Ngôn Tình Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 20: 20: Truyền Từ Đời Này Sang Đời Khác Rồi


Ông nội anh cười hiền:" Khà khà được chứ cháu dâu của ông thì ông cũng coi như là cháu gái vậy đó " Ông nội nói xong , bắt đầu gắp đồ ăn cho cô.

Cô ăn chưa hết , ông nội đã gắp rồi.
" Ăn nhiều vào nhé ăn nhiều thì mới có sức khỏe chứ" Lục Thành đối xử tốt với cô, cô cũng không biết tại sao ông lại tốt với mình như thế ...!Đây chỉ mới là lần đầu tiên cô và Lục Thành gặp nhau thôi mà??
Trong bữa cơm , mẹ anh cũng phụ họa.

Mẹ anh vừa ăn vừa nói với cô:" Nếu thằng Nguyên nó có làm gì con cứ nói với mẹ.

Mẹ sẽ xử lí nó cho nó một trận "
Nhã Dung không kiêng nể gì cả dù Trạch Nguyên có là con trai của mình nếu nó làm cô không vui bà sẽ mắng anh một trận.
Cô lắc đầu:" Anh ấy làm gì được con chứ.

Con không sao ba mẹ với ông nội đừng lo " Cô nói xong , tiếp tục ăn.
" Mẹ nói thế " Mẹ anh vui vẻ hẳn.

Cả nhà đều cười vui , riêng anh cũng đỡ căng thẳng hẳn.
Đang ăn , đột nhiên mẹ anh nói:" Con ăn xong vào phòng mẹ mẹ có thứ này muốn cho con nè "
Cô rất bất ngờ , có cả quà nữa sao:" Có quà cho con à ? "

" Ừ " Mẹ anh gật đầu
Ông nội anh tiếp lời:" Rồi vào phòng ông nữa "
Cả nhà lại chìm vào tĩnh lặng.

Bữa cơm kết thúc , mẹ anh vào phòng trước đợi cô vào.

Cô bỏ đũa xuống , đứng dậy đi về phòng của Nhã Dung.

Phòng Nhã Dung cách đó không xa cũng chỉ vài bước chân mà thôi mà sao tim cô đập nhanh đến thế.
Chính cô cũng không hiểu tại sao bản thân mình lại hồi hộp khi đón nhận món quà từ mẹ mình.
Đến cánh cửa , cô thở ra một hơi rồi giơ tay lên gõ cửa.

Tiếng cửa kêu " cạch cạch ".

Mẹ anh đang ngồi trên giường trong phòng , nghe thấy tiếng gõ cửa , nói vọng ra:" Vào đi "
Cô đẩy cánh cửa , cánh cửa mở ra thấy mẹ anh đang ngồi , cô bước vào
" Mau lại đây " Mẹ anh nói
Cô bước nhanh hơn.

Ngồi xuống cạnh Nhã Dung.

Nhã Dung nhìn cô một lúc rồi lên tiếng:" Mẹ có quà tặng con này.

Đây là dây chuyền cẩm thạch.

Dây chuyền này rất quý lúc trước bà nội tặng mẹ vào ngày mẹ làm dâu bây giờ mẹ lại tặng cho con.

Hãy giữ gìn nó cẩn thận nhé.

Con nhé ! " Mẹ anh đưa dây chuyền ra cho cô xem
Cô nhận lấy , ngắm nghía một hồi lâu rồi thốt lên:" Đẹp quá "
" Coi như đây là món quà con ra mắt nhà chồng ngày hôm nay " Mẹ anh ôm cô vào lòng.

Buông cô ra , mẹ anh liền đeo dây chuyền vào cổ của cô.
" Đúng là rất đẹp " Mẹ anh bình phẩm về dây chuyền
" Con sẽ giữ cẩn thận " Cô nói chắc nịch.

Dây chuyền này cũng gọi như là vật truyền từ đời này sang đời khác rồi.
Mẹ anh tấm tắc khen cô hết chuyện này chuyện nọ
" Nếu mà con cần đi làm hay làm sao đó con hãy cứ chia sẻ với mẹ mẹ sẽ luôn là hậu phương vững chắc cho con con không cần phải sợ cái gì hết đã có mẹ ở đây rồi " Mẹ anh vuốt nhẹ mái tóc của cô , ôn tồn nói.

Mẹ anh không hề khắc khe như những bà mẹ chồng khác mà cô tưởng tượng.

Cô còn thấy vui mừng ấy chứ.

Nhưng đây chỉ là hợp đồng ? Liệu thứ tình cảm cô mong muốn này sẽ còn kéo dài được bao lâu nữa ? Đến lúc đó cô phải làm sao đây ?
Liệu cô có còn được sự quan tâm đặc biệt này nữa không? Cô có được cảm nhận sự ấm áp từ Nhã Dung không?
" Vâng con biết rồi " Cô nói
" Vậy hai mẹ con ta nói chuyện về chồng con đi.

Mẹ có nhiều chuyện của nó cần nói với con lắm.

Mẹ sẽ nói xấu nó " Mẹ anh cười hiền hậu.

Khuôn mặt trái xoan rất phúc hậu cộng thêm cả nụ cười nữa.

Khi cười như trẻ ra rất nhiều.

Mẹ anh cười lại có duyên nữa chứ.
" Vâng " Cô gật đầu vâng lời
Mẹ anh nói nhiều chuyện xấu của anh cho cô nghe.

Ví dụ như là chuyện hồi nhỏ khi anh còn bé xíu , anh nói:" Mẹ sau này đừng có mà nói xấu con nhé con hiểu hết " lúc đó anh mới có bốn tuổi.

Anh có trí nhớ khác người , chuyện gì cũng sẽ nhớ dai lắm còn hơn là ba mẹ anh nữa.

Thế mới có chuyện lúc " đi mua đồ " còn nhớ giùm mẹ luôn.

Lúc ba tuổi đã học ngoại ngữ , cả tiếng mẹ đẻ rành sỏi hơn người , ai cũng nói anh sau này sẽ có tiếng đồ.

Anh không thích những nơi ồn ào chỉ thích yên tĩnh.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 21: 21: Hãy Giữ Gìn Cho Cẩn Thận


Anh thích nghiên cứu những loại sách và đặc biệt là sách tâm lí , về những thế giới huyền ảo ngoài kia về những thứ con người ít tìm đến đó là bên kia của mảng kí ức.

Nó chỉ đọng lại trong đó đây nhưng khi mình liên tưởng tới thấy sẽ rất thú vị.

Trong phòng anh có rất nhiều sách , từ nhỏ đến lớn thứ anh đụng vào chỉ có sách và sách.

Anh còn được nhiều huân chương , thi giải nghệ thuật , giấy chứng nhận nữa.

Nói chung anh rất hoàn hảo.

Gia đình anh còn sợ anh sẽ không bao giờ nghĩ cô sẽ con dâu của nhà họ Lục - là niềm vui của gia đình bé nhỏ.8?slk
Kể khá nhiều chuyện , Nhã Dung buồn ngủ.

Cô đắp chăn cho mẹ anh rồi rời khỏi.

Cô định sẽ vào phòng ông nội anh luôn sợ ông nội đợi lâu sẽ buồn ngủ.

Cô mở cửa đi ra ngoài
Đến phòng ông nội , cô gõ cửa.

Ông nội anh đang nghiên cứu nốt , nghe có tiếng gõ cửa phát ra từ bên ngoài.

Ông nội nói:" Vào đi " Khi ông đang nghiên cứu , ai đó mà không biết giờ giấc lại đi vào vậy ta??
Ông nội anh có thói quen nghiên cứu thực vật vào đêm khuya.

Trước đây ông nội anh có từng tham gia về quân đội.
Cô đẩy cửa bước vào.

Thấy ông nội anh đang nghiên cứu , cô định đi ra nhưng ông nội anh đã nhìn lên:" Tiểu Tuyết " Cô quay lại , tươi cười nói:" Dạ ông nội "
" Nào ngồi xuống đây " Ông nội chỉ về chiếc giường của ông nằm.

Cô bước đến , ngồi xuống.

Ông nội đi lại ngồi bên cạnh cô , nói:" Ta có thứ này cho con.

Khi nào con cảm thấy cần thiết , hãy lấy ra.

Đây là món quà ông tặng con.

Hãy giữ gìn cho cẩn thận "
Tuy cô không biết bên trong sẽ có thứ gì nhưng cô vẫn nhận lấy:" Con cảm ơn ông ".

Ông nội anh cười.

Nói chuyện xong , cô xin phép đi về.

Cả nhà đều không muốn nhưng cô nói rằng còn có việc.

Ba anh không nói thêm gì sợ ảnh hưởng đến công việc của cô thì lại không hay.
Cô bước ra xe , anh đã ngồi trong xe từ bao giờ.
" Tôi còn tưởng cô ở luôn trong đấy không cần về nữa chứ " Anh nói đểu cô.

Cô cũng không quan tâm đến lời anh nói, chỉ thắt dây an toàn vào.
" Đúng mà.

Cuộc vui nào chẳng phải tàn.

Tôi làm xong nhiệm vụ rồi không đến lượt anh quản giùm tôi " Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời tối đen , những hàng cây xanh lao nhanh vun vút.

Anh lái xe tốc độ nhanh , do đang mở cửa , cô có thể cảm nhận luồng gió mạnh đang thốc vào.

Cô vẫn vô cảm nhìn ra ngoài , mặc kệ gió lớn thế nào.
Về đến nhà , mặt cô đã trắng bệch.

Cô lên phòng , nằm lên giường thở.

Cô chợp mắt khi nào cô không biết
Về phía anh , anh đang xem một số sách nói về " con người ".

Đang xem thì mắt anh díp lại.

Anh trở về giường , tắt đèn , đi ngủ.
Sáng hôm sau , còn sớm , cô thức dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà bếp.

Cô đeo tạp dề.

Tạp dề của cô có màu hồng nhạt còn điểm xuyết một vài bông hoa.

Cô đang định chuẩn bị nấu bữa sáng cho mình , cô sẽ kiếm một việc nào đó nhẹ để làm vì ở nhà cũng chán quá.

Cô định sẽ ra ngoài làm nhưng còn chưa biết sẽ làm ở đâu , công việc thế nào.
Cô bê đồ ăn ra bàn.

Chợt có điện thoại.

Cô bắt máy lên nghe:" Alo tao đây " Người gọi đến là Ly bạn thân cô.

Cô nghe máy liền không một chút do dự.
" Mày định tìm việc à ? " Vừa thấy cô bắt máy , Ly nói luôn
" Ừ " Cô xác nhận.
" Mày đến công ty tao làm đi tiện học hỏi luôn " Ly đề nghị ánh mắt ánh lên vẻ thích thú như tìm kiếm được vàng.
" Không nếu như tao thích thì tao sẽ tự làm công ty tao " Cô từ chối vì không muốn làm phiền cô bạn của mình cô từ chối nhưng Khánh Ly thì vẫn chưa chịu thua.
" Thế sao mày không làm ở công ty mà lại đi làm việc khác là sao " Ly khó hiểu hỏi
" Tự nhiên tao thích như vậy " Cô trả lời.

Cô cũng không hiểu tại sao mình lại thích làm những công việc có tính giải trí cao hơn là vùi đầu vào đống tài liệu, thuyết trình hoặc là ra mắt sản phẩm mới.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 22: 22: Nơi Đây Cuộc Tình Của Cô Và Tống Bảo An Bắt Đầu


Ly nói:" Vậy thôi tao mặc kệ mày luôn đấy " Nó bực bội , gắt.

Trước giờ Ánh Tuyết chưa từng thấy cô bạn của mình cáu gắt đến vậy.
Cô cúp máy:" Thế thôi nhé.

Tao đi ăn sáng đây " Cô nói xong liền cúp máy.

Cô cầm dĩa và dao lên , chuẩn bị ăn sáng.

Đây không phải là phong cách hằng ngày của cô.
Cô vẫn không biết được rằng những gì cô nói có một người đã nghe từ đầu đến cuối không thiếu sót một từ.

Là ai đương nhiên ai ở đây cũng có thể đoán ra được - đó là anh.
Thấy cô cúp máy rồi , anh thản nhiên đi xuống.

Anh đến bên bàn ăn , đặt cốc xuống cầm bình lên , mắt hướng vào cốc sành , đợi khi nước đầy rồi đặt bình xuống.

Anh uống cạn ly nước.

Động tác rất nhuần nhuyễn lại còn có độ quyến rũ.
Động tác này làm anh như bộc lộ hết vẻ đẹp thường trực của anh.

Tuy chỉ là một vẻ đó thôi cũng đủ làm ta say ngất lòng người tiếc là không phải dành cho cô mà thôi !!!
" Ăn sáng không ? " Cô ngước mắt lên thấy anh đang rót nước.
" Không " Anh lạnh lùng trả lời đáp lại sự nhiệt tình của cô.

Anh đặt mạnh cốc nước vừa uống xong , mắt nhíu lại , cười đểu cô
" Không thì thôi " Cô lạnh lùng tiếp tục ăn.

*Chả việc gì phải lo lắng ở đây cả* cô nghĩ.
" Tôi đi làm đây " Anh tức rồi bỏ đi
Cô ăn xong , khoác túi ngang người , bước đi khoan thai.

Cô đến một nơi mà cô nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ đến nữa.

Đó là nơi như thế nào ? Hãy cùng đón xem !
_________________________________
Bước chân của cô nặng trịch.

Cô cứ có cảm giác bản thân mình đã bỏ lỡ một việc nào đó , cần phải sửa chữa sai bây giờ.

Hiện tại , cô đang ở đồi thông.

Nghe đến đây sẽ hình dung ra những tán cây thông với nhiều kỉ niệm đẹp.

