Ngôn Tình Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 40: 40: Cô Ấy Cô Ấy Là Vợ Tôi !!


" Tại sao cậu lại có bản vẽ này ? " Khả Ái thắc mắc hỏi.

Nếu đây thật sự là bản vẽ của Ánh Tuyết thì sao nó lại ở đây cơ chứ ? Với lại trước đây , cô không hề có ý định sẽ chia sẻ cho ai đó biết về những bản vẽ của mình , lúc nào cũng trốn đi một nơi nào đó mà cô cảm thấy an toàn rồi mới vẽ.
Cô phải có cảm xúc cũng như nguồn cảm hứng mới có thể vẽ lên những ý tưởng của cô.

Lúc trước , cô từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ có thể ngờ được rằng bản vẽ của mình lại mất đi một cách dễ dàng đến thế.
Mặc dù là bản vẽ của cô nhưng anh vẫn cương quyết không nói ra , một phần vì sợ mọi người hiểu lầm ý của anh , phần còn lại vì muốn giấu mọi người về sự thật của bức tranh này.

Nhưng đó lại là sự khơi nguồn cảm xúc sau này của anh !
Bảo An lại lên tiếng , giọng nói chắc nịch:" Đây đúng là bản vẽ của Ánh Tuyết tôi không thể nhìn nhầm được đâu cho dù cô ấy có thay đổi kiểu vẽ nhưng với nét vẽ đặc trưng ấy chắc hẳn ai cũng sẽ nhận ra mà thôi "
Có vẻ như Bảo An không hề nghi ngờ gì về quyết định đó của mình vì trước đây ngày nào Bảo An cũng xem cô vẽ sao có thể nói quên là quên dễ dàng được chứ.

Ai làm việc gì đó cũng đều có nét đặc trưng riêng biệt chỉ cần căn cứ vào đó là có thể biết được có phải của người đó hay không ?
Anh Trịnh và thư kí của anh đều im lặng bởi lẽ hai người này không biết nên nói gì về tình hình lúc này
" Cậu nói thật đi " Khả Ái biết nãy giờ anh che dấu , cố gắng để anh nói ra.

Khả Ái biết nét vẽ của cô nên nhìn cũng có thể đoán ra.

Chỉ sợ lòng dạ ai kia hẹp hòi quá mà thôi.
Anh vẫn chưa chịu nói.

Cắn răng thật chặt , suy nghĩ một chút , hai bàn tay anh nắm chặt vào nhau tạo thành nắm đấm nó thể hiện sự chịu đựng của anh.

Cuối cùng anh cũng nói ra với giọng hết sức mệt mỏi:" Là Ánh Tuyết "
Bảo An lên tiếng:" Tôi biết ngay mà.

Nhưng cô ấy là Mộc Tổng anh có mối quan hệ gì với cô ấy ? "
Nói ra , Bảo An thấy mình thật sự đã đánh mất cơ hội rồi.

Tại sao lúc trước , Bảo An lại có thể đánh mất một cơ hội quý giá đến thế cơ chứ rồi bây giờ lại cảm thấy hối hận.

Đúng là chẳng thể nói trước được điều gì !!
Nói đến đây , bầu không khí chợt im lặng đến đáng sợ.

Đột nhiên anh nói:" Cô ấy là ...!là vợ tôi " Anh khó nhọc để nói ra.

Liệu đây có phải là điều anh mong muốn ? Hay anh bị ép buộc phải nói ra ? Lương tâm anh có bị dằn xé ??

" Cái gì ? " Bảo An như không thể tin vào tai mình nghe thấy.

Cô ấy lại là vợ của Lục Tổng ư ? Chuyện này có đáng tin không ? Câu trả lời là rất đáng tin chứ vì đó là sự thật mà.
Đã là sự thật sao có thể chối cãi được.
" Đúng " Anh gật đầu chắc nịch
" Vừa nhìn là tôi đã biết đó là bức ảnh của em gái tôi rồi giờ cậu nói thế tôi càng căm ghét cậu thôi ! " Khả Ái lên tiếng khi cơn giận của mình đã bốc lên cao.
Anh chỉ biết im lặng mà thôi.

Nên nói gì bây giờ nhỉ ? Haizzz chỉ biết nội tâm trong anh đang cào xé rất lâu rồi.
" Tôi ...!xin lỗi " Anh nói rồi quay trở lại về cửa chính , anh Trịnh và thư kí cũng trở lại đi về cùng anh.

Ra chỗ đó , anh Trịnh hỏi:" Vừa nãy là sao ? Tôi nghe không hiểu gì ? " Vẻ mặt không hiểu hiện rõ trên gương mặt của anh.

Có vẻ như anh đã làm cho ai đó tức giận rồi.

Có đúng như vậy không??
Anh khó nhọc giải thích:" Chuyện này chắc nói ra anh cũng không hiểu đâu chi bằng anh tự hiểu vậy nhé "
" Ừ " Anh Trịnh không đáp lại.

Thư kí tay cầm bản vẽ của cô , tay còn lại đung đưa theo nhịp chân bước.

Vào xe , xe lăn bánh.

Trên chặng đường , chả ai nói với ai câu nào.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 41: 41: Con Muốn Li Hôn !!


Về công ty , xe dừng lại.

Anh xuống xe trước , đoạn nói:" Lên phòng đi em cần nói chuyện " Anh Trịnh nghe vẫn chưa lọt tai nhưng cũng gật đầu một cái.

Anh lên trước , thư kí xuống xe rồi đi sau anh.
Anh Trịnh xuống xe , bước thong dong vào công ty.

Bước lên phòng anh , anh Trịnh giơ tay lên định gõ vào cánh cửa phòng anh nhưng vừa giơ lên thì đột nhiên tay anh Trịnh khựng lại đôi chút.

Các ngón tay từ từ cụp xuống và tạo thành nắm đấm.

Gõ mạnh lên cửa.
Tiếng phát ra " cạch cạch " làm vang dội những nơi xung quanh ấy.

Anh đang đau đầu nên nghe tiếng đấy , tâm trí anh lại càng rối hơn nữa.
Anh nói vọng ra:" Mời vào "
Anh Trịnh vặn chốt , đi vào.

Bước đến chỗ ngồi , anh Trịnh ngồi xuống trước mặt anh.

Chưa nói gì vội , anh Trịnh nhìn anh rồi mới hỏi:" Kêu anh có việc gì ? " Không hỏi về chuyện của công ty Vinh Hoa mà hỏi lại anh
Anh không biết nên nói sao cho người ta hiểu cảm giác hiện tại của anh nữa.

Thật muốn điên đầu mà.
Nhìn thấy thái độ của anh , anh Trịnh càng thêm phần nghi ngờ hơn nữa.

Rốt cuộc thì có chuyện gì mà khiến cho Lục Tổng của chúng ta rối trí như thế cơ chứ ??? Còn là một dấu hỏi lớn được đặt ra.
" Sao thế ? Nói đi " Anh Trịnh gặn hỏi
Cuối cùng , anh cũng lên tiếng:" Một vài chuyện cá nhân thôi " Anh không nói ra vấn đề kia tốt nhất cứ giữ trong lòng.
" Vậy hả ?? " Anh Trịnh cười
Anh kể vắn tắt về cái chuyện anh lấy cắp bản vẽ của cô thế nào.

Kể xong , anh Trịnh đã tưởng tượng ra cảnh đó , anh Trịnh lên tiếng:" Anh hiểu rồi.

Em mau nói rõ việc em lấy cắp bản vẽ đó đi "
Anh không nói gì nữa , ngồi ngẫm nghĩ
" Em cứ suy nghĩ đi.

Ánh Tuyết là Mộc Tổng , sắp tới còn hợp tác với công ty chúng ta mà nếu em không có xin lỗi gì thì anh cũng chắc em sẽ hợp tác được đó " Nói xong , anh Trịnh bỏ đi về phòng.
Mười giờ , anh vẫn chưa nghĩ sẽ xin lỗi cô nhưng sao trong lòng anh lại đau đến thế cơ chứ ??
Tại Mộc gia >
Cô chán quá nên rời khỏi giường.

Đi chân trần ra khỏi phòng.

Cô mặc bộ đồ ngủ màu trắng đi xuống phòng mẹ để nói chuyện.

Cô tìm mẹ xung quanh nhưng không thấy.

Cô hỏi dì Lâm:" Dì ơi , dì có thấy mẹ con ở đâu không ạ ?? "
Nét mặt cô rất dễ thương , mắt chớp chớp nhìn dì Lâm
Dì Lâm cười hiền:" Mẹ con trong phòng đó con mau vào xem đi "
" Dạ " Cô cười rồi định đi đến phòng mẹ cô thì dì Lâm lên tiếng:" Có chuyện gì sao con ? "
" Dạ không có " Nói rồi , cô đi nhanh chóng đến phòng mẹ cô.

Đứng trước phòng mẹ cô , cô hơi do dự nhưng rồi cũng đấu tranh tư tưởng và quyết định bàn bạc chuyện này với mẹ cô
Cô giơ tay lên gõ cửa.
" Cạch cạch "
Mẹ cô ngồi trên giường soạn lại một số thứ , nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài , không biết ai đang gõ cửa , hiếu kì hỏi:" Ai đó ? "
Mẹ cô nghĩ dì Lâm đến hỏi chuyện gì đó nên không để ý cho lắm
Cô mở chốt , đi vào.

Cô thấy mẹ cô đang dọn đồ , nhẹ nhàng đi tới.

Thở dài một cái , cô ngồi xuống cạnh mẹ mình.
Mẹ cô thấy cô , liền buông công việc đang dang dở , chỉnh sửa lại tâm trạng , hỏi:" Sao con lại vào đây ? " Thể hiện sự ngạc nhiên chắc là phải có chuyện gì đó cô mới vào đây đột ngột đến như vậy
" Mẹ !! Con có chuyện muốn nói !! " Cô lên tiếng , cô đã suy nghĩ rất nhiều khi quyết định nói ra rồi.

Có lẽ đây là vấn đề cô suy nghĩ nhiều nhất
Mẹ cô từ ngạc nhiên chuyển sang linh tính , đoạn nói:" Sao thế ? Có chuyện gì thì mau nói luôn đi không cần phải ấm a ấp úng làm gì đâu "
Mẹ cô nắm lấy tay cô, giọng nói ân cần.

Cô dùng hết sức của mình để nói ra những suy nghĩ của mình:" Con muốn li hôn !! "
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 42: 42: Không Yêu Sao Có Thể Tùy Tiện Kết Hôn Như Thế Chứ


Mẹ cô không hiểu ý cô , liền hỏi lại lần nữa:" Con đã suy nghĩ kĩ chưa ? "
Kết hôn là chuyện cả đời sao có thể nói kết hôn là liền kết hôn ly hôn thì lập tức phải ly hôn? Từ khi nào mà hôn nhân lại trở thành trò đùa như thế.

Nhưng từ đầu cô và anh không hề có tình cảm với nhau.

Cứ tưởng sau khi kết hôn anh và cô sẽ êm ấm ai có thể ngờ được nếu đã không có tình cảm thì mọi thứ đều chỉ là hư vô.
Cô thở dài , lấy hết can đảm để nói:" Con đã suy nghĩ rất kĩ rồi mới nói cho mẹ nghe.

Sự thật là con đã không muốn ngay từ đầu rồi mà tại mẹ không nghe lời con đó.

Mẹ , mẹ nói với ông nội giùm con đi ! " Cô năn nỉ ông nội mình không được đành phải sang ăn nỉ mẹ cô.
Không được chắc cô sẽ tự giải quyết một mình quá thôi!! Tự tử hay là tự tra tấn tinh thần mình ? Cô chưa biết thế nào nữa nhưng tận sâu trong lòng cô , cái cảm giác đó như tra tấn cô vậy.
Mẹ cô dường như cũng đăm chiêu suy nghĩ thứ gì đó rồi cũng lên tiếng đáp lại:" Chuyện này là hạnh phúc của con sao mẹ có thể quyết định thay con được con biết không ? Có nhiều người còn không thể có hạnh phúc của riêng mình con có phải biết tự nắm bắt đi chứ cần mẹ nói à ?? " Mẹ cô nói từ nhẹ nhàng sang giận dữ.

Cô quá rõ con người mẹ cô rồi
" Mẹ à ! Con đã nói là không yêu sao có thể tùy tiện kết hôn như vậy chứ ?? Con cũng cần có thời gian mà sao lại cứ phải dồn dập như thế ?? " Cô không hiểu , không thể hiểu chút nào.
Sao cô lại không được tự lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình trong khi đó ai cũng có thể chuyện này liệu có đơn giản thế hay không ?? Hay còn uẩn khúc gì khác !?
Mẹ cô thậm chí còn không nghe lời cô biện chứng , đưa mắt trợn lên nhìn cô:" Con cãi mẹ à ?? Thử đi rồi xem ai thắng ? "

" Mẹ có đồng ý không cứ nói ra đi " Cô hết kiên nhẫn , lên tiếng
Mẹ cô nói:" Thế ông nội con có đồng ý không ? "
Lại là ông nội ? Sao lúc nào cô bàn chuyện mẹ cô cũng nhắc đến ông nội cô hết vậy ? Thật khó hiểu
Cô không nói gì thay vào đó là lắc đầu.
Mẹ cô nói:" Nếu ông không đồng ý rồi thì mẹ cũng không đồng ý đâu " Nói rồi , mẹ cô đuổi cô ra khỏi phòng.

Cô bực dọc , đi xung quanh nhà chơi vòng vòng
Làm gì có chuyện vô lí đến thế chứ ?? Nếu ông nội cô không đồng ý chả lẽ mẹ cô cũng không đồng ý luôn sao ? Chuyện này có phải rất không công bằng với cô không ?
Giờ này , Khả Ái về.

Định đi tìm cô nói chuyện mà đã thấy cô ở ngoài.

Để túi xách lên mặt bàn , khẽ ngồi xuống.
Khả Ái mở lời trước:" Sao đi xung quanh thế ? Nhớ chỗ đó sao ? " Khả Ái vuốt tóc rồi nói.

Giọng điệu có phần hờ hững , không quan tâm gì mấy nhưng trong lời nói lại rất quan tâm dù là chi tiết nhỏ.

Nói rồi , chỉ vào chỗ đó.

Lúc cô còn ở nhà và nhất là lúc cô mới tập vẽ thường trốn ra đó ngồi vẽ.

Ai nói cô cũng nhất quyết không chịu vào.

Ông nội , mẹ , ba , dì Lâm cũng đành phải bó tay.

Lâu rồi dần dà lại trở thành thói quen của cô.

Nhất định sau khi ăn xong cũng phải ra đây để ngồi vẽ chán chê rồi mới chịu lết xác đi ngủ.
Có lần , mãi vẽ quá cô quên luôn ăn cơm tối.

Sợ cô đói , dì Lâm lại lén lút đưa cơm cho cô.

Mỗi lần như thế , dì Lâm lại cảm thán rằng cô sẽ bị mọi người khuất phục thôi nhưng chẳng ai ngờ được rằng cho đến tận bây giờ cô vẫn siêng năng tập vẽ
" Chị rảnh quá à ?? " Cô không nhìn Khả Ái vẫn tiếp tục đi xung quanh.

Được vài vòng , có lẽ cô cũng mệt nên là ngồi xuống nghỉ ngơi.

Chẳng có lúc nào tình cảm hai chị em thân thiết đâu sao hôm nay lại thân thiết vậy ??
" Không.

