chút hoảng hốt, vậy mà chuyển biến thần kỳ rồi: "Đứa bé giữ được là chuyện tốt, hai người các ngươi lại cẩn thận một chút.

"Nàng hơi dừng lại, rốt cuộc vẫn theo bản tâm nói chút lời: "Ruộng nhà các ngươi không ít, mấy cô nương cũng không thể làm nổi được, rốt cuộc cũng là con các ngươi, nên đau lòng một chút.

"Nhất là con gái lớn làm việc nhiều nhất, hài tử mười mấy tuổi nhưng lại gần yếu giống như đứa trẻ chưa đến mười tuổi.

Trong lòng Vương lão tứ hận, hận nương, hận huynh đệ nói mát: "Bây giờ mấy nha đầu trong nhà không làm việc nữa, trong ruộng có mấy huynh đệ trong nhà làm.

"Trúc Lan và Chu Thư Nhân nhìn nhau một cái, Vương lão tứ thay đổi, cũng không biết là chuyện tốt hay là xấu.

.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 43: 43: Độ Khó Gia Tăng


Mấy ngày thu hoạch vụ thu, buổi tối cơm nước quá tốt, người Chu gia đều mập lên, ngay cả lão đại lão nhị làm việc nặng nhọc cũng có mỡ.

Rõ ràng nhất chính là Lý thị, vốn dĩ là người dễ ăn, vụ thu bẫy được không ít gà rừng, Trúc Lan chấp nhập để cho Lý thị mở rộng tay chân mà làm, kết quả, Lý thị càng ăn càng mượt, ngũ quan trên mặt đã có không rõ ràng, bây giờ càng giống như một cái bánh nướng.

Lúc bình thường Trúc Lan sẽ không nhìn mặt Lý thị, nhất là lúc cười ánh mắt bị mỡ che mất, nhưng Lý thị lại không cảm thấy, nàng ta đắc ý nhất chính là gương mắt của mình, khắp nơi đều nói mình là có phúc tướng.

Thu hoạch vụ thu rất nhanh kết thúc, từng túi hạt thóc đã tuốc vỏ được đặt chỉnh tề, chỉ chờ vụ thu trong thôn đều kết thúc, cùng nhau đi đóng thuế.

Vụ thu bẫy được không ít gà rừng, trong thôn cũng học theo, năm nay vụ thu đặc biệt náo nhiệt.

Mặc dù Trúc Lan thèm thịt, nhưng liên tục ăn gà rừng cũng đủ rồi, cuối cùng Chu Thư Nhân đã ăn qua vịt sấy, dựa vào nguyên lý đó dùng gà rừng ăn không hết làm thành gà rừng sấy.

Về phần tại sao không nuôi, gà rừng quá hoang dại, không cho nó đi thì nó sẽ bực bội mà chết, hoàn toàn không có cơ hội nuôi.

Vụ thu kết thúc, lão đại lão nhị đi xuống ruộng kéo rơm rạ về làm đồ đốt.

Trúc Lan cũng chuẩn bị quà tính về nhà mẹ, lại hỏi chuyện đi Giang Nam, để cho Chu Thư Nhân có thể chuẩn bị tốt hành lý, Lý thị cũng bận rộn không có thời gian bái quái, nàng cũng vui vẻ vì lỗ tai thanh tĩnh.

Nhắc đến tào tháo thì tào tháo đến, Trúc Lan đang nghĩ đến Lý thị, Lý thị đã chạy về, tóc cũng có chút rối loạn: "Bị chó đuổi à? Dáng vẻ đi không giống đi kia là muốn làm gì?"Vốn dĩ nàng cảm thấy Lý thị là người không thông minh nhất trong nhà, nàng nguyện ý khoan hậu một chút, kết quả ngươi đốt tốt với nàng nàng lại không biết bổ não thành cái gì.

Một ngày nơm nớp lo sợ còn kém không dập đầu nhận sai với ngươi, nhiều lần bị hàng xóm nhìn thấy, danh tiếng hiền hậu không dễ có được trong nháy mắt cũng không còn.

Nàng tức giận, xem là biết, Lý thị chính là mệnh thiếu ngược, mắng nàng ta, trái lại nàng ta sẽ cười đùa hí hửng.

Lý thị vội vàng vuốt tóc lại, mặt đen của nương cũng không đè được sự kích động trong lòng của nàng ta: "Nương, Tam Nha nhà Vương lão tứ kiếm được nhiều tiến lắm, Hứa gia nghe được tiếng vang của một túi tiền đồng, nói là cũng phải mấy lượng đó!"Trúc Lan: "Người cả thôn đều biết?"Nhà bọn họ không nhúng tay vào, độ khó trên con đường nghịch tập của Vương Như sẽ từ từ tăng lên, đầu tiên là Vương lão tứ thay đổi, còn nữa lần kiếm tiền này, trong tiểu thuyết nếu nguyên thân không kín miệng nói ra thì cả thôn cũng không biết chuyện Vương Như kiếm tiền.

Bây giờ đổi thành Hứa gia, đừng thấy Hứa gia là người sống biết điều, nhưng thật ra là người không giấu được chuyện, cái này có chút giống với Lý thị, hai người này là cá mè một lứa.

Lý thị cảm thấy bà bà bắt trọng điểm không đúng, "Nương, Tam Nha kiếm tiền, kiếm nhiều tiền.

?"Chuyện này Trúc Lan thừa nhận, đầu năm đến cuối năm hai mươi mẫu đất của Chu gia, cũng không kiếm được mười lượng bạc, trong tiểu thuyết Vương Như kiếm được mười lượng, tất cả đều là bán mười công thức món ăn làm từ cải trắng cay.

Chính là rẻ như vậy, đừng hy vọng cổ đại có ý thức bản quyền, đây cũng là nguyên liệu làm cải trắng cay là tươi mới, một cách nấu ăn bán được một trăm văn đã không tệ rồi.

Trúc Lan nói thầm trong lòng, cải trắng cay hầm thịt ba chỉ, cải trắng cay xào, chờ tiệm cơm mua công thức của Vương Như làm ra được, trong nhà có thể làm được rồi.

Lý thị thấy nương lại thất thần, nàng ta vô cùng nóng ruột, chỉ có thể nhỏ giọng gọi: "Nương, nương.

"Trúc Lan tỉnh hồn không quan tâm đến chuyện Vương Như kiếm được tiền, nàng chỉ quan tâm đến cải trắng cay thôi, còn có thể mượn gió đông kiếm một khoản nhỏ, dù sao Chu gia vẫn luôn kéo thù hận, thêm một chút cũng không sợ: "Ngươi đi kêu lão đại lão nhị về đây.

