Ngôn Tình Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1207


Chương 1207

Một lát sau, một túi bánh mì biến mất trong tíc tắc.

Còn hơn phân nửa cái bánh lẻ loi trơ trọi đặt ở đấy, Tô Nhược Hân đang định nhường cho Hạ Tam ăn, Hạ Thiên Hương đã cầm lên: “Chị Tô Nhược Hân nói đúng, bánh mì có hạn sử dụng, mở túi ra mà không ăn sẽ hư đấy, không thể để đến ngày mai được.” Sau đó cô ấy ăn hết nửa ổ bánh mì trong vài lần cắn.

Đêm đã đến.

Cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi.

Nhưng vì bởi vì bầu trời tối đen nên họ càng không đi được.

Lò sưởi cứ bật rồi tắt trong hơn mười giờ.

Nhiên liệu trong bình không còn thừa mấy.

Hạ Tam mở một lúc rồi lại tắt đi.

Lúc tắt lò sưởi, Hạ Thiên Hương sẽ co rúm lại: “Hạ Tam, tôi lạnh.”

“Cô Hạ… Tôi…” Hạ Tam hoàn toàn không biết phải đáp lại Hạ Thiên Hương như thế nào.

Hạ Thiên Hương không biết trên xe đã hết đồ ăn, cũng không biết bình xăng đã cạn kiệt.

Khi Tô Nhược Hân thống kê, Hạ Thiên Hương đang ngủ.

“Thiên Hương, để chị ôm em, em sẽ không thấy lạnh nữa.” Tô Nhược Hân nói xong thì vươn tay ra, ôm lấy Hạ Thiên Tường.

Sau đó, Hạ Thiên Hương thật sự ngoan ngoãn dựa sát vào người Tô Nhược Hân, rõ ràng cô ấy lớn hơn Tô Nhược Hân vài tuổi, nhưng bây giờ nhìn lại, Tô Nhược Hân cứ như chị gái của cô ấy vậy, toàn là ‘Tô Nhược Hân chăm sóc Hạ Thiên Hương.

“Chị dâu, cảm ơn chị.” Có hơi ấm truyền tới cơ thể, Hạ Thiên Hương chợt nói.

Một tiếng chị dâu khiến Tô Nhược Hân ngẩn người, cô vừa định mở miệng, đột nhiên nghe thấy Lư Yên ở bên cạnh phấn khởi kêu: “Mọi người mau nhìn kìa, có máy bay.”

“Lừa người.” Có lẽ vì bị Tô Nhược Hân lừa một lần, Hạ Thiên Hương không cần nghĩ đã nói thẳng rằng Lư Yên lừa cô.

Nhưng những người khác ở trong xe đều tò mò nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa sổ xe là một màu trắng xóa.

Vì có tuyết nên dù đã là đêm khuya, khu vực xung quanh vẫn được chiếu sáng rực.

Ít nhất là cảnh vật trong phạm vi mười mét vẫn có thể thấy rất rõ.

Chỉ tiếc là cảnh sắc bên ngoài chỉ toàn là màu trắng.

Đến cả chị gái cũng nói, đây là trận tuyết lớn nhất chị từng thấy trong năm nay.

Hiếm khi có tuyết rơi dày vào tháng tám.

Mà lúc này, thật sự có một chiếc máy bay giữa không trung.

Là máy bay trực thăng.

“Thiên Hương, anh của em đã đến rồi.” Tô Nhược Hân vừa trông thấy trực thăng, cơ thể vốn căng cứng bỗng thả lỏng, sau đó cô thở phào nhẹ nhõm như thể trút được gánh nặng, cho dù máy bay vẫn chưa đáp xuống, cho dù cô vẫn chưa nhìn thấy Hạ Thiên Tường, cô vẫn biết rằng anh đã đến.

Chỉ là anh đến sớm quá, sớm hơn hẳn một ngày so với thời gian mà cô dự kiến.

Mọi người ở trong xe bước xuống.

Đúng vậy, ngoài trừ Tô Nhược Hân, tất cả đều xuống xe.

Ngay cả Hạ Thiên Hương cũng vui vẻ đi xuống.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1208


Chương 1208

Tuy cảm xúc của cô ấy bất ổn, nhưng ý thức và tư duy bây giờ rất bình thường.

Lý do mà Tô Nhược Hân không xuống xe là vì cô vẫn đang bị thương.

Máy bay trực thăng dừng lại.

Cửa cabin mở ra, Hạ Thiên Tường mặc bộ đồ phi công màu đen nhanh chân đi xuống.

Anh đứng ở trong đống tuyết, liếc mắt đã thấy Hạ Thiên Hương, ngay sau đó Hạ Thiên Hương nhào thẳng vào lồ ng ngực của anh: “Anh trai.”

Hai anh em ôm nhau gắt gao, thậm chí Tô Nhược Hân còn cho rằng Hạ Thiên Hương đang khóc.

Chắc Hạ Thiên Tường sẽ không khóc đâu.

Nhưng mà nhất định anh sẽ bất ngờ, bọn họ mới xuất phát hai ngày mà Hạ Thiên Hương đã có thể nhận ra anh.

Đó là nhờ cô kê đơn thuốc nhanh chóng loại bỏ độc tố trong cơ thể của Hạ Thiên Hương.

Thật ra, nếu như không có vết chích của Lục Diễm Chỉ, chưa chắc Hạ Thiên Hương đã bị điên.

Cô ngồi trong xe, nhìn bóng dáng mọi người hoan hô vui vẻ, khóe môi cũng gợi lên một nụ cười khẽ.

Họ chỉ mới chờ có một ngày mà thôi, thật là may mắn làm sao.

Nhưng cô cũng biết, vận may của bọn họ, tất cả đều đến từ chính Hạ Thiên Tường.

Hạ Thiên Tường có thể đến nhanh như vậy, nếu như cô đoàn không lầm thì anh đã xuất phát từ rạng sáng nay rồi.

Đầu tiên là máy bay, rồi sang ô tô, sau đó chắc chắn là anh đã biết chuyện không tìm thấy bọn họ ở trên đường.

Bèn tạm thời chuyển qua chiếc máy bay trực thăng.

Dáng vẻ lái máy bay của Hạ Thiên Tường đẹp trai quá.

Tô Nhược Hân cứ nhìn anh qua cửa sổ xe như thế, ánh mắt cô chợt ẩm ướt.

Đột nhiên, người đàn ông kia buông Hạ Thiên Tường đang ở trong ngực ra.

Đôi chân dài châm chậm đi về phía cô.

Từng bước một, trâm ổn mà kiên định, âm thanh “lộp bộp” khi giãm lên mặt tuyết giống như tiếng nhạc, cứ như vậy truyền vào màng nhĩ của Tô Nhược Hân, đẹp tuyệt vời.

Hạ Thiên Tường thật sự đi tới chỗ cô.

Đằng sau anh chính là tuyết trắng, trông như một con quái vật khổng lồ thời xa xưa ở trong núi, còn anh thì giống vị Hoàng Tử trong truyện cổ tích thời Trung cổ, đi về phía cô tựa như một giấc mộng.

Cửa xe được mở ra.

Hình như cô còn không thể thở được.

“Nhược Hân.” Tô Nhược Hân nghe thấy tiếng gọi khàn khàn lâu chưa được nghe, âm thanh này quá đỗi quen thuộc, quen đến nổi dường như đã khắc sâu vào linh hồn của cô.

Cứ như hai người họ đã xa cách hàng nghìn năm, cuối cùng sau biết bao lâu anh cũng đã quay về thế giới của cô.

Nhưng rõ ràng là sáng hôm qua anh vẫn còn tiễn cô ra sân bay, đưa mắt nhìn cô đi.

Chỉ mới hai ngày, lại tựa như một thế kỳ dài dằng dặc.

Cô cứ tưởng mình đã bị thế giới này quên lãng, ấy nhưng anh bỗng xuất hiện từ trên trời giáng xuống, anh sẽ đưa cô đi, đi đến một nơi ấm áp có cao lương mỹ vị.

Chỉ cần anh đã tới, sẽ chẳng còn gian nan khổ cực nữa.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1209


Chương 1209

Chỉ cần anh đã tới, cuối cùng cô cũng không cần phải một mình chịu đựng từng giây từng phút qua đi.

Anh là người duy nhất mà cô có thể tin tưởng và nương nhờ.

Cánh tay Hạ Thiên Tường nhẹ nhàng ôm lấy cô, Tô Nhược Hân lập tức dựa vào lồ ng ngực của anh.

Có một luồng khí lạnh ập tới, nhưng cô lại chỉ cảm thấy ấm áp.

Rất ấm.

“Nhược Hân, anh đến rồi, không sao, không sao cả.” Bàn tay của người đàn ông võ lên lưng cô, một cái lại một cái, tất cả đều là để trấn an.

Vì vậy, trái tim đã yên ổn lại từ khi nhìn thấy anh, giờ đây chỉ còn lại sự bình yên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cọ nhẹ vào ngực anh, cái mũi chợt đau xót: “Sao anh lại tới dây?”

“Anh vốn đã nghĩ sẽ đi đến đây cùng em và Thiên Hương, chẳng qua là có vài việc không thể bỏ được.”

Bởi vì không bỏ được nên mới chậm một ngày, không ngờ cô gái này lại gặp họa.

Còn dám tới nơi hoang vu.

Thật ra trên đời này, nơi càng đẹp lại càng nguy hiểm.

Giống như cây thuốc phiện, hoa càng đẹp càng độc.

“Hạ Thiên Tường, cảm ơn anh vì đã đến.” Tô Nhược Hân lại dụi đầu vào ngực Hạ Thiên Tường, sau đó cả cơ thể lập tức mềm nhũn tựa vào người anh, không nói lời nào.

“Nhược Hân…

Chỉ có mỗi tiếng hít thở của người con gái mềm mại tựa vào lồ ng ngực anh sau tiếng gọi khẽ ấy.

“Nhược Hân… Hạ Thiên Tường lại gọi thêm một tiếng nữa, sau đó trực giác nói cho anh biết có gì đó không đúng.

Coi như là Tô Nhược Hân vui vẻ vì gặp lại anh, nhưng cũng không đến mức sẽ nghẹn ngào.

Anh đã gọi cô hai lần rồi, thế nhưng cô vẫn không đáp lại.

Nghĩ đến phía sau lưng có mười mấy người đang nhìn về hướng anh, Hạ Thiên Tường dè dặt khom người, ôm ngang Tô Nhược Hân lên.

Lúc nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái nằm chết dí trong khuỷu tay anh, Hạ Thiên Tường bối rối vô cùng.

Cô nhóc này buồn ngủ đến mức nào đây?

Sau khi nhìn thấy anh, vì thả lỏng tâm trí mà đã dựa vào lồ ng ngực anh ngủ thiếp đi mất.

