Ngôn Tình Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh

Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 60: Chương 60


Brừm! Brừm! Brừm !!!
Nghe tiếng điện thoại reo lên Tiêu Lạc không muốn đoái hoài đến nhưng không ngờ trong lòng lại thôi thúc cô muốn nghe.

Nhìn thấy tên người gọi cô có chút chừng chừ nhưng nhanh chóng bắt máy, không lạnh cũng không nhạt mà lên tiếng.

_ Vương Tư Truy, tôi không rảnh rỗi để nói chuyện với anh hãy để tôi yên tĩnh
Giọng nói không hề kiên nhẫn của cô khiến anh ta muốn chậc lưỡi, nhưng nghĩ đến chuyện quan trọng nên anh ta cũng nhanh vào chủ đề.

_ Thật ra tôi gọi cho em là vì muốn báo với em một chuyện hệ trọng
_ Là chuyện gì ? anh nói tôi nghe xem
Không hiểu sao trong lòng cô lại trở nên hồi hộp vừa muốn chờ đợi câu nói của Vương Tư Truy.

Hít một hơi thở thật sâu rồi anh ta mới chừng chừ nói
_ Tiêu Lạc, em phải chuẩn bị tâm lý trước khi nghe tôi nói
_ Được rồi, anh còn không mau nói nhanh lên đi
Dường như Tiêu Lạc đã mất hết kiên nhẫn khi Vương Tư Truy vẫn còn đang do dự, nhận thấy sự sốt ruột của cô khiến anh ta không muốn chừng chừ mà thẳng thắn nói.

_ Lăng Bạch Ngôn ? cậu ta vẫn còn sống
Toàn thân Tiêu Lạc cứng ngắc hai bên lỗ tai cứ ù ù, chợt nước mắt của cô lại lần nữa giọt xuống nhưng cô nhanh chóng ngang chúng lại.

_ Bạch Ngôn, anh! anh ấy vẫn còn sống sao ? chuyện này có thật không ? Vương Tư Truy, làm ơn đừng lừa tôi
_ Hầy da, chuyện hệ trọng như thế nào làm sao tôi có thể lừa em được chứ, tận mắt tôi đã nhìn thấy Lăng Bạch Ngôn

Trái tim Tiêu Lạc khẽ kích động, chồng cô vẫn còn sống ? đó là sự thật ư ? bất ngờ cô nở nụ cười nhưng nước mắt lại rơi, không phải đau buồn mà là hạnh phúc xen lẫn vui sướng.

Tiêu Lạc nhất thời hấp tấp hỏi Vương Tư Truy :
_ Làm sao anh tìm được anh ấy ? nhưng anh ấy vẫn ổn chứ
_ Khoan hãy nói về chuyện này, em hãy mau lập tức thu xếp đồ đạc rồi bay sang Mỹ ngay, Lăng Bạch Ngôn hiện đang ở bệnh viện tư nhân New York
_ Được
Chưa để Vương Tư Truy nói điều gì thêm nữa, Tiêu Lạc vì quá kích động nên thẳng thừng cúp máy ngang.

Cô không thể nào chậm chạp được nữa nên nhanh chóng thu xếp đồ đạc đồ bỏ vào vali.

Khi đi xuống lầu gặp ngay Lăng phu nhân và bọn trẻ còn có cô nàng Thẩm Dao, có điều Lăng phu nhân tinh mắt thấy vali của cô liền hiếu kỳ.

_ Tiểu Lạc, con định đi đâu sao ?
_ Con phải bay sang Mỹ một chuyến, sau đó giải thích với mẹ sau nhé
_ Nhưng!
Lăng phu nhân chưa nói hết thì đã thấy Tiêu Lạc kéo vali rời đi một cách nhanh chóng, bà khẽ lắc đầu ngao ngán.

_ Cái con bé này thật là!
Vì nghĩ Tiêu Lạc quá đau buồn nên tưởng rằng cô muốn đi du lịch để vơi đi những ký ức đau thương ấy, nên mọi người cũng không nghĩ nhiều.

!
Tại sân bay quốc tế Mỹ, Vương Tư Truy đã đứng sẵn chỉ để chờ Tiêu Lạc đến, sau vài tiếng anh ta đã thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô, anh ta đưa tay vẫy vẫy.

Tiêu Lạc cũng nhìn thấy Vương Tư Truy nên bước chân càng đi nhanh hơn.

_ Tôi đến rồi, anh có thể đưa tôi đi gặp anh ấy được rồi đấy
Chậc, có cần phải hấp tấp như vậy không cô nương ?
_ Được rồi, em vào trong xe đi
Tiêu Lạc khẽ gật đầu, cả hai người họ leo lên xe rồi phóng thẳng đến bệnh viện tư nhân New York.

Đứng trước cửa phòng bệnh mang biển số không một, Tiêu Lạc có chút hồi hộp đến mức tay chân đều mềm nhũn.

Nhưng khi nghe giọng nói của Vương Tư Truy nên cô mới bình tĩnh trở lại.

_ Em định đứng đây mãi sao, còn không mau vào trong đi
_ Hở ? À được rồi
Cạch.

Khi cánh cửa phòng được mở ra, đập vào mắt Tiêu Lạc là nhìn thấy người đàn ông mà cô ngày đêm nhớ nhung đến phát điên đang nằm bất động trên giường, đang thở oxy qua canlula.

Không hề chừng chừ, Tiêu Lạc đi thật nhanh tiến gần chỗ Lăng Bạch Ngôn, đôi bàn tay run rẩy khẽ chạm vào gương mặt của anh nhưng cô không thể nào kiềm nén được tiếng nức nở của mình.

_ Bạch Ngôn !
Tiêu Lạc vẫn không thể kiềm chế cảm xúc mà mạnh mẽ cúi xuống hôn tới tấp vào gương mặt anh.

_ Cuối cùng! em cũng đã tìm thấy anh, Bạch Ngôn ! em vui lắm khi anh vẫn còn sống, và còn nữa em rất nhớ anh
Cứ thế mà Tiêu Lạc luyên thuyên vừa thao thao bất tuyệt nói chuyện với Lăng Bạch Ngôn, mặc dù anh không lên tiếng đáp trả nhưng cô vẫn cảm thấy vui khi tận mắt thấy anh vẫn còn sống.

Nhưng một điều mà cô không hề để ý đến, khi ngón tay của Lăng Bạch Ngôn đang cử động.

Cạch.

Lưu Uyển Tiệp tươi cười đẩy cửa bước vào, khi nghe tiếng động mở cửa Tiêu Lạc quay qua nhìn.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều kinh ngạc lẫn nhau.

Một lúc sau Lưu Uyển Tiệp mới bình tĩnh lại, hai tay cô ta siết chặt lại phừng phừng tức giận đi đến đẩy cả người Tiêu Lạc ra.

_ Tiêu Lạc, tại sao cô lại đến đây ?
_ Tại sao tôi không được đến đây trong khi chồng của tôi đang nằm ở đây
Tiêu Lạc suýt chút nữa ngã nhào xuống đất may thay cô vẫn giữ được thăng bằng, hai con mắt Lưu Uyển Tiệp đỏ âu khi nghe Tiêu Lạc thuần thục nhắc đến từ chồng.

_ Cô đừng mơ tưởng nữa Tiêu Lạc à, Bạch Ngôn bây giờ đã là người đàn ông của tôi rồi
_ Người đang mơ mộng hão huyền mới chính là cô đấy, anh ấy là chồng của tôi chứ không phải người đàn ông của cô, đừng nhận bậy bạ
Trái lại Lưu Uyển Tiệp không hề tức giận một chút nào, ngược lại dương dương đắc ý :
_ Ồ, vậy thì đã sao ? chờ Bạch Ngôn tỉnh lại mới biết ai mới là người phụ nữ của anh ấy
_ Lời vừa rồi của cô là có ý ? không phải cô đã làm gì đó với anh ấy rồi chứ, mau nói ngay
Trong lòng Tiêu Lạc bất giác căng thẳng khi nhận thấy sự xảo quyệt của Lưu Uyển Tiệp, khi thấy sự kích động của cô càng khiến cô ta thêm thích thú.

Lưu Uyển Tiệp khoanh tay trước ngực sau đó nhởn nhớ lên tiếng :
_ Hừ ! để tôi nói cho cô biết, trong thời gian tôi chăm sóc anh ấy tôi đã lén tiêm cho Bạch Ngôn một lượng thuốc k*ch th*ch làm suy giảm trí nhớ, cô nghĩ sao nếu anh ấy tỉnh lại mà không nhớ gì đến cô ?
CHÁT.

_ Khốn kiếp ! ả đàn bà đê tiện
Tiêu Lạc hoàn toàn tức giận không do dự mà vung tay tát mạnh vào một bên má cô ta.

_ Cô dám tát tôi ư ?
_ Có thứ gì mà Tiêu Lạc tôi không dám chứ
Bị cô đánh bất ngờ như vậy khiến Lưu Uyển Tiệp trở nên giận dữ, cô ta định sẽ đánh trả lại thì bất ngờ nghe thấy tiếng!
Ưm.

Ngay cả Tiêu Lạc cũng nghe thấy, khi hai người họ quay đầu lại nhìn đã thấy anh đang ngồi dậy đầy khó khăn.

Lưu Uyển Tiệp định đi lại chỗ anh thì bị Tiêu Lạc cản ra một bên, cô toan định ôm chầm lấy anh nhưng khi nhìn vào ánh mắt hổ phách của anh nhìn cô một cách lạnh lùng, xa lạ khiến bước chân của cô khựng lại.

Tiêu Lạc xúc động khẽ gọi anh thân mật :
_ Ông xã! cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, em lo cho anh nhiều lắm biết không ?
Nhưng Lăng Bạch Ngôn lại nhăn mặt một cách khó chịu, giọng khàn khàn lên tiếng :
_ Người đàn bà điên này, dám nhận bậy tôi là chồng ư ?
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 61: Chương 61


Tiêu Lạc khựng ngay tại chỗ và dường như không thể tin chính vào tai mình, nhưng khi ánh mắt lạnh nhạt vừa xa lạ của Lăng Bạch Ngôn khi nhìn cô, khiến trái tim cô như có ai đó đang cầm một con dao cứa vào vậy, rất đau.
Đôi mắt lung linh như hai viên dạ minh châu của Tiêu Lạc không ngừng rơm rớm ngấn nước, cô thẳng thừng đưa tay đập mạnh vào cái đầu heo của anh, mong sau cho ký ức của Lăng Bạch Ngôn được quay trở lại.
Bốp...bốp...bốp !!!
_ Tên khốn này, nhìn em đi ! em là Lạc Lạc, cũng chính là vợ bé bỏng của anh
Không chỉ đánh vào đầu, Tiêu Lạc còn đánh tới tấp lên người Lăng Bạch Ngôn còn không quên lắc qua lắc lại người anh.
Nhưng vì bị cô đánh bất ngờ như thế này khiến Lăng Bạch Ngôn càng thêm khó chịu bội phần, anh đanh giọng lên tiếng :
_ Người đàn bà điên này, cô còn muốn đánh tôi nữa ư ?
Có điều Tiêu Lạc không hề chịu buông tha cho anh, nhất quyết trách móc chất vấn Lăng Bạch Ngôn.

Quả thật thuốc k*ch th*ch làm suy giảm trí nhớ của Lưu Uyển Tiệp đã hiệu nghiệm, nhưng cô vẫn muốn chất vấn anh.
_ Nhìn em đi tên khốn, em vốn là cô vợ nhỏ của anh vả lại anh còn có ba đứa con rồi đấy
Bị Tiêu Lạc chất vấn nên Lăng Bạch Ngôn không hề dễ chịu gì, anh vừa bực bội lại vừa khó chịu có chút cáu :

_ Chậc, cô luôn miệng nói cô là vợ của tôi.

Thế cô lấy gì để chứng minh tôi là chồng của cô
Tiêu Lạc khẽ thở hắt ra, nhưng nếu Lăng Bạch Ngôn đã muốn cô chứng minh vậy thì cô không ngại nói cho nghe, biết đâu ký ức anh lại quay về.
_ Thôi được rồi, em sẽ nói cho anh nghe...bên hông trái của anh có một nốt ruồi son lớn, nếu anh không tin thì có thể kiểm tra lại
Khoé môi Lăng Bạch Ngôn không tự chủ được mà cong lên một cách thích thú, nhưng mà trong lòng không ngừng muốn bật cười thành tiếng, anh lặng lẽ quay mặt sang chỗ khác để không cho Tiêu Lạc nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của anh.
" Nhịn đi ! không được cười "
Lăng Bạch Ngôn vờ đăm chiêu suy nghĩ nhưng sau đó đanh giọng lên tiếng :
_ Nếu cô không ngần ngại thì giúp tôi kiểm tra thử xem ?
_ Anh...Anh...đáng ghét mà !
Khi nghe Lăng Bạch Ngôn đưa ra yêu cầu Tiêu Lạc kiểm tra thì ruột gan Lưu Uyển Tiệp dường như muốn bừng bừng lên, cô ta không cam tâm.
Lưu Uyển Tiệp đi đến đứng trước mặt anh, đanh thép nói.
_ Bạch Ngôn, anh đừng nghe những lời của cô ta nói.

Vốn cô ta không phải là vợ của anh, em mới là người yêu anh thật sự
Khi nghe những lời Lưu Uyển Tiệp phát ra, khiến đôi mày của Lăng Bạch Ngôn nhướng lên khó chịu hơn, đâu ra người đàn bà điên này vậy.
Anh không buồn mà ngẩng đầu lên nhìn Lưu Uyển Tiệp mà chỉ lạnh nhạt nói :
_ Vậy thì cô hãy chứng minh xem tôi và cô có thật sự yêu nhau không ?
_ Em...em...cái này...
Đột nhiên Lưu Uyển Tiệp trở nên luống cuống vừa căng thẳng, cô ta đến nước này không biết ngụy biện ra sao nữa, Lăng Bạch Ngôn đành cười nhạt chỉ có cô vợ ngốc nghếch của anh mới hiểu anh.
Không nói không rằng mà Lăng Bạch Ngôn túm lấy cổ tay Tiêu Lạc rồi kéo cô vào lòng mình, cô theo quán tính nhanh chóng ôm chầm lấy người anh.
Cô đưa ánh mắt bàng hoàng nhìn anh, Lăng Bạch Ngôn định làm gì đây ? nhưng có điều ánh mắt của anh trở nên ôn nhu khi cúi xuống nhìn cô.
_ Cô vợ ngốc nghếch của anh

_ Anh...
Tiêu Lạc bỗng nhiên cứng họng muốn nói lại không nói được, Lăng Bạch Ngôn đây là sao ? không phải anh đang mất trí nhớ hay sao
Vừa rồi còn mặt lạnh với cô còn tàn nhẫn không nhận ra cô là vợ anh, nhưng sau bây giờ lại trở nên ôn nhu với cô như vậy ? còn thừa nhận cô là cô vợ ngốc của mình.
Rốt cuộc Lăng Bạch Ngôn có đang mất trí nhớ không đây ?
_ Sao lại ngây người như thế Hửm ? anh vẫn là chồng của em mà
Hai mắt Tiêu Lạc trợn tròn, cô hoàn toàn câm nín.

Một lúc sau cô mới lấy lại bình tĩnh trở lại, nghiến răng nghiến lợi đầy tức giận.
_ Vậy mấy chục phút trước anh là đang giở chiêu trò giả vờ quên em sao ?
Nhận thấy cô tức giận đến cả mặt mày đỏ ửng lên, Lăng Bạch Ngôn nhanh chóng ôm chặt lấy cô rồi khe khẽ xoa nhẹ nhàng vào tấm lưng mảnh khảnh của cô.
_ Anh xin vợ yêu !
Giọng nói ngọt ngào của anh đã thành công làm cho Tiêu Lạc mềm nhũn, cô dụi mặt vào khuôn ngực săn chắc của anh ngay lập tức mùi hương thơm trầm hương sọc thẳng vào mũi cô.
Không thể nào ?
Nhìn cảnh tượng này khiến đôi bàn chân của Lưu Uyển Tiệp trở nên đông cứng, cô ta lắc đầu một cách điên cuồng.

Trong đầu luôn có nhiều suy nghĩ, tại sao Lăng Bạch Ngôn lại nhởn nhơ thế này không phải cô ta đã tiêm thuốc suy giảm trí nhớ cho anh hay sao ?

Lưu Uyển Tiệp hít hơi thở thật sâu, cô ta không dè chừng mà hỏi Lăng Bạch Ngôn :
_ Bạch Ngôn, không phải anh...
_ Cô đang thắc mắc tôi không hề mất trí nhớ đúng chứ ?
Chưa để cô ta nói hết Lăng Bạch Ngôn đã nhanh chóng cắt ngang lời của cô, đột nhiên anh nở nụ cười nham hiểm khiến Lưu Uyển Tiệp trở nên sợ sệt.
_ Lưu Uyển Tiệp, cô vẫn nên hạ bộ mặt thật của cô đi là vừa.

