Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 20: Tự vả mặt mình


Ngày tiếp theo, Hạ Tịch Nghiên lại quay về tập đoàn Vân Duệ một lần nữa.

May mà chỉ có một mình chị Trương biết cô từ chức, chứ bằng không, có khác nào tự vả mặt không kia chứ, từ chức rồi lại quay về.

May vì chị Trương không phải là người nhiều chuyện, thấy cô về, chị chỉ cười cười: “Tổng giám đốc Mục đánh giá em cao lắm đấy, ráng làm việc nhé!”

“Cảm ơn chị Trương!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, rồi mỉm cười.

Không phải cô không từ chức, chỉ cần giải quyết xong chuyện của Đô Đô, cô vẫn sẽ ra đi.

Ở lại đây như một trái bom hẹn giờ, biết đâu chừng đến lúc nào đó bị Mục Chính Hi

phát hiên ra, cô sẽ thảm thương hơn bây

giờ nữa. Nhưng mà, điều duy nhất mà cô chắc

chắn là, tạm thời Mục Chính Hi sẽ không nhận ra mình.

Nghĩ đến đây, cô thở phào nhẹ nhõm. Trong phòng làm việc.

Hạ Tịch Nghiên đứng trước mặt Mục Chính Hi.

Mục Chính Hi nhìn cô, rồi nhướn mày: “Về rồi à?”

Giọng nói đó, khiến cho Hạ Tịch Nghiên cảm thấy bực bội trong lòng.

Giống như một người tức giận bỏ nhà đi, rồi cuối cùng vẫn quay về vậy.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đấy, phớt lờ cảm giác kỳ lạ này, cô gật đầu: “Ừm, không biết case mà tổng giám đốc Mục đã nói là sao vậy?”

Vừa nhắc đến chuyện này, Mục Chính

Hi cầm một tờ giấy trên bàn lên, đưa cho cô.

“Chính là cái này!”

Hạ Tịch Nghiên chìa tay nhận lấy, rồi tùy tiện lật ra xem.

“Nếu như có thể làm được, thì đương nhiên, tôi nói được làm được.”

Hạ Tịch Nghiên chỉ đợi có mỗi câu nói này của anh thôi, cô khép văn kiện lại, nhìn Mục Chính Hi, gương mặt có vẻ kiên quyết: “Tổng giám đốc Mục, về chuyện này, tôi tin rằng anh là một người biết giữ chữ tín!”

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói thế, Mục Chính Hi nhướn mày: “Đương nhiên rồi!”

Mục Chính Hi đã nói như vậy rồi, Hạ Tịch Nghiên còn nói được gì nữa kia chứ, cô cầm văn kiện trong tay, nhìn anh rồi nói: “Vậy thì được, nếu như không còn chuyện gì khác, thì tôi ra ngoài trước đây.”

Mục Chính Hi gật đầu, ừm một tiếng:

Chính Hi không?” Vừa bắt máy, Đô Đô đã hỏi thằng.

“Sao thế?”

“Nói cho tớ biết đi, có đúng vậy không!” Đô Đô mở miệng hỏi.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ ngợi một lúc, rồi

ừm một tiếng: “Ừm”

“Tớ biết ngay mà!” Đô Đô nói với giọng tức giận, rồi mới tiếp tục mở miệng: “Xin lỗi cậu, tớ đã làm liên lụy đến cậu rồi!”

“Bạn bè với nhau mà khách sáo gì nữa? Huống hồ chỉ, tớ cũng chẳng làm gì cải”

“Loại người như Mục Chính Hi mà không bắt cậu là gì à?” Đô Đô tỏ vẻ không tin tưởng.

“Thật sự không có, chỉ có điều kêu tớ về đi làm, giao cho tớ một case mà thôi!” Hạ Tịch Nghiên kể đơn giản lại mọi chuyện.

Nhưng mà, Đô Đô vẫn không tin.

“Chỉ thế thôi à!?” “Chỉ có thế thôi!” Đô Đô biết, Hạ Tịch Nghiên cố tình nói như vậy là vì không muốn để mình lo lắng,

nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này rồi, cũng không thể thay đổi được.

“Vậy được rồi, nhưng mà, nếu như Mục Chính Hi làm khó cậu, thì cậu bỏ cuộc đi, đừng làm nữa, tớ không tin anh ta có thể tống tớ vào tù!” Đô Đô nói.

“Được rồi, tớ biết rồi, cậu yên tâm đi, tớ sẽ biết chừng mực mài”

“Ừm, có việc gì thì có thể gọi điện cho tớ bất kỳ lúc nào.”

“Ừm, được rồi, cúp máy đây!”

“Ừm”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 21: Dê vào miệng hổ


Thế là, sau khi cúp máy, Hạ Tịch Nghiên cũng ngồi vào chỗ của mình, điện thoại đặt tùy tiện trên bàn, cô ngồi trên ghế, mở case mà Mục Chính Hi đưa cho mình ra xem…

Hạ Tịch Nghiên nhìn nhìn, đây vốn không phải là công việc nằm trong phạm vi phụ trách của cô.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, rất rõ ràng, Mục Chính Hi cố tình làm như vậy.

Cố tình làm khó cô.

Nhưng đến tận bây giờ, cho dù như thế nào, cô vẫn phải tiếp tục.

Về cũng đã về rồi, nhất định phải thành công, chứ bằng không Đô Đô sẽ thế nào đây

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên càng

Nhìn xuống phần hợp đồng, may mà lúc cô học ở London, có từng học đến những vấn đề này rồi, ở bên nước ngoài, toàn học theo kiểu giáo dục mở, cô không chỉ học thiết kế mà còn học năng lực giao tiếp xã giao, đương nhiên cũng bao gồm nâng cao năng lực giải quyết tình huống.

Thấy Hạ Tịch Nghiên tập trung đến thế, vào lúc này, Khả Khả quay ghế lại, xích lại gần Hạ Tịch Nghiên.

“Tịch Nghiên, hôm qua sao cô không đi làm vậy!” Khả Khả hỏi.

Là nhân viên trong tập đoàn Vân Duệ, mới ngày đầu tiên đi làm đã không đến, ngoại trừ Hạ Tịch Nghiên, chắc không còn người khác nữa.

Hại bọn họ suy đoán một hồi lâu, không ngờ hôm nay lại gặp cô ấy.

Nghe giọng nói của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên ngẩng đầu nhìn cô ấy, rồi cười cười:

“Tôi có việc riêng phải làm nên xin nghỉ ấy mà”

“Thảo nào, hại bọn tôi đoán tới đoán lui một hồi lâu, còn nghĩ cô bị đuổi việc rồi chứ!” Khả Khả cười nói.

Làm việc trong Vân Duệ, vắng mặt một ngày bị đuổi việc cũng là chuyện bình thường.

Nghe Khả Khả nói thế, Hạ Tịch Nghiên cũng chỉ cười cười, không nói gì thêm nữa, cô lại hy vọng Mục Chính Hi đuổi việc cô luôn cho rồi.

Hạ Tịch Nghiên không nói câu này cho Khả Khả nghe, chứ bằng không Khả Khả lại cảm thấy cô bị điên.

Hạ Tịch Nghiên tiếp tục đọc tài liệu,

Khả Khả nhướn mày: “Cô đang xem gì đó?”

“Ồ, tổng giám đốc Mục sắp xếp việc cho tôi đó mài!” Hạ Tịch Nghiên nói, cũng không che giấu Khả Khả chút nào.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy, Khả Khả tò mò châu đầu sang nhìn, lúc thấy chữ kí trên bản hợp đồng, Khả Khả nhíu mày: “Sao lại là cái này!?”

Nghe Khả Khả nói vậy, Hạ Tư Tịch nhíu mày, hình như trong lời nói của cô ấy còn có ý khác.

Chắc chắn bản hợp đồng này không đơn giản.

“Sao thế?” Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu sang hỏi Khả Khả.

Khả Khả nhìn cô, trông có vẻ rất bất ngờ, rồi mở miệng nói: “Có phải cô đắc tội với tổng giám đốc Mục rồi không?”

Ừm…

Lộ tới cỡ này đó à?

Hạ Tịch Nghiên rất muốn hỏi lại, nhưng không thể làm vậy, chỉ cười cười, nhìn cô ấy rồi hỏi: “Tại sao lại nói thế!?”

Vào lúc này, Khả Khả nhìn dáo dác xung quanh, rồi mới xích lại trước mặt Hạ Tịch Nghiên: “Để tôi nói cho cô nghe, bên B của bản hợp đồng này cũng là một tổng giám đốc, một tay háo sắc!”

Nghe cô ấy nói vậy, Hạ Tịch Nghiên khẽ nhíu mày.

“Hơn nữa, tính tình nóng nảy, cả công ty không có ai dám đến gần cả, đến bộ phận pr cũng bó tay, bây giờ bị đẩy qua cho tổng giám đốc Mục, anh ấy cũng đau đầu dữ lắm!” Kha Khả thì thầm bên tai Hạ Tịch Nghiên.

Chỉ có điều không ngờ rằng, bản hợp đồng này lại rơi vào trong tay Hạ Tịch Nghiên, đương nhiên Khả Khả cảm thấy ngạc nhiên vô cùng.

Chắc chắn một cô gái xinh đẹp như Hạ Tịch Nghiên, sẽ bị sàm sỡ…

Nghe Khả Khả nói thế, Hạ Tịch Nghiên

cũng hiểu ngọn ngành mọi chuyện rồi. Cũng hiểu ‘vướng tay’ mà Mục Chính Hi nói có nghĩa là gì. Ra là vậy!

Chỉ có điều nghĩ đến chuyện Mục Chính Hi đưa case này cho cô, rõ ràng là muốn cô…

“Tịch Nghiên, hay là cô trả lại cho tổng giám đốc Mục đi, chứ bằng không, chắc chắn cậu sẽ bị thiệt đó!” Khả Khả nói.

Bây giờ cô có quyền lựa chọn sao?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 22: Biết người biết ta


“Tịch Nghiên, hay là cô trả lại cho tổng giám đốc Mục đi, chứ bằng không, chắn chắn cô sẽ thiệt thòi đó!” Khả Khả nói.

Bây giờ cô có quyền lựa chọn sao?

Cô dám chắc, nếu như cô từ chối bản hợp đồng này, Mục Chính Hi sẽ không bao giờ tha cho Đô Đô.

Bởi thế, đến tận bây giờ, cô không còn cơ hội lựa chọn nữa.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ ngợi một hồi rồi nói với Khả Khả: “Cô có biết nhiều thông tin hơn nữa về ông tổng này không?”

“Thế thì nhiều lắm…” Khả Khả đáp.

“Cô nói cho tôi nghe đi!” Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng, Hạ Tịch Nghiên vẫn muốn tìm hiểu thông tin về ông ta, thế sẽ tiện hơn nhiều, không đến nỗi lúng túng chân tay

Thế là, Khả Khả bèn kể cho Hạ Tịch Nghiên nghe tất cả những gì cô ấy biết.

Sau khi nói dứt lời, Khả Khả nhìn cô ấy: “Mấy cái này đều là chuyện nhân viên nữ trong công ty mình gặp phải đấy, công ty khác còn tởm hơn nhiều, Tịch Nghiên, cô thật sự muốn đi hải?”

Nghe Khả Khả hỏi thế, Hạ Tịch Nghiên bật cười: “Đây là công việc đầu tiên tôi nhận sau khi vào công ty, tổng giám đốc Mục đánh giá cao tôi, sao tôi có thể từ chối được!?”

“Nhưng đây không thuộc phạm vi công việc của cô mài”

“Bởi thế, tôi rất cảm kích tổng giám đốc Mục đã bồi dưỡng tôi!” Lúc nói câu này, Hạ Tịch Nghiên nói rành mạch rõ ràng.

Nhưng sao Khả Khả lại cảm thấy cô đang nghiến răng nghiến lợi kia chứ?

Thế là, trong một ngày tiếp theo, Hạ

Tịch Nghiên đi tìm hiểu tính cách ông tổng mà mình muốn ký một hợp một cách nghiêm túc.

Gần đến lúc tan ca, Hạ Tịch Nghiên đi rót một ly nước, vừa bước ra ngoài, suýt nữa đã sa sầm vào người khác.

Mà người đó, chẳng phải ai khác, mà là Lăng Tiêu Tường.

Cô ta mặc bộ đồ màu xanh lá, trông có vẻ rất trẻ trung, nước trong ly của Hạ Tịch Nghiên, suýt nữa đã văng lên người cô ta rồi.

Hạ Tịch Nghiên cũng hiểu được oan gia nghĩa hẹp có nghĩa là gì rồi.

Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, may mà né nhanh, chứ bằng không lại ướt hết người.

Cô ta nhíu mày bất mãn, vừa định nổi giận, nhưng ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, Lăng Tiêu Tường nhăn

mày: “Là cô à?”

