Ngôn Tình Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
Chương 40: Chương 40


Tới giờ nhân vật chính xuất hiện, Cố Thành nắm tay Hà Uyên bước từ lầu một xuống cầu thang trải đầy hoa.

Cố Thành mặc trên người bộ vest màu đen, đôi giầy đen bóng loáng, tôn lên đôi chân dài của anh, cực kỳ đẹp trai khiến các cô gái ở đây cũng phải trầm trồ.

Hà Uyên mặc trên người một bộ váy màu trắng trễ vai tay bồng, điểm nhấn là chiếc nơ ở sau lưng, khuôn mặt được trang điểm cực kỳ xinh xắn, hai người họ chính là trời sinh đã là của nhau a.
Buổi tiệc được diễn ra thành công thuận lợi trên đường trở về nhà cô và anh bị bám đuôi bởi hai chiếc xe đen ở đằng sau.
Khi Lục Dương đang nhìn vào gương thì bỗng thấy hai chiếc xe đáng nghĩ đang tăng tốc về phía anh nhìn có vẻ như là người của băng nhóm nào đó được phái tới anh nhìn qua Tố Nhu:
- Chúng ta bị bám đuôi rồi.
Cô trợn mắt nhìn anh:
- Gì chứ, hôm nay em không mang súng, chết tiệt.
Anh nhếch môi mỏng nói với cô:
- Trong ngăn đó mở ra.
- Được lắm đó chồng em à.
- Dĩ nhiên.
Cô mơ ngăn để đồ trước mặt, xuất hiện trước mặt là một khẩu súng Glock-17 màu bạc giống với khẩu súng ở nhà của cô.
- Sao nhìn giống súng của em vậy.
- Thì là của em đó.
- Anh lại dám trộm đồ của em.

- Chỉ là sợ em cần dùng tới nên mang theo.
Nói xong anh còn nháy mắt cô một cái, đã là giờ nào rồi mà hai người vẫn còn dửng dưng trò chuyện.

Lời nói vừa dứt một viên đạn đã găm vào đít xe.

Không thể chậm trễ nữa cô liền luồn nửa thân ra bắn vào tên đang cầm súng chuẩn bị bắn xe cô lần hai.
Đoàng…tên đó đã gục, tiếp theo cô nhắm vào bắn tên lái xe nhưng kính của hắn có chống đạn.

Cô chui vào xe và nói:
- Kính xe có chống đạn
Cô thử mò vào túi mình coi còn gì sài được không thì cầm được một quả bom mini nhìn như viên đạn là đồ cô tự chế nhìn có vẻ nhỏ nhưng rất mạnh đó nha.
Cô tiếp tục chui ra một lần nữa bắn một cái chiếc xe đó nổ tung.

Còn một chiếc nữa cô chui vào đang nạp đạn thì chiếc xe sau đã bắn hai lốp xe của cô nổ.

Anh đang chạy với tốc độ cao không kịp phanh phía trước là chiếc container anh chỉ đành la lên và ôm chặt lấy cô:
- Nhu Nhu cẩn thận.
Vì tình hình xảy khá nhanh nên cô chưa kịp phản ứng.

Cả hai nghe tiếng rầm một cái sau đó đều ngất đi.
Trước cửa phòng cấp cứu ông bà Lục nóng lòng đi qua đi lại, bà Lục đã khóc sưng đỏ cả mắt đúng lúc Gia Kỳ tới thấy hai ông bà như vậy anh cũng an ủi chút:
- Hai bác ngồi xuống đi cậu ấy sẽ không sao đâu ạ.
Hai ông bà cũng gật đầu ngồi xuống chờ được 15 phút thì thấy ba của cô cùng Cố Thành xuất hiện.

Cố Thành gật đầu chào mọi người.
Gia Kỳ đưa tay chào lại:
- Tôi là Gia Kỳ bạn thân của Dương.
- Cố Thành thư ký của Tố Nhu.
Ba Lục quay sang tỏ vẻ hối lỗi với ba Từ:
- Xin lỗi vì chúng tôi không bảo vệ tốt con bé.
Ba Từ lắc đầu:
- Không chúng ta đâu ai muốn chuyện này xảy ra chứ.
- Cảm ơn anh.

