Tôi Muốn Gào Thét Lên Rằng Tôi Ghét Cái Thế Giới Này.
Tôi Muốn Dùng Hết Cả Thanh Âm Này Để Bảo Rằng Tôi Ghét Nó.
Nhưng...tôi không thể.
Tôi cũng yêu cái thế giới này, rất yêu cái thế giới này, nhưng lại cũng cực kỳ căm ghét cái thế giới này, hai suy nghĩ, một 'tôi' liên tục bị hành hạ.
Tôi muốn bảo người này đang nói sai, nhưng tôi cũng thừa biết rằng con người có những góc nhìn riêng, mỗi cuộc sống, trải nghiệm, thân xác của chính bọn họ, sức chịu đựng, tam quan là khác nhau, nếu tôi là họ, tôi cũng sẽ làm vậy, cũng nói như họ, lựa chọn như họ.
Tôi cố khiến bản thân mình thông cảm cho tất cả, thông cảm vì hắn ta làm vậy, thông cảm hắn ta ghét thứ đó như vậy, thông cảm và thông cảm, vậy tôi thì sao?
Một thân xác đang bị chính nghịch lý mình tạo ra hành hạ thì như thế nào, tôi cũng có tam quan, ý nghĩ, trải nghiệm, cuộc sống, thân xác riêng, vậy vì sao tôi lại cố thông cảm cho họ?
Vậy còn tôi thì sao?
Ai sẽ thông cảm cho tôi?
Tôi là một kẻ ích kỷ mang lên mình sự thánh thiện giả tạo được xây dựng bằng cách tổn thương chính cảm xúc của mình, bực bội, quát tháo rồi lại tội lỗi vì nghĩ đến mỗi người đều có suy nghĩ riêng, cơn tội lỗi ấy khiến tôi như chết ngạt trong biển đen ngòm của ý nghĩ.
Tại sao?
Tại sao?
Tại sao tôi lại cố như vậy chỉ để tha thứ cho một kẻ ngoại lai không phải bản thân mình?.
Dù sao thì tất cả ngôn ngữ tôi đang viết, đang nhìn, đang đọc, đều là một khái niệm, ngay cả khái niệm cũng là khái niệm của một khái niệm, chẳng phải tôi có quyền tự do thay đổi khái niệm đó sao?
Dù cho bị chống lại, dù cho bị phản đối, nhưng tôi vẫn có quyền mà?
Nhưng người phản loạn lần này là chính Bản Thân tôi.
Vì sao vậy Tôi ơi?
Hỡi Tôi ơi?
Mày nỡ lòng nhìn ta đau đớn thế sao?
Tôi ghét bọn họ.
Tôi ghét thế giới này.
Bọn họ sai rồi.
"Phải không?"
Không biết, tôi là người tạo ra tất cả những thứ đó, rồi lại bị những thứ đó đè bẹp, tôi muốn có dũng khí bảo rằng họ sai rồi, nhưng tôi cũng lại biết họ đúng rồi, nhưng tôi lại Biết Rằng Không Ai Đúng Hay Sai cả....
Nè 'Tôi', mày nói xem, phải không?
"Không biết."
Chính mày mà cũng không hiểu mày cơ à, thảm hại quá.
"Mày cũng vậy thôi, thảm hại như tao vậy."
Ừ, chúng ta là một lũ thảm hại xuất hiện trên thế giới này, mượn thân xác của một kẻ, rồi lại ăn bám vào thứ gọi là gia đình đến khi lớn lên.
Rồi lại trả hiếu, rồi lại bắt đầu cuộc sống riêng mình, bị trói buộc, như những con rối trong rạp xiếc không có khán giả, chỉ có bản thân và hàng ngàn quan điểm.
Một con rối mục ruỗng nhảy múa, diễn trò, nhảy nhót tại nơi hoang tàn trống rỗng.
Trống rỗng, một kiểu trống rỗng không thể dùng khái niệm để giải thích, và đây cũng là khái niệm.
Nói xem, liệu trò chơi cuộc đời này sẽ dẫn lối những nhân vật nền như chúng ta, tiến về đâu?
"Một thiên đường đầy rẫy những bông hoa xinh đẹp thơm ngắt?"
Một địa ngục hoang tàn của sự hủy diệt từ tro tàn?
'Một khoảng không trắng xóa bồng bền khiến cảm giác như lạc lối vào nơi tận cùng?'
(Một kiếp sống tiếp theo của cuộc đời, thân phận khác, giới tính khác, nhân cách khác, quan điểm khác, ngoại hình khác?)
{Hay là một thiên đường đầy rẫy tiếng cười hạnh phúc man dại?}
[Hay là một nơi trống rỗng không đích đến, không suy nghĩ, không con người, không tồn tại, không có thực?]
Nếu là bạn, bạn nghĩ nơi ấy sẽ như thế nào?
Còn tôi thì...tôi chỉ muốn kết thúc cuộc đời nhạt nhẽo này bằng một cách chết đáng sợ nhất, nhưng lại không gây đau đớn nhất.