Cập nhật mới

Tiểu Thuyết CON DÂU NHÀ GIÀU (P1)

Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C180: Mâu thuẫn


Chương 180: Mâu thuẫn

Triệu Hi Thành đích thân đưa Tống Thiệu Vân về nhà

Trong chiếc xe hơi xa hoa, Triệu Hi Thành chăm chú lái xe, Tống Thiệu Vân ngồi ở bên cạnh

Thiến Thiến thích khi Tống Thiệu Vân im lặng, chỉ cần cô ta không nói gì, lặng im ngồi đó thì anh sẽ cảm thấy ở bên chính là Thiệu Lâm.

Tuyrằng như vậy có chút lừa mình dối người nhưng anh lại rất muốn hưởng thụ sự hư ảo đó.

Như thể Thiệu Lâm còn sống, như thể Thiệu Lâm còn ở bêncạnh anh, như thể Thiệu Lâm chưa từng rời xa

Nếu cô ta có thể cứ im lặng như vậy, để cho anh sống trong ảo giácthì anh sẽ không ngại kết hôn với cô ta, không ngại để cô ta thay thếThiệu Lâm.

Nhưng cô ta lại cố tình không cho anh được thoải mái, cố tình làm ảo ảnh của anh tan biến.

Cũng như lúc này, Tống Thiệu Vân đưa tay trái đến trước mặt anh, ýbảo anh xem chiếc nhẫn kim cương trên tay cô ta vừa mua, vui vẻ nói:

- Thế nào?

Đẹp không?

Đây là hôm qua em đi cùng bạn, thấy đẹp nên mua, Nghe nói là tác phẩm đắc ý của một nhà thiết kế trang sức ởAnh, cả thế giới cũng chỉ có mấy chiếc

Nói xong lại thu tay về đùa nghịch, nhìn ngắm đầy vẻ thích thú

Triệu Hi Thành thở dài, trong lòng có chút phiền chán.

Thiệu Lâm không như thế.

Thiệu Lâm không thích đi dạo phố, cô nóingày nào cũng đi dạo phố rất nhàm chán, cô nói đó là lãng phí thời gian.

Cô thà tìm việc mà làm còn hơn.

Cô không thích đeo trang sức vì bấttiện, ngoài những trường hợp cần thiết thì cô đều không đem trang sức ra mà khoe khoang.

Thứ trang sức cô thích cũng chỉ là đôi hoa tai trânchâu đơn giản.

Mỗi khi cô nói chuyện, viên trân châu lấp lánh, khiến cho nụ cười của cô càng trở nên dịu dàng

Người trước mặt này tuy bề ngoài giống Thiệu Lâm vô cùng nhưng nội tâm lại hoàn toàn bất đồng, có bắt chước cũng không được

Tống Thiệu Vân xuất hiện từng khiến anh vô cùng vui mừng, anh đã nghĩ trên đời này thực sự còn có Thiệu Lâm thứ hai.

Nhưng thời gian cứ trôiqua, anh càng lúc càng hiểu rõ mình đã sai cỡ nào.

Trên đời mãi mãi chỉcó một Thiệu Lâm mà thôi.

Nhưng dù anh vẫn biết, dù Tống Thiệu Vân cứhao hết tâm tư bắt chước Thiệu Lâm nhưng không phải là không phải, bắtchước thế nào cũng không thể thành Thiệu Lâm được.

Tựa như nhận được món quà khiến anh mừng rỡ vô cùng nhưng vừa mở ralại phát hiện bên trong không phải là thứ anh muốn.

Điều này so vớikhông nhận được quà còn đáng thất vọng hơn.

Bởi vì như thế càng làm anh hiểu được, có những điều trên cuộc đời này, đã đi là sẽ không quay về…

Tống Thiệu Vân cũng thấy Triệu Hi Thành không mấy vui vẻ, trong thờigian này anh luôn như vậy.

Rõ ràng một giây trước còn tốt nhưng giây sau đã lại mặt lạnh hơn tiền, sao lại thế?

Là vì cô làm không tốt sao?

Tống Thiệu Vân nhìn anh chăm chú, khuôn mặt anh góc cạnh hoàn mỹ.

Đây là người đàn ông tuấn tú nhất mà cô từng gặp, tuy rằng lớn hơn cô gầnchục tuổi nhưng khí chất đàn ông của anh là điều những anh chàng trẻtuổi không thể so được.

Đôi lúc anh lại nhìn cô với ánh mắt dịu dàngkhiến cô say mê.

Bỏ qua điều này, anh còn là người thừa kế của tập đoànTriệu thị, đây là người chồng ước mong của bao người phụ nữ

Loại đàn ông này vốn không thiếu phụ nữ vây quanh nhưng giờ bên cạnhanh chỉ có một mình cô.

Tuy rằng đây là nhờ phúc của Thiệu Lâm đã mấtnhưng có sao đâu?

Chỉ cần người hưởng phúc là mình thì cô cũng chẳngngại đi bắt chước Thiệu Lâm để hấp dẫn sự chú ý của anh

Chỉ đáng tiếc, ở bên anh lâu như vậy, tuy rằng anh không tệ với cônhưng cũng chẳng có gì gọi là tiến triển.

Ngay cả hôn còn không có thìđến bao giờ mới có thể kết hôn đây?

Cô không thích không khí nặng nề lúc này, nghĩ nên nói gì để hấp dẫn sự chú ý của anh.

- Mã Lệ còn cười em, sao lại tự mình đi mua nhẫn, cô ấy nói nhẫn là phải để đàn ông mua, đeo mới có ý nghĩa…

Nói xong lại lén liếc mắt nhìn Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành đương nhiên nghe ra ý tứ của cô, bọn họ đã quen nhauhơn 1 năm.

Tống gia thường xuyên tỏ ý muốn hai người đính hôn.

Nếu nóiTriệu Hi Thành anh muốn kết hôn thì chắc cũng chỉ có là với người congái trước mặt này, bởi vì đến giờ, cũng chỉ có cô là khiến anh hơi vuivẻ lên chút.

Nhưng không biết vì sao, anh không có cách nào làm chuyệnnày.

Cho dù chỉ là hơi thân thiết với cô anh cũng có cảm giác tội lỗi.Bởi vì anh coi cô là Thiệu Lâm để tự an ủi mình, nhưng rõ ràng biết côta không phải là Thiệu Lâm.

Bất kì hành động thân thiết nào đều khiếnanh có cảm giác như mình đã phản bội Thiệu Lâm, đây là điều anh khôngthể làm

Cô ta khiến cho anh luôn mâu thuẫn như vậy

Triệu Hi Thành thở dài, tránh nặng tìm nhẹ trả lời:

- Được, ngày mai em lại đi chọn đi, chọn được rồi gọi điện cho anh!

Sắc mặt Tống Thiệu Vân buồn bã, cúi đầu, nhẹ nhàng nói:

- Em không mua nổi một chiếc nhẫn sao?

Anh biết thừa là em không phải có ý đó…

Cô cúi đầu nói, giọng nói không còn vẻ nũng nịu nữa, lúc cúi đầutrông như khi Thiệu Lâm buồn bã.

Trong nháy mắt, Triệu Hi Thành lại cảmthấy đây chính là Thiệu Lâm, ảo giác này lại khiến anh cảm thấy vừa đauđớn, vừa ngọt ngào

Lòng anh lại dịu lại nói:

- Hôm nay muộn rồi, để mai bàn chuyện này đi

- Thật sao?

Tống Thiệu Vân vui mừng ngẩng đầu lên, sự đắc ý lộ rõ khiến cảm giácvừa rồi của Triệu Hi Thành bị phá tan không còn lại gì.

Triệu Hi Thànhnhư ngã từ cao xuống, lòng vô cùng phiền muộn

Cũng may đã đến Tống gia, anh dừng xe trước cổng, lạnh lùng nói:

- Đến rồi, em xuống đi

Tống Thiệu Vân vươn người định hôn anh nhưng Triệu Hi Thành theo bảnnăng né đi, Tống Thiệu Vân ngẩn ra, vẻ mặt ngượng ngùng.

Triệu Hi Thànhnói:

- Mau vào đi thôi!

- Anh không vào sao?

Mấy hôm trước cha em còn nói muốn gặp anh!

Tống Thiệu Vân như tủi thân mà nói

Lão hồ li kia muốn gặp anh chẳng qua là muốn bọn họ nhanh đính hôn mà thôi, nghĩ vậy anh cảm thấy phiền chán nói:

- Thôi, anh không vào đâu.

Cũng muộn rồi, anh phải về với Thế Duy, hôm nay nó còn đang dỗi anh

Tống Thiệu Vân thất vọng gật đầu, xuống xe cẩn thận đi vào.

Chưa chờ cô ta vào cửa thì Triệu Hi Thành đã lái xe rời đi.

Nhìn bóng xe dần xa, lòng Tống Thiệu Vân trống rỗng.

Cô thực sự không hiểu nổi người đàn ông này, lúc nóng lúc lạnh.

Cô cũng biết trong lònganh, cô còn lâu mới bằng được Thiệu Lâm nhưng cô cũng chẳng cần, saophải đi so đo với người chết?

Hơn nữa vừa rồi anh cũng đã đồng ý bànchuyện đính hôn với cô.

Triệu Hi Thành luôn là người nói một không hai.Xem ra chuyện đính hôn chỉ là sớm muộn.

Chỉ cần đạt được mục đích đó làđược, còn lại từ từ là được.

Ngày còn dài như vậy, nhất định sẽ có ngàycô thay thế được vị trí của Tống Thiệu Lâm.

Nghĩ vậy lòng cô lại thoải mái, khe khẽ hát một bài hát rồi đi vào

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C181: Chuyển vào Triệu gia


Chương 181: Chuyển vào Triệu Gia

Sáng sớm, Chu Thiến chuẩn bị hành lý xong xuôi.

Tối qua Triệu phu nhân đã lấy địa chỉ và số điện thoải của cô, sáng ra sẽ cho lái xe đến đón.

Nhân lúc lái xe chưa đến, Chu Thiến gọi điện cho cha, nói với ông rằng giờ đã thu xếp ổn thỏa, hơn nữa cũng tìm được việc làm ổn định.

Chu Minh Xa hỏi cô làm việc gì, Chu Thiến không tiện nói cho ông là mình làm bảo mẫu, chắc cha sẽ không thích nên ấp úng nói là chăm sóc trẻ con, Chu Minh Xa lại hiểu thành cô làm giáo viên mầm non

Làm giáo viên mầm non là công việc rất có tình yêu!

Chu Minh Xa rất hài lòng, cũng dặn dò cô một hồi rồi mới chịu cúp máy

Chỉ chốc lát, lái xe lại đến.

Lái xe là người quen, vẫn là Vương láixe, xe cũng là xe tốt, xem ra người của Triệu gia rất đãi ngộ cô

Chu Thiến giả bộ như không quen Vương lái xe, chào hỏi ông, Vương lái xe nhiệt tình đem hành lý vào sau xe

Lái xe đi về phía biệt thự Triệu gia.

Khi xe từ từ tiến vào cánh cổng sắt khắc hoa, lòng Chu Thiến kích động vô cùng, cô rốt cuộc đã có cơ hội tiếp cận với Hi Thành và con

Xuống xe đã thấy Thế Duy đang đứng ở cửa chờ, vừa thấy cô thì thằng nhóc reo vang rồi chạy tới nhào vào lòng cô.

Cô kinh ngạc ôm lấy cậu bé, lòng dịu dàng vô cùng

- Cô ơi, Thế Duy đợi cô lâu quá

Thế Duy ngẩng đầu, đôi mắt đen láy to tròn đầy tủi thân

Chu Thiến vuốt đầu cậu bé cười nói:

- Được rồi, là cô không tốt, tí nữa cô hát cho Thế Duy nghe nhé

- Vâng ạ!

Lúc này Thế Duy mới cười

Người đàn bà từng gặp trong phòng khách lần trước chỉ huy người hầu dọn hành lý của cô rồi cười nói với cô:

- Chu tiểu thư, tôi là quản gia ở đây, tôi là Hồ Quế Hương,mọi người đều gọi tôi là Quế tẩu, để tôi dẫn cô đi xem chỗ ở rồi sẽ đưacô đến gặp phu nhân.

Chu Thiến nhìn Quế tẩu, tóc cắt ngắn, mặt tròn, mắt nhỏ mà dài, mũibé, môi mỏng khiến người ta có cảm giác chị ta là người khôn khéo.

Dángngười hơi béo, mặc quần áo rộng thùng thình nhưng vẫn rất sạch sẽ

Có thể làm quản gia cho Triệu gia thì nhất định không phải người bình thường.

Chu Thiến cười chào hỏi chị ta.

Quế tẩu cũng cười cười nhưng nụ cười có chút miễn cưỡng.

Quế tẩu đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói chuyện:

- Vì buổi tối phải ở bên tiểu thiếu gia cho thiếu gia đi tiểu đêm nên đã xếp giường cho cô ở trong phòng của tiểu thiếu gia

Quế tẩu nói xong thì dẫn Chu Thiến lên lầu.

Chu Thiến cảm thấy lạ, cô nhớ trước kia phòng của Thế Duy là ở tầng một, sao giờ lại chuyện lênlầu?

Lúc này Thế Duy giật nhẹ tay cô nói:

- Cô ơi, bế bế!

Quế tẩu nói:

- Tiểu thiếu gia ở lầu 3, đại thiếu gia ở phòng bên cạnh, bình thường lên tầng đều là chúng ta bế

Tầng 3?

Phòng Hi Thành ở ngay cảnh?

Tim Chu Thiến đập thình thịch, cô cúi người bế Thế Duy lên

Ba người lên lầu, đi qua căn phòng trước kia của Chu Thiến rồi vào căn phòng ở bên cạnh.

Quế tẩu mở cửa ra.

Phòng này so với phòng trước của Chu Thiến thì bé hơn một chút, cũngcó đủ nhà vệ sinh, phòng tắm, ban công riêng, chắc sợ Thế Duy nghịchngợm mà ngã

Trong phòng trang trí rất đáng yêu, tường màu hồng nhạt (hix, contrai mà), đồ đạc dễ thương, dán hình hoạt hình đầy tường, thảm cũng rấtdày.

Ở một góc có bày một con ngựa gỗ và rất nhiều đồ chơi.

Ở một bêntường có một chiếc giường nệm, hẳn là giường của cô

Quế tẩu nói

- Vốn định chuẩn bị cho tiểu thiếu gia phòng khác nhưng tiểu thiếu gia không chịu, chỉ muốn ở gần cha

Thế Duy lập tức bi bô nói:

- Tối nào cha cũng thăm cháu ngủ

Quế tẩu cúi người nhìn cậu bé cười:

- Đúng rồi, biết tiểu thiếu gia thích cha rồi

Thế Duy lại cười, mắt híp lại như con mèo nhỏ, vô cùng đáng yêu

Quế tẩu lại nói với Chu Thiến:

- Có cần gì thì cứ nói với tôi, nếu giờ tiện thì theo tôi đi gặp phu nhân một chút

Chu Thiến theo Quế tẩu đi vào thư phòng gặp Triệu phu nhân.

Triệu phu nhân cũng không dặn dò gì đặc biệt, chỉ đơn giản bảo cô làm cho tốt,dùng chút điểm tâm rồi chăm sóc Thế Duy thật tốt.

Cuối cùng bàn về lương bổng, đãi ngộ, con số đó khiến Chu Thiến hoảng sợ, không nghĩ rằng làmbảo mẫu mà lương chẳng kém stylist là mấy

Quay đầu lại đã thấy sắc mặt Quế tẩu rất mất tự nhiên.

Dù Chu Thiến có chút khó hiểu nhưng cũng không để trong lòng

Ra khỏi thư phòng thì đã bị Thế Duy kéo đi chơi trò bắt người xấu, nhắc đến chơi trò chơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn.

Giờ Hi Thành đã đi làm, phải tối mới về, Chu Thiến cũng thoải máichơi cùng Thế Duy.

Hơn nữa cô cũng rất muốn biết trò bắt người xấu củaThế Duy là trò gì, vì sao hôm đó người ai cũng bẩn bê bết bùn đất

Đi ra hoa viên mới biết, trò bắt người xấu của Thế Duy căn bản làchơi ném đất bùn.

Khắp hoa viên đều là bùn đất, mà Thế Duy như khôngbiết mệt, cứ cầm những cục đất ném khắp về phía đám người hầu, nhìn đámngười hầu chật vật chạy trốn thì vui vẻ cười lớn

Đám người hầu đương nhiên không thích hầu hạ một đứa trẻ con chơiđùa, còn bẩn thỉu, số xui thì tai mũi miệng đều đầy bùn.

Ai bảo thằngnhóc đó là bảo bối của Triệu gia?

Đắc tội với Thế Duy, làm Thế Duy khóc, bị mắng là chuyện nhỏ, bị sa thải mới là việc lớn.

Cho nên đám ngườituy chẳng vui vẻ gì nhưng vẫn cố chơi với Thế Duy.

Nhất thời chỉ nghe tiếng đám người hầu la hét và tiếng Thế Duy cười đắc ý

Thế Duy như sợ Chu Thiến không chơi, lớn tiếng nói với cô:

- Cô ơi, đến chơi đi, chơi vui lắm

Nói xong bốc một nằm bùn nhét vào tay Chu Thiến, ý bảo cô cũng đi ném đám người hầu kia

Chu Thiến vừa tức giận vừa buồn cười, ít nhất thằng bé còn không đem cô ra làm đích ném

Chu Thiến ném bùn xuống đất sau đó lại gạt bùn trên tay Thế Duy xuống rồi phủi tay cho cậu bé.

Thế Duy khó hiểu nhìn cô, mắt trợn tròn

Chu Thiến nắm bàn tay của cậu, dịu dàng mà lại nghiêm túc nói:

- Thế Duy, sau này đừng chơi trò chơi này nữa

Thế Duy không thích, bĩu môi:

- Vì sao?

Thế Duy thích

Chu Thiến chỉ vào đám người hầu:

- Nhưng Thế Duy xem, các cô chú đều bị con làm cho bẩn người, còn bị đánh đau nữa!

Bọn họ đều rất buồn đó

Đám người hầu nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng, để mặc Chu Thiến nói

Thế Duy gạt tay Chu Thiến ra, lớn tiếng nói:

- Mặc kệ!

Thế Duy muốn chơi!

Chu Thiến thấy không nói cho cậu bé hiểu được nên cầm một nắm đấy lên ném vào người Thế Duy.

Chu Thiến chọn đất xốp nên ném vào Thế Duy cũngchẳng thể gọi là đau

Đất ném lên người Thế Duy khiến quần áo cậu bé đen thui một vệt, tuy chẳng đau nhưng khiến Thế Duy sợ, lập tức òa lên khóc

Đám người hầu đều sợ ngây người, cho tới giờ cũng chỉ có tiểu thiếugia đánh bọn họ, bọn họ nào dám đánh trả?

Người bảo mẫu này ngày đầutiên đến đã đánh tiểu thiếu gia, chắc chắn sẽ bị sa thải!

Vẫn nên mauchóng đem việc này nói cho quản gia, tránh bị liên lụy!

Ngay lập tức có người hầu vội đi tìm Quế tẩu.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C182: Quế tẩu


Chương 182: Quế tẩu

Trong đại sảnh, Quế tẩu đang chỉ huy người hầu quét dọn, nhận được tin, đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cảm thấy vui vẻ, vội vàng tìm Triệu phu nhân để nói việc này cho bà

Triệu phu nhân đang ở trong thư phòng đọc sách, nghe được Quế tẩu nói thì ngẩng đầu nhìn Quế tẩu, khó tin:

- Không thể nào, tôi thấy Chu tiểu thư là người hòa ái, lại thích Thế Duy như thế, tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy đâu

Chu Thiến là người bà chọn, nếu ngay từ ngày đầu đã đánh Thế Duy thì cái mặt già này của bà còn giấu vào đâu được

Quế tẩu thấy bà không tin, vội vàng thêm mắm dặm muối:

- Phu nhân, tôi không có nói bừa, không ít người hầu chínhmắt nhìn thấy.

Giờ tiểu thiếu gia đang khóc ở hoa viên, rất đáng thương đó, nhìn đã thấy đau lòng.

Phu nhân tự đi xem đi

Triệu phu nhân nghe Quế tẩu nói như vậy cũng nóng nảy, bà luôn con cháu trai là bảo bối, bình thường nói nặng lời cũng không nỡ, sao có thể để người làm đến coi thường Thế Duy!

Chẳng lẽ mình thực sự nhìn nhầmngười rồi?

Triệu phu nhân có chút tức giận lại có chút sốt ruột, vội vàng đứng lên đi ra hoa viên.

Quế tẩu vội vàng theo sau mà cười tươi rạng rỡ

Phu nhân biết Chu Thiến đánh tiểu thiếu gia thì sẽ tức giận nhất định sẽ sa thải cô ta.

Đến lúc đó, Tống tiểu thư có thể nhắc lại chuyện giới thiệu con gái mình vào làm, mình nói thêm vào nhất định phu nhân sẽ đồng ý.

Con mình học lớp mầm non chính quy, chẳng nhẽ không bằng ChuThiến này?

Nhất định sẽ làm phu nhân vừa lòng!

Phải biết rằng làm việc ở Triệu gia hơn gấp vài lần làm ở nhà trẻ.

Quan trọng là có thể nhân cơhội mà tiếp xúc với những người ở giới thượng lưu, sau này có thể quenmột số người có điều kiện tốt, lấy được rùa vàng thì cả đời chẳng phải lo nghĩ

Nếu không phải Chu Thiến này đột nhiên xuất hiện, nói không chừng đại thiếu gia và phu nhân đã quyết định mời con gái mình.

Tống tiểu thư làmột trong số ít những người có tiếng nói với Triệu gia, chỉ cần cô ấynhắc với đại thiếu gia mấy lần thì nhất định là có thể thành công.

Chính mình vào Triệu gia làm quản gia chẳng phải là Tống tiểu thư giới thiệusao?

Nói đến nói đi, đại thiếu gia mới là chủ nhân tương lai của Triệugia, mà Tống tiểu thư nhất định là phu nhân tương lai.

Dựa vào gốc câylớn đó, nhất định sẽ không sai!

Về phần Chu Thiến kia, là tự cô ta không biết nắm giữ cơ hội, còn dám đánh tiểu thiếu gia?

Bị sa thải cũng không trách mình được

Quế tẩu càng nghĩ càng vui, thấy Triệu phu nhân đi cách một đoạn thì vội vàng chạy lên bám sát

Lại có trò hay rồi!

Sau hoa viên, tiểu Thế Duy còn đang oa oa khóc lớn.

Đám người hầuxung quanh vừa không dám đến gần mà cũng chẳng dám chạy đi, đều đứngngây ra đó nhìn, thỉnh thoảng có người dỗ dỗ Thế Duy đôi câu, bảo cậunhóc đừng khóc

Thế Duy sao coi những lời đó ra gì, càng dỗ càng khóc lớn .Cậu thựcsự không hiểu, vì sao cô trông dịu dàng như vậy lại đột nhiên đánh mình, tuy không đau nhưng cậu bé rất buồn.

Cậu bé vừa day mắt khóc vừa theokhe hở nhìn lén phản ứng của Chu Thiến.

Theo kinh nghiệm bản thân, chỉcần cậu khóc nhiều thì tất cả mọi người đều vội vàng chạy đến dỗ dành,sau đó thỏa mãn yêu cầu của mình nhưng vì sao cô không đến dỗ mình?

Chu Thiến nhìn cậu nhóc khóc đau lòng, mỗi giọt nước mắt như làm bỏng tim cô, cô cũng rất muốn ôm cậu bé vào mà dỗ dành nhưng cô biết, nếu cô làm thế thì sau này chẳng thể quản giáo Thế Duy dược nữa

Cô bèn ngồi xổm bên cạnh, nén đau lòng nhìn cậu bé khóc, đợi khi cậu bé khóc mệt rồi thì mới khẽ nói:

- Đừng khóc nữa

Thế Duy khóc thút thít, không để ý đến cô, đôi môi hồng hồng bĩu bĩu, mặt đỏ hồng, đến lúc tức giận trông cũng thật đáng yê, khó trách mọingười chiều chuộng cậu bé như vậy

Chu Thiến tiếp tục nói:

- Vừa rồi cô lấy đất ném con con có đau không?

Thế Duy vội vàng đáp:

- Đau!

- Vậy làm dơ quần áo của con thì con có thích không?

Thế Duy cúi đầu nhìn bộ quần áo lấm bẩn của mình, vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ không thoải mái.

Chu Thiến lấy khăn tay ra, dịu dàng lau nước mắt cho Thế Duy, lúc đầu Thế Duy còn giận, gạt tay cô ra

Chu Thiến tỏ vẻ buồn bã:

- Thế Duy giận cô sao?

Thế Duy không để ý đến cô à

Thế Duy nhìn nhìn cô rồi chu miệng nói:

- Cô đánh Thế Duy, cô đáng ghét

Nghe Thế Duy nói vậy, lòng Chu Thiến rất buồn.

Cô cầm tay Thế Duy,lúc đầu Thế Duy còn giãy dụa nhưng Chu Thiến vẫn nắm chặt, vẻ mặt buồnbã.

Thế Duy nhìn cô, cũng chẳng giãy nữa, để mặc cô nắm

- Cô rất thích Thế Duy, cô tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy.Vừa rồi cô làm như vậy là để Thế Duy biết, ném đất vào người thì sẽ đau, đất làm bẩn quần áo cũng chẳng thích gì.

Con nhìn các cô chú này...

Chu Thiến chỉ vào đám người làm, Thế Duy theo tay cô nhìn lại:

- Con ném bùn đất vào bọn họ, biến quần áo bọn họ bẩn nhưvậy, các cô chú cũng sẽ đau, không thích.

Cô ném đất vào người Thế Duy,Thế Duy cũng không thích thì các cô chú cũng không thích

Vì để cho Thế Duy hiểu, Chu Thiến nói thật chậm, đến chỗ phức tạp thì còn chỉ tay minh họa.

Thế Duy chăm chú lắng nghe, đôi mắt đen láy lúcnhìn Chu Thiến lúc lại nhìn qua đám người hầu, dần dần thoáng hiểu mộtchút.

Cậu bé hỏi:

- Bọn họ không thích thì sao không khóc

Chu Thiến kiên nhẫn trả lời:

- Bởi vì bọn họ muốn Thế Duy vui cho nên cố nhịn không khóc.Nhưng Thế Duy à, trẻ hư mới làm người khác không vui, Thế Duy là đứa trẻ hư sao?

Thế Duy lập tức ưỡn ngực:

- Thế Duy là đứa trẻ ngoan

Nhưng lập tức lại trở nên ủ rũ:

- Vậy là sau này không thể chơi bắt người xấu ạ?

Chu Thiến mỉm cười, cô biết con của cô không phải là đứa trẻ ngang bướng.

Cô vỗ đầu con nói:

- Không chơi bắt người xấu, chúng ta có thể chơi trò khác, chúng ta chơi trò... tìm người xấu được không?

- Tìm người xấu?

Mắt Thế Duy sáng bừng, lại đầy hứng thú

Trẻ con đều ham mê những trò mới, vừa nghe có trò hay mới thì lập tức quên chuyện không vui.

Chu Thiến cười bảo một người hầu lấy một chiếc khăn đến rồi tự bịt mắt mình nói:

- Giờ cô sẽ đi bắt người xấu, mau đứng lên đi, ai bị cô bắt chính là người xấu

Nói xong thì vươn tay quờ quạng về phía Thế Duy, Thế Duy cười lớn rồi vội né đi.

Đám người hầu thấy không bị ném đất bùn thì cũng đều mỉmcười phối hợp Thế Duy chơi trò chơi.

Nhất thời, trong hoa viên tràn ngập tiếng cười vui vẻ, so với những tiếng la hét ầm ỹ những ngày qua thì ai nấy đều vui vẻ mỉm cười

Một góc sau hoa viên, Triệu phu nhân chăm chú xem xét hết quá trình rồi quay đầu mỉm cười vừa lòng, bà nói với Quế tẩu:

- Bình thường chúng ta cứ luôn thương Thế Duy vừa sinh ra đãkhông có mẹ mà chuyện gì cũng chiều nó, dung túng cho nó, dù biết nó sai cũng không nỡ trách móc nó, luôn cảm thấy nó đáng thương.

Nhưng giờ tôi mới phát hiện, thì ra dạy trẻ con cũng có nhiều cách, không cần tráchmắng đánh đập, làm cho trẻ hiểu ra được đó là sai thì mới là tốt nhất.Tôi cũng mong Thế Duy là đứa trẻ ngoan ai gặp cũng yêu, ha ha...

Triệu phu nhân vui vẻ cười:

- Quả nhiên là không mời nhầm người!

Được rồi, chúng ta đithôi, không cần quấy rầy bọn họ chơi trò chơi, về sau xảy ra chuyệntương tự thì không cần báo cáo với tôi, tôi tin Chu tiểu thư.

Quế tẩu không nghĩ tới kết quả sẽ là như vậy, tuy rằng lòng đầy thất vọng nhưng vẫn là phối hợp mà cười khan mấy tiếng:

- Vâng... vâng... phu nhân nói đúng...

Nụ cười dần đơ lại

Triệu phu nhân không để ý đến Quế tẩu, xoay người về phòng.

Quế tẩukhông cam lòng trừng mắt nhìn Chu Thiến đang bịt mắt chơi rất vui kia,tức giận mà đi theo Triệu phu nhân.

Chơi đến trưa, người Thế Duy ướt mồ hồi, Chu Thiến lại tắm rửa chocậu bé một lượt.

Lúc ăn cơm, Chu Thiến ở bên cạnh nhìn cậu bé, cổ vũ cậu bé tự xúc ăn.

