Ngôn Tình Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 109-110: 109: Mộc Ánh Tuyết bị đâm - 110: Vị Trí Vô Cùng Đặc Biệt


<b>109: Mộc Ánh Tuyết bị đâm</b><b>

"Đúng vậy trước kia tụi mình thuê chung phòng trọ chẳng phải cậu nói rất thích có một bể nuôi cá nhỏ à!?"Mộc Ánh Tuyết chớp mắt, nghĩ về khoảng thời gian hiếm hoi đó. Cái thời gian mà ... cả hai đều có những ước mơ muốn thực hiện, muốn cùng nhau thức trắng cả đêm chỉ để đu idol trên truyền hình.

"Cũng đúng ... nhưng thời gian cũng lâu rồi. Cái gì cũng có thể thay đổi mà. Huống hồ gì giờ mình cũng không thích nuôi bể cá nhỏ như trước nữa ..."

Lưu Khánh Ly cúi xuống, nói nhỏ nhưng thực chất là cố gắng che đi những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má.

"Hử? Cậu không muốn ư!?"Cô có phần hơi ngạc nhiên khi nghe thấy lời của cô bạn thân vừa thốt ra.

"Ừm!!"Lưu Khánh Ly gật đầu xác nhận.

"Cậu nhìn thẳng vào mắt mình nói rõ cho mình nghe đi!"Mộc Ánh Tuyết nâng nhẹ đầu đang cúi của cô bạn rồi chất vấn.

"Mình thật sự ... thích một thứ khác hơn là nuôi bể cá nhỏ ... huhu .."Lưu Khánh Ly khóc to hơn.

"Cậu đã từng nuôi bể cá ư!?"Cô nhìn sắc mặt của cô bạn cũng đã hiểu ra được một phần nào đó. Lưu Khánh Ly trước giờ thích cái gì thì sẽ không bao giờ thích cái khác trừ khi chưa làm bao giờ.

Không lẽ là cô bạn đã giấu Mộc Ánh Tuyết?

"Ừm"Mặc dù không muốn nhưng Lưu Khánh Ly đành thừa nhận. Ngồi ôm cô vào lòng, cô bạn thủ thỉ.

"Mình nuôi thử không ngờ cá bị chết"Nước mắt giàn giụa khiến cho lớp make up của Lưu Khánh Ly bị nhòe đi, Mộc Ánh Tuyết dùng khăn tay lau nước mắt cho cô bạn.

"Đừng buồn giờ mình với cậu có thể nuôi lại một bể cá nhỏ khác!!"

Câu nói vừa rồi khiến cho Lưu Khánh Ly cảm thấy rất yên tâm nên gật đầu nhẹ.

"Kể cho mình nghe xem cậu nuôi cá thế nào!?"Mộc Ánh Tuyết kiên nhẫn hỏi.

"Mình mua một con cá vàng nhỏ xong bỏ vào bể nước ..."Lưu Khánh Ly nói đến đó thì ngập ngừng.

Mộc Ánh Tuyết nắm nhẹ tay cô bạn rồi hỏi.

"Cậu có thay nước thường xuyên và cho cá ăn đúng thời hạn không!?"

"Đúng hạn??"Lưu Khánh Ly mở to mắt, ngạc nhiên hỏi.

"Một tuần cậu phải thay nước một lần hoặc ít nhất là ba ngày. Khi ăn thì cậu nên cho theo lượng nhỏ nếu ăn nhiều quá thì cá sẽ bị ngộp. Không được bỏ muối vào bể cá nếu không cá ăn phải sẽ bị chết"

Mộc Ánh Tuyết am hiểu giải thích khiến cho một người làm theo phong trào như Lưu Khánh Ly cũng phải ngưỡng mộ.

"Mình hiểu rồi chắc là do môi trường sống của bể cá mình nuôi không sạch. Mình tiếc quá à!!"

Lưu Khánh Ly tủi thân khóc.

"Không sao đâu. Giờ mình nuôi lại cũng chưa muộn mà!"Mộc Ánh Tuyết cưng chiều cô bạn.

"Ừm!!"Lưu Khánh Ly đồng ý ngay.

"Mình vào trong vệ sinh dặm lại phấn đi"Mộc Ánh Tuyết kéo cô bạn vào trong phòng vệ sinh cách đó khoảng mười mấy bước chân.

Khi cả hai đang đi thì không hiểu sao mà Lưu Khánh Ly cứ có cảm giác không thoải mái cho lắm.

Lưu Khánh Ly nắm chặt tay cô, cô hiểu ý nên cũng nắm chặt tay của bạn mình. Cả hai vào trong phòng vệ sinh, Lưu Khánh Ly đứng bên trong, cô chốt cửa rồi mở túi ra.

Cô lấy phấn rồi son make up lại cho Lưu Khánh Ly.

"Cậu khóc như trẻ con vậy đó. Chuyện đó thì có gì to tát đâu"Mộc Ánh Tuyết dặm lại chút phấn, tô lại son cho cô bạn thầm trách mắng nhỏ.

"Mộc Ánh Tuyết!!"Lưu Khánh Ly đưa ánh mắt cầu cứu nhìn cô bạn mình.

"Cậu yên tâm đi. Cậu soi gương xem có cần thêm chút phấn không!?"Mộc Ánh Tuyết định dặm thêm thì Lưu Khánh Ly lắc đầu, tỏ ý đã đủ rồi không cần nữa.

"Được rồi. Giờ cậu đi cứ theo mình không có gì đâu"Mộc Ánh Tuyết nói chắc nịch. Cô bạn cũng không có đề phòng gì thêm nữa và chuyện gì đến thì nó cũng phải đến thôi.

Bên ngoài, tĩnh lặng chẳng có một bóng người nào. Cô mở cửa phòng vệ sinh thì lập tức thùng nước dội thẳng xuống đầu cô.

Lưu Khánh Ly vội vàng dùng khăn vừa nãy thấm vào cổ và mặt của bạn mình rồi tức giận quát.

"Là ai đã làm chuyện này!?"

Khăn tay trên tay của Lưu Khánh Ly rơi bộp xuống đất. Lục Trạch Lễ bước tới thấy Phó Uyên cầm mảnh thủy tinh, dần tiến đến và muốn đâm mạnh vào tay của Mộc Ánh Tuyết, lựa chỗ mạch chủ mà dùng hết sức đâm mạnh vào.

Lục Trạch Lễ chạy nhanh vào đẩy được Mộc Ánh Tuyết ra xa, Lưu Khánh Ly hất hàm hỏi Phó Uyên.

"Cô nghĩ chỉ mình có vũ khí tôi cũng có chứ bộ ..."Lưu Khánh Ly giằng lấy mảnh thủy tinh trên tay Phó Uyên, cả hai giằng co khiến cho mảnh thủy tinh cứa vào tay của Lưu Khánh Ly.

Lưu Khánh Ly nén cơn đau, dùng ánh mắt sắc bén nhìn Phó Uyên. Phó Uyên cầm thêm một mảnh thủy tinh vào tay bên trái và trực tiếp xông thẳng vào Mộc Ánh Tuyết khiến cho cô bị đâm trúng lưng.

Máu b ắn ra tung tóe khiến cho Lưu Khánh Ly vội bỏ tay của Lục Trạch Lễ ra, tiến tới.

"Tôi không biết gì hết"Phó Uyên run cầm cập, tay chân luống cuống tỏ rõ sự sợ hãi. Nhìn vào chỗ cô đang nằm, Phó Uyên sợ sệt lắc đầu ngao ngán.

"Cô đã đâm sâu vào người của Mộc Ánh Tuyết cô sẽ phải trả giá bằng pháp luật"Lưu Khánh Ly vừa bế cô vào lòng mình vừa nói lớn khiến cho một vài người tò mò tới xem, bu kín như một đàn ong vỡ tổ.

"Tôi không có!!"Phó Uyên vẫn ngang ngược chối cãi.

"Tôi đã thấy toàn bộ sự thật"Lục Trạch Lễ xác nhận rồi bế Mộc Ánh Tuyết đến bệnh viện.

"Nếu bạn tôi có mệnh hệ gì thì cô không yên với tôi đâu"Lưu Khánh Ly cảnh cáo.

"Người tôi muốn đâm chính là cô đó - Lưu Khánh Ly"Phó Uyên hất hàm nói.

"Cô dám!?"Lục Trạch Nguyên bước tới, chỉ tay thẳng vào mặt của Phó Uyên.

"Mộc Ánh Tuyết chỉ là con đ* tầm thường và phèn sao anh phải che chở và bảo vệ cô ta?? Cô ta không, xứng!!",,

Phó Uyên dùng những từ tục tĩu và đáng khinh dành cho Mộc Ánh Tuyết khiến cho Lục Trạch Nguyên nổi giận lôi đình, giọng lạnh tanh, không một chút tình người.

"Cút!! Tôi có ngu thì mới tin cô!! Cô đã từng xúc phạm vợ tôi tôi đã nhân nhượng không cho tôi biết thế nào là đúng sai phải trái bây giờ cô lại muốn giết vợ tôi!? Mục đích của cô là nhắm vào gia đình tôi nhắm vào tài sản của Lục Gia đúng không!? Chúng tôi không có ngu mà không biết phân biệt đâu là người tốt đâu là người tồi!"

Lý Nhã Dung và Lục Thuận đã nghe hết tất cả. Cả hai chỉ lặng lẽ lắc đầu.

<b>110: Vị Trí Vô Cùng Đặc Biệt</b>

Lục Thành chống gậy bước tới, dáng vẻ đã in đậm dấu ấn của người già thế nhưng không có một thủ đoạn nào có thể hòng cho được mắt của ông.

Lục Thành chầm chậm bước tới, nhưng mỗi bước đi của ông người ta cứ cảm thấy nặng nề và đằng đằng sát khí.

"Cô là Phó Uyên!? Con gái của Phó Quốc hả!?"Ông khó nhọc giơ gậy lên không trung và dừng lại ở trên người của ả.

"Vâng"Phó Uyên mỉm cười lấy lòng Lục Thành nhưng ông sớm đã biết trước nên cũng nhếch mép rồi quay lưng bước đi.

Mọi người hồi hộp theo từng hành động của ông, ông đi thẳng lên trên, lục tìm gì đó.

Lục Trạch Nguyên rút điện thoại từ trong túi, vội vàng bấm số rồi gọi cho em trai mình.

"Anh! Em mới đưa chị dâu đến bệnh viện bác sĩ nói tình trạng của chị đang rất nguy kịch.

Lưu Khánh Ly nghe thế cô ấy rất sốc đã ngất đi rồi.

Hiện tại Lưu Khánh Ly đang truyền nước biển cho lại sức còn chị dâu thì chưa biết được.

Em thấy lo quá"
Lục Trạch Lễ nói sơ qua tình hình của hai người vào bệnh viện, giọng nói gấp gáp và thể hiện rõ sự lo lắng luôn thường trực trong lòng cậu.

Lục Trạch Nguyên bên đầu dây kia cũng nắm sơ qua tình hình bên bệnh viện, vội nói.

"Bây giờ anh đến bệnh viện.

Em cứ làm thủ tục nhập viện cho hai người trước đi.

Anh sẽ đến ngay"
Lục Trạch Nguyên cũng không muốn làm cho mọi người lo lắng nên anh cũng nói ngắn gọn.

"Ba mẹ, ông nội!"Anh cất tiếng nói thì Lý Nhã Dung đã nói luôn.

"Con đến bệnh viện phụ với Trạch Lễ coi tình hình bên đó như thế nào rồi báo cho ba mẹ yên tâm"
"Vâng con cũng đang định đến bệnh viện.

Phó Uyên là người không đáng tin những lời cô ta nói tất cả đều là bịa ra.

Không có gì đáng tin cả! Mọi người đừng để cô ta hớt được tay trên thì sẽ cớ để đe dọa chúng ta!"
Anh cẩn thận dặn gia đình rồi mới yên tâm lên xe taxi đến bệnh viện.

Ngồi trong xe mà lòng anh thấp thỏm không yên.

Sau khi Lục Trạch Lễ cúp máy thì đi làm thủ tục viện phí cho Mộc Ánh Tuyết và Lưu Khánh Ly.

Hai người này có vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng cậu.

Cho dù là hiện tại hay tương lai thì cậu cũng phải có một phần trách nhiệm đối với hai người đó.

Lục Trạch Lễ kí tên vào giấy nhập viện cho cả hai rồi ngồi xuống, khẽ nhấc điện thoại ra khỏi túi.

"Em đã hoàn thành xong thủ tục nhập viện rồi!"Lục Trạch Lễ gửi tin nhắn đi, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đã gửi và chờ tín hiệu của Lục Trạch Nguyên nhắn.

"Ừm!! Tốt! Anh đã đến rồi"Lục Trạch Nguyên nhắn tin đến.

