Ngôn Tình Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 40-41: 40: Trà Xanh Xuất Hiện Rồi - 41: Tai Nạn


<b>40: Trà Xanh Xuất Hiện Rồi</b>

<b>“ Xin chào! Tôi là Kiều Yến Ân người quen của anh Thiên Ngạo.

Thế còn cô?” Giả vờ tỏ ra thái độ tử tế, đưa một cái bắt tay thân thiện về phía Mạn Y.
Nhưng dù Kiều Yến Ân có cố che giấu bộ mặt thật của mình thì cũng sớm đã bị cô nhìn thấu.

Những thứ này có lạ gì với Mạn Y đâu chứ! Dù gì cũng đã từng bị lừa bởi vẻ ngoài ngọt ngào của Nguyệt Tử Du.
“ Chào cô Kiều, tôi tên Lục Mạn Y là đối tác của Hàn tổng.

Hân hạnh được biết cô!”
“ À tôi nhớ ra rồi! Hóa ra cô là nhà thiết kế vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi mới nổi gần đây đấy à! Thảo nào trông lại quen mắt đến vậy.”
“ Không đến nổi như cô nói vậy đâu.”
“ Nhưng mà một bông hoa xuất sắc thế này mà vẫn còn độc thân thì tiết quá.

Để tôi giới thiệu cho cô vài cậu ấm ưu tú thích hợp với thân phận của cô nhé!”
Rõ ràng Kiều Yến Ân đang là muốn nhắc nhở Lục Mạn Y không xứng với Hàn Thiên Ngạo, không nên dòm ngó.

Và tất nhiên cô ta lại không nghĩ đến bản thân mình cũng đang có tư tưởng muốn trèo cao, trở thành con kí sinh trùng bám dính lấy anh.
“ A không cần đâu! Tôi bị cuồng công việc, không thích hợp nói đến chuyện tình cảm nam nữ.

Xin nhường cơ hội này cho cô Kiều đây!”
“ Không sao đừng ngại!”
“ Tôi rất không cần! Cô đừng như vậy nữa...”
“ E hèm...” Hàn Thiên Ngạo một cỗ ghen tuông xen vào.
“...”
Cùng lúc này phục vụ mang thức ăn mà hai người đã gọi vừa nãy đến.

Đặt xuống bàn là Penang assam laksa- món ăn khá nổi tiếng ở Mã Lai và món còn lại là Phở Việt Nam mà Lục Mạn Y thích ăn.
“ Ôi Thiên Ngạo! Sao anh biết em thích ăn món này.” cô ta mở miệng rồi cướp ngay bữa sáng của Lục Mạn Y về phía mình.
Thật không thể nào lường trước được, Kiều Yến Ân..cô ta lại có thể tùy tiện lấy đồ của người khác.

Cuối cùng cô cũng phải lên tiếng xóa bỏ hiểu lầm: “ Thật xin lỗi, Kiều tiểu thư đây là thức ăn của tôi đã chọn.”
Khuôn mặt người phụ nữ đơ ra, cữ nghĩ cô ta bị quê một vố thì sẽ bỏ đi nhưng ngờ đâu lại mặt dày xin xỏ: “ Lục tiểu thư hay cô nhường cho tôi trước nhé! Cô trông thuần lương thế này chắc không để ý đâu nhỉ?”
Trông biểu tình giả tạo của cô ta, Mạn Y thật không khỏi cảm thấy buồn cười.

Sao trên đời này lại có loại người trơ đến lố bịch như vậy chứ!
“ Vậy cô cứ...”
“ Kiều Yến Ân dù gì cô cũng là con nhà gia giáo nên biết thân biết phận một chút, đừng để rước nhục vào thân.

Tôi với bố cô đều là chỗ có quen biết, nể tình ông ấy mà bỏ qua cho cô lần này.

Mong cô nhớ lấy.

Đừng để tôi phải nhắc lại lần hai!”
“ Anh...anh sao có thể nặng lời với em như vậy! Hơn nữa Lục tổng cũng sẽ đồng ý mà phải không?” Kiều Yến Ân lại quay sang nhìn Mạn Y vẻ mặt vờ như ủy khuất, cố ý đem cô lôi vào bởi vì cô ta thừa biết Lục Mạn Y sẽ khó lòng mà từ chối mong muốn của mình.
“ Được.

Nếu cô đã thích thì cứ thoải mái đi.” Không còn kiên nhẫn đôi co, anh nhẹ gật đầu, xua tay đồng ý.
Cô nàng nghe vậy hai mắt liền phát sáng, trong lòng thầm vui mừng như điên: “ Em biết Thiên Ngạo là tốt với nhất! Cảm ơn anh.”
“ Không cần khách sáo.” Nói rồi anh nhẹ nhàng nhướng người về phía trước, trên tay bưng bữa sáng của mình đem cho Lục Mạn Y: “ Em ăn tạm món của anh đi.”
Kiều Yến Ân nhíu mày, không kìm chế được bèn chỉ trích: “ Anh cần gì phải làm như vậy, lát nữa phục vụ sẽ đem một phần khác nhanh thôi!”
Còn cô ngươc nhìn anh, hai mắt tròn xoe.
“ Còn ngây ra đó, em mau ăn đi.”
“ Thế còn anh?” Cô hỏi.
“ Sẽ ăn sau.

Nào món này để nguội sẽ không ngon đâu.” Ngữ điệu lộ rõ sự ôn nhu.
Còn bên này tiểu thư nhà họ Kiều biểu hiện một chút không vui, một mực muốn chống đối: “ Không được! Cô ta chẳng là cái thá gì để anh đối xử như vậy.”
“ Nếu cô có chỗ không thỏa lòng thì có thể rời khỏi đây được rồi.

Mời cô đi cho.” Anh trừng mắt, len lỏi trong đó vài tia bí hiểm.
Mặt Kiều yến Ân hơi biến sắc, không nói lời nào, ánh mắt ủy khuất ngấn lệ, vội vàng đẩy ghế bật dậy rời đi.

Bàn ăn chỉ còn lại hai người.
Xuyên suốt bữa ăn, Lục Mạn Y tỏ ra không được tự nhiên trong mọi cử chỉ, có lẽ do còn chưa quen hoặc e là đang bị phân tâm bởi điều gì đó.

Liệu có phải cô đã hiểu lầm anh rồi không? Cô như vậy khiến anh cảm thấy căng thẳng, tầm mắt không khỏi liếc về phía cô..

<b>41: Tai Nạn
</b>

Hai người bọn anh đã dùng bữa xong, anh cũng đã thanh toán xong cả rồi. Nhưng giờ anh còn đang ngồi đợi cô ở trước sảnh nhà hàng, Lục Mạn Y đã đi vào phòng vệ xin để rửa tay, sẵng tiện còn dậm lại lớp trang điểm.

Không ngờ là người phụ nữa họ Kiều kia cũng từ đâu xuất hiện, không những tỏ ra xem thường Lục Mạn Y còn dùng lời nói xúc phạm để đả kích cô.

“ Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi!”

“...”

“ Thiên Ngạo chỉ là nhất thời mê muội mới ra mặt bảo vệ cho cô thôi. Lục tiểu thư cô đừng mơ tưởng nữa dù gì sắp tới tôi cũng sẽ trở thành vị hôn thê của anh ấy.”

“...”

“ Cô hiểu ý tôi nói chứ?”

Chẳng thèm đáp lại một lời nào bởi Lục Mạn Y không có ý định đứng đây so đo hơn thua với cô ta, cô đặt lời ả nói ở ngoài tai, không nhanh, không chậm tập trung vào việc của bản thân.

Ánh mắt khinh bỉ của cô ta không khỏi nhìn về phía cô, hình như cô ta đang tức giận thì phải. Đúng tại sao không khi một đứa con gái được cô xem là thấp kém đã ngán chân vào chuyện tình của mình rồi, giờ lại dám lờ đi lời nói của cô.

“ Cô đang xem thường tôi sao hả con b*tch kia!” Kiều Yến Ân tức giận quát lên.

“ Chật. Chật... Thật là thô lỗ! Muốn quyến rũ đàn ông thì phải tỏ ra mềm yếu một chút” Cô lắc đầu cảm thán.

“ Mày...”

Ơ kìa nhìn xem. Cô ta bị cô chọc tức đến nỗi không nói nên lời, hả dạ thật. Cứ nghĩ chị hiền rồi lại ức h**p thì chị đây sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ.

“ Sao nào? Coi thường? Ha...cô đâu có được bình thường đâu mà tôi coi thường cô. Cô là cái thứ BẤT THƯỜNG.”

Kiều Yến Ân run rẫy, hốc mắt dần đỏ lên, xuất hiên một tầng hơi nước chuẩn bị trào phúng. Định là rời đi nhưng Mạn Y cảm thấy trong lòng hối lỗi tưởng đã lỡ miệng nặng lời, làm cho đối phương bị đã kích, liền bước đến gần luống cuống xin lỗi: “ Cô...cô ổn chứ? Đừng khóc. Tôi thật sự quá đáng rồi. Xin lỗi Kiều tiểu thư...Áaa!...Ư~”

Bất ngờ cô ta tấn công cô, không kịp phản ứng liền mất thăng bằng ngã phịch xuống làn đất, đầu không may đập vào tường bên. Vừa tiếp đất mạnh cộng thêm bị va đập bản thân cảm thấy mình như ở trạng thái mất cảm giác, đầu óc choáng váng, mọi vật xung quanh quanh cuồng như bị đảo lộn, cả người dường như vô lực. Một dòng máu đỏ chảy ra từ mũi.

Bấy giờ Kiều Yến Ân mới nhận thức được mình đã gây ra chuyện lớn, vô cùng sợ hãi chỉ biết hèn hạ bỏ chạy để lại một mình Mạn Y nằm bên trong.

