Ngôn Tình Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss
Chương 84: 84: Kịch Hạ Màn


Lời Lý Sơn vừa nói ra, ngoại trừ Lưu Vũ Bằng thì tất cả mọi người gần như sốc đến không nói thành lời.

Cả đại sảnh đều chìm trong bầu không khí nặng nề trầm mặc, không ai muốn là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ.
Qua thật lâu, Rose cuối cùng cũng hoàn hồn, sắc mặt bà ta trắng đến dọa người, không thể tin mà liên tục lẩm bẩm.
- Không thể nào… Ông vì trả thù nên mới gạt tôi.

Nó… nó làm sao lại là con gái tôi được…
Lưu Vũ Bằng nhắm mắt, trên gương mặt là sự bất lực và suy sụp.

Rose thoát khỏi khống chế của Lý Sơn, không chút hình tượng túm áo Lưu Vũ Bằng điên cuồng gào thét.
- Ông nói đi, có phải ông thông đồng với Lý Sơn gạt tôi không? Con gái tôi đã chết cháy từ hai mươi mấy năm trước rồi, sao nó lại là Tống Kiều được chứ?
Lưu Vũ Bằng để mặc Rose túm lấy mình, ánh mắt nhìn bà là sự đau lòng cùng thương hại.
- Những gì ông ta nói đều là thật.

Năm xưa khi biết mẹ tôi sai người đốt nhà, tôi đã bảo Lý Sơn đến trước mang đứa bé rời đi.

Trùng hợp là con của Tú Hoa vì sinh non mà chết yểu, nên tôi đã đem con gái của chúng ta thế vào.

Tôi vốn muốn nói rõ với bà, nào ngờ bà lại bật vô âm tính.
Rose cười trong nước mắt, chậm rãi buông tay ra khỏi người Lưu Vũ Bằng.
Kỷ Đình Dạ không ngờ lại còn có chuyện này, nhất thời không biết làm sao.

Hắn ngàn tính vạn tính cũng không tính đến khả năng này.

Bây giờ bảo hắn xuống tay thế nào đây?
Lý Sơn đoán Rose sắp phát điên, lúc này mới bình thản nói:
- Tôi vốn muốn để bà nếm chút mùi vị, nhưng vì bà đã nuôi dưỡng con gái tôi nên tôi đã nghĩ lại.

Cho dù xuất phát từ mục đích gì, tôi cũng rất cảm ơn bà vì điều đó.
Rose sững người, giống như nghe không hiểu lời Lý Sơn vừa nói:
- Này là ý gì?
Lý Sơn không trả lời bà, chỉ hướng phía đằng sau lớn tiếng gọi.
- Cô đừng giả chết nữa, chẳng phải những gì cô muốn biết đã biết cả rồi sao?
Cả Rose và Lưu Vũ Bằng cùng quay đầu, chỉ thấy Tống Kiều vẫn lành lặn đứng lên từ vũng máu.
- Ông vậy mà có thể nhìn ra sao? Lực quan sát không tầm thường nhỉ?
Thái độ của cô rất thản nhiên, nếu không muốn nói là lạnh nhạt.

Mặc kệ hai người kia vẫn dùng ánh mắt đủ mọi cảm xúc nhìn mình, Tống Kiều vẫn như cũ không hề đáp lại.
Tống Kiều ban đầu chẳng qua muốn nằm bất động giả chết trên sàn, nhưng sau khi chính tai nghe hết sự thật về thân thế của mình thì cô chỉ hận bản thân sao không chết thật.

Người năm lần bảy lượt đẩy cô vào tuyệt cảnh, khiến cô hận thấu xương cư nhiên lại là mẹ ruột của cô.

Bà ấy sống nửa đời chỉ vì báo thù, kết quả sau cùng lại là một trò khôi hài cười ra nước mắt.
Rose muốn tiến lên hỏi han, muốn xác định Tống Kiều vẫn vô sự nhưng hai chân cứ như dính chặt xuống nền nhà không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lưu Vũ Bằng làm điều đó thay mình.
- Con không sao chứ? Ta xin lỗi, ta….

truyện đam mỹ
Lưu Vũ Bằng có chút sốt ruột, nhưng lời nói ra lại chẳng trọn câu.

Trong khi đó Tống Kiều lại lùi về sau như muốn từ chối sự quan tâm của ông, bấy nhiêu cũng đủ để ông hiểu cô vẫn chưa chấp nhận điều này.
Bàn tay giơ ra giữa không trung của Lưu Vũ Bằng hạ xuống, ông cười khổ che đi sự mất mát trong đôi mắt của mình.
- Ta biết con trước đây chịu nhiều gian khổ, đều là người làm cha này đã liên lụy đến con.
Tống Kiều không trả lời, lần đầu tiên cô dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Kỷ Đình Dạ.

Hắn thở dài, bước lên mấy bước nắm lấy tay cô như một lời động viên.
- Thật xin lỗi khi phải nói ra điều này, nhưng có lẽ bữa tiệc sẽ kết thúc ở đây.

Phòng nghỉ của mọi người đã được chuẩn bị chu đáo, mong nhận được sự thông cảm vì sự cố lần này.
Quan khách có mặt như ngầm hiểu với nhau, không nói một lời mà trật tự rời khỏi đại sảnh, chẳng mấy chốc nơi đông đúc này chỉ còn lại những người có liên quan.

Lý Sơn lấy trong túi ra một ống huyết thanh, nhìn về phía Rose đưa ra đề nghị.

- Thứ này có thể cứu mạng Tống Kiều, chỉ là không biết chủ thượng có muốn trao đổi hay không?
Diệp Ninh đứng một bên im lặng nãy giờ, vừa nghe thấy lời này không khỏi kích động nắm chặt tay Đàm Mặc.

Rose khẽ liếc qua biểu cảm u ám của Tống Kiều, lần đầu tiên hạ xuống tôn nghiêm chân thành cầu khẩn.
- Ông muốn gì cũng được, chỉ cần cứu con bé.

Tôi…
- Thật nực cười, bà nghĩ làm vậy tôi sẽ mang ơn bà sao?
Tống Kiều không để Rose nói hết cậu đã lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương quét đến khiến tim Rose đau nhói.