Lục Trạch Lễ lo lắng nhìn Lưu Khánh Ly trên giường bệnh, nét mặt thể hiện rõ sự buồn bã.

_______________________
Anh vào trong bệnh viện và ngồi cạnh em mình.

Lục Trạch Nguyên khẽ an ủi khi nhìn thấy giọt nước mắt trên trán của Lục Trạch Lễ.

"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Em đừng lo lắng quá!"Lục Trạch Nguyên ôm cậu em trai vào lòng.

"Em sợ quá! Lúc đó em cứ nghĩ là ..."Lục Trạch Lễ nước mắt tuôn như mưa, hiếm khi thấy cậu khóc trước mặt mình, anh mới nói.

"Phó Uyên đã được cảnh sát điều tra để làm rõ rồi.

À mà anh có lắc chân này không biết sao anh cứ thấy quen quen"
Lục Trạch Nguyên lấy ra trong túi áo đưa cho cậu xem.

Cậu nhìn một cái là đã xác nhận ngay.

"Cái này giống hệt của chị Mộc Ánh Tuyết.

Nhưng mà cái này là fake đó.

Hàng real hiện nay đã đóng cửa ngưng sản xuất rồi.

Lắc chân này anh lấy ở đâu!?"
Từ sự mơ hồ khó hiểu dần dần Lục Trạch Lễ đã đoán được cái lắc chân này hình như cứ có bí mật ẩn dấu đằng sau mà tất thảy mọi người trong Lục Gia đều không thể đoán trước được.

Lục Trạch Lễ vốn là người đã tinh anh từ nhỏ, cậu đã đoạt giải nhanh trí vào hồi cấp một khi chỉ vừa sáu tuổi.

Lục Trạch Lễ cứ cảm giác chuyện này có gì đó không đúng.

Lục Trạch Nguyên xác nhận.

"Đúng là lắc chân này ngưng không sản xuất lâu rồi.

Đó là điều anh thấy lạ vì anh chỉ vô tình thấy được nó trong gốc cây thì anh chỉ nghĩ là của ai đó làm rơi!"
Lục Trạch Lễ lại cảm thấy có gì đó cấn cấn, khó hiểu.

"Anh thấy ở chỗ nào!?"Lục Trạch Lễ sốt sắng hỏi.

"Thì là ..." Lục Trạch Nguyên ngập ngừng, nửa muốn nói nửa lại không.

*Mình có nên nói sự thật cho Trạch Lễ biết không nhỉ!?*Lục Trạch Nguyên suy nghĩ hồi lâu.

Lục Trạch Lễ cảm thấy khó hiểu.

"Em thấy chuyện này không đáng tin đâu.

Chuyện chiếc lắc chân này hay là mình vứt nó đi.

Tính ra nó cũng không giúp được gì"
Lục Trạch Nguyên vội cất lại vào trong túi, nói:"Cái này mình cứ giữ lại trước đã nhỡ đâu sau này cần dùng"
"Em thấy chiếc lắc đó ngưng sản xuất đã lâu hiện tại thì nó cũng đã cũ.

Nó giúp ích được gì chúng ta!?"
Lục Trạch Lễ ngây thơ hỏi.

"Sau này chắc chắn sẽ dùng tới"
"Rốt cuộc lắc này của ai ạ!?"Lục Trạch Lễ không thể nén nổi sự bình tĩnh, tiếp tục hỏi.

"Anh vô tình thấy Phó Uyên vất đi.

Anh nghĩ là nó là điểm yếu của cô ta giữ lại chắc cũng giúp ích cho mình được ít!"
Anh nháy mắt với Lục Trạch Lễ.

"Của Phó Uyên sao!? Hay là cô ta ấp ủ một âm mưu nào khác!?"Lục Trạch Lễ suy đoán.

"Có thể lắm anh nghĩ cô ta có người giây dây ở đằng sau.

Cô ta vào Lục Thị đều có lí do cả.

Cô ta không phải là người dễ bị lừa đâu chúng ta phải cẩn thận thì cô ta mới từ từ lộ ra sơ hở đến lúc đó thì hay rồi nhất định là cô ta sẽ bị tóm gọn mà không chối cãi được nữa"

Lục Trạch Nguyên điệu bộ rất gian xảo nhưng lại trở nên dịu dàng.

"Anh có nắm chắc điểm yếu của cô ta không!?"Lục Trạch Lễ lo lắng hỏi.

"Em yên tâm đi.

Anh làm gì cũng có quy tắc cả"
"Anh nói vậy thì em yên tâm rồi!!"Lục Trạch Lễ mỉm cười hài lòng.

Lục Trạch Nguyên dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trước, hòa vào dòng suy nghĩ sẽ khử Phó Uyên.

Tâm trạng của anh trở nên tốt hơn bội phần.

-Mười hai giờ trưa-
Cô nhập viện nên anh cũng không thiết ăn món nào cả.

Lục Thuận cũng đã đưa Lý Nhã Dung tới.

"Con bé sao rồi!? Đã tỉnh chưa!?"Vừa mới tới phòng bệnh của cô, Lý Nhã Dung đã sốt sắng hỏi một tràng.

Lục Trạch Nguyên và Lục Trạch Lễ chưa kịp trả lời thì Lục Thuận đã nói chen ngang.

"Hai đứa còn chưa trả lời bà đã cướp lời của tụi nó!"Lục Thuận rạch ròi nói.

"..."Lý Nhã Dung nghe vậy thì đành im lặng.

"Khánh Ly cô ấy đã tỉnh rồi!"Lục Trạch Lễ nhìn Lưu Khánh Ly rồi ngại ngùng nói.

"Ba mẹ! Mộc Ánh Tuyết chưa cấp cứu xong ba mẹ đừng lo quá"Lục Trạch Nguyên trấn an.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 111: Qua Cơn Nguy Kịch


"Vậy thì tốt rồi.

Trên đường đi mẹ cứ lo là con bé sẽ không qua khỏi.

Máu của con bé chảy nhiều vậy có ảnh hưởng gì không con!? Mẹ sẽ thuê luật sư để cho Phó Uyên vào tù luôn.

Sao con dâu của mẹ lại nghiệt ngã vậy chứ!?"
Bà khóc than cho những nỗi đau mà con dâu bà phải chịu đựng.

Hình như từ lúc cô về làm dâu Lục Gia cô không còn là bản thân mình, tự do thích làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi nữa.
Làm dâu tuy không khó nhưng nó lại là rào cản lớn nhất đối với cô.

Mộc Ánh Tuyết và Lục Trạch Nguyên không hề yêu nhau nhưng vì gia đình tự có hôn ước với nhau nên anh và cô mới nên duyên vợ chồng.

Số phận có phải là nghiệt ngã không?
"Mẹ yên tâm anh con còn chưa mất bình tĩnh mà!"Lục Trạch Lễ gật đầu nhẹ.

Lý Nhã Dung ngồi xuống ghế trước cửa phòng bệnh của cô, ánh mắt cứ nhìn chăm chú vào cửa phòng bệnh vẫn đóng cửa im lìm.
"Mẹ sẽ không để cho Phó Uyên toại nguyện đâu"Lý Nhã Dung nắm chặt lòng bàn tay lại khiến cho bà đau đớn.
"Ông nội là người cương trực nhất định sẽ quyết định chín chắn"Lục Trạch Lễ an ủi.

"Sắp tới con về làm việc ở Lục Thị đi.

Ở ngoài kia có đầy người muốn cướp tài sản của nhà mình"Lục Thuận khẩn thiết nói.
"Con thấy .."Lục Trạch Lễ tính từ chối thì anh nói.
"Con sẽ khuyên em sau.

Ba mẹ yên tâm"Anh nói chắc nịch khiến cho ông bà Lục đành phải gật đầu.
Từ phía xa, Kim Châu Sa và Mộc Khâm xuất hiện khiến cho anh phải đứng lên chào một tiếng.
"Ba mẹ!"Anh lễ phép chào hỏi.
Kim Châu Sa tức giận tiến tới chỗ của Lý Nhã Dung đang đứng:"Con gái tôi mà có mệnh hệ gì thì bà phải ân hận cả đời!"
"Tôi biết chứ!"Lý Nhã Dung nắm tay của Kim Châu Sa nhưng đã bị gạt đi.
"Tôi không biết bà làm cách nào nhưng tôi muốn Phó Uyên đó không bao giờ được xuất hiện trước mặt tôi.

Bằng không chuyện năm xưa tôi sẽ tính sòng phẳng!!"
Kim Châu Sa tức giận nói.

Khi mà đã động vào con gái mình thì Kim Châu Sa phải giải quyết đến cùng, không để con mình phải chịu thiệt thòi hơn ai.
"Vâng là lỗi của tôi!"Lý Nhã Dung cúi rạp đầu xuống, xin lỗi.
"Chuyện năm xưa ..."Lục Thuận cúi đầu xin lỗi.
"Năm xưa ai làm ra chuyện này thì cũng biết rồi đó ..."Kim Châu Sa tức giận chỉ tay vào Lục Trạch Nguyên.
"Là lỗi của con! Là con không tốt!"Anh cúi đầu cùng ba mẹ mình.
"Các người là một lứa với nhau.

Cùng nhau hại con gái tôi"
"Là Phó Uyên định đâm Lưu Khánh Ly nhưng mà chị dâu cố tình ôm Lưu Khánh Ly nên ..."
Lục Trạch Lễ khó khăn nói.
"Thế ý của cậu là ...!con gái tôi muốn chết chứ gì!?"Kim Châu Sa càng tức giận hơn.

Mộc Khâm ôm nhẹ vai của Kim Châu Sa.
"Thôi mà!"Mộc Khâm an ủi.

"Anh hiền quá nên người ta đè đầu cưỡi cổ nhà mình đó.

Hai mươi năm trước con trai bà đã làm gì tự khắc trong lòng nó sẽ rõ"Kim Châu Sa bỏ dở câu nói.
"Thôi mà chuyện qua lâu rồi.

Chúng ta không thể vì chuyện cỏn con đó mà làm cho thông gia khó xử.

Chuyện đó một phần là lỗi của anh.

Anh xin lỗi"
Mộc Khâm xin lỗi Kim Châu Sa.
Kim Châu Sa vẫn còn tức giận, không muốn nói thêm gì nữa.
Mộc Khâm đành phải im lặng, cúi đầu coi như là lời xin lỗi.
"Chúng tôi biết dù có làm thế nào cũng không thể bù đắp lỗi lầm trước đây.

Chỉ mong bây giờ có cơ hội để chuộc lỗi là chúng tôi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Chúng tôi không yêu cầu gì hơn"
Thấy Lý Nhã Dung cũng không phải là có ý xấu, Kim Châu Sa đành gật đầu.
"Mà anh chị đến mừng thọ ba tôi có chú Mộc đến không!?"Lục Thuận thay đổi chủ đề.
"Ba tôi có đến.

Đang ngồi nhâm nhi chén rượu cùng bạn cũ lâu năm"Kim Châu Sa thở dài rồi nói.
Kim Châu Sa ra ngoài đi vệ sinh thì Mộc Khâm tiến đến, nhỏ giọng nói.
"Xin lỗi anh chị nay vợ tôi cảm xúc hỗn độn thứ lỗi cho chúng tôi"
"Không sao người cần phải xin lỗi là chúng tôi vì đã không chu toàn cho con bé"
Lý Nhã Dung mỉm cười nói.
"Con bé cũng là do chị bảo bọc nên mới có ngày hôm nay.

Chị đã cưu mang con bé chúng tôi cảm ơn còn không hết nữa là ..."
"Dạ"Lý Nhã Dung ngồi xuống.

Bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh.

Mộc Khâm lập tức hỏi ngay.
"Con gái tôi sao rồi bác sĩ!?"
"Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.

Hiện tại thì tình trạng sức khỏe đã ổn định rồi.

Người nhà không cần quá lo lắng"Bác sĩ mỉm cười nhẹ, thông báo tình hình.
Tất cả mọi người đều thầm cảm ơn trời phật.
Lý Nhã Dung lập tức nói:"Con gái của tôi bao giờ mới tỉnh lại vậy?"
"Chưa biết được thưa cô.

Vì bệnh nhân đang hôn mê sâu chúng tôi chứ thể nào nói chắc chắn khi nào bệnh nhân sẽ tỉnh lại"
Bác sĩ u buồn nói.

Tất cả mọi người đều sụp đổ sau khi nghe tin động trời ấy.

Liệu có chuyện gì hồi nhỏ mà khiến cho gia đình họ Mộc có xiềng xích với gia đình họ Lục vậy? Đón chờ lời giải thích vài chap nhau nhé!
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 112: Cuộc Đời Của Đại Mõm


-Căn nhà u ám-
"Tao bảo mày theo dõi nó cơ mà mày chưa ra tay được tao đã bảo Phó Uyên đến ứng cứu.