"Lý thị có chút không hiểu, nhưng bà bà đã xoay người vào trong nhà, một lòng khó hiểu đây là xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn chạy đi thật nhanh, đừng thấy là một người mập mạp, Lý thị cũng là mập mạp linh hoạt.

Trúc Lan trở về nhà thì tìm tiền, ánh mắt trở nên rất sáng: "Ta để cho lão đại lão nhị đi thu mua cải trắng, chúng ta mượn gió đông này kiếm một khoản.

”Chu Thư Nhân nhíu mày: "Đừng vội, chờ Vương gia lộ ra cải trắng cay là làm từ cải trắng đã.

"Trúc Lan vỗ trán: "Đúng, ngươi nói đúng, một lát nữa để cho Lý thị đi nghe ngóng, chuyện này nàng thành thạo.

"Vừa nói vừa vui vẻ, trong một cái nhà đúng thật là không thể thiếu tồn tại giống Lý thị.

.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 44: 44: Sâu Không Lường Được


Chu lão đại lão nhị trở về rất nhanh, Chu lão đại ra mồ hôi cũng không vội lau: "Nương, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"Trúc Lan lúng túng, Vương gia vẫn chưa lộ chuyện ra, nàng cũng không thể nói chuyện thu mua cải trắng, trong lúc nhất thời không biết nói thế nào.

Ý cười của Chu Thư Nhân càng đậm, từ khi đến cổ đại Trúc Lan chưa bao giờ phạm sai lầm, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy dáng vẻ lúng túng của nàng, tằng hắng một tiếng: "Nương các ngươi đang suy nghĩ đến chuyện mua bò, cho nên vội vàng tìm các người về bàn bạc.

"Chu lão nhị ngẩng đầu thật nhanh liếc nhìn cha một cái, thiếu chút nữa trợn mắt, mua bò cũng là cha nói, cha là đang giúp nương giải vây!Chu lão đại không phải người thông minh nhưng cũng biết được, cha, cha có thể tìm lý do nào có sức thuyết phục hơn được không? Dù là nói nương nhớ bọn họ cũng được!Mặt Trúc Lan hơi đỏ, không nhìn đôi mắt tràn đầy thâm ý của hai con trai, nói với Lý thị: "Ngươi đi hỏi thăm thử Tam Nha rốt cuộc dùng cái gì để kiếm tiền.

"Lý thị thích làm chuyện này, cũng không cảm thấy mình bị cho ra rìa, nhanh chân chạy sợ đi trễ náo nhiệt sẽ hết, chỉ chớp mắt đã mất dạng.

Chu lão đại: "Nương, sau này có chuyện gì cứ để cho Lý thị chạy chân, chạy nhanh.

"Trúc Lan: "Ừ.

"Chu Thư Nhân dẫn hai con trai về phòng, Chu Thư Nhân không chỉ là muốn giúp Trúc Lan giả vây, hắn đã suy nghĩ rất lâu chuyện mua bò, luôn mượn cũng không phải là cách, mượn một lần cũng trả không ít tiền, y theo số lần dùng bò của nhà bọn họ, vẫn là mua thích hợp, mua loại bò cái có con, nuôi hai năm là có thể lấy lại vốn.

Trúc Lan không có đi theo mà là chờ Lý thị, Lý thị cũng trở về rất nhanh, chạy chạy lui mà không thở hổn hển: "Nương, là cải trắng cay, Tam Nha làm ra cải trắng cay là dùng cải trắng làm ra, ta nếm thử một miếng rồi, cay cay ăn rất ngon.

"Trúc Lan: "Là đều nếm, hay chỉ có ngươi nếm?"Đừng có một mình kéo thù hận!Lý thị nhớ lại mùi vị: "Đều nếm, ta đi quá muộn, nếu lại để cho ta ăn thêm một miếng nữa, ta nhất định biết bên trong sẽ có thứ gì, đáng tiếc Vương Trương thị đoạt đi rồi.

"Trúc Lan tin Lý thị có thể nghiên cứu ra được, làm cải trắng cay cũng không có cần bao nhiêu kỹ thuật, chắc hẳn không bao lâu đầu bếp lợi hại đều sẽ biết làm, không thể mua bán lâu dài được.

Nàng xoay người đi vào phòng: "Tam Nha nghiên cứu ra cải trắng cay, Lý thịt ăn thử rất ngon, Tam Nha bán được không ít tiền, có thể thấy cải trắng cay được hoan nghênh, nhà chúng ta thừa dịp mọi người còn chưa phản ứng, lão đại đi đến mấy thôn gần đây mua chút cải trắng về, không tới một ngày nhất định giá cải trắng sẽ tăng.

"Đầu óc của Chu lão nhị vận chuyển nhanh: "Nương, ta và đại ca cùng đi.

"Chu Thư Nhân nói: "Đây cũng là công việc nhanh tiền, các ngươi nhớ một khi cải trắng vượt qua giá một văn tiền thì không cân mua, lần này tiền kiếm được đóng vào quỹ chung một nửa, còn dư lại các ngươi chia mỗi người một nửa tự mình giữ!"Chu lão đại cũng không có lên tiếng phản bác, ai lại không hy vọng trong tay mình có tiền riêng, quanh minh chính đại được giữ tiền ngu mới đẩy ra.

Trúc Lan nhìn Lý thị không ngừng thập thò bên cạnh: "Có chuyện nói thẳng.

"Lý thị lấy lòng cười: "Nương, nhà mẹ của ta có thể làm không?"Nhà Trúc Lan có thể làm cũng không thể nhận thầu hết được, gần đây có nhiều thôn: "Ngươi về nói chút đi.

"Ánh mắt Lý thị đỏ lên, mặc dù nương luôn mắng nàng ta, nhưng đối xử với nàng ta vô cùng tốt, đều không mắng nàng ta hướng cùi chỏ ra ngoài, "Nương, nương thật tốt.

"Trúc Lan nổi cả da gà: "Đừng có mà học Triệu thị, thu hồi nước mắt của ngươi đi.

"Còn ngại chưa bôi đen đủ cho nàng sao? Nàng nhìn cũng thật sợ rồi!Chu Thư Nhân lại gọi hai huynh đệ cầm tiền muốn đi lại: "Các ngươi thuận tiền đi nói với nhà cữu cữu các ngươi một tiếng, không kiếm được nhiều tiền, nhưng cũng có thể có tiền ăn uống tốt một chút.

"Chu lão đại, "Đã biết, cha.

"Chờ Lý thị trở về, mang theo một tin tức xấu: "Nương, ta thấy mấy nhà trong thôn đều đi thu mua cải trắng.

"Trúc Lan nói thẩm, đừng xem thường cổ nhân, người thông minh không thiếu đâu.