Sau ba tiếng đồng hồ chờ đợi thì cánh cửa cấp cứu đã mở ra, bác sĩ ra ngoài tất cả mọi người đều chạy ùa tới hỏi:
- Bác sĩ con tôi sao rồi.
Bác sĩ sợ nói ra bệnh viện này sẽ bị san bằng mất, còn không nói lại không được:
- Tiểu thư trong kia bị va chạm não nhẹ có thể tỉnh trong ngày mai, còn Lục tổng chúng tôi đã cố hết sức …
Lời nói chưa kịp hết thì ba Lục đã tới túm cổ áo bác sĩ đe doạ:
- Ông nói gì, tôi sẽ cho người san bằng cái bệnh viện này ngay lập tức …
Mẹ anh nghe vậy cũng ngã khụy xuống khóc càng to hơn, Gia Kỳ cũng không kém hơn là bao anh dựa vào tường như một khoảng không, bạn anh vậy mà ra đi sớm vậy anh còn chưa được gặp mặt lần cuối.
Bác sĩ lúc này mới lắp bắp:
- Lục lão gia tôi nói chưa hết ông bình tĩnh, chúng tôi đã cố hết sức để cứu cậu ấy còn cậu ấy có tỉnh lại hay không phải nhờ vào cậu ấy mà thôi.
Mọi người đều thở nhẹ ra một hơi, dù sao vẫn còn hy vọng.

Sau đó anh và cô cùng được chuyển tới phòng Vip, hai phòng ở sát nhau.
Qua ngày hôm sau đầu của cô đau như búa bổ, mở mắt ra là mùi thuốc khử trùng sộc vào mũi, chiếc trần nhà màu trắng đập vào mắt, lúc này cô mới nhớ tới chuyện hôm qua.

Cố Thành mới chợp mắt được một lúc mới thức thấy cô mở mắt ra anh chạy tới:
- Chủ tịch, để tôi gọi bác sĩ, cô có thấy không khoẻ chỗ nào không.
Cô lắc đầu nói:
- Không, chỉ hơi nhức đầu, Dương đâu anh ấy không sao chứ.
Cố Thành ậm ừ không biết nói thế nào với cô sợ cô kích động:
- Dạ, Lục tổng ngài ấy, ngài ấy.
- Nói mau lên.
- Đang hôn mê không biết có tỉnh lại được không.
- Đưa tôi tới chỗ anh ấy mau lên.

Nước mắt cô lã chã rơi xuống, anh không thể bỏ cô lại một mình được không được:
- Mau đưa tôi tới phòng anh ấy không có tôi bên cạnh anh ấy sẽ sợ lắm, mau lên đi.
- Cô đợi bác sĩ tới khám xong rồi tôi đưa cô đi được chứ, nếu tôi để cô đi thế này Lục tổng tỉnh dậy sẽ trách phạt tôi.
- Mau lên đi, kêu bác sĩ vào khám cho tôi mau lên.
Bác sĩ vừa đi tới cửa phòng thấy cô vừa khóc vừa giận dữ họ cũng khá e dè:
- Còn chưa nhanh chân vào khám cho tôi, các người có tin tôi đập nát bệnh viện của các người không hả.
Bác sĩ cùng y tá nhanh chân bước vào khám cho cô, vừa khám vừa đổ mồ hôi lạnh hết cả sống lưng.

Hôm qua thì bị Lục lão gia đe doạ, hôm nay lại tới bạn gái của Lục tổng đúng là giới thượng lưu mở mồm ra là chỉ muốn cho họ tán gia bại sản.

Biết bao giờ các vị tổ tông này mới ra viện a:
- Nghỉ ngơi vài ngày có thể xuất viện.
Cố Thành gật đầu:
- Cảm ơn bác sĩ.
Bác sĩ cũng gật đầu lại, đi ra khỏi phòng nhanh chóng để không phải chung bầu không khí với cô gái nóng tính kia.

Còn ở trong phòng đó thêm giây nào tim của ông ta sẽ nổ tung mà chết quá..
 
Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
Chương 41: Chương 41


Cố Thành đưa cô sang phòng anh nằm, mở cửa ra cô nhìn thấy người đàn ông của mình đang nằm trên chiếc giường bệnh.

Khuôn mặt trắng bệch, trên đầu quấn băng, bên cánh tay trái của anh bị xước khá nhiều vì lúc ôm cô kính xe bị vỡ ghim vào tay anh.