Thế mà bây giờ mọi chuyện lại xảy ra thế này.

Có phải chúng mày muốn phản tao không hả!?"
Lam Tiêu tức giận quăng túi tiền trên mặt bàn.

Tên đại ca và đàn em ngồi im thin thít để chịu trận.
"Em xin lỗi Lam Tiểu thư là lỗi của em.

Em không ngờ là Lục Trạch Nguyên lại có thể mưu mô vậy!!"Tên đại ca hùng hổ nói rồi tự động cúi thấp đầu xuống.
"Không có lỗi lầm nào ở đây cả.

Trước giờ tao giao nhiệm vụ cho mày mày đều làm rất tốt.

Tại sao lần này lại xảy ra chuyện!? Con Phó Uyên không thể nào giữ lại được nữa.

Nó đã bị lộ ra rồi.

Tao không muốn thấy cảnh như thế này một lần nào nữa.

Chúng mày cứ liệu hồn trước với tao đi.

Đừng để tao phát hiện ra"
Lam Tiêu tức giận đập mạnh tay xuống bàn.

Tên đại ca sợ hãi đến mức run cầm cập, không thể tự chủ hành động được.
"Vâng em hứa sẽ không có lần sau"Tên đại ca gật đầu lia lịa.
Lam Tiêu liếc nhìn tên đại ca rồi tên đàn em cũng đang run sợ không kém.

Chợt Lam Tiêu thay đổi giọng nói rồi bảo.
"Còn nếu như mà tên đàn em kia không làm được gì thì nên cắt đứt luôn đi.

Ngộ nhỡ làm hỏng chuyện tốt"
Lam Tiêu cảnh cáo trước rồi quay lưng bước đi.
Đợi Lam Tiêu rời khỏi, tên đại ca quay sang chất vấn.
"Mày làm gì vậy hả!? Tao chỉ kêu mày là dòm xem Mộc Ánh Tuyết có trong đó không!? Sao lại có Phó Uyên ở đó!?"
"Em đâu ...!đâu ..

có ...!có biết gì đâu ...!đại ca!!"Tên đàn em lắc lắc tay áo của tên đại ca khiến cho Đại Mõm khó chịu.
"Thế mày cho tao cái lí do hợp lí đi.

Tao không hiểu tại sao có sự xuất hiện của Phó Uyên!?"
Tên đại ca cảm giác chuyện này cứ không được rõ ràng cho lắm.

Chắc có điều gì đó ẩn đằng sau mà tất thảy mọi người đều không nhìn thấy?
"Em mới vào được bữa tiệc thì đã thấy Phó Uyên đâm Mộc Ánh Tuyết.

Nhưng do em nhát gan quá nên em tự bịt miệng mình lại không có phát ra tiếng động gì cả.

Lúc đó em có suy nghĩ được gì đâu"
Tên đàn em thanh minh.

Đại Mõm cảm thấy khó chịu liền dứt khoát.
"Cút khỏi đây! Tao không muốn nhìn thấy cái mặt chó của mày!"
Thái độ và câu nói của Đại Mõm khiến cho đàn em sợ như cày sấy.
Tên đàn em vội chạy khỏi đó, nhanh như cắt đã không thấy mặt mũi đâu nữa.

Đại Mõm nhìn theo và thở dài.

Anh ta không thể nào chứa đựng được tên đàn em đó mặc dù cả hai đã cùng nhau thực hiện nhiều nhiệm vụ.
Đại Mõm mặc dù không có nhiều tiền nhưng đối với đàn em thật sự rất tốt, luôn cưu mang những số phận bất hạnh.

Tên đàn em lần này là anh ta chỉ vô tình nhặt được ở bụi chuối và đưa về căn nhà hoang cưu mang anh ta.
Giờ Đại Mõm không có đủ sức để cưu mang nữa đành phải viện cớ đuổi anh ta đi.

Chứ trong lòng thì cũng không nỡ.
*Tao xin lỗi.

Tao chỉ có thể giúp đỡ mày đến thế thôi.

Con đường sắp tới của mày mày phải tự lo liệu rồi*
Đại Mõm chỉ là biệt danh mà đàn em đặt mà thôi chứ thực chất tên thật của hắn thì chẳng một ai biết.

Cuộc đời của hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng biết thế nào là tình mẫu tử, phụ tử.

Hắn mồ côi.

Hắn được người dì của hắn bỏ vào trong chum của một người lạ và hắn đã bị bỏ rơi ở đó.
Cũng may là hôm đó trời mưa nên là hắn bị nước cuốn ra bên ngoài.

Cuối cùng thì được một người dì nào đó cưu mang.

Hắn được người ta đặt tên cho là A Mạnh nghĩa là mong muốn được mạnh khỏe, tinh khôn.
Đại Mõm chỉ là biệt danh mà hắn sử dụng để làm nhiệm vụ.

Lam Tiêu chính là người mà A Mạnh muốn cưới về làm vợ nhưng vì hoàn cảnh khó khăn anh ta làm osin cho Lam Gia một thời gian rồi mới quyết định tự lập cuộc sống một mình.
Cứ tưởng cuộc sống của anh ta trải qua êm đềm nhưng đến một hôm anh ta nghe tin người dì năm xưa đã cưu mang anh ta qua đời vì tai nạn giao thông.
Hắn đã quá suy sụp cũng như không có chút động lực nào để sống tiếp, trong túi anh ta chỉ có vài đồng bạc lẻ không đủ để nhét kẽ răng mỗi ngày.
Lúc này hắn mới quyết định làm liều.

Hắn móc túi của những người lơ đễnh đi trên đường vào ban đêm cụ thể là sinh viên và người già.
Hắn có cảm thấy chút tội lỗi nhưng vì manh áo và miếng cơm nên hắn đành làm liều.

Mặc dù trong lòng hắn cảm giác mọi thứ cứ như trêu đùa nhưng hắn vẫn cố gắng sống từng ngày.
Lam Tiêu chính là người giúp hắn vì Lam Gia nghĩ hắn cướp đồ trang sức quý giá.

Sự thật là hắn không có cướp gì của Lam Gia cả và hắn còn mang tình yêu của mình thổ lộ cho Lam Tiêu biết.

Nhưng Lam Gia sớm đã điều tra ra được thân thế thật sự của hắn nên hắn không có một lời chối cãi nào đành phải ngậm ngùi rời khỏi Lam Gia.
Lam Tiêu đã nói với hắn chỉ hắn giúp đỡ thì sẽ không để hắn phải chịu thiệt.

Thế là hắn quyết định sẽ như một người hầu bên cạnh Lam Tiêu.
______________________
-Khu cảnh sát nhân dân-
Trịnh Khanh có mặt để hẹn gặp Phó Uyên.

Ả ta không muốn gặp nhưng mà thấy Trịnh Khanh đến.

Ả ta nghĩ vẫn còn cơ hội nên cầu cứu.
"Là do em bị xui dại thôi.

Trịnh Khanh anh giúp em nha!?"Ả ta dùng ánh mắt long lanh nhìn Trịnh Khanh.
Nhưng Trịnh Khanh lại lạnh lùng nói:"Ba em nói với anh là không muốn mời luật sư để tra cứu nữa.

Chuyện này em nên sớm biết rồi chứ!? Anh không thể giúp gì cho em được.

Ba em nói muốn đưa cái này cho em.

Anh không biết đó là thứ gì.

Anh đưa cho em thì em tự xem thì sẽ rõ.

Phó Uyên à!! Em hãy tự giác ngộ đi.

Nếu em còn ngu muội thì anh tin rằng em sẽ tù nhiều năm hơn đó.

Nếu Mộc Ánh Tuyết không tỉnh lại liệu em có thể an toàn trở về nhà không!? Anh nói hết rồi.

Anh về trước đây"
Trịnh Khanh đặt túi đồ trước cửa kính.

Phó Uyên gào thét gọi tên Trịnh Khanh.
"Trịnh Khanh! Trịnh Khanh!"
Phó Uyên đau đớn dùng hết sức đập vào cửa kính khiến tay bị thương.

Người cạn giữ giật tay của ả ra khỏi cửa kính rồi ghì ả vào còng tay số tám, trực tiếp lôi ả đi mặc dù ả gào thét.
"Đã hết thời gian gặp mặt năm phút.

Đến giờ phải vào phòng giam rồi nếu không ngoan ngoãn nghe lời chỉ trách cô không biết điều"
Tiếng cửa giam đóng xẹt một cái làm cho thân thể của ả như mềm oặt, ngã nhào xuống đất.

Túi đồ nằm bên cạnh ả nhưng ả không muốn mở ra xem.

Ả không muốn gì cả hiện giờ chỉ muốn Trịnh Khanh tới và mời luật sư để ả có thể được tự do.
"Trịnh Khanh anh phải giúp em đó"Ả vẫn ngoan cố hét lớn.
"Con điên! Mày có im đi cho tao nhờ không ả!?"Một người phụ nữ bị giam cầm phòng bên cạnh thấy ả lắm lời liền mắng cho một trận.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 113: Cháu Dâu Ưng Ý Nhất


-Lục Gia-
"Chúc mừng ông nhé"Mộc Chí Kiên nhấc chén trà lên rồi thưởng thức một ngụm.
"Cảm ơn ông.

Tôi tưởng ông không tới chứ!?"Lục Thành cười xòa.
"Không tới sao được.

Dù sao chúng ta cũng đã quen biết lâu năm tôi không muốn mọi người dị nghị gì nhiều.

Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên như bao người ngoài kia vậy đó.

Họ không có suy nghĩ phải cầu tiến như chúng ta.

Ông nghĩ xem chúng ta có giống nhau không hả!?"
Mộc Chí Kiên để chén trà nguyên chỗ cũ.

Lục Thành mỉm cười.
"Quen biết đã lâu rồi.

Ông cần tính toán chuyện năm xưa chứ!? Chí Kiên!"
Lục Thành thở dài.

Mộc Chí Kiên nhàn nhạt đáp.
"Chuyện qua lâu rồi mà.

Tụi trẻ bây giờ cũng đã lớn chúng nó biết thế nào là tốt cho bản thân mình.

Ông đừng trách tụi nhỏ tội nghiệp"
"Tôi đâu dám!"Lục Thành xua tay.
"Tôi với ông tính là quen nhau lâu năm rồi.

Haizzz ...!Tôi không so đo gì đâu.

Trước tôi không nghĩ đến biểu cảm của con bé tôi tính đón con bé về ở với tôi"
Mộc Chí Kiên đề nghị.

Lục Thành nắm chặt lòng bàn tay vào nhau, khẽ mím môi.
"Tiểu Tuyết làm con dâu, cháu dâu nhà họ Lục thật sự rất tốt.

Vậy sao ông còn ...!?"
Lục Thành ngập ngừng, cố gắng kìm nén nước mắt đang trực trào.
"Đúng vậy rất tốt!"Mộc Chí Kiên nhắc lại.
"Nhưng con bé ...!đã nói với tôi là nó không muốn ràng buộc cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc.

Tôi không thể nào trơ mắt nhìn con bé phải chịu khổ được.

Chúng ta đều muốn tốt cho tất cả mọi người mà.

Không phải sao!?"
Mộc Chí Kiên rơi nước mắt.

Lục Thành cũng không thể kìm nén nổi nữa, nước mắt tuôn như mưa.
"Con bé phải chịu nhiều cực khổ rồi.

Đến ngay cả bản thân mình mà con bé còn ...!nhẫn nhịn nữa!! Ngoài kia còn có rất nhiều người khinh thường con bé!"
Mộc Chí Kiên nói thay những uất ức mà cô gặp phải.
"Tôi biết chứ nhưng Tiểu Tuyết là cháu dâu tôi ưng ý và tôi không để cho con bé chịu thiệt đâu.

Tôi đã nói rõ với Tiểu Nguyên nhà chúng tôi rồi!"
Lục Thành rót thêm trà vào chén của Mộc Chí Kiên.
"Tôi biết mà.

Lục Thành tôi nhờ ông một chuyện được không!?"Mộc Chí Kiên khẩn thiết nói.
Lục Thành vội nói ngay:"Ông cần tôi làm gì!?"
"Tôi muốn nhờ ông chuyện của Tiểu Tuyết ..."Mộc Chí Kiên lịch sử nói.

Lục Thành nghe Mộc Chí Kiên nói thầm vào tai, gật đầu lia lịa.
Chuyện mà ông Mộc muốn nhờ còn là một ẩn số.
_______________________
Tống Bảo An nhàn nhã ngồi trên ghế sofa xem tin tức.

Đang bấm chuyển kênh thì có tiếng chuông điện thoại reo lên.
Tống Bảo An lạnh lùng nhìn vào màn hình điện thoại cho đến khi thấy được tên của người gọi đến:"thiếu nữ".
Tống Bảo An nhấc máy rồi giọng ngọt ngào:"Anh đây!"
"Em đang ở nhà một mình em thấy sợ quá à! Anh có thể nào đến nhà em được không!? Bộ phim ma này hù nhát em rồi!"Lạc Xuân Hy nhỏ nhẹ nói.