Lúc nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, Hạ Tịch Nghiên có vẻ rất bình tĩnh: “Là tôi!”

“Sao cô lại ở đây?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi hỏi, không phải cô ta đã từ chức rồi à?

Nhìn giọng điệu của Lăng Tiêu Tường như thể cô có thể quyết định hết thảy mọi thứ vậy, Hạ Tịch Nghiên cười nhạt: “Tôi không ở đây, thì ở đậu?”

“Không phải cô đã từ chức rồi à?” Lăng Tiêu Tường buột miệng hỏi.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhăn mày, không có bao nhiêu người biết chuyện cô từ chức?

Sao Lăng Tiêu Tường lại biết chứ?

Đương nhiên Hạ Tịch Nghiên không hề thể hiện ra ngoài mặt, mà cô nhìn Lăng Tiêu Tường, nhăn mày: “Cô Lăng, cô nghe ai nói rằng tôi từ chắc đấy? Đến chuyện

này mà cô cũng biết à? Lẽ nào, cô còn có.”

Nghe đến đây, Lăng Tiểu Văn lập tức nổi giận.

“Cô nói huơu nói vượn gì đấy!” Hạ Tịch Nghiên còn chưa nói dứt câu, Lăng Tiêu Tường đã sốt ruột ngắt lời.

Nếu như để Mục Chính Hi nghe thấy câu nói thì, cô ta e là mình sẽ xong đời với anh mất,

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đấy, trông có vẻ không tức giận cũng không phãn nộ gì cả, không kiêu ngạo cũng không căng thẳng, dường như nổi nóng chỉ là chuyện riêng của Lăng Tiêu Tường, không liên qua gì đến cô cả.

Nhưng mà, cô càng như thế, càng khiến cho cô ta tức giận.

Lăng Tiêu Tường nhìn cô, lạnh lùng cảnh cáo: “Cô Hạ, chắc là cô cũng biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nhỉ, nếu như không muốn bị đuổi việc thì cô an phận một chút đi!” Sau khi nói dút lời, cô ta nhìn Hạ Tịch Nghiên bằng ánh mắt tức giận, rồi quay người đi vào phòng làm việc của Mục Chính Hi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 23: Trút giận giùm cô


Lăng Tiêu Tường nhìn cô, lạnh lùng cảnh cáo: “Cô Hạ, chắc là cô cũng biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nhỉ, nếu như không muốn bị đuổi việc thì cô an phận một chút đi!” Sau khi nói dút lời, cô ta nhìn Hạ Tịch Nghiên bằng ánh mắt tức giận, rồi quay người đi vào phòng làm việc của Mục Chính Hi.

Hạ Tịch Nghiên vẫn đứng tại chỗ, cô không hề đoái hoài đến lời cảnh cáo của Lăng Tiêu Tường.

Có điều cô cũng có thể đoán được,

Lăng Tiêu Tường sẽ nói gì với Mục Chính Hi.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên bưng ly bước về lại vị trí của mình.

Cô vừa đi đến, đã có người xúm lại.

“Tịch Nghiên, khi nấy cô với Lăng Tiêu

Tường cãi nhau đó hả?” Đồng nghiệp hỏi. Hạ Tịch Nghiên đứng nguyên tại chỗ, nhìn gương mặt hóng chuyện của bọn họ, cô nghĩ ngợi một lúc rồi mở miệng hỏi: “Các cô thấy tôi giống như đang cãi nhau với cô ta lắm à?” “Thấy cô ta tức giận rồi!” “Thường thì những người đuối lý mới thích tức giận!” Hạ Tịch Nghiên nói với giọng lạnh nhạt.

Nghe thấy thế, mấy người xúm đến hóng hớt cũng không khỏi bật cười, không ngờ Tịch Nghiên lại có khiếu hài hước như thế.

Khả Khả nhìn cô, tốt bụng nhắc nhở cô: “Tịch Nghiên, cô ta là cô chiêu trong tập đoàn Lăng thị đấy, cũng là cô bạn gái được tổng giám đốc Mục của chúng ta quen lâu nhất, cô cẩn thận một chút, đừng gây gổ gì với cô ta.”

Trong mắt bọn họ, Lăng Tiêu Tường sắp sửa trở thành vợ của tổng giám đốc rồi.

Có điều, bọn họ không hề biết rằng, từ ngày đầu tiên cô đến đây đã xung động với cô ta rồi.

Nhưng dù có thế nào thì người ta cũng có lòng tốt mà tôi, Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Ừm, tôi biết rồi!”

Thế là, bọn họ nói thêm một lúc nữa bèn bỏ đi.

Trong phòng làm việc.

Lăng Tiêu Tường tức giận đi vào: “Đúng là xui xẻo!”

Mục Chính Hi, biết cô ta vào, bèn ngẩng đầu lên nhìn: “Sao thế?”

Lăng Tiêu Tường đi vào trong phòng, cô ta bĩu môi dường như tức giận lắm vậy: “Suýt chút nữa em đã bị ướt rồi!”

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi nhìn sang cô: “Chẳng phải không sao à”

Điều làm cô ta tức giận là, người đó là Hạ Tịch Nghiên.

Có điều, cô ta không thể nói như vậy trước mặt Mục Chính Hi được.

Lăng Tiêu Tường ngẫm nghĩ một lúc, rồi vòng tay ôm vai anh: “Chính Hi, sao Hạ Tịch Nghiên đó vẫn còn làm trong công ty vậy?”

Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi lập tức biết ngay chuyện gì đã xảy ra.

“Cô ta lại đắc tội em à!?” Mục Chính Hi nhìn cô rồi hỏi.

Không cần nói cũng biết người suýt nữa đã hắt nước vào người Lăng Tiêu Tường, là Hạ Tịch Nghiên.

Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hị, rồi cuối cùng cũng gật đầu.

Quả nhiên là thế. Vào lúc này, Lăng Tiêu Tường ôm Mục Chính Hi, cô ta nhịn không nổi mà làm nũng với anh: “Cô ta đáng ghét quá đi mất, nói chuyện cũng khó ưa nữa…”

Nghe Lăng Tiểu Thiên nói thế, Mục Chính Hi cười cười, anh khẽ híp mắt: “Anh giữ cô ta lại, là vì có mục đích của mình…”

Từ trước đến nay Mục Chính Hi đều không nói chơi, nghe anh nói vậy, Lăng Tiêu Tường nhìn anh: “Nói vậy là ý gì?”

“Bây giờ, để cô ta đi ký hợp đồng với tập đoàn Nguyên Thị!”

Nói như vậy, đã rõ ràng lắm rồi.

Lăng Tiêu Tường nghe thấy thế, cô ta không khỏi há hốc miệng: “Anh, anh nói thật à?” Thân là người trong giới thượng lưu, cô ta không thể nào không biết tổng giám đốc tập đoàn Nguyên Thị là người như thế nào được.

Chỉ có điều, không ngờ Mục Chính Hi lại để cho Hạ Tịch Nghiên đi.

“Bây giờ bản hợp đồng đã nằm trong tay cô ta rồi!” Mục Chính Hi nhấch môi cười rồi nói. “Nhưng mà, sao cô ta lại nhận chứ?” “Cô ta không có quyền lựa chọn…”

Nghe anh nói thế, Lăng Tiêu Tường lập tức cảm thấy thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, quá trình không quan trọng, quan trọng là mục đích, quan trọng nhất là Mục Chính Hi chịu trút giận giùm cô, nghĩ đến đây, cô ta ôm chầm Mục Chính Hi, em biết mà, chắc chắn vì em nên anh mới làm như thế đúng không…Chính Hi, cảm ơn anh…” Cô ta nói rồi bèn sấn lại, đặt nụ hôn lên gáy Mục Chính Hi.

Nghe Lăng Tiêu Tường nói thế, Mục Chính Hi chỉ cười cười, không trả lời.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 24: Lời đồn không sai


Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm, sau khi Hạ Tịch Nghiên quét thẻ ở công ty, cô bèn dứt khoát đi đến tập đoàn Nguyên Thị.

Cho dù thế nào đi chăng nữa, cho dù nguy hiểm đến mức nào đi chăng nữa, thì anh vẫn muốn thử.

Sau khi đến tập đoàn Nguyên Thị, Hạ Tịch Nghiên hỏi tiếp tân: “Xin chào, xin hỏi giám đốc Hà có ở đây không?”

“Xin chào, xin hỏi cô có hẹn trước không?” Nhân viên tiếp tân hỏi Hạ Tịch Nghiên, chỉ có điều, ánh mắt cô ta ánh lên vẻ thương tiếc.

Đã được nghe Khả Khả kể về những chuyện ấy rồi, Hạ Tịch Nghiên cũng hiểu ánh mắt của tiếp tân có ý nghĩa gì.

Có điều đã đến nước này rồi còn nói

được gì nữa chứ. Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Không có, tôi là thiết kế sư của tập đoàn Vân Duệ, có việc muốn tìm giám đốc Hà, phiền cô thông báo với ông ấy giùm tôi!” “Xin lỗi, không có hẹn trước thì không thẻ gặp được đâu!” Tiếp tân nói. “Có thể thông báo giùm tôi được không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Xin lỗi, không thể được:..”

Vào lúc này, một người đàn ông đi đến, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên từ đằng xa, người ông ta cứng đờ.

Ánh mắt sáng bừng.

“Xảy ra chuyện gì thế này?” Giám đốc Hà lên tiếng bằng giọng lạnh lùng, nhưng

ông ta lại nhìn Hạ Tịch Nghiên trân trân.

Vào lúc này, người đi theo sau lưng ông ta nói ngay: “Để tôi qua đó xem”

Vừa nói dứt lời bèn bước qua ngay.

Sau khi tìm hiểu tình hình, ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên mới đảo về phía ông ta.

Lúc nhìn thấy giám đốc Hà, Hạ Tịch Nghiên bèn bước đến: “Xin hỏi ông có phải là giám đốc Hà không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi bằng giọng lạnh lùng.

“Là tôi!” Giám đốc Hà vẫn nhìn Hạ Tịch Nghiên chăm chú, rồi lạnh lùng đáp.

“Xin chào ông, tôi là thiết kế sư của tập đoàn Vân Duệ, muốn tìm ông để bàn hợp đồng!” Hạ Tịch Nghiên nói với vẻ bình tĩnh.

Giám đốc Hà rất thích dáng vẻ điềm tĩnh đó của cô.

Những người nhìn thấy ông ta, nếu không phải sợ hãi né tránh, thì cũng làm bộ làm tịch, chỉ có cô gái trước mắt này, mới có vẻ bình tĩnh như thế mà thôi.

Không biết gì à?

Hay là…giả vờ bình tĩnh?

“Tập đoàn Vân Duệ?” Nghe đến cái tên này, giám đốc Hà nhướn mày, ông ta liếc mắt nhìn tài liệu được Hạ Tịch Nghiên ôm trong lòng.

“Đúng vậy!” Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, tỏ ra hết sức bình tĩnh, không vì tầm mắt của ông ta mà lúng túng, bởi vì trong mắt người ngoài, rất có thể giám đốc Hà đang nhìn ngực của cô.

Vài giây sau, giám đốc Hà mới quay đầu đi: “Bây giờ tôi phải ra ngoài rồi, không có thời gian.”

“Xin hỏi khi nào giám đốc Hà mới rảnh? Đến lúc đó tôi lại sang!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Giám đốc Hà vừa định cất bước, rồi ngừng lại một lần nữa, ông ta ngẫm nghĩ, nhìn cô chăm chú: “Chỉ rảnh vào tối nay.”

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, vào lúc bấy

giờ, chỉ cần câu nói này thôi là đã đủ làm mọi người nghĩ lệch đi rồi.

Có không ít ánh mắt mờ ám, thương tiếc nhìn về Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên biết ánh mắt của bọn họ có nghĩa là gì, chỉ có điều, cô không hề lúng túng vì chuyện nà, bởi vì trong lòng cô nghĩ rằng, xem ra những lời đồn đại là đúng thật.

Giám đốc Hà đúng là một kẻ háo sắc

Nhưng cái tên háo sắc trông có vẻ rất dâm loạn này vẫn có tài năng nhất định, chứ bằng không cũng chẳng cần phải ký bản hợp đồng này với ông ta.

Ánh mắt của giám đốc Hà vẫn luôn dán chặt vào người Hạ Tịch Nghiên.

Cuối cùng, Hạ Tịch Nghiên chỉ đành nhìn ông ta rồi nói: “Được rồi, mấy giờ tối, nhất định tôi sẽ đến sớm, kính cẩn chờ đợi giám đốc Hài”

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy, giám đốc Hà nhếch môi: “San, mau nói lịch trình của tôi cho cô ấy!” Sau khi nói dứt lời, giám đốc Hà đi thẳng một nước.

Người trợ lý tên San dừng lại, đưa địa chỉ cho Hạ Tịch Nghiên.

