Hài Hước Collection of Dreamers

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404871500-256-k83288.jpg

Collection Of Dreamers
Tác giả: trnzadx0
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những lời vu vơ, giả có, thật có của một kẻ tầm phào.

---
Yuki



tiểuthuyết​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Shingeki no Shyojin - LeMi Doujinshi Collection
  • [Gintama][Kagura no Harem] Oneshot Collection
  • Aikatsu! Oneshot Collection
  • FakeDeft | Collection 2
  • Collection Of Dreamers
    Lời tầm thường của một kẻ tầm thường.


    Sao tôi lại tạo ra dự án này nhỉ?

    Ý tôi là dự án Tuyển Tập Của Những Kẻ Mộng Mơ mà quý vị đang xem hoặc đọc, hoặc là chả ai xem cả.

    Nơi đây viết lại những giả tưởng, suy nghĩ, thảm hại của một 'tôi', nhưng khi bắt đầu đụng bút để viết nên câu chuyện, thì đầu óc tôi lại bắt đầu trống rỗng, không còn gì cả, khái niệm không còn gì cả, trống rỗng cũng khó mà giải đáp nó, thôi quay lại chủ đề chính.

    Chẳng phải nó giống phần lớn số đông loài người quá sao?

    Sống, là một khái niệm khá cao cả đối với một số người, dẫu thế nhưng vẫn có những người vẫn sống như thể đã chết đi, và họ vẫn không biết 'Họ Tồn Tại Là Vì Cái Gì'.

    Nực cười nhỉ?

    Thật may mắn là tôi khác họ, mục đích sống của tôi là vì một lời hứa, một người rất quan trọng.

    Xin lỗi vì tôi lại bắt đầu lảm nhảm độc thoại một mình rồi ahaha....đây là một dự án nhạt nhẽo, cùng với một kẻ viết ra nó nhưng lại không dám tự xưng mình là tác giả.

    A thật là nghịch lý mà, nhỉ 'tôi' ơi?

    Hmm...tôi lại bắt đầu không biết viết về thứ gì rồi, cuộc sống, đạo lý, góc nhìn và quan điểm?

    Lời từ một Kẻ Thất Bại chả đáng tin chút nào đâu, có lẽ các vị đang bắt đầu thấy nhàm chán vì lời tôi viết rồi nhỉ?

    Ừ thì, một kẻ viết ra nó còn thấy nhàm chán làm sao, huống chi là những khán giả như các vị.

    Ôi thật đau lòng mất đi thôi, đây không phải là một câu chuyện kịch tính về tình bạn, đau khổ, hạnh phúc, anh hùng, phản anh hùng hay bất kỳ những gì các vị đã quen thuộc.

    Đây là dự án nhàm chán, thảm hại, thất bại.

    Nó không có gì thú vị ở đây cả, Giống như cuộc đời của một kẻ tạo ra nó vậy~

    Hoặc là nó giống như các vị.

    Một cuộc đời nhàm chán.

    Ôi thôi chết, tôi xin lỗi vì những lời khiếm nhã ấy, màn độc thoại này của tôi xin tạm khép lại, vì cũng chẳng còn gì để mà viết.

    Ahaha

    Tạm biệt, và hân hạnh.

    Chúc cuộc đời của các vị, thật, thật, thật

    Nhiều Thú Vị Nhé?

    Hoặc không~
     
    Collection Of Dreamers
    Thông báo?


    Dự án 'Tuyển Tập Của Những Kẻ Mộng Mơ' này của tôi không biết khi nào sẽ kết thúc, vì đây là một dự án dài hạn, có thể đến khi nền tảng này sập mất, hoặc tôi thành một ông chú Trung Niên khó tính, thì dự án này sẽ dừng lại.

    Hoặc là tôi mất hứng?

    Giống như cuộc đời này vậy, cả thiên niên kỷ trôi qua, cảnh mất, người cũng mất.

    Nhưng thế giới này vẫn còn, không biết khi nào sẽ kết thúc, điểm dừng chân của nó là khi nào?

    Kết cục nó sẽ ra sao?

    Con người lúc ấy sẽ như thế nào?

    Liệu loài người lúc ấy có còn hiện hữu hay sớm đã bị tuyệt diệt?

    Đúng là thật mong chờ mà.

    Thế giới này quả thật thú vị, nhưng cũng lại chẳng thú vị, một trò chơi rác rưởi, vừa là một trò chơi của các trò chơi.

    Bi kịch có, vui có, tuyệt vọng có, hạnh phúc có, thật là một trò chơi vừa khó hiểu lại vừa đơn giản mà.

    Đồ họa thì lại quá tuyệt vời, sắc nét.

    Xây dựng nhân vật thì rất có chiều sâu, tham lam, ích kỷ, tự cao, hèn nhát, khiêm tốn, mạnh mẽ, yếu đuối.

    Vậy còn cuộc đời của các vị thì sao?

    Hạnh phúc hay không hạnh phúc?

    Bình thường hay không bình thường?

    Thú vị hay nhạt nhẽo?

    Chắc chỉ có vài người mới trả lời được, vì trò chơi cuộc đời là nơi chính người chơi còn khó mà hiểu và phá đảo toàn bộ.
     
    Collection Of Dreamers
    Thanh Âm Của Một Gã Hề


    Hà nhô các quý khán giả thân mến của Kẻ Hề, hôm nay tôi khá yêu đời nên quyết định sẽ viết tiếp, như mà....hmmm....nên viết gì đây, nên viết gì đây?

    Ôiiii nhiều ý tưởng nhưng cũng ít ngôn từ quá đi mấttt, chả biết viết gì cả, ufufufufufufufu.

    Vậy mặt tối của cuộc sống thì sao?

    Các chủ đề về xã hội, triết lý ý hở!?

    Ừ.

    Ôi thôiiii, nó chán phèo àaaaaa, thằng này không thích các vấn đề đấy đâuuuuu.

    Bộ não của tên nghèo ngôn từ này chả có gì hay ho cả, đúng thật là mất hứng thú ghê ý, tôi tính định viết gì đó thật là đậm đặc dạy đời hơn hơn hơn nữa cơ!

    Nên viết gì taaaaaaaa?

    Hãy yêu bản thân mình?

    Eo ôi, đại trà quá.

    Về tranh cãi giữa nam và nữ?

    Chậc chậc, thằng này không muốn ăn gạch đá từ các vị đâu.

    Chủ đề này nếu mà phát ra từ kẻ ngu muội như tôi ấy, chính là một thảm họa thực sự, hahahaha, tôi dám cá chỉ viết sai một tíiii tẹo thôi là đời tôi sẽ toang ngay tấp lự, không còn đường thoát!

    Rớt thẳng xuống đáy mồ luôn, bị người đời chỉ trỏ nữa, thật là đáng sợ quá đi màaa~

    Chỉ cần một sai lầm nhỏ, chỉ cần một nội dung phật ý, chỉ cần một suy nghĩ sai lệch khỏi đạo đức chung, suy nghĩ chung, định kiến chung.

    Thì nó sẽ trở thành một thứ phản loạn, đáng bị diệt trừ, mà không biết nếu nó thốt ra từ một kẻ không ai biết đến, vô danh tiểu tốt, thì những gì y nhận lại, sẽ là gì ấy nhỉ?

    Vùi dập hử?

    Hoặc bị lôi hết đời tư để bêu riếu trước bàn dân thiên hạ?

    Hay là tẩy chay?

    Cũng có thể là cả tập thể cô lập?

    Càng nghĩ càng thấy nó bẩn thỉu, tôi chả dám viết nên một thứ được định sẵn là sẽ bị như những cái tôi đã nêu trên đâu, tôi là một kẻ có tâm hồn yếu đuối lắm đóoo~

    Sẽ khóc mất luôn, huhuhu.

    Đùa đấy.

    Dù sao tất cả thật kinh tởm.
     
    Collection Of Dreamers
    Định Kiến?


    M/à/n/g t/r/i/n/h, chắc hẳn ai cũng biết thứ này là gì.

    Trong thời phong kiến thứ ấy được xem là danh tiếng, tượng trưng cho thước đo phẩm hạnh và giá trị hôn nhân của một người phụ nữ, là mạng sống của họ.

    Dẫu là vậy nó cũng có thể từ vài sơ suất nhỏ, tai nạn bất ngờ mà mất đi và dẫn đến bao nhiêu hiểu lầm tai hại oan ức.

    Đến thời nay những việc như này cũng được thả lỏng và thoáng hơn không như những ép buộc thời xưa ấy, nhưng không vì vậy mà nó biến mất hoàn toàn, những dư âm nhỏ vẫn còn xuất hiện đến hiện giờ từ những người vẫn còn tư tưởng bảo thủ.