Khoảng chừng vài phút sau, tiếng thét thất thanh vọng ra từ phòng vệ sinh, là một vị khách nữ ở đây đã phát hiện ra có một thân thể đang nằm bất tỉnh. Mọi người nghe thấy liền ập đến xem thử, vị khách vừa nãy đứng đó vẫn còn chưa hoàn hồn. Người này đã chết rồi sao?

Cô gái trẻ chạy đến đỡ lấy cơ thể Lục Mạn Y kiểm tra: “ Chị ấy còn sống! Ai giúp tôi gọi cứu thương đến đây với!”

Tiếng ồn gây cho Hàn Thiên Ngạo sự chú ý, nó phát ra từ hướng WC nhưng mà đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng của cô bước ra. Lục Mạn Y vẫn còn ở bên trong, vì lo lắng anh buộc lao vào đám đông tìm kiếm. Anh như chết đứng khi trông thấy cô nằm im ở đấy, phóng cả người đến đẩy người, ôm lấy cả thân người nhỏ bé yếu ớt ấy. Trong lòng nóng như lửa đốt, bấn loạn lau máu mũi trên khuôn mặt trắng trẻo. Nước mắt sợ hãi rơi xuống, ánh mắt lóe lên vài tia nguy hiểm, Hàn Thiên Ngạo môi cắn chặt đến nỗi rỉ máu.

Đội ngũ cấp cứu cũng đã nhanh chóng đến nơi, công tác sơ cứu diễn ra trong vài phút, sau đó đặt người nằm trên cáng vận chuyển cấp cứu để đưa vào trong xe.
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 42: 42: Thủ Phạm Là Ai


Sau ba tiếng đồng hồ nằm trên giường bệnh, cô cũng đã tỉnh lại.

Vừa mở mắt thì đã thấy Hàn Thiên ngạo và Louis đang im lặng nhìn cô với vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Lục Mạn Y ngó trái ngó phải, không đoán ra được hiện tại bản thân đang ở nơi nào.

Vội vàng chống tay ngồi dậy, không nhận ra cô đang được truyền nước biển mà không mấy làm rơi kim truyền ra khỏi cổ tay.
Louis hét lớn, trách móc: “ Lục Mạn Y cậu điên sao?”
Cô yếu ớt lên tiếng: “ Đáng ra tớ mới là người phải hỏi cậu câu này.

Mà tại sao hai người lại ở cùng một chỗ vậy?”
“ Trông bộ dạng của cậu xem, bảo sao tớ không nổi cáu.

Còn không biết mình đang phải nằm viện.”
“ Tại sao?”
“ Này! Tớ làm sao biết được, tên họ Hàn kia gọi cho tôi nói là cậu bị thương phải nhập viện.

Còn không biết anh ta lấy số của tớ ở đâu ra.” Louis rũ mắt buồn.
Kế bên, Hàn Thiên Ngạo chỉ biết đứng nhìn, không dám chen ngang.
Kiểm tra xong bác sĩ có nói nguyên nhân ngất xĩu của cô là do đầu bị va đập phải vật c ứng sẽ tỉnh lại sau nửa tiếng tới, nhưng lại phát hiện cơ thể cô lâu ngày suy nhược, xanh xao có thể là do bị stress, căng thẳng đầu óc trong một khoảng thời gian dài mới dẫn đến tình trang này, vì vậy khả năng cô tỉnh lại có thể kéo dài thêm vài giờ.
Lục Mạn Y được nhận định là chấn thương do tai nạn.
Chuyện này cũng đã gọi báo cho Tô Uyển Ninh, sắp tới Mạn Y bắt buộc phải buông bỏ công việc trong vài ngày.

Ngay khi nhận được tin tức Uyển Ninh nằng nặc muốn đến nhưng hai anh đã khuyên cô ở lại để lo cho công ty, về việc chăm sóc tiểu thư nhà cô thì đã có hai người họ lo.
Suy đi nghĩ lại anh thật không tài nào nghĩ ra ai đã gây nên thương tích cho Mạn Y.

CCTV ở nhà hàng thực sự có hạn, đã bao nhiêu thời giờ trôi qua điện thoại anh vẫn im liệm, vẫn chưa nhận được manh mối nào từ bên phía Mạc Nhiên, nếu vậy chỉ còn cách mong đợi câu trả lời từ cô.
Lục Mạn Y vẫn chưa được xuất viện, một lát nữa còn phải đi chụp CT ở đầu.

Trước hết cũng cần có gì đó để lót dạ, cho nên khi nãy nhân lúc cô còn chưa tỉnh lại anh đã đi xuống căn tin mua một ít cháo nóng đựng trong hộp giữ nhiệt để sẵn ở đó, đợi cô tỉnh lại là có thể ăn ngay.
Cẩn thận múc cháo sang một cái bát, anh mang đến giường cho cô: “Lục tổng cháo sắp nguội mất rồi, em ăn đi cho nóng.”
Nói chuyện với Louis cả buổi, cô xém quên mất là Hàn Thiên Ngạo vẫn còn ở đây.

Không lẽ anh nãy giờ ở đây trông cô suốt sao?
“ Em vẫn chưa thấy đói.

Hay là hai người ăn đi.”

“ Không được.” Hai người đàn ông trong phòng đồng thanh vang lên.
“ Phụt ha ha...!Hai người gặp nhau chỉ mới có hai lần mà đã ăn ý vậy rồi sao!” Nhìn hai người họ hợp nhau đến thế khiến cô không khỏi bật cười.

Đây chắc chắn là “ tâm đầu ý hợp”.
Biết ngay là cô còn đang nghĩ ra thứ gì đó không đứng đắng trong đầu, mặt Hàn Thiên Ngạo lập tức đen xì như than.

Nhưng vẫn là phải bắt cô ăn cho bằng được, anh còn không ngần ngại mà đút từng muỗng cháo cho cô lại còn trước mặt tên bạn thân gì đó của cô.

Anh ân cần thổi vào mỗi muỗng cháo trước khi đưa nó cho cô ăn vì sợ cô sẽ bị bỏng.
Đang tập trung ăn uống thì Lục Mạn Y lại đột nhiên nhớ ra: “ Phải rồi, đã báo việc em nhập việc cho chị Uyển Ninh biết chưa?” Còn nghi ngờ đưa mắt xem chừng biểu hiện của hai người họ.
Thấy cô như vậy Louis cũng không dám nói dối: “ Có nói cho chị ấy biết hết rồi.”
Nói đến đây vẻ mặt của cô có chút lo lắng: “ Vậy còn Lão Thần, vẫn chưa biết có phải không?”
Louis bị tra hỏi đến mức này liền ấp úng: “ Ừ thì...!ha ha...Y Y này! Thật ra tôi lỡ nói mất rồi.” Còn vội vàng giải thích
“Nhưng mà tớ...tớ thật sự hoảng quá nên mới...”
“ Được rồi cậu không cần giải thích nữa, không sao.” Lấy tay đỡ trán, hai mắt khép hờ.
“ Cậu không giận tớ đấy chứ?”
“ Không giận...Chỉ là muốn đánh chết tên não úng nhà cậu thôi!”
“ Hay là cậu tha cho tớ lần này đi.

Lần cuối.

Nhé!” Louis đúng thật vẫn là một con rùa nhút nhát, từ thời đi học mỗi lần gây nên chuyện đều nỉ non mà cầu xin Mạn Y tha thứ.

Không nịn nọt thì cũng là giả vờ đáng thương để thuyết phục cô.
“ Cho cậu nợ đấy!”
“ Cảm tạ đại tỷ ân điển!”
“ Thật điên mất!” hiện tại cô chỉ sợ duy nhất một việc đó chính là Lão Thần vừa này mà hai người có nhắc đến trong khi trò chuyện, sợ rằng anh biết tin cô nhập viện rồi lại làm ầm lên khiến cả nhà lo lắng cho mà xem.
Hàn Thiên Ngạo ở bên đã bị hai người cho ra ngoài rìa, đúng là nhẫn tâm! Nhưng mà người đàn ông lúc nãy cô và tên kia vừa nhắc đến là ai? Có quan hệ gì với họ mà phải khiến cô đặt hết tâm tư vào đến vậy? Thật làm anh phải nổi lòng tò mò đến phát điên.

Sao xung quanh cô lúc nào cũng xuất hiện đàn ông thế kia? Nếu đã sa vào vào lười tình thì anh chắn chắc không thể nào tránh khỏi cái gọi là ghen tuông..
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 43: Lo Lắng


Năm ngày sau...

Lục Mạn Y nhìn ngắm bầu trời, cất giọng nhẹ nhàng: “ Cậu làm thủ tục xuất viện cho tớ đi. Tớ không muốn ngồi không cả ngày ở nơi này nữa. Tỷ đệ chúng ta cùng đi gắp thú, được không nào!”

Louis nét mặt cau có, lẩm bẩm cằn nhằn cô: “ Có phải cậu đập đầu đến ngốc luôn rồi không? Hừm...còn lấy sở thích tôi ra để dụ dỗ. Ngoan ngoãn ở đây đi, đại tỷ à...Có mà trốn đi, Lão Thần nhà cậu sẽ băm chúng ta ra thành trăm mảnh mất.”

Anh im lặng nghĩ gì đó một lát rồi gật gù nói tiếp: “Nhưng mà bác sĩ vẫn chưa có thông báo cho phép cậu rời đi đâu, chắc hẳn cũng có lý do.”

Đột nhiên cô lại nhớ đến Hàn Thiên Ngạo, từ sáng đến giờ không thấy bóng dáng của anh đâu. Không phải gặp chuyện gì rồi chứ! Nghĩ đến trong đầu cô có chút bất an.

