Ngôn Tình Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1045


Chương 1045

“Là có ý gì?” Mạc Tử Đơn tạm thời không phản ứng kịp bèn hỏi những điều dưỡng khác ý của Tô Nhược Hân là gì.

“Bác sĩ Mạc, lúc ở trên tầng Tô Nhược Hân đã nói hôm nay cô ấy muốn nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm ngày mai sẽ trở về thực tập ở phòng khám” Điều dưỡng Tiểu Điền ở bên cạnh giải thích hộ Tô Nhược Hân.

“Thật sao?” Mạc Tử Đơn nghe đến đó thì hai mắt sáng ngời.

“Vốn dĩ là thật, nhưng bây giờ cháu đổi ý rồi.” Tô Nhược Hân cũng trầm mặt xuống, hét lên một tiếng lạnh lùng.

“Cô nhóc Tô, cháu đây là…” Mạc Tử Đơn nghe đến đó thì lập tức mất bình tĩnh.

“Trừ khi ông lập tức rời khỏi nơi này bây giờ đến phòng khám khám cho những bệnh nhân muốn ông khám bệnh, nếu không, ngày mai cháu chắc chắn sẽ không về thực tập ở phòng khám của ông.” Tô Nhược Hân hung dữ nói.

“Được, được, được, tiểu tổ tông, giờ ông đồng ý cháu việc này, giờ ông đi ngay, như vậy đã được chưa?”

“Khi nào đến chỗ làm việc thì chụp ảnh gửi cháu, chứng minh ông thật sự đã đến đó.”

“Ông nhất định sẽ làm.” Mạc Tử Đơn quay người lên xe, thật ra ông ta cũng rất vội.

Dù sao, hôm nay bệnh nhân đã đến xếp hàng từ sáng sớm.

Họ đều là bệnh nhân cho nên bảo ông ta thật sự chẳng khó ngàng gì đến là rất khó.

Sau khi đợi ở đây một giờ, ông ta gần như phát điên mất rồi.

Quả thật, thói quen rất khó thay đổi.

Ông ta đã quen khám bệnh mỗi ngày rồi.

Thoáng cái liền thay đổi nên cảm thấy có cảm giác bối rối kỳ lạ.

Mạc Tử Đơn đi rồi, Tô Nhược Hân nhìn chăm chằm các đồng nghiệp lên hết xe BMW X3 này đến xe BMW X3 khác, đó chắc chắn là xe dành cho một người, rất oai phong.

Đoàn xe rầm rộ rời đi.

Cuối cùng đám đông cũng giải tán.

Chỉ có một vài cụ già tò mò vẫn cứ nhìn về phía cô và lẩm bẩm điều gì đó.

Chắc là đang đánh giá sự rầm rộ của đoàn xe vừa rồi.

Sau khi tiễn các đồng nghiệp đi, Tô Nhược Hân lên xe buýt.

Hôm nay là thứ sáu, đã qua giờ cao điểm buổi sáng, đây là lúc cô thích ngồi xe buýt nhất vì ít người.

Thật ra, cô muốn gọi cho Dương Mỹ Lan, nhưng vừa nghĩ đến những thứ cô muốn mua đều là vì Hạ Thiên Tường, nếu chuyện này truyền đến tai Dương Mỹ Lan thì khó tránh khỏi cô bạn hay thay đổi này sẽ trực tiếp lén lút nói cho Hạ Thiên Tường biết.

Như thế thì không bất ngờ nữa.

Nhưng vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến.

Cô đang nghĩ đến Dương Mỹ Lan thì cậu ấy đã gọi đến đến rồi.

“Tô Nhược Hân, hôm nay có đi làm không? Tớ muốn đi mua sắm nhưng không có ai đi cùng.”

“Cậu có thể đi mua sắm cùng với dì mà” Tô Nhược Hân nhớ tới mẹ của Mỹ Lan thì cẩn thận đề nghị cậu ấy, như vậy đúng lúc có thể dành thời gian cho mẹ của cậu ấy.

Kết quả, Dương Mỹ Lan từ chối thẳng: “Nếu nói đi bộ với mẹ thì tớ không phản đối, nhưng mua sắm đồ thì chắc chắn là không được. Lúc trước tớ đã thử rồi, tớ và mẹ khác biệt thế hệ, hễ mà tớ thích cái gì là mẹ tớ không thích, mà mẹ tớ thích cái gì là tớ không thích. Kết quả là chưa kịp mua đã cãi nhau rồi.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1046


Chương 1046

Tô Nhược Hân không nói nên lời: ‘Cậu muốn đi mua sắm ở đâu?”

“Honey, cậu đồng ý đi cùng tớ sao?” Dương Mỹ Lan xinh đẹp, có thể nghe ra tâm trạng của cậu ấy rất tốt từ giọng nói.

“Ừ, tớ đang ở trên xe buýt số 570.” Tô Nhược Hân đành phải ăn ngay nói thật.

“Ha ha, tớ biết xe buýt kia đi qua đường lớn Khải Hoàn. Ừm, cậu xuống xe chỗ đó đi, tớ lập tức qua luôn.” Dương Mỹ Lan cúp điện thoại.

Kết quả cuối cùng là Tô Nhược Hân vẫn tụ họp với Dưỡng Mỹ Lan.

“Cái gì, cậu muốn mua đồ trang điểm? Tô Nhược Hân, có phải lỗ tai của tớ bị bệnh nên nghe nhầm phải không? Cậu mau đến khám cho tớ đi.” Dương Mỹ Lan nói giống như phát hiện ra châu lục mới vậy.

Bị Dương Mỹ Lan chế nhạo như thế, Tô Nhược Hân xấu hổ cúi đầu giống như đứa nhỏ làm chuyện sai trái: “Cậu không nghe nhầm đâu, đúng là tớ muốn mua đồ trang điểm.”

Dương Mỹ Lan nhìn mặt Tô Nhược Hân một lúc: “Cậu xem, da cậu không cần dùng collagen mà đã căng bóng rồi, trơn mướt như thế, nhìn là thấy đẹp rồi. Tớ thấy cậu dùng đồ trang điểm ngược lại càng không thuần khiết, không đẹp đâu.”

“Tớ… tớ chỉ trang điểm nhẹ nhàng thôi, chỉ tô một lớp son màu môi, kẻ lông mày và đánh phấn mắt, v. v..’ Tô Nhược Hân nghĩ lại, cùng lắm cô chỉ làm những bước đó thôi.

“Không được, Tô Nhược Hân, cậu không thể tự trang điểm được, vẫn nên tìm thợ trang điểm cho cậu tham khảo một chút, nếu không thì sẽ đáng tiếc cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu. Nếu trang điểm không đẹp thì chẳng phải trái lại sẽ mất công làm đi làm lại” Trang điểm đẹp có thể khiến người ta thêm rạng rỡ, trang điểm không đẹp sẽ làm người ta xấu đ*, tuyệt đối không được làm ẩu.

Tô Nhược Hân chợt nhớ đến nhà tạo mẫu mà mẹ nuôi Tăng Hiểu Khê giới thiệu cho mình lúc trước: “Tớ nhớ ra rồi, chờ mua xong đồ tớ sẽ dẫn cậu đến gặp một nhà tạo mẫu.”

“Wow wow, tớ nghe nói nhà tạo mẫu trông rất cao cấp, mau lên, chúng ta đi mua đi.” Dương Mỹ Lan kéo Tô Nhược Hân đi vào cửa hàng mỹ phẩm.

Tô Nhược Hân không biết dùng đồ trang điểm thế nào nhưng cô ta thì có dùng.

Ai bảo cô ta không có được vẻ đẹp trời sinh như Tô Nhược Hân.

Cô ta cũng không xinh đẹp như Tô nhược Hân, cô †a chỉ là một cô gái khá ưa nhìn mà thôi.

Vì thế, khi Dương Mỹ Lan mua đồ thì Tô Nhược Hân chọn nước hoa.

Cô mở nắp ngửi thử thì là mùi nước hoa ly thoang thoảng như có như không.

Cô thích mùi hương thoang thoảng, những mùi nồng quá sẽ khiến cô muốn ói mỗi lần ngửi thấy.

Cô chọn xong thì đi chọn giúp Dương Mỹ Lan, sau đó phát hiện trong giỏ hàng của Dương Mỹ Lan đã gần đầy: “Trời ạ, sao mà cậu mua nhiều vậy?”

“Sắp đi báo danh ở trường đại học rồi, tớ định ở lại ký túc xá của trường nên sẽ thay mới hoàn toàn.

Những cái cũ thì có thể dùng ở nhà vào cuối tuần là được.”

Nghe Dương Mỹ Lan nói như vậy thì Tô Nhược Hân mới chợt nhớ ra cô cũng phải chuẩn bị đồ dùng hàng ngày để lên đại học.

Cũng may cô vẫn giữ những thứ cơ bản khi tốt nghiệp trường trung học, chỉ cần dọn sạch sang ký túc xá là được.

Đang nghĩ tới lên đại học còn cần mua thêm cái gì không thì cô chợt nghe thấy một tiếng hét ở kệ hàng nào đó bên cạnh: “Đây là cái quỷ gì vậy, cô mau nhìn xem, mặt của tôi rất ngứa, nổi rất nhiều mẩn đỏ, mặt của tôi tiêu rồi.”

Có lẽ là do thực tập ở phòng khám đã lâu.

Có lẽ là thi thoảng có đi chữa bệnh.

Vì vậy vừa nghe có người hô “mặt tôi hỏng rồi”, Tô Nhược Hân bèn chạy đến theo bản năng.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1047


Chương 1047

Sau đó cô nhìn thấy ở lối đi giữa hai hàng mỹ phẩm có một nhân viên bán hàng đang kiểm tra mặt cho một khách hàng: “Kỳ lạ, sao lại thế này chứ?

Trước khi đưa sản phẩm mới ra bán chúng tôi đã kiểm tra chứng nhận trước rồi, chất lượng tuyệt đối bảo đảm, không thể có chuyện chị vừa dùng đã nổi mẩn đỏ thế này được.”

“Hừ, giữa ban ngày ban mặt, mắt cô lại không mù, cô không nhìn thấy tôi vừa mới thoa lên đã nổi mẩn luôn đấy à? Kem nền này là hàng loại hai, các cô phải đền mặt cho tôi.”

“Không đâu, vết mẩn này không phải do kem nên.”

“Cái gì mà không phải, cô mà còn không thừa nhận là sản phẩm của các cô có vấn đề thì tôi sẽ gọi cảnh sát ngay lập tức, tôi phải báo cáo với Hiệp hội Người tiêu dùng vạch trần chất lượng sản phẩm này của các cô, thực sự quá tệ.” Người phụ nữ nói xong thực sự lấy điện thoại ra.

Thấy sắp lớn chuyện, quản lý cửa hàng đi tới: “Thưa cô, cô xem thế này có được không, mặt cô nổi mẩn đỏ, bây giờ chúng tôi sẽ cử một nhân viên đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, mọi chỉ phí đều do cửa hàng chúng tôi hoàn trả, có được không?”

“Thế phí tổn thất về tinh thần và lỡ dở công việc của tôi thì sao? Có phải bà cũng phải trả cho tôi không?”

“Vậy cô muốn bao nhiêu?” Thấy người vây xem chỉ sợ chuyện không đủ lớn càng lúc càng đông, quản lý cửa hàng hoà nhã hỏi.