    Không riêng ai chính tôi cũng là một trong số những người ấy, không phải vì những lời dạy, mà là do ảnh hưởng từ việc xem các văn hóa phẩm đ/ồ/i tr/ụ/y quá sớm khi chưa đủ trưởng thành.

    Sinh ra cảm giác ác cảm với những người đã mất đi miếng da vô dụng đó, trong các tác phẩm được tôi đọc qua thường là những người đàn bà con gái đã có chồng hoặc bạn trai các kiểu, và kẻ cướp đi thường là những ông già, trai đô con, hoặc cũng có thể là một cậu nhóc?

    Thật chả hiểu nổi ý nghĩa của các rác phẩm ấy, và như vậy tôi đã dần bị tiêm nhiễm vào đầu cái tư duy độc hại không đáng có trong lứa tuổi đó.

    Và giờ đây khi đã đến cái tỉnh ngộ quá muộn này, vứt bỏ đi định kiến được công phu cấy ghép chẳng dễ dàng gì, mâu thuẫn và mâu thuẫn, có lẽ giờ đây tôi đã hiểu cái tôi ghét lúc đấy có thể không phải là cái miếng da ở dưới của những người phụ nữ kia, mà là tâm hồn nhơ nhuốc của một loại người phản bội đáng ghê tởm.

    Đọc đến đây có lẽ các ngài đã hiểu man mác những lời chương này muốn nói đến, hành trình vứt bỏ định kiến?

    Có lẽ vậy hoặc không, càng viết thì nó lại mọc nhiều thêm các vấn đề, y như cỏ dại vậy, càng triệt càng mọc, là một loại cỏ phiền phức đến não nề.

    Vì sao t/r/i/n/h t/i/ế/t phụ nữ lại bị chú trọng đến vậy, còn đàn ông thì sao?

    Những vấn đề ấy có lẽ sẽ chỉ có thể tôi của năm 60 giải quyết, chứ một kẻ còn non nớt, tay con gái còn chưa nắm qua một lần thì khó mà giải thích à nha.

    Hoặc các vị cũng có thể thay mặt kẻ hèn này giải đáp.
     
    Collection Of Dreamers
    Báo Hiếu


    Chà....không ngờ tôi lại cập nhật chương sớm như thế này, bình thường sẽ mất khoảng hai đến ba ngày hoặc hơn để ổn định lại cảm xúc và gợi mở thêm nhiều vốn từ để tiếp tục phát hành những câu chuyện, hoặc cũng có thể là tự sự này.

    Cho nên vào chủ đề chính thôi, lần này tôi muốn nói về 'Gia Đình', là nó đấy, các vị không nghe nhầm đâu.

    Tôi có phần mệt mỏi khi nhắc về chủ đề này, vì không phải ai cũng có một gia đình hạnh phúc để có thể dựa dẫm vào mà, có lẽ với trường hợp của tôi thì đỡ hơn một chút, nhưng mỗi người đều có một giới hạn chịu đựng đau khổ khác nhau, không thể vì vài lý lẽ nhỏ nào đấy mà gạt phăng đi cảm xúc người khác được, đúng không?

    Càng nói càng lệch chủ đề rồi, quay lại chủ đề quan trọng nào, hôm nay ba và mẹ tôi vẫn như cũ, một mối tình thật là ngang trái kéo theo người con của mình vào một đống rắc rối không đáng có, nhưng tôi không có quyền nói như vậy, cái công sinh thành và nuôi lớn vẫn ở đấy, tôi còn có thể sống đến bây giờ là nhờ họ.....dù tôi chả muốn tồn tại trên cái thế giới này chút nào, nhưng một khi đã sống thì không thể cứ vậy mà lựa chọn rời đi, dù sao tôi còn có mục tiêu, một người để làm mỏ neo vịn tôi lại tại nơi này mà.

    Tôi không rõ cảm xúc của mình về gia đình này là như nào, vì chính cái nơi này cũng là cái nơi khiến tôi có những vết sẹo mãi không lành, vết sẹo có thể không phải là vết thương vật lý, mà là vết thương trong lòng, cũng là vết thương khó xóa nhất.

    Là nơi khiến máu tôi nhuộm đỏ, nhưng cũng là một nơi ôm ấp lấy tôi vào lòng dù cho tôi cứ mãi tránh đi, nhưng thất bại.

    Tôi không thể tránh được nó, mỗi khi như vậy, lòng tôi chứ dằn vặt lên một cơn đau nhói của tội lỗi gặm nhắm sâu vào trong thân mình.

    Vì sao lại như thế này?

    Tôi cũng muốn có thể nói ra những lời yêu, những lời thương, hay chỉ đơn giản là 'dạ, vâng' đối với bọn họ, những người tôi xem là cha, là mẹ, là những người mà tôi có thể đưa lưng dựa vào, sẻ chia gánh vác, tâm sự chuyện buồn như những bạn bè đồng trang lứa khác, nhưng tất cả đã muộn rồi, một khi cảm xúc khó phân định này còn tồn tại, tôi sẽ không bao giờ có thể xác định được.

    Tôi sợ khi sau này họ mất đi thì tôi mới có thể mà nói ra những lời ấy kia, lúc đó thì cũng là quá muộn, quá trễ.

    Tôi lại càng sợ đối mặt với cái xã hội khắc nghiệt này, lập nghiệp, kiếm công việc làm, để có buổi ăn thức uống mà sống.

    Nhưng với một đứa ngay cả cái bằng học sinh đàng hoàng còn không thể có này, thì thứ gì sẽ đợi chờ tôi đây?

    Chắc chỉ có những công việc chân tay, hoặc những việc nguy hiểm như xuất khẩu lao động thôi, và với một đứa giao tiếp còn khó này thì đừng nhắc gì tới mạo hiểm kiếm tiền báo hiếu.

    Ahahaha...đúng thật là khó coi mà, sao trên đời này lại có một người như tôi chứ, nếu cuộc đời này là một bộ phim, thì các khán giả sẽ chứng kiến tôi bằng cảm xúc như thế nào?

    Có muốn báo ơn cho họ đi nữa thì có lẽ đã không được rồi, tiền đồ sau này của tôi chỉ một vực thẳm sâu hun hút, không một lối về, nhưng đã là cuộc sống của tôi, tôi sẽ cố gắng mà đứng dậy rồi lê lết tiến lên, không đi được thì mình lết, không khóc được thì mình nhịn.

    Cho đến khi tự sát vì áp lực mà thôi.

    Một Cuộc Sống Thật Vô Nghĩa, có lẽ vì vậy mà tôi không muốn có bạn gái hay vợ gì cả, chính tôi còn lo không được cho tôi, thì lấy cớ gì mà lo cho người khác được cơ chứ, phải không?

    Tôi không muốn vợ con tôi sau này sống trong một cuộc đời đầy nghèo nàn và thiếu thốn, con cái thì sống trong cãi vã, cứ nhìn vào cha mẹ tôi thì tôi đã có thể hiểu được đại khái nếu tôi lựa chọn cố chấp như họ rồi, tôi nguyện đem theo tất cả tương lai tươi sáng có thể tự mình tìm ra dâng lấy cho một người rất quan trọng với tôi hơn cả bản thân mình.

    Thế Giới Này Không Cần Một Kẻ Như Tôi Xuất Hiện

    Mà Là Em Ấy.
     
    Collection Of Dreamers
    Vô Định


    Tôi luôn tự dặn mình đừng bao giờ so sánh khổ đau này với đau khổ của một người khác, mỗi người lại có sức chịu đựng riêng biệt nên việc so sánh là vô nghĩa và không cần thiết, thế mà tôi vẫn luôn vô thức tự biện minh rằng mình không buồn hay đau thương gì cả, tất cả việc ấy là bình thường, ngoài kia còn có các trường hợp tệ hơn rất rất nhiều.

    Phế vật.

    Mỗi việc ấy đã khiến tâm can tôi liên tục mâu thuẫn, thật sự là tôi có chút không hiểu vì sao phải luôn là như vậy?

    Khác gì lấy đá tự đập vào chân mình đâu, mâu thuẫn này là từ cái gì, vì sao?

    Hay nó chỉ là một cách mà não bộ nghĩ ra để xua tan đi các tiêu cực?

    Nếu là vậy thì một thằng như tôi chức năng ấy rất vô dụng, thứ ấy đơn giản chỉ là kéo sự đau khổ này đến đau khổ khác, khiến các cảm xúc rối bờ của tôi liên tục bị dồn nén lại và nổ một cái BÙM ngay thôi.

    Lúc đấy còn khó xử lý hơn là từ đầu đã chấp nhận sẵn mình đang đau khổ, kiểu như....?

