Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,553,412
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-xau-xi-ha-tich-nghien.jpg

Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Tác giả: Nam An
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Một cuộc hôn nhân, bọn họ ở bên nhau. Cô vờ lạnh lùng, vờ xấu xí, vờ là trinh nữ già, khiến anh phản cảm không thèm gặp cô. Anh thay phụ nữ nhanh như thay quần áo, không bao giờ về nhà, cho nên không hỏi không han "vợ xấu" ở nhà, cho nên kết hôn đã một năm ròng, ngoại trừ biết vợ mình xấu xí thì không biết gì về cô. Cuối cùng, anh chịu không nổi nữa, nói ra miệng: "Ly hôn đi!". Cô kinh ngạc nhưng không hề nao núng: "Muốn tôi ly hôn cũng được, nhưng anh phải chấp nhận hậu quả của việc này!". "Được, tôi đồng ý với cô!". Thế là cô ký tên vào tờ đơn ly hôn, khoảnh khắc ký tên, khóe miệng cô khẽ cong lên.
Cùng đọc truyện nhé!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
  • Quỷ Còn Ngán Tôi
  • Kẻ Bắt Cóc
  • Tiệm Cơm Nhỏ
  • Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Thông tin truyện



     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 2: Hoa lệ quay về


    Hai năm sau. London.

    “Chúc mừng cô Hạ đã giành được giải thưởng này, không biết cô Hạ có lời gì muốn nói không?” MC cười hỏi.

    Hạ Tịch Nghiên mặc lễ phục màu vàng nhạt, tay cầm cúp pha lê, mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa, trên mặt là nụ cười thản nhiên tùy ý: “Vâng, đầu tiên tôi xin cảm ơn người hướng dẫn của tôi, cảm ơn tất cả những ai ủng hộ tôi, phần thưởng này không chỉ thuộc về mình tôi, cũng thuộc về tất cả những người ủng hộ tôi, cảm ơn mọi người!”

    Lời nói rất tùy ý, nhưng cũng rất đúng trọng tâm.

    Người dẫn chương trình cười nói: “Có thể giành được giải thưởng này, cũng làmột vinh dự, một sự khẳng định, không biết sau này cô Hạ có dự định gì sao?”

    Nói đến việc này, Hạ Tịch Nghiên khẽ sững sốt, sau đó mở miệng: “Thực ra, tôi đã quyết định về nước, làm việc ở tập đoàn Vân Duệ”

    Nghe tơi đây, mọi người đều huyên náo.

    Tập đoàn Vân Duệ, là công ty lớn mới nổi hai năm nay, chỉ ra mắt một năm, đã có thành tích nổi bật, chỉ là, dù sao cũng là một công ty mới nổi, Hạ Tịch Nghiên sao lại từ bỏ cơ hội tốt ở Luân Đôn mà quay về chứ!?

    Mà Hạ Tịch Nghiên lại cười, không nói gì nhiều nữa, trực tiếp đi xuống đài lãnh thưởng.

    Ngày hôm sau.

    Mười giờ sáng, sân bay thành phố A, Hạ Tịch Nghiên kéo vali, đeo kính râm bản to, che giấu một nửa khuôn mặt tinh tế của cô, dù như vậy, khí chất xuất chúng của cô vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt.

    Hạ Tịch Nghiên tháo kính râm, nhìn cảnh tượng trước mặt, trong lòng vô cùng vui vẻ.

    Hai năm rồi, cuối cùng quay về rồi!

    Nghĩ tới đây, cô kéo vali đi ra.

    Tìm thấy căn nhà đã thuê sẵn trước đó, cầm chìa khóa, trực tiếp đi vào.

    Dùng nửa ngày thu dọn, thời gian hai năm, cô đã trở nên vô cùng độc lập.

    Vừa thu dọn xong, điện thoại liền vang lên: “Alo, Tịch Nghiên, về chưa!?” Đô Đô hỏi trong điện thoại.

    Đô Đô là bạn từ nhỏ tới lớn của Hạ Tịch Nghiên, có thể nói, là đồng bọn còn thân hơn cả chị em ruột vài phần.

    “Mình cũng thu dọn xong rồi, bây giờcậu mới gọi điện thoại tới, có phải cố ý không!?” Hạ Tịch Nghiên ngồi trên sofa nói, tạm nghỉ một lát.

    “Người ta không phải bận sao, xin lỗi mà..” Đô Đô đầu kia nũng nịu.

    Hạ Tịch Nghiên cười: “Được rồi, tha cho cậu!”

    Đô Đô cười: “Cậu lúc nào thì đi nhậm chức!

    “Ngày mai!”

    “Được, buổi tối mời cậu ăn cơm, đón gió cho cậu!”

    “OKI”

    “Vậy thì quyết định vậy đi, buổi tối liên lạc, mình đi làm việc trước đây!”

    “Được!”

    Cúp điện thoại, Hạ Tịch Nghiên nằm trên sofa nghỉ ngơi một lát, nghỉ ngơi chốc lát này lại là ngủ một giấc, cho tới lúc điệnthoại vang lên lần nữa, Hạ Tịch Nghiên mới đột nhiên tỉnh lại.

    “Alo…” Cô mơ mơ màng màng nhận điện thoại.

    “Cô Hạ, tôi làm bên bộ phận nhân sự của tập đoàn Vân Duệ, không biết cô Hạ ngày mai có thể đi làm chính thức không!?” Người trong điện thoại hỏi.

    Hạ Tịch Nghiên lúc này mới tỉnh táo một chút: “Không vấn đề!”

    “Vậy được, cô tới có thể trực tiếp đến phòng nhân sự!”

    “Được!”

    Cho nên, nói chuyện đơn giản liền cúp máy.

    Hạ Tịch Nghiên vừa nhìn, đã là buổi tốirồi.

    Vừa muốn gọi điện thoại cho Đô Đô, thì chuông cửa lại vang lên, Hạ Tịch Nghiên đi
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 3: Cô không mê trai


    Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên cũng sững sốt, lập tức vừa ăn vừa hời hợt mở miệng: “Cho dù gặp phải thì có thể thế nào? Mình và anh ta đã ly hôn rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Gặp lại cũng chỉ là người dưng.

    “Mặc dù nói vậy không sai, nhưng cậu thật sự không lo lắng chút nào sao!?” Đô Đô tò mò hỏi.

    Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên nghĩ nghĩ, sau đó nhìn Đô Đô nghiêm túc mở miệng: “Nói không có là giả, nhưng mà đã qua ba năm rồi, có lẽ, anh ta đã không còn nhớ mình rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Hơn nữa, họ chỉ là liên hôn, không có tình cảm, không có bất kỳ qua lại nào, anh càng sẽ không nhớ.

    Lại nữa, Mục Chính Hi là ai chứ, anh chỉcó ấn tượng với mỹ nữ, đối với cô lúc đầu mà nói, e rằng chỉ là một cơn ác mộng của anh!

    Nói đến chuyện này, Đô Đô tách cua trong tay ăn: “Nếu là cậu ba năm trước, mình tin, anh ta nhất định sẽ không nhớ, nhưng nếu là dáng vẻ hiện tại…” Đô Đô nhìn Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt tràn đầy hàm ý.

    “Nếu Mục Chính Hi nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cậu, mình cược, lúc đầu nhất định sẽ không ly hôn với cậu!” Đô Đô nói vô cùng khẳng định.

    Nghe thấy lời này, Hạ Tịch Nghiên cười: “Nhưng đã ly hôn rồi!”

    Chuyện không cách nào thay đổi nữa! Nói đến đây, Đô Đô đã có chút tò mò: “Tịch Nghiên, mình thật sự rất khâm phục cậu, ba năm trước sửa soạn như vậy, cậu đã giả bộ cả một năm, hơn nữa không nói cái khác, Mục Chính Hi tốt xấu gì cũng lànhân vật số một số hai ở thành phố Y, là tình nhân trong mộng của biết bao phụ nữ, cậu lại thật sự không chút động lòng, còn giả trang thành dáng vẻ đó, khiến anh ta ghê tởm cậu!” Đô Đô nói.

    “Đó là vì mình không mê trai, mình đạo lý thiêu thân lao vào lửa, tự hủy hoại bảnthân!” Hạ Tịch Nghiên vừa ăn, vừa nói chuyện với Đô Đô.

    Vốn dĩ, cô và Mục Chính Hi chính là liên hôn, không có bất kỳ tình cảm nào, nhưng Mục Chính Hi là loại người gì chứ, đa tình cỡ nào, chỉ cần anh nhìn trúng phụ nữ một chút, đều sẽ không bỏ qua, cho nên, cô mới thông mình không trở thành một mục tiêu của anh, chỉ muốn chờ đợi thành công lui mình.

    Đô Đô cũng có chút tán thành gật gật đầu, sự đa tình của Mục Chính Hi, mọi người đều rõ, chuyện này cũng là chuyện không thể nghỉ ngờ. Nhưng mà lúc này, Đô Đô đột nhiên nhớ lại: “Này, Tịch Nghiên, cậu nói nếu Mục Chính Hi phát hiện cậu ba năm trước cố ý lừa anh ta, cậu nói, anh ta sẽ làm thế nào!?” Đô Đô hỏi.

    Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên sững sốt, sau đó chậm rãi mở miệng: “Hẳn sẽ chết rất thảm đi!”

    Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, Đô Đô không nhịn được phì cười một tiếng.

    “Đúng rồi, cậu không về Hạ Thức, là vì sợ Mục Chính Hi phát hiện sao?” Đô Đô hỏi.

    Hạ Tịch Nghiên lắc lắc đầu: “Không phải, có rất nhiều nguyên nhân, mình tạm thời không muốn quay về!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Nhắc tới đây, Đô Đô cũng gật gật đầu, không hỏi quá nhiều.

    Bữa tối này, hai người nói rất nhiềuchuyện, đề tài như nói không hết.

    Ăn xong, Đô Đô liền đưa Hạ Tịch Nghiên về, bản thân cũng quay về.

    Sau khi ăn no, Hạ Tịch Nghiên về tới nơi ở, tắm rửa, gọi điện thoại cho người hướng dẫn ở tận London rồi đi ngủ.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 4: Gia nhập tập đoàn


    Hôm sau.

    Sáng sớm Hạ Tịch Nghiên đến tập đoàn Vân Duệ báo danh.

    Tập đoàn Vân Duệ cũng biết lý lịch của Hạ Tịch Nghiên cho nên rất khiêm nhường, lễ độ với cô.

    “Cô Hạ, hoan nghênh cô đến tập đoàn Vân Duệ làm việc!” Chị Trương ở phòng nhân sự đưa tay ra cười nói.

    Hạ Tịch Nghiên cũng cười đưa tay ra bắt tay với chị Trương.

    “Không ngờ cô Hạ đã trẻ còn xinh đẹp như vậy!” Chị Trương khen.

    Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Chị Trương cũng vậy, trẻ như vậy mà đã ngồi lên được vị trí quản lý phòng nhân sự!” Hạ Tịch Nghiên cũng không quên vuốt mông ngựa. Nói tốt sẽ không khiến người khác ghét.

    Đây là quy tắc thương trường.

    Chị Trương cũng cười cười: “Đi thôi, chị dẫn em đến bộ phận thiết kết”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu. Sau đó hai người đi về phía bộ phận thiết kế.

    Vừa đến bộ phận thiết kế, chị Trương võ vỗ tay: “Mọi người dừng công việc trên tay một lát, tôi giới thiệu cho mọi người một đồng nghiệp mới!” Chị Trương cười nói.