Tống Bảo An phấn chấn, lập tức đồng ý ngay không do dự gì vì đây là cơ hội ngàn năm có một mà phải biết nắm bắt chứ.
"Ừm anh biết rồi.

Đợi anh thay đồ rồi anh qua nhà em liền.

Ngoan đợi anh nha?"
Tống Bảo An vội nói rồi cầm điều khiển tắt vi ti đi.

Màn hình tối đen, nụ cười của hắn làm lu mờ cả lí trí.
"Ừm em đợi anh đó.

Anh qua liền nha"
"Rồi rồi!"Hắn mở cờ trong bụng.
Lạc Xuân Hy cúp máy xong thì buông điện thoại xuống, thay một bộ đồ gợi cảm.
*Mình thấy chuyện này không ổn!? Sáng ra còn gọi điện cười đểu ai đó giờ mình phải bắt hắn tự khai ra mới được*Lạc Xuân Hy thay đồ xong thì đứng trước gương để ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp mới make up và tự cười nụ một mình.

Lạc Xuân Hy có phần không mấy thiện cảm với những vấn đề mà mình cảm thấy không an toàn.

Ví dụ như là đang yêu nhau mà nửa kia có những biểu hiện mờ ám như thế phải dứt điểm ngay mới được.

Lạc Xuân Hy tới tủ đựng túi xách để chọn lựa một cái phù hợp với bộ trang phục hiện tại.

Ngắm tới ngắm lui mãi mới quyết định xuống lầu.

Vừa hay đã thấy có tiếng còi xe kêu bíp bíp.

Lạc Xuân Hy liền mỉm cười rồi nói:"Anh tới rồi à!"
"Anh mới tới!"Tống Bảo An ngồi xuống, rót nước tự nhiên y như là nhà của mình vậy.

"Anh để em mang nước ra cho anh.

Nước lọc không phù hợp với anh"Lạc Xuân Hy nháy mắt tinh nghịch rồi đi vào trong bếp pha cafe cho Tống Bảo An.

Tống Bảo An ngồi ở ngoài phòng khách, tay gõ gõ lạch cạch xuống mặt bàn, ung dung rung đùi rồi mở điện thoại lên check tin nhắn.

|Đại ca Lam Tiêu muốn gặp chúng ta để bàn chuyện đại sự.

Giờ đại ca có rảnh không??|
Tin nhắn của đàn em chuyển tới.

Tống Bảo An đọc xong tin nhắn, khẽ nhíu mày.

|Tao đang bận chắc là để lần khác đi.

Hôm nay thì nhất quyết không được|Hắn tức giận như muốn cào rách cái bàn phím chết tiệt.

Hắn gõ chữ xong thì nhấn nút gửi tin nhắn đi.

Tên đàn em rep lại nhanh chóng.

|Nhưng mà Lam Tiêu đến nhà anh rồi.

Nói là khi nào anh về thì phải phục tùng cô ta nữa.

Em không biết làm thế nào hết!|
|Tên ngu này! Mày ngu thì tự tìm cách giải quyết vấn đề hiện tại đi.

Tao đang rất bận nếu mà hôm nay không giải quyết được thì đừng có trách vì sao tao ác độc!|
Hắn nghiến răng rồi tức giận muốn đập vỡ màn hình điện thoại.

Hắn quở trách, chửi thề.
"Chết tiệt!"
Lạc Xuân Hy đã xuất hiện cạnh hắn ta từ khi nào thì hắn cũng không biết rõ.

Lúc Tống Bảo An nhìn lên thì đã thấy Lạc Xuân Hy đứng nhìn mình, trên tay còn cầm theo ly cafe mới vừa pha còn nóng hổi.

Lạc Xuân Hy dùng muỗng khuấy ly cafe, vừa khuấy vừa thăm dò.

"Anh vừa nhắn tin với ai thế?? Không phải là đang nói chuyện với gái chứ??"
Lạc Xuân Hy tò mò nói đểu.

"Không có! Anh làm gì có nhắn tin với gái! Tên đàn em nó làm hỏng chuyện của anh.

Anh dặn nó phải tạo bất ngờ cho em ai dè đâu ...!nó mua toàn ba thứ linh tinh không thể nào dùng làm quà được"
Hắn lấy đại lí do nào đó nhưng làm sao qua được mắt của Lạc Xuân Hy.

Lạc Xuân Hy đã đoán trước được là hắn sẽ dùng đại một lí do nào đó để bao biện cho những hành động xấu xa mà hắn đã gây ra.

Lạc Xuân Hy vẫn giả vờ như chưa biết gì.

"Anh không biết gì hết!"Hắn xua tay.

"Anh nhờ nó mua gì!?"Lạc Xuân Hy khó chịu hỏi.

"Mua đầm cho em mà!"Hắn thẳng thắn nói.

"Đầm style nào? Màu gì!? Size nào!?"
Lạc Xuân Hy lập tức hỏi dồn dập không cho hắn chối cãi.

Hắn cũng không tỏ vẻ khó chịu gì ngược lại còn cười cười.

"Style mà em thích size của em và màu em thích"Hắn trả lời theo những gì mà Lạc Xuân Hy hỏi.

*Tính qua mặt tôi á!? Còn lâu*Lạc Xuân Hy khẽ lườm anh ta rồi giả vờ nói.

"Nếu thế thì em muốn xem ngay bây giờ.

Em rất muốn xem.

Em cũng thích một chiếc đầm rồi nhưng mà nó mắc quá"
Ánh mắt long lanh nhìn hắn khiến cho hắn nhìn theo mãi không rời.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 114: Muốn Có Được Cuộc Sống Bao Người Mơ Ước


"Nhưng mà hiện tại thì anh chưa có.

Nao anh sẽ cho em coi mà.

Chẳng lẽ em không tin anh à!?"
Hắn phụng phịu nói.

Bản thân anh ta cảm thấy có điều gì không đúng lắm nhưng trong lòng thì vẫn hơi khó chịu một chút.
Lạc Xuân Hy cũng không làm khó anh ta nữa:"Thôi cũng không phải là chuyện gì lớn lao quá!"
"Anh biết là em suy nghĩ thấu đáo.

Anh sẽ không để cho em phải chịu thiệt gì đâu"Tống Bảo An ôm Lạc Xuân Hy vào lòng.
"Anh tốt với em quá đi!"Lạc Xuân Hy mỉm cười đáp.
"Anh thấy em phải chịu thiệt thòi nhiều rồi.

Anh chỉ muốn mọi thứ tốt đẹp thuộc về em"
Tống Bảo An yêu chiều nói.

Lạc Xuân Hy khẽ gật đầu, nhưng trong thâm tâm thì đang xem xét tình hình.
*Anh cứ chờ đó.

Anh chưa xong với tôi đâu*
*May quá bớt được gánh nặng*Tống Bảo An uống cafe mà lúc nãy Lạc Xuân Hy đem ra.
Lạc Xuân Hy vẫn giữ một cái đầu lạnh.

Chắc những gì vừa nghe được chỉ là hư vô thôi chẳng có gì làm lay động được.
________________________
Lam Tiêu khó chịu ngồi phịch xuống ghế, tức giận ném luôn cốc trên bàn.

"Tức chết mà!"Lam Tiêu thở dài rồi nói.
"Em! Chuyện gì không hài lòng hả!?"Tân Lạc Vĩ bước tới, ngồi sát cạnh người yêu.
"Không có!"Lam Tiêu quay sang ôm Tân Lạc Vĩ, lắc đầu.
"Sao mà thấy em không vui vậy!? Em cứ nói đi có chuyện gì?"Tân Lạc Vĩ muốn xử lí giúp.
"Chỉ là chút chuyện cỏn con thôi không đáng để anh phải bận tâm đâu"Lam Tiêu gạt đi, coi như đó chỉ là sơ xuất.
"Ừm!"
"Anh yêu! Tiết mục lần trước trên sân khấu xuất sắc chứ!? Có nhà hát nào mời mình nữa không?"
Lam Tiêu sực ra chuyện nên cũng hỏi thử.
"Đúng rồi! Người ta nói khi nào mà ...!có show mới nhất định sẽ mời mình.

Họ còn hứa sẽ cho mình nổi tiếng.

Anh thích quá à! Bao nhiêu công sức và thời gian qua chúng ta không lãng phí về nó rồi.

Anh phải tụ họp mọi người lại ở câu lạc bộ phải chúc mừng mới được"
Nụ cười rạng rỡ, tươi rói xuất hiện trên khuôn mặt đầy sự mệt mỏi bao nhiêu ngày qua, cuối cùng cũng trút được gánh nặng.
"Vậy anh tính khi nào thì mình sẽ thông báo cho mọi người biết?"
"Chắc là sáng ngày mai đi.

Dù sao hôm nay cũng muộn rồi!"Tân Lạc Vĩ khẽ mỉm cười, cầm tay Lam Tiêu lên, yêu chiều nói.
"Anh hứa sẽ không để cho em phải chịu thiệt đâu.

Anh hứa đó!"Tân Lạc Vĩ nhìn người yêu, trong lòng hạnh phúc.
"Em tin anh mà!"Lam Tiêu mỉm cười rồi ôm Tân Lạc Vĩ vào lòng.
______________________
-Bệnh viện-
Lục Trạch Lễ mang cơm vào trong.
"Ba mẹ, anh! Ăn chút cơm để có sức canh chị dâu"
Lý Nhã Dung lắc đầu, tỏ ý không muốn ăn.

Anh cũng lắc đầu.

Lục Trạch Lễ đành phải ăn một mình.

Chợt nhớ ra chuyện gì đó, cậu vội hỏi.
"Lưu Khánh Ly đâu rồi ạ!?"
"Con bé tỉnh lại rồi.

Mẹ vừa mới cho con bé ăn ít cháo.

Mẹ thấy con bé còn mệt kêu nó cứ nằm nghỉ ngơi cho lại sức"
Lý Nhã Dung nhẹ nhàng nói.
Riêng cậu thấy crush tỉnh lại thì trong lòng vui không kể xiết.
Cậu khẽ đưa tay lên trán, gãi đầu.
"Vậy con đi xem cô ấy xem sao!"Cậu đứng lên rồi đi vào phòng mà crush truyền nước biển.
Bên ngoài, Lục Trạch Nguyên giải thích.
"Lưu Khánh Ly là người mà em con chọn làm vợ.

Con cũng để ý rồi mẹ đừng có khắt khe với em quá!"
Anh gật đầu.

Lý Nhã Dung nhìn anh rồi lại nhìn vào trong phòng truyền nước biển.

Lý Nhã Dung thở hắt ra, nói nhỏ.
"Con tìm hiểu kĩ chưa!?"
"Là bạn thân của Ánh Tuyết.

Cô ấy rất được.

Mẹ cứ thử để cho em có cơ hội tự quyết định cuộc đời của mình.

Cả đời của ba mẹ chỉ có con và em.

Chúng ta không nên để em cảm thấy trống trải.

Lúc trước con cũng sai không để ý đến cảm xúc của em khiến cho con và em không có được tiếng nói chung trong gia đình.

Giờ con biết không có gì bằng tình thân được.

Ba mẹ cũng không cần nhọc lòng vì tụi con nhiều nữa"
Anh nắm nhẹ đôi bàn tay đã vất vả bao nhiêu năm qua của mẹ mình.

Trong lòng anh dường như đã có đáp án.

Anh không muốn quay cuồng trong công việc, anh chỉ muốn có được cuộc sống như bao người vẫn mơ ước.

Dẫu cho có phải khó khăn anh cũng chấp nhận vì không có cô ở bên tất cả chỉ là hoài phí.
"Mẹ hiểu mà.

Giờ con hiểu lòng mẹ rồi.

Mẹ cũng mừng"Lý Nhã Dung gật đầu nói.
"Cảm ơn mẹ vì thời gian qua"Anh nhẹ nhàng nói.
"Con là con của mẹ đương nhiên những điều tốt đẹp phải đến với con rồi.

Những lần con vấp ngã mẹ không giúp gì được cho con chỉ có thể đứng đằng sau làm điểm tựa cho con.

Mẹ yêu cả hai đứa như nhau.

Con có hạnh phúc thì em con cũng phải có hạnh phúc của mình.

Mẹ không mong gì hơn"
Lý Nhã Dung nhìn anh, hạnh phúc vô bờ.

Cuộc đời làm mẹ chỉ ước cho con cái mình có được hạnh phúc, mọi thứ bình yên.

Nào dám mưu cầu gì hơn chứ.
_________________
Lục Trạch Lễ ngồi nhìn crush.
"Ngủ ngon nhé!"Cậu kéo chăm lên đắp cho crush.
"Em đừng tự trách mình.

