Khác Code:zero

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,557
Điểm tương tác
0
Điểm
0
145939180-256-k877151.jpg

Code:Zero
Tác giả: zeroshuu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn - 1 con người 2 nhân cách.001 với bộ mặt thiên thần thì 002 là con quái vật bệnh hoạn giết người ko ghê tay.Sau 2 năm im bặt, 002- tên sát nhân hàng loạt , là nỗi khiếp sợ của người dân ngủ sâu trong bóng tối, đã trở lại... với cách thức giết người bệnh hoạn và tàn nhẫn, hắn đi săn người trong đêm với nụ cười quỷ quyệt.. và rồi biến mất ko 1 dấu tích, để lại con dấu chấm hỏi ko lời kết cho cả sở cảnh sát lúc bấy giờ.

Cùng với 1 xã hội đương thời xem mạng người như cỏ rác thì việc 002 xó đáng được lên án ?

Liệu có ai có thể cứu rỗi linh hồn ác quỷ ko lối thoát của hắn ra khỏi bóng Tối?Tại sao 001 ko thể ngăn cản mà còn tiếp tay cho Hắn?

Phải chăng hắn là hiện thân của Tử thần như lời người ta đồn đại ?

Hay là Chúa đã bỏ rơi chúng ta trước sự thèm khát của con quỷ man rợ này ?

P/s:lần đầu mình viết , có chém gì quá mong các cậu bớt ném đá:v



đanhâncách​
 
Code:zero
chap I: sự trở lại của con quỷ khát máu


Thành phố Phố Bale,

vào nhưng năm 80 của thế kỉ XIX,

nơi hội tụ những tầng lớp quý tộc giàu có, tầng lớp thượng lưu bao gồm các ông bà, cậu ấm cô chiêu, đến nơi đây để ăn chơi hưởng thụ.

Theo vẻ ngoài, Bale là 1 trong những thành phố xa hoa, lộng lẫy và phồn thịnh nhất của đế quốc.

Đó là những gì chúng ta thấy được ở vẻ bên ngoài hào nhoáng của nó, thế nhưng ít ai biết được mặt trái nơi đây.những con người khốn khổ, thất nghiệp , nghiện ngập, mồ côi, những ông bà chèn ép nhau ngồi bên lề đường để ăn xin...

Không chỉ vậy,với 2 đẳng cấp hoàn toàn khác nhau , cho nên sự đối xử phân biệt hà khắc, tần nhẫn cũng không có gì là lạ cả.

Cuộc sống của nơi đây trở nên "yên bình" như vậy cho tới khi sự cố mặt của " Hắn" đã làm thay đổi trật tự thế giới này......

Cứ mỗi tối , khi ánh đèn vàng của khu phố được thắp lên , nhìn thật lung linh , huyền ảo.

Các cửa hàng, quán ăn,nhà hát, quá bar...

đều ồn ào , náo nhiệt.

Tiếng cười đùa ,nói chuyện vui vẻ của cô gái , trong đó có Kane lampie - là 1 cô quý tộc mới nổi gần đây.

Vì dựa vào tài khoản kếch xù của người cha bên nước ngoài mà ả ta trở nên chảnh chọe, kiêu ngạo, nói chuyện với những người khác đi cùng cô ta có phần khinh thường.

Nhóm người đi đến 1 quán bar gần đó bỗng thấy 1 ông lão ăn xin nghèo rách rưới, bẩn thỉu ở đâu bước từ đến , có vẻ chân ông gặp cái gì đó không được tự nhiên lắm,mỗi bước đi đều tỏ vẻ rất khó nhọc, ông thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, mặc dù đêm nay khá là lạnh...

ông bảo Kane :

- tiểu thư có thể cho lão 1 ít tiền được Không?

Mấy hôm nay lão chưa có nổi 1 mẩu bánh mỳ bỏ bụng-Người đàn ông vừa nói vừa xòe tay ra, trông ông thật tội nghiệp.

Kane vừa thấy hành động của ông liền lấy chân đá 1 cước vào người ông ta, ông lão mất đà, ngã về phía sau,vẻ mặt đau đớn không sao tả nổi.

Cô ta tặc lưỡi, mắng xối xả vào người đàn ông:

- shitt!!!

Mày suýt thì làm bẩn cái áo mới mua đắt tiền của tao đấy ,đồ chuột cống xấu xí!

Ngay sau đó, như lóe ra 1 điều gì, Kane lại nở 1 nụ cười lộ rõ vẻ khinh bỉ, cô chống nạnh,lạnh lùng nói:

- ara ara.. mày muốn tiền phải Không?

Liếm giày cho tao Đi, biết đâu tao mở lòng nhân từ mà cho mày 1 ít tiền đấy- vừa nói, cô vừa chìa giày ra trước.

Người đàn lúc này như tỏ vẻ vui mừng , bò lết lại gần , chậm rãi cúi đầu xuống, liếm đầu mũi giày của ả, không khác gì một con chó!

Mọi người đi qua, đi lại nhìn hai người, một số thì bất bình với hành động của cô gái, một số lại phẫn nộ, khing bỉ ông lão ăn xin, vì tiền mà bán rẻ tự tôn của mình.

Nhưng không ai dám lên tiếng, vì họ đề biết nếu như lên tiếng, thì mình chắc chắn sẽ mang lại rắc rối cho cả ông lão và bản thân mình.

Cô ả Kane có thể lực chống lưng lớn, nên không ai ngu mà dấy thân vào cả.

Nhiều người lại cười, như xem một màn xiếc độc đáo, đúng vậy, những hành động không thể tha thứ được như ả Kane này, cũng không phải là hiếm gặp.

Nếu như đối với ở nơi khác, việc Kane làm vậy sẽ bị chỉ trích, nhưng ở đây, nếu cả việc có cảnh sát đi qua, họ vẫn sẽ làm ngơ như không thấy. (Bởi vậy mới nói, bộ mặt xã hội lúc bấy giờ của phố Bale nơi riêng và Đế Quốc nói chung đều bị mục nát và thối nữa).

Nói lại việc của Kane, ông lão sau khi làm xong công việc cửa mình thì ngước đầu lên nhìn ả, vẫn trong tư thế con chó, với bộ mặt đáng thương như chờ chủ sẽ cho nó một chút gì để ăn vậy.

Ả nhìn một cách tởm lợm, móc tiền trong cái túi ra, vàu nát nó rồi ném thẳng vào mặt ông như cái thùng rác, ả cau mày :

-Đừng để tao thấy mặt mày lần nữa, cút ngay đi!

Ông nhặt tờ tiền lên, vuốt lại ngay ngắn rồi cất cẩn thận vào trong chiếc túi áo đã gần như rách nát, ông gật đầu, đôi mắt ngấn lệ, vẫn không quên cảm ơn cô.

Không biết ông khóc vì cái gì?

Ông biết ơn vì cô ta đã cho ông tiền?

Hay ông cảm thấy nhục nhã bởi vì những hành động phỉ báng của Kane...?
 
Code:zero
chap II: sự trở lại của con quỷ khát máu(t2)


Trong đêm tối đó, không ai để ý đến một dáng người bí ẩn đột nhiên xuất hiện tại một góc khuất trong căn ngõ chật hẹp,ẩm thấp.

Khuôn mặt không 1 chút biểu cảm ,đôi mắt sắc lạnh,nhìn cô gái như con sói đang đăm đăm nhìn miếng mồi của mình, rồi hắn cười phá lên:

- Khặc.. khặc..

HAHAHAHAHA... chuyến đi săn hôm nay bắt đầu thôii~~

Âm thanh hắn nói ra kinh sợ đến gai người, khiến người ta lạnh tới tận sống lưng.

Hắn cười , nụ cười quỷ dị,ám ảnh người.

Thân hình khẽ động, đần biến mất sau lần sương mù,nhưng thanh âm cười của hắn vấn cứ vâng mãi.. vang mãi...

__________________________________

Tới khoảng 11 giờ đêm, lúc này chắc là lúc náo nhiệt nhất, những quán ba vẫn cứ nghe thấy tiếng hờ hét của các đôi trai gái, khung cảnh hết sức mờ ảo.

Kane lúc này trông có vẻ mặt hưởng thụ, chắc cô ta vừa hút mấy gói nhỏ heroin khiến cô ta phê thuốc.