Chị có chuyện này cần nói với em em rảnh không ? " Khả Ái nắm chặt hai bàn tay lại với nhau , xuýt xoa rồi lên tiếng
Cô hỏi:" Chuyện gì ? "
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 43: 43: Đợi Cô Để Hỏi Chuyện


Khả Ái điều chỉnh tâm trạng lại , chuẩn bị nói giọng nghiêm túc:" Chuyện này khá nghiêm trọng nói nghiêm túc nha không đùa được đâu " Khả Ái nhìn cô với một ánh nhìn đầy lo lắng.
Cô không hiểu liền hỏi lại:" Em chuẩn bị tâm lí rồi chị nói đi em nghe "
" Thật ra hồi sáng chị thấy một tin tức này nghe lắm nè muốn nói cho em nghe cơ " Khả Ái nói giả sử.
Cô nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu:" Chuyện này mà cũng nói ra được á ?? " Cái cô không hiểu là tại sao chuyện này cũng đem ra nói được.

Thấy gì đâu nhất thiết phải nói quan trọng là nội dung kìa
" Em nghe hết đã rồi nói sau.

Là thế này bạn ấy bị một người nào đó không thân thiết cho lắm lấy bản vẽ.

Giả sử em là bạn đó em sẽ có hành động thái độ gì " Khả Ái lật lại vấn đề vừa nãy vừa nói
Cô im lặng , không nói gì.
Khả Ái cũng biết cô khó xử nên không nói gì.

Ai cũng biết nếu nói ngay đó là cô liệu cô sẽ có phản ứng thế nào đây ?? Không ai nghĩ đến nó nữa bởi vì nghĩ đến sẽ lại thêm một nỗi buồn
Cả hai vẫn trầm ngâm như thế cho đến khi dì Lâm ra ngoài kêu cô và Khả Ái vào ăn cơm
Có lẽ cô vẫn đang suy nghĩ về vấn đề Khả Ái vừa nói.

Chắc là không quá nghiêm trọng đâu.

Vào ăn cơm , tâm trạng của cô cũng không tốt lên là mấy !! Cô cầm đũa nhưng chẳng chịu di chuyển đũa để gắp đồ ăn hay gì cả.

Thấy vậy , dì Lâm gắp một số thức ăn vào bát cô rồi dặn dò:" Đang nghĩ gì vậy ? Ăn cơm nên tập trung vào ăn lát nữa rồi nghĩ sau "
Mẹ cô cũng phụ họa:" Đúng đó.

Ăn cơm trước đi "
Cô vẫn chưa chịu đụng đũa
Ba cô trách:" Sao lúc nào ăn cơm cũng lề mề thế ? " Ba cô là thế đó chẳng nói lời nào ra lọt tai nhưng lại rất yêu thương cô.

Mặc dù không thể hiện ra bằng lời nói nhưng chính hành động của ba cô là nơi thật nhất
" Anh để nó tự nhiên lâu lâu nó mới về lại còn ở tận mấy ngày sau này hiếm lắm đó " Mẹ cô ngồi bên cạnh nghe không lọt lỗ tai liền nói với ba cô.

Mà đúng thật ! Đã lấy chồng thì phải theo nhà chồng làm gì có chuyện ở lại nhà mình đâu.
" Ăn đi con " Ông nội cô gắp thêm miếng thịt vào bát cô rồi nói.

Ông hẳn cũng đã biết một phần lí do tại sao mà cô lại hành động vậy rồi thì kệ thôi chứ biết sao được
Cuối cùng cô đụng đũa ăn xong , cô xin phép đi về nhà.

Dì Lâm kêu cô hãy ở lại đi trời tối rồi về cũng không an toàn nữa với lại là cô là con gái sao có thể về một mình rất là nguy hiểm cô đã thuyết phục dì Lâm rồi.

Dì Lâm không còn cách nào khác đành nghe theo lời cô để cô về.

Dì Lâm gọi xe , đợi đến khi cô lên xe , xe đi vút rồi mới vào trong nhà
Cô ngoái đầu ra nhìn đằng sau.

Thấy dì Lâm đã vào nhà , thở một nhịp.

Ngồi trong xe mà cô cảm thấy mệt , cô vẫn cố giữ tâm trạng cho đến khi xe đã dừng lại trước cổng nhà anh.
Nhà này là anh tự thiết kế đó nhé.

Anh đã về từ lúc trước khi cô về , hiện giờ đang ngồi ở phòng khách đợi cô về để hỏi mọi chuyện cho ra lẽ mới được sao lại có chuyện vô lí đến như vậy
Anh đang ngồi ở ghế sofa phòng khách , tay cầm chén trà lên uống.

Mùi trà thơm thoảng khắp phòng khách.

Đặt tách trà xuống , hai tay đan lại với nhau , hơi thở có vẻ chậm lại.

Anh đợi cô để hỏi chuyện
Từ đằng xa , cô đeo túi xách lên vai , chầm chậm bước đi.

Cô cảm thấy trọng lực của người mình nặng trịch có thể cảm nhận được bước chân nặng nề.

Nhưng hiện tại thì cô không biết tại sao
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 44: 44: Lạt Mềm Buộc Chặt


Cô cố gắng bước tiếp về phía trước cảm thấy bản thân mình vô dụng cô chửi thầm rồi lại nhăn mặt bước tiếp.
Anh đợi cô lâu quá mà chưa thấy cô về định lên lầu ngủ thì cô bước vào.

Lúc này thì thật sự cô cảm thấy toàn thân mình mệt mỏi vô cùng , muốn đi nghỉ nhưng mà anh đang có chuyện cần nói với cô mà không phải sao ?
Anh thấy cô có ý định lên lầu thì ngăn cản lại:"Cô định đi đâu thế hả ?? " Anh hỏi với giọng bực tức!! Anh căng thẳng quá làm gì.
Cô không thấy anh đợi cô ở đây sao ? Do cô mệt nên không chú ý thôi chứ ai muốn vậy đâu !!
Cô không nghe , định tiếp tục đứng lên nhưng anh đã chạy tới , đẩy cô xuống ghế sofa với một tâm trạng không mấy là vui vẻ.
Cô bị đẩy xuống , nằm dựa vào ghế sofa.

Do người mệt nên cô chẳng có sức sống gì.

Khi thấy cô ngồi đó rồi , anh nhẹ nhàng ngồi xuống , nói: " Đó là cô ép buộc tôi thôi " Nói vậy để cho cô không hiểu lầm hành động của anh.

Nhưng mà cho dù thế nào đi chăng nữa thì mọi chuyện vẫn cần được làm sáng tỏ chứ.

Cô vẫn không lên tiếng.

Anh mặc kệ , không có ý kiến gì.

Ánh mắt cô lờ đờ , định bám vào để đứng lên nhưng anh đã đưa ra bản vẽ của cô , hỏi:" Cái này ...!có phải là của cô không ? "
Hỏi xong , anh trầm ngâm nhìn cô với ánh mắt chờ đợi câu trả lời.

Mặc dù anh đã biết câu trả lời rồi nhưng tại sao vẫn muốn hỏi cho ra nhẽ.
Còn về phía cô , lúc anh hỏi thì chưa có ý định trả lời mà cũng không định trả lời gì cả.

Cô chỉ cảm thấy mệt , nói:" Giờ tôi không trả lời được , để mai đi " Nói rồi , cô định đứng lên đi lên lầu nhưng anh lại ngăn cản:" Tôi cần hỏi một số vấn đề cô không cần phải lảng tránh như vậy đâu " Anh cứ cho rằng là bản thân mình đúng nhưng sau đó anh lại hối hận
" Ngồi xuống cô trả lời xong thì cô sẽ được đi " Anh nói giọng chắc nịch
Thấy anh có thái độ đó , cô không có cách nào nói nổi anh nữa , bèn bất lực ngồi xuống.

Người quay mặt vào với anh , nhìn anh rồi nói:" Vậy anh mau nói đi " Cô nói

Anh đưa bản vẽ ra lại , thật lòng muốn hỏi:" Bản vẽ này đúng là của cô ? " Anh nửa tin nửa ngờ hỏi
Cô nhìn bản vẽ của mình một hồi lâu , trầm ngâm không biết nên trả lời thế nào cho đúng !! Mãi lúc sau , sau khi lấy hết can đam , hai tay cô nắm chặt lại với nhau , tay cô nổi cả gân xanh lên.

Cô uống một chút nước cho tỉnh táo.

Đặt cốc nước xuống , cô nhìn anh , nói:" Nó đúng là bản vẽ của tôi !! " Câu trả lời chắc nịch như thế anh không dám phản lại
Ngồi nghĩ xem nên giải thích thế nào thì cô cũng hỏi anh một câu:" Sao nó lại ở chỗ anh ? " Cô vẽ chẳng liên quan gì đến anh sao tự dưng anh lại biết kì lạ thật đó !!
Anh giải thích có chỗ hơi ấp úng vì khó nói:" Thật ra ...!thật ra ..

là tôi là người lấy cắp bản vẽ đó.

Tôi cứ tưởng là cô sẽ không biết , tôi chỉ muốn nói xin lỗi cô thôi dù sao cô cũng là Mộc Tổng phải không ? Chúng ta cũng có thể thương lượng mà đúng không ?? "
Anh dùng lạc mềm buộc chặt lại khiến cô không có cách nào để từ chối !! Nhưng vấn đề bây giờ là cô không muốn nói thêm bất kì vấn đề gì nữa , cô mệt rồi
Thấy cô vẫn chưa lên tiếng , liền hỏi:" Sao vậy ? Cô có thể thương lượng không ? "
Cô liền phủ nhận:" Ngày mai nói đi , hôm nay tôi mệt rồi " Cô đáp lại lời anh.

Đi lên phòng nhưng anh cản lại:" Chúng ta nói xong chuyện này đi "
Chúng ta ?? Từ bao giờ mà anh với cô lại thân thiết đến thế !! Hay do bản vẽ kia ư ?? Nó có ma lực gì ??
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 45: 45: Như Một Tước Phim Quay Chậm


" Không phải tôi đã nói là mai nên nói sao ? Anh không hiểu ý tôi phải không ? " Cô nói với vẻ mặt không vui.

Cô đeo túi xách lên vai , đi được một vài bước , cô liền cảm thấy không đi nổi nữa.

Cô đã quá mệt rồi !! Lí do thật sự là gì chính cô còn không biết nữa là
Mặt cô có phần hơi nhăn lại , lời nói cũng có phần sắc hơn trước.

Cô đang giận ??
Anh tiến đến , nắm chặt cổ tay cô , nói:" Cô có phải là Mộc Tổng ? " Ánh mắt nhìn cô như kiểu muốn g**t ch*t cô vậy.

Nhưng cô vẫn rất bình thản , mặt cô không có sự hằn lên là đang rất là sợ.
Anh nhìn cô rồi lại tự nhìn mình ?? Thế mà cô vẫn không sợ anh sao.

Đường đường là Mộc Tổng nhưng sao cô lại phải giấu thân phận của mình đi ?? Hà cớ làm sao ??
" Phải nhưng nếu tôi nói là không phải ...!" Chưa nói hết câu , anh đã chen ngang:" Rốt cuộc có phải là cô không ? Cô chính là Mộc Tổng ? " Nét mặt của anh dán chặt lên thân hình của cô
Nếu nhìn kĩ thì cô cũng được đó.

Cô không định nói tiếp , bước đi thêm một bước.

Anh cũng bước lên giống như cô đang bước.

Ngoái người lại , hỏi:" Cô là Mộc Ánh Tuyết ? "
" Ừ " Giọng cô lạnh lùng đáp lại
" Xin lỗi cô nhé !! Tôi không biết !! Lúc đó là tôi sai cô có thể vì chúng ta là hợp đồng mà cho tôi bản vẽ đó không ? Sau này chúng ta cũng hợp tác mà phải không ? "
" Đợi mai rồi nói !! " Cô đi lên lầu.

Anh không đi theo cô nữa , chắc gì cô đã đồng ý mà sao cô có thể đồng ý thế được cớ chứ ?? Phần lợi và thiệt đều là anh đó !?
Anh cố tình không nghe thấy lời cô vừa nói:" Cô có thể thương lượng không ? "
Thương lượng ư ? Cô sẽ đổi lại được những gì ?
" Nếu cô không nói rõ tôi sẽ tự mình giải quyết theo cách riêng " Anh không quan tâm cô giải quyết thế nào nữa rồi !!
" Tùy anh " Lời nói lạnh lùng phát ra từ chính giọng nói của cô.

Trước đây , cô chưa từng lạnh lùng với ai như thế đây là lần đầu tiên !! Với lại cô cũng chưa bao giờ lạnh lùng với người có quyền thế bao giờ !!
" Đó là ý của cô nói sau này đừng có nói là ý của tôi đó nhé ! " Anh răn đe
" Ừ thế nào cũng được " Vẻ mặt không hề quan tâm hiện rõ
" Vậy được thôi " Anh cười nhếch mép
" Tôi mệt rồi " Cô nói rồi bước tiếp.

Hiện tại , sắc mặt của cô rất xanh xao , hai mắt cứ liên tục rủ xuống , chân đi không vững , người mỏi mệt.

Cô chỉ muốn đi nghỉ mà thôi !!
" Cô đi đâu thì đi " Anh lạnh lùng nói , nhìn cô xem cô ý định làm gì !!
Cô bước chậm rãi lên phía trước.

Cô bước chậm , rất chậm tựa như một thước phim đang quay chậm lại vậy.
Anh để mặc cô đi lên lầu , trong lòng thầm chửi một tiếng:" Chắc tôi cần " Anh cũng không quan tâm đến cách hành xử của tôi , bỏ lên lầu.
Cô được giải thoát , bản thân vui mình đi nhanh hơn một chút vì cô cảm nhận được bản thân mình mệt mỏi đến cỡ nào.

Đã mệt còn phải tranh cãi với anh nữa ,lấy sức đâu nào chịu được !?
Cả hai đều có suy nghĩ riêng của mình.
Anh vào tắm xong , nước tự trên đầu rơi xuống , vì chẳng có khăn tắm ngay đây sáng hôm nay anh đã đem đi phơi rồi , vừa nãy quên không mang vào rồi.

Đang không biết nên làm thế nào thì anh chợt nảy ra một ý
Anh với lại khăn vắt dự trữ trong nhà tắm rồi lau khô người.

Rửa mặt xong , anh ra ngoài mặc đồ.

Anh mặc đồ ngủ lên người.

Anh thắt dây vào rồi ra ghế sofa trong phòng ngồi.

Hiếm khi mới rảnh như thế này , anh lôi sách ra đọc.

Đang đọc rất hay chợt anh thấy bản vẽ của cô , anh quyết định phải nói rõ mới được.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 46: 46: Cậu Đang Phá Hỏng Không Gian Riêng Tư Của Tôi Đấy !!


Anh đứng dậy đi về phía phòng của cô.

Phòng cô nói ra cũng khá là gần anh chứ không phải là xa gì đâu , chỉ cần đi một vài bước là đến rồi.
Đứng trước cửa phỏng , anh do dự không biết nên gõ cửa bước vào hay không.

Tay anh giơ lên định gõ thì đột nhiên các ngón tay đều cụp lại.

Đấu tranh tư tưởng một chút , cuối cùng anh cũng quyết định gõ cửa.
Cốc ...!cốc ...!cốc ...
Từng tiếng gõ được vang lên , ta có thể thấy dùng lực rất mạnh để gõ cánh cửa.

Từng tiếng ngắt quãng đều đều dưới không gian quá tĩnh mịch.
Gõ nhiều lần nhưng bên trong anh không hề nghe thấy có tiếng động gì để phát ra , anh cũng hơi bực mình rồi.
Năm phút sau , anh bực mình nên phá cánh cửa ra.

Anh thở dài , đi lùi lại một vài bước , dùng lực thật mạnh để đấy cảnh cửa đó ra.

Sau vài lần dùng lực thật mạnh , anh cảm thấy chân mình có cảm giác rất đau , nhưng anh không thèm quan tâm đến đôi chân đang đau kia
Anh bước vào , anh đột nhiên cảm thấy có dòng lệ nóng rơi ra.

Anh hơi chớp chớp mắt , anh không nhìn thấy gì chỉ thấy một khoảng không gian đen tối và tĩnh lặng.