Chị dâu của anh không muốn thấy em như thế này đâu"
Lục Trạch Lễ cứ ngồi nhìn Lưu Khánh Ly.
__________________
Lạc Xuân Hy lên giường chuẩn bị nhắm mắt đi ngủ thì Tống Bảo An cũng leo lên giường, nằm cạnh Lạc Xuân Hy.
"Anh đang làm gì vậy hả?"Lạc Xuân Hy trừng mắt nhìn hắn.
Hắn cảm thấy hơi khó chịu:"Anh chỉ muốn em có một danh phận!"
"Em chưa muốn!"Lạc Xuân Hy từ chối.
Tống Bảo An tỏ vẻ không vui.

Tin nhắn đến khiến cho hắn cong khóe môi.
"Coi như là hôm nay em may mắn.

Anh sẽ không để cho thoát khỏi tay anh dễ dàng vậy đâu"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 115: Người Tồi


"..."Lạc Xuân Hy mím môi, khẽ nhìn bóng lưng cho Tống Bảo An rời khỏi.
*Mình cảm thấy cứ đáng nghi thế nào ý nhất định phải theo dõi xem sao mới được*
Lạc Xuân Hy đeo khẩu trang, khoác áo chống nắng màu đen kín mít, nhất quyết phải theo dõi cho bằng được.
"Làm cái gì thế không biết!"
Khi hắn đã rời khỏi hẳn ra đường lớn, Lạc Xuân Hy cũng bắt chiếc xe taxi để bám đuôi theo.
"Cho cháu đi theo chiếc xe kia!"Lạc Xuân Hy chỉ tay về phía trước.
Bác tài xế nhìn Lạc Xuân Hy rồi nhìn theo chiếc xe đang đi khuất dạng ở phía trước, điệu bộ bình thản nói.
"Cháu đi đánh ghen à!? Sao ăn mặc thế này?"Bác tài xế khởi động xe, tiện hỏi.
"Không ạ.

Đó là một người bạn của cháu.

Anh ấy bảo là chưa có người yêu cháu dò hỏi mãi mà không có kết quả gì đành phải tự mình đi dò hỏi!"
Lạc Xuân Hy tìm đại một cái cớ, dựa theo đó mà bịa ra.

Lạc Xuân Hy ăn nói rất tự nhiên nên là cũng không bị nghi ngờ gì.
"Thế à? Giới trẻ bây giờ ngộ thật đấy! Có người yêu thì sao chứ? Cứ phải giấu giấu"
Bác tài xế lắc đầu ngao ngán.

Lạc Xuân Hy không biết nói gì thêm nữa, lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cháu cũng trẻ tuổi nhỉ!?"Bác tài xế đột ngột hỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lạc Xuân Hy.
"Vâng"Lạc Xuân Hy vui vẻ trả lời.
Chiếc xe lại chìm vào trong không gian ngột ngạt.
Xe của Lạc Xuân Hy bám sát đến chỗ xe của Tống Bảo An thì dừng lại.
Tống Bảo An xuống xe.

Lạc Xuân Hy mở túi, đưa tiền cho bác tài xế rồi xuống xe.
"Cháu có cần chú chờ ở đây không!? Chú đợi!"
Bác tài xế nói nhỏ.

Nhưng Lạc Xuân Hy đã từ chối.
"Cháu không cần!"
"Lát nữa cháu về bằng gì!?"Bác tài xế quan tâm hỏi.
"Bác không cần phải lo cho cháu đâu ạ.

Cháu sẽ tự đi bộ"Lạc Xuân Hy gật đầu, cúi chào bác tài xế rồi mở cửa xe bên trong.
Tống Bảo An đã bước vào trong căn phòng của chung cư.
*Làm gì thế nhỉ?*Lạc Xuân Hy tò mò đi theo.
Tống Bảo An ngồi xuống, Lam Tiêu nói.
"Chuyện Phó Uyên đâm Mộc Ánh Tuyết có phải là do anh bảo không!?"
Lam Tiêu ngồi đối diện với hắn, lắc ly rượu rồi uống một ngụm.
"Không có! Tôi chỉ dặn cô ta vào trong đó thăm dò tình hình thôi.

Không ngờ lại xảy ra cớ sự như này"
Tống Bảo An lắc đầu nói.
*Liên quan đến tiệc mừng của Lục lão gia sao? Hai người này là đồng bọn à!?*Lạc Xuân Hy khá sốc khi nhận ra điều đó.
"Cô ta phiền phức thật.

Làm hỏng chuyện tốt của tôi.

Giờ không biết tính sao nữa!"
Lam Tiêu thở dài thườn thượt nói.
"Chuyện do Phó Uyên làm là cô tự làm không có liên quan gì đến tôi"
"Cô ta đi tù bao năm!?"Lam Tiêu nhanh chóng hỏi.
"Hình như là bốn năm.

Đàn em của tui vừa mới điều tra được.

Nhưng công an cảnh sát đã vào cuộc điều tra cho nên là quy tội cô ta là năm năm"
Tống Bảo An kĩ lưỡng nói.

Lam Tiêu suy nghĩ gì đó, lát sau mới nói.
"Rắc rối thật!"
"Yên tâm đi.

Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra đâu"
Hắn nói chắc nịch.
"À mà anh vẫn còn tình cảm với Mộc Ánh Tuyết nhỉ!? Thấy anh vẫn còn quan tâm sống chết ra sao!!"Lam Tiêu khiêu khích.
Hắn mở cờ trong bụng.
"Tôi còn thích cô ấy.

Nhưng chúng tôi đã chấm dứt rồi.

Giờ tôi cũng đã có người mới"
Tống Bảo An rạch ròi nói.

Lam Tiêu chu môi, gật đầu.
"Mối mới chắc không như mối cũ.

Sao? Lần này có chơi bời giống như lần trước không?"
Lam Tiêu vào thẳng vấn đề.

Đúng là làm cho người ta tức chết.

"Không có.

Lần này là thật!"
Hắn lắc đầu rồi uống hớp rượu.

Thứ chất lỏng ấy tuột xuống cổ hỏng cũng hơi khó chịu.
"Loại rượu mạnh đấy.

Tống Bảo An anh có thể giúp tôi đi thuyết phục Mộc Ánh Tuyết không? Cô ta ngang bướng quá tôi không thể nào dụ cô ta được!"
Lam Tiêu thở dài, khó khăn nói.
"Tôi và cô ấy không còn quan hệ gì nữa"Hắn tỉnh bơ.

"Ừm! Vậy thôi để tôi đi cảnh cáo cô ta vì không muốn tôi và Lục Trạch Lễ đến với nhau"
Lam Tiêu mắc oán nói.

Rõ ràng là đổ tội lên đầu cô mà.

"Tôi sẽ đi gặp cô ấy!!"Tống Bảo An đồng ý.

Lam Tiêu cười vui vẻ.

"Tôi biết anh là người thông minh mà!"
*Lục Trạch Lễ có người yêu à? Mà sao Lam Tiêu lại nói là Mộc Ánh Tuyết không muốn cô ta và Lục Trạch Lễ quen nhau? Chuyện này cứ có điều gì không đúng! Rốt cuộc sự thật là gì!?*
Một loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu của Lạc Xuân Hy.

Lạc Xuân Hy đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác đến nỗi mà tự bản thân phải bịt miệng mình lại, cố dõi theo những câu nói mà hai người kia đang nói ở bên trong.

"Tôi không ngờ anh và Mộc Ánh Tuyết lại chia tay trong khi anh vẫn còn chút gì đó vương vấn?"
Lam Tiêu khó hiểu, đưa tay lên cằm để đoán già đoán non.

"Cô ấy là người chia tay tôi trước!"Hắn bặm môi, thở hắt ra, khó nhọc nói.

"Tôi bất ngờ đấy nhé!"Lam Tiêu đưa tay lên che miệng.

"Cô ấy đã hiểu tôi thích một cô gái khác.

Cô ta thích tôi nhưng tôi không thích cô ta.

Trong một đêm nọ, cô ta uống rượu say, ôm rồi còn hôn tôi nữa.

Và cô ấy không may đã thấy cảnh đó.

Cô ấy nhất quyết chia tay với tôi.

Cô ấy nói tôi là người tồi!"
Lam Tiêu cười nhếch mép.

"Đúng là tồi thật.

Anh không biết đường đẩy cô ta ra à!? Dù sao lúc đó hai người cũng đã quen nhau lâu rồi không chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này mà cô ta chia tay?"
Hắn dường như không muốn trả lời, im lặng nhìn xuống sàn gạch.

Lát sau mới nói:"Chuyện đó cũng xảy ra lâu rồi với lại không phải có mỗi chuyện cỏn con thế mà cô ấy chia tay.

Cô ấy đã phát hiện được những việc làm không tốt của tôi trước đó.

Cô ấy không thể nào chịu được nên đã chia tay"
"Anh còn điều gì mà tôi chưa biết!?"Lam Tiêu nhướn mày hỏi lại.

"Cô cũng biết không ít về tôi nhỉ!?"Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Lam Tiêu rồi chế nhạo.

"Ừm! Cũng tính là rất nhiều.

Tôi không biết rằng trước đây anh đối xử tệ với Mộc Ánh Tuyết như thế.

Đúng là hôm nay tôi mới được tận mắt chứng kiến"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 116: Sự Thật Về Lam Tiêu


Lam Tiêu nói đểu, gương mặt dưng dưng tự đắc.
"Cô nên biết không có ai được biết về chuyện đó.

Bằng không cả cái mạng của cô cũng không giữ nổi đâu.

Tôi cũng đã điều tra ra cô rồi.

Trước đây ba cô làm ăn thua lỗ không có tiền chạy chữa cô phải nghỉ học sớm khi đang còn học dở trung học.

Không ngờ hôm nay cũng có gan nói móc tôi.

Lam Tiêu à! Cô đừng quên năm xưa cô đã làm gì nhé!?"
Tống Bảo An cười lạnh toát cả tóc gáy.

Lam Tiêu sợ hãi lùi về sau một vài bước nhưng hắn đã nhanh hơn và nắm chặt lấy cổ của ả, nhấc cổ ả lên, mắt của Lam Tiêu nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Anh dám điều tra tôi!?"Ả ta sợ sệt nhưng vẫn cố gắng nuốt nước bọt và thể hiện sự bình tĩnh vốn có.
"Sao tôi lại không được điều tra cô? Cô có quyền điều tra tôi mà!"
Hắn gằn lên từng chữ.
"Tôi ..

tôi ..."Lam Tiêu ấp úng trả lời, gương mặt hiện tại đã méo xệch đi trông vô cùng tội nghiệp.

Tóc của Lam Tiêu bị rối tung lên, mắt ả bắt đầu long lên, bắt đầu dùng sức để đẩy người của hắn ra khỏi ghế, muốn cho hắn ta mất thăng bằng sẽ bỏ cái tay đang nắm lấy cổ ả mà cảnh cáo.
"Sao nào!? Có muốn tôi liệt kê những việc mà cô đã dày công che giấu suốt bao nhiêu năm qua hay không?"
Hắn cười gian xảo.

Nụ cười của hắn khiến cho Lam Tiêu sợ chết khiếp.

"Anh có ngon thì kể cho tôi xem! Tôi xem anh đã điều tra được những gì?"
Lam Tiêu thách thức nói.

Tống Bảo An cũng không phải dạng vừa, hai mắt bắt đầu trợn lên, đe dọa.

"Được thôi.

Tôi mới biết hồi xưa cô làm gái cho một ông chú để lấy tiền chu cấp cho Lam Gia.

Lam Gia lúc đó đang ở vực phá sản.

Ba cô lúc đó thì ngu muội tin vào lời dụ dỗ của một người đàn bà nào đó nên mới khiến cho Lam Gia dần bị phá sản.

Là do ba cô ngu muội thôi.

Còn cô mới đi học trung cấp đã làm gái cho người ta.

Cô nghĩ xem! Thế có nhục không!?"
Hắn nhếch mép.

Lam Tiêu sợ hãi, lắc đầu.

"Không có"Lam Tiêu vẫn tiếp tục che giấu.

"Là thật đó.

Lúc mới đầu biết tôi cũng sốc y như cô bây giờ vậy đó.

Nhưng biết làm sao được bây giờ tôi đã biết hết rồi.

Tôi xin lỗi nếu như có làm cô buồn nhé.

Tôi không biết là cô thấy tôi biết mọi thứ thì sẽ đau đớn thế này đâu"
"Ừ! Tôi làm gái đó.

Nhưng mà con người luôn sống trong bình yên và êm ấm như anh làm sao có thể hiểu được những góc khuất tăm tối cuộc đời đẩy đưa như tôi đâu! Các người có bao giờ biết những đau đớn, tủi nhục và điều mà hàng nghìn kia khiếp sợ ấy tôi đã phải làm những việc nhục nhã đó.