Sau khi bọn họ đi rồi, Hạ Tịch Nghiên vẫn đứng ở đó, những ánh mắt giễu cợt và mờ ám xung quanh không nhìn cô chăm chú.

Trong mắt bọn họ, lại có một người vì muốn nâng cao địa vị của mình mà bất chấp thủ đoạn…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 25: Nghe lén cuộc trò chuyện


Trong mắt bọn họ, lại có một người vì muốn nâng cao địa vị của mình mà bất chấp thủ đoạn…

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đấy, dường như không hề quan tâm đến bọn họ chút nào.

Nếu như sống trên thế giới này, mà quá để ý đến ánh mắt của người khác, vậy thì sẽ đau khổ lắm. Cô chỉ cần tin tưởng chính bản thân mình mà thôi.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên quay người đi ra khỏi tập đoàn Nguyên Thị.

Trong công ty.

Hạ Tịch Nghiên vừa mới quay trở về, Khả Khả bu lại gần cô ngay lập tức.

“Tịch Nghiên, sao rồi? Ông ta không làm gì cậu chứ?” Khả Khả hỏi với vẻ lo lắng.

Nhưng vào lúc này, Mục Chính Hi vừa đi vào phòng thiết kế, bởi vì muốn về phòng làm việc thì bắt buộc phải đi ngang qua phòng thiết kế.

Vào lúc này, trợ lý cản đường Mục Chính Hi lại, nói gì đó với anh.

Ngoài bề mặt, anh tỏ ra đang nghe trợ lý nói, nhưng thực chất lại đang để ý đến cuộc đối thoại của Khả Khả và Hạ Tịch Nghiên.

Không ngờ cô ấy đi thật?

Anh tin rằng, một khi nhận được case này, cô ấy sẽ biết được giám đốc Hà là người như thế nào, thật không ngờ, cô ấy vẫn đi sang đó.

Anh ta nghĩ rằng, cô sẽ cầu xin anh ta. Xem ra, cô ấy thú vị thật.

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, cười cười: “Ban ngày ban mặt kia mà, ông †a có làm gì được tôi đâu!”

Nghe thấy thế, Khả Khả nhướn mắt: “Vậy, thành công rồi à?”

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Không có, ông ta hẹn gặp tôi vào tối nay.”

Khả Khả nghe thấy thế, cô ấy không khỏi nhướn mày: “Tối nay hả?”

“Tôi biết ngay mà, chắc chắn ông ta sẽ làm thế, Tịch Nghiên, cô đừng đi, mục đích của ông ta rõ ràng quá còn gì, nếu cô đi, nghĩa là đang đâm đầu vào chỗ chết đó!” Khả Khả nói với vẻ lo lắng.

Mặc dù là thế, cô vẫn muốn đi.

Vì Đô Đô, cũng để mình không còn dính líu gì đến Mục Chính Hi nữa.

Cô vẫn muốn đi.

Không còn lựa chọn nào khác.

Hạ Tịch Nghiên cười nói Khả Khả: “Được rồi mà, tôi biết rồi, cô yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu!”

Nghe Hạ Tịch Nghiên đáp lại như thế, Khả Khả cũng không biết rốt cuộc cô ấy nghĩ như thế nào, có điều, cô ấy đã nói như vậy rồi, cô cũng không tiện khuyên thêm nữa: “Nói chung cho dù có thế nào, thì cô cũng phải cẩn thận!”

“Ừm, tôi biết rồi!” Hạ Tịch Nghiên vỗ vai của Khả Khả.

“Đi làm việc đi!”

“ừm

Thế là, hai người bèn tản ra.

Mục Chính Hi đứng ở gần đó, đã nghe rõ ràng cuộc nói chuyện của bọn họ.

Gặp nhau vào buổi tối?

Ha…

Nghe giọng điệu của Hạ Tịch Nghiên, cô ấy khăng khăng muốn đi!

Vào lúc này, giám đốc nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, xin hỏi thế nào ạ

Đến giờ Mục Chính Hi mới sực tỉnh táo lại, anh nhìn anh ta: “Vào phòng làm việc của tôi rồi nói!” Anh nói dứt lời, bèn sải bước bỏ đi.

Quản lý đứng ở đó trong giây lát, rồi mới quay người vào theo Mục Chính Hi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, thấy Mục Chính Hi đi rồi, cô mới ngẩng đầu nhìn về hướng ấy…

Ánh mắt, chứa chan quá nhiều điều.

Hai năm, đúng là cảnh còn người mất.

Vào buổi tối, Hạ Tịch Nghiên đến khách sạn đã hẹn đúng giờ.

Phòng 103.

Hạ Tịch Nghiên đứng ngay trước cửa, cô hít một hơi thật sâu.

Cho dù có như thế nào đi chăng nữa, thì cũng phải thành công!

Cô nghĩ đến đây, rồi sải bước đi vào

trong.

Hạ Tịch Nghiên mở cửa ra, một cái bàn †o lớn đập vào trong ánh mắt cô, mà người ngồi trên bàn, chỉ có một mình giám đốc Hà mà thôi, đương nhiên, sau lưng ông ta còn có trợ lý, cũng là người đã đưa địa chỉ cho cô vào hồi chiều.

Sau khi đi vào, Hạ Tịch Nghiên nở nụ cười: “Giám đốc Hà, thật lòng xin lỗi ông, tôi muốn bàn công việc với ông, nhưng lại để ông chọn chỗi”

Nhìn thấy dáng vẻ khiêm tốn của Hạ Tịch Nghiên, tổng, giám đốc Hà không nói gì cả, chỉ đánh mắt về vị trí phía trước: “Ngồi đi!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 26: Rất giống mối tình đầu


Hạ Tịch Nghiên nhìn bọn họ một cái, chỉ có thể lấy dũng khí, ngồi ở đó, cách Giám đốc Hà một khoảng không xa không gần, vừa vặn giữ đúng chuẩn mực.

Đôi mắt Giám đốc Hà lơ đãng đảo qua Hạ Tịch Nghiên, cũng không nói gì, ngước mắt nhìn người trợ lý bên cạnh, trợ lý lập tức hiểu ý, nhẹ gật đầu quay người đi ra ngoài.

Ánh mắt giao thoa giữa bọn họ, Hạ Tịch Nghiên không phải xem không hiểu.

Nhưng đến khi trợ lý đi ra ngoài, trong lòng Hạ Tịch Nghiên mới dâng lên một chút khẩn trương.

Dù sao người ngồi trước trước mặt cũng là một kẻ háo sắc có tiếng.

Nhưng mặc dù như vậy, cô vẫn giả vờ

mang dáng vẻ bình tĩnh như cũ.

Lúc này, ánh mắt Giám đốc Hà dò xét trên người cô lại có thâm ý khác. Trong đầu Hạ Tịch Nghiên đang cố gắng tìm kiếm lời mở đầu, suy nghĩ một lái, vẫn quyết định nói thẳng: “Giám đốc Hà, đây là công ty chúng tôi…”

“Cô tên gì!?” Lúc này, Hạ Tịch Nghiên vừa muốn mở miệng nói, thì Giám đốc Hà lại mở miệng ngắt lời cô.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, trong lòng bất mãn nhưng không thể phát cáu, đành phải cười nhạt nói: “Hạ Tịch Nghiên!”

“Hạ Tịch Nghiên…” Giám đốc Hà lầm bầm một tiếng, sau đó mở miệng: “Tên không tệ, rất êm tai!”

Nghe Giám đốc Hà khen ngợi, Hạ Tịch Nghiên nghe thế nào cũng không cảm thấy khen ngợi, chỉ nhàn nhạt cười: “Vậy, Giám đốc Hà, chúng ta tiếp tục…”

“Cô biết không? Dáng vẻ của cô trông

rất giống một người!” Hạ Tịch Nghiên bị Giám đốc Hà ngắt lời lần nữa.

Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể ngồi ở chỗ đó, xấu hổ chờ ông ta nói hết lời.

Lúc này, Giám đốc Hà bỗng nhiên nhìn cô, ánh mắt nhìn thẳng và nghiêm túc, nhưng loại nghiêm túc kia dưới góc nhìn của cô lại là ý khác.

Hạ Tịch Nghiên không nhịn được thân thể lùi về sau một chút, cũng nhìn ông ta.

“Ngoại hình của cô rất giống người phụ nữ mà tôi yêu sâu đậm, cô ấy là mối tình đầu của tôi… Nếu không phải vấn đề tuổi tác, tôi sẽ nhận nhầm cô thành cô ấy.” Giám đốc Hà nhìn Hạ Tịch Nghiên nói, ánh mắt kia, vô cùng nghiêm túc.

Chỉ là ánh mắt nghiêm túc đó dưới góc nhìn của Hạ Tịch Nghiên thì lại chính là một loại thủ đoạn.

Lúc nghe câu nói này, Hạ Tịch Nghiên

nghĩ, câu thoại này sớm đã bị phim truyền hình diễn qua quá nhiều lần, lại vẫn còn có người lấy ra dùng.

Xem ra, nhưng lời đồn thổi bên ngoài cũng không phải là giả.

Nhưng thủ đoạn của Giám đốc Hà này cũng không cao minh lắm.

Hoàn toàn không mới mẻ chút nào.

Thế nhưng Hạ Tịch Nghiên có thể nói gì, chỉ có thể lúng túng ngồi ở đó, cười cười: “Giám đốc Hà vẫn rất lý trí!”

Theo bản năng ý nói là ông muốn làm hành động gì thì đó cũng là không lý trí.

Hạ Tịch Nghiên nói lời trước ra.

Nghe nói như vậy, Giám đốc Hà dừng lại một chút, ánh mắt đánh giá Hạ Tịch Nghiên, mà Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, nhận lấy ánh mắt phán xét của ông ta, giống như không hề e ngại.

Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, bỗng nhiên Giám đốc Hà nở nụ cười.

“Cô không sợ tôi!?”

“Giám đốc Hà nói đùa, tại sao tôi phải sợ ngài?”

“Liên quan tới những lời đồn của tôi, chẳng lẽ cô thật sự không nghe được chút nào?” Giám đốc Hà hỏi lại, nếu như cô nói không có, ông ta hoàn toàn không tin.

“Giám đốc Hà cũng đã nói những cái đó chỉ là lời đồn, vì sao tôi còn phải tin!” Hạ Tịch Nghiên nhàn nhạt nói.

Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng Giám đốc Hà bỗng nhiên nở nụ cười.

Nên nói là cô quá ngây thơ, hay là lá gan quá lớn đây?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 27: Gài bẫy


Lúc này, Giám đốc Hà nhếch miệng nở một nụ cười lạnh: “Cô Hạ, cô là người mồm mép lợi hại nhất mà tôi từng thấy từ trước đến nay!”

Cô tưởng là cô nói như vậy thì ông ta sẽ không làm gì sao?

Hạ Tịch Nghiên nghe vậy, đáy lòng lộp bộp một cái, xem ra vị Giám đốc Hà này thật đúng là khó đối phó.

Cho dù đúng như vậy cũng không cần phải cố ý nói toạc ra.

Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể ngồi ở đó, nhìn bề ngoài vô cùng bình tĩnh, mang theo nụ cười thản nhiên trên mặt: “Giám đốc Hà, chúng ta vẫn nên nói chuyện công việc đi!”

“Cô Hạ, nói nhiều như vậy chắc là khát nước, đến đây tôi mời cô một ly.” Lúc này, Giám đốc Hà nâng ly lên.

Hạ Tịch Nghiên hơi do dự, mở miệng nói: “Giám đốc Hà, tôi không biết uống rượu!”

“Cô Hạ nói đùa rồi, đi ra ngoài bàn công việc lại không biết uống rượu? Có phải không cho tôi chút thể diện rồi không?” Giám đốc Hà nhìn Hạ Tịch Nghiên, giọng nói kia thậm chí mang theo sự ép buộc, làm thế nào cũng phải để Hạ Tịch Nghiên uống hết.

Đã nói đến mức này, nếu quả thực Hạ Tịch Nghiên không uống cũng có chút khó coi.

“Vậy được, nếu đã như vậy, tôi sẽ uống một ly!” Hạ Tịch Nghiên nói: “Cũng hi vọng sau khi tôi uống xong, Giám đốc Hà có thể nghe tôi nói chuyện hợp đồng!”

Giám đốc Hà không lên tiếng trả lời, chỉ dùng đôi mắt đen nhìn Hạ Tịch Nghiên, chờ cô nâng ly uống hết.

Hạ Tịch Nghiên nhìn ly rượu trước mặt một cái, có vẻ như phần lớn là không thể trốn thoát, vì vậy cô ngửa đầu, trực tiếp uống.

Thật ra, cô cũng thường xuyên uống rượu, nói không uống thật đúng là giả vờ.

