Cập nhật mới

Tiểu Thuyết CON DÂU NHÀ GIÀU (P1)

Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C140: Nhu tình mật ý


Tiểu Mạt mở cửa cho Triệu Hi Thành vào

- Thiệu Lâm đang ở ban công, tâm tình rất không tốt

Tiểu Mạt nói với anh, trước khi gọi anh đến, Tiểu Mạt đã kể lại mọi chuyện cho anh.

Triệu Hi Thành gật đầu:

- Cảm ơn em đã gọi cho anh kịp thời

- Em cảm thấy bây giờ cô ấy nhất định rất cần anh, chuyện này như một đòn đả kích lớn với cô ấy vậy

Triệu Hi Thành cười:

- Anh rất vui vì cô ấy có được người bạn tốt như em

Tiểu Mạt cũng cười:

- Em cũng vui vì có cô ấy là bạn.

Được rồi, em phải đến quán bar rồi, hôm nay phải đến xin nghỉ thôi,tuần sau bọn em phải đi thực tập rồi

Nói xong Tiểu Mạt cầm túi đi ra ngoài, lúc ra khỏi cửa cũng ý tứ đóng cửa lại

Triệu Hi Thành đi ra ban công, thấy Chu Thiến cầm ly trà, dựa vào ghế

Đêm lạnh lẽo

Bóng đêm thản nhiên, ánh sao sáng lấp lánh, trong không khí phủ lớp sương đêm mỏng manh

Anh đi đến bên cô, ngồi xuống bên ghế nói:

- Giờ trời đã lạnh rồi, ngồi chỗ này bị trúng gió sẽ cảm lạnh đó

Chu Thiến quay đầu nhìn anh, ánh mắt ảm đạm:

- Hi Thành, anh đến rồi à

Giọng nói nhẹ nhàng chìm trong màn đêm

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô mà đau lòng, anh vương người qua ôm cô vào lòng nói:

- Anh biết em rất khó chịu, em cứ nói với anh, trong lòng em sẽ thoải mái lên đó

Chu Thiến dựa vào lòng anh, vùi mặt trong lồng ngực của anh, nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh, cảm nhận hơi ấmcủa anh, tâm tình dần ổn định lại

- Hi Thành, em rất khó chịu

Giọng nói từ ngực anh truyền tới, đầy vẻ rầu rĩ

- Khó chịu cái gì?

Vì em không vào top 10 sao?

- Em không thể làm trợ lý cho các thầy giỏi, không được hướng dẫn tốt, cái này là tổn thất của em, em cảm thấy mọi cố gắng của em đều uổng phí…

- Thiệu Lâm, thế này không giống em chút nào, trong ấn tượng của anh, em không phải là người dễ nhận thua như thế

Xung quanh tĩnh lặng, thỉnh thoảng truyền đến tiếng còi ô tô từ xa.

Bọn họ đều nói rất nhẹ, trong đêm mờ sươnglại có sức chấn động lớn trong lòng nhau

- Anh không hiểu được đâu, em đãrất hi vọng vào chuyện này, em mong rằng với cố gắng của mình, sẽ gâydựng được sự nghiệp của riêng mình, được mọi người công nhận, được chahiểu nhưng giờ em như không đến được nơi em muốn đến, em bị đạp xuống,bị đẩy ra khỏi cửa

Triệu Hi Thành buông cô ra, để cho cô ngẩng đầu lên.

Anh nhìn đôi mắt đen như mã não của cô mà nói:

- Thiệu Lâm, vào top 10 thực sựquan trọng đến thế sao?

Anh nghĩ những gì các thầy dạy cho các em đềunhư nhau thôi.

Chẳng qua bọn họ có lẽ sẽ giỏi hơn một chút.

Giống nhưmột số người trong công ty của anh, rõ ràng đều là tốt nghiệp đại họctốt nhất, có một số người thật sự nổi bật, có một số người lại rất bìnhthường.

Thiệu Lâm, thành công không phải do sự chỉ đạo của người khác,phần lớn đều là dựa vào sức sáng tạo của chính mình.

Tự tin vào chínhmình, chuyện người khác làm được em cũng sẽ làm được rất tốt thôi.

Anh khẽ vỗ vỗ má cô, trong mắt tỏa sáng say lòng người.

Anh nhìn cô, nhẹ nhàng nói:

- Thiệu Lâm, trong lòng anh, emthực sự rất kì diệu, anh tin vào em còn hơn tin vào bản thân.

Em khôngcần dựa vào ai cả, em chính là minh châu rồi

Ánh đèn từ trong phòng hắt ra, một nửakhuôn mặt được ánh đèn soi sáng, nửa còn lại chìm trong màn đêm, nửasáng nửa tối càng khiến ngũ quan tuấn mỹ của anh có sự góc cạnh.

Hơnnữa, tình cảm nồng nàn trong mắt anh khiến cô có cảm giác choáng váng

Chu Thiến kìm lòng không đậu mà lại vùiđầu vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy lưng anh, trong lòng kích động vôcùng, dường như chỉ có thể ôm chặt anh mới có thể phát tiết được

Hồi lâu sau, cô ngẩng đầu lên, nhìn anh:

- Hi Thành, cảm ơn sự tin tưởngcủa anh, cảm ơn sự tự tin anh mang đến cho em.

Anh nói đúng, em khôngnên nản lòng, người khác có thể làm được thì em cũng có thể

Cô cười cười rồi lại nói:

- Hi Thành, anh thực sự đã thayđổi quá nhiều, đổi lại là trước kia nhất định anh đã khuyên em bỏ cuộc,về nhà sống an nhàn

Triệu Hi Thành cười khẽ:

- Cũng không hẳn thế, ngay cả anh còn tự giật mình, nhưng nói thật, anh rất thích điều này, nó làm choanh cảm thấy thật gần gũi với em, có thể chạm đến tim em, cái này khiếnanh thỏa mãn hơn bất cứ điều gì

Nghe lời anh nói, lòng Chu Thiến vô cùngvui mừng.

Người đàn ông này đã vì mình mà thay đổi nhiều như vậy.

Sự cốgắng của anh cô đều thấy.

Cuộc đời người con gái, có người đàn ông đặtmình ở vị trí quan trọng nhất trong lòng thì hẳn là hạnh phúc lớn laonhất đời

Đôi mắt như ngọc của cô như bừng sáng,khuôn mặt trắng nõn cũng trở nên rạng rỡ, cô hơi cười, nhìn anh thậtsâu, trong mắt đầy tình cảm

Lòng Triệu Hi Thành như có gợn sóng.

Anhcúi đầu, nhẹ hôn lên môi cô.

Anh dùng đầu lưỡi khẽ liếm quanh môi cô,dịu dàng mút liếm.

Nụ hôn ngọt ngào khiến cô hơi run run.

Lòng anh nhưcó một tình cảm dịu dàng dâng lên, kìm lòng không đậu mà hôn lại anh

Anh như bị thiêu đốt trong nháy mắt, anhôm chặt cô, khiến cơ thể ấm áp của cô dựa sát và anh.

Nụ hôn của anhnhiệt tình mà nồng cháy, chiếc lưỡi nóng bỏng đảo quanh trong miệng cô,cánh môi như có ma lực khiến cô đỏ mặt, tim đập mà khẽ rên rỉ

Cô chỉ cảm thấy cả người như đang bị thiêu đốt, người nóng rực lên.

Mà thân thể anh như ngọn lửa đốt nóng linh hồn của cô

Hai người cuồng nhiệt ôm hôn, hơi thở,nhiệt độ hòa vào nhau.

Cảm giác mê loạn, kích thích mà lại hạnh phúc này hấp dẫn hai người hãm sâu vào, rốt cuộc không thể tự kiềm chế

Hồi lâu sau, Triệu Hi Thành lưu luyếnbuông cô ra, ngẩng đầu, hơi thở dồn dập, ánh mắt mê ly.

Anh cố gắng ổnđịnh hơi thở của mình, khàn giọng nói:

- Thiệu Lâm, cùng anh về biệt thự đi, được không…

Chu Thiến ngẩng đầu, hai má ửng hồng, đôi mắt như có lớp sương mỏng manh, đẹp đến kinh tâm động phách, cô cười với anh, khẽ đáp:

- Được.

Triệu Hi Thành không thể khống chế sự vui mừng, cảm động trong lòng, lại gắt gao ôm chặt cô vào lòng, sức lớn như muốn khảm cô vào sinh mệnh của mình

Sương đêm càng lúc càng nặng nề, dần dần quanh quẩn xung quanh bọn họ, tựa như cảnh trong mơ, đẹp đến khó tin

Công ty Yêu Ti Lệ tọa lạc ở ngã tư phồnhoa nhất trong thành.

Cửa hàng năm tầng, mỗi tầng đều hơn 2000 m2.

Tường bằng thủy tinh, rèm cửa màu xanh biển, đá cẩm thạch trắng thuần khiết,trần nhà khắc phù điêu tinh mỹ, những ngọn đèn thủy tinh chiếu ra ánhsáng như ngọc ngà, chiếu lên vô số những chiếc gương chỉnh tề khiếnngười ta sợ hãi mà than.

Bước vào nơi này cũng như bước vào một thế giới mộng ảo vậy

Đó là cảm giác của mỗi học viên khi bướcvào Yêu Ti Lệ.

Lúc này, bọn họ được người phụ trách dẫn dắt đi thăm cửahàng chính của Yêu Ti Lệ

Cửa hàng trưởng là một cô gái tao nhã, nữ tính hơn 30 tuổi.

Cô vừa đi vừa giới thiệu:

- Mặt tiền của hàng chia theo năm tầng. tầng một là phòng tiếp đãi, chúng ta sẽ tiếp khách hàng ở đó, tìm hiểu điều bọn họ muốn, sau đó sẽ tư vấn stylist phù hợp cho bọn họ.Tầng hai là phòng thiết kế bình thường

Bọn họ lên tầng hai, tay vịn cầu thangmàu đỏ khắc hoa tinh tế khiến cho người ta có cảm giác thật hoa mỹ.

Trên tường trắng như tuyết còn treo một vài thiết kế của các nhân viên côngty, rất tinh mỹ

Vừa lên lầu hai đã nhìn thầy một hànggương chỉnh tề, chỗ ngồi ngay ngắn, phía sau là sô pha thoải mái.

Vừanhìn qua có phần hơi giống những cửa hàng làm đầu

Cửa hàng trưởng nói:

- Đây chính là nơi làm việc của các stylist bình thường, trong các em sẽ có một số người về sau sẽ thực tập ở đây

Chu Thiến biết đây là nơi mình sẽ thựctập, không khỏi nhìn thêm vài lần.

Giờ cô đã bình ổn được tư tưởng, Đúng như Hi Thành nói vậy, không được thầy giỏi chỉ dạy, cô vẫn có thể vàocông ty

Sau đó, cửa hàng trưởng lại đưa bọn họlên tầng 3.

Vừa lên tầng 3 thì đã cảm nhận được sự khác biệt.

Nơi nàytrang hoàng rất xa hoa, sàn trải thảm hoa văn tinh tế.

Phòng chính đượcchia thành mười phòng nhỏ.

Từng stylist đều có không gian độc lập củatiêng mình.

Đi vào trong thì thấy, bên trong rất lớn, có một tủ lớn,gương lớn, sô pha lớn, phòng thử đồ, TV LCD, tủ lạnh, thậm chí cả quầybar nhỏ.

Quả thực là không gian làm việc xa hoa đến khó tin.

Các học viên đều tỏ vẻ choáng váng.

Mườingười top đầu nghĩ đến việc sau này mình sẽ được thực tập ở đây thì mắttỏa sáng, hưng phấn vô cùng.

Hồ Giai Giai lại nhìn Chu Thiến với ánh mắt kiêu ngạo, lại bị Chu Thiến lạnh lùng nhìn lại.

Chu Thiến luôn cảmthấy, chuyện keo xịt tóc của mình bị đổi nhất định có liên quan đến côta, chỉ tiếc là không có chứng cớ.

Cửa hàng trưởng mang bọn họ đi thăm quan khắp nơi rồi để bọn họ xuống trước, có người hỏi:

- Vẫn còn chưa xem tầng 4, tầng 5 mà cô

Cửa hàng trưởng nói:

- Tầng 4 là phòng làm việc củathầy Khắc Y, giờ thầy đang tiếp khác.

Tầng 5 là phòng công tác của nhânviên hành chính, không có gì để xem hết.

Các học viên tuy rất muốn đến xem phònglàm việc của thầy Khắc Y nhưng ông đang làm việc không thể quấy rầy.Nhưng sau này còn thực tập ở đây nửa năm, chắc hẳn là vẫn còn cơ hội

Các học viên quay về tầng một, cửa hàngtrưởng bắt đầu chia giáo viên thực tập cho bọn họ.

Sau đó gọi người đưamười người dẫn đầu lên tầng 3, bảo các stylist lớn tự mình chọn họcviên.

Mỗi người đều có sở trường khác nhau, cho nên để cho bọn họ chọntrợ lý đắc lực nhất cho mình

Mà hai mươi tám người còn lại thì cửahàng trường cho mỗi người một tờ danh sách, bảo bọn họ đến tìm chủ quảntầng hai gặp giáo viên hướng dẫn cho mình

Mọi người lên lầu, chủ quản cầm danh sách của bọn họ rồi nói cho bọn họ biết giáo viên hướng dẫn của bọn họ là ởvị trí nào.

Giờ còn chưa đến thời gian làm việc nên phải chờ một lúc

Chu Thiến được chỉ thị, đến vị trí số 30

Bàn thiết kế đơn giản, ở dưới có mộtchiếc tủ bị khóa, xem là là để đồ cá nhân.

Chu Thiến thấy giáo viênhướng dẫn còn chưa đến thì ngồi xuống ghế

Đột nhiên một người lạnh lùng nói:

- Về sau không được ngồi ở vị trí của khách.

Cô làm nóng chỗ ngồi, khách sẽ không thích

Chu Thiến vội vàng đứng lên, nhìn lại, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vóc dáng bình thường, tướng mạocũng bình thường, nuôi râu ở cằm, mặc quần áo thoải mái, xách theo chiếc hộp lớn.

Anh ta đi đến trước bàn, đặt chiếc hộp trên bàn, mở ra, bêntrong là đồ trang điểm

Người đàn ông kia quay đầu nhìn Chu Thiến nói:

- Cô chính là trợ lý mới tới?

Chu Thiến đứng thẳng, gật đầu nói:

- Đúng thế, em là Tống Thiệu Lâm về sau xin được chỉ dạy nhiều hơn thưa thầy Bạch

Qua danh sách cửa hàng trưởng đưa cô đã biết tên của anh ta.

Bạch Huy, vôi, màu sắc nhợt nhạt, cái tên rất thú vị

Bạch Huy cười cười, lại quay đầu sửa sang lại túi đồ nghề của mình, một lát sau mới nói:

- Rất nhanh thôi, em sẽ pháthiện, nơi này và tưởng tượng của em là hoàn toàn khác nhau, mong rằng em không có giấc mộng quá hão huyền, nếu không chỉ là thất vọng mà thôi

Ngày đầu tiên thực tập đã bị thầy dội gáo nước lạnh vào đầu, cảm giác đó thật chẳng dễ dàng gì

Nhưng rất nhanh, cô đã hiểu được ý của thầy

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C141: Trợ lý thực tập


Chương 141: Trợ lý thực tập khác lạ

Qua một tuần, Chu Thiến đã hiểu, trợ lý có nghĩa là gì.

Đơn giản một câu, chính là làm tạp vụ

Lúc Bạch Huy làm đầu, cô ở bên đưa cặp,đưa keo xịt tóc.

Lúc Bạch Huy trang điểm, cô ở bên làm móng tay chokhách.

Lúc Bạch Huy đi trang điểm tại nhà cho ai đó thì cô đi theo sauxách đồ cho anh ta

Hơn nữa, cô phát hiện ở tầng này, cơ bảnđều là thiết kế đơn giản trong cuộc sống, khó lắm thì có thêm được trang điểm cô dâu.

Bình thường đều là các cô gái trẻ trước khi hẹn hò hoặc đi tiệc thì mới đến đây làm tóc, trang điểm.

Khách mặc quần áo đến, họ dựa vào quần áo của khách mà trang điểm làm tóc.

Cái gì mà mặc quần áo gìcho phù hợp, tạo hình chỉnh thể, cái gì mà tạo hình sân khấu hay yếntiệc đều không cần dùng đến

Mà Bạch Huy là người rất được chăng haychớ, kỹ thuật không tệ nhưng rất lười động não.

Khách yêu cầu gì thì anh ta làm theo yêu cầu của khách, cũng không đề nghị, không gợi ý gì.Khách đến một người thì làm một người.

Một vị khách mặt tròn, yêu cầu làm tócxoăn lọn.

Bạch Huy không nói hai lời, cầm máy làm xoăn bắt đầu giúp côlàm tóc.

Chu Thiến sợ đến nhảy dựng, vội kéo Bạch Huy ra nói:

- Thầy Bạch Huy, thầy rõ ràng làbiết cô ấy không hợp với kiểu tóc này, sao còn làm cho cô ấy.

Hẳn nên đề nghị đổi kiểu tóc khác mới đúng

Bạch Huy tức giận nói:

- Cô cho là cô đang thiết kế tạohình cho ngôi sao chắc, cái gì cũng cần hoàn mỹ.

Đây là khách tự yêucầu, cô cứ nghe theo mà làm là được, kiểu tóc khách cho là đẹp thì thếnào cũng sẽ là đẹp thôi.

Cô còn đề nghị đổi kiểu tóc thì mất bao nhiêuthời gian đây?

Này, tiền của tôi là dựa vào phần trăm mà có, làm mộtkhách bằng thời gian người ta làm hai khách thì kiếm được bao nhiêu?

Tôi còn rất nhiều việc cần dùng đến tiền

Bạch Huy gạt tay cô ra, quay về tiếp tụcchỉ dùng một giờ đã tạo hình xong cho khách.

Khách nhìn vào gương vẫnrất hài lòng, dù sao trang điểm tỉ mỉ một chút, cũng nổi bật hơn trướcít nhiều

Chu Thiến lại nhìn khuôn mặt tươi cười của khách mà nghĩ, rõ ràng có thể xinh đẹp hơn nhiều…

Khách đi rồi, Bạch Huy nhân lúc rảnh nói với Chu Thiến:

- Cô cho rằng ai cũng đều tạo hình chỉnh thể tỉ mỉ như cho các ngôi sao, diễn viên sao?

Đó là chuyện của tầng trên

Anh ta chỉ chỉ lên tầng:

- Chỗ này của chúng ta là nhưthế, làm việc đơn giản kiếm chút tiền, chỉ cần để ý hiệu suất, chấtlượng thì khách vừa lòng là được.

Bọn họ yêu cầu không cao, bằng không,300 tệ mà hầu hạ như hầu hạ ngôi sao thì chỉ có đường ăn không khí màsống

Chu Thiến hoàn toàn không thể chấp nhậnlời anh ta nhưng đứng ở góc độ lợi ích mà nói thì cũng không thể nói anh ta sai.

Chỉ khẽ nói:

- Rõ ràng có thể làm được tốt hơn thế

Bạch Huy hừ lạnh một tiếng nói:

- Về sau cho dù cô thi được vàocông ty, hiếm có cơ hội xuất ngoại đào tạo chuyên sâu.

Cũng chẳng quachỉ làm những stylist bình thường như chúng tôi, cô sớm quen với cáchlàm này đi, nếu không sẽ chịu thiệt thòi thôi

Quen với cách làm việc tẻ nhạt này sao?Cô nhìn bốn phía, các bạn học khác cũng chỉ làm theo lời của cácstylist, cũng chẳng ai tốn tâm tư nghĩ nhiều

Chu Thiến bĩu môi, cô đâu muốn điều này

Vài ngày tiếp theo, Chu Thiến chuẩn bịmột quyển sổ nhỏ.

Lúc Bạch Huy thiết kế, cô liền nhân cơ hội mà đến chỗkhách đang đợi, hỏi khách muốn tạo hình gì.

Thấy có những lúc không ổnthì Chu Thiến sẽ đề nghị khách đổi thiết kế, đưa ra đề nghị, sau đó vẽqua trên giấy rồi đưa cho khách, bảo khách lúc tạo hình đưa cho stylistxem.

Nếu không tin Chu Thiến thì có thể đến hỏi stylist

Cứ như vậy, Bạch Huy vừa có thể làm ranhững tạo hình phù hợp cho khách mà lại tiết kiệm được không ít thờigian.

Có một số khách hàng cũ còn nói, những lần tạo hình này tốt hơntrước, khen tay nghề anh ta tiến bộ.

Chỉ có Bạch Huy hiểu rõ điều gì xảy ra.

Có lần, anh ta khẽ hỏi Chu Thiến:

- Cô cố gắng thế làm gì?

Tôi cũng chẳng đưa thêm tiền công cho cô

Chu Thiến nhẹ nhàng nói:

- Chuyện nếu có thể làm rất tốt mà không làm thì lòng em sẽ không thoải mái

Bạch Huy nhìn cô, hồi lâu sau cũng không lên tiếng.

Từ sau hôm đó, thái độ của Bạch Huy vớicô hiền hòa hơn nhiều.

Với khách hàng cũng kiên nhẫn không ít, lúc tạohình cho khách còn có thể tán gẫu với khách về cách phối đồ, làm chokhách hàng rất thích.

Lúc nhàn rỗi cũng sẽ trao đổi chút kinh nghiệm với Chu Thiến.

Dù sao anh ta cũng có kinh nghiệm nhiều năm, vẫn hơn ChuThiến vốn chỉ là lý luận suông nhiều, chỉ bảo Chu Thiến không ít khiếnChu Thiến không khỏi nhớ tới câu: thì ra ai cũng có thể trở thành thầycủa mình, cho dù không được thầy tốt chỉ dạy, ở Bạch Huy cô cũng họcđược không ít.

Cô không khỏi vì ban đầu đã từng coi thường những stylist bình thường này mà cảm thấy hổ thẹn

Bởi vì cách này của Chu Thiến mà hiệusuất và chất lượng của Bạch Huy nâng cao hơn nhiều, khách khen ngợi anhcũng càng ngày càng nhiều, giới thiệu thêm cho anh không ít khách.

Quamột tháng, Bạch Huy trở thành stylist có thành tích cao nhất ở tầng này, ngay cả chủ quản cũng giật mình.

Lúc thưởng tiền thì hỏi anh ta chuyệnnày xem anh ta có phương pháp gì hay

Bạch Huy không hề phủi sạch công của Chu Thiến, đem cách của Chu Thiến nói ra rồi bảo:

- Như thế quả thật rất tiện cho tôi, vừa giảm đi không ít thời gian, vừa có thể tạo hình tốt nhất cho khách

Chủ quản kinh ngạc nhìn Chu Thiến đangchào hỏi với khách, không ngờ cách này lại là do một trợ lý không cónhiều kinh nghiệm nghĩ ra.

Người chủ quản lập tức đề nghị áp dụngphương pháp này với cửa hàng trưởng, rất nhanh, cách thức này được ápdụng khắp tại tầng này.

Nhưng không phải trợ lý nào cũng được tốt nhưChu Thiến, có người không đủ kiên nhẫn, cũng có người trình độ khôngbằng Chu Thiến nên hiệu quả không bằng được.

Nhưng nói tóm lại, hiệusuất và chất lượng vẫn được nâng cao không ít khiến cho tầng hai cũngđược ngẩng mặt một phen.

Đến lúc này, Chu Thiến ở tầng hai cũng đã có chút danh tiếng, lúc Bạch Huy bận thì cũng sẽ đưa khách cho cô làm.Vốn trợ lý không thể tạo hình cho khác nên Bạch Huy làm thế khiến cô rất vui, kinh nghiệm cũng tăng lên không ít.

Tiểu Mạt hâm mộ vô cùng, thầmoán trách với cô:

- Mình làm ở tầng 3, tóc của khách cũng chẳng được sờ đến, sớm biết thế chẳng bằng làm ở tầng 2

Việc thực tập ở tầng 2 tốt hơn so vớitưởng tượng của Chu Thiến không biết bao nhiêu lần.

Duy nhất làm chongười ta không thoải mái chính là Hồ Giai Giai cứ cách hai ngày lại đếnlầu 2 tìm Vương Kỳ một lần.

Lúc nào cũng không coi ai ra gì mà lớn tiếng nói oang oang, hôm nay gặp ngôi sao nào, tạo hình cho phu nhân nổitiếng nào.

Bởi vì cô ta làm trợ lý cho anh mình nên vẫn có cơ hội làmmột số chuyện cơ bản như làm móng linh tinh…

Lúc cô ta nói chuyện sẽ đều “vô tình:nhìn về phía Chu Thiến, vẻ mặt đắc ý khiến người ta ghét.

Chu Thiến vốnkhông muốn để ý đến cô ta nhưng cứ ba ngày hai lượt như vậy thực sự quáphiền

Cô kể lại việc này cho Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành ôm cô nói:

- Đáng ghét thế sao?

Sau đó trầm ngâm một hồi, cười nói:

- Có muốn dạy dỗ cô ta không?

Chắc chắn sẽ khiến mặt cô ta xám ngoét lại đó

Chu Thiến hứng thú, mắt lấp lánh:

- Anh có cách sao?

Triệu Hi Thành thì thầm vào tai cô một hồi

Chu Thiến nghe xong, cười lớn, khẽ day trán anh:

- Anh quá âm hiểm

Triệu Hi Thành làm bộ tức giận rồi ôm cô chạy vào trong phòng

Anh đè lên người cô, mắt sáng:

- Dám nói anh âm hiểm, để xem anh dạy dỗ em thế nào…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C142: Dạy dỗ 1


Chương 142 : Dạy Dỗ 1

Chu Thiến chuyển về biệt thự đã được một đoạn thời gian.

Cô vốn muốn gọi Tiểu Mạt đến ở cùng nhưng Tiểu Mạt cười nói:

- Mình không muốn làm bóng đèn của các cậu đâu.

Mình vẫn nên ở đây là hơn, chỗ này ở đã quen, cũng rất ổn

Triệu Hi Thành rất cảm kích sự thức thờicủa cô, lại thấy cô thực sự tốt với Thiệu Lâm cho nên đặc biệt gọi người sửa sang lại nhà của hai người lại, sau đó mua sắm các thiết bị đồ dùng mới, cố gắng cho Tiểu Mạt được ở tiện nghi nhất

Tiểu Mạt biết đó là tâm ý của anh, cũng biết chút tiền này với anh chả tính là gì nên cũng chỉ cười mà đón nhận

Lúc nhàn rỗi Chu Thiến cũng trang hoànglại biệt thự, trước kia lúc ở đây, cô nghĩ mình chỉ là khách qua đườngcho nên chưa bao giờ tốn công làm gì.

Nhưng giờ nơi đây là tổ ấm của bọn họ, đương nhiên phải tốn chút tâm tư.

Cô thay rèm cửa bằng rèm cửa màcô thích, cũng mua thêm không ít đồ trang trí.

Lúc trước biệt thự trang hoàng tuy rất xa hoa nhưng có hơi đơn điệu, cảm giác thiếu đi không khí gia đình, có thể thấy Tống Thiệu Lâm trước kia cũng không hề có tâm tư làm việc này

Giờ Chu Thiến lại bày thêm mấy chậu hoanhỏ ở trên ban công, trong phòng treo mấy bức họa, phòng tắm thay hết đồ dùng theo cặp, phòng khách thì đặt thêm mấy vật trang trí nhỏ.

Chỉ chút ít thay đổi thôi nhưng cũng khiến cả căn nhà tràn ngập hơi ấm gia đình

Triệu Hi Thành thấy những thứ này xongthì ôm cô vào lòng, trong lòng cảm động, ngọt ngào không thể hình dunghết bằng lời.

Chỉ cảm thấy hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời cũng chỉđến thế mà thôi

Hôm đó, Triệu Hi Thành và Chu Thiến bànlại kế hoạch dạy dỗ Hồ Giai Giai một lần.

Qua hai ngày, bọn họ bắt đầuhành động theo kế hoạch

Đó là một ngày ánh nắng rực rỡ ngập tràn

Trước cửa Yêu Ti Lệ đột nhiên xuất hiệnmột chiếc ô tô sang trọng.

Xe màu vàng như lóe sáng dưới ánh mặt trời,biểu hiện khí thế tôn quý không gì sánh bằng.

Sau đó có lái xe mặc đồngphục đen xuống xe mở cửa xe, một đôi nam nữ ăn mặc sang trọng bướcxuống, tổ hợp tuấn nam mỹ nữ thực khiến người ta yêu thích

Nhân viên trong cửa hàng nhìn qua cửakính thấy thế vội mở cửa nghênh đón họ vào.

Theo kinh nghiệm của bọn họ, đây hẳn là hai vị khách quý vô cùng

Chu Thiến và Triệu Hi Thành tay nắm tay bước vào Yêu Ti Lệ, đằng sau còn có người hầu xách đồ cho bọn họ

Cửa hàng trưởng cùng mọi người ra cửa đón khách quý, mà khi nhìn rõ người tới thì không khỏi giật mình

Đây…

đây chẳng phải là trợ lý ở tầng hai sao?

Cửa hàng trưởng biết Tống Thiệu Lâm nhưng Tống Thiệu Lâm cô quen là trợ lý nhỏ mặc đồng phục trắng giản dị.

ChuThiến hôm nay mặc hàng hiệu, khí chất cao quý, tao nhã, người đàn ôngbên người cô cao lớn tuấn mỹ không nói nhưng lại có khí thế xem thườngmọi thứ.

Hai người đứng đó có khí thế cực lớn, hấp dẫn mọi ánh nhìn

Cửa hàng trưởng ngây người không nói được gì.

Sớm nghe nói nhà Tống Thiệu Lâm có tiền nhưng không ngờ lại giàuđến mức độ này.

Cửa hàng trưởng lén liếc nhìn chiếc xe hơi xa hoa bênngoài, đó là chiếc siêu xe phiên bản hạn chế, cả thế giới cũng chẳng cónhiều.

Triệu Hi Thành thấy bọn họ đều ngây ngốc, thất thần thì nhíu mày, tức giận:

- Sao không có ai đón tiếp thế nào?

Đây là cách phục vụ của Yêu Ti Lệ sao?

Trong giọng nói có sự lạnh lùng khiến mọi người chấn động

Cửa hàng trưởng là người lấy lại tinh thần đầu tiên, vội cúi người nói:

- Ngại quá, là chúng ta tiếp đón không tốt

Lúc nói chuyện, cô không nhịn được nhìn về phía Chu Thiến, trong mắt là sự kinh ngạc.

Chu Thiến không muốn làm khó cửa hàng trưởng nên cười với cô:

- Chúng tôi đêm nay có yến tiệc nên mới đến

Cửa hàng trưởng tươi cười:

- Có hẹn trước không?

Bên kia, Triệu Hi Thành cười tà mị:

- Chúng tôi đã hẹn Hồ Gia Hào rồi

Lúc nói chuyện, hai mắt lưu chuyển, trong lơ đãng lại như phóng điện khiến các cô gái ở đây đều choáng váng

Cửa hàng trưởng cười tươi rói:

- Mời qua bên này

Vừa vươn tay mời vừa dẫn đường

Anh em Hồ Gia Hào nhận được điện thoạinội tuyến dưới lầu thì biết có khách quý đến nên sớm đã ra ngoài, đếncầu thang chờ đón khách quý.

Hồ Giai Giai đứng sau anh mình, vẻ mặt mừng rỡ, không biết khách quý hôm nay là ai?

Phải nịnh bợ cẩn thận mới được

Khi cô ta nhìn thấy đôi nam nữ đi lên thì biến sắc.

Cô ta cúi đầu, lùi về sau anh mình, hi vọng có thể giảm bớtcảm giác tồn tại của mình.

Tuy rằng biết cũng chỉ là phí công nhưng côta quả thực không muốn để Tống Thiệu Lâm nhìn thấy mình phải cúi đầutrước mặt cô.

Chu Thiến nhìn vẻ co đầu rụt cổ của cô ta mà không nhịn được khẽ cười, trong lòng thật thoải mái

Triệu Hi Thành cũng chẳng dễ dàng bỏ qua cho Hồ Giai Giai như vậy, lớn tiếng nói:

- Cô kia, đúng, chính là cô!

Cô trốn đi làm gì, sao thế, làm chuyện gì ám muội sao?

Cửa hàng trưởng thấy thế thì tức giận, lườm Hồ Giai Giai nói:

- Hồ Giai Giai, cô đón khách thế sao?

Còn không mau xin lỗi khách?

Hồ Giai Giai đương nhiên không muốn, luira sau anh mình, mặt đỏ bừng không lên tiếng.

Nhìn cô ta như thể hậnkhông thể tìm được cái động mà trốn vào đó

Chu Thiến cực kì thống khoái, Triệu Hi Thành quay đầu nhìn cô nhíu mày như muốn nói: “em cứ chờ đi, trò hay còn ở phía sau cơ”

Hồ Gia Hào nhìn thấy Triệu Hi Thành đến,lại thấy anh nhằm vào em gái mình mà nói như vậy thì cảm thấy Triệu HiThành hôm nay đến hẳn là tìm phiền phức.

Nghĩ tới trước kia em gái mìnhđắc tội Triệu phu nhân, tuy rằng Triệu Hi Thành không kiện ra tòa nhưngcũng không quên được.

Anh ta nhìn lại vẻ mặt không cam lòng của em gáimình mà thầm thở dài.

Đều là người nhà chiều hư nó, làm cho nó sinh tính tự cao tự đại, kiêu ngạo bướng bỉnh.

Cũng nên áp chế lại tính cách này, bằng không không phải lúc nào cũng có vận may như vậy.

Nhân cơ hội nàycho Triệu tổng xả giận, mong rằng sau này Triệu Hi Thành sẽ không tìm em gái mình gây phiền phức nữa

Lập tức, anh ta tươi cười bước lên thân thiết nói:

- Triệu tổng, hoan nghênh hoan nghênh, anh yên tâm, tôi nhất định cố gắng hết sức tạo hình cho tôn phu nhân

Sau đó quay đầu khẽ quát em gái mình:

- Giai Giai, còn không mau xin lỗi khách

Hồ Giai Giai thấy cửa hàng trưởng và anh đều giận thì đành phải bước đến bên Chu Thiến, khó chịu mà nói:

- Xin lỗi

Triệu Hi Thành không buồn nhìn cô ta lấy một lần:

- Cô nói gì?

Tôi không nghe rõ

Hồ Gia Hào vội nói:

- Giai Giai, lớn tiếng chút, có thành ý chút đi

Hồ Giai Giai mắt đã bắt đầu ngấn lệ, nghẹn ngào cao giọng nói:

- Xin lỗi

Chu Thiến nhìn cô ta thản nhiên cười, nhớ tới sự châm chọc, khiêu khích trước kia của Hồ Giai Giai với mình, còncả chuyện keo xịt tóc bị đổi đầy mờ ám nên chẳng hề thương hại gì cô ta

Người như thế, không biết trời cao đấtrộng, làm người hay làm việc đều rất càn rỡ, thật sự nếu không dạy dỗ cô ta thì cô ta sẽ coi mình là quả hồng nát

Mà nụ cười này trong mắt Hồ Giai Giai lại thành sự miệt thị, trào phúng.

Cô ta vừa tức vừa hận nhưng lại khôngdám làm gì, sợ sẽ bị công ty đuổi đi.

Cô ta không dám mạo hiểm như vậy

Cô ta chẳng có cách nào khác, lần đầu tiên, cô ta cảm nhận được, trước mặt Tống Thiệu Lâm, cô ta chỉ nhỏ bé như vậy mà thôi

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C143: Dạy dỗ 2


Chương 143: Dạy dỗ 2

Cửa hàng trưởng sau khi dẫn Triệu Hi Thành tới, giao cho chủ quản lầu 3 bảo cô ta chăm sóc khách hàng cẩn thận rồi lại đi xuống

Theo quy định, trợ lý phải đến trước cửa phòng tạo hình mà mở cửa cho khách rồi cung kính mời khách vào

Bình thường chuyện này Hồ Giai Giai luôntranh cướp với trợ lý khác, tranh thủ mà lấy lòng khách.

Bởi vì cô tatrẻ trung xinh đẹp, nụ cười sáng lạn, miệng lưỡi ngọt ngào nên cũng rất được khách hàng ưa thích, thường cũng được tiền boa. (Bản thân những stylist lớn cũng có trợ lý riêng, học viên thực tập chỉ là trợ lý phụ,chỉ là Hồ Giai Giai là em gái của Hồ Gia Hào nên địa vị bất đồng)

Nhưng lần này, muốn Hồ Giai Giai phải cúi người trước mặt Chu Thiến thì cô ta không thể làm nổi.

Cô ta đứng bất động ở đó, trợ lý chính của Hồ Gia Hào vội vàng bước lên mở cửa

Hồ Gia Hào nhìn bộ dáng quật cường của em gái thì thầm sốt ruột, em gái mình tùy tiện như thế chỉ sợ sẽ còn phảichịu ủy khuất hơn nữa mà thôi

Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn Hồ GiaiGiai một cái, kéo Chu Thiến vào, lúc vào cửa còn tiện tay thưởng cho trợ lý mở cửa kia 500 tệ.

Trợ lý kia được thưởng lớn như vậy thì cao hứng vô cùng, nhìn Hồ Giai Giai đắc ý.

Bình thường cậu ta luôn bị Hồ Giai Giai tranh công, nhưng cô ta lại là em gái của Hồ Gia Hào nên cũng chỉ dám giận mà không dám nói.

Giờ rốt cục đã có thể ngẩng cao đầu trước cô ta, trong lòng vô cùng thoải mái

Hồ Giai Giai nhìn tờ tiền đỏ chót trongtay trợ lý kia mà trong lòng đủ mọi cảm giác lẫn lộn.

Bọn họ boa linh tinh mà đã 500 tệ?

Cô ta không khỏi lén liếc nhìn Chu Thiến một cái.Thấy Chu Thiến cả người đều là hàng hiệu, trang sức kim cương long lanh, người đàn ông bên cạnh lại tuấn mỹ như vậy, xuất sắc như vậy thì lòng ganh ghét lại dâng lên.

Tống Thiệu Lâm dựa vào cái gì mà có mạng tốt như vậy?

Hồ Giai Giai đi theo sau bọn họ vào phòng thiết kế rồi ngồi xuống ở chỗ cách xa bọn họ.

Thầm hạ quyết tâm, coimình như người vô hình, mặc kệ bọn họ

Nhưng mọi chuyện nào có như ý của cô ta

Bên kia, Chu Thiến ngồi xuống bàn trangđiểm, trợ lý được tiền boa vội giúp cô pha trà rót nước.

Nhưng Chu Thiến lại nhìn Hồ Giai Giai rồi vẫy:

- Trợ lý tiểu thư bên kia, rót cho tôi cốc nước

Hồ Giai Giai mím môi, hai tay dùng sức mà giắt vạt áo, hung hăng trừng mắt nhìn Chu Thiến.

Chu Thiến lại nhìn côta cười thản nhiên, nhíu mày nói:

- Thế nào, phải để tôi nhắc lại lần nữa hay sao?

Hồ Gia Hào vội quát em gái:

- Giai Giai, nhanh nhẹn lên

Hồ Giai Giai chẳng còn cách nào, đànhphải cau có đi lấy nước cho Chu Thiến.

Tuy rằng rất muốn nhổ nước bọt vào trong cốc nhưng ánh mắt lạnh lùng của Triệu Hi Thành phía sau luôn nhìn cô ta khiến lưng cô ta ớn lạnh, thực sự không dám

Cô ta dùng dằng mãi rồi mới cầm cốc nước tới, vùng vằng đưa cho Chu Thiến nói:

- Này!

Chu Thiến lật tạp chí, không ngẩng đầu cũng không nhận chén nói:

- Tôi nhớ trường học không có dạy như vậy

Trường học dạy là phải hai tay bưng nước, cung kính đưa cho khách, nhất là tầng ba tầng bốn, tầng hai lại không nghiêm ngặt như vậy

Hồ Giai Giai tức giận đến mặt trắng bệch, nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh trai thì vẫn phải làm theo quy củ mà cung kính đưa trà cho Chu Thiến.

Chu Thiến cười đón lấy, hơi nhấp một ngụm thì nhíu mày:

- Sao lạnh thế?

Triệu Hi Thành lập tức phát hỏa:

- Các người định làm ăn hay không đây, gọi chủ quản đến ngay

Hồ Gia Hào vội đón lấy chiếc chén trong tay Chu Thiến, liên tục xin lỗi:

- Xin lỗi, xin lỗi

Rồi nói với Hồ Giai Giai:

- Giai Giai, đổi ly khác đi

Hồ Giai Giai giận run người nhưng lại sợbọn họ sẽ gọi chủ quản đến, nếu không bị đuổi đi thì cũng sẽ để lại ấn tượng xấu với chủ quản, ảnh hưởng đến tương lai trở thành trợ lý của Khắc Y của cô ta.

Cô ta lại đành nhẫn nhịn, lại rót chén nước khác, lầnnày là một chén nước ấm.

Ai ngờ Chu Thiến uống một ngụm, lại nhíu mày nói:

- Nóng quá

Hồ Gia Hào không đợi Triệu Hi Thành nổi đóa.

Lập tức đón lấy chén nước trong tay Chu Thiến, cẩn thận nói:

- Xin lỗi, xin lỗi, đều là cấp dưới của tôi làm việc không tốt, tôi tự đi rót nước cho cô, xin chờ một chút

Chu Thiến thấy anh trai cô ta lo lắng bảo vệ em gái như vậy, hoàn toàn không để ý đến thể diện của chính mình,không khỏi cũng có chút cảm động, lập tức thở dài, nghĩ có phải là không nên làm khó người anh này?

Cũng không ngờ, Hồ Giai Giai đợi anh mình bước đi thì khẽ rít giọng nói:

- Này, cô đừng có quá đáng, đừng nghĩ là cô có tiền thì tôi sẽ sợ cô.

Chu Thiến thầm mắng cô ta là loại chết cũng không biết hối cải, quay đầu nhìn cô ta cười lạnh nói:

- Lời này của cô sai rồi, giờ tôi là chủ, cô phải theo.

Tôi đưa tiền, cô phục vụ.

Đúng thế, tôi là ngườicó tiền, tiền rất nhiều đủ để cô phải cúi đầu trước mặt tôi.

Cô có thểkhông sợ tôi nhưng cô muốn bảo vệ công việc của mình thì phải nhìn sắcmặt của tôi

Chu Thiến ép sát người cô ta, vì để đề cao khí thể của mình mà cô học theo vẻ mặt của Triệu Hi Thành nói:

- Hồ Giai Giai, hình như đến giờcô vẫn không ý thức được, tôi thật sự là người cô không thể trêu vàođâu, tôi đạp chết cô cũng dễ như đạp chết con kiến mà thôi

Trong nháy mắt, tay chân Hồ Giai Giai trở nên lạnh lẽo vô cùng, cô ta vẫn luôn đố kỵ với Tống Thiệu Lâm, muốn kéo Tống Thiệu Lâm xuống bùn.

Cô ta tuy biết nhà Tống Thiệu Lâm có tiềnnhưng ngoài ghen tỵ cũng không có cảm giác gì khác, trong lòng cô ta, cô ta không nghĩ Tống Thiệu Lâm có thể làm gì mình, chuyện bịa đặt lầntrước, chẳng phải không làm gì được cô ta sao?

Nhưng giờ cô ta hiểuđược, cô ta sai rồi, thì ra giữa bọn họ có sự chênh lệch rất lớn, làthân phận, là địa vị, là tiền tài.

Chỉ cần Tống Thiệu Lâm muốn, lúc nàocũng có thể khiến mình được đẹp mặt

Tất cả những điều này, tuy cô ta hiểu nhưng sao có thể nuốt trôi cơn giận này

Chu Thiến nhìn gương mặt dần trắng bệchcủa Hồ Giai Giai, trong lòng thật thoải mái, khó trách ngày nào Triệu Hi Thành cũng thích lầm lì như vậy, nói năng thì cộc lốc, thì ra cảm giácthống khoái như thế…

Lần này, Hồ Giai Giai sẽ không dám trêu chọc cô nữa rồi

Thật ra, Chu Thiến chẳng qua là hù dọa cô ta một chút thôi, cô biết rõ sự gian khổ của học hành, cũng biết phầncông việc này với mỗi học viên mà nói quan trọng cỡ nào.

Hơn nữa chuyệnkeo xịt tóc cũng không thể chắc chắn là do Hồ Giai Giai làm, cô sẽ không vì thế mà chặn đứng tiền đồ của một cô gái.

Hôm nay chẳng qua là dạy dỗ cô ta một chút, cho cô ta hiểu được mình không phải kẻ dễ dây

Triệu Hi Thành ở bên nhìn mà buồn cười,Thiệu Lâm này, cô ấy nghĩ chỉ đôi câu hù dọa này thì Hồ Giai Giai sẽ sợcô ấy?

Nhìn vẻ mặt của cô ta rõ ràng là rất không cam lòng, không phục,chỉ e sau này còn sẽ gây chuyện gì khác.

Người như thế, kim không đâmvào thịt thì không thấy đau.

Muốn làm cho cô ta sợ thì phải để cô tathấy đau

Trong mắt Triệu Hi Thành hiện lên một tia ngoan độc.

Nam trợ lý ở bên nhìn sắc mặt của anh mà lạnh người

Triệu Hi Thành nhìn về phía Chu Thiến, thầm nghĩ, phụ nữ đúng là dễ mềm lòng!

Nhưng mà…

Thiệu Lâm như vậy thật sự rất đáng yêu…

Gương mặt lạnh lùng của anh dần nhu hòa lại khiến cho trợ lý đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Hồ Gia Hào hai tay bưng chén trà lại,cung kính đưa cho Chu Thiến, Chu Thiến không đành lòng làm khó người anh tốt này nên đón lấy, cũng không làm khó dễ nữa.

Hồ Gia Hào thầm thởphào.

Anh nhìn em gái, thấy Hồ Giai Giai cúi đầu đứng một bên, khôngbiết suy nghĩ cái gì.

Sau đó, Hồ Gia Hào cùng Chu Thiến thảoluận nên tạo hình thế nào.