Từ nhỏ tôi đã không có được hạnh phúc thì lớn lên tôi nhất định phải giành lại hạnh phúc cho mình.

Lạc Xuân Hy quá nhu nhược cô ta không thể nào giúp tôi chia rẽ Lục Trạch Nguyên và Mộc Ánh Tuyết"
Lam Tiêu uất ức, len lén nhìn hắn.

Hắn cũng dần buông lỏng tay mình.

Hắn không ngờ chỉ vì Lục Trạch Lễ mà Lam Tiêu lại hại cả Mộc Ánh Tuyết - người con gái mà hắn không thể nào quên được.

Hắn có yêu cô nhưng vì hắn sợ, sợ một ngày cô biết những chuyện mà hắn làm.

Cô sẽ không còn là cô gái luôn vui tươi như trước nữa.

Thế chẳng phải là hắn sẽ lỗ vốn sao!? Cuộc đời hắn đã không có được niềm vui khi bề ngoài mọi người vẫn hay thấy.

Hắn rất xấu xa nhưng nếu mà cho hắn lựa chọn lại lần nữa thì có lẽ hắn cũng sẽ làm vậy.

Hắn muốn sống cuộc đời tự do, độc lập, không bị ràng buộc bởi ai.

Cũng không biết từ khi nào mà lòng hắn lại chông chênh đến thế.

Hắn ngồi im như pho tượng.

Hắn đã thấy được sự bất lực của Lam Tiêu.

Cũng giống như hắn vậy.

Hắn tự cảm thấy mình là người nhục nhã.

"Có gì thì cô cứ nhắm vào tôi.

Sao lại làm hại Mộc Ánh Tuyết??"Hắn ta nổi máu điên lên, tiến tới nắm tóc của Lam Tiêu.

"Tôi muốn Lưu Khánh Ly phải chết.

Nhưng ai mà ngờ Mộc Ánh Tuyết cô ta lương thiện quá nhảy ra cứu Lưu Khánh Ly.

Tôi đâu muốn chuyện này xảy ra đâu.

Tôi chỉ muốn mọi người ai cũng có thể yên trong lòng"
Lam Tiêu nói lớn.

Nước mắt của ả rơi xuống nền gạch lạnh buốt.

Lòng người cũng đã nguội lạnh tự bao giờ.

"Tôi đã coi thường cô rồi.

Giã tâm của cô quá lớn!"Hắn lắc đầu.
"Anh có là tôi đâu mà biết!"Ả ta đấm liên tục vào ngực mình, đau đớn gào thét.

"Tôi không phải là cô nhưng tôi thấy cô đúng là hết thuốc chữa.

Lương tâm của cô đã bị chó gặm rồi.

Cô không còn là con người nữa!"
Hắn phán xét rồi định bỏ đi nhưng ả đã lên tiếng.

"Anh không muốn thấy Mộc Ánh Tuyết chết không nhắm mắt chứ!?"Ả ta điên rồ nói.

"Cô tính làm gì!?"Hắn ta đành phải quay lưng lại.

"Giờ anh phải tìm cách thuyết phục Mộc Ánh Tuyết.

Tin tôi đi anh sẽ không thiệt đâu.

Tôi sẽ chi cho anh một số tiền coi như là tiền bịt miệng vì những thứ mà anh biết về tôi.

Ba tôi không biết tôi làm cái ngành dơ bẩn đó!"
Lam Tiêu khẽ mân mê bả vai của hắn, điệu bộ rất nhẹ nhàng cũng khiến cho hắn cảm thấy ngột.

Hắn nuốt nước bọt rồi nói.

"Tôi cũng không ngờ cô cũng có lúc phải cúi đầu vì tôi đấy!"
"Chúng ta cùng có mục đích thì cứ coi như là ngồi chung thuyền rồi.

Tôi sẽ không bao giờ để anh thiệt chút nào đâu.

Tôi với anh hợp tác thì quả là rồng mọc thêm cánh!"
"Quả thật cô mưu mô hơn tôi nghĩ!"Hắn chạm nhẹ vào eo Lam Tiêu.

Lam Tiêu nhìn hắn đầy tình tứ.

"Một đêm không?"Lam Tiêu thách thức.

"Cô nghĩ tôi không dám à!?"Hắn mỉm cười gian xảo.

"Nếu như mà anh nghĩ mình đọ nổi với Tân Lạc Vĩ"
"Cô và Tân Lạc Vĩ là người yêu hay sao!?"Hắn cầm ly rượu trên tay, lắc lắc để dụ con mồi.

"Không có.

Chỉ là một người bạn đồng hành không thể thiếu!"
Lam Tiêu cũng không phải dạng vừa.

Tống Bảo An ôm nhẹ Lam Tiêu vào người mình.

Lam Tiêu mỉm cười thích thú.

"Tôi bắt đầu thích anh rồi đấy"Lam Tiêu vòng tay ra đằng sau, nhẹ nhàng ôm chặt Tống Bảo An.
Cả hai nhìn nhau không rời.

"Không ngờ anh cũng đẹp trai thật đấy.

Tôi không tin là anh không bị quyến rũ bởi sắc đẹp của phụ nữ"
Lam Tiêu bỏ lửng câu nói rồi tiếp tục cọ cọ vào người Tống Bảo An.

Hắn ta chỉ biết đứng lặng một chỗ để cho ả muốn làm gì thì làm.

"Cô ..."Hắn ta ngập ngừng.

"Bảo An tối nay là đêm tuyệt vời đối với tôi.

Anh có thể ở cùng tôi chứ!?"
Lam Tiêu ngọt ngào nói rồi mân mê cơ thể của hắn.

Hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị ả đẩy ngã xuống ghế sofa.

Lam Tiêu khẽ tiến đến, tự cởi y phục của mình ngay trước mặt hắn.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 117: Không Tìm Được Người Nào Phù Hợp


Cả hai đang mân mê nhau thì ở bên ngoài phía cửa, Lạc Xuân Hy không thể chịu đựng thêm nữa.

Phần vì những câu từ mà hai người kia phát ra, phần vì đứng lâu cũng mỏi chân.
Lạc Xuân Hy móc tay trong túi xách định lấy điện thoại ra xem mấy giờ rồi để chuồn đi nhưng mà ...!không may do lấy nhanh quá nên đã bị rơi xuống đất.
"Bộp!"Một tiếng động vang lên chói tai.

Ngay thời khắc ấy, Lạc Xuân Hy tỏ rõ sự sợ hãi.

Sợ bị phát hiện phần lại vì luống cuống.
"Ai đó?"Lam Tiêu tức giận nói lớn.

Lạc Xuân Hy ở bên ngoài nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt điện thoại bỏ vào túi, ngước lên nhìn xung quanh rồi trốn sau thùng rác.
Lam Tiêu định mở cửa ra xem đó là ai mà vô tích sự vậy thì Tống Bảo An đã nhanh tay kéo Lam Tiêu lại.
"?"Một chấm hỏi to đùng hiện trên khuôn mặt của Lam Tiêu.
"Để tôi!"Hắn lạnh lùng đứng dậy, ra mở cửa nhưng thật chất là tìm lối thoát khỏi căn phòng ngột ngạt kia.
Lam Tiêu cũng không nghi ngờ gì, an tâm để hắn ra xem đó là ai.

Không ngờ hắn mở cửa xong, kiểm tra kĩ lưỡng một lượt xem có ai đang theo dõi không rồi mới từ từ chậm rãi rời khỏi chỗ đó.
Lam Tiêu thấy hắn ra ngoài cũng lâu, lên tiếng hỏi:"Tống Bảo An! Anh đâu rồi!?"
Đáp lại Lam Tiêu chỉ là tiếng im lặng đến từ hư vô.
Ả ta biết mình bị lừa thì nắm chặt tay thành nắm đấm, chuẩn bị xuất chiêu.
"Đồ khốn!"Ả ta thầm chửi rủa một câu.
Lạc Xuân Hy trốn vội về nhà, không dám ngoái đầu lại.
______________________
-Bệnh viện-
"Mẹ! Trời cũng tối rồi.

Mẹ về nghỉ ngơi đi.

Chỗ này có con rồi ạ!"Anh lễ phép nói.
"Mẹ muốn ở đây thêm một chút nữa!"Lý Nhã Dung thở dài nói.
"Vâng"
"Con ăn gì chưa!?"Lý Nhã Dung nhìn anh cũng mệt mỏi, khẽ hỏi.
"Dạ con ăn rồi.

Con có mua bánh mì với lại ít sữa cho mẹ nè!"Anh để bánh mì và sữa vào tay của mẹ mình.
"Bình thường con bé chỉ ăn như thế này thôi à!?"
Lý Nhã Dung nhìn đống đồ ăn trên tay rồi thất vọng hỏi.
"Vâng! Sao vậy mẹ!?"Anh khó hiểu hỏi.
Bình thường anh và cô đều ăn như thế.

Có hôm anh làm việc ở công ty về muộn thì cũng không có thời gian nấu nướng gì cả, chỉ có ăn bánh mì với uống sữa.
"Dù sao đó cũng là vợ con.

Con phải biết yêu thương vợ mình chứ!"Lý Nhã Dung dạy con.
"Thì con có biết nấu ăn đâu.

Với lại cô ấy là đầu bếp chính của nhà.

Hôm nào cô ấy bận đi ăn với bạn thì con mới ăn như vậy thôi!"
Anh phân trần cặn kẽ.

Lý Nhã Dung nhìn vào căn phòng bệnh, thấy não nề.
"Được rồi lát mẹ ăn"
"Trạch Lễ về rồi hả mẹ!? Con không thấy em đâu"Anh nhìn quanh quất rồi hỏi.
"Ừ! Nó về lấy cái gì đó lát nữa quay lại"
"Lưu Khánh Ly ổn rồi hả mẹ!?"Anh nhẹ nhàng hỏi.

"Ừ! Con bé cũng lo cho Ánh Tuyết.

Mẹ đã an ủi con bé rồi.

Cũng có đề cập về chuyện của con bé với em con"
Lý Nhã Dung kể tình hình cho anh nghe.

Anh gật đầu, bằng lòng.
"Vậy tốt rồi!"
"À mà còn Phó Uyên con nghe ngóng tình hình thế nào rồi?"
Lý Nhã Dung lo lắng hỏi.

Anh an ủi bà.
"Mẹ yên tâm đi.

Cô ta bị tù năm năm lận.

Con chắc rằng cô ta không thể nhờ luật sư bào chữa cho cô ta được.

Mẹ thấy sao?"
Anh dò hỏi.

Lý Nhã Dung an tâm gật đầu.
"Vậy tốt rồi.

Không để cho cô ta cắn người lung tung như vậy được.

Cái gì cũng cần phải nhờ đến pháp luật.

Mẹ rất hài lòng"
Lý Nhã Dung vỗ nhẹ tay anh.

Anh mỉm cười nhẹ.

Gia đình mới chính là nhu cầu sống của anh.
"Mẹ không sợ ba lo à!?"Anh mỉm cười nụ một mình.
"Không có.

Ba con đã về từ sớm rồi.

Mẹ bảo ba con về coi ông thế nào.

Con đó! Phải để cho vợ mình nảy mày nở mặt"
Lý Nhã Dung gật đầu yên tâm.

Anh cũng ngồi ăn bánh mì với mẹ mình.

Bà đút cho anh ăn như hồi còn bé.
___________________
Lạc Xuân Hy về tới nhà thì tháo khẩu trang và cởi áo chống nắng ra khỏi người.

Vừa thở hổn hển vừa coi điện thoại xem có bị hỏng chỗ nào không.

Đột nhiên cảm thấy có một bàn tay lạnh ngắt chạm vào vai mình, Lạc Xuân Hy mỉm cười khó khăn, cố rặn một nụ cười méo mó.
"Ờ ..."Lạc Xuân Hy khó khăn nói.
"Em đi đâu về à!?"Tống Bảo An không vui hỏi.
"Không có!"Lạc Xuân Hy khó chịu giật tay của hắn ra khỏi người mình.
"Sao em nặng lời với anh thế"Hắn nũng nịu, ánh mắt long lanh nhìn Lạc Xuân Hy.
Lạc Xuân Hy gạt tay hắn ra khỏi người mình, thẳng thừng nói.
"Em bảo là không có!"Lạc Xuân Hy trừng mắt.
"Anh đã làm gì sai sao!?"Hắn tỏ vẻ đáng thương.
"Anh chẳng làm gì sai cả! Người sai là tôi này!"Lạc Xuân Hy bất lực đập vào ngực mình.
"..."Tống Bảo An im lặng.
"Những người ngoài kia khuyên tôi rằng không nên quen với anh.