Anh không biết mình có bước đi hay không hay là vẫn đứng ở đó một chỗ nữa ??
Anh chỉ thấy một màn màu đen ngoài ra chẳng thấy gì cả.

Anh bước loạng choạng vì chân đau , tìm công tắc nguồn điện để mở đèn lên cho sáng căn phòng.

Vì đây là căn phòng ngày xưa của anh từng ở nhưng mà anh vẫn chưa tìm hiểu rõ thật ra nút bật đèn nó ở chỗ nào
Vì vào ban đêm , anh lại ở công ty chứ không về nhà điều đó khiến cho anh chưa thể thích nghi trong bóng tối.

Anh rờ rờ công tắc , bàn tay anh lướt đi thật nhịp nhàng , mò mẫm trong đem tối như muốn g**t ch*t người ta kia !! Cuối cùng , sau vài lần rờ , anh đã thấy nút bật
Anh quẹt tay vào.

Nhận được ánh sáng , anh cảm thấy bản thân mình sao lại quá chậm như thế cơ chứ !? Anh cảm thấy rất lâu mình mới có thể mở mắt ra.
Khi nhận lại được ánh sáng , anh nhìn xung quanh thì không thấy cô đâu cả.

Anh bước đi , chân anh đi trúng đùi cô.

Dẫm vào người cô , chân anh rụt lại đồng thời anh nhìn xuống dưới nền phòng kia.

Ồ !! Là cô đang nằm dưới đó !! Anh thầm nói sao cô lại có thể nằm ở dưới đó chứ !? Đúng là khó hiểu quá mà !!
Anh từ từ cúi người , khom lưng xuống.

Ngồi xuống, anh nheo mắt nhìn người đang nằm.

Anh xoay người cô ra , thấy cô mắt nhắm , cũng sợ là cô sẽ bị gì.

Cho nên muốn giúp đỡ cô.

Anh bế cô lên giường , kéo chăn ra , đặt người cô xuống.

Đắp chăn lên cho cô , gọi bác sĩ đến.

Bác sĩ đang đọc sách vui chơi thì có tiếng điện thoại.

Thấy người gọi là anh , bèn nhấc máy lên nghe:" Sao thế ? "
Anh vui mừng khôn xiết vì có người nghe điện thoại.

Trong tình huống " không biết nên làm gì " này , anh cần có người hỗ trợ.
" Anh mau đến xem đi vợ tôi bị sao rồi đó ?? " Do là khá căng thẳng nên mồ hơi anh vã ra như tắm.

Anh vừa mới bế một người mà anh không hề có tình cảm gì một người anh chỉ tiếp xúc qua hợp đồng
Giọng anh cũng hơi lo lắng , anh lau mồ hôi rồi nói:" Mà anh có bận không ?? "
Bác sĩ ngừng động lại ,gập sách lại , nói:" Cậu đang phá không gian riêng tư của tôi đấy ! " Mắng xong , cúp máy.

Bác sĩ chuẩn bị một số thứ rồi lên đường.
Anh buông điện thoại xuống , đi vào tắm.

Tắm xong anh bước ra , nhàn nhã ngồi đợi chờ.

Bây giờ là ban đêm , anh vẫn ngồi đó đợi.

Bác sĩ đến , bảo vệ liền mở cửa , bác sĩ bước vào.
Không ngờ một người như anh lại lo lắng cho cô trước đây anh dù có yêu Xuân Hy đi chăng nữa cũng chưa có lần nào là anh quan tâm như thế.

Lên lầu , gặp anh.

Anh chỉ về phía cô ý muốn nói là người nằm đó , cứ tự nhiên mà xem xét.
Đúng là ngữ điệu của người kiệm lời
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 47: 47: Nhớ Trông Chừng Chị Dâu


Anh ngồi nhìn bác sĩ thực hiện nhiệm vụ của mình.

Bác sĩ sờ trán của cô , rồi lấy tay vén mắt của cô lên xem xét rồi bỏ ra.

Bác sĩ định sẽ khám cho cô.

Lấy đồ dùng cần thiết , đo nhịp tim bình thường.

Anh vẫn ngồi đó nhàn nhã.

Một lúc sau , anh đứng dậy đi xuống dưới nhà.
Trong phòng , bác sĩ vẫn cố gắng khám.

Trán cô bị sốt , người cô mệt mỏi là do bệnh của cô bị tái phát mà thôi ngoài ra không có gì nghiêm trọng cả.
Bác sĩ xuống dưới nhà thấy anh đang ngồi trên phòng khách uống trà.

Bác sĩ ngồi xuống , anh rót trà cho bác sĩ , hỏi:" Cô ấy sao rồi ? " Ánh mắt anh vẫn nhìn vào bàn chứ không dám nhìn thẳng vào bác sĩ
Bác sĩ cầm cốc trà lên uống.

Mùi trà thoang thoảng bay khắp phòng.

Loại trà anh hay dùng là loại trà thảo mộc , trà bổ dưỡng cho tinh thần.

Mùi trà này có nét đặc trưng , uống rồi vẫn không thể nào quên được mùi vị của nó.
Đoạn , bác sĩ nói:" Chị dâu không sao đừng lo " Bác sĩ nhẹ vỗ vai anh , gật gù
" Thế sao cô ấy bị ngất ?? " Anh liền hỏi lại.

Thấy gì đó không đúng cho lắm
" Chị dâu bị triệu chứng bệnh cũ mà thôi " Bác sĩ nhẹ nhàng nói
" Bệnh gì ?? " Nét mặt của anh như có chút gì đó thay đổi
" Chị dâu bị bệnh cơ nhiệt đó.

Mỗi khi mà chị dâu bị tái phát cơ thể sẽ mệt mỏi , nhiệt độ trong người sẽ tăng lên vì vậy chị dâu sẽ chóng mặt.

Nguyên nhân có thể do cách ăn uống nghỉ ngơi không hợp lí hoặc là do thời gian làm việc của chị dâu không được hoàn hảo lắm "
Nói thế chằng phải trách cô hay sao ?? Thời gian ăn uống nghỉ ngơi thế nào của cô sau này cũng không được tự do như trước nữa rồi !! Nhắc tới mới nhớ , Lục Trạch Lễ dạo này đi đâu không biết nữa , không thấy đến chỗ anh chơi.
" Ồ có nghiêm trọng không ?? " Anh hỏi lại rồi cầm cốc trà thảo mộc đó lên uống tiếp.
" Tùy vào chị dâu " Bác sĩ cười nói
" Chọc anh hả ?? Mau nói thật đi " Anh không hề vui nên mới đưa ra đề nghị
Bác sĩ không đùa , hai tay chắp lại với nhau , như sắp nói chuyện gì đó ghê gớm lắm.

Im lặng một vài phút , thở dài rồi nói:" Chị dâu sẽ rất thường xuyên bị.

Dạo này chị ấy không có dùng thuốc hoặc là dùng thuốc không đúng giờ.

Chị dâu nên chú ý uống thuốc đầy đủ và đúng giờ.

Chị dâu không nên suy nghĩ nhiều đâu " Bác sĩ nói xong , đưa thuốc cho anh
Anh cầm lấy , xem một lượt rồi hỏi:" Cái này là thuốc à ?? "
" Đúng vậy.

Anh nhớ cho chị dâu uống nhé !! Em về đây " Bác sĩ nói

" Mà bao giờ cô ấy sẽ tỉnh lại ?? " Anh đột nhiên hỏi.

Nhưng chính anh cũng không biết sao lại lo lắng cho cô như thế.

Bác sĩ an ủi:" Có gì đâu cơ chứ.

Chắc mai chị dâu sẽ tỉnh lại "
" Ừ " Anh lạnh nhạt.

Ánh mắt anh nhìn đi chỗ khác
Bác sĩ nói:" Anh cũng đừng lo.

Bệnh này sao có thể chết chứ ?? " Bác sĩ nửa đùa nửa thật.
" Vậy hả ?? " Anh tin răm rắp
" Nhớ trông chừng chị dâu " Bác sĩ nói xong rồi đi về.
Anh đứng ngơ ngơ ngác chưa hiểu chuyện này đang xảy ra.

Ở ngoài , Trạch Lễ bước vào , thấy anh đang đứng , thông báo luôn:" Chắc một vài ngày sắp tới em không về được đâu "
Nghe thấy tiếng của Trạch Lễ , anh quay ra nhíu mày lại:" Gì ? "
" Anh hai , em không muốn nhắc lại.

Dạo này em đang làm việc chỗ khác rồi !!
" Vì đam mê ?? " Anh hỏi Trạch Lễ
" Vâng " Trạch Lễ gật đầu

" Vậy sao ?? Đam mê của em anh không cấm nhưng mấy ngày nay em thậm chí còn không về nhà.

Thái độ của em đối với anh thật sự chỉ là như thế sao ?? " Anh cáu lên.
Hai mắt trợn lên như tức giận thật sự.

Hai tay anh liên tục chỉ vào người Trạch Lễ , giọng điệu trách móc.
" Đúng ! Em không muốn giống như anh.

Người người đều phải nể phục.

Em chỉ muốn làm một công việc bình thường , có bạn bè mà thôi !! Điều đó đối với anh khó lắm sao ?? " Trạch Lễ khóc , nước mắt cậu rơi xuống.

Trước giờ cậu chỉ là cái bóng dưới anh cậu, người người ngoài kia lấy tấm gương của anh cậu chèn ép cậu rồi xỉa xói cậu không ngừng.

Đến bao giờ cậu mới được tự mình quyết định cuộc sống riêng của mình?
Những người ngoài kia dù có nể phục thế nào bản thân Trạch Nguyên đều biết nhưng đứa em mình nói thì lại cảm thấy đau đớn nhường nào.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 48: 48: Ý Tưởng Không Tồi Duyệt !


Nghe em mình nói như thế làm sao mà có tí cảm xúc nào như thế.

Trạch Lễ vừa về là hai người vào tranh nhau nói.

Ai cũng có lí lẽ riêng của mình, không ai không giông nhau cả.

Mặc dù trong lòng anh đang có chút xáo trộn nhưng anh không thể hiện ra bên ngoài.

Gương mặt anh vẫn lạnh tanh, không chút cảm xúc nào.

Con người anh có thể g**t ch*t người chỉ bằng một lời nói cơ mà.

Làm sao anh có thể hiểu được cái cảm giác của Trạch Lễ cơ chứ.
" Không được.

Em là em trai anh tất nhiên sẽ theo anh " Anh nhìn Trạch Lễ bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Anh sẽ lại ra tay sao ?? Với đứa em trai của mình anh cũng muốn cho vào quy củ.
" Em không muốn chuyện ấy " Trạch Lễ lắc đầu , sợ hãi , chân bước ngược lại , lùi về sau.
Sự sợ hãi xuất hiện rõ trên khuôn mặt của Trạch Lễ.
" Em không muốn thì cũng bị ép buộc mà thôi " Anh nói.
" Vậy sao để em chờ " Trạch Lễ tức giận bỏ đi, ánh mắt trợn lên có thể thấy một chút ít lòng trắng bên con ngươi.

" Có giỏi thì đừng về đây " Anh ngồi xuống ghế sofa , một tay bóp trán , một tay buông thõng xuống.

Cả cơ thể anh mệt mỏi như có ai đó đánh nhau với anh vậy.

Anh ngủ lúc nào không hay.
Sáng sớm , anh bị ánh nắng buổi sớm chiếu vào mặt làm cho tỉnh giấc.

Bình thường , anh dậy rất là muộn vì phải thức rất khuya.

Nhưng hôm qua anh ngủ sớm nên sáng dậy cũng sớm.

Anh lên lầu thay đồ.

Anh mặc áo sơ mi màu trắng , bên ngoài khoác áo vest màu đen.

Anh mặc quần âu màu xanh đen.

Đóng cúc ở áo vest , anh nhìn mình trong gương.

Ai cũng phải kính nể anh
Anh đi xuống dưới nhà tìm xem có đồ ăn không ?? Bình thường , sẽ luôn có đồ ăn dự trữ trong tủ lạnh.

Anh mở tủ lạnh ra , xem.

Hết đồ ăn dự trữ !!
Anh đóng cửa cái rầm , tức giận , gọi cho cửa hàng đồ ăn bảo người ta giao đến.
" Dạ thưa Lục Tổng , mới sáng sớm đã gọi vậy ạ ?? " Bên kia nhấc máy lên là đã lên tiếng rồi.

Giọng của người đàn ông mà dẹo lắm.

Cười rồi nói hỏi anh.

Bình thường , anh gọi rất muộn chứ không được sớm như hôm nay
Hẳn là hôm nay sẽ có chuyện rồi.
" Giao đồ ăn như cũ nhé !! " Anh nói xong cúp máy
" Ể sao lại cúp máy mất rồi buồn " Giao hàng cúp máy , chuẩn bị đồ để giao hàng cho anh
Anh đi ra ngoài phòng khách để dọn dẹp lại cái phòng khách.
Trên phòng , cô tỉnh dậy.

Lấy tay sờ trán mình.

Cô ngất đi thì đã không nhớ sau đó có chuyện gì xảy ra chỉ nhớ là cô đã bị ngất đi
Cô đang ôm đầu nhớ lại chuyện hôm qua.

Nó nhanh như một cơn gió khiến cô như quên mất mọi chuyện hôm qua ?? Rốt cuộc ai đưa cô lên giường nằm ?? Cô suy nghĩ mãi cũng không ra , liền đi xuống dưới nhà.

Cô đi xuống dưới lầu , cô bước từ từ xuống cầu thang thấy anh đang ngồi ghế sofa , cô bước nhanh đến , hỏi:" Anh chưa làm à ?? "
" Chưa " Anh kiệm lời
" Vậy đi đi trễ rồi.

Có anh tôi lại không cảm thấy thoải mái.

Dù sao cũng trễ rồi " Cô nói rồi chuẩn bị giày đưa cho anh
Cô đưa giày ra trước mặt anh nhưng đáp lại cô là sự im lặng đến từ anh.

Anh không nhận lấy giày , nói:" Hôm nay tôi đi làm muộn.

Không cần chuẩn bị giày "
" Nhưng mà tôi sợ người ta lại dị nghị " Cô nói rồi nhét giày vào tay anh.
Anh miễn cưỡng cầm giày , nói:" Cũng được "
" Thôi anh đi đi " Cô đuổi người
" Sao đuổi tôi ?? " Anh khó hiểu hỏi
" Thôi đi.

Hôm nay tôi có việc bận lắm " Cô nhìn đi hướng khác , nói
" Ờ vậy thôi giờ tôi đi làm " Anh bĩu môi
Cô thấy anh ra ngoài cửa , mừng lắm.

Gọi điện cho Trạch Lễ:" Được rồi , mau vào đi.

Người đã không có rồi "
" Được " Trạch Lễ nói rồi cúp máy
Trạch Lễ lẻn vào.

Cô đang ngồi phòng khách.
" Đi thật chưa ?? " Trạch Lễ rón rén hỏi rồi đi chầm chầm vào
Cô vẫy tay , nói:" Đi rồi.

Không phải sợ.

Tiếp theo là dạy về gì ?? "
Trạch Lễ suy nghĩ rồi nói:" Hay là về đàn tiếp nhỉ " Trạch Lễ nảy ra ý tưởng
" Ý tưởng không tồi duyệt " Cô vui vẻ đồng ý
Trạch Lễ cầm đàn ra , đánh thử một vài nhịp.

Hóa ra Trạch Lễ muốn nhờ cô để thông qua việc đánh đàn đây mà.

Vậy mà ai kia lại trốn đi xem tình tiết này ? Có đáng không cơ chứ?
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 49: 49: Lục Trạch Nguyên Đang Ở Đâu Tôi Cần Gặp Anh Ta Ngay Lập Tức !!


Cô dùng đôi tay của mìnhđánh vào những phím dây đàn một cách nhịp nhàng, nhanh thoăn thoắt và âm thanh khi phát ra làm người ta động lòng.