Vì uống rượu trước mặt một tên sắc lang, đó chính là mang tính chất ám chỉ nên Hạ Tịch Nghiên mới từ chối.

Cũng vì từ chối đến mức không có cách nào từ chối được nữa, Hạ Tịch Nghiên mới đồng ý uống.

Vì vậy, Hạ Tịch Nghiên uống một hơi cạn sạch, sau khi uống xong, còn cố ý ho khan vài tiếng, giả vời giống như lần đầu tiên uống.

Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, đôi mắt Giám đốc Hà vẫn luôn nhìn chằm chằm lên người cô.

“Giám đốc Hà, bây giờ có thể nói

chuyện rồi chứ?” Hạ Tịch Nghiên đặt ly xuống, nhìn Giám đốc Hà mở miệng nói.

Giám đốc Hà căn bản không để ý tới chuyện này, nhìn Hạ Tịch Nghiên” “Tửu lượng của cô Hạ rất tốt!”

“Giám đốc Hà chê cười rồi!”

“Đến đây, uống tiếp một ly!” Giám đốc Hà nói.

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên

nhíu mày: “Giám đốc Hà, chúng ta vẫn nên nói công việc trước một chút đi!”

“Vội làm gì, trước uống hết ly này rồi nói tiếp!” Giám đốc Hà nói.

“Uống tiếp, tôi sẽ say!” Hạ Tịch Nghiên nói một cách chắc chắn.

“Nếu say tồi thì hôm khác lại bàn!” Giám đốc Hà cũng nói thẳng, luôn luôn muốn tránh đề tài này.

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên coi

như đã hiểu, Giám đốc Hà căn bản không có ý định bàn công việc với cô.

“Giám đốc Hà, công việc này đối với tôi rất quan trọng…” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh ta mở miệng, chỉ có thể thử như vậy một lần.

Lúc này, Giám đốc Hà nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Vậy cô nên biết, bàn công việc với tôi, trước tiền cần làm gì!”

Nghe được câu này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, thấy Giám đốc Hà đang xích lại gần cô từng chút.

“Ông, ông làm gì vậy!?” Hạ Tịch Nghiên cau mày, nhìn xem ông ta hỏi.

“Đã tới đây rồi cũng đừng giả vờ…” Giám đốc Hà nói, sau đó bàn tay từ từ đưa về phía cô.

Hạ Tịch Nghiên muốn cử động, chợt phát hiện đầu hơi choáng váng.

Nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Giám

đốc Hà, Giám đốc Hà lại cười nhìn cô:

“Đừng sợ, tôi sẽ không tổn thương cô,

nhưng ngoại hình của cô thật sự rất giống mối tình đầu của tôi…”

Nhìn ông ta bu lại, Hạ Tịch Nghiên có cảm giác ác cảm: “Giám đốc Hà, trước khi ông hành động, tốt nhất nên suy nghĩ một chút!”

Nghe được câu này, Giám đốc Hà nhíu mày: “Có ý gì?”

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn đồng hồ tay một chút: “Ông chỉ có mười phút!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 28: Ký kết thành công


Giám đốc Hà nhíu mày, nhìn Hạ Tịch Nghiên với vẻ mặt khó hiểu: “Cô nói lời này là có ý gì?”

“Khi tới đây, tôi đã mạo muội gọi cho vợ của Giám đốc Hà một cuộc điện thoại nặc danh, tôi đoán có lẽ bây giờ bà ấy đang trên đường tới đây!”

Nghe được câu này, đôi mắt Giám đốc Hà đột nhiên trừng lớn: “Cô nói gì? Có phải cô bị điên rồi không?”

Tất cả mọi người biết Giám đốc Hà háo sắc, nhưng không có mấy người biết, Giám đốc Hà ở rể, sợ nhất là vợ mình.

Mặc dù có năng lực, nhưng ông ta có tất cả những thứ này đều là dựa vào người vợ hiện tại của mình.

Điều này cũng phải cảm tạ nhân viên công ty bọn họ, lúc đang thì thầm nói

chuyện bị Hạ Tịch Nghiên nghe thấy, cô mới có thể nghĩ đến cách này.

“Giám đốc Hà, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn ký bản hợp đồng này, nói thật, bản hợp đồng này đối với ông và Vân Duệ đều rất tốt!” Hạ Tịch Nghiên nhìn ông †a nói.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói như vậy, sắc mặt Giám đốc Hà thay đổi: “Cô uy h**p tôi?”

“Là ông vẫn luôn chậm chạp không chịu ký, tôi là bất đắc dĩ nên mới làm như vậy.” Hạ Tịch Nghiên nói.

5GÓI

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn đồng hồ một cái: “Ông còn có tám phút!”

Nhìn Hạ Tịch Nghiên, Giám đốc Hà giận dữ nhìn một cái, sau đó cười lạnh: “Cô cho rằng bà ấy tới thì cô có thể tốt hơn sao? Đi với tôi, cô cảm thấy thanh danh của cô còn

giữ được sao?”

Nói đến điều này, Hạ Tịch Nghiên cười cười chắc chắn: “Thật ngại quá, tất cả quá trình nói chuyện phiếm vừa rồi của chúng ta, tôi đã ghi âm lại, nếu vẫn chưa đủ tôi cũng không thèm quan tâm, tiền đồ của tôi so với tiền đồ của Giám đốc Hà, thật không đáng kể!” Hạ Tịch Nghiên nhìn ông ta nói từng chữ.

Xem ra, cô đã tính toán hết rồi.

Nhìn dáng vẻ chắc chắn kia khiến Giám đốc Hà lo lắng, phẫn nộ, nhưng lại không biết nên nói gì.

Không ngờ, cô lại làm tuyệt tình như

vậy. Giám đốc Hà nhìn chằm chằm vào cô.

“Giám đốc Hà, ông còn có sáu phút…” Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh nhắc nhở.

“Chỉ cần ông ký, tôi sẽ lập tức đi ra ngoài, tuyệt đối không đụng phải vợ của

ông!” Hạ Tịch Nghiên chắc chắn nói. Giám đốc Hà nhìn, lúc này, ông ta còn

có thể do dự sao?

Nếu như bị vợ của ông ta biết, tất cả những thứ này, tất cả đều tan thành bong bóng!

Mặc dù bị hạ bộ như vậy, ông ta vô cùng khó chịu, nhưng vì lợi ích trước mắt nên chỉ có thể thỏa hiệp.

“Lấy hợp đồng ra!” Giám đốc Hà lạnh lùng mở miệng.

Nghe nói như thế, Hạ Tịch Nghiên biết chuyện này sắp thành, liền lập tức đưa hợp đồng ra, Giám đốc Hà cũng không thèm nhìn, lập tức vung bút ký tên vào.

Hạ Tịch Nghiên nhìn, nhếch miệng nở một nụ cười chắc chắn.

Sau khi ký xong, hung hăng đặt bút lên trên mặt bàn.

Dáng vẻ tức giận đó, cho là ai nhìn cũng biết ông ta đang rất tức giận.

Nhưng Hạ Tịch Nghiên không thèm quan tâm, lập tức cất hợp đồng, nhìn Giám đốc Hà, vẫn là dáng vẻ vô cùng thành khẩn nói.

“Giám đốc Hà, thật xin lỗi, tôi cũng là bất đắc dĩ mới làm như vậy!”

“Cút..” Giám đốc Hà thấp giọng gầm lên giận dữ.

Nhìn dáng vẻ tức giận của ông ta, Hạ Tịch Nghiên cũng không muốn nói thêm gì nữa, xoay người rời đi…

Ngoài cửa khác sạn, Mục Chính Hi không biết vì sao vẫn lái xe đến đây, lời nói ban sáng từ đầu đến cuối vẫn luôn quanh quẩn trong đầu anh, không biết vì sao, tóm lại chính là tới đây.

Do dự hết lần này đến lần khác, vẫn tìm cho mình một cái cớ, xuống xe đi thẳng vào, sau khi anh hỏi thăm phòng liền đi đến đó, nhưng khi vừa đi đến cửa thì bỗng nhiên cánh cửa mở ra, một thân ảnh từ bên trong bay ra, hơn nữa, trực tiếp đụng phải người anh…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 29: Tửu lượng quá kém


Do dự hết lần này đến lần khác, vẫn tìm cho mình một cái cớ, xuống xe đi thẳng vào, sau khi anh hỏi thăm phòng liền đi đến đó, nhưng khi cửa đi đến cửa thì bỗng nhiên cánh cửa mở ra, một thân ảnh từ bên trong bay ra, hơn nữa, trực tiếp đụng phải người anh, anh vô thức vươn tay ra đỡ được, hương thơm bay vào lòng, sợi tóc mềm mượt tản ra trên người anh, bàn tay nhỏ mềm mại không xương bám lên người anh, cảm xúc này khiến cho trái tim Mục Chính Hi chấn động.

Mà lúc này, Hạ Tịch Nghiên cũng quay đầu lại, sắc mặt ửng đỏ, khi nhìn thấy Mục Chính Hi, cũng có chút kinh ngạc: “Tại sao anh lại ở đây?”

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên trong ngực, cũng nhíu mày: “Cô sao vậy?”

anh, đôi mắt đen và sáng ngời, da thịt trắng noãn, ngũ quan xinh xắn, nhất là gương mặt đỏ hồng, thoạt nhìn giống như uống rượu say.

Thế nhưng cô như vậy, nhìn lại có vài phần say lòng người.

“Giám đốc Hà, Giám đốc Hà sắp đi ra!” Hạ Tịch Nghiên khẩn trương nói.

Nhận thấy sự lo lắng của Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt Mục Chính Hi nhìn về phía sau cánh cửa.

Lúc này, cửa phát ra tiếng động, thấy cánh cửa sắp mở ra, Hạ Tịch Nghiên choáng đầu, không biết nên làm sao bây giờ.

Nhưng lúc này, Mục Chính Hi chợt kéo cô tránh về một phía, cửa một căn phòng khác lập tức bị đẩy ra, anh trước trốn đi vào.

Mục Chính Hi dựa ở trên cửa, mà Hạ

Tịch Nghiên lại dựa vào người anh, hai người dính chặt vào nhau, đều không nói gì.

Lúc này, chỉ nghe thấy cánh cửa phía ngoài được mở ra.

Sau đó lại nghe thấy một loạt tiếng bước chân lộn xộn.

“Giám đốc Hà, sao vậy?” Lúc này, có người lập tức đi lên hỏi thăm.

“Dám tính kế với tôi, ngay lập tức tìm người phụ nữ kia cho tôi.” Giám đốc Hà tức giận quát to ở ngoài.

Sau khi trợ lý nghe được ông ta nói, cũng không dám hỏi, lập tức gật đầu đi tìm.

Giám đốc Hà đứng trước cửa, càng nghĩ càng giận, vừa rồi ông ta gọi cho vợ mình một cuộc điện thoại, bà ta vẫn đang đánh mạt chược, hoàn toàn không giống những gì Hạ Tịch Nghiên nói.

Vì vậy, ông ta kết luận, người phụ nữ kia

là cố tình nói như vậy.

Càng nghĩ càng giận, sau đó tức hổn hển rời khỏi đó.

Mãi cho đến khi không còn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên dựa vào người Mục Chính Hi, đỏ mặt không thôi, đầu cũng rất choáng váng.

Ánh mắt Mục Chính Hi nhìn vào người phụ nữ trước mặt, thịt trắng môi hồng, trong trắng lộ hồng, nhìn hết sức mê người.

Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến Mục Chính Hi tự nhiên sinh ra một loại rung động.

“Cô sao vậy?” Lúc này, Mục Chính Hi mở miệng.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên không nói hai lời, trực tiếp đem bản hợp đồng trong tay đặt lên người Mục Chính Hi: “Hợp đồng, tôi

ký được rồi!”

Nhìn bản hợp đồng đang đặt trên người, Mục Chính Hi nhíu mày, xem ra người phụ nữ này vì ký bản hợp đồng này, thật sự không sợ bất cứ điều gì.

Không hiểu sao lại có chút tức giận.

“Cô vì hợp động, thật sự không biết sợ bất cứ điều gì!” Mục Chính Hi châm chọc nói.

Nhưng bây giờ, Hạ Tịch Nghiên hoàn toàn không muốn nói thêm điều gì cùng anh, chậm rãi tách khỏi anh: “Hợp đồng đưa cho anh, tôi, tôi đi trước!”

Đi?

Nhìn dáng vẻ lung la lung lay của cô, đi sao?

Mục Chính Hi đi lên, kéo cô lại: “Cô sao vậy?”

Hạ Tịch Nghiên bị kéo đến choáng váng đầu óc, dừng lại một chút mới thấy khá

hơn: “Tôi thât không sao, chỉ là uống một ly

rượu mà thôi…” Một ly rượu? Một ly rượu mà say thành như vậy? Tửu lượng của cô kém như vậy à?