Nhưng tôi vẫn mắt nhắm mắt mở bỏ qua hết tất thảy những lời ngoài kia bàn tán về anh!! Để rồi tôi nhận lại được thứ gì!? Là sự thương hại à!? Anh còn yêu Mộc Ánh Tuyết thì đừng bao giờ khiến tôi rung động thêm một lần nữa.

Vết thương đã rỉ máu thì có cố gắng như thế nào đi chăng nữa cũng không có thể nào làm nó lành hẳn lại, chí ít thì nó sẽ thành sẹo.

Một vết sẹo đau đớn, xấu xí"
Lạc Xuân Hy xả hết tức giận mà bấy lâu nay đã kìm nén.
"Anh ..."Tống Bảo An không biết nói thế nào cho phải.

Định tiến đến để ôm chặt Lạc Xuân Hy vào lòng nhưng cuối cùng không làm vậy.
"Anh thương hại tôi!? Coi tôi như một người thay thế? Được thôi.

Cứ cho là tôi ngu đi! Hoặc tôi không tìm được người nào phù hợp.

Tôi đã quá ngu muội khi tin tưởng anh!"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 118: Làm Chỗ Dựa Vững Chắc


Lạc Xuân Hy đau đớn nói.

Tống Bảo An cũng không biết làm thế nào đã hàn gắn mối quan hệ hiện tại, cảm xúc hỗn độn.
"Là anh không tốt.

Em cũng biết rồi đó chẳng phải em đã đồng ý sẽ cùng anh xây dựng hạnh phúc gia đình hả!? Anh không phải muốn giấu em! Chỉ là anh nghĩ chưa đến lúc nói cho em biết thôi mà!"
Tống Bảo An cầm tay của Lạc Xuân Hy, giải thích.
"Em tạm tha cho anh đó.

Coi như là hôm nay em tâm trạng không tốt!"
"Anh cảm ơn em nhiều lắm!"Vẻ hạnh phúc, nét rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của hắn.
"Ừm!"
_________________________
-Thư phòng-
"Sao ba chưa ngủ nữa!?"Lục Thuận ngồi xuống và dọn dẹp những tờ báo sang một bên.
"Ừ! Ba chưa muốn ngủ!"Lục Thành bỏ kính ra và để xuống mặt bàn.
Lục Thuận im lặng.

Lục Thành cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
"Còn con sao chưa ngủ!?"
"Con không ngủ được.

Con lo cho Tiểu Tuyết"
"Ba cũng vậy!"
Hai con người là trụ cột gia đình lần đầu tiên cảm thấy áp lực.

Lục Thuận đột nhiên hỏi.
"Chú Mộc có đến không ba!?"
"Sáng nay có gặp mặt ba và chúc mừng bằng mấy ly rượu và chơi vài ván cờ"Lục Thành nói giọng trầm trầm, khó nhọc.
"Vậy là tốt rồi.

Không hổ là chú Mộc chuyện gì cũng suy nghĩ thấu đáo"
"Mộc Chí Kiên là một người có tâm đấy.

Không phải tự dưng mà cả hai nhà chúng ta làm hòa đâu"Lục Thành rạch ròi.
"Vâng con cũng nghĩ vậy"
"Thôi muộn rồi con ngủ đi"Lục Thành dặn dò.

"Ba cũng ngủ sớm đi!"Lục Thuận thở dài rồi đi ngủ.
Lục Thành trải chăn ra rồi đi ngủ.

Lục Thuận định gọi cho Lý Nhã Dung nhưng rồi lại thôi.
______________________
"Con!"Mộc Chí Kiên ôn tồn nói.
"Ba!?"Kim Châu Sa nhìn sang bên cạnh thấy Mộc Chí Kiên đã ngồi uống trà.
"Ba uống trà ban đêm sẽ khó ngủ đó"Kim Châu Sa dặn dò.
"Ba trước giờ vẫn khó ngủ mà con.

Tiểu Tuyết ổn chưa!? Ba thấy không an tâm"
Mộc Chí Kiên không nén được cảm xúc, giọt nước mắt rơi lã chã.
"Tiểu Tuyết ổn rồi ba.

Ba yên tâm đi Tiểu Ái chăm sóc cho em tốt lắm"
"Vậy thì ba cũng mừng rồi.

Tiểu Tuyết trước giờ chịu thiệt nhiều hơn chị nó.

Tiểu Ái không phải lo nghĩ như Tiểu Tuyết.

Là một người đã sống ngót nửa cuộc đời ba không thể khiến cho mọi người trong gia đình mình bớt lo lắng được"
Vừa nói, Mộc Chí Kiên vừa lau nước mắt.
"Ba đừng khóc mà!"
"Ba không có khóc.

Tự nhiên nước mắt cứ rơi ..."
Thấy ba khóc, Kim Châu Sa cũng khóc.

Mộc Chí Kiên ôm Kim Châu Sa vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
"Mọi chuyện rồi sẽ qua.

Những con người có dã tâm độc ác nhất định sẽ không thể nào tồn tại lâu được.

Sớm muộn gì cũng bị lộ và trả nghiệp báo.

Tiểu Tuyết nhà mình là người ba lo nhất.

Tiểu Ái có thể tự lo cho bản thân mình còn Tiểu Tuyết thì không"
"Con sẽ làm chỗ dựa cho hai đứa"Kim Châu Sa mạnh mẽ nói.
"Thế mới đúng chứ.

Ba tin tưởng ở con"Mộc Chí Kiên yên tâm nói.

____________________
Đêm xuống.

Lòng người lại lạnh lẽo đi vài phần.

Lam Tiêu rót rượu rồi đứng ngắm cảnh dòng người vẫn tấp nập ở bên ngoài.

Tiếng xe vẫn chạy cót két, tiếng lá cây và gió xào xạc cả tiếng động huyên náo.
Con người với nỗi buồn hòa lẫn vào nhau.

Lam Tiêu ngồi dựa vào thành cửa sổ, đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn dòng người tấp nập kia.

Mãi cho đến lúc đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, gió bên ngoài vẫn rít lên từng cơn, thổi thốc vào lạnh lẽo.
Lam Tiêu vẫn ngồi co chân lên, vùi đầu vào đầu gối mặc cho những dòng suy nghĩ trôi đi theo dòng người đua nhau nối tiếp đi mãi, đi mãi.
_____________________
-Sáng hôm sau-
"Cả đêm qua mẹ ở đây à!?"Anh ngạc nhiên hỏi.

Vừa mới mở cửa đã thấy Lý Nhã Dung nằm ngủ trên ghế sofa trước cửa phòng bệnh của cô.
Phòng của Lưu Khánh Ly nằm là kế bên phòng của cô.

Anh khó hiểu nhìn phòng của Lưu Khánh Ly khi thấy bà cứ nhìn chằm chằm vào đó.

"Ừm.

Qua mẹ không về!"Lý Nhã Dung đáp rồi gấp gọn mảnh chăn nhỏ, bỏ vào túi mang đi từ hôm qua.
"Mẹ ngồi nghỉ đi.

Con đi lấy nước nóng rồi pha mì cho mẹ ăn!"
Anh đứng lên đi vào trong phòng đồ dùng, vào chỗ phích để lấy nước nóng.
"Ăn mì à!?"Lý Nhã Dung mệt mỏi nhìn anh, anh đang làm động tác chế nước sôi vào mì, đậy một cái vung nhỏ lên và chờ cho mì nở ra.
"Vâng.

Mẹ vẫn còn mệt ạ!?"Anh lo lắng nhìn bà Lục.
"Ừ.

Ngủ ở đây hơi khó ngủ nên giấc ngủ có chập chờn chút.

Con đừng lo"Lý Nhã Dung thở dài não nề, ngồi đợi chờ mì nóng và nở ra.
"Sao mẹ không về nhà ngủ cho lại sức.

Ở đây có con lo được rồi.

Mẹ yên tâm nhé!"Anh gật đầu cho Lý Nhã Dung yên tâm.
"Mẹ về cũng không an tâm.

Ở đây còn có thể nhìn con bé"
"Lát nữa con đi làm rồi.

Mẹ mệt thì gọi chị Khả Ái đến thay ca nhé!"Anh đưa sữa cho Lý Nhã Dung rồi mới an tâm rời đi.

"Ừ mẹ biết rồi con khỏi phải lo cho mẹ!"Lý Nhã Dung vẫy tay chào tạm biệt anh.

Anh rời khỏi hành lang bệnh viện.

Lý Nhã Dung nhìn theo chỉ biết thở dài.

Lưu Khánh Ly mở mắt, khó nhọc tự ngồi dậy.

Lý Nhã Dung vội chạy vào:"Con cần gì à!? Con cứ nằm cho khỏe.

Để bác lấy cho"
Lý Nhã Dung rót nước rồi đưa đến tay của Lưu Khánh Ly.

Lưu Khánh Ly gật đầu, cảm ơn:"Con cảm ơn bác.

Ánh Tuyết tỉnh chưa hả bác!?"
"Chưa nữa con.

Con nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãn đi làm.

Bác ở đây chăm lo cho Ánh Tuyết tốt lắm con khỏi lo"Lý Nhã Dung chắc nịch nói.

Lưu Khánh Ly mệt mỏi, uống ít nước cho đỡ khô cổ họng.

Trong lòng cũng buồn không ít.

"Bác không cần phải luân phiên chăm con rồi chăm cậu ấy.

Con tự lo cho mình được mà"
Lưu Khánh Ly nắm tay của Lý Nhã Dung cho bà đỡ lo.

"Vậy con ngồi đây.

Bác qua thay nước và dọn dẹp phòng của Tiểu Tuyết.

Lát nữa bác quay lại"
Lý Nhã Dung nhìn Lưu Khánh Ly qua cửa kính rồi vào phòng bệnh của Mộc Ánh Tuyết.

*Tội nghiệp bác ấy quá!*Lưu Khánh Ly uống nước rồi lại nhìn xung quanh xem có gì để coi không thì thấy có tập sách để gọn trên tủ nhỏ đựng trái cây và giỏ hoa.

Lưu Khánh Ly với lấy cuốn sách, khẽ lật từng trang sách để đọc.

"Em đang đọc sách à!?"Lục Trạch Lễ xuất hiện khiến Lưu Khánh Ly giật cả mình, suýt nữa thì rơi luôn cuốn sách đang cầm.

"Anh làm em hết hồn!"Lưu Khánh Ly tự trấn an bản thân.

"Em tỉnh lại là anh vui rồi"Lục Trạch Lễ mỉm cười nhẹ.

"Anh không bận gì à!?"Lưu Khánh Ly mím môi hỏi.

"Lát nữa anh đến công ty nhận việc.

Giờ muốn nhìn thấy em đã.

Thấy em thì anh mới có động lực để làm việc chứ"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 119: Không Được Bứt Dây Động Rừng


"Tôi có phải động lực của anh đâu!?"Lưu Khánh Ly giận dỗi nói.

Lục Trạch Lễ phì cười vì điệu bộ đáng yêu của crush mình.
"Tuy là em chỉ là crush của anh nhưng trong lòng anh sớm đã coi em như là người yêu rồi.

Anh chỉ mong con đường phía trước của chúng ta không có bị ai ngán đường hết.

Chúng ta sẽ thuận lợi đi qua đó và kết hôn hihi"
Lục Trạch Lễ cười khúc khích.

Lưu Khánh Ly cũng không nhịn cười được.
"Có ai nói muốn lấy anh đâu mà anh nhận nhanh thế!?"Lưu Khánh Ly phải cố nhịn cười để hỏi.
"Có em mà!"Lục Trạch Lễ chân thành quỳ xuống, lấy trong túi ra một chiếc nhẫn.
"Em!?"Lưu Khánh Ly hoang mang.
"Anh sẽ luôn bên cạnh em"
Vì quá đột ngột nên ...!Lưu Khánh Ly chưa thể quyết định ngay được.
Vào thời khắc ấy, Lưu Khánh Ly cảm thấy sự an toàn đến từ phía Lục Trạch Lễ.
"Dạ"Lưu Khánh Ly nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến, ngọt ngào.
Lục Trạch Lễ vui đến mức không thể giấu nổi cảm xúc.
Cậu đeo nhẫn vào cho Lưu Khánh Ly.

Cậu hạnh phúc nhìn người con gái trước mặt mình.
"Thôi anh đi làm đi.

Em một mình cũng được!"
"Anh muốn ở đây thêm một chút nữa.

Đi làm muộn chút cũng được hì"Cậu ngồi xuống ghế, cạnh người yêu.

Hạnh phúc con người chỉ cần vậy thôi không cần nhiều.
Hai người hướng về nhau, luôn dành thời gian cho nhau và nắm tay nhau vượt qua mọi bão giông.
"Trễ rồi.

Anh không sợ người ta dị nghị à!?"Lưu Khánh Ly không vui.
"Thế anh đi nhé.

Lát nữa em cần gì thì gọi mẹ anh nhé.