    Vì thế đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế dừng việc trên tay lại, đồng loạt quay đầu nhìn về phía chị Trương và Hạ Tịch Nghiên.

    “Giới thiệu với mọi người một chút, Hạ Tịch Nghiên, vừa từ London về, sau này sẽ gia nhập vào đội ngũ làm việc của các bạn!”

    Chị Trương cười nói. Bộ phận thiết kế có nữ có nam, lúc thấy Hạ Tịch Nghiên xinh đẹp như vậy, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người cô.

    Nhưng Hạ Tịch Nghiên lại khiêm tốn đứng sau, khóe miệng mang theo một nụ cười nhạt làm cho người ta thấy không thể ghét được.

    Lúc này chị Trương nhìn Hạ Tịch Nghiên ra hiệu bảo cô lên chào hỏi.

    Hạ Tịch Nghiên bước lên nhìn bọn họ: “Chào mọi người, tôi là Hạ Tịch Nghiên, hi vọng sau này mọi người chỉ bảo nhiều hơn…’ Hạ Tịch Nghiên cười nói.

    “Hoan nghênh hoan nghênh…’ Lúc này có người nói một tiếng.

    Hạ Tịch Nghiên nhìn người kia cười một cái.

    “Bộ phận thiết kế của chúng ta lại có người đẹp rồi…” Đồng nghiệp nam lúc này cũng cười nói hùa theo một tiếng. Chị Trương đứng ở đó cùng Hạ Tịch Nghiên cũng cười: “Đúng đấy, bộ phận thiết kế của chúng ta đều là tuấn nam mỹ nữ!”

    Chị Trương cười nói, vừa nói thế, cả bộphận thiết kế đều thoải mái hơn.

    Lúc này chị Trương gọi một người đến: “Khả Khả, cô Hạ vừa đến, chưa nắm rõ, cô nhớ giúp đỡ cô ấy nhiều vào nhé!” Chị Trương căn dặn.

    Khả Khả là một người phụ nữ thời thượng, ăn mặc rất đẹp, nhìn chị Trương rồi gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi!”

    Sau đó chị Trương nhìn qua Hạ Tịch Nghiên: “Lát nữa cô báo một tiếng với tổng giám đốc là được!”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

    “Vậy được rồi, cô làm việc đi, tôi đi trước! Chị Trương nói.

    “Vâng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó gia nhập vào tập đoàn Vân Duệ, cái ngườitên Khả Khả kia cũng coi như tận tâm tận lực, có gì không hiểu cũng rất kiên nhẫn mà giới thiệu cho Hạ Tịch Nghiên.

    Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ấy: “Cảm ơn cô, Khả Khả!”

    Khả Khả cũng cười một cái: “Không cần khách sáo, sau này có gì không hiểu cứ hỏi tôi là được!”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Được!”

    “Vậy được rồi, tôi đi trước, cô cũng đi làm việc đi!”

    “Ừ, hôm khác mời cô ăn cơm!”

    “Không thành vấn đề!”

    Vì thế Khả Khả cười rời đi, mà Hạ Tịch Nghiên ngồi ở chỗ mình nhìn xung quanh, rất hài lòng với môi trường của tập đoàn Vân Duệ.

    Sau đó Hạ Tịch Nghiên bèn vùi đầu vào công việc!” Giữa trưa Khả Khả đi qua: “Tịch Nghiên, muốn ăn cơm cùng không? Tôi dẫn cô đi chỗ quen!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Thấy Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên nhanh chóng khép tài liệu lại: “Được, đi cùng đi!”

    Sau đó hai người cười đi về phía cantin của tập đoàn Vân Duệ.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 5: Tổng giám đốc bá đạo


    Khả Khả hết lòng giới thiệu chuyện ở tập đoàn Vân Duệ cho Hạ Tịch Nghiên nghe, bao gồm cả cái gì ngon, cái gì không ngon ở cantin. Hạ Tịch Nghiên thấy Khả Khả rất đáng yêu.

    Ít nhất không giống người có tâm kế.

    Lúc hai người ăn cơm, Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên nói: “Nghe nói cô từ London về, còn giành được nhiều giải thưởng lớn ở bên đó, giỏi thật đấy!” Khả Khả khen thật lòng.

    Nghe được lời của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Nếu là cô thì cô cũng có thể làm được thôi.”

    Lời này khiến trong lòng Khả Khả cũng dễ chịu.

    “Vậy tôi không biết rồi, có điều, có thể đi du học là ước mơ của tôi đó!” Cô ấy nóimột cách chuyên tâm, cũng vì ước mơ nay mà phấn đấu.

    “Có thể vào tập đoàn Vân Duệ, cũng không biết bao nhiêu người phải tranh giành đến đầu rơi máu chảy, cô có thể làm việc ở tập đoàn Vân Duệ, với cô là ok rồi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Nghe lời của Hạ Tịch Nghiên, Khả Khả rất thoải mái, cô ấy cười gật đầu: “Cũng đúng!”

    “Tuy tập đoàn Vân Duệ mới thành lập hai năm nhưng cũng không dễ dàng gì để phát triển đến bước này. Có điều tương lai, Vân Duệ chắc chắn sẽ vươn ra thế giới!”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Tôi tin, lúc tôi ở London đã nghe đến tên của Vân Duệ rồi!” Cho nên cô mới chọn làm việc ở đây.

    Nói đến đây, Khả Khả cười: “Vậy cô biết tổng giám đốc của chúng ta là một người trẻ tuổi đẹp trai không?” Khả Khả cười hỏi. Hạ Tịch Nghiên lắc đầu, cô thật sự không đi tìm hiểu chuyện này.

    “Chắc chắn là đẹp trai hơn minh tinh điện ảnh, hơn nữa mới có 26 tuổi, rất trẻ, còn rất giỏi, Vân Duệ là do một tay anh ấy thành lập. Anh ấy là người yêu trong mộng của tất cả phụ nữ trong công ty chúng ta!”

    Khả Khả cười nói.

    Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Vậy thì mau mau ra tay đi!”

    “Bọn họ đều đang có đó, còn tôi chỉ ngắm thôi!” Khả Khả cười nói.

    Hạ Tịch Nghiên cũng cười một cái, Khả Khả mở miệng: “Đến lúc cô thấy thì biết!”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

    Chỉ là Khả Khả bỗng nhiên bổ sung thêm một câu: “Có điều, tổng giám đốc của chúng ta trước kia từng kết hôn rồi, nhưng đã li hôn…”

    Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên hơigiật mình một chút, nghĩ nghĩ, chắc lại không trùng hợp vậy đâu.

    Cô cũng không hỏi nhiều, hai người mau chóng ăn cơm, ăn xong lại về làm việc.

    Đến chiều, cô nhận điện thoại, phải đến phòng tổng giám đốc báo cáo chút, vì thế Hạ Tịch Nghiên trực tiếp cầm tài liệu đi lên.

    Lên tầng, tìm phòng làm việc của tổng giám đốc, vừa đến cửa đã nghe thấy một tiếng khóc thút thít vang lên từ bên trong.

    “Chính Hi, tiệc tối nay anh đi cùng em được không?” Vừa đến cửa, một giọng nói nụng nịu của phụ nữ từ bên trong truyền ra, giọng điệu còn mang theo vài phần kiềm nén.

    Bước chân Hạ Tịch Nghiên dừng lại, bên trong có người ư?

    “Tay cô xuống dưới nữa là có chuyện đấy…” Sau đó, bên trong lại truyền ra mộtgiọng nói từ tính của một người đàn ông.

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở cửa, sau khi nghe lời này cả người sửng sốt. Lời này có ý gì, với một người trưởng thành như cô sao có thể không hiểu, nhưng, cô không nghe nhầm chứ!

    Đây là phòng tổng giám đốc đó!

    “Sao?! Anh không chịu nổi ư? Em muốn gây chuyện đó, Chính Hi, yêu em có được không…” Giọng nữ truyền ra từ bên trong, yếu đuối mỏng manh rất dễ nghe.

    Hạ Tịch Nghiên không nhìn thấy những cũng có thể tưởng tượng ra được một mànmãnh liệt bên trong.

    Không ngờ tổng giám đốc tập đoàn Vân Duệ cũng như vậy, tốt xấu gì thì cũng đang ở phòng làm việc mà!

    Còn nói, quạ đen dưới trời đen như nhau, Hạ Tịch Nghiên nên đối mặt với chuyện này. “Ưm…” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông từ bên trong truyền ra.

    Lúc này Hạ Tịch Nghiên mới khôi phục tình thần, nghe tiếp, mặt của cô sắp đỏ lên rồi, thôi đi, đợi lát nữa hãy đến, không nên chọc vị tổng giám đốc nóng tính này.

    “Tiêu Tường, đây là phòng làm việc!”. Người đàn ông nói, tuy giọng nói có vài phần kìm nèn nhưng vẫn có nguyên tắc của mình.

    “Ngoan, hôm khác anh lại tìm em!” Nói xong, cửa bỗng nhiên bị kéo ra.

    Mà Hạ Tịch Nghiên đứng ở cửa lại vừa chuẩn bị xoa người rời đi.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 6: Oan gia ngõ hẹp


    “Cô là ai? Sao lại đứng ở đây?” Thanh âm ầm trầm thấp mà cảnh giác truyền tới.

    Hạ Tịch Nghiên biết, nếu như không giải thích rõ ràng thì nhất định sẽ tạo thành hiểu lầm!

    Nghĩ đến đây Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên: “Tôi là người mới đến…” Lời còn chưa nói xong, lúc Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy người ở trước mặt thì hoàn toàn sững SỜ.

    Đầu não có khoảng vài giây gì đó là trống rỗng!

    Sao lại là anh ta? Mục Chính Hi. Anh ta là Tổng giám đốc của Tập đoàn Vân Duệ?

    Sao lại có thể? Vào giây phút đó, đầu não của Hạ Tịch Nghiên chợt lóe qua các loại suy nghĩ, mà suy nghĩ đầu tiên chính là quay đầu lại rồi đi, nhưng mà chân của cô giống như là bị mọc rễ dưới đất rồi vậy, làm sao cũng không thể nào di chuyển được bước chân hết.

    Mục Chính Hi bây giờ càng trưởng thành và vững vàng hơn mấy năm trước,ngay cả đường nét cũng rõ ràng và góc cạnh hơn rất nhiều, nhưng vân soái đến nỗi khiến người ta không thể nào phớt lờ được.

    Ánh mắt nhìn Mục Chính Hi tràn đầy sự ngạc nhiên, kinh ngạc.

    Mà Mục Chính Hi cũng nhìn người phụ nữ ở trước mặt, khuôn mặt chữ V trắng trẻo, vô cùng thanh tú xinh đẹp, đôi môi màu hồng nhạt, sống mũi tinh xảo và đẹp đẽ, đặc biệt là đôi con ngươi đó giống như là làn nước mát vậy, trong veo, trong suốt.

    Không thể không nói, người ở trước mặtnày chính là một mỹ nữ không hơn không kém.

    Bên ngoài không thiếu mỹ nhân, nhưng những người phụ nữ khiến người ta tinh thần sảng khoái, chỉ nhìn một cái đã thấy rất dễ chịu, thì rất ít.

    Chỉ là… Ánh mắt mà cô nhìn mình…có chút quái dị. Không lẽ, cô quen biết với anh?

    Nhưng mà trong ấn tượng của anh không có quen biết với người như vậy, nếu như có thì anh nhất định sẽ nhớ.

    “Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi!”Lúc này Mục Chính Hi nghiêm giọng lên tiếng.