Hồ Gia Hào lấy ra những hình ảnh cho cô thamkhảo.

Không hổ là bậc thầy có tiếng, phương án tạo hình rất độc đáo màcũng mới mẻ, rất hợp ý Chu Thiến, cũng cho cô học hỏi thêm không ít.

Mà Hồ Gia Hào cũng rất kinh ngạc với mắtthẩm mỹ của Chu Thiến, sự sâu sắc, sáng tạo, trí tuệ của cô ấy so với em gái mình tuyệt đối hơn chứ không kém.

Khó trách em gái mình luôn nhằmvào cô ấy, thì ra là lòng dạ hẹp hòi của em gái mình tác quái.

Anh nhìnChu Thiến tao nhã thoải mái lại nhìn vẻ mặt phẫn hận của em gái, khôngkhỏi thầm lắc đầu, cao thấp cũng quá rõ ràng…

Sau khi quyết định tạo hình, Hồ Gia Hào bắt đầu động thủ, anh gọi Hồ Giai Giai giúp Chu Thiến làm móng

Hồ Giai Giai sợ khí thế của Chu Thiến vàTriệu Hi Thành nên không dám không theo.

Cô ta lấy ra dụng cụ làm móng,vô cùng khó chịu, ngồi xổm bên Chu Thiến, làm móng tay cho Chu Thiến.

Cô ta cầm lấy tay Chu Thiến, bàn tay ChuThiến trắng nõn mềm mại, mười ngón tay thon dài, vừa nhìn là biết đây là bàn tay chưa từng phải làm lụng vất vả.

Ngón áp út của Chu Thiến còn có một chiếc nhẫn kim cương lóng lánh, ánh sáng chói mắt cô ta.

Rõ ràngmới đầu chỉ là người bình thường như mình, đột nhiên lại biến thànhngười cao cao tại thượng, bây giờ còn cưỡi lên đầu lên cổ mình, tâm tình của cô ta ai thấu hiểu được?

Chu Thiến ý thức được mình còn chưa tháonhẫn nên rụt tay lại, tháo nhẫn ra rồi lại đưa tay cho cô ta, lúc lơđãng liếc nhìn Hồ Giai Giai một cái.

Chỉ là một cái liếc mắt lơ đãng nhưng lại bị Hồ Giai Giai nghĩ thành khoe khoang, đắc ý

Tâm tình của cô ta vô cùng phức tạp, vừabuồn bực lại vừa phẫn hận.

Tất cả những cái này đều khiến cô ta vô cùngkích động, tay cầm kéo không khỏi run lên

- Á!

Chu Thiến động nhiên rút tay lại nhưng đã không kịp.

Ngón út của cô đã bị cứa phải, một giọt máu ứa ra rơi trênngười, vết máu đỏ tươi này khiến mắt Triệu Hi Thành như bị kim đâm

Anh đứng bật dậy, bước tới kéo Hồ GiaiGiai ra rồi tát cô ta một cái.

Hồ Giai Giai còn chưa kịp phản ứng đã bịcái tát mạnh của Triệu Hi Thành đánh vào, lăn mấy vòng mới dừng lại được

Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ khiến mọi người đều ngây ngốc, không thể phản ứng kịp thời

Chờ đến khi Hồ Giai Giai khóc thất thanh thì mọi người mới như tỉnh mộng

Hồ Gia Hào vội đi đến bên em gái, nhìnkhuôn mặt bị đánh sưng của em mà đau lòng vô cùng.

Hồ Giai Giai bưng mặt dựa vào lòng anh trai, khóc đến không thở nổi.

Cô ta thực sự sợ hãi.Vừa rồi, chỉ trong nháy mắt Triệu Hi Thành đánh cô ta mà cô ta cảm giácnhư đó là quỷ tu la từ địa ngục xuất hiện.

Cuộc đời cô ta chưa bao giờtrải qua cảm giác này, tựa như ác mộng vậy.

Sau đó, cô ta lại không biết vận mệnh gì sẽ chờ mình.

Cô ta sợ hãi, sự sợ hãi từ sâu thẳm trong lòng khiến cả người run rẩy

- Anh ơi… em không cố ý….

Em thực sự không cố ý… em chỉ là nhỡ tay… em không cố ý…

Cô ta ôm anh trai mình khóc rống, kể lể.Thực ra đó là cô ta nói thật, vừa rồi cô ta không cố ý, dù có tức giậnthế nào cũng sẽ không thể làm chuyện này trước mặt bao người được

Hồ Gia Hào bị em gái khóc mà đau lòng, nghe lời của em gái thì không khỏi tức giận mà nói với Triệu Hi Thành:

- Triệu tổng, chuyện còn chưa rõ ràng, sao anh lại có thể đánh người được

Triệu Hi Thành xem xét miệng vết thươngcủa Chu Thiến, trợ lý đem bông băng đến, Triệu Hi Thành cẩn thận thấmmáu cho cô, thỉnh thoảng còn hỏi:

- Có đau không?

Có xót không?

Chu Thiến thấy vẻ mặt lo lắng của anh thì cảm thấy chẳng còn gì đau đớn.

Cô nhìn anh cười, lắc lắc đầu

Triệu Hi Thành nghe được lời của Hồ Gia Hào thì quay phắt lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ, giọng nói lạnh như băng rít qua kẽ răng

- Tôi đánh cô ta còn là nhẹ.

Tôi còn muốn cô ta không thể nào ngóc đầu được tại đây nữa

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C144: Giải quyết


Chương 144: Giải Quyết

Anh em họ Hồ nghe được lời Triệu Hi Thành nói thì đều sợ đến ngây người.

Hồ Giai Giai thậm chí còn ngừng khóc, kinh hãi nhìn khuôn mặt tuấn mỹ mà âm ngoan của Triệu Hi Thành

Triệu Hi Thành đi đến trước mặt Hồ Giai Giai, từ cao nhìn xuống cô ta, trong mắt tràn ngập sự khinh thường:

- Cô nghĩ rằng tôi sẽ để mặc cô hết lần này đến lần khác làm tổn thương vợ tôi sao?

Lần trước tôi bỏ qua cho cô cô nghĩ tôi là quả hồng nát hay sao?

Không phải cố ý?

Tôi thấylà cô có ý trả thù.

Tôi muốn cô phải trả giá vì những gì mình đã làm

Anh quay đầu nhìn trợ lý nam quát:

- Đi gọi chủ quản của các người đến

Trợ lý nam thất kinh, nhìn Hồ Gia Hào lại nhìn Triệu Hi Thành, nhất thời không biết nên làm gì.

Triệu Hi Thành mắt sắc như đao mà nhìn anh ta:

- Còn không đi mau

Trợ lý kia run lên rồi đi ra ngoài tìm chủ quản

Hồ Giai Giai thấy chuyện đã ầm ĩ đến tận chủ quản thì biết lần này nhất định sẽ bị công ty sa thải, trong lòng hoảng hốt tới cực điểm.

Cô ta vừa khóc vừa liên tục lắc đầu, nước mắt như mưa, lớp son phấn trên mặt nhòe nhoẹt, chật vật vô cùng.

Cô ta nhìnTriệu Hi Thành rồi xin tha thứ:

- Không phải không phải……

Tôithật sự không phải cố ý, tôi tuyệt đối không phải là trả thù……

Ô ô……

Tôi biết sai rồi… về sau tôi không dám nữa…

ô… xin… xin anh tha thứ chotôi, đừng để công ty sa thải tôi…

Cô ta ngập tràn hi vọng với tương lai,khát khao đứng nơi đầu sóng ngọn gió, trở thành stylist được người người mền mộ, chẳng lẽ, mọi thứ còn chưa bắt đầu đã lại kết thúc ở thời khắc này sao?

Hồ Giai Giai càng nghĩ càng đau lòng,càng nghĩ càng sợ hãi, sớm biết như thế, cô nhất định sẽ không đi trêu chọc Tống Thiệu Lâm, nhất định không dám châm chọc, khiêu khích, diễu võ dương oai với Tống Thiệu Lâm, nếu sớm biết sẽ có hậu quả nghiêm trọng cỡ này

Cô ta cuối cùng không nói được gì, chỉ bụm mặt khóc.

Triệu Hi Thành nhìn xuống, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta khóc.

Nghe được lời cô ta nói thì cũng chỉ hừ lạnh một tiếng mà không làm gì thêm.

Hôm nay phải cho cô ta chút đau đớn, để cô ta saunày có chút e ngại với Thiệu Lâm, không dám có tâm tư ý đồ gì xấu.

Vềphần có cần đuổi tận giết tuyệt hay không…

Anh cũng không ngại nhưng chỉ sợ Thiệu Lâm ngốc nghếch kia sẽ lại mềm lòng.

Anh cũng không muốn để cô nghĩ mình là kẻ tàn nhẫn vô tình

Hồ Gia Hào thấy Triệu Hi Thành như thếthì biết hôm nay anh sẽ không bỏ qua, trong lòng lo lắng vạn phần nhưng sai là tại em mình, đầu tiên là em mình bịa đặt vu hãm vợ anh ta, giờ lại làm vợ anh ta bị thương.

Dựa vào tính cách của Triệu Hi Thành, chỉsợ hôm nay em gái mình không bị sa thải là không được.

Nhưng em gái mình tuổi còn nhỏ, vốn tràn ngập hi vọng với tương lai, nếu vì chuyện này mà hủy đi mọi thứ, với cá tính của nó thì hẳn là sau này sẽ khó mà bước tiếp.

Anh ta là anh trai sao có thể mặc kệ chuyện này?

Hồ Gia Hào bình ổn lại cảm xúc của chínhmình, thấy Triệu Hi Thành thái độ cứng rắn nhưng Triệu phu nhân đứng sau lại nhìn em gái mình với vẻ không đành lòng thì mắt sáng bừng lên.

Hồ Gia Hào biết, chuyện hôm nay nếu muốn cứu vãn được thì chỉ có thể dựavào Triệu phu nhân mà thôi

Anh ta đứng lên, bước nhanh đến bên Chu Thiến, vẻ mặt khẩn thiết nói:

- Triệu phu nhân, xin cô giơ caođánh khẽ, tôi biết đều là Giai Giai không tốt, mọi chuyện đều là nó sai.

Nhưng xin cô nể tình bạn học, xin cô nể tình nỏ tuổi nhỏ không hiểuchuyện mà cho nó chút hi vọng đi.

Cô cũng biết nó là đứa không biết trời cao đất rộng, cô thực sự nhẫn tâm chặt đứt đường sống của nó sao?

Xincô tha cho nó một lần, sau này tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận,tuyệt đối không để nó ăn nói hàm hồ, làm xằng làm bậy!

Triệu phu nhân…

Càng nói giọng Hồ Gia Hào càng thấp dần đi, vẻ mặt cầu xin

Chu Thiến nhìn anh ta, thân hình cao lớncủa Hồ Gia Hào cung kính cúi người trước mặt cô.

Nghĩ bình thường anh ta cũng là người được mọi người trong công ty sùng bái, bình thường cho dù là khách hàng cũng sẽ nể mặt anh ta vài phần.

Chỉ sợ tới giờ chưa từngăn nói khép nép với ai như vây, vì em gái mà phải như thế, thật sự làngười anh tốt.

Hồ Giai Giai sở dĩ kiêu ngạo, ương ngạnh chỉ sợ cũng làvì được cưng chiều quá nhiều, cho nên cô ta coi rằng mọi thứ phải xoayquanh cô ta, quá tự cao rồi

Chu Thiến nhìn Hồ Giai Giai ngồi trên đất mà khóc kia, cô ta cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô rồilại vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng cô

Cô thở dài nói với Hồ Gia Hào:

- Thầy Hồ, anh có lẽ cho rằng hôm nay chúng tôi ỷ thế hiếp người.

Nhưng anh ngẫm lại đi, việc ngày hômnay đổi lại là khách hàng khác thì sẽ hơn gì?

Vấn đề là ở cô ấy chứkhông phải chúng tôi.

Yêu Ti Lệ coi trọng nhất là thái độ phục vụ.

Bấtkể thế nào, hôm nay tôi tới là khách, nhưng thái độ phục vụ của cô ấythế nào anh cũng thấy rồi đó, tôi không phải nói nhiều lời chứ.

Hôm naycô ấy làm tôi bị thương, mặc kệ là cô ấy cố ý hay không cẩn thận thìcũng không tránh được bị phạt vì làm việc không chuyên tâm.

Đợi chủ quản đến, tôi sẽ không nói lung tung một chữ, mọi thứ cứ để công ty quyếtđịnh đi.

Những lời này vô cùng hợp tình hợp lý, Hồ Gia Hào á khẩu không trả lời được, nhìn em gái lắc lắc đầu

Hồ Giai Giai nghe xong lời Chu Thiến thìhi vọng đang dâng lên lại tan biến, khóc càng thống thiết.

Giờ cô ta đãkhông còn tâm tư oán hận Chu Thiến, lòng chỉ lo lắng cho tương lai củamình, không biết có thể bị sa thải không.

Nếu thật sự không được làm ởYêu Ti Lệ thì làm ở những chỗ khác có tiền đồ gì?

Mà Triệu Hi Thành nghe Chu Thiến nói vậythì cũng hiểu ý của cô, xem ra cô không muốn làm tuyệt tình, dạy dỗ xong vẫn để cho cô ta đường sống

Ây dà… cô gái ngốc này

Lúc này, chủ quản đẩy cửa đi vào.

Cô sớm đã nghe được trợ lý kể lại mọichuyện.

Nhưng dù sao trợ lý cũng là cấp dưới của Hồ Gia Hào nên vẫnkhông dám kể chuyện Hồ Giai Giai chậm trễ với khác, chỉ nói cho chủ quan rằng Hồ Giai Giai làm khách bị thương, khách đang nổi giận

Chủ quản đi vào, đầu tiên hung hăng lườm Hồ Giai Giai đang ngồi khóc kia.

Sau đó nhìn Triệu Hi Thành mà cúi đầu xin lỗi:

- Xin lỗi, mọi chuyện đều là lỗi của chúng tôi, xin ngài đừng giận

Sau đó trừng mắt nhìn Hồ Giai Giai đang khóc kia mà khẽ quát:

- Còn không mau đứng lên, nhìn cô bây giờ còn ra thể thống gì nữa?

Còn không mau đứng lên xin lỗi khách?

Hồ Giai Giai cũng biết nếu giờ bọn họ nói thêm nửa câu bất lợi với mình thì chắc chắn sẽ bị đuổi.

Vì để cho bọnChu Thiến nguôi giận, cũng vì tranh thủ biểu hiện trước mặt chủ quan màcô ta lập tức nhào tới bên Chu Thiến nói:

- Rất xin lỗi, xin hãy tha thứ cho tôi, không phải tôi cố ý, xin tha thứ cho sự sơ sẩy lần này của tôi

Sau đó lại khẽ nói chỉ đủ cho Chu Thiến nghe được, giọng khàn khàn:

- Xin cô tha cho tôi một conđường sống, về sau tôi không dám động chạm đến cô nữa.

Tôi không muốn bị đuổi khỏi trường, xin cô…

Cô ta thấy, chỉ cần Chu Thiến có thểbuông tha mình thì chỗ Triệu Hi Thành chẳng có vấn đề gì nhiều.

Chỉ cầnbọn họ không nói gì thì chuyện này vẫn còn có hi vọng, anh cô ta vẫn cóchút quan hệ trong công ty.

Hồ Giai Giai hai mắt đẫm lệ nhìn Chu Thiến, trong mắt là sự cầu xin.

Hồ Gia Hào ở bên cũng đầy vẻ khẩn cầu

Từ sau khi chủ quản bước vào Triệu Hi Thành cũng không nói thêm gì, giao quyền quyết định cho Chu Thiến.

Chủ quản đi tới, nhìn vết thương của Chu Thiến rồi nói:

- Vì để an toàn, vẫn là để chúngtôi đưa cô đến bệnh viện trước đi, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xửlý cẩn thận.

Trợ lý thực tập làm cô bị thương nhất định sẽ bị xử phạtthích đáng.

Nghe vậy, anh em họ Hồ đều tái mặt.

Hồ Giai Giai lại òa khóc

Chu Thiến nhìn bọn họ, yên lặng một hồi rồi đứng lên, đi đến bên Triệu Hi Thành rồi nói với chủ quản:

- Vậy đến bệnh viện trước đi

Những lời gây bất lợi với Hồ Giai Giai cô không nói nhưng bảo cô giải vây cho Hồ Giai Giai thì cô cũng không làmđược.

Về phần kết quả thế nào thì để mặc công ty quyết định đi

Cô nhìn Triệu Hi Thành cười cười, khẽ nói:

- Cảm ơn anh

Rất cảm ơn anh đã tôn trọng ý kiến của cô như vậy

Triệu Hi Thành ôm eo cô, nhìn cô cười dịu dàng, nhỏ giọng nói:

- Anh muốn ăn cánh gà rán em làm lần trước

- Đơn giản thôi

Phía sau, Hồ Gia Hào thở phào nhẹ nhõmmột hơi.

Chỉ cần thái độ của khách hàng không quá kiên quyết thì phíacông ty anh ta vẫn có cách, ít nhất Hồ Giai Giai sẽ không bị khai trừ

Hồ Giai Giai thì chịu đủ dày vò, sợ bọnTriệu Hi Thành thái độ cứng rắn ép công ty sa thải cô ta, mãi đến khibọn họ không nói gì mà đi ra ngoài thì tim treo nơi cuống họng cũng được thả lỏng

Lúc này, lưng cô ta bị mồ hôi lạnh tẩmướt, tóc hỗn độn, mặt đầy nước mắt, nhìn theo bóng dáng họ mà mắt lóera, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Đến bệnh viện, xử lý miệng vết thương xong nhưng Triệu Hi Thành cố ép cô tiêm phòng uốn ván rồi mới quay về biệt thự

Trở lại biệt thự, trời đã chạng vạng.

Chu Thiến quơ quơ ngón tay mình, cười nói:

- Em tạm thời không thể làm cánh gà rán cho anh rồi

Triệu Hi Thành ngồi ở sô pha trong phòngkhách, nghe Chu Thiến nói thì kéo cô ngồi lên đùi mình, sau đó cầm lấybàn tay bị thương của cô mà xót xa nói:

- Anh cũng không đồng ý đâu.

Theo anh thấy, tốt nhất em xin nghỉ phép mấy ngày đi, chờ tay khỏi thì đilàm, tránh bị nhiễm trùng.

Chu Thiến cười khan:

- Quá khoa trương rồi đó.

Cùng lắm thì mấy ngày này em làm bớt việc đi là được rồi

Triệu Hi Thành ôm eo cô, tựa đầu vào cổ cô:

- Thiệu Lâm, em luôn khiến anh lo lắng

Phải là với người đặc biệt quan tâm thìmới có thể lo lắng như vậy.

Chu Thiến cười cười, trong lòng ấm áp, côvươn tay vuốt tóc Triệu Hi Thành.

Tóc anh thật ngắn, hơn cứng, vuốt vuốt còn bị đau tay nữa

Nghe nói người có tóc như vậy tính cáchrất mạnh mẽ.

Nhưng dù là người cứng rắn đến đâu cũng phải có những lúcdịu dàng, giống như anh lúc này vậy

Nhưng dần dần, cổ cô bị hơi thở của người nào đó làm cho nóng rực, tay ôm eo cô cũng trở nên xấu xa

Chu Thiến quẫn bách, vội nhìn quanh nói:

- Hi Thành, đây là phòng khách, người hầu có thể đến

Triệu Hi Thành bật cười, anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt tối đen sâu như biển, như có sóng nước đang lay động:

- Em xấu thật, em đang nhắc anh ôm em vào phòng sao?

Mặt Chu Thiến nóng bừng như bị lửa đốt, thực sự không chịu được lời đùa cợt này của anh, cô vừa thẹn lại vừa quẫn, lắp bắp nói:

- Em……

Tuyệt đối……

Không có ý này.

Anh ôm ngang người cô, cười xấu xa:

- Không phải, em chính là có ý này, anh rất hiểu

- Không không không, anh thả em xuống, chúng ta còn chưa ăn cơm chiều

- Bây giờ chúng ta đi ăn

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C145: Xử phạt


Chương 145: Xử phạt

ôm sau, chuyện Hồ Giai Giai làm Chu Thiến bị thương đã truyền khắp công ty.

Các bạn học ngạc nhiên vì không ngờ Chu Thiến lại có khả năng đến nơi này, còn là khách VIP, cũng rất thống khoái khi nghe chuyện Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai bình thường ỷ vào mìnhlà em gái của Hồ Gia Hào, ngoài việc ra sức nịnh bợ người trong công ty, tươi cười chào đón khách quý thì với những nhà thiết kế bình thường lại rất khinh thị, càng không cần nói thái độ với những học viên thực tập.Còn thường xuyên đến trước mặt bọn họ khoe mẽ, làm cho người ta bực bội nhưng lại chẳng thể làm gì

Giờ cô ta chịu nhục dưới tay Chu Thiến,nghe nói còn bị chồng của cô ấy tát cho thật mạnh, nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng như tu la của chồng Chu Thiến khiến cho các học viên đều phấn khích mà tưởng tượng cảnh Hồ Giai Giai bị tát.

Hận không thể quay ngượcthời gian để đến đó chứng kiến tận mắt sự việc.

Thật quá thống khoái.

Kẻ ác sẽ bị kẻ ác hơn trừng trị…

Trong lòng các học viên, Triệu Hi Thành để lại ấn tượng rất sâu đậm, trên cơ bản, Triệu Hi Thành chính là sự hung ác…

Mọi người đều mong chờ xem công ty sẽ xử lý Hồ Giai Giai thế nào, các học viên lầu hai lén bàn tán:

- Không biết có thể khai trừ không?

- Không biết, nhưng trợ lý củathầy Hồ tiết lộ, Thiệu Lâm cũng không yêu cầu công ty đuổi cô ta đi.

Cólẽ sẽ không nghiêm trọng như vậy, anh cô ta dù sao cũng là người có mặtmũi

- Nếu thực sự có thể đuổi đi thìtốt quá rồi, cô ta không đi, chúng ta chắc chắn sẽ bị cô ta cưỡi đầu cưỡi cổ.

Lần trước, so ra Hồ Giai Giai và Thiệu Lâm là ai hơn ai?

- Nhắc đến chuyện này, Thiệu Lâm là oan uổng nhất, vốn nằm trong top 10 nhưng lại bị gạt ra ngoài

Lúc nhàn rỗi Tiểu Mạt xuống lầu tìm Chu Thiến, nghe được các học viên bàn tán thì trầm ngâm một hồi rồi nói với Chu Thiến:

- Mình cảm thấy chuyện keo xịttóc của cậu nhất định có liên quan đến Lưu Văn Chí.

Thứ nhất, cậu ta đã chạm vào lọ keo xịt tóc đó, thứ hai, cậu ta là người được lợi nhất

Nhắc đến Lưu Văn Chí, Chu Thiến cũngkhông phải không từng hoài nghi.

Tuy rằng cậu ta vẫn cực lực phủ nhận nhưng chuyện đó quá quái lạ, từ lúc Hồ Giai Giai không cẩn thận làm đổ hết đồ đạc của Chu Thiến xuống rồi đếnkhi Lưu Văn Chí giúp cô lấy lạikeo xịt tóc, sau đó phát hiện keo xịt tóc bị đổi rồi keo xịt tóc lại được đổi về.

Lưu Văn Chí luôn luôn ở bên cạnh cô, thật sự giống như bốcục đã bài trí tỉ mỉ vậy

Lưu Văn Chí cùng học với bọn họ hơn nửanăm, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cố gắng học tập, cả ngày hi hi ha ha,luôn luôn vui đùa lại là người như thế?

Chu Thiến thực sự không thể tinđược

- Lại nói, dạo này chúng ta gặpgỡ, Lưu Văn Chí luôn tìm cớ từ chối, nói không chừng chính là vì không dám đối mặt với cậu

Tiểu Mạt tiếp tục nói

Chu Thiến nói:

- Thôi vậy, không nói chuyện đó nữa, dù sao giờ mình cũng rất ổn, coi như là trong họa có phúc

Chỉ là trong lòng vẫn luôn nghi ngờ anh ta, không bao giờ có thể thoải mái đùa giỡn như trước được nữa

- Trường học sau chuyện này cũngcó đề phòng, nghe nói các phòng thực tập đó giờ đều có gắn camera.

Chỉ là vì sao bọn họ không điều tra cho tới cùng, cũng phải đưa cho cậu một lời công bằng chứ

- Sao lại không tra, nhưng không có người chứng kiến, hơn nữa mọi thứ đều dựa vào suy đoán của mình, mình cũng không đưa ra được chứng cứ, cứ chung chung như vậy cũng chẳng giải quyết được gì

- Ai dà, thực khiến người ta tức chết.

Chẳng lẽ cứ để những kẻ đó nhởn nhơ được lợi.

Tiểu Mạt oán giận

Chu Thiến vỗ vai cô:

- Không cần tức giận, người nhưthế, được lợi một lần sẽ chẳng dừng tay, mỗi khi họ gặp khó khăn sẽ nghĩ dùng những thủ đoạn bất chính để giải quyết, nhưng sao có chuyện gặpmay nhiều như thế được?

Bọn họ sẽ sớm bị quả báo thôi

Tiểu Mạt gật đầu, những lời Chu Thiến nói, cô rất tin tưởng

Một lát sau, Tiểu Mạt tới gần cô, lặng lẽ hỏi:

- Gần đây có tin gì của Hi Tuấn không?

Chu Thiến nhìn cô cười, mặt Tiểu Mạt ửng hồng.

Chu Thiến nói:

- Hai hôm trước Hi Tuấn gọi điện cho mình, cậu ấy nói tháng sau thì sẽ chính thức debut

- Thật sao?

Tiểu Mạt vui mừng

- Đến lúc đó sẽ có họp báo mà, cậu ấy nói sẽ giữ chỗ cho chúng ta, chúng ta cùng đi xem!

- Được!

Tiểu Mạt nhảy dựng lên

Qua hai ngày, cuối cùng đã có quyết địnhxử phạt Hồ Giai Giai.

Vốn công ty quyết định hủy bỏ tư cách thi vào công ty nhưng Hồ Gia Hào luôn cầu xin, công ty cũng nể tình cô ta quả thực cũng có thực lực cho nên quyết định cho cô ta thêm một cơ hội.

Nhưngcông ty cho rằng, thái độ làm việc của Hồ Giai Giai rất không cẩn thận,thực sự không thích hợp ở lại lầu 3, cho nên dẩy cô ta xuống lầu 2, sauđó sẽ đưa một người ở dưới lên

Hồ Giai Giai tuy rằng vạn lần không muốnnhưng Hồ Gia Hào đã nói rằng đây là kết quả tốt nhất, chẳng còn cách nào.

Ít nhất cô ta vẫn còn cơ hội thi tuyển, chỉ là trở thành trợ lý cho Khắc Y là không thể.

Hồ Giai Giai vô cùng thất vọng, khóc suốt một đêm nhưng cũng không thể thay đổi kết cục này

Khi cô ta chuyển xuống lầu dưới, sắc mặtxám xịt, đầu cúi gằm, không nói chuyện với ai, thậm chí Vương Kỳ cũngkhông buồn để ý, chỉ co rụt trong góc đọc tạp chí, mắt cũng không dám nhìn về phía Chu Thiến.

Mới đầu, một số học viên từng bị cô ta chọc giận còn châm chọc đôi câu như:

- Đây chẳng phải là ngôi saotương lai của Yêu Ti Lệ chúng ta sao?

Sao lại đến đây thế này, có phảilà đi nhầm chỗ rồi không?

- Còn tưởng mình giỏi lắm cơ, mắt mọc trên đầu, giờ chẳng phải cũng chỉ như chúng ta?

- Ai bảo là giống?

Cậu ấy tốt xấu gì cũng từng ở tầng ba, chẳng qua là bị người khác một tay tát xuống…

Mọi người bưng miệng cười, Hồ Giai Giaiôm mặt khóc, hai vai run run, rất đáng thương.

Rốt cuộc cũng từng là bạn bè, mọi người thấy cô ta như thế thì cũng chẳng buồn cười chê cô tathêm.

Chu Thiến ở một bên không tham dự cũng chẳng ngăn cản tựa như chẳng liên quan gì đến mình, chỉ làm chuyện của mình

Ngày theo ngày trôi qua, Hồ Giai Giaibiết đây là cơ hội cuối cùng để thi tuyển vào công ty của mình, nếu không nắm chắc chỉ sợ sẽ không thể vào công ty mà thực hiện giấc mơ của mình.

Cho nên cô ta rất cố gắng biểu hiện.

Tuy rằng ở lầu hai này chỉ là một số khách hàng bình thường, thiết kế ở đây thực sự không đáng vào mắt cô ta, cô ta nghĩ mình chỉ phục vụ ngôi sao, nghệ sĩ, nhà giàu, đưa ra những tạo hình hoa mỹ chứ không phải là những tạo hình phổ thông, thường nhật này.

Nhưng cô ta vẫn biểu hiện rất ngoan ngoãn, cố gắng hòathuận với bạn học.

Tuy rằng cô ta thực sự chướng mắt với bọn họ, cho rằng đại đa số mọi người không thể thi tuyển vào công ty, tương lai không thể so với cô ta được

Về phần Chu Thiến, cô ta có thể tránh thì tránh, bình thường cũng không dám nhìn Chu Thiến, sợ sẽ thấy Chu Thiến cười nhạo mình.

Ngay cả đi WC cũng tránh Chu Thiến, chỉ sợ khi ở cùng cô sẽ bị cô châm chọc khiêu khích, mà bây giờ thì Hồ Giai Giai đã không thể phản kháng được nữa.

Nhưng kì quái là, Chu Thiến lại cũng coi cô tanhư người vô hình, bỏ qua cơ hội tuyệt vời để làm nhục Hồ Giai Giai.

Đổi lại là Hồ Giai Giai thì cô ta sẽ dùng hết sức mà hành hạ người khác.

Chỉ là, đừng mong Hồ Giai Giai sẽ cảmkích Chu Thiến.

Hồ Giai Giai cũng không quên ai là người thiết kế để cô ta bị đẩy xuống tầng hai.

Là ai đã tát cô ta.

Là ai hại cô ta không thể trở thành trợ lý của Khắc Y.

Nhưng cô ta chỉ dám hận trong lòng, cô ta cũng hiểu, mình và Chu Thiến có khoảng cách quá lớn, cho dù hận đến tim gan nhưng cũng chẳng làm được gì.

Nếu mình hơi manh động e rằng sẽ lại tự tìm nhục nhã.

Mãi đến giờ cô ta vẫn không thể quên vẻ mặt đáng sợ của Triệu Hi Thành kia.

Nhưng mãi đến một ngày, một người con gái khác xuất hiện trước mắt cô ta, cô ta thấy người đó nhìn Tống Thiệu Lâm bằng ánh mắt phẫn hận vô cùng, như có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt đến điên cuồng khiến cho cô ta hiểu được, thì ra trên đời này còn có người còn hận Tống Thiệu Lâm hơn cô ta

Cô ta không khỏi lạnh lùng cười, sự tức giận lặng lẽ trong một thời gian dài như được đánh thức trong nháy mắt đó.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C146: Tai hoạ ngầm


Chương 146: Tai họa ngầm

Văn Phương cùng vài cô gái khác ăn mặc cực kì lẳng lơ xuất hiện ở Yêu Ti Lệ

Chu Thiến thiếu chút nữa không nhận ra cô ta.

Cô ta trở nên rất gầy, hai má hóp lại, hốc mắt cũng sâu trũng, sắcmặt cực kì tái.

Mái tóc đen giờ nhuộm thành vàng tựa như cỏ héo.

Dángngười vốn đầy dặn giờ như bị rút hết nước đi vậy, những đường cong quyến rũ người khác giờ chẳng còn gì

Nếu không phải ánh mắt cô ta nhìn ChuThiến vẫn đầy thù hận như cũ, không, là càng thêm thù hận thì Chu Thiếnthực sự đã nghĩ cô ta chỉ là một người khách xa lạ mà bỏ qua

Người bạn ăn mặc mát mẻ của Văn Phương nói với cô ta:

- Văn Phương, sao thế?

Ánh mắt Văn Phương nhìn chằm chằm Chu Thiến, khóe miệng cười khiến người ớn lạnh:

- Tao gặp bạn cũ

Giọng nói chậm rãi, âm trầm

Cô ta đi thẳng về phía Chu Thiến, nhìn quần áo trợ lý màu trắng của Chu Thiến mà cười lạnh nói:

- Đường đường là con dâu trưởngcủa Triệu gia, thiên kim tiểu thư của Tống gia mà lại ở chỗ này?

Saorồi?

Triệu Hi Thành vứt bỏ cô?

Cho nên đến Tống gia cũng bỏ qua cô?

Người xung quanh nghe được lời cô ta nói đều lọ vẻ tò mò, ánh mắt quét qua hai người dò đoán quan hệ của bọn họ

Chu Thiến lạnh lùng nhìn cô ta, nói:

- Tôi thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cô

Ánh mắt cô dừng lại trên người Văn Phương rồi nói:

- Cô nên lo cho mình thì hơn

Ánh mắt, lời nói của Chu Thiến như chạmvào tử huyệt của Văn Phương.

Sắc mặt vốn tái nhợt của Văn Phương phútchốc trở nên đỏ bừng, cô ta hung hăng trừng mắt nhìn Chu Thiến, trongmắt tràn ngập sự thống hạn và tuyệt vọng, như hận không thể nhào lên màăn sống nuốt tươi đối phương

Chu Thiến cũng bị Văn Phương dọa, ánh mắt của cô ta khiến Chu Thiến liên tưởng đến dã thú, một con dã thú điên cuồng

Đúng lúc này, bạn của Văn Phương lớn tiếng nói:

- Văn Phương, nhanh nhẹn lên, yến hội buổi tối nay rất quan trọng, đi chậm Phong ca sẽ không vui

Văn Phương thở sâu, ngoan độc lườm Chu Thiến một cái rồi mới ngồi xuống vị trí, chỉ vào Chu Thiến nói:

- Cô!

Đến phục vụ tôi!

Khẩu khí nanh nọc

Lòng Chu Thiến dâng lên cảm giác quái dị, đây chẳng phải như lúc trước cô chỉnh Hồ Giai Giai sao?

Nhưng cô chẳngphải Hồ Giai Giai, làm gì có chuyện dễ dàng để loại đàn bà như VănPhương dẫm lên đầu

Chu Thiến bình thản nói:

- Ngại quá, tôi không giúp cô được.

Công ty chúng tôi có quy định, trợ lý không thể trang điểm cho khách

Văn Phương trừng mắt lườm Chu Thiến, không chịu buông tha, vẻ mặt rất điên cuồng:

- Không được, tôi muốn cô làm

Chu Thiến nhìn cô ta, trong lòng có cảmgiác cực kì quái dị.

Cô cảm thấy Văn Phương bây giờ chẳng những bề ngoài thay đổi mà ngay cả tính cách cũng thay đổi không ít, hiện tại cô tarất dễ bị kích động, giống như dây đàn căng, lúc nào cũng có thể đứtphựt, khiến người ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm

Bên kia bạn của cô ta lại nói:

- Văn Phương, đừng gây chuyện, trợ lý tay nghề coi sao được?

Gọi nhà thiết kế làm đi, khó coi Phong ca sẽ tức giận

Chu Thiến phát hiện, Văn Phương hình nhưthực sự rất sợ Phong ca kia, chỉ cần bạn cô ta nhắc tới cái tên này, Văn Phương sẽ trở nên rất ngoan ngoãn

Một nhà thiết kế tạo hình giúp cô ta, Văn Phương thỉnh thoảng lại nhìn Chu Thiến qua gương, ánh mắt âm trầm đáng sợ.

Mấy người làm xong tạo hình, lập tức rời đi, tựa hồ rất vội.

Lúc gần đi, Văn Phương nhìn Chu Thiến cười lạnh:

- Thiệu Lâm, tôi sẽ lại đến gặp cô

Chu Thiến nhìn cô ta thản nhiên đáp:

- Hoan nghênh lần sau lại đến

Văn Phương hừ lạnh một tiếng rồi theo bạn rời đi.

Chu Thiến cũng không nhắc đến chuyện nàyvới Triệu Hi Thành.

Thứ nhất, cô cho rằng gặp lại Văn Phương cũng chẳngphải là chuyện gì to tát.

Hơn nữa, lần này Văn Phương cũng chẳng làm gìquá đáng.

Thứ hai nhắc đến Văn Phương với anh ấy sẽ luôn chẳng thoải mái gì

Cô cũng đợi Văn Phương đến khiêu khích.Nhưng lạ là, rất nhiều ngày trôi qua, Văn Phương vẫn không xuất hiện.Chu Thiến thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao gặp cô ta cũng chẳng có gì vui.

Dần dần, cô cũng vứt chuyện này ra sau gáy.

Thật ra, Văn Phương có tới, chỉ là Chu Thiến không biết mà thôi.

Hôm Văn Phương đến vừa khéo lại là ngàyChu Thiến nghỉ phép.

Nhân viên Yêu Ti Lệ một tháng được nghỉ 8 ngày,nhưng luân phiên mà nghỉ.

Hôm đó là ngày nghỉ của cô và Bạch Huy

Văn Phương tiến vào, nhìn quanh bốn phía để tìm kiếm Chu Thiến.

Hồ Giai Giai nhận ra cô ta, vội bước lên đón:

- Tiểu thư muốn trang điểm sao

Văn Phương không thấy Chu Thiến thì có chút thất vọng, vội hỏi:

- Tống Thiệu Lâm đâu?

Sao không thấy cô ta

Từ hôm đó gặp cô ở đây, tâm tình cô taluôn bất ổn, Thiệu Lâm làm việc ở đây có phải là vì Triệu Hi Thành đã bỏ cô rồi không?

Giờ cô ta đã chẳng còn cách nào để biết tin về Triệu HiThành, cô ta như bị toàn thế giới vứt bỏ, nằm trong góc mà kéo dài hơitàn.

Mà mọi thứ đều là vì Tống Thiệu Lâm.

Cô ta nóng lòng muốn biếtchuyện này.

Cô ta mong nhìn thấy Thiệu Lâm cũng phải sống cuộc sống thêthảm, nếu có thể, cô ta sẽ khiến Thiệu Lâm càng thê thảm hơn.

Cô ta đãlà người chẳng có tương lai, cho nên Thiệu Lâm tuyệt đối không được hạnh phúc

Hồ Giai Giai nói:

- Hôm nay cô ấy nghỉ, nếu cô muốn trang điểm thì có thể mời người khác đến giúp.

Văn Phương lắc đầu:

- Không, tôi không cần trang điểm

Giờ cô ta xinh đẹp cho ai xem?

Ngày đóchẳng qua là giúp Phong ca tiếp khách, ai ngờ đám khách đó lại chê baicô ta.

Nếu là trước kia thì sẽ chẳng có chuyện đó.

Nhưng bây giờ…

Cô tanhìn bộ dạng gầy yếu tái nhợt của mình mà không khỏi cúi đầu, trong lòng bi thương.

Giờ cô ta đã chẳng còn gì tốt đẹp mà câu dẫn ai…

Nhưng mọithứ này đều vì ai?

Còn chẳng phải vì Thiệu Lâm đã cướp đi Hi Thành củacô sao?

Lòng Văn Phương vô cùng thê lương, phẫn hận.

Đúng lúc này, cô gái trẻ vẻ mặt ngây thơ đối diện cười nói:

- Xin hỏi, cô là bạn của Thiệu Lâm sao?

Lần trước cô tới, tôi đã gặp cô

Mắt Văn Phương sáng lên, đúng vậy, cô ta có thể tìm hiểm tin tức của Thiệu Lâm qua bạn học của cô.

Cô ta cười với cô gái kia:

- Đúng vậy, tôi là bạn của cô ấy nhưng đã lâu không gặp

Cô ta kéo cô gái trẻ kia lại, nhỏ giọng hỏi:

- Có phải cô ấy ly hôn rồi không?

Hình như tôi nghe có tin này

Đổi lại là người khác, hỏi như vậy nhấtđịnh sẽ chẳng có kết quả gì.

Nhưng người này là Hồ Giai Giai, đươngnhiên cô ta sẽ đáp lời

Hồ Giai Giai nhìn quanh 4 phía, phát hiện cũng không có người chú ý tới mình thì nói:

- Đây là chỗ làm, không tiện nói, tôi dẫn cô ra ngoài rồi nói

Hồ Giai Giai dẫn Văn Phương ra ngoài rồi đi vào một ngõ nhỏ, xác định không có ai thì mới nói:

- Thiệu Lâm không ly hôn, chồng của cô ấy đối tốt với cô ấy lắm

- Không ly hôn

Văn Phương kêu lớn, cảm xúc kích động:

- Sao lại không ly hôn?

Cô ta làm việc ở đây chắc chắn là vì đã bị chồng bỏ

Hồ Giai Giai thấy cô ta kích động như vậy thì biết là mình đã đoán đúng, hôm đó cô ta đã nhìn ra hai người đó rất lạ, tuy rằng không biết giữa bọn đã xảy ra chuyện gì nhưng rõ ràngngười đàn bà này rất hận Tống Thiệu Lâm.

Chỉ cần châm ngọn lửa oán hậncủa cô ta là được rồi

- Không có đâu, chồng cô ấy làTổng giám đốc Tập đoàn Triệu thị đúng không?

Vừa đẹp trai lại vừa giàucó, hơn nữa tốt với Thiệu Lâm lắm, thương xuyên đón cô ấy.

Nhất định làcô nghe nhầm rồi.

Chúng tôi còn rất hâm mộ cặp vợ chồng họ nữa cơ.

Văn Phương nghe xong thì mặt lúc xanh lúc trắng.

Hi Thành lại ủng hộ Thiệu Lâm?

Triệu gia là gia đình sĩ diện như vậy mà cũng chịu để Thiệu Lâm ra ngoài làm việc này?

Còn thương xuyênđưa đón?

Rất thương yêu nhau, rất hạnh phúc!

Văn Phương không nhịn được mà cười lênthe thé, cười không thể ngừng lại, cười đến chảy nước mắt, vẻ mặt vặnvẹo đáng sợ, miệng thì thào:

- Dựa vào cái gì mày có được hạnh phúc?

Dựa vào cái gì mà tao phải chịu cảnh thê thảm như vậy?

Không công bằng, không công bằng, tao không cam lòng tao không cam lòng….

Ánh mắt cô ta trở nên cuồng loạn, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, cả người run lên, lúc này Văn Phương như một ngườiđiên.

Hồ Giai Giai sợ hãi lui về phía sau:

- Tôi… tôi còn phải đi làm, tôi đi trước

Hồ Giai Giai cảm thấy sợ hãi, xoay ngườivội chạy về cửa hàng.

Cô ta dựa vào cửa thủy tinh, nhìn Văn Phương chậmrãi đi ra ngoài, vẻ mặt âm trầm đáng sợ.

Hồ Giai Giai không khỏi cườilạnh.

Tống Thiệu Lâm, không cần tôi ra tay, sẽ có người đến xử lý cô.

Mà lúc này Chu Thiến lại cùng Tiểu Mạtđang ở buổi họp báo ra mắt của Triệu Hi Tuấn.

Triệu Hi Thành vì bận việc nên không đến được

Từ sau hôm say rượu, Triệu Hi Tuấn lạimột lần nữa lấy lại niềm tin vào cuộc sống, anh làm theo lời Chu Thiến,chăm lo tốt cho cuộc sống của chính mình, dùng thái độ tích cực để đốimặt với mọi chuyện.

Rất nhanh chóng, công ty đã phát hiện ra sự khácbiệt của anh.

Ánh mắt anh càng ngày càng có thần thái, cả người trànngập sức sống, như có một khối nam châm hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Côngty đương nhiên sẽ không bỏ qua viên ngọc này, lập tức lên kế hoạch luyện tập, tuyên truyền quảng bá hình ảnh của anh

Tựa như buổi họp báo hôm nay, công ty mời rất nhiều báo đến, cố gắng để mọi tạp chí ngày mai đều sẽ có tin về Triệu Hi Tuấn.

Ngồi chung với bọn Chu Thiến còn có mộtsố fan cũ của Hi Tuấn, đủ mọi thành phần, cách ăn mặc…

Bọn họ kích độngnghển cổ chờ mong thần tượng xuất hiện.

Chu Thiến và Tiểu Mạt thấy như vậy thì không khỏi vui cho Hi Tuấn, Hi Tuấn càng lúc càng đến gần với giấc mơ của mình

Tiểu Mạt hưng phấn khẽ hỏi Chu Thiến:

- Sao còn chưa thấy Hi Tuấn đâu

- Chắc là sắp rồi

Chu Thiến nhìn ra cửa, khẽ nói

- Hi Tuấn nhất định sẽ rất nổi tiếng đúng không

Hai mắt Tiểu Mạt sáng bừng, như là nóng lòng chờ đáp án của Chu Thiến.

Chu Thiến gật đầu dứt khoát:

- Đương nhiên, cậu ây là Hi Tuấn.

Vạn nhân mê Hi Tuấn

Đang nói thì cửa lớn mở rộng, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cửa lớn, một bóng người chói lóa xuất hiện, cănphòng lập tức trở nên náo nhiệt.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C147: Vương tử


Chương 147: Vương tử

Một bóng người cao gầy dần dần xuất hiện trước mắt mọi người

Tất cả đều không hẹn mà cùng ngừng thở

Ngũ quan tuấn mỹ bậc nhất, làn da trắngnõn như ngọc, mắt phượng sáng bừng.

Mái tóc đen dài buộc sau gáy, bêntai đeo một chiếc khuyên tai sáng như ngọc.

Dáng người chuẩn như siêumẫu, áo khoác da màu nâu đậm, quần vàng nhạt, khăn kẻ vuông màu lam

Anh thong dong đi vào hội trường, thỉnhthoảng lại vẫy tay với người hâm mộ.

Các fan thấy anh sớm đã hét ầm ĩ,có người còn kêu lớn tên anh.

Khóe miệng anh khẽ mỉm cười, đẹp như đóahoa buổi sớm, sóng mắt long lanh đầy thần thái khiến cho mọi người thầnhồn điên đảo.