Bà biết mình làm sai rất nhiều, cô không tha thứ cho bà cũng là điều dễ hiểu.
- Xin lỗi, là ta đã làm sai quá nhiều với con…
Rose chậm rãi nói từng chữ, bà biết lời này vô dụng nhưng bà vẫn phải nói.

Tống Kiều câu lên một nụ cười, cảm thấy khôi hài đến cùng cực.
- Người quyết tâm tiêm thứ nguy hiểm có thể mất mạng đó cho tôi là bà, người ngay đến một đứa trẻ sơ sinh cũng không buông tha cũng chính là bà.

Bày ra bẫy lớn bẫy nhỏ này, bà nghĩ chỉ một câu “xin lỗi” là có thể xoá sạch sao?
Rose im lặng như ngầm thừa nhận những chỉ trích của Tống Kiều.

Sắc mặt Lưu Vũ Bằng lúc này đã tái xanh, bàn tay dùng sức nắm chật cho thấy ông đang cực kỳ phẫn nộ.

Ông biết trong đó cũng có một phần lỗi của mình, nhưng Rose điên đến mức đứa nhỏ cũng muốn giết thế này thật không thể chấp nhận.
- Những gì Tiểu Nhã nói là sao? Bà còn gây ra chuyện gì nữa hả?
Rose ngẩng đầu, đanh mắt quát.
- Liên quan gì đến ông? Đây còn không phải việc tốt ông đã làm sao?
Rose dứt lời thì quay đầu, trước khi đi còn không quên nói với Lý Sơn:

- Chúng ta đã lập thỏa thuận, ông cứu được con bé tôi sẽ nói cho ông tất cả.

Nhớ đấy, nếu nó có mệnh hệ gì, các người đừng mong được sống yên thân.
Lý Sơn không trả lời, nhưng ông đã hứa thì nhất định sẽ tận lực.

Tống Kiều đợi Rose đi rồi, lúc này mới không cần gắng gượng mà khuỵ xuống.
Kỷ Đình Dạ đỡ lấy cô, thấy sắc mặt cô trắng như tờ giấy thì cau mày.
- Cô trúng đạn rồi, vì sao lại không nói?
Tống Kiều vô lực nằm trong lòng Kỷ Đình Dạ, yếu ớt đáp:
- Tôi không muốn bà ta thấy bộ dạng này của mình.

Nếu được lựa chọn… tôi thà rằng bản thân không có mẹ…
Lưu Vũ Bằng bị cảnh tượng này dọa cho kinh hoảng, bất chấp hình tượng khản giọng gào to.
- Mau gọi cấp cứu, nhanh lên…
Tống Kiều tâm tình phiền muộn, cô ở trong lòng Kỷ Đình Dạ nhắm mặt nghỉ ngơi.

Vừa rồi để cho màn kịch chân thật hơn, cô đã cố ý để viên đạn sượt qua người mình.

Tuy vết thương không nghiêm trọng, nhưng mẹ nó cứ chảy máu liên tục khiến cô choáng váng.

Cô biết đây là tác dụng phụ của thuốc trong cơ thể mình, chỉ là vẫn bướng bỉnh đứng vững đến lúc Rose rời khỏi..
 
Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss
Chương 85: 85: Cha Con Nhận Nhau


Tống Kiều lại oanh oanh liệt liệt nằm bệnh viện, dạo này tần suất cô vô đây có vẻ hơi nhiều.

Lưu Vũ Bằng vẫn luôn túc trực bên giường cô, so với hôm qua thì trông ông tiều tụy hơn nhiều.
Đối với người cha từ trên trời rơi xuống này, cô cũng không biết nên cư xử thế nào mới phải.

Tính ra ông chẳng làm gì có lỗi với cô, lúc nhỏ cũng từng được ông yêu thương chăm sóc.

Nếu không phải bị Rose bắt đi, có lẽ cô đã là tiểu thư danh giá được mọi nuông chiều rồi.

Cô có thể không nhận Rose, nhưng Lưu Vũ Bằng thì khác.
Lưu Vũ Bằng thấy Tống Kiều tỉnh lại, sự lo âu mới giảm đi phần nào.
- Con tỉnh rồi à? Có còn đau không?
Trước sự ân cần thân thiết của ông, Tống Kiều chỉ gượng gạo đáp:
- Bấy nhiêu đây thì có là gì đâu.
Tống Kiều chống tay ngồi dậy, lúc này mới chú ý đến quần áo trên người Lưu Vũ Bằng.

Đây chẳng phải là âu phục trong bữa tiệc tối đó sao? Trong lòng Tống Kiều có chút cảm động, lời nói ra cũng đặc biệt nhẹ nhàng thân thiết.
- Ba luôn ở bên cạnh chăm sóc con sao?
Lưu Vũ Bằng thấy Tống Kiều cau mày, còn tưởng cô bị đau ở đâu.

Nhưng khi nghe thấy cô gọi mình là ba, ông đột nhiên sững sờ nhìn cô chằm chằm.
- Con vừa gọi ta là gì?
Tống Kiều cũng ngượng, nhưng vẫn cố làm ra điệu bộ hết sức thản nhiên.
- Chẳng phải đã nói rõ sao? Con là con gái của ba còn gì?
Gương mặt vốn nghiêm nghị điềm tĩnh của Lưu Vũ Bằng xuất hiện nụ cười, tuy có chút khó coi nhưng đây là nụ cười xuất phát từ nội tâm vui mừng và hạnh phúc.

Bao nhiêu năm qua, ông luôn sống trong sự dày vò hối hận đến mức quên mất phải cười như thế nào.
Lưu Vũ Bằng một tay nắm lấy tay Tống Kiều, một tay dịu dàng vuốt tóc cô.

Hai mắt ông đỏ ửng, giọng nói vì kích động mà trở nên run run.
- Tiểu Nhã, đã khổ cho con rồi.

Là ba không tốt, ba không bảo vệ được con.

Con không trách còn nhận người cha này, ba thật sự rất vui.
Lưu Vũ Bằng nói rất chân thành.

Đứa con mà ông cho rằng đã mất đi bây giờ đang ngồi trước mặt ông, đây thật sự là một phép màu.

Hốc mắt Tống Kiều cũng ươn ướt, sự thân thiết xuất phát từ nội tâm này là do giữa hai người có sự ràng buộc huyết thống chăng.
- Ba không cần tự trách, đây không phải là lỗi của ba.
Lưu Vũ Bằng lắc đầu, rầu rĩ đáp:
- Không, nếu ba có thể làm tốt hơn thì đã không có những bất hạnh này.
Lưu Vũ Bằng nhớ đến lời vừa mới rồi của Tống Kiều, trong lòng lại không nhịn được mà đau đớn.