Âm thanh ấy trong trẻo, có âm thanh rồi lại trầm hòa quyện lại với nhau.
Đang đánh đàn thì đột nhiên Trạch Lễ lên tiếng:"Chị đàn cũng có sức thuyết phục đấy vậy chị thử hát xem thế nào?"
Một lời đề nghị đến từ Lục Trạch Lễ.

Lời đề nghị đó cũng rất là hay.
Động tác đang đánh đàn thì đột nhiên dừng lại, đoạn cô nói:" Không được đâu.

Em hát đi "
" Chị có thể hát được không ?? " Trạch Lễ đề nghị
" Không đâu " Cô khẽ từ chối
" Vậy lát nữa chị dạy em trồng hoa đi " Trạch Lễ đề nghị, ánh mắt của cậu nhìn về phía người con gái ấy sao mà thu hút đến lạ kì.

Lúc này , anh đã đi làm rồi.

Cô nhìn Trạch Lễ có phần khó hiểu:" Sao lại trồng hoa?? Cuộc sống của em thay đổi từ khi nào thế??"
Khó hiểu thật.

Trạch Lễ từ trước đến giờ không hề mong muốn sẽ sống yên bình , ngày nào cũng đi lông bông , hết việc này việc kia.

Ai cũng nói số của Trạch Lễ nên ở nhà vì đã có Lục Tổng là anh trai rồi.

Nói cũng thấy lạ đâu phải mối quan hệ của cô với Trạch Lễ tốt như thế này ??
Liệu Trạch Lễ có cái nhìn khác về cô hay sao ??
Cô đang suy nghĩ một chút có điều cô đang phân vân không biết nên làm thế nào cho đúng.
"Được không chị??" Trạch Lễ hỏi cô, giọng điệu có phần hơi gấp gáp.
"Được thôi Cô tạm gật đầu đồng ý
Trạch Lễ mừng lắm , ôm chặt lấy cô , nói vui vẻ:"Cảm ơn chị"
Hành động của Trạch Lễ có phải là hơi bất ngờ không?
Cái ôm của Trạch Lễ làm cho cô cảm thấy khó thở vô cùng.

Cô định nói cho Trạch Lễ để Trạch Lễ nới lỏng tay nhưng cô không có dũng khí để nói ra điều đó.

Bản thân cô sợ phải không??
Trạch Lễ thấy hành động của mình hơi lố liền rụt tay lại , nói lắp bắp:" Ừm ..

ừm ...!coi như ...! chị ...!đồng ...!đồng ý rồi nhé !! "
" Vậy sao ?? Chị có trả lời rồi mà !! " Cô khó hiểu
Trạch Lễ mỉm cười nhẹ với cô.

________________________________
Trạch Lễ lại đi đâu rồi không thấy có mặt ở nhà.

Cô thở dài , dọn dẹp rồi nghỉ ngơi.

Nằm một lúc , cô cũng chẳng biết mình ngủ tự khi nào nữa.
Tại Lục thị >
Anh đang ở trong phòng làm việc.

Ở dưới chỗ tiếp tân , Bảo An đến và làm loạn.
Tiếp tân thấy Bảo An , liền mỉm cười , nói:" Mời Tống Tổng vào "
Tiếp tân nói nhẹ nhàng nhưng đáp lại sự nhẹ nhàng ấy , Bảo An nói nặng lời với tiếp tân:" Cô mau kêu Lục Tổng của các cô ra đây!!"
Tiếp tân không hiểu chuyện gì nên hỏi lại:" Tống Tổng , có chuyện gì sao ?? Tống Tổng vào đi lát nữa Lục Tổng sẽ nói chuyện với ngài "
Bảo An thậm chí không thèm nghe lời tiếp tân nói , hành động kịch liệt hơn.

Bảo An phá những thứ trên bàn của tiếp tân , gườm giọng , đôi mắt trợn lên nhìn thật đáng sợ.

Nhưng điều đó đâu có là gì đâu phải không ?? Bảo An giờ là một con thú dữ rồi không phải là Bả An của quá khứ nữa !!
Bảo An quát nạt tiếp tân:" Lục Trạch Nguyên đang ở đâu ?? Tôi cần gặp anh ta ngay lập tức "
Ánh mắt của Bảo An trợn lên, nhìn kĩ còn thấy có lòng trắng trong con ngươi nữa.

Tiếp tân đứng mà người run bần bật , bị nỗi sợ xâm chiếm toàn cơ thể.
Bảo An không thèm để ý đến tiếp tân , vùng vằng đến chỗ của anh.

Bước chân mà hậm hực.

Tất cả mọi người đều phát sợ , chẳng có sức nào mà cãi nữa , đành mặc kệ cho Bảo An muốn làm gì thì làm
Bảo An đi thẳng lên phòng làm việc của anh, mọi người đều sợ hãi, im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn nhau tìm kiếm cách giải quyết.
Trợ lí và anh Trịnh gõ cửa phòng anh.
Trong phòng anh, hiện tại thì anh vẫn đang chăm chú làm việc.

Làm xong , anh ngả người ra ghế , suy nghĩ.

Anh đang không biết làm cách nào để cô đồng ý nữa , từ trước đến nay anh không hề biết cách nào làm cho con gái hết giận vậy nên anh lên mạng tìm hiểu rồi học theo để áp dụng.
Nghĩ là làm , anh ngồi thẳng dậy , điều chỉnh lại tâm trạng, search "cách làm con gái hết giận".

Anh bấm enter để kết thúc việc tìm kiếm.

Hàng loạt những thông tin hiện ra, anh chọn lọc rồi bấm vào để xem.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 50: 50: Chúng Tôi Sẽ Không Làm Ngài Thất Vọng


Anh xem rồi cũng chán định tắt đi thì nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Anh nói vọng ra:" Vào đi "
Anh Trịnh và thư kí nhìn nhau rồi gật đầu , lấy hết sức bình sinh , mở cửa rồi cả hai người chạy ùa vào.

Định đóng cửa lại nhưng ai ngờ đâu Bảo An nhanh hơn , hắn xông thẳng vào phòng làm việc của anh với một thái độ vô cùng tức giận.
Anh Trịnh và thư kí hết sức bất ngờ , mắt chữ a mồm chữ o không dám nhìn thẳng vào Bảo An.

Riêng chỉ có mỗi anh vẫn rất điềm đạm , nói:" Mời ngồi "
Bảo An mặc dù rất tức giận lắm nhưng nhìn thấy cách anh hành xử như thế thì tâm trạng của Bảo An lại không thể nói được gì nữa.

Tâm trạng cũng trở nên rối bời , ngồi phịch xuống ghế , ngồi đối diện với anh.
Anh hỏi một cách trịnh trọng:" Sao Tống Tổng lại nóng lòng muốn đến vậy ?? Không biết là có chuyện gì??"
Tay anh đặt ở thành ghế, ánh mắt hướng về phía của người đối diện đang ngồi.

Thái độ của anh thể hiện một cách từ tốn và không có gì là ngạc nhiên khi Bảo An xông thẳng vào mà không có lịch sự như vậy!!
Người bình thường có lẽ sẽ làm một trận lôi đình rồi chứ không có cư xử nhã nhặn như vậy.

"Chuyện là về bản vẽ hôm qua" Bảo An bực dọc nhưng vẫn cố nói
Anh không nói gì , suy ngẫm rồi đáp lại lời Bảo An:" Có chuyện gì sao ?? " Vẫn là câu hỏi đấy vẫn là cái thái độ đó mà sao Bảo An cảm thấy hình như anh khác bội phần.

Bảo An hời hợt nói:" Về chuyện của Ánh Tuyết !! " Lời nói không mấy sắc sảo nhưng lại kèm theo một tâm trạng hình như nặng nề
Cũng chẳng hiểu tại sao mà anh lại không hề tỏ ra quan tâm mà chỉ nhìn Bảo An , tận sâu trong đáy mắt của anh có hằn lên sự tức giận.

Nói về cô ?? Mà nói về vấn đề gì mới được??
" Nói đi " Anh nhàn nhạt ra lệnh
Bảo An hỏi:"Có thật sự anh chính là chồng của cô ấy không??"
Anh không hề ngạc nhiên khi nghe thấy Bảo An hỏi về vấn đề này , ngược lại anh rất điềm đạm trả lời:" Tôi sao lại có thể không nói thật được ?? Huống hồ gì đây lại là chuyện cả đời của tôi cơ chứ ?? Tống Tổng có phần không hài lòng gì ở tôi sao ?? " Anh hỏi ngược lại Bảo An.
" Cũng đúng " Bảo An tặc lưỡi đáp lại
" Vậy nên Tống Tổng dốc lòng đến đây chỉ vì chuyện này ?? " Anh khó hiểu hỏi.

Đâu chỉ mỗi vấn đề này phải không ??
" Đúng vậy.

Về chuyện dự án lần trước ...!" Đang nói được nửa câu , Bảo An lại không nói nữa.

Có điều gì đó không đúng ở đây ?? Bảo An lại giở trò sao ??
Nói có nửa câu , Bảo An ngồi nhìn chằm chằm vào người đối diện mình.

Vẫn là anh nhưng lại không phải hoàn toàn là anh.
Anh đáp lại:" Tống Tổng có ý kiến gì sao ?? " Về chuyện bản vẽ , anh cũng đã giải thích rồi.

Huống hồ bây giờ , anh với cô cũng đã thỏa thuận với nhau rồi
" Không.

Khoảng thời gian sắp tới là sự xuất hiện của bộ trang phục thiết kế.

Ai đi casting vậy ?? " Bảo An hỏi
" Yên tâm đi Tống Tổng , chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng " Anh nói rồi đưa ra một bản vẽ khác , khác hoàn toàn với lại bản vẽ của cô.

Bảo An không do dự gì cầm lấy xem chăm chú
Bản vẽ đó có vẽ một bộ váy ôm bó sát cơ thể , để lộ ra vòng một , hai , ba quyến rũ.

Nếu người nào tinh ý thì có thể phát hiện ra đây là đầm mùa hè.

Và đương nhiên khi đã nói đến mùa hè , có rất nhiều mẫu mã hot khác nhau.

Quan trọng là mặc lên nhiều người thích.
Xem đi xem lại nhiều lần , Bảo An vẫn chưa tin.

Thuyết phục một hồi , Bảo An có vẻ không có nói gì nữa , liền rời khỏi.
Anh tiếp tục search công việc , làm một bản báo cáo về thiết kế.

Anh Trịnh dạo này cũng khá bận vì phải chạy đôn chạy đáo lo việc cho anh.
Nhà anh
Cô đang ngồi cắm những bông hoa rất là xinh đẹp thì Trạch Lễ bước đến , ngồi cạnh cô và nói:" Mộc Ánh Tuyết làm gì đấy ?? "
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 51: 51: Nơi Bí Mật


Cô đang cắm hoa , Trạch Lễ đến hỏi làm cô giật nảy mình , bông boa trên tay cô định c*m v** bình bỗng nhiên cô tuột tay làm bông hoa rơi xuống sàn nhà , tìm cô lỡ rơi xuống
Cô trách:" Cậu không thể nào hỏi cho đàng hoàng được à ?? Tôi đang cắm hoa đây cậu nhìn mà không hiểu sao còn hỏi nữa " Bình thường , tính cách của cô không nóng nảy thế , nhưng chả hiểu tại sao hôm nay lại thế.
Cô trách xong , chỉ thở dài rồi hơi cúi người xuống nhặt lấy bông hoa đã rơi xuống đất
" Em chỉ hỏi thôi mà chị làm gì mà trách em dữ thế ?? " Trái ngược lại với cách của cô , Trạch Lễ chỉ thản nhiên ngồi xuống , cạnh bên cô.
Cô khó hiểu , hỏi:" Vậy hả ?? Em làm gì mà gọi lớn quá vậy ?? " Cô vẫn siêng năng cắm những bông hoa được cắt gọn gàng vào trong một cái lọ hoa , vừa làm vừa hỏi Trạch Lễ , hoàn toàn không quan tâm đến Trạch Lễ dù chỉ là một chút.
Trạch Lễ thấy tình cảnh hiện giờ rất là căng thẳng rồi thế là chuyển chủ đề:" Chị dạy em cách cắm hoa đi "
" Chị nghĩ là em sẽ khó mà học được lắm " Cô lên tiếng cũng là lúc cô cắm hoa xong.

Cô xoay lọ hoa ra để cho có thể thấy những được bông hoa xinh xắn ấy !!
" Vậy chị phải chỉ cho em biết chứ " Trạch Lễ lên tiếng để thuyết phục cô đồng ý dạy cắm hoa
" Cái này phải kiên trì " Cô đứng lên , chuẩn bị lau nhà
Thấy cô chuẩn bị lau nhà , Trạch Lễ lấy một con dao ra sau nhà.

Cô nhìn theo , khó hiểu nhưng rồi cũng không suy nghĩ nhiều chỉ nghĩ là Trạch Lễ làm cái gì đấy thôi
Cô tiếp tục lau nhà.

Một tay cô cầm chổi lau , ngâm vào bồn nước của xe kéo rồi vắt chạy sạch nước lau nhà
Mấy việc ở nhà như thế này thì cuối tuần mới có người đến dọn còn đâu là suốt ngày không có bóng dáng của ai cả.

Bây giờ , cô đã là Lục phu nhân rồi có gì cần lo lắng đâu mà sợ
Nói về Trạch Lễ , Trạch Lễ sau khi lấy dao nhọn xong , vội chạy ra sau nhà.

Nơi được gọi là " bí mật " chắc chỉ có mỗi Trạch Lễ biết.

Nơi đây được gọi là " bí mật " bởi vì nó nằm sâu trong mảnh vườn sau nhà và ít ai lui tới.

Chỉ có mỗi Trạch Lễ là thường xuyên đến nơi được gọi là " bí mật " đó !!
Tại sao được gọi là nơi " bí mật " mà không được gọi là nơi khác ?? Câu trả lời là nơi " bí mật " này chỉ có mỗi Trạch Lễ biết thôi.

Nó là nơi nuôi dưỡng sức sống.

Trồng rau xanh với cây cảnh.

Có cả cây thuốc nữa.

Lại là vườn cây này , lúc trước Trạch Lễ cũng thường ngày ở đây tại trong này cũng có một gian nhà nhỏ có thể ngủ.

Bởi thế , Trạch Lễ không được xuyên đi trên kia.

Vừa nãy , mới lấy dao nhọn xong còn chả biết định làm gì ??
Xuống mảnh vườn kia , đóng cửa lại rồi xem cây cảnh.

Cây này Trạch Lễ vừa mới mua , nghe đâu là cây quý nên trưng ở dưới này.

Mảnh vườn này không lớn cũng không nhỏ , chỉ có diện tích cho các cây vươn mình lên cao
Thật ra Trạch Lễ cũng không phải là dạng người yêu cây gì đâu.

Mà là do một lí do không thể nói ra khuất đằng sau những biểu hiện ra bên ngoài của Trạch Lễ.

Tại sao Trạch Lễ lại giấu những cây đó ở dưới này.

Mà nơi đây còn là nơi " bí mật " nữa.

Muốn biết thì xem ở chap sau.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 52: 52: Hoài Niệm Về Cô Bé Năm Nào


Trạch Lễ từ từ nhớ lại những kí ức hồi nhỏ của mình.

Về những chuyện mà đáng lẽ ra Trạch Lễ đã sớm bị trôi vào quên lãng.
Hồi nhỏ , lúc Trạch Lễ chỉ vừa tròn đúng có tám tuổi.

Cái tuổi còn chập chững ấy , cậu bé không biết nhiều gì về cuộc sống của mọi người xung quanh.

Nhưng mà cậu bé ấy vẫn hiểu mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình và nhất là đối với một người cậu ao ước có được.

Cậu luôn muốn gặp lại người con gái ấy cho đến tận bây giờ thì vẫn chưa thể biết được.