Nhất cử nhất động của anh đều vô cùng đẹp mắt, giống như là vật sáng, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Phóng viênđều lấy máy ảnh mà điên cuồng chụp lại những hình ảnh hoàn mỹ của anh.Không khí náo nhiệt lên đến cao trào chỉ trong nháy mắt

Những người ở trong công ty thấy vậy thì hưng phấn đến mắt sáng bừng, lẩm bẩm nói:

- Thời của Hi Tuấn đến rồi

Trong khán đài có một chiếc bàn dài, trên đó có rất nhiều phone.

Triệu Hi Tuấn được mọi người vậy quanh mà đi lên khán đài.

Đầu tiên, anh khom lưng thật sâu cúi chào mọi người, sau đóphát biểu cảm nghĩ, đại khái là cảm ơn công ty đã tạo cơ hội, cảm ơn bạn bè giúp đỡ…

Sau đó, Triệu Hi Tuấn tận lực mà trả lời những câu hỏi của phóng viên.

Triệu Hi Tuấn luôn mỉm cười, mắt phượng rạng rỡ dưới ánhđèn, thái độ của anh khiêm tốn, giọng nói ôn hòa khiến mọi người rất cócảm tình

Trên người anh như có ma lực mà khiến cho mọi người không thể kìm hãm, mê muội vì mình.

Chu Thiến ở dưới sân khấu nhìn Triệu HiTuấn tỏa sáng như vậy thì trong lòng đầy cảm động.

Quý công tử từng yếuđuối, cam chịu đã vì giấc mơ mà phấn đấu, thật dũng cảm, Triệu Hi Tuấnthực sự rất giỏi.

Thời gian trả lời phỏng vấn phấn khíchkhiến dưới sân khấu tràn ngập những tiếng vỗ tay.

Chu Thiến và Tiểu Mạtcũng giống như mọi người vỗ tay đến đỏ ưng lên mà cũng không tự biết!

Sau khi buổi lễ ra mắt kết thúc, phóngviên dưới sân khấu đều ùa lên muốn hẹn phỏng vấn với anh.

Điều này vớimột người mới như anh mà nói chính là vinh quang lớn, người quản lý củaanh cười tươi như hoa, để lại danh thiếp, hẹn thời gian cho mọi người

Chu Thiến mà Tiểu Mạt muốn đến nói đôicâu với Triệu Hi Tuấn cũng không được.

Triệu Hi Tuấn ở trên nhìn thấyhai người thì cười đầy vẻ bất đắc dĩ, sau đó ra dấu sẽ gọi điện thoạicho hai người

Có phóng viên lanh mắt phát hiện động tác này của Triệu Hi Tuấn, máu tò mò nổi lên, lập tức nhìn theo mắt TriệuHi Tuấn, Chu Thiến phát hiện ra, cô biết một khi bị phóng viên cuốn lấythì sẽ không thể thoát thân nên vội dẫn Tiểu Mạt rời khỏi hội trường

Triệu Hi Tuấn gặp may dường như là chuyện đương nhiên, album của anh rất nhanh đã bán hết sạch, khắp thành phốđều là áp phích của anh, trong TV, truyenfull.vn đều là tin tức về anh.

Những ca khúc của anh đều dẫn đầu các bảng xếp hạng.

Các nhà tài trợ, nhãnhàng quảng cáo đều nhắm vào anh.

Hi Tuấn, cái tên tao nhã này, chỉ trong một đêm đã nổi tiếng vô cùng

Nhưng rất nhanh, việc anh là nhị công tử của Triệu thị cũng bị đám phóng viên thần thông quảng đại bới móc ra.Việc này khiến cho anh vốn luôn giống như đứa trẻ gần gũi bên nhà (Giống Dae Sung quá) lại trở nên thần bí như quý tộc, cơ hồ trở thành bạch mãvương tử trong lòng mọi cô gái, lượng fan rất lớn.

Công ty cũng rèn sắtkhi còn nóng, lại bắt đầu đẩy nhanh việc thực hiện album thứ hai củaanh, đồng thời cũng tìm kiếm một kịch bản phim thần tượng cho anh

Nhưng việc Triệu thị thường xuyên xuấthiện trong tạp chí giải trí hiển nhiên không phải là điều Triệu lão giatử thích nhìn thấy

Triệu Hi Thành ngồi trên sô pha ôm Chu Thiến xem Triệu Hi Tuấn biểu diễn qua TV nói:

- Lão gia tử tức giận đến trợn tròn mắt, nói muốn đăng báo từ Hi Tuấn.

Chu Thiến tựa vào lòng anh, nghe tiếng tim đập của anh, sau đó hơi ngẩng đầu hỏi:

- Anh về nhà khi nào, sao em không biết?

Triệu Hi Thành dùng cằm vuốt ve tóc cô, ngửi hương thơm tỏa ra từ tóc cô mà ý loạn tình mê:

- Mỗi ngày anh không ở công ty thì cũng là ở bên em, làm gì có thời gian về nhà?

- Vậy sao anh biết cha nói những lời này?

Triệu Hi Thành cười khẽ, ngực hơi phập phồng, giọng nói hơi trầm trầm:

- Lão gia tử đọc báo thấy tin của nó thì rất giận, bụng đầy lửa giận lại chẳng có chỗ phát tác, cũng ngại nói với ai nên đành chạy tới văn phòng anh, ép anh phải nghe ông càunhàu.

Ai dà…

ông cụ cô đơn

Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi nói:

- Hi Thành, hôm nào đó chúng ta về nhà xem thế nào đi

- Không ổn, để qua một thời giannữa đi, giờ lão gia tử đang tức giận, Hi Tuấn khiến lửa giận của ôngcàng bùng cháy, vạn nhất ông nhìn thấy em thì chỉ sợ lại đổ hết tức giận lên đầu em

Anh ôm chặt cô:

- Anh chẳng muốn thế…

- Chẳng phải sắp đến sinh nhật mẹ sao?

Hôm đó chúng ta nhất định phải về, ngày đó cha chắc không tiện nổi cáu đâu

- Đúng rồi, vẫn là bà xã lo chu đáo!

Cho anh thơm cái nào, thưởng cho bà xã nào…

Chu Thiến đen mặt, đây là ai thưởng ai chứ

Anh cười cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại của cô đầy tình cảm triền miên

- Chuyện đó, Hi Thành…

Chu Thiến đột nhiên nói mơ hồ

- Ừm…

Giọng nói vô cùng gợi cảm, vô cùng ý loạn tình mê

- Em… cái đó đến rồi…

- ….

Công ty Yêu Ti Lệ nhận được một hợp đồng làm ăn lớn

Đó chính là hợp đồng với công ty giải trí Hoa Hữu, công ty đó mời bọn họ thiết kế, tạo hình cho buổi biểu diễnsắp tới của công ty.

Tin tức này lập tức khiến cho Yêu Ti Lệtừ cao đến thấp như nổ tung.

Hoa Hữu, đó chẳng phải là công ty quản lýcủa Hi Tuấn?

Nói vậy, chẳng phải là có thể chính mắt nhìn thấy Hi Tuấn?

- Hi Tuấn như vương tử vậy, bềngoài tuấn mỹ, giọng hát mê người, khí chất tao nhã, thân phận hiểnhách.

Còn cả dáng người hoàn mỹ của anh ấy nữa chứ

Nghe những lời này, đám con gái đều mơ màng.

Hi Tuấn hiếm có cơ hội gặp, giờ lại có thể được nhìn thấy anh

Đột nhiên một người nói:

- Mà này, Hi Tuấn là Triệu thịnhị công tử, chẳng phải là em chồng của Tống Thiệu Lâm sao?

Vậy chẳngphải mấy người có rất nhiều cơ hội gặp mặt?

Lúc này mọi người mới nhớ lại.

Tống Thiệu Lâm chính là chị dâu của Hi Tuấn.

Mọi người đều nhìn Chu Thiến với ánhmắt ghen tỵ, dưới ánh mắt đáng sợ của đồng nghiệp, Chu Thiến xua tay,cười gượng nói:

- Mình cũng không có cơ hội gặpem ấy đâu.

Em ấy rất rất chăm chỉ, vừa phải tập luyện, thu âm…

đến thờigian gọi điện thoại còn không có

Đây là sự thật, từ sau buổi họp báo ra mắt, đã lâu rồi không liên lạc với cô

- Lần này Hoa Hữu mời Khắc Ythiết kế, tạo hình cho Hi Tuấn hình như là cố gắng để đạt đến hình tượng có thể áp đảo các ngôi sao nam khác.

Nghe nói còn có ngôi sao từ HànQuốc đến giao lưu.

Lúc đó sẽ rất phấn khích.

- Nhưng hình như không phải mọistylist đều đi!

Nghe nói là Khắc Y và hai stylist nổi tiếng và 5 ngườibình thường.

Nói cách khác, lầu hai chúng ta chỉ có 5 người được đi theo thôi

- Hi vọng là có mình

Hồ Giai Giai ở bên nghe bọn họ nói chuyện mà trong lòng không hề sốt ruột, bởi vì anh trai cô đã đồng ý sẽ đưa cô đi, đến lúc đó nhất định cô ta phải tìm cơ hội mà gây ấn tượng với giới nghệ sĩ

Hơn nữa, Hi Tuấn, cô ta cũng rất thích,nếu công tử có tiền như vậy có thể coi trọng cô ta thì thật tốt.

Đến lúc đó, cô ta cũng có thể trở thành phượng hòang

Hồ Giai Giai soi gương, trong gương làkhuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô ta, có lẽ cô ta thực sự có cơ hộitrở thành cô bé lọ lem!

Cô nở nụ cười ngọt ngào

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C148: Dạ yến 1


Chương 148: Dạ Yến 1

Danh sách nhân viên tham gia dạ yến đã được quyết định

Đứng đầu đương nhiên là do Khắc Y phụtrách, hai stylist nổi tiếng khác thì một là thầy của Trương Bân, một là thầy của Lưu Văn Chí.

Mà Chu Thiến và Bạch Huy bởi vì thời gian quabiểu hiện rất tốt nên cũng không nghi ngờ gì mà được nằm trong danhsách.

Hồ Giai Giai và thầy của cô ta cũng có trong danh sách

Các học viên không được lựa chọn thì ủrũ, năn nỉ những người được đi chụp nhiều ảnh của Hi Tuấn một chút chocác cô được đã cơn nghiền.

Công ty cũng nhanh chóng đưa ra ảnh chụpnhững ca sĩ tham gia dạ tiệc và tư liệu và các tiết mục.

Các stylistcũng đến xem bọn họ diễn tập để hiểu rõ tình hình mà tạo hình phù hợpcho các ngôi sao của Hoa Hữu

Khắc Y cùng hai stylist lớn kia trongthời gian này luôn làm việc đến khuya, bọn họ thảo luận về phương ánthiết kế cho từng ca sĩ thật kĩ càng.

Nhất là của Hi Tuấn, Khắc Y có thể nói là hao hết tâm tư.

Ông còn đặc biệt ở cùng Hi Tuấn vài ngày, để cẩn thận quan sát anh, hiểu biết tính cách, khí chất của anh để tạo ra hiệu quả tốt nhất.

Chu Thiến nghe nói điều này thì nói với Hi Thành:

- Thì ra thành công của ông ấycũng chẳng phải vô duyên vô cớ mà nói, làm việc nghiêm túc, thận trọngnhư vậy, cũng không vì hôm nay mình có vinh quang mà ỷ lại, thật sựkhiến cho người ta khâm phục, khó trách cho tới bây giờ địa vị của ôngvẫn không thể thay thế được

Triệu Hi Thành gật gật đầu:

- Đúng thế, thành công khôngthiên vị bất kì ai, những người dám trả giá bằng mồ hôi và cố gắng sẽđạt được thành công nhất định, còn nếu không, cho dù có ngậm khóa vàngcũng chỉ là uổng phí (Ngậm khóa vàng là từ chỉ những người sinh ra trong nhung lụa, tham khảo Hồng Lâu Mộng)

Chu Thiến nghe anh nói, nhớ tới anh traicủa Tống Thiệu Lâm, anh chàng kia tâm tư không ở công việc, địa vị ởTống thị đã chẳng còn như trước, bị những anh em dã tâm lớn luôn chămchỉ khắc khổ dần đuổi qua.

Một thời gian trước anh ta đến tìm em gái làcô, khẩn cầu cô giúp anh ta, nhờ Hi Thành giúp đỡ một công trình gì đó

Chu Thiến lúc đó dùng lời nói dịu dàng mà từ chối:

- Em và anh ấy dù là vợ chồng như chuyện công việc của anh ấy em không hiểu, cũng không muốn nhúng tay.Anh là anh của em, nếu anh ấy có thể giúp thì tất nhiên sẽ giúp, nếukhông thể thì đó cũng là vì anh có lí do riêng của anh ấy, em nói gìcũng vô dụng

Có lẽ cô mở miệng thì anh sẽ giúp nhưng cô không muốn khiến anh khó xử

Anh ta lúc đó rất giận, oán hận nói:

- Giờ mày nghĩ rằng mày chiếmđược trái tim nó thì trong mắt không ai, không coi nhà mẹ đẻ ra gì sao?Tao nói cho mày, phụ nữ cả đời đều chẳng rời được nhà mẹ đẻ đâu, có nhàmẹ đẻ chống đỡ thì ngày của mày mới tốt.

Tao tốt thì mày mới tốt!

Đànông rất dễ thay đổi, đến lúc đó đừng trách anh đây vô tình, không chịugiúp mày

Nói xong tức giận bỏ đi

Nghĩ vậy, Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành,anh đứng trên ban công giúp cô tỉa hoa.

Bồn hoa nho nhỏ, anh cầm bìnhnước tưới hoa, vẻ mặt góc cạnh hoàn mỹ.

Khóa miệng hơi mỉm cười, vẻ mặtthực sự chăm chú như thể là đang làm chuyện vô cùng thú vị khiến cho anh cảm thấy thật vui vẻ

Lòng anh sẽ thay đổi sao?

Chuyện tươnglai không ai có thể đoán được.

Nhưng cô nguyện ý tin tưởng anh, cô cũngrất quý trọng thời gian hiện tại.

Cô sẽ dụng tâm mà chăm sóc tình cảmcủa bọn họ, cố gắng đối tốt với anh, chuyện của tương lai sao phải buồnlo vô cớ làm gì?

Cô đi tới, cầm lấy bình nước trong tay anh nói:

- Sai rồi sai rồi, anh chỉ tướilên lá cây, gốc cây chưa phun tới.

Tổng giám đốc Triệu, loại chuyện nàyvẫn nên học theo tiểu nữ thì hơn

Triệu Hi Thành ôm lấy cô từ phía sau, tựa đầu lên vai cô, giọng nói tủi thân:

- À anh thấy em thời gian này vất vả nên mới giúp em.

Đúng là cô gái khó đoán

Chu Thiến cười:

- Được rồi được rồi!

Anh là người đàn ông biết săn sóc nhất

Nói xong cầm bình nước nhẹ phun về phía anh

Nước lạnh phun lên mặt, Triệu Hi Thành hét lớn chạy về phía sau nhìn cô:

- Em dám lấy oán báo ân?

Anh phải báo thù

Nói xong xông lên cướp lấy bình phun nước trong tay cô, Chu Thiến hét lớn, trốn về phòng, chết cũng không buông

Triệu Hi Thành ngược lại lại cù cô, Chu Thiến cười lăn lộn, co rúm người lại

- Đừng cù em, em biết em sai rồi

Triệu Hi Thành nhìn nụ cười như hoa của cô, trong mắt có tình cảm dịu dàng đến say lòng người, anh khẽ nói:

- Biết sai thì hôn cái nào

Anh cúi đầu bịt lấy đôi môi cô

Thời gian này Chu Thiến cũng rất bận bịu.

Các stylist lớn thì chuẩn bị tạo hình cho các ngôi sao còn những ngườicòn lại thì chuẩn bị tạo hình cho vũ đoàn

Stylist ngày nào cũng dẫn trợ lý đến công ty Hoa Hữu, xem bọn họ diễn tập để tìm ra thiết kế phù hợp, sau đó chobọn họ thử, nếu không hợp thì lại đổi thiết kế khác

Những vũ công không nhiều, chỉ có 10người nhưng phải nhảy 5 bài khác nhau nên cũng cần thiết kế năm tạo hình riêng biệt, cũng rất bận

Cho nên lúc ăn trưa cũng ăn ở phòng tập luyện

Đưa ra ý tưởng là stylist nhưng mọi người đều biết năng lực của Chu Thiến nên có đôi khi cũng tham khảo ý kiếncủa cô.

Có một điệu nhảy dân tộc, tạo hình chỉnh thể về cơ bản đều là ýtưởng của cô, rất được người phụ trách về vũ đạo khen ngợi.

So sánh ra,Hồ Giai Giai kém nổi bật hơn nhiều.

Cô ta cũng thử thiết kế cho một điệu nhảy hiện đại nhưng người phụ trách nhìn thấy lại khéo léo nói rằngthiết kế không tệ nhưng không hợp với điệu nhảy

Thấy Chu Thiến cũng được như các stylist, có một thiết kế riêng cho một điệu nhảy mà mình thì chỉ có thể ở bênlàm việc vặt theo chỉ đạo của bọn họ thì rất khó chịu

Nhưng cũng may, có một chuyện khác thu hút sự chú ý của cô ta

Mỗi khi rảnh rỗi cô ta đều đến phòng trang điểm của nghệ sĩ tìm anh trai nhưng lại gặp Hi Tuấn ở đó khiến cô ta rất hưng phấn!

Hi Tuấn tuy rằng đã nổi tiếng nhưng vẫnlà người mới, còn chưa được đến mức đàn anh đàn chị nên không thể giốngbọn họ, có phòng trang điểm riêng, đến giờ vẫn chỉ dùng chung phòngtrang điểm với mọi người

Hồ Giai Giai nhìn không chớp mắt, pháthiện càng nhìn càng thấy anh tuấn tú đến không thể tin được, có mấy phần giống anh trai anh ta.

Nhưng Triệu Hi Thành trong vẻ đẹp trai còn có cả khí phách khiến người khác hoảng sợ.

Còn Triệu Hi Tuấn lúc nào cũng ônhòa, khiến cho người khác luôn thấy cảm động

Triệu Hi Tuấn cảm nhận được ánh mắt củangười khác thì quay đầu, nhìn thấy Hồ Giai Giai biết cô ta là nhân viêncủa Yêu Ti Lệ thì cũng cười lịch sự với cô nàng

Lúc này Triệu Hi Tuấn qua một thời giancông ty chăm sóc cẩn thân, làn da càng trở nên trắng nõn, mày rậm, mắtnâu đầy ánh sáng, tóc đen dài như tơ lụa, những màu sắc đối lập vô cùngthu hút ánh nhìn của mọi người, lại thêm nụ cười thản nhiên của anh vàchiếc hoa tai lóng lánh phát sáng đủ khiến Hồ Giai Giai hồn siêu pháchlạc

Mặt cô ta lập tức nóng bừng, tim đậpthình thịch.

Cô ả vẫn luôn thích những chàng trai tuấn tú, trước kia gặp Trương Bân đã tưởng rằng rất tuấn tú nhưng so với Hi Tuấn thì TrươngBân còn kém xa

Huống chi anh còn có gia thế hiển háchnhư vậy.

Tống Thiệu Lâm sở dĩ có thể được mọi người kính trọng nói trắng ra chẳng phải vì cô ta có gia thế hiển hách sao?

Nếu cô ta cũng có thểgả vào hào môn thì cũng sẽ có được khí thế như Tống Thiệu Lâm?

Cô ta nhớ tới cách ăn mặc của Tống Thiệu Lâm hôm đó, cả người toàn hàng hiệu, kim cương lóng lánh mà lòng kích động

Cô ta nhìn Hi Tuấn đang nói chuyện vớingười đại diện cách đó không xa, nghĩ rằng không phải ai cũng có cơ hộitiếp xúc với những người như thế, nếu trời cao đã cho cô ta cơ hội thìsao lại không thử xem sao?

Từ đó trở đi, mỗi khi có thời gian là côta sẽ chạy đến phòng trang điểm, vây quanh Triệu Hi Tuấn, giúp anh rótnước, cố ý bắt chuyện, nếu không thì cũng đến phòng tập luyện của anh mà xem anh tập vũ đạo rồi chờ khi anh nghỉ ngơi thì đưa khăn rót nước

Hành động này của cô ả khiến Triệu HiTuấn thấy rất khó xử, Triệu Hi Tuấn không tiện nói thẳng, chỉ uyểnchuyển nhắc nhở rằng anh không quen có người bám sát.

Nhưng Hồ Giai Giai nào dễ dàng bỏ qua, vẫn tùy tiện làm theo ý mình

Hi Tuấn không đủ nhẫn nại nên nói vớingười quản lý, người quản lý lại tìm đến Khắc Y, đem việc này nói ra,muốn ông quản lý tốt nhân viên của mình, đừng có đến quấy rầy Hi Tuấn

Khắc Y vốn luôn ôn hòa nghe xong mà giậntím mặt.

Người ta bỏ nhiều tiền ra là mời bọn họ đến làm việc mà nhânviên lại chỉ lo quấn lấy các nam ca sĩ?

Cái này truyền ra ngoài chẳngphải sẽ biến Yêu Ti Lệ bọn họ thành trò cười cho người khác sao?

Khắc Y gọi Hồ Giai Giai vào, mắng mỏ một hồi, ngữ khí vô cùng nghiêm khắc

- Hồ Giai Giai, thầy biết nữ sinh đều thích thần tượng nhưng em cũng phải hiểu rõ hoàn cảnh chứ!

Chúng ta đến đây là để tìm thần tượng sao?

Quy tắc trường học dạy em để đâu rồi?

Các bạn học của em đều cố gắng làm việc, em còn thời gian nhàn hạ mà đi bám riết minh tinh?

Đầu óc em nghĩ cái gì thế?

Thầy nói cho em, em còncứ thế này thì đừng tham gia kì thi xét tuyển nữa

Hồ Giai Giai bị Khắc Y dạy dỗ mà nước mắt ròng ròng, vô cùng xấu hổ, không khỏi sinh lòng oán hận với Hi Tuấn.Chẳng phải chỉ là một ngôi sao mới nổi thôi à?

Có gì hơn người chứ?

Lạicòn dám tìm Khắc Y mà tố cáo cô ả!

Hại cô ả xấu mặt, bị Khắc Y xemthường!

Thật quá đáng ghét

Mọi người nghe chuyện này xong đều chêcười Hồ Giai Giai, nói cô ta đến Hi Tuấn cũng dám dây dưa, đúng là cócghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Những lời này đến tai Hồ Giai Giai khiến côta vô cùng mất mặt, trong lòng càng oán hận Hi Tuấn.

Cô nàng chẳng thểlàm gì Hi Tuấn nên đem sự giận dữ trút lên tranh ảnh, album của anh.Những poster của Hi Tuấn qua tay cô ta đều trở nên biến dạng không ainhìn nổi.

Album của Hi Tuấn bị cô ả vứt xuống đất rồi ra sức mà đạp, vừa đạp vừa mắng:

- Đạp chết anh, đạp chết anh, ai bảo anh khinh thường tôi, ai bảo anh tố cáo tôi!

Đạp chết anh…

Cứ đạp đến khi vỡ vụn thì mới thôi

Mãi đến khi kế hoạch thiết kế tạm ổn thì Chu Thiến mới giành thời gian mà đi tìm Triệu Hi Tuấn

Trong phòng hóa trang, mọi người đang bận rộn, Triệu Hi Tuấn ngồi cách đó không xa, đang mê mải đọc tạp chí.

Bêncạnh còn vài ngôi sao khác, Chu Thiến nhìn qua thấy đều là những ngườicũng có chút danh tiếng, thường xuất hiện trên TV.

Chu Thiến đi vào, đầu tiên chào hỏi cácstylist đang bận rộn với Trương Bân, cũng chào Lưu Văn Chí xã giao rồimới đi đến chỗ Triệu Hi Tuấn.

Chu Thiến hỏi:

- Giờ có bận không?

Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu, thấy là cô thì mỉm cười vui vẻ nói:

- Chị dâu, cuối cùng cũng được gặp chị rồi

Vừa nói ra thì lại cảm thấy lỡ lời, mặtnóng bừng lên, cẩn thận nhìn sắc mặt Chu Thiến, thất cô không để ý thìthở phào nhẹ nhõm một hơi nhưng cũng thoáng chút thất vọng.

Chu Thiến cười nói:

- Giờ em là đại minh tinh, ngày nào cũng bận như thế, muốn gặp em thật đúng là khó.

Giờ chị không làm phiền em chứ

- Không có, thầy Khắc Y có chút việc nên đi ra ngoài một chút

Anh đứng lên, dáng người cao lớn khiến người ta có cảm giác bị đè ép.

Chu Thiến ngẩn ra rồi cười nói:

- Hi Tuấn, khí thế của em giờ thật mạnh quá đi

Hi Tuấn đắc ý nháy mắt mấy cái, sau đó vươn cánh tay khoe cơ bắp:

- Nhìn thấy không, ngày nào cũng phải tập thể hình 2 tiếng lận đó

Chu Thiến dựng ngón tay cái:

- Lợi hại lắm

Hi Tuấn cười đắc ý rồi cầm lấy áo khoác trên ghế nói:

- Mình ra ngoài uống trà nóng đi

Hai người đi vào căng tin trong công ty, lúc này nhà ăn khá vắng.

Hi Tuấn gọi hail y trà sữa nóng và chút điểm tâm

Anh nói:

- Bánh ngọt và trà sữa nóng ở đây được lắm, nhiệt liệt đề cử

Chu Thiến nhìn anh, giờ anh đã tỏa sángvô cùng, hai mắt sáng ngời có thần sắc, khóe miệng luôn mỉm cười, HiTuấn đầy tinh thần, phấn chấn như vậy khiến cô rất vui vẻ, có cảm giáckiêu ngạo như nhìn con mình khôn lớn thành tài, tuy rằng ý nghĩ nàykhiến cô cũng thấy có phần toát mồ hôi.

- Giờ có thoải mái, vui vẻ không

Triệu Hi Tuấn quấy quấy ly trà sữa, chậm rãi nói:

- Đúng thế, rất vui vẻ, nhìn thấy nhiều người hâm mộ, ủng hộ em, rất rất rất nhiều người cùng gọi tên em, sự cảm động, hân hoan đó em thực sự không biết hình dung ra sao.

Mỗingày em đều rất mệt, phải tập luyện, ghi âm, ghi hình, trả lời phỏngvấn, có khi bận đến không có thời gian mà ngủ nhưng em thực sự rất vui.Em cảm thấy ngày nào cũng thật có ý nghĩa

Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt không tự chủ được mà toát ra tình cảm ẩn sâu trong lòng:

- Chị dâu, nếu không nhờ có chịem sẽ không có được thành công ngày hôm nay.

Cảm ơn chị đã luôn ủng hộem ngay cả lúc em khó khăn nhất

Chu Thiến bị ánh mắt nóng rực của anhnhìn mà có chút ngại ngùng nhưng cô không ý thức được hàm nghĩa sâu xacủa nó.

Có lẽ trong mắt cô mà nói, giống như cô dành cho anh tình bạnthuần khiết vậy, anh nhất định cũng xem cô là bạn, thêm chút kính trọngchị dâu mình.

Cô không thể ngờ rằng Hi Tuấn lại có tình cảm với mình

- Hi Tuấn, chị làm gì có công gì, mọi thứ đều là chính em lựa chọn, đều là em cố gắng, là dũng khí, mồhôi của em đánh đổi lại mới có được thành công hôm nay.

Chị nào có liênquan gì

Hi Tuấn thấy cô không muốn kể công thìchỉ cười, cũng không muốn nhắc đến nhiều nữa, tóm lại, những điều đó anh vẫn luôn ghi tạc trong lòng.

Anh chuyển chủ đề:

- Còn chị, bây giờ thế nào rồi?

Với anh cả… tốt chứ?

Cha mẹ có khỏe không?

- Chị tốt lắm, giờ đang thực tập, sắp thi kết thúc rồi, đến lúc đó chị nhất định sẽ thi vào công ty, cốgắng thành trợ lý cho Khắc Y để học hỏi thầy/ Còn nữa, chị cũng mong cóthể trở thành một stylit có tiếng, để cho mọi người đều thích thiết kếcủa chị, đây là mơ ước của chị

Chu Thiến cười cười, nhắc đến chuyện này, hai mắt cô sáng bừng, gò má ửng hồng, khóe miệng cười tươi như hoakhiến người ta nhìn không tự chủ được mà bị mê muội.

Hi Tuấn lấy taychống cằm, mặt mìm cười, chăm chú nghe cô nói

- Còn chuyện chị với anh trai em à?

Bọn chị chuyển về biệt thự, chắc chị kể với em rồi nhỉ

Hi Tuấn gật gật đầu, trong lòng có chútchua xót nhưng vẫn luôn mỉm cười.

Cô ấy thuộc về anh.

Triệu Hi Tuấn thực sự không có tư cách ghen tị.

- Anh trai em thay đổi rất nhiều, thực sự khác với anh ấy trước kia, thú thật, chị rất thích anh ấy củabây giờ.

Anh ấy chỉ cần không có việc phải đi xã giao thì đều về nhàđúng giờ, sau đó cùng chị ăn cơm, tưới hoa, cùng xem TV, có khi còn láixe ra bờ sông ngắm cảnh đêm.

Nhưng giờ buổi tối rất lạnh, ngồi trong xecũng chẳng thú vị gì nên cũng ít đi hơn…

Cô thao thao bất tuyệt kể về cuộc sốngvới Triệu Hi Thành, lúc thú vị còn thoải mái cười lớn.

Ánh hào quangtrên mặt cô, Hi Tuấn biết, đó chính là ánh hào quang hạnh phúc.

Trên đời này có lẽ chỉ có anh cả mới có thể khiến cô có cảm giác hạnh phúc này.Bọn họ đều là người mà anh quan tâm, chỉ cần bọn họ hạnh phúc, sự mấtmát của anh nào có đáng gì?

Lòng tuy đau nhưng đây chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc?

Triệu Hi Tuấn nhìn khuôn mặt đầy thần thái của cô, thản nhiên cười

- À, đúng rồi, Hi Tuấn, tuần sausinh nhật mẹ, em nhất định phải về nhé.

Bọn mình bình tĩnh nói với cha,cha nhất định sẽ hiểu

Hi Tuấn gật gật đầu:

- Vâng, em nhất định sẽ về

Đó là nhà của anh, cha mẹ anh, bất kể giờ anh có thành công cỡ nào, anh đều mong có thể được người nhà ủng hộ,chia sẽ thành công với gia đình

Bọn họ tiếp tục trò chuyện, hoàn toàn không để ý tới ở chiếc bàn khác, Hồ Giai Giai đang tập trung nhìn bọn họ

Cô ta vào căng tin đã lâu.

Vốn là đói bụng, định mua có gì đó ăn nhưng tới nơi lại bắt gặp bọn họ

Hai người đó đều là hai người cô ta cựccăm ghét, cô ta nhìn bọn họ thôi cũng còn tức giận.

Nhưng đó lại là haingười cô ta chẳng thể làm gì, ngoài việc tức giận trong lòng cũng chẳnglàm gì hơn được.

Cô ta ra sức lườm bọn họ vài cái, vốn định đinh.

Nhưngnhìn bọn họ nói chuyện phiếm mà trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giáckhác thường.

Cảm giác này khiến tim cô ta đập thình thịch, tìm chiếc bàn gần đó mà ngồi lại

Chờ cô ta cẩn thận quan sát hồi lâu thìđã có thể hiểu cảm giác khác thường đó là vì đâu.

Là vì ánh mắt của HiTuấn, ánh mắt Hi Tuấn nhìn Tống Thiệu Lâm, ánh mắt nóng bỏng mà cô tavẫn thường nhìn thấy trong mắt những chàng trai theo đuổi mình.

Đó làánh mắt ái mộ, khát vọng.

Hi Tuấn lại dùng ánh mắt đó nhìn chị dâu mình!

Điều này chứng minh cái gì?

Chứng minh bọn họ có gian tình.

Ha ha, hai kẻ cô ta ghét nhất lại có gian tình.

Hay!

Hay!

Thật quá hay!

Ông trời đang giúp cô rồi, lại để cô phát hiện bí mật động trời này.

Chỉ cần tìm ra được bằng chứng thì nhất định sẽ khiến cho bọn họ được đẹp mặt.

Hồ Giai Giai lòng mừng như điên, thiếu chút nữa thì cười lớn

Tống Thiệu Lâm, xem xem chồng cô có thểtiếp tục yêu thương cô nữa không.

Hi Tuấn, anh coi thường tôi, tôi sẽxem xem người đời biết anh có tình cảm với chị dâu thì sẽ còn coi anh là bạch mã vương tử?

Thời của anh sắp hết rồi

Cô ta đứng lên, vì quá mức kích động, màlàm đổ ghế loảng xoảng khiến hai người chú ý.

Tống Thiệu Lâm và Hi Tuấnnhìn thấy Hồ Giai Giai thì không hẹn mà cùng nhíu mày

Chu Thiến nhìn cô ta, cô ta nhìn lại Chu Thiến rồi đột nhiên cười đầy quỷ dị

Lòng Chu Thiến dâng lên cảm giác không hay

Lần này nhất định phải đánh chết lũ ruồi bọ này.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C149: Dạ yến 2


Chương 149: Dạ yến 2

Mọi người bận rộn suốt một tháng, cuối cùng cũng đã đến đêm dạ vũ

Buổi biểu diễn bắt đầu lúc 8h tối.

Mọingười từ chiều đã đến hội trường, các nghệ sĩ đang vội vàng diễn tập,các stylist ở trong phòng hóa trang bắt đầu trang điểm cho các nghệ sĩ

Các nghệ sĩ tham gia dạ yến ngoài cácngôi sao lớn có phòng trang điểm riêng thì những nghệ sĩ khác đều 10người chung một phòng hóa trang còn cả vũ đoàn thì dùng chung một phònghóa trang lớn mấy chục người.

Bọn Chu Thiến đang ở phòng lớn trang điểm cho các vũ công.

Phòng lớn như vậy mà chật ních người nên rất ồn ã

Nhiệm vụ của bọn Chu Thiến có phần phứctạp.

Trong buổi dạ tiệc phải trang điểm năm lần cho 10 vũ công, đến ngay cả trợ lý như bọn Chu Thiến cũng phải xuất mã.

Cũng may lúc trước mọiphương án thiết kế đã có đầy đủ, thống nhất rõ ràng nên mọi người chỉcần làm theo là được, cũng không quá khó so với năng lực của bọn họ

Đầu tiên, bọn Chu Thiến trang điểm trướccho một bài nhảy, sau đó chuẩn bị sẵn quần áo và trang sức cho 4 điệunhảy sau.

Chờ điệu nhảy đầu tiên chấm dứt thì lập tức sẽ tiếp tục tạohình cho bọn họ để phù hợp với điệu nhảy thứ hai

Các stylist nổi tiếng đang tạo hình cho các ngôi sao sắp lên sân khấu

Tạo hình của các ngôi sao còn phức tạphơn các vũ công nhiều, có thể nói, từng chỗ đều cần rất tỉ mỉ, hoàn mỹ.Có câu “trang bị tận răng” chính là để hình dung lúc này đây

Đang lúc mọi người đều đang bận rộn thì trợ lý của Hi Tuấn lại lo lắng chạy khắp nơi tìm Khắc Y, thấy ai cũng hỏi:

- Có thấy thầy Khắc Y đâu không?

Lúc tìm đến phòng hóa trang của Chu Thiến thì bị Chu Thiến giữ lại hỏi:

- Sao vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

Trợ lý kia đầu toát mồ hôi, vẻ mặt lo lắng:

- Thầy Khắc Y mãi đến giờ vẫn chưa thấy đâu!

Tiết mục của Hi Tuấn là thứ ba rồi, giờ còn chưa chuẩn bị được gì

- Anh đã gọi điện thoại cho thầy chưa

- Gọi rồi!

Còn gọi cho cả trợ lý của ông ấy từ chiều, gọi nhiều lần rồi nhưng điện thoại không thông

Chu Thiến cũng nóng ruột, thầy Khắc Y làm việc luôn rất cẩn thận, chỉ đến sớm chứ không đến muộn, không phải làđã xảy ra chuyện gì rồi chứ

Trợ lý kia vội vã, hoảng hốt đến giậm chân:

- Giờ phải làm sao đây?

Đã 5h rồi, còn 3 tiếng nữa thôi là đã bắt đầu rồi

Chu Thiến an ủi:

- Anh đừng vội, để tôi gọi về công ty hỏi xem thầy có ở trong công ty không

Hai người đang nói thì đã thấy Hồ Gia Hào kích động chạy vào, nhìn thấy trợ lý của Hi Tuấn thì lớn tiếng nói:

- Không hay rồi, vừa rồi công tygọi điện đến, thầy Khắc Y và trợ lý trên đường đến đây đã bị tai nạn,giờ hai người đều đã được đưa vào viện, tuy không nguy hiểm tính mạngnhưng giờ còn đang hôn mê, không thể tới được.

- Cái gì?

Trợ lý kia mặt tái mét lại

Chu Thiến và mọi người nghe xong cũng đều hoảng sợ.

Trợ lý kia hoảng hốt lắp bắp:

- Vậy… vậy giờ….

Giờ làm sao bây giờ?

Ai sẽ tạo hình cho Hi Tuấn đây?

***

Những người trong Yêu Ti Lệ và Hoa Hữu, Hi Tuấn và trợ lý của anh đều đến phòng hóa trang nhỏ khác để bàn bạc.

Giám đốc phụ trách sân khấu nghiêm túc nói:

- Giờ phải làm sao đây?

Giờ tạohình của Hi Tuấn là ai làm?

Dạ tiệc lần này các vị hẳn cũng biết, HiTuấn là mũi nhọn của công ty chúng ta, không thể có điều gì sai sót?

Vìthế nên chúng tôi mới tốn kém mà mời thầy Khắc Y đến để giúp Hi Tuấn trở thành ngôi sao nổi bật nhất đêm nay.

Giờ xin quý vị nói cho tôi biết,nên làm sao bây giờ?

Ông nhìn về phía hai stylist lớn còn lại:

- Hai vị cũng là stylist nổitiếng trong giới, hai người có thể dựa theo thiết kế trước đó của Khắc Y mà làm tạo hình cho Hi Tuấn không?

Hai người nhìn nhau, một người nói:

- Vấn đề là chúng tôi cũng khôngrõ thiết kế của Khắc Y.

Khi thí nghiệm thiết kế tạo hình cho Hi Tuấn ông ấy không làm cùng chúng tôi mà làm ở văn phòng riêng, chúng tôi khôngrõ suy nghĩ, ý tưởng của ông

Nói xong lại nhìn Hi Tuấn hỏi:

- Hi Tuấn có thể nói cho chúng tôi không?

Hi Tuấn lắc đầu cười khổ:

- Tôi chỉ biết là thiết kế rất ổn nhưng bảo để tôi miêu tả thì tôi không làm được, tôi không hề có hiểubiết trong lĩnh vực này mà.

Hồ Gia Hào trầm ngâm một hồi nói:

- Quần áo của Hi Tuấn hẳn là ở đây chứ, có thể lấy ra cho chúng tôi xem qua không

Chỉ cần đã chọn xong quần áo thì làm tạohình cũng dễ hơn nhiều, tuy không đạt đến tiêu chuẩn như Kiều Tranhnhưng cũng chỉ đành thế.

Hai stylist lớn cùng hợp tác chắc chắn sẽ chẳng thể xấu được

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía trợ lý của Hi Tuấn, sắc mặt anh ta càng tái mét:

- Quần áo ở chỗ Khắc Y, lần đóchúng tôi đến văn phòng của ông ấy làm thiết kế, không cầm về, thầy Khắc Y nói hôm nay ông sẽ mang đến…

Sắc mặt mọi người trầm xuống, quần áo hẳn còn ở trên xe Khắc Y, nhưng qua tai nạn xe cộ thì quần áo còn có thể mặc được không?

Sắc mặt hai stylist càng thêm khó coi, đã chẳng còn nhiều thời gian, giờ quần áo còn không có, giờ còn phải chọnlại một lần nữa, hơn nữa còn những ngôi sao khác cũng cần làm tạo hình,bọn họ đâu thể phân thân.

Hồ Gia Hào do dự nói:

- Hay là, lại điều thêm một stylist từ công ty đến

Một người giận dữ nói:

- Cũng không kịp đâu, chưa đến 3 tiếng nữa, còn phải chọn quần áo, tạo hình của Hi Tuấn không thể tùy tiện qua loa được.

Giám đốc phụ trách sân khấu vội nói:

- Thế làm sao đây?

Tôi khôngbiết, công ty chúng tôi đã kí hợp đồng với Yêu Ti Lệ các anh, nếu chuyện này công ty các anh không làm cho tốt thì chúng tôi nhất định sẽ kiện

Hai stylist cũng chỉ đành lắc đầu, giờ ai muốn thế đâu?

Còn chưa đến 3 tiếng, chẳng những phải chọn quần áo lạimà còn phải nghiên cứu tạo hình chỉnh thể, lúc bình thường làm còn không kịp huống chi lúc này, hơn nữa, yêu cầu về tạo hình của Hi Tuấn lại cực cao.

Đây vốn không phải trách nhiệm của bọn họ, nếu bọn họ không biếttự lượng sức mà nhận lấy, vạn nhất sơ sót thì chẳng những ảnh hưởng danh dự bản thân mà còn bị công ty trách phạt.

Tốt nhất vẫn nên để công tyxử lý thì hơn

Nghĩ vậy, một người nói:

- Chuyện này chúng tôi đã báo cho công ty, công ty nhất định sẽ xử lý chu đáo, xin các vị đừng vội

Những stylist bình thường đều chỉ ở bênnhìn, chuyện này chẳng đến lượt bọn họ nói mà bọn họ cũng chẳng muốn.Giờ đây, thiết kế của Hi Tuấn như củ khoai nóng, ai cũng chẳng muốnnhận.

Làm tốt đương nhiên là thành danh nhưng thời gian quá ngắn, cơ hội quá nhỏ.

Làm ra thiết kế vớ vẩn khiến truyền thông chê cười thì cái cần câu cơm của bọn họ cũng bị bẻ gãy luôn.

Lập tức, tất cả mọi người đều cúi đầu không lên tiếng.

Giám đốc phụ trách sân khấu nhìn bọn họ,giận xanh mặt.

Bọn họ rất kì vọng vào đêm dạ vũ này.

Các ngôi sao đạilục, Đài Loan, Hồng Koong, Hàn Quốc đều tụ hội, nếu có thể để cho HiTuấn trở nên cực nổi bật thì cậu ấy lập tức sẽ trở thành siêu sao.

Bởithế nên bọn họ mới không dùng đến stylist của công ty mà mời thầy Khắc Y đến.

Không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Giờ những người này xem ra đều là vô dụng, chờ công ty đến giải quyết thì đã quá muộn rồi.

Thôi vậy, vẫnnên bảo stylist của công ty mình ứng phó vậy, chỉ sợ khó mà đạt đượchiệu quả như mong đợi

Giám đốc phụ trách sân khấu đang định gọi stylist của công ty đến thì Hi Tuấn vẫn đang trầm ngâm đột nhiên bướclên, kéo một người trong đám người ra

Mọi người đều bị hành động này của anhlàm cho giật mình, bởi vì người anh kéo ra chỉ là một trợ lý của stylist bình thường – Tống Thiệu Lâm.

Chu Thiến cũng bị hành động này của anh làm cho giật mình, ngơ ngác nhìn anh.

Hi Tuấn kéo Chu Thiến đến trước mặt giám đốc phụ trách nói:

- Giám đốc, anh có nhớ có lần anh khen tạo hình của tôi không tệ không?

Giám đốc nghĩ nghĩ rồi nói:

- Đúng, có chuyện đó, thì sao?

Chính là hôm đó Hi Tuấn đã để lại cho ông ấn tượng sâu đậm khiến ông chú ý đén anh, sau đó đề nghị công ty đẩynhanh việc phát hành album cho anh.

Hi Tuấn cười cười nói:

- Giám đốc, thiết kế hôm đó là do chị ấy làm.

Hôm đó chị ấy chỉ mất hơn 2 tiếng mà thôi, khó nhất là khiấy chị ấy vẫn chỉ đang theo học ở Yêu Ti Lệ.

Cho nên…

Anh nhìn giám đốc phụ trách cười đầy kiên định:

- Cho nên tôi xin giám đốc hãyđem việc thiết kế tạo hình của tôi cho chị ấy.

Tôi tin chị ấy, nhất định chị ấy sẽ không làm cho chúng ta thất vọng.

Giám đốc phụ trách cả kinh nói:

- Vậy sao được, cô ấy mới chỉ là một trợ lý

Còn là trợ lý cho stylist bình thường

Chu Thiến cũng hoảng sợ, vội nói:

- Không được, lần trước chỉ làtạo hình bình thường, đâu giống lần này.

Hi Tuấn, đừng đem chuyện tiềnđồ của em ra mà mạo hiểm

Các nhân viên khác của Yêu Ti Lệ cũng tỏvẻ kinh ngạc, Hi Tuấn lại chịu tin tưởng một trợ lý.

Nhưng nghĩ đến quan hệ của bọn họ cũng hiểu được dụng ý của anh.

Chắc hẳn là Hi Tuấn muốntạo cơ hội gây dựng danh tiếng cho chị dâu mình.

Nhưng vấn đề là, cơ hội này rất nguy hiểm, khó mà nói rõ, là giúp cô ấy nhưng cũng có thể làhại cô ấy.

Bạch Huy ở trong đám người lắc đầu vớiChu Thiến, ý bảo cô không nên đồng ý.

Cô sắp tham gia thi tuyển, vạnnhất chuyện này có gì sai sót, tuy rằng là Hi Tuấn chủ động yêu cầunhưng ai biết được công ty có xử lý cô ấy không.

Thời gian thực sự quágấp, không mạo hiểm thì hơn.

Nhưng Hồ Giai Giai lại không nghĩ chuyện này, cô ta nhìn bàn tay nắm chặt tay Chu Thiến của Hi Tuấn, khóe miệng cười đầy quỷ dị

Hi Tuấn cúi đầu khẽ nói với Chu Thiến:

- Giờ bọn họ cũng không chịuthiết kế cho em, chị dâu, coi như chị giúp em đi.