    Một câu nói đã kéo lý trí của Hạ Tịch Nghiên quay về, Hạ Tịch Nghiên hồi thần: “Cái đó, tôi là…” “Cô ở đây nghe lén sao?” Lúc này Tiêu Tường từ trong đi ra ngoài, nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên mà hỏi.

    Từ trước đến giờ thì mỹ nữ đều nhìn mỹ nữ khác không thuận mắt.

    Lúc Tiêu Tường nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, cái loại không thích đó được gieo rắc từ trong ra ngoài.

    Càng huống hồ, đối với cô ta thì cô chính là người đã phá hoại chuyện tốt củabọn họi

    Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, ánh mắt nhìn sang Lăng Tiêu Tường, cô ta đang nhìn mình với sự địch ý ngập tràn.

    “Tôi là nhà thiết kế mới đến, Hạ Tịch Nghiên, đến đây báo cáo với Tổng giám đốc!” Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn bọn họ rành mạch từng chữ một mà nói, thái độ đúng mực, khiến người ta không nói ra được gì.

    “Hạ… Tịch Nghiên?” Mục Chính Hi chậm rãi lên tiếng, đôi con ngươi hẹp dài quy tụ trên người của Hạ Tịch Nghiên.

    Nghe thấy Mục Chính Hi đọc tên của mình, trái tim căng thẳng của Hạ Tịch Nghiên đều run rẩy một hồi, giống như là sợ anh sẽ nhớ ra gì đó, cô đứng ở đó mà lòng bàn tay đều ra cả mồ hôi!

    Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, không ngờ Tổng giám đốc của Vân Duệ lại chính là anh ta.

    Sớm biết vậy thì cô tuyệt đối sẽ không đến bên này làm việc đâu!

    “Cô theo tôi vào đây!” Mục Chính Hi lên tiếng.

    “Chính Hi…” Lúc này Lăng Tiêu Tường bất mãn nhìn sang Mục Chính Hi.

    “Tiêu Tường em về trước đi, anh còn có công việc, sau khi xong việc, anh sẽ đến†ìm em! Mục Chính Hi ung dung mà lên tiếng.

    Lăng Tiêu Tường cũng biết Mục Chính Hi bây giờ chính là một người cuồng công việc, vô cùng nghiêm túc làm việc, ở bên cạnh anh lâu như vậy rồi, điểm này thì cô ta cũng biết.

    Chỉ là… Ánh mắt nhìn sang Hạ Tịch Nghiên một cái, sau đó mở miệng nói: “Tối nay em đợi điện thoại của anhl”

    “Ừm!"

    Nói xong Lăng Tiêu Tường cho Hạ Tịch Nghiên một ánh mắt cảnh cáo, rồi quay người đi ra ngoài.

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, không có cảm thấy gì không ổn cả.

    Chỉ là cô ta đi rồi, thì chỗ này chỉ còn lại hai người bọn họ thôi.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 7: Đối chọi gay gắt


    Sau khi Tiêu Tường rời đi, Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, cố gắng làm cho mìnhtrông bình tính hơn một chút.

    Mục Chính Hi ngồi trên chiếc ghế xoay, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen thuần, cổ áo cởi ra hai cái nút, làm lộ ra làn da màu lúa mạch, nơi cổ tay cũng hơi xắn lên, càng làm tăng thêm cho vẻ đẹp trai của anh một sự thần bí.

    Không ngờ cách nhau hai năm, bọn họ lại gặp lại nhau theo cách này.

    Mục Chính Hi đọc tư liệu nhân sự ở trước mặt mình, ngón tay Mục Chính Hi thon dài tùy tiện mà lật lật xem một cái, vốn không có xem tỉ mỉ mà chỉ nhìn tấm ảnh và tên ở bên trên.

    “Hạ Tịch Nghiên? Từ Luân Đôn trở về!?” Giọng nói của Mục Chính Hi chậm rãi vang lên, anh ngước mắt lên, ánh mắt quy tụ trên người cô.

    “Vâng!” Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, trên mặt nở ra một nụ cười tự tin, thật ra cô chỉ đang giả vờ bình tĩnh thôi, chứ trong lòng đã sớm lật tung trời rồi.

    Thật hối hận vì lúc vào tập đoàn Vân Duệ, đã không có tra kỹ xem một chút tư liệu về bối cảnh của Vân Duệ.

    Không ngờ Mục Chính Hi vậy mà lại là Tổng giám đốc của Vân Duệt

    Nhìn bộ dạng tự tin của Hạ Tịch Nghiên, đôi mắt của Mục Chính Hi khẽ híp lại một chút.

    “Sơ yếu lý lịch không tồi!”

    Nói đến cái này, mi tâm Hạ Tịch Nghiên liền nhíu lại, lời này là có ý gì, sơ yếu lý lịch không tồi là sao?

    Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, có chút tức giận nói: “Năng lực quan trọng hơn!”

    Nghe thấy câu trả lời này, đôi mày đẹp đế của Mục Chính Hi nhướng lên, đôi con ngươi lóe qua một tia ý vị.

    Có chút thú vị.

    “Vậy năng lực của cô Hạ đây chắc hẳn rất không tồi!”

    “Nếu như năng lực không tốt thì chắc chắn Vân Duệ cũng đã không nhận tôi rồi!”

    Hạ Tịch Nghiên nói, không ngờ hai năm không gặp, Mục Chính Hi nói chuyện cũng cao thâm hơn rồi.

    Trên mặt không hiện ra chút tức giận hay vui vẻ nào.

    Mục Chính Hi nhìn cô, lần đầu tiên gặp người phụ nữ như thế này, không nịnh hót, không lấy lòng, đúng mực thỏa đáng, nhưng có suy nghĩ của riêng mình.

    “Năng lực đương nhiên là quan trọng, nhưng nhân phẩm càng quan trọng hơn!” Mục Chính Hi cũng nhìn Hạ Tịch Nghiên nói.

    Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, Mục Chính Hi rõ ràng là đang nhắm vào cô.

    “Tổng giám đốc Mục, lời này không biết là từ đâu mà lại nói như vậy! Hay là nói, anh cảm thấy tôi đứng ở cửa là đang cố ý nghe trộm!?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi.

    Mục Chính Hi không có trực tiếp đáp lời, mà đôi con ngươi khẽ híp lại, hiện lên một vệt sáng, cơ thể lười biếng mà ngửa ra sau một chút.

    Nhưng mà đáp án lại rõ ràng dễ thấy.

    Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, khẽ nở nụ cười: “Tổng giám đốc Mục, tôi xin được giải thích lại một lần nữa, tôi không phải là cố ý nghe trộm, mà là đến đây báo cáo, sơ ý nghe thấy mà thôi!”

    “Cô nên gõ cửa!” Mục Chính Hi nhìn cônói, bộ dạng như đang khẳng định Hạ Tịch Nghiên cố ý.

    “Tôi không gõ cửa cũng có nguyên nhân của tôi, nếp sống của xã hội bây giờ là vậy, gõ cửa thì sợ chọc giận Tổng giám đốc, không gõ cửa mà đi khỏi thì không sao hết, nhưng đang trong lúc do dự thì cửa đã mở ra rồi, Tổng giám đốc Mục, anh cảm thấy tôi sai ở đâu!?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi.

    Hai năm, lạm tình không thay đổi, mà học thêm cách làm khó người ta rồi!

    Mục Chính Hi nghe vậy, làm sao cũng cảm thấy mình đang bị Hạ Tịch Nghiên chửi xéo.

    “Đừng có so sánh tôi với mấy người đó!” Mục Chính Hi nói.

    “Tôi không có so sánh gì hết, nếu như Tổng giám đốc Mục sợ người ta so sánh thì tốt nhất là bớt phóng túng chút đi!” “Cô đăng giáo huấn tôi?” Mục Chính Hi nhíu mày, không vui mà lên tiếng.

    “Không dám, tôi chỉ nói ra sự thật thôi!”
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 8: Như từng quen biết


    Không dám?

    Khóe miệng Mục Chính Hi nhếch lên một nụ cười trêu đùa mà cũng thú vị, người phụ nữ trước mặt trông kiêu ngạo như vậy, anh thật không nhìn ra được là cô có chuyện gì mà không dám đó.

    Nhưng mà như vậy càng khơi dậy lên sự hứng thú của anh.

    Nhìn thấy khóe miệng Mục Chính Hi cong lên một nụ cười ý vị thâm trường, đáy lòng Hạ Tịch Nghiên chợt chấn động một cái, đồng thời cũng cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

    Có phải là cô đã biểu hiện hơi kích động quá rồi không!?

    Nhưng nhìn bộ dạng của Mục Chính Hi, cô lại có chút kìm chế không được alcảm xúc, nhìn Mục Chính Hi: “Nếu như không có chuyện gì nữa, tôi ra ngoài làm việc trước đây!” Nói xong cũng không đợi Mục Chính Hi lên tiếng mà đã định đi rồi.

    “Đợi đã!”

    Lúc này, thanh âm tràn đầy từ tính của Mục Chính Hi vang lên từ đằng sau.

    Thế là bước chân của Hạ Tịch Nghiên dừng lại.

    Sau khi dừng lại, Hạ Tịch Nghiên có chút chán nản, dừng lại cái gì chứ, trực tiếp đi luôn cho rồi.

    Nhưng không biết tại vì sao mà bước chân của cô lại không thể di chuyển được chút nào.

    Lúc này chỉ thấy Mục Chính Hi đứng dậy từ ghế, cơ thể cao lớn thẳng tắp mà thon dài từ từ đi về phía cô.

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, trên mặt tuy rất bình tĩnh, nhưng trong nội tâm đã cuộntrào lên rồi.

    Cô đã nghĩ qua một nghìn, một vạn cảnh tượng trùng phùng, nhưng từ trước đến giờ chưa hề nghĩ qua cảnh tượng này, hơn nữa biểu hiện của anh, hình như là không có nhận ra mình?

    Vào lúc Hạ Tịch Nghiên đang suy nghĩ lung tung thì Mục Chính Hi đã đi về phía cô, đứng ở trước mặt cô, thân hình cao hơn một mét tám bao trùm lấy cô, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy có chút đè nén thở không ra hơi.

    Mục Chính Hi nhìn cô, đôi con ngươi hẹp dài khẽ híp lại, nhìn Hạ Tịch Nghiên mà †ừ từ khom người sáp tới.

    Anh đột nhiên sáp tới khiến cho Hạ Tịch Nghiên kinh hoảng, sợ hãi lùi về sau một bước, nhưng không thể lùi được, cả người toàn bộ đã dựa lên tường rồi, mà Mục Chính Hi cũng thuận thế sáp tới, tay ấn lên trên tường, cả người cô bị bao vây trong vòng tay của anh. Động tác, tư thế, ám muội biết bao.

    “Anh, anh làm gì vậy!?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi, tưởng là bản thân mình có thể rất bình tĩnh, nhưng khi đối mặt với bộ dạng này của Mục Chính Hi, thì vẫn có chút căng thẳng.

    Không ngờ hai năm không gặp, anh vẫn là cái bộ dạng này!

    Vẫn yêu nghiệt như trước, vẫn lạm tình như trước!

    Nhìn thấy người phụ nữ ở trước mắt trở nên lắp bắp, khóe miệng Mục Chính Hi nhấếch lên một ý cười mãn nguyện: “Cô cho rằng, tôi muốn làm gì với cô?”

    Hạ Tịch Nghiên không có nói chuyện, Mục Chính Hi là người thông minh như thế nào chứ, nói chuyện với anh thì đầu sẽ bị anh xoay vòng vòng trong đó thôi.

    Hạ Tịch Nghiên biết điều mà duy trì yên lặng, nhìn anh: “Tổng giám đốc Mục ở gần thế này, sẽ khó tránh khiến người ta hiểu lầm!