Triệu phu nhân ở bên cạnh nhìn, một người kiên nhẫn cổvũ, một người nhăn mặt muốn được bón mà lại bị Chu Thiến đem những lờikiểu nam tử hán phải tự mình ăn cơm chặn lại, cuối cùng chẳng có cáchnào đành phải tự mình xúc ăn.

Nhìn tình cảnh hài hòa mà thú vị như vậy, Triệu phu nhân không nhịn được mà mỉm cười

Chu Thiến giờ chỉ là người làm của Triệu gia nên không thể ăn cùngmâm với người của Triệu gia.

Cô cho Thế Duy ăn xong thì mới vào nhà ănnhỏ sau bếp cùng đám người hầu ăn cơm.

Bởi vì đến muộn mà mọi người đềuđã ăn xong, trên bàn cũng chẳng còn đồ ăn gì nữa

Chu Thiến nhìn bát canh thừa trên bàn mà nhíu mày, vốn định dông dàicho xong bữa.

Lúc này, một cô gái khoảng 20 tuổi bưng hai cái bát đivào.

Chu Thiến nhận ra cô gái đó chính là một trong số những người buổisáng cùng chơi trò chơi

Cô gái mắt thanh mi tú, mũi nhỏ miệng nhỏ, dáng người cũng nhỏ nhắntrông rất thanh tú.

Cô bưng hai chiếc bát đặt lên bàn cười nói:

- Đây là đồ ăn em để lại cho chị, mau nhân lúc còn nóng mà ăn đi

Chu Thiến nhìn nhìn, thấy để phần không ít, vẫn còn nóng tỏa hơi mà không khỏi cảm kích nói:

- Cảm ơn em, nói thật, chị đang chán đây, còn tưởng phải ăn đồ thừa này nữa

Nói xong cô ngồi xuống, cầm lấy đũa bắt đầu ăn.

Triệu gia đãi ngộ vẫn không tệ, thức ăn ngon lắm, thơm ngào ngạt khiến người ta thèm nhỏ dãi

Cô gái kia cười:

- Nếu nói cảm ơn thì phải là em cảm ơn chị mới đúng, nếukhông có chị thì bọn em còn phải chịu dựng bị cậu chủ nhỏ ném đất, đấtném vào trong quần áo giầy dép khó chịu muốn chết.

Đều nhờ chị mà khôngphải chịu khổ nữa

Lòng Chu Thiến có chút khó chịu:

- Thế Duy còn nhỏ, không hiểu chuyện, mọi người đừng trách nó

Cô gái lắc đầu:

- Bọn em cũng thích Thế Duy lắm, cậu chủ rất đáng yêu...Thế Duy sống trong hoàn cảnh như vậy đã là ngoan hơn nhiều đứa trẻ khác rồi.

Chu Thiến im lặng thầm nghĩ, cô nhất định sẽ dạy dỗ Thế Duy cẩn thận

Cô gái còn nói:

- Đúng rồi, em là Lưu Hiểu Vân, rất vui được biết chị

Chu Thiến cũng tự giới thiệu.

Hiểu Vân nói:

- Thật ra trước kia bọn em vẫn để dành cơm cho người đếnmuộn.

Nhưng hôm nay đột nhiên Quế tẩu nói, về sau ai đến muộn cũng không cần để phần cơm nên hôm nay mới không để phần cho chị, em là lén đểphần đấy chứ

Chu Thiến ngẩng đầu:

- Vậy không liên lụy gì em chứ?

- Không sao đâu, Quế tẩu sao quản được nhiều như thế

Hiểu Vân bỗng ghé sát vào tai Chu Thiến mà ra vẻ thần bí nói:

- Em nói cho chị một chuyện, chị đừng nói lại cho ai, thật ra mọi người đều không thích Quế tẩu.

Bà ấy là do Tống tiểu thư giới thiệu đến, tự coi mình là hoàng thân quốc thích mà tác oai tác quái, ngay cảTriệu phu nhân cũng chẳng thích bà ta đâu, phu nhân vẫn luôn nhớ Dungtẩu thôi

Nhắc tới Dung tẩu, Chu Thiến không nhịn được hỏi:

- Dung tẩu?

Đó là quản gia cũ ở đây sao?

- Đúng vậy, nhưng hai năm trước bị thương nên phu nhân đã cho về quê tĩnh dưỡng, lúc ấy phu nhân cần người gấp nên mới chấp nhận Quếtẩu do Tống tiểu thư giới thiệu.

Tôi thấy, chắc chỉ chờ Dung tẩu khỏelại thì sẽ quay về thôi.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C183: Thất vọng


Chương 183: Thất vọng

Thế Duy ngủ trưa, Chu Thiến nhìn cậu bé ngủ rồi an vị ở bên xem qua tư liệu về tạo hình mới trong hai năm qua.

Mỗi năm mỗi mùa đều có một xu hướng khác nhau, tuy nói rằng làm stylist không cần chạy theo trào lưunhưng vẫn phải bắt kịp xu hướng

Theo lời Triệu phu nhân nói thì 3,4 tháng sau sẽ đưa Thế Duy đến nhà trẻ.

Chu Thiến nghĩ, đến lúc đó Triệu gia hẳn cũng không mời cô làm bảo mẫu nữa, đến lúc đó cô mong mình có thể làm công việc mình yêu thích

Trong 3,4 tháng này, cô có thể khiến Hi Thành có tình cảm với mình không?

Có thể khiến Thế Duy ngoan ngoãn hơn không?

Chu Thiến thở sâu, nhất định cô sẽ cố gắng hết sức

Thế Duy ngủ khoảng 1 tiếng, tỉnh dậy, Chu Thiến cho cậu bé ăn buổi thì rồi dạy cậu bé nhận mặt chữ, đếm số.

Chu Thiến phát hiện Thế Duy rất thông minh, những chữ đơn giản chỉ dạy 2,3 lần là đã nhớ, mà cậu bécũng có thể đếm được từ 1 đến 20 rồi, với một đứa nhỏ mà nói đã là rấtgiỏi. (Xời ơi, nhà mình có con mèo hơn 2 tuổi cũng làm được thế này, trẻ con bây giờ càng ngày càng khôn J))

Học xong, Chu Thiến khen ngợi cậu nhóc.

Thế Duy được khen thì tươicười hớn hở chạy đi tìm bà nội khoe.

Triệu phu nhân thấy Chu Thiến còncẩn thận dạy dỗ Thế Duy thì lại càng vui mừng

Bất tri bất giác thời gian cứ thế trôi qua, Chu Thiến nhìn mặt trờidần lặn về tây, ánh tịch dương chạng vạng nhuộm chân trời một màu đỏhồng rực rỡ chói mắt

Hi Thành hẳn là sắp về…

Thế Duy lại kéo Chu Thiến ra hoa viên chơi trò chơi tiếp.

Chu Thiếntuy rằng rất muốn lặng lẽ ngồi chờ anh nhưng nhìn vẻ mặt hưng phấn củaThế Duy thì lại không nỡ nên đi theo thằng nhóc vào sau hoa viên

Giờ là lúc chuẩn bị cơm chiều, trong phòng bếp người hầu cũng khôngrảnh, chỉ có người phụ trách việc quét dọn có thể dành thời gian rachơi, tổng cộng được khoảng 8 người cả nam cả nữ.

Thế Duy tự mình bịt mắt cho Chu Thiến, bịt kín rồi còn thử lên thử xuống như chỉ sợ Chu Thiến nhìn lén được

Chu Thiến buồn cười:

- Thế Duy yên tâm, cô tuyệt đối sẽ không nhìn lén đâu.

Thế Duy phải trốn cho kĩ nha, đừng có để cô bắt được

Chu Thiến đứng lên, bắt đầu sờ soạng sang hai bên, Thế Duy cười khanh khách rồi vội chạy đi

Mắt bị Thế Duy che kín, vải rất dầy, chỉ có thể cảm nhận chút ánh sáng còn lại không thể nhìn thấy gì được

Chu Thiến biết nên làm thế nào để Thế Duy vui vẻ, cô phải đi bắt cậunhóc nhưng không thể bắt được, hơn nữa phải làm cho cậu bé cảm thấy sắpbị bắt đến nơi rồi nhưng vẫn có thể chạy trốn được, Chu Thiến làm rấtthành công.

Đám người lớn cũng biết ý không lên tiếng, mỗi khi Chu Thiến không thể tìm được thì lại lén vỗ vỗ người cô rồi chạy đi làm Chu Thiến không thể bắt được.

Nhưng Thế Duy không biết điều này, nhìn Chu Thiếnbị trêu chọc, vồ hụt mà cười khanh khách nên bại lộ hành tung.

Chu Thiến vì để cậu bé vui vẻ mà tập trung toàn lực bắt cậu bé, chạy về phía cótiếng khiến Thế Duy sợ hãi thét chói tai nhưng cũng hưng phấn mà cườilớn, khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lên

- Bắt được rồi

Mỗi khi Chu Thiến sắp bắt được cậu nhóc thì lại cố ý để cậu bé trốn, Thế Duy đắc ý kêu to:

- Không bắt được đâu, lêu lêu, không bắt được đâu

Đám người hầu nhìn Thế Duy như vậy thì đều phì cười

Được vài lần như vậy, Chu Thiến cũng có chút mệt mỏi, cô bắt đầu tìmvề đám người lớn, bất kể là ai, để người đó bịt mắt thay mình là được.Cô muốn nghỉ ngơi rồi.

Thế Duy còn nhỏ, không thể để cậu bé bịt mắt chạy toán loạn được

Đang lúc mọi người đùa vui vẻ thì hoa viên đột nhiên yên lặng.

ChuThiến nghĩ mọi người muốn che dấu hành tung nên không để ý, còn nói đùa:

- Này, nói gì đi chứ, không thể bắt nạt người mới thế được

Cách đó không xa có một tiếng bước chân rất nhỏ, Chu Thiến cảm thấyvui vẻ, ha ha, cuối cùng đã có người sơ ý!

Chính là anh, nhận vị trí của tôi đi

Chu Thiến lập tức chạy về phía có tiếng động, bắt được người đó, vừa cười vừa tháo khăn nói:

- Bắt được người xấu…

Mảnh vải vừa rơi xuống đã gặp ngay đôi mắt đen như mực, thâm sâu u ám như giếng khong thấy đáy, đang nhìn cô chăm chú.

Nụ cười của Chu Thiếncứng đờ, tim đập thình thịch, hai chữ cuối cùng biến mất

Đám người hầu phía sau cũng vội chào:

- Cậu chủ!

Triệu Hi Thành vừa tan tầm trở về, trước khi vào nhà đã nghe thấy ởhoa viên truyền đến những tiếng cười và tiếng la hưng phấn của Thế Duy.Anh biết Thế Duy lại bày trò bắt người xấu với đám người hầu, chỉ lạ làbình thường chỉ nghe thấy mình Thế Duy cười còn lại đều la hét sợ hãinhưng hôm nay ai nấy đều cười rất vui, sao lại thế?

Triệu Hi Thành không khỏi có chút tò mò.

Anh đi ra hoa viên nhìn, không còn thấy tình cảnh bùn đất bay loạnnữa mà chỉ đơn giản là trò bịt mắt bắt dê.

Người đứng giữa bị bịt mắtchính là bảo mẫu mới đến kia

Vốn anh không có hứng thú với trò này, nhìn một lúc thì định rời đinhưng chẳng hiểu sao lại đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn chăm chú vàocô gái tên Chu Thiến kia.

Nói thật, cô gái này cũng không phải là xinh đẹp, vứt vào giữa đámngười thì chẳng thế nhận ra.

Loại con gái này anh luôn không có hứngnhưng chẳng hiểu sao ánh mắt anh cứ bị hút vào đó mà không thể nhìn rachỗ khác

Mắt cô bị bịt kín, khuôn mặt chỉ lộ ra đôi tai và mũi trở xuống.

Cằmcô rất đẹp, nụ cười cũng rất tươi, sáng rỡ.

Cô vừa quơ tay vừa cười nói, đi về phía có tiếng động.

Nụ cười của cô dưới ánh tịch dương trông thực sự tinh thuần.

Tiếng cười của cô như niềm vui xuất phát từ tận đáylòng.

Vành tai cô đeo hoa tai có viên trân châu, theo bước đi của cô màlấp lánh theo, chiếu thẳng vào tim anh

Trong nháy mắt đó, Triệu Hi Thành như cảm thấy, đứng nơi đó chính làThiệu Lâm, là cô vui vẻ cười, là cô đang chơi đùa với Thế Duy

Tim Triệu Hi Thành vừa đau vừa xót xa, anh không nhịn được mà bướcqua, đi về phía cô, như thể rằng mỗi bước đi sẽ được đến bên Thiệu Lâmgần hơn

Đám người hầu đó thấy anh thì đều im bặt, kinh ngạc đứng đó.

Thế Duythấy anh vốn định chạy qua nhưng nhìn sắc mặt anh thì lại ngơ ngác đứngđó

Thần sắc kích động như tìm được về vật báu đã mất là điều Thế Duykhông thể hiểu nhưng cậu biết bây giờ tốt nhất không nên đến gần cha…

Triệu Hi Thành còn chưa đến gần cô đã bị cô chạy lên giữ chặt, nụcười tươi lộ ra hàm răng trắng noãn, hoa tai trân châu lúng liếng, chính là cảm giác này, chính là nụ cười này, Triệu Hi Thành nhìn cô chăm chú, tim trở nên mềm yếu vô cùng.

Mà khi cô kéo khăn bịt mắt xuống, để lộ ra đôi mắt màu đen kia thìđáy lòng Triệu Hi Thành lại dâng lên cảm giác thất vọng không thể kìmnén

Không phải, không phải, không phải, đôi mắt Thiệu Lâm trong suốt nhưngọc lưu ly.

Không phải, không phải, trên đời này sẽ chẳng còn TốngThiệu Lâm thứ hai nào nữa…

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C184: Tâm cơ


Chương 184: Tâm cơ

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, dưới ánh tịch dương, đôi mắt đen củacô có một sắc thái vô cùng diễm lệ, cô mở to mắt nhìn anh, đôi mắt trong suốt tinh thuần, cũng giống Thiệu Lâm vậy

Triệu Hi Thành tự nhủ với mình, thôi đi, mày còn muốn tìm bóng dáng Thiệu Lâm từ người khác đến bao giờ?

Một Tống Thiệu Vân còn chưa đủ khiến mày thấy vọng sao?

Dừng lại hành động ngu ngốc này lại đi!

Trên đời này, Thiệu Lâm là độc nhất vô nhị, là không thể thay thế, mày nên nhận rõ sự thực này đi

Anh khẽ gỡ tay Chu Thiến ra, thản nhiên nói:

- Mọi người đang chơi trò chơi

Chu Thiến thấy thần sắc của anh từ hoảng sợ, kích động rồi lại thất vọng lạnh nhạt, chỉ ngắn ngủi vài giây nhưng cô vốn hiểu rõ anh nên vẫncó thể nắm bắt từng biểu tình trên khuôn mặt anh

Cô rút tay bị gạt ra về, trong tay vẫn còn cảm giác khi nắm vào cơ bắp rắn chắc của anh, cô nhìn anh khẽ nói:

- Xin lỗi, tôi không cố ý

Triệu Hi Thành nói không sao rồi không để ý đến cô, ngược lại nhìn về phía Thế Duy mỉm cười:

- Thế Duy, thấy cha không vui sao?

Lúc này Thế Duy mới nhào vào lòng anh, Triệu Hi Thành ôm cậu bé hỏicậu bé xem hôm nay đã làm những gì.

Thế Duy hưng phấn nhắc đến trò chơi.

Triệu Hi Thành nghi hoặc hỏi:

- Giờ Thế Duy không thích bắt người xấu nữa à?

- Cô nói, các cô chú sẽ đau, sẽ không thích, Thế Duy là trẻ ngoan…

Thế Duy tuy nói không rõ rang nhưng Triệu Hi Thành vẫn có thể hiểu được

- Vậy ngoài chơi trò chơi thì có làm gì nữa không?

- Cô còn dạy con đọc chữ, cô nói con rất thông minh

Triệu Hi Thành tuy rằng biết Thế Duy thích Chu Thiến này nhưng khôngngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã khiến Thế Duy mở miệng đóng miệngđều là cô.

Anh không khỏi quay đầu nhìn Chu Thiến nghi hoăc, vừa khéonhìn thấy cô đang mỉm cười nghe bọn họ nói chuyện.

Hiển nhiên cô khôngngờ anh đột nhiên quay đầu lại, nụ cười ôn nhu vẫn chưa kịp thu về.

Triệu Hi Thành nhìn cô một cái, lại quay đầu lại đi.

Đi vào đại sảnh, Chu Thiến đón lấy Thế Duy từ Hi Thành, dẫn cậu bé đi tắm.

Lúc bế Thế Duy, tay cô đụng tới lồng ngực rắn chắc của anh, thoáng cảm giác được tiếng tim đập trầm ổn của anh, tay Chu Thiến run lên, mặt hơi nóng, vội vã bế Thế Duy rời đi

Bọn họ đi rồi, Triệu phu nhân cười nói với con:

- Lần này chúng ta mời đúng người rồi…

Sau đó kể chuyện đã chứng kiến ở hoa viên ra, sau đó bà nói:

- Giao Thế Duy cho cô ấy mẹ thực sự yên tâm, mẹ cảm thấy tấmlòng của cô ấy dành cho Thế Duy chẳng kém gì người mẹ thực sự.

Nếu Thiệu Vân kia cũng có tình cảm như vậy cho Thế Duy thì mẹ cũng chẳng phải lolắng vì các con nữa

Triệu Hi Thành còn chưa kịp nói gì thì Quế tẩu ở bên cạnh Triệu phu nhân đã xen lời:

- Tôi thấy Tống tiểu thư cũng rất tốt với tiểu thiếu gia mà.Chu tiểu thư là người ngoài, có lòng này với tiểu thiếu gia không biếtlà vì mục đích gì nữa

Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn bà một cái, lạnh lùng nói:

- Bà đi xem xem cơm chiều đã nấu xong chưa

Quế tẩu vốn định nán lại nghe ngóng nhưng phu nhân nói vậy không tiện chống đối nên đành rời đi.

Triệu phu nhân nhìn theo bóng Quế tẩu nói với con:

- Con xem những người Thiệu Vân giới thiệu này, chúng ta đang nói chuyện mà cũng dám chen ngang?

Nếu chẳng phải bà ta quen với côngviệc nhà mình, mà mẹ không tìm được người phù hợp thì đã đuổi đi rồi.

Mẹ phải xem xem Dung tẩu thế nào rồi mới được, nếu đã khỏe thì phải đónDung tẩu về thôi

Triệu Hi Thành lại nói:

- Quế tẩu nói cũng chẳng phải không có lý, Chu tiểu thư chúng ta không biết, đâu thể hoàn hoàn tin tưởng được, cũng may cô ta chỉ làbảo mẫu thôi, cho dù có tâm tư gì thì cũng không đáng ngại

Chu Thiến tắm rửa cho Thế Duy xong, bế cậu nhóc đi ra vừa vặn ngheđược lời này của Triệu Hi Thành, tay cô căng thẳng khiến vòng ôm Thế Duy chặt lại, Thế Duy kêu a một tiếng

Mẹ con Triệu Hi Thành quay đầu lại nhìn thấy cô thì biết cô đã ngheđược lời Hi Thành vừa nói.

Triệu phu nhân ngượng ngùng cười cười, màTriệu Hi Thành chỉ thản nhiên nhìn cô một cái như thể chẳng có gì phảingại

Nếu nói lời nói của Triệu Hi Thành làm cô khó chịu thì thái độ lúcnày của anh lại càng khiến cô đau lòng.

Cô nói với mình, không thể trách anh, anh với mình chỉ là người xa lạ, anh nghĩ thế cũng là chuyệnthường.

Thế nhưng tim vẫn đau như dao cắt

Cô làm bộ như chưa nghe thấy gì, bế Thế Duy đi vào

Ăn cơm xong, Thế Duy và Triệu phu nhân cùng xem ti vi một lúc, sau đó Triệu Hi Thành sẽ dẫn Thế Duy đi dạo dưới trăng.

Từ khi Thế Duy còn béđến giờ (giờ vẫn bé mà =.=”), chỉ cần thời tiết tốt, Triệu Hi Thành sẽdẫn Thế Duy đi dạo tựa như trước đây cùng Thiệu Lâm đi tản bộ vậy

Chu Thiến đứng từ xa nhìn bọn họ, nhìn hai người một lớn một nhỏ chậm rãi đi dưới ánh trăng.

Cô vốn có thể đứng bên bọn họ nhưng giờ lại chỉcó thể đứng đây mà lặng lẽ nhìn theo.

Xa xa, nghe tiếng bọn họ nói chuyện

- Cha ơi, con nhớ mẹ

- Thế Duy, cha cũng rất nhớ mẹ, nhưng mẹ ở nơi rất xa, không thể cùng chúng ta được

Không, em ở ngay đây thôi, chỉ là đã không còn là hình dáng trong lòng anh và con

- Vì sao không gọi cô đi dạo với chúng ta

- Không, có thể cùng chúng ta đi tản bộ chỉ có mẹ mà thôi

- Vậy còn cô Thiệu Vân?

Triệu Hi Thành ngẩn người, sau đó nhẹ nhàng nói:

- Cô ấy cũng không được

- Nhưng con thích đi với cô Thiến Thiến, con thích cô

- Con ngốc!

Triệu Hi Thành khẽ xoa đầu con

Chu Thiến nhìn bọn họ chậm rãi bước đi, bóng dáng nhỏ bé của Thế Duylàm nổi bật vóc người cao lớn của Hi Thành, càng khiến anh trông cô đơnhơn.

Lòng Chu Thiến chua xót, quay đầu đi lau nước mắt

Chẳng được bao lâu, Thế Duy thấy mệt đòi về.

Triệu Hi Thành bế Thế Duy lên lầu, Chu Thiến vội đi theo sau

Triệu Hi Thành đặt Thế Duy lên giường, Chu Thiến đi theo sau vào giúp Thế Duy thay quần áo, cởi giày mà không nhìn Triệu Hi Thành một lần.

Cô không muốn bị anh hiểu nhầm thành người có tâm cơ gì.

Triệu Hi Thành ra khỏi phòng, nhưng không lập tức rời đi.

Anh lén lút đứng ở ngoài cửa, nghe hai người nói chuyện.

Anh rất muốn biết ChuThiến này ở với Thế Duy thế nào mà khiến Thế Duy thích như vậy.

Giọng nói non nớt của Thế Duy vang lên:

- Cô ơi, Thế Duy không muốn ngủ

- Không được, trẻ con phải đi ngủ sớm, ngủ sớm dậy sớm thì mới khỏe mạnh.

Giọng của Chu Thiến khiến người nghe có cảm giác ấm áp, thoải mái.

Khiến Triệu Hi Thành ngạc nhiên chính là Chu Thiến không giống nhưtrong tưởng tượng của anh, là loại bảo mẫu chiều chuộng trẻ con

- Thế Duy không ngủ được

- Cô hát cho con nghe nhé

- Vâng ạ, Thế Duy thích nghe cô hát!

Chu Thiến hắng giọng rồi khẽ hát:

- Thỏ con ngoan ngoãn, mau mở cửa ra…

Giọng cô nhẹ nhàng, tiếng nói thuần hậu, hoàn toàn không mềm mại như giọng của Thiệu Lâm,

Nhưng Triệu Hi Thành nghe cô hát thì thiếu chút nữa vọt vào bởi vìtrong giọng hát của cô cũng chứa chan tình yêu như Thiệu Lâm vậy…

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C185: Khiêu khích


Chương 185: Khiêu khích

Triệu Hi Thành vội nắm chặt lấy nắm đấm cửa, cố gắng khống chế bản thân.

Chẳng qua chỉ là một bài hát trẻ con bình thường, đứa trẻ nào chẳng biết, không cần phải nghĩ nhiều, rời đi thôi, đi thôi

Nhưng chẳng hiểu sao hai chân như mọc rễ, không thể động đậy

Tiếng hát dịu dàng của cô chậm rãi hòa vào ban đêm yên tĩnh, không quá hay nhưng lại lặng lẽ chảy vào tim người khác.

Triệu Hi Thành nghe mà cả người lặng đi, đáy lòng cũng yên tĩnh lại

Bên trong, Thế Duy nghe hát mà mí mắt nặng lại, lập tức chìm vào giấc ngủ.

Chu Thiến ngồi bên cậu bé khe khẽ hát rồi đắp lại chăn cho Thế Duy.

Đêm đầu hạ vẫn còn khá lạnh

Thế Duy khẽ trở mình, ý thức càng lúc càng mơ hồ, trước khi ngủ còn lẩm bẩm:

- Cô hát hay quá….

Sau đó nhắm tịt mắt lại, chìm vào giấc mơ…

Chu Thiến nhìn cậu bé khẽ mỉm cười.

Dưới ánh đèn ngủ, mắt Thế Duy nhắm tịt, lông mi đen dài như hai cây quạt nhỏ, má phúng phính đỏ au,môi hơi cong cong.

Thật sự là rất đáng yêu.

Chu Thiến cúi người khẽ hôn lên má cậu bé, nhìn Thế Duy ngủ mà lòng cô vô cùng thỏa mãn.

Nếu sau này ngày nào cũng được nhìn Thế Duy ngủ thì đúng là chuyện vô cùng hạnh phúc

Chắc chắn cậu bé đã ngủ, Chu Thiến bắt đầu lấy quần áo đi tắm.

Ngườilàm trong Triệu gia có phòng tắm riêng, tuy rằng cô ngủ cùng phòng vớiThế Duy nhưng không được sử dụng nhà vệ sinh của cậu bé.

Chắc Triệu giasợ người lạ làm lây bệnh cho Thế Duy

Giờ đãi ngộ của Triệu gia cho Chu Thiến kém khi xưa rất nhiều, tuyrằng không quen nhưng cô cũng hiểu thân phận của mình.

Hơn nữa cô cũngkhông quá để ý những chuyện này

Lấy quần áo xong, Chu Thiến mở cửa ra, vừa mở cửa đã thấy Triệu HiThành đứng bên ngoài, tay đặt trên nắm đấm cửa, vẻ mặt có chút hoảnghốt, xem ra là đứng ở ngoài này từ lâu

Thấy Chu Thiến đi ra, Triệu Hi Thành chấn động, đôi mắt đen thâm sâu nhìn cô, vẻ mặt có chút xấu hổ

Lòng Chu Thiến dâng lên cơn tức giận.

Những lời lúc trước anh nói với Triệu phu nhân đã khiến cô không thoải mái, giờ lại còn đứng ngoài nghe lén.

Cô khiến anh nghi ngờ đến thế sao?

Tuy rằng cô muốn tiếp cận anhnhưng ít nhất đến giờ còn chưa hành động gì hết.

Cô chưa từng mong anhsẽ tốt với mình, dù sao với anh mà nói cô chỉ là một người xa lạ.

Nhưngcũng nên có sự tôn trọng cơ bản, chẳng lẽ sự tôn trọng, thấu hiểu củaTriệu Hi Thành chỉ dành cho người anh ấy yêu quý, người khác không thểcó sao?

- Triệu tiên sinh, anh ở đây làm gì?

Ba chữ “đại thiếu gia” đánh chết Chu Thiến cũng không nói

Giọng nói của cô nhàn nhạt khiến Triệu Hi Thành nhíu mày, trong Triệu gia này có ai dám nói năng với anh như thế?

Nhưng ở bên ngoài nghe lénbị người biết cũng chẳng phải là chuyện hay ho.

Triệu Hi Thành có chútđuối lý, nhất thời cũng không tìm được lí do gì thích hợp

- Tôi… tôi…

Lạ thật, đây là nhà anh, anh là chủ nhân nơi này, anh ở đâu làm gìsao phải giải thích cho một bảo mẫu.

Anh rất muốn trách cứ cô hai câu,để cô hiểu rõ thân phận của mình nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô thìnhững lời trách cứ lại nuốt ngược vào trong.

Chu Thiến rất bực bội:

- Triệu tiên sinh, anh sợ tôi sẽ có thủ đoạn xấu gì với Thế Duy sao?

Tuy rằng bây giờ cô với anh chỉ là người xa lạ nhưng trong lòng ChuThiến anh vẫn là người chồng chung chăn chung gối, sớm chiều bầu bạn.

Cô không như mọi người sợ hãi anh, trong lòng có gì bất mãn thì cứ nóithẳng như trước kia.

Nhưng Triệu Hi Thành lại không chấp nhận được như vậy, lời của cô khiến anh có phần mất mặt.

Anh giận tái mặt đến, lạnh lùng nói:

- Chu tiểu thư, xin hãy chú ý thân phận của mình, đây là thái độ với ông chủ của cô sao?

Cô nên hiểu, bất kể tôi làm gì, nghĩ gì cũng không phải là chuyện cô có thể can thiệp

Anh khẽ chỉ vào cô, trong mắt đầy sự khinh thường.

Chu Thiến càng tức giận, cô khẽ đóng cửa lại, tránh để hai người cãicọ làm ảnh hưởng đến Thế Duy.

Một động tác nhỏ này khiến Triệu Hi Thànhgiật mình, lửa giận bị cô châm lên tiêu tan hơn nửa.

Xem ra cô vẫn rấtquan tâm Thế Duy, ít nhất vừa rồi chính anh cũng không nghĩ là mình cóthể sẽ đánh thức Thế Duy.

Nhưng những lời sau đó Chu Thiến nói lại khiến lửa giận trong lòng anh bốc lên bừng bừng

Cô nói:

- Triệu tiên sinh, lời này của anh không đúng rồi!

Anh đúnglà ông chủ, anh trả tiền lương nhưng tôi phải bỏ sức.

Theo lý mà nóichúng ta là quan hệ ngang hàng, nếu anh tôn trọng tôi thì đương nhiêntôi cũng sẽ tôn trọng anh.

Nhưng anh lại lén lút đứng ngoài nghe lénchúng tôi nói chuyện.