Vậy cô nghĩ rằng cô có thể tiêm thuốc k*ch th*ch làm suy giảm trí nhớ vào người tôi thì tôi liền mất trí nhớ hay sao ?
Bất ngờ anh ngừng hẳn, sau đó nhếch môi cười khẩy :
_ Nói cho cô biết luôn, từ khi được sinh ra tôi đã được có khả năng miễn dịch với thứ k*ch th*ch đó
_ Sao...sao cơ ? làm sao có thể như vậy chứ ?
Lưu Uyển Tiệp nghe mà như sét đánh ngang tai vậy, hai mắt cô ta trợn tròn không thể tin được mọi chuyện.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 62: Chương 62


Lưu Uyển Tiệp chợt câm nín, nhưng lúc sau cô ta mới bình tĩnh trở lại và suy ngẫm.

Nếu như cô ta không thể ở gần Lăng Bạch Ngôn vậy thì cô ta đành dùng tuyệt chiêu cuối cùng biết đâu là cơ hội vẫn nên.
Tuy nhìn Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc đang không ngừng quấn quýt lấy nhau điều này khiến cô ta rất khó chịu nhưng vẫn nhịn xuống, Lưu Uyển Tiệp khoanh tay trước ngực uy nghiêm với Lăng Bạch Ngôn.
_ Tôi hiểu con người anh vốn công minh chính trực, việc anh được sống sót cũng là một tay tôi cứu anh.

Cho nên, tôi muốn anh phải báo đáp tôi, anh thấy sao ?
Lập tức gương mặt Lăng Bạch Ngôn khẽ u ám, anh không hề nhìn lấy cô ta một cái chỉ hờ hững lên tiếng :
_ Báo đáp ? vậy được, cô muốn tôi báo đáp như thế nào ?
Khoé môi Lưu Uyển Tiệp nhanh chóng nhếch lên đầy đắc ý, nhìn thấy nụ cười dương dương đắc ý của cô ta khiến Tiêu Lạc nhìn mà ngứa cả mắt.
_ Tôi muốn anh làm người đàn ông của riêng tôi, cái này không phải khó đúng không ?
_ Không được !
Tiêu Lạc nãy giờ vẫn nhẫn nhịn cô ta nhưng cô ta không hề biết điều mà mặt dày mày dạn yêu cầu chồng cô phải làm người đàn ông của cô ta, Lưu Uyển Tiệp quả là một con người như kiểu mèo khóc chuột, giả từ bi.

Nhìn thấy Tiêu Lạc trở nên kích động như vậy càng khiến cô ta thêm thích thú, cảm nhận cơ thể Tiêu Lạc đang run rẩy vì tức giận nên Lăng Bạch Ngôn cũng không hề dễ chịu gì, anh đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn Lưu Uyển Tiệp.
_ Làm người đàn ông của riêng cô ư ? Thật nực cười, trước khi cứu tôi sao cô không nên g**t ch*t tôi luôn đi
Những lời của Lăng Bạch Ngôn thốt ra khiến cả người Lưu Uyển Tiệp liền hóa đá ngay tại chỗ, cô ta không ngờ anh lại phũ phàng một cách không ngoạn mục.
Bây giờ cô ta không còn đường nào để ngụy biện, không còn cách khác cô ta bất ngờ rơi nước mắt đầm đìa.

Người đàn ông này, cô ta từng yêu say đắm vậy mà lại lạnh nhạt vừa phũ phàng với cô ta.
Dù vậy nhưng trái tim của cô ta vẫn biết đường mà đau đớn, Lăng Bạch Ngôn nhìn vào nước mắt của cô ta không những không thương tiếc mà thêm phần chán ghét.
Lưu Uyển Tiệp khẽ cười nhạt, cô ta đưa tay lau đi giọt nước mắt mặn chát.

Nếu Lăng Bạch Ngôn không đáp ứng yêu cầu này của cô ta, vậy phải tìm yêu cầu khác nhưng nhất định phải gần anh.
Hít một hơi thở thật sâu, Lưu Uyển Tiệp nhìn Lăng Bạch Ngôn một lần nữa nghiêm túc lên tiếng.
_ Nếu anh đã không muốn báo đáp vậy thì tôi muốn đưa ra một yêu cầu nhỏ với anh, chắc yêu cầu này sẽ không khó chấp nhận ?
_ Cô nói xem ?
_ Tuyển tôi vào làm trong tập đoàn NL của anh.

Thấy sao ? chắc hẳn anh không từ chối nhỉ ?
Lăng Bạch Ngôn bất chợt cúi xuống nhìn Tiêu Lạc như muốn cô xem xét và có đồng ý với lời yêu cầu của Lưu Uyển Tiệp hay không.
Nhìn thấy ánh mắt trông chờ của anh, Tiêu Lạc không nhịn được mà khẽ gật đầu thay vì lên tiếng.

Nhận được cái gật đầu của cô, Lăng Bạch Ngôn khẽ cười rồi ngẩng đầu lên nhìn cô ta.
_ Được, tôi đồng ý với lời yêu cầu của cô
_ Vậy được, tôi xin phép rời đi trước
Dứt lời, cô ta nhanh chóng xoay người rời đi nhưng trên khóe môi của cô ta vẫn nhếch lên đầy nham hiểm.
" Hai người nghĩ tôi sẽ dễ dàng từ bỏ như vậy sao ? đừng đánh giá tôi quá thấp"

Sau khi cánh cửa phòng được đóng lại, đột nhiên Lăng Bạch Ngôn nhấc bổng cả người Tiêu Lạc lên rồi đặt cô ngồi lên người anh.
_ Úi !
Tiêu Lạc nhất thời hoảng hốt khi thấy hành động này của anh, cô sợ sẽ phải đụng trúng vết thương trên cơ thể nào đó của anh.
_ Bạch Ngôn, anh đang làm gì vậy ? cơ thể của anh vẫn còn rất yếu sao lại hành động l* m*ng thế chứ
_ Cơ thể anh vẫn rất mạnh mẽ không hề yểu xìu như em nói
Nghe vậy Tiêu Lạc cũng yên tâm phần nào, cô khẽ gục đầu lên vai Lăng Bạch Ngôn cánh tay choàng qua eo của chồng.

Niềm hạnh phúc sớm đã lấp đầy trên gương mặt xinh đẹp của cô.
Đột nhiên Lăng Bạch Ngôn khẽ đẩy nhẹ người Tiêu Lạc ra, anh nở nụ cười đầy nham hiểm lại vừa xấu xa.
Anh khẽ luồn tay vạch áo cô ra, ngay lập tức c*p ng*c căng tròn của Tiêu Lạc hiện ngay trước mặt anh.
_ Anh làm gì vậy hả ? lỡ như có người bất thình lình bước vào phòng thì sao đây ?
_ Đừng lo
Tiêu Lạc đành chọn cách im lặng, muốn phản kháng cũng chỉ vô dụng nên mặc cho Lăng Bạch Ngôn muốn làm gì thì làm, nhưng mà trong lòng vẫn rất căng thẳng.
Nhưng không ngờ Lăng Bạch Ngôn lại rúc đầu vào ngực cô sau đó há miệng ngậm lấy nh* h** của cô rồi m*t mát như một đứa trẻ.
Tiêu Lạc chỉ biết nhắm nghiền hai bên mắt để hưởng thụ sự k*ch th*ch này của Lăng Bạch Ngôn, qua một lúc anh mới chui đầu ra nhìn cô đầy thỏa mãn.
_ Giờ anh mới ngộ ra rằng, từ khi anh được hai tuổi đã cai sữa nhưng không ngờ đến ba mươi tám tuổi lại tái nghiện
Tiêu Lạc bị lời nói vô cùng đê tiện của Lăng Bạch Ngôn làm cho ngây ngốc, khi định thần lại cô mới lên tiếng mắng mỏ anh.
_ Đồ dê già nhà anh, không những đê tiện mà còn d* x*m nữa.

Em ở bên anh đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu
Trái với lời mắng nhiếc của cô vợ nhỏ Lăng Bạch Ngôn lại bật cười khanh khách nhưng lại rất thích thú khi được vợ mắng.
Nhưng bất chợt sắc mặt của Tiêu Lạc trở nên thay đổi, đôi mày cô khẽ nhướng lên không mấy tự nhiên.
_ Lăng Bạch Ngôn, giờ em mới chợt nhớ lại ban nãy việc anh lừa em.

Anh bị thương như vậy mà vẫn còn trêu chọc em được
Ngừng một chút, đột nhiên sắc mặt Tiêu Lạc nóng ran lên rồi nói tiếp :
_ Vả lại trong cơ thể của anh cũng một phần đã là của em, tốt nhất anh phải trân trọng và nâng niu bản thân rồi cùng em trở về nhà an toàn
Dứt lời, Tiêu Lạc toan định sẽ nhảy xuống khỏi người anh nhưng không ngờ bị anh siết chặt lại.
Trái với lời càm ràm của vợ thì ngược lại Lăng Bạch Ngôn lại cười khoái chí, nhưng sau đó lại đê tiện nói.
_ Anh đã nói cơ thể của anh vẫn ổn không có bất lợi gì cả, nếu em không tin thì em cứ tha hồ mà kiểm tra anh từng li từng tí một để xem anh có lành lặn hay sứt mẻ chỗ nào không nhé !
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 63: Chương 63


Toàn thân Tiêu Lạc đều khựng lại, nụ cười trên môi cũng trở nên méo mó, người đàn ông này trong hoàn cảnh nào đều bỉ ổi, cô khẽ đánh thập vào khuôn ngực Lăng Bạch Ngôn.
_ Anh không thể đàng hoàng tí được không ?
_ Không thể
Chậc ! Tiêu Lạc khẽ tặc lưỡi một tiếng, quả thật cô đã cạn ngôn với người đàn ông này, Lăng Bạch Ngôn không chỉ khó chịu mà còn nắm lấy tay cô khẽ hôn nhẹ vào đó.
Cạch.
Bất ngờ người mở cửa đi vào là Vương Tư Truy, nhìn cảnh tượng đầy ngọt ngào của hai con người kia trước mặt khiến anh ta thầm khinh thường.
Khụ...Khụ..
Anh ta khẽ vờ ho vài tiếng như ngụ ý nhắc nhở hai con người kia tém tém lại.

Khi nghe giọng nói này, Tiêu Lạc tức thời giật thót người vội vã đẩy người Lăng Bạch Ngôn ra.
Gương mặt cô thoáng chốc đỏ bừng bừng vì ngượng ngùng, không ngờ đang ngọt ngào với người yêu thì người khác phát hiện quả là có chút ngượng.
Lấy lại bình tĩnh, Tiêu Lạc nghiêm nghị nhìn Vương Tư Truy lên tiếng :

_ Vương Tư Truy, anh đến cũng đúng lúc lắm tôi có chuyện này muốn nói với anh
_ Có chuyện gì sao em nói đi
Tiêu Lạc khẽ trầm ngâm, việc anh ta tìm thấy Lăng Bạch Ngôn quả là cô không thể nào trả đáp anh ta, có lẽ việc cô sắp nói với Vương Tư Truy sẽ liên quan đến Thẩm Dao.
Khẽ thở dài một tiếng, một lần nữa nghiêm túc nhìn Vương Tư Truy.
_ Cảm ơn anh vì đã báo với tôi về việc tìm thấy Bạch Ngôn, tôi vì muốn báo đáp anh sẽ nói cho anh một tin tức về Dao Dao
_ Thật không ? vậy em mau nói đi
Nhắc đến Thẩm Dao, con người Vương Tư Truy lại trở nên kích động đến như vậy, hai mắt anh ta sáng rực lên nhưng chứa đựng sự vui mừng và hạnh phúc.
_ Cô ấy hiện tại đang ở dinh thự Thống Châu
_ Được, cảm ơn em rất nhiều Tiêu Lạc ! tôi sẽ nhanh chóng lên máy bay trở về nước
Dứt lời, Vương Tư Truy chưa kịp để Tiêu Lạc nói hết thì anh ta như một tên lửa mà phóng nhanh ra ngoài, cả Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc nhìn nhau khẽ lắc đầu ngao ngán.
Nhưng sâu thẳm trong lòng Tiêu Lạc đang gợn sóng, thầm vạn lần ngàn lần xin lỗi Thẩm Dao.
" Thật xin lỗi cậu, Dao Dao ! "
...
Dinh thự Thống Châu, sau khi nghe tin Thẩm Dao đang sống ở đây Vương Tư Truy lập tức chạy đến, sau khi về đến anh ta không ngừng bấm chuông liên tục.
Quản gia Ân nhanh chóng đi đến mở cửa cho anh ta, ông ấy còn chưa kịp bất ngờ thì Vương Tư Truy đã ngang ngược vượt qua ông rồi một mạch chạy vào trong.
Sau khi anh ta vừa vào trong thì đã thấy ngay Thẩm Dao đang ngồi trong phòng khách, nhưng điều khiến anh ta ngớ người nhất khi thấy cô nàng đang đưa tay xoa phần bụng dần nhô lên, vừa lẩm bẩm trong miệng.
Vương Tư Truy với giọng điệu run run mà gọi tên cô nàng :
_ Thẩm Dao !
Khi nghe giọng nói trầm thấp này, Thẩm Dao vừa quen thuộc vừa xa lạ làm sao ? cô nàng khẽ ngẩng đầu quay qua nhìn.
Trước mặt cô nàng là một người đàn ông cao lớn nhưng là người đàn ông mà cô nàng yêu đến phát điên, không hiểu sao cô lại trở nên xúc động khi nhìn thấy Vương Tư Truy.
Ngay cả cô muốn nói gì thì lại nức nghẹn ở ngay cổ họng, hai hàng nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
Vương Tư Truy vì không kiềm được nỗi nhớ nhung, và khi nhìn thấy người mình yêu đang rơi lệ thì anh ta càng không thể kiềm chế được.

Chẳng rằng anh phi thật nhanh ôm chầm lấy cả người Thẩm Dao.
Thẩm Dao chỉ biết ngồi bất động mặc cho Vương Tư Truy đang ôm mình, cô còn tham lam hít mùi hương thơm nam tính trên người anh ta.
Bỗng chốc Vương Tư Truy khẽ thủ thỉ vào tai Thẩm Dao :
_ Tiểu Dao, anh thật sự rất nhớ em
Thân thể Thẩm Dao chợt cứng đờ, vừa rồi cô đang nghe gì vậy ? Vương Tư Truy là đang nói nhớ cô sao ? nhưng sao tự dưng anh ta lại như thế này, anh ta như thể biến thành một người khác vậy.
Không để Thẩm Dao lên tiếng thì anh ta đã mở miệng nói tiếp, đúng hơn là đang chậm rãi giải thích.
_ Hãy tha thứ cho anh và cho anh một cơ hội để bù đắp cho những tổn thương mà anh đã gây ra cho em nhé, Tiểu Dao ! từ khi em rời đi anh mới phát giác ra bản thân anh đã yêu em nhưng anh lại ngu ngốc không nhận ra sớm hơn
Để rồi mất đi cô mới biết trân trọng, anh ta đáng là một tên đàn ông tồi tệ vốn không được Thẩm Dao tha thứ, nhưng anh ta vẫn hy vọng cô sẽ cho anh ta cơ hội.
Nghe những lời thừa nhận thật lòng của Vương Tư Truy, bất giác trái tim Thẩm Dao lần nữa đập phịch như cái lần đầu cô gặp anh ta.
Nhưng cô không tài nào tha thứ cho anh ta mỗi khi cô nhớ đến những lần anh ta làm tổn thương tình yêu đơn thuần của cô, lấy hết sức lực mà đẩy Vương Tư Truy ra.
_ Anh về đi, tôi sẽ không tha thứ hay cho anh cơ hội đâu.

Vậy nên đừng làm phiền tôi nữa
Thẩm Dao đứng phắt dậy toan định rời đi thì cổ tay bị Vương Tư Truy níu giữ, anh ta cũng đứng dậy rồi lần nữa ôm chặt lấy cô đằng sau.

_ Tiểu Dao, đừng đi mà ! anh đang nhớ em, thực sự rất nhớ.

Nhưng chẳng có cách nào để đến bên em và ôm thật chặt
Nhớ ? Vương Tư Truy là đang nhớ cô sao nhưng cô cũng rất nhớ anh ta, nhớ đến phát điên mà thôi.
Hít một hơi thở thật sâu, Thẩm Dao điều chỉnh lại tâm tình của mình lại sau đó không lạnh cũng không nhạt lên tiếng.
_ Vương Tư Truy, rốt cuộc anh là đang muốn gì ở tôi đây hả ? không phải lúc trước anh luôn chán ghét mỗi khi thấy mặt tôi sao ?
_ Không ! trước kia là anh quá ngu ngốc vừa khốn nạn, nhưng bây giờ anh cần em.