    Quả đúng là một người phụ nữ thông minh.

    Biết làm thế nào để xoa dịu đi sự lúng túng của mình.

    Mục Chính Hi mặc kệ cô, anh rũ mắt xuống, nhìn khuôn mặt trắng nõn và xinh đẹp này, luôn cảm thấy, có chút gì đó quen thuộc.

    “Hạ Tịch Nghiên…” Mục Chính Hi nhíu mày, chậm rãi kêu tên cô một tiếng, ánh mắt dán chặt vào trên mặt cô, cái bộ dạng nghi ngờ đó, giống như là muốn nhớ ra cái gì đó vậy.

    Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, nhìn biểu cảm của anh, đáy lòng căng thẳng đến khó mà thở được, giống như sợ anh sẽ nhận ra cô vậy! Mà lời nói sau đó của anh càng khiến cho Hạ Tịch Nghiên lúng túng hơn.

    “Tại sao, tôi lại cảm thấy cô rất là quen? Chúng ta có phải là có quen biết không?”

    Một câu nói khiến cho Hạ Tịch Nghiên sững sờ ở đó, nhất thời không biết nên nói gì cho tốt nữa.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 9: Đối đầu trực diện


    Nhưng mà nhìn bộ dạng của Mục Chính Hi, bộ dạng như sắp nhớ ra, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi!

    “Tổng giám đốc Mục nói đùa rồi, tôi mới vừa từ Luân Đôn trở về, làm sao mà có quen biết với anh chứ?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi và nở một nụ cười điềm nhiên.

    Không cho anh cơ hội nói chuyện, Hạ Tịch Nghiên đã lên tiếng: “Tổng giám đốc Mục, nếu như không có chuyện gì thì tôi ra ngoài trước đây, còn có công việc nữa!” Nói ong, Hạ Tịch Nghiên vòng qua người anh, trực tiếp đi ra ngoài.

    Lúc đến cửa, sự bình tĩnh của Hạ Tịch Nghiên mới biến mất, chạy bước nhỏ rời đi. Còn Mục Chính Hi, một tay vẫn chốngtrên tường, nhìn bóng ảnh của Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng cong lên một nụ cười giễu cợt.

    Bây giờ mà vẫn còn một người phụ nữ thú vị như vậy!

    Thú vị…

    Hạ Tịch Nghiên ở bên kia, từ cửa văn phòng Tổng giám đốc, cô chạy bước nhỏ đến một nơi không có người rồi mới dám ngừng lại.

    Đứng ở đó rồi mới thở ra một hơi, tay đặt lên trên chỗ trái tim, chỗ đó vẫn còn đang nhảy thình thịch với tốc độ rất nhanh.

    Nghĩ đến những lời vừa nãy của Mục Chính Hi là trái tim của cô lại không thể nào bình tĩnh lại được.

    Anh ta thật sự không có nhớ ra sao?

    Hay là cố ý?

    Hạ Tịch Nghiên không rõ, trái tim nhốn nha nhốn náo không ngớt.

    Không ngờ mới ngày thứ hai về nước mà đã gặp anh rồi, còn xui xẻo đến nỗi vào công ty của anh ta nữa chứ!

    Lúc này, não cô chợt vang lên lời nói của Đô Đô, nếu như Mục Chính Hi biết cậu gạt anh ta, cậu đoán xem anh ta sẽ làm thế nào?

    Cô nói, chắc là sẽ chết rất thảm!

    Lúc đó cô không có cảm nhận được nguy hiểm, nhưng bây giờ thật sự đã có chút chút rồi!

    Sao lại xui xẻo như vậy chứ.

    Nhưng nghĩ đến bộ dạng của Mục Chính Hi, cũng có lẽ là thật sự không nhận ra cô đâu, nếu không anh ta sẽ không điềm tĩnh mà chỉ cố ý chọc cô vài câu rồi.

    Theo như tính khí của anh, nhất định sẽ nghĩ cách chỉnh chết cô! Suy nghĩ một hồi, cho dù Mục Chính Hi là thật sự không nhận ra cô, hay là cố ý giả vờ, cô cũng đều không thể ở lại chỗ này, một khi Mục Chính Hi thật sự phát hiện ra rồi, như vậy thì cô thật sự sẽ không chịu nổi hậu quả đâu.

    Nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay, cô xung đột với anh ta như vậy, chắc anh ta cũng sẽ sa thải cô nhỉ!

    Anh ta sa thải, thì chỉ bằng cô chủ động xin từ chức!

    Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hạ quyết tâm, đi về làm một bản đơn từ chức.

    Trên thế giới này điều bi thảm nhất chính là cái này, đi làm chưa đến một ngày thì đã phải từ chức!

    Nhưng mà vì những phiền phức không cần thiết sau này, cô cần phải đi.

    Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hít một hơi thật sâu rồi quay người về bộ phận thiết kế.

    Đúng vào lúc này, điện thoại của Hạ Tịch Nghiên reo lên, nhìn thấy là số điện thoại của Đô Đô thì Hạ Tịch Nghiên liền nhấc máy không hề do dự.

    “Alo”

    “Bạn yêu, môi trường làm việc thế nào rồi?” Đô Đô ở bên đầu dây bên kia hỏi.

    “Cậu đoán xem”

    “Nhất định là rất không tệ!” Đô Đô suy đoán nói.

    Hạ Tịch Nghiên hít thở sâu một hơi, lên tiếng nói: “Đô Đô, cậu biết cấp trên của tớ là ai không?”

    “Ai?

    “Mục Chính Hi!” Hạ Tịch Nghiên nói, lúc nói ra cái tên này, cô ép giọng mình thấp xuống, giống như là sợ sẽ có người nghe thấy. Chuyện của cô và Mục Chính Hi thật sự là không muốn để cho người khác biết, nó sẽ là một bí mật!

    “Hả!?” Đô Đô kinh ngạc kêu lên: “Không phải chứ?”

    “Phải, mới vừa nãy tớ đã đối đầu trực diện với anh ta rồi!”
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 10: Quyết định từ chức


    “Hả!?” Đô Đô kinh ngạc kêu lên: “Không phải chứ?”

    “Phải, mới vừa nấy tớ đã giao chiến chính diện với anh ta rồi!”

    Nghe thấy cái này, Đô Đô càng thêm kinh ngạc: “Anh ta nhận ra cậu rồi?”

    “Tạm thời vẫn chưa, nhưng tớ cảm giác anh ta sớm muộn gì cũng nhận ra tớ thôi!”

    Hạ Tịch Nghiên nói.

    “Vậy làm sao đây, theo như tính khí của Mục Chính Hi thì nhất định sẽ chỉnh chết cậu cho coi!” Đô Đô lo lắng nói ở bên đầu dây bên kia.

    “Phải, cho nên tớ đã quyết định từ chức!”

    “Tớ ủng hộ quyết định này của cậu!” Đô Đô nói ở bên đầu dây điện thoại bên kia. “Được rồi, bây giờ tớ đi gõ thư từ chức đây, tan ca xong rồi gặp!”

    “Được, tớ quyết định chỗ rồi lát nữa gửi địa chỉ cho cậu!”

    “Được!"

    Thế là, cúp điện thoại xong Hạ Tịch Nghiên tiếp tục đi về bộ phận thiết kế, ngồi ở trên vị trí thuộc về mình, đến đây còn chưa được một ngày al

    Không ngờ nhiệm vụ đầu tiên sau khi đến Vân Duệ lại là gõ thư từ chức!

    Tuy có hơi tiếc môi trường làm việc ở đây, nhưng vì cuộc sống an ổn sau này, Hạ Tịch Nghiên vẫn quyết định ra đi.

    Thế là vào buổi chiều, cô ngồi ở vị trí của mình gõ đơn từ chức, vừa gõ, vừa không quên nghe những tin đồn ở bên tai mình.

    Tất tần tật liên quan đến Mục Chính Hi. Từ sự nghiệp cho đến tình sử, có thể dùng hai chữ phong phú để hình dung.

    Không ngờ chỉ qua có hai năm, mắt nhìn người của Mục Chính Hi đã khác rồi, †ầm nhìn từ model, nghệ sĩ di chuyển đến danh viện, thiên kim tập đoàn.

    Hơn nữa, từ sự đánh trống khua chiêng rầm rộ trước đây, bây giờ đã trở nên giản dị hơn rồi, bây giờ bọn họ đều không biết bạn gái của Mục Chính Hi rốt cuộc là ai, chỉ biết gần đây anh ta rất thân thiết với Lăng Tiêu Tường, thiên kim của tập đoàn Lăng Thị.

    Chính là người phụ nữ mà cô gặp trong văn phòng lúc nấy!

    Cho nên người ta đồn rằng Lăng Tiêu Tường chính là bạn gái hiện tại của Mục Chính Hi, chỉ là Mục Chính Hi chưa từng thừa nhận qua, cho dù hai người đã sánh vai nhau xuất hiện ở các dịp khác nhau, cũng bị truyền thông truy hỏi vô số lần, nhưng Mục Chính Hi chưa từng thừa nhận qual

    Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên mới nghĩ ra chút gì đó, sau đó lên tìm kiếm chút hiện trạng có liên quan đến Mục Chính Hi.

    Chỉ nhập có vài chữ đơn giản trên Google thôi nhưng ngay lập tức liền hiện ra một lượng tư liệu khổng lồ.

    Đặc biệt là scandals liên quan đến việc thành lập Tập đoàn Vân Duệ.

    Một năm thành lập, một năm hoạt động, chỉ hai năm dưới tay của Mục Chính Hi, Tập đoàn Vân Duệ đã phát triển từ một công ty nhỏ vô danh vươn ra con đường quốc tế.

    Không thể không thừa nhận, Mục Chính Hi rất có đầu óc thương nghiệp, Vân Duệ bây giờ dường như đã vượt qua Tập đoàn

    Mục Thị của gia tộc anh ta m, mà thân phận Tổng giám đốc Mục của anh ta cũng đã vượt qua thân phận cậu chủ Mục Thịcủa anh ra rồi.

    Hai năm mưa gió, anh dường như ngày càng trưởng thành, vẻ lông bông trước đây không còn nữa, mà thay vào đó là sự trưởng thành và vững vàng hơn, trong những hành động đều có mang một cảm

    giác quyến rũ và thần bí.

    Nhìn những thành tựu này, có thể nhìn ra được, hai năm nay cuộc sống của Mục Chính Hi rất tốt.

    Con đường ly hôn hình như đã khiến anh ta đi càng thuận lợi hơn một chút.

    Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên càng thêm hạ quyết tâm từ chức rồi!

    Như vậy, đối với anh, đối với cô, đều tốt! Nếu không, đợi đến ngày chân tướng nổi lên trên mặt nước, cô sợ sẽ thật sự không thu dọn được nữa!
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 11: Trùng hợp gặp lại


    Gõ xong đơn từ chức, cũng gần đến lúc tan ca rồi, bất đắc dĩ, cô chỉ đành nộp đơn xin từ chức cho giám đốc bộ phận nhân sự vào ngày mai thôi.

    Nghĩ đến đây, cô thu dọn một chút, chuẩn bị rời khỏi.

    Đô Đô liền bám lấy Hạ Tịch Nghiên hỏi tình hình, thế là Hạ Tịch Nghiên đành bất lực mà kể lại cả quá trình.

    Sau khi nghe xong, Đô Đô nhịn không được mà nói: “Hai người có thể đừng cẩu huyết như vậy được không đây?”