Trong thôn chỉ có mấy người, hoàn toàn không có bí mật, rất nhanh đã có người đi thu cải trắng, mới một ngày giá cải trăng đã bị xào đến một văn tiền một cân, cao gấp bốn lần năm trước.

Có lời của Chu Thư Nhân , cộng thêm nhà Trúc Lan là đi sớm nhất, tiền vốn là ba lượng bạc, trừ lá cải bị hư hại, bán lại được mười lượng, một ngày một đêm được lợi bảy lượng.

Cải trắng cay cũng không cần quá nhiều kỹ thuật, giá cả cũng không tăng cao quá nhiều, thương nhân thu rau với giá một văn hai, cải trắng vượt qua một văn, nếu mua trừ đi hao tổn cũng bị thua lỗ.

Thần toán Chu Thư Nhân, làm cho hai con trai mở rộng tầm mắt, càng cảm thấy cha mình sâu không lường được, trong lòng hơi có chút sợ hãi.

Trúc Lan chia bạc cho hai con trai, bởi vì vui vẻ cũng cho con trai thứ ba thứ tư, con gái út mỗi đứa mười văn tiền.

Lý thị lấy được tiền vẫn còn nhớ nhung đến cải trắng cay kia, bắt đầu tự thử nghiệm gia vị, cả ngày gieo họa cho không ít ớt khô.

Sắp đến giờ cơm tối, Trúc Lan cầm lương thực để cho Lý thị nấu cơm, Vương Như lại đến, trên người có dính một chút rơm rạ, là lén chạy ra ngoài.

Tuyệt Hàm đã có ngăn cách sâu với Vương Như, trên mặt là vẻ lạnh nhạt: "Nương, Tam Nha đến tìm nương.

"Trong lòng Trúc Lan vang lên tiếng không tốt, Chu gia là người thu mua cải trắng đàu tiên, trong lòng Vương Như sao có thể không hận chứ!.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 45: 45: Lòng Dạ Đen Tối


Vương Như bấm lòng bàn tay, trong lòng giống như bị lửa đốt, từ khi tới cổ đại này tất cả đều không thông thuận, rõ ràng nàng ta xem tiểu thuyết nữ xuyên qua đều là nữ chính, nhưng đến lượt nàng ta lại có thêm chữ phối (nữ phối) sau lưng, nàng ta không thở ngồi chờ chết được, suy nghĩ lại quyết định lợi dụng Chu gia.Vương Như bấm mình một cái, đau đến nước mắt rưng rưng, kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn chật vật kia, thật đáng thương."Chu nãi nãi, nãi nãi của ta sợ ngài, trong thôn chỉ có ngài là có thể cứu được ta thôi, cầu xin ngài đáng thương ta, nhanh cứu ta, nãi nãi của ta muốn đánh chết ta."Trúc Lan nhếch miệng, đừng tưởng rằng nàng không nhìn thấy động tác nhỏ kia của Vương Như, nàng cũng biết giả bộ nha, "Đứa nhỏ này, đừng khóc, mặc dù Vương Trương thị súc sinh không bằng, nhưng cũng không dám đánh chết người, đánh chết người không chỉ phải đền mạng, còn ảnh hưởng đến danh dự của toàn bộ Vương gia, vì danh tiếng Vương trương thị sẽ không dám đâu."Đừng thấy Vương Trương thị đối với mấy nha đầu không mắng thì đánh, dù thật sự ra tay cũng sẽ không thật sự đánh chết người, cháu trai Vương gia đều phải thành thân, cháu gái cũng phải gả đi, Vương Trương thị dù tác quái cũng không dám quang mình chính đại đánh chết người.Vương Như liếc nhìn Dương thị, đây là lời mà người đầu óc đơn giản sẽ nói sao? Trong lòng hơi trầm xuống, quỳ rầm một tiếng: "Chu nãi nãi, nãi nãi của ta không đánh đánh chết ta, nhưng dám bỏ đói chết ta, chỉ cần không bị phát hiện ai cũng không làm được gì bà ta, ngài tâm địa tốt nhanh cứu ta đi."Trúc Lan giật mình trong lòng, bây giờ Vương Như quỳ với nàng, nhất định người hận nhất trong lòng đã đổi thành nàng rồi, chỉ cần Vương Như phát đạt, nhất định sẽ nghĩ đến cái quỳ tủi nhục này.

Ai, nàng không trêu chọc người ta, người ta lại cứ muốn đến gần.Vẻ mặt nàng lạnh lẽo, kéo Vương Như đứng lên: "Nhìn xem đứa nhỏ nhà ngươi nói lời ngu ngốc gì, toàn thôn đều biết Tam Nha có bản lĩnh kiếm được nhiều tiền, nãi nãi của người thông minh, sao có thể cho ngươi chết đói được, nhìn xem thật đáng thương, tự mình hù dọa mình mà!"Trúc Lan rất nhanh cắt đứt lời của Vương Như, kêu lão nhị đang bổ củi: "Lão nhị, đi nhanh gọi Vương lão tứ đi, cũng không biết Vương lão tứ làm cha thế nào, nhìn xem Tam Nha bị dọa sợ rồi."Chu lão nhị nghe hồi lầu, Tam Nha chính là một phiền phức, thật sự sợ một lát nương sẽ mềm lòng, rất nhanh ném rìu đi, "Vậy ta đi đây."Vương Như bị kéo lên, hận ở trong lòng.

Nàng ta xem như đã nhìn ra được, bộ dạng thật thà của người Chu gia đều là giả, như vậy nàng ta tính toán cũng không có gánh nặng trong lòng, "Chu nãi nãi, Tuyết Hàm là bằng hữu của ta, ngài là nương của Tuyết Hàm, lại là người thiện tâm nhất, ngài cũng biết ta kiếm tiền, chỉ cần ngài giúp ta, ta sẽ đưa phương pháp tất cả chúng ta cùng nhau làm, Chu gia bảy phần, ta lấy ba phần là được."Trúc Lan cười lạnh, làm bạn với ngươi đúng là tám đời xui xẻo.Nàng thả Vương Như ra thản nhiên nói: "Tam Nha à, Chu gia chúng ta có ba người đi học, Chu gia sẽ không buôn bán, sỉ nông công thương, Tam Nha không hiểu, Chu nãi nãi không trách ngươi, sau này đừng nói mấy lợi bậy bạ này nữa."Chu Thư Nhân học lại không ít điển pháp của triều đại không có thật này, cũng phổ cấp cho Trúc Lan không ít, triệu đại trong này có quy định rõ ràng, thương nhân cùng với con cháu không thể tham gia thi cử, trừ phi đóng góp chín phần tài sản, trở về quê quán làm nông ba đời.Nông dân bán nhà bán mấy thứ trồng trong ruột không tính là thương nhân, theo lệ dù là tiệm lương thực trên danh nghĩa của của địa chủ cũng không được xem là thương nhân, bởi vì là từ trong nhà mình sản xuất, không trải qua bất kỳ chế biết nào, Trúc Lan mua đi bán lại cải trắng cũng không được xem là mua bán, bởi vì trong ruộng của nhà Trúc Lan có trồng cải trắng, đây là tự sản xuất.Nông thôn bán rau lương thực là trạng thái vô cùng bình thường, chỉ cần không quanh năm mệt mỏi vì buôn bán, sẽ không bị xếp vào loại thương nhân.Nhưng quanh năm suốt tháng kinh doanh mưu lợi với dân thì chính là thương nhân, cho dù là mua bán nhỏ, như bán hàng rong trên phố, cũng không được người ta xem trọng.Nghiêm khắc như vậy đối với khoa cử, cũng có căn nguyên của nó cả.