Ba mẹ Lục cũng thấy cô đã tỉnh cũng vui mừng phần nào, mẹ Lục vừa tới nắm lấy tay của cô vừa rơi nước mắt:
- May quá con tỉnh lại rồi.
Cô nhìn thấy mẹ Lục khóc mà cảm thấy rất đau lòng, tại vì che chắn cho cô mà giờ anh mới bị nặng như vậy, cô vừa lắc đầu vừa khóc:
- Con xin lỗi mẹ là tại con anh ấy đã ôm con, che chắn cho con nên mới bị thương nặng như vậy, con xin lỗi mẹ.
- Không nó làm như vậy là đúng, nó phải bảo vệ con chứ, chúng ta đâu ai muốn chuyện này xảy ra, mẹ tin nó sẽ mau chóng trở lại thôi.
- Dạ, con cảm ơn mẹ.
Cô bước tới bên giường bệnh của anh ngồi xuống nắm lấy tay anh, vừa nói vừa khóc:
- Dương anh phải mau tỉnh dậy còn đính hôn với em, chả phải anh chờ ngày này lâu rồi sao, anh phải tỉnh dậy mau lên không là em sẽ giận đó nghe chưa.
Anh trong tiềm thức như nghe được lời cô nói bên mi mắt bỗng chảy ra hàng nước mắt ấm nóng.

Cô nhìn thấy lấy tay lau đi cho anh cũng cười nhẹ:
- Anh vẫn nghe thấy em nói đó thôi mau mà tỉnh lại nhé.
Cô hôn lên tay anh một nụ hôn sau đó kéo mền đắp cho anh vì cô sợ anh sẽ lạnh.
Cô quay lại nhìn ba mẹ Lục, hai người có vẻ rất buồn và lo, hai con mắt đều thâm quầng và đỏ ngầu, cô lo cho sức khỏe hai người nên muốn hai người về nghỉ ngơi sớm:

- Ba mẹ hai người về nghỉ đi con và Cố Thành sẽ ở đây trông anh ấy, hai người mà bệnh anh ấy tỉnh sẽ la con đó, anh ấy sẽ mau tỉnh lại thôi ạ.
- Vậy chúng ta về con ở lại nghỉ ngơi chuyển qua phòng này luôn cho tiện nha, tối chúng ta lại vô thăm hai đứa.
- Dạ.
Hai ông bà đi rồi cô cũng lên chiếc giường mới mang vào để nằm nghỉ, thấy Cố Thành ngồi trên sopha cô cũng kêu anh về nghỉ:
- Cố Thành anh về nhà nghỉ đi chiều rồi vô cũng được.
Cố Thành nhìn cô đáp:
- Lát nữa Lãnh Phong sẽ ghé lúc đó tôi về cũng được, ba cô chắc chiều ông ấy sẽ ghé nghe nói Từ thị gặp chuyện nên ông ấy phải tới công ty từ sớm nên không chờ tới lúc cô tỉnh được.
- Ồ, anh điều tra xem công ty nhà tôi gặp chuyện gì.
- Dạ tôi sẽ làm liền.
- Vậy tôi nghỉ ngơi đây.
- Dạ.
Cô nằm ngủ được hai tiếng thì Hà Uyên tới thăm, nghe thấy giọng bạn thân mình nên cô thức giấc, mở mắt ra nhìn hai người họ đang ở sopha, thấy Hà Uyên đang đút trái cây cho Cố Thành ăn còn anh thì đang chăm chú nhìn vào máy tính làm công việc.

Cô giả vờ ho nhẹ:
- Khụ …khụ … cậu tới thăm người bệnh hay tới rắc cẩu lương đây hả tiểu Uyên.
Nhìn thấy Tố Nhu tỉnh dậy cô chạy lại giường bệnh nắm tay bạn mình:
- May quá cậu không bị thương nặng mình đã rất lo cho cậu đó, sáng nay Cố Thành nói mình mới biết liền chạy tới xem cậu thế nào.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Anh Rung Động Được Không?
3.

Trồng Trọt Làm Giàu Tại Dị Giới
4.

Nhỏ Giọng Chút Cách Tường Có Tai Đó
=====================================
- Vậy sao.

- Thật đó cậu không biết mình sợ thế nào đâu mình sợ mất đi cậu đó … huhuu.
Cô lấy hai tay xoa má Hà Uyên:
- Được rồi, mình biết cậu thương mình mà … hihii
- Mà sao cậu lại bị người ta bám đuôi vậy, cậu có thù với ai sao, hay Lục tổng.
- Mình cũng không biết, Cố Thành anh có tra ra ai làm chưa.
Cố Thành lắc đầu:
- Hai chiếc xe đó biển số giả, nên không tra ra được.
Cô gật đầu, suy nghĩ:
- Anh tra ra được công ty nhà tôi gặp chuyện gì chưa.
- Dạ là kế toán đã cuỗm mất tiền chuẩn bị cho dự án mới, hiện tại tìm không thấy anh ta.
- Số tiền lớn không??
- Dạ là 50 tỷ.
- Số tiền lớn đó anh điều tra coi là ai làm, số tiền lớn như vậy chắc chắn có người đứng sau.
- Dạ.
Vừa nói xong thì ba của cô xuất hiện.