Nghĩ đến việc Hạ Tam báo cáo rằng cô bị thương, cuối cùng anh vẫn không nỡ đánh thức cô, ôm cô bước nhanh tới chỗ máy bay trực thăng.

Đoàn người ở sau lưng nhanh chóng chia làm hai nhóm.

Một nhóm lên máy bay theo Hạ Thiên Tường.

Nhóm còn lại do Hạ Tứ dẫn đầu đứng đợi tại chỗ, chờ máy bay trực thăng quay lại đón bọn họ lần nữa.

Tô Nhược Hân đã ngủ say, cô nằm ngủ ở trong ngực của Hạ Thiên Tường.

Ngoại trừ Hạ Thiên Hương bất ngờ ra thì tất cả mọi người trong máy bay đều không dám thở mạnh.

Thậm chí còn không dám nhúc nhích.

Họ tuyệt đối không dám nhìn Hạ Thiên Tường ôm Tô Nhược Hân.

Mà Hạ Thiên Tường thì mặt không đỏ tim không đập cứ tiếp tục ôm cô gái ở trong ngực.

Mới tách ra có hai ngày thôi, mà sự tích anh hùng của cô nhóc này đã khiến lỗ tai của anh hư luôn rồi.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1210


Chương 1210

Nhưng nhiều hơn thế chính là sợ hãi.

Đối mặt với mười tám chiếc xe máy và bốn mươi ba người bịt mặt, cô lại có thể bình tĩnh ung dung mà đối mặt, dẫn theo tám người toàn thân trở ra.

Thêm cả hiện tại, cô lại dẫn dắt mười người chịu đựng qua một đêm đầy giày vò.

“Anh.” Hạ Thiên Hương không sợ chết mà bu lại, sau đó ngồi bên cạnh Hạ Thiên Tường.

Tiếng gọi của Hạ Thiên Hương rốt cuộc cũng khiến Hạ Thiên Tường tỉnh lại từ nỗi sợ hãi vô biên trong lòng: “Hả?”

Anh nghĩ mà sợ, anh sợ Tô Nhược Hân, anh sợ mất đi cô, mất cô chính là tước đi mạng sống của anh.

Cô không có ở đây, anh nghĩ, anh cũng sẽ không sống nổi nữa…

“Chị dâu rất đỉnh.” Gương mặt của Hạ Thiên Hương đỏ lên, sau đó thật lòng cảm thán.

Ban đầu cô ấy không ưa Tô Nhược Hân.

Cô ấy luôn cảm thấy gia cảnh ví như gia đình Tô Nhược Hân căn bản không xứng với anh trai mình.

Nhưng bây giờ Hạ Thiên Hương đã thay đổi nhận thức.

Tô Nhược Hân rất tài giỏi.

Chỉ mới hai ngày mà Tô Nhược Hân đã thu phục được cô ấy.

“Nhớ anh là ai chưa?” Hạ Thiên Tường sớm đã phát hiện Hạ Thiên Hương thay đổi, cô ấy không còn là Hạ Thiên Hương chỉ biết kêu gào, khóc lóc, điên đại như khi còn ở trong viện điều dưỡng.

Hạ Thiên Hương… Khỏi bệnh quá nhanh.

Nhưng Tô Nhược Hân có nói rõ, rằng Hạ Thiên Hương không khỏi bệnh nhanh như vậy, phải cho.

cô một thời gian mới có thể điều trị cho cô ấy bình phục hoàn toàn.

“Ừm, em nhớ hết, nhưng anh ơi, em vẫn muốn chết.”

“Thiên Hương, không được nhắc đến cái chết.’ Hạ Thiên Tường buông Tô Nhược Hân ra, định ôm chầm lấy Hạ Thiên Hương.

Kết quả, Hạ Thiên Hương thấy anh muốn buông ‘Tô Nhược Hân ra thì thẳng thừng phản đối: “Chị dâu đang mệt, cả ngày ngồi xe lúc nóng lúc lạnh, anh đừng để chị ấy xuống, cứ cho chị ấy ngủ một giấc thật ngon trong lòng anh đi. Anh yên tâm, vì chị ấy, em vẫn sẽ xem anh là anh ruột.”

“..” Hạ Thiên Tường quay đầu nhìn Hạ Thiên Hương, đây chẳng phải nếu Tô Nhược Hân không nói trước thì Hạ Thiên Hương sẽ không xem anh là anh ruột đúng không?

“Anh, ánh mắt đấy là sao?” Hạ Thiên Hương khinh bỉ trợn mắt liếc Hạ Thiên Tường.

Cũng may, Hạ Thiên Tường không định so đo với Hạ Thiên Hương, nhớ lại từng tiếng “chị dâu” của cô ấy, ánh mắt anh ấm áp hơn: “Em khỏe mạnh là tốt rồi”

“Em không biết nữa. Anh, có lúc em sẽ đau đầu, loại cực kỳ đau nhức, đau lắm, nhưng em không sợ, chị dâu sẽ có cách.”

“Ừ, Nhược Hân sẽ có cách.” Đầu ngón tay Hạ Thiên Tường khế chạm vào mặt Tô Nhược Hân. Anh vô tình nhặt được một bảo vật, sở hữu cả một kho báu.

“Chị ấy thật sự có thể hút thứ đó nhỉ?” Một lát lâu sau, Hạ Thiên Hương đột nhiên hỏi.

“Ừ, đúng thế”

“Thì ra chị dâu không lừa em, anh, có phải em bị bẩn rồi không?” Hạ Thiên Hương nhìn mãi ra ngoài cửa sổ máy bay, nhỏ giọng hỏi anh như linh hồn đã bay ra bầu trời.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1211


Chương 1211

“Không đâu, Thiên Hương rất sạch sẽ.”

“Anh…” Hạ Thiên Hương bỗng chốc dựa vào vai Hạ Thiên Tường: “Anh, lồng ngực anh dành cho chị dâu, về sau một bờ vai anh phải giữ lại cho em đó.”

Hạ Thiên Hương khe khẽ nói, môi cô ta cuối cùng cũng lộ ra nụ cười lâu ngày mới xuất hiện.

“Được”

Máy bay không chút tiếng động, Tô Nhược Hân ngủ rất sâu.

Tối qua ngủ muộn, sáng nay phải dậy sớm, cả ngày vì lo lắng nên Tô Nhược Hân không ngủ được, giờ phút này cô ngủ ngon ơi là ngon, đến mức khiến cho Hạ Tam đi theo tự hỏi, chẳng biết từ bao giờ anh Hạ đã biến thành thuốc ru ngủ Tô Nhược Hân, chỉ cần chạm vào anh Hạ là cô lăn ra ngủ.

Tô Nhược Hân được đặt nhẹ nhàng lên giường lớn ở khách sạn, cô co mình lại rồi tiếp tục ngủ.

Hạ Thiên Tường đắp chăn cho cô, anh xoa nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược Hân một cái rồi lúc này mới bất đắc dĩ ngồi vào một bên ghế salon, cầm laptop lên bắt đầu công việc bận rộn.

Thực tế, khi xuất phát từ thành phố T anh vẫn luôn bận rộn, dù là ở trên máy bay, tay anh vẫn không dừng chuyển động.

Hiện tại càng phải tăng tốc, nhân lúc Tô Nhược Hân ngủ, anh muốn dốc hết sức xử lý một phần công việc. Sau đó, chờ đến khi Tô Nhược Hân tỉnh dậy, anh có thể dành trọn thời gian để ở bên cô rồi.

Nghe tiếng hít thở đều đặn, động tác tay của Hạ Thiên Tường càng nhanh hơn. Vách tường trong phòng phản chiếu dư ảnh mười ngón tay anh nhấp nhô. Đến tận khi trò sắp sáng rõ, Hạ Thiên Tường mới gập laptop lại rồi vào toilet.

Anh không mắc chứng sợ độ cao.

Cho nên anh dám tắm.

Tắm rồi đi ngủ.

Hạ Thiên Tường nhẹ nhàng ôm chầm cô gái nhỏ đang say ngủ vào lòng. Thân thể cô mềm mại như nước.

Anh vừa kề sát, cô bắt đầu tìm một tư thế thoải mái cuộn tròn trong lòng anh, giống như bao đêm hai người ở bên nhau từ trước đến giờ.

Nương theo bóng đêm ngoài cửa sổ, Hạ Thiên Tường lắng lặng nhìn cô gái tựa con mèo nhỏ trong lòng mình, nếu anh không biết rõ năng lực của cô lớn đến đâu, nếu Hạ Tam theo sát Tô Nhược Hân hai ngày nay không kể hai năm rõ mười những “chiến tích” của cô cho anh nghe thì anh chắc chắn sẽ xem cô thành cô bé ngoan ngoãn nghe lời nhất.

Nhịn.

Nhịn ý nghĩ muốn hôn cô, Hạ Thiên Tường nhắm hai mắt lại.

Thành ra Tô Nhược Hân ngủ đầu tiên và cũng là người cuối cùng tỉnh giấc.

Trái tim căng thẳng suốt hai ngày nay cuối cùng cũng thư giãn, cô ngủ một cách say sưa.

Nhưng Tô Nhược Hân bị hôn đến tỉnh.

Bởi người nào đó thật sự nhịn không nổi.

Nhịn từ tối hôm qua đến hừng đông.

Rồi từ hừng đông đến giữa trưa.

Nhịn nữa là nhịn đến tối luôn.

Khoảnh khắc Tô Nhược Hân mở mắt ra, khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông ở ngay trước mắt cô. Mới đầu, Tô Nhược Hân dưới cơn buồn ngủ còn hơi ngẩn ra, sau đó cô mơ màng hỏi Hạ Thiên Tường: “Mấy giờ rồi?”

Dường như cô ngủ rất lâu.

Tiếp đó, Tô Nhược Hân quay đầu, nhìn ánh mặt trời ấm áp xuyên qua lớp rèm cửa sổ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1212


Chương 1212

“Đến giờ dùng trà chiều rồi, em muốn ăn gì?” Hạ Thiên Tường cười nhẹ rồi đứng dậy, nếu chẳng phải lo cô đói bụng, anh chắc chắn không bỏ qua cho cô.

Vừa rồi anh chưa hôn đủ mà cô đã tỉnh rồi.

“Gì cũng được, Hạ Thiên Tường, anh bảo phòng bếp cứ mang thứ gì ăn được lên.” Tô Nhược Hân ngẫm nghĩ, từ trưa qua đến giờ cô chỉ mới ăn nửa ổ bánh mì.

Trời ơi, hai mươi bốn giờ chỉ ăn nửa ổ bánh mì, hiện tại bụng cô đang hát vang bài ca vườn không nhà trống.