Đúng ! Đúng là có kỉ niệm đẹp ở đây !
Chính nơi đây là cuộc tình của cô và Tống Bảo An bắt đầu và cũng có thể nói đó là nơi kết thúc cuộc tình.

Cô nhớ lúc đấy bản thân mình còn trẻ , chưa có hiểu biết về cái người ta vẫn hay đồn đại nhau đó là " tình cảm ".

Tình cảm với cô mà nói là một thứ xa xỉ , sao ai cũng phải đâm đầu vào.

Thế nhưng cuộc đời lại trớ trêu.

Cô đang tập vẽ những hình thù kì quái nhìn chắc đáng sợ lắm.

Cô miền mài vẽ.

Ba mẹ cô nhất quyết phản đối việc cô tập vẽ.
" Con gái con đứa tại sao lại phải học cái ngành đấy sau này mày cũng phải về nhà chồng làm việc nào đó cho thanh thản thôi " Mẹ cô quở mắng.

Ngày nào cũng vậy , nếu có thời gian rảnh , cô lại ra đồi cây thông này vẽ.

Cô rất thích ngồi dưới gốc cây thông , tựa đầu lên thân cây , nhìn lên bầu trời
Cách ngắm nhìn cuộc sống của cô thật kì lạ.

Có lần cô chưa vẽ được gì cô còn ngủ tại đồi thông.

Đến tối muộn , Tống Bảo An về còn phải gọi cô dậy.
" Bạn gì đó ơi " Tống Bảo An vỗ vai cô kêu cô dậy.

Bảo An thấy cô ngủ quên nên gọi dậy
Cô đang lơ mơ ngủ , nghe thấy tiếng có người gọi mình , cô cứ tưởng mẹ quở trách cái gì ai ngờ đâu ...!khi cô định thần lại , mở mắt ra.

Một con người hoàn toàn xa lạ đang nhìn chằm chằm vào cô.
Cô sợ hãi ngồi dậy , mắt mở to hơn vì thế cũng tỉnh ngủ.

Cô lắp bắp nói , thành một câu không có nghĩa:" C...!cậu ...!l ...!là ...!ai ...!v ...!vậy "
Bảo An cười hiền từ , nói:" Cậu ngủ ở đây được bao lâu rồi ? Tớ không kêu cậu dậy có phải cậu định ngủ đến sáng mai không ? " Nụ cười của cậu như ánh nắng vậy , nhìn thật đẹp
" À ...!không phải tự dưng ngủ mất " Cô lấy đại lý do
" Vườn thông này thật kì diệu " Nói rồi , Bảo An quay người đi về nhà.

Cô nhất thời chưa hiểu ý của cậu bạn kia nhưng rồi cũng đi về.

Từ cái hôm đó , ngày nào hai người cũng gặp nhau ở đồi thông , khi vẽ tranh , khi lại kể cho nhau nghe những câu chuyện ma rồi hù nhau ban đêm.

Chỉ có vậy thôi nhưng cũng đầy kỉ niệm.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 23: 23: Vẫn Đang Trong Quá Trình Tìm Tòi Nội Dung


Vậy mà ai lại ngờ đâu giông tố ấp đến.

Ngày nào cô cũng đến đồi thông này vẫn vui vẻ với Tống Bảo An.

Hai người lén lút gặp nhau ở đồi thông khi nào tối muộn cô mới về.

Cảm giác ấy chắc chỉ có cô là hiểu đến tận tâm gan ngay cả khi cô đã vỡ lẽ ra.
Trong một lần cô đang tung tăng đến đồi thông , định khoe cái này cho Tống Bảo An nhưng cô chỉ kịp cười một cái rồi khoảng không phía trước của cô như đen tối sầm lại.

Trước mặt cô là Tống Bảo An đang nói chuyện cười đùa với lại một người con gái khác và đặc biệt lại là cô không còn cơ hội nào nữa.

Cô cảm thấy hoang đường , không muốn chấp nhận sự thật này nhưng nếu mà không tin thì cô có thể làm gì khác đây??
Cô liền chạy ngay đi , coi như mình chưa nhìn thấy gì.

Thế rồi , cô đồng ý quen Tống Bảo An.

Và rồi đêm ngày cô tân hôn , sự thật cô không thể chấp nhận được.

Cô đã khóc rất nhiều , rất nhiều.

Nhiều đến nỗi chính cô không thể tưởng tượng ra được.
Sau đó , cô lại được mai mối với anh.

Cô cũng lạnh nhạt và chưa từng có sự quen thuộc của anh.

Nước mắt đã cạn , liệu cô sẽ thế nào ?
Trở lại với hiện tại , cô vẫn còn đang đứng nhìn chằm chằm vào gốc cây thông trước mặt , biểu cảm trở nên chua xót.

Cô nắm chặt hai bàn tay lại , nước mắt rơi xuống hai gò má.

Lúc đấy , cô còn tưởng mình sẽ không còn bình tĩnh được ai ngờ đâu bây giờ cô đã biết thế nào là đắng cay.
Cô đi qua một cây thông.

Gió thổi làm mái tóc cô bay bay.

Cô bước đi , mắt nhìn thẳng , cô lôi tập vẽ ra , ngồi dựa vào gốc cây khác.

Cô đang vẽ hệt như những gì cô mong muốn.

Cô đã làm trong công ty thiết kế mọi người thường gọi cô là Mộc Tổng - tuy cô vẫn muốn viết hơn có lẽ nên học hỏi thêm một chút.
Cô tự nhủ rồi lại đăm chiêu vẽ
Lục thị >
" Lục Tổng " Trợ lí Phạm lên tiếng rồi đi cùng ngang hàng với anh.

Anh đi nghiêm chỉnh , như suy nghĩ cái gì đó , đoạn nói:" Vậy ...! bản thiết kế thời trang mới đã có ý tưởng gì chưa ? "

Bước chân anh vẫn bước đều đều , trợ lí Phạm cố gắng bước nhanh hơn , thông báo về lịch trình:" Vẫn đang trong quá trình tìm tòi ra nội dung.

Để tạo ra một thiết kế hẳn phải là người có chuyên môn cao , hiểu biết sâu rộng nên vẫn đang thảo luận mọi người lấy ý tưởng.

Lục Tổng vậy ý của anh ? " Trợ lí Phạm dò hỏi.

Thực lực khỏi phải bàn , công ty này luôn là công ty đầu tư khá lớn , ai mà chả nghe danh tiếng đấy chứ.

Chỉ có điều tai mắt khó tránh mà thôi
" Nói hay lắm cần một quá trình vậy cũng được thế này đi lát họp thông báo hết ý tưởng.

Tôi sẽ lọc ý kiến của mọi người " Anh điềm đạm nói , giọng nói dứt khoát , lạnh băng.

Trong công việc , anh luôn là người quyết đoán , khó có ai có thể thau đổi quyết định của anh nếu anh đã tự mình quyết định đến nó.
" Vâng vậy bây giờ tôi sẽ lập tức thông báo cho mọi người biết " Trợ lí Phạm vâng lời đáp.

Làm việc bên Lục Tổng nhiều năm , hai người cũng được xem như là khá ăn ý trong công việc.

Trợ lí Phạm đi dặn mọi người tập trung tại phòng họp.
Rất nhanh sau đó , mọi người đều bỏ dở công việc của mình để đến phòng họp.

Lục Tổng đã ngồi sẵn trên ghế chính diện.

Hai bên là nhân viên.
Lục Tổng lên tiếng trước:" Không dấu gì mọi người chúng ta đang định hợp tác với công ty Vinh Hoa vậy nên đối với công ty ta đặc biệt coi trọng dự án lần này.

Vậy nên chúng ta cần phải chú trọng đến dự án.

Để có thể đầu tư những dự án lớn vì vậy ta nên đồng ý với những công ty nhỏ hơn chúng ta mọi người ở đây có ý kiến gì không ? Nếu phản đối có thể lên tiếng " Anh ngồi một chân gác lên chân còn lại , hệt như phong thái của người thành đạt.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 24: 24: Tự Mình Nghĩ Ra Bản Kế Hoạch


Không ai dám lên tiếng phản đối.

Anh ngập ngừng rồi nói:" Được rồi đến lượt mọi người nói ý kiến của mình nhé "
Từng người một nói , bầu không khí náo nhiệt hơn một chút không còn ngột ngạt nữa.
Trợ lí Phạm bổ sung câu nói cho anh , giọng điệu không hề khẩn trương , ngược lại còn dễ nghe:" Mọi người có thể bắt đầu nêu ý kiến riêng của mình rồi bây giờ Lục Tổng sẽ lắng nghe và tập hợp lại ý kiến.

Nếu ai đó có ý kiến thì phải cố gắng tập trung nhé "
Trợ lí Phạm vừa dứt lời xong , nơi đây lại ồn ào bàn bạc.

Chợt có một người nói đó là người đã làm ở đây khá lâu rồi nên danh tiếng cũng nổi trội
" Lục Tổng , tôi có ý kiến thế này hay là sếp thử hình dung một vùng biển bao la rộng lớn , cánh đồng gió thoảng , khung cảnh trong lành.

Họa tiết như vậy không biết ý của Lục Tổng thế nào " Cậu ta vừa dứt lời , anh đã nhíu mày lại để suy nghĩ
" Tính ra như thế là cảnh đơn giản à ? " Anh dò hỏi nhưng vẫn đầy nghi hoặc.

Bản thân anh hình như cũng mường tượng được ra cảnh vật ấy nhưng vẫn muốn lấy thêm nhiều ý kiến.
" Dạ đúng " Cậu ta gật đầu
" Được rồi vậy chúng ta cứ hỏi thêm nhiều ý kiến đi.

Mời anh Trịnh " Anh hỏi
Anh Trịnh lên tiếng:" Đối với một dự án tâm huyết vào từng nét vẽ sẽ được chú trọng tuyệt đối.

Tuy nhiên phải làm thế nào để có thể hoàn thành nốt bản vẽ.

Đó mới là điều khó khăn.

Vậy nên tôi nghĩ nên thiết kế sản phẩm mùa thu vì bây giờ hiện tại cũng đã gần hết mùa hè bây giờ mẫu mới đương nhiên phải là mẫu mùa thu rồi.

Những họa tiết trăng , cây cảnh sẽ phác họa nên một bản thiết kế "
Anh nghe xong cũng khá hài lòng.

Anh nói:" Được vậy nghe theo ý kiến của anh Trịnh.

Vậy được rồi nếu không có ai phản đối gì thì tan họp " Anh kết thúc câu nói của mình.
Tất cả mọi người đâu ai dám phản đối gì.

Kết thúc cuộc họp , anh về phía cuộc họp nghiên cứu ý tưởng.

Chắc cũng khá lâu.

Lần này anh muốn tự mình nghĩ ra bản kế hoạch nhiệm vụ của nhân viên là thiết kế ra chúng.

Tuy anh biết từ lúc mới vào nghề , khi còn bàn tay trắng.

Anh Trịnh cũng chưa vào công ty.

Một lần vô tình , anh với lại anh Trịnh gặp nhau tại một quán cafe.

Lúc ấy , do anh quên mất ví tiền ở nhà vậy nên lúc ấy tựa hồ sẽ phải tạm để lại một thứ làm con tin cho người ta thế mà anh Trịnh lại đồng ý trả tiền cho anh.

Anh cảm kích lắm , nói ra mới biết , anh Trịnh cũng đã làm ở công ty Phúc Lợi.

Anh khá tò mò , chưa nghe thấy tên này bao giờ.

Chợt anh nói:" Vậy anh làm ngành nào ? "
Anh Trịnh lúc ấy còn ngạc nhiên quá đổi , hỏi giọng lạc đi vì sợ:" Cậu ...!hỏi làm gì ? "
Anh vô tư nói:" Thật ra như anh thấy đấy tôi cũng là người chuẩn bị vào nghề nếu anh không chê thì có thể đến làm việc " Anh hồ hởi đề nghị.

Anh Trịnh ngập ngừng như đang toan nghĩ cái gì đó rồi lại thôi.

Anh Trịnh cần phải nuôi bạn gái nên cũng đành lòng chấp nhận.

Câu chuyện này cứ tưởng chỉ có thể trong phim , truyện nhưng chính anh lại không ngờ đó là câu chuyện của mình
" Được " Anh Trịnh gật đầu coi như đã xác nhận
Anh cũng không nói thêm gì chỉ lặng lẽ đưa danh thiếp của mình cho anh Trịnh cúi đầu chào bước đi về phía trước.
Anh Trịnh ngơ ngác rồi cũng đi về.

Ngày hôm sau , anh thấy anh Trịnh xuất hiện ở công ty mình.

Niềm vui quá đỗi , anh mời anh Trịnh vào trong , tiện hỏi chuyện:" Anh này tôi vẫn chưa biết tên anh ? " Anh hỏi anh Trịnh
Anh Trịnh chưa nói gì , chỉ khẽ cúi xuống cầm lấy cốc nước đang để trên bàn , lòng thầm nghĩ:*Thôi vậy cứ cho người ta biết tên mình dù gì người ta cũng có lòng*
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 25: 25: Công Việc Lần Này Khá Phức Tạp


Anh Trịnh đáp lời lại:" Tôi tên là Trịnh Khanh cứ gọi tôi là anh Trịnh.

Tôi lớn tuổi hơn cậu tôi đã vào nghề được một vài năm đương nhiên cũng có thể gọi là một chút kinh nghiệm tuy không phải là nhiều nhưng ít ra cũng có thể giúp cậu.

Tại vì tôi bị sa thải cho nên tôi mới đến công ty cậu tuy không phải đáng giá gì nhưng mong cậu không phủ nhận tôi " Anh Trịnh nói xong , như suy nghĩ thứ gì đó liền đứng phắt dậy , phản ứng có phần hơi thái hóa
Anh cũng mới vừa nhận chức , cũng chả biết nên bắt đầu từ đâu mơ hồ hỏi:" Vậy ...!anh sẽ tham gia cùng tôi chứ " Anh đề nghị.