“Phí lỡ dở công việc ít nhất phải hai ngày, một ngày chín trăm, hai ngày một triệu tám.”

“Được”

“Còn phí tổn thất tinh thần thì không dễ tính, tôi sẽ đưa ra con số đại khái đi, tôi muốn sáu triệu.”

“Vậy tổng cộng là bảy triệu tám?” Quản lý cửa hàng không ngờ chỉ vì mặt dị ứng mà vị khách hàng này lại đòi nhiều tiền đến thế.

“Không đúng, còn chưa tính tiền thuốc men và các chỉ phí khác, tôi cũng không đòi nhiều, làm tròn mười tám triệu đi.”

“Thế này… Quản lý cửa hàng không chấp nhận được.

“Này, mọi người mau lại đây xem đi, không được mua mỹ phẩm ở cửa hàng này nhé, người này vừa dùng thử mặt đã nổi đầy vết đỏ, không biết có hết được không. Mọi người cẩn thận một chút, có thể không mua thì đừng mua nhà này, lầu hai có siêu thị mỹ phẩm mới khai trương đấy, chất lượng cũng là thượng hạng.”

Mọi người vừa nghe người này nói như vậy thì mong chờ hỏi: “Chỗ nào lầu hai vậy?”

Trung tâm thương mại này quá lớn, nếu ai đến đây lần đầu mà không có người dẫn đường thì đều sẽ bị lạc, vì vậy vừa nghe có cửa hàng chất lượng tốt, những người khác đều muốn đi xem thử.

“Ra khỏi thang máy rồi rẽ trái, đi về phía trước khoảng hơn hai trăm mét sẽ đến.” Người phụ nữ vừa giới thiệu cửa hàng mỹ phẩm khác cho mọi người nhiệt tình chỉ đường.

“Đi đi đi, tới cửa hàng mới xem thế nào, nghe nói ba ngày trước khai trương còn có phần thưởng lớn với ưu đãi lớn, lúc nấy trước khi vào tôi còn nhìn thấy tờ rơi quảng cáo nữa.”

Ba người phụ nữ một vở kịch, màn kịch mấy người phụ nữ cùng tung hứng với nhau cực kỳ náo nhiệt.

Thấy khách trong cửa hàng mình đã đi mất mấy người vì mấy người phụ nữ gây rối này, sắc mặt quản lý cửa hàng không được tốt lắm: “Được rồi, tôi đưa cho cô mười tám triệu, cô mau đi đi.” Mới một lúc mà đã mất mấy khách hàng, nếu còn tiếp tục gây sự thì họ sẽ lại mất thêm khách.

Còn cả danh tiếng nữa.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1048


Chương 1048

“Ôi mặt tôi đau quá, tôi muốn hai mươi tư triệu.”

Thấy quản lý cửa hàng đồng ý đưa mười tám triệu nhanh quá, người phụ nữ lập tức đổi ý.

Quản lý sâm mặt: “Cô cố ý đúng không?”

Phản ứng của người phụ nữ này khiến người ta không khỏi cảm thấy nghỉ ngờ.

“Hay là bà thử biến khuôn mặt mình thành giống như tôi xem bà có vui được không? Sao tôi lại cố ý được? Tôi đã bị sản phẩm của cửa hàng các bà làm hại người không ra người, ma không ra ma thế này rồi, mặt cũng đã đỏ hết lên rồi đây.” Người phụ nữ càng hét càng to, mục đích là để thu hút người khác nhìn lại đây rồi tiếp tục đòi hai mươi tư triệu tiền bồi thường.

“Vậy nếu tôi đưa cho cô hai mươi tư triệu có phải cô sẽ lại đòi tôi ba mươi triệu không? Người như cô đã không còn khiến người khác tin được nữa rồi.”

Quản lý cửa hàng cực kỳ nghi ngờ nhân phẩm của người phụ nữ này.

“Không, đưa cho tôi hai mươi tư triệu tôi sẽ lập tức đến bệnh viện khám mặt ngay, tôi lấy tiền để chữa bệnh chứ không phải để tìm việc khác.” Người phụ nữ tiếp tục đòi tiền như một lẽ đương nhiên.

Quản lý cửa hàng nhíu mày, cắn răng: “Đưa cho cô ta.

Sau đó nhân viên thu ngân bắt đầu đếm tiền.

Thấy hai mươi tư triệu gần được đưa ra, thấy người phụ nữ đưa tay ra chuẩn bị lấy, Tô Nhược Hân đột nhiên lên tiếng: “Vết mẩn đỏ trên mặt cô ta không phải do mỹ phẩm của cửa hàng.”

Cô lên tiếng hơi bất ngờ, lại thêm âm lượng đủ để người xung quanh nghe thấy nên lập tức thu hút mọi người trong và ngoài cửa hàng đều nhìn lại.

“Cô… Cô nói linh tinh gì thế hả?” Người phụ kia kia vốn đã sắp nhận được hai mươi tư triệu, nhưng Tô Nhược Hân vừa lên tiếng, nhân viên thu ngân đã bất giác cất tiền đi, sau đó cũng nhìn Tô Nhược Hân.

Hai mươi tư triệu đối với người giàu là con số nhỏ, nhưng đối với người bình thường thì nó là cả hai tháng tiền lương, thậm chí là ba tháng.

Vì vậy thực sự không ít.

Nhận được ánh mắt chất vấn muốn giết người của người phụ nữ, Tô Nhược Hân vẫn thờ ơ lên tiếng: “Vết mẩn đỏ trên mặt cô không liên quan gì đến kem nền trên tay cô.”

“Hừ, mặt tôi thành ra thế này là do kem nền của cửa hàng này, khi tôi vào cửa hàng mặt vẫn bình thường, vừa thoa thử kem nền này lên thì mặt nổi mẩn, chẳng lẽ điều này vẫn không thể chứng minh là tôi dùng kem nền mới nổi mẩn sao?”

“Không thể.” Tô Nhược Hân yên lặng đứng ngoài đám đông, nhưng giọng điệu lại cực kỳ chắc chắn.

“Cô nói không thể là không thể à, con nít con nôi nói năng lung tung, đúng là vô lý.” Người phụ nữ bắt đầu gào lên.

“Người vô lý là cô đấy, vết mẩn đỏ trên mặt cô chắc chắn có liên quan đến thứ gì đó đang được giấu trên người cô.”

“Cô giấu gì trên người hả?” Một nhân viên bán hàng nghe Tô Nhược Hân nói vậy thì lập tức nhìn vào túi của người phụ nữ.

Từ túi áo khoác đến túi quần, cô ấy đã nhìn hết một lượt: “Để chúng tôi tìm thử đi.”

“Các cô không phải cảnh sát dựa vào đâu mà lục soát người tôi? Tôi không đồng ý.” Người phụ nữ ngửa cổ lên, giống như chim khổng tước cao ngạo nhìn người khác, dáng vẻ vênh váo hống hách như thể ai dám động đến cô ta là sẽ tới công chuyện ngay lập tức.

Cô ta hét lên như vậy, nhân viên bán hàng cũng không thể đè cô ta ra để soát người được.

Dù sao cũng là nhân viên cửa hàng, nếu thật sự không tìm được gì, chưa biết chừng người phụ nữ này sẽ càng thêm hống hách đòi thêm tiền bồi thường.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1049


Chương 1049

Vì vậy, một người do dự, hai người chần chừ, tuy nhân viên cửa hàng nghe Tô Nhược Hân nói thế thì đã nghi ngờ người phụ nữ này, nhưng việc không dám chắc chắn thì những người làm thuê như các cô bớt được việc nào hay việc đó.

Thấy vậy, Tô Nhược Hân cười lạnh lùng: “Để tôi.”

Cô ghét nhất loại người chuyên bắt nạt người hiền, sợ người cứng rắn để rồi gây sự như thế này.

Người phụ nữ này vừa nhìn đã biết là tới cửa hàng này để gây chuyện.

Chắc là kẻ lừa đảo mà cửa hàng mỹ phẩm mới khai trương trên lầu cử tới cũng nên.

Mục đích chỉ có một, ở đây ồn ào ầm ï, vừa hay thu hút được khách hàng cho cửa hàng mỹ phẩm trên lầu.

Lần trước khi ở Trần Ký, ba người phụ nữ đưa ba đậu vào Trần Ký định ăn chùa uống chùa, sau này Phương Tấn báo cáo rằng mục đích của bọn họ là ăn chùa.

Mỗi lần trước khi ăn chùa sẽ có một người chuẩn bị trước để ăn vào bị đau bụng.

Mỗi ngày ba người này sẽ luân phiên, chỉ cần một người ra mặt là sau đó ngày nào cũng có thể ăn chùa uống chùa.

Dù sao bị tiêu chảy do ba đậu cũng không thành vấn đề, dẫu sao cũng đã được hưởng thụ.

Lần đó là ăn chùa, lần này thì khác.

Cô ghét nhất là loại này, mọi người thường nói có cạnh tranh mới có tiến bộ, cửa hàng trên lầu nên quảng cáo chất lượng sản phẩm tốt mà giá thành rẻ để thu hút khách chứ không phải chạy tới cửa hàng người khác chơi xấu làm mất khách của người ta, làm thế này quá thất đức.

Chỉ một thoáng đã suy nghĩ ra rất nhiều điều.

Nhưng Tô Nhược Hân còn chưa nói hết câu thì người đã di chuyển.

Khi người khác còn chưa nhìn rõ người lên tiếng là cô thì cô đã tới chỗ người phụ nữ nhanh như tên bắn, sau đó đưa tay vào túi áo của cô ta.

Tình cờ là túi áo cô đút tay vào lại ở vị trí vạt áo dưới.

“A… Cô định làm…”

Chỉ là khi người phụ nữ phản ứng lại, còn chưa hét hết câu thì đã thấy trong tay Tô Nhược Hân có thêm một chiếc lá, cô giơ cao nó lên: “Vết mẩn đỏ trên mặt cô ta là do chiếc lá trong tay tôi gây nên, da cô †a dị ứng với loại lá này, vừa nãy trước khi thử kem nền chắc chắn cô ta đã âm thầm lấy chiếc lá này quệt qua mặt mình, sau đó thoa kem nền xong mặt cô ta sẽ nhanh chóng nổi nốt mẩn đỏ.”

Tô Nhược Hân nhanh chóng nói xong, lúc này quản lý cửa hàng đã há hốc mồm, bà thực sự không ngờ Tô Nhược Hân lại lợi hại như vậy, thậm chí còn †ìm được nguyên lý một cách rõ ràng.

“Thật sự chạm vào chiếc lá này là sẽ gây dị ứng da à?” Quản lý cửa hàng ngạc nhiên hỏi.

“Đúng thế, chưa chắc chiếc lá này sẽ khiến da bị dị ứng, cô ta ăn nói lung tung là vì ghen ty tôi sắp được nhận hai mươi tư triệu mà tôi nên nhận được đấy.

Tô Nhược Hân cười khẩy: “Hay là bây giờ cô thử trên người đi, tôi thấy mặt cô đã thử và thành cái đầu heo rồi, vậy thì thử cổ đi.” Cô nói rồi cầm chiếc lá đi về phía người phụ nữ, vốn đã ở gần bây giờ trong nháy mắt, cô lại càng ở gần cô ta hơn.

Bây giờ cô chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được tới cổ của người phụ nữ.