“Được, năm phút nữa.” Hạ Thiên Tường quay người đi gọi đồ ăn, mới đi một bước thì nói tiếp: “Không được, tối đa ba phút.”

Sau đó, anh Hạ trực tiếp mở cửa phòng nói to với người bên ngoài: “Trong vòng ba phút hãy phục vụ trà chiều.”

Tô Nhược Hân thật sự cho rằng anh gọi món ngọt uống trà chiều, cô miễn cưỡng đi rửa mặt, nào ngờ lúc đi ra, liếc mâm đồ ăn trên bàn uống nước, cô ngớ người.

Có bánh bao súp cô thích ăn, có phải mắt cô bị…

Hoa rồi không?

Nhìn hình dạng bánh bao súp, còn cả vỉ hấp, tất cả thật là thân quen.

Tô Nhược Hân đói muốn xỉu lập tức lao đến, trực tiếp dùng tay bốc một cái nhét vào miệng.

Mùi vị quen thuộc ngập tràn khoang miệng, đúng là loại bánh bao súp độc quyền nhà họ Hạ rồi.

Nhìn tốc độ ăn của cô, môi Hạ Thiên Tường mím lại thành một đường thẳng. Anh nín cười, gắp một cái đưa đến bên môi cô: ‘Nuốt hết cái kia rồi mới được ăn thêm cái này.”

Tô Nhược Hân phồng má, nói: “Ngon quá, ăn rất ngon.”

Từ phòng bếp nhà họ Hạ, đây là món cô thích ăn nhất, không gì sánh bằng.

Ăn liền năm cái, Hạ Thiên Tường không cho Tô Nhược Hân ăn bánh bao súp nữa: ‘Không được kén ăn, mỗi món đều phải ăn hai miếng, nhé?”

Sau đó, anh bá đạo bưng vỉ hấp chẳng còn dư mấy cái bánh bao súp lên rồi bước đi ngay.

Đôi mắt Tô Nhược Hân lấp lánh đầy ánh sao: “Anh mang nó đi đâu?”

“Thiên Hương cũng thích ăn.”

Nghe nhắc đến Thiên Hương, lúc này Tô Nhược Hân không cản nữa: “Ồ, cô ấy là người bệnh, em không tranh với cô ấy.” Dù sao còn cả bàn đồ ăn ngon đang chờ cô kìa.

“À thì, anh thay em tranh với con bé.” Hạ Thiên Tường bình tĩnh nói.

Sau đó, phía sau cửa, giọng nói của Hạ Thiên Hương chợt vọng vào: “Anh, anh không cắn rứt lương tâm à? Tốt xấu gì Tô Nhược Hân chưa cưới anh đâu, ở đây em mới là người thân nhất của anh…”

Tô Nhược Hân mỹ mãn ăn cơm, mặc kệ Hạ Thiên Tường và Hạ Thiên Hương có đánh nhau hay không.

Thật sự là quá đói.

Tuy nhiên cô ép mình giảm tốc độ ăn lại.

Nhai kỹ nuốt chậm.

Nếu không ăn nhanh quá loét dạ dày thì không hay.

Dù sao thì đâu có ai tranh bàn đồ ăn ngon này với cô.

Bây giờ chỉ có cô.

Đây căn bản không phải món ngọt trà chiều, tất cả đều là món ăn mà cô thích.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1213


Chương 1213

Món nào cũng ngon, mùi vị như trong ký ức.

Vì vậy, sau khi Hạ Thiên Tường quay lại, câu đầu tiên cô hỏi là: “Anh đưa đầu bếp đến?”

Ừm, chắc hẳn còn mang cả nguyên liệu nấu ăn nữa, cái này không cần hỏi cũng đoán được.

Bởi vì rõ ràng ẩm thực và văn hóa ở nơi này hoàn toàn khác biệt so với nội địa, tuyệt đối không có khả năng mua được những nguyên liệu nấu ăn này.

“Ừ, còn nửa tháng nữa là em khai giảng, trong vòng nửa tháng này em có thể ăn chơi tới bến.” Hạ Thiên Tường khẽ nhéo chóp mũi của Tô Nhược Hân đang vùi đầu ăn uống.

Dáng vẻ khi ăn của cô gái nhỏ tuy hơi hoang dại, không có chút ưu nhã thục nữ gì cả nhưng anh rất thích tướng ăn của cô.

Mắt Tô Nhược Hân lập tức sáng lên: “Nửa tháng này anh ở cạnh em à?” Nếu không… Vì sao anh đột nhiên nhắc đến điều đó.

Nhớ đến kỉ niệm ấm áp và ngọt ngào khi anh và cô đến khu du lịch Thác Lớn, hai mắt Tô Nhược Hân lấp lánh ánh sao.

“Tạm thời là thế” Mấy ngày gần đây, anh có thể sắp xếp để trống lịch trình, thế nhưng thời gian cả nửa tháng thì anh không nói trước được.

Anh có thể ở bên cô bao lâu thì hay bấy lâu.

Mỗi ngày anh đều ép buộc bản thân dành một khoảng thời gian ra.

Mắt Tô Nhược Hân càng sáng hơn.

Cô trực tiếp để bát đũa xuống rồi đứng dậy, xông về phía Hạ Thiên Tường. Tiếp đó, cô bổ nhào lên người anh, hai tay ôm cổ anh còn hai chân thì vòng trên phần eo gầy nhưng đầy sức mạnh: “Hạ Thiên Tường, anh không được cho em leo cây đâu đấy.”

Có anh thật tốt biết bao.

Hạ Tam, Hạ Tứ quá lúng túng, cô thèm để ý bọn họ.

“Được”

Nghe anh nói được, cái miệng nhỏ bé của cô trực tiếp dán lên khuôn mặt anh tuấn của anh, hôn một cái thật vang: “Hạ Thiên Tường, em chợt phát hiện ra anh đúng là thiên sứ.”

“..” Hạ Thiên Tường cạn lời, cảm giác danh hiệu thiên sứ hợp với phái nữ hơn, còn anh là thẳng nam sắt thép.

“Hôm qua anh như từ trên trời giáng xuống, quá đẹp trai.” Tô Nhược Hân càng nhớ lại tình cảnh đêm qua Hạ Thiên Tường xuất hiện thì càng rung động, càng thấy anh đẹp trai xuất sắc.

“Ha ha, thật không” Có lẽ con người ai mà chẳng thích được khen ngợi, anh Hạ đây cũng không ngoại lệ.

Huống chỉ đây chắc chắn là lời khen ngợi từ tận đáy lòng của Tô Nhược Hân.

Vì là Tô Nhược Hân nên anh thích điều đó.

“Ừ, đẹp trai hết cỡ, Hạ Thiên Tường, từ giờ trở đi em phải bảo vệ anh thật kỹ lưỡng, nếu không anh bị người phụ nữ khác cướp mất, em sẽ buồn lắm” Nói đoạn, cô lại hôn chụt lên mặt anh một cái để đánh dấu.

Người đàn ông vừa đẹp trai lại giàu sụ, quan trọng nhất là anh đối xử với cô cực kỳ tốt.

Cho dù là ra ngoài chơi cũng sẽ mang theo đầu bếp phục vụ cho cô.

Mỗi lần anh xuất hiện, Tô Nhược Hân cảm thấy bên người mình dường như có thêm một bí mật nhỏ bé.

Không rõ nội dung nhưng tuyệt đối là một bí mật đã được sắp đặt ổn thỏa.

Hạ Thiên Tường dở khóc dở cười đáp: “Không đâu.

“Khó mà nói trước được, người đàn ông hoàn hảo, cao to, giàu có, đẹp trai làm người tình bí mật của em, em phải trông coi thật kỹ, để mất rồi thì về sau em biết tìm đâu được người tình bí mật chuyên nghiệp như thế.” Tô Nhược Hân mặt mày hớn hở nói.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1214


Chương 1214

Sau đó, chỉ thấy gương mặt người đàn ông tối thui: “Em xem anh là gì hả?”

Tô Nhược Hân lúc này mới phản ứng được trong nháy mắt cô hí hửng mãn nguyện lại có thể nghĩ thầm trong lòng rằng Hạ Thiên Tường là người tình bí mật, sau đó nói thẳng ra ngoài.

“Em… Em đùa thôi, Hạ Thiên Tường, làm bạn trai của em đi.” Không chịu nổi khuôn mặt đen xì của Hạ Thiên Tường, Tô Nhược Hân thu lại vẻ cười cợt, bày ra biểu cảm chân thành mà nói.

Câu này của cô đã get đến điểm mấu chốt, bản mặt sa sầm, đen thui của Hạ Thiên Tường bỗng chốc như mùa xuân về muôn hoa nở rộ, ngón tay dài nhéo gương mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của cô: “Được.”

Một tiếng trầm khàn đầy sự kiên định.

Vừa xác định vừa mừng rỡ.

Mừng vì cuối cùng Tô Nhược Hân cũng chịu thừa nhận anh là bạn trai cô.

“Nhưng em còn chưa xác định có thật là em yêu anh hay không nên tạm thời chúng ta cứ làm bạn bè trước. Về sau nếu cảm thấy hợp thì có thể phát triển thêm bước nữa, không hợp thì chia tay. Hạ Thiên Tường, anh không được bắt nạt em.” Tô Nhược Hân nghiêm túc nói. Lúc cô nói ra câu anh là bạn trai mình, trời mới biết trái tim cô đập mạnh đến cỡ nào.

Tiếng xưng hô đã ra khỏi miệng, tiếp đó có thể nói, vê sau quan hệ của cô và Hạ Thiên Tường không chỉ là cảm giác mà còn đúng như nghĩa đen trên mặt chữ.

Ngón trỏ của Hạ Thiên Tường hơi cuộn lại, anh dùng một đốt tay gõ lên mặt Tô Nhược Hân: “Từ trước đến nay chỉ có em là bắt nạt anh.”

Tô Nhược Hân chớp mắt: “Anh nói đùa, em không hề”

Lần nào anh chẳng bắt nạt cô, ức h**p cho đến khi cô xin tha.

Vừa nghĩ tới hình ảnh minh họa, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược Hân ửng hồng.

Hạ Thiên Tường nâng tay, mu bàn tay ngang tâm mắt Tô Nhược Hân: “Tự em hồi tưởng lại xem chỗ này bị véo bao nhiêu lần rồi?”

Tô Nhược Hân mới đầu thì nghẹn lời, tuy nhiên cô lập tức đốp lại ngay: “Chẳng phải anh nói mắng là thương, đánh là yêu sao?”

“Được thôi, cho nên em không bắt nạt anh, em yêu anh.” Hạ Thiên Tường mặt không đỏ, tim không đập mạnh nói.

Lúc này Tô Nhược Hân mới phản ứng được bản thân không chú ý, đã tự đẩy mình sập bấy.

