Ngôn Tình Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,325,146
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-vo-ngot-ngao-tong-tai-xin-hay-kiem-che.jpg

Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
Tác giả: Dạ Tiểu Nhiên
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Dạ Tiểu Nhiên

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng, Tổng Tài, Duyên Trời Tác Hợp, Hào Môn, 1x1, HE...

Giới thiệu:

Ninh Kiều Kiều cho rằng chỉ là ngủ cùng một đêm, nào ngờ không phải.

Hiện tại là cô phải cùng ngủ ngày ngày đêm đêm!

Một hôm, cô tung tăng vài phòng nói với anh:

”Chồng nè, hiện tại đang trend cái tường đông (kabedon) đó!”

”Ừm”

“Em còn nhìn được trực tiếp người ta làm trò đó đó!”

"Ừm."

Anh tiếp tục làm việc với các tài liệu của anh.

"Này, anh phớt lờ em! Anh không nhìn em lần nào cả!" Cô tức giận nói.

Anh buông cây bút xuống, ngẩn đầu lên nhìn cô sau đó ôm ngang cô lên.

"A! Anh đang làm gì vậy?"

"Mang em đi giường đông."​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhãi Con, Không Chuẩn Xuất Quỹ!
  • Chốn Phồn Hoa Có Người
  • Lòng Này Người Có Hay
  • Truyện Cổ Tích Dung Tục
  • Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 1: 1: Cô Đang Bán Thân 1


    Đêm khuya ở thành phố G.
    Khách sạn Hoàng Gia.
    Trong phòng tổng thống sang trọng, Nhiễm Kiều Kiều ngồi trên sô pha nhìn tấm thảm làm từ thủ công ở dưới chân còn đắt hơn chiếc váy cô đang mặc, ánh mắt cô bình tĩnh như tro tàn.
    Cô đang nghỉ hè sau khi tốt nghiệp, các thí sinh vừa tốt nghiệp THPT khi nhận được giấy báo nhập học của trường cao nhất trong nước thì sẽ làm gì?
    Một số tham gia lễ hội hóa trang, một số thì đi du lịch, một số tạm biệt với bạn bè và Nhiễm Kiều Kiều đang bán mình.
    Đúng vậy, chính là bán mình.
    "Nhiễm Kiều Kiều, từ nhỏ đến lớn nhà họ Nhiễm chưa từng đối xử tệ với cô.

    Bây giờ công ty xảy ra chuyện, với tư cách là người nhà họ Nhiễm nhất định cô phải giúp đỡ.

    Chỉ cần cô ngủ cùng Mạc thiếu một đêm thì khủng hoảng của gia đình sẽ qua đi, cô chính là công thần của nhà họ Nhiễm chúng ta."
    Giọng của Triệu Mỹ Hoa vang bên tai cô.
    Nhiệt độ trong phòng tổng thống vẫn là 25 độ nhưng Nhiễm Kiều Kiều lại lạnh toát cả người.

    Công thần..
    Nhiễm Kiều Kiều nhớ lại khi Triệu Mỹ Hoa nói những lời này, ánh mắt của cha ruột cô, Nhiễm Quốc Đào có sự do dự và hy vọng.
    Rõ ràng họ đã lên kế hoạch từ trước và Kiều Nhiễm Nhiễm cũng không muốn hỏi "vì sao" nữa.
    Cô nhìn thẳng vào Nhiễm Quốc Đào và hỏi: "Nếu tôi giúp ông vượt qua đợt khó khăn này thì chúng ta có thể cắt đứt quan hệ không?"
    Lúc đó cha cô đã trả lời như thế nào?
    "Ken két!"
    Trong không gian yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một giọng nói lanh lảnh.

    Suy nghĩ của Nhiễm Kiều Kiều bị cắt ngang liền quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói.
    Nhiễm Kiều Kiều bị cận nên cô chỉ thấy hai người đàn ông đi vào, vì quá xa nên cô không nhìn thấy rõ mà chỉ có thể phán đoán dáng vẻ của bọn họ rất cao.
    "Mạc thiếu, chủ tịch của công ty Địa ốc Hằng Tinh vẫn còn đợi bên dưới, nói là dù có chuyện gì đi nữa hôm nay cũng phải gặp được anh và mời anh ăn tối."
    Nhiễm Kiều Kiều nghe giọng một người đàn ông nói như vậy.
    Mạc Thiếu..

    Đột nhiên cô cảm thấy lo lắng.
    "Hừ, anh ta là cái thá gì? Mời tôi ăn tối..

    Tôi còn chưa ăn tối à? Anh ta muốn đợi cứ để anh ta đợi, để anh ta tiếp tục đâm đầu vào chỗ chết!"
    Giọng nói của người đàn ông đầy kiêu ngạo và khinh thường.
    "Vâng, Mạc thiếu." Trợ lý Lục Nghiêu đáp.
    Nhiễm Kiều Kiều nheo mắt nhìn về phía giọng nói liền bất ngờ đụng phải ánh mắt sắc bén như dao, một cảm giác áp bức mạnh mẽ đập vào mặt cô!
    Nhiễm Kiều Kiều cúi đầu xuống không dám nhìn nữa.
    Thật đáng sợ!

    "Được rồi, anh đi làm việc đi, tôi còn có chuyện phải làm." Úc Thiểu Mạc liếc nhìn Nhiễm Kiều Kiều đang ngồi trên sô pha và nói.
    Những đường nét tinh tế trên khuôn mặt người đàn ông dưới ánh đèn trong phòng tổng thống xa hoa càng thêm cao quý, anh hơi nhíu mày lộ ra khí thế khinh thường thiên hạ.
    Lục Nghiêu nhìn qua Nhiễm Kiều Kiều và nói: "Chúc Mạc Thiếu có một đêm vui vẻ."
    Khi nghe những lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhiễm Kiều Kiều càng đỏ và cô càng cúi đầu thấp xuống thấp hơn.
    "Ken két!"
    Cô nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, sau đó là một vài âm thanh sột soạt và mọi thứ trở nên im lặng.
    "Cô lại đây!" Giọng điệu cao ngạo và lạnh lùng.
    Lòng bàn tay Nhiễm Kiều Kiều đổ mồ hôi lạnh liền đứng dậy đi về phía anh.

    Cô không quên cô đến đây làm gì.
    Khi nhìn thấy đôi giày da nam ở trước mặt Nhiễm Kiều Kiều liền dừng lại, cảm giác áp bức mạnh mẽ khiến cô không dám ngẩng đầu lên.
    "Cô cúi đầu như vậy là do sợ tôi hay là do cô quá xấu xí nên tự ti?"
    Úc Thiếu Mạc ngồi trên sô pha, đôi mắt như đại bàng của anh nhìn chằm chằm vào Kiều Nhiễm Nhiễm.
    Nhiễm Kiều Kiều giật mình, từ từ ngẩng đầu lên nhìn Úc Thiếu Mạc.
    Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xuất hiện dưới ánh đèn khiến đôi mắt lạnh lẽo như đại bàng của Úc Thiếu Mạc nhanh chóng lóe lên một tia sáng rực rỡ.
    Đẹp quá!
    Trên khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng lòng bàn tay là các đường nét thanh tú làm khuôn mặt cô đẹp đến ngạt thở, đặc biệt là đôi mắt rất..

    sạch sẽ!
    "Đã phẫu thuật thẩm mỹ?"
    Đôi mắt như đại bàng của Úc Thiếu Mạc nhìn chằm chằm vào Nhiễm Kiều Kiều.

    Rõ ràng là anh ấy đang ngồi, nhưng cô lại có cảm giác đang bị anh nhìn từ trên xuống.
    "Không có."
    Nhiễm Kiều Kiều cúi đầu, cô không nhìn rõ mặt người đàn ông và cũng không muốn nhìn rõ.
    "Nhìn cô cũng được, mau đến hầu hạ tôi!"
    Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nói, cơ thể của anh có phản ứng rồi.
    Hầu hạ..
    Nhiễm Kiều Kiều sững sờ, cô bối rối nhìn Úc Thiếu Mạc rồi trong vô thức hỏi: "Hầu hạ như thế nào?".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 2: 2: Cô Đang Bán Thân 2


    Đôi mắt chim ưng của Úc Mạc Thiếu bỗng trở nên lạnh lùng: "Trước khi đưa đến đây cô còn chưa được huấn luyện qua sao? Đừng giả vờ ngây thơ với tôi.

    Tôi không muốn ăn thì nhất quyết không nhận chuyện này.

    Nếu cô không muốn phục vụ thì thôi, chỉ cần ra khỏi đây."
    Rời khỏi đây..
    Cô không thể rời khỏi đây.
    Nhiễm Kiều Kiều cắn môi đi về phía Úc Thiếu Mạc và..

    đứng bên cạnh Úc Thiếu Mạc.
    Cô nên làm gì bây giờ?
    "Tôi không có thời gian chơi trò 1 2 3 người gỗ với cô!"
    Giọng nói người đàn ông trước mặt cô mất kiên nhẫn, giống như giây tiếp theo cô sẽ bị ném ra ngoài vậy.
    Nhiễm Kiều Kiều có chút hoảng hốt nhưng cô lại không biết phải làm sao liền cắn môi, tim đập thình thịch cả người cô lao thẳng về phía Mạc thiếu đang ngồi trên sô pha.

    Đôi môi hồng đè lên môi mỏng của người đàn ông.
    Làm chuyện đó chắc là đều bắt đầu như vậy phải không?

    Bàn tay to của Úc Thiếu Mạc lập tức nắm lấy cổ tay của Nhiễm Kiều Kiều rồi dùng sức đẩy cô ra.
    Vốn dĩ anh chỉ muốn người phụ nữ này c ởi quần áo cho anh, nhưng cô lại dám hôn anh.

    Cái miệng bẩn thỉu của cô không xứng.
    "..."
    Nhiễm Kiều Kiều ngã trên thảm, cho dù tấm thảm có mềm đến đâu thì với sức lực của Úc Thiếu Mạc cũng làm cô ngã đâu.
    "Cút ra ngoài!"
    Nhiễm Kiều Kiều nghe thấy tiếng hét giận dữ của người đàn ông, bàn tay đang xoa trên trán liền ngừng lại.
    Cô đã làm sai cái gì sao? Không phải anh ta yêu cầu cô hầu hạ anh ta sao?
    "Cô còn không cút sao?"
    Úc Thiếu Mạc bộc lộ sát khí nhìn chằm chằm vào Nhiễm Kiều Kiều.
    Áp suất không khí lại giảm xuống liên tục, Nhiễm Kiều Kiều nhìn vẻ mặt muốn giết người của Úc Thiếu Mạc liền có cảm giác không thở được, cổ của cô dường như có một bàn tay vô hình bóp chặt.
    Nhiễm Kiều Kiều cắn môi, từ dưới đất đứng lên nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc nói: "Tôi không thể đi được!"
    Giọng cô rất hay và dễ nghe..

    Úc Thiếu Mạc liền thay đổi suy nghĩ và muốn nghe giọng nói của cô.
    Nhưng người phụ nữ này vừa hôn anh, anh không thể chịu đựng được.

    Chỉ cần Úc Thiếu Mạc cứu được nhà họ Nhiễm thì cô có thể cắt đứt quan hệ với gia đình giống như ác quỷ đó, nhưng trước tiên..

    cô phải lấy lòng Úc Thiếu Mạc.
    Nhưng rõ ràng bây giờ Úc Thiếu Mạc không hải lòng với cô, còn bảo cô cút đi.
    Đây đã là lần thứ hai.
    Anh mắt Úc Thiếu Mạc sắc như dao nhìn chằm chằm vào cô.

    Nhiễm Kiều Kiều cắn răng và bắt đầu c ởi quần áo.
    Nếu như vậy còn không làm cho anh hài lòng thì cô thật sự không còn cách nào khác.
    Khóa kéo sau lưng cô được kéo xuống, chiếc váy xanh nhạt nhẹ nhàng trượt xuống để lộ ra làn da trắng như sữa.
    Đôi mắt đại bàng của Úc Thiếu Mạc đột nhiên trầm xuống, tròng mắt đỏ tươi, rõ ràng là anh cảm nhận được phản ứng của mình.
    C ởi quần áo xong Nhiễm Kiều Kiều liền cởi cúc áo lót..

    Đẹp hơn cả khuôn mặt là cơ thể của cô.
    Nhiễm Kiều Kiều nhắm mắt lại lông mi cô khẽ run lên, vừa định cởi dây áo ngực thì đột nhiên cánh tay cô bị một bàn tay to giữ lại.
    Nhiễm Kiều Kiều đau đớn mở mắt ra, một đôi mắt đỏ tươi xuất hiện trước mặt cô.
    Ở khoảng cách gần như vậy Nhiễm Kiều Kiều liền có cơ hội nhìn rõ Úc Thiếu Mạc, nhưng cô không có thời gian để nhìn.

    Cô chỉ cảm thấy anh rất cao, còn cao hơn cô một cái đầu.
    "..."
    Một lực mạnh kéo cô ngã xuống sô pha bên cạnh, trong khi cô cảm thấy mọi thứ đang quay cuồng thì cả người cô đã bị Úc Thiếu Mạc dè xuống dưới thân.
    Người đàn ông bị nhiễm d*c vọng nói với giọng đầy khát máu và tàn nhẫn: "Nếu cô muốn như vậy, thì tôi sẽ đáp ứng cô.".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 3: 3: Mỗi Tháng Năm Triệu 1


    Hôm sau.
    Bầu trời trong xanh, đồng hồ sinh học của Úc Thiếu Mạc thức dậy đúng giờ.