Em có thể cho anh thêm cơ hội được không ?
Thẩm Dao lặng lẽ cụp mi xuống, bất ngờ cô nở nụ cười nhạt nhẽo :
_ Tôi còn cơ hội nào để cho anh đây Vương Tư Truy ?, khi tôi từng cứ cố gắng gần anh thì anh lại nhẫn tâm cố gắng xa cách tôi
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 64: Chương 64


Những từng lời nói của Thẩm Dao phát ra như đang cầm một con dao tự cứa vào tim anh ta, rất đau.
Thứ tình cảm không thuộc về mình đáng lẽ ra anh nên từ bỏ sớm rồi quay lại đón nhận tình cảm mới, nhưng vì sự ngoan cố mà anh ta đã đánh mất người yêu mình.
Nước mắt Vương Tư Truy chợt giọt xuống hai bên vai Thẩm Dao, thoáng chốc cô khẽ giật mình khi cảm nhận được Vương Tư Truy đang khóc.
Vương Tư Truy giọng khàn khàn khẽ thỏ thẻ vào tai Thẩm Dao :
_ Tiểu Dao, Anh xin lỗi ! nhưng xin em đừng trốn tránh tình cảm của mình, anh không cầu mong em tha thứ cho anh chỉ là anh muốn em cho anh một cơ hội để yêu thương và chăm sóc em, có được không ?
Hai mắt Thẩm Dao nhắm nghiền lại và im lặng nhưng thực chất cô trầm suy.

Nghe những lời thật lòng thật tâm của Vương Tư Truy khiến cô một lần nữa tin tưởng, trong phút chốc cơ thể cô bỗng nhiên thả lỏng.
Được rồi, cô nên thử đánh cược bản thân chấp nhận tha thứ cho Vương Tư Truy, tuy tha thứ không thể làm thay đổi quá khứ nhưng nó có thể mở rộng tương lai của hai người.
_ Tư Truy
Bất ngờ Thẩm Dao khẽ quay người lại rồi ôm chầm lấy Vương Tư Truy, khiến anh ta nhất thời bàng hoàng nhưng nhanh chóng anh ta choàng tay ôm lại cô.

_ Tiểu Dao, em chủ động ôm anh như thế này có phải em đã tha thứ cho anh và cho anh cơ hội đúng không
_ Ừm, nhưng anh không được khiến em phải thất vọng nữa đâu đấy
Nhận được sự chấp nhận, Vương Tư Truy tức thời vui sướng muốn nhảy đành đạch lên nhưng vẫn nên kiềm chế thì vẫn nên, anh ta cứ thế mà ôm siết chặt Thẩm Dao.
Nhưng bị anh ta ôm chặt khiến Thẩm Dao có chút không thoải mái vì phần bụng của cô đang khó chịu, cô nhăn mặt ra lệnh.
_ Anh mau buông em ra trước đã, bụng em đang khó chịu đó
_ Hở ? hả...À được được
Anh ta giật bắn người vội vàng buông người Thẩm Dao ra, nhưng lúc này ánh mắt anh ta mới dừng bụng của cô, Vương Tư Truy thoáng hoang mang.
_ Tiểu Dao, bụng của em...
_ Làm sao ? anh không định chịu trách nhiệm với em sao
Hai mắt Vương Tư Truy trợn tròn như không thể tin được, vậy là bé con xuất hiện khi đêm hôm anh c**ng b*c cô.

Nhưng mà anh đã làm ba rồi, bất chợt nước mắt Vương Tư Truy rơi như mưa, ngay bây giờ anh rất hạnh phúc.
Được người mình yêu tha thứ và còn được thăng chức làm ba, quả là hạnh phúc biết bao.
Không nói không rằng mà Vương Tư Truy cúi xuống hôn nhẹ vào bụng đã nhô lên của Thẩm Dao, sau đó một phát hôn ngấu nghiến vào đôi môi mỏng manh của cô.
_ Ưm
Tuy kỹ thuật hôn của cả hai có chút vụng về vừa luống cuống nhưng mà được cái ngọt ngào, cả hai bắt đầu hưởng thụ sự ngọt ngào của nhau.

Một lúc sau cảm nhận hơi thở của Thẩm Dao trở nên khó khăn nên Vương Tư Truy mới buông ra.
Anh ta khẽ dìu cô ngồi xuống ghế, sau đó đưa bàn tay to lớn xoa nhè nhẹ vào bụng cô.

Thẩm Dao nhất thời xúc động, hạnh phúc đến nhanh quá khiến cô vẫn chưa tiếp thu được.
Vương Tư Truy khẽ đặt đầu Thẩm Dao dựa vào vai mình, và anh ta cũng choàng tay ôm lấy bắp tay của cô khẽ vỗ về.
Đột nhiên Vương Tư Truy nở nụ cười chế giễu bản thân anh ta.

Buồn cười thay, anh lúc trước không trân trọng những cái mình đang có, nhưng lại...thích dòm ngó những cái không thuộc về mình.
Người con gái này quá yêu anh nên mới khiến bản thân chịu khổ và thiệt thòi, nhưng sau này anh không để hai thứ đó đến với Thẩm Dao một lần nào nữa đâu.
_ Tiểu Dao, anh hứa sẽ luôn bên cạnh em và làm tất cả vì em.

Nhưng mà em hãy tin anh, anh sẽ chứng minh bằng hành động chứ không chỉ lời nói
Phì.
Thẩm Dao bất ngờ phì cười, nếu cô đã chấp nhận anh thì cũng đồng nghĩa việc cô tin tưởng anh.
_ Em tin anh làm được
Nhận được sự tin tưởng của Thẩm Dao khiến Vương Tư Truy càng thêm vui mừng, chợt nghĩ đến chuyện gì đó nên anh bất ngờ lên tiếng.

_ Tiểu Dao, hay chúng ta về Vương Gia được không ? để anh tiện chăm sóc cho hai mẹ con em
Thoáng chốc Thẩm Dao giật bắn người, đến Vương Gia sao ? nhưng cô không thể đối diện với hai ông bà Vương khi lúc trước cô đến đó với tư cách là bạn gái của Vương Tư Hạo, nhưng đột ngột Vương Tư Truy muốn cô một lần nữa đến đó.
Làm sao mà cô có thể đến, nhận thấy Thẩm Dao đang lo lắng vừa căng thẳng, Vương Tư Truy vươn tay nắm chặt lấy tay cô trấn an.
_ Em đừng quá căng thẳng, chuyện em giả làm bạn gái của Vương Tư Hạo ba mẹ anh điều biết hết cả rồi, vậy nên bọn họ rất muốn gặp em lần nữa với tư cách là bạn gái của anh
Nghe vậy, Thẩm Dao quay sang nhìn Vương Tư Truy nghi hoặc lên tiếng :
_ Lời anh nói điều là thật sự chứ ?
_ Em không tin anh sao Bảo Bối
Nghe giọng nói yểu xìu của anh, Thẩm Dao nhất thời cuống cuồng.
_ Em tin, vậy chúng ta về Vương Gia ngay đi em cũng rất nhớ hai bác
Vương Tư Truy khẽ nhếch môi cười nham hiểm cuối cùng thì cũng dụ hoặc được một con thỏ non về nhà rồi.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 65: Chương 65


_ Em đừng quá căng thẳng sẽ ảnh hưởng đến bé con của chúng ta
_ Nhưng mà em rất hồi hộp khi gặp hai bác Vương
Đứng trước cổng Vương Gia mà lòng Thẩm Dao không ngừng lo lắng hồi hộp, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trấn an kiên định của Vương Tư Truy khiến cô cũng bớt căng thẳng hơn.

Hai người nhìn nhau khẽ gật đầu rồi nắm chặt tay nhau bước vào trong, nghe quản gia báo lại Vương Tư Truy dẫn Thẩm Dao về nên hai ông bà Vương vừa luống quýt vừa vui mừng vội vã chạy đến.

Nhìn thấy Thẩm Dao, Vương phu nhân dường như không kiềm được cảm xúc vội vàng chạy đến ôm chầm lấy cô.

Lúc đầu có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng Thẩm Dao cũng ôm lấy bà ấy.

_ Con bé ngốc này, đi biệt tích mấy tháng nay sao không liên lạc với bà già này hả ? có biết bác rất nhớ con lắm không
_ Con xin lỗi vì đã khiến bác phải lo lắng rồi
_ Được rồi, con về là tốt rồi
Dứt lời, Vương phu nhân nhẹ nhàng dìu cô vào ghế ngồi bà bắt đầu ân cần hỏi han đủ điều mà quên luôn đứa con trai như Vương Tư Truy, ngay lúc này ánh mắt của Vương phu nhân dừng lại ở phần bụng đang nhô lớn của cô.

Bà nhất thời bàng hoàng hồi lâu rồi mới lên tiếng hỏi :
_ Tiểu Dao, bụng của con.

.

có phải!
Nghe hỏi, Thẩm Dao đưa tay khe khẽ xoa bụng của mình rồi nhìn Vương phu nhân cười đáp.

_ Dạ, đúng như bác đang nghĩ ạ
_ Hở ? vậy! vậy! là bác có cháu để bồng rồi sao ?
Nhận được sự gật đầu của Thẩm Dao, hai mắt Vương phu nhân càng sáng lóa bà như muốn nhảy dựng lên.

Vương lão gia ngồi bên cạnh cũng thấy vui mừng lây, vậy là ông cũng có cháu để bế.

Vương phu nhân ngay lập tức quay sang nhìn Vương Tư Truy, ánh mắt bà đầy lửa giận như muốn thiêu đốt anh vậy.

Không nói không rằng bà nhanh chóng đứng phắt dậy đi một mạch đến chỗ anh rồi đưa tay đánh bốp bốp vào người Vương Tư Truy.

_ Thằng con trời đánh, tại con mà khiến Tiểu Dao tổn thương đến mức phải trốn tránh, con còn khiến con bé có thai rồi đến bây giờ mới chịu trách nhiệm với con bé, con có đáng mặt đàn ông không hả ?
Vương Tư Truy ngồi im mặc cho Vương phu nhân đánh mắng, tất cả cũng đều tại anh nên anh phải chịu trừng phạt.

Nhìn thấy Vương Tư Truy bị Vương phu nhân đánh xối xả như vậy nên cô không đành lòng nhìn cảnh anh chịu đau, vội vàng cản bà ấy lại.

_ Bác gái, bác đừng đánh anh ấy nữa được không ạ ? con xót lắm
Khi Thẩm Dao đã lên tiếng khuyên ngăn bà cũng nghe lời.

_ Được rồi, vì Tiểu Dao đã lên tiếng nên mẹ tha cho con
Vương phu nhân nhanh chóng đi lại chỗ Thẩm Dao, sau đó hai người họ bắt đầu luyên thuyên kể chuyện.

_ Tiểu Dao này, hay con dọn ở đây sống được không để bác có thể tiện chăm sóc cho con
Thẩm Dao tức thời do dự khẽ quay qua nhìn Vương Tư Truy, sau khi nhận lấy ánh mắt ôn nhu của anh nên Thẩm Dao mới khẽ gật đầu.

_ Dạ, được ạ
_ Tốt quá rồi !
Vương phu nhân muốn nhảy cẫng lên nhưng sợ ảnh hưởng đến Thẩm Dao nên bà mới kiềm chế lại.

Đang trong lúc vui vẻ thì bất ngờ Vương Tư Hạo từ bên ngoài đi vào.

Hắn ta khi nhìn thấy Vương Tư Truy và Thẩm Dao đã quay trở về liền hiểu ngay mọi chuyện, khoé môi hắn khẽ co giật khi nhìn thấy bụng của cô.

_ Chậc, Tư Truy này ? em cũng giỏi thật đấy, không những tìm lại cô người yêu mà còn được tặng kèm đứa
Câu nói của Vương Tư Hạo đã thành công khiến Thẩm Dao ngượng ngùng, nghe những lời châm biếm của hắn trái lại Vương Tư Truy lại bình thản hơn.

_ Thì đã sao chứ, cũng đâu giống ai kia đâu ngay cả bạn gái cũng không có
_ Em!
Vương Tư Hạo nhất thời cứng họng, bị anh châm chọc đến mức khiến hắn phải giận bốc khói.

Nhưng vì câu nói của Vương Tư Truy lại khiến mọi người đều bật cười thành tiếng.

Tối đến, Thẩm Dao mặc một chiếc váy rộng hai dây ngồi trên giường khẽ đưa tay xoa nhẹ bụng mình rồi cười ngây ngốc.

Cạch.

Vương Tư Truy từ trong phòng tắm đi ra trên người anh chỉ quấn độc khăn choàng tắm ngắn, Thẩm Dao ngẩng đầu lên nhìn trong thoáng chốc mặt cô đỏ bừng bừng lên.

Thấy được sự ngượng ngùng của cô càng khiến Vương Tư Truy thêm thích thú, anh đi lại chỗ cô rồi ngồi bên cạnh.

_ Sao còn chưa đi ngủ

_ Em đợi anh tắm xong rồi cùng nhau ngủ luôn, nhưng anh mặc thế này làm sao mà ngủ được chứ
Vương Tư Truy bất ngờ phì cười với độ đáng yêu khi đỏ mặt của cô, anh không những không ngượng mà còn nhởn nhơ nói.

_ Có sao đâu, anh còn có thể cởi cái khăn choàng tắm này ra rồi ngủ cũng được mà
_ Anh! tên vô lại này !
_ Haha
Thẩm Dao vì thẹn quá nên hóa giận nên thuận tay đánh cái bốp vào khuôn ngực trần của Vương Tư Truy, nhưng anh lại có thể cười một cách thoải mái như vậy.

Một lúc sau Vương Tư Truy thay lại bộ đồ ngủ đàng hoàng rồi leo lên giường ôm ốp Thẩm Dao ngủ, nằm trong vòng tay ấm áp của anh khiến cô cảm thấy rất bình yên và hạnh phúc.

Vương Tư Truy khẽ cúi xuống hôn lên tóc cô rồi choàng tay ôm chặt cô vào lòng, giọng trầm ấm vang lên bên tai Thẩm Dao.

_ Dao Dao này, anh hạnh phúc lắm ! cảm ơn em đã chấp nhận tha thứ cho anh và còn cho anh cơ hội yêu em
_ Đừng cảm ơn em, vì một phần em cũng cho bản thân em cơ hội để yêu anh lần nữa
Sau khi cô tha thứ và cho anh cơ hội không hiểu sao trong lòng cô lại thoải mái đến lạ thường, Vương Tư Truy không nói gì nữa mà bất ngờ lấy tay đan vào tay Thẩm Dao rồi giơ lên
_ Chúng ta sau này không được buông tay nhau, dù cho thế giới có quay lưng với em thì anh vẫn sẽ nắm chặt tay em không bao giờ buông
_ Ừm em tin anh, chỉ cần anh không buông tay em cũng sẽ mãi không buông tay
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 66: Chương 66


Sau một tháng dưỡng thương ở bệnh viện tư nhân New York của Mỹ thì cuối cùng Lăng Bạch Ngôn cũng được xuất viện và chuẩn bị quay về nước, sau khi nghe Lưu Uyển Tiệp nói trợ lý Trầm Lăng vẫn còn sống thì cả Lăng Bạch Ngôn lẫn Tiêu Lạc đều vui mừng vừa nhẹ nhõm.

Sau đó cả bốn con người đều bay về thành phố Lạc Thành, khi nhìn thấy Lăng Bạch Ngôn vẫn còn sống thì cả hai ông bà Lăng vui mừng đến bật khóc nức nở rồi vội vàng ôm chầm lấy anh.

_ Bạch Ngôn, may thay khi con vẫn còn sống mấy tháng trước mẹ còn nghĩ.

.

huhu!
Lăng phu nhân vừa nói vừa bật khóc, Lăng Bạch Ngôn chỉ khẽ cười rồi vỗ về bà.

_ Được rồi, bây giờ con đã không sao nữa rồi mẹ cũng đừng khóc nữa kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe
_ Được.

.

được.

.

mẹ không khóc nữa

Ba đứa nhóc Lăng Bạch Quân và Lăng Bạch Sâm, Lăng Nhật Tâm đưa mắt nhìn anh không chớp, nhưng trong hốc mắt của bọn chúng sớm đã cay xè.

Cả ba không hẹn mà đồng thanh lên tiếng gọi :
_ Baba !
Lăng Bạch Ngôn lập tức khom người rồi choàng tay ôm lấy cả ba đứa con vào lòng, nước mắt của anh không hiểu sao lại rơi nhưng có lẽ vì anh đã quá nhớ con.

Nhìn cảnh tượng này khiến Tiêu Lạc xúc động không nói nên lời, cuối cùng gia đình cũng được đoàn tụ.

Đêm đến Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc đang ôm nhau định chuẩn bị đi ngủ thì bị tiếng mở cửa làm cho khựng lại, khẽ quay nhìn thì ra là ba đứa nhóc con.

Chưa kịp lên tiếng hỏi thì ba đứa nhóc kia đã nhanh nhạy trèo lên giường và tách Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc ra rồi chen nằm giữa.

Cô bé Nhật Tâm thì nằm trong vòng tay của cô còn nhóc Bạch Sâm thì lớn gan nằm sấp trên người anh, nhóc Bạch Quân điềm tĩnh gối đầu lên cánh tay của anh.

Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc khẽ quay sang nhìn nhau rồi cười một cách bất lực, các con của họ vừa mấy tháng một gặp mà đã nghịch ngợm như vậy rồi.