Đầu nhỏ gục xuống, bàn tay cô bé xinh v**t v* cổ áo của Hạ Thiên Tường, hoàn toàn không ngờ món đồ chơi trong tay mình là một chiếc áo sơ mi phiên bản giới hạn niêm yết với giá gân 545 triệu đồng.

“Em… Em bắt nạt anh đấy, sao hả, không được?”

Nói xong câu này, cuối cùng Tô Nhược Hân cũng lấy đủ dũng khí ngẩng gương mặt nhỏ lên. Cô không sợ đâu, Hạ Thiên Tường là con hổ giấy.

Hạ Thiên Tường cười nghiền ngẫm nhìn Tô Nhược Hân khoảng ba giây, sau đó bình tĩnh nói: “Thôi, anh Hạ để cô Tô tùy ý ức h**p, em muốn véo mấy lần thì véo, chỉ cần không véo hỏng là được rồi.”

“Phương pháp em bấm rất nhẹ nhàng, tương đương với việc xoa bóp, Hạ Thiên Tường, là anh chiếm lời rồi.”

Hạ Thiên Tường coi như cam chịu, xem ra ở chỗ Tô Nhược Hân, anh bị bấm, véo còn phải vui vẻ chịu đựng, ngay cả quyền phản kháng cũng không có.

Hạ Thiên Tường buồn cười cúi đầu nhìn cả người ‘Tô Nhược Hân như bạch tuộc bám trên người mình: “Ừm, nên cho em một thân phận rồi.’ Thân phận người bạn gái của anh.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1215


Chương 1215

Tô Nhược Hân “soạt” một cái tụt xuống: “Anh biết là tốt.” Sau đó cô thuận tay véo lên mu bàn tay của Hạ Thiên Tường một cái rồi mới quay lại bàn trà, tiếp tục ăn nhồm nhoàm.

Chẳng qua đang ăn thì Tô Nhược Hân nghe tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào: “Bên ngoài có chuyện già?”

“Nghe nói em giúp ông bác đi lại, cử động tự nhiên, còn cả đứa trẻ được em chữa trị kia nữa.

Người nơi này nói một truyền mười, từ mười truyền lên trăm, mới sáng ra đã bắt đầu bao vây khách sạn, khuyên mấy cũng không chịu đi.”

“Anh nói thật?” Tô Nhược Hân nhanh chóng ăn hai miếng cơm, tiếp đó cô vọt lại phía cửa sổ, mông lung nhìn dòng người đen thùi lùi bên ngoài khách sạn: “Họ đều tới tìm em chữa bệnh?”

Rất nhiều người, có lẽ phải trên trăm người là ít.

Đó mới chỉ là phán đoán.

“Ừ, anh đã xác nhận rồi.”

Mới đầu Tô Nhược Hân cảm thấy hào hứng, ngay sau đó cô gục đầu xuống: “Có kê toa thuốc cũng không có tác dụng gì, tiệm thuốc ở đây không bán thuốc đông y. Thôi quên đi, bảo bọn họ ai về nhà nấy.”

.

Dứt lời, Tô Nhược Hân quay đầu liếc đám người đông nghẹt ngoài cửa sổ, sau đó bất đắc dĩ đi lại về phía trước bàn ăn. Cô bê bát canh lên, miệng nhỏ chầm chậm húp.

Phần canh này quả thật quá ngon.

Nhưng có ngon đến đâu thì tâm trạng cô cũng không tốt lên được.

Hạ Thiên Tường quan sát bộ dạng của Tô Nhược Hân, anh không nhịn được bật cười: “Em cứ kê toa thuốc đi, những tiệm thuốc kia sẽ nhập nguyên liệu về, cùng lắm thì để bọn họ chờ thêm vài ngày.”

“Dù bọn họ có đồng ý chờ thì cũng phải chờ nổi đã.” Người bệnh nhà ai mà chẳng cần chữa trị gấp, còn phải uống thuốc hết mấy ngày, vậy chờ được nguyên liệu nhập về thì có thể đã bỏ mạng rồi, đó không phải chuyện đùa.

“Dường như họ đồng ý chờ” Hạ Thiên Tường cắt một miếng bánh kem đưa cho Tô Nhược Hân.

“Là sao?” Tô Nhược Hân mờ mịt hỏi.

“Từ hừng đông đến tận giờ.” Chờ thêm nữa chắc là trọn vẹn cả ngày dài.

Hơn nữa đây là kết quả sau khi anh đã cho người mời về bớt.

Những người này quyết tâm gặp Tô Nhược Hân để khám bệnh, dù khuyên thế nào cũng không được.

Tô Nhược Hân lập tức thả đĩa bánh kem xuống, xoay người cầm áo khoác lên.

Nghĩ đến việc người ta đợi cả ngày, cô mà không để ý không hỏi tới nữa thì có vẻ quá đáng quá.

Thế nhưng cô chỉ mới quay người đi đã bị Hạ Thiên Tường kéo lại: “Ăn xong bánh kem đi đã, ngoan.”

Tô Nhược Hân đang vội nên không cảm nhận được giọng điệu ba dỗ dành con gái, cô bê đĩa bánh kem lên ăn sạch một lèo. Sau đó một bộ quần áo đặt vào tay cô: “Bộ này đẹp.”

Tô Nhược Hân giương mắt nhìn sang, trên khóe môi còn dính chút kem trắng: “Bộ này… Mua ở đâu?”

Quần áo thương hiệu Z, thoạt nhìn rất tươi sáng và đẹp đẽ, chưa mặc nhưng cô đã mong đợi.

“Mua trong khách sạn, em thử đi.” Kết hợp năm màu là điểm đặc biệt của thương hiệu Z.

Đẹp quá đi mất.

Tô Nhược Hân ướm lên người: “Hạ Thiên Tường, có đẹp không?” Trước mặt cô không có gương nên cần anh ngắm giúp cô.

“Đẹp”

“Thôi đi, chưa mặc mà anh đã khen đẹp, nói xạo.”

“Nhưng em đã ướm nó lên người, chỉ cần ướm cũng đã thấy hợp.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1216


Chương 1216

“Thế quần áo nhãn hiệu Z đẹp hay là em đẹp?” Tô Nhược Hân cầm lòng không đậu, chất vấn Hạ Thiên Tường.

“Em đẹp.”

“Vì sao?” Tô Nhược Hân bỗng nhận ra người đàn ông này hiện tại ngày càng lãng mạn, lúc anh nói chuyện với cô cứ như đã uống cả hũ mật vậy, câu nào câu nấy ngọt lịm.

“Bởi vì khi em không mặc đồ càng đẹp hơn.” Nghe anh nói, cả người Tô Nhược Hân mềm ra, giống với mỗi lần anh ở bên cô, dùng ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mắt cô.

Toi rồi, giờ phút này tim cô đập dồn dập.

“Ăn ngay nói thật.”

Tô Nhược Hân trực tiếp đi tới, đôi bàn tay trắng mịn như bột vung lên người Hạ Thiên Tường: “Tên khốn nhà anh, khốn khiếp.”

Tô Nhược Hân có vỗ mấy cũng vô dụng, Hạ Thiên Tường lẳng lặng đứng trước mặt, tùy ý để cô trút giận.

Nhưng Tô Nhược Hân nhanh chóng đánh tới mệt, cô buồn bực quay người cầm quần áo lên, lúc này cô mới biết bộ quần áo kết hợp từ nhiều phần nhỏ.

Thế là Tô Nhược Hân so đi so lại, cô bối rối, hoàn toàn không biết bộ quần áo này mặc kiểu gì.

Thấy cô so nửa ngày vẫn không rõ kiểu dáng của bộ quần áo, Hạ Thiên Tường mới bước lại gần, nói: “Lại đây, anh giúp em mặc.”

Nói xong, Hạ Thiên Tường cầm bộ quần áo hãng Z trên tay cô, bàn tay anh vươn tới áo ngủ của Tô Nhược Hân.

Nhẹ nhàng cởi ra…

Tô Nhược Hân cứ như bị Hạ Thiên Tường phù phép, cả người cô cố định đứng trên mặt sàn, cơ thể hóa thành bơ.

Cô muốn ngăn Hạ Thiên Tường.

Thế nhưng dáng vẻ chậm rãi nhẹ nhàng đầy dịu dàng c** q**n áo cho cô của anh tựa như đang khiêu vũ, mọi cử chỉ đều lộ ra sự ưu nhã và cao quý.

Và rồi đồ ngủ đáp xuống giường.

Ngay khi Tô Nhược Hân hơi quýnh lên thì Hạ Thiên Tường đã bắt đầu mặc quần áo mới cho cô.

Động tác của anh không nhanh nhưng rất tuần tự.

Khi từng phần lớn lớn bé bé mặc lên người, Tô Nhược Hân thầm thề, may mà có Hạ Thiên Tường ở đây, chứ không cô khỏi nghĩ mặc thứ gì lên người.

Quá phức tạp.

Không thể sai bước nào, nếu có phần bị xê dịch về phía sau thì cả bộ sẽ rối tung lên.

Mấy phút sau, Hạ Thiên Tường đứng thẳng dậy, khóe môi anh hơi cong lên, nhẹ nhàng nói: “Đi một vòng.”

Tô Nhược Hân ngoan ngoãn nhắm mắt đi một vòng, tuy chưa soi gương nhưng cô đã cảm thấy rất đẹp.

Nhưng Hạ Thiên Tường trước mặt lại nhíu mày: “Có chỗ nào chưa đúng.”

“Này, anh chê em xấu sao?” Tô Nhược Hân đưa tay đẩy Hạ Thiên Tường ra, xoay người vào trong †oilet. Cô nhìn về gương ngắm trái ngắm phải. Bộ trang phục thương hiệu Z này quả thật như cắt may đo cho riêng cô, hơn nữa cảm giác vải cọ vào da rất thoải mái. Tô Nhược Hân cảm thấy đây là bộ quần áo đẳng cấp nhà Z đẹp nhất mà cô từng thấy.

Bỗng nhiên cảm thấy bất thường, Tô Nhược Hân hỏi: “Hạ Thiên Tường, bộ quần áo hãng Z này có thật là anh mua trong khách sạn không?”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1217


Chương 1217

“Ừm, đúng là không mua ở đây, người khác mang đến.” Hạ Thiên Tường thừa nhận.

“Hạ Thiên Tường, anh lấy không đồ của người khác?” Cô chỉ mặc bộ quần áo mà anh đưa cho.

Không ngờ anh lấy của người khác.

“Không phải nhận không.”

“Nhưng anh nói người khác đưa đến? Anh lừa em à?” Tô Nhược Hân cam đoan cô không nghe nhầm.