Bỗng đền bị tắt, làm mọi người nháo nhác cả lên, rồi dần dần hoang mang, có tiếng hỏi xôn xao..

- đèn đâu?!

Shit!!

- ông chủ đèn đâu rồi?!

- mẹ kiếp !!

Bật đèn nhanh đi..!!

Kane cũng cảm thấy hơi sợ sợ, cô lấy tay sờ sờ xung quanh để kiếm cái bật lửa.

Đột nhiên có 1 bóng đen tiến nhanh lại, ánh mắt cứ dán lên người Kane.

Trong bóng tối, "con sói" đó chỉ muốn khao khát được vồ tới con mồi, hắn nhẫn nhịn chiếc bụng đói, chả mấy chốc đã tới sau người Kane, nhanh tay lấy chiếc khăn đã tẩm sẵn thuốc mê bịt miệng Kane.

Hành động bất ngờ của hắn làm cho Kane không kịp trở tay, trợn tròn xoe mắt,tay quơ quơ về không trung...cô cố hét lên nhưng không được, thuốc ngấm dần, chẳng mấy chốc, Kane thấy trước mắt mờ dần, cô ngất đi...

Hắn thuận lợi vác cô lên vai, đi về phía cửa gỗ nhỏ, đưa ra ngoài.

Không ai viết Kane mất tích, hắn vừa đi thì 1, 2 phút sau đèn bỗng sáng trở lại, mọi người tiếp tục ăn uống, nhảy nhót, tiếng nhạc xập xình lấn át cùng với tiếng hò hét của đám người...
 
Code:zero
chap III: đi săn


-----------

Ở ngõ phố lúc nãy, ẩm thấp và bẩn thỉu, có dáng người cao cao, nhưng vẻ gầy, mảnh khảnh,tuy nhiên nếu nhìn thứ hắn ta vác trên vai thì không thể ai nói rằng hắn yếu được.

Đúng vậy, trên vai hắn, cô gái có vẻ đáng thương được hắn lựa chọn cho bữa tối của mình.

Hắn tiến lại gần một con đường nhỏ, không ai qua lại, đêm tối bao trùm, âm thanh im lặng đến đáng sợ, chỉ nghe tiếng bước chân của hắn, nhẹ nhàng và chậm rãi.

Hắn ném cô gái xuống đất lạnh lùng không một chút thương tiếc.

Đầu cô va vào nền đất lạnh ngay trên mặt đường gồ ghề, bỗng nhiên chảy máu, những giọt mái đỏ tươi theo vết thương chảy dài xuống, thấm một vùng đất lạnh, mùi máu xốc lên mũi, vị tanh của nó khiến người ta muốn ói.

Hắn vẫn đứng đó, đáng đứng thẳng tắp, vẫn không một chút đi chuyển.

Khoảng 2-3 phút sau thì cô gái bắt đầu có chút động đậy.

Cô mở đần đôi mắt, lúc đầu thì giật mình hết lên, nhìn người ông xa lạ trước mặt mà nói ra những lời thô bỉ:

- Mày là thằng nào?

Mày bắt tao ra đây à?

Mày biết tao là ai không đấy?

Tao mà nói một lời là đời mày đi tong thôi, thằng chó!!!

Hắn vẫn không nói một lời.

Im lặng nhìn thẳng vào mặt cô gái, tuy trên mặt cô không có biểu lộ gì nhưng nếu người ta nhìn vào thì vẫn thấy được sự khinh bỉ mà hắn dành cho cô ta.

Kane không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt hắn đường như thâm trầm, không rõ thấy được suy nghĩ gì của hắn, cô bỗng nhiên cảm thấy chột dạ, tự nhiên thấy lạnh sống lưng, cok bò lùi nhanh về phía sau, chắc cái ngã vừa rồi làm người ả đau ê ẩm, cô ta vừa cố bò về phía trước, vừa kêu cứu, nhưng không một ai đáp trả.

Hắn lại cười , liếm môi ,đôi mắt hẹp dài nhìn chăm chăm vào cô,ko ai biết hắn nghĩ gì..nhưng hành động của hắn tựa như 1 kẻ bệnh hoạn.

Hắn muốn uống máu người!!

Từ từ bước chậm tới, lấy con dao trong túi áo ra:

- tác phẩm thứ 16 của ta~~~

Thanh âm của hắn kéo dài như khiến cho khung cảnh càng thêm vài phần đáng Sợ,khiến người ta ko khỏi rùng mình,run sợ..

Trong đêm tối đó, chỉ còn lại tiếng gào thét thảm thiết của cô gái, màn sương đầy đặc bao phủ các con hẻm.

Đêm kinh hoàng nay mới chỉ là bắt đầu..
 
Code:zero
chap IV


____________________________

Sáng ra, tiếng còi xe của cảnh sát làm huyên náo cả một vùng.

Một vụ án mạng xảy ra trên đường Bale được một người bán thịt đi ngang qua phát hiện.

Nạn nhân được tìm thấy vào lúc 6h sáng.

Vào nhìn hiện trường vụ án, nhiều người, kể cat những nhân viên cảnh sát cũng không nhịn được mà chạy ra ngoài, mặt mũi xanh xao, vội vã tìm một chiếc túi bao nôn thốc nôn tháo.

Với nạn nhân nằm đó, chân tay đều bị tháo khớp, trông không khác gì một con rối bị đứt dây, nằm sõng soài trên nền đất lạnh.

Nội tạng.. ruột,.. gan... ,mật..bị moi ra đều cuộn lại ngay ngắn rồi đặt bên cạnh phần thân nạn nhân.

Phần da mặt bị lột ra, để lộ ra phần cơ mặt và những mạch máu xanh đỏ nổi lên chi chít, đến cả hàm răng không còn môi thịt nhe ra trắng nhởn.

Ko dừng lại ở đó, mà tên giết người còn móc đi 1 mắt của nạn nhân, 1 con mắt còn lại mở trợn ra, chắc nó đã "được" hung thủ để lại để chứng kiến toàn bộ sự việc tra tấn.

Đến cả tim cũng bị móc đi 1 cách thô bạo,xung quanh thi thể nạn nhân đầy các vết máu, vết bầm tím và vết xước chằng chịt.

Sau khi màn tra tấn kết thúc... hắn rạch 1 đường sâu ở động mạch cảnh phần cổ rồi dốc ngược nạn nhân cho đến khi máu chảy hết.

Đó là lý do mà cảnh sát khó xác định được thời điểm gây ấn vì thi thể phân hủy 1 cách rất bất thường , da tái nhợt như cái xác chết hơn 10 ngày rồi vậy..

Không khí bao trùm là sự kinh hãi tột độ, chỉ vài thanh tra già dặn kinh nghiệm mới không bị cảnh này làm cho chết sợ.

Một thanh tra trẻ bước lên, vẻ mặt nhăn nhó khi thấy cảnh tượng kinh khủng này, anh ta sợ đến nỗi đứng không vững, cơ thể run bần bật, nói:

- người làm chuyện này có phải còn là người nữa không đây????

Hắn chính là ác quỷ!!

- tôi nghĩ...

Đến 1 trường hợp... nhưng...

- là zhesh ... phải không....??

- là Ai??

- cái g-gì... zhesh...

ư????

- tên ác quỷ đội lốt người đã náo động Bale 2 năm trước...

Mọi người nghe đến tên zhesh đều bắt đầu kinh hãi..

- zhesh là tên giết người không nhân tính.. mỗi nạn nhân của hắn trước khi chết đều bị đầy vò và tra tấn rất tàn bạo.

Hắn đã lấy đi 15 mạng người rồi..

đều ở độ tuổi 18-20 .

- .... mỗi lần gây án xong , hắn đều lấy đi tim và máu của nạn nhân, tôi nghe đồn hắn ăn và uống những thứ đó.. có người bảo hắn lấy xem như thành quả giết người của hắn.. hoặc là chỉ để ... trưng bày!!

Đến giờ, vẫn không ai có thể tìm ra dù chỉ là 1 chút thông tin về hắn..

Sau mỗi vụ án , cảnh sát không thể nào tìm ra chút manh mối nào, dù có mời những cảnh sát giỏi nhất của Đế Đô cũng lắc đầu, chán nản.. lúc trước cũng có 1 thanh tra trẻ gần như tìm ra 1 bằng chứng gì đó về zhesh nhưng chưa kịp báo cáo thì đã treo cổ tự tử mà không rõ nguyên nhân.