Một người có thể giúp anh đương nhiên anh sẽ coi trọng người ấy rồi.

Một lần gặp gỡ cuộc đời ấy vậy mà lại quyết đoán sau này
" Xem biểu hiện của anh đã " Anh Trịnh khá ngạc nhiên khi thấy anh nói câu này nhưng rồi cũng vui vẻ đáp lại
" Được rồi vậy thế này đi tôi muốn anh phải làm như thể việc anh là đúng vậy có điều anh dám làm không ? " Anh Trịnh như suy xét việc gì đó rồi hỏi anh.
" Này nếu tôi nói cái này có thể anh sẽ không vui ? Lần hợp tác đầu tiên anh sẽ đi cùng tôi chứ ? " Anh hỏi giọng vẻ mong chờ.

Có thể đây là bước ngoặt lớn nhất cuộc đời anh.

Anh Trịnh chỉ cười không đáp.

Điều này làm anh lo sợ anh Trịnh sẽ không giúp anh.

Nhưng anh như vỡ bờ khi nghe câu nói của anh Trịnh ngay sau đó:" Đồng ý nhưng với một điều kiện " Anh Trịnh nói rồi nhìn xuống làn đường kia , mơ hồ.
" Điều kiện gì ? " Anh hỏi lại không chút mơ hồ.
" Thật à ? Tôi đùa thôi hãy cùng làm việc thật hăng say nào " Anh Trịnh tiếp tục vỗ vai anh , nói nhỏ nhẹ.

Anh đã biết thế nào là sự tin tưởng , từ lúc ấy anh đã biết mình phải cố gắng như thế nào.

Mọi chuyện qua đi như một cơn gió , thoảng lại như mới ngày hôm qua.
Trở lại , anh đang bấm máy tính cạch cạch.

Hai tay anh dùng hết khả năng nhấn mạnh xuống , từng thao tác nhanh và dứt khoát.

Anh đoán được rằng tuy chúng ta là một gia đình nhưng nếu được thì có lẽ sẽ là một đại gia đình.

Trong công ty , tuy anh nghiêm khắc nhưng ai cũng rất yêu mến anh.
Anh bấm kết thúc , mệt mỏi nhìn máy tính.

Kế hoạch đã xong chỉ còn ....! thiết kế , phác thảo ra chúng.

Có lẽ nên hỏi anh Trịnh một lần nữa
Anh nghĩ thế nào rồi lại xua đi ý tưởng ấy.

Có thể do mệt , anh nằm vật ra ghế, ngủ mất.

Anh mất bình tĩnh hơn.

Có lẽ do thuốc.

Dạo này anh mất ngủ thường dùng thuốc để dễ ngủ hơn nhưng khi mệt anh cũng thường ngủ.
Mọi người trong công ty đã xuống ăn trưa.

Riêng anh vẫn chưa xuống.

Một người là trợ lí của giám đốc hỏi anh Trịnh:" Giám đốc , sao Lục Tổng còn chưa xuống nữa ? "
Anh Trịnh cười , đáp lại:" Chắc do bệnh cũ thôi "
" Nhớ người ta à ? " Trợ lí hỏi giám đốc.
" Chắc thế " Anh Trịnh cười
" Phó tổng giám đốc thì sao ? " Trợ lý anh Trịnh lên tiếng
" Cũng không ngoại lệ do là được chủ tịch khen nên mới có thể chứ Lục Tổng vẫn còn tin anh mà " Anh Trịnh cười.

Lúc vào nghề , hai người vẫn còn xa lạ.

Sau bao nhiêu năm tình cảm hai người cũng có thể gọi là thân nhau.

Anh Trịnh thừa biết người trong lòng của anh không ai khác chính là Xuân Hy.
" Mà anh này không phải chị Xuân Hy là ...!" Trợ lí anh Trịnh đoán mò
" Đừng nói linh tinh phải có chứng cứ thế này đi " Anh Trịnh như định nói gì đó thế nhưng lại thôi dù sao cũng khó hiểu mà
" Sao ạ " Nét mặt ngây ngô của người trợ lí làm anh Trịnh bật cười
" Làm gì có chuyện đó " Anh Trịnh nói rồi đi xuống canteen lấy đồ ăn.

Trợ lí anh Trịnh đi theo nói công việc cần làm.
Anh Trịnh vừa ăn vừa nghe trợ lí nói:" Anh Trịnh , công việc lần này khá phức tạp đấy.

Anh Trịnh đầu tiên là việc hợp tác với công ty Vinh Hoa và sau đó là công ty của Việt Trì.

Với lại nghe nói là kế hoạch được chuẩn bị rồi anh nên suy nghĩ mấy thiết kế mới.

Lúc cần đến thì có luôn"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 26: 26: Một Tuần Nữa Là Ra Mắt Sản Phẩm Mới


" Thật sao ? Mấy bộ thiết kế lần trước theo phong cách nhã nhặn rồi cho ý kiến nên cổ điển hay hiện đại đi ! " Anh Trịnh nửa đùa nửa thật.

Trong câu này chứa đầy hàm ý
Trợ lí anh Trịnh lên tiếng:" Anh Trịnh cứ đùa em vậy em biết mà đương nhiên phải hiện đại rồi "
Anh Trịnh không nói gì chỉ cười
Trợ lí anh Trịnh lên tiếng:" Anh Trịnh theo khảo sát trước đó của em , người ta hay theo hướng hơi nhã nhặn nhưng cũng phải quyến rũ cái em nói kín đáo nhưng lại quyến rũ ấy.

Anh hiểu ý em nói chứ ? "
Anh Trịnh nâng cốc nước lên , uống rồi tiếp lời:" Hiểu rồi.

Liệt kê những kiểu dáng đi lát suy nghĩ nên thiết kế "
Trợ lí anh Trịnh đáp lẹ:" Vâng em hiểu rồi "
" Ăn đi rồi làm " Anh Trịnh ra lệnh.
" Vâng " Trợ lí anh Trịnh không nói gì nữa , ăn với anh Trịnh
phòng làm việc của anh >
Do quá mệt mỏi cộng với đói , anh xuống lấy một ít đồ ăn rồi mang lên phòng làm việc của mình.

Trợ lí Phạm nhắc nhở anh hãy ăn uống rồi nghỉ ngơi.

Anh mặc lờ đi , ăn xong lại làm việc tiếp.

Đó là thói quen của anh khó bỏ.

Nếu mệt quá , anh dựa vào ghế ngủ luôn.
Đồi thông >
Cô tỉnh dậy.

Toàn thân đau nhức do ngồi tựa vào gốc cây.

Cô thu đôi chân lại , co người vào , dụi mắt rồi mở điện thoại lên.

Mười ba giờ chiều.

Cô cất điện thoại vào túi , nhìn bản vẽ.

Cô đã phác họa gần như xong một bản thiết kế.

Mỏi mệt , cô lết đi xuống đồi thông.

Lên thì dễ nhưng xuống thì khó.

Phải mất khoảng mười lăm phút , cô mới xuống được đồi thông.
Cô định gọi taxi đến thì điện thoại của cô rung.

Cô mở lên xem là Ly gọi.

Cô bắt máy , nói:" Sao thế ? "
Ly nói luôn , giọng thể hiện rõ sự sốt ruột:" Sao giờ mày mới nghe điện thoại tao.

Làm tao lo quá "
Cô không nói gì , cúp máy luônm.

Cô gọi điện cho taxi.

Đợi một lát , xe taxi cũng đến.

Cô lên xe rồi đi về nhà.

Cô điên thật rồi sao lại có thể đi đến đây chứ !!!
Cô nhìn ra cửa sổ.

Chẳng mấy chốc , cô đã về đến nhà.

Cô mở cửa , vào nhà.

Cô định nấu thứ gì đó ăn , từ sáng đến giờ vẫn chưa đi xin được việc.
Cô nấu món canh rau củ và kho thịt.

Ngồi xuống ăn , cô định cầm đũa lên thì điện thoại cô lại reo.

Cô bắt máy:" Dạ mẹ "
Mẹ cô gọi.

Mẹ cô từ đầu dây bên kia , nói:" À tối nay con có về không ? "
Cô đáp:" Hay để hôm khác nha mẹ tại hôm nay con muốn nghỉ ngơi "
Mẹ cô nghe vậy cũng có chút buồn nhưng lại phấn chấn an ủi cô:" Vậy con nghỉ ngơi cho khỏe đi khi nào về nhà nhé mẹ nhớ con gái mẹ rồi "
Tự nhiên dòng nước mắt lăn dài trên má cô.

Cô lấy tay lau đi giọt nước mắt , đoạn nói:" Dạ vâng "
" Vậy thôi con làm gì làm đi mẹ cúp máy nha " Mẹ cô nói rồi cúp máy
Cô cúp máy , lòng bần thần.

Cô cầm đũa , cố gắng ăn nốt bữa rồi đi ngủ.

Cô dậy cũng là xế chiều
Đến tối , anh làm việc xong ra bàn với anh Trịnh và trợ lí Phạm có cả trợ lí anh Trịnh nữa.
Anh đề nghị trước:" Thế này nhé theo ý của em em định sẽ thiết kế đầm trễ vai ý anh thì sao ? "
Anh Trịnh suy nghĩ một lát rồi lên tiếng:" Tùy em.

Anh nghĩ là để anh phác thảo bản vẽ.

Em cứ về nhà suy nghĩ thêm đi "
Anh gật đầu đồng ý:" Vâng.

Vậy theo ý của anh.

À mà anh định khi nào ra mắt ? "
Trợ lí anh Trịnh lên tiếng:" Một tuần nữa là ra mắt sản phẩm mới.

Công ty Vinh Hoa sẽ mời chúng ta "
Trợ lí Phạm bổ sung:" Dạ đúng ạ nghe nói là nhiều người tham gia lắm "
" Vậy thì cứ bàn trước ngày mai ra ý kiến sau đó chúng ta sẽ tiến hành việc thiết kế " Anh gật đầu đồng ý.
" Được vậy đi.

Hai người về trước.

Mai thông báo ra để tiến hành " Anh Trịnh nói nốt.
Mọi người nhìn nhau cùng đồng tình.Trợ lí anh Trịnh và trợ lí Phạm xin phép đi về
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 27: 27: Đồi Thông


" Em tính thế nào ? " Chờ hai người kia đi khỏi , anh Trịnh lên tiếng
" Em định vẽ về mơ ước không biết có được không ? " Anh nói về ý kiến của mình
" Em định vẽ ra váy công chúa á ? " Anh Trịnh hỏi lại cho chắc ăn
Anh thở ra một cái thật mạnh đáp lại:" Dạ đúng rồi "
Anh Trịnh dường như không có gì ngạc nhiên anh Trịnh vẫn điềm đạm , ngồi thư giãn uống trà.

Có vẻ anh không muốn để ý tưởng của anh chìm trong bóng tối mãi muốn nó tỏa sáng trên sân khấu.

" Ý em sao ạ ? " Anh hỏi
" Được để lần sau thực hiện phải có dịp phù hợp chứ " Anh Trịnh nói lí do
" Vâng " Anh đáp.

Công ty Thánh Đường là công ty cũng phải ngang ngửa với công ty Việt Trì.

Chính tỏ một điều là danh tiếng ai nhắc đến cũng phải biết.

Liệu có thật sự gặp rắc rối gì không ? Hãy xem từ những chap sau.
Tại nhà anh >
Tìm việc quá lâu , cô gục xuống bao giờ chính cô còn không biết.

Dạo này giấc ngủ của cô không đều lại còn bị trì trệ nữa.

Cô đang ngủ thì cảm thấy có ai đó đang lay lay cô dậy.

Cô chỉ kịp mở mắt đã thấy Ly ngồi ngay cạnh mình.

Cô ngồi dậy , nói giọng còn ngái ngủ:" Ly Ly sao lại đến giờ này mấy giờ rồi ? " Cô hỏi xong cũng là lúc cảm thấy hơi mệt.

Rõ ràng là cô mới ngủ thôi mà.

Nhưng cô không biết được mình đã ngủ rất lâu rồi
Ly nhìn cô giọng buồn rầu:" Rốt cuộc Tuyết Tuyết của mình bị gì vậy ? Cậu đã ngủ được bốn tiếng rồi đó đó là chưa kể lúc đó mình đến rồi " Nói xong , Ly khóc.

Nước mắt rơi xuông , Ly ôm cô.

Còn cô vẫn ngây người ra chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô ngạc nhiên hỏi:" Tận bốn tiếng vậy á ? Đùa mình à ? Không phải mà " Cô không tin được.

Cô vừa chợp mắt thôi làm sao tận bốn tiếng được ? Cô còn cảm thấy mệt nữa mà
Ly gật đầu khẳng định chắc chắn:" Lúc mình đến , cậu còn ngủ.

Tưởng cậu mệt mình không có gọi Tuyết Tuyết dậy huhu ...!mong là cậu không sao "
Nước mắt Ly thấm đẫm áo cô.

Cô chẳng buồn nói gì vì nói chắc Ly cũng không tin

" Thôi tớ đi pha nước uống cho cậu " Ly nói xong , đứng lên đi vào bếp pha cho cô cốc nước cam uống cho tinh thần khá hơn
Cô ngồi một mình vẫn chưa hiểu chuyện gì.

Ly pha xong , đem ra cho cô.

Đặt ly nước cam lên bàn , Ly ngồi xuống , giọng lo lắng hỏi chuyện:" Tuyết Tuyết từ sáng đến trưa cậu ở đâu ? Gọi điện chưa kịp nói gì cậu đã tắt máy rồi.