Đều là lúc Hoàng đế tạo phản chịu thiệt của không ít thương nhân, thương nhân trục lợi gián tiếp hại chết không ít tướng sĩ, công thêm cuối tiền triều xuất hiện thương nhân lấy tiền mua chức, làm cho dân chúng càng thêm lầm than.

Lúc Vương triều mới thiết lập thì hung hăng trừng trị một nhóm thương nhân, nhưng có thể thấy đế vương vô cùng thống hận thương nhân, không chỉ tăng thu thuế, còn không ngừng chèn ép thương nhân.Triều đại mới trên làm dưới theo, cho nên phía trên càng phải làm việc nghiêm khắc.

Cho nên thương nhân bị giới hạn không ít, làm cho có nhà không có tiền đi học cũng không dám đụng đến buôn bán.Trúc Lan không cho rằng Vương Như không biết chuyện này, nàng ta biết, trước đó vài ngày Vương Như có đi khắp nơi hỏi thăm, người này lòng dạ đen tối, là muốn trực tiếp làm đứt gãy con đường học vấn của Chu gia!"Nương, nương, ta làm được rồi, nương ơi.".
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 46: 46: Lý Thị Đáng Yêu


Trúc Lan bị Lý thị làm cho mấy bình tĩnh, thiên phú của Lý thị còn tốt hơn nàng nghĩ, lúc này mới có một ngày đã nghiên cứu ra được, nàng có xem tiểu thuyết, cải trắng cay của Vương Như không chỉ có thêm đường và bột ớt, chỉ là nàng không nhớ được cách làm, cho nên không giúp được Lý thị.

Lý thị chỉ thứ một miếng đã mò ra được, thiên phú này dạy dỗ thật tốt có thể cho ra một đầu bếp rồi!"Nhìn người vui chưa kìa, nhanh dọn dẹp đi.

"Lý thị rất vui, trên người đều là nước ớt cay đỏ, rất chật vật, cười khúc khích nói: "Một lát nữa rồi dọn, ha ha, nương, ta thật sự làm được rồi.

"Trúc Lan vui cho Lý thị, nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Lý thị cũng rất đáng yêu, giọng nói cũng dịu đi: "Biết rồi, biết rồi.

"Trong lòng Vương Như lột bột một tiếng, nàng ta vô cùng tự tin với cải trăng cay mình làm, tin tưởng sẽ không có ai làm được mùi vị giống vậy, cho nên nàng ta mới có lòng tin có thể bán giá cao.

Lúc này vội vàng thăm dò: "Thím xảy ra chuyện gì vậy?"Trúc Lan ý vị sâu xa nhìn Vương Như: "Lý thị, ngươi hỏi Tam Nha thử xem ngươi làm có đúng không.

"Lý thị đắc ý nhìn Tam Nha, "Tam Nha, cải trắng cay ngươi làm bên trong có bỏ quả lê núi đúng không?"Vẻ mặt Tam Nha cứng đờ, đúng là nàng ta có bỏ lê núi.

Lý thị tiếp tục nói: "Tam Nha rất thông minh, trong gia vị không chỉ bỏ lê núi, còn có nước cà rốt nữa, ngươi dùng tỏi và gừng che lại mùi của cà rốt.

"Trúc Lan thấy vẻ mặt Tam Nha giống như gặp quỷ, lại nhìn bộ dạng đắc ý của Lý thị, sao nàng cảm thấy Lý thị rất đáng yêu chứ?Cuối cùng Lý thị nói: "Hai loại này cũng không phải là mấu chốt, quan trọng là trong gia vị ngươi có bỏ thêm tôm sông nhỏ đúng không, ngươi nghiền nát tôm xông trộn vào là không muốn cho người ta biết đi, không nghĩ đến ta nếm thử một miếng lại nếm được vị tôm, chẳng qua là không nếm ra được vị của nước cà rốt.

"Vương Như muốn hộc máu, nàng ta cảm thấy Chu gia là khắc mình, nàng ta sợ bị người ta nếm ra được, mới đổi lại thành nước, vậy mà Lý thị cũng nếm ra được, cắn răng: "Thím thử không đúng.

"Lý thị sững sốt, vội vàng nói, "Không thể nào, ta đã điều chính mùi vị đúng như ta nếm được, nương ơi.

"Trúc Lan cảm thấy bộ dạng nóng lòng khẳng định mình của Lý thị đáng yêu, "Nương tin tưởng ngươi, Tam Nha chối cũng là vì giữ bí mật cách điều chế, chờ người làm ra là biết đúng hay không thôi.

"Lý thị hoàn toàn không có tự giác khi phá con đường kiếm tiền của Vương Như, không cảm thấy mình đang bị Vương Như ghi hận, trái lại dương dương đắc ý: "Chờ ta làm đươc, nhìn xem ngươi còn nói cái gì.

"Trúc Lan: "! "Thôi, cừu hận cũng đã kéo, ngày sau che chở cho nàng ta một chút, chẳng qua mới vừa rồi Tam Nha muốn tính toán Chu gia, lại bị hung hămg đánh mặt, chao ôi, thời tiết cuối thu thật làm cho người ta sảng khoái tinh thần!Vương Như nghiến răng thống hận, đầu óc nóng lên nói: "Dù cho thím có nghiên cứu ra, Chu gia cũng không thể làm mua bán được.

"Trúc Lan ồ một tiếng: "Thì ra Tam Nha biết, vậy mới vừa rồi để cho nhà chúng ta mua bán, suy nghĩ này không được rồi.

"Trái lại Vương Như phản ứng rất nhanh, làm ra bộ dạng mơ màng: "Ta cũng là mới vừa rồi nghe Chu nãi nãi nói, ta nói không đúng sao?"Trúc Lan giễu cợt trong lòng, nhìn Vương Như biễu diễn: "Tam Nha, vậy lúc này phải nhớ kỹ, ngày sau đừng nói nữa.