    Anh cau mày, đôi mắt đại bàng lạnh lẽo dần mở ra.
    Hình như có gì đó không ổn trong vòng tay anh, Úc Thiếu Mạc nhìn xuống.
    Thân thể nhỏ nhắn của Nhiễm Kiều Kiều bị anh ôm chặt trong vòng tay, cánh tay mỏng manh khoanh trước ngực như con thú nhỏ đang chống cự lại vòng tay của anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn còn lưu lại nước mắt..
    Úc Thiếu Mạc cau mày nhìn khuôn mặt Kiều Nhiễm Nhiễm với vẻ mặt khó tin.

    Đã lâu rồi anh không ngủ với người phụ nữ nào.
    Điện thoại trên đầu giường rung lên, anh biết đó là đồng hồ báo thức mà trợ lý Lục Nghiêu đặt cho anh.
    Mười lăm phút sau Úc Thiếu Mạc bước ra khỏi phòng tắm, quần áo đầy đủ và chỉnh tề.
    Đi ngang qua giường, khóe mắt Úc Thiếu Mạc liếc một cái đột nhiên ngừng lại, nhìn thẳng trên giường.
    Không biết Nhiễm Kiều Kiều trở mình lúc nào, cánh tay trắng như tuyết và tấm lưng cong của cô lộ ra ngoài không khí.

    Úc Thiếu Mạc nhìn nhằm chằm vào các dấu răng anh khác nhau mà anh để lại trên đó, ánh mắt dần nóng lên.

    Anh nhớ hôm qua anh đã mất kiểm soát và cắn người phụ nữ này.

    Đây là chuyện trước nay chưa từng xảy ra, anh cũng không theo kiểu SM.
    Úc Thiếu Mạc hít một hơi thật sâu, đè nén sự bồn chồn của bụng dưới dùng ánh mắt kiềm chế nhìn Nhiễm Kiều Kiều cuối cùng quay người về phía cửa.
    Hôm nay anh sẽ gặp vài vị khách quan trọng và anh sẽ chiến vào một buổi tối nào đó.
    Cửa mở, Lục Nghiêu đứng ở ngoài cửa cung kính gọi: "Mạc Thiếu."
    Úc Thiếu Mạc sải chân dài đi về phía trước, lạnh nhạt nói: "Người bên trong hương vị không tệ, anh giữ lại đi."
    Lục Nghiêu đang đi theo phía sau liền kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của Úc Thiếu Mạc, trước kia Mạc thiếu nói nhiều nhất là câu ở lại, hôm nay lại nói khẩu vị gì cơ? Với tư cách là trợ lý trưởng của nhà họ Úc, trợ lý Lục hiểu ngay anh ta cần phải làm gì.
    * * *
    Ba tiếng sau khi Úc Thiếu Mạc rời đi, Nhiễm Kiều Kiều bị cơn đau làm cho tỉnh dậy.
    Trên mu bàn tay đau nhói như có kim châm, Nhiễm Kiều Kiều cau mày mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy trước mặt mình có đường viền màu trắng rất cao.
    Sau khi sững sờ một lúc, Nhiễm Kiều Kiều từ trang phục đoán ra người này là bác sĩ.

    Nhiễm Nhiễm ngồi dậy vừa nhúc nhích được một chút thì đột nhiên bị ai đó chặn lại.
    "Cô ơi, cô đang truyền nước, đừng cử động." Bác sĩ trước mặt nói với Nhiễm Kiều Kiều.

    Nhiễm Kiều Kiều sững sờ nhìn mu bàn tay, cau mày nói: "Truyền nước? Tại sao phải truyền nước?"
    Nhiễm Kiều Kiều không biết giọng mình khó nghe như thế nào, khi cô vừa mở miệng cổ họng cô như muốn bốc cháy.
    "Cô bị đa chấn thương nhẹ, có hiện tượng mất nước, nghiêm trọng hơn là bị rách phần th@n dưới.

    À, mà nghe giọng nói của cô thì vẫn còn rách dây thanh quản."
    Giọng nói theo công thức của bác sĩ vang lên bên tai Nhiễm Kiều Kiều như cái tát vào mặt cô.

    Nhưng cô không còn trong trắng nữa nên không có gì phải giấu giếm.

    Nhiễm Kiều Kiều nhìn bác sĩ và nói: "Làm ơn rút kim ra giúp tôi."
    "Không được." Bác sĩ từ chối.
    "Làm ơn giúp tôi rút kim ra, tôi không cần điều trị, tôi chỉ muốn rời khỏi đây ngay bây giờ." Ánh mắt và giọng điệu của Nhiễm Kiều Kiều rất kiên quyết.
    Bác sĩ dừng lại và nói: "Cô có chắc không?"
    Anh ta được Lục Nghiêu mời đến, nếu người phụ nữ này không khỏi bệnh thì e rằng anh ta không dễ dàng nói chuyện.

    Nhưng nếu người phụ nữ này tự ý rời đi thì không liên quan gì đến anh ta.
    Thấy Nhiễm Kiều Kiều gật đầu chắc chắn bác sĩ liền giúp cô rút kim ra.
    "Mời anh ra ngoài." Nhiễm Kiều Kiều cúi đầu nói.
    Cô có thể cảm thấy dưới lớp chăn cơ thể mình không một mảnh vải che thân, giờ cô muốn vào phòng tắm để tắm rửa..
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 4: 4: 5 Triệu Mỗi Tháng 2


    Sau khi bác sĩ rời đi Nhiễm Kiều Kiều bước xuống giường thì suýt nữa đứng không vững, cô nghiến răng mới có thể miễn cưỡng đi lại được, Nhiễm Kiều Kiều liền dùng chăn bọc mình lại đi về phía phòng tắm.
    Trong phòng tắm, Nhiễm Kiều Kiều cũng không có thời gian nhìn xem cô có giống như nữ chính trong ngôn tình không, cô thở dài một tiếng rồi rửa mặt, tắm và gội đầu cho nhanh.
    Hôm nay, người quan trọng nhất với cô đã trở về nên cô phải ra sân bay.
    Cô mặc lại quần áo ngày hôm qua và mở cửa phòng tắm bước nhanh ra ngoài thì đột nhiên cô sững người lại.

    Trong phòng ngủ có một người phụ nữ đang đứng trước mặt cô sau lưng bà ấy còn có thêm vài người.

    Nhiễm Kiều Kiều giật mình, trong lòng có dự cảm không lành.
    "Chào cô, tôi là quản gia của Mạc thiếu- Dì Lưu.

    Chúng ta có hai vấn đề để trao đổi về việc tối hôm qua."
    Sau khi dì Lưu nói xong, Nhiễm Kiều Kiều cau mày nghi ngờ.
    Trao đổi những gì? Chẳng phải chỉ cần cô ngủ là xong rồi sao?
    Người phụ nữ tự xưng là dì Lưu nói: "Để tránh xảy ra rắc rối với nhau mời cô uống thuốc trước."

    Nhiễm Kiều Kiều: "Uống thuốc gì?"
    "Thuốc tránh thai." Giọng nói của dì Lưu bình tĩnh không chút dao động giống như bà ấy đã làm loại chuyện này không biết bao nhiêu lần.
    Thuốc tránh thai?
    Nhiễm Kiều Kiều sững sờ, gật đầu đi về phía dì Lưu và nói: "Thuốc ở đâu?"
    Có vẻ như Úc Thiếu Mạc sợ rằng cô mang thai đứa con của anh, nhưng thật không may cô hoàn toàn không có ý nghĩ đó.
    Lúc nãy khi tắm rửa Nhiễm Kiều Kiều vẫn còn tự nhắc nhở bản thân mình là việc đầu tiên phải làm sau khi ra ngoài chính là mua thuốc tránh thai.
    Mấy năm gần đây, dì Lưu, người phụ nữ ở bên cạnh Mạc thiếu đã thấy rất nhiều người, người thì im lặng uống thuốc chờ cơ hội, người thì không muốn uống thuốc..

    Cho nên dì Lưu cũng không ngạc nhiên chút nào với phản ứng hiện tại của Nhiễm Kiều Kiều mà bình tĩnh napor người giúp việc phía sau đưa thuốc cho cô.
    Nhiễm Kiều Kiều cầm lấy viên thuốc, cô nuốt thẳng mà không cần nước.

    Vị đắng trong cổ họng khiến cô cau mày nhìn dì Lưu nói: "Tôi có thể đi được chưa?" Cô đã uống thuốc rồi, chắc không sao đâu.
    "Vẫn chưa." Dì Lưu nhìn Nhiễm Kiều Kiều nói, bà ấy đưa tay về phía sau ra hiệu.
    Người giúp việc phía sau đưa cho cô một tập tài liệu, dì Lưu liếc nhìn Nhiễm Kiều Kiều rồi mở tập tài liệu ra và nói:

    "Thưa cô, bây giờ tôi cần cô ký một văn bản.

    Từ hôm nay cô sẽ là tình nhân của Mạc thiếu, mỗi tháng cô sẽ có năm triệu tiêu vặt, chi phí chữa bệnh sẽ được báo cáo riêng.

    Cô sẽ sở hữu một biệt thự số 15-07 ở khu vực ngoại ô và du lịch bằng Bentley..
    " Khoan đã.

    "Kiều Nhiễm Nhiễm vừa nghe hai câu vội ngắt lời dì Lưu, cô ngạc nhiên nhìn bà nói:" Bà đang nói cái gì vậy? "
    Cái gì mà năm triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng? Biệt thự? Bentley? Tất cả cái này là cái gì?
    " Các quyền lợi và nghĩa vụ mà cô được hưởng khi trở thành tình nhân của Mạc Thiếu.

    "Dì Lưu nói:" Vẫn còn nhiều điều khoản ở phía sau.

    Như thường lệ tôi phải đọc từng điều khoản cho cô nghe.

    Tôi rất bận, vì vậy đừng ngắt lời tôi nữa, được chứ? "
    Sắc mặt Nhiễm Kiều Kiều thay đổi, cô dứt khoát nói:" Không.".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 5: 5: Lưng Trắng Như Tuyết 1


    Dì Lưu cau mày nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    "Điều kiện để tôi tới chỗ này là Úc Thiếu Mạc sẽ giúp công ty nhà chúng tôi vượt qua cửa ải khó khăn, chứ không phải là làm tình nhân của anh ta.

    "
    Nhiễm Kiều Kiều nói: "Không phải đã nói rõ ràng là qua đêm với Úc Thiếu Mạc sao? Sao bây giờ lại làm tình nhân rồi?"
    Dì Lưu nói: "Cô là món quà của Kha thiếu và Kha thiếu đã hứa với cô cái gì thì đó là chuyện của anh ta.

    Bây giờ chúng ta đang nói đến chuyện cô làm tình nhân của Mạc thiếu, đây là chuyện Mạc thiếu đề nghị.

    "
    Nhiễm Kiều Kiều liền nhíu mày, Úc Thiếu Mạc?
    "Thành thật mà nói thì lúc trước cũng có mấy cô gái có đãi ngộ giống như cô, thế nhưng những cô gái đó cũng phải tiếp xúc với Mạc thiếu mấy lần thì Mạc thiếu mới quyết định thu các cô.

    .

    "
    "Tôi từ chối!"
    Nhiễm Kiều Kiều dứt khoát cắt đứt lời nói của Dì Lưu, cô nhìn thẳng vào bà và lạnh lùng nói:
    "Mục đích tôi tới nơi này không phải là để làm tình nhân cho Úc Thiếu Mạc, ngày hôm qua không phải sau này cũng không phải! Xin lỗi, bây giờ tôi phải đi!"
    Nói xong Nhiễm Kiều Kiều cũng không quay đầu lại nhìn mà đi thẳng ra khỏi phòng mặc kệ Dì Lưu đang sửng sốt ở sau lưng cô.

    Ra khỏi khách sạn Hoàng Cung Nhiễm Kiều Kiều vừa đi đến trạm xe buýt vừa mắng Úc Thiếu Mạc bị bệnh thần kinh.

    5 triệu, Bentley, biệt thự.

    .

    Đàn ông giàu có đều là cặn bã! Anh ta có nghĩ đến nếu như cô làm như vậy là đang bán đứng nhân phẩm của cô không?
    Nhiễm Kiều Kiều bực bội đá bay một viên đá nhỏ, cuối cùng cũng bắt được một chiếc taxi cô liền nói địa chỉ nhà bạn tốt của cô là Bách Hiểu.

    Khi đến dưới lầu của nhà Bách Hiểu, Nhiễm Kiều Kiều trả tiền và xuống xe đi về phía một tòa nhà chung cư cũ kỹ.

    Cha mẹ Bách Hiểu đều là công chức nhà nước, căn nhà này là được phân chia theo đơn vị, diện tích không lớn nhưng vì có từ lâu đời mà từ ngoài nhìn vào thì có vẻ cũ kỹ.

    Thế nhưng nghe Bách Hiểu nói phía dưới gia đình Simmons của họ đều là tiền.

    Nhiễm Kiều Kiều không có hứng thú với loại tin đồn có thể khiến chết người này, khi leo lên tầng cao nhất thì chân cô đã run rẩy vội vàng ấn chuông cửa nhà của Bách Hiểu.

    Một lát sau, Bách Hiểu mặc bộ đồ ngủ hoạt hình và khuôn mặt táo đến mở cửa khi nhìn thấy Nhiễm Kiều Kiều cô ấy liền ngạc nhiên:
    "Học trưởng, không phải hôm nay anh cậu trở về sao? Sao cậu không ra đón?"
    "Còn có ba tiếng máy bay mới tới, Bách Hiểu để tớ ngủ hai tiếng đồng hồ rồi gọi tớ dậy.