    Aaaaaaaa khó giải thích quáaaa!

    Đau đầu thật, tôi ghét cái chủ đề chết tiệt khốn khiếp này, rất ghét.

    Tôi muốn kết thúc chương này ngay lập tức, nhưng chỉ mới viết vài từ đã muốn đổ bỏ đi thì khác gì một tên.....gì nhỉ, kệ đi đừng quan tâm.

    Lời nói thì mơ hồ, không đâu vào đâu, tam quan thì lệch lạc so với định kiến chung được định sẵn, tôi ghét cái này nốt.

    Mệt thật, sao thế giới này không chết quách đi cho xong nhỉ?

    Không, tôi không thể nói như vậy được, thế giới có thể cút đi khi nào thì cũng được, nhưng không phải bây giờ, đúng, không phải là bây giờ.

    Như vậy thì quá ích kỷ, tôi không cần thế giới này thì vẫn còn rất nhiều người có thể cần, đã áp đặt sự đau khổ rồi mà lại còn áp đặt tư duy, tôi đúng là một thằng tồi tệ mà.

    Trống rỗng nữa rồi, nào hoạt động đi chứ các bánh răng động cơ cùa não bộ ơi?

    Bây giờ tôi chỉ muốn chết đi, không được.

    Toàn là nghịch lý, toàn là mâu thuẫn, muốn nhưng không có được, có được nhưng lại không muốn, hạnh phúc nhưng không hạnh phúc, không hạnh phúc nhưng lại rất rất hạnh phúc.

    Cái cảm giác hiện tại của tôi là như thế nào thế này?

    Nếu cứ mãi như vậy có lẽ tôi sẽ điên khùng mất thôi, như việc tôi càng viết thì lệch đi rất nhiều chủ đề chính, và nó mở ra các chủ đề nhạt nhẽo không liên quan, như cuộc đời ấy nhỉ, cái này gọi là lạc lối phải không ta...?

    Đi đúng thì vinh quang, bước sai thì tuyệt diệt thế thôi, luật lệ từ đầu của Trò Chơi Cuộc Đời rồi mà, nhưng tôi thì ghét những quy củ chó má này, tôi chỉ muốn đem những quy tắc ấy thiêu đốt đi tất thảy, nhưng quy tắc là đốt sống của sự yên bình như không yên bình hiện tại, yên bình theo khái niệm, không yên bình theo tam quan.

    Thôi, ngủ đây.

    Mặc xác cho thế giới tự tuyệt diệt!
     
    Collection Of Dreamers
    Tâm Tình


    Xin chàoooo các quý vị khán giả nhá~ tay viết tài ba dù kí (Yuki) đã tái xuất giang hồ, sau bao ngày rực rỡ từ ánh sáng vầng trăng lẫn bóng tối của sự lạc loài, tui chính thức quay trở lại vàaaaa ăn hại hơn xưa~, người đâu vỗ tay đi chứ cho không khí sôi động và thêm phần náo nhiệt nào, tôi thật sự đã ti tí xíu nữa là bỏ truyện rồi đó, nhưng vì lương tâm cắn rứt nên liền hô biến quay về, fufu, thật sự thì sau khi viết chương sáu xong tâm thần tui có chút không được ổn định ý, y như cái tên chương truyện luôn.

    Hầy hầy đúng là cái tên vận vào người mà biết vậy tui nên đặt cái tên nào tính cực lên chút hì hì, nhưng nếu đặt vậy thì không hợp nội dung trong chương tí nàooo, thế là tôi vẫn quyết định để tên ấyyy...thật ra là trí tưởng tượng có hạn nên không nghĩ ra được gì hê hê, mọi người biết gì không nè?

    Tui á, mất tận vài ngày chỉ để lấy lại tinh thần sau lần cập nhật chương truyện gần nhất, đã một chút thôi, một chúttt nữa thôi, chút chút nữa thôi là bỏ cuộc trong quá trình tiếp tục đăng truyện rồi, vì tui kiểu....não bỗng tự nhiên không có bất kỳ thứ gì trong đấy luôn, như bị người ngoài hành tình rút bộ não ra dọn dẹp ấy, ối trời, chip xử lý thông tin và ngôn ngữ trống không!

    Quá là thảm họa, bị vậy mà còn phải nghĩ nội dung cho chương sáu, ác mộng!

    Thuở đầu tôi tạo ra bộ này với mục đích rất chi là đơn giản luôn, là nghĩ gì viết nấy, có gì liền cho cái đấy chứ không phải mục đích cao xa kiếm tiền, kiếm lượt xem hay độ nổi tiếng gì cả.

    Dù sao tui là một cái đứa cực kỳ ghét đám đông mà, họ làm gì tôi làm ngược lại với thứ ấy, vì tui là một kẻ hơi có phần nổi loạn và nóng nảy, hè hè, chuyện là vậy đó nên khi tôi xác định lại mục tiêu ban đầu rồi thì trong lòng tui nhẹ nhõm hẳn, tôi thường hay khoe khoang những câu chuyện và những gì tui viết cho hai người bạn của mình, riết rằng quên mất một chuyện, và đang làm theo một chuyện...

    Tui đang bị chính tui tẩy não, bất ngờ chưa!

    Tui bắt đầu không viết vì chính tui nữa mà là viết vì người khác dù họ chẳng nói cái gì cả, tui đã đi lệch con đường.

    Kiểu khi vừa nhận ra thì tôi ngạc nhiên cực kỳ luôn, vì sao mình lại như vậy, tại sao mình lại làm như thế, các suy nghĩ ấy nhấn chìm bản thân tớ vào sâu nơi vực thẳm của sự bối rối mang tên gánh nặng, tớ tự đặt một hòn đá và cả hàng tá cục tạ trên lưng mà chẳng thề hay biết gì đến khi vấp ngã vì kiệt sức và rã rời, chà chà, không ngờ có ngày bản thân lại ngu như vậy vì ánh mắt của một người khác, nhưng dù có mạnh mẽ đến đâu trong trái tim tui vẫn là một cậu nhóc sợ sệt với nhân loại và đám đông cơ mà, tớ không biết gì về con người cả.

    Tớ luôn luôn là tớ, không phải là ai, không phải là con người, cũng không phải là con vật, cũng không phải một thực thể hay bất cứ thứ gì trên vũ trụ này, tớ là 'tớ', nhưng 'tớ' càng không phải là tớ dù nó là 'tớ'.

    Nên tớ ghét con người, chỉ riêng con người và đạo đức chung, định kiến chung, quy chuẩn chung được đặt ra, định kiến của thế giới về thế giới con người.

    Tớ luôn nghĩ mình đã tránh và thoát khỏi được cảm xúc này, nhưng ắt hẳn là không rồi, một đứa như tớ luôn mộng tưởng rằng mình có thể ở trên thế giới này và trải qua một cuộc sống như bao cuộc sống bình thường, nhưng một khi tớ vẫn còn hiện hữu ở đây, thì chả có thứ gì đáng được gọi là 'bình thường' cả, tất cả đều là ảo cảnh tự mình tưởng tượng ra mà thôi.

    Thế giới Này Luôn Bất Bình Thường.
     
    Collection Of Dreamers
    Hận!


    (Nội Dung Gây Tranh Cãi.)

    'Hồi bé không có ước mơ, vậy cứ dùng cả tương lai này để tìm kiếm vậy'.

    Là một câu tôi đã vô tình nghĩ ra khi đang tâm sự với người bạn của mình, nhưng tôi không nói nó ra, giấu nó vào sâu thẳm tâm can này chỉ để đến hiện giờ, nhắc lại tại nơi đây.

    Vì câu này nó quá hay đối với tôi, nó khiến các suy nghĩ rối bời đang tìm kiếm ý tưởng viết truyện biến mất, vì nó chính là một ý tưởng đại tài nhất mà tôi đã từng nghĩ ra.

    Đôi khi tôi có các phát ngôn lẫn lời thoại khiến bản thân mình tự ngạc nhiên, không hiểu vì sao mình có thể thốt ra và sáng tạo ra nó, như một chú thỏ nhỏ ngây thơ vô tình biết được nguyên cả một góc trời đẹp đẽ và xấu xí.

    Tôi từng không biết ước mơ bản thân của mình là gì, sau này mình sẽ làm những công việc thế nào, và, vì sao?

    Tôi cứ nghĩ bản thân sẽ chỉ mãi lạc lối vì nó, nhưng ngày một lớn, các suy nghĩ tôi bất giác thay đổi theo thời gian.

    Tôi muốn làm một nhà văn nổi tiếng với các tác phẩm lay động lòng người, cũng muốn làm một kẻ tầm thường sống một cuộc đời tầm thường, nhưng cũng càng muốn làm một gã khờ dại đi vô định lạc lối trong màn đêm cuộc đời, không đích đến, không lý do, không vì cái gì cả.