Ông tới ôm chầm lấy cô:
- Thật may là con không sao.
- Ba đừng lo con khỏe lắm, nghe nói công ty gặp chuyện sao ba.
- Ừ.
- Ba có tiền đắp vào chứ.
Ông lắc đầu:
- Tất cả tiền ta vừa mới đầu tư vào 5 dự án khác nên không có tiền để đắp vào, chắc là phải đi cầm ngôi nhà ta đang ở.

- Ba không cần cầm nhà đâu, con cho ba mượn.
Ông trợn mắt nhìn cô:
- Con lấy đâu ra số tiền lớn vậy chứ, không phải con lừa Lục tổng đó chứ.
- Sao ba lại nghĩ con gái mình vậy chứ thật là…
Hà Uyên ngồi ở ghế cười cô:
- Bác à, bác không biết đó thôi tài sản của cậu ấy còn ngang ngửa Lục tổng có khi còn hơn đó, đã vậy Lục tổng cũng cho cậu ấy cả mấy chiếc thẻ không giới hạn, ở thành phố này ai mà giàu lại cậu ấy chứ.
Ông quay sang nhìn con gái mình hỏi:
- Không phải con chỉ là nhà thiết kế thôi sao.
Cô cầm tay ba mình mỉm cười nói:
- Thật ra con là nhà thiết kế kiêm luôn cả chủ tịch của TN Fashion.
Ông há hốc nhìn con gái mình, không thể tin nổi:
- Vậy giờ con thành phú bà rồi sao.
- Aizz con đâu già tới mức đó chứ, thật ra con đi du học rất là cố gắng học tới 17 tuổi đã nhận được bằng Harvard, do tay nghề con khá cao nên được rất nhiều người thích, lúc đó có quen một người bạn bên đó là Peter anh ấy giúp con rất nhiều, gia đình anh ấy khá giàu có, anh ấy đã đầu tư cho con mở công ty nhỏ sau đó dần dần phát triển đến bây giờ,cũng có Cố Thành giúp đỡ nữa, tính ra cũng đã 5 năm được làm bà chủ, ba thấy thế nào
- Con thật đúng không làm ta thất vọng, rất tốt, ta không ngờ chủ tịch không xuất hiện đó lại là con gái của ta… Haha
- Con sẽ cho người điều tra nên ba đừng lo, tiền là thứ con gái ba không thiếu.
- Con bé này thật là … mà Lục tổng có biết chuyện này không.
- Anh ấy chưa biết, dù sao cũng không quan trọng…hihii..
 
Cô Vợ Xịn Xò Của Lục Tổng
Chương 42: Chương 42


Nói chuyện một hồi ba cô cũng về nhà, có Lục Phong cùng Lam Tuyết vào thăm cô còn Cố Thành và Hà Uyên đã trở về nghỉ ngơi.

Tới tối thì ông ba Lục lại tới bọn họ cứ thay phiên nhau như vậy hết một tuần cô khoẻ hẳn.

Cô khoẻ thì cô sẽ tự chăm sóc cho anh, đã một tuần anh cũng không tỉnh lại làm cô cùng mọi người cũng rất lo lắng.

Cô ngày nào cũng ngồi bên cạnh kể chuyện cho anh nghe để anh không cô đơn.

Hôm nay cũng như mọi ngày mẹ Lục vào thăm nhưng không thấy ba Lục.

Sắc mặt của mẹ Lục cũng không tươi tắn như mọi hôm hẳn là đã có chuyện:
- Mẹ,ba bệnh sao hôm nay không tới ạ.
Bà nặn ra nụ cười nhưng cảm thấy bà vãn không vui cho lắm:

- Ba con có việc ở công ty nên tới đó rồi.
- Dạ.
Bà nhìn đứa con dâu tương lai của mình,một tuần qua biến cố xảy ra với Lục thị, tin tức anh bị tai nạn đã bị tung ra.

Công ty thì bị xâm nhập nên đã lộ ra những dự án lớn, cổ phiếu thì ngày càng giảm, Lục thị đang ngồi trên đống lửa, cổ đông muốn rút đầu tư, bao nhiêu tiền đã đắp hết vào vẫn không đủ.