    "
    Nhiễm Kiều Kiều vừa nói vừa đi về phía phòng Bách Hiểu một cách quen thuộc.

    Bách Hiểu chỉ nhún vai và không nói gì.

    Trong phòng tổng giám đốc của tập đoàn Úc thị, Úc Thiếu Mạc đá cửa và kéo cà vạt đi vào, Lục Nghiêu đi theo sau anh.

    Úc Thiếu Mạc ngồi xuống sau bàn làm việc nghe Lục Nghiêu báo cáo hành trình buổi chiều với anh sau đó một nữ thư ký gõ cửa đi vào đưa cho Úc Thiếu Mạc một tài liệu cần xử lý gấp.

    Úc Thiếu Mạc cau mày liếc mắt nhìn chân nữ thư ký.

    "Mạc thiếu, anh? Vậy để tôi tránh đi.

    "
    Lục Nghiêu cho rằng Úc Thiếu Mạc muốn quan hệ với nữ thư ký này.

    Thỉnh thoảng phản ứng của Úc Thiếu Mạc rất không đúng.

    Giống như rõ ràng là anh đang cười nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm làm sao để cho đối phương được chết.

    Ví dụ như anh ấy coi trọng phụ nữ nào đó thì cũng sẽ không hề tỏ ra vội vàng hay khẩn cấp.

    .

    thỉnh thoảng loại biểu hiện này khiến anh thêm lạnh lùng.

    Lục Nghiêu đã đi theo Úc Thiếu Mạc nhiều năm như vậy nên anh ta rất hiểu mà tất nhiên nữ thư ký thường ra vào hàng ngày cũng hiểu một chút, khi cô ta nghe được trợ lý Lục nói như vậy thì cảm thấy vui vẻ.

    Sau đó lại nghe giọng nói lạnh như băng Úc Thiếu Mạc: "Gọi người phụ nữ lúc sáng kia tới!"
    Anh lại nhớ tới cái lưng trắng như tuyết kia.

    Lúc sáng?
    Lục Nghiêu ngơ ngác nói: "Mạc thiếu, cô gái trong phòng buổi sáng đã đi rồi hơn nữa cô ấy từ chối trở thành tình nhân của anh.

    "
    Úc Thiếu Mạc nhíu mày, vốn dĩ anh cũng không có ý muốn Nhiễm Kiều Kiều trở thành tình nhân của anh, nhưng sau khi nghe Lục Nghiêu nói cô từ chối.

    .

    Úc Thiếu Mạc lạnh lùng cười: "Trong vòng nửa tiếng phải mang cô ấy đến đây cho tôi! Tôi muốn xem tất cả các thông tin về cô ấy!".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 6: 6: Lưng Trắng Như Tuyết 2


    Nhiễm Kiều Kiều bị Bách Hiểu gọi dậy, vừa mở mắt ra cô liền thấy Bách Hiểu đang nhìn cô đầy lo lắng.
    "Bách Hiểu? Mấy giờ rồi?" Nhiễm Kiều Kiều ngồi dậy.
    Ánh mắt Bách Hiểu nhìn Nhiễm Kiều Kiều có chút kỳ lạ, cô ấy nói: "Hai giờ ba mươi phút, Kiều Kiều, trên người cậu..

    Có chuyện gì với cậu vậy?"
    Tay Nhiễm Kiều Kiều đang dụi mắt liền dừng lại cúi xuống nhìn quần áo của mình.
    Thì ra áo bên hông bị kéo lên lộ ra dấu hôn và vết thương dày đặc.
    "Kiều Kiều, cậu nói cho tớ biết đã chuyện gì đang xảy ra vậy?" Bách Hiểu kích động nói.
    Nhiễm Kiều Kiều kéo quần áo của cô lên và nói: "Bách Hiểu cậu đừng hỏi nữa, đây là lựa chọn của tớ, không có chuyện gì xảy ra cả."
    Chuyện cũng đã xảy ra rồi, nói cho Bách Hiểu những chuyện này cũng không có tác dụng gì chỉ khiến cô ấy tức giận thêm mà thôi.
    "Kiều Kiều cậu đừng sợ, chuyện này không phải lỗi của cậu, chúng ta đi báo cảnh sát! Tớ yêu cầu cha tôi ra lệnh không cho phép họ nói ra dù chỉ một từ! Kẻ giết người chắc chắn phải bị bắt!"

    Bách Hiểu vừa kích động vừa thương hại Nhiễm Kiều Kiều.
    Nhiễm Kiều Kiều sửng sốt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn trương của Bách Hiểu, đột nhiên cô mỉm cười.
    Cô cười càng ngày càng lớn, cuối cùng cô vừa cười vừa chả y nước mắt.
    "Bách Hiểu cậu đừng làm loạn nữa, cậu cho rằng tớ bị người ta c ường bạo sao? Tớ nói với cậu là tớ không có, là tớ tự nguyện, vâng, chính là như thế nên cậu đừng hỏi."
    Nói xong Nhiễm Kiều Kiều liền vén chăn đi xuống giường, bây giờ chỉ còn nửa tiếng nữa là máy bay hạ cánh nên cô phải đi ngay lập tức.

    "
    Bách Hiểu sững sờ nhìn theo bóng lưng của Nhiễm Kiều Kiều, lúc Nhiễm Kiều Kiều sắp đi ra khỏi cửa phòng ngủ thì đột nhiên cô ấy liền chạy ra cản Nhiễm Kiều Kiều lại, cô nhìn thẳng vào Nhiễm Kiều Kiều và nói:
    " Cậu nói dối! Kiều Kiều cậu không phải là loại người này! Thậm chí khi đi học cậu còn không có bạn trai sao cậu có thể cùng với người khác..

    Cùng người khác..

    "
    Cả hai đều là học sinh vừa mới tốt nghiệp cấp ba nên khi nói đến chuyện giữa nam nữ thì Bách Hiểu liền đỏ mặt xấu hổ, cô ấy ngại ngùng không nói hết câu được.
    Đôi mắt Nhiễm Kiều Kiều chợt lóe lên, cô nghiêng đầu mỉm cười nhìn Bách Hiếu và nói:" Thế nhưng sự việc đã xảy ra rồi, không phải cậu đã nhìn thấy dấu vết trên người tớ rồi sao? Chẳng lẽ tớ lại tự mình làm được sao? Được rồi, Bách Hiểu, cậu mau tránh ra đi tớ sắp không kịp giờ rồi.

    "
    Nhiễm Kiều Kiều không muốn nói thêm gì nữa liền mỉm cười với Bách Hiểu, cô đẩy cô ấy ra và đi ra khỏi cửa.
    Sau khi rời khỏi nhà của Bách Hiểu thì Nhiễm Kiều Kiều vội vàng chạy đến ngoài cửa tiểu khu bắt một chiếc taxi và ngồi vào." Ra sân bay! "
    Trên đường đến sân bay, tâm trạng của Nhiễm Kiều Kiều vô cùng phấn khích.
    Sau hai năm thì cuối cùng anh ấy cũng đã trở về.
    Nhưng rất nhanh, tâm trạng phấn khích của Nhiễm Kiều Kiều liền bị dội một chậu nước lạnh.
    Khu sắp đến sân bay thì đột nhiên xe taxi dừng lại, những xe ở phía trước cũng sắp thành một hàng dài.
    " Đã xảy ra chuyện gì vậy? "Nhiễm Kiều Kiều lo lắng nhìn về phía trước.
    Tài xế taxi đã xuống xe để kiểm tra tình hình, một lúc sau tài xế liền quay lại và nói:" Nghe nói là đang điều tiết giao thông, cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa.".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 7: 7: Đừng Làm Ầm Ĩ Nữa 1


    Kiểm soát giao thông?
    Nhiễm Kiều Kiều nhíu mày, cô móc ví ra lấy tiền trả cho tài xế: "Tôi xuống xe ở đây, đoạn đường còn lại tôi tự đi được.

    "
    Tài xế cũng không nói gì, Nhiễm Kiều Kiều trả tiền xong vừa định xuống xe thì đột nhiên cửa xe bị người bên ngoài kéo ra.

    Nhiễm Kiều Kiều bị dọa đến mức hét lên, cô hoảng sợ nhìn người bên ngoài xe.

    Một người đàn ông mặc âu phục đeo kính râm đang đứng ở ngoài cửa xe, vẻ mặt anh ta lạnh lùng nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    "Cô Nhiễm, mời cô đi với chúng tôi một chuyến!"
    Họ biết cô họ Nhiễm sao?
    Trong lòng Nhiễm Kiều Kiều lo lắng: "Các người là ai? Anh muốn.

    .

    Ôi, ôi!"
    Nhiễm Kiều Kiều còn chưa nói xong thì cô đã bị người kia kéo ra ngoài dẫn về một chiếc xe ở phía sau.

    Nhiễm Kiều Kiều không giãy giụa được liền bị ném lên một chiếc xe sau đó có hai vệ sĩ một trái một phải ngồi bên cạnh cô.

    Nhiễm Kiều Kiều hoảng sợ nhìn hai người này: "Các người là ai? Anh định làm gì? Tại sao anh lại bắt cóc tôi?"
    Không ai để ý tới cô, hai vệ sĩ giống như không nghe thấy cô nói chuyện cứ ngồi yên đó không nhúc nhích.

    Nhiễm Kiều Kiều đang định hỏi lại thì phát hiện xe di chuyển!
    Cô nhìn về phía trước mới thấy trước mặt còn có mấy chiếc xe, vậy mà bọn họ có thể lái xe ngược chiều như chốn không người!
    Thật kiêu ngạo!
    Nhiễm Kiều Kiều không biết cô sẽ bị đưa đi đâu, phản ứng đầu tiên của cô chính là gọi điện báo cảnh sát nhưng một giây sau cô mới nhớ là cô không mang theo điện thoại.

    Vốn là vậy mà, cô đi ra ngoài bán mình thì mang theo điện thoại làm gì?
    Mấy chiếc xe vẫn luôn đi ngược chiều, điều khiến Nhiễm Kiều Kiều ngạc nhiên không chỉ riêng gì bọn họ kiêu ngạo đến mức không để luật giao thông vào mắt mà điều kỳ lạ hơn là cả con đường không có lấy một chiếc xe nào cả!
    Giống như con đường này được dọn sạch bằng một cách đặc biệt vậy.

    Rất nhanh đoàn xe liền rẽ trái cuối cùng cũng chạy chậm lại và từ từ tiến vào một khu biệt thự.

    Nhiễm Kiều Kiều nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ trong lòng muốn biết cô bị đưa đến đâu nhưng mỗi một căn nhà ở đây đều giống nhau làm cho cô chẳng nhìn ra gì cả.

    Xe dừng lại, một vệ sĩ đẩy Nhiễm Kiều Kiều xuống: "Đến rồi! Ra khỏi xe thôi!"
    Lúc này cô như cá nằm trên thớt mặc cho người ta chém, Nhiễm Kiều Kiều cân nhắc hậu quả của việc nếu như cô phản kháng.

    Cuối cùng thì cô vẫn ngoan ngoãn xuống xe và bị vệ sĩ đẩy đi về phía trước.

    Là một biệt thự có diện tích lớn hơn so với những biệt thự mà cô vừa thấy, bên ngoài biệt thự có trồng những bông hoa trên bãi cỏ.

    Hoa tulip, loài hoa may mắn của Nhiễm Kiều Kiều.

    "Mau đi thôi!"
    Nhiễm Kiều Kiều lại bị người phía sau đẩy một cái.

    Đi vào cửa biệt thự Nhiễm Kiều Kiều thật sự giật mình, mặc dù cô bị cận thị nhưng vẫn bị màu vàng lấp lánh làm chói mắt.

    Khách sạn Hoàng Cung của ngày hôm qua cũng rất xa hoa nhưng vẫn hoàn toàn không là gì so với nơi này.

    Tại sao những tên bắt cóc này lại trói cô đến đây? Đây là chỗ nào?
    Nhiễm Kiều Kiều đang đánh giá xung quanh thì phát hiện có gì đó không đúng.

    Còn những kẻ bắt cóc cô ấy thì sao? Họ đi đâu rồi?
    Xung quanh cô không có ai cả! Chỉ có một mình cô trong căn phòng lộng lẫy này!
    Ở trong một hoàn cảnh xa lạ khiến Nhiễm Kiều Kiều lo sợ, cô không ngừng nhìn xung quanh.

    Đột nhiên cô thấy một cái điện thoại bàn ở dưới đèn trang trí cách đó không xa.

    Nhiễm Kiều Kiều lập tức chạy tới cầm điện thoại lên, cô bấm một dãy số quen thuộc nhất mà không cần suy nghĩ.

    Đặt ống nghe vào bên tai, Nhiễm Kiều Kiều có chút hồi hộp chờ điện thoại kết nối.

    .
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 8: 8: Đừng Làm Ầm Ĩ Nữa 2


    Khi tiếng kết nối điện thoại vang lên thì tim của Nhiễm Kiều Kiều muốn nhảy ra ngoài vì kích động.

    Anh trai cô đã xuống máy bay! Và đã mở điện thoại!
    "A lô?"
    Giống như nghe được lời cầu nguyện của Nhiễm Kiều Kiều, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trầm ấm và dễ nghe.

    Nhiễm Kiều Kiều nắm chặt điện thoại, cô kích động hét lên: "Anh ơi!"
    Im lặng.

    Qua hai giây bên kia mới ngập ngừng nói: "Kiều Kiều?"
    Nhiễm Kiều Kiều kích động nói: "Là em! Anh đang ở đâu? Bây giờ em.

    .