Cậu không biết được rằng cô gái ấy lại gần cậu đến mức có thể.
Cô gái ấy rất yêu cây cối.

Vào một đêm mưa buốt , vào cái tiết trời gió lạnh mùa đông vẫn liên tục rít lên từng hồi , những lá vàng rụng xuống liên tục nhờ những làn gió ùa tới.

Cậu trông thấy một người con gái đang cặm cụi trồng lên những cây non để nó đâm chồi.

Cậu không hiểu cô gái đó đang làm gì ?? Vào mùa đông lạnh buốt thế này liệu cây non đó có thể mọc lên được hay không ?? Hay sẽ chết vào một đêm nào ấy không chừng !!
Cậu rón rén đi tới.

Cậu ngạc nhiên khi thấy cô bé ấy đang ngồi nhìn cây đó !! Cậu thấy lạ nên đến đó thăm dò.

Cô bé đứng lên , vô tình chạm vào người cậu bé.

Cô bé ngạc nhiên hỏi:" Ủa cậu là ...!" Cô bé đó ngạc nhiên hỏi cậu bé
Cậu bé tiến gần hơn , hỏi:" Cậu làm gì với cái cây đó vậy ?? Cậu nhìn đi thời tiết thế này cây sẽ chết mất đó sao cậu còn cố trồng ?? " Cậu bé hỏi những điều cậu bé cảm thấy vô lí.
Cô bé đó ngạc nhiên hỏi lại:" Cậu không biết sao ?? Cây non khi trồng lên nó phải trải qua thời tiết nó mới hiểu cuộc sống khắc nghiệt của riêng nó nó mới tìm cách vươn lên được " Cô bé đó nói , giọng đầy thương cảm cho cây kia.

Cô bé biết mình làm thế cũng vì cây non nhưng nó không sống qua ngày thì e rằng cũng khó.
Cậu bé đó hỏi tiếp , dường như sự nghi ngờ đạt đến cực điểm:" Cậu có biết tại sao cây lại phải sống trong môi trường đó không ?? "
" Vì nó sẽ phát huy hết khả năng của mình chúng ta cần chăm sóc nhờ tuyết rơi đấy " Cô bé kia không ngần ngại nói.

" Tuyết rơi ?? " Cậu bé càng ngạc nhiên hơn rất nhiều khi nghe cô bé đó nói.

Trồng cây nhờ vào thời tiết , cậu bé đó có biết rồi nhờ tuyết rơi sao ?? Có phải là kì lạ quá rồi phải không ??
Cô bé đó nhìn lại cây non một lần nữa rồi rời đi.

Cậu bé không biết nói gì chỉ nhìn theo bóng lưng cô bé ấy khuất dạng rồi rời xa tầm mắt của cậu bé tám tuổi năm ấy !! Như cách một người mẹ phải rời xa gia đình đi kiếm tiền trang trải cuộc sống vậy
Cậu bé ấy có hoài niệm rất lớn về cô bé năm nào.

Và cũng thật kì lạ là cậu bé chỉ gặp cô bé vào đúng duyên có một lần hôm đó mà thôi vào cái hôm tuyết rơi mùa đông đó !!
Trở lại với thực tại , cậu bé ấy bây giờ đã lớn.

Tên là Lục Trạch Lễ.

Trạch Lễ nghĩ về hoài niệm ấy , trong lòng lại muốn gặp cô bé năm ấy !!
Nhưng ...!có một sự trở ngại không hề lớn.

Đã lâu lắm rồi , Trạch Lễ muốn gặp cô bé ấy nhưng lại không gặp.

Mọi chuyện vẫn cứ xảy ra như thế , như một chuỗi ngày lặp lại , nhưng dường như sự xuất hiện của cô bé ấy dường như không trở lại.

Chỉ có cậu bé ấy còn cô bé ấy thì khó nói lắm.
Trạch Lễ đóng cửa lại , đi thẳng đến nhà trên.

Cất con dao kia đi.

Cô vẫn miệt mài dọn dẹp nhà , lát sau mới ra đằng trước đọc sách.

Một cảnh rất đẹp.

Trạch Lễ nhìn thấy , nấp sau bức tường , lâu lâu lại nhìn cô.

Trạch Lễ cảm thấy cô có chút gì đó quen thuộc , nhưng lại không thể giải thích được thứ cảm giác đó là gì ....!
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 53: 53: Nó Lại Càng Làm Cậu Hoài Nghi Hơn Về Nhận Định Của Mình


Cô lật từng trang sách , động tác rất nhẹ nhàng.

Lát sau , ngoài cổng có tiếng xe.

Anh đi thẳng vào bãi đậu xe.

Đậu xe xong , anh tháo dây an toàn ra , cầm một số thứ đồ cần thiết để mà ...!đem vào bên trong nhà.

Có thể nói anh là một người tham công tiếc việc , việc gì cũng phải làm cho xong rồi mới yên tâm.
Ở công ty mà anh chưa làm xong là anh sẽ đem công việc về nhà làm luôn.

Lúc mà chưa có cưới cô đấy thì anh hay thường làm bạn với công việc.

Thật ra cưới cô hay chưa cưới thì nó cũng giống vậy thôi à !! Hình như chẳng có sự khác biệt gì cả
Cô nhìn theo bóng lưng anh , thấy anh đi vào nhà thì cũng không để ý gì thêm , gập cuốn sách lại rồi đi vào trong nhà.
Anh ngồi xuống sofa , nằm dài ra ghế rồi nhắm mắt thư giãn.

Cô bước vào , ngồi xuống , rót nước.

Uống một hơi xong , cô lén nhìn anh
Người gì mà thần bí thế không biết.
Cô đang chửi thầm thì thấy anh đã ngồi dậy rót nước uống tự bao giờ.

Cô im phăng phắc
Anh rót nước rồi hỏi cô:" Hôm nay có chuyện gì vui không ?? "
" Không " Cô nói ngắn gọn
" Ồ Trạch Lễ đến hả ?? " Anh hỏi cô nhưng ánh mắt lại nhìn đi chỗ khác
Cô ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì cả
" Trạch Lễ có cái này " Anh đưa ra cho cô xem
" Là hoa tai sao nó lại ở đây ?? " Anh khó hiểu hỏi cô.
" Sao tôi biết " Cô thanh minh
" Vì nó ở đây mà " Anh cười rồi giơ hộp quà lên
" Ơ nhưng mà " Cô nãy giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra
" Ngốc à ?? Đây là hoa tai dành cho nam đấy " Anh cốc nhẹ vào đầu cô.

Cô bất giác đưa tay lên sờ đầu của mình
" Sao anh lại cốc đầu tôi ?? " Cô khó chịu.

" Sao cô ngốc thế ?? Tôi đùa cô chút thôi mà !! " Anh cười , thầm nghĩ: Đúng là dễ dụ !!
Lát sau , thấy cô vẫn còn sờ đầu , hỏi lại:" Vẫn còn đau sao ?? Tôi nhớ không có cốc mạnh cơ mà !! " Anh hỏi cô nhưng cũng đồng thời hỏi chính bản thân mình
Cô không trả lời , gương mặt phụng phịu như sắp khóc
Anh thấy vậy thì lấy tay cô ra , xem xét:" Không sao đâu "
Lúc này , cô khóc.

Nước mắt cô lăn dài xuống hai gò má
" Cũng không đau đến nỗi thế mà ?? " Anh trấn an cô

" Nếu đổi lại là anh anh có đau không ?? " Cô hỏi lại , giọng vừa tức , vừa căm hận.

Biết là nói thêm chỉ làm cô tức giận , anh im lặng.

Lát sau , mới nói:" Cô có muốn ăn gì không ?? "
" Tôi không cần " Cô từ chối thẳng thừng khiến cho anh không một chút ...!đến phản bác lại cũng không thể
Hai mươi phút sau , cô nói:" Tôi đói rồi "
" Cô muốn ăn gì ?? "
" Gì cũng được " Cô thản nhiên trả lời
" Thế đi ăn nhà hàng không ?? " Anh hỏi trước.

" Không " Cô lạnh lùng nói
" Thế ăn gì ? " Anh kiên nhẫn hỏi lại
" Đã nói là ăn gì cũng được " Cô lặp lại câu nói kia
" ...!" Anh bất lực không hỏi nữa.

Lấy xe xong , anh lái thẳng ra đi mua đồ ăn ở nhà hàng rồi đem về.

Thấy anh rời khỏi , cô khóc lớn hơn.

Lúc này , Trạch Lễ mới đam bước vào.

Lúc thấy anh vào , muốn vào nhưng lại không có đủ dũng khí.

Thấy cô khóc , rất muốn đến dỗ dành nhưng lại không thể hiểu nỗi chính bản thân mình
Rõ ràng là cô là chị dâu của Trạch Lễ nhưng sao Trạch Lễ lại có suy nghĩ ấy !! Khó hiểu thật !!
Trạch Lễ khẽ ngồi cạnh cô , nói an ủi:" Cô có sao không ?? "
Cô nín khóc , nhẹ lau nước mắt , lạnh lùng trả lời Trạch Lễ:" Tôi không sao !! "
" Vừa nãy tôi thấy chị khóc " Lúc này , Trạch Lễ đã thay đổi cách xưng hô với cô luôn
" Thì sao chứ ?? " Cô quay lại hỏi , vô tình ...!Trạch Lễ có thể nhị rõ khuôn mặt của cô hơn , nó lại càng làm cậu hoài nghi hơn về nhận định của mình.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 54: 54: Chỉ Là Sự Trùng Hợp Hay Vô Tình


Trạch Lễ định nói gì đó nhưng lại thôi.

Cậu nhìn cô một lúc rồi đứng lên đi đâu đó.
Anh ra ngoài , thấy Trạch Lễ rời khỏi:" Nó đi đâu thế ?? "
Cô lắc đầu.
" Dạo này cô có về nhà mẹ không ?? " Anh vừa hỏi cô vừa ngồi xuống làm việc.
" Không " Cô lắc đầu
" Sắp tới có buổi casting không biết cô có tham gia không ?? " Anh hỏi.
" Chắc là có.

À đúng rồi anh nhắc tôi mới nhớ.

Tôi phải đến công ty một chuyến mới được " Cô gật gù rồi quyết định.
Anh nhìn cô , không nói gì , chỉ cười.

Mà cô còn chưa nguôi giận chuyện kia.

Sẽ không có chuyện gì xảy ra đó chứ !!
" Trạch Lễ với cô có vẻ thân hơn trước nhỉ ?? " Anh tìm đề tài để mở lời rồi gõ cạch cạch máy tính.

Con người bận rộn là đây !!
" Anh thấy vậy à ?? Tôi thấy cũng bình thường thôi mà " Cô nói rồi uống nước.
Cô đang uống thì anh lên tiếng:" Tôi thấy nó nhìn trộm cô suốt " Câu nửa đùa nửa thật này liệu có đúng không đây chính anh còn không biết nữa là ...
Đoạn anh lên search cách " làm sao để con gái hết giận ".

Anh cũng đã làm thử rồi đó chứ có phải là không đâu.

Nói chuyện cũng đã làm rồi.

Tối hôm ấy , anh và cô chiến tranh lạnh với nhau.

Cô kẻ đường chia ra , không ai được vào phần của người khác.

Anh và cô chia thành hai phần khác nhau , địa bàn người nào người ấy chịu trách nhiệm.
Anh cũng bất lực nhưng lại không biết làm cách nào cả.

Nội tâm anh rối như tơ vò.
Anh và cô mỗi người không ngủ được , nằm trằn trọc mãi.

Riêng cô thì cứ lăn qua lăn lại , động tác lặp đi lặp lại không ngừng.

Cuối cùng , cô bật dậy , thở dài.

Dậy đi uống nước.

Màn đêm bao phủ chỉ có một màu đen.
Cô lần mò xem công tắc ở đâu thì tay cô đột nhiên chạm vào tay của ai đó.

Hốt hoảng , cô liền thả tay ra.

Đứng dựa vào tường , mắt nhắm lại , trấn an bản thân.
Một lúc sau , cô mới dám từ từ mở mắt ra.

Màu đen vẫn còn hiện hữu.

Cô nhớ lại lúc bật đèn , toàn thân cô đông cứng lại.

Cô hít thở vài lần , động tác nhịp nhàng.

Bình tĩnh trở lại , cô bật đèn.

Ánh sáng của đèn được chiếu lên , cô tạm thời nhắm mắt.

Anh nhìn cô một cách hết sức ngạc nhiên.

Anh cách cô chỉ khoảng một căng - ti - mét thế kia thì sao mà cô chịu cho được.

Cô từ từ mở mắt ra.

Cô hốt hoảng khi thấy anh nhìn cô , mắt anh chớp chớp.

Hình như cũng ngạc nhiên không kém.
Anh hỏi:" Sao cô còn ở đây ?? Không ngủ à ?? "
Cô lắc đầu:" Không ngủ được "
" Vậy à ?? Tôi cũng vậy.

Hay là ...!" Anh ghé sát người cô , nói giọng ma mị.
" Làm sao ?? " Cô lên tiếng nhưng toàn thân cô đã run lên
" Nếu cô tha thứ cho tôi tôi sẽ ngủ cùng cô cho cô bớt sợ " Anh nói giọng dõng dạc.

Đột nhiên , đèn tắt.

Không phải vì bị mất điện đâu mà là do bóng đèn bị hỏng.
Cô nhắm tịt mắt lại , cô sợ bóng tối ngay từ nhỏ.

Vậy nên ngay lúc này cô rất sợ.

Anh cũng không ngờ là mọi chuyện thuận lợi như thế.

Anh chỉnh lại đèn nhưng nó lại vô ích
Cô níu tay áo anh , mồ hôi cô chảy xuống vạt áo của anh.
" Tôi sợ quá " Giọng cô yếu ớt kèm theo sự sợ hãi bao quanh.
" Đừng lo.

Chỉ là bóng đèn hỏng thôi mà.

Sao mà nó hỏng nhỉ ?? Lạ quá.

Mai tôi sửa cho " Anh trấn an nói
" Nhưng giờ tôi phải làm sao ?? " Cô khó hiểu hỏi
" Thì còn làm sao nữa chứ.

Thì tất nhiên là cô cho tôi ngủ chung rồi.

Tôi hứa sẽ không làm gì cô được chưa ?? " Anh bế cô trên tay , cô không nói gì.

Chỉ im lặng mà thôi.
Anh đặt cô lên giường , an ủi:" Ngủ đi nhé !! Ngủ ngon " Anh nói rồi ra ngoài.

Nhưng cô không tài nào chợp mắt được
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 55: 55: Thấy Tôi Có Đẹp Trai Không


Cô đứng dậy và đi ra ngoài phát hiện anh vẫn chưa ngủ.

Anh nhìn cô có vẻ ngạc nhiên:" Ngủ đi.

Có muốn làm gấu trúc không ?? " Anh chọc ghẹo cô.

" Không hề nhé! " Cô lắc đầu.
" Sao chưa ngủ ?? " Anh hỏi rồi đi lại bật công tắc lên.

" Anh sửa đèn xong rồi à ?? " Cô lại và hỏi.
" Ừm.

Sợ cô lại không ngủ được ra đây "Anh gọi cô lại gần mình.

" Tôi sợ bóng tối thôi " Cô ngồi xuống ghế sofa.
" Có muốn uống chút gì đó không ?? " Anh cũng ngồi xuống và hỏi.

" Nước lọc là được " Cô lạnh nhạt nói.

Anh rót nước vào ly rồi đưa cho cô:" Uống đi rồi đi ngủ.

Đèn tôi sửa xong rồi "
" Tôi biết rồi "
" Cô hết giận tôi chưa ?? " Anh xán lại gần người cô , hỏi chuyện.
" Hừm.

Không phải vì chuyện này mà tôi tha thứ cho anh đâu đấy " Cô quay mặt đi chỗ khác.
" Ừm.

Tôi biết rồi.