Anh là cha của Thế Duy, anh có thể quang minhchính đại đi vào, anh muốn nghe gì?

Giờ tôi ở trong, là mọi người xếpcho tôi ở đó, một khi đã vậy thì anh nên tôn trọng chút quyền riêng tưcủa tôi được chứ?

Tôi đương nhiên không có quyền can thiệp vào việc củaanh nhưng bảo vệ chút quyền của mình chắc không sai chứ?

Những lời này tuy là thấp giọng nói nhưng lại rất hùng hồn, giọng nói hơi sẵng, đôi mắt trong suốt không chút sợ hãi nhìn anh, đôi mắt đenláy dưới ánh đèn như lóe lên, bắn thẳng vào lòng anh khiến anh có mộtcảm giác kì dị.

Lời nói quen thuộc, vẻ mặt quen thuộc…

Thiệu Lâm cũng từng thẳng thắn chỉ trích anh như vậy, nói anh hoàntoàn không biết tôn trọng người khác, nói anh chẳng bao giờ suy nghĩ cho cô… anh nhìn Chu Thiến, lửa giận trong nháy mắt biến mất

Cô gái này dường như cũng giống Thiệu Lâm vậy, sẽ không khuất phụctrước bất kì hoàn cảnh nào, nhưng có thật thế sao?

Có lẽ cô ta khôngbiết hậu quả mà lỗ mãng rồi, một khi biết sẽ bị anh sa thải, mất đi công việc lương cao này nhất định sẽ hối hận mà xin lỗi anh.

Dù sao trên đời này cũng chẳng có mấy người giống Thiệu Lâm, biết rõ sẽ khổ nhưng vẫnkhông chịu khuất phục?

Lập tức, Triệu Hi Thành hừ lạnh nói:

- Cô giờ nói hay lắm nhưng cô có biết hậu quả không?

Cô sẽmất đi công việc này, tôi không thích loại người tự cho mình là đúng như cô, không biết nặng nhẹ gì cả

Chu Thiến sắp bị anh làm cho tức chết, rõ ràng la anh sai, cô cũngkhông mong anh sẽ xin lỗi nhưng không ngờ anh lại lấy thân phận ra đểđàn áp cô, Triệu Hi Thành đúng là người bá đạo, âm hiểm

- Triệu tiên sinh, tôi biết anh sẽ không làm như thế.

Anhbiết tôi thực sự quan tâm đến Thế Duy, tôi có thể nói tôi quan tâm đếnThế Duy không kém gì anh cả.

Mất đi người làm như tôi thì mất mát là Thế Duy, là các anh, tôi nghĩ làm giám đốc một xí nghiệp lớn trong nước thì anh sẽ rõ điều này.

Anh sẽ không sa thải tôi.

Hơn nữa những lời tôi vừa nói không phải là tự cho là đúng, cũng không phải là không biết nặngnhẹ.

Những lời anh nói tôi không thể chấp nhận.

Được rồi!

Triệu tiênsinh, nếu anh không sa thải thì tôi xin phép đi tắm, không tiếp!

Triệu Hi Thành bị những lời này của cô làm cho á khẩu, trơ mắt nhìncô lạnh lùng đi qua.

Càng khiến anh giận là cô lại nói đúng, anh sẽkhông sa thải cô.

Dù sao tìm được bảo mẫu thích hợp mà quan tâm đến ThếDuy như vậy thật không dễ, không phải cứ có tiền là được

Anh xoay người nhìn theo cô đi xuống tầng, lúc đến chỗ rẽ cô cònnhướng mắt lườm anh một cái đầy khiêu khích.

Đúng, đó tuyệt đối là khiêu khích.

Sau đó cô bình tĩnh di xuống tầng, tao nhã, kiêu ngạo như côcông chúa khiến anh hận đến ngứa răng

Sao lại thế, sao anh lại cảm thấy cô giống Thiệu Lâm.

Triệu Hi Thànhtức giận vô cùng.

Thiệu Lâm ôn nhu tao nhã, Thiệu Lâm xinh đẹp hàophóng, cô gái quê mùa kia có thể so sánh sao?

Đùa gì chứ, còn dám chốngđối uy hiếp hắn, chờ anh tìm được người thích hợp thì sẽ lập tức đá côđi

Triệu Hi Thành cúi đầu mắng thầm hai tiếng sau đó đi về phòng, vốnđịnh đóng sập cửa phòng cho đỡ giận nhưng đột nhiên lại nhớ đến lúc ChuThiến khẽ đóng cửa phòng thì thẩm chửi đổng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó ngã xuống giường, vùi đầu vào gối, buồn bực không thôi.

Trong đầu anh hiện lên đủ mọi cách để xả giận nhưng lại hoàn toànkhông ý thức được, dường như đã lâu rồi anh không hề để ý đến người congái nào như vậy

Mà bên kia, Chu Thiến giận đến suýt thì xé rách quần áo.

Hi Thànhchết tiệt,Hi Thành thối tha, đồ bá đạo, đợi có ngày cô quay lại bên anhthì nhất định sẽ bắt anh xin lỗi vì chuyện hôm nay

Chỉ là thực sự sẽ có ngày đó sao?

Vốn cô còn định cố gắng tiếp cậnanh nhưng giờ nếu thực sự làm thế thì anh sẽ nghĩ mình là loại phụ nữtâm cơ, đến lúc đó sẽ phản tác dụng mà thôi

Chuyện thật sự không dễ như cô nghĩ.

Chu Thiến khẽ thở dài.

Đừng tứcgiận, nhất định sẽ có cách, sẽ có cơ hội, chồng và con đâu thể dễ dàngbỏ qua được

Sáng sớm hôm sau, Chu Thiến làm vệ sinh cho Thế Duy xong, bế Thế Duy xuống lầu ăn sáng

Vừa mở cửa phòng đã thấy Triệu Hi Thành cũng từ phòng đi ra.

Anh mặcâu phục màu đậm, caravat sọc chéo màu đậm.

Tóc chải gọn gàng để lộ ravầng trán cao, mấy sợi tóc rủ xuống lông mày khiến người ta không nhịnđược mà muốn vươn tay vuốt nó đi

Vẻ mặt Chu Thiến bình tĩnh nhìn anh khẽ chào:

- Triệu tiên sinh

Thôi đi, tuy rằng người kia có chút đáng ghét nhưng so ra hôm qua anh cũng bị cô làm cho tức giận, coi như là hòa nhau.

Thế Duy nhìn thấy cha thì vội nhào qua, vui vẻ kêu:

- Cha ơi

Triệu Hi Thành đón lấy cậu bé, mỉm cười nói:

- Tối qua Thế Duy ngủ ngon không?

Thế Duy vươn bàn tay nhỏ bé vuốt mặt anh mà nói:

- Có ạ, cô hát hay lắm, cha thích nghe không, bảo cô hát cho nhé

Thế Duy nói vậy khiến Chu Thiến có chút thẹn mà Triệu Hi Thành lại quay sang nhìn cô, khóe miệng như khẽ cười

Hôm nay cô mặc áo trắng, quần vàng nhạt, tóc xõa ngang vai, tóc máiphủ trán, đôi mắt to có thần thái.

Hai tóc vén sau mang tai để lộ đôihoa tai trân châu chiếu vào mặt cô khiến làn da cô càng thêm trắng trẻo, mịn màng

Lần đầu tiên Triệu Hi Thành nhìn kĩ cô như vậy, nhìn kỹ thì mới thấy, thì ra cô cũng có chút đặc sắc

Tiểu Thế Duy cũng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, tiếp tục nói:

- Cha ơi, cha đã nói chủ nhật dẫn con đến công viên, con biết mai là thứ bẩy, ngày mai… ngày mai chính là chủ nhật

Nhìn con yêu xòe tay tính ngày, Triệu Hi Thành phì cười.

Chỉ đến lúcnày, Chu Thiến mới cảm thấy đây chính là Triệu Hi Thành từng dịu dàngvới cô trước kia

- Được, cha nói lời giữ lời, nhất định sẽ đưa Thế Duy đi

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C186: Hi Tuấn về nhà


Chương 186: Hi Tuấn về nhà

Ăn sáng xong, Triệu Hi Thành và Triệu lão gia cùng đi làm

Chu Thiến lại dẫn Thế Duy ra sân chơi, ánh nắng buổi sáng ấm áp, không khí cũng rất tốt.

Chu Thiến dẫn Thế Duy đi dạo trong sân, khám phá những điều mới mẻ

Tỷ như xem con kiến chuyển thức ăn, nhìn con kiến xếp thành hàng dài, cõng thứ còn to hơn cơ thể chúng mà cố gắng đi về phía trước, Thế Duyhưng phấn mà vỗ vỗ đôi bàn tay mũm mĩm

Hai người đang xem rất vui, đột nhiên một chiếc xe thể thao màu bạc đi vào, nhanh chóng đỗ vào gara

Thế Duy nhìn thấy thì chỉ về phía gara nói:

- Chú, chú đã về!

Chu Thiến đứng lên nghĩ, là Hi Tuấn sao?

Hai năm không gặp, giờ cậu ấy vẫn ổn chứ?

Cô nhìn về phía gara, không lâu sau đã thấy một bóng người cao gầy đi từ gara ra, nhìn thấy Thế Duy thì tươi cười đi về phía cậu bé

Tóc dài của anh đã cắt, tóc bên thái dương và cổ có chút hỗn độn, tóc mái dài để xéo qua thái dương, che đi một bên lông mày, càng nổi bật đôi mắt đen câu hồn đoạt phách.

Vành tai anh vẫn đeo chiếc hoa tai ChuThiến tặng, theo từng bước đi mà lóe ra những tia sáng lóng lánh

Làn da vốn trắng nõn của anh giờ thành màu rám nắng có độ bóng, đầynam tính.

Vóc người càng thêm hoàn mỹ, cơ bắp căng tràn, quần áo mặc vừa vặn để lộ cơ bụng, cơ ngực săn chắc đầy gợi cảm

Anh sải bước đi đến, từng động tác đều lộ ra sự tự tin và tôn quý.

Anh khẽ cười, cười tươi như ánh nắng mặt trời.

Cơ thể quyến rũ cùng vớinụ cười tinh thuần là sự tương phản mạnh mẽ mà đầy yêu dị, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, khiến người ta nhìn mà như đui mù đi

Hai năm không gặp, Triệu Hi Tuấn càng giống minh tinh hơn.

Có lẽ anhbây giờ rất nổi tiếng rồi!

Giấc mơ của anh đã thành hiện thực rồi?

Chu Thiến mỉm cười nhìn anh đến gần

Triệu Hi Tuấn đi đến bên Thế Duy, bế cậu nhóc lên, thơm má cậu bé thật kêu rồi nói:

- Thế Duy, còn nhớ chú không?

- Chú ơi!

Thế Duy cười gọi rồi sau đó nắm tóc trên trán Hi Tuấn:

- Chú đã lâu không về

Triệu Hi Tuấn cười rồi gỡ tóc mình ra nói:

- Chú dạo này bận lắm, nhưng chú được nghỉ ba ngày liền, về chơi với Thế Duy đây này.

Thế Duy có vui không?

Thế Duy vung bàn tay nhỏ bé mà hoan hô rồi thơm Hi Tuấn thật kêu

Triệu Hi Tuấn cao hứng mà tung Thế Duy lên cao, Thế Duy vui vẻ kêu to.

Chu Thiến ở bên hoảng sợ vội nói:

- Cẩn thận

Lúc này Triệu Hi Tuấn mới để ý bên cạnh còn có người, nhìn Chu Thiến kinh ngạc hỏi:

- Cô là ai?

Chu Thiến đen mặt, cảm ơn anh giờ mới nhìn thấy tôi.

Tuy rằng giờ tôi trông bình thường nhưng tốt xấu gì cũng là người lớn lù lù thế này cơmà.

Thế Duy cướp lời:

- Đó là cô Thiến Thiến mà Thế Duy yêu nhất

Giọng nói đầy sự kiêu ngạo.

Triệu Hi Tuấn kinh ngạc nhìn Chu Thiến, có chút không hiểu, mới mộttháng không về mà đột nhiên mọc ra cô Thiến Thiến được “thích nhất” này, đây là thần thánh phương nào?

Chu Thiến thấy vẻ hồ nghi của anh thì nhịn cười, vươn tay về phía anh:

- Tôi biết anh, Triệu Hi Tuấn, tôi là Chu Thiến, rất vinh hạnh được gặp anh

Hi Tuấn, thế này đủ khiến em lên mặt chưa?

Không hiểu vì sao, đối mặt với Hi Tuấn thoải mái hơn đối mặt với HiThành rất nhiều, lòng không hề có gánh nặng, có lẽ là vì chờ mong nhiềunên áp lực lớn chăng?

Triệu Hi Tuấn nhìn cô gái thoải mái tự nhiên trước mặt này, tuy rằngdiện mạo bình thường nhưng nụ cười lại cực kì thân thiết khiến người tacó hảo cảm.

Hơn nữa đây là một trong số ít những cô gái gặp anh mà vẫncó thể thoải mái, bình tĩnh thế này!

Hay lắm!

Dạo gần đây quả thực bịmột số fan cuồng làm cho phát điên rồi

Triệu Hi Tuấn cũng cười vươn tay về phía cô:

- Chào cô, rất vui được làm quen

Sau đó, hai người nói chuyện phiếm một hồi.

Chu Thiến nói với anh côlà bảo mẫu của Thế Duy.

Triệu Hi Tuấn kinh ngạc nhìn khi thấy cô chỉ mất gần 3 ngày mà đã thu thập được tên tiểu ma vương này.

Hai người tán gẫu thực sự rất vui vẻ.

Triệu Hi Tuấn rất vui khi gặp được một người congái có thể khiến anh thoải mái nói cười này.

Hai năm trước, sau khiThiệu Lâm qua đời, đã lâu rồi anh không thoải mái bên cạnh người con gái nào được như thế này

Nhớ tới Thiệu Lâm, ánh mắt anh trở nên buồn bã, vui vẻ bay sạch, mọithứ như đều trở nên vô vị.

Anh nhìn Chu Thiến nói xin lỗi sau đó bế ThếDuy đi vào trong nhà chào mẹ.

Với cảm xúc đột ngột thay đổi của anh, Chu Thiến không hiểu được nên chỉ đành đi theo sau.

Triệu Hi Thành đi vào tìm Triệu phu nhân, mà Chu Thiến lại bị HiểuVân đang quét tước ở phòng khách dữ lại.

Cô mở to mắt nhìn Chu Thiến,trong mắt đầy sự hâm mộ:

- Chu Thiến, chị có thể nói chuyện phiếm với Hi Tuấn, thật hạnh phúc…

Chu Thiến nhìn cô gái trẻ mà phì cười:

- Em ở đây chẳng phải cũng thường xuyên được thấy Hi Tuấn sao?

Có gì mà hâm mộ?

Hiều Vân vừa lau đồ đạc vừa nói:

- Hi Tuấn không thường xuyên về, về cũng chẳng được mấy ngày.

Cho dù là ở nhà em cũng không có cơ hội tiếp xúc với anh ấy.

Anh ấy làthiếu gia mà.

Nhớ hồi đầu em đến đây làm ngoài vì mức lương cao thì cònlà vì có thể tiếp cận Hi Tuấn!

Thật thất vọng…

Cô thở dài rồi nói:

- Nhưng có thể tận mắt nhìn thấy anh ấy em cũng rất vui rồi

Chu Thiến hỏi cô:

- Giờ Hi Tuấn rất nổi tiếng sao?

Hiểu Vân kinh ngạc:

- Không phải chứ?

Chuyện này mà chị cũng không biết?

Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Hiểu Vân trở nên rất kích động:

- Anh ấy tham gia một bộ phim thần tượng, phim đó nổi tiếngkhắp Châu Á, ngay cả Hàn Quốc, Nhật Bản cũng rất được ưa thích.

Cuối năm trước một công ty nước ngoài đầu tư chế tác phim điện ảnh do anh ấy thủ vai chính cũng nổi tiếng trên thị trường quốc tế.

Hi Tuấn còn dành được danh hiệu Ảnh đế nữa kia.

Có thể nói, giờ Hi Tuấn là ngôi sao hàng đầuChâu Á, rất nhiều nữ minh tinh mong được hợp tác đó nhưng anh chưa từngcho ai cơ hội cả.

Người đàn ông như vậy mà chưa có bạn gái, không cóscandal thật sự khiến fan gơ như bọn em điên cuồng

Nói tới đây, Hiểu Vân buông khăn lau, hai tay bưng má, vẻ mặt vô cùng si mê (Bựa thế, khăn lau rõ bẩn …)

Thì ra Hi Tuấn đã nổi tiếng đến mức này, thật sự là không đơn giản!

Cũng không lạ, Hi Tuấn đương nhiên phải nổi tiếng rồi

Đang nói, Triệu phu nhân và Hi Tuấn từ trên lầu đi xuống.

Triệu phunhân tươi cười rạng rỡ, xem ra con trở về khiến bà rất vui.

Chu Thiếnnghĩ, không biết Triệu lão gia có còn phản đối Hi Tuấn nữa không?

Nhưngnghĩ lại, Hi Tuấn có thể thoải mái quay về thế này hẳn là đã không cònphản đối gì nữa

Triệu Hi Tuấn định buông Thế Duy xuống nhưng Thế Duy đã lâu không gặp chú, rất muốn được chú bế nên ôm chặt cô anh, không chịu đi xuống.

HiTuấn có chút bất đắc dĩ:

- Thế Duy, chú mệt quá, giờ chú buồn ngủ ghê, lúc nào chú dậy lại chơi với Thế Duy được không?

Thế Duy không chịu, hai đùi cọ cọ bám chặt lấy người Hi Tuấn.

Hi Tuấn vừa bực vừa buồn cười

Chu Thiến vội tiến lên nói với Thế Duy:

- Thế Duy ngoan, chú mệt lắm, để cho chú ngủ được không, chú mà không đi ngủ thì sẽ bị bệnh đấy

Thế Duy vừa nghe thấy bị bệnh thì do dự hỏi:

- Thế có phải tiêm không?

Chu Thiến gật đầu:

- Phải tiêm đó!

Thế Duy nghe thấy tiêm thì nhíu mày:

- Tiêm đau lắm, đừng tiêm

Nói xong chủ động buông Hi Tuấn ra.

Hi Tuấn nhìn Chu Thiến cười:

- Cũng là cô mới có cách

Chu Thiến tự nhiên vỗ vỗ vai anh:

- Mau đi ngủ đi!

Anh trông như đã lâu rồi không ngủ ấy

Động tác nhỏ này của cô khiến Hi Tuấn ngây ra một hồi, lúc sau mới lấy lại tinh thần cười cười:

- Đúng thế, tháng sau tôi ra album mới nên tháng này rất bận.

Chu Thiến mỉm cười:

- Mau đi đi!

Triệu Hi Tuấn nhìn nụ cười của cô thì lại ngẩn người, sau đó mới xoay người lên lầu.

Hi Tuấn ngủ một giấc, đến lúc tối mới tỉnh lại

Lúc xuống nhà thì Triệu Hi Thành và Triệu lão gia đã về.

Hai ngườithấy Hi Tuấn thì đều cười.

Chu Thiến nhìn nụ cười của Triệu lão gia thìcàng chắc chắn rằng hai người không sao.

Làm sao để người cố chấp nhưTriệu lão gia chịu thay đổi suy nghỉ?

Cô thật sự rất ngạc nhiên.

Người một nhà sum họp vui vẻ ăn bữa tối, Chu Thiến vẫn bón cơm choThế Duy xong rồi mới ăn.

Tuy rằng Quế tẩu ra lệnh không để phần cơm chongười đến muộn nhưng Hiểu Vân luôn để dành cơm cho cô.

Mọi người thấynhưng cũng chẳng ai nói gì, tất cả người hầu đều rất có hảo cảm với ChuThiến nhưng lại rất bất mãn với Quế tẩu.

Chỉ là Quế tẩu địa vị cao nhất, lại là người của đại thiếu phu nhân tương lai nên cũng đành chịu.

Chonên Quế tẩu cũng không biết, bà định làm khó Chu Thiến nhưng chẳng cótác dụng gì.

Thế Duy thấy Chu Thiến lần nào cũng là bón cơm cho mình mà không ăn thì không nhịn được hỏi:

- Vì sao cô không ăn cơm?

Chu Thiến gắp một miếng trứng gà để vào bát cậu bé rồi cười nói:

- Chút nữa cô sẽ ăn

- Không, cháu muốn cô ăn cơm với Thế Duy cơ

Nói đến đây lại nổi cơn ngang ngược không chịu ăn tiếp, cứ cố đòi Chu Thiến ăn cùng mới chịu

Triệu phu nhân nhìn thế thì nói:

- Chu tiểu thư, sau này ăn cơm cùng chúng tôi đi.

Mỗi lần đều hại cô phải ăn đồ lạnh, thật sự rất ngại.

Nói xong quay lại sai Quế tẩu mang một đôi bát đũa đến

Lòng Quế tẩu mất hứng, thầm lườm Chu Thiến một cái nhưng chẳng làmđược gì, đành nghe theo.

Nhìn địa vị của Chu Thiến ở Triệu gia càng lúccàng được củng cố thì lòng đầy đố kỵ, không khỏi nghĩ, nếu không có ChuThiến chen ngang thì người có vinh dự này chính là con mình rồi.

CùngTriệu gia ăn chung một bàn, thực sự rất có mặt mũi.

Không được, nhấtđịnh phải nói với Tống tiểu thư, để cô ấy đuổi Chu Thiến này đi mớiđược!

Chu Thiến được xếp ngồi cạnh Hi Tuấn, lúc ngồi xuống, Hi Tuấn mỉmcười với cô.

Chu Thiến vừa để ý Thế Duy ăn cơm, đôi lúc cũng nhỏ giọngtán gẫu với Hi Tuấn đôi câu.

Triệu Hi Thành đối diện thấy bọn họ mỉmcười nói chuyện thì cảm thấy chói mắt.

Chu Thiến này thật có bản lĩnh,chỉ một ngày đã thu phục được Thế Duy, giờ ngay cả Hi Tuấn cũng bị côthu phục sao?

Cô gái này rốt cuộc có gì hấp dẫn người?

Diện mạo bình thường, dángngười bình thường, ngay cả tính tình cũng chẳng tốt đẹp là mấy, đúng là, có chuyện gì thế không biết?

Triệu Hi Thành thỉnh thoảng lại nhìn bọn họ, trong lòng thầm oán

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C187: Ánh trăng


Chương 187: Ánh trăng

Buổi tối, tắm cho Thế Duy xong, dỗ cậu bé lên giường ngủ, Chu Thiến thấy còn sớm mà cũng chẳng có tâm tình đọc sách nên đi xuống lầu, ra hoa viên tản bộ.

Ánh trăng như nước chiếu vào hậu hoa viên, chiếu lên lớp lá cây dày lấp loáng.

Chu Thiến đi về phía lương đình, thưởng thức ánh trăng sáng, hương thơm cỏ cây, cảm thấy thật vui vẻ, thoải mái

Chu Thiến tựa vào cây cột sơn son, nhìn từng gốc cây ngọn cỏ trong hoa viên, hồi tưởng lại trước kia khi mình cùng Hi Thành ở đây nắm tay tản bộ, thì thầm nhỏ nhẹ, dịu dàng ôn nhu.

Khi đó, ánh mắt anh nhìn côcòn dịu dàng hơn ánh trăng kia nhưng bây giờ…

Chu Thiến thở dài, chỉ ecòn lạnh hơn băng tuyết…

Không sao, Chu Thiến thầm tự cổ vũ mình.

Giờ mới tiếp xúc được mấy ngày, chỉ cần ở chung lâu, tiếp xúc nhiều thì nhất định Hi Thành sẽ chú ý đến mình.

Nhưng điều đáng mừng là, cô phát hiện Thế Duy là đứa trẻngoan, trước kia ngang bướng hoàn toàn là vì người lớn chiều hư, chỉ cần dạy dỗ cẩn thận, kiên nhẫn giảng giải thì nhất định cậu bé sẽ thành đứa trẻ ai thấy cũng yêu.

Chỉ mấy ngày thôi mà Thế Duy đã thay đổi rấtnhiều rồi đó thôi

Bất kể cuối cùng Hi Thành có chấp nhận cô hay không, bất kể cô có thể trở lại bên Hi Thành và con hay không, lần này trở về Triệu gia tuyệt đối là đáng giá!

Đang nghĩ, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khe khẽ

Chu Thiến quay đầu nhìn lại, một bóng người cao lớn chậm rãi hiện ra trước mắt, đến gần mới nhìn rõ đó là Triệu Hi Tuấn.

- Hi!

Chu Thiến nhẹ nhàng chào hỏi, khẽ mỉm cười.

Nghe thấy tiếng, Triệu Hi Tuấn ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ ở đâycòn có người, thấy là Chu Thiến thì mỉm cười chào, anh bước tới ghế đácẩm thạch mà ngồi bên cạnh Chu Thiến

- Muộn thế rồi còn chưa ngủ?

Chu Thiến hỏi

- Ngủ suốt chiều nên giờ bị mất giấc, còn cô?

Triệu Hi Thành hỏi lại

- Tôi cũng không ngủ được

- Sao thế?

Có tâm sự?

Thế Duy rất bướng bỉnh à?

Chu Thiến vội lắc đầu:

- Không đâu, Thế Duy ngoan lắm, tôi rất thích thằng bé

Đúng là có tâm sự chẳng qua nếu nói ra chỉ sợ anh sẽ sợ chết khiếp mất

- Cô và Thế Duy thật có duyên, Thế Duy chưa từng gần gũi với người ngoài nào như thế cả

- Có lẽ tôi có phép thuật.

Chu Thiến nháy mắt tinh nghịch nói

Triệu Hi Tuấn cúi đầu cười, tóc trước trán khẽ lay động, mắt phượnglưu chuyển dưới ánh trăng.

Anh ngẩng đầu nhìn Chu Thiến, dưới ánh trăng, mái tóc cô bóng lên dưới ánh trăng, khuôn mặt biến mất trong bóng tối,đôi mắt sáng ngời.

Anh nhìn cô lẳng lặng cười, rõ ràng là ngũ quan bìnhthường nhưng vì nụ cười nhu hòa của cô mà lại có vẻ động lòng người vôcùng.

Triệu Hi Tuấn hơi động tâm, vì sao lúc này Chu Thiến lại khiến anh có cảm giác đặc biệt quen thuộc vậy?

Tình cảnh này như đã từng trải qua ở đâu rồi?

- Chu Thiến, chúng ta đã từng gặp chưa

Anh hỏi theo bản năng, có lẽ cô ấy mê ca nhạc sao?

Chu Thiến ngẩn ra, cẩn thận nghĩ, khối cơ thể này hẳn sẽ không gặp Hi Tuấn rồi cho nên lắc đầu:

- Không có, tôi đã gặp anh nhiều lần nhưng chắc chắn là anh chưa từng thấy tôi

Triệu Hi Tuấn nghĩ là cô nói chuyện thấy anh trong Thiệu Vân cho nên nghi hoặc gật đầu.

Triệu Hi Tuấn cười:

- Nhưng tôi lại thấy cô rất quen thuộc.

Lòng Chu Thiến khẽ động nhìn anh, rất quen thuộc?

Hi Tuấn, cậu có thể tìm được bóng dáng Thiệu Lâm qua tôi không?

Hiển nhiên Triệu Hi Thành không đem chuyện này vào lòng, tùy tiện hỏi cô:

Chỉ cần uống 1 thìa, ổ ký sinh sẽ rời cơ thể sau một buổi sáng!

Làm ngực nở mà không phẫu thuật.

Đến các bác sĩ cũng kinh ngạc

- Tôi thấy cô rất có cách dỗ dành trẻ con, cô là giáo viên mầm non sao?

- Không, tôi chỉ là rất thích trẻ con cho nên hay đọc sách về phương diện này

Chu Thiến nhìn thẳng vào anh:

- Trước kia tôi là stylist

- Stylist?

Triệu Hi Tuấn có chút chấn động, một lát sau, anh quay đầu nhìn ra phía trước:

- Trước kia tôi cũng có người bạn làm stylist, cô ấy là người rất tài hoa, đã từng mang đến cho tôi rất nhiều niềm vui

Giọng anh thật nhẹ nhàng, giữa ban đêm yên tĩnh này như phủ thêm một tầng bi thương

Chu Thiến biết anh đang nhắc đến mình, nhìn vẻ mặt cô đơn của anh,Chu Thiến cũng rất khó chịu.

Cô vẫn chỉ luôn lo lắng đến cảm xúc của HiThành và con nhưng không nghĩ đến những người bạn bên mình cũng sẽ rấtđau lòng.

Như Tiểu Mạt, như Tư Mẫn, như Hi Tuấn vậy.

Cô đột nhiên cảmthấy kích động, hận không thể nói chuyện của mình cho rõ ràng nhưng lýtrí của cô lại khắc chế lại, đây chưa phải lúc thích hợp.

Cô tự nói vớimình

Chu Thiến lặng lẽ vỗ vỗ vai anh:

- Cô ấy nhất định cũng rất vui vì có người bạn như anh

Triệu Hi Tuấn nhìn đôi bàn tay trên vai mình, đôi tay này không đẹp như đôi tay ấy nhưng vẫn mang đến cho anh sự ấm áp ngày nào

- Không, tôi chưa từng làm được gì cho cô ấy?

Luôn luôn là cô ấy giúp đỡ, cổ vũ tôi, là lúc cô ấy cần giúp đỡ nhất thì tôi chỉ là kẻbất lực, tôi không xứng là bạn của cô ấy

- Hi Tuấn, nếu hai người thực sự là bạn thì cô ấy nhất định sẽ không vui khi anh nói như vậy

Chu Thiến không nghĩ ngợi gì, buột miệng mà gọi tên anh, vừa nói xong đã thấy mình lỗ mãng nhưng thấy Hi Tuấn có vẻ không để ý thì mới yênlòng.

Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu nhìn cô:

- Cô nói đúng, chưa bao giờ cô ấy để ý xem mình phải trả giábao nhiêu, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ được báo đáp thế nào.

Nếu cô ấythấy tôi nói thế này, nhất định sẽ không vui

Nụ cười của anh có chút hoảng hốt, ánh mắt lại nhìn về nơi xa xắm như đang chìm đắm trong đoạn quá khứ nào đó.

Chu Thiến nhìn đồng hồ, bất tri bất giác cô đã ngồi ở đây hơn mộttiếng, nên về nghỉ ngơi đi thôi.

Cô đứng lên nói với Triệu Hi Tuấn:

- Triệu tiên sinh, ngại quá, mai tôi phải dậy sớm, Thế Duy và cha đi công viên, tôi phải chuẩn bị sớm.

Tôi về nghỉ trước.

Triệu Hi Tuấn cũng đứng lên, bóng người cao lớn bao phủ lấy cô, lúcnày Chu Thiến mới phát hiện mình chỉ cao đến bả vai anh thì buồn bực…

- Được, tôi cũng về phòng, cùng đi thôi.

Bọn họ sóng vai rời khỏi hoa viên, lúc tới gần đại sảnh, Triệu Hi Tuấn đột nhiên nói:

- Về sau cô cứ gọi tôi là Hi Tuấn đi.

Bạn bè tôi đều gọi tôinhư vậy, tôi thích nói chuyện phiếm với cô, tôi mong chúng ta có thểthành bạn bè.

Mặt Chu Thiến đỏ lên, hẳn là anh đã nghe thấy…

Cô cười ngại ngùng nói:

- Tôi không quen gọi người khác là thiếu gia, cảm thấy như đang ở xã hội phong kiến vậy…

Triệu Hi Tuấn cười to, sau vỗ vỗ bả vai cô rồi đi vào.

Chu Thiến không biết là mình nói lại buồn cười như vậy, nhìn anh cười thoải mái như thế thì cảm thấy có chút lạ, lẩm bẩm đôi câu rồi cũng đitheo lên

Phòng của Hi Tuấn vẫn là ở tầng hai, lúc vào phòng còn vẫy tay vớiChu Thiến.

Chu Thiến cũng vẫy tay lại với anh mà mỉm cười.

Nụ cười nàyvẫn đọng trên môi, mãi đến khi lên tầng ba, nhìn thấy Triệu Hi Thànhđang tựa vào vách tượng, lạnh lùng nhìn cô thì nụ cười mới tắt lịm.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C188: Mệt mỏi


Chương 188: Mệt mỏi

Triệu Hi Thành dựa vào tường, hai tay ôm ngực, ánh đèn ảm đạm bao phủ lên người anh, khuôn mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt thâm thúy u ám lạnh lùng nhìn Chu Thiến.

Tuy rằng sắc mặt anh trông khó coi nhưng Chu Thiến thấy anh thì vẫn rất vui, nụ cười vừa tắt lại nổi lên, khẽ chào:

- Triệu tiên sinh

Sau đó đi đến bên cạnh anh, hơi dừng lại.

Khó lắm mới có cơ hội ởchung, muốn nói gì đó với anh nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh thì lại không biết nên mở miệng thế nào

Triệu Hi Thành lạnh l ùng nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, sau đó nói:

- Cô muốn chăm sóc Thế Duy cho tốt thì phải có sức khỏe, côcho rằng cái kiểu đêm hôm rồi còn lang thang bên ngoài thì có đủ sứcchăm sóc Thế Duy sao?

Tối qua cô cãi lại hung hồn lắm, cô quan tâm ThếDuy chẳng kém ai, chẳng qua chỉ là nói suông mà thôi à?

Nửa đêm?

Giờ mới chỉ có 10h thôi?

Đây chẳng phải là đang bới lông tìm vết à?

Chu Thiến bĩu môi, có chút tức giận:

- Triệu tiên sinh?

Cô đưa tay đeo đồng hồ đến trước mặt anh:

- Chẳng lẽ 10h là nửa đêm sao?

Anh quá khoa trương rồi đó?Tôi không biết vì sao anh không thích tôi nhưng dù là thế thì cũng xinanh tìm lí do thích hợp một chút, thế này như kiểu anh đang cố tình gâysự đó

Nhìn mặt anh trầm xuống, Chu Thiến lập tức bổ thêm một câu:

- Đương nhiên, tôi biết Triệu tiên sinh không phải là người cố tình gây sự, nhất định là anh đã nhìn nhầm giờ rồi.

Cô rất muốn nói chuyện hòa bình với anh, rất muốn bộc lộ những điểmtốt của mình trước mặt anh nhưng là vì sao anh không thể nói chuyệnthoải mái với cô như Hi Tuấn?

Ngay cả Hi Tuấn cũng thấy cô quen thuộcthì vì sao Hi Thành là người sớm chiều ở chung với cô lại chẳng có cảmgiác gì?

Thái độ lãnh đạm không nói, còn coi cô là người có tâm cơ cầnđề phòng.

Chẳng lẽ trong mắt anh chỉ có vẻ bề ngoài xinh đẹp mới là quan trọng?

Người bình thường anh chẳng muốn tiếp xúc sao?

Lòng Chu Thiến có chút khổ sở, cô không muốn nói tiếp nữa.

Cô đi lướt qua anh mà về phòng.

Đến khi cô sắp mở cửa thì Triệu Hi Thành lại gọigiật cô từ phía sau:

- Chu tiểu thư.

Chu Thiến xoay người, nhìn anh.

Triệu Hi Thành buông tay, sau đó đi về phía trước vài bước, đứng cách cô một đoạn.

Đèn ở hành lang chiếu lên đỉnh đầu anh, ánh đèn chiếu rõkhuôn mặt của anh, đôi mắt thâm sâu, đôi môi góc cạnh, anh đứng đó, lẳng lặng nhìn cô, tuấn mỹ vô cùng

- Chu tiểu thư, có chuyện xin cô nhớ cho kỹ, chúng tôi mời cô đến là để chăm sóc Thế Duy chứ không mời cô đến để tiếp cận ngôi sao.Xin cô nhớ rõ bổn phận của mình, đừng làm chuyện không hợp với thân phận nữa

Anh từ ban công nhìn thấy cô và Hi Tuấn đi ra khỏi hoa viên,vẻ mặt vô cùng thân thiết, nhỏ giọng nói chuyện rồi lớn tiếng cười.

Từ sau khiThiệu Lâm qua đời chưa từng thấy Hi Tuấn cười thoải mái như vậy, chẳngbiết người con gái trước mặt có phép thuật gì nữa!

Chuyện này vốn chẳngliên quan gì đến anh nhưng chẳng hiểu sao anh rất khó chịu.

Anh vốnkhông định đứng đây chờ cô nhưng như có ma xui quỷ khiến mà ại đi ra.Anh vốn không nên phản ứng như vậy nhưng chẳng hiểu sao vẫn nói ra những lời anh.

Anh cũng không biết là vì sao, như có ai cố ý kích thích anhvậy.

Vì sao lại muốn chọc giận cô?

Muốn cho cô chú ý sao?

Điều này quábuồn cười

Nhưng Chu Thiến sao có thể hiểu được tâm lý phức tạp này của anh?

Côchỉ cảm thấy phổi sắp nổ tung.

Cho tới giờ cô luôn biết anh khá tàn nhẫn với người ngoài, hòan toàn sẽ không để ý đến cảm nhận của người khácnhưng trước giờ anh vẫn luôn dịu dàng với cô, điều này khiến cô gần nhưquên đi một Triệu Hi Thành lạnh lùng như sói.

Giờ anh đem sự tàn nhẫn đó đặt lên cô thì cô mới biết cảm giác này khó chịu cỡ nào.

Đoạn thời gian đầu khi bị tai nạn xe kia, anh cũng rất tàn nhẫn với cô, nhưng sau nàytình yêu của anh quá nồng nàn khiến cô quên đi đoạn thời gian khó khănđó.

Không ngờ bây giờ lại phải nếm trải cảm giác này một lần nữa.

Khiđó, cô còn chưa yêu thương anh nên không để ý nhưng giờ thấy người đànông mình yêu đối xử với mình như thế thì sao có thể không khó chịu?

Quá khứ đều như đã thành hư vô, lại phải bắt đầu lại từ đầu, lòng Chu Thiến vô cùng mỏi mệt.

Cô cúi đầu, nhẹ nhàng nói:

- Triệu Hi Thành, tôi chỉ là làm công cho các người chứ không phải là bán thân.

Tôi chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, còn việc tôilàm gì thì anh có quyền gì mà can thiệp.

Với tôi, Hi Tuấn không phải làmột ngôi sao, tôi và anh ấy là bạn bè thì cũng chẳng có gì là quá đáng

Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đen láy dưới ánh đèn lấp lánh:

- Mọi chuyện anh đều chỉ nhìn bề ngoài, còn bên trong anh đã từng để ý chưa?

Hay anh chỉ quan tâm đến bề ngoài?

Cô nói xong, xoay người, đẩy cửa đi vào.

Trong nháy mắt đóng cửa, đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự bi thương trong mắt côkhiến tim anh khẽ run lên.

Môi anh giật giật, định tiến lên nói gì nhưng cửa phòng lại chậm rãi khép lại, phát ra một tiếng trầm đục, như một tiếng thở dài

Nhìn cánh cửa khép lại, lòng Triệu Hi Thành trở nên trống rỗng, cócảm giác khó nói cứ quanh quẩn trong đầu.

Như là mất mát, như là phiềnmuộn, như là một người độc hành trong đêm, như đụng phải cái gì nhưnglại không thể nắm bắt được.

Anh trở về phòng, nằm sấp xuống giường, nhìn ánh trăng sáng tỏ bên ngoài mà lòng không thể bình tĩnh lại

Sáng sớm hôm sau, Chu Thiến đánh thức Thế Duy, giúp cậu mặc quần áosạch sẽ, đội thêm một chiếc mũ và đeo kính râm.

Thế Duy như vậy trongnhư người lớn, vô cùng đáng yêu

Thế Duy chạy đến trước gương mà nhìn mình, cao hứng nhún nhún vai, cười tủm tỉm, nhìn qua rất vui vẻ

Chuẩn bị xong, Chu Thiến bế Thế Duy xuống lầu

Đến đại sảnh đã thấy Tống Thiệu Vân ngồi trên sô pha nhàm chán đọctạp chí, Triệu phu nhân ngồi ở bên cạnh xem tivi, không thấy Hi Thành,hẳn là vẫn còn chưa xuống

Nghe tiếng động, Tống Thiệu Vân quay đầu, thấy Thế Duy thì vội mỉm cười nói:

- Chào buổi sáng Thế Duy!

Hôm nay cô và cha cháu cùng đưa cháu đi công viên nhé?

Nói xong đứng lên đi đến bên Thế Duy vươn tay định ôm cậu bé

Nhưng Thế Duy lại rụt vào lòng Chu Thiến, né tránh cô ta, sau đó nhìn cô ta, chu miệng lên nói:

- Cháu muốn đi cùng cô Thiến Thiến.

Nói xong vội ôm chân Chu Thiến.

Nụ cười của Tống Thiệu Vân cứng đờ, ngượng ngùng đứng dậy, tuy rằng cố khắc chế nhưng vẫn rất khó chịu.

Triệu phu nhân ngồi ở trên sô pha nhìn qua bên này rồi lại quay đầu lại chăm chú xem TV

Lúc sau, Triệu Hi Thành và Triệu Hi Tuấn cùng đi xuống.

Hai người đều là những anh chàng đẹp trai vô cùng, một người lạnh lùng, một người ấmáp, đi bên nhau như tỏa ra sức hút mãnh liệt hấp dẫn ánh mắt của mọingười

Tống Thiệu Vân nhìn thấy bọn họ, đảo qua khuôn mặt tuấn tú của haingười, cuối cùng mới nhìn Triệu Hi Thành rồi mỉm cười dịu dàng, chậm rãi đi đến bên anh, tự nhiên mà ôm tay anh:

- Hi Thành, đi được chưa?

Hôm nay Tống Thiệu Vân mặc bộ váy liền màu trắng mềm mại, mỗi bước đi làn váy lay động rất hài hòa với khuôn mặt xinh đẹp và dáng người thướt tha của cô, tựa như Lăng ba tiên tử.

Tống Thiệu Vân đứng bên Triệu HiThành, tuấn nam mỹ nữ đứng bên nhau thật đẹp đôi.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C189: Rằng buộc


Chương 189: Ràng buộc

Chu Thiến chỉ cảm thấy hình ảnh này thật chói mắt, hận không thể tiến lên gạt tay Tống Thiệu Vân ra.

Nhưng giờ thân phận không cho phép cô làm vậy.

Cô cắn răng lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng vừa tức vừa đau.

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt tươi cười của Tống Thiệu Vân mà khẽ mỉm cười.

Xoay người lại thấy Chu Thiến đang nhìn bọn họ, cũng chẳng hiểu sao lại vội gạt tay Tống Thiệu Vân ra, động tác này khiến nụ cười củaTống Thiệu Vân tắt ngấm.

Cô ta vẫn đang cố nắm lấy tay Triệu Hi Thành,sắc mặt trở nên vô cùngkhó coi.

- Hi Thành…

Cô nhìn anh, trong mắt như phủ một lớp sương mù, nhìn trông thực sự đáng yêu.

Triệu Hi Thành có chút khó hiểu vì sao mình lại đột nhiên thất thốnhư vậy, bình thường cho dù anh có nhiều điều không hài lòng với TốngThiệu Vân nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt giống Thiệu Lâm như đúc kia thìcũng sẽ không quá đáng với cô nhưng hôm nay vì sao lại thế?

Giờ nhìn vẻ mặt sắp khóc kia của Tống Thiệu Vân mà trong lòng lại cảm thấy phiền muộn

Không đâu, Thiệu Lâm sẽ chẳng bao giờ vì chút chuyện mà yếu đuối nhưvậy, cho dù là những lúc bất lực nhất thì cô cũng chưa từng khóc lóc.Anh vĩnh viễn nhớ cái ngày cô xách hành lý bước khỏi Triệu gia, vẻ mặtkiên quyết không chút sợ hãi, không bàng hoàng, không mơ hồ, cứ thế màbước vào màn sương đêm chẳng quay đầu nhìn lại…

Anh nhớ tới lời Chu Thiến nói đêm qua: “Chuyện gì anh cũng chỉ nhìnbên ngoài, có bao giờ để ý bên trong thế nào chưa?”

Cô nói rất đúng, anh vẫn luôn vì vẻ ngoài của Tống Thiệu Vân mà mê muội, vì bề ngoài đó màbỏ qua hai tâm hồn hoàn toàn khác biệt

Nói rất thấu triệt…

Chẳng lẽ anh cứ mãi tự lừa mình dối người như vậy sao

Triệu Hi Thành nhìn cô ta nói;

- Sao hôm nay lại đến đây?

Tống Thiệu Vân cúi đầu, lấy ngón tay khẽ lau khóe mắt rồi nói:

- Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ đưa Thế Duy đến công viên chơi sao, sao anh quên rồi à?

Giọng nói có chút u oán.

Triệu Hi Thành lúc này mới nhớ lại, tuần trước đã nói vậy, mình suýt thì quên.

Anh đành nói:

- Được rồi, cùng đi thôi, giờ đi được rồi

Nói xong bước đến bế Thế Duy.

Nhưng Thế Duy lại ôm chặt lấy Chu Thiến, bướng bỉnh nói:

- Con muốn cô cũng đi, con muốn đi với cô!

Tống Thiệu Vân lạnh lùng không muốn để Chu Thiến đi theo làm bóngđèn.

Nghĩ lại xem, cô, Hi Thành và Thế Duy, ba người ở bên nhau là bứctranh hài hòa, ấm áp cỡ nào.

Lại thêm một người chẳng ra làm sao?

Hơnnữa cô ta còn muốn nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm với cha con họnên mới không muốn bảo mẫu của Thế Duy đi cùng.

Cô ta đi đến bên Thế Duy, cười nụ cười cô ta cho là ngọt ngào nhất, dịu dàng nói:

- Thế Duy, cô sẽ chăm sóc con, hôm nay để cô đây nghỉ ngơi đi, cùng cô Thiệu Vân đi chơi được không

Nói xong khẽ lắc lắc đôi tay nhỏ bé của Thế Duy.

Ai ngờ Thế Duy chẳng nể nang gì mà gạt tay cô ta ra, lớn tiếng nói:

- Không cần, cháu thích cô Thiến Thiến!

Tống Thiệu Vân giận muốn tát Thế Duy nhưng vì cậu bé là bảo bối Triệu gia nên đành nén giận.

Chu Thiến vẫn không lên tiếng, cô thừa nhận, cô rất muốn đi, chẳng lẽ bảo cô trơ mắt nhìn người phụ nữ này đi chơi công viên với chồng conmình sao?

Không, cô chưa bao giờ hào phóng đến mức độ đó

Cho nên cô chỉ vuốt tóc Thế Duy, tỏ vẻ khó xử nhưng không từ chối

Bên kia, Triệu phu nhân vẫn yên lặng đột nhiên lên tiếng:

- Để Chu tiểu thư đi cùng đi!

Có cô ấy trông Thế Duy, hai người cũng thoải mái hơn

Tống Thiệu Vân nghe xong lời này, tuy rằng không vui nhưng chẳng cócách nào.

Giờ cô ta còn chưa dám công khai chống đối Triệu phu nhân, côta vẫn chưa có thực lực này

Triệu Hi Thành cũng chẳng phản đối để Chu Thiến đi theo.

Không hiểusao, nghe con yêu cầu thế, anh lại cảm thấy rất vui vẻ?

Thật lạ…

- Vậy được rồi, để cô Chu Thiến cùng đi nhưng Thế Duy phải ngoan nhé!

Anh nói

- Thế Duy nhất định sẽ nghe lời cô!

Thế Duy ra sức gật đầu

Triệu Hi Tuấn cũng đi tới nói:

- Hôm nay em cũng rỗi, em đi cùng với.

Đã lâu rồi không được chơi với Thế Duy.

Thế Duy lập tức nhảy dựng lên vỗ tay hoan hô:

- Vâng!

Chú là tốt nhất!

Hi Tuấn vuốt tóc Thế Duy sau đó mỉm cười nhìn Chu Thiến ở bên.

Nhìn tình cảnh này, không hiểu sao, Triệu Hi Thành chẳng hề thấy vui vẻ, trong lòng còn có cảm giác rầu rĩ.

Anh nói:

- Giờ em nổi tiếng như vậy, không sợ người khác nhận ra sao?

Triệu Hi Tuấn thoải mái nhún nhún vai, cười nói:

- Em có cách mà

Mà Tống Thiệu Vân nghe được Hi Tuấn cũng đi, cảm thấy hai người nàyđi với nhau sẽ không gây trở ngại gì mình nữa thì lòng cũng thoải máilên nhiều

Đợi đến khi Triệu Hi Tuấn cải trang xong thì mọi người mới yên tâmgật đầu.

Anh mặc quần áo ở nhà bình thường mà còn rộng che đi dáng người hoàn mĩ.

Đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm to bản che nửa mặt.

Nếukhông nhìn kỹ thì thật sự là không thể nhìn ra.

- Không ai nghĩ là em sẽ đi đến công viên đông người đâu, cho dù bị ai thấy thì cũng chỉ bán tín bán nghi thôi, không sao đâu

Triệu Hi Thành thấy anh kiên trì muốn đi thì cũng chẳng có cách nào.

Bốn người ra ngoài, chia làm hai xe

Tống Thiệu Vân không chút suy nghĩ mà mở cửa xe trước của Triệu Hi Thành nhưng Thế Duy lại không đồng ý nói:

- Vị trí này là của cháu với cô Thiến Thiến.

Tống Thiệu Vân tức giận đến ngực thở phập phồng, xoay người nhìn vềphía Chu Thiến.

Lúc này, người biết điều sẽ biết nên làm thế nào, cô hẳn nên bế Thế Duy ngồi qua xe của Triệu Hi Tuấn mới đúng

Nhưng Chu Thiến lại đi đến bên cửa xe, cúi người khó xử hỏi Triệu Hi Thành:

- Triệu tiên sinh, làm sao bây giờ?

Cô rất muốn ngồi ở vị trí này nhưng tình trạng thế này, chẳng biếtTriệu Hi Thành sẽ nghĩ gì, vẫn nên đem quyền quyết định giao cho anh đi.

Nhưng chắc anh thương con, sẽ không từ chối yêu cầu của con mới đúng!

Triệu Hi Thành nhìn con rồi vươn đầu ra nói với Tống Thiệu Vân:

- Hay là em ngồi sau đi

Tống Thiệu Vân giận đến tái mặt.

Cô phải ngồi đằng sau?

Lập tức cô ta dùng sức đóng sập cửa xe rồi đi qua xe Triệu Hi Tuấn.

Triệu Hi Thành cũng chỉ nhìn thoáng qua bóng cô ta rồi lại quay đầu khởi động xe

Bên kia, Tống Thiệu Vân thấy Hi Thành cũng chẳng đi qua dỗ dành mìnhnhư trước thì không khỏi có chút lỗ mãng.

Mẹ cả từng nói Thiệu Lâm tínhtình dịu dàng như nước cô hẳn phải nhẫn nhịn mới đúng.

Giờ chẳng biết Hi Thành có giận không nữa

Cô ta cũng chẳng sợ Chu Thiến và Hi Thành sẽ thế nào.

Chỉ dựa vàodiện mạo, dáng người kia, Hi Thành quen nhìn mỹ nữ sao coi Chu Thiến ragì.

Huống chi anh còn luôn mãi nhớ nhung Thiệu Lâm, hừ, chỉ là bảo mẫuthôi…

Cô ta rất tức giận, anh còn nể nang cả bảo mẫu của Thế Duy như vậy,quá dung túng Thế Duy rồi.

Tương lai sau này kết hôn với anh thì nhấtđịnh phải mau chóng sinh con, sinh càng nhiều càng tốt, như vậy mới cóthể đoạt lại lòng anh (hoang tưởng nặng gớm)

Một bên, Triệu Hi Tuấn thỉnh thoảng lại nhìn cô ta một cái, nhìn côta lúc giận lúc bức, lúc nhăn nhó lúc lại mỉm cười thì cảm thấy cô gáinày quá kì quặc.

Tuy rằng rất giống Thiệu Lâm nhưng chính là hai ngườihoàn toàn khác nhau, chẳng hiểu vì sao anh lại không thấy rõ điều nàynữa

Trong xe Triệu Hi Thành

Chu Thiến vì chuyện tối qua mà còn không muốn bắt chuyện với anh.

Côôm Thế Duy nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ vào sự vật bên ngoài mà nói cho Thế Duy biết đây là cái gì, đó là cái gì, Thế Duy cũng vui vẻ vỗ vỗ tay vào cửa kính, vẻ mặt rất hưng phấn.

Sau đó hai người lại cùng nhau vô tayca hát.

Chu Thiến cầm bàn tay nhỏ bé của Thế Duy mà vỗ vỗ, Thế Duy cũnghát theo, không khí bên trong rất vui vẻ

Triệu Hi Thành vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nói nhìn bọn họ, hai người dều mỉm cười, bất giác Triệu Hi Thành cũng mỉm cười theo

Đi một tiếng mới đến được công viên lớn nhất thành phố

Bốn người xuống xe, Chu Thiến đặt Thế Duy xuống.

Thế Duy một tay nắmtay Chu Thiến, một tay nắm tay Triệu Hi Thành, nhìn qua như thể là mộtgia đình hạnh phúc vậy

Ban đầu Chu Thiến còn sợ Hi Thành nghi ngờ cô có mục đích gì nhưng cô nhìn thoáng qua Hi Thành, thấy sắc mặt anh tự nhiên, không hề tức giậnthì cúi đầu khẽ cười, càng nắm chặt đôi bàn tay bé nhỏ của Thế Duy, cốgắng quý trọng thời gian ấm áp hiếm có này

Nhưng hình ảnh này lại khiến Tống Thiệu Vân vừa xuống xe tức giận.

Cô ta vội đi qua, đứng chắn giữa Thế Duy và Hi Thành, kiên quyết pháhoại hình ảnh ấm áp kia

Triệu Hi Thành nhướng mày có chút tức giận nhưng Tống Thiệu Vân tỏ ra không thấy, kéo tay anh đi về phía bán vé nói:

- Hi Thành, chúng ta đi mua vé

Nhìn Hi Thành bị lôi đi, Chu Thiến và Thế Duy đều tỏ vẻ thất vọng.

Nhưnglàm sao bây giờ, chẳng lẽ còn đi kéo anh về sao

Triệu Hi Tuấn đi đến bên bọn họ, mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thế Duy.

Thế Duy nhìn chú, lúc này mới mỉm cười

Hi Tuấn nói với Chu Thiến:

- Đã lâu rồi tôi không tới đây chơi, hôm nay nhất định phải chơi cho thật thoải mái

Chu Thiến nói:

- Tôi chưa từng đến đây

Trước kia phải tiết kiệm tiền, sau này làm con dâu Triệu gia cũng không cơ hội tới nơi này.

- Vậy hôm nay nhất định sẽ đưa cô đi chơi thỏa thích, bên trong có rất nhiều trò chơi vui

- Tôi sẽ không chơi mấy trò mạo hiểm đâu, nhìn đã thấy sợ rồi

Thế Duy chen vào:

- Con muốn chơi xe đụng!

Triệu Hi Tuấn vuốt vuốt khuôn mặt Thế Duy nói:

- Được rồi, tí nữa chúng ta đi chơi xe đụng

Triệu Hi Thành và Tống Thiệu Vân đi ra thì thấy tình cảnh này, mộtnam một nữ nắm tay một đứa trẻ, nam nữ nhìn nhau cười nói vui vẻ, đứatrẻ như sợi dây kết nối giữa hai người

Triệu Hi Thành lập tức trầm mặt, anh tuy rằng hận không thể phá hoạihình ảnh đó nhưng anh lại khinh thường hành động như Tống Thiệu Vân.

Anh đi đến trước mặt Thế Duy, vươn tay nói:

- Ra cha bế nào

Thế Duy lập tức buông tay hai người, nhào vào lòng Triệu Hi Thành

Như một tiếng đứt phựt, mối ràng buộc này bị anh cắt đứt, anh nhinfct và Hi Tuấn không còn liên hệ gì nữa mà lòng bỗng nhiên thoải mái.

Anh khẽ cười bế Thế Duy đi vào.

Tống Thiệu Vân lập tức chạy theo, Chu Thiến và Hi Tuấn cũng đi phía sau

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C190: Chơi đụng xe


Chương 190: Chơi đụng xe

Trong công viên đông đúc, dòng người tấp nập, tiếng cười vang lên khắp nơi.

Có rất nhiều gia đình, hai cha mẹ đưa con đi chơi, đứa trẻ líu lotrò chuyện khiến mọi người có cảm giác vô cùng ấm áp

Cũng có rất nhiều cặp tình nhân, tay nắm tay, vai kề vai vô cùng ngọt ngào.

Bốn người đi vào khu trò chơi, Thế Duy bắt đầu ầm ĩ đòi đi chơi đụngxe.

Hôm nay vì muốn làm cậu bé vui vẻ nên sao không chiều Thế Duy được.Mọi người cùng đến khu chơi xe đụng, mỗi người một xe, Thế Duy và Hi Thành ngồi chung một xe

Trong bãi có rất nhiều người, mới đầu Chu Thiến còn chưa quen, điđược mấy bước đã bị xe khác đụng vào, còn thường xuyên bị kẹp không thẻ di chuyển.

Hai phút sau, Chu Thiến hiểu ra được một số điều, bắt đầu có thể tự nhiên điều khiển xe.

Bên cạnh, Triệu Hi Tuấn thấy cô dần dần quen thì bắt đầu lái xe đụng vào cô.

Ầm một tiếng, đụng vào khiến Chu Thiến bị đẩy bật về sau, Triệu Hi Tuấn cười thật thoải mái, Chu Thiến thấy anh cười như vậy thì tức giận kêu:

- Hi Tuấn, anh cho rằng tôi dễ bắt nạt thế sao?

Sau đó chuyển tay lái, đụng vào xe Hi Tuấn.

Hi Tuấn bị đụng xe, thiếu chút nữa rớt mắt kính, anh luống cuống vội đỡ lấy mắt kính, vẻ mặt vô cùng chật vật.

Chu Thiến nhìn vậy thì bưng miệng cười

Thế Duy thấy Triệu Hi Tuấn như vậy thì cũng buồn cười, chỉ vào chú mình mà cười khanh khách.

Mà Triệu Hi Thành nghe Chu Thiến kêu “Hi Tuấn” tự nhiên như vậy thì trong lòng có chút khó chịu.

Nhưng nhìn thấy cô cười thực sự vui vẻ thì sự khó chịu này lại tiêu tan đi

Mà Tống Thiệu Vân thì tỏ vẻ dịu dàng, vừa bị người đụng vào thì đã tỏ vẻ hoảng hốt, lấy tay che mặt, gọi Triệu Hi Thành chói tai:

- Hi Thành, sợ quá!

Cũng may cô nàng xinh đẹp nên tuy rằng là làm hàng nhưng cũng chẳng quá khó coi.

Cô ta cứ gọi tới gọi lui như thế khiến không ít người chúý.

Nhưng Triệu Hi Thành lại chẳng thích sự tỏ vẻ này của cô ta, mỗi lần nghe cô ta kêu thì lại nhíu mày.

Lại quay lại thấy Chu Thiến rất thoải mái, không chút sợ hãi khi bị người đụng vào, cười khanh khách rất đáng yêu.

Sự đối lập rõ ràng này khiến anh lại cảm thấy ngoại hình bìnhthường của Chu Thiến thuận mắt hơn nhiều.