Phải trải qua gian khổ thế nào thì cô mới có thể bình thản trước những vết thương như thế? Cái gì mà không sao, không đau,… Đây là lời một người trúng đạn có thể nói ra ư?
Tống Kiều không phải người dễ xúc động, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Lưu Vũ Bằng cũng không khỏi xót xa.

Cô muốn an ủi ông, nhưng không biết phải nói thế nào.

May mắn Kỷ Đình Dạ đã đến, thấy Tống Kiều đã tỉnh lại thì sắc mặt mới khá hơn.
- Ba nuôi, người nên về nghỉ ngơi trước đi.

Ở đây đã có con và Linh Nhi là được rồi.
Lưu Vũ Bằng không quay đầu, dứt khoát đáp:
- Ta không yên tâm, ta sẽ ở đây với con bé.
Tống Dĩnh đứng sau lưng Kỷ Đình Dạ, hơi cao giọng.
- Bác Lâm, bác có chắc không đó.

Cháu từ ngoài cửa đã ngửi được mùi chua trên người bác rồi.

May mà khả năng chịu đựng của chị ấy tốt, bằng không chắc lại lăn ra bất tỉnh cho xem.
Khóe môi Tống Kiều méo xệch, có cần thiết phải khoa trương vậy không? Đây là công kích cá nhân đấy, nếu chọc ông ấy tức đến phát bệnh tim thì phải làm sao đây.
Kỷ Đình Dạ giống như có thần giao cách cảm với Tống Kiều, hắn liếc Tống Dĩnh nghiêm khắc nhắc nhở.
- Linh Nhi, ăn nói lung tung gì đó.

Thật không biết lớn nhỏ.
Tống Dĩnh lè lưỡi, cô cũng chẳng qua nói sự thật mà thôi.

Nhìn đi, bác Lâm đang rất nghiêm túc xem xét kìa.
Đúng là lời này của Tống Dĩnh có tác động đến Lưu Vũ Bằng, ông vì lo cho Tống Kiều nên vẫn luôn túc trực trong bệnh viện mà không có thời gian tắm rửa.

Trước đó khi ông ôm cô ở bữa tiệc máu đã dính lên người, nếu Tống Dĩnh không nhắc nhở ông cũng không phát hiện ra.
Tống Kiều nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Lưu Vũ Bằng, không khỏi cất lên tiếng an ủi.
- Ba đừng nghe nhóc đó nói linh tinh, con chẳng ngửi thấy mùi gì cả.
Tống Dĩnh bị phản bác thì không phục, cãi lại.
- Vậy là mũi chị có vấn đề rồi.

Mau gọi bác sĩ đến khám đi….

Ngôn Tình Sắc
Tống Kiều lạnh mặt, phóng ánh mắt giết người về phía Tống Dĩnh.
- Em muốn ăn đòn đúng không? Mau ngậm miệng lại.
Tống Dĩnh hoảng sợ, vội cụp đuôi không dám nói nữa.

Cô có thể cãi lại Kỷ Đình Dạ, nhưng tuyệt đối không dám chọc giận Tống Kiều.
Lưu Vũ Bằng thở dài, dù không nỡ nhưng vẫn đứng lên.
- Thôi được rồi, ở đây giao lại cho mấy đứa đấy.
Ông ngừng một lát, dịu dàng nhìn Tống Kiều.
- Ba về trước đây.

Con nghỉ ngơi đi.

Yên tâm, ba sẽ trị khỏi bệnh cho con, không để con lại rơi vào nguy hiểm nữa.
Tống Kiều gật đầu không đáp, có lẽ ông cũng giống như Rose đi cầu cạnh Lý Sơn chăng? Bây giờ cô đủ rối rắm rồi, không đủ sức quản nhiều chuyện nữa.
Kỷ Đình Dạ nhìn qua đứa em gái vẫn đang cúi đầu đếm gạch lót sàn, cất giọng sai bảo.
- Em lái xe đưa ba nuôi về đi, chú ý an toàn đó.
Tống Dĩnh ngẩng lên, cau mày.
- Sao lại là em chứ? Bên ngoài còn có người khác mà.
- Nhưng anh không yên tâm, mau đi đi…
Tống Dĩnh dậm chân, ủy khuất theo Lưu Vũ Bằng rời đi.

Cô biết thừa ông anh này muốn tranh thủ thời gian ở bên cạnh Tống Kiều mà, thật không có tiền đồ gì cả.
Lưu Vũ Bằng bật cười, xoa xoa đầu Tống Dĩnh an ủi.
- Được rồi, thời gian sau này còn dài.

Con muốn thân thiết với Thiểu Nhã thế nào chẳng được.

Đi, trước đến đón Duệ Duệ đã.
Tống Dĩnh né tránh bàn tay của Lưu Vũ Bằng, lúng túng đáp:
- Ai… ai muốn thân thiết với chị ấy?
Lưu Vũ Bằng cười không đáp.

Ông hiện tại không chỉ có con gái, mà còn có cả cháu ngoại trai nữa.

Thật sự phải cảm ơn Rose vì đã nói ông biết sự thật này.
Lưu Vũ Bằng nghĩ đến đây, nụ cười cũng nhạt đi đôi chút.

Tống Dĩnh thấy ông lại thở dài, khó hiểu hỏi:
- Bác Lâm, bác lại sao đấy?
Lưu Vũ Bằng nhìn cô, lâu sau mới lên tiếng.
- Rose tuy làm nhiều chuyện sai trái, nhưng cũng xuất phát từ tình yêu thương đối với con gái mình.

Đều là lỗi của ta, khiến mẹ con bà ấy giờ đến nhìn mặt nhau cũng khó.
- Gieo nhân nào thật gặt quả nấy thôi.

Nếu không nhờ Diệp Ảnh liều mạng cứu Tiểu Duệ thì thằng bé đã bị chính bà ngoại gi3t chết rồi.

Nếu con là Tống Kiều, con cũng không thể xem như chẳng có chuyện gì mà tha thứ cho bà ấy được.
Lưu Vũ Bằng trầm mặc, lúc ngẩng đầu vậy mà nhìn thấy Rose đứng cách đó không xa.