“Đúng là đưa đến, nhưng Nhược Hân mặc lên người đẹp đến thế, vốn dĩ là chiếm lời từ Nhược Hân, em đang thay họ tiết kiệm tiền quảng cáo đấy, tính ra người thua thiệt là chúng ta.” Hạ Thiên Tường thản nhiên nói.

Tô Nhược Hân thật sự bội phục Hạ Thiên Tường.

Anh chắc chắn là người khôn khéo nhất thế giới này, đã lấy không đồ của người ta còn nói họ đang chiếm hời từ mình, hơn nữa đối phương chắc chắn không tìm được lý do để phản bác.

Tô Nhược Hân lười để ý anh chàng này. Cô thay quần áo xong, chỉ muốn nhanh chóng xử lý nhóm người bao vây bên ngoài khách sạn.

Bao nhiêu người chờ đợi cô cả một ngày, nếu Tô Nhược Hân còn không xuất hiện thì đúng là quá đáng quá.

Lúc này cô thậm chí còn hơi trách Hạ Thiên Tường sao không đánh thức mình sớm chút.

Mắt thấy Tô Nhược Hân lượn một vòng, ý đồ ra ngoài, Hạ Thiên Tường kéo cô một cái: “Ngồi xuống.”

“Sao thế?” Thấy biểu cảm nặng nề của Hạ Thiên Tường, Tô Nhược Hân hơi mơ hồ, hoàn toàn không nghĩ ra anh có ý gì.

“Không đúng lắm.” Hạ Thiên Tường lặp lại câu nói ban nãy.

Anh đã từng nói câu này, Tô Nhược Hân phản bác: “Chẳng phải anh chính tay mặc giúp em sao? Em cảm thấy cách mặc không khác so với chị em lắm, hẳn không mặc sai, mặc thế này là đúng rồi.”

“Có.” Tuy nhiên Hạ Thiên Tường kiên quyết ấn cô ngồi xuống.

Tô Nhược Hân bất đắc dĩ nói: “Đến cùng là lạ chỗ nào, anh nói xem?”

Sau đó chẳng biết Hạ Thiên Tường biến ra một chiếc lược từ chỗ nào, anh nhẹ nhàng chải mái tóc dài của cô: “Kiểu tóc không phù hợp, đúng chứ?”

Tô Nhược Hân chợt hiểu ra: ‘Anh muốn chải tóc cho em?” Nhìn dáng vẻ này, lẽ nào anh muốn chải kiểu tóc của nhà Z, có vẻ hơi khó làm.

Đó là kiểu tóc dùng vô số dây buộc nhiều màu buộc quanh bím tóc, cực kỳ đáng yêu.

Thế nhưng nhiều bím tóc như thế, có là người chuyên nghiệp tốc độ nhanh chải một tiếng đồng hồ chắc chắn không xong nổi.

Mà nhìn lại Hạ Thiên Tường, đừng nói là tết bím tóc cho cô, Tô Nhược Hân cảm thấy ngay cả tóc đuôi ngựa có khả năng anh cũng không buộc được.

“Ừ”

Khi nghe một từ đơn nói bằng giọng hơi khàn đó, Tô Nhược Hân còn nghĩ mình gặp ảo giác.

Sau đó cô khẽ cắn môi, rồi lại cắn môi, sau khi chắc chắn là rất đau mới hơi ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên Tường: “Anh có chắc là anh biết thắt bím tóc không?”

“Có thể thử xem”

“Hả, anh muốn bắt em làm chuột bạch thí nghiệm phải không?”

“Không cân đối, không đẹp.” Hạ Thiên Tường kiên quyết đặt lược xuống, làm vẻ thực sự nghiêm túc chải đầu cho cô.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1218


Chương 1218

Thật ra, nếu Hạ Thiên Tường chỉ thắt một đôi bím tóc cho cô thôi thì cô thật sự không nghi ngờ gì về năng lực của anh.

Nhưng là thắt mấy chục bím tóc nhỏ thì lại yêu cầu rất nhiều kỹ thuật, còn cả sự kiên nhẫn.

Tô Nhược Hân hoài nghỉ sâu sắc Hạ Thiên Tường có thể thắt được thật không.

Kết quả, khi đống dây nhiều màu sắc đan vào tóc, thắt từng bím tóc một, Tô Nhược Hân đã sợ ngây người.

Khi thắt được một nửa, cô nói thẳng: “Hạ Thiên Tường, anh có thể đổi nghề làm nhà tạo mẫu tóc rồi đó, ai dạy cho anh chiêu này vậy?”

Anh chải đâu vào đấy, chưa nói đến việc không hề làm rối, mà tốc độ còn rất nhanh.

Cảm giác như một phút một cái, rất nhanh sẽ thắt xong mười mấy bím tóc.

“Người qua đường.”

Tô Nhược Hân giật mình, sau một lúc lâu mới phản ứng lại: “Anh chỉ nhìn qua tóc của các cô gái bản địa rồi cứ thế thắt cho em sao?”

“Chỉ là bím tóc đơn giản thôi mà, ai cũng thắt được.” Hạ Thiên Tường không để bụng.

Nhưng Tô Nhược Hân biết đây không chỉ là vấn đề có thắt được hay không, mà là cần một người kiên nhẫn.

Đặc biệt là một người đàn ông kiên nhẫn.

Mà sự kiên nhẫn, hoàn toàn được quyết định bởi người đó có thực sự muốn hay không.

Vì thế, Hạ Thiên Tường thắt bím tóc cho Tô Nhược Hân, Tô Nhược Hân nhìn Hạ Thiên Tường, vừa nhìn một lát đã thắt xong rồi.

Hạ Thiên Tường kéo Tô Nhược Hân đứng lên, cuối cùng lúc này cũng gật gù: “Bây giờ thì được rồi, đi thôi.”

Tô Nhược Hân nhìn thoáng qua bộ vest thường ngày của Hạ Thiên Tường, lúc này lại cảm thấy quá bắt mắt: “Hạ Thiên Tường, của anh đâu?”

“Hả?”

“Quần áo Z của anh”

“Anh không có, người bạn đó chỉ tặng cho em, không có đồ của nam.” Hạ Thiên Tường tỏ vẻ không phải anh không muốn mặc cùng cô, mà là không có đồ dành cho nam, cái này thì không biến ra được.

Tô Nhược Hân lười quan tâm đến anh, nhưng đã chuẩn bị tặng cho anh một món quà lớn.

Cô đẩy cửa bước ra, lúc liếc mắt nhìn thấy Lư Yên và Tưởng Mỹ ở bên ngoài, Tô Nhược Hân đỏ mặt: “Sao hai người lại ở ngoài hành lang?”

“Nghe nói cô tỉnh rồi nên muốn biết vết thương của cô đã khỏi chưa?”

“Khỏi rồi, không có cảm giác gì, đừng quên, bản thân tôi chính là bác sĩ.”

“Bác sĩ Tô, cô giỏi thật, cô chủ uống thuốc của cô mà mới mấy ngày đã có chuyển biến tốt, bây giờ chính cô bị thương cũng khoẻ lên rất nhanh. Ngoài kia có rất nhiêu người biết cô biết khám bệnh rồi.”

“Ừm, tôi đang định đi xem xem, muốn đi hỗ trợ không?” Tô Nhược Hân cười hỏi.

“Chúng… Chúng tôi cũng không biết khám bệnh, cùng lắm cũng chỉ làm vệ sĩ cho cô, nhưng mà làm vệ sĩ thì lại cướp mất bát cơm của Hạ Tam và Hạ Tứ, hai người họ sẽ chém chúng tôi.”

“Có tôi ở đây, bọn họ không dám đâu, đi thôi.” Tô Nhược Hân kéo Lư Yên và Tưởng Mỹ cùng xuống tầng.

Mới vừa đến cửa khách sạn, người bên ngoài đã ồn ào lên.

Tô Nhược Hân tới trước cửa, một bộ quần áo Z xinh đẹp làm cô nổi bật như người địa phương, còn là một cô gái tộc Z vô cùng xinh đẹp và mỹ lệ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1219


Chương 1219

Chị gái vừa thấy Tô Nhược Hân, lập tức sùng bái lao tới: “Bác sĩ Tô, những người này đều ngưỡng mộ danh tiếng của em mà đến, đã đợi suốt một ngày.

trời, em xem xem có thể khám bệnh cho bọn họ một chút được không?”

Tô Nhược Hân gật đầu, cũng không chối từ, nếu cô đã ở lại thì đương nhiên phải khám bệnh cho bọn họ, đây cũng là việc mà một người hành nghề y nên làm: “Chị gái, phiền chị thống kê xem có bao nhiêu người, sau đó nói cho em biết số lượng người, đồng thời cũng nói cho mọi người biết hôm nay em chỉ có thể khám cho năm mươi người, còn những người khác thì ngày mai tiếp tục đến khám, ngày mai mà chưa khám xong thì đến ngày kia, ai cũng đều có cơ hội. Cho nên, hôm nay chỉ cần năm mươi người ở lại là được, những người còn lại tới theo từng đợt vào ngày mai, tránh mọi người đứng chờ ở đây, vừa buồn chán mà vừa vất vả.”

“Được, chuyện này cứ giao cho chị.” Chị gái gật đầu rồi đi sắp xếp.

Tô Nhược Hân xoay người vào khách sạn, ngồi trong sảnh chính rồi sau đó gọi một người bệnh vào.

Người bệnh này có tật đau đầu, Tô Nhược Hân chỉ nhìn ông ấy một cái đã bắt đầu viết đơn thuốc.

Viết xong mấy loại thuốc rồi đưa cho ông ấy: “Chờ hiệu thuốc chuẩn bị thuốc, mấy ngày sau bác có thể lấy thuốc để sắc uống.”

“Bác sĩ Tô này, căn bệnh này của tôi phải uống chừng nào thuốc?” Nhìn đơn thuốc có bảy tám loại, người đàn ông hỏi với vẻ hơi xấu hổ.

Tô Nhược Hân lập tức hiểu ra ông ấy lo tiền thuốc quá đắt: “Bác à, bác cứ yên tâm, mấy loại thuốc này cháu kê cho bác đều không đắt, bác bốc mười loại thuốc cùng lắm cũng chỉ hơn một trăm đồng.”

Thứ mà các hộ gia đình trên cao nguyên có nhiều nhất chính là bò Tây Tạng, đến nỗi tiền mặt cũng không quá nhiều, cho nên mỗi lần Tô Nhược Hân kê đơn thuốc đều cố gắng suy nghĩ cho người bệnh, tiết kiệm hết mức có thể.

Qua một hồi cũng đã khám xong cho vài người.

Hàng ngũ bên ngoài do chị gái xử lý, cũng đã ngay ngắn.

Người chờ đợi thì tiếp tục chờ, còn người trở về thì ngày mai tới, phân thành từng nhóm, như vậy sẽ không rối loạn.