”Vương Như không dám xem thường bất kỳ người nào của Chu gia nữa, vốn tưởng rằng Chu Tuyết Hàm dễ lừa nhất, nhưng sau vụ trộm thịt thì không đến tìm nàng ta, hai lần giao thủ với Dương thị, Dương thị lại tâm tư âm trầm, Chu gia không có một người nào thành thật ra, lòng nàng ta lạnh lẽo, cúi đầu: "Ngày sau sẽ không nói như vậy nữa.

"Lý thị khinh bỉ nói: "Ta còn tường rằng Tam Nha trở nên thông minh sẽ không ngu ngốc nữa, thì ra vẫn ngu, nhà chúng ta không thể mua bán, nhưng nhà mẹ của ta có thể, dù sao nhà mẹ ta lại không phải là người thông minh, không có người đi học, đất lại không có mấy mẫu, không bằng cả nhà đi buôn bán, chờ tiểu thúc tử nhà ta làm quan, nhà mẹ của ta lại càng có chỗ dựa, dù là địa vị thấp nhưng ai dám chọc.

"Trúc Lan: "! "Nói Lý thị ngu, đúng là nàng ta không thông minh, nói nàng ta thông minh nhưng cũng chỉ thông minh chuyện liên quan đến mình, biết tình toán hơn những người khác!.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 47: 47: Sơ Hở


Giọng của Lý thị lớn, Trịnh thị bên cạnh nghe được động tĩnh đến dưới chân tường, đạp gốc cây bò lên: "Cháu gái, nhà ngươi không làm mua bán gì, nói cho thím nghe một chút.

"Trúc Lan ngây ra nhìn người bò lên tường rào kia, trong lòng có tính toán chờ Chu Thư Nhân đi Giang Nam, nàng sẽ để cho lão đại lão nhị làm cho tường cao thêm, tránh cho mỗi ngày Trịnh thị không có chuyện gì lại thích xem náo nhiệt nhà nàng, suy nghĩ một chút đã buồn thúi ruột rồi.

Liên quan đến chuyện của mình, Lý thị rất kín miệng: "Thím nghe lầm rồi, ta nói là chuyện buôn bán của Tam Nha.

"Trịnh thị bị Tam Nha hấp dẫn, trong thôn đây là chuyện bái quái có nhiệt độ cao nhất, "Chao ôi, Tam Nha làm ăn nhớ dìu dắt nhà thím nhé, nhà thím không làm mua bán, Tam Nha thuê người thì nhớ nhà thím nha!"Trúc Lan xuyên đến không bao lâu, nhưng cũng không dám xem thường cổ nhân, người của mỗi triều đại đều có bản năng sinh tồn riêng, nhất là người tầng dưới, bọn họ biết cái gì phía trên kiêng kỵ.

Trịnh thị là con dâu nuôi từ bé, trực tiếp theo họ chồng, con trai nhỏ nhất tám tuổi của Trịnh gia vào học đường hai năm, không có chí lớn làm quan nhưng cũng hy vọng có thể thi đậu Tú Tài có được lợi ích thiết thực, tất nhiên sẽ không tự làm buôn bán, làm giúp việc, trong nhà lại có đất, bên ngoài thôn cũng có rất nhiều chuyện lặt vặt, không lo đói chết.

Còn về Trịnh gia vì cuộc sống tốt để cho con trai nhỏ đính ước với Tam Nha thì càng không thể nào, phải nói chuyện này một chút.

Nhằm vào quy định thân thích của thương nhân không thể tham gia khoa cử, con rể của thương nhân không thể thi không thể làm quan, trực tiếp diệt sạch một ít tiểu quan vì tiền mà kết thân với thương nhân.

Còn nếu là thiếp thì mặc kệ, dù sao con của thương nhân có địa vị thấp hèn, con trai do thiếp nhà thương nhân sinh ra cũng sẽ bị xem thường, ở cổ đại thân phận danh tiếng đi theo cả đời, muốn nghịch tập mà không bị chèn ép khắp nơi, người dành được tiền đồ đều hiếm như phượng mao lân giáp.

Tất nhiên thương nhân cũng có thể lợi dụng gả con gái cho người bình thường rồi đầu tư vào cháu ngoài, chỉ là người trong sạch nguyện ý cưới con gái thương nhân làm chính thê không nhiều, xác suất không cao.

Huynh đệ ruột thịt của thương nhân cũng không thể khoa cử, nếu giữa huynh đệ xuất hiện một người có dã tâm, buôn bán làm gãy con đường quý tộc, nửa đường xông vào buôn bán cũng là cố kỵ.

Tất nhiên thiên hạ đều vì lợi, thương nhân là quản lý kinh tế, quy củ cũng có rất nhiều sở sở.

Hoàng đế biết, cũng không muốn chèn ép quá để bị cắn ngược lại, chỉ muốn chèn ép cho ra một tác dụng nhất định là đủ rồi.

Vương triệu thành lập, chỉ cần nhà có người đi học đều biết rõ chuyện này, tránh cho gia tộc bị liên lụy.

Trúc Lan nhíu mày, nam chính chính là quan chức, sao lại có thể có hảo cảm với Vương Như? Vương như làm cải trắng cay cũng chỉ được xem là chút bản lĩnh, sau đó từ Vương gia phân gia cũng không có nhận được ruộng đất cũng không mua ruộng, trái lại trực tiếp đi vào thành hoàn toàn làm buôn bán, nam chính là con trai trưởng, quan niệm gia tộc tuyệt đối là sâu nhất, nghĩ đến mấy chỗ không thể hiểu trong tiểu thuyết, đoán chừng là có sở hở quá nhiều.

Lý thị thấy nương lại thất thần, làm con dâu đệ nhất còn có thể làm sao? Chỉ có thể nhắc nhở, "Nương, Vương lão tứ đến rồi.

"Trúc Lan a một tiếng, mới phát hiện không biết lúc nào Vương lão tứ lại đến, "Lão tứ à không phải thím nói ngươi, Tam Nha có bản lĩnh, ngươi phải quan tâm nhiều một chút, nhìn xem con ngươi sợ hãi như thế nào này, hổ dữ không ăn thịt con, che chở nhiều một chút, nhanh dẫn về đi đừng lại hù dọa hài tử.

"Mặt của Vương lão tứ nóng từng trận, thím Chu chưa nói lời khó nghe, nhưng hắn ta cảm thấy mình như vị người ta xé rách da mặt vậy?"Thím, ta đi về trước, ngày khác sẽ đến nói cảm ơn.

"Trúc Lan: "Thôi, sức khỏe ta không tốt chỉ muôn sống thêm mấy ngày, không muốn dính đến chuyện của Vương gia các ngươi, ngày sau trông kỹ đứa trẻ và mẹ già là được!""Biết, biết rồi thím.