    "
    "Văn Hiên, ai vậy? Em gái em có gọi cho anh không?"
    Đột nhiên giọng nói của Hàn Lộ vang lên từ trong điện thoại khiến Nhiễm Kiều Kiều ngừng lại, hai mắt cô mở to với vẻ không thể tin được.

    Hàn Lộ! Cô ta đi chung với anh trai cô!
    "Kiều Kiều có chuyện gì vậy? Anh vẫn còn có việc ở đây, nếu không có gì thì anh cúp máy trước, chúng ta sẽ liên lạc sau!"
    Giọng nói không được tự nhiên của Nhiễm Văn Hiên giống như con dao mạnh mẽ đâm vào tim của Nhiễm Kiều Kiều.

    "Anh, bây giờ em đang bị bắt cóc, anh có thể đến cứu em hay không?"
    Nhiễm Kiều Kiều ôm một tia hy vọng cuối cùng, cô lo lắng nói.

    "Ha ha, Kiều Kiều, em đừng làm loạn nữa, bị bắt cóc thì sao em không gọi điện thoại cho cảnh sát mà gọi điện thoại cho anh làm gì, được rồi, bên anh còn có việc có chuyện gì thì về nhà rồi chúng ta nói sau.

    "
    Trong giọng nói dễ nghe của Nhiễm Văn Hiên mang theo ý cười.

    "Nhưng mà.

    .

    "
    Tút tút tút tút.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều còn muốn nói nữa nhưng điện thoại đã vang lên tiếng tút tút sau khi bị cúp máy!
    Ống nghe điện thoại trong tay Nhiễm Kiều Kiều trượt xuống và rớt xuống đất.

    Nhiễm Kiều Kiều giống như một khúc gỗ không có tri giác trong mắt phủ một lớp tro tàn.

    "Kiều Kiều, em hãy đợi anh ba năm! Sau ba năm khi anh về thì anh sẽ cho em tất cả mọi thứ mà em muốn!"
    Lời thề mà Nhiễm Văn Hiên nói khi anh ta rời đi ba năm trước vẫn còn vang lên rõ ràng trong đầu Nhiễm Kiều Kiều.

    Thậm chí Nhiễm Kiều Kiều còn nhớ rõ ràng vẻ mặt lúc đó của Nhiễm Văn Hiên khi anh ta nói những lời này.

    Rõ ràng ánh mắt của anh ta chân thành tha thiết như vậy, kiên định như vậy.

    .

    Tại sao lại trở nên như vậy?
    Không, chắc chắn có một cái gì đó không ổn!
    Nhiễm Kiều Kiều tỉnh táo lại và chạy về phía cửa, cô muốn rời khỏi nơi này, cô phải đi tìm anh trai để hỏi cho rõ ràng!
    "Ha ha.

    "
    Khi Nhiễm Kiều Kiều vừa chạy đến trước cửa thì sau lưng cô vang lên một tiếng cười khẽ của người đàn ông.

    Nhiễm Kiều Kiều dừng bước và xoay người lại, cô không nhìn rõ mặt người đàn ông kia mà chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ của anh.

    "Anh là ai?" Nhiễm Kiều Kiều hỏi.

    Sự sợ hãi này thật sự xuất phát từ bản năng.

    Úc Thiếu Mạc cúi người nhặt ống nghe rơi trên mặt đất lên, anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm Nhiễm Kiều Kiều, cánh môi bạc tình gợi cong lên đầy giễu cợt, anh nhỏ giọng trêu chọc cô: "Thế nào, vừa mới xuống giường chưa được mấy tiếng đồng hồ thì đã không biết tôi là ai nữa à?"
    Vừa mới xuống giường được mấy tiếng.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều nhíu mày, cô thật sự rất sốc liền nhìn về bóng người kia với vẻ mặt không tin được và hét lên: "Úc Thiếu Mạc!"

    Tại sao bọn bắt cóc lại là anh? Anh bắt cóc cô để làm gì?
    "Thật thú vị, lá gan cũng không nhỏ nha, lại dám gọi cả tên lẫn họ của tôi.

    " Úc Thiếu Mạc ngồi xuống ghế sô pha dùng đôi mắt đại bàng nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    Cảm giác áp bức mạnh mẽ khiến áp suất không khí không ngừng hạ xuống.

    Nhiễm Kiều Kiều bình tĩnh lại, cô ngẩng đầu nhìn về phía Úc Thiếu Mạc nói: "Anh bắt cóc tôi tới nơi này làm gì? Anh đang cố làm cái quái gì vậy?"
    Muốn làm gì.

    .

    Đôi mắt đại bàng của Úc Thiếu Mạc liền chùng xuống, anh cười như không cười nói: "Cô lại đây, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.

    "
    "! "
    Nhiễm Kiều Kiều nhíu mày, chỉ có kẻ ngốc mới đi qua, cô thấy cô và người đàn ông này chẳng có chuyện gì để nói cả!.
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 9: 9: Anh Muốn Tôi Làm Gì 1


    Thấy cô đứng yên ở đó Úc Thiếu Mặc lại ngước mắt lên nhìn cô lần nữa gọng điệu có chút không kiên nhẫn: "Tôi khuyên cô một câu, Úc Thiếu Mạc tôi không thích phụ nữ không biết xấu hổ!"
    Cô gái này tuổi không lớn nhưng cũng là một người không hiểu chuyện.

    Thôi đi, nể tình cơ thể cô ngọt ngào nên lần này tha cho cô ấy!
    Cô bị nhốt ở đây, ngoại trừ người đàn ông trước mặt này thì không có gì khác nữa!
    Nhiễm Kiều Kiều tính toán kết quả nếu cô tiếp tục đứng ở chỗ này rồi cắn môi đi về phía anh.

    Nếu bây giờ chống đối với Úc Thiếu Mạc thì không khác gì lấy trứng chọi đá.

    Cô ngồi xuống ghế sô pha cách xa Úc Thiếu Mạc nhất, Nhiễm Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc với vẻ cảnh giác và hỏi: "Anh muốn nói cái gì?"
    Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ!
    Nhiễm Kiều Kiều cho rằng đời này cô và Úc Thiếu Mạc gặp nhau cũng chỉ có một đêm hôm qua mà thôi, không ngờ cô lại bị trói đến đây, đã vậy còn không biết lý do là gì nữa!
    Nhiễm Kiều Kiều không đeo kính, đôi mắt trong veo có chút mê mang nhìn Úc Thiếu Mạc.

    Ánh mắt trong sáng lại vô tội như vậy làm trong đầu Úc Thiếu Mạc lại hiện lên hình ảnh kiều diễm tối hôm qua.

    "Đến nói về vấn đề bồi thường của cô.

    " Úc Thiếu Mạc nói.

    Bồi thường?
    "Bồi thường cái gì?" Nhiễm Kiều Kiều nhíu mày đầy nghi ngờ.

    "Bồi thường điện thoại của tôi!" Úc Thiếu Mạc lắc cái ống nghe đang cầm trong tay, đôi mắt như đại bàng của anh nhìn Nhiễm Kiều Kiều, cười như không cười nói: "Vừa nãy không có sự cho phép của tôi mà cô đã tự tiện dùng điện thoại, đã vậy cô còn làm hư điện thoại của tôi nữa! Cô phải bồi thường cho tôi!"
    Cô làm hư điện thoại?
    Nhiễm Kiều Kiều giật mình, cô cúi đầu suy nghĩ một chút, giống như vừa rồi đúng là ống nghe từ tay cô rớt xuống đất.

    Nó bị hư rồi à?
    Nhiễm Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc: "Nếu là tôi làm hư thì tôi sẽ bồi thường cho anh!"
    "A, khẩu khí thật lớn, sao cô không hỏi điện thoại này bao nhiêu tiền?" Úc Thiếu Mạc cười nửa miệng nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    Đột nhiên Nhiễm Kiều Kiều có một loại dự cảm không tốt, cô nuốt nước miếng đè nén cảm giác bất an trong lòng và hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
    Một điện thoại bàn thì có thể bao nhiêu tiền chứ? Mấy trăm tệ là đủ đúng không?
    Đôi mắt như đại bàng của Úc Thiếu Mạc bình tĩnh nhìn Nhiễm Kiều Kiều, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói dễ nghe của anh nhẹ nhàng nói ra mấy con số: "Một vạn hai ngàn.

    "
    12.

    000 tệ!
    Nhiễm Kiều Kiều bật dậy khỏi ghế sô pha và nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc với vẻ mặt không thể tin nói: "12.

    000 nhân dân tệ! Anh đang tống tiền sao?"
    Điện thoại nào đáng giá 12.

    000 tệ?.

    ||||| Truyện đề cử: Yêu Lại Từ Đầu – Cố Tư – Trì Uyên |||||
    Bây giờ tất cả mọi người đều dùng điện thoại di động! Nếu Úc Thiếu Mạc lấy điện thoại di động ra và yêu cầu cô bồi thường, nói chiếc điện thoại di động đó có giá một vạn hai ngàn tệ thì Nhiễm Kiều Kiều còn có thể tin tưởng được.

    Nhưng điện thoại.

    .

    Loại đồ vật này đều không sử dụng nữa sao có thể đáng giá một vạn hai ngàn tệ chứ!
    Đây là một vụ tống tiền trắng trợn!

    Nhìn ánh mắt khiếu nại của Nhiễm Kiều Kiều, Úc Thiếu Mạc lạnh lùng cười.

    Anh nhìn Nhiễm Kiều Kiều rồi nói: "Tôi sửa lại một chút cho cô biết tôi nói một vạn hai ngàn không phải nhân dân tệ, mà là đô la Mỹ.

    "
    Đô-la!
    12.

    000 đô-la cho một cái điện thoại!
    Nhiễm Kiều Kiều hít sâu một hơi nhìn thẳng vào Úc Thiếu Mạc nói: "Anh đừng có gạt người nữa! Cùng lắm chỉ là một đồ vật dùng để gọi điện thoại mà thôi, cho dù kiểu dáng của nó có hơi cổ nhưng cũng không đắt như vậy!"
    Nhiễm Kiều Kiều vẫn còn nhớ rõ lúc nãy cô quay số thì bàn phím trên đó là kiểu quay giống bánh xe.

    Điện thoại này khá đặc biệt, nhưng cùng lắm thì chỉ có thể được coi là một đồ thủ công mỹ nghệ mà thôi!.
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 10: 10: Anh Muốn Tôi Làm Gì 2


    Úc Thiếu Mạc đặt hai tay lên vai, anh lạnh lùng cười và nói:: "Nói cô là người bản địa chưa từng nhìn thấy thế giới là đánh giá cao cô rồi! Ai nói với cô điện thoại này dùng để gọi?"
    "! "
    Nhiễm Kiều Kiều cau mày nhìn Úc Thiếu Mạc.

    "Nó là thứ mà trước kia một hoàng tử Anh đã từng sử dụng, miễn cưỡng mà nói thì chính là đồ cổ.

    Lúc đầu đặt ở đó là để trang trí, là cô muốn dùng nó để gọi điện thoại và cũng là cô làm hư nó!"
    "Tôi nên đòi cô 12.

    000 USD hay là giá lúc tôi mua nó đây? Dù sao thì bây giờ giá của nó cũng có tăng lên một chút, hơn nữa tôi còn chưa bảo cô phải trả tiền cước phí điện thoại nữa.

    "
    Giọng nói kiêu ngạo của Úc Thiếu Mạc nghe giống như đang ban ơn cho Nhiễm Kiều Kiều.

    Đó là đồ cổ.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều nhìn Úc Thiếu Mạc với vẻ mặt không thể tin, cô dừng một chút rồi cắn răng nói: "Tôi không tin! Anh đưa điện thoại cho tôi xem!"
    Nếu là đồ cổ thì có thể bảo quản được lâu, sao có thể bị cô dễ dàng làm hư như vậy chứ?
    Úc Thiếu Mạc ném thẳng điện thoại cho Nhiễm Kiều Kiều, Nhiễm Kiều Kiều né sang một bên và suýt chút nữa bị đập đầu.

    Nhiễm Kiều Kiều không thèm so đo với Úc Thiếu Mạc, cô cầm điện thoại lên và cẩn thận xem xét.

    Cô không đeo kính nên tư thế híp mắt khi kiểm tra nhìn rất quái dị, nhìn qua giống như một người mù bị bệnh về mắt vậy.

    Sắc mặt Úc Thiếu Mạc khẽ thay đổi, anh nhìn Nhiễm Kiều Kiều đầy nghi ngờ: "Cô bị mù à?"
    Anh mới bị mù!
    Trong lòng Nhiễm Kiều Kiều không phục, cô dừng lại rồi giơ điện thoại trước mắt và lấy xuống, cô nói: "Không phải, tôi bị cận thị, không có kính thì tôi không nhìn rõ được.

    "
    Anh cho rằng có thể lừa được cô vì vô không thể nhìn thấy sao?
    Úc Thiếu Mạc cau mày.

    Anh thả lỏng cơ thể đang căng cứng và dựa người ra phía sau ghế.

    Không phải người mù là được rồi, nếu không nghĩ lại anh lên giường với một người mù.

    .

    Ngay lập tức, Úc Thiếu Mạc liền nhíu mày không vui.

    Nói như vậy thì đêm qua cô gái này cũng không thấy rõ dáng vẻ của anh? Chẳng trách lúc nãy gặp mặt cô lại không biết anh!
    Nhiễm Kiều Kiều nhìn chăm chú vào điện thoại ở trước mắt một lúc lâu cũng không nhìn ra chỗ nào bị hư, mặc dù mắt cô bị cận thị, nhưng để gần như vậy thì cô vẫn có thể thấy rõ.