“Cô… Cô tránh ra.” Người phụ nữ thấy Tô Nhược Hân cầm chiếc lá kia dí về cổ mình thì trở nên hoang mang.

“Nếu không phải chiếc lá này khiến mặt cô nổi mẩn đỏ thì cô hoảng sợ cái gì, thử một lần là có thể chứng minh được tôi nói dối ngay.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1050


Chương 1050

“Để tôi thử.” Quản lý cửa hàng thấy người phụ nữ không phối hợp bèn tiến lên thử, như vậy dù rằng người bà nổi mẩn nhưng chí ít có thể vạch trần được bộ mặt thật của người phụ nữ này thì bà cũng chấp nhận.

Tô Nhược Hân không ngờ quản lý cửa hàng lại liều như vậy, để chứng minh sự thật mà không ngại tự mình thử.

Nhưng cô đã hiểu ra ngay lập tức, người ta có chức vị thì phải lo nghĩ tới nó, cửa hàng kinh doanh không tốt có quan hệ trực tiếp tới quản lý cửa hàng.

Nhưng Tô Nhược Hân lại nhìn bà ấy rồi lắc đầu: “Người bà không dị ứng với loại lá cây này.”

“Thật không? Để tôi thử xem.” Quản lý cửa hàng nói xong thì chủ động đặt mu bàn tay lên chiếc lá.

Bà còn cố ý ma sát trên chiếc lá, nhưng khi bỏ ra, mu bàn tay vẫn sạch sẽ làm gì có vết nổi mẩn, thật sự không có.

“Tôi đã nói là cô ta nói lung tung rồi mà, mọi người xem quản lý cửa hàng chạm vào chiếc lá đó có làm sao đâu, vậy nên mặt tôi thành ra thế này thật sự là do kem nền, không liên quan đến chiếc lá.”

Người phụ nữ thấy quản lý cửa hàng không sao thì lại trở nên kiêu ngạo.

Tô Nhược Hân cười lạnh nhìn sang: “Tôi nói rồi, cơ thể quản lý cửa hàng không dị ứng với loại lá này, nhưng những người khác ở đây cũng có người sẽ dị ứng giống như cô.”

“Tôi cũng không dị ứng.” Người phụ nữ kiên quyết không thừa nhận, nhưng phản ứng không muốn chạm vào chiếc lá này lại là thật.

Chỉ là cô ta đang cố gắng không thể hiện ra mà thôi.

“Mỹ Lan, cậu thử giúp được không?” Tô Nhược Hân cười đề nghị.

“Tớ… Tớ dị ứng với loại lá này?” Dương Mỹ Lan vẫn luôn ở bên cạnh quay quá trình Tô Nhược Hân dùng kiến thức trong đầu để vạch trần kẻ xấu, đang tập trung quay thì bị Tô Nhược Hân gọi tên.

“Đúng”

“Muốn tớ đồng ý với cậu cũng được, nhưng nếu da tớ dị ứng, cũng nổi mẩn đỏ khó coi thì cậu phải phụ trách chữa cho tớ đấy.” Dương Mỹ Lan nói điều kiện trước.

“Yên tâm, nhất định sẽ chữa khỏi cho cậu.” Tô Nhược Hân chỉ cần Dương Mỹ Lan đồng ý, sau đó thử xuất hiện nốt mẩn đỏ để vả mặt người phụ nữ kia, vạch trần tội ác của cô ta.

Mỹ phẩm cửa cửa hàng này có thể nói là chất lượng tốt mà giá trình rẻ, có đủ các loại từ cao cấp, trung cấp cho đến thấp cấp, vậy nên thu hút những khách có nhu cầu khác nhau ghé thăm.

“Đực, vậy thử trên mu bàn tay đi, tớ không muốn thử trên mặt.” Dương Mỹ Lan đưa mu bàn tay về phía Tô Nhược Hân, còn mặt thì Tô Nhược Hân muốn chạm cũng không chạm được, giữa hai người bị ngăn cách bởi cánh tay của Dương Mỹ Lan.

“Được.” Chiếc lá trong tay Tô Nhược Hân đặt lên mu bàn tay Dương Mỹ Lan.

Chiếc lá màu xanh trông giống như những chiếc lá bình thường.

Kết quả là vừa đặt lên mu bàn tay Dương Mỹ Lan, khi Tô Nhược Hân chầm chậm nhấc lên, mu bàn tay Dương Mỹ Lan đã bắt đầu nổi những đốm đỏ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Trời ơi, thật sự nổi mẩn đỏ kìa” Mọi người nhìn mu bàn tay của Dương Mỹ Lan rồi lại so sánh với vết mẩn đỏ trên mặt người phụ nữ, hình như thật sự giống nhau.

Sắc mặt người phụ nữ đã tái xanh, nhưng cô ta vẫn cắn răng chỉ vào Tô Nhược Hân và Dương Mỹ Lan: “Hai người là đồng bọn, ai biết có phải thông đồng với nhau hay không.”

Tô Nhược Hân đột nhiên chỉ vào người phụ nữ phối hợp với người phụ nữ này mời khách hàng lên cửa hàng trên lầu: “Tôi không quen người phụ nữ này, cô ta là người khuyến khích khách hàng và bạn bè lên cửa hàng trên lầu, cô ta cũng dị ứng, thử lên mu bàn tay cô ta là sẽ rõ thôi.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1051


Chương 1051

Tô Nhược Hân vừa nói như hế, những người hóng chuyện lập tức có người phản ứng lại: “Chẳng lẽ người này và người nổi mẩn trên mặt là đồng bọn, bọn họ phối hợp bao che cho nhau? Đều là kẻ lừa đảo cửa hàng mới mở trên kia cử tới?”

“Không phải, chúng tôi không quen nhau.” Người phụ nữ hốt hoảng liên tục lắc đầu.

“Quen hay không không quan trọng, thử lên tay cô †a xem có nổi mẩn đỏ không là biết ngay.”

“Đúng, thử lên mu bàn tay cô ta đi.” Những người đứng xem lâu lúc này cũng tò mò lời Tô Nhược Hân nói là thật hay giả.

“Mau thử đi.”

“Thử đi.”

“Không, không.” Người đó liên tục lùi về sau không muốn thử.

Nhưng cô ta không còn đường lui nữa, vì hai người họ gây chuyện ầm ï nên đám đông càng lúc càng nhiều người, người ở trong vòng tròn lúc này muốn đi ra e là rất khó.

“Cô hoảng sợ cái gì? Đâu khiến cô mất mạng đâu.” Lập tức có hai người hóng chuyện thay Tô Nhược Hân chặn người đó lại.

Tốc độ của Tô Nhược Hân rất nhanh, chiếc lá trong tay lướt qua mu bàn tay của người phụ nữ.

Cô ta lập tức lùi lại phía sau một bước.

Sau đó, trên mu bàn tay của người phụ nữ cũng bắt đầu nổi ban đỏ, nhưng tốc độ phát ban đỏ chậm hơn quá trình nổi ban trên mu bàn tay của Dương Mỹ Lan rất nhiều và lan ra khá chậm.

Phải mất nửa phút nó mới nổi lên.

“Ơ, vết ban đỏ trên mặt cô ta giống hệt vết ban đỏ trên mặt người phụ nữ kia. Xem ra vết ban đỏ trên mặt cô ta vốn dĩ không phải do dị ứng với kem nền mà là do chiếc lá kia gây ra. Bọn họ đang muốn hãm hại người khác bằng cách phá rối chuyện làm ăn của người ta đấy. Chuyện này thật quá đáng. Đây không phải là cạnh tranh lành mạnh mà là bất hợp pháp.” Một người hiểu chuyện đã thẳng thắn phân tích vấn đề.

“Không phải. Là do kem nền có vấn đề.” Người phụ nữ còn lại vẫn đang cố gắng tranh cãi.

“Đè cô ta xuống và thử đặt nó lên cổ cô ta đi.” Sau khi Tô Nhược Hân đưa ra chứng cứ thì mọi chuyện đã trở nên rõ ràng và được chứng thực. Tuy nhiên người phụ nữ này vẫn không chịu thừa nhận khiến một số người chính trực trong đám đông không thể chịu nổi.

Sau đó, khi nhận thấy người trong cửa hàng này không dám trực tiếp đứng ra vạch trần cái sai, đám đông đang xem náo nhiệt bèn trực tiếp đè cô ta xuống: “Cô bé này, làm phiền cô.”

Tô Nhược Hân ghét nhất những người làm mấy trò bẩn thỉu như vậy nên cô không hề khách khí đặt chiếc lá lên cổ của người phụ nữ kia.

Khi nó hạ xuống, cô ta hét lên như một con lợn đang bị giết.

Như thể chiếc lá đó sắp sửa g**t ch*t cô ta vậy, tiếng thét vô cùng lớn.

Tô Nhược Hân hoàn toàn không để ý đến cô ta.

Chiếc lá trong tay cô hạ thẳng xuống và dừng trên cổ của người phụ nữ kia với độ chính xác hoàn hảo.

Sau đó, những đốm đỏ lập tức xuất hiện trên cổ của người phụ nữ, giống hệt vết ban đỏ trên mặt cô 1a.

Điều này lập tức trở thành bằng chứng xác thực.

“Đừng! Đừng đụng vào tôi. Đừng đụng vào tôi.”

Người phụ nữ không nhìn thấy cổ mình, lúc này đang la hét đầy hoảng sợ và rối loạn.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1052


Chương 1052

“Có cần đưa gương cho cô soi không? Trên cổ cô cũng có vết ban đỏ rồi. Nhưng để cô tâm phục khẩu phục, tôi chỉ đặt chiếc lá này xuống vài vị trí thôi, còn bây giờ cô có thể thử lọ kem nền đó lên các vùng khác trên cổ để nhìn xem có nổi ban đỏ hay không. Nếu như vết ban đỏ không xuất hiện thì chứng tỏ suy đoán của tôi là chính xác, còn nếu chúng nổi lên thì chứng tỏ tôi đã phán đoán sai lầm”

Tô Nhược Hân đưa ra lời đề nghị thẳng thừng.

Người phụ nữ kia càng nghe càng tái mặt, ánh mắt rơi vào chiếc gương trước mặt, khi nhìn thấy vết ban đỏ trên cổ mình thì cả người cô ta mềm nhữn và ngồi phịch xuống đất: “Cô tránh ra đi. Tôi không muốn thử. Tôi không muốn thử…”

Đây là chơi xấu.

Phản ứng của cô ta khiến mọi người ở hiện trường lập tức hiểu ra mọi chuyện. Quả nhiên cửa hàng trên lầu kia đã cố tình cài cắm và gây rắc rối cho cửa hàng này.

Nhưng rốt cuộc họ không thể ngờ lại gặp một cô bé vô cùng thành thạo này. Thế là thất bại.

“Cô bé, cảm ơn cô đã giải vây cho cửa hàng của chúng tôi. Cô vừa chọn được một lọ nước hoa đúng không? Cửa hàng chúng tôi sẽ miễn phí đơn hàng này cho cô.” Quản lý cửa hàng nắm chặt bàn tay của Tô Nhược Hân và tình nguyện miễn phí đơn hàng cho cô.

“Ơ kìa, chỉ miễn phí một lọ nước hoa không phải là quá ít sao?” Những người đang xem náo nhiệt la ó âmTĩ.