Ngủ ngon " Anh lên lầu.

Cô cũng lên lầu và ngủ.

Cả hai đều có nỗi lòng riêng không thể nói ra.
-Sáng hôm sau-
Ánh nắng chiếu rọi vào khung cửa sổ làm cô tỉnh giấc.

Cô giật mình tỉnh dậy , nhìn đồng hồ được đặt trên mặt bàn.

Bây giờ là bảy giờ sáng.

Cô dậy muộn vậy ư ??
Cô lúc nào cũng là người dậy đúng giờ.

Hơn sáu giờ một chút , cô sẽ dậy vệ sinh cá nhân rồi hít thở không khí cho dễ thở sau đó mới vào bếp nấu ăn sáng.

Mà giờ đã bảy giờ sáng rồi.

Hôm nay cô định đi đến công ty để thăm mọi người.
Cô vội vàng dậy , cô rời khỏi giường và vệ sinh cá nhân.

Vệ sinh cá nhân của cô cũng mất hơn mười phút , cô ra ngoài hít thở không khí thì thấy hoa cô trồng nở hoa trông rất đẹp.

Cô ngắm nghía rồi tưới nước cho nó.
Đang tưới thì cô cảm thấy đói bụng.

Cô xuống lầu , vào phòng bếp , định nấu cái gì đó bỏ vào bụng thì cô thấy bóng lưng của anh đang nấu.

Bóng lưng ấy khiến cô cảm thấy thật yên bình.

Anh đang nấu định quay lại gọi cô xuống thưởng thức món ăn của anh nấu thế mà cô đã tự mò xuống rồi.
" Xuống rồi à? Ngồi xuống chuẩn bị ăn thôi " Anh bê mấy món ra bàn.

Cô ngồi xuống , nhìn anh làm.

" Thấy tôi có đẹp trai không ?? " Anh ngồi xuống rồi nháy mắt hỏi.

" Cũng bình thường " Cô cầm dĩa lên và chuẩn bị ăn.

Câu nói của cô làm cho anh không vui.

" Thôi ăn đi " Anh ngồi xuống và ăn.

Cô cũng ăn.

Anh gắp một miếng thịt vào bát của cô.

Cô ăn xong , nói:" Tôi ăn xong rồi "
" Hôm nay cô đi đâu thế ?? " Anh quan tâm hỏi.

Hôm nay anh mặc áo sơ mi màu xanh lam bên ngoài khoác áo vest màu đen.

Anh đeo cà vạt màu đen và dây thắt lưng màu đen nốt.

Anh đi đôi giày bóng màu nâu.

Cô mặc một chiếc váy đơn giản màu hồng nhạt cùng đôi guốc màu hồng nhạt.

Cô cầm túi xách màu đen.
" Tôi đến công ty một chuyến " Cô quay đi.

Anh dọn bàn , rửa bát rồi mới đi làm.

Hôm nay anh còn bận với một số dự án nên chắc tối cũng không về nhà được rồi.

Tối nay chỉ có một mình cô ở nhà thôi.
Anh lên xe và lái xe đến công ty.
Cô cũng có xe riêng cho nên là đã lái xe đi trước rồi.
Ba mươi phút sau , đến công ty cô.

Cô dừng lại , xuống xe.

Cô bước vào trong với một tư thế cao sang , quyền quý.

Ai thấy cô cũng đều cúi đầu chào:" Mộc Tổng "
Cô gật đầu đáp lại bọn họ rồi vào trong.
Mọi người bàn tán xôn xao.
Cô mặc kệ bọn họ bàn gì , nói với trợ lí ngày xưa của mình:" Em này , chị đến thăm mọi người.

Em đưa quà cho mọi người nhé " Cô đặt những túi quà xuống.
" Chị ngồi đi ạ " Trợ lí của cô đưa ghế cho cô ngồi.

Cô ngồi xuống.
" Mọi người cứ làm đi.

Không cần chào hỏi đâu "
" Chị Ánh Tuyết , bao giờ chị đi làm lại ?? " Trợ lí hỏi.
" Chắc vài ngày tới.

Mọi chuyện vẫn ổn chứ mọi người " Cô cười nhẹ.
" Ổn chị ạ " Một nhân viên lên tiếng.
" Vậy tốt rồi.

Mọi người cố gắng nhé "
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 56: 56: Thăm Bà Nội


"Em mong chị có thể đi làm sớm hơn một chút.

Ở đây không có chị mọi việc rối tung lên hết" Một người trong công ty đứng cạnh Ánh Tuyết phàn nàn.

Dường như ai cũng thấy buồn bã, chán nản.

Đoạn, trợ lí nói:"Chị Ánh Tuyết hôm nay chị có rảnh không?"
Ánh Tuyết suy xét một hồi, sau lại nói:"Tối nay chắc là không được"
Trợ lí buồn rầu cúi mặt xuống.

Ánh Tuyết nhận được tin nhắn.

Xong Ánh Tuyết trấn an mọi người vài câu rồi lên xe rời đi đến một nơi cách xa thành phố.

Đoạn trên đường đi, Ánh Tuyết cũng phập phồng lo sợ không biết có chuyện gì không trong lòng thấp thỏm không yên.
Đoạn đường về đến Giai Mộc thật lắm chông gai.

Đi hơn bốn tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến nơi.

Ánh Tuyết dừng xe lại, xuống xe và cầm theo một túi đồ vào bên trong.

Ánh Tuyết bấm chuông và đứng chờ ở ngoài.
Bên trong xuất hiện một người có vẻ lớn tuổi.

Vừa thấy Ánh Tuyết, bà cụ tươi cười hỏi:" Con là Mộc Ánh Tuyết sao??" Ánh Tuyết hơi hoang mang.

Bà cụ mời Ánh Tuyết vào trong.
"Đi đường có mệt không con??" Ánh Tuyết vừa ngồi xuống, bà cụ đã đưa nước cho.
"Cũng không mệt lắm.

Sao bà biết con??" Ánh Tuyết hỏi.
"Con là vợ của Lục Trạch Nguyên đúng không?? Bà là bà nội của thằng bé.

Hôm hai đứa kết hôn bà bị bệnh nên không đến được.

Chà!! Con thật xinh đẹp" Bà cụ nhìn Ánh Tuyết rồi khen ngợi hết lời.

Có thể nhìn ra được bà cụ thích Ánh Tuyết đến chừng nào.
"Ở đây ăn cơm với bà tối rồi về.

Bà xin số điện thoại của con là do bà nhờ con trai của bà đưa cho.

Bà không biết con có rảnh không nhưng mà bà muốn gặp con" Bà cụ có vẻ hơi buồn.
"Vâng vậy tối nay bà muốn ăn gì con nấu cho bà ăn"
"Hà hà bà già cả rồi ăn gì cho sống qua ngày là được.

Bà rất thích con cô gái ạ" Bà cụ nói khuôn mặt bà rạng rỡ hẳn lên.
*Anh ta có bà nội mà không thấy lo lắng chút nào sao?? Kì lạ thật* Ánh Tuyết cảm thấy khó hiểu.
"Con ngồi chơi đi.

Nhà bà cũng chẳng có gì đâu"
Đoạn, bà cụ đứng dậy đi từng bước vào trong buồng.

Bà lấy ra một hộp quà màu đỏ.

Bà đặt lên tay Ánh Tuyết.
"Cho con đó.

Coi như là quà mừng cưới.

Bà cũng không có nhiều chỉ có lòng.

Quà này là món quà gia truyền đó" Bà cụ khẽ vuốt tóc cô.

Trông bà thật tội nghiệp làm sao!! Ánh Tuyết thấy thương bà.
"Bà ở một mình cũng quen rồi nên cũng chẳng cầu kì.

Bà thấy cuộc sống như này mới tốt cháu ạ.

Đừng lo về công việc nhiều sau này cháu sẽ thấy hối hận đó" Bà cụ cầm ly trà uống một hơi.
"Tối nay về nhà hãn mở thế mới linh" Bà cụ nhắc nhở.
Cô kể cho bà nghe về mình.

Đến trưa, cô nấu cháo cho bà.

Cô đang hầm cháo thịt thì có tiếng điện thoại.

Hóa ra là Trạch Nguyên gọi.

Cô tắt máy.
*Sao em dám tắt máy của tôi??* Trạch Nguyên khó hiểu.

Nhưng lần thứ hai thì cô bắt máy
"Sao vừa nãy em không nghe máy của tôi??" Trạch Nguyên trách cứ.
"Tôi bận nấu ăn" Ánh Tuyết trả lời trong giận dỗi
"Em giận cái gì đó?" Trạch Nguyên hỏi.

"Không có gì.

Tôi bận lắm" Cô nói xong thì tắt cuộc gọi.
"Hai đứa đang giận nhau sao??" Bà đứng đằng sau Ánh Tuyết hỏi.
"Không có gì đâu bà.

Bà đừng lo" Ánh Tuyết trấn an bà.

"Bà ăn cháo đi xem có hợp khẩu vị không??" Ánh Tuyết ngồi đối diện với bà, vui vẻ ăn cháo.

Bà thấy Ánh Tuyết vui vẻ thì cũng ăn cháo.
"Ừm ngon lắm" Bà cười rồi tiếp tục ăn.

Ánh Tuyết ở lại cho đến khi tối muộn.

_________________________________
Trạch Nguyên vừa về đến thì lập tức mở cửa bước vào trong.

Cứ tưởng đáp lại sẽ là nụ cười của Ánh Tuyết chí ít cũng là hình ảnh của cô nhưng không ngờ trong nhà trống trơn chẳng có ai.

Trạch Nguyên gọi cho Ánh Tuyết nhưng đáp lại là thuê bao.

Tức giận, Trạch Nguyên ném điện thoại lên sofa tức giận cởi áo vest vất lên ghế
Chờ mãi mà không thấy Ánh Tuyết đâu.

*Đi đâu mà giờ này chưa về?? Gọi điện thì không nghe máy tính chọc tức tôi chứ gì??*
Vừa mới chửi thầm thì Ánh Tuyết bước vào trong.

Trạch Nguyên lập tức đứng lên, hỏi:"Cô đi đâu tôi gọi sao cô tắt máy??"
"Điện thoại tôi hết pin mà sao anh nóng lòng gọi cho tôi vậy? Lo cho tôi à??" Ánh Tuyết cười ma mị rồi vào phòng mình.

"Không đúng cô sao lại ngủ ở đây??" Trạch Nguyên nhìn cô đầy khó hiểu.

"Tôi ngủ ở đâu thì kệ tôi" Ánh Tuyết lạnh lùng nhìn người trước mặt.

Trạch Nguyên lập tức ngăn: "Cô ngủ trên lầu đi.

Tôi ngủ ở đây"
Ánh Tuyết lắc đầu tỏ ý không muốn.

Trạch Nguyên hết cách đành thỏa hiệp.

"Kiếp trước tôi nợ cô nên kiếp này tôi trả đó" Trạch Nguyên hét lớn để Ánh Tuyết nghe thấy.

Ánh Tuyết nghe thấy liền cười khúc khích
"Kệ anh"Ánh Tuyết nói rồi đắp chăn đi ngủ.

Chợt nhớ ra hộp quà, Ánh Tuyết liền ngồi dậy mở nó ra.

Cô hồi hộp không biết nó là gì.

Khi mở ra, một chiếc vòng bằng thạch anh sáng lên.

*Đẹp quá.

Sao nội lại tặng cho mình món quà này?? Nội chắc hẳn rất trân quý chiếc vòng này!! Mình chỉ là cháu dâu cũng đâu cần phải cho mình chiếc vòng mà nội trân quý chứ?? Rốt cuộc vì lí do gì?? Đơn giản mình là cháu dâu của nội thôi ư?? Mình và anh ta đâu có yêu nhau chỉ là mình bị ép cưới với anh ta nhưng tại sao ông nội lại muốn mình và anh ta kết hôn chứ? Thật kì lạ!!*
Nhiều câu hỏi cứ ập đến, chẳng có lời giải đáp.

Suy nghĩ đến mệt, cô ngủ lúc nào không hay.

Trên tay đã đeo chiếc vòng thạch anh cũng như đó là minh chứng cô nhận lời của nội.

Có lẽ trong tâm cô, cô đã nội như là nội của mình rồi.

Cánh cửa khẽ mở, Trạch Nguyên bước vào thấy cô đang ngủ liền đặt khay đồ ăn xuống, ngồi trên giường ngắm cô ngủ.

Ánh Tuyết vẫn ngủ say chẳng biết sao trăng gì.

Trạch Nguyên nhìn Ánh Tuyết không hiểu sao lúc này lại cảm thấy cô phải được yêu thương đùm bọc.

Trạch Nguyên khẽ mỉm cười nhìn cô rồi vuốt nhẹ tóc cô.

Ánh Tuyết chợt tỉnh giấc thấy Trạch Nguyên đang nhìn mình, sợ hãi.

"Sao anh lại trong phòng tôi??" Cô kéo chăn lên người mình, nhìn anh đầy vẻ khó hiểu.

Trạch Nguyên chỉ cười:"Tôi mang đồ ăn cho cô này nghĩ gì thế không biết"
Trạch Nguyên đưa khay cho Ánh Tuyết:"Tự ăn hay là để tôi đút cho ăn??"
Ánh Tuyết tự động ăn.

Trạch Nguyên ra khỏi phòng cô và đóng cửa lại.

Ánh Tuyết nhìn ra cửa khó hiểu.

Nhưng cả hai không biết được rằng mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 57-58


<b>57</b>

<b>

Nguồn không có chương này, mong độc giả thông cảm

<b>58: Gặp Lại Bạn Thân Thiết</b>

Sáng hôm sau, Trạch Nguyên đứng trước cửa phòng cô nhưng do dự có nên vào hay không.

Nhưng rồi Trạch Nguyên mở cửa định bước vào nhưng lại chẳng thấy ai.

Thấy lạ, Trạch Nguyên chạy xung quanh tìm Ánh Tuyết nhưng không thấy.
Ánh Tuyết đang đi siêu thị thì va phải một cô gái nào đó.

Cô gái đó mặc áo yếm màu xanh lam, phần dưới có mặc một quần đùi ngắn.

Cô gái đó đang đẩy xe mua hàng đến chỗ cô thì bị va phải.
Ánh Tuyết thấy cô gái sắp ngã, tiện đỡ cô ấy.

Cô ấy mỉm cười:"Tôi không sao"
"Cô là ...??" Ánh Tuyết chớp chớp mắt hỏi.

Cô gái kia mỉm cười:" Cô cứ gọi tôi là Xuân Hy tôi tên là Lạc Xuân Hy"
Ánh Tuyết mỉm cười:"Tôi là Mộc Ánh Tuyết cô cứ gọi tôi là Ánh Tuyết" Xuân Hy mỉm cười.
"Cô đi mua đồ ăn à?? Bình thường vẫn hay mua sao??" Xuân Hy nhìn Ánh Tuyết cầm rất nhiều đồ trên tay thì tiện hỏi.

Ánh Tuyết gật đầu:"Hôm nay là lần đầu tôi mua"
Xuân Hy dường như hiểu ra một chút.

Xuân Hy hỏi:"Bình thường cô không phải mua sao? Chồng cô hay là ...!giúp việc vậy??"
Ánh Tuyết khẽ mỉm cười.

Trạch Nguyên có bao giờ đi mua những thứ này chứ!? Từ khi cô sống với Trạch Nguyên thì đã dọn ra riêng rồi còn Lục Gia cha mẹ Trạch Nguyên ở đó.
"Mọi hôm toàn đặt đồ ăn thôi.

Nhà tôi ít nấu ăn lắm" Ánh Tuyết nói.
"Vậy chắc là cô và chồng cô đều rất bận rộn nhỉ??" Xuân Hy tinh nghịch hỏi.

Ánh Tuyết đáp:"Có thể coi là vậy.

Bình thường anh ấy cũng không mấy ăn cơm ở nhà.