Thế rồi, mọi việc im hơi lặng tiếng, không thấy bóng đáng của zhesh đâu nữa.

Và sau hai năm, vụ án này như chính thức báo hiệu rằng zhesh đã chính thức quay trở lại.

Cơn ác mộng lại một lần nữa bắt đầu....

____________________________

Tại sở cảnh sát, các nhân viên đều bận rộn với công việc của mình hơn.

Kể từ khi nghe tin tức về Kane , kể cả cảnh sát và người dân nơi đây đều ẩn trong mình một nỗi khiếp sợ không thể nói nên lời!

Cảnh sát đã điều tra về danh tính nạn nhân, sau khi biết đó là con gái của ông athor .

Vì đau lòng về cái chết của con gái, ông đã cắn lưỡi tự vẫn ít lâu sau đó.

Thi thể ông được phát hiện vào sáng cách ngày nghe tin Kane bị sát hại.

Căn phòng xảy ra vụ tự sát vị bới tung lên, bày bừa , ngổn ngang, các bình sứ , đồ đạc có giá trị bị đập vỡ.

Ban đầu, cảnh sát cho rằng được cho là giết người cướp của và dàn dựng thành vụ tự sát.

Nhưng ko phát hiện ra bất kỳ dấu vết khác lạ gì nên kết luận cuối cùng được cho là 1 vụ tự tử.

Điểm đáng nghi ở đây chính là Kane không phải con ruột của ông ta, từ khi người vợ mất, athor trở nên lạnh nhạt và sa lánh Kane.

Suốt thời gian ở chung, vì đã xảy ra mâu thuẫn mà Kane chuyển ra sống riêng, còn athor vì chỉ là " cha nuôi " nên hàng tháng phải cấp tiền cho Kane ăn học, không ngờ lại bị chết một cách kinh khủng như vậy.

Có nhiều người cạnh nhà ông athor còn nói rằng Kane chết thì ông ta phải rất vui mừng.

Nhưng sao lại tự nhiên chết một cách không rõ nguyên nhân như vậy.

Sau cái chết của ông Athor, số tiền học, tài sản đều bị thu hồi đóng vào ngân sách nhà nước.Về sau, để không ra sự tranh cãi dư luận, cảnh sát cho là tự tử , vụ án bị cho vào lãng quên sau đó. .....
 
Code:zero
chap V


Đôi bàn tay mảnh khảnh lướt thành thạo trên những phím đàn đen trắng.

Bản nhạc Bethoven- Ánh trăng, đang được cất lên trong trẻo lạ thường, âm thanh làm say đắm lòng người chuẩn bị đạt tới cao trào bỗng nhiên dừng lại.

Đôi bàn tay cậu thiếu niên buông thõng xuống , đôi mắt dường như có vài phần mệt mỏi, cậu thở dài:

- A~ chán quáa~~

- Hể?!

Sao người lại dừng đột ngột vậy chứ shuu- sama?!?!

Tiếng cô gái trong veo phát ra từ phía cửa phá tan bầu không khí nhầm chán nơi đây..

Shuu nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Đó là cô gái khuôn mặt trái xoan, đôi mắt trong veo như viên ngọc, ngây thơ thánh thiện , thân hình nhỏ nhắn ,..

Mái tóc đen óng ánh xoã dài tới ngang lưng..

Tay ôm chặt chú gấu Teddy vào lòng bĩu môi vẻ mặt ko bằng lòng.

Cô chính là shira- người mà mẹ cậu sắp xếp theo hầu khi còn nhỏ.

Nếu không phải cô vẫn còn giá trị lợi dụng thì Shuu đã không cho cô đứng ở đây nữa đâu.

Cô là người khá là thông minh nhưng lại trung thành tuyệt đối với Shuu,mỗi sáng cậy đều bảo shira đi do thám tình hình các khu phố.

Những thông tin mà shira thu thập được đều rất chính xác và hoàn hảo khiến cho cậu nhiều lúc cũng rất bất ngờ.

Cô luôn sừng bái như thánh thần vì con người của Shuu, tài năng thiên bẩm của shuu.

Đặc biệt là tài nghệ đánh đàn của shuu, cậu đã có bao nhiêu tiếng tăm trong giới nghệ nhân, không ai không biết tên cậu khi nhắc đến thiên tài dương cầm.

Nhưng cô đâu có thể ngờ được chính đôi tay làm nên danh vọng này đã lấy đi mạng sống của rất nhiều người, cậu khác gì ác quỷ mang bộ mặt con người?

Nói vậy thì cũng không hẳn thật sự là đúng..

Cậu bị hội chứng đa nhân cách bởi sự ngược đãi tăng nhẫn của 1 bác sĩ tâm thần- và đó cũng chính là cha cậu.

Bắt đầu khi nhân cách thứ 2 hình thành, cậu hoàn toàn là 1 người khác .

Những danh tiếng mà cậu nhận được đều do nhân cách 002- ác quỷ tạo ra.

Còn nhân cách 001 kia,..

002 xem nó như 1 thứ vô dụng , không hơn không kém.

Nếu như không nhờ 002 , chắc rằng giờ này shuu chẳng khác gì một tên đã mất tất cả, chẳng ai ngó ngàng, có khi còn là 1 tên trộm, đầu đường xói chợ rồi...

- oiii~!!cậu nghe em nói gì không vậy???

- shira cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu..

- à.. xin lỗi.

Ta vừa nghĩ ra chút chuyện..

- vẻ mặt bình thản của cậu làm shira tức muốn hộc máu, cô phồng má:

- hứ!

Làm ơn tôn trọng người khác đi chứ cậu chủ!!

- biết rồi !

Mai cô có thể tìm hiểu Sanna fulita vừa mới chuyển tới thành phố này giúp tôi được chứ?- Cậu nhâm nhi cốc rượu vang đỏ với khuôn mặt ảo não.

- vâng ạ!!

Em xin phép đi nghỉ trước~!

Shira vừa nói vừa quay lưng đi, " sầm"đóng mạnh cái cửa.

"Chắc cho ăn "bơ " nhiều quá nên bức xúc à?"

- Shuu nhìn hành động của shira khó hiểu.

Sau khi shira đi khỏi, cậu khóa trái cửa , cầm ly rượu đang uống dở nốc cạn 1 hơi.

Nhìn về phía chai rượu còn một ít trong đó, than vãn:

- lại chuẩn bị đi săn nữa rồi a~~

Đôi mắt khẽ nhắm mắt lại, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.....
 
Code:zero
chap VI


_____________________________

Trong đêm tối, cậu bé tóc đen tuyền chạy lao nhanh về phía con hẻm nhỏ, khuôn mặt tràn đầy nỗi tuyệt vọng và sợ hãi, đôi mắt bị sưng húp lên vì khóc, tiếng nấc cùng tiếng thở dốc đan xen vào nhau.

Cậu bé ngã khuỵu xuống, từng giọt mồ hôi chảy ướt áo cậu .

" mẹ..!!"

Cậu bất giác kêu lên, vừa nói cậu lại khóc , cậu nhớ về cái cảnh mà mẹ cậu đỡ viên đạn suýt găm vào đầu cậu.

Bà ngã xuống, đôi mắt bắt đầu mông lung, bà cố gắng kiểm sát ý thức đần mơ hồ của mình, tay tháo chiếc vòng ở cổ với mặt viên kim cương nhỏ, đưa cho shuu và nói:

- hự...con hãy giữ chiếc ...vòng này.. nó sẽ giúp ích nhiều.. cho con...

Rồi bà cố gắng vươn tay ra xoa đầu Cậu, giọng thều thào:

- Shuu... con.. ngoan.... sống .. t-tốt con ..nhé.. tìm.. em.. gá..i con... giúp mẹ.. chuyể..n lời ...rằng... mẹ ..có l..ỗi.. v..ới nó..

N...hiều.. lắ...m...

Giọng bà nhỏ dần rồi dứt hẳn, cánh tay xoa đầu cậu cũng dần rớt xuống...

Cậu run run, đôi chân đứng không vững, mím chặt đôi môi đến mức đến chảy máu, mùi máu xốc lên thẳng vào mũi, nước mắt trào ra.

Cậu bò lại gần mẹ, vừa lay lay người mẹ vừa khóc òa lên:

- M-m..ẹ .. mẹ ..ơi.. mẹ..