Vì buổi tiệc này mà em đã mất rất nhiều công sức, em tin vào năng lực của chị, nên xin chịcũng hãy tự tin vào chính mình được không?

Sau đó, Hi Tuấn lại ngẩng đầu nhìn về phía giám đốc phụ trách sân khấu, nói:

- Giám đốc, chị ấy là chị dâu của tôi, tôi tin rằng ở đây không có ai hiểu tôi bằng chị ấy, chị ấy làmthiết kế cho tôi sẽ còn thuận lợi hơn người khác.

Hơn nữa, anh cũng đừng vì thấy chị ấy chỉ là một trợ lý, năng lực của chị ấy tôi rất rõ.

Chịấy nhất định sẽ tạo ra thiết kế khiến chúng ta vừa lòng.

Giám đốc, cơhội lần này rất quan trọng với tôi, xin hãy tin tôi, tôi không bao giờđem tương lai của mình ra làm trò đùa cả.

Giám đốc nhìn ánh mắt kiên định của Hi Tuấn, trầm ngâm một hồi rồi nhìn Chu Thiến nói:

- Nếu đêm nay cô gây ra sai lầmgì thì tôi nhất định sẽ kiện công ty của cô.

Đến lúc đó sẽ chẳng hay hogì cho cô.

Cô thực sự muốn làm sao?

Cô có tin tưởng không?

Chu Thiến nhìn Hi Tuấn, Hi Tuấn nhìn côđầy chờ mong và cầu xin.

Cô sao không biết là Hi Tuấn đang tranh thủ cơhội cho mình.

Đúng, thời gian không đủ thì sao?

Không thử sao biết được?

Chu Thiến hít sâu một hơi, sau đó nhìn thẳng nhìn về phía giám đốc phụ trách nói:

- Tôi muốn làm, tôi sẽ dùng hết sức để làm tốt chuyện này, xin hãy tin tôi.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C150: Dạ yến 3


Chương 150: Dạ yến 3

Từ giờ đến lúc bắt đầu dạ tiệc chỉ còn 2 tiếng 20’

Chu Thiến hỏi Hi Tuấn:

- Tối nay em biểu diễn tiết mục gì

- Em có ba bài hát, đầu tiên là nhạc trữ tình, sau đó là hai bài hát có kèm vũ đạo

- Ba bài hát liền nhau?

Chu Thiến mở to mắt nhìn anh

- Vâng…

Chu Thiến như hít phải ngụm khí lạnh, như vậy chẳng phải là thời gian để trang điểm lại cũng không có?

Cả vũ công cũng như vậy.

Hi Tuấn thấy sắc mặt Chu Thiến thì khẽ nói:

- Chị dâu, có phải là em gây rắc rối cho chị rồi không?

Chu Thiến kéo anh ra ngoài, vừa đi vừa nói:

- Nhưng em cũng mang đến cơ hội, thách thức cho chị.

Hi Tuấn bị cô kéo ra ngoài:

- Chị dâu, chị kéo em đi đâu thế

- Đi tìm quần áo cho em.

Gọi trợ lý của em, bảo anh ấy chuẩn bị xe đi

Trợ lý của Hi Tuấn lái xe nhanh như bay,Chu Thiến gọi cho người ở trường, nói vài câu sơ lược tình huống hiệntại, xin được trường giúp đỡ.

Rất nhanh, xe đã đến trường học của Yêu Ti Lệ.

Hi Tuấn ngạc nhiên

- Đến đây tìm quần áo

Chu Thiến kéo anh vào thang máy rồi nói:

- Quần áo phụ kiện ở đây rất đầy đủ và độc đáo, em không tưởng tượng được đâu

Giờ trường học đã tan học, Chu Thiến dẫnhai người vào phòng thực hành.

Hi Tuấn và trợ lý nhìn tủ lớn trong phòng thực hàng mà đều kinh hãi.

Chu Thiến cười:

- Không tưởng tượng được đúng không, ở đây có đủ loại quần áo, đủ loại màu sắc, bằng không, học phí sao đắt vậy được.

Chu Thiến đi đến bên tủ quần áo, bắt đầu lựa chọn.

Trợ lý kia sờ sờ vào quần áo rồi bĩu môi:

- Tuy là đa dạng nhưng chất lượng tệ quá

Chu Thiến vừa tìm quần áo vừa nói:

- Cũng chẳng có cách nào, giờ làm gì còn thời gian đến khu mua sắm mà chọn, chỗ nào tôi rất quen, muốnkiểu dáng gì cũng có nữa

Lần trước cùng Thẩm Già Lam đưa Lý Hiểu Điệp đi chọn đồ cũng mất vài tiếng đồng hồ, bọn họ đâu có nhiều thời gian như vậy.

Trợ lý lại nói:

- Đáng tiếng, quần áo Hi Tuấn làthầy Khắc Y chọn từ nước ngoài về, không có để mà tìm lại được, nếutrong thành phố có thì đã bảo bọn họ lại mang thêm một bộ nữa.

Quần áo ở đây chất lượng thực sự quá tệ, thật mất thân phận của Hi Tuấn

Hi Tuấn thấy trợ lý luôn miệng càm ràm thì nói:

- Giờ không quản được nhiều như thế, dù sao đứng trên sân khấu xa như vậy cũng chẳng nhìn ra được.

Nghe được Hi Tuấn nói như vậy trợ lý mới không nói gì thêm.

Chu Thiến nghĩ, hát tình ca hẳn nên mặclong trọng một chút để bộc lộ khí chất quý tộc, cao nhã của anh.

Mà vũđạo thì hẳn nên mặc đơn giản một chút để bộ lộ được sức sống và sự cuốnhút.

Nhưng làm thế nào để ở trong mặc quần áo hợp cho vũ đạo, bên ngoàikhoác áo khoác kiểu cách, chờ hát tình khúc xong rồi cởi áo khoác ra hát vũ đạo là được rồi

Nhưng kiểu thiết kế này rất phổ biến,không hề đặc biệt, sẽ không khiến mọi người có ấn tượng đặc biệt được.Nếu là Khắc Y thì sẽ có thiết kế nổi bật rồi.

Chu Thiến xoay người nhìn Hi Tuấn. thânhình anh cao lớn, rắn chắc, sau khi vào phòng anh đã cởi áo khoác, chỉmặc một chiếc áo lông mỏng, thấp thoáng cơ bắp săn chắc…

Chu Thiến chợt nảy ra một ý nghĩ, hai mắt tỏa sáng, tinh thần phấn chấn.

Hi Tuấn tao nhã, có hơi hướng của quýtộc, cả người Hi Tuấn lại đầy sức sống, như có hào quang chói mắt nhưngmọi người lại quên mất một điểm đặc biệt của anh.

Nếu cô có thể đem điều đặc biệt này bộc lộ ra ngoài thì sẽ là một cách biểu hiện cực kì rungđộng lòng người, nhất định sẽ khiến mọi người vô cùng ấn tượng

Bàn tay cô lướt qua những dãy quần áo,khi tiếp xúc với một chiếc áo thì mắt sáng bừng, một ý tưởng hiện rõ.Đúng!

Cứ làm như vậy

***

Bọn Chu Thiến đi rồi, đám người làm trong Yêu Ti Lệ đều vừa làm việc vừa bàn tán.

Một stylist bình thường khẽ nói với Bạch Huy:

- Anh cũng đúng là, sao lại không can cô ấy lại?

Nếu cô ấy làm hỏng có khi còn liên lụy đến anh nữa đó.Anh là thầy hướng dẫn của cô ấy, sao lại để cô ấy dính vào?

Bạch Huy vừa sửa lại quần áo cho vũ công vừa nhẹ nhàng nói:

- Có lẽ cô ấy sẽ thành công?

Thực lực của cô ấy chúng ta đều biết, không chắc là sẽ thất bại đâu?

Người nọ nhìn Bạch Huy với ánh mắt tức cười:

- Dù cô ấy có năng lực cũng chỉlà so với tầng chúng ta thôi, sao so với lầu 3 được?

Ngay cả stylist lớn của lầu 3 còn không chắc chắn thì sao cô ấy làm được, anh quá coi trọng cô ấy rồi

Một trợ lú khác cũng nói:

- Đúng thế, Thiệu Lâm cũng quákhông biết tự lượng sức mình, ngay cả stylist lớn còn trốn tránh mà côấy còn dám nhận.

Nếu thiết kế không tốt, làm mất mặt Yêu Ti Lệ thì côngty nhất định sẽ phạt cô ấy

Vậy là tốt nhất!

Tốt nhất là đuổi cô tara khỏi công ty đi!

Hồ Giai Giai ở bên cạnh cười lạnh.

Cô ta thực sựkhông biết tự lượng sức mình, nghĩ mình giỏi lắm sao?

Xem hôm nay sẽ bịbôi xấu như thế nào

Mấy người còn đang bàn tán thì lại thấy người đại diện của Hi Tuấn nói:

- Đến rồi!

Đến rồi!

Hi Tuấn đã quay về rồi

Mọi người ra hành lang thì đã thấy Hi Tuấn và Chu Thiến từ đằng kia đi tới.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên Hi Tuấn.

Chỉ thấy anh mặc một chiếc áo khoác bósát màu cà phê đậm, vạt áo trước khoét sâu lộ ra chiếc áo trong màutrắng cổ tròn, quần da bó sát màu đen lộ ra đôi chân thon dài và đôigiày da màu cà phê đậm.

Tóc vẫn buộc sau đầu, dùng một sợi dâymàu cà phê buộc lại, mặt hơi trang điểm, lông mày đen, lông mi dài, môihồng nhuận, tai vẫn đeo chiếc hoa tai kia.

Cổ đeo chiếc vòng cổ đen kháthô, mặt đá cũng màu cà phê.

Trên đôi bàn tay thon dài đeo một chiếcnhẫn bạc lớn

Mọi người nhìn thấy tạo hình của Hi Tuấnthì đều tỏ vẻ vừa lòng.

Bất kể nói thế nào, một trợ lý có thể tạo hìnhnhư vậy cũng coi như không tệ, không thể so sánh cô ấy với Khắc Y được.Hồ Giai Giai nhìn Hi Tuấn, trong lòng cười lạnh: chẳng qua cũng chỉ đếnthế mà thôi, còn nghĩ có bản lĩnh ghê gớm lắm cơ

Giám đốc phụ trách nhìn Hi Tuấn, hồi lâu sau mới thở dài nói:

- Giờ cũng chỉ đành thế này, cũng coi như không tệ…

Xem ra là không vừa lòng lắm.

Ông cần làtạo hình khiến ai nấy đều sững sờ.

Tạo hình hiện tại tuy rằng không tệnhưng cũng không được coi là xuất chúng…

Nhưng Hi Tuấn lại cười rạng rỡ nói:

- Giám đốc yên tâm, chờ xem tôi biểu diễn thì nhất định anh sẽ không thất vọng đâu

Giám đốc gật đầu, cũng cười cười.

Đúng,hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất vẫn là bản thân Hi Tuấn, chỉ cần Hi Tuấnđứng trên sân khấu thì đã đủ tỏa sáng khiến cho khán giả điên cuồng rồi.

Nhưng nếu có Khắc Y thì nhất định sẽ có thể khiến Hi Tuấn phát huy sứccuốn hút đến cực điểm rồi.

Lúc này, tiếng nhạc từ sân khấu bắt đầu truyền đến cùng với tiếng hoan hô của khán giả

- Dạ vũ đã bắt đầu, Hi Tuấn chuẩn bị một chút đi

Các nhân viên công tác đến báo

Chu Thiến đi đến bên Hi Tuấn khẽ nói:

- Những gì chị nói em nhớ chứ?

Hi Tuấn gật đầu thật mạnh.

Sau đó Chu Thiến lại nói với trợ lý:

- Còn anh, nhớ sau khi Hi Tuấn hát tình ca xong thì anh phải lập tức đi lên nhé

Trợ lý cẩn thận gật đầu:

- Biết rồi!

Ôi chao, vậy còn cô thì làm gì

Chu Thiến cười thần bí:

- Tôi đi tìm thứ đồ khác.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C151: Vang động


Chương 151: Vang động

- Chúng ta xin hãy cùng nhiệt liệt chào đón tiểu thiên vương – Hi Tuấn!!!!

- Hi Tuấn!!!

Hi Tuấn!!!!!

Cả khán đài rộ lên những tiếng hoan hô,vỗ tay không ngớt. trong tiếng vỗ tay, Hi Tuấn từ bên dưới sân khấu dầndần xuất hiện.

Nhìn Hi Tuấn dần xuất hiện trên sân khấu, tiếng hoan hôcàng lớn, mọi người ra sức vẫy gậy phát sáng, hi vọng rằng Hi Tuấn cóthể nhìn qua đó một lần

Hi Tuấn tươi cười vẫy tay chào mọi người, tư thái tao nhã thong dong, dưới đài tiếng vỗ tay càng thêm nhiệt liệt.

Đột nhiên, ánh đèn tối sầm lại, cả sânkhấu chìm trong bóng tối, sau đó là một ánh đèn trắng bao phủ lên ngườiHi Tuấn.

Trong ánh sáng trắng mơ hồ, Hi Tuấn đứng đó yên tĩnh, tựa nhưvương tử trong giấc mộng của mỗi thiếu nữ, hấp dẫn ánh mắt của tất cảmọi người

Tiếng nhạc nhẹ nhàng dần vang lên, cả khán đài lặng yên hưởng thụ tiếng nhạc dịu dàng, lòng người trở nên thư thái, an bình

Hi Tuấn theo tiếng nhạc mà chậm rãi cấtcao giọng hát, đây là một bản tình ca, vẫn luôn nằm trong top 3 của cácbảng xếp hạng, tất cả những cô gái đều yêu thích bài hát này và đều bịbài hát làm cho cảm động.

Giọng của Hi Tuấn vừa trầm thấp lại vừacó sức hút, chậm rãi như dòng suối vuốt ve tiếng lòng của mọi người.

Tất cả mọi người đều như si như mê.

Dần dần, mọi người đều đứng lên, hơn 1vạn người đều cùng đồng thanh hát theo lời bài hát, tay vẫy vẫy, cảnhtượng thực sự rất xúc động.

Trợ lý ở dưới sân khấu kích động nói với Chu Thiến:

- Nhanh như vậy đã tạo nên cao trào, đợi đến lúc biểu diễn vũ đạo thì nhất định sẽ rất sôi động

Chu Thiến nhìn bóng người chói mắt trên sân khấu nói:

- Đây là sức quyến rũ của Hi Tuấn đó

Sau khi hát tình ca xong, dưới sân khấu tiếng vỗ tay vang trời.

Hi Tuấn nói với mọi người:

- Sau đây là một ca khúc sôi động, cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi

Dưới sân khấu lại một tràng pháo tay và những tiếng hét lớn gọi tên: Hi Tuấn!!!

Các vũ công bước lên sân khấu

Hi Tuấn nhìn dưới sân khấu, sân khấu phía sau hiện rõ những biểu hiện của anh.

Anh đột nhiên cười đầy nghịch ngợm khiến sân khấu lại ồn ào

Mọi người nhìn chăm chú, Hi Tuấn chậm rãi cởi áo khoác, lộ ra chiếc áo cộc trắng bên trong, đường cắt cổ sâukhiến làn da trắng nõn hiện rõ, dưới sân khấu không khí lập tức trở nêncuồng nhiệt.

Những tiếng cười nói, hò hét không ngừng

Chu Thiến nói với trợ lý:

- Đến lượt anh lên sân khấu rồi

Trợ lý gật gật đầu, sau đó cầm một chainước bước lên, sau đó đưa cho Hi Tuấn rồi nhanh chóng đi xuống.

Anh điđến bên cạnh Chu Thiến, hưng phấn nói:

- Chuẩn bị xem mọi người điên cuồng nào

Trên sân khấu, ánh đèn sáng rỡ

Hi Tuấn cầm chai nước nhìn mọi người bên dưới cười nói:

- Ngại quá, khát nước, xin phép mọi người cho tôi uống chút nước nhé

Anh cầm chai nước ngửa đầu uống một ngụm, yết hầu hơi chuyển động, một giọt nước từ khóe miệng chảy xuống, trượtqua chiếc cổ trắng nõn, chảy về phía trong ngực, nhanh chóng thấm ướtchiếc áo.

Áo mỏng gặp nước trở nên trong suốt, dán chặt lên ngực anh,khiến cơ bắp hiện thật rõ, cảm xúc của mọi người dần trở nên nóng bừng.

Hi Tuấn uống hai ngụm nước, tay cầm bìnhnước rồi bỗng nhiên nhìn xuống sân khấu mỉm cười, nụ cười vô cùng xinhđẹp khiến ai nấy đều ngừng thở.

Sau đó, anh tháo dây buộc tóc xuống, mái tóc dài như tơ rũ xuống khuôn mặt, chưa đợi mọi người phản ứng lại, anh đột nhiên ngẩng đầu, cầm chai nước lên cao rồi dội thẳng xuống đầu

Mọi người gào lên, ai nấy đều bị động tác này của Hi Tuấn hấp dẫn

Nước chảy xuống tóc rồi cũng nhanh chóng thấm ướt chiếc áo trắng của anh

Đến khi giọt nước cuối cùng chảy xuống,Hi Tuấn vung tay vứt chai nước sang bên cạnh, sau đó ầm ầm một tiếng,tiếng nhạc lớn đồng thời vang lên và pháo hoa bắn sáng rực rỡ.

Âm nhạc đầy kính động, pháo sáng rực rỡ,bóng người cao gầy trên sân khấu đầy sức quyến rũ, người xem bên dướikhông thể ức chế được sự kích động trong lòng, đều hưng phấn hét lớn

Chỉ thấy Hi Tuấn ngửa đầu về phía sau,mái tóc đen tạo nên đường cong hoàn mỹ, vô số bọt nước lóe ra ánh sángtrong suốt, tựa như những ánh sao vây quanh anh

Chiếc áo trắng đã bị ướt sũng trở nêntrong suốt, dán chặt trên người anh, thoáng hiện ra làn da tinh tế củaanh, cũng lộ rõ những cơ bắp săn chắc của anh.

Hai điểm hồng trước ngựcnhư ẩn như hiện.

Gợi cảm, quyến rũ cực hạn khiến ai nấy đều thần tríđiên đảo

Dưới sân khấu, người xem điên cuồng hò hét, không khí lại được đẩy lên một cao trào khác

Giám đốc phụ trách đứng dưới sân khấunhìn Hi Tuấn rồi lại nhìn sự điên cuồng của khán giả mà lòng đầy kíchđộng, hưng phấn.

Đây chính là hiệu quả mà ông muốn.

Không, cái này thậmchí còn vượt quá những mong đợi của ông.

Tối nay Hi Tuấn tựa như mộtbóng ma xinh đẹp, khắc sâu trong tâm trí mọi người

Nguyên nhân là do đâu?

Đúng, là do chiếc áo mỏng trên người Hi Tuấn đã khiến anh bộc lộ được hết vẻ quyến rũ của mình

Hai stylis lớn đứng bên sân khấu xem rồi hỏi Chu Thiến:

- Chiếc áo kia hẳn là may từ chất vải dễ hút nước đúng không

Chu Thiến thấy hiệu quả quả tốt như vậy, cũng vô cùng cao hứng, nói:

- Đúng thế, là chất vải cực hútnước, không cần nhiều đã có thể tẩm ướt quần áo, hơn nữa khi gặp nước sẽ trở nên trong suốt.

Em thấy dáng người của Hi Tuấn rất đẹp, hơn nữa cậu ấy phải nhảy, lúc nhảy nhất định sẽ khiến sự gợi cảm được bộc lộ rõ nét nhất.

Tất cả mọi người đều không khỏi nhìn côđầy tán thưởng, đúng là tâm tư cẩn thận.

Có một số nam nghệ sĩ vì muốnthật gợi cảm mà mặc quần áo hở hang lên sân khấu, trông thật phản cảm,nhưng giờ Hi Tuấn quần áo chỉnh tề, như ẩn như hiện, thực sự quá gợicảm.

Cảm giác mông lung này chẳng phải càng thêm lay động lòng người sovới sự trần trụi lồ lộ kia sao?

Thật là quá thông minh!

Mọi người đều sợ hãi than, rồi lại nhìnlên sân khấu.

Lúc này, Hi Tuấn đã bắt đầu hòa vào vũ điệu, anh vừa nhảyvừa hát, dường như đã tiến vào cảnh giới khác, động tác nào cũng đềuthực sự hoàn mỹ.

Tóc không ngừng lay động, vì tóc đã bịướt nên không hề rối mà càng trở nên đen bóng dưới ánh đèn sân khấu tựanhư tơ lụa.

Thân thể anh được quần áo ôm sát, bở vai rộng, lưng chữ V,đôi chân thon dài.

Mỗi động tác đều khiến người ta cảm nhận được cơ thểsăn chắc của anh, lồng ngực phập phồng, cơ bụng 6 múi khỏe mạnh

Mà mái tóc dài của anh, ánh mắt mê hoặc,làn da như trong suốt, đôi môi mềm mại như hoa đào, chiếc hoa tai bằngngọc lấp lánh khiến anh thật diễm lệ.

Hai cảm giác này kết hợp lại trở nên vô cùng rung động lòng người

Vì thế, khán giả dưới sân khấu la hétcuồng nhiệt không biết mỏi, tiếng hoan hô ầm ỹ.

Thậm chí, có người cònkích động muốn xông lên sân khấu nhưng đều bị bảo vệ giữ lại.

Ba bài hát kết thúc, Hi Tuấn cúi đầu chào khán giả để biểu hiện sự biết ơn.

Mọi người đều vẫn đang cuồng nhiệt,càng gọi to tên của anh.

Nhưng thời gian đã sắp xếp từ trước, Hi Tuấnchỉ đành vẫy tay cáo lỗi rồi đi vào trong hậu trường

Đến khi bóng dáng Hi Tuấn biến mất nhưngkhán giả vẫn còn hô to tên của anh, không khí nóng bỏng như vậy khiếncho những siêu sao lớn cũng phải ghen tỵ đến đỏ mắt.

Nhìn thấy Hi Tuấn xuống dưới, Chu Thiến ở bên đã chuẩn bị trước vội bước lên lau khô tóc cho Hi Tuấn, sau đó vộivàng xuống sân khấu mà không để ai chú ý.

Sau khi xuống sân khấu, Hi Tuấn tronglòng kích động không thể hình dung bằng từ ngữ nào cả.

Bọn họ đã thànhcông.

Đây là lần đầu tiên anh tham gia một buổi biểu diễn quy mô nhưvậy, nhưng anh đã thành công, đã khiến mọi người điên cuồng vì mình.

Đây đều là công lao của cô ấy

Anh vừa nhận lời chúc của mọi người vừa tìm kiến Chu Thiến, trong lòng kích động vô cùng, anh muốn chia sẻ niềm vui này với cô

Đúng lúc này, anh thấy Chu Thiến từ trên sân khấu đi xuống thì vội gật đầu xin lỗi mọi người:

- Xin lỗi, tôi muốn cảm ơn chị dâu tôi

Mọi người đương nhiên biết công thân hômnay là Chu Thiến, cảm ơn là chuyện đương nhiên.

Hi Tuấn đi đến bên ChuThiến, sau đó nắm lấy cổ tay cô khẽ nói:

- Đi theo em

Hi Tuấn dẫn cô lên trên lầu, nơi đó yêntĩnh không người.

Đến đó, anh rốt cuộc không thể ức chế được sự kíchđộng trong lòng, ôm lấy Chu Thiến, gắt gao ôm chặt cô.

Đây là lần đầutiên cũng là cuối cùng trong đời này, anh lẳng lặng ôm cô vào lòng.

Ngay tại hôm nay, hãy để anh được thoải mái một lần đi, cả cuộc đời này sẽchỉ có hôm nay mà thôi, sau này anh sẽ chôn chặt tình cảm này dưới đáylòng, đây sẽ thành hoài niệm đẹp của riêng anh mà thôi.

Trong không gian yên tĩnh, giọng anh đầy kích động mà hưng phấn:

- Chị dâu, chúng ta thành côngrồi!

Cảm ơn chị, cảm ơn những gì chị đã làm cho em!

Nếu không nhờ có tạo hình của chị thì hiệu quả tuyệt đối sẽ không được như thế này.

Cảm ơnchị!

Chu Thiến đột nhiên bị anh ôm như vậy thì lòng hoảng hốt nhưng sau đó nghe những lời này thì biết anh vì lòngkích động nên mới làm thế.

Cái ôm này hoàn toàn chỉ là vì cảm động, tuyrằng có chút không phù hợp nhưng cô có thể hiểu được tâm tình của anhlúc này.

Cô vỗ vỗ lưng anh nói:

- Hi Tuấn, thành công hôm nay của em không hoàn toàn là vì thiết kế của chị.

Sự cố gắng của em, cả sứcquyến rũ của em mới là nguyên nhân quan trọng nhất.

Thiết kế của chịchẳng qua chỉ là nền mà thôi

Hi Tuấn lưu luyến buông cô ra.

Cô thuộcvề anh cả, anh làm thế này đã là không đúng, không thể quá tham lam.

Anh nhìn cô cười ngượng ngùng:

- Chị dâu, chị khen em thế khiến em thực sự rất ngại

Chu Thiến cười:

- Chị nói thật mà, quan trọng nhất là bản thân em thôi, mọi thứ chỉ là nền

- Nhưng nếu không có mọi ngườithì em cũng chẳng có được thành công như hôm nay, chị dâu đừng khiêmtốn, ai cũng biết công của chị là lớn nhất

- Được rồi, chị biết rồi, chị nhận là được

Chu Thiến cười nói.

Cô để ý thấy chiếc khuyên tai của anh thì thuận miệng hỏi:

- Đây chẳng phải chiếc khuyên tai lần trước chị đưa cho em sao?

Em vẫn đeo ào

Chu Thiến chỉ thuận miệng hỏi ai ngờ HiTuấn nghe xong thì mặt nóng lên, đây chẳng qua chỉ là chút lòng riêngcủa anh.

Đây là thứ cô từng dùng nên anh vẫn muốn dùng, cảm giác như côluôn ở bên anh vậy, không ngờ cô lại để ý

Lập tức, vẻ mặt anh trở nên cực mất tựnhiên, cũng may, trên lầu khá tối nên Chu Thiến cũng không để ý thần sắc của anh.

Triệu Hi Tuấn nghĩ một hồi rồi nói:

- Em cảm thấy từ sau khi đeo nó, vận khí của em tốt hơn hẳn, giờ nó thành vật may mắn của em nên em mới không tháo đi

Nói xong anh nhìn Chu Thiến cười nhằm che dấu sự xấu hổ của mình:

- Chẳng lẽ chị dâu lại nhỏ mọn mà đòi về

- Sao lại thế.

Em thích thì tặng cho em là được, chị vẫn còn 1 cái nữa, đem nốt cho em nhé

- Không cần, em đeo một cái thôi

Chu Thiến cười nói:

- Chúng ta đi xuống đi, bọn họ giờ nhất định rất muốn gặp em

Sau khi hai người rời khỏi, Hồ Giai Giai từ tầng trên bước xuống

Cô ta nhìn theo bóng hai người dần đi xa, lại nhìn nhìn bức ảnh cô ta vừa chụp lén được, đắc ý mà cười

Từ lần trước thấy bọn họ nói chuyện vớinhau cô ta đã luôn theo dõi hai người.

Chỉ cần bọn họ hơi thân cận thìđều lén chụp lại.

Nhưng tất cả đều không thể giá trị được như bức ảnhnày

Hi Tuấn, Tống Thiệu Lâm, lần này cho dù có trăm miệng cũng đừng hòng giải thích rõ.

Thật mong chờ kết cục bi thảm của các người.

Sau khi kết thúc dạ tiệc, mọi người cùngđi ăn uống chúc mừng. trước đó Chu Thiến đã gọi điện thoại cho Triệu HiThành nói rằng mình về muộn, Hi Tuấn sẽ đưa cô về, bảo anh không cần quá lo lắng.

Mọi người đều rất vui, buổi biểu diễn lần này không ai có thể vượt qua được Hi Tuấn.

Hi Tuấn hoàn toàn là ngườinổi bật nhất đêm dạ vũ

Giám đốc phụ trách hưng phấn uống liền mấy chén, say khướt mà nói với mọi người:

- Cứ chờ mà xem, ngày mai Hi Tuấn sẽ xuất hiện ở trang nhất mọi tạp chí.

Sẽ nhanh thôi, Hi Tuấn sẽ trởthành một siêu sao

Người đại diện của Hi Tuấn cũng nói:

- Đêm nay thật tuyệt vời!

Chẳngnhững các sao lớn còn kém mà cả ngôi sao Hàn Quốc cũng không hơn được.Mấy người Hàn Quốc kia, lúc nào cũng tự cho là mình giỏi, mắt mọc trênđầu cứ như là đại lục không có ai bằng được bọn họ vậy.

Hôm nay bọn họđều trở thành kẻ làm nền, nhìn sắc mặt bọn họ, trong lòng tôi thật quálà vui vẻ

Mọi người đều chúc rượu Hi Tuấn, chúcmừng thành công của anh.

Mà Trương Lâm là nhân viên của Yêu Ti Lệ thìlại kính rượu Chu Thiến, Trương Lâm khen:

- Hôm nay tạo hình của Hi Tuấnthực sự rất nổi bật, mọi người đều rất bội phục.

Thiệu Lâm, hôm naykhông chỉ có Hi Tuấn thành công mà em cũng rất thành công.

Về sau tronggiới đều sẽ nhớ tên em, có lẽ công ty sẽ lập tức nhận em vào làm cũngchưa biết chừng

Mọi người đều phụ họa theo, ngay cả haistylist lớn cũng đều khen ngợi cô, lần này không có Khắc Y mà vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc thì công ty nhất định sẽ có thưởng.

Lưu Văn Chí thấy Chu Thiến sắp thành danh cũng muốn tán dương, bắt chuyện nhưng mỗi lần đều bị Chu Thiến không rõ là vô tâm hay cố ý mà bỏ qua, quá vô nghĩa.

Nhớ lại chuyện mình đã làmvới cô mà thở dài, một mình uống rượu giải sầu.

Hồ Giai Giai nhìn Chu Thiến và Hi Tuấn, từ đầu đến cuối chỉ cười trào phúng

Sau khi tiệc chúc mừng kết thúc, mọi người đều tự về nhà, Hi Tuấn lái xe đưa Chu Thiến về nhà.

Hồ Giai Giai bảo anh trai đi lấy xe trước, tự mình thì đến bên Lưu Văn Chí nói:

- Chúng ta nói chuyện đi

Lưu Văn Chí biết rõ sự âm hiểm của cô ta, không muốn dây dưa nhiều nên nói:

- Muộn rồi, tôi phải về nhà

Lưu Văn Chí vừa đi được vài bước thì diđộng nhận được tin nhắn, mở ra xem thì là một bức ảnh.

Nhìn thấy bức ảnh này, Lưu Văn Chí tái mặt, anh quay phắt lại, tức giận nhìn Hồ GiaiGiai.

Anh hận không thể hét lớn:

- Cô quá bỉ ổi, sao lại chụp ảnh tôi

Ảnh chụp khi nãy nhận được chính là bức ảnh lúc anh lén tráo keo xịt tóc của Tống Thiệu Lâm.

Anh ta giận run người:

- Cô là một cô gái mà lại âm độc như vậy

Hồ Giai Giai cười tươi rạng rỡ:

- Lưu Văn Chí, chúng ta là támlạng nửa cân, ai cũng không tư cách nói ai, anh không làm chuyện xấu thì sao tôi chụp được ảnh xấu?

Mặt Lưu Văn Chí lúc xanh lúc trắng:

- Lúc đó cô ở trên sân khấu, sao có cơ hội chụp ảnh tôi…

đúng rồi, là Vương Kỳ

Anh ta cúi đầu, lòng vừa giận vừa hoảng, vạn nhất bị công ty phát hiện thì mình coi như xong

- Nói đi!

Cô muốn sao?

Giờ cô ta đem ảnh chụp ra tìm anh, nhất định là có chuyện muốn anh làm.

Hồ Giai Giai đắc ý cười:

- Tôi có việc muốn nhờ anh hỗ trợ…

Chuyện này Hồ Giai Giai đã suy tính cẩnthận.

Nếu chính mình gửi bức ảnh này đi chỉ sợ sẽ bị tra ra.

Tung lênmạng thì mình lại không am hiểu lắm về công nghệ, chuyện này không tiệnnhờ người khác.

Tự mình đem chuyện này tung ra, Triệu Hi Thành cũngkhông chắc sẽ cảm ơn mình, đến lúc đó anh ta giận chó đánh mèo, anh tacó tiền có thế, lúc đó mình chẳng phải gặp họa.

Với Triệu Hi Thành, côta có sự sợ hãi khắc sâu, cho nên chuyện này cô ta không dám tự mình ratay.

Chỉ có thể giao cho người khác làm, những người khác cô ta lạikhông tin, nhưng Lưu Văn Chí thì lại có nhược điểm trong tay mình nên cô ta cũng không sợ

Cô ta gửi ảnh của Thiệu Lâm và Hi Tuấn cho anh:

- Anh giúp tôi nghĩ cách phát tán những bức ảnh này ra, cho tòa soạn báo hay tạp chí đều được, đưa lênmạng cũng được, tùy anh.

Tóm lại, tôi muốn tất cả mọi người đều thấynhững bức ảnh này

Lưu Văn Chí nhìn những bức ảnh này, lườm Hồ Giai Giai:

- Sao cô muốn hại Thiệu Lâm như vậy, cô ấy rốt cuộc đã làm gì đắc tội cô

Cô ta đắc tội tôi quá nhiều!

Lòng Hồ Giai Giai oán giận.

- Chuyện này anh không cần xen vào, chỉ làm theo lời tôi nói là được

- Tôi không làm.

Cô sợ bị điều tra ra, tôi cũng sợ.

Để công ty biết thì còn sống sao được nữa.

Lưu Văn Chí lắc đầu.

Hồ Giai Giai cả giận nói:

- Anh không làm thì tôi sẽ đem bức ảnh khi nãy cho công ty.

Anh cũng đừng mong có đường sống

Sau đó cô ta lại nhẹ nhàng nói:

- Anh sợ bị điều tra ra thì cóthể nghĩ cách làm cho kín đáo.

Cũng đâu dễ mà tra ra được.

Hơn nữachuyện này sáng tỏ, Thiệu Lâm chẳng còn chỗ mà đứng trong công ty nữa,như vậy anh cũng bớt đi một đối thủ cạnh tranh cho vị trí trợ lý củaKhắc Y.

Giờ tôi đã bị knock out, Thiệu Lâm cũng sẽ bị knock out, hi vọng của anh là rất lớn.

Sau này có thể được đi đào tạo ở nước ngoài, trở về thành bậc thầy như Khắc Y, anh cứ nghĩ mà xem.

Lưu Văn Chí có nhược điểm bị cô ta bắtgiữ, lại bị những lời dụ dỗ này đả động.

Anh ta ít học, cả đời đều chỉdồn hy vọng và Yêu Ti Lệ, nếu thực sự có thể trở thành trợ lý của Khắc Y thì cả đời chẳng cần lo lắng gì nữa

Dù sao giờ Thiệu Lâm cũng đã chẳng coi anh là bạn nữa, về sau sẽ chẳng giúp gì cho anh nữa

Suy nghĩ mộ hồi, anh ta hạ quyết tâm:

- Được, tôi đồng ý với cô nhưng cô cũng phải đồng ý với tôi, đây là lần cuối cùng.

Về sau cô không được uy hiếp tôi nữa.

Hồ Giai Giai cười:

- Anh ngốc vừa thôi, qua lần nàychẳng phải tôi cũng có nhược điểm bị anh nắm sao?

Mọi người sau này sẽnước giếng không phạm nước sông được chứ.
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C152: Biến cố


Chương 152: Biến cố

Quả không ngoài sở liệu của giám đốc phụtrách, ngày hôm sau, trang nhất của mọi tờ báo, tạp chí đều là hình ảnhHi Tuấn trên sân khấu biểu diện

- Xem này “người đàn ông ma mị, quyến rũ cực hạn”

Trong Yêu Ti Lệ, mọi người cầm báo đọc đầy hưng phấn

- Còn cả đây nữa, “vương tử gợi cảm quyến rũ nhất”.

Vương tử gợi cảm quả không hề quá khi nói về Hi Tuấn

- Đúng thế, từ trước mình chỉbiết rằng Hi Tuấn tao nhã, đẹp trai nhưng không ngờ anh ấy lại gợi cảmnhư vậy.

Đêm qua, lúc anh ấy biểu diễn trên sân khấu quả thực khiến mình rung động vô cùng, chắc cả đời cũng không thể quên

Đây có lẽ cũng là tiếng lòng của những người đã xem Hi Tuấn biểu diễn

Buổi dạ yến đêm qua được truyền hình trực tiếp trong cả nước, chỉ trong 10’ ngắn ngủi đó mà đã khiến cho mọingười đều có ấn tượng mạnh với Hi Tuấn.

Các cô gái thần hồn điên đảo,những chàng trai thì đố kỵ hâm mộ.

Dường như chỉ trong 1 đêm mà Hi Tuấn đãtrở nên nổi tiếng, trở thành ngôi sao hạng A.

Những nhà quảng cáo đềunhắm vào anh, đều muốn mời anh đóng quảng cáo.

Đến ngay cả một số nhãnhàng chỉ chuyên mời những sao lớn như hãng nước hoa, siêu xe cũng bắtđầu liên hệ với Hoa Hữu.

Cũng có những kịch bản điện ảnh được gửi đến,trong đó còn có cả một bộ phim điện ảnh của đạo diễn quốc tế.

Tuy rằngkhông phải nam chính nhưng cũng rất có đất diễn.

Với người mới chưa từng có quan hệ gì như Hi Tuấn mà nói thì đây quả thực là một điều khôngtưởng

Công ty đương nhiên rất mừng rỡ với những điều này, cũng không bạc đãi công thần.

Thu nhập không cần nói, đãi ngộ càng thêm chu toàn.

Đầu tiên là sắp xếp chung cư cao cấp cho anh, trong công ty, Hi Tuấn cũng có phòng thay đồ, nghỉ ngơi riêng, phòng tậpriêng.

Thậm chí còn có thêm một trợ lý chuyên chăm sóc sinh hoạt củaanh, trợ lý hiện tại thì chuyên thu xếp công việc, nghiễm nhiên trởthành nhất ca trong công ty. (Nhất ca là chỉ những sao nam nổi tiếngnhất trong 1 công ty ví dụ như Lâm Phong của TVB 🙂))))

Mấy hôm sau, những tin tức về Hi Tuấn dần lắng xuống, các tạp chí lớn đều bắt đầu chuyển hướng về công thần củabuổi biểu diễn lần này – stylist

Vì thế hàng loạt tin tức về Chu Thiến cũng xuất hiện trên tạp chí

Ban đầu, truyền thông chỉ khai thác vềthân phận stylist của Chu Thiến, hết lời khen ngợi về thiết kế tỉ mỉ của cô, mọi từ ngữ ca tụng đều không thiếu

Nhưng dần dần, giới truyền thông còn phát hiện Chu Thiến còn có một thân phận khác.

Cô ấy chính là con dâu cả của tập đoàn Triệu thị, là chị dâu của Hi Tuấn.

Vậy mà cô gái này chỉ làmột trợ lý nhỏ trong Yêu Ti Lệ.

Vì thế đủ mọi truyền kì về Chu Thiến đều ra lò, nghiễm nhiên, Chu Thiến trở thành hình tượng lý tưởng cho mọi cô gái hiện đại

Ngày nào cũng đều có các tạp chí muốnphỏng vấn cô.

Chu Thiến bận tâm suy nghĩ của Triệu lão gia, đoán rằngông sẽ không vui, nhớ tới việc sắp tới sinh nhật của Triệu phu nhân,không tiện chọc giận ông cho nên đều bỏ qua, không đồng ý.

Nhưng có một người chủ trì chuyên mục về phụ nữ tự tìm tìm Chu Thiến.

Cô ấy nói:

- Tôi rất khâm phục dũng khí vànghị lực của Tống tiểu thư.

Sống trong hoàn cảnh sung sướng, mọi thứ đều có mà không giống như những cô tiểu thư nhà giàu khác, sống mơ mơ màngmàng.

Tống tiểu thư dũng cảm theo đuổi cuộc sống, giấc mơ của chỉnhmình, không dựa vào người khác, không đầu hàng hoàn cảnh, chăm chỉ, cốgắng, kiên định, tiến tới, vứt bỏ lòng hư vinh của con gái nhà giàu,không ngại cố gắng tiến tới mục tiêu của mình nên rất được mọi người tôn trọng.

Đây là điều mà mọi phụ nữ đều nên học tập, tôi mong cô có thểnhận lời phỏng vấn của chúng tôi, để cho chúng tôi có thể tuyên truyềnnhững điều này cho những cô gái khác, mong rằng họ cũng có thể như cô,độc lập, lạc quan mà đấu tranh cho tương lai của chính mình

Lời ca ngợi như vậy bảo Chu Thiến từ chối sao được?

Đêm đó, cô đem chuyện này hỏi Triệu Hi Thành để tham khảo ýkiến của anh.

Triệu Hi Thành cười kéo cô vào lòng nói:

- Vị chủ trì này nói quá đúng!Những tính tốt của Thiệu Lâm của anh vốn nên để cho mọi người đều biết,để mọi người đều hâm mộ Triệu Hi Thành anh có được cô vợ tốt như vậy.Đồng ý đi, còn chần chừ gì nữa chứ?

Chu Thiến dựa vào lòng anh:

- Nhưng nếu làm vậy thì tất cảmọi người đều biết em làm ở Yêu Ti Lệ.

Cha là người trọng sĩ diện, em sợ cha không vui, không nhận phỏng vấn cũng chẳng có gì to tát, không cầnkhiến ông không vui

- Không đâu, em vừa vặn có thểnhân cơ hội này làm cho cha hiểu về em.

Khi ông hiểu em đã cố gắng thếnào, tuyệt vời thế nào, nhất định ông sẽ tự hào vì có người con dâu nhưem.

Thiệu Lâm, ánh sáng trên người em có đôi lúc khiến anh cảm thấy xấuhổ.

Để cho mọi người đều biết em, yêu quý em, để cho những người bêncạnh cha khi nhắc đến em đều phải giơ ngón cái lên thì cha sao có thểtức giận?

Ông vui còn chẳng kịp

Chu Thiến cảm thấy Triệu Hi Thành nóicũng đúng.

Triệu lão gia sở dĩ phản đối chẳng phải là vì sợ người khácbiết thì sẽ chê cười ông sao?

Nhưng nếu mọi người đều chấp nhận cô thìTriệu lão gia cũng sẽ không còn thấy mất mặt nữa, chuyện của Hi Tuấncũng vậy, đến khi mọi người đều công nhận Hi Tuấn thì Triệu lão gia cólẽ còn tự hào vì anh

Vì thế, cô đồng ý nhận phỏng vấn

Cô không thể không để ý đến suy nghĩ củaTriệu lão gia.

Tuy rằng lúc trước chuyện của Văn Phương khiến cô rấtgiận nhưng dù sao ông cũng là cha đẻ của Triệu Hi Thành, cô không mongquan hệ đôi bên quá khó xử khiến cho Hi Thành khó nghĩ.

Hi Thành đã rấtcố gắng vì quan hệ của hai người nên cô cũng rất lo lắng cho anh

Chu Thiến nhận phỏng vấn của đài truyềnhình với Yêu Ti Lệ mà nói đương nhiên là tin tốt.

Công ty bọn họ ngoàiKhắc Y từng được phỏng vấn thì chưa có ai được như vậy.

Đây với Yêu TiLệ mà nói cũng là cơ hội quảng bá rất tốt

Bởi vì lần này sau khi Chu Thiến tạo hình thành công cho Hi Tuấn lại được truyền thông tuyên truyền nên rất nhiều người đều mộ danh mà đến tạo hình, thậm chí còn có cả những ngôi sao,người giàu có.

Hơn nữa, một số công ty thiết kế cũng tìm đến Chu Thiến,hứa hẹn nhiều điều, tạo điều kiện đãi ngộ cho cô.

Công ty biết việc nàythì có suy tính việc đặc cách chuyển Chu Thiến lên làm stylist ở lầu 3,cũng có gian phòng thiết kế riêng của mình.

Việc này lan rộng ra lập tức khiến cả công ty bùng nổ.

Phải biết rằng, nếu thực sự như vậy thì ChuThiến sẽ trở thành người bước lên vị trí stylist trong thời gian ngắnnhất.

Điều này so ra đến Khắc Y cũng chưa bằng.

Thực sự khiến người tavừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ

Hồ Giai Giai càng đố kỵ đến không thởđược nhưng vừa nghĩ đến mình vẫn còn đòn sát thủ thì trong lòng mớithoải mái chút ít.

Đồng thời, cô ả cũng cảm thấy lạ, nhiều ngày trôi qua sao còn chưa có chút động tĩnh nào?

Lại không hề hay biết rằng Lưu VănChí vẫn luôn do dự không dám động thủ.

Biết Chu Thiến có thể trở thànhstylist thì anh ta không khỏi nghĩ: nếu Thiệu Lâm đã thành stylist thìđương nhiên vị trí trợ lý của Khắc Y cô sẽ không tranh giành nữa.

Giờ Hồ Giai Giai cũng coi như đã có nhược điểm trong tay mình, sao phải sợ.Anh cần gì phải đi mạo hiểm như vậy, có gì tốt cho mình?

Nhưng Hồ GiaiGiai lại vội tìm anh ta, uy hiếp anh ta rằng nếu không làm thì cả haingười cùng chết.

Cô ta sẽ tung bức ảnh kia của anh ra cho trường học.Nếu anh ta đem chuyện của mình ra thì anh ta cũng là đồng phạm, đến lúcđó Triệu Hi Thành tìm đến cô ta thì cô ta cũng sẽ kéo Lưu Văn Chí xuốngnước, chẳng ai thoát chết, kết cục của anh ta còn thảm hơn cô ta nhiều.

Lưu Văn Chí hận vô cùng, hối hận vì đãdây vào bà điên này.