    Bước đi, đi tiếp, đi nữa, đi mãi mãi, mệt thì ngồi nghỉ, buồn ngủ thì cứ ngủ, vui chơi thì cứ vui chơi.

    Rồi dừng chân tại nơi chốn cuối cùng của mạng sống cuộc đời vì đói lã, khép lại cái tuổi đôi mươi và hành trình đi bộ cả vạn ki-lô-mét này.

    Một ước mơ giản dị không cầu kỳ, hay mỹ miều.

    Chỉ như vậy là tôi đã thấy mình được sống, chả biết khi nào mình có thể hoàn thành được nó nhỉ, haha...ước mơ ấy của tôi rất đơn giản mà phải không?

    Đơn giản đến phức tạp, chỉ nghĩ đến cảm giác bản thân đói đến mức chết đi sống lại thì tôi đã sợ rồi, cũng muốn đi tới già lắm chứ, nhưng tài chính nào cho phép?

    Không làm việc gì thì lấy đâu ra đủ kinh tế để mỗi ngày đều có thức ăn nuôi sống bản thân mình?

    Chỉ đi và đi thì LẤY ĐÂU RA?

    Xin lỗi, tôi hơi kích động, ahaha....mệt thật, đây là lý do tôi ghét kể về ước mơ, càng ghét câu hỏi 'vì sao cậu lại có ước mơ đấy', một câu hỏi ngu ngốc, ước mơ thì làm đết gì cần thứ có tên là lý do chứ, nó chỉ là một cách khiến một kẻ mơ mộng như tôi cảm giác có quyền được sống.

    Tôi ghét những câu hỏi ngu ngơ, rất ghét, rất hận, cực kỳ đáng hận những câu hỏi ấy, mà lý do tôi ghét nó lại cực kỳ nực cười.

    Vì chả nghĩ ra được gì cả để trả lời.

    Thấy không?

    Buồn cười đúng chứ?

    Nhạo báng tôi đi?

    Cười vào mặt tôi đi?

    Mẹ Kiếp.

    Tôi lại càng ghét các quy chuẩn, định kiến, luật lệ, Đạo, Thần Thánh, Quỷ Ma, Phật.

    Ghét, tại sao tôi lại bắt buộc phải tuân theo các quy chuẩn riêng đết nào đấy và không được làm chính tôi, một kẻ dơ bẩn nhơ nhuốc phô bỉ?!

    Tôi là một kẻ báng bổ, khinh miệt là khạc nhổ vào thứ gọi thần thánh đấy, càng ghét bản thân mình lại sợ hãi những thứ vô hình, răng tôi như nghiến chặt vào nhau khi nhắc về nó, tại sao lại không hủy diệt hết đi chứ?

    Vì sao tôi lại phải tuân theo quy củ của các người?

    Vì sao tôi lại phải nghe theo một luật lệ không chính thức, không nguồn gốc, là một loại luật rừng như các người?

    Tất cả đều là khái niệm đấy thôi, lời của các người chả có gì mà tôi phải bắt buộc tin vào cả, việc tôi sinh ra trên thế giới này cũng đâu phải do bản thân tôi lựa chọn!?

    Là Do Các Người Sinh Tôi Ra!

    Rồi gán tôi vào cái mác là một kẻ phải đi báo hiếu, trả ơn cho tất cả các người vì đã dưỡng dục tôi, sinh ra tôi của hiện tại.

    Mà chưa từng hỏi....

    Tôi Có Muốn Hay Không!
     
    Collection Of Dreamers
    Cái Xác


    "Đừng lơ đường kẻ

    cái xác lắt lẻo

    cái xác xinh xinh

    máu chảy róc rách

    đừng lơ đường kẻ

    cái xác lung linh~

    Mèo con xanh xanh

    chiếc má phũng phịu

    meo, meo liền tốt

    không phải cái xác đơ đơ.

    Vầng nghe Vầng gọi, Vầng nghe trả lời."
     
    Collection Of Dreamers
    Thế Giới Mới


    "Nếu cậu xuyên không đến thế giới khác thì như nào?"

    "Không thích."

    "Ủa sao vậy, tôi tưởng cậu thích nó lắm chứ?

    Vì cậu ngày nào cũng bảo mình hận thế giới này mà, tưởng khi cậu rời khỏi nơi này, cậu sẽ rất phấn khởi chứ."

    "Phấn khởi?

    Cậu dùng từ xưa lắt xưa lơ thế, tớ đã xém quên mất Tiếng Việt còn có câu đấy rồi."

    "Thôi nào trả lời chủ đề chính đi!!"

    "Được rồi, được rồi, đúng là tớ có nói ghét cái thế giới này thật nhưng nó không có đồng nghĩa với việc rằng tớ muốn rời đi.

    Dù sao tớ vẫn còn em tớ, còn ba mẹ thì...không biết.

    Không muốn nhắc về họ."

    "Lại là 'em của cậu à', tên khốn này."

    .......

    Tôi mặc kệ đi khuôn mặt đang bị nhéo đến biến dạng của bản thân, tại sao tôi lại muốn xuyên không đến thế giới khác được, nếu vậy thì tôi bằng cách nào để gặp em ấy chứ?

    Với cả lỡ lạc vào thế giới hậu tận thế, hay thời xưa thì khả năng tôi bị chém chết chỉ trong tích tắc, nhân vật chính có bàn tay vàng, hoặc một năng lực đặc biệt nào đấy, còn một kẻ hèn nhát như tôi thì chả có cái gì khác cả ngoài cái tính tình sợ chết đến cực đoan của bản thân, không riêng về việc đấy, chỉ nghĩ về việc không gặp được người em yêu dấu của mình, đã khiến lòng tôi như bị hàng vạn mũi tên đâm vào.

    Nếu em ấy xuyên không cùng tôi đến cái thế giới như vậy, thì lại càng không được!

    Quá nguy hiểm, họ có thể làm hại em tôi, giết em ấy, thậm chí còn tệ hơn.

    Một thế giới nơi luật lệ như cỏ rác bị đạp bỏ sang một bên, tôi sao có thể yên lòng được cơ chứ, tỷ lệ gặp một thế giới như trái đất hiện tại cũng rất hiếm, lỡ đâu vừa xuyên tới thì lại dính vào một kịch bản kì quái?

    Ma ám?

    Sát nhân?

    Giang Hồ Trộm Cướp?

    Bắt cóc?

    Tốt nhất vẫn là không đi đâu cả, đối với tôi nơi nào cũng đầy rẫy nhưng cái hố lớn cạm bẫy, chỉ cần bước hụt một chút thôi, một chút thôi.

    Tất cả sẽ kết thúc, sẽ bị nhấn chìm vào cơn lửa của địa ngục, à mà...nói từ nãy đến giờ, mọi người có lẽ vẫn không biết em tôi là ai nhỉ?

    Em ấy là một thiên thần nhỏ, đáng yêu, dễ thương, nhưng đôi lúc cũng rất hung dữ như những mèo hoang xù lông lên, cảnh giác với nguy hiểm, hoặc chỉ vì đã bị chọc ghẹo quá nhiều đến mức cau có mà cắn tay người đã trêu chọc chúng, là một sinh vật truyền cảm hứng cho tôi, cảm giác tích cực cho tôi, là một loài sinh vật hoàn hảo trong truyền thuyết.

    Cũng không hẳn là hoàn hảo, em ấy rất háu ăn háu đói, y chang tôi dù chả cùng dòng máu hay huyết thống, em ấy nhắn tin trên mạng rất cáu kỉnh và cọc cằn, bánh ngọt là thứ người ấy thích ăn nhất, nhưng vì tôi quá sợ béo nên chả dám ăn dù đã được mời.

    Chỉ cần nhìn thấy chúng, những chiếc má phũng phịu nũng nịu khi ăn, lòng tôi đã như tan chảy vì quá dễ thương, như là một loại thuốc phiện vậy.

    Một khi đã dùng thì khó mà cưỡng lại, nhưng đôi khi tôi hay bị trêu là lợn thôi, èo đúng là đồ xấu tính.

    Nhưng điểm đấy là điểm tôi thích tại em của mình, tôi hình như hơi nói nhảm nhiều rồi nhỉ...y như thằng biến thái vậy, cái đệt, lỡ có người hiểu lầm tôi thì sao đây, ai biểu em ấy dễ thương quá đi chứ.

    Nếu bớt dễ thương chút là tôi kiểm soát được khi kể về em ấy rồi, hehe, nhưng đã kể thì phải kể cho chót đúng không nè?