Bộp.

Lăng Bạch Ngôn vung tay đánh nhẹ vào c*p m*ng tr*n tròn của nhóc Bạch Sâm, rồi đanh giọng hỏi nhóc.

_ Này nhóc, con nói ba nghe thử xem mấy tháng nay có nhớ ba không
Bị đánh vào mông khiến nhóc Lăng Bạch Sâm liền nhăn mặt đầy khó chịu, quả thật cậu rất ghét bị người khác đánh vào mông kể cả ba của mình đi chăng nữa.

Nhóc chu chu môi lên tiếng :
_ Con không nhớ
Nói thế thôi chứ nhưng thật ra cậu là người yêu thương Lão baba của cậu nhất mặc dù không tỏ ra bên ngoài, nhưng Lăng Bạch Ngôn không chịu tha mà lần nữa đưa tay đánh cái bốp vào mông cậu.

Bộp.

_ Còn mạnh miệng ư ?
Toan định lên tiếng phản bác thì lại bị nhóc Bạch Quân lên tiếng thay.

_ Baba ơi, Tiểu Sâm là đứa nhớ baba nhiều nhất mỗi đêm đến em ấy đều lén khóc một mình, cả con và chị Tiểu Tâm đều chứng kiến
_ Ồ, là như vậy sao Tiểu Sâm ?
Khoé môi Lăng Bạch Ngôn khẽ cong lên một cách thích thú, thì ra cậu con trai út này của anh cũng biết yêu thương anh chỉ là cứng miệng mà thôi.

Khoản này của nhóc Bạch Sâm anh rất thích rất đơn giản vì rất giống anh.

Nhóc Lăng Bạch Sâm bị anh trai vạch trần có chút ngượng liền úp mặt vào ngực Lăng Bạch Ngôn rồi cũng gật đầu phủ nhận.

Khoảng nửa tiếng sau ba đứa nhóc nghịch ngợm này mới chịu chợp mắt ngủ, Lăng Bạch Ngôn khẽ quay qua nhìn Tiêu Lạc đang chuẩn bị giấc ngủ thì anh lại lên tiếng.

_ Lạc Lạc
_ Oan! Hở ? anh có chuyện gì sao ?
Tiêu Lạc khẽ ngáp một tiếng rồi mới trả lời anh, Lăng Bạch Ngôn định nói gì đó nhưng vì thấy hai mắt cô cứ lim dim muốn ngủ nên đành thôi, khi khác hẳn nói sau.

_ Em ngủ đi
_ Ừm, anh ngủ ngon
!
Sau một tuần khi ở nhà, Lăng Bạch Ngôn cũng trở lại tập đoàn NL làm việc như thường ngày, mấy tháng trước không có anh may là có Lăng lão gia thay làm việc nên hôm nay lượng công việc có chút ít.

Cốc! cốc! cốc !!
Đang chuyên tâm vào tài liệu thì bất ngờ nghe tiếng gõ cửa, Lăng Bạch Ngôn nhàn nhạt lên tiếng.

_ Vào đi
Người bên ngoài kia nhanh chóng đẩy cửa bước vào, nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân của giày cao gót khiến Lăng Bạch Ngôn nhướng mày có chút không hài lòng ngay.

Nhưng anh không buồn mà ngẩng đầu lên mà chỉ nhàn nhạt lên tiếng :
_ Tài liệu về hạng mục thì để bên kia đợi lát nữa tôi sẽ xem
Có điều người kia không có ý định để tài liệu xuống bàn mà cứ thế im lặng đến vài phút, thấy người kia không động tĩnh gì Lăng Bạch Ngôn bắt đầu khó chịu.

Anh ngẩng đầu lên sau đó mở miệng chất vấn :
_ Lưu Uyển Tiệp, bộ cô nghe lời của tôi như gió thoảng qua tai sao ?
Nhưng trái lại với sự khó chịu của anh thì ngược lại Lưu Uyển Tiệp nở nụ cười đầy ẩn ý.

_ Bạch Ngôn, cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên nhìn em rồi

_ Tôi thấy cách xưng hô của cô sai rồi đó, cô nên nhanh chóng sửa lại đi đi vừa
_ Ồ, em sẽ sửa ngay đây thưa Lăng chủ tịch !
Lưu Uyển Tiệp bắt đầu giở giọng nói đỏng đảnh có chút nũng nịu, Lăng Bạch Ngôn nghe mà muốn phát tởm, nhưng vì cô ta từng cứu anh một mạng nên không nói gì.

_ Lăng chủ tịch, em sẽ đặt tài liệu xuống bàn ngay đây ạ
Dứt lời, cô ta nhẹ nhàng khom người đặt tài liệu xuống và cố tình cho Lăng Bạch Ngôn thấy c*p ng*c căng phồng của cô ta nhưng tiếc thay anh không thèm đếm xỉa đến.

Lưu Uyển Tiệp nhất thời hậm hực khi thấy anh không hề liếc nhìn cô ta dù chỉ một cái, Lăng Bạch Ngôn thấy cô ta cứ đứng chừng chừ ở đó liền không nhịn được mà lên tiếng đuổi người.

_ Không còn việc gì nữa thì mời cô rời đi cho
Cô ta khẽ cắn môi rồi nhanh chóng đồng ý.

_ Được, em ra ngoài đây
Dứt lời, cô ta xoay người uyển chuyển thân người rời đi nhưng trong lòng không ngừng mong sau anh sẽ để ý đến phía sau của cô ta.

Cạch.

Khi đã ra ngoài, Lưu Uyển Tiệp bực tức mà dẫm chân xuống đất cô ta không tin bản thân lại quyến rũ thất bại như vậy.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 67: Chương 67


Lưu Uyển Tiệp rời đi chưa được bao lâu thì Tiêu Lạc đẩy cửa phòng làm việc của Lăng Bạch Ngôn rồi đi vào, Lăng Bạch Ngôn lần nữa nghe tiếng giày cao gót liền cáu lên.

_ Nếu cô không phận sự thì tốt nhất đừng nên đi vào
Bị Lăng Bạch Ngôn cáu kỉnh một cách oan uổng như thế cũng khiến Tiêu Lạc tức thời nóng giận, cô không nói không rằng mà đi thật nhanh đến chỗ anh.

Thẳng thừng túm lấy cà vạt của Lăng Bạch Ngôn rồi kéo về phía mình, anh bị hành động của Tiêu Lạc làm cho đơ người.

_ Lăng Bạch Ngôn, anh dám gắt gổng với em ư ? có tin tối nay em đá anh khỏi phòng ngủ không Hửm ?
Nghe những lời đe doạ của cô, Lăng Bạch Ngôn nhất thời nhảy cẫng lên anh không tài nào ngủ được khi không được ôm cô ngủ.

Lăng Bạch Ngôn nhanh chóng giải thích :
_ Đừng! đừng mà vợ yêu, thiếu hơi của em anh sẽ mất ngủ mất.

Ban nãy anh tưởng Lưu Uyển Tiệp lần nữa đi vào có chút khó chịu nên mới cáu giận nhưng không ngờ người đến là em, cho anh xin lỗi
_ Thôi được rồi, em không gắt gổng chuyện này nữa mau qua đây dùng bữa trưa
Lăng Bạch Ngôn nhanh chóng gạt phăng đống tài liệu sang một bên rồi đứng dậy cùng Tiêu Lạc ngồi vào ghế khách.

Sau khi thức ăn được dọn ra bàn rồi hai người họ mới bắt đầu dùng bữa, chợt nghĩ đến vừa rồi Lăng Bạch Ngôn nhắc đến Lưu Uyển Tiệp lúc này cô mới hiếu kỳ.

Đưa đôi mắt lung linh như hai viên dạ minh châu nhìn qua Lăng Bạch Ngôn rồi chậm rãi lên tiếng.

_ Anh này, ban nãy anh nói Lưu Uyển Tiệp có đến văn phòng của anh sao ?
Lăng Bạch Ngôn vẫn thoải mái ăn cơm khi nghe cô hỏi anh chỉ nhởn nhơ đáp.

_ Ừ, nhưng cô ta còn định quyến rũ anh đấy em yêu à ! em có cách trị cô ta không
Quyến rũ ư ? Lưu Uyển Tiệp này thật đúng là âm hồn không tan mà.

Đã dòm ngó thì thôi đi đã thế còn muốn quanh quẩn đi quyến rũ người đàn ông của Tiêu Lạc cô.

_ Sao cô ta dám chứ ? anh là người đàn ông của em, em không cho phép cô ta vẻ vang trước mặt anh
Thấy được sự ghen tuông hiện rõ nét trên gương mặt xinh đẹp của Tiêu Lạc khiến Lăng Bạch Ngôn không nhịn được mà phì cười, nhìn vẻ mặt phừng phừng tức giận của cô càng khiến trong mắt anh lại rất đáng yêu làm sao.

Ngay cả ăn cơm cô cũng cảm thấy mất hứng ăn, sau đó đặt đũa xuống bàn hai tay khoanh trước ngực hậm hực lườm quýt Lăng Bạch Ngôn.

Bất giác trên trán anh khẽ tuôn ra mô hôi lạnh, nhưng sau đó nhếch môi cười nham hiểm lên tiếng.

_ Em yêu à, em đây là đang ghen sao ?
_ Phải đó, nhưng em ghen không phải kiểu nghi ngờ anh mà đơn giản là bảo vệ thứ thuộc về em mà thôi
Lăng Bạch Ngôn thoáng chốc cứng đờ nhưng nhanh chóng bần thần lại, trong lòng anh không ngừng nở hoa khi nghe những lời mà Tiêu Lạc vừa mới phát ra.

Khẽ gắp một miếng thịt lợn chua ngọt bỏ vào chén Tiêu Lạc rồi khẽ cất tiếng :
_ Anh biết, nhưng em cũng đừng vì Lưu Uyển Tiệp mà bỏ bữa trưa của mình chứ
_ Được rồi em ăn, em không thể vì cô ta mà mất hứng ăn được hừ
_ Ngoan lắm !
Sau khi dùng bữa trưa xong xuôi, Tiêu Lạc ngồi nói chuyện với Lăng Bạch Ngôn hồi lâu rồi mới đi ra về nhưng trước khi ra về, cô bị anh kéo lại và hôn hít đủ điều rồi mới buông tha cho cô sau đó anh gọi cho trợ lý Trầm Lăng tiễn cô ra về.

Rời khỏi phòng làm việc của Lăng Bạch Ngôn chưa bao lâu thì cô gặp ngay Lưu Uyển Tiệp, định bụng sẽ không đụng chạm đến cô ta nhưng không ngờ cô ta lại đến chỗ cô kiếm chuyện.

Lưu Uyển Tiệp thanh cao khoanh tay trước ngực liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới người của Tiêu Lạc đầy một cách khinh thường.

_ Hầy da, tính ra cô cũng chỉ có c*p ng*c căng tròn vừa to nên mới quyến rũ được Bạch Ngôn nhỉ ?
Gì đây, cô ta là đang châm biếm cô đấy à ? nhưng Tiêu Lạc cô không vì lời nói của cô ta mà trở nên kích động được.

Trợ lý Trầm Lăng bất giác nhướng mày không vui nhìn Lưu Uyển Tiệp, người đàn bà này quả là độc mồm độc miệng, cậu định lên tiếng phản bác thay Tiêu Lạc thì bị ra hiệu đừng kích động.

_ Ngực tôi to thì đã sao nào ? nhưng chúng to cũng vì ba đứa con của tôi, không những thế còn có cả chồng của tôi chăm sóc chúng nữa đấy
_ Cô!
Lưu Uyển Tiệp tức giận đến mức cứng cả cổ họng, cô ta đưa ánh mắt đầy lửa giận nhìn cô.

Trợ lý Trầm Lăng đứng một bên khẽ bụm miệng cười, Phu nhân của cậu không hề yếu đuối nha.

Khoé môi Tiêu Lạc khẽ co giật nhìn cô ta một cách đắc thắng, hai tay Lưu Uyển Tiệp khẽ siết chặt vào nhau cô ta càng căm phẫn hơn khi nhìn vào gương mặt dương dương đắc ý của Tiêu Lạc, càng nhìn cô ta càng thêm ngứa mắt.

_ Tiêu Lạc ! tôi sẽ không bao giờ chịu thua cô đâu, sẽ có một ngày Lăng Bạch Ngôn vẫn sẽ là người đàn ông của tôi chỉ thuộc riêng một mình Lưu Uyển Tiệp tôi mà thôi
Không hiểu sao khoé môi Tiêu Lạc càng co giật liên hồi, Lưu Uyển Tiệp này ? là đang say ảo tưởng à ? nực cười thật đấy.

Nhưng nghĩ đến cô ta từng là một con người đầy mưu mô xảo quyệt, hôm nay không quyến rũ được Bạch Ngôn thì ngày khác sẽ có chiêu trò mới, nghĩ đến thôi là Tiêu Lạc đã nổi giận rồi.

_ Lưu Uyển Tiệp ! tôi cũng sẽ không bao giờ để cho cô đặt được mục đích đó đâu nên hãy từ bỏ ý định đó đi
Cô ta phừng phừng tức giận toan định vung tay muốn tát cô nhưng cô nhanh nhậy bắt lấy tay cô ta, Lưu Uyển Tiệp liền vũng vẫy.

_ Cô! ả tiện nhân trời sinh này
Mỗi một câu của cô ta không ngày nào là sự tôn trọng cả cô nghe riết cũng quen, Tiêu Lạc hất mạnh tay cô ta rồi nhàn nhạt lên tiếng.

_ Lưu Uyển Tiệp, nếu cô đã không tôn trọng người khác thì tốt nhất đừng nên mở miệng
Trợ lý Trầm Lăng hai mắt trố lên vì sự mạnh mẽ của Tiêu Lạc, cậu trong lòng không ngừng tán thưởng cô.

Ngay sau đó cậu cũng theo Tiêu Lạc rời đi.

Đi sau lưng Tiêu Lạc nên cậu ta không ngừng ríu rít hỏi và còn làm động tác đủ kiểu :
_ Phu nhân, khi nãy cái cô Lưu Uyển Tiệp kia định đánh cô sao cô không thử đánh vào mặt cô ta luôn
_ Cậu bớt xem phim lại đi, vốn dĩ nếu làm to chuyện quá thì không dễ xử, không thì hôm nay tôi có thể làm cho cô ta tức chết tại đây luôn
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 68: Chương 68


Nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Tiêu Lạc đang dần khuất đi mà trong lòng Lưu Uyển Tiệp không cam tâm khi cô ta không đấu khẩu được cô.

Ánh mắt của cô ta chứa đựng sự căm phẫn xen lẫn ghen ghét, hai tay cô tay siết chặt lại nghiến răng nghiến lợi gầm trong lòng.

_ Tiêu Lạc ! cô hãy đợi đấy, sự nhục nhã ngày hôm nay tôi sẽ phải khiến cô trả gấp bội phần
Lưu Uyển Tiệp hừ lạnh lên một tiếng sau đó quay người rời đi.

Trợ lý Trầm Lăng tiễn Tiêu Lạc xuống sảnh tập đoàn, nhưng trong lòng cậu thoáng chốc bất an cho cô.

Trợ lý Trầm Lăng khẽ quay sang nhìn Tiêu Lạc đầy khẩn trương lên tiếng :
_ Thiếu phu nhân, cô thật phải cẩn thận với Lưu Uyển Tiệp, cô ta vốn là con người đầy xảo quyệt và bất chấp mọi thủ đoạn
Nhận được sự quan tâm và lo lắng từ trợ lý Trầm Lăng khiến Tiêu Lạc cũng phải cảm kích, cô khẽ cười rồi cất tiếng.

_ Cảm ơn cậu nhé trợ lý Trầm Lăng, nhưng cậu cũng đừng bận tâm nhiều đâu con người Lưu Uyển Tiệp ra sao tôi có thể hiểu
_ Dạ, vậy Phu nhân về nhà cẩn thận
Tiêu Lạc không nói gì chỉ ừ một tiếng rồi xoay người rời đi, trợ lý Trầm Lăng cũng nhanh chóng quay trở về phòng làm việc của Lăng Bạch Ngôn để báo cáo chuyện này với anh biết.

!

Thời gian mới đó lại trôi nữa, Thẩm Dao cũng đã bình an sinh một cô công chúa cho Vương Tư Truy và cả nhà họ Vương.

Buổi sáng tại dinh thự Thống Châu, Tiêu Lạc khẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra ngay lập tức ánh nắng chói chang chiếu rọi vào gương mặt xinh đẹp của cô nên khiến cô có chút choáng váng.

Ưm.

Tiêu Lạc ươm người một tiếng rồi chệnh choạng ngồi dậy rồi xuống giường đi kéo rèm cửa lại, nhìn Lăng Bạch Ngôn vẫn còn ngủ khiến cô hơi nghi hoặc.

Khẽ cầm điện thoại lên xem thì thấy đồng hồ điểm đến mười giờ trưa, Tiêu Lạc nhất thời cuống quýt đi lại lay lay người Lăng Bạch Ngôn.