Đúng là gặp chuyện xui rủi đó nhưng cũng chẳng phải là chuyện gì đáng to tát cả. Đêm qua một nhà máy thuộc tập đoàn Hàn thị đã bị bốc cháy, ngay khi biết được sự việc anh đã cho trực thăng đến đón và khởi hành đến đó ngay trong đêm. Hiên giờ vẫn còn đang ở hiện trường xảy ra đám cháy để làm rõ nguyên nhân. Nhưng có lẽ là do nhân viên kĩ thuật đã không cẩn thận trong quá trình kiểm tra, dẫn đến việc điện bị rò rỉ nghiêm trọng tạo ra nhiều tia lửa điện dẫn đến cháy nổ. Và rất may là xảy ra vào đêm khuya nên không gây ra thương tích hay ảnh hưởng đến tính mạng của một ai. Tuy nhiên lại gây ra nhiều thiệt hại đối với khu vực và môi trường xung quanh. Sáng nay Hàn Thiên Ngạo đã tổ chức một cuộc họp báo để lên tiếng xin lỗi về vụ bê bối mà Hàn thị đã gây ra, anh còn đồng ý trích ra một số tiền lớn để đền bù thiệt hại.

Đương nhiên tiêu đề “ nhà máy Hàn thị xảy ra hỏa hoạn vào đêm qua” đã được đưa lên trang nhất ngày hôm nay.

“ Ta đa...Lục Mạn Y, em xem chị đem gì đến cho em này!” Tô Uyển Ninh đẩy cửa bước vào, tự hào tay đưa vào túi móc ra vài thanh sô cô la nguyên chất.

Nhìn thấy chúng mắt cô dường như trở nên lấp lánh, bởi vì Lục Mạn Y ưa thích nhất là sô cô la, không bao giờ hết.

“Oa. A Ninh à! Chị mua chúng ở đâu đấy? Em nhớ ở đây hình như không có loại này.” Lục Mạn Y bóc đi lớp vỏ bọc bên ngoại, rồi ăn trọn một miếng nhỏ. Vì là loại nguyên chất nên vị ngọt chỉ thoáng qua đâu đó, đến khi nhai, mùi rượu mạnh ngập tràn trong khoang miệng, vị cũng trở thành vị đắng.

“ Là cậu chủ gửi chúng cho em. Còn không quên nhờ chị nhắn nhủ lại với em là khoảng nửa tháng nữa ngài ấy sẽ có một chuyến công tác đến nước B. Sẵn tiện sẽ ghé qua thăm tiểu thư vài hôm.”

Nét hưởng thụ trên mặt cô liền tan biến, thay vào đó là biểu cảm kinh ngạc rồi đến ủ rũ như bánh bao chiều. Hai người kia nhìn biểu tình của cô, không khỏi buồn cười.

Vốn định ung dung thưởng thức hết đống bánh ngọt với sô cô la này nhưng giờ hoàn toàn lại mất hết khẩu vị rồi!

Sau khi đợi tất cả bọn họ rời đi, cô đã tranh thủ trốn đi trước khi họ thấy và bắt cô trở lại. Đến lúc đó, dù có cho phát hiện cô tự ý mà xuất viện thì cũng muộn rồi.

Thành công ra khỏi bệnh viện, cô không trở về nhà ngay mà bắt taxi đi đến quán bar tìm Phong Nguyệt. Vì không liên lạc trước nên đến lúc cô tới nơi thì anh chưa đến đây, giờ chỉ mới hai giờ chiều, vẫn chưa đúng giờ làm việc của anh thì anh vẫn còn bận rộn với công việc chính của mình. Thực ra Phong Nguyệt đang đảm đương chức vụ trưởng phòng kế hoạch chiến lược ở Vũ thị - công ti của Vũ Minh Triết. Vậy cũng đành, Lục Mạn Y ra trước quầy uống rượu một lát cũng chả sao, mấy nay nằm trong căn phòng bí bách, ngửi thấy đều toàn mùi thuốc khử trùng cũng bức bối lắm chứ, sẵn tiện nhâm nhi vài ly giải khuây một lát rồi vào làm chuyện chính.
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 44: Bộ Dạng Say Mèm Này Thật Đáng Yêu!


Bộ dạng say mèm này thật đáng yêu!

Vẫn đang trong thời gian làm việc, thông báo điện thoại vang lên, Phong nguyệt nhấc máy mở khóa, đọc hết dòng tin nhắn hiện bên trong còn đính kèm thêm một tấm hình, nét mặt thập phần thích thú đều gói gém hết lên khuôn mặt lãng tử của anh. Trên bàn làm việc còn rất nhiều văn kiện chưa được xem qua, không thể đi ngay bây giờ được. Phong Nguyệt cô gắng nhanh chóng hoàn tất chúng chỉ trong vòng hơn một giờ. Không để Lục Mạn Y đợi lâu, anh đóng laptop, mở két lấy ra một túi văn kiện nhỏ rồi móc từ túi quần ra chìa khóa xe, sau đó ngồi trên con xe thể thao của mình phi thẳng đến King.

Về phía bên kia, đến tận bây giờ họ mới phát giác ra cô đã chuồn đi mất từ đời nào. Đó là khi Hàn Thiên Ngạo vừa kết thúc xong cuộc họp, nghĩ rằng cô sẽ đói nên mua vài món ngon đến cho cô vui. Tất cả mọi người xào xáo cả lên để đi tìm cô. ngôn tình ngược

Và thế là đến tận khuya ngày hôm đó cô mới chịu mò về nhà. Ba người bọn họ: Tô Uyển Ninh, Louis, Hàn Thiên Ngạo; người thì khoanh tay đứng dựa vào tường, người thì chống tay lên bàn mòn mỏi đợi người. Trông thấy đèn xe lấp ló trước cổng, nhanh nhảu chạy ngó trừng. Quả nhiên là cô. Trong xe còn có bóng dáng của một người đàn ông, nhưng vì tối quá bọn họ không thể nhìn rõ được mặt.

“ Phong Nguyệt cảm ơn nhé! Hờ hờ...”

Lục Mạn Y đầu óc hoàn toàn mơ hồ, bước chân xuống xe còn để bước hụt vẫn may là Phong Nguyệt kịp đỡ được.

“ Đừng khách sáo. Nhà cô đây sao...không ngờ thật đấy!”

“ Đó là đương nhiên. Này anh có muốn vào chơi một lát không?...Hức... Aa chị Uyển Ninh, cô gái lúc trước cùng đến quán bar với tôi, chúng tôi sống chung đấy!” Lục Mạn Y quả thực là hiếu khách, lời cô nói ra vô cùng hào phóng. Nhưng mà cô nam quả nữ là không được đâu nha!

Nghe cô nói như vậy, phong Nguyệt không khỏi tò mò:“ Hai người có quan hệ máu mũ sao?”

Cô lắc đầu. Bắt đầu giải thích:

“ Mmmm...tuy không phải nhưng mà chúng tôi đối với nhau như người trong gia đình vậy. Anh với tôi...hức...à không em cũng sống chung một nhà thôi...”

Bộ dạng thảm hại này của cô nhìn vào cũng đoán ra được cô đã uống hết bao nhiêu. Say mèm đến mức ăn nói bá đạo, nói cũng thành nói vấp khiến đối phương phải hiểu lầm ý của cô. "Sống chung một nhà" câu này của cô ý là thế nào?

“ Khụ...Lục tổng cô nói linh tinh gì vậy! Cô say rồi để tôi dìu cô vào trong.”

Kì quái thật! Tim anh tự nhiên lại bị loạn mất một nhịp, mặt nóng bừng cả lên, đỏ như quả cà chua. Phong Nguyệt nhủ thầm mình phải bình tĩnh, có thể là do rượu hôm nay hơi mạnh một chút. Tuy là khi say Lục Mạn Y ăn nói có vẻ bộc tuệch bộc toạc nhưng không hề cảm thấy chán ghét. Ngượi lại còn thấy ngờ nghệch, đáng yêu đến lạ.

“ Không...k...không say chút nào cả! Là thật mà...” Mạn Y quả quyết lắc đầu.

Dù có dấu thế nào đi chăng nữa nhưng anh vẫn không kiềm lòng mà hỏi cô: “ Lẽ nào cô thích tôi sao?"

“ Thích ư?...Hức...Hức...phải đó! Từ bé đến lớn đều rất thích.”

Những lời cô vừa nói Phong Nguyệt đều nghe rõ từng chữ một, như muốn in sâu vào tâm trí.

“ Chúng ta...đã từng gặp nhau?” “ Sao tôi không biết gì về cô hết. Không có ấn tượng gì cả!”

“ Sao lại vậy chứ! Em với anh là là...”

Điều mà Phong Nguyệt rất muốn biết sắp được giải đáp và giữa chừng lại bị tiếng vọng từ xa ngắt mất. Phong Nguyệt một chút hụt hẫn không nói nên lời, có người đã đến đón cô, phần còn lại chỉ đành giao cô cho bọn họ chăm sóc. Anh sẽ chờ câu trả lời của cô vào cơ hội lần tới vậy.

“ LỤC MẠN Y...Em lại đây ngay cho anh!”

Trong ba người họ chỉ có Hàn Thiên Ngạo và Tô Uyển Ninh là nhận ra anh.

Riêng Louis vẫn chưa biết gì, còn hơi bỡ ngỡ trước tình huống này, anh còn tưởng chừng cô bạn đào hoa của mình nay sanh thói lăng nhăng, thích trêu hoa ghẹo bướm. Cô bỏ đi không chút tung tích khiến mọi người lo lắng và vô tư uống rượu say xỉn với trai đến nỗi người ta phải đưa về tận nhà.

“Rốt cuộc có phải ngay từ đầu mình đã nhìn nhầm con nhỏ này rồi không?”