    Em ấy chỉ kém tôi tầm vài tuổi thôi, nhưng năng lượng lẫn khí chất mà em ấy tỏa ra thì cứ hệt như một người lớn tuổi vậy, đôi khi vẫn còn vài chút tính cách và sở thích trẻ con, nhưng mấy cái còn lại thì trông rất trưởng thành khiến tôi tự xưng mình là 'anh' mà lại ngượng mồm đến không chịu được.

    Cũng là một điểm tốt ấy chứ, em ấy sẽ đỡ đi một phần bị lừa dối bên ngoài xã hội và không dính dáng vào các mấy mối quan hệ phiền phức.

    Với cương vị là một người anh thất bại, thì như vậy đã là hạnh phúc rạng ngời rồi.
     
    Collection Of Dreamers
    Nhân Sinh Kiếp


    Hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện, thật giả thế nào thì các vị tự mà phán định.

    Ngày xửa ngày xưa tưởng xa mà gần, có một Gã khờ khạo, Gã vì quá 'yêu' thế giới này mà sinh ra lòng oán hận, cái ngày Gã tưởng sắp chết đi, Gã lại tạo nên một người phụ nữ không có thật, trao cho bản thân Gã hơi ấm mà bản thân Gã chưa bao giờ có được, nhưng não bộ của Gã lại liên tục, liên tục, lặp đi lặp lại phủ nhận đi cô gái mà Gã thương yêu, nên Gã liền dùng mọi chiêu trò để mà phản bác.

    Gã mọi ngày đều nhắc đi nhắc lại người phụ nữ Gã yêu là không phải giả mỗi khi các suy nghĩ phủ nhận tiến tới, Gã dằn vặt, Gã đau khổ.

    Đầu óc Gã như não tung thành từng mảnh vì các suy nghĩ mâu thuẫn nối tiếp mâu thuẫn lẫn nhau tạo thành, Gã lại bắt đầu nương tựa vào một đồ vật nhỏ mà vốn là người khác tặng, Gã bẻ gãy đi ý chí đấy mà chèn ép thành một kí ức giả, Gã mồn một tin rằng đấy là sự thật dù cho tất cả có phản đối đi nữa, Gã tin nó là thật, thế là đủ.

    Nhưng lý trí Gã làm gì dễ dàng đến thế?

    Nó lợi dụng các suy nghĩ của Gã mà thiết lập nên những bàn cờ ẩn, chỉ chờ Gã lọt hồ rồi chôn vùi đi, Gã phản kháng dữ dội, dữ dội đến mức tự càu xé mình bằng những cơn đau đớn tột cùng, cảm giác các hơi thở bị bóp nghẹt đi, ho lấy ho để.

    Đầu óc mụ mị mà rối loạn, thế là Gã tạm thời áp chế được, Gã cũng rút ra được một cái đạo lý, vì sao lại cần phải chứng minh nó là thật hay giả cơ chứ?

    Cứ thế mà hùa theo não bộ thôi, Gã biết, à không, Gã tin, như cách bao người vẫn tin thế giới này tồn tại và chúng ta bên trong nó, Gã tin vào cô gái ấy, à không, Gã vẫn luôn tin.

    Gã vẫn luôn yêu người phụ nữ ấy, người phụ nữ ấy là tất cả của Gã, là cả thế giới này của Gã, là một người cứu rỗi lòng Gã, là người đem Gã bước khỏi bóng tối lần thứ tư của cuộc đời này.

    Dù đôi khi Gã vẫn bị não bộ đánh lén bằng những suy nghĩ vu vơ nhưng đầy tính chất cố đánh thức Gã.

    Thật ngu ngốc, sao lại cố đánh thức Gã khỏi hiện thực cơ chứ?

    Rành rành như vậy, cớ sao lại phải tốn công mà giải thích, các suy nghĩ, kí ức bị chôn vùi theo thời gian mà mở khóa, lần này Gã mới hiểu, làm gì có cái mà chỉ mình Gã có thể thấy chứ, vì Cô Gái ấy là tồn tại thật sự mà?

    Nhưng bây giờ Gã lại muốn ích kỷ muốn giữ cô lại bên mình, chỉ mình Gã có thể thấy được cô, chỉ được Gã mới được phép chạm vào, chỉ được Gã mới có thể luôn luôn, mãi mãi bên cạnh cô, dù cho có bị gọi là Kẻ Điên đi chăng nữa, Gã ích kỷ, Gã tham lam.

    Chỉ cần một thứ xinh đẹp như Cô Ấy tồn tại, thì không thể tránh khỏi những con sói lâm le đớp lấy con mồi, Gã không thích những ánh nhìn dơ bẩn hướng về người của Gã, Gã cũng càng không muốn bông hoa của mình lại nghiêng về người khác, Gã cũng càng và cũng càng không muốn bông hoa của Gã bị gặt đi khỏi tầm với.

    Gã là một con người khốn khổ vì tình, Gã yêu cô hết một đời người, thề sống, thề chết, nguyện trao đảo vì tình, tình yêu của Gã là độc đoán, nên vì vậy mới có thể giữ cô cạnh mình, Gã muốn vì nàng mà cùng chết, Gã muốn cùng nàng mà trôi dạt nơi lạnh lẽo tăm tối của Hoàng Tuyền, Gã muốn thấy nàng cũng Gã hạnh phúc mãi về sau như những câu chuyện cổ tích trẻ thơ không có thật ấy.

    Gã muốn dùng hạnh phúc cả một đời mà Gã có thể xây dựng vun đắp lên cho nàng.

    Gã Yêu Nàng.
     
    Collection Of Dreamers
    Thí Nghiệm Thứ JX-001


    Tôi Muốn Gào Thét Lên Rằng Tôi Ghét Cái Thế Giới Này.

    Tôi Muốn Dùng Hết Cả Thanh Âm Này Để Bảo Rằng Tôi Ghét Nó.

    Nhưng...tôi không thể.

    Tôi cũng yêu cái thế giới này, rất yêu cái thế giới này, nhưng lại cũng cực kỳ căm ghét cái thế giới này, hai suy nghĩ, một 'tôi' liên tục bị hành hạ.

    Tôi muốn bảo người này đang nói sai, nhưng tôi cũng thừa biết rằng con người có những góc nhìn riêng, mỗi cuộc sống, trải nghiệm, thân xác của chính bọn họ, sức chịu đựng, tam quan là khác nhau, nếu tôi là họ, tôi cũng sẽ làm vậy, cũng nói như họ, lựa chọn như họ.

    Tôi cố khiến bản thân mình thông cảm cho tất cả, thông cảm vì hắn ta làm vậy, thông cảm hắn ta ghét thứ đó như vậy, thông cảm và thông cảm, vậy tôi thì sao?

    Một thân xác đang bị chính nghịch lý mình tạo ra hành hạ thì như thế nào, tôi cũng có tam quan, ý nghĩ, trải nghiệm, cuộc sống, thân xác riêng, vậy vì sao tôi lại cố thông cảm cho họ?

    Vậy còn tôi thì sao?

    Ai sẽ thông cảm cho tôi?

    Tôi là một kẻ ích kỷ mang lên mình sự thánh thiện giả tạo được xây dựng bằng cách tổn thương chính cảm xúc của mình, bực bội, quát tháo rồi lại tội lỗi vì nghĩ đến mỗi người đều có suy nghĩ riêng, cơn tội lỗi ấy khiến tôi như chết ngạt trong biển đen ngòm của ý nghĩ.

    Tại sao?

    Tại sao?

    Tại sao tôi lại cố như vậy chỉ để tha thứ cho một kẻ ngoại lai không phải bản thân mình?.

    Dù sao thì tất cả ngôn ngữ tôi đang viết, đang nhìn, đang đọc, đều là một khái niệm, ngay cả khái niệm cũng là khái niệm của một khái niệm, chẳng phải tôi có quyền tự do thay đổi khái niệm đó sao?

    Dù cho bị chống lại, dù cho bị phản đối, nhưng tôi vẫn có quyền mà?

    Nhưng người phản loạn lần này là chính Bản Thân tôi.

    Vì sao vậy Tôi ơi?

    Hỡi Tôi ơi?

    Mày nỡ lòng nhìn ta đau đớn thế sao?

    Tôi ghét bọn họ.

    Tôi ghét thế giới này.

    Bọn họ sai rồi.

    "Phải không?"

    Không biết, tôi là người tạo ra tất cả những thứ đó, rồi lại bị những thứ đó đè bẹp, tôi muốn có dũng khí bảo rằng họ sai rồi, nhưng tôi cũng lại biết họ đúng rồi, nhưng tôi lại Biết Rằng Không Ai Đúng Hay Sai cả....