"Vương lão tứ tức giận trong lòng, dắt Tam Nha ão não rời đi.

Trúc Lan cười nhạo một tiếng, Vương lão tứ cũng không thay đổi gì nhiều, giận lên lại muốn khống chế người nhà, khó trách Vương Như muốn tìm nhà mình hợp tác.

Trúc Lan thấy Chu lão nhị nhìn chằm chằm mình, cúi đầu tự nhìn mình: "Có chỗ nào không đúng à?"Chu lão nhị lắc đầu: "Không có gì không đúng.

"Chẳng qua là nương thay đổi nhận biết của hắn ta, ngày sau không cần lo nương bị lừa nữa, nương có chừng mực hơn hắn ta nghĩ.

.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 48: 48: Dư Thừa


Đảo mắt hai ngày đã trôi qua, ướp dưa muối và mua bò làm chậm trễ một ngày, ngày tiếp theo Lý thị và Chu lão đại trở về Lý gia lại làm trễ thêm một ngày.Đến ngày thứ ba Trúc Lan và Chu Thư Nhân mới dẫn theo Chu lão đại, con gái út, cháu trai cả Minh Vân đi Dương gia.Cổ đại là vậy, ra ngoài đều là lão đại lão nhị trông nhà, coi như lão đại không kham nổi thì còn có trưởng tôn, đây chính là ưu thế của con trai trưởng cháu trai trưởng.

Nhà nông vì nghèo khổ nên một chồng một vợ, địa vị của con trai trưởng cháu trai trưởng càng tuyệt đối hơn.Chu Thư Nhân công nhận đối với chuyện con trai trưởng cháu trai trưởng này, nhà không có quy củ không thành tiêu chuẩn, con trai trưởng chính là quy củ, là thước đó để tránh họa, dù cho Chu lão đại không thông minh, những đứa con khác cũng không thể vượt qua Chu lão đại, Chu lão đại không được, vậy còn có cháu trai cả.Chu Thư Nhân nói hết những quy củ của cổ nhân cho Trúc Lan biết, cho dù Trúc Lan không có nghiên cứu cổ đại, cũng cảm thấy có đạo lý, nàng không có gì phản bác, Chu Thư Nhân có kế hoạch là tốt rồi.Dương gia ở Tôn gia thôn, có chút xa với Chu gia thôn, thôn cổ đại là rất nhiều tộc quần quây quầy, lấy họ đặt tên cho thôn có rất nhiều, nếu Huyện thái gia mà không có bối cảnh nhức đầu nhất chính là những tộc quần này, tộc quần khổng lồ luôn sẽ có một hai người có tiền đồ, không thể động vào.Ở Tôn gia thôn, họ Dương không phải là họ lớn nhưng cũng không ai dám chọc, Dương gia biết võ, cha của Trúc Lan hồi trẻ đi tiêu khắp nơi, lại là vào thời kỳ cuối khắp nơi rối loạn làm quen được không ít huynh đệ kết bái, sau đó bị thương mới lui xuống, ngoan ngoãn trở về thôn làm nông.

Khi vương triều mới thành lập cũng thành thật làm nông dân, không có làm ra chuyện khác người gì, cho đến cháu trai cả là một hạt giống luyện võ tốt, mới kéo quan hệ đi tiêu.Huynh đệ quen biết trong lúc thiên hạ đại loạn có người đầu quân, có người làm nghề khác, mạng giao thiệp có đủ hạng người, có một ít người biết chuyện không muốn chọc Dương gia, nếu thật sự chọc đến sẽ bị đánh cho tàn phế, cổ đại không quản chế, người bị đánh một khi không có chứng cứ, thì không làm được gì cả.

Đây cũng là trong tiểu thuyết tại sao Vương Như lại kiêng kỵ Dương gia như vậy.Chớ xem Dương gia là người tốt, ngay cả nguyên thân cũng đã thấy máu, mặc dù là bị ép, nhưng trong xương là người không dễ chọc.Mỗi lần nghĩ đến Trúc Lan đều cảm thấy nàng thật may mắn, thân phận này không tệ, nhà mẹ cũng có thể giúp đỡ, dù sao nàng thật sự không muốn nghịch tập, một ổ cực phẩm, nghĩ một cái đã rầu thúi ruột.Dương gia đã phân gia, hai ca ca của Trúc Lan đã ở riêng, Trúc Lan trực tiếp đến nhà đại ca, cha nương sống với đại ca.Xè bò đến, Chu Thư Nhân xuống xe trước đỡ Trúc Lan xuống: "Cẩn thận một chút, dưới chân có đá."Trúc Lan: "Biết rồi."Chu Thư Nhân cong khóe miệng, Trúc Lan nhất định là không phái hiện, hình thức sống chung của hai người ngày càng tùy ý, thật sự giống như một đôi phu thê vậy.

Không uổng công mỗi đêm hắn đều nói chuyện với Trúc Lan, nói chuyện trời nam đất bắt đúng là có thể kéo gần quan hệ!Tuyết Hàm cũng lười trợn trắng mắt rồi, cha là không nhìn thấy bé, chỉ có thể đưa tay để cho đại ca ôm xuống.

Chu lão đại nhéo má muội muội một cái, trong lòng hắn ta cũng chua xót, cảm giác ba người bọn họ đi theo chính là dư thừa.Trúc Lan đi hai bước quay đầu lại nói: "Lão đại, đừng quên khiêng đồ."Chu lão đại: "..."Cảm ơn nương còn chưa quên hắn ta!Trúc Lan tiếp tục đi vào trong saân, ở Tôn gia thôn Dương gia tuyệt đối là một đại hộ, phòng xây bằng gạch xanh thoải mái, đường mòn trong sân đều lát gạch xanh, người Tôn gia thôn cũng không có ghen tị, đều biết Dương gia dùng mạng để kiếm tiền.Dương Tôn thị nghe được tiếng của con gái, vội vàng ra đón: "Ta nói buổi sáng chim khách cứ luôn kêu, thì ra con gái về, nhanh, nhanh vào phòng cho ấm."Tay Trúc Lan bị nắm nhất thời có chút không thích ứng được, hiện đại nàng và mẹ cũng không thân thiết lắm, từ nhỏ độc lập quen, đột nhiên được nắm tay ân cần hỏi han, có chút bối rối, điều chỉnh giọng điệu gọi, "Nương."Dương Tôn thị nắm tay ấm áp của con gái, nước mắt lập tức rơi xuống: "Vũ Xuân nói con tốt hơn nhiều rồi, ta còn không tin, lại còn xác nhận với Xương Lễ nữa, bây giờ đã tin rổi, con gái ta khỏe lên rồi, khỏe lên rồi."Không cần lo lắng người đầu bạc tiễn người đầu xanh, rốt cuộc cũng có thể ngủ ngon giấc.Trong lòng Trúc Lan ê ẩm, nàng có chút hâm mộ nguyên thân, "Nương, nương đừng khóc làm cho con cũng muốn khóc theo."Dương Tôn thị lau nước mắt: "Được, được, không khóc không khóc, con gái ngoan của ta không khóc."Dương Chu thị trêu ghẹo: "Nương, nhìn muội phu đang nhìn bên này nè, đây là nhớ đó, nếu nương chọc tiểu cô khóc, muội phu sẽ đau lòng."Trúc Lan: "..."Đại tẩu há miệng nói cũng làm cho nàng sắp tin đó!.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 49: 49: Trợ Giúp Con Gái


Đại tẩu của Trúc Lan chính là cô nương của Chu gia thôn, Trúc Lan gả cho Chu Thư Nhân là đại tẩu bắt cầu, cộng thêm là thân tộc trong thôn, nên Chu thị và Trúc Lan rất thân thiết.