Nếu nhà họ phá sản làm sao có thể lấy cô về để chịu cực khổ chứ:
- Tiểu Nhu nếu như nhà ta không còn giàu nữa con có chịu đi theo Dương nữa không.
Cô tới gần nắm lấy bàn tay bà:
- Mẹ sao lại nói vậy, cho dù anh ấy không giàu con gặp con vẫn sẽ yêu anh ấy, mẹ đừng lo có phải công ty gặp chuyện gì lớn đúng không.
Bà gật đầu đành kể lại tất cả mọi chuyện cho cho cô nghe, hoá ra là vậy.

Cô cảm thấy nghi ngờ sao xung quanh cô đột nhiên xảy ra chuyện tất cả đều vào lúc này vậy chứ.

Cô an ủi mẹ Lục:
- Mẹ đừng lo con sẽ giải quyết được lát con sẽ gọi điện thoại cho ba.
- Con giải quyết được thật sao.
- Dạ, con dâu của mẹ là ai chứ, ai dám đụng vào chồng con,con sẽ phanh thây người đó đem ra phơi nắng.
Mẹ Lục cười hì hì, lộ vài nét nhăn cạnh khoé mắt, hẳn là bà đã suy nghĩ rất nhiều, mới một tuần mà đã già thêm mấy tuổi rồi:
- Mẹ à mẹ đừng lo gì hết, mẹ xem mẹ có nếp nhăn rồi, tiền chúng ta kiếm lại được còn sắc đẹp của mẹ khó lắm đó nha.
- Được được tối mẹ sẽ đắp mặt nạ.
- Dạ, còn anh ấy chắc cũng sẽ mau tỉnh thôi mẹ đừng lo, coi như anh ấy có một kỳ nghỉ dài, chứ quanh năm suốt tháng anh ấy chỉ biết cắm đầu vào công ty.
- Ừm con nói cũng đúng vậy ta về đây, con nhớ ăn cơm ta nấu đó, ăn mau còn nóng.
- Dạ con cảm ơn mẹ.

- Được rồi không cần khách sáo ăn đi.
Cô qua bên bàn ăn cơm, còn mẹ Lục thì trở về nhà.

Ăn cơm xong cô lấy điện thoại gọi cho ba Lục.
Điện thoại reo …
- Alo ba ạ.
- Ừ con gọi ba có việc gì không.
- Nghe nói công ty gặp chuyện giải quyết tới đâu rồi ba.
Ông ậm ừ trà lời cô:
- Còn thiếu khá nhiều, bên Đỗ thị họ bữa nay làm ăn khá phát triển đứng thứ ba thành phố A, nói sẽ đầu tư rót vốn cho chúng ta nhưng có một điều kiện đó là chừng nào tiểu Dương tỉnh lại phải cưới con gái ông ta, là Đỗ Thư.
Cô nghe tới đây tay nắm chặt bấu vào lòng bàn tay, nhưng vẫn gắng kiềm chế:
- Dạ ba cứ đồng ý với bên đó đi, hôm nào họp để ký hợp đồng ba nhớ chừa lại một ghế cho con.
- Được vậy ngày mai họp cổ đông, có mấy lão già tính rút vốn, nên ba kêu Đỗ Thị tới luôn.
- Được ba nhớ đừng ký gì trước khi con tới nhé, con sẽ giải quyết.
- Con giải quyết được chứ.
- Ba cứ yên tâm, cũng đừng lo lắng nữa con sẽ làm được.
- Được vậy mai chúng ta gặp ở công ty.
- Dạ con chào ba.

- Ừ.
Cô gọi điện thoại cho Cố Thành bảo anh chuẩn bị giấy tờ đầu tư vào Lục thị.
- Alo tôi nghe chủ tịch.
- Chuẩn bị giấy tờ hợp tác đầu tư cho Lục thị, anh đã điều tra được gì chưa.
- Dạ là Đỗ thị cài người mới vào làm kế toán được một tháng sau đó lên kế hoạch lấy tiền bỏ trốn, người đó không tìm thấy.
- Được, cô ta hay lắm, dám động vào công ty của ba tôi, ngày mai chúng ta tới Lục thị, nhớ chuẩn bị quần áo cho tôi.
- Dạ.
Bây giờ cô đang ngồi nghĩ xem phải xử cô ta thế nào mới thoả đáng đây ta.

Cho công ty nhà cô ta phá sản thì dễ quá, hay là cứ từ từ chơi cô ta, cho cô ta đau khổ, dần dần phải sống cuộc sống nghèo khó.

Đây là sự lựa chọn mà cô gây ra, cứ tưởng có chút tiền là muốn làm gì làm sao, không dễ ăn của ngoại đâu con =))).
 
Back
Top Bottom