Thế Duy ngồi bên cạnh Triệu Hi Thành, thấy Chu Thiến và Hi Tuấn chơi vui vẻ như thế thì vẫy vẫy đôi tay nhỏ bé với Chu Thiến:

- Cô ơi, cô không đâm được con đâu

Đôi mắt to đầy sự chờ mong cùng hưng phấn.

Vì để cho cậu bé vui vẻ, Chu Thiến cười đâm xe về phía xe của Triệu Hi Thành.

Nhìn Chu Thiến cười tủm tỉm đâm qua, Triệu Hi Thành đột nhiên nảy ý trêu đùa, anh nhướng mày nhìn Chu Thiến đầy khiêu khích, sau đó chuyển động tay lái, khéo léo né được Chu Thiến, lái đến chỗ không xa thì quayđầu lại nhếch miệng cười nhìn Chu Thiến.

Nhìn Triệu Hi Thành cười như vậy, Chu Thiến biết gặp rắc rối lớn rồi.

Còn chưa kịp né qua thì Triệu Hi Thành đã ầm ầm phóng về phía cô

Thế Duy ở trên xe hưng phấn vẫy tay kêu to:

- Xông lên

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

Ầm một tiếng, Chu Thiến bị đâm bật về phía sau.

Triệu Hi Thành nhìncô đắc ý nhướng mày, sóng mắt lưu chuyển, vẻ mặt đó khiến Chu Thiến tức suýt chết.

Xe dừng lại, Triệu Hi Thành đi xuống xe, đi đến trước mặt Chu Thiến nhìn cô khẽ lắc đầu tặc lưỡi:

- Năng lực quá kém không phải là đối thủ, thật chán ngắt

Nói xong mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóng

Chu Thiến giận đến độ chỉ muốn xông lên cắn chết anh, Thế Duy thì đứng ở bên cạnh cười ngây ngô.

Bên kia, Tống Thiệu Vân xuống xe, nhìn bọn họ đùa vui vẻ như vậy thì lòng rất khó chịu.

Cô bước đi vài bước, đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành nói:

- Hi Thành, giờ chúng ta sẽ chơi cái gì?

Triệu Hi Thành nhìn cô nàng tức giận nói

- Chơi đu quay ba chiều

Mặt mỹ nữ lúc này tái mét.

Nhưng sắc mặt Chu Thiến cũng chẳng khá hơn là mấy.

Chỉ có Hi Tuấn là vui vẻ:

- Hay lắm, em với anh chơi

Sau đó nhìn về phía Chu Thiến:

- Chu Thiến, cô cũng đi cùng đi, kích thích lắm đó

Chu Thiến vội vàng lắc đầu:

- Tôi không đi, tôi sợ lắm

Triệu Hi Tuấn đi đến bên cô cười nói:

- Đừng sợ, ngồi cạnh tôi này, đảm bảo không sợ đâu.

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn hai người bọn họ, đột nhiên nói:

- Không được, cô ấy phải trông Thế Duy, Thế Duy không thể chơi trò này được, cô ấy là bảo mẫu, đi là để trông Thế Duy chứ không phải đi chơi

Anh cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “bảo mẫu”

Không sai, giờ cô là bảo mẫu nhưng có cần nói nặng nề như vậy không?Chẳng lẽ cô chỉ lo chơi mà bỏ qua Thế Duy?

Lòng Chu Thiến rất khó chịu.Cô nói với Hi Tuấn:

- Hi Tuấn, cậu cứ chơi đi, tôi quả thật phải trông Thế Duy

Nói xong đón lấy Thế Duy trong tay Hi Thành, cũng chẳng nhìn về phía anh, đi ra chỗ khác

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô mà rất bực mình.

Triệu Hi Tuấn nhìn bóng Chu Thiến mà nói với anh mình:

- Anh đừng nói Chu Thiến như vậy, rất đả kích lòng tự trọng của người khác

Triệu Hi Thành nghe xong cơn tức lại bốc lên tận đỉnh đầu:

- Anh nói thế nào không đến lượt em dạy!

Còn em nữa, thân cận với bảo mẫu như thế làm gì?

Triệu Hi Tuấn nghe anh nói vậy thì không nhịn được mà bênh Chu Thiến:

- Bảo mẫu thì sao?

Em kết bạn chưa từng để ý đến chuyện đó,Chu Thiến là người thẳng thắn, không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, tuyệt đối đáng để kết bạn.

Anh, em không thích anh nói về cô ấy như thế.

Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng:

- Mới về nhà một ngày mà đã hiểu cô ta thế sao?

- Có đôi khi để hiểu một người không cần phải mất quá nhiều thời gian, Chu Thiến tự nhiên, thân thiết, không hề giả tạo, người tanhìn một cái đã có thể nhìn thấu tâm tư, cũng như…

Triệu Hi Tuấn thấp giọng nói tiếp:

- Cũng như chị dâu vậy…

Nghe Hi Tuấn đột nhiên nhắc tới Thiệu Lâm, lòng Triệu Hi Thành runlên.

Anh quay đầu nhìn Chu Thiến phía trước đang kiên nhẫn chờ bọn họ.Cô bế Thế Duy đứng đó, vẻ mặt đã chẳng còn tươi cười mà thay vào đó là vẻ cô đơn.

Nhìn cô như vậy, Triệu Hi Thành đột nhiên chẳng còn tâm trạng nào mà gây lộn với Triệu Hi Tuấn nữa

Cách đó không xa, Tống Thiệu Vân đang đứng chờ đã mất kiên nhẫn nên đi tới bọn họ nói:

- Hai người có cần phải cãi nhau vì một người bảo mẫu không?

Có đáng không?

Tuy rằng mình vừa mới dùng giọng điệu khinh thường này để nói đến Chu Thiến nhưng chẳng hiểu sao, nghe Tống Thiệu Vân dùng ngữ khí này để nói Chu Thiến thì Triệu Hi Thành rất khó chịu.

Anh lạnh lùng nói với cô ta:

- Bọn anh muốn chơi đu quay ba chiều, em có đi không

Tống Thiệu Vân rất muốn gần gũi với anh nhưng vừa nghĩ đến trò chơiđáng sợ này thì lại do dự.

Triệu Hi Thành cười lạnh một tiếng, đi lướtqua cô ta, Triệu Hi Tuấn cũng đi theo sau, chẳng ai để ý đến cô ta.

Tống Thiệu Vân giận đến dậm chân nhưng cũng chẳng có cách nào, đànhphải đuổi theo.

Lòng cô ta nghĩ, hình như trong lòng Hi Thành với cô đãcó gì đó khang khác.

Trước kia tuy rằng không nồng nhiệt nhưng chưa từng lãnh đạm như thế, trong giọng nói còn có chút mất kiên nhẫn, là vì sao?

Vì mình mãi không được Thế Duy chấp nhận sao?

Cô nhìn Chu Thiến đang bế Thế Duy đằng trước, hai người một lớn một nhỏ, vẻ mặt vô cùng thân thiết

Đây chính là bảo mẫu Chu Thiến mà Thế Duy thích, nếu cô ta có thể nói tốt với mình trước mặt Thế Duy, để Thế Duy gần gũi với mình hơn là tốtrồi.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C191: Mua chuộc


Chương 191: Mua chuộc

Hai anh em Triệu Hi Thành đi chơi trò chơi, Chu Thiến bế Thế Duy cùng Tống Thiệu Vân ngồi ở ghế chờ

Nhìn trò đu quay ba chiều xoay tít chóng mặt này, cả hai người đều choáng váng, lòng có chút run sợ.

Mặt Tống Thiệu Vân tái mét, vội quay đầu đi, chú ý quan sát Chu Thiến.

Trong lòng cô ta thầm suy tính, ở đây ngoài hai người thì cũng chỉ có Thế Duy chưa hiểu gì, vừa khéo có thể nhân cơ hội này mà tròchuyện

- Trước kia Chu tiểu thư làm gì?

Thấy Tống Thiệu Vân đột nhiên bắt chuyện với mình, Chu Thiến có chút không rõ dụng ý của cô ta, nên tùy tiện đáp lời cho qua

- Trước kia tôi chẳng làm gì!

Tống Thiệu Vân à một tiếng, trong giọng nói có chút khinh miệt.

Cô ta nghĩ thầm, quả thật là cô gái ngu ngốc chẳng biết gì.

Người thế nàycàng dễ dụ dỗ.

Trong đầu cô ta suy tính, xem nên làm thế nào mới có thể khiến cho Chu Thiến giúp mình làm việc.

Tống Thiệu Vân bắt đầu hỏi chuyện nhà Chu Thiến, hỏi cô ở đâu, trongnhà có ai.

Chu Thiến càng lúc càng thêm nghi hoặc, không hiểu cô ta định làm gì nhưng cô ta chỉ hỏi những chuyện bình thường nên cũng câu đáp câu không cho qua

Tống Thiệu Vân biết được Chu Thiến là con gái nhà quê, hơn nữa cha mẹ đều đã nghỉ hưu thì càng chắc chắn rằng có thể mua chuộc cô.

Vì mỏ vàng Triệu Hi Thành, cô không ngại đầu tư chút bạc

Tống Thiệu Vân chuyển đề tài nói:

- Chu tiểu thư, thực sự tôi rất khâm phục cô, có thể khiếnThế Duy thích cô như vậy.

Tôi mất nhiều thời gian như thế mà nó chưatừng cho tôi bế

Nói xong thở dài.

Nghe đến đó, Chu Thiến biết, cô ta bắt đầu đi vào chủ đề, cô khẽ cười nói;

- Người với người còn phải xem duyên phận, có lẽ Tống tiểu thư và Thế Duy không có duyên rồi

Tống Thiệu Vân không ngờ cô lại nói thế, nhất thời quên đi mục đích của mình, phản đối lại:

- Sao có thể nói thế được, có lẽ về sau tôi sẽ kết hôn với Hi Thành, trở thành mẹ nó, có thể nói là không có duyên phận sao?

Lời này vừa nói ra, Thế Duy vẫn không lên tiếng đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô ta rồi òa lên khóc lớn

Tống Thiệu Vân không nghĩ Thế Duy lại phản ứng mạnh như thế, nhấtthời hoảng loạn.

Chẳng qua chỉ là trẻ con hơn hai tuổi mà thôi, chẳng lẽ có thể hiểu được ý cô nói sao? (Ngu quá mà, trẻ hơn hai tuổi nó biếthết rồi đấy :v)

Tống Thiệu Vân ít tiếp xúc với Thế Duy nên cũng không biết Thế Duythông minh hơn so với trẻ em bình thường, cũng mẫn cảm hơn nhiều.

NhìnThế Duy đang khóc ầm ỹ, lại nhìn trò chơi dần dừng lại, nếu để Hi Thànhbiết cô nói những lời này trước mặt Thế Duy thì nhất định anh sẽ rấtgiận.

Làm sao bây giờ?

Lưng cô ta không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Cô ta định dỗ Thế Duy nhưng Thế Duy lại chán ghét hất tay cô ta ra,chỉ dựa vào lòng Chu Thiến mà khóc.

Tống Thiệu Vân nhìn trò chơi đangdần dừng lại mà lòng lo lắng vạn phần.

Cô ta đành cầu xin Chu Thiến, nhỏ giọng nói với cô:

- Chu tiểu thư, cô giúp tôi dỗ Thế Duy đi, để thằng bé đừngnói lung tung, tôi nhất định sẽ nhớ rõ ân này của cô.

Cha tôi kinh doanbất động sản, chỉ cần cô làm việc cho tôi thì tôi có thể bảo cha tôi đểcho cô căn hộ giá trị mấy chục vạn.

Chu tiểu thư, cô nghĩ mà xem, cả đời cô chắc gì đã kiếm được nhiều tiền như vậy.

Đây chính là cơ hội cho côđó.

Ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm vào Chu Thiến, đôi mắt như ngọc lưu lylóe ra sự lo lắng vô cùng, thái dương cô ta toát mồ hôi lạnh, vẻ mặt vôcùng hoảng hốt.

Chu Thiến nhìn khuôn mặt mình từng có được này, mỗi ngày soi gương đều thấy mà nay lại có cảm giác thật xa lạ.

Cho dù là khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng tâm hồn khác biệt sẽ khiến khuôn mặt cũng có sự khác biệt

Anh em Triệu Hi Thành càng lúc càng tới gần, vẻ mặt Tống Thiệu Vân càng thêm lo lắng:

- Chu tiểu thư, ngày mai tôi sẽ đưa chìa khóa nhà cho cô, chỉ cần là người biết suy nghĩ thì sẽ không từ chối.

Giờ Hi Thành sắp đếnrồi, cô nhanh dỗ Thế Duy đi

Chu Thiến vừa vỗ vỗ lưng Thế Duy vừa từ tốn nói:

- Tống tiểu thư, chỉ e tôi không thể giúp cô được!

Thế Duy đã lớn như vậy, tôi không thể nói dối trước mặt thằng bé.

Hơn nữa tôi thực sự không hiểu

Chu Thiến nhìn về phía Triệu Hi Thành mỉm cười:

- Cô đã nói rằng quan hệ của cô và Triệu tiên sinh thân mậtnhư thế thì cô lo lắng làm gì?

Cho dù Triệu tiên sinh biết, cô cứ nói sự thật thì sao anh ấy có thể trách cô!

Nghe Chu Thiến thẳng thắn từ chối mình thì Tống Thiệu Vân tái mặt.Nếu thực sự như lời Chu Thiến nói thì cô ta đã chẳng sợ, nhưng vấn đề là bây giờ Hi Thành càng lúc càng khó nắm bắt.

Cô ta càng lúc càng khôngchắc chắn.

Cô có cảm giác, bề ngoài của Thiệu Lâm đã dần mất tác dụng.Nếu để Hi Thành biết cô nói những lời này trước mặt Thế Duy, quả thựckhông thể tưởng tượng nổi phản ứng của anh!

Tống Thiệu Vân còn định nói thêm gì đó nhưng giọng nói lạnh lùng của Triệu Hi Thành đã vang lên từ phía sau.

- Thế Duy, sao lại khóc?

Nói xong đi về phía Thế Duy

Tống Thiệu Vân vội đứng lên, vẻ mặt có chút kích động, giờ cô tachẳng có cách nào, chỉ muốn tách Triệu Hi Thành ra, cô giữ chặt tay HiThành nói:

- Hi Thành, cùng em đi qua bên kia đi

Triệu Hi Thành hất tay cô ta ra, cao giọng nói:

- Anh đang hỏi vì sao Thế Duy lại khóc

Nói xong quét mắt nhìn về phía Chu Thiến, trong mắt có chút bực bội

Chu Thiến đang nghĩ nên trả lời thế nào thì đột nhiên Thế Duy nhào vào lòng Hi Thành khóc nói:

- Cha ơi, cha không cần mẹ sao?

Triệu Hi Thành không hiểu ra sao, nhìn Chu Thiến:

- Là sao?

Đã xảy ra chuyện gì?

Triệu Hi Tuấn cũng đi đến bên Thế Duy an ủi cậu bé

Nên làm gì với kẻ xấu xa kia đây?

Trước mặt Tống Thiệu Vân lại đi tốcáo cô ta?

Hi Thành lúc này có lẽ sẽ giận cô ta nhưng khi anh tỉnh táolại thì sao có thể có cái nhìn tốt về cô?

Huống chi mình còn muốn tiếpcận với anh thêm.

Nhưng không nói thì quá có lỗi với chính mình… cơ hộitốt thế này….

Có lẽ, Hi Thành sẽ chia tay cô ta cũng chưa biết chừng…

Chu Thiến có chút khó xử, cô cúi đầu, khẽ liếc nhìn Tống Thiệu Vân,tỏ vẻ biết mà không dám nói, như thế cũng đủ khiến người ta cảm thấyviệc này có liên quan đến Tống Thiệu Vân.

Triệu Hi Thành thấy vẻ mặt của cô thì vội quay sang nhìn Tống Thiệu Vân, vẻ mặt lạnh như băng sương:

- Em đã nói gì với Thế Duy sao?

Mặt Tống Thiệu Vân tái mét, đầu tiên là hung hăng trừng mắt nhìn ChuThiến rồi lại quay đầu nhìn về phía Triệu Hi Thành đầy vẻ vô tội:

- Em có nói gì đâu, em chỉ nói chuyện phiếm với Chu tiểu thưthôi, Thế Duy lại đột nhiên khóc òa lên, chắc là thằng bé hiểu nhẩm em.

Thế Duy ngẩng đầu khỏi lòng Triệu Hi Thành chỉ vào Tống Thiệu Vân nói:

- Dì ấy nói muốn làm mẹ con, cha ơi, chẳng phải con có mẹ sao?

Oa.. oa

Thế Duy khóc càng thêm đau lòng.

Cho tới giờ, người của Triệu gia aicũng nói với cậu rằng mẹ cậu bé xinh đẹp, tốt bụng cỡ nào.

Cho nên dùThế Duy ra đời đã mất mẹ thì trong lòng cậu bé, mẹ là thần thánh, khôngthể xâm phạm.

Hiện giờ, người dì mà cậu bé không thích kia muốn làm mẹcậu bé, cậu bé đột nhiên cảm thấy mẹ mình sẽ bị vứt bỏ, cho nên mới đaulòng như vậy

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C192: Mê hoặc


Chương 192: Mê hoặc

Chu Thiến ở bên nghe Thế Duy nói, nhìn cậu bé khóc đau lòng như vậy,lòng vừa chua xót vừa đau.

Nhìn thấy cậu bé có tình cảm sâu đậm với mình như vậy thì lại cảm thấy rất vui mừng, hận không thể lập tức ôm Thế Duy vào lòng mà nói cho thằng bé biết rằng mình là mẹ của nó.

Nhưng giờ cô không thể nói gì được, chỉ có thể ở một bên yên lặng an ủi cậu bé.

Triệu Hi Thành nghe Thế Duy nói xong thì lập tức hiểu, nhất định làcô ta tự cho là đúng mà nói hươu nói vượn trước mặt Thế Duy mới khiến Thế Duy đau lòng như vậy

Nhưng chính mình quả thật đã từng nói sẽ nghĩ đến chuyện đính hôn với cô ta.

Lúc nói lời này cảm thấy Thế Duy còn nhỏ, có lẽ sẽ không hiểu nhưng giờ xem ra, không nghĩ đến cảm xúc của Thế Duy là việc làm đáng thất bại nhất của anh.

Chuyện này phải nghĩ thêm mới được.

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn Tống Thiệu Vân, cô ta bị ánh mắt củaanh nhìn mà bất giác thụt lùi về phía sau hai bước, máu trong người như đông lạnh lại.

Miệng cô ta giật giật, muốn cười lại không cười được:

- Hi Thành, em… em không cố ý nói thế…

Hi Thành không trả lời cô ta, im lặng xoay người đi về phía trước, sau đó nói với Thế Duy trong lòng:

- Đừng khóc, Thế Duy, lúc nào cha cũng cần mẹ.

Thế Duy ngẩng đầu, mắt sưng đỏ lên:

- Thật không?

Hi Thành kiên định gật đầu:

- Thật đó!

Trừ phi Thế Duy đồng ý, nếu không cha sẽ không để cho ai làm mẹ của Thế Duy nữa

Thân thể mềm mại của Tống Thiệu Vân chấn động, không biết lời này của Triệu Hi Thành có ý gì, có thể là anh dỗ dành trẻ con cũng nên.

Dù saogiờ bên cạnh anh cũng chỉ có mình, ngoài mình ra anh có thể lấy ai?

Vừanghĩ thế thì cô ta mới an tâm lại một chút.

Thế Duy nghe cha nói xong thì mới thoải mái, cậu bé tựa vào lòng cha, vô tình quét mắt qua Chu Thiến đang nhìn mình với vẻ quan tâm, môi ThếDuy giật giật, định nói gì đó nhưng lại thôi

Triệu Hi Tuấn đi đến bên cạnh Thế Duy dỗ dành:

- Thế Duy đừng buổn, chú đưa con đi chơi đu quay xoay tròn trong cái chén được không?

Thú vị lắm đó.

- Ngồi chén xoay?

Thế Duy dần quên chuyện không vui, mắt đầy sự tò mò nhìn Hi Tuấn

- Ừ, chơi vui lắm, chỉ cần Thế Duy không khóc thì chú sẽ đưa Thế Duy đi chơi

Thế Duy vội nói:

- Thế Duy nín rồi!

Nói xong còn lấy tay quệt nước mắt, nhìn cậu bé nín khóc rồi mỉm cười, ba người đều mỉm cười theo

Tống Thiệu Vân đi theo sau chẳng qua để ý.

Cô thấy Hi Thành không nói gì mình thì khẽ thở dài một hơi nhưng giờ Hi Thành lại coi cô ta nhưkhông khí thì lại cảm thấy khó chịu hơn bị trách mắng

Cô ta thở dài, không hiểu vì sao mình phải chịu tủi thân như thế.Mình tốt xấu gì thì cũng là thiên kim tiểu thư, , tuy rằng không phải do Tống phu nhân sinh ra nhưng từ nhỏ đến lớn cũng đều sống cẩm y ngọcthực, còn đi du học nước ngoài, muốn gả vào nhà giàu có cũng chẳng khógì.

Nhưng vì mình và Thiệu Lâm có vài phần giống nhau nên mới bị cha vừa dỗ vừa ép đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Chịu nhiều đau khổ như vậy nhưng nếulà vì Hi Thành thì cô ta cũng chấp nhận.

Vốn tưởng rằng có thể thuận lợi mà gả vào Triệu gia, gả cho người đàn ông vừa tuấn tú vừa giàu có kia,đồng thời cũng giúp mẹ được tự hào, hai chữ con riêng phai nhạt đi.

Rõràng đã rất thuận lợi nhưng sao giờ lại thành ra thế này?

Thật sự không nuốt trôi cơn tức này, có nên buông tay không?

Nhưngmình đã trả giá nhiều như vậy, mắt thất sẽ thành công, thực sự không cam lòng mà buông tay.

Đem người đàn ông tốt như vậy dâng cho người khác?Đây không phải là điều Tống Thiệu Vân sẽ làm, hơn nữa cũng khó ăn khónói với cha.

Mọi vinh quang của mình đều là từ cha mà có, đắc tội ôngthì cũng có nghĩa là mọi bất hạnh đều bắt đầu

Hừ, còn Chu Thiến kia nữa, cũng dám không coi cô ra gì, thân phận nhỏ nhoi mà cũng dám chống đối cô, nhất định phải nghĩ cách thu thập cô ta, nếu không, thực sự không thể nuốt trôi cơn tức này được

Tống Thiệu Vân oán hận nghĩ

Ba người Triệu Hi Thành đi đến chỗ chơi chén xoay, trò chơi này không quá nguy hiểm, chỉ cần có người lớn quản lý thì có thể cho trẻ em chơi

Một chén có hai chỗ ngồi.

Triệu Hi Tuấn bế Thế Duy ngồi trên một cáichén.

Triệu Hi Thành ngồi trên cái chén khác.

Chu Thiến nhìn mà khôngbiết nên làm sao, phía sau, Tống Thiệu Vân đang định ngồi vào bên TriệuHi Thành thì lại nghe Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:

- Cô còn không ngồi vào đi, thất thần cái gì?

Lòng Chu Thiến vui vẻ, đương nhiên là chấp nhận, vội vàng lướt quaTống Thiệu Vân mà ngồi xuống bên Triệu Hi Thành trước mặt cô ta, sau đóthắt dây an toàn cẩn thận

Sắc mặt Tống Thiệu Vân vô cùng khó coi nhưng là Hi Thành nói nênkhông thể phát tác, lòng nghĩ chắc hẳn Hi Thành là giận chuyện vừa nàynên cũng không coi ra gì.

Cô ta lườm Chu Thiến một cái rồi lui ra ngoài.

Muốn cô đường đường là Tống tiểu thư đi ngồi cùng người xa lạ sao?

Côchẳng thèm!

Sau khi Tống Thiệu Vân lui ra ngoài, người quản lý bắt đầu mở máy,những chiếc chén đủ màu sắc rực rỡ bắt đầu xoay tròn.

Chu Thiến gắt gaonắm chặt tay vịn, tuy rằng đã thắt dây an toàn nhưng vẫn có chút cảmgiác mất thăng bằng

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành một cái, anh mặt không đổi sắc nhìn vềphía trước, không biết là đang nghĩ gì, bàn tay thon dài nắm lấy tayvịn, vững như Thái Sơn.

Anh như cũng cảm nhận được ánh mắt của ChuThiến, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.

Chu Thiến bị anh bắt gặp, lòng hoảng hốt, như thể đang rình mò lại bị người bắt gặp, thật sự rất xấu hổ.

Muốn quay đi thì quá lộ liễu nhưngđối phương lại nhìn cô cười thoải mái rồi thong dong quay đầu đi, làmnhư không có chuyện gì, thế nhưng lòng anh lại trở nên kinh hoảng, timđập như nổi trống

Chu Thiến quay sang, cố ý không nhìn anh nữa nên không biết Triệu HiThành đột nhiên lại khẽ mỉm cười, tựa như hàn mai nở rộ trong đất trờibăng tuyết, cực kì động lòng người

Những điều này Chu Thiến đều không biết nhưng Tống Thiệu Vân lại thấy rõ.

Cô nắm chặt lấy lan can, lòng dâng lên nhiều cảm giác không ổn.

Ban đầu cái chén chỉ xoay chầm chậm nhưng càng về sau xoay càng nhanh, người ngồi trong bắt đầu ngã trái ngã phải

Chu Thiến lo lắng nhìn về phía Thế Duy, thấy Triệu Hi Tuấn bế cậu bérất chắc, hơn nữa còn thắt dây an toàn thì mới an tâm.

Thế Duy như thểkhông hề sợ hãi, cậu nhóc luôn hưng phấn hò reo, hiển nhiên là đã quênchuyện không vui vừa rồi ra tận chín tầng mây.

Nhìn thấy Thế Duy lạitươi cười, Chu Thiến cũng mỉm cười theo.

Chu Thiến chỉ chú ý đến Thế Duy, không hề để ý đến cái chén đang xoay đến lúc nhanh nhất, khi cái chén hạ xuống, Chu Thiến không chuẩn bị sẵn sang, người hoàn toàn mất khống chế, tuy rằng đã thắt dây an toàn nhưng vẫn không tự chủ được mà đổ người sang một bên.

Lần này, lại bổ nhàovào lòng Triệu Hi Thành.

Chu Thiến dựa vào lồng ngực quen thuộc này, chóp mũi tràn ngập hơithở nam tính quen thuộc kia.

Đó vốn là người đàn ông cùng chung chăn gối với cô, bọn họ đã cùng trải qua chuyện thân mật nhất nhưng giờ ChuThiến lại vì cái ôm này mà hoảng loạn, ngượng ngùng, ngay cả cô cũng cảm thấy khó tin

Cô mất đi sự bình tĩnh thường nhật, miệng lắp bắp nói:

- Xin lỗi

Tay chân luống cuống định ngồi dậy cũng không hay biết rằng tim anhcũng đập loạn.

Vừa mới ngồi dậy thì cái chén lại xoay mạnh, Chu Thiếnhoàn toàn không khống chế được mà lại ngã vào lòng anh.

Lúc này, cô quẫn đến độ không nói được gì, cả người nóng bừng như thiêu cháy, tim cũngsắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Triệu Hi Thành thú vị nhìn Chu Thiến, lúc này cô hoàn toàn mất đi sựtrấn tĩnh bình thường, lo lắng bối rối, ngượng ngùng, đối lập với đêm đó cô thẳng thắn phản bác mình.

Giờ cô khiến anh có cảm giác muốn trêuđùa.

Anh chỉ biết là, tâm tình của anh lúc này rất thoải mái, anh mongthấy cô càng thêm quẫn bách.

Anh vươn tay vòng ôm vòng quanh người côkhẽ nói:

- Cẩn thận

Vòng ôm ấm áp, hơi thở quen thuộc, lời nói dịu dàng khiến Chu Thiếnhoảng hốt, tựa như lại quay về quá khứ hạnh phúc bên anh.

Cô kìm lòngkhông đậu mà ngẩng đầu lên nhìn anh

Đôi mắt đen to như phủ một lớp sương mỏng manh, đầy vẻ mơ hồ, hai máửng hồng càng khiến da dẻ cô thêm trắng nõn, như thể chỉ chạm vào là cóthể chảy nước.

Bình thường chiếc mũi tròn không quá thanh tú giờ ửnghồng, trông rất đáng yêu.

Đôi môi đầy đặn kiều diễm, trong veo như nước… khiến người ta nhìn mà kìm lòng không đậu muốn…

Quanh mình, mọi thứ như biến mất, xung quanh trở nên an tĩnh lại,trong thế giới của anh chỉ còn lại đôi mắt dịu dàng, đôi môi như cánhhồng kia.

Đầu óc anh trống rỗng, tình cảnh này như kích thích đến tậnđáy lòng khiến cho anh không tự chủ được mà trầm mê…

- A!

Đột nhiên bên cạnh có tiếng thét chói tai, phá tan thế giới yên tĩnhcủa Triệu Hi Thành, anh đột nhiên bừng tỉnh lại, lúc này mới phát hiện,khoảng cách giữa anh và Chu Thiến quá gần, gần đến độ anh có thể cảmnhận được hơi thở ấm áp của cô.

Anh vội vàng ngẩng đâu, trong mắt đầy sự trấn tĩnh và mê muội, khôngbiết đã xảy ra chuyện gì.

Sau đó anh bối rối đẩy mạnh Chu Thiến ra

Tim anh đập loạn, cả người như bị lửa thiêu đốt, ngực thở phập phồng, cơn xúc động quen thuộc thổi quét anh.

Anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhìn về phía trước, không nhìn Chu Thiến lấy một lần

Chu Thiến bị anh đẩy mạnh mà ngã qua một bên, sự va chạm đau đớnkhiến cô tỉnh táo lại.