Tô Nhược Hân luôn cho rằng hiệu thuốc ở Tình Đạt này tạm thời không lấy được thuốc, cho nên người ở lại nghe thấy người đi lấy thuốc nói hết thuốc, có lẽ sẽ rời đi.

Nhưng quan sát cả buổi mà những người ở lại vẫn không hề vơi bớt, không ai có ý định rời đi.

Cô lập tức cảm thấy có chỗ không đúng, nhưng một đám bệnh nhân tiếp tục đến khám, cô cũng không có thời gian suy nghĩ việc khác.

Kết quả, đang khám đến người bệnh thứ mười một, người bệnh thứ hai mà cô khám đã trở lại: “Bác sĩ Tô, xin hỏi loại thuốc mà cô kê cho tôi trong đơn thuốc này có yêu cầu bỏ sau không?”

Đó là bạc hà.

Tô Nhược Hân lắc đầu: “Không cần bỏ sau.”

“Được, cảm ơn cô.”

Mắt thấy người bệnh hỏi xong xoay người định rời đi, Tô Nhược Hân gọi anh ta lại: “Vì sao anh quay lại hỏi tôi cái này?”

“Bởi vì bác sĩ bốc thuốc nói, loại thuốc bạc hà này thường được bỏ sau, cô ấy sợ là cô quên đánh dấu nên nói tôi tới hỏi xem.”

Tô Nhược Hân gật đầu: “Cô ấy hỏi đúng, bạc hà là thuốc dễ ngấm, thường vào vài phút cuối của lần sắc thuốc đầu tiên sẽ bỏ bạc hà, để ngăn hiệu quả của thuốc tan ra, nhưng thể chất của anh đặc biệt, rất mẫn cảm với bạc hà, mà đơn thuốc này lại không thể không có bạc hà. Cho nên, bỏ vào sắc cùng lúc là được, như vậy vẫn có một chút dược hiệu, đồng thời cũng sẽ không gây hại cho cơ thể của anh.”

“Cảm ơn bác sĩ Tô, tôi hiểu rồi.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1220


Chương 1220

Mắt thấy cô có rất nhiều người ở đây chờ, bệnh nhân định rời đi ngay để người bệnh tiếp theo đến khám, kết quả Tô Nhược Hân lại gọi anh ta lại: “Anh lấy thuốc ở hiệu thuốc nào vậy?” Đơn thuốc mà cô kê, cô chắc chắn hiệu thuốc ở đây vốn không thể bốc được đầy đủ, không ngờ người đàn ông này đã lấy được thuốc, cũng có nghĩa là có đủ thuốc, nếu không có đủ thì hiệu thuốc sẽ không bốc thuốc.

Sau đó, cô nghe người đàn ông cười nói: ‘Không phải hiệu thuốc bốc, mà là có người tặng.”

Tô Nhược Hân ngẩn ra:”Có người tặng thuốc cho các anh?”

Ở Tình Đạt này, đừng nói là tặng thuốc, mà đến mua cũng rất khó mua đủ.

Hiệu thuốc ở nơi này chẳng có được bao nhiêu loại thuốc, huống chi là tặng thuốc cho người khác, chắc chắn chuyện này là không thể.

Nhưng người đàn ông vẫn nói: “Đúng vậy, có người tặng thuốc, chỉ cần là đơn thuốc mà bác sĩ Tô kê thì đều được tặng thuốc.”

“Ở…Ở đâu?” Tô Nhược Hân hơi ngẩn ra, cô nghĩ có thể là Xuân Phong.

Xuân Phong và ba anh ta thoạt nhìn là người có địa vị ở bản địa, nhìn tác phong làm việc của Xuân Phong hai ngày nay cũng thấy giống người giàu có, lúc trước khi bốc thuốc cho bác, Xuân Phong tiện tay là có thể lấy ra mấy vạn đồng, có thể nói ở một nơi thế này, đó chắc chắn là có tiền.

“Ở ngay trước siêu thị nhỏ bên kia.”

Tô Nhược Hân đi đến trước cửa khách sạn, nhìn theo hướng mà người đó chỉ tay, thật sự có một siêu thị nhỏ. Mà lúc này, ngoài cửa siêu thị đặt một loạt bàn, trên bàn là rất nhiều hộp gỗ, hiển nhiên những hộp gỗ đó chính là từng vị thuốc trung y.

Ban đầu Tô Nhược Hân hơi ngây ra, ngay sau đó xoay người đi tìm Tiểu Mỹ và Tiểu Hào, nhưng đã không thấy họ đâu.

Cô đang định hỏi, Hạ Tam lập tức lên đón: “Cô Tô có vấn đề gì chưa giải quyết được sao? Cứ để tôi xử lý cho.”

“Lư Yên và Tưởng Mỹ đâu?” Vừa nãy cô nhìn sang siêu thị nhỏ phía bên kia, trong số những người bốc thuốc có hai người thoạt nhìn trông rất giống Lư Yên và Tưởng Mỹ, cho nên cô mới muốn tìm Lư Yên và Tưởng Mỹ. Sau đó, không đợi Hạ Tam trả lời cô, bỗng nhiên cô nhận ra: “Những loại thuốc bên kia là do anh Hạ mang tới đây sao?”

Tuy rằng gia cảnh của Xuân Phong không tồi, nhưng chắc chắn không đến mức cứ bên này cô kê đơn, là bên phía Xuân Phong có thể chuẩn bị luôn được thuốc cho cô, vẫn chưa quen đến mức đó.

Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, Tô Nhược Hân phát hiện ngoài Hạ Thiên Tường ra, cô không nghĩ ra ở nơi này còn có ai có thể đưa ngay được thuốc sau khi cô kê đơn thuốc ở bên này.

“Không… tôi không biết.” Hạ Tam chần chờ một chút, nói lắp.

“Rõ ràng là vậy, nếu không, bây giờ anh đi tra xem những loại thuốc đó do ai đưa đến nơi này?”

Hạ Tam gãi đầu: “Xem ra cái gì cũng không thể gạt được cô Tô, tôi còn tưởng rằng ít nhất cô Tô cũng phải đoán vài lần mới có thể nghĩ đến anh Hạ, không ngờ cô vừa đoán đã đúng, cô Tô thật sự quá hiểu anh Hạ.”

Kết quả, Hạ Tam vừa nói xong, Tô Nhược Hân lại hơi xấu hổ, thật ra ban đầu cô cứ nghĩ đó là Xuân Phong làm.

“Tôi đi xem.” Biết là thuốc mà Hạ Thiên Tường mang đến, Tô Nhược Hân rất vui mừng.

Xem ra, các đơn thuốc mà cô kê cho bệnh nhân hôm nay đều có thể bốc được thuốc.

Hơn nữa là bốc được ngay lập tức.

Còn bốc mà không mất tiền.

Điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của cô.

Quá bất ngờ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1221


Chương 1221

“Bác sĩ Tô, cô muốn đi đâu?” Ngoài cửa, chị gái đang giữ trật tự thấy Tô Nhược Hân đi ra, không nén được mà cảm thấy hơi sốt ruột, người xếp hàng càng ngày càng nhiều, cho dù cô ấy khuyên hết lần này đến lần khác, thật sự có vài người không chịu rời đi.

Cho dù cô ấy nói cuối cùng rất có thể sẽ uổng công chờ đợi, những người này cũng không muốn rời đi.

“Tôi đi xem tình hình thuốc trung y.” Bước chân của Tô Nhược Hân không ngừng đi về phía siêu thị nhỏ bên kia.

Trong ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Bên phía cô có đơn thuốc, phía Hạ Thiên Tường cung cấp thuốc trung y, điều này quả thực quá tốt rồi.

Có điều không biết anh mang đến bao nhiêu thuốc, có đủ lượng cần cho bao nhiêu người đến khám hôm nay hay không.

Cho nên, cô vẫn hơi lo lắng.

Cô vừa mới tới, mọi người lập tức nhường một lối đi, tất cả đều nhìn cô rất cung kính.

Ánh mắt kia khiến Tô Nhược Hân thật sự ngượng ngùng.

Khi ở thành phố T, mỗi lần cô khám cho người ta đều sẽ có người nghi ngờ cô quá trẻ, không tin tay nghề của cô.

Nhưng ở đây, cô chỉ mới chữa khỏi cho con trai chị gái, mà ba của Xuân Phong cũng chỉ mới bệnh tình chuyển biến tốt hơn, nhưng những người này lại tin tưởng cô vô điều kiện.

Không hề nghi ngờ cô bởi vì cô còn trẻ.

Ở trong mắt bọn họ, dường như cô giống sự hiện diện của thần linh.

Cô bước nhanh tới, Tô Nhược Hân nhanh chóng nhìn thấy rõ, trước siêu thị nhỏ đúng là Lư Yên và Tưởng Mỹ đang hỗ trợ bốc thuốc.

Mà việc bốc thuốc này, cho dù mấy người đồng thời bốc cũng không thể nhanh hơn tốc độ viết của co.

Mới xem bệnh mười mấy người, bên này bốc thuốc đã xếp thành hàng.

Nhưng mà, trật tự rất ngay ngắn, không giành không cướp, chỉ yên lặng xếp hàng.

“Bác sĩ Tô, sao cô lại đến đây?” Bác sĩ Ngô cũng đang hỗ trợ bốc thuốc, vừa nhìn lên đã thấy cô, hơi ngạc nhiên.

“Tôi đến xem số lượng thuốc dự trữ.” Tô Nhược Hân nghển cổ nhìn qua, sau đó nhìn phía sau mặt bàn, ở đó có từng túi thảo dược chất đống thành những ngọn núi nhỏ, rất nhiều rất nhiều.

“Bác sĩ Tô, cô không cần phải lo lắng, sáng sớm lúc tôi dậy đã nghe thấy anh Hạ sắp xếp rồi, tối hôm nay sẽ có một đợt thuốc đông ý đến, dự tính sẽ không kém bây giờ là bao đâu.” Cho nên, dù cho lúc này số lượng thuốc tại đây không đủ, tiếp theo sẽ còn bổ sung.

“Buổi sáng?” Tô Nhược Hân hơi giật mình, sáng sớm cô vẫn còn đang ngủ.

“Ừm, lúc sáng sớm phát hiện rất nhiều người đứng ở ngoài khách sạn chờ xin cô Tô khám bệnh, tôi nghe anh Hạ dặn dò, đưa thêm một lô thuốc tới.”

Tô Nhược Hân ngây người.

Thật sự không ngờ từ sáng sớm, Hạ Thiên Tường đã quyết định giúp cô.

Bây giờ cô muốn không khám cho những người này cũng không được.

Hạ Thiên Tường sợ cô rảnh rỗi quá sao?