    "Điện thoại của anh không có bị hư gì cả!" Nhiễm Kiều Kiều kiểm tra xong liền cau mày nhìn Úc Thiếu Mạc.

    Úc Thiếu Mạc nhíu mày: "Ai nói không bị gì? Góc phía trên bên phải của tai nghe, cô tự mình xem đi.

    "
    Nhiễm Kiều Kiều dừng một chút rồi lại cầm điện thoại lên kiểm tra, một lát sau cô buông điện thoại xuống tức giận nói: "Rõ ràng là rất tốt! Có bị hư chỗ nào đâu!"

    Cô ấy không thấy bị hư gì cả!
    "Cô không thấy phía trên bị tróc một miếng sơn sao?" Úc Thiếu Mạc nói.

    Nhiễm Kiều Kiều: "! "
    Tróc sơn.

    .

    "Úc Thiếu Mạc, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
    Sao Nhiễm Kiều Kiều lại không nhận ra là Úc Thiếu Mạc đang chỉnh cô chứ? Trừ khi cô là đồ ngốc.

    .

    "Muốn cô bồi thường tiền, một vạn hai ngàn đô la, cô trả tiền mặt hay quẹt thẻ? Hoặc là ký séc?" Úc Thiếu Mạc cười như không cười nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    "! "
    Nhiễm Kiều Kiều cúi đầu.

    12.

    000 tệ.

    .

    Đừng nói là đô la Mỹ, chính là trên người cô không có nhiều tiền như vậy.

    "Nhìn dáng vẻ của cô thì hình như cô không có tiền?" Úc Thiếu Mạc biết rõ nhưng vẫn cố nói.

    Tài liệu hôm nay giao cho anh rõ ràng đã viết rất rõ ràng, từ năm thứ hai của cấp hai thì Nhiễm Kiều Kiều đã bắt đầu tự mình đi làm kiếm tiền.

    Tiền học phí và tiền sinh hoạt của cô đều là tự cô kiếm được.

    "Đúng, tôi không có tiền.

    " Nhiễm Kiều Kiều gật đầu.

    Không có gì để thừa nhận, thật sự thì cô không có tiền.

    "Nếu không có tiền vậy thì cô sẽ làm gì?" Úc Thiếu Mạc nhìn Nhiễm Kiều Kiều, giọng nói của anh đúng là làm cho người ta tức điên.

    Nhiễm Kiều Kiều dừng lại một chút rồi nói: "Anh muốn tôi làm gì?".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 11: 11: Tôi Chờ Cô Cầu Xin Tôi 1


    A, cô gái này cũng không ngốc.
    Đôi mắt u ám của Úc Thiếu Mạc nhìn Nhiễm Kiều Kiều: "Tôi nghe quản gia nói cô từ chối làm tình nhân của tôi, lá gan cô rất lớn nha.

    Không thì thế này đi, chỉ cần cô làm tình nhân của tôi thì cô không cần trả món nợ này nữa."
    Nhiễm Kiều Kiều giật mình, cô bật dậy khỏi ghế sô pha và nhìn Úc Thiếu Mạc với vẻ mặt không thể tin được: "Anh trói tôi đến đây chính là muốn tôi làm tình nhân của anh?"
    Người đàn ông này có bị thần kinh không vậy?
    "Có thể nói như vậy." Úc Thiếu Mạc nói.
    Để cho cô ấy làm tình nhân chỉ là một trong số những việc phải làm, còn việc khác..

    Nhân tiện cũng có thể nhớ lại hương vị của cô.
    Nhiễm Kiều Kiều hít sâu một hơi, cô cố gắng giữ bình tĩnh nhìn Úc Thiếu Mạc và nói: "Giao dịch của chúng ta chỉ có đêm qua, tôi không có hứng thú làm tình nhân của anh!"
    Chuyện bán thân, cả đời này cô tuyệt đối sẽ không làm lần thứ hai!

    Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Nhiễm Kiều Kiều lạnh như băng, cô nhìn Úc Thiếu Mạc ở đối diện với vẻ mặt không thể thương lượng.
    Úc Thiếu Mạc cũng không hề động đậy, anh hứng thú nhìn cô một lúc rồi đột nhiên lạnh lùng cười, giọng nói lạnh như băng đầy giễu cợt: "Rất có cốt khí, dáng vẻ bảo vệ trinh tiết này của cô khiến tôi nghi ngờ tối qua người phụ nữ chủ động c ởi sạch quần áo trèo lên người tôi có phải là cô hay không nữa! Sao vậy? Mặc quần áo vào rồi liền chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi à? Xem ra cô đã quên những lời cảnh cáo ngày hôm qua của tôi rồi."
    Giọng nói nguy hiểm của Úc Thiếu Mạc khiến Nhiễm Kiều Kiều cau mày không vui.

    Theo lời đồn thì người đàn ông này là nhân vật có thể một tay che trời ở thành phố G nhưng không ngờ anh lại nói ra những lời th ô tục như vậy!
    Lạt mềm buộc chặt..
    Thật buồn cười, anh nghĩ anh có sức hấp dẫn như thế nào với cô chứ? Cô có cần phải chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh không?
    Hai mắt Nhiễm Kiều Kiều đỏ bừng vì tức giận, cô không muốn nói thêm câu nào với Úc Thiếu Mạc nữa nên đứng dậy nói: "Anh Úc Thiếu Mạc, bây giờ tôi trịnh trọng nói cho anh biết tôi sẽ không làm tình nhân của anh! Hơn nữa tôi cũng không chơi trò lạt mềm buộc chặt gì với anh cả! Nếu tôi làm hư điện thoại của anh thì tôi sẽ trả tiền cho anh."
    Mặc dù Nhiễm Kiều Kiều không hiểu tại sao điện thoại đó lại bị hư nhưng cô vẫn nhận.
    Nói xong Nhiễm Kiều Kiều cũng không nhìn Úc Thiếu Mạc một cái mà xoay người rời đi.
    Cô không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa mà chỉ muốn rời đi ngay lập tức.
    "Cô bồi thường cho tôi sao? Cô có biết đưa tiền cho tôi bằng cách nào không?"
    Giọng nói lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc vang lên từ phía sau.

    Đưa cho anh ta như thế nào?
    Ở thành phố G này tìm đại một người nào đó để hỏi cũng sẽ biết được tập đoàn Úc thị ở đâu.
    Nhiễm Kiều Kiều dừng bước, cô đưa lưng về phía Úc Thiếu Mạc và nói: "Tôi sẽ đưa tiền cho cha mẹ anh..

    Ôi, ôi!"
    Nhiễm Kiều Kiều còn chưa nói xong thì đã bị một người đẩy xuống đất, mặc dù thảm trải sàn mềm mại nhưng cô vẫn bị ngã đến đầu nổi đầy sao.
    Hơn nữa trên lưng còn có một người đàn ông nặng như núi khiến Nhiễm Kiều Kiều thở không nổi.
    Nhưng bây giờ Nhiễm Kiều Kiều không quan tâm đến việc thở nữa, cô cảm thấy sợ hãi và cả người đều không khống chế được mà run rẩy.
    Bởi vì bàn tay to của người đàn ông ở trên lưng đã luồn vào trong quần áo của cô giống như một con rắn từ từ di chuyển lên trên..
    "Có đau không?" Hơi thở lạnh như băng của Úc Thiếu Mạc phun bên tai của Nhiễm Kiều Kiều càng khiến cô run rẩy hơn.
    "Anh..

    Anh định làm gì..

    Anh buông tôi ra.."
    Ngay cả giọng nói của cô cũng run rẩy..
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 12: 12: Tôi Chờ Cô Cầu Xin Tôi 2


    "Tại sao cô lại lộ ra vẻ mặt như thế này, tối hôm qua khi cô ở dưới thân tôi kêu lên thì không phải là dáng vẻ này.

    " Úc Thiếu Mạc ngậm lấy vành tai của Nhiễm Kiều Kiều, hơi thở phập phồng của anh phả vào tai cô: "Tôi rất hứng thú với cơ thể của cô, cảm thấy hứng thú.

    .

    "
    Đột nhiên giọng nói của Úc Thiếu Mạc dừng lại, thân thể của Nhiễm Kiều Kiều cũng ngừng run rẩy.

    Không phải vì Nhiễm Kiều Kiều không sợ hãi mà là.

    .

    sự hoảng sợ khủng khiếp hơn đã quét hết tất cả các giác quan của cô.

    Úc Thiếu Mạc cười như không cười nhìn Nhiễm Kiều Kiều, đôi mắt sắc bén của anh từ từ di chuyển xuống, khi nhìn thấy cần cổ trắng như tuyết của cô thì đôi môi anh đào cong lên đầy vẻ khát máu.

    "! "
    Trong phòng khách yên tĩnh vang lên tiếng hét thảm thiết của Nhiễm Kiều Kiều, Úc Thiếu Mạc lại cắn cổ cô!
    Bi3n thái!
    Nhiễm Kiều Kiều vùng vẫy dữ dội.

    Đêm qua người đàn ông này cũng có cắn cô nhưng vì biết mục đích của mình nên cho dù thân thể đau đớn như đang bị phạt thì Nhiễm Kiều Kiều cũng cố gắng chịu đựng hết sức mình.

    Nhưng bây giờ thì khác, dựa vào cái gì mà muốn cô nhịn?
    "Bi3n thái! Thằng điên! Anh buông tôi ra! Buông ra! Đồ thần kinh! Đồ bi3n thái!"
    Nhiễm Kiều Kiều vùng vẫy và hét lớn nhưng không có tác dụng gì cả, đã vậy chuyện xảy ra kế tiếp đối với cô càng khủng khiếp hơn.

    Úc Thiếu Mạc đang kéo váy của cô!
    Hô hấp của Nhiễm Kiều Kiều dồn dập lúc này cô mới nhận ra Úc Thiếu Mạc đang đè trên lưng cô, hơi thở của anh nóng đến dọa người.

    Nỗi sợ hãi trước nay chưa từng có bao trùm lấy Nhiễm Kiều Kiều, cũng không biết cô lấy sức lực từ đâu ra mà đột nhiên Nhiễm Kiều Kiều xoay người thành công chạy ra khỏi người của Úc Thiếu Mạc, cô chạy sang một bên nhìn chằm chằm vào Úc Thiếu Mạc.

    Đôi mắt đỏ tươi của Úc Thiếu Mạc ảm đạm nhìn Nhiễm Kiều Kiều, đôi môi mỏng vô tình nhếch lên: "Cô dám chạy? Cô có tin tôi sẽ đánh gãy chân cô không?"
    Tin, sao cô lại không tin chứ!
    Tóc Nhiễm Kiều Kiều rối bù, quần áo xộc xệch, ngực phập phồng dữ dội, cô sợ hãi nhìn Úc Thiếu Mạc.

    Nhiễm Kiều Kiều quay đầu đi cầm một đồ vật bằng sứ ở bên cạnh đập vào tường.

    Đôi mắt sắc bén của Úc Thiếu Mạc híp lại, Nhiễm Kiều Kiều lấy một mảnh sứ vụn để lên cổ cô, cô hít sâu một hơi nhìn Úc Thiếu Mạc rồi hét lên: "Đường đường là nhị thiếu gia của tập đoàn Úc thị lại đi c**ng hi3p một cô gái! Tôi nói cho anh biết Úc Thiếu Mạc, nếu anh dám đụng vào tôi thì tôi sẽ chết cho anh xem!"
    Cho dù là chết thì cô cũng sẽ không để bị sỉ nhục như vậy.

    Đôi mắt Nhiễm Kiều Kiều giống như chết đi sống lại.

    Úc Thiếu Mạc nhìn chằm chằm vào Nhiễm Kiều Kiều, màu đỏ tươi trong mắt anh từ từ nhạt đi, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo phát ra một cổ áp lực mạnh mẽ.

    Qua một lúc lâu Úc Thiếu Mạc mới lạnh lùng nở nụ cười: "Dám uy h**p tôi? Được lắm! Bây giờ cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!"
    Trên thế giới này phụ nữ dám chống đối anh không nhiều lắm.

    Dám chống lại anh hết lần này đến lần khác cũng chỉ có người phụ nữ trước mặt này!
    Úc Thiếu Mạc đứng dậy khỏi thảm, ngay cả động tác đứng dậy cũng quyến rũ chết người.

    Chỉnh lại cổ áo, giọng nói của Úc Thiếu Mạc lạnh như băng: "Cô không muốn làm tình nhân của tôi cũng không muốn lên giường với tôi.

    .

    A, vậy tôi chỉ muốn cô chủ động đến cầu xin tôi thôi! Bây giờ thì cô có thể đi rồi!"
    Nhiễm Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào Úc Thiếu Mạc không dám thả lỏng một giây phút nào.

    Anh nói gì?
    Để cho cô đi sao?
    Nhiễm Kiều Kiều đứng yên, cô vẫn còn nhớ rõ chuyện cô bị đẩy ngã ở phía sau.

    Có thể sau khi cô vừa thả lỏng thì người đàn ông này sẽ làm lại lần thứ hai!
    "Sao nào? Sao vẫn chưa đi? Hay cô muốn c ởi quần áo ngày bây giờ?" Úc Thiếu Mạc quay đầu lại nhìn Nhiễm Kiều Kiều.

    Tất nhiên Nhiễm Kiều Kiều không giống như những gì anh nghĩ, ánh mắt cô nhìn Úc Thiếu Mạc đầy đề phòng, cô dừng lại một chút rồi áp sát người vào vách tường để đi ra ngoài.