Cô vịn lên thành chén, mắt mở to, mặt vẫn ửnghồng, tim đập thình thịch

Vừa rồi……

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Là Hi Thành muốn hôn cô sao?

Hay là mọi thứ chỉ là ảo giác của cô?

Lòng cô lộn xộn, kích động, khẩn trương, ngọt ngào, ngượng ngùng,hạnh phúc……

Các loại cảm xúc hỗn tạp khiến cô hoàn toàn không để ý đượcrõ ràng, cũng chẳng dám nhìn Triệu Hi Thành thêm lần nào nữa

Hai người cứ yên lặng như vậy, mỗi người có tâm sự riêng, mãi cho đến lúc trò chơi kết thúc cũng chẳng nói thêm được gì

Cách đó không xa, đôi mắt to xinh đẹp của Tống Thiệu Vân nhìn chằmchằm bọn họ, đôi mắt như ngọc lưu ly chiếu ra tia sáng đáng sợ….

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C193


Chương 193: Đồ sứ với mảnh ngói

Sau khi cái chén dừng lại, Triệu Hi Thành lập tức dứng dậy muốn đi ra ngoài.

Chu Thiến cũng đứng lên đi ra theo, chỗ ra vô cùng hẹp, chỉ đủcho một người lớn nghiêng người lách qua, hai người liền va vào nhau ởngay chỗ ra đó.

Trong nháy mắt chạm phải Chu Thiến đó, Triệu Hi Thành cả kinh, vộivàng né tránh như thể Chu Thiến là rắn độc, mãnh thú vậy.

Sau khi né đi, lại cảm thấy phản ứng của mình quá mãnh liệt vẻ mặt có chút mất tựnhiên.

Anh nhìn thoáng qua Chu Thiến một cái, trong mắt có chút phức tạp rồi lướt qua Chu Thiến mà đi ra ngoài

Sự tránh né của Triệu Hi Thành khiến Chu Thiến khó chịu, cô không thể hiểu nổi cảm xúc của anh, vừa rồi sự dịu dàng, sự mơ hồ của anh là vìcái gì?

Là vì có chút động lòng với cô sao?

Vậy vì sao lại né tránh?

Làvì xấu hổ?

Là vì ngượng ngùng?

Nhưng Triệu Hi Thành sẽ ngại ngùng?

Chỉ sợ từ này nghĩa là gì anh cũng chẳng hiểu.

Chu Thiến lắc đầu, hoàn toàn không hiểu.

Cô đi theo anh mà đi ra ngoài

Ra ngoài, Triệu Hi Tuấn và Thế Duy đã đi ra.

Ánh mắt Thế Duy sángbừng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vội cùng cha nói vừa rồi chơi vui cỡnào, cậu nhóc dũng cảm ra làm sao.

Cậu bé quên sạch chuyện không vui lúc trước nhưng vẫn giận Tống Thiệu Vân nên nói chuyện với tất cả mọi người nhưng không hề để ý đến cô ta.

Triệu Hi Tuấn nhìn thấy Chu Thiến thì nhìn cô đầy ý vị, mỉm cười thản nhiên.

Chu Thiến biết, cảnh ái muội khi nãy với Triệu Hi Thành nhấtđịnh anh đã nhìn thấy.

Lập tức cũng chỉ cười ngượng ngùng.

Mà Tống Thiệu Vân vô cùng tức tối nhìn cô.

Chu Thiến cũng chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi lại quay đầu đi

Triệu Hi Thành bế Thế Duy đi đến địa điểm chơi tiếp theo.

Dọc đườngđi anh và Thế Duy cùng trò chuyện, đôi khi quay qua nói chuyện với Triệu Hi Tuấn, thậm chí là cả Tống Thiệu Vân nhưng lại không để ý gì đến ChuThiến.

Có đôi khi Chu Thiến nói chuyện với Thế Duy thì anh lại im bặt.Mấy lần như vậy, ngay cả Thế Duy cũng cảm thấy anh cố ý lạnh nhạt vớiChu Thiến.

Cậu bé khó hiểu hỏi:

- Cha ơi, sao cha không nói chuyện với cô?

Triệu Hi Thành khéo léo đáp:

- Không có, cha không muốn nói chuyện

Nhưng ánh mắt vẫn không nhìn về phía Chu Thiến, Chu Thiến có thể cảmnhận được, mỗi khi cô đến gần, cả người anh như đề phòng, hơi thở lạnhbăng từ anh khiến cô bất tri bất giác tránh xa anh ra.

Cô phiền não, khó chịu.

Vì sao qua chuyện vừa rồi, quan hệ của bọn họ lại trở nên xấuhơn?

Lúc trước tuy rằng anh lạnh lùng nhưng còn chưa đến mức coi côthành không khí

Chu Thiến đi tới bên Triệu Hi Tuấn.

Triệu Hi Tuấn có chút lo lắngnhìn cô một cái.

Chu Thiến cảm nhận được cũng quay lại nhìn anh mỉmcười, ý bảo anh không cần lo lắng.

Cách đó không xa Tống Thiệu Vân vân lạnh lùng nhìn bọn họ, khóe miệng khẽ cười đầy vui vẻ khi thấy người gặp họa.

Đi được nửa đường, Chu Thiến đột nhiên nói:

- Ngại quá, tôi muốn đi toilet một chút, xin đợi tôi một chút

Triệu Hi Thành như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước, Triệu Hi Tuấn thì cười nói:

- Cứ đi đi, tôi chờ

Chu Thiến nhìn Hi Thành một cái, thấy anh vẫn không quay đầu, lòng buồn phiền xoay người đi về phía WC

Ra khỏi nhà vệ sinh lại thấy Tống Thiệu Vân đang đứng chắn đường cô,nhìn Chu Thiến qua gương, thấy cô đi ra thì quay đầu nhìn cô cười lạnh.

Chu Thiến làm như không phát hiện, đứng bên cạnh cô ta rửa tay rồi đi ra ngoài

Tống Thiệu Vân đi theo sau cô, ngữ khí trào phúng nói:

- Tôi đang nghĩ sao cô không chịu giúp tôi, thì ra là vì côcó ý đó.

Đúng là không biết trời cao đất rộng, cóc mà đòi ăn thịt thiênnga!

Mấy câu cuối dường như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Chu Thiến quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Tống Thiệu Vân, trầm giọng nói:

- Tống tiểu thư, cô cũng là tiểu thư nhà giàu, xin cô nói chuyện lịch sự một chút, đừng tự bôi nhọ thân phận của mình

Tống Thiệu Vân chậc chậc lắc đầu”

- Chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ như cô, quyến rũ bạn trai của người ta rồi còn tỏ vẻ thanh cao

Chu Thiến bước sát đến gần cô ta, nhìn thẳng vào cô ta mà nói:

- Tống tiểu thư, trong câu nói của cô ít nhất có hai chỗ sai.

Thứ nhất, tôi không quyến rũ bạn trai của cô.

Chuyện vừa rồi cô thấy là chuyện ngoài ý muốn, xin cô đừng tự cho là đúng mà bôi màu mè vào.

Thứhai, nói đến không biết xấu hổ thì so với người cứ nói mình sẽ là mẹ kếtrước mặt trẻ con thì còn kém nhiều.

Không biết mấy chữ “không biết xấuhổ” đặt lên ai thì hợp hơn.

Nhìn thấy khuôn mặt này của Tống Thiệu Vân đã bực mình.

Chu Thiến vốn đang bực mình vì sự lạnh lùng của Triệu Hi Thành, giờ cô ta còn ở đâygây rối, hay lắm, đến đúng lúc lắm, lão nương đang không có chỗ pháttiết đây.

Tống Thiệu Vân không nghĩ tới Chu Thiến lại cứng rắng như thế, nhưngcô ta cũng chẳng vừa, lập tức vươn ngón tay ngọc, móng tay dài thiếuchút nữa chỉ vào chóp mũi của Chu Thiến.

- Nhìn cô bề ngoài chân chất mà hóa ra lại là đồ đàn bà âmhiểm, giả dói.

Cô nghĩ cô được Thế Duy yêu thích thì có thể quyến rũđược Hi Thành?

Sao cô không tự soi gương đi, nhìn mặt mũi cô thế này sao so được với tôi!

Chẳng qua chỉ là bảo mẫu, chẳng có mặt mũi, dángngười, thân phận cũng chẳng có, cho dù cô không biết xấu hổ mà ra sức đi quyến rũ đàn ông thì cũng chỉ làm đồ chơi cho người ta mà thôi.

Côkhông thấy thái độ của Hi Thành với cô sao?

Giờ anh ấy thấy cô đã ghêtởm rồi

Nói xong thì cười lạnh, vẻ mặt vô cùng khinh miệt, đắc ý.

Chu Thiến nhướng mày, ngay lúc Tống Thiệu Vân định thu tay về thì côdùng tốc độ nhanh như chớp mà nắm lấy ngón tay cô ta, sau đó dùng sứcbẻ, đồng thời lạnh lùng nói:

- Tôi rất ghét bị người khác lấy tay chỉ mặt

Tống Thiệu Vân hét to một tiếng, đau đến nước mắt chảy ra

- Buông tay!

Cô làm đau toi!

Cô ta dùng tay kia mà ra sức gạt tay Chu Thiến nhưng Chu Thiến nhanhnhẹn bắt được cổ tay kia của cô ta, sau đó tay nắm ngón tay cô ta lạităng thêm chút sức.

Chu Thiến ngẩng đầu lên mà Tống Thiệu Vân tuy rằngcao hơn một chút nhưng vì quá đau đớn mà hoàn toàn không có đường chốngcự

Tống Thiệu Vân đau đến cả người mềm xuống, bất đắc dĩ đành phải cầu xin:

- Buông tay, tay của tôi sắp gẫy rồi

Bọn họ ở trong WC, WC cách khá xa chỗ chơi trò chơi, trừ người đi vệsinh thì chẳng có ai đến gần.

Nhưng những người đó cũng chỉ cho là haicô gái cãi cọ chẳng có gì nên cũng không ai buồn can ngăn

Tống Thiệu Vân khẽ khóc nức nở:

- Buông…

Chu Thiến lạnh giọng nói:

- Cô xin lỗi tôi đi!

Tống Thiệu Vân tuy rằng không muốn nhưng vì muốn Chu Thiến buông tay đành phải rưng rưng khẽ nói:

- Xin lỗi…

Chu Thiến lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tống Thiệu Vân:

- Tôi chưa nghe thấy!

Tống Thiệu Vân chẳng có cách nào, đành phải cao giọng nói:

- Xin lỗi, xin lỗi….

Sau đó bắt đầu òa khóc

Lúc này Chu Thiến mới buông cô ta ra.

Tống Thiệu Vân ôm ngón tay không ngừng xoa bóp, mắt rưng rưng nhìn Chu Thiến đầy vẻ thống hận.

- Chu Thiến, cô sẽ phải trả giá vì những hành động này

Chu Thiến hừ nhẹ một tiếng, trả lời:

- Trước khi làm gì cô tốt nhất là nên hiểu cho rõ, dù lànhững người thấp cổ bé họng như chúng tôi cũng chẳng dễ bắt nạt đâu.

Côlà đồ sứ, tôi là mảnh ngói, cô không sợ thì cứ thử đi!

Xem hai chúng taai sẽ được đẹp mặt

Cô nói nhẹ nhàng mà lạnh lùng khiến tim Tống Thiệu Vân khẽ run lên.Định nói ra mấy câu đe dọa, uy hiếp nhưng lại chẳng nói nên lời.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C194: Bảo mẫu và thiếu gia


Chương 194: Bảo mẫu và thiếu gia

Chu Thiến và Tống Thiệu Vân hai người một trước một sau thoải mái đi đến bên hai anh em Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành thấy mắt Tống Thiệu Vân đỏ hồng thì hỏi:

- Em làm sao thế?

Triệu Hi Tuấn và Thế Duy nhìn về phía hai người

Tống Thiệu Vân trào nước mắt, cô tuy là con riêng nhưng từ nhỏ đếnlớn chưa từng có ai đối xử với cô như vậy, chưa ai khiến cô phải chịunhục như vậy.

Cho dù mọi người có khinh thường thân phận con riêng củacô ta thì cũng nể mặt Tống Trí Hào mà không làm cô khó xử trước mặtnhiều người.

Hôm nay lại bị một bảo mẫu nho nhỏ làm cho phải khóc lóccầu xin là sự nhục nhã vô cùng.

Cô ta cũng muốn kể lể với Triệu Hi Thành nhưng nếu thế thì Chu Thiến cũng sẽ nói những lời cô ta đã nói ra.

Mình luôn cố gắng giữ gìn hình tượng thục nữ như Thiệu Lâm, nếu những lờinày để Triệu Hi Thành nghe được thì tuyệt đối sẽ phá hoại hình tượng của mình trong mắt anh.

Mọi công sức trước kia cũng chỉ là uổng phí.

Cho nên dù Tống Thiệu Vân hận Chu Thiến đến ngứa rang nhưng vẫn phải cố che giấu chuyện này.

Cô ta nói:

- Vừa rồi bị trượt chân ngã trong toilet, có hơi đau

Nói như vậy chắc hẳn là phù hợp với hình tượng nhu nhược của Thiệu Lâm đi

Chu Thiến vốn không sợ cô ta nói chuyện vừa rồi ra, nói ra càng tốt,mọi người nói cho rõ ràng đỡ phải đoán già đoán non mà khó chịu.

Nhưnggiờ Tống Thiệu Vân lại nuốt chuyện này vào lòng, còn tìm ra lí do sứtsẹo như vậy thì khiến cô thực sự buồn cười.

Chu Thiến phải cố gắng lắmmới nhịn lại được

Thế Duy nghe Thiệu Vân nói thì bĩu môi:

- Thế Duy ngã cũng còn chẳng khóc, dì thật vô dụng

Bên cạnh, Triệu Hi Tuấn không chút nể tình cười phá lên.

Tống ThiệuVân tức tái mặt.

Cô ta lén liếc Triệu Hi Thành một cái, chỉ thấy anhcũng khẽ mỉm cười thì lại cúi đầu, không rõ anh cười là có ý gì.

Đến giữa trưa, bốn người vào cửa hàng trong công viên mà ăn trưa.Buổi chiều lại dẫn Thế Duy đi chơi hai tiếng liền.

Thái độ của Triệu HiThành với Chu Thiến vẫn lạnh lùng như cũ, cơ bản là không để ý đến cô.May mà Triệu Hi Tuấn ở bên cạnh nói chuyện cùng cô khiến cô đỡ xấu hổ.Nhưng mọi việc này Triệu Hi Thành đều nhìn thấy, sắc mặt anh càng trởnên âm trầm.

Đến khi Thế Duy mệt mỏi bát đầu ngủ gà ngủ gật, bốn người mới lái xe rời đi.

Đi đến bãi đỗ xe, Triệu Hi Thành một mình đi đến bên xe mình, ChuThiến nhìn khuôn mặt càng lúc càng lạnh lùng của anh thì bế Thế Duy chủđộng ngồi vào xe của Triệu Hi Tuấn.

Tống Thiệu Vân vội lên xe của HiThành.

Triệu Hi Thành thấy Chu Thiến ngồi lên xe Hi Tuấn thì khẽ hừ mộttiếng.

Lúc ngồi vào xe thì đóng cử xe đánh sầm một tiếng khiến TốngThiệu Vân ngồi bên trong giật mình hoảng sợ

Dọc đường đi, sắc mặt Triệu Hi Thành vô cùng âm trầm đáng sợ, bêntrong xe không khí như bị đè nén.

Cô ta muốn nói chuyện, vài lần định mở miệng nhưng vừa nhìn sắc mặt của anh thì mọi lời nói đều vội nuốt vàotrong.

Ở bên anh lâu như vậy nhưng cô vẫn không thể hiểu nổi anh.

Hiệngiờ vì sao anh lại nổi giận?

Cô hoàn toàn không hiểu, là vì mình sao?Hay là vì…

Chu Thiến?

Mà xe bên kia, không khí thoải mái hơn nhiều

Thế Duy dựa vào lòng Chu Thiến mà ngủ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, tiếng hít thở khe khẽ đều đều

Triệu Hi Tuấn lái xe, nhìn thoáng qua Thế Duy, mỉm cười nói

- Tiểu gia hỏa này hôm nay chắc chắn là chơi mệt rồi

Chu Thiến nhẹ nhàng nói:

- Đúng thế, bình thường ăn trưa xong là nó đã đi ngủ rồi, hôm nay cố đến lúc này đã là không tệ

- Hôm nay cô chơi vui không?

Ánh mắt Chu Thiến buồn bã, nửa thời gian đều phải nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Hi Thành thì sao có thể vui vẻ?

- Tôi thì có gì mà vui hay không, tôi đi là để chăm sóc Thế Duy chứ đâu phải đi chơi

Những lời này là dỗi Hi Thành nhưng giờ cũng chỉ có thể nói trước mặt Hi Tuấn, chỉ có anh mới khiến cô được thoải mái bộc lộ cảm xúc.

Triệu Hi Tuấn nhìn cô một cái, nhẹ giọng an ủi nói:

- Cô đừng để ý những lời anh tôi nói.

Từ sau khi chị dâu quađừi, tính tình anh trở nên lạnh lùng đi nhiều, ngoài với người thân thìvới ai cũng là như thế.

Cũng chẳng phải chỉ nhằm vào mình cô đâu

Anh thoáng dừng lại, như do dự một hồi rồi mới nói tiếp:

- Tình cảm của anh chị rất sâu sắc, cho dù chị dâu đã qua đời hai năm nhưng anh ấy chưa bao giờ quên chị dâu.

Tôi nghĩ, cả đời này có lẽ anh có thể sẽ lấy một người khác nhưng sẽ chẳng thể nào yêu bất kìai nữa…

Nói xong, anh nhìn Chu Thiến đầy ý vị.

Chu Thiến cũng hồ nghi nhìn lại anh, anh đang nhắc nhở cô điều gì sao?

Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Triệu Hi Tuấn mỉm cười rồi lại quay đầu đi.

Bốn người quay về biệt thự thiếu gia, Chu Thiến bế Thế Duy lên phòng.

Triệu Hi Thành như quên đi sự tồn tại của Tống Thiệu Vân, cũng đi theoChu Thiến lên tầng ba.

Tống Thiệu Vân bị bỏ qua đứng một mình trong đại sảnh, đi cũng khôngđược ở lại cũng không xong, mặt lúc hồng lúc trắng, vẻ mặt vô cùng xấuhổ.

Cuối cùng vẫn là Triệu Hi Tuấn giải vây cho cô

Anh thấy cô ta trông tủi thân, tựa như Thiệu Lâm lúc còn sống những lúc cô đơn mà lòng mềm lại nói:

- Ăn cơm tối rồi hãy về

Giọng nói chứa sự thương hại

Tống Thiệu Vân cũng có lòng kiêu hãnh của mình, cả ngày hôm nay đềubị lạnh lùng, giờ chẳng nhẽ còn ở đây nhận sự thương hại của người nhàTriệu gia sao?

Cô tuy thực sự thích Hi Thành nhưng còn chưa đến mức quỵlụy như thế.

Vì thế cô ta nhìn Triệu Hi Tuấn, mặt không đổi sắc:

- Không cần, tôi muốn về

Nói xong quay đầu đi, nổi giận đùng đùng đi ra cửa lớn

Tống Thiệu Vân vừa ra khỏi phòng khách thì đụng mặt Quế tẩu

Quế tẩu thấy cô thì vội cười:

- Tống tiểu thư, đến tìm đại thiếu gia à?

Tống Thiệu Vân hôm nay không có tâm tình luyên thuyên với bà ta nênchỉ ừ một tiếng rồi lại đi tiếp.

Nhưng đi được hai bước thì lại ngừnglại, quay đầu nhìn Quế tẩu, sau đó mỉm cười nói:

- Quế tẩu, Chu Thiến kia làm ở đây mấy hôm, bà thấy cô ta thế nào?

Là người an phận sao?

Vừa nhắc đến Chu Thiến, lòng Quế tẩu cũng chẳng thoải mái gì.

Bà tatỏ vẻ khinh thường, sau đó nhìn trái nhìn phải, kéo Tống Thiệu Vân đếngóc vắng nói:

- Tống tiểu thư, cô đừng thấy cô ta trông hiền lành mà coithường!

Cô ta có mưu kế đó!

Chẳng những thu phục được tiểu thiếu giatrong thời gian ngắn mà bây giờ ngay cả phu nhân và tiên sinh cũng rấttín nhiệm cô ta, còn cho cô ta ngồi ăn cơm cùng nữa.

Tống Thiệu Vân lắp bắp kinh hãi, mới có vài ngày ngắn ngủi mà địa vị của cô ta trong Triệu gia đã ổn định thế sao?

Quế tẩu thấy thần sắc của Tống Thiệu Vân thì biết cô ta cũng không thích Chu Thiến, lòng nổi lên suy nghĩ rồi nói:

- Còn nữa, Tống tiểu thư, tôi nhắc nhở cô nhé, giờ cô ta đang ở ngay trong phòng tiểu thiếu gia, mà phòng của tiểu thiếu gia lại sátvách với phòng của đại thiếu gia đó.

- Cái gì?

Tống Thiệu Vân thất thanh kêu ra.

Đây chẳng phải là tạo cơ hội chocon tiện nữ kia sao?

Nhìn hành động hôm nay của cô ta thì đúng là cólòng câu dẫn Hi Thành.

Khoảng cách gần như vậy, Hi Thành thế nào cũngvẫn là đàn ông, phải làm thế nào để cô ta không thực hiện được âm mưuđây?

Tống Thiệu Vân nhìn nhìn bốn phía, thấy tiếng kêu vừa rồi của mình không khiến ai chú ý thì mới nói tiếp:

- Quế tẩu, nghe nói bà có con gái học giáo dục mầm non, rất muốn làm bảo mẫu của Thế Duy?

Quế tẩu nghe xong, lòng vui vẻ, cười nói:

- Thật hiếm có mà Tống tiểu thư còn nhớ đến chuyện nhà tôi

Sau đó lại tỏ vẻ không cam lòng:

- Nhưng giờ Chu Thiến đã được phu nhân tin tưởng vô cùng, chuyện này, chẳng còn hi vọng gì nữa…Nói xong thở dài.

Tống Thiệu Vân nhíu mày nói:

- Ai nói, chỉ cần Chu Thiến đi thì tôi sẽ có cách đưa con gái bà làm bảo mẫu cho Thế Duy.

Quế tẩu nhìn cô ta:

- Nhưng Chu Thiến làm rất tốt, sao có thể đi được?

Tống Thiệu Vân kéo bà ta sát lại, mắt lóe lên, nhẹ giọng nói:

- Cách thì luôn có, chỉ là bà có muốn làm hay không thôi

Bên kia, Chu Thiến bế Thế Duy lên lầu, thấy Hi Thành lên theo thì cũng chẳng nhìn anh, đi thẳng vào phòng

Nhìn thấy Chu Thiến, Triệu Hi Thành hơi dừng lại, sau đó cũng quay đầu đi vào phòng, đóng cửa phòng đánh ầm một tiếng

Tim Chu Thiến nhảy dựng lên theo tiếng đóng cửa kia, cô nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, đứng đó hồi lâu, sau đó ảm đạm cúi đầu, tim đau nhưdao cắt.

Nếu có thể, cô thực sự rất muốn kéo anh lại mà hỏi, rốt cuộcanh nghĩ gì, rõ ràng anh để cô ngồi bên cạnh anh, rõ ràng là anh đã định hôn cô…

Nhưng vì sao anh lại đột nhiên trở nên lạnh lùng như thế?

Nhưng thân phận hiện tại của cô thì có thể làm thế sao?

Cô có tư cách gì hỏi anh điều này?

Một bảo mẫu đi hỏi chủ mình rằng vì sao lại lạnhnhạt với mình sao?

Nhưng chẳng có thân phận đó thì bọn họ vẫn có khoảng cách rất xa, khó mà vượt qua được.

Chu Thiến xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Triệu Hi Thành không ăn cơm tối ở nhà, trở về không lâu thì công tyđã có người gọi điện đến có việc.

Anh vội vàng rời đi, lúc sau mới gọiđiện về nói có tiệc xã giao, về muộn

Ăn cơm tối xong, Chu Thiến dẫn Thế Duy đi tản bộ trong hoa viên, không lâu sau, Triệu Hi Tuấn đã tìm đến

Không biết vì sao, Triệu Hi Tuấn rất thích gặp Chu Thiến, cũng thích ở bên cạnh cô.

Hai năm qua, anh từng gặp rất nhiều người con gái, xinh đẹp dịu dàng, khí chất cao nhã, tính cách hoạt bát, đủ mọi loại phụ nữnhưng chẳng ai đem đến cho anh cảm giác này

Anh dựa vào gốc cây đại thụ nhìn Chu Thiến và Thế Duy cách đó không xa.

Bóng cây trong hoa viên rất dày, hương hoa thản nhiên tràn ngập khắp nơi

Chu Thiến nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thế Duy, chậm rãi đi trên conđường nhỏ trong hoa viên.

Ánh trăng sáng tỏ dịu dàng chiếu lên người cô, tựa như phủ lên người cô một tầng lụa mỏng manh.

Chu Thiến đang kể chuyện cổ tích cho Thế Duy, cô kể chuyện gấu nhỏ và quả dưa hấu về.

Cuối cùng, Chu Thiến dịu dàng nói với Thế Duy:

- Gấu con vì lăn dưa về mà dưa bị hỏng, cũng chẳng ăn được nữa.

Nếu là Thế Duy thì Thế Duy sẽ làm gì?

Khoảng cách không gần, anh không nhìn được rõ vẻ mặt của cô nhưngnghe giọng cô thì anh có thể tưởng tượng được, nhất định bây giờ cô đang mỉm cười, ánh mắt nhất định dịu dàng khiến người ta mềm lòng

Thế Duy ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, vỗ ngực nói:

- Thế Duy sẽ vác dưa hấu về nhà.

Thế Duy sẽ không lười

Chu Thiến bế Thế Duy lên, thơm vào má cậu bé một cái thật kêu:

- Thế Duy ngoan quá!

Cô rất thích Thế Duy.

Thế Duy cao hứng cười khanh khách.

- Chú cũng thích Thế Duy lắm!

Hai người một lớn một nhỏ quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Hi Tuấn đangdựa vào gốc cây đại thủ, tán lá dầy đặc che trên đầu khiến mặt anh tốiđi, khiến vẻ tuấn tú của anh lại thêm mấy phần thần bí

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C195: Phòng


Chương 195: Phòng

Triệu Hi Tuấn chậm rãi đi ra khỏi bóng tối, bóng cây chiếu lên người anh, cuối cùng chiếu lên khuôn mặt tuấn tú tuyệt đại của anh, khiến đôi mắt phượng của anh còn sáng hơn sao trời.

Anh nhìn bọn họ mỉm cười, mắt phượng lưu chuyển, khí chất tao nhãtuấn tú chậm rãi tỏa ra.

Bất kể là đi đâu, lúc nào, chỉ cần là nơi có anh xuất hiện thì lập tức trở thành hạc giữa bầy gà.

Triệu Hi Tuấn quả thực có sức hút này!

Thế Duy chạy nhào qua phía Hi Tuấn, kêu lên một tiếng vui mừng:

- Chú ơi!

Hi Tuấn bế Thế Duy lên, anh đi tới bên Chu Thiến, vừa đi vừa nói với Thế Duy:

- Cô đang kể chuyện cho Thế Duy nghe à?

- Đúng thế, ngày nào cô cũng kể, chuyện hay lắm

Giọng Thế Duy rất vang dội, sau đó lại giãy giãy chân, ý muốn xuống

Triệu Hi Tuấn đặt Thế Duy xuống đấy, Thế Duy lại chạy ào lên trước.

Chu Thiến vội nói:

- Thế Duy, chạy đi đâu?

Thế Duy chẳng quay đầu lại:

- Thế Duy đi ngắm hoa

Chu Thiến dặn dò:

- Trời tối nhớ nhìn đường, cẩn thận bị ngã

Sau đó quay đầu nhìn Hi Tuấn cười nói:

- Trẻ con giờ rất tò mò, phải cho bọn chúng tiếp xúc với nhiều thứ, tự mình khám phá mà hiểu ra nhiều điều.

Triệu Hi Tuấn dừng bước, nhìn khuôn mặt trắng mịn thản nhiên như tỏasáng dưới ánh trăng, hồng hào như bạch ngọc.

Anh luôn cảm thấy mỗi cáimỉm cười, mỗi lần cúi đầu, mỗi lần ngoảnh đầu lại khiến cho anh đều cócảm giác vô cùng quen thuộc.

Cảm giác này tựa như rượu ngon được cấtgiấu lâu năm, khiến anh không tự chủ được mà say mê

Anh nhẹ giọng nói:

- Tương lai ai cưới được cô nhất định là rất có phúc!

Cô sẽ là người vợ tốt, là người mẹ tốt.

- Mẹ tốt thì chắc là được còn vợ tốt thì sao anh nhìn ra?

Chu Thiến không nhịn được mà phì cười, Hi Tuấn vẫn thật đáng yêu.

Triệu Hi Tuấn nhún nhún vai, nhướng mày cười, vẻ mặt tuấn tú khó mà miêu tả rõ được:

- Chẳng có lý do gì cả, đây chỉ là cảm giác của tôi thôi, tôi cảm thấy cô nhất định sẽ là người vợ tốt

Nghe đến đó, c tkhông nhịn được thở dài một tiếng, yên lặng xoay người sang chỗ khác, về phía trước.

Triệu Hi Tuấn bước dài hai bước đuổi kịp cô, sau đó xoay người rút lui, nhìn cô nói:

- Sao lại mất hứng, tôi nói gì sai sao?

Chu Thiến lắc đầu:

- Không sao, không liên quan đến anh, tôi chỉ là tự nhiên nhớ lại một chuyện cũ

Sau đó cô lại chuyển đề tài:

- Hi Tuấn, anh làm ngôi sao lâu như vậy, đạt được địa vị này, anh có vui không?