Lúc này, Mục Chính Hi còn đang muốn nói gì đó thì Hạ Tịch Nghiên đã nhắm hai mắt lại, hôn mê bất tỉnh.

Nhìn bộ dáng này của cô, Mục Chính Hi bỗng nhiên nhíu mày, một giây sau, dứt khoát ôm cô ra khỏi khách sạn…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 30: Nhờ cô ban tặng


Lúc Hạ Tịch Nghiên tỉnh lại, người đang ở bệnh viện.

Khi cô mở mắt ra, Mục Chính Hi đang ngồi trước mặt cô.

Khi nhìn thấy anh, Hạ Tịch Nghiên nhíu nhíu mày lại: “Sao anh lại ở đây?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Trong lúc nhất thời không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Mục Chính Hi ngồi ở đối diện, mặt không biểu cảm: “Không nhớ sao?”

Nhắc đến điều này, Hạ Tịch Nghiên mới nhíu màu, cô nhớ cô và Giám đốc Hà hẹn ở nhà hàng để bàn chuyện hợp đồng, sau đó ông ta mời cô uống rượu, sau đó…

Những chuyện xảy ra sau đó, cô đều nhớ lại!

Ánh mắt nhìn Mục Chính Hi, sau đó nhìn xung quanh một chút: “Đây là bệnh viện!?”

“Nhớ lại rồi?” Mục Chính Hi hỏi lại.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, nhưng vẫn nhìn Mục Chính Hi: “Anh đưa tôi tới?”

“Không phải sao?” Mục Chính Hi không vui hỏi lại, nhớ tới dáng vẻ đó của cô, trong lòng của anh liền không nhịn được phát cáu.

Người phụ nữ này, thật sự là lớn mật, cái gì cũng không sợ.

Nhận thấy Mục Chính Hi không vui, Hạ Tịch Nghiên cũng nhíu mày, không nói gì, cô muốn xuống giường.

Nói chuyện với Mục Chính Hi, vẫn là nói ít thì tốt hơn.

Đúng lúc này, bác sĩ đẩy cửa bước vào.

Khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, đương nhiên tưởng rằng cô là bạn gái của Mục Chính Hi, nhìn có chút ân cần: “Cô Hạ sao rồi? Khá hơn chút nào không?”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Ừm, tốt hơn nhiều!”

“Sau này đừng uống rượu có nồng độ cao như vậy, may mà anh Mục đưa tới kịp thời, nếu không cô thật sự phải ngủ thêm mấy ngày đêm, hơn nữa, đừng uống loại rượu này nữa!” Bác sĩ nhìn Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Thế này, đương nhiên là ngộ nhận Hạ Tịch Nghiên là bạn gái của Mục Chính Hi.

Ai cũng biết, tốc đội đổi phụ nữ của Mục Chính Hi, chắc chắn nhanh hơn lật sách, nên bác sĩ ngộ nhận cũng không sai.

Sau khi nghe lời nói của bác sĩ, Hạ Tịch Nghiên sững sờ một chút, cô còn tưởng rằng Giám đốc Hà động tay động chân với cô, hóa ra là do nồng độ rượu cao.

Nhưng nghe bác sĩ nói như vậy, mức độ đó cũng không kém gì so với việc dùng thuốc.

Hạ Tịch Nghiên chỉ cười cười, gật đầu: “Cám ơn bác sĩ!”

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn bác sĩ: “Sao rồi? Cô ấy có thể xuất viện không?”

Bác sĩ gật đầu: “Không thành vấn đề, nhớ kỹ khi trở về uống nhiều nước là được rồi!” Bác sĩ nói.

Nói tới đây, Mục Chính Hi nhẹ gật đầu.

Ngay sau đó, hai người rời khỏi bệnh viện.

Trước cổng, lúc này trời đã rất tối, đã gần mười hai giờ.

Hạ Tịch Nghiên đứng trước cổng, nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, cám ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện, tiền thuốc men hôm nay, tôi sẽ trả lại anh!” Hạ Tịch Nghiên vô cùng khách khí nói.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi nhịn không được nở nụ cười lạnh: “Không ngờ cô vì hợp đồng, thật đúng là đủ liều mạng!”

Câu nói này, Hạ Tịch Nghiên nghe thế nào cũng cảm thấy giống như châm chọc.

Nghiêng đầu sang nhìn về phía Mục Chính Hi: “Đây không phải là vì anh muốn đạt được mục đích sao? Không, chính xác mà nói, cái này không phải là suy nghĩ của anh sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi thẳng.

Từ sau khi Khả Khả nói những lời kia với cô, cô liền kết luận rằng Mục Chính Hi chính là cố ý.

Là thật sự nhìn thấy cô khó chịu, hay là vì chỉnh cô?

Yêu nhau những thứ này cô không biết, nhưng bây giờ cô phát hiện tất cả mọi chuyển xảy ra, đều là do cô ban tặng.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi đột nhiên nhíu mày, ánh mắt cũng nhìn Hạ Tịch Nghiên ở phía trước.

Anh là cố ý, nhưng không ngờ Hạ Tịch Nghiên sẽ thật sự làm như vậy, anh cho là cô sẽ biết khó mà lui, không ngờ có thể như vậy…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 31: Tuân thủ lời hứa


Anh nghĩ là anh làm như vậy thì cô sẽ biết khó mà lui, không ngờ là cô lại thật sự làm thế này…

Khoảnh khắc này, anh nhìn Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên cũng đang nhìn chằm chằm vào anh, trong đôi mắt không hề có nửa phần e ngại, càng nhiều hơn chính là sự kiên định, thẳng thắn, khiến cho. Không ai có thể xem thường được.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên nhưng cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Thấy Mục Chính Hi không mở miệng nói chuyện, Hạ Tịch Nghiên liền phải rèn sắt khi còn nóng: “Hợp đồng cũng đã ký rồi, hi vọng là tổng giám đốc Mục sẽ tuân thủ theo lời hứa, rút đơn tố cáo Đô Đô.”

“Đương nhiên, lời mà tôi đã từng nói thì

nhất định sẽ làm được, chuyện này đợi ngày mai đến công ty rồi nói tiếp.” Nói xong, Mục Chính Hi xoay người rời đi.

Đến công ty rồi nói chuyện?

Còn cần phải nói chuyện nữa hả?

Hợp đồng cũng đã ký rồi, anh cứ trực tiếp rút đơn kiện Đô Đô là được rồi, còn nói chuyện cái gì nữa?

Nào ngờ rằng đây chỉ là một loại chiến thuật.

Có điều, cho đến lúc Hạ Tịch Nghiên phản ứng được thì Mục Chính Hi đã lái xe đến đây.

Cửa sổ xe dần dần trượt xuống, lộ ra gương mặt soái khí bức người của Mục Chính Hi.

“Lên xe.” Mục Chính Hi trực tiếp mở miệng nói. Đối với giọng điệu như ra lệnh của anh,

hiện tại Hạ Tịch Nghiên nghe không quen tai.

“Làm gì chứ?” “Đưa cô về nhà.” Mục Chính Hi nói ra từng chữ, hôm nay đã xảy ra chuyện lớn

như vậy, một mình cô ra ngoài căn bản cũng không an toàn.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, không ngờ đến anh vậy mà lại nói muốn đưa cô về nhà.

Đúng là một chuyện hiếm có!

“Không cần đâu, tôi tự bắt xe về là được rồi.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi nhìn cô, hơi cau mày, Hạ Tịch Nghiên chính là không có ý muốn lên xe, cuối cùng Mục Chính Hi cũng không nói gì nữa, trực tiếp khởi động xe rời đi.

Mà Hạ Tịch Nghiên cứ đứng ở nơi đó nhìn anh lái xe đi khỏi, cũng có mấy phần không vui, nhưng mà cũng không nghĩ

nhiều, trực tiếp quay người đi.

Đón một chiếc xe đi thẳng về nhà.

Lúc về đến nhà thì cũng đã một giờ.

Nói thật thì chất có cồn xông thẳng lên đầu cô, đến bây giờ vẫn còn có chút đau nhức.

Cũng có thể là do lúc ngồi xe về nhà mở cửa sổ xe ra, gió thổi vào đầu, sau khi về nhà Hạ Tịch Nghiên ngay cả tắm cũng không tắm mà trực tiếp nằm vật xuống giường ngủ một giấc.

Sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ cũng đã là buổi sáng rồi.

Là bị cuộc điện thoại đánh thức.

Hạ Tịch Nghiên mò mò lấy điện thoại, đặt ở bên lỗ tai.

“A lô…”

“Tiểu Hạ, có phải là cậu đã đồng ý cái gì đó với Mục Chính Hi rồi không?” Đô Đô ở

bên kia hỏi.

Sau khi nghe thấy là giọng nói của Đô Đô, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới tỉnh táo được một chút, mở to hai mắt hỏi: “Sao vậy?”

“Anh ta đã rút đơn kiện tớ rồi.” Đô Đô nói.

Nghe được cái này, nỗi lo lắng trong lòng của Hạ Tịch Nghiên mới buông xuống, không ngờ tới Mục Chính Hi vẫn còn có chút uy tín.

“Vậy thì tốt rồi.”

“Có phải là cậu đã làm cái gì rồi đó không?” Đô Đô ở đầu dây bên kia nghi nghờ hỏi.

“Không có đâu, tớ đã hoàn thành giao dịch mà anh ta giao cho tớ mà thôi, tớ không ngờ là anh ta vẫn rất giữ chữ tín.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe được cái này, Đô Đô kích động

không thôi: “Tiểu Hạ, tớ biết là cậu mà, cảm ơn cậu, tớ yêu cậu quá đi thôi.”

“Mới sáng sớm cũng đừng có làm cho †ớ buồn nôn.” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên nhìn đồng hồ, lúc nhìn thấy thời gian cô mới thoáng bừng tỉnh.

“Tớ không thèm nghe cậu nói nữa đâu, sắp muộn rồi, tớ còn phải đi làm nữa.”

“Hả? À, được.” Đô Đô cũng chưa nói gì mà đã bị Hạ Tịch Nghiên cúp điện thoại.

Sắp trễ mất rồi, Hạ Tịch Nghiên vội vàng thu dọn đồ đạc, thay quần áo, chỉ dùng mười phút liền giải quyết hết tất cả mà bước ra cửa.

Lúc đến công ty cũng bị trễ hết mấy phút.

Nhưng mà sau khi đến công ty rồi thì Hạ Tịch Nghiên mới có một sự ngờ vực.

Cô cũng đã quyết định từ chức rồi, sợ gì chuyện đến trễ chứ?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 32: Tư cách tham gia dự thị


Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên cũng không còn sợ cái gì nữa, lớn mật đi vào, rất có bộ dạng bà đây chính là trâu đó các người có thể làm thế nào chứ.

Nhưng mà sau khi cô đi vào đã khiến cho cô kinh ngạc không chịu được.

“Bốp” một tiếng. Là âm thanh như tiếng khui nắp lon.

Hạ Tịch Nghiên giật nảy cả mình, nghiêng đầu qua nhìn bọn họ, nhưng mà lúc này, phía bộ phận thiết kế truyên đến tiếng võ tay.

Hạ Tịch Nghiên có chút mờ mịt, không hiểu ra làm sao mà nhìn bọn họ: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lúc này Khả Khả đi tới, cười nói: “Tịch

với công ty Nguyên Thức rồi, chúng tôi cũng đã biết rồi.” Tất cả mọi người cười nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên ngơ ngác nhìn bọn họ, trên mặt là nụ cười xấu hổ.

“Bọn tôi nhiều người như vậy mà cũng không có cách nào, không ngờ đến cô mới đến đây có mấy ngày mà có thể ký được rồi. Tịch Nghiên, chúc mừng cô nha.” Khả Khả cười nói.

Sau đó các đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế cũng mỉm cười nhìn Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên nhìn xung quanh, ở chỗ làm việc không thể thiếu mấy chuyện xung đột với nhau, nhưng mà ở đây cô tạm thời vẫn chưa phát hiện ra chuyện đó, hơn nữa cô cũng rất thích hoàn cảnh ở nơi này, là hoàn cảnh lý tưởng của cô, nhưng mà đáng

tiếc là do cô, cô không muốn tiếp tục làm

việc ở đây nữa. Hạ Tịch Nghiên cười nói: “Là do tôi may mắn mà thôi.” Nhìn bộ dạng của bọn họ,

chắc có lẽ là không biết cụ thể hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Phía sau mỗi một sự thành công đều là một cuộc chiến đẫm máu.

Hôm qua Hạ Tịch Nghiên cũng chỉ đơn thuần muốn tìm vận may, không ngờ tới thật sự đã ký được, nhưng mà may mắn là có Mục Chính Hi đi, nếu không thì hậu quả thảm thiết đến không thể tưởng tượng được.

“Tịch Nghiên, chúc mừng cô nha.”