_ Bạch Ngôn, mau dậy đi ! hôm nay chúng ta phải đến bệnh viện thăm Dao Dao
_ Ưm
Lăng Bạch Ngôn khẽ ưm rồi bất ngờ choàng tay ôm lấy eo cô, dụi gương mặt yêu nghiệt của mình vào eo Tiêu Lạc, giọng nói đầy ngái ngủ.

_ Ngủ thêm một chút nữa đi, tối hôm qua anh vẫn còn cảm thấy mệt lát nữa hẳn đi có được không ?
Tiêu Lạc khẽ đưa tay vỗ trán một tiếng đầy bất lực, đều là do tối hôm qua quật nhau hơi quá lố nên mới dẫn đến ngủ trễ như thế này.

Một lúc sau Lăng Bạch Ngôn mới chịu rời giường rồi phi thẳng vào phòng tắm để làm vệ sinh cá nhân.

Đang bình thản rửa mặt thì Lăng Bạch Ngôn bất chợt giật mình khi nhìn vào gương thấy máu từ mũi chảy xuống, anh cứ thế mà bàng hoàng nhìn máu đang không ngừng chảy ra.

Khoảng một lúc anh mới đi ra khỏi phòng tắm, anh nhanh chóng đi lại bàn rồi cầm điện thoại lên liên lạc với trợ lý Trầm Lăng.

_ Tôi nghe đây thưa Lăng Tổng !
_ Trầm Lăng, sắp xếp cho tôi một buổi kiểm tra sức khỏe toàn diện vào khoảng ba giờ chiều nay
Trợ lý Trầm Lăng đầu dây bên kia thoáng chốc kinh ngạc khi bất ngờ nghe anh đột ngột đề nghị đi khám sức khỏe, nhưng cậu ta nhanh chóng trả lời.

_ Vâng, tôi sẽ đi sắp xếp theo như lời của ngài ạ
Lăng Bạch Ngôn không nói gì thêm mà cúp máy luôn, anh cảm giác như có chuyện chẳng lành.

Chỉnh tề lại quần áo rồi anh mới rời khỏi phòng đi xuống dưới, thấy Tiêu Lạc và Lăng Bạch Quân đang ngồi ở phòng ăn để chờ anh.

Lăng Bạch Ngôn khẽ cười rồi nhanh chóng đi lại chỗ hai mẹ con cô, anh điềm đạm kéo ghế ngồi xuống.

Nhóc Bạch Quân thấy anh liền nhanh trí cất tiếng :
_ Baba ơi, hôm nay con cùng người và Mami đến bệnh viện thăm cô Dao Dao ạ
Lăng Bạch Ngôn nhếch môi cười đưa tay xoa đầu cậu.

_ Ừ, ăn trưa xong ba sẽ đưa hai mẹ con con đến bệnh viện
_ Dạ !
Nãy giờ Tiêu Lạc vẫn im lặng, cô là đang chằm chằm nhìn vào gương mặt trắng bệch của Lăng Bạch Ngôn, cô khẽ nhướng mày lên tiếng.

_ Anh sao vậy Bạch Ngôn ? nhìn sắc mặt của anh kém quá
Lăng Bạch Ngôn thoáng chốc giật nảy người nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh tỏ vẻ như bình thường rồi vô lại nhìn Tiêu Lạc.

_ Anh không sao đâu, chắc tại tối qua khoan giếng quá đà nên mới dẫn mệt thôi, em không cần phải lo đâu
_ Lăng Bạch Ngôn !
Gương mặt của Tiêu Lạc bỗng chốc ửng đỏ, không thể ngờ anh có thể nói ra những lời đê tiện này bộ anh không biết ngượng với Bạch Quân sao, cô có một chút giận vội gầm gừ gọi tên anh.

Nhưng đổi lại Lăng Bạch Ngôn nhếch môi cười đắc ý, còn nhóc Bạch Quân thì lại đờ đẫn người.

Sau khi dùng bữa xong, Lăng Bạch Ngôn lái xe đưa vợ và con trai đến bệnh viện tư nhân của thành phố Lạc Thành.

Lăng Bạch Ngôn cùng Tiêu Lạc và nhóc Bạch Quân đẩy cửa bước vào, trước mặt bọn họ bây giờ là thấy Vương Tư Truy đang không ngừng ẵm bồng cô công chúa của anh ta đi qua đi lại.

Nghe tiếng mở cửa anh ta và Thẩm Dao mới ngước nhìn, Tiêu Lạc nhanh chóng đi đến chỗ cô nàng rồi hỏi han.

_ Dao Dao, cậu sao rồi ? vẫn còn đau chỗ nào không
Cô nàng Thẩm Dao chỉ khẽ cười cười đáp :
_ Không đau nữa rồi
Tiêu Lạc gật đầu yên tâm, còn về phía bên Vương Tư Truy thì nhóc Lăng Bạch Quân không ngừng nhóm chân muốn xem mặt cô công chúa của Vương Tư Truy.

_ Chú Tư Truy, chú mau khom người xuống để con xem mặt em bé
_ Được, cho con nhìn thỏa thích đấy nhóc
Vương Tư Truy làm theo khẽ khom người để cho Lăng Bạch Quân nhìn em bé.

Hai mắt nhóc Bạch Quân liên tục chớp chớp nhìn cô bé, cậu còn đưa bàn tay mũm mĩm của mình chạm vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé.

Càng sờ Lăng Bạch Quân càng thích thú.

Thăm được nửa tiếng cuối cùng gia đình Lăng Bạch Ngôn cũng đi về nhà.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 69: Chương 69


Tại bệnh viện tư nhân thành phố Lạc Thành, Lăng Bạch Ngôn vẫn bình thản đi ra khỏi phòng khám, trợ lý Trầm Lăng thấy anh ra liền đưa áo khoác cho anh.

Lăng Bạch Ngôn đón lấy áo khoác rồi mặc vào sau đó nhìn cậu ta nhàn nhạt cất tiếng hỏi :
_ Trầm Lăng, vẫn còn mấy hạng mục nữa ?
_ Chỉ còn mười lăm mục hạng kiểm tra gan thôi thưa Chủ tịch
Nghe vậy, anh chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người rời đi thấy thế trợ lý Trầm Lăng cũng nhanh đi theo.

_ Đưa tôi về trước, việc còn lại giao cho cậu giải quyết
_ Vâng thưa Chủ tịch !
Trợ lý Trầm Lăng nhanh chóng tuân mệnh rồi đi đến mở cửa xe cho anh đi vào, chiếc siêu xe nhanh chóng chạy thẳng đến dinh thự Thống Châu.

Trôi qua hai ngày sau trợ lý Trầm Lăng nhận được kết quả kiểm tra từ bệnh viện, cậu không chừng chừ mà gửi cho Lăng Bạch Ngôn.

Ting.

Lăng Bạch Ngôn đang nằm ôm Tiêu Lạc vào lòng thì thấy tiếng tin nhắn từ điện thoại, anh khẽ cúi xuống nhìn Tiêu Lạc thì thấy cô vẫn đang ngủ ngon lành thì mở yên tâm.

Nhẹ nhàng vươn tay vớ lấy điện thoại lên xem, thì ra là tin nhắn từ trợ lý Trầm Lăng.

Nhưng sau khi đọc kỹ nội dung xong bỗng dưng Lăng Bạch Ngôn nở nụ cười nhạt.

Số lượng tế bào trắng bất thường nhưng kết quả lại là bệnh máu trắng.

Lăng Bạch Ngôn xém nữa là làm rơi điện thoại, cơ thể anh bỗng dưng trở nên cứng ngắc vẫn không tin được vào sự thật rằng anh đang mắc bệnh máu trắng.

Làm sao có thể chứ ? Lăng Bạch Ngôn trong lòng xôn xao lần nữa cúi xuống nhìn Tiêu Lạc, bất giác anh khẽ siết chặt lấy cô hơn.

_ Lạc Lạc, chúng ta sẽ không rời xa nhau đâu đúng không ?
Anh đưa ánh mắt nhìn cô đầy chật vật sau đó khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, Quả thật anh không muốn phải rời xa cô.

Sáng sớm thức dậy Lăng Bạch Ngôn đã nhanh chóng nhảy phốc xuống giường rồi phi thẳng vào trong phòng tắm.

Anh tuyệt đối không để Tiêu Lạc nhìn thấy, nếu không cô sẽ lo lắng đến chết mất.

Tiêu Lạc chậm rãi mở mắt ra ngay lập tức không thấy anh đâu nên cô cũng ngồi bật dậy, lúc này cô mới nghe thấy tiếng nước chảy thì biết chắc anh đang ở trong đó.

Tiêu Lạc khẽ xuống giường đi thẳng vào phòng tắm, cô không hề lên tiếng mà mở cửa đi vào.

_ Bạch Ngôn !
Khi giọng gọi của cô, Lăng Bạch Ngôn thoáng chốc giật thót người vội vàng lau chùi đi vệt máu.

Thấy anh có chút bất thường thì liền khó hiểu cô chậm rãi đi đến vòng tay ôm lấy eo anh.

_ Anh làm sao vậy ? khi thấy em đến lại giật mình, bộ anh đang làm chuyện xấu gì à
Khoé môi Lăng Bạch Ngôn khẽ nhếch lên, giọng nói trầm ấm vang lên :
_ Em nghĩ oan cho chồng em rồi, anh không hề làm chuyện xấu chỉ là em gọi anh có chút bất ngờ nên mới giật mình đấy thôi
_ Xì, anh chỉ giỏi biết ngụy biện thôi
_ Được rồi chúng ta mau đánh răng rửa mặt rồi xuống dùng bữa sáng cùng các con
Tiêu Lạc khẽ buông người anh ra rồi gật đầu, sau đó cô đi đến đứng xoay lưng với anh rồi bắt đầu đánh răng rửa mặt.

!
Trợ lý Trầm Lăng khẽ đẩy cửa bước vào, cậu nhanh chóng bước đến trước mặt cung kính lên tiếng.

_ Chủ tịch, đã đến giờ phải đi họp cổ đông rồi ạ
_ Được rồi
Lăng Bạch Ngôn gắp máy tính lại đứng dậy chỉnh sang lại áo rồi mới rời khỏi phòng làm việc.

Lưu Uyển Tiệp đang chán nản phải làm công việc này, vốn dĩ cô ta đến đây không phải làm việc mà đơn giản chỉ muốn gần gũi với Lăng Bạch Ngôn.

Mà Lăng Bạch Ngôn cũng không buồn mà bận tâm đến bởi vì công ty NL này của anh không có cô ta một ngày cũng có thể đi lên được.

Đang chán chường thì cô ta bất chợt nghe cuộc đối thoại của trưởng phòng Lý và một anh nhân viên khác.

_ Này Trương Tấn, cậu hãy đem bản hạng mục này đến phòng làm việc của Chủ tịch, sau khi ngài ấy họp xong thì sẽ xem
_ Ạ dạ thưa trưởng phòng Lý
Anh nhân viên gật đầu đồng ý, anh ta toan định nhận lấy tệp tài liệu trên tay trưởng phòng Lý thì bất thình lình bị người khác giựt trước.

Lưu Uyển Tiệp nở nụ cười xán lạn với trưởng phòng Lý rồi điềm tĩnh nói :
_ Trưởng phòng Lý hay cứ để tôi thay Trương Tấn đem lên phòng Chủ tịch được không ?
Trưởng phòng Lý thoáng chốc kinh ngạc lẫn nghi hoặc, cô ta hôm nay ăn trúng cái gì mà lại nhiệt tình đến vậy, nhưng dù sao cô ta đã muốn giúp thì nên chiều cô ta vậy.

Lưu Uyển Tiệp vui sướng cầm tệp tài liệu đi thẳng vào phòng làm việc của Lăng Bạch Ngôn, không thấy anh ô bên trong nên cô ta có chút hụt hẫng.

Nhưng bất chợt ánh mắt sâu hút của cô ta chạm phải cánh cửa phòng nghỉ riêng của Lăng Bạch Ngôn, cô ta nhất thời đứng bất động để suy nghĩ đến điều gì đó.

Một lúc sau trên khóe môi của cô ta nhếch lên đầy mưu mô, Lưu Uyển Tiệp nhấc chân chậm rãi bước vào phòng nghỉ của anh.

Cạch.

Đập vào mắt cô ta là một căn phòng đầy sạch sẽ vừa gọn gàng, mùi hương thơm lại rất tự nhiên giống như mùi trên người anh vậy.

Ánh mắt tinh ý của cô ta nhìn vào chiếc giường trắng tinh kia.

Phịch.

Bất ngờ Lưu Uyển Tiệp ngã nhào xuống giường, trong đầu cô ta nhanh chóng hiện lên sự tưởng tượng cảnh cô ta và Lăng Bạch Ngôn cùng nhau lăn lộn trên giường.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 70: Chương 70


_ Chủ tịch, ngài hãy mau ngồi xuống đây đi
Trợ lý Trầm Lăng cẩn thận dìu Lăng Bạch Ngôn ngồi xuống ghế, sau hai tiếng họp cổ đông xong bất ngờ anh cảm thấy đầu có chút choáng váng xém nữa sấp mặt xuống đất cũng may trợ lý Trầm Lăng kịp thời đến đỡ.

Khi được cậu dìu vào ghế ngay lập tức anh đã ngồi dựa hẳn lưng vào thành ghế, hai mắt bắt đầu nhắm nghiền lại.

Trợ lý Trầm thấy sắc mặt của anh dần kém đi thì không tránh khỏi lo lắng :
_ Chủ tịch, hay ngài vào trong phòng nghỉ ngơi đi mọi việc ở đây cứ tôi làm
_ Không cần đâu ! tôi chợp mắt nghỉ ngơi ở đây được rồi, cậu có thể ra ngoài làm việc rồi đó
Cảm nhận được sự quan tâm của trợ lý Trầm nhưng Lăng Bạch Ngôn vẫn ngoan cố không có ý định vào phòng riêng để nghỉ ngơi, cảm thấy không khuyên ngăn được anh nên trợ lý Trầm cũng đành bất lực.

_ Vâng, vậy ngài hãy nghỉ ngơi đi tôi xin phép đi ra ngoài làm việc đây ạ
_ Ừ
Khi trợ lý Trầm Lăng vừa mới bước khỏi phòng đúng lúc gặp ngay Tiêu Lạc, cậu ta có chút dè chừng khi gặp cô.

Chuyện Lăng Bạch Ngôn bị bệnh máu trắng cậu không thể tiết lộ cho mọi người biết, đặc biệt là cô.

Nhưng nhanh chóng cậu ta lấy lại bình tĩnh cúi đầu chào hỏi cô :
_ Thiếu phu nhân, cô đến gặp Chủ tịch sao ?
_ Ừ, anh ấy có trong phòng làm việc không
Cậu ta nhất thời do dự, nếu để Tiêu Lạc mà nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của anh thì lại rất lo lắng đến chết, còn nếu nói dối không thấy anh thì lại rất áy náy với cô hơn.

Nhận thấy sự chừng chừ của trợ lý Trầm khiến Tiêu Lạc khó hiểu, trong lòng cô có một chút không kiên nhẫn.

_ Cậu làm sao vậy trợ lý Trầm ? do dự không phải là tính cách ngày thường của cậu, vậy rốt cuộc Bạch Ngôn có ở trong đó không
Chưa để cậu ta mở miệng thì Tiêu Lạc đã đẩy người cậu ta ra rồi nhanh chóng đẩy cửa bước vào.

_ Bạch Ngôn !
Nhìn thấy Lăng Bạch Ngôn đang nằm dựa lưng vào thành ghế và hai mắt đang nhắm nghiền, khoé môi cô không tự chủ được mà nhếch mép cười.

Cạch.

Toan định chạy đến chỗ anh nhưng không ngờ cửa phòng nghỉ của Lăng Bạch Ngôn bất ngờ mở ra, nhưng người bước ra lại chính là Lưu Uyển Tiệp.

Toàn thân Tiêu Lạc cứ thế mà đông cứng nhìn Lưu Uyển Tiệp như không thể tin vào chính mắt mình, trên người cô ta chỉ vỏn vẹn mặc mỗi áo sơ mi trắng để khoe trọn đường cong của cô ta, nhưng cái áo mà cô ta đáng là của Lăng Bạch Ngôn.

Tiêu Lạc rất muốn mở miệng nhưng lại nất nghẹn trong cổ họng, Lăng Bạch Ngôn vì ngủ không sâu nên khi nghe tiếng động lẫn tiếng nói nên anh liền mở hẳn mắt ra.

_ Lạc Lạc
Mở mắt đã thấy Tiêu Lạc khiến anh không khỏi vui mừng nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cay xè của cô khiến anh nhíu mày nhìn theo hướng cô đang nhìn.

Lưu Uyển Tiệp ? nhưng khi anh nhìn thấy chiếc áo sơ mi của mình đang nằm người Lưu Uyển Tiệp thì không khỏi nổi giận.

Khoan đã! Ánh mắt đã ửng đỏ của Tiêu Lạc đó là sao ? đừng nói là cô đang hiểu lầm anh đấy.