Louis lầm bầm trong miệng.

“ Hở?...Ơ!Nhìn kìa! Mọi người đứng đây làm gì vậy?” Cô loạng choạng bước đến chỗ họ, tinh thần ngày càng mất tỉnh táo.

“Cái con nhỏ vô lương tâm nhà cậu, còn dám bỏ đi không nói tiếng nào nữa tớ đánh gãy chân cậu! Hứ!” Louis chạy đến vòng tay kẹp cổ cô.

Cô phiền não đưa tay ra phía sau, nằm đầu cậu ta kéo ra khỏi người vừa mắng ngược lại: “ Cái tên chết bầm nhà cậu, tính thắt cổ chết bạn mình sao? Xem tôi xử cậu thế nào!”

Cảnh tưởng không thể ngờ được sắp diễn ra, Louis nắm lấy cổ tay Mạn Y kéo nhau chạy vào nhà, giữa chừng cô còn xém trượt chân té ngã.

Hàn Thiên Ngạo liếc về phía Uyển Ninh, trông điệu bộ của cô vô cùng thờ ơ.

“Hai người họ đánh nhau tới nơi rồi cô còn đứng đó được sao?” Anh chau mày, nhìn cô khó hiểu.

Đột nhiên Uyển Ninh đưa tay che miệng, cố ý cười khẩy. Rồi bảo: “ Anh muốn thì đến mà ngăn. Không chết người được đâu!”
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 45: Gia Thế Nhà Họ Kiều


Trông thế anh nhịn không nổi, một mình phải đuổi theo sau. Anh lần theo con đường mà vừa nãy đã thấy bóng dáng của họ, mở từng cánh cửa đến khi nghe thấy tiếng ồn phát ra từ một căn phòng, anh nhận ra được giọng nói của họ.

“ Áaa...cái tên này! Đồ chơi khăm! Sao cậu dám nhả cái bánh bao của tôi, thật không công bằng!”

“ Ưmm...a...Này này này, đừng có mà báu chặt như vậy! Cả lực nữa, cậu kéo cái cần của tôi bằng lực mạnh thế này rồi gãy mất thì sau này làm sao mà dùng.”...

“...”

WTF chuyện gì đang diễn ra bên trong vậy?

Hàn Thiên Ngạo mặt căng như dây đàn, hừng hực đạp tung cánh cửa bước vào.

Đôi bạn thân đang đấu đá kia cũng vì tiếng động lớn không khỏi kinh hãi, họ trố mắt nhìn về hướng phát ra. Đúng vào lúc anh đặt chân vào trong, ngay lạp tức, ba người sáu con ngươi, nhìn nhau trong sự ngỡ ngàng.

Hai người nghiêng đầu, cùng đồng thanh hỏi anh; “ Anh làm gì ở đây vậy?”

Một câu hỏi tu từ khiến Hàn Thiên Ngạo khó lòng trả lời.

Hàn Thiên Ngạo ngó xem chỗ họ, đầu óc mới được khai sáng. Lúc ở bên ngoài còn tưởng họ làm gi mờ ám bên trong, bây giờ tận mắt nhìn thấy quả nhiên làm người ta mở rộng tầm nhìn. Căn phòng ngập tràn màu đen, còn thêm hiệu ứng chớp nháy lấp bling bling, bên trên trần nhà trông như cả một bầu trời đầy sao. Toàn bộ các món đồ được bày trí đều là các loại máy móc phục vụ cho việc giải trí. Đúng vậy! Hai người này chỉ là đang chơi gắp thú.

- ---------------

Vài ngày trước, là hôm mà Lục Mạn Y sảy ra tai nạn, Kiều Yến Ân sau khi gây nên chuyện lớn rồi bỏ đi không một chút tung tích nào. Cô ta còn dựa vào quyền lực của bố mình để xóa bỏ mọi chứng cứ liên quan đến mình. Hàn Thiên Ngạo đã từng nghi ngờ đến nhưng khi tra hỏi thì cô ta một mực phủ nhận và đưa ra bằng chứng để chối bỏ rằng cô ta không phải là thủ phạm. Còn nói rằng sau khi đôi co với anh, cô đã lập tức bị bố mình gọi về nhà và không bước chân ra khỏi ngay sau đó.

Thiên Ngạo cũng đã cho người điều tra xem lời người phụ nữ này nói có đúng thật như vậy hay không. Kết quả hoàn toàn như những lời cô nói.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Yến Ân đến dinh thự nhà họ Hàn, mượn cớ đến thăm hỏi trưởng bối nhưng thực chất là muốn đề cập đến chuyện yêu đương của anh.

Trong mắt người ngoài, hai nhà họ Kiều và họ Hàn thường xuyên giao thiệp với nhau, chứng tỏ sự thân thiết của đôi bên không hề ít. Nhưng sự tình bên trong lại không hề đơn giản như họ nghĩ. Kiều gia là một gia tộc khá lớn, thâm niên phục vụ cho chính phủ. Kiều Yến Ân là con cháu đời thứ tư, được gắn mác là cô cháu gái lớn nhà họ Kiều nhưng vô ta luôn đi ngược lại với gia tộc của mình, một chút tiền đồ cũng không có. Từ bé do lớn lên trong nhung lụa, luôn được Kiều Hiền Minh nuông chiều đến hư hỏng.

Bố cô ta là một quan chức cấp cao của viện công tố trung ương, hiện đang là ứng cử viên cho chức vụ bộ trưởng bộ tư pháp quốc gia. Không giống với tên mà bố mẹ ông đã đặt “ hiền đức” và “sáng suốt” thì Kiều Hiền Minh lại vô cùng thâm độc, dùng quyền lực để phục vụ cho hành vi bất chính của mình. Nếu một ngày những chuyện phi pháp của ông ta bị phanh phui thì người đã từng nắm quyền Hàn thị, cũng chính là bố của Hàn Thiên Ngạo sẽ không tránh khỏi liên can.

Hai nhà họ Hàn và Kiều nhiều năm về trước đã từng hứa hôn, định sẵn hôn sự này sẽ tiếp tục hoàn thành vào thời điểm nam nữ đôi bên đều ổn định sự nghiệp. Cháu dâu tương lai nhà họ Hàn sẽ là Kiều Yến Ân và người sẽ kết tóc phu thê với cô không một ai khác ngoài Hàn Thiên Ngạo. Cũng đã đến lúc lời hứa được thực hiện...

Quay trở lại với câu chuyện cô tiểu thư Kiều gia. Buổi hôm ấy, theo những lời nghe được từ ả Hàn Thiên Ngụy đã vô cùng tức giận nhưng hắn vẫn rất tin tưởng con trai mình. Thật ra chuyện này vẫn còn rất mơ hồ, không thể nghe từ một phía, chờ đến lúc anh quay về nhà sẽ hỏi rõ sự tình ra sao. Hàn Ngụy muốn nghe chính miệng con trai mình thừa nhận.
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 46: Cô Gái Ngày Hôm Ấy


Cuộc sống dần quay trở về quỹ đạo ban đầu, Lục Mạn Y chính thức trở lại với công việc sau kì nghỉ dài. Đúng như lời hứa đã kí kết bên trong hợp đồng với tập đoàn Vũ thị, Mạn Y hôm nay sẽ đến chỗ họ để giảng dạy cho xong khóa học này. Công việc ở The Queen phần lớn đã được sắp xếp ổn thỏa, đến cả những dự án quan trọng cũng đã hoàn tất. Việc còn lại là bàn giao lại công việc quản lí các chuỗi cửa hàng lại cho thư kí Tô.

Gần đây cô không còn quá áp đặt mình vào công việc nữa. Thực chất thì vẫn phải tập trung vào nó những đâu đó cô vẫn sẽ dành ra một khoảng thời gian nghỉ ngơi và giải trí trong đó. Nhờ vậy mà tổng quan khuôn mặt của cô dạo này đã lấy lại được vài phần khởi sắc.

Sáng sớm cô đem theo một chiếc túi xách đến chỗ làm, chứa trong đó là một chiếc laptop nhỏ cùng một số tài liệu mà đêm qua cô vừa thức khuya soạn sẵn. Vừa bước vào thang máy lại không may va phải một người, giấy tờ rơi vãi ra sàn nhà, người kia vội vàng cuối đầu xin lỗi rồi nhặt chúng lên.

Lục Mạn Y đặt chiếc túi của mình sang một bên rồi cúi người phụ người đó một tay. Xong xuôi, mới đứng dậy ngước mặt nhìn nhau. Người đứng trước mặt cô là một cô gái trẻ, khoảng chừng hai mươi, hai mốt tuổi, trông rất giống người mới ra trường. Trước ngực có đeo một chiếc thẻ nhân viên nhưng lại là đang thực tập, là người làm trong Vũ thị. Cô gái ấy tên là Nguyệt Hy, trông có vẻ rất nhút nhát nhưng nhìn vào lại rất có cảm tình.

Nguyệt Hy lúc này thấy rõ được người trước mặt, nét mặt xuất hiện lại là sự bất ngờ. Cô hâm mộ Mạn Y sao? Không! Là cô đã từng gặp qua Mạn Y mới đúng! Thoạt nhìn cô đã nhận ra ngay bởi vì cô chính là người đỡ lấy thân thể hôn mê của Lục Mạn Y lúc ấy.

“ Chị là người đã ngất trong nhà vệ sinh?” Nguyệt Hy nhìn Mạn Y chằm chằm, đôi mắt chứa đầy sự vui mừng.

Lục Mạn Y vì không biết gì về sự hiện diện của cô gái này ngày hôm đó nên có hơi bỡ ngỡ. Cô không hiểu cô ấy đang nói gì cả, đành ngược lại: “ Cô biết tôi sao? Cái gì mà ngất rồi...rồi nhà vệ sinh, cô có thể nói rõ hơn được không?’