“Chúc mừng? Chúc mừng cái gì chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

“Cô không biết hả?” “Biết cái gì?” “Tổng giám đốc Mục đã từng nói, ai có

thể ký được hợp đồng với công ty Nguyên Thức thì có thể tham gia cuộc thi thiết kế Tân Nhuệ do Ý tổ chức.”

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên sửng SỜ.

Cô cũng đã từng nghe đến chuyện này, nhưng mà có rất ít rất ít người có thể lấy được tư cách tham gia thi đấu.

Mục Chính Hi đã nói như vậy hả? Hạ Tịch Nghiên ngây ngẩn cả người.

“Hạ Tịch Nghiên, vận may của cô thật là tốt, vừa mới đến đây mà có thể có tư cách này rồi, hơn nữa người dự thi cũng chỉ có hai người thôi, không chỉ như vậy, còn có thể phụ trách thiết kế hợp đồng với công ty Nguyên Thức.” Khả Khả cực kỳ ghen tị nói.

Nghe được cái này, Hạ Tịch Nghiên cũng cười cười: “Tôi cũng không biết nữa.”

“Cái này là do tổng giám đốc Mục đích thân nói đó, bây giờ không phải là cô thì

còn là ai nữa.” Khả Khả nói. Tất cả những chuyện này, Hạ Tịch Nghiên đều không rõ ràng cho lắm.

Lễ nào là do trước khi cô đến đây?

Đúng lúc này, ở sau lưng có một người hô lên một tiếng: “Hạ Tịch Nghiên, tổng giám đốc Mục gọi cô đến phòng làm việc một chuyến.”

Nghe thấy âm thanh này, Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại nhìn người đi tới, nhẹ gật đầu: “Được, tôi lập tức đi đến đó ngay.”

Thế là cô quay đầu lại nhìn về phía Khả Khả và những đồng nghiệp khác: “Cảm ơn mọi người đã cổ vũ và công nhận tôi, thật ra thì do vận khí của tôi tốt một chút mà thôi. Tôi đi đến phòng làm việc trước đây, chiều nay mời mọi người uống trà chiều.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Lời này nói rất khiêm tốn, người khác nghe thấy cũng cảm thấy dễ chịu một chút,

mấy người đồng nghiệp khác đều gật đầu cười cười. Thế là Hạ Tịch Nghiên xoay người đi đến phòng làm việc.

Mục Chính Hi vẫn ngồi trên ghế ông chủ của mình như cũ, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, làm nổi bật thân thể cường tráng, hoàn mỹ không dấu vết của anh, Hạ Tịch Nghiên gõ cửa một cái, bước vào: “Tổng giám đốc Mục, anh tìm tôi?”

Mục Chính Hi gật nhẹ đầu: “Ngồi đi.”

Nhìn nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch

Nghiên do dự một chút, vẫn là ngồi xuống phía đối diện của anh.

Lúc này Mục Chính Hi trực tiếp cầm một phần tài liệu lên đặt ở trước mặt của cô: “Xem đi.”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 33: Quyết định ở lại


Hạ Tịch Nghiên cau mày, nhưng mà vẫn cầm tài liệu ở trước mặt của mình lên nhìn. Là một tờ đơn.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn Mục Chính Hi: “Đây là?”

“Tờ đơn đăng ký tham gia cuộc thi Tân Nhuệ, cô nhanh chóng điền xong đi rồi đưa cho tôi.’ Mục Chính Hi nói.

Xem ra những lời mà bọn người Khả Khả nói đều là thật.

Ký hợp đồng với công ty Nguyên Thức thì có thể nhận được tư cách dự thi cuộc thi Tân Nhuậ.

Hạ Tịch Nghiên hơi sửng sốt một chút, cô biết cuộc thi Tân Nhuệ do Ý tổ chức là cuộc thi mà có rất nhiều người mơ tưởng tới, cũng bao gồm cả cô, nhưng mà…

Cô cũng đã quyết định từ chức rồi.

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên không nói gì cả, Mục Chính Hi ngước mắt lên nhìn cô: “Có vấn đề gì à?”

“Tổng giám đốc Mục, đầu tiên thì tôi rất cảm ơn anh đã giữ đúng lời hứa, rút đơn kiện Đô Đô, nhưng mà tôi vẫn định từ chức.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy cái này, Mục Chính Hi nhăn mày: “Nguyên nhân?”

“Không có nguyên nhân.” Hạ Tịch Nghiên nói rất chắc nịch.

Chẳng lẽ phải nói cho anh biết trước đó bọn họ chính là vợ chồng, mặc dù hữu danh tô thực, nhưng mà cũng đã ly hôn rồi, cho nên làm cùng một công ty cũng rất không thoải mái.

“Bởi vì chuyện hiểu lầm lần trước?” Mục Chính Hi hỏi lại.

“Không phải đâu.” Hạ Tịch Nghiên lắc

đầu.

Tóm lại Mục Chính Hi cảm thấy người phụ nữ ở trước mặt không chỉ có chuyện riêng tư đơn giản như vậy, hình như là còn có bí mật.

Mà anh chính là cảm thấy hứng thú nhất đối với bí mật của phụ nữ.

Lúc này, Mục Chính Hi vẫn nhìn rất bình tĩnh như cũ: “Cô Hạ, hi vọng cô có thể suy nghĩ cho tốt, gia nhập vào Vân Duệ không phải là dễ, huống hồ gì còn có một cơ hội tham gia cuộc thi như thế này, có biết bao nhiêu người cầu mà cũng cầu không được.”

Nói đến cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

Hoàn toàn chính xác là như vậy.

Có thể tham gia cuộc thi Tân Nhuệ lần này, có biết bao nhiêu người mong muốn mà cũng không được, đây cũng là ước mơ cho đến lúc này của cô…

Thật sự chẳng lẽ muốn bỏ qua cơ hội này ư?

Hạ Tịch Nghiên có chút do dự.

Mà Mục Chính Hi cũng nhìn ra được Hạ Tịch Nghiên đang do dự.

Suy nghĩ một lát, mở miệng nói: “Tôi đã nói rồi, ai có thể ký kết được hợp đồng với Nguyên Thức thì tư cách dự thi này chính là của người đó, nếu như cô thật sự có chuyện cần phải xử lý thì tôi sẽ cho cô nghỉ phép hai ngày, đến lúc đó đúng giờ đến công ty. Nhưng nếu như cô thật sự từ bỏ cơ hội lần này, muốn từ chức thì tôi cũng tuyệt đối không ngăn cản, Vân Duệ không thiếu nhân viên.” Mục Chính Hi nói từng chữ.

Có đôi khi, buông thả cũng là một loại thủ đoạn.

Nghe thấy lời của anh, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

Mục Chính Hi nói như vậy khiến cho cô không có sự chuẩn bị trước.

Không phải, cô vẫn cảm thấy Mục Chính Hi cố ý làm như vậy.

Huống hồ gì đối diện với giấc mơ của mình, cô thật sự có thể lướt qua một cách thoải mái như vậy được sao?

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy nếu như bỏ qua cơ hội lần này, cô cũng không biết mình phải chờ bao lâu nữa.

Ánh mắt nhìn thoáng qua Mục Chính Hi ở trước mặt, có lẽ trong ký ức của anh, sớm đã không còn người “vợ trước” là cô nữa rồi.

Mà cô cần gì phải cứ canh cánh trong lòng, buồn lo vô cớ kia chứ?

Suy nghĩ một lát, Hạ Tịch Nghiên mở miệng nói: “Được, sau khi tôi điền đơn đăng ký xong thì sẽ giao lại cho tổng giám đốc Mục.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Ngụ ý chính là quyết định ở lại.

Nghe thấy như vậy, Mục Chính Hi cúi đầu xuống, lười biếng nhướng mày, khóe miệng mỉm cười tràn đầy tự tin.

“Được.” Mục Chính Hi nói.

“Vậy không có chuyện gì nữa thì tôi đi ra ngoài trước đây.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Chờ một chút.”

“Còn có chuyện gì nữa hả?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, hỏi.

Mục Chính Hi cũng nhìn Hạ Tịch Nghiên, thế nhưng trong nháy mắt không biết nên nói như thế nào, sửng sờ một chút rồi mở miệng nói: “Không có chuyện gì nữa, đi ra ngoài đi.”

Hạ Tịch Nghiên cũng hơi bất ngờ một chút, cảm thấy Mục Chính Hi có lời muốn nói, nhưng mà anh không nói thì cô cũng không hỏi nữa, quay người đi ra khỏi phòng làm việc của anh.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 34: Quy tắc nơi làm việc


Sau khi đi ra khỏi văn phòng, Hạ Tịch Nghiên mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hi vọng là cô sẽ không hối hận với quyết định này mới tốt.

Suy nghĩ một lát, vẫn là cảm giác không an toàn cho lắm, cô bấm điện thoại gọi Đô Đô, nói chuyện này cho cô ấy nghe một lượt.

“Cậu thật sự quyết định rồi à?” Đô Đô hỏi ở trong điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Đúng, có lẽ là do trước đó đã suy nghĩ nhiều rồi, đối với tớ mà nói, anh ta cũng đã sớm quên đi mới đúng, cho nên tớ cũng không cần phải quá buồn lo vô cớ làm gì, bởi vì chuyện này có liên quan đến ước mơ của tớ.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nahe thấy lời của Ha Tich

Nghiên, Đô Đô nhẹ nhàng gật đầu: “Tiểu Hạ, cho dù cậu đưa ra quyết định gì thì tớ đều sẽ ủng hộ cậu. Huống hồ gì cậu nói cũng rất đúng, Mục Chính Hi có rất nhiều phụ nữ, trước đó vốn cũng không giao tiếp nhiều với cậu, làm sao có thể nhận ra được. Huống chỉ cho dù là nhận ra, các cậu cũng đã ly hôn rồi, anh ta có thể làm thế nào được nữa.” Đô Đô nói.

“Không sai, tớ cũng nghĩ như vậy đó.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Sau khi nghe thấy lời của Đô Đô, cô càng xác định suy nghĩ của mình không hề sai.

Giọng điệu buồn lo vô cớ, chẳng bằng nhập gia tùy tục.

Nghĩ đến đây, cô lại hít thở sâu một lần nữa, tảng đá treo ở trong lòng rốt cuộc cũng đã buông xuống.

“Cho dù là như thế nào đi nữa thì tớ

cũng sẽ ủng hộ cậu, Tiểu Hạ.” Đô Đô ở đầu dây bên kia điện thoại cực kỳ trượng nghĩa mà nói.

“Được, tớ đã biết rồi.’ Hạ Tịch Nghiên lên tiếng nói, sau đó cúp điện thoại.

Tảng đá ở trong lòng rốt cuộc cũng đã rơi xuống.

Đã như vậy rồi thì không bằng cố gắng làm việc.

Dù sao cũng đã ly hôn rồi, anh cũng không nhớ rõ cô, cần gì phải cứ luôn nhớ đến, lo lắng. Có lẽ chỉ cần cô không nói thì chuyện này vĩnh viễn sẽ không bị người ta biết được.

Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên càng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Thế là xoay người lại đi làm việc.

Lúc xế chiều, Hạ Tịch Nghiên theo lời hứa của mình mà mua điểm tâm và đồ uống mời mọi người ăn uống một chút.

Nhìn đồng nghiệp của bộ phận thiết kế, Hạ Tịch Nghiên cười nói: “Cái này xem như là chút tâm ý sau khi vào công ty của tôi, hy vọng là sau này mọi người sẽ giúp đỡ tôi nha.”

Cô cũng không lấy chuyện hợp đồng ra để nói chuyện, ở đây làm việc có quy tắc, trong đó có một cái kiêng ky nhất chính là cái này, bởi vì chuyện này ở trong mắt của người khác chính là khoe khoang.

Cho nên Hạ Tịch Nghiên cũng không nói như vậy, nhưng mà không thể không thừa nhận, khiến cho người ta không có lời nào để nói, hơn nữa cũng nhận được không ít hảo cảm từ người khác.

Dù sao cũng không thể xem thường năng lực của Hạ Tịch Nghiên được, trở về từ nước ngoài, đám người của bọn họ cao lắm thì cũng ở nước ngoài được một vòng, giao lưu một phen, thậm chí còn có người chưa từng đi nước ngoài.

Thế là buổi chiều, bộ phận thiết kế rất là náo nhiệt.

Thừa dịp lúc mọi người còn đang ăn uống, Khả Khả đi đến bên cạnh của Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, cô làm như thế nào vậy, không bị Hà tổng kia làm khó dễ đó chứ?” Khả Khả lo lắng hỏi.

Khi nghe thấy lời của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười lắc đầu: “Đương nhiên là không có rồi.”

“Thật là kỳ lạ nha, biết bao nhiêu người đi qua đó đều bị Hà tổng chiếm không ít tiện nghi, sao cô có thể làm được vậy nhỉ.” Khả Khả rất tò mò sao Hạ Tịch Nghiên làm được.