Tô Nhược Hân hơi xấu hổ: “Chỉ là đúng lúc gặp chuyện bất bình nên không thể khoanh tay đứng nhìn thôi. Tôi không cần miễn phí hóa đơn đâu.”

“Tớ muốn miễn phí hóa đơn. Tô Nhược Hân, nếu cậu không mua thì để tớ mua miễn phí đi. Cậu nhìn này, mu bàn tay của tớ vẫn còn rất ngứa, vô cùng ngứa” Dương Mỹ Lan nói xong thì lại gãi tay mình.

Quản lý cửa hàng thấp giọng cười và nói: “Nếu như vừa rồi cô không thử nghiệm thì mọi chuyện cũng sẽ không được giải quyết thuận lợi và nhanh chóng như vậy. Được! Hôm nay, tất cả đơn hàng của hai người đều được miễn phí” So với hai mươi bốn triệu đồng kia, số đồ trang điểm trong giỏ xách của hai người nhiều nhất cũng chỉ khoảng sáu hoặc chín triệu đồng, bà cũng không lỗ vốn.

Dương Mỹ Lan lập tức phấn chấn: “Wow, Tô Nhược Hân! Sau này đi mua sắm, tớ nhất định sẽ lôi cậu đi theo. Cậu quá cao thượng với một người nghèo như tớ đấy.”

Tô Nhược Hân suýt chút nữa đã bật cười. Dương Mỹ Lan giả nghèo thật sự rất giống.

Nhưng vừa nhắc tới tiền, cô lại nhớ đến khoản tiền khổng lồ mà ba Mỹ Lan đã bỏ ra cho mẹ Mỹ Lan để hai người các cô vào được đại học Nam Kinh.

Bên này các cô đang vui vẻ chọn đồ, còn bên kia thì hai người được cửa hàng trên lầu cài cắm tới đây đã bị nhân viên bảo an của trung tâm thương mại đưa đi.

Cách gây sự vô trách nhiệm như vậy nếu không bị xử lý nghiêm thì e rằng các cửa hàng khác cũng sẽ hùa theo giành giật, không từ thủ đoạn để kiếm tiền một cách bất chấp.

Cuối cùng, tuy Dương Mỹ Lan đã lớn tiếng bảo rằng muốn miễn phí đơn hàng, nhưng cô ta đã đi loanh quanh cửa hàng vài vòng mà không bỏ thêm thứ gì vào giỏ.

Suy cho cùng, Dương Mỹ Lan cũng rất ngượng ngùng với việc miễn phí đơn hàng.

Sau đó nhân viên thu ngân tính tiền. Tất cả mỹ phẩm được chọn trong giỏ vừa vặn khoảng sáu triệu đồng.

Dương Mỹ Lan rút thẻ ra: “Quẹt thẻ.”

“Cô bé, vừa rồi quản lý cửa hàng của chúng tôi đã đặc biệt căn dặn rằng cô sẽ được miễn phí toàn bộ đơn hàng này.” Nhờ có Tô Nhược Hân và Dương Mỹ Lan, bọn họ không chỉ thu hồi tổn thất mà còn khôi phục được danh tiếng của cửa hàng, đây là điều mà dẫu có tiền cũng không đổi được.

Dương Mỹ Lan gãi đầu: “Tôi chỉ là nói đùa thôi, thật sự không cần miễn phí đâu.”

“Quản lý cửa hàng của chúng tôi không nói đùa đâu. Bà ấy dặn dò là phải miễn phí đơn hàng.”

“Này, chị làm thế là không tôn trọng khách hàng đấy.” Dương Mỹ Lan lớn tiếng hô lên.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1053


Chương 1053

Nhưng nữ nhân viên thu ngân không hề sợ hãi, nhất quyết không chịu lấy tiền của cô ta.

Nhìn số mỹ phẩm trong giỏ mà bản thân đã cẩn thận lựa chọn để mang tới trường, Dương Mỹ Lan chợt không muốn mua nữa.

Bởi vì cô ta không muốn lợi dụng cửa hàng này.

Nhưng cô ta lại hơi luyến tiếc.

Chung quy thì thật khó để lựa chọn.

Thấy cô ta đang rối rắm, Tô Nhược Hân nhịn không được nên đã mỉm cười và nói: “Vừa rồi không phải cậu đã la lối âm ï đòi miễn phí hóa đơn sao?

Bây giờ lại không muốn nữa rồi à?”

Dương Mỹ Lan liếc nhìn cô: “Chẳng phải tớ chỉ nói đùa thôi sao!”

“Được rồi. Nếu cửa hàng thật lòng muốn miễn phí hóa đơn thì cậu cứ việc nhận đi. Cùng lắm thì sau này cậu lại tới đây để mua sắm thêm vài lần nữa. Dù sao thì vẫn tốt hơn việc ủng hộ cửa hàng trên lầu.”

“Đúng vậy! Cô bé này nói rất có lý. Cô hãy nhận đi. Ngoài ra, tôi còn chọn cho cô Tô hai lọ nước hoa đặc biệt này nữa!”

Tô Nhược Hân nhìn lọ nước hoa do quản lý cửa hàng đưa tới thì lắc đầu: “Tôi không thích mùi hương nồng nặc, tôi chỉ thích mùi nhẹ nhàng thôi.”

“Ừm, tôi lựa chọn dựa theo sở thích của cô đấy.

Hai loại nước hoa này đều là mùi hương nhẹ nhàng mà cô thích.” Quản lý cửa hàng giải thích.

“Sao bà biết tôi thích gì?” Tô Nhược Hân hơi mông lung.

“Đương nhiên là biết. Tôi chỉ căn cứ vào lọ nước hoa mà cô đã chọn để phán đoán thôi. Mắt nhìn của cô rất tốt, nhưng lại không nỡ chọn loại đắt tiền. Cô cứ thử hai loại nước hoa này đi. Tôi đảm bảo bạn trai của cô sẽ vô cùng yêu thích.”

Tô Nhược Hân không ngờ rằng nói chuyện một hồi lại nhắc tới vấn đề bạn trai của cô. Phải công nhận rằng quản lý cửa hàng là một người rất tinh tường, bởi cô mua nước hoa quả thật là mua vì Hạ Thiên Tường.

Hạ Thiên Tường chính là bạn trai của cô.

Chẳng qua anh đang là bạn trai bí mật chứ vẫn chưa công khai.

Đó là do Hạ Thiên Tường muốn giữ bí mật, nếu không thì hiện giờ cô cũng chẳng phản đối chuyện này.

Cô nghĩ cô đã yêu anh mất rồi.

Nếu không thì bây giờ cô sẽ không toàn tâm toàn ý để chuẩn bị cho buổi tối.

Hạ Thiên Tường, anh là của cô.

Thấy cô đã hơi động lòng, quản lý cửa hàng bèn mở nắp lọ nước hoa, đưa đến gần mũi Tô Nhược Hân.

Quả thật là mùi hương thoang thoảng. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy lọ nước hoa thì sẽ không thể tin nổi đây là mùi hương của nước hoa. Rõ ràng đây đúng là mùi hoa bình thường mà, mang đến cho người ta cảm giác dư vị bất tận.

Thế nên vừa ngửi đã biết đây là loại nước hoa rất cao cấp: “Cái này… có phải cái này rất đắt không ạ?”

“Tặng cho người có mắt nhìn hàng thì sẽ không đắt. Cô gái à, tặng cho cô nhé.” Quản lý cửa hàng cười vô cùng chân thành. Bà chính là thành tâm thành ý muốn tặng cho Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân thật sự rất ngại: “Không, không cần đâu ạ.’ Cô xua tay từ chối, cầm lấy lọ nước hoa miễn phí đã chọn trước đó, rồi kéo Dương Mỹ Lan rời khỏi đó.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1054


Chương 1054

Nhưng quản lý cửa hàng lại nhất định không muốn để cô đi. Bà chạy theo hai người, sau đó bỏ lọ nước hoa vào túi Dương Mỹ Lan rồi cất cao giọng: “Cô gái à, hôm nay thật sự cảm ơn cô.”

Quản lý thực sự biết ơn Tô Nhược Hân từ tận đáy lòng. Nếu không có Tô Nhược Hân thì hôm nay bà sẽ vừa bị mất tiền vừa bị mất danh dự, bà sẽ bị tổn thất rất nhiều.

“Không cần cảm ơn đâu ạ.” Tô Nhược Hân khoát tay, lòng tốt khó từ chối, cùng lắm thì sau này cô đến đây thêm mấy lần nữa là được rồi.

Mặc dù, cô không dùng đồ trang điểm nhưng ở đây cũng có những mấy thứ linh tỉnh như bông m*t rửa mặt, bàn chải đánh răng và kem đánh răng nữa.

Vừa rời khỏi cửa hàng mỹ phẩm, Dương Mỹ Lan bèn đấm cho Tô Nhược Hân một cú: “Sao cậu biết người phụ nữ kia đang giấu chiếc lá trong người?”

“Bởi vì vết ban đỏ trên mặt cô ta chính là do dị ứng với chiếc lá đó.”

“Tô Nhược Hân à, cậu giỏi quá đi mất. Chỉ mới liếc qua một vết ban đỏ mà đã có thể biết được tại sao cô ta lại bị như vậy rồi. Thần kỳ quá.” Dương Mỹ Lan nhìn Tô Nhược Hân với vẻ mặt ngưỡng mộ.

Nhưng đối diện với ánh mắt ngưỡng mộ của Dương Mỹ Lan, Tô Nhược Hân lại cảm thấy buồn bã.

Cô có thể trị một ít bệnh vặt, bệnh lạ nhưng lại không có cách nào chữa được căn bệnh ung thư vú giai đoạn cuối của mẹ Mỹ Lan. Nghĩ đến đây, cô lại cảm thấy vô cùng bất lực.

Không phải không muốn trị, mà là không có cách nào để trị cả.

Đang đi thì tình cờ đi ngang qua một cửa hàng bán nội y, Dương Mỹ Lan bèn kéo Tô Nhược Hân đi vào, rồi dùng khuôn mặt không hề ngượng ngùng, thoải mái hỏi thẳng: “Ở đây có nội y gợi cảm không?

Câu hỏi này thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong và ngoài cửa hàng.

Những ánh mắt kia khiến Tô Nhược Hân hận không thể tìm một lỗ mà chui vào. Những hành động này của Dương Mỹ Lan khiến cô cảm thấy rất ngại ngùng.

Sau đó, Tô Nhược Hân không chịu nổi những ánh mắt này nữa nên đã xoay người đi ra ngoài: “Cậu cứ chọn đi nhé, tớ ra ngoài chờ.”

“Ơ, da mặt mỏng quá vậy, mua nội y gợi cảm thì sao nào? Phụ nữ tự làm bản thân hài lòng là điều đương nhiên mà.” Dương Mỹ Lan buồn cười nhìn theo bóng dáng Tô Nhược Hân lao ra khỏi cửa hàng rồi lắc đầu nói.

Tô Nhược Hân đi ra ngoài rồi nên Dương Mỹ Lan chỉ có thể mua giúp cho cô.

Nhân viên bán hàng đi tới đón tiếp, chỉ vào những sản phẩm nằm trong góc rồi nói: “Đều ở đây hết, cô cứ thoải mái chọn lựa.” Loại đồ lót này chỉ có ít người thích. Hơn nữa, người bình thường đến mua cũng không muốn để người khác biết nên thường thì nó sẽ được đặt trong góc để mọi người lặng lẽ chọn mua.