Tôi cũng làm ở công ty nên không chú trọng việc ăn uống"
"Tôi sống một mình nên cũng ít khi ăn nữa" Xuân Hy thấy mình trong cuộc sống của Ánh Tuyết
"Hôm nay tôi mới được gặp cô không biết chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau được không??" Ánh Tuyết hỏi.
"Rất hân hạnh" Sau khi trao đổi liên lạc Xuân Hy rời đi trước.

Một lát sau, có tiếng chuông điện thoại.

Ánh Tuyết liền nghe máy
"Mình đây" Ánh Tuyết nhỏ nhẹ nói
"Cậu có biết là mình nhớ cậu sắp chết rồi không hả??" Bên kia đầu dây, Lưu Khánh Ly phụng phịu
"Mình cũng nhớ cậu" Ánh Tuyết ngọt ngào đáp lại.
"Giờ nói qua điện thoại không tiện giờ cậu đang ở đâu??" Khánh Ly lập tức chộp lấy thời cơ.
"Được rồi.

Vậy chúng ta hẹn nhau ở quán cũ đi" Ánh Tuyết đề nghị.
"Được"Khánh Ly đồng ý ngay.
________________________________
-Quán nước-
Khánh Ly tới trước đang ngồi chờ Ánh Tuyết đến.

Ánh mắt của Khánh Ly liên tục nhìn ra phía bên ngoài để xem bóng lưng ai đó đến hay chưa.

Có một người bước đến cạnh Khánh Ly:"Thưa chị, chị muốn uống loại nào??"
"Cho tôi một ly hoa quả thập cẩm dầm" Khánh Ly gọi đồ uống.
Nhân viên gật đầu rồi đi vào bên trong.

Đợi khoảng chừng vài phút sau, Ánh Tuyết đến.

Vừa để túi xuống, Khánh Ly lập tức hỏi:"Dạo này cậu thế nào rồi? Không thấy gặp tớ luôn rồi!? Chắc là quên tớ rồi?!"
Khánh Ly quay mặt đi hướng khác, giả bộ giận dỗi.

Ánh Tuyết xoa bóp vai cho Khánh Ly.
"Tớ làm sao mà quên cậu được chứ? Dạo này bận quá nao tớ sẽ bù cho cậu" Ánh Tuyết nháy mắt với Khánh Ly.

Khánh Ly mỉm cười:" Vậy còn tạm được.

Tối nay cậu với ăn mình cùng ăn cơm đi"
"Được rồi.

Mình gọi điện bảo Trạch Nguyên là mình ăn cơm với cậu tối nay không về nhà" Ánh Tuyết định gọi điện thì Khánh Ly nói:"Không phải cậu và anh ta trước nay đều làm việc độc lập sao? Việc cậu là việc cậu việc anh ta là việc anh ta hai người không liên quan gì đến nhau mà"
Ánh Tuyết ngẫm nghĩ.

Khánh Ly nhìn Ánh Tuyết rồi nói:"Cậu uống gì thì tự gọi nhé?!"
"Cho mình ly nước ép dưa hấu đi" Ánh Tuyết mỉm cười.

Nhân viên bê nước ra cho Khánh Ly và Ánh Tuyết.

Ánh Tuyết uống một hớp:"Ngọt thật"
"Dạo này cậu có ăn uống đầy đủ không đấy? Mình thấy cậu có vẻ ốm nhiều đó" Khánh Ly hỏi.

"Ở đó cậu có bị khó chịu không??"
"Không đâu.

Mình ổn mà.

Dạo này mình ăn khá ít cũng không biết sao nữa" Ánh Tuyết trả lời
"Thế thì lát nữa cậu phải ăn nhiều vào nay mình mượn cậu dài dài đó" Khánh Ly nhìn Ánh Tuyết.

Sau khi uống nước xong, Khánh Ly khoác tay Ánh Tuyết đến Trung Tâm mua sắm.

"Cậu phải đầu tư vào bản thân nhiều vào đàn ông chăm sóc không bằng tự bản thân chăm sóc đầu tư cho mình được" Khánh Ly chỉ cô mấy gian đồ toàn là đồ hiệu đã thế lại rất mắc tiền lại còn là đồ mới nhập nữa chứ.

Khánh Ly với tay lấy mấy bộ treo trên cao rồi để vào tay Ánh Tuyết.

"Cậu vào trong thử đồ đi.

Mình muốn coi thử cậu mặc bộ này" Thấy Khánh Ly có vẻ muốn coi nên Ánh Tuyết cũng đồng ý vào thử.

Sau khi mặc xong,Ánh Tuyết ngại không dám ra ngoài.

Khánh Ly tò mò nên đứng ngoài nói:"Cậu thử đồ lâu quá vậy? Có cần mình phụ một tay không?"
"Mình xong rồi.

Nhưng mà ...!bộ này nó cứ ...!sao sao ý ..." Ánh Tuyết khó nói cứ ngập ngừng mãi.

"Cậu mau ra đây đi tớ xem nào" Khánh Ly mời chào mãi cuối cùng Ánh Tuyết cũng chịu bước ra.

Ánh Tuyết không tự nhiên cho lắm.

Khánh Ly khen ngợi:"Cậu đúng là thiên thần nhỏ của mình.Mau đi ăn thôi nào.

Mình đói sắp chết rồi đây" Ánh Tuyết bị kéo đi không thương tiếc.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 59: Chẳng Thể Nào Có Đủ Dũng Khí Để Đối Mặt


Sau khi đến một nhà hàng có thể nói là sang trọng.

Ánh Tuyết từng đến rất nhiều nơi để thưởng thức các món ăn sơn hào hải vị nhưng không ngờ đến đây lại phải thốt lên một câu:"Đẹp thế"
Nhân viên phục vụ ở đây cũng rất hòa đồng, niềm nở:"Chị Lưu"
"Gọi món đắt tiền ra đây" Khánh Ly chỉ vào menu thậm chí còn không xem menu có món gì có những giá tiền nào.
Ánh Tuyết nghe thấy thế thì nắm tay Khánh Ly lắc đầu:"Không cần đâu.

Chúng ta không nên lãng phí tiền!!"
"Cậu sợ gì chứ? Chúng ta nên ăn bồi dưỡng một chút.

Cậu không biết hôm nay là ngày gì à??" Khánh Ly buồn hiu.

Ánh Tuyết nghiêng đầu chưa biết dụng ý muốn nói của Khánh Ly.

Khánh Ly thấy thái độ của Ánh Tuyết lại càng buồn hơn nhưng kèm theo đó là tiếng thở dài không ngớt.
"Mình thật sự ...!không nhớ" Ánh Tuyết cúi đầu mặt xuống, mặt thể hiện rõ vẻ tiếc nuối.
"Hôm nay là ngày tôn trọng bản thân.

Chúng ta phải đối xử với bản thân như người yêu đối xử với mình vậy.

Không phải hồi học đại học cậu thường yêu thương bản thân lắm sao còn đặt ra ngày yêu thương bản thân nữa phải làm những gì mình thích ăn những món mình nhất định phải ăn" Khánh Ly giãi bày
Ánh Tuyết sực nhớ ra đúng là hồi trước có đặt ra một ngày trân trọng bản thân.

Hôm đó sẽ dành cả ngày cho bản thân, tùy thích chọn món, mua sắm đồ cho mình.

Nhưng thời gian trôi qua, con người bị vướng vào vòng cuộc sống, cơm áo gạo tiền, chuyện này chuyện nọ nối tiếp nhau thường thì bản thân toàn mặc một xó có thèm ngó ngàng tới đâu.
Ánh Tuyết nhìn Khánh Ly:"Mình tệ quá.

Nay mình sẽ ngủ nhà cậu"
Mắt Khánh Ly lập tức sáng lên ngay tức khắc:"Cậu nói rồi đó nha"
"Mình hứa mà"Ánh Tuyết đưa tay ra để cho Khánh Ly móc méo.

Hai người móc méo thân thiết với nhau cười đùa vui vẻ.

Sau khi các món ăn được dọn lên, Khánh Ly lau dĩa và muỗng cho Ánh Tuyết.
Ánh Tuyết ngồi nhìn Khánh Ly làm.
"Ước gì cậu là người yêu tớ.

Tớ sẽ chẳng phải lo lắng gì cả"
Khánh Ly lườm nguýt:"Cậu với anh ta không phải cũng chẳng lo nghĩ gì nữa sao? Không giống cậu với tên Tống Bảo An đó"
"Cậu tự nhiên nhắc đến Tống Bảo An làm gì??" Ánh Tuyết tỏ vẻ không vui.

Khánh Ly tiếp lời:"Cậu còn nhung nhớ cái tên Tống Bảo An đáng ghét đó ư?? Mình thấy cậu nên yêu bản thân mình nhiều hơn đàn ông đâu phải là yếu tố quan trọng bậc nhất"
"Mình không nhớ Tống Bảo An.

Mình chỉ muốn một ngày được yên ổn không phải đối mặt với nhiều chuyện" Ánh Tuyết ngả lưng ra phía sau, không buồn ăn.
"Cậu ngồi thẳng dậy ăn xong đi.

Ăn xong rồi thì mình chở cậu đi về nhà mình" Khánh Ly nháy mắt.

Cô đồng ý ngồi ăn một cách ngon lành.

Sau khi hai người ăn xong thì về nhà Khánh Ly.

Khánh Ly ở riêng nên cũng chỉ có một mình.
"Từ lúc cậu kết hôn với Lục Trạch Nguyên tình cảm của mình không tốt như trước nữa" Khánh Ly phân trần.
"Không có.

Mình vẫn coi cậu là bạn tốt của mình.

Cậu đừng có nghĩ vậy chứ?"
"Vậy tốt rồi.

Về nhà mình cùng nhau xem phim như hồi còn ở kí túc xá đại học đi" Khánh Ly ý kiến.

Ánh Tuyết gật đầu lập tức đồng ý, hai mắt sáng lên lấp lánh.

Con người là vậy chỉ cần có niềm vui dù ít hay nhiều thì cũng đều sẽ có cảm xúc theo chiều hướng tích cực.
________________________________ -Biệt thự riêng của Trạch Nguyên-
Anh về đến nhà thì chưa thấy Ánh Tuyết về.

Trạch Nguyên đặt cặp xuống ghế sofa, bước vào phòng bếp chuẩn bị làm bữa tối.

Định sẽ nấu cho cô ăn nhưng không ngờ cô nhắn tin nói tối nay sẽ không về:"Tối nay anh ăn cơm trước đi nhé.

Tôi bận ôn chuyện cũ với bạn thân" Tin nhắn của Ánh Tuyết nằm trong điện thoại của Trạch Nguyên.
"Nhớ về sớm" Anh nhắn lại một câu rồi bắt đầu quá trình nấu ăn của mình.

Bình thường anh ít khi nấu ăn trừ khi có trường hợp bắt buộc phải nấu.

Bởi vì tính anh không thích cầu kì cũng do phần bận công việc nên thức ăn của anh hầu như là bánh mì anh làm từ sáng sau đó đem ra công ty để ăn trưa hoặc là tối muộn ở công ty.

Một ngày hầu như ở công ty thì anh sẽ ở phòng thiết kế chứ ít khi về nhà.

Sau khi kết hôn, anh cũng không thường xuyên về nhà.

Trạch Nguyên vẫn giữ thói quen cũ vừa làm việc vừa ăn trưa.

Thường sau khi ăn trưa, mọi người trong công ty sẽ nghỉ ngơi để chiều bắt đầu làm việc tiếp.

Nhưng anh có khi nhiều việc lại làm thêm cả trưa nữa.
Anh bắc chảo lên bếp, bật bếp và cho một lượng dầu vừa đủ vào.

Láng dầu một lượt, anh cho rau vào xào.
Anh làm thêm hai món mặn và một bát canh rau cải.

Món ăn tuy không nhiều nhưng cũng đầy đủ chất dinh dưỡng.

Anh mặc tạp dề và đem những đĩa món ăn lên bàn.

Trên bàn còn trang trí bình hoa do tự tay cắm.

Có lẽ cả đời người cũng chẳng có ai thấy anh chăm chút cho gia đình tỉ mỉ chau chuốt đến thế.

Người làm cho anh muốn thay đổi cả đời này có lẽ chỉ có cô.

Ánh Tuyết chính là người mà Trạch Nguyên tình nguyện thay đổi bản thân để phù hợp với cô.

Anh ngồi trước mặt toàn là các món ăn xuất phát từ tình yêu thương từ anh đối với cô.

Anh ngồi nhìn ngắm đồ ăn nhưng lại không ăn dù chỉ là một thìa.

Trạch Nguyên muốn ăn tối cùng người vợ của mình người đã khiến anh thay đổi.

Nhưng chờ hoài, chờ mãi mà cũng chẳng thấy bóng dáng của cô xuất hiện, đồ ăn cũng đã nguội hết.

Lúc bấy giờ, Trạch Nguyên mới coi đồng hồ coi bây giờ là mấy giờ rồi nhận thấy đã khuya mà người cần về thì chưa về anh đành ăn trước.

Trạch Nguyên bắt đầu động đũa ăn từng miếng đầu tiên.

Thế nhưng không hiểu tại sao lòng anh lại cảm thấy chua chát kì lạ.

Anh không hiểu tại sao từ lúc lấy cắp ý tưởng của cô lòng anh áy náy xót xa vô cùng.

Rất muốn chuộc lỗi với cô nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với cô.

Cũng có nhiều lần thử cảm giác sẽ đối mặt nhưng rồi giữa anh và cô lại có rào cản khiến anh cảm giác không thể tiến gần với cô được.

Mỗi lúc như vậy anh lại dặn lòng sẽ cố gắng nhưng lại chẳng thể nào có đủ dũng khí để đối mặt.

Hôm nay chính là thời khắc anh muốn đối mặt.

Dù có chuyện gì đi chăng nữa anh vẫn muốn thử một lần dù nó có tệ đi chăng nữa nhưng với anh anh cũng sẽ chấp nhận hiện thực dù nó có phũ phàng đến đâu đi nữa.

_________________________________
-Nhà Khánh Ly-
Lúc này, cô và Khánh Ly đang ngồi ở sofa phòng khách.

Cả hai người đang coi phim thể loại tình cảm.

Trong phim, người con gái thề sẽ chờ đợi người con trai cho dù có thế nào đi chăng nữa thế nhưng sự thật phũ phàng đối với cô gái khi cô gái thấy được bộ mặt thật của người con trai kia.

Năm năm thanh xuân yêu và chờ đợi người mình yêu nhưng đáp lại tấm chân tình đó lại là cảnh người con trai ấy ôm hôn ngọt ngào tình cảm với người con gái khác.

Người con gái kia hết lòng vì anh ta nhưng lại không nhận được gì cô gái ấy dường như mất hết niềm tin vào thế giới ấy.

Cô và Khánh Ly đều khóc sướt mướt.

Khánh Ly dùng giấy chấm chấm lên mắt, thầm chửi rủa:"Nếu tớ mà là cô gái kia thà tớ không thèm thề cho xong"
Ánh Tuyết vỗ vỗ vai an ủi cô bạn, lòng cảm thấy nặng nề vô cùng:"Cậu đừng lo.

Loại đàn ông như thế mình dù có đụng chạm đến cũng không thể biết được bởi vì lúc yêu và lúc anh ta muốn kết hôn là chuyện hoàn toàn khác.

Khi yêu anh ta luôn thể hiện mình là người tốt, xứng đáng để cho người con gái tựa vào.

Nhưng ai có thể đoán trước được tương lai cơ chứ chẳng thể nào đoán được lòng dạ của người con trai.

Người chịu thiệt chỉ có chúng ta mà thôi"
Tuy là an ủi cho cô bạn không còn vướng bận trong lòng nữa thế nhưng đó cũng là cảnh tỉnh cho rất nhiều cô gái.