    Tớ cũng không muốn đâu nhưng sựthật lại cẩu huyết như vậy đó!” Hạ Tịch Nghiên nói, vừa nói, vừa ăn đồ ăn cho đỡ sợ, nhớ đến những chuyện xảy ra vào buổi chiều, ngay cả cô cũng cảm thấy có chút không thể tin được nữa.

    Đô Đô cũng ăn: “ Anh ta thật sự không nhận ra cậu sao?”

    Nói đến cái này, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ rồi lên tiếng: “Chắc là chưa đâu, nếu như thật sự nhận ra thì đã không phải loại phản ứng đó rồi!”

    Theo như tính cách của Mục Chính Hi, nếu như thật sự phát hiện ra thì chỉ e là sẽ xé xác cô ra rồi!

    Nói đến đây, Đô Đô bỗng chốc lên tinh thần, lập tức dùng muỗng làm micro giơ đến trước mặt của Hạ Tịch Nghiên: “Cô h* th*n yêu ơi, có thể phỏng vấn cô đơn giản một chút được không!”

    Nhìn bộ dạng của Đô Đô, Hạ Tịch Nghiên rất phối hợp cười một cái rồi nói: “Được thôi!”

    “Xin hỏi, không có bị chồng cũ của mình nhận ra, lúc đó trong lòng cô nghĩ thế nào vậy?”

    Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ một hồi, rất nghiêm túc mà nói: “Thật may vì không nhận rai”

    Đô Đô: “…Không có chút thất vọng nào sao?”

    Hạ Tịch Nghiên nghiêm túc lắc đầu: “Không cói”

    “Qua đánh giá, cô không phải là phụ nữ bình thường!”

    Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười một cái: “Đậu xanh nhà cậu!”

    Đô Đô cười, sau đó thu lại khuôn mặt cười đùa, nhìn cô nói: “Nói thế nào thì cũng là vợ anh ta vài năm rồi, người phụ nữ mà không được nhận ra, trong lòng tuyệt đối sẽ có chút chút gì đó không cam, không công bằng cũng được!”

    “Lúc đó chỉ muốn rời khỏi thôi, làm gì mà có nhiều cảm khái và cảm ngộ vậy a” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Đô Đô cười cười: “Vậy cậu định làm sao? Từ chức sao?”

    “Ừm, đã gõ xong đơn từ chức rồi, ngày mai nộp lên!”

    “Tìm công việc lại sao?”

    Hạ Tịch Nghiên gật đầu, vô cùng khẳng định: “Ừm, dựa vào sơ yếu lý lịch của tớ, tìm được một công việc ở thành phố Y là không thành vấn đề!”

    Về điểm này thì Đô Đô đương nhiên là tin: “Được, cho dù cậu quyết định thế nào, tớ đều luôn ủng hộ cậu!”

    Nghe thấy lời của Đô Đô, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười, sau đó nâng ly lên: “Cạn ly”“Cạn ly!”

    Sau khi uống xong, Đô Đô nhìn cô: “Tớ đi vệ sinh cái!”

    “Ừm!’

    Thế là Đô Đô đứng dậy đi về phía bên kia.

    Cùng lúc đó, có người phục vụ đi ngang qua, trên tay bưng thứ gì đó, không biết làm sao mà đã hất lên người của đối phương rồi.

    Một tiếng kêu kinh ngạc đầy hờn dỗi.

    Nghe thấy thanh âm này, Đô Đô và Hạ Tịch Nghiên gần như là đồng thời nhìn qua bên đó.

    Lúc này, chỉ nhìn thấy người phụ nữ trước mặt bị hắt cà phê lên trên người, kiểu dáng, chất liệu của bộ đồ đó, vừa nhìn là hàng cao cấp Đô Đô ở một bên nhìn, không biết rốt cuộc là chuyện gì.

    Lúc này người phụ nữ ở trước mặt ngẩng đầu lên, nhìn Đô Đô ở trước mặt, không phân biệt phải trái đúng sai gì mà đã lên tiếng: “Cô làm gì vậy? Đi đường không nhìn sao?”

    Vào giây phút ngẩng đầu lên, Hạ Tịch Nghiên nhìn rõ người ở trước mặt.

    Là cô tại Lăng Tiêu Tường!

    Đô Đô nghe thấy vậy thì không vui mà nhíu mày, biết là sơ sót của mình, liền vội vàng lên tiếng xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý!”

    “Một câu không cố ý là xong rồi sao?

    Cô có biết là cô đã làm hỏng chuyện tốt của tôi rồi không? Có biết quần áo của tôi đắt đến thế nào không?” Lăng Tiêu Tường nộ khí xung thiên mà nói, vừa nói, vừa nhìn quần áo trên người mình
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 12: Rảnh rỗi đi gây chuyện


    “Một câu không cố ý là xong rồi sao? Cô có biết là cô đã làm hỏng chuyện tốt của tôi rồi không? Có biết quần áo của tôi đắt đến thế nào không?” Lăng Tiêu Tường nộ khí xung thiên mà nói, vừa nói, vừa nhìn quần áo trên người mình.

    Cái bộ dạng đó thật sự là đã hoàn toàn thể hiện ra tính khí đại tiểu thư của một thiên kim tiểu thư như cô ta rồi.

    Đô Đô nào phải người dễ bị bắt nạt chứ, từ trước đến giờ đều là bạn kính tôi thì tôi kính bạn, bạn không kính tôi, thì hà tất gì phải nể mặt bạn.

    Đô Đô cười một cái: “Cô gì ơi, tôi đã xin lỗi rồi, cô còn muốn sao nữa?”

    “Xin lỗi? Lời xin lỗi của cô có ích sao? Cô có biết là cô đã phá hoại chuyện tốt của tôi không?” Lăng Tiêu Tường hậm hực nói. Nghe thấy cái này, Đô Đô thật sự có chút tức giận rồi: *Ừm, nếu đã không có ích

    thì thôi!” Đô Đô nói.

    Lời nói của Đô Đô càng chọc giận Lăng Tiêu Tường hơn.

    Cô ta vừa định thể hiện uy nghiêm, nhưng lúc này chợt nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh.

    Chuyện ở công ty hôm nay cô ta còn chưa quên đâu, không ngờ lại gặp phải cô ở đây!

    Nhìn bộ dạng này là đi cùng với người phụ nữ trước mặt này rồi!

    Nghĩ đến đây, Lăng Tiêu Tường càng tức hơn nữa: “Là cô?”

    Nhìn thấy tâm mắt của Lăng Tiêu Tường, Hạ Tịch Nghiên cũng chỉ có thể đứng dậy, nhìn cô ta mà nhàn nhạt cười một cái: “Cô Lăng, bạn của tôi không phải cố ý đâu…” “Một câu không cố ý là xong rồi sao? Tôi thấy các cô rõ ràng là cố ý đúng không!” Lời của Hạ Tịch Nghiên còn chưa nói xong thì đã bị Lăng Tiêu Tường ngắt lời rồi.

    Nghe thấy lời nói và cả ngữ khí của Lăng Tiêu Tường, Hạ Tịch Nghiên cũng bất mãn mà cau mày, bị người ta ngắt lời là một cảm giác rất không vui.

    Hạ Tịch Nghiên vừa định lên tiếng nói gì đó thì lúc này có một thân ảnh từ ngoài cửa đi vào.

    Trực tiếp đi đến bên cạnh của Lăng Tiêu Tường.

    Người đó không phải là ai khác, mà chính là Mục Chính Hi.

    Lúc nhìn thấy anh, Hạ Tịch Nghiên càng thêm chán nản.

    Đúng là oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng có thể gặp được. Lúc nhìn thấy anh ta, Đô Đô kinh ngạc, quay đầu qua nhìn Hạ Tịch Nghiên.

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, trông vô cùng điềm tĩnh.

    Trong lòng Đô Đô khâm phục sâu sắc! Cô nương ơi, cậu thật điềm tĩnh a a a!

    Mục Chính Hi không có chú ý đến Đô Đô, mà chỉ nhìn một cái thì liền thấy ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên ở bên cạnh, hình như là không muốn nhìn thấy mình.

    Nghĩ đến cái này, nội tâm Mục Chính Hi lại có chút chống đối, hừ, càng không muốn nhìn thấy, càng phải để cô nhìn thấy!

    “Xảy ra chuyện gì vậy!?” Mục Chính Hi quay đầu qua hỏi, rất rõ ràng, câu này là hỏi Lăng Tiêu Tường.

    Nghe thấy lời này của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường bất mãn bĩu môi: “Chính Hi, anh xem bọn họ làm bẩn quần áo của em rồi, cái bộ đồ này là do anh tặng cho em, bình thường em còn không nỡ mặc nữa!” Vừa nhìn thấy Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường giống như là lập tức thay đổi thành một con người khác vậy, nũng nịu ống ẹo mà nói.

    Nghe thấy thanh âm hờn dỗi này, Đô Đô nhịn không được mà sởn cả gai ốc,

    “Ồ?” Nghe thấy lời này, lúc này Mục Chính Hi nhìn qua bọn họ, ánh mắt là nhìn sang Hạ Tịch Nghiên.

    Lúc nhìn thấy ánh mắt của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, không có vội lên tiếng, mà ngược lại là Đô Đô lên tiếng.

    “Cô Lăng, chúng ta đều đã xin lỗi rồi, cô còn muốn sao đây?”

    Lăng Tiêu Tường không có lên tiếng, nhưng rất rõ ràng là bất mãn.

    Lúc này, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ rồi mở miệng nói: “Cô Lăng, như vậy đi, quần áo của cô bao nhiêu tiền, chúng tôi đền cho cô là được rồi!”

    Nghe thấy cái này, khóe môi Lăng Tiêu Tường liền cong lên một nụ cười lạnh: “Đây là quần áo mà Chính Hi tặng cho tôi, há là thứ mà đền tiền là xong sao?”

    Lời này, rõ ràng là đang kiếm chuyện!

    Đô Đô nhìn cô ta: “Cô rốt cuộc là muốn thế nào?”

    Lúc này, Lăng Tiêu Tường nhìn Đô Đô một cái, cuối cùng ánh mắt ngừng lại trên người của Hạ Tịch Nghiên.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 13: Hạ thấp thân phận


    Lúc này, Lăng Tiêu Tường nhìn Đô Đô một cái, cuối cùng ánh mắt ngừng lại trên người của Hạ Tịch Nghiên: “Cô Hạ, cô và bạn của cô chắc không phải là cố ý đó chứ?”

    Nghe thấy cái này, Đô Đô liền bất mãn, vừa định lên tiếng thì Hạ Tịch Nghiên đã nói trước cô một bước, không có tức giận mà ngược lại còn mỉm cười nói: “Cô Lăng, tại sao tôi lại cố ý làm như vậy chứ?”

    “Đúng vậy!” Đô Đô hùa theo nói. Nghe thấy cái này, khóe miệng Lăng Tiêu Tường liền cong lên một nụ cười lạnh: “Cái này, ai mà biết chứ!?” Nói xong, Lăng Tiêu Tường khiêu khích mà nhìn Hạ Tịch Nghiên một cái.

    Nhìn bộ dạng ngông cuồng kiêu ngạo của Lăng Tiêu Tường, Đô Đô thật sự nhìnkhông nổi nữa, cô không có được nhãn nại tốt giống như Hạ Tịch Nghiên: “Cô Lăng đúng không, cô có phải là bị chứng hoang

    tưởng bị hại rồi không!?”

    Từ trước đến giờ chưa có ai nói cô ta như vậy, nghe thấy cái này, Lăng Tiêu Tường liền nhíu mày, không vui mà nhìn cô: “Gô nói cái gì!?”