    Úc Thiếu Mạc mỉm cười khinh bỉ, đôi mắt sắc bén của anh nhìn thân thể đang di chuyển của Nhiễm Kiều Kiều và nói: "Nhiễm Kiều Kiều nếu như cô có thể trả số tiền đó cho tôi trong vòng một tuần thì tôi sẽ buông tha cho cô.

    Nhưng nếu không thể.

    .

    thì cô hãy ngoan ngoãn nằm xuống giường cho tôi!"
    Nhiễm Kiều Kiều dừng lại.

    Khóe môi của Úc Thiếu Mạc nhếch lên, anh ta tinh nghịch nhìn Nhiễm Kiều Kiều: "Còn nữa, ngoại trừ 12.

    000 đô la thì cô còn phải trả thêm 60 triệu tiền bình sứ mà cô đã đập vỡ nữa.

    "
    Cả người Nhiễm Kiều Kiều choáng váng.

    "Tôi chờ cô đến trả tiền, nhớ kỹ thời gian là một tuần!"
    Úc Thiếu Mạc lạnh lùng nói thêm một câu, cuối cùng anh lạnh lùng liếc Nhiễm Kiều Kiều một cái, đôi chân dài bước về phía cầu thang.

    .
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 13: 13: Cút Sang Một Bên 1


    Nhiễm Kiều Kiều tuyệt vọng khỏi biệt thự, vừa ra ngoài cô mới thấy cô đã quá ảo tưởng rồi.
    Bên ngoài có rất nhiều vệ sĩ mặc âu phục màu đen đang đứng, may là vừa rồi cô không muốn chạy trốn khỏi chỗ này.

    Nếu Úc Thiếu Mạc không thả cô đi thì chắc chắn cô sẽ chạy không thoát.
    Những vệ sĩ kia không để ý đến Nhiễm Kiều Kiều, đoạn đường cô rời đi không có ai ngăn cản cả.
    Biệt thự này rất lớn, Nhiễm Kiều Kiều không tìm được đường ra ngoài, cô vừa đi dưới trời nắng được một lúc thì lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi.
    Nhiễm Kiều Kiều muốn tìm một người để hỏi đường nhưng cô lại không gặp được ai cả.
    "Văn Hiên, anh thật xấu xa, ưm.."
    Một giọng nói nũng nịu vang lên khiên Nhiễm Kiều Kiều dừng lại, ánh mắt cô nhìn chăm chú vào mu bàn chân, hai bên thái dương cô giật giật.
    Giọng nói này quá quen thuộc!

    "Bảo bối, đừng bơi nữa, chúng ta đi vào trong đi.

    Hai tháng rồi anh chưa gặp em, anh nhịn sắp chết rồi."
    Giọng nói này càng quen thuộc hơn!
    Nhiễm Kiều Kiều đứng dưới ánh nắng chói chang của mùa hè nhưng cả người cô lại như rơi vào hầm băng.
    Anh Văn Hiên..

    của cô.
    Cách một khoảng xa với khu vực cây xanh mà Nhiễm Kiều Kiều đang đứng là một hồ bơi ngoài trời.
    Giờ đây tiếng bơi lội và tiếng cười của người phụ nữ cùng với những lời tán tỉnh của người đàn ông liên tục vang lên bên tai..

    khiến Nhiễm Kiều Kiều sững sốt.
    Hai tháng rồi không gặp nhau.
    Hai tháng trước anh Văn Hiên đã gặp Hàn Lộ sao? Hai tháng trước..
    Không phải hai tháng trước Hàn Lộ đã đến trại hè để cải thiện tiếng Anh sao?
    Vốn dĩ cô vẫn đang nghĩ tại sao đột nhiên anh Văn Hiên lại không kiên nhẫn với cô, bây giờ thì xem ra cũng không cần nữa..
    "Được rồi, ai nha..

    Được rồi, anh bế em vào trong đi!"

    Tiếng cười duyên dáng của Hàn Lộ truyền đến bên tai cô còn có tiếng nước thiếu kiên nhẫn nữa.
    Nhiễm Kiều Kiều nhắm mắt lại.
    Ting!
    Có tiếng còi xe vang lên ở phía sau.
    Nhiễm Kiều Kiều thẫn thờ quay người lại chỉ thấy đằng sau có một chiếc xe và có một người đàn ông thò đầu ra mắng: "Muốn chết sao mà chắn ở giữa đường vậy? Cút qua một bên ngay!"
    Nhiễm Kiều Kiều sững sờ rồi đờ đẫn lùi về sau một bước.
    Thì ra nãy giờ cô vẫn đứng ở giữa đường..
    Nhiễm Kiều Kiều không nhớ cô đã ra khỏi biệt thự như thế nào cũng không nhớ cô đã về biệt thự nhà họ Nhiễm như thế nào.
    Cô chỉ nhớ cô đã đi một đoạn đường khá xa, xa đến nỗi cô cảm thấy chân rất đau nhưng cô lại không thể dừng lại.
    Giống như chỉ cần cô đau một bộ phận khác trên cơ thể thì có thể giảm được nỗi đau ở trong tim vậy.
    "Cô Ba." Cho dù ở nhà này Nhiễm Kiều Kiều không có địa vị gì nhưng người giúp việc vẫn chào hỏi cô theo quy tắc.
    Nhiễm Kiều Kiều đờ đẫn đi về phía cầu thang.
    Trong phòng khách, Triệu Mỹ Hoa đang nằm trên sô pha xem tivi, có một thợ làm móng đến tận nhà để làm móng cho bà ta.
    Nghe được giọng nói của người giúp việc Triệu Mỹ Hoa liền quay đầu lại: "Ai yo, đã về rồi sao? Hầu hạ thế nào rồi? Úc Thiếu có hài lòng về cô không?"

    Nhiễm Kiều Kiều làm như không nghe thấy, cô đi lên cầu thang liền gặp Nhiễm Quốc Đào đang từ trên lầu đi xuống.
    "Kiều Kiều, con về rồi à?" Nhiễm Quốc Đào ngạc nhiên nhìn Nhiễm Kiều Kiều, sau đó vội vàng hỏi: "Thế nào, Úc thiếu đối với con có hài lòng không? Hôm nay cha đã liên lạc với người bên đó nhưng vẫn chưa liên lạc được!"
    Nhiễm Quốc Đào không liên lạc được với người đã đồng ý giúp ông giải quyết nguy cơ của công ty cho nên bây giờ ông ta muốn Nhiễm Kiều Kiều nói cho ông ta biết rốt cuộc là cô có hầu hạ tốt Úc thiếu không.
    Nếu hầu hạ tốt thì còn dễ nói chuyện nhưng nếu không thì..
    Cả người Nhiễm Kiều Kiều run mạnh lên, cô quay đầu một cách máy móc nhìn chằm chằm vào Nhiễm Quốc Đào.
    Đây chính là cha của cô, người ép cô đi bán thân, sau đó còn hỏi đã hầu hạ "khách" chưa?
    Bỗng nhiên Nhiễm Kiều Kiều cảm thấy buồn cười, mẹ, mẹ thấy chưa đây là người đàn ông mà mẹ đã từng dặn dò là chăm sóc tốt cho con!
    Không phải cô đã cắt đứt quan hệ cha con với ông ta sao? Không phải cô nghĩ rằng mấy năm nay cô đã chịu tổn thương đủ rồi sao?
    Vậy thì tại sao cô vẫn cảm thấy buồn..
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 14: 14: Cút Sang Một Bên 2


    Nhiễm Kiều Kiều lạnh lùng nhìn cha ruột của cô và nói: "Bây giờ tôi không muốn nói gì cả! Tôi muốn nghỉ ngơi!"
    Nói xong Nhiễm Kiều Kiều cũng không nhìn Nhiễm Quốc Đào mà đi thẳng lên lầu.

    Nhiễm Quốc Đào nhíu mày không vui, ông muốn gọi Nhiễm Kiều Kiều nhưng nghĩ đến anh mắt lúc nãy của nên có chút do dự mà dừng lại.

    "Ôi, ông nhìn xem, đây là xem bản thân như ân nhân của nhà chúng ta rồi! Thật to tát! Tôi còn muốn ngủ.

    .

    "
    Giọng nói châm chọc của Triệu Mỹ Hoa vang lên khiến Nhiễm Quốc Đào quay đầu lại nhìn bà ta.

    Vẻ mặt ông ta liền thay đổi những lớp thịt mỡ đều dồn lại một chỗ, ông ta cười nói: "A, bà đã làm móng xong chưa? Không phải bà muốn mua cái túi kia sao? Tôi đi với bà.

    "
    "Làm chưa xong, ông không có mắt để nhìn sao? Chờ đi!" Triệu Mỹ Hoa nói.

    "Vâng, vâng.

    " Nhiễm Quốc Đào gật đầu lia lịa.

    * * *
    Trên lầu.

    Phòng của Nhiễm Kiều Kiều nằm trên tầng cao nhất, giống như trong truyện cổ tích cô bé Lọ Lem sống trên gác mái tồi tàn nhất.

    Chỉ là cuối cùng cô bé Lọ Lem tội nghiệp cũng được ông trời ưu ái và kết hôn với Hoàng Tử.

    Nhưng Hoàng Tử của cô đâu.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều nằm trên giường, ánh mắt cô nhìn thẳng vào một tấm ảnh đặt trên tủ đầu giường.

    Đó là một bức ảnh chụp chung của gia đình bốn người trong nhà của cô.

    Có cô, cha mẹ và Nhiễm Văn Hiên.

    Lúc đó không có Triệu Mỹ Hoa và Hàn Lộ, đúng là một gia đình hòa thuận và hạnh phúc.

    Nhiễm Văn Hiên được mẹ Nhiễm Kiều Kiều nhận nuôi khi anh ta mới năm tuổi.

    Mẹ của Nhiễm Kiều Kiều gặp Nhiễm Văn Hiên khi bà tham gia một hoạt động công ích chăm sóc trẻ mồ côi.

    Vì lúc sinh Nhiễm Kiều Kiều bà bị chảy máu cổ tử c ung nên bà luôn cảm thấy có lỗi khi không thể sinh thêm con cho nhà họ Nhiễm.

    Sau khi bàn bạc với Nhiễm Quốc Đào thì bà nhận nuôi Nhiễm Văn Hiên.

    Từ đó về sau Nhiễm Văn Hiên sống ở cô nhi viện được sống cuộc sống của một đại thiếu gia, còn Nhiễm Kiều Kiều vốn là đại tiểu thư của nhà họ Nhiễm lại không hiểu vì sao cô lại có thêm một người anh trai.

    Nhiễm Kiều Kiều cũng không bài xích Nhiễm Văn Hiên thậm chí cô còn cảm thấy ba mẹ đối xử tốt với Nhiễm Văn Hiên là chuyện tốt.

    Lúc còn bé Nhiễm Văn Hiên không thích nói chuyện, tính cách của Nhiễm Kiều Kiều lại hoạt bát nên ngày nào cô gái nhỏ cũng đi sau lưng Nhiễm Văn Hiên và không ngừng nói chuyện.

    Nhiễm Kiều Kiều cũng không biết từ khi nào thì phần tình cảm này đã bắt đầu biến chất.

    Càng ngày cô càng muốn gặp Nhiễm Văn Hiên nhưng lại không dám nhìn thẳng vào anh mà là thỉnh thoảng nhìn lén anh.

    Thậm chí cô còn giống như một số cô gái trong trường đắp mặt nạ dưỡng ẩm và lét lút mua son.

    .

    Chỉ là tất cả những chuyện này đã phá vỡ bởi cái chết đột ngột của mẹ Nhiễm Kiều Kiều.

    Nhiễm Kiều Kiều đã tận mắt nhìn thấy cha mẹ yêu thương nhau như thế nào cũng nhìn thấy sau tang lễ của mẹ cô được một tuần thì cha cô đã dẫn một người phụ nữ trẻ về nhà và còn có một đứa con gái nhỏ.

    Hàn Lộ lớn hơn Nhiễm Kiều Kiều một tuổi, điều đáng buồn cười là cô lại trở thành Tam tiểu thư.

    Bởi vì người phụ nữ đó nói rằng con gái bà ta không thể là con út nếu không sẽ bị cô bắt nạt.

    Và cha cô đã vui vẻ đồng ý.

    Hôm đó là lần đầu tiên Nhiễm Kiều Kiều nếm trải mùi vị của sự trưởng thành, thật cay đắng.

    Lúc đó Nhiễm Văn Hiên đã làm gì?
    Lần đầu tiên Nhiễm Văn Hiên nắm lấy tay cô, anh ta nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc và nói: "Kiều Kiều ngoan đi, cho dù cả thế giới này không cần em thì em vẫn còn có anh!"
    Còn có anh.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh liền không nhịn được mà cười to.

    Cuối cùng thì bây giờ người bên cạnh anh Văn Hiên của cô là ai?.
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 15: 15: Cô Điên Rồi 1


    "Tiểu thư, cô có trong đó không?"
    Tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói của mẹ Trương.
    Nhiễm Kiều Kiều giật mình, cô vội vàng dụi mắt ngồi dậy, vuốt lại tóc và xuống giường mở cửa cho mẹ Trương.
    "Không phải con đã nói với dì là đừng lên rồi sao? Sao dì lại lên đây?"
    Nhiễm Kiều Kiều bảo mẹ Trương vào phòng rồi đóng cửa lại.
    Trước kia mẹ Trương là người hầu chăm sóc mẹ của Nhiễm Kiều Kiều và bây giờ cũng là người duy nhất ở trong biệt thự này quan tâm đến cô.
    "Tôi thấy chân cô bị rách nên mang thuốc lên cho cô." Nói xong mẹ Trương liền nhìn Nhiễm Kiều Kiều với đôi mắt đỏ hoe: "Tiểu thư, có phải cô lại khóc không? Cô..