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy ? Tuyết Tuyết mau nói cho mình biết là đi " Ly càng lo lắng hơn liệu có chuyện gì mà lại ....!?
Cô không nói gì im lặng nhìn trân trân vào ly nước cam đang đặt trên bàn, cô vẫn rất mệt ...!và chưa đủ tỉnh táo để trả lời những câu hỏi của Khánh Ly.

Ly sốt ruột hỏi lại:" Tuyết Tuyết ! Rốt cuộc là có chuyện gì ? Cậu phải nói đi rồi hai đứa mình cùng giải quyết cậu đừng im lặng vậy được không ? Cậu im lặng vậy là tớ lo lắm đó ! Mau nói đi Tuyết Tuyết "
Cô đột nhiên quay sang bạn mình , nói:" Ở đồi thông " Câu nói ngắn gọn , xúc tích nhưng cũng đủ để người ta hiểu.
" Đồi thông ? " Ly hỏi lại vẻ mặt nghệt ra.
" Đúng vậy ! " Cô không phủ nhận.
Ly hỏi thêm:" Từ sáng đến trưa sao ? Lúc tớ gọi điện tại sao cậu lại tắt máy vậy ? Cậu đang bận gì à ? "
Cô không nói chỉ nói đúng một câu:" Ừ ! "
Ly hỏi tiếp:" Vậy anh ta đã biết chưa ? "
Cô lắc đầu
" Tốt đó ! Đừng để anh ta biết nếu không lại rắc rối cho cậu nữa.

Nói đi bây giờ cậu đã tỉnh chưa ? " Ly tiếp tục hỏi.

Thường ngày cô không có biểu hiện như vậy ! Không thể nào là trùng hợp được có phải không ?
Cô sẽ không để cho anh biết về chuyện ở đồi thông hay nói hẳn ra là câu chuyện tình cũ của cô.
Cô cầm ly nước cam lên uống.

Uống xong , cô cảm thấy tỉnh người hẳn.

Cô nói:" Không sao rồi "
Thấy vậy, Ly cũng bớt lo hơn nhưng trong lòng vẫn không yên tâm thêm một chút nào hết.
" Tốt rồi có phải bệnh của mày ...!" Ly đang định nói thì ngập ngừng
Cô nói ngắt ý định nói của Ly:" Không sao "
Ly không nói gì , cô cũng im lặng.

Cả hai không nói gì nữa cứ để mặc cho thời gian vẫn cứ trôi đều, trôi đều.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 28: 28: Tìm Mãi Cũng Không Thấy


Một lát sau , Ly lên tiếng:"Anh ta thật sự không biết?"
Tuy bề ngoài cô nói như vậy nhưng Khánh Ly vẫn hoài nghi không tin lắm về bạn mình.

Cô gật đầu xác nhận lại một lần nữa.

Vậy tốt rồi đừng để Trạch Nguyên nghi ngờ " Khánh Ly gọt táo rồi đưa cho cô ăn.
" Ừ " Cô lạnh nhạt đáp rồi cầm miếng táo đã gọt sẵn nhưng lại chần chừ chưa muốn ăn.

Ly cười rồi nói:" Dạo này chưa được ăn món cậu nấu nhớ quá đi à lát nữa nhớ nấu cả phần tớ nữa tớ sẽ ăn với cậu "
Cô nói:" Ừm " Lúc này thái độ của cô đã có vẻ thân thiện hơn và cũng tỉnh táo hơn kể từ khi Khánh Ly đưa cô uống nước cam.
Cô vừa nói xong , anh từ bên ngoài đi vào.

Trông rất lạnh lùng nhìn cô:" Chưa nấu cơm đi còn ngồi đấy à ? "
Anh thấy cô ngồi một chỗ thái độ của anh có vẻ cau có.

Cô ngước lên nhìn anh , như định nói gì đó rồi lại thôi.

Cô đi vào trong , nấu ăn.
Ở bên ngoài , Ly vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Ly thầm nghĩ:" Nói vậy là anh ấy là chồng của Tuyết Tuyết rồi mình không có cơ hội rồi "
Ly vào trong bếp phụ cô.

Cô để cho Ly phụ.

Còn anh đã lên phòng làm việc.
Ly mở lời trước trong khi đó cô đang rửa rau trong bồn nước.

Ánh mắt cô chăm chú vào việc rửa rau , Ly vừa thái thịt vừa hỏi:" Tuyết Tuyết , có phải đó là người cậu bị ép cưới đúng không ? "
Ly vừa hỏi xong , cô có vẻ không vui.

Đoạn nói:" Ừ "
" Anh ấy ngoài lạnh lùng vậy thôi chứ cũng không đến nỗi vậy đâu " Ly nói rồi bê chảo lên bếp , bật lửa lên.

Ánh lửa bập bùng , Ly cho dầu vào chảo dùng đũa đảo dầu trong chảo.
" Cậu biết rõ như vậy à ? Sao cậu không lấy anh ta đi.

Nhìn là khó ưa " Rửa rau xong , để cho ráo nước.

Cô đi nấu canh.

Hôm nay cô ăn canh rong biển với lại thịt kho tiêu.

Cả trứng rán nữa , một vài cốc sữa.

Cô làm xong , cô và Ly ngồi xuống ăn trước.
" Này thường ngày cậu ăn một mình à ? " Ly hỏi rồi xới cơm ra ăn bát cho cô , đoạn hỏi
Cô gật đầu:" Chứ anh ta suốt ngày bận có thời gian ăn cơm đâu "
" Vậy sao ? " Ly cười cười
" Đừng cười anh ta không thích người khác cười anh ta một chút nào " Cô bĩu môi, gắp miếng thịt kho tiêu vào bát của mình.

" Vậy hả ? Cười cũng tốt mà.

Đừng nghe lời anh ấy " Ly khuyên bạn mình rồi ăn cơm.

Gắp một miếng trứng rồi ăn
" Cậu có quen à ? " Cô thắc mắc hỏi.

Hình như trước giờ không thấy Khánh Ly nhắc đến là có quen biết với Trạch Nguyên.
" Không chỉ tình cờ biết thôi " Ly viện cớ nói dối.

Thật ra , Ly đã quen khá lâu rồi nhưng giấu không nói thật cho Ánh Tuyết biết.

" Ồ " Cô ăn xong , định dọn thì Ly nói:" Cậu lên nghỉ ngơi đi tớ dọn cho "
" Cậu không về à ? " Cô hỏi
" Lát tớ về " Ly đáp
Quay lại rửa bát , cô ra phòng khách vẽ vời rồi xem ti vi.

Ly rửa bát xong , ra ngoài tám chuyện với cô một chút rồi về
Cô vẫn ngồi xem ti vi do buồn ngủ quá nên cô lên phòng ngủ mà quên mất tờ giấy đã vẽ xong còn nằm nguyên trên bàn uống nước ở phòng khách
Anh đi xuống uống nước thấy có bản vẽ đẹp quá.

Lại còn là một kiệt tác nữa chứ.

Anh vội lấy lại , nghĩ:*Không ngờ cô ta cũng có tài năng vẽ coi như cô ta làm nền cho mình.

Khi nào cảm ơn cô ta sau*
Nói rồi , anh mang tờ vẽ của cô đi lên phòng.
Sáng hôm sau , cô vẫn chưa biết là bản vẽ của mình biến mất.

Cô ăn sáng xong , không thấy anh ở nhà chỉ nghĩ anh đã đi làm rồi.

Định tìm tờ vẽ hôm qua nhưng tìm mãi không thấy.

Cô nhớ là hôm qua mình quên đem lên nhưng tìm tất cả ngõ ngách trong phòng khách cũng không thấy.
Cô mặc kệ , lôi giấy ra vẽ tiếp.

Đang vẽ dở đột nhiên điện thoại cô reo lên là Khả Ái - chị cô gọi.
Cô bắt máy lên , nói:" Alo "
Chị cô đang trên đường , nói:" Ánh Tuyết , ra giúp chị với " Giọng điệu có vẻ gấp gáp , thở hổn hển
Cô thắc mắc hỏi:" Giờ chị đang ở đâu ? Cần em giúp gì ? "
Khả Ái đáp:" À chị đang ở đường gần chỗ trung tâm mua sắm nhà mình "
" Chị ở đó làm gì ? " Cô hỏi
" À chị mua sắm sắp tới chị được mời đến buổi lễ long trọng của công ty chị với công ty Thánh Đường " Khả Ái giải thích
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 29: 29: Đúng Là Em Tốt Nhất Thôi


Cô đáp rồi đeo túi lên trên người , chạy vút đi:" Được rồi chị đợi em ở đó em sẽ ra "
Cô không quan tâm chị mình cần gì nhưng chỉ cần chị nói cần cô là cô sẽ có mặt liền ngay lập tức.

" Đúng là em tốt nhất thôi " Khả Ái nói xong , cúp máy.

Đứng đợi ở cửa hàng.

Tuy đây là cửa hàng mà chính nhà mình nhưng Khả Ái vẫn trả tiền.

Khả Ái mua một số bộ lận sợ là sẽ không hợp đó mà.
Tại công ty anh >
" Thế nào rồi " Anh Trịnh hỏi và cầm một số mẫu thiết kế đến
" Được rồi nhưng có khi không được tốt cho lắm " Anh đáp lại gương mặt vẫn còn đượm chút buồn.
Bản vẽ đó mang lại một cảm xúc khó tả.

Trên bản vẽ có chữ " niềm tin " có nghĩa là niềm tin rất quan trọng nó cũng là một trong những mấu chốt người ta có thể hiểu ra được
" Sao thế ? " Anh Trịnh đặt bản thiết kế vừa xong lên bàn họp tiện thể hỏi.
" Không có " Anh lắc đầu
Anh Trịnh tiếp tục bàn về công việc:" À sắp tới có bản thiết kế từ Việt Trì gửi qua em nên xem xét kĩ lưỡng rồi báo lại cho ba em đi "
" Vâng em biết rồi " Anh đáp rồi uống cafe.

Uống cafe là thói quen của anh , uống nhiều thành nghiện luôn rồi
" Doanh thu tháng nay tỉ lệ phần trăm thấp do các vốn đầu tư vào công ty tụt xuống không giống như năm ngoái " Anh Trịnh phân tích rồi nhìn vào bản thông kế doanh thu.

Nhìn được một lúc cũng mỏi mắt liền đi tới pha một ly trà nóng rồi nói chuyện tiếp.

Anh đáp lại , gương mặt vẫn lạnh tanh:" Được rồi vậy doanh thu tháng này có gì khác không ? "
" Có giảm một phần hai rồi " Anh Trịnh đáp rồi đi làm việc tiếp
Anh ngồi dựa người vào ghế xoay , bất giác nhìn lên trần nhà.

Anh vẫn chưa tin được ? Giảm một phần hai là giảm một nửa mất bao nhiêu công sức nữa mới hồi phục lại đây ? Thật là đau đầu !
Đang nghĩ gì cuộc gọi đến.

Mộc Khả Ái gọi.

Anh nhắm mắt rồi mở nút nghe.

Tiện thể nói:" Alo " Anh thư thái như không lo lắng điều gì
" Anh Lục , công ty chúng tôi ngày mai sẽ mở trễ hơn so với dự định trước đó mong anh thông cảm " Lời nói dễ dàng phát ra từ loa điện thoại truyền đến tai anh.

Anh không nói gì , thở dài
Không thấy anh đáp lại , Khả Ái có chút nghi hoặc hỏi lại:" Không được sao ? "
Anh vội giải thích:" À không đâu có thể lùi lại một chút "
Khả Ái đáp:" Được vậy mai gặp chúng ta rất hân hạnh được chào đón " Nói rồi , Khả Ái cúp máy
Vừa cúp máy xong , anh lại làm việc tiếp.

Có nhiều bản kế hoạch cần anh xem qua và viết báo cáo gửi lên.

Gần đây anh có nhiều việc hẳn.

Ngay cả thời gian thư giãn cũng ít hơn anh nên làm thế nào đây ?

Quay trở lại với Khả Ái khi cúp máy xong , tiếp tục đứng đợi.

Cô chạy đến , hớt hải , mồ hôi còn đầm đìa , hỏi:" Chị đến đây để mua sắm à ? "
" Ừ " Khả Ái đáp
Cô cũng không hỏi nhiều
Khả Ái đưa cho cô một túi rồi nói:" Cầm đi.

Chị có chọn hai bộ có số đo của em.

Hãy chăm chút cho bản thân mình " Dặn xong , Khả Ái đi trước.
Cô còn chưa hiểu chuyện gì đi gót theo sau.

Đột nhiên , cô khựng lại.

Có gì đó không đúng.

Cô hiểu rồi.

Cô cần hoàn thành bản kế hoạch còn trao đổi với ba mình nữa.

Tuy cô biết gần đây tình cảm giữa mình và ba có thể không tốt cô sẽ cố gắng khắc phục
Cô lên tiếng hỏi nhưng cũng vừa đi chứ không dừng lại:" Về nhà à ? "
" Ừ.

Về nhà uống nước trò chuyện đi.

Ông nhớ em lắm đấy " Khả Ái nói rồi nắm tay đi vào nhà.

Nhà cô không phải lớn lắm nhưng trước đây hẳn có nhiều tiếng cười thế mà không ai biết sóng gió sẽ ập đến vào một ngày không xa
Cô bước vào.

Khả Ái đi vào trước , đoạn nói:" Ông ơi , xem con đưa ai về kìa " Trên gương mặt còn hiện rõ vẻ tươi vui.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 30: 30: Con Sẽ Cảm Nhận Được Tình Yêu Chỉ Là Thời Điểm Chưa Đến


Trong phòng khách , ông nội cô đang cầm cốc trà lên uống , phong thái nhã nhặn.

Cũng không biết từ khi nào , ông nội cô đã quen thuộc về những niềm vui nho nhỏ ở tuổi già.