Moa"
Lục Trạch Lễ hôn gió tới chỗ Lưu Khánh Ly.
"Anh đi cẩn thận!"
Lục Trạch Lễ mỉm cười.
______________________
-Lục Thị -
Cốc ...!cốc ...!cốc ....
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắt quãng động tác của anh.

Anh dừng tay lại, trên tay vẫn còn cầm cây viết.
Lục Trạch Nguyên thở dài, nói lớn.
"Vào đi"
Cánh cửa mở ra và Lạc Xuân Hy bước vào.

Thấy người bước vào là người không nên tới, anh chỉ hừ lạnh.
Lạc Xuân Hy bước tới và ngồi ghế đối diện với anh, hai tay để xuống đùi rồi thuật lại câu nói như đã thoại từ trước.
"Em tới đây có chuyện quan trọng muốn nói với anh.

Chuyện có liên quan đến Mộc Ánh Tuyết.

Cô ấy đang gặp nguy hiểm"
Lạc Xuân Hy sợ hãi nên không dám nhìn thẳng vào mắt của Lục Trạch Nguyên.

Điều này làm cho anh nghĩ là Lạc Xuân Hy đang giả tạo, cố tình bày mưu để dụ anh vào tròng, để cổ được mục đích.

"Sao!? Sao cô không dám nhìn thẳng mắt tôi!?"Anh lạnh lùng hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Lạc Xuân Hy như muốn ăn tươi nuốt sống con người đó.
"Không phải em không có.

Anh phải tin em chứ! Mộc Ánh Tuyết đang thật sự gặp nguy hiểm"Lạc Xuân Hy khẩn thiết nói, hai tay đã bấu chặt vào nhau, khó khăn nói lên lời.

Hai người tuy đã không còn là của nhau nhưng mà hiện giờ sự an nguy của Mộc Ánh Tuyết vẫn là quan trọng hơn những thứ bề ngoài kia.
"Tôi không có ngu mà tin lời cô nói!"Anh nói lớn, ánh mắt đã hằn lên những tia máu.
"Xin anh hãy tin em"Giọng của cổ ngày càng nhỏ dần, giọng nói run run như muốn khóc.
"Được thôi.

Tôi tin cô.

Bây giờ và cả sau này cô đừng tìm đến tôi được không? Tôi không muốn cô xuất hiện trong cuộc sống của tôi!"
Lời nói của anh rất nhẹ nhàng nhưng đối với Lạc Xuân Hy thì như hàng ngàn vết dao đang ghim sâu trong tim.

Đau.

Đau lắm chứ.

Lạc Xuân Hy lau nước mắt, chầm chầm đứng lên.
"Xin anh hãy tin em.

Em không có lừa anh"
Trước khi rời đi, cổ ngoái lại nhìn Lục Trạch Nguyên một lần cuối rồi để máy ghi âm trên bàn làm việc của anh.
Lạc Xuân Hy rời đi khỏi, trong lòng anh cũng tò mò muốn biết bên trong máy ghi âm ghi lại được những thứ gì.
Anh cũng đã bị dao động nhưng rất nhanh lại không hề muốn xem.

Dặn lòng mãi, cuối cùng đã có thể trấn an được bản thân, giữ ổn định tâm trạng, bắt đầu mở máy ghi âm ra xem.
Tất cả những gì trong máy ghi âm là những câu nói của Lam Tiêu và Tống Bảo An ngày hôm qua.

Hai tay Lục Trạch Nguyên nắm chặt lại thành nắm đấm, gương mặt trở lên biến sắc, mắt của anh mở to và chứa đầy sự tức giận.
Lạc Xuân Hy đã ghi âm vào tối hôm qua.

Lúc móc điện thoại ra xem mấy giờ thì điện thoại không may rơi xuống đất.
Lục Trạch Nguyên cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể.

Không muốn ai biết chuyện này ngoại trừ anh và Lạc Xuân Hy.
*Không được bứt dây động rừng.

Con người của Tống Bảo An đúng là không thể lường trước được*
Lục Trạch Nguyên cắn môi, suy nghĩ rồi vạch ra kế hoạch đối phó.

Suy nghĩ chăm chú đến mức Lục Trạch Lễ vào thì anh cũng không biết.
"Anh đang làm gì đấy!?"Lục Trạch Lễ để mấy tài liệu xuống bàn anh, tiện hỏi.
"À ...!anh chỉ đang suy nghĩ chuyện linh tinh thôi.

Em không cần phải bận tâm"
Anh lẩn tránh vấn đề.

Lục Trạch Lễ nhíu mày.
"Có phải không đấy!?"
"Thật.

Em vào phòng anh làm gì!? Hôm nay nhận việc thế nào rồi!?"Anh nhìn Lục Trạch Lễ rồi hỏi.
"Em thì vẫn chưa quen việc.

Nhưng anh yên tâm đi em sẽ đi bằng chính năng lực của mình"Lục Trạch Lễ thẳng thắn, quyết tâm.
"Tốt.

Đúng là em trai của anh"Anh gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng.
"Trên bàn làm việc của anh có cả máy ghi âm à!? Em thấy không đúng cho lắm"Lục Trạch Lễ nhìn xung quanh rồi ánh mắt dừng lại ở máy ghi âm vẫn còn ở trên mặt bàn làm việc nguyên chỗ cũ.

Lục Trạch Lễ tò mò hỏi.

Anh nhìn theo ánh mắt của cậu, khẽ đáp.

"Vừa nãy Lạc Xuân Hy có đến và đưa cho anh cái đó"
"Máy ghi âm? Nhưng nó để làm gì!? Chị Lạc Xuân Hy tự dưng hôm nay lại gặp anh?"Lục Trạch Lễ thắc mắc hỏi.

Cũng không biết tự khi nào lòng người lại nguội lạnh đến thế.

"À chỉ là lời cảnh báo từ Lạc Xuân Hy thôi"Anh nhàn nhã trả lời.

"Cho em xem với!"Ánh mắt của cậu sáng lên, mong chờ.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 120: Mày phải chết


Lục Trạch Nguyên lưỡng lự, suy nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng cũng đồng ý.

"Để anh mở cho em nghe"Anh đứng dậy tiến đến chỗ bàn làm việc của mình, lấy máy ghi âm rồi bước lại chỗ ngồi.

Lục Trạch Lễ háo hức xem bên trong là chuyện gì.

"Em tò mò quá à!!"Lục Trạch Lễ thể hiện rõ sự tò mò vốn có.

"Lạc Xuân Hy nói chuyện này có liên quan đến Tiểu Tuyết!"Anh đột nhiên nói làm cho khuôn mặt của Lục Trạch Lễ biến sắc.

"Chị dâu? Tại sao lại vậy!?"Lục Trạch Lễ khó hiểu hỏi.

"Anh cũng chưa nghe nữa"

"Giờ chúng ta nghe thì có kịp không!?"Lục Trạch Lễ sốt sắng nhìn anh. Gương mặt anh nãy giờ vẫn lạnh tanh, hình như chẳng có chút cảm xúc nào.

"Chị dâu em vẫn ổn. Lạc Xuân Hy chỉ báo trước cho chúng ta đối phó thôi!"Anh lạnh nhạt đáp, hướng ánh mắt vô hồn về phía máy ghi âm, bấm nút nghe.

Máy ghi âm ghi lại những câu nói mà Tống Bảo An và Lam Tiêu đã nói trước đó.

"Vậy là không ổn rồi!"Lục Trạch Lễ quả quyết nói.

"Em tính làm gì hả!?"Lục Trạch Nguyên lo lắng khi tính cách của Lục Trạch Lễ bộc trực, không suy xét trước khi làm bất cứ chuyện gì.

"Thì em đi tìm Tống Bảo An cảnh cáo!"Lục Trạch Lễ không ngần ngại nói.

"Không được đâu. Ngộ nhỡ hắn có âm mưu gì khác. Chúng ta khoan hãy hành động cứ bình thường xem động tĩnh đã. Giờ có tìm đến Tống Bảo An thì cũng không giúp ích được gì đâu"

Anh nhẹ nhàng lý giải. Lục Trạch Lễ cảm thấy cũng đúng nên không truy xét gì nữa.

"Nãy em cũng gặp chị Xuân Hy ở bên ngoài không ngờ chị ấy lại để ý đến chị dâu như thế!"Lục Trạch Lễ đưa tay lên cằm, ra bộ đang đăm chiêu lắm.

"Chúng ta không thể đặt niềm tin vào những người mà lần đầu họ thể hiện khác thường. Giống như Tống Bảo An ấy..."

"Em hiểu rồi!"Lục Trạch Lễ gật đầu.

"Em về chỗ làm việc tiếp đi. Anh phải làm việc rồi"Anh nói rồi về chỗ làm việc, lấy bút trong ống và mở tài liệu.

Lục Trạch Lễ nhìn anh lần nữa rồi mới yên tâm đi làm việc.

______________________

- Tua đến trưa-

"Trạch Lễ đi ăn trưa không!?"Trợ lí Phạm mỉm cười nói.

"Dạ lát nữa em ăn sau"Cậu từ chối.

"Ăn trưa đi. Không ăn trưa sẽ bị đau dạ dày đó"Trợ lí Phạm để khay cơm trên bàn của cậu.

"Em cảm ơn anh Phạm nhiều"Trạch Lễ cười gượng rồi bắt đầu ăn. Trợ lí Phạm đi làm việc của mình.

Giờ trưa đã đến nên rất nhiều người đã đi ăn trưa, Lục Trạch Nguyên bước xuống, thoáng thấu bóng lưng của Lục Trạch Lễ đang ngồi ăn cơm một mình, đoạn nói:"Sao lại vừa ăn vừa làm thế!?"

"Anh! Em quen rồi. Báo cáo của em sắp xong rồi. Em tranh thủ làm nốt!"

Cậu vừa ăn vừa cười hì hì, trên mép còn dính cơm trên đó.

"Ăn uống không có gọn gàng gì hết"Anh nhặt hạt cơm trên mép của cậu, lắc đầu.

"Hì"Cậu nở nụ cười tươi nhìn a-h.

"Em có người yêu rồi đấy. Bản thân mình cũng nên chăm lo một chút. Em thay đổi phong cách đi, giản dị hơn một chút, tài năng bộc phát hơn trước như thế không sợ Khánh Ly bỏ rơi em"

Anh vuốt nhẹ tóc của cậu, dặn dò thôi ba câu rồi chỉnh lại cổ áo cho cậu.

"Dạ"

________________________

- Bệnh viện-

Lưu Khánh Ly tự động rời khỏi giường bệnh, mở cửa phòng bệnh của cô, nhìn xung quanh xem có ai không thì mới dám bước vào.

*May quá không có ai hết*Lưu Khánh Ly thở dài.

*Ủa thế không có y tá theo dõi Ánh Tuyết sao!? Không có sao hết. Mình phải chăm cậu ấy mới được. Cậu ấy giúp mình không ít!*

Lưu Khánh Ly ngồi xuống rồi nắm nhẹ tay cô.

Lưu Khánh Ly khẽ vuốt nhẹ mu bang tay cô rồi nhẹ nhàng đưa lên áp sát má mình.

Lưu Khánh Ly rơi nước mắt.

"Ánh Tuyết cậu phải mau tỉnh đó. Mình không muốn thấy cậu như này đâu. Đáng lẽ người nằm ở đây phải là mình mới đúng chứ! Sao cậu lại cứu mình? Chẳng phải bọn họ muốn mình biến mất sao!?"

"Cạch"

Tiếng mở cửa vang lên. Một bóng người bước vào, ánh mắt căm phẫn nhìn cô đang nằm ngủ yên trên giường bệnh.

Lưu Khánh Ly đã vội trốn vào nhà vệ sinh của phòng bệnh nên người đó không thể thấy được.

Một bóng người bước vào. Người con trai đó nở một nụ cười quái dị, liên tục giơ con dao sắc lẻm lên, cố ý muốn giết người để diệt khẩu.

Lưu Khánh Ly phải bịt miệng mình lại để không phát ra tiếng động, nhìn qua cửa kính thấy cảnh tượng khủng khiếp.

Nếu mà Lưu Khánh Ly xông ra thì chẳng phải là có hai mạng người sao?

*Phải quay video lại để có bằng chứng!?*

Lưu Khánh Ly rút điện thoại trong túi rồi bâm quay video, gương mặt sợ sệt.

Người con trai đó đeo khẩu trang kín mặt, chỉ thấy mỗi hai con mắt nhìn cô căm thù.

"Mày phải chết! Mày đừng có trách tao!"

Nói rồi con dao đâm xuống người cô.

______________________

- Câu hỏi-

Ai là người đã xông vào phòng bệnh của cô để diệt khẩu?

A. Đại Mõm(A Mạnh)

B. Tống Bảo An

C. K có ai cả(không phải đáp án A và B)

D. Người khác(cmt)
 
Back
Top Bottom