Người am hiểu mua sắm vào cửa hàng nội y sẽ tự động tự giác đi vào trong góc tìm kiếm món đồ phù hợp với mình. Chỉ những người không biết mới tìm kiếm nó ở nơi dễ thấy nhất.

“Không phải tôi cần đâu mà người cần mặc là cô bạn thân vừa chạy ra khỏi cửa hàng của đấy. Cô xem giúp tôi cỡ nào là phù hợp với cô ấy?”

Nhân viên bán hàng bèn đi về phía Tô Nhược Hân hai bước rồi nghiêm túc nhìn lướt qua dáng người của cô một lượt, sau đó mới nói với Dương Mỹ Lan: “Ngực cô ấy là cỡ B, vòng eo tâm 56cm, cứ mua theo cỡ này được không?”

“Được, cô chọn loại nào mà đẹp và đặc biệt nhé, nếu không lỡ làm hỏng việc lớn của bạn thân tôi, tôi sẽ đến hỏi tội cô đó. Cho dù cô có chuyển sang làm việc ở nơi khác thì tôi cũng có thể tìm được cô.”

“Vâng, tôi chọn ngay.” Vừa nãy nhân viên bán hàng cố tình đi hơi chậm một chút, chính là muốn quan sát xem liệu Tô Nhược Hân và Dương Mỹ Lan muốn mua thật hay không.

Dù sao thì trông hai cô gái này cũng còn rất trẻ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1055


Chương 1055

Nếu vì tò mò rồi đến xem mà không mua hàng thì chẳng phải sẽ lãng phí thời gian vô ích của cô ta hay Sao.

Chỉ là sau khi Dương Mỹ Lan nói như vậy, thì cô ta đã hiểu rõ hai cô gái này muốn mua đồ thật.

Cô gái còn trẻ như vậy đã mua loại đồ này, không khỏi cảm thấy đáng tiếc.

Tiếp sau đó, nhân viên bán hàng nhanh chóng dựa vào số đo của Tô Nhược Hân để chọn ra năm, sáu bộ đưa tới trước mặt Dương Mỹ Lan: “Mời cô từ từ chọn.”

Dương Mỹ Lan đã xem đến hoa mắt luôn rồi.

Nhiều bộ thế này nếu mỗi ngày mặc một bộ thì cũng đủ mặc cả tuần rồi.

Bây giờ Dương Mỹ Lan cảm thấy khó lựa chọn.

Hình như mỗi một bộ trong số này đều sẽ khiến đàn ông phải chảy máu mũi.

Cô chọn cho Tô Nhược Hân.

Nhưng chính chủ là Tô Nhược Hân lại không ở đây.

Dương Mỹ Lan suy nghĩ rồi lấy điện thoại ra chụp mấy bộ nội y gợi cảm trước mặt lại rồi gửi thẳng cho ‘Tô Nhược Hân, để cô đứng bên ngoài tự chọn. Dù sao cũng là mua cho Tô Nhược Hân mà, hỏi ý kiến cô ấy một chút là hợp lý nhất.

Tô Nhược Hân nghe thấy di động “tinh” lên một tiếng, bèn vô thức mở Zalo lên xem tin nhắn. Sau đó, cô thấy được mấy thứ đồ khiến tim người ta phải đập nhanh.

Có thể nói là cực kỳ thiếu vải, nhưng bộ nào cũng vô cùng tỉnh tế, rất đẹp.

Tô Nhược Hân chỉ nhìn một lần đã không rời mắt đi được nữa. Bộ nào cũng đẹp hết. Cô khá là thích nên đã gọi thẳng cho Dương Mỹ Lan: “Mỹ Lan à, có thể mua hết không?”

“Không thành vấn đề, chỉ cần cậu vào quẹt thẻ là được hết.” Dương Mỹ Lan bắt đầu tự tưởng tượng ra trong đầu hình ảnh mỗi ngày Tô Nhược Hân thay một bộ nội y gợi cảm xuất hiện trước mặt Hạ Thiên Tường. Chắc chắn là Hạ Thiên Tường sẽ rất ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cậu ấy, rồi sẽ chảy máu mũi.

Ho) được thôi.” Tô Nhược Hân đứng dậy, cúi đầu xuống như học sinh tiểu học phạm sai lầm đi tới trước quầy thu ngân.

Bên kia, Dương Mỹ Lan và nhân viên bán hàng cũng đi đến. Nhân viên quét mã QR và nhận thẻ của Tô Nhược Hân để thanh toán, sau đó đóng gói và đưa đồ cho Dương Mỹ Lan: “Hai cô đi thong thả ạ, hoan nghênh lần sau lại tới.” Tổng cộng bảy bộ, đắt lắm đó.

“À, là cậu ấy mua…” Dương Mỹ Lan nhìn túi đồ cực kỳ tinh xảo trước mặt. Rõ ràng là Tô Nhược Hân mua mà, sao tất cả mọi người đều nhận định là cô †a mua, mà chỉ xem Tô Nhược Hân như một người trả tiền cho cô ta thôi vậy.

“Đi thôi.” Tô Nhược Hân giật lấy cái túi rồi kéo Dương Mỹ Lan vội vàng vọt vào thang máy. Giờ phút này thậm chí ngay cả việc ở lại tầng mua sắm này cô cũng cảm thấy xấu hổ.

Mấy thứ trong túi đồ khiến cô thật sự rất ngượng.

Ra khỏi thang máy, Tô Nhược Hân gọi điện ngay cho Trần Minh. Trần Minh nhanh chóng bắt máy: “Cô Tô có nhu cầu gì sao?” Anh ta thích nhất là những vị khách như Tô Nhược Hân.

Anh ta không bao giờ kén chọn, không chỉ vậy, cho dù anh ta có trang điểm cho Tô Nhược Hân thành kiểu gì thì cô cũng sẽ không bắt bẻ. Hơn nữa đối với một cô gái xinh đẹp tự nhiên như Tô Nhược Hân, mỗi giây phút trang điểm cho cô đều là đang tự chứng thực cho tay nghề của anh ta. Cho dù anh †a có trang điểm theo phong cách nào thì cô vẫn là hiện thân của sự hoàn hảo.

“Tôi muốn học trang điểm.” Tô Nhược Hân nói nhỏ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1056


Chương 1056

“Cô muốn học… học trang điểm á?” Phản ứng đầu tiên của Trần Minh là cô gái này muốn học trang điểm, để rồi cướp việc làm ăn của anh ta…

“Ừ, trước đây tôi không biết trang điểm, nhưng bây giờ tôi muốn học một chút xem kiểu trang điểm nào phù hợp với bản thân, được chứ?” Tô Nhược Hân ngại ngùng hỏi. Đúng là cô rất thích Trần Minh trang điểm cho mình. Trần Minh trang điểm xong cô càng nhìn càng thấy đẹp càng thấy thích.

“Cô chỉ muốn tự trang điểm cho bản thân hả?”

Nghe đến đây, Trần Minh thở phào nhẹ nhõm một hơi. Xem ra không phải là Tô Nhược Hân muốn cướp mối làm ăn của anh ta mà là chỉ muốn thay đổi bản thân mình một chút mà thôi.

“ừ”

“Được chứ, bao giờ thì cô muốn bắt đầu học?”

“Bây giờ luôn được không?” Tô Nhược Hân tưởng tượng ra vẻ mặt bất ngờ của Hạ Thiên Tường trước vẻ đẹp của cô vào buổi tối, sau khi thấy cô trang điểm. Thế là cô lại càng mong đợi hơn.

“Không thành vấn đề. Bây giờ tôi gửi địa chỉ cho cô ngay. Cô cứ qua đây là được.”

“Được, cảm ơn anh nhé.” Nghe Trần Minh đồng ý, Tô Nhược Hân vui vẻ xoay một vòng ngay tại chỗ.

“Tô Nhược Hân, cậu nói xem vì sao Hạ Thiên Tường mãi không vượt qua ranh giới cuối cùng của cậu vậy?” Mặc dù Tô Nhược Hân đã nhỏ nhẹ giải thích rồi nhưng Dương Mỹ Lan cứ không tin.

Vừa nhìn đã biết rõ Hạ Thiên Tường là một người đàn ông rất bình thường. Cô ta vẫn luôn cho rằng nếu Hạ Thiên Tường không tóm lấy Tô Nhược Hân thì nhất định là do bản thân Tô Nhược Hân không đồng ý.

Nhưng nhìn vào dáng vẻ cố gắng của Tô Nhược Hân thì chắc chắn không phải là vấn đề của Tô Nhược Hân nữa rồi, mà là vấn đề của Hạ Thiên Tường.

Tô Nhược Hân đập mạnh lên vai Dương Mỹ Lan một cái: “Mỹ Lan, nếu cậu mà dám tiết lộ với Hạ Thiên Tường những lời hôm nay tớ nói với cậu, thì sau này tớ sẽ không làm bạn với cậu nữa.”

“Không đâu, tuyệt đối không, tớ dám phản bội cậu bao giờ chứ? Không thể nào.”

Tô Nhược Hân trừng mắt, liếc cô ta một cái: “Có muốn tớ nhắc cho cậu nhớ rõ một chút không? Chỗ thác nước kia…”

“Rồi rồi rồi, tớ sai rồi, từ nay về sau tớ không dám nữa. Tô Nhược Hân, cậu cứ xem sau này tớ thể hiện thế nào đi. Vậy là được rồi chứ?” Dương Mỹ Lan ra vẻ đầu hàng ngay lập tức. Lần ở thác nước đó, đúng là cô ta bán Tô Nhược Hân đi thật, bán cho Hạ Thiên Tường ấy mà.

Tô Nhược Hân lại đấm một cái lên vai cô ta: “Chưa được. Sau này ngày nào tớ cũng sẽ theo dõi xem cậu thể hiện thế nào, sẽ để ý đến cái đứa phản bội là cậu mọi lúc mọi nơi. Tớ đây là một lần bị rắn căn, mười năm sợ dây thừng thôi. Nếu không phải hôm nay, lúc tớ ở trên xe bus lại trùng hợp nhận được cuộc gọi của cậu, thì tớ cũng không có ý định đi dạo phố với cậu đâu.”

“Tổ tông à, tớ sai rồi được chưa? Cậu đừng nói nữa mà.” Dương Mỹ Lan bày ra dáng vẻ mình đã biết mọi lỗi lầm của mình rồi.

Lúc này Tô Nhược Hân mới buông tha cho cô ta: “Tớ đi học trang điểm với nhà tạo mẫu đây, tạm biệt nhé.”

“Tớ có thể đi cùng cậu không?” Dương Mỹ Lan giữ chặt Tô Nhược Hân, nhất quyết muốn đi cùng.

Dù sao thì cũng đang trong kỳ nghỉ hè, vê nhà cô ta cũng chỉ xem phim, đọc tiểu thuyết mà thôi. Cô ta rất tò mò về những nhà tạo mẫu này.

Cô ta còn nhỏ, bây giờ mới tốt nghiệp trung học nên trước kia vẫn luôn được cha mẹ bảo bọc. Rất ít khi cô ta tham gia tiệc tùng của xã hội thượng lưu.

“Được, đi thôi.” Tô Nhược Hân cũng không phản đối, thêm bạn thêm vui mà. Cô vẫn còn nhớ trước kia lúc Trần Minh trang điểm cho mình, cô đã chán đến nỗi suýt nữa ngủ quên mất hai lần .

Rất nhàm chán.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1057


Chương 1057

Nhiều người thì có thể vừa trang điểm vừa nói chuyện, thời gian sẽ trôi nhanh hơn chút.

Hai người đón xe tới phòng làm việc của Trần Minh.

Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ truyền tới: “Trần Minh, hôm nay cậu thật sự không rảnh sao?”

“Vâng, tôi có lịch hẹn trước rồi, xin lỗi.”

“Vậy bao giờ cậu có thời gian?”

Trần Minh nhìn đồng hồ: “Hôm nay nhanh nhất cũng phải sau sáu giờ tối. Lần sau bà Mai muốn đến chỉ cần hẹn trước là được. Nhất định tôi sẽ giành thời gian cho bà.”

“Hừ, sau này cậu đừng mơ có thể làm ăn với tôi nữa.” Hướng Cần giận dữ nói rồi xoay người rời khỏi phòng làm việc của Trần Minh.

Ngay lúc đó, bà ta vừa ngẩng đầu lên đã thấy hai cô gái đang đi tới. Một người bà ta không biết, nhưng người còn lại rõ ràng là Tô Nhược Hân.

Con nhóc đề tiện có hóa thành tro bà ta cũng nhận ra.

Hướng Cần tiến về phía trước chặn đường Tô Nhược Hân: “Cô tới đây làm gì?”

Tô Nhược Hân ngẩng đầu lên thấy đó là bà Mai thì thản nhiên đáp: “Tránh ra, tôi không có nghĩa vụ phải nói cho bà biết.”

Giáo dưỡng của bà Mai thật sự còn kém hơn đứa con gái Mai Diễm Tinh của bà ta mấy bậc lận. Cô khinh thường.

“Hừ, bây giờ cô ỷ vào việc là người có ơn cứu mạng Hạ Thiên Tường hay đang ỷ vào việc cô là em gái của Cận Liễm vậy?”

“Tôi chỉ là chính tôi mà thôi. Tôi lặp lại lần nữa, tránh ra.”

“Cô không nói cô đến đây làm gì thì tôi sẽ không tránh.” Hướng Cần nhìn thấy Tô Nhược Hân thì vô thức nhận định vị khách mà Trần Minh đang chờ chính là Tô Nhược Hân. Nghĩ đến khả năng này, bà ta xù lông lên.

Sở dĩ bà ta đến tìm Trần Minh để trang điểm là vì đêm nay bà ta phải tham dự một sự kiện rất quan trọng.

Thế mà Trần Minh cứ cố tình không nể mặt bà ta, không trang điểm cho bà ta. Cho nên bây giờ Hướng Cần đã tức giận đến nỗi sắp hộc máu.

“Cô Tô à, sao cô tới rồi mà không vào?” Kết quả là ngay lúc Hướng Cần còn đang nghỉ ngờ thì phía sau lại vang lên giọng của Trần Minh.

Một câu này của anh ta đã chứng minh rằng vị khách mà bây giờ anh ta phải tiếp đón chính là Tô Nhược Hân.

Đột nhiên Hướng Cần thấy hơi khó chịu. Lần trước ở Khê Vọng Lãng Đình, vì Tô Nhược Hân mà hai vợ chồng nhà bà ta bị mất mặt. Căn biệt thự mà bà ta ưng ý cuối cùng lại thuộc về Tô Nhược Hân. Đến tận bây giờ văn phòng làm việc của Khê Vọng Lãng Đình vẫn không cho phép hai vợ chồng nhà bà ta đi vào. Cận Liễm kia thật đúng là người nói được làm được.

Sau đó lại đến giờ phút này, bà ta muốn đến trang điểm, kết quả là lại bị Tô Nhược Hân phá rối.

“Cô… Cô đến tìm Trần Minh ư?”

Tô Nhược Hân thản nhiên nhìn bà ta một cái: “Đúng thế, xin cho qua.”

“Nếu tôi nói tôi sẽ không tránh ra thì sao nào?”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1058


Chương 1058

Hướng Cần nghe Tô Nhược Hân thừa nhận cô chính là người mà Trần Minh đã hẹn trước và bây giờ cần trang điểm thì hận không thể xé xác Tô Nhược Hân ra.

Tô Nhược Hân này lúc nào cũng quấy phá bà ta.

Tô Nhược Hân khinh thường liếc mắt nhìn từ đầu đến chân Hướng Cần một lượt sau đó tiến lên phía trước một bước, thấp giọng nói: “Bà Mai xịt nhiều nước hoa như vậy, có lẽ mùi mà ông Mai quen ngửi là mùi nước hoa chứ không phải mùi hương vốn có trên người bà đâu nhỉ.”

“Cô… Cô tránh ra.” Âm cuối của Tô Nhược Hân còn chưa dứt, Hướng Cần đã lùi nhanh về phía sau cứ như Tô Nhược Hân là con thú dữ hay dòng nước lũ gì đó vậy.

“Ha ha, vậy là được rồi, hẹn gặp lại.’ Thấy Hướng Cần lùi về phía sau, Tô Nhược Hân bèn kéo Dương Mỹ Lan đi về phía Trần Minh.

“Này, Tô Nhược Hân, cô đứng lại đó cho tôi, đứng lại đó.”

Tô Nhược Hân không thèm để ý đến Hướng Cần. Bước chân chậm rãi của cô thể hiện sự khinh thường đối với bà ta.

Hướng Cần ở phía sau thấy Tô Nhược Hân như vậy thì đột nhiên nhớ tới chuyện Tô Nhược Hân thông thạo y thuật. Vẻ mặt bà ta không khỏi tái nhợt: “Tô Nhược Hân, tốt nhất là cô nên ngậm chặt miệng lại đi. Tôi nói cho mà biết, cho dù cô có ơn cứu mạng Hạ Thiên Tường đi chăng nữa thì cũng vô dụng thôi. Người có ơn cứu mạng không có nghĩa là vợ chưa cưới, càng không phải vợ Hạ Thiên Tường.

Đêm nay chủ tịch Lục mời cả nhà chúng tôi tới làm khách ở biệt thự lưng chừng núi chính là muốn bàn bạc chuyện cưới xin của Diễm Tinh nhà tôi cùng Thiên Tường đấy. Hừ, chờ đến khi quyết định được lễ đính hôn của Diễm Tỉnh và Thiên Tường rồi, tôi nhất định sẽ để Diễm Tinh tự mình đến cửa cảm ơn cô lúc trước đã cứu Thiên Tường. Nếu không nhà họ Mai bọn tôi cũng sẽ không có được đứa con rể tài giỏi như vậy, ha ha ha.”

Mai Diễm Tỉnh càng nói càng đắc ý, bởi vì ngay vừa rồi khi cô ta nói ra những lời này, rõ ràng cô †a đã thấy Tô Nhược Hân dừng chân và cơ thể Tô Nhược Hân hơi lảo đảo.

Tô Nhược Hân chỉ dừng lại một chút rồi lại đi tiếp: “Bà Mai, bà vẫn nên quan tâm đến việc làm thế nào để khử mùi viêm cánh trên người mình đi, xịt nhiều nước hoa không những không khử được mùi mà ngược lại nó sẽ chỉ ngày càng nặng mùi hơn. Đến lúc đó, ông Mai tìm bồ nhí để thay thế bà chỉ còn vấn đề thời gian thôi.”

“Cô… ” Nghe thế, sắc mặt Hướng Cần tái nhợt, bà †a rất muốn xông lên cãi nhau với Tô Nhược Hân, nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của những người khác trong đại sảnh, không hiểu sao bà ta lại cảm thấy mùi trên người mình thật sự rất nồng. Sau đó, bà ta vội vã rời khỏi studio của Trần Minh.

“Tô Nhược Hân, cái bà vừa nấy có mùi viêm cánh thật à?” Dương Mỹ Lan nghi ngờ hỏi, cô ta chỉ ngửi được mùi nước hoa nồng nặc.

“Ừm, còn bị nặng nữa ấy, cũng phải bệnh hơn 20 năm rồi.”

“Trời ơi, bảo sao mỗi lần bà ta đến chỗ đến tôi trang điểm, mùi nước hoa trên người tuy rất nồng, nhưng tôi vẫn ngửi thấy trên người bà ta có mùi gì rất lạ. Hóa ra là bà ta bị hôi nách.” Nghe thế, Trần Minh cũng bắt đầu buôn chuyện.

“Trần Minh, đừng bảo với tôi là bà ta chưa bao giờ cho nhà tạo mẫu các anh cạo lông nách đấy nhé.”

“Cô nói đúng rồi đấy, rất nhiều phụ nữ có thói quen cạo lông nách, nhưng bà ta thực sự… không có.”

“Trần Minh, dạy tôi trang điểm đi, dạy tôi cách trang điểm hợp với tôi đi.” Tô Nhược Hân ngồi trên ghế trang điểm, không muốn nhắc đến bà Mai nữa, bởi vì lúc này đây trong đầu cô đang rất rối. Tất cả là do lời khiêu khích vừa nãy của bà Mai.

Tối nay, Lục Diễm Chi sẽ tổ chức một bữa tiệc tại biệt thự ở sườn núi để mời người nhà họ Mai đến bàn bạc về lễ đính hôn của Hạ Thiên Tường và Mai Diễm Tinh.

Cô không muốn để ý đến những gì Mai Diễm Tinh nói, nhưng những lời đó dường như đã bén rễ, ngày càng đâm sâu vào trái tim cô, mang theo gai đâm, khiến tim cô đau đớn nhức nhối.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1059


Chương 1059

Trần Minh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhược Hân, không thể không nói: “Kiểu trang điểm nào cũng hợp với cô, bất kể là trang điểm đậm hay trang điểm nhẹ.”

Dương Mỹ Lan ở bên cạnh cười nói: “Anh phải nói thế này này, chỉ cần là anh trang điểm thì kiểu nào cũng hợp với cô Tô.”

Lúc này, Trần Minh mới chú ý đến Dương Mỹ Lan đi cùng Tô Nhược Hân: “Cô cũng muốn trang điểm à”

“Nếu đã đến rồi, tôi sẽ làm một lần, nhưng rõ ràng là tôi sẽ xếp hàng, phải không?”

“Thật xin lỗi, hôm nay đặt kín lịch rồi, nếu không vừa rồi tôi cũng không mời bà Mai đi, không thì…”

Trần Minh nhìn chàng trai bên cạnh, nói: “Đây là học trò của tôi, Khâu Quán Anh, để học trò của tôi trang điểm cho cô nhé? Đảm bảo tay nghề của nó không thua gì tôi đâu, chỗ kém hơn chỉ là danh tiếng của nó còn chưa vang xa thôi.”

“Bảo tôi đồng ý thì cũng được, nhưng mà phải miễn…” Dương Mỹ Lan vừa nói đến đây thì đã cảm nhận được một cái nhìn lạnh lẽo khiến cô ta run rẩy, không thể không sửa lại lời nói: “Được rồi, dù sao tôi cũng chỉ muốn giải khuây một chút, nhưng anh phải giảm giá cho tôi đấy nhé.”

“Giảm giá 10%.” Chàng trai nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng.

“Á, thế thì khác gì không giảm.” Dương Mỹ Lan liếc cậu ta một cái, sau đó, lại cảm nhận được cái lạnh mùa đông giữa mùa hè nóng nực: “Coi như tôi chưa nói gì, anh bắt đầu đi”

Vì vậy, trên hai ghế trang điểm, Tô Nhược Hân và Dương Mỹ Lan đều trở nên bận rộn.

Hai lần trang điểm trước của Tô Nhược Hân, cô đều ngủ.

Nhưng lần này, cô lại mở to hai mắt, yên lặng quan sát nhất cử nhất động của Trần Minh, nhớ kỹ từng bước anh ta trang điểm cho cô.

Như vậy sau này khi mua mỹ phẩm thì ở nhà có thể trang điểm tùy thích rồi.

Nếu không thì cô cũng không thể lần nào cũng đến chỗ Trần Minh trang điểm được.

Đó không chỉ là sự lãng phí tiền bạc, mà còn là lãng phí thời gian.

Cô cũng không phải là một bà chủ sang chảnh giàu có như bà Mai và Tăng Hiểu Khê, cô thực sự không phải là tầng lớp giàu có nhàn hạ.

Dương Mỹ Lan thì ngược lại, giao bản thân cho chàng trai lạnh như tảng băng phía sau, không quan tâm gì cả, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Tô Nhược Hân, cậu đừng tin lời nói của người phụ nữ kia, tớ đoán bà ta chỉ là muốn làm cậu buồn bực, để cậu khó chịu thôi.”

Tô Nhược Hân vẫn nhìn mình và Trần Minh trong gương, như không nghe thấy gì, không có bất kỳ phản ứng nào.

“Hạ Thiên Tường không phải loại người như vậy, người khác không hiểu anh ấy, cậu còn không hiểu anh ấy à?”

“Tuy rằng tớ mới gặp anh ấy mấy lần, nhưng tớ cảm giác được, trong mắt anh ấy chỉ có một người phụ nữ là cậu thôi.”

“Tớ không phải phụ nữ.” Không ngờ, sau khi Dương Mỹ Lan nói xong câu cuối cùng, Tô Nhược.

Hân lại thình lình đáp như vậy.

Hai người đàn ông trong studio và Dương Mỹ Lan đồng thời run lên, sau đó tất cả đều lặng lẽ nhìn Tô Nhược Hân.

Sau đó, Dương Mỹ Lan liền hiểu được những lời của Tô Nhược Hân có ý là gì.

Một là cô còn trẻ, thân thể còn chưa trưởng thành, dáng người cùng lắm chỉ là một cô bé, chưa thể tính là một người phụ nữ trưởng thành.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1060


Chương 1060

Thứ hai là cô và Hạ Thiên Tường vẫn giữ giới hạn cuối cùng kia, điều đó có nghĩa là cô chưa từng là người phụ nữ của Hạ Thiên Tường.

Vì vậy, Tô Nhược Hân chỉ là một cô gái.

Dương Mỹ Lan phân tích đến đây thì không dám nói nữa.

Mà nhà tạo mẫu phía sau cô ta thì trông giống như một người đàn ông siêu lạnh lùng và ít nói.

Còn Trần Minh, ngày thường anh ta toàn giao tiếp với các quý cô của xã hội thượng lưu, có hạng người gì mà chưa từng gặp, có chuyện gì mà chưa từng thấy? Chuyện hai nam tranh nhau một nữ, hai nữ giành nhau một nam đánh nhau toác đầu, anh ta thấy nhiều lắm rồi.

Vậy nên nghe vậy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cứ giả vờ như không nghe thấy thôi.

Kết quả là studio ngày càng yên ăng.

Dương Mỹ Lan thậm chí còn hơi hối hận khi lại nhắc đến bà Mai.

Nếu cô ta không nhắc đến, có lẽ đã không có câu sau.

Là do cô ta lắm miệng.

Nhưng bây giờ lời đã nói ra cũng không thể rút lại được.

Chốc chốc, cô ta lại liếc nhìn Tô Nhược Hân.

Sau đó vô cùng lo lắng, cô ta lặng lẽ lấy di động ra, định âm thầm hỏi Hạ Thiên Tường xem tối nay anh có thực sự muốn đính hôn với Mai Diễm Tinh hay không, nhưng cô ta vừa lấy điện thoại ra đã nghe Tô Nhược Hân nói: ‘Dương Mỹ Lan, cậu có còn muốn làm bạn thân tớ nữa không? Nếu cậu không muốn thì cứ nói thẳng, từ nay về sau không hẹn gặp lại.”

Lời nói của Tô Nhược Hân đã dọa cho Dương Mỹ Lan run bản, điện thoại trong tay cô ta liền rơi xuống đất.

Sau đó, ngay khi cô ta đang đợi Khâu Quán Anh phía sau làm xong động tác để nhặt điện thoại lên, Tô Nhược Hân bên cạnh đã khom người tịch thu điện thoại của cô ta.

Thậm chí, vì né cái tay đang vẽ viền môi của Trần Minh đã khiến chì kẻ môi vẽ lên cằm…

“Tô Nhược Hân…” Trần Minh khẽ nhíu mày, đành phải cầm khăn ướt, lau sạch toàn bộ viền môi của Tô Nhược Hân, sau đó vẽ lại.

Tô Nhược Hân ngồi trên ghế, không nói gì.

Tuy nhiên, áp suất không khí trong studio đã lập tức giảm xuống mức thấp nhất, thấp đến mức có hơi khó thở.

Cuối cùng, vì áp suất không khí thấp, Dương Mỹ Lan bị cướp điện thoại cũng không dám nói gì, ngủ thiếp đi trên ghế trang điểm.

Cô ta hoàn toàn giao mình cho Khâu Quán Anh xa lạ ở phía sau.

Kết thúc hơn một tiếng trang điểm, Tô Nhược Hân hài lòng gật đầu: “Cảm ơn anh nhé Trần Minh.” Cô nhìn không chớp mắt cả buổi cũng đã học được kha khá.

Cô ở trong gương rất đẹp.

Đẹp đến mức không thể tin đó là mình sau mỗi lần được Trần Minh trang điểm cho.

Trần Minh trang điểm thực sự rất khéo, thực sự rất đẹp, rất lộng lẫy.

“Học được chưa?” Trần Minh mỉm cười.

“Cũng kha khá rồi, nhưng vẫn cần phải luyện tập.

Anh có thể cho tôi mẫu dùng thử của mỗi loại mỹ phẩm anh vừa dùng được không?”

“Được rồi, tôi sẽ tự tay lấy cho cô, cam kết sẽ cung cấp cho cô mẫu dùng thử chất lượng tốt nhất, mà tất cả đều miễn phí.” Trần Minh cười nói.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1061


Chương 1061

Bên kia, Dương Mỹ Lan đang nhắm mắt ngủ đột nhiên bị hai chữ “miễn phí” đánh thức, giật mình ngồi thẳng dậy: “Cái gì miễn phí cơ? Tôi cũng muốn”

“Mẫu dùng thử.” Phía sau, Khâu Quán Anh nhẹ nhàng thả đuôi tóc Dương Mỹ Lan xuống, lại liếc mắt nhìn cô gái trong gương.

Trang điểm đã xong.

“Tôi muốn có, tôi muốn có.” Dương Mỹ Lan vừa nói vừa nhìn mình trong gương, sau đó bỗng nhảy dựng lên, dán sát vào gương: “Người này là tôi ư? Là tôi thật à?”

Vẻ mặt không thể tin nổi làm cho Khâu Quán Anh và Tô Nhược Hân đều không nhịn được cười ra tiếng, Tô Nhược Hân không thể không nói: “Lẽ nào đó không phải cậu, mà là tớ?”

“Ái chà, hóa ra trang điểm xong lại đẹp thế, bảo sao nhiều phụ nữ tới trang điểm, đẹp đến mức suýt chút nữa thì tôi không nhận ra mình luôn.”

“Ha ha, tay nghề của Quán Anh tốt lắm, tháng sau nó đi tham gia thi đấu quốc tế, đợi đến lúc nó đoạt giải rồi, cô mà muốn nó tạo kiểu tóc cho thì e là phải xếp hàng đến tận đảo .Java đấy.”

Dương Mỹ Lan cảm thấy hơi ngại: ‘Khâu Quán Anh, trước đây tôi có xem thường anh, còn thái độ với, anh đừng để bụng nhé. Sau này anh thành danh rồi, tôi có thể đến trang điểm bất cứ lúc nào không?”

“Hừ.” Khâu Quán Anh hừ một tiếng.

Trần Minh không nhìn nổi được nữa, nên không thể không nghiêm mặt nói: ‘Ấy, Khâu Quán Anh, cậu phải nói như này này, cô Dương, sau này đãi ngộ mà cô nhận được khi đến tìm tôi sẽ giống như sự đãi ngộ mà cô Tô nhận được khi đến tìm thầy tôi. Lúc nào tôi cũng chờ sẵn, khi nào cũng có thời gian.”

Nghe được câu này, Tô Nhược Hân không thể tin nổi mà quay đầu nhìn Trần Minh, trong khi Dương Mỹ Lan thì hai mắt long lanh nhìn Khâu Quán Anh phía sau. Lần đầu tiên, cô phát hiện ra rằng mặc dù chàng trai này trông lạnh lùng, nhưng vẫn rất đẹp trai: “Sao anh không nói gì thế?”

Với tư cách là một người thầy, Trần Minh đã dạy cậu ta phải nói thế nào, nhưng Khâu Quán Anh dường như không nghe thấy, đang thu dọn đồ nghề mà cậu ta vừa dùng.

“Này, sao anh không nói gì?” Dương Mỹ Lan sốt ruột, quơ quơ tay trước mặt Khâu Quán Anh, hỏi lại.

“Được.”

“Phì.’ Tô Nhược Hân phì cười, lần đầu tiên thấy Dương Mỹ Lan phải chịu thua, cô rất vui.

“Trần Minh, anh nhìn học trò của anh này, đến nói chuyện cũng không biết, anh dạy anh ta đi. Anh ta chẳng nói tiếng nào cả.”

“Nó ấy à, như cái hũ nút ấy, cô cứ coi như nó nói rồi đi”

Như cái hũ nút, Hạ Thiên Tường cũng từng như cái hũ nút.

Nhưng sau khi ở bên cô, anh đã thay đổi rất nhiều.

Tâm trí Tô Nhược Hân lại bay đi tận đâu.

Bay về phía Hạ Thiên Tường.

Thế cho nên khi rời khỏi, vẫn là Dương Mỹ Lan dắt tay cô đi.

Trông như người mất hồn.

“Tô Nhược Hân, tỉnh lại đi, cậu không thể bị bà già kia làm ảnh hưởng được, Hạ Thiên Tường sẽ không phản bội cậu, trả điện thoại cho tớ, tớ cũng sẽ không phản bội cậu. Tớ đảm bảo sẽ không mách lẻo với anh ấy”

“Không.” Tô Nhược Hân vẫn nắm chặt điện thoại của Dương Mỹ Lan, dường như không có ý định trả lại cho cô ta.

Dương Mỹ Lan cau mày, chỉ đành im miệng.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1062


Chương 1062

Nếu không, cô ta cảm thấy nếu cô ta dám giật lại điện thoại từ tay Tô Nhược Hân thật, Tô Nhược Hân sẽ chỉ càng thêm ngẩn ngơ.

Tình hình của Tô Nhược Hân bây giờ rất không ổn.

Sau khi gọi xe, cô ta vẫn tự mình đưa Tô Nhược Hân về nhà.

Hơn nữa, dù đã đưa về tận nhà, cô ta cũng không định để Tô Nhược Hân một mình trong nhà.

Thậm chí cô ta còn đang nghĩ, nếu tối nay Hạ Thiên Tường không trở về nhà, sợ là Tô Nhược Hân sẽ…

“Tô Nhược Hân, trên đời thiếu gì đàn ông, sẽ luôn có người tốt nhất đang chờ cậu, cho nên cho dù Hạ Thiên Tường có đồng ý đính hôn với Mai Diễm Tỉnh thật thì trời cũng không sập được, cậu xứng đáng có được người đàn ông tốt hơn.” Dương Mỹ Lan thật sự không biết phải khuyên cô thế nào, đành nói bừa mấy câu.

Kết quả Tô Nhược Hân lại máy móc quay đầu lại, bình tĩnh nhìn cô ta: “Có người đàn ông nào tốt hơn anh ấy nữa sao?”

“Đúng vậy, cậu quên Quý Căn Nguyên rồi à? Tô Nhược Hân, tớ nghe nói cậu ấy sắp về rồi đấy.”

Cuối cùng cái tên Quý Căn Nguyên này cũng khiến gương mặt Tô Nhược Hân có chút sức sống: “Cậu ấy về tìm tớ à? Không thể nào, không thể nào đâu.”

“Sao lại không? Lúc rời đi cậu ấy còn chưa đủ mạnh mẽ, bây giờ nghe nói cậu ấy tốt nghiệp đại học rồi.”

“Dương Mỹ Lan, cậu nói dối thì nhớ viết nháp trước, đến kì nhập học mới thì cậu ấy mới học năm a, “Nhảy lớp.”

Tô Nhược Hân im lặng, lặng lẽ nhìn những tòa nhà cao tầng không ngừng lướt qua ngoài cửa xe. Không biết vì sao khi nghe thấy cái tên Quý Căn Nguyên, lòng cô mới thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Xe taxi dừng dưới khu nhà.

Hai cô gái xuống xe, tay xách nách mang đi vào nhà.

Dương Mỹ Lan như là về tới nhà mình vậy, cởi giày ngã ra sofa: “Mệt chết tớ rồi.”

Tô Nhược Hân lặng lẽ cất đồ của mình vào phòng ngủ, im lặng đóng cửa, để lại Dương Mỹ Lan tự sinh tự diệt trong nhà mình.

“Này, Tô Nhược Hân, tớ sắp chết khát rồi, nghe nói cậu pha cà phê ngon lắm, pha cho tớ một ly được không? Một ly thôi là được, tớ hứa sẽ không đòi hỏi quá số lượng cậu pha cho Hạ Thiên Tường đâu.”

Kết quả, cô ta không nhắc đến Hạ Thiên Tường thì còn đỡ, vừa nhắc đến, cửa phòng Tô Nhược Hân đã đóng sầm một tiếng, khiến cô ta lập tức im bặt.

Dương Mỹ Lan chạy đến gõ cửa phòng Tô Nhược.

Hân: “Tô Nhược Hân, cậu đừng làm tớ sợ, tớ không cố ý nhắc đến anh ấy mà, nếu cậu không thích nghe thấy tên anh ấy, tớ hứa sẽ không bao giờ nhắc đến anh ấy nữa, được không? Cậu mở cửa ra đi, tớ muốn nằm ké cái giường thoải mái của cậu nghỉ ngơi một lát”

Thế nhưng, cô ta có gõ thế nào cũng không được.

Dương Mỹ Lan cố gắng cạy ra, cũng không được.

Tô Nhược Hân khóa trái cửa.

Quay đầu lại, nhìn thấy điện thoại cố định trên bàn trà, chỉ cần cô ta gọi cho Hạ Thiên Tường, mọi chuyện đều sẽ thay đổi, Tô Nhược Hân sẽ không mất hồn mất vía như vậy nữa, nhưng, cô ta có dám không?

Dương Mỹ Lan thề là chỉ cần cô ta dám nói với Hạ Thiên Tường là Tô Nhược Hân đã biết về việc đính hôn của anh, cô ta sẽ thật sự mất đi người bạn thân nhất Tô Nhược Hân của mình.

Trong phòng của Tô Nhược Hân rất yên tĩnh.

Dương Mỹ Lan bên ngoài như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1063


Chương 1063

Bây giờ, cô ta còn không thể lướt di động của mình.

Vì thế cô ta chỉ có thể ngây người dựa vào ghế sofa.

Chán, trừ chán ra thì vẫn chán.

Thấy mình cứ tiếp tục như vậy thì sẽ phát điên, Dương Mỹ Lan lại đứng dậy đi tới trước cửa: “Tô Nhược Hân, cậu có đói bụng không? Tớ vào bếp nấu cơm cho cậu nhé, cậu muốn ăn gì?”

Dương Mỹ Lan áp tai vào cửa, muốn nghe thấy động tĩnh của Tô Nhược Hân, nhưng bên trong vẫn yên lặng, cô ta không nghe thấy gì cả.

Ngay lúc cô ta đang băn khoăn không biết có nên đi nấu cơm không thì cửa phòng Tô Nhược Hân bật mở, một chiếc điện thoại di động được đưa cho cô †a: “Mỹ Lan, tin nhắn của dì này, hỏi bao giờ cậu về, cậu về nhà đi.”

Mẹ của Mỹ Lan chắc hẳn đang nhớ Dương Mỹ Lan. Bà ấy ốm rồi, vậy nên Tô Nhược Hân quyết định để Dương Mỹ Lan về nhà, hiện giờ Dương Mỹ Lan cần ở bên cạnh mẹ cô ta chứ không phải cô.

“Cậu… cậu trả điện thoại cho tớ?” Dương Mỹ Lan không thể tin được cầm lấy điện thoại, mở màn hình lên, thật sự là điện thoại của cô ta. Tô Nhược Hân trả lại cho cô ta.

“Ừ, cậu về đi, đừng để mẹ cậu chờ lâu.”

“Nhưng mà… Dương Mỹ Lan thấy Tô Nhược Hân để mặt mộc lại càng lo lắng hơn. Tốn hơn một tiếng đồng hồ để trang điểm, kết quả lúc này đã bị Tô Nhược Hân tẩy sạch, lại quay về gương mặt mộc lúc trước.

Tô Nhược Hân cười: “Sao cậu lại nhìn tớ như thế?

Tớ không sao, về đến nhà thì báo cho tớ nhé.”

“Tô Nhược Hân…’ Tuy Dương Mỹ Lan thấy Tô Nhược Hân cười, nhưng nụ cười kia rõ ràng còn xấu hơn cả khóc.

“Tớ gọi cho anh ấy rồi, đêm nay anh ấy sẽ tới, anh ấy sẽ không đính hôn với Mai Diễm Tỉnh, cậu yên tâm đi.”

“Cho nên, cậu trả điện thoại cho tớ là vì cậu gọi cho Hạ Thiên Tường rồi?” Dương Mỹ Lan nghe đến đây mới thở phào nhẹ nhõm.

Đúng vậy, muốn tháo nút thì phải tìm người thắt nút, người duy nhất có thể tháo gỡ khúc mắc chỉ có Hạ Thiên Tường thôi.

Chỉ cần Hạ Thiên Tường ra mặt thì khúc mắc của Tô Nhược Hân sẽ được giải quyết.

Tô Nhược Hân tự hỏi là tốt nhất, tốt hơn là việc lén lút báo cáo của cô ta.

“Ừ, về đi” Tô Nhược Hân gật đầu.

“Tớ về thật nhá?” Dương Mỹ Lan đã thấy tin nhắn mẹ gửi trong điện thoại, bà ấy đã làm bánh bao nhân rau tề thái mà mình thích.

“Về đi, chuyển lời với chú dì là hôm nào tớ tới thăm họ.”

“Ừ, được, lời này nhất định sẽ chuyển, với cả cậu không được nói miệng thôi đâu nhé, nói muốn tới thăm ba mẹ tớ thì phải đi thật, nếu không là tớ ý kiến đấy nhé.”

“Được Tô Nhược Hân gật đầu, từ khi biết bệnh tình của mẹ Mỹ Lan, cô vẫn thường hay đến thăm mẹ Mỹ Lan.

“Vậy tớ đi thật rồi, cậu có chắc là mình ở đây sẽ không sao chứ?” Dương Mỹ Lan vẫn là lo lắng nhìn Tô Nhược Hân.

“Chắc chắn, đảm bảo luôn.” Tô Nhược Hân cười, nụ cười lúc này đã tự nhiên hơn rất nhiều.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1064


Chương 1064

Lúc này, Dương Mỹ Lan mới yên lòng rời đi.

Tô Nhược Hân nhìn Dương Mỹ Lan đi vào thang máy, hồi lâu sau mới đóng cửa lại, rồi quay về phòng của mình.

Đi tắm.

Cô chỉ muốn tắm.

Kết quả, đứng dưới vòi hoa sen, cô lại cảm thấy trong những tấm gương xung quanh mình toàn Hạ Thiên Tường.

Trước đây mỗi lần cô tắm, anh đều có thể xông vào.

Sau đó, cô đã hoàn toàn trao bản thân cho anh.

Chỉ là kết quả lần nào cũng không trọn vẹn.

Đúng vậy, không trọn vẹn.

Cô chưa bao giờ là một người phụ nữ thực sự theo định nghĩa của riêng cô.

Không biết cô đã tắm bao lâu, chỉ cảm thấy hơi nước trong phòng tắm quá nhiều, hơi khó thở, cô mới xỏ dép lê đi ra khỏi phòng tắm, rồi ngồi trước bàn trang điểm.

Gương mặt mộc của cô trong gương trông cũng rất xinh.

Chỉ là, khi cô không mảnh vải che thân, cô đã lộ ra hết mọi khuyết điểm.

Cô gầy quá.

Vòng một gầy như cái sân bay.

Tô Nhược Hân nhìn một hồi, cầm điện thoại rồi đặt mua thứ gì đó trên mạng.

Ðu đủ.

Loại giao đến tận cửa nhà.

Cô cần ăn đu đủ để bổ sung.

Sau khi đặt đu đủ xong, cô lên mạng tìm hiểu ngay cách ăn đu đủ.

Ăn sống.

Hầm canh.

Nấu cháo.

Dù sao, cũng có nhiều cách ăn.

Nửa tiếng sau khi nhận đu đủ, Tô Nhược Hân vào bếp và bắt đầu hầm canh.

Hôm nay nấu canh, ngày mai ăn sống, ngày kia nấu cháo.

Nấu canh xong, Tô Nhược Hân lại nấu cơm và nấu thêm mấy món, sau đó bưng ra bàn.

Một mình cô bắt đầu lặng lẽ ăn.

Bỗng nhiên hơi nhớ Chúc Hứa, ngày mai phải đón Chúc Hứa về thôi, thật tốt khi có Chúc Hứa ở bên cô, ít nhất sẽ không khiến cô suốt ngày nghĩ vẩn vơ.

Hơn bảy giờ rồi.

Hạ Thiên Tường vẫn chưa về.

Cô cảm thấy may mắn vì chỉ nấu phần của mình.

Anh không về, cô nấu đồ ăn cho anh làm gì, cô không thèm.

Haiz, vẫn không về.
 
Back
Top Dưới