Cứ sáng ra sẽ ngồi uống trà rồi đọc báo , sau đó tập thể dục rồi ăn sáng.
Sau đó lại tưới hoa và cây cảnh rồi lại ngồi nghỉ ngơi , khi thì chơi cờ một mình , cũng không đi đâu cả.

Ông nội cô hay lo lắng lắm.

Hễ cứ ăn cơm xong , ông nội cô lại buồn.
Thỉnh thoảng ông lại ngồi ở ngoài ngắm nhìn những chậu hoa trước mặt, lát sau lại thở dài.

Ông nội nhớ cô nhưng lại không muốn để cô phải lo lắng.

Ông đang đọc báo trên tay , do mắt ông đã mờ nên ông phải sử dụng đến kính lão.

Ông đeo lên , tiện cầm lên tờ báo rồi đọc.

Vừa đọc vừa uống trà rất khoan thai , từng động tác nhịp nhàng.

Cô vẫn đứng sau Khả Ái quan sát
Ông nghe thấy tiếng Khả Ái liền ngước mắt lên , dò hỏi:" Ai vậy ? Lại dẫn bạn đến à ? " Thường ngày rất ít khi Khả Ái dẫn người nào đó về nhà nếu có cũng chỉ bạn bè.
Ông nội khá ngạc nhiên nhưng rồi cũng dừng lại động tác của mình.
Khả Ái mừng rỡ , tỏ vẻ bất ngờ:" Không phải đâu ông ông nghe con đi " Nói rồi Khả Ái xua tay.
" Vậy là ai ? " Ông nội cô đặt tờ báo xuống mặt bàn phòng khách rồi lại ngẩng đầu lên xem xét dáng vẻ chờ đợi.
" Đây " Không được ông nội nói , Khả Ái nói rồi đứng hẳn sang một bên để ông nội thấy cô
Vừa thấy cô , sắc mặt ông nội thay đổi.
" Nhìn ai mà giống Tiểu Tuyết thế ? " Ông nội ngạc nhiên rồi xem xét kĩ lưỡng.

Đúng là cô!! Tiểu Tuyết của ông nội cô đây mà!!
" Ông nội " Cô chạy đến ngồi vào lòng ông , ngả đầu vào vai ông.

Ông cũng lấy tay xoa đầu cô rồi hỏi:" Sao lại đến đây ? Có chuyện gì sao ? "Giọng điệu rất lo lắng như thể ông nội đã suy đoán được điều gì.

Tình cảm đâu thể miễn cưỡng nếu không chấp nhận được đành phải chấp nhận thôi.

Không có ai tự nhiên đã hợp nhau cả đó là cái duyên nợ mà thôi.

Không phải ai yêu nhau sâu đậm rồi cuối cùng ở bên nhau, đôi khi người mình không yêu lúc hiện tại sau này lại yêu đến sâu đậm.

Cô không nói gì vẫn tiếp tục tựa đầu vào vai ông.

Nhận ra có cái gì đó không đúng , ông nội liền hỏi:" Có chuyện gì đúng không ? Nếu không con đã không tự mình tìm đến ông rồi.

Nói đi ông sẽ cố gắng hết sức để giúp con " Lời nói hết sức tự nhiên có thể thấy tình cảm ông nội dành cho cô là rất lớn.

Chỉ có lúc cô cảm thấy bản thân mình không xứng đáng với tình yêu lớn đến vậy.

Cô nên chấp nhận không ? Thật đáng kính!! Ông biết có thể cô sẽ chịu uất ức vì ở ngoài kia phong ba bão táp sẽ khiến cô phải mệt mỏi.
" Ông nội con có thể nói điều này không ? " Mới đầu cô không định nói ra đâu sợ ông sẽ suy nghĩ sẽ buồn nhưng cứng rắn thế nào cô lại nói ra.

Lúc cô nói mang theo sự khẳng định như thể cô đã rất chắc chắn rồi mới nói ra.

Nói xong , cô thở dài rồi nhìn qua ông nội
Biểu cảm của ông nội dường như không tin vào tai mình , có lẽ ông nghe nhầm chăng.

Ông không muốn chứng kiến sự thật này đứa cháu mà ông mong muốn lại làm ông khổ tâm như vậy sao ? Ông nội cũng muốn tốt cho cô lẽ nào là sai ư ?
Không thể nào là sai được ? Đó là tình thương từ một người đã bao lâu chinh chiến ngoài xã hội thừa hiểu những mục đích của người khác , trong chuyện tình cảm cũng nên phân biệt rõ ràng không nên mù quáng và đặc biệt là phải hiểu rõ nếu không sẽ lại lâm vào rất thiệt cho mình.
Ngẫm một lúc , ông nội nuốt nước bọt , hỏi lại:" Con muốn thật sao ? "
Cô gật đầu
Ông nội chưa nói gì , Khả Ái ra ngoài để lại khoảng không gian tĩnh lặng
Cô lên tiếng giải thích:" Ông nội con muốn ly hôn ông nội thấy đó nếu con không có tình cảm với anh ta với lại tụi con sao sống chung và hạnh phúc được ạ ? "
Ông nội cô nhìn cô rồi mới đáp:" Ta chỉ muốn tốt cho con.

Con sẽ cảm nhận được tình yêu chỉ là thời điểm chưa đến.

Nghe lời ta không được ly hôn "
Ông không muốn thất hứa với Lục Thành.

Dù sao ông cũng đã hứa với người ta sẽ gả cô cho Lục Trạch Nguyên rồi.

Cô không hiểu , nước mắt rơi lã chã.

Đây là lần đầu tiên cô khóc vì ông nội mình.

Nhưng cô không dám để nước mắt rơi xuống để ông nội cô biết.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 31: 31: Cho Con Đấy Nhớ Chăm Sóc Sức Khỏe Của Mình


Thấy cô khóc ông cũng xót.

Nhưng biết làm thế nào bây giờ ? Chính ông cũng không biết nữa.
Ông an ủi:" Thôi nín đi.

Con đừng buồn có chuyện gì kể ta nghe đi "
Cô khóc , nước mắt chảy dài xuống gò má.

Rất ít khi cô khóc trước mặt ông nội mình.
" Không có gì chỉ là con nhớ ông nội thôi " Cô không muốn nói ra sự thật nên đành phải viện ra một cớ.
" Ừ.

Ông hiểu mà.

Con yên tâm " Ông nội vỗ vai cô trấn an một lúc rồi mới từ từ đứng lên.

Lấy ra một chiếc hộp hơi dài , nhưng chiều rộng của chiếc hộp lại rất hẹp.

Đem qua chỗ cô , nói:" Đây ông nội cho con thứ này "
Cô nhất thời hoang mang nhưng vẫn nhận lấy:" Sao vậy ạ ? "
" Cho con đấy nhớ chăm sóc sức khỏe của mình " Ông nội nói rồi ra ngoài tưới cây cảnh.

Cô cũng có hứng thú nên là đã ra ngoài xem mấy chậu cây cảnh được đặt trên bệ của hành lang cách phòng ông nội.
Ông nội cô bước từng bước nặng nhọc ra ngoài cửa , mở ra ánh nắng chiếu rọi xuống gương mặt ông , ông cầm luôn bình tưới hoa rồi đi ra tưới.

Ông đang tưới thì cô ra tới , hỏi:" Cây này từ lâu rồi ông nhỉ ? " Cô tươi rói nhìn vào chậu cây cảnh trước mặt mình.
Cây này là cây quý chẳng trách sao ông vẫn giữ nó làm kỉ niệm.

Nghe nói là rất quý , ông ngày xưa được người ta tặng giờ vẫn giữ lại để chăm sóc.

Thú vui tao nhã ấy thật khiến cho người ta không thể không phiền lòng.

Hễ rảnh ông nội cô lại hỏi xem xung quanh có bán mấy chậu cây cảnh không , ông lại về chăm sóc.

Mẹ cô lên tiếng còn chả được , đành chịu.

Khả Ái thì cũng thích nên để trong phòng một chậu hoa nhỏ cạnh bàn làm việc rồi.

Cô cũng muốn trồng thêm hoa để ngắm nữa , mùi hương của hoa dễ chịu lại khoan khoái.
Đang tưới hoa , nghe thấy cô , ông liền dừng lại nói:" Ừ.

Lâu rồi.

Thời gian trôi qua nhanh thật thế mà cô cháu gái nhỏ luôn theo ông giờ đã có chồng rồi " Nói rồi ông lại cười , nhìn ông cười thật phúc hậu.
Hồi nhỏ mỗi khi rảnh cô thường lẽo đẽo bên ông ông nội tưới cây cô sẽ đi bên cạnh hết nói chuyện này rồi đến chuyện kia từ truyện ở trường cho đến bài vở.

Cô nói nhiều nhưng lại khiến cho ông cảm thấy vui vẻ.

Nên mỗi khi cô trò chuyện ông đều tươi cười chứ ít khi có thái độ không vui nên mỗi khi cô buồn thường ôm ông nội.

" Ông cứ trêu con " Cô cười rồi đáp lại , tay cầm bình nước tưới , tưới vào hoa.
Ông nội cô không được làm , mặt lại càu nhàu:" Để đó đi nghỉ ngơi đi ông làm cho lâu lắm rồi mới về nhà mà.

Ông có trêu đâu ông nói thật đó "
Cả hai ông cháu vừa tưới vừa bàn luận về cây cảnh một lúc lâu
" Tiểu Tuyết có biết cây này là cây gì không ? " Ông nội cô tưới xong liền hỏi cô
Cô lắc đầu
Ông nội cô thở dài:" Hồi ấy ta còn là quân nhân.

Trên chiến trường lăn lộn nhiều năm , ông phải đi cứu trợ những người ở vùng khác họ gặp tai nạn.

Cũng may lúc ấy , Lục Thành cứu ông , ông ấy phải nhập viện vì bị tảng đá lớn rơi trúng người.

Sau này ta cũng áy náy định trả ơn rồi cuối cùng ta cũng trả ơn được.

Lúc ấy , đi thực hiện nhiệm vụ.

Lục Thành bị lạc vào rừng , cả hai lại phải đi mò mẫm phải mất hai ngày ba đêm mới hoàn thành được.

Lúc đó trời tối rồi , cả hai ngủ lại ngoài rừng.

Ban đêm rừng âm u lắm , kể ra cũng dài dòng.

Ông ấy bị người ta đâm người này là bang xã hội đen ghê lắm , nguyên nhân đến giờ ta vẫn chưa biết.

Bây giờ thì ta cũng chưa rõ nữa.

Cứu ông ấy xong , ta cũng trả được ơn.

Cũng may người ta tốt tính mua cây quý tặng lại "
Nước mắt ông bắt đầu rơi.

Cô có thể cảm nhận được đây là câu chuyện buồn.

Hồi đi học , ông hay kể cho cô nghe về những điều mà ông khi thực hiện nhiệm vụ trong quân nhân.

Tuy xảy ra rất nhiều chuyện nhưng ông vẫn lạc quan vui đời.
Ít ai có thể suy nghĩ được như vậy lắm thật ngưỡng mộ.
" Ông nội có chuyện gì sao ông có thề chia sẻ với con mà ! " Cô ôm ông nội , nước mắt cô rơi từ lúc nào không hay.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 32: 32: Không Nói Nhung Ông Vẫn Biết


" Không sao con có chuyện gì ông còn làm chỗ dựa cho con mà " Ông nội ôm cô , vuốt nhẹ mái tóc cô.

Còn nhớ lúc cô còn nhỏ , hễ bị ai đó bắt nạt hay điểm kém , đều đến chỗ ông.

Ở với ông từ khi bé , chuyện gì ông cũng nhìn ra được , cô không nói nhưng ông cũng biết.
Chuyện tình cảm ấy mà đâu phải ngày một ngày hai là có được đâu phải không?? Chuyện gì cũng thế cũng cần có thời gian để thích nghi.

Thời gian sẽ là phương pháp hữu hiệu nhất
" Vâng con biết rồi " Cô đáp lại, trong lòng cũng yên tâm một chút.
" Biết cây này là cây gì chưa ? " Ông nội nhìn cô âu yếm hỏi.

Cô lắc đầu.

Ông chầm chậm lên tiếng:" Cây này là thiết mộc lan đó con "
" Dạ " Cô nhìn hoa rồi khẽ mỉm cười.
Sau đây là sơ qua về cây thiết mộc lan: Thiết mộc lan là loại cây thân gỗ cột , có nhiều lá.

Phiến lá có hình sọc đậm hơn và vàng nhạt hơn đồng thời trung tâm ngả vàng.

Lá cây mộc lan có thể dài đến một trăm mét và rộng đến mười xăng-ti-mét.

Chiều cao của cây có thể đến sáu mét nếu trồng trong đất vườn hoặc điều kiện tự nhiên.

Thời gian ra hoa của cây này là mùa đông sang mùa xuân.

Hoa có mùi thơm , mọc thành chùm màu trắng.

" Vâng cây này trồng nhiều năm như vậy rồi đó ông ? " Cô ngạc nhiên vì cô thấy sự có mặt của nó cũng khá lâu rồi tuy nhiên cô không mấy bận tâm về vấn đề này.

" Ừ cây cảnh nên để lâu được con ạ " Ông gật đầu, vẫn tiếp tục chăm sóc cây cảnh, nhặt bỏ những lá úa.

" Vậy thôi ông tiếp tục đi con xem có cần phụ dì Lam không?? " Nói rồi , cô đi thẳng đến nhà bếp
Dì Lam đang làm đồ ăn trong bếp.

Nấu xong , nếm thử xem thế nào.

Dì múc một thìa, cẩn thận nếm thử.
" Được rồi " Dì nói xong , đặt muôi xuống rồi ra ngoài định hỏi cô muốn ăn gì.