Gô vui là chuyện của bản thân cô, mà người đàn ông này lại đưa nhiều thuốc tới đây như vậy, rõ ràng là đang ép cô…

Kết quả, Tô Nhược Hân mới vừa quay đầu đã nhìn thấy Hạ Thiên Tường cũng lại đây từ khi nào, lúc này anh đang nhìn vào mắt cô: “Nhược Hân, mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút, muốn khám thì khám, không muốn khám thì không cần quá nhọc lòng, chỗ thuốc đó cũng chỉ là đưa đến tặng cho dân cư khu Z này, em không cần vì anh đưa thuốc đến mà ép bản thân phải khám bệnh cho người ở đây, được không?”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1222


Chương 1222

“Chẳng… Chẳng lẽ anh đã biết trước sẽ có tình hình như bây giờ?” Tô Nhược Hân lướt qua người Hạ Thiên Tường, bước nhanh về phía khách sạn.

“Ừ, Nhược Hân đi đến đâu cũng đều là đối tượng được người khác chú ý đến.” Hạ Thiên Tường bình tính theo sau Tô Nhược Hân, chân anh dài cho nên so với Tô Nhược Hân bước nhanh, anh chỉ cần bước đi không nhanh không chậm.

Tô Nhược Hân nghe đến đó, đột nhiên dừng bước, xoay người, hơi ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên Tường cao hơn cô một cái đầu: “Hừ, còn nói cái gì mà cùng em ra ngoài vui chơi thoả thích, anh không cảm thấy anh đưa nhiều thuốc như vậy, chỉ sợ nửa tháng tiếp theo em không vui chơi nổi hay sao?”

Hạ Thiên Tường hơi cong môi: “Em nói rất đúng, hôm nay những người này uống thuốc em kê, sau khi chuyển biến tốt đẹp sẽ truyền tai nhau về trình độ khám bệnh của em, sau đó, chỉ sợ bắt đầu từ ngày mai, người xếp hàng trước khách sạn này sẽ càng ngày càng nhiều. Hay là, không đưa thuốc?”

Một đấm tay của Tô Nhược Hân lập tức giơ trước mặt Hạ Thiên Tường: “Anh dám!”

Trước đưa thuốc thì đều miễn phí, mà sau lại nói dừng là dừng, nói không đưa là không đưa, những bệnh nhân nghe lời rời đi kia mà biết được điều này thì chắc chắn sẽ không thoải mái.

Bởi vì, hôm nay ở lại đều được tặng thuốc, những người rời đi rồi đến sau như bọn họ lại không được tặng thuốc.

Đây rõ là phân biệt đối xử.

Người nhường vị trí khám bệnh hôm nay không có thuốc miễn phí, người không nhường thì lại được thuốc miễn phí, nếu ai bị như vậy cũng sẽ thấy khó chịu.

Hạ Thiên Tường thấy dáng vẻ buồn phiền của Tô Nhược Hân, nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô, dịu dàng nói: “Bạn gái nói sao thì làm vậy, em nói tặng thì tặng, em nói không tặng thì không tặng?”

Hai chữ bạn gái làm Tô Nhược Hân ngẩn ngơ.

Ngay sau đó lập tức phản ứng lại, hôm nay cô đã chính thức đổi thân phận cho Hạ Thiên Tường, chấp nhận anh là bạn trai mình.

Song bỗng dưng nghe anh nói ra hai chữ ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vẫn cứ ửng đỏ.

Quay người lại lao vào khách sạn như bay: “Tuỳ anh thích tặng thì tặng, em đi khám bệnh.”

Đây là lần đầu tiên cô khám bệnh.

Đúng vậy, thật sự là lần đầu tiên.

Những bệnh nhân mà cô chữa khỏi ở thành phố T, tất cả đều chỉ tình cờ gặp gỡ.

Nhưng bây giờ không còn giống như vậy, những người dân bình thường ở khu Z chân thành tới nhờ cô khám bệnh.

Vì vậy cô quyết định khám cho bọn họ.

Người đến đông nên cũng bộn bề nhiều việc, nhưng cô rất thích cảm giác bận rộn như vậy.

Cô cố gắng gác lại hai chữ ‘bạn gái’ đầy ngọt ngào của Hạ Thiên Tường, Tô Nhược Hân mau chóng tập trung vào công việc khám bệnh.

Tốc độ khám bệnh của cô nhanh hơn rất nhiều so với bác sĩ trung y khác.

Bởi vì cô không cần bắt mạch, cũng không cần dò hỏi bệnh tình, chỉ liếc bệnh nhân một cái là có thể xác định tình trạng bệnh của đối phương. Xác định tình trạng bệnh xong thì kê đơn thuốc, như vậy sẽ không lãng phí thời gian, thế nên mấy chục người đến tay cô chẳng mấy chốc đã khám xong rồi.

Tốn thời gian nhất là khâu kê đơn thuốc.

Nếu như có máy tính thì hay, đánh máy tính sẽ nhanh hơn nhiều so với viết tay, như vậy cô có thể tiết kiệm thời gian, khám cho nhiều bệnh nhân hơn nữa.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1223


Chương 1223

Vì thế, ban đầu nói hôm nay chỉ khám cho năm mười người, mà thoáng một cái, Tô Nhược Hân đã khám cho hơn một trăm người.

“Nhược Hân, nên nghỉ ngơi rồi.’ Mắt thấy trời đã gần sáng mà sau khi cử ba người lần lượt tới mời cô đi nghỉ ngơi vẫn chưa được, Hạ Thiên Tường đành tự mình ra mặt.

Giọng điệu Hạ Thiên Tường lạnh lùng, hơn nữa vẻ mặt càng ngày càng tối dần đi, lúc này Tô Nhược Hân mới đứng dậy áy náy nói với mấy bệnh nhân trước mặt: “Muộn quá rồi, ngày mai các vị hẵng tới được không? Ngày mai khi nào mọi người tới thì không cần xếp hàng, cứ đến thẳng đây tìm tôi là được.”

Người đẳng trước đã đến lượt đang định lên tiếng kháng nghị, sau đó một người phía sau giơ đồng hồ lên trước mặt bà ấy: “Hình như cũng muộn lắm rồi, chúng ta nên về trước thôi, làm bác sĩ Tô mệt thì mất nhiều hơn được, đến lúc đó những người nghe danh tới sau lại trách chúng ta thì không hay đâu. Suy cho cùng, chúng ta được khám xong sẽ về, nhưng bác sĩ Tô thì luôn phải đầu tắt mặt tối, con người chứ có phải sắt đá đâu, để cô ấy nghỉ ngơi đi”

“Chứ gì nữa, hết người này đến người không biết bao nhiêu tiếng rồi, đến miếng nước còn không được uống, ngày mai còn phải tiếp tục nữa, làm khó bác sĩ Tô, chúng ta vẫn nên quay lại vào ngày mai đi”

Hai người tiến lên khuyên nhủ, sau đó người nọ cũng ngượng ngùng: “Bác sĩ Tô vất vả rồi, ngày mai chúng tôi lại đến.”

Cuối cùng, lời khuyên nhủ này nghe cũng có lý, cả đám bệnh nhân bọn họ chỉ việc khám xong rồi cầm đơn thuốc rời đi.

Nhưng Tô Nhược Hân vốn không được nghỉ ngơi, cứ khám cho người ta liên tục như con quay, chưa giây phút nào ngừng nghỉ.

Trái tim con người đều là máu thịt, mọi người ai cũng biết.

Cuối cùng những người đứng xếp hàng cũng tản bớt dần, Tô Nhược Hân cất giấy viết đơn thuốc, đã sắp mệt đến mức liệt giường.

Muốn có máy tính quá.

Đáng tiếc ở nơi lạc hậu thế này, sao có thể nói muốn có là có chứ.

Hơn nữa, ở thành phố T cô đã có máy tính, bây giờ mà mua mới, thật sự là lãng phí.

Cô đánh ngáp đi lên cầu thang, nhưng mới đi được hai bậc, cả người chợt nhẹ bẫng, cô bị Hạ Thiên Tường ôm vào trong lòng:’Mệt mỏi nhỉ?”

“Ừm” Tô Nhược Hân thật sự mệt mỏi, mệt rã rời.

Cuộn tròn ở trong lòng Hạ Thiên Tường như con mèo, lười nhác không muốn động đậy.

Dù sao ở trong lồng ngực anh, vừa yên ổn vừa thoải mái.

Lúc đẩy cửa phòng ra, cô nghe Hạ Thiên Tường hỏi mình: “Muốn ăn khuya không?”

“Không, em muốn đi ngủ.” Cô mệt chỉ muốn ngả đầu xuống là ngủ luôn thôi.

Ăn cơm cũng ngại mất sức.

Huống hồ, đã mệt rồi thì ăn gì cũng không vào.

Hạ Thiên Tường hơi nhíu mày: “Tắm rửa rồi ngủ tiếp, được không?”

“Không đâu.” Tô Nhược Hân nhắm mắt lại lẩm bẩm, cô cảm thấy trong lúc cô tắm rửa cũng có thể ngủ, hơn nữa, cô tiếc bím tóc trên đầu, cô rất thích.

“À, là ai ra vẻ còn khám tiếp được nữa nhỉ? Vừa nãy còn hăng hái lắm mà.”

“Bây giờ em chỉ muốn ngủ, anh có ý kiến à?” Tô Nhược Hân sờ tay Hạ Thiên Tường, vừa định ra tay, bỗng nhiên nhớ ra anh ôm cô đi lên, lực tay mới bớt đi, chỉ nhẹ nhàng véo một chút.

“Có.” Người đàn ông vừa nói xong đã đẩy cửa bước vào phòng, ôm cô đi thẳng vào phòng tắm.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1224


Chương 1224

“Này, em không cần gội đầu, không cần tắm.” Tô Nhược Hân giấy dụa nhưng không thoát được, làm ầm lên như trẻ con, nhất quyết không muốn vào phòng tắm.

“Tiếc bím tóc mà anh thắt hả?” Hạ Thiên Tường nhỏ giọng khẽ cười.

“Còn… Còn lâu.” Tô Nhược Hân lấy một bím tóc nhìn ngắm, Hạ Thiên Tường thắt bím tóc thật sự khá xinh đẹp, anh thắt lâu như vậy, gội đầu một cái phải tháo hết ra, rất phí.

“Không sao, nếu em thích, sáng mai anh lại thắt cho em.”

“Nếu em thích thế thật thì ngày nào anh cũng thắt cho em hả?”

“Ừ”” Hạ Thiên Tường nói, cúi đầu khế hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cô: “Ngày nào cũng thắt cho em”

“Vậy anh không vội sao?”

“Chỉ cần chuyện của bạn gái trước nay đều không vội.

“Vậy anh có chê em phiền phức không?”

“Hả, là anh tự chủ động, anh rất hưởng thụ quá trình buộc tóc cho bạn gái.”

“Vậy được rồi, anh để em xuống đi, em tự tắm.” Tô Nhược Hân nói, lập tức muốn xuống.

Nhưng vốn dĩ Hạ Thiên Tường không hề buông tay.

Cuối cùng vẫn là Hạ Thiên Tường ôm cô vào.

Một bộ quần áo Z, cởi ra từng phần một, anh Hạ tiện tay ném vào góc…

“Hạ Thiên Tường, đừng làm dơ.”

“Ngày mai đổi bộ mới, bộ này cầm đi giặt.”

“Còn có bộ mới nữa hả?” Hai mắt Tô Nhược Hân sáng lấp lánh.

“Có, một ngày một bộ.”

Nghe thấy câu một ngày một bộ, Tô Nhược Hân hơi ngạc nhiên, ngay sau đó nói: “Anh mang đến mười mấy bộ sao?”

“ừ”

Tô Nhược Hân chớp mắt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang giúp cô cởi quân áo Z, xem ra, người bạn trai Hạ Thiên Tường này cũng không tồi…

Kết quả, người đi tắm là cô.

Nhưng toàn bộ quá trình đều là Hạ Thiên Tường tắm cho cô.

Dòng nước ấm áp xối lên người, vô cùng thoải mái.

Tất cả bím tóc đều được tháo ra.

Sau khi tắm rửa, vẫn là Hạ Thiên Tường sấy tóc cho cô.

Tô Nhược Hân chỉ việc làm bạch tuộc quấn trên người anh, cô cảm thấy Hạ Thiên Tường sắp thành bảo mẫu của cô rồi.

Gió nóng của máy sấy thổi trên đầu làm Tô Nhược Hân càng gật gù.

“Hạ Thiên Tường, sao anh không sợ độ cao, Hạ Tam và Hạ Tứ sợ độ cao nghiêm trọng như vậy mà?”

Hai tên sợ độ cao Hạ Tam và Hạ Tứ chính là hai con bọ.

“Thể chất khác nhau là một, hơn nữa hai người bọn họ chưa từng sống trên cao nguyên.”

“Anh từng sống trên cao nguyên?” Tô Nhược Hân không thổi tóc nữa, quay đầu nhìn Hạ Thiên Tường, hơi tò mò quá khứ của người đàn ông này.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1225


Chương 1225

Cô cũng phát hiện, có thể nói cô hoàn toàn không biết gì về quá khứ của anh.

Vậy nên bây giờ với thân phận là bạn gái của anh, cô cảm thấy mình cần phải hỏi.

“Ừ”” Người đàn ông khẽ đáp, âm thanh khẽ khàng như thể hư vô.

Sự nhẹ nhàng ấy khiến Tô Nhược Hân ngại hỏi tiếp.

Cô ngáp một cái: “Hạ Thiên Tường, em muốn đi ngủ.

“Được, uống sữa bò rồi ngủ.”

Sau đó, Hạ Thiên Tường xoay người đi ra khỏi phòng, hai phút sau một cốc sữa bò ấm áp đưa đến trước mặt Tô Nhược Hân.

Lúc đó, Tô Nhược Hân đã trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ: “Hạ Thiên Tường, anh tránh ra, đừng làm phiền em ngủ.”

Hạ Thiên Tường thấy Tô Nhược Hân như vậy, không kìm được lắc đầu bật cười: “Uống sữa bò trước khi ngủ sẽ ngủ ngon hơn.”

“Không uống em cũng ngủ ngon.” Thật ra cô rất muốn nói, có anh ở bên cô vẫn luôn ngủ ngon mà, chỉ có điều hơi ngại nói ra khỏi miệng.

“Anh tự đi lấy đấy, ngoan, uống rồi ngủ tiếp.” Hạ Thiên Tường dịu dàng dụ dỗ cô, trong mắt đen láy chỉ có hình bóng quyến rũ của cô gái, đột nhiên anh cảm thấy trong lòng rung động.

Tiếp đó anh nhấc Tô Nhược Hân dậy, cho cô dựa vào người mình.

Cốc sữa bò chạm lên môi, dù lúc này Tô Nhược Hân có không muốn uống cũng ngại.

Bảo mẫu nam Hạ Thiên Tường này thật sự quá tận tâm luôn.

Nhưng suy nghĩ này chỉ được chưa đến năm giây, ‘Tô Nhược Hân đã hối hận.

Vừa bỏ cốc sữa bò ra, Tô Nhược Hân đang muốn nằm xuống, đôi môi còn dính vệt sữa bò trắng đã bị Hạ Thiên Tường xâm chiếm…

“Không… Đừng…”

Hạ Thiên Tường như không nghe thấy gì, cẩn thận m*t hết sữa bò còn vương trên khoé môi cô vào miệng mình.

Chắc chắn anh sẽ không nói cho Tô Nhược Hân biết, khoé môi còn vương sữa sau khi uống sữa bò xong chiều nay của cô quyến rũ đến mức nào, nếu không phải lúc ấy ngoài khách sạn có rất nhiều người đang chờ cô khám bệnh, anh đã nhấm nháp hết chút sữa ấy rồi.

Đợi suốt buổi tối, cuối cùng lúc này cũng được thoả mãn.

“Hạ Thiên Tường…” Tô Nhược Hân muốn phản kháng, nhưng phản kháng của cô không có hiệu quả, một giây sau lại bị Hạ Thiên Tường chủ động…

Cuối cùng đến lúc ngủ, miệng cô vẫn còn lẩm bẩm: “Hạ Thiên Tường, anh xấu lắm… Xấu xa…”

Nhưng sau từng tiếng người xấu kia, khoé mắt cô cay xè.

Mặc kệ Hạ Thiên Tường có chủ động bao nhiêu lần, trước giờ anh chưa từng vượt qua điểm mấu chốt cuối cùng.

Tuy anh nói anh đang đợi cô lớn.

Nhưng chuyện này vẫn trở thành rào cản không thể vượt qua trong lòng cô…

Gó lẽ trong lòng vẫn còn nhớ đến những người bệnh chưa được khám đã rời đi, sáng sớm hôm nay, Tô Nhược Hân dậy từ rất sớm.

Lúc cô mở mắt trời chỉ vừa mới hửng sáng.

Cô nghiêng người, đối diện với khuôn mặt điển trai đang ngủ say của Hạ Thiên Tường.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1226


Chương 1226

Mỗi lần cô đối diện với gương mặt của anh đều sẽ không tém được sự mê trai lại.

Cô giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mặt anh.

Vô cùng nhẹ, cô không muốn đánh thức Hạ Thiên Tường.

Thật sự khi cô ở cùng anh, dường như mỗi lần cô tỉnh dậy anh đã không còn ở bên cạnh.

Bây giờ nhớ lại, trước kia lúc cô dậy anh đã thức dậy lâu rồi, có lẽ là vì anh phải đi làm.

Nhưng ở nơi này, rời khỏi thành phố T rời khỏi công ty, tất cả mọi công việc chỉ có thể làm qua mạng, nếu không cần tự làm thì tất nhiên anh không cần sáng đi chiều về.

Tô Nhược Hân nhìn đôi mắt đang khép của người đàn ông, mỗi lần đối diện với hàng lông mi dài của anh cô đều khó nén được chửi thầm, là đàn ông mà lông mi lại dài hơn cả phụ nữ, đây là không cho phụ nữ đường sống à.

Dài vậy trông như cánh bướm có thể vỗ cánh bất cứ lúc nào.

Khiến ngón tay cô không khỏi rơi xuống lông mi anh, nếu không phải sợ nhổ một sợi sẽ đánh thức Hạ Thiên Tường thì cô đã bứt một sợi để ngắm ròi.

“Nghịch ngợm.’ Kết quả, đầu ngón tay vừa chạm xuống, tình hình bất ngờ thay đổi, Hạ Thiên Tường xoay người đè cô dưới thâm mình.

“Anh… Anh dậy rồi à?’ Tô Nhược Hân hoảng hốt, chẳng qua cô chỉ muốn thưởng thức lông mi của người đàn ông này một lúc, kết quả lại bị anh bắt ngay tại trận.

“ừ”

“Anh… Anh tránh ra, em… Em muốn dậy, em khát nước.” Tô Nhược Hân đẩy mấy cái, nhưng Hạ Thiên Tường trên người cô lại vững như núi, trong ánh mắt nhuốm ý cười nhạt.

“Khát nước có muốn uống sữa bò không? Anh đi rót.’ Hạ Thiên Tường thấp giọng hỏi.

“Không uống.” Chỉ cần Tô Nhược Hân nhớ đến chuyện hôm qua, cả người cô lại mềm nhữn.

Chuyện tối hôm qua giữa cô với Hạ Thiên Tường, là do vết sữa bò còn đọng lại trên khóe môi cô từ một cốc sữa…

“Thật sự không cần?” Hạ Thiên Tường hỏi lại lần nữa.

“Thật sự không cần.” Tô Nhược Hân cắn môi, nét mặt bối rối, cô cảm thấy nếu cô lại uống thêm một cốc sữa bò, cho dù bây giờ đã dậy thì có rời giường cũng sẽ bị níu lại…

Hạ Thiên Tường có thể lực và tinh lực nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, cô phục, cô cực kì bội phục.

“Ha ha.” Nhìn Tô Nhược Hân căng thẳng cực độ, Hạ Thiên Tường khẽ cười: “Được rồi, cho phép em dậy đấy.”

Tô Nhược Hân lập tức bật dậy, chạy vào toilet cách Hạ Thiên Tường xa hết mức có thể.

Kết quả, vừa rửa mặt xong ra đã bị Hạ Thiên Tường cản lại.

“Anh… Anh lại muốn làm gì?” Lúc này chỉ cần Tô Nhược Hân nhìn thấy Hạ Thiên Tường là nhịp tim lại vô thức đập nhanh hơn.

“Tết tóc, sau đấy ăn sáng.”

“Anh không chê phiền toái à?” Thật ra chiều hôm qua Hạ Thiên Tường đã tết cho Tô Nhược Hân một lần, thật sự rất tốn thời gian.

“Không chê.”

Sau đấy, Tô Nhược Hân bị ấn ngồi xuống ghế, cô lướt điện thoại xem tin tức, Hạ Thiên Tường tết tóc cho cô.

Không biết có phải vì hôm qua đã có kinh nghiệm rồi không, hôm nay tốc độ của Hạ Thiên Tường nhanh hơn, hai mươi phút đã tết xong. Vừa hay Tô Nhược Hân cũng lướt xong tin tức với drama, còn tiện tay nói với Dương Mỹ Lan mấy câu.
 
Back
Top Dưới