    Nè 'Tôi', mày nói xem, phải không?

    "Không biết."

    Chính mày mà cũng không hiểu mày cơ à, thảm hại quá.

    "Mày cũng vậy thôi, thảm hại như tao vậy."

    Ừ, chúng ta là một lũ thảm hại xuất hiện trên thế giới này, mượn thân xác của một kẻ, rồi lại ăn bám vào thứ gọi là gia đình đến khi lớn lên.

    Rồi lại trả hiếu, rồi lại bắt đầu cuộc sống riêng mình, bị trói buộc, như những con rối trong rạp xiếc không có khán giả, chỉ có bản thân và hàng ngàn quan điểm.

    Một con rối mục ruỗng nhảy múa, diễn trò, nhảy nhót tại nơi hoang tàn trống rỗng.

    Trống rỗng, một kiểu trống rỗng không thể dùng khái niệm để giải thích, và đây cũng là khái niệm.

    Nói xem, liệu trò chơi cuộc đời này sẽ dẫn lối những nhân vật nền như chúng ta, tiến về đâu?

    "Một thiên đường đầy rẫy những bông hoa xinh đẹp thơm ngắt?"

    Một địa ngục hoang tàn của sự hủy diệt từ tro tàn?

    'Một khoảng không trắng xóa bồng bền khiến cảm giác như lạc lối vào nơi tận cùng?'

    (Một kiếp sống tiếp theo của cuộc đời, thân phận khác, giới tính khác, nhân cách khác, quan điểm khác, ngoại hình khác?)

    {Hay là một thiên đường đầy rẫy tiếng cười hạnh phúc man dại?}

    [Hay là một nơi trống rỗng không đích đến, không suy nghĩ, không con người, không tồn tại, không có thực?]

    Nếu là bạn, bạn nghĩ nơi ấy sẽ như thế nào?

    Còn tôi thì...tôi chỉ muốn kết thúc cuộc đời nhạt nhẽo này bằng một cách chết đáng sợ nhất, nhưng lại không gây đau đớn nhất.
     
    Collection Of Dreamers
    Thế Gian Chi Tình


    Tôi ghê tởm sự nhu nhược của chính bản thân mình.

    Tôi kinh tởm việc bản thân tôi lại yếu đuối và mềm lòng đến như vậy.

    Đáng lẽ phải giết quách đi, hừ.

    Một kẻ dễ dàng tha thứ và lãng quên như tôi, ra xã hội thì chỉ có một đường chờ chết trước những con thú hoang đang rình rập săn mồi, con cừu non ấy lại chính là tôi.

    Dễ bị cám dỗ, dễ bị thao túng, mục tiêu hoàn hảo trong việc bị săn.

    Tôi chỉ có thể làm một thứ để giảm đi đáng kể mọi cơn tội lỗi đang ngấu nghiến tâm trí, là diệt sạch, diệt hết, giết hết, không còn mầm móng nào, kể cả một ngọn cỏ nhỏ, đều phải giết!

    Nhưng tôi cứ tưởng vậy là kết thúc, chỉ sau vài tháng, tôi lại bắt đầu nhớ nhung họ như muốn đào xác họ ra mà ôm lấy, bảo rằng, kể rằng.

    Tôi nhớ họ ra sao, Dù Tôi Hận Họ.

    Mẹ kiếp, đây là lý do tôi ghét cảm xúc của chính bản thân mình, tôi ghét việc rằng tôi có tình cảm, dù có giả vờ cách mấy tôi vẫn là một kẻ có tình cảm, không giấu được.

    Ngay cả là những câu chuyện tự chế, tôi sẽ tự động mà cho các nhân vật ấy một sự hạnh phúc nhỏ, dù cốt truyện gốc tôi xây dựng, là Cái Chết, không một tia hi vọng nào cả.

    Tuyệt vọng, không còn đường thoát.

    Vì chính cái sự cảm thông chó chết ấy tạo ra hàng vạn rắc rối cho chính bản thân tôi, mẹ nó.

    Sao mày không đi chết đi?

    Gây rắc rối cho tao làm gì, mẹ kiếp.

    Chó chết.

    Tổ sư gia bố nhà chúng mày.

    Bị nguyền rủa hết đi.

    tôi ghét việc bản thân mình có cảm xúc, có hỉ, nộ, ái, ố.

    Tôi muốn bản thân mình là một cái vỏ rỗng, muốn gì làm nấy, không lo, không sợ, tiêu dao phóng thoáng mà làm.

    Nhưng nó cũng là một loại cảm xúc, lựa chọn hành động, ngay cả bản thân cũng chính là cảm xúc.

    Ghét cay ghét đắng nó như vậy, nhưng phủi đi phủi lại vẫn là không sạch, trò chơi thế giới này đúng thật là biết trêu ngươi người khác nha, vì cảm xúc là không thể thiếu cho sự tồn tại này, nhưng chính cái sự tồn tại này của tôi lại cực kỳ căm hận nó.

    Đẩy qua đẩy lại, đẩy tới đẩy lui, qua nhiều nghìn trận chiến khác nhau trong nội tâm, tôi vẫn là chả rút ra được gì cả, chỉ đành biết chấp nhận rằng.

    Tôi có cảm xúc, có 'tình' !

    Tôi muốn làm một kẻ không biết gì về thứ gọi là....hối hận.

    Lúc ấy đôi ta sẽ cùng nắm lấy tay nhau mà nhảy xuống nơi Hoàng Tuyền không đáy ấy.

    Khi đó sợi chỉ đỏ ràng buộc đôi ta sẽ một lần nữa bùng cháy, ngọn lửa của sự hài hòa, đôi ta sẽ hòa thành một, mãi mãi bên nhau không chia lìa bởi bất kỳ thứ cản đường gì, không có thứ gì khác ngoài chúng ta.

    Lúc ấy đôi ta có thể viên mãn mà cảm nhận được sự hạnh phúc vĩnh cửu mà đôi ta hằng khao khát suốt bao ngày, tháng, năm.

    Cảm nhận được cái ôm ở khoảng khắc cuối đời này làm minh chứng cho tình yêu của chúng ta.

    Không có cấm cản, không có vì một sự kiện mà tách xa, không có phán xét, không có cám dỗ, không có bàn tán.

    Tự do cho chúng ta.

    Có thể cùng nhau~

    Có thể cùng nhau~

    Có thể cùng nhau~

    Khụ khụ, tôi hơi mất bình tĩnh, khi nói về em ấy, tôi lại luôn là như vậy mất bình tĩnh.

    Ai Bảo Tôi Yêu Em Ấy quá đi chứ, cực kỳ, cực kỳ và rất cực kỳ yêu em ấy.

    Tôi muốn đánh cược và nhượng lại quyền dùng mạng sống hèn mọn nhỏ nhoi này xây nên con đường hướng tới hạnh phúc, nơi mãi mãi một mình chỉ có chúng tôi, cho chính linh hồn này~♡
     
    Collection Of Dreamers
    Tiếng bước chân.


    Tôi có một tật xấu, mỗi khi tức giận hoặc bị thứ gì làm cho nổi cáu, lòng ngực của tôi sẽ như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nghiền nát, nhào nặn.

    Chiếc mũi vốn bình thường của tôi sẽ thở không ra hơi mà phát ra nhưng âm thanh 'khè khè' đầy tính khó chịu, lúc thì không thở được, lúc thở được thì tim đập rộn ràng như trống trận.

    Cơn bạo lực của tôi lần nữa sẽ bùng phát, mọi âm thanh dù là nhỏ nhất đều khiến tôi khó chịu đến chết đi sống lại, tôi ghét tiếng ồn, tôi lại ghét bản thân mình ghi sai chính tả trong lúc viết ra những thứ này, tôi ghét việc mình liên tục lặp đi lặp lại trùng từ, mỗi khi các âm thanh không đồng điệu, nó lại khiến lòng ngực tôi thắt lại từng hồi.

    Tôi chính là một gã bị cảm xúc nhấn chìm ý chí, là một thằng nhóc giả vờ trưởng thành, là một đứa trẻ lo xa nghĩ ngợi về các thứ sau này của thế giới người lớn, tôi luôn tự nghĩ bản thân trưởng thành, nhưng lớn thêm một chút, thì lại thấy bản thân hồi ấy quá ngu ngốc.

    Như một vòng lặp vô tận.

    Nhưng chương hôm nay không nói về cái này, mà là một chút thông báo nhỏ?

    Tôi không chắc nữa, nhưng cảnh báo: sau đây sẽ có những câu từ gây khó chịu.

    Cân nhắc trước khi xem, các người cũng không phải một đứa trẻ, chắc cũng tự hiểu nhỉ?