    “Không phải sao? Nếu như có thì nhân lúc còn sớm mà đi chữa đi, đây là bệnh, phải chữa đó!”

    “Cô” Lăng Tiêu Tường tức đến không chịu nổi, lúc này cô ta quay đầu sang nhìn Mục Chính Hi ở bên cạnh, nhịn không được mà lên tiếng: “Chính Hi, anh xem bọn họ kìa, vậy mà lại dám bắt nạt em…”

    Nhìn thấy bộ dạng tức giận hừng hực của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi trông điềm tĩnh vô cùng, quét mắt nhìn Đô Đô và Hạ Tịch Nghiên một cái, khóe môi nhếch lên cười: “Tiêu Tường, hà tất gì phải tức giận với bọn họ chứ? Hạ thấp thân phận của mình…”

    Nghe thấy cái này, Lăng Tiêu Tường bừng tỉnh ngộ, nhìn Mục Chính Hi, sắc mặt từ u ám chuyển sang sáng rỡ, cô ta lập tức cao ngạo mà vênh cằm lên: “Đúng, anh nói không sai, không nên hạ thấp thân phận của em”

    Lời này, nói cách khác tức là nói chuyện với bọn người Hạ Tịch Nghiên sẽ làm hạ thấp thân phận.

    Đô Đô có chút tức giận, nhưng trên mặt của Hạ Tịch Nghiên vẫn duy trì một nụ cười nhàn nhạt, không có tức giận.

    Lúc này, Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi: “Vậy quần áo của em làm sao đây, còn ăn cơm thế nào nữa?”

    “Lát nữa anh đi mua một bộ khác với em, tặng cho em”

    “Ừm, cảm ơn anh Chính Hi!” Lăng Tiêu Tường nói, còn không quên sáp tới hôn một cái lên mặt của Mục Chính Hi nữa.

    Lúc hôn, ánh mắt còn nhìn qua Hạ Tịch Nghiên, tràn đầy d*c v*ng khiêu khích nồng đậm.

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, Lăng Tiêu Tường cũng thật kỳ lạ, chẳng qua mới gặp cô có một lần, lại có địch ý mãnh liệt với cô như vậy rồi, haiz, phụ nữ a!

    Nhìn bộ dạng đắc ý của Lăng Tiêu Tường, Đô Đô có chút tức giận, lúc này cô móc từ trong túi ra 60 ngàn tiền lẻ, đặt ở trước mặt bọn họ: “Cô Lăng, cho dù thế nào đi nữa thì quần áo bị dơ cũng là sơ sót của chúng tôi, 60 ngàn này coi như là tiền giặt giũ của cô!”

    Nhìn thấy 60 ngàn đó, mi tâm Lăng Tiêu Tường lóe qua một tia chê bai: “60 ngàn? Cô tưởng 60 ngàn đã đủ rồi sao?”

    “Không phải, quan trọng là cô cũng xứng với cái giá này rồi…” Nói xong, Đô Đô quay đầu qua nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, chúng ta đi thôi!”

    Nhìn bộ dạng của Đô Đô, Hạ Tịch Nghiên cũng không có nói gì, khóe miệng cong lên một nụ cười rồi theo Đô Đô đi.

    Mà Lăng Tiêu Tường ở đằng sau, tức đến nổ tung rồi!

    “Cô—” Quay đầu lại, bọn họ đã đi xa rồi.

    “Đúng là người thế nào thì tìm loại người như thế đó mà, đúng là không có tố chất!” Lăng Tiêu Tường tức giận hậm hực.

    Đáng chết, dám nói cô ta như vậy!

    Món nợ này, cô ta sẽ ghi lại!

    Nhìn bóng lưng của bọn họ, cô ta nhíu mày.

    Hạ Tịch Nghiên, cô nhớ đó cho tôi, tôi nhất định sẽ cho cô đẹp mặt!

    Lăng Tiêu Tường ghi món nợ này, hơn nữa là còn ghi nhớ trên đầu của Hạ Tịch Nghiên!

    Hết cách, cô ta chỉ biết Hạ Tịch Nghiên, hơn nữa, cũng nhìn cô không thuận mắt.

    “Chính Hi, anh xem…” Lăng Tiêu Tường tức giận lắc lắc cánh tay của Mục Chính Hi.

    “Hà tất gì phải chấp nhặt với bọn họ chứ? Đừng có quên, em là thiên kim đại tiểu thư, so đo với bọn họ làm gì?” Mục Chính Hi lên tiếng.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 14: Giữ bí mật


    “Hà tất gì phải chấp nhặt với bọn họ chứ? Đừng có quên, em là thiên kim đại tiểu thư, so đo với bọn họ làm gì?” Mục Chính Hi nhàn nhạt lên tiếng, nói xong, tâm mắt nhìn về bóng ảnh ở ngoài cửa, ánh mắt

    đó, tràn đầy ý vị…

    Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng của Lăng Tiêu Tường có thế nào cũng không thể nuốt trôi cục tức này được, nghĩ đến là tức giận.

    Lúc này, Mục Chính Hi thu tầm mắt lại, nhìn sang cô ta, nhìn thấy cô ta vẫn còn đang tức thì nói: “Được rồi, anh lại đi mua với em một bộ nữa!” Thấy Lăng Tiêu Tường tức giận hậm hực, Mục Chính Hi lúc này

    mới nhàn nhạt lên tiếng.

    Mục Chính Hi cũng đã mở lời rồi, cô ta còn nói được gì nữa? Chỉ đành bất lực mà gật gật đầu: ” ừm” Bên ngoài cửa.

    Đô Đô và Hạ Tịch Nghiên đi ra ngoài.

    Vừa đi ra ngoài, Đô Đô liền nhịn cười không được mà nói: “Nhìn bộ dạng tức giận của người phụ nữ đó, tớ lại cảm thấy thật sướng!”

    “Cho cô ta tức chết đi, giả vờ giả vịt cái gì chứ!”

    Nghe thấy lời nói của Đô Đô, Hạ Tịch Nghiên cũng nhịn không được mà cười: “Cậu tàn nhẫn thật!”

    “Haiz, chỉ là đau lòng cho 60 ngàn đó, vốn định cho 30 ngàn thôi, mà không có tiền lẻ nên cho luôn 60 ngàn!”

    Hạ Tịch Nghiên: “…Ừm, rất là hào phóng, nếu như là tớ, cho 3 ngàn là đã không tệ rồi!”

    Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy, Đô Đô cười lên: “Hừ, cái này không là gì cả, nếu như để cho cô ta biết cậu chính là vợ cũ của Mục Chính Hi, tớ dám chắc mặt của cô

    †a sẽ tức đến nhăn nhó hết lên đó!” Đô Đô nói.

    Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười: “Cái đó không biết thì hơn, nếu không chắc cô ta sẽ nhắm đến công kích tớ chết mất!”

    “Ha ha ha, thật là muốn xem bộ dạng cô ta bị tức chết, tưởng mình có gì giỏi lắm sao, còn có Mục Chính Hi nữa, trước đây không có phát hiện nhân phẩm của anh ta lại kém đến vậy Nghe Đô Đô nói vậy, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ một hồi, sau đó gật đầu: “Đồng ý!” ka ha ha.

    Hai người cùng cười lên, lên xe của Đô Đô.

    Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên nhớ ra gì đó: “Đúng rồi Đô Đô, chuyện của tớ và Mục Chính Hi, nhớ đừng nói cho ai biết đó.”

    “Tớ biết rồi, cậu yên tâm đi, cho dù là mẹ ruột của tớ, tớ cũng không nói, cậu yên tâm đi!” Đô Đô cười nói.

    Lúc này Hạ Tịch Nghiên cười một cái: “Tớ không muốn có thêm rắc rối đâu!”

    “Yên tâm đi, tớ sẽ không nhắc cho dù chỉ là một chữ!” Nói xong, Đô Đô làm một tư thế khóa miệng lại.

    Nhìn Đô Đô, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Tớ tin cậu!”. Nói xong, khởi động chiếc xe, hai người đi mua đồ.

    Ngày hôm sau.

    Hạ Tịch Nghiên đi thẳng đến Vân Duệ.

    Trải qua một loạt chuyện này, cô càng thêm kiên định, mình không thể ở Vân Duệ được.

    Đi vào Vân Duệ, Hạ Tịch Nghiên đem đơn từ chức đi nộp cho bộ phận nhân sự.

    Chị Trương, giám đốc của bộ phận nhân sự có chút ngạc nhiên: “Sao hôm qua mới đến mà hôm nay đã từ chức rồi, Cô Hạ, có phải là phương diện công việc có chỗ nào không tiện không?”

    Nhìn chị Trương, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Thật sự xin lỗi, tôi là do nguyên nhân cá nhân, không có liên quan gì với công ty đâu!”

    “Là vậy à, thật đáng tiếc!” Giám đốc bộ phận nhân sự nói.

    “Thật xin lỗi!” Hạ Tịch Nghiên thành khẩn nói, con người chị Trương rất không tệ, Hạ Tịch Nghiên cũng rất cung kính.

    Lúc này, chị Trương suy nghĩ: “Tôi đem đơn từ chức nộp cho Tổng giám đốc rồi nói!”

    “Ừm!” Lăng Tiêu Tường gật đầu.

    Thế là, chị Trương đi đến văn phòng Tổng giám đốc, vừa đi không bao lâu thì đã về rồi. “Cô Hạ!” Chị Trương lên tiếng: “Tổng giám đốc Mục bảo cô đến văn phòng một lát!”

    Nói ra cái này, mi tâm Hạ Tịch Nghiên nhíu lại: “Nhất định phải đi sao?”

    “Ừm, đơn từ chức đã ở chỗ của Tổng giám đốc Mục rồi, anh ấy nói bảo cô đích thân đến một chuyến!” Chị Trương nói.

    Hết cách, Hạ Tịch Nghiên chỉ đành gật đầu: “Dạ được, tôi biết rồi, làm phiền chị Trương rồi!”

    “Nếu không có vấn đề gì thì ở lại đi”

    Hạ Tịch Nghiên cười cười, không có trả lời mà hít thở một hơi thật sâu, rồi đi về văn phòng của Tổng giám đốc.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 15: Cố ý dây dưa


    Trong văn phòng, Mục Chính Hi ngồi ở trước bàn làm việc cúi đầu phê duyệt các tài liệu hợp đồng, chiếc áo sơ mi đen khiến anh trở nên trưởng thành và quyến rũ hơn.

    Lúc Hạ Tịch Nghiên gõ cửa đi vào, anh đang ký một bản hợp đồng, sau khi ký xong, anh gấp tài liệu lại, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tịch Nghiên.

    “Tổng giám đốc Mục!” Nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên nhàn nhạt kêu một tiếng.

    “Cô muốn từ chức sao?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

    “Không sai!” Hạ Tịch Nghiên vô cùng thản nhiên nói.

    “Tại sao? Cho một lý do!” Mục Chính Hi nói.

    Nghe vậy Hạ Tịch Nghiêm nhíu mày lý do?

    Ngay ngày đầu tiên cô đã phá hỏng chuyện tốt của anh, chọc anh không vui, cùng một ngày, bọn họ lại có xích mích không vui ở nhà hàng, đây không phải là vấn đề sao?

    Nhưng tại sao nhìn Mục Chính Hi lại trông giống người không có vấn đề gì vậy nhỉ?

    Anh thật sự không để bụng chút nào sao?

    Nghe nói trước đây, lúc ở Tập đoàn LK, bởi vì một người không cẩn thận nói ra một câu mà anh không thích, nên đã bị sa thải rồi, bây giờ…

    Hạ Tịch Nghiên có chút không hiểu.