Nhưng chuyện đã đến nước này thì anh còn lựa chọnnào khác?

Hơn nữa, chuyện xảy ra sau đó càng khiến anh ta hạ quyết tâm.

Đang lúc đám Tiểu Mạt, Trương Bân đều vui vẻ thay Chu Thiến, đều chúc mừng cô thì Chu Thiến lại quyết định mộtchuyện khiến mọi người đều choáng váng.

Cô tìm đến ban lãnh đạo, xin họthu hồi quyết định, cô nói:

- Rất cảm ơn công ty đã tạo cơhội cho tôi nhưng tôi kinh nghiệm còn kém, chỉ sợ không thể đảm nhiệmđược vị trí này.

Tôi tạo hình cho Hi Tuấn là vì tình thế bắt buộc, cũngcó chút may mắn bên trong.

Tôi không muốn lần nào cũng là cái khó ló cái khôn, tôi mong rằng tôi có thể làm mọi việc đều đã được tính toán từtrước.

Tôi vẫn cần phải học tập, tôi luyện.

Tôi muốn giống như mọingười, thông qua kiểm tra để cạnh tranh vị trí trợ lý của thầy Khắc Y,tôi mong có thể được học tập Khắc Y, tích lũy kinh nghiệm.

Sau khi các học viên nghe tin này thì đều khó hiểu, có người thậm chí còn chê cô ngu ngốc.

Ngay cả Tiểu Mạt cũnggiận đến mức độ mắng cô vài lần, không chịu suy nghĩ, bỏ qua cơ hội tốtnhư vậy, muốn học thì lên làm stylist rồi vẫn còn cơ hội để học đấythôi.

Chẳng hiểu Chu Thiến nghĩ gì?

Khi Chu Thiến đến bệnh viện thăm Khắc Y,Khắc Y cũng đã nghe tin này từ Thẩm Già Lam.

Ông nằm trên giường bệnh,chân bó thạch cao, nhìn Chu Thiến mà ôn hòa hỏi:

- Thiệu Lâm, em tạo hình cho HiTuấn, thầy sau này cũng đã xem lại buổi biểu diễn đó, rất được, tạo ratrang phục xuyên thấu khiến Hi Tuấn trở nên đặc biệt gợi cảm, ý tưởngrất mới mẻ (Giờ thì chỗ nào cũng xuyên thấu :v)

Chu Thiến được thần tượng khen thì đương nhiên là rất vui, cô đứng bên giường ông, cúi đầu, thoáng ngượng ngùng nói:

- Em cũng là đột nhiên nghĩ ra thôi

Khắc Y thấy cô giờ đã có tiếng tăm mà vẫn không kiêu ngạo thì rất tán thưởng, ông cười nói:

- Nghe nói công ty mời em lên làm stylist chính nhưng em lại từ chối, nói kinh nghiệm không đủ, còn muốnhọc tập thêm nữa, phải không?

Chu Thiến gật gật đầu, nói:

- Nói thật, giờ em có thể nổitiếng hoàn toàn là nhờ truyền thông.

Về phần vì sao truyền thông lại rasức tuyên truyền như vậy em nghĩ cũng không hẳn vì thiết kế cho Hi Tuấncủa em mà chủ yếu là vì gia thế của em, có giá trị cho những bài viếtcủa họ

Khắc Y khẽ gật đầu, quả đúng là như vậy, cũng không nghĩ rằng cô lại hiểu được.

Chu Thiến nói thêm:

- Thầy Khắc Y, em biết, muốn phát triển trong nghề mà chỉ dựa vào một tạo hình, thanh danh nhất thời làkhông thể được.

Đây là nghề cần có kỹ thuật, kinh nghiệm đều phải rấtcao mới có thể lăn lộn trong nghề.

Nếu giờ em lên làm stylist, mọi người có lẽ sẽ vì mới mẻ nhất thời mà tìm em nhưng thực sự kinh nghiệm của em không đủ, điều này không phải chỉ trong thời gian ngắn là có thể bù lại được.

Dần dần, những thiếu sót của em sẽ bộc lộ rõ.

So với để mọi người thất vọng thì chẳng bằng ngay từ đầu không để mọi người quá kì vọng.

Em mong rằng có thể làm dày kinh nghiệm của chính mình, tiếp xúc thậtnhiều, nâng cao kiến thức của mình.

Em mong rằng có thể tiến những bướcdài và vững chắc trên con đường này.

Em hi vọng có thể thành trợ lý củathầy Khắc Y

Khắc Y nhẹ nhàng cười:

- Khó trách Thẩm Già Lam rất tônsùng em.

Em quả thực rất đáng để cô ấy kính trọng.

Giỏi lắm, Tống ThiệuLâm, em đã chuẩn bị những bước đi vững vàng rồi, sau này nhất định sẽ có thể bước lên đỉnh cao.

Về phần làm trợ lý cho thầy…

Thật tiếc, cơ hộicủa em và mọi người đều như nhau, em phải thi tuyển, cơ hội chỉ có mộtlần, lần này em nhất định phải nắm cho vững.

Chu Thiến gật đầu mạnh

- Em biết rồi, cảm ơn thầy Khắc Y

Buổi tối, Chu Thiến làm cánh gà rán mà Triệu Hi Thành thích ăn nhất, lúc ăn cơm, Chu Thiến vẫn luôn tươi cười

Triệu Hi Thành nhìn nụ cười của cô mà lòng cũng thật thoải mái, anh hỏi:

- Có chuyện gì mà vui vậy

Chu Thiến ngẩng đầu, miệng cười như hoa:

- Hi Thành, em cảm thấy em thực sự rất hạnh phúc

Cô nhìn anh, sóng mắt long lanh:

- Mọi thứ đều thật tốt đẹp.

Em có người chồng thương yêu mình, gia đình ấm áp, có công việc yêu thích, có rất nhiều bạn bè.

Hi Thành, vì sao em lại có được hạnh phúc như vậy?

Vì sao lại quá hoàn mỹ như thế, mọi thứ khiến em thật hạnh phúc nhưng lạicó cảm giác không thật.

Em rất sợ có ngày sẽ mất đi mọi thứ

Hi Thành gắp đùi gà cho cô, cười đầy yêu chiều:

- Cô gái ngốc này, nghĩ linh tinh gì chứ?

Hạnh phúc này sẽ kéo dài mãi mãi, từng ngày từng ngày, càngngày càng hạnh phúc

- Thật sao?

Triệu Hi Thành cười:

- Đương nhiên

Nếu nói sợ, người sợ nhất phải là anh mới đúng, sự đau đớn khi mất đi cô, cả đời này anh không muốn nếm trải nữa.

Nhưng chuyện đời không như người ta muốn, cuộc sống luôn đầy rẫy những bất ngờ.

Ngày hôm sau, các báo lớn đều đăng bứcảnh Hi Tuấn và Chu Thiến ôm nhau ở trang nhất, bên cạnh bức ảnh là những dòng chữ lớn: “Ghê tởm!

Vương tử gợi cảm yêu chị dâu!”.

Bên cạnh còn có một số bức ảnh nhỏ, đều là chụp lại Hi Tuấn và Chu Thiến lúc ở bên nhau

Những bài viết có nói, theo nguồn tinthân cận, Hi Tuấn thầm yêu chị dâu Tống Thiệu Lâm từ lâu, hai người quan hệ mập mờ, ôm nhau đầy tình cảm ở hậu trường buổi dạ tiệc, có ảnh chụplàm chứng.

Thậm chí chiếc hoa tai Hi Tuấn thường đeo chính là tín vậtđính ước của hai người, mỗi người một cái, do Tống Thiệu Lâm mua.

Tin tức vừa truyền ra thì giống như quảbom tấn ném vào làng giải trí khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm!

Công ty Hoa Hữu từ cao xuống thấp đều lo lắng vô cùng, bọn họ vừamới đặt ra hàng loạt kế hoạch cho Hi Tuấn, muốn thừa thắng xông lên, bao gồm mấy Cf, phim điện ảnh bom tấn, album mới…

Nếu báo chí đưa tin làthật thì mọi kế hoạch đều sẽ phải gác lại, tổn thất sẽ rất lớn

Công ty vội hỏi Hi Tuấn mọi chuyện.

HiTuấn nhìn ảnh chụp trên báo thì mặt tái nhợt.

Sao lại thế này?

Làm saocó thể bị người chụp được ảnh?

Nguy rồi, lần này thảm hại rồi, khôngbiết anh trai nghĩ gì, anh có tin những tin tức này không?

Hi Tuấn lòngnóng như lửa đốt, không được, anh muốn đi tìm anh cả ngay lập tức, phảigiải thích mọi chuyện với anh cả, quyết không thể để Thiệu Lâm bị tổnthương.

Hi Tuấn xoay người bỏ chạy lại bị người đại diện đằng sau giữ lại:

- Hi Tuấn, giờ cậu còn định chạyđi đâu?

Bên ngoài đều là phóng viên, vừa ra sẽ bị vây lại.

Cậu giảithích mọi chuyện cho chúng tôi đã thì mới tìm được đối sách chứ?

Hi Tuấn gạt tay anh ra nói:

- Báo chí viết không phải làthật, tôi không biết phải giải thích thế nào nhưng cái ôm đó không phảilà tình yêu nam nữ, đó chỉ là tôi kích động nhất thời nhưng không ngờlại bị kẻ khác có lòng lợi dụng.

Nhưng xin hãy tin tôi, tuyệt đối khôngcó tình cảm chị dâu em chồng gì hết.

Xin lỗi, tôi phải đến một chỗ,chuyện này vô cùng cấp bách với tôi, tôi sẽ nhanh chóng quay lại

Nói xong, anh xoay người chạy ra cửa.

Người đại diện của anh ở phía sau gọi lớn:

- Gặp phóng viên thì đừng có nói gì vội

Bên kia, Chu Thiến như thường lệ, ngồitrên xe Triệu Hi Thành đến công ty.

Xe dừng trước cửa Yêu Ti Lệ, cònchưa đứng vững đã bị một đám phóng viên như ong vỡ tổ vây lấy.

Tình cảnh này khiến Triệu Hi Thành cũng bị dọa nhảy dựng, vội vàng tắt máy, xuống xe, ôm lấy Chu Thiến

- Các người làm gì vậy, nếu làm vợ tôi bị thương thì tôi sẽ kiện các người.

Triệu Hi Thành cả giận nói.

Nhưng các phóng viên hoàn toàn không để ý đến anh, một đám phía sau tiếp nối phía trước đem phone đưa tới trướcmặt Chu Thiến.

Sau đó hỏi một loạt những câu hỏi khiến Chu Thiến suýtngất

- Triệu phu nhân, xin hỏi chuyện cô và Hi Tuấn là chị dâu em chồng yêu nhau rốt cuộc có phải là thật hay không?

- Xin hỏi tình cảm của hai người bắt đầu từ khi nào?

Trước khi kết hôn hay là sau khi kết hôn?

- Xin hỏi, hoa tai Hi Tuấn hay đeo có phải là cô tặng, là tín vật đính ước, cái còn lại ở chỗ cô đúng không?

- Xin hỏi cô có vì thế mà ly hôn với chồng không?

Sắc mặt Chu Thiến dần tái lại, cô nhìnmột đám người trước mặt miệng đóng rồi lại mở, những lời lẽ kinh khủng,hỗn loạn khiến cô nhất thời không hiểu rằng đã xảy ra chuyện gì.

Nhưngtrong lòng cô có dự cảm không lành, có điều gì đó không tốt đã xảy ra.

Bên cạnh, Triệu Hi Thành nghe được nhữnglời nói không đầu không đuôi của đám phóng viên thì tức giận vô cùng,đẩy một người ra rồi hét lớn:

- Các người đang nói linh tinh gì thế?

Các người còn ở đây nói hươu nói vượn, hủy hoại danh dự gia đìnhtôi thì tôi nhất định sẽ kiện các người

Phóng viên kia bị anh đẩy ngã, máy ảnhrơi xuống đất.

Những phóng viên còn lại thấy vậy thì không khỏi chuyểnmũi nhọn, đem máy ảnh chĩa vào Triệu Hi Thành mà nháy lia lịa.

Phóng viên bị đẩy ngã nhặt máy ảnh lên, thấy màn hình bị vỡ thì tức giận nói với Triệu Hi Thành:

- Xem ra Triệu tiên sinh chưabiết gì.

Vợ anh và em trai anh ôm nhau ở hậu trường buổi dạ tiệc bịngười chụp được, giờ đều được đăng trên trang nhất

Anh ta lấy ra một tờ tạp chí trong báo rồi ném lên người Triệu Hi Thành:

- Tự mình xem đi.

Nghe phóng viên nói vậy, Triệu Hi Thànhvà Chu Thiến đều cả kinh, sắc mặt Chu Thiến tái mét lại, cô vội cầm lấytờ tạp chí kia, mở ra xem.

Trang đầu tiên chính là bức ảnh cô và Hi Tuấn ôm nhau, không quá rõ nhưng cũng rõ mặt hai người và động tác của họ,ôm thật chặt, như một đôi tình nhân yêu nhau

Đầu Chu Thiến như nổ ầm, dường như máutoàn thân đều vọt lên não, vừa hoảng vừa xấu hổ, mơ hồ không biết nênlàm sao.

Triệu Hi Thành đón lấy quyển tạp chí, thấy bức ảnh kia thì biến sắc.

Anh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Chu Thiến, đôi mắt đen láy đầysự khó tin, anh nhẹ nhàng mà run run hỏi:

- Cái này… cái này là chuyện gì?

Sắc trời âm u, ánh mặt trời bị những đám mây che lấp, trời đất xám xịt, sắc mặt Chu Thiến lại càng tái nhợt.

Cách đó không xa, sau cánh cửa thủy tinhcủa Yêu Ti Lệ đầy những nhân viên đang xem náo nhiệt.

Còn Hồ Giai Giaithì đứng ở bên, nhìn bọn họ qua lớp cửa kính, khóe miệng khẽ cười.

Dướiánh sáng xám xịt của trời đất này, nụ cười đó trở nên thật lạnh lùng, âm độc…

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C153: Máu mủ tình thâm


Chương 153: Máu mủ tình thâm

Triệu Hi Thành nhìn bức ảnh trên báo,trong đầu như bị ai dùng búa đập mạnh, đau đớn vô cùng khiến anh thiếuchút nữa không thể thở nổi.

Chu Thiến bị đám phóng viên vây lấy khiến cô không thể không dựa người vào thành xe.

Đám phóng viên dùng nhữnglời lẽ sắc bén mà dồn ép, sắc mặt cô tái nhợt chẳng còn chút máu nhưnghai mắt đầy kiên nghị nhìn đám phóng viên nói:

- Đều là các người nói bậy, báo chí nói sai sự thật

Đám phóng viên hưng phấn, chỉ cần đương sự chịu nói chuyện thì bọn họ có thể đào ra được nhiều thứ

- Vậy cô giải thích sao về chuyện cô và Hi Tuấn ôm nhau?

- Còn cả hoa tai của Hi Tuấn, cô giải thích thế nào?

Đối mặt với những câu hỏi liên tiếp củađám phóng viên, dù cô cố duy trì sự bình tĩnh thì cũng bắt đầu trở nênbối rối, vì sao lại xảy ra chuyện này?

Là ai chụp được bức ảnh này?

Côvà Hi Tuấn?

Quá vớ vẩn!

Còn cả…

Hi Thành….

Chu Thiến quay đầu nhìn về phía Hi Thành, lúc này sắc mặt anh rất khó coi, tay nắm chặt lấy tờ báo, gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ, có thể thấy là anh rất khiếp sợ, phẫn nộ

- Hi Thành….

Mắt Chu Thiến đầy sự kinh hoảng và chờ đợi, cô nhìn anh, khẽ lắc đầu:

- Không phải như thế, chuyện không như anh nghĩ đâu…

Hi Thành, van anh đừng tin những điều báo chí viết, đừng tin vào bức ảnh đó.

Hi Thành, chúng ta đã trải qua baonhiêu sóng gió, em có thể có được lòng tin thực sự từ anh?

Chẳng vì điều gì khác, chỉ đơn giản là anh chấp nhận tin tưởng em…

Các phóng viên cầm máy chụp ảnh, điêncuồng chụp ảnh hai người, kì vọng có thể nhìn thấy cảnh ông chồng giậndữ đánh đập người vợ lăng nhăng.

Nếu vậy thì quá là cao trào!

Một phóngviên không biết sống chết, đưa phone tới trước mặt Triệu Hi Thành hỏi:

- Xin hỏi, Triệu tiên sinh có suy nghĩ gì về việc này?

Triệu tiên sinh sẽ tha thứ cho phu nhân chứ?

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Triệu Hi Thành, chờ mong anh nổi bão

Triệu Hi Thành đột nhiên khẽ ngẩng đầu,hung hăng nhìn chằm chằm vào phóng viên vừa nói kia, ánh mắt âm trầm màngoan độc khiến cho gã phóng viên đó không khỏi hoảng sợ mà lui về phíasau hai bước.

Anh nhìn Chu Thiến, ánh mắt cô đầy sựkinh hoảng và hi vọng, cô đang sợ hãi, Thiệu Lâm đang sợ hãi.

Cho dù côbỏ nhà ra đi, đối mặt với cuộc sống khó khăn cũng chưa từng lộ ra thầnsắc này mà giờ cô lại dùng ánh mắt này nhìn anh, cô đang sợ hãi điều gì?

Sợ hãi phản ứng của anh sao?

Sao anh có thể khiến cho cô sợ hãi như vậy?

Người anh vẫn luôn quý trọng, che chở, sao anh có thể để mặc người khác bắt nạt cô

Lập tức, Triệu Hi Thành ra sức đẩy đámphóng viên đang dồn ép trước mặt Chu Thiến ra, có một số chiếc phone,máy ảnh bị anh đẩy rớt xuống đất.

Nhất thời, những tiếng loảng xoảngvang lên không ngừng

Đám phóng viên sợ hãi, đều lùi lại

- Lời nói vô căn cứ!

Các ngườiđừng có đặt điều!

Chỉ có những người không biết gì mới có thể tin vàonhững lời bịa đặt của mấy tờ báo nhảm nhí này.

Tôi tin tưởng vợ tôi,cũng tin vào em trai tôi, bọn họ tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyệnnhư vậy.

Các người không cần cứ đi theo chúng tôi nữa, nếu không đừngtrách tôi không khách khí!

Triệu Hi Thành quát bọn họ.

Anh trừng mắt nhìn một người vẫn còn đang ngăn ở bên cạnh xe mình, người kia bị khíthế của Triệu Hi Thành dồn ép, không tự chủ được mà lui về phía sau vàibước.

Triệu Hi Thành mở cửa xe ra, đỡ Chu Thiến đi vào, sau đó vòng quabên kia mà vào xe, khởi động xe, dưới con mắt theo dõi của mọi người màthoải mái rời đi

Mọi người thấy chiếc xe nhanh chóng biếnmất, hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ rằng Triệu Hi Thành lại cóphản ứng như vậy.

Trước những chứng cứ vô cùng xác thực mà anh vẫn còntin tưởng vào vợ mình như vậy?

Không thể nào!

Làm sao còn người đàn ôngnhư vậy?

Nhất định là chết cũng cố gắng gượng, không muốn mất mặt trướcngười ngoài.

Không khí trên xe yên tĩnh đến độ khiếnngười ta hít thở không thông.

Sắc mặt Triệu Hi Thành âm trầm, môi mímchặt, không nói một lời mà chỉ chăm chú lái xe.

Chu Thiến thỉnh thoảngnhìn về phía anh, cuối cùng không nhịn được nói:

- Hi Thành, tấm ảnh kia là vì lúc đó Hi Tuấn quá xúc động, nhất thời kích động mà thôi, tuyệt đối khôngcó ý gì khác.

Em với cậu ấy vẫn như chị em, bạn bè thân thiết mà thôi,tuyệt đối không có chuyện vớ vẩn như vậy.

Anh nhất định phải tin tưởngem

Triệu Hi Thành chỉ nhìn thẳng về phíatrước mà không trả lời.

Chu Thiến thấy anh không có phản ứng gì thì sốtruột mà xoa xoa lên bàn tay trên vô lăng của anh:

- Hi Thành, em không muốn anh nghi ngờ em…

Giọng nói của cô nhẹ nhàng, thoáng chútrun rẩy, đôi mắt trong như ngọc tràn ngập sự bối rối.

Triệu Hi Thành thở dài, nắm lại tay cô, dịu dàng nói:

- Thiệu Lâm, anh không nghi ngờ em, vừa rồi anh đang nghĩ đến một việc.

- Anh thực sự tin em?

Triệu Hi Thành nhìn về phía trước, hai tay giữ chặt vô lăng, anh nhẹ nhàng nói:

- Thiệu Lâm, em cũng quá xemthường anh rồi.

Chúng ta cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, vì sao chỉ vì một bức ảnh mà anh nghi ngờ em được.

Chỉ cần em nói không phảithì anh sẽ tin em!

Huống chi anh cũng rất hiểu Hi Tuấn, nó sẽ không làmra chuyện này sau lưng anh.

Chỉ là thằng nhóc kia ở nước ngoài quá lâu,chuyện đúng đắn không học được mà chỉ học được mấy thứ nhố nhăng.

Lầnnày gây họa, còn liên lụy đến em, xem anh dạy dỗ nó thế nào

Chu Thiến nghe anh nói vậy thì mới thoáng thả lỏng một chút, ngay sau đó, sự cảm động dâng lên trong lòng.

Cô tựa đầu vào vai anh, yết hầu như có gì đó chặn lại, nghẹn ngào nói:

- Hi Thành, cảm ơn anh, cảm ơn sự tin tưởng của anh.

Khi nãy em rất sợ, em sợ anh sẽ tin vào những điềunày, tin vào những lời nói của đám phóng viên, thực sự bọn họ viết rấtthuyết phục

Triệu Hi Thành vươn tay xoa tóc cô, nhẹ nhàng nói:

- Cô gái ngốc này, chẳng lẽ đếngiờ anh còn không hiểu em sao?

So với mấy tin đồn này, anh tin vào haimắt của mình, tin vào lòng mình hơn.

Thiệu Lâm, nếu em thực sự là ngườinhư thế thì anh sao có thể yêu em đến nước này?

- Hi Thành….

Chu Thiến không ức chế được sự xúc động trong lòng, nước mắt tràn mi

- Được rồi, giờ anh đưa em về, em ở nhà nghỉ ngơi cẩn thận.

Anh phải đến công ty xem sao.

Lão gia tử chắc chắn đã đọc tin, giờ nhất định đang nổi trận lôi đình, anh phải đếngiải thích với ông.

Chu Thiến ngẩng đầu nói:

- Em cũng muốn đi, chuyện là do em gây ra, em đi giải thích với cha

Triệu Hi Thành lắc đầu:

- Mấy ngày nay em đừng ra ngoài,cũng đừng đi làm, giờ bên ngoài chỉ toàn đám phóng viên thôi.

Anh khôngmuốn em bị tổn thương

Chu Thiến cúi đầu:

- Hình như em luôn mang rắc rối đến cho anh

Triệu Hi Thành cười:

- Tin vào anh đi, hạnh phúc mà em mang đến cho anh nhiều hơn phiền toái rất nhiều

Đến nhà, Triệu Hi Thành đầu tiên nhìn raphía ngoài, phát hiện không có phóng viên thì mới cho Chu Thiến xuốngxe.

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến vào nhà rồi dặn với theo:

- Đóng hết cửa sổ vào nhé, rèm cửa cũng che đi, ai tới tìm cũng đừng mở cửa

Chu Thiến gật gật đầu, sau đó nhìn TriệuHi Thành lên xe, lái xe rời đi thì mới đóng cửa lại.

Không lâu sau, cóđiện thoại, Chu Thiến mở máy nghe:

- Xin hỏi là Tống tiểu thư phảikhông?

Tôi là phóng viên của tạp chí XX, chúng tôi muốn phỏng vấn cô,xin hỏi chuyện cô và Hi Tuấn yêu nhau là thật sao? …

Chu Thiến không ngần ngại cúp máy rồi tắt điện thoại.

Sau đó, tiếng điện thoại bàn lại vang lên, người hầu nhậnđiện thoại, không lâu sau thì ngẩng đầu nói với Chu Thiến:

- Phu nhân, là tìm cô.

Hình như là phóng viên!

Chu Thiến phiền chán lắc lắc đầu:

- Nói tôi không ở nhà, phàm làm phóng viên tìm đến thì cứ nói tôi không ở đây

Đám phóng viên này cũng chẳng quan tâmxem đó có phải là sự thật hay không, bọn họ chỉ muốn tạo ra đề tài thuhút độc giả, gia tăng số lượng tiêu thụ báo mà thôi.

Cũng quá thần thông quảng đại, đến cả số điện thoại của cô, số điện thoại nhà cũng tìm rađược.

Lòng Chu Thiến phiền muộn vô cùng, tuyrằng Hi Thành tin tưởng cô nhưng Triệu lão gia thì sao?

Triệu phu nhân?Công ty?

Đồng nghiệp?

Bọn họ sẽ tin tưởng sao?

Bọn họ sẽ đối xử với côthế nào đây?

Còn cả Hi Tuấn nữa, cô là người ngoàicuộc mà còn chịu bao phiền toái như thế thì anh là đại minh tinh đứngnơi đầu sóng ngọn gió sẽ thế nào?

Giờ anh sao rồi?

Có phải là cũng đangbị đám phóng viên bám riết không?

Triệu Hi Tuấn rời khỏi công ty theo lốicửa sau, trực tiếp lái xe rời đi, đi qua cửa lớn thì bị đám phóng viênphát hiện, bọn họ ùa lên muốn vây lấy anh, nếu không vì anh nghiến răngra sức nhấn ga tiến lên thì chỉ sợ đã bị đám phóng viên vây lấy mà không thoát được thân

Anh nhanh chóng đến Triệu thị, cứ luônnghĩ đến sẽ tìm được anh cả, không ngờ rằng Triệu Hi Thành còn chưa đếncông ty.

Anh nhìn văn phòng không một bóng người của anh mình mà ngẩnngười, không lâu sau lại nhận được điện thoại của anh mình

- Hi Tuấn, em ở đâu?

Giọng của anh cả đầy sự giận dữ, xem ra anh đã biết chuyện này.

Vậy còn chị dâu?

Cô ấy giờ sao rồi?

ads by ants

Hi Tuấn vội nói:

- Anh ơi, giờ em ở ngay trong văn phòng của anh.

Anh nghe em giải thích, chuyện thực sự không như báo nói đâu…

Còn chưa dứt lời đã bị anh trai lạnh lùng cắt ngang:

- Em không cần nói gì cả, cứ ở đó chờ anh

Hi Tuấn lo lắng đi đi lại lại trong vănphòng.

Giờ phút này, anh hoàn toàn không quan tâm mình sẽ thế nào, anhchỉ lo lắng, liệu anh cả sẽ trách cứ chị dâu sao?

Truyền thông sẽ quấyrầy cô ấy sao?

Đều là mình không tốt, mang đến cho cô phiền toái lớn như vậy.

Hôm đó, sao anh không tự khắc chế bản thân?

Anh buồn bực, hận không thể tự đánh mình thật đau

Lúc này cửa đột nhiên bị người dùng sức đầy ra, đập vào tường đánh rầm một tiếng, có thể thấy người mở cửa đang vô cùng giận dữ

Hi Tuấn theo tiếng nhìn lại, thấy đứng ởcửa chính là cha, ông tay cầm tờ báo, mặt đỏ bừng, nhìn thấy anh thì hai mắt trợn tròn, dường như đến cả tóc cũng dựng đứng lên.

Triệu lão gia tử sáng sớm đọc báo, tứcgiận đến suýt nữa bệnh tim tái phát, ông nổi giận đùng đùng tìm đến vănphòng con cả để hỏi cho rõ ràng nhưng không ngờ lại nhìn thấy thủ phạm ở đây!

Lúc này, ông không thèm nói gì, tiến lên hung hăng tát anh mộtcái, cái tát đó như dùng hết sức lực toàn thân, đanh cho Triệu Hi Tuấnngã nhào vào bàn làm việc

Triệu Hi Tuấn ôm chỗ bị đánh, kinh hãi nhìn cha mình.

Triệu lão gia tử chỉ vào Hi Tuấn, tay run run:

- Tao đã bảo mày không được thamgia mấy trò ca hát nhảy múa, tao đã bảo mày đừng có làm Triệu gia mấtmặt!

Nhưng mày nhìn đi, mày làm trò gì thế này, mày đem tai tiếng lớnnhư vậy cho Triệu gia, đem mặt mũi Triệu gia đi quét rác!

Mày để Triệugia thành trò cười cho thiên hạ.

Mày còn khiến anh chị mày bị xấu hổ,mày bảo anh chị mày phải làm thế nào để đối mặt với những chuyện này

- Cha à, cha nghe con giải thích, chuyện không như báo chí nói đâu…

- Tao đương nhiên biết không phải, nếu phải thì tao là người đầu tiên đánh chết mày

Triệu Hi Tuấn dần dần buông tay, không dám tin nhìn ông:

- Cha, cha tin con ….?

Triệu Hi Tuấn nhìn ông không chớp mắt, trong mắt đầy sự khó tin

Triệu lão gia tử hừ lạnh một tiếng:

- Tao không tin mày, tao tinThiệu Lâm, Thiệu Lâm tuy rằng từng chống đối tao nhưng tao biết, nókhông phải là loại người như thế.

Mọi chuyện đều là do mày mà ra.

Mày ra nước ngoài chỉ học được những thứ nhố nhăng, động một tí là ôm ôm ấpấp, giờ mày còn có thể tùy tiện như trước được không?

Nếu mày đã bướcchân vào vòng luẩn quẩn này thì mày phải học được cách cẩn thận, bằngkhông, hại mày là chuyện nhỏ nhưng phiền hà người khác mới là chuyệnlớn!

Giờ mày kéo cả chị dâu mày vào vũng bùn, tao xem xem mày ăn nói với anh mày thế nào đây

Triệu Hi Tuấn xông lên ôm lấy Triệu lão gia tử, trong lòng anh là cảm giác xúc động vô cùng, anh kích động nói:

- Cha à, cảm ơn cha có thể tintưởng con.

Cha yên tâm, con nhất định sẽ giải quyết việc này một cáchthỏa đáng, con sẽ không bôi nhọ Triệu gia đâu

Bị con mình ôm như vậy, lòng Triệu lãogia không rõ là cảm giác gì, cơn giận của ông dần bình ổn lại.

Đây làcon ông, ông sao không hiểu con mình.

Con ông tuyệt đối sẽ không làm ranhững chuyện bại hoại đạo đức như vậy.

Ông tin tưởng Thiệu Lâm cũng nhưtin tưởng con mình vậy.

Chỉ là ông rất bực vì tính tình tùy tiện của con mình, bực vì anh không chịu nghe theo sự sắp đặt của ông nên mới mangđến rắc rối lớn cho gia đình

Vì vậy, vẻ mặt ông vẫn rất tức giận, ông đẩy anh ra quát:

- Thói quen này của mày nhất định phải sửa, gặp ai cũng ôm ấp là thế nào?

Chuyện này tốt nhất là xử lýcho thỏa đáng cho tao, nếu bôi nhọ Triệu gia thì tao nhất định đăng báođoạn tuyệt quan hệ cha con với mày

Triệu lão gia tử tạm dừng một hồi rồi lại nói tiếp:

- Tao với mấy người trong giới truyền thông cũng có chút quan hệ, tao sẽ nghĩ cách để bọn họ đừng làm quá

Vẻ mặt Triệu lão gia có chút mất tự nhiên:

- Tao không phải vì mày mà vì danh dự của Triệu gia, mày phải nhanh chóng làm sáng tỏ chuyện này, nếu không… hừ, hừ!

Triệu lão gia tử hừ hai tiếng, lại hung hăng trừng mắt nhìn anh một cái rồi quay đầu đi thẳng ra khỏi văn phòng

Triệu Hi Tuấn nhìn bóng cha mình rời đi,lòng cảm động suýt khóc.

Trước kia anh luôn trách cha không hiểu mình,trách ông quá ngang ngược, bá đạo nhưng khi anh gặp khó khăn thì cũng là cha ủng hộ anh.

Đây chính là gia đình phải không?

Dù có bao nhiêu khúcmắc, khắc khẩu nhau cỡ nào cũng không thể nào ngăn cách được dòng máuchảy trong tim mình

Triệu lão gia tử đi không lâu thì Triệu Hi Thành đến

Triệu Hi Thành nhìn anh, xanh mặt, ánhmắt lạnh lùng.

Anh cúi đầu dưới ánh mắt của Triệu Hi Thành.

Với anh cả,anh thấy rất áy náy, anh đã có suy nghĩ, tình cảm không đúng với vợ củaanh mình, tuy rằng anh đã cố gắng khắc chế nhưng không ngờ vẫn xảy rachuyện, mang đến rắc rối cho bọn họ

Triệu Hi Thành nhìn nhìn khuôn mặt sưng đỏ của anh nói:

- Sao thế, cha tới rồi à?

Ở trong này dám động thủ đánh Hi Tuấn thì chỉ có người cha nóng tính mà thôi.

Triệu Hi Tuấn cúi đầu, khẽ gật gật đầu.

Triệu Hi Thành hừ lạnh:

- Nếu đã thế thì anh không đánh mày nữa

Anh tiến lên, nắm cổ áo Hi Tuấn, hung tợn nói:

- Mày có biết anh muốn đánh màythế nào không?

Nếu không vì mày, hôm nay Thiệu Lâm đã không bị đám phóng viên bao vây, chật vật như vậy.

Vừa nghĩ đến cảnh lúc đó thì anh chỉhận không thể đánh chết mày!

Triệu Hi Tuấn quan tâm hỏi:

- Chị dâu thế nào?

Chị ấy ổn chứ?

Triệu Hi Thành liếc anh một cái, sau đó buông anh ra:

- Giờ không sao, anh đưa cô ấy về nhà rồi

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hoa tai trên tai Hi Tuấn rồi lạnh lùng nói:

- Chiếc hoa tai này là Thiệu Lâm đưa?

Hi Tuấn vội vàng tháo xuống, giải thích:

- Anh à, anh đừng tin những lờitrên báo, cái này chẳng qua là lần trước chị dâu tạo hình cho em thìtặng em, em… em rất thích nên mới đeo

Triệu Hi Thành nhận lấy chiếc hoa tai, nhìn kĩ rồi nói:

- Đây chẳng qua chỉ là chiếc hoa tai bình thường, có gì mà mày thích?

Triệu Hi Tuấn bị anh hỏi mà cấm khẩu.

Anh cả không như chị dâu, nói kiểu vì nó đem lại may mắn gì gì đó để gạt anh là vô dụng.

Triệu Hi Thành nhìn sắc mặt anh thì cóthể chứng thực suy nghĩ trong lòng.

Đứa em này chỉ sợ là đã thích ThiệuLâm rồi.

Đổi lại là trước đây, anh nhất định sẽ lớn tiếng chất vấn HiTuấn, hoặc là đoạn tuyệt quan hệ anh em, nếu không thì cũng không dâydưa gì đến nhau.

Nhưng giờ anh đã dần dần hiểu được, có một số việc nằmngoài tầm kiểm soát của mình, giống như anh yêu Thiệu Lâm, Thiệu Lâm yêu anh vậy.

Thiệu Lâm là cô gái tốt như vậy, lại quan tâm Hi Tuấn như vậy, Hi Tuấn yêu cô cũng chẳng có gì lạ.

Hi Tuấn vẫnluôn phải khống chế bản thân, che dấu mọi chuyện nhất định cũng rất đaukhổ.

Mà mình đã có được Thiệu Lâm, tuy rằng cái ôm đó anh cũng rất để ýnhưng chẳng qua là vì em trai nhất thời kích động mà thôi, sao phải quáso đo?

Triệu Hi Thành đưa chiếc hoa tai lại cho Hi Tuấn:

- Nếu em thích thì cứ giữ đi.

Chỉ là về sau những hành động này đừng tái diễn nữa.

Hơn nữa về sau cũngđừng quá thân cận với cô ấy, dù sao em cũng là người của công chúng,nhất cử nhất động đều bị mọi người chú ý, anh không muốn Thiệu Lâm lạibị cuốn vào vòng thị phi này.

Còn nữa, chuyện lần này của em thực sựphiền phức, có cần anh giúp gì không?

Triệu Hi Tuấn vẫn luôn nghĩ anh sẽ chấtvấn mình nhưng lại thấy anh không hỏi gì, còn quan tâm đến mình thì càng áy náy, cảm động.

Anh cúi đầu, nghẹn ngào nói:

- Anh à, em xin lỗi, đều là lỗi của em… em…

Triệu Hi Thành nhẹ nhàng cắt lời:

- Không phải nói gì cả, anh hiểu…

Anh đi qua người Hi Tuấn, đi đến bên bànlàm việc, trên bàn là báo chí của ngày hôm nay.

Anh cầm một tờ báo, nhìn những bức ảnh trên báo

Triệu Hi Tuấn cũng đi đến bên cạnh, nhìn vào nói:

- Chẳng biết là ai chụp nữa?

Làphóng viên sao?

Nhưng hậu trường dạ tiệc hôm đó không cho phóng viênvào.

Hơn nữa, ảnh chụp này…

Hi Tuấn chỉ vào một số bức ảnh nhỏ khác:

- Những bức ảnh này là chụp ởcông ty em, ảnh chụp quần áo mặc không giống nhau, không phải là trongmột ngày.

Những bức ảnh này chụp trong phòng hóa trang nên em nghi người chụp là người ở ngay bên cạnh em, là người thân cận bên người.

Có thểlà nhằm vào em, chị dâu chỉ là vô tình bị lôi vào.

Triệu Hi Thành trầm tư một hồi, sau đó lắc đầu, trong đôi mắt sâu thẳm hiện lên ánh tàn khốc:

- Không, những bức ảnh của hắn ta đều chụp hai người, hiển nhiên là muốn nắm lấy gót chân Asin của haingười.

Mặc kệ thế nào, người này đã thích khiêu chiến Triệu gia chúng ta thì phải có dũng cảm chấp nhận hậu quả mới được!

Anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn!

Bất kể dùng các gì, cho dù đào sâu ba thước đất cũng phảitìm ra hắn cho bằng được.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C154: Cùng đối mặt


Chương 154: Cùng nhau đối mặt

Tuy rằng Triệu thị đã cố gắng áp chếchuyện này nhưng việc này ảnh hưởng quá lớn, cơ hồ mọi người đều rất chờ mong diễn biến của câu chuyện, truyền thông báo chí sao có thể bỏ quachuyện hay như vậy, tình nghĩa đứng trước lợi ích thì cũng trở nên quámỏng manh

Hai hôm sau, Hi Tuấn trở thành đối tượngmà giới truyền thông săn đón nhất.

Nhà trọ của anh, công ty đều bị vâykín bởi đám phóng viên, chỉ cần anh lộ diện thì bọn họ sẽ như ong vỡ tổmà vây lên, không thể thoát thân.

Mà chuyện này trở thành topic nóng hổinhất trên mọi diễn đàn, rất nhiều diễn đàn còn bị sập server.

Cư dânmạng đều phát biểu ý kiến của mình.

Đại khái chia làm ba phe.

Một lànhững fan tin tưởng tuyệt đối vào Hi Tuấn, nghi ngờ ảnh chụp và thôngtin là thiếu chính xác.

Có người nghi ngờ là do PTS mà thành.

Ý kiến này chiếm tuyệt đại đa số.

Một số khác thì nhân cơ hội công kích Hi Tuấn là bên ngoài tô vàng nạm ngọc như bên trong thì thối rữa, bề ngoài tốt đẹp nhưng đạo đức bại hoại, làm ra hành vi vô sỉ, câu dẫn chị dâu mình,người như thế mà trở thành ngôi sao lớn thì thực sự là làm mất mặt người Trung Quốc

Những ý kiến này lập tức bị fan của HiTuấn phản đối kịch liệt, hai bên đấu đá nhau đầy oanh oanh liệt liệttrên khắp các diễn đàn.

Có topic lên đến 3 triệu lượt xem chỉ sau vàingày, có thể thấy được chuyện này đã lan rộng cỡ nào

Chuyện càng lúc càng quyết liệt, theo báo chí, truyền thông đưa tin mà những tin bên lề không rõ thực hư cứ không ngừng trôi nổi.

Hơn nữa, sau mọi chuyện, nhân vật chính lại không lộdiện khiến cho một số người vốn không tin trở nên bán tín bán nghi, sauđó thì hoàn toàn tin tưởng.

Từ đó, một luồng ý kiến khác lại dần hìnhthành trên mạng.

- Chuyện này trách nhiệm chủ yếulà do con dâu của Triệu gia.

Cô ta tuổi lớn hơn Hi Tuấn, có nhiều kinhnghiệm, từng trải, lại thêm việc chồng mình là công tử đào hoa có tiếng, thường đêm không về nhà.

Nhất định là cô ta không chịu nổi cô đơn nênmới câu dẫn Hi Tuấn, Hi Tuấn không chống lại nổi sự dụ hoặc mà rơi vàocạm bẫy của cô ta.

Cô ta là vợ người nhưng lại làm ra chuyện câu dẫn emchồng vô sỉ như vậy, có thể nói là Phan Kim Liên phiên bản hiện đại

Đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu nữ chínhdường như khiến cho fan cuồng có chỗ phát tiết.

Vì thế mọi người lại tận lực mà trách móc Phan Kim Liên hiện đại.

Trong thành phố có một số fancuồng kích động còn rủ nhau đến trước cửa công ty của Chu Thiến, họctheo TV mà ném trứng thối, rau củ …

đòi gặp Chu Thiến nhưng thấy ChuThiến không ra mặt thì lại thay đổi chiến thuật, cầm loa mà gào vào công ty, mắng Chu Thiến là dâm phụ, là yêu tinh hại người.

Mãi đến khi bảovệ ra dẹp, đòi báo cảnh sát thì bọn họ mới giận dữ bỏ đi.

Nhưng chuyện này ảnh hưởng rất tệ đếndanh dự của Yêu Ti Lệ, công ty rất khó chịu vì điều này, thậm chí còn có tin rằng công ty sẽ sa thải Tống Thiệu Lâm.

Người trong Yêu Ti Lệ nghe được tin này thì nhân lúc rảnh rỗi đều đem ra bàn tán

- Xem ra chuyện này là sự thật,không ngờ Tống Thiệu Lâm lại là người như thế.

Mình thấy chồng cô ấy đối tốt với cô ấy như vậy là cô ấy lại làm ra chuyện thế này.

Mình thấy,lần này chồng cô ấy nhất định sẽ đòi ly hôn cho mà xem.

- Đúng thế!

Lại còn câu dẫn Hi Tuấn thuần khiết của chúng ta thì thật đáng giận.

- Lần này công ty sẽ sa thải cô ấy, cũng đúng, phải dạy dỗ cho loại đàn bà này ra trò chứ

- Không sa thải không được đâu.Cậu không để ý à, gần đây lầu 3, lầu 4 chẳng có khách nào đến là gì?Ngoài cửa luôn có fan cuồng gây sự, khách quý sao đến cửa được? nếukhông sa thải cô ta, chỉ sợ tổn thất càng lúc càng lớn.

Ha ha, là cô tatự làm tự chịu!

Lúc Tiểu Mạt và Triệu Viện Viện xuống lầu thì nghe được bọn họ bàn tán nên phản đối:

- Mấy người thì biết gì?

Tin tứcđó đâu phải là sự thật!

Đều là giả mà thôi, Thiệu Lâm và Hi Tuấn trongsạch.

Mấy người chẳng biết gì thì đừng có ở đây nói năng bậy bạ.

Cẩnthận chồng Thiệu Lâm kiện mấy người tội phỉ báng

Hồ Giai Giai ở bên nghe Tiểu Mạt nói thì cười lạnh:

- Tin là giả chẳng lẽ ảnh cũng là giả sao?

Bức ảnh đó đã được chứng thực là ảnh không qua chỉnh sửa.

Lờihay ảnh đẹp, chứng cứ xác thực, việc hạ lưu này cũng làm được thì còn sợ ai nói gì?

Chồng cô ta?

Hừ hừ…

Chuyện này bị tung hê, cô ta có khi cònchẳng còn chồng nữa cũng không biết chừng

Tiểu Mạt chỉ vào cô ta, giận đến độ nói không nên lời

Triệu Viện Viện tiếp lời nói:

- Hồ Giai Giai, cô nói năng đểlại chút đức đi!

Chuyện chưa có kết luận cuối cùng, cô không sợ tự rướchọa vào thân?

Cô chưa đủ kinh nghiệm sao?

Sao trí nhớ kém vậy?

Hồ Giai Giai nghe xong thì mặt tái métlại, hung hăng lườm Triệu Viện Viện một cái rồi bỏ đi.

Những người khácnghe xong lời Triệu Viện Viện thì cũng biết đạo lý họa từ miệng mà ra,đều ngượng ngùng tản đi.

Đang lúc chuyện này bị truyền thông làmcho ồn ào thì người đại diện của Hi Tuấn đứng ra tuyên bố, ngày mai 3hchiều Hi Tuấn sẽ mở họp báo để giải thích rõ việc này

Chu Thiến dựa vào lòng Triệu Hi Thành, ngồi trên sô pha trong phòng khách, nhìn tin tức trong TV mà lo lắng nói:

- Hi Thành, làm vậy có tác dụng sao?

Mọi người có tin không?

Nếu chỉ đơn giản là làm sáng tỏ thì đương nhiên sẽ phải thanh minh, giải thích rất nhiều nhưng so ra thì có khichẳng làm gì còn hơn, cứ để thời gian qua đi, mọi người sẽ dần quênchuyện này.

Nhưng như vậy hình tượng của Hi Tuấn bị tổn hại, về sau conđường nghệ thuật chỉ sợ là chẳng dễ đi nữa.

Triệu Hi Thành âm thầm thở dài, an ủi Chu Thiến:

- Chờ mọi chuyện qua đi, một thời gian nữa, mọi người sẽ không quan tâm đến chuyện này nữa

- Nhưng sự nghiệp của Hi Tuấncũng sẽ bị ảnh hưởng, còn cả em nữa.

Tiểu Mạt gọi điện nói với em, côngty định sa thải em…

Lòng Chu Thiến thực sự khó chịu.