    Tôi lập nên dự án [Tuyển Tập Của Những Kẻ Mộng Mơ.] này không phải với mục đích thương mại hay xây dựng sự nổi tiếng, tôi không cần các ý kiến đóng góp, vì nếu cần thiết.

    Tôi sẽ là người tìm hiểu, tôi cũng không cần tiền, không cần gì cả, chỉ duy nhất một lý do để tồn tại dự án tác phẩm này.

    Chính là lưu lại một bước chân tôi từng tồn tại trên thế giới này, dù nó là tịch mịch nơi u tối của sự quên lãng, nên bất kỳ thứ gì các độc giả thân mến bình luận, bảo tôi bớt mơ mộng, tỉnh dậy khỏi giấc mơ thế giới này dịu dàng này đi, là những khái niệm vô nghĩa khi lọt vào tai của một kẻ như tôi.

    Hãy nhớ kỹ cái tên của tác phẩm này, kêu một người vốn đã ở trong sự thật tỉnh đi là một hành động ngu dốt nhất của một thực thể có trí tuệ sẽ tạo thành, vì sao nó lại ngu dốt?

    Vì nó là không cần thiết, một khái niệm đơn giản như 'Không Cần Thiết' cũng phải để tôi chỉ dạy sao?

    Hỡi thực thể tối cao nằm trong sự tỉnh thức kia?

    Hỡi những trí khôn thực tế không mộng tưởng, cao quý của ta ơi?

    Ta chỉ là một kẻ bần hèn có một chút văn chương dở tệ, cùng với những ý tưởng không mấy mới lạ tồn tại trên thế gian này, bất kỳ người nào cũng có thể dễ dàng thay thế, Làm Sao Xứng Với Sự Quan Tâm Của Người Đây, hỡi thực thể cao cả kia?

    Dù sao thì, một kẻ như ta vẫn sẽ phải cúi đầu trước ngài thưa 'chúa tể' của sự 'tỉnh thức', hãy mau tới đây và ban phát ân huệ thức tỉnh cho một kẻ mù mờ không biết đúng sai thật giả này, hỡi vị thần toàn năng xinh đẹp của ta ơi?

    Ta sẽ nằm đây, ôm lấy cơn đau của ảo giác, mong đợi một tia sức mạnh của ngài ban tặng, dù cho bão táp có khiến cơ thể ta như đứt lìa, bị lửa thiêu cháy, ta vẫn sẽ đợi ngày ban phát một chút trí khôn.

    Hãy dạy cho kẻ ngu muội này biết rằng thứ gì là 'tỉnh', thứ gì là 'mơ'.

    Đùa đấy, văn chương đủ rồi, vấn đề chính của chương này chính là một sự mỉa mai mới nhất dành cho một quý độc giả yêu quý, tại chương thứ mười mấy thì người ấy liền sẽ nhận ra nha~
     
    Collection Of Dreamers
    Ý Nghĩa


    Trước khi vào nội dung chính, tôi có một cái bắt buộc phải nói, những chương truyện tôi viết ra, nhân vật 'tôi' không phải là một cá thể 'tôi', mà là rất nhiều cá thể 'tôi', nói là vậy chứ đôi khi sẽ có một vài chương liên kết với nhau, nhưng với một kẻ đã viết ra nó như tôi còn không thể đoán được...haha, chỉ đành nhờ các vị độc giả thôi.

    Giờ quay về chủ đề chính nhé.

    Tôi...là một đứa chả biết gì về tình yêu cả, dù hay yapping (nói nhảm) về tôi yêu người đó chết đi sống lại, nhưng tôi đơn thuần vẫn chả biết gì đến cái gọi là tình yêu cả, nói đúng hơn là hiểu sai...và chấp nhận việc mình hiểu sai.

    Thứ tôi đang có là một sự ích kỷ tột cùng, muốn đem người ấy nhốt vào trái tim này, không ai thấy, không ai biết, không ai cảm nhận được sự tồn tại hay tiếng động của người đó, chỉ có riêng mình tôi....

    Không được....miễn là vẫn tồn tại hay hiện hữu, hay là chết đi, đều có phần trăm tỷ lệ em ấy của tôi sẽ bị cướp mất, miễn không phải hoàn hảo nằm ở số 'Zero', thì các phần trăm còn lại dù là 0,0001%...đều là 50/50...tất là tôi vẫn có khả năng đánh mất em ấy.

    Tôi rất ghét những thứ yêu quý của mình bị đụng vào, nhìn ngó, nó đều tăng khả năng em ấy bị cướp mất, dù có làm gì các thiểu số, các phần trăm ngoại lai ấy vẫn sẽ xuất hiện, thế giới này không có gì là không xảy ra cả.

    Mẹ kiếp...vẫn là không thích chút nào cả, xem kìa, văn phong của tôi đã khô khan và biến dạng mất rồi, là vì tôi 'yêu' em ấy quá đó?

    'Tình yêu' của tôi chính là sự ích kỷ và độc đoán, chỉ cần nghĩ về việc có những con ruồi bẩn thỉu quẩn qua quẩn lại bên cạnh kho báu lấp lánh của mình dùng cả đời để sưu tập, nó đã khiến tôi buồn nôn đến chả hiểu được.

    Người đầu tiên tôi trao thứ trong trắng chỉ thường dùng tay để thỏa mãn ấy, lúc đó lại bao bọc quanh bức tường thịt, là người đầu tiên khiến tôi 'yêu' nhiều đến thế, ngoài từ 'yêu' ra tôi chả thể ra nghĩ ra được thứ đó là gì, thật ra là có, nhưng những câu từ ấy quá ghê tởm và ảo tưởng để nói ra.

    Nhưng tôi ghét cái tên của em ấy, tôi cũng ghét cái tên của chính mình, nên tôi và em ấy quyết định đăng ra một cái tên chung...nó là....'Yuki', hay đơn giản hơn cái tên tôi thường ghi để che giấu là.... tôi không nói đâu, hì hì~

    Thật ra em ấy còn tự đặt một cái tên khác cho tôi nữa, nhưng sau này có một người nổi tiếng làm về sáng tạo nội dung, làm trùng với cái tên bọn tôi tự đặt cho nhau, nói ra liền sẽ bị trêu và đùa, tôi không thích.

    Sao cứ bắt buộc người nổi tiếng đã đặt tên nào đó, khi bị kẻ khác trùng liền sẽ bị nói là bắt chước, là ảo tưởng vậy chứ?

    Văn phong của tôi hôm nay rất khô khan, tôi biết, nhưng đấy mới chính là con người tôi, một kết tinh của sự nhạt nhòa, đây mới đúng với cái ý nghĩa nghĩ gì viết nấy ban đầu của toàn bộ tác phẩm này, không phải để đuổi theo từng kỳ vọng, từng lời hay ý đẹp, nổi tiếng.

    Chỉ cần bản thân tôi là chính bản thân tôi, viết ra tất cả nhưng câu từ chứa đầy sự phẫn nội, dù cho có bị người đời chỉ trích, tôi vẫn cam lòng và....chửi lại.

    Tôi không phải là một tay viết có thể nhẫn nhịn, chỉ cần các quý vị độc giả chửi tôi, tôi liền sẽ kệ con m* và chửi cả tổ tông mười tám đời nhà các vị.

    Hãy Nhớ Kĩ Lấy Đều Này, Tôi Là Một Nhà Sáng Tác Tự Do, Không Quan Tâm Tiền Bạc, Danh Tiếng, Bản Quyền Tác Phẩm.

    Bạn Đụng Tôi, Tôi Đ* Cả Nhà Bạn.

    Thân Gửi.
     
    Collection Of Dreamers
    Nhịn là cái thá gì?


    Tôi.....muốn bùng phát mất rồi, nhịn không nổi nữa.

    Gì mà báo hiếu.

    Gì mà một cậu thanh niên ngoan ngoãn kiểu mẫu, không cãi lời cha mẹ.

    Gì mà nhẫn nhịn thành tài.

    Vứt hết đi, tôi chính là một kẻ siêu cấp dễ nổi nóng!

    Con mẹ nó, hình tượng với chả quái gì, chỉ là đơn giản một đống rác nhu nhược bị kẻ khác đạp dưới gót chân mà nhổ nước bọt vào, ngay cả mấy đứa mà tôi quen trên mạng, đa số thôi nhé, đối đãi với tôi chả khác đết gì một con ch/ó, đôi khi ch/ó nó còn nhận được nhiều ưu đãi hơn cả tôi.

    Chỉ trách tôi quá hèn hạ, yếu đuối và dễ bắt nạt nên chúng nó mới đè đầu cưỡi cổ mà chửi, mẹ nó, chúng mày xem tao là cái đết gì vậy?