Trước khi tới Trúc Lan cũng đã chuẩn bị xong, nói chuyện cũng rất tùy ý, "Nương, nương nhìn đại tẩu đi, đã là nãi nãi rồi còn trêu ghẹo người ta.

"Tôn thị vỗ tay con dâu cả: "Không cho phép khi dễ Trúc Lan, ta đang nhìn đây!"Chu thị ôm ngực: "Mười dặm tám thôn hâm mộ ta có bà bà tốt xem ta như con gái ruột, nhưng một khi tiểu cô tử về, con gái ruột này là ta cũng phải xếp phía sau.

"Tôn thị trừng mắt nhìn con dâu cả: "Đã là nãi nãi rồi, còn như vậy nữa.

"Lời tuy qưở trách nhưng lại rất gần gũi.

Trúc Lan cười cong cả mắt, nàng thật sự hâm mộ nguyên thân có một nhà mẹ tốt, đừng thấy là tư tưởng con nhà võ nhưng đơn giản, tốt chính là tốt không tốt chính là không tốt, đối với người mình thích sẽ móc tim móc phổi không giả dối.

Tôn thị không chỉ nhớ nhung sức khỏe của con gái, cũng vì lo lắng cho con gái: "Con dâu hai của con sắp sinh, con cùng đừng làm mặt lạnh cho mấy bà tám nói xấu mình, không chọc nổi thì tránh đi.

"Nhắc tới lại thấy nóng ruột, hai đứa con dâu của con gái thật chả ra sao, một đứa ngu xuẩn, một đứa hèn yếu, khuê nữ thật sự không biết nhìn người.

Trúc Lan biết nương nguyên thân không thích hai đứa con dâu thích bôi đen nguyên thân kia, "Nương, trong lòng con hiểu rõ, nương đường lo lắng.

"Tôn thị kinh ngạc nhìn con gái, lần này con gái khác với trước kia, giống như đã nghĩ thông suốt rồi.

Tôn thị vui mừng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cho là trải qua bệnh nặng, thay đổi suy nghĩ.

"Được, được, trong lòng con hiểu rõ là nương yên tâm rồi.

"Đời của của cha nương Trúc Lan Dương gia không hưng vượng chỉ có ba đứa bé, đến đời cháu mỗi nhà bốn đứa, đều là ba nam một nữ, bé trai đều lấy chữ Vũ làm tên lót, Dương lão đại Dương Trúc Mộc, bốn đứa bé đều lấy tên là Xuân Hạ Thu Đông, con gái không có chữ Vũ, xếp hàng thứ hai trong nhà, tên là Dương Hạ.

Dương lão nhị Dương Trúc Lâm, lấy tên theo núi sông hồ biển, đứa thứ ba là con gái tên là Dương Hồ.

Dương lão đại lão nhị lớn hơn Trúc Lan, hai nhà trừ con trai út còn chưa lớn lắm, thì đều đã cưới lập gia đình hết rồi.

Chỉ chốc lát sau, một nhà Dương lão nhị cũng đến, hai nhà đầy ắp người.

Đầu Trúc Lan ông ông kêu, nhà mình đã không ít người, Dương gia càng nhiều hơn, hiện đại bà con xa không bằng láng giếng gần, họ hàng cũng qua lại hời hợt trừ lúc ăn tết thì bình thường đều rất thanh tĩnh.

Trúc Lan cho rằng mình đã thích ứng với Chu gia nhiều người, kết quả vẫn không thích ứng, bên tai đều là tiếng nói chuyện, ừm, nàng muốn yên tĩnh.

Tôn thị vẫn luôn chú ý đến con gái, thấy sắc mặt nàng không tốt, trong lòng lo lắng: "Khó chịu chỗ nào?"Trúc Lan không thể nói vì quá nhiều người, đó là không biết tốt xấu, người cổ đại có quan hệ thân thiết mới đến thăm ngươi, cho nên nói dối: "Thân thể này ngồi xe bò lâu một chút eo sẽ hơi mỏi không thoải mái, không có chuyện gì đâu nương.

"Tôn thị vô cùng đau lòng, lúc trước con gái ở cữ không tốt, vẫn luôn có bệnh căn, bắt đầu đuổi người: "Tức phụ lão đại, con dẫn theo Tề thị đi làm cơm trưa đi, những người khác đi phòng khác nói chuyện, để cho cô của các người nằm nghỉ một chút.

"Trúc Lan ngượng ngùng: "Nương, con không sao.

"Tôn thị cho là con gái cậy mạnh, không có nghe lời của Trúc Lan, Dương gia đều biết thân thể của Trúc Lan không tốt, nhanh chóng giải tán.

Ngoài phòng nghe rất rõ lời của Tôn thị, Tôn thị thấy ba cha con Chu Thư Nhân nhìn qua chỗ này, cười nói: "Tẩu tẩu của con nói không sai, con rể đau lòng cho con.

"Trúc Lan không coi là thật, nàng và Chu Thư Nhân là đồng bạn, chẳng qua vẫn phải giả bộ: "Nương, con cũng đã lớn rồi, nương đừng trêu ghẹo con nữa.

"Tôn thị kiêu ngạo đã tìm một mối hôn sự tốt cho con gái, tình cảm của phu thê con gái tốt, bà cũng vui vẻ: "Được, được, nương không nói, nương không nói.

"Vừa nói Tôn thị vừa đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con, Tôn thị thần bí cởi giày lên giường, làm bộ có thứ tốt.

Trúc Lan: "! "Thật sự không nghĩ đến, tình tình trợ giúp con gái trong tiểu thuyết, nàng cũng gặp phải, đừng nói, thật sự có chút kích động.

.
 