Quay ra đã thấy cô đứng ngay mình , dì giật mình:" Sao con lại ở đây ? Làm dì giật mình rồi " Dì vuốt ngực mình mấy cái rồi lắc đầu hỏi
Cô cười khanh khách:" Hihi
sao vậy dì con định vào đây hỏi xem có cần con giúp dì không.

Dì sợ con à ? " Cô mếu máo, hơi mím môi lại.

" Có gì đâu.

Dì định ra ngoài hỏi con muốn ăn gì thì dì làm chứ ai lại không thích con vào mà con lại không lên tiếng dì sợ chứ bộ " Dì Lam giải thích rồi uống miếng nước
" Hôm nay con thích ăn thịt kho tàu ý mà dì Lam làm ngon quá con không bắt chước được nữa " Cô lắc lắc tay dì Lam, nũng nịu.
" Ừ dì chỉ cho.

Bí quyết riêng thôi đấy " Dì Lam mỉm cười.
" Vâng dì tốt quá.

Con dì sao rồi ? " Cô hỏi vào chủ đề.
Dì Lam hay có tên là Tuệ Lam.

Dì có đứa con gái tên là Trịnh Hải.

Nghe nói , gần đây con gái của dì lâm bệnh , cần một số tiền.

Cô nhờ ba mình cho tiền rồi đưa cho dì Lam.

Dì Lam mừng lắm , lúc nào dì cũng lo cho cô kể khi cô buồn , dì hay an ủi cô , dì còn kể lúc dì còn bằng tuổi cô.
Trịnh Hải kém cô một tuổi nhưng lại rất thân với cô , có khi hai người nói chuyện nguyên cả buổi vẫn chưa hết truyện nữa.

Nhưng từ khi Trịnh Hải học nghề rồi làm phụ hai chị em ít khi gặp nhau.

Rồi cô làm đám cưới , Trịnh Hải cũng không dự.

Cô cũng hơi lo nên hỏi chuyện dì Lam.
Dì Lam rất tự nhiên kể lại:" Mới đây , nó bị một số người chèn ép khó sống trong xã hội.

Nó học nhiều lắm , ít khi nói chuyện với dì " Dì có nhiều tâm sự nhưng lại chẳng mấy khi nói với ai.

Dì cũng rất thật thà lại còn hay lo lắng nữa.
" Vậy sao hả dì ? " Cô hỏi lại.

Cô không ngờ Trịnh Hải lại phải sống bôn ba như thế.

" Ừ nhưng con đừng lo lắng quá dì sẽ giải quyết " Dì Lam vào bếp làm món kho tàu
Khi làm dì bảo cô ra ngoài , không cần phụ gì đâu.

Dì làm nhiều nên quen rồi con chứ lo chơi đi.

Cô định sẽ đi làm trở lại , mai cô sẽ đến công ty xem tình hình thế nào rồi mới được.

Cô ngồi hóng mát ở ngoài , Khả Ái đến chỗ cô rồi hỏi chuyện:" Sao rồi ? "
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 33: 33: Sắp Tới Là Sinh Nhật Em Con


Cô đang suy nghĩ một số điều gì đó không liên quan lắm tự nhiên nghe thấy tiếng Khả Ái vang lên cạnh mình , cô không mở mắt , liền nói:" Chuyện gì sao chị ? " Hai chị em chưa bao giờ có thể hòa hợp được như thế huống hồ gì lại có thể nói chuyện được một cách đàng hoàng
" Thì chuyện em nói với ông ý chuyện của em muốn li hôn đấy " Khả Ái tiếp lờ, ngồi xuống và cầm cốc nước uống.

Một tay cầm nước , một tay cầm điện thoại lướt rồi nói
" Ừm.

Ông không cho em li hôn " Nghĩ đến là bực mình , cô không nhịn được liền nói , mở mắt ra , quay sang Khả Ái như trút giận
Mặc cho cô có cảm thấy bức xúc hay không được thoải mái thì Khả Ái vẫn không lên tiếng, tiếp tục lướt điện thoại, không để ý đến hành động của cô.

Cô có vẻ bực mình, nói:" Em đang nói chuyện với chị mà sao chị không nghe em nói vậy ? " Cô tức giận quay mặt đi.

" Đó là chuyện của em.

Người ta gọi đó là số mệnh đấy thôi chịu khó đi nhỡ đâu sau này ông lại đồng ý " Khả Ái an ủi rồi uống hết cốc nước.

Đoạn , quay sang nói một câu nữa rồi vào nhà để lại mình cô với bao suy nghĩ trầm tư.

Trước giờ , cô chưa từng phải suy nghĩ nhiều vậy đâu.

Haizzz thời thế thay đổi chăng ?
Lục thị >

Anh đang đi đến văn phòng của ba mình.

Sắp đến giờ ăn trưa , mọi người cũng đã xuống canteen rồi.

Ba anh cũng là người ăn trong phòng làm việc , anh hiểu rõ tính ba mình mà.

Đứng trước phòng , nhịp tim anh đập mạnh , anh giơ tay lên định gõ vào cánh cửa thì lại chần chừ.

Cuối cùng , gõ mạnh vào cánh cửa.
Ba anh nghe thấy , nhìn:" Vào đi "
Nhận được lệnh từ ba mình, anh vui lắm.

Mở cửa tiến vào bên trong.

Anh thấy ba anh đang làm một số giấy tờ gì đấy , anh tiến đến , mở lời:" Ba "
Lục Thuận đang làm ngước lên:" Sao lại vào đây ? " Ít khi trong công ty , hai cha con anh mới có thể có gần nhau do công việc bộn bề.

Dù vậy , giữ thói quen nề nếp , anh cũng chỉ đảm nhiệm vai trong công ty mà thôi.
" Dạ con định bàn bạc với ba một chuyện " Anh kéo ghế trước mặt ba ra , ngồi xuống , một chân vắt lên chân còn lại , tư thế ngồi ngay ngắn , đặt xấp tài liệu xuống , tâm trạng buồn bực
" Ừ " Ba anh lạnh nhạt nói rồi mở xấp anh đưa cho.

Nhất thời , không tự chủ được , nói:" Công ty Việt Trì phải không ? "

Anh đáp:" Dạ "
" Sản phẩm người ta ưng ý lắm con cũng nên xem qua đi mở mang tầm mắt " Lục Thuận lên tiếng
" Dạ con biết rồi " Anh gật đầu tuân theo
" Đúng rồi con nên đi làm quen đi chủ công ty đó dễ thương lắm nghe nói là nữ nhân bên đấy thành đạt rồi " Ba anh vui vẻ nói , lật đi lật lại những tờ giấy ghi trên bàn
" Dạ " Anh đáp
Trở lại về phòng , điện thoại của anh vang lên - là mẹ anh gọi.

Anh bắt máy trong tâm trạng rối bời:" Dạ alo mẹ "
Mẹ anh bên kia bắt máy , hỏi:" Sắp tới sinh nhật em con , con có định về đây không ? "
" Để con suy nghĩ thêm nha mẹ.

Dạo này hơi bận " Anh cắt ngang ý định của mẹ anh.

Bà định nói gì đó , rồi lại thôi
Anh giải thích:" Con có nhiều việc , nếu rảnh được thì con sẽ kêu Ánh Tuyết đi thay con "
Nhã Dung cười:" Cứ vậy đi.

Mẹ điện trước vậy thôi.

Còn tận hai ngày nữa mới đến.

Mai là cuối tuần đừng làm gắng sức nhé con trai mẹ cúp máy đây làm việc đi " Cúp máy , Nhã Dung ngồi xuống
" Sao rồi ? " Giọng ông nội anh vang lên
" Nó nói bận chắc không về chỉ còn mỗi Ánh Tuyết " Thở dài một lượt , mẹ anh mới lên tiếng
" Vậy sao ? Suốt ngày bận vậy ? Thời gian đâu ra dành cho Tiểu Tuyết cơ chứ ? Chồng như vậy là không được con xem thế nào khuyên nó đi " Ông nội anh uống trà , đặt cốc xuống rồi nói
" Vâng chắc do công việc "Nhã Dung viện lí do
" Thật không công việc có thể lấy lại được nhưng mà còn vợ nó thì sao ? " Ông nội anh cũng đầy tâm sự
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 34: 34: Anh Nói Vậy Lỡ Người Ta Buồn Thì Sao


Nhã Dung lên tiếng:" Ba đừng lo bây giờ hiện đại rồi sau này chắc chắn sẽ có tình cảm chẳng trách Tiểu Tuyết nhà ta lại dễ thương đến thế sao nó có thể chứ ? " Nhã Dung an ủi
Nhưng bà biết tính con trai mình nào đâu có dễ như thế.

Ngoài mặt bà vẫn mỉm cười thế nhưng đằng sau nụ cười ấy lại là nỗi buồn đang được che giấu.
Ông nội anh đang suy nghĩ cái gì đấy , xong gật gù:" Được rồi.

Dìu ba vào phòng nghỉ nhé.

Ba hơi mệt "
Tay ông bám chắc vào thành ghế chuẩn bị đứng lên.Nhã Dung dìu ông vào trong phòng.

Ông nội đến tủ đựng đồ , đôi tay chầm chậm giơ lên mở cánh cửa.
Cánh cửa kêu " cót két ".

Cánh cửa mở ra , ông nhẹ nhàng lấy ra một chiếc hộp.

Chiếc hộp hình trái tim đựng bên trong là dây chuyền mạ vàng.

Đây là vật cuối cùng khi vợ ông rời đi, vợ ông nói giữ cẩn thận cho đời sau.

Ông định đưa cho cô nhưng nghĩ chưa phải lúc.

Khi nào thích hợp ông sẽ đưa cho cô.
-Tại Lục thị-
Anh đang làm việc mệt nhoài thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Anh nhìn đồng hồ trên tay , bây giờ là đang là mười một rưỡi trưa.

Nhanh vậy ư?? Chiều nay sẽ hoàn thành nốt dự án sáng mai công ty sẽ cùng bàn luận về chuyện hợp tác đó.

Anh sẽ là người đến công ty ấy.

Anh đã chuẩn bị khá kĩ lưỡng.

Nhưng chính anh lại không ngờ chính mình lại là người phá hủy chuyện đó
Ở bên ngoài , thư kí gõ cửa.
Anh nói:" Vào đi "
Từ bên ngoài , thư kí mở cửa ra , bước vào phòng.

Tiến đến gần chỗ anh , thư kí đặt đồ ăn lên bàn , rồi nói:" Dạ thưa sếp , sếp chưa ăn gì phải không ? Em đã chuẩn bị cho sếp đồ ăn rồi.

Sếp mau ăn đi nhịn ăn là không tốt cho dạ dày đâu ạ " Thư kí nói rồi thu dọn tài liệu trên bàn của anh
Anh có phần hơi thái hóa , hỏi lại:" Thế là sao ? "
Nghe câu hỏi của anh , thư kí liền không vui , nói:" Anh nói vậy lỡ người ta buồn thì sao ? "
Anh mở phần cơm ra , thư kí nhếch mép , đưa tay lên cởi nút áo của mình ra.

Anh chưa chú ý nên không biết
Cởi hai cúc ra , thư kí cúi người xuống , tóc cô ta xõa ra trước mặt anh làm anh mất đi phần tự nhiên
Anh có vẻ không vui:" Cái gì vậy ? "

" Sếp , chẳng lẽ anh không nhận ra là em có tình cảm với sếp sao ? Bao nhiêu năm nay em giúp sếp nhiều như vậy , sếp thật sự không hiểu ý của em hả sếp làm vậy em buồn lắm ý " Thư kí khóc rồi ôm anh làm anh nhất thời chưa phản ứng được gì.
Anh khó hiểu nhưng sau khi thấy những hành động từ cô thư kí anh cũng đã hiểu rõ.
Người của anh áp sát vào thư kí nhưng tâm trí anh lại nghĩ về cô chính anh còn không biết sao mình lại như thế nữa.

Nhưng rồi anh lắc đầu không nghĩ đến nữa
Chính trong khoảnh khắc anh vừa nghĩ đến cô ấy, lòng anh lại cảm thấy có chút ấm áp đến kì lạ.

Trước đây anh chưa từng có cảm giác nào như thế.

Một lát sau , anh lên tiếng:" Thôi được rồi cô ra ngoài đi.

Tối nay ở lại tăng ca tiện thể tôi có chuyện cần nói rõ với cô " Anh nói
" Vậy tối nay hẹn anh nhé.

Em chờ " Thư kí cười rồi đóng cúc áo lên cẩn thận , rời khỏi văn phòng làm việc của anh
Anh không nghĩ nhiều , tiếp tục ăn trưa tại văn phòng mình
Cùng lúc đó
Tại Mộc gia >
" Ăn trưa thôi " Chả mấy chốc đến ăn trưa , cô nghe thấy tiếng dì Lâm lên tiếng , lòng mừng rỡ chạy đến.
Dì Lâm đứng dậy , kéo ghế cho cô.

Cô ngồi xuống , cảm ơn dì Lâm:" Dạ con cảm ơn dì "

Dì Lâm mỉm cười , không nói gì.

Chỉ kịp đưa đôi đũa cho cô rồi nói:" Ngồi ăn thử đi lâu rồi dì mới làm lại món này cho con phải không ? " Dì Lâm nói rồi cũng ngồi xuống ăn.

Cô không kiêng gì nên ăn một lúc hai ba miếng liền.
Cô gật đầu đồng ý:" Đúng ạ.

Dì làm con nhớ lắm rồi đó "
" Vậy ăn nhiều vào nhé " Dì Lâm lên tiếng
" Dạ " Cô nói trong lòng vui sướng.
Khả Ái lên tiếng:" Suốt ngày Dì Lâm dì Lâm không biết chán à ? "
Khả Ái than trách.