Lăng Bạch Ngôn hoảng hốt đứng phắt quay chạy về phía cô thì bất ngờ cô lùi về phía sau, nhìn thấy cô xa lánh mình như vậy anh đã biết cô đang hiểu lầm anh rồi.

_ Lạc Lạc, anh!.

_ Đừng gọi tên tôi !
Định giải thích với cô nhưng bị Tiêu Lạc căm phẫn gào thét lên, ánh mắt cô nhìn sang anh chứa đầy sự đau đớn lẫn tức giận.

Lăng Bạch Ngôn vậy mà ngoại tình với Lưu Uyển Tiệp ?
_ Lăng Bạch Ngôn, tôi không ngờ anh có thể lén lút ngoại tình với Lưu Uyển Tiệp đấy
_ Bà xã, không như em nghĩ xin em hãy nghe anh giải thích được không ?
Trong lòng anh ngay lúc này rất bất an vừa lo sợ khi cô sẽ không tin tưởng anh, ngược lại Tiêu Lạc nhìn anh với ánh mắt tràn đầy thất vọng.

_ Anh định giải thích như thế nào đây hả Bạch Ngôn ? trên người cô ta đang mặc là áo của anh còn bước ra từ trong phòng anh, thì làm sao em có thể nghe những lời ngụy biện của anh đây hả
Tiêu Lạc vừa tức giận gào lên vừa đưa tay chỉ vào Lưu Uyển Tiệp, nhận thấy ánh mắt thất vọng của cô càng khiến anh có cảm giác đau đớn đến quặn thắt.

Nhìn cô đang mất hết lý trí như vậy nếu anh có giải thích đến tận ngàn vạn lần thì cô sẽ không nghe và không tin, nên anh chọn cách im lặng.

Tiêu Lạc thấy anh im lặng như vậy thì càng đau lòng hơn, anh là đang im lặng sao ? vậy sự việc trước mắt cô vậy là sự thật ư ?
Trợ lý Trầm Lăng nghe thấy tiếng động ồn ào từ trong văn phòng của Lăng Bạch Ngôn nên liền đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta rất bàng hoàng.

Hít một hơi thở thật sâu Tiêu Lạc nhìn Lăng Bạch Ngôn không còn cảm xúc mà thay vào đó là sự ghê tởm đối với anh.

_ Lăng Bạch Ngôn, tạm thời chúng ta đừng nên gặp nhau

Dứt lời, Tiêu Lạc nhanh chóng xoay người định rời đi thì cổ tay bất ngờ bị Lăng Bạch Ngôn túm lại.

Anh cất tiếng đầy thống khổ :
_ Lạc Lạc, xin em đừng hiểu lầm anh
Tiêu Lạc nhắm nghiền mắt lại để không cho nước mắt của mình rơi xuống, giọng nói đầy lạnh nhạt.

_ Làm sao mà em không thể hiểu lầm anh trong khi em đã tận mắt chứng kiến
Nói xong, cô dứt khoát hất mạnh tay anh ra rồi đi thật nhanh ra ngoài, Lăng Bạch Ngôn định lần nữa níu kéo thì cơn choáng váng bắt đầu tái phát.

Trợ lý Trầm Lăng nhanh chóng chạy lại đến đỡ anh, Lưu Uyển Tiệp trong lòng không ngừng sợ hãi định ba chân bốn cẳng chạy đi nhưng không ngờ bị anh gọi lại.

_ Đứng lại đó ! Trầm Lăng bắt lấy cô ta lại
_ Vâng
Rất nhanh Lưu Uyển Tiệp bị kìm hãm bởi trợ lý Trầm Lăng, cô ta bây giờ không còn đường nào để chạy được nữa.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 71: Chương 71


Lăng Bạch Ngôn tuyệt vọng lái xe trở về dinh thự Thống Châu, nửa tiếng trước sau khi Tiêu Lạc rời đi thì anh cũng nhanh chóng đuổi theo.

Tưởng rằng cô sẽ về dinh thự Thống Châu nhưng không ngờ không thấy cô đâu, anh biết chắc cô sẽ về Lăng Gia.

Nhưng có lẽ cô đã kể lại hết mọi chuyện cho hai ông bà Lăng nghe nên hai người họ mới nhất quyết không cho anh vào trong nhà lại còn lạnh nhạt đuổi anh về.

Trở về căn phòng ngủ của hai người, Lăng Bạch Ngôn cảm giác chúng rất lạc lõng khi không có Tiêu Lạc.

Tiêu Lạc từ ngày đó luôn nhốt mình trong phòng không muốn ra ngoài, hai ông bà Lăng cũng rất lo lắng cho cô lại vừa giận Lăng Bạch Ngôn.

Mấy ngày sau đó vì không chịu đựng được khi không có Tiêu Lạc nên Lăng Bạch Ngôn hầu như đều ở và ngủ trong tập đoàn, bệnh của anh ngày càng trở nên nặng hơn.

Mặc dù được trợ lý Trầm Lăng khuyên nhủ anh hãy đến bệnh viện điều trị nhưng anh rất ngoan cố không chịu nghe theo.

Đang ngồi làm việc thì trợ lý Trầm Lăng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy gương mặt tiều tụy vừa ủ rũ của Lăng Bạch Ngôn khiến cậu cũng cảm thấy bất lực.

Cậu khẽ đặt tài liệu xuống bàn rồi dè chừng cất tiếng :
_ Chủ tịch, trong phòng làm việc của ngài có gắn camera giám sát tại sao ngài không lấy chúng rồi đi giải thích với Thiếu phu nhân

Lăng Bạch Ngôn bất chợt khựng động tác lại, mấy ngày trước nhìn thấy Tiêu Lạc kích động như vậy thì chắc chắn anh có đi giải thích đến vạn lần thì cô không bao giờ nghe, chỉ vô dụng mà thôi.

_ Với tình trạng hiện giờ của cô ấy cậu nghĩ cô ấy sẽ nghe tôi giải thích hay sao ?
_ Ò! Ngài nói cũng rất có lý nhưng mà cứ như vậy để Thiếu phu nhân hiểu lầm ngài sao
Lăng Bạch Ngôn nở nụ cười nhạt, tạm thời cho cô hiểu lầm anh một thời gian.

Sau khi giải quyết Lưu Uyển Tiệp rồi anh sẽ mặt dày mày dạn đi giải thích với Tiêu Lạc.

_ Không sao cứ để cho cô ấy hiểu lầm đi
Trợ lý Trầm Lăng nhất thời kinh ngạc nhưng sau đó ngầm gật đầu, Lăng Bạch Ngôn là người thấu tình đạt lý nên Sếp của cậu sẽ không để Thiếu phu nhân hiểu lầm lâu đâu nhỉ.

Toan định nhấc chân bước đi thì chợt trợ lý Trầm Lăng khựng lại rồi khẽ quay sang nhìn dè chừng hỏi.

_ Vậy chuyện ngài mặc bệnh máu trắng ngài không định nói cho Thiếu phu nhân biết sao ạ ?
_ Không, cậu hãy giúp tôi giấu chuyện này một chút tôi không muốn để Lạc Lạc phải lo lắng
Khoé môi trợ lý Trầm Lăng khẽ co giật lên, tài ăn nói của Sếp Lăng dạo gần đây sao càng ngày tốt thế nhỉ ? nhưng mà nghĩ lại thật đáng thương cho Sếp Lăng.

Lăng Bạch Ngôn chợt nhớ ra điều gì đó liền nhanh chóng lên tiếng hỏi trợ lý Trầm Lăng.

_ Trầm Lăng, cậu giúp tôi chuẩn bị một thùng xăng rồi để trong xe của tôi sau đó đưa Lưu Uyển Tiệp lên xe đó
Nhận được sự nham hiểm đến từ Lăng Bạch Ngôn khiến trợ lý Trầm Lăng cũng phải rùng mình, cậu nghi hoặc lên tiếng hỏi.

_ Lăng Tổng, ngài định làm gì với Lưu Uyển Tiệp kia ?
Khoé môi Lăng Bạch Ngôn cong lên đầy nguy hiểm, cô ta hại anh đến mức khiến Tiêu Lạc phải hiểu nhầm anh nên tất nhiên anh sẽ cho cô ta phải nếm trải mùi vị kết cục của cô ta như thế nào.

Lăng Bạch Ngôn nghiến răng ken két nói :
_ Cho cuộc đời của cô ta một đòn cuối cùng !
!
Theo như lời căn dặn của Lăng Bạch Ngôn, trợ lý Trầm Lăng nhanh chóng chuẩn bị xăng và thành công đưa Lưu Uyển Tiệp vào trong xe.

Lăng Bạch Ngôn với tây trang chỉnh tề anh lạnh lùng mở cửa xe đi vào, vừa nhìn thấy anh là Lưu Uyển Tiệp đã vui mừng muốn nhảy cẫng lên.

_ Bạch Ngôn, có phải là anh đã tha thứ cho em rồi phải không ?
Nhận thấy sự vui mừng của cô ta khiến anh cũng phải nhoẻn miệng cười một cách khinh bỉ, nhưng anh vẫn lạnh nhạt đáp một câu.

_ Ừ
_ Thật vậy sao ? em vui lắm ! vì anh không so đo với em nữa
Lăng Bạch Ngôn không hề hé miệng lấy một tiếng, anh lạnh lùng khởi động xe rời chạy đi.

Lúc này Lưu Uyển Tiệp có chút bàng hoàng khi anh
_ Anh đưa em đi đâu vậy ?
_ Đi biển
Đi biển ư ? Lăng Bạch Ngôn đang đùa với cô ta đấy à ? đêm khuya khoắt thế này còn đi biển.

Lưu Uyển Tiệp bất giác giở giọng nói đầy nũng nịu với ngụ ý không muốn đi.

_ Nhưng trời đã khuya lắm rồi không thể không đi biển được không anh ? khi khác hẳn đi nhé
Nghe giọng điệu nũng nịu của cô ta khiến Lăng Bạch Ngôn muốn buồn nôn, ngoại trừ Lạc Lạc của nhà anh ra thì người phụ nữ nào nhõng nhẽo với anh, anh đều thấy kinh tởm.

_ Nếu đã đến rồi thì không được quay về
Lưu Uyển Tiệp xụ mặt như kiểu giận dỗi rồi nhanh chóng đồng ý không phản kháng nữa.

Tầm khoảng nửa tiếng sau Lăng Bạch Ngôn đưa Lưu Uyển Tiệp đến bãi biển hoang, cô ta đưa mắt ngó nghiêng xung quanh rồi bất giác rùng mình một cái.

Cái nơi khỉ ho cò gáy gì đây ?
Cô ta nhìn thấy thôi cũng đã thấy sợ sệt rồi, nhìn thấy Lưu Uyển Tiệp đang co ro người thì anh lại càng thêm đắc ý cười khẩy.

Lưu Uyển Tiệp bất giác quay sang nhìn anh nghi vấn hỏi :
_ Bạch Ngôn, tại sao anh lại đưa em đến cái nơi khỉ ho cò gáy thế này, hay anh đang có mục đích gì với em không ?
Khoé môi Lăng Bạch Ngôn càng dương cao hơn.

_ Lưu Uyển Tiệp, cô quả là rất thông minh đấy
_ Anh! anh là có ý định gì đây ?
Bỗng dưng Lưu Uyển Tiệp cảm giác một luồng nguy hiểm ập đến khiến cho cô ta sợ hãi càng thêm sợ hãi.

Muốn đưa tay mở cửa xe để đi ra thì không may bị Lăng Bạch Ngôn nhấn nút khóa, ngay lúc này cô ta mới ngộ nhỡ rằng.

.

Lăng Bạch Ngôn chưa hề tha thứ cho cô ta, vậy ra là cô ta đang say ảo tưởng đấy sao ?
Không còn cách nào khác cô ta lần nữa quay qua nhìn Lăng Bạch Ngôn nức nở nói :
_ Bạch Ngôn, tại sao vậy ? em yêu anh nhiều đến nhường nào mà con người vô tâm như anh không chịu nhận ra chứ, Tại sao anh không yêu em hả Bạch Ngôn ?
Lăng Bạch Ngôn ngược lại không cảm động mà thẳng thừng phũ phàng.

_ Tôi mãi mãi sẽ không bao giờ yêu cô, nên cô hãy nhanh chóng thu hồi lại những tâm tư nhỏ bé đó của mình lại đi
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 72: Chương 72


Từng câu từng chữ mà Lăng Bạch Ngôn phát ra khiến trái tim của Lưu Uyển Tiệp dường như bị ai đâm một nhát dao vào, rất đau đớn.

Nhưng cô ta bị tình yêu mù quáng làm cho mù mịt, bị Lăng Bạch Ngôn phũ phàng đi tình cảm của cô ta dành cho anh khiến cô ta trở nên điên cuồng.

Lưu Uyển Tiệp vì lửa hận thù trong lòng mà đánh mất lý trí :
_ Tại sao ? Bạch Ngôn tại sao anh có thể phũ phàng như thế chứ ? em mới là người phụ nữ mà anh yêu.

Còn ả đàn bà Tiêu Lạc đó chỉ là một con đ**m, một con đ**m thấp kém chuyên đi quyến rũ anh
_ Ngậm mồm ngay ! Tôi cấm cô không được phép buông lời phỉ báng vợ tôi
Lăng Bạch Ngôn với ánh mắt đỏ ngầu nhìn cô ta, anh không thể do dự mà thẳng tay bóp chặt cổ cô ta, Lưu Uyển Tiệp sợ sệt đến nỗi phải rơi cả nước mắt, nhưng cô ta không ngừng vùng vẫy muốn thoát khỏi lòng bàn tay của Lăng Bạch Ngôn.

Một lúc sau lý trí của anh chợt bừng tỉnh nên lúc này anh mới buông thõng cổ cô ta, Lăng Bạch Ngôn không nói gì mà mở cửa đi ra.

Rầm.

Anh đóng cửa xe một cách thô bạo đến mức phải phát ra tiếng động, Lưu Uyển Tiệp càng thêm sợ hãi mà co ro người lại.

Nhưng ánh mắt của cô ta vẫn dõi theo từng hành động của anh, như muốn biết anh muốn làm gì cô ta tiếp theo.

Chưa được vài phút thì đã thấy Lăng Bạch Ngôn vòng ra với một thùng nước gì đó cô ta không nhìn ra rõ, chỉ đến khi thấy anh mở nắp thùng nước đó ra và rải khắp xe.

Giờ lúc này cô ta mới phát giác ra đây là xăng, Lăng Bạch Ngôn tính muốn thiêu sống cô ta ư ? Ngay lập tức hai mắt Lưu Uyển Tiệp trợn tròn.

Lưu Uyển Tiệp luống cuống vùng vẫy muốn tìm đường thoát nhưng hai bên cửa xe đều bị khóa chặt, cô ta không tài nào thoát ra được.

Không ngờ Lăng Bạch Ngôn phải làm đến mức này, cô ta đưa ánh mắt tuyệt vọng nhìn anh.

_ Lăng Bạch Ngôn ! làm ơn hãy tha cho tôi, sau này tôi sẽ không dám nữa.

.

Làm ơn đi mà.

.

Nghe những lời cầu xin của cô ta không những không khiến anh động tâm mà còn thêm chán ghét, Lăng Bạch Ngôn cong môi cười khinh.

_ Thật đáng tiếc ! con người tôi xưa nay không xem sau này, Lưu Uyển Tiệp cô nhớ kỹ kiếp sau sống cho tốt vào
Dứt lời, Lăng Bạch Ngôn rút từ trong túi quần ra một hộp thùng diêm sau đó thẳng tay vẹt một cái khiến chúng lóe ra lửa.

Lưu Uyển Tiệp chưa kịp phản kháng thì anh đã thẳng tay ném que diêm lóe lửa xuống, cô ta trong sự hoảng loạn mà bắt đầu gào thét thảm thiết nhưng Lăng Bạch Ngôn vẫn lạnh lùng im lặng.

Cảm thấy chướng tai khi phải nghe tiếng gào thét của Lưu Uyển Tiệp, nên anh quyết định rời đi.

Lăng Bạch Ngôn vừa đi vừa rút điện thoại gọi cho trợ lý Trầm Lăng đến đón anh.

Khoảng ba mươi phút trợ lý Trầm Lăng đã rất nhanh có mặt tại bãi biển hoang này, sau khi mở cửa đi xuống ánh mắt cậu ta va phải một chiếc xe đang không ngừng bốc lửa.

Cậu ta có chút rùng mình với độ trừng phạt của Lăng Bạch Ngôn, Trầm Lăng thoáng chốc thấy đáng thương cho Lưu Uyển Tiệp, nhưng đây là kết cục mà cô ta đáng nhận lấy.

Trợ lý Trầm Lăng khẽ lắc đầu ngao ngán rồi đi vào trong khởi động xe rời đi.

Tiêu Lạc sau mấy ngày không gặp Lăng Bạch Ngôn trong lòng bắt đầu nhớ nhung đến anh.