Hi Tuấnvì giấc mộng mà đã phải cố gắng cỡ nào cô đều biết.

Còn chính cô nữa, cô vốn dĩ sắp tham gia thi tuyển, có lẽ có thể trở thành trợ lý cho KhắcY, đây là chuyện mà cô luôn chờ mong.

Chẳng lẽ cô và Hi Tuấn cố gắng như vậy mà chỉ vì chút chuyện này mà đành buông xuôi theo dòng nước sao?

Triệu Hi Thành ôm chặt cô vào lòng nói:

- Thiệu Lâm, nếu công ty em thựcsự quyết định sa thải em thì chúng ta có thể tự mở một công ty riêng,đến lúc đó em vẫn có thể làm chuyện mà em thích.

Về phần Hi Tuấn, nếu nó thực sự không thể ở trong làng giải trí nữa thì vẫn có thể trở về Triệu thị, tương lai của nó sẽ không bị ảnh hưởng gì hết

Chu Thiến giãy ra khỏi vòng ông của anh, xoay người nhìn anh nói:

- Nhưng bọn em đều phải bỏ quagiấc mộng của mình.

Em không thể theo học Khắc Y nữa.

Hi Tuấn cũng không thể tiếp tục biểu diễn trên sân khấu.

Không được, không thể như vậy!Họp báo ngày mai em cũng muốn đến, em cũng là đương sự, em không thể cứtrốn tránh mãi được, để cho Hi Tuấn giải quyết mọi vấn đề.

Em sẽ cố gắng để mọi người tin rằng em và Hi Tuấn trong sạch.

Triệu Hi Thành dựa trên sô pha nghe xong lời của cô thì bật dậy, nhăn mày:

- Không được, anh không đồng ý!Em cũng biết ngày mai họp báo thì mọi tờ báo trong thành phố đều sẽ đếntham dự, bọn họ vì thu hút người đọc mà nhất định sẽ không bỏ qua em.Bọn họ sẽ dùng những câu hỏi hóc búa để gây khó dễ cho em.

Thiệu Lâm,anh không muốn em phải đối mặt với những điều này.

Việc này vốn là do Hi Tuấn gây ra, giờ nó một mình giải quyết là đúng rồi.

- Nhưng Hi Thành à, một mình HiTuấn không có đủ sức thuyết phục, nếu em có thể tham gia, hai người cùng nhau đối mặt với mọi người thì hiệu quả nhất định sẽ rất tốt.

Tuy rằngcó thể mọi người sẽ dần quên đi mọi chuyện nhưng những người bên cạnh em thì sao?

Người của công ty thì sao?

Bạn bè của cha thì thế nào?

Bọn họsẽ nghĩ gì về Hi Tuấn.

Tuy rằng ngoài miệng không nói nhưng trong lòngnhất định là rất khinh thường.

Hi Thành, em không muốn cả đời này mangtiếng xấu mà sống trong sự khinh miệt của mọi người.

Em cũng không muốnanh và cha bởi vì chút chuyện này mà bị người nhạo báng sau lưng.

Emmuốn đứng ra nói rõ với mọi người rằng em và Hi Tuấn chỉ là bạn bè,tuyệt đối không có quan hệ gì mờ ám.

Cho dù không thể khiến mọi ngườitin tưởng nhưng ít nhất em cũng đã cố gắng, về sau đối mặt với mọi người em cũng có thể thanh thản mà không thẹn với lòng mình

Chu Thiến nói xong, hai mắt nhìn thẳnganh, đôi mắt sáng trong như nước suối, môi mím chặt đầu quyết tâm.

Nếulà việc khác thì Triệu Hi Thành sớm đã buông tay đầu hàng nhưng chuyệnnày bất luận thế nào anh cũng không thể đồng ý, anh không thể quên sánghôm đó cô bị phóng viên vây kín nhưng hôm đó bọn họ có thể rời đi nhưngngày mai thì cô sao có thể trốn tránh được, phải đối mặt với những câuhỏi của phóng viên, anh sao nhẫn tâm để cô phải đối mặt với cục diện khó xử như vậy được

Lập tức anh đứng lên, mặt trầm xuống, giọng vô cùng cứng rắn:

- Anh không đồng ý, anh không cho em đi!

Thiệu Lâm, lúc này bất luận thế nào em cũng phải nghe anh.

Vềphần những chuyện em lo lắng thì chẳng phải là vấn đề, ai dám nói hươunói vượn trước mặt chúng ta.

Còn bọn họ nghĩ gì thì chúng ta quản làmgì, chỉ cần chúng ta tự biết sự thật là được rồi.

Việc này em không cầnlo lắng

Chu Thiến còn định nói thêm gì, cô địnhđứng lên nhưng lại bị anh đè hai vai lại.

Anh cúi người, hai mắt đen sâu thằm nhìn cô như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh khẽ nói:

- Thiệu Lâm, đừng nói gì nữa, chodù em bảo anh ngang ngược cũng được, chuyện này anh sẽ không thay đổi ýkiến.

Nếu em cứ cố chấp thì anh sẽ rất giận

Chu Thiến thấy anh nói rất nghiêm túc thì biết có nói nữa cũng là vô dụng nên chỉ thở dài, cúi đầu.

Triệu Hi Thành thấy cô không vui thì lại ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, dịu dàng nói:

- Được rồi, đừng buồn, chờ chuyện nàyqua đi chúng ta đi du lịch được không?

Đi giải sầu, chờ khi quay về thìem sẽ phát hiện rằng, thì ra mọi người đều đã quên chuyện này

Anh nghĩ nghĩ:

- À, đi Cửu Trại Câu nhé, chẳng phải em vẫn luôn muốn đến đó sao?

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn anh, thấy vẻ mặt anh đầy ý lấy lòng, biết là anh đang quan tâm mình, đang dỗ dành mìnhthì lòng mềm lại.

Nếu anh đã phản đối như thế thì chắc chắn là có lí docủa anh, chẳng lẽ mình có thể hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của anhsao?

Chu Thiến nhẹ nhàng gật gật đầu.

Triệu Hi Thành thấy cô đồng ý thì lòngrất vui, ôm Chu Thiến mà hôn cô một cái thật kêu.

Phải biết rằng để chocô bỏ qua quyết định của mình vốn không phải là chuyện dễ dàng gì, cóthể thấy được sức ảnh hưởng của anh.

Nghĩ vậy, anh cảm thấy rất vui vẻ,hài lòng, tâm tình buồn bực trong thời gian này cũng thoải mái hơn nhiều

Chiều hôm sau, Triệu Hi Thành ở công ty,Chu Thiến ở nhà xem tv.

Mấy hôm nay cô đều tránh ở trong nhà, di độngtắt máy.

Điện thoại bàn thì có người hầu nghe, xác định không phải làphóng viên thì cô mới nhận.

Tiếp xúc với bên ngoài chỉ thông qua TV vàđiện thoại với Tiểu Mạt

Hơn 2h chiều, Triệu Hi Thành lại gọi điện về, xác định Chu Thiến còn ở nhà thì mới yên tâm, trước khi cúp máy còn dặn dò Chu Thiến ngoan ngoãn ở trong nhà, thế nào cũng không được rangoài.

Sau khi cúp máy, Chu Thiến nhàm chán cầmđiều khiển mà xem TV.

Mấy hôm nay đài truyền hình nào cũng đưa tin vềchuyện này, có một số đài truyền hình còn đem chuyện nà thành một chuyên mục, cứ cách một ngày lại có những cập nhật mới, đôi khi còn phỏng vấnbạn bè của các đương sự.

Bên cạnh Hi Tuấn có rất nhiều người bị đàitruyền hình mua chuộc mà làm những cuộc phỏng vấn nặc danh

Mà phía Chu Thiến thì những đồng nghiệptrong công ty vì bị cấp trên nghiêm cấm nên không ai dám nhận phỏng vấn.

Hồ Giai Giai tuy rằng rất muốn mượn cớ mà bêu xấu Chu Thiến nhưng không dám làm chim đầu đàn

Đột nhiên, có một kênh truyền hình thu hút sự chú ý của Chu Thiến.

Sở dĩ khiến cô chú ý là vì người bị đámphóng viên bao vây vô cùng quen thuộc.

Chu Thiến tập trung nhìn vào, đóchính là Triệu lão gia tử đang bị vây ở bãi đỗ xe của Triệu thị

Phóng viên lại đuổi tới tận đây, còn dám chặn đường Triệu lão gia.

Chu Thiến nhìn TV không chớp mắt.

TrongTV, Triệu lão gia bị các phóng viên bao vây không thể đi nổi.

Sắc mặtông âm trầm đầy phẫn nộ và bất đắc dĩ, lái xe ở bên cạnh bảo vệ, đẩynhững phóng viên ra để mở đường nhưng đám phóng viên quá nhiều, đẩy mộtkẻ thì lại có một kẻ xông lên

Từ xa, bảo vệ nhìn thấy thì vội chạy đến

Đám phóng viên đem máy ảnh nhắm vào Triệu lão gia mà chụp lia liak

- Triệu tiên sinh, xin hỏi ông có ý kiến gì với việc chị dâu em chồng yêu nhau không?

- Trước đó ông có biết gì không?

- Ông có đồng ý cho con cả ly hôn không?

- Lúc trước nghe đồn ông muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với Hi Tuấn, liệu có phải vì chuyện này?

Ban đầu, Triệu lão gia chỉ mặt tái métkhông nói gì, chờ đợi bảo vệ đuổi bọn họ đi nhưng có lẽ đám phóng viênđó cứ lải nhải “chị dâu em chồng yêu nhau” khiến ông tức giận.

Ông trừng mắt, hừ một tiếng, vung tay lên ném một chiếc máy ánh xuống đất vỡ tantành

Ông một tay chống nạnh, mặt đỏ bừng, chỉ vào đám người trước mặt giận dữ hét lớn:

- Vô liêm sỉ!

Một lũ nói láo!

Chị dâu em chồng yêu nhau?

Chỉ dựa vào một bức ảnh chụp mà các người dámxác định như vậy?

Nhà tôi tuyệt đối không có chuyện này?

Mấy người là ởtòa soạn báo nào?

Tôi sẽ kiện các người cho đóng cửa tòa soạn đi.

Tất cả mọi người có chút chột dạ, phảibiết rằng chuyện này cũng không thể chắc chắn được.

Truyền thông, báochí đưa tin đều nói theo kiểu chưa xác định.

Nhưng đám phóng viên thờigian này tìm tin mà quên mất một số điều nên mới nhất thời nói như vậy,không ngờ bị ông nắm thóp

Lập tức, đám phóng viên đều ngậm miệng.Các nhân viên an ninh đến, bọn họ đều nhân cơ hội rời đi nhưng cũng cómột số phóng viên vẫn còn chĩa máy ảnh vào ông.

Triệu lão gia tử hiểnnhiên là vẫn còn giận, cả người run run.

Lái xe mở cửa, lúc ông đangđịnh ngồi vào xe thì ngẩng đầu lên lại thấy mấy kẻ đứng cách đó khôngxa, hiển nhiên là đã xem hết những điều khi nãy.

Sắc mặt Triệu lão giatử lập tức từ đỏ chuyển thành trắng, vẻ mặt xấu hổ, vội cúi đầu ngồi vào trong xe

Chu Thiến nhìn nhìn hai người kia, cảmthấy khá quen, nghĩ một hồi thì mới nhớ tới là đã từng gặp bọn họ trongtiệc sinh nhật của Triệu lão gia.

Bọn họ là cổ đông trong công ty.

Chu Thiến nhìn chiếc xe dần đi xa màtrong lòng rất buồn bực.

Hi Thành sai rồi, người sống trong cộng đồng,sao có thể hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ của người khác.

Cha vốn làngười sĩ diện, nay vì bọn họ sơ sẩy mà nhất định sẽ cảm thấy mất mặt,rất khó xử.

Hi Thành chỉ e là cũng vậy, khi anh đối mặt với ánh mắt coithường của cấp dưới sao có thể không khó chịu?

Anh không muốn mình phải xấu hổ, khó xửthì chẳng lẽ cô sẽ thực sự yên tâm thoải mái được sao?

Không được, bấtkể thế nào cũng phải thử một lần

Chu Thiến nhìn đồng hồ, còn 5’ nữa là đến buổi họp báo, vẫn còn kịp!

Cô thay quần áo, mặc kệ người hầu ngăn cản mà lao ra ngoài cửa.

Họp báo tổ chức ở một hội trường trongkhách sạn lớn.

Mọi cơ quan truyền thông đều có người đến dự.

Hội trườngcó thể chứa vài trăm người cũng chật ních người, từ sân khấu nhìn xuốngchỉ cảm thấy người đông nghìn nghịt, chỗ nào cũng thấy ánh đèn flash của máy ảnh lóe lên…

Trên sân khấu, ngồi giữa là Hi Tuấn, hai bên là người đại diện của anh và một giám đốc của công ty

Hôm nay Hi Tuấn mặc một chiếc áo khoácmàu nâu, quần trắng, áo trong màu trắng khiến cho anh trông rất trầm ổn.

Sắc mặt anh có chút tiều tụy, đáy mắt hơi chút quầng thâm, xem ra thờigian này không được thoải mái gì

Hi Tuấn cầm phone đem đến trước mặt, nghiêm túc nói:

- Rất cảm ơn các vị phóng viênbạn bè dù bận rộn cũng hạ cố đến đây.

Hôm nay tôi tổ chức buổi họp báonày nhằm làm sáng tỏ những tin vịt lúc trước.

Tôi Hi Tuấn và chị dâuTống Thiệu Lâm của tôi tuyệt đối không có quan hệ mờ ám gì.

Tôi và chịấy hoàn toàn trong sạnh, chẳng qua vì chơi thân mà có hơi thân cận, đócũng chỉ là quan hệ bạn bè, rất bình thường

Vừa dứt lời đã có phóng viên hỏi:

- Vậy bức ảnh chụp hai người ômnhau là thế nào?

Theo mọi người biết thì chỉ những người yêu nhau mới ôm nhau như vậy, nếu là bạn bè bình thường thì tuyệt đối sẽ không cóchuyện này, xin Hi Tuấn giải thích rõ chút

Hi Thành hít sâu một hơi, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Tuy rằng anh biết đám phóng viên sẽ không bỏ qua anhnhưng không ngờ lại hỏi những câu khó xử như vậy.

Người đại diện ở bênthấy vậy thì cầm mic nói:

- Chuyện này tôi có thể giải thích một chút.

Phóng viên sao có thể để Hi Tuấn lánh mặt được, mọi người đều muốn xem Hi Thành giải thích chứ không phải là mấyngười đại diện.

Đám phóng viên không chút nể tình nói:

- Xin hỏi lúc đó anh có mặt ở đấy không?

Người đại diện bị phóng viên hỏi mà nghẹn họng không nói được gì.

Ý của phóng viên kia rất rõ ràng, nếu không cómặt thì không có tư cách nói chuyện

Người đại diện nhìn Hi Thành một cái, khẽ thở dài.

Cơ hội thanh minh chỉ có một lần, muốn cho mọi người cảm thấyHi Tuấn có thành ý thì phải tự Hi Tuấn giải thích mới được.

Hi Tuấn cũng hiểu được đạo lý này, nếu mình đã chọn con đường này thì dù thế nào cũng phải cố gắng đối mặt.

Anh ngồi thẳng lưng, hơi hắng giọng, đang chuẩn bị nói thì một giọng nói trong trẻo đột nhiên chặn ngang.

- Lúc ấy tôi ở hiện trường, tôi hẳn là người có tư cách nói chuyện nhất chứ!

Giọng nói vang lên từ phía sau mọi người, tất cả đều quay đầu lại thì thấy một bóng người thanh tú đang đứng ở cửa.

Các phóng viên thấy rõ người đến thì đềuhưng phấn đứng dậy.

Người mới đến lại chính là nhân vật chính của chuyện này – con dâu cả của Triệu gia – chị dâu của Hi Tuấn – Tống Thiệu Lâm!

Khán phòng lập tức trở nên náo nhiệt

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C155: Họp báo


Chương 155: Họp báo

Chu Thiến đi từng bước về phía sân khấu.Cô buộc tóc sau đầu, vầng trán cao trắng nõn, ánh mắt sáng ngời.

Cô mặcáo khoác dài màu vàng nhạt, khăn quàng cổ màu nâu khiến người ta có cảmgiác mắt như sáng bừng lên nhưng cũng cảm nhận được sự đoan trang củangười mặc

Tất cả máy ảnh, máy quay đều nhằm về phía cô, ánh đèn lóe lên không dứt

Hi Tuấn thấy cô xuất hiện thì đầy bất ngờ, anh không kìm lòng được mà đứng lên gọi:

- Chị dâu, sao chị lại đến đây?

Cảm xúc của các phóng viên đều cực độhưng phấn, mấy hôm nay nữ chính chưa bao giờ lộ diện, muốn phỏng vấn côcũng chẳng có cách nào, không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở đây.

Hôm nayquả là ngày họp báo đầy phấn khích

Chu Thiến đi đến trước sân khấu, ngườiđại diện vội nhường vị trí của mình cho cô.

Giờ tâm tình của anh cũngrất kích động, chị dâu của Hi Tuấn đã xuất hiện, có lẽ việc này có biếnchuyển cũng chưa biết chừng

Chu Thiến ngồi xuống vị trí, đầu tiên lànhìn Hi Tuấn cười cổ vũ, Hi Tuấn cảm nhận được ý cổ vũ của cô, cảm thấythoải mái hơn, lo lắng trong lòng tiêu tan đi không ít, trong lòng anhcảm thấy ấm áp, cảm xúc này như khiến sức mạnh tăng lên, có thể đối mặtvới mọi thứ trên đời.

Chu Thiến kéo phone lại gần, đôi mắt đẹpđảo qua các phóng viên dưới sân khấu, mỉm cười đầy thong dong.

Đối mặtvới nhiều phóng viên như vậy, sao cô có thể không lo lắng?

Chỉ là nếumuốn đạt được mục đích thì nhất định phải trấn định, phải tao nhã, phảitự tin, phải thong dong!

- Chuyện này thực ra rất đơngiản, tôi không hiểu vì sao mọi người lại nhìn nó theo hướng phức tạpnhư vậy?

Là vì đương sự là Hi Tuấn sao?

Nghe Chu Thiến nói vậy, cả khán phòng đều ồ lên, một số phóng viên nhanh chóng ghi lại câu nói của Chu Thiến.

Vị phóng viên đầu tiên đứng lên nói:

- Chẳng lẽ Triệu phu nhân cho rằng chuyện mình và em chồng ôm nhau thắm thiết lại là đơn giản?

Giọng nói đầy sắc bén

Chu Thiến nhẹ nhàng cười, hơi nhướng cằm nói:

- Anh bạn này, xin hãy chú ý từngữ của mình, “thắm thiết” trong câu nói của anh là từ căn cứ nào màđịnh luận?

Chẳng qua chỉ dựa vào một bức ảnh mơ hồ nhưng lại khiến anhliên tưởng ra như vậy.

Nếu là tác giả sáng tác văn học thì tuyệt đối làđiều tốt!

Nhưng anh là người viết báo, cho dù là tin giải trí cũng làtin, nghiêm túc, thận trọng mới là đức tính mà một người làm báo cần có.

Trong thời gian này, Chu Thiến phải chịuđựng đám phóng viên này quá nhiều, bọn họ vì lợi ích của mình mà hoàntoàn không lo lắng đển cảm nhận của đương sự nên lúc này cô nói cũngchẳng hề nể nang.

Mọi người vốn nghĩ sẽ nhìn thấy một Triệu phu nhân chịu những tin đồn đại khiến cho cuộc sống gia đình đảo lộn mà hoảng sợ nhưng bây giờ, sự trấn tĩnh và ngôn từ sắc bén của cô khiếnmọi phóng viên ở đây đều giật mình.

Vị phóng viên đầu tiên kia bị ChuThiến nói lại mà mặt đỏ tai hồng, cấm khẩu không nói được gì.

Ai bảo anh ta lỡ lời?

Lập tức lại ngượng ngùng ngồi xuống.

Cách đó không xa, cómột phóng viên đứng lên:

- Triệu phu nhân, tôi rất khâmphục tư duy nhanh nhẹn của cô nhưng xin cô đừng chuyển đề tài.

Tôi nghĩmọi người đều rất muốn biết, cô sẽ giải thích thế nào về cái ôm cùng HiTuấn.

Lòng bàn tay Chu Thiến toát mồ hôi lạnh nhưng cô vẫn luôn mỉm cười, nhìn về phía phóng viên kia, đôi mắt như ngọc mà sáng bừng

- Tôi không biết cái này có gì mà cần phải giải thích.

Chẳng qua là cùng nhau cố gắng, đạt được thànhcông thì kích động mà ôm nhau, có gì đáng tò mò đâu?

Chẳng qua là bị kẻcó ý đồ xấu lợi dụng.

Nhưng mọi người chỉ cần nghĩ lại tình huống lúc đó thì sẽ thấy, cái ôm này chỉ là chuyện rất bình thường

Kỳ thật đám phóng viên không phải làkhông nghĩ tới, một cái ôm cũng chẳng thể chứng minh được cái gì, ai bảo Hi Tuấn giờ đang quá nổi tiếng?

Bình thường không thể bắt thóp của anh, vất vả lắm mới có được tấm ảnh này, không làm nóng nó thì sao làm việcđược nữa?

Hơn nữa cũng phải là người như Hi Tuấn mới có thể gây nên dưluận được cỡ này

Mọi người nhìn nhau, giờ đương sự lạnhlùng, tỉnh táo như vậy, xem ra tin đồn này cũng sẽ nhanh chóng hạ nhiệt.

Vất vả lắm mới tạo được không khí này, giờ chuyện này đã thành đề tàicho mọi người mà lại dễ dàng bỏ qua thế này thì thực sự là không camlòng

Hi Tuấn vẫn luôn yên lặng cũng bắt đầunói chuyện.

Anh thở sâu, nhìn các phóng viên với vẻ thong dong, nụ cườiđó khiến cho khuôn mặt tuấn mỹ như phủ thêm tầng ánh sáng mênh mông:

- Chuyện chỉ đơn giản là như vậy, mọi người chẳng lẽ chưa từng trải qua tình huống này sao?

Khi mọi người và bạn bè của mình cùng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ khó khăn, sự vuisướng, hân hoan đó có phải sẽ khiến các vị xúc động muốn ôm người bêncạnh mình không?

Mọi người đều biết đó, bức ảnh này có bối cảnh là hậutrường buổi dạ yến lần nọ.

Chị dâu tôi tạo hình thành công cho tôi,khiến tôi được khán giả hoan nghênh, đón nhận, tôi kích động ôm chị dâumình cảm ơn, thực sự kì quái đến vậy sao?

Những lời này của Hi Tuấn đầy mạnh mẽ,miệng anh là nụ cười tự tin nhưng trong mắt có sự giận dữ.

Sự bình tĩnh, thẳng thắn của anh thông qua sóng truyền hình trực tiếp mà truyền đếntrước màn hình TV cho mọi người đều chứng kiến.

Mọi người như bị sự trấn định của anh cuốn hút.

Cảm xúc vốn bị các tạp chí điều khiển dần trởnên tỉnh táo lại, cẩn thận nghĩ lại, Hi Tuấn nói không phải không có đạo lý.

Một cái ôm quả thật không đại biểu cho cái gì cả….

Các phóng viên hình như vẫn chưa muốn bỏ qua, tiếp tục quăng thêm quả bom khác

- Vậy chiếc hoa tai trên tai anhthì giải thích thế nào?

Tất cả mọi người đều biết, từ khi nổi tiếng anhvẫn chưa hề tháo nó xuống, bất kể là tình huống gì, thiết kế tạo hình gì vẫn chỉ đeo nó.

Có thể thấy được nó rất có ý nghĩa với anh, có nguồntin cho rằng, đây là Triệu phu nhân tặng tín vật đính ước cho anh, vớiviệc này, hai người giải thích thế nào?

Vốn Hi Tuấn không muốn đeo chiếc hoa tainày nữa nhưng nghĩ lại nếu không đeo thì lại có vẻ như mình chột dạ,không khỏi càng thanh minh thì càng rối loạn nên vẫn đeo chiếc hoa tainày tham dự buổi họp báo này

Chu Thiến cười lạnh:

- Đây đúng là tôi tặng cho cậuấy, cậu ấy thích nó thì sẽ là tín vật đính ước sao?

Chẳng lẽ mọi ngườichưa từng được người thân, bạn bè tặng quà?

Nếu trong đó có món quà mọingười rất thích, không muốn rời tay thì sẽ thành tín vật đính ước?

Nóithế không khỏi quá buồn cười.

Hi Tuấn tiếp lời:

- Tôi vẫn luôn đeo nó quả thực là vì tôi rất thích.

Hơn nữa, tôi cảm thấy, từ khi tôi đeo chiếc hoa tainày, dường như vận may đến liên tiếp, nói ra có lẽ có người thấy buồncười nhưng quả thực tôi coi chiếc hoa tai này là vật may mắn của mìnhnên mới không rời thân.

Tin hay không là do mọi người, còn nói gì mà tín vật định ước thì quá buồn cười rồi

Người xem TV nghe xong thì gật đầu, có một số người thậm chí còn bình luận:

- Hình như là thế, từ khi Hi Tuấn debut vẫn luôn đeo chiếc hoa tai này, hơn nữa càng ngày càng nổi tiếng

- Có lẽ chúng ta hiểu lầm bọn họ rồi!

- Tôi thấy Triệu phu nhân cũng không giống loại người lẳng lơ, trông cô ấy rất đoan chính đó

- Đúng thế, thực ra tôi vẫn luôn nghi ngờ…

Trong Yêu Ti Lệ, những người nhàn rỗi đều tụ tập trước TV

Tiểu Mạt đắc ý nói với mọi người:

- Thấy chưa, đây mới là chântướng, đám người các ngươi chỉ dựa vào mấy tin tức nhảm nhí đã nghi ngờThiệu Lâm, quá là không có tình bạn gì

Những người từng nói xấu Thiệu Lâm đều ngại ngùng cúi đầu.

Mà Hồ Giai Giai ngồi bên thì nhìn chằmchằm vào TV, tay nắm chặt thành quyền, ánh mắt như muốn bốc hỏa.

Đámphóng viên này quá vô dụng, chỉ nói hai ba câu đã im miệng sao?

Cũngkhông trách đám phóng viên đó được, vốn dĩ chứng cứ quá sơ sài, haingười giải thích rất hợp lý, cảm xúc trấn định như vậy, hoàn toàn khôngcó sơ xẩy để nắm bắt được.

Xem ra chuyện cũng dần dần chìm xuống màthôi.

Nhưng cũng chẳng sao, mấy ngày qua đã mang lại rất nhiều lợi nhuận rồi.

Chuyện này cứ cố kéo dài nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, người xemcũng sẽ chán ngấy.

Vẫn là nên thôi đi, chừa đường sống cho nhau, sau này còn gặp lại.

Đám phóng viên cũng không hỏi gì quá đáng nữa, ngược lại lại hỏi vài câu hỏi đơn giản

- Xin hỏi, hai người đối xử với nhau bằng quan hệ gì?

Chu Thiến và Hi Tuấn nhìn nhau cười, lầnnày, mọi người đều thấy rõ, hoàn toàn không có gì đen tối, chỉ là nụcười chân thành từ đáy lòng mà thôi.

Chu Thiến cười nói:

- Chúng tôi ngoài quan hệ chị dâu em chồng thì vẫn là bạn tốt của nhau.

Hi Tuấn là người ôn hòa, cũng đãgiúp đỡ tôi rất nhiều nên tôi rất biết ơn cậu ấy, cũng rất quý trọngngười bạn này

Cũng có một số phóng viên nhân cơ hội mà tò mò.

- Có tin nói cuộc sống hôn nhân của cô không hạnh phúc, chồng cô thường cả đêm không về, có chuyện đó không?

Chu Thiến nhìn phóng viên đó, nói rất nghiêm túc:

- Vốn đây là việc riêng của tôi,tôi không muốn trả lời bạn nhưng bạn đã hiểu nhầm chồng tôi như vậykhiến tôi rất không vui.

Chu Thiến đứng lên, mọi ánh mắt đều đổdồn lên cô, các phóng viên cũng hưng phấn đứng lên.

Cuộc sống hôn nhâncủa con dâu cả tập đoàn Triệu thị cũng là một đề tài hay lắm chứ sao.

Cô chịu nói là quá tốt rồi.

Chu Thiến cầm lấy phone, nhẹ nhàng nói:

- Chồng tôi Triệu Hi Thành cũngkhông phải là hoa hoa công tử như mọi người nghĩ.

Chúng tôi cũng từng có những chuyện không vui nhưng đó đều là quá khứ rồi.

Con người sống phải biết nhìn về phía trước, quan trọng là hiện tại, tương lai chứ khôngphải quá khứ.

Giờ anh ấy rất quan tâm, rất chăm sóc tôi.

Anh ấy tôntrọng tôi, hiểu tôi, ủng hộ tôi.

Tuyệt đối là một người chồng tốt!

Tôikhông hối hận khi lấy anh ấy, tôi… rất yêu chồng tôi…

Vừa dứt lời, Chu Thiến lại cảm nhận đượcmột ánh mắt nóng rực.

Cô nhìn ra ngoài cửa lớn, bóng người cao lớn đứngtrước cửa chẳng phải là Hi Thành sao?

Anh cũng đến đây?

Anh nhất định là xem TV thấy cô đến nên vội vàng tới!

Bất cứ lúc nào, anh cũng luôn đặtcô ở vị trí quan trọng nhất, là người phụ nữ còn ước mong gì hơn?

Chu Thiến không nhịn được mà rơi nước mắt

Các phóng viên phát hiện thấy sự khácthường thì cũng nhìn theo ánh mắt của cô, phát hiện được Triệu Hi Thànhđang đứng đó.

Người thừa kế tập đoàn Triệu thị trong truyền thuyết không ngờ lại đẹp trai đến vậy, so với Hi Tuấn cũng chẳng thua kém chút nào.

Các phóng viên đều điên cuồng chụp ảnh, quay phim

Lúc này, trong mắt Triệu Hi Thành lại chỉ có mình Chu Thiến, trong mắt anh là tình cảm sâu đậm ngập tràn, tâmtình kích động vô cùng.

Đây là lần đầu tiên Thiệu Lâm nói yêu anh, cònnói trước mặt nhiều người như vậy, cơ hồ là nói cho người trong cả nướcbiết.

Cô không do dự mà nói yêu anh như vậy sao có thể khiến anh khôngmừng rỡ như điên cho được?

Triệu Hi Thành chậm rãi vươn tay về pháicô, khóe miệng là ý cười say lòng người.

Anh nhìn cô tình cảm, chăm chúnhư vậy.

Chu Thiến buông phone, đi về phía anh.

Ban đầu là chậm rãi bước đi nhưng sau đó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, cuối cùng cơhồ là chạy vội tới trước mặt anh.

Cô đặt tay mình vào tay anh, anh cười nắm chặt lấy tay cô, dưới ánh mắt bao người, hai người tay nắm tay rời đi.Tình cảm sâu nặng, chân thành mà ngọt ngào đó khiến mọi người đều vôcùng hâm mộ

Mọi người nhìn theo bóng dáng họ mà đều thầm tán thưởng.

Chẳng biết có ai đó đã cảm thán mà rằng:

- Bất kì ai thấy tình cảnh này cũng sẽ chẳng tin vào những lời đồn kia nữa

Đúng vậy, hai người yêu nhau như vậy thì sao có thể xảy ra chuyện kia?

Hi Tuấn nhìn bóng bọn họ rời đi, tronglòng cảm xúc trăm mối ngổn ngang, thực sự cảm động, vui vẻ vì hai người.

Anh chống tay đỡ cằm, cười khổ nhìn người đại diện nói:

- Lần này tôi hoàn toàn bị biến thành nhân vật phụ rồi…

Trước TV

Một đám con gái đang ngồi vây quanh chiếc TV, mọi người đang cảm thán Triệu công tử anh tuấn và Triệu phu nhântốt số thì bỗng nhiên một người phụ nữ như nổi điên mà xông lên tắt TV.

Có người nổi giận nói:

- Văn Phương, cô nổi điên cái gì chứ, chúng tôi còn muốn xem

Văn Phương lại lui về ghế sô pha, ôm đầu khóc.

Mọi người đều lạnh lùng nhìn cô ta, trong đó có người nói:

- Lên cơn nghiện?

Lên cơn nghiện thì đi mà chích, đừng có ở đây gào khóc làm gì, nhìn đã thấy phiền.

Nói xong lại đi tới mở TV lên, không để ý đến cô ta

Triệu Hi Thành và Chu Thiến sau khi rời đi, Triệu Hi Thành lái xe đưa cô về nhà

Triệu Hi Thành ôm cô lên lầu, đi vàophòng, đặt cô lên dường, sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi mềm của cô.

Đâylà nụ hôn đầy kích động, nhiệt tình.

Anh hôn cô thật sâu, như muốn hútcô vào thân thể của mình.

Hơi thở của anh nóng rực, đôi môi nóng bỏng,nhiệt tình của anh như muốn thiêu đốt mọi thứ khiến cho Chu Thiến trầmmê thật sâu, không thể tự kiềm chế.

Nhiệt tình của anh khiến cô choángváng, sự kích tình đó thiêu đốt cô.

Hồi lâu sau anh mới buông cô ra, sau đó nhìn cô thật sâu, ánh mắt nồng nàn như hòa tan lấy cô, anh khẽ nói:

- Thiệu Lâm, hôm nay nghe được em nói những lời này, thật sự rất vui.

Anh lại cúi đầu khẽ hôn cô rồi nỉ non nói:

- Thiệu Lâm, mãi mãi đừng bao giờ rời bỏ anh…

Chu Thiến nhìn anh, tình cảm nồng ấmkhiến cô như nghẹt thở, bàn tay cô lướt qua đôi mày, chiếc mũi thẳng rồi vuốt ve bờ môi của anh.

Cô dịu dàng cười nói:

- Mãi mãi sẽ không bao giờ rời xa anh!

Hôm sau, tất cả những bài báo đều ca ngợi tình cảm tuyệt vời của Triệu Hi Thành và Chu Thiến.

Những tin vịt chịdâu em chồng gì gì đó đều hoàn toàn dập nát, chỉ qua một đêm mà như chưa hề tồn tại, cũng chẳng có ai nhắc đến nữa.

Mà Hi Tuấn lại được các fancàng thêm ủng hộ.

Nhất thời, Hi Tuấn càng trở nên nổi tiếng.

Chẳng những các hợp đồng quảng cáo, phim điện ảnh lại về tay mà thậm chí còn đượctruyền thông nước ngoài chú ý, khiến cho độ nổi tiếng càng lan rộng.

Còn có nhiều bộ phim điện ảnh đang bàn bạc cùng công ty, muốn mời Hi Tuấntham gia.

Mọi thứ này đều khiến công ty từ cao tới thấp mừng rỡ vuitươi, ai cũng vỗ vai Hi Tuấn mà nói: “Trong họa có phúc”.

Bởi vì mọi chuyện đã được sáng tỏ nên Yêu Ti Lệ cũng hủy bỏ quyết định sa thải Chu Thiến.

Dù sao, người giỏi nhưvậy vẫn khó mà có được.

Sau khi Chu Thiến quay trở về công ty, các đồngnghiệp đều chúc mừng cô.

Một số người từng nói xấu cô cũng nhân cơ hộimà thân cận, muốn tạo quan hệ.

Tiểu Mạt ở bên lạnh lùng đâm bọn họ mấycâu, bọn họ không muốn đắc tội với Chu Thiến nên đều vội vàng xin lỗi.Chu Thiến cũng chẳng so đo với những người này làm gì, không khí vẫn rất hòa hợp.

Chỉ có Hồ Giai Giai ở bên lạnh lùng nhìn, vẻ mặt không camlòng, thầm nghĩ, tại sao lần nào cũng không thể đạp chết được cô?

Mà từ lần trước, Triệu Hi Thành phát hiện có người cố ý chụp hình Hi Tuấn và Chu Thiến thì gọi Lý Thêm điều trachuyện này, không bao lâu, Lý Thêm đã đem tin quay về.

- Tám chín phần mười là ngườinày.

Hắn ta nghĩ không dùng di động của mình gửi ảnh thì chúng ta sẽkhông tra ra được, quả là quá ngu xuẩn!

Tôi vốn định bắt người này đếntra khảo nhưng người này hình như là đồng nghiệp của phu nhân nên tôikhông dám hành động thiếu suy nghĩ, Triệu tổng xem chuyện này nên xử lýnhư thế nào?

- Đồng nghiệp của Thiệu Lâm?

Đôi mắt Triệu Hi Thành lóe ra tia sáng lạnh lùng:

- Bên cạnh Thiệu Lâm lại có kẻ âm hiểm như vậy, thật đúng là khinh thường tôi rồi!

Anh vốn định giao chuyện này cho Lý Thêm, để cho Lý Thêm đi xử lý.

Thủ đoạn của Lý Thêm đủ để cho kẻ kia khôngchết cũng mất nửa mạng.

Nhưng anh nghĩ lại, chỉ sợ Thiệu Lâm biết lạikhông vui, anh trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Được rồi!

Chuyện này để tôi xử lý là được rồi.

Lý Thêm gật gật đầu, anh nhìn khuôn mặtâm trầm của Triệu Hi Thành mà trong lòng phát lạnh.

Triệu tổng tự mìnhra tay, chỉ sợ người kia sẽ càng thê thảm…

Từ sau khi Lưu Văn Chí phát tán ảnh ravẫn luôn lo lắng đề phòng, sợ bị điều tra ra.

Hiện tại lại thấy chuyệnkhông đạt được hiệu quả mong muốn, Chu Thiến không bị khai trừ mà mìnhngày nào cũng phải sống trong lo sợ thì không khỏi hối hận.

Đúng là trộm gà không được còn bị mất nắm gạo

Trong lòng càng hận Hồ Giai Giai đến thấu xương.

Hôm nay, như mọi ngày, anh ta đúng giờ đến công ty nhưng vừa vào đã bị người cản lại rồi đưa lên tầng năm.

Trong phòng hội nghị tầng năm có vài vịquản lý cấp cao ngồi chờ, mà bên cạnh bọn họ lại là Tống Thiệu Lâm vàchồng của cô.

Vừa nhìn thấy bọn họ, Lưu Văn Chí cảm thấy lưng toát mồhôi lạnh

Mấy vị quản lý công ty sắc mặt đều rất khó coi, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng.

Trong đó một vị đưa một chiếc điện thoại di động tới trước mặt anh ta rồi nói:

- Chiếc điện thoại này chắc anh có biết

Lưu Văn Chí nhìn lại, chiếc điện thoạinày không phải là anh ta mượn của người khác để phát tán ảnh chụp sao?Mặt trên có dán hoa, chỉ liếc mắt một cái là đã nhận ra được.

Lưu Văn Chí biến sắc nhưng vẫn cố tỏ vẻ trấn tĩnh:

- Tôi… tôi chưa từng thấy.

Triệu Hi Thành cười lạnh một tiếng:

- Nhưng chủ nhân chiếc điện thoại này lại biết anh.

Đúng là lạ thật, hay là gọi người đó đến gặp anh nhé?

Mặt Lưu Văn Chí đỏ bừng, chân tay luốngcuống.

Chu Thiến ở bên nhìn, trong lòng thở dài, thật sự là anh ta sao?Vì sao phải làm thế?

Bọn họ trước kia cũng coi như là bạn bè mà!

Sắc mặt Triệu Hi Thành trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Anh cho là anh không nhận thìchúng tôi không có cách gì sao?

Anh chụp bức ảnh này rồi phát tán khắpnơi khiến danh dự của vợ tôi bị tổn thương, giờ đủ để cấu thành tộiphạm, tôi có thể giao anh cho công an, kiện anh ngồi tù cũng được.

Anhthực sự muốn tôi làm thế?

Lưu Văn Chí nghe vậy thì mặt tái nhợt, không khỏi nhìn về phía Chu Thiến với vẻ cầu xin.

Chu Thiến đi đến bên cạnh anh ta nói:

- Lưu Văn Chí, chúng ta từng làbạn học, cũng từng là bạn bè thân thiết, tôi không muốn tuyệt tình nhưng cậu phải thành thật nói với tôi, có phải là cậu làm không?

Lưu Văn Chí biết chuyện đến nước này,chống chế là vô dụng, Triệu Hi Thành nếu thật sự giao mình cho công anthì đời mình còn hi vọng gì nữa?

Lập tức, anh ta vội vàng kéo Hồ Giai Giai vào:

- Bức ảnh đó không phải tôi chụp!

Là Hồ Giai Giai chụp!

Tôi…

Tôi bị cô ta lợi dụng!

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C156: Nói dối


Chương 156: Nói dối

Hồ Giai Giai nhanh chóng bị đưa vào

Cô ta độtnhiên bị gọi lên lầu năm, vốn có chút nghi hoặc khó hiểu nhưng khi bướcvào, nhìn thấy vợ chồng Triệu Hi Thành và Lưu Văn Chí đang cúi đầu kiathì tim hoảng loạn, sắc mặt tái mét lại.

Cô ta đivào, đi qua Lưu Văn Chí thì lén lườm anh ta một cái, Lưu Văn Chí ngẩngđầu nhanh chóng trừng mắt nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu

Hồ Giai Giai không khỏi lầm bầm trong lòng, chẳng lẽ thằng cha này đã bị điều trara?

Đúng là kẻ ngu xuẩn!

Chỉ chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, xem ra nhất định là đã khai cả mình ra, hừ, không phải ra mình phát tán thìviệc gì phải thừa nhận?

Lúc này, Tổng giám đốc công ty nói:

- Lưu Văn Chí, anh nói ảnh là do Hồ Giai Giai chụp, giờ Hồ Giai Giai ở đây, anh có dám đối chất với cô ấy không?

Hồ Giai Giai bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt sắc bén nhìn mình, cô ta thoáng ngẩngđầu thì đối mặt với ánh mắt lạnh lùng đáng sợ của Triệu Hi Thành.

HồGiai Giai rùng mình, vội cúi đầu, càng quyết tâm đánh chết cũng khôngnhận.

Lưu Văn Chí thất Tổng giám đốc nói vậy thì vội ngẩng đầu trả lời:

- Giám đốc, chính là Hồ Giai Giai chụp ảnh, ảnh chụp này chính là sau khi dạ yến đêm đó chấm dứt, cô ấy đưa cho tôi!

Sau đó anh ta quay đầu nhìn về phía Hồ Giai Giai, oán giận nói:

- Ảnh là do cô chụp, cô bảo tôi phát tán ra ngoài, giờ tôi bị cô hại thảm rồi

Tổng giám đốc nhìn về phía Hồ Giai Giai, trầm giọng nói:

- Hồ Giai Giai, ảnh này thực sự là do cô chụp?

Chu Thiếnnghe đến đó thì đã có thể khẳng định nhất định là Hồ Giai Giai chụp ảnhkia.

Đoạn thời gian đó, cô ta vốn ở gần bên mình chỉ dựa vào mâu thuẫncủa mình và Hồ Giai Giai là có thể đoán, hơn nữa, ngoài Hồ Giai Giai rathì ai có tâm tư hiểm độc được như thế?

Về phần Lưu Văn Chí, anh ta vẫnluôn theo stylist lớn ở phòng trang điểm khác, cơ hội chụp ảnh khôngnhiều.

Hồ Giai Giai này thực sự hận mình đến nước đó sao?

Mình đã làm gì mà khiến cô ta phải hủy diệt mình thì mới chịu cam tâm?

Chu Thiếnnhìn cô ta, ánh mắt lộ ra vẻ phẫn nộ mà Triệu Hi Thành thì lại nắm chặttay cô như đang an ủi cô vậy.

Chỉ là ánh mắt anh nhìn Hồ Giai Giai càngsắc lạnh, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Mà Hồ Giai Giai như thể không cảm nhận được những điều này, cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Tổng giám đốc, vẻ mặt mơ hồ:

- Tổng giám đốc, rốt cuộc mọi người đang nói gì?

Ảnh chụp gì?

Tôi không hiểu!

Lưu Văn Chí nghe cô nói vậy thì giận tím mặt, anh ta chỉ vào Hồ Giai Giai lớn tiếng nói:

- Cô giả ngu cái gì!

Rõ ràng chính cô gửi ảnh cho tôi.

Trong điện thoại tôivẫn còn tin MMS của cô, số điện thoại cũng là của cô.

Cô chối đi đâu?

Hồ Giai Giai vẫn tỏ vẻ vô tội, cô ta mở to mắt nhìn Lưu Văn Chí, đôi mắt xinh đẹp ngập nước như tiểu thiên sứ thuần khiết

- Lưu Văn Chí, tôi thực sự không hiểu anh nói ảnh chụp là ảnh gì.

Cònchuyện điện thoại của tôi thì từ trước buổi dạ yến đó đã bị trộm đi rồi, sao tôi còn dùng điện thoại mà gửi ảnh cho anh được?

Sau đêm đó,Hồ Giai Giai đã đổi máy, đổi số là vì dự phòng tình huống hôm nay.

Vềphần chiếc điện thoại trước kia thì cô ta đã giấu kỹ trong nhà.

Mấy vị quản lý cấp cao nghe bọn họ nói mà nghi hoặc, chẳng biết ai đúng ai sai.

Lưu Văn Chíthấy mọi người đều nghi ngờ mình thì không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Anh ta nhìn vẻ mặt vô tội của Hồ Giai Giai mà hận không thể xông lên bóp chếtcô ả.

Thì ra cô ta ngay từ đầu đã tính toán sẵn, anh chỉ là người chịutội thay!

Lòng dạ quá ác độc

Anh ta vừa tức vừa vội, dưới cơn xúc động vội nắm cổ tay cô ta, giận dữ nói:

- Cô nói đôi!

Ảnh của Hi Tuấn và Thiệu Lâm rõ ràng là cô chụp!

Cô muốn trảthù Thiệu Lâm!

Cô đừng hòng mà đổ mọi trách nhiệm lên đầu tôi.

Anh ta sống chết nắm chặt lấy cổ tay Hồ Giai Giai khiến bàn tay cô ta tím lại.

