Ngôn Tình Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 20: Chương 20


Sau khi giải quyết bữa tối và trở về phòng ,nghĩ đến khoản tiền thưởng Lôi Lạc Thiên cho cô ,Trình Lam không khỏi vui mừng ,ai bảo cô sinh ra đã mê cái đẹp.

Còn tiền thì ai chả thích nên không thể trách cô.

Nhưng Trình Lam là người suy nghĩ sâu xa ,cô ở Trung Quốc chẳng quen biết ai trừ Lôi Lạc Thiên ,ô tô cô lái không giỏi nên muốn đi đâu cũng không thể nhờ người khác .Dù sao ở Hồng Kông cô cũng là dân đua xe moto chuyên nghiệp ,sao không thử ở Trung Quốc một chút .
Sau tìm hiểu xem xét, Trình Lam quyết định dùng tiền của mình mua một chiếc siêu moto BMW S1000RR.

Chiếc xe sẽ được chuyển đến sau 1 tuần nữa .Thỏa mãn với đam mê ,cô tiếp tục vùi đầu vào trai đẹp .
Trình Lam vừa xem được một video hết sức bắt mắt nên cô quyết định áp dụng thử một chút.

Hôm sau ,vừa sáng sớm Trình Lam đã vui vẻ ra khỏi phòng chạy về phía phòng ăn thì gặp Phàm Luân trên đường .Cười vui vẻ vẫy tay với Phàm Luân ,chạy thật nhanh đến chào hỏi rồi cười thật tười :
"Phàm Luân, tôi có quà tặng anh".
"Quà gì ??? Phàm Luân vui vẻ hỏi lại cô".
"Anh xòe tay ra".
Phàm Luân nghe cô xòe bàn tay của mình ra ,Trình Lam đặt bàn tay mình vào tay Phàm Luân:
"Đây nè ,thấy thế nào ????"
Phàm Luân cười sặc sụa nhìn cô không thèm giữ ý tứ hay hình tượng .Hai người cười quên cả trời đất .Bước vào phòng ăn ,cô cùng Phàm Luân vừa đi vừa trêu nhau làm cho tâm tình của Lôi Lạc Thiên thụt sâu không thấy đáy.Lạnh lẽo nhìn Phàm Luân làm cho anh ta dựng tóc gáy, đây là nguyên nhân khiến cho bữa sáng không hề thoải mái ,Tề Phong dù đã quen với khí lạnh bên cạnh Lão đại cũng cảm thấy đáng sợ.
Bữa sáng vừa dứt ,Lôi Lạc Thiên đã lôi ngay Trình Lam lên xe đến Lôi thị mặc cho cô phản kháng .Ngồi trong xe biết mình không làm gì được nên rảnh rỗi quay qua chọc Lão đại .
Đưa bàn tay vào túi áo rồi quay sang nhìn Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại ,đưa tay ra tôi có quà muốn tặng anh ?"
"Quà ?........"Dù miệng hỏi nhưng Lôi Lạc Thiên vẫn đưa bàn tay mình ra trước mặt cô .
Trình Lam liền lồ ng bàn tay mình vào tay Lão đại :
"Quà đây nè ,rất giá trị đúng không Lão đại?"
"Không giá trị chút nào ......"Nói vậy nhưng ánh mắt của Lôi Lạc Thiên lại mang theo tia vui vẻ ,kéo cô đến gần mình ôm vào lòng ,cằm tựa vào vai cô,hai mắt nhắm lại .
Trình Lam bất ngờ vì hành động của Lôi Lạc Thiên liền phản kháng nhưng bị anh ghì chặt ,mặt đỏ như tôm luộc.
Hành động của anh làm cho Tế Phong cũng sửng sốt vài giây.
Ra khỏi xe,mà mặt Trình Lam vẫn chưa hết đỏ .Lẽo đẽo theo Lôi Lạc Thiên ,không ít ánh mắt nhìn cô, một phần vì tò mò một phần cũng vì ganh tỵ.

Nhìn khuôn mặt đỏ đỏ của cô ,Phàm Luân không nhịn được hỏi một tiếng:
"San San sao mặt cô đỏ vậy ?"
"À ,tôi không sao."
Tuy không ai để ý tới cách gọi thân mật của Phàm Luân với Trình Lam ,nhưng Lôi Lạc Thiên đi ngay trước bọn họ nên nghe rất rõ hai từ "Lam Lam".
Tâm tình vui vẻ nhanh chóng biến mất ,làm cho mọi người cảm thấy sợ sệt .Bước vào thang máy chủ tịch ,ai cũng ngạc nhiên vì trước giờ chủ tịch chưa bao giờ liếc nhìn nữ nhân không nói đến việc người đó còn được đi cùng thang máy.Rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ chĩa về phía Trình Lam ,và cũng có một vài nhân vật ganh tỵ.
Vào đến phòng chủ tịch,Lôi Lạc Thiên lạnh giọng nhìn cô :
"Ở đây chờ tôi".
Nhìn mọi người ra khỏi phòng ,cô cũng chẳng có hứng quan sát ,liền ngả người xuống chiếc ghế salong êm ái rộng rãi trong phòng .Rút ra chiếc điện thoại tiếp tục xem phim
Cuộc họp diễn ra hơi căng thẳng vì tâm tình chủ tịch không tốt ,mọi người ra khỏi phòng ,Nhị Hổ nhìn Lão đại sát khí như vậy ,anh liền hướng tới Phàm Luân để hỏi ,nhưng nhận lại chỉ là câu trả lời không biết .Bỗng nhớ đến trò đùa sáng nay của Trình Lam ,Phàm Luân liền quay qua tiếp nối cha anh trọc Nhị Hổ :
"Lão Nhị ,anh xòe tay ra tôi có quà tặng anh".

Nghe đến quà tuy không tin lắm nhưng vẫn xòe tay ra .Hai người bọn họ trêu nhau ngay trong phòng họp ,tuy không lớn tiếng nhưng cũng đủ làm anh lạnh đi thêm mấy phần nữa .

Ra khỏi phòng họp ,lạnh nhạt liếc nhìn hai còn người đang trêu nhau .Phàm Luân ,NHị Hổ dựng tóc gáy trước cái nhìn của Lão đại lật đật theo sau anh .
Vị thư kí nhìn thấy chủ tịch liền chào một tiếng rồi mở cửa cho anh .
Vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng nói của cô :"oppa thật là đẹp trai nhất ".
Sát khí từ người Lôi Lạc Thiên đã phát tán nên đến tận trời xanh , xuống tận 18 tầng địa ngục nhưng người gây ra nó lại không biết gì ,vẫn dán mắt vào cái điện thoại ,cái miệng nhỏ ngắn lại thỉnh thoảng suýt xoa khen ngợi:"Thật soái ,thật đẹp trai ,ôi chồng tương lai của mình ".
Mọi người đứng bên cạnh Lôi Lạc Thiên đều buồn cười trước vẻ mặt của Trình Lam nhưng lại không dám .Bây giờ cô mới nhận thấy bão bùng ,sấm chớp vây quanh mình ,quay lại nhìn Lôi Lạc Thiên ,thấy khuôn mặt anh xám xịt thì không khỏi giật mình .
Cô liền để điện thoại của mình xuống bàn rồi bật dậy chạy lon ton về phía Lôi Lạc Thiên ,cười hì hì chào anh :
"Bây giờ em mới thấy tôi có phải quá muộn hay không hử?"
"Không muộn ,không muộn....."Trình Lam lau mồ hôi nhìn Lôi Lạc Thiên
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 21: 21: Cởi Áo Giúp Lôi Lạc Thiên


Thấy không khí trước mắt ,Phàm Luân cùng Nhị Hổ kéo nhau ra ngoài trả lại không gian riêng tư cho đôi bạn trẻ.
Lôi Lạc Thiên nhìn cô cười trước mắt,hẵng giọng nhướn mày hỏi :
"Đẹp trai ?"
"Đúng ,rất đẹp trai còn rất soái".

Mặc kệ Lôi Lạc Thiên ,cô vui vẻ trả lời ,đầu gật gù như gà mổ thóc.

Nghe câu trả lời của cô, anh đen mặt lại.

Khuôn mặt càng trở lên lạnh lẽo âm u:
"Tôi không đẹp trai ?"
"Lão đại rất đẹp trai ,còn đẹp trai hơn các oppa."

"Vậy sao em không ngắm tôi ?"
"Ách,....Tôi không dám....ai bảo Lão đại mặt lạnh làm gì".

Tất nhiên là câu sau cô không dám nói to, chỉ dám nghĩ trong đầu .
"Thân thể này cho em toàn quyền chà đạp."
Lôi Lạc Thiên nhếch mép hứng thú nhìn khuôn mặt của cô.

Trong suy nghĩ của Lão đại ,cô sẽ đỏ mặt thẹn thùng ,nhưng thật sự sai hoàn toàn khi áp dụng ý nghĩ đó vào Trình Lam mê trai mê tiền.

Cô nhanh chóng gật đầu hào hứng ,hai mắt phát sáng thậm chí còn muốn hét lên.

Cô đang rất kích động :
"Được được ,Lão đại ,mau chóng c ởi đồ".
Lôi Lạc Thiên thấy phản ứng của cô như vậy thì rất thích thú ,anh bước về phía cô ,đứng ngay trước mặt cô.

Hai tay đưa lên cởi từng chiếc cúc một cách chậm rãi, thấy hành động chậm chạp của anh ,cô nhíu mày :
"Lão đại ,nhanh lên một chút ".
"Nếu muốn nhanh em đến cởi giúp tôi".
Chẳng cần biết nam nữ thụ thụ hay người đó là Lão đại ,Trình Lam đưa tay lên xé toạc chiếc áo sơ mi .Body sáu múi hiện ra trước mặt ,bờ ngực cùng cơ bắp đều rất hoàn hảo, .Mắt cô nhìn không chớp ,chỉ tiếc không thể lao lên sờ mó ,dù sao trai đẹp là để ngắm không thể sờ .Nhìn thấy ánh mắt nóng rực của cô nhìn vào mình ,Lôi Lạc Thiên nhếch môi cười nhẹ .Giọng nói nóng bỏng phả vào tai cô ,mang theo vài tia trêu chọc :
"Rất thích sao ?"
Như một phản xạ tự nhiên ,cái đầu của cô gật gù không thôi ,bàn tay vuốt vuốt cằm ,miệng thì nhận xét không ngừng :
"Rất thích,rất thích ...."

Rồi cô lôi chiếc điện thoại của mình ,lùi về sau một bước ,bắt đầu công việc chụp ảnh .Nhưng chưa kịp chụp tấm nào ,cả người cô đã nằm gọn trong lồ ng ngực của anh :
"Không cần chụp ,mỗi ngày tôi đều cho em ngắm .Nhưng sao không làm nốt công việc còn lại".
"Việc gì ? Cô mù tịt nhìn anh".
"Còn phía dưới em chưa có xem, tôi chắc chắn em sẽ thích nó hơn".

Trình Lam nằm trong lồ ng ngực anh ,khuôn mặt đỏ bừng trong giây lát .Ra khỏi vòng tay của anh ,mắt cô liếc nhìn Lão đại :
"Lão đại ,anh thật vô sỉ".

Rồi cô chạy vụt ra khỏi phòng với khuôn mặt đỏ chót.
Thấy cô xấu hổ chạy ra ,Lôi Lạc Thiên vui vẻ gọi thư kí :
"Một bộ đồ".
Ở bên ngoài ,Phàm Luân thấy cô mặt đỏ chót chạy ra thì tò mò hỏi :
"Cô làm sao vậy?"
"Tôi không sao ,tại trời nóng quá ,..haha..."
"Nhưng sao Lão đại lại cần đồ mới ,cô biết không ?"
Trình Lam lắc đầu ,tai cũng bắt đầu đỏ lên ,tại mặt cô mỏng quá mà .Bộ đồ được mang đến và đưa vào trong phòng .Phàm Luân lại nheo mắt hỏi lại :

"Cô thật không biết lý do?"
"Đúng đúng ,tôi thật sự không biết gì cả".
"Em thật sự không biết gì cả?" Lôi Lạc Thiên từ phòng chủ tịch đi ra,mặt lạnh hỏi cô.
"Tôi,....."
"Sao em có thể nóng vội đến mức xé áo của tôi......"
Tất cả mọi người có mặt lúc đó đều bất ngờ vì câu nói của Lôi Lạc Thiên ,Trình Lam nóng máu :
"Tôi chỉ muốn chụp ảnh thôi,có muốn làm gì anh đâu,....Lão đại anh đừng có nghĩ lệch lạc được không ,...."Trình Lam tức giận nhìn thẳng vào Lôi Lạc Thiên mà nói .Mọi người thì đứng xem ,ai cũng có chung một suy nghĩ :Trình Lam rất to gan.
Mặc kệ cô tức giận hay không ,Lôi Lạc Thiên vẫn trêu chọc cô:
"Em biết tôi nghĩ gì?"
"Tất nhiên là biết ,....ai cũng đều biết .."
"Vậy sao ,mấy người có biết không ..." Lôi Lạc Thiên nhướng mày nhìn Phàm Luân cùng thư kí trong phòng .Mọi người bị anh nhìn khiến cho dựng tóc gáy ,họ làm sao dám chọc Lão đại, xin lỗi Trình Lam trong lòng :"Chúng tôi đều không biết "
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 22: 22: Tiêu Bớt Tiền Cho Anh


Trình Lam tức giận nhìn bọn họ ,uất ức không nói được lời nào ,cô muốn xông vào đánh bọn họ một trận nhưng lại không dám :"Các anh ....."
Lúc này Lôi Lạc Thiên ngắt quãng cơn giận của Trình Lam anh nói
"Thôi được rồi ,em không thấy đói sao,.."
Trình Lam nghe thấy anh nói đến ăn mắt cô liền sáng lên trả lời
"Tất nhiên là đói rồi ,.."
Mặt Lôi Lạc Thiên hiện lên ý cười
"Vậy chúng ta đi ăn ....Còn các người ở lại làm việc."
Rồi Lôi Lạc Thiên đi trước Trình Lam lẽo đẽo đi theo sau Lôi Lạc Thiên trên đường xuống cổng công ty ,có rất nhiều người nhìn hai bọn họ ,mọi người nhạc nhiên khi thấy có cô gái đi cùng Lão đại nhưng lại không dám nói ra miệng, nhưng nhân vật chính thì vẫn mặc kệ.
Chiếc xe zenvo trước cổng tập đoàn Lôi gia thu hút ánh nhìn .Nhìn thấy chiếc xe, Trình Lam chạy vọt lên trước lao vào chiếc xe ngắm nghía :
"Lão đại à ,cho tôi có được không ?"
"Em biết lái xe hử?"
"Tất nhiên tôi biết lái nhưng không giỏi thôi."
Kéo cô vứt vào ghế phụ ,Lôi Lạc Thiên quay trở lại ghế lái ,đen mặt vì câu nói của cô:
"Lão đại không ngờ anh biết lái xe ."

Trên đường đi Lôi Lạc Thiên không nói gì ,cô cũng biết điều nên im lặng suốt đường đi .Trước nhà hàng A nổi tiếng .Cô cùng Lôi Lạc Thiên thu hút mọi ánh nhìn ,đi thẳng vào phòng vip.

Vì phòng không có ai ngoài Lôi Lạc Thiên nên cô ăn như hổ đói khác hoàn toàn với phong thái điềm tĩnh của anh .
Giải quyết xong bữa trưa ,Trình Lam thỏa mãn xoa bụng .Nhìn cô như vậy ,anh cảm thấy rất vui vẻ ,chỉ là không thể hiện ra bên ngoài ,thoải mái trêu chọc cô:
"Em đúng là ăn như heo."
Trình Lam không thèm để ý đến lời trêu ghẹo của Lôi Lạc Thiên ,nhắc nhở anh :
"Lão đại ,phần còn lại tặng cho anh làm quà".
"Bắt tôi giả tiền cho em cũng được gọi là quà."
Hai mắt giật giật nhìn anh ,cô cũng không thể phản bác :
"Tôi là đang giúp anh tiêu bớt, không để nhiều quá ,tiền đè chết người".

"Em là đang rủa tôi?" Nheo mắt nguy hiểm nhìn cô gái trước mặt .Trình Lam dựng tóc gáy vì lời cảnh cáo vừa rồi :
"Aha...Lão đại ,tôi mong anh sống lâu trăm tuổi ,con đàn cháu đống ,......." hihi
Cười cười nhìn cô rồi đứng dậy ,thấy anh đi ,cô cũng đuổi theo.

Anh đi ra thanh toán nhân viên ở đó ai cũng riêng kè cung kính với anh làm cô nhìn thấy nhưng không dám nói gì
Ngồi trên xe mà cô không khỏi thắc mắc :
"Lão đại ,có phải anh dùng bom kh ủng bố bọn họ hay không" .
"Đây là nhà hàng của tôi".

Anh buồn cười nhìn cô.
Cô thấy anh nói vậy mặt cô tươi tỉnh nói
"Vậy lần sau tôi có được miễn phí hay không lão đại,,,.."
Anh thấy cô nói vậy liền nói
"Em ham tiền quá rồi ..."
Thấy lão đại bảo mình ham tiền cô chả có gì là tức giận mà còn vui vẻ trả lời anh
"Lão đại ,ai mà chẳng yêu tiền ,...." Cô tự hào nhìn Lôi Lôi Lạc Thiên làm cho anh sa mạc lời .
Cô phá vỡ quá nhiều nguyên tắc của anh nhưng anh lại không có vẻ gì là tức giận cả mà càng lúc anh càng thấy mình muốn cưng chiều cô hơn nữa.
Thấy lão đại không nói gì nên cô đành kiếm chuyện để nói
" Lão đại bây giờ mình đi về công ty hay đi đâu vậy lão đại?"
" Tôi còn có chút việc ở công ty về giải quyết lốt rồi chúng ta về biệt tự Lôi Gia."
" Dạ" cô trả lời câu của anh rồi quay ra nhìn qua cửa xe không biết đang suy nghĩ gì mà rất chăm chú đến mức Lôi Lạc Thiên liếc nhìn cô vài lần mà cô không hề hay biết...!
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 23: 23: Trốn Ra Ngoài


Trình Lam suy tư cả ngày ,cô đang tìm cách trốn ra ngoài Lôi gia vào cuối tuần .Nhưng lại sợ bị Lão đại phát hiện .
Chả là Trình Lam xem được thông báo từ một diễn đàn mà cô hay vào .Cuối tuần này sẽ diễn ra bóng rổ đường phố ,mà nam nhân chơi bóng rổ thường rất đẹp trai cao to lại tài năng ,những thứ đó đối với một người yêu thích cái đẹp như cô sao có thể bỏ lỡ.

Với lại ,cuối tuần xe cô sẽ được gửi tới ,bằng mọi giá cô phải trốn ra ngoài .
Mang tâm trạng ủ rũ xuống phòng ăn thật không giống cô thường ngày .Hôm nay nhiều món cô thích nhưng cô ăn rất ít làm cho ai kia cũng cảm thấy bất ngờ.

Ai hỏi gì cô cũng hờ hững trả lời.

Thấy cô buồn chán như vậy ,Lôi Lạc Rhieen cũng muốn mang cô ra ngoài vào cuối tuần cùng anh :
"Cuối tuần tôi có việc ra ngoài cả ngày e....."
Nhưng chưa để anh nói hết ,Trình Lam đã hét lên đầy vui vẻ:

"Thật sao?"
"Sao em có vẻ vui vậy?" Nheo mắt nguy hiểm nhìn cô.

Nghe thấy vậy ,cô liền biết mình lộ đuôi, bèn hẵng giọng ,bộ mặt thay đổi như chong chóng :
"Đâu có Lão đại,không gặp anh một ngày mà tôi cảm thấy như cả thế kỉ ,cảm thấy đau tim ,ăn không ngon ngủ không yên suy nhược cơ thể ,....."
"Vậy hôm đó em đi cùng tôi....."
"Không được rồi Lão đại, tôi đoán hôm đó tôi sẽ bị bệnh nên ở nhà thì tốt hơn nếu không sẽ lây cho anh ,....tôi ăn xong rồi ,tôi đi trước ......!" Xong ,cô chạy bán sống bán chết về phòng và ...không ngừng cười .
Chuyện quan trọng nhất đã xong ,cô phát hiện không có cách nào chốn khỏi đây ,ai bảo Lôi gia tường cao hào sâu ,đã vậy an ninh còn rất nghiêm ngặt ,cô không thể nào đi cửa sau ,vượt tường hay chui lỗ chó được, tuy mất mặt nhưng cũng không sao mà vấn đề là không có đến một cái lỗ chó để cô chui .Vì vậy Trình Lam cô quyết định đàng hoàng bỏ nhà từ cổng chính ,ngẩng mặt đi ra ngoài trước bao nhiêu người .
Chỉ còn một tuần ,sau giờ làm việc cứ rảnh rỗi cô lại tìm mấy anh vệ sĩ canh gác để trò chuyện cho tiện công việc nhờ vả sau này .Tuy bình thường làm việc nghiêm túc là thế nhưng mặt họ thật sự quá mỏng bị cô trêu mấy câu là đỏ mặt.

Không biết có phải do cô diễn giỏi hay do cô là đứa phụ nữ duy nhất trong cái đống đực ở Lôi gia, nhưng quá trình nguyên nhân không quan trọng quan trọng là kết quả .

Cuối cùng ngày cuối tuần cũng đến ,sau khi nghe tin Lão đại đã ra ngoài ,Trình Lam với bộ đồ rộng thùng thình ,cái mũ vành che hết nửa khuôn mặt lò dò đi ra cổng ,nhìn thấy mấy anh vệ sĩ canh cổng cô đã vậy tay chào bọn họ .
Bước lại gần, tỏ vẻ nhăn nhó nhìn bọn họ:
Các anh có thể cho tôi ra ngoài một lúc được không .
"Lam tiểu thư ,xin lỗi cô nhưng không thể".
"Nhưng bây giờ tôi đang rất gấp ,tôi cần mua vài thứ" .
"Cô mua gì ,có thể bảo người đi mua."
"Bà dì " tôi ghé thăm nhưng tôi lại bị hết đồ dùng nên muốn ra ngoài mua ,ở đây toàn đàn ông nên không tiện" .
Hai người vệ sĩ cũng rất khó xử ,bảo họ đi mua cái đó cho cô còn khó hơn cả giết người .Nhìn nét phân vân trong mắt họ ,cô quyết định dùng chiêu cuối cùng :
"Tôi hứa sẽ về sớm ,mà ở bên ngoài cũng đâu có ai biết tôi là người của Lôi gia nên các anh không cần phải lo".
"Vậy cô nhớ về sớm".
Nhăn nhó gật đầu bước đi .Người vệ sĩ thấy vậy liền hỏi cô;
"Lam tiểu thư ,sao cô không dùng xe".
"A ,tôi bắt taxi cũng được".
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 24: 24: Bị Bắt Tại Trận


"Vậy cô đi cẩn thận".
Thoát được khỏi bọn họ ,Trình Lam bắt taxi tới ngay khu mua sắm .Ai cũng nhìn cô với đôi mắt lạ, ai bảo cô ăn mặc như vậy .Nhanh chóng chọn cho mình bộ đồ cùng một đôi giày hàng hiệu ra khỏi trung tâm và đi dùng dùng bữa trưa .Ai bảo Lão đại rời khỏi Lôi gia muộn như vậy .Việc tiếp theo của cô là đi đón em xe thân yêu .
Nhìn em bé trước mặt làm cô không khỏi phấn khích ,thật sự rất đẹp, không mất công cô bỏ thêm tiền ra để thiết kế lại một chút .
Leo lên chiếc siêu moto ,nhanh chóng đến sân đấu .Có vẻ chiếc moto của cô thu hút không ít ánh nhìn nhưng cô thì vẫn mặc kệ .Không uổng phí chất xám để đến đây ,trận đấu quả thật rất tuyệt .Nhìn xem, thân hình họ thật cường tráng ,nàn da bánh mật thật cuốn hút ,khuôn mặt cũng rất nam tính .Đặc biệt trên sân đấu lại càng thu hút ánh nhìn .
Trận đấu kéo dài hơn 3h đồng hồ .Trong suốt thời gian đấy thì cô chỉ chú tâm ngắm trai còn kết quả thì mặc kệ dù sao cũng có một ngày đi chơi.

Từ lúc ở Trung Quốc cô vẫn chưa có dịp đi.

Sau khi chơi chán chê, Trình Lam quyết định đến bar.

Cô cũng không phải chưa vào bao giờ.
Chiếc xe lướt em trên đường phố ,không khí mát lạnh của buổi tối làm Trình Lam có chút lành lạnh.

Trước cửa bar lớn nhất Bắc Kinh,cô dễ dàng vào bên trong .Không cần vào phòng vip, chọn cho mình một chỗ ngồi ở quầy .Cô thu hút một vài ánh nhìn của cánh đàn ông .Chiếc quần sooc đen ôm trọn đôi chân trắng thon,đôi giày sneaker đen cổ cao càng làm đôi chân thêm dài.Vòng eo thon gọn càng nổi bật với chiếc áo croptop đen ngang eo.Đặc biệt khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì vẫn còn hơi lạnh.Mái tóc dài đen nhánh xõa ra tự nhiên càng mê người .Trong đống phụ nữ mặt cả tấn phấn thì đúng là nổi bật và khác biệt.
Trình Lam không thích uống rượu lên chọn cho mình một ly cocktail.

Bỗng từ xa một người đàn ông tiến về phía cô:
"Cô bé đi một mình sao, muốn bao nhiêu một đêm".
Cười lạnh nhìn gã đàn ông trước mặt ,không thèm để ý ,chỉ phun ra hai từ :
"Cút" .Cô thật sự rất khó chịu.

Từ khi sinh ra đến giờ còn chưa ai dám chửi cô mà gã này dám ăn nói như vậy trước mặt Trình Lam.
Người đàn ông cảm thấy mình bị kinh bỉ ,tức giận đưa tay ra định nắm tóc cô .Trình Lam nhanh như chớp với lấy chai rượu đập vào đầu gã .Cô không thích nói nhiều .
"Đập chết con nhỏ đấy cho tao".

Gã đàn ông ôm đầu quát to.

Gã chẳng cần nể mặt chủ bar là người hô mưa gọi gió trong hắc đạo ,gã đang rất mất mặt.
Nhìn thấy lũ người đang lao vào mình ,cô thở một tiếng ,miệng không khỏi chửi bậy một câu: Ngày đi chơi của cô bị phá hỏng .
Vì đi giày nên cô không khó khăn đánh trả ,bọn này so với lũ tội phạm mà cô bắt thì còn kém xa .Tất cả mọi người ngoài sảnh chính không ai vào giúp cô ,người thì sợ hãi núp đi ,người thì đứng xem .
Trình Lam cô đã nhẹ nhàng không dùng vũ khí mà bọn họ không biết điều .Đánh như này sẽ rất mất sức còn có thể bị thương .Cầm chai rượu phang từng người một nhưng người của gã này cũng không hề ít .Thằng này ngã xuống thì thằng khác lao vào .Đến vệ sĩ canh cửa cũng không làm gì được.
Quản lý của bar thấy vậy liền chạy vào phòng vip ,tuy Lão đại cấm không cho ai vào nhưng chuyện này rất gấp:
"Lão đại ,có đánh nhau ngoài sảnh lớn" .
Nhíu mày nhìn quản lý làm cho anh ta sợ run cả người .
Nhìn sự hỗn loạn ngoài sảnh ,ánh mắt anh Lôi Lạc Thiên trở lên u ám .Bước qua hàng người ,mặt anh càng đen lại khi thấy cô gái nhỏ nhắn đang đánh nhau trước mặt.
"Dừng lại".
Khí thế của Lôi Lạc Thiên làm cho tất cả mọi người trong bar im bặt, có ai mà không biết người đàn ông trước mặt nguy hiểm tới mức nào .
"Lôi đi" .
"Vâng Lão đại".

Trình Lam nhìn đám người đánh nhau với mình bị lôi đi ,bất giác nuốt nước bọt .
Quay qua nhìn Trình Lam ,cô gái này dám trốn ra ngoài lại còn dám ăn mặc như vậy, không những vậy còn gây sự đánh nhau .
Nhìn thấy Lôi Lạc Thiên nhìn mình ,Trình Lam cúi gằm mặt không dám ngẩng lên nhìn .Tề Phong cũng bất ngờ vì sự có mặt của cô ở đây .Lạnh lùng nhìn cô :
"Em còn dám trốn ra ngoài."
"Tôi ,Tôi,....sợ sệt nhìn Lôi Lạc Thiên trước mặt".
"Đánh nhau ,lại còn ăn mặc như vậy".

Vừa nói Lôi Lạc Thiên vừa cởi áo vest bên ngoài khoác cho cô.
Trước mắt của mọi người trong Bar bế cô ra ngoài .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 25: 25: Cùng Một Phòng


Trình Lam ngồi trên đùi Lôi Lạc Thiên.

Cô không dám ngẩng mặt lên vì sợ.

Lão đại đang rất tức giận.

Tình trạng im lặng kéo dài cho đến khi về đến Lôi gia.
Bế cô ra khỏi xe ,chỉ để lại cho Tề Phong một câu :
"Đem đồ của Lam tiểu thư lên phòng tôi".
Dù mọi người trong Lôi gia nhìn thấy ,họ cũng chẳng dám tò mò ,vẫn tiếp tục công việc như bình thường .
Bước vào căn phòng ,vứt cô lên chiếc giường .Cả người Trình Lam bị bao bọc bởi hai tay của Lôi Lạc Thiên ,ánh mắt tro xám nhìn thẳng vào cô :
"Em đúng là to gan".
"Lão đại ,lần sau không thế nữa".
"Còn có lần sau".

Lạnh nhạt nhìn Trình Lam ,giọng nói mang theo sự tức giận.
"Lần này em đã chạm đến giới hạn của tôi".

Mở to mắt nhìn khuôn mặt gần kề trước mặt .Đôi môi lạnh lẽo của Lôi Lạc Thiên phủ lên đôi môi hồng hào nhỏ nhắn của cô.

Nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của cô trước mặt ,Lôi Lạc Thiên cảm thấy hài lòng ,nhìn là biết đây là lần đầu cô hôn:
"Nhắm mắt lại".
Trình Lam định mở miệng :"L..." nhưng lại là cơ hội để cho chiếc lưỡi của anh càn quét .Trình Lam không dám thở .Nhìn cô đỏ mặt ,anh mới từ từ rời khỏi môi cô.

Nhân cơ hội Trình Lam bật dậy chạy vào phòng tắm.

Nhìn vẻ mặt đỏ lựu của mình trong gương ,cô chỉ biết thở dài .Nhưng điều làm cô chú ý là dòng máu chảy từ mũi của cô .
"Chắc do nóng quá nên chảy máu".
Bật vòi nước để tắm ,từng dòng nước mát lạnh làm cho cô tỉnh táo hơn, màu đỏ trên mặt cũng đã mất .Nhưng cô không có đồ để thay .Mặc chiếc áo tắm thắt dây cẩn thận .May cô không cao lắm nên chiếc áo cũng đến đầu gối.

Hé cửa thò đầu ra .Thấy cô như vậy ,anh không khỏi buồn cười :
"Mau ra đây".
"Nhưng tôi không có đồ thay".

"Đồ ở trong tủ".

Sau khi thay đồ xong ,cô mới thoải mái đứng trước Lôi Lạc Thiên
"Ngủ đi ,tôi đi tắm ".
Nhìn Lôi Lạc Thiên bước vào phòng tắm ,Trình Lam thoải mái nằm nên ghế sofa trong phòng ,chỉ trong chốc lát cô đã đi đánh cờ với chu công .
Nhìn cô nằm trên ghế ,Lôi Lạc Thiên bế cô đặt lên giường .Ôm cô vào lòng .Nhìn cô gái trong lòng mình anh không khỏi cảm thấy vui vẻ .Cô chính là giới hạn của anh .
Trình Lam thức dậy rất đúng giờ .Không khỏi giật mình nhìn người trước mặt .Càng giật mình hơn là chân cô đang gác lên Lão đại, giật mình hơn nữa Lão đại không mặc áo .Nhưng cũng phải công nhận Lão đại vừa yêu nghiệt ,cơ thể lại rất đẹp.

Cứ nằm như vậy nhìn Lôi Lạc Thiên ,mà không hề biết có ánh mắt cứ nhìn mình .Nhưng cảm thấy có gì đó ,Tronhf Lam liền bật dậy chạy vào phòng tắm.

Máu mũi cô lại chảy "Mình quá mê trai "
Vệ sinh cá nhân xong ,ra khỏi phòng thì đã không thấy Lôi Lạc Thiên .Vì cái bụng đang réo lên cô liền chạy xuống phòng ăn .
Trở về quỹ đạo ,cô vẫn đến phòng chế tạo làm việc như thường ngày .
Nhưng người canh gác thì đã bị thay thế .
Trong phòng làm việc ,sự im ắng được đánh thức bởi một giọng nói lạnh lùng :
"Cậu đi xử lý".
"Vâng ,Lão đại".

Người đàn ông tên Phàm Luân cung kính trả lời .Lôi Lạc Thiên im lặng thâm trầm ,nhưng nụ cười nhè nhẹ trên môi thay đổi không khí lạnh lẽo u ám trong phòng.
Ngoài trời đã tối, không gian yên ắng tĩnh mịch.

Nhưng trong một căn phòng rộng lớn sang trọng ,tiếng cười của Trình Lam lại phá vỡ sự yên tĩnh vốn có thường ngày.
Chỉ là cô đang ngồi ngắm trai trong điện thoại làm cho người nào đó trong phòng tắm phải đen mặt .Không phải vì cô cười mà vì cô cứ thỉnh thoảng lại :"Đẹp trai quá đi ".
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 26: 26: Tụ Máu Não


Giật điện thoại trên tay cô vứt sang một bên.

Trình Lam đang xem thì mất hứng ,ngước mặt lên định chửi thì đã thấy mặt Lão đại ngay trước mặt, hơn nữa anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Hai mắt mơ màng nhìn chằm chằm vào thân hình của anh không chớp.

Nhìn cô như vậy ,Lôi Lạc Thiên không khỏi buồn cười ,giọng nói quyến rũ phả vào tai cô:
"Có muốn sờ thử không ?"
Trình Lamo gật gật lại lắc lắc ,mặt đỏ lự phi luôn lên giường chui vào trong chăn không thò đầu ra ngoài .Lôi Lạc Thiên tiến về phía giường lớn ,vạch chăn ra kéo cô vào lòng mình .
Hôm nay, cô cùng Lão đại đến bệnh viện thăm Phàm Luân .Tuần trước Phàm Luân sang Châu Phi sử lý công việc không may bị thương đang nằm trong bệnh viện Lôi gia .
Nhìn thấy Phàm Luân nằm trên giường bệnh .Cô không khỏi buồn cười nhưng vẫn mở miệng hỏi thăm:
"Phàm Luân ,anh có sao không ?"
"Lam Lam tôi không sao".

Mỉm cười nhìn cô trước mặt ,nhưng nụ cười tắt ngấm khi thấy Lão đại lạnh mặt nhìn mình .Thấy bọn họ báo cáo công việc ,cô cũng xin phép Lôi Lạc Thiên cho ra ngoài tham quan.
Hỏi đường đến khoa não bộ ,Trình Lam có chút lo lắng .Dạo này cô hay bị chảy máu mũi ,thường xuyên bị chóng mặt lại nhớ tới lần va chạm trong hang .
Sau khi kiểm tra ,cô cúi chào bác sĩ ra về.
Bước vào phòng bệnh của Phàm Luân ,lấy lý do cho câu hỏi của Lôi Lạc Thiên :
"Tôi đi vòng quanh bị lạc đường nên về hơi muộn."
Ngồi trên xe mà cô cứ suy nghĩ lại cuộc nói chuyện với bác sĩ .
"Cô bị tụ máu ở tiểu não, cần phải phỗ thuật .Nếu không thị giác sẽ bị giảm ,có thể dẫn đến hôn mê.
Tỷ lệ thành công là bao nhiêu ?
Hơn 30%, nhưng vì ở tiểu não nên khả năng sẽ thấp hơn.
Nếu không phỗ thuật thì tôi có bao nhiêu thời gian.
Nhiều nhất là hai tháng ,tôi sẽ cho cô thuốc giảm đau.

Không cần ,cảm ơn bác sĩ."
Xe dừng lại trước tập đoàn Lôi thị, nhìn cô ngủ gật bên cạnh ,Lôi Lạc Thiên nhẹ nhàng bế cô trước hàng nghìn nhân viên .Chỉ là có một ánh mắt độc ác nhìn nhìn chằm chằm vào gương ,mặt ngủ say của Trình Lam.
Đặt cô lên ghế sofa trong phòng ,nhìn cô lần cuối rồi ra khỏi phòng bước về phòng họp.
Trình Lam đang ngủ ,cơn đau đầu làm cho cô tỉnh dậy .Cảm thấy có dòng ấm nóng chảy ra từ mũi ,cô chạy ngay vào phòng vệ sinh .Hất nước lên mặt cho tỉnh táo ,từ từ bước ra ngoài giật mình vì thấy Lôi Lạc Thiên ngồi trên bàn làm việc nhìn mình ,cười gượng nhìn Lôi Lạc Thiên :
"Tôi vừa mới ngủ dậy nên đi rửa mặt."
"Em ngủ như lợn vậy".
Nhìn lên đồng hồ trên điện thoại, cô cũng hơi bất ngờ nhưng vẻ mặt biến sắc khi biết nguyên nhân .
Một tuần nữa lại trôi qua ,cô hàng ngày vẫn làm việc ở Lôi gia ,thỉnh thoảng lại đến Lôi thị chịu đựng ánh mắt của đám nhân viên nữ.

Chỉ có một vài thứ thay đổi ,số lần cô chảy máu cam nhiều hơn ,cô ngủ cũng lâu hơn trước ,cơn đau đầu thì càng ngày càng khó chống chọi, mắt cô thỉnh thoảng rất khó nhìn.

Nhưng đó không phải là điều làm cô thấy hoang mang .Chỉ là một thay đổi nhỏ trong cảm xúc của bản thân.Cô dường như quen với sự có mặt của Lôi Lạc Thiên ,quen mỗi buổi tối anh giật điện thoại từ tay cô ,quen anh ôm khi ngủ ,quen nhìn anh ,...Dường như thói quen là một thứ đáng sợ.
Giật mình vì suy nghĩ đó của mình.

Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần .Hôm nay cô cùng Lão đại đến Vương gia .Vương Thần chính là người đàn ông đã trêu Trình Lam ở quán bar ,con của Vương Cẩn -người đứng đầu lực lượng mafia ở Trung Quốc .Ông ta cho mời Lôi Lạc Thiên đến để xin lỗi và xin thả con trai ông ta .Từ trước đến nay ,hắc đạo và mafia không hề dính dáng nhưng vì trụ sở của Lôi gia ở Trung Quốc nên Lôi Lạc Thiên nể mặt ông ta mà đến
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 27: 27: Bom


Nhìn hai hàng người trước mặt, Trình Lam cô không khỏi thở dài:"Đúng là mafia".
Lôi Lạc Thiên bước xuống khỏi xe, khí thế của anh áp đảo toàn bộ .Tuy không nói gì nhưng chỉ cái liếc mắt cũng làm cho người ta kinh hãi .Từng bước vào bên trong ,Trình Lam chú ý quan sát đường đi và mọi thứ được bố trí như thế nào ,giống như cô ai trong Lôi gia cũng vậy.
Cả quãng đường Vương Cẩn luôn quát sát cô.

Nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn mềm yếu trước mặt .Ông không khỏi tức giận thằng con trai của mình .Chỉ vì một người phụ nữ ngu ngốc mà gây sự với Lôi gia.

Nhưng đây cũng là cơ hội mới cho ông.
Đứng bên cạnh Lôi Lạc Thiên nhìn Lão đại cùng Vương Cẩn nói chuyện :
Sai lầm lần này là do con trai tôi gây ra nhưng nó là đứa duy nhất của Vương Cẩn tôi đây nên mong Lão đại bỏ qua, đảo Iguana thì thế nào .
"Vương Lão đại cũng thật có lòng nhưng Lôi gia chúng tôi không cần nó."
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Lôi Lạc Thiên trước mặt dù tức giận nhưng ông vẫn phải dáng nhịn:
"Vậy Lão đại có hứng thú với thứ gì ?"

"Toàn bộ khu vực Vương gia ở Hồng Kong."
Nhìn hai người bàn luận gay gắt trước mặt ,Trình Lam không khỏi lo lắng .Đồng hồ điện tử trên tay cô phát hiện ra một lượng nhỏ chất phóng xạ, có chất phóng xạ chắc chắn có bom rồi .Dựa vào nhiệt độ từ bộ cảm ứng của đồng hồ trên tay cô là biết bom ở rất gần và tầm vài quả ,vì bom chưa kích hoạt lên đồng hồ chưa rung, chắc chắn bom hẹn giờ và khả năng công phá lớn trong phạm vi nhất định.
Điều làm cô lo ngại dưới ghế Lão đại có một quả bom.
Vận dụng khả năng mặt dày và diễn xuất của mình ,Trình Lam véo thật mạnh vào đùi ,mắt cô bắt đầu long lanh."A" kêu lên một tiếng yếu ớt ,cô cúi người về phía Lôi Lạc Thiên vừa vặn miệng cô để sát tai anh:"bom".Nhưng mặt anh vẫn lạnh lẽo như vậy ,như là anh biết trước việc đặt bom.
Không một ai biết cô diễn trò trừ anh.Vương Cẩn khinh bỉ nhìn Trình Lam trước mặt nhưng vẫn lên tiếng hỏi thăm:
"Tiểu thư đây có sao không ?"
"A,thật xin lỗi các vị,tại tối hôm qua Lão đại hơi mạnh mẽ nên hôm nay còn chút đau, không đáng ngại."
Tề Phong và Phàm Luân đứng ngay cạnh cô có chút buồn cười nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như vậy .Nghe lời nói của cô như vậy ,không phải càng làm cho tội của Vương Thần con trai ông ta to hơn vì đã đụng đến người phụ nữ của Lôi Lạc Thiên .
Lôi Lạc Thiên vẫn bình thản nhìn người đàn ông đang diễn trò trước mặt .Bỗng chuông điện thoại của ông ta reo lên ,mỉm cười lịch sự với đám người của Lôi Lạc Thiên :
"Xin phép cho tôi ra ngoài một chút".
Tề Phonh thấy vậy thì không khỏi tức giận :
"Lão đại vì nể mặt ngài là trưởng bối nên đã đích thân tới đây, vì một cuộc điện thoại mà vô lễ với Lão đại chúng tôi như vậy ,xem ra ông không nể mặt Lôi gia ".
"Thành thật xin lỗi ..."Nhưng ông ta chưa kịp nói xong thì Trình Lam đã lao về phía ông ta ,hành động của cô không ai có thể đoán trước .
Một khẩu súng đã kề ngay vào thái dương ông ta.

Biết mình bị phát hiện ,ông ta cũng không còn sự lựa chọn nào khác ,đâm lao thì phải theo lao, Lôi Lạc Thiên không chết thì ông ta cũng phải chết ,ông không tin mình lại không giết được Lôi Lạc Thiên ngay trên địa bàn của mình:"Lôi Lạc Thiên ".Ông ta gằn giọng mạnh ,giọng nói chứa đầy sự tức giận
"Tôi mà chết thì các người cũng chết theo,căn phòng này khắp nơi đều là bom".

Phàm Luân thấy ông ta tự tin như vậy thì nhếch môi cười khinh bỉ rồi cung kính quay sang Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại ,đã phá hủy được hệ thống kích hoạt bom".
Vương Cẩn sửng sốt hoảng sợ trong giây lát ,rồi ông ta lại cười điên loạn ,mắt hằn máu nhìn Lôi Lạc Thiên ,nhưng một phát súng vào đầu đã làm ông ta chết không kịp nhắm mắt.
Người của Vương gia thấy Vương Cẩn bị giết thì hùng hổ xông vào chém giết .Toàn bộ người của Lôi gia đều rút súng ra bắn trả .
Trình Lam cảm thấy chiếc đồng hồ trên tay bắt đầu rung mạnh ,khẽ chửi thề rồi thông báo cho Lôi Lạc Thiên :

"Lão đại ,có bom sắp nổ".
Nhờ vũ khí của Lôi gia hiện đại hơn rất nhiều ,Lôi Lạc Thiên ,cô cùng Phàm Luân ,Tề Phong và một vài trợ thủ đã nhanh chóng ra được đến cửa lớn của ngôi biệt thự.

Quả bom phát nổ khiến cho không khí nhiễm bụi.
Trình Lam nhảy lên né viên đạn thì không may bị một vật va chạm vào đầu làm cho cô choáng váng.

Cố gắng giữ tỉnh táo đi sau Lôi Lạc Thiên ,mắt cô đang có dấu hiệu khó nhìn ,cố gắng đi sau Lôi Lạc Thiên, hai tay cô vẫn hai khẩu súng và không ngừng bắn.
Ra được đến xe cũng bớt nguy hiểm vì xe của Lôi gia là xe chống đạn.

Lau mồ hôi trên mặt ,Lôi Lạc Thiên lạnh lùng quay về phía cô:
"Sợ?"
"Không có Lão đại."
"Vậy sao nhiều mồ hôi như vậy".

Anh nheo mắt chờ đợi câu trả lời từ cô.
"Nóng ,tôi thấy rất nóng" .

Lần này em đã gây ra chuyện .
"Lão đại, tôi đảm bảo sẽ không dám trốn đi nữa"
Em dám? Lạnh lùng liếc nhìn cô làm cho Trình Lam dựng cả tóc gáy.
"Tôi không dám nữa".
Kéo Trình Lam vào trong lòng mình,anh không hề cảm thấy khó chịu cho dù người cô rất nhiều mồ hôi.

Trình Lam khẽ thiếp đi trong lòng Lão đại, cơn đau đầu khiến cô không chịu nổi.
Tề Phonh lái xe ,Phàm Luân ngồi ngay bên cạnh, tay anh không ngừng gõ bàn phím.
"Lão đại".
"Quét sạch Vương gia".

Nhẹ nhàng vuốt tóc cô ,khuôn mặt lạnh lẽo ,động đến Lôi Lạc Thiên chưa một ai được sống.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 28: 28: Máu


Về đến Lôi gia anh thấy cô vẫn còn ngủ trong lòng mình, muốn cô ngủ thêm nên anh đã tự mình bế cô đi thẳng vào trong rồi lên phòng đặt cô xuống giường đắp chăn cho cô rồi anh lấy đồ đi tắm.

Xong còn đi xử lý công việc
Đến lúc Trình Lam tỉnh dậy đã là tối .Điều làm cô hoảng hốt là mắt cô không nhìn thấy, mọi thứ chỉ là một màu đen.

Cảm thấy mùi tanh ,dựa theo thói quen cô bước chậm rãi vào nhà vệ sinh.

Rửa đi dòng máu trên mũi cô đứng ngây ngốc trước gương.

Cô cũng đã biết sẽ có ngày hôm nay nhưng không ngờ lại sớm như vậy, có lẽ là do va đập lúc sáng.
Từ từ bước ra khỏi phòng vệ sinh, men theo tường đến tủ để đồ, dựa vào cảm nhận tay mà lấy một bồ đồ như mọi ngày .

Tắm rửa sạch sẽ cô lại mon men trở về giường ,mọi việc vẫn diễn ra như thường ngày nhưng có vẻ lâu hơn rất nhiều .Lần mò với lấy chiếc điện thoại, cuộc nói chuyện không làm cô hoảng sợ mà dường như bình tĩnh đến ngạc nhiên .
Lôi Lạc Thiên bước vào phòng ,thấy cô đang ngồi ngây ngốc trong bóng tối.

Bật đèn đi về phía cô ,ôm cô vào lòng ,tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô:
"Sao không bật đèn" .
"Tôi đang tiết kiệm cho Lão đại".

Mỉm cười trêu chọc Lôi Lạc Thiên.

Bụng cô réo liên tục ,cô nhịn đói từ sáng đến giờ rồi.
"Đói sao?" Cưng chiều hỏi cô,ánh mắt ánh lên tia dịu dàng.
Gật đầu thay cho câu trả lời .
"Vậy xuống ăn tối".

Vừa dứt lời Lôi Lạc Thiên đã bế cô xuống phòng ăn.

Trình Lam cứ để yên như vậy không giẫy giụa như mọi ngày, cô cũng đâu có nhìn thấy gì .
Vui vẻ nhìn cô ngoan ngoãn trong lòng mình ,anh lại có h@m muốn giữ cô mãi bên cạnh, muốn cô toàn tâm toàn ý ở lại bên cạnh anh.
Nhìn Trình Lam ngồi im trên ghế, không thấy cô động đũa, anh không khỏi nhíu mày :
"Sao không ăn".

"Tôi không biết ăn món nào" .Cố gắng trả lời câu hỏi của anh, cô chỉ biết thở dài trong lòng ,cô có nhìn thấy gì đâu mà gắp.
Lôi Lạc Thiên gắp cho cô bao nhiêu thức ăn vào bát ,vì đồ ngay trên tay lên không cần nhìn cô cũng có thể gắp được.

Hành động của anh làm cho Tề Phong bên cạnh cũng phải bất ngờ.

Tại Lão đại dịu dàng quá!!!!!!
Lôi Lạc Thiên cần phải đi giải quyết công việc ở trong thư phòng .Bây giờ ở phòng ăn chỉ có một mình cô.

Dựa theo trí nhớ đi đến cầu thang ,lần mò từng bậc để bước lên tầng 3 cũng mất rất nhiều thời gian ,rẽ vào hành lang bên trái ,cô mò được cửa để vào trong phòng ,ngồi trên giường mà cô không khỏi thở dài .
Lôi Lạc Thiên quay trở về phòng ngủ thì cũng đã muộn ,nhìn thấy cô nằm trên giường chảy nhiều mồ hôi ,anh hạ thấp nhiệt độ trong phòng rồi bước vào phòng tắm.

Trở ra với chiếc khăn tắm quấn ngang bụng như mọi ngày ,chui vào trong chăn ôm cô vào lòng để đầu cô gối lên cánh tay anh ,cánh tay còn lại ôm eo cô từ từ chìm vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, Lôi Lạc Thiên đang ngủ bừng tỉnh dậy .Anh cảm thấy có gì đó nóng ấm chảy trên ngực mình .Đèn trong phòng được bật ,một màu đỏ đập vào mắt anh.

Anh vội gọi cho quản gia chuẩn bị xe và vội vàng mặc đồ rồi ôm cô chạy thật nhanh ra xe để đến bệnh viện.

Trên xe chạy tới bệnh viện Lôi gia ,Lôi Lạc Thiên ôm cô trong lòng ,anh không ngừng dùng khăn lau máu chảy từ mũi của cô ,ánh mắt của anh hằn lên cả tia máu.
Tề Phong lái xe không khỏi bất ngờ về sự thay đổi của Lôi Lạc Thiên ,đây là lần đầu anh ta thấy Lão đại lo lắng như vậy.
Tất cả mọi người trong bệnh viện đều được điều động .Đưa cô vào phòng cấp cứu, gằn giọng nhìn các bác sĩ :"Cô ấy sống thì các người sống ".
Tam Hổ chạy đến trước mặt Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại".
"Cậu vào trong với cô ấy".
Tề Phong nhìn Lão đại như vậy ,anh cũng tiến tới nhắc nhở :
"Lão đại ,đồ của anh đã mang tới ".
Nhưng Lôi Lạc Thiên vẫn yên lặng ,hai mắt anh nhắm lại .Nhị Hổ chạy đến ,cúi chào Lôi Lạc Thiên nhưng anh vẫn không phản ứng .
Lôi Lạc Thiên quay trở lại với bộ đồ mới ,đúng lúc cửa phòng cấp cứu mở ra ,Tam Hổ đi về phía anh .Ánh mắt anh lạnh lẽo ,quét qua toàn bộ bác sĩ trong bệnh viện :
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 29: 29: Bị Bắt Cóc


Khi Trình Lam được cấp cứu thì Lôi Lạc Thiên từ khi thay đồ xong quay lại thì mắt anh cứ dán chặt vào cách cửa phòng cấp cứu, mặt như tula như muốn nhìn thấu cửa phòng để xem tình hình cô như nào.

Khi cửa phòng cấp cứu tắt đèn bác sĩ bước ra khỏi phòng anh đã cất giọng lạnh lùng lên hỏi:
" Tình hình cô ấy như nào?"
" Cô ấy bị tụ máu não.

Lúc tôi kiểm tra cho cô ấy thì thấy đầu cô ý có phần bị va đậm mạnh cho nên dẫn tới cục máu bên trong bị vỡ.

Cần phải làm phẫu thuật ngay, không thì e rằng tính mạng gặp nguy hiểm."
Anh lạnh lùng nói:
"Tìm bác sĩ giỏi nhất về đây ,sáng mai sẽ phẫu thuật ,chỉ 1% cũng phải thành công".
"Vâng ,lão đại".
Trình Lam được chuyển vào phòng vip của bệnh viện Lôi gia.

Nhìn thân hình nhỏ nhắn của cô bị bao nhiêu thiết bị gắn vào ,sự lạnh lẽo của Lôi Lạc Thiên dường như biến mất .Mọi ngày cô vui vẻ cười nói nhưng bây giờ lại im lặng đến đáng sợ.
Khẽ hôn vào vầng trán của cô ,Lôi Lạc Thiên khác biệt hẳn với mọi ngày ,sự lãnh khốc tàn nhẫn máu lạnh của anh đều biến mất trước cô gái trước mặt .
Bác sĩ thực hiện ca mổ cho Trình Lam là Jack -50 tuổi, chuyên gia khoa não ở Mĩ .Ca mổ thực hiện từ lúc 3h sáng ,ngay lúc Jack được đưa đến bệnh viện.
Cả bệnh viện bao trùm một không khí lạnh lẽo ,Lôi Lạc Thiên ở bên ngoài phòng phẫu thuật.

Từ đầu tới cuối anh đều im lặng nhưng nhìn đôi mắt vằn đỏ của anh là biết anh đang cố gắng kiềm chế.
Một người chạy từ phòng cấp cứu ra ,khuôn mặt vẫn chưa hết hốt hoảng :
"Bệnh nhân mất rất nhiều máu ,cần tiếp máu ,ai thuộc nhóm Rh-?"
"Lấy của tôi.

Lôi Lạc Thiên đã lên tiếng kể từ lúc bật đèn".
"Xin mời theo tôi".
Bước vào phòng phẫu thuật, nhìn cô với những thiết bị đang nằm trên giường .
Nhìn từng giọt máu của anh đi vào người cô, khẽ thì thầm :"Em đừng mong thoát khỏi tôi, cả đời này em chỉ là của tôi ,muốn chết cũng phải có sự cho phép của tôi."
Dù bị mất một lượng máu nhưng nhìn anh không có vẻ gì mệt mỏi.

Ngồi ngoài phòng phẫu thuật ánh mắt anh vẫn luôn theo dõi bên trong .Nhị Hổ ,Phàm Luân cùng Tề Phong nhìn anh như vậy ,khẽ giọng :
"Lão đại ,anh nên đi nghỉ ngơi".
"Từ bao giờ chuyện của tôi đến lượt các chú quả .
"Xin lỗi Lão đại, chúng tôi không có ý đó ".
"Đừng để chuyện này xảy ra lần thứ hai".
"Vâng Lão đại.

Cung kính trả lời Lôi Lạc Thiên".

Đã hơn 8 tiếng từ lúc bắt đầu phẫu thuật, mọi người ai cũng đều lo lắng.
"Ting" Jack dẫn đầu một đoàn bác sĩ bước ra ,ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi .
"Phẫu thuật thành công ,chỉ cần đợi cô ấy tỉnh lại, mong Lão đại không cần lo lắng" .
Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm ,Lôi Lạc Thiên bước vào phòng bệnh của cô.

Nhìn vẻ mặt mất sức sống của cô ,nhìn những thiết bị trên người cô không ngừng hoạt động ,ánh mắt thoáng qua tia đau lòng .
Phòng bệnh của Trình Lam được canh gác cẩn thận ,cửa ra vào có hai vệ sĩ đứng canh .
Lôi Lạc Thiên vừa ngồi trên ghế sofa, vừa làm việc .Trong phòng yên ắng chỉ nghe tiếng máy móc tiếng lật giấy .Cả tuần cô hôn mê ,anh đều làm việc ,sinh hoạt ở cạnh cô .Vì là phòng vip lên rất đầy đủ .Mỗi ngày Tam Hổ cùng Jack sẽ đến kiểm tra cho cô.
"Ưm" một tiếng kêu tuy rất nhỏ nhưng cũng thu hút sự chú ý của anh .Đặt giấy tờ lên bàn ,đi về phía giường cô nằm .Anh không khỏi vui mừng khi thấy cô tỉnh dậy ."Nước" bởi vì bao nhiêu lâu không có giọt nước nào lên giọng cô có chút khàn khàn .
Anh dùng môi mình áp vào môi cô .Từng giọt nước được đẩy vào miệng cô.
Nhìn con người trước mặt ,Trình Lam yếu ớt khẽ cười :
"Anh đẹp trai thật đấy".
Khẽ xoa đầu cô :"Đói chưa"
"Lão đại ,tôi muốn ăn vịt quay Bắc Kinh ,cơm chiên Dương Châu, thịt kho Đông Pha, lẩu cừu Mông Cổ".

Không hề để tâm đến những gì cô nói anh chỉ lạnh lùng :
"Mang cháo vào".Nhìn khuôn mặt tức giận của cô anh chỉ khẽ thở dài :
"Khi nào bình phục thì ăn".
Ngậm ngùi để anh đút cho ăn hết cháo, quay qua khẽ hỏi Lôi Lạc Thiên :
"Điện thoại và đồng hồ của tôi đâu".
"Phàm Luân sẽ mang đến".
Nhờ bác sĩ giỏi và những loại thuốc tốt nhất ,qua một tuần Trình Lam cũng hồi phục tốt hơn một chút.

Nhưng hôm nay ,Lôi Lạc Thiên phải trở về Lôi thị vì trong tập đoàn có nội gián đã làm rò rỉ một vài thông tin quan trọng ra ngoài.
Những tên đã theo dõi phòng bệnh của Trình Lam từ lúc cô mới phẫu thuật xong, nhưng vì Lôi Lạc Thiên luôn bên cạnh cô 24/24 nên họ không có cơ hội ra tay và ngày hôm bay đã đến.

Trên hành lang của bệnh viện ,hai thân hình to lớn khẽ ngã xuống .Một vài người tiến vào phòng bệnh của Trình Lam ,dùng một chiếc khăn chụp lên mặt cô, nhẹ nhàng mang cô ra khỏi cổng bệnh viện, vứt cô lên xe rồi lướt đi .Dường như không một ai phát hiện .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 30: 30: Bắt Cóc


Cô bị mấy tên áo đen đưa đến một nhà kho bỏ hoang ở ngoại thành.

Cô bị bọn chúng trói lại lên ghế.

Khi chúng trói cô xong thì có một người con gái đi vào.
" Làm cho cô ta tỉnh đi"
Một tên áo đen cầm một xô nước tạt thẳng vào mặt cô.
Tỉnh lại sau khi bản thân bị tạt một xô nước lạnh ,cô không khỏi chửi thề :"Mẹ kiếp ".
"Chịu tỉnh rồi à...." Người phụ nữ đứng trước mặt cô khinh bỉ lên tiếng .Khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo lộ rõ sự độc ác .Bên cạnh cô ta còn có hai người đàn ông khỏe mạnh.
"Hóa ra là người của Sz, thảo nào tôi được mang được tôi đi".

Không hề hoảng sợ nhìn những người trước mặt, Trình Lam vẫn bình thản lạnh nhạt trả lời .
"Cô cũng giỏi đấy".

Không khỏi ngạc nhiên nhìn Trình Lam, ngoài trừ tổ chức chưa ai biết cô ta là người của tổ chức sát thủ Sz.
Thờ ơ nhìn Vân Thu:
"Ngày gặp cô trong Lưu thị, ánh mắt cô làm tôi rất hứng thú".

Trưởng phòng Vân Thu ,sát thủ của Sz.

Em gái của Vân Nam.
"Sao cô lại biết Vân Nam?" Mặt Vân Thu biến đổi khi nghe thấy hai từ Vân Nam ,nhưng cô ta đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh .Một màn này đã thu vào tầm mắt của Trình Lam :
"Để giết anh ta tôi mất đến gần chục viên đạn ,lãng phí như vậy sao lại không nhớ".
Mặt Vân Thu giận giữ nhìn thẳng vào Trình Lam :
"Mày ,...không hổ danh là con cháu nhà họ Trình .Gia đình mày cũng vang dội ,biết bao đời làm quân nhân phục vụ cho quân đội .Nhưng đến mày thì lại từ bỏ truyền thống của cha mẹ mày làm việc cho Hắc đạo".
"haha "
Khó chịu liếc nhìn Trình Lam ,từ đầu cô ta không thể hiểu được tâm tư của cô.
"Gia đình tôi nổi tiếng vậy sao ,nhưng đáng tiếc ,..."
"Ý gì ?" Nheo mắt lạnh nhạt nhìn Trình Lam.
"Tôi được dạy dỗ để trở thành một sát thủ hơn là một điệp viên ,cảnh sát hay quân nhân.

Nhưng mà cô mang danh là một sát thủ lại đ ộng tình trước con mồi của mình ,haha,..

không phải rất ngốc nghếch sao."
"Cô thì biết cái gì về tôi".

Vân Thu tức giận nhìn về Trình Lam ,cô ta đang cố giữ bình tĩnh trước cô.
Nhìn vẻ mặt biến đổi của Vân Thu ,cô không khỏi tức cười :
"Cô được giao nhiệm vụ giết Lôi Lạc Thiên ,nhờ tổ chức Sz mà cô mới làm được cái chức trưởng phòng ,nhưng cô cũng không ngờ cô lại có tình cảm với Lôi Lạc Thiên.

Bắt cóc tôi là vì cô sợ tôi với anh ta sẽ thành đôi.

Tổ chức của cô chắc hẳn không ngờ cô lại có tình cảm với anh ta".
"Haha,...nếu tôi trở thành Lôi phu nhân không phải Sz cũng không dám động đến tôi hay sao."
"Cô đúng là quá tầm thường".Cười khinh bỉ nhìn Vân Thu .
Thấy ánh mắt của cô và thái độ hờ hững lạnh nhạt của Trình Lam ,cô ta không khỏi tức giận :
"Cái chết trước đây của cô bây giờ nên thành hiện thực ,cô sẽ gặp cha mẹ cô ,nhớ báo tin thành tựu mà ba mẹ cô tạo ra đang thu hút sự chú ý ,bom Ab của ba mẹ cô đang được khai thác rất tốt".

Nhìn cô ta bước ra khỏi phòng mà cô không khỏi hoang mang ,cô cũng đã từng xem qua thiết kế của nó ,bom sóng âm ,phạm vi phá hủy trong bán kính gần 1km ,trước lúc bà cô mất cũng vẫn lo sợ mặc dù người ngoài không ai biết về nó ,vậy mà bây giờ nó đang được chế tạo.
Gác lại mấy cái suy nghĩ ,cô cần tìm cách ra khỏi đây ,cô không khỏi thở dài :"Cô ta cũng thông minh, nhốt mình trong cái căn phòng kín như vậy ,một con ruồi cũng không lọt vào được.

Nhìn chiếc đồng hồ trong tay mình ,ở đây quá kín không thể kết nối với điện thoại của cô.
Theo cô suy đoán ,vụ bắt cóc lần này không hề có sự giúp đỡ của Sz, ngoài cô ta ra thì mấy gã khác là cô ta thuê.

Không ngừng tặc lưỡi ,mấy người canh gác chỗ cô chắc chắn do cô ta thủ tiêu ,mấy gã kia làm sao có khả năng ,còn nguyên nhân cô ta dụ được Lôi Lạc Thiên rời đi thì cô không cần quan tâm.
Đang mải suy nghĩ thì Vân Thu cùng hai gã đàn ông vừa nãy bước vào ,nhìn cô mặc bộ đồ bệnh nhân nằm trên sàn thì không khỏi khinh bỉ ,ra lệnh cho một gã tiến gần về phía cô:
"Tiêm cho cô ta ,dùng xong nhớ giết".
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 31: 31: Trúng Xuân Dược


"Vâng".

Mấy gã nhìn Trình Lam thì không khỏi thèm thuồng.
Cô ta hài lòng rồi bước ra khỏi căn phòng ,nhìn những người canh gác bên ngoài không thôi đắc ý ,cô ta không tin Trình Lam sẽ không chết.

Bước về chiếc xe rồi phóng đi.
Nhìn thứ thuốc được tiêm vào cơ thể mình ,cô cũng không ngu ngốc mà không biết đó là xuân dược.

Nhìn bàn tay gã lướt trên mặt mình cô không khỏi buồn nôn ,nhưng phải cố nhịn ,giọng nói tựa như lông hồng ,ngọt ngào rót vào tai hai gã:
"Hai người có thể cởi trói ở tay giúp ta được không".
Nhìn vẻ mặt không hợp tác của hai gã ,vẫn may thuốc chưa phát tác ,cố gắng dịu dàng :
"Dù sao tôi được các người bắt đi từ bệnh viện ,tôi vẫn chưa khỏe không thể làm gì ,các người cởi trói tôi sẽ từ từ phục vụ".
Hai gã nghe vậy cũng thấy hợp lý ,nghe đến hai từ phục vụ thì không khỏi sáng mắt .Tiến về cởi trói cho cô, tay vừa được thả tự do ,một mũi kim từ đồng hồ đã bắn vào ngực gã làm gã bất tỉnh, tên còn lại thấy vậy thì tức giận xông đến nhưng cũng lăn quay ra .
Khinh bỉ nhìn hai gã trước mặt ,trên người cô chẳng có cái gì vô dụng, chiếc đồng hồ lấy cảm hứng từ truyện tranh Conan cô miệt mài thiết kế chẳng nhẽ để không .Lấy hết những thứ trên người hai gã ,chỉ có hai con dao, cô không khỏi mệt mỏi ,không có súng .
Đưa tay ổn định lại băng quấn trên đầu ,nơi đó máu chảy ra thấm đỏ ,vệt mổ trên đầu cô chưa lành ,vừa bị tạt nước lạnh cùng va chạm làm nó chảy máu .Khá khen cho Vân Thu, bắt cóc ngay lúc cô bị thương .
Từ từ mở cánh cửa ,hai tay hai dao đâm ngay yết hầu của hai tên canh cửa làm chúng lăn ra chết ,máu chảy đỏ rực một mảng .Cô thấy trên người hai tên canh cửa có súng cô lấy hai khẩu súng, 1 khẩu Walther P99 và 1 khẩu MP5.

Không thèm bận tâm đến hai cái xác chết ,cô từ từ di chuyển lên trên ,rời khỏi tầng hầm.

Tiếng súng vang lên từng hồi trong căn nhà hoang, chẳng mấy chốc đã thấy Trình Lam mặt lấm tấm mồ hôi ,khuôn mặt cô bắt đầu đỏ lên vì tác dụng của thuốc .Bật kết nối với chiếc điện thoại , giấu khẩu súng ngắn và con dao vào người ,cô cố gắng di chuyển cách xa căn nhà hoang .Cố gắng khống chế thuốc trong người tìm một ch ỗ kín để nấp .
Lôi Lạc Thiên ngay sau khi đến Lôi thị thì đi thẳng vào phòng chủ tịch, Nhị Hổ đã đi theo ngay sau anh.

Nhìn anh im lặng âm trầm ,Nhị Hổ không khỏi giật mình,lo sợ ,Lúc Lôi Lạc Thiên im lặng là lúc tức giận và đáng sợ nhất .
"Lão đại ,đã phong tỏa thông tin.Thông tin truyền ra nằm trong tầm kiểm soát không ảnh hưởng".

"Giết".

"Vâng".
Cúi đầu chào Lôi Lạc Thiên bước ra khỏi phòng .Sự lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng ,cái nhếch môi của Lôi Lạc Thiên như báo hiệu sóng gió trước mặt.

Từ trước đến nay anh đều giao mọi việc ở Lôi thị cho Nhị Hổ ,anh mỗi tuần sẽ đến một lần .Không ngờ lại có kẻ dám phản .
Bỗng tiếng điện thoại vang lên ,người đầu dây bên kia sốt ruột nói:

"Lão đại ,Lam tiểu thư mất tích".
Thoáng chốc Lôi Lạc Thiên lạnh lẽo,anh mới rời đi vài phút mà cô đã bị bắt cóc ,ánh mắt anh không ngừng đỏ rực ,giọng nói u ám :
"Bệnh viện".
Nhìn thấy vũng máu cùng mấy người vệ sĩ canh gác đã chết .Sự băng lãnh trong con người Lôi Lạc Thiên như bùng nổ ,lần đầu tiên anh tức giận cũng lo lắng :
"Nếu không tìm thấy cô ấy thì các người cũng chuẩn bị chết" .
Tam Hổ nhìn Lão đại nhà mình như vậy cảm thấy rất lo sợ ,sát khí ngày càng mạnh mẽ .Không một ai dám gây tiếng động dù nhỏ nhất .Bước vào phòng bệnh nhìn những chiếc kim dính máu lơ lửng ,sức khỏe của cô chưa hồi phục vẫn phải truyền dịch ,nghĩ đến đấy màu đỏ trong mắt anh càng rực rỡ .Cầm chiếc điện thoại của cô ra khỏi phòng bệnh ,cơn tức giận của anh càng lớn .
Huy động toàn bộ từ những tinh anh của Lôi gia tìm kiếm cô nhưng không hề thấy một dấu vết .Tiếng "bíp bíp " từ điện thoại cô vang lên ,nhìn dấu chấm đỏ trên màn hình ,ánh mắt anh càng lãnh khốc :
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 32: 32: Giúp Em


"Chuẩn bị phi cơ".
Trình Lam thoát ra khỏi được căn nhà hoang ,tìm thấy một con hẻm vắng người liền đi vào để nấp ,lúc này cô không thể để ai bắt gặp .Cô tự lấy kim đâm vào tay mình để cố gắng cầm cự tác dụng của thuốc ,cô nhiều lúc muốn cho mình một liều thuốc mê nhưng lại thấy không được.

Cả người cô nóng rực ,cố gắng bịp miệng để không phát ra tiếng kêu, cô chưa bao giờ mong Lôi Lạc Thiên chú ý đến cái điện thoại của cô như bây giờ.
Nhưng cũng xui xẻo ,đây là khu vực hẻo lánh trong thành phố thường được dùng để trao đổi m@ túy giữa các băng đảng nhỏ trong thành phố .
Vì vậy cô đã bị phát hiện bởi một nhóm thanh niên gần hai chục người .Thấy chúng tiến về phía mình ,Trình Lam không do dự cho mỗi tên một viên đạn .Nhưng người thì đông ,đạn thì có hạn nên không thể giết hết bọn chúng .
Nhìn thấy gần chục người bị cô bắn chết ,bọn chúng cũng hơi hoảng nhưng thấy cô hết đạn thì tức giận lao về phía cô, trên tay mỗi người đều cầm dao:
"Gi3t chết con khốn đấy cho tao".
Trình Lam thấy vậy liền bỏ chạy vì bình thường thì từng đó tên đối với cô không hề hấn gì nhưng hiện tại cô bị trúng xuân dược nên sức của cô không thể đấu lại từng đó tên được.

Cô đang rất cầu mong lão đại của mình đến cứu mình.

Trong lúc này cô không ngừng cảm kích bà của cô vì đã cho cô chịu khổ cực ,nếu không làm sao cô cầm cự được tác dụng của cái loại thuốc chết tiệt kia.

Nén sự khó chịu trong cơ thể, Trình Lam thấy chúng đuổi càng gần mình cô rút dao trong người không kiêng kị chém trả .
Nhưng vì người dính thuốc ,sức khỏe yếu lại vận động và mới phỗ thuật não bộ nên sức cô không hề mạnh ,cố gắng tỉnh táo tránh những nhát dao di chuyển dần ra khỏi con hẻm ,người cô hiện giờ dính đầy máu tươi.

Cố gắng cầm cự ,cô đã nghe tiếng phi cơ .Từng tiếng súng vang lên ,thân ảnh Lôi Lạc Thiên đã đứng trước mặt cô bế cô vào lòng .Nhìn cô như vậy anh không khỏi xót xa, lãnh khốc tuyệt tình :
"Giết hết."
Ôm cô trở lại phi cơ ,cảm thấy cơ thể nóng rực của cô chạm vào một thứ máy lạnh khiến cô cảm thấy thoải .mái .Bàn tay không chủ động sờ s0ạng người Lôi Lạc Thiên .Cảm thấy cô khác lạ ,anh liền gọi Tam Hổ vào kiểm tra .
"Lão đại cô ấy trúng xuân dược.

Nhưng loại thuốc này khá đặc biệt lại không có thuốc giải cái này đành phải nhờ Lão đại anh giúp cô ấy dễ chịu rồi".

Tam Hổ nhìn lão đại nhà mình nhăn mặt mà trong lòng cười trộm hihi
Anh nhìn xuống cô gái bé bỏng trong lòng mình đang cố quấn lấy anh không hề bài xích ,khoác cho cô áo của mình rồi ôm chặt cô vào lòng để cho cô sờ s0ạng cho thoải mái chút, nhưng cô thoải mái anh lại người chịu trận.
Trở về Lôi gia ,anh bế thẳng cô lên phòng ,anh định đặt cô vào bồn tắm mở nước lạnh để cho cô thoải mái thì
Trình Lam không ngừng kêu và tay cô câu lấy cổ anh không buông

" Tôi...!nóng quá, tôi...!Rất nóng "
Lôi Lạc Thiên đành bế Trình Lam quay trở lại giường và đặt cô nằm xuống giừơng, anh định đi chậu nước.
Nhưng Trình Lam đã đưa tay nắm tay anh, một lực không đủ mạnh nhưng đủ để anh biết cô muốn nói gì đó với anh.
Lôi Lạc Thiên ngồi xuống giừơng.

" Ngoan, anh sẽ không bỏ em lại đâu, anh đi lấy chậu nước lau người giúp em "
Lời nói của Lôi Lạc Thiên ôn nhu khó tả.
Nhưng thuốc mà Trình Lam bị tiêm rất mạnh, chịu đựng đến thời điểm hiện tại là đã cao siêu lắm rồi.
Trình Lam vẫn nắm tay Lôi Lạc Thiên, cô nói:
" Tôi...Không chịu nổi...
............Tôi...Muốn lão đại"
Lôi Lạc Thiên cũng rất muốn cô, nhưng anh rất sợ khi cô tỉnh lại cô sẽ hận anh, anh muốn cô yêu anh, vì từ lúc cô mất tích anh đã biết trong lòng mình có cô, không muốn cô ghét anh.

Có người nam nhân nào mà nhìn người mình yêu quằn quại như vậy mà không động lòng, không muốn cô không, anh cũng không ngoại lệ.
" Em đã chắc chưa, anh không muốn em hận anh "
Lạc Thiên muốn Trình Lam xác định cho rõ, anh là người hoàn toàn tỉnh táo, còn cô trái ngược lại hoàn toàn.
" Em...!Muốn...Anh Lão đại"
Trình Lam hô hấp và lời nói đã thay đổi hoàn toàn.
" Anh là Lôi Lạc Thiên, em vẫn muốn anh đúng không?"
Lạc Thiên đến giờ phút này vẫn tôn trọng quyết định của cô.
Trình Lam gật nhẹ đầu tỏ ý chính là anh, cô vẫn nói:
" Em...Muốn anh..Lôi Lạc Thiên"
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 33: 33: Sự Giao Thoa Tuyệt Vời


Lôi Lạc Thiên hài lòng hạ thấp người mặt gần đụng vào mặt Trình Lam nói nhỏ:
" Không được hối hận "
" Sẽ không "
Trình Lam nói xong liền câu cổ Lôi Lạc Thiên kéo xuống hôn nhẹ lên môi anh, nụ hôn không chút kinh nghiệm, cô chỉ chạm vào môi anh bên ngoài.

Lôi Lạc Thiên được bật đèn xanh rồi, anh còn ngại gì mà không thuận theo ý cô nhóc của mình, hôm nay giữa hai người đều là cảm giác đầu tiên.

Lôi Lạc Thiên chuyển từ bị động thành chủ động, môi anh lượn lờ trên bờ môi mềm mại hồng hào của Trình Lam.

Môi quấn quýt môi, tay Lôi Lạc Thiên thì luồn vào bộ quần áo bệnh nhân đang đinh đầy máu( nhưng người cô lại rất sạch nha vì máu chỉ dính trên quần áo với mặt thôi và đã được Lôi Lạc Thiên lau sạch trên phi cơ) m ơn trớn trên đùi trắng mịn màng của cô.

Lôi Lạc Thiên dùng lưỡi anh tách hàng rào trắng cản đường trong miệng nhỏ xinh xắn của cô ra, từ đó anh thâm nhập vào sâu bên trong, lưỡi hai người quấn lấy nhau, nụ hôn càng ngày càng ướt át hơn, tay anh vẫn cứ m ơn trớn như vậy không thôi trên đùi cô.

Khi nụ hôn lên cao trào, đạt đến kh0ái cảm của ân ái, Lôi Lạc Thiên buông môi cô ra, anh đứng dậy ra đóng cửa ban công, nhanh chống kéo rèm cửa lại, Lôi Lạc Thiên bá đạo không có ý định tắt đèn, mà Trình Lam bây giờ cũng đâu quan tâm đến chuyện sáng hay tối nữa.

Lôi Lạc Thiên lên giường vật lộn với Trình Lam, cả hai dính vào nhau bằng nụ hôn say đắm.

Lôi Lạc Thiên tham lam đưa tay sờ mó vào bên trong áo của Trình Lam.

" Anh cho em cơ hội suy nghĩ lại, giờ hối hận vẫn còn kịp"
Lý trí bắt anh nói như vậy, nhưng con tim thì không, giờ Trình Lam mà hối hận chắc anh phải truyền máu thêm, bởi vì bệnh lý mới máu d*c vọng trào ra.

Nhưng rất may cho anh, Trình Lam vẫn nói:
" Em không hối hận"
" Ngoan, hôm nay chúng ta không ai hối hận "
Lôi Lạc Thiên hôn lên cổ Trình Lam, anh giúp cô cởi bỏ lớp quần áo bên ngoài chỉ còn nội y.

Lôi Lạc Thiên m ơn trớn trên cơ thể cô, đèn rất sáng anh nhìn được tổng thể thân hình người con gái đang trên giừơng với anh, da dẻ cô rất mịn màng, mùi hương trên cơ thể dịu nhẹ, rất mê người, anh rất thích.

" Lam Lam, em cởi áo dùm anh "
Lôi Lạc Thiên giọng nói ấm áp mang theo d*c vọng h@m muốn nói.

Trình Lam theo lời Lôi Lạc Thiên mà cởi từng chiếc cúc áo ra cho anh, có phần không chuyên nghiệp, cô cởi rất lâu nhưng điều này làm Lôi Lạc Thiên rất ưng ý, anh biết anh là người đàn ông đầu tiên lên giừơng với cô.

Đàn ông nào cũng vậy yêu một người yêu bất chấp, có thể chấp nhận quá khứ của người mình yêu, nhưng không ai là không có tính chiếm hữu, Lôi Lạc Thiên anh cũng như vậy, sau hôm nay cô sẽ là của anh và anh cũng chỉ là của cô, đây là sự tôn trọng Lôi Lac Thiên dành cho Trình Lam.

Điều đặc biệt của gia tộc họ Lôi được truyền bao đời: Trai, gái hay giới tính thứ 3 tất cả đều như nhau chỉ được chọn 1 người bạn đời duy nhất.

Lôi Lạc Thiên cũng thoát y cho mình toàn bộ, cả hai ôm nhau thấm thiết, anh lại cởi luôn chiếc áo trên ngực cô ra, hai tay tham lam chạm vào nơi tư m@t ở trên, rồi đến xuống nơi tư m@t ở dưới.

Hai cơ thể không còn gì vướng víu, Lôi Lạc Thiên cho tay vào bên dưới nơi tư m@t của cô mà khiêu khích, Trình Lam vặn vẹo tỏ ý khó chịu:
" Đừng mà"
" Ưm" là tiếng rên của Trình Lam.

" Ngoan nào, em không muốn nữa sao"
Lôi Lạc Thiên như đang dụ dỗ cô bé của anh.

" Em muốn! "
Trình Lam khó chịu nói.

" Gọi tên anh, anh sẽ giúp em thỏa mãn"
Đúng là quá gian rồi.

" Thiên, em muốn anh"
Trình Lam giờ chỉ biết cô rất muốn anh.

Cô cũng xác định được người cùng cô đêm nay là ai.

Lôi Lạc Thiên rút tay ra vẻ mặt thích thú, anh hôn cô một chút lên môi rồi cho tiểu nam nhân của anh vào nơi đó của cô, anh chỉ nhấp nhẹ vài cái nhưng nơi đó của cô khít quá, anh thật là không thở được nữa, Lôi Lạc Thiên tấn công mạnh vào.

" Á " ( giọng rất nhỏ)
Một giọt nước mắt bất chợt chảy ra do cơn đau đến bất chợt, Trình Lam đầu óc trống rỗng, chỉ cảm giác đau và muốn tiếp cái gì đó, cái đó không biết nói sao.

Bên cạnh Lôi Lạc Thiên lúc này, Trình Lam đã quên mất bản năng mạnh mẽ của cô, đau cỡ nào tuyệt đối không kêu than, vậy mà giờ cô lại kêu nhẹ vì đau.

" Đừng căng thẳng, không cần cố kìm nén trước anh"
" Ngoan, anh sẽ nhẹ hơn, không đau nữa đâu"
Lôi Lạc Thiên trấn an cho Trình Lam rồi tiếp tục ra vào nhè nhẹ, anh không để yên được, của cô kẹp dính anh thật muốn chết đi được.

Nhận thấy Trình Lam vẫn cố g ồng mình chịu đựng, Thần Vũ không thoải mái ở dưới anh lại nói:
" Em thả lỏng đi, cảm giác sẽ khác"
Trình Lam nghe lời Lôi Lạc Thiên thả lỏng, cả hai có một màn ân ân ái ái thật ngọt ngào, Lôi Lạc Thiên ra vào nhẹ nhàng đến khi Trình Lam quen dần anh mới tăng tốc.

Thật là thể lực tốt, như anh nói luôn kiểm tra sức khỏe định kỳ, đến khi chạy nước rút cũng đã là chuyện của 2 tiếng sau.

Trình Lam được đưa đến đỉnh cao của dãy núi, cô không còn biết gì nữa rồi.

Lôi Lạc Thiên là người đã bế cô đi tắm, tự tay tắm cho cô, tắm xong Lôi Lạc Thiên bế cô ra giường lấy áo sơ mi của anh mặc cho cô.

Lôi Lạc Thiên hạnh phúc nằm nhìn cô gái của anh một lúc rất lâu mới ôm chặt cô vào lòng chìm vào giấc ngủ, đây có lẽ là một đêm tuyệt vời nhất trong đời anh.

Một đêm khó quên nhất đối với Lôi Lạc Thiên và cả Trình Lam.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 34: 34: Chịu Trách Nhiệm


Trải qua một đêm Trình Lam vì trúng thuốc thêm vật lộn với lão đại và còn bị thương nên cô ngủ luôn ngay sau đó, còn bị sốt nữa ,thức dậy sau gần 12 tiếng nên cô rất tỉnh táo chỉ là rất đói.

Nhìn ngoài trời đã hửng sáng ,định đưa hai tay vươn vai nhưng cô như chết đứng khi người mình thoang thoáng .Vì vậy cô vén chăn lên thì thấy cô và Lôi Lạc Thiên khỏa th@n lại còn nằm sát vào nhau ,tay anh còn vòng qua bụng cô.

Đặc biệt cô nhìn thấy vệt máu đỏ trên giường .Mặt bắt đầu đỏ lên, cô nhớ lại chuyện hôm qua mặt lại càng đỏ cô lẩm bẩm " ôi trời ơi xấu hổ chết đi được ấy...!mình vậy mà lại dám c**ng hi3p ăn thịt cả lão đại..." (suy nghĩ của chị nhà bị lệch sang hướng khác nha vì chị không thể nào nhớ nổi chuyện ngày hôm qua)
Nhảy xuống giường, nhìn quần áo của cô và Lôi Lạc Thiên vương vãi khắp sàn làm cô không khỏi đỏ mặt ,chạy ngay vào phòng tắm.

Cô đang lo sợ không biết xin lỗi Lão đại ra sao :"Sao người ta bảo đau lắm "Chỉ là Trình Lam chỉ cảm thấy đau nhẹ nhẹ ở phần bên dưới vs eo ,khẽ thở dài ,chắc là Lão đại đau với mệt mỏi lắm nếu không sao bây giờ chưa dậy ,mọi hôm chuyên dậy trước cô.

( Lão đại thương xót cô bị thương nên chỉ làm có 1 lần rồi kìm nén lại nha chị nhà)
Ở bên ngoài ,Lôi Lạc Thiên đã dậy từ lúc cô định vươn vai ,nhưng đành phải nằm im để xem phản ứng sinh động của cô, anh cũng không ngờ cô lại nghĩ như vậy cô nghĩ mình đã c**ng hi3p ăn thịt anh
Bước ra ngoài ,nhìn thấy Lôi Lạc Thiên ngồi trên giường ,mặt cô lại đỏ lự ,khẽ giọng hỏi Lôi Lạc Thiên:
"Lão đại ,anh có đau lắm không ?"
"Rất đau, đây là lần đầu tôi bị như vậy" .Lôi Lạc Thiên cũng không hề nói dối cô ,lần đầu trong đời anh cảm thấy đau lòng ,khi nhìn thấy cô như vậy.

Còn về chuyện kia anh còn chưa được thoả mãn cơ mà.
"Tôi xin lỗi Lão đại, hôm qua bị dính thuốc nên không kiểm soát được bản thân ,tôi không cố ý ***** *** anh".

Trình Lam vừa cúi đầu vừa xin lỗi Lôi Lạc Thiên ,có mỗi hai chữ "***** *** " là nói hơi nhỏ .Nhưng cũng đủ để anh nghe thấy .Anh cảm thấy buồn cười vì cái suy nghĩ của cô ,mặt anh bỗng chốc ủy khuất :
"Hôm qua em đã mãnh liệt ***** *** tôi ,không hề cho tôi phản kháng".

Lôi Lạc Thiên đã biết cô không hề nhớ những câu nói của anh hôm qua anh
"Thật xin lỗi Lão đại ,đây cũng là lần đầu của tôi coi như chúng ta không ai nợ ai".
"Nếu chuyện này đồn ra ngoài thì mặt mũi tôi để đâu".

Nheo mắt nguy hiểm nhìn cô ,càng làm cho Trình Lam cảm thấy tội lỗi .Bảo cô giết người còn tốt hơn.
"Em phải chịu trách nhiệm với tôi đến hết đời".
"Còn cách nào khác không Lão đại".

"Không ".
Vậy tôi đi gặp Tam Hổ băng bó lại.
Trình Lam ảo não đi ra khỏi phòng ,cầm tạm cái sandwich ở phòng bếp .Đi ra phòng khách gặp Tam Hổ ,nhìn thấy vẻ ảo não của cô ,Tam Hổ quan tâm hỏi :
"Lam Lam cô sao vậy?"
"Tôi không sao .Mà Lão tam ,từ trước đến nay Lão đại có từng ấy ấy chưa".
"Ấy ấy?" Tam Hổ nhìn với vẻ mặt nguy hiểm hỏi lại cô.
"Thì chuyện nam nữ .."Mặt cô đỏ lên khi nhắc đến việc đó.
"Theo tôi biết là chưa từng có, sao vậy ?" Lúc này anh biết chuyện gì sảy ra rồi vì chính anh là kẻ đầu xỏ mà hihi
"Không có gì".

Cô vội thở dài trả lời anh ,miệng gặm thêm miếng bánh .
Lôi Lạc Thiên xuống đến nơi thì cô băng bó xong, Tam Hổ liền đứng lên chào :
"Lão đại".
"Ừm."
Trình Lam thấy vậy thì chạy đến trước mặt anh :
"Lão đại ,tôi sẽ chịu trách nhiệm ,dù sao cũng là lần đầu của anh".
Hài lòng nghe câu trả lời của cô ,ánh mắt hiện lên ý cười rõ rệt, cánh tay vòng qua eo cô ôm chặt vào người hướng về phòng bếp.Để lại Tam Hổ với ánh quỷ dị khi hai người đó rời khỏi anh bật cười hahaha
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 35: 35: Đánh Giấu Chủ Quyền


Trình Lam ngồi bên cạnh Lôi Lạc Thiên ,cúi đầu gắp thức ăn cho anh ,cô không hề động đũa ,thấy vậy Lôi Lạc Thiên quay sang cô:
"Ăn !"
Nhưng cô không hề để ý tới mệnh lệnh của anh ,vẫn đang đăm chiêu suy nghĩ ,cô cảm thấy rất có lỗi về sự việc xảy ra tối hôm qua, vì cô sợ lão đại không thích mình :
"Lão đại, lần đầu của anh thật sao? Không nói dối tôi chứ!"
"Em không tin".

Vừa ăn vừa lạnh nhạt hỏi cô, nhưng lại làm cho Trình Lam cảm thấy Lôi Lạc Thiên đang ủy khuất .
"Không có ,không có ,tôi làm gì có gan đấy ".
"Tốt."
Thở phào nhẹ nhõm ,tay vừa cầm đũa vừa chọc ngoáy dĩa thức ăn, ngước lên nhìn Lôi Lạc Thiên :
"Lão đại, có thể cho tôi ra ngoài không ?"
"Em muốn đi ?" Động tác tay dừng lại, đặt đũa xuống ,liếc sang nhìn cô.
"Anh nhìn xem rất xấu".
Vừa nói cô vừa đưa mái tóc nham nhở chỗ dài chỗ ngắn cho Lôi Lạc Thiên xem .Đây là kết quả sau cuộc phẫu thuật :
"Để tôi cắt cho em".
"Lão đại, anh làm gì biết cắt ".
"Sẽ có người đi theo".

"Cảm ơn Lão đại".

Dù không muốn nhưng cô vẫn phải đồng ý ,nếu không thì sẽ không được ra ngoài .
Cả buổi sáng ,Trình Lam nằm thơ thẩn trên giường nghĩ cách cắt đuôi tên lái xe ,cô cần kiếm tiền để mua xe mới ,chiếc xe moto lần trước đã bị Lão đại cho tan tác .Chợt cô ngồi bật dậy, cô mới sực nhớ ra là bạn cô ở Macao đã gửi những lọ xanh đỏ qua cho cô, cô đang để ở căn phòng mà cô đã thuê khi trốn ra ngoài lần trước, cô còn mua rất nhiều đồ thính nghiệm, nghĩ tới cô lại ngứa tay chân lâu rồi không được làm.
Đi về phía thư phòng ,cô cần xin phép Lão đại trước khi ra ngoài ,đưa tay gõ cửa "Cộc Cộc".
"Ai? "
"Lão đại ,là tôi."
Bước vào thư phòng ,Tề Phonh đang báo cáo với Lôi Lạc Thiên về sự việc của Vân Thu ,thấy cô vào Tề Phong vẫn tiếp tục báo cáo ,qua nhiều khó khăn họ đã coi cô như người một nhà nên không kiêng dè:
"Lão đại, thân phận của cô được che dấu" .
"Không tìm được".

Lôi Lạc Thiên ngước mắt lên nhìn Tề Phong ,giọng nói âm trầm .
"Xin Lão đại trách tội".
"Cô ta là người của Sz".

Trình Lam thấy vậy thì lên tiếng giải cứu Tề Phong .
"Qua đây".

Lôi Lạc Thiên nghe cô nói vậy thì ra lệnh cho cô.

Kéo cô vào lòng ,cho cô ngồi lên đùi anh ,vuốt v e mái tóc của cô .
"Em nói xem".
"Vân Thu là người của tổ chức sát thủ Sz- hoạt động và trụ sở chủ yếu ở Hồng Kong .Lần này cô ta tới đây là để lấy mạng Lão đại, nhưng ai ngờ cô ta lại đ ộng tình nên kế hoạch giết Lão đại không thành" .
"Sao em biết ,Tề Phong điều tra còn không ra".
"Lão đại ,anh không biết tổ chức Sz sao?"
"Những thứ yếu kém tôi sẽ không để vào mắt".
Cô sa mạc lời ,không biết là do thân phận Lão đại quá lớn hay do tổ chức Sz quá nhỏ bé .
"Chỉ là tôi từng mất hơn một tuần để điều tra Vân Nam -anh cô ta nên mới biết .Nguyên nhân chính anh ta là con mồi để tôi săn, tội phạm cấp B nhưng cũng rất đẹp trai.

Để giết anh ta tôi tốn không ít công sức".
"Em dám khen người con trai khác trước mặt tôi".

Lôi Lạc Thiên cắn mạnh vào cổ cô, vết răng hằn sâu ,tím bầm nhưng Trình Lam lại không dám phản kháng vì cô cảm thấy Lôi Lạc Thiên đang tức giận .
Nhìn vết cắn trên cổ cô ,Lôi Lạc Thiên quay qua nhìn Tề Phong :
"Giết hết đi".
Tề Phong cúi đầu cung kính bước ra khỏi phòng .Trong phòng chỉ còn lại hai người ,Trình Lam vì đau và xấu hổ nên cúi đầu tựa vào ngực anh .Nhìn cô gái nhỏ trong phòng ,vuốt v e mái tóc cô ,khàn khàn lên tiếng :
"Trên người em đã bị tôi đánh dấu chủ quyền ,từ bây giờ em chỉ có tôi."
"Quá bá đạo".

Ngước lên nhìn Lôi Lạc Thiên mỉm cười
Một nụ hôn đặt vào môi cô, mạnh mẽ càn quét trong khoang miệng nhỏ nhắn ngọt ngào làm cho cô không kịp thở .
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 36: 36: Phát Hiện Ra Bí Mật Của Cô


Chiếc xe từ từ ra khỏi Lôi gia tiến thẳng vào đường phố tấp nập, dừng chân tại một salon nổi tiếng, chiếc sergei agera thu hút không ít ánh nhìn .Sau vài tiếng thì Trình Lam bước ra :
"Đến siêu thị tôi muốn mua đồ.

Chiếc siêu xe rời đi, mang theo bao khát khao khát vọng của người đời và để lại bao tiếc nuối".
Dừng chân tại bãi đỗ xe của siêu thị, cô bước xuống xe ,thấy người tài xế đi theo, Trình Lam không khỏi thở dài ,quay lại đằng sau cười cười nhìn anh tài xế:
"Anh cứ đợi ở đây không cần đi cùng tôi, tôi đi một lát sẽ ra."
"Không sao ,tôi sẽ đi cùng Lam tiểu thư.

Tài xế vẫn mặt lạnh trả lời cô".
Tôi đi mua chút đồ của phụ nữ anh không tiện đi theo.
"Không sao thưa cô".

Một cảnh tượng rất hài hước xảy ra trong siêu thị, họ thấy một cô gái đi trước và một người đàn ông mặt lạnh đi theo sau ,nếu để ý sẽ thấy mặt của người đàn ông có chút ửng hồng .Tại sao lại như vậy? Câu trả lời là cô gái lượn hết vào tiệm đồ đôi ,lượn sang hàng áo tắm ,lượn sang khu BVS ,cuối cùng dừng lại ở tiệm bikini.
"Anh đợi ở đây ,tôi vào thử đồ rồi anh ngắm cho tôi xem đẹp không ,ok?" Vừa nói Trình Lam vừa cười và còn nháy mắt .Chỉ là điều này làm cho anh ta sợ mất mật ,ngắm thân hình của Trình Lam thì anh ta sẽ không sống nổi với Lão đại.
"Tôi sẽ ở bên ngoài sảnh lớn chờ Lam tiểu thư ".Nói rồi ,tài xế bước ra ngoài ,không hề nhìn thấy nụ cười nửa miệng của cô.
Đi vào phòng thay đồ ,lấy quần áo mình chuẩn bị từ ở nhà thay vào .Bước ra với bộ quần áo thùng thình, trên đầu đội một cái mũ rộng che khuất cả khuôn mặt .Nhìn người tài xế ở sảnh ,cô nhẹ nhàng bước qua mà không bị phát hiện .Bắt chiếc taxi đến thẳng căn nhà nhỏ của cô đã thuê để lại con người đợi cô trong sảnh vẫn không biết gì .
Bước chân vào căn nhà ,nhìn quanh một lượt rồi sắn tay vào dọn dẹp và sắp đặt lại căn phòng thính nghiệm để chuẩn bị bắt tay vào công cuộc thính nghiệm của mình, chứ cô nhớ cái phòng thí nghiệm này lắm rồi.

Cô nhìn mấy cái lọ xanh xanh đỏ đỏ kia cô lại thấy vui vẻ ....!
Ở siêu thị, người vệ sĩ được giao nhiệm vụ làm tài xế lái xe cho Trình Lam thấy cô quá lâu không ra liền gõ cửa phòng thay đồ nhưng một lúc vẫn không thấy ai, bèn xông vào phòng thay đồ ,rất may là không có ai bên trong .Lo lắng báo cáo cho Lôi Lạc Thiên:
"Lão đại ,không thấy Lam tiểu thư đâu".
"Không cần tìm".
Lôi Lạc Thiên đã cho Phàm Luân theo dõi cô hôm nay ,anh biết cô sẽ không ngoan ngoãn như vậy.

Nhấc điện thoại lên gọi cho Phàm Luân ,đầu dây bên kia ngay lập tức trả lời :
"Lão đại, cô ấy hiện đang ở trong một căn nhà không biết đang làm gì trong đó, tôi đang ở bên ngoài sợ lại gần quá cô ý phát hiện.
"Bảo vệ cô ấy cho tốt nếu không chú đừng trách".
"Vâng ,Lão đại".Phàm Luân kính trọng cúi chào Lôi Lạc Thiên rồi quay qua nhìn vào căn nhà.

Thì thấy cô mở rèn cửa sổ ra.

Anh thầm nghĩ may quá có thể nhìn thấy cô ấy làm gì trong đó.
Anh nhìn chăm chú vào trong căn nhà thì thấy cô đang sắp xếp mấy dụng cụ thính nghiệm và sắp xếp những lọ gì đó xanh xanh đỏ đỏ trông rất đẹp mắt....!Một hồi lâu anh thấy cô đi đâu đó quay lại với trên tay cầm một cái lồ ng có nhốt một con chuột bạch.

Anh đang không biết cô tính làm gì...!thì đột nhiên anh thấy cô cầm một lọ màu xanh cô dùng kim tiêm hút hết chất lỏng đó rồi tiêm vào người con chuột, khoảng 10p sau con chuột bị chảy máu khắp người và lăn đùng ra chết....
Phàm Luân lúc này rùng mình thấy sợ hãi, không ngờ trông những thứ đẹp mắt đó lại đáng sợ đến vậy.

Sau này mình có đắc tội với lão đại cũng không dám đắc tội với Trình Lam....
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 37: 37: Tra Khảo


Cậu không khỏi thở dài :"Lão đại, Trình Lam thật sự không cần ai bảo vệ ."
Anh nhanh chóng báo cáo sự việc cho Lôi Lạc Dương
Mải làm thính nghiệm yêu thích mà cô đã quên mất thời gian, nhìn lại đồng hồ thấy đã muộn, cô cần phải tức tốc trở về Lôi gia ,chắc chắn bây giờ Lão đại cũng đã biết chuyện của cô .
Tạm che đi mái tóc bằng chiếc mũ ,vẫy tạm một chiếc taxi ,về đến gần Lôi gia cô mới xuống xe ,không thể để người khác biết cô là người của Lôi gia .
Đi bộ cuối cùng dừng lại ở chiếc cổng lớn ,nhìn thấy cô chiếc cổng lớn đã tự động mở ra ,ai trong Lôi gia gặp cô cũng vui vẻ chào hỏi ,cô chính là người phụ nữ duy nhất được sống trong trụ sở chính của Lôi gia ,gặp cô như gặp mùa xuân nên họ mới tươi như vậy.

Cô chính là luồng gió mới .
Trình Lam bước vào phòng ,lấy đồ rồi đi tắm .Bước ra khỏi phòng cũng không thấy Lôi Lạc Thiên ,chạy nhanh xuống phòng bếp thì đã thấy Lão đại, còn có Phàm Luân ,Tam Hổ, Nhị Hổ, Tề Phong .Thấy cô bước vào ,mọi người ai cũng sững sờ vì quả đầu mới lạ của Trình Lam chỉ có Lôi Lạc Thiên và Phàm Luân là không phản ứng vì đã biết trước .Chào Lôi Lạc Thiên rồi ngồi xuống bàn :
"Lão nhị à ,hôm nay anh thật soái" .
"Vậy mọi hôm tôi không đẹp à.

Cười cười nhìn Trình Lam mà không để ý đến Lôi Lạc Thiên đang đen mặt .
"Hôm nay đẹp trai đặc biệt".

Cười vui vẻ đáp trả Nhị Hổ ,tất cả mọi người vì câu nói của cô mà cười thành tiếng .Phàm Luân cũng không bỏ qua dịp vui vẻ hiếm có :
"Trình Lam, cô không biết càng đẹp càng độc sao".
"Anh đang nói tôi à ,Luân Luân".

Trình Lam chọc lại câu nói của Phàm Luân ,làm cho không khí trở nên ấm áp hơn ,Tề Phong cũng mỉm cười vì cô.

Chỉ riêng Lôi Lạc Thiên mang nét cười trong mắt.

Tam Hổ cũng chen chân vào cuộc nói chuyện:
"Nếu vậy thì Lão đại có độc không Lam Lam".
"Lão đại đứng hai không ai dám đứng thứ nhất ,nếu ai dám đứng nhất tôi đảm bảo một viên đạn sẽ kí sinh trong não ".
Không khí bữa ăn vui vẻ thoái cho đến khi công việc được đưa vào ,Trình Lam ôm điện thoại ngồi trên ghế ,đến lúc Nhị Hổ hỏi cô thì cô mới quay ra :
"Phải ,tôi là King Racing.

Gật gù trả lời" .
"Cô có thể đại diện cho Lôi gia tham gia giải đua lần này".
"Không được".

Lôi Lạc Thiên nên tiếng phản bác ,anh không muốn cô gặp nguy hiểm.

Nhưng cô đã lờ anh đi :
"Phần thưởng là gì vậy?"
"Cuộc đua lần này lấy đơn hàng ở Philipin làm phần thưởng".

Phàm Luân liền nên tiếng giải thích cô hiểu.
"Nhưng tôi không có xe".
"Việc này cô cứ yên tâm ,Lôi gia sẽ thiết kế riêng cho cô" .Tề Phong nên tiếng.
"Vậy tôi đồng ý ,nhưng tôi có một yêu cầu ,sau khi đua xong tôi muốn trở về Macao một lần ".
"Lần này nếu chiến thắng coi như lấy công chuộc tội vì hành động của em ngày hôm nay ".
Nói đoạn ,Lôi Lạc Thiên cất bước thẳng lên phòng .Để lại tất cả mọi người cung kính nhìn theo.

Phàm Luân liền quay sang nhắc nhở cô:
"Cuộc đua lần này không giống mọi lần cô đua, vì để tranh giành toàn bộ địa bàn phía Nam châu Mĩ nên việc giết người trên đường đua là không tránh khỏi ".
"Tôi sẽ cố gắng không để Lão đại thất vọng".
Chui vào chăn ôm lấy Lôi Lạc Thiên ,cô thấy rất vui vì Lão đại lo lắng cho mình :

"Tôi nhất định sẽ không sao".
Nhìn Trình Lam trong lòng mình ,anh không khỏi tức giận ,cô quá ngang bướng ,bao nhiêu năm qua rất nhiều tay đua chết chỉ vì miếng mồi ngon đấy nhưng chưa ai sống sót về đến đích để giành địa bàn phía Nam châu Mĩ ,vì vậy từ trước đến giờ các gia tộc đều phân chia mỗi người một khu vực.
Mấy ngày hôm nay ,Lôi Lạc Thiên ngày nào cũng u ám lạnh lùng ,mọi người trong Lôi gia đều biết lí do nhưng cũng chẳng thể làm gì .Chiếc xe của Trình Lam được hoàn thành để chuẩn bị cho cuộc đua, tất nhiên cô cũng góp công trong ý tưởng chế tạo chiếc xe.

Nhìn chiếc xe độc nhất vô nhị trên thế giới làm cô không khỏi tự hào .Quá đẹp quá hoàn hảo .
Mấy ngày trước khi cuộc thi đến
Đang trong phòng Lôi Lạc Thiên quay qua nói với Trình Lam.

" Em có biết tra khảo bù binh không."
Trình Lam gật đầu, quay đầu nhìn anh nheo mắt hỏi: "Lão đại muốn tôi làm gì?"
Anh cười nhạt, nhướng mày trả lời cô:"Lát nữa cho em chơi.

Thấy em ở trong Lôi gia lâu chán mà toàn trốn ra ngoài chơi thì hôm nay tôi dẫn em đi chơi....nhớ đem theo lọ xanh đỏ nha"
Lúc này cô giật mình....!thì ra lão đại đã biết cô thẩm thở dài khó sống rồi đây...!nhưng lão đại muốn giết ai sao?
Đi qua khu nhà giam, Trình Lam nhìn vào trong, thấy có mấy người lần trước ám sát Lôi Lạc Thiên.
Họ đang bị thuộc hạ của anh tra tấn.
Trình Lam nhìn Tề Phong hỏi.
“Các người hỏi được gì?”
Tề Phong nói một cách bất lực.
“Họ đước huấn luyện rất tốt, dù bị tra tấn đến người không ra người, ma không ra ma, họ cũng cứng miệng không nói gì.”
Trình Lam không nói gì bước vào trong.
Tất cả mọi người điều đi theo sau cô, muốn biết cô định làm gì.

Bước vào trong Lôi Lạc Thiên ngồi lên ghế đặt ở giữa, Trình Lam cùng mấy người bọn họ đứng bên cạnh.
Trình Lam quan sát xung quanh một vòng.
Cô nhìn thấy người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi.
Đang bị nhốt trong phòng số 3.
Cô chăm chú quan sát hắn ta.
Thuộc hạ của Lôi Lạc Thiên đang tra tấn 2 người, họ trói hai người lên không trung, dùng roi đánh lên ngươi bọn họ.
Tiếng của roi va chạm vào thân thể họ vang lên tiếng,
“chát chát”
Máu tươi tuôn ra từ miệng vết thương, làm người ta nhìn thấy phải rùng mình.
Mùi tanh của máu xong thẳng vào mũi Trình Lam, làm cho dạ dày khó chịu, nhưng cô cố kiềm chế, tỏ ra không có gì.
Cô bước tới trước phòng giam số 3,
“Lôi hắn ra đay.”
Giọng nói lạnh lùng, cập mắt sắc bén, nhìn người được lôi ra trước mặt mình.
Hắn nằm dưới mặt đất, quần áo rách nát vì bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi.
Toàn thân phủ đầy vết thương, ngước mặt lên nhìn Trình Lam.
Hắn phung một ngụm máu từ trong miệng ra ngoài nói.
“Muốn chém muốn giết thì tuỳ, đừng hòng tao khai.”
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 38: 38: Đáng Sợ


Trình Lam cười không nói gì, lấy trong túi ra một ống thuỷ tinh màu đỏ, cô đưa ra trước mặt người đàn ông nói.
“Giết mày...!“
Dừng một chút cô cười khinh miệt nói tiếp.
“Muốn chết không dễ như vậy đâu.
Tao sẽ khiến mày muốn sống không được muốn chết cũng không xong.”
“Mày nhìn nhá tao cho mày xem cái này rồi hãy quyết định khai hay không khai"
Cô cầm trong tay một lọ thuỷ tinh màu đỏ
Tam Hổ, Nhị Hổ, Phàm Luân, Tề Phong nhìn chằm chằm vào cái lọ thủy tinh màu đỏ kia mọi người thắc mắc không biết là cái gì? Chỉ có Lôi Lạc Thiên và Phàm Luân đã biết trước
Thuộc hạ của anh đem đến 1 con chuột còn sống đưa cho cô
Nói xong, Trình Lam hút chất lỏng màu đỏ kia vào kim tiêm rồi tiêm vào con chuột cô đứng dậy lùi ra xa, đứng xem trò vui.
Tam Hổ, Nhị Hổ, Tề Phong, Phàm Luân trợn trắng mắt, nuốt một ngụm nước bọt, chuyện gì đang xảy ra trước mắt họ? Lôi Lạc Thiên nheo mắt nhìn con chuột, khắp người nó đều có dòi bò ra từ bên trong, rất nhanh nó biến thành một cái xác khô không còn một giọt máu nào
Người đàn ông thấy cảnh tượng như vậy, thì toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
“Cảm giác như thế nào?”
Trình Lam nhìn hắn hỏi.
" Thế bây giờ nói hay không" Mặt cô lạnh đi nhìn thẳng vào mặt hắn hỏi
“Được...!Được tôi nói, tôi nói.

Cô hãy tha mạng cho tôi.”
“Mày không có tư cách ra điều kiện với tao.
Nói không?”
Cô cầm ống tiêm đến trước mặt hắn.
“Tôi không biết nhiều, chỉ biết Thủ lãnh hạ lệnh, phải giết cho bằng được Lôi Lạc Thiên.


“Thủ lãnh của các người là ai?”
“Tôi không biết, tôi chỉ biết nhị đương gia mà thôi.
Nhị đương gia là ai?
Là Vương Khiết.” ( Vương Khiết là con trai cả của Vương Thần)
Trình Lam nhìn Lôi Lạc Thiên.
Lôi Lạc Thiên vẫn bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Trình Lam hỏi tiếp.
“Còn gì nữa?”
“Nghe nói Vương Khiết phát người giết Lôi lão đại để trả thù Lôi lão đại đã bắt em trai anh ta.”

Nghe hắn nói xong cô đứng lên đi về phía Lôi Lạc Thiên.
“Chắc hắn chỉ biết bấy nhiêu.”
Tề Phong nói với giọng cung kính, càng ngày anh càng khâm phục Trình Lam hơn.
Cuối cùng cũng đến ngày đấy ,Lôi Lạc Thiên ,Tề Phong cùng Trình Lam đã lên đường sang châu Mĩ .Ngồi trên phi cơ ,khác với tâm trạng háo hức vì lần đầu được đến Brasil thì Lôi Lạc Thiên lại lạnh lẽo tột độ .
Ôm cô trong lòng vuốt v e mái tóc của cô, thỉnh thoảng lại cúi đầu hôn xuống môi cô làm cho Trình Lam kêu oai oái nhưng cũng chẳng làm được gì đành ngồi im cho anh ôm .Cô biết Lão đại đang lo lắng cho cô .
Hí hửng bước xuống khỏi máy bay ,cô đang đứng trên tầng thượng của khách sạn cao nhất Brasilia thủ đô Brasil.

Chưa kịp chạy ra lan can nhìn thì đã bị Lôi Lạc Thiên ôm eo bước vào thang máy .
Bây giờ đã là buổi tối ,họ mất 1 ngày đi phi cơ riêng từ Trung Quốc sang đến đây.

Bước vào phòng tổng thống ,ngả lưng lên giường .Một lúc thì thấy Lôi Lạc Thiên bước ra từ phòng tắm, thấy cô cứ nằm thẫn thờ một chỗ anh liền tiến lại gần ,hai tay chống xuống xuống giường khóa cô trong lòng .
"Lão đại ,tôi chưa tắm người rất bẩn ".
"Vậy để tôi giúp em tắm".
Trình Lam nghe câu nói của anh thì bật dậy chạy vào phòng tắm đóng cửa lại.

Mặc quần áo xong cô không khỏi cảm thán ,Lão đại quá chu đáo.

Tất nhiên là bữa tối được phục vụ tận phòng và do Tề Phong chuẩn bị.
Cuộc đua sẽ diễn ra vào đêm ngày mai vì vậy Trình Lam sẽ có một ngày để chơi.
Nhìn Lôi Lạc Thiên ngồi trên ghế làm việc mà cô không khỏi cảm thán ,Lão đại đúng là trâu bò .Hết lôi điện thoại ra nghịch ,đến chiếc máy tính ,soi từng thứ trong phòng rồi ngắm Lôi Lạc Thiên làm việc, ăn uống ngủ nghỉ trong một ngày cô chỉ quanh quẩn như vậy.
 
Cô Vợ Nữ Cường Của Đại Boss
Chương 39: 39: Lo Lắng


Buổi tối ,Trình Lam đã được Lôi Lạc Thiên đưa đến .Bên cạnh cô là chiếc xe độc nhất có một không hai.

Thân hình nhỏ nhắn ,chỉ mặc một chiếc quần jean và chiếc áo khoác đơn giản bên ngoài ,nhưng chất liệu lại vô cùng tốt.

Ai cũng tập trung vào cô gái có mái tóc ngắn màu tím khói ,cô là người con gái duy nhất tham gia giải đua ,nhìn trên đường đua tất cả đều là những chàng trai khỏe mạnh rắn chắc.

Khi tiếng súng vang lên từng chiếc xe lao vun vút vào màn đêm.

Trên màn hình lớn không ngừng hiển thị hình ảnh trên đường đua do camera ở trực thăng ghi lại.
Khuôn mặt xinh đẹp của Trình Lam dưới chiếc mũ bảo hiểm bừng sáng trong màn đêm ,khẽ nhếch môi cười nhìn những chiếc xe motor vượt qua mình.

Cô sẽ cho bọn họ biết thế nào là vua tốc độ.
Tề Phong ,Lôi Lạc Thiên nhìn hình ảnh của cô trên màn hình ,thấy cô bị những tay đua khác bỏ xa cũng không có phản ứng gì ,Tề Phong bên cạnh hơi nhíu mày .Nhưng bỗng "VỤT" chiếc xe của cô tăng tốc đột ngột trong màn đêm .Nhìn những chiếc xe phía trước ,điều chỉnh tay lái ,lượn lách ,tăng tốc ,chiếc xe của cô đã vượt lên trên bọn họ .Lũ người phía sau thấy mình bị cô một cô gái vượt mặt ,không khỏi tức giận liền không màng nguy hiểm tăng tốc đuổi theo cô.

Thấy gần 50 chiếc xe đuổi theo mình ,cô liền tăng tốc .
Nhìn địa hình một bên là vực ,một bên là núi cao ,Trình Lam gạt chân chống xe ngay tại vòng cua có điểm mù ,chiếc xe cứ thế quay tròn quanh một điểm ,bánh xe ma sát trên đường tạo ra những âm thanh gai góc và tóe lửa.

Những chiếc xe đằng sau liền không kịp dừng lại đều đâm xuống vực, có một vài tay đua chẳng may đâm vào xe cô thì xe nát bét và b ắn ra .

Cảm nhận tiếng nổ của những chiếc xe ,Trình Lam hài lòng rời đi ,trên môi vẫn là nụ cười nguy hiểm ,muốn chơi với cô thì chưa đủ trình .
Tiếng gầm rú vang lên trên con đường hẻo lánh .Nhìn những chiếc xe đằng trước đang không ngừng xô sát ,bẻ tay lái tránh một chiếc xe motor vừa bị đâm ,chiếc xe của cô phi về phía trước ,trong đêm tối đôi mắt không ngừng quan sát ,thích thú nhìn vách đá dựng đứng đằng trước .
Chiếc xe lao nhanh đột ngột ,lấy điểm tựa một chiếc xe đằng trước ,chiếc xe bay lên ,bánh xe cọ sát vào vách đá tạo một vệt lửa dài phát sáng vài giây trong đêm.

Tất cả mọi người ngồi ở khán đài quan sát hình ảnh của cô mà không khỏi nín thở .Lôi Lạc Thiên ngoài mặt thì vẫn lạnh tanh nhưng trong lòng anh đang rất lo lắng ,là lo lắng cho cô, cho sự an toàn của Trình Lam.
Cứ ngỡ chiếc xe sẽ rơi xuống tan nát nhưng nó lộn mấy vòng trên không rồi lướt lại trên mặt đất.

Thích thú nhìn một đám người bị bỏ lại đằng sau ,chiếc xe lại tiếp tục gào rú trong đêm tiến về phía trước .

Nhưng đây không phải đường đua giành giải mà là đường đua của những ông trùm lớn mở ra để tranh giành địa bàn nên không thể tránh khỏi bạo lực.Từ đằng sau có một vài viên đạn nhằm cô mà ghim.

Cảm nhận có sát khí ,Trình Lam nghiêng thân xe làm hơn chục viên đạn bay qua cô nhắm thẳng phía trước .Chỉ thấy lại có một vài chiếc xe đằng trước bốc cháy lao về phái sau do quán tính .
Những chiếc xe không tránh được thì sẽ chung số phận .Tất nhiên Trình Lam sẽ không bao giờ là một trong số đó .Rút khẩu súng bên hông ,nhằm phía sau mà bắn ,những tiếng "pằng pằng" tô điểm cho sự chết chóc trên con đường tử thần .Những đốm sáng cứ nhấp nháy trên màn hình lớn rồi tắt ,đó chính là thông báo về những cái chết đã được định sẵn cho những kẻ yếu kém.
Nghe âm thanh dội lại từ đằng trước đã giúp cô nhận biết có vực thẳm cắt ngang đường đua .Nhưng nó sẽ không làm khó cô ,tăng tốc nhấn ga trong vài giây đã giúp chiếc xe qua đến bên kia .Tất nhiên đây không phải là thử thách khó ,nó vẫn đơn giản cho những tay đua chuyên nghiệp ,chỉ cần có đôi mắt tinh tường trong đêm tối là có thể sống sót qua cái vực kia.
 
Back
Top Bottom