    Nhưng mà mấy thứ này, Hạ Tịch Nghiên đương nhiên cũng sẽ không nói ra, khóe môi cô cong lên một nụ cười thản nhiên.

    “Chuyện riêng!”

    “Chuyện riêng?” Nghe vậy, Mục Chính Hi lười biếng mà nhướng mày lên, ánh mắt sắc bén nhìn Hạ Tịch Nghiên, giống như là muốn nhìn thấu Hạ Tịch Nghiên vậy: “Cô Hạ, cô xem Vân Duệ là gì vậy? Vậy mà lại lấy cái cớ này để từ chức!?”

    Nghe thấy thanh âm của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, nhưng mà trông cô vẫn rất điềm tĩnh: “Thật xin lỗi”

    “Xin lỗi? Một câu xin lỗi là có thể xong chuyện rồi sao? Vậy tổn thất của công ty ai gánh vác đây?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

    Tổn thất?

    Hạ Tịch Nghiên cau mày, nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, tôi không hiểu anh có ý gì?”

    “Ý gì?” Nghe thấy cái này, khóe miệng Mục Chính Hi nở lên một nụ cười lạnh: “Cô Hạ, tập đoàn Vân Duệ trước giờ tuyển người rất nghiêm khắc, cô chiếm một vị trí

    trong danh sách, bây giờ vừa mới vào công ty chưa đến một ngày mà đã muốn từ chức rồi? Cô xem Vân Duệ thành cái gì rồi?!”

    Đây là rảnh rỗi nên kiếm chuyện đúng không?

    Tại sao Hạ Tịch Nghiên nghe, lại cảm thấy cái lý do này rất gượng ép nhỉ?

    Vân Duệ chỉ cần phát một thông báo tuyển dụng là không biết có bao nhiêu người giành nhau vào rồi?

    Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, sắc mặt trông vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng nào: “Tổng giám đốc Mục nói đùa rồi, một tập đoàn lớn mạnh giống như Vân Duệ đây, muốn có loại người nào mà không được chứ, còn về tôi, rất xin lỗi, bởi vì có chút việc riêng cần phải xử lý một chút!”

    “Việc riêng? Cô Hạ mới từ nước ngoài về, có chuyện gì cần phải xử lý vậy?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

    Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Đây là chuyện cá nhân của tôi!”

    “Cô Hạ, đây chắc không phải là một cái cớ đó chứ!” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

    Nên nói anh sắc bén, hay là bất chấp lý lẽ đây?

    Tại sao Hạ Tịch Nghiên cảm thấy tên Mục Chính Hi này là cố ý nhỉ?

    “Tổng giám đốc Mục, cái này có liên quan gì đến việc tôi từ chức sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, hỏi ngược lại.

    Nghe thấy cái này, Mục Chính Hi ngồi thẳng người dậy: “Đương nhiên!” Nói xong, anh cầm lấy một phần văn kiện từ trên bàn lên, lật nó ra.

    “Cô Hạ, trước khi cô vào công ty, đã ký hợp đồng với chúng tôi, kỳ hạn là hai năm, nếu như trong hai năm, từ chức vì lý do cá nhân, cô sẽ phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng!”Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên mới bừng tỉnh ngộ. Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên mới bừng tỉnh ngộ.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 16: Có ý đồ Khác


    “Cô Hạ, trước khi cô vào công ty, đã ký hợp đồng với chúng tôi, kỳ hạn là hai năm, nếu trong thời gian hai năm, cô vì nguyên nhân cá nhân mà thôi việc, thì phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng!”

    Nghe tới đây, Hạ Tịch Nghiên mới bừng tỉnh ngộ, một lòng muốn nghỉ việc, lại quên mất chuyện này.

    Cô đứng đó, nhìn Mục Chính Hi, mày nhíu chặt.

    “Sao vậy? Cô Hạ đã suy nghĩ kỹ chưa?” Mục Chính Hi cười hỏi lại.

    Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ chuyện giữa hai người, vẫn cảm thấy bây giờ nghỉ việc khá tốt.

    Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu: “Tôi sẽ bồi thường!”

    Câu này nằm ngoài dự đoán của Mục

    Chính Hi.

    Anh híp mắt, có chút khó tin nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tiền vi phạm hợp đồng gấp hai lần, xem ra, cô Hạ rất có tiền!”

    “Vẫn đủ bồi thường tiền vi phạm hợp đồng!” Hạ Tịch Nghiên nhàn nhạt cười, mặc dù đau lòng muốn chết.

    Tích góp nhiều năm như vậy, e rằng chớp mắt đã ra đi kha khá rồi.

    “OK, đã vậy thì tôi cũng không nói nhiều gì nữa, sáu tỷ, cô Hạ lúc nào bồi thường thì tôi sẽ phê chuẩn lúc đó!”

    Cái gì?

    Sáu tỷ!?

    Hạ Tịch Nghiên không dám tin nhìn Mục Chính Hi: “Sáu tỷ?”

    “Đúng, sao vậy, khi ký hợp đồng lúc đầu, cô không nhìn rõ sao? Còn chưa truy cứu tổn thất cô gây ra cho Vân Duệ!” Mục Chính

    Hi nói.

    Nói tới chuyện này, Hạ Tịch Nghiên có chút khó tin, đi tới, cầm hợp đồng trên bàn, mở ra đọc, quả thật là vậy!

    Trên hợp đồng quả thực viết vậy.

    Mà trên thực tế, Hạ Tịch Nghiên ở London mấy năm này, trong tay cũng chỉ mới có ba tỷ.

    Đi đâu đào ra ba tỷ nữa!

    Hạ Tịch Nghiên đứng đó, không biết nên nói gì.

    “Thế nào? Cô Hạ lúc ký hợp đồng, không đọc kỹ sao?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

    Hạ Tịch Nghiên đứng đó, không nói chuyện.

    Quả thực, lúc ký hợp đồng ban đầu, cô một lòng muốn vào tập đoàn Vân Duệ, căn bản không suy nghĩ đến nguyên nhân này,

    nhưng không nghĩ tới tổng giám đốc của †ập đoàn Vân Duệ lại là Mục Chính Hi, làm loạn tất cả kế hoạch và sắp xếp của cô.

    Hạ Tịch Nghiên có chút do dự.

    Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, khóe môi Mục Chính Hi cong lên nụ cười thực hiện được.

    Thật lâu sau, Hạ Tịch Nghiên mới hồi thần, nhìn Mục Chính Hi, mở miệng: “Tôi cần thời gian chuẩn bị!”

    Nghe thấy lời này, Mục Chính Hi mở miệng: “Cô Hạ, tôi không có nhiều thời gian như vậy để đợi cô!”

    “Tôi sẽ nhanh hết sức!”

    “OK, đừng để người khác nói tôi không có tình người, cho cô thời gian hai ngày, nếu kỳ hạn hai ngày tới, Cô Hạ vẫn không thể bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, vậy tôi đành ngượng ngùng rồi!” Mục Chính Hi nói.

    Hai ngày? Nghe thấy câu này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, nhìn Mục Chính Hi, anh rõ ràng là cố ý. “Mục tổng, hai ngày sáu tỷ, sao có thể gom đủ?”

    “Đó là chuyện của cô!” Mục Chính Hi nói.

    Hạ Tịch Nghiên: “…”

    Đây rõ ràng là cố ý!!!

    Nhìn dáng vẻ Hạ Tịch Nghiên có chút tức giận, Mục Chính Hi cười: “Cô Hạ, nếu cô có thể tiếp tục công việc, vậy những chuyện này, đều xem như chưa từng xảy rai”

    Nghe tới đây, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cười: “Mục tổng, tập đoàn lớn như Vân Duệ, hẳn sẽ không thiếu một người như tôi, hay là nói…Mục tổng có ý đồ khác!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi nói.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 17: Báo thù


    Người phụ nữ này, đang khiêu khích anh ư?

    Có ý đồ gì khác? Ha.

    Khóe môi của Mục Chính Hi nhếch lên, nở nụ cười lạnh, anh ta nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Có ý đồ gì khác? Cô Hạ, nói thế nghĩa là gì? Cô cảm thấy tôi có ý đồ gì khác với cô à?”

    “Làm sao tôi biết được!” Hạ Tịch Nghiên đáp.

    Những người kiêu ngạo như Mục Chính Hi không thể chịu nổi kế khích tướng như thế này.

    “Cô Hạ, tôi đánh giá cao năng lực làm việc và thái độ của cô, còn cô nói ý đồ gì khác…e là cô nghĩ nhiều rồi!”

    “Nếu là thế thì tốt!” Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Tổng giám đốc Mục cứ việc yên tâm, trong vòng hai ngày, tôi sẽ chuyển phí bồi thường hợp đồng vào tài khoản của công ty”

    “Ồ, nếu như không còn gì nữa thì thôi đi trước đây!” Sau khi nói dứt lời, Hạ Tịch Nghiên cũng không nói gì với Mục Chính Hi nữa, cô quay người, thẳng lưng bỏ đi.

    Mục Chính Hi híp mắt lại, nhìn theo bóng lưng của cô.

    Ha… Không ngờ lại nói anh có ý đồ khác! Có thì làm sao!?

    Anh không tin rằng cô sẽ không thỏa hiệp!

    Sau khi đi ra khỏi phòng làm việc của Mục Chính Hi, đột nhiên Hạ Tịch Nghiên thở phào một hơi.

    Khi nấy nói chuyện với Mục Chính Hi mà cứ như đi đánh trận vậy, bây giờ cô còn cảm thấy yếu ớt nữa đây.

    Mục Chính Hi không phải là người Sáu tỷ… Nghĩ đến con số ấy, đầu cô lại đau buốt.

    Hai ngày, cô biết đi đâu mượn sáu tỷ đây!

    Rõ ràng Mục Chính Hi cố ý làm vậy!

    Mặc dù nghĩ thì nghĩ thế, nhưng cô vẫn kiên quyết rời khỏi tập đoàn Vân Duệ, nếu như thật sự phải làm việc gần anh ta, cô sẽ điên mất.

    Cô nghĩ như thế, rồi rời khỏi tập đoàn Vân Duệ.

    Ngày tiếp theo.

    Mới sáng sớm, Hạ Tịch Nghiên đã bị đánh thức bởi một cú điện thoại.

    Gô duỗi tay ra từ bên dưới lớp chăn, sờ

    điện thoại, bấm nghe: “Alo…”

    Sau khi nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, Hạ Tịch Nghiên ngồi bật dậy: “Cái gì? Cảnh sát ư? Được rồi, tôi sẽ qua ngay!”

    Thế là, Hạ Tịch Nghiên bèn vội vàng xuống giường, thay đồ, cuống quýt chạy ra ngoài.

    Hơn một tiếng đồng hồ sau, bọn họ mới từ đồn cảnh sát đi ra ngoài.

    “Má, đúng là xui xẻo, chỉ là bám đuôi bình thường thôi, thế mà lại đi tố tớ rắp tâm hại người!” Vừa mới bước ra khỏi đồn cảnh sát, Đô Đô đã nói với giọng bất mãn.

    “Sao lại thế này?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

    “Ai mà biết đâu! Tức chết mất, rõ ràng là cố ý báo thù mà!” Đô Đô tức giận gào lên, sau khi nói xong chuyện này, cô ấy nghiêng đầu nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, tớ vô cùng ủng hộ quyết định của cậu, càng cách xa loại người như Mục

    Chính Hi ra thì càng tốt!”

    Sao chuyện này lại có dính líu đến Mục Chính Hi?