Có rất nhiều cô gái yêu đến mức mù quáng sẵn sàng mang cả mạng sống của mình đem ra cá cược với tình yêu cho là sẽ có kết quả đơm hoa kết trái.

Ngờ đâu người kia là bội bạc, lừa dối rồi cho người con gái hết đường quay đầu.

Làm cho người ta mất hết niềm tin, cũng chẳng phân biệt được người nào tốt người nào xấu.

Thế mới nói nhiều khi người ta không đồng ý yêu bạn không bởi vì họ không có tin tưởng bạn mà là chưa thể tin tưởng được mà thôi.

Đời mà sao mà biết trước được cái gì.

Nếu bạn sống thiện, sống vì bản thân và gia đình bạn sẽ có một người đàn ông hết mực thương yêu, quan tâm lo lắng cho bạn và sẽ cho bạn thêm ý chí quyết tâm chiến đấu với cuộc đời đầy gian khổ phía trước.

Dù biết thế giới này có nhiều loại người chỉ là lợi dụng mình có mục đích nào đó nhưng đừng vội mất niềm tin nhé.

Niềm tin là thứ khó có thể có được nhưng rất dễ mất nó.

Hồi học đại học cả hai rất hay thường xem phim với nhau có khi là xem thâu cả đêm, từ hành động đến tình cảm, từ chương trình ca hát của idol hai người rất hâm mộ.

Họ học bài xong sẽ coi phim hoặc nằm trên giường trò chuyện đến đêm khuya mới chịu đi ngủ.

Người ta thường nói sau này thứ cho chúng ta nụ cười chính là những kỉ niệm.

Đúng thật chỉ có kỉ niệm mới khiến cho tình bạn của Ánh Tuyết và Khánh Ly ngày càng thêm bền chặt và khăng khít hơn mà thôi.

"Cậu phải hứa với mình thật hạnh phúc đấy nhé" Khánh Ly với hai hàng nước mắt ôm lấy cô bạn thân từ thuở đại học.

Nói thật duyên của hai người cũng là tình cờ.

Hôm đó là ngày cuối tuần, vì phải trực nhật lớp, Ánh Tuyết về muộn cuối phòng học.

Phòng học chẳng hề có một bóng người sau khi trực nhật xong tại vì Ánh Tuyết vào lớp muộn giáo sư bắt phải ở lại trực xong thì về.

Hôm đó lại có hẹn trước với ông nội mà Ánh Tuyết lại quên đi mất.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 60: Kí Ức Về Cô Gái Năm Ấy


Dọn xong cũng như nhớ ra cuộc hẹn, Ánh Tuyết vội vàng chạy đến điểm hẹn.

Chạy băng băng trên đường nên không để ý xung quanh, mái tóc bay theo gió.

Chợt va vào một người nào đó, Ánh Tuyết bối rối đứng lại.
"Xin lỗi ...!tôi vội quá"Ánh Tuyết vừa nói vừa cúi đầu thể hiện sự ái ngại rồi chạy vụt đi chưa để cô bạn kia kịp hoàn hồn.
Ánh Tuyết đến chỗ hẹn thì ông nội không nặng lời lại còn bảo:"Bận lắm sao mồ hôi nhễ nhại luôn kìa" Ông nội nhẹ nhàng dùng khăn tay của mình lau cho Ánh Tuyết.
Kể từ lần gặp đó có thể là do duyên nên Ánh Tuyết và cô bạn kia gặp mặt nhau liên tục.

Khánh Ly cũng dần mến Ánh Tuyết và lí do làm bạn thân cũng từ đó.

Sau khi quen nhau, cả hai ở cùng phòng kí túc xá lại trở nên thân thiết hơn lúc trước.
_________________________________
"Tớ biết rồi.

Cậu cũng phải tìm cho mình một người hết mực thương cậu" Ánh Tuyết ôm Khánh Ly thật chặt.

Khánh Ly vẫn khóc không chịu dừng:"Chỉ có cậu mới tốt với tớ nhất.

Tớ không cần ai hết"
Ánh Tuyết phải dỗ mãi Khánh Ly mới chịu nín khóc.

Cả hai mệt nên cùng nhau đi ngủ.
Trạch Nguyên chờ mãi không thấy cô không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy không được yên nên quyết định đi ra ngoài tìm cô.

Định sẽ đi tìm nhưng chợt nhìn đồng hồ đã gần một giờ sáng.

Trạch Nguyên đành đi ngủ chờ đợi ngày mai sẽ hỏi tội cô cho ra nhẽ.
Nhưng nằm ngủ mãi mà chẳng chợp mắt được cứ lăn qua lăn lại trên giường mãi mới ngủ được.

Sáng hôm sau, ánh nắng chan hòa rọi vào ô cửa sổ khép hờ làm Trạch Nguyên tỉnh giấc.

Đưa tay lên vươn vai, mở mắt ra thì đã thấy trời sáng rồi.

Trạch Nguyên vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi tắm.
Khánh Ly đang ở dưới bếp nấu đồ ăn.

Tay thì đang đảo miếng bánh rán miệng thì vui vẻ yêu đời ca hát.

Có tiếng lạch cạch đi ngang qua:"Chà!! Nay còn trình diễn tài năng cơ à??" Người đó chính là cô bán kem.

Hôm trước Khánh Ly tiện nên mua ủng hộ cô bán kem hai que kem để tủ lạnh.

Không ngờ hôm nay đi qua cô bán kem nghe thấy câu hát của Khánh Ly nên theo đà châm chọc.
Khánh Ly nghe thấy cô bán kem châm chọc trong lòng không chịu thua lại hát to hơn nữa.

Tiếng hát làm Ánh Tuyết tỉnh giấc.
"Cậu không để yên cho mình ngủ à?" Ánh Tuyết lên tiếng trách móc.

Khánh Ly quay đầu lại nhìn thấy Ánh Tuyết đang đứng nhìn mình.
"Mình xin lỗi cậu không giận chứ? Mình lỡ đánh thức cậu rồi"Khánh Ly buồn rầu, vội bỏ môi tắt bếp chạy đến coi xem Ánh Tuyết thế nào.

Ánh Tuyết đã vệ sinh cá nhân xong, thấy Khánh Ly hớt hải thì ngạc nhiên:"Cậu sao thế?"
Khánh Ly đột nhiên có phần hơi mất hứng nhưng rồi cũng ổn định tâm trạng lại:"Không sao.

Cậu mau nếm thử bánh tớ rán đi xem có mặn quá không?"
Ánh Tuyết hí hửng ngồi xuống nếm thử.

Thái độ rất tự nhiên, xởi lởi ăn liền mấy miếng.

Khánh Ly thấy thế, vui mừng:"Ngon lắm à?"
"Tất nhiên rồi" Ánh Tuyết vừa ăn vừa nói.

Khánh Ly cũng ngồi xuống ăn.
"Lát nữa cậu có bận không?" Khánh Ly hỏi.

Ánh Tuyết ăn xong nên phải đi:"Tớ đi luôn đây cậu đừng đợi tớ.

Tối nay tớ phải về nhà rồi"
Bóng lưng Ánh Tuyết vừa quay đi, Khánh Ly vội lên tiếng:"Cậu về nhà Lục Trạch Nguyên à? Cậu phải tỉnh táo đừng để anh ta xoay cậu như chong chóng đó" Khánh Ly hét lớn, Ánh Tuyết gật đầu ý là đã hiểu những gì Khánh Ly vừa truyền đạt.

Ánh Tuyết ra khỏi nhà Khánh Ly, cô đi bộ trên con đường hai bên có hoa nhìn thơ mộng có phần lãng mạn.

Ánh Tuyết quyết định sẽ trở lại công ty làm việc mặc dù cô biết ông nội sẽ không đồng ý.
Trên đường đi Ánh Tuyết vô tình dừng lại bởi có tiếng còi xe cứ vang lên inh ỏi ngay phía sau cô.

Cô quay lại xem là ai thì đó là chiếc của Tống Bảo An.

Bảo An mở cửa kính xe, thò đầu ra ngoài cửa xe:"Lên không tôi cho em hóa giang một đoạn"
Ánh Tuyết thấy Bảo An cũng không muốn nhờ vả nhưng chả lẽ lại từ chối.

Ánh Tuyết đi đến cạnh Bảo An:"Tôi muốn đến công ty"
"Không thành vấn đề" Bảo An ngỏ ý rồi mời cô lên xe.

Cô mở cửa xe rồi lên xe.

Bảo An lái xe đi.

Trên đường đi còn mở bài hát mà hồi trước thường bật cho cô nghe.
"Tôi không có hứng thú muốn nghe bài này" Ánh Tuyết thẳng thắn nói.

Ngồi trong xe nhưng mà Ánh Tuyết cứ cảm thấy bức bối khó chịu.

Cảm giác thật khó diễn tả.

Bảo An cứng đầu, không thèm đổi bài khác gương mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
*Một điều nhịn chín điều lành* Ánh Tuyết thầm nói
"Em ...!và Lục Trạch Nguyên là vợ chồng ư??" Trong không khí im lặng đến đột ngột kia tự nhiên lại vang lên câu hỏi nghe như nặng nề vô cùng.
Ánh Tuyết không hề trả lời câu hỏi đó.

Khi đến công ty, chiếc xe dừng lại.

Bảo An không có ý muốn để cô xuống, chặn lại ở trên xe:"Khi nào em trả lời xong câu hỏi của tôi thì có thể đi"
Ánh Tuyết liền trả lời rõ ràng rành mạch như thể đang tuyên bố ranh giới của hai người họ:"Tôi có chồng rồi.

Phiền anh sau này đừng cho tôi hóa giang tôi sợ ai đó sẽ hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và anh" Chỉ cần một câu như vậy cũng đủ khiến cho người kia hiểu.

Bảo An gật gù, Ánh Tuyết xuống xe.

Ánh Tuyết vào công ty và chuẩn bị làm việc.

Đầu tiên là phác họa bản thiết kế mới.

Từng nét bút in trên giấy tỉ mỉ chi tiết.

Bảo An đành phải rời khỏi công ty.

Lên xe thì đột nhiên gặp Xuân Hy đang gặp rắc rối.

Xuân Hy tìm trong túi xách nhưng mãi không thấy đồ cần tìm.
"Anh gì ơi hình như tôi bị mất tiền rồi!!" Xuân Hy thấy Bảo An đến thì dùng ánh mắt cầu cứu.
Bảo An khó hiểu:" Cô nghĩ tôi giúp gì được cho cô??" Xuân Hy mắt long lanh:"Anh có thể cho tôi xin chút tiền được không?"
"Cô cần tiền vào việc gì??" Bảo An nhìn người con trai trước mặt không hiểu sao lại có chút hiếu kì muốn giúp đỡ người ta.

Có khi nào trong tâm hồn của Bảo An lại có phần rung động?? Hay chỉ là cảm giác thoáng qua??
"Tôi thích một nhà văn viết sách ấy tôi muốn mua cuốn sách của nhà văn đó" Xuân Hy nhìn người con trai trước mặt không biết có nên nhờ vả hay không nhưng thôi đành làm liều vậy.

Cứ tưởng Bảo An sẽ không đồng ý giúp đỡ người lạ nhưng ai ngờ đâu lại giúp đỡ.

Bảo An đưa tiền cho Xuân Hy.
Xuân Hy nhận tiền, cúi đầu thấp hẳn xuống như bày tỏ lòng thành.

Bảo An nói:"Lần sau nên chú ý một chút.

Mất tiền thì cũng đừng mượn người khác cô không biết địa chỉ nhà tôi đâu mà trả tiền cho tôi??"
"Anh cho tôi xin cách liên lạc với anh"Xuân Hy mỉm cười.
"Không cần cô trả tiền đâu.

Coi như hôm nay tôi xui" Bảo An nói rồi quay lưng bước đi để lại ánh mắt khó hiểu đến từ Xuân Hy
*Người đó thật tốt* Xuân Hy nghĩ ngợi rồi đi mua cuốn sách mình yêu thích.

Xuân Hy không ngờ rằng lần gặp mặt đó là tiền đề của tình duyên sau này.
_________________________________
Trạch Lễ ngồi cắm hoa trong phòng khách.

Trên bàn còn rất nhiều cành hoa chưa cắt, lọ hoa cắm được hai bông hoa.

Loài hoa được Trạch Lễ sử dụng khi cắm hoa là hoa hồng đỏ tươi như máu.

Trạch Lễ cắm hoa hồng không phải vì thích mà là vì người mà Trạch Nguyên thích người đó thích hoa hồng.

Để nhớ về người đó Trạch Lễ dùng cách cắm hoa hồng đỏ trên bàn phòng khách để mãi không quên về người đó.
Trạch Lễ bước vào trong phòng mình đọc sách.

Lấy sách trên kệ sách không may tấm ảnh kẹp trong sách bị rơi khỏi trang sách rơi xuống đất.

Trạch Lễ nhíu mày rồi ngồi xuống xem tấm ảnh đó vì không biết tại sao lại có tấm ảnh đó có thể là do kẹp vào sách đó khá lâu rồi nên không nhớ chăng??
Tấm ảnh như một phép màu.

Trạch Lễ sực tỉnh người tấm ảnh đó là cô gái mà năm xưa Trạch Lễ từng gặp - cô gái mà Trạch Lễ thích luôn ghi nhớ trong lòng và bằng một cách đó là cắm hoa hồng để mãi không quên.

Tấm ảnh chính là vật duy nhất để tìm lại cô gái kia.

Nhưng hiện tại Trạch Lễ không biết nên tìm bằng cách nào và đi đâu để tìm.

Kí ức hồi trước khá mờ nhạt làm cho người muốn tìm cũng khó mà tìm được người đó.

Trạch Lễ cẩn thận nhặt tấm ảnh từ dưới đất lên phủi phủi cho bớt bụi rồi kẹp lại bên trong sách.

Trạch Lễ liền thở dài một tiếng nghe có vẻ não nề.

*Làm sao để tìm lại cậu bây giờ?Lòng tôi như lửa đốt liệu cậu vẫn nhớ đến tôi chứ? Tôi rất muốn gặp cậu lại một lần nữa* Trạch Lễ gập trang sách vào, để lại trên kệ sách.

Trạch Lễ lấy một cuốn sách khác bắt đầu giở từng trang một để đọc.

_________________________________
"Chị vẫn còn bận à?" Trợ lí đến bên Ánh Tuyết để ly trà xuống mặt bàn, ngước nhìn người con gái vẫn đang cặm cụi vẽ bản thảo.

Ánh Tuyết đang vẽ, nghe thấy tiếng trợ lí của mình thì tạm ngưng lại, thở dài:"Xong rồi"
Trợ lí phấn khích, trên khuôn mặt nở một nụ cười nhẹ:"Chị tuyệt thật đó.

Mới có tiếng mà xong rồi"
"Không phải là giỏi gì đâu" Ánh Tuyết phân trần nhìn lại bản thảo trong lòng không được yên.

"Chị Ánh Tuyết ông Mộc bảo chị thường xuyên về nhà để ông gặp" Trợ lí tươi cười nhìn cô.

Cô uống một hớp trà rồi trả lời:" Chị biết rồi.

Em làm việc của mình đi chị muốn yên tĩnh một lát"
Trợ lí cúi đầu rồi ra khỏi phòng.

Ánh Tuyết ngồi một mình trên bàn, ánh mắt hướng ra cửa sổ.

Ngoài kia ánh nắng chan hòa cùng dòng người tấp nập.

Ánh Tuyết ngồi nhìn ra cửa sổ một lúc lâu rồi trở lại làm việc nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an đến kì lạ
Tiếng chuông báo hiệu giờ trưa đã điểm.

Ai cũng nháo nhào lên đi ăn cơm trưa nhưng cô vẫn ngồi làm việc.

Bởi vì ngày đầu làm việc nên cô chưa thể thích nghi được với tần suất làm việc của mọi người nên vẫn chưa thể có tiến độ nhanh được.
 
Back
Top Bottom