Thế là Hạ Tịch Nghiên kể đơn giản tình huống một chút, đương nhiên cũng không nói đến chuyện Mục Chính Hi đã đến đó, chuyện này có thể bỏ qua sau.

Khi nghe thấy như vậy, Khả Khả càng

thêm khâm phục đối với Hạ Tịch Nghiên: “Cô thật thông minh nha, vào thời điểm đó mà còn có thể nghĩ ra được cách, đổi lại là tôi, đoán chừng tôi đã sớm bị dọa chạy rồi.”

Nghe thấy lời của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng: “Tôi cũng là vô tình nghe thấy Hà tổng rất sợ vợ ở công ty của bọn họ, cho nên lúc đó tôi mới nhớ tới, nếu không thì đến lúc đó chắc chắn tình huống cũng giống như vậy thôi, bị hù chạy.”

Biết rõ Hạ Tịch Nghiên cố ý khiêm tốn, nhưng mà vẫn để Khả Khả nở nụ cười.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 35: Hai anh em gặp nhau


“Vậy Hà tổng đó sẽ không trả thù cô đâu ha!” Khả Khả đột nhiên hỏi.

Nghe thấy câu nói này, Hạ Tịch Nghiên hơi sửng sốt một chút. Thật ra thì lúc đó cô cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn nhanh chóng ký được hợp đồng, sau đó để Mục Chính Hi bỏ qua cho Đô Đô, rời khỏi nơi đó.

Căn bản cũng không cân nhắc đến hậu quả.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên mới nhớ đến cảnh tượng trốn đi với Mục Chính Hi, Hà tổng ở bên ngoài bùng nổ rất dữ dội.

Sẽ có hay không đây?

Hạ Tịch Nghiên cũng không biết nữa.

Một giây này, Hạ Tịch Nghiên cũng ngơ ngác một chút.

“Tôi nghe nói là Hà tổng kia làm người rất tàn nhẫn, hơn nữa thủ đoạn lại rất hèn hạ, cô làm như vậy ông ta có thể sẽ trả thù cô hay không đây?” Khả Khả hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Tôi cũng không biết nữa, lúc đó tôi không suy nghĩ đến chuyện này.”

“Cái này cũng chỉ là tôi nghe nói mà thôi, tôi cũng không biết là thật hay giả. Nhưng mà Tịch Nghiên, cô vẫn nên chú ý một chút.” Khả Khả dặn dò nói.

Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu, cười cười: “Được rồi, tôi biết rồi.”

Khả Khả cũng cười cười, xoay người lại trở về nơi làm việc của mình.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở chỗ đó, cũng không thể không thừa nhận lời của Khả Khả nói rất có đạo lý, nhưng mà hi vọng sẽ không như vậy đâu.

Mặc dù là Hà tổng kia nhìn có chút háo

sắc, nhưng mà chắc cũng không đến nỗi nhỏ nhen như vậy đâu nhỉ.

Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ thôi bỏ đi, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, đi được đến đâu thì hay đến đó.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên liền vùi đầu vào công việc.

Chờ đến lúc tan việc, Hạ Tịch Nghiên nhận được một cuộc điện thoại.

!A lô…”

“Tịch Nghiên, là anh đây.”

Nghe thấy giọng nói trong điện thoại, động tác đang dọn dẹp đồ đạc của Hạ Tịch Nghiên hơi chững lại: ‘Anh cả?”

“Là anh đây.” Hạ Kỳ Lâm mở miệng.

Nghe thấy là cuộc điện thoại của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên vẫn có chút ngạc nhiên.

“Tịch Nghiên, có phải là em đã trở về

nước rồi không?” Hạ Kỳ Lâm trực tiếp mở miệng hỏi. “Làm sao anh biết vậy?”

“Xem ra quả nhiên là thật rồi, tại sao lại không về nhà chứ?” Hạ Kỳ Lâm trầm giọng hỏi.

“Em…

“Bây giờ em đang ở chỗ nào, anh lập tức đi tìm em ngay.” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Em sắp tan việc rồi.”

“Để anh đi đón em, em làm việc ở đâu vậy?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

Sao Hạ Tịch Nghiên có thể nói cho anh ta biết cô đang ở đâu được.

“Không cần đâu, chúng ta cứ gặp nhau ở chỗ cũ đi.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Được rồi.”

“Đúng rồi, đừng có nói với ba mẹ đó

nha.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Kỳ Lâm hơi sửng sốt một chút nhưng vẫn đồng ý: “Được, anh đã biết rồi!”

Thế là sau khi cúp điện thoại, Hạ Tịch Nghiên nhanh chóng dọn dẹp một chút rồi đi khỏi.

Ở chỗ cũ.

Sau khi Hạ Tịch Nghiên đến nơi, Hạ Kỳ Lâm đã đến trước rồi.

Anh ta mặc bộ đồ vest ngồi ở bên trong, sau khi Hạ Tịch Nghiên đến thì đi thẳng vào.

“Anh cả.” Đi đến trước mặt của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên nhẹ giọng kêu một tiếng.

Hạ Kỳ Lâm hết hồn nhìn người ở trước mặt, có chút không dám tin tưởng.

Hạ Tịch Nghiên cười cười, ngồi đối diện với anh ta: “Làm sao vậy? Anh cả cũng không nhận ra em hả?”. Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Anh cả vẫn còn nhớ rõ em thích uống cà phê gì.”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 36: Người anh cả thân thiết


“Đó là điều đương nhiên rồi, chỉ cần là em thích thì anh cả đều nhớ.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Sau khi nghe được câu nói của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên cười: “Đúng rồi, sức khỏe của ba mẹ thế nào rồi?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Sức khỏe của bọn họ rất tốt.” Hạ Kỳ Lâm nói, sau đó nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tại sao về nước rồi mà lại không về nhà?”

Nói đến cái này, Hạ Tịch Nghiên im lặng trong chốc lát.

“Em còn đang tức giận chuyện năm đó ư?” Hạ Kỳ Lâm nhìn cô hỏi.

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn anh, lắc đầu: “Không

phải đâu. em có nguyên nhân của em. tam

“Tiểu Hi, về nhà với anh đi, ba mẹ mà biết em về nước rồi thì nhất định sẽ rất vui mừng.” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Anh cả, em không về nhà là có nguyên nhân, lúc nào nên trở về thì em chắc chắn sẽ trở về.” Hạ Tịch Nghiên cực kỳ kiên trì.

Cũng đã nói đến mức này rồi, Hạ Kỳ Lâm mà còn nói thêm gì nữa, sợ là sẽ làm tổn thương tình cảm.

“Vậy được rồi, anh không miễn cưỡng em nữa.”

“Vậy thì anh cũng phải giữ bí mật giúp em đó, đừng để ba mẹ biết nha.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nhìn bộ dạng của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm cũng chỉ có thể gật gật đầu: “Anh biết rồi.”

“Anh cả, anh tin tưởng em đi, em làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho gia đình chúng ta thôi.” Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Kỳ

“Tiểu Hi, về nhà với anh đi, ba mẹ mà biết em về nước rồi thì nhất định sẽ rất vui mừng.” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Anh cả, em không về nhà là có nguyên nhân, lúc nào nên trở về thì em chắc chắn sẽ trở về.” Hạ Tịch Nghiên cực kỳ kiên trì.

Cũng đã nói đến mức này rồi, Hạ Kỳ Lâm mà còn nói thêm gì nữa, sợ là sẽ làm tổn thương tình cảm.

“Vậy được rồi, anh không miễn cưỡng em nữa.”

“Vậy thì anh cũng phải giữ bí mật giúp em đó, đừng để ba mẹ biết nha.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nhìn bộ dạng của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm cũng chỉ có thể gật gật đầu: “Anh biết rồi.”

“Anh cả, anh tin tưởng em đi, em làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho gia đình chúng ta thôi.” Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Kỳ

Lâm rồi nói.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm cũng chỉ có thể gật đầu: “Được, anh đã biết rồi. Nhưng mà em có chuyện gì thì nhất định phải nói cho anh biết đó, không được giấu giếm anh đâu.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nghe thấy lời của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng, gật gật đầu: “Được thôi.”

Hạ Tịch Nghiên đồng ý, Hạ Kỳ Lâm cũng thả lỏng tâm tình được một chút.

Lúc này, hai ly cà phê đã được mang lên, sau khi nhân viên phục vụ đi khỏi, Hạ Tịch Nghiên khuấy khuấy ly cà phê, tùy ý hỏi: “Đúng rồi, bây giờ em đi làm ở đâu vậy?” Hạ Kỳ Lâm thuận miệng hỏi.

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên hơi giật mình, biết là chuyện này cũng không giấu được bao lâu, suy nghĩ một chút rồi

mở miệng nói: “Vân Duệ.” Nghe được cái tên này, Hạ Kỳ Lâm đột

nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đây không phải là công ty của Mục Chính Hi sao?”

“Ừm”” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Em lại ở bên cạnh của cậu ta nữa à?” Hạ Kỳ Lâm không vui hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Không có, anh ta không nhận ra em, không biết đó là em.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Có ý gì chứ?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

“Trong ấn tượng của anh ta hoàn toàn không có người “vợ trước” là em, cho nên anh cả, anh không cần phải lo lắng đâu.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe được cái này, Hạ Kỳ Lâm lại sửng sờ, không dám tin nhìn Hạ Tịch Nghiên. Cũng đúng thôi, Hạ Tịch Nghiên bây giờ so với cô lúc được gả vào nhà họ Mục, quả

thật chính là hai người.

Chỉ là đến mức không nhận ra nhau liền có thể liên tưởng được, trước đó Hạ Tịch Nghiên ở nhà họ Mục khó chịu đến cỡ nào.

“Thật sự là cậu ta không hề có một chút ấn tượng nào với em sao?” Hạ Kỳ Lâm lo lăng hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Em cũng là đánh bậy đánh bạ vào công ty của anh ta thôi, thật sự là anh ta không có chút ấn tượng nào với em, cho nên anh không cần phải lo lắng đâu.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe được cái này, Hạ Kỳ Lâm hơi gật đầu, đôi mắt nheo lại, trong lòng lại có suy nghĩ khác…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 37: Sinh lòng ghen ghét


Mục Chính Hi thật sự không thể nhận ra một tí nào sao?

Tại sao anh ta lại cứ cảm thấy bất an như vậy?

Hai năm trước bọn họ ly hôn với nhau, chính là một khởi đầu rất tốt, hiện tại cho dù như thế nào thì anh ta cũng sẽ không để Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi ở cùng với nhau.

Tuyệt đối sẽ không đâu!

Cho dù là tán gia bại sản, anh ta cũng không hề tiếc nuối!

Thấy Hạ Kỳ Lâm không nói lời nào, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh ta: “Anh cả, anh đang suy nghĩ cái gì vậy?”

Hạ Kỳ Lâm hoàng hồn, nhìn Hạ Tịch Nghiên, nhếch miệng nở một nụ cười:

đi ăn cái gì đó. Thế nào, em muốn ăn cái gì, anh cả mời.” Hạ Kỳ Lâm dịu dàng nói.

Nói đến đây, Hạ Tịch Nghiên cũng không khách khí nữa, cẩn thận suy nghĩ: “Em nghe nói gần đây có một nhà hàng sushi vừa mới mở, cũng không tệ, em muốn đi nếm thử.”

“Được, vậy thì đi ăn sushi đi.” Nói xong, Hạ Kỳ Lâm cũng không nhiều lời nữa, đứng dậy cầm lấy áo khoác muốn đi.

Hạ Tịch Nghiên cũng đứng dậy, hai người đi ra ngoài.

Đã lâu không gặp, hai người bọn họ không có cảm giác xa lạ chút nào, chỉ có loại cảm giác thân thiết không hiểu được.

Nhưng mà trên đời này có một loại duyên phận, gọi là không trùng hợp thì không thành văn.

Mục Chính Hi vừa dẫn Lăng Tiêu Tường đến chỗ này liền thấy Hạ Tịch Nghiên và

Hạ Kỳ Lâm đi ra từ trong quán cà phê, bộ dạng hai người bọn họ cười cười nói nói khiến cho người ta cảm thấy rất ghen tị!

Lăng Tiêu Tường đang nói chuyện với Mục Chính Hi, lúc này cũng nhìn thấy bọn họ.

Quan trọng nhất là Lăng Tiêu Tường nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, người phụ nữ đó chính là cái gai trong tim của anh!

“Đây không phải là người phụ nữ đó sao?” Nói xong, ánh mắt của Lăng Tiêu Tường nhìn về phía người ở bên cạnh của Hạ Tịch Nghiên: “Người đó chính là Hạ Kỳ Lâm, tổng giám đốc của tập đoàn Hạ thị, sao bọn họ lại ở cùng nhau vậy chứ? Chẳng lẽ bọn họ là mối quan hệ trai gái?” Lăng Tiêu Tường cố ý nói như vậy, cũng là cố ý nói cho Mục Chính Hi nghe.