Triệu Hi Tuấn ngẩn ra, bước chậm lại:

- Rất nhiều người nghĩ rằng tôi đạt được địa vị này thì sẽrất vui vẻ, hạnh phúc.

Nhưng bọn họ lại không biết, niềm hạnh phúc củatôi không phải là vì đạt được thành công mà vì trong quá trình phấn đấuđó khiến cho tôi thỏa mãn

Chu Thiến cười:

- Tôi biết, đây là giấc mộng của anh.

Cho dù bỏ qua mọi thứ cũng không thể bỏ qua ước mơ của mình được

Triệu Hi Tuấn dừng bước, nhìn cô thật sâu, sau đó đột nhiên mỉm cười, nụ cười còn dịu dàng hơn trăng, nhẹ nhàng nói:

- Đúng, anh nói đúng, đây là giấc mơ tôi không thể bỏ qua được

Thì ra trên đời này, ngoài cô, còn có thể có người con gái khác hiểu anh như vậy…

Lúc này, Thế Duy chạy chậm chậm quay lại, kéo tay Chu Thiến, hưng phấn nói:

- Cô ơi, con vừa đếm, hôm nay hoa nở nhiều hơn hôm qua.

Chu Thiến cao hứng nói:

- Thế Duy giỏi quá, mau dẫn cô đi xem nào, cô xem Thế Duy đếm xem có đúng không nào.

Vẻ mặt Thế Duy vô cùng đắc ý, sau đó dắt Chu Thiến đi lên trước.

Thế Duy cũng mỉm cười đi theo

- Một, hai, ba…

Vẻ mặt Thế Duy nghiêm túc, chỉ vào từng đóa hoa mà đếm.

Tuy rằngkhông thực sự nhớ hết, cũng có đôi lúc quên số nhưng đếm vẫn rất rõ ràng

Chu Thiến nhìn cậu bé mà trong mắt đầy sự kiêu ngạo.

Đây là con củacô, đứa con thông minh, đáng yêu, ngoan ngoãn của cô.

Bất luận là thếnào, cô phải nghĩ cách để ở lại bên con, nhìn con khôn lớn

Đếm xong, Thế Duy mở to mắt chờ người lớn khen ngợi, Chu Thiến vội ôm cậu bé vào lòng nói:

- Thế Duy giỏi quá!

Thế Duy đúng là đứa trẻ ngoan

Triệu Hi Tuấn cũng vỗ tay khen ngợi:

- Thế Duy thông minh thế này, muốn chú thưởng cho cái gì nhỉ?

Mắt Thế Duy sáng bừng, lập tức tiếp lời nói:

- Thế Duy muốn xem chú đi quay phim

- À?

Triệu Hi Tuấn bật cười, không ngờ Thế Duy lại đưa ra yêu cầu nàynhưng lời đã nói ra không thể rút lại.

Anh vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn củaThế Duy nói:

- Con đúng là quỷ quái!

Được!

Chú đồng ý với con!

Ngày mai đi làm chú sẽ đưa con đi cùng

Sau lại nhìn về phía Chu Thiến:

- Cô cũng đi cùng đi, tôi làm việc bận rộn không thể chăm sóc nó cẩn thận được

Chu Thiến gật gật đầu.

Thế Duy cao hứng nhảy nhót khắp nơi

Triệu Hi Tuấn nhìn ánh mắt trong sáng, nụ cười tinh thuần của Chu Thiến mà đột nhiên muốn ngày mai đến thật nhanh

Chơi đến gần 10h, Thế Duy buồn ngủ thì Chu Thiến mới bế cậu bé lên lầu

Sau khi về phòng, tắm rửa thay quần áo cho Thế Duy xong, Chu Thiếnđặt cậu bé xuống giường, Thế Duy lật người mấy lần rồi ngẩng đầu nói với Thế Duy:

- Cô ơi, không thấy gấu nhỏ đâu

Mắt bắt đầu đỏ lên như sắp khóc.

Con gấu đó là khi Chu Thiến vẫn còn là Thiệu Lâm đã mua cho Thế Duy.Thế Duy rất coi trọng nó, người bình thường đều không được chạm vào, tối nào cũng ôm đi ngủ.

Cậu bé nói, như thế cũng giống như có mẹ ngủ cùng

Giờ con gấu quan trọng như vậy lại không thấy, sao có thể không lo lắng.

Chu Thiến an ủi cậu bé:

- Thế Duy đừng khóc, con trai không thể tùy tiện khóc nhè.

Đừng vội, để cô đi tìm cho, nhất định có thể tìm được!

Thế Duy lấy mu bàn tay quệt nước mắt, gật gật đầu.

Chu Thiến bắt đầu tìm trong phòng, trên giường, gậm giường, ngăn tủ, sàn nhà, thậm chí cả ban công, nhà tắm cũng chẳng thấy đâu

Thấy môi Thế Duy bĩu bĩu, lại sắp khóc.

Chu Thiến hỏi cậu bé:

- Thế Duy có mang gấu con đi đâu không?

Thế Duy nghĩ một hồi mới trả lời:

- Trong phòng cha

Phòng Hi Thành?

Chu Thiến ngẩn ra nhưng lập tức nói:

- Thế Duy đừng khóc, cô đi lấy cho con

Nói xong, bước ra khỏi phòng, đi đến trước cửa phòng Triệu Hi Thành.

Chu Thiến do dự một hồi, Hi Thành hẳn là chưa về chứ?

Cô gõ gõ cửa,lại nghiêng tai lắng nghe một hồi, bên trong chẳng có chút tiếng độngnào.

Chu Thiến hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa đi vào.

Cửa vừa mở ra, đèn bên trong sáng lên khiến cả căn phòng sáng bừng

Căn phòng vẫn giống hệt như lúc cô ra đi, thậm chí ngay cả chiếc áo ngủ trước khi cô bị bắt cóc vẫn còn treo trên giá áo

Chu Thiến nhẹ nhàng đi vào, vô cùng hoài niệm mà nhìn mọi thứ trong phòng

Trong tủ vẫn treo quần áo của cô, những thứ cô thích, màu cô thích.Trên ngăn tủ có ảnh của cô, cô dựa vào lòng Hi Thành cười tươi rạng rỡ.Chu Thiến nhẹ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp trong ảnh, không nhịn được màmắt lại nóng bừng.

Giờ cô đã chẳng còn là Thiệu Lâm xinh đẹp mà anh đãyêu nữa.

Cô lại vuốt lên khuôn mặt của Hi Thành trong bức ảnh, khi đó nụ cườicủa anh vui vẻ như vậy, trên mặt như phủ ánh sáng chói lọi nhưng giờkhuôn mặt anh chỉ còn lại băng sương…

Bên cạnh là ảnh của Thế Duy, lúc mới sinh ra, đầy tháng, một tuổi…

Tất cả đều để bên cạnh ảnh cô như thể cho cô xem vậy/

Trên bàn trang điểm là đồ mĩ phẩm cô dùng dở, chỉ còn lại một ít, cómột số đã hết hạn nhưng vẫn giữ lại trong này, không vứt bỏ thứ nào hết

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bình thường của mình trong gương, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy qua gò má.

- Cô ở đây làm gì?

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng mắng nhẹ đầy lạnh lùng

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C196: Bỏ qua


Chương 196: Bỏ qua

Chu Thiến nghe tiếng thì quay đầu lại, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn người đi tới

Triệu Hi Thành mặc âu phục màu đen, lạnh lùng đứng ở cửa, mày nhướnglên, đôi mắt thâm sâu, khuôn mặt tuấn mỹ mà lạnh lùng như tu la

Anh tức giận nhìn về phía Chu Thiến nhưng khi tiếp xúc đến ánh mắt đẫm lệ của cô thì ngẩn ra, vẻ tức giận như biến đi một nửa

- Cô làm gì trong phòng tôi

Giọng nói tuy vẫn lạnh lùng nhưng đã bớt đi sự tức giận

Chu Thiến thấy là Triệu Hi Thành thì vội lau nước mắt, nghẹn ngào nói:

- Xin lỗi Triệu tiên sinh, con gấu nhỏ của Thế Duy ở trong phòng anh, buổi tối Thế Duy không ôm gấu thì không ngủ được.

Triệu Hi Thành đương nhiên biết thói quen này của anh, anh quay đầunhìn chung quanh, sau đó bước đến bên kia giường, cúi người nhặt con gấu lên.

Chu Thiến tiến lên hai bước, Triệu Hi Thành đi tới bên cô.

Suốtquá trình vẻ mặt anh vẫn chỉ như tượng đẽo, không chút cảm xúc.

Anh đưa con gấu nhỏ cho cô, Chu Thiến đón lấu, ngón tay không cẩnthận tiếp xúc đến tay anh.

Cảm xúc ấm áp truyền đến làn da cô, cảm giácrun lên truyền qua tay cô khiến tay cô run lên, vừa định rụt tay lại aingờ Triệu Hi Thành lại còn nhanh hơn cô mà thu tay về.

Anh lấy tay kiaphủi phủi tay mình, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng vẫn chỉ lặnglẽ lui về phía sau hai bước rồi nói:

- Lấy được gấu rồi thì đi đi!

Thế Duy còn chờ

Có lẽ là ảo giác của cô?

Vì sao cô lại cảm thấy giọng anh mất đi sự bình tĩnh khi xưa?

Lòng Chu Thiến hồ nghi nói:

- Được rồi, Triệu tiên sinh, vậy tôi đi trước…

Cô cúi đầu đi lướt qua anh.

Đến khi ra đến cửa phòng thì đột nhiên lại bị Triệu Hi Thành gọi lại

- Chu tiểu thư!

Chu Thiến quay đầu lại nhìn anh.

Anh chậm rãi xoay người, quay lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt baophủ trong bóng đêm khiến đường cong càng thêm rõ ràng, ngũ quan góc cạnh như một tác phẩm hoàn mỹ nhất của một nhiếp ảnh gia có tiếng

Triệu Hi Thành miễn cưỡng khắc chế cảm xúc trào dâng trong lòng, anhnhìn về phía Chu Thiến, làn da trắng nõn của cô thoáng ửng hồng.

Đôi mắt đen dưới ánh đèn như long lanh ngập nước, tựa như mặt nước trong suốt,như trời cao không gợn mây, đôi môi hồng nhuận khiến người ta hận khôngthể cắn xé…

Cảm giác nóng bỏng quen thuộc từ bụng dưới lại dâng lên…

Hơi thở của anh trở nên dồn dập, anh hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn cảm xúc của chính mình, cố gắng để giọng nói của mình trở nên mạnh mẽhơn:

- Chu tiểu thư, chuyện ở công viên hôn nay…

Thấy anh chủ động nhắc tới chuyện này, Chu Thiến kìm lòng không đậumà bước lên trước, tim đập thình thịch.

Anh định nói với mình điều gì?

- Cô nên biết tôi là đàn ông, tình huống đó bất kì là ngườicon trai nào đều cũng sẽ có phản ứng như thế!

May mà cô không đủ điềukiện để tôi gây ra sai lầm gì…

Cho nên xin cô đừng nghĩ nhiều, đừng vọng tưởng rằng qua chuyện này thì sẽ có gì thay đổi!

Chẳng có gì thay đổicả, cô vẫn là cô, vẫn là bảo mẫu của Thế Duy mà thôi, xin cô nhận thứcrõ thân phận của mình

Đúng, chính là như vậy…

Triệu Hi Thành tự nhủ, đây chỉ là phản ứngsinh lý bình thường của đàn ông mà thôi.

Bởi vì anh bị cấm dục đã lâunên thân thể mới có phản ứng đó, tuyệt đối không phải là vì anh có cảmgiác gì với người con gái này.

Anh chỉ yêu mình Thiệu Lâm mà thôi.

Anhkhông thể nào động lòng với người khác được!

Anh không thể nào phản bộitình yêu của anh và Thiệu Lâm!

Đúng!

Chính là như vậy……

Chính là như vậy…

Anh tự nhủ với mình hết lần này đến lần khác, cũng nói những lời nàyra với Chu Thiến tựa hồ như vậy là có thể chấm dứt hết thảy…

Anh cố gắng bỏ qua Tống Thiệu Vân, anh cố gắng bỏ qua rất nhiều người phụ nữ cũng từng dùng hết thủ đoạn quyến rũ anh, anh luôn có thể bìnhtĩnh, hờ hững bỏ đi.

Anh cố gắng bỏ qua mỗi nụ cười, mỗi ánh nhìn, mỗigiọt nước mắt của cô gái trước mặt này.

Điều gì ở cô cũng đều có thểkhiến tim anh rung động.

Anh cố gắng vứt hết những điều này qua sau đầu, anh không muốn nghĩđến chuyện này.

Trong lòng anh chỉ có duy nhất một Thiệu Lâm mà thôi,chỉ có thể nghĩ đến mình Thiệu Lâm.

Anh lạnh lùng nhìn cô nhưng đôi tay đặt sau lưng lại gắt gao nắm chặt

Sắc mặt Chu Thiến trở nên trắng nhợt trong chốc lát.

Cô cũng khôngngừng tự nhủ với mình: không thể trách anh, không thể trách anh nhưngmỗi lời anh nói đều như một đao cắm sâu vào tim cô.

Tim cô rỉ máu, đauđớn vô cùng…

Tay cô ôm chặt lấy ngực, cơ thể vì nỗi đau này mà thoáng run lên

Cô nhìn anh, ánh mắt u oán, nhưng đang nói gì đó nhưng anh lại không thể hiểu.

Hi Thành, cho dù anh không biết em, dù anh không thương em nhưng em không cho phép anh làm nhục em như thế

Cô tiến lên trước vài bước, đứng cách anh một khoảng, ở khoảng cáchnày cô có thể nhìn tường tận từng biểu hiện của anh.

Cô đứng thẳngngười, nhìn thẳng vào mắt anh, lạnh lùng nói:

- Triệu tiên sinh, tôi biết tôi là bảo mẫu của Thế Duy, không cần anh hết lần này đến lần khác nhắc nhở, chẳng lẽ anh thấy tôi làmkhông tốt?

Nếu anh nghi ngờ năng lực làm việc của tôi thì anh có thể sathải tôi ngay lập tức!

Về phần chuyện ở công viên

Chu Thiến thoáng dừng lại, sau đó kiên quyết nói:

- Xin anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Về phần cái mà anh gọi là phản ứng bình thường của đàn ông…Mong là sau này anh có thể tự khống chế bản thân cho tốt, đừng có đemsai lầm của mình đổ lên đầu người phụ nữ

Nói xong, Chu Thiến lại nhìn anh thật sâu rồi dứt khoát xoay người,bước nhanh ra khỏi phòng.

Mãi đến khi ra khỏi phòng, mọi lớp ngụy trangđều rơi rụng, nước mắt cô rơi đầy, cô cắn chặt tay để ngăn mình sẽ khócthành tiếng.

Hi Thành, làm cho anh yêu người bình thường như em là chuyện khó hơnlên trời sao?

Cho dù là người có bề ngoài bình thường nhưng tâm hồn làmột cũng không thể sao?

Bởi vì vẻ ngoài bình thường này mà ngay cả hứngthú tìm hiểu cũng không có sao?

Chúng ta nên làm gì đây?

Chúng ta có thể lấy lại quá khứ không?

Chu Thiến dựa vào tường, dần dần ngã xuống, sau đó vùi mặt vào lòng bàn tay, lặng lẽ khóc.

Mà trong phòng, Triệu Hi Thành vẫn đứng đờ tại đó, hai mắt ngây ngốc nhìn Chu Thiến rời đi, thật lâu sau vẫn không động đậy

Ngoài cửa sổ thủy tinh, ánh trăng nấp vào những đám mây khiến bầutrời trở nên u ám đi, dường như đang đau lòng cho đôi tình nhân gặpnhiều trắc trở này

Qua hồi lâu Chu Thiến mới quay về phòng Thế Duy.

Thế Duy chắc chờ lâu mệt quá nên đã ngủ thiếp đi.

Chu Thiến đắp chăn lại cho cậu bé, sau đóngồi bên giường mà nhìn Thế Duy chăm chú.

Cô khẽ vuốt tóc cô.

Nhìn máitóc đen bóng tựa như mái tóc của Thiệu Lâm, làn da cũng trắng nõn nhưThiệu Lâm vậy

Thế Duy, mẹ rất cố gắng quay về bên cha nhưng cha không thể chấp nhận mẹ, mẹ nên làm gì đây?

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C197: Kỳ thi


Chương 197: Kì thi toàn quốc

Ngày hôm sau, Thế Duy dậy rất sớm, thấy con gấu con ở đầu giường thìhào hứng ôm chặt lấy.

Sau đó lại ôm lấy Chu Thiến khi cô thay quần áocho mình rồi thì thầm vào tai cô:

- Cảm ơn cô, Thế Duy thích cô nhất

Giọng nói non nớt của trẻ con khiến tim Chu Thiến mềm lại, cô cũng ôm chặt lấy thân mình nhở bé của Thế Duy.

Lòng cô vô cùng cảm khái.

Cho dù là vì Thế Duy thì cô cũng sẽ không dễ dàng buông tay

Rửa mặt cho Thế Duy xong, hai người đi ra ngoài.

Lúc chuẩn bị xuốngtầng thì Triệu Hi Thành cũng ra khỏi phòng, thấy hai người thì ngẩn ra.

- Sớm thế?

Đương nhiên là nói với Thế Duy.

Hôm nay là thứ hai, anh có buổi họpgiao ban hàng tuần, lúc này Thế Duy hẳn phải đang ngủ mới đúng.

Chu Thiến thoáng lùi về phía sau hai bước.

Những lời đêm qua anh nóigiờ cô vẫn không thể chấp nhận được.

Cô cần thêm thời gian mới có thểlấy dũng khí mà tự nhiên đối diện với Triệu Hi Thành.

Thế Duy đi đến bên cạnh cha, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên.

Triệu HiThành vội ngồi xổm xuống để cho Thế Duy có thể nhìn thẳng mình, đây làcách tôn trọng với trẻ nhỏ.

Thế Duy hưng phấn nói:

- Hôm nay chú sẽ dẫn con đi xem chú quay Thiệu Vân

Sau đó chỉ về phía Chu Thiến:

- Cô cũng đi cùng

Sắc mặt Triệu Hi Thành thoáng trầm xuống, sau đó nhìn Chu Thiến một cái rồi mới quay đầu nhìn Thế Duy mỉm cười nói:

- Thế thì Thế Duy phải nghe lời, đừng làm phiền chú làm việc nhé.

Thế Duy hô to:

- Thế Duy biết!

Sau đó chạy đến bên Chu Thiến, kéo tay Chu Thiến nói:

- Cô ơi, chúng ta mau xuống đi, chú đang đợi rồi

Chu Thiến bế Thế Duy đi xuống, đang đi lại nghe tiếng Triệu Hi Thành trầm thấp với theo:

- Đi chơi vui vẻ

Chu Thiến thoáng sửng sốt, dừng bước.

Cô cố khống chế bản thân không quay đầu lại, lại tiếp tục bước đi.

Đi xuống lầu, Hi Tuấn đã đang chờ bọn họ trong đại sảnh.

Hôm nay anhmặt quần áo màu đen, cúc cổ áo nới lỏng.

Hi Tuấn đứng đó mỉm cười, mắtphượng sáng bừng.

Anh đi đến bên Chu Thiến nói:

- Hôm nay tôi phải đi sớm vì chuẩn bị chụp ảnh bìa cho album, không có thời gian ăn sáng đâu, chút nữa tôi sẽ mua cho hai người ăn.

Chu Thiến cười gật đầu.

Triệu Hi Tuấn định bế Thế Duy thì Chu Thiến vội nói:

- Để tôi bế đi, đừng làm nhàu quần áo của anh.

Hôm nay còn phải chụp ảnh

Hi Tuấn vẫn đón lấy Thế Duy trong tay cô rồi nói:

- Không sao đâu, tôi chụp ảnh mặc quần áo khác!

Thế Duy giờ cũng không nhẹ, bế lâu đau tay lắm.

Chu Thiến cảm kích ý tốt của anh, sau đó lại nói:

- Stylist hôm nay của anh là ai?

Dựa vào địa vị hiện tại của anh, nhất định là stylist hàng đầu như Khắc Y.

Quả nhiên, Triệu Hi Tuấn đáp:

- Là thầy Khắc Y

Vừa nghe đến là Khắc Y thì Chu Thiến kích động, hôm nay có thể được xem thầy Khắc Y tạo hình rồi/

Hai người cười nói đi ra ngoài.

Triệu Hi Thành đứng ở bên cầu thang nhìn theo bóng bọn họ nói cười vui vẻ rời đi mà lòng thấy chua chát

Vì sao người con gái này có thể dễ dàng kích động cảm xúc của anh như vậy?

Anh thực sự không thể hiểu nổi…

Ba người Chu Thiến lên xe của Hi Tuấn, đi thẳng đến studio

Vừa thấy Hi Tuấn xuất hiện thì mọi nhân viên đều phấn chấn, bắt tay vào công việc.

Trợ lý của Hi Tuấn nói:

- Hi Tuấn, vừa rồi nhiếp ảnh gia còn đang hỏi không biết lúcnào cậu đến, tôi đã nói Hi Tuấn sẽ không đến muộn đâu.

Giờ mau đến phòng hóa trang đi, thầy Khắc Y đang chờ cậu đó

Sau đó thoáng khựng lại khi thấy Chu Thiến và Thế Duy.

Hi Tuấn giới thiệu:

- Đây là bạn tôi, còn đây là cháu ruột tôi, hôm nay dẫn bọn họ đến xem, tí nữa anh đi mua đồ ăn sáng cho bọn họ nhé.

Trợ lý thấy Thế Duy đáng yêu thì rất muốn bế nhưng Thế Duy chỉ bắt tay chứ không chịu để anh ta bế.

Trợ lý cười cười:

- Tiểu tử này có cá tính ghê!

Sau đó lại vội vàng đi mua đồ ăn sáng cho bọn Chu Thiến.

Chu Thiến hỏi Hi Tuấn

- Lúc anh hóa trang tôi có thể vào xem không?

Hi Tuấn nghĩ nghĩ rồi nói:

- Để tôi nói qua với thầy Khắc Y, chắc là được thôi.

Một lát sau, anh đứng ở cửa phòng hóa trang vẫy tay với cô:

- Có thể vào, thầy Khắc Y đồng ý rồi

Chu Thiến vội bế Thế Duy đi vào, trong nháy mắt khi thấy thầy Khắc Y thì tâm tình vạn phần kích động.

Khắc Y đang cầm bản vẽ mà nhìn đến xuất thần, hẳn đó là thiết kế tạohình của Hi Tuấn.

Hi Tuấn vừa mới đi thay đồ trong phòng, mà Trương Bânthì đang chuẩn bị dụng cụ cho Khắc Y.

Hai năm không gặp, Khắc Y cũng không thay đổi gì nhiều, khí chất vẫnrất thong dong, tao nhã nhưng Trương Bân lại thay đổi không ít.

Trônganh bớt phần lỗ mãng, thêm sự điềm tĩnh, khó trách mà có thể chiếm đượctrái tim Tiểu Mạt.

Cảm nhận được ánh mắt Chu Thiến, Trương Bân ngẩng đầu nhìn, thấy mộtcô gái xa lạ đang nhìn mình mỉm cười thì không khỏi ngẩn người.

ChuThiến đi tới, vươn tay với anh cười nói:

- Tôi biết anh là Trương Bân, là bạn trai của Tiểu Mạt.

Tôi là bạn của Tiểu Mạt – Chu Thiến.

Rất vui được gặp anh.

Trương Bân cười cười, cũng khẽ bắt tay cô nói:

- Tôi sớm đã nghe Tiểu Mạt nhắc tới cô, nhưng cô ấy nói dạonày cô bận việc nên không có thời gian giới thiệu.

Không ngờ hôm nay cóthể gặp cô ở đây, đúng rồi, sao cô đến đây.

Chu Thiến nói:

- Tôi là bạn của Hi Tuấn, là anh ấy đưa tôi đến

Chu Thiến nhìn anh cẩn thận lau khô từng công cụ một thì nói:

- Nghe Tiểu Mạt nói, anh sắp được ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, lúc nào thì đi?

- Phải hết tháng sau, đợi thi cuộc thi stylist toàn quốc xong thì mới đi được

- Thi stylist toàn quốc?

Mắt Chu Thiến sáng bừng.

- Đúng vậy, đầu tháng sau là thi, thi xong thì tôi sẽ đi, mong là có thể đạt được thứ tự tốt

Chu Thiến cúi đầu trầm tư, 2,3 tháng nữa Thế Duy sẽ đi nhà trẻ, Triệu gia sẽ không mời bảo mẫu cho Thế Duy nữa.

Đến lúc đó cô vẫn cần phảiquay lại làm việc, nếu tham gia kì thi này, có được thành tích khá thìnhất định sẽ dễ xin việc hơn.

Hơn nữa có thể tham gia cọ xát thì hẳn làđiều mà mọi stylist đều mong muốn

Chu Thiến mỉm cười tự tin

Lúc này, Hi Tuấn ra khỏi phòng thay đồ.

Khắc Y buông bản vẽ trong tay ra, đi đến bên anh, giúp anh sửa sang lại quần áo.

Trương Bân nói vớiChu Thiến:

- Tôi có chút việc, về sau có cơ hội thì cùng đi ăn cơm nhé

- Được, anh cứ làm đi, không quấy rầy anh nữa, tôi ở đây xem.

Hôm nay Khắc Y tạo hình cho Hi Tuấn theo kiểu quý tộc, áo sơ mi tơtằm bóng.

Ngực và cổ thêu ren trắng cầu kì, cúc áo trân châu, hiển lộ sự quý giá, cao sang.

Chỗ cổ tháo bớt hai nút áo, lộ ra da thịt màu đồngkhở mạnh.

Bên dưới mặt quần dài bó sát để lộ ra đôi chân săn chắc

Trang phục chỉnh thể khiến cho sự gợi cảm của Hi Tuấn lặng lẽ bộcphát trong sự tao nhã, cao sang này, khiến người ta nhìn mà hoa mắt.

Khắc Y lại bắt đầu trang điểm cho anh, nhấn mạnh vào đôi mắt phượng.Chỉ vài ba nét sơ qua của Khắc Y mà đôi mắt của Hi Tuấn trở nên hút hồnngười khiến ai nhìn cũng có ấn tượng sâu sắc.

Không hổ là stylist bậc thầy trong nước, tài nghệ của ông khiến ChuThiến nhìn mà choáng váng.

Đáng tiếc cô không có cơ hội theo ông họctập…

Trương Bân luôn ở bên cạnh giúp ông lấy đồ, ông cần cái gì thì nhanhchóng đưa tới tay.

Có khi Khắc Y nói ra mình cần gì, có khi thì chỉ đưatay về phía Trương Bân mà thôi, đây là một hình thức kiểm tra năng lựctrợ lý của Trương Bân.

Phải hiểu rõ thiết kế, hiểu rõ tiếp theo nên làmgì thì mới có thể ăn khớp với tiết tấu của Khắc Y.

Trương Bân đi theoKhắc Y nửa năm mới đạt được tiêu chuẩn này.

Nhưng có khi vẫn xảy ra sai sót

Đột nhiên, Trương Bân ôm bụng, vẻ mặt đau khổ, Khắc Y vội hỏi:

- Sao thế?

Trương Bân ngượng ngùng nói:

- Thầy ơi, ngại quá, chắc là buổi sáng em ăn phải đồ độc, em muốn đi toilet

- Thế thì mau đi đi.

Trương Bân đi rồi, Khắc Y làm việc một mình, chẳng những phải trangđiểm mà còn phải tìm đồ trong đống đồ đạc kia, tốc độ chậm lại rất nhiều

Ông đang trang điểm đuôi mắt cho Hi Tuấn, nếu dùng phấn sáng thì sẽcàng hoàn mỹ.

Đang nghĩ vậy thì bên cạnh có đôi bàn tay mảnh khảnh đưatới một hộp phấn mắt màu vàng cho ông.

Khắc Y cảm thấy bất ngờ.

Là ai mà lại hiểu ý ông như vậy?

Ông nhìntheo cánh tay kia, chỉ thấy một cô gái mắt to đang mỉm cười nhìn ông

- Thầy Khắc Y, thầy cần phấn này ạ?

Khắc Y nhìn cô có ý tán dương, tiếp nhận hộp phấn, dùng phấn vàngtrang điểm cho đuôi mắt của Hi Tuấn khiến ánh mắt anh như có ma lực

- Sao em biết tôi cần cái này?

Em cũng là stylist sao?

Chu Thiến gật đầu:

- Trước kia em đã làm, em rất thích công việc này!

Em cảmthấy đuôi mắt Hi Tuấn nếu dùng phấn màu sáng thì sẽ càng thêm hoàn mỹ.

Khắc Y cười:

- Nghĩ giống hệt tôi.

Vậy sao em biết tôi cần màu vàng

Trong mắt Chu Thiến lóe lên tia tự tin:

- Da Hi Tuấn bây giờ là màu đồng, dùng màu vàng là thích hợp nhất

Khắc Y gật đầu:

- Nói rất đúng, hiểu biết về sắc thái của em rất tốt.

Bên cạnh, Hi Tuấn có lòng muốn nói tốt cho Chu Thiến mấy câu nhưngmình đi nhờ người trang điểm nên rất khó nói gì.

Mà Thế Duy ở bên cũngngoan ngoãn nghe Chu Thiến dặn, không nghịch ngợm đồ hóa trang, mở tomắt nhìn nhất cử nhất động của người lớn, trong mắt là sự tò mò vô cùng

Trong lúc Trương Bân chưa về, Chu Thiến liền đảm nhiệm công việc trợlý.