Hồ Giai Giai cố nhịn đau mà giả bộ giật mình:

- Cái gì?

Ảnh Hi Tuấn và Thiệu Lâm là do anh chụp?

Thiệu Lâm là bạn họccủa chúng ta mà!

Cho dù anh muốn làm trợ lý của Khắc Y, muốn loại đốithủ lớn nhất là Thiệu Lâm thì cũng không nên làm chuyện bỉ ổi như vậy.Giờ bị bắt còn định đổ lên đầu tôi sao?

Anh quá vô liêm sỉ đó!

Tổng giámđốc và mọi người nghe được lời Hồ Giai Giai thì đều nhíu mày suy nghĩ.Cô ta nói không phải không có đạo lý, đây đúng là một động cơ.

TốngThiệu Lâm bởi vì chuyện này mà suýt bị sa thải, nếu chuyện không đượclàm sáng tỏ thì cơ hội của anh ta cũng tăng lên một chút.

Vì vậy, ánhmắt nhìn Lưu Văn Chí càng thêm phần nghi ngờ

Lưu Văn Chígiận đến độ cả người run lên, mặt anh ta lúc đỏ lúc tím, khi thấy mọingười đều tin lời Hồ Giai Giai thì không thể nhịn được nữa, dùng sức màbạt tai Hồ Giai Giai.

Khuôn mặt trắng nõn của Hồ Giai Giai lập tức hiệnlên vết dấu tay đỏ hồng, cô ta bắt đầu ôm mặt khóc òa

- Người vô liêm sỉ nhất chính là cô!

Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã ác độc như vậy!

Lưu Văn Chí nhìn Tổng giám đốc:

- Tổng giám đốc đừng tin cô ta, cô ta đang nói dối.

Điện thoại của cô ta không hề bị trộm, là cô ta chụp!

Thấy Tổng giám đốc yên lặng không nói thì lại nhìn về phía bọn Chu Thiến mà nói:

- Thiệu Lâm, là cô ta làm, thật sự là cô ta làm!

Cô ta hận cô, muốn trảthù cô, chính miệng cô ta nói với tôi như vậy.

Cô ta diễn rất giỏi, rấtmưu tính, cô đừng tin cô ta.

Lúc này LưuVăn Chí hoàn toàn hoảng loạn, vội đến độ xoay mòng mòng như chong chóng, trán toát mồ hôi lạnh không ngừng, sắc mặt tái nhợt lại.

Nếu sự tìnhthực sự đổ hết lên đầu anh ta thì có lẽ anh ta sẽ phải ngồi tù.

Nhưng rõ ràng anh ta biết chân tướng lại không có chứng cứ, quanh đi quẩn lạichỉ có mấy câu nói chẳng có sức thuyết phục, thực sự khó để người kháctin tưởng

Hồ Giai Giai bụm mặt khóc nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Cô ta đi đến trước mặtTổng giám đốc, lấy trong túi ra chiếc điện thoại, vừa khóc vừa nói:

- Tổng giám đốc xem đi, đây là điện thoại mới của tôi, trước kia thực sựlà tôi bị trộm, cũng chẳng biết có phải là bị người có lòng dạ xấu xatrộm đi làm chuyện ác rồi đổ vấy lên người tôi hay không nữa…

Nói xong cô ta bắt đầu khóc lê mang hoa vũ, trông vô cùng thuần khiết, tội nghiệp, đáng yêu…

Đang lúc mọi người sắp tin lời cô ta thì Chu Thiến lại lạnh lùng nói:

- Di động bị trộm trước khi chuyện xảy ra thì vốn cũng rất miễn cưỡng, đượcrồi, cho dù là thế đi, di động bị trộm đổi chiếc mới là đúng nhưng saocòn phải đổi số điện thoại?

Cái này không phải là rất lạ sao?

Lưu Văn Chí như người đi trong đêm đen nhìn được tia sáng, vội vàng gật đầu phụ họa:

- Đúng!

Ai lại đi đổi số điện thoại dùng đã quen của mình?

Hồ Giai Giai nức nở nói:

- Tôi chỉ là muốn đổi số mới, số trước tôi không thích.

Sao chứ, chẳng lẽ đổi số cũng không được?

Lúc này, Triệu Hi Thành đứng lên cười lạnh nói:

- Vừa khóc vừa gây rối thật phiền phức.

Nếu việc này đã có điểm đáng ngờthì thế này đi, cứ giao hết cho công an, để công an điều tra là được, ai thật ai giả cũng dễ dàng tra ra ấy mà.

Tổng giámđốc nghe anh nói vậy thì thoáng nhíu mày, công ty cũng không muốn làmlớn chuyện, dù sao cũng là chuyện có liên quan đến danh dự của công ty.Nhưng chuyện đã đến nước này thì cũng chỉ có thể nhờ đến cảnh sát nếukhông sẽ thật khó ăn nói với Hi Tuấn và Thiệu Lâm.

Lập tức, ông nhìn hai người khẽ lắc đầu.

Một khi chứng thực rằng họ làm chuyện này thì haingười này đừng hòng tồn tại ở đây.

Mặt Hồ GiaiGiai tái mét, quên cả khóc, ngơ ngác mà đứng đó.

Báo công an!

Bọn họthực sự sẽ báo công an sao?

Đang dọa cô thôi phải không?

Sắc mặt củaLưu Văn Chí cũng vô cùng khó coi, thực sự phải đến công an thì cho dùchứng minh ảnh không do anh chụp thì vẫn là anh phát tán ảnh, không biết có bị ngồi tù không?

Triệu HiThành nhìn bọn họ mà cười lạnh trong lòng.

Anh lấy điện thoại di động,bấm số của sở cảnh sát, nghe tiếng ấn phím cả Hồ Giai Giai và Lưu VănChí đều chấn động, sau đó không hẹn mà cùng hét lớn:

- Đừng!

- Đã muộn rồi!

Triệu Hi Thành nhìn bọn họ chằm chằm, ánh mắt ngoan lệ:

- Thiệu Lâm vốn không muốn làm tuyệt tình nhưng chuyện này thực sự cácngười quá độc ác, bất kể là ai tôi cũng không thể bỏ qua được.

Nếu thựcsự vô tội thì cảnh sát cũng sẽ không làm oan các người đâu.

Chỉ là…

Anh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt càng lạnh hơn:

- Chỉ sợ hai người chẳng ai là người vô tội cả thôi!

Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang truyền đến

Nghe tiếng này, sắc mặt cả hai đều trắng bệnh.

Lưu Văn Chí run run người, vọt tới bên Chu Thiến nói:

- Thiệu Lâm, nể tình chúng ta từng là bạn bè, cậu tạm tha cho mình đi.

Ảnh thực sự không phải do mình chụp!

Mình không muốn ngồi tù.

Cuộc sống của mình mới chỉ bắt đầu, mình không muốn đánh mất nó như vậy

Chu Thiến nhìn anh ta, nhẹ nhàng nói:

- Lưu Văn Chí, cho dù ảnh không do cậu chụp nhưng cũng là do cậu truyềnra.

Từ đầu đến cuối cậu đều biết việc này, dù không là chủ mưu nhưngcũng là tòng phạm.

Cậu có biết vì chuyện này mà tôi và người nhà tôiphải chịu bao nhiêu khổ sở không, thiếu chút nữa tôi bị đuổi khỏi côngty!

Chẳng qua là vì vị trí trợ lý của Khắc Y mà cậu đối xử với tôi nhưvậy mà còn nói đến hai chữ bạn bè với tôi sao?

Cậu thực sự khiến tôithấy lạnh người

Lưu Văn Chí nghe xong thì đầy vẻ hối hận, môi giật giật nhưng không nói thêm được gì.

Hồ Giai Giai lo lắng vô cùng, cô ta không ngờ Triệu Hi Thành thực sự gọi cảnh sát,giờ phải làm sao đây?

Cảnh sát sẽ tra ra chân tướng sao?

Cô ta liệu cóphải ngồi tù không?

Lưng cô ta toát mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt, móngtay cắm chặt vào thịt, hơi thở dần trở nên dồn dập.

Cô ta khôngnhịn được mà oán hận lườm Chu Thiến một cái, vì sao bọn họ phải ngoantuyệt như thế?

Giờ chẳng phải cô ta vẫn rất tốt sao?

Cô ta chẳng làm sao cả, một khi đã thế, vì sao còn muốn hại mình ngồi tù?

Như là cảm nhận được ánh mắt của cô ta, Chu Thiến nhìn lại về phía cô ta, cô ta thấy Chu Thiến nhìn qua thì lại sợ hãi cúi đầu.

Hành langtruyền đến tiếng bước chân hỗn độn, nặng nề.

Hồ Giai Giai không nhịnđược mà run người, cô ta thực sự có thể lừa gạt cảnh sát hay sao?

Khôngđược, cô ta không muốn đến cục cảnh sát.

Cảnh sát vào cửa, Triệu Hi Thành bước ra chào hỏi bọn họ, nói sự tình ngọn nguồn, sau đó, cảnh sát tiến lên bắt người.

Nhìn bóng cảnh sát bước từng bước tới gần, Hồ Giai Giai liên tục lui về phía sau, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ, môi tái nhợt lại.

- Xin theo chúng tôi về cơ quan cảnh sát điều tra

Giọng nóicủa cảnh sát lạnh lùng như băng, ánh mắt cũng sắc lạnh.

Hồ Giai Giai vôcùng khủng hoảng, nước mắt lại trào ra.

Cô ta đẩy cảnh sát trước mặt,chạy ra ngoài, vừa khóc vừa kêu:

- Tôi không muốn đến đồn công an, tôi muốn tìm anh tôi

Cảnh sát nhanh chóng giữ chặt cô ta lại làm cho cô ta không thể động đậy.

Hồ Giai Giai khóc lớn.

Với tất cả những điều này, Triệu Hi Thành cũng không hề biến sắc dường như mọi điều này chẳng có gì là lạ.

Chu Thiến cũng chỉ lạnh lùng nhìn, lúc này, cô sẽ không mềm lòng nữa.

Hồ Gia Hào thấy có chuyện lớn thì cũng tới xem, thấy cảnh này thì hoảng sợ nói:

- Sao lại thế này?

Tổng giám đốc kéo anh ta qua rồi kể lại mọi chuyện.

Hồ Gia Hào vừa tức vừa vội, anh ta đi đến bên em gái, giận dữ hỏi:

- Giai Giai, chuyện này rốt cuộc có phải là em làm không?

Nhân lúc cònchưa tới sở cảnh sát, em nói cho anh biết đi, nếu không thì không kịpđâu.

Lúc này HồGiai Giai đã không thể giữ được bình tĩnh nữa, cô ta bị cảnh sát dọahoảng hốt, cô ta chỉ biết là quyết không thể thừa nhận việc này trướccảnh sát nên ra sức lắc đầu:

- Không phải, không phải em làm!

Chu Thiếnthầm lắc đầu, mãi đến lúc này cô ta vẫn không chịu thừa nhận, căn bản là không có ý hối cải.

Mình hết lần này đến lần khác tha cho cô ta liệu có phải là gián tiếp khiến cô ta trở nên như thế

Hồ Gia Hàocũng không chắc chắn rằng em mình liên quan đến không nhưng anh biết,chỉ cần em gái mình vào sở cảnh sát thì nhất định sẽ phải chịu khổ.

Hơnnữa, điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến danh dự của em gái mình, dù trongsạch cũng sẽ bị người khác nghi ngờ.

Không thể để em gái mình đến đồncông an được.

Hồ Gia Hào đi đến bên Chu Thiến, vẻ mặt cầu xin:

- Triệu phu nhân…

Anh ta vừa ngẩng đầu thì Chu Thiến đã lạnh lùng cắt lời:

- Thầy Hồ, thầy không cần nói gì hết!

Chuyện này cách giải quyết tốt nhấtlà giao cho cảnh sát!

Nếu em gái thầy vô tội thì cô ấy vẫn mãi trongsạch.

Nếu thực sự là cô ấy làm…

Cô ấy cũng sẽ nhận được sự trừng phạtthích đáng.

Em không thể tha thứ cho cô ấy hết lần này đến lần khácđược, em không vĩ đại được như thế.

Thầy Hồ, thầy cũng biết rồi đó, emđã cho cô ấy bao nhiêu cơ hội?

Nhưng cô ấy đã từng hối cải sao?

Cô ấychỉ càng làm mọi chuyện thêm trầm trọng hơn thôi.

Lần này, bất luận thếnào em cũng sẽ không bỏ qua được.

Cứ đem việc này giao cho cảnh sát đi.Cô ấy bị trừng phạt thế nào cũng là tự làm tự chịu, không liên quan gìđến thầy hết

Hồ Gia Hào suýt chút nữa khóc:

- Nhưng nó tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện…

Chu Thiến không nhịn được quát lớn:

- Đủ rồi, cô ấy không nhỏ, đã trưởng thành, đã đến lúc phải chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của mình rồi.

Chính vì thầy hết lần này đến lần khácgiải vây cho cô ấy nên lá gan cô ấy mới càng lúc càng lớn!

Lần này thầyhãy tỉnh táo lại đi, cô ấy cứ thế này thì thầy có thể bảo vệ được mấylần nữa?

Nhân lúc cô ấy còn chưa gây họa lớn hơn thì cho cô ấy một bàihọc đi.

Như vậy với cô ấy mà nói cũng là một chuyện tốt.

Hồ Gia Hào bị cô nói mà không ngóc nổi đầu lên.

Bên kia, Lưu Văn Chí bị cảnh sát kéo đi về phía trước, bước chân lảo đảo, vẻ mặt héo rũ đầy tuyệt vọng, hối hận.

Lúc đi qua Hồ Giai Giai thì lại đầy thốnghận.

Hồ Giai Giai nắm chặt tay anh trai, chết cũng không buông, bù lu bù loa:

- Anh ơi, đừng để cảnh sát bắt em đi, bọn họ sẽ đánh em, sẽ vu oan giáhọa!

Triệu gia mượn cớ để chỉnh em, anh ơi, cứu em đi!

Cảnh sát đi sau có lẽ bị cô ta khóc lóc đến mất kiên nhẫn, dùng sức đẩy vào lưng cô ta rồi quát:

- Cô nói hươu nói vượn gì thế!

Chúng tôi là cảnh sát nhân dân sẽ không làmmấy chuyện này.

Nếu cô không làm thì quyết sẽ không oan uổng cô đâu.

Hồ Gia Hào gỡ tay em gái, đau lòng nói:

- Giai Giai, đừng sợ.

Chỉ cần em không làm việc này thì nhất định sẽ không sao!

Anh tin Triệu phu nhân sẽ không vu oan em đâu

Nói xong liếc nhìn về phía Chu Thiến.

Triệu Hi Thành nhìn thấy thì hừ mạnh một tiếng, nhìn lại đầy khinh thường:

- Em gái mình là loại người nào mà anh còn không biết à?

Chuyện này cô ta có làm hay không chẳng lẽ anh không biết?

Nếu cô ta như vậy, nếu tôi thựcsự muốn chỉnh cô ta thì cần thiết phải nhờ đến cảnh sát sao?

Hồ Gia Hào bị anh nói vậy mà cúi đầu, nói không nên lời.

Lòng Hồ Giai Giai vô cùng sợ hãi, nhưng giờ cũng chẳng có cách nào khác, chỉ hi vọng lý do thoái thác của mình có thể lừa được cảnh sát.

Cô ta thất tha thất thểu, khóc sướt mướt đi theo cảnh sát xuống lầu, sau đó lại dưới conmắt bao người mà lên xe cảnh sát.

Mọi người chỉ trỏ, bàn tán rồi nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường khiến cô ta hận không thể đào lỗ mà chuivào.

Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô ta mất mặt như vậy, cô ta vừa hậnvừa xấu hổ.

Hồ Giai Giai ngồi trong xe cảnh sát, lấy tay che mặt, lớntiếng khóc lóc.

Bên cạnh, Lưu Văn Chí giận dữ đá cô ta một cước, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Cô là yêu tinh hại người, giờ vẫn còn khóc được à!

Tôi xem xem cô lừa được cảnh sát hay không?

Hồ Giai Giai, nếu cô hại tôi ngồi tù thì đời nàytôi cũng sẽ không bỏ qua cô đâu

Hồ Giai Giai không dám lại tranh chấp với anh ta trước mặt cảnh sát, sợ lộ dấu vếtnên chỉ khóc giả đáng thương, không để ý đến anh ta.

Lưu Văn Chí cònmuốn đánh nhưng lại bị cảnh sát ngăn lại.

Lưu Văn Chí lúc này mới yêntĩnh lại, chỉ là ánh mắt nhìn cô ta thì như hận không thể tiến lên cắnchết nàng.

Hai hôm sau, cục cảnh sát đưa tin tới.

Hồ Giai Giai tuy rằng vẫn luôn nói dối nhưngcảnh sát là những người có kinh nghiệm, chỉ chút kĩ xảo của cô ta sao có thể qua mắt được.

Chẳng những vạch trần lời nói dối của cô ta mà cònđến tận nhà lục soát tìm ra bằng chứng.

Chiếc điện thoại như cô ta nóilà bị trộm đi cũng bị tìm ra.

Vì cô ta không nghĩ chuyện lại lớn nhưvậy, hơn nữa trong đó còn có bức ảnh của Lưu Văn Chí nên không vứt nó đi được.

Không ngờ bây giờ lại thành chứng cứ phạm tội của cô ta.

Hồ GiaiGiai hối cũng không kịp, chứng cứ như núi, muốn chối cũng khó.

Phạm nhânnhận tội rồi thì bị đưa ra xét xử, cuối cùng tòa án phán xử Hồ Giai Giai bị tù hai năm mà tòng phạm Lưu Văn Chí thì bị một năm tù, lập tức chấphành.

Sau khituyên án, Hồ Giai Giai hét to một tiếng rồi ngất xỉu.

Còn Lưu Văn Chíthì như nổi điên mà định xông tới đánh Hồ Giai Giai, sự điên cuồng khiến cảnh sát nhất thời không thể ngăn lại được, mãi đến khi cả ba ngườiphải xông lên can thì mới an vị lại, ôm đầu khóc rống

Hôm đó, ChuThiến không đến xem xét xử.

Triệu Hi Thành hỏi cô vì sao không tới xemhai kẻ hại mình có kết cục gì.

Chu Thiến tay cầm vòi phun nước, vừa tưới nước cho cây vừa nói:

- Làm gì chứ?

Cô ta và người nhà của mình đã đủ đau lòng rồi, sao em cònđến cho bọn họ thêm khó chịu.

Em cũng chẳng muốn đi xem những cái này.Nhìn cũng chẳng dễ chịu gì.

Triệu Hi Thành ôm cô từ đằng sau, nhẹ giọng nói:

- Anh còn nghĩ lần này em lại không đành lòng mà bỏ qua bọn họ cơ.

Chu Thiến buông vòi phun nước, xoay người ôm lấy vòng eo săn chắc của anh rồi khẽ nói:

- Không, lầ này bọn họ thiếu chút nữa hại Hi Tuấn, ai biết lần sau có thểhại đến anh hay không.

Em không muốn để bọn họ có cơ hội đó.

Bọn họ bịtrừng phạt là đúng tội rồi, em không hề áy này gì cả.

Cô khẽ tựa đầu vào vòm ngực rộng lớn của anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh:

- Em muốn mọi người đều phải an toàn, vui vẻ.

Em muốn mãi mãi ở bên mọi người.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C157: Có thai


Chương 157: Có thai

Lap mình hỏng toàn bộ bàn phím, chưa sửa nên k thể update liên tục được.

Thanks 🙂

Chu Thiến ngồi trong nhà vệ sinh, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, sau đó lại nhìn về phía ống nghiệm đặt trên bồn rửa tay

5’ hẳn là đủ rồi chứ!

Tâm tình Chu Thiến vô cùng khẩn trương mà cầm lấy que thử, trên que thử hiện rõ hai vạch, cô kích động đối chiếu lại vói bảnhướng dẫn.

Cảm giác hạnh phúc như điên dâng lên trong lòng.

Cô mang thai rồi!

Cô đã có con với Hi Thành.

Cô hưng phấn đứng lên, hai tay quơ quơ que thử vài vòng trong không trung, hận không thể nhảy lên mà hò hét.

Thật tốt quá rồi!

Cô đã có con với Hi Thành.

Sau khi chuyện Hồ Giai Giai kết thúc một đoạn thờigian, tâm tình của cô cùng dần bình ổn lại.

Cô dần dần phát hiện thânthể mình có chút bất ổn.

Đầu tiền là thường xuyên cảm thấy uể oải, cómấy lần còn ngủ gật ở công ty.

Sau đó thì ăn uống cũng dần trở nên kénchọn, những đồ vốn thích ăn lại cực kì ghét, đồ không thích thì chỉ cầnnhìn cũng chảy nước miếng.

Ban đầu Chu Thiến còn không ý thức đượcchuyện gì, chỉ nghĩ mình bị cảm, cũng không quá để ý mà cũng không nóivới Triệu Hi Thành tránh cho anh lo lắng.

Nhưng đến một lần, cô và TiểuMạt, Triệu Viện Viện ở trong căng tin công ty ăn cơm, lúc cô ngửi thấymùi dầu mỡ từ thức ăn thì không nhịn được chạy ra ngoài nôn khan.

TiểuMạt lo lắng vỗ lưng đưa nước cho cô còn Triệu Viện Viện ở bên lại kinhngạc nhìn cô nói:

Thiệu Lâm, chẳng lẽ cậu mang thai rồi?

Câu nói này khiến Chu Thiến choáng váng, mang thai?

Mang thai!

Tiểu Mạt cũng ngây người.

Triệu Viện Viện nhìn hai người mà vừa bực mình vừa buồn cười:

Thiệu Lâm, trông cậu thì khôn ngoan mà chẳng lẽ lạihồ đồ thế sao?

Cậu nói cho mình nghe xem có phải là đã lâu rồi dì nguyệt không tới thăm đúng không?

Lúc này Chu Thiến mới nhớ ra, quả thật đã lâu rồi không thấy…

Tiểu Mạt thấy cô như vậy thì vui mừng nói:

Thiệu Lâm, cậu thực sự mang thai?!

Lòng Chu Thiến rối loạn, có chút vui mừng lại có chút không chắc chắn, lúc sợ hãi, lúc vui mừng rồi lại sợ hãi.

Cô lắp bắp nói:

Mình… mình không biết… thời gian này rất nhiều việc xảy ra, tới giờ mình cũng không nghĩ tới điều này

Cô nhìn Triệu Viện Viện, hai mắt sáng long lanh:

Thực sự là mình mang thai sao?

Chu Thiến vì mất mẹ từ nhỏ nên phương diện này quảthật không tỉnh táo bằng những cô gái khác.

Cô lại không ở chung với mẹchồng nên càng chẳng có ai chỉ bảo cho cô.

Hơn nữa thời gian qua cũngxảy ra nhiều việc khiến cô không chút ý nên dù chậm kì kinh nguyệt thìcũng chẳng phát hiện ra.

Thế cho nên xuất hiện nhiều dấu hiệu như vậy mà cô vẫn cứ mơ hồ

Triệu Viện Viện không biết nên khóc hay cười:

Mình làm sao mà biết được, nhưng mà cậu có thể đếncửa hàng thuốc mua que thử thai coi xem.

Mình thấy mấy chị ở nhà máyngày trước cũng hay làm thế

Tiểu Mạt hưng phấn nói:

Mau nói cho chồng cậu biết đi!

Anh ấy nhất định sẽ rất vui.

Chu Thiến lắc đầu:

Để chắc chắn rồi nói, vạn nhất không phải thì chẳngphải là để anh ấy mừng hụt sao?

Giờ cứ theo lời Viện Viện nói, mua quethử thai đã

Nói rồi cô bám tay hai người, nhỏ giọng cầu xin:

Hai người đi cùng mình được không?

Ba người đi đến nhà thuốc, nhăn nhó mà mua que thửthai.

Ra khỏi hiệu thuốc mà mặt ai nấy vẫn cứ đỏ bừng.

Mua que thử xong, Chu Thiến vội vã về nhà, vì thế nên xuất hiện cảnh tượng ban nãy.

Chu Thiến thấy kết quả chắc chắn thì lòng vô cùng vui mừng.

Lúc này Triệu Hi Thành còn chưa về, cô mấy lần cầm điện thoạiđịnh báo tin cho anh nhưng lại cảm thấy nói trực tiếp thì tốt hơn.

Côđứng ngồi không yên chờ đợi Hi Thành trở về, thỉnh thoảng lại nhìn đồnghồ.

Chưa bao giờ Chu Thiến cảm thấy thời gian trôi chậm như lúc này.

Côhết đi xuống tầng lại đứng ngoài cửa lớn, kiễng chân chờ Hi Thành trở về

Mãi đến khi nhìn thấy ô tô của Hi Thành từ xa dầntiến đến, nhìn xe tiến vào gara, nhìn bóng dáng quen thuộc ra khỏi garathì Chu Thiến không thể ức chế được sự kích động trong lòng, vội chạylên ôm lấy Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành cả người mỏi mệt, ngồi trên xe đã thấy bóng dáng xinh đẹp của vợ hiền tựa cửa đứng chờ.

Lúc này, vợ yêu lạinhiệt tình ôm anh như vậy khiến bao nhiêu mệt nhọc tan biến hết.

Anh ômchặt lấy cô, cảm thấy hạnh phúc thật quý giá biết bao.

Hồi lâu sau, Chu Thiến ngẩng đầu lên nhìn anh.

Vốnlúc chờ anh, cô từng nghĩ ra đủ cách lãng mạn để nói ra tin vui này,giống như trong phim truyền hình, chuẩn bị bữa tối lãng mạn bên ánh nếnrồi xấu hổ nói cho anh biết rằng trong nhà sẽ có thêm người.

Sau đó, nam chính sẽ cao hứng mà ôm lấy nữ chính rồi hôn nữ chính nụ hôn nồng nàn.

Nhưng Chu Thiến vừa nhìn thấy anh, nhìn thấy gươngmặt tuấn tú của anh, tưởng tượng sau này con mình cũng sẽ giống như anhthì không nhịn được niềm vui trong lòng.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, câuđầu tiên chính là:

Hi Thành, em có thai rồi!

Triệu Hi Thành đang tận hưởng tình cảm dịu dàng củavợ, đột nhiên vợ yêu nói ra những lời này khiến anh nhất thời không phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn cô.

Chờ đến khi hiểu ra ý của vợ thì cảm giácvui sướng như điên dâng trào trong lòng.

Anh run run, kích động hỏi:

Em vừa nói gì?

Nói.. nói lại lần nữa đi!

Trong mắt Chu Thiến là ánh sáng rực rỡ, khóe miệng tươi cười, cô nhìn anh, hưng phấn hét lớn:

Em có thai rồi!

Em có thai rồi!

Hi Thành, em thực sự có thai rồi.

Nụ cười của Triệu Hi Thành càng lúc càng rạng rỡ, ánh mắt càng lúc càng sáng bừng.

Anh đột nhiên hét lớn, sau đó ôm bổng côlên, xoay vài vòng, cười ha hả khiến Chu Thiến hoảng sợ, vội vã đấm vàongực anh hét:

Hi Thành, cẩn thận một chút, cẩn thận con!

Lúc này Triệu Hi Thành mới buông cô xuống, xin lỗi:

Xin lỗi, anh nhất thời vui quá mà quên mất

Anh vuốt tóc cô, cúi đầu, cọ trán vào trán cô rồi nhẹ nhàng nói:

Thiệu Lâm, cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh món quà này, anh thực sự rất vui…

Đây là món quà của cả hai chúng ta, em cũng rất vui

Bọn họ cảm nhận hơi ấm của nhau, nhìn bóng dáng mìnhtrong mắt đối phương, nhìn đôi mi dài của đối phương khẽ run mà tronglòng ngọt ngào như mật, sau đó, hai người cùng bật cười

Triệu Hi Thành ngẩng đầu, ôm eo cô, cùng nhau đi vào phòng

Lúc sáng đi làm anh còn đang nghĩ, anh thực sụ cũng rất chăm chỉ mà sao còn chưa có kết quả

Chu Thiến giận dữ cười nhìn anh một cái:

Sao chẳng thấy anh nói gì?

Chẳng lẽ nói thì sẽ có sao?

Có khi còn khiến em sốt ruột không vui

Lòng Chu Thiến ấm áp, ôm chặt lấy anh.

Hi Thành tuổi cũng không còn trẻ, nhất định rất muốncó con rồi.

Hơn nữa, chuyện đứa trẻ lần trước nhất định cũng khiến anhkhông dễ chịu gì, khao khát mong có con nhất định rất cấp bách nhưng anh vẫn nhịn lại không nói gì chỉ là vì không muốn gây áp lực cho cô.

Là cô quá sơ ý, lại không ý thức được điều này.

Từ hôm nay trở đi em nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm nhiều việc nặng.

Triệu Hi Thành cẩn thận dặn dò cô

Chu Thiến lại nghĩ tới chuyện khác, sắp tới kì thixét tuyển nhưng giờ cô đang mang thai, sắp sinh em bé, sinh em bé rồicũng phải mất một đoạn thời gian không thể làm việc được.

Xem ra mơ ướclàm trợ lý của Khắc Y không dễ như cô vẫn nghĩ.

Thật đáng tiếc!

Giấc mộng đã gần kề ngay trước mắt…

Nhưng mà…

Chu Thiến vuốt bụng mình, lại nhìn khuônmặt tươi cười vui vẻ của Triệu Hi Thành, đây mới là giấc mộng lớn nhấtcủa cô.

Cùng người nhà hạnh phúc, vui vẻ bên nhau mãi mãi, có ba đứa con đáng yêu bên mình, đây mới là điều mà cô mong muốn nhất.

Cô cũng hiểu,có được thì ắt có mất, tuy không thể làm trợ lý cho Khắc Y nhưng chờ con lớn thì vẫn có thể làm công việc mình thích

Buổi tối lúc ăn cơm, Triệu Hi Thành cố ý dặn đầu bếp hầm canh gà.

Anh gắp thịt gà đầy bát Chu Thiến, miệng thì lải nhải k ngừng:

- Ăn thịt gà nhiều vào, trong thịt gà có rất nhiềuAlbumin, cả cá nữa, nghe nói ăn nhiều thịt bò sinh con ra sẽ rất thôngminh, cũng không biết có đúng không nữa.

Ngày mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra đi, tiện thể hỏi bác sĩ xem nên ăn gì, kiêng gì…

Đúng rồi,hình như là phải kiểm tra thường xuyên, cấp dưới của anh thỉnh thoảnglại xin nghỉ phép một hai tiếng đưa vợ đi kiểm tra.

Hình như việc kiểmtra này rất quan trọng.

Suốt bữa cơm, cảm xúc của Triệu Hi Thành rất xúcđộng, nói thao thao bất tuyệt, nghĩ cái gì nói cái đó, hình như nói mãicũng không hết, dặn mãi cũng không đủ.

Chu Thiến biết đó là vì anh sắplàm cha nên đặc biệt hưng phấn.

Tuy rằng cô thấy rất ngạc nhiên vì trong mắt người khác, anh luôn lạnh lùng như tu la mà lại cũng có lúc dàidòng như bà mẹ hay lo lắng như vậy, nhưng cô cũng thấy rất hạnh phúc,cho nên vẫn luôn mỉm cười nghe anh nói

Chờ đến khi anh nói cũng gần xong, không thể tiếp tục được nữa thì Chu Thiến mới cười nói:

- Chúng ta có nên báo tin này cho cha mẹ ngay không?

Bọn họ biết nhất định sẽ rất vui

Triệu Hi Thành đang chuẩn bị gật đầu, đột nhiên anh như nghĩ ra chuyện gì, cười như con hồ ly mưu mẹo:

- Không vội, chẳng phải cũng sắp đến sinh nhật mẹrồi sao?

Hôm đó chúng ta hãy nói, có tin tốt này, anh tin cha dù giận cỡ nào cũng sẽ vui vẻ

Tuy rằng sóng gió trước kia đã qua nhưng Triệu lãogia vẫn rất giận, theo ông thấy sở dĩ có chuyện này xảy ra hoàn toàn làvì Hi Tuấn lăn lộn trong làng giải trí mà ra.

Về phần Thiệu Lâm, nếukhông phải cô ra ngoài, xuất đầu lộ diện, cũng sẽ không

khiến người khác có cơ hội này được.

Cho nên ông nhưcó được sự ủng hộ mà càng thêm phản đối việc Thiệu Lâm tiếp tục đi làmbên ngoài.

Thậm chí còn thả tin rằng nếu không để ý đến thể diện Triệugia như vậy thì không cần về, sinh nhật Triệu phu nhân sắp tới cũngkhông cần tham gia.

Việc này khiến Triệu phu nhân thở ngắn than dàisuốt.

Khó mới có cơ hội con cái trở về còn bị lão già bảo thủ chặn ngoài cửa.

Nhưng bà cả đời cũng không dám chống đối lại chồng nên ngoài thởdài cũng chẳng làm được gì.

Chu Thiến nghĩ lại, cũng hiểu đó là một cách hay nênliên tục gật đầu đồng ý.

Triệu lão gia tử cũng rất mong có cháu đíchtôn, biết Chu Thiến mang thai thì vui còn chả kịp, sao có chuyện chặnbọn họ ở ngoài được?

Đến lúc đó từ từ nói với ông, có lẽ tâm tình thoảimái, sẽ không cố chấp nữa

Buổi tối lúc đi ngủ, Triệu Hi Thành vén áo Chu Thiếnlên, áp tai vào bụng cô, cẩn thận nghe ngóng rồi mới ngẩng đầu, vẻ mặtthất vọng:

- Sao không nghe tiếng tim đập vậy?

Chu Thiến khẽ vỗ lên đầu anh, cười nói:

- Sao nhanh thế được, giờ chỉ sợ còn chưa được haitháng, sao có tiếng tim đập được.

Ít nhất phải đợi bụng lớn, con thànhhình mới có chứ!

Hai người cũng đều không biết, thật ra thai nhi từ 6đến 8 tuần đã có tim đập, nhưng phải có dụng cụ thì mới nghe được.

Những cái này lên mạng có thể tra được nhưng lúc này cả hai đều rất vui nêncũng quên cả việc lên mạng tìm kiếm thông tin.

Chu Thiến nói:

- Anh thích con trai hay con gái?

Hình như những gia tộc lớn đều rất thích có con trai, nếu cô sinh con gái thì anh liệu có buồn không?

Ai ngờ anh không chút suy nghĩ, đã nói:

- Con gái!

Chu Thiến kinh ngạc

- Vì sao, bình thường

chẳng phải mọi người đều muốn con trai sao?

Triệu Hi Thành nhìn cô cười:

- Anh rất muốn biết, trước kia em như thế nào, sinh con gái, nhất định rất giống em

- Vậy anh không thích con trai à?

- Sinh thêm lần nữa là được mà!

Lần đầu con gái, lần hai con trai, đứa ba con gái, đứa thứ tư là con trai, đứa thứ năm….

Chu Thiến đen mặt:

- Anh coi em là lợn nái sao?

Triệu Hi Thành tặc lưỡi:

- Thiệu Lâm, em thực sự không nên so mình với lợn nái, lợn nái giỏi lắm, một lứa có thể sinh 8,10 con cơ…

Chu Thiến giận dữ đấm lên ngực anh:

- Đồ đáng ghét, anh đi mà tìm lợn nái sinh con cho anh

Triệu Hi Thành co rụt người lại, liên tục xin tha:

- Được rồi được rồi, em định mưu sát chồng sao?Anh biết anh sai rồi, em giỏi hơn lợn nái nhiều

Chu Thiến giận đến độ muốn cắn chết anh

Triệu Hi Thành thấy cô mím môi, mặt đỏ bừng lên, tuyrất đáng yêu nhưng lại sợ cô thật sự tức giận, vì thế lại ôm cô vàolòng, khẽ thì thầm vào tai cô:

- Chỉ cần là con của chúng ta, trai hay gái anh đềuyêu cả.

Chúng ta sinh nhiều nhiều đi, về sau cho bọn trẻ chơi với nhaucho vui.

Lớn lên có anh có em, sẽ không cô độc.

- Nhưng không phải chính phủ đã có quy định

kế hoạch hoá gia đình sao?

Triệu Hi Thành lơ đễnh nói:

- Chẳng phải là phạt tiền sao?

Nộp phạt là được, cùng lắm thì chúng ta ra nước ngoài sinh, ai quản?

Chu Thiễn nghĩ tới cảnh những đứa bé ríu rít vâ quanh mình gọi mẹ, quả thực là bức tranh ấm áp, hạnh phúc.

Cô không khỏi bậtcười.

Triệu Hi Thành lại nói:

- Vốn đang định thu xếp đi du lịch, giờ xem ra kếhoạch đành lùi lại vậy.

Cửu Trại Câu đúng là không có duyên!

Giọng nóicó chút tiếc nuối

Chu Thiến cười:

-

Sau này đợi con cứng cáp, cả nhà chúng ta cùng đi chẳng phải càng vui sao

Mắt Triệu Hi Thành sáng bừng:

- Cũng đúng, chúng ta cùng bọn nhỏ đi chơi nhất định sẽ rất vui

Chu Thiến lại trở nên vui vẻ

Cô nhìn Triệu Hi Thành, tay anh đang vuốt ve bụng cô, miệng cười thỏa mãn.

Trong lòng cô cảm giác dịu dàng, ấm áp vô cùng,hạnh phúc ngập tràn.

Cô dựa đầu vào lòng anh, nghĩ rằng, cô nhất định sẽ nắm chặt hạnh phúc này, không để nó vuột khỏi tay.

Ngày hôm sau, hai người đều xin nghỉ phép bởi vìTriệu Hi Thành muốn đưa cô đi khám.

Triệu Hi Thành dặn thư ký hẹn trướcvới bác sĩ tốt nhất.

Bởi vì là con dâu Triệu thị nên nhanh chóng đếnlượt.

Đầu tiên là kiểm tra xác định lại chuyện mang thai.Tuy rằng Chu Thiến đã kiểm tra nhưng nghe nói cách đó cũng không phảiđúng tuyệt đối nên cô vẫn lo có sai sót.

Giờ nghe bác sĩ xác định thìtâm tình thả lỏng nhièu

Điều này thì Triệu Hi Thành lại không hề để ý.

Anhnghe bác sĩ nói vợ có thai thì vẻ mặt cũng rất bình thản.

Vợ nói có,đương nhiên là có, có gì cần nghi ngờ

Sau đó lại làm một loạt kiểm tra, siêu âm gì gì đó, nhìn những tế bào nhỏ xíu ki, Triệu Hi Thành kinh ngạc, ngu ngốc hỏi:

- Đây chính là đúa bé

Bác sĩ siêu âm là người vui tính, cười nói:

- Ban đầu anh cũng như vậy mà.

Khóe miệng Triệu Hi Thành giật giật không nói gì, Chu Thiến nhịn cười đau cả bụng

Khiến hai người vui mừng là bác sĩ đặt máy móc gì đó lên bụng cô, sau đó cho bọn họ nghe tiếng tim đập của thai nhi

Hai người đều tươi cười, kích động vô cùng.

Triệu Hi Thành cười nói:

- Lại có thể nghe được tiếng tim đập, tiếng tim đập còn mạnh như vậy, nhất định là đứa trẻ khỏe mạnh

Bác sĩ có lẽ đã quen với cảnh những người làm cha tự phụ này rồi, cũng chỉ cười không nói

Kiểm tra xong, bác sĩ nói với bọn họ, giờ đứa trẻ rất khỏe mạnh, nhưng ba tháng đầu thai nhi chưa ổn định, không cẩn thận cóthể xảy thai nên nhất định phải thật cẩn thận

Triệu Hi Thành cẩn thận hỏi:

- Vậy phải chú ý những điều gì.

Một giờ sau đó bác sĩ đều kiên nhẫn nói về ăn uống,sinh hoạt.

Triệu Hi Thành nhất nhất lắng nghe, chỗ nào không hiểu thìhỏi bằng hiểu mới thôi.

Bác sĩ có lẽ bị anh quấn phiền mà hung hăng nói:

- Trong ba tháng cấm chuyện phòng the!

Triệu Hi Thành cứng họng, đứng sững đó còn Chu Thiến lại bưng miệng cười.

Từ bệnh viện đi ra, Triệu Hi Thành vẫn luôn lẩm bẩm:

- Ba tháng…

Sau đó thở dài, oán hận nói:

- Vì con yêu, ba tháng thì ba tháng!

Cũng có phải chưa từng nhịn đâu mà

Chu Thiến tỏ vẻ cảm động, vỗ vỗ lưng anh:

- Đúng là người cha vĩ đại!

Thật ra, ý của bác sĩ là ba tháng đầu mang thai cấmchuyện phòng the, hiện tại Chu Thiến đã được hai tháng, kiêng cữ mộttháng nữa là được.

Nhưng hai người lại hiểu thành ba tháng nữa…

Triệu Hi Thành đáng thương…

Chu Thiến trở lại công ty,

nói tin này cho Tiểu Mạt và Triệu Viện Viện.

Bọn Trương Lâm biết tin đều chúc mừng cô, cũng hẹn buổi trưa cùng ăn cơm chúc mừng

Mọi người hẹn ăn ở khách sạn khá sang.

Chẳng có cáchnào, căng tin công ty không lớn lại nhiều người, Chu Thiến không chịuđược mùi ở đó.

Cùng nhau ăn cơm cũng giống như trước kia còn đi họcvậy, mọi người đều có mặt, kể cả Vương Vĩ, Vương Lâm, Lý San, chỉ thiếuLưu Văn Chí

Nhắc tới Lưu Văn Chí, ai nấy cũng thoáng yên lặng

Trương

Bân nói:

- Nếu không phải cậu ấy nhất thời bị quỷ ám mà đi đổi keo xịt tóc của Thiệu Lâm thì sao có thể bị Hồ Giai Giai túm gáy đượcmà rơi phải tình cảnh này.

Về sau ra tù cũng chẳng thể làm công việc nànữa.

Ai sẽ tuyển người từng phát tán ảnh riêng tư của khách hàng làmviệc, huống chi còn từng ngồi tù

Bởi vì Lưu Văn Chí khai hết mọi chuyện ở đồn cảnh sát nên chuyện keo xịt tóc của Thiệu Lâm cũng được sáng tỏ.

Bạn bè đều cảm thấy tiếc cho anh, sắp có thể tham gia thi tuyển, anh lại có cơ hội rất lớn, tiền đồ sáng lạn lại vì lòng tham nhất thời mà hủy đi mọi thứ/ Lý San nhắc tới anh thì vẻ mặt ảm đạm.

Lưu Văn Chí thích Lý San mọi người đều biết, chắc hẳn Lý San cũng thích anh ta.

Triệu Viện Viện thấy cô ấy không vui thì an ủi:

- Lý San, cậu đừng buồn, cậu hẳn nên thấy may mắn vìsớm nhận ra bộ mặt thật của anh ta.

Nếu anh ta chỉ vi chút lợi ích màbán đứng bạn bè thì sao biết được sau này anh ta lại bán đứng người bêncạnh mình?

Chu Thiến cũng nói:

- Sắp tới kì thi rồi, vẫn nên tập trung để thi tốt thì hơn.

Làm tốt việc của mình là được rồi, đừng quá buồn

Tiểu Mạt cười rót rượu cho mọi người, chén Chu Thiến thì rót nước hoa quả rồi nói:

- Hôm nay là chúc mừng Thiệu Lâm, đừng nhắc đếnchuyện không vui.

Chúng mình kính Thiệu Lâm một ly, chúc cô ấy sinh hạcục cưng béo khỏe nào!!

Mọi người đều nâng chén chúc mừng Chu Thiến, không khí lại trở nên cực vui vẻ

Uống rượu rồi, Trương Bân hỏi Thiệu Lâm:

- Cậu phải sinh em bé, vậy kế hoạch sau này thế nào?

Chu Thiến uống một ngụm nước trái cây

rồi nói:

- Thi tuyển xong, nếu được công ty nhận làm thì mình sẽ xin nghỉ phép, nếu công ty không cho thì cũng đành xin nghỉ thôi

Vương

Vĩ giật mình nói:

- Cậu không muốn làm trợ lý của Khắc Y sao?

Cậu rất có khả năng

Mọi người cũng đều nhìn cô

Chu Thiến cười:

- Mọi người có thể tưởng tượng cảnh đi theo thầy Khắc Y là trợ lý đang mang thai không?

Hơn nữa, yêu cầu của thầy cũng rấtnghiêm khắc, mình sợ không theo kịp, dù sao em bé mới là quan trọng

- Cũng đúng!

Mọi người đều gật đầu.

Trương Bân cười:

-Vậy nếu Thiệu Lâm không tham gia thì cơ hội của mình càng lớn rồi

Tiểu Mạt lại bĩu môi:

-Bốc phét cũng không biết ngượng, ở đây còn tôi và Triệu Viện Viện, anh không có cơ hội đâu

Trương

Bân nhìn mọi người cười khổ:

- Nhất định là kiếp trước mình gây thù chuốc oán với cô ấy rồi

Tiểu Mạt đế thêm vào

- Kiếp này cũng có thù

Chu Thiến rót rượu cho bọn họ cười nói:

- Được rồi, đừng ầm ỹ nữa, hai người uống rượu giải hòa đi, đúng là đôi oan gia đáng yêu

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C158: Phỏng vấn


Chương 158: Phỏng vấn

inh nhật Triệu phu nhân vào ngay cuối tuần này

Chu Thiến và Triệu Hi Thành bàn bạc, tính cách Triệu lão gia tử nóng nảy cố chấp, không tránh khỏi hôm đó quảthực sẽ bị nhốt ngoài cửa khiến cho bị khó xử.

Vẫn là nên đem chuyện Chu Thiến mang thai ra nói cho bọn họ từ trước thì hơn.

Buổi tối thứ sáu, Chu Thiến gọi điện báotin vui cho Triệu phu nhân, qua điện thoại có thể thấy giọng bà trànngập niềm vui, không ngừng hỏi:

- Thật sao?

Thật vậy sao??

Chu Thiến nói:

- Đúng vậy, đã đến bệnh viện kiểm tra rồi ạ, mọi thứ đều rất tốt

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Triệu phu nhân, hiển nhiên là bà rất vui mừng.

