Ngôn Tình Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1308


Chương 1308

Sam sẽ tỉnh lại.

Cô cũng có thể thành công thoát thân rồi.

Nếu như không phải tình cờ gặp được, cô cũng sẽ không ra tay cứu Sam.

Nếu đã để cô gặp được thì đó chính là duyên phận giữa Sam và cô.

Người có mặt ở hiện trường xích mích với người nhà Sam, khiến Hạ Thiên Tường có thể mượn cơ hội này ra tay, sau vài đòn, anh đã đánh gục được mấy người.

Anh đập đập tay, sau đó vẫn đứng ở sau lưng Tô Nhược Hân.

Nhưng anh lại chau mày nhìn trường đao trên lưng Tô Nhược Hân.

Lúc này vẫn còn đang chảy máu, vừa thấy đã khiến người ta sợ khiếp vía.

“Nhược Hân, em cố chịu đau một chút, anh muốn rút nó ra.” Nếu như không rút trường đao trên lưng Tô Nhược Hân ra thì sớm muộn gì cô cũng sẽ chết vì mất máu quá nhiều.

“Được, anh rút đi.” Tô Nhược Hân nghe thấy giọng nói của người đàn ông thì gật đầu đồng ý.

Dù sao thì rút trường đao ra, cùng lắm cũng chỉ chảy chút máu thôi, cô không sợ đau.

“Được, em cố chịu nhé.” Hạ Thiên Tường nói xong thì giơ tay rút trường đao.

Rút trường đao chẳng cần dùng đến cách gì cao siêu, chỉ cần tốc độ đủ nhanh, một phát ăn ngay thì sẽ không tạo thành vết thương thứ hai cho Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân vẫn đang chăm chú nhìn Sam, nghe thấy lời nhắc nhở của Hạ Thiên Tường, ngược lại cô lại thả lỏng cơ thể, dùng tư thế thoải mái nhất đợi Hạ Thiên Tường rút trường đao.

Bởi vì chỉ có thả lỏng mới dễ rút.

“Phụt.’ Trường đao được rút ra.

Cảm giác đau nhói ập tới, Tô Nhược Hân xin thề đây là giây phút đau nhất của cô từ bé đến lớn.

Máu, lập tức chảy từ miệng vết thương bị đâm ra.

Màu máu đỏ tươi, có người đang ở đây cũng phải sợ đến nỗi hét lên.

Tô Nhược Hân đau, rất đau, cô lập tức sử dụng phương pháp cửu kinh bát mạch để chữa trị vết thương trên người mình.

Chỉ có như thế cô mới có thể nhanh chóng hồi phục thể lực cứu sống Sam.

“Không hay rồi, sắc mặt của Sam trông không được ổn lắm.” Ngay lúc này, đột nhiên có người kêu lên.

Tô Nhược Hân vội vàng quay sang nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Sam.

Quả nhiên, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy gương mặt đang nhanh chóng tái nhợt của cô bé.

Muốn cô tốn công vô ích sao.

Cô tốn công vô ích cũng chẳng sao nhưng đứa trẻ này từ giờ cũng không còn hy vọng được cứu sống nữa.

“Nhược Hân, bảo vệ tâm mạch.” Tô Nhược Hân chảy máu rồi, hiện giờ trong mắt của Hạ Thiên Tường chỉ có một mình Tô Nhược Hân, anh chỉ muốn cô cứu mình trước.

Nếu không sẽ đau biết mấy.

Nhưng lúc này Tô Nhược Hân vốn không nghe thấy tiếng của Hạ Thiên Tường.

Trong mắt của cô chỉ còn mỗi Sam mặt mũi ngày càng trắng bệch.

Không kịp bảo vệ tâm mạch cho mình nữa, Tô Nhược Hân ngồi xuống nắm lấy tay của Sam, cô dùng năng lượng của mình để bảo vệ Sam nhỏ bé, thậm chí cô còn chẳng thèm bận tâm đ ến vết thương trên người mình.

Năng lượng của phương pháp cửu kinh bát mạch pháp trong cơ thể, xuyên qua tay của cô nhanh chóng đi vào khắp người Sam.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1309


Chương 1309

Mọi người xung quanh, lúc này đều quên cản Tô Nhược Hân lại.

Bọn họ chỉ thấy Tô Nhược Hân đang cố gắng hết sức để cứu mạng Sam.

Bởi vì sắc mặt của Sam đã dần trở nên tốt hơn, nhưng sắc mặt của Tô Nhược Hân lại càng lúc càng tái đi.

Xung quanh rất ồn ào, rồi lại như rất yên tĩnh.

Tô Nhược Hân làm ngơ trước tiếng đánh giết.

Trong mắt chỉ có cô gái nhỏ trước mặt.

Mẹ của Sam dường như rất yêu đứa bé này, nếu không bà ấy đã không làm Thiên Táng(*) cho Sam.

(*) Thiên Táng (hay còn gọi là Điểu Táng): là hình thức mai táng của người Tây Tạng, thi thể người chết sẽ được đưa lên núi để làm mồi cho kền kền.

Vì chỉ phí Thiên Táng không hề rẻ.

Mục đích là để cho con gái của bà ấy được sớm lên thiên đường, thoát khỏi những đau khổ nơi phàm trần này.

Tô Nhược Hân thực sự ghen tị với Sam, điều hạnh phúc nhất của một cô gái là có một người mẹ yêu thương mình.

Có lẽ tình mẫu tử vẫn luôn là thứ xa xỉ với cô nên càng nhìn Sam cô càng ghen tị.

“Keng” một tiếng, một con dao dài bay tới, đáp xuống ngay bên cạnh Tô Nhược Hân, cô khựng lại, chỉ vì con dao suýt chút nữa đã đâm trúng thân hình nhỏ bé của Sam.

Theo sự dừng lại động tác trên tay cô, khuôn mặt đang dần hồng lên của Sam lập tức trở nên tái nhợt.

Tô Nhược Hân vội xua hết những suy nghĩ vớ vẩn, tiếp tục chữa trị cho Sam.

Rất nhanh sau đó, sắc mặt Sam lại dân hồng hào lên.

Tô Nhược Hân khế nhắm mắt lại, chỉ dùng suy nghĩ để cảm nhận tình trạng cơ thể của Sam.

Đột nhiên, cô buông tay cô bé ra, loạng choạng muốn đứng dậy.

Bởi vì, cô đã thấy Hạ Thiên Tường vì vừa phải ngăn cản sự tấn công từ những người trước mặt, vừa phải phân tâm để bảo vệ sự an toàn của cô và Sam, lúc này đã nguy hiểm chồng chất.

Chỉ riêng việc bảo vệ cô đã là điểm yếu lớn nhất của anh.

Nhưng Tô Nhược Hân còn chưa đứng dậy, một thanh đao khác đã đâm tới: “Cẩn thận… Có lẽ vì thấy Tô Nhược Hân thật lòng muốn cứu Sam, mẹ của Sam lo lắng nhắc nhở Tô Nhược Hân.

Nghe thấy tiếng đó, Hạ Thiên Tường giật mình quay lại, thì thấy Tô Nhược Hân đã buông Sam ra, cánh tay dài của anh lập tức ôm lấy Tô Nhược Hân.

Cơ thể mỏng manh của cô gái yếu ớt nép vào lòng anh, anh đột nhiên đứng sững lại: “Nếu có ai còn ra tay nữa thì đừng trách tôi không khách sáo, đến lúc đó thì sống chết có số.”

“Lên hết cho tôi, bọn họ đã phá vỡ quy tắc ở đây, bọn họ phải bị bắt lại để xử lý.’ Mấy người cho rằng Tô Nhược Hân và Hạ Thiên Tường là những tín đồ tà giáo, muốn bắt giữ hai người họ.

Họ hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo của Hạ Thiên Tường.

Bởi vì, mười mấy người bọn họ đấu với một mình Hạ Thiên Tường, mặc dù Hạ Thiên Tường cũng làm bọn họ bị thương nhưng vẫn không giết bọn họ.

Cho nên đám người đó không sợ.

“Thiên Tường, anh bị thương à?” Tô Nhược Hân ở trong lòng Hạ Thiên Tường, lúc này cô mới từ từ thở phào một hơi.

Vì để cứu Sam, vừa rồi cô đã dùng phương pháp.

cửu kinh bát mạch.

Sam sống lại rồi, nhưng hiện giờ cô bé còn rất yếu, tình trạng cũng rất tệ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1310


Chương 1310

Tuy nhiên, cô vẫn cảm nhận thấy mùi máu trên người Hạ Thiên Tường.

Tay anh bị thương, cô đã sớm biết.

Nhưng cô không ngờ bụng dưới của anh cũng bị thương.

Nghĩ lại, tất cả là vì bảo vệ cô nên anh mới bị thương.

Nếu không, anh hoàn toàn có khả năng tự bảo vệ mình.

Suy cho cùng, vẫn là cô liên lụy đến anh.

“Không sao.” Hạ Thiên Tường hé môi: “Anh ôm em rồi, bọn họ sẽ không thể lại gần em, cũng không thể làm em bị thương.” Tô Nhược Hân ở trong lòng anh, anh có thể ôm cô mà đánh, như thế anh có thể bảo vệ cô chu toàn.

Tốt hơn so với việc để cô phía sau nhiều.

Cảm giác cô đứng yên sau lưng anh giống như mục tiêu vậy.

Còn là một mục tiêu bất động.

Tức là có nguy cơ bị tấn công bất cứ lúc nào.

Nhưng bây giờ khác khi nấy, anh có thể vừa ôm cô trong lòng vừa di chuyển, những người này cũng không thể làm tổn thương anh và Tô Nhược Hân nữa.

“Bắt lấy bọn họ, mau bắt lấy bọn họ.” Khi Tô Nhược Hân buông Sam ra, Sam vẫn lẳng lặng nằm đó, không hề nhúc nhích, không có dấu hiệu tỉnh lại, những người này càng muốn bắt Tô Nhược Hân cùng Hạ Thiên Tường.

Trong không gian chật hẹp, càng lúc càng hỗn loạn.

Cũng bởi vì không gian quá nhỏ, Hạ Thiên Tường hoàn toàn không ra tay được.

Thấy một con dao khác chém về phía mình, Tô Nhược Hân nhắm mắt lại, thầm nghĩ bị thương thì bị thương, miễn không chết là được.

Dù sao thì Sam sẽ mau chóng tỉnh lại thôi.

Khi đó, những người này không thể không tin cô.

“Cẩn thận.” Lần này đến lượt ba của Sam hét lên.

Tô Nhược Hân vẫn nhắm mắt, bình tĩnh trong vòng tay của Hạ Thiên Tường.

Dù bây giờ nó có hỗn loạn thế nào, cô cũng không quan tâm.

Cô chỉ cần được ở trong vòng tay anh.

“Cẩn thận.” Mẹ của Sam cũng hét to.

Có vẻ tình hình rất nguy hiểm.

Lúc này, mắt Tô Nhược Hân mới hơi hơi hé, tầm mắt trở nên rõ ràng, mấy con dao đồng thời chém tới.

Mấy con dao…

Hạ Thiên Tường vung một tay, không vung được tay kia.

Vả lại, anh chỉ có một tay để chống lại những người này.

Tay còn lại thì ôm chặt lấy cô.

Ngay khi Tô Nhược Hân sợ hãi muốn giấy ra khỏi Hạ Thiên Tường, để anh thả cô ra mà đánh đấm.

Nhưng đã quá muộn.

Tốc độ của đối phương không hề chậm, hơn nữa còn có thái độ liều mạng.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1311


Chương 1311

“Thiên Tường, buông em ra.” Tô Nhược Hân hét lên, lần đầu tiên kể từ khi bước vào đây, cô lo lắng đến vậy.

Nhưng người đàn ông không buông cô ra, cảm giác muốn sống thì cùng sống, muốn chết thì cùng chết cứ vậy trào dâng trong lòng Tô Nhược Hân.

Thậm chí cô còn nghĩ rằng có lẽ hai người thực sự sẽ chết.

Nhưng đúng lúc này, rèm vải nhuộm đỏ máu tươi đột nhiên bị vén lên: “Dừng tay.”

Giọng nói vô cùng uy nghiêm.

Cũng vô cùng quen thuộc.

“Trưởng khu…” Tô Nhược Hân gọi tiếng trưởng khu xong thì sửng sốt, bởi vì cô lập tức nhìn thấy Lý Sở và Xuân Phong theo sát sau lưng trưởng khu.

Không ngờ ba người lại tới đây cùng nhau.

Chính vào lúc tình thế nguy cấp như vậy, chỉ chậm chút nữa thôi, tình hình của cô và Hạ Thiên Tường sẽ khó mà nói được, rất nguy hiểm.

“Trưởng khu đến rồi.’ Tô Nhược Hân hét lên, những người khác cũng nhận thấy, đúng là trưởng khu đến thật.

Vẫn hay thấy trưởng khu trên TV nên người dân ở đây ai cũng biết ông ấy.

Sau đó lại thấy Lý Sở và Xuân Phong phía sau trưởng khu, họ tự nhiên đồng loạt dừng tay, tạm dừng mọi sự tấn công.

Chỉ là con dao dài vẫn nắm trong tay, không có ý định từ bỏ.

Họ chỉ liếc nhìn ba người trước mặt, sau đó người cầm đầu nói: “Trưởng khu, hai người bọn họ đã ngăn cản Sam lên trời, đây là hành động vi phạm đạo đức, phải chịu hình phạt xứng đáng, nếu không nghỉ lễ Thiên Táng ở khu Z của chúng ta sẽ bị phá vỡ, đó là bất kính, sẽ bị trời đày.”

“Tôi đang cứu người, Phật nói cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, tôi không hề bất kính, mà là tôn trọng Phật pháp.” Tô Nhược Hân phản bác.

Cô không bất kính là không bất kính, ngược lại cô còn tuân thủ lòng người hướng thiện.

“Ha, cô nói cứu người là cứu người ư? Cô xem đến giờ Sam còn chưa tỉnh lại, không biết cô vừa dùng vu thuật gì mà khiến sắc mặt nó thay đổi, thứ pháp thuật này của cô có thể lừa chính mình, nhưng không lừa được mắt mọi người. Mời trưởng khu ra ngoài, chuyện ở đây để chúng tôi tự xử lý.”

Bọn họ vẫn muốn giết Tô Nhược Hân mà.

Người đàn ông vừa nói vừa giơ tay, theo động tác của anh ta, Tô Nhược Hân chợt phát hiện người đàn ông đứng gần mình nhất đã ra tay, người đó vung dao bầu tới, bất ngờ chém về phía cô và Hạ Thiên Tường.

Nếu một dao này rơi xuống, Tô Nhược Hân sẽ bị thương, Hạ Thiên Tường cũng sẽ bị thương, cả hai sẽ cùng bị thương.

Tô Nhược Hân không có cách nào tránh được.

Bởi vì cô vẫn ở trong lòng Hạ Thiên Tường, người đàn ông này không chịu buông cô ra.

Như là biết cơ thể cô yếu ớt đến mức chỉ muốn gục ngã trong vòng tay anh.

Lúc này, chỉ có Hạ Thiên Tường tránh đi, cô và anh mới có thể không bị gì.

Nhưng đó cũng là thời khắc nguy hiểm nhất.

Ngay khi Tô Nhược Hân không biết phải đối mặt thế nào, chợt nghe thấy mẹ của Sam hét lên: “Sam tỉnh rồi, mọi người nhìn kìa, con gái tôi tỉnh rồi.”

Khi bà ấy hét lên, người đang vung dao bầu đột ngột dừng lại, sau đó nhìn cô gái nhỏ đắp áo khoác của Tô Nhược Hân nằm trên phản.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1312


Chương 1312

Việc Sam tỉnh dậy thật là không thể tin nổi, bọn họ không tin.

Dẫu sao cô bé đã bị tuyên bố là đã chết từ lâu.

Còn là từ vài ngày trước.

Sao có thể nói sống lại là sống lại, rợn hết cả người.

Thế nhưng bọn họ thực sự đã nghe thấy tiếng hét của mẹ Sam.

Nhưng khi họ nhìn cô bé nằm trên phản, ánh mắt lại rất chăm chú.

Cô bé trên phản động đậy.

Thứ đầu tiên chuyển động là ánh mắt.

Đảo quanh nhìn mọi thứ trước mắt mình.

Gô bé không biết là đang ở đâu, cũng không biết giờ phút này đang xảy ra chuyện gì, mà mình là nhân vật chính.

“Mẹ ơi.” Đôi mắt to của cô bé cuối cùng cũng nhìn thấy mẹ, phấn khích kêu lên, tuy rằng giọng nói nhỏ bé yếu ớt, nhưng cũng đủ để những người đang kinh ngạc xung quanh nghe thấy rõ ràng.

Một tiếng này phát ra, hiện trường đột nhiên yên tĩnh.

Lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt của mọi người đều bị Sam thu hút.

Tất cả đều nhìn về phía đứa trẻ.

Đứa trẻ thực sự đã tỉnh.

Giờ phút này, cô bé không chỉ nói chuyện, mà còn động đậy.

Thấy Sam muốn cử động, Tô Nhược Hân chợt nhận ra kim bạc trên người cô bé vẫn chưa được rút ra: “Mẹ Sam, mau giữ cô bé lại, đừng để cô bé nhúc nhích, đợi tôi rút kim ra rồi mới được cử động.”

Tô Nhược Hân vội nói, Hạ Thiên Tường liền phối hợp ôm cô đi về phía Sam.

Từng bước một, trực tiếp phớt lờ những người khi này còn nhìn anh và Tô Nhược Hân như hổ đói rình mồi.

Hạ Thiên Tường thả Tô Nhược Hân xuống.

Tô Nhược Hân đã cúi xuống không nổi mà đứng cũng không vững, chỉ đành ngồi xuống một góc phản.

Sau đó dịu dàng nhìn Sam đang tủi thân vì bị giữ chặt, nở nụ cười ấm áp: “Chị là Tô Nhược Hân, là chị gái, bây giờ chị sẽ rút kim cho em, rút xong thì em có thể thoải mái động đậy, muốn làm gì thì làm, nhé?”

Sam chớp chớp mắt, giống như đang suy nghĩ lời cô nói, sau đó gật đầu thật mạnh: “Chị mau rút đi, em đói rồi, em muốn ăn.”

“Được, chị rút ngay đây.” Tô Nhược Hân xắn ống tay áo dài quá mức lên, bắt đầu chuẩn bị rút kim.

Tỉnh lại rồi, lúc này Sam mới có thời gian nhìn cơ thể mình, nhưng chỉ thấy những kim châm trên da: “Ơ, sao chị chích cho em mà em không thấy đau chút nào thế? Trước kia mẹ chích cho em đau lắm.”

“Của chị là châm cứu, khác với loại kim em được chích trước kia.” Tô Nhược Hân cười, tay cô thoăn thoắt, hết cây kim này đến cây kim khác, nhanh chóng rút hết kim ra.

Chớp mắt, một nửa số kim bạc đã được rút ra.

Như cảm giác được những chiếc kim bạc đang r*t r* kh** c* th* mình, Sam chớp mắt: “Kim của chị chích vui thật đấy.”

Tô Nhược Hân ngừng rút kim, nghiêm mặt nói: “Đây không phải đồ chơi, em không được nghịch, Sam phải nghe lời, sau này em không được thử đâm kim như thế này.”

Tô Nhược Hân dùng giọng điệu cảnh cáo.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1313


Chương 1313

Cô không hề nói bừa, nếu việc châm cứu của cô bị một đứa trẻ học theo rồi đem châm cứu thật, sẽ gây ra án mạng.

Bởi vì mỗi mũi kim của cô đều cực kỳ cẩn thận.

Không phải ai muốn châm thì châm.

Cả độ sâu của mũi kim đâm vào da thịt cũng phải cẩn thận.

Cần sâu vừa đủ, châm quá sâu sẽ dễ gây thương tích thứ phát cho bệnh nhân.

Nhưng châm quá nông thì lại không hiệu quả.

Do đó, thứ như châm cứu thực sự không phải là điều mà ai muốn cũng làm được.

“Vâng, em sẽ nghe lời chị.” Sam ngoan ngoãn nằm đó nhưng đôi mắt to tròn vẫn tò mò quan sát mọi hành động của Tô Nhược Hân.

Một lớn một nhỏ, cứ như vậy mà trò chuyện dưới ánh mắt dò xét của bao nhiêu người, giữa nơi công cộng.

Như thể những người bạn tốt đã quen biết nhiều nam.

Nhưng tất cả mọi người ở hiện trường trừ Sam ra, đều biết chắc chắn Tô Nhược Hân và Sam mới chỉ gặp nhau hôm nay, mà còn chưa biết nhau bao lâu.

Hiện trường vẫn chỉ có giọng của Tô Nhược Hân và Sam cùng với sự tương tác thoải mái giữa hai người họ.

Sam tỉnh rồi.

Hai lúm đồng điếu nông trên gương mặt tươi cười ấm áp của cô gái nhỏ trông rất dễ thương.

Gô bé tỉnh lại khiến người ta nhận thức được cô bé đã sống lại từ cõi chết.

Rõ ràng là một cô bé sắp bị chặt ra cho kền kên ăn rồi thăng thiên, giờ phút này đột nhiên mở mắt tỉnh lại, điều thần kỳ này khiến bọn họ không hiểu nổi.

Đột nhiên, một người tiến lên, nhìn chằm chằm Tô Nhược Hân: “Cô dùng tà thuật gì đúng không?”

Người đã chết còn có thể tỉnh lại, chắc chắn đây là tà thuật.

Nếu không thì khó mà giải thích được tại sao Sam nói sống lại là sống lại.

“Láo xược.” Nghe vậy, trưởng khu thấp giọng quát một tiếng, ngăn cản người đàn ông này tiếp tục gọi hành vi cứu người của Tô Nhược Hân là tà thuật.

“Trưởng khu, chắc chắn đây là tà thuật, nếu không sao người chết có thể sống lại? Tuyệt đối không thể nào.” Người đàn ông muốn tranh cãi mấy câu.

Trưởng khu lập tức nói: “Theo lời anh nói, mấy ngày nay bác sĩ Tô kê đơn chữa khỏi mọi bệnh tật đều là dùng tà thuật à? Vậy sau khi uống thuốc bọn họ có phản ứng gì không ổn không?”

“Ai biết cô ta có phải là bác sĩ Tô trong truyền thuyết không? Lỡ là giả thì sao?”

“Đúng là cô ấy, tôi có thể chứng minh cho cô ấy.”

Trưởng khu đứng ở đó, dù sao có ông ấy ở đây, không ai có thể phỉ báng Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân đã trả giá quá nhiều để cứu những người dân thường.

Đầu tiên là khám chữa, sau đó là tặng thuốc.

Tất nhiên, một số chuyện còn có Hạ Thiên Tường tham gia, nghĩ đến Hạ Thiên Tường, ông ấy nhìn người đàn ông kia: “Còn cả anh Hạ nữa, anh ấy cũng hết sức ủng hộ bác sĩ Tô khám chữa bệnh, cung cấp.

toàn bộ thuốc Đông y do bác sĩ Tô kê cho tất cả các bệnh nhân, hơn nữa những gì anh ấy và bác sĩ Tô đã quyên góp không chỉ là một số thảo dược và khám chữa miễn phí, mà còn có vật chất phát miễn phí, cho đến hôm nay vẫn chưa được phát hết, thậm chí cá nhân anh Hạ còn quyên góp 3000 tỷ vì sự phát triển của khu Z chúng ta. Sao một người tốt bụng như anh ấy có thể làm ra những chuyện khác chứ, dù sao tôi thì cũng không tin.” Trưởng khu nói hết những gì mình nghĩ trong đầu.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1314


Chương 1314

Ông ấy phải bảo vệ những người tốt như Tô Nhược Hân và Hạ Thiên Tường.

Nhưng ông ấy nói xong, những người trước mắt đều nhìn ông ấy, bọn họ vẫn không có ý tránh ra…

“Nhưng rõ ràng Sam đã chết rồi, vậy nên cô bé này là tà thuật.”

“Không phải”

“Chính là như thế.” Mấy người cầm đao dài thậm chí còn mắng họ, bọn họ không màng tới danh dự nữa, dù sao Tô Nhược Hân cũng đã làm ảnh hưởng tới việc tiến hành bình thường nghi lễ Thiên Táng của bọn họ, nếu như khách du lịch ở phía trên không nhìn thấy thì không sao, nếu như nhìn thấy thì ít nhất bọn họ cũng muốn có một lý do có thể đánh lạc hướng khách du lịch.

Tại hiện trường, trong một thời gian ngắn, phe do trưởng khu đứng đầu đã đối đầu với một phe của khu du lịch này.

Bầu không khí như nồng nặc mùi thuốc súng, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Trong mắt Tô Nhược Hân vẫn mang theo ý cười, không hề hoảng loạn, nhìn Sam một cách dịu dàng, nhẹ nhàng nói: “Lát nữa chị đưa em đi ăn đồ ăn ngon nhé, nhưng chị cho phép thì em mới được ăn, không cho thì tuyệt đối không được ăn đâu.”

“Vâng ạ, Sam chỉ nghe lời chị thôi.” Cô bé vừa nói vừa liếc nhìn mẹ mình, có chút ngượng ngùng, bản thân cô bé cũng không biết gì, giờ đây cô bé chỉ muốn nghe lời Tô Nhược Hân mà thôi.

Tô Nhược Hân xoa đầu cô bé, sau đó tiếp tục rút kim ra, đồng thời nói với đám người đang giương cung bạt kiếm chuẩn bị đánh nhau ở phía sau rằng: “Chỉ cần cho Sam khám sức khỏe thì có thể giải thích được việc cô bé hôn mê bất tỉnh trước đây.”

“Thì ra chỉ là hôn mê bất tỉnh thôi sao?” Nhìn thấy Tô Nhược Hân đã rút cây kim cuối cùng ra, mẹ của Sam vui mừng ôm chầm lấy cơ thể nhỏ bé của Sam.

“Ừm, chỉ là hôn mê bất tỉnh thôi, cô nhóc phúc lớn mạng lớn, sau này chắc chắn sẽ hạnh phúc.” Tô Nhược Hân trìu mến nhìn đứa trẻ, ghen tị với việc cô bé có mẹ yêu thương.

“Ừm ừm, Sam nhà mình tai qua nạn khỏi, sau này chắc chắn sẽ có phúc.” Mẹ Sam hôn con gái không ngừng, chỉ muốn con gái và máu thịt của mình hòa vào làm một, mãi mãi không tách rời.

Lần chia ly sống chết này giống như một cơn ác mộng, đem đến sự đau khổ trong từng phút giây.

May mà vào những giây phút cuối cùng Tô Nhược Hân đã tới và Sam đã sống lại.

Trong không gian đẫm máu ban đầu, nếu bỏ qua bầu không khí căng thẳng giữa hai bên vào lúc này thì giữa Sam và Tô Nhược Hân vẫn là một bầu không khí vô cùng ấm áp.

Tô Nhược Hân vẫn ngồi trên phản, nhìn mẹ Sam đang ôm cô bé: “Mẹ Sam, về thị trấn cùng chúng tôi đi đi, tôi đã hứa sẽ mời Sam ăn cơm.”

“Liệu có phiền phức quá không?” Mẹ Sam có hơi ngượng ngùng, nhưng sau đó lại hét toáng lên: “Trời ơi, bác sĩ Tô, cả ngài Hạ nữa, vết thương của hai người vẫn chưa được xử lý, nhanh, mau xử lý đi.”

Tô Nhược Hân gật đầu nhẹ: “Mời Sam ăn một chút đồ ăn cũng không phiền phức gì, tôi đã hứa với Sam rồi, còn vết thương thì… Nói xong, cô quay sang nhìn những người khác: “Có muốn đánh tiếp không?”

Lúc này hai nhóm người vẫn đang đối đầu với nhau, nhưng đương nhiên là người bên phía trưởng khu đứng về phía Tô Nhược Hân và Hạ Thiên Tường.

Câu này của cô, uyển chuyển mà vui vẻ, đã thu hút được tất cả những người có mặt ở đó nhìn về phía cô.

Mặc dù sắc mặt của cô có hơi nhợt nhạt nhưng không giấu được vẻ đẹp rung động lòng người của cô, cô đẹp như một nàng tiên, vết máu trên người làm loang lổ bộ quần áo kiểu Z màu trắng, nhìn vô cùng chói mắt.

Ba Sam bỗng dưng nói: “Gia đình chúng tôi không quen biết bác sĩ Tô, cô ấy cứu sống Sam, không lấy tiền thuốc cũng chẳng cần đền đáp, thậm chí còn bị thương chảy máu mà mấy người vẫn muốn đánh sao?” Càng nói ba Sam càng kích động, ông ấy lao về phía đám nhân viên của Đài Thiên Táng, chặn trước mặt bọn họ: “Sam đã tỉnh lại rồi, con bé chính là con gái của tôi, không cần làm nghi lễ này nữa, tôi phải đưa con gái tôi về nhà rồi.”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1315


Chương 1315

Ba Sam vừa nói vừa òa khóc nức nở, đây là những giọt nước mắt hạnh phúc, không có gì tốt hơn việc con gái của ông ấy đã sống lại.

“Đúng thế, bác sĩ Tô liều mình giành lấy Sam từ tay các người, cô ấy không cần tiền không cần đền đáp, không cần bất kỳ thứ gì, chỉ làm việc tốt mà thôi, vậy mà mấy người vẫn muốn làm khó cô ấy sao? Vẫn muốn đánh tiếp à?” Trưởng khu lập tức tiếp lời ba Sam, câu nói này không chỉ là sự cảm động, mà còn là lời nói từ tận đáy lòng của ông ấy.

Xuân Phong gật đầu, tiếp lời hai người họ: “Nếu như không có bác sĩ Tô thì vài ngày trước ba tôi đã mất rồi, trước khi ngài Hạ tới, tất cả số thuốc Đông y của ba tôi là do tôi tự tới hiệu thuốc mua, còn không mua được hết, phải gửi từ trong nước tới, cực kỳ phiền phức. Kể từ sau khi bác sĩ Tô tới thì tất cả số thuốc Đông y của ba tôi là miễn phí, không chỉ như vậy, ông ấy mới uống thuốc có vài ngày mà đã khỏe lại rồi, vài ngày sau khi thuốc đã ngấm thì gần như hoạt động được như bình thường. Bác sĩ như thế này mà mấy người vẫn còn nghi ngờ cô ấy sao? Cô ấy nói rằng Sam hôn mê bất tỉnh thì chắc chắn là như thế”

“Đúng vậy, tôi nhớ ra chuyện này, mặc dù mấy ngày nay Sam bị chúng ta bảo rằng… Sắp nói ra chữ “chết” thì mẹ Sam khựng lại, dường như không muốn để Sam nghe thấy chữ ấy, mẹ Sam lại nói: “Mặc dù đã chắc chắn rồi, nhưng trông Sam giống như vẫn còn sống, trên người không có một dấu hiệu nào của cái chết, trông vẫn còn rất tươi tỉnh.

Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng con bé sắp mất rồi, bây giờ mới nhận ra thì ra Sam chỉ hôn mê bất tỉnh thôi.”

“Đã nói tới nước này rồi mà mấy người vẫn còn muốn giết nhầm người tốt sao? Còn không vứt đao.

xuống?” Lý Sở cũng bước ra, lạnh lùng liếc nhìn đám người trước mặt.

Anh ta dứt lời, chỉ nghe thấy tiếng “leng keng, leng keng..”, từng cây đao dài lần lượt rơi xuống đất.

Mục đích ban đầu của việc Thiên Táng chính là để người chết lên trời và giúp mọi người làm việc tốt.

Nhìn thấy vết máu trên người Tô Nhược Hân và Hạ Thiên Tường, cộng thêm việc Sam đã tỉnh lại, hơn nữa bọn họ ít nhiều gì cũng đã nghe nói về y thuật của Tô Nhược Hân, lúc này mới chợt nhận ra, Tô Nhược Hân thực sự là một bác sĩ giỏi.

“Trưởng khu, chúng tôi… Người cầm đầu cúi đầu xuống, không dám nhìn Tô Nhược Hân.

Trưởng khu nhìn về phía Tô Nhược hân và Hạ Thiên Tường: “Bác sĩ Tô, ngài Hạ, hai người xem chuyện này…”

Người bị thương là Tô Nhược Hân và Hạ Thiên Tường, vậy nên ông ấy cho rằng vẫn nên để bọn họ xử lý và quyết định việc này, dù sao thì vết máu trên người hai người thực sự quá chướng mắt rồi.

Chỉ nhìn cũng thấy đau.

Vốn dĩ ông ấy cho rằng Hạ Thiên Tường và Tô Nhược Hân chỉ là những người có tấm lòng nhân hậu, thân phận của họ chắc chẳn sẽ sẵn sàng xả thân, nhưng không ngờ rằng hai người họ lại bị thương tới mức chảy cả máu chỉ vì cứu một cô bé.

“Thiên Tường, anh qua đây.” Tô Nhược Hân ra hiệu bảo Hạ Thiên Tường xích lại gần cô hơn.

“Được.” Thân hình mảnh khảnh của người đàn ông khẽ nhích một bước, đã ở rất gần Tô Nhược Hân. Tô Nhược Hân nhìn tay Hạ Thiên Tường trước rồi nhìn xuống bụng dưới của anh, sau đó cô mở ba lô và lấy ra một túi giấy nhỏ.

Tiếp theo cô năm lấy tay Hạ Thiên Tường và rắc bột thuốc trong túi giấy nhỏ lên vết thương của anh.

Rồi lại vén áo khoác của anh lên và rắc thuốc lên bụng dưới của anh.

Vất thương không sâu nên tạm thời cầm máu và giảm đau trước, khi nào về khách sạn thì cô sẽ rửa sạch và băng bó cho anh thật cẩn thận.

Sau đó, khi mọi người nhìn vào cánh tay vừa mới rắc thuốc cho Hạ Thiên Tường thì tất cả đều sửng sốt…

Chỉ nhìn bằng mắt thường cũng thấy vết thương trên tay Hạ Thiên Tường nhanh chóng được cầm máu, sau đó đóng vảy.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1316


Chương 1316

Cứ như thế tới khi vừa rắc xong thuốc thì vết thương đã lành rồi.

Quá thần kỳ.

“Có thể cho tôi một ít thuốc này không?” Người cầm đầu kia sửng sốt mấy giây, sau đó tiến lên phía trước xin thuốc, thuốc như thế này mà không xin thì đúng là ngu ngốc.

Mẹ Sam lườm anh ta: “Nếu như tôi nhớ không nhầm thì vết thương trên tay ngài Hạ là do cây đao ném về phía bác sĩ Tô của anh gây ra, ngài ấy đưa tay ra đỡ cho bác sĩ Tô nên mới bị thương.”

“Cái này… Anh ta lúng túng nói: “Đây là quy định của khu du lịch, ai cũng không được xông vào khu vực làm việc gây ảnh hưởng tới nghỉ lễ Thiên Táng, tôi chỉ làm theo luật mà thôi.”

“Thế thì cũng không được làm người khác bị thương, vừa rồi anh cũng suýt làm Sam nhà tôi bị thương đấy.” Mẹ Sam vừa nói vừa lườm người đó.

“Cô đổ oan cho tôi rồi, khi đó tôi tưởng cô ấy dùng tà thuật với Sam, tôi lo cô ấy hại Sam nên mới muốn ép cô ấy dừng lại. Đây đều là hiểu lầm thôi, sự hiểu lầm vô cùng to lớn.” Anh ta cười miễn cưỡng.

Tô Nhược Hân không quan tâm tới người này, lưng cô vẫn còn đau, chỉ là trước mặt người khác thì không tiện để bôi thuốc: “Hạ Thiên Tường, chúng ta đi thôi, lên xe đi.”

“Được.” Hạ Thiên Tường hơi cúi người bế Tô Nhược Hân lên, Tô Nhược Hân giống như một con mèo nhỏ nép vào trong ngực anh, mỉm cười với Sam vẫn luôn ngoan ngoãn đứng bên cạnh và không rõ là đang tỉnh hay mơ: “Sam, lên xe cùng chị đi, chị đưa em đi ăn món ngon.”

“Vâng ạ, con có thể đi cùng chị không?” Sam chợt quay sang nhìn mẹ.

“Điều này…”

“Đi đi, đi cùng nhau, đi với tôi, ăn xong tôi sẽ chẩn đoán cho con bé tiếp, chắc chắn không thể để Sam xảy ra vấn đề gì nữa, nếu không tôi lại bị người †a hiểu nhầm thành tôi sử dụng tà thuật mất.” Tô Nhược Hân cười nói.

“Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh, đi thôi.”

Mẹ Sam nháy mắt với người nhà, sau đó một đoàn người đi theo Hạ Thiên Tường đang bế Tô Nhược.

Hân.

Tô Nhược Hân phớt lờ người xin thuốc, không thèm quan tâm.

Cô không làm được việc lấy ơn báo oán, vậy nên cho dù cô có cho ai thuốc của mình thì cũng sẽ không cho người đã làm mình bị thương.

Hai người vừa đi ra khỏi lối ra dành cho nhân viên của khu du lịch thì điện thoại của Hạ Thiên Tường vang lên. Hạ Thiên Tường ôm Tô Nhược Hân, Tô Nhược Hân vừa đưa tay ra đã lấy được điện thoại ở trong túi áo khoác của anh: “Thiên Hương, chị và anh em có việc nên đi trước, em đợi một chút nữa là có thể nhìn thấy nghỉ lễ Thiên Táng rồi, đừng lo lắng.”

“Vừa rồi có thông báo là nghi lễ sẽ bị hoãn lại một thời gian, có liên quan gì đến chị và anh em không?”

Hạ Thiên Hương thắc mắc.

“Không có, anh trai em vừa nhận một cuộc gọi và phải nhanh chóng đi giải quyết một số vấn đề về quyên góp, em xem tiếp đi, chị và anh trai em sẽ tới vào hôm khác.” Tô Nhược Hân bình tĩnh giải thích lý do tại sao cô muốn rời đi, không muốn làm Hạ Thiên Hương suy đoán vô cớ, như vậy sẽ chỉ khiến cô ấy lo lắng thêm.

“Được rồi, vậy bọn em xem xong sẽ về.” Lúc này Hạ Thiên Hương mới gác máy.

Vì ở bên đó, thi thể tiếp theo đã sẵn sàng để bắt đầu nghỉ lễ Thiên Táng.

Đây là phong tục của địa phương, theo quan niệm của họ thì đây là sự tôn trọng lớn nhất dành cho người đã khuất.

“Mẹ Sam, cô và Sam ngồi chung xe với chúng tôi đi”

“Hả, em biết là có xe sao?” Hạ Thiên Tường cúi xuống nhìn người con gái trong lòng, sắc mặt Tô Nhược Hân đã tốt hơn lúc trước nhưng vẫn còn nhợt nhạt.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1317


Chương 1317

“Đương nhiên là có rồi, em biết là cho dù em và anh đi đâu thì cũng sẽ có người đi theo, nhưng lần này em không chắc người lái xe đi theo sau là ai?”

“Hạ Nhất.” Sau đó quay lại, quả nhiên lập tức nhìn thấy một chiếc xe địa hình rất ngầu.

Lúc này cô và Hạ Thiên Tường đều bị thương nên không thể ngồi xe mô tô.

Cho dù có ngầu thì cũng không được lái.

Hạ Nhất đã xuống xe, bước lên phía trước: “Anh Hạ, anh… anh bị thương sao?” Nếu như không phải là trưởng khu chặn anh ta lại thì chắc chắn vừa rồi anh ta sẽ vào, bây giờ nhìn thấy Hạ Thiên Tường bị thương thì cực kì tự trách.

“Vết thương nhỏ thôi, không sao.” Hạ Thiên Tường thản nhiên, hoàn toàn không quan tâm, dù sao thì đã dùng thuốc của Tô Nhược Hân rồi, bây giờ anh đã không còn thấy đau nữa, giống như sắp khỏi vậy.

Hạ Nhất lập tức đi theo, mở cửa xe: “Vết thương của cô Tô…” Anh ta hỏi thăm Hạ Thiên Tường xong thì mới nhớ ra chưa hỏi thăm Tô Nhược Hân, sau đó nhận ra sắc mặt của Hạ Thiên Tường trầm xuống thì anh ta mới chợt nhận ra rằng dựa vào việc Hạ Thiên Tường coi trọng mạng sống của Tô Nhược Hân hơn cả mạng sống của anh thì việc anh ta bỏ qua Tô Nhược Hân như thế này, đương nhiên Hạ Thiên Tường sẽ thấy khó chịu, vậy nên anh ta vội vàng hỏi thăm một câu, chỉ là muốn cứu mạng mình thôi.

“Đợi ngoài xe đi.” Hạ Thiên Tường lạnh lùng nói, sau đó đặt Tô Nhược Hân xuống xe và ngồi vào xe.

“Sam, em và mẹ đợi ở bên ngoài một lát, chờ chị bôi thuốc xong rồi hãng lên nhé.” Tô Nhược Hân mỉm cười chào Sam, không muốn Sam lên xe sau đó nhìn thấy vết thương đang rớm máu trên người cô.

Lần này có hơi đau.

Mà cô đã không còn sức để thực hiện phương pháp cửu kinh bát mạch nữa.

Cô đã dùng hết sức để cứu Sam rồi.

Nhưng cô chỉ cần nghỉ ngơi một đêm là có thể hồi phục sức lực rồi.

Nhưng bây giờ cô quá yếu, yếu tới nỗi dường như chỉ một cơn gió cũng có thể cuốn cô đi.

Vậy nên cô mới yếu ớt để Hạ Thiên Tường bế lên xe.

“Vâng ạ, chị.” Cô nhóc gật đầu, cũng rất yếu ớt, dù sao thì đã mấy ngày không ăn gì rồi.

Nhưng có năng lượng của Tô Nhược Hân truyền vào nên cô bé vẫn tràn đầy năng lượng.

Hạ Thiên Tường ngồi yên, đưa tay ra đóng “rầm”

cửa xe lại.

Bên ngoài cửa sổ, Sam giật bắn mình: “Chú, chú thật hung dữ.”

Giọng nói của cô bé truyền vào ô cửa sổ cạnh ghế lái đã được Hạ Nhất kéo xuống trước đó.

Tô Nhược Hân vươn tay nhéo Hạ Thiên Tường theo thói quen: “Anh tức cái gì?”

“Lần cuối cùng.” Hạ Thiên Tường đưa tay c** q**n áo của Tô Nhược Hân, để lộ ra tấm lưng bị thương của cô.

Tấm lưng xinh đẹp vốn trắng nõn nà giờ đây nhuốm đầy máu, trái tim anh chợt nhói đau khi nhìn thấy, cảm giác còn đau hơn khi anh bị thương.

Âm thanh này thật lạnh lùng.

Cũng rất hung dữ.

Vẫn là tức giận Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân chớp mắt, dường như đây là lân anh hung dữ với cô nhất kể từ khi cô quen anh.

Nhưng, hung dữ thì cứ hung dữ, khi rắc thuốc anh vẫn cực kỳ nhẹ nhàng.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1318


Chương 1318

Không hề cảm thấy đau.

Sau đó, sau khi rắc thuốc xong thì vết thương không còn đau nữa rồi.

Xong xuôi, Tô Nhược Hân ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ở gần cô, một khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng như băng, đây đúng là thực sự tức giận rồi.

Cô vươn tay nhéo quai hàm anh: “Hạ Thiên Tường, lẽ nào gặp phải tình cảnh như thế này anh sẽ thấy chết mà không cứu sao?”

“Không cứu, còn sống không tốt à? Còn sống thì sẽ cứu được nhiều người hơn, không tốt sao?”

“Phụt..” Tô Nhược Hân bật cười: “Hạ Thiên Tường, anh bắt kịp thời đại như thế này từ khi nào thế?” Câu hỏi này thực sự rất sành điệu.

“Đừng đánh trống lảng.” Hạ Thiên Tường hất tay cô ra, bây giờ khuôn mặt anh chỉ toàn là sự đấu tranh giai cấp.

Bộ dạng của mất tự nhiên của Hạ Thiên Tường làm Tô Nhược Hân không nhịn được mà khẽ mỉm cười: “Được rồi, anh nói rất đúng, anh nói đúng hết, còn sống rất tốt, còn sống và cứu thêm nhiều người nữa lại càng tốt hơn. Nhưng em làm thế là vì anh vẫn đang ở đây, thế nên em mới có thể xác định mình chắc chắn sẽ còn sống.”

“Lần sau em sẽ không bao giờ mù quáng đi cứu người nữa.” Giọng điệu của cô nàng êm dịu như đang nịnh nọt, thế nhưng Hạ Thiên Tường vẫn hoàn toàn bất động.

“Ừ ừ, em nhớ kỹ rồi.” Tô Nhược Hân cười ngọt ngào, sau đó nhìn thoáng qua cửa sổ của chiếc xe địa hình, là kính màu nâu, chắc chắn loại kính này chỉ có người ở bên trong mới nhìn được tình hình bên ngoài, còn người ở ngoài tuyệt đối không thấy được bên trong, cô lập tức hôn lướt một cái lên mặt Hạ Thiên Tường: “Như vậy được chưa?”

“Không được” Kết quả, đổi lại là giọng của Hạ Thiên Tường càng lạnh hơn.

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhược Hân xụ xuống, Sam ở bên ngoài còn đang đợi lên xe, cô bé đói bụng lắm rồi, nhất định phải mau mau đi đến thị trấn mua chút đồ ăn lỏng cho cô bé, nếu không sẽ đói bụng lắm.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ủ rũ của Tô Nhược Hân, lúc này đôi mắt của Hạ Thiên Tường mới dần trở nên ấm áp: “Vừa nãy em qua loa quá.”

“Chỉ là do anh thấy em qua loa quá thôi hả?” Cô tưởng anh không muốn tha thứ cho cô.

“ừ”

Tô Nhược Hân trừng mắt nhìn đôi mắt đã dịu lại của Hạ Thiên Tường, sau đó nghiêng mặt, áp cánh môi đỏ mọng vào, hai đôi môi lập tức chạm vào.

nhau.

Đó là một xúc cảm lạnh như băng, còn có cả hương vị chỉ thuộc về người đàn ông này.

Hơi thở ấy vô cùng nam tính, làm cho Tô Nhược.

Hân trầm mê, nhưng cô lại dời môi đi trong nháy mắt, bên ngoài còn người đang đợi. Cô có cảm giác như đang ôm hôn ở trên phố, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng.

Gô hơi ngồi thẳng người, bàn tay nhỏ bé đẩy Hạ Thiên Tường: “Anh sang ghế phụ ngồi đi.”

“Tô Nhược Hân…” Lần đầu tiên Hạ Thiên Tường gọi đầy đủ tên của Tô Nhược Hân.

“Chẳng lẽ anh muốn ngồi chung một chỗ với tụi con gái bọn em?”

“Anh ngồi giữa em.” Hạ Thiên Tường không muốn rời khỏi Tô Nhược Hân, nửa bước cũng muốn.

Hàng phía trước với phía sau cũng không được.

“Chậc, vậy anh nói xem phải để ai ngồi ở ghế phụ đây? Sam là trẻ con, ngồi ghế phụ là sai luật đó, còn nếu mẹ Sam ngồi đấy thì ai ôm Sam? Chẳng lẽ em ôm hả? Hay là anh?” Tô Nhược Hân đành phải thuyết phục anh bằng lý lẽ, cô bị thương, không tiện bế Sam.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1319


Chương 1319

Để anh lên ngồi ghế phụ thì cô và anh vẫn ngồi chung xe, thế mà vẫn không được, cô thật sự sắp chịu hết nổi tính độc chiếm của người đàn ông này rồi.

Sau khi nghe lời mà Tô Nhược Hân nói, Hạ Thiên Tường khựng lại khoảng hai giây, rồi tức khắc quay người: “Không ôm, anh không thích.” Anh chỉ thích ôm Tô Nhược Hân thôi, những phái nữ khác không phải Tô Nhược Hân thì dù có là một cô bé anh cũng chẳng muốn ôm.

Hạ Thiên Tường mang vẻ mặt u ám đi qua chỗ ghế lái phụ, bây giờ Tô Nhược Hân mới mời mẹ con Sam ngồi xuống bên cạnh mình, còn làm thế nào mà những người khác trở về thị trấn thì không cần cô phải quan tâm.

Hạ Nhất vừa lên xe thì đã nhận thấy khí áp thấp rõ rệt trong xe.

Hạ Nhất cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống rồi khởi động xe, anh ta ước gì cơ thể của mình chỉ cao ba mươi centimet, như vậy thì cảm giác tồn tại có thể thấp hơn đôi chút.

Sam ngồi ở vị trí trung tâm phía sau, sau khi lên xe cô bé vẫn liếc trộm Hạ Thiên Tường.

Sau đó, xe đã khởi động được một hồi lâu mà vẫn không có người nói chuyện, Sam khẽ giật góc áo của Tô Nhược Hân, nhỏ giọng hỏi: “Hình như chú không được vui lắm, chị có muốn em hát một bài cho chú ấy không ạ?”

Tô Nhược Hân sững sờ, không ngờ đứa bé này nhảy cảm đến thế, sự dè dặt trong câu nói thể hiện rõ rằng cô bé đã đoán ra được sự buồn bực của Hạ Thiên Tường có liên quan tới mình.

Đúng vậy, quả thật có liên quan đến Sam.

Bởi vì cứu Sam nên cô mới bị thương.

Trông thấy vẻ mặt sợ sệt của Sam, đứa bé này rất biết quan sát, cô bế con bé lên người mình: “Chị và anh ấy là người cùng thế hệ.”

Sam sững người, đáp ngay: “Em gọi bằng chú sai rồi, phải gọi là anh, em biết rồi ạ.”

Sau đó, khuôn mặt bé nhỏ của cô bé lập tức nở ra một nụ cười, Sam lễ phép gọi một tiếng: “Anh ơi, anh không có ghét em đâu, đúng không ạ?”

Giọng nói trẻ con đặc thù của cô bé, vô cùng du dương và êm tai.

Tiếng “anh” vừa bật khỏi miệng, Tô Nhược Hân cảm thấy sắc mặt vốn cực kỳ cứng nhắc của Hạ Thiên Tường, cuối cùng cũng khá hơn một chút.

“Hạ Thiên Tường, Sam đang hỏi anh đấy.” Tô Nhược Hân đợi mãi vẫn không thấy Hạ Thiên Tường trả lời câu hỏi của cô bé, cô không khỏi nhíu mày, giọng điệu càng thêm giận dữ.

“Không đâu.’ Hai chữ, đây là Hạ Thiên Tường nói với Sam.

Sam lập tức vui vẻ mỉm cười, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra lúm đồng tiền mờ mờ: “Chị ơi, anh lớn thích em kìa”

Toàn gọi là chị Tô Nhược Hân nhưng lại khi kêu anh lại thêm chữ “lớn”, rõ là vẫn thấy Hạ Thiên Tường lớn hơn Tô Nhược Hân.

Mặt Hạ Thiên Tường lại đen thui chỉ trong chớp mắt, bởi vì câu nói này của cô bé mà anh đã nhớ lại chuyện ngày trước Tô Nhược Hân chê bai anh già.

“Ừ, anh lớn rất thích Sam đó.” Tô Nhược Hân cười, vỗ vào bàn tay nhỏ của Sam, đã mấy ngày không được ăn uống, vậy mà bây giờ cô bé vẫn có thể nói chuyện bình thường, thật sự rất hiếm thấy.

Phải nói rằng, EQ của đứa nhỏ này rất cao, trông có vẻ vô cùng thông minh.

“Em cũng thích anh lớn, em thích cả chị nữa.” Ai cũng thích được khen, huống chỉ là một cô bé nhỏ như Sam, hiển nhiên cô bé còn thích được khen hơn nữa. Tô Nhược Hân vừa bảo Hạ Thiên Tường thích cô bé, Sam gần như đã bay lên.

Cực kỳ vui sướng.

Cô bé vừa dứt lời, Tô Nhược Hân liền cảm nhận được khí áp trong xe đã trở nên bình thường hơn rất nhiều, có thể hít thở thoải mái hơn một chút.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1320


Chương 1320

Tiếp đó, sắc mặt của Hạ Thiên Tường rốt cuộc cũng trở lại như thường.

Chiếc xe dừng lại ở bãi đỗ khách sạn, Hạ Thiên Tường bước xuống trước, tiếp đến là Hạ Nhất. Điều đầu tiên Hạ Thiên Tường làm sau khi xuống xe đó là mở cửa hàng ghế sau, muốn bế Tô Nhược Hân lên.

Lần này Tô Nhược Hân khẽ đẩy tay của anh ra: “Em tự xuống xe được, thể lực của em đã hồi phục được một ít, có thể đi được.” Cô rất xấu hổ khi lại để Hạ Thiên Tường bế, bên ngoài khách sạn vẫn còn rất nhiều người xếp hàng chờ khám bệnh, cô có cảm giác như bất cứ lúc nào cũng bị theo dõi.

“Không được.” Nhưng mà Hạ Thiên Tường không chịu tha cho cô, năng nặc muốn bế cô xuống xe.

“Anh vẫn đang bị thương mà.”

“Không ảnh hưởng gì.” Hạ Thiên Tường cảm nhận tình trạng cơ thể mình, nhờ thuốc của Tô Nhược Hân, anh đã bình phục khoảng bảy, tám phần rồi, không còn cảm giác gì nữa.

“Nhưng em không nỡ” Tô Nhược Hân sử dụng mọi thủ đoạn, cô không tin Hạ Thiên Tường dù có chết cũng nhất quyết muốn bế cô.

Ánh mắt Hạ Thiên Tường lập tức trở nên ấm áp hơn, cũng vô cùng dịu dàng, bây giờ anh mới nhẹ nhàng thả cô ra: “Em chắc chắn chưa?”

“Em chắc chắn và cam đoan luôn” Tô Nhược Hân buồn cười nhìn người đàn ông này, thế này ngang ngược quá rồi đó, anh còn đi ghen với một cô bé nữa chứ.

Sau khi xuống xe, cô đang định khoác tay Hạ Thiên Tường đi vào khách sạn thì y tá Tưởng đã chạy đón: “Bác sĩ Tô, chủ tịch Lục cho mời ạ”

Tô Nhược Hân quay đầu nhìn Sam, lúc này cô bé đang co rúc trong ngực mẹ giống như một con mèo nhỏ, tuy tinh khí thần có vẻ không tệ, nhưng suy cho cùng cũng đã mấy ngày không được ăn: “Để tối rồi hãy nói.”

Tình trạng của Lục Diễm Chi không phải châm cứu là có thể trị tận gốc, trừ khi lấy ra được đồ vật ở trong đầu bà ta, nếu không, châm cứu chỉ có thể giảm đau chứ không thể trị tận gốc.

Nhưng mà muốn lấy đồ vật trong đầu bà ta ra thì phải có sự phối hợp của Lục Diễm Chi, chỉ cần bà ta không hợp tác thì chẳng tài nào lấy được.

Vì vậy, Lục Diễm Chi cần phải chịu đau thêm vài lần nữa, cuối cùng bà ta cũng sẽ chịu hợp tác với cô thôi.

“Được.” Lư Yên đi cùng Hạ Thiên Hương đến Đài Thiên Táng, Tưởng Mỹ thì ở lại trong khách sạn phụ trách chăm sóc Lục Diễm Chỉ.

Bác sĩ Ngô dẫn đầu các dược sĩ được thuê từ trong quận cùng nhau đi phát thuốc cho người tới khám.

Có thể nói, những người mà Hạ Thiên Tường và Tô Nhược Hân dẫn tới bây giờ đều đang bận rộn, chẳng có lấy một người nhàn rỗi.

“Đợi một chút.” Thấy Tưởng Mỹ sắp quay người trở về chỗ Lục Diễm Chi, Tô Nhược Hân chợt gọi cô ấy lại.

“Bác sĩ Tô, cô còn có gì dặn dò sao?”

Tô Nhược Hân gật đầu, lập tức lấy giấy bút ra, nhanh chóng viết vài loại dược liệu rồi đưa cho Tưởng Mỹ: “Cô đi xem xem chúng ta có mấy vị thuốc này không, nếu như không có thì nhanh chóng cử người vào đất liền mua, chậm nhất là tối mai phải có hàng.”

Bình thường hôm nay gọi điện thoại đặt hàng là tối ngày mai có thể đến rồi.

“Vâng.” Tưởng Mỹ nhận đơn thuốc, quay người đi chuẩn bị những vị thuốc này.

Tô Nhược Hân mỉm cười quay đầu nhìn Sam đang ngoan ngoãn chờ cô: “Đi thôi, chị mời em ăn cháo.”

“Em muốn ăn thịt cơ.’ Sam chu cái miệng nhỏ, đôi mắt to sáng lấp lánh, cô bé thật sự rất đói.

“Sam ngoan, em đã đói bụng nhiều ngày rồi, chỉ ăn mỗi thịt sẽ làm dạ dày bị thương đấy, hôm nay chỉ được ăn cháo thôi, chị cam đoán cháo ở chỗ chị ngon cực kỳ, còn ngon hơn cả thịt.”

“Thật vậy ạ?”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1321


Chương 1321

“Thật mà.” Tô Nhược Hân nhéo khuôn mặt của Sam, cô dẫn hai mẹ con vào khách sạn, sau khi bước vào bếp, mùi hương của cháo lập tức từ trong phòng bếp bay ra.

Đi vào nhà hàng, nhân viên phục vụ nhanh chân chạy ra đón: “Anh Hạ, cô Tô, bây giờ chúng ta có thể dùng món được không ạ?”

“Được, lên món cháo đi.” Tô Nhược Hân gật đầu, kéo mẹ Sam ngồi xuống bên cạnh.

Đương nhiên Sam vẫn ngồi trong lòng mẹ cô bé, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy niềm vui, cô bé hít sâu một cái, lập tức nói: “Thơm quá đi.”

Lúc này, nhân viên phục vụ đã bưng cháo lên.

Bảy, tám loại cháo được mang ra, nào là cháo trứng vịt bắc thảo với thịt nạc, cháo bí đỏ, cháo táo đỏ bổ máu, cháo rau cần cá viên, cháo củ cải trắng sò khô, cháo thịt bò, cháo hoa quả…

Từ lúc chén cháo thứ nhất được đặt xuống, đôi mắt to tròn của Sam cũng chẳng thể rời khỏi bàn an.

Vẻ ngoài của cháo hoa quả không tệ, dứa, xoài, dâu tây, v. v. Màu sắc tươi đẹp của các loại trái cây không khỏi hấp dẫn ánh mắt Sam, cô bé nuốt xuống từng ngụm nước miếng, chỉ tay vào đó: “Em muốn ăn cái này.”

Tô Nhược Hân biết chắc rằng đứa bé này thích ăn cháo hoa quả, cũng may lúc xe địa hình rời khỏi Đài Thiên Táng, cô đã gửi một tin nhắn cho đầu bếp của Hạ Thiên Tường, nếu không thì làm sao có thể chỉ mới đến khách sạn mà những món cháo này đã được nấu xong xuôi.

“Chỉ được ăn nửa chén cháo trái cây thôi, như vậy thì em mới có thể nếm thử những món khác, chị chắc chắn chúng đều ngon cả. Chỉ cần em tất cả các loại, cân bằng dinh dưỡng, vậy thì sẽ càng ngày càng xinh đẹp đấy.”

“Có đẹp như chị không ạ?” Sam đảo đôi mắt tròn xoe, Tô Nhược Hân càng nhìn càng thấy thích.

€ó vẻ như cô bé biết rằng, nếu không có Tô Nhược Hân thì cô bé đã ngừng thở từ lâu, bị đem cho chim kền kền ăn từ đời nào rồi, thế nên trong lòng cô bé thấy rất gần gũi với Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân ngường ngùng: “Sam là một cô bé xinh đẹp mà.”

“Nhưng em muốn xinh hơn nữa cơ, em muốn ăn cháo.”

Tô Nhược Hân đích thân múc nửa chén cháo hoa quả cho Sam, trong khi nhìn cô bé ăn, cô lại múc cháo trứng vịt bắc thảo nấu cùng thịt nạc để sang một bên cho nguội.

Cô bé ăn rất ngon lành, chỉ một chốc đã ăn gần nửa chén cháo mỗi loại, Tô Nhược Hân ngừng múc thêm: “Ăn mấy món này là em sẽ trở nên xinh đẹp nhất, ngoan nhé.”

Ánh mắt của Sam lại rơi xuống món cháo trái cây, cháo trái cây ngọt lịm, trẻ con rất thích ăn ngọt, cô bé nuốt xuống từng ngụm nước bọt: ‘Em có thể ăn thêm chút nữa được không ạ?”

“Em thích ăn món đó thì để buổi tối mình ăn, nếu không sẽ không đẹp nữa, được không em?”

“Được ạ, em sẽ nghe lời chị.’ Hẳn là chưa no, ánh mắt của Sam chẳng tình nguyện chút nào.

Có lẽ vì đã được ăn uống rồi nên có một chút sức, Sam mau chóng bị hấp dẫn bởi đám đông xếp hàng chờ khám bệnh, cô bé trượt khỏi cái ôm của mẹ, chờ mong nói: “Chị ơi, em qua bên kia chơi được không ạ?”

Tô Nhược Hân gật đầu: “Em đi đi.”

Mẹ Sam thả Sam ra, chờ đứa trẻ vui vẻ chạy thật xa, lúc này bà ấy mới tha thiết nói: “Bác sĩ cô, cô nói cho tôi biết Sam bị sao vậy? Bệnh của con bé vẫn chưa khỏi hẳn đúng không?”

Tô Nhược Hân gật đầu: “Là bệnh tim và tim mạch, chỉ cần uống thuốc khoảng nửa tháng nữa là có thể khỏi hoàn toàn rồi.”

“Có thể khỏi hoàn toàn?” Mẹ Sam bất ngờ trợn tròn mắt khi nghe thấy ba chữ khỏi hoàn toàn này.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1322


Chương 1322

“Có thể, cô không cần quá lo lắng, cô bé sẽ khá hơn thôi.”

“Được được, tôi tin tưởng bác sĩ Tô, bác sĩ Tô quả nhiên là thần y.’ Mẹ Sam dựng thẳng ngón tay cái tặng cho Tô Nhược Hân, bà ấy quay đầu nhìn hàng người xếp hàng chờ khám bệnh, lập tức quỳ xuống: “Bác sĩ Tô, lúc trước ở Đài Thiên Táng đã làm cô hoảng sợ, tôi vô cùng xin lỗi.”

Tô Nhược Hân vội vàng đứng lên: ‘Cô mau đứng lên đi, cô không cần phải tự trách, lúc trước cô cũng không nhận ra tôi nên chất vấn là bình thường, tôi không trách cô.”

Nhưng mẹ Sam vẫn ngại: “Cô và ngài Hạ vì cứu Sam mà còn bị thương, tôi thật sự rất áy náy, chỗ tôi có chín triệu, đây là tất cả tiền tích góp của nhà chúng tôi, bác sĩ Tô mau nhận lấy đi.”

Tô Nhược Hân vươn tay đẩy tay mẹ Sam: “Tôi khám bệnh miễn phí, không thu bất kỳ khoản phí khám bệnh nào, cô mau lấy về đi, mua đồ dinh dưỡng cho Sam nhiều nhiều một chút, cô bé cần phải bồi bổ cơ thể, nó hơi gầy quá rồi.”

“Không được, cô nhất định phải nhận.” Mẹ Sam khăng khăng quỳ dưới đất, ngụ ý nếu Tô Nhược Hân không nhận thì bà ấy sẽ không đứng lên.

“Cô xem kìa, ở đây còn quá trời bệnh nhân đợi tôi khám bệnh, tôi đi làm việc đây.” Tô Nhược Hân tìm một lý do uyển chuyển để rời đi, cô thật sự không thể nhận tiền khám bệnh được, trước kia cô bị người †a kéo vào cục cảnh sát vì không nhận tiền, giờ đã có kinh nghiệm một lần đi dạo cục cảnh sát, cô lại càng không thể nhận.

Huống chỉ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng thu phí khám bệnh cho người tới khám.

“Bác sĩ Tô… Bác sĩ Tô… Mẹ Sam vươn tay định giữ chặt Tô Nhược Hân, nhưng mà chẳng tài nào kéo được, nháy mắt một cái Tô Nhược Hân đã bước vào trong đại sảnh và bắt đầu khám bệnh.

Đều là những căn bệnh mà bác sĩ Trương và bác sĩ Lý không chữa được, Tô Nhược Hân chỉ mới đến được hai, ba phút mà đã khám xong xuôi, tốc độ bằng hai vị bác sĩ già hợp lại.

Khi Tô Nhược Hân đang chăm chú khám bệnh, đúng lúc ấy, một tiếng “uỳnh’ thật lớn vọng từ trên lầu xuống dưới.

Tô Nhược Hân ngẩng đầu nhìn sang, hướng đó vừa vặn lại là vị trí của phòng Lục Diễm Chi.

Tính toán thời gian, hẳn là bệnh nhức đầu của Lục Diễm Chỉ lại tái phát.

‘Tô Nhược Hân lắc đầu, tiếp tục khám bệnh: “Người kế tiếp.”

Tình nguyện viên lập tức gọi bệnh nhân tiếp theo, ở đây cô rất bận rộn, chớp mắt cái đã khám bệnh được một tiếng.

Tưởng Mỹ chạy tới, kê sát gần Tô Nhược Hân và thì thầm: “Bác sĩ Tô, chủ tịch Lục bị đau đầu vô tình va phải cửa kính, bây giờ tôi đã trói bà ta lại rồi, cô có thể đi xem thử được không…

“Cô đã hỏi mấy vị thuốc kia chưa?”

“Thiếu hai vị ạ”

“Vậy thì chờ hai vị thuốc ấy đến đầy đủ rồi nói sau.” Tô Nhược Hân tiếp tục khám bệnh, tranh thủ viết xong đơn thuốc cho Sam.

Đúng lúc cô bé vừa chạy vừa nhảy đến bên cạnh cô: “Chị ơi, mọi người ở đây đều rất thích chị đó, em cũng thích chị nữa.”

Tô Nhược Hân vươn tay xoa mặt Sam, cô bé đã ăn cháo rồi, sắc mặt tốt hơn lúc trước nhiều, tuy nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn hơi tiều tụy, cô viết xong đơn thuốc rồi đưa cho Sam: “Em đi đưa cái này cho mẹ đi. Phải uống thuốc vừa ngọt vừa đắng trong mười lăm ngày, Sam có sợ không?”

“Là chị kê đơn thuốc nên em không sợ, em thích uống.”

Tô Nhược Hân rất vui mừng, đây là một đứa trẻ hiểu chuyện: “Sam ngoan quá.”

“Chị ơi, mẹ nói chị bận nhiều việc, em và mẹ về nhà trước, hôm khác sẽ quay lại thăm chị, được không ạ?”
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1323


Chương 1323

“Em chờ một chút.” Tô Nhược Hân nói rồi quay đầu nhìn Tưởng Mỹ: “Cô tới phòng bếp bảo đầu bếp nấu vài món cháo cho mẹ Sam mang đi. Buổi tối Sam vẫn phải ăn cháo, ngày mai mới ăn cái khác được.”

“Vâng ạ, cháo của nhà chị ngon cực kỳ.”

Vẫn là mẹ Sam đưa cô bé đi, Tô Nhược Hân bề bộn nhiều việc như thế, bà ấy thấy xấu hổ khi để Sam quấy rầy cô.

Trông thấy có rất nhiều bệnh nhân đều đang xếp.

hàng chờ được Tô Nhược Hân khám, gia đình Sam cùng ởi tới đây càng thêm áy náy, đều tại bọn họ có mắt như mù nên đã làm Tô Nhược Hân bị thương.

Không ngờ Tô Nhược Hân đang bị thương mà vẫn cương quyết đi khám bệnh, điều này càng làm họ thêm hổ thẹn.

Bận rộn một hồi, chẳng mấy chốc đã đến buổi tối.

Những căn bệnh hôm nay cô khám, hầu hết đều là những ca khó mà bác sĩ Lý và bác sĩ Trương không chắc.

Tuy tốc độ khám bệnh của cô nhanh nhưng mà có quá nhiều người xếp hàng chờ đợi.

Thành ra cô bận đến mức uống một miếng nước cũng thành điều xa xỉ.

Sau khi trở lại thì Hạ Thiên Tường quay về phòng xử lý công việc, cô biết anh cũng bề bộn nhiều việc.

Cả hai người đều bận, chỉ là thỉnh thoảng nhớ tới anh, khóe môi của Tô Nhược Hân đều sẽ vô thức xuất hiện một nụ cười nhẹ.

Tô Nhược Hân đang khám bệnh, bỗng thấy trước cửa khách sạn có hơi ồn ào.

Cô ngước mắt nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ mạnh mẽ luồn lách qua những bệnh nhân đang xếp hàng và chen vào đại sảnh: “Ai là Tô Nhược Hân?”

Người phụ nữ mặc bộ đồ đẹp đẽ của khu Z, cô ta hơi ngăm đen, tuy làn da không trắng nhưng khuôn mặt không tệ, đường nét thanh thú được trang điểm không đậm cũng chẳng nhạt, vừa xuất hiện đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người tại đây.

“Tôi là Tô Nhược Hân, có chuyện gì sao?” Tô Nhược Hân bình tĩnh nói, trực giác mách bảo cô rằng, cô gái này đến tìm cô không phải để khám bệnh mà là tới gây chuyện, nếu không giọng điệu của cô ta sẽ không hung hăng như vậy.

“Tôi tìm cô để khám bệnh.” Ương Kim Mai Thảo vươn tay đẩy người đứng ngăn trước mặt cô ta, kiêu ngạo ngẩng cao đầu đi về phía Tô Nhược Hân.

“Xin lỗi, mời cô xếp hàng.” Tô Nhược Hân vẫn bình Tĩnh, tiếp tục khám bệnh cho một bác gái vừa tới.

“Bảo tôi xếp hàng? Dựa vào đâu? Tôi là Ương Kim Mai Thảo sống ở khu Z, đó giờ đi tới đâu cũng đều chưa từng xếp hàng. Tránh ra, đến lượt tôi.” Ương Kim Mai Thảo nói xong thì vọt tới trước mặt Tô Nhược Hân, đưa tay đẩy bác gái đang khám.

Bác gái bị đẩy một cái lảo đảo ngã quy sang bên cạnh.

Thấy bác ấy sắp ngã xuống, Tô Nhược Hân duỗi tay đỡ bác, sắc mặt cô lạnh xuống: “Ương Kim Mai Thảo đúng không?”

“Hừ, coi như cô thức thời, nếu đã biết tôi là ai thì mau khám cho tôi đi.” Ương Kim Mai Thảo nói, tự cảm thấy bản thân tốt đẹp mà ngồi xuống cái ghế đối diện Tô Nhược Hân.

Tô Nhược Hân nhìn bác gái, rồi lại nhìn các bệnh nhân khác đang xếp hàng chờ đợi, mặc dù trên mặt ai nấy đều có biểu cảm bức xúc và không bằng lòng nhưng họ đều không nói ra và cũng chẳng kháng nghị.

Có lẽ, gần như mọi người ở đây đều biết và hiểu rõ Ương Kim Mai Thảo này, chắc là một nhân vật khiến cho người ta phải e ngại, bởi vì dù mọi người có vẻ rất bức xúc với hành động nói chen là chen của người phụ nữ này, nhưng họ đều không tỏ thái độ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1324


Chương 1324

Nhìn quần áo và cách ăn mặc của Ương Kim Mai Thảo, không chỉ hơn hẳn một bậc so với những người bình thường đang xếp hàng chờ đợi, nhất là đồ trang sức trên người cô ta, dây chuyền vàng to dày cộp, treo một mặt dây chuyền trái tim rất lớn, khuyên tai trên tai cũng là màu vàng óng ánh, cổ và ngón tay cũng có không ít vòng với nhẫn. Tuy khuôn mặt ưa nhìn, nhưng toàn thân cô ta mang lại cho người khác cảm giác giống như nhà giàu mới nổi hồi trước, cứ như sợ người khác không biết cô ta có thân phận, có địa vị và tiền.

Thấy Tô Nhược Hân đang đánh giá mình, Ương Kim Mai Thảo cạy cạy phần móng tay được sơn màu, thúc giục: “Bảo cô khám bệnh cho tôi cơ mà, nhanh lên.”

“Ngại quá, nếu cô muốn khám bệnh thì mời ra cửa đi đến cuối hàng mà đợi, còn nếu cô không muốn, cứ đi thong thả, không tiễn.” Người khác sợ người phụ nữ này nhưng Tô Nhược Hân không sợ, không sợ không phải là vì có Hạ Thiên Tường hay trưởng khu và Lý Sở làm chỗ dựa cho cô, mà cô không sợ là vì cô hiểu công bằng tự ở lòng người, Ương Kim Mai Thảo chen ngang thế này là một việc làm vô đạo đức và sai trái.

Giọng nói của Tô Nhược Hân không cao không thấp, nhưng nó ngay lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người ở hiện trường, khi Ương Kim Mai Thảo xuất hiện và chen hàng, chỗ của Tô Nhược Hân đã trở thành tiêu điểm của cả khách sạn.

Chắc vì họ không ngờ Tô Nhược Hân sẽ từ chối Ương Kim Mai Thảo thẳng thừng như vậy, thế nên ánh mắt họ nhìn Tô Nhược Hân đều là vẻ khâm phục.

Bác gái khi nãy bị Ương Kim Mai Thảo đẩy ra và được Tô Nhược Hân đỡ, bác ấy nhìn Ương Kim Mai Thảo đang ngây người, rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Nhược Hân, bác gái do dự một hồi, lập tức sát lại gần lỗ tai cô, thì thầm: “Bác sĩ Tô, cô ta… Mẹ của cô ta là Đệ nhất phu nhân khu “

z Nghe thấy từ Đệ nhất phu nhân khu Z, Tô Nhược Hân hiểu ngay, ba của Ương Kim Mai Thảo chính là người đứng đầu khu Z.

Quả nhiên là ỷ vào gia thế nên vênh mặt hất hàm sai bảo cô.

Tiếc quá, cô đây chưa bao giờ sợ quyền thế.

Tuy giọng nói của bác gái rất nhỏ, nhưng dù gì Ương Kim Mai Thảo cũng đứng rất gần, cô ta nghe vậy liền tỉnh táo, trên mặt cũng nhanh chóng lấy lại sự ngạo mạn: “Đã biết tôi là ai rồi, còn không mau khám bệnh cho tôi đi?”

Thấy vẻ vênh váo tự đắc của Ương Kim Mai Thảo, Tô Nhược Hân lạnh lùng mỉm cười: “Tô Nhược Hân tôi không chữa bệnh công chúa, mời cô đi thong thả”

“Cô có ý gì?’ Ương Kim Mai Thảo sửng sốt, lập tức nhảy dựng lên.

“Là ý trên mặt chữ, cô nghe không hiểu có thể tìm người kiểm tra IQ, nếu IQ âm thì đừng có đi khắp nơi tìm cảm giác tồn tại, bằng không làm người khác tức giận thì sẽ mất nhiều hơn được đấy.”

“Cô… Cô dám chửi tôi là kẻ đần sao?” Cuối cùng Ương Kim Mai Thảo cũng phản ứng lại, cô ta lập tức vung tay tát Tô Nhược Hân…

“Cẩn thận.”

“Bác sĩ Tô cẩn thận.”

“Mau tránh ra.”

Thấy Tô Nhược Hân sắp bị đánh, mọi người xung quanh hét lên theo bản năng, tất cả đều đổ mồ hôi hột thay Tô Nhược Hân.

Theo tiếng gọi của mọi người, một tiếng “chát”

giòn tan vang lên, cái tát hiên ngang giáng xuống khuôn mặt.

Đại sảnh khách sạn lập tức im bặt.

Yên lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Nhược Hân và Ương Kim Mai Thảo, lúc này trên mặt tất cả đều tràn ngập vẻ khiếp sợ.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1325


Chương 1325

Vốn tưởng Tô Nhược Hân sẽ bị đánh, nhưng bây giờ cô lại mỉm cười nhẹ nhàng đứng ở đó, bình tĩnh như thường.

Còn người mắc bệnh công chúa, định ra tay đánh người – Ương Kim Mai Thảo, giờ đây đang hoảng hốt lấy tay che mặt, thảm hại nhìn Tô Nhược Hân.

Biểu cảm trên mặt muôn phần phong phú.

Cái tát vang lên trong nháy mắt đó thật sự đến quá nhanh, thật ra mọi người đều không thấy rõ là Tô Nhược Hân tát Ương Kim Mai Thảo hay là Ương Kim Mai Thảo tát Tô Nhược Hân. Sau khi nghe thấy tiếng tát và nhìn lại, khung cảnh mang lại cho bọn họ cảm giác là Ương Kim Mai Thảo bị tát, chứ không phải vị thần y Tô mà họ sùng kính.

Tất cả thở phào nhẹ nhõm vì điều ấy, nhưng đồng thời, mọi người cũng bắt đầu âm thầm lo lắng cho Tô Nhược Hân.

Đắc tội với con gái cưng của người đứng đầu khu Z, e là Tô Nhược Hân sắp thảm rồi.

Quả nhiên, Ương Kim Mai Thảo bắt đầu phản kích: “Họ Tô kia, cô là cái thá gì mà dám đánh tôi? Cô đang chống lại tôi đấy.’ Dứt lời, cô ta vô cùng giận dữ cầm lên ly nước vẫn còn bốc khói ở trên bàn khám, dội thẳng về phía Tô Nhược Hân.

Thấy nước nóng sắp dội tới, Tô Nhược Hân đành phải kéo bác gái bên cạnh xoay người sang một bên, nhưng vì bác gái phản ứng chậm nên cô vẫn bị ướt một mảng lớn trên vai.

Nước trong ly cực kỳ nóng.

Vừa nấy có người đứng xếp hàng ở đây thấy Tô Nhược Hân vất vả khám bệnh đã rớt cho cô một ly nước sôi.

Độ nóng hiện giờ không tới một trăm thì cũng xấp xỉ sáu mươi, bảy mươi độ.

Trên vai đột nhiên nóng rát, Tô Nhược Hân hơi cau mày, lập tức nói: “Hạ Tứ, ném cô ta ra ngoài.”

“Vâng.” Hạ Tứ đã chạy tới đáp, anh ta tiến lên ngay lập tức. Dám làm Tô Nhược Hân bị phỏng, cho dù người phụ nữ này là ai, tuyệt đối không buông tha.

Ương Kim Mai Thảo nhìn thấy Hạ Tứ, cô ta liền trở mặt: “Anh dám! Anh Hạ rất thích tôi, anh có tin nếu anh dám đụng tới một đầu ngón tay của tôi thôi, anh Hạ sẽ sa thải anh ngay không.”

Tô Nhược Hân chớp mắt, hoá ra Ương Kim Mai Thảo này không chỉ biết Hạ Thiên Tường, mà cô ta còn biết Hạ Tứ là người của anh, hai người này đã từng gặp mặt.

Sau một thoáng trầm ngâm, cô nhớ ra, chắc chắn là Hạ Thiên Tường đã gặp Ương Kim Mai Thảo ở buổi lễ quyên góp ba ngàn tỷ, bởi vì ngoài lễ quyên góp hôm đó Hạ Thiên Tường một mình đến dự mà không đưa cô theo cùng, thì những khoảng thời gian còn lại, đều là cô ở đâu anh ở đó.

Hai người cũng chẳng bao giờ tách nhau ra.

Nghĩ đến khuôn mặt yêu nghiệt của Hạ Thiên Tường, Tô Nhược Hân thật sự bó tay, chỉ một mình ra ngoài có mỗi một lần thôi mà đã rước phải đào hoa.

Gòn là một đóa hoa đào siêu cấp tự luyến.

Tô Nhược Hân cười khẩy: “Thiên Tường thích “Đương nhiên, anh ấy còn đưa danh thiếp và nói chuyện với tôi nữa.”

“Như thế có nghĩa là anh ấy thích cô hả?” Tô Nhược Hân chớp mắt, nếu làm vậy mà được coi là thích thì chỉ trong một ngày khám bệnh, cô đã nhận không biết bao nhiêu tấm danh thiếp và nói chuyện với vô số người…

Đúng là cạn lời.

“Đúng vậy, anh ấy thích…
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1326


Chương 1326

Nhưng một giây sau, Ương Kim Mai Thảo còn chưa nói xong, cả cơ thể bất chợt bay lên không trung, cô ta bị Hạ Tứ khiêng lên và bước nhanh ra bên ngoài khách sạn.

Hạ Tứ cũng không dám chần chừ nữa.

Tô Nhược Hân bảo anh ta ném người phụ nữ này ra ngoài, vậy phải mau chóng ném đi, nếu không nghe cô ta nói hươu nói vượn ở đây rằng anh Hạ thích cô ta, chuyện này mà truyền tới chỗ anh Hạ thì anh ta chịu không nổi.

Ném thẳng ra ngoài là xong.

Làm sao có thể để cô ta tiếp tục ở lại trước mặt Tô Nhược Hân, khiến cô thấy ấm ức được.

Nhưng hễ mà Tô Nhược Hân thấy ấm ức, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Anh Hạ sẽ không bỏ qua.

Giống như mẹ của Tô Nhược Hân – Trần Ngọc Thuý hồi đó, vì bà ấy ức h**p cô nên bị rạch một vết trên bụng, còn để lại băng gạc ở bên trong, đến cả mẹ Tô Nhược Hân mà anh Hạ còn không tha, hà cớ gì sẽ tha thứ cho người phụ nữ vừa hắt nước nóng vào Tô Nhược Hân.

Con gái cưng của người đứng đầu khu Z cũng không được.

“A… A… Bên khách sạn nhanh chóng phát ra tiếng kêu thảm thiết của Ương Kim Mai Thảo.

Có thể thấy, Hạ Tứ chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc nào, anh ta thật sự ném thẳng ra bên ngoài.

Đây chính là mệnh lệnh của Tô Nhược Hân, anh ta không dám làm trái dù chỉ một chút.

Toàn thân Ương Kim Mai Thảo chật vật co quắp dưới mặt đất, cô ta thật sự không ngờ người của Hạ Thiên Tường lại mạnh đến vậy, ném thẳng cô ta xuống đất.

Khuôn mặt cô ta đỏ bừng, đối mặt với những ánh mắt của bệnh nhân đứng xếp hàng xung quanh, cô †a hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Thể diện ném hết đi rồi.

Thật là mất mặt.

Hơn nữa, càng bẽ mặt hơn là, hình như cú ném ấy đã làm trật eo cô ta, bây giờ đứng lên cũng thấy khó khăn.

Tuy nhiên, có lẽ những người ở bên ngoài cũng đều biết cô ta gây hấn với Tô Nhược Hân, rõ ràng chẳng có một ai muốn đỡ cô đứng lên.

Gắng đứng dậy hai lần những vẫn không được, khuôn mặt cô ta nhanh chóng chuyển sang màu gan heo. Cô ta nghiến răng thử một lần nữa, thế nhưng vẫn không dậy được, chỉ đành ngẩng đầu nhìn Hạ Tứ: “Anh dám làm tôi bị thương, tôi sẽ khiến anh phải nhận lấy hậu quả.”

“Cứ tha hồ.” Hạ Tứ thản nhiên nhìn người phụ nữ nằm rạp dưới mặt đất, anh ta còn cảm thấy lực ném người phụ nữ này có hơi yếu.

Chỉ dựa vào việc cô ta làm vai Tô Nhược Hân bị phỏng, anh ta có thể ác hơn nữa cơ.

Nếu như không phải vì bây giờ xung quanh có đông người, một người đàn ông như anh ta mà xông lên đánh cô ta thêm một trận sẽ không hay, thì anh †a đã tiến tới giã người phụ nữ này rồi. Còn không, anh ta cũng sẽ bưng một ly nước dội lên mặt Ương Kim Mai Thảo.

“Anh… Anh chờ đó, tôi nhất định sẽ không tha cho anh.” Thấy Hạ Tứ vẫn không bị lay động, Ương Kim Mai Thảo đành nhịn đau, lại cắn răng đứng lên.

Eo đau vô cùng, cô ta lấy điện thoại ra rồi gọi một cuộc, sau khi cuộc gọi vừa thông đã cất lời: “Mẹ, con bị Tô Nhược Hân đánh ở khách sạn XX, còn ném con ra ngoài nữa, eo con bị trật rồi…

Hạ Tứ ngẩn người, rõ ràng là anh ta ném Ương Kim Mai Thảo ra ngoài chứ có phải Tô Nhược Hân đâu.

“Này, cô nói nhảm gì đó, không phải bác sĩ Tô…”

Hạ Tứ bước tới tranh luận.

Ương Kim Mai Thảo hoàn toàn không thèm để ý đến Hạ Tứ, cô ta mở cửa xe rồi ngồi vào, tiếp tục nói chuyện điện thoại.
 
Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1327


Chương 1327

Hạ Tứ gõ cửa xe: “Mở cửa, mau mở cửa xe.” Cuối cùng thì hôm nay anh ta đã được chiêm ngưỡng thế nào gọi là nói dối không chớp mắt.

Giống như Ương Kim Mai Thảo.

Vô số người ở hiện trường đều trông thấy anh ta ném Ương Kim Mai Thảo ra ngoài.

Nhưng mà Ương Kim Mai Thảo vẫn không chịu mở cửa xe, cũng chẳng có ý định rời đi.

Hiển nhiên là đang chờ ở đây để đợi cứu việc tới xả giận cho cô ta.

Xem ra không phải ba thì cũng là mẹ cô ta.

Nhưng nghĩ đến đây, trường hợp nhiều người như vậy, có lẽ thân phận địa vị của ba cô ta như vậy sẽ không tiện ra mặt, vậy chắc chắn là mẹ cô ta.

Nghĩ đến Đệ nhất phu nhân khu Z sẽ đến nơi này trút giận cho con gái, Hạ Tứ lại đau đầu.

Nhưng Ương Kim Mai Thảo không mở cửa xe, anh †a cũng không thể đập mở cửa xe trước mặt mọi người.

Gõ một lúc, thấy không mở, Hạ Tứ xoay người trở về khách sạn.

“Cô Tô, người phụ nữ kia mách mẹ cô ta rồi, cô ta nói là cô đánh cô ta còn ném cô ta… ra ngoài. Cô ta trợn mắt nói dối, là tôi ném cô ta… ra ngoài mà.”

Hạ Tứ càng nói càng lo lắng.

Dù sao, mẹ của Ương Kim Mai Thảo là Đệ nhất phu nhân khu Z, có là ai thì cũng phải cho bà ta chút thể diện.

Đây cũng là nguyên nhân Ương Kim Mai Thảo kiêu ngạo ngang ngược.

Tô Nhược Hân khẽ cau mày, ngẩng đầu thờ ơ nhìn về phía Hạ Tứ, sau đó đưa tay chỉ nghiêng về phía trước: “Đi xử lý đi”

“Vâng.’ Hạ Tứ nhìn thấy camera theo dõi Tô Nhược Hân chỉ, thở phào nhẹ nhõm, lập tức hiểu ý cô.

Nhìn từ vị kia sang, vừa hay đối diện với vị trí ban nãy của Ương Kim Mai Thảo.

Thế nên, chỉ cần lấy được video vừa nãy Ương Kim Mai Thảo tấn công Tô Nhược Hân thì có là ai đến cũng không nói được câu nào, không chiếm lý.

Tiếp tục khám bệnh.

Ương Kim Mai Thảo xuất hiện cũng không ảnh hưởng đến Tô Nhược Hân khám bệnh.

Nhưng sau chuyện của Ương Kim Mai Thảo, bầu không khí trong khách sạn thoáng u ám.

Mọi người đều thì thầm nói chuyện.

Cái cảm giác mọi người đều rất cẩn thận này lây lan như bệnh tật, ngay cả Tô Nhược Hân cũng nhận ra.

Cô biết là mọi người đang lo lắng cho cô.

Lo lắng như vậy khiến lòng cô thấy ấm áp.

Đấy là cảm giác coi cô như người thân.

Thời gian khám bệnh trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua hơn một tiếng.

Mà cái gì nên đến, cuối cùng cũng đến.

Bởi vì xe của Ương Kim Mai Thảo vẫn luôn đậu bên ngoài khách sạn, chỉ chờ mẹ cô ta đến chống lưng trút giận cho cô ta.

“Đến rồi, đến rồi.” Đám người đang xếp hàng nhường ra một con đường, một người phụ nữ duyên dáng sang trọng được mấy người phụ nữ vây quanh đi vào khách sạn, đi thẳng đến chỗ Tô Nhược Hân.
 
Back
Top Dưới