Cô khó hiểu , động tác ăn của cô dừng lại , biểu cảm cô hằn lên không vui.
" Thôi sao hai đứa hễ ở gần nhau lại vậy thế đấy!! " Mẹ cô ngăn cản
Khả Ái tiếp tục ăn cơm , không ngó ngàng đến cô nữa
Cô cũng không để ý nhiều nữa , tiếp tục ăn nhưng tâm trạng không mấy vui vẻ.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 35: 35: Không Biết Chuyện Gì Đang Xảy Ra


" Có chuyện gì sao ? " Dì Lâm hỏi sau khi thấy nét mặt không vui của cô
" Không ạ ! " Cô lắc đầu
" Vậy tốt rồi.

Mau ăn đi " Dì Lâm gắp thêm nhiều đồ ăn vào bát cô.Cô không ăn nhiều ăn xong cũng lên trên phòng nghỉ ngơi.

Đóng cánh cửa , cô trượt người xuống , lưng áp sát vào cánh cửa bằng gỗ kia.

Cô đưa hai tay lên mặt , xoa cả mặt rồi khóc thầm.

Nước mắt đột nhiên rơi không hiểu lí do tại sao ?
Cô khóc đến mệt người rồi ngủ gục xuống.

Cô cứ ngồi như thế , chìm vào sâu trong giấc ngủ
Tại Lục thị >
Trong phòng anh , sau khi ăn xong , anh cũng không buồn làm việc nữa.

Mãi cho đến khi anh hơi nản chí mới tiếp tục làm.

Làm xong , mệt lả , hai mắt lờ đờ , anh gục xuống nằm ngủ.

Anh không biết đây là thật hay mơ , anh thấy cô đang ở cạnh anh và khóc.

Đột nhiên anh cảm thấy rất sợ khi thấy cô khóc nhưng khi anh chợt định thần lại thì ...!bên ngoài cánh cửa , có người nào đó đang gõ liên tục vào cánh cửa và có vẻ rất gấp.

Chợt tỉnh giấc , còn lơ mơ anh dịu mắt rồi nói:" Vào đi "
Bên ngoài , ba anh gõ cửa.

Thấy có tiếng anh vọng ra ngoài , nói:" Ừ " Giọng lại tỏ ra không vui
Ba anh mở cửa đi vào.

Thấy anh không còn tỉnh lắm , đi nhanh hơn.

Đặt tài liệu xuống bàn anh , kéo ghế ra và ngồi xuống.

Anh hơi ngạc nhiên , lên tiếng hỏi:" Ba , sao ba lại vào giờ này vậy ? "
" Có việc " Ba anh nói câu cụt lủn
" Vâng ba nói đi " Anh chỉnh lại tư thế , thở hắt ra rồi nói
Ba anh vào thẳng vấn đề:" Là thế này sắp tới chúng ta có hợp tác với công ty Việt Trì đó ba có đề nghị thế này sản phẩm mới con hãy làm về chủ đề yêu thiên nhiên đi ý con sao ? "
Anh suy nghĩ một lát rồi trả lời ba mình:" Vậy được rồi theo ý ba con sẽ nghĩ bản hợp tác sau "
Mặc dù rất mệt nhưng anh không muốn ba mình phải lo lắng.

" Ừ được rồi vậy thì con mau nghĩ đi đấy nhé " Ba anh nói rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Anh tiếp tục hoàn thành công việc có chút mệt mỏi.

Buổi chiều
Cô đang ngủ gục cảm thấy có chút mệt.

Dạo gần đây , cô suy nghĩ hơi nhiều.

Cũng không phải là vấn đề to tát gì nhưng mà cô lại hay thường xuyên mệt mỏi và chán nản.

Cô nghe thấy tiếng bên ngoài , hình như là có ai đang gõ cửa.

Tiếng gõ cửa đều đều , kèm theo giọng nói:" Dậy đi chiều hai giờ rồi " Dứt lời , tiếng gõ cửa không vang lên nữa
Đã hai giờ rồi sao cũng nhanh thật.

Nghĩ rồi , cô cố gắng đứng dậy.

Nhưng vừa mới đứng lên đầu cô rất choáng , cô nhắm mắt lại rồi thấy đầu mình xoay xoay một khoảng không phía trước chuyển động rồi cô mệt lả đi không còn sức sống gì nữa.

Hai tay cô buông thõng xuống , cô nằm dưới đất.

Hai tay chạm thẳng xuống nền gạch, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Bên ngoài , Khả Ái khó hiểu.

Bình thường , cô ngủ cũng không nhiều như thế.

Sao hôm nay lại ngủ dậy muộn ! Bình thường cô dậy sớm trốn ra sau nhà ngồi vẽ mất rồi.

Giờ còn chưa thấy vì vừa nãy Khả Ái đã ra đó kiểm tra rồi không thấy.

Cũng không biết chuyện gì đã xảy ra , Khả Ái vội chạy xuống nhà kêu mẹ và ông lên trợ giúp.
" Mẹ ơi , ông ơi " Khả Ái sợ đến mức khóc lên, chạy nhanh không để ý đến nên suýt nữa thì ngã xuống lầu.
Dì Lâm từ ngoài vào , thấy Khả Ái khóc , buông giỏ xuống , chạy lại hỏi cũng lo lắng không kém:" Có chuyện gì thế ? "
Dứt lời , mẹ và ông nội cô cũng vừa kịp đến.
" Gi mà la um sùm vậy ? " Ông nội ông đặt tờ báo xuống mặt bàn , đứng dậy , chống gậy đi đến chỗ Khả Ái.

Mẹ cô cũng một tay đỡ ông:" Có chuyện gì mau nói đi.

Sao lại la toáng cả lên thế ? "
Mẹ cô và ông nội đến bên cạnh Khả Ái cả hai vẫn đang chờ tín hiệu từ Khả Ái.
" Mẹ ơi , ông ơi , dì ơi ...!con gõ cửa phòng Tuyết Tuyết nó không mở ông ạ.

Con lo quá " Khả Ái lo sợ nhưng vẫn nói ra trong lời nói còn kèm theo sự sợ hãi nữa.
" Sao thế ? " Mẹ cô hốt hoảng, lo lắng muốn chạy lên xem cô thế nào nhưng bị ông nội cản lại.

Ông nói với dì Lâm lên đó xem thế nào.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 36: 36: Giờ Chỉ Là Bắt Đầu !


Dì Lâm gật đầu như hiểu ý từ ông nội cô.

Dì Lâm lên tiếng:" Đừng lo quá Tiểu Ái.

Tiểu Tuyết nhất định là có chuyện gì đó để dì lên xem sao ? " Hành động và lời nói của dì Lâm thật sự rất nhịp nhàng như dì biết trước mọi chuyện vậy
Khả Ái , ông nội và mẹ cô đi theo sau dì Lâm.

Đến cửa phòng , dì Lâm giơ nhẹ tay gõ vào cánh cửa.

Bên trong vẫn tĩnh mịch như hồi nãy.

Gõ vài lần không được , sắc mặt dì Lâm dần thay đổi.
Dì quay ra đằng sau , nói:" Không ổn rồi " Hai tay dì nắm chặt vào nhau , mỗi lần như vậy dì lại có cảm giác chẳng lành không may sẽ xảy đến.

Sao lại có điềm báo như thế xảy ra như thế cơ chứ ? Không thể nào đâu ...
Dì Lâm lắc đầu để có thể quên đi ý nghĩ ấy.

Nhưng nào đâu chỉ có mỗi dì lo mà cả ba người còn lại lo lắng không kém.

Khả Ái dùng chìa khóa phụ để mở.

Do vừa nãy rối trí quá nên nhất thời chưa có nghĩ được ra.

Bây giờ thì hay rồi có chìa khóa dự phòng.

Mở được cửa ra , tâm trạng người nào người ấy tốt lên.
Cánh cửa mở ra ai cũng nhìn vào.

Chỉ vài giây sau , mọi người không thể tin vào mắt mình.

Cô đang nằm bất động trên sàn nhà.

Hai tay vẫn còn dưới đất lạnh lẽo.

Mái tóc rũ xuống che một phần mặt cô , cô nằm dài xuống.

Mọi người vội chạy đến.

Khả Ái đỡ cô dậy , ông nội đi sau cùng.

Mẹ và dì Lâm cả hai dìu cô lên giường nằm.

Khả Ái sờ trán cô , rồi nói:" Mẹ à ! Nóng quá "
Mẹ cô cũng hốt hoảng , nhất thời tâm trí cứ rối hết cả lên.

Lúc nào cô bị sốt cao , mẹ cô cũng là người lo lắng nhất.

Mà cô sức đề kháng yếu nữa nên là cũng hay là bệnh lặt vặt lắm lại còn như cơm bữa nữa chứ.
Mẹ cô bảo Khả Ái:" Con vô nhà tắm lấy chậu nước và khăn lau mặt ra đây nhớ nước ấm nhé "
Khả Ái gật đầu , không nói gì cả.

Đi ngay vào nhà tắm , mở lưng chậu nước ấm , lấy thêm khăn lau mặt rồi đi ra.

Mẹ cô và dì Lâm vẫn ngồi canh chừng cô.

Cô nằm im trên giường , nhìn cô thấy tội nghiệp quá.
Ông nội cô không buồn nhìn cô nhưng trông sắc mặt của ông hằn rõ sự lo lắng cho cô.

Lúc nhỏ , hễ có ai đó bắt nạt , cô chạy ngay đến bên ông sà vào lòng ông rồi khóc thút thít.Lớn lên , cô ít chia sẻ hơn , việc gì cũng giấu sâu vào trong lòng , không chia sẻ với ai cả.

Bạn bè của cô cũng rất ít , hầu như cô không có xã giao với mọi người , đi học thì chú tâm vào học , đi làm thì chăm chỉ làm cũng chẳng sân si hay về phe nào cả.

Cuộc đời cô vẫn bình yên và trầm tĩnh như vậy đấy.
" Mẹ con lấy xong rồi " Khả Ái lên tiếng khi thấy không gian tĩnh lặng đến đáng sợ
" Ừ " Mẹ cô khó nhọc nói.

Nhúng khăn lau mặt vào chậu nước ấm kia rồi dậu qua vài lần , nhấc lên vắt đi rồi đắp lên trán cô.

Dì Lâm rời khỏi chỗ , xuống lấy ly nước lọc mang lên để đầu giường cô.

Dì Lâm và ông nội cô ra ngoài trước , để cho mẹ cô và Khả Ái ngồi trông.

Ông nội cô cũng không có nhiều sức nên chỉ về phòng là đã nằm nghỉ ngay.

Còn dì Lâm lại chăm chỉ dọn nhà rồi tưới hoa hộ ông.

Bao nhiêu biến cố xảy ra đều ập đến như vậy sao ? Chuyện bắt đầu khi cô đi lấy chồng.

Chuyện này ai cũng nghĩ đến nhưng chẳng ai lại có thể ngờ được nó lại xảy ra như vậy.

Giờ chỉ là bắt đầu sau này còn nhiều chuyện khác xảy ra nữa cơ.

Từng chuyện dần đến nút thắt khó gỡ bỏ nó.
Mẹ cô canh chừng mệt quá , Khả Ái đi đâu mất rồi.

Mẹ cô ngủ ngay cạnh giường cô để khi nào cô dậy mẹ cô sẽ hỗ trợ.
Cũng không biết đã bao lâu trôi qua nhưng trời đã tối rồi.

Màn đêm buông xuống nhường cho khung cảnh con người nghỉ ngơi.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 37: 37: Mẹ ! Là Con Kêu Em Ấy Về


-Tại Lục thị-
Anh vẫn còn làm việc.

Trời đã tối , giờ này ai cũng về nhà nghỉ ngơi rồi chỉ còn anh ở lại công ty mà thôi.

Anh đang sắp xếp lại lịch trình , dự án ngày mai để có thể trình bày một cách gọn lẹ và dễ hiểu.
Tối nay anh dự định sẽ ngủ lại ở công ty và không về nhà.

Nằm trên ghế xoay , chợp mắt nhưng lại không ngủ được.

Mở điện thoại lên xem mới chỉ có mười một giờ đêm.
Anh hơi nhíu mày lại , cảm thấy đầu hơi đau , anh bất giác đưa tay lên xoa đầu mình.

Xoa được vài lần cảm giác đỡ hơn , anh mới yên tâm ngủ
Trời tối , mẹ cô mới thức giấc vì Khả Ái gọi:" Mẹ ơi , dậy ăn tối thôi mẹ ngủ lâu rồi " Mẹ cô chợt tỉnh giấc , nắm lấy tay Khả Ái , hi vọng bừng sáng.

Nhưng thái độ của Khả Ái không hiện rõ sự vui mừng.

Bà vội hỏi:" Tiểu Tuyết chưa dậy sao?? "
Khả Ái không đáp chỉ gật đầu.

Tinh thần mẹ cô suy sụp hẳn sau khi thấy Khả Ái trầm ngâm
" Vậy hả ? " kèm theo là nỗi buồn nặng trĩu khó có thể tả được
" Đúng rồi.

Mẹ yên tâm đi con kiểm tra rồi Tuyết Tuyết cũng đã hạ sốt rồi ạ " Khả Ái trấn an
" Ừ " Nghe câu nói vừa rồi của Khả Ái , mẹ cô cũng đã đỡ lo hơn rồi.

Mẹ cô rời khỏi giường, đi xuống dưới nhà.

Dì Lâm đã ngồi chờ sẵn ở bàn ăn , thấy mẹ cô xuống liền đứng dậy nhường chỗ cho mẹ cô.

Mẹ cô ngồi xuống , Khả Ái đưa đũa cho mẹ rồi lấy muôi xới cơm vào bát.

Đưa cho mẹ , Khả Ái nói:" Ăn đi mẹ.

Hôm nay có món mẹ thích.