    Là một bao cát để mày có thể tùy ý sai bảo hay sao?

    Là một bức tường gỗ chả biết đau đớn, tủi nhục hay gì?

    Là một con cá nằm trên thớt, là một tử tù chờ ngày hành quyết hay sao mà tùy ý đối đãi!?

    Con mẹ nó, các người đúng thật là nên ch*t đi còn hơn!

    "Bình tĩnh chút, chửi nhiều quá sẽ bị đánh vi phạm đấy."

    Câm mồm, việc tao làm gì thì kệ m* tao chứ, liên quan thá gì đến mày hả 'tôi'?

    Mọe!

    Bình thường thì đết lòi cái đuôi ch/ó ra đâu, đến khi tao vừa lớn tiếng quát mắng thì xuất hiện, giả nhân giả nghĩa nói cái đạo lý chó má gì đấy của mày rồi phán xét tao?

    Bất kỳ ai cũng có quyền phán xét tao trừ bản thân mày, con ch/ó ạ, sống trong thời đại này quá lâu nên sớm quên mất mày cũng chính là 'tao' rồi à, quân khốn nạn!?

    Tốt!

    Tốt!

    Nhịn nhiều tháng, nhiều tuần như vậy rồi, cũng đến lúc tao nên buông xả mà gi*t quách chúng mày đi!

    Nhẫn Nhịn, Kiềm Chế, rồi lại Nhục Nhã, Hèn Nhát.

    Không trả được cái mối thù này, thì người ch*t chính là chúng mày.

    Vì sao lại là chúng mày à?

    Hỏi ngu!

    Ai đời lại tự nguyền rủa chính bản thân mình cơ chứ, hahahaha, dù tao có thất bại, đứa bị tao lôi xuống thảm hại nhất vẫn chính là mày.

    Gì mà ông bà tổ tiên trên cao phán xét, đánh giá, có người nhìn?

    Hay chính là cái chấp niệm, tâm ma của chính bản thân mày?

    Mẹ Nó, đây là lý do vì sao tao cực kỳ ghét thứ gọi là cảm xúc, cảm xúc ngăn cản bước tiến, cảm xúc là một rào cản phiền phức nhất để đi đến con đường vĩnh cửu tao hằng ao ước, một thứ luôn bày ra đủ lý do để ngăn trở như vậy.

    Chả phải khiến người ta tức điên hay sao?

    Mọe chúng mày, được, đánh giá tao, phán xét tao, phỉ nhổ tao càng tốt!

    Tao chính là một thằng đê hèn, bỉ ổi, s*c vật, phế vật, là một sự tồn tại không đáng có đấy, là một kẻ bất hiếu, thế đã vừa lòng chưa?

    Nhưng với dã tâm như của các vị thần đang phán xét đây, hừ, lòng tham vô đáy.

    Tao ghét khi kiểm soát cảm xúc của mình mà không được bộc lộ ra, tao càng ghét khi bị các suy nghĩ mình chi phối mà sợ hãi một thứ vô hình chết tiệt nào đấy, tao mỗi lần như vậy đều cầm lên một cây kéo, hoặc đồ vật có thể phòng vệ.

    Dù chả biết nó có tác dụng gì hay không, nhưng nó khiến tâm lý tôi liền bình phục, con mẹ nó, muốn dọa lão già này thì mang cái xác đến đây, lại còn ẩn ẩn hiện hiện.

    Sống không ra sống, chết không ra chết, ma không ra ma, quỷ không ra quỷ, hù dọa ông đây làm cái đết gì, muốn nhận một đao đến thế cơ à!?

    Ông đây không làm gì sai, liền không sợ bị trời đánh!

    Đ*t cả tổ sư gia nhà chúng mày, cả đời của tao ghét nhất chính là bị hù dọa.

    Chúng mày càng hù dọa ông đây, ông đây liền một đao chém ch*t các người!
     
    Collection Of Dreamers
    Lưu Giữ


    Không biết là tôi có thói quen lưu trữ mọi thứ là khi nào, lúc đó chỉ có cơn thôi thúc rằng tôi phải lưu nó lại, dù cho nó nặng đến mức như nào, chỉ sợ sau này liền sẽ không còn cái để mà đọc lại thôi, có lẽ là tôi luôn sợ hãi việc mất đi những gì tôi yêu thích.

    Tôi bắt đầu viết các tài khoản email, số mật khẩu vào một trang giấy, lấp đầy nó bằng các thông tin thô ráp, kinh tởm.

    Drive, lưu trữ đám mây thì toàn là những bộ truyện, hình ảnh, file epub mà tôi yêu, nên là....tôi rất sợ có ngày nó bị sập và các dữ liệu tôi dày công xây dựng sẽ mất đi theo thứ dòng chảy chó chết gọi là thời gian.

    Nhưng tôi chả biết nên làm gì cả, bối rối, trống rỗng, lỡ có ngày các thông tin duy nhất về nó trên mạng cũng bay biến, thì đúng là thảm họa cho tôi mà, cũng chỉ là do tôi yêu thích mấy đó quá thôi.

    Tuy rằng tôi biết mất đi là thứ tất yếu, là thứ chắc chắn sẽ luôn xảy ra, ngay cả đến con người cũng sẽ khuất đi, thì việc mấy thông tin đó biến mất cũng chả có gì là lạ cả, chung quy là do tôi ích kỷ, tôi phải học cách quen thuộc với nó, chấp nhận sự tồn tại về khái niệm đó của nó dù tôi chả muốn chút nào, con người là sẽ ích kỷ, chỉ đơn giản ít hay nhiều không thôi, nhưng tôi lại là một con người có rất rất nhiều sự ích kỷ, nó đủ để lấp đầy thế gian này chỉ bằng một suy nghĩ duy nhất.

    Nó như là một con sói luôn chờ đợi, rình rập con cừu trong một chiếc chuồng, đợi vài giây lơ là liền sẽ ập tới, cắn đứt, nuốt tươi đi thứ mục tiêu ngon nghẻ mà nó đã luôn trông chờ, lúc ấy con sói sẽ dần thỏa mãn nhưng lại vừa tham lam hơn, nuốt trôi đi các thứ còn lại, đến lúc bị chủ của những chú cừu gi*t ch*t, nó vẫn còn khư khư giữ lại từng bộ xương của chú cừu nó yêu thích nhất, đến cả khi ch*t, nó vẫn không muốn rời tay.

    Nhưng con sói ấy cũng chính là một con sói đãng trí, nó chỉ có thể trong tích tắc đã quên mất đi tất cả, không nhận ra bộ xương này là gì, của ai, vì sao nó lại cứ thế mà yêu như vậy, gã sói ngước nhìn những khung cảnh hoang tàn nhuốm màu má*u tươi, nhưng gã sói như thể nhìn thấy được, nhưng như thể không nhìn không thể nhìn thấy được.

    Gã sói chỉ có thể cảm thấy cơ thể mình đau nhói;

    "Gì thế này?"

    "Rốt cuộc là sao?"

    "Sao mình không đứng lên được?"

    "Mình là ai!?"

    "Tại sao mình lại ở đây!?"

    "a....đau quá, sao mình lại không cử động được?"

    "Máu....?

    Sao mình lại dính máu?"

    Đầu óc gã sói mê man nhìn chằm chằm bộ xương xinh đẹp trong lòng, trong lòng gã dâng lên cơn khoái cảm mãnh liệt của dụ*c vọng;

    "Xinh đẹp quá...."

    "Thứ này là gì thế này...?"

    Nhưng gã không nghĩ được nhiều như thế, cơn đau đớn này đang dằn vặt gã sói đáng thương, gã chỉ biết kêu ra những âm thanh ư ử, nhưng khi gã nghe thấy được tiếng của bản thân mình, gã liền bàng hoàng;

    "Giọng của ai thế này...?"

    "Đây không phải là giọng của mình."

    "Rốt cuộc....Tôi....Là.....Ai...?"

    Sau đấy gã sói chết trong chính sự hoảng loạn của mình, và mất máu.

    Thật là một con sói tội nghiệp nhỉ, giống như người tạo ra câu chuyện về nó, là ta vậy.

    Chính ta cũng là một kẻ đãng trí và đem trong mình sự ích kỷ và tham lam tột cùng, có lẽ là chỉ thiếu một người đến săn gi*t ta như con sói ấy mà thôi, tuy nói là một kẻ đãng trí, nhưng ta không biết thật sự mình có đãng trí đến thế hay không.

    Ta là một kẻ rất dễ quên đi mọi việc, nhưng ta cũng vừa là một kẻ Nhớ Hết Tất Thảy Mọi Thứ Trên Thế Gian Này.
     
    Back
    Top Bottom