“ Ôi, quên mất!” Nguyệt Hy khi này mới sực nhớ ra, cô quên mất rằng người ta hôn mê làm sao mà nhận ra cô được chứ! Cô vỗ cỗ trán, khẽ thở dài còn vội vàng giải thích cho Lục Mạn Y: “ Em xin lỗi, cũng tại do em vui mừng quá!

Mmmm...Buổi sáng hôm đó, em có bắt gặp chị ở một nhà hàng châu Á, lúc ấy chị còn đangtrong tình trạng bất tỉnh trong phòng vệ sinh nữa ấy! Làm em sợ muốn chết! Em tay chân vụn về chỉ biết chạy tới ôm lấy người chị rồi kiểm tra, cũng may là chị vẫn còn thở. Đến khi em gọi cấp cứu thì một người đàn ông có vẻ đáng sợ chạy tới,... bla bla.”

Nguyệt Hy kể hết mọi chuyện xảy ra khi đó cho cô nghe, việc cô ấy đã không phiền mà giúp đỡ khiến cô cô cùng cảm kích, vì thế cô đã hứa sẽ đáp ứng cho cô ấy một nguyện vọng không vượt trong phạm vi mà cô có thể làm. Dĩ nhiên nếu về vấn đề tiền bạc thì không hề quan trọng đối với cô.

Thế là cả hai tiêp tục làm quen với nhau:

“ Chào chị, em là Nguyệt Hy. Chị gọi em là Bốn Mắt cũng được ạ. Do em cận từ nhỏ nên mọi người thường gọi em thế này, đều quen rồi ạ! Hì hì, nghe trông rất ngốc có phải không?”

“ Không nha...ngược lại chị thấy còn rất dễ thương nữa ấy!” Cô dừng lại cười một chút rồi vui vẻ nói tiếp: “ Để chị giới thiệu với em, chị họ Lục tên là Mạn Y. Hôm nay đến làm cho công ty em, Vũ thị.”

....

Đúng là cuộc trò chuyện đưa họ từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, thật không ngờ những học viên mà Lục Mạn Y sau này sẽ dạy lại là nhóm stylist của Nguyệt Hy đang thực tập, trong đó có cả cô ấy. Và Nguyệt Hy lúc đụng trúng Mạn Y ở thang máy là đang hấp tấp xuống cửa để đón cô.

Xuyên suốt đường đi, hai người trò chuyện vô cùng ăn ý, cô ấy đối với cô không hề câu nệ, còn vô cùng thoải mái và vô tư. Nhìn lại thì Nguyệt Hy...cô ấy, rất giống Bạch Vi Vi ngày trước. Không phải giống nhau về số phận, không về tình chuyện tình cảm mà là tính cách trong sáng, ngây thơ hoạt bát và “nhẹ dạ cả tin”. Mong rằng kết cục mà cô ấy đón nhận sẽ là một kết cục tốt đẹp chứ không thảm hại như cô ở kiếp trước.
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 47: Gặp Mặt Đồng Nghiệp Mới


Hai người tạm biệt nhau ở tầng bốn, bởi vì thang máy dành cho nhân viên quá đông, không thể nhồi nhét thêm được nữa, cô đành chuyển sang dùng thang máy chuyên dụng chỉ có nhân viên cấp cao mới được phép sử dụng. Lục Mạn Y khá là lịch thiệp cô không ngại thuyết phục Nguyệt Hy cùng đi chung với mình, nếu ai có ý định trách phạt cô ấy thì cứ bảo rằng là cô cho phép. Không đến đó ngay, Mạn Y bấm nút thang máy đến tận tầng thứ bảy - nơi làm việc của bộ phận thư kí và là cơ quan đầu não của tập đoàn, nơi chứa phòng làm việc của người đứng đầu mỗi một doanh nghiệp.

Gõ cửa trước trước để xem động tĩnh bên trong, quả nhiên Vũ Minh Triết đã ở trong đó. Hôm nay vì ngày đầu tiên cô đến làm nên hắn đã chuẩn bị có mặt từ sớm. Dĩ nhiên trước khi cô đến thì ngày qua đã có gọi điện thông báo với hắn một tiếng, để còn kịp sắp xếp.

Lục Mạn Y đang ở một nơi từng coi nó giống như là nhà của mình, nó theo cô cùng lớn lên, buộc phải cúi đầu đẩy cửa bước vào trong, co kiềm chế cơn phẫn nộ của mình. Bạch Vi Vi hận hắn đến thấu xương, cho dù có xuống địa ngục cũng phải kéo hắn cùng theo. Nói gì thì nói, cô vẫn không thể nào phủ nhận tài năng của Vũ Minh Triết, tuy hèn hạ còn là tra nam, không từ thủ đoạn độc ác kể cả giết người, chính người mình đã từng hứa hẹn cạnh bên... nhưng không hề ngu si, bất tài. Để có thể xây dựng công ty trở nên hưng thịnh như bây giờ cũng là cả một quá trình nỗ lực đầy công sức.

Vũ Minh Triết đề nghị ở lại thêm nhưng Mạn Y chỉ uống hết tách trà rồi rời đi, cô chỉ định ghé quá chào hỏi hắn rồi vào việc ngay. Nhanh chóng đặt chân đến phòng giảng dạy, cùng mọi người giới thiệu sơ qua một lượt về bản thân. Đa số mọi người ai cũng đã từng nghe qua danh tiếng của cô trong nghành thời trang khắc nghiệt này. Vài tiếng trôi qua, công việc của ngày tạm thời cũng đã gần như xong hết. Các học viên trong nhóm đối với Lục Mạn Y rất tôn trọng, họ thật sự rất thích cô, đều đối với cô rất tốt. Vậy mà đêm qua còn hồi hộp lo sợ thái độ của mọi người đối với mình sẽ chẳng mấy gì tốt đẹp. Nghệ thuật và phong cách của thời trang là sở trường của cô trong lĩnh vực này. Qua một khoảng thời gian trao đổi thông tin, cô đã nắm rõ được những thứ mà các stylist bị thiếu sót, hạn chế từ đó định hướng và lập ra kế hoạch giảng dạy. Thực chất những người này không hề có thực lực yếu kém như bản thân bọn họ đã nghĩ, sở dĩ xảy ra vấn đề thất bại trong công việc là do mọi người vẫn chưa được tiếp cận quá nhiều với những kiến thức quan trọng về nghành nghệ thuật. Chi bằng nhân cơ hôị này Lục Mạn Y muốn khai thác và dẫn dắt bọn họ phát triển năng lực, sau đó vẫn có thể mời về làm việc riêng cho thương hiệu của cô với mức lương khá hậu hĩnh. Vũ thị đã vô tâm mà vùi dập, hạ thấp giá trị của những nhân viên đáng giá như này thì cô không ngại đem những viên ngọc thô sơ này biến thành những hạt lục bảo để bên mình.

Còn định kéo mọi người đi ăn một bữa ngon, thì không may là tôt stylist còn vướn phải một lịch trình cho một vài minh tinh nên buộc phải tạm gác sang hôm sau. Nhất định cô sẽ đãi họ một bữa thật hoành tráng để kỉ niệm ngày đầu gặp mặt.

Sau buổi tối hôm đó, Phong Nguyệt lại thường xuyên liên lạc với cô hơn, cả cô cũng không rõ lí do. Có điều hành động này chứng tỏ mối quan hệ của anh và cô đã được kéo gần, sự tin tưởng mà đối phương dành cho Mạn Y đã dần lớn lên.
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 48: Hàn Gia


Gần đây thời gian của Hàn Thiên Ngạo cũng khá thoải mái, cũng phải gần nửa tháng rồi chưa về thăm nhà. Thế cho nên anh quyết định chiều nay một mình trở về và ở lại khoảng chừng vài hôm, sẵn tiện cho Mạc Nhiên nghỉ ngơi, xả stress hoặc đi đâu đó cho khuây khỏa.

Lái xe liên tục tận ba tiếng đồng hồ từ thành phố đến vùng ngoại ô phía nam, nơi dân cư sinh sống thưa thớt cũng không có nhiều nhà cao tầng, nó chỉ là một thị trấn nhỏ vẫn chưa bị khai phá. Để đến được dinh thự thì cần ra khỏi thị trấn gần 34 km, khoảng mười lăm phút đi đường. Nơi ở của Hàn gia nằm dưới một ngọn núi, xung quanh đều là đất đai canh tác theo phương hướng hiện đại hóa. Nằm giữa non nước hữu tình là một tòa nhà hơi hướng kiểu Pháp, khuôn viên rộng rãi với thảm cỏ xanh mướt, cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng, không khí thoang thoảng đủ loại hương hoa thơm ngất. Diện tích khoảng 15,6 ha ( khoảng 156.000 mét vuông), chỉ riêng diện tích của căn nhà đã là 3120 mét vuông, có cả 74 phòng bao gồm phòng ngủ, phòng tắm, phòng tổng thống,... có cả sân vận động, bể bơi ngoài trời, thư viện, hầm rượu và sảnh tiệc. Những mảnh đất nông nghiệp trồng trọt vừa nãy đều thuộc sở hữu của gia đình nhà họ Hàn.

Vừa về đến nhà, một đám người từ đâu đã đứng trước cửa đợi anh với vẻ mặt tràn trề nỗi mong ngóng. Ngay khi nghe anh gọi điện bảo rằng mình sắp đến nơi, bà nội của anh đã cất công từ trong nhà đi bộ ra đến tận bãi đỗ xe chỉ để đón đứa cháu trai mà bà thương nhất. Ông bố thì hoàn toàn ngược lại, ông ta không một chút quan tâm đến việc liệu Hàn Thiên Ngạo có trở về hay không trở về. Hiện tại, điều duy nhất Hàn Thiên Ngụy quan tâm là tin đồn hẹn hò lùm xùm không rõ sự thật kia có đúng như vậy hay không?