    Cô để ý làm gì, bà ta chính là người như vậy cô đừng để ở trong lòng.

    Cô khóc như vậy có phải là tự làm khổ mình không?"
    Mẹ Trương tưởng Nhiễm Kiều Kiều khóc là do Trương Mỹ Hoa nên mấy năm nay ngày nào bà cũng khuyên cô.
    Nhiễm Kiều Kiều mỉm cười nhìn mẹ Trương rồi nói: "Dì yên tâm đi, không phải vì bà ta đâu! Nhưng nếu như bà ta phát hiện dì lên đây thì dì sẽ rất thảm đó."
    Mẹ Trương đã lớn tuổi rồi nhưng chỉ cần Triệu Mỹ Hoa phát hiện ra bà lén lút đối xử tốt với Nhiễm Kiều Kiều thì sẽ phân cho bà những công việc nặng nhọc không phù hợp với mẹ Trương.
    "Bà ta ra ngoài mua túi xách với ông chủ rồi sẽ không quay về liền đâu, tiểu thư, cô mau ngồi xuống để tôi bôi thuốc cho cô." Mẹ Trương nói.
    Đi mua túi xách..
    Không phải gia đình sắp phá sản sao? Hóa ra là vẫn còn tiền để mua túi xách.
    Nhiễm Kiều Kiều cười giễu cợt, cô vẫn đứng đó và nói: "Còn những người khác thì sao? Nhất định những người hầu đó sẽ báo cáo lại lời bà ta, mẹ Trương dì mau xuống đi."
    Chỉ cần cô có hành động nhỏ nào thì chắc chắn những người giúp việc đó sẽ báo lại với Trương Mỹ Hoa để lấy lòng bà ta.
    Trước kia Nhiễm Kiều Kiều không biết che dấu nên chịu rất nhiều thiệt thòi.
    "Nhưng mà chân của cô.."
    "Dì đi xuống đi, con sẽ tự bôi thuốc."
    Nhiễm Kiều Kiều cắt ngang lời của mẹ Trương.
    Mẹ Trương nhìn vẻ mặt kiên quyết của Nhiễm Kiều Kiều đành phải gật đầu, bà để thuốc lên cái bàn nhỏ ở bên cạnh và nói: "Vậy tôi xuống trước, cô nhớ phải bôi thuốc đấy."
    "Vâng." Nhiễm Kiều Kiều gật đầu nhìn mẹ Trương đi ra cửa.

    Lưng bà hơi cong, tóc cũng đã bạc, khi bà đưa đôi tay già nua sờ vào nắm cửa thì đột nhiên Nhiễm Kiều Kiều hét lên: "Mẹ Trương, mấy ngày nữa con sẽ rời khỏi chỗ này, dì đi cùng con được không?"
    Đời này mẹ Trương không lập gia đình cũng không có người nhà.

    Nếu như cô rời khỏi đây thì chỉ còn một mình mẹ Trương ở trong ngôi nhà quái quỷ này.
    Nhiễm Kiều Kiều liền quyết định dẫn mẹ Trương đi cùng.

    Như vậy thì trên đời này cô sẽ không phải là trẻ mồ côi.
    Mẹ Trương xoay người lại, gương mặt đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời ngạc nhiên nhìn cô và nói: "Tiểu thư, cô định rời khỏi đây sao? Ông chủ sẽ.."
    "Con không có người cha như vậy!" Nhiễm Kiều Kiều nhìn mẹ Trương và nói: "Mẹ Trương, dì cảm thấy đây vẫn là nhà của con sao?"
    Im lặng.
    Một lúc sau mẹ Trương gật đầu, trong đôi mắt đục ngầu hiện lên một tia sáng nhìn thẳng vào Nhiễm Kiều Kiều và nói: "Tiểu thư rời khỏi chỗ này cũng tốt! Nếu tiểu thư đồng ý dẫn tôi đi thì nhất định tôi sẽ đi với tiểu thư!"

    "Vậy thì quyết định như vậy đi!" Nhiễm Kiều Kiều mỉm cười nhìn mẹ Trương.
    Mẹ Trương cũng mỉm cười gật đầu: "Được rồi! Bây giờ tôi quay về dọn dẹp quần áo đến lúc đó tiểu thư chỉ cần báo cho tôi là được.

    Cô đi đâu thì tôi sẽ đi theo đó."
    Nhiễm Kiều Kiều gật đầu.
    "Tiểu thư, cô nhớ bôi thuốc đấy." Mẹ Trương mỉm cười nhìn Nhiễm Kiều Kiều rồi mở cửa đi ra ngoài.
    Sau khi đóng cửa phòng lại thì nụ cười trên miệng của Nhiễm Kiều Kiều vẫn chưa tắt, cô ngồi xuống cầm thuốc của mẹ Trương mang đến mà bôi lên chân.
    Nhiễm Kiều Kiều, cuộc sống sinh viên của cô sắp đến rồi..
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 16: 16: Cô Điên Rồi 2


    Cho đến bây giờ Nhiễm Quốc Đào cũng không ngờ chuyện đầu tiên sau khi Nhiễm Kiều Kiều về nhà chính là đòi tiền ông ta.

    Hơn chín giờ tối Hàn Lộ và Nhiễm Văn Hiên chưa về nhà, Triệu Mỹ Hoa và Nhiễm Quốc Đào cũng không có ở nhà.

    Nhiễm Kiều Kiều yên lặng nằm chờ trên sô pha, cho đến khi Nhiễm Quốc Đào ôm lấy Triệu Mỹ Hoa đi vào cửa thì Nhiễm Kiều Kiều mới đứng dậy nhìn thẳng vào Nhiễm Quốc Đào và nói: "Tôi có chuyện muốn nói với ông.

    "
    Tất nhiên là Triệu Mỹ Hoa không để cho Nhiễm Kiều Kiều và Nhiễm Quốc Đào nói chuyện riêng với nhau rồi, bà ta lạnh lùng ngồi xuống hai tay để trên vai nhìn Nhiễm Kiều Kiều như một con gà chọi và nói: "Có chuyện gì không thể để cho người khác biết mà phải nói riêng, muốn nói gì thì nói ngay bây giờ đi!"
    Nhiễm Kiều Kiều không nói gì mà chỉ nhìn Nhiễm Quốc Đào.

    Nhiễm Quốc Đào nhìn Triệu Mỹ Hoa rồi ngồi xuống bên cạnh bà ta.

    Một tia hy vọng cuối cùng trong mắt Nhiễm Kiều Kiều tan vỡ, cô cũng ngồi xuống sô pha.

    "Kiểu Kiều, con muốn nói chuyện gì với ba?" Nhiễm Quốc Đào nói.

    Nhiễm Kiều Kiều nhìn thẳng vào Nhiễm Quốc Đào và nói: "Tôi muốn tiền.

    "
    Xung quanh im lặng.

    Mấy năm nay Nhiễm Kiều Kiều đã không yêu cầu gia đình cho một xu nào, đột nhiên cô đưa ra yêu cầu như vậy khiến cho Nhiễm Quốc Đào và Triệu Mỹ Hoa ngẩn người.

    Triệu Mỹ Hoa là người phản ứng đầu tiên, bà ta cúi xuống quát thẳng lên mặt Nhiễm Kiều Kiều: "Cô muốn tiền? Bây giờ nhà chúng ta không có tiền!"
    Cũng không phải hỏi Nhiễm Kiều Kiều muốn bao nhiêu tiền mà nói thẳng là không có tiền!
    Trong lòng Nhiễm Kiều Kiều lạnh lùng cười một tiếng, cô không để ý đến Triệu Mỹ Hoa mà nhìn chằm chằm vào Nhiễm Quốc Đào.

    Nhiễm Quốc Đào bị ánh mắt của Nhiễm Kiều Kiều thì hơi bối rối nhưng lại kiêng kỵ Triệu Mỹ Hoa đang ở bên cạnh nên ông ta dừng lại và thỏa hiệp.

    Ông hỏi: "Con muốn bao nhiêu?"
    Triệu Mỹ Hoa trừng mắt nhìn Nhiễm Quốc Đào nhưng Nhiễm Quốc Đào lại cười trừ.

    Nhiễm Kiều Kiều nhìn Nhiễm Quốc Đào với ánh mắt lạnh như băng: "12.

    000 đô la.

    "
    Lúc chiều Nhiễm Kiều Kiều đã tính tiền tiết kiệm của cô, bây giờ công tất cả tiền của cô lại rồi trừ đi tiền thuê nhà thì cũng không còn lại bao nhiêu chứ đừng nói là phải bồi thường tiền cho Úc Thiếu Mạc.

    Bây giờ cô phải lập tức đi tìm việc thì mới có đủ tiền ăn.

    Theo yêu cầu của Úc Thiếu Mạc thì cô phải bồi thường tiền điện thoại là 12.

    000 đô la và bình hoa cổ là 60 triệu nhân dân tệ.

    Sáu mươi triệu.

    Không cần nói thì Nhiễm Kiều Kiều cũng biết Nhiễm Quốc Đào và Triệu Mỹ Hoa sẽ không đưa cho cô, hơn nữa trong nhà chưa chắc đã có nhiều tiền như vậy.

    Nhưng 12.

    000 đô la thì chắc chắn có! Nhiễm Kiều Kiều chỉ muốn lấy số tiền này trước, có thể trả tiền trước thì cũng vậy thôi.

    "12.

    000.

    .

    đô la Mỹ? Cô điên rồi! Sao cô không đi cướp ngân hàng đi? Nhà chúng ta không có nhiều tiền như vậy!"
    Nhiễm Quốc Đào còn chưa nói gì thì giọng nói sắc bén của Triệu Mỹ Hoa đã vang lên, ánh mắt bà ta nhìn Nhiễm Kiều Kiều giống như muốn đục thủng một lỗ trên người cô vậy.

    Nhiễm Quốc Đào cúi đầu không nói câu nào, ý tứ rõ ràng là không muốn đưa tiền.

    Tim của Nhiễm Kiều Kiều hoàn toàn lạnh lẽo, cô nhìn thẳng vào Nhiễm Quốc Đào bên tai cô đều là tiếng Triệu Mỹ Hoa mắng cô điên rồi.

    .
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 17: 17: Tên Tôi Là Ninh Kiều Kiều 1


    "Đủ rồi!" Nhiễm Kiều Kiều hét lên, cô không chịu nổi nữa liền nhìn Triệu Mỹ Hoa và nói: "Bà nói không có tiền? Nếu không có tiền thì bà lấy gì đi mua túi? Bà tưởng tôi không biết thương hiệu đó sao? Túi xách của thương hiệu đó rẻ nhất cũng phải hai trăm nghìn tệ! Sợi dây chuyền mà bà đeo trên cổ! Vòng tay! Nhẫn! Bà không thấy xấu hổ khi nói với tôi là bà không có tiền sao?"
    Thật trớ trêu! Họ nói với cô là gia đình sắp phá sản để cho cô bán mình còn bản thân lại đi đeo vàng bạc đầy người!
    Họ đeo đồ trang sức đến lóa mắt nhưng khi cô cần tiền thì lại nói với cô rằng họ không có tiền!
    Triệu Mỹ Hoa không ngờ đứa con gái riêng bình thường im lặng không nói chuyện và bị bà ta bắt nạt nhiều năm lại nói chuyện với bà ta như vậy thì tức giận đến đỏ mặt nhưng lại không biết phải phản bác như thế nào đành phải hung dữ trừng mắt nhìn Nhiễm Kiều Kiều, hận không thể xé nát cô ra cho bớt giận.

    Nhiễm Kiều Kiều không quan tâm đến Triệu Mỹ Hoa, cô quay đầu nhìn thẳng vào Nhiễm Quốc Đào nói: "Ba, đây là lần đầu tiên tôi gọi ông như vậy trước khi đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông! Kể từ khi tôi học trung học cơ sở đến nay thì tôi đã không yêu cầu ông một xu nào, mấy năm nay tiền học phí và phí sinh hoạt của tôi cộng lại cũng đủ 12.

    000 đô la chứ?"
    Khuôn mặt già nua của Nhiễm Quốc Đào sững sờ, ông ta nhìn thẳng vào đứa con gái đang đối đầu với ông ta.

    Khuôn mặt của Nhiễm Kiều Kiều giống mẹ đến tám mươi phần trăm làm cho Nhiễm Quốc Đào liền sững sờ một lúc.

    "Kiều Kiều, ba.

    .

    " Miệng của Nhiễm Quốc Đào mấp máy, đối với đứa con gái này ông cũng có chút áy náy.

    "Hừ!" Đột nhiên Triệu Mỹ Hoa ở bên cạnh lạnh lùng hừ một tiếng, bà ta nhướng mày nhìn Nhiễm Quốc Đào.

    Nhiễm Quốc Đào ngẩn ra, khi ông ta nhìn về phía Nhiễm Kiều Kiều thì lời nói trong miệng đã hoàn toàn thay đổi: "Kiều Kiều, bây giờ ba cũng rất khó khăn, hay là từ từ đi được không? Chờ khi nào tiền trong tay ba thong thả một chút thì ba sẽ cho con.

    "
    Cái gì mà từ từ một chút chứ, còn không phải là không muốn cho sao? Họ coi cô là một đứa ngốc nên mới chơi trò lừa bịp như vậy à?
    Nhiễm Kiều Kiều bình tĩnh nhìn Nhiễm Quốc Đào bỗng nhiên cô đứng dậy, cả giọng nói và ánh mắt đều lạnh như băng: "Nếu tôi có thể lựa chọn cuộc sống của tôi thì chắc chắn tôi sẽ không chọn ông làm cha của tôi.