đừng ...bỏ... con ...mà mẹ.. mẹ ơi.. wwwwwooooaaaaaaaaaaa....

Hộc.. hộc..

Shuu giật mình bật dậy, mồ hôi ướt đẫm người, vài giọt chảy dài trên trán.

- lại cái giấc mơ chết tiệt!

- cậu cau mày, đấm mạnh một cái vào thành giường.

Đã 14 năm trôi qua nhưng nó không thể nào xóa bỏ đi được.

Cái ngày sinh nhật 5 tuổi của Cậu, thấm nhuộm 1 bi kịch.

Đó là ngày cậu mất đi tất cả, từ gia đình, bạn bè, người thân... không còn 1 ai.

Lúc đó , cậu nghĩ mình chết đi, có lẽ sẽ đoàn tụ với mẹ nhưng cậu lại sợ .

" chúng cần phải chết , tất cả bọn chúng ... mình phải sống..

để báo thù.."

- nhất định là vậy..- Cậu tự lẩm bẩm với mình.

" cộc cộc " - tiếng gõ cửa bất giác kêu lên .

- anou...

Cậu chủ!

Đã tới giờ xuống phố rồi ạ~ - tiếng shira vọng ra từ ngoài cửa.

- cô xuống trước đi, ta đi chuẩn bị - vừa nói cậu đi vào phòng tắm.

Shira thì dạ vâng rồi xuống làm bữa sáng.

__________________________

Khoảng vài phút sau đó, shuu bước xuống cầu thang , hôm nay cậu mặc bộ âu phục màu đen, mái tóc rối bù ướt nhẹp, rủ xuống che hết gần nửa khuôn mặt , thỉnh thoảng nhỏ xuống vài giọt làm ướt hết vai áo.

Shira vừa đặt cốc sữa xuống bàn, trông thấy Shuu, liền chạy tới hét lên:

- Cậu khi nào mới bỏ được thói quen tắm xong không lau đầu Vậy??!!

Ướt hết áo rồi kìa!

- để mát- đáp lại câu chất vấn của shira, shuu chỉ trả lời 1 cách hời hợt.

- aaaaa... hừ!!!

Cậu-đứng-yên-đây!!!

- Shira sầm mặt, chạy lên phòng lấy cái khăn rồi xuống vảo shuu ngồi ra ghế.

- mồ!

Cậu làm trễ giờ xuống phố mất thôi- shira càu nhàu , vừa lấy khăn ra sức vò tóc shuu.

- Nhưng mà đi dạo chơi chứ cần làm cái gì đâu, trễ giờ cái gì?

- Hôm nay có buổi đấu giá mà cậu chủ, nghe nói họ có bán viên ngọc Blue Star rất đẹp , em muốn xem nó.. nên là...

- shira ấp úng.

- ta biết rồi

- Haizz... ta đang làm cái gì đây..- shuu chống cằm thở dài nhìn shira vừa đi vừa hát , mặt tràn đầy vui sướng..
 
Code:zero
chap VII


Dưới con phố náo nhiệt , ai cũng bận rộn, tiếng nói sồn sã ồn ào.

2 người, 1 chủ 1 tớ đi thong dong trên đường chen chúc giữa đoàn người.

Shira thì như thừa năng lượng , chạy từ gian hàng này tới gian hàng khác, cứ gặp tới những quán đồ ăn vặt là mắt sáng lên, kéo shuu phi như bay tới đó.

Shira trên tay cầm 2 cái bánh bao, miệng ngậm 3 quen xiên thịt, thế mà nhìn đồ ăn vẫn thèm thuồng như sinh vật bị bỏ đói 3 ngày vậy...

Shuu nhìn shira tặc lưỡi, có phần buồn bực..

- tsk.. tiền của mình đi làm mấy việc tốn thời gian này sao?

Đang mải suy nghĩ..

Shuu chợt trông thấy 2 tên đàn ông to cao đang 1 túi vải đen lớn vào con hẻm cách đó không xa.

Trực giác mách bảo cậu chắc chắn trong túi là 1 con người.. có vẻ là phụ nữ?

Cậu lấy trong túi ra 1 ít tiền đưa cho shira :

- cô đi vào hội trường trước đi, tôi có việc sẽ vào sau.

- yah~ nhanh nhé cậu chủ~ - shira miệng vừa nhai vừa nói, tay thuận tiện cầm lấy tiền nhét vào túi, vẫy tay cậu rồi đi trước.

Nhìn bóng shira khuất dần trong dòng người, shuu chuyển dần sang khuôn mặt có vẻ hào hứng, như sắp khám phá ra 1 trò hay lắm vậy.

Cậu bước nhanh dần về phía con hẻm mà lúc nãy 2 người kia tới, trên người toát ra vẻ đáng sợ, xung quanh đều có mùi nguy hiểm đến nỗi không ai dám tới gần.

_________________

- "....

"

- con ả này chết chưa vậy?

Lúc nãy tao còn nghe thấy nó kêu vài tiếng đấy!

- Mày làm quá lên thế, dù sao không ai phát hiện ra chúng ta, mặc kệ nó đi.

- tên kia khuyên

- thôi, để tao diệt tận gốc còn hơn bỏ sót.

Nói rồi hắn quay về phía cái túi đen:

- có trách thì trách số mày đen, đừng trách bọn tao.

.....

- hửm~ hửm~ vậy là mình đoán không sai a~

Cuộc đối thoại của bọn đó đã lọt vào tai Shuu, cậu vẫn chưa có biểu hiện gì , vẫn im lặng quan sát...

- không biết có làm được đồ ăn cho ta luôn không nhỉ~?

Hai gã áo đen cười xảo quyệt ,1 tên áo cúi người xuống, mở cái bọc đen ra .

- Hmm..hm...bên trong là 1 cô gái với mái tóc vàng óng,tầm 18-19 tuổi, khuôn mặt cũng khá là xinh xắn?

Nếu chết thì ta xin ít máu làm rượu vậy..

- Shuu tò mò , đôi mắt sắc bén nhìn từng động tác của tên áo đen.

Hắn rút dao ra, kề sát cổ rồi bịt miệng cô ..

- chà chà~ hình như 2 người đang chơi trò giải trí vô lương thì phải a~?

Shuu quyết định ra mặt, cậu bước từng bước nhẹ nhàng tới , nở 1 nụ cười sâu đầy ẩn ý.

Hai tên kia giật mình, nhìn shuu với với vẻ mặt khó tin.

- Hắn.. hắn đứng đấy từ lúc nào vậy..?

S-Sao tao.. không biết??

- Giả thần giả quỷ với bố mày hả thằng nhãi ?

Tên áo đen cầm dao lao tới nhắm phần bụng định đâm .

Shuu như biết được ý định của hắn, liền tay nắm lấy tay hắn bẻ gập xuống.

" rắc!!!"

Tiếng xương gãy giòn , chốc có thể tưởng tượng rằng nó nát vụn ra..

Hắn giựt tay lại, lùi về phía sau, đau đớn hét lên.

Tên còn lại thấy vậy, sợ hoảng hồn , định chạy trốn thì từ đâu , 1 cái dao găm phóng tới, đâm sâu vào vai, chắc chắn ghim vào tim rồi.

Hắn quay lại, máu ở miệng tuôn trào ra, shuu bước từ từ tới, cố tình rút dao từ từ để làm vết thương càng bị rách to ra, máu từ đấy chảy ra lênh láng cả 1 vùng..

- n-ngươi... làm t..hế n..ào mà...

- Hắn cố gắng gằn từng chữ, đôi mắt bén lên tia căm phẫn.

- ta không cần phải trả lời câu hỏi của bọn hạ đẳng các ngươi~ - Shuu nhanh tay rút dao ra, máu cũng theo đó mà bắn lên người cậu.

Mất điểm tựa , hắn ngã xuống, nằm thoi thóp trên vũng máu, hắn cứ nhìn chằm Shuu tới khi tắt thở, 2 mắt vẫn cứ mở ra, trợn nhìn cậu....

Shuu nhìn cái xác đã chết, thầm bĩu môi:

- cái áo của mình... vừa mới mặc mà phải vứt đi , tiếc thật, tiếc thật~

- Aaaaaaaaaaaa..