Bà hỏi han hàng loạt chuyện rồi lại hỏi tình hình củaChu Thiến, vô cùng hưng phấn, Chu Thiến cũng kiên nhẫn trả lời bà.

Cuối cùng, Triệu phu nhân nói:

- Ngày kia nhớ đến sớm nhé, mẹ muốn gặp cháu mẹ!

Nói xong lại khẽ bổ sung:

- Đừng bận tâm mấy lời cha con nói, chờ mẹ nói tin này cho ông ấy, ông ấy chắc chắn sẽ vui vẻ mà quên hết mọi chuyện

Sau khi cúp máy, Triệu phu nhân không nhịn được sự vui mừng này, vội vã chạy đến thư phòng, muốn đem tin này nói cho chồng

- Quốc Xương, Quốc Xương, vừa rồi Thiệu Lâm gọi điện về!

Triệu Quốc Xương đang đọc sách, nghe vợ nói vậy thì cũng không buồn ngẩng đầu, hừ nhẹ nói:

- Bà nói với chúng nó ngày kia không cần đến đây, nhìn đã thấy phiền

Triệu phu nhân đi đến bên ông, giật lấy quyển sách trên tay ông.

TriệuQuốc Xương ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận nhưng lại thấy vợ rất vui vẻ thìkhông khỏi sửng sốt

- Bà có chuyện gì thế!

Thắng bạc à!

Cười tươi như hoa ấy nhỉ

- Thắng bạc?

Tôi thấy có thắng được bao nhiêu tiền cũng không đáng vui mừng thế này đâu

Bà ghé đầu vào tai chồng, cười cười nói:

- Khi nãy Thiệu Lâm gọi điện thoạiđến nói cho tôi biết, con bé có thai rồi.

Được hai tháng, hơn 7 thángnữa chúng ta đã có cháu bế rồi

Triệu Quốc Xương tháo kính xuống, nhìn vợ:

- Thật sao?

Giọng nói đầy sự kinh ngạc, vui mừng.

- Đúng thế, đúng thế, tôi nói cho ông nhé, ngày mai không được nhốt cháu tôi ngoài cửa đâu

Triệu Quốc Xương giả bộ không để ý, khẽhừm một tiếng rồi lại đeo kính lên, xoay ghế qua chỗ khác, không nói gì.

Nhưng Triệu phu nhân lại nhìn thấy ở cửa kính đối diện bóng chồng mìnhđang cười.

Triệu phu nhân hiểu ý cười cười, cũng không trêu chọc ôngnữa, xoay người đi ra ngoài, bà còn phải dặn dò nhà bếp chuẩn bị nhiềuđồ ăn bổ cho phụ nữ mang thai nữa.

Đến cuối tuần, Chu Thiến và Triệu HiThành đi về biệt thự lớn Triệu gia, nhìn thấy cửa lớn rộng mở thì khôngkhỏi nhìn nhau cười.

Hai người còn sợ bị người cản lại mà xấu hổ, giờxem ra, quả nhiên cháu là vô địch.

Tiệc sinh nhật lần này không phô trương như lần trước, cũng không đông khách như trước

Dung tẩu nói với bọn họ, khách đều là một số họ hàng thân thích trong nhà, cũng không quá nhiều.

Giờ vì còn sớmnên khách còn chưa đến

Vào đại sảnh đã thấy Triệu phu nhân ănmặc sang trọng, hoa lệ, thấy bọn họ vào thì cười rạng rỡ, đứng dậy vươntay về phía bọn họ.

Triệu lão gia vẫn ngồi yên đó không nhúc nhích nhưng sắc mặt rất tốt.

Hai người đi tới cầm tay Triệu phu nhân

Triệu phu nhân nhìn Chu Thiến từ trên xuống dưới, nhíu mày nói:

- Sao trông gầy thế?

Nhất định làdinh dưỡng không đủ rồi!

Giờ con có thai, sinh hoạt, ăn uống nhất địnhphải rất cẩn thận mới được.

Chu Thiến cười nói:

- Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chú ý.

Ngày nào Hi Thành cũng đều bắt con ăn canh đó!

Nghe xong Triệu phu nhân lại nhăn mặt:

- Chỉ ăn canh hầm thôi sao được, còn phải để ý phối hợp dinh dưỡng nữa.

Xem ra đầu bếp của hai đứa cũngkhông có kinh nghiệm rồi

Bà trầm ngâm một hồi rồi nói:

- Hay như vậy đi, hai con dọn vềđây ở đi, mẹ và Dung tẩu đều có kinh nghiệm, hơn nữa Hi Thành cũng haykhông về nhà, để con ở nhà một mình mẹ không yên tâm

Chu Thiến và Triệu Hi Thành nhìn nhau, Hi Thành thoáng động lòng.

Về sau Thiệu Lâm bụng lớn, mình thường không ởbên cạnh cô, mẹ có kinh nghiệm có thể chăm sóc Thiệu Lâm tốt hơn.

Nghĩvậy, Triệu Hi Thành khẽ hỏi Chu Thiến:

- Em thấy sao?

Chu Thiến biết Triệu phu nhân có ý tốt,tuy rằng cô rất muốn sống cuộc sống hai người với Triệu Hi Thành nhưngvới con mà nói thì đây là sự sắp đặt rất thỏa đáng nên cười gật đầu.

Triệu phu nhân thấy bọn họ đồng ý, nghĩ đến sau này có thể ở chung với các con thì càng thêm vui vẻ.

Lúc bọn họ nói chuyện, Triệu lão gia tửdù ở bên cạnh không nói gì nhưng tai thì không bỏ qua bất kỳ câu nào,yêu cầu vợ đưa ra rất hợp ý ông.

Thấy con đến chút việc nhỏ này cũngphải trưng cầu ý kiến của con dâu thì cảm thấy khinh bỉ.

Cảm thấy giờcon càng lúc càng yếu đuối, trước kia nó bá đạo cứng rắn thì hợp với ýông hơn.

Giờ chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến vợ thì còn ra cái gì.

Nhưngông thấy Chu Thiến đồng ý trở về ở thì trong lòng cũng vui mừng, cảmthấy con dâu vẫn thấu tình đạt lý, dù từng không nghe lời nhưng giờ xemra hoàn toàn là vì con mình quá yếu đuối.

Bốn người ngồi trên sô pha, Triệu phunhân kéo tay Chu Thiến nói chuyện phiếm, lúc thì hỏi bị thai hành thếnào, có lúc lại hỏi cô thèm ăn gì, hỏi đủ chuyện, vẻ mặt rất hưng phấn.Đến khi Triệu phu nhân chuẩn bị hỏi lại mấy vấn đề cũ thì Dung tẩu ở bên lại xen vào đôi câu, chuyển đề tài càng khiến Triệu phu nhân rất vuivẻ.

Triệu lão gia tuy không nói gì nhưng có thể thấy ông rất chú ý đếncuộc nói chuyện này.

Tỷ như khi Triệu phu nhân hỏi Chu Thiến có còn đilàm không thì ông không nhịn được mà chen vào

Ông nhìn Chu Thiến nói:

- Giờ con đã mang thai còn muốn chạy đi chạy lại bên ngoài sao?

Vạn nhất có gì sai sót thì phải làm sao?

Triệu phu nhân rất đồng ý với chồng, chẳng qua ngữ khí có ôn hòa hơn một chút:

- Đúng thế, vẫn nên thôi việc đi con ạ!

Làm ở ngoài không cẩn thận nhỡ ngã thì làm sao?

Chu Thiến cười trả lời hai người:

- Cha mẹ, chờ thi tuyển xong, con sẽ xin nghỉ dài hạn, con không dám đùa giỡn với chuyện này.

Đứa trẻ làquan trọng, cha mẹ yên tâm đi

Nghe Chu Thiến nói xong thì mặt Triệu lão gia mới giãn ra chút ít, Triệu phu nhân cũng rất vừa lòng, gật đầu liên tục

Mọi người đang nói chuyện thì khách cũng lục tục kéo đến.

Đầu tiên là mấy người nhà mẹ đẻ của Triệu phu nhân, em gái, em rể của bà và mấy đứa cháu.

Đây vẫn là lần đầu tiên Chu Thiến gặp người nhà mẹ đẻ của Triệu phu nhân, nhưng xem ra bọn họđều biết cô.

Triệu phu nhân biết Chu Thiến mất trí nhớ, không biết bọnhọ nên đều giới thiệu lại cho cô biết.

Trong đó cháu gái của Triệu phunhân ước chừng 20 tuổi nhìn Thiệu Lâm rồi nói với Triệu phu nhân:

- Dì à, dì có cô con dâu thật giỏi.Mấy hôm trước đều đưa tin về chị Thiệu Lâm, hôm qua còn có buổi phỏngvấn của chị ấy nữa cơ.

Cô ấy đi đến bên Chu Thiến, ôm tay cô rồi thân thiết nói:

- Bạn học của em đều nói chị rấtgiỏi.

Thiết kế của chị cho anh Hi Tuấn thực sự quá đẹp.

Một người là anh họ, một người là chị dâu, em thật sự được thơm lây đó, đám bạn em rấtngưỡng mộ em

Sau sóng gió trước, Thiệu Lâm cũng nhậnlời phỏng vấn của đài truyền hình, tối hôm trước chương trình đã lênsóng.

Buổi tối Triệu phu nhân thường đi ngủ sớm nên không xem được.

Em gái của Triệu phu nhân vội ngăn con gái lại:

- Giai Lâm, dừng nói lung tung.

Trẻ con biết cái gì!

Bà biết anh rể mình là người rất sĩ diện, cũng từng nghe chị kể qua chuyện này, biết anh rể không thích chủ đểnày.

Bà nhìn qua, quả nhiên thấy mặt ông trầm xuống.

Nhà mình cần anh rể giúp rất nhiều, không nên đắc tội với ông

Ai ngờ Giai Lâm vốn được nuông chiều, không hiểu tâm tư của mẹ, chỉ nói:

- Con có nói sai đâu, chị Thiệu Lâm cũng rất có năng lực mà, ai cũng đều nói vậy cả.

Triệu phu nhân vốn có chút khó chịu vềcông việc của Chu Thiến, luôn cảm thấy việc hầu hạ người khác là việcmất mặt, giờ thấy cháu gái tán thưởng như vậy, hoàn toàn không có ýkhinh thị thì cũng vui vẻ hơn.

Sau đó bọn họ ngồi xuống, Giai Lâm an vị ở bên cạnh Chu Thiến, nhõng nhẽo hỏi chuyện tạo hình, ánh mắt nhìn ChuThiến đầy sùng bái.

Vẻ mặt này khiến lòng Triệu phu nhân rất thoải mái.Triệu lão gia tử thì ngồi nói chuyện với em rể, cháu trai, thấy tìnhhình bên Chu Thiến như vậy thì tâm tình cũng thoải mái hơn chút

Sau đó là bạn chơi bài của Triệu phu nhân là Trương phu nhân, Vương phu nhân đến.

Sinh nhật bạn thân sao có thểvắng mặt.

Hai người chào hỏi chủ nhà, sau đó thấy Thiệu Lâm thì đều vuivẻ, Trương phu nhân nói với Triệu phu nhân:

- Vừa rồi tôi còn đang nói với Minh Chi (Vương phu nhân) xem hôm nay có gặp được Thiệu Lâm không?

Vương phu nhân cười:

- Tôi đã bảo là sẽ gặp được con bé mà!

Triệu phu nhân khó hiểu:

- Hai người tìm Thiệu Lâm làm gì?

Trương phu nhân cười sang sảng:

- Giờ Thiệu Lâm nhà bà là ngườinổi tiếng rồi, hôm qua tôi xem buổi phỏng vấn của con bé, đúng là khiếnngười khác bội phục.

Nguyệt Cầm, số bà tốt thế?

Con có năng lực khôngnói, ngay cả con dâu cũng thật giỏi giang, đúng là khiến tôi hâm mộ quáđi mất

- Phỏng vấn?

Hai người liền nhắc đến chuyện phỏng vấn, đúng là khiến Triệu phu nhân tò mò.

Vương phu nhân kinh ngạc:

- Sao thế?

Bà còn chưa xem sao?

Giờ mau xem đi, sắp phát lại rồi

Triệu phu nhân vội vàng kêu Dung tẩu mở ra tivi.

Triệu phu nhân nhỏ giọng hỏi Chu Thiến:

- Sao có phỏng vấn mà không nói với mẹ?

Cũng nên bảo mẹ xem với chứ

Bạn bè khen ngợi khiến bà nở mày nở mặt, nhất thời cũng quên mất chính mình từng phản đối con dâu đi làm

Triệu Hi Thành cũng nhìn Chu Thiến, đừng nói là Triệu phu nhân, đến anh cũng còn chưa xem.

Nhìn ánh mắt trách cứ của hai người, Chu Thiến cười khổ nói:

- Thời gian này con đều chỉ lo chođứa bé, cũng không nhớ rõ chuyện này, con cũng đã xem đâu.

Lên sóng thìđài truyền hình phải báo một tiếng chứ!

Thật ra đài truyền hình có gọi điện báo nhưng từ sau khi mang thai, điện thoại di động Chu Thiến đều không mang bên cạnh nên không biết.

Triệu Hi Thành vội vàng nói:

- Không sao đâu, dù sao chờ xem đi, mọi người cùng nhau xem cho vui

TV đang quảng cảo, lúc này, Triệu lão gia cũng không nhịn được mà chăm chú theo dõi

Lúc chờ đợi, lại có một số khách đến nhà, có họ hàng của Triệu lão gia, cũng có họ hàng của Triệu phu,nhân, cuốicùng chính là cha mẹ và anh chị dâu của Thiệu Lâm.

Triệu phu nhân kể chuyện Thiệu Lâm cóthai với Tống phu nhân.

Người nhà họ Tống nghe xong đều rất vui.

Bạch Tư Mẫn cười chúc mừng Chu Thiến.

Chỉ có Tống Thiệu Khang thì có chút mấttự nhiên.

Chu Thiến biết nhất định là vì lần trước anh ta nhờ cô giúpnhưng cô lại từ chối.

Nhưng Chu Thiến có chút không hiểu, đã đến đây rồi thì còn cau có làm gì?

Sinh nhật của người khác mà mặt mũi hằm hè thìchẳng thà đừng đến.

Con cả của Tống gia cũng chẳng còn trẻ tuổi gì, saocòn tùy hứng như vậy.

Bạch Tư Mẫn nói với cô:

- Em đừng trách anh ấy, gần đây tâm tình anh ấ không tốt.

Công trình lần trước anh ấy phụ trách có chút vấn đề, đối tác gây phiền phức.

Lần này chẳng biết vị trí tổng giám đốc cógiữ được không nữa.

Vẻ mặt Bạch Tư Mẫn rất lo lắng.

Chu Thiến thấy cô không vui, nói:

- Có phải tại lần trước em không đồng ý anh ấy…

Bạch Tư Mẫn lắc đầu:

- Không liên quan đến em, Hi Thànhđã giúp anh ấy rất nhiều, chuyện lần này rất lớn, Hi Thành cũng chẳnggiúp được gì, không trách các em được.

Hơn nữa anh ấy cũng không thể cứvì mình làm sai mà lại đổ thừa vì người khác không giúp được.

Chu Thiến nhìn cô nghĩ thầm, người congái thấu tình đạt lý này phải lấy Tống Thiệu Khang thì đúng là bông hoanhài cắm bãi phân trâu.

Ngày xưa sao Tư Mẫn lại yêu anh ta được nhỉ?

Vấn đề là, bãi phân trâu này còn không biết quý trọng cô ấy, còn lăng nhăng ở bên ngoài.

Nhắc tới anh ta, Chu Thiến rất chán ghét.

Bên kia, Tống Thiệu Khang đứng bên cạnhTống Trí Hào, nhìn hai ông già nói chuyện phiếm, vẻ mặt vẫn như ai thiếu tiền mình không bằng.

Chu Thiến nhìn rồi quay mặt đi, mặc kệ anh ta

Trong TV, phỏng vấn Chu Thiến bắt đầu,mọi người đều bị thu hút.

Đây cũng là chương trình rất ăn khách, bìnhthường đều phỏng vấn những người nổi tiếng.Triệu phu nhân thấy con dâumình có thể xuất hiện ở chương trình này thì rất tự hào

Trong TV, Chu Thiến mặc chiếc áo khoác vàng nhạt, quần dài đen, tóc dài buộc sau gáy, trông rất thanh lệ, thoải mái

MC là một người nổi tiếng, rất được yêuthích.

Cô giới thiệu qua về Chu Thiến cho mọi người, lại truyền đến mộtsố hình ảnh trong buổi dạ yến của Hi Tuấn, dưới sân khấu, mọi người nhìn thấy Hi Tuấn thì đều vỗ tay hoan hô

trước TV, đám người trẻ tuổi nhìn thấy Hi Tuấn thì đều hoan hô, vui vẻcòn những người lớn tuổi thì lại có vẻ mặt khác nhau.

Triệu lão gia tửthấy Hi Tuấn thì mặt trầm xuống.

Cũng may Hi Tuấn chỉ xuất hiện trong giây lát.

Tv lại chiếu cảnh trương quay.

MC:

- Tạo hình của Hi Tuấn là do Tống tiểu thư thiết kế sao

Chu Thiến:

- Bởi vì lúc ấy thầy Khắc Y bị tai nạn, mà tôi lại là người thân của Hi Tuấn nên mới miễn cưỡng thử

MC lại hỏi một số chuyện về tình huống lúc đó.

Chu Thiến cũng nhất nhất trả lời.

Sau đó, MC hỏi:

- Tống tiểu thư, theo tôi biết thìbản thân cô là thiên kim của Tống thị, lại cũng là con dâu của Triệuthị, theo đạo lý cô không cần phải đi làm cũng rất thoải mái rồi.

Vì sao cô còn muốn đi học stylist, kiếm số tiền có thể nói là hoàn toàn bé nhỏ so với tài sản của mình

Mọi người trước TV đều rất chú ý, xem ra đây là vấn đề ai cũng muốn biết

Chu Thiến mỉm cười thoải mái như gió mùa xuân:

- Đầu tiên, đây là công việc tôithích, lúc làm việc, tôi thấy rất vui vẻ, thoải mái.

Tôi cảm thấy, người sống trên đời có thể làm công việc mà mình yêu thích là chuyện rất hạnh phúc nhưng cũng rất khó.

Sau nữa, tôi cảm thấy là phụ nữ, dù trong bấtkì hoàn cảnh nào cũng không nên có ý nghĩ sống dựa dẫm vào người khác,giao cuộc đời của mình cho người khác, đó là một việc rất nguy hiểm.Tiền, dù ít hay nhiều nhưng quan trọng là bạn chịu đi làm, có dũng khínắm giữ vận mệnh của chính mình.

Hơn nữa làm việc cũng có nhiều điềutốt, bạn có thể kết bạn với nhiều người, không đến mức tách rời khỏi xãhội, còn có thể giữ được sức sống của bản thân, rất nhiều điều tốt…

MC:

- Người nhà cô có ủng hộ cô không?

Chu Thiến:

- Chồng tôi rất ủng hộ tôi, có thểnói, tôi có thể an tâm học tập, làm việc là nhờ công lớn của anh ấy.

Ởđây, tôi muốn nói với anh ấy một tiếng cảm ơn

Trước TV, Triệu Hi Thành nắm chặt tay Chu Thiến, mỉm cười với cô.

Mànhững người phụ nữ khác nghe xong cũng không khỏi liếc nhìn cô một cái.Đạo lý cô nói bọn họ điều hiểu nhưng không phải ai cũng có dũng khí đó.Bảo bọn họ từ bỏ cuộc sống nhàn hạ để đi làm việc vất vả thì bọn họkhông làm được.

Phụ nữ chỉ muốn cả đời thoải mái là được.

Vì sự nhàn hạđó mà phải hi sinh một số điều, kể cả việc chồng có tình nhân ở bênngoài, kể cả việc mình không có tiếng nói trong gia đình thì không khỏitrầm tư, sự thỏa hiệp này liệu có đáng giá không?

Sự tự tin trong mắt Tống Thiệu Lâm khiến người khác thực sự hâm mộ

Là vì cô ấy nắm giữ vận mệnh trong tay mình nên mới có được sự thongdong đó sao?

Bởi vì cho dù đối mặt với bất kì hoàn cảnh nào, cô ấy cũngđều tự tin sẽ vượt qua được?

Triệu lão gia tử chỉ yên lặng xem TV, mặt không biến sắc nhưng nhìn qua cũng không bực mình

Trong TV, MC nói:

- Thật hâm mộ Tống tiểu thư có đượcngười chồng tốt như vậy, chồng cô ủng hộ cô, vậy cha mẹ cô thì sao?

Chamẹ chồng nữa, bọn họ cũng ủng hộ cô chứ?

Chu Thiến vẫn luôn mỉm cười:

- Bọn họ có chút hiểu lầm với côngviệc của tôi nhưng tôi tin, khi bọn họ biết tôi đã cố gắng, yêu thíchcông việc này thế nào thì nhất định cũng sẽ ủng hộ tôi.

Tôi rất mongđược gia đình ủng hộ mình.

Nhìn đến cảnh này, Triệu lão gia đột nhiên đứng lên nói:

- Khách đều đã đến rồi, cũng không sớm nữa, vào vị trí đi

Mọi người nhìn nhau, đều đoán là ông tứcgiận nhưng vẻ mặt ông lại không hề có gì là giận dữ, nhưng thấy ông nóivậy thì dù mọi người vẫn muốn xem tiếp nhưng đều đứng dậy, đi theo ôngvào nhà ăn.

Nhưng đột nhiên Chu Thiến nhỏ giọng nói:

- Hi Tuấn còn chưa đến, đợi thêm chút nữa đi!

Triệu lão gia lớn tiếng nói:

- Còn chờ cái gì nữa, muốn đến thì đã đến từ sớm rồi

Vừa dứt lời, Hi Tuấn từ ngoài đi vào:

- Ngại quá, con về muộn.

TIN HOT
 
Con Dâu Nhà Giàu (P1)
C159: Thi tuyển


Chương 159: Thi Tuyển

Hi Tuấn ăn mặc đơn giản, tóc buộc sauđầu, nhìn trông rất thoải mái, tuấn lãng.

Trong tay anh cầm một chiếchộp, có lẽ là quà cho mẹ.

Anh vừa đến thì những người trẻ tuổi nhưcó thuốc kích thích mà đều kích động, nhất thời cũng quên mất mình đang ở đâu, như đàn ong vỡ tổ mà vây lấy anh, líu ríu đòi xin chữ ký.

Nhìnthấy tình cảnh này, Triệu lão gia tử lại nhăn mày lại.

Ông không khỏinhìn lại xung quanh, thấy mọi người không ai có phản ứng gì khác lạ thìmới yên lòng.

Những người đó,đặc biệt là người lớn tuổi đều là ngườithấu hiểu nhân tình, biết Triệu lão gia không thích con làm ngôi sao,cho dù bọn họ thực sự có suy nghĩ gì thì cũng vạn lần không bộc lộ trước mặt Triệu lão gia được

Hi Tuấn thân thiết đồng ý, nói với bọn họ chút nữa nhất định sẽ kí và chụp ảnh chung.

Anh nói xin lỗi rồi đi tớibên Triệu phu nhân, ôm bà cười nói:

- Mẹ, quà sinh nhật của mẹ, thử xem xem có thích không?

Triệu phu nhân gặp con sớm đã tươi cườivui vẻ, bất kể con đưa cái gì bà đương nhiên đều thích.

Sau đó, bà đónlấy chiếc hộp nhỏ, cầm tay con mỉm cười.

Chu Thiến ở bên nói:

- Mẹ, nhìn xem là gì đi?

Mọi người đều tò mò lắm đó?

Những người bên cạnh cũng đều phụ họa theo

Lúc này Triệu phu nhân mới mở ra, chỉthấy bên trong là chiếc trâm cài áo đính kim cương, thiết kế độc đáo,rất đẹp.

Trương phu nhân nhìn mà hâm mộ.

Triệu phu nhân rất cao hứng, vừa tự hàovừa thấy con thật hiếu thảo, cười tươi như hoa nở.

Mà Triệu lão gia ởbên lại lạnh lùng hừ một tiếng.

Hi Tuấn nghe thấy, nhìn cha rồi đi đến bên ông, khẽ chào ông một tiếng

Trước mặt khách khứa, Triệu lão gia tử đương nhiên sẽ không nói gì, chỉlà khi nhìn anh thì có chút tức giận.

Vừa rồi đoạn phim ngắn trong TVphát, Triệu lão gia luôn cảm thấy mọi người đều có chút khinh thường như thể trong mắt bọn họ, con mình chỉ là con khỉ diễn xiếc cho mọi người.Nghĩ vậy Triệu lão gia mặt tối sầm lại nhưng cũng không tiện nổi cáu,chỉ lạnh lùng nói:

- Đi dùng cơm đi!

Nói xong xoay người đi vào nhà bếp

- Cha!

Hi Tuấn đứng sau gọi ông lại, Triệu lão gia tử nghe vậy thì quay đầu.

Hi Tuấn cầm chiếc hộp trong tay đưa tới trước mặt ông nói:

- Cha, đây là của cha.

Con tìm rất lâu, mong rằng cha sẽ thích!

Triệu phu nhân thấy chồng vẫn chỉ lạnh lùng thì vội đi đến bên ông nói:

- Con có lòng, ông cầm lấy đi

Triệu lão gia tử nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang nhìn thì đành vươn tay nhận lấy chiếc hộp.

Triệu phu nhân cười nói:

- Mở ra xem đi, con tặng ông gì thế

Nói xong lại quay đầu nhìn con:

- Nếu mà quý hơn của mẹ thì mẹ không chịu đâu nhé!

Hi Tuấn chỉ cười.

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Triệulão gia mở chiếc hộp ra, chỉ thấy bên trong là một hộp xì gà màu cà phê, có mùi hương thản nhiên tỏa ra.

Xì gà là thứ Triệu lão gia cực yêu thích, hơn nữa hộp xì gà này vừa nhìn đã biết là hàng cực phẩm, sắc mặt ônglúc này mới thoải mái hơn một chút

Hi Tuấn nói:

- Đây là mấy hôm trước con sang Pháp lưu diễn thì mua, là từ Cu Ba, nghe nói là xì gà ngon nhất thế giới

Bên kia, Tống Trí Hào nghe vậy thì nói:

- Đây là loại xì gà đặc biệt, cũng chỉcó 5 hộp thôi, tôi cũng muốn mua nhưng không được.

Lão Triệu, tôi mặckệ, thế nào ông cũng phải cho tôi thưởng thức cùng đấy!

Nghe thấy bảo hộp xì gà quý giá như thế, sắc mặt Triệu lão gia dãn hẳn, cười nói với Tống Trí Hào:

- Muốn hút thì đi mà bảo con ông mua đi.

Tống Trí Hào nói:

- Con tôi nào được hiếu thảo như Hi Tuấn, làm việc còn chẳng xong nữa là, lão Triệu, thật sự hâm mộ ông

Đúng là gừng càng già càng cay, Tống TríHào khéo léo nịnh nọt được Triệu lão gia khiến ông thật vui vẻ.

ChuThiến nhìn Tống Thiệu Khang bị cha nhắc đến mà không vui thì không khỏilắc đầu.

Kém xa!

Tống Thiệu Khang này nghĩ gì cũng đều bộc lộ ra ngoài,xem ra bị thay thế chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Cô lại nhìn Tư Mẫn mà thở dài trong lòng.

Triệu lão gia tử nghe Tống Trí Hào nóivậy thì cũng biết Hi Tuấn có lòng, dù có lúc không nghe lời như vẫn rấthiếu thảo.

Hôm nay anh đã về thì nên vui vẻ cùng nhau ăn bữa cơm, vềphần công việc của nó thì để sau hẵng nói

Bởi vì tâm tình Triệu lão gia tốt hơn nên bữa cơm cũng rất vui vẻ.

Triệu phu nhân nhìn thấy các con đều hiếu thảo, con dâu lại có tin vui thìcảm thấy mọi chuyện đều thật tốt,hơn nữa mọi người thỉnh thoảng lại tâng bốc bà mấy câu khiến bà thực sự rất vui, sinh nhật hạnh phúc

Ăn cơm trưa xong, khách ngồi lại một lúcrồi đứng dậy cáo từ.

Lúc Tống phu nhân gần đi còn kéo Chu Thiến lại nóithật lâu, đều là dặn dò cô phải chú ý giữ gìn sức khỏe.

Cuối cùng thởdài nói:

- Giờ anh con ở công ty địa vị càng lúc càng thấp, con là em cũng phải để ý một chút mới được

Chu Thiến thấy khóe mắt bà có nếp nhăn, biết thời gian này nhất định vì chuyện của con mà lòng không thoải mái nên nói:

- Con biết rồi, có thể giúp thì nhất định con sẽ giúp

Không thể giúp thì cô cũng chẳng có cách nào

Tống phu nhân nghe ra ý tại ngôn ngoạicủa cô, môi giật giật, còn định nói thêm gì nhưng nhìn ánh mắt của ChuThiến thì lại chẳng nói được gì, chỉ đành thở dài:

- Đều là anh con kém cỏi…

Bà xoay người đi theo chồng.

Chu Thiếnnhìn bóng dáng có phần già nua của bà mà nghĩ: Người phụ nữ này cả đờiđều tốn sức lực mà giữ gìn địa vị của mình, nhất định xem nhẹ việc dạydỗ con cái nên mới khiến con mình thành ra thế này.

Cho dù giờ bà làTống phu nhân nhưng vẫn chẳng có chút địa vị gì trong lòng chồng, conthì không chút tiến bộ, con gái là người bà hao hết sức mà bám vào, giờbà có còn cho đó là thứ quý giá nhất?

Triệu Hi Thành vỗ vai cô nói:

- Em nghĩ gì mà xuất thần vậy?

Anh nhìn theo ánh mắt cô về phía bóng dáng Tống phu nhân, nghĩ nghĩ rồi nói:

- Chuyện của anh em thực sự khó giải quyết, nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, anh thực sự…

Chu Thiến quay đầu cười với anh:

- Anh không cần giải thích, em hiểu mà

Triệu Hi Thành còn đang nghĩ nên giảithích chuyện này thế nào, dù sao chuyện của anh cô lần này anh cũng chỉcó thể khoanh tay đứng nhìn, trong lòng vẫn có chút áy náy nhưng chuyệnlàm ăn anh đâu thể một tay che trời.

Sai sót của Tống Thiệu Khang đâuphải là nhỏ nhưng hôm nay Thiệu Lâm chẳng những không vì người nhà mànói anh mà còn hiểu anh như vậy, sao có thể khiến anh không cảm động cho được?

Có người vợ như thế, chồng còn cầu mong gì hơn?

Giờ anh đã hiểusâu sắc ý nghĩa của câu nói này, tình yêu với Chu Thiến càng sâu đậm.

Khách đi rồi, Triệu lão gia bắt đầu bàn về công việc của Hi Tuấn.

Banđầu, vì tác dụng của hộp xì gà kia mà khẩu khí của ông vẫn rất hòa áinhưng ông muốn Hi Tuấn rút khỏi giới nghệ sĩ, đương nhiên Hi Tuấn kiênquyết không chịu.

Sau đó, tính nóng nảy của ông lại bộc phát

- Mày xem, mày lên sân khấu thành cáidạng gì nữa?

Ăn mặc lố lăng, nhảy nhót lung tung, nói biểu diễn là nóicho hay thôi chứ thực ra chẳng phải là bán sắc… cho kẻ ngu xem sao?Triệu gia chúng ta không chấp nhận nổi người như vậy.

Chơi như vậy cũngđủ lâu rồi, mau trở về tiếp tục làm nhị thiếu gia đi, để lại chút thểdiện cho tao nữa.

Hi Tuấn giờ nào còn là nhị thiếu gia sợphiền phức, yếu đuối trước kia.

Anh giờ hoàn toàn có thể nắm giữ cuộcsống của mình, vẻ mặt càng thêm tự tin.

Chỉ là, cha mẹ thì mãi mãi làcha mẹ, lúc mình gặp khó khăn nhất, cha cũng không chỉ lo giữ sĩ diệncủa mình mà mặc kệ anh nên anh cũng rất mong có thể được cha hiểu, quanhệ với người nhà hòa hợp.

Khi anh ở Pháp, ngẫu nhiên nghe nói có cửahàng có xì gà cực phẩm, anh dùng thời gian nghỉ ngơi mà tìm xì gà, cuốicùng mệt mỏi mà đã ngã trên trường quay.

Nhưng cái đó có gì đâu?

Chỉ cần có thể làm cho cha vui vẻ, mọi chuyện đều đáng giá

Nhưng giờ thấy cha bình luận như thế thì anh không phải không buồn lòng

- Cha à, đây là tính chất công việccủa con, là giải trí đại chúng, giúp mọi người vui vẻ nhưng con cũng cóđược niềm vui của mình, con chẳng thấy điều này có gì là mất mặt.

Chuyện trong công ty con không hề hiểu biết, ở đó con hoàn toàn là người vôgiá trị, con không muốn quay về công ty.

Con muốn được tiếp tục làm công việc mà con thích.

Chị dâu nói đúng, người sống trên đời có thể làmcông việc mà mình yêu thích là điều hạnh phúc.

Cũng như cha thích việckinh doanh vậy, con thích biểu diễn.

Hơn nữa, con chưa hề làm nhữngchuyện khác người, sai trái, cha sao lại không chịu hiểu con?

Triệu phu nhân sợ hai cha con lại cãi cọ nên vội nói với chồng:

- Tôi thấy Hi Tuấn làm việc này cũng rất tốt, không phải có rấ nhiều người thích nó sao?

Con đã lớn rồi,chúng nó đều có suy nghĩ riêng của mình, chúng ta đừng xen vào nữa

Chu Thiến và Hi Thành không tiện thamgia, nếu bọn họ cũng nói đỡ Hi Tuấn thì chỉ sợ Triệu lão gia tử lại nghĩ cả nhà cùng chống đồi mình mà càng tức giận nên chỉ có thể bên nhìn.

Triệu lão gia tử nghe vợ nói xong thì cơn tức dâng cao:

- Lời lẽ đàn bà ngu xuẩn!

Hi Tuấn làcon của Triệu gia, sau lưng chẳng biết bao nhiêu người khinh miệt nó.

Nó làm xiếc được đến bao giờ?

30 tuổi?

40 tuổi?

Đến lúc đó thì chẳng cònlại gì cả?

Tiền?

Triệu gia ta thiếu tiền?

Đàn ông cần nhất là đạt đượcđịa vị khiến người khác tôn trọng, nó thì có gốc rễ gì?

Chỉ dựa vào tuổi trẻ mà nhảy nhót hát hò?

Làm trò cười cho người khác?

Nói xong lại nhìn về phía Hi Tuấn:

- Giờ mày cứ cứng đầu, không cần nghe lời tao nữa, tao càng nói mày càng chẳng nghe thì tao cũng chịu, tự mày lo cho mày đi.

Nói xong, Triệu lão gia mặt mày tái mét mà đi vào thư phòng, đóng cửa ầm một tiếng.

Hi Tuấn nhìn Triệu phu nhân với vẻ biết lỗi nói:

- Con xin lỗi, mẹ, đều là con sai, hôm nay là sinh nhật mẹ mà còn làm mẹ không vui

Triệu phu nhân lắc đầu:

- Không phải tại con, hôm nay mẹ vui lắm, sau này có thời gian thì nhớ về nhé, cha con tuy nói thế nhưngthực ra vẫn rất muốn con về nhà!

Hi Tuấn cúi đầu, hồi lâu sau mới gật đầu.

Triệu Hi Thành đi đến bên em trai nói:

- Em lựa chọn con đường này cũng không có gì sai cả, chỉ là anh thấy lời cha nói cũng rất có đạo lý, có thờigian thì nên suy tính cho tương lai nữa

Làm công việc này, rất dễ được nhớ đến nhưng cũng thật dễ để bị lãngquên.

Có thể đến tuổi 40 mà vẫn giữ nguyên sức hút quả thực không nhiều.

Hi Tuấn gật đầu:

- Em biết, cha cũng là muốn tốt cho em.

Anh nhìn nhìn đồng hồ:

- Em phải đi rồi, buổi chiều em còn có việc

- Ừm, em đi đi

Hi Tuấn ôm Triệu phu nhân rồi chào tạm biệt anh trai, chị dâu, cuối cùng đi đến trước cửa thư phòng, gõ gõ cửa nói:

- Cha ơi, con đi đây!

Trong thư phòng không một tiếng độngnhưng chắc hẳn là ông có nghe thấy, chỉ là đang giận mà thôi.

Hi Tuấnbất đắc dĩ đành đi trước

Hi Tuấn đi không lâu thì Chu Thiến cũngchuẩn bị rời đi, trước khi đi, Triệu phu nhân dặn dò đêm nay thu dọn đồđạc để mai về nhà

Về nhà, Chu Thiến và Hi Thành bàn chuyện Hi Tuấn, Chu Thiến nói:

- Lúc ấy em cổ vũ cậu ấy rời khỏiTriệu thị, theo đuổi giấc mơ của mình cũng chẳng biết là đúng hay sai.Có lẽ ở Triệu thị mới là tốt nhất cho cậu ấy

Cô cảm thấy những lời Triệu lão gia nói hôm nay cũng có đạo lý, có lẽ cô đã quá ngây thơ

Triệu Hi Thành cười nói:

- Em đừng nghĩ nhiều, bất kể thế nào có thể làm được việc mà mình thích là việc tốt nhất rồi.

Hi Tuấn rõràng có tài năng mà không thể phát huy thì sẽ là nỗi tiếc nuối cả đờicủa nó.

Giờ nó có thể sống vui vẻ như thế, cho dù sau này lớn tuổi cũngcó thể phát triển sự nghiệp khác, làm đạo diễn, đầu tư phim nhựa, đàotạo sao… chỉ cần là chuyện nó thích, nó cố gắng làm thì thế nào cũng làthành công

Chu Thiến gật đầu, trong lòng dễ chịu hơn chút

Ngày hôm sau, bọn họ chuyển về biệt thự.

Phòng chuyển xuống tầng một.

Triệu phu nhân nói:

-

Sau này bụng lớn, leo cầu thang không an toàn, ở lầu 1 cho tiện con ạ!

Chu Thiến nhìn phòng mình thấy được bố trí rất thoải mái

Triệu phu nhân nói:

- Vốn định sơn lại nhưng mẹ sợ mùi sơn không an toàn, không tốt cho con

Chu Thiến cười nói:

- Thế này đã là tốt lắm rồi, con thích lắm.

Cảm ơn mẹ!

Chỉ trong một buổi tối đã chuẩn bị thỏađáng, nhất định là đã phải thức khuya rồi.

Tuy rằng chuyện Văn Phươngtừng khiến họ mâu thuẫn nhưng chuyện cũng đã qua, mà giờ Triệu phu nhânnhư đang hết sức lấy lòng thì sao cô còn chẳng để mọi thứ thoải mái lại?

Cô không để tâm chuyện vụn vặt, cho rằng sở dĩ bây giờ Triệu phu nhânđối tốt với mình là vì đứa bé trong bụng.

Văn Phương cũng từng có thai,bà đối xử với Văn Phương thế nào cô cũng biết

Triệu phu nhân còn nói:

- Bên cạnh là phòng của em bé, đến lúcđó em bé ở phòng bên mới không làm phiền con ở cữ, phụ nữ ở cữ rấ quantrọng, tuyệt đối không thể để lại bệnh chứng gì.

Mẹ sẽ giúp con sinh con thoải mái nhất

Chu Thiến cầm tay Triệu phu nhân:

- Mẹ, vất cho vả mẹ rồi!

Triệu phu nhân cười, rồi nắm chặt tay Chu Thiến:

- Con tốt với Hi Thành, mẹ cũng tốt với con là phải thôi.

Trước kia con từng chịu thiệt thòi, mẹ có trách nhiệm lớn, mẹ sẽ bù đắp lại cho con, hi vọng con đừng để bụng.

Chu Thiến nói:

- Chuyện đó giờ cũng không quan trọng nữa rồi, con đã quyết định là sẽ quên.

Triệu phu nhân cười:

- Thiệu Lâm, lấy được con là phúc của Triệu gia

Gặp được Hi Thành sao không phải là phúccủa cô?

Chu Thiến khẽ vuốt bụng.

Giờ mọi thứ thật sự quá hoàn mỹ, quáhạnh phúc.

Hạnh phúc này sẽ còn mãi sao?

Có được không?

Cô tự hỏi mình

Nhất định là thế đi.

Cô sẽ dùng hết sức mình để nắm giữ hạnh phúc bản thân

Thu xuống, thời tiết trở nên ấm áp, dễchịu.

Mỗi sáng, Chu Thiến sẽ cùng Hi Thành đi làm.

Tuy rằng Triệu phunhân rất lo khi cô đi làm nhưng thấy cô đã đồng ý sau khi thi xong thìsẽ xin nghỉ, tính ra cũng chẳng bao lâu nữa nên cũng không nói gì.

Chỉlà buổi trưa bà sẽ bắt người làm mang đồ ăn đến cho Chu Thiến vì sợ đồăn ở công ty không ngon, không bổ dưỡng khiến đồng nghiệp đều rất hâm mộ Chu Thiến có mẹ chồng tốt.

Đến chiều tan tầm, Triệu Hi Thành sẽ đi đóncô.

Nếu Triệu Hi Thành phải đi tiếp khách thì sẽ gọi lái xe đến đón cô,kiên quyết không để Chu Thiến về một mình, sợ cô gặp nguy hiểm.

Về nhàđã có đồ ăn vặt dinh dưỡng chờ đón, sau đó lại là bữa tối bổ dưỡng.Triệu phu nhân ngồi bên cạnh luôn dặn cô ăn cái này cái kia, nhưng cókhi Chu Thiến ăn không vô thì Triệu phu nhân lại rất lo lắng, hôm saulại tốn công chuẩn bị món đồ khác cho cô ăn.

Sau khi ăn cơm tối, Triệu Hi Thành sẽcùng cô đi tản bộ.

Vì trời dần trở lạnh nên bọn họ chỉ đi dạo trong vườn hoa của nhà, nói chuyện phiếm, kể ngày hôm nay mình đã làm gì khiến tâm tình Chu Thiến rất thoải mái.

Ngày cứ lặng lẽ trôi qua, kì thi tuyểncuối cùng đã đến.

Vẫn là thi ở phòng thực hành của trường.

Ngoài Lưu Văn Chí và Hồ Giai Giai đang ngồi tù thì mọi học viên đều tham gia.

Có mộtsố người nói, đã có công ty khác liên lạc, nếu không thi được ở Yêu TiLệ thì sẽ qua công ty kia.

Danh tiếng của trường Yêu Ti Lệ rất tốt,cho dù là học viên không thi đỗ vào công ty thì cũng không phải lo đầura, chẳng qua tiền công ít hơn chút thôi.

Cho nên Yêu Ti Lệ vẫn là sựlựa chọn hàng đầu.

Khắc Y đã bình phục, xuất viện, đảm nhậnviệc chấm thi lần này.

Còn cả tất cả những thầy giáo từng dạy cũng cómặt, rất là náo nhiệt.

Thầy Khắc Y đầu tiên là nói mấy câu tổng kết đơn giản rồi nói:

- Lần này mong rằng không xảy ra chuyện như trước, mọi người để ý sẽ thấy phòng thực hành đã lắp thêm camera,nhất cử nhất động của mọi người đều bị ghi lại.

Cho nên đừng làm nhữngchuyện tổn hại nhân cách, dùng bản lĩnh của chính mình mà tạo nên thànhtích

Thật ra không cần Khắc Y nói thì mọingười cũng không dám làm chuyện đó.

Hồ Giai Giai và Lưu Văn Chí là bằngchứng tốt nhất, cho dù không thi được thì vẫn tìm được công việc bênngoài.

Nhưng nếu bị bắt được thì chẳng thể sống trong nghề này được nữa

Cho nên lần thi này rất thuận lợi, nộidung là tạo hình cho người mẫu của mình trang phục yến hội.

Chu Thiếnđược mọi người cùng tán thành, trở thành là quán quân.

Thi xong, Khắc Y tìm Chu Thiến nói:

- Nghe nói em không thể làm trợ lý cho thầy được?

Chu Thiến cười nói:

- Đúng thế ạ, giờ tình huống không cho phép

Khắc Y đùa:

- Con gái thật phiền mà, cho nên những người thành công trong sự nghiệp chủ yếu là con trai hết đó.

- Nhưng một gia đình hòa thuận, những đứa con khỏe mạnh cũng là một thành công với phụ nữ rồi

Khắc Y cười:

- Về sau em sẽ ở nhà làm bà chủ gia đình, giúp chồng dạy con sao?

Chu Thiến lắc đầu:

- Không, chờ con cứng cáp hơn, em sẽ quay về, em rất tham lam, cũng không muốn bỏ qua sự nghiệp của mình.

- Em có thể làm tốt cả hai việc không?

- Em sẽ cố gắng, nhất định có thể cân bằng được

Khắc Y cười vỗ vỗ vai cô:

- Bất kể thế nào, em đều có thể quay về, với giới stylist mà nói, đó chính là việc tốt, thầy rất mong chờ

Kì thi lần này, top 10 ngoài Chu Thiếnthì đều tham gia vào công ty.

Mà năm người còn lại được vào gồm cả Vương Vĩ, Vương Lâm và Lý San.

Bởi vì Chu Thiến bỏ qua cơ hội nên vị trí thứhai là Trương Bân trở thành trợ lý của Khắc Y.

Mọi người đều rất vui mừng.

Mà Yêu Ti Lệcũng đồng ý cho Chu Thiến nghỉ dài hạn, dù sao là nhân tài như vậy, YêuTi Lệ cũng không muốn bỏ qua

Mà càng vui mừng chính là Triệu phu nhân, con dâu cuối cùng đã chịu ở nhà an tâm dưỡng thai, bà như buông được khối đá lớn trong lòng.

Triệulão gia thấy Chu Thiến nhu thuận như vậy, hơn nữa sau khi bọn họ trở về, nhà cũng vui vẻ lên nhiều nên nét mặt cũng thoải mái hơn.

Dường như mọi thứ đều thật tốt đẹp

TIN HOT
 
Back
Top Bottom