    "
    Nói xong Nhiễm Kiều Kiều liền đi thẳng lên lầu, phía sau liền mang lên tiếng mắng chửi của Triệu Mỹ Hoa: "A, nghe giọng điệu nói chuyện này! Ông ta là cha cô! Trong mắt cô còn có cha không hả? Ngay cả sự tôn trọng cơ bản nhất cũng không hiểu, đúng là không có mẹ dạy!"
    Nhiễm Kiều Kiều đi trên cầu thang liền dừng lại, cô bình tĩnh nhìn cầu thang trước mắt rồi híp mắt từ từ xoay người lại, cô đứng trên cao nhìn Trương Mỹ Hoa và giễu cợt nói: "Bà nói đúng, tôi không có mẹ dạy! Bởi vì nếu tôi có mẹ dạy thì có nghĩa là mẹ tôi vẫn còn, như thế thì sao bà có thể có cơ hội ngồi đây chứ.

    Bà có tư cách gì mà tiêu tiền của mẹ tôi.

    "
    "Kiều Kiều, đủ rồi!" Nhiễm Quốc Đào giận dữ quát, đôi mắt giận dữ của ông nhìn chằm chằm vào Nhiễm Kiều Kiều.

    Nhìn xem, đúng là một cặp đáng ghét!
    Nhiễm Kiều Kiều nhìn cảnh này mà chết lặng, cô quay đầu bước đi mà không thèm nhìn lại.

    Nhanh thôi, những chuyện này không còn liên quan gì đến cô nữa, cô sẽ rời khỏi đây vĩnh viễn!
    Dưới lầu Triệu Mỹ Hoa hung ác trừng mắt nhìn bóng lưng của Nhiễm Kiều Kiều, cả người bà ta mềm nhũn ngã trên người Nhiễm Quốc Đào khóc không ra hơi: "Nhiễm Quốc Đào!"
    "Lão Đào, sao con gái ông có thể mắng tôi như vậy.

    .

    "
    Nhiễm Quốc Đào vội vàng an ủi vợ: "Được rồi, chờ nó xuống thì tôi sẽ bảo nó xin lỗi bà, bà đừng khóc, bà khóc tim tôi sẽ rất đau.

    .

    ".
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 18: 18: Tên Tôi Là Ninh Kiều Kiều 2


    Nhiễm Kiều Kiều quay về phòng, hành lý của cô đã được xếp xong xuôi hết rồi.

    Trong chiếc vali nhỏ có quần áo và giày dép mà cô dùng quanh năm ngoài ra còn có một số bức ảnh mà cô trân trọng nhất.

    Nhiễm Kiều Kiều xách vali lên, cô không để ý đến ánh mắt đang xem kịch của người giúp việc mà mím môi đi về phía cửa.

    "Kiều Kiều, con đi đâu vậy? Còn không mau xin lỗi dì Triệu của con.

    " Nhiễm Quốc Đào hét vào mặt Nhiễm Kiều Kiều.

    Nhiễm Kiều Kiều giống như không nghe thấy, bước chân cũng không dừng lại.

    Tiếng than khóc của Triệu Mỹ Hoa vang lên bên tai cô: "Ôi tim tôi đau quá.

    Lão Đào, tôi không thở được, tôi đang hoảng loạn.

    .

    "
    Không làm diễn viên thì thật đáng tiếc! Khóe môi Nhiễm Kiều Kiều nhếch lên nụ cười châm chọc.

    Nhiễm Quốc Đào vội vàng an ủi vợ yêu của ông ta rồi ngẩng đầu lên thấy Nhiễm Kiều Kiều cũng không nghe lời ông ta như trước kia mà đã sắp đi tới cửa liền tức giận đứng dậy hét lên: "Nhiễm Kiều Kiều con đang làm gì vậy? Con mau đứng lại cho ba!"
    Đứng lại.

    .

    Nhiễm Kiều Kiều đi tới trước cửa thì đột nhiên dừng lại, cách cô vào bước chân khi bước ra khỏi cửa là một khu vườn, đi xuyên qua còn đường nhỏ ở giữa thì chính là con đường lớn dẫn ra bên ngoài biệt thự.

    .

    Bang!
    Nhiễm Kiều Kiều thả tay, chiếc vali liền rơi mạnh xuống đất tạo ra một tiếng vang thật lớn.

    "Tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông.

    Nhiễm Quốc Đào, từ hôm nay trở đi tôi sẽ không có người cha như ông và ông cũng không có đứa con gái như tôi! Từ bây giờ tên của tôi là Ninh Kiều Kiều!"
    Họ Ninh là họ của mẹ Nhiễm Kiều Kiều.

    Vẻ mặt của Nhiễm Quốc đào liền trở nên khó coi, ông ta không ngờ Nhiễm Kiều Kiều thật sự dám đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông.

    "Nhiễm Kiều Kiều chỉ vì ba không cho con 12.

    000 đô la mà con muốn cắt đứt quan hệ với ba sao? Con yêu tiền đến mức đó à?" Nhiễm Quốc Đào cau mày quát.

    Lúc này Triệu Mỹ Hoa không kêu ngực đau nữa mà nằm sấp trong lòng Nhiễm Quốc Đào nhìn Nhiễm Kiều Kiều với ánh mắt châm chọc.

    "Tôi nhắc ông một lần nữa, sau này gặp tôi thì sau này nhớ gọi là Ninh Kiều Kiều!"
    Ninh Kiều Kiều cau mày nói, cuối cùng cô lạnh lùng nhìn Nhiễm Quốc Đào một cái rồi khom lưng cầm vali lên đi thẳng ra ngoài.

    Nhiễm Quốc Đào ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của Ninh Kiều Kiều, gầy gò nhưng lại quật cường như vậy.

    .

    Ninh Kiều Kiều đi rất nhanh giống như là đang sốt ruột muốn ra khỏi nhà này.

    "Mẹ Trương!" Thấy mẹ Trương đang ở trong sân Ninh Kiều Kiều liền bước nhanh tới.

    "Tiểu thư.

    " Mẹ Trương gọi.

    "Mẹ Trương, con phải đi đây! Dì chuẩn bị xong đồ đạc rồi mấy ngày nữa con sẽ đến đón dì!" Ninh Kiều Kiều nói.

    Muốn đón mẹ Trương ra ngoài ở cùng cô thì cô phải tìm được chỗ ở trước mới được, mẹ Trương lớn tuổi rồi không thể theo cô bôn ba chịu khổ được.

    "Được, tôi chờ tiểu thư.

    " Mẹ Trương nói.

    Ninh Kiều Kiều gật đầu, cô buông tay mẹ Trương ra và nhấc vali trên mặt đất lên.

    Đi được vài bước thì cô quay đầu lại hét lớn với mẹ Trương: "Mẹ Trương từ hôm nay trở đi con tên là Ninh Kiều Kiều! Dì đừng gọi nhầm!"
    Ninh.

    .

    Mẹ Trương ngẩn ra, sau đó trên khuôn mặt già nua xuất hiện một nụ cười, bà gật đầu với Ninh Kiều Kiều và nói: "Được! Tôi đã viết xong rồi!"
    Ninh Kiều Kiều mỉm cười rồi đi nhanh ra khỏi biệt thự.

    Mẹ Trương nhìn bóng lưng Ninh Kiều Kiều đi càng lúc càng xa trong lòng liền gật đầu nhẹ nhõm.

    "Mẹ kiếp, quần áo hôm nay đã giặt chưa? Bà dám lười biếng à?" Đột nhiên phía sau vang lên tiếng mắng chửi của người giúp việc.

    .
     
    Cô Vợ Ngọt Ngào Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế
    Chương 19: 19: Đó Không Phải Là Nhiễm Kiều Kiều Sao 1


    Cảm giác có được cuộc sống mới là như thế nào, mặc dù vẫn còn nhiều rắc rối và ngay cả chỗ ở cũng không có nhưng bây giờ Ninh Kiều Kiều vẫn cảm thấy vui vẻ đến mức muốn bay lên.
    Trong khu biệt thự nên có rất ít người đi bộ trên đường phố.
    Ninh Kiều Kiều kéo vali đi, bánh xe ma sát với mặt đất tạo ra âm thanh thảm thiết, tay kia của cô đang cầm điện thoại để gọi điện.
    "Bách Hiểu, ừm, là tớ đây, bây giờ cậu đang ở nhà sao? Tớ muốn đến nhà cậu và dùng máy tính của cậu một chút.."
    Ninh Kiều Kiều vừa đi vừa gọi điện thoại cho Bách Hiểu thì thấy phía trước có xe chạy đến, cô liền nép vào bên trong đường.

    Nhưng không ngờ chiếc xe kia chạy càng ngày càng chậm cuối cùng khi cách cô mấy bước chân thì dừng lại.
    Ninh Kiều Kiều cầm điện thoại nhìn chiếc xe với vẻ mặt nghi ngờ.
    Cửa sổ xe hạ xuống, một người nào đó mà Nhiễm Kiều Kiều không ngờ đến thò đầu ra nhìn cô.

    Rất đẹp trai.
    Ngũ quan nhã nhặn với cặp kính cận, cả người đầy vẻ tri thức khiến ấn tượng đầu tiên của người khác với anh ta rất tốt.
    Chia tay ba năm, khi Ninh Kiều Kiều gặp lại Nhiễm Văn Hiên thì cô vẫn không tránh khỏi cảm giác bồi hồi và xúc động.
    Ngay cả tiếng gió xung quanh cũng dừng lại, Bách Hiểu vẫn còn đang nói cái gì đó trong điện thoại nhưng Ninh Kiều Kiều đã cúp máy.

    Cô bình tĩnh nhìn Nhiễm Văn Hiên không chớp mắt.
    Chắc là nắng ở California rất mạnh nên cả người anh đều rám nắng.
    "Ơ, đây không phải là chị gái sao? Sao chi lại ở đây?"
    Giọng nói của Hàn Lộ vang lên giống như một cái tát mạnh mẽ vào mặt Ninh Kiều Kiều khiến cô tỉnh táo lại.
    Cho tới bây giờ Hàn Lộ đều gọi cô là em gái, hôm nay là lần đầu tiên cô ta gọi cô là chị.
    Ninh Kiều Kiều nhếch môi đầy giễu cợt, cô cúi đầu nhẹ nhàng gọi: "Anh Văn Hiên."
    Im lặng.
    Bỗng nhiên bầu không khí truyền đến một tiếng vang nhẹ, Ninh Kiều Kiều nghe thấy tiếng mở cửa xe sau đó trước mặt cô xuất hiện một đôi giày da.
    "Kiều Kiều, trời nóng như vậy em đi đâu thế?" Giọng nói của Nhiễm Văn Hiên vang lên trên đầu cô và vẫn dễ nghe như trước đây.
    Nhiễm Kiều Kiều giật mình nhưng lúc này trong tai cô chỉ toàn là tiếng nước.
    "Văn Hiên, anh mau lên xe đi.

    Ngoài trời nắng như vậy nếu anh muốn nói chuyện với chị gái thì gọi chị ấy lên xe đi, em không ngại đâu."

    Giọng nói mềm mại đầy châm chọc của Hàn Lộ vang lên bên tai của Nhiễm Kiều Kiều.
    "Hôm qua Hàn Lộ đi họp lớp, anh có đi chung với cô ấy.

    Sau đó uống nhiều quá nên tối không có về nhà.

    Hôm nay mới quay về thăm em, Kiều Kiều em sẽ không giận anh trai chứ? Tiểu Lộ nói bây giờ một ngày em phải làm đến mấy việc, sao em phải liều mạng như vậy chứ?" Nhiễm Văn Hiên thấp giọng nói.
    Buổi họp lớp..
    Nếu không phải chính tai cô nghe được thì cô sẽ ngu ngốc tin vào điều đó.
    Ninh Kiều Kiều rất muốn hỏi Nhiễm Văn Hiên một câu là buổi họp lớp được tổ chức bên hồ bơi sao?
    Nhưng bây giờ thì điều đó có ý nghĩa gì chứ?
    Nói với anh ta rằng cô làm nhiều việc cùng lúc như vậy là để tiết kiệm đủ tiền mua vé máy bay sao?
    "Em không có giận anh, anh trai anh mau lên xe đi.

    Em có việc phải đi trước, có cơ hội thì chúng ta nói chuyện sau."
    Ninh Kiều Kiều ngẩng đầu lên mỉm cười với Nhiễm Văn Hiên.
    Hàm Lộ thì thoải mái ngồi xong xe hưởng máy lạnh còn cô thì xách vali đứng ở ven đường.
    Nhìn thế nào thì cô cũng giống như một trò đùa.
    Nhiễm Văn Hiên ngạc nhiên nhìn Ninh Kiều Kiều, đôi môi anh ta mấp máy định nói gì đó nhưng Ninh Kiều Kiều đã kéo vali đi ngang qua người anh ta và không cho anh ta cơ hội để nói.
    Tiếng bánh xe lăn trên mặt đất lại vang lên, Nhiễm Văn Hiên quay đầu lại nhìn theo bóng lưng Ninh Kiều Kiều và cau mày với vẻ không vui.
    Trong xe Hàn Lộ nhìn chằm chằm Ninh Kiều Kiều qua gương chiếu hậu rồi lại nhìn qua Nhiễm Văn Hiên, trong mắt cô ta hiện lên một tia ác độc.
    Con nhỏ đó đã đi xa rồi, có gì đẹp mà nhìn chứ!.
     
    Back
    Top Bottom