“ Biết về rồi đấy à? Thật là cái thằng nhóc này!...Đủ lông đủ cánh rồi, bây giờ không còn nhớ nhung gì cái thân già này nữa!” Lão phu nhân làm bộ tủi thân mà trách móc anh, còn đánh nhẹ vào bả vai của anh vài cái.

Không nỡ để bà đau buồn, Hàn Thiên Ngạo nắm lấy bàn tay nhăng nheo, chứa đầy vết tích của tuổi già, nhẹ giọng hối lỗi:

“ Cháu xin lỗi, gần đây cháu bận quá đi mất. Vả lại còn gặp một số chuyện cho nên không thể không ở lại...Bất quá hay là...bây giờ cháu bù cho bà được không? Cháu ở đây sống cùng bà vài hôm rồi mới quay lại thành phố.”

“ Haizz...tuổi còn trẻ, phải biết vui chơi nhiều vào có biết không?” Bà thở dài.

“ Vâng vâng cháu biết rồi thưa bà!”

“ Chuyện xảy ra với công ty ta cũng đã nghe qua. Lần này con giải quyết rất tốt.”

Lão phu nhân xoay người đi vào nhà tiện thể còn tranh thủ thêm ít thời gian trò chuyện cùng anh. Bên cạnh, Hàn Thiên Ngạo hơi khom người dìu bà từ từ đi.

Đột nhiên bà nhớ đến việc gì đó, rồi chủ động tra hỏi, còn không quên liếc mắt thăm dò thái độ của anh ra sao.

“ Hô...Ta nhớ ra rồi! Có phải gần đây cháu đã thích ai rồi phải không?”. Truyện Hệ Thống

Hàn Thiên Ngạo không có ý định phủ nhận còn không nhọc nhằng lưỡng lự mà ngầm thừa nhận bằng một cái gật đầu.

“ Được rồi...ta biết cháu đang lo lắng điều gì, sau này có dịp giới thiệu cô bé với bà. Còn xem xem ai lại cao tay khiến cháu ta động lòng.”

Bất ngờ trước câu nói ấy, anh thật không cho rằng bà sẽ ủng hộ chuyện tình cảm không được mong muốn này. Mừng thầm vì còn có người trong gia đình vui vẻ chấp nhận mối lương duyên giữa cô và anh.

“ Thôi được rồi, còn ngây ra đó làm gì? Mau lên lầu đi, bố cháu ông ấy đang đợi trên thư phòng đấy! Sẽ ổn thôi, đừng quá lo lắng!”

Việc phải đối mặt với bố mình chỉ còn là vấn đề thời gian, không thể né tránh dù sớm hay muộn. Đến cuối cùng cũng là cùng một kết quả.

Lão phu nhân nhìn Hàn Thiên Ngạo bước đi, lo láng nhìn theo bóng lưng một hồi lâu ‘ Đến một lúc nào đó, cháu cũng phải tự mình vượt qua nỗi sợ hãi chịu đựng bấy lâu nay’

Bản thân Hàn Thiên Ngạo mang theo một tâm trạng thấp thỏm đi theo hướng cầu thang, nhịp tim tăng nhanh, hít thở hình như khó khăn hơn. Không vội, anh cần một ít thời gian điều chỉnh để lấy lại dưỡng khí. Chẳng mấy chốc anh đã đứng trước thư phòng quen thuộc, anh hiện tại chỉ cách Hàn Thiên Ngụy một bức tường lớn. Chần chừ vài giây rồi nhẹ nhàng gạt tay nắm cửa, dứt khoát bước vào. Mùi xì gà quen thuộc xộc thẳng vào mũi.

“ Ngài chủ tịch, tôi về rồi đây!”

Đây là cách mà một đứa con trai chào hỏi bố mình sao? Không còn câu nào dài hơn ư?

“...”
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 49: 49: Hổ Dữ Không Ăn Thịt Con


Ông ta giữ im lặng, không nói câu nào vẫn tiếp tục nhâm nhi điếu xì gà trên tay.

Anh nín thở chờ đợi, tim lại quay về trạng thái đập dồn dập.

Sau một lúc lâu, bố anh ông ta mới có dấu hiệu lên tiếng; Hàn Thiên Ngụy dập tắt điếu thuốc rồi “ hừm” một tiếng, tone giọng trầm thấp có pha chút khàn đặc cất lên:
“ Mày còn biết đường về đây à?”
Biết ông ta đang nổi giận, anh không dám lên tiếng.
“ Mau trả lời tao nhanh lên! Mày bị câm rồi đó ư?” Quay sang bên cạnh, ông bóc đại một cậy gậy đánh golf, tiến về phía anh và vung tay xuống thẳng người con trai mình.

Dù biết trước ông ấy sẽ ra tay với mình nhưng anh vẫn kiên quyết không muốn xảy ra hành động chống đối ông.

Và rồi bản thân phải hứng chịu cơn đau truyền đến từ bả vai, máu tươi chảy ra thấm đỏ cả một bên tay áo, vết thương nhức nhối nhưng vẫn không đau bằng nỗi thống khổ đang chảy trong tâm hồn yếu ớt.
Cảm giác sợ hãi đến điên loạn như ngày trước lại một lần nữa tái hiện lại.

Cơn choáng váng ập đến, tiếng kêu chói đến inh tai nhức óc cứ vang vãng trong đầu.

Cơ thể mất thăng bằng rồi từ từ ngã khụy xuống.
Ông ta quả nhiên là người lòng dạ sắt đá.

Ngay cả đứa con trai mà mình đứt ruột sinh ra vẫn nhẫn tâm xuống tay tàn bạo, một chút lưu tình cũng không có.
“ Có phải bên ngoài mày đang yêu đương rồi có phải không? Mau ngồi dậy và trả lời bố mày.”
“ Hộc! Hự...vâng con...con đúng là đang yêu đương.

Nhưng không liên quan gì đến cô ấy, là con...là con chủ động theo đuổi.

Cầu xin bố đừng động vào cô gái ấy, tất cả chuyện này con sẽ tự mình gánh lấy.”
Lúc này bộ dạng của anh trông thật thảm hại, một kẻ bên ngoài kiêu hãnh như vậy lại đang cuối đầu, quỳ gối cầu xin mà không ai khác chính là bố mình.
“ Được lắm! Mày còn sức chống đói tao để bảo vệ cho ả ta à! Có phải mày quên mất mối hôn sự mà tao đã tốn công sắp xếp cho mày rồi không? Thay vì đắm chìm vào yêu đương với thứ rẻ rách ấy thì liên hôn với nhà họ Kiều không phải có lợi hơn hay sao?”
“ Bố có thể giẫm đạp lên con nhưng bố không có quyền xúc phạm cô ấy như vậy...sau này đừng lấy cái danh ‘rẻ rách’ để áp đặt lên người khác nữa.”
“ Nghịch tử! Còn dám cãi lại, cô ta cho mày ăn bùa mê thuốc lú gì rồi không biết.

Hôm nay tao phải đánh cho mày tỉnh ra...Khụ khụ!”
Hàn Thiên Ngạo cả người run rẩy không trả lời, thực ra trong lòng anh đã có quyết định chỉ là không muốn nói ra.
Người trong nhà nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng liền chạy ngay đến báo cho lão phu nhân.

Bà không tin la sẽ không có chuyện gì xảy ra, vội vàng đi nhanh đến tận thư phòng ở lầu hai.

Bà đau đớn gào khóc, còn gõ cửa bảo con mình mau dừng lại nhưng vẫn không hề hấn gì.
Bị ông giáo huấn cho một trận, hiện tinh thần của Hàn Thiên Ngạo nhanh chóng không chịu đựng được nổi mà ngất đi.

Ông đợi đến khi biết được anh không còn tỉnh táo mới chịu ngừng tay, còn kêu người đem anh mang về phòng cho khuất mắt.

Nhìn Hàn Thiên Ngụy dạy bảo con mình tàn bạo đến như vậy bà thật không thể đứng đó ngó lơ.

Suốt bao năm nay đã quá đủ rồi! Lão phu nhân quyết lấy tính mạng của mình ra để uy h**p con trai: “ Thằng bé bị con hành hạ thành ra thế này vẫn chưa đủ sao? Hổ dữ không ăn thịt con, làm sao con có thể nhẫn tâm ra tay với con cái mình như vậy! A Ngụy à, nó là huyết mạch Hàn gia, chính là con trai con...Đừng vì yêu hận giữa người lớn mà chút giận lên con trẻ, đến cuối người thiệt thòi nhất cũng là nó, người nên hối hận cũng chỉ có bản thân con mà thôi.”
Nửa giờ sau Hàn Thiên Ngạo mới từ trong cơn mê mang tỉnh lại.

Lão phu nhân đã luôn thục trực bên anh nên vừa mở mắt đã nhìn thấy bà.

Đợi bác sĩ tâm lí kiểm tra lại sức khỏe tinh thần của anh thì bà mới yên tâm..
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 50: 50: Hoàn Toàn Trong Sạch


Bà nhìn anh, nước mắt dâng lên tràn ra khỏi mắt, ấm nóng rợi xuống má dòng lệ dài.

Vẫn là không giấu được nỗi đau xót, chỉ biết ôm cháu trai vào lòng, còn vuốt tóc anh ân cần an ủi:
“ A Ngạo, bà thay A Ngụy xin lỗi cháu! Bố cháu thằng bé cũng có lý mới thành ra con người bất lương bất nghĩa.