Nhưng trong thời gian đó cô mới nghĩ thông suốt rằng anh không hề ngoại tình như cô đã nghĩ, bởi vì anh sẽ không làm chuyện có lỗi với cô.

Cô thật ngu ngốc khi không nghe anh giải thích mà một mục trăn trối không muốn nghe đã thế cô còn không tiếc nặng lời với anh, nhưng lúc đó cô vì sự kích động đến mức phải mất lý trí nên mới không thông suốt.

Khẽ đưa tay gõ lên đầu một tiếng cái bốp rồi lẩm bẩm mắng nhiếc bản thân :
_ Mình đúng là ngu ngốc thật mà, chắc anh ấy đang rất tuyệt vọng lắm nhỉ ? Không được, mình phải đến gặp anh ấy mới được
Ngay bây giờ cô cần tìm anh, không phải muốn nghe anh giải thích mà là cô muốn đến để nhận lỗi với anh, Tiêu Lạc nhanh chóng phi thật nhanh vào phòng thay đồ rồi đi ra với bộ váy đơn giản
Tiêu Lạc vội vã chạy xuống dưới, hai ông bà Lăng thấy cô hấp tấp như vậy liền khó hiểu.

Chưa kịp mở miệng hỏi đã xảy ra chuyện gì với cô thì đã thấy bóng lưng mảnh khảnh của cô đang dần khuất đi, hai ông bà Lăng nhìn nhau khẽ lắc đầu ngao ngán.

Hi vọng không có chuyện gì xảy với Tiêu Lạc !
Tại tập đoàn NL, Lăng Bạch Ngôn đang ký vài văn kiện thì đột nhiên mồ hôi trên trán bắt đầu ứa ra rất nhiều, cơn mệt mỏi dai dẳng và suy nhược cũng tái phát.

Anh cố gắng nhịn cơn đau xuống mà kiên quyết làm việc, nhưng chưa được bao lâu thì đầu anh lại choáng váng.

Chung quanh anh bắt đầu mù mịt rồi dần dần chuyển sang màu đen kịt, Lăng Bạch Ngôn trong cơn bất tỉnh mà ngã gục xuống bàn.

Máu từ trong lỗ mũi cũng chảy ra, đúng lúc trợ lý Trầm Lăng đi vào.

Nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt khiến cậu ta hoảng hốt vội chạy đến chỗ anh.

Cậu ta đưa tay lay lay người anh nhưng không có động thái gì, Trầm Lăng mới có cảm giác sợ hãi.

_ Chủ tịch! Chủ tịch !!!
Không nói gì thêm, trợ lý Trầm nhanh chóng đưa Lăng Bạch Ngôn đến bệnh viện tư nhân, đứng trước phòng phẫu thuật mà lòng cậu như lửa đốt.

Tiêu Lạc khi vào văn phòng làm việc của anh thì không thấy anh đâu, cô lấy điện thoại ra gọi cho anh nhưng không bắt máy.

_ Hửm, anh ấy vẫn còn giận mình sao ta ?
Trong lòng cô bắt đầu sốt ruột.

Chợt nhớ đến trợ lý Trầm Lăng, cô không hề chậm trễ mà nhấc máy gọi cậu ta.

Nhìn thấy cuộc gọi của Tiêu Lạc đến khiến trợ lý Trầm rơi vào cảnh khó xử vừa do dự, nhưng cậu vẫn bắt máy lên.

_ Alo, Thiếu phu nhân
Tiêu Lạc tức thời vui mừng khi trợ lý Trầm bắt máy, cô hấp tấp hỏi cậu :
_ Trầm Lăng, cậu biết Bạch Ngôn đang ở đâu không ? tôi đến công ty mà không thấy anh ấy đâu cả
Trầm Lăng mím chặt môi, cậu muốn nói với Tiêu Lạc nhưng lại nghĩ đến lời nói của Lăng Bạch Ngôn khiến cậu khựng lại.

_ Thiếu phu nhân ! cô không cần phải tìm đâu, ngài ấy đi công tác ở nước ngoài rồi
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 73: Chương 73


Tiêu Lạc thoáng chốc cụp mắt xuống biểu rõ sự hụt hẫng lẫn buồn tủi.

Vậy ra Lăng Bạch Ngôn vẫn đang rất giận cô vì không tin tưởng anh chăng ?
Vừa cúp máy xong Tiêu Lạc lập tức nhận được một clip, sau khi xem hết đoạn video kia cô bàng hoàng mới ngộ nhỡ rằng cô đã hiểu lầm anh, chắc có lẽ giờ đây anh đang rất tuyệt vọng với cô.
Trái tim Tiêu Lạc trở nên kích động, cô muốn gặp anh và muốn xin lỗi anh nhưng anh lại không có trong nước, Tiêu Lạc cứ thế mà rời đi trong sự luyến tiếc.
Tách...Tách...
Sau ba tiếng đồng hồ trôi qua cuối cùng phòng phẫu thuật cũng được mở ra, một vị bác sĩ kia với vẻ mặt mệt mỏi đi ra.
Trợ lý Trầm Lăng vừa thấy vị bác sĩ kia ra cậu nhanh chóng chạy đến rồi hấp tấp hỏi :
_ Sao rồi bác sĩ Dương, tình hình của Lăng Tổng có ổn không ?
Vị bác sĩ Dương kia khẽ lắc đầu ngao ngán, ông chậm rãi giải thích.
_ Tình trạng sức khỏe của Lăng tiên sinh hiện đang dần xấu đi, ngài ấy cần phải nằm bệnh viện trong khoảng một thời gian dài để dễ theo dõi tình hình
Trầm Lăng rơi vào trầm ngâm nhưng sau đó nhanh chóng gật đầu đồng ý.
_ Vậy tôi xin phép đi trước

_ Ừ
...
Nhìn Lăng Bạch Ngôn vẫn nằm hôn mê trên giường khiến trợ lý Trầm Lăng không khỏi xót thương.
_ Lăng Tổng, ngài có biết ngài đang làm giá không hả ?
Cậu nhìn anh mà khẽ lắc đầu rồi lại lẩm bẩm trong miệng, Trầm Lăng nói anh làm giá là vì anh không nói với Tiêu Lạc về bệnh tình của mình.
Trôi qua một ngày Lăng Bạch Ngôn cuối cùng cũng tỉnh lại, anh bất giác ngửi thấy mùi thuốc khử trùng là biết ngay mình đang nằm ở bệnh viện.
Đúng lúc Trợ lý Trầm Lăng đẩy cửa bước vào trên tay cậu ta đang cầm hộp cháo, nhìn thấy anh đã tỉnh cậu là liền vui mừng.
_ Lăng Tổng, ngài tỉnh rồi ?
_ Ừ
Lăng Bạch Ngôn nhàn nhạt đáp sau đó khó khăn ngồi dậy, anh nằm dựa người vào thành giường rồi tiều tụy nhìn trợ lý Trầm Lăng.
_ Ngài hãy ăn một chút cháo nhé ?
_ Tôi không ăn, cậu để đó đi
Khẽ thở dài một tiếng Trầm Lăng đặt tô cháo xuống bàn, Sếp của cậu từ sau bị bệnh lại biến thành một con người khác.

Không lạnh lùng, cao ngạo nữa mà thay vào đó là sự điềm tĩnh, nhẹ nhàng không khác một người thư sinh.
Nhưng anh không chịu ăn một miếng khiến trợ lý Trầm càng lo lắng hơn.
_ Lăng Tổng, ngài không định ăn một miếng thật sao ? trông ngài rất tiều tụy lắm đó
_ Không sao đâu, tôi chưa thấy đói chừng nào thấy đói tôi sẽ ăn
Quả thật là ngoan cố mà, nếu có Thiếu phu nhân ở đây thì tốt biết mấy, nhắc đến cô cậu mới chợt nhớ.
_ Thiếu phu nhân...có gọi cho tôi thưa Lăng Tổng
_ Gì cơ ?
Vừa nhắc đến tên của cô Lăng Bạch Ngôn lập tức ngồi thẳng lưng, hai mắt mở to như không thể tin.
_ Vâng, chắc có lẽ vì cô ấy không gọi được ngài nên mới gọi lại cho tôi, dường như Thiếu phu nhân muốn gặp ngài
_ Nói vậy...cô ấy đã tha thứ cho tôi rồi sao

Nghe giọng điệu có chút ngây ngốc của Lăng Bạch Ngôn khiến trợ lý Trầm muốn cười.
_ Cũng không hẳn lắm, có thể cô ấy muốn gặp ngài để xin lỗi ngài vì đã hiểu lầm ngài
_ Ừ
Lăng Bạch Ngôn khẽ ừ một tiếng thì không nói một lời nào nữa, anh từ từ ngã người nằm xuống.

Nằm viện chưa được quá hai ngày mà anh đã cảm thấy chán nản, nếu có Tiêu Lạc ở đây cùng anh thì tốt biết mấy.
Toan định nhắm mắt ngủ thì lại nghe giọng của trợ lý Trầm Lăng :
_ Sếp, ngài không định nói chuyện này với Thiếu phu nhân sao ?
_ Không đâu, cậu cũng đã hứa với tôi sẽ giữ kín chuyện này mà
Thấy anh vẫn cứ ngoan cố như thế này càng khiến cậu có chút bực tức nhưng vẫn kiềm nén lại.
_ Tại sao lại ngài lại cố chấp đến thế, ngài có biết không ? trong lúc ngài đang trong phòng phẫu thuật tôi suýt chút nữa là đã nói cho Thiếu phu nhân biết rồi
Lăng Bạch Ngôn khẽ thở dài một tiếng thấy cậu trở nên kích động như vậy anh cũng không nói gì.
_ Trầm Lăng đừng kích động như thế.

Được rồi không nói chuyện này nữa, tôi thấy ở trong đây ngột ngặt quá nên cậu hãy tôi ra ngoài đi
Lấy lại bình tĩnh, trợ lý Trầm Lăng khẽ gật đầu rồi đi đến lấy xe lăn nhẹ nhàng dìu anh ngồi vào đó.
Sau đó cậu nhanh chóng đẩy Lăng Bạch Ngôn đến công viên gần bệnh viện.

Tiêu Lạc từ sau khi biết anh đang công tác thì trong lòng không ngừng nhớ nhung da diết, cô suốt ngày ủ rũ mặc cho lời khuyên của hai ông bà Lăng.
Đang ngồi xem phim truyền hình một cách không cảm xúc thì đột nhiên ba đứa con của cô từ đâu ra bổ nhào lên người cô.
Cả ba đứa đều đồng thanh :
_ Mẹ !
_ Hở ? hả...các con đi chơi với ông bà nội có vui không ?
Cô bé Lăng Nhật Tâm rất ngoan ngoãn đáp.
_ Dạ vui ạ, nhưng hôm nay cô Dao Dao được xuất viện về nhà.

Chúng ta cũng nên đến bệnh viện để đón cô ấy đi mẹ
Hai nhóc Lăng Bạch Quân và Lăng Bạch Sâm nhanh chóng đồng ý lời của chị gái.
_ Đúng đó, chúng ta đi đón cô Dao Dao đi mà mẹ
Tiêu Lạc khẽ vỗ trán, nhìn bộ dáng đáng thương của chúng khiến cô không tài nào từ chối được nên đành đồng ý.
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 74: Chương 74


Tiêu Lạc nhanh chóng lái xe đưa ba đứa nhóc đến bệnh viện, đến nơi đã thấy Vương Tư Truy đang bận rộn thu xếp đồ đạc cho Thẩm Dao.

Mắt thấy cô và bọn trẻ đến Thẩm Dao vui mừng cất tiếng :
_ A.

.

Tiểu Lạc, sao cậu lại đến rồi tớ còn tưởng sau khi tớ về nhà cậu mới đến thăm
Tiêu Lạc khẽ thở dài ngao ngán rồi đưa mắt nhìn ba đứa nhóc nghịch ngợm của mình.

_ Hầy, tớ cũng có dự định đó nhưng ba đứa con của tớ cứ nằng nặc đòi đến đón cậu
_ Chà ! Tiểu Tâm và Tiểu Quân, Tiểu Sâm đều ngoan nha vừa lễ phép nữa
Ba bọn nhóc được khen ngợi liền vui vẻ nhưng chưa kịp vui được bao lâu thì bị cô bác bỏ.

_ Cậu đừng vội khen, bọn nhóc này đến đây cũng chỉ là có mục đích muốn ngắm Tiểu Bối Bối nhà cậu mà thôi
_ Không sao, Tiểu Bối Bối được mấy nhóc nhà cậu yêu thương thì tốt rồi, tớ còn mừng không kịp nữa là
Trái với sự phản bác của Tiêu Lạc thì Thẩm Dao lại vui vẻ nói giúp cho ba chị em họ Lăng, cảm thấy lời nói của mình vô cùng vô vị nên Tiêu Lạc đành im lặng.

Ngồi nói chuyện với Thẩm Dao được một lúc thì bốn mẹ con Tiêu Lạc ra về, Đang lái xe đi ngang qua công viên gần bệnh viện thì ánh mắt của Tiêu Lạc vô tình chạm phải bóng lưng của trợ lý Trầm Lăng.

Két.

.

Tiêu Lạc bất chợt phanh thắng xe gấp, ngay lúc này hơi thở của cô trở nên khó khăn và dồn dập.

Lúc nãy cô chỉ thấy bóng lưng của Trầm Lăng nhưng vì tò mò cậu ta lại xuất hiện ở bệnh viện không phải cậu đang đi công tác cùng Lăng Bạch Ngôn hay sao ? nhưng khi cô lái đi một đoạn ngắn thì ánh mắt cô lập tức chạm ngay một gương mặt mà cô ngày đêm nhớ nhung.

Nhưng đều khiến cô sững sờ nhất khi thấy người trên xe lăn được trợ lý Trầm Lăng đẩy lại là Lăng Bạch Ngôn chồng của cô.

Vậy là anh đang nói dối cô là đi công tác nhưng thực chất anh không hề đi, rốt cuộc anh bị bệnh gì mà phải ngồi xe lăn.

Tiêu Lạc khẽ qua đằng sau thì thấy Lăng Nhật Tâm và Lăng Bạch Quân đã ngủ say duy chỉ một mình nhóc Lăng Bạch Sâm là con thức, nhưng may thay cậu nhóc không nhìn thấy.

Hít hơi thở thật sâu và cố lấy bình tĩnh rồi khẽ gọi nhóc Lăng Bạch Sâm dặn dò.

_ Tiểu Sâm !
Cậu nhóc bị gọi làm cho giật mình nhanh chóng bỏ iPad xuống, cậu ngoan ngoãn đáp.

_ Dạ, thưa mẹ
_ Con có thể giúp mẹ trông chừng chị và anh của con được không ? mẹ có một chút chuyện cần làm rõ, mẹ đi một lúc rồi về với tụi con
Lăng Bạch Sâm thoáng chốc ngạc nhiên nhưng nhanh chóng ngoan ngoãn nghe lời.

_ Dạ, mẹ có việc thì đi đi ạ con sẽ giúp trông coi chị Tiểu Tâm và Tiểu Quân
_ Ừm, cảm ơn con nhé Tiểu Sâm
Tiêu Lạc không chừng chừ được nữa mà mở cửa xe đi ra, cô nhanh chóng đi lại chỗ trợ lý Trầm Lăng và Lăng Bạch Ngôn đang ngồi.

Sau khi hít thở bầu không khí trong lành đủ rồi Lăng Bạch Ngôn mới nhàn nhạt ra lệnh cho Trầm Lăng đưa anh về phòng.

_ Trầm Lăng, chúng ta trở về phòng bệnh được rồi

_ Vâng thưa ngài
Cậu ta nhanh chóng nhận lệnh rồi xoay chuyển xe lăn sau đó đẩy Lăng Bạch Ngôn trở về phòng bệnh, Tiêu Lạc thấy hai người họ đang rời đi thì cô cũng đi theo hai người họ.

Từ bên ngoài nhìn vào bên trong qua tấm kính nhỏ nhưng Tiêu Lạc không nghe hai người họ nói gì, duy chỉ thấy Lăng Bạch Ngôn khó khăn nhăn mặt được trợ lý Trầm Lăng đỡ nằm xuống.

Nhìn sắc mặt tiều tụy của anh khiến Tiêu Lạc không kiềm được nước mắt cứ thế mà rơi xuống, cô không thể chừng chừ được nữa liền đẩy cửa bước vào.

_ Lăng Bạch Ngôn !
Cả Lăng Bạch Ngôn và trợ lý Trầm Lăng đều sững sờ lẫn kinh ngạc khi thấy Tiêu Lạc lại đến đây.

Nhưng người căng thẳng nhất vẫn là Lăng Bạch Ngôn, anh không hề nhìn thẳng vào ánh nhìn của cô nhưng vẫn trầm thấp lên tiếng.

_ Ừm! À! Lạc Lạc, sao em lại đến đây ?
Nghe hỏi, Tiêu Lạc không những không nguôi ngoai mà còn tăng lượng tức giận phừng phừng.

Cô nhanh chân đi đến chỗ anh không kiêng nể gì mà đẩy trợ lý Trầm Lăng sang một bên, cô run run đây tay túm lấy cổ áo của anh.