Hẳn là những lời Tống Dĩnh nói bà đã nghe cả rồi, vậy nên sắc mặt mới khó coi như vậy.
Lưu Vũ Bằng bảo Tống Dĩnh đi trước, sau đó mới hướng Rose cất giọng trầm trầm
- Bà đến rồi đấy à?
Rose vẫn như trước, luôn bày ra thái độ lạnh nhạt khi đối mặt với Lưu Vũ Bằng.
- Chúng ta nói chuyện đi.
Lưu Vũ Bằng cũng cảm thấy nên nói rõ ràng một lần, đem những khúc mắc năm xưa làm sáng tỏ.

Ông cũng muốn biết cuộc sống trước đây của Tống Kiều, để có thể hiểu rõ cô hơn.
Rose quay đầu, cùng Lưu Vũ Bằng rời bệnh viện.

Mới không gặp một ngày, mà trông bà như đã già thêm vài tuổi..
 
Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss
Chương 86: 86: Từ Biệt


Tống Dĩnh cùng Lưu Vũ Bằng rời đi, bầu không khí trong phòng liền trở nên trầm mặc.

Tống Kiều rũ mi, tránh né cái nhìn của Kỷ Đình Dạ.

Cô biết hắn sẽ giận, nhưng không nghĩ lại giận đến mức này.
Kỷ Đình Dạ sải bước đến bên giường, đem thức ăn đã được đóng gói cẩn thận đặt lên bàn trước mặt Tống Kiều.

Giọng điệu hắn vẫn giống như ngày thường, nhưng nếu nghe kỹ sẽ thấy được một sự áp lực vô hình khiến người ta thở không nổi.
- Cô có thể giải thích một chút vì sao lại có vết thương này không?
Tống Kiều im lặng, cô giống như học sinh tiểu học làm sai đang ngoan ngoãn ngồi đó nghe giáo huấn.

Cô biết Rose là người như thế nào, nếu không bị thương thật thì khó mà qua được mắt bà ta.
Kỷ Đình Dạ không nghe Tống Kiều đáp lời, sắc mặt càng tối lại.
- Tôi nhớ trước khi thực hiện kế hoạch chúng ta đã thống nhất là sẽ bảo đảm an toàn tuyệt đối mà? Hay do tôi truyền đạt không rõ ý nên cô nghe không hiểu?
Tống Kiều ngẩng đầu, lên tiếng giải thích.
- Tôi tự biết nặng nhẹ, nếu không làm vậy thì sao gạt được mọi người?
- Lý lẽ cũng rất hùng hồn nhỉ? Chỉ vì đạt mục đích mà đem tính mạng mình ra cược sao?
Kỷ Đình Dạ đang cười đấy, nhưng lại khiến tâm Tống Kiều như phát lạnh.

Cô biết mình lại nói sai rồi, vị trước mặt này thật khó hầu hạ.
- Xin lỗi, sẽ không có lần sau.
Tống Kiều biểu hiện rất chân thành, điều đó làm giảm đi sự u ám của Kỷ Đình Dạ một chút.

Hắn không tin cô đã ăn năn, nhưng cũng không thể tiếp tục căng thẳng.
- Nhớ lời cô đã nói đó.
Tống Kiều thấy thái độ thối hoắc của hắn, khẽ bĩu môi không nói gì thêm.

Cô đã đói đến ngực sắp dán vào lưng, cứ ăn trước đã rồi tính tiếp.
Kỷ Đình Dạ đem tình hình sức khỏe của cô đại khái nói qua một lần.

Thuốc mà Lý Sơn đưa đúng là có tác dụng làm ngăn chặn vấn đề khó đông máu của cô.

Tống Kiều nghe cho có lệ, từ tai này sang tai kia rồi cứ vậy bốc hơi.

Kỷ Đình Dạ cũng không trông mong gì nhiều, gương mặt lạnh băng dần trở nên nghiêm nghị.
- Muốn trị tận gốc phải sang nước ngoài vài năm.

Tôi sẽ sắp xếp để đi càng sớm càng tốt.

Thành phần thuốc Lý Sơn đã gửi qua, các chuyên gia đang tiến hành phân tích.
Tống Kiều buông đũa trong tay xuống, ngang đầu nhìn Kỷ Đình Dạ.
- Trước khi tôi bình phục, đừng nói với Tiểu Duệ về sự tồn tại của tôi.
Kỷ Đình Dạ hơi ngừng động tác, ngay sau đó đã bình thản đáp lời.
- Nó đã biết rồi, là do Linh Nhi lỡ miệng nói ra.

Vấn đề của cô không lớn như cô vẫn nghỉ đâu, sẽ không xảy ra chuyện gì cả.
Tống Kiều trầm mặc, đúng là thành sự thì ít bại sự thì nhiều.

Cô biết nha đầu đó chẳng làm được trò trống gì mà, thật là tức chết.
Kỷ Đình Dạ lại giống như con sâu trong bụng Tống Kiều, cô nghĩ gì đều không thể qua mặt hắn.
- Này có gì phải che giấu.

Không phải lúc trong cơ thể Hạ Mẫn Hi em rất thương Tiểu Duệ ư? Cho dù khi đó em không biết nó là con trai mình còn gì.

Rồi nó sẽ nhận ra em thôi, đó là sự kỳ diệu thuộc về huyết thống…
Tống Kiều sững sờ, bàn tay đặt trên ga giường khẽ dùng sức.

Cô vốn còn muốn che giấu, nhưng Kỷ Đình Dạ lại cố ý không để cô mở miệng.
- Lại muốn diễn tiếp sao? Có phải em sợ mình sẽ chết, nên khi đó mới không nói thật mà chỉ vờ mất trí nhớ.

Còn bây giờ mọi thứ đã được giải quyết, thì em lại sợ thằng bé vì thương nhớ Hạ Mẫn Hi mà hắt hủi em?
Khoé môi Tống Kiều méo xệch, thật muốn hỏi xem có phải Kỷ Đình Dạ biết thuật đọc tâm không? Người đàn ông này cũng quá đáng sợ rồi, thật khiến người ta rất không thoải mái.
- Tôi cũng không tìm ra chút tình cảm yêu thương nào đối với Tống Doanh.

Tôi lo lắng cũng là chuyện bình thường.

Thay vì thương tâm vì bị ghét bỏ, tôi thà không nhận lại nó còn hơn.

Nó không vui tôi cũng chẳng thoải mái, tội gì phải như vậy.
- Đó là do em nghĩ thôi, chẳng lẽ em chưa từng đặt kỳ vọng nào sao?
Trước câu hỏi của Kỷ Đình Dạ, Tống Kiều đột nhiên trầm mặc.

Cô đúng là đã từng rất kỳ vọng, muốn từ sự lãnh cảm kia tìm chút âm áp.

Nhưng hết lần này đến lần khác, người tuyệt vọng luôn là bản thân cô.

Dần dần, cô cũng chấp nhận và từ bỏ…
- Phải, tôi đã từng kỳ vọng.
Tống Kiều thẳng thắn thừa nhận, đây là việc ngu ngốc nhất mà cô từng làm.

Kỷ Đình Dạ đặt tay lên vai cô, giọng điệu đã không còn lạnh lùng nữa.
- Nhưng em không phải bà ấy, con trai chúng ta sẽ không chịu sự bất hạnh mà em đã từng chịu.

Kiều Kiều, đã đến lúc em bước ra khỏi quá khứ đó rồi.

Em bây giờ là người tự do

Giọng nói trầm thấp của Kỷ Đình Dạ như có ma lực, kéo cô ra khỏi những phức tạp ngổn ngang.

Tuy không trả lời, nhưng đôi mày cô đã không còn nhíu chặt nữa.

Không sai, việc gì cô phải ám ảnh với cái tuổi thơ bất hạnh của mình.

Bây giờ cô có thể thực hiện mọi dự định trong kế hoạch của mình, đây chính là mục tiêu mà cô luôn theo đuổi.
Trong quán cà phê, Rose ngồi đối diện Lưu Vũ Bằng lặng lẽ uống trà.

Nhìn ở khoảng cách gần như thế này, Lưu Vũ Bằng mới nhận ra có lẽ bà đã cả đêm mất ngủ.

Ông đưa vươn tay cầm lấy tách trà của bà, gọi người phục vụ gọi một ly sữa nóng.

Rose cau mày, cất giọng không vui.
- Ông làm gì vậy?
Lưu Vũ Bằng đưa tách trà cho người phục vụ, ôn tồn đáp:
- Tôi biết bà ghét sữa, nhưng nó có lợi cho bà lúc này.
Lưu Vũ Bằng nói đến đây, đột nhiên nở nụ cười nhẹ.
- Sao bây giờ tôi mới nhận ra nhỉ, thật ra con gái chúng ta cũng rất ghét sữa.

Hồi nó còn nhỏ, mỗi lần muốn nó uống sữa đều phải vừa dỗ vừa lừa.

Chớp mắt đã cao như vậy rồi, thật là không dám tin.
Nhắc đến Tống Kiều, bầu không khí giữa hai người liền trở nên trầm mặc.

Rose nhận ra bà chưa từng có một ký ức đẹp nào với con gái, khó trách nó oán hận bà.

Đây là bà tự làm tự chịu, nói báo ứng cũng không ngoa.

Rose cúi đầu, cười khổ.
- Bây giờ nói những cái này cũng có ích gì, chỉ làm lòng người thêm lạnh lẽo.

Hôm nay tôi đến là muốn nói lời từ biệt.
Lưu Vũ Bằng có chút chấn động, nhưng ông có thể hiểu được.

Mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi, có gặp mặt cũng chỉ khiến cả hai thêm khó xử.

Nhưng ông dù vậy, ông vẫn không khỏi lo lắng.
- Bà định đi đâu?

Rose ngẩng đầu, buồn bã đáp:
- Tôi có mua một trang trại rượu.

Sau khi giải tán Bạch Hồ, tôi sẽ đến đó sống hết quãng đời còn lại.

Đây là toàn bộ tài sản mà tôi đã gây dựng được, tôi biết con bé sẽ không cần thậm chí chán ghét.

Vậy nên tôi đã để Kỷ Duệ làm người thừa kế.

Tôi đã từng ác ý tổn thương thằng bé, cứ coi như đây là chút bù đắp không đáng là gì đi.
Lưu Vũ Bằng nhận lấy, ông biết Rose đã buồn và ân hận rất nhiều.

Nếu những việc làm này khiến bà an ủi phần nào, ông sẽ không ích kỷ mà từ chối.
Rose dừng một chút, sau đó mới nói tiếp:
- Lá thư này, còn có usb nữa.

Ông giúp tôi chuyển lại cho Tống Kiều.

Bảo nó không cần vứt bỏ, đợi đến khi nào nó muốn thì hãy mở ra xem.

Tôi biết tôi làm mẹ thất bại, tôi không mong cầu sự tha thứ từ nó.

Chỉ cần nó sống tốt, tôi đã rất cảm kích rồi.
Lưu Vũ Bằng thở dài, nhìn theo bước Rose rời khỏi quán cà phê.

Bên ngoài đổ cơn mưa, tuy không nặng hạt như lại vô cùng giá lạnh.

Nếu có thể làm lại, ông sẽ thử một lần bốc đồng làm theo ý mình.

Có phải như vậy thì bi kịch sẽ không diễn ra không….
 
Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss
Chương 87: 87: Nhị Thiếu Đuổi Đến Rồi


Chuyện tôi từng là Hạ Mẫn Hi hẳn là Diệp Ninh đã nói với anh nhỉ?Tống Kiều nhìn Kỷ Đình Dạ, cô gần như chắc chắn với suy đoán của mình.

Ban đầu cô vì một lòng báo thù, hơn nữa bản thân bị tiêm thuốc đang nghiên cứu thì khả năng sống rất thấp nên cô đã giả vờ mất ký ức.

Bí mật này chỉ có Diệp Ninh biết, cô ấy không nói còn ai vào đây.
Nhưng trái với suy nghĩ của cô, Kỷ Đình Dạ lại lên tiếng phủ nhận:
- Không phải, cô ta chỉ nói với tôi em là mẹ của Tiểu Duệ mà thôi.
Tống Kiều kinh ngạc, nghi hoặc đáp:
- Vậy làm sao anh biết?
Cái này không khoa học a, chẳng lẽ Kỷ Đình Dạ thật sự biết thuật đọc tâm sao?
Kỷ Đình Dạ thấy cô hoang mang, không khỏi bật cười.
- Tôi thấy em cũng chẳng muốn che giấu.

Thật ra tôi đã nghi ngờ từ lâu, nhưng chuyện này quá mức hoang đường nên không dám khẳng định nên chỉ có thể đem một căn bệnh đa nhân cách ra để lấp li3m.

Nhưng ngày đó Diệp Ninh bất chấp nguy hiểm đến cứu em và Tiểu Duệ thì tôi đã chắc chắn.

Diệp Ninh với em thân thiết như ruột thịt, cô ta không có khả năng đi cứu người đã khiến em sống giở chết giở.
Tống Kiều gật gù, đúng là đáng nghi thật.

Kỷ Đình Dạ ngồi xuống cạnh cô, vẫn là ánh mắt ôn nhu cười giọng điệu trầm ấm.
- Nhưng khi Hạ Mẫn Hi chết tôi đã rất sợ.

Tôi sợ em không trở về, sợ em cũng gặp bất trắc.

Nhưng khi nhận được tin em vẫn bình an thì tôi đã yên lòng.
- Vậy sao anh lại không vạch trần em?
Tống Kiều cảm thấy với tính cách của Kỷ Đình Dạ thì nhất định sẽ bày trận đến bắt người.

Nhưng hắn lại không hề đả động đến cô, mãi đến khi kế hoạch được triển khai mới bắt cô đến bàn điều kiện.
Kỷ Đình Dạ không muốn giấu giếm, cười đáp:
- Bởi vì tôi muốn cứu em.

Chỉ có em mới có thể khiến Rose lộ diện.

Tôi vốn muốn bắt bà ta thẩm vấn, nhưng có lẽ kế hoạch đã thành công ngoài mong đợi nên tôi không cần thiết phải làm vậy nữa.
Tống Kiều thấy bộ dạng khoe mẽ của Kỷ Đình Dạ thì bĩu môi, cất giọng ghét bỏ:
- Được rồi, xem thái độ của anh có phải là muốn được khen ngợi không?
Kỷ Đình Dạ còn chưa đáp lời, đột nhiên Phong Khiêm hối hả chạy vào cắt ngang cuộc trò chuyện.

Trước giờ anh ta vẫn luôn điềm tĩnh, chưa từng làm ra hành động thất thố như vậy.

Kỷ Đình Dạ cau mày, lạnh giọng:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Phong Khiêm mặt xám như tro, chậm rãi đáp:
- Người mà ngài bảo tôi tìm tôi đã tìm được.

Nhưng lúc đến nơi mới biết bản thân đã chậm một bước.

Nhị thiếu đã đem người đi rồi, chúng tôi không tìm được cậu ấy.
Sắc mặt Kỷ Đình Dạ chuyển lạnh, ngay đến Tống Kiều cũng kinh ngạc không thôi.

Cô lập tức mở di động, bên trong có đến mười mấy cuộc gọi nhỡ từ một số mấy công cộng.

Tống Kiều định đứng lên, nhưng bả vai đã được Kỷ Đình Dạ đ è xuống.
- Em ngoan ngoãn ở đây, tôi sẽ xử lý ổn thoả.
Tống Kiều gạt tay hắn ra, vì lo lắng mà giọng nói cũng bắt đầu run lên.
- Sao em ở đây được chứ? Kỷ Đằng có bệnh đó, anh không biết sao? Nếu anh ta gặp được Từ Tranh thì lớn chuyện rồi.
- Làm sao tôi không biết chuyện này được chứ, nhưng em hiện tại đang bị thương.

Tôi không thể để em xảy ra bất trắc được.
Tống Kiều đã gấp muốn chết, cô thật sự hối hận vì đã tắt điện thoại.

Nếu sớm biết được thì cô đã không để Kỷ Đằng mang Từ Tranh đi rồi.
- Đây chẳng qua là vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.

Anh quên em có thân phận gì à?
Kỷ Đình Dạ biết không thể thuyết phục, chỉ có thể đồng ý để cô cùng đi.

Vì để tìm bọn họ, Kỷ Đình Dạ gần như đã lật ngược Tân Hải.
Mà lúc này, trong căn phòng rộng mênh mông chỉ có vài cây đèn vàng nhạt gắn tường, không gian tối tâm mà lạnh lẽo.

Từ Tránh bị trói trên ghế, hai mắt bịt chặt khiến cậu càng cảm thấy bất an.

Từ nhỏ cậu đã rất sợ hãi bóng tối rồi, xem ra đây chính là người quen của cậu.
- Anh là ai hả? Mau thả tôi ra…
Người kia vuốt má Từ Tranh, giây sau thì cất lên giọng nói quen thuộc.
- Lâu như vậy không gặp, cậu quên tôi rồi sao?
Từ Tranh điếng người, nghiệt duyên của cậu đã tìm đến rồi.

Thấy sắc mặt cậu thoáng cái trắng bệch, Kỷ Đằng nở nụ cười trầm thấp.
- Sợ rồi, nếu biết sợ thì sao còn muốn trốn.

Hay do tôi đã quá nuông chiều cậu, cho nên cậu mới không xem lời tôi ra gì? Cậu nói đi, lần này là muốn tôi đánh gãy chân nào?
Trên trán Từ Tranh đổ một tầng mô hôi, ký ức tăm tối lần nữa thi nhau kéo về.

Cậu sợ người đàn ông này, cậu thật sự không muốn gặp lại hắn ta.
Kỷ Đằng mãi không nghe thấy câu trả lời, lập tức dùng sức bóp cằm Từ Tranh ép buộc cậu ngẩng lên:
- Không muốn nói ư?
Từ Tranh cau mày, cố gắng chịu đựng cơ đau mà Kỷ Đằng đem lại.

Cậu khó khăn mở miệng, cất giọng đứt quãng.
- Nhị thiếu gia… xin anh… tha tôi đi…
Kỷ Đằng nhếch môi, ánh mắt tối tăm như một đầm lầy chết chóc nhìn thẳng Từ Tranh.
- Cậu có biết lúc cậu giả chết tôi đã sống thế nào không? Cậu vì trốn tôi, thật là dụng tâm lương khổ…
Từ giọng điệu lời nói của Kỷ Đằng, Từ Tranh nhận ra hắn đang phát bệnh.

Nếu cậu muốn nguyện vẹn đợi người đến cứu, cậu không thể chọc giận hắn thêm.
- Tôi không dám nữa… đều là lỗi của tôi.

Thiếu gia… anh bình tĩnh lại đi…

Kỷ Đằng cúi xuống, tàn nhẫn cắn rách môi Từ Tranh.

Cậu đau đến suýt chửi thề, nhưng chỉ có thể nhịn xuống.
- Năm đó tôi vì muốn trả thù cho ba tôi nên mới trốn đi, tôi thật sự không muốn làm Nhị thiếu gia và đại thiếu gia khó xử.

Thật đó… anh tin tôi đi…
Từ Tranh nói rất thành khẩn, đem vốn liếng từ vựng cả đời ra để thuyết phục Kỷ Đằng.

Cậu biết người này thất thường, chứng nóng nảy và cố chấp của hắn mấy năm nay có dấu hiệu ngày càng tệ hơn.
Bầu không khí rơi vào trầm mặc, đột nhiên điện thoại trên bàn sáng lên.

Tiếng chuông kéo dài như bất tận.

Từ Tranh trong lòng thay bản thân cầu nguyện.

Mong là Kỷ Đình Dạ có thể đến nhanh hơn.
Kỷ Đằng cầm lấy di động, nhếch môi cười khẩy:
- Mong có người đến cứu cậu sao? Mơ tưởng…
Kỷ Đằng ném vỡ chiếc ly thủy tinh, Từ Tranh lập tức theo bản năng thu người lại.
Đột nhiên cánh cửa bật mở, một người đàn ông chậm rãi tiến vào:
- Nhị thiếu, Kỷ tổng đến rồi.
Trái tim đang treo ngược của Từ Tranh cuối cùng cũng hạ xuống.

May quá, được cứu rồi..
 
Cô Vợ Thần Bí Của Đại Boss
Chương 88: 88: Chim Sẻ Đứng Sau


Nghe Kỷ Đình Dạ đến, Từ Tranh còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người kia.

Trong lòng Từ Tranh phát lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn vờ như bình tĩnh.
- Nhị thiếu, anh thả tôi ra trước được không? Chúng ta từ từ nói chuyện.
Kỷ Đằng u ám nhìn qua, lạnh giọng đáp:
- Ồ, là lại muốn lừa ta.

Cậu có mấy cái mạng, có thể chết bao nhiêu lần.
Từ Tranh trầm mặc, định giải thích thì lại bị lời nói của Kỷ Đằng chặn lại.
- Chừa chút hơi sức đi.

Ngày tháng sau này còn dài, sẽ để cậu từ từ nói.
Từ Tranh còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cửa chính đã bị người đẩy vào.

Cậu còn nghĩ là Kỷ Đình Dạ và Tống Kiều đến cứu nguy, lại không nghĩ nghe thấy một thanh âm xa lạ.
- Nhị thiếu thật có nhã hứng, chi bằng đến chỗ tôi làm khách vài ngày.
Kỷ Đằng nhướn mày, bàn tay chậm rãi đặt ở thắt lưng.

Đáng tiếc vẫn là chậm một bước, phía sau tên kia còn có một đám người.

Mà điều đặt biệt hơn là, tất cả đều có súng.
Những họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Từ Tranh, nhưng vì mắt cậu đã sớm bị che nên không thấy được.

Đến lúc này Kỷ Đằng mới biết bản thân đã rơi vào bẫy người ta, nhưng muộn rồi.
Kỷ Đằng không lại manh động, bộ dạng vẫn vô cùng dửng dưng tùy ý.
- Tôi không biết các người là ai, nhưng nếu đã mời thì đành làm phiền vậy.
Tên áo đen gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho người phía sau tiến lên mở trói cho Từ Tranh sau đó kéo cậu đứng lên.

Họ vẫn như cũ không tháo khăn bịt mắt, khiến cậu không cách nào phân biệt được động tây.
Một đám người lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ đi, đến lúc Tống Kiều và Kỷ Đình Dạ đến thì đã không còn ai cả.

Tống Kiều cau mày, tín hiệu vừa rồi rõ ràng là ở đây.

Cô nhìn dấu giầy ngon ngang trên sàn, u ám nói:
- Hỏng, chúng ta đến chậm rồi.

Có lẽ Kỷ Đằng đã được báo tin, lúc này đem Từ Tranh đi mất.
Kỷ Đình Dạ duy trì trầm mặc, lâu sau mới đáp lời.
- Tôi không nghĩ vậy đâu.

Người của Hắc Dạ đều chỉ đi một loại giày đặc biệt, mà dấu giày này không phải của họ.
Tống Kiều há hốc mồm, trừng trừng nhìn Kỷ Đình Dạ.
- Anh nói Kỷ Đằng cũng sai khiến được người của Hắc Dạ sao?
Kỷ Đình Dạ gật đầu.

Vì phòng hờ bất trắc, hắn đã đem một phần quyền lực của mình giao cho Kỷ Đằng.

Đáng tiếc chứng nóng nảy của Kỷ Đằng ngày càng nặng, nếu không khống chế được sẽ làm ra mạng người.

Chính vì vậy mà Kỷ Đình Dạ mới bắt tay với Từ Tranh giúp cậu tạo cái chết giả, sau đó thả cậu ra khỏi Kỷ Gia.

Kỳ thật hắn không dám chắc em trai mình có yêu Từ Tranh thật hay không, nhưng sự ỷ lại và chiếm hữu mà hắn dành cho đối phương là hoàn toàn thật.

Mọi rắc rối đều bắt nguồn từ lần bị bắt cóc đó, đến bây giờ vẫn không thể giải quyết ổn thỏa.

Tống Kiều cũng biết sơ sơ chuyện này, nhưng cô lại không có hứng thú tìm hiểu.

Vấn đề trước mắt là tìm người về, mong là Từ Tranh dù bị phế tứ chi vẫn còn giữ được cái mạng.
- Nếu này không phải là thuộc hạ của anh, vậy có khi nào họ đã gặp nguy hiểm không?
- Chỗ này không có dấu vết ẩu đả, cũng không có máu.

Có lẽ họ tạm thời an toàn, nhiều khả năng đối phương dùng nó để đối phó với tôi.
Kỷ Đình Dạ nói đến dửng dưng, đủ thấy hắn đã trải qua những chuyện tương tự như thế này rất nhiều lần.

Tống Kiều thở dài, cô đúng là mệnh lao lực a.
- Ngay đến nhị thiếu cũng ngoan ngoãn bin bắt đi, không biết là thế lực nào đứng đằng sau nữa.
Kỷ Đình Dạ nắm lấy Tống Kiều, hành động dịu dàng giống như trong quá khứ.

Hắn vừa đi vừa thản nhiên đáp lời cô:
- Sốt ruột làm gì, hắn sẽ tự mình tìm đến chúng ta sớm thôi.

Trong khoảng thời gian đó, Kỷ Đằng và Từ Tranh chắc chắn sẽ an toàn.
Tống Kiều gật đầu, dù trời có sập xuống vẫn có người đàn ông này chống đỡ.

Hơn nữa đứa em chồng trai này cũng rất hỗn xược, để cậu ta nếm chút mùi vị đau khổ mà mài dũa lại cái nết đi.
Tống Kiều tự nhận bản thân rất thù dai, cô cũng không phải là người rộng lượng.
Trong lúc Kỷ Đình Dạ đang đợi cuộc gọi từ kẻ đứng sau, thì Kỷ Đằng lại bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

May mắn hắn từ nhỏ đã chịu đòn quen, cho dù đổ máu cũng không rên lấy một tiếng.

Ngược lại là Từ Tranh, cậu đã kêu gào suốt hai giờ đồng hồ để ngăn chặn đám người đó “bạo hành” Kỷ Đằng, nhưng tiếc là không có hiệu quả.

Rose thấy cậu ta kêu đến phát phiền, lập tức hung hăng đạp cậu ta một cái:
- Câm miệng, ngươi gào cũng vô dụng.

Ngươi cảm thấy hắn sẽ nghe lời ngươi sao?
Từ Tranh hốc mắt đỏ hoe, giận đến cắn môi.
- Còn không phải là do bà dưỡng ra sao? Đúng là tuổi già mắt kém.

Nếu không phải bà, nhị thiếu gia cũng không bị đánh.
Rose cũng giận đến tái mặt, bà lại không chút nhân nhượng đánh vào đầu Từ Tranh.
- Ta có mắt ta kém hay không kém liên quan gì đến cậu.

Ngược lại là cậu đấy, chẳng lẽ không thấy ta cũng bị nhốt trong này sao?
Tiếng thở dài của Lý Sơn từ phòng đối diện vọng sang, theo sau đó là thanh âm khàn khàn:
- Này nhóc, đừng đem chuyện tuổi tác ra nói với phụ nữ nếu không muốn ăn đòn.

Cậu nên giữ sức đi, không biết còn phải ở nơi quỷ quái này bao lâu đâu.
Tiếng đánh đập ở bên ngoài cuối cùng cũng dừng, chỉ còn lại tiếng bước chân đều đều vọng đến.

Rose không ngẩng đầu, dù bị giam trong này nhưng vẫn không mất đi sự kiêu ngạo vốn có.

Wilson đứng bên ngoài, cười mà như không nhìn vị chủ thượng mà mình từ phụng sự.
- Ngài vẫn khỏe chứ, chủ thượng đại nhân.
Rose nhếch môi, trong lời nói là sự khinh thường.
- Con chó ta nuôi đột nhiên quay lại cắn ta, cậu nói xem ta có khỏe được hay không?
Wilson chậc lưỡi, lắc đầu làm ra vẻ tiếc nuối.
- Đáng ra ngày hôm đó nếu chủ thượng đủ quyết đoán giết Lâm Cảnh Hàn và Kỷ Đình Dạ, thì đã không cần tôi phải đích thân ra mặt thế này.

Bà lại còn muốn giải tán Bạch Hồ, bà có từng hỏi ý tôi chưa?
Trong mắt Rose tràn ngập phẫn nộ, bàn tay nắm chặt đến phát đau.

Bà ngẩng đầu, gằn giọng.
- Nơi này là ta tự mình tạo dựng, ta muốn hủy thì hủy cần phải hỏi ai.

Tên vong ân phụ nghĩa nhà cậu, uổng cho ta bao nhiêu năm qua vẫn đối tốt với cậu.
Wilson bật cười, ánh mắt rét lạnh liếc về phía Rose.
- Bà làm gì thì bà tự biết.

Bất quá tôi đúng là vẫn nhớ ơn bà.

Bằng không, bà nghĩ bà vẫn có thể lành lặn ngồi ở đây chửi mắng sao? Đợi đi, đến lúc Tống Kiều và Kỷ Đình Dạ đến đây, tôi sẽ cho một nhà các người xuống suối vàng đoàn tụ.
Rose sững sờ, trong lòng bắt đầu phát lạnh.

Bà chết thì cũng thôi đi, tại sao nhất định phải liên lụy đến Tống Kiều.

Lý Sơn bên kia đảo mắt qua Wilson, cười nhạt:
- Sao cậu tự tin vậy, lỡ như đó là ngày chết của cậu thì sao? Đúng là giống hệt cha cậu năm xưa, đều là thứ tiểu nhân bỉ ổi luôn dùng mưu hèn kế bẩn để hãm hại người ta.

Thế mà vẫn khăng khăng bản thân mới là người bị hại.
Bàn tay Wilson nắm chặt, sắc mặt u ám dần theo từng lời của Lý Sơn.

Gã phẫn nộ đến phát điên, lớn tiếng hét.
- Lôi ông ta ra đây, đưa đến phòng thí nghiệm.

Không phải ông rất thích chế ra mấy thứ đó ư, hôm nay tôi sẽ cho ông trải nghiệm nó.
Lý Sơn nhếch môi, nhàn nhạt đáp:
- Cậu nghĩ kỹ rồi ư? Nếu lấy mạng tôi đổi mạng em gái cậu, tôi cảm thấy mình vẫn lãi chán đấy.
- Ông không cần uy h**p, tôi đã có lựa chọn ưu tú hơn.
Đám người kia nghe lệnh Wilson, đem Lý Sơn đi ra gian ngoài nơi Kỷ Đằng đang ở.

Ông ngược lại không chút sợ hãi, vụn trộm trao đổi ánh mắt với Rose.

Hai người ngược lại rất ăn ý, khiến Wilson không chút nghi ngờ..
 
Back
Top Bottom