Nhưng cháu không đáng tội gì, nó đem cháu lôi vào tàn cuộc cũng không thõa đáng.”
“ Bề ngoài trông bố cháu không đáng để làm một người cha nhưng nó cũng không hề vứt bỏ cháu, vừa nãy còn đặt biệt sai người đến chữa trị vết thương trên người cháu...!Trong nóng ngoài lạnh con à! Đều vì muốn tốt cho con mình, lại không biết cách chỉ dạy sao cho đúng.

Coi như nể mặt cái thân già này, cháu đừng căm hận nó trong lòng có được không?”
“ Vâng, thưa bà.

Bà đừng khóc nữa cháu sẽ đau lòng mất!”
“ Cháu trai của bà lớn rồi...Nếu đã lựa chọn thì nhất định phải bảo hộ con bé thật tốt.

Tuy bà vẫn chưa biết con bé ấy là người ra sao nhưng chỉ cần cháu hạnh phúc là được.

Còn...”

Còn gì thì chưa kịp nói Hàn Thiên Ngạo đã không cho bà cơ hội để nói tiếp, trực tiếp ngắt lời lão phu nhân: “ Bà nội người không cần nói nữa đâu.

Việc này cháu sẽ tự mình xử lí với bố cháu, sẽ không xảy ra điều gì nữa đây.”
“ Mong là như vậy!”
Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc đau thương...
Dưới ánh nắng dịu dàng của buổi binh minh, năm người: Mạc Nhiên; Tư Mã Ngôn; Lục Mạn Y; Tô Uyển Ninh và người cuối cùng là Louis cùng nhau để chân trần đi dạo bên bờ biển.
“ Ây yo...Ngày nghỉ mà không đi dạo đâu đó thì đúng thật là lãng phí.” Vũ Minh Triết vươn tay đón ít gió trời, còn hít lấy không khí của biển.
Thư kí Mạc nhẹ nhõm thở mạnh một hơi rồi nói: “ Tôi đợi ngày này lâu lắm rồi.

A Ngạo cậu ta có bao giờ chịu buông tha cho tôi đâu, ngay cả ngày nghỉ cũng bắt tôi kè kè bên cạnh.”
“ Ha...Đừng nói là hai người có gì đó với nhau đấy!” Louis khoác tay lên vai tên bác sĩ Tư Mã Ngôn rồi bày ra giọng điệu trêu chọc Mạc Nhiên.
Mạc Nhiên nhìn anh bằng đôi mắt như muốn chém giết; bên này tên họ Tư Mã nhau mày khó chịu, trực tiếp gạt bỏ cánh tay anh ra khỏi người, chốt hạ: “ Không đời nào! Hàn Thiên Ngạo cậu ta không phải thích Tiểu Y Y rồi sao?”
Dừng một chút, tay đặt lên cầm rồi mói nói: “ Phải rồi Tiểu Y Y! Lần này cậu ta về không dẫn theo em sao?”
Không cần suy nghĩ nhiều, cậu bạn thân của Mạn Y lập tức tiếp lời anh ta: “ Này còn chưa chính thức đâu.

Gì mà về nhà ra mắt chứ!”
“ Thứ kí Tô cô nói xem bọn họ thế nào.”
“ Vẫn là còn nguyên tem.

HOÀN TOÀN TRONG SẠCH.”
“ Này tôi bảo cô nói sự thật thôi, có cần nhấn nhá vậy đâu chứ.” Tư Mã Ngôn cao giọng quở trách.
Nhân vật chính bị chọc đến mắt hằn lên tia đỏ, hai má phụng phịu đứng ngây ra một chỗ.

Đi được một đoạn chợt nhận ra không thấy cô đâu, bọn họ mới chịu quay đầu nhìn lại.

Có chơi thì phải có chịu, đành đi lui nài nỉ kéo cô tiếp tục đi, không những thế lại còn bị cô nằm ra ăn vạ cho một trận:
“ Bốn người các người ăn nói đều linh ta linh tinh...!Thế này đi.

Mọi người tiếp tục chơi còn em quay về trước.”
“ Ơ ơ thôi nào, có phải bọn tôi cố ý đâu.”
“ Phải phải! Cậu đừng để ý mà...Chị Lục.”
...
“ Mọi người nói xem.

A Ngạo...cậu ta giờ đang làm gì nhỉ?” Mạc Nhiên trong đầu có chút bận tâm.
“ Chắc là đang đóng cho tròn vai cậu ấm nhà giàu thôi.

Đừng bân tâm cậu ta nữa tranh thủ chơi nốt hai ngày còn lại đi.”
“ Minh Triết nói đúng! Thế bây giờ chúng ta làm gì tiếp đây?” Louis ngây ngô hỏi một câu.
“ Này Louis, cậu đi mà hỏi tác giả ấy!”
“ Ồ...”..
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 51: 51: Góc Khuất


Mọi thứ trôi qua thật nhẹ nhàng, ba ngày nghỉ ngắn ngủi cũng đã nhanh chóng trôi qua.

Hàn Thiên Ngạo chào tạm biệt người trong nhà rồi trở lại thành phố.
Trước lúc đó, anh tự mình tìm đến thư phòng của Hàn Thiên Ngụy.

Kết quả vẫn là không như mong đợi, thời đại nào rồi mà còn “ cha mẹ đặt đâu con nằm đó”.

Chỉ vì hai chữ lợi ích dành về cho gia tộc mà phải hy sinh cả nửa đời hạnh phúc của mình có đáng hay không? Anh không can tâm nhưng không đủ sức mạnh để chống lại bố mình.
Dù có nắm trong tay 37% số cổ phần, trở thành người có quyền hạn cao nhất ở Hàn thị.

Dù cho có khả năng hô mưa gọi gió ở cái thành phố này.

Nhưng vẫn tồn tại một sự thật là Hàn Thiên Ngạo vẫn dưới trướng bố mình.
Thứ người khác nhìn thấy chỉ có cuộc sống đầy hào nhoáng của anh, chứ chẳng có một ai biết đến quá khứ không mấy gì tốt đẹp mà anh đã từng trải.
Năm xưa bố và mẹ anh vì chữ yêu mà đến với nhau, bà là không có địa vị lẫn gia thế chỉ là gái tiếp rượu ở hộp đêm, đó cũng là cách mà hai người họ gặp gỡ nhau.

Mẹ anh thua Hàn Thiên Ngụy tận gần mười tuổi nhưng bà đã nói rằng tình cảm của bà dành cho ông ấy là thật lòng, không màng đến khoảng cách của địa vị và tuổi tác.

Hai người họ khó khăn lắm mới vượt qua mọi rào cảng để đến tới hôn nhân; thanh thuần, hiền lương chỉ là vỏ bọc bên ngoài để bà qua mắt mọi người.

Đến khi sinh con mới chào đời được tám tháng tuổi, người đàn bà này đã không còn xứng làm con dâu nhà họ Hàn.Trong một lần bất cẩn bà ta đã bị phát hiện có quan hệ bất chính với người khác ở bên ngoài, không chỉ với một, mà với rất nhiều người.

Vì đứa con còn rất nhỏ nên bố anh âm thầm giữ kín chuyện này, mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho bà ta.

Ngựa quen đường cũ, bà ta ruốt cuộc vẫn không bỏ được bản chất của loại gái gọi còn *** loạn với người trong công ty đang hợp tác với Hàn thị, bán đứng cả Hàn gia.
Hàn Thiên Ngụy lần này không còn nhân từ tống cổ mẹ anh ra khỏi nhà không một đồng trong tay, chấm dứt hợp đồng từ mặt công ty đã từng có ơn nâng đỡ nhà họ Hàn.
Từ đó ông ấy xem con mình như cái gai trong mắt, để người hầu nuôi dưỡng nó, nhồi nhét vào đầu những vấn đề về lĩnh vực kinh doanh khi chỉ mới tám tuổi.

Mười sáu tuổi đã biết chơi nhạc cụ, khiêu vũ, toàn bộ lễ nghi đều thuộc lòng, đạt nhiều giải thưởng lớn nhỏ trong nước và ngoài nước,...!Ông ta biến anh thành con rối cho mình, chỉ cần không nghe lời sẽ bị đánh cho một trận sống chết.

Mỗi lần như vậy đều lập đi lập lại một câu: “ Bố đã hối hận khi lấy mẹ mày.

Mày muốn sống và trở thành thứ rẻ rách bẩn thỉu như con đ* đó sao? Chỉ đến khi tao chết thì mày mới thoát khỏi sự kiểm soát của tao có biết chưa...v.v.v...”
Hàn Thiên Ngạo cúi gầm mặt, cúi đầu chào bố mình một tiếng, không nói gì sau đó bỏ đi.
Suy cho cùng, sinh ra trong một gia tộc quyền lực và giàu có cũng không hề sung sướng gì hơn những đứa trẻ nghèo đói, lang thang khắp đầu đường xó chợ kia cả.

Chỉ là được ăn sung mặc sướng, khoác trên người vàng bạc châu báu nhưng về mặc tinh thần thì lại vô cùng là thậm tệ.

Cả một đời phải đấu đá, tranh giành cho đến khi chỉ còn cái thân tàn ma dại, cho đến lúc hơi thở cuối còn sót lại..
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 52: 52: Vị Khách Không Mời Mà Đến


Vị khách không mời mà đến.
Tối đó, Lục Mạn Y về đến nhà bầu không khí có chút kì quái, ngay cả Thư kí Tô cũng phải thấy làm lạ.

Con đường mòn lát đá phiến to xen kẽ còn có đá vụn, những khe hở mọc đầy rêu xanh nay lại có chút âm u đến một ngọn đèn cũng không thấy.

Những bức tường trắng dọc theo đoạn đường gần đó đã trải qua bao sự ăn mòn của thời gian cùng với tác động vật lí của thiên nhiên đã bị gió sương cùng với cát bụi phủ đầy, loang lỗ biếng sắc còn xuất hiện vài vết rạn nứt khá lớn.