- Tên kia nhìn đồng bọn mình bị giết, không biết từ lúc nào mà kiếm được thanh sắt phang mạnh vào đầu shuu, máu trên đầu chảy xuống tận dưới cằm, shuu đưa lưỡi ra liếm máu của mình.

Cậu không ngã xuống, dù cú đập có mạnh tới choáng váng cả đầu.

Shuu xoay người, lấy chân đá mạnh vào bụng khiến hắn phụt máu .

Hắn ôm bụng, vẻ mặt thống khổ cùng với khó tin nhiên shuu:

- Mày... mày là ai...?!

- ta là ai~?

T-H-Ầ-N-C-H-Ế-T ~ - cậu cố ý nhấn mạnh từng chữ, nụ cười trên mặt lại hiện lên, thâm sâu, khó lường..

- T-Tha cho ta .. ta không ...muốn chết... là..m ơn..

Hắn khẩn khoản cầu xin, khuôn mặt trần đầy sợ hãi..

- tha~?

Ngươi ư~?

Shuu xoay xoay chiếc dao găm bạc..

- Người như ngươi ....

Phập!

- ...không đáng được tha thứ~

Chưa kịp Nói, đầu hắn từ lúc nào đã rơi lăn lóc xuống đất, máu ở cổ theo quán tính động mạch bắn lên trời như cơn mưa máu.

- chà chà ..nguy hiểm thật~

- suýt nữa là đi luôn rồi a~

Cậu nhìn khung cảnh hỗn độn trước mắt, có chút không hài lòng..

- mình có nên thu dọn không nhỉ~?

Haizz... hôm nay mệt quá ...

- ưm...

- tiếng cô gái trong bao tải khẽ kêu.

- oh~ chưa chết a~ ??

- shuu hiếu kì, ngồi thụp xuống hỏi..
 
Code:zero
chap VIII


Cô nhíu mày , cố mở đôi mắt ra nhìn , đập ngay vào mắt là cậu thanh niên với ngũ quan thanh tú, dù bị phần tóc mái che khuất nhưng cô có thể cảm nhận được sự nguy hiểm ẩn sâu phát ra từ đôi mắt dưới phần tóc mái đó..

Máu!?

Cô bây giờ mới phát hiện ra người cậu đều là Máu, mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến cô chỉ muốn nôn hết mọi thứ trong bụng mình có ra.

Hít ngụm khí lạnh, cô cố ngồi dậy thì điều sốc nữa lại làm cô như rơi xuống địa ngục sâu thẳm vậy...

2 cái xác người.. bị giết dã man... cái xác không đầu vẫn còn có máu trào ra từ cồ, tươi rói..

- thật.. kinh khủng!- Cô cố bịt miệng để không nôn ra.

Cô quay sang nhìn người bên cạnh, anh ta vẫn không nói tiếng nào nhưng từng cử động của mình, đều chăm chú nhìn, như quan sát con chuột bạch vậy..nhất là hắn cứ cố nhìn vào đôi mắt cô.

Cô thấy có chút mất tự nhiên , đặt tay lên miệng giả bộ ho khan.

- khụ ...khụ...

Nhưng hình như chả có chút tác động nào đối với Shuu, vẫn nhìn chằm chằm...

Cô nghĩ chắc chắn hắn ta đã giết 2 người kia, nhưng khuôn mặt lại chẳng tỏ vẻ gì là sợ hãi hay chút hối hận nào cả ,ngoài sự tò mò mình.

- anh không biết nhìn chằm chằm vào người khác là bất lịch sự à...!?!?

- cô không chịu được nữa, liền phát tiết.

"

waaa... chết rồi!!

Mình lỡ miệng rồi.. chết rồi..

" Vừa dứt lời cô lấy tay che miệng...

"làm sao đây.. lỡ hắn ta tức giận rồi giết luôn cả mình thì sao??"

"Trong lòng cầu nguyện Chúa phù hộ cho con thoát khỏi nạn này..

" Cô nuốt nước bọt, liếc qua Shuu.

Hình như cậu ta không nghe thấy thì phải?!

Tai có vấn đề thật sao?!?

Cau mày nhưng lần này cô không dám nói, lại sợ rước họa vào thân..

Về phía Shuu, trong lúc đó, cậu đang bị thu hút bởi đôi mắt của cô gái.

" -hmm....

đẹp thật..

đôi mắt này.. mình muốn có nó..

Đôi mắt của cô lonh lanh,màu xanh biếc của biển, Ánh mắt trong sáng, dịu hiền như mặt trăng soi, yên bình và cảm thấy ấm áp ..

1 cái gì đó.. khiến ta..ta muốn lấy nó...

Shuu bắt đầu nổi cơn thèm khát, cậu lại muốn giết ai đó vào lúc này..

- cô ta..

Ta muốn giết cô ta.. rồi ta sẽ có đôi mắt đó..

đôi mắt đó phải thuộc về Ta..

Ta sẽ cất nó thật cẩn thận trong chiếc bình bạc của Ta..

để ta có thể ngắm nó mỗi ngày.. thật tuyệt vời..- tim shuu đập mạnh, mặt trần đầy sự phấn khích.

- lại phải giết cô ta?

Bỗng giọng nói xuất hiện giọng nói trong đầu shuu.

- chậc... không phải ngươi sẽ yên giấc 1 thời gian sao?- shuu trả lời.

- ta đang bị cái bệnh hoạn của ngươi làm cho thức giấc đấy, 002

- ngươi đừng quên lời hứa giao ước giữa ta và ngươi, 0-0-2!?

- ta chỉ là muốn thôi mà, ngươi có cần phải làm quá lên không~?

- giết người vô tội không có trong bản giao ước của chúng ta!?

- được rồi được rồi, ta sẽ tôn trọng yêu cầu của ngươi..

- trả cơ thể cho ta Đi, 002?

- ngươi đừng quên , rằng ta chính là người đưa ngươi thoát khỏi tuyệt vọng năm đó, cũng là người giúp ngươi gánh chịu mọi nỗi đau về cả tinh thần lẫn thể xác khi ngươi chỉ muốn trốn tránh nó mà thôi, đồ nhu nhược~

- ta.. ta...chỉ..

- ta không muốn nhắc đến , nếu ngươi còn làm rối ta khi ta thực hiện " công việc nghệ thuật" thì ta sẽ không ngại xóa bỏ ngươi đâu, 001.

-.....

Shuu...ch..ưa...

- 001 chưa kịp nói đã bị thần thức của 002 khống chế , biến thành những sợi xích trói buộc linh hồn cậu..

-ngươi hãy ngủ yên đi....

- thật phiền phức, ta sẽ không đưa ngươi chừng nào ngươi đủ mạnh, ta cũng chỉ vì ngươi mà được sinh ra mà thôi..

Shuu định thần lại..

- "việc kiểm soát được cơ thể này vẫn còn nhiều rủi ro, sự thiếu ăn toàn sẽ bị 001 khống chế, ta không thể bị như vậy được."

Trở lại với thực tại, thấy cô gái lúc nãy đang loay hoay không biết làm thế nào thì shuu kêu lên:

- tên cô là gì?

- trước khi hỏi người khác thì cậu phải nói tên mình trước chứ?

-....

- k-kaguya ...

- cô lắp bắp

- kaguya -chan ~

- na.. nà ní!!??

- cho ta đôi mắt~?

Chúng ta có thể trao đổi~??

- anh bị điên sao?

Không thể nào!!!- kaguya như không tin vào tai mình.

- " tên này..

điên thật rồi!?!?"

- Ngươi không muốn tiền sao?

Bao nhiêu ta cũng đưa cho ngươi~?

Nào~ chọn đi~?

Hay- là- ta -nên -giết- ngươi~?

Kaguya tim như muốn rớt ra ngoài..

"Tên này... mình không thể đối phó được.. cần phải thuyết phục hắn...

"

Lâu mồ hôi trên trán, cô vội nói:

- l-lý do gì khiến ngươi muốn lấy...

đôi mắt này..??

- đẹp!

Hự..

Cô nghe xong mà muốn bóp chết hắn!!

- hay là tôi..

đưa cho cậu 1 đôi mắt khác Nhé?

- không không~ ta thích cái của cô mà~

- tôi...

- thôi được rồi, cô sẽ cho ta nếu cô chết được chứ?

- t-tất nhiên... nhưng tôi chết không phải do anh là được..

- ý cô là ta sẽ giết cô để lấy~?