_ Tên khốn nạn nhà anh ! nếu em không đến đây thì anh vẫn sẽ giữ bí mật này mà xuống mồ hay sao, rốt cuộc anh bị bệnh gì hả ?
Thấy cô không ngừng lay lay người Lăng Bạch Ngôn thì trợ lý Trầm Lăng nhất thời kinh hãi toan định ngăn cản cô lại nhưng bị ánh mắt cảnh cáo của anh.

Lăng Bạch Ngôn nở nụ cười yếu ớt nhưng ánh mắt luôn nhu hòa nhìn cô.

_ Lạc Lạc, em hãy bình tĩnh lại anh sẽ nói cho em biết được chứ

Tiêu Lạc khẽ khựng lại lúc sau cô mới bình tĩnh trở lại.

_ Được rồi, anh nói em nghe thử
Chuyện anh lo lắng nhất cũng đã xảy ra rồi, Lăng Bạch Ngôn hít thở thật sâu sau đó vươn tay kéo cô ôm vào lòng.

Anh bất ngờ cúi xuống hôn nhẹ vào má phừng của cô rồi chậm rãi giải thích :
_ Thật ra! anh bị mắc bệnh máu trắng
_ Sao! sao cơ ?
Hai mắt Tiêu Lạc mở lớn và chớp chớp mắt nhìn anh như không thể tin vào chính tai mình, bờ môi run run.

_ Bệnh máu trắng ư ? vậy tại sao anh không nói cho em biết.

Bạch Ngôn, chúng ta là vợ chồng chuyện lớn thế này tại sao không nói với em hả ?
Thấy cô kích động như thế anh càng ôm siết chặt vào lòng hơn, sau đó anh ngập ngừng nói.

_ Anh không nói với em là vì anh rất sợ em sẽ lo lắng
_ Vậy anh sợ em lo lắng thay vì không nói cho em biết chuyện anh mắc bệnh máu trắng ư ?
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 75: Chương 75


Sau khi chất vấn Lăng Bạch Ngôn xong cô bắt đầu thở hỗn hển, sau đó lại quay sang trợ lý Trầm Lăng.

_ Trầm Lăng giúp tôi đến công viên gần bệnh viện, nhờ cậu trông chừng bọn nhóc giúp tôi
_ À vâng, được
Dứt lời, trợ lý Trầm Lăng nhanh chóng rời đi nếu mà còn ở lại thì chắc chắn cậu sẽ phải ăn cẩu lương của anh và cô mất.

Đợi Trầm Lăng rời đi lúc này Tiêu Lạc mới quay qua nhìn anh, bị cô nhìn chằm chằm như vậy khiến anh không dám nhìn thẳng.

_ Bạch Ngôn
_ Hả ? À.

.

ừm, em nói đi
Lăng Bạch Ngôn thoáng cái giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình thản, cô bất ngờ đưa hai tay xoa hai bên má của anh rồi khẩn trọng nói.

_ Em xin lỗi vì đã hiểu lầm anh, có phải anh rất thất vọng lắm phải không khi em không tin tưởng anh
_ Anh không hề trách em
Tiêu Lạc xúc động mà bổ nhào ôm chầm lấy anh, Lăng Bạch Ngôn thuận tay choàng qua eo cô.

Sau đó định cúi xuống hôn lên môi cô thì bị tránh né khiến anh khó hiểu.

_ Ưm không được, trước tiên anh phải cạo râu rồi mới được hôn em
Lăng Bạch Ngôn phát giác mỉm cười, không để lời nói của cô vào tai mà tiếp tục cúi xuống thành công hôn vào đôi môi căng mọng nước của cô, đã lâu rồi anh chưa cảm nhận mùi vị ngọt ngào của chúng.

_ Ưm
Tiêu Lạc bất lực mặc sức anh làm cằn với đôi môi mỏng này của cô, hai mắt cô nhắm nghiền lại để tận hưởng những thứ ngọt ngào mà Lăng Bạch Ngôn đang mang đến.

!
Sau một tuần trôi đi, nhờ sự thuyết phục và động viên từ Tiêu Lạc nên Lăng Bạch Ngôn mới quyết định tiếp tục nằm viện để tiến hành hoá trị liệu.

Hai ông bà Lăng khi biết tin Lăng Bạch Ngôn bị bệnh máu trắng, ban đầu hai ông bà rất sốc nhưng vừa giận vừa đau lòng chung quy là động viên anh để anh có thể khỏe mạnh lại.

Thời gian nằm viện của Lăng Bạch Ngôn được một tháng nhưng trong một tháng đó, trợ lý Trầm Lăng đã tìm được người có thể hiến tủy cho anh.

Và hôm nay Lăng Bạch Ngôn chính thức làm phẫu thuật ghép tủy, người phẫu thuật cho anh là Vương Tư Truy.

Tiêu Lạc và hai ông bà Lăng ngồi ở bên ngoài phòng phẫu thuật mà trong lòng không ngừng căng thẳng, hồi hộp và chờ đợi.

Còn ba đứa con của cô thì lại gửi qua Vương Gia để bọn nhóc chơi với Thẩm Dao.

Tinh mắt thấy tay của Tiêu Lạc không ngừng chảy mồ hôi mỡ Lăng phu nhân liền nắm chặt tay cô gật đầu trấn an.

_ Bạch Ngôn sẽ không sao đâu nên con cũng đừng quá căng thẳng
_ Dạ mẹ, con biết rồi
Tuy nói vậy nhưng trong lòng cô vẫn cứ nao nao, sự hồi hộp và mong chờ cứ dồn dập đến với cô khiến cô không tài nào không bớt căng thẳng lo lắng được.

Bốn tiếng đồng hồ trôi qua cuối cùng cánh cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Vương Tư Truy mệt mỏi tháo khẩu trang ra nhìn mọi người.

Tiêu Lạc không thể chừng chừ được nhanh chóng đứng phắt dậy tiến thẳng phía anh ta, khẩn trương hỏi.

_ Bạch Ngôn sao rồi, ca phẫu thuật thành công chứ ?
Ngay cả hai ông bà Lăng cũng đứng dậy đi đến chỗ Vương Tư Truy rồi đưa ánh mắt trông chờ kết quả.

Thấy mọi người luôn trông chờ như vậy khiến anh ta không thể chừng chừ, chậm rãi giải thích.

_ Không sao rồi, ca phẫu thuật thành công lắm mọi người đừng lo lắng quá
Nghe được tin này Tiêu Lạc bất giác nở nụ cười xán lạn nhưng nước mắt lại rơi, chắc có lẽ là vì hạnh phúc và vui mừng.

Lăng phu nhân và Lăng lão gia không khác gì cô, hai người họ đều thở phào nhẹ nhõm cuối cùng cũng thành công rồi.

_ Tạ ơn trời đất đã không cho Bạch Ngôn xảy ra mệnh hệ gì
Thấy mọi người vui như vậy nên Vương Tư Truy cũng vui lây, dù sao Lăng Bạch Ngôn cũng là bạn thân của anh ta, bảo anh ta không vui mừng mới lạ.

Khẽ đưa mắt nhìn sang Tiêu Lạc lên tiếng :
_ Bây giờ tôi sẽ chuyển Bạch Ngôn sang phòng chăm sóc đặc biệt, em có thể đến chăm sóc cậu ấy rồi
_ Được, cảm ơn anh
Vương Tư Truy không nói gì chỉ gật đầu nhẹ rồi lần nữa đi vào phòng phẫu thuật, khoảng một lúc sau Lăng Bạch Ngôn cũng đã được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Nhìn anh vẫn còn đang ngủ ngon lành trên giường mà Tiêu Lạc bất giác cong môi cười thỏa mãn, mọi chuyện cũng đã ổn rồi nên Lăng phu nhân đi đến vỗ nhẹ vào vai cô.

_ Tiểu Lạc, vậy phiền con chăm sóc cho Bạch Ngôn rồi, ba mẹ cần phải trở về nhà để chăm sóc tụi nhỏ
Tiêu Lạc khẽ quay qua nhìn Lăng phu nhân cười nói :
_ Không phiền đâu thưa mẹ, anh ấy là chồng con việc chăm sóc anh ấy là nghĩa vụ của con ạ
_ Ừm, con nói đúng vậy ba mẹ về trước nhé
_ Dạ, vậy để con tiễn hai người đến cửa
Toan định nhấc mông đứng lên thì bị Lăng phu nhân ngụ ý từ chối.

_ Không cần đâu con
Tiêu Lạc khẽ gật đầu với họ, Sáng sớm ngày hôm sau Lăng Bạch Ngôn mới tỉnh lại.

Ánh nắng chói chang chiếu rọi vào gương mặt yêu nghiệt của Lăng Bạch Ngôn khiến anh thoáng chốc choáng váng, đôi mắt đang nhắm nghiền liền mở ra.

Hít hơi thở thật sâu và cảm nhận từng nhịp đập của con tim, lúc này anh mới dễ dàng nhận ra sự thật rằng anh vẫn còn đang sống.

Lăng Bạch Ngôn cảm giác một bên tay trái của mình bị cái gì đó đang đè nặng, anh khẽ cúi xuống nhìn.

Thì ra là một con mèo hoang nhà anh đang lấy tay anh làm gối ngủ, Lăng Bạch Ngôn nhoẻn miệng cười rồi đưa tay xoa nhẹ đầu cô.

Cảm thấy có chút nhột ở phần đầu Tiêu Lạc liền cựa quậy người sau đó tỉnh hẳn cả người luôn.

Cô nhìn anh với ánh tròn xoe từng tiếng nói vẫn nất nghẹn trong cổ họng không nói ra được, chỉ có thể nhìn anh.

Lăng Bạch Ngôn thì lại thấy buồn cười nhu hòa lên tiếng :
_ Anh tỉnh rồi đây thưa vợ yêu !
 
Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
Chương 76: Chương 76


_ Hức! Bạch Ngôn
Tiêu Lạc không hề chừng chừ mà nhanh chóng ôm chầm lấy Lăng Bạch Ngôn rồi khóc nức nở trong vòng ôm của anh.

_ Ngoan, không khóc nữa anh thương
Đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào lưng cô sau đó anh nhỏ nhẹ trấn an cô, nghe được giọng nói trầm ấm vừa ngọt ngào của anh khiến Tiêu Lạc ngừng khóc hẳn.

Cô mới ngẩng mặt lên nhìn anh, gương mặt yêu nghiệt của Lăng Bạch Ngôn đã trở lại không còn tiều tụy như trước kia nữa.

_ Anh vẫn còn đau chỗ nào nữa không hay khó chịu ở đâu nói em nghe
Thấy cô cứ hỏi hấp tấp như vậy anh đành lắc đầu sau đó đưa tay ra nhấc bổng cả người Tiêu Lạc lên để cho cô ngồi lên người mình.

Cô lúc này mới biết bản thân đang hỏi anh một câu thừa thãi, thấy anh mạnh bạo nhấc người cô như vậy xem ra Lăng Bạch Ngôn đã khỏe mạnh không có vấn đề gì.

Nhưng cô bị anh nhìn chằm chằm như vậy khiến cô có chút ngượng, nên nhanh chóng úp mặt vào hõm cổ của anh.

Sau đó hờn dỗi lên tiếng :
_ Anh có thôi ánh mắt vô lại của anh hay không hả ?
_ Hửm, anh nhìn vợ anh bằng ánh mắt đó thì có sao đâu

_ Anh!
Tiêu Lạc nhất thời cạn ngôn với anh, nhưng quả thật cô không thể thắng được khi phải đấu khẩu với anh.

Hai người họ còn mặn nồng ôm chặt lấy nhau thì bất thình lình cửa phòng được mở ra, cả Lăng Bạch Ngôn và Tiêu Lạc không hẹn mà quay lại nhìn.

A
Tiêu Lạc nhanh chóng rời khỏi người Lăng Bạch Ngôn, tất cả mọi người đang nhìn hai người họ bằng ánh mắt đầy hằm hè vừa ngượng.

_ Ba mẹ đến rồi ạ
Lấy lại bình tĩnh, Tiêu Lạc nhanh nhạy chuyển đổi chủ đề, trên mặt của Lăng phu nhân khi nhìn cô hiện lên ý cười.

Bà ấy nhất thời quay sang nhìn Lăng lão gia ý muốn nói rằng :
" Xem ra chúng ta đến không đúng lúc lắm nhỉ ?"
Lăng lão gia chỉ có thể nhún vai không nói gì, Lăng phu nhân khẽ quay qua nhìn Tiêu Lạc.

_ Mẹ có làm vài món cho hai tụi con ăn, con cầm lấy đi
Sau đó bà đưa hộp cơm đến tận tay Tiêu Lạc rồi nói tiếp.

_ Ba mẹ đưa bọn nhóc đi chơi đây không làm phiền không gian riêng của các con
_ Mẹ à.

.

Nghe mẹ chồng nói vậy khiến cô không khỏi ngại ngùng, nhưng bọn ba nhóc kia thì lại hậm hực khi chưa mở miệng hỏi thăm lão baba của mình.

Nhóc Lăng Bạch Sâm dùng giọng không hài lòng lên tiếng :
_ Nhưng mà bà nội à, chúng cháu chưa kịp hỏi thăm lão baba sao có thể đưa bọn chúng cháu về rồi
Lăng phu nhân thoáng chốc giật bắn vội vàng giải thích.

_ Tiểu Sâm ngoan, một lát nữa chúng ta hãy hẳn đến lại nhé hiện giờ chưa thể hỏi han được
_ Vâng ạ
Ngay sau đó hai ông bà Lăng nhanh chóng đưa ba bọn nhóc rời khỏi phòng, Tiêu Lạc và Lăng Bạch Ngôn bất giác nhìn nhau lắc đầu khẽ cười.

_ Cả ngày hôm qua chưa bỏ gì vào bụng chắc hẳn anh cũng đói rồi nhỉ ?

_ Ừm, em đút cho anh ăn đi như vậy cơm mới ngon hơn
_ Anh cũng thật là!
Tiêu Lạc khẽ cười bất lực nhưng vẫn thực hiện lời nói của anh, hai người cứ thế anh đút em đút cho nhau.

!
Nằm viện được một tuần nhưng Lăng Bạch Ngôn lại cảm thấy rất là khó chịu khi phải thường xuyên hít mùi thuốc sát trùng.

Anh bắt đầu nũng nịu nằng nặc đòi Tiêu Lạc cho xuất viện, không nhịn được sự ngoan cố của anh nên cô cũng đành chấp nhận.

Chiếc xe Lamborghini màu bạc dừng ngay tại cổng dinh thự Thống Châu, cô vội vã mở cửa xe đi xuống sau đó vòng qua mở cửa cho Lăng Bạch Ngôn.

_ Nào cẩn thận, vết mổ của anh vẫn chưa lành hẳn vậy nên đi từ từ
_ Thôi nào Lạc Lạc, anh không hề yếu đuối như em nghĩ anh còn có thể bế em đi nữa là
Trái với sự lo lắng và ân cần của cô thì ngược lại Lăng Bạch Ngôn vẫn nhởn nhơ nói, nhưng lời nói của anh càng khiến cô không hài lòng.

_ Em không cho phép anh làm vậy đâu
Dứt lời, Tiêu Lạc choàng tay qua eo anh rồi cẩn thận dìu anh vào trong nhà, trợ lý Trầm Lăng thấy ổn rồi mới lái xe rời đi.

Thấy lão baba của mình đã xuất viện, nhóc Nhật Tâm cùng Bạch Quân và Bạch Sâm hứng hở chạy ra toan định chạy đến ôm chầm lấy anh thì bị cô nhắc nhở.

_ Các con đừng kích động, ba của các con vẫn chưa khỏi hẳn
_ Ò
Ba bọn nhóc ngoan ngoãn không bước tiếp nữa, còn Lăng Bạch Ngôn thì lại lắc đầu ngao ngán với cô.

Dìu Lăng Bạch Ngôn vào phòng rồi cẩn thận để anh nằm xuống giường, sau đó nhẹ nhàng đắp chăn cho anh.

Chợt trong đầu Tiêu Lạc nghĩ đến Lưu Uyển Tiệp, cô bất thình lình quay qua nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.

_ Phải rồi Bạch Ngôn này, giờ Lưu Uyển Tiệp thế nào rồi ?
Anh thoáng chốc sững sờ nhưng sau đó bình thản trả lời cô :
_ Cô ta chết rồi
_ Chết! chết rồi ư ?
Tiêu Lạc tức thời sốc nặng, nhìn biểu cảm không ngờ đến của cô anh bất giác giải thích từng mọi chuyện cho cô nghe.

Trước tiên về việc anh tai nạn máy bay là chính tay Lưu Tân ba của Lưu Uyển Tiệp hãm hại, nhưng vì con gái của ông ta đã chết nên anh không truy cứu ông ta nữa mà giao ông ta cho pháp luật xử phạt.

Tiêu Lạc nghe xong lại gật gù, đúng là bọn họ làm việc thiện giả thiện báo.

Đúng với câu hành ác đắc ác.
 
Back
Top Dưới