Con Đường Cáo Mệnh Của Bà Bà Nhà Nông
Chương 50: 50: Ghi Sổ Nhớ Lại


Trúc Lan trơ mắt nhìn động tác của nương, nhìn thấy một cái rương được lấy ra, chờ tấm vải đỏ được mở ra, Trúc Lan cũng không nhìn ra đây là cái gì, "Nương, nương cầm gì vậy?"Tôn thị cẩn thận mở tấm vải đỏ ra: "Đây là nhân sâm núi mà cha con lên núi bẫy gà rừng phát hiện, một lớn một nhỏ, lớn thì đã đứa cho đại ca nhị ca của con bán rồi chia nhau rồi, nhỏ thì ta và cha con đã thương lượng quyết định cho con, đừng thấy nó không to nhưng đã là hai mươi năm đó, mảnh rừng của chúng ta không phải rừng sâu núi thẳm, rất khó phát hiện ra nhân sâm, cho con lấy về bồi bổ thân thể.

"Mắt của Trúc Lan có chút chua xót, trong thuốc bổ của nàng cũng có nhân sâm, chỉ là một chiếc râu cực kỳ nhỏ, mà đã vô cùng đắt rồi, một cây này ít nhất cũng phải hai mươi lượng.

Ở cổ đại cũng có trồng nhân sâm, triều Tấn có ghi lại, chẳng qua nhân sâm không dễ trồng, nhân sâm vẫn là vật phẩm khan hiếm, mọc hoang càng quý hơn.

Trúc Lan biết những thứ này đều là ông nội nói cho nàng biết, thuốc dùng nhân sâm nhiều, nàng cũng có tìm hiểu.

Trúc Lan đẩy mảnh vải đỏ về: "Nương, nương cất nhân sâm lại đi, con gái không thiếu nhân sâm bồi bổ, bây giờ con uống thuốc bổ đều có nhân sâm.

"Nói ra chuyện mình mua thuốc bổ.

Tôn thị không cất lại: "Con cứ cầm nhân sâm về để cho đại phu chia vào toa thuốc, con cũng có thể ít tốn tiền hơn, phu thê hai đứa đều có nhiều chỗ cần tiêu, nghe nương đi.

"Trúc Lan giật giật môi, đây là ý tốt của nương, chẳng qua trong lòng nàng vừa thẹn vừa hoỏng, nàng không phải là nguyên thân, duy nhất có thể làm chính là thay nguyên thân sống khỏe mạnh, hiếu thuận cha nương, "Cảm ơn nương.

"Tôn thị thở phào nhẹ nhõm, sao bà lại không nhìn ra con gái có chút hời hợt với mình, chẳng qua là càng đau lòng hơn, cho là con gái sợ mình sẽ mất sớm nên cố ý xa cách, để bà bớt thương tâm, nghĩ như vậy lại càng đau lòng.

Cơm trưa của Dương gia rất phong phú, Dương gia biết võ nên không thiếu thịt ăn, một bàn đồ ăn đều là món thịt, Trúc Lan ăn muốn căng bụng, nàng đã cố gắng không ăn nhiều quá, nhưng không ngăn được nương ruột cứ gắp thức ăn cho, thành ra, ăn no căng bụng.

Lúc đi về, trên xe bò đựng không ít đồ, Trúc Lan đỏ mặt, nói với Chu Thư Nhân đang hóng gió giải rượu bên cạnh: "Sao ta cứ cảm thấy đến đây là tống tiền chứ?"Chu Thư Nhân uống rượu không đỏ mặt, nhưng đôi mắt giống như biết nói chuyện, tràn đầy ý cười: "Thường ngày nhà nhạc phụ cũng đưa không ít.

"Trúc Lan: "! "Đâ là sự thật, trong nhà nguyên thân yếu nhất, đứa bé yếu ớt được thiên vị, dù là ngươi đã tốt, trong ấn tượng của cha nương cũng sẽ không thay đổi, nguyên thân luôn được tiếp tế.

Trúc Lan cảm thấy cần phải vãn hồi hình tượng, phải cứu vãn: "Đương gia nên kiếm tiền nhiều nha, ta trông cậy vào ngươi đó.

"Chu Thư Nhân gật đầu: "Chờ ta trở về, nhất định sẽ để cho nhạc phụ nhạc mẫu tin tưởng chúng ta có tiền.

"Trúc Lan tin tưởng Chu Thư Nhân, nhìn hắn nói: "Ừ.

"Tuyết Hàm thấy cha nương nhìn nhau đỏ mặt, một tay bịt mắt của cháu trai lớn: "Phi lễ chớ nhìn, nhanh nhắm mắt lại.

”Chu Minh Vân không hiểu: "Tiểu cô, tại sao lại nhắm mắt lại.

"Đánh xe bò, Chu lão đại run rẩy bả vai, mới vừa rồi hắn ta bị cha nương làm ghen tỵ, lúc này lại muốn cười.

Chu Thư Nhân liếc nhìn con gái, nhắm mắt lại lòng mệt mỏi, ở hiện đại hắn cô độc biết trong lòng khát vọng cái gì, hắn thật sự thích cuộc sống tràn đầy cảm giác khỏi lửa này, lại kỳ diệu gặp được Trúc Lan vô cùng ăn ý với mình.

Con cái thật là, bầu không khí thật vất vả mới dẫn dắt ra đã không còn, những đứa chướng mắt này, ừm, con gái út nên học toán rồi, cháu trai cả cũng nên học Tam tự kinh, còn có lão đại cũng không thể nhàn rỗi được!Trên xe bò trừ Trúc Lan ra, ba người còn lại cảm thấy hình như gió thu lạnh một cách khó hiểu.

Trúc Lan thật sự cảm thấy không có gì, bởi vì nàng và Chu Thư Nhân đã bị buộc chung một sợi dây, là người nên tin tưởng nhất, nhìn con gái nháy mắt, Trúc Lan làm ra bộ dạng chỉ có ta tỉnh, giữ vững nụ cười trên mặt.

Xe bò lảo đảo một giờ mới gần đến Chu gia thôn, Trúc Lan ôm con gái và cháu trai lắc lư cũng sắp ngủ rồi, đột nhiên xe bò dừng lại.

Chu Thư Nhân mở mắt trước, Trúc Lan thấy vẫn chưa đến nhà: "Lão đại, sao thế?"Chu lão đại nhảy xuống xe bò: "Nương, đây là con trai lớn của Trương Đại Thiết, đứa nhỏ này bị sốt rồi.

"Chu lão đại sờ một cái hết hồn, cả người đứa bé này đều rất nóng.

Trúc Lan cẩn thận suy nghĩ mới nhớ tới là ai, không đợi Trúc Lan mở miệng, Tuyết Hàm đã không đành lòng nói: "Nương, nhanh cứu người.

".
 
Back
Top Bottom