- .....

- haha.. ta không đời nào làm vậy đâu~

- tôi.. tôi có thể tin anh không?

- được

- hờ hờ... nhưng mà cho tôi xem đôi mắt của anh được không?

- của ta~?

Shuu chỉ phía mình.

- ừ ừ- Kaguya gật đầu lia lịa, cô cũng tò mò đằng sau tóc mái của shuu là đôi mắt như thế nào mà khiến cho người ta cảm giác khiếp sợ như vậy..

Shuu gạt tóc sang 1 bên, lộ ra trán cao cùng với đôi mắt...

2 màu!?!?

- woaaaaa- cô há hốc miệng, vẻ mặt kinh ngạc .

- mắt 2 màu kìa, lần đầu tiên tôi được thấy đấy,đẹp quá..

- kaguya trầm trồ khen ngợi.

Đôi mắt,1 con mắt màu đỏ máu cực kỳ quỷ dị, hình như là sự thù hận không thể diễn tả hết được,nhìn vào chỉ khiến người ta ngợp thở, áp lực nặng nề.

1 con mắt còn lại là 1 màu đen sâu thẳm , nhìn vào như muốn lạc sâu vào vòng xoáy đen ngòm,lại tĩnh lặng không chút gợn sóng như mặt hồ, âm trầm , lại có chút mệt mỏi,chán nản...

- ....ngắm đủ Chưa?

- Shuu vội vuốt lại mái Tóc, che đi đôi mắt ấy.

Dù chỉ là phút chốc nhưng kaguya có thể cảm nhận được 1 tia buồn thoang thoảng dưới đáy Mắt, cô tự hỏi không biết làm thế nào mà có thể khiến người ta thấy xót xa,đau lòng, thương cảm thay như vậy??

- ... mắt cậu đẹp thật.

Thế còn muốn mắt tôi làm gì??

- mắt ta nhưng không phải của ta.

Mắt của ta nhưng không phải ta.

- giọng shuu trở nên trầm hơn.

- hả?

- kaguya có vẻ khó hiểu.

- không có gì..

-Ta có việc đi trước - Cậu như chợt nhớ ra cái gì đó vội đứng dậy, bước đi.

- cô có thể đứng dậy?- cậu quay lại hỏi.

- chắc là không..

- cô lắc đầu.

- chân chỉ bị trật khớp loại nhẹ, vẫn có thể đi được, người không có nhiều vết thương lắm, nên ta đoán cô vẫn có thể tự mình đi về nhà được đấy...

- S-Sao cậu biết..?!??!

- nhìn qua là đủ để ta biết được tình trạng thể chất của ngươi

- đưa ta cái túi vải kia.

- shuu đưa tay chỉ về cái túi gần cô.

- để làm gì vậy?

- cô tò mò hỏi.

- Cô nghĩ ta nên để vậy ra ngoài?- cậu chỉ vào cái áo đầu máu của mình.

- à...

Cậu choàng cái túi ra ngoài, nhìn cũng giống cái áo khoác, rồi định bỏ đi thì cô kêu lên:

- ơ?

Tính bỏ tôi thế này ư??

- ta quen nhau?

- nhưng ... nhưng..

- tôi có việc bận đi trước, không có thì giờ tán nhảm với cô ở đây.

- nhưng... anh không thấy lương tâm bị cắn rứt khi bỏ mặc 1 thiếu nữ xinh đẹp như tôi ở đây à?- kaguya ra vẻ quý tộc.

- bye~ có duyên gặp lại.

- ê ê .... này!!!!!

- cô gọi nhưng hắn đã đi mất từ lúc nào rồi.

- đồ khốn kiếp Mà!!!!!

- kaguya hét lớn, cố lết dậy.

- à mà quên hỏi tên hắn rồi...?!

Mà kệ đi, loại người này chắc cũng không cần trả ơn đâu.

Ta mong đừng gặp lại ngươi , đồ khốn nhà ngươi!!!!- cô lẩm bẩm, hậm hực bỏ đi....

________________________

Sau khi cô đi, chợt có bóng người không biết từ khi nào đứng nép gần đó, chắc hẳn đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện...

Hắn che đi nửa khuôn mặt với chiếc mặt nạ cáo trắng, nhanh chóng thu dọn xác của hai tên đàn ông lúc nãy, phân khúc từng mảnh rồi đem bỏ vào cái thùng rác gần đó,động tác nhanh lẹ, không chút tốn sức .

Xong việc mới rời đi..

Cậu thiếu niên với mặt nạ..

Hắn ta là ai??

Tại sao phải thu dọn hiện trường của Shuu??

Phải chăng ngay từ đầu shuu đã biết sự hiện diện của hắn??

Mục đích của hắn là gì??

Mọi chuyện sẽ có trong chap mới. ...

P/s: Chap sau sẽ ra muộn hơn vì tác giả chưa có ý tưởng..mong mọi người ủng hộ làm động lực cho tôi viết truyện :v
 
Code:zero
chap IX


Xong vụ vừa rồi, Shuu phải tìm mua bộ đồ khác, tiền không đem theo nhiều nên ghé qua cửa hàng trung để mua 1 bộ quần áo tầm vừa tiền, không sang trọng là mấy.

Vẫn là bộ áo vest đen, tuy hàng không đắt tiền nhưng khi mặc vào, shuu cẫn toát ra vẻ ngoài thanh lịch và khí chất khác người..

Sau đó, cậu đón xe ngựa tới chỗ hội trường..

__________

Lộc cộc. .. lộc cộc..

Hí!!

Tiếng của con ngựa vang lên , chiếc xe dừng trước cổng hội trường. y là nơi thuộc địa phận của hoàng gia, tất nhiên chỉ có những kẻ thuộc hàng thượng lưu mới được phép tới đây.

Hội trường như 1 tòa lâu đài rộng lớn, vào gồm nơi mua bán trao đổi giữa các thương gia , quý tộc ; nơi tổ chức tiệc tùng hội hát ; các hoạt động giải trí đều được diễn ra tại đây.

Kiến trúc cổ đồ sộ và nguy nga , khắc lên những họa tiết vô cùng đa dạng và độc đáo, đây cũng được xem là nơi đông đúc nhất ở đế đô.

Shuu vừa bước xuống , chỉnh lại quần áo rồi chuẩn bị tiến vào, thì chỗ gần đấy có đám người nháo nhác cả lên..

- lính cảnh vệ đâu, sao lại chưa đuổi con bé này đi ?

- chỗ này không phải là nơi mà ngươi nên tới!

Cút đi!

- thật là ... nhìn cái bộ dạng rách nát của nó kìa?

Đúng là tra tấn mắt người nhìn mà.

- lũ hạ đẳng này chưa bao giờ thấy nơi này sao?

....

- mình cũng chẳng phải thể loại anh hùng , quản chuyện bao đồng đủ mệt rồi..

Shuu tuy không nhìn rõ vì đám đông vây kín, cậu im lặng quay người định đi vào.

Việc như vậy xảy ra chẳng có gì là mới mẻ cả, hằng ngày bắt gặp rất nhiều.

Có người bắt đầu lấy đá ném , mọi người ùa nhau ném vào " sinh vật lạ " như là trừ tà vậy..

- có chuyện gì vậy mọi người~?

Shuu chưa kịp phản ứng thì giọng nói của mình vang lên .

- 001!!!!!!!!!!

Shuu giận dữ hét lên trong đầu.

- ngươi.!!!

- ta thấy hành động ngày càng quá quắt,nên đành chen vào hỏi.

- vậy tốt ngươi tự giải quyết đi, đừng làm gì quá đáng nếu không...

- uhm, để ta.

001 tiếp nhận thần thức và cơ thể , bắt đầu xử lý tình hình.

- con bé này ở đâu chui ra, vừa bẩn vừa hôi.. thật kinh tởm..

- 1 quý tộc đứng gần đấy nói.

- oh~ mọi người đừng làm quá lên nữa.. những thứ như vậy chúng ta không nên làm to chuyện lên, đây là nơi thuộc địa phận hoàng gia, nếu cứ như vậy sẽ bị liên lụy mình đấy .

Chúng ta Giải tán đi mọi người.- shuu cười thân thiện, cố giải vây cho cô bé.

- ngươi bênh vực cho cô ta ư?

- 1 cô quý tộc khác tiến lên, giọng điệu mỉa mai.