Có lẽ là vì trước kia từng theo học ông nên Chu Thiến có thể miễncưỡng mà bắt kịp tiết tấu của ông.

Tuy rằng cũng có vài lần sai sótnhưng cũng đủ để khiến Khắc Y kinh ngạc.

Sau khi trang điểm xong, Khắc Y như đùa đùa mà nói với Chu Thiến:

- Đáng tiếc em không phải là học viên của Yêu Ti Lệ, nếu không tôi nhất định mời em làm trợ lý thay cho Trương Bân.

Chu Thiến vui mừng vội nói:

- Thầy Khắc Y, chẳng lẽ không phải là học viên của Yêu Ti Lệ thì không được làm trợ lý cho thầy sao?

Khắc Y nhận thấy cô có năng lực, theo quan sát vừa nãy cũng có thểnhìn ra, cô có căn cơ rất vững, cũng rất sáng tạo, chẳng qua chỉ thiếuchút kinh nghiệm mà thôi.

Khó nhất chính là cô làm việc rất cẩn thận,chuyên chú, đây là điều kiện mà trợ lý của ông không thể thiếu.

Hi Tuấn ở bên hát đệm:

- Khắc Y, thầy không cần chuyện gì cũng làm theo quy củ đâu.

Nhân tài khó tìm, một lần ngoại lệ cũng chẳng có gì đâu

Khắc Y cũng có chút động tâm, ông trầm ngâm một lúc lâu mới nói:

- Được rồi, tháng sau có cuộc thi thiết kế toàn quốc, nếu emcó thể vào top 10 thì Yêu Ti Lệ nhất định sẽ mời em.

Chỉ cần em có thểtrở thành nhân viên của Yêu Ti Lệ thì có thể làm trợ lý của thầy.

Hi Tuấn có vẻ không hài lòng nói:

- Khắc Y, top mười sao?

Có phải là quá khó không, cô ấy còntrẻ như vậy.

Thầy đừng cổ hủ thế, mời cô ấy chẳng qua chỉ là một câu nói của ông thôi.

Khắc Y quay đầu nhìn anh, nghiêm túc nói:

- Thầy mời em ấy quả thực chỉ là một câu nói nhưng như thế là không công bằng với mọi người trong công ty.

Chỉ cần em ấy có thể chứng minh thực lực của mình thì mới có thể làm cho mọi người đều tâm phụckhẩu phục.

Tiếp theo lại quay đầu nhìn về phía Chu Thiến:

- Thế nào?

Em có tự tin không?

Chu Thiến gật đầu thật mạnh, mắt sáng bừng:

- Em muốn thử một lần!

Không nhất định em sẽ cố hết sức để vào top 10.

Khắc Y hai tay ôm ngực, vẻ mặt rất hài lòng

Thời gian sau đó, Thế Duy vui vẻ xem chú chụp ảnh, còn đứng bên cạnhbắt chước Hi Tuấn mà post ảnh khiến nhân viên cười vui vẻ.

Nhiếp ảnh gia thấy cậu nhóc đáng yêu, chụp cho Hi Tuấn xong thì bắt đầu chĩa máy ảnhvề phía cậu nhóc mà tác nghiệp.

Mãi đến giữa trưa thì Hi Tuấn mới xong việc, anh lái xe đưa Chu Thiến và Thế Duy về biệt thự Triệu gia.

Trước khi lên xe, Hi Tuấn hỏi hai người:

- Có muốn đi ăn gì không?

Giữa trưa là cùng mọi người ăn cơm hộp, Hi Tuấn rất ngại.

Chu Thiến vừa định lắc đầu thì Thế Duy đã vội nói:

- Được, đi ăn KFC

Chu Thiến nói với Thế Duy:

- Không được, đồ ăn đó không có dinh dưỡng, không tốt cho sức khỏe.

Thế Duy thấy cô không đồng ý thì mất hứng bĩu bĩu môi.

Hi Tuấn nói:

- Thỉnh thoảng đi ăn cũng không sao, chỉ cần không ăn thường xuyên là được rồi, mấy khi đưa Thế Duy ra ngoài chơi.

Chu Thiến nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không vui của Thế Duy mà mềm lòng.Ba người đi đến cửa hàng KFC ở gần đó, lại chơi hơn một tiếng rồi mớiquay về.

Bên kia, từ sáng Triệu Hi Thành đã luôn thấy bất an, trong đầu luônhiện lên tình cảnh vui vẻ của Chu Thiến và Hi Tuấn.

Đến lúc họp hội nghị buổi sáng thì sự bất an này càng trở nên rõ ràng.

Cấp dưới phát biểu kế hoạch tháng tới, cuối cùng khi hỏi ý kiến anhthì anh mới phát hiện mình chẳng hề nhập tâm, không nghe được chữ gì.Sau khi Thiệu Lâm qua đời, anh dùng công việc gây mê chính mình, rất ítkhi xảy ra chuyện này với kẻ cuồng công việc như anh.

Anh mờ mịt đốidiện với ánh mắt nghi hoặc của cấp dưới, hận không thể lập tức biến mất.

Anh day day thái dương, nhắc nhở mình phải tập trung nhưng trong đầunhư có hàng vạn con ngựa đang chạy ầm ầm, không thể nào bình tĩnh lại.Sau đó đến ngay cả Triệu Quốc Xương cũng phát hiện con bất ổn, quan tâmhỏi xem anh thế nào thì anh mới vin vào cớ đó mà rời khỏi phòng họptrước.

Cả một ngày đều miễn cưỡng lấy tinh thần mà làm việc, vất vả lắm mớikiên trì được đến giữa trưa, sự phiền chán càng lúc càng tăng.

Cuối cùng anh không nhịn được mà bỏ hết công việc, vội vã trở về nhà như thể ở đó mới có thể khiến anh an tĩnh lại.

Anh vừa về nhà chưa được bao lâu, còn chưa kịp lên lầu thì đã thấyChu Thiến và Hi Tuấn bế Thế Duy vui vẻ đi vào.

Hi Tuấn như nói gì đókhiến Chu Thiến cúi đầu mỉm cười, hai má ửng hồng như đang thẹn thùng.Hình ảnh này khiến mắt anh như bị châm kim, đau đớn vô cùng.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C198: Bị ốm


Chương 198: Bị ốm

Thế Duy vào nhà đã thấy cha thì vội vươn tay muốn cha bế.

Triệu HiThành đi đến bên Hi Tuấn, đón lấy Thế Duy trong tay anh.

Thế Duy cao hứng nói với cha:

- Cha ơi, hôm nay chú đưa con đi ăn KFC cơ

Triệu Hi Thành không muốn khiến con trẻ mất hứng thì miễn cưỡng cười nói:

- Thế Thế Duy có vui không?

Thế Duy cười:

- Vui lắm, có anh còn nói cô và chú là cha mẹ của con, làm con buồn cười muốn chết

Đồng ngôn vô kỵ (lời trẻ con không nên để ý), Chu Thiến và Hi Tuấncũng bật cười.

Nhưng Triệu Hi Thành lại giận tái mặt.

Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn thấy anh đột nhiên biến sắc thì đều cứng đờ người, không hiểuanh có ý gì.

Không khí có chút xấu hổ, Chu Thiến đón lấy Thế Duy rồi nói với Triệu Hi Thành:

- Triệu tiên sinh, tôi đưa Thế Duy lên nhà tắm rửa, Thế Duy toát mồ hôi rất nhiều

Chu Thiến bế Thế Duy lên tầng, Triệu Hi Thành cũng đi theo sau, Triệu Hi Tuấn đứng đó, có chút đăm chiêu nhìn theo anh mình

Trở về phòng, Chu Thiến tắm rửa cho Thế Duy, tắm xong, Thế Duy ngápliên tục, Chu Thiến lại dỗ cậu bé ngủ xong rồi mới ra khỏi phòng.

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Triệu Hi Thành đang đứng ở cửa sổ cuối hành lang mà nhìn ra bên ngoài đến xuất thần.

Đổi lại là hôm qua thì ChuThiến nhất định sẽ đi đến bên anh mà bắt chuyện nhưng những lời tối quaanh nói khiến cô không thể cố gắng tiếp cận với anh mãi.

Cô do dự đứng ở cửa phòng, cuối cùng vẫn không tiến lên, chỉ nhẹ nhàng kêu một tiếng:

- Triệu tiên sinh

Xem như chào hỏi xong, sau đó chuẩn bị xuống lầu.

Nhưng ai ngờ Triệu Hi Thành nghe cô chào xong thì lại quay phắt người lại, sau đó đi nhanh về phái cô.

Sắc mặt anh âm trầm, đôi mắt tối đennhư bừng lên ngọn lửa, bước đi như có khí thế không thể ngăn cản, nhưcơn gió mà vọt tới trước mặt cô.

Chu Thiến nhìn anh, không nhịn được mà lui về phía sau vài bước.

Cách Chu Thiến khoảng vài bước, Triệu Hi Thành đột nhiên dừng lại,anh yên lặng nhìn cô, đôi mắt thâm thúy như biển, bên trong có một cảmxúc khó hiểu đang cuồng quay, tựa như đang rít gào muốn ùa ra.

Ngực anhphập phồng, hơi thở nặng nề, tay anh nắm chặt lại, hơi run run.

Hơi thở của Chu Thiến không khỏi dồn dập hơn, cô nhìn anh, trong lòng vô cùng lo lắng.

Cô cảm thấy anh bây giờ vô cùng nguy hiểm, như bất kểlúc nào cũng có thể nổi giận nhưng cô không hiểu, vì sao anh lại tứcgiận?

Anh tức giận vì cô và Hi Tuấn đưa Thế Duy đi ăn KFC?

Hay là anhcho rằng cô tiếp cận Hi Tuấn là có mục đích khác.

Cô vẫn nghĩ mình rất hiểu anh nhưng đến giờ cô mới biết, trước kia cô có thể hiểu anh là vì anh nguyện ý cho cô hiểu mình.

Nhưng giờ anh thâm trầm như biển, những lời nói, hành động của anh luôn khiến cô khó hiểu.

Chỉ thấy anh vẫn trầm mặc nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng thâm trầm đáng sợ, Chu Thiến lén nuốt nước bọt, thử thăm dò mà nói:

- Triệu tiên sinh…

Nhưng Triệu Hi Thành nghe cô gọi thì sắc mặt đột nhiên tái mét, sauđó lùi vài bước, xoay người chạy xuống tầng như đang chạy trốn.

Chu Thiến đuổi theo vài bước nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng anh lạnh lùng quẹo vào chỗ rẽ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mọi người thường nói lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy biển, nhưng lòng dạ đàn ông cũng thâm trầm đâu kém.

ChuThiến thật hâm mộ loại phụ nữ có thất khiếu lung linh tâm, có thể thấuhiểu được lòng dạ đàn ông.

Nhưng Chu Thiến chắc có lẽ không có năng lựcnày.

Chu Thiến khẽ thở dài, cũng chẳng còn tâm tình xuống lầu, lại xoay người trở về phòng.

Mấy ngày sau đó, Triệu Hi Thành hầu như luôn đi sớm về muộn, thườngra khỏi nhà trước khi Thế Duy dậy, mãi đến tối khi Chu Thiến đi ngủ rồithì mới có thể nghe tiếng anh về phòng.

Điều này khiến Triệu phu nhân không nhịn được mà lo lắng hỏi chồng:

- Thời thời gian này công ty đã xảy ra chuyện gì sao?

Vì sao Hi Thành không về nhà ăn cơm?

Thế Duy cũng bĩu môi:

- Lâu lắm rồi chẳng gặp cha

Triệu lão gia tử cũng có chút kỳ quái:

- Chẳng có gì đâu?

Có lẽ nó đi xã giao nhiều

Triệu phu nhân cảm thấy nghi hoặc: Xã giao?

Không phải là bệnh cũ tái phát chứ.

Thiệu Lâm qua đời đã hai năm, anh vẫn luôn độc thân, điều này vốn không bình thường…

Hiểu theo điều này, Triệu phu nhân cũng có chút thoải mái.

Ngoài Triệu phu nhân, Tống Thiệu Vân cũng vô cùng lo lắng, bởi vìđoạn thời gian này, Triệu Hi Thành căn bản chẳng đi tìm cô ta, thậm chíngay cả khi cô gọi điện qua anh chỉ nói được đôi câu rồi cúp máy, nếukhông thì dứt khoát không tiếp.

Tâm tư phụ nữ mẫn cảm nhất, cô ta cơ hồđã có kết luận, Triệu Hi Thành đã chẳng còn hứng thú với mình, có lẽ đãcó người mới, là ai đây?

Ai dám cướp đàn ông với cô?

Là bảo mẫu dung mạo bình thường mà thủ đoạn tâm cơ kia sao?

Nhưngtheo tin Quế tẩu báo thì không phải như thế, Triệu Hi Thành rất ít khivề nhà, hẳn là ít có thời gian tiếp xúc với Chu Thiến, vậy rốt cuộc làai đây?

Nhưng cho dù là như thế, cũng không thể khiến cô bớt giận ChuThiến.

Cô ta dặn dò Quế tẩu nhanh chóng thực hiện việc đuổi Chu Thiếnđi.

Mà thời gian này Triệu Hi Tuấn lại rất tích cực về nhà.

Trước nhiềulắm thì tuần về một lần, ăn một bữa cơm, ngủ lại một đêm nhưng bây giờchỉ cần rảnh rỗi là đã về nhà, như thể trong nhà có gì hấp dẫn anh vậy.Triệu phu nhân đương nhiên rất vui vì ngày nào cũng được gặp con nhưngvẫn không nhịn được mà trêu đùa:

- Thời gian này sao hay về nhà thế?

Rảnh vậy sao?

Không phải là con hết nổi tiếng, không có việc mà làm đấy chứ?

Triệu Hi Tuấn ngồi bên cạnh mẹ, sờ sờ tai rồi nhướng mày nói:

Đánh bay 5kg mỡ bụng và 2 bên hông chỉ trong 3 ngày tại nhà

Phương pháp tiêu diệt ký sinh trùng tốt nhất tại Việt Nam

- Mẹ, hình như là mẹ không chào đón con!

Con vừa phát hànhalbum nên mới rảnh rỗi chút, muốn về nhà với mẹ, thì ra mẹ chẳng thích.Hóa ra là tự con đa tình rồi!

Chu Thiến và Thế Duy ở bên cũng bật cười.

Triệu phu nhân cười vỗ vỗ đầu anh:

- Con đúng là, miệng càng ngày càng trơn, sao mẹ lại khôngthích con về.

Mẹ chỉ mong ngày nào cũng được ăn cơm với các con, chỉ sợảnh hưởng đến công việc của con mà thôi.

Triệu Hi Tuấn chỉ cười nhưng lại liếc mắt qua phía Chu Thiến, nhìn nụ cười tinh thuần của cô mà ý cười càng đậm.

Sao anh có thể không bận,thời gian này đang phải tuyên truyền cho album mới, chỉ là…

Nơi nàydường như có người càng khiến anh để ý, khiến anh dù bận cũng vẫn muốndành thời gian về nhà…

Thời gian cứ thế trôi qua, Chu Thiến cũng không nhớ rõ nổi là đã bao lâu không gặp Hi Thành.

Mãi đến một ngày…

Nửa đêm hôm đó, Chu Thiến như bình thường, ba giờ sáng sẽ gọi Thế Duy dậy đi toiley.

Nhưng gọi vài lần cũng chẳng thấy Thế Duy có phản ứng,bình thường chỉ cần gọi hai tiếng là Thế Duy đã dậy rồi.

Chu Thiến thấy lạ, bật đèn ngủ ở đầu giường.

Thế Duy quay lưng vềphía cô, vẫn không nhúc nhích.

Chu Thiến vươn tay, vừa gọi Thế Duy vừaxoay Thế Duy lại.

Vừa nhìn mặt Thế Duy, Chu Thiến cả kinh suýt nữa hét lớn.

Mắt Thế Duy nhắm chặt, môi cũng mím chặt, lông mày nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏbừng.

Vẻ mặt thống khổ.

- Thế Duy, con sao thế?

Mau tỉnh lại!

Nhất thời, Chu Thiến vô cùng hoảng hốt.

Chu Thiến khẽ vỗ mặt cậu bé, tay cảm giác nóng ran, sờ trán cậu bé thì cảm giác nóng bỏng tay.

Thế Duy bị sốt!

Ban ngày còn tốt nhưng sao đến đêm lại sốt thế này?Chu Thiến vừa lo lắng vừa nóng ruột.

Cô vội lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho cậu bé.

39 độ 9, sốt cao vậy sao.

Chu Thiến hoảng hốt nghĩ, phải mauđến bệnh viện mới được!

Lập tức, Chu Thiến bất chấp mọi thứ, tùy tiện mặc quần áo gọn gàng,chạy qua phòng bên gõ cửa phòng Hi Thành.

Dù Chu Thiến không gõ mạnhnhưng trong ban đêm yên tĩnh lại vô cùng rõ ràng, mạnh mẽ.

Không lâu sau, Triệu Hi Thành mở cửa hờ hờ, lạnh lùng nhìn Chu Thiến, giọng nói có chút mất kiên nhẫn:

- Chuyện gì?

Lúc này Chu Thiến nào có tâm tình so đo với anh, cô vội vàng nói:

- Triệu tiên sinh, Thế Duy bị sốt, 39,8 độ, tôi nghĩ phải mau đưa thằng bé vào bệnh viện.

Triệu Hi Thành nghe thấy con bị sốt thì vội mở cửa, chạy vào phòngThế Duy.

Anh ở bên giường sờ trán Thế Duy, sau đó giận dữ mắng ChuThiến:

- Cô chăm sóc Thế Duy kiểu gì thế?

Để nó bị sốt cao thế này?

Lòng Chu Thiến cũng đang tự trách, cô nói với Triệu Hi Thành:

- Tôi biết là tôi sai!

Nhưng giờ không phải là lúc truy cứutrách nhiệm, giờ phải nhanh chóng đưa Thế Duy đến bệnh viện.

Chờ Thế Duy khỏe lại, anh truy cứu trách nhiệm cũng không muộn!

Triệu Hi Thành im lặng, quay đầu nhìn Thế Duy rồi nói:

- Cô chuẩn bị đồ đi, tôi đi thay quần áo rồi lập tức đưa nó vào bệnh viện.

Lúc này Chu Thiến mới để ý, cả người Triệu Hi Thành chỉ mặc độc chiếc quần đùi, lồng ngực rắn chắc, bụng phẳng chân dài đều hiện rõ trước mặt cô.

Cô cúi đầu, sau đó lùi qua một bên, nhường đường cho anh.

Triệu Hi Thành đi rồi, Chu Thiến mặc quần áo cho Thế Duy, sau đó lạimang khăn mặt, quần áo đề phòng trường hợp Thế Duy phải nhập viện, cuốicùng còn mang theo cả con gấu nhỏ đi nữa.

Triệu Hi Thành thay quần áo xong chạy qua bế Thế Duy, thấy Chu Thiến đi theo sau thì nói:

- Cô không cần đi.

Chu Thiến kiên quyết:

- Không được, tôi nhất định phải đi, tôi muốn ở bên Thế Duy.Tôi muốn thấy Thế Duy khỏe lại, bằng không sẽ không thể an tâm!

Triệutiên sinh, chờ Thế Duy khỏe rồi, nếu anh muốn sa thải tôi thì tôi cũngkhông trách móc gì nhưng giờ tôi nhất định phải ở bên Thế Duy.

Triệu Hi Thành yên lặng nhìn cô hai giây, sau đó tiếp tục đi về phía trước, cũng chẳng phản đối Chu Thiến đi theo

Triệu Hi Thành lái xe, Chu Thiến bế Thế Duy ngồi bên cạnh.

Vì là nửa đêm nên xe rất nhanh chóng đi đến bệnh viện.

Vào phòng khám, bác sĩ kiểm tra qua thì chẩn đoán là viêm phổi cấptính, đều nghị phải nằm viện trị liệu.

Suốt quá trình Thế Duy vẫn luônhôn mê.

Chu Thiến hỏi bác sĩ:

- Nguyên nhân của bệnh này là gì?

Ban ngày đứa nhỏ rõ ràng vẫn khỏe

Triệu Hi Thành cũng rất chú ý nghe.

Bác sĩ nói:

- Khả năng miễn dịch của trẻ còn thấp, rất dễ bị nhiễm virus.

Nhưng bệnh này rất phổ biến với trẻ em, chỉ cần đưa đến bệnh viện kịpthời thì chẳng có gì nguy hiểm cả.

Hai người đưa tới rất đúng lúc nênkhông cần quá lo lắng!

Triệu Hi Thành nghe bác sĩ nói xong thì nhìn thoáng qua Chu Thiến một cái, biết vừa rồi mình nhất thời nóng vội mà trách nhầm cô đã khôngchăm sóc Thế Duy cho tốt thì thầm hối hận.

Mà Chu Thiến nghe bác sĩ nói không nguy hiểm gì thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C199: Rung động


Chương 199: Rung động

Thế Duy đương nhiên ở phòng bệnh Vip

Thân thể nho nhỏ nằm trên chiếc giường trắng như tuyết, người cuộntròn, nhìn qua như con mèo nhỏ bị thương.

Y tá đi vào kiểm tra dịchtruyền của cậu, một y tá khác thì tiêm một mũi hạ sốt vào mông cậu nhóc

Thế Duy tuy rằng hôn mê nhưng vẫn có thể cảm nhận được đau đớn.

Cậunhíu chặt mày, miệng khẽ rên rỉ.

Bàn tay nhỏ bé quơ lên trong khôngtrung như muốn tìm chỗ dựa.

Chu Thiến biết cậu bé sợ hãi, vội vàng cầm tay Thế Duy, thì thầm anủi vào tai cậu bé.

Chỉ chốc lát, Thế Duy bình ổn trở lại, lại chìm vàocơn hôn mê

Triệu Hi Thành vẫn yên lặng đứng bên nhìn mọi chuyện.

Tiêm xong, y tá bác sĩ đều đi ra ngoài.

Trong phòng bệnh ngoài Thế Duy đang mê man thì chỉ còn lại hai người.

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Hi Thành đang đứng ở cuối giường, vẻ mặt mệt mỏi, nhớ ra gần đây anh luôn đi sớm về muộn, nhất định không nghỉ ngơi tốt thì không khỏi đau lòng nói:

- Triệu tiên sinh, anh đi về trước mà nghỉ ngơi đi, ở đây có tôi là được rồi, anh cứ yên tâm.

Triệu Hi Thành nghe ra ý quan tâm trong giọng nói của cô thì lòng khẽ run lên.

Sắc mặt nhất thời nhu hòa lại rất nhiều:

- Không được, Thế Duy còn chưa tỉnh lại thì tôi không yên tâm, về cũng không ngủ được.

Chu Thiến thấy anh cứ đứng đó, sợ anh mệt thì chỉ vào chiếc ghế dài bên giường nói:

- Vậy anh qua bên kia nghỉ ngơi chút đi, sắc mặt anh không tốt đâu.

Triệu Hi Thành nghe cô nói thì cúi đầu, khóe miệng khẽ cong cong.

Anh chậm rãi đi đến bên ghế ngồi, sau đó chống khuỷu tay lên thành ghế màlặng lẽ nhìn Chu Thiến đối diện.

Lúc này, có lẽ là vì đã tiêm thuốc hạ sốt nên Thế Duy bắt đầu đổ mồhôi.

Mái tóc đen bóng ướt đẫm mồ hôi, trán cũng toát mồ hôi.

Chu Thiếnlấy khăn mặt cẩn thận lau mồ hôi cho cậu bé.

Ánh mắt của cô vô cùngchuyên chú, động tác vô cùng dịu dàng, đôi lông mi không quá dài của côkhẽ rung động, đôi môi đầy đặn khẽ mở, lúc lau tóc cho Thế Duy xong, côđứng lên rồi khẽ vươn vai vặn mình.

Quần áo mỏng manh dán sát lên ngườicô khiến vòng eo mảnh của cô hiện rõ, lại nhìn xuống bờ mông cong cong…(lão này dê vật)

Như là cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Triệu Hi Thành, Chu Thiếnđột nhiên quay lại nhìn anh.

Triệu Hi Thành vội rũ mắt, giả bộ đang ngủnhưng lưng toát mồ hôi, tim đập thình thịch.

Trong phòng bệnh im ắng, trong không khí có mùi thuốc sát trùng nhẹnhàng, ngoài cửa loáng thoáng có tiếng y tá trực đêm nói chuyện.

Triệu Hi Thành dựa vào ghế, không dám mở to mắt, chỉ chốc lát lạinghe được tiếng bước chân khe khẽ, như là có người cố ý đi nhẹ.

Tiếngbước chân cách anh càng lúc càng gần, không lâu sau đã đứng ở bên cạnhanh.

Triệu Hi Thành không dám động đậy, lòng như có con thỏ đang nhảyloạn, hơi thở có chút dồn dập nhưng anh miễn cưỡng khắc chế.

Giờ cảm xúc của anh rất kì quái, như là đang chờ mong điều gì đó hoặc như đang sợhãi điều gì đó, vô cùng mâu thuẫn khiến tim anh căng tức như muốn nổtung.

Cô như đang cúi người, bởi vì anh cảm nhận được hơi thở ấm áp nhẹnhàng của cô khẽ phun lên mặt lên cổ khiến làn da anh khẽ run lên, sựrung động như chạm đến tim anh.

Sau đó, mùi hương thản nhiên ùa đếnkhiến lòng anh dâng lên khát vọng khó nói.

Đang lúc anh có chút ý loạn tình mê thì chiếc chăn mỏng mềm mại phủlên người anh, nhẹ nhàng như còn bí mật mang theo hương thơm trên ngườicô.

Sau đó, hơi thở ấm áp rời xa dần, anh cảm nhận được làn da có chúttrống rỗng, tĩnh mạch.

Sau đó, tiếng bước chân rời xa, không khí xungquanh trở về trạng thái lạnh lùng, chỉ có mùi hương thơm ngát vấn vươngbên anh.

Lòng anh dâng lên cảm giác buồn bã, mất mát, như là có gì lạc khỏiquỹ đạo vậy.

Anh có nên tìm lại hay không?

Như thể đó là thứ rất quantrọng với anh nhưng hình như lại chẳng phải là của anh, thật phức tạp…Anh rất mệt mỏi, anh không muốn nghĩ tiếp…

Mí mắt anh dần nặng lại, suy nghĩ càng lúc càng mơ hồ, hơi thở càng lúc càng đều, anh lặng lẽ chìm vào giấc mộng.

Trong mộng, có một đôi tay dịu dàng đang lau mặt cho anh… miệng anh bất tri bất giác mỉm cười.

Triệu Hi Thành ngủ đến sáng mới tỉnh lại, tỉnh lại mới phát hiện giữa bắp chân sưng nóng, có một khát vọng khó nhịn.

Anh mở mắt ra nhìn, thấy Chu Thiến đang dựa vào bên giường Thế Duy, cũng không để ý đến phíamình thì mới thoáng thở phào.

Anh đứng lên, lặng lẽ đi vào toilet, rửa mặt bằng nước lạnh để bình ổn lại bản thân.

Anh đi ra ngoài, đi tới bên giường, đầu tiên là nhìn Thế Duy, thấysắc mặt cậu bé không còn hồng như đêm qua nữa, vẻ mặt cũng thoải mái lên nhiều.

Sờ vào trán cũng chẳng còn nóng, lúc này Triệu Hi Thành mới yênlòng.

Sau đó, anh chuyển qua nhìn Chu Thiến, cô dựa vào bên giường Thế Duy, gối đầu lên tay, mặt nghiêng qua một bên.

Tóc mái khẽ nghiêng theo, đểlộ ra một góc trán trơn bóng.

Lông mày đen rậm, mắt khẽ nhắm, ánh mặttrời buổi sớm chiếu qua cửa sổ thủy tinh mà chiếu vào mặt cô, có thểthấy rõ đến lớp lông tơ trên má cô.

Nhìn Chu Thiến như vậy, lòng TriệuHi Thành cảm thấy vô cùng bình an, thoải mái.

Ngoài Thiệu Lâm, cũng chỉcó Chu Thiến có thể đem lại cho anh cảm giác này.

Lúc này, một cơn gió khẽ thổi đến, thổi mấy sợi tóc phất phơ trên mặt cô, mắt cô khẽ giật giật, lông mi run run như không thoải mái.

Ma xuiquỷ khiến, Triệu Hi Thành vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lại tóc cho cô.

Tiếp xúc với làn da nõn nà của cô, lòng Triệu Hi Thành rung lên mà đồng thời, Chu Thiến cũng bừng tỉnh.

Chu Thiến ngẩng đầu, do vừa tỉnh ngủ nên mắt có chút mơ màng, suynghĩ có chút mơ hồ.

Cô ngẩng đầu, nhìn Triệu Hi Thành ở bên, thần tríđột nhiên tỉnh táo hẳn.

Chu Thiến cả kinh vội đứng phắt dậy:

- Triệu tiên sinh…

Sau đó mới phát hiện, cứ thế này, hình như khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.

Gần đến độ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, gần đến độ có thể nhìn thấy bóng dáng của mình trong mắt nhau.

Chu Thiến nhìn anh, nhất thời quên mất bản thân đang ở đâu, cô chỉcảm thấy mắt anh như cơn lốc xoáy vô đáy, tựa như muốn hút cô vào.

Chu Thiến mê hoặc, tình cảnh này thực sự quá quen thuộc.

Khi cô vẫncòn là Thiệu Lâm, Triệu Hi Thành thường xuyên chăm chú nhìn cô với ánhmắt này, sau đó sẽ ôm cô vào lòng rồi dịu dàng hôn cô.

Giờ nhìn khuôn mặt càng lúc càng gần của anh, mệt mỏi mơ hồ tronglòng Chu Thiến như lắng lại, sự kích động, vui mừng lại dâng lên.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại…

TrướcTiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Contact - ToS - Sitemap
 
Back
Top Bottom