    “Chuyện này liên quan gì đến anh ta!?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

    “Chủ chiếc xe tớ theo đuôi là anh ta đó.” Đô Đô nói với vẻ nghiêm túc.

    Hạ Tịch Nghiên: “…Là Mục Chính Hi à?”

    “Phải đó, tớ cảm thấy anh muốn cố ý báo thù!” Đô Đô nói với vẻ giận dữ.

    Nghĩ đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

    “Đi thôi, về rồi nói tiếp, à phải rồi, đừng nói chuyện này cho nhà tớ nghe, tớ không muốn họ lo lắng!” Đô Đô nói.

    “Tớ biết rồi!” Hạ Tịch Nghiên ừm một tiếng, nhưng trông cô có vẻ lơ đễnh, như thể đang suy tư điều gì đó.

    Quả nhiên, Mục Chính Hi nhất quyết

    không bỏ qua vụ án này.

    Dường như, có cảm giác như anh ta muốn tố cáo Đô Đô cho đến cùng.

    Cuối cùng, Hạ Tịch Nghiên vẫn không nhịn được, cô gọi vào số điện thoại trong phòng làm việc của Mục Chính Hi.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 18: Có mục đích khác


    “Alo, tổng giám đốc Mục, là tôi đây!” Hạ Tịch Nghiên mở miệng nói.

    Nghe thấy thế, Mục Chính Hi sững sờ, khóe miệng anh lập tức nhếch lên: “Ai vậy?”

    Hạ Tịch Nghiên dám chắc rằng, chắc chắn Mục Chính Hi đã nhận ra giọng nói của cô rồi, bây giờ anh ta hỏi, chắc chắn là cố ý.

    “Hạ Tịch Nghiên!” Hạ Tịch Nghiên gần từng câu từng chữ.

    Nghe cô nói vậy, Mục Chính Hi khựng lại, giả vờ tùy ý hỏi: “Sao, đã kiếm đủ tiền bồi thường hợp đồng à?”

    Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi, cô ngẫm nghĩ một lúc rồi mở miệng nói: “Tôi tìm anh không phải vì chuyện này!”

    ” Ồ, vậy còn chuyện gì khác nữa. Mục

    Chính Hi hỏi lại.

    Nghe thấy thế, Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi: “Tôi tìm anh là vì chuyện bám theo đuôi xel”

    Cô vừa mới nói dứt lời, Mục Chính Hi đã khựng lại, không làm một lúc hai việc nữa, mà tập trung nói chuyện với người ở đầu dây bên kia.

    “Ồ? Việc này có liên quan gì đến cô?”

    “Tổng giám đốc Mục, chắc là anh cũng biết, Đô Đô là bạn của tôi!” Mục Tịch Nghiên sốt ruột nói.

    “Thế thì sao?” Mục Chính Hi hỏi lại.

    “Có thể xin anh rút đơn kiện được không, rõ ràng chỉ là bám theo đuôi xe thôi, tại sao lại tố cô ấy rắp tâm hại người kia chứ?” Hạ Tịch Nghiên nói qua điện thoại.

    Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi nhếch môi cười: “Cô Hạ, cô nói thế, nghĩa là bảo tôi đã vu oan cho cô ta chứ gì?”

    “Có phải hay không, trong lòng tổng giám đốc Mục biết rõ!” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Rõ ràng anh ta cố ý, còn không chịu thừa nhận.

    Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi nhếch môi cười nhạt: “Cô Hạ, xin cô chú ý từ ngữ, sao cô biết cô ta không rắp tâm hại người, cô cũng biết đó, lúc ở trong nhà ăn, bọn tôi hiểu lầm nhau chút chuyện, lỡ như trong lòng cô ta thấy bất mãn, cố ý tông tôi thì phải làm sao đây, lẽ nào bây giờ tôi phải tha cho cô ta à?”

    Quả nhiên, Mục Chính Hi đang báo thù!

    Người đàn ông nhỏ nhen này!

    Đã nhiều năm như vậy mà không thay đổi một chút nào.

    Nhưng mà, Hạ Tịch Nghiên không biết rốt cuộc mục đích của Mục Tịch Nghiên là gì…

    “Cô ấy là bạn của tôi, tôi tin tưởng cô

    ấy!” Hạ Tịch Nghiên nói. “Đó là bạn của cô, không liên quan gì đến tôi hết!”

    “Mục Chính Hi, rõ ràng anh đang cố ý!” Hạ Tịch Nghiên không nhịn nổi, mà vẫn sốt ruột mở miệng nói.

    “Vậy thì sao?” Mục Chính Hi mở miệng hỏi, cho dù cố ý, thì cô có thể làm được gì?

    Câu nói này, suýt nữa đã khiến cho Hạ Tịch Nghiên tức chết.

    “Không chỉ là thế, tôi nhất định phải đẩy cô ta vào tù, cô nên tin rằng, tôi có khả năng này!” Mục Chính Hi ung dung lên tiếng, mặc dù giọng nói không lớn, nhưng lại có vẻ dọa dẫm đến đáng sợ.

    Hạ Tịch Nghiên không biết phải nói làm sao mới được.

    “Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Hạ Tịch Nghiên không khỏi tức giận, cô hỏi lại, với gia thế và tập đoàn Vân Duệ của anh ta,

    nếu muốn đẩy Đô Đô vào tù, thì đúng là chẳng có vấn đề gì cả.

    “Cô nói cứ như thể tôi có mục đích khác vậy đấy!”

    “Chẳng phải thế à?” Hạ Tịch Nghiên vặc lại.

    Mục Chính Hi anh ta sẽ làm những chuyện không có mục đích à?

    “Hiểu tôi đến thế sao?” Nghe cô nói vậy, Mục Chính Hi chợt nở nụ cười, rồi hỏ lại, giọng nói đầy từ tính của anh vang lên trong ống nghe điện thoại, Hạ Tịch Nghiên ngẩn nguời.

    Người nói vô tình, người nghe có ý, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy hơi nhạy cảm, bèn vội vàng dời đề tài: “Người nào cũng vậy, làm gì cũng đều có mục đích, tôi tin rằng tổng giám đốc Mục cũng vậy!”

    Mục Chính Hi nghe thấy thế, bèn cười cười, anh híp mắt lại: “Có phải tôi muốn gì thì cô cũng đồng ý không?” Tại sao Hạ Tịch Nghiên lại thấy chấn động sau khi nghe xong câu nói này kia chứ, câu này, mờ ám quá.
     
    Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
    Chương 19: Đạt thành hiệp ước


    Nghe tới đây, Mục Chính Hi cười cười, anh híp mắt lại: “Có phải tôi muốn gì? Cô đều đồng ý đúng không?”

    Tại sao Hạ Tịch Nghiên lại thấy chấn động sau khi nghe câu nói này kia chứ, câu này, mờ ám quá.

    Rốt cuộc Mục Chính Hi nghĩ như thế nào, cô không biết, chỉ biết bây giờ người đàn ông này, giống hệt như anh hùng thần bí vậy, khiến cho cô nhìn không thấu.

    “Anh, anh nói vậy là sao!?” Hạ Tịch Nghiên hỏi, không biết vì sao mà lúc hỏi câu này, trong lòng cô thấy chột dạ.

    “Ý gì? Ý gì còn không hiểu mà dám đến cầu xin tôi à?” Mục Chính Hi mỉa mai.

    Trong lúc nhất thời, Hạ Tịch Nghiên nghẹn lời không biết phải nói thế nào mới được.

    Bây giờ Mục Chính Hi chiếm thế thượng phong, cô cũng không còn cách nào khác.

    Nhưng vừa nghĩ đến chuyện Đô Đô phải ngồi tù vì việc cỏn con này, cô không tài nào chấp nhận nổi, hơn nữa, sao cô cảm thấy chuyện này lại có liên quan đến mình kia chứ.

    Mục Chính Hi đang giúp Lăng Tiêu Tường báo thù đúng không!

    Hạ Tịch Nghiên chỉ nghĩ đến mỗi chuyện này!

    Hạ Tịch Nghiên nghĩ đến đây, bèn nói tiếp: “Được rồi, anh muốn nói chuyện gì!?”

    Câu nói của Hạ Tịch Nghiên nằm trong dự tính của Mục Chính Hi, anh đã nghĩ cô sẽ thỏa hiệp, nhưng không ngờ lại nhanh đến như vậy.

    Có lẽ phải nói rằng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

    Hạ Tịch Nghiên là một cô gái thông

    minh, biết rằng để điều kiện quá thời gian qui định thì mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn.

    Mục Chính Hi nghĩ ngợi một hồi, rồi chậm rãi cất tiếng nói: “Nghĩ kỹ chưa?”

    “Đương nhiên rồi, những người như tổng giám đốc Mục, không đạt được mục đích thì sẽ không chịu dừng tay!?” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Có nghe thế nào thì Mục Chính Hi cũng cho rằng cô đang khen ngợi mình.

    Nhưng mà, không thể không phủ nhận rằng, thực tế chính là như vậy.

    “Thực chất, cũng không có chuyện gì, chỉ có điều có một vụ án, hơi vướng tay, Cô Hạ đã ở nước ngoài nhiều năm như vậy, tôi tin rằng cô có thể xử tý tốt được thôi!” Mục Chính Hi mở miệng hỏi.

    Sau khi nói dứt lời, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy hơi bất ngờ: “Chỉ thế thôi à?”

    “Chỉ thế thôi, chứ bằng không, cô cảm thấy tôi sẽ muốn cái gì nữa?” Nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi trả lời với vẻ đùa bốn.

    Hạ Tịch Nghiên: “…” Mục Chính Hi cao thâm khó dò như vậy, ai mà biết anh ta đang nghĩ gì.

    Có điều như thế, là tốt nhất.

    “Được, tôi hứa với anh, cũng hy vọng anh biết giữ chữ tín, hủy bỏ đơn tố cáo Đô Đôi” Hạ Tịch Nghiên nói.

    Nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi nhếch môi cười: “Cô Hạ, cô không cần phải nói chắc nịch như vậy đâu, chỉ cần cô làm được, tôi mới nghĩ đến chuyện hủy bỏ!” Mục Chính Hi đáp.

    “Anh…” Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

    “Có điều cô cứ yên tâm, tạm thời tôi sẽ không tố cáo cô ta đâu, cô ta cũng không cần phải ngồi tù!” Mục Chính Hi nói.

    Nghe thấy vậy, Hạ Tịch Nghiên mới yên tâm hơn một chút.

    Bây giờ cũng chỉ đành như vậy mà thôi.

    Bắt Mục Chính Hi nhường bước là chuyện không thể nào rồi.

    “Được, một lời đã định!” Hạ Tịch Nghiên cất tiếng nói.

    “Một lời đã định!” Mục Chính Hi nói nhỏ nhẹ, rồi mới tiếp tục lên tiếng: “Cô Hạ, hoan nghênh cô đi làm vào ngày mai!” Sau khi nói dứt lời, Mục Chính Hi dứt khoát cúp máy ngay.

    Mục Chính Hi nhìn điện thoại, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ híp lại, khóe môi cong lên, nở nụ cười.

    Kết quả, mọi thứ đều nằm trong dự đoán của anh…

    Ở đầu dây bên kia, sau khi cúp máy, Hạ Tịch Nghiên cũng thở phào một hơi.

    Không ngờ, cô muốn rời khỏi tập đoàn

    Vân Duệ, nhưng lại quay về bằng cách này. Nhưng vì Đô Đô, thì cũng đáng thôi.

    Chỉ có điều Hạ Tịch Nghiên không biết, mọi mưu toan này, đều nhắm cả vào cô…
     
    Back
    Top Bottom