- uhm...

à không... ta chỉ.. ta là...

- hay ngươi là cùng 1 loại người với con nhỏ đó??

- đưa cơ thể cho taaaaaa..

001.!!!

- ta.. ta tất nhiên là không giống như các ngươi, không thể thấy các ngươi đưa con người ra làm trò đùa như vậy được nữa.

- nó??

Nó là con người bao giờ thế??- câu đùa của 1 gã quý tộc làm cả đám bật cười.

- ngươi .... !!!!

- shuu tức giận , nhưng không biết xử lý thế nào, thì bỗng có tiếng nói :

- các ngươi thì là 1 đám xúc vật?

Shuu nói

- CÁI GÌ???!?!

- cả đám bất bình nói.

Shuu đưa tấm huy hiệu bạc ra, thản nhiên nói:

- các ngươi có muốn..~?

Mọi người thấy tấm huy hiệu trên tay shuu, vẻ mặt sợ hãi:

- không thể nào ..

- sao ... nhân vật huyền thoại này lại ra trước công chúng???!?!

- ta chưa bao giờ tận mắt chứng kiến luôn!!

-Suỵt..!!!

Sợ bị liên quan tới mình, mọi người không nói nhiều nữa, im bặt.

- cậu ta nói đúng đấy!

Không nên lãng phí thời gian với loại hạ đẳng này!- 1 người lên tiếng

- ừ, chúng ta đi thôi.

- đi thôi đi thôi..

- ừ đi đi ..

Nhờ "mấy câu nho nhỏ", shuu đã nhanh chóng giải tán đám người..

- giờ thì xem nào.... chậc chậc...

Shuu bắt đầu đánh giá " loại hạ đẳng này" là như thế nào..

- Thì ra là cô bé À?

Chắc cũng tầm tuổi shira đúng không nhỉ~?

Dưới đất là 1 cô bé , với khuôn mặt bê bết máu, chắc là do bị bọn người kia ném đây mà.

Quần áo thì rách rưới, nhìn chỗ nào cũng có vài miếng vải to vá lên, tóc tai thì rối bù, dính đầy đất cát.

- này..

- shuu kêu

- chết chưa thế nhóc~?

Cậu ngồi gập đùi xuống, tay kiểm tra mạch máu .

- vẫn còn sống cơ mà.. chỉ là sắp ngủm nếu không được cứu kịp thời a~

- ngươi thấy việc theo dõi ta rất là thú vị phải không ,shin?

- khụ...khụ ...ra là.. người đã ..phát ..hiện ra..

- ở bụi cây gần đó, cậu thiếu niên với mặt nạ cáo đi ra, trông khá lúng túng.

- ngươi xem thường ta ~?

- shuu nhếch môi.

- à không không.. tôi làm sao có thể so sánh được với người chứ??-shin cười hòa nhã nhưng trán lại lấm tấm mồ hôi.

- ngươi làm gì căng thế~?

- đâu có đâu có..- shin lau mồ hôi trên trán, vội phản bác.

" ngài làm tôi..sợ muốn chết đây này!!"

- shin thầm rủa trong lòng.

- ngươi dọn giúp ta chưa~?

- tất nhiên là rồi .

- bên phía bọn chó săn?

- tôi đã phá hủy mọi tài liệu và chứng cứ liên quan đến vụ án của ngài, dù là chỉ 1 chút đi nữa, kể cả nhân chứng..

đều không còn phải lo lắng .

- tốt lắm.

Ta đúng là không sai khi đưa ngươi trà trộn vào cảnh sát.

- shuu cười..

- vâng.. tất cả đều là do ngài chỉ bảo nên tôi mới có được như ngày hôm nay .

" đừng cười nữa..!!!

Nụ cười của ngài chỉ làm tôi tổn thọ thôi a !!!!

" - shin bất mãn rời tầm mắt đi nơi khác, cố không nhìn thẳng vào Shuu.

Cái điệu cười của cậu, dù cho là không có ý gì cũng thấy rợn người lên.

- thế.. thế còn cô gái kia thì sao ạ?

- ngươi điều tra kĩ lý lịch cô ta cho ta, 1 chi tiết nhỏ cũng không được bỏ sót..

Ta thấy đôi mắt ấy... hình như đã gặp ở đâu rất lâu trước đây rồi.. nhưng không thể nào nhớ nổi.

- vâng , tôi sẽ đi làm ngay.

- vậy còn cô bé này...

- giết nó đi.- shuu thản nhiên nói.

- nhưng mà... không phải cô bé vẫn còn sống.

- sắp chết.

- :>... hả??

- shin có chút ngạc nhiên hỏi lại.

- sao?

Nó có giá trị gì không?

Đáng để ta nuôi?

- thế sao ngài lúc nãy lại đứng ra can?

Shuu chỉ phun ra hai chữ:

- hiếu kì

- ...... n-ngài có thể dạy nó, lỡ đâu sau này cần dùng đến?

- tùy ngươi

- vậy tôi đưa cô bé về trước, ngài cần gì căn dặn nữa không?

- không, về đi.

- à .. ngươi tìm shira giúp ta đi.

Con bé này, bảo đừng chạy lưng tung mà không nghe lời.

- shira ?

Nó đi cùng ngài ư?

- ừ, hôm nay ra ngoài đòi mua viên kim cương gì mà Black gì đấy..

- ngài chiều nó thật??

- kiếm tiền không tiêu cũng chán, trừ tiền đưa ngươi đi phân phát cho mấy người nghèo thì làm gì nữa đây?

- v..âng...

Đang chuẩn bị tìm thì shira đứng đầu cổng vẫy tay:

- SHUU-SAMA!!

2 người ngoảnh lại, shira chạy đến, thấy cậu thiếu niên lạ nên nép sát người shuu...

- cậu chủ.. ai đây ạ??

- đoán xem~?

Shin cười nhẹ, lên tiếng:

- lâu ngày không gặp nên quên luôn thằng anh trai này rồi hả shira?

- hơ.. shin-nii ??shin-nii ??- Shira chạy lại, ôm chầm anh mình.

shin cúi người, lấy tay xoa đầu shira, trả lời:

- ừ, đúng rồi, xem xem lớn bao nhiêu rồi nào~

- anh cứ chê em thấp, cao từng này rồi này - shira láu lỉnh, 2 tay dang tay to ra hết cỡ,tỏ vẻ đắc chí.

- hm.... em thấy mình cao?- shin cười mỉa mai.

- hừ... quá đáng, không ai cũng như anh và cậu chủ đâu.

- khụ khụ...

- shuu thấy mình như không tồn tại ở thế giới riêng của 2 anh em, liền ho khan..

- ấy chết, anh còn việc chưa làm, em đi mua đồ với cậu chủ đi.

Nhớ đừng làm phiền ngài ,biết chưa?

- uhm em biết rồi.

- gặp em sau.

Quay lại shuu:

- tôi xin phép đi trước.

Nói rồi bước dứt khoát vác cô bé lúc nãy lên vai liền rời đi.

- ơ?

Đó .. là.. ??- shira thấy cô bé mình đầy máu me, vẻ mặt lo lắng hỏi.

- không có gì đâu.

Chắc là sẽ sống trong nhà chung với chúng ta đấy~ - mặt shuu không mấy là đồng ý cho lắm.

- thật không ạ????- shira mừng rỡ .

Shuu nhìn shin rời đi rồi quay lại hỏi shira:

- Chúng ta vào được chưa?

- dạ....

Trong lòng shira thì chứa 1 niềm vui lớn trong khi shuu thì thấy tâm trạng mệt mỏi vô cùng.
 
Code:zero
chap IX


Xong vụ vừa rồi, Shuu phải tìm mua bộ đồ khác, tiền không đem theo nhiều nên ghé qua cửa hàng trung để mua 1 bộ quần áo tầm vừa tiền, không sang trọng là mấy.

Vẫn là bộ áo vest đen, tuy hàng không đắt tiền nhưng khi mặc vào, shuu cẫn toát ra vẻ ngoài thanh lịch và khí chất khác người..

Sau đó, cậu đón xe ngựa tới chỗ hội trường..

__________

Lộc cộc. .. lộc cộc..

Hí!!

Tiếng của con ngựa vang lên , chiếc xe dừng trước cổng hội trường. y là nơi thuộc địa phận của hoàng gia, tất nhiên chỉ có những kẻ thuộc hàng thượng lưu mới được phép tới đây.