Bởi vì cô ta luôn cảm giác, ánh mắt của Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên rất bất

thường.

Khiến cho cô ta cảm thấy bất an.

Đúng lúc gặp gỡ một cảnh tượng như thế, sao cô ta lại không “nhắc nhở’ một phen chứ.

Thật ra thì không cần cô ta phải nói, Mục Chính Hi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Không phải là Hạ Tịch Nghiên mới vừa về nước sao? Tại sao có thể tìm được bạn trai nhanh như vậy?

Mà lại là Hạ Kỳ Lâm?

Nghĩ đến đây, trong lòng của Mục Chính Hi cười lạnh, ánh mắt dừng ở trên người của hai người bọn họ.

Mà Hạ Tịch Nghiên với vẻ ngoài cười tươi như hoa, vóc dáng nhỏ nhắn đi song song với Hạ Kỳ Lâm, bổ sung cho nhau như vậy, trông rất hợp với nhau.

“Sao lại chợt nhớ đến muốn ăn sushi vậy?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

“Em nghe đồng nghiệp của em nói là ăn rất ngon, cho nên em muốn đi ăn thử.”

“Được, vậy thì ăn sushi thôi.”

Nói xong, Hạ Kỳ Lâm cầm điện thoại di động lên: “A lô, cửa hàng sushi à, định vị trí giúp tôi, lập tức đến ngay đây…”

Rồi Hạ Kỳ Lâm quan tâm mở cửa xe ra giúp Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười ngồi vào trong xe.

Hạ Kỳ Lâm cũng cúp điện thoại di động, đi vòng qua mở cửa xe ngồi xuống, sau đó khởi động xe đi khỏi.

Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường đang ngồi ở trong xe, nhìn thấy một màn kia, sau khi nhìn xong, Lăng Tiêu Tường cười cười: “Xem ra là mối quan hệ của bọn họ không tầm thường.”

“Không ngờ tới Hạ Tịch Nghiên còn rất có bản lĩnh, vừa trở về liền có thể hấp dẫn được tổng giám đốc của tập đoàn Hạ thị.”

Một câu nói này, nói Hạ Tịch Nghiên không ra cái gì.

Mục Chính Hi ngồi yên ở nơi đó, tay khoác lên trên tay lái, nhếch miệng nở một nụ cười lạnh: “Trèo lên được Hạ Kỳ Lâm thì tính là cái gì? Trèo lên tôi mới tính là có bản lĩnh.”

Nghe thấy câu nói này, Lăng Tiêu Tường sửng sờ nghiêng đầu qua nhìn Mục Chính Hi…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 38: Là trùng hợp gặp nhau ư?


Nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi chợt cười xấu xa: “Sao vậy? Lo lắng à?”

“Anh đang nói đùa có đúng không?” Lăng Tiêu Tường khẩn trương nhìn anh mà nói. Không sai, cô ta thật sự lo lắng, rất lo lắng.

Ban đầu, sự xuất hiện của Hạ Tịch Nghiên đã khiến cô ta cảm thấy rất không thoải mái, bây giờ lời nói của Mục Chính Hi như là gõ một tiếng chuông reo ở trong lòng của cô ta, khiến cô ta không thể không lo lắng, không sợ hãi.

Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi cười cười: “Đương nhiên, đương nhiên chỉ là nói đùa thôi.”

Mặc dù là Mục Chính Hi nói như vậy, nhưng mà tại sao Lăng Tiêu Tường lại cảm thấy anh cũng không phải giống như đang nói đùa…

Lúc mà Lăng Tiêu Tường còn muốn nói thêm gì đó, Mục Chính Hi mở miệng nói: “Sao vậy? Chúng ta cũng đi ăn sushi thử đi, cửa hàng mới mở, nghe nói là không tệ…”

Lăng Tiêu Tường ngồi ở bên cạnh ghế tài xế, nhìn Mục Chính Hi, trong lòng của cô †a bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi, cô ta sắp mất đi Mục Chính Hi rồi…

Không đợi cô ta trả lời, Mục Chính Hi đã lái xe đi…

Sau khi đến cửa hàng sushi, Hạ Tịch Nghiên và Hạ Kỳ Lâm đi vào, đã chọn vị trí tốt rồi, hai người bọn họ liền đi vào bên trong.

“Đúng rồi anh cả, sao anh lại biết em về nước rồi vậy?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hạ Kỳ Lâm sửng sờ: “Sao vậy? Đột nhiên lại hỏi cái này, chẳng lẽ em không muốn để cho anh cả biết à?”

“Không phải đâu, chỉ là tò mò tại sao anh lại biết thôi…” Nói xong, cô bỗng nhiên nhìn về phía Hạ Kỳ Lâm: “Là Đô Đô nói à?”

Ba người bọn họ lớn lên từ nhỏ cùng với nhau, mà chuyện cô về nước chỉ có một mình Đô Đô biết, hơn nữa cô cũng biết quan hệ của Hạ Kỳ Lâm với Đô Đô không tệ.

Sau khi Hạ Tịch Nghiên dứt lời, Hạ Kỳ Lâm không nói gì nữa, cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận.

Thật ra Hạ Kỳ Lâm hoàn toàn có thể phủ nhận.

Chỉ cần tùy tiện lấy một cái cớ, anh ta cũng có thể cho qua, nhưng mà anh ta không muốn lừa dối Hạ Tịch Nghiên.

Trên đời này, người duy nhất mà anh ta

không muốn lừa dối đó chính là Hạ Tịch Nghiên.

“Em biết là cậu ấy mà!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Em cũng đừng trách em ấy, là anh đã gọi điện thoại cho em ấy, em ấy không cẩn thận nói ra thôi.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Em cũng không có trách cậu ấy, anh cả, anh lo lắng cái gì chứ.”

“Nào có đâu.”

“Rõ ràng là có mà.” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên cười cười, sau đó nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Anh cả, nói thật thì con người của Đô Đô rất tốt đó, nếu như cậu ấy có thể làm chị dâu của em thì em rất vui vẻ đó nha.”

Gương mặt xinh đẹp đang ở trước mặt của anh ta, trong phút chốc, Hạ Kỳ Lâm cảm thấy hoảng hốt như thế, anh ta lập tức rời ánh mắt sang chỗ khác.

“Anh cả đối xử với Đô Đô với em giống như nhau thôi.”

“Thôi được rồi.” Hạ Tịch Nghiên cũng không miễn cưỡng nữa, lúc tình cảm đến rồi thì ai cũng không thể ngăn cản được, lúc mà không có tình cảm thì cho dù có thúc ép như thế nào cũng không có tác dụng.

Điểm ngày, Hạ Tịch Nghiên hiểu rõ ràng nhất.

Có điều, dưới cái nhìn của cô, Đô Đồ và anh cả rất xứng đôi.

Nhưng mà, chuyện tình cảm vẫn phải từ chính bọn họ chậm rãi xây dựng nên.

“Ừm. Đừng có đoán mò nữa.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Biết rồi.”

“Tổng giám đốc Hạ.”

Lúc bọn họ đang nói đùa, trên đỉnh đầu

vang lên một âm thanh từ tính mà rét lạnh.

Khi nghe thấy giọng nói này, sau lưng của Hạ Tịch Nghiên không khỏi hơi lạnh.

Giọng nói này, ngoại trừ Mục Chính Hi thì còn là ai nữa?

Chỗ ngồi của Hạ Kỳ Lâm đối diện với Mục Chính Hi, lúc nhìn thấy anh, anh ta cũng rất bất ngờ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 39: Sống rất tốt


Chỗ ngồi của Hạ Kỳ Lâm đối diện với Mục Chính Hi, lúc nhìn thấy anh, anh ta cũng rất bất ngờ.

Tại sao cậu ta lại ở chỗ này chứ?

Lúc này, mắt của anh ta lơ đãng quét nhìn Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh, sau khi nhớ đến lời của Hạ Tịch Nghiên, cũng giả bộ bình tính đứng lên.

“Tổng giám đốc Mục, sau cậu lại ở đây?”

“Có thể ở đây, đương nhiên là ăn cơm rồi.” Nói xong, ánh mắt của Mục Chính Hi nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ cũng ở đây à? Thật sự là trùng hợp nhỉ.”

Trùng hợp?

Thật sự là trùng hợp thôi sao?

Lăng Tiêu Tường đứng ở sau lưng nhìn

Mục Chính Hi, nghe được câu nói của anh, cảm thấy ngơ ngác.

Trong lòng của cô ta lại sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.

Anh đã thay đổi rồi!

Kể từ sau khi mà Hạ Tịch Nghiên xuất hiện, anh liền thay đổi!

Sau khi nghe thấy lời nói của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cũng đứng dậy. Lúc mà nhìn thấy anh, khóe miệng nở một nụ cười gượng ép: “Tổng giám đốc Mục, thật sự là trùng hợp, ở đây mà cũng có thể gặp được anh.”

Anh ta thật sự ở khắp mọi nơi a, Hạ Tịch Nghiên cảm khái ở trong lòng.

Mục Chính Hi cũng thích ăn sushi nữa hả? Hay là Lăng Tiêu Tường thích?

Hạ Tịch Nghiên chỉ hờ hững cười cười, không nói gì thêm, có suy nghĩ gì cũng chỉ

để ở trong lòng.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Không ngờ tới là hai người lại quen biết với nhau.”

Hạ Kỳ Lâm cười cười: “Tôi cũng không ngờ đến là có thể gặp được tổng giám đốc Mục ở đây.”

Nhìn bọn họ nói chuyện phiếm, Lăng Tiêu Tường nhịn không được mà mở miệng: “Tổng giám đốc Hạ, anh và cô Hạ đây là người yêu của nhau sao? Hai người nhìn thật xứng đôi.”

Lăng Tiêu Tường mới mở miệng nói chuyện, tất cả bọn họ đều sửng sốt.

Mục Chính Hi cũng không mở miệng trách cứ, bởi vì anh cũng rất tò mò mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Hạ Tịch Nghiên nhìn Lăng Tiêu Tường, mỗi lần cô ta nhìn mình thì trong mắt của cô ta đều mang theo một loại địch ý!

Cô vừa mới muốn mở miệng nói cái gì

đó, lúc này Hạ Kỳ Lâm vươn tay ra kéo Hạ Tịch Nghiên lại, kéo cô đến bên cạnh của mình, cười nói: “Phải vậy không? Cảm ơn lời khen của cô Lăng.”

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, mặc dù là không biết Hạ Kỳ Lâm đang suy nghĩ cái gì, nhưng mà lời nói này của Hạ Kỳ Lâm, rất hiển nhiên đã khiến Lăng Tiêu Tường và Mục Chính Hi hiểu lầm mối quan hệ của bọn họ là người yêu.

Đã như vậy rồi thì cô cũng không vạch trần làm gì, cô chỉ đứng ở đó mỉm cười nhẹ nhàng.

Nghe thấy Hạ Kỳ Lâm nói như vậy, Lăng Tiêu Tường mới nhẹ nhõm thở một hơi.

Chỉ là sắc mặt của Mục Chính Hi cũng không phải rất tốt.

Lúc này, tay của Lăng Tiêu Tường đang khoác trên cánh tay của Mục Chính Hi: “Được rồi, chúng ta cũng đừng quấy rầy

người ta nữa. Em đói bụng lắm rồi, chúng †a đi ăn cơm đi, có được không?” Lăng Tiêu Tường nũng nịu nói.

Mục Chính Hi nghiêng đầu nhìn Lăng Tiêu Tường, cuối cùng không thể không đồng ý: “Ừm.”

“Vậy chúng tôi không quấy rầy hai người nữa.” Nói xong, Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt khiêu khích lập tức xuất hiện, rồi sau đó kéo cánh tay của Mục Chính Hi muốn đi.

Lúc này, Mục Chính Hi chợt nhớ đến cái gì đó, quay đầu nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Đúng rồi tổng giám đốc Hạ, không biết là em gái của anh thế nào rồi?”

Không có ai ngờ đến Mục Chính Hi bỗng nhiên lại hỏi một câu như vậy.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, thân thể của cô khẽ giật mình.

Mục Chính Hi lại chơi đùa cái gì nữa

vậy?

Nhưng mà cô cũng không dám biểu hiện ra mình rất khẩn trương, nhìn Mục Chính Hi, đôi mắt của Mục Chính Hi như có như không đảo qua người cô.

Hạ Kỳ Lâm lại có vẻ rất bình tĩnh, đứng ở đó, nhếch miệng nói: “Cực cho tổng giám đốc Mục nhọc lòng quan tâm rồi, bây giờ em ấy sống rất tốt.”
 
Back
Top Bottom