Dì Lâm nói cần bồi bổ cho mẹ "
Mẹ cô không nói gì chỉ ngồi ăn.

Khả Ái len lén nhìn qua dì Lâm như hỏi thăm ý kiến.

Dì Lâm lắc đầu , ý của dì là để mẹ cô ăn tự nhiên
Khả Ái hiểu ý , liền im lặng không dám ho he gì nữa
Ăn được một chút , mẹ cô tức giận quay sang hỏi dì Lâm:" Sáng nay con bé về à ?
Dì Lâm không dám giấu liền gật đầu:" Dạ đúng rồi "
" Ừm " Mẹ cô lại tiếp tục ăn
" Mẹ ! Là con kêu em ấy về ý " Khả Ái nói
" Ừ " Mẹ cô nói ngắn ngủn , Khả Ái còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra nữa
Bầu không khí lại tĩnh lặng , đồng hồ vẫn kêu liên tục.

Ăn xong , dì Lâm rửa chén , còn mẹ cô đi ngủ , Khả Ái nằm canh chừng cô.

Mẹ cô cứ đòi nằm cạnh cô nhưng Khả Ái khuyên nên mẹ cô cuối cùng cũng chịu đi về phòng mình nằm nghỉ.

Khả Ái nằm ngay cạnh chỗ cô tiện thể nhìn cô rõ hơn
Sáng hôm sau , Khả Ái tỉnh dậy đã là tám giờ.

Dậy đi về phòng mình , Khả Ái thay đồ rồi xuống ăn sáng.

Đi xuống , thấy mẹ , ông nội và dì Lâm đã ngồi ăn sáng tự bao giờ.

Thấy Khả Ái xuống , mẹ cô hỏi:" Sao dậy muộn thế ? "
" Dạ tại vì con ngủ muộn vào hôm qua " Khả Ái ngồi xuống giải thích
" Ừm làm gì thì làm ngủ sớm vẫn tốt hơn " Mẹ khuyên Khả Ái
Khả Ái không nói gì , chỉ gật đầu thôi.
Dì Lâm đưa đũa cho Khả Ái , Khả Ái nhận lấy:" Con cảm ơn "
Dì Lâm gắp đồ ăn vào bát Khả Ái rồi nói:" Ăn nhiều vào nhé " Khả Ái gật đầu
Bữa ăn diễn ra nhanh chóng.

Mẹ thì bận làm một số việc trong nhà nên Khả Ái lại có nhiệm vụ canh chừng cô.

Khả Ái đi pha cho cô cốc sữa.
Pha xong Khả Ái đi lên lầu.

Khả Ái mở cửa đi vào.

Vào trong phòng cô , Khả Ái đặt cốc sữa lên mặt bàn , ngồi xuống giường cô đang nằm rồi thở dài một cái.
Cô vẫn nằm im một chỗ , không hề có cử động gì cả.

Khả Ái nhàm chán nên lấy sách ra đọc.

Đang đọc hay thì mắt Khả Ái cũng chuẩn bị rít lại.

Khả Ái lắc đầu vài lần , cố gắng mở mắt ra đọc tiếp.

Thế nhưng mệt nên lại ngủ
Chợp mắt được một lúc , Khả Ái thấy mình hình như nghe tiếng ai đó nói gì đó , nhưng lại không rõ.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 38: 38: Vinh Hoa


" Chị ...!chị ơi ..." Tiếng cô vang lên.

Cô nói rất nhỏ do bị sức yếu , cổ họng đau rát nên khi âm thanh phát ra chập chờn , không rõ.

Cô cố gắng nói âm thanh cũng không được như cô mong muốn
Thấy chị mình vẫn còn ngủ , cô nắm tay Khả Ái.

Khả Ái lơ mơ còn ngủ
Cô không nhắm mắt , một tay vịn vào thành giường , tay còn lại cố chạm vào người Khả Ái để làm chỗ tựa ngồi dậy
Cố đến hai lần không được , cô quyết định không ngồi dậy nữa.

Khả Ái thấy tay ai đó chạm vào người mình , liền tỉnh giấc:" Úi ai đó ? "
Khả Ái mở mắt ra , thấy cô mở mắt liền vui vẻ nói:" Em tỉnh rồi à ? Em ngất làm chị , ông nội , mẹ và dì Lâm lo lắm đấy.

Giờ em cảm thấy trong người sao rồi ? "
Cô không trả lời câu hỏi của Khả Ái , nói:" Nước ...! nước ...!nước ...!" Tiếng nói ngắt quãng như thế là bởi vì cổ họng cô đau rát , khó nói rõ ra được.
Khả Ái nghe thấy , liền cầm cốc nước trên bàn đưa cho cô.

Cô cầm lấy , uống rồi nói:" Giờ em không sao nữa rồi " Cô tự nhiên trả lời nhất có thể cô không muốn mọi người phải lo.
" Vậy tốt quá.

Đầu em còn nóng không ? Còn mệt không ? Có cần ăn gì không ? " Khả Ái hỏi một tràng khiến cô cũng ái ngại không nên trả lời câu nào và bắt đầu từ đâu nữa.

Cô thở vì mệt.

Nói:" Có gì đâu mà sao chị phải lo nhỉ.

Chị yên tâm em còn chưa thực hiện ước mơ của mình " Cô nói trong sự buồn bã.

Đúng vậy ! Khi nào cô mới hoàn thành ước mơ của mình đây ? Đó là câu hỏi khó có thể trả lời được.
" Ừm chị sợ vậy thôi " Khả Ái gập quyển sách lại , rồi đi ra ngoài.

Cô vẫn ngồi trên giường , nhưng ánh mắt của cô lại dán chặt ra phía cửa sổ.
Khả Ái đi có công chuyện.

Sáng hôm ấy , cô ngồi một mình , buồn quá nên lấy giấy bút vẽ ra để vẽ tranh.

Tay cô đưa nhanh thoăn thoắt , nhịp nhàng
Tại công ty >
Anh mở mắt.

Nhìn đồng hồ trên tay , thầm nghĩ:" Giờ đã muộn thế này rồi sao ? " Anh dụi mắt , ngồi thẳng dậy.

Đi vào phòng nghỉ thay đồ.

Anh cởi áo sơ mi tối hôm qua ra và thay vào đó là một chiếc áo sơ mi màu trắng.

Anh cài cúc áo lên , nhìn trong gương.

Trước kia , Xuân Hy là người hay chăm sóc cho anh , nghĩ lại từ đó đến giờ , anh lại đau ở tim.

Anh thay xong , ra ngoài khoác áo vest màu đen lên , cài khuy áo lại.

Ngồi nghiêm chỉnh , anh thắt cà vạt rồi cầm xấp tài liệu xem lại một lượt cuối cùng
Khi đang xem , thư kí từ bên ngoài đi vào:" Sếp , biết sếp chưa ăn sáng cho nên em đã đặc biệt chuẩn bị đồ ăn sáng dinh dưỡng cho sếp đây " Nói xong , thư kí đặt đồ ăn xuống , nghiêm nhiên ngồi trước mặt anh , đung đưa người
Bộ đồ trên người thư kí mỏng và có thể nhìn thấy bên trong nếu để ý kĩ.

Anh cũng chưa nhìn nhiều , mà có thể đã nhìn thấy rồi nhưng anh không chú ý lắm.

Anh nói:" Ra ngoài đi lát nữa có cuộc họp đấy "
Thư kí gật đầu , vẻ không vui.

Ra ngoài , đóng cửa cái rầm.

Anh chỉ biết lắc đầu rồi tập trung vào làm nốt.

Chưa để tâm đến ăn uống gì cả
9 giờ sáng
Anh cùng anh Trịnh và thư kí của anh đến công ty Vinh Hoa để hợp tác với nhau.

Lên xe , anh Trịnh nói một vài lời với anh sau khi xe chuyển bánh
Anh gật đầu như kiểu đã rõ lời anh Trịnh dặn
Nửa tiếng sau, đến công ty Vinh Hoa.

Chiếc xe dừng lại.

Thư kí xuống trước , anh Trịnh và anh xuống cùng nhau.

Tài xế lái xe đi.
Bước vào công ty , công ty này tranh trí theo kiểu " cổ điển " đúng chất của nó.

Bên ngoài chỉ còn có màu đen , cả căn phòng thấy mỗi bức tranh treo tường là màu trắng.

Trong bức tranh có vẽ một người đàn ông đó là Tống Bảo An.

Người này lập rất nhiều chiến công , lại được mọi người trong công ty ngưỡng mộ , danh tiếng nếu mà nhắc đến cũng phải nói là tầm hiểu biết lớn.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 39: 39: Phá Hỏng Chuyện Tốt Của Mình


Bước vào trong công ty , nhân viên chào đón niềm nở.
" Mời Lục Tổng , anh Trịnh , thư kí Lục Tổng vào " Người nhân viên là nữ , trên người mặc đồng phục là áo sơ mi trắng và chân váy màu đen dài chưa đến đầu gối đủ để thấy đôi chân nõn nà , mịn màng.

Người này chỉ nói chuyện thì sẽ có núm đồng tiền , cười rất duyên
Nghe thấy , ba người liền đi vào.

Đi ngang hàng với nhau luôn.

Đến phòng họp , nhìn xung quanh mãi mà chẳng thấy người đâu.

Mãi anh mới nhìn thấy , Bảo An đang ngồi chờ đợi anh.

Anh bước vào bắt tay với Bảo An.

Bảo An niềm nở , nói:" Rất hân hạnh khi thấy anh ở đây mời ngồi " Bảo An chỉ về chỗ ngồi của anh.
Anh ngồi xuống theo cử chỉ vừa nãy của Bảo An.

Anh Trịnh và thư kí cũng ngồi xuống.
Bảo An nói:" Hôm nay chúng ta sẽ bàn về bản kế hoạch trước nhé " Bảo An lên tiếng
Anh đưa bản kế hoạch tự mình làm ra đặt trên bàn họp.

Bảo An lật ra xem , ánh mắt rất chăm chú.

Nhìn xong tận mấy lượt , Bảo An nhỏ giọng , nói:" Bản kế hoạch này được đấy rất tuyệt.

Lời văn miêu tả sâu sắc lại còn rất thuyết phục người cần đến đó.

Vậy có bản vẽ không ? Cho tôi xem một chút " Tác phong làm việc của Bảo An chắc hẳn ai cũng biết
Làm việc rất nhanh nhẹn , việc nào ra việc nấy.

Ai cũng kính trọng , kiêng nể.

Anh cũng lấy ra bản vẽ.

Mà đích thị đây lại là bản vẽ của cô mà lần trước anh đã trộm được ở phòng khách.
Nhưng anh lại không tỏ ra một chút sợ sệt khi có người nào đó biết được bản vẽ này thật sự không phải do Trạch Nguyên thiết kế.

Anh vẫn ngồi ung dung, thư thái.
Anh từ từ đặt bản vẽ lên bàn.

Khả Ái nhìn vào đến cả Bảo An cũng nhìn.

Hai người họ từ ngạc nhiên sang bất ngờ và chung một suy nghĩ:" Nét vẽ này quen quá "
Hai người họ nhìn bản vẽ của anh đưa ra một hồi lâu , sau đó mới lên tiếng:" Cái này giống ...!giống nét của em gái tôi quá " Khả Ái lên tiếng.

Sáng nay , Khả Ái bảo cô ở nhà nên là cô không biết được bức tranh mình vẽ lại đang ở đây
Đúng là kì lạ , hẳn anh là người hiểu rõ nhất chứ chính anh là người phá hỏng chuyện tốt của mình !!
Anh cũng hơi hiếu kì nên nhìn lại.

Thật ra lúc anh thấy chưa có nhìn kĩ , bây giờ mới phát hiện ra đó là nét vẽ của cô cũng rất có hồn , thể hiện được sự tỉ mỉ , chăm chút cho từng nét vẽ.
Bởi vì cô đã hoàn thành nó rất nhiều tâm huyết vậy mà đâu ai có thể hiểu được chứ.

Vậy mà anh lại lòng nào lấy cắp một tâm huyết của cô như thế cơ chứ ??
" Đúng thế " Bảo An khẳng định lại chắc chắn Bảo An không nhìn nhầm.

Nét vẽ này rất giống với một người là Mộc Ánh Tuyết - người yêu cũ của Tống Bảo An
Thật ra nói là người yêu cũ thì cũng không đúng cho lắm tại vì là họ gặp nhau rất là tự nhiên thế rồi vì mến nhau nên mới ở cùng nhau ai ngờ đâu sóng gió ập đến.

Họ không có phận ở bên nhau chỉ có duyên gặp nhau mà thôi !!
" Sao cơ ? " Anh ngạc nhiên hỏi như không tin vào tai mình.

Sao Bảo An lại nói quen ??? Chuyện này là sao ?? Sao anh lại chẳng biết gì cả !
" Chắc anh không biết đến cô ấy đâu nhỉ ? Cô ấy là Ánh Tuyết người yêu cũ của tôi " Bảo An khó nhọc nói.

Khi nói ra , nếu để ý kĩ sẽ thấy Bảo An rơi nước mắt xuống gò má.

Cô là người khơi nguồn niềm cảm hứng đến với thế giới vẽ của Bảo An.

Chắc chưa có ai biết chuyện này đâu nhưng thật ra Bảo An không hề yêu cô đâu chỉ là cảm giác muốn ở cạnh bên thôi
Khả Ái không nói gì , lấy tay huých vào khuỷu tay của Bảo An , ý nói rằng:" Đừng nói ra ".

Nhưng Bảo An không hề hiểu ý của Khả Ái nên đã nói ra
Anh hơi tức giận một chút , đồng tử gườm xuống , lông mày nhíu lại nhưng anh cũng không biết tại sao mình lại có sự tức giận như thế nữa ...
 
Back
Top Bottom