Đoạn đường lại thêm vắng vẻ khiến cho con người ta có chút lạnh.

Đi thêm chưa được bao lâu thì đã về đến nhà.

Đến người gác cổng tối nay cũng không có, tòa nhà cũng không lấy nổi một ánh đèn nhỏ.
Mạn Y đôt nhiên có chút kích động, hơi cau mày nói: “ Không lẽ đường dây điện khu này bị hỏng rồi ư?”
Thư kí Tô bên này cũng cảm thấy có gì đó không đúng, lập tức lộ ra nét mặt hoài nghi.

Cô chậm rãi cho xe tiến đến phía trước, khôi phục lại điệu bộ lãnh đạm ban đầu để trấn an Lục Mạn Y.
“ Em ngồi trong này đợi, chị xuống xem xem tình hình thế nào.”

Tô uyển Ninh đậu xe ngay trước cổng, cô móc ra trong túi áo khoác là một chiếc điện thoại, chỉ trỏ vài cái đèn flash bật lên, trước mặt dường như rõ ràng hơn nhiều.

Kể cả có đèn xe lẫn ánh sáng của điện thoại vẫn không đủ để sáng hết màn đêm đang tắt lịm, cô bước chân khập khiễng đi thêm vài bước dò thám.

Kì lạ, cổng biệt thự lại không hề khóa, thế nào lại như vậy?
Uỵch!
Có tiếng động! Uyên Ninh cảnh giác nhìn xung quanh, hóa ra là tiểu thư nhưng lại đang ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt cau có trông có vẻ khá đau đớn.
“ Y Y sao em lại ra đây?”
“ A...!chỉ là muốn xem thử tình hình thế nào.” Lục Mạn Y xoa mông, điêun dáng khờ khạo trả lời.

Sau cô đột nhiên nhớ đển gì đó: “ Em có đem theo chìa khóa bên người.

May thật!”
“ Không cửa không hề bị khóa.

Ắt hẳn có người bên trong.”
Cô nheo mắt lại, đặt tay lên vai Uyển Ninh: “ Khoang đã! Nếu vậy trong đó lẽ ra phải có động tĩnh.

Chuyện không đơn giản như chúng ta nghĩ, đúng thật là có người nhưng đáng ra họ phải làm ầm lên chứ không thể nào yên tĩnh giống như bây giờ.”
“ Lẽ nào...”
“ Suỵt! Đi theo em.” Cô đặt ngón trỏ của mình lên môi Uyển Ninh, ra hiệu giữ im lặng.
Đại khái đã hiểu ra được ý định, Tô Uyển Ninh rọi đèn đi theo cô.

Được một lúc, hai người đi ngang qua một cây cổ thụ cao to quen thuộc, nhiều nhánh chằng chịt đâm ra đan chéo vào nhau.

Giữa không gian tối tăm tĩnh mịch, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng lá khô xào xạc cùng với tiếng gió vi vu đến lạnh cả sống lưng.

Còn cả tiếng lá khô rột roạt bị giẫm nát bởi những bước chân chậm rãi, nặng trĩu đè lên chúng.

Quãng đường ngày càng được rút ngắn, cả hai dường như đã sắp đến được cửa chính của căn biệt thự.

Khi chị em họ đến nơi, hai tay buông lỏng, khuôn mặt khuất sau bóng tối, họ đứng bất động chằm chằm nhìn vào tay nắm cửa.
Chưa biết chuyện gì sẽ xảy đến với bọn họ tiếp theo nếu như cả hai đẩy cửa và đặt chân vào bên trong căn nhà.

Lẽ nào nơi này lại có trộm sao? Do dự một lúc lâu, Uyển Ninh mới quyết định đưa tay mình đặt lên mở khóa cửa bằng vân tay.
Títtt! - Vân tay đã được xác nhận.
Cạch! Cửa lớn mở rộng ra.
Cùng tiến vào bên trong, cả hai giơ tay rọi đèn Flash ngó trừng thật kĩ xung quanh gian phòng, không hề có một dấu vết nào chứng minh rằng từng có người xuất hiện ở đây..
 
Cô Vợ Siêu Mẫu Của Tổng Tài Nghiện Vợ
Chương 53: 53: Anh Trai Đến Thăm Nhà


Tô Uyên Ninh mò đến góc tường, chạm vào công tắc, tất thảy đèn trên trần nhà đều được bật lên, biệt thự lại sáng rực lên.

Nhưng họ vẫn chưa nhận ra, mọi hành động cử chỉ từ nãy đến giờ của hai người đều đã được quan sát.
Dừng khoảng trừng là hai giây, không nói câu nào Lục Mạn Y đã lao thẳng lên tầng rồi rẽ phải chạy cho đến khi đứng trước căn phòng thứ ba gần cuối dãy mới chịu ngưng lại.

Một cước đạp phanh cánh cửa chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Ngay chính khoảng khắc đưa mắt nhìn vào bên trong, cô bắt gặp bóng dáng to lớn của một người đàn ông đang cuống cuồng lên tìm chỗ ẩn nấp.

Làm sao mà qua được mắt cô! Nhanh chóng tóm gọn tên đó trong tay, véo một cái rồi từ miệng cô thốt ra một cái tên quen thuộc:
“ LỤC TƯ THẦNNNNN!” Độ cao của giọng nói được kéo dài.

Người đàn ông giật bắn cả người, phải rướn người xuôi theo còn vặn cong mình vì quá đau đớn.

Mặc dù rất muốn la lên nhưng vì để giữ sĩ diện đã đành cắn răng chịu đựng.
Đợi đến khi Lục Mạn Y chút hết lửa giận thì mới buông tha cho anh.

Lục Tư Thần thở ra nhẹ nhõm.
7 tiếng trước...
Tại sân bay nước A, Lục Tử Thần mặc một bộ hoodie xám kéo theo chiếc vali nhỏ đủ để đựng vài vật dụng quan trọng.

Đằng sau là hai vệ sĩ theo chân cùng anh đem thêm ba chiếc vali lớn nhỏ khác.

Khác với em gái mình, anh bắt buộc phải ngồi phi cơ riêng để bay sang nước khác để đảm bảo tính bảo mật và an toàn cho cá nhân, tránh bị lộ lịch trình và paparazzi theo đuôi.
Trước khi chuyến bay khỏi hành anh cũng đã thông báo với Lục gia một tiếng.

Lần này mục đích của anh đến nước B để công tác, nhận thông báo khá đột xuất nên vẫn chưa kịp về đến nhà đã phải lập tức khởi hành trong ngày hôm đó.

Chỉ đủ vỏn vẹn 2 tiếng đồng hồ để thu gom đầy đủ tài liệu cũng như một số vật cần thiết cho chuyến công tác tới.

Sẵn tiện anh cũng ghé thăm đứa em gái bé bỏng của mình xem xem dạo này sống thế nào.

Cũng tại nửa tháng trước anh có lịch trình dài hạn ở New York nên không thể bay về thăm Lục Mạn Y.

Ngay khi nghe tin em gái mình nhập viện, Lục Tử Thần cũng rất sốt ruột, anh không thể tập trung vào công việc của mình ngày hôm đó, nhưng thật may là có hai người Louis và Tô Uyên Ninh bên cạnh thay anh chăm sóc cho cô.
Lần trước đã bỏ lỡ một lần nên lần này Lục Tử Thần quyết định chơi lớn, tạo ngay cho cô một bất ngờ khi về đến nhà, nào ngờ đâu Lục Mạn Y đã kịp phát hiện từ khi đặt chân vào căn nhà.

Em gái anh quá thật rất thông minh! Bất ngờ đâu không thấy lại thấy địa ngục trần gian đang cận kề mỉm cười với anh.
“ Anh hóa ra như vậy!” Mặt xị xuống tỏ vẻ hờn dỗi, bĩu môi Lục Mạn Y nắm chặt quả đấm trong tay.
Không dám quấy nhiễu bầu không khí, Lục Tử Thần khóa miệng không dám phản bác.

Đối diện trước vật nhỏ đáng yêu anh chỉ có thể mềm lòng.
Trải qua ngần ấy thời gian rời xa gia đình, cô thừa nhận rằng mình đã có chút hối hận vì đã chọn cách rời khỏi.

Cô thật sự rất muốn đối diện thổ lộ rằng cô nhớ họ.

Ngũ quan sắc xảo phản phất nét buồn, con ngươi đã ngấn lệ, cô từ phía trước ôm chầm lấy anh trai khóc nấc lên.
“ Tiểu Bảo nhớ anh hai lắm! Cả ông bà nội, papa và cả mami nữaaa~ Hức...Hu hu...Hức hức...”
Nước mắt cô rơi khiến anh đau lòng đến nghẹt thở, Tử Thần hai tay dang rộng ôm Mạn Y vào lòng; tay trái nhẹ nhàng xoa đầu, tay phải vỗ lưng dỗ dành.

Còn đưa tay lên khóe mắt lau đi dòng lệ còn đang đọng lại, giọng ní khàn ấm đặc trưng của anh vang lên:
“ Ngoan đừng khóc, cố gắng sắp xếp công việc rồi anh hai đưa Tiểu Bảo cùng về nhà, có được không? Đưng khóc nữa tiểu thư xinh đẹp nhà ta sẽ xấu xí mất, ngày mai mặt lại sưng húp cả lên anh không chịu trách nhiệm đâu đấy!”
“ Híc! Híc! Lão Thần, anh muốn chết à! Hức!” Lục Mạn Y không nhịn được liền mắng người, còn không ngừng khóc to thêm.
“ Ối không trêu nữa, ngoan nín đi.” Vội vàng trấn an..
 
Back
Top Bottom