Hội trường như 1 tòa lâu đài rộng lớn, vào gồm nơi mua bán trao đổi giữa các thương gia , quý tộc ; nơi tổ chức tiệc tùng hội hát ; các hoạt động giải trí đều được diễn ra tại đây.

Kiến trúc cổ đồ sộ và nguy nga , khắc lên những họa tiết vô cùng đa dạng và độc đáo, đây cũng được xem là nơi đông đúc nhất ở đế đô.

Shuu vừa bước xuống , chỉnh lại quần áo rồi chuẩn bị tiến vào, thì chỗ gần đấy có đám người nháo nhác cả lên..

- lính cảnh vệ đâu, sao lại chưa đuổi con bé này đi ?

- chỗ này không phải là nơi mà ngươi nên tới!

Cút đi!

- thật là ... nhìn cái bộ dạng rách nát của nó kìa?

Đúng là tra tấn mắt người nhìn mà.

- lũ hạ đẳng này chưa bao giờ thấy nơi này sao?

....

- mình cũng chẳng phải thể loại anh hùng , quản chuyện bao đồng đủ mệt rồi..

Shuu tuy không nhìn rõ vì đám đông vây kín, cậu im lặng quay người định đi vào.

Việc như vậy xảy ra chẳng có gì là mới mẻ cả, hằng ngày bắt gặp rất nhiều.

Có người bắt đầu lấy đá ném , mọi người ùa nhau ném vào " sinh vật lạ " như là trừ tà vậy..

- có chuyện gì đông vui thế mọi người~?

Shuu thấy hành động ngày càng quá quắt, đanh chen vào hỏi.

- con bé này ở đâu chui ra, vừa bẩn vừa hôi.. thật kinh tởm..

- 1 quý tộc đứng gần đấy nói.

- oh~ mọi người đừng bận tâm.. những thứ như vậy chúng ta không cần quan tâm ~Giải tán~ giải tán nào~

- cậu ta nói đúng đấy!

Không nên lãng phí thời gian với loại hạ đẳng này!

- ừ, chúng ta đi thôi.

- đi thôi đi thôi..

Nhờ mấy câu nho nhỏ, shuu đã nhanh chóng giải tán đám người..

- giờ thì xem nào.... chậc chậc...

Shuu bắt đầu đánh giá " loại hạ đẳng này" là như thế nào..

- Thì ra là cô bé À?

Chắc cũng tầm tuổi shira đúng không nhỉ~?

Dưới đất là 1 cô bé , với khuôn mặt bê bết máu, chắc là do bị bọn người kia ném đây mà.

Quần áo thì rách rưới, nhìn chỗ nào cũng có vài miếng vải to vá lên, tóc tai thì rối bù, dính đầy đất cát.

- này..

- shuu kêu

- chết chưa thế nhóc~?

Cậu ngồi gập đùi xuống, tay kiểm tra mạch máu .

- vẫn còn sống cơ mà.. chỉ là sắp ngủm nếu không được cứu kịp thời a~

- ngươi thấy việc theo dõi ta rất là thú vị phải không ,shin?

- khụ...khụ ...ra là.. người đã ..phát ..hiện ra..

- ở bụi cây gần đó, cậu thiếu niên với mặt nạ cáo đi ra, trông khá lúng túng.

- ngươi xem thường ta ~?

- shuu nhếch môi.

- à không không.. tôi làm sao có thể so sánh được với người chứ??-shin cười hòa nhã nhưng trán lại lấm tấm mồ hôi.

- ngươi làm gì căng thế~?

- đâu có đâu có..- shin lau mồ hôi trên trán, vội phản bác.

" ngài làm tôi..sợ muốn chết đây này!!"

- shin thầm rủa trong lòng.

- ngươi dọn giúp ta chưa~?

- tất nhiên là rồi .

- bên phía bọn chó săn?

- tôi đã phá hủy mọi tài liệu và chứng cứ liên quan đến vụ án của ngài, dù là chỉ 1 chút đi nữa, kể cả nhân chứng..

đều không còn phải lo lắng .

- ừ tốt lắm.

Ta đúng là không sai khi đưa ngươi trà trộn vào cảnh sát.

- shuu cười..

- vâng.. tất cả đều là do ngài chỉ bảo nên tôi mới có được như ngày hôm nay .

" đừng cười nữa..!!!

Nụ cười của ngài chỉ làm tôi tổn thọ thôi a !!!!

" - shin bất mãn rời tầm mắt đi nơi khác, cố không nhìn thẳng vào Shuu.

Cái điệu cười của cậu, dù cho là không có ý gì cũng thấy rợn người lên.

- thế.. thế còn cô gái kia thì sao ạ?

- ngươi điều tra kĩ lý lịch cô ta cho ta, 1 chi tiết nhỏ cũng không được bỏ sót..

Ta thấy đôi mắt ấy... hình như đã gặp ở đâu rất lâu trước đây rồi.. nhưng không thể nào nhớ nổi.

- vâng , tôi sẽ đi làm ngay.

- vậy còn cô bé này...

- giết nó đi.- shuu thản nhiên nói.

- nhưng mà... không phải cô bé vẫn còn sống..

- sắp chết.

- :>... hả??

- shin có chút ngạc nhiên hỏi lại.

- sao?

Nó có giá trị gì không?

Đáng để ta nuôi?

- thế sao ngài lúc nãy lại đứng ra can?

Shuu chỉ phun ra hai chữ:

- hiếu kì

- ...... n-ngài có thể dạy nó, lỡ đâu sau này cần dùng đến?

- tùy ngươi

- vậy tôi đưa cô bé về trước, ngài cần gì căn dặn nữa không?

- không, về đi.

- à .. ngươi tìm shira giúp ta đi.

Con bé này, bảo đừng chạy lưng tung mà không nghe lời.

- shira ?

Nó đi cùng ngài ư?

- ừ, hôm nay ra ngoài đòi mua viên kim cương gì mà Black gì đấy..

- ngài chiều nó thật??

- kiếm tiền không tiêu cũng chán, trừ tiền đưa ngươi đi phân phát cho mấy người nghèo thì làm gì nữa đây?

- v..âng...

Đang chuẩn bị tìm thì shira đứng đầu cổng vẫy tay:

- SHUU-SAMA!!

2 người ngoảnh lại, shira chạy đến, thấy cậu thiếu niên lạ nên nép sát người shuu...

- cậu chủ.. ai đây ạ??

- đoán xem~?

Shin cười nhẹ, lên tiếng:

- lâu ngày không gặp nên quên luôn thằng anh trai này rồi hả shira?

- hơ.. shin-nii ??shin-nii ??- Shira chạy lại, ôm chầm anh mình.

shin cúi người, lấy tay xoa đầu shira, trả lời:

- ừ, đúng rồi, xem xem lớn bao nhiêu rồi nào~

- anh cứ chê em thấp, cao từng này rồi này - shira láu lỉnh, 2 tay dang tay to ra hết cỡ,tỏ vẻ đắc chí.

- hm.... em thấy mình cao?- shin cười mỉa mai.

- hừ... quá đáng, không ai cũng như anh và cậu chủ đâu.

- khụ khụ...

- shuu thấy mình như không tồn tại ở thế giới riêng của 2 anh em, liền ho khan..

- ấy chết, anh còn việc chưa làm, em đi mua đồ với cậu chủ đi.

Nhớ đừng làm phiền ngài ,biết chưa?

- uhm em biết rồi.

- uhm gặp em sau.

Quay lại shuu:

- tôi xin phép đi trước.

Nói rồi bước dứt khoát vác cô bé lúc nãy lên vai liền rời đi.

- ơ?

Đó .. là.. ??- shira thấy cô bé mình đầy máu me, vẻ mặt sợ hãi tột độ, lo lắng Hỏi.

- không có gì đâu.

Chắc là sẽ sống trong nhà chung với chúng ta đấy~ - mặt shuu không mấy là đồng ý cho lắm.

- thật không ạ????- shira mừng rỡ .

Shuu nhìn shin rời đi rồi quay lại hỏi shira:

- Chúng ta vào được chưa?

- dạ....

Trong lòng shira thì chứa 1 niềm vui lớn trong khi shuu thì thấy tâm trạng mệt mỏi